HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 256 - Chương 260

Chương 256: Đạt được mục đích, tiên sinh duyệt võ

Từ Hiền cứ tưởng mật thất sẽ có gì đó khác biệt, nhưng thực ra so với gian phòng bên ngoài, chỗ này cũng sử dụng nguyệt quang thạch chiếu sáng, cũng có một chiếc bàn làm việc cỡ nhỏ, cũng bày kệ sách, nhưng do không gian chật hẹp nên chỉ có hai kệ, số lượng thư tịch cất chứa cũng không nhiều.

Về lượng không so được với bên ngoài, nhưng về chất thì lại vượt xa, bởi vì thông qua trang bìa của một vài quyển sách trên kệ, Từ Hiền có thể nhận ra tất cả bọn chúng đều là bí tịch võ công.

Bao Dịch Vũ đang loay hoay với một chiếc kính bát quái, thấy Từ Hiền có vẻ hứng thú với mấy quyển bí tịch trên kệ, lão bèn khàn giọng mà rằng: “Tiểu La ngươi nếu cảm thấy hứng thú có thể xem thử, dù sao cũng không phải bí cấp quý giá gì.”

“Vậy tiểu Hiền phải đa tạ tam thúc công rộng rãi rồi!” Nghe lão nói vậy, Từ Hiền cũng không hề khách khí, trực tiếp lấy một quyển đao pháp gọi là【Cửu U Thần Hỏa Đao】lên xem.

Tên gọi nghe rất vang dội, nhưng thật chất chỉ là một quyển đao pháp Hạ Thừa Thiên cấp, đến cả võ học nhập đạo cũng không phải, dù là tán nhân giang hồ cũng sẽ có rất nhiều người ghét bỏ, chê bai.

Nhưng Từ Hiền vẫn xem rất nghiêm túc, khoan nói đến chuyện quyển đao pháp này đã mang tới cho hắn một số ít Võ Đạo Tinh Hoa, lại còn giúp hắn bù đắp một chút thiếu hụt về căn cơ, chỉ riêng việc duyệt đọc nó thôi cũng có thể khiến tiến độ thông thạo đao pháp của hắn đạt được tăng trưởng.

Mặc dù rất ít, nhưng thịt muỗi cũng là thịt, với kẻ đề cao tính tiết kiệm như Từ Hiền thì rõ ràng là không thể bỏ qua.

Hơn nữa dựa vào ngộ tính cao siêu, năng lực đọc nhanh như gió, lại thêm trình độ võ đạo không cạn của hắn lúc này, Từ Hiền chỉ mất chưa đến một phần mười khắc là có thể xem xong một quyển bí tịch Hạ Thừa.

Dựa vào tốc độ này, nếu có đủ nhiều võ học loại hình đao pháp để tham cứu, Từ Hiền tự tin rằng có thể mất chưa tới một ngày khiến【Tam Quốc Diễn Linh Bách Đao Thức】đạt tới cảnh giới Lư Hỏa Thuần Thanh.

Nhưng chuyện đó rõ ràng chỉ là ảo vọng, trừ phi Từ Hiền có thể tiến vào tàng thư các của Võ Lâm Minh, lúc đó đừng nói Lư Hỏa Thuần Thanh, dù là Đăng Phong Tạo Cực, Siêu Phàm Nhập Thánh cũng không phải chuyện xa vời.

Có lẽ một ngày không xa Từ Hiền sẽ được đặt chân vào chốn ấy, nhưng không phải lúc này.

Trả【Cửu U Thần Hỏa Đao】về vị trí cũ, cầm lấy một quyển kiếm pháp Trung Thừa Nhân cấp, hắn liền chú tâm duyệt đọc, không để ý đến gã đệ tử nhà mình đang đứng chơ vơ chẳng biết làm gì.

Lý Tự Thành học võ đã được vài tháng, lại có Từ Hiền một kèm một dạy bảo, đương nhiên cũng có năng lực xem hiểu bí tịch võ công.

Chỉ là Lý Tự Thành vẫn nhớ lời tiên sinh dạy, hoàn cảnh mỗi người mỗi khác, tiên sinh có thể học tạp nhưng gã lại không thích hợp.

Đối với gã mà nói, quý tinh bất quý đa, bảo trì chuyên nhất, tập trung tu luyện những môn võ công đã học mới là cách làm đúng đắn nhất, không cần để ý đến những thứ khác.

Thế nên Lý Tự Thành không làm phiền Từ Hiền đọc sách, chỉ im ỉm đi đến một góc phòng ngồi xuống, mượn【Tọa Vong Kinh】tọa thiền tu luyện Long Tượng Công, trong chớp mắt đã bắt đầu tiến vào trạng thái vật ngã lưỡng vong, quan tưởng Minh Vương pháp tướng.

Chừng nửa nén nhang sau đó, Từ Hiền buông quyển bí tịch trong tay xuống, chẳng cần thông báo của hệ thống thì hắn cũng biết【Thái Nhạc Tam Thanh Phong】đã đạt tới trình độ Đăng Đường Nhập Thất, miễn cưỡng có thể đem ra thi triển đối địch.

Trả sách lên kệ, Từ Hiền định lấy tiếp quyển thứ ba thì chợt nghe Bao Dịch Vũ gọi: “Tiểu La, tam thúc công đã giúp ngươi liên hệ được tiểu tứ, mau tới đây.”Thế là hắn liền gác chuyện nghiên cứu võ học sang một bên, khiển Thiên Cơ Xa lại gần Bao Dịch Vũ, nhận lấy chiếc tai nghe hết sức nặng nề từ lão, đồng thời nghe vị tam thúc công này dặn dò: “Trò chuyện xong nhớ đóng lại ngay, ngươi vẫn chưa quên cách sử dụng chứ?”

Từ Hiền nghiêm túc gật đầu đáp rằng: “Trí nhớ của ta vẫn luôn rất tốt thưa tam thúc công.”

“Vậy thì tốt, lão đầu này tạm lánh một lát, để cho người trẻ tuổi các ngươi có không gian riêng.”

Mặc dù lời này nghe hơi có chút vấn đề, nhưng Từ Hiền biết mỗi một lần hắn hít thở đều là đang đốt tiền, vậy nên cũng không làm chậm trễ thêm, đeo tai nghe lên đầu, ngón tay ấn nhẹ vào phần Dương trên hình vẽ Thái Cực Đồ ở củ tai bên trái, sau đó cầm lấy món đồ trông khá giống kèn bầu để trước miệng mình, nhẹ giọng hô: “Bao huynh?”

“Ai cha Từ tiên sinh, ngươi có phải là biết bổn công tử sắp đột phá Tiên Thiên nên gọi để chúc mừng phải không? Há há, Vân Tiêu Kiếm Hội chứ gì, yên tâm đi, lần này Bao mỗ nhất định tham gia, ngươi mà không giao ra toàn thư Liêu Trai thì đừng trách ta đánh cho ngươi mặt mũi bầm dập!”

Nghe Bao Ngạo Thiên liên thanh uy hiếp, Từ Hiền ấn liền mấy cái vào phần Âm của Thái Cực Đồ ở củ tai bên phải để giảm âm lượng của y, sau đó mới cười đáp:

“Vậy thì phải chúc mừng Bao huynh rồi, nhưng lần này Từ Hiền liên lạc với ngươi quả thật không phải vì chuyện đó. Việc là như vầy, tại hạ hôm nay vừa hoàn thành một phần đoản thiên, muốn đăng lên Thiên Hạ Kỳ Văn ngày mai, nên định nhờ Bao huynh gửi phi kiếm đến nhận sách, không biết có được hay chăng?”

Bao Ngạo Thiên đương nhiên đáp ứng ngay tắp lự, bởi mỗi một quyển tân tác của Từ Hiền chẳng khác nào một thế giới mới để y có thể du ngoạn, đồng ý còn không kịp chứ sao nỡ chối từ.

Trước đó dùng【Phi Kiếm Truyền Thư】giao lưu còn có điều bất tiện, nay có【Cửu Châu Đại Lạt Bá】làm công cụ, Bao Ngạo Thiên biểu thị muốn tán gẫu một trận đã nghiền, bàn luận tiểu thuyết, võ công, đủ thứ mọi chuyện trên đời với Từ Hiền.

Đáng tiếc, y nhất định không thể nào được như nguyện, Từ Hiền vẫn nhớ lời dặn dò trước đó của Bao Dịch Vũ, vậy nên chỉ có thể nói một tiếng cáo lỗi rồi chào tạm biệt Bao tứ công tử, gõ nhẹ hai cái vào phần Âm ở củ tai bên trái để vô hiệu hóa Đại Lạt Bá, mặc cho Bao Ngạo Thiên ở đầu bên kia kêu gào “đừng mà, đừng mà.”‘Bao huynh sắp đột phá Tiên Thiên rồi sao, xem ra ta phải càng thêm nỗ lực mới được.’ Từ Hiền buông tai nghe xuống, lòng thầm tự nhủ.

Người khác không biết, nhưng bản thân hắn sao lại chẳng hay Bao Ngạo Thiên là dùng phương pháp cực hạn đột phá để tiến giai Tiên Thiên? Cho nên một khi y tấn thăng thành công, đúng là có thể đánh cho Từ Hiền mặt mũi bầm dập.

Đương nhiên cũng chỉ là Từ Hiền của bây giờ, chờ đến Đoan Ngọ thì kẻ nào bầm dập còn chưa biết được.

Trên thực tế, dù Từ Hiền không sử dụng【Cửu Châu Đại Lạt Bá】thì chừng ba ngày nữa Bao Ngạo Thiên cũng sẽ gửi phi kiếm đến đòi sách, nhưng như đã nói, Từ Hiền không có nhiều thời gian để lãng phí cho nhiệm vụ quan tài nên hắn chỉ có thể làm như vậy.

Có điều Từ Hiền cũng sẽ không vì chuyện riêng của mình mà để Bao gia chịu thiệt, để bù đắp cho phí tổn của lần trò chuyện vượt châu này, hắn quyết định sẽ không lấy một xu nhuận bút nào từ Vương Đạo Quân Tạo Quan Tài.

Chờ nhận được phi kiếm của Bao công tử, hắn sẽ ghi rõ chuyện này ở trong thư gửi cho y.

Bao Dịch Vũ giống như nhận ra tiểu La và tiểu tứ đã kết thúc cuộc đối thoại, cho nên khi Từ Hiền vừa đặt【Cửu Châu Đại Lạt Bá】trở về vị trí cũ, lão cũng đã lăn bánh đi vào, cười chúm chím mà rằng:

“Nhanh như vậy đã kết thúc trò chuyện rồi sao, quả thật có tác phong của lão đầu này. Tiểu La a, tam thúc công đã giúp ngươi hỏi thăm tin tức của Cố gia kia, cũng đã cho người liên lạc với họ. Chờ người nhà họ Cố tới Hồng Lộ thành, ta nhất định sẽ phái người báo tin cho ngươi.”

“Khiến tam thúc công nhọc lòng, tiểu Hiền thật áy náy quá.” Từ Hiền nghe xong, lại một lần nữa chắp tay vái tạ Bao Dịch Vũ.

Người sau chỉ lắc đầu cười xòa: “Nào có đáng gì, tiểu La ngươi không cần khách khí.”

Sau đó chợt nháy mắt với hắn một cái, giọng điệu nhí nhảnh: “Nếu thật muốn cảm tạ tam thúc công, hay là ngươi có thể lấy tân tác ra cho lão phu xem thử, thế có được không?”

Nhìn nụ cười hiền hậu của Bao Dịch Vũ, nghĩ đến lão chính là trưởng bối của Bao Ngạo Thiên, lại liếc qua Thiện Ác khí sau đầu lão, Từ Hiền đắn đo trong chốc lát rồi bèn gật đầu một cái, sau đó lấy quyển đoản thiên ra khỏi tay áo, dùng hai tay đưa về phía lão đồng thời nói rằng:

“Tam thúc công xem xong, xin hãy giúp tiểu Hiền giữ bí mật.”

Mặc dù không biết một quyển tiểu thuyết có thể có bí mật gì, nhưng thấy Từ Hiền nghiêm túc như vậy, Bao Dịch Vũ đương nhiên cũng phải nghiêm túc đáp ứng.

Lão dùng hai tay nhận lấy cuốn sách nhỏ của hắn, sau đó điều khiển Thiên Cơ Xa đến cạnh bàn rồi mới mở ra trang đầu tiên.

Về phần Từ Hiền, thấy Bao Dịch Vũ bắt đầu đờ ra, hắn cũng không làm phiền lão, tranh thủ thời gian duyệt đọc bí tịch võ công.

Chương 257: Tiên sinh xuất thành tìm ác nhân

“Tiểu La a, trước khi rời thành nhớ ghé qua thăm tam thúc công lần cuối. Ầy, ta cũng già rồi, có khi lần sau ngươi trở lại Hồng Lộ thành thì lão đầu này đã mồ yên mả đẹp.”

“Tam thúc công chớ nói gở, ngài nhất định sống lâu trăm tuổi. Tam thúc công cứ yên tâm đi thôi, nếu có cơ hội, lần sau không chỉ ta mà cả Ngạo Thiên huynh cũng sẽ tới vấn an ngài.”

“Ha ha, có tiểu La ngươi là được rồi. Tiểu tứ tên nhóc quỷ kia, ôi chao, nghĩ đến thói xa xỉ của tiểu tử ấy, lão phu lại thấy một trận đau đầu!”

“…”

“Ái chà, suýt nữa thì quên Lý tiểu tử. Lần này không kịp chuẩn bị, lần sau đi, lão gia gia nhất định bù lại lễ gặp mặt cho ngươi.”

“Đa tạ lão gia gia, tạm biệt lão gia gia.”



Giờ Ngọ đã qua được ba phần tư thời gian, sư đồ Từ Hiền leo tường rời khỏi Giang Hồ Nhật Báo, Thiên Cơ Xa đi trước, Lý Tự Thành hộ tống phía sau, nơi ngõ Ô Yên vẫn chỉ mỗi thầy trò hai người dạo bước.

Này cũng không có gì lạ, bởi sau khi hỏi Bao Dịch Vũ, Từ Hiền mới hay là ngoại trừ hai căn nhà đầu ngõ, toàn bộ bất động sản còn lại trong hẻm Ô Yên đều thuộc quyền sở hữu của Giang Hồ Nhật Báo, tương tự như Huyền Kiếm phủ ty.

Chậm rãi lăn bánh trong con hẻm u tĩnh, Từ Hiền bắt đầu kiểm kê lại thu hoạch của mình sau khi duyệt đọc toàn bộ bí tịch võ công trong mật thất.

Ba môn võ học mới nhất của hắn đều có được một ít tiến bộ, trong đó【Thái Nhạc Tam Thanh Phong】đạt tới trình độ Giá Khinh Tựu Thục,【Thất Diệp Phi Hoa】và【Phi Hoa Phi Vụ Lai Khứ Vô Hình Kiếm】cũng miễn cưỡng đạt tới Đăng Đường Nhập Thất.

Dù sao cũng là bí tịch được hệ thống đánh giá Tuyệt Phẩm, có thể thông qua duyệt đọc võ học mà tiến bộ cũng là may mắn lắm rồi, Từ Hiền cũng không dám mong gì hơn.

Chút tiến bộ này có thể giúp hắn đỡ được không ít thời gian khổ tu, nhưng cũng chỉ là lợi ích nhỏ mà thôi. Thu hoạch lớn nhất của Từ Hiền trong chuyến này chính là gom góp được không ít Võ Đạo Tinh Hoa, số lượng nhiều tới nỗi có thể đổi được tám môn võ học phẩm chất Hi Hữu, nếu quy ra Phổ Thông thì lại càng nhiều hơn, ước chừng gần trăm.

Nhưng nói thật, Từ Hiền đối với loại thu hoạch lớn này lại có chút thất vọng, bởi trừ phi là võ học loại hình đặc biệt, như【Đạn Chỉ Thần Thông】có thể thông qua nội lực đạt tới uy lực của võ học Tuyệt Phẩm, Sử Thi, hoặc là tàn thiên như【Giá Y Thần Công】,【Từ Hàng Kiếm Điển】, bằng không thì dù có trăm quyển, ngàn quyển bí tịch phẩm chất Hi Hữu đối với hắn cũng là vô dụng.

Từ Hiền bây giờ, ít nhất phải là võ học phẩm chất Tuyệt Phẩm mới vào được pháp nhãn của hắn.

‘Có lẽ ta lại gom góp thêm vài quyển mật tịch Trung Thừa nữa là đủ?’ Lăn ra phố lớn, Từ Hiền chợt ngoái nhìn về Bắc, theo lời Bao Dịch Vũ thì ở đấy có khu vực giao dịch và phòng đấu giá do Võ Lâm Minh quản lý, ngoài ra còn có chợ đen do tán nhân giang hồ tụ tập bày bán mà thành.

Nhưng Từ Hiền không vội tới thành Bắc, bởi hắn lúc này có một chuyện còn vội hơn mua bí tịch rất nhiều.

Đó chính là đi săn cái Tàng Vân Lệnh thứ bảy của mình.

Vào hai khắc đồng hồ trước, ngay lúc chính Ngọ,【Tầm Hung Kính】tới hẹn lại lên, quét hình một vòng trong phạm vi năm dặm xung quanh Từ Hiền, thế mà phát hiện liên tù tì bốn tên nhân sĩ giang hồ cùng một tên người bình thường có Ác khí cao hơn Thiện rất nhiều, hơn nữa kẻ có tu vi cao nhất trong số này – Tiên Thiên tầng sáu – còn sở hữu một cái Tàng Vân Lệnh.

Từ giờ cho đến giữa giờ Dậu, vị trí của năm kẻ này sẽ luôn bị【Tầm Hung Kính】khóa chặt, thế nên trước đó Từ Hiền cũng không vội truy lùng bọn chúng, chờ tham cứu xong bí tịch trong mật thất, lại hàn huyên thêm một lúc với Bao Dịch Vũ mới chịu rời khỏi hẻm Ô Yên, tuyên cáo buổi đi săn bắt đầu.

Bởi vì bây giờ là giữa ban ngày ban mặt, lại có Lý Tự Thành đi cùng, nên Từ Hiền quyết định lấy chân thân hành sự.
Dù sao thì người có được Phủ Ngoại Lệnh là Từ tiên sinh, không phải Thiên Hồ Hiệp.

Theo những gì Trương đội trưởng báo cho hắn biết, Phủ Ngoại Lệnh của Huyền Kiếm Phủ trừ việc có thể để hắn miễn xếp hàng ở trạm vấn tâm, tùy ý ra vào trọng thành, nó còn trao cho hắn đặc quyền tiền trảm hậu tấu, miễn là sau khi giết người xong, Từ Hiền nhất định phải giao ra được bằng chứng phạm tội của kẻ bị hắn giết.

Đối với một người sở hữu thần vật【Hiệp Đạo Thiên Thư】như Từ Hiền, chuyện đó hoàn toàn chẳng thành vấn đề.

‘Giết thường dân thì cần đến phủ thành chủ giải quyết, xử lý nhân sĩ giang hồ thì cần tới Huyền Kiếm Phủ bàn giao, ta tạm tha cho Triệu Lai Phúc vậy.’

Từ Hiền thầm nghĩ, Triệu Lai Phúc chính là người bình thường duy nhất trong số năm con mồi, hơn nữa theo giới thiệu vắn tắt trên【Tầm Hung Kính】thì họ Triệu sinh sống tại Hồng Lộ thành đã nhiều năm, hắn cũng không sợ tên này đột nhiên chạy mất.

Đối tượng mà Từ Hiền để ý nhất lúc này thật ra chính là kẻ có tu vi Tiên Thiên tầng sáu kia, bởi dựa theo dấu chấm đỏ đại biểu cho vị trí của kẻ đó trên bảo kính, không khó để Từ Hiền nhận ra hắn sắp rời khỏi Hồng Lộ thành.

Bắc Nam nhập, Đông Tây xuất, thành môn tứ phương của Hồng Lộ thành chỉ cho phép bách tính ra vào theo nguyên tắc này, mặc dù nó gây ra một chút phiền hà cho việc xuất nhập thành, nhưng lại được lợi ở chỗ dễ dàng quản lý.

Con mồi có tu vi Tiên Thiên tầng sáu kia chọn Tây môn làm cửa ra, sư đồ Từ Hiền vừa hay cũng đang ở thành Tây

Đây rõ ràng là thiên ý không muốn để hắn có thể sống qua hôm nay, Từ tiên sinh không còn cách nào khác là thuận theo ý trời.

Ầm! Ầm!

Vừa nhắc tới ý trời, thiên không vốn đang nắng chói chang mà chớp mắt một cái đã mây đen bao phủ, sấm chớp đì đùng, lúc sư đồ hai người tiến tới thành môn thì những hạt mưa đầu tiên cũng bắt đầu rơi xuống.

Từ Hiền thu chân ngồi xếp bằng trên Thiên Cơ Xa, ấn nhẹ vào một cơ quan bên tay vịn, từ phần ghế dựa sau lưng, chỉ thấy một cây dù đột ngột trồi lên, tán ô rộng mở che trên đỉnh đầu của hắn.

Người luyện võ không ngại nắng mưa, nhưng cảm giác ẩm ướt thì thật khó chịu,【Thiên Vân Bảo Y】lại đang trên người Lý Tự Thành, nên Từ Hiền chỉ có thể bung dù che mưa.Vượt qua dòng người đang xếp hàng chờ xuất thành, sư đồ bọn họ xuất trình Phủ Ngoại Lệnh cho Huyền Kiếm Vệ canh giữ trạm vấn tâm xem qua, sau đó cứ thế không chút trở ngại rời khỏi Hồng Lộ thành trong ánh mắt hâm mộ của đám tán nhân giang hồ.

Ánh mắt hững hờ nhìn xuống chiếc bảo kính, phát hiện mục tiêu của mình sau khi rời thành được hai mươi dặm liền giậm chân tại chỗ, Từ Hiền bèn đối chiếu vị trí của con mồi với địa đồ, lập tức nhận ra kẻ này đang ở sát bên quan đạo.

‘Chỗ ấy rõ ràng không có tửu lâu hay quán trọ nào, chỉ là một mảnh rừng hoang dã, lẽ nào…’ Từ Hiền chợt nhíu mày lại, hắn thay mình vào vị trí của con mồi, đứng ở vị trí của kẻ đó để suy nghĩ, cuối cùng rút ra một kết luận: “Hắn muốn chặn đường đánh cướp?”

‘Bắc Nam nhập, Đông Tây xuất. Theo Trương đội trưởng nói, sáng nay Huyền Kiếm Vệ đã xuất hành làm nhiệm vụ, đến giờ này thì chỉ có về chứ không có đi, nếu có thì tỉ lệ cũng là rất thấp, vậy nên chặn giết ở chỗ này quả thật rất hợp lý.’

Lại nghĩ đến cảnh giới Tiên Thiên tầng sáu của mục tiêu, theo Từ Hiền thấy dù con mồi của mình có gặp phải Huyền Kiếm Vệ thì kẻ xui xẻo cũng chỉ có thể là người sau.

‘Không chừng cũng đã có Huyền Kiếm Vệ rơi vào độc thủ của hắn. Thôi vậy, nếu đã để ta gặp phải coi như ngươi xấu số, cũng không biết Huyền Kiếm Phủ có treo thưởng tên này hay không?’

Mặc dù theo Trương đội trưởng nói thì thù lao treo thưởng của phủ ty rất bèo bọt, nhưng nếu có thể tiện tay đạt được thì hắn cũng không chê.

Thu Thiên Cơ Xa vào trong tay áo, dùng một chiếc dù giấy để che mưa, Từ Hiền chỉ nhẹ nhàng bảo Lý Tự Thành hai tiếng “tăng tốc” rồi lập tức đạp nước lao nhanh trên quan đạo.

Vù! Vù!

Bước chân của hắn mạnh mẽ mà chắc chắn, cước lực lẫn nội lực đều được khống chế một cách hết sức xảo diệu, chỉ khiến bọt nước tung tóe sang hai bên mà không làm ướt đến y phục của hắn.

Cùng là một môn thân pháp, cũng cùng là trình độ Lư Hỏa Thuần Thanh, nhưng phong cách của Lý Tự Thành lại khác Từ Hiền một trời một vực.

Tốc độ kém một chút do nội công không thâm hậu bằng, mỗi một bước, Lý Tự Thành đều giẫm thật mạnh xuống đất, dù cho trời có đang mưa thì âm thanh đất đá và sình lầy dưới chân gã nổ tung vẫn vang rõ mồn một, nếu không phải đang mặc bảo y thì e rằng ống quần của gã đã ướt đẫm và dính đầy bùn đất.

Lý Tự Thành và tiên sinh nhà mình đều không biết, sau khi hai người xuất thành thì chẳng lâu sau đó, cũng có một đôi huynh đệ mập mạp nghênh ngang bước ra Hồng Lộ từ đại môn, hơn nữa còn chẳng hề làm kinh động đến trận pháp ở cửa thành.

“Đại ca, trời mưa thế này, ta sợ bay mùi mất!”

“Chớ lo, đại ca mi mũi thính hơn chó, tên kia chạy không được.”

“Đại ca uy vũ!”

“Uy vũ cái rắm, dù sao cũng đánh không lại hắn.”

“Vậy nên chúng ta mới phải dùng thủ đoạn đặc biệt, khặc khặc.”

“Hặc hặc…”

Chương 258: Tiên sinh, đệ tử bắt én bay

Hai mươi dặm đường, sư đồ Từ Hiền chỉ mất chừng nửa khắc đồng hồ là có thể vượt qua.

Đương lúc chấm xanh đại biểu cho vị trí của hắn trên【Tầm Hung Kính】đè lên chấm đỏ đại biểu cho Lữ Phi Yến – con mồi có tu vi Tiên Thiên tầng sáu – thì từ một bụi rậm bên đường, một người đàn ông trung niên tuổi chừng hơn bốn mươi, mặt mày hung thần ác sát đột ngột nhảy ra, không nói không rằng bổ một đao xuống đầu Từ Hiền, thế đao hiểm độc vô cùng, thể hiện rõ ý đồ nhất kích tất sát của mình.

Lúc nhìn thấy bộ dạng của Lữ Phi Yến, khóe mắt Từ Hiền cũng không khỏi giật giật hai cái, ai mà ngờ rằng kẻ có cái tên như vậy lại là một gã ác ôn ngoại hình thô lỗ, kệch cỡm cơ chứ, hắn cũng không ngoại lệ.

Bất ngờ thì bất ngờ, nhưng động tác trên tay Từ Hiền lại không chút nào trì hoãn.

Tay phải giấu ở sau lưng, chiếc dù giấy nơi tay trái theo tác động của nội lực mà lấy cán làm trục, bắt đầu xoay tít, bay thẳng lên cao.

Ngón trỏ và ngón giữa co lại, thấy đao quang đã áp sát tới đầu, Từ Hiền chẳng chút nao núng, điệu bộ thì thong dong mà tốc độ thì như cuồng phong sậu vũ, Hiệp khí vàng óng ánh bám lên đầu ngón tay, lấy thủ pháp đặc trưng của【Đạn Chỉ Thần Thông】chuẩn xác búng vào giữa thân đao của Lữ Phi Yến.

Coongg!

Kim ngân ma sát, thân ảnh thon gầy của Từ Hiền vẫn an nhiên tại chỗ, tay trái vừa thu về được nửa đường thì lòng bàn tay bất chợt mở ra, gọn gàng bắt lấy cán ô vừa rơi xuống, dù là một giọt mưa cũng không cách nào lọt được tới đầu vai của hắn.

Một tia lôi quang chợt xẹt qua chân trời, khiến tán ô trên đầu Từ Hiền bị in lên một vệt hàn quang, chỉ là nhoáng cái mà hiện, nhoáng cái mà ẩn, khiến người ta khó lòng xác định đó là ảo giác hay hiện thực.

Từ Hiền không lui một bước, nhưng Lữ Phi Yến thì bị【Đạn Chỉ Thần Thông】chấn lui chín bước, nhờ có công phu “thiên cân trụy” không tệ nên họ Lữ rất nhanh đã ổn định lại trọng tâm, hai chân vững vàng, chỉ là cổ tay vẫn không kiềm chế được mà run lên nhè nhẹ, hổ khẩu vừa tê dại vừa đau nhức, tưởng chừng chỉ muốn vứt đao đi thôi.

Đó chỉ mới là biểu hiện bên ngoài, chứ【Giá Y Thần Công】cảnh giới Đại Thành nào chỉ dừng lại ở đấy? Nếu Lữ Phi Yến biết phép nội quan, hắn lúc này chắc hẳn có thể nhìn thấy trong da thịt, trong cơ bắp, trong mạch máu, trong Thủ Thiếu Dương Tam Tiêu Kinh và Thủ Thiếu Âm Tâm Kinh của mình đang có hàng chục tia chân khí kim sắc xâm nhập vào, hóa thành từng con lôi long bé li ti phá hoại thể nội của hắn.

Nhưng dù công lực có thâm hậu tới đâu, nội công tâm pháp có huyền diệu cỡ nào, thì Từ Hiền vẫn không thể bù đắp được một yếu điểm là hắn chỉ có tu vi Hậu Thiên cảnh, chất lượng chân khí không thể sánh bằng cương khí.

Thế nên Lữ Phi Yến chỉ cần thoáng vận công là có thể hóa giải được cảm giác tê liệt mà bản thân đang phải chịu đựng.

Dù là như vậy, nhưng họ Lữ lại không hề tiếp tục tiến công. Trái lại, hắn bỗng cầm ngược chuôi đao, chắp tay lại bảo rằng:

“Vị thiếu hiệp này, Yến mỗ xin được nói lời tạ lỗi với ngươi. Màn mưa che mờ tầm mắt, ta vốn tưởng rằng ngươi là kẻ thù nên mới ra tay tập kích, ngờ đâu bây giờ mới biết là không phải, quả thật đáng trách, mong thiếu hiệp rộng lòng tha thứ.”

Nếu đổi lại là kẻ khác có lẽ sẽ tin chuyện ma quỷ của Lữ Phi Yến, nhưng xui xẻo cho họ Lữ là hắn lại gặp phải Từ Hiền, kẻ mà không một tên ác nhân nào có thể qua mặt được.

Nhưng Từ Hiền cũng không vội xuất thủ, nghe Lữ Phi Yến nói xong, hắn chợt “ồ” một tiếng, sau đó từ tốn hỏi rằng:

“Là như thế sao, vậy thì đúng là một cuộc hiểu lầm không đáng có. Yến đại hiệp, tại hạ có một thắc mắc nhỏ, không biết ngươi có thể giải đáp hay không?”
Lữ Phi Yến gật đầu một cái, bày ra bộ mặt tự cho là tương thân tương ái, mỉm cười đáp lại: “Đa tạ thiếu hiệp lý giải. Ngươi có nghi vấn gì, Yến mỗ nếu biết nhất định sẽ giải đáp cho hay!”

“Yến đại hiệp, danh tính đầy đủ của ngươi là gì?”

“Không giấu gì thiếu hiệp, Yến mỗ đương nhiên họ Yến, tên chỉ hai chữ, Nam Thiên.”

Từ Hiền nghe xong bỗng nhướn mày, gặp Lý Tự Thành lúc này cũng đã theo tới, hắn không nói gì thêm với Lữ Phi Yến, chỉ nhẹ giọng bảo rằng: “Đánh hắn.”

Đánh hắn? Đánh ai?

Lữ Phi Yến chưa kịp hiểu đầu cua tai nheo ra sao, đã thấy tên thiếu niên thân hình hộ pháp vừa mới đến kia vung thiết côn đập tới đầu mình, sau lưng tựa như có Minh Vương pháp tướng phò trợ, côn thế uy mãnh như rồng, côn thanh chát chúa như hổ gầm, kình phong ầm ầm như sóng dậy.

Một chiêu Bình Địa Long Phi áp sát, Lý Tự Thành liền biến chiêu sang Phục Hổ Thính Phong, quá trình biến chuyển vô cùng thông thuận, không có tí trúc trắc nào, mức độ thông hiểu【Vi Đà Côn Pháp】đã đạt tới trình độ cực cao, tựa hồ lúc nào cũng có thể tấn thăng cảnh giới Đăng Phong Tạo Cực, phát huy được mười một, thậm chí mười hai thành uy lực của côn pháp.

Nhưng Lý Tự Thành dù sao cũng không phải tiên sinh nhà hắn, Từ Hiền có Hiệp khí hỗ trợ đối chiến ác nhân còn gã thì không, mặc dù【Lực Khả Bạt Sơn】là thiên phú tam giai Kinh Hồng, nhưng trong trường hợp này thì so ra lại kém thiên phú nhị giai Xuất Trần như【Hiệp Đạo Thiên Mạch】.

Vậy nên Từ Hiền nhất định phải xuất thủ tương trợ.

Tiện tay nhặt lấy một vài viên sỏi nhỏ trên đất, Từ Hiền lần này không dùng【Đạn Chỉ Thần Thông】mà sử đến thủ pháp đả huyệt của【Phong Tẫn Thập Nhị Lưu】để búng đi sỏi đá trong tay, lực đạo vừa đủ, hết sức tinh chuẩn đánh vào các huyệt đạo sau lưng lẫn trên tay Lý Tự Thành, hơn nữa không hề ảnh hưởng đến quá trình đối chiến của gã.

Lý Tự Thành có lòng tin tuyệt đối với tiên sinh nhà mình, vậy nên gã không tránh không né, vẫn cứ duy trì thế công, mặc cho mấy viên sỏi nhỏ kia đánh vào trên người mình.Đã có phong ấn thì tất cũng có giải tỏa, tạm thời được【Phong Tẫn Thập Nhị Lưu】cường hóa, mở rộng kinh mạch, uy lực của côn pháp trong tay Lý Tự Thành lại càng mạnh hơn ba phần, lực tựa thiên quân, bổ một côn như trời giáng xuống đầu Lữ Phi Yến.

Vừa nãy, từ xa thì Lý Tự Thành đã nhìn thấy họ Lữ vung đao chém xuống đầu Từ Hiền, lúc này gã đương nhiên muốn giúp tiên sinh nhà mình trả đũa.

Gặp Lý Tự Thành thế tới hung mãnh, phát hiện gã cũng là Hậu Thiên thập nhị trọng như Từ Hiền, Lữ Phi Yến lòng có lo ngại, thế nên không dám chính diện đối quyết mà búng người nhảy đi xa, lớn giọng chất vấn:

“Thiếu hiệp, xuất thủ với ngươi là ta không đúng. Nhưng chẳng phải Yến mỗ đã giải thích rõ đấy chỉ là hiểu lầm rồi sao, cớ gì ngươi còn để đồng bọn tấn công ta?”

Hắn vừa dứt lời thì Lý Tự Thành lại múa côn đập tới, mở đầu vẫn là nhắm vào huyệt Bách Hội bổ xuống, nhưng đi được hai phần ba đoạn đường liền đổi sang nhắm vào trán của họ Lữ mà thọc, sử xuất một chiêu Hồng Hà Quán Nhật, khí như cầu vòng, côn kình phong tỏa toàn bộ phương vị quanh người Lữ Phi Yến.

“Khinh người quá đáng!” Lời lẽ đạo mạo, nhưng bản chất họ Lữ chính là một tên ôn thần ác bá, nào chịu nhún nhường ai bao giờ, vậy nên không tiếp tục tránh đòn, trực tiếp vung đao gạt đi mũi côn của Lý Tự Thành.

Lúc này thì Từ Hiền đang khoan thai tiến bước, tựa như dạo chơi mà thong dong đến gần chiến trường của đồ đệ nhà mình và Lữ Phi Yến.

Tay phải vẫn giấu sau lưng, dù giấy một lần nữa bay lên cao, bi sắt vào tay, thân hình khẽ nghiêng, tóc mai khẽ động, vạt áo tung bay, tay áo phập phồng, Từ Hiền dùng đủ mười thành công lực búng viên bi sắt về phía Lữ Phi Yến.

Hắn căn thời gian rất xảo diệu, vừa khớp lúc đao côn va chạm, thân hình của Lữ Phi Yến bị cưỡng ép đẩy lùi về sau, bi sắt trong tay như có thần trợ, vừa hay bắn tới vị trí bốn thước sau lưng Lữ Phi Yến, cũng chính là khoảng cách mà họ Lữ bị đẩy lui.

Véooo!

Dù là trong màn mưa, âm thanh bi sắt xé rách không khí mà tới vẫn vô cùng rõ ràng, nghe vào bên tai Lữ Phi Yến chẳng khác nào sét đánh, khiến hắn cả kinh điếng hồn.

Họ Lữ quả nhiên thân kinh bách chiến, phản xạ hơn người, trong lúc nguy cấp, hắn chẳng hề chần chừ chút nào, thuận theo thế lùi mà trực tiếp đổ người ra sao, tránh được thảm cảnh bị viên bi sắt đục xuyên người.

Dù là như vậy, mặc cho có cương khí hộ thể, một mảng y phục lẫn da thịt nơi cánh tay của Lữ Phi Yến vẫn bị chỉ kình hung bạo của Từ Hiền cạo đi, máu văng tung tóe, mang cho hắn cảm giác thốn đến tận cùng.

Một lần nữa tay bắt lấy dù, Từ tiên sinh vẫn cứ thong dong rảo bước, trên gương mặt thanh tao thoát tục, ánh mắt hữu thần động nhân ấy chỉ treo một nụ cười nhạt, âm thanh trầm ấm, tường hòa mà thái độ lại lạnh lùng, xa cách, nhẹ giọng mà rằng:

“Khinh người quá đáng? Vậy ngươi có biết, một trong những vị ân sư của ta, tục danh của người gọi là Yến Nam Thiên hay không hả…”

“…Lữ, Phi, Yến!”

Chương 259: Lai như xuân mộng kỷ đa thời

Lúc nghe Từ Hiền nói Yến Nam Thiên là sư phụ của hắn, Lữ Phi Yến đã cảm thấy có chút không ổn. Cho đến khi Từ Hiền trực tiếp nói ra tên thật của mình, họ Lữ quả thật kinh hãi muốn tuyệt, tim dừng một nhịp, tư duy đình trệ, tứ chi xơ cứng.

Không thể trách tố chất tâm lý của Lữ Phi Yến quá kém được, bởi lẽ từ lúc xuất đạo tới giờ, hắn chưa bao giờ dùng tới chân danh, thậm chí kể cả những người biết được danh tính và bộ mặt thật của họ Lữ đều đã chết hết, có kẻ là do hắn tự tay hạ sát, có kẻ thì bất hạnh ngộ hại trong chốn giang hồ hiểm ác.

Ba tiếng “Lữ Phi Yến” của Từ Hiền tuy nhẹ nhàng mà lực sát thương lại rất cao, hơn nữa còn vang lên vào thời điểm vô cùng hợp lý, khi mà Lý Tự Thành đã tung ra sát chiêu Thương Long Quy Hải, một hơi đánh liền năm côn tới trước người họ Lữ, nhe răng trợn mắt, sát ý đại thịnh.

Lúc Lữ Phi Yến kịp phản ứng thì hối hận đã muộn, xuất thủ chậm nửa nhịp, hắn miễn cưỡng vung đao đỡ được ba côn của Lý Tự Thành, tới côn thứ tư thì lực tay đã tận, không đủ sức gạt đi thiết côn, thậm chí còn bị Lý Tự Thành gạt ngược trở ra, hổ khẩu rách toạc, để lộ sơ hở cực lớn trước người.

Lý Tự Thành đương nhiên nhanh chóng bắt lấy cơ hội bằng vàng này, trở tay một cái liền xọc mạnh trường côn trong tay tới cổ họng của Lữ Phi Yến, lộ rõ ý tưởng muốn nhất côn phong hầu.

Nhưng họ Lữ nào phải hạng giang hồ tiểu tốt gì, tay cầm đao bị gạt đi thì hắn vẫn còn tay trái, năm ngón tay co lại thành nắm đấm, trong khoảnh khắc ngắn ngủi cố gắng tụ được bao nhiêu lực thì cố, quả quyết lấy nhục quyền đối đầu với thiết côn, cả cảnh tay co lại trước ngực rồi bung mạnh ra, đánh thẳng vào đầu côn của Lý Tự Thành.

Phành!

Lữ Phi Yến phòng thủ thành công, mặc dù xương bàn tay của hắn không tránh khỏi việc xuất hiện một vài vết rạn, nhưng ngoài ra thì hắn chẳng gặp tổn thương gì thêm, tạm thời bảo toàn được mạng sống của mình.

Nhưng cũng chỉ là tạm thời.

Véooo!

Một viên bi sắt xé gió bay tới, màn mưa dày đặc cũng không cách nào làm chậm lại thứ tốc độ như lôi đình tập kích của nó.

Không có gì mới mẻ, vẫn là【Đạn Chỉ Thần Thông】mà thôi, nhưng lần này Từ Hiền không nhắm tới những nơi hiểm yếu trên người Lữ Phi Yến mà nhắm thẳng vào bàn tay vừa đỡ lại thiết côn, thế nên…

“Aaa!”

Lữ Phi Yến hét thảm, họ Lữ chẳng thể nào ngờ được Từ Hiền sẽ bỏ qua những chỗ trí mạng mà thay vào đó lại bắn phá bàn tay của mình, coi như trực tiếp phế bỏ một cánh tay của hắn.

Từ Hiền không chỉ muốn phế bỏ một cánh tay, hắn còn muốn lấy mạng Lữ Phi Yến, nhưng chưa phải là lúc này.

Bởi vì hắn có thể nhìn ra,【Vi Đà Côn Pháp】của tên đệ tử khai môn nhà mình đã cực kỳ tiếp cận giới hạn đột phá, chỉ còn thiếu một chút tác động ngoại lực nữa mà thôi.

Mà ngoại lực đó ở đây đương nhiên là Lữ Phi Yến.

Cùng là Tiên Thiên tầng sáu, hôm qua Từ Hiền coi Lang Nha Lão Tổ là đá mài đao của mình, vậy nên hôm nay hắn cũng muốn để Lữ Phi Yến làm đá mài đao cho Lý Tự Thành.

Mặc dù không tốc chiến tốc thắng có thể dẫn tới một số biến cố không cần thiết, nhưng Từ Hiền cũng chẳng sợ lật thuyền trong mương, bởi Lý Tự Thành có【Thiên Vân Bảo Y】hộ mệnh, bản thân hắn thì không thiếu thủ đoạn tự cứu, dẫu cho không để đảm bảo vạn vô nhất thất, nhưng cũng nắm chắc chín phần là sư đồ nhà mình sẽ được an toàn, thế là đủ rồi.Từ Hiền tính toán đủ đường, nhưng Lý Tự Thành thì không nghĩ nhiều như vậy, gã chỉ biết là tiên sinh gây được nhiều sát thương hơn mình trong đợt thu hoạch này.

Lý Tự Thành tôn trọng tiên sinh như cha già ở quê, nhưng nói đến năng lực gặt lúa, gã cũng không hề chịu thua kém, quyết tâm muốn tranh với tiên sinh nhà mình một phen.

“Tặc tử xem côn!” Nhớ tới một câu lời kịch mà lão bá thuyết thư ở Bạch Long Trấn từng nói, Lý Tự Thành gầm lên một tiếng đầy khí thế, quét côn đến ngang ngực Lữ Phi Yến, côn kình hóa thành hình xoắn ốc, sử một chiêu Đầu Tiên Đoạn Lưu áp chế hoàn toàn họ Lữ.

Cao thủ quyết đấu đương nhiên dựa vào nội công, ngoại công và kỳ công, nhưng khí thế cũng là một phần vô cùng quan trọng trong lúc đối chiến.

Hiệp lộ tương phùng dũng giả thắng, cảnh giới cao hơn mà bị đối thủ áp chế về khí thế, vậy thì chưa đánh mà đã thua ba phần rồi vậy.

“Ngươi tìm chết!” Thế nên gặp Lý Tự Thành được nước lấn tới, Lữ Phi Yến liền giận dữ quát to, mắt điên trợn ngược, bỏ hết tất cả những e ngại trước đó, bày ra bộ mặt thật đầy hung tàn và độc địa của mình, không lùi mà tiến, lao đến trực diện Lý Tự Thành.

Dựa vào ưu thế tốc độ của cao thủ Tiên Thiên tầng sáu, họ Lữ nghiêng người tránh đi đường côn của Lý Tự Thành một cách hết sức xảo diệu, đao trong tay nhanh như điện xẹt chém đến lồng ngực người trước mặt, cương khí uy mãnh khó được.

Nhưng ai mà biết được, chiêu Đầu Tiên Đoạn Lưu vừa rồi lại chỉ là hư chiêu, Lý Tự Thành dùng chẳng tới ba thành lực đạo.

Vậy nên trước đao quang âm lãnh của Lữ Phi Yến, gã chẳng chút nao núng, cổ tay lắc nhẹ một cái liền cấp tốc thu trường côn trở về trước ngực, đồng thời nghiêng người xoay côn, dùng một chiêu Hoàng Thạch Nạp Lý đỡ lấy lưỡi đao một cách hết sức gọn gàng.

Đao khí xâm nhập vào người, khí huyết nhộn nhạo, tạng phủ chấn động, nhưng tất cả đều bị Lý Tự Thành dùng thể chất phi nhân của mình áp chế, hóa giải.
Không dừng lại ở đó, dựa vào một chiêu Hoàng Thạch Nạp Lý này, toàn bộ kình lực do đao côn va chạm đều được gã chuyển dời xuống lòng bàn chân, tiếp thêm vài phần cước lực cho bản thân.

Chẳng hề do dự, dựa vào thần lực hơn người, Lý Tự Thành dùng thanh thiết côn nặng hơn một trăm tám mươi cân của mình đè ép lại thanh trường đao của Lữ Phi Yến, thân hình đổ sang một bên, chân trái đưa cao, hóa thành tàn ảnh, một hơi đá liền tứ cước tới thái dương, mặt, ngực và bụng địch thủ, cuồng phong cứ thế bám theo mũi chân của gã, thổi cho họ Lữ lạnh cả da thịt, lạnh cả tâm can.

Đào Hoa tuyệt học:【Toàn Phong Tảo Diệp Thoái Pháp】

Từ Hiền thấy Lý Tự Thành không tiếp tục thi triển côn pháp tiến công mà đổi sang dùng thoái pháp, trên mặt hiện lên một nụ cười hài lòng.

Điều này nói rõ tư duy chiến đấu của gã rất là sáng sủa, không phải loại bảo thủ, cứng nhắc, biết thay đổi sao cho phù hợp với tình hình thực chiến.

Cùng là phẩm chất Hi Hữu,【Vi Đà Côn Pháp】trình độ Lư Hỏa Thuần Thanh đỉnh phong đương nhiên vượt trội hơn【Toàn Phong Tảo Diệp Thoái Pháp】trình độ Giá Khinh Tựu Thục, nhưng trong trường hợp này, nếu Lý Tự Thành tiếp tục dùng côn thì rõ là dở không ai bằng.

Bởi vì đối thủ của hắn, Lữ Phi Yến lúc này đã bị Từ Hiền phế mất một tay, Lý Tự Thành chịu hi sinh việc thi triển côn pháp để kiềm chế nốt tay còn lại của hắn thì người lợi thế hơn rõ ràng là gã.

Còn nếu Lý Tự Thành vẫn ngoan cố cứng đầu dùng côn đối chiến, vậy họ Lữ đương nhiên cũng có thể tiếp tục dùng đao đáp trả.

Có lẽ sẽ có người nói Lý Tự Thành có thể dùng thoái pháp thì Lữ Phi Yến cũng có thể lấy cước pháp đối kháng, kết quả vẫn chẳng khác mấy, dù sao gã tu tập【Toàn Phong Tảo Diệp Thoái Pháp】chưa lâu, dù cước pháp của họ Lữ có là sở đoản thì hắn cũng không cần e ngại.

Nhưng xin thưa, Lý Tự Thành Hậu Thiên thập nhị trọng, Lữ Phi Yến Tiên Thiên tầng sáu, giữa hai người có thể nói là họ Lý yếu, họ Lữ mạnh.

Mà trong trận chiến giữa kẻ yếu người mạnh, nếu có thể đổi ngang thì chẳng phải là kẻ yếu đã đạt được lợi thế rất lớn rồi sao?

Ví dụ như tiền trang Giáp và tiền trang Ất cùng thuê kẻ trộm để đánh cắp ngân khố của đối phương, mỗi bên đều trộm được một thành tài sản của bên kia, nhưng vấn đề là tổng tài sản của Ất chỉ có mười vạn lượng bạc mà Giáp đến tận trăm vạn hoàng kim, như vậy ai lỗ ai lời đã quá sức rõ ràng.

Quả không ngoài dự đoán, trong màn so chân với Lý Tự Thành, chưa quá năm hiệp thì Lữ Phi Yến đã rơi vào hạ phong, trực tiếp bị gã đạp một cước như trời giáng vào giữa ngực, thổ huyết bay đi, đao trong tay cũng không giữ được nữa, rơi vào vũng sình, dù nước mưa có nhiều đến cỡ nào cũng không tẩy rửa hết được những vết nhơ bẩn trên lưỡi đao.

“Tặc tử nạp mạng!” Khí thế dâng cao, giọng như sư hống, côn thế của Lý Tự Thành lúc này so với trước đó còn mãnh liệt hơn ba phần, một chiêu Bình Địa Long Phi quả thật đánh ra được một chút uy thế của chân long.

Trong màn mưa mịt mù, thân hình cao lớn ấy phóng tới đỉnh đầu của địch nhân, mang theo uy áp kinh hồn như cao sơn vạn trượng, khiến kẻ gánh chịu thứ uy áp ấy muốn hít thở cũng khó khăn.

‘Đăng phong tạo cực rồi sao… Lữ Phi Yến nha Lữ Phi Yến, ngươi tốt nhất là còn ẩn giấu át chủ bài, nếu không ta biết làm sao…’

Từ Hiền khẽ thầm thì: “…Cướp quái.”

Chương 260: Khứ tự triêu vân vô mịch xứ

‘Cùng là Tiên Thiên tầng sáu, nhưng so với Lang Nha Lão Tổ, tên này quả thật quá kém cỏi.’

Từ Hiền bình phẩm, nhìn Lữ Phi Yến giơ chưởng chật vật chống đỡ thế côn của Lý Tự Thành, mấy phen bị đánh thổ huyết, hắn chỉ biết lắc đầu, cũng chẳng buồn thi triển【Đạn Chỉ Thần Thông】hỗ trợ gã đệ tử nhà mình nữa.

Hắn nào có biết, Lữ Phi Yến có thể đạt được tu vi như bây giờ, đa phần đều nhờ vào ngoại lực hỗ trợ, nói là Tiên Thiên tầng sáu, nhưng thực chất chỉ có thực lực tầng năm, thậm chí tầng bốn đỉnh phong mà thôi, so với đám hung đồ của Sát Thần Môn cũng chỉ khá hơn đôi chút.

Lữ Phi Yến không luyện được võ học Trung Thừa tới cảnh giới cao thâm như Lang Nha Lão Tổ, không có nội công Thượng Thừa để bứt phá như Lang Nha Lão Tổ, cũng không có Kỳ Công Dị Thuật thất phẩm chuyên để cứu nguy như Lang Nha Lão Tổ.

Nhưng có một thứ mà Lang Nha Lão Tổ có, họ Lữ cũng có.

【Quy Bối Thuật】

Rắc!

Mai rùa bị thiết côn đập vỡ tan tành, nhưng Lữ Phi Yến cũng nhờ đó mà thoát được một kiếp, đồng thời mượn lực chấn từ côn kình của Lý Tự Thành mà phóng vọt đi xa, hiển nhiên là biết không thể đánh lại nên tìm đường bỏ chạy.

“Tặc tử đừng chạy!” Lý Tự Thành trợn mắt quát to, sau đó liền cắp côn dí theo,【Trục Nhật Thần Bộ】thi triển tới hạn mức tối đa.

‘Chạy? Tốt lắm.’ Từ Hiền nhếch môi cười nhạt, dưới chân xuất hiện một làn sương nhạt màu đỏ cam, cũng dùng tới【Trục Nhật Thần Bộ】để bám theo hai người.

Lữ Phi Yến có cương khí chèo chống,【Trục Nhật Thần Bộ】lại không phải loại khinh công có ưu điểm về tốc độ, vậy nên họ Lữ có thể kéo giãn được khoảng cách với sư đồ Từ Hiền trong thời gian ngắn.

Nhưng cũng chỉ là thời gian ngắn mà thôi,【Trục Nhật Thần Bộ】không mạnh tốc độ nhưng lại thắng ở tính dai siêu cường, đạt tới cảnh giới Lư Hỏa Thuần Thanh như Từ Hiền và Lý Tự Thành lại càng có thể duy trì cước lực tối đa đến chín ngày chín đêm.

Mà trên người Lữ Phi Yến lúc này lại chịu không ít thương tổn, lớn nhỏ, nội ngoại đều có, lại còn gặp hai vị võ đạo kỳ tài dí sát phía sau, hắn liệu có thể duy trì được bao lâu, một canh giờ hay là hai canh giờ?

Dù cho họ Lữ có thủ đoạn ẩn nấp thì Từ Hiền cũng không ngại,【Tầm Hung Kính】nơi tay, hắn tự tin có thể phá giải hết thảy u mê chướng nhãn.

Nhưng cả ba người đều không biết, cách bọn họ hơn mười dặm về hướng Hồng Lộ thành, có hai huynh đệ mập mạp cũng đang chạy như chó đuổi đến chỗ này.

“Không tốt, tên kia đột nhiên tăng tốc chạy đi!”

“Hắn phát hiện chúng ta rồi?”

“Hừ hừ, rất có thể là vậy.”

“Thế phải làm sao đây đại ca?”

“Tiếp tục đuổi theo chứ sao, nếu không chờ mùi bay đi hết, đại ca mi có một trăm cái mũi cũng không cách nào tìm được hắn.”

“Hưmm, ban đầu ta đã nói là cứ ra tay trong thành luôn đi, đại ca không nghe, thật ngu ngốc!”

“Mi mới ngu ngốc, Huyền Kiếm Phủ thành này có thống lĩnh Huyền Tàng cảnh, mi muốn chết sao!”

“Chết là chết thế nào được? Chúng ta có bảo bối cha mẹ đưa cho hộ thân cơ mà, cùng lắm thì vận dụng luôn hàng của sư phụ.”

“Nói mi ngu ngốc còn không chịu, đấy là dùng để đối phó cao thủ Thần Mạch. Gặp phải Huyền Tàng liệu có tác dụng sao?”

“Ơ, này… Đại ca nói đúng, nhưng mà hình như có gì đó sai sai?”

“Sai thế quái nào được! Chớ nhiều lời, chúng ta tăng tốc.”



Nửa canh giờ sau, khi mà mưa đã tạnh từ hai khắc trước, mặt trời một lần nữa treo cao, tỏa ra hơi nóng làm nước mưa đọng lại trên mặt đất nhanh chóng bốc hơi.

Chẳng phải một canh giờ hay hai canh giờ, mà chỉ được nửa canh giờ thì Lữ Phi Yến đã tới giới hạn của mình, tốc độ dần dần chậm lại, khí sắc ngày càng xanh xám.Đổi lại, thành quả mà họ Lữ đạt được sau màn chạy bán sống bán chết này là hắn đã bỏ xa sư đồ Từ Hiền hơn hai dặm, tạm thời được tính là an toàn.

‘Không thể chạy nữa, nếu không chẳng cần đợi bọn chúng đuổi kịp, ta cũng tự mệt chết chính mình.’ Vừa nghĩ như vậy, Lữ Phi Yến lập tức dừng lại, sau đó bắt đầu nghĩ kế bảo mệnh.

‘Ta có thể làm như vậy…’

Lốp rốp! Lốp rốp!

Tiếng xương cốt va chạm liên tục vang lên, chỉ trong vòng năm nhịp thở, chiều cao của Lữ Phi Yến lập tức rút lại bảy, tám tấc, thân hình cũng teo lại một vòng, không còn cao to lực lưỡng như vừa rồi, thay vào đó lại có vẻ gầy yếu, thấp bé.

Kỳ Công Dị Thuật bát phẩm:【Súc Cốt Công】

Chẳng dừng lại ở đây, Lữ Phi Yến vận chút nội lực còn lại trong người vào các đầu ngón tay, sau đó đưa hai tay lên, bắt đầu nắn bóp gương mặt của mình.

Chưa đến mười nhịp thở sau, Lữ Phi Yến đã từ một gã đàn ông trung niên tuổi hơn bốn mươi hóa thành một tên thanh niên thấp bé, gương mặt phổ thông đầy khắc khổ, tuổi nhìn chưa đến ba mươi, nếu thay một bộ nho phục vào thì sợ là chẳng khác gì một tên thư sinh nghèo, thất bại trong khoa cử.

Kỳ Công Dị Thuật thất phẩm:【Niết Diện Thuật】

Mở tay nải sau lưng ra, Lữ Phi Yến thế mà thật sự lấy ra một bộ nho phục giản dị màu trắng, cấp tốc thay đi y phục rách rưới trên người.

Tay nải của hắn trong ngoài có hai màu bất nhất, đỏ ở ngoài xanh ở trong, Lữ Phi Yến cứ thế lộn ngược nó lại rồi cho y phục cũ vào trong.

Móc từ trong ngực áo ra một cây trâm gỗ, họ Lữ búi gọn lại mái tóc ổ quạ của mình, vác tay nải lên vai, lay lay một gốc cây gần đó cho nước mưa đọng lại trên cây đổ xuống người mình, sau đó liền nhảy ra quan đạo, mượn【Liễm Tức Thuật】để che giấu võ công, chậm rãi mà đi, bước chân phù phiếm, trông đúng thật là một tên thư sinh tay trói gà không chặt, nào có phải phường ác ôn ác bá gì.

Nhưng Lữ Phi Yến có thể qua mắt được hỏa nhãn kim tinh của Từ Hiền sao?

Vù!

Lướt đi như gió, tốc độ của Từ Hiền so với nửa canh giờ trước còn nhanh hơn ba phần, sương nhạt dưới chân không còn tản mát như trước mà nay đã hội tụ lại ra hình thù rõ ràng, đó chính là hai vòng xoáy màu đỏ cam nửa hư nửa thực, hắn biết nó đại biểu cho mặt trời, nhưng nói thật, Từ Hiền càng muốn gọi chúng là Phong Hỏa Luân.

Nhưng cũng chỉ đến thế, đây dù sao chỉ là hiệu ứng hình ảnh, trông thì đẹp mà không có lợi ích thực tế gì sất, nên Từ Hiền sau một thoáng bất ngờ liền không để tâm tới nữa.

Hắn chỉ cần biết là【Trục Nhật Thần Bộ】đã đạt tới trình độ Đăng Phong Tạo Cực, đồng nghĩa với việc bản thân đã đi được một nửa đoạn đường của quá trình cực hạn đột phá.Nửa đoạn còn lại,【Toàn Chân Kiếm Pháp】hoàn toàn không phải là vấn đề, nhưng【Phong Tẫn Thập Nhị Lưu】và【Dưỡng Khí Trường Sinh Thiên】muốn đạt tới Đăng Phong Tạo Cực lại không phải dễ, mặc dù hắn đã mường tượng ra được lối đi cho bọn chúng, nhưng nếu không cần thời gian thì cũng cần một chút kỳ ngộ, Từ Hiền không dám chắc có thể đột phá trước mùng năm tháng năm.

‘Trừ phi ta có thể quay lại đó.’ Hắn chợt nhớ đến lúc bị Xích Luyện Tiên Tử truy sát, mặc dù trải nghiệm một trăm linh một loại kiểu chết không phải ký ức vui vẻ gì, nhưng thu hoạch cũng cực kì to lớn.

Gác chuyện đó ra sau đầu, dùng nửa con mắt liếc xuống bảo kính trong tay, Từ Hiền bất ngờ phát hiện tốc độ của tên Lữ Phi Yến kia thế mà trở nên cực kì chậm chạp.

‘Sức cùng lực kiệt rồi?’ Thầm nhủ một tiếng, liếc thấy Lý Tự Thành đang hì hục chạy theo ở đằng sau, Từ Hiền liền không giấu được ý cười trong mắt, xem ra lần này hắn lại cướp quái thành công nữa rồi.

Có một sự thật thú vị dù Lý Tự Thành là kẻ chăm chỉ khổ luyện khinh công hơn Từ Hiền, nhưng đến giờ【Trục Nhật Thần Bộ】của gã vẫn kẹt tại Lư Hỏa Thuần Thanh.

Vậy mới biết, thân là kẻ tham ngộ ra võ học, Từ Hiền nắm giữ ưu thế trời sinh khi tu luyện.

“Tự Thành, tiên sinh đi trước!” Cao giọng đắc ý, ngoại trừ câu nói này, Từ Hiền chỉ để lại cho Lý Tự Thành một bóng lưng, ở sau bóng lưng ấy thì chính là một thanh trường kiếm đang uẩn nhưỡng vô lượng sát khí.

Vùuu!

Chẳng mất bao lâu, khoảng cách giữ Từ Hiền và Lữ Phi Yến chỉ còn chưa đến chín trượng.

Trông thấy vị thư sinh đi ở đằng trước, hắn khẽ nhướn chân mày, thiên nhãn lướt qua, khóe miệng lập tức nhếch lên, lộ một nụ cười ý vị thâm trường.

Mắt đảo một vòng, lòng có chủ ý, Từ Hiền chợt cao giọng hô rằng:

“Huynh đài nơi xa, tại hạ vừa sáng tác ra được một bài từ, cảm thấy rất là đắc chí, nhưng không biết phải khoe với ai. Ở tại nơi đây, tại hạ huynh đài, trùng hợp tương kiến, hay là nhờ ngươi giúp tại hạ đánh giá một hai, thế có được chăng?”

Hỏi xong cũng không đợi thư sinh trả lời, Từ Hiền liền khép hờ đôi mắt, cất giọng mà ngâm:

“Hỡi thế gian, tình là vật gì? Mà đôi lứa, thề nguyền sống chết~”

“Trời Nam đất Bắc nhạn cùng bay…”

“…Hoa chẳng phải hoa, sương chẳng phải sương~”

Cái quỷ gì?

Mặc dù chỉ là một tên thư sinh giả, nhưng Lữ Phi Yến cũng có thể nghe ra câu thứ tư hoàn toàn chẳng ăn khớp gì với ba câu trước đó.

Một cảm giác bất an chợt dâng lên trong lòng, tứ chi lạnh lẽo mà mồ hôi lại lăn đầy trên trán họ Lữ.

Đương lúc Lữ Phi Yến nghe được đến câu thứ năm, hắn chợt phát hiện bốn phương tám hướng đã giăng đầy sương trắng.

Trong vòng chín thước, chẳng thấy lối ra.

“…Nửa đêm chợt đến, rạng lại lên đường…”

Lông tơ dựng đứng, tim như ngừng đập, mắt trừng muốn nứt, đúng lúc này, Lữ Phi Yến bỗng thấy hàn quang chiếu rọi, soi sáng đường về… Hoàng Tuyền lộ.

Tứ phương vọng lại, nghe như quỷ thần truyền âm, đoạn cuối của bài từ rồi cũng vang lên.

“Đến như giấc mộng xuân bất chợt…”

“…Đi như mây sớm chẳng biết phương~”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau