HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 266 - Chương 269

Chương 266: Không phải phú gia chớ luyện võ

Vạn Tam Thiên không biết có phải ảo giác của bản thân hay không, mà y giống như mới nhìn thấy ánh kim quang thoáng hiện trong đôi mắt của Từ Hiền.

Về phần Từ Hiền, hắn đã biết tại sao ông chủ Vạn này hành nghề lừa đảo mà lại không bị Ác khí quấn thân rồi, bởi vì y thật sự không phải một kẻ lừa gạt, cùng lắm chỉ có thể gọi là gian thương mà thôi, dù sao nếu người khác không mua thì họ cũng chẳng sợ bị lừa, còn quyết định mua bí tịch thì phải chấp nhận đánh đổi.

Đã biết đây là cửa hàng bốn chọn một, vì ham của rẻ mà cam nguyện đánh cược, nếu bị lừa chỉ có thể tự trách bản thân.

Phải, mặc dù quy tắc rành rành ra đó, Vạn Tam Thiên cũng không giấu giếm gì, nhưng Từ Hiền vẫn gọi đây là một trò lừa, cũng như dương mưu vậy, biết rõ là bẫy mà người ta vẫn cứ nhảy vào.

Mượn nhân tính tham lam để vận hành trò lừa lộ liễu này, biến nó thành một ván cược hợp pháp, sợ là rất ít tán nhân giang hồ có thể cưỡng lại dụ hoặc, cuối cùng biến thành một con thiêu thân lao đầu vào lửa.

Dù là như vậy, đối với Từ Hiền mà nói thì Vạn Tam Thiên tuy làm gian thương, nhưng cũng là một tên gian thương có đạo đức, hiểu lý lẽ, biết chừa lại đường sống cho kẻ khác.

Tại sao lại nói thế? Đó là bởi vì thông qua【Hiệp Đạo Thiên Nhãn】, Từ Hiền phát hiện cả bốn quyển bí tịch trên sạp đều tỏa ra bạch quang, chỉ là cường độ khác nhau mà thôi.

Trong đó, quyển【Bất Khuy Đao Pháp】“mới như vừa được in” có cường độ ánh sáng mạnh nhất, so sánh với những quyển bí tịch mà bản thân từng giám định, chín không rời mười, Từ Hiền cho rằng nó chính là đao pháp thật.

Quyển【Bất Khuy Đao Pháp】“cũ” thì có cường độ yếu hơn một tí tẹo so với quyển trên, theo hắn đoán thì nó cũng là võ học Hạ Thừa Thiên cấp, chỉ là không phải võ học nhập đạo mà thôi, nếu hắn có chọn trúng quyển này thì cũng không quá lỗ lã.

Về hai quyển【Bất Khuy Đao Pháp】còn lại, quyển “cực kì cũ” thì Từ Hiền đoán là võ học nhập đạo Hạ Thừa Địa cấp, quyển “mới tám phần” thì chỉ là võ học Hạ Thừa Địa cấp, không phải nhập đạo.

Thế mới thấy, Vạn Tam Thiên tuy là gian thương, nhưng gian mà không độc.

Có điều như vậy cũng không khiến Từ Hiền bỏ đi ý nghĩ dạy y một bài học. Hắn đưa tay thu về quyển đao pháp chính tông trên sạp, sau đó nhìn cũng không thèm nhìn một cái, tiện tay quơ lấy một quyển trục giới thiệu của phân loại Hạ Thừa Thánh cấp, cười nhạt mà rằng: “Ông chủ Vạn, môn võ học này giá cả thế nào?”

‘Chó ngáp phải ruồi, hay là kẻ này thực sự có bản lĩnh phân biệt thật giả?’ Mặc dù vừa lỗ mất mấy trăm lượng bạc, Vạn Tam Thiên đến một chút đau lòng cũng không có, ngược lại sinh ra vài phần hứng thú với việc thăm dò bản sự của Từ Hiền.

Bởi lẽ Vạn Tam Thiên quan niệm rằng: Kiếm lời núi vàng núi bạc cũng không lời bằng việc kết giao được một người bằng hữu lợi hại, hoặc là loại bỏ đi một kẻ địch tiềm tàng.

Thế là nụ cười trên mặt y lại càng thêm hiền hòa, giọng nói lại càng thêm thân mật, hồ hởi báo giá: “Hạc Minh Thần Chưởng, chưởng pháp nhập đạo, Hạ Thừa Thánh cấp, hai vạn một ngàn một trăm mười một lượng bạc, miễn trả giá!”

Vừa dứt lời liền bày bốn quyển【Hạc Minh Thần Chưởng】có vẻ ngoài cũ kĩ lên sạp, lần này không phải giống chín phần mà là mười phần, trên căn bản là không có gì khác nhau, đến cả những vết nhơ ngoài bìa đều giống nhau như đúc, trông không hề giả một tí nào.

Từ Hiền không ngờ Vạn Tam Thiên đến cả võ học nhập đạo Thánh cấp cũng có, lòng thầm nể phục năng lực của kẻ này.

Võ học nhập đạo Thánh cấp tuy vẫn thuộc về Hạ Thừa, nhưng trên giang hồ chính là loại bí kíp võ công khả ngộ bất khả cầu, từ cái giá đắt gấp mười sáu, mười bảy lần【Bất Khuy Đao Pháp】của【Hạc Minh Thần Chưởng】là đủ để thể hiện rõ điều đó.

Ngoại trừ thánh địa võ học như Thiếu Lâm tự, hệ thống võ học truyền thừa của tất cả đại phái trên giang hồ đều không thể bao hàm toàn diện, khi đúc luyện căn cơ cho đệ tử cũng không thể dùng toàn võ học nhập đạo Thánh cấp.Vậy mới thấy, việc một tán nhân giang hồ như Vạn Tam Thiên có thể đem nó ra bán là ghê gớm cỡ nào.

Nhưng đối với Từ Hiền mà nói, hắn có thể bất ngờ nhưng sẽ không kinh ngạc, bởi bất kỳ một môn võ học nhập đạo nào của hắn đều vượt trội hơn cái gọi là Hạ Thừa Thánh cấp kia.

Vẫn giữ thần thái thong dong tự đắc, Từ Hiền một lần nữa thi triển “tụ lý càn khôn”, rải hơn hai vạn lạng bạc lên sạp, đĩnh lớn đĩnh nhỏ chất đầy, miễn cưỡng gọi là biển bạc cũng được, khiến người qua đường nhao nhao ghé mắt, lòng tham trỗi dậy, nhưng đều không dám có hành động gì quá trớn.

Tiền tài không lộ ra ngoài, mang ngọc mắc tội, Từ Hiền đương nhiên hiểu đạo lý này, cho nên hắn mới không để lộ việc bản thân sở hữu Tuyệt Học, Thần Công, còn ngân lượng đối với hắn mà nói lại không phải thứ gì quý giá.

Vạn Tam Thiên cũng không ngờ Từ Hiền lại mang nhiều bạc như vậy trên người, y liếc hắn một cái thật sâu, sau đó lại đảo mắt qua biển bạc trên sạp, nhanh tay thu chúng vào trong tay áo, kế đến liền làm một động tác mời, thỉnh Từ Hiền bắt đầu màn trình diễn của hắn.

Từ Hiền cũng không khách sáo, trực tiếp lấy thiên nhãn soi qua bốn quyển【Hạc Minh Thần Chưởng】trên sạp, bất ngờ phát hiện trong chúng nó chỉ có duy nhất một quyển ở ngoài cùng tỏa bạch quang, ba quyển còn lại thế mà tỏa ra… lục quang, tương ứng với phẩm chất Hi Hữu của hệ thống.

Nhưng ánh lục quang này rất nhạt, theo kinh nghiệm của Từ Hiền thì võ học ở phẩm chất này chỉ tương ứng với Trung Thừa Nhân cấp mà thôi, xét về độ quý giá thì không sánh bằng võ học nhập đạo Thánh cấp.

Thế nên Từ Hiền vẫn là chọn quyển【Hạc Minh Thần Chưởng】tỏa bạch quang, hắn cũng không dám nhìn nhiều, vừa tới tay liền thu luôn vào không gian trữ vật, bởi cường độ ánh sáng của nó quả thật rất mạnh, dễ dàng khiến người ta lóa mắt.

Kiểm tra số dư còn lại, hắn chợt phát hiện là cái “duyên” của mình với Vạn Tam Thiên có vẻ không được dài cho lắm, chủ yếu là vì phần lớn tiền tài mà Từ Hiền kiếm được thông qua soát thi và nhuận bút đều bị hắn ủy thác cho Bao Ngạo Thiên làm từ thiện.

Hoặc là giúp đỡ các thôn trấn biên thùy như Bạch Long Trấn, Đạo Hương Thôn sửa đường, sửa nhà, mua sách vở, thuê tiên sinh dạy học, hoặc là được dùng để cứu tế cho bách tính ở vùng dịch Trận Châu.
Đã vậy, Từ Hiền ngẫm nghĩ trong giây lát, sau đó trực tiếp chọn một môn kiếm pháp Trung Thừa Thánh cấp, yêu cầu Vạn Tam Thiên báo giá.

“Trường Lưu Thập Tam Thức, võ học loại hình kiếm pháp, Trung Thừa Thánh cấp, lần này không lấy số lẻ, một giá sáu vạn lượng bạc, miễn trả giá!”

Sáu vạn lượng bạc, đủ cho một người bình thường ăn mười đời không hết.

Từ Hiền nghe xong chợt nhíu mày, không phải hắn bị con số trên trời này hù dọa, mà chỉ vì trong người hắn tính luôn cả ngân phiếu cũng chỉ còn khoảng hơn năm vạn lượng, không đủ chi ra.

Vạn Tam Thiên làm người tinh minh, rất giỏi về quan sát sắc mặt, nghe lời đoán ý, vậy nên vừa thấy Từ Hiền nhìn đến chỗ võ học Trung Thừa Thiên cấp, y lập tức mở miệng buông lời, giọng điệu nghe có phần bí hiểm:

“Công tử, tệ điếm tuy miễn trả giá, nhưng lại có thể cho nợ, hơn nữa cũng không tính lãi, chỉ là quy tắc lựa chọn sẽ thay đổi một chút.”

“Ồ, lại còn có chuyện như thế? Mong ông chủ Vạn nói cho ta được rõ.”

“Cũng không có gì phức tạp, kỳ thật chỉ là từ bốn chọn một đổi thành tám chọn một mà thôi.”

Từ Hiền còn tưởng có gì khó khăn, nghe xong lập tức biểu thị không thành vấn đề, đừng nói tám chọn một, tám ngàn chọn một hắn cũng không ngại, bèn gật đầu bảo rằng: “Vậy được, tại hạ chấp nhận ghi giấy nợ.”

“Công tử đợi một chút.” Vạn Tam Thiên chắp tay mỉm cười, sau đó liền trở vào trong lều, được một lúc lại quay trở ra, dáng đi vẫn khoan thai như cũ.

‘Là bởi vì càn khôn trong tay áo không đủ lớn nên y mới phải cất giữ trong lều sao?’ Từ Hiền lòng thầm suy đoán, hai mắt thì lại theo sát hành động của Vạn Tam Thiên.

Khác với hai lần trước, lần này y mở rộng cả hai tay, bày ra trước mặt Từ Hiền tám quyển bí kíp vô danh, chẳng có quyển nào giống quyển nào, màu sắc khác nhau, kích thước khác nhau, cũ mới khác nhau.

“Mời công tử.”

Nhìn nụ cười hòa nhã trên mặt Vạn Tam Thiên, Từ Hiền lại không chút nào vui vẻ, thầm mắng một tiếng ‘tiếu diện hổ’.

Tám quyển bí tịch trước mặt hắn, thế mà lại cùng tỏa ra ánh sáng màu xanh lục có cường độ giống hệt nhau.

Tất cả bọn chúng, đều là võ học Trung Thừa Thánh cấp.

~o0o~

Chương 267: Đả biến thiên hạ vô địch thủ

Tất cả bí tịch đều cùng một phẩm chất, Từ Hiền lập tức lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, bởi hắn làm sao biết【Trường Lưu Thập Tam Thức】là quyển nào trong tám quyển? Nhưng rồi…

‘Khoan đã, mục đích của ta là Trường Lưu Thập Tam Thức sao?’

Từ Hiền chợt nhận ra điều này, cái hắn muốn mua chỉ là võ học Trung Thừa Thánh cấp mà thôi, dù sao hắn không có ý định học mà chỉ dùng để tham khảo lẫn chuyển hóa Võ Đạo Tinh Hoa, có là【Trường Lưu Thập Tam Thức】hay【Tế Thủy Thập Bát Đao】đối với hắn mà nói đều như nhau cả, đâu cần phân vân lựa chọn cho mệt óc.

Vừa nghĩ như vậy, Từ Hiền liền chẳng hề đắn đo, trực tiếp dựa theo sở thích mà chọn quyển bí tịch có bìa màu trắng, nhưng cũng không thu vào tay áo mà chỉ lấy nó lại gần mình, kế đó thản nhiên hỏi rằng: “Ông chủ Vạn, tại hạ đã chọn xong, xin hỏi giấy nợ nơi đâu?”

“Giấy nợ, công tử đã viết rồi.” Híp mắt nhìn quyển bí tịch mà Từ Hiền đã chọn, Vạn Tam Thiên mỉm cười đáp lại, giọng đầy trầm ấm.

Từ Hiền cảm thấy có chút không thoải mái với thái độ hòa đồng mà lại ẩn chứa bí hiểm này của họ Vạn, nghe lời y nói, hắn lập tức nhíu mày hỏi lại:

“Đã viết? Ông chủ Vạn chớ nói đùa, chính mình đã viết hay chưa, tại hạ còn không tự biết sao?”

Vạn Tam Thiên vẫn cứ tủm tỉm cười, lắc đầu mà đáp: “Công tử thật đã viết rồi.”

Đoạn lại thu bảy quyển bí tịch còn lại trên sạp vào tay, sau đó chỉ vào quyển mà Từ Hiền đã chọn rồi nói tiếp: “Không phải nhìn thấu thứ mình muốn chọn, mà là nhìn ra được giá trị của nó cao hay thấp. Biết được loại thần thông này của công tử, chính là giấy nợ mà ngươi đã ký cho Vạn mỗ.”

Năng lực giám định của【Hiệp Đạo Thiên Nhãn】bị Vạn Tam Thiên đoán trúng, Từ Hiền tuy có ngạc nhiên nhưng lại không hề thất thố, lạnh nhạt bảo rằng:

“Nếu chỉ có vậy, e rằng cũng không xác đáng. Đã không có giấy nợ, ông chủ Vạn lẽ nào không sợ tại hạ làm bộ không biết, quỵt mất?”

Vạn Tam Thiên nghe vậy, tiếu ý không giảm mà tăng, nhẹ giọng đáp lại: “Không sợ, bởi người có đại bản sự như công tử đây, sẽ vì sáu vạn lượng bạc mà tự hạ thấp mình? Dù là như vậy, Vạn mỗ cũng không cảm thấy bản thân sẽ lỗ, bởi tình báo và tri thức là những thứ cực kì đáng giá.”

“Huống hồ kể từ lúc này đây, món nợ của công tử cũng đã được bỉ nhân xóa bỏ, đối với người có bản lĩnh như ngươi, Vạn mỗ rất thèm khát được kết giao bằng hữu, đây coi như là lễ gặp mặt vậy.”

Ý cười càng lúc càng đậm, mắt hiện tinh quang, y tiếp tục nói, thần thái phóng khoáng mà tự tin: “Bởi lẽ Vạn Tam Thiên này không có đam mê nào khác, duy chỉ có tài phú và kinh doanh mới khiến ta cảm thấy hứng thú mà thôi.”

Nghe y nói một tràng, Từ Hiền chợt lắc đầu cười khẽ: “Chớp mắt một cái liền ném đi sáu vạn lượng bạc, thứ cho Từ Hiền này phải vạch trần một chuyện, hành động và lời nói của ngươi quả thật không hề ăn khớp đâu, ông chủ Vạn.”

Bị hắn phê phán là ngôn hành bất nhất, Vạn Tam Thiên không giận còn cười, ung dung phản biện: “Lời này của Từ công tử, cũng xin thứ cho Vạn mỗ không dám gật bừa. Lẽ nào ngươi không cảm thấy, thân nhân, bằng hữu há chẳng phải chính là tài phú to lớn nhất hay sao? Kinh doanh nhân mạch, lý nào lại không phải kinh doanh cơ chứ?”

Vạn Tam Thiên nói rất tốt, nhưng Từ Hiền chẳng hề bị làm khó, dễ dàng đáp trả: “Tài phú có giá mà thân hữu vô giá, sao có thể đánh đồng với nhau cho được. Quan hệ giữa người với người được xây dựng bằng chân tâm, không phải tiền bạc, sao có thể nói là kinh doanh?”

Nói thì nói như vậy, nhưng dựa vào ký ức tiền kiếp lẫn kinh nghiệm của mình, Từ Hiền cũng biết, tình hình thực tế là vì lợi ích, cha mẹ còn có thể bán con, hảo hữu nhiều năm có thể phản bội nhau trong khoảnh khắc, không có tiền, không có bản lĩnh cũng rất khó giữ được mối quan hệ bền lâu.

Cái gọi là đối xử chân thành, nhiều khi có vẻ vô cùng bất lực, mong manh và dễ vỡ.

Có điều lúc này đang tranh đua miệng lưỡi, nên Từ Hiền sẽ không nói lời đồng tình với Vạn Tam Thiên.

Huống hồ đây cũng không phải xã hội hiện đại trong ký ức của hắn, nơi đây, cửu châu Trung Nguyên chính là một thế giới võ hiệp, võ lâm giang hồ, có phường mua danh chuộc tiếng, ác quán mãn doanh, nhưng cũng có khoái ý ân cừu, đạo nghĩa thiêng liêng, huynh đệ tình thâm.

Chẳng cần lấy ví dụ đâu xa, đối với những người bằng hữu mà bản thân gặp được nơi tiểu trấn biên thùy, mặc dù thời gian kết giao chẳng được bao lâu, nhưng Từ Hiền tin là không ít thì nhiều, ai cũng lấy chân tâm ra đối đãi hắn.Mặc dù cả hắn và họ đều là những kẻ có bản lĩnh không nhỏ, ặc…

Nói có hơi xa, quay trở lại vấn đề chính, sau khi nghe Từ Hiền phản bác, Vạn Tam Thiên không tiếp tục tranh luận, chẳng gật đầu cũng chẳng lắc đầu, chỉ mỉm cười bảo rằng:

“Công tử có lý của công tử, Vạn mỗ có lý của Vạn mỗ, chúng ta nói tiếp cũng không giải quyết được vấn đề gì. Huống hồ, quan điểm của mỗi người khác nhau, có thể xúc tiến bổ trợ cho nhau, này há chẳng phải rất thích hợp để kết giao bạn hữu hay sao, công tử ngươi thấy thế nào?”

Đối với loại gian thương như Vạn Tam Thiên, sau một cuộc quyết đấu không có đao quang kiếm ảnh, Từ Hiền đã bỏ đi ý nghĩ trừng trị y lúc ban đầu, nhưng nói đến kết giao bằng hữu có lẽ vẫn là thôi đi, hắn sợ có một ngày bị họ Vạn bán đi mà chẳng biết.

Chỉ là Từ tiên sinh còn chưa kịp nói lời từ chối, Hiệp Đạo Giang Hồ đúng hẹn mà tới, nhảy ra làm loạn tiết tấu của hắn.

__________________________________________________________________

Nhiệm vụ thành tựu: Đả biến thiên hạ vô địch thủ

Đại hiệp vô tình gặp được thành viên Vạn Tam Thiên của Tam Thất Hội, cũng trải qua một trận giao phong bất phân thắng bại với y, lòng có không phục, nên quyết tâm muốn đánh bại y lẫn toàn bộ Tam Thất Hội.

Yêu cầu: Đánh bại Đường Tam Đả (chưa hoàn thành), Liễu Tam Biến (chưa hoàn thành), Vạn Tam Thiên (chưa hoàn thành), An Tam Hạ (chưa hoàn thành), Thích Tam Vô (chưa hoàn thành), Tiếu Tam Địch (chưa hoàn thành), Kiều Tam Thủ (chưa hoàn thành).

Thù lao:

+ Lượng lớn danh vọng.

+ Danh hiệu: Đả Biến Thiên Hạ Vô Địch Thủ
+ Đẳng cấp tất cả nghề phụ +1

*Nhắc nhở: Tri kỷ tri bỉ, bách chiến bách thắng.

*Chú: Thù lao thăng cấp nghề phụ chỉ có tác dụng với nghề dưới trình độ Cao Cấp. (Sơ Cấp (5-9), Trung Cấp (10-19), Cao Cấp (20-29), Đại Sư (30-39), Tông Sư (40-49), Đại Tông Sư (50)

__________________________________________________________________

‘Ta quyết tâm muốn đánh bại toàn bộ Tam Thất Hội lúc nào?’ Đối với việc hệ thống càng ngày càng biết nhét chữ vào mồm, Từ Hiền đã không biết nên nói gì cho phải, chỉ có thể nằm im hưởng thụ.

‘Chữ lót là Tam, lại có bảy người nên gọi Tam Thất Hội? Hay là đặc sản của hội này là củ tam thất, để Vạn Tam Thiên đi bán bí tịch chỉ là nghề tay trái?’

Từ Hiền thật muốn biết trong bảy người này ai là kẻ nghĩ ra cái tên hay và ý nghĩa như vậy, trình độ này quả thật thế gian hiếm có, thiên hạ khó tìm.

Bỏ chuyện đó sang một một bên, khoan nói đến thù lao nhiệm vụ thì Từ Hiền đã nhận được không ít phúc lợi chỉ từ việc xem nội dụng nhiệm vụ.

Ít nhất thì dù chưa gặp mặt, nhưng hắn cũng đã biết Tam Thất Hội gồm có những ai, mặc dù hắn có thể dễ dàng biết được nếu chịu bỏ chút thời gian ra tìm hiểu thông tin.

Đồng thời cũng nhờ chú thích của nhiệm vụ mà hắn biết cấp năm mươi chính là giới hạn của nghề phụ, phân cách giữa các mức đẳng cấp, cũng rõ hơn về trình độ của mình hiện giờ.

Thế mới hay, ngoại trừ Tiểu Thuyết Gia Trung Cấp, trình độ tất cả những nghề còn lại chỉ là Sơ Cấp mà thôi, còn khuya mới có thể xứng tầm danh gia, bậc thầy.

Nhưng bây giờ không phải lúc để Từ Hiền tự ti, liếc qua tám chữ “tri kỷ tri bỉ, bách chiến bách thẳng” trong lời nhắc nhở, trước lời ngỏ ý kết bạn đầy đường đột của Vạn Tam Thiên, Từ tiên sinh của chúng ta đáp lại một cách rất là tự nhiên:

“Có thể được ông chủ Vạn của Tam Thất hội coi trọng, đó chính là vinh hạnh của tại hạ vậy!”

Tuy nói như thế, nhưng Từ Hiền nhất định sẽ trả lại món nợ sáu vạn lượng bạc cho Vạn Tam Thiên. Bởi họ Vạn lấy việc xóa nợ ra để làm lễ gặp mặt, kết giao bằng hữu, nhưng Từ Hiền lại không thật tâm muốn kết giao với y, đương nhiên là hắn không thể nhận món lễ ấy.

Có điều Từ Hiền cũng sẽ không vì vậy mà cảm thấy áy náy, bởi hắn biết Vạn Tam Thiên tuy xưng là kết giao với mình, nhưng thực chất giống như y đã nói vậy, kinh doanh nhân mạch cũng là kinh doanh.

Nói trắng ra thì cái gọi là kết giao này chính là một cuộc làm ăn, họ Vạn thấy Từ Hiền bản lĩnh bất phàm, có thể khiến y đạt được lợi ích nên muốn tạo mối quan hệ, nào có chút cảm tình gì trong đó đâu.

Bản thân mình và Vạn Tam Thiên, ai cũng đều ôm ý riêng cả, Từ Hiền nhận rõ điều đó.

Cầm lấy mảnh gỗ nhỏ trên sạp, Từ Hiền cười như không cười, hai con ngươi thanh tịnh nhìn thẳng vào mắt Vạn Tam Thiên, nhẹ giọng hỏi rằng:

“Ông chủ Vạn, võ học Thượng Thừa cần thương lượng riêng, vậy phải thương lượng ở đâu?”

~o0o~

Chương 268: Mượn thiên nhãn thắng một ván cược

Sư đồ hai người theo Vạn Tam Thiên vào trong lều, bởi đó chính là địa điểm thương lượng.

Lúc này thì ông chủ Vạn mới đánh tiếng chào hỏi Lý Tự Thành, tuy thái độ cũng khá niềm nở, nhưng so với cách mà y đối đãi Từ Hiền thì lại có chỗ không bằng, điều này cũng rất phù hợp với bản tính con buôn của họ Vạn.

Bởi mặc dù biết Lý Tự Thành cũng không phải kẻ đơn giản, nhưng Vạn Tam Thiên có thể dễ dàng nhận ra gã coi Từ Hiền như thiên lôi sai đâu đánh đó, vậy nên không cần bỏ ra quá nhiều vốn liếng để tạo quan hệ với gã, cứ tập trung xây đắp mối thâm giao cùng tiên sinh của gã là được.

Không thể không nói, ý nghĩ này của Vạn Tam Thiên là rất đúng đắn, bởi Lý Tự Thành tuy làm người thành thật, hơn nữa còn có chút khờ khạo, nhưng trực giác của gã lại rất kỳ diệu, có thể cảm nhận được ai là người thật sự tốt với mình, ai không.

Vậy nên nếu họ Vạn không lấy chân thành ra mà chỉ dùng đến tiền tài hay lời ngon tiếng ngọt, thế thì chắc chắc là y không thể nào đả động được vị đệ tử khai môn của Từ Hiền.

Nhưng bản thân Vạn Tam Thiên không hề muốn đả động Lý Tự Thành, y chỉ cần duy trì mối quan hệ tốt đẹp với sư phụ của Lý Tự Thành là được rồi.

Theo chân y vào trong chiếc lều nhỏ, Từ Hiền cứ tưởng chỗ này sẽ có càn khôn khác, ví dụ như trận pháp không gian gì đó, nhìn từ bên ngoài thì chật hẹp mà bên trong lại rộng rãi như trường đua.

Nhưng sự thật chứng minh là Vạn Tam Thiên cũng không phải tu chân giả, diện tích của chiếc lều này quả thật rất khiêm tốn, một hơi chen ba người liền chiếm mất một nửa không gian trống.

Hơn nữa vật phẩm trong lều cũng hết sức ít ỏi, ngoại trừ một tấm thảm lông thượng hạng trải trên đất, mấy chiếc hòm gỗ đặt ở các góc, vậy thì cũng chỉ còn hai chiếc bồ đoàn cùng một cái án kỷ làm từ gỗ mun, bên trên có một cái lư đốt trầm hương mạ vàng khảm ngọc, cùng với đó là một bộ trà cụ làm bằng bạch ngọc.

Vạn Tam Thiên không vội vào chỗ ngồi, y mở một chiếc rương gỗ, lấy ra thêm một cái bồ đoàn đưa cho Lý Tự Thành, sau đó mới cười tủm tỉm thỉnh sư đồ Từ Hiền an tọa.

Từ Hiền cũng không khách sáo, trực tiếp ngồi xuống đối diện với Vạn Tam Thiên, Lý Tự Thành thì nói một tiếng “cảm ơn” rồi đặt bồ đoàn ngồi bên trái hắn, vị trí hơi chếch ra phía sau một chút.

“Ông chủ Vạn, lúc này đã có thể báo giá của võ học Thượng Thừa được rồi chứ? Tại hạ không quan tâm nó là võ học loại hình gì, chỉ cần có phẩm giai Thượng Thừa là được.”

Nghe Từ Hiền nói xong, Vạn Tam Thiên chẳng vội đáp ngay, thay vào đó lại mỉm cười hỏi rằng: “Từ công tử lẽ nào cũng là thương nhân như Vạn mỗ? Hay là ngươi có sở thích sưu tập võ học, nếu không sao lại chẳng quan tâm loại hình là gì?”

Từ Hiền biết nói ít sai ít, nói nhiều sai nhiều, vậy nên khẽ lắc đầu một cái liền đáp: “Dù tại hạ có mục đích gì đi chăng nữa, lại ảnh hưởng gì đến việc ngươi bán hay không bán sao? Ông chủ Vạn cứ báo giá đi thôi, để tại hạ còn biết đường trù tính. Hay là… ông chủ Vạn vốn không hề có võ học Thượng Thừa, phồng má giả người mập, đem ra để hấp dẫn ánh mắt người khác mà thôi?”

Thấy Từ Hiền không muốn nói tới, Vạn Tam Thiên lại càng hiếu kỳ với mục đích của hắn, nhưng y cũng biết mới lần đầu gặp gỡ, nếu cứ gặng hỏi chỉ có thể làm hắn có ấn tượng không tốt với mình, nên đành tạm gác qua một bên.

Nghe được lời nghi vấn có vài phần khích tướng của Từ Hiền, y vẫn giữ nụ cười bất biến, cũng không tiếp tục tranh miệng lưỡi mà dùng hành động thực tế để chứng minh.

Bộp!

Vạn Tam Thiên đưa ngang tay phải, từ âm thanh phát ra, ai cũng sẽ dễ dàng đoán được rằng một món đồ có vẻ nặng nề vừa rơi xuống mặt bàn.

Chờ y thu hồi cánh tay, Từ Hiền mới thấy ở trên chiếc án kỷ lúc này chính là một cuộn thẻ tre dày cộm, thông qua thiên nhãn, hắn có thể nhìn thấy ánh lam quang nhàn nhạt tỏa ra từ nó.
“Hẳn là dựa vào thần thông, Từ công tử cũng đã nhìn ra bí tịch là thật hay giả rồi chứ.” Vạn Tam Thiên trỏ hai ngón tay vào thẻ tre mà nói, âm thanh từ tốn nhẹ nhàng, không kiêu ngạo không siểm nịnh.

Từ Hiền khe khẽ gật đầu, giọng điệu trầm tĩnh nói rằng: “Thỉnh ông chủ Vạn báo giá.”

Vạn Tam Thiên lại không vội đáp ngay, thay vào đó lại bày chén ngọc đến trước mặt sư đồ Từ Hiền và chính bản thân y, kế đến liền thong dong rót trà vào chén, cười bảo:

“Từ công tử và Lý tiểu ca trước uống chén trà đã, sau đó chúng ta lại thương lượng, thương lượng.”

“Cung kính chi bằng tuân mệnh!” Từ Hiền thấy vậy cũng khách tùy theo chủ, dùng lòng bàn tay phải đỡ lấy mu tay trái mà nâng chén trà lên, mượn đó mà che khuất tầm mất của Vạn Tam Thiên, lấy tốc độ cực nhanh thu chén trà vào không gian linh thú, đặt ngay trước mũi Đậu Phụ.

Thấy tiểu tử này không có phản ứng gì, Từ Hiền lập tức yên tâm.

Lúc hắn hạ tay phải xuống thì chén trà đã xuất hiện trở lại, Từ Hiền đưa lên miệng uống một cách vô cùng dứt khoát, tựa hồ đó là một chén rượu chứ chẳng phải trà.

Lý Tự Thành cũng học theo như vậy, đối với gã thì Từ Hiền chẳng cần quan tâm, có【Thiên Vân Bảo Y】lại thêm thể chất siêu phàm, hắn không hề lo lắng việc gã có thể trúng độc hay không.

Về phần Vạn Tam Thiên, mặc dù nhận ra Từ Hiền có động tác mờ ám gì đó, nhưng y chỉ làm như không thấy, cũng không ý kiến gì với cách phẩm trà thô lỗ không hợp phong độ của hắn, khoan thai nhấp một ngụm nhỏ, vẻ mặt hưởng thụ mà buông tách trà xuống, tấm tắc tỏ vẻ hài lòng.

“Thứ cho sự thô bỉ của kẻ họ Từ này, trà tuy là trà ngon, nhưng trong mắt tại hạ lúc này thì nó mới là thứ ngon nhất, những thứ khác đều nhạt thếch, nên mong là ông chủ Vạn có thể lý giải, báo cho tại hạ được hay giá cả!”

Từ Hiền vừa chỉ vào cuộn thẻ tre trên mặt bàn vừa nói, thái độ tuy vẫn an nhiên tự tại, nhưng giọng nói lại nghe giống như có chút gấp gáp, không đủ kiên nhẫn.
Trong giả có thật, trong thật có giả, diễn xuất của Từ Hiền quả thật không tệ, nhưng để khiến Vạn Tam Thiên tin tưởng thì rõ là còn xa xa mới đủ.

Nhưng ít nhất thì hắn cũng đạt được mục đích chủ yếu khi làm vậy, đó chính là khiến họ Vạn không thể đoán ra ý nghĩ thực sự của mình.

Quả thật như thế, thân là một kẻ gian thương thích tính toán, suy đoán nọ kia, Vạn Tam Thiên quả thật vì vậy mà lòng sinh nghi hoặc, nhưng trên mặt y lại không bộc lộ chút dấu vết nào về điều đó, vẫn cứ thong dong mà cười, bình thản mà nói:

“Nếu Từ công tử đã chẳng kịp chờ đợi, Vạn mỗ cũng không tiếp tục treo khẩu vị của ngươi. Chẳng giấu gì công tử, đối với võ học Thượng Thừa, bỉ nhân cũng không có ý định giao dịch bằng ngân lượng.”

Chân mày khẽ nhướn, Từ Hiền nghe vậy liền nói: “Không bằng ngân lượng? Ý của ông chủ Vạn là…”

Vạn Tam Thiên khẽ thốt: “Kỳ trân đổi dị bảo.”

Nói trắng ra thì chính là lấy vật đổi vật, Từ Hiền nghe xong, lòng thầm suy đoán là Vạn Tam Thiên này lẽ nào đánh chủ ý lên thiên nhãn của mình, nếu vậy thì y nhất định phải thất vọng rồi, bởi nó là độc nhất vô nhị. Nhưng hắn cũng không vội võ đoán, mắt lộ ba phần hiếu kỳ, hỏi rằng:

“Không biết ông chủ Vạn muốn lấy môn võ học Thượng Thừa này đổi lấy thứ gì đây?”

“Nhãn lực của công tử.” Vạn Tam Thiên cười tủm tỉm đáp lại.

Nghe vậy, biểu tình trên mặt Từ Hiền lập tức trở nên lạnh nhạt, không chút cảm xúc nói rằng: “Sợ là khiến ông chủ Vạn phải thất vọng, lần thương lượng này có lẽ không làm tiếp được rồi.”

Gặp thái độ lãnh đạm này của hắn, Vạn Tam Thiên không chút hốt hoảng, chậm rãi giải thích: “Từ công tử có lẽ hiểu lầm, Vạn mỗ cũng không cho là một quyển võ học Thượng Thừa có thể đổi được thần thông cỡ đó. Bỉ nhân chỉ là muốn mượn nhãn lực của ngươi giúp ta thắng một ván cược.”

‘Đánh cược?’ Vừa nghe đến hai chữ này, chẳng hiểu sao Từ Hiền chợt liên tưởng đến một người mà hắn chưa từng gặp mặt, nhưng chỉ qua lời kể thôi cũng cảm thấy đó là kẻ vô cùng khó đối phó.

Thế là hắn hỏi: “Ông chủ Vạn, kẻ mà ngươi muốn đánh cược, lẽ nào chính là Tiểu Đổ Quỷ?”

Những tưởng Vạn Tam Thiên sẽ gật đầu thừa nhận, nhưng thật tế lại là lắc đầu.

Giọng của y lúc này nghe có vẻ ngạc nhiên: “Tiểu Đổ Quỷ? Mặc dù trong thâm tâm Vạn mỗ đúng là muốn cùng người này cược một ván, nhưng đáng tiếc, bỉ nhân và hắn đến nay vẫn chưa từng gặp mặt. Khiến Từ công tử phải thất vọng, đối thủ của bỉ nhân trong ván cược này chỉ là một vị bằng hữu mà thôi.”

Từ Hiền nghe xong, thần sắc không vui không buồn, chỉ gật gù tỏ vẻ đã biết, Vạn Tam Thiên đoán ra không ra ý nghĩ của hắn, cũng không biết rằng hắn nào có thất vọng gì.

Biết đối tượng đánh cược không phải Tiểu Đổ Quỷ, Từ Hiền thậm chí còn có chút mừng thầm, dù sao qua lời thuật lại của Lý Bất Mặc, hắn đã biết Tiểu Đổ Quỷ gian xảo đến cỡ nào, nếu không chuẩn bị đầy đủ thì hắn cũng không có tự tin đánh cược với kẻ này.

~o0o~

Chương 269: Tiên sinh đánh bại ông chủ Vạn

Thấy Từ Hiền có hơi thất thần, Vạn Tam Thiên khẽ gọi một tiếng “Từ công tử”, bị đôi mắt thanh minh mà đạm mạc của hắn nhìn tới, y lập tức cười bảo:

“Từ công tử, ngươi thấy đề nghị của Vạn mỗ thế nào? Chỉ cần ngươi chịu giúp bỉ nhân thắng được ván cược này, hoặc ít nhất là hòa, ta lập tức hai tay dâng lên Vân Mộng Kiếm Quyết.”

【Vân Mộng Kiếm Quyết】chính là tên của môn võ học Thượng Thừa ghi trong thẻ tre.

Từ Hiền nghe vậy liền bày ra bộ dáng như đang lâm vào trầm tư, thực chất là đang kiểm tra giao diện nhiệm vụ, trong đầu chợt sinh ra một ít ý tưởng.

“Ông chủ Vạn, kỳ nghệ của ngươi thế nào, xin hãy trả lời thành thật.”

“???”

Nghe Từ Hiền đột nhiên hỏi một câu chẳng hề liên quan gì đến vấn đề đang bàn nãy giờ, dù Vạn Tam Thiên có là Ngọa Long tái thế cũng không đoán ra được dụng ý của Từ Hiền, chỉ có thể gượng cười đáp lại:

“Không giấu gì công tử, Vạn mỗ tuy thường tính toán chuyện kinh thương, nhưng cơ hội hạ cờ lại chẳng có mấy, cờ dở như cái sọt chính là để chỉ kẻ như bỉ nhân.”

Lời này vừa dứt, Vạn Tam Thiên giống như nghe được Từ Hiền mới nói “tốt lắm”, chỉ là còn chưa kịp hỏi rõ thì đã bị hắn hỏi trước: “Ông chủ Vạn, giữa cờ vây với cờ tướng, ngươi lại chơi trò nào tốt hơn?”

Bắt gặp ánh mắt lẫn giọng điệu chân thành của hắn khi hỏi câu này, Vạn Tam Thiên cũng không duy trì được nụ cười mỉm vạn năm bất biến của mình nữa, chỉ còn biết cười khổ đáp rằng:

“Từ công tử, ngươi muốn từ chối giao dịch thì cứ nói thẳng là được, cần gì đem bỉ nhân ra làm trò tiêu khiển cơ chứ!”

Từ Hiền lại hết sức nghiêm túc mà nói: “Tại hạ sao dám coi ông chủ Vạn là trò tiêu khiển? Câu hỏi trước đó, mong ông chủ Vạn trả lời giúp tại hạ, bởi nó rất quan trọng trong việc vụ giao dịch này có thành hay không.”

‘Ngươi đùa ta chắc?’ Đây chính là nội dung trong ánh mắt phức tạp của Vạn Tam Thiên khi nhìn Từ Hiền lúc này.

Sau khi đáp hai tiếng “cờ tướng”, y lập tức thấy Từ Hiền lấy một bàn cờ tướng ra khỏi tay áo của hắn, bày lên trên án kỷ, kế đó mặt đầy hiền hòa nói với mình một câu: “Thành giao, nhưng trước đó ông chủ Vạn cần cùng tại hạ quyết trận tranh đoạt sơn hà mới được.”

Sau đó hắn còn bổ sung thêm: “Đương nhiên, ông chủ Vạn cũng có thể nhân lúc hạ cờ mà nói cho tại hạ biết rõ chi tiết về ván cược của ngươi, tại hạ lại nên phối hợp với ngươi như thế nào.”

Nghe Từ Hiền nói ra loại điều kiện không phải điều kiện này, mặc dù hoàn toàn không hiểu được tại sao hắn lại làm chuyện dở hơi như thế, nhưng Vạn Tam Thiên cũng không muốn tiếp tục hao tâm tổn trí nữa, chỉ đành vui vẻ thuận theo.

Thế là sau một nước pháo hai bình năm hết sức trung quy trung củ, y bắt đầu nói: “Kỳ thực quy tắc ván cược này cũng rất đơn giản, công tử ngươi chỉ cần…”

Từ Hiền: Vừa gật gù vừa ra nước.

Vạn Tam Thiên: “Sau đó…”

Từ Hiền: Lên mã, ăn tốt.

Vạn Tam Thiên: “Kế đến…”

Từ Hiền: Đoạt mã, bắt xe.

Vạn Tam Thiên: “Lúc này chỉ cần…”

Từ Hiền: Xuất xe chiếu tướng.



Chừng một khắc đồng hồ sau đó, khi mà cung Tướng của Vạn Tam Thiên chỉ còn trơ trọi mỗi quân Tướng, y lập tức giơ hai tay chịu thua. Còn chi tiết về ván cược mà y muốn Từ Hiền giúp, Vạn Tam Thiên đã nói xong từ nửa khắc trước rồi.

Thế mới thấy, có thể cầm cự một khắc đồng hồ trước nghề【Kỳ Thủ】cấp sáu… giờ là cấp bảy, rõ ràng là kỳ nghệ của Vạn Tam Thiên cũng không tệ đến mức mà y đã nói, theo Từ Hiền thấy cũng có trình độ của【Kỳ Thủ】cấp một, cấp hai, đúng là rất… tệ.

‘Nhưng tệ mới tốt.’ Từ Hiền thầm cảm thán, tâm tình khá là sảng khoái.[Nghề văn hóa【Kỳ Thủ】thăng lên cấp 7]

Nghề phụ thăng cấp đương nhiên là tin tốt, nhưng nguyên do chính khiến hắn cảm thấy sảng khoái lại là…

__________________________________________________________________

Nhiệm vụ thành tựu: Đả biến thiên hạ vô địch thủ

Đại hiệp vô tình gặp được thành viên Vạn Tam Thiên của Tam Thất Hội, cũng trải qua một trận giao phong bất phân thắng bại với y, lòng có không phục, nên quyết tâm muốn đánh bại y lẫn toàn bộ Tam Thất Hội.

Yêu cầu: Đánh bại Đường Tam Đả (chưa hoàn thành), Liễu Tam Biến (chưa hoàn thành), Vạn Tam Thiên (HOÀN THÀNH), An Tam Hạ (chưa hoàn thành), Thích Tam Vô (chưa hoàn thành), Tiếu Tam Địch (chưa hoàn thành), Kiều Tam Thủ (chưa hoàn thành).

__________________________________________________________________

Chỉ là một lần thử nghiệm nhỏ, vốn cũng không ôm nhiều hi vọng, nhưng Từ Hiền thật không ngờ hệ thống lại phán định là hắn đã đánh bại Vạn Tam Thiên, hoàn thành một phần bảy chặng đường “Đả Biến Thiên Hạ Vô Địch Thủ”.

‘Đánh bại, đánh bại. Xem ra chỉ cần là họ đồng ý quyết đấu, dù là bất cứ lĩnh vực nào cũng đều được chấp nhận, không bó buộc phải tỷ thí võ công.’

Từ Hiền cảm thấy rất tốt, bởi nếu buộc phải so đấu võ đạo với Vạn Tam Thiên, hắn cho rằng làm như vậy cũng quá… khi dễ người ta.

Theo ông chủ Vạn ra khỏi căn lều nhỏ, chờ y cho người rao hàng về nghỉ ngơi và treo bảng “đóng cửa”, sư đồ hai người cùng họ Vạn bắt đầu dung nhập vào dòng người trên Hồng Lộ Nhai, thong dong tiến bước.

Trong lúc đánh cờ khi nãy, cậy vào năng lực nhất tâm nhị dụng, Từ Hiền còn tranh thủ đọc qua【Bất Khuy Đao Pháp】cùng【Trường Lưu Thập Tam Thức】để cày thêm ít độ thông thạo, cũng thuận tiện chuyển hóa ba môn võ học thành Võ Đạo Tinh Hoa.

Tại sao duyệt đọc chỉ hai quyển mà chuyển hóa tận ba? Này phải nói đến việc môn võ học Trung Thừa Thánh cấp mà Từ Hiền đã chọn cũng không phải【Trường Lưu Thập Tam Thức】, sau khi vào lều thì Vạn Tam Thiên mới giúp hắn đổi lại cho đúng, nguyên nhân cớ sự chính là như vậy.

Trước khi rời khỏi Tiệm Võ Học Bốn Chọn Một, Từ Hiền có liếc qua quầy Dưỡng Khí Tán, thấy lão già bán thuốc vui vẻ tiễn một người khách hàng, quyển【Bất Khuy Đao Pháp】chợt trượt ra khỏi tay áo, bị hắn lấy thủ đoạn ôn hòa ném về phía lão, sau đó lập tức bám sát bước chân của Vạn Tam Thiên, không thèm quay đầu lại một cái để nhìn phản ứng của lão.

Bịch!

Bí tịch rơi trước mặt, lão đầu theo bản năng nhặt lên, thấy bốn chữ【Bất Khuy Đao Pháp】ngoài bìa, khuôn mặt già nua tức khắc đờ ra, ngẩn ngơ một lúc lâu.Vui buồn lẫn lộn, trong lúc không biết nên xử lý thế nào với quyển bí tịch này, chẳng rõ là thật là giả, hay là trò đùa của ai, lão chợt nhìn thấy bên cạnh tên của bộ đao pháp này còn có một dòng chữ nhỏ, đề là:

“Đúng Là Có Trò Lừa, Tạ Lão Trượng Nhắc Nhở”

Thấy vậy, lão già bán Dưỡng Khí Tán lập tức nhớ lại thân ảnh của vị bạch y công tử ngồi xe lăn kia. Sau một thoáng thẫn thờ, lão liền thò đầu ra nhìn đến chỗ sạp bí kíp võ công, nhưng làm gì thấy bóng dáng ai nữa, nhóm ba người Từ Hiền đã đi được một lúc, khuất xa tầm mắt của lão.

Trong hai con ngươi ánh lên vẻ cảm kích, lão xúc động nghĩ thầm: ‘Ác giả ác báo, thiện giả thiện báo, cổ nhân không lừa ta. Có môn đao pháp nhập đạo cao thâm này, tiền đồ tôn nhi nhà ta nhất định là rộng rãi tươi sáng, thậm chí có thể tiến giai Tiên Thiên, làm rạng rỡ liệt tổ liệt tông.’

Lòng có đại khoái, suốt cả ngày hôm đó cho đến vài ngày sau, tâm tình của lão lúc nào cũng hết sức vui sướng, khiến việc làm ăn càng thêm thuận lợi.

Đến mười năm sau, trước thời khắc nhắm mắt xuôi tay, lão vẫn chưa quên được chuyện ngày hôm nay, bảo với đứa cháu đích tôn của mình phải ghi khắc ân đức của vị bạch y công tử năm xưa, nhưng đấy lại là một câu chuyện khác.

Về phần Từ Hiền, chậm rãi lăn bánh, trò chuyện câu được câu không với Vạn Tam Thiên, ánh mắt của hắn thi thoảng lại liếc xuống chiếc bảo kính trong tay, nhìn thấy khoảng cách giữa mình với một trong hai tên ác nhân kia càng lúc càng gần.

“Bồi Linh Lộ, Bồi Linh Lộ gia truyền! Một ngụm Bồi Linh rơi vào bụng, từ đây Tiên Thiên chẳng xa vời!”

Đương lúc Từ Hiền chỉ còn cách mục tiêu chừng chín thước, hắn liền nghe âm thanh thông báo nhiệm vụ của Hiệp Đạo Giang Hồ hòa cùng tiếng rao hàng bên vệ đường.

Thần quang thoáng hiện, không để ý đến ánh mắt dò hỏi của Vạn Tam Thiên, Từ Hiền ra hiệu cho y dừng lại, sau đó lập tức kiểm tra nhiệm vụ mới được phát.

__________________________________________________________________

Nhiệm vụ trừng ác: Trừ Gian Diệt Bạo (15)

Gian tặc Lục Tu Bình vì tiền bán rẻ lương tâm, dùng dược liệu biến chất để luyện chế nước thuốc, mất hết tính người. Bồi Linh Lộ do hắn bán ra chứa đầy độc tố, gây hại vô cùng.

Đến bây giờ, đã có hai trăm ba mươi bảy người vì uống Bồi Linh Lộ mà hủy hoại căn cơ, Tiên Thiên vô vọng, ba mươi ba người giảm thọ ít nhất mười năm, mười một người yểu mệnh chết sớm.

Yêu cầu: Trừng ác dương thiện, đánh chết gian tặc Lục Tu Bình.

Thù lao:

+ 444 Điểm Thiện Ác

+【Rương Tứ Tượng】

*Nhắc nhở: Mục tiêu có cảnh giới Tiên Thiên tầng một, thiện dùng cước pháp.

*Chú: Nhiệm vụ Trừ Gian Diệt Bạo tự động kích hoạt khi mục tiêu nhiệm vụ xuất hiện trong phạm vi nhất định (hiện tại: một trượng). Hoàn thành đủ số vòng nhất định sẽ nhận được thù lao đặc biệt.

__________________________________________________________________

Đoạn nhân võ đạo, tức sát nhân mệnh, không tính những người khác, Lục Tu Bình hủy hoại căn cơ của hơn hai trăm người, nào khác gì sát hại tất cả bọn họ đâu? Quả thật cùng hung cực ác, thiên lý bất dung.

Cho nên Từ Hiền muốn thế thiên hành đạo, một viên bi sắt lập tức rơi vào lòng bàn tay của hắn, nội lực sôi trào trong kinh mạch.

Vạn Tam Thiên ngẩng đầu nhìn lên, trời vẫn đang nắng, nhưng không hiểu sao y lại cảm thấy hơi lành lạnh.

~o0o~

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước