HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 246 - Chương 250

Chương 246: Từ tiên sinh và Trương đội trưởng

“Trương đại nhân?” Từ Hiền đáp một tiếng, lập tức để lộ thân phận của người này, không phải một trong hai tên Huyền Kiếm Vệ được hắn cứu mạng trong hầm mỏ bỏ hoang thì còn ai vào đây.

“Từ tiên sinh, là ai khiến ngươi ra nông nỗi này?” Từ Hiền vừa ngoái đầu lại, liền thấy Trương kiếm vệ hùng hổ chạy đến, mặt đầy lửa giận chỉ vào chiếc Thiên Cơ Xa của hắn.

Gặp họ Trương phẫn nộ ra mặt, Từ Hiền liền biết kẻ này hiểu lầm, thế là đành giải thích: “Trương đại nhân hiểu lầm, tại hạ vốn không hề gì, chỉ là sử dụng công cụ thay đi bộ mà thôi, coi như là ngựa.”

Nói xong còn đung đưa hai chân cho Trương kiếm vệ thấy rõ chân mình vẫn được vẹn nguyên.

Không chờ Từ Hiền giải thích xong thì Trương kiếm vệ cũng biết là bản thân hắn hiểu lầm, chẳng qua trước đó vì quá phẫn nộ nên không để ý, chứ dựa vào sự nhạy cảm của cao thủ Tiên Thiên cảnh, sao hắn lại không cảm nhận được sức sống mãnh liệt từ đôi chân của Từ Hiền cơ chứ.

Nhưng nghe Từ Hiền nói lấy xe lăn làm công cụ thay đi bộ, lão Trương không cách nào giấu đi vẻ quái dị trên mặt mình, chỉ có thể chắp tay than rằng: “Từ tiên sinh quả là bậc kỳ nhân, con ngựa này của ngươi cũng thật… đặc biệt.”

Từ Hiền giống như không thấy nét mặt quái dị của Trương kiếm vệ, chỉ khoát tay mà rằng: “Chút trò vặt, không đáng nhắc tới. Trương đại nhân…”

Họ Trương vội cắt lời hắn: “Ta sao dám làm đại nhân trước mặt Từ tiên sinh, chẳng phải đã nói rồi sao, ngươi cứ gọi ta một tiếng lão Trương là được.”

Thấy Trương kiếm vệ nhăn mặt nhíu mày, Từ Hiền cũng đành đổi giọng xưng hô: “Vậy Từ Hiền đành mạo phạm gọi ngươi một tiếng Trương lão ca vậy. Trương lão ca, ngươi cưỡi ngựa lao nhanh mà tới, có phải là còn có công vụ gì? Nếu thế, ngươi vẫn là tranh thủ thời gian giải quyết đi thôi, chờ tại hạ và đồ đệ nhập thành, chúng ta lại ôn chuyện sau cũng được.”

Nghe Từ Hiền nói xong, họ Trương liền nở nụ cười đắc ý vỗ vỗ vào cái rương gỗ treo bên hông ngựa, hí hửng nói rằng: “Trước đó quả thật có công vụ, nhưng giờ thì xong rồi, chỉ cần về phủ ty bàn giao chi tiết nữa mà thôi.”

Liếc mắt đến cái rương gỗ, dựa theo kích thước của nó, Từ Hiền đoán rằng bên trong rất có khả năng là thủ cấp của một tên tội phạm truy nã.

Trong lúc Từ Hiền đoán già đoán non, Trương kiếm vệ lúc này mới nhìn về phía Lý Tự Thành, chắp tay lại khách khí gọi một tiếng “Lý thiếu hiệp”. Họ Trương đã từng được lĩnh giáo qua thần lực của gã, biết tên đồ đệ này của Từ tiên sinh cũng hết sức lợi hại, nên nào dám lãnh đạm.

Có điều nghe Từ Hiền nói tới chờ hắn và Lý Tự Thành vào thành rồi lại ôn chuyện, Trương kiếm vệ có vẻ kinh ngạc hỏi rằng: “Từ tiên sinh ngươi muốn xếp hàng chờ đăng ký sao?”

Rồi nhìn một hàng dài người xếp đằng trước sư đồ Từ Hiền, lão Trương chợt vỗ trán một cái, sau đó chắp tay lại tỏ vẻ hối lỗi, nói:

“Từ tiên sinh ngươi trợ giúp Huyền Kiếm Phủ truy diệt hung phạm, vốn nên được nhận Phủ Ngoại Lệnh, không cần phải xếp hàng chờ xác minh thân phận khi ra vào trọng thành. Chỉ là hôm đó từ biệt đến nay ta và lão Lý vẫn chưa gặp lại ngươi, vậy nên không thể dẫn ngươi đến phủ ty nhận lệnh bài được.”

Từ Hiền khoát tay ý bảo đó nào phải lỗi của lão Trương, chỉ cười nhạt nói rằng: “Hóa ra còn có thứ tiện lợi như vậy, đa tạ Trương lão ca nhắc nhở. Chờ tại hạ và Tự Thành vào thành, đành phải nhờ ngươi dẫn tiến phủ ty nhận lệnh bài rồi.”

Trương kiếm vệ lại lắc đầu bảo: “Không cần chờ, không cần chờ! Có lão Trương ta ở đây, Từ tiên sinh và Lý thiếu hiệp không cần xếp hàng, cứ theo ta vào thành là được.”

Nói xong lại cười có chút đắc ý: “Hắc, không giấu gì Từ tiên sinh, nhờ ơn của ngươi mà lão Trương này đã kiếm đủ công huân, được thống lĩnh đề bạt lên làm đội trưởng, tiểu tử đang thủ vệ cửa thành hôm nay chính là do ta quản lý.”

Thấy Trương kiếm vệ đưa tay làm tư thế mời, Từ Hiền liền khiển Thiên Cơ Xa rời hàng, song hành cùng hắn, mỉm cười nói rằng: “Hóa ra là Trương đội trưởng, thất kính, thất kính!”

“Hắc hắc…”
Lý Tự Thành không nói gì, chỉ thoát khỏi trạng thái quan tưởng, theo sát đằng sau hai người.

Chờ cho bóng dáng của ba người biến mất sau cổng vòm, đám nhân sĩ giang hồ đang xếp hàng mới bắt đầu xôn xao bàn tán.

“Ta phi, lại là ưng khuyển triều đình!”

“Nhỏ giọng thôi, Huyền Kiếm Đội Trưởng, ít nhất cũng là cao thủ Tiên Thiên. Kẻ được trao tặng Phủ Ngoại Lệnh, hoặc có bản lĩnh hơn người, hoặc cũng có tu vi như thế, không phải chúng ta có thể trêu chọc.”

“Phi! Ta mới không sợ, sống có gì vui, chết có gì buồn, khoái ý ân cừu mới là thứ mà kẻ hiệp khách chân chính theo đuổi, khiếp sợ cường quyền thì đáng gì bậc trượng phu?”

“Tiểu huynh đệ, ngươi là trộm tiền cha mẹ ra lăn lộn giang hồ phải không, Hậu Thiên nhị trọng như ngươi chỉ là tôm tép, nói gì hiệp khách, tranh thủ về nhà đi thôi.”

“Hừ, chớ khinh thiếu niên nghèo. Võ công thấp kém có thể đề thăng, nhưng đạo tâm hèn yếu sao xứng danh cường giả? Cho ta thời gian ba năm, nhất định có thể trở thành cao thủ muôn người ngưỡng mộ.”

“Bằng tính khí này của người, có thể sống được ba tháng đã là tạ ơn trời Phật. Huynh đệ, nghe ta khuyên, ngươi không thích hợp lăn lộn giang hồ, đừng vì hoang ngôn của mấy bộ tiểu thuyết mà uổng tánh mạng.”

“Thiên Hạ Kỳ Văn hại người, Võ Phá Vân Tiêu hại người a! Biết bao thiếu niên vì đó ôm mộng giang hồ, cuối cùng đều chết yểu mạng. Giang hồ là hiểm ác, tàn khốc, trên đời này làm gì có ai được linh hồn của võ lâm thần thoại chỉ điểm, học toàn Tuyệt Học, Chân Kinh cơ chứ.”

Một vị hảo thủ Hậu Thiên thập nhị trọng lắc đầu than thở không thôi. Y lại không biết rằng, kẻ vừa lăn bánh ngang qua bên cạnh mình khi nãy, tuy không có linh hồn võ lâm thần thoại chỉ điểm, nhưng lại sở hữu một loại bàn tay vàng còn đáng sợ hơn.



Không biết có người đang mắng chửi chuyên mục do Bao huynh sáng lập, Từ Hiền và đệ tử nhà mình lúc này đã vào thành một cách dễ dàng.Quả đúng như Trương kiếm vệ nói, quan thủ vệ chính là cấp dưới của hắn, chẳng cần thủ tục gì rườm rà, lão Trương chỉ cần nói đôi ba câu là giải quyết gọn gàng.

Vậy mới thấy, dù là thế giới nào đi chăng nữa, chỉ cần có quan hệ thì làm chuyện gì cũng khó gặp trở ngại.

Bước vào nội thành, nói thế nào đây nhỉ, Hồng Lộ Thành quả thật là nơi phồn hoa nhất mà Từ Hiền từng thấy. Đương nhiên chỉ giới hạn ở Đại Xương, bởi hắn từng một lần đặt chân đế đô Đại Vĩnh rồi.

Đường trải đá xanh đều thẳng tắp, hai bên đường kiến trúc san sát, nhà gạch mái ngói, cửa gỗ thượng hạng, nhiều tầng lầu cao, dọc đường có đủ loại cửa tiệm lớn, tửu lâu, trà các, châu báu, gấm vóc, trang trí hết sức cao đại thượng, dù là bán hàng rong thì quầy hàng cũng hết sức sạch sẽ, gọn gàng.

Khắp phố người qua kẻ lại, tuy không đến mức đông nghìn nghịt nhưng cũng hết sức náo nhiệt, bậc đại phú thì mặc cẩm y hoa phục, vàng bạc đeo đầy người, kẻ bình dân thì dù áo vải nhưng cũng không hề sờn rách, trong tay cũng có ít bạc để tiêu xài đây đó.

Nhân sĩ giang hồ càng là nhiều vô số kể, ước chừng cứ ba, năm thường dân lại lẫn một người biết võ công, nhưng không kẻ nào gây gổ sinh sự, ai cũng dắt ngựa đi đường, chậm rãi từng bước, bộ dạng rất là tuân thủ vương pháp.

Cả thành tận phồn hoa, bách tính được an bình, Hồng Lộ Thành trong mắt Từ Hiền lúc này chỉ có thể miêu tả bằng hai câu ấy.

“Người giang hồ nếu ai cũng chịu thủ quy củ như thế, vậy thiên hạ này lại biết bao tốt đẹp!”

Nghe Từ Hiền khẽ thán, Trương kiếm… giờ phải gọi là đội trưởng, Trương đội trưởng khịt mũi một tiếng, giọng điệu khinh thường:

“Hừm, Từ tiên sinh không biết đó thôi, không phải bọn chúng chịu thủ quy củ, mà là không thể không thủ quy củ. Hồng Lộ Thành thiết lập Huyền Kiếm phủ ty, thường có Huyền Kiếm Vệ xuất hành tuần tra, ba năm trước lại bắt tay hợp tác với Hồng Anh Hội duy trì trị an, đừng nói là Tiên Thiên cảnh, dù là Huyền Tàng nếu dám gây chuyện cũng phải bị cạo một lớp da.”

Nói đoạn lại bổ sung thêm:

“Từ tiên sinh, ban nãy ngươi xếp hàng chờ vào thành, chắc cũng thắc mắc tại sao quá trình đăng ký lại lâu như vậy chứ? Đó là bởi vì quan thủ vệ phải dùng Vấn Tâm Sách để tra xét tội lỗi, dùng Khắc Diện Thư để lưu lại thông tin của nhân sĩ giang hồ nhập thành, quả thật có chút lằng nhằng, nhưng lại cần thiết.”

“Vấn Tâm Sách chính là…”

Nhất tâm nhị dụng thành thạo vô cùng, Từ Hiền vừa lấy tai trái tiếp thu nội dung Trương đội trưởng giải thích, lại vừa dùng tai phải nghe bách tính trong thành rao hàng, mời khách.

“Kẹo hồ lô, kẹo hồ lô đây! Ăn không tiểu đường không lấy tiền!”

“Cơm chiên hoàng kim chính tông đây, thịt là thật, tôm cũng là thật, đảm bảo tươi mới, ăn vào không cần tìm đại phu, một chén cơm chiên gặp thần tiên!”

“Ai mua quan tài, ai mua quan tài không! Nhà có người già sức yếu, kẻ bệnh nan y, sao không chuẩn bị quan tài? Quan tài đại hạ giá, mua ba cái chiết khấu hai thành, mua mười tặng một, chết an yên ngậm cười hồn nhiên, lội chín suối không sợ chết đuối!”

“…”

Chương 247: Thánh thủ thần năng đại thống lĩnh

Theo lời của Trương đội trưởng, Vấn Tâm Sách và Khắc Diện Thư đều là bảo bối thần kỳ do lão đại của Thiên Tử Huyền Kiếm Phủ - Chấp Kiếm Đại Thống Lĩnh sáng tạo.

Dựa vào một loại yếu quyết tuyệt mật, các Huyền Kiếm Vệ có thể thông qua Vấn Tâm Sách để khảo vấn nhân sĩ giang hồ muốn nhập thành, biện rõ thật giả trong lời nói của họ, có thể xem là một môn【Cảm Tâm Quyết】công cộng, chỉ cần hiểu mật quyết thì ai cũng dùng được.

Khắc Diện Thư lại càng thần kỳ hơn, dựa vào loại chu sa đặc chế của Thiên Tử Huyền Kiếm Phủ, bất kỳ ai đã dùng nó để ấn dấu vân tay lên Khắc Diện Thư, chỉ cần kẻ đó dám giết người trong Hồng Lộ Thành thì nhất định sẽ bị quyển sách này phát hiện, hành tung cũng bị Huyền Kiếm Vệ nắm giữ, khó lòng chạy thoát.

Lúc hai quyển kỳ thư này vừa mới được sáng tạo ra chính là thời khắc huy hoàng của Huyền Kiếm Phủ, năng suất tróc nã hung phạm tăng cao đâu chỉ chục lần, khiến cho đại đa số ác nhân trong thiên hạ đều phải sợ mất mật.

Nhưng cũng chỉ được một thời gian mà thôi, bởi sau khi biết được công năng thần kỳ của hai quyển sách kia, bọn ác nhân giang hồ cũng không dại gì mà tiến nhập những nơi được thiết lập Huyền Kiếm phủ ty.

Hoặc nếu có thì cũng là những kẻ sở hữu thủ đoạn có thể đánh lừa được Vấn Tâm Sách và Khắc Diện Thư, ví dụ như tên ác bá Tiên Thiên tầng sáu đang giữ chiếc【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】của sư đồ Từ Hiền.

“…Đông Tây Nam Bắc, thành môn bốn phía đều có thiết lập trạm vấn tâm, mặc dù không thể đảm bảo trăm phần trăm sẽ không để lọt ác đồ nhập thành, nhưng nói chung cũng ngăn được tám, chín phần kẻ gian, hạn chế được rất nhiều phiền phức có thể xảy ra.”

Nhóm ba người vừa đi vừa nói vừa ăn, trong đó Trương đội trưởng nói nhiều nhất, Từ Hiền chú tâm lắng nghe nhất, Lý Tự Thành thì lại là kẻ ăn nhanh nhất.

Mỗi người cầm trên tay một gói cơm chiên hoàng kim, đây là Trương đội trưởng mời, theo hắn bảo thì mùi vị rất không tệ nên muốn để sư đồ Từ Hiền nếm thử.

【Đầu Bếp】cấp ba, đây là đánh giá mà Từ Hiền dành cho người chiên cơm, trình độ này tuy không phải ghê gớm gì, nhưng để đi ra bán hàng rong thì đúng là có thể kiếm đầy bồn đầy bát.

Hơn nữa người bán coi như cũng có lương tâm, quả đúng như quảng cáo, nguyên liệu mà hắn dùng cũng đều là hàng thật, tuy không quá tươi mới nhưng cũng không có vấn đề gì.

Nghe Trương đội trưởng giải thích sơ qua về Vấn Tâm Sách và Khắc Diện Thư, Từ Hiền bèn đặt ra vấn đề:

“Trương lão ca, đối với hành động này của Huyền Kiếm Phủ, Từ Hiền chỉ biết vỗ án tán dương. Nhưng tại hạ cũng có một nghi vấn, nếu hung phạm trà trộn vào thường dân để nhập thành thì làm thế nào mới phải? Cốt nghĩ so với tìm thủ đoạn đánh lừa hai quyển kỳ thư, việc giả làm bá tánh bình thường hẳn là dễ dàng hơn rất nhiều chứ?”

Trương đội trưởng nghe xong liền cười đáp: “Hắc hắc, Từ tiên sinh có điều không biết, thật ra so với vượt qua trạm vấn tâm, muốn lẫn trong đội ngũ thường dân vào thành lại khó hơn gấp vạn lần.”

“Ồ, nguyên nhân ở đâu, tại hạ xin được chờ nghe!”

“Từ tiên sinh có nghe qua Huyền Khí Thạch?” Không nói huỵch toẹt ra một lần, Trương đội trưởng giả vờ bí hiểm hỏi Từ Hiền một câu.

Nhưng thấy Từ Hiền khẽ lắc đầu biểu thị không biết, lão Trương cũng không tiếp tục treo khẩu vị của hắn, chậm rãi giải thích:“Huyền Khí Thạch tuy là một loại kỳ thạch, nhưng bản thân nó lại không có giá trị sử dụng quá cao. Theo ta được biết, độ cứng của nó chỉ tương đương đá xanh bình thường, ngoại hình cũng thua kém đá hoa cương, số lượng thì ít mà còn không dễ khai thác, chỉ có một loại diệu dụng khá gân gà là diễn sinh huyền tướng.”

“Đương nhiên, huyền tướng ở đây chỉ là giả mà thôi, trông thì đẹp chứ không có giá trị thực chiến. Theo đó, chỉ cần truyền nội lực vào Huyền Khí Thạch, nó sẽ tự động diễn sinh ra một loại huyền tướng ngẫu nhiên, hoàn toàn không liên quan gì đến sở học của người truyền khí, vậy nên đến cả giá trị tham khảo cũng không có. Tuy nhiên…”

Nói tơi đây, trên mặt Trương đội trưởng chợt hiện lên vẻ sùng bái, giống hệt như lúc hắn nói về Vấn Tâm Sách và Khắc Diện Thư vậy.

“…đại thống lĩnh chính là thần nhân vậy, có thủ đoạn hóa hủ hủ vi thần kỳ! Lấy Huyền Khí Thạch đến trát một lớp ở của thành, dựa vào đống gân gà đó, lão nhân già ngài ấy lại sáng tạo ra một loại tân trận pháp có thể phân biệt được ai là người tập võ, dù cho có dùng các loại dị pháp che giấu khí tức cũng vô dụng.”

“Lợi hại như thế?” Từ Hiền chợt ngoái đầu nhìn lại thành môn phía xa.

“Khà khà…” Nở nụ cười đầy tự hào, lão Trương đến sát bên cạnh Từ Hiền, thấp giọng nói với hắn:

“Để lão Trương nói cho Từ tiên sinh ngươi biết một bí mật nhỏ. Sở dĩ thu liễm khí tức cũng vô dụng, đó là bởi vì trận pháp không cảm ứng khí tức mà cảm ứng nội lực. Cũng như đặc tính của Huyền Khí Thạch nhưng được cải tiến một bậc, trận pháp do đại thống lĩnh sáng tạo sẽ tự động sinh thành huyền tướng khi có người thân mang nội lực dám bước vào.”

“Cho nên chỉ cần tu thành nội khí, trừ phi có biện pháp di dời công lực, hoặc là trực tiếp tán công, bằng không thì đừng hòng giả dạng thường dân vào thành.”

Từ Hiền nghe xong liền thay Trương đội trưởng nói ra câu này, hơn nữa qua lời của lão Trương, biết về Vấn Tâm Sách, Khắc Diện Thư, biết về trận pháp ở cửa thành, mặc dù chưa từng gặp mặt, nhưng vị Chấp Kiếm Đại Thống Lĩnh kia đã để lại cho hắn một ấn tượng rất sâu sắc.Không ít người từng nói hắn là kỳ nhân dị sĩ, nhưng theo Từ Hiền thấy thì vị đại thống lĩnh này mới phải, mình thì đáng là gì.

“Đại thống lĩnh của quý phủ, quả thật có đại năng vậy!”

Nghe Từ Hiền thán phục, trên mặt Trương đội trưởng liền lộ vẻ tự hào như thể hắn mới là người được khen vậy, cười khằng khặc nói thêm:

“Đó là chuyện đương nhiên. Từ tiên sinh ngươi biết không, thật ra trận pháp dò xét này còn được đại thống lĩnh cải tiến một lần nữa, nhưng nghe nói chi phí rất khủng khiếp nên chỉ được áp dụng ở Trường An.”

“Theo tiền bối trong phủ ty nói với ta, trận pháp ở cửa hoàng thành chẳng những có công năng dò xét mà còn có thể hút đi nội lực của kẻ vào trận, sinh thành huyền tướng có lực chiến không thua gì cao thủ Huyền Tàng thứ thiệt. Đáng tiếc, chẳng kẻ nào dám tới Trường An gây chuyện, vậy nên đây vẫn chỉ dừng lại ở lời đồn, thực hư chưa rõ.”

Từ Hiền nghe xong cũng thấy khó mà tin nổi, nhưng hắn cũng biết lời đồn chẳng thể nào từ không mà có, lòng thầm ghi lại chuyện này, sau đó hỏi ra một nghi vấn khác của mình:

“Trương lão ca, thành môn thủ vệ nghiêm như vậy, quả thật con ruồi khó lọt. Nhưng nếu có kẻ gian không đi đường chính, vụng trộm leo tường thành vào há chẳng phải là nguy rồi sao?”

Nghe vậy, Trương đội trưởng lại nở nụ cười bí hiểm, dang tay chỉ một vòng, sau đó mới nói: “Khặc khặc, nói đến chuyện này liền phải nhắc đến đại thống lĩnh lần nữa. Ban nãy ở ngoài thành, Từ tiên sinh ngươi hẳn là cũng nhìn thấy tinh kỳ cắm đầy trên tường thành chứ, đó thật ra là một phần của kết giới do lão nhân gia ngài ấy bố trí.”

“Bất kỳ kẻ nào, nếu chưa từng ấn vân tay trên Khắc Diện Thư mà dám vào thành, mặc kệ là khinh công cao siêu hay biết độn thổ, những Huyền Kiếm Vệ trấn giữ phủ ty sẽ lập tức phát hiện hành tung kẻ đó. Một khi bị bắt được, nhẹ thì tù ba năm, nặng thì bị phế võ công đày ra biên ải đào khoáng.”

Từ Hiền im lặng gật gù tỏ vẻ đã hiểu, ánh mắt có hơi tối lại, hiển nhiên là bốn chữ “đày ra biên ải” gợi đến một số ký ức không mấy tốt đẹp của hắn.

Nhưng cảm giác tồi tệ này chỉ trong nhất niệm đã bị hắn dùng tâm trí cường đại nghiền nát, lúc đi ngang qua một cửa tiệm quan tài, nghe chủ tiệm rao đến khản cổ, Từ Hiền chợt lộ vẻ khó hiểu:

“Trương lão ca, sinh lão bệnh tử vốn là chuyện bắt buộc của đời người, dù là ở bất kỳ đâu thì ngày nào cũng sẽ có kẻ qua đời, tiệm quan tài vốn không bao giờ thiếu việc làm ăn mới phải, nhưng ta trông chủ tiệm có vẻ bức thiết muốn tìm khách hàng lắm, lại còn giảm giá quan tài? Không lẽ trong thành có rất nhiều tiệm quan tài cạnh tranh hay sao?”

Trương đội trưởng lắc đầu đáp rằng: “Nào có cạnh tranh gì, chủ yếu là vì hắn không bán được quan tài đó thôi, nói đến cũng là kẻ số khổ.”

“Quan tài không bán được?” Từ Hiền nhìn lão Trương với ánh mắt như muốn nói ngươi đùa ta chắc.

Lão Trương nhai nốt ngụm cơm chiên cuối cùng, lấy túi nước treo bên hông ngựa xuống uống rồi giải thích cho Từ Hiền: “Từ tiên sinh ngươi trước đó ở biên thùy, tin tức bế tắc nên không biết cũng phải, chuyện này nói đến phải bắt nguồn từ chính sách của triều đình…”

Chương 248: Khó đoán nhất là đế vương tâm

Nghe Trương đội trưởng nói xong chính sách mới mà cũng không mới của triều đình, Từ Hiền mới biết chuyện gì đang xảy ra, nói như thế nào đây nhỉ, chuyện này liên quan đến một vấn đề khá vĩ mô là sự gia tăng dân số.

Theo tấu sớ mà Hộ bộ thượng thư dâng lên cho hoàng đế đương triều, nhờ quốc vận phồn thịnh, quốc thái dân an, nhân khẩu Đại Xương những năm gần đây có dấu hiệu tăng đột biến, trong thời gian ngắn thì không có vấn đề gì, nhưng về lâu về dài tất sẽ phát sinh tệ nạn.

Đại Xương đến nay đã tồn tại được sáu trăm năm, cơ nghiệp to lớn, chiếm ba phần lãnh thổ thiên hạ, nhưng từ thời thái tổ chiếm ba phần, đến nay là năm Thuần Minh thứ tư vẫn chiếm ba phần, quốc thổ chẳng hề mở rộng mà nhân khẩu ngày một gia tăng, tất có xu thế lâm vào cảnh đất chật người đông.

Nói là đất chật người đông cũng không đúng, bởi nhân khẩu Đại Xương phần lớn tập trung ở Tiền Châu và phía Nam Binh Châu, các vùng còn lại thì lại khá là thưa thớt, nhất là khu vực các quận, phủ thuộc phía Nam, Tây Nam, Đông Nam Giả Châu, dân sinh thưa thớt, kinh tế lạc hậu, còn rất nhiều nơi không người ở.

Triều đình Đại Xương hiển nhiên cũng đã lên kế hoạch khai thác tiềm lực của những nơi này, ví dụ như Long Đằng Bao thị cho mở rộng đại lý Giang Hồ Nhật Báo đến tận biên thùy Đông Nam, chuyện này chưa hẳn chỉ là ý muốn đơn phương của Bao thị, liệu trong đó có tác động của Trường An hay không vẫn là một ẩn số đáng suy ngẫm.

Phát triển kinh tế các vùng lạc hậu để kích thích bách tính chuyển di đến đó an cư lạc nghiệp đương nhiên là đại kế lâu dài, nhưng tiểu kế ngắn hạn cũng không thể thiếu, vậy nên Thuần Minh Đế còn ban xuống một số chính sách khác.

Ví dụ như một hộ chỉ được đẻ tối đa hai con, nếu dám vượt qua thì hoặc là bị tịch thu một nửa gia sản, hoặc nếu quá nghèo thì một là đàn ông trong nhà bị bắt tòng quân ra trận, hai là bị đày đi khai hoang, chờ qua vài chục năm mới được thả về, hình phạt có thể nói là cực năng.

Một chính sách khác là khuyến khích bá tánh hỏa táng nếu trong nhà có thân nhân qua đời, lấy hũ cốt để thờ thay vì đắp mộ, dựng nghĩa trang. Làm như vậy có thể tiết kiệm được không ít diện tích đất làm nghĩa địa để sử dụng cho mục đích khác.

Đương nhiên, chính sách này không ép buộc con dân Đại Xương phải làm theo, chỉ là nếu như chịu hỏa táng, kẻ nào nhà có người chết có thể đến chỗ quan phủ để nhận một số bạc “an ủi”, thế nên cũng được không ít bình dân hưởng ứng.

‘Hạn chế đất nghĩa địa thật sự hữu dụng sao?’ Từ Hiền tự hỏi. Hắn tuy có tài Trạng Nguyên, nhưng dù sao cũng chỉ biết lý luận suông, đàm binh trên giấy, chưa từng xuất sĩ làm quan, thế nên đối với quyết sách của triều đình vẫn khá mông lung.

‘Ta bây giờ là người trong giang hồ, nào còn dính dáng gì đến hoạn lộ, cần chi đau đầu vì mấy chuyện này.’ Tự giễu cười một tiếng, hắn bèn trỏ về phía dòng người qua lại trên đường, hỏi Trương đội trưởng rằng:

“Trương lão ca, tại hạ thấy bách tính trong thành không phú thì quý, dù là kẻ bình dân áo vải, mua thịt mua cá đều không chút nhíu mày, đến cả son phấn, trang sức cũng dám móc túi chi tiêu, hẳn là không vì cái gọi là bạc an ủi kia mà chịu hưởng ứng chính sách của triều đình chứ, còn dẫn tới tiệm quan tài ế hàng?”

Lão Trương nghe xong liền gật gù liên tục, dùng ánh mắt bội phục nhìn Từ Hiền mà đáp: “Từ tiên sinh quả nhiên tâm tư tinh tế, chớp mắt một cái liền phát hiện chỗ đáng nghi vấn.”

Sau đó tặc lưỡi một cái rồi lại nói tiếp: “Kỳ thật đúng như ngươi nói, đừng nói là bách tính Hồng Lộ Thành, dù là một ít dân nghèo vốn cũng không nguyện ý hỏa táng người thân, mặc cho số tiền an ủi kia có thể giúp cuộc sống của họ cải thiện kha khá. Nguyên nhân chân chính để phần lớn bách tính chịu hưởng ứng chính sách thật ra là nhờ Hỏa Thần Giáo.”

“Hỏa Thần Giáo? Môn phái giang hồ?” Từ Hiền thề rằng bản thân chưa từng gặp qua ba chữ này, dù cho là trong sách hay là trên báo chí.

Trương đội trưởng lắc đầu đáp lại: “Mặc dù trong giáo cũng có cao thủ võ lâm, nhưng Hỏa Thần Giáo cũng không hẳn là môn phái giang hồ, họ thật ra là một giáo phái tín ngưỡng, cũng như tên gọi, vị thần linh mà họ tôn thờ là Hỏa Thần, kinh điển truyền giáo gọi Thiên Hỏa Đạo Thư.”
“Theo đó, trong chương mười ba của thiên thứ nhất có ghi lại, người tin Hỏa Thần, được thần che chở, nhà có sự tang, nhất định hỏa táng, hồn về thần quốc, thần phụ ban ân, khí vận phơi phới, phúc ấm đời đời.”

Thuận miệng đọc lên một đoạn kinh văn có chút vần điệu, lão Trương bỗng cười một tiếng đầy khó hiểu, sau đó lại nói:

“Ban đầu Hỏa Thần Giáo cũng không thu nạp được bao nhiêu giáo đồ, chỉ là sau khi mấy lời đồn như có giáo đồ hỏa táng cha già xong liền ăn nên làm ra, hỏa táng mẹ già xong liền nhặt được châu báu, hỏa táng gia gia thì cháu trai đề danh bảng vàng, hơn nữa lại còn đều được chứng thực, dần dần có rất nhiều người tình nguyện nhập giáo, cung phụng Hỏa Thần làm tín ngưỡng duy nhất.”

“Cho dù không nhập giáo thì cũng rất nhiều người chịu đến miếu Hỏa Thần thắp nhang cầu bái, nhà có người thân qua đời cũng không xây mộ mà hỏa táng lấy tro cốt về thờ, vậy nên mới dẫn tới chuyện làm ăn của các tiệm quan tài dần trở nên ế ẩm.”

Trương đội trưởng còn nói, Hỏa Thần Giáo tuy phát triển cực nhanh nhưng thời gian giáo phái thành lập cũng chỉ cách đây không lâu, phạm vi truyền giáo chủ yếu tập trung ở một hai quận gần đây, chưa từng lan truyền đến Giả Châu, vậy nên Từ Hiền không biết cũng phải.

Nghe xong lời của lão Trương, Từ Hiền coi như biết được nguyên do vì sao tiệm quan tài lại lâm vào khốn cảnh, nhưng đồng thời hắn cũng sinh một thắc mắc khác.

“Trương lão ca, Hỏa Thần Giáo phát triển nhanh chóng, chiêu nạp nhiều tín đồ như vậy, lẽ nào triều đình không có động thái gì sao?”

Động thái gì là động thái gì? Câu hỏi của hắn khá nhạy cảm, nhưng lão Trương lại cười ha hả đáp rằng:

“Hắc hắc, không giấu gì Từ tiên sinh, Trương mỗ cũng từng có nghi vấn giống ngươi. Theo ta được biết thì từ lúc Hỏa Thần Giáo nổi lên tới giờ, thượng cấp chưa từng đề cập qua với bọn ta về vấn đề này, không hạ lệnh điều tra cũng không yêu cầu hạn chế hành vi truyền giáo của họ, chỉ bảo rằng ta chớ nên xen vào các hoạt động của Hỏa Thần Giáo.”
Nói tới đây, Trương đội trưởng liền lộ vẻ mặt bí hiểm, nở nụ cười ẩn ý nhìn Từ Hiền rồi nói: “Ý nhị trong chuyện này, hẳn là Từ tiên sinh có thể đoán được vài phần chứ?”

Từ Hiền nghe vậy không nói gì, chỉ gật đầu một cái rồi đáp lại lão Trương bằng một ánh mắt nửa như muốn cười nửa lại không, trong đầu thì nghĩ:

‘Hóa ra Hỏa Thần Giáo vốn thuộc về triều đình Đại Xương. Không thể không nói, Thuần Minh Đế kia chơi một nước cờ hay.’

Nếu có triều đình làm chỗ dựa sau lưng, vậy Hỏa Thần Giáo phát triển phi tốc cũng là điều đương nhiên. Khí vận phơi phới, phúc ấm đời đời, dựa vào quốc lực một nước, muốn tạo ra mấy thứ thần tích như vậy há chẳng dễ như trở bàn tay?

Từ Hiền cho rằng Thuần Minh Đế đi một nước hay, là vì tạo ra Hỏa Thần Giáo chẳng những có thể khiến chính sách hạn chế đất nghĩa địa được bách tính hưởng ứng, mà còn khiến Đại Xương dập tắt nguy cơ một thế lực nào đó mượn việc thu nạp giáo đồ để tạo phản.

Thay vì chờ người ta hô khẩu hiệu “phản Xương phục Diễn”, đợi Bạch Liên Giáo, Hắc Liên Giáo gì gì đó xuất hiện làm loạn, Thuần Minh Đế trực tiếp tiên hạ thủ vi cường, nắm trong tay một giáo phái để kiểm soát dân tâm, quả thật…

Được rồi, đây là nói nhảm, Đại Xương hiện giờ, quốc lực cường thịnh, làm gì có kẻ nào dám nhảy ra tạo phản? Mâu thuẫn xã hội phải trở nên gay gắt, dân không sống được thì mới có cửa cho dị giáo phát triển, bằng không…

Phản loạn một cuộc, triều đình dẹp yên một cuộc, khởi nghĩa mười cuộc, triều đình dẹp đủ mười cuộc, kẻ tạo phản nhất định chết không toàn thây, mối nguy hại chưa kịp lớn đã bị bóp chết.

Cũng bởi vậy mà Từ Hiền cảm thấy có phần khó hiểu với quyết định của Thuần Minh Đế, nếu chỉ vì để bách tính hưởng ứng chính sách hỏa táng mà hao tốn nhân lực, vật lực thành lập Hỏa Thần Giáo, ai nhìn vào cũng thấy là mất nhiều hơn được.

Thế là hắn chợt sinh ra một ý nghĩ hoang đường: Thuần Minh Đế ban bố chính sách kia không phải vì muốn hỏa táng để hạn chế đất nghĩa địa, mà hỏa táng chỉ vì… hỏa táng?

Nói rõ hơn, là vì một nguyên do sâu xa nào đó, vị thanh niên hoàng đế này muốn bách tính Đại Xương khi chết đi phải được hỏa thiêu?

“Tới rồi Từ tiên sinh!”

Âm thanh của Trương đội trưởng đánh bay những ý nghĩ quái dị trong đầu Từ Hiền, sư đồ nhà hắn cùng lão Trương lúc này đang ở trong một con phố vắng tại thành Đông, trước mặt là một tòa nhà cổ kính với mái ngói rêu phong, đại môn mở rộng, hai con sư tử đá nứt nẻ tọa trấn trước cửa, “Huyền Kiếm Phủ” chính là ba chữ được đề trên tấm biển cũ kĩ.

Từ Hiền không kịp bất ngờ với độ “nguy nga” của Huyền Kiếm phủ ty, bởi lúc này hắn để ý hơn đến vị thanh niên mặc hoa phục đang bước ra từ trong phủ.

‘Là hắn?’

Chương 249: Cúc cung tận tụy Huyền Kiếm Phủ

Người mà Từ Hiền vừa gặp chính là vị thanh niên thuộc Hồng Anh Hội đã xuất hiện ngoài thành môn ban nãy, trông điệu bộ tự nhiên của hắn, ra vào Huyền Kiếm Phủ mà không cần người dẫn đường, không khó để Từ Hiền có thể nhận ra rằng vị thanh niên này chính là khách quen của phủ ty.

Hành động tiếp theo của Trương đội trưởng cũng chứng thực suy đoán này của Từ Hiền, chỉ thấy lão Trương chợt cười ha hả hô rằng: “Tần huynh đệ lại có tin tức gì mới sao?”

Trái với lão Trương, chỉ thấy vị thanh niên kiếm khách được gọi là Tần huynh đệ kia mặt đầy nghiêm túc, miệng không nụ cười, chắp tay chào hỏi, trầm giọng mà rằng: “Trương đại nhân, Tần mỗ đã bàn giao tin tức cho phó thống lĩnh đại nhân, thứ cho ta không thể nói ngươi biết.”

‘Thú vị.’ Từ Hiền ở một bên im lặng không nói tiếng nào, ánh mắt mang theo ý cười nhìn một màn này.

Mặc dù chỉ đối đáp hai câu ngắn ngủi, nhưng hắn lại nhận ra một chuyện khá buồn cười là so với Trương đội trưởng, vị Tần huynh đệ kia càng giống người của công môn, ngược lại thì bản thân lão Trương càng giống người thuộc bang phái giang hồ.

Lão Trương đương nhiên không biết ý nghĩ này của hắn, chỉ dùng vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn họ Tần, nói: “Ngươi vẫn luôn cứng nhắc như vậy, ta chỉ là nói câu chào hỏi mà thôi, có cần phải thế không?”

Vị thanh niên họ Tần kia nghe xong chỉ gật đầu một cái, trên gương mặt tuấn tú mà cương nghị không có chút dao động nào, chỉ thản nhiên bảo rằng: “Nếu Trương đại nhân đã có công sự tại thân, Tần mỗ cũng không làm phiền thêm, ta xin đi trước!”

Vừa dứt lời liền chuyển mắt nhìn sang sư đồ Từ Hiền, chắp tay gật đầu một cái coi như chào hỏi, sau đó long hành hổ bộ bước ra khỏi cửa phủ ty, dáng vẻ rất là quyết đoán, trong ba hơi đã đạp khinh công đến cuối phố, tựa hồ còn nhiều chuyện bận bịu chưa xong, không có thời gian đâu mà tám nhảm với Trương đội trưởng.

Người sau thấy vậy cũng chỉ biết lắc đầu cười trừ: “Tên này vẫn luôn khó chơi như vậy.”

Sau đó liền đưa tay hướng về phía đại môn, bảo với Từ Hiền rằng: “Từ tiên sinh, mời!”

Từ Hiền gật đầu một cái, lấy khoảng cách nửa thân vị cùng Lý Tự Thành bám sát bước chân của Trương đội trưởng, đồng thời từ tốn hỏi lão Trương: “Trương lão ca, kẻ vừa rồi là ai? Trông bộ dạng giống như không phải Huyền Kiếm Vệ?”

Trong lúc hỏi chuyện, Từ Hiền cũng không quên quan sát cảnh vật bên trong phủ ty.

Phải nói là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, bên trong và bên ngoài của Huyền Kiếm Phủ tựa như hai thế giới khác nhau.

Lối đi trải đá đều tăm tắp, các hành lang uốn lượn giấu mình sau bóng trúc nghiêng, hồ nước chảy xuôi dưới cây cầu gỗ nhỏ, trên hòn non bộ có chú rùa già phơi nắng, bàn trà cờ vây, gỗ trạm phượng rồng, lầu các tinh xảo, u tĩnh tươi mát, rộng rãi thoáng đãng, quả thật không thua kém gì các trang viên quyền quý bậc nhất.

“…tên kia chính là cửu đương gia của Hồng Anh Hội, người xưng… thiết tâm thiết diện thiết kiếm phong, Tam Thiết Hiệp Khách, Tần Tử Kính. Vừa qua hai mươi, tuổi trạc Từ tiên sinh ngươi, chiến tích huy hoàng nhất là lấy tu vi Hậu Thiên thập nhị trọng đánh chết một tên ác tặc Tiên Thiên tầng ba, là thanh niên tài tuấn chấn danh Diêu Hành lẫn mấy phủ xung quanh.”

Nói sơ qua lai lịch của Tần Tử Kính, Trương đội trưởng lại tí tởn bổ sung một câu: “Đương nhiên, nếu nói đến thanh niên tài tuấn, trong cùng thế hệ thì hắn vẫn thua Từ tiên sinh ngươi một bậc.”

Này không phải lão Trương cố ý nịnh họt mà hắn đang nói lời chân tâm, dù sao loại biến thái truy cầu cực hạn đột phá Tiên Thiên, lại có thể lấy cảnh giới Hậu Thiên thập nhị trọng giải quyết Sát Đồng tương tương Tiên Thiên đỉnh phong như Từ Hiền quả thật trăm năm khó gặp.
Trương đội trưởng có một loại sùng bái khó tả đối với Từ Hiền, nếu như nói sự kính phục mà hắn dành cho Từ Hiền lúc ở trong hầm mỏ bỏ hoang là sóng nước trên sông, thì lúc này đây nó đã trở nên cuồn cuộn như nước thủy triều.

Từ Hiền biết vấn đề ở đâu, còn chẳng phải do ảnh hưởng của Danh Vọng: Phong Mang Sơ Hiện?

Những chuyện mà Trương đội trưởng tiết lộ cho hắn trên đường tiến về phủ ty, dù không được xem là đại cơ mật thì cũng có thể coi là tiểu bí mật, nếu không phải có Phong Mang Sơ Hiện tác quái, lão Trương đời nào chịu nghe hắn hỏi gì đáp nấy.

Thế mới thấy, cái gọi là danh vọng này cũng không chỉ giúp Từ Hiền được lợi khi chơi vòng quay, nó còn có thể giúp hắn bớt được rất nhiều phiền toái khi hành tẩu giang hồ, dù là thu thập tình báo hay đối nhân xử thế đều rất tiện lợi.

‘Nếu mà danh vọng lại tăng cao vài bậc, có khi ta chỉ vào mặt Thuần Minh Đế bảo rằng hắn là con hoang cũng có người tin.’ Đùa một câu vô thưởng vô phạt, đương nhiên là trong âm thầm, Từ Hiền ngoài mặt thì lắc đầu đáp lại Trương đội trưởng:

“Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, một chiêu nửa thức còn chưa đánh qua, làm sao biết ai hơn kém ai một bậc?”

Sau đó liền đưa tay chỉ một vòng cảnh sắc của phủ ty, nghiêng đầu hỏi rằng: “Trương lão ca, quý phủ rộng lớn như vậy, hẳn là nhân số Huyền Kiếm Vệ tại phủ cũng rất nhiều chứ, nhưng sao nãy giờ tại hạ vẫn chưa gặp được vị nào?”

Ngoặt sang một chỗ hành lang, Trương đội trưởng bước chậm lại để song hành cùng Từ Hiền, dưới tác động của Phong Mang Sơ Hiện, hắn lại tiến vào trạng thái biết gì nói nấy:

“Nói nhiều cũng không nhiều mà nói ít cũng không ít. Để lão Trương nói Từ tiên sinh ngươi nghe, phủ ty tại thành này do một vị Huyền Kiếm Thống Lĩnh tọa trấn, hai vị phó thống lĩnh phụ tá, dưới trướng bọn họ là một đội mười hai người Huyền Giới Sư cùng hai mươi bốn tên Huyền Kiếm Đội Trưởng chờ phân phó, ta chính là một trong hai mươi bốn tên đội trưởng ấy.”

“Huyền Giới Sư có thể có tu vi Tiên Thiên, cũng có thể là Hậu Thiên, không đảm nhiệm chiến đấu, chức trách của họ là giám sát kết giới hộ thành. Mười hai Huyền Giới Sư chia ra thành ba đội, mỗi đội bốn người, kiểm soát kết giới ở thành môn tứ phương, cứ mỗi bốn canh giờ lại thay một đội, không ngừng không nghỉ.”
“Huyền Kiếm Đội Trưởng cũng có tu vi Tiên Thiên, dẫn đội mười người, tiểu đội cấu thành từ năm tên Huyền Kiếm Vệ Hạ Cấp, ba tên kiếm vệ trung cấp và một tên kiếm vệ cao cấp làm phó đội trưởng.”

Lại ngoặt qua một khúc hành lang khác, lão Trương tiếp tục nói:

“Từ tiên sinh hẳn là còn nhớ lão Lý chứ? Lần trước nhờ có ngươi chỉ điểm, chẳng những ta mà cả lão Lý cũng đạt đủ công huân để thăng chức đội trưởng. Chỉ là tên kia tự nhận ngu đần, cảm thấy trí tuệ của mình không đủ đảm đương chức trách dẫn đội, thế là liền trở thành phụ tá của ta, khặc khặc.”

Cười rất là đắc ý, Trương đội trưởng cũng không quên ngó Đông ngó Tây đề phòng bị lão Lý nghe được, sau đó bổ sung thêm: “Đương nhiên, về mặt quyền hạn và bổng lộc vẫn là cấp đội trưởng, bằng không hắn còn khuya mới chịu ăn cái thiệt thòi này.”

Nhớ tới lão Lý hôm nay đang dẫn lính mới đi làm nhiệm vụ, không có ở trong phủ, nụ cười trên mặt lão Trương lại trở nên càn rỡ hơn trước.

Lý Tự Thành từ đầu đến giờ không nói tiếng nào, tựa như một bức tượng biết di động theo sát đằng sau tiên sinh nhà mình, thấy Trương đội trưởng cười hề hề đầy bỉ ổi, gã lập tức liên tưởng đến lão già điên mà mình từng gặp ở thôn bên cạnh Bạch Long Trấn, bèn dành cho lão Trương một ánh mắt thương hại.

Từ Hiền cũng cảm thấy bộ dạng này của Trương đội trưởng có chút thần kinh, hắn không ở trong hoàn cảnh nên không biết vì sao lão Trương lại có biểu hiện như vậy, chỉ cười nhạt một tiếng phụ họa rồi kiên nhẫn chờ vị đội trưởng tân nhậm này nói tiếp.

Quả nhiên, thấy Từ tiên sinh có vẻ như không hiểu được niềm vui biến thái của mình, Trương đội trưởng cũng chẳng còn quá nhiều hứng để cười, bắt đầu tiến vào chính đề, trả lời câu hỏi ban nãy của hắn.

“Nhân số tới hai trăm mấy chục người, Từ tiên sinh ngươi nghe vào có vẻ cũng nhiều chứ? Nhưng cả Diêu Hành Phủ cũng chỉ có một chỗ phủ ty như thế này cùng một phân ty nữa mà thôi, tính đâu ra đấy vẫn chưa được sáu trăm người, nhưng phạm vi quản sự của chúng ta là cả một phủ, biết bao nhiêu huyện thành, thôn trấn cần giám sát.”

“Cho nên ngoại trừ Huyền Giới Sư thì chỉ có hai đội Huyền Kiếm Vệ ở lại chờ lệnh để phản ứng biến cố, số còn lại không phải làm công tác ở trạm vấn tâm thì cũng đi tuần sát các huyện, hoặc là nhận nhiệm vụ tróc nã hung đồ, một năm chưa chắc về phủ ty được mười ngày, thành ra nơi này mới quạnh quẽ như vậy.”

Nói tới đây, Trương đội trưởng chợt cất giọng than thở:

“Đãi ngộ của Huyền Kiếm Phủ rất cao, vậy nên ngưỡng cửa để gia nhập cũng không thấp, lúc nào cũng thiếu thốn nhân thủ. Nếu không phải có thế lực giang hồ như Hồng Anh Hội chia sẻ một phần gánh nặng, e rằng lão Trương ta lúc này cũng không có thời gian thảnh thơi nói chuyện với Từ tiên sinh ngươi.”

Sau đó lại gằn giọng, cười lạnh mà rằng: “Đáng tiếc, cũng chỉ có Hồng Anh Hội là hiểu được đại nghĩa. Hừ, đám bang phái giang hồ khác trong lòng thì sợ triều đình như chuột sợ mèo, ngoài mặt lại mắng bọn ta là ưng khuyển, không chịu hợp tác, rặt một lũ sâu mọt tàn hại bách tính.”

Từ Hiền nghe vậy, không bình luận gì, bởi hắn cho rằng không chỉ giang hồ mà cả triều đình cũng có sâu mọt, hơn nữa con nào con nấy mập ú, nguy hại gấp mười bọn ác nhân võ lâm.

“Chậc chậc” hai tiếng, gật gù tỏ vẻ an ủi lão Trương, hắn và Lý Tự Thành lúc này đã dừng chân trước một gian tiểu các gọi Nghênh Khách Đường.

Đi qua năm, sáu hành lang mới tới chỗ đón khách, đối với người thiết kế nên phủ ty, Từ Hiền ngoại trừ một chữ “phục” cũng không biết nói gì hơn.

Chương 250: Từ tiên sinh đến tiệm quan tài

Một khắc đồng hồ sau, dưới ánh mặt trời chói chang mà ấm áp, sư đồ Từ Hiền một lần nữa xuất hiện bên ngoài phủ ty, trong tay mỗi người nhiều thêm một chiếc lệnh bài màu đen, mặt trước có biểu trưng của Thiên Tử Huyền Kiếm Phủ, mặt sau thì chỉ khắc duy nhất một chữ Ngoại.

Tiễn Từ Hiền và đệ tử nhà hắn ra cửa, trên mặt Trương đội trưởng chợt lộ vài phần tiếc nuối, buồn bực nói rằng:

“Thật có lỗi quá Từ tiên sinh! Ta có nhiệm vụ cần bàn giao, sau đó còn phải đi nghe một trận tụng kinh thuyết giáo, không thể bồi tiếp ngươi thăm thú Hồng Lộ Thành. Thống lĩnh cũng thiệt là, nghe lén chúng ta nói chuyện thì cũng thôi đi, còn đòi răn dạy nọ kia, làm như kết cấu nhân sự của Huyền Kiếm Phủ không ai biết đấy, thế mà muốn phạt lão Trương đây một tháng bổng lộc vì làm lộ bí mật.”

Nghe lão Trương giở giọng oán trách, Từ Hiền chợt cảm thấy có chút buồn cười, nhỏ giọng nói với hắn:

“Trương lão ca, theo ngươi nói thì vị thống lĩnh đại nhân kia là tuyệt đỉnh cao thủ Huyền Tàng, ngươi có chắc là bản thân mình đứng ở đây nói xấu sẽ không bị y nghe thấy chăng?”

Chờ Từ Hiền nói xong, nét mặt của Trương đội trưởng lập tức cứng lại, thần sắc khổ sở như đang táo bón, gượng cười bảo rằng: “Hẳn là… không nghe được đâu… ha?”

Từ Hiền không đáp, chỉ dùng ánh mắt tự tiếu phi tiếu nhìn lão Trương, người sau bị hắn nhìn đến run rẩy toàn thân, cuối cùng nhanh chân hoảng hốt chạy trở vào phủ ty, thân hình trong chớp mắt đã biến mất trước mặt Từ Hiền, chỉ để lại một câu nói bái biệt đầy gấp gáp:

“Từ tiên sinh du ngoạn vui vẻ, khách sạn Duyệt Lai đúng không, chờ có rảnh rỗi Trương mỗ nhất định tới tìm ngươi… Lão đại… sự việc không… ngài nghĩ…”

Nghe âm thanh hèn mọn mà ngắt quãng, càng lúc càng xa của Trương đội trưởng, Từ Hiền chỉ hiểu ý cười khẽ một tiếng rồi chuyển hướng của Thiên Cơ Xa, chậm rãi lăn bánh rời đi con phố vắng.

Ban đầu hắn còn cảm thấy kỳ lạ vì không gặp người nào thủ vệ phủ ty, nhưng lúc này mượn【Tọa Vong Kinh】cảm ứng, Từ Hiền mới chợt phát hiện hai tên võ tu Hậu Thiên thập nhị trọng ẩn nấp ở gian nhà đối diện cửa phủ, thế mới biết đằng đó cũng thuộc sở hữu của Huyền Kiếm Phủ.

‘Hoặc không chỉ gian nhà đó, mà cả con phố này đều thuộc về Huyền Kiếm Phủ cũng chưa biết chừng.’ Từ Hiền thầm nghĩ, dựa vào khuôn viên rộng lớn bên trong phủ ty, lại thêm việc trên phố không có dân chúng qua lại, hắn cảm thấy suy đoán của mình rất có thể là chính xác.

Một người đi bộ, một người ngồi xe, chẳng mấy chốc sư đồ Từ Hiền đã bước ra đường cái, thoát khỏi sự vắng lặng trong con phố không người, hòa vào bầu không khí ồn ào của dòng người xô bồ.

“Tiên sinh, tiếp đó chúng ta phải đi đâu, tìm Lý tiền bối sao?” Lý Tự Thành hỏi, trí nhớ của tiểu tử này cũng không tệ lắm, thế mà còn nhớ chuyện Lý Bất Mặc từng nói rằng y sẽ tới Hồng Lộ Thành nghe hát.

Này cũng là vì gã cảm thấy Lý Bất Mặc chính là hảo hữu của tiên sinh nhà mình, giống như Hứa đại phu vậy, thế nên mới ghi nhớ những chuyện liên quan đến y, chứ còn những người khác thì gã chẳng thèm để tâm đến.

Như vị Trương đội trưởng tận sức hiến ân cần cho Từ Hiền vừa rồi, nếu không phải tiên sinh nhà mình lên tiếng, Lý Tự Thành cũng không nhớ được người này họ gì, chỉ nhớ là hắn suýt bị mình đánh cho một trận tơi bời mà thôi.

Trước câu hỏi của gã, Từ Hiền lại lắc đầu bảo rằng: “Không cần đi tìm, hữu duyên ắt tương ngộ, ta tin rằng Lý huynh cũng nghĩ như thế, dù sao thiên hạ to lớn còn có thể gặp nhau, huống hồ đây chỉ là nơi tiểu thành.”

“Vâng tiên sinh.” Lý Tự Thành gãi đầu đáp lại, cũng không hỏi nữa, cho rằng tiên sinh tự có tính toán.Từ Hiền đương nhiên đã định sẵn trong đầu nên đi đâu, dọc theo con đường cũ, chừng một khắc đồng hồ sau, hắn và đệ tử nhà mình đã xuất hiện ở tiệm quan tài gặp được khi nãy.

Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên chừng bốn mươi tuổi với bộ râu cá trê, y lúc này giống như đang nghỉ ngơi lấy giọng cho đợt rao hàng tiếp theo, thần sắc chán nản ngồi chồm hỗm ngay bậc cửa ra vào, ánh mắt đờ đẫn nhìn dòng người qua lại.

Bên trái là tiệm nhang, bên phải là tiệm trái cây, cả hai tiệm này đều có khách vô khách ra, chỉ riêng tiệm của y ở giữa là chẳng ma nào ngó tới, cũng chẳng trách chủ tiệm quan tài lại có bộ dạng chán chường như vậy.

Đương lúc y đang tính toán trong đầu xem nên làm gì để sống qua mùa đông năm nay, một giọng nói ấm áp dễ chịu nhưng cũng có phần lạnh lùng, xa cách chợt vang lên bên tai, kéo y trở lại thực tại: “Xin hỏi ngươi chính là chủ của tiệm này sao?”

Vẻ mặt mừng rỡ, chủ tiệm quan tài tỉnh hồn nhìn lại, lập tức thấy một vị bạch y công tử khí chất xuất trần ngồi xe lăn đang ở ngay trước mặt mình, trên đùi là một chú nai con mập mạp, sau lưng có một tên thanh niên màu da rám nắng, nhân cao mã đại ôm thiết côn đứng hầu, bộ dạng tựa như hộ vệ thiếp thân.

Thân mang nghề làm quan tài tổ truyền hơn trăm năm, đối với các loại chất liệu gỗ, nhãn lực của chủ tiệm quan tài phải nói là thâm sâu vô cùng, liếc một cái liền nhận ra toàn bộ chiếc xe lăn của Từ Hiền đều được làm bằng Tụ Linh Mộc, cái hồ lô rượu màu ngà ở bên hông hắn chính là làm bằng Bất Nhiễm Mộc.

Chủ tiệm quan tài đoán đúng gần hết, ngoại trừ một chi tiết nhỏ, đó chính là cái hồ lô của Từ Hiền không có chứa rượu, hắn chỉ dùng nó để đựng nước uống thông thường mà thôi.

Còn về Bất Nhiễm Mộc, đây chính là loại linh mộc thứ hai mà Từ Hiền sưu tập được, gốc gác của nó thì chính từ cái giá sách trong mật thất của An Lăng tại hầm mỏ bỏ hoang.

So với Tụ Linh Mộc thì diệu dụng Bất Nhiễm Mộc có phần kém hơn, nhưng cũng không quá tệ, đó chính là nó có thể ngăn cách ngoại vật bám vào, bảo trì tươi mới, thường được dùng làm ấm chén, bát đũa trong các gia đình quyền quý, giá trị không thua gì các loại đồ vật bằng bạc.

Từ việc nhận ra hai loại linh mộc này, chủ tiệm quan tài lập tức có thể kết luận Từ Hiền rất có tiền, mà đối với kẻ rất có tiền…Thái độ của chủ tiệm quay ngoắt một trăm tám mươi độ, nét mặt lạnh tanh, giọng điệu hờ hững, thậm chí có phần chán ghét mà rằng: “Không bán, không bán! Các ngươi có tiền thì hay lắm sao, ta không muốn lặp lại lần nữa, Vương Bát này có chết cũng không bán tiệm cho các ngươi, mời các ngươi đi cho!”

Vương Bát ra sức ra sức xua đuổi, y tưởng rằng Từ Hiền cũng như đám phú thương tới đòi mua lại cửa tiệm của mình khi trước, vậy nên xua đuổi rất là quyết liệt.

“Tiệm của ngươi không phải là bán quan tài sao, lúc nãy tại hạ còn thấy ngươi rao hàng cơ mà?” Từ Hiền bị xua đuổi cũng chỉ hơi hơi nhíu mày, giữ sự trầm tĩnh, kiên nhẫn hỏi thêm một câu.

“Không bán, không bán, đánh chết cũng…”

“…bán!” Thần sắc bỗng trở nên ngốc trệ, Vương Bát lúc này chợt nhận ra là tên bạch y công tử này hình như muốn mua quan tài, không phải mua tiệm của mình?

Sợ mình nghe nhầm, Vương Bát bèn thấp thỏm hỏi lại một câu để xác nhận: “Vị… vị công tử này, ngươi là muốn mua quan tài cho ta, không đúng, mua quan tài cho ngươi, ấy cũng không đúng. Phi phi, ngươi là muốn mua quan tài, không phải mua tiệm của ta?”

Nghe họ Vương hỏi vậy, nghĩ đến chuyện tiệm quan tài làm ăn ế ẩm, Từ Hiền lập tức nghĩ rõ tiền căn hậu quả trong đó, cũng không để bụng chuyện y vô lễ với mình vừa rồi, gật đầu khẳng định: “Phải, tại hạ là tới mua quan tài, không phải mua tiệm của ngươi.”

Vương Bát nghe xong lập tức mừng rỡ như điên, cuống quít nói lời tạ lỗi rồi dẫn sư đồ Từ Hiền vào tiệm, thao thao bất tuyệt:

“Công tử muốn mua quan tài, tới tiệm của Vương Bát ta là đúng rồi! Nhà ta mấy đời đều làm nghề đóng quan tài, đến nay đã được trăm năm, kỹ nghệ nhất tuyệt, bảo đảm để công tử ngươi hài lòng…”

Từ Hiền vừa nhìn đủ loại kiểu dáng quan tài đang bày trong tiệm, vừa nghe họ Vương giới thiệu: “…cái này làm bằng gỗ Ngọc Am, cái này làm bằng Mộc Liên Tâm, cái này làm từ Hoàng Đàn, còn có đây là tác phẩm đắc ý nhất của ta, trấn tiệm chi bảo làm từ Kim Ti Nam Mộc, không biết khách quan có chọn được chiếc áo quan nào ưng ý hay chưa?”

Từ Hiền không vội đáp, không gian trong tiệm cũng không lớn, hắn dạo qua một vòng, sau đó chỉ vào một chiếc quan tài có kiểu dáng đơn giản, chất gỗ phổ thông, nhẹ giọng nói rằng: “Ta muốn loại này…”

Thấy hắn chọn loại có giá gần như thấp nhất trong tiệm, Vương Bát liền quýnh lên, nhưng còn chưa kịp nói gì thêm thì đã nghe nửa câu sau của Từ Hiền: “…mười ba chiếc.”

‘Trình độ này cũng có thợ mộc cấp năm, cấp sáu, quả thật không tệ.’ Sờ nhẹ lên nắp quan tài gần nhất, Từ Hiền chẳng để ý đến sắc mặt khi xanh khi đỏ của Vương Bát, không một tiếng động tiếp nhận tân nhiệm vụ của hệ thống, chỉ bâng quơ hỏi một câu:

“Ông chủ Vương, cửa tiệm gặp khó khăn như vậy, chẳng lẽ ngươi chưa từng nghĩ đến chuyện bán quan tài hỏa táng sao?”

Nghe thế, Vương Bát lập tức sững sờ, ngơ ngác hỏi lại: “Quan tài hỏa táng? Hỏa táng… còn cần quan tài?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau