HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Tiểu hoàng đế số mệnh long đong

[Mục tiêu hành lễ bái sư với các hạ…]

[Nghề【Lão Sư (Cấp 5)】đủ điều kiện nhận đệ tử, các hạ phải chăng chấp nhận?]

Từ Hiền nhìn thiếu niên vai u thịt bắp trước mặt mình, chợt nhớ đến lần đầu gặp gỡ.

Lúc đó hắn hôn mê bất tỉnh, thiếu niên này khi đó còn gọi là Lý Tiểu Ngưu đã đưa hắn đến Bảo An Đường.

Ấn tượng đầu tiên của Từ Hiền với gã là qua lời Hứa đại phu, một thiếu niên cao to dị thường, sức mạnh dị thường, ngu ngốc dị thường.

Lần thứ hai gặp gã, đó là khi hắn ngồi xe lăn trên đường, bị mấy tên du thủ du thực cản lại chế giễu là thằng què, bị Lý Tiểu Ngưu bắt gặp, dựa vào thể phách phi nhân mà đánh đuổi bọn chúng.

Có lần thứ nhất, có lần thứ hai thì tất sẽ có rất nhiều lần nữa, sau đó thì Từ Hiền trở thành tiên sinh của gã.

Kể từ đó, Lý Tự Thành tất cung tất kính, lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau đẩy xe, sợ hắn phải động tay chịu mệt.

Tuy rằng thi thoảng vô tình ác miệng, nhưng vẫn luôn nghe theo lời dạy của hắn, trên lớp chăm chú nghe giảng, không ỷ hơn tuổi mà bắt nạt đồng học, biết mình chậm hiểu hơn người nên luôn ra sức học bù, có nghi vấn liền đặt câu hỏi.

Hắn đặt cho gã cái tên Tự Thành, đúng là có một phần vì đùa vui, nhưng càng nhiều sao không phải quý trọng sự chất phác, hồn nhiên tự thành của gã? Sao lại không phải vì gã tính tình trung hậu, thiện lương thành thật, có một loại mị lực riêng, tự thành nhất cách?

Thế là Từ Hiền đã có quyết định của mình.

“Được.”

Hắn chỉ bâng quơ đáp một tiếng, nhưng Lý Tự Thành lại ngẩng đầu lên, vẻ mặt kinh ngạc quá đỗi, sau đó lập tức chuyển thành vui sướng khôn nguôi, liên tục nói “đa tạ tiên sinh”.

Đoạn còn định cúi xuống dập đầu, nhưng khi trán gã còn cách mặt đất hai tấc thì bị cản lại, không thể tiến thêm.

Lý Tự Thành ngẩng mặt lên, lúc này gã còn kinh ngạc hơn vừa rồi, như là thấy quỷ.

“Tiên sinh, chân… chân của… người…”

Từ Hiền thu chân lại, đưa ngón trỏ lên trước miệng, nhếch môi cười: “Đây là một bí mật.”

Nhưng trong lòng thì thầm oán: ‘Đầu làm bằng sắt chăng? Xương của ta mới liền lại, chẳng biết liệu có vỡ ra.’

Ngoài mặt thì bất động thanh sắc, Từ Hiền dùng【Hiệp Đạo Thiên Nhãn】nhìn về phía đỉnh đầu Lý Tự Thành, ngoại trừ hai luồng Thiện Ác Khí ra, bây giờ hắn còn thấy một sợi tơ màu xanh dương nối từ đỉnh đầu của gã về phía mình.

‘Đây là vận mệnh ràng buộc giữa sư đồ sao…’

Hệ thống không nhắc nhở gì, nhưng Từ Hiền mơ hồ cảm nhận được trong minh minh có một thứ gì đó rất huyền diệu được kết nối lại, đoán chừng là số mệnh.

Trên giao diện thông tin của hắn lúc này có thêm một mục gọi là:

__________________________________________________________________

Quan hệ sư đồ (1/1): Lý Tự Thành

+ Võ học cộng hưởng: Chưa thiết lập

__________________________________________________________________

Theo hệ thống nhắc nhở, hắn hiện giờ chỉ có thể nhận một đồ đệ chính thức, muốn mở khóa thêm cần nâng【Lão Sư】lên những cấp cao hơn.

Nhưng thứ khiến Từ Hiền để ý bây giờ chính là “võ học cộng hưởng”, hắn có thể cộng hưởng một môn võ học của mình cho đệ tử, ngược lại cũng vậy.

Như vậy thì không cần tu tập, chỉ cần nguyên chủ của loại võ học đó tiến bộ thì người được cộng hưởng võ học cũng tiến bộ, hạn chế duy nhất là chỉ có thể cộng hưởng thấp hơn một cảnh giới, tức là hắn luyện đến Lư Hỏa Thuần Thanh thì đệ tử chỉ được Dung Hội Quán Thông, không thể cao hơn.Nhưng thế cũng đủ rồi, bởi vì hắn phát hiện một lỗ hỏng.



Một ngày trước, khi mà Từ Hiền ngủ lại học đường.

Nửa đêm canh ba.

Đại Vĩnh, Giai Châu, đế đô.

Tử Cấm Thành, hoàng cung đại nội.

Chốn thâm cung, ánh lửa rực một góc trời, tiếng la giết, tiếng đao gươm chạm nhau vang lên liên hồi.

Một thiếu niên tuổi chừng mười bốn, mười lăm hớt hải bỏ chạy, dù đã cố để khống chế nét mặt mình thì ánh mắt hắn vẫn không giấu được vẻ hoảng loạn, lo sợ.

Thiếu niên thân mặc kim bào, trước ngực thêu cửu trảo kim long, trên mình có nhiều trang sức xa hoa, dù đang trong tình trạng chật vật thì khí chất sang quý của hắn vẫn hiện hữu rõ ràng.

Ở Đại Vĩnh, bây giờ là Khai Nguyên năm thứ hai, Khai Nguyên chính là niên hiệu do thiếu niên này đặt ra.

Hắn chính là đương kim thánh thượng của hoàng triều Đại Vĩnh, hoàng đế bù nhìn Lý Triêu Thánh.

Đại Vĩnh nhìn ngoài mặt thái bình, thực chất triều đình trung ương đã có sóng ngầm cuồn cuộn, loạn thần tặc tử dù không đến cảnh nổi lên khắp nơi, nhưng quyền thần lộng triều thì đã phơi bày chân diện mục.

Văn có Tả thừa tướng Đoàn Bất Dung lấy nho loạn pháp, võ có Thái úy Viên Công Lược dùng võ phạm cấm, hậu cung có Diên Hòa thái hậu buông rèm chấp chính, ba phe chia cắt triều chính.

Địa phương xa đế đô thì có thân vương Lý Minh Lăng, Trấn Bắc Hầu Lục Viễn phô trương thanh thế, chiêu binh mãi mã, nghe điều không nghe tuyên, một số vương hầu khác cũng có xu hướng rục rịch.

Đám cá sấu lớn này hoàn toàn nổi lên trên mặt nước, dù chừa lại chút không gian sống cho Lý Triêu Thánh, nhưng chỉ đủ cho hắn thoi thóp qua ngày.

Thân là nhất quốc chi quân, trong triều lại chẳng có lấy một người tâm phúc, đám tiểu thần muốn tận trung với hắn đều bị “cáo lão hồi hương” hết cả, những vị đại thần còn lại cũng chỉ bảo trì trung lập, giống như chỉ cần Đại Vĩnh không sập xuống thì vẫn sẽ buông tay làm ngơ, mặc cho các phe đấu đá.
Lúc này bên người Lý Triêu Thánh chỉ còn lại một thái giám hầu cận theo sau hộ tống cho hắn, đáng buồn biết bao.

“Tiểu Bạch Tử, mi thấy… có trớ trêu hay… không? Trẫm lại sắp… bỏ mạng trong hoàng cung, nơi được cho là có thể… đảm bảo tính mệnh… của Trẫm… vạn vô nhất thất.”

Lý Triêu Thánh vừa thở dốc vừa nói, hắn sợ rằng nếu không tranh thủ nói chuyện bây giờ thì không còn bao giờ được nói nữa. var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Tiểu thái giám sau lưng hắn năm nay chưa đến hai mươi, nếu dung mạo của Lý Triêu Thánh chỉ được xem là mi thanh mục tú thì hắn có thể tả bằng môi hồng răng trắng, ngọc thụ lâm phong, mỹ mạo phi phàm, về phần khí chất lại thiên hướng âm nhu, có điểm tà mị, không sánh được với bậc Thiên tử.

“Thánh thượng hồng phúc tề thiên, gặp dữ hóa lành, xin người đừng nói gỡ mà dọa sợ nô tài.”

Tiểu Bạch Tử theo sát phía sau, nhu giọng đáp lại, thần thái cung kính. Tuy bỏ chạy cùng Lý Triêu Thánh, nhưng trông hắn không hề chật vật như người sau, giống như còn có dư lực là khác.

Nhưng Lý Triêu Thánh hoảng loạn đào thoát, làm sao còn tâm trí để ý đến. Hắn phẫn hận ai thán:

“Hồng phúc tề thiên, lấy gì để tề? Ha ha ha, trên đời này còn có ai coi Trẫm là thiên tử, đám người ấy còn muốn giết Trẫm kia kìa, bây giờ chẳng phải vậy sao?”

“Từ lúc tiến cung đến giờ, trong mắt nô tài người vẫn luôn là chân mệnh thiên tử, chưa từng thay đổi.”

Mặc dù hoàn cảnh rất bết bát, không biết có còn nhìn thấy được ngày mai hay chăng, nhưng nói lời ngon ngọt bợ đỡ quân vương luôn là bản năng của hoạn quan, sống một đời cốt chỉ để tranh ân sủng, đổi lấy tiếu dung của long nhan.

‘Phải, Trẫm chính là chân mệnh thiên tử, danh chính ngôn thuận trên di chiếu của phụ hoàng, không phải đám loạn thần kia có thể chối bỏ, Trẫm sẽ không chết một cách uất ức như vậy trong nhà mình.’

Lý Triêu Thánh tự động viên mình, hắn nhớ đến phụ hoàng trước khi băng hà có dặn dò, nếu gặp phải nguy cơ sinh tử có thể đến Tây lâu tìm trợ giúp.

Trước đây hắn cũng từng đến qua, nhưng chẳng gặp được gì. Lần này trong lúc tối hậu quan đầu, chỗ đó chính là cọng rơm cứu mạng duy nhất mà Lý Triêu Thánh có thể bám víu.

Tiếng la giết càng lúc càng gần, hắn đột nhiên đổi hướng chạy khiến tiểu thái giám như hòa thượng sờ đầu không thấy tóc, không hiểu nổi thánh tâm.

“Thánh thượng, người muốn đi đâu, thành môn không phải ở bên kia?”

Nghe âm thanh lo lắng của Tiểu Bạch Tử, hắn không có thời gian giải thích, chỉ có thể nói ngắn gọn: “Sinh lộ ở… bên kia… Tây lâu.”

Tiểu thái giám nghe vậy nhưng không nghi ngờ, hắn biết hoàng gia có nhiều bí mật, nếu Lý Triêu Thánh nói thế thì hẳn không sai được.

Nghe được có càng nhiều tiếng bước chân tiếp cận chỗ này, gương mặt tuấn mỹ của tiểu thái giám hiện vẻ âm tình bất định, chợt hắn cắn răng một cái, vọt lên trước kéo thánh nhân nhà mình lên lưng, bước chạy như bay.

Lý Triêu Thánh kinh ngạc quá đỗi: “Tiểu Bạch Tử, mi…”

“Thánh thượng, nô tài tội đáng muôn chết, chờ nguy cơ qua đi người muốn chém muốn giết thế nào cũng được.”

Thái giám, cung nữ không được biết võ công là thiết luật nơi cấm cung, mỗi tháng đều sẽ có người kiểm trắc, nếu phát hiện thể nội kẻ nào có chân khí đều sẽ bị xử tử. Tiểu Bạch Tử vào cung bốn năm có dư, đến nay đã tránh qua bốn mươi chín lần kiểm trắc, rất không đơn giản.

Nhưng trong hoàn cảnh này, Lý Triêu Thánh chỉ thở dài: “Thôi thôi, Trẫm ốc còn không mang nổi mình ốc, còn phán tội ai cơ chứ? Nếu lần này may mắn sống được, Tiểu Bạch Tử mi không những không có tội, còn có công hộ giá, phải được trọng thưởng.”

Lời này của hắn là thật, Lý Triêu Thánh thể chất yếu nhược, nửa đường đổi hướng đã cạn kiệt sức lực, nếu để hắn tiếp tục chạy e rằng chưa kịp đến Tây lâu đã bị gian tặc bắt lại. Việc Tiểu Bạch Tử biết võ công với hắn là niềm vui quá đỗi, mừng còn không kịp chứ nói gì chém giết.

Nằm trên lưng tiểu thái giám, hai mắt Lý Triêu Thánh đăm đăm nhìn về phía trước, tim đập mạnh dữ dội.

‘Phụ hoàng, lời ngài nói nhất định phải là thật, nếu không e rằng hài nhi…’

~o0o~

Chương 32: Tiểu trấn thiếu niên, thiên phú kinh hồng

【Tọa Vong Kinh】có thể cộng hưởng cho Lý Tự Thành, đó là lỗ hỏng mà Từ Hiền phát hiện.

Kỳ công dị thuật không có phân chia trình độ tu tập, vậy chẳng phải có giảm một cảnh giới thì vẫn y nguyên thôi sao?

Nhưng không vội cộng hưởng, Từ Hiền định kiểm chứng một chuyện khác trước.

Lấy ra một quyển bí tịch, Từ Hiền đưa cho Lý Tự Thành rồi để hắn đứng dậy, sau đó mỉm cười bảo rằng: “Ngươi mở ra xem thử.”

Lý Tự Thành nhìn bìa ngoài, thấy năm chữ【Long Tượng Bát Nhã Công】liền biết đây là bí kíp võ công mà lão thuyết thư họ Triệu nhiều lần nói đến.

Gã vui sướng vô cùng, không ngờ tiên sinh lại tín nhiệm mình như vậy, vừa đồng ý thỉnh cầu của gã xong liền đưa bí kíp ngay tại chỗ.

Pháp không thể khinh truyền, Lý Tự Thành tuy chỉ vừa chính thức bái sư, nhưng nhân phẩm của gã thì Từ Hiền đã khảo nghiệm qua nhiều lần.

Lý Tự Thành khom người chân thành nói tạ, sau đó không giấu được háo hức mà mở bí tịch ra xem ngay.

Sau đó…

Lý Tự Thành hai mắt đờ đẫn, bộ dạng như hồn lìa khỏi xác.

Bí tịch trong tay dần dần hóa thành các mảnh ánh sáng trông như những chiếc lá, bay về phía mi tâm của gã, giống như nơi đó có thứ gì hút lấy chúng.

‘Quả là thế, học xong liền biến mất.’ Từ Hiền rút ra kết luận, xem ra võ học đổi từ cái gọi là Võ Đạo Tinh Hoa này cũng giống như hai môn công phu hệ thống trao cho hắn ban đầu, học xong liền biến mất.

Chừng ba mươi hơi trôi qua, Từ Hiền bỗng thấy nhãn thần của gã linh động trở lại, biết rằng Lý Tự Thành đã lĩnh ngộ xong thần công.

“Thế nào, ngươi thấy được gì?” Mặc dù đoán được phần nào, nhưng Từ Hiền vẫn không kìm được hiếu kỳ hỏi.

Lý Tự Thành vẻ mặt kích động khó tin, giọng đầy hưng phấn: “Thật quá thần kỳ! Đây là một thần thông khác của người sao tiên sinh, đệ tử mới nãy đột nhiên xuất hiện ở một nơi khác, được một vị gọi là Kim Luân Pháp Vương truyền thụ bản lĩnh.”

Từ Hiền vuốt cắm gật gù, cảm thấy như trong dự liệu của mình: “Quả nhiên là Kim Luân Pháp Vương… Chờ đã…”

Hắn bỗng cảm thấy có gì đó không đúng, mắt trái hơi nheo lại, ngữ khí nghi vấn: “Ngươi nói là, Kim Luân Pháp Vương truyền thụ?”

“Vâng, tiên sinh.”

Từ Hiền hỏi rõ hơn: “Hắn đích thân truyền thụ Long Tượng Bát Nhã Công cho ngươi? Không phải người khác?”

“Đúng vậy, tiên sinh.”

Lý Tự thành gật đầu chắc nịch, để tăng thêm phần chân thật, gã còn nói thêm: “Lúc đệ tử mới xuất hiện ở đó, pháp vương liền chạy tới bắt lấy tay ta, nói là đệ tử cốt cách thanh kỳ, hồn nhiên thiên thành, độ phù hợp hoàn mỹ vô khuyết với thần công của y, là truyền nhân ngàn năm chưa chắc có một.”

“…”

Từ Hiền yên lặng gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, trên mặt không bộc lộ cảm xúc gì.

Hắn cảm thấy giống như vừa bị đâm một dao vào ngực.

Nhớ lúc trước, Hoàng Dược Sư rõ ràng nhìn thấy hắn nhưng lại làm như không thấy, chỉ để tâm dạy【Đạn Chỉ Thần Thông】cho Dương Quá.

Sau đó lại gặp Dạ Đế phu nhân truyền công cho Thiết Trung Đường, giảng giải yếu quyết【Giá Y Thần Công】với y, không ngó ngàng gì đến hắn.

Từ Hiền tưởng đó là quy tắc của hệ thống, nên cũng không nghĩ nhiều.

Nhưng hôm nay nghe tên đệ tử khai môn kể lại trải nghiệm, hắn mới biết đó không phải quy tắc, mà là người ta chướng mắt mình.

Nghe Hứa phu nhân nói, nếu được cao nhân tự tay chỉ dạy thì vừa học xong liền đạt tới Dung Hội Quán Thông.

Đáng tiếc【Long Tượng Bát Nhã Công】không phải là ngoại công chiêu thức nên Lý Tự Thành vẫn phải mài từ tầng một, nhưng có Kim Luân Pháp Vương trước đó dạy bảo, tin rằng gã có thể tiến cảnh thần tốc. ‘Hẳn là tư chất cao siêu, hay là thích hợp tu tập mới được đích thân chỉ dạy?’

Kim quang xẹt qua trong mắt Từ Hiền, hắn xem lại thứ mình nhìn thấy lúc nãy khi dùng【Hiệp Đạo Thiên Nhãn】lên Lý Tự Thành.

__________________________________________________________________

Thiên phú: 【Lực Khả Bạt Sơn】

Giai vị: Kinh Hồng

Nâng đỉnh ngàn cân, đẩy lùi ngàn quân, thiên sinh thần lực vậy.

Người này lực lớn vô biên, thể phách cường kiện, vạn phu mạc địch, có tiềm năng hàng long phục hổ.

__________________________________________________________________



Tiểu Bạch Tử cõng Lý Triêu Thánh chạy đi như bay, thoáng chốc đã vượt đi ngàn thước, đứng trước Tam Dương Điện ở Tây lâu.

Lý Triêu Thánh nhảy khỏi lưng tiểu thái giám, nhìn lên phía trên, lớn giọng nói gấp:

“Người trong lầu xin nghe, Trẫm là Lý Triêu Thánh, đương kim hoàng đế Đại Vĩnh, đăng cơ đã hai năm, huyết mạch chính thống, nay gặp gian tặc hành thích, nguy trong sớm tối, tiên đế từ tâm, trước lúc băng hà cầm tay dặn dò, đại nạn lâm đầu, tìm đến Tây lâu, tất có hiền trợ.”

“Nếu ngươi có nghe được, xin hãy giúp Trẫm tử lí đào sinh, thoát khỏi hiểm cảnh, Lý Triêu Thánh nay nhận ân huệ, sau tất lấy dũng tuyền tương báo.”

Tiểu Bạch Tử đứng ở sau lưng Lý Triêu Thánh, nhìn ánh lửa sắp lan đến chỗ này, hắn trong lòng gấp gáp, định trực tiếp cõng thánh thượng nhà mình vọt vào trong thì chợt thấy cửa Tam Dương Điện mở ra.

Lý Triêu Thánh chắp tay cảm tạ liền lao vào, Tiểu Bạch Tử nhắm mắt theo đuôi.

Một chủ một nô vừa đi vào Tam Dương Điện, liền thấy chẳng ai rớ tới nhưng hai cánh cửa sơn son thếp vàng tự đóng lại, không phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ.

Âm thanh chém giết vốn đã rất gần bỗng nhiên không còn nghe được nữa, như đã hoàn toàn ngăn cách với thiên địa bên ngoài.‘Chẳng lẽ là trận pháp?’

Tiểu thái giám cẩn thận quan sát đại sảnh trong điện, nhưng không thấy có người nào khác, cũng chẳng thấy bài trí vật gì, may là còn có cầu thang bắc lên tầng hai cùng mấy cột trụ trạm trổ hình rồng, nếu không cũng quá đơn điệu.

Chỉ là không gian chỗ này thật quá rộng lớn, ngoại trừ đại môn sau lưng, Tiểu Bạch Tử trông về phía xa ba hướng còn lại chỉ thấy một màu đen kịt, nhìn lâu còn có cảm giác chóng mặt, tinh thần như bị nhiếp đi, khiến hắn phải cúi đầu xuống, không dám xem nữa. var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Cộp!

Cộp!

Cộp!

Trên lầu chợt truyền đến ba tiếng gõ, nghe như có người dùng gậy khỏ lên mặt gỗ, đồng thời còn có một giọng nói già nua như truyền thẳng vào tai của Lý Triêu Thánh và tiểu thái giám:

“Lên đây đi.”

Thiếu niên quân chủ nghe xong liền dẫm thang đi lên lầu hai, Tiểu Bạch Tử vội vàng đi theo đỡ phía sau.

Cầu thang này, lúc đứng từ dưới nhìn lên tưởng chừng rất ngắn, nhưng khi đặt chân lên, chủ tớ hai người đã đi hơn năm mươi bậc, nhìn về trước vẫn chỉ thấy bậc thang nối tiếp.

Tiểu thái giám đánh liều nhìn về phía sau, cũng chỉ thấy bậc thang, cố nhìn xuống nữa thì là một mảnh tối tăm. Thể chất của hắn đã thiên về âm hàn, nay gặp cảnh này càng thấy tứ chi lạnh lẽo, lấy lại tinh thần bám sát thánh nhân nhà mình, dính chút long khí để xua đi nỗi kinh khiếp.

Cũng may, thang lầu không dài vô tận như Tiểu Bạch Tử tưởng tượng, đến bậc chín mươi chín thì hắn và thánh thượng nhà mình đã đặt chân đến lầu hai.

So với không gian phía dưới, lầu hai nhỏ hơn rất nhiều, tiểu thái giám có thể phóng tầm mắt thấy hết mọi thứ nơi đây.

Rất nhiều giá sách được đặt theo một quy tắc huyền diệu nào đó, cao thấp không đều, bên trên có những loại cổ tịch từ nhiều đời, có loại xa xưa đến nỗi ghi chép trên thẻ tre, khắc trên phiến đá chứ không phải giấy như thời nay.

Trong lầu còn có rất nhiều vật ly kỳ cổ quái, như một cái tháp bảy tầng nhưng chỉ cao có ba tấc, chi tiết rõ ràng cực kì, trông nó giống như vốn là một tòa tháp cao hơn chục trượng, chỉ là bị thần tiên hóa phép thu nhỏ lại.

Lại như một chiếc hồ lô treo cạnh một giá sách, nó lớn cỡ chừng một đứa bé trai bảy tám tuổi, hơn nữa đặc biệt là ngoại hình vàng chóe, trông như được làm bằng hoàng kim thuần chất, bề mặt được chạm trổ các đường vân rất cầu kì, khe rãnh có khói xanh lượn lờ, tưởng rằng pháp bảo tiên gia.

Ngoài ra còn có các loại bình hoa, bức trướng, lụa treo tường, sừng hươu, tê giác, ngà voi, cổ cầm, ghế thêu, văn phòng tứ bảo, v.v… đủ loại đồ vật có vẻ ngoài hoặc kỳ lạ, hoặc bắt mắt được bày trí khắp nơi, không theo một kết cấu nào, nhìn tổng thể lại hài hòa vô cùng.

Đáng nhắc tới, ở góc Đông của tầng lầu này có đặt một chiếc đỉnh tròn ba chân rất lớn, cao vượt đầu người, có màu đen nhánh, trên bề mặt có rất nhiều đường khắc họa hình tượng của những loại trân cầm dị thú, kỳ hoa linh thảo, tỉ mỉ tinh xảo, mạ vàng nổi bật.

Trên đỉnh có nắp, khói bay nghi ngút, tỏa hương thơm ngào ngạt, bên cạnh có một lão đạo sĩ tiên phong hạc cốt an nhàn nằm trên ghế bố, cây quạt lông trắng trong tay phe phẩy khẽ khàng, thổi lửa cho đại đỉnh.

“Tiểu hoàng đế, lại đây.”

Giọng nói già nua nhưng không có vẻ ốm yếu, âm thanh như có một loại ma lực nào đó khiến Lý Triêu Thánh bất giác cảm thấy yên tâm, đến tiểu thái giám dù muốn vạch tội lão xưng hô bất kính, nhưng cuối cùng vẫn không nói được lời nào, chỉ có thể theo chân tiểu hoàng đế đến chỗ lão đạo sĩ.

Lý Triêu Thánh đến bên đại đỉnh, ngạc nhiên là hắn chẳng hề cảm nhận được sự nóng bức, chỉ có cảm giác ấm áp bao phủ toàn thân.

Từ những điều thần kỳ được chứng kiến khi mới bước vào Tam Dương Điện, hắn biết đây là bậc thế ngoại cao nhân, nên cũng không dám tỏ vẻ cao cao tại thượng, hai tay đưa lên trước ngực hỏi:

“Xin hỏi chân nhân ngài là…”

Lão đạo sĩ giống như cho rằng lửa đã đủ lớn, buông xuống quạt lông, vuốt râu mỉm cười đáp:

“Bần đạo, Càn Thiên Đạo.”

~o0o~

Chương 33: Thời Vận Tứ Đạo, Càn Thiên Đạo

‘Càn Thiên Đạo?’

Một cái tên hết sức quái dị, Lý Triêu Thánh và tiểu thái giám tự hỏi đây có phải là một loại danh hiệu hay không.

Giống như có đọc tâm thuật, Càn Thiên Đạo cười hô hô, giải đáp nghi vấn của hai người: “Bần đạo chỉ có tên, không có họ, Càn Thiên Đạo là một cái tên có thể kế thừa trong Thời Vận Tứ Đạo.”

“Thời Vận Tứ Đạo? Chẳng hay chân nhân có thể giải lòng hiếu kỳ, cho Trẫm biết tam đạo kia lại là những vị chân nhân nào.”

Sau khi bước vào Tam Dương Điện, cảm giác hoảng sợ trong lòng Lý Triêu Thánh đã hoàn toàn biến mất, trực giác nói cho hắn biết, ở lại đây mình sẽ không gặp phải bất cứ nguy hiểm nào.

Nhưng nước không thể một ngày không có vua, hắn tạm thời còn chưa biết, nếu qua được đợt nguy cơ này, tiếp theo phải ứng đối thế nào, rời Tây lâu rồi tiếp tục bị gian tặc nhập cung hành thích, liệu hắn có còn may mắn như lần này, tẩu thoát được đến đây?

Hắn bây giờ chỉ muốn quên đi những chuyện phiền não đó, nên nổi lên hứng thú trò chuyện với vị Càn Thiên Đạo thần bí này, tự đánh lạc hướng tâm trí bản thân.

Càn Thiên Đạo giống như biết rõ mồn một tâm tư của Lý Triêu Thánh, có điều lão cũng chiều lòng hắn, vui vẻ đáp lại:

“Tiểu hoàng đế có điều hiểu lầm, nhân sinh bách tướng, người khai sáng Thời Vận Tứ Đạo là đạo sĩ, nhưng chúng ta cũng không nhất định phải là đạo sĩ. Mỗi người có thể là tăng lữ, có thể là đại nho, cũng có thể là một người mổ heo, người chăn trâu, không hề cố định. Bần đạo chẳng qua là có lòng học đạo, nên mới trở thành đạo sĩ mà thôi.”

“Nguyên lai như thế.”

Lý Triêu Thánh nghe xong gật đầu, tỏ vẻ được thêm kiến thức. Hắn trước nay chưa từng nghe qua về Thời Vận Tứ Đạo, vậy có thể thấy những người này bí ẩn đến mức nào.

Cần phải biết, hắn là người kế thừa hoàng vị, từ nhỏ đã nhận được sự dạy dỗ tốt nhất thiên hạ, lão sư đều là kẻ bác học đa tài, trong tàng thư của hoàng gia có ghi đủ loại kỳ văn bí sự trên đời, thế nhưng lại chẳng ai nhắc tới hay thư tịch nào ghi chép tin tức về Thời Vận Tứ Đạo.

Họ cũng không phải mới xuất hiện gần đây, Lý Triêu Thánh dám chắc về điều đó, bởi nếu thế thì phụ hoàng đã không dặn dò hắn đến tìm Càn Thiên Đạo khi gặp nạn.

‘E rằng chỉ có các đời tiên đế mới rõ.’

Một ý nghĩ qua trong thoáng chốc, hắn tiếp tục nghe Càn Thiên Đạo nói về Thời Vận Tứ Đạo:

“Bần đạo là Càn Thiên Đạo, ba người kia là Khôn Địa Đạo, Ly Hỏa Đạo và Thủy Khảm Đạo, trong đó…”

“Ly Hỏa Đạo võ công cao nhất, kiếm thuật thông huyền, có thể xưng võ lâm thần thoại.”

Càn Thiên Đạo phẩy quạt một cái, khói trên đỉnh lập tức tạo thành hình tượng một vị kiếm đạo tông sư, nhất kiếm đoạn sơn, nhất kiếm phân thủy.

“Khảm Thủy Đạo quan hệ nhân tế tốt nhất, đi đến đâu cũng có thể nhất hô bách ứng, hiệu lệnh quần hùng.”

Kiếm đạo tông sư tán đi, lập tức có một bóng người mơ hồ xuất hiện, giơ tay một cái liền có hàng trăm hàng ngàn người theo sau, thanh thế kỳ vĩ.

“Khôn Địa Đạo bố trận như thần, một người có thể địch thiên quân vạn mã, lấy nâng đỡ Hiệp đạo làm tôn chỉ hành sự.”

Càn Thiên Đạo phất quạt hai lần, nhưng làn khói phiêu tán, xoay chuyển nhiều lần vẫn không thể thành hình, lão chỉ đành cười nhạt bỏ qua.

Lý Triêu Thánh và Tiểu Bạch Tử vừa nghe vừa xem, đang say mê thì lão đạo sĩ bỗng nhiên dừng lại, khiến hai người bị chưng hửng.

Tiểu thái giám không dám hỏi, nhưng Lý Triêu Thánh thì chẳng mấy kiêng kỵ: “Chân nhân, thế còn ngài thì sao?”

Càn Thiên Đạo vứt quạt trong tay, nó đang giữa không trung thì bỗng nhiên biến mất, khiến hoàng đế và thái giám đều kinh ngạc quá mức, còn chưa lấy lại tinh thần đã nghe lão đạo sĩ cười nhạt bảo rằng:

“Bần đạo thì không có bản lĩnh gì lớn, chỉ có một sở thích phàm tục là sưu tập bảo bối trong thiên hạ. Ngoài ra còn mang một nhiệm vụ nhỏ là quan sát, phò trợ Đế đạo.”
Tiểu Bạch Tử nghe được câu đầu, nhìn những đồ đạc trong lầu như có điều hiểu ra, cuối cùng biết vì sao mình luôn cảm thấy mấy món đồ ở đây không bình thường, hóa ra đều là bảo bối. Bậc cao nhân như Càn Thiên Đạo gọi là bảo bối, sao có thể là vật kém cỏi cho được.

Lý Triêu Thánh không quan tâm bảo bối, thân là nhất quốc chi quân, trong quan niệm thâm căn cố đế của hắn, hiền tài trong thiên hạ đều là hiền tài của Thiên tử, bảo vật trong thiên hạ đều là bảo vật của Thiên tử, chỉ là hắn có muốn lấy đi hay không.

Thứ hắn càng quan tâm là câu nói sau cùng của lão đạo sĩ.

“Phò trợ Đế đạo? Chân nhân, ý ngài là các đời thiên tử của Đại Vĩnh đều được Càn Thiên Đạo phò trợ?”

Mặc dù tiếp xúc không lâu, nhưng những gì mà Càn Thiên Đạo vừa thể hiện đều hết sức diệu kỳ, xứng danh thế ngoại cao nhân, nếu được sự phụ tá của lão thì Lý Triêu Thánh có niềm tin chống lại bọn loạn thần tặc tử.

Nhưng câu trả lời của lão đạo sĩ lại khiến hắn trở nên hoang mang: “Phải, mà cũng không phải.”

Nhìn thấy thần sắc nghi hoặc khó giải của Lý Triêu Thánh, Càn Thiên Đạo nở nụ cười cao thâm mạt trắc, giúp hắn giải hoặc:

“Càn Thiên Đạo không phò trợ một vị quân vương hay một đế quốc riêng biệt nào, các vị tiền bối và bần đạo là phò trợ Đế đạo. Hay nói đúng hơn… là phò trợ hoàng triều, quân chủ nắm giữ Đế đạo chính thống.”

“Như thế nào là Đế đạo chính thống thưa chân nhân?” Lý Triêu Thánh tỏ vẻ hiếu học, Tiểu Bạch Tử cũng chăm chú lắng nghe.

Càn Thiên Đạo chậm rãi đáp lời: “Đóng đô tổ địa cửu châu, Đế đạo chính thống vậy.”

“Tổ địa cửu châu…”

Lý Triêu Thánh lẩm bẩm, trong đầu chợt nhớ tới một số bí sử. Hơn một nghìn sáu trăm năm trước, cửu châu nằm dưới sự thống trị của một triều đại duy nhất là Đại Diễn, kinh đô định tại Giai Châu.

Đại Diễn cường đại vô cùng, uy chấn bát hoang lục hợp.

Dù chỉ nửa bước, dị tộc ở ngoại vực không dám đặt chân lên Trung Nguyên.

Các đời anh tài lớp lớp, phát triển toàn diện các mặt, đồng hồ, giấy, thủy tinh và hằng hà sa số các phát minh đều sinh ra trong triều đại này.
Đáng tiếc, quốc vận dù cường rồi cũng có lúc tận, Đại Diễn phồn hoa tám trăm năm, kéo dài hơi tàn thêm gần hai trăm năm rồi cũng sụp đổ, thiên hạ cửu châu phân liệt, dị tộc bắt đầu kéo đến.

Lúc ấy, Vĩnh Thái Tổ thừa thế giáng sinh, liên kết các đại tộc cửu châu, suất lĩnh quần anh đánh đuổi dị tộc, được cho là có thể thống nhất Trung Nguyên, đăng cơ thành đế.

var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Nhưng bình ngoại loạn, tất có nội họa, Binh Châu Long thị không phục Vĩnh Thái Tổ, lại là một phen đại động can qua.

Cửu châu trải qua thêm mười năm khói lửa, cuối cùng vẫn không thể thống nhất, phân thành bốn quốc gia, trong đó:

Đại Vĩnh chiếm tứ châu, địa vực lớn nhất, đóng đô ở Giai Châu.

Kế đó là Đại Xương do Long thị thành lập chiếm ba châu, rời quê nhà Binh Châu mà đóng đô Tiền Châu.

Hai châu còn lại cũng bị hai quốc gia do đại tộc thành lập là Đại Càn và Đại Chu chiếm giữ.

Rồi đến ba trăm năm trước, ở Hành Châu, Thiên Long Quận Đoàn thị hợp mưu với Đại Xương, phản ra Đại Vĩnh, thành công chiếm đoạt Hành Châu, lưỡng quốc còn động binh với Đại Chu, Đại Càn.

Không những vậy, Đoàn thị sau đó quay giáo đâm ngược Đại Xương, mặc dù để mất đi một nửa lãnh thổ Hành Châu nhưng lại bảo toàn được nửa còn lại, dựng thành xưng đế, lập quốc Đại Lý.

Trong lúc ấy, dị tộc cũng thừa dịp cửu châu nội chiến mà xâm lược, tuy không làm gì được cường quốc như Đại Vĩnh, Đại Xương nhưng lại khiến Đại Càn và Đại Chu diệt quốc.

Cứ thế, đến nay Đại Vĩnh và Đại Xương mỗi nước chiếm ba châu, Đại Lý vẫn chiếm nửa Hành Châu, phần còn lại thì do các tiểu quốc chia cắt, có nội tộc cũng có ngoại tộc.

Lý Triêu Thánh chợt nhớ tới, sách sử có ghi, ban đầu Thái Tổ đóng đô tại Lâm Châu, nhưng ba năm sau không biết vì lý do gì mà hao tiền tốn của xây hoàng thành, dời đô đến Giai Châu.

Bây giờ coi như có lời giải, hóa ra là vì đóng đô tổ địa, chiếm cứ Đế đạo chính thống.

‘Như vậy xem ra, Thời Vận Tứ Đạo tồn tại chí ít sáu trăm năm, thậm chí có thể từ triều Đại Diễn đã xuất hiện.’

Vì ý nghĩ này mà Lý Triêu Thánh cảm thấy, Thời Vận Tứ Đạo còn ghê gớm hơn mình được chứng kiến nãy giờ qua những gì Càn Thiên Đạo đã thể hiện.

Có điều Càn Thiên Đạo càng lợi hại hắn lại càng mừng thầm trong bụng, bởi chẳng phải nhiệm vụ của lão đạo sĩ là phò trợ hắn sao.

Giống như đọc được ý nghĩ của tiểu hoàng đế, Càn Thiên Đạo tạt cho hắn một gáo nước lạnh, âm thanh mờ ảo khó nắm bắt:

“Lại nói, mặc dù phò trợ Đế đạo, nhưng sứ mệnh của bần đạo càng nhiều là đứng ngoài quan sát, bảo toàn đại thế bất biến, không thể can thiệp quá nhiều.”

Thấy Lý Triêu Thánh không nhịn được biến sắc, lão cười như không cười, cho hắn một liều an thần:

“Có điều nếu Đế đạo tiền đồ ảm đạm vô quang, nguy trong sớm tối, lão đạo cũng có thể nhúng tay, cho một ít giúp đỡ nhỏ.”

Nhìn ánh mắt hiền hòa và nụ cười tủm tỉm của Càn Thiên Đạo, Lý Triêu Thánh rất muốn nói:

“Già mà không kính, dọa Trẫm cái quỷ nha ngươi!”

~o0o~

Chương 34: Lão đạo muốn tiễn quân vương về Nam

Việc Lý Triêu Thánh thầm mắng mình, chẳng rõ Càn Thiên Đạo biết hay không, lão chỉ bâng quơ nói rằng:

“Phương Nam bây giờ, Thuần Minh năm thứ ba, Long thị quân chủ cũng niên thiếu đăng cơ, chỉ sớm hơn tiểu hoàng đế một năm, nay đã ổn định triều chính, gốc rễ vững chắc.”

Lý Triêu Thánh nghe vậy, trong bụng có phần lửa giận, nhưng hắn biết việc mình cần làm lúc này là bán thảm đòi sự đồng tình, cầu lão đạo sĩ cho mình nhiều trợ giúp hơn:

“Chân nhân nói phải, là Triêu Thánh vô năng, làm bôi danh Đế đạo chính thống.”

Hắn không tự xưng Trẫm mà xưng hẳn tên mình, giọng nói có phần ủ rũ để tỏ vẻ đáng thương.

Nhưng chỉ nghe Càn Thiên Đạo an ủi chứ không hứa hẹn trợ giúp gì thực chất:

“Hoàn cảnh bất đồng, tiểu hoàng đế xin chớ tự ti. Đại Xương Thuần Minh Đế, dưới trướng nhiều trung thần nghĩa sĩ, lại có hậu thuẫn hùng mạnh nên mới được như bây giờ.”

“Lại nhìn thế cục Đại Vĩnh hiện nay, trong triều có Tả tướng, Thái Úy lộng hành, ngoài triều có phiên vương hầu tước mưu đồ làm loạn, đến cả nơi hậu cung cũng có người ôm mộng tẫn kê tư thần, tiểu hoàng đế có thể chống đỡ được hai năm, coi là không tệ.”

Tiểu Bạch Tử nghe đến người nơi hậu cung, trong ánh mắt âm nhu chợt xẹt qua một tia thù hận, nhưng bị hắn che giấu rất nhanh.

Càn Thiên Đạo có vẻ để ý thấy, nhưng chỉ cười nhạt không nói.

Về phần Lý Triêu Thánh, nghe lão đạo sĩ nói lại thế cục triều chính hiện giờ mà không kìm được long nhan phẫn nộ, giận quá mà cười:

“Ha ha ha! Chân nhân nói đến trong xương tủy, cả triều loạn thần tặc tử, văn võ bá quan rặt một phường phản phúc, bọn chúng đều muốn tuyệt đường sống của Trẫm, hủy hoại cơ nghiệp sáu trăm năm của Đại Vĩnh.”

Càng nói hắn càng căm phẫn, càng kích động, đến cuối cùng không kìm được tâm tình còn vỡ giọng, hơi thở kịch liệt.

Càn Thiên Đạo lại không cho là đúng, khẽ lắc đầu, “chậc” một tiếng bảo rằng: “Nếu trong triều chỉ có loạn thần tặc tử, e rằng đêm nay dù có tiểu thái giám này bảo hộ, tiểu hoàng đế cũng khó lòng chạy tới chỗ bần đạo.”

Lý Triêu Thánh nghe vậy, nội tâm chấn động, vẻ mặt âm tình bất định: “Ý của chân nhân là…”

Càn Thiên Đạo vuốt râu mỉm cười: “Tả tướng đứng đầu bách quan, đối đầu với Thái Úy, nhưng nếu có kẻ nào dám đứng ra tòng long, tất bị hai người này liên hợp đối phó, mặt bên còn có thái hậu trợ một ngọn gió, chắc tiểu hoàng đế cũng gặp qua.”

Lý Triêu Thánh bỗng nhớ đến những vị trung thần muốn giúp hắn đoạt lại triều chính đều đột nhiên cáo bệnh, sau đó về quê an hưởng tuổi già.

Chợt lại nghe Càn Thiên Đạo nói tiếp:

“Hai con ác giao thế như mặt trời ban trưa, tuy đấu đá nhau nhưng vừa gặp dị loại liền đồng tâm hiệp lực, huống chi còn có một con mẫu xà thỉnh thoảng bơm liều kịch độc, muôn vật sao dám lộ diện để nâng đỡ chân long? Chỉ có thể ngấm ngầm tương trợ, chớ tưởng Hữu tướng, tam công không nói gì mà nghĩ họ câm, sẽ làm lạnh lòng trung thần đó.”

Lý Triêu Thánh nghe lão đạo sĩ nói đến đây chợt bừng tỉnh, bỗng nhận ra hai năm nay tuy sống trong dầu sôi lửa bỏng, nhưng nếu không có những người kia âm thầm trợ giúp thì hắn đã tuyệt mệnh từ lâu, trên mặt không nén được xúc động.

“Thì ra Trẫm chưa từng bị vứt bỏ…”

Hai mắt hắn ngấn lệ, nhưng cũng không được thêm bao nhiêu hi vọng. Mặc dù có đại thần ẩn trong tối hỗ trợ, nhưng thế cục vẫn ảm đạm điêu linh, càng lúc càng nghiêng về phía loạn thần, trận hành thích đêm nay là một ví dụ điển hình.

Càn Thiên Đạo như đoán được ý nghĩ này của hắn, đưa tay vuốt râu, ánh mắt ý nhị sâu xa nói rằng:

“Tất nhiên, muôn vật muốn nâng đỡ chân long, nhưng nếu chỉ núp mãi trong tối thì đến cuối cùng vẫn là công dã tràng. Cho nên tiểu hoàng đế cần một con mãnh hổ kéo họ ra ngoài sáng, trực diện ác thú.”

Lý Triêu Thánh hai mắt sáng rực nhìn lão, giọng đầy bức thiết: “Mãnh hổ tại chốn nào, xin chân nhân chỉ lộ, Trẫm cảm kích bất tận!”Càn Thiên Đạo giọng đầy huyền bí, nói một câu có vẻ như không liên quan: “Tả tướng đứng đầu văn thần, Thái Úy lại không đứng đầu võ tướng.”

Đầu óc xoay chuyển, Lý Triêu Thánh lập tức thốt lên: “Thượng tướng quân!”

“Đúng vậy, Thượng tướng quân đứng đầu chư tướng, võ quan lớn nhỏ trong triều hơn một nửa đều từng là thủ hạ dưới tay y, oai danh vang rền, có thể đối đầu trực diện với bọn Đoàn Bất Dung, Viên Công Lược.”

Thượng tướng quân tay nắm binh quyền, tọa trấn Nam phương uy hiếp Đại Lý và dị tộc nhiều năm, chưa từng về triều, sợ là không rõ thế cục hiện giờ của đế đô.

Lý Triêu Thánh bị loạn thần nhìn chằm chằm, muốn truyền tin cho y cũng không được, nhưng giờ hắn đã biết vẫn còn trung thần chống sau lưng mình, có thể để họ mật báo Thượng tướng quân hồi triều dẹp loạn.

Lý Triêu Thánh cảm thấy ý nghĩ này của mình rất khả thi, nhưng Càn Thiên Đạo lại tạt thêm một gáo nước lạnh lên đầu hắn:

“Đấu Châu Phi Vân Quan tiếp giáp với Đại Lý, dị tộc. Tiêu Vô Thủy và bọn họ đấu trí đấu dũng nhiều năm, đảm bảo ngoại địch không thể đặt chân vào cương thổ Đại Vĩnh, hắn sẽ không rời đi.”

“Lại nói, Tiêu Vô Thủy bá lực thông thiên, cho rằng Đại Vĩnh có sập xuống thì hắn vẫn có thể chống lấy. Tiểu hoàng đế nếu rơi đài cũng không phải đại sự, theo lão đạo đoán, e rằng hắn cho là chỉ cần đổi một con cháu khác trong hoàng tộc lên là được.”

Tiêu Vô Thủy chính là danh tính của Thượng tướng quân, y không biết rằng mình đang bị lão đạo sĩ nói xấu trước mặt hoàng đế, có biết cũng không quan tâm.

Nhưng Lý Triêu Thánh quan tâm, Thượng tướng quân không giúp hắn thì làm sao lật bàn? Có điều Càn Thiên Đạo đã gợi ý cho hắn phải tìm Tiêu Vô Thủy để phá cục, chắc hẳn lão đạo sĩ già mà không kính này có biện pháp.

Thế là Lý Triêu Thánh lộ vẻ mặt đáng thương, dùng ánh mắt trông mong nhìn Càn Thiên Đạo.

Quả nhiên, lão đạo sĩ có cách: “Tiểu hoàng đế cần đích thân đi phương Nam một chuyến, đến đó sẽ có chuyển cơ.”

Lý Triêu Thánh nghe vậy bèn cười khổ: “Để Trẫm tự mình tới biên ải gặp Thượng tướng quân? Trẫm không ngại đường xa khó nhọc, chỉ sợ khó tránh tai mắt gian thần, chưa bước ra khỏi cấm cung đã hồn về chín suối.”

Càn Thiên Đạo khẽ cười hô hô:
“Bần đạo biết chút pháp mọn, có thể để người ta thần không biết quỷ không hay na di vạn dặm, chớ lo giấu đầu lòi đuôi. Vả chăng phương Nam ở đây không phải Phi Vân Quan, tiểu hoàng đế có đến nói nát miệng lưỡi thì Tiêu Vô Thủy cũng chẳng hồi triều đâu.”

Nghe đến thủ đoạn thần thông như na di vạn dặm, Lý Triêu Thánh bán tín bán nghi.

Nhưng câu sau của lão đạo sĩ lại khiến hắn nghi hoặc muôn phần: “Trẫm không đến gặp Thượng tướng quân, vậy còn biết đi đâu?” var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Lý Triêu Thánh chả tin là mình đích thân tới còn không lay động được Tiêu Vô Thủy, huống chi dù sự thật như vậy, hắn cảm thấy có thể ở lại Phi Vân Quan cũng được, ít nhất còn an toàn hơn hoàng cung.

Hắn vừa nghĩ vậy, liền thấy Càn Thiên Đạo cười như không cười nói với mình: “Đi đâu ư… Tất nhiên là đến địa bàn của… Long thị.”

‘Long thị? Đại Xương?’

Lý Triêu Thánh trợn mắt khó tin, Tiểu Bạch Tử ở sau lưng cũng có biểu tình không khác mấy. Chủ tớ hai người đều muốn hỏi Càn Thiên Đạo rằng lão có điên không.

Lão đạo sĩ đọc hiểu ánh mắt của hai người, lắc đầu tỏ vẻ cao thâm: “Nam phương có chuyển cơ, như bần đạo đã nói, Tiêu Vô Thủy sẽ không hồi triều, trừ phi tiểu hoàng đế giải quyết được chuyện biên ải, khiến hắn có thể an tâm rời đi.”

“Bần đạo ngày đêm quan sát tinh tượng, mới tính ra được phương pháp giải quyết đang ở Đại Xương, chờ tiểu hoàng đế tìm đến. Huống chi, xem xét tình cảnh hiện giờ, dù là đi bất cứ đâu cũng đều an toàn hơn so với ở lại đế đô, bần đạo nói không sai chứ?”

Nhìn vẻ mặt hiền hòa nhưng lại có cảm giác như ăn chắc mình của Càn Thiên Đạo, Lý Triêu Thánh chợt sinh ra cảm giác chán ghét cái gọi là thế ngoại cao nhân.

Hắn nóng lòng hỏi rằng: “Chân nhân đã tính ra phương pháp, chi bằng cáo tri cho biết, Trẫm tất phong ngài quốc sư chi vị, dốc quốc lực để sưu tầm bảo bối trong thiên hạ cho chân nhân, há chẳng đẹp thay?”

Càn Thiên Đạo nghe vậy, lắc đầu cười xòa:

“Chớ lấy hư danh thế tục mà lấn nhục bần đạo, bảo bối mà bần đạo muốn, tiểu hoàng đế chưa chắc tìm được. Huống chi thiên cơ bất khả lậu, bần đạo chỉ biết cách giải quyết ở đâu, chứ không có năng lực giải quyết, có dám đi tìm hay không là do tiểu hoàng đế quyết định.”

Thái độ ôn hòa nhưng ánh mắt kiên quyết, Lý Triêu Thánh biết mình không thể đòi hỏi nhiều hơn từ lão cáo già này.

Hơn nữa có một câu lão nói trúng tim đen hắn, bây giờ có đi đâu thì cũng an toàn hơn ở lại đế đô, nên hắn đã có quyết định của mình rồi.

Chỉ là Lý Triêu Thánh còn không cam lòng, muốn lấy thêm chút lợi ích từ Càn Thiên Đạo, thế là chày cối:

“Thân là nhất quốc chi quân, tha hương dị quốc chẳng khác nào dê vào miệng cọp, nhưng vì trừ gian thần, định giang sơn, Trẫm quyết lấy thân phạm hiểm một phen. Chỉ là Trẫm thân cô thế cô, đến dị quốc không có cấm quân hộ vệ, lại không có bảo bối phòng thân…”

Hắn nhấn mạnh hai chữ bảo bối rồi nói tiếp: “…sợ rằng chưa tìm ra cách thức giải quyết đã táng thây đất người, để gian thần chiếm đoạt triều chính, chẳng còn mặt mũi nào nhìn các đời tiên đế.”

Nghe hắn kể khổ thảm thương, đoán được hắn muốn vòi vĩnh bảo bối của mình, Càn Thiên Đạo lại thờ ơ không động lòng:

“Chớ lo, thủ đoạn na di vạn dặm của bần đạo có thể dùng lên nhiều người. Tiểu thái giám này thân thủ không tệ, ở Nam phương cũng có cơ duyên, có thể đi theo bảo vệ tiểu hoàng đế.”

Lý Triêu Thánh: “…”

Tiểu Bạch Tử: “…”

~o0o~

Chương 35: Từ Hậu Thiên đến Tiên Thiên (1)

Lý Triêu Thánh thầm mắng lão già keo kiệt, bỗng thấy trước mặt mình lơ lửng một cái mai rùa nhỏ, đồng thời còn có giọng nói như đang trêu trọc truyền đến:

“Nhưng bần đạo ngẫm lại, chỉ mỗi tiểu thái giám cũng không đủ vẹn toàn, nên tặng tiểu hoàng đế con rùa này. Nhớ lấy, lúc gặp nguy hiểm thì gãi bụng dưới của nó ba lần, có thể đảm bảo gặp dữ hóa lành.”

Lý Triêu Thánh trong lòng chợt dâng lên nỗi xấu hổ, có điều vẫn mặt dày mày dạn bắt cái mai rùa vào tay.

Mai rùa chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay nhưng nặng hơn hai cân, phần mai có màu xanh mướt như trúc, hoa văn trên mai có hình lục giác hết sức đều đặn và rõ ràng, cầm trong tay truyền tới cảm giác trơn mượt, hơn nữa còn lan tỏa hơi ấm ra toàn thân, quả thật thần kỳ, có thể xưng bảo bối.

“Được rồi, không còn gì để dặn dò, nếu đã quyết định Nam hành, bần đạo cũng nên tiễn hai vị lên đường.”

Nghe Càn Thiên Đạo buông lời đuổi khéo, Lý Triêu Thánh vội xua tay nói: “Chậm đã chân nhân, ngài định để Trẫm cứ thế mà đi, không chuẩn bị gì ư?”

Trên tay Càn Thiên Đạo bỗng dưng xuất hiện một cây phất trần hai màu hắc bạch, lão vẫy nhẹ một cái, sau đó bảo rằng:

“Còn chuẩn bị chi? Mai rùa hộ thân bần đạo cũng đưa rồi, an tâm lên đường đi thôi. Hay là có thứ gì trong cung muốn mang theo…”

Đoạn lão gật gù nói tiếp: “…vậy cũng được, có thể rời Tây lâu một chuyến để lấy, bần đạo nghĩ rằng ngoài kia có rất nhiều người đang mong tin của tiểu hoàng đế.”

Nghe lão nói lời mỉa mai, Lý Triêu Thánh lại cười khổ: “Nhưng hiện giờ trên người Trẫm không có tiền tài gì, đến nơi xứ lạ làm sao xoay xở, liệu chân nhân có thể hỗ trợ thêm cho Trẫm một ít kim ngân tài bảo?”

Nghe nhắc đến tiền, Càn Thiên Đạo lập tức mặc kệ: “Tiểu hoàng đế thiên tư thông minh, tài trí tuyệt đỉnh, sao có thể vì tiền sở khốn? Huống chi tiểu thái giám này trên người cũng có ít bạc vụn, bần đạo tin hắn sẽ không để thánh thượng nhà mình chết đói.”

Sắc mặt của Tiểu Bạch Tử tái càng thêm tái, nhìn Càn Thiên Đạo như kẻ máu lạnh, hai tay ôm hông, bóp chặt túi tiền nhỏ của mình.

Biết không có cửa đòi thêm lợi ích, Lý Triêu Thánh đành thở dài: “Chí ít chân nhân cũng để chúng ta thay y phục chứ? Quần áo trên người chúng ta bây giờ, không thích hợp để… ừm?”

Hắn vừa nhìn xuống thì thấy long bào của mình đã biến thành áo vải bình thường, cả thái giám phục của Tiểu Bạch Tử cũng thế, một vàng một xanh, bình dân giản dị.

Nhưng dù giản đơn đến mấy vẫn không thể giấu đi khí chất sang quý trên người Lý Triêu Thánh, cũng không thể che hết vẻ tuấn mỹ yêu dị của Tiểu Bạch Tử.

‘Thật là thần thông vậy.’ Lý Triêu Thánh sợ hãi thán phục, nhớ tới cái phất vừa rồi của Càn Thiên Đạo, xem ra lão đã biến hóa y phục hai người từ lúc ấy.

Tiểu Bạch Tử càng thêm kinh hãi, Lý Triêu Thánh là người thường, nhưng hắn là Tiên Thiên cảnh, thế mà cũng không biết y phục mình bị đổi mất từ khi nao.

‘Thần Mạch cũng không kinh khủng như vậy, lẽ nào là dị thuật cao phẩm nào đó?’

Càn Thiên Đạo không bận tâm đến ý nghĩ của hai người, lão trỏ phất trần về phía trung tâm lầu hai, bảo rằng:

“Chỗ ấy có Bát Quái đồ, tiểu hoàng đế và tiểu thái giám đến đứng tại Càn vị là được, việc còn lại để bần đạo phụ trách.”

Chủ tớ hai người nghe lời làm theo, vượt qua mấy dãy sách, đi đến trung tâm, quả nhiên thấy một Bát quái đồ cỡ lớn được vẽ dưới sàn.

Ba vạch dương là Càn, Lý Triêu Thánh và Tiểu Bạch Tử tìm tới, đứng vào trong ô, sau đó nhìn về phía Càn Thiên Đạo, muốn biết tiếp theo lão định làm gì.

Lúc này, lão đạo sĩ lần đầu đứng dậy, rời khỏi ghế bố, trên tay xuất hiện một cái mâm tròn màu bạc.

Nó dày khoảng hai lóng tay, tạo hình hết sức sắc xảo, nếu nhìn kỹ sẽ thấy đó là hai chiếc Bát Quái, một lớn một nhỏ, xếp chồng lên nhau, ở giữa có trục nên có thể xoay được.

Càn Thiên Đạo đẩy nhẹ mặt Bát Quái nhỏ phía trên, nó lập tức xoay tít với tốc độ chóng mặt. Bát Quái đồ dưới chân Lý Triêu Thánh và Tiểu Bạch Tử chợt phát ra một luồng ánh sáng huyền ảo.
Lão đạo sĩ cất cao giọng: “Tiểu hoàng đế, tiểu thái giám, chuyến này thuận lợi, mã đáo thành công…”

Hai người kia còn chưa kịp nói tạ thì nghe lão tiếp lời: “…ra đi thanh thản, không ngày gặp lại.”

Sau đó thân hình của họ liền bị ánh sáng nuốt chửng, ít lâu sau thì cả tòa Tam Dương Điện chỉ còn lại một mình Càn Thiên Đạo.

Nhìn dư quang tiêu tán, Càn Thiên Đạo nở nụ cười sâu xa khó lường, lẩm bẩm một mình: “Hiệp đạo sơ hiện, chậc chậc. Sư đệ, bần đạo chỉ là đến cọ chút khí vận, ngươi sẽ không giận chứ?”

Chợt lão đạo quay người nhìn đại đỉnh, thấy lửa sắp tắt liền hoảng hốt, trên mặt cuống cuồng.

“Ối chết, ối chết! Bần đạo quẳng Tật Phong Phiến đi đâu rồi ấy nhỉ?”

“Thôi xong rồi, thôi xong rồi, linh đan của bần đạo!”

Chẳng biết linh đan của Càn Thiên Đạo có cứu lại được không, chỉ biết rằng chờ đến Nguyên Đán, triều đình Đại Vĩnh liền chiêu cáo thiên hạ: Khai Nguyên Đế mắc phải bệnh lạ, khó lòng lo liệu quốc sự, nên nhường ngôi cho hoàng đệ là Lý Triêu Thần lên ngôi, niên hiệu Long Hưng.



Bạch Long Trấn, hẻm Hướng Dương.

Từ Hiền vẻ mặt bình thản nghe tên đệ tử mới thu kể lể chuyện học thần công, trong mắt xẹt qua một tia bất đắc dĩ.

‘Trong trấn có cao thủ Tiên Thiên như Hứa phu nhân ẩn giấu, lại thêm thiếu niên kỳ tài, thiên phú Kinh Hồng, đây xem như là hai tình tiết ẩn ở tân thủ thôn sao.’

Hắn lại chợt nhớ tới vị lão học cứu gần nhà trưởng trấn: ‘Hẳn là ba, Ngô lão tiên sinh cho ta cảm giác cũng không đơn giản.’

Lý Tự Thành trở thành đệ tử, kết nối số mệnh với hắn, Hứa phu nhân cũng can dự vào nhiệm vụ điều tra Sát Thần Môn, đến nay đã cho hắn chút manh mối ban đầu, rồi lại cứu hắn một mạng.

Chỉ có Ngô lão tiên sinh, ngoại trừ lúc đầu hỗ trợ hắn trở thành lão sư, sau đó cho mượn học đường ở hẻm Hướng Dương, thì không còn tiếp xúc gì nhiều.‘Xem ra ta cũng nên tìm chút thời gian đến gặp Ngô lão.’

Từ Hiền tạm gác những ý nghĩ trong đầu qua một bên, ra hiệu cho Lý Tự Thành dừng lại, người sau thấy vậy liền thức thời im miệng.

Hắn lấy【Trục Nhật Thần Bộ】đưa cho gã,【Long Tượng Bát Nhã Công】mặc dù uy lực khó lường, nhưng lại không phải võ học nhập đạo, chẳng giúp ích cho việc tăng cao cảnh giới. var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Phải biết, đột phá cảnh giới không chỉ giúp khai phá kinh mạch mà còn cường hóa khí huyết, nhục thể của võ tu, khiến tốc độ hành công càng cấp tốc, càng thông thuận, thi triển chiêu thức càng thêm mạnh mẽ, nhanh nhạy.

Cùng một trình độ Dung Hội Quán Thông,【Đạn Chỉ Thần Thông】của Hậu Thiên tam trọng không thể nào sánh bằng lục trọng.

Võ học nhập đạo dù cần lựa chọn tỉ mỉ, cốt phải phù hợp với bản thân, nhưng trong đó có một loại không bao giờ chọn sai được.

Loại đó chính là khinh công.

Chỉ cần khinh công tốt, gặp kẻ địch cảnh giới cao hơn mình cũng có thể chạy, nếu gặp kẻ yếu hơn cũng không đến mức để xổng đi.

Nhập đạo học khinh công, không một chút tật xấu.

“Đây là một bộ võ học nhập đạo, loại hình khinh công, có thể xem là thứ võ công thích hợp nhất cho việc khởi đầu con đường võ đạo.”

Từ Hiền ra hiệu cho Lý Tự Thành khoan vội mở xem bí tịch, hắn muốn trước tiên giảng giải cho gã một số thường thức tập võ.

“Tiên sinh, tại sao lại gọi là võ học nhập đạo?” Lý Tự Thành lập tức thể hiện sự ham học hỏi của mình.

Từ Hiền “ừm” một tiếng, thong dong đáp lại: “Võ học nhập đạo, không có nghĩa là loại võ học này đã đạt tới mức kỹ tiến hồ đạo. Ý nghĩa thực sự của nó là một loại võ học khởi đầu, dẫn ngươi bước vào con đường võ đạo.”

Lý Tự Thành nghe thế, lập tức có nghi hoặc mới: “Vậy nếu không có võ học nhập đạo thì không luyện võ được sao tiên sinh? Nhưng đệ tử bây giờ chẳng cần võ học nhập đạo, thế mà vẫn có thể tu tập Long Tượng Bát Nhã Công một cách bình thường.”

Từ Hiền không trực tiếp đáp lại, hỏi gã một chuyện khác: “Ngươi biết võ đạo có những cảnh giới gì?”

Lý Tự Thành tức khắc đáp lại có bốn cảnh giới, cũng nói rõ tên từng cảnh giới. Từ Hiền dùng tay phải đỡ thái dương, hai chân vắt chéo, mỉm cười hỏi tiếp:

“Vậy ngươi có biết làm sao để từ Hậu Thiên đột phá đến Tiên Thiên?”

Hai mắt Lý Tự Thành bỗng mờ mịt, gã chỉ nghe qua người thuyết thư nêu tên cảnh giới, chứ cụ thể thế nào thì nửa chữ cũng không không, đành thành thật nhận dốt: “Đệ tử ngu muội, xin tiên sinh dạy ta!”

Từ Hiền khoát tay một cái, khẽ lắc đầu bảo: “Ngươi chỉ là không có tri thức tương quan, sao lại gọi là ngu muội?”

Sau đó ngẫm nghĩ trong phút chốc, đoạn nói tiếp: “Hậu Thiên muốn đột phá đến Tiên Thiên, trước tiên cần trải qua bốn phân đoạn, mười hai cảnh giới nhỏ, khai thông thập nhị chính kinh, tức là mỗi cảnh giới tương đương với một đường kinh.”

“Ví dụ như… Thủ Dương Minh Đại Tràng Kinh, Thủ Thái Dương Tiểu Tràng Kinh và Thủ Thiếu Dương Tam Tiêu Kinh được gọi chung là Thủ Tam Dương, tương đương một phân đoạn.

“Đồng lý như thế, chín kinh còn lại phân biệt là Túc Tam Dương, Thủ Tam Âm và Túc Tam Âm…”

~o0o~

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau