HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 251 - Chương 255

Chương 251: Tiên sinh muốn cứu tiệm quan tài

Dựa vào nghề【Thợ Mộc】của mình, Từ Hiền hoàn toàn có thể đích thân chế tạo quan tài cho đoàn người Cố gia, nhưng hắn không làm thế.

Một là vì đóng liên tục mười ba cái quan tài rất mất thời gian, hai là vì lần đầu đi ngang qua tiệm quan tài Vương thị, hắn có mượn thiên nhãn soi qua Thiện Ác khí của Vương Bát, thấy kẻ này cũng làm không ít việc thiện, cho nên muốn giúp đỡ y một phần.

Tiễn Phật tiễn đến Tây thiên, phong cách của Hiệp Đạo Giang Hồ trước sau như một, thấy Từ Hiền có ý định giúp tiệm quan tài, hệ thống trực tiếp giao cho hắn nhiệm vụ giải quyết triệt để cảnh khốn khó của Vương Bát.

__________________________________________________________________

Nhiệm vụ dương thiện: Khốn cảnh của tiệm quan tài

Đại hiệp phát hiện tiệm quan tài của thiện nhân Vương Bát làm ăn ế ẩm, quyết định ra tay giúp đỡ, để quan tài Vương thị khôi phục huy hoàng năm xưa.

Yêu cầu: Trong vòng một tháng, giúp Vương Bát bán ra được ít nhất 10 chiếc áo quan.

Thù lao:

+ Đẳng cấp nghề【Thợ Mộc】+ 1

+ 200 điểm Thiện Ác.

+ Một chút danh vọng.

+ Bản vẽ Kỳ Vật:【Đào Mộc Kiếm】

*Chú: Thế hệ cha ông Vương thị có truyền xuống bản vẽ thiết kế của một chiếc quan tài kỳ lạ, nếu hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn ít nhất 10 ngày, Vương Bát sẽ tặng bản vẽ đó cho đại hiệp để trả ơn.

__________________________________________________________________

Cũng vì nhiệm vụ này mà Từ Hiền mới nhắc đến quan tài hỏa táng, theo hắn biết thì hình thức hỏa táng của thế giới này vậy mà không dùng quan tài, chỉ dùng vải trắng tẩm chất dễ cháy quấn quanh thi thể rồi đưa vào lò lửa mà thôi, nếu khái niệm quan tài hỏa táng xuất hiện, hẳn là không chỉ Vương Bát mà cả những tiệm kinh doanh quan tài khác cũng sẽ được hưởng lợi.

“Hỏa táng cũng cần quan tài?”

Thấy Vương Bát dùng vẻ mặt ngu ngơ nhìn mình, Từ Hiền gật đầu khẳng định: “Đương nhiên là cần. Địa táng, hỏa táng, cái trước nhập thổ, cái sau nhập hỏa, nếu nhập thổ đã cần quan tài, vậy nhập hỏa tất nhiên cũng phải có.”

Vương Bát lại không đồng tình, phổ cập kiến thức cho hắn: “Công tử, hỏa táng xong thì người ta dùng đến hũ đựng tro cốt, nào có ai lại dùng quan tài?”

Từ Hiền cười nhạt một tiếng, ung dung đáp lại: “Sau khi hỏa táng tất nhiên phải có hũ tro cốt, nhưng trước khi hỏa táng nhất định phải có quan tài.”

Nghe hắn nói xong, dù là chịu ảnh hưởng của Phong Mang Sơ Hiện, Vương Bát vẫn lộ ra ánh mắt như gặp thiểu năng để nhìn Từ Hiền, nhếch môi mà rằng:

“Trước khi hỏa táng? Tức là mua quan tài để thiêu cùng? Thưa công tử, chuyện cười của của ngươi không vui tí nào. Nếu mục đích ngươi đến đây không phải là lấy Vương Bát này ra làm trò tiêu khiển, chúng ta vẫn nên tiếp tục nói chuyện làm ăn đi thôi, mười ba chiếc…”Từ Hiền thấy trong mắt y đã có chút lửa giận, không còn cách nào hơn là lấy【Trọng Đạo Xích】ra để “trấn an” tinh thần Vương Bát, đồng thời lớn giọng ngắt lời y:

“Ông chủ Vương chớ vội, tại hạ đến đây đương nhiên là muốn mua quan tài. Chỉ là thấy khốn cảnh của quý tiệm, cho nên muốn giúp ngươi tìm cách giải nguy mà thôi, ít nhất cũng nên nghe tại hạ nói rõ đầu đuôi rồi hẵng phản ứng, ông chủ Vương thấy thế nào?”

Nói đoạn còn lấy ra một đĩnh vàng đưa tới trước mặt Vương Bát, bảo với y rằng đây chính là tiền đặt cọc quan tài.

Nhưng họ Vương làm sao dám nhận, thấy Từ Hiền như làm ảo thuật rút ra một cây thước dài từ trong tay áo, y đã biết hắn không phải hạng người đơn giản.

Hơn nữa chịu ảnh hưởng bởi khí chất uy nghiêm trên người Từ Hiền do Phong Mang Sơ Hiện và【Trọng Đạo Xích】mang lại, mặc dù cảm thấy hắn đang buông lời xàm xí, Vương Bát vẫn chấp nhận tiếp tục nghe hắn nói nhảm.

Gặp họ Vương đã chịu vào khuôn phép, Từ Hiền vỗ nhẹ【Trọng Đạo Xích】vào lòng bàn tay, ung dung hỏi một câu: “Ông chủ Vương, lẽ nào ngươi không cảm thấy… hỏa táng người đã mất mà không dùng quan tài là rất thiếu tôn trọng, là đại bất kính hay sao?”

Cảm xúc chán chường hiện rõ trên mặt, Vương Bát chẳng thèm suy nghĩ gì, trực tiếp đáp lại: “Không hề cảm thấy.”

Y bây giờ chỉ mong Từ Hiền mau mau chấm dứt câu chuyện nhảm nhí của hắn rồi đi ngay cho nhờ, không cần mua quan tài cũng được, miễn là đừng ở lại đây làm phiền mình nữa.

Nhưng rõ là Vương Bát chẳng thể nào được như nguyện, bởi Từ Hiền lại hỏi tiếp một câu: “Vậy có phải trực tiếp chôn người chết xuống đất, không cần quan tài cũng không sao cả đúng không?”

“Đương nhiên cũng…. Như vậy sao được!? Đấy chính là khinh nhờn người đã chết, là đại bất kính. Nếu không phải rơi vào cảnh bất đắc dĩ, ai lại dám làm như thế.”

Thấy họ Vương chịu lấy chút cảm xúc ra phản ứng, Từ Hiền gật đầu một cái, tiếp tục đặt vấn đề:

“Thế thì không đúng rồi. Cùng là nghi thức đưa tiễn người chết, vậy mà tại sao nhập hỏa không dùng quan tài là không bất kính, mà nhập thổ không dùng quan tài lại là bất kính? Quan tài là loại đồ vật người chết nào dùng đến, thế mà người được địa táng thì có mà người bị hỏa táng lại không, há chẳng phải thiên vị lắm ư?”“Cái này…”

“Thi thể hỏa táng cứ thế bị trực tiếp đưa vào lò lửa, ông chủ Vương thử nghĩ mà xem, này so với dê, bò, heo, gà bị đưa vào lò nướng khác nhau chỗ nào? Vậy mà không phải đại bất kính ư?”

“…” Há mồm ngơ ngác, Vương Bát bị câu hỏi này của Từ Hiền làm cho ú ớ, trong đầu như có một tia chớp xẹt qua, tâm can chấn động.

“Thì ra là vậy, thì ra là vậy…” Lẩm bà lẩm bẩm, từ bàng hoàng cho đến mừng rỡ như điên, Vương Bát kinh doanh đã nhiều năm, tuy không phải đại tài buôn bán gì nhưng cũng nhìn ra cơ hội để cứu lại tiệm quan tài.

Thế là quên béng đi việc trước đó còn coi Từ Hiền là kẻ nói xàm nói nhảm, y lập tức chạy đến ngồi quỳ bên Thiên Cơ Xa, hai tay nắm chặt lấy gấu quần của hắn, giọng điệu khẩn thiết:

“Là Vương Bát vô tri ngu xuẩn, thế mà không thấy được công tử đại trí. Trước đó công tử nhắc đến quan tài hỏa táng, chắn hẳn là ngài cũng biết nên chế tạo thế nào, xin công tử dạy ta, Vương Bát này nguyện lấy một nửa gia sản ra đền đáp!”

Vận chút nội lực, Từ Hiền dễ dàng dùng một tay nâng Vương Bát đứng dậy, sau đó mới lắc đầu đáp lại: “Quan tài hỏa táng nào có khác mấy địa táng, ông chủ Vương nên làm thế nào thì vẫn cứ làm thế ấy, chỉ là đừng sơn chống cháy, chống ẩm là được. Vật liệu sử dụng đóng quan tài, nếu có thể thì nên chọn loại gỗ nào bắt lửa nhạy nhất, bên trong lại bỏ thêm một số chất dễ cháy là được.”

Họ Vương nghe xong liền ghi nhớ thật kỹ trong đầu, sau đó lại khom người kính cẩn hỏi rằng: “Vậy ta nên để giá cả thế nào thưa công tử? Nếu là dùng để hỏa táng, hẳn là không thể quá cao, trang trí gì đó cũng đều phải lược bớt…”

Nghe Vương Bát lẩm nhẩm tính toán, Từ Hiền lập tức buông lời phủ định: “Giá đương nhiên không thể cao như quan tài địa táng, nhưng cũng không thể quá thấp, cần trang trí thì vẫn nên trang trí, cứ đề giá xứng đáng với công sức ngươi bỏ ra là được.”

Vương Bát lại lộ vẻ mặt như bị làm khó, ấp a ấp úng: “Nhưng dù gì chẳng được bao lâu cũng đốt mất, nếu để giá quá cao… liệu… người ta sẽ chịu chi… sao?”

Từ Hiền không đáp, hai mắt khép hờ, bộ dạng cao thâm mạt trắc, thản nhiên hỏi lại một câu: “Ông chủ Vương, ngoại trừ sinh mệnh ra, theo ngươi thấy thì đối với một người, thứ gì là quan trọng nhất?”

Không phải tiền tài, không phải tự do, không phải quyền lực, cũng không phải hạnh phúc, có lẽ câu trả lời của Vương Bát sẽ nghe có vẻ không hợp lý lắm với phần đông người hiện đại, nhưng đối với người của thế giới này, hỏi một vạn người thì sẽ có chín nghìn chín trăm chín mươi chín người trả lời giống y.

“Đó là mặt mũi.” Vương Bát lẽ thẳng khí hùng nói ra bốn chữ này. Y không chịu bán đi cửa tiệm dù việc làm ăn thảm đạm, còn chẳng phải vì sợ không có mặt mũi đối diện liệt tổ liệt tông hay sao.

Vừa dứt lời, nhìn thấy nụ cười nhạt trên mặt Từ Hiền, ánh mắt Vương Bát sáng lên, hình như đã tự trả lời được cho câu hỏi của mình.

“Đúng vậy ha, người sống ở đời để ý nhất là mặt mũi. Dù cho là bỏ vào lò thiêu hay chôn xuống đất, dùng quan tài càng đắt giá thì cũng càng thêm thể diện, chỉ cần cảm thấy có thể nở mày nở mặt, ngân lượng cũng chỉ là một con số.”

Họ Vương tự mình hiểu ra, mặt đầy cảm kích, chắp tay vái lạy Từ Hiền, âm thanh chân thành, tràn trề kính phục: “Công tử và ta không thân chẳng quen, thế mà lại chịu chỉ điểm cho họ Vương này diệu kế thoát nguy, ân như tái tạo, chờ ta khôi phục lại vinh quang ngày xưa, tất dốc hết sức lực để báo đáp cho ngài.”

Từ Hiền khoát tay một cái, ung dung nói rằng: “Chuyện chẳng đáng chi, ông chủ Vương không cần để tâm, nếu thật muốn báo ân cho tại hạ, vậy không cần kim sơn ngân hải, chỉ cần tích cực hành thiện là được.”

Đoạn lại dặn dò: “Phải rồi, nói đến trang trí, sau này trên quan tài tốt nhất nên trạm trổ hình tượng của Hỏa Thần, như vậy tín đồ Hỏa Thần Giáo hẳn sẽ càng thêm nguyện ý mua áo quan từ tiệm của ngươi. Còn nữa, nếu có người tới mua quan tài hỏa táng mà ngươi không đủ thành phẩm, vậy cũng có thể đem những quan tài sẵn có trong tiệm bán ra, chỉ cần cải tạo sao cho dễ cháy là được.”

Vương Bát nghe xong, vội vàng gật đầu vâng dạ, biểu thị sẽ nhất nhất làm theo lời khuyên của hắn, còn thề sẽ cố gắng hành thiện tích đức, không phụ ân đức của Từ Hiền.

Chương 252: Tác phẩm đầu tay của dị khách

Cuối giờ Thìn, đầu giờ Tỵ, Từ Hiền và Lý Tự Thành rời khỏi tiệm quan tài, bỏ lại Vương Bát dõi theo ở sau lưng, y chính là kẻ đã cung kính đưa tiễn hai người đến tận cửa.

Thi thể đoàn người Cố gia lúc này đã yên nghỉ trong từng chiếc quan tài nơi không gian trữ vật của Từ Hiền, kiểu dáng đương nhiên không thể nào giống nhau như đúc, bởi tuy ế ẩm nhưng trữ hàng của Vương Bát cũng không nhiều tới mức có mười ba cái áo quan giống hệt nhau, cuối cùng phải dùng một số cái có giá trị tương đồng để bù đắp.

Vương Bát vốn dĩ không muốn lấy tiền, nhưng Từ Hiền lại bảo rằng chuyện gì phải ra chuyện đó, mua mười tặng một, mua hai chiết khấu ba thành, cứ theo như vậy mà tính, có điều họ Vương cũng không chịu.

Cuối cùng sau một phen cò kè mặc cả, mỗi bên nhường một bước, Vương Bát chỉ đành phải tính nửa giá cho Từ Hiền, thần sắc của y lúc ấy có phần khá là ấm ức khi bị ép nhận bạc từ hắn.

Phải mặc cả để được trả tiền cho người ta, Từ Hiền ngoại trừ im lặng cũng chỉ còn câm nín, không biết phải nói gì hơn.

Thiên Cơ Xa chậm rãi lăn bánh, thầy trò nhà hắn bắt đầu lên đường tiến về Duyệt Lai Khách Sạn.

Vậy mới biết, còn chưa vào ở mà Từ Hiền đã dám nói với Trương đội trưởng rằng có thể tới khách sạn tìm hắn, tựa hồ tiên đoán được rằng khách sạn vẫn còn phòng chờ mình vào ở.

Thực ra không phải vậy, Từ Hiền nào có tài diễn toán thiên cơ, hắn chỉ là lợi dụng chút tiện lợi của Bạch Viên Lệnh mà thôi, bởi vì Duyệt Lai Khách Sạn chính là sản nghiệp của Võ Lâm Minh, chi nhánh trải khắp Trung Nguyên.

So với nó, Hồng Phúc Lâu chỉ là phường tép riu.

Theo Từ Hiền được biết thì ngoại trừ phòng trọ cho nhân sĩ thông thường vào ở, Duyệt Lai Khách Sạn luôn luôn giữ lại một số gian trống, phòng khi có thành viên Võ Lâm Minh ghé qua dừng chân, nếu không phải dịp đặc biệt gì thì khó mà đầy phòng cho được.

Mặc dù còn rất nhiều chuyện muốn làm, nhưng tạm thời Từ Hiền cho rằng tìm chỗ dừng chân trước mới là thượng sách, bởi trước khi ghé đến chi nhánh Giang Hồ Nhật Báo tại thành này, hắn cần sáng tác một phần đoản thiên để nhờ Bao Ngạo Thiên đăng báo.

Bổn cũ soạn lại, tựa như lúc Từ Hiền lấy Bạch Xà Truyện vực dậy Bảo An Đường của Hứa Tuyên, lần này hắn cũng định dùng một thiên truyện ngắn để giúp tiệm quan tài Vương thị khởi sắc.

Kỳ thật dựa vào khái niệm quan tài hỏa táng mà hắn mách cho Vương Bát khi nãy, chỉ cần thao tác đủ tốt thì việc làm ăn của tiệm quan tài chắc chắn sẽ không có vấn đề, thời hạn của nhiệm vụ lại dài tới một tháng, dẫu có biến cố gì thì Từ Hiền cũng có thể can thiệp kịp lúc.

Nhưng hôm nay đã là nửa cuối tháng ba, nếu chỉ vì nhiệm vụ này mà nán lại Hồng Lộ Thành một tháng, vậy trừ khi mọc cánh mà bay, bằng không thì Từ Hiền chẳng có cách nào kịp tới Nam Càn tham gia Vân Tiêu Kiếm Hội.

Cho nên để rút ngắn thời gian hoàn thành nhiệm vụ, hắn buộc phải dùng tới sát chiêu của mình là viết tiểu thuyết đăng báo.

Truyền thông chính là một món thần khí, dựa vào lực ảnh hưởng của Thiên Hạ Kỳ Văn, Từ Hiền tin rằng chỉ cần không đến bảy ngày là Vương Bát có thể bán hơn mười cái quan tài, giúp hắn hoàn thành nhiệm vụ một cách mỹ mãn.

Đường cái trong thành thị đi sướng chân hơn quan đạo ngoài hoang dã, nhưng nó cũng có điểm bất tiện là dòng người chen chúc, không thể tùy ý phóng nhanh như chỗ vắng người, cho nên hơn hai khắc đồng hồ sau, sư đồ Từ Hiền mới tới được Duyệt Lai Khách Sạn.Phong cách cổ điển mà không cũ kĩ, to lớn mà chẳng phô trương, giản dị mà lại sạch sẽ, nhìn gian khách điếm năm tầng trước mặt, Từ Hiền gật đầu một cái tỏ vẻ hài lòng, sau đó dưới sự dẫn đường của tên tiểu nhị tháo vát mà tiến vào cửa lớn, theo chân hắn đi đến chỗ chưởng quầy.

Ánh mắt lướt qua, phát hiện chưởng quầy có tu vi Hậu Thiên tầng tám, Từ Hiền cũng không nói gì nhiều, trực tiếp lấy Bạch Viên Lệnh ra cho y xem, lập tức được y đối đãi như thượng khách.

Chừng nửa nén nhang sau, Từ Hiền đã an tọa trong một căn phòng xinh xắn, không gian tuy chẳng quá lớn nhưng lại đầy đủ tiện nghi, giường ngủ, chỗ tiếp khách, bàn đọc sách, văn phòng tứ bảo đủ cả, so với phòng trọ của Đoạn Nghĩa Lâu lẫn Hồng Phúc Lâu đều tốt hơn rất nhiều.

Tất nhiên, Võ Lâm Minh có lớn cỡ nào thì cũng sợ miệng ăn núi lở, vậy nên bạc ở trọ là không thể thiếu, nhưng Từ Hiền cũng được một phần ưu đãi, đó là hắn chỉ cần trả tiền như ở phòng thường.

‘Nếu là đệ tử Nga My ở đây, hẳn là trực tiếp miễn phí, dù sao cũng thuộc lục đại phái.’ Từ Hiền thầm đoán, nhưng chẳng hề có ý nghĩ ganh ghét gì.

Ngồi trước bàn đọc sách,【Thông Linh Chỉ Tập】nằm bên tay trái,【Truyền Đạo Bút】ngay bên tay phải, một cuộn giấy trắng trải ra trước mặt, Từ Hiền tay nâng cán bút, ngẫm nghĩ một hồi sau đó liền hạ bút thành văn, hắc bạch giao thoa, mực rơi trên nền trắng.

Vì là tiểu thuyết, để cho dễ đọc, Từ Hiền cũng không bày trò long phi phượng vũ, thay vào đó thì nét chữ của hắn thẳng như thân trúc, mảnh như chân hạc, đậm nhạt hài hòa, khiến người ta có thể dễ dàng đọc được.

Đoản thiên mà hắn đang viết có nội dung đại khái như sau:

“…thánh nhân thượng cổ, tạo hóa ban cho tâm, vạn vật dựng nên hình, sinh ra trong thiên địa thì chết đi cũng trả về thiên địa. Vậy nên, lấy đất làm quách, lấy trời làm quan, trên thì có diều quạ mổ, dưới thì cho giòi bọ ăn, thân xác máu thịt trả lại cho đất mẹ, tâm linh thánh khiết quay về với trời cha, hồn quy Thiên giới…”

“Thánh nhân chết đi, lấy thiên địa làm quan tài thì được trở về Thiên giới. Phàm nhân chết đi, nếu dám học theo tất trở thành linh hồn vất vưởng, lang thang khắp nơi, vĩnh viễn không được siêu sinh, thậm chí biến hóa ác linh, hại người hại mình…”“Cuối thời kỳ thượng cổ, ở đạo môn thánh địa Hằng Nhạc Sơn có vị đạo quân họ Vương tên Lâm, tự Thiết Trụ, tu đạo tám trăm năm, đạo pháp đại viên mãn, một thân thần thông biến hóa khôn lường, có thể khiến đêm tàn trời sáng, thương hải tang điền…”

“Một ngày nọ, phúc chí tâm linh, Vương đạo quân nằm mộng biết được thiên địa có hạo kiếp, quyết định rời núi tìm hiểu thực hư, mới hay cửu châu đại địa gặp cảnh ác linh hoành hành, đủ loại hung linh ác quỷ như ma da, ma vú dài, quỷ lưỡi dài, quỷ thắt cổ, quỷ áo đỏ v.v… làm loạn nhân gian, bách tính lầm than, không ngày yên ổn.”

“Vương Lâm vốn là bán thánh, từ lúc sinh ra đã thông hiểu đạo pháp, ở ẩn trên núi tiềm tu, đối với chuyện sinh tử của phàm nhân không hề hiểu rõ, gặp cảnh bách quỷ dạ hành cũng không biết giải quyết làm sao cho tận gốc, chỉ đành chu du cửu châu, vừa giải cứu người khổ nạn gặp được trên đường, vừa thu thập tri thức để hiểu rõ nhân gian.”

“Chín tháng mười ngày, hành tẩu Trung Nguyên, Vương Lâm đi từ cực Bắc đến cực Nam, nghiên cứu nhân tình thế thái, mất thêm bảy bảy bốn mươi chín ngày để lĩnh ngộ một loại thần thông diễn toán thiên cơ, cuối cùng tính ra được nguyên nhân sâu xa vì sao linh hồn của người chết lại hóa thành ác linh.”

“Thì ra, bởi vì thánh nhân là do thiên địa sinh thành, vậy nên khi chết đi lấy thiên địa làm quan tài sẽ được bảo hộ trở về Thiên giới. Phàm nhân khi chết đi lại cần đi xuống âm gian, hơn nữa bọn họ là do phụ mẫu sinh ra, không phải thiên địa, vậy nên không được thiên địa che chở trên Hoàng Tuyền lộ, hoặc không tìm thấy đường tới âm gian, hoặc bị âm khí xâm nhiễm, hóa thành ác linh.”

“Biết được nguyên do, Vương Lâm thổn thức, nhiều đêm trằn trọc, suy tư đủ đường, tìm cách giải quyết. Mãi đến Nguyên Đán, Vương đạo quân bắt gặp một cặp mẹ con chuột túi du xuân, trong đầu chợt nảy ra sáng ý.”

“Thánh nhân lấy thiên địa làm thân nhân, cho nên dùng thiên địa làm áo quan, bình an trở về Thiên giới. Phàm nhân thì có huynh đệ, phụ mẫu, con cháu, vậy có phải chỉ cần nhờ thân nhân chế tạo quan tài bao bọc, là có thể thuận lợi vượt qua Hoàng Tuyền lộ?”

“Cảm thấy khả thi, Vương đạo quân tìm đến một nhà làm mộc họ Vương vừa có người mất không lâu, bắt đầu hỗ trợ họ chế tạo chiếc quan tài thứ nhất trong thiên địa. Vương Lâm chọn vật liệu chế tạo quan tài, trong Ngũ Hành Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, Thủy, Hỏa tất nhiên lập tức bị loại trừ ra ngoài.”

“Kim thì quá sắc bén, người lúc sống còn dễ bị gươm giáo làm tổn thương, huống hồ nay đã chết, cho nên cũng loại ra. Thổ thì quá nặng nề, người nếu giữ được thân thể máu thịt còn có cơ hội nâng đá đỡ tường, nay hồn lìa khỏi xác, làm sao chịu nổi, vậy nên cũng bị loại đi, cuối cùng chỉ có Mộc là thích hợp nhất.”

“Chọn xong vật liệu, Vương đạo quân bèn lệnh cho con cháu Vương thị chế tạo quan tài. Sau một ngày một đêm, chiếc quan tài đầu tiên trong thiên địa thành hình, nhà họ Vương để xác người đã mất vào trong, đóng chặt nắp quan, mang đi hỏa táng.”

“Chẳng cần diều quạ mổ, giòi bọ ăn, có hỏa thế hỗ trợ, thân xác của người đã mất nhanh chóng phân hủy, chỉ để lại tro cốt cho con cháu làm tưởng niệm. Về phần linh hồn, trên đường về âm gian có quan tài làm phương tiện, được tình thân rọi sáng, tất nhiên không sợ lạc đường. Ngũ Hành Mộc sinh Hỏa, vậy nên thế lửa có thể duy trì thật lâu, thiêu rụi âm khí, vậy nên cũng không sợ hóa thành ác linh.”

“Tìm ra cách hóa giải hạo kiếp, Vương đạo quân mừng rỡ vô cùng. Nhưng y cũng biết không phải ai cũng hiểu nghề mộc, có thể tự tay chế tạo quan tài cho thân nhân, vậy nên mất thêm chín chín tám mươi mốt ngày bế quan suy nghĩ, cuối cùng tham ngộ ra được phương pháp dùng các lễ nghi cúng kiếng làm ma chay, bù đắp cho việc sử dụng quan tài không phải do thân nhân chế tạo…”

Dựa vào cốt truyện trên đây, lại thêm các tình tiết Vương Lâm đấu yêu trừ quỷ, toàn bộ đoản thiên hết thảy bốn ngàn chín trăm từ, Từ Hiền bỏ ra chưa tới một canh giờ để hoàn thành.

Giờ chỉ cần lấy nghề【Tiểu Thuyết Gia】chuyển hóa bản thảo thành sách, sau đó đến Giang Hồ Nhật Báo liên lạc Bao Ngạo Thiên để yêu cầu đăng bài là hắn có thể ngồi yên chờ thành quả.

Ý nghĩ rõ ràng, Từ Hiền liền đưa tay chạm tới xấp bản thảo mỏng tanh trên bàn.

Chương 253: Lần đầu gặp mặt tam thúc công

Kết thúc quá trình sáng tác bằng việc dùng hình vẽ bốn tên hắc y nhân khiêng quan tài làm trang bìa, chỉ với một cú chạm nhẹ, xấp bản thảo trước mặt Từ Hiền lập tức hóa thành một quyển sách nhỏ.

Dù sao cũng chưa đến năm ngàn từ, vậy nên kích cỡ khiêm tốn cũng là điều được dự đoán từ trước.

Chỉ có một chuyện mà Từ Hiền không ngờ là…

[Nghề văn hoá【Tiểu Thuyết Gia】thăng lên cấp 10]

[Phẩm chất【Truyền Linh Ấn】tăng đến Hi Hữu]

Từ Hiền quả thật chẳng thể ngờ được, phần đoản thiên gọi “Vương Đạo Quân Tạo Quan Tài” này lại có thể để nghề【Tiểu Thuyết Gia】của mình thăng cấp, đồng thời cũng giúp hắn xác nhận suy đoán trước đó của bản thân là đúng.

Không giống như nghề【Hiệp Giả】cần cấp độ mười lăm, các loại nghề phụ chỉ cần đạt tới cấp độ mười là có thể khiến Kỳ Vật tương quan tăng cao phẩm chất.

Chỉ trong nhất niệm,【Truyền Linh Ấn】đã xuất hiện nơi tay, ngoại trừ cho Từ Hiền cảm giác càng thêm huyền ảo ra, vẻ ngoài của chiếc tiểu ấn này hoàn toàn không có thay đổi gì.

Vuốt nhẹ lên bề mặt băng lãnh của tiểu ấn, hắn chợt nghĩ thầm: ‘Tính năng lại càng thêm lợi hại, đáng tiếc, ta bây giờ hoàn toàn không dám dùng tới. Hẳn là chờ đột phá Tiên Thiên cảnh rồi mới tính đến việc sử dụng hay không.’

Sau đó liền thu【Truyền Linh Ấn】vào không gian trữ vật.

Từ Hiền nhìn đến quyển tiểu thuyết đầu tay đúng nghĩa của mình, trong lòng sinh ra một chút suy đoán: ‘Là bởi vì độ thông thạo nghề đã tới gần ngưỡng thăng cấp mà thăng cấp, hay là bởi vì đây là tác phẩm do ta một thân một mình sáng tác nên có ưu đãi đặc biệt, hoặc là cả hai?’

Dù là thế nào đi nữa, Từ Hiền cũng không có ý định tập trung quá nhiều tinh lực vào tiểu thuyết, bởi hắn nhận ra là bản thân hoàn toàn chẳng có thiên phú sáng tác, nếu không phải có nghề【Tiểu Thuyết Gia】cấp chín làm chỗ dựa, so với Tam Quốc Diễn Nghĩa, Bạch Xà Truyện, v.v… thứ hắn viết ra chính là rắm chó không kêu, chẳng đáng mấy đồng.

‘Trừ khi gặp dịp thì chơi, còn lúc bình thường, ta vẫn nên an phận làm một chiếc máy đánh chữ là được.’ Tự mình hiểu lấy, Từ Hiền thu dọn văn phòng tứ bảo cùng quyển tân tác, sau đó gọi Lý Tự Thành cùng đi xuống lầu.

Lúc này đã là đầu giờ Ngọ, sau khi nhờ chưởng quỹ của Duyệt Lai Khách Sạn chỉ đường đến chi nhánh Giang Hồ Nhật Báo tại thành này, hai thầy trò nhà hắn bắt đầu lên đường.

Ánh mặt trời chói chang, thời tiết này rõ là thích hợp để tu hành【Trục Nhật Thần Bộ】, nhưng khổ nỗi trong thành đông đúc, sư đồ Từ Hiền nếu dám tăng tốc chạy nhanh, sợ là chẳng mấy chốc liền được mời tới Huyền Kiếm Phủ uống trà.

Phải, là Huyền Kiếm Phủ chứ không phải nha môn, bởi lẽ ở Hồng Lộ Thành chỉ có mỗi Huyền Kiếm Phủ là cơ quan triều đình, ngoài ra còn có một phủ thành chủ cũng miễn cưỡng tính là thuộc về triều đình, nhưng không có phẩm trật, quyền lực chẳng có bao nhiêu.

Địa vị của thành chủ đại khái chỉ tương đương với Huyền Kiếm Đội Trưởng, thậm chí còn thua nửa bậc.
Dù là như vậy, Hồng Lộ Thành cũng không thể thiếu được thành chủ, bởi Huyền Kiếm Phủ chỉ có nghĩa vụ giải quyết các vấn đề liên quan đến giang hồ võ lâm, còn về các thứ như duy trì trật tự trong thành, giải quyết tranh chấp dân sự, tuyên bố chính lệnh quốc gia, quản lý hộ khẩu, v.v… đều do phủ thành chủ đảm nhiệm.

Nghe thì có vẻ quyền lực rất nhiều, nhưng kỳ thật so với “quan tép riu thất phẩm” như tri huyện thậm chí còn có chỗ không bằng, bởi các quyền khảo hạch thuộc lại, trưng thu thuế má, khảo võ chiêu nạp dân tráng, xây dựng công trình, v.v… đều bị giữ trong tay Tri phủ Diêu Hành phủ, xưng là thành chủ, nhưng thật chất lại chỉ là một kẻ làm công mà thôi.

Từ Hiền cũng không lấy làm lạ, bởi theo những gì mà Trương đội trưởng nói cho hắn biết, ngoại trừ Trường An ra thì ở bất kỳ trọng thành nào mà có thiết lập Huyền Kiếm phủ ty, triều đình thường chỉ để Thái Thú hoặc Tri phủ trong vùng phái người đến đảm nhiệm chức thành chủ, chứ không bắt buộc phải thiết lập một bộ máy hành chính tại đó.

Thành chủ có nhiệm vụ là làm nhân vật trung gian giữa Huyền Kiếm Phủ và trưởng quan hành chính địa phương, dù sao nhiệm vụ của Huyền Kiếm Phủ là xử chuyện giang hồ, không liên can đến triều chính, tách bạch như vậy cũng chỉ để tránh hai bên cấu kết làm bậy.

Huyền Kiếm Phủ ở Đông mà phủ thành chủ ở Tây, nhiêu đây thôi cũng đủ để thấy địa vị hai bên chênh lệch thế nào.

Lúc đi ngang qua phủ thành chủ, ngoại trừ vẻ ngoài có phần đại khí ra, theo Từ Hiền thấy thì cả phong cách lẫn quy mô của nơi này hoàn toàn không sánh được với Huyền Kiếm phủ ty.

‘Làm khổ sai được đến mức này, có vẻ cũng không có gì để phàn nàn.’ Liếc qua tòa đại phủ một cái liền không để ý đến nữa, Từ Hiền và gã đệ tử to xác nhà mình đi được chừng chín trăm thước rồi rẽ sang một con phố khác, dòng người bắt đầu thưa dần.

Chờ qua thêm bảy trăm thước, sư đồ hai người lại ngoặt vào một con hẻm gọi Ô Yên, hai bên nhà cao san sát che hết ánh nắng, khiến con hẻm này khá là mát mẻ, lại thêm trong hẻm chỉ có Từ Hiền và Lý Tự Thành tiến bước nên bầu không khí hết sức yên tĩnh, so với đường cái ngoài kia tưởng như hai thế giới.

Hẻm giới chưa tới trăm thước, lúc sư đồ Từ Hiền đi tới cuối hẻm, phát hiện đã là ngõ cụt nhưng chi nhánh của Giang Hồ Nhật Báo thì chẳng thấy đâu, nhà cửa hai bên cũng đều đóng chặt, trông không giống như là có người ở, bởi Từ Hiền có để Lý Tự Thành gọi cửa nhưng hoàn toàn chẳng có ai đáp lại.

Có điều Từ Hiền cũng không cho là chưởng quỹ khách sạn Duyệt Lai cần thiết lừa mình, hắn nhìn tới nhìn lui, sau đó lập tức nhận ra một chuyện là bức tường chắn trước mặt có vẻ không được cao như các tòa nhà xung quanh.
Lại mắt sắc thấy được một vài dấu chân mờ nhạt in trên tường, Từ Hiền giống như đã đoán ra chi nhánh Giang Hồ Nhật Báo nằm ở đâu.

Thu Thiên Cơ Xa trở vào tay áo, Từ Hiền không cần lấy đà, nhún người một cái liền nhảy vọt lên cao, nhưng【Trục Nhật Thần Bộ】dù sao không phải【Bích Hổ Du Tường Công】, hắn lại chưa đạt tới Tiên Thiên cảnh nên vẫn cần một lần mượn lực mới vượt qua được bức tường này.

Chân trái duỗi ra, lòng bàn chân vừa khớp in vào một dấu giày trên tường, trọng tâm dồn hết vào mũi chân, Từ Hiền đạp nhẹ một cái liền vọt qua đầu tường, chân chưa chạm đất thì Thiên Cơ Xa đã chui khỏi tay áo, đón hắn ngồi lên.

Lý Tự Thành theo tới ngay sau đó, ngơ ngác nhìn quanh, gã hoàn toàn không cách nào lý giải cách người ta xây dựng chỗ này.

Sau lưng là bức tường bản thân mới nhảy qua, tay trái là tường, tay phải cũng là tường, ngay trước mặt lại là một gian nhà hai tầng cũ kĩ, hai bên cửa một đóng một mở, phía trên có treo một tấm biển lớn đề bốn chữ “Giang Hồ Nhật Báo”.

Cửa chính úp mặt vào tường, không rõ người thiết kế tòa nhà này có phải có oán niệm thầm kín gì với phu nhân của y hay không, hay là có thâm ý sâu xa gì khác, Lý Tự Thành còn chưa kịp nhờ Từ Hiền giải đáp thì đã nghe giọng nói của kẻ thứ ba vang lên:

“Hai vị thiếu hiệp ghé qua, không biết là có sự chi?”

Lông tơ khẽ dựng, gã lập tức theo hướng âm thanh nhìn sang, chỉ thấy một lão đầu mặc áo bào xám giản dị không biết từ lúc nào đã xuất hiện ở cạnh cửa, trông tuổi tác có thể liều mạng với Vương lão trưởng trấn ở quê nhà, lưng còng khom khom, tay chống gậy gỗ, bộ dạng gầy yếu như muốn gần đất xa trời.

Nhưng Từ Hiền biết vị lão nhân này không hề yếu đuối như dáng vẻ của lão, chẳng cần nói đến tu vi Tiên Thiên đỉnh phong mà hắn mượn thiên nhãn soi ra, chỉ dựa vào những lần thư từ qua lại gần đây với Bao Ngạo Thiên, hắn đã biết được thân phận của lão ghê gớm cỡ nào.

Đệ đệ của Bao thị gia chủ đời trước, thúc thúc của gia chủ đương thời, tam thúc công của Bao thị tứ kiệt và Bao Ngạo Thiên, người có thể khiến vị công tử tính tình tùy hứng kia ngoan ngoãn tự xưng tiểu tứ:

Bao Dịch Vũ.

Bao Dịch Vũ có thể xem là một trong số ít những người hiếm hoi còn sống ở đời thuộc thế hệ với gia gia của Bao Ngạo Thiên, bởi so với các huynh đệ tỉ muội đồng lứa thì lão ra đời muộn gần hai mươi năm, đồng thời cũng là người duy nhất mắc kẹt ở cảnh giới Tiên Thiên.

Cũng vì tư chất có hạn mà Bao Dịch Vũ cảm thấy hổ thẹn với sự tài bồi của gia tộc, vậy nên năm nay hơn bảy mươi tuổi, dù gia tộc đã nhiều lần khuyên nhủ lão trở về Long Đằng dưỡng lão, thậm chí gia chủ còn đích thân tới hai lần, lão vẫn khăng khăng một mực bám lại Hồng Lộ Thành, giúp gia tộc quản lý sự vụ của chi nhánh nhỏ nơi đây, tựa hồ định thực thi tám chữ “cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi” để minh chí.

Đối với vị tam thúc công mà Bao Ngạo Thiên từng lén bảo là lão đầu gàn bướng, thiết đầu công đại viên mãn, Từ Hiền không dám có chút thất lễ nào, vội vàng đứng dậy, chắp tay khom người, từ tốn thốt rằng:

“Kẻ hậu sinh Từ Hiền, bằng hữu của Ngạo Thiên huynh, vô cùng hân hạnh được diện kiến Bao lão!”

Lý Tự Thành thấy tiên sinh nhà mình trịnh trọng như vậy, cũng vội học theo vái chào, không chút do dự, dù sao gã vẫn luôn rất kính trọng người già, ngoại trừ những kẻ già mà không kính như con cóc ghẻ từng gặp ở Đoạn Nghĩa Lâu.

Chương 254: Vượt qua cửu châu để gọi ngươi

Nói miệng không bằng không chứng, vậy nên khi đang tự giới thiệu, Từ Hiền còn lấy một thứ đồ vật ra khỏi tay áo.

Đó là một chiếc lệnh bài nhỏ làm bằng bạc trắng, mặt trước có một chữ “Bao” do ngũ sắc đá quý khác nhau ghép lại mà thành, mặt sau thì là hai chữ “Ngạo Thiên”, thể hiện danh tự của kẻ đã tặng chiếc lệnh bài này cho Từ Hiền.

Đương nhiên, lệnh bài thì ai cũng có thể làm giả, vậy nên dựa theo hướng dẫn của Bao công tử, Từ Hiền ấn mạnh ngón tay cái vào một điểm nào đó trên lệnh bài, sau đó vận chân khí truyền vào, khiến cho chữ “Bao” bắt đầu sáng lên nhấp nháy, trông khá là lung linh rực rỡ.

Nghe một tiếng “ừm” già nua phát ra từ phía đối diện, Từ Hiền liền thu lệnh bài vào rương chứa đồ, vừa ngẩng đầu lên thì đã thấy Bao Dịch Vũ đứng ngay trước mặt mình, vẻ mặt mừng rỡ giữ chặt lấy tay hắn mà hỏi rằng: “Từ thiếu hiệp, ngươi chính là La Quán Trung đó sao?”

‘Lại tới rồi.’ Thầm than một tiếng, Từ Hiền cũng không cho là Bao Ngạo Thiên tiết lộ gì đó, dựa vào chút trí tuệ của mình, hắn có thể đoán được tại sao Bao Dịch Vũ lại biết bản thân là người viết ra Tam Quốc Diễn Nghĩa.

Kẻ ngoài cuộc không biết, nhưng người nhà Bao thị lẽ nào lại chẳng rõ La Quán Trung chính là do Bao Ngạo Thiên mời chấp bút cho Thiên Hạ Kỳ Văn hay sao?

Lại dựa vào việc Từ Hiền nắm giữ cái lệnh bài đại biểu cho thân phận hảo hữu của Bao tứ công tử, thật không khó để Bao Dịch Vũ có thể nhìn ra “bộ mặt thật” của hắn.

Nhưng Từ Hiền vẫn giữ vững nguyên tắc của mình, cho nên rất là nghiêm túc lắc đầu đáp rằng: “Bao lão hiểu lầm, Từ Hiền cũng không phải La Quán Trung, kẻ hậu sinh này chỉ là người thay La tiên sinh kể lại Tam Quốc Diễn Nghĩa mà thôi.”

“Được, được. Bút danh mà, lão đầu này hiểu được.” Bao Dịch Vũ nghe xong chỉ cười xòa, hiển nhiên là không tin lời “ngụy biện” của hắn.

Thậm chí thấy Từ Hiền nói vậy, lão lại càng tin rằng hắn chính là La Quán Trung. Mà một khi Bao Dịch Vũ đã nhận định như thế, thì dù Từ Hiền có là Tô Tần, Trương Nghi tái thế cũng không cách nào thuyết phục được lão.

“Bao lão…” Từ Hiền còn định nói gì đó, nhưng chưa kịp thành câu đã bị Bao Dịch Vũ ngắt lời:

“Đừng Bao lão, Bao lão xa lạ như vậy. E hèm, nếu ngươi đã là chí giao hảo hữu của tiểu tứ, vậy cứ theo nó gọi lão đầu này một tiếng tam thúc công là được, ta lại bảo ngươi tiểu La, cứ như vậy đi nhé.”

Từ Hiền nghe vậy cười khổ: “Vậy thì đúng là vinh hạnh của kẻ hậu sinh. Nhưng tam thúc công ngài gọi nhầm, ta là tiểu Hiền chứ không phải tiểu La.”

“Lão hủ biết rồi, tiểu La.”

“Ây…”

“Tiểu La, người này lại là ai? Lưng hùm vai gấu, nhân cao mã đại, lẽ nào chính là Trương Phi, Trương Dực Đức?” Không thèm để ý đến sự phản kháng yếu ớt của Từ Hiền, Bao Dịch Vũ nhoáng cái đã chạy đến nắm lấy cánh tay của Lý Tự Thành.

Chớ thấy lão già yếu mà coi nhẹ, bị Bao Dịch Vũ giữ lại một tay, Lý Tự Thành vậy mà khí thế của lão vô hình áp đảo, trong lòng chẳng sinh ra được bao nhiêu ý nghĩ kháng cự.

‘Cùng là Tiên Thiên tầng tám, nhưng con cóc ghẻ Hàn Phá kia sợ là không qua được ba mươi hiệp trước vị tam thúc công này.’ Từ Hiền thầm nghĩ, Bao Dịch Vũ có thể xếp hạng thứ ba về chiến lực trong số những cao thủ Tiên Thiên mà hắn biết.

Đứng đầu tất nhiên chính là Hứa phu nhân, hạng hai thì chính là Tiểu Lộc Nữ Hiệp.“Lão gia gia, ta là Sấm Vương Lý Tự Thành, là đệ tử của tiên sinh, không phải Trương Phi.”

Chẳng cần Từ Hiền lên tiếng, hắn liền nghe được gã đệ tử khai môn nhà mình tự mình đáp lại Bao Dịch Vũ. Hiển nhiên là gã vẫn nhớ kỹ Lý Bất Mặc từng nói ra giang hồ phải xưng danh hiệu lẫn danh tính cho người ta biết, vậy nên rất là thành thật làm theo.

Nghe Lý Tự Thành báo danh hiệu, Từ Hiền còn tưởng rằng Bao Dịch Vũ sẽ không thích, nào ngờ chỉ nghe lão cười ha hả bảo rằng:

“Ha ha, Sấm Vương sao? Thật là một danh hào vang dội. Lão gia gia nói cho ngươi biết, ta mấy chục năm trước có mấy danh xưng còn vang dội hơn ngươi, Cửu Thiên Thần Long a, Càn Khôn Chúa Tể a, Hiệp Khách Chí Tôn a, nghĩ lại cũng thật hoài niệm.”

Nói xong lại dắt tay gã và Từ Hiền kéo vào trong nhà, trên gương mặt đầy vết nhăn vẫn giữ nguyên nụ cười niềm nở.

Dựa vào thái độ nãy giờ của lão, ai cũng sẽ tưởng rằng Bao Dịch Vũ rất yêu thích Tam Quốc Diễn Nghĩa, và sự thật cũng chính là như vậy.

Nhưng nguyên nhân để lão yêu thích Tam Quốc không phải vì nội dung của nó đặc sắc cỡ nào, mà chỉ bởi vì nó khiến cho Giang Hồ Nhật Báo phát triển.

Giang Hồ Nhật Báo là sản nghiệp của Bao thị, nhật báo phát triển thì cũng đồng nghĩa với việc Bao thị phát triển. Đối với một kẻ vô cùng yêu mến gia tộc của mình như Bao Dịch Vũ, việc lão có thái độ tốt như vậy với sư đồ Từ Hiền cũng là điều dễ hiểu.

Từ Hiền không rõ điều đó, chỉ coi vị tam thúc công này là một người hâm mộ nhiệt thành của Tam Quốc.

Theo lão bước vào trong gian nhà nhỏ, Từ Hiền vốn tưởng nó cũng sẽ giống Huyền Kiếm phủ ty, trong ngoài bất nhất, nhưng chân tướng lại khiến hắn cảm thấy bất ngờ.

Ngoài nhỏ thì trong cũng nhỏ, ngoài cũ thì trong cũng cũ, tường gạch bình thường, sàn nhà phổ thông, thảm trải rẻ tiền, đồ gỗ bình dân, các loại đồ vật trang trí như bình gốm, tranh chữ cũng có, nhưng dựa vào nhãn lực của mình, Từ Hiền có thể nhìn ra chúng đều là hàng vỉa hè, chớ nói đồ cổ, dù là tác phẩm của danh gia cũng không tính.Chi nhánh Giang Hồ Nhật Báo này tựa như một ngôi nhà của thường dân, không nghèo khổ cũng chẳng giàu có, bình bình đạm đạm, phổ phổ thông thông.

Chỉ có thể nói, tình yêu gia tộc của Bao Dịch Vũ quả thật to lớn, mặc dù thân phận trưởng bối cộng thêm chức quản sự chi nhánh đầy béo bở có thể mang tới cho lão một số tài phú to lớn, Bao Dịch Vũ chỉ giữ lại một phần nhỏ sao cho đủ ăn đủ mặc là được, còn phần lớn đều trả lại Long Đằng quận để góp công bồi dưỡng con em Bao thị.

Theo lão nói thì đó chính là bản thân tư chất ngu độn, hưởng dụng nhiều tài nguyên như vậy để làm gì, chẳng bằng dùng để kiến thiết gia tộc có phải là tốt hơn hay không?

Cách nói này của Bao Dịch Vũ chẳng khác gì một cú tát thẳng mặt Bao Ngạo Thiên, nhưng Bao tứ công tử của chúng ta tâm chí kiên nghị cỡ nào, sao lại vì đó dao động cho được, nên ăn cứ ăn, nên xài cứ xài, vung tay quá trán vẫn cứ là chuyện cơm bữa.

Nếu không vì biết y thuở nhỏ gặp chuyện bất hạnh, lại thêm công lập ra chuyên mục Thiên Hạ Kỳ Văn có cống hiến to lớn cho Bao thị, e rằng vị tam thúc công đức cao vọng trọng này đã lao đến bên cạnh Bao Ngạo Thiên để răn dạy mỗi ngày.

Tạm gác lại vấn đề chi tiêu của Bao công tử, lúc này đây, chủ khách đều đã an tọa, sau khi cùng Từ Hiền nhấp xong một ngụm trà giá rẻ, Bao Dịch Vũ mới hiền lành hỏi rằng:

“Tiểu La, hôm nay ngươi ghé lại chỗ này, có phải là gặp chuyện gì khó giải quyết? Không cần ngại, cứ việc nói ra, tam thúc công nhất định giúp ngươi làm chủ.”

Chẳng hỏi Từ Hiền đến từ đâu, cũng không hỏi vì sao hắn lại xuất hiện tại Hồng Lộ thành, lão chẳng hề vòng vo tam quốc, trực tiếp vô thẳng vấn đề.

Đối với việc để Bao Dịch Vũ đổi giọng xưng hô, Từ Hiền biểu thị bó tay bất lực, chỉ có thể làm như không thấy, từ tốn đáp lại:

“Không giấu gì tam thúc công, tiểu Hiền hôm nay đến đây đương nhiên có chuyện muốn nhờ, nhưng đó cũng không phải phiền phức gì khó giải. Hậu sinh chỉ là muốn mượn dùng Cửu Châu Đại Lạt Bá để liên lạc với Ngạo Thiên huynh mà thôi, không biết có được hay chăng?”

Chi nhánh của Giang Hồ Nhật Báo trải khắp cửu châu, nhưng có hơn chín thành chi nhánh đều không được sở hữu【Cửu Châu Đại Lạt Bá】, nhưng vừa hay Giang Hồ Nhật Báo tại Hồng Lộ thành lại có, dù sao người quản sự nơi đây chính là Bao Dịch Vũ.

Cũng như【Truyền Ngôn Lạt Bá】có tác dụng truyền âm, công năng của【Cửu Châu Đại Lạt Bá】cũng chẳng khác gì.

Chỉ là thay vì bị giới hạn tám trăm dặm, phạm vi truyền âm xa nhất của【Cửu Châu Đại Lạt Bá】là toàn bộ cửu châu Trung Nguyên. Chỉ cần không đến ngoại vực, dù là ở bất cứ đâu thì món Đạo Khí giá trị liên thành này cũng có thể truyền âm tới.

Đương nhiên, công năng bá đạo như vậy cũng đi kèm với việc phí tổn mỗi lần sử dụng đều rất cao, vậy nên nếu không phải có tin tức gì quá quan trọng cần truyền tải, lúc bình thường sẽ không có ai dùng tới nó.

Cho rằng Từ Hiền chính là La Quán Trung, Bao Dịch Vũ đương nhiên sẽ không từ chối yêu cầu của hắn, dù sao một lần sử dụng Đại Lạt Bá chẳng đáng là gì so với đóng góp của hắn cho Bao thị.

Chỉ là ôm tâm thái nếu có thể tiết kiệm cho gia tộc thì tiết kiệm, Bao Dịch Vũ tò mò hỏi rằng: “Tiểu La à, chớ trách lão đầu này nhiều chuyện, ngươi muốn liên lạc với tiểu tứ là vì vấn đề gì, có tiện nói ra hay không?”

Từ Hiền nhẹ lắc đầu cười, khẽ đáp: “Cũng không phải chuyện gì khó nói. Việc là như vầy…”

Chương 255: Từ tiên sinh và căn phòng bí mật

Nghe Từ Hiền nói xong hai vấn đề của hắn, Bao Dịch Vũ liền biết không thể tiết kiệm phí tổn cho【Cửu Châu Đại Lạt Bá】được rồi, bởi vấn đề đầu tiên lão có thể giải quyết được, nhưng vấn đề thứ hai thì nhất định phải liên lạc với Bao Ngạo Thiên.

Vì Bao Ngạo Thiên là người phụ trách tuyệt đối của Thiên Hạ Kỳ Văn, Từ Hiền có tân tác muốn đăng, vậy tất nhiên không thể không liên lạc với y.

Đối với tác phẩm thứ hai của “tiểu La” sau Tam Quốc, chính bản thân vị tam thúc công này cũng hết sức mong chờ.

Bao tứ công tử mặc dù tính tình quái dị nhưng làm người quả thật rất trọng chữ tín, dù là trưởng bối trong nhà như Bao Dịch Vũ, y cũng không nói cho biết tác giả Tam Quốc Diễn Nghĩa, Bạch Xà Truyện, Liêu Trai là cùng một người, thế nên trong mắt Bao Dịch Vũ thì Từ Hiền chỉ mới có một bộ sách đầu tiên là Tam Quốc mà thôi.

Bao Dịch Vũ không biết, và cũng không bao giờ biết rằng rằng tác phẩm thứ hai mà lão nghĩ thật ra mới đúng là tác phẩm đầu tiên của Từ Hiền.

Tặc lưỡi thành tiếng, ánh mắt lão nhìn hắn tràn đầy thân thiết và yêu thích, than thở mà rằng:

“Ôi chao, tiểu La ngươi không những văn bút hơn người, tài hoa kiệt xuất, đến cả nhân phẩm cũng là cao thượng như vậy, trạch tâm nhân hậu, càng thêm đáng quý. Ngươi yên tâm, muốn báo tin dữ cho nhà họ Cố không cần phiền tới tiểu tứ, mấy chuyện như vậy thì lão đầu này chắc chắn giải quyết nhanh hơn nó.”

Từ Hiền không có gì để phản bác, đúng là có một số chuyện thì lão niên sức yếu chắc chắn nhanh hơn thanh niên trai trẻ, muốn chậm hơn cũng không được.

Ví dụ như tốc độ lão hóa, lại ví dụ như… khụ khụ.

Nói tóm lại, Bao Dịch Vũ đồng ý giúp Từ Hiền liên lạc với gia quyến nhà họ Cố, không những khiến Từ Hiền có thể sớm hoàn thành nhiệm vụ, mà còn tiết kiệm không ít phí tổn sử dụng Đại Lạt Bá, quả thật là cục diện song thắng, nên cả hai đều chẳng có lý do gì để từ chối.

Gật đầu một cái, Từ Hiền chắp tay mà rằng: “Vậy Từ Hiền xin thay mặt Cố gia cảm tạ tam thúc công rồi. Tam thúc công, thời gian không chờ người, hay là bây giờ…”

Từ Hiền để lửng câu nói, nhưng Bao Dịch Vũ biết hắn muốn gì.

Trước phong cách hành sự như sấm vang gió cuốn của hắn, lão rất là tán thành, bởi chính bản thân lão là một người làm nghề truyền thông, đương nhiên coi tốc độ là yếu tố ưu tiên hàng đầu.

Mỉm cười với vẻ tán dương, Bao Dịch Vũ cũng không tiếp tục nhiều lời, chỉ điều khiển chiếc Thiên Cơ Xa dưới thân lăn đến gian sau.

Phải, trong lúc đôi bên trò chuyện ban nãy, vị tam thúc công này tỏ ra khá là thích thú với công cụ thay đi bộ của Từ Hiền, thế là hắn cũng thuận nước dong thuyền, lấy một chiếc Thiên Cơ Xa dự phòng trong không gian trữ vật ra làm lễ gặp mặt cho Bao Dịch Vũ.

Đương nhiên, thân là kẻ bề trên, Bao Dịch Vũ cũng hiểu được đạo lý có qua có lại, chỉ nhận mà không cho thì lại kỳ. Hơn nữa đối với kẻ hậu sinh tiểu La này, dù là về lợi ích mà hắn mang lại cho gia tộc, hay là nhân phẩm, tướng mạo, võ công thì lão đều rất hài lòng, cho nên rất là hào phóng tặng cho hắn món bội sức mình đã đeo bên người hơn bốn mươi năm.

Không phải ngọc bội mà là mộc bội, món trang sức đó là thứ duy nhất đáng giá trên người Bao Dịch Vũ, nếu không phải nó là vật lão từng đạt được trong một lần xông xáo bí cảnh thời trẻ, có giá trị kỷ niệm cao, e rằng trước đó vị tam thúc công này cũng đem ra cống hiến cho gia tộc mất rồi.

Cũng nhờ vậy mà cuối cùng lại làm lợi cho Từ Hiền.

Mặc dù Bao Dịch Vũ nói nó không hề đáng tiền, nhưng dựa vào ánh lục quang mà mình thấy được thông qua thiên nhãn, hắn có thể xác nhận loại gỗ làm nên chiếc mộc bội này có phẩm chất Hi Hữu.Hơn nữa trùng hợp làm sao nó lại còn là một chủng Đào Mộc biến dị, là loại vật liệu không thể nào thích hợp hơn để chế tác【Đào Mộc Kiếm】.

【Vạn Nguyên Mộc Hạp】vẫn còn thừa một vị trí, chỉ cần hắn hoàn thành nhiệm vụ vực dậy tiệm quan tài Vương thị là có thể bắt tay vào chế tạo ngay.

Tạm thời gác chuyện đó sang một bên, lúc này thì sư đồ Từ Hiền đã theo Bao Dịch Vũ bước vào một căn phòng… lớn, lớn đến kỳ lạ.

Kỳ lạ không phải diện tích của căn phòng này có bao nhiêu rộng rãi, mà chỉ là không tính chiều dọc thì bề ngang của nó cũng đã dài gấp năm lần bề ngang của gian nhà.

Thế mới biết, chi nhánh Giang Hồ Nhật Báo cũng ẩn chứa càn khôn như Huyền Kiếm phủ ty, chỉ là giấu càng sâu mà thôi.

Rộng lớn thì rộng lớn, nhưng đó cũng là điểm đặc biệt duy nhất của căn phòng này, ngoài ra chẳng còn gì khác, so với phòng khách còn đơn sơ gấp bội.

Hàng loạt các giá sách dựng quanh tứ phía, bên trên chất đầy sách báo, ở giữa căn phòng là một chiếc bàn dài với văn phòng tứ bảo.

Bốn gã thanh niên ngồi ở bốn góc bàn, trước mặt mỗi người ngoài giấy bút ra còn có một món đồ nhỏ trông như kèn bầu cùng với một tấm kính bát quái, trông hoàn toàn lạc quẻ với những vật dụng khác trên bàn.

Nhưng nói đến kỳ dị nhất phải là thứ bọn họ đeo trên đầu, một chiếc… tai nghe vừa nhìn đã thấy nặng nề với thiết kế thuần kim loại, phần chụp tai được bọc một lớp da chồn dày cộm, ai cũng có thể tự tưởng tượng được sẽ nóng bức cỡ nào chứ chẳng cần phải đeo.

‘Đấy chính là Truyền Ngôn Lạt Bá sao? Tấm kính bát quái kia là để định vị?’ Từ Hiền nghĩ thầm, mặc dù đã nghe Bao Ngạo Thiên nhắc qua, nhưng đây mới là lần đầu tiên hắn được nhìn thấy công cụ truyền tin đắc lực nhất của giới báo chí.
‘Tin truyền tám trăm dặm, người này truyền người kia, chẳng cần bao nhiêu thời gian là có thể để tin tức ở Giả Châu tới được Lâm Châu. Mặc dù so ra kém mạng vô tuyến rất nhiều, nhưng có thể làm được như vậy cũng không tệ rồi.’

Trong lúc Từ Hiền suy nghĩ lung tung về tiến độ phát triển của khoa học kỹ thuật trong tương lai, bốn gã thanh niên kia đã nhận ra sự hiện diện của Bao Dịch Vũ, có điều họ không hề đứng dậy chào hỏi, vẫn cứ ngồi cặm cụi ghi chép, biên soạn tin tức bản thân nhận được hôm nay, chỉ hô một tiếng “quản sự” rồi tiếp tục tập trung toàn bộ tinh lực vào công việc của mình.

Bao Dịch Vũ cũng không đả động gì tới bốn người, chỉ ra hiệu cho Từ Hiền đi theo lão đến góc phòng hướng mười giờ.

Từ Hiền đương nhiên sẽ không làm chuyện dở hơi như bắt chuyện với bốn gã thanh niên có tu vi dao động từ Hậu Thiên thất trọng đến thập nhị trọng kia, Lý Tự Thành lại càng không, sư đồ hai người chỉ im lặng theo sau Bao Dịch Vũ mà thôi.

Lúc đi ngang bàn làm việc của bốn người kia, thuận mắt nhìn xuống bản ghi chép của kẻ gần nhất, Từ Hiền liền bất ngờ phát hiện kẻ này thế mà đang viết về Thiên Hồ Hiệp.

Đầu tiên giới thiệu sơ qua một vài chiến tích trước đó của hắn như săn giết Sát Thần Môn đồ tại biên thùy Giả Châu, xuất thủ tương cứu Thi Quân tại Đoạn Nghĩa Lâu, sau đó mới tiến vào chính đề, kể rõ chi tiết Thiên Hồ Hiệp vạch trần độc kế của Lang Nha Lão Tổ, lời văn sinh động như tận mắt chứng kiến, theo Từ Hiền đánh giá là có trình độ của nghề【Tiểu Thuyết Gia】cấp năm, cấp sáu.

‘Không lấy chân thân hành sự quả nhiên là chính xác, có chuyện gì cũng do Thiên Hồ gánh chịu, nào liên quan đến Từ Hiền ta đây.’

Trong bụng mừng thầm, đi qua hàng loạt giá sách, Từ Hiền theo Bao Dịch Vũ tiến đến góc phòng, chỗ này ngoại trừ hai kệ sách được đặt vuông góc với nhau thì không còn gì khác, nhưng hắn không hề thắc mắc điều gì, vẫn cứ kiên nhẫn đợi hành động kế tiếp của lão.

Cũng chẳng khó đoán, thấy Bao Dịch Vũ đưa tay sờ soạn một quyển cổ thư trên chiếc kệ bên trái, Từ Hiền nhủ thầm một tiếng ‘quả nhiên như thế’, bình tĩnh chờ đợi mật thất mở ra.

Nhưng có một sự thật là sau khi Bao lão đầu ấn xuống cơ quan, vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra.

Đương lúc Từ Hiền coi là cơ quan mật thất đã báo hỏng, cử động kế tiếp của vị tam thúc công này lập tức khiến hắn được mở rộng tầm mắt.

Chỉ trong nhất niệm, khí thế của Bao Dịch Vũ chợt như càn khôn hoán chuyển, từ một lão già gần đất xa trời biến thành cuồng sư mãnh hổ, hai tay hóa thành vô số tàn ảnh, một hơi ấn liền tám mươi hai quyển sách nằm trên hai chiếc kệ, quyển nào ở gần thì trực tiếp dùng tay ấn xuống, quyển nào ở xa thì mượn cương khí chạm tới, trình độ khống chế tinh chuẩn như thần, không làm hư hại bất cứ một quyển nào.

Thiên nhãn lướt qua, Từ Hiền vừa rồi đếm được trên hai chiếc kệ sách này có hết thảy ba trăm sáu mươi lăm quyển, đối ứng với ba trăm sáu mươi lăm ngày trong năm.

Nếu lấy từ trái qua phải, từ trên xuống dưới, vị trí quyển sách đầu tiên mà Bao Dịch Vũ ấn xuống vừa hay đối ứng với ngày hăm ba tháng ba, tức là hôm nay.

‘Lại thêm tám mươi hai chỗ cơ quan còn lại, nếu trình tự mở khóa lẫn số cơ quan cần mở đều thay đổi qua từng ngày…’ Chỉ một chỗ chi nhánh đã vậy, Từ Hiền không tưởng tượng ra được bảo khố của Bao thị lại còn có cơ quản bảo mật tinh vi cỡ nào.

Rừừmm…

Chờ kệ sách hai bên tách ra, để lộ một gian phòng bí mật, Bao Dịch Vũ liền khôi phục lại bộ dạng già yếu ban đầu, sau đó lăn bánh tiến vào, đồng thời ra hiệu cho sư đồ Từ Hiền theo sau.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau