HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Từ Hậu Thiên đến Tiên Thiên (2)

“Kỳ kinh bát mạch muốn đả thông cần dựa vào nội công, nhưng đó là chuyện khi đến Tiên Thiên. Còn đối với Hậu Thiên, tu tập ngoại công chiêu thức mới giúp ích cho việc khai phá thập nhị chính kinh.”

Từ Hiền nói rất chậm, nửa đường còn giải thích cho Lý Tự Thành biết kỳ kinh và chính kinh khác nhau ở đâu, đoạn mới tiếp tục giảng giải:

“Nói tóm gọn lại, thì thông mạch thiên về tĩnh, mà khai kinh thiên về động. Trước động sau tĩnh, như một đời người, sinh rồi đến tử.”

“Tại sao khai kinh cần võ học nhập đạo? Bởi vì loại võ học này có một tác dụng mà các loại võ học khác không có, đó là sinh ra Võ Căn…”

Từ Hiền nói đến đây chợt dừng lại để cho Lý Tự Thành tiêu hóa những tri thức mới, có nghi hoặc gì về những gì hắn vừa giảng cũng được giải đáp kịp thời.

Như Võ Căn có thần hiệu ra sao, ảnh hưởng như thế nào đến việc tu tập võ học cùng loại sau này. Chờ Lý Tự Thành đã không còn nghi vấn, hắn lại nói tiếp:

“…Võ Căn đã quan trọng như vậy, nhưng nếu một người nhất quyết không chịu tu tập võ học nhập đạo, kết cục sẽ như thế nào? Ngươi có thể xem khai kinh là quá trình đào một đường hầm, khi đào xong thì sẽ có chỗ thông thoáng cho nước, ở đây là chân khí, chảy qua.”

“Trong đường hầm đó, Võ Căn là một tấm lưới được chêm vào, nó có thể để cho nước lưu thông qua bình thường, nhưng đất đá rơi xuống đường hầm thì bị nó cản lại. Tự Thành, ngươi nghĩ thử xem, nếu không có tấm lưới thì chuyện gì sẽ xảy ra?”

Từ Hiền nhẹ giọng hỏi gã đệ tử khai môn.

Qua cách hắn ví von, Lý Tự Thành có một hình ảnh lập thể trong đầu, gã suy nghĩ trong chốc lát rồi đáp lại:

“Vậy thì đường hầm đó sẽ bị lấp mất, không thể cho nước lưu thông được nữa. Đệ tử hiểu rồi, nếu không có Võ Căn thì kinh mạch mà ta khổ sở khai thông chẳng mấy chốc lại tắc nghẽn, đồng nghĩa cảnh giới bị rơi xuống, không thể tiến thêm…”

Càng nói ánh mắt gã càng sáng, như có hiểu ra: “…Như vậy suốt đời cũng không thể đạt đến Tiên Thiên, cho nên mới cần võ học nhập đạo, đa tạ tiên sinh dạy ta.”

Từ Hiền gật đầu, coi như hài lòng với câu trả lời của gã, tình trạng tu hành của hắn chẳng phải như thế sao?

Mượn nhờ【Giá Y Thần Công】đi đến Hậu Thiên tam trọng liền không thể tiến thêm được nữa, chỉ có thể duy trì hiện trạng.

Thậm chí nếu không phải mỗi ngày đều chăm chỉ luyện công, e rằng bây giờ đã rơi xuống nhất trọng.

Hắn lại nói tiếp: “Nhưng có người nói, dù ngươi học đủ bốn môn võ học nhập đạo, có đủ Võ Căn đối ứng bốn phân đoạn cũng chưa thể đảm bảo tiến giai Tiên Thiên, vì sao lại vậy?”

Lý Tự Thành cũng nghi hoặc nhìn Từ Hiền, im lặng không nói, chú tâm chờ hắn giải đáp.

Từ Hiền cũng không treo khẩu vị của gã quá lâu, từ tốn giảng giải: “Bởi vì muốn từ Hậu Thiên đột phá Tiên Thiên, cần phải đánh mở một trong hai mạch Nhâm, Đốc của kỳ kinh bát mạch.”

“Kỳ kinh bát mạch là đường hầm lưu thông của một loại nước cao cấp hơn chân khí, gọi là cương khí, hoặc là chân nguyên, nó là thứ do chân khí cô đặc lại tạo thành trong Đan Điền khi đạt tới Tiên Thiên.”

“Cũng bởi vì vậy, muốn đả thông kỳ kinh bát mạch cần phải có cương khí mới làm được, chân khí không đủ sánh vai.”

Nghe đến đây, Lý Tự Thành bỗng cảm thấy mâu thuẫn, bèn đưa tay đặt câu hỏi: “Nhưng tiên sinh, nếu phải đến Tiên Thiên mới sinh ra cương khí, vậy làm sao ở Hậu Thiên có cương khí để đả thông kinh mạch, này chẳng phải… chẳng phải vô lý hay sao?”

Gã cảm thấy lời của tiên sinh có chút nhảm, ngập ngừng chốc lát rồi vẫn can đảm nói ra.

Từ Hiền không giận, thản nhiên gật đầu chấp nhận: “Đúng là vô lý, vậy nên các tiên hiền võ đạo thời xưa mới nghĩ ra biện pháp là lấy lượng bù chất.”

“Thế nào là lấy lượng bù chất? Giả sử một giọt chân nguyên có giá trị bằng năm giọt chân khí, vậy thì chỉ cần điều động lượng chân khí nhiều hơn ít nhất năm lần lượng chân nguyên cần thiết để thông mạch, như vậy vẫn có thể dùng chân khí đả thông kinh mạch, tiến giai Tiên Thiên.”

“Nhưng để điều động được lượng chân khí khổng lồ như vậy, thập nhị chính kinh của ngươi phải thực sự đủ rộng, hơn nữa vững chắc như tường đồng, thế thì kinh mạch mới không vỡ ra khi hành công.”

“Như đã nói, võ học nhập đạo giúp ngươi khai kinh, mở ra cảnh giới, nhưng muốn có tiến bộ thì cần siêng năng khổ luyện. Cảnh giới ngoại công chiêu thức hiện phân thành chín loại trình độ, bao gồm:

Sơ Khuy Môn Kính,
Đăng Đường Nhập Thất,

Giá Khinh Tựu Thục,

Dung Hội Quán Thông,

Lư Hỏa Thuần Thanh,

Đăng Phong Tạo Cực,

Siêu Phàm Nhập Thánh,

Xuất Thần Nhập Hóa,

Và Phản Phác Quy Chân.”

“Võ học nhập đạo đạt tới cảnh giới càng cao thì đột phá được càng nhiều tầng Hậu Thiên. Về cơ bản nếu có hai môn luyện đến Dung Hội Quán Thông thì ngươi chắc chắn đã đến Hậu Thiên thập nhị trọng.”

“Luyện đến cảnh giới cao hơn nữa sẽ giúp thập nhị chính kinh càng thêm vững chắc, rộng rãi. Trên căn bản, một phải đạt đến Hậu Thiên thập nhị trọng, hai là phải có bốn môn võ học nhập đạo cảnh giới Lư Hỏa Thuần Thanh, hai thứ này là điều kiện tối thiểu để đột phá Tiên Thiên.”

“Ngoài ra còn phụ thuộc vào loại nội công tâm pháp ngươi tu tập, thứ kỳ trân dị vật ngươi sử dụng mà điều kiện đột phá có thể thay đổi.”

Từ Hiền nói rất nhiều, Lý Tự Thành tập trung tất cả tinh thần để nghe, ngồi yên bất động như một pho tượng.

Gã hiểu được tầm quan trọng của việc tu tập võ học nhập đạo, không chỉ cần góp cho đủ số mà còn phải thích hợp với mình, khổ luyện đến trình độ cần thiết mới có thể đột phá cảnh giới.

Nhưng có một thứ mà Lý Tự Thành nghĩ mãi vẫn thấy mông lung, đó là về việc lấy lượng bù chất.

Chân khí là chân khí mà cương khí là cương khí, một cái Hậu Thiên mới có, một cái Tiên Thiên mới có, hai thứ khác nhau, làm sao có thể dùng số lượng để bù đắp cho được?

Vì là lần đầu dạy dỗ võ đạo cho đệ tử, nên Từ Hiền cũng rất kiên nhẫn giúp gã giải hoặc:
“Bởi vì trên bản chất, chân khí và cương khí đều như nhau, cái sau là do cái trước tiến hóa thành mà thôi. Để ta lấy một ví dụ cho ngươi dễ hình dung.”

“Giả sử ngươi và một vị phú hộ cùng yêu thích một thứ đồ quý, thứ đồ quý ấy ở đây là sự thông mạch. Phú hộ muốn mua thứ đó, người bán ra giá một lượng vàng, phú hộ có dư dả vàng nên dễ dàng mua được. Ngươi cũng muốn mua nhưng lại không có thỏi vàng nào trong người, vậy phải làm sao?”

var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Từ Hiền dừng lại hỏi gã, người sau thành thật lắc đầu tỏ vẻ không biết. Hắn cũng không trách mắng, nói tiếp:

“Không có vàng, ngươi mới nghĩ ra một cách, đó là về nhà gom góp bạc vụn sao cho bằng giá trị với một lượng vàng là được, thế chẳng phải ngươi cũng có thể mua được thứ đồ ấy? Bạc đúng là không quý bằng vàng, nhưng chúng nó đều là tiền, chân khí và cương khí đồng lý như thế.”

Có ví dụ hình tượng rõ ràng như vậy, Lý Tự Thành đúng là hiểu ra, nhưng tên này chính là “một vạn câu hỏi vì sao” di động, gã lại sinh ra nghi vấn khác:

“Nếu bản chất đều như nhau, vậy tại sao phải hóa chân khí thành cương khí?”

Câu khỏi không chút khó khăn, Từ Hiền thong dong hỏi lại:

“Một lượng vàng hiện nay có thể đổi được khoảng từ tám đến mười một lượng bạc, lấy chẵn là mười. Vậy ta hỏi ngươi, nếu phải vác theo một trăm lượng vàng so với một ngàn lượng bạc thì cái nào đỡ phí sức hơn?”

Lý Tự Thành tính nhẩm một lúc, sau đó gãi đầu đáp: “Thưa tiên sinh, hình như đều chẳng phí sức.”

“…”

Từ Hiền nghe vậy lập tức biết là gã lấy mình thay vào vị trí người gánh vàng bạc, vậy thì đúng là chẳng khác gì nhau, đối với Lý Tự Thành cả hai đều nhẹ như không.

Ung dung không nóng nảy, hắn đổi một cách hỏi: “Vậy giữa một trăm lượng vàng với một ngàn lượng bạc, cái nào nhẹ hơn?”

“Là trăm lượng vàng.”

Vầy mới như ý muốn của Từ Hiền, hắn gật đầu một cái, giải thích rõ ràng:

“Đúng vậy, ngươi xem, vàng có giá trị hơn bạc gấp mười, nhưng một lượng bạc và một lượng vàng lại nhẹ như nhau, vậy chẳng phải đổi bạc thành vàng thì ngươi có thể mang nhiều tiền hơn sao?”

“Chân khí và cương khí cũng giống như vậy. Sức chứa của Đan Điền là có hạn, độ rộng của kinh mạch cũng có hạn, vậy thì tăng phẩm chất của chân khí lên há chẳng phải cách tốt nhất để cường hóa bản thân.”

Lý Tự Thành gật đầu đồng ý, gã coi như hiểu được một số điều cơ bản tu hành võ đạo, có chương pháp rõ ràng để làm theo chứ không đánh bậy đánh bạ.

Nhờ bí tịch có hiệu quả Thần Lâm Kỳ Cảnh, Lý Tự Thành có thể không cần người chỉ dạy cũng học được võ công.

Sư phụ lĩnh tiến môn, tu hành tại cá nhân.

Tu hành phụ thuộc phần lớn vào chính mình, nhưng nếu có một người sư trưởng dạy những thứ căn bản, truyền đạt kinh nghiệm, chỉ ra lỗi lầm thì có thể tránh được một số đường vòng không đáng có.

Sau đó Từ Hiền để Lý Tự Thành tham ngộ【Trục Nhật Thần Bộ】, chờ Lý Tự Thành tham ngộ xong, hắn hỏi lại mới biết gã không có hóa thân Khoa Phụ, chỉ đứng ở một bên quan sát mà thôi.

Nhưng Lý Tự Thành lại nói ở thế giới trong sách gặp phải Từ Hiền, hai người cùng quan sát Khoa Phụ đuổi mặt trời, đồng thời hắn còn chỉ ra yếu quyết của bộ pháp, xem ra【Trục Nhật Thần Bộ】cũng rất thích hợp với gã.

Tự Hiền chỉ có thể tự an ủi đây là đệ tử khai môn, được mình đích thân chỉ đạo là chuyện bình thường.

~o0o~

Chương 37: Ta chỉ cần ba bốn ngày

Không giống【Long Tượng Bát Nhã Công】được đổi bằng Võ Đạo Tinh Hoa,【Trục Nhật Thần Bộ】bị hệ thống phán định là do Từ Hiền lĩnh ngộ, khi Lý Tự Thành học xong cũng không hề làm bí kíp tiêu tán, nên hắn có thể thu lại, chờ sau này truyền thụ cho người khác hoặc mang trao đổi cũng không tệ.

Cất bí tịch vào trong tay áo, Từ Hiền biết bây giờ mới đến món chính.

Võ học cộng hưởng.

Hắn để cho Lý Tự Thành ngồi ngay ngắn dưới đất, người sau qua sự chỉ bảo của Kim Luân Pháp Vương cũng biết thế tọa thiền của Mật Tông Tây Tạng, ngồi rất ra dáng.

Từ Hiền đi đến trước mặt gã, dùng bốn đầu ngón tay trái đặt nhẹ lên trước trán, bắt đầu lựa chọn võ học để cộng hưởng.

Kỳ thật cũng không có gì để lựa chọn, hắn cộng hưởng【Tọa Vong Kinh】của mình cho Lý Tự Thành, ngược lại thì nhận được【Long Tượng Bát Nhã Công】từ gã.

Cảm giác như có dòng điện truyền qua lại giữa hai người, khoảng chừng ba hơi sau, Từ Hiền buông tay ra, cảm nhận thu hoạch của mình.

Hắn lắc đầu, bởi vì Từ Hiền không có thu hoạch.

Chỉ được phép cộng hưởng thấp hơn một cảnh giới, long tượng công của Lý Tự Thành hiện mới Nhập Môn, hiển nhiên chẳng cộng hưởng được cái cóc khô gì.

Đúng vậy, không cần một hai năm, Lý Tự Thành sau khi được Kim Luân Pháp Vương cầm tay chỉ dạy đã Nhập Môn tầng một, theo lý thuyết là có được lực nhất long nhất tượng, nhưng bản thân gã lại chẳng thấy khác mấy.

Theo Từ Hiền đoán, vì gã trời sinh đã có quỷ công thần lực, nên sự cường hóa của long tượng công tầng một quá nhỏ bé, lúc bình thường khó cảm nhận được.

Đợi luyện đến tầng thứ cao hơn, tất nhiên sẽ hiển lộ ra.

Từ Hiền bây giờ còn chưa quên long lực tầng mười mà hệ thống miêu tả, thế gian này thật sự có rồng.

Nhưng cũng không phải là Lý Tự Thành không có thu hoạch gì từ long tượng tầng một, chí ít gã đã biết một số kỹ xảo phát lực, gã của bây giờ có thể một mình đánh ba Lý Tự Thành trước kia.

Mở mắt ra, Lý Tự Thành dùng một loại nhãn thần mờ mịt nhìn Từ Hiền.

Vừa rồi tiên sinh dùng một loại thần thông nào đó truyền vào đầu mình một loại võ công kỳ lạ gọi【Tọa Vong Kinh】, gã cảm thấy hết sức ảo diệu.

Nghĩ đến gì mà “hóa tắc vô thường”, “vật ngã lưỡng vong”, “đồng vu đại thông” các loại từ ngữ tối nghĩa khó hiểu, Lý Tự Thành biết vì sao tiên sinh lại sử dụng thần thông trực tiếp truyền vào đầu mình, bởi loại kỳ công này e là có người cầm tay chỉ dạy thì gã cũng không hiểu nổi.

Từ Hiền không cần biết gã có hiểu hay không, chỉ cần có thể sử dụng là được, nên hắn nói: “Ngươi có thể dùng Tọa Vong Kinh để tu luyện long tượng công, xem thử hiệu quả thế nào.”

Lý Tự Thành nghe lời phải, tới gần vách tường bảng đen ngồi xuống, chẳng mấy chốc đã rơi vào trạng thái nhập định.

Gã nếm thử lần đầu tiến vào trạng thái Tọa Vong, cảm giác linh động trên người rút đi, hơi thở vẫn còn nhưng trông chẳng khác gì xác chết.

Từ Hiền thấy vậy gật đầu, bản thân hắn đã trải nghiệm qua nên cũng biết cảm giác Tọa Vong phê như hít thuốc phiện, cần mất một ít thời gian để Lý Tự Thành có thể tự chủ rút ra.

Không thể không nói,【Tọa Vong Kinh】và【Long Tượng Bát Nhã Công】có thể xưng tuyệt phối.

Theo những gì Lý Tự Thành mô tả với Từ Hiền, hắn đã biết phương thức tu hành của long tượng công có phần đặc dị.

Mặc dù cũng là nội công tâm pháp, nhưng không chuyên tu nội khí mà lại mượn dùng nó để trui rèn thể phách cứng rắn, kích thích các huyệt các mạch trong người thay hình đổi dạng, sao cho phù hợp với một quỹ lộ hành công riêng biệt, để lúc vận công thi triển quyền cước đều nhận được thần lực khổng lồ làm hậu thuẫn.

Nó còn đặc biệt ở chỗ, lúc luyện công cần phải quan tưởng Minh Vương pháp tướng, xem nội khí trong người như là hóa thân của Minh Vương, dùng chân khí đánh lên khiếu huyệt, kinh mạch.

Như vậy chẳng khác nào coi thân thể mình là một tảng đá, coi Minh Vương như một nghệ nhân điêu khắc đích thân đục đẽo, chạm trổ để biến thân thể mình thành một tuyệt tác.

Môn công phu này tuần tự tiệm tiến, trên lý thuyết ai cũng có thể luyện đến cuối cùng, nếu như kẻ đó có đủ tuổi thọ.

Chỉ là thọ nguyên con người hữu hạn, thường thường luyện đến tầng bảy, tầng tám đã gần đất xa trời, muốn có tiến cảnh liền sinh lòng gấp gáp, cuối cùng dẫn đến tâm ma, tự đưa mình vào nguy cảnh.【Long Tượng Bát Nhã Công】chú trọng bốn chữ: dụng tốc bất đạt.

Nếu ngươi vì tiến cảnh cấp tốc mà luyện, đến tầng thứ càng cao thì tâm ma càng sâu nặng, Minh Vương pháp tướng hóa thành ác quỷ dạ xoa, không còn là nghệ nhân điêu khắc nữa mà đổi thành kẻ phá dỡ nhà, đập nát hết thảy.

Đây chính là cái gọi là nhất niệm thành ma, nhất niệm thành Phật.

Tu hành【Long Tượng Bát Nhã Công】không được phép dũng mãnh tinh tiến, nếu không rất dễ dàng đột phát ma tính, khiến quá trình hành công trở nên dị dạng, phá hoại tâm mạch.

Nhưng【Tọa Vong Kinh】lại có công hiệu loại bỏ hết thảy tạp niệm hỗn loạn, để thể xác hòa theo vận luật tự nhiên, vậy há chẳng phải có thể cấp tốc luyện công mà không sinh ra tâm ma hay sao.

Theo cách nghĩ này của Từ Hiền, e rằng thời gian tu hành dài đằng đẵng mà hệ thống mô tả phải giảm đi ít nhất một nửa.

Với kẻ có thiên phú【Lực Khả Bạt Sơn】như Lý Tự Thành, sợ là còn rút ngắn đi rất nhiều.

‘Cố lên a Tự Thành, đợi ngươi tầng mười ba đạt đến tám lần long lực, tiên sinh ta cũng có thể tự xưng Long Tứ.’

Từ Hiền ôm tâm thái của nhà tư bản máu lạnh, lòng thầm cổ vũ gã đệ tử mới nhận.

Hắn thừa dịp gã đang luyện công mà bắt tay vào sửa chữa học đường, bắt đầu từ cái lỗ hỏng trên mái nhà. Lúc này không tiện mời thợ đến lắp ngói, hắn quyết định dùng ván gỗ tạm bợ thay vào, có thể không dột là được.

Vừa được học được khinh công, chân thì lành lặn trở lại, sao Từ Hiền có thể chịu ở yên cho được? Thế là lấy đà phóng một cái vọt lên cao gần hai trượng, tay bám vào xà nhà thuận thế đu lên trên mái.

‘Sảng khoái.’

Hắn hà một hơi, nhớ lại lúc mình hóa thân Khoa Phụ băng đèo vượt suối, khi ấy phải nói tự do tự tại vô cùng, trên đời chẳng có gì là vật cản.

Chợt nhớ tới còn không mang công cụ và vật liệu lên đây, hắn đành phải nhảy lại xuống dưới, dựa vào kỹ xảo trong【Trục Nhật Thần Bộ】mà hai chân chạm đất hết sức nhẹ nhàng.

Hắn xoay xoay cổ chân, liên tưởng đến thứ thuốc đen sì kia, thầm nghĩ:

‘Quả nhiên còn dẻo dai hơn trước. Không biết nếu ta làm nát xương một lần nữa rồi bôi Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao liệu có cường hóa thêm chăng?’Cũng chỉ nghĩ thoáng qua thế thôi, Từ Hiền không phải kẻ thần kinh thích tự tàn để làm thí nghiệm.

Hắn lượm lặt công cụ, cắt dũa tạo hình một số vật nhỏ rồi phóng trở lại mái nhà, lần này mặc dù có hơi vướng víu nhưng vẫn không làm khó được hắn.

Bất ngờ thay, vừa đặt chân lên mái nhà thì hắn nhận ra【Trục Nhật Thần Bộ】đã đạt tới Đăng Đường Nhập Thất, cảnh giới võ đạo cũng lên tới Hậu Thiên tứ trọng. var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Từ Hiền biết đây không phải vì hắn có thiên tư tuyệt thế hay gì, mà là nhờ cảm ngộ sâu sắc lúc hóa thân Khoa Phụ.

‘Xem ra ta phải tích cực trừng ác, kim quang kia thật sự quá quan trọng.’

Nếm mùi ngon ngọt từ lĩnh ngộ【Hiệp Đạo Thiên Thư】, Từ Hiền chỉ có thể cáo lỗi trước một tiếng với bọn ác nhân.

Mất một ít thời gian để thích ứng cảnh giới mới, Từ Hiền liền chú tâm sửa chữa mái nhà.

Hắn quyết định làm theo kiểu mái che có thể trượt sang hai bên, dựa vào nghề【Thợ Mộc】cấp hai thì hắn có thể miễn cưỡng làm được, chỗ phức tạp chủ yếu nằm ở tạo hình trục xoay, thanh ray, chỗ luồng dây, v.v… các loại chi tiết nhỏ.

Khi lắp đặt xong thì trời cũng sắp sập tối, Từ Hiền không định về nhà, tối nay hắn định ở lại học đường thêm một đêm.

Cho nên hắn bắt đầu dọn dẹp đống hỗn độn phòng nghỉ của mình, làm lại cánh cửa sổ bị Tiêu Chiến Viêm phá hư, đóng lại bàn học cho bọn nhỏ.

Đợi khi minh nguyệt chiếu Tây sơn, nghề【Thợ Mộc】của Từ Hiền cũng lên đến cấp ba, lúc này học đường đã trở lại tươm tất như cũ, không thể nhìn ra được trước đó từng xảy ra một trận chiến dài hơi.

Từ Hiền búng nhẹ ba cái vào trán Lý Tự Thành, phát ra âm thanh như gõ vào tấm thép.

Thấy gã mở mắt ra, hắn giấu ngón giữa vào trong tay áo xoa xoa, giọng thản nhiên bảo rằng: “Trăng đã lên rồi, về nhà ăn cơm đi thôi.”

“Vâng, tiên sinh.”

Lý Tự Thành thần thanh khí sảng đứng dậy, vừa cúi đầu chào từ biệt hắn thì gã chợt thấy học đường đã sửa chữa hoàn tất, bèn xụ mặt nhìn Từ Hiền vì không để gã giúp.

Có điều thấy tiên sinh nhà mình lấy【Trọng Đạo Xích】ra gã liền biến sắc, cúi đầu lầm lì đi về phía cửa.

Mặc dù không rõ tại sao chân của tiên sinh bỗng nhiên đi được, nhưng nếu đã vậy thì gã cũng không cần tiếp tục đẩy xe lăn đưa hắn rời trấn, có thể yên tâm trở về lò rèn.

Đi gần đến cửa, Lý Tự Thành như nghĩ tới gì đó, quay đầu lại nhìn Từ Hiền bằng ánh mắt cảm kích, thần sắc đầy sự tôn kính:

“Tiên sinh, Tọa Vong Kinh mà người truyền cho đệ tử thật sự quá kỳ diệu, nhờ nó long tượng công chừng ba bốn ngày nữa có thể đạt đến tầng hai.”

Lúc ra khỏi cửa rồi, gã lại như sực nhớ ra điều gì, ngoái đầu lại nói thêm: “Phải rồi tiên sinh, sáng nay có ba kẻ lạ mặt đến nhà tìm người, nói là của Giang Hồ Nhật Báo gì đó, ta đã bảo họ lần sau lại tới…”

Từ Hiền không nghe được, lúc này trong đầu của hắn chỉ vang vọng một câu nói.

Ba bốn ngày đạt đến tầng hai…

Ba bốn ngày…

Đến tầng hai…

~o0o~

Chương 38: Tam hiệp lần hai đến nhà tranh

Sáng hôm sau, đầu giờ Thìn.

Bao Ngạo Thiên thừa dịp trời sớm, dẫn theo Công Tôn tiên sinh và Triển hộ vệ đến nhà tranh bái phỏng, trong tay còn cầm theo bình rượu ngon để làm lễ gặp mặt.

Nhưng lần này hắn lại vồ hụt, Từ tiên sinh không có nhà, đến tên học trò to xác giúp trông nhà nay cũng không thấy, vườn không nhà trống.

Bao công tử giận mắng: “Mẹ kiếp! Tên kia hôm qua không phải nói hôm nay tới gặp sao, giờ thì đến ma cũng không thấy.”

Triển Ngọc Đường im lặng không nói, Công Tôn Thư lại vuốt râu mép bảo rằng: “Công tử, vị học sinh kia cũng chỉ bảo rằng để khi khác đến, hắn chưa hề nói rõ là hôm nay.”

Chợt y lại lắc đầu: “Hơn nữa sáng nay ta bói một quẻ, báo trước là đi chuyến này phải tay không mà về, công tử chẳng chịu tin đó thôi.”

Triển Ngọc Đường đứng sau lưng họ Bao nghe xong gật đầu khẳng định, liếc công tử nhà mình một cái đầy khinh bỉ rồi lập tức thu hồi ánh mắt, nghiêm túc như chưa làm gì.

Bao Ngạo Thiên bị Công Tôn tiên sinh nói cho á khẩu, chỉ có thể lẩm bẩm một mình: “Có tài văn chương sao không ở yên một chỗ sáng tác, đi gì mà đi lắm thế không biết.”

Triển Ngọc Đường thính giác nhạy bén, chợt lí nhí một câu, bâng quơ như không nói với ai: “Ra ngoài tìm kiếm linh cảm cũng chưa biết chừng.”

Bao công tử lập tức quay người lại nhìn hắn, chỉ thấy tên hộ vệ mi mục nghiêm túc, sừng sững như bức thạch tượng chưa từng chuyển động.

Bao Ngạo Thiên liếc hắn một cái thật sâu, ánh mắt như hóa thành mấy trăm cây dao găm muốn đâm hắn xịt máu.

Lúc này chỉ nghe Công Tôn Thư nói: “Đã không gặp được, xem ra duyên phận chưa tới. Công tử, chúng ta vẫn còn vài nơi phải đi, chi bằng mau chóng khảo sát, định ra đại lý rồi lên đường, đỡ phải chậm trễ thời gian.”

Theo y, mặc dù Từ tiên sinh này có thể xem là kỳ nhân, nhưng cũng không đáng để bọn họ tốn hao nhiều thời gian như vậy.

Giang Hồ Nhật Báo gia đại nghiệp đại, muốn tìm tiểu thuyết gia có tài đâu mà chẳng được, không cần vì một bộ Bạch Xà Truyện mà chấp nhất.

Bao Ngạo Thiên hiển nhiên cũng nghĩ như vậy, thế là gật đầu đồng ý với ý, về lại trấn làm chính sự.

Nhưng trước khi đi, y nhìn cái bàn xếp ngoài nhà tranh, không biết nghĩ gì mà đặt bình rượu lại đó, sau đó mới phất tay áo trở về Bạch Long Trấn.

Cao hứng mà đến, mất hứng mà về.

Lại nói, lúc này Từ Hiền đang ở đâu?

Tất nhiên vẫn là ở học đường, hắn đang đợi đám học sinh đến nghe giảng.

Hôm kia hắn chỉ dặn Lý Tự Thành thông báo bọn nhỏ là ngày hôm qua được nghỉ, hôm nay tất nhiên đến học bình thường.

Chỉ là nhìn thấy mỗi đứa nhỏ đến lớp đều có gia trưởng đi theo, hắn đoán rằng bố cáo về bọn hung đồ bắt cóc đã được dán lên, Vương lão trưởng trấn cũng thông báo cụ thể cho dân trấn.

Một buổi sáng bình yên trôi qua, ngoại trừ việc nhận bài chép phạt một trăm lần câu ‘Lãng tử hồi đầu’ của Triệu Tiểu Hổ, cùng với việc một vài đứa nhóc mừng rỡ khi có bàn học mới ra, buổi dạy ngày hôm của hắn không có gì khác biệt.

Đến trưa, Từ Hiền dừng xe lăn trước cửa học đường, chào hỏi từng vị gia trưởng đến đón bọn nhỏ về nhà.

Đáng nói là mẹ của Triệu Tiểu Hổ thấy hắn liền xin lỗi, bởi sáng nay tiểu hổ béo thế mà thật sự mách mẹ rằng tiên sinh bắt nạt mình, kết cục bị Hổ ma ma đét đít, còn phải cuống quít xin lỗi tiên sinh.

Ngày hôm nay Từ tiên sinh lại cho bài tập về nhà, bắt phải tính xem trong một nghìn bảy trăm năm tu hành thì Bạch nương tử ăn được bao nhiêu bữa, biết rằng ngày chẵn ăn hai bữa, ngày lẻ chỉ ăn một bữa.

Tiên sinh chỉ vừa dạy phép nhân và chia hai chữ số, đối với đồng học Tiểu Hổ thì bài toán này khó như lên trời.

Cho nên ngày hôm nay hắn càng không muốn nhìn mặt tiên sinh, vừa ra khỏi cửa liền gấp rút cúi đầu chào một cái rồi tót đi ngay.
Từ Hiền cũng không để ý, hắn ngó nghiêng hai đầu hẻm, thấy không có gương mặt khả nghi nào, xem ra đường chủ kia vẫn chưa phát hiện đám thủ hạ của y đã chết mất bốn người.

Ước chừng hơn một nén nhang, tất cả học sinh đã ra về hết, chỉ còn lại Lý Tự Thành đứng sau lưng hắn.

Gã chẳng rõ tại sao chân tiên sinh đã khỏi nhưng vẫn còn ngồi xe lăn, nhưng cũng rất biết điều không hỏi, hôm qua Từ Hiền đã nói đây là bí mật.

Lý Tự Thành tay cầm dù, đẩy Từ Hiền rời khỏi hẻm Hướng Dương.

Khi đi ngang qua hẻm bên cạnh, nghe tiếng khóc than ở cuối hẻm, hắn ra hiệu cho Lý Tự Thành dừng lại, tiến vào xem thử.

Vào trong mới thấy một nhà đang có tang, cả gia đình chỉ có một người thanh niên mặc áo gai để tang, trên linh đường có đến bốn chiếc quan tài, khách tới viếng đều tỏ vẻ thương tiếc, thương hại cho thảm cảnh của gia chủ.

Trước cửa nhà còn có một đống rương gỗ, may đây là cuối hẻm cụt nên cũng không cản trở lối đi, chỉ là không biết để làm gì.

Dân trấn lại có bao nhiêu người, đầu phố gặp cuối phố thấy, Từ Hiền và Lý Tự Thành cũng vào trong thắp một nén nhang chia buồn.

Người thanh niên thấy là Từ tiên sinh nổi danh trong trấn cũng không niềm nở bao nhiêu, chết cả nhà thì dù là đương kim hoàng đế tới cũng vậy thôi.

Từ Hiền cũng không cho mình là đại nhân vật gì, đốt nén nhang tế bái, để lại chút tiền phúng viếng rồi đi ra, nhường chỗ cho người sau.

Có người biết chuyện, lại muốn nhân dịp tán gẫu với hắn, thế là đến gần cho hay hoàn cảnh nhà này.

Nghe vào mới biết, hôm qua nhà này chết mất bốn người, bao gồm tổ phụ, song thân và tiểu đệ của thanh niên.

Sáng nay ngỗ tác có tới nghiệm thi, xác nhận là bọn họ đã chết từ trưa hôm qua, bị người dùng đao sát hại, chẳng rõ mục đích là gì, trong nhà cũng không mất mát thứ chi, ngược lại có rất nhiều rương gỗ trống.

Từ Hiền nghe vậy, liền đoán được rất có thể hung thủ là Tiêu Chiến Viêm, mấy cái rương gỗ kia hắn cũng mường tượng ra dùng để làm gì.

‘Ta không cứu được họ, nhưng kẻ thủ ác cũng đã đền tội, xin nén bi thương.’

Từ Hiền thấy thanh niên mặt mày hốc hác, ảm đạm vô hồn, ánh mắt của hắn rất phức tạp.
Hắn không biết nên nói y may mắn hay là bất hạnh, nếu không phải y hôm qua có việc gấp cần sang thôn bên cạnh thì e rằng cũng đã hồn về chín suối.

Đó là vạn hạnh.

Nhưng bây giờ thân nhân mất hết, chỉ còn một mình y trên cõi đời này, hắn lại cảm thấy chẳng may mắn gì cho nổi. var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Có những người còn sống, họ lại đau khổ hơn những người đã chết.

‘Thời gian rồi sẽ chữa lành mọi tổn thương, nhưng vết sẹo thì in hằn mãi mãi.’

Từ Hiền im lặng không nói, chỉ khoát tay ra hiệu cho Lý Tự Thành biết nên đi rồi.

Thẳng tiến về Bắc, Từ Hiền và Lý Tự Thành chẳng mấy chốc đã ra ngoài trấn.

Hắn không muốn những chuyện đáng tiếc xảy ra với người thanh niên kia lại xảy đến với những người khác, nên Từ Hiền nhất định phải mau chóng có thêm manh mối, hoàn thành nhiệm vụ.

Chẳng phải nhiệm vụ nhắc nhở hắn có thể tìm thấy chân tướng trong sách sao, Từ Hiền quyết định đến thư viện lớn nhất của Đan Dương Huyện để tìm manh mối.

Trước khi đi, hắn giao bài tập cho Lý Tự Thành:

Từ bây giờ đến hoàng hôn, gã phải liên tục không ngừng chạy qua chạy lại từ nhà tranh của hắn đến tiểu trấn để luyện【Trục Nhật Thần Bộ】.

Đuổi khéo tên đệ tử quan môn, Từ Hiền tự mình đẩy xe lăn rời xa Bạch Long Trấn một đoạn, quan sát thấy xung quanh không có bóng người nào, hắn liền đứng dậy nhấc chiếc xe lăn của mình bỏ vào trong tay áo, cảnh tượng hết sức thần kỳ, trông khá giống với một con mèo kim loại có màu xanh lam nào đấy.

Sau đó Từ Hiền cởi bỏ áo ngoài, trên người chỉ mặc một bộ y phục giản đơn hết mức có thể, rộng rãi thoáng đãng.

Hắn bắt đầu chạy, vung vãi mồ hôi dưới ánh mặt trời.

Hiển nhiên không chỉ bắt Lý Tự Thành luyện bộ pháp, chính hắn cũng giao bài tập cho mình, đó là chạy từ đây đến trên huyện.

Vì tránh bị người quen bắt gặp, Từ Hiền không phóng mình trên quan đạo mà chọn cách băng thẳng qua cánh rừng, dựa vào công phu của hắn hiện giờ thì dã thú không đáng để sợ.

Hơn nữa việc có các chướng ngại vật như tảng đá, cành cây rậm rạp cũng giúp Từ Hiền luyện tập phản xạ, năng lực né tránh của mình.

Trên hết là chạy trong rừng rậm thiên nhiên giúp hắn gợi nhớ lại cảm giác hóa thân Khoa Phụ, có lợi cho sự tiến bộ khi thi triển【Trục Nhật Thần Bộ】giữa trời nắng thế này.

Từ Hiền không biết là mình lại bỏ lỡ cơ hội gặp mặt nhóm ba người Bao Ngạo Thiên một lần nữa.

Sau khi đến nhà tranh bái phỏng lần hai nhưng bất thành, bọn họ bèn đến gặp trưởng trấn bàn bạc việc mở đại lý của Giang Hồ Nhật Báo, mọi việc diễn ra cũng suôn sẻ.

Giữa trưa Vương lão còn giữ ba người ở lại dùng bữa, thịnh tình không thể chối từ, bọn họ cũng đồng ý.

Khi lão trưởng trấn nói phải bỏ chút thời gian đi đón tôn tử ở học đường, họ cũng không nghĩ nhiều, nhưng lúc Vương Tiểu Minh về đến nhà, nghe tiểu tử này nhắc tiên sinh lại cho bài tập thì mới tỉnh người ra.

Từ những gì hôm qua họ nghe ngóng được, trong trấn chẳng phải chỉ có một vị tiên sinh dạy học là Từ tiên sinh kia sao? Thế là bèn cáo lỗi với trưởng trấn rồi chạy đến học đường tìm.

Nhưng đáng tiếc, nửa đường lại gặp Lý Tự Thành giết ra, hỏi gã mới biết Từ Hiền đã đi lên huyện, chỉ có thể bóp tay thở dài, đành than duyên phận chưa tới.

~o0o~

Chương 39: Trung niên đạo và thiếu niên tăng

Từ Hiền như một con dã thú băng ngang qua cánh rừng, hắn chạy như thể bù đắp cho một trăm mấy mươi ngày chưa được dùng đến đôi chân của mình.

Hắn không biết rằng, ở phía cánh rừng bên kia, cách chừng năm mươi dặm cũng có hai người đang tung bay trong rừng, chỉ là chênh lệch tốc độ giữa hắn với họ cũng xa như khoảng cách giữa hai bên vậy.

Trên căn bản là chỉ có thị giác của cao thủ Tiên Thiên mới theo kịp được.

Nếu Từ Hiền có nhãn lực bậc ấy, ắt sẽ nhìn ra đó chính là vị hòa thường và tên đạo sĩ hắn gặp vào khuya hai ngày trước.

Hai người song hành cùng nhau, tên đạo sĩ trông có vẻ đã dốc toàn lực nhưng vị hòa thượng kia nom thần thái lại thư thả lắm, đoán chừng vẫn còn dư lực.

Đạo sĩ kia tuổi chừng tam tuần, diện mạo bình thường, khí chất bình thường, nhưng phục sức trên người lại chẳng hề bình thường.

Hắn mặc trên mình một bộ đạo bào hoa lệ, áo ngoài màu trắng, bên trong màu đen, vừa nhìn đã biết là tơ lụa thượng hạng.

Không những thế, đầu hắn đội một cái thất tinh quan đính bảy viên lam ngọc, hông đeo một cái ngọc bội âm dương do hai mảnh ngọc một trắng một đen ghép lại, yêu đái có họa tiết Bát Quái thêu bằng kim tuyến, trường kiếm sau lưng cũng hết sức hoa lệ, vỏ kiếm thuần ngân khảm hai viên ngọc to chảng ở hai bên, một xanh một đỏ.

So với hắn, trang phục của hòa thượng kia lại chẳng đáng kể, y khoác lên người một chiếc cà sa có vẻ đã cũ, thậm chí có thể nhìn thấy vài mảnh vá.

Từ đầu đến chân của hòa thượng chẳng có lấy một món trang sức, ngoại trừ tràng hạt trên cổ có vẻ cũng chỉ làm từ gỗ rẻ tiền, trông như được truyền lại từ vị lão tăng nào đó, cũ kĩ lắm rồi.

Nhưng đáng nói là diện mạo và khí chất của hòa thượng này, y đi chân trần nhưng không nhiễm lấy một hạt bụi, hai chân thon gọn sạch sẽ, trắng trẻo như ngọc, đến cả nữ tử nhìn thấy cũng phải ghen tị.

Nhìn lên, trên đầu y đốt mười ba chấm hương, diện mạo thanh tú xuất trần, môi hồng răng trắng, giữa mi tâm có một ấn ký liên hoa, màu đỏ như máu, thế mà không cho người ta chút cảm giác yêu dị nào, chỉ càng tô điểm cho y thêm một loại khí chất siêu phàm thoát tục.

Tay phải chấp trước ngực, hòa thượng này mặt mũi trẻ trung, chỉ nhìn diện mạo thì chẳng khác gì thiếu niên chưa đến mười tám. Không biết là tuổi y thật sự như vậy, hay là tu luyện kỳ công nào đó bảo trì dung mạo, vĩnh trú thanh xuân.

Lúc này, chỉ nghe đạo sĩ kia nói: “Vô Lượng Thiên Tôn! Hòa thượng, ban ngày quỷ hồn tránh dương, bần đạo hết phép, chỉ có thể dựa vào ngươi rồi.”

Đến cả âm thanh của hắn cũng thường thường không có gì lạ, thật sự là một kẻ trừ bỏ vật ngoài thân thì hoàn toàn phổ thông.

Trái ngược với hắn, giọng nói của hòa thượng lại cho người nghe cảm giác như gió xuân ấm áp, mưa rào lúc trời hạn, khiến người ta không hiểu thấu mà cảm thấy tĩnh tâm:

“A Di Đà Phật, tiểu tăng đã phát hiện ba nơi nghiệp khí tích tụ gần nhất. Đạo sĩ, tiểu tăng phải gia tốc, ngươi nỗ lực theo kịp.”

Nói đoạn, liền thấy dưới chân y có kim vân lúc hiện lúc ẩn, hai con ngươi như ẩn chứa ba ngàn thế giới, nghiêng đầu nhìn chếch về phía trái, ấn ký hồng liên giữa trán lấp lóe, khi sáng khi tối.

Sau đó chỉ thấy y mỗi bước ra một bước liền vượt qua mấy trượng, ở chỗ cũ đến tàn ảnh cũng không thấy, chỉ có một đóa kim vân mờ dần rồi biến mất.

Đạo sĩ thấy vậy, há mồm cười ha hả: “Khinh thường bần đạo chăng? Xem ta Phi Hạc Đằng Không!”

Vừa dứt lời liền thấy hắn phóng thẳng lên trời, sau lưng hiện ra hư ảnh của một con bạch hạc, hai tà áo của hắn phất phới như hai cánh hạc, dù ngoại mạo bình thường nhưng lúc này cũng có vài phần tiên phong đạo cốt.

Lúc bấy giờ, bạch hạc sau lưng hắn vỗ cánh, mỗi lần lên xuống là hắn nhảy một đường vòng cung xa đến mười trượng, theo sát phía sau, đạp lên kim vân mà tiểu hòa thượng để lại.

Hai người một tăng một đạo, nhìn tuổi có chênh lệch nhưng không thấy xưng tiền bối hậu bối, cũng chẳng gọi đạo trưởng hay hô đại sư, người này “hòa thượng” người kia “đạo sĩ”, thái độ không chút khách khí với nhau nhưng lại cho cảm giác chẳng hề thất lễ, gọi nhau có vẻ xa lạ nhưng lại có một luồng thân thiết khó tả, thật là diệu thay.…

Từ Hiền không biết có hai vị diệu nhân đang ganh đua khinh công cao thấp, hắn lúc này đã cách Đan Dương Huyện chưa tới trăm bước.

Quần áo ướt đẫm mồ hôi, Từ Hiền cũng không sợ bất lịch sự, tìm một chỗ kín đáo rồi cởi bỏ tất cả, dùng khăn lau khô thân thể rồi lấy một bộ y phục mới từ trong ống tay áo ra thay vào.

Ăn mặc tươm tất, hắn đến gần quan đạo, thấy không có ai liền lấy xe lăn ra ngồi lên, thế là tạo thành hình tượng vị Từ tiên sinh hai chân có tật đi lên huyện, chứ không phải một tên vũ phu chạy như chó đuổi nãy giờ.

Có ký ức của kiếp trước, Từ Hiền hiểu sâu tầm quan trọng của việc giả heo ăn thịt hổ, kẻ địch vĩnh viễn cũng chẳng ngờ tới việc một tên què lại có thể chạy như bay.

Quả nhiên sự cẩn thận của hắn là sáng suốt, lúc tiến vào địa bàn Đan Dương Huyện liền gặp phải một vị thợ săn ở tiểu trấn, hắn mà hai chân vọt tới thì đã không tránh khỏi một phen kinh ngạc hỏi han rồi.

Xã giao vài câu với thợ săn, không có hứng thú ngắm nhìn sự phồn hoa nơi huyện lớn, Từ Hiền tìm đến chỗ trữ nhiều thư tịch nhất trong huyện: Đan Dương thư viện.

Thư viện này nghe đồn rằng đã có hơn hai trăm năm, trước đây là do một vị Công bộ thượng thư của Đại Xương xây cất lúc dưỡng già, y muốn đặt hết những sách vở mình tích trữ cả đời vào trong đó để làm chỗ đọc sách, bồi dưỡng sĩ tử quê nhà.

Nhưng mà có vẻ như chẳng tác dụng gì mấy, hai trăm năm qua không có đại thần nào trong triều có xuất thân từ Đan Dương, người nổi bật nhất cũng chỉ được điều về nơi đây làm tri huyện mà thôi, chẳng có tiến bộ thêm.

Nên Đan Dương thư viện cũng dần điêu linh, đến nay nếu không có mấy vị lão tú tài góp vốn lại duy trì, e rằng nó đã phải đóng cửa.

Lăn bánh vào tòa cổ lâu ba tầng có hai trăm năm lịch sử này, đập vào mắt Từ Hiền là rất nhiều sách, nhưng người thì lác đác chẳng có mấy.

Vài vị thư sinh, tuổi trẻ hoặc trung niên, có người tóc đã hoa râm, người thì đang tìm sách, người thì đã cầm sách mà chăm chú đọc, gần cửa thì có hai vị lão nho đang quyết trận sinh tử hắc bạch, ngoài ra cũng chỉ còn một vị lão tiên sinh, trông có vẻ là thủ thư đang ngâm cứu tại quầy sách phía Đông.

Từ Hiền không định làm phiền lão nhân, bởi hắn hiện giờ cũng không biết mình muốn tìm thứ sách gì, chỉ có thể nhắm mắt đi bừa trước xem sao.Nhìn thấy ở trung tâm thư viện có một hòm góp bạc, hắn lấy ra mười văn tiền bỏ vào.

var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Dạo qua một vòng, các loại binh thư yếu lược, trị quốc an bang, đạo lý làm người, tư tưởng triết học, con đường chính trị gì đó đều bị hắn loại bỏ đầu tiên.

Nhiệm vụ nhắc nhở hắn có thể tìm thấy chân tướng trong sách, vậy cũng có khả năng chuyện bắt cóc hài đồng tương tự đã từng xảy ra trong quá khứ, rất có thể được chép lại trong sử sách.

Nhưng Từ Hiền đi khắp tầng một cũng không tìm thấy một quyển sử thư nào, hắn đoán chừng là ở tầng trên.

Bây giờ hắn đang ngồi xe lăn, muốn đi thang lầu là không thể nào. Nếu trực tiếp đứng dậy dùng hai chân đi lên cũng không ổn, người trong thư viện sẽ coi hắn là kẻ điên mất.

‘Ta có thể đổi một loại thư tịch khác.’

Các loại kỳ văn dị sự, truyện ký giang hồ hẳn là cũng thích hợp để hắn tìm tòi. Hắn vừa rồi đã nhìn sơ qua một lần, biết chỗ để sách ghi chép kỳ văn dị sự ở đâu.

Đó chỉ là một giá sách nhỏ ở góc Tây thư viện, số lượng sách cũng không nhiều lắm.

Cạnh bên đó còn có một giá sách xếp đặt các loại tiểu thuyết, đáng nhắc tới là Từ Hiền phát hiện Bạch Xà Truyện cũng nằm trong số đó.

Hắn cầm lên xem thử, thấy đề tựa là “Bạch nương tử truyền kỳ”, góc dưới cũng có đề danh tác giả, hắn chỉ thấy một dòng chữ dài: “Giả Châu Đan Dương Huyện Bạch Long Trấn Từ tiên sinh”.

Lật ra xem vài trang, cùng một nội dung nhưng văn bút hơi khác, giống như là chép lại từ lời khẩu thuật của các vị thuyết thư.

Cũng phải, người khác chỉ đọc qua sách gốc một lần đã sợ chết khiếp mà trả về tay hắn, không có chính bản lưu hành cũng là dễ hiểu.

Từ Hiền trả quyển tiểu thuyết về lại giá sách, bắt đầu ngâm cứu kỳ văn dị sự.

Một lần cúi đầu, trời đã hoàng hôn.

Văn khách trong thư viện lục tục ra về, nhưng Từ Hiền vẫn lật sách soàn soạt, xem xong quyển này liền đổi sang quyển khác.

Chưa đầy hai mươi mà liên tục đỗ đầu thi Hương, thi Hội, hắn không chỉ dựa vào thiên phú mà còn có nỗ lực hơn người, đọc sách nhiều vô số kể, cuối cùng luyện được bản lãnh đọc lướt như gió mỗi khi muốn tìm một đoạn trích riêng nào đó.

Thái dương sắp hạ, thái âm sắp lên, nhưng Từ Hiền không hề để ý đến.

Chợt có một giọng nói già nua vang lên sau lưng hắn: “Tiểu hữu đang tìm gì mà nhập thần như vậy?”

~o0o~

Chương 40: Lão học cứu há chẳng phải toàn thư?

Từ Hiền giật mình, quay người lại liền thấy lão thủ thư đang mỉm cười nhìn hắn.

Gặp bước chân của lão phù phiếm, hắn lập tức biết lão không có võ công trong người, thầm trách bản thân sơ suất.

Dựa vào công lực của Từ Hiền, sao có thể bị người bình thường áp sát mà chẳng hay gì cho được.

Khổ nỗi vì gấp rút muốn tìm ra chân tướng hung án mà chú tâm tìm đọc, đến mức quên cả tự thân an nguy, không để lại tinh thần đề phòng cảnh giác.

Thầm ghi nhớ bài học lần này, Từ Hiền nhìn ra ngoài trời, thấy đã chập tối, liền biết thư viện phải đóng cửa, thế là đành cười xin lỗi lão thủ thư:

“Thật có lỗi quá, vãn sinh mải mê không để ý giờ giấc, trì hoãn công việc của trưởng lão.”

Hắn trả lại quyển sách trong tay về vị trí cũ, vòng hai tay lại để trước người, tám ngón tay đặt lên nhau, hai ngón cái hướng lên, hơi khom người bái một cái, tỏ vẻ cáo lỗi.

Lão thủ thư sống hơn nửa đời người vẫn chưa thấy qua lễ nghi này, thầm than kỳ lạ, cũng cảm thấy kẻ hậu học này thú vị.

Trong mắt lão thì người trẻ tuổi thích đọc sách đều là loại người mà lão yêu thích, huống chi đọc đến quên hết thời gian như Từ Hiền.

Vậy nên lão thủ thư cười đến híp cả mắt, nếp nhăn trên mặt cộm hết lên, bảo với Từ Hiền rằng: “Trì hoãn cái gì, không sao cả. Người trẻ tuổi mà, đọc sách tốt, đọc sách tốt!”

Thấy lão hiền lành như vậy, Từ Hiền cũng nhẹ giọng, ôn hòa đáp lại: “Vâng, đa tạ trưởng lão lý giải cho vãn sinh.”

“Có chi mà cần tạ. Tiểu hữu, ngươi vẫn chưa nói cho ta biết đang tìm gì đây, không phải tự kiêu chớ sách trong thư viện lão hủ đã đọc qua bảy tám phần mười, nông sâu đều có, ngươi nói ra chưa biết chừng ta có thể giải đáp.”

Lão thủ thư tiến lại cầm lấy tay hắn, vỗ vỗ lên mu bàn tay.

Từ Hiền cảm thấy không thể trông mặt mà bắt hình giông, chớ trông lão già vậy nhưng hai tay vẫn còn khí lực đấy.

Nghe những lời của lão, Từ Hiền mới chợt nhận ra bản thân tự đại.

Nhân sinh thất thập cổ lai hy, nhà có một lão như có một bảo, kiến thức của người già là vô giá, huống chi còn là người đắm chìm trong thư hải mấy chục năm, hắn sao lại bỏ gần cầu xa, tự mình khổ sở tìm kiếm?

Thế là Từ Hiền uyển chuyển hỏi lão thủ thư xem trong quá khứ có các vụ hung án bắt cóc lượng lớn hài đồng nào không? Hơn nữa sau khi bị bắt một thời gian còn gặp cảnh tàn sát thảm thiết, hung đồ lại không làm buôn bán nô lệ hay cướp nội tạng gì cả.

Này coi như hắn hỏi đúng người, lão thủ thư đúng là từng thấy qua rất nhiều hung án bắt cóc trẻ nhỏ ở trong sách, nhưng đáng tiếc hệ thống chẳng phản ứng gì, không có vụ nào là chân tướng mà hắn muốn.

“Ái chà chà, lão hủ cũng xem qua những ghi chép có loại hung phạm này, bắt cóc hơn vạn người cũng có, nhưng chưa từng có tiền lệ bắt xong chỉ giết như tiểu hữu nói. Lạ thay, lạ thay!”

“Trưởng lão cũng chưa thấy qua sao?”

Từ Hiền có vẻ thất vọng, chẳng lẽ hắn phải đến thư viện ở các huyện khác tìm kiếm, thậm chí tiến về phủ, quận mới có được đáp án? Sợ rằng lúc ấy lại thêm không biết bao nhiêu đứa trẻ gặp độc thủ.

Lão thủ thư cũng hơi xấu hổ, lúc nãy tự hào mình đọc nhiều sách, nhưng vừa bị hỏi một câu đã không giải đáp được. Lão cũng chỉ đành nói sang chuyện khác để chữa thẹn:

“Phải rồi, đừng cứ trưởng lão, trưởng lão, lão hủ họ Tiền, tiểu hữu không chê thì gọi một tiếng Tiền lão là được. Thấy tiểu hữu lạ mặt, hẳn không phải người trong huyện, trò chuyện nãy giờ vẫn chưa rõ danh tính, có thể cho lão hủ được hay?”

Từ Hiền giấu nỗi thất vọng trong lòng, thần thái vẫn bình thản tự nhiên, khẽ cười đáp lại:
“Vậy vãn sinh cả gan gọi ngài là Tiền lão. Tiền lão, vãn sinh quả thật không phải người trong huyện, ta họ Từ tên Hiền, hiện đang ở Bạch Long Trấn dạy vỡ lòng cho ít đứa trẻ con.”

Tiền lão nghe thấy hắn đang làm nghề dạy học, chợt hai mắt sáng lên, nụ cười càng thêm rạng rỡ, hiền hòa: “Thất kính, thất kính, không ngờ tiểu hữu là vi nhân sư biểu.”

Chợt lão cúi đầu lẩm bẩm: “Ừm, Bạch Long Trấn, Từ Hiền, tiên sinh dạy học, Từ tiên sinh, Từ…”

Sau đó ngẩng lên nhìn hắn, vẻ mặt bất ngờ hỏi rằng: “Có phải là Từ tiên sinh sáng tác Bạch Nương Tử Truyền Kỳ?”

Từ Hiền khẽ gật đầu nói: “Nếu Tiền lão nói là Bạch Xà Truyện thì đúng là vãn sinh viết ra.”

Mặc dù có không ít tình tiết là do hắn tự nghĩ, nhưng Từ Hiền vẫn chỉ nhận là mình viết chứ không phải sáng tác ra.

“Viết tốt, viết tốt. Lão hủ lần đầu đọc được đã cảm thấy cố sự thú vị vô cùng, văn bút cũng có trình độ, còn tưởng là diệu nhân nào đây, không ngờ có thể gặp được tác gia ở đây.”

Thấy lão có vẻ chân tâm thích thú, Từ Hiền định nói ra hắn vốn chỉ mượn nhờ câu chuyện của người khác mà thôi, không phải tác giả chân chính, nhưng lại bị Tiền lão ngắt lời.

Chỉ thấy lão đang thao thao bất tuyệt về sự yêu thích của mình thì đột ngột dừng lại, vỗ tay lên trán như sực nhớ ra gì đó: “Bạch Long Trấn, phải rồi.”

Không để Từ Hiền kịp giải thích, lão bóp chặt tay hắn bảo rằng: “Nghe Từ tiểu hữu nhắc đến Bạch Long Trấn, lão hủ mới nhớ, chuyện mà ngươi muốn biết ta không giải đáp được, nhưng có một người ở quý trấn tám chín phần mười biết lời giải.”

Từ Hiền nghe vậy, lòng chợt dấy lên hi vọng, gạt chuyện giải thích thân phận tác giả qua một bên, vội hỏi: “Tiền lão nói là thật? Xin cho vãn sinh biết vị đó là ai, Từ Hiền cảm ân vô cùng.”

Tiền lão xua tay nói:

“Tiểu hữu quá lời, chỉ là tốn chút nước miếng, ân nghĩa gì ở đây. Nghe lời miêu tả của tiểu hữu khi nãy, lão hủ đoán chừng hung án quái lạ như vậy chỉ có thể là ác khách giang hồ gây nên. Chuyện của giang hồ lão hủ không rõ, nhưng lão đầu Ngô Tam Âm ở quý trấn lại không thể rành hơn.”

Một vị lão đầu họ Ngô ở Bạch Long Trấn, lại là người mà lão học giả như Tiền lão biết tới, như vậy Từ Hiền cũng có thể đoán ra là ai.
“Tiền lão, ý của ngài là Ngô lão tiên sinh?”

Hắn còn nói có phải Ngô lão tiên sinh đã từng dạy học nhiều năm trong trấn hay không, thấy Tiền lão gật đầu liền xác định rõ ràng.

Tiền lão còn cho biết, Ngô lão tiên sinh thuở trẻ kết bạn rất nhiều nhân sĩ võ lâm, đến nay hình như vẫn còn giữ mối quan hệ, thường đến thăm hỏi vào dịp Nguyên Đán. var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Có điều Tiền lão cũng chỉ biết đến nhiêu đó thôi, dù sao lão và Ngô lão tiên sinh cũng không thân cận, chỉ là quan hệ thông thường giữa văn nhân với nhau.

Nhưng thế cũng đủ rồi, mặc dù chưa biết chắc Ngô lão tiên sinh có thể giúp mình tìm ra chân tướng hay không, nhưng cũng là một tia hi vọng, còn hơn hắn phải như con ruồi không đầu mò khắp thư viện các nơi.

Mặt trời xuống núi, Từ Hiền vội vàng vái tạ chào từ biệt Tiền lão thủ thư, hứa hẹn lần sau lại tới nhất định mang theo bản chép tay Bạch Xà Truyện do mình đích thân viết tặng cho, khiến lão đầu lúc tiễn hắn đi cười tít cả mắt.

Từ Hiền đẩy xe lăn rồi khỏi Đan Dương Huyện, lúc hắn xuất hiện trên quan đạo thì đã hoàn toàn không còn thấy thái dương, e rằng chạy về đến nhà thì trời cũng tối thui.

Nhưng chẳng sao cả, ban đêm đối với nhân sĩ giang hồ cũng chẳng khác mấy ban ngày, thậm chí còn là thời gian hoạt động chủ yếu của một số đối tượng.

Thuận theo đường cũ, Từ Hiền giấu xe lăn vào trong tay áo, sau đó lại bắt đầu thi triển khinh công.

Cả ngày rồi chưa ăn thứ gì, buổi tối lại chẳng có ai mở tiệm, hắn định nhân lúc đang ở trong rừng mà kiếm chút gì lót bụng.

Thú rừng có lẽ khó gặp, nhưng hái chút quả dại, rau, nấm về xào cũng không phải ý tồi.

Thế là đi được nửa đường, áo ngoài đã bị Từ Hiền cởi ra làm bao tải, phình lên một khối to vác ở sau lưng, xem ra thu hoạch không tệ.

Mặc dù thiếu đi phần thông thạo bổ trợ khi chạy dưới ánh mặt trời, nhưng tiến độ thông thạo của【Trục Nhật Thần Bộ】cũng rất khả quan, ước chừng hắn lại chạy thêm một chuyến từ tiểu trấn lên huyện là có thể đạt tới Giá Khinh Tựu Thục.

Liên tục thi triển khinh công là phải tiêu tốn chân khí, nhưng hắn giờ đã có bảy năm công lực, lại nhờ vào Võ Căn giúp giảm một nửa tiêu hao, thêm đặc tính dẻo dai kiên cường của【Trục Nhật Thần Bộ】nên có thể duy trì rất lâu.

Từ Bạch Long Trấn đến Đan Dương Huyện khoảng chừng trăm dặm đường, thế mà Từ Hiền đi một chuyến chỉ hao tổn khoảng chừng năm thành nội lực, đủ để thấy sức bền.

Tất nhiên cũng không thể thiếu công lao của nội công tâm pháp thượng đẳng như【Giá Y Thần Công】được.

Hai khắc đồng hồ nữa trôi qua, lúc này trăng sao đã hiện đầy trời.

Những tưởng đêm nay là một đêm an bình, Từ Hiền có thể an toàn về tới nhà… nhưng không!

Vút!

Bằng thị lực viễn siêu thường nhân, hắn có thể thấy một vệt đen phóng nhanh về phía mi tâm của mình, lúc nó tới gần hơn thì mới thấy rõ là một cây mai hoa phiêu.

Từ Hiền lộn người né khỏi, tay nải rơi xuống, rau củ lăn lông lốc trên mặt đất.

~o0o~

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau