HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 261 - Chương 265

Chương 261: Tiểu hiệp sĩ trở thành hào kiệt

Hàn quang lúc ẩn lúc hiện, Lữ Phi Yến hoảng hốt bỏ chạy, nhưng việc nội lực hao hết hắn khiến vĩnh viễn cũng không thoát khỏi được vòng phong tỏa của làn sương mù.

Làn sương này tựa như có trí tuệ, họ Lữ chạy đi đâu thì nó bám sát theo đó, một bước không bỏ, nửa bước không rời.

【Phi Hoa Phi Vụ Lai Khứ Vô Hình Kiếm】

Đây là tên của bộ kiếm pháp mà Từ Hiền dùng để lấy mạng Lữ Phi Yến, kẻ này hiện giờ đã sơn cùng thủy tận, đến cả tư cách làm đá mài đao cũng không còn, nên Từ Hiền không lấy hắn ra luyện tập【Toàn Chân Kiếm Pháp】mà thay vào đó, Từ Hiền muốn kiểm nghiệm thử uy lực của【Phi Hoa Phi Vụ Lai Khứ Vô Hình Kiếm】sau khi đạt tới trình độ Đăng Đường Nhập Thất ra sao.

Hoa Phi Hoa,

Vụ Phi Vụ,

Dạ Bán Lai,

Thiên Minh Khứ,

Xuân Mộng Kỷ Đa Thời,

Triêu Vân Vô Mịch Xứ.

Bộ kiếm pháp này hết thảy chỉ có sáu thức trên, biến hóa cũng không nhiều, nhưng lại lợi hại ở chỗ có thể tạo thành sương mù để che mắt kẻ địch, đồng thời ẩn giấu đi thân ảnh và khí tức của người thi triển, tu tập tới mức độ cao thâm có thể làm được “lai vô ảnh, khứ vô tung”, giết địch trong vô hình.

Kiếm thần chẳng thấy tăm hơi, thiên quân vạn mã thây phơi đầy đồng, đây chính là cảnh giới chí cao mà người sáng tạo ra【Phi Hoa Phi Vụ Lai Khứ Vô Hình Kiếm】truy cầu, mặc dù một bộ kiếm pháp chỉ có phẩm chất Tuyệt Phẩm rõ ràng xa xa không thể làm được điều đó.

【Phi Hoa Phi Vụ Lai Khứ Vô Hình Kiếm】kỳ thật là một môn kiếm pháp đánh trên thế thắng, yêu cầu của nó đối với thân pháp của người sử dụng rất cao.

Rõ ràng là võ học Tuyệt Phẩm, nhưng nếu thân pháp của ngươi vượt trội hơn so với đối thủ, vậy thì uy lực mà ngươi phát huy ra thậm chí có thể đạt tới mức độ của võ học Sử Thi.

Đó là bởi vì【Phi Hoa Phi Vụ Lai Khứ Vô Hình Kiếm】biến hóa không nhiều, nhưng người học kiếm lại có thể dựa vào làn sương mù và thân pháp của mình để sáng tạo biến hóa.

Cùng một chiêu Xuân Mộng Kỷ Đa Thời, nhưng địch nhân lại không biết ngươi sẽ xuất kiếm từ đâu, trái phải, trước sau, ngang ngực, trên đầu hay dưới bụng, đủ thứ phương vị, thế há chẳng phải nói là biến hóa không nhiều, nhưng thực chất lại có vô số biến hóa hay sao?

Đây chính là một trong những nguyên nhân quan trọng khiến Từ Hiền khao khát đạt được một ngón thân pháp cao minh, mặc dù việc【Trục Nhật Thần Bộ】đề thăng đến trình độ Đăng Phong Tạo Cực có thể khiến hắn được giải cơn khát trong ngắn hạn, có điều cũng chỉ là trong ngắn hạn mà thôi.

Nhưng gác vấn đề này lại đã, bây giờ Từ Hiền hoàn toàn không có thời gian để lãng phí, bởi Lý Tự Thành sắp đuổi đến chỗ này rồi, nếu hắn muốn cướp quái thì hắn nhất định phải mau mau giải quyết Lữ Phi Yến.

Sương trắng bao phủ quanh người, Lữ Phi Yến nhìn chăm chăm về phía Đông… ừm, hoặc nói chính xác hơn là nơi mà hắn cho là phía Đông, mắt không dám chớp dù chỉ một cái, bởi hắn vừa nhìn thấy một luồng hàn quang sắc lạnh hiện lên ở đằng ấy.

Chỉ là đáng tiếc…

Hoa Phi Hoa!

Phập!

Tại sau lưng Lữ Phi Yến, một lưỡi gươm màu trắng bạc vạch sương mà ra, một vầng trăng khuyết chợt hiện, dù họ Lữ đã phản ứng rất nhanh thì hắn cũng chỉ có thể giữ lại được tính mạng của mình, còn cánh tay phải thì đã rơi xuống đất, co giật vài cái rồi bất động hoàn toàn.
Máu đỏ phun trào, hòa vào trong sương, khiến một phần sương mù trông như hóa thành huyết vân, tạo thành cảnh tượng cực kì yêu dị.

Lữ Phi Yến còn chưa kịp gào thét thì đường kiếm tiếp theo đã xuất hiện ngay trên đầu hắn, cánh tay còn lại của họ Lữ cũng theo một chiêu Vụ Phi Vụ mà lìa khỏi bả vai.

“Làm ơn…” Thần sắc vô cùng kinh hoảng, Lữ Phi Yến muốn cầu xin tha chết, nhưng vừa mở miệng thì một tia kiếm khí vô cùng sắc bén đã tọt thẳng vào trong mồm, dễ dàng xoắn nát chiếc lưỡi của họ Lữ, khiến hắn không ngừng ọc ra máu tươi.

Tới mức này rồi, dù Từ Hiền có không làm gì thêm thì Lữ Phi Yến cũng sẽ chết dần chết mòn vì không ngừng mất máu, nhưng muốn thử nghiệm uy lực kiếm pháp thì cũng đã thử nghiệm, hắn lại không hề có thói quen hành hạ kẻ địch, vậy nên…

Một bóng đen chợt xuất hiện sau lưng Lữ Phi Yến, người sau dù không quay đầu lại cũng có thể cảm nhận được điều ấy. Trọng thương gần chết, mệnh đăng ảm đạm vô quang, dù là một cái xoay người thì họ Lữ cũng không còn đủ sức lực để làm.

Hắn gục người xuống, hai chân quỳ gập, đầu đập lên đất, ánh mắt vô thần, miệng ú ớ chẳng thành lời, tư duy lâm vào hỗn loạn, chẳng còn nghĩ được gì nữa, chỉ có thể cảm nhận được cái chết đang đến gần.

Bóng đen sau lưng tựa như hiện thân của tử thần, thần uy ập xuống, ép cho Lữ Phi Yến không thở nổi, toàn thân không còn chút nhiệt độ, chỉ còn lại cảm giác lạnh lẽo như lọt vào cao nguyên nơi Tuyết Vực.

Trước khi rơi vào giấc ngủ vĩnh hằng, âm thanh cuối cùng mà Lữ Phi Yến nghe được chính là một câu nói, một câu nói nhẹ nhàng mà ẩn chứa sự lạnh nhạt tận cùng:

“Mong kiếp sau ngươi có thể làm một người tốt. À, ta quên mất, ngươi đã vĩnh thế bất siêu sinh, lại lấy đâu ra…”

Lữ Phi Yến không còn nghe được bất cứ âm thanh nào nữa, bởi trường kiếm trong tay Từ Hiền đã đâm xuyên qua ngực hắn, Hiệp khí kim sắc hoành hành trong tạng phủ, xoắn nát tâm mạch của họ Lữ, khiến hắn chết đến không thể chết thêm.

“…kiếp sau?” Nói cho dứt lời, Từ Hiền nhìn thi thể của Lữ Phi Yến, ánh mắt ngoài hờ hững cũng chỉ có hững hờ, đợi cho một loạt thông báo của hệ thống vang lên bên tai, hắn mới chịu rút ba thước thanh phong khỏi người kẻ địch.

Ngay lập tức, một luồng kim quang theo động tác thu kiếm của Từ Hiền mà bay ra khỏi người họ Lữ, bảy phần chui tọt vào trong không gian trữ vật của hắn, tìm đến【Hiệp Đạo Thiên Thư】và dung nhập vào nó, ba phần còn lại thì bay về phía Lý Tự Thành.

Lữ Phi Yến đã chết, vậy nên【Súc Cốt Công】lẫn【Niết Diện Thuật】đều mất đi tác dụng, hình thể của hắn được trả về bộ dạng vốn có, khuôn mặt thư sinh sau một hồi vặn vẹo cũng biến thành bộ mặt nom có phần hung ác của một gã đàn ông tuổi hơn năm mươi.

‘Hóa ra đây mới là chân diện mục của ngươi.’ Từ Hiền nhếch mép thầm nghĩ.Sương mù chẳng biết đã tiêu tan từ lúc nào, cách đó hơn trượng, Lý Tự Thành chống côn mà đứng, ánh mắt có phần không cam nhìn đến chỗ cái xác nằm trên đất.

Cam hay quýt gì đó, Từ Hiền đều không để ý đến, hắn lúc này bắt đầu lục soát chiến lợi phẩm trên người Lữ Phi Yến, đồng thời phân ra một phần tinh thần để kiểm tra thông báo của hệ thống.

[Các hạ nhận được 999 điểm Thiện Ác]

Đây chính là điểm Thiện Ác mà Từ Hiền nhận được từ việc giết chết Lữ Phi Yến, so với Lang Nha Lão Tổ còn nhiều hơn không chỉ gấp đôi.

Nhưng cùng với một ngàn điểm Thiện Ác mà hắn có được sau khi tìm thấy một cái Tiên Thiên Tàng Vân Lệnh trên người họ Lữ, cả hai thứ ấy đều chỉ là món lời nhỏ.

Thu hoạch lớn nhất của Từ Hiền trong chuyến này chính là sau ba tháng trời, hắn cuối cùng cũng đã tự tay giết đủ một trăm tên ác nhân, giải tỏa Thành tựu: Trảm Bách Hung.

__________________________________________________________________

Thành tựu: Trảm Bách Hung

Các hạ tiêu diệt 100/100 kẻ có Ác khí cao hơn Thiện khí.

Thù lao:

+ Danh hiệu: Trảm Ma Hào Kiệt (Tất cả ngoại công chiêu thức được tăng một thành uy lực khi đối chiến với mục tiêu có Ác khí cao hơn Thiện khí)

+ Vật phẩm:【Mặt Nạ Da Người】x3 (Phẩm chất Hi Hữu, hạn sử dụng 90 ngày kể từ lần đeo đầu tiên)

+ Lượng lớn danh vọng.

+ Bản vẽ Kỳ Vật:【Tuyệt Tiên Kiếm】

Thành tựu kế tiếp: Tru Thiên Tặc

__________________________________________________________________

Trảm Ma Hào Kiệt xem ra chính là phiên bản nâng cấp của Trừ Ác Tiểu Hiệp Sĩ, hiệu lực tăng mạnh gấp đôi, mặc dù chỉ là thêm nửa thành, nhưng đối với Từ Hiền mà nói cũng là một tiến bộ không nhỏ.

Phần thưởng kế tiếp cũng không mới lạ chi, ngoại trừ phẩm chất càng tốt hơn, thời gian sử dụng càng dài hơn thì chẳng thay đổi gì thêm. Theo Từ Hiền đoán, hẳn là ngày nào thân phận của hắn chưa hoàn toàn bại lộ, vậy ngày đó hệ thống vẫn sẽ tiếp tục cung cấp【Mặt Nạ Da Người】cho hắn giả dạng Thiên Hồ Hiệp.

Phần thưởng thứ ba… Lượng lớn danh vọng, lượng lớn là bao nhiêu? Đối với loại thù lao hết sức mơ hồ này, Từ Hiền cũng chẳng còn hơi sức đâu phàn nàn, liếc qua một cái liền không thèm bận tâm đến nữa.

Còn về phần thưởng cuối cùng, sau khi xem qua giới thiệu sơ lược, Từ Hiền chỉ có thể nói:

Hiệp Đạo Giang Hồ… rất hào phóng!

Chương 262: Máu xương đúc kiếm, thần hay ma?

Vật phẩm:【Bản vẽ Kỳ Vật: Tuyệt Tiên Kiếm】

Loại hình: Đồ tường

Phẩm chất: Hi hữu

Ghi lại phương pháp rèn đúc【Tuyệt Tiên Kiếm】

Điều kiện chế tạo: Nghề【Thợ Rèn】cấp 10, nghề【Thợ Mỏ】cấp 5, nghề【Họa Sĩ】cấp 5, người đúc kiếm đã tu luyện một môn kiếm pháp Hi Hữu tới trình độ Đăng Phong Tạo Cực.

Vật liệu yêu cầu:【Vạn Luyện Tinh Thiết】x10, xương tỳ bà của một trăm tên võ tu Hậu Thiên cảnh, xương sống của mười tên võ tu Tiên Thiên cảnh, tinh huyết của kiếm chủ.

*Chú:【Tuyệt Tiên Kiếm】là thần kiếm độc nhất vô nhị thiên hạ, trên đời chỉ có thể tồn tại một thanh, sở hữu uy năng quỷ thần khó lường, tiềm lực đạt đến phẩm chất Thần Thoại.

__________________________________________________________________

‘Thần kiếm?’ Đối với hai chữ này, Từ Hiền ôm thái độ hoài nghi sâu sắc.

Mặc dù đối với hắn mà nói, công cụ chỉ là công cụ, không có phân chia chính – tà, thần – ma, nhưng dựa vào vật liệu yêu cầu để đúc nên【Tuyệt Tiên Kiếm】, Từ Hiền cho rằng thanh kiếm này rõ ràng nên xưng là ma kiếm càng chính xác hơn.

‘Lấy xương người luyện kiếm sao…’ Nhìn thi thể của Lữ Phi Yến, Từ Hiền bất chợt lâm vào thế khó.

Thường ngày hành sự quyết đoán, nhưng đối mặt với chuyện nên hay không nên lấy nhân thể ra luyện kiếm, Từ Hiền lại lâm vào do dự, trong lúc nhất thời không dám xuống tay.

Vấn đề này kỳ thật cũng không khó giải, đầu tiên là giữa việc đúc kiếm và không đúc kiếm, Từ Hiền cần đưa ra lựa chọn một trong hai.

Nếu là cái sau thì không có gì để bàn nữa, còn nếu là cái trước…

Hắn cần một lý do, một lý do khiến việc hắn lấy xương người ra đúc kiếm là hành vi chính nghĩa, một lý do có thể trở thành đại nghĩa, một lý do mà ít nhất có thể khiến hắn cảm thấy không thẹn với lòng, không ảnh hưởng đến tâm cảnh, đến võ đạo của hắn.

Nói đơn giản hơn là Từ Hiền cần tự thông não chính mình, mà việc đó đối với hắn mà nói lại không khó khăn gì.

Nhớ lại luồng Ác khí đậm đặc mà bản thân đã nhìn thấy sau đầu Lữ Phi Yến, Từ Hiền nhắm mắt nhủ thầm:

‘Lữ Phi Yến ơi Lữ Phi Yến, ngươi từ đầu tới chân chính là một ác nhân, đáng lý nên hình thần câu diệt, hồn phi phách tán, xác thành tro bụi. Nhưng tạo hóa vô thường, không dồn ai vào tuyệt lộ cả, xương sống của ngươi thế mà có thể được dùng để rèn đúc Tuyệt Tiên Kiếm. Thanh thần kiếm này ngày sau ắt theo ta tru diệt thế gian chư tặc, cứu được vô số lương nhân, lập xuống vô lượng công đức, trong đó tất có phần của ngươi.’

“Ngươi tuy đã chết đến không thể chết thêm, toàn bộ tội nghiệt cũng do ta đến gánh chịu, không cần công đức để bù đắp lỗi lầm. Nhưng nếu Lữ Phi Yến ngươi còn có con cháu, còn có thân thuộc, vậy họ ắt cũng sẽ nhờ ngươi mà được hưởng phúc ấm, được hưởng an vui, việc này rõ ràng là đại thiện, thế nên…”

“…đắc tội rồi!” Từ Hiền vừa dứt lời liền mở mắt ra, trong đôi thần mục không còn vẻ do dự bất quyết mà thay vào đó là sự bình thản đến lạ thường.

Tay phải thu trường kiếm, tay trái xuất đoản đao, nội lực lưu động, một vệt tinh quang chợt xẹt qua trong mắt, Từ Hiền tập trung hết thảy tinh – khí – thần toàn thân vào thanh đao, đơn giản là vẫy nhẹ cổ tay một cái, không có một giọt máu nào chảy ra, chỉ có tiếng da thịt bị cắt lìa vang lên.

Lý Tự Thành biết là tiên sinh nhà mình vừa xuất đao, nhưng cũng chỉ là biết mà thôi. Từ Hiền xuất bao nhiêu đao, lại cắt vào chỗ nào, gã đều không thể nhìn rõ.E rằng phải trực diện đối đầu với【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】của Từ tiên sinh, Lý Tự Thành mới có thể thực sự nhìn ra.

Đối với Từ Hiền mà nói, trên thế gian này, hết thảy địch nhân đều là những con bò đang đợi làm thịt, đương nhiên là địch nhân đã chết cũng không ngoại lệ.

Thu đao vào tay áo, sau đó lấy lọ muối hóa thi ra, Từ Hiền khom người xuống, kình lực vận lên bàn tay, dễ dàng bóc đi cột sống của Lữ Phi Yến, tựa như thứ này vốn không phải là một bộ phận trên người họ Lữ.

May là trước đó kiếm khí của hắn không hề làm tổn thương đến xương sống của Lữ Phi Yến, vậy nên tình trạng của nó lúc này vẫn hết sức hoàn mỹ. Từ Hiền chưa có thời gian để nghiên cứu bản vẽ, nên hắn cũng không rõ là nếu vật liệu bị hư tổn liệu có ảnh hưởng gì tới việc đúc kiếm hay không.

Nhưng việc đó để sau, lúc này thì Từ Hiền đã thu thứ nguyên liệu “tươi” mà hắn vừa có được vào tay áo.

Nhờ có bản vẽ【Tuyệt Tiên Kiếm】mà xương sống của Lữ Phi Yến cũng được xem là một loại nguyên liệu rèn đúc, vậy nên Từ Hiền có thể cất nó vào kho nguyên liệu của【Thiên Công Phường】, tiết kiệm được một ô chứa đồ.

Làm xong chuyện này, Từ Hiền liền cắt bỏ thủ cấp của Lữ Phi Yến, bỏ vào trong chính tay nải của họ Lữ rồi mới bắt đầu rắc muối lên thi thể của hắn, hủy thi diệt tích.

Cả Từ Hiền và Lý Tự Thành đều không biết, ở cách đó không xa, trong một bụi rậm bí ẩn, có bốn con mắt mở to, nhìn rõ mồn một cảnh tượng hắn rút xương, chém đầu Lữ Phi Yến, từng khối mỡ lớn bé trên người chủ nhân của hai cặp mắt này đều run lên bần bật, như thể muốn báo rằng trong lòng chủ nhân chúng nó đang ẩn chứa một nỗi kinh hoàng tột độ.

Bốn mắt nhìn nhau, Tư Mã Vô Tình và Âu Dương Vô Địch đều thấy được vẻ khiếp hãi trong mắt đối phương. Tâm linh tương thông, hai huynh đệ chẳng cần nói một lời liền vắt giò lên cổ chạy đi.

Nếu muốn dùng chạy như chó đuổi để miêu tả, vậy thì con chó sau lưng bọn họ phải có cấp bậc của Hao Thiên Khuyển.

“Đại… đại ca… so… so với đệ tử… của… của hắn… Từ… Từ tiên… sinh kia còn… còn… đáng sợ hơn!”

“Mi… mi… cà lăm… hồi… hồi nào?”
“Đại… đại ca, tên… tên… kia chỉ… chỉ trộm… trộm… xe, mà… mà bị… bị… rút xương, lóc thịt…”

“Chúng… chúng ta không… không làm gì cả, sợ cái gì!”

Béo ca ca và béo đệ đệ chạy một hơi được hơn bảy dặm, không hẹn mà cùng quay đầu lại, thấy không có ai đuổi theo, hai người mới đỡ sợ đôi chút, chứng cà lăm tự động tự động được chữa khỏi.

Nhưng cả hai huynh đệ cũng chưa dám dừng chân, tiếp tục lấy tốc độ cao nhất chạy đi, trên đường còn lời qua tiếng lại.

“Đại ca, chúng ta có làm gì! Đại ca quên rồi sao, Tư Mã Vô Tình đã từng ngao du đến đây, Âu Dương Vô Địch đã từng ghé lại chỗ này.”

“Mi sợ cái gì, tên kia đã thanh lý chiếc xe đó ở chợ đen, lúc này không biết đã lọt vào tay kẻ nào, có khi bị lái đi tận tít đâu rồi cũng nên, Từ tiên sinh kia khó mà thấy được.”

“Bậy rồi! Đại ca đừng quên, Từ đại ma đầu có thể từ xa mấy ngàn dặm chuẩn xác tìm tới kẻ trộm xe, vậy hắn muốn tìm lại chiếc Bão Nguyên Xa của mình liệu có khó khăn sao? Đến lúc đó…”

Âu Dương Vô Địch không nói hết, nhưng Tư Mã Vô Tình đã tưởng tượng ra được hậu quả của việc này, kinh hoảng thốt lên:

“Không được, ta mi nhất định phải mau mau trở lại Hồng Lộ thành, cầu thần bái Phật là chiếc xe kia vẫn chưa bị bán đi, xóa bỏ chứng cứ phạm tội.”

“Đại ca nói phải!”

Vùùu!

Thế là hai huynh đệ một lần nữa tăng tốc, nhưng vì Tây môn chỉ cho phép vào chứ không cho phép ra, lại thêm cả hai cũng không có thủ đoạn đánh lừa kết giới hộ thành, vậy nên chỉ có thể đi một vòng lớn đến Bắc môn, mất không ít thời gian.

Về phần Từ Hiền, Từ tiên sinh của chúng ta không biết là mình đã trở thành đại ma đầu trong mắt của hai tên béo, chỉ biết là mục đích xuất thành nay đã đạt được, thầy trò nhà hắn đương nhiên phải về thành để săn giết nốt đám ác nhân còn lại.

Trùng hợp làm sao, Từ Hiền cũng chọn Bắc môn để nhập thành, nhưng tốc độ khinh công của hắn và Lý Tự Thành so ra vẫn kém thứ bộ pháp chạy như chó đuổi của Tư Mã, Âu Dương, hơn nữa hai tên kia lại còn đang phóng đi với vận tốc tối đa, nên muốn bắt kịp chính là chuyện không thể nào.

Lại là nửa canh giờ trôi qua, sư đồ hai người sau khi trình Phủ Ngoại Lệnh liền được ưu tiên nhập thành.

Có một chuyện khá thú vị, không biết là do Lý Tự Thành may mắn kích hoạt được tỉ lệ đốn ngộ cực nhỏ trong chú thích của bí tịch, hay là do【Trục Nhật Thần Bộ】đã gần đạt tới ngưỡng đột phá, mà chừng một nén nhang trước, ngón bộ pháp này của gã cũng đạt tới trình độ Đăng Phong Tạo Cực như Từ Hiền, coi như thầy trò cùng vui.

Song hỉ lâm môn, tựa hồ là thiên ý cũng muốn giúp Từ Hiền được lợi, trên【Tầm Hung Kính】lúc này đang biểu hiện rằng hai trong số bốn con mồi còn lại của hắn cũng đang xuất hiện tại thành Bắc, tiết kiệm cho hắn không ít thời gian để tìm tới bọn chúng.

Chỉ là chỗ mà hai kẻ này đang dừng chân làm cho Từ Hiền gặp phải một nan đề, đó là nếu chúng chỉ dạo qua chợ đen thì không sao, nhưng nếu là nơi đấu giá của Võ Lâm Minh, vậy Từ Hiền cần cân nhắc trước khi ra tay.

Dù sao Phủ Ngoại Lệnh có thể giúp hắn có được quyền tiền trảm hậu tấu, nhưng Bạch Viên Lệnh lại chỉ có thể khiến Từ Hiền nhận được một số tiện lợi không đáng kể ở Võ Lâm Minh mà thôi, chẳng bao gồm chuyện tùy ý giết người trong địa bàn liên minh.

Bởi Nga My là Nga My, Võ Lâm Minh là Võ Lâm Minh, nếu vì Nga My là một trong Lục Đại Phái của liên minh mà không phân rõ được chuyện ấy, vậy Từ Hiền đọc sách nhiều năm cũng uổng công.

Chương 263: Hồng Lộ Nhai có người bán võ học

Cách đó không lâu, Tư Mã Vô Tình và Âu Dương Vô Địch đã vào thành trước sư đồ Từ Hiền, sau một hồi dò la tin tức, huynh đệ hai người rất nhanh đã tìm được kẻ mà Lữ Phi Yến sang tay chiếc【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】nhưng đồng thời cũng nhận được tin dữ: Hai ngày trước đã có người mua nó mất rồi.

Đánh mất cơ hội sửa sai, mấy ngày sau đó, béo ca ca và béo đệ đệ đều sống trong sợ hãi.

Thường thường buổi sáng mỗi người đều ăn đến mười cái bánh bao mới tạm no bụng, thế mà giờ chỉ còn ăn được chín cái, mỗi đêm phải ngủ liền bốn canh giờ mới chịu dậy, mà nay chỉ được ba canh rưỡi đã tỉnh như sáo, quả thật là ăn không ngon, ngủ không yên, nơm nớp lo sợ.

Tư Mã Vô Tình và Âu Dương Vô Địch lại không biết, muốn bán một món hàng được giá, chủ nhân của món hàng trước tiên phải chăm chút ngoại hình, tuốt lại phần vỏ cho nó.

Thế nên trước khi【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】rơi vào tay vị khách hàng vô danh kia, tất cả những dấu vết dị dạng trên cỗ xe đều đã được xóa đi cả rồi, dòng chữ do hai huynh đệ để lại đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Nhưng như đã nói, bộ đôi mập mạp này không biết, vậy nên khi loáng thoáng thấy được bóng dáng của đại ma đầu Từ tiên sinh kia xuất hiện nơi đầu phố, không cần nhắc nhở gì nhau, cả hai lập tức co giò bỏ chạy, tức tốc về khách điếm thu dọn hành lý, tranh thủ rời thành ngay trong hôm nay.

Tư Mã Vô Tình và Âu Dương Vô Địch quyết định rồi, chuyến này cả hai sẽ bỏ qua luôn trạm Trường An, trực tiếp từ Tiền Châu chạy đến Binh Châu, chỉ cần cách tên ma đầu kia càng xa càng tốt là được.

Gác câu chuyện về hai kẻ dở hơi này sang một bên, ở hướng ngược lại, Từ Hiền từ lâu đã an tọa trên cỗ Thiên Cơ Xa của mình, Lý Tự Thành theo sát ngay bên cạnh, gương mặt không chút cảm xúc, hoặc nói chính xác hơn là đơ.

Mắt sắc thấy được hai thân ảnh mập mạp ở đằng xa, Lý Tự Thành chợt reo lên: “Là hai người kia!”

Thị lực của Từ Hiền vượt xa thường nhân, đương nhiên cũng nhìn thấy, gặp hai người hớt hải bỏ chạy sau khi thấy sư đồ nhà mình xuất hiện, hắn chỉ cho là họ vẫn còn sợ hãi Lý Tự Thành, nào đâu biết được bản thân mình mới là nguyên nhân chính khiến cặp huynh đệ nọ chạy bán sống bán chết.

Cho nên hắn rất là thản nhiên răn dạy Lý Tự Thành: “Tự Thành, sau này trò chuyện với người khác, chớ có nói những câu như muốn tiễn họ một đoạn, vậy rất dễ khiến người ta hiểu lầm là ngươi muốn đánh hắn.”

Lý Tự Thành nghe xong, chợt gãi đầu hỏi lại: “Nhưng thưa tiên sinh, nếu đệ tử muốn tiễn biệt người khác vậy phải nói thế nào?”

“Cái này…” Từ Hiền giống như bị hỏi khó, hắn phải ngẫm nghĩ một lúc rồi mới trả lời: “Hừm, cũng không phải là không cho ngươi nói, miễn là đừng nói sau khi vừa đấu võ, chém giết là được.”

“Vâng, tiên sinh.”

Thấy Lý Tự Thành nghiêm túc đáp lại, Từ Hiền gật gù tỏ vẻ hài lòng, sau đó liếc qua【Tầm Hung Kính】một cái rồi mới tiến vào con phố náo nhiệt gọi Hồng Lộ Nhai này.

Nghe tên thôi cũng biết, đây nhất định là một con phố có địa vị không tầm thường tại tòa thành này, ai bảo nó trùng tên với Hồng Lộ thành cơ chứ.

Hồng Lộ Nhai, Hồng Lộ Nhai, trên đường hoàn toàn không có trải thảm đỏ, nhưng Từ Hiền biết đây lại là cái tên không thể nào thích hợp hơn cho đoạn đường phồn hoa này.

Theo những gì mà hắn tìm hiểu được, trăm năm trước Hồng Lộ thành vẫn chưa được gọi là Hồng Lộ thành, chỉ là sau khi xảy ra một cuộc thảm sát, tòa thành này mới được đổi sang cái tên như bây giờ.

Cuộc thảm sát kia có hơn một ngàn tên võ lâm cao thủ tham dự vào, nghe đâu là vì tranh đoạt một món thần binh mà dẫn tới.

Sở dĩ được gọi là thảm sát, bởi vì trong trận chiến của hơn ngàn tên võ lâm cao thủ ấy, có một tên ma đầu thân mang vũ lực áp đảo quần hùng, hơn nữa còn đạt được món thần binh kia giúp sức, một mình tàn sát mấy ngàn đến gần cả vạn người, đúng nghĩa giết đến máu chảy thành sông.
Chỉ có hơn ngàn người tranh đoạt, mà ma đầu lại giết đến gần vạn, nghe thì có vẻ vô lý, nhưng đó lại là sự thật. Bởi vì món thần binh kia thực chất là một thanh ma binh, nó khống chế tâm trí của ma đầu, khiến hắn chỉ còn biết giết và giết, không những võ lâm cao thủ mà đến cả bách tính vô tội cũng không tránh khỏi kiếp nạn.

Mặc dù sau đó Binh Châu Long thị đã phái cao thủ Thần Mạch đến trấn áp ma đầu, nhưng người chết thì cũng đã chết, không thể sống lại.

Theo sử sách ghi lại, sau khi thu dọn tất cả thi thể trong thành, người ta mới phát hiện khắp thành đều có vết máu rơi vãi.

Máu của người chết không biết vì lý do gì mà bị rút hết ra ngoài cơ thể, khiến cả tòa thành như bị nhuộm đỏ, phải tẩy rửa suốt bảy ngày bảy đêm mới hết.

Sau đó mới biết, thứ tạo thành hiện tượng này chính là thanh ma binh kia, một trong những công dụng của nó chính là hút máu của địch thủ tẩm bổ cho chính mình, chỉ là vào thời điểm ấy ma binh vẫn chưa được giải phong hoàn toàn nên chỉ có hút máu chứ không có tẩm bổ.

Chỗ Hồng Lộ Nhai mà sư đồ Từ Hiền đang đứng chính là chiến trường chủ của cuộc thảm sát năm đó, một phần ba số người mất mạng đều nằm tại nơi đây.

“…theo lời kể của kẻ may mắn sống sót được trong trận chiến năm xưa, hôm ấy trời mưa, nước dâng ba tấc, nhưng lúc y nhìn xuống lại chẳng thấy nước đâu, chỉ thấy một màu đỏ ngầu, huyết hải thao thiên, tưởng như luyện ngục hiện nhân gian…”

Trên đây là một đoạn Từ Hiền đọc được trong sách sử khi nói về xuất xứ của cái tên Hồng Lộ Nhai, cũng nhờ đó mà hắn biết cái gọi là thần binh hoặc ma binh kia có uy năng kinh khủng bậc nào.

Vậy nên Từ Hiền mới có thái độ dè chừng như vậy đối với thanh thần kiếm Tuyệt Tiên kia.

Dù sao ở thế giới này có lẽ chỉ một mình hắn là biết đến Phong Thần, Hồng Hoang, cũng biết được chủ nhân đầu tiên của Tuyệt Tiên Kiếm là ai.

Ma Tổ!

Mặc dù【Tuyệt Tiên Kiếm】này rõ ràng không phải Tuyệt Tiên Kiếm kia, nhưng nếu nó đã có cái danh xưng ấy, vậy Từ Hiền không suy nghĩ nhiều cũng không được, hắn cũng không muốn tâm trí của mình bị một thanh kiếm khống chế.Hiệp Đạo Giang Hồ rõ ràng không có ý định bảo hộ Từ Hiền khỏi mấy vấn đề như vậy, nếu không thì hắn đã chẳng nhiều lần tẩu hỏa nhập ma khi tu luyện【Từ Hàng Kiếm Điển】rồi.

‘Trước khi đạt được quyển tiếp theo của kiếm điển, đồng thời luyện đến cảnh giới như ý, tốt nhất là ta không nên vội đúc kiếm.’

Từ Hiền tự răn, sau đó hắn lại cười tự giễu: ‘Mà muốn vội cũng chẳng được, nội việc thu thập đủ nguyên liệu rèn đã không dễ, huống hồ còn cần bỏ không ít thời gian ra thăng cấp nghề phụ.’

【Từ Hàng Kiếm Điển】là thần công tu tâm tuyệt đỉnh, đặt trường hợp xấu nhất là【Tuyệt Tiên Kiếm】có thể ảnh hưởng đến tâm trí của mình, Từ Hiền tin là chỉ cần bản thân có được đạo tâm vững như bàn thạch thì không cần lo ngại làm chi.

Tự mình ngẫm lại, hắn cũng thấy buồn cười, chỉ mới là một bản vẽ mà thôi, còn chưa phải thành phẩm mà đã khiến bản thân phải nghĩ ngợi đủ điều, bận càng thêm bận.

Nhưng Từ Hiền lại rất thích điều này, bởi vì đấy chính là động lực để hắn có thể tiến bộ nhanh hơn.

“Tiên sinh, người có chuyện gì vui sao?” Thấy tiên sinh nhà mình khi thì nhíu mày trầm tư, khi thì tủm tỉm mà cười, Lý Tự Thành như hòa thượng sờ đầu không thấy tóc, chỉ có thể lên tiếng hỏi thăm.

Âm thanh của gã kéo Từ Hiền trở lại thực tại, nghe vậy, hắn chỉ nhẹ nhàng khoát tay bảo một tiếng “không có gì”, sau đó bắt đầu tập trung quan sát con phố từng là nhân gian luyện ngục này.

Kỳ thật cũng không có gì khác so với đường cái trung tâm, cũng đông đúc người qua kẻ lại, chỉ là số lượng nhân sĩ giang hồ nhiều đến vượt trội mà thôi.

Không cần dùng đến【Hiệp Đạo Thiên Nhãn】thì dựa vào khí tức của người đi đường, Từ Hiền cũng có thể nhận ra cứ mười người thì có đến bảy, tám kẻ là võ tu, Hậu Thiên, Tiên Thiên đều có, mặc dù tỉ lệ là một so bốn mươi.

Về phần Huyền Tàng cảnh, Từ Hiền biểu thị không biết, bởi thiên nhãn tạm thời không thể soi ra được.

Đối với hắn mà nói, một người bình thường có thể là người bình thường, cũng có thể là cao thủ Huyền Tàng, thậm chí Thần Mạch đang dạo chơi dân gian.

Chậm rãi lăn bánh, liếc thấy vị trí của mục tiêu đầu tiên chỉ cách mình chưa đến ba mươi trượng, hơn nữa vẫn đang giẫm chân tại chỗ, Từ Hiền cũng không vội chạy tới đánh giết, thong thả thưởng thức phong tình nơi Hồng Lộ Nhai, nhìn hàng quán bày biện bên đường, nghe tiếng rao vọng khắp phố phường.

“Bảo kiếm đây, bảo kiếm đây! Chém sắt như chém bùn, giá cả phải chăng, chỉ cần mười lượng bạc, một thanh bảo kiếm mang về, truyền cho hậu nhân bách thế!”

“Bồi Linh Lộ, Bồi Linh Lộ gia truyền! Một ngụm Bồi Linh rơi vào bụng, từ đây Tiên Thiên chẳng xa vời!”

“Bí tịch Trung Thừa Địa cấp, đao pháp cao thâm khó lường, không bán kẻ nghèo đói, chỉ bán người hữu duyên!”

‘Khố rách áo ôm phường vô phúc, gia tài bạc triệu kẻ hữu duyên. Chính là loại hữu duyên này sao?’ Nghe tiếng rao đến từ quầy hàng cách chỗ mình chẳng được vài thước, Từ Hiền mắt lộ ý cười, ra hiệu cho Lý Tự Thành cùng tiến tới đó.

Dù sao hắn chính là một “kẻ hữu duyên” hàng thật giá thật.

Chương 264: Lão nhân nhắc nhở, tiên sinh không nghe

“Dưỡng Khí Tán, Dưỡng Khí Tán nhà làm, giá cả phải chăng, già trẻ không gạt!”

Cách quầy bí kíp võ công chỉ hai sạp hàng, một lão đầu ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ, lão to giọng rao hàng, trước mặt chỉ trải một tấm bạt cũ kĩ, bên trên bày đủ các loại bình bình, lọ lọ, nhãn dán rõ ràng, trong đó lấy Dưỡng Khí Tán làm chủ lưu, nhưng cũng có các loại dược phẩm thông thường khác như Kim Sang Dược, Giải Độc Hoàn, v.v…

Tinh mắt nhận ra chiếc xe lăn làm bằng Tụ Linh Mộc của Từ Hiền, lại gặp Lý Tự Thành có bộ dạng tựa như hộ vệ theo sau, thấy hắn có ý định tiến đến quầy bí kíp, lão chợt “ầy” một tiếng, trong lòng đã nhận định rằng kẻ này chính là con em nhà phú quý mới ra giang hồ, chưa trải sự đời, thế là bèn cao giọng gọi:

“Công tử, bạch y công tử, sao không ghé qua sạp hàng của lão đầu xem thử, Dưỡng Khí Tán nhà ta bảo đảm chính tông, vô độc vô hại!”

Bạch y thì có không ít người mặc, công tử cũng có nhiều người, nhưng tại đoạn đường này thì chỉ có mỗi Từ Hiền mà thôi. Biết là gọi mình, hắn bèn quay lại nhìn lão đầu một cái, lắc đầu khẽ đáp:

“Lão trượng thứ lỗi, tại hạ không có nhu cầu mua đan dược.”

Lão đầu bán Dưỡng Khí Tán nghe vậy vẫn không từ bỏ, cười khì nói tiếp: “Vậy cũng xem qua thử một lần rồi mới quyết định chứ, biết đâu công tử sẽ đổi ý, mời tiếp lấy!”

Dứt lời liền ném một chiếc lọ cho Từ Hiền, tuy là sở hữu tu vi Hậu Thiên đỉnh phong, nhưng lão đầu này cũng chưa từng học qua thủ pháp ám khí nào, thế nên cú ném của lão hoàn toàn không có lực sát thương, Từ Hiền chẳng cần vận công, chỉ đơn giản đưa tay ra bắt lấy là được.

Đối với kẻ bán hàng mặt dày mày dạn như lão, Từ Hiền thật không biết nên nói gì cho phải. Lắc đầu cười khổ, hắn cũng không định mở lọ dược ra xem thế nào, chỉ muốn ném trả nó về cho lão, nhưng dòng chữ trên nhãn thuốc lại khiến động tác của hắn phải hoãn lại.

“Đừng Mua Bí Tịch, Có Trò Lừa”

Mặt không biểu tình, Từ Hiền mượn thiên nhãn soi qua Thiện Ác khí của lão, thế mà bất ngờ phát hiện Thiện khí của lão cũng không thua gì vị Cao đại hiệp đoản mệnh mà hắn từng gặp.

Nhẹ gật đầu một cái tỏ vẻ cảm tạ, Từ Hiền bất động thanh sắc ném chiếc lọ trong tay về cho lão, kế đó lại nói: “Tại hạ thật không có nhu cầu.”

Vừa dứt lời liền tiến đến quầy bí kíp võ công, bộ dạng gấp gáp như chẳng chờ đợi được nữa.

Lão già bán Dưỡng Khí Tán thấy vậy cũng chỉ biết lắc đầu thở dài, dù sao hai người chẳng quen chẳng biết, lão có thể nhắc nhở đến thế đã là trượng nghĩa khó được.

“Bí tịch Trung Thừa Nhân cấp, kiếm pháp, chưởng pháp, nội công đều có, không bán kẻ nghèo đói, chỉ bán người hữu duyên!”

So với quầy Dưỡng Khí Tán chỉ có một tấm bạt, quầy bí kíp võ công quả thật xa hoa hơn nhiều, sạp gỗ trưng bày, có mái che, có bản hiệu, có ghế ngồi cho khách, kẻ rao hàng cũng chỉ là một người bình thường, vừa nhìn đã biết là do chủ sạp thuê tới.

Trước sạp lúc này đang có một gã thanh niên tu vi Hậu Thiên ngũ trọng ngồi chọn lựa bí kíp, vẻ mặt đắn đo suy nghĩ, ánh mắt tràn đầy bối rối, rõ ràng là không biết chọn sao cho thích hợp.

Vào lúc này đáng lý phải có người đứng ra tư vấn cho gã thanh niên, nhưng khổ nỗi kẻ rao hàng chỉ là một người bình thường, nào biết gì để mà tư vấn?

Gặp sư đồ Từ Hiền tiến tới chỗ này, gã thanh niên giống như tìm được chỗ xuống nước, vội vàng đứng dậy nhường chỗ cho bọn họ, mặc dù sạp hàng thừa sức cho bốn người cùng lúc dàn hàng ngang lựa chọn.

Thiên nhãn lại lướt qua, thấy gã thanh niên này cũng có chút Thiện khí, nhờ【Tọa Vong Kinh】mà cảm nhận được khí huyết dồi dào trong người gã, Từ Hiền chợt bảo:“Chuyên tâm tu luyện thứ hiện có cho tốt rồi hẵng nghĩ đến cái sau này cũng không muộn. Chờ tới Hậu Thiên lục trọng, võ học cũng đến bình cảnh, nếu được thì thử xem công phu quyền cước có thích hợp hay không, các loại công phu luyện thể cũng rất đáng để tham khảo. Mạnh chỗ nào thì tập trung chỗ đó, khiến nó cường càng thêm cường, giai đoạn đặt nền móng thì cứ lo đặt nền móng, sao lại nghĩ đến đại môn phải có màu gì, hậu viện phải trồng cây chi?”

Trong lời nói của Từ Hiền không nhắc đến bất kỳ kẻ nào, nhưng nghe tới “Hậu Thiên lục trọng”, gã thanh niên lập tức biết hắn đang nói với mình.

Những điều mà Từ Hiền vừa nói hoàn toàn chẳng có gì cao siêu, chỉ là một vài gợi ý, nhắc nhở thông thường, nhưng rơi vào tai gã thanh niên lại như kim khẩu ngọc ngôn, khiến gã như được thể hồ quán đỉnh, linh đài thông suốt.

Mặt đầy cảm kích, lòng có kính nể, cho rằng gặp được cao nhân, gã thanh niên lập tức khom người chắp tay bái Từ Hiền, âm thanh khó giấu sự mừng rỡ: “Đa tạ tiền bối chỉ điểm, vãn bối cảm kích bất tận, nhưng vãn bối một nghèo hai trắng, không biết lấy gì để báo đáp ơn chỉ điểm của ngài, chỉ xin được theo hầu bên cạnh, chẳng biết có được hay không?”

[Nghề văn hóa【Lão Sư】thăng lên cấp 9]

Tiếng thông báo của hệ thống cũng không thể lấy đi sự chú ý của Từ Hiền, hắn chẳng thể ngờ được gã thanh niên này lại bạo dạn đến thế, không quen không biết, mới gặp lần đầu, được chỉ điểm đôi câu mà đã đòi theo hầu này nọ.

Nom tuổi hắn so với Từ Hiền còn lớn hơn, thế mà mồm gọi tiền bối, miệng xưng vãn bối không chút gượng gạo, quả thật không kém cạnh gì hai huynh đệ Tư Mã, Âu Dương.

Hắn nào có biết, hành động của gã thanh niên tưởng như đường đột, nhưng thực chất lại ẩn chứa rất nhiều suy tính.

Đối với gã thanh niên mà nói, có thể nhìn thấu cảnh giới của gã, lại còn đưa ra chỉ điểm xác đáng, ít nhất cũng phải là cao thủ Tiên Thiên.

Thường nghe vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo, nhưng Từ Hiền nhìn qua chỉ chừng hai mươi, trẻ tuổi bậc này, rõ ràng là tiền đồ vô lượng, hơn nữa bản thân gã thanh niên cũng tự nhận một nghèo hai trắng, không có gì để hắn lợi dụng, vậy nên gã có thể xác định một chuyện là Từ Hiền chỉ thuận miệng đề điểm chứ không ôm mục đích gì khác.

Nhớ lời mẹ dạy: Muốn ôm đùi phải thừa dịp sớm, nay gặp một người vừa nhìn đã biết là cao nhân trẻ tuổi, hơn nữa bản tính rộng rãi, không tiếc chỉ dạy người xa lạ, gã còn không tranh thủ cơ hội xin theo há chẳng phải ngu xuẩn quá sao?
Người không biết xấu hổ thì thiên hạ vô địch, gã thanh niên rõ ràng thấm nhuần tư tưởng này của các bậc tiền bối, nhưng muốn dựa vào đó mà đối phó Từ Hiền thì còn khuya mới được.

“Chuyện chẳng đáng là gì, các hạ không cần phóng đại lên như vậy. Lăn lộn giang hồ, bèo nước gặp nhau, lần đầu gặp gỡ cũng có thể là lần cuối chạm mặt, theo hầu gì đó chớ có nhắc đến, các hạ nếu có việc khác cần làm xin cứ tự nhiên, tại hạ cũng không nói lời tạm biệt.”

Nghe Từ Hiền nói vậy, thấy thái độ cự người ngoài ngàn dặm của hắn, gã thanh niên vẫn phát huy mặt dày thần công đến mức tận cùng, mỉm cười đáp lại:

“Đối với ngài thì đó là chuyện dễ như trở bàn tay, nhưng đối với vãn bối thì đó là đại ân đại đức, sao có thể nói là phóng đại? Tiền bối, xin…”

Lời nói của gã thanh niên đến đây chợt dừng, không phải vì gã bí từ, mà bởi vì huyệt câm của gã đã bị Từ Hiền điểm trúng.

Nhìn nét mặt bối rối của gã thanh niên, Từ Hiền nhẹ giọng nói rằng: “Một canh giờ sau, huyệt đạo tự giải. Nếu các hạ vẫn chấp mê bất ngộ, tại hạ cũng không ngại khống chế ngươi rồi tống ra ngoài thành, xin chớ hoài nghi chuyện tại hạ có làm được hay không.”

Vừa dứt lời, Từ Hiền liền giơ cái Phủ Ngoại Lệnh của mình lên, cho gã thấy rằng hắn có quan hệ không cạn với Huyền Kiếm Phủ.

Gã thanh niên gặp vậy hoảng quá chừng, mặt dày thần công lập tức bị phế bỏ, cúi người bái Từ Hiền ba cái tỏ vẻ cáo lỗi rồi hớt hải chạy đi, đến cả quay đầu lại cũng không dám.

Từ Hiền thân là tiên sinh dạy học, sao lại không hiểu đạo lý được chiều sinh hư, vậy nên hắn cũng không dài dòng dây dưa, trực tiếp dùng hành động thiết thực ra uy hiếp, thế là đâu lại vào đấy.

Lắc đầu cười nhạt, chuyện này chỉ là một khúc nhạc dạo ngắn, Từ Hiền lập tức đã vứt nó ra sau đầu, chuyển sang nghiên cứu các loại bí tịch được bày trên sạp.

So với các gian hàng xung quanh, diện tích của chỗ này thực sự quá lớn, lớn đến nỗi đằng sau sạp hàng thế mà còn có thể dựng lều.

Mới nãy Từ Hiền tiến vào trạng thái Tọa Vong, mục đích của hắn vốn không phải kiểm tra tình trạng khí huyết của gã thanh niên kia, mà là muốn dò xét khí tức của chủ nhân sạp hàng.

Tiên Thiên, đó chính là cảnh giới của người trong lều, còn tầng mấy thì cần trực tiếp gặp mặt mới biết được.

Dựa vào diện tích mà quầy bí kíp võ công chiếm dụng, địa vị của nó ở Hồng Lộ Nhai hẳn không thấp, nhưng cũng vì thế mà Từ Hiền mới không hiểu vì sao chủ sạp lại muốn bán bí tịch giả.

Phải, bí tịch giả, mặc dù chưa rõ thực hư, nhưng Từ Hiền tin là lão đầu kia không có động cơ gì để lừa mình, dù sao lão cũng không kinh doanh bí kíp võ công, đương nhiên không đủ cơ sở để nói là cạnh tranh thương nghiệp.

Thế là cầm lấy một quyển trục trên sạp, hắn ung dung mà rằng: “Bất Khuy Đao Pháp, giá cả thế nào?”

Từ Hiền vừa dứt lời, từ trong lều lập tức có âm thanh vọng ra: “Đao pháp nhập đạo, Hạ Thừa Thiên cấp, một ngàn hai trăm sáu mươi ba lượng bạc, miễn trả giá!”

~o0o~

Chương 265: Từ tiên sinh mua một chọn bốn

Để đề phòng kẻ gian, trên sạp bí kíp võ công đương nhiên sẽ không thật sự bày bí kíp võ công, đống quyển trục trước mặt Từ Hiền bên ngoài có tên của võ học, nhưng bên trong lại không phải nội dung thực sự mà chỉ là giới thiệu vắn tắt về loại võ học đó mà thôi, ví dụ như thiên hướng tu luyện, thích hợp với ai, uy lực ra sao, tác dụng sau khi luyện thành thế nào, v.v…

Sạp được chia thành tám ngăn riêng biệt để phân chia phẩm cấp của các loại võ học, từ trái sang phái chính là võ học Hạ Thừa Nhân cấp, Địa cấp, Thiên cấp,… cho đến Trung Thừa Thiên cấp, Thánh cấp, hơn nữa còn phân rõ ra nội công tâm pháp và ngoại công chiêu thức, khiến khách mua có thể dễ dàng lựa chọn thứ mình cần.

Võ học phẩm cấp càng cao thì số lượng tất nhiên càng ít, Từ Hiền nhìn qua thì Trung Thừa Thánh cấp chỉ có vỏn vẹn bốn môn, vừa liếc liền thấy, nhưng đáng nói là ở cạnh quyển trục giới thiệu của bốn môn võ học này, hắn còn thấy một mảnh gỗ nhỏ đề rằng: “Võ học Thượng Thừa cần thương lượng riêng.”

‘Thú vị.’ Từ Hiền thầm nhủ, nếu chủ sạp thật sự có bán võ học Thường Thừa, vậy chuyến đi thành Bắc này của hắn coi như đáng giá, chẳng những có thể săn giết ác nhân, đến cả Võ Đạo Tinh Hoa cũng có thể thu thập không ít.

Nhưng nghĩ đến lời nhắc nhở của lão đầu bán Dưỡng Khí Tán, Từ Hiền cảm thấy bản thân không nên quá lạc quan.

Tiện tay cầm lấy quyển trục giới thiệu của【Bất Khuy Đao Pháp】trên sạp, hỏi giá chỉ là phụ, muốn mời chủ sạp ra mới là mục đích chính của hắn.

Nghe chủ sạp báo giá, Từ Hiền cũng không khỏi ngạc nhiên, ai mà ngờ được môn đao pháp hắn tiện tay chọn lấy lại đắt đỏ như vậy.

Quả nhiên chẳng phải khi không mà người ta cứ nói “cùng văn phú võ”, chỉ đơn giản là một bộ võ học nhập đạo đã đáng cả gia tài, người bình thường muốn gom đủ cả bốn, e rằng chỉ có thể lên núi làm tặc.

Bất ngờ thì bất ngờ, nhưng hắn cũng biết là trong cùng phẩm cấp, võ học nhập đạo luôn cao giá hơn võ học khác bốn, năm thành, đặc biệt là các loại hình nhiều người ưa chuộng như kiếm pháp, đao pháp, thiết yếu như nội công, khinh công lại càng đắt giá.

Nếu đổi lại là võ học thông thường thì cũng chỉ là… đắt mà thôi, không đến nỗi quá đắt.

Từ Hiền trước đó cũng đã nghiên cứu qua giá cả bí tịch trên thị trường, biết cái giá mà chủ sạp vừa báo rất là bất hợp lý.

Không phải vì nó quá cao, mà bởi vì nó còn thấp hơn giá thị trường đến ba, bốn thành.

Nếu được, hắn rất sẵn lòng bỏ tiền ra mua, nhưng điều kiện tiên quyết là bí tịch không phải hàng giả.

Soạt!

Màn che được vén lên, từ trong lều nhỏ, một người đàn ông trung niên tuổi chừng ba lăm, ba sáu, dưới cằm để râu nhưng cắt tỉa rất gọn gàng, gương mặt trông hết sức hiền lành, phúc hậu, miệng treo một nụ cười mỉm, đôi mắt như biết phát quang, khiến người ta dễ dàng cảm thấy tin cậy, bên trên lại là một cặp lông mày chữ nhất, không quá rậm cũng chẳng quá thưa, vừa vừa phải phải.

Mặc lên người một bộ hoa phục sặc sỡ mà không diêm dúa, trên thân đeo không nhiều vàng bạc trang sức, bước đi nhẹ nhàng, điệu bộ đủng đỉnh như đã tính trước mọi chuyện, “một kẻ phú quý và có trí tuệ”, đây chính là ấn tượng đầu tiên của Từ Hiền đối với y.

“Khách quý a, hạnh ngộ, hạnh ngộ! Bỉ nhân Vạn Tam Thiên, không biết quý khách định thanh toán bằng bạc thật hay ngân phiếu?”

Hai tay cung lại trước người, giấu hết trong tay áo rộng thùng thình, Vạn Tam Thiên mỉm cười hỏi thăm, rõ ràng chỉ là lời khách sáo, nhưng âm thanh của y khiến Từ Hiền cảm giác như y thật sự rất hân hạnh khi được gặp mình.

Chỉ dựa vào loại bản sự này thôi, Từ Hiền tin là họ Vạn này dù buôn bán thứ gì cũng có thể đạt được thành tựu không nhỏ.

Tuy là như vậy, nhưng bản thân Từ Hiền không phải loại người có thể bị lời ngon ngọt làm làm u mê, trong lòng thì ôm thái độ đề phòng, ngoài mặt hắn lại tỏ vẻ có chút hứng thú, hỏi rằng:

“Ồ, thanh toán bằng ngân phiếu thì thế nào, mà bằng bạc thật thì thế nào? Ông chủ Vạn có thể nói cho tại hạ được biết?”Trong lúc hỏi chuyện, Từ Hiền cũng không quên mượn thiên nhãn dò xét Vạn Tam Thiên, phát hiện kẻ này có tu vi Tiên Thiên tầng ba, Thiện Ác khí cũng ở vào trạng thái cân bằng, Thiện khí không nhiều mà Ác khí cũng chẳng bao nhiêu.

Xem ra tuy là lừa đảo, nhưng họ Vạn này cũng không làm đến mực tận tuyệt, nếu thế thì Từ Hiền thấy là chỉ cần trừng trị một phen là được, không cần phải đòi chém đòi giết.

Vạn Tam Thiên không hề hay biết điều này, nếu biết… cũng không sợ. Trước câu hỏi của Từ Hiền, y vẫn giữ nụ cười chiêu bài của mình, ung dung đáp rằng:

“Nếu ngài chỉ trả bằng bạc thật thì bỉ nhân có thể bỏ đi số lẻ, còn nếu là ngân phiếu thì bỉ nhân ắt phải thu đủ, nếu quý khách đưa thừa thì Vạn mỗ cũng không thói lại.”

“Cớ sao lại có quy củ kỳ quái như vậy?” Từ Hiền nghe xong, bỗng thật sự sinh ra một chút hứng thú với lời nói của y, thế là không nhịn được hỏi tiếp.

“Bởi vì bạc thật thì đi đến đâu cũng có thể đổi thành ngân phiếu, nhưng ngân phiếu muốn đổi thành bạc lại phải đến đúng tiền trang phát hành.”

“Vậy thì không cần đổi, cứ dùng ngân phiếu luôn chẳng phải được sao?”

Vạn Tam Thiên chợt cười ý nhị mà rằng: “Nhưng nếu chẳng may tiền trang phát hành của ngân phiếu đó phá sản, vậy chẳng phải nó liền trở thành một đống giấy lộn hay sao. Quý khách không biết, bỉ nhân có một thói quen là phải cầm vàng ròng bạc trắng trong tay mới thấy an tâm, nên trên người ta không có một tờ ngân phiếu nào. Nếu có, vậy nó cũng sắp bị đổi thành bạc thật.”

Từ Hiền nghe xong bèn gật gù nói một câu “hóa ra là vậy”, sau đó nét mặt liền trở nên nghiêm túc, trầm giọng bảo:

“Ông chủ Vạn, hình thức thanh toán để sau hẵng nói, ngươi bây giờ không phải là nên để cho tại hạ nghiệm hàng trước sao?”

Không bị công phu trở mặt của hắn hù dọa, Vạn Tam Thiên cười tủm tỉm đáp: “Lý nên như thế.”

Nói đoạn bèn duỗi một tay về phía trước, lấy tay áo quét một đường ngang trên sạp, lúc y thu tay về, Từ Hiền đã thấy trên sạp xuất hiện bốn quyển bí tịch giống nhau đến chín thành, trang bìa đều ghi【Bất Khuy Đao Pháp】.Hắn hơi nhíu chân mày, nhẹ giọng chất vấn: “Ông chủ Vạn, này là có ý gì?”

Mỉm cười bất biến, Vạn Tam Thiên đưa tay chỉ lên biển hiệu của quầy bí kíp, thản nhiên đáp lại: “Quý khách chẳng lẽ chưa xem qua biển hiệu của bỉ nhân hay sao?”

Từ Hiền nghe vậy chợt ngẩng đầu lên nhìn, ban nãy không để ý, giờ hắn mới thấy ngoại trừ ba chữ “Tiệm Võ Học” to tổ chảng, bên dưới còn có một dòng chữ bé xíu ghi “Bốn Chọn Một”.

“Ông chủ Vạn, bốn chọn một?” Hắn nhìn bốn quyển【Bất Khuy Đao Pháp】trước mặt, thần quang chợt hiện, sau đó lại nhìn thẳng vào mắt Vạn Tam Thiên, trong cả giọng nói lẫn ánh mắt đều ẩn chứa hàn ý.

Vạn Tam Thiên lại không chút run sợ, nên cười thì cười, nên nói thì nói: “Quý khách nếu muốn chọn, trước tiên phải giao tiền.”

Từ Hiền nghe xong, mặt không biểu tình, chỉ học theo họ Vạn, duỗi tay đến trước sạp, lấy tay áo quét qua.

Chờ hắn thu tay lại, trên sạp đã chất đầy ngân lượng, đĩnh lớn đĩnh nhỏ, bạc vụn đều có.

“Ông chủ Vạn, đếm cho kỹ.”

Thái độ bình tĩnh bất biến của Vạn Tam Thiên cũng vì thủ đoạn này của Từ Hiền mà xuất hiện biến hóa, trước kinh ngạc, sau kinh dị, mặc dù y che dấu rất nhanh.

Không nói một lời, cũng không chạm đến bạc trên sạp, Vạn Tam Thiên chỉ đảo mắt một vòng, sau đó liền gật đầu bảo: “Một ngàn hai trăm sáu mươi ba lượng bạc, không thiếu một xu.”

Đoạn lại thu hết tất cả ngân lượng vào tay áo của mình rồi nói tiếp: “Mời quý khách chọn!”

‘Lẽ nào là Tụ Lý Càn Khôn?’ Thấy Vạn Tam Thiên bỏ nhiều bạc như vậy vào trong tay áo mà không vang lên bất kỳ âm thanh nào, Từ Hiền cũng thầm kinh ngạc trong lòng.

Nhưng hắn biết có hỏi thì họ Vạn cũng sẽ không giải thích, thế nên lập tức dẹp bỏ sự hiếu kỳ của mình, chuyển sự chú ý đến bốn quyển bí tịch trước mặt.

Bốn quyển【Bất Khuy Đao Pháp】này có chín phần giống nhau, cả về ngoại hình lẫn kích thước đều không có gì khác biệt, một phần khác nhau còn lại cũng chỉ nằm ở độ cũ mới.

Theo đó, từ trái qua phải lần lượt là: Cũ, cực kì cũ, mới như vừa được in, mới tám phần.

Cái gọi là cũ, chính là trang bìa ố vàng, bề mặt có vài vết bẩn nhỏ, góc có chút quăn. Còn cực kì cũ thì cũng như vậy, chỉ là bị nặng hơn, bốn chữ “Bất Khuy Đao Pháp” cũng chỉ còn lại chữ “Bất” chữ “Đao”, hai chữ “Khuy”, “Pháp” đã mờ đến độ khó lòng nhìn thấy.

Đổi lại là người bình thường, trên cơ bản đều sẽ chọn càng cũ càng tốt, nhưng Từ Hiền là người bình thường sao? Hắn muốn nói phải, nhưng bất cứ ai quen biết Từ Hiền đều sẽ phủ định ý kiến này của hắn.

Chẳng cần nhắc đến việc hắn biết một loại thủ đoạn gọi là làm giả đồ cổ, chỉ riêng việc sở hữu một cặp thiên nhãn có thể giám định phẩm chất vạn vật, trò mèo của Vạn Tam Thiên hoàn toàn không thể qua mặt được Từ Hiền.

Vậy nên sự lựa chọn của hắn chính là…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau