HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 241 - Chương 245

Chương 241: Cá Chép và Độc Cước Đại Sư

Ngồi trên Thiên Cơ Xa, Từ Hiền dùng tay trái đỡ thái dương, ánh mắt không có tiêu cự, chín phần tinh thần tập trung hết vào cái Tàng Vân Lệnh trong không gian trữ vật, bắt đầu tính toán xem kế tiếp nên xử lý thế nào với nó.

Nếu Cá Chép – Từ Hiền tạm gọi tên chủ nhân thật sự của cái Tàng Vân Lệnh này là Cá Chép – đã nghĩ kế đưa nó cho Lang Nha Lão Tổ, vậy chắc hẳn kẻ này cũng có thủ đoạn để theo dõi được hành tung của lão.

‘Là thông qua Tàng Vân Lệnh sao, nếu thế, khả năng cao là hắn đã động tay chân với nó, chỉ là vô sắc vô hình, cho nên không thể nhìn thấy? Rương chứa đồ liệu có thể ngăn cách được hay không…’

Lâm vào trầm tư, Từ Hiền cúi đầu nhìn lên sàn, chỗ mà hắn đã nhặt cái Tàng Vân Lệnh lên. Không biết nghĩ gì, hắn chợt khom người thấp xuống, lấy tay áo chà chỗ đó thật mạnh, thật mạnh.

【Thiên Vân Bảo Y】có công năng “thanh khiết bất nhiễm”, Từ Hiền không tin là đồ chơi của Cá Chép kia có phẩm chất còn cao hơn Sử Thi, chống lại được bảo y của mình.

Nhưng dù là như vậy, Từ Hiền vẫn cảm thấy không được đảm bảo lắm, bởi thế giới này tồn tại một thứ còn phi lý hơn cả võ công là Kỳ Công Dị Thuật.

‘Ta có lẽ nên vứt nó đi thì hơn… hoặc là, hủy nó?’ Ý nghĩ này vừa nảy lên, Từ Hiền không chút chần chờ, lấy cái đe nhỏ ra từ trong tay áo, tinh thần bắt đầu tiến vào trong【Thiên Công Phường】, không nhanh không chậm bước đến Luyện Thiết Phòng.

Đứng trước lò luyện dung nham, Từ Hiền dùng một ý niệm để Tàng Vân Lệnh xuất hiện trong tay mình, đương lúc hắn muốn ném nó vào trong dòng dung nham nóng hừng hực trước mặt, một thông báo nhiệm vụ chợt bật lên che đi tầm nhìn của hắn, cũng khiến hắn ngừng lại động tác của mình.

‘Ngươi có thể đừng nhảy ra phá bĩnh nữa được không?’ Nhắm mắt than thở, Từ Hiền hạ tay xuống, quyết định xem nội dung nhiệm vụ trước rồi mới phán đoán xem nên hành động thế nào.

__________________________________________________________________

Nhiệm vụ trừng ác: Thiên đạo hiệp giả, vô úy vô kỵ

Bảo vật trong tay, vì lo sợ kẻ thù chưa biết mà e ngại trốn tránh, sao đáng là bậc trượng phu?

Yêu cầu: Từ thời khắc này cho đến lúc Vân Tiêu Kiếm Hội mở ra, thu thập càng nhiều Tàng Vân Lệnh càng tốt, không giới hạn phẩm chất, số lượng.

Thù lao:

+ Lượng lớn danh vọng.

+ Đẳng cấp nghề【Hiệp Giả】↑

+ Chiết khấu vòng quay Đại Hiệp Thiên Luân.

+ Điểm Thiện Ác nhận được cho Tàng Vân Lệnh cấp Hậu Thiên: 100/ cái (SL hiện tại: 5)

+ Điểm Thiện Ác nhận được cho Tàng Vân Lệnh cấp Tiên Thiên: 1.000/ cái (SL hiện tại: 0)

+ Điểm Thiện Ác nhận được cho Tàng Vân Lệnh cấp Huyền Tàng: 10.000/ cái (SL hiện tại: 1)

+ Manh mối tội ác của Tàng Vân Kiếm Trang.

*Trừng phạt:

Nếu để thất lạc, hư hại bất cứ cái Tàng Vân Lệnh nào đã vào tay, nhiệm vụ tự động bị phán định thất bại, thủ tiêu tất cả thù lao trước đó, Danh Vọng hạ xuống một bậc.
**Chú: Thu thập càng nhiều, thù lao nhiệm vụ càng lớn, cấp độ nghề【Hiệp Giả】tăng càng cao.

***Nhắc nhở: Đại hiệp có thể tiêu 5000 Danh Vọng cải tiến【Tầm Hung Kính】thành đạo cụ nhiệm vụ.

__________________________________________________________________

Ánh mắt lướt qua, Từ Hiền chẳng mất bao lâu đã xem hết nội dung nhiệm vụ, mặc kệ thù lao hay nhắc nhở, thứ mà hắn để ý nhất chính là cơ chế lần đầu tiên xuất hiện của Hiệp Đạo Giang Hồ: Trừng phạt.

Mặc dù không phải thuộc dạng động một tí là đòi mạt sát, giật điện như một số hệ thống rẻ tiền nào đó, nhưng cái trừng phạt này không thể bảo là không nặng.

Hạ bậc Danh Vọng, đối với một kẻ vừa thu được không ít bảo bối Tuyệt Phẩm, Sử Thi từ vòng quay như Từ Hiền, hắn không cách nào chấp nhận được chuyện này.

Cho nên hắn lập tức bỏ đi ý nghĩ vứt Tàng Vân Lệnh vào dung nham.

Từ Hiền thủ đoạn đa đoan, cho nên bản thân hắn mặc dù đề phòng, nhưng kỳ thực lại không quá e ngại Cá Chép kia.

Về thủ đoạn chém giết có【Tiên Thiên Đan】,【Tru Huyền Tán – Hiệp】làm đảm bảo, về năng lực bảo mệnh có【Thiên Vân Bảo Y】,【Côn Bằng Độ Hư Thuật】cao chạy xa bay, trừ phi là võ lâm thần thoại đến, nếu không hắn lại sợ qua ai?

Nhưng hắn biết bản thân không phải độc hành hiệp, bên cạnh mình còn có tên đệ tử khai môn Lý Tự Thành đi theo, gã vừa là trợ thủ đắc lực nhưng đồng thời cũng là mối vướng bận của hắn.

Đã đi đến tận đây, Từ Hiền đương nhiên không thể đuổi con trâu ngốc này về Bạch Long Trấn được, hơn nữa dựa theo tính cứng đầu của Lý Tự Thành, gã chịu quay về mới lạ.

Tính trước trường hợp xấu nhất, nếu mà Cá Chép kia lấy sinh mệnh của Lý Tự Thành ra làm uy hiếp, Từ Hiền chỉ có thể tìm cách giúp Lý Tự Thành bảo mệnh. Mà nói đến bảo mệnh…

Từ Hiền cúi đầu nhìn xuống bộ y phục trên người mình, trên mặt lộ ra nụ cười khổ sở: ‘Ta còn mặc chưa được vài canh giờ đây, nhưng cũng chỉ đành như thế. Vì nhiệm vụ, vì lợi ích càng lớn hơn!’

‘Nếu có thể cộng hưởng Côn Bằng Thuật cho Tự Thành thì tốt rồi.’ Tự nhủ một câu, Từ Hiền liếc đến đẳng cấp của nghề【Lão Sư】trên giao diện nhân vật. Nó đã giậm chân tại cấp độ tám rất lâu rồi, cũng may là tiến độ thông thạo cũng đã gần đến điểm cuối, ước chừng chẳng bao lâu nữa là có thể lên đến cấp chín.‘Không biết nếu lên đến cấp mười thì sẽ thế nào, mở rộng giới hạn thu đồ đệ sao? Hay là cho phép cộng hưởng thêm võ học?’

Vừa nghĩ như vậy, ngọn lửa của người lái đò bỗng cháy lên dữ dội trong hắn, Từ Hiền quyết định bắt đầu từ ngày mai phải càng ra sức dạy dỗ Lý Tự Thành.

Đã có phương hướng xử lý, Từ Hiền tạm thời không tính toán đến những vấn đề xoay quanh Tàng Vân Lệnh nữa, bắt đầu kiểm tra phần thưởng nhiệm vụ của mình, trước tiên là nhiệm vụ “Sát Nhân Đoạt Lệnh, Đó Là Ai?”, lúc Lang Nha Lão Tổ ngã xuống thì nó đã hoàn thành.

Điểm Thiện Ác, thăng cấp nghề, quyền lợi quay số hay danh vọng hư vô mờ mịt gì đó đều đã có, Từ Hiền chủ yếu là muốn kiểm tra xem manh mối tội ác của Tàng Vân Kiếm Trang là gì.

Một bức tranh, chỉ có vậy.

Phải, đúng nghĩa là manh mối, thứ mà Từ Hiền cầm trên tay chỉ đơn giản là một bức tranh vẽ lại chân dung toàn thân của một người, trình độ vẽ tương đương với nghề【Họa Sĩ】cấp sáu của hắn, sống động như thật.

Một vị hòa thượng tuổi chừng sáu, bảy mươi, cà sa lam lũ, mặt mày khắc khổ, chỉ còn một chân, tay trái chống nạn, tay phải cầm búa.

Ngoài ra chẳng còn gì khác, một chút giới thiệu đơn giản cũng không có, chỉ có mỗi hình ảnh hòa thượng.

Nhưng Từ Hiền không hề thất vọng, bởi hắn chợt nhớ tới một nhân vật tuy không hề liên quan đến, nhưng đã từng xuất hiện qua trong vụ án mạng của Cao Đoản Cung.

Độc Cước Đại Sư – người đã làm ra cái Tàng Vân Lệnh hàng giả cho vị hảo huynh đệ của Cao đại hiệp: Triệu Văn Trường.

Vừa nghĩ tới điểm này, Từ Hiền tức tốc lấy【Hiệp Đạo Thiên Thư】ra khỏi tay áo, bắt đầu xem xét nhật ký phạm tội của họ Triệu.

Quả nhiên là thế, sau khi xem xong, Từ Hiền lập tức phát hiện hình tượng của vị Độc Cước Đại Sư mà Triệu Văn Trường đã gặp giống hệt như người trong tranh, chỉ có một khác biệt duy nhất, đó chính là gương mặt của lão.

Độc Cước Đại Sư ngoài đời thật có vẻ mặt từ bi, hiền hòa, người trong tranh thì ngoại trừ khắc khổ cũng chỉ có… căm hận?

Khoan nói đến chuyện đường nét gương mặt hoàn toàn khác nhau, chỉ xét riêng về thần thái thôi, sợ rằng chẳng ai nghĩ đây lại là cùng một người.

Ngoại trừ Từ Hiền.

‘Độc Cước Đại Sư có tạo nghệ rèn đúc cao siêu, trong khi Tàng Vân Kiếm Trang lấy năng lực chế tạo thần binh bảo giáp xưng hùng thiên hạ, đây chắc chắn không phải trùng hợp. Giữa bọn họ nhất định có mối liên hệ gì đó, chỉ không biết là bạn bè hay thù địch?’

Liếc nhìn người trong tranh, Từ Hiền chợt nghĩ, nếu tranh này không phải vẽ chân dung, mà vẽ lại nội tâm chân thật của Độc Cước Đại Sư thì thế nào?

‘Căm hận…’

Đối tượng mà lão hòa thượng này căm hận là ai?

‘Là kẻ khiến lão mất đi một chân hay sao?’

Dù là gì đi nữa, Từ Hiền biết chắc là bản thân phải tìm gặp vị đại sư này một lần. Trước tiên xem qua Thiện Ác khí của lão rồi mới có phán đoán tiếp sau.

Chương 242: Lại thấy Tây lâu Tam Dương Điện

Tạm gác nghi vấn về Độc Cước Đại Sư sang một bên, Từ Hiền bắt đầu kiểm đến thù lao của nhiệm vụ quyết đấu Tiểu Lộc Nữ Hiệp.

Từ Hiền không tìm trong rương chứa đồ, bởi thù lao của nhiệm vụ này có chút đặc biệt, hắn phải gọi Đại Hiệp Thiên Luân ra mới thấy được.

Quả nhiên, trên giao diện của vòng quay xuất hiện vài dòng thông báo mới:

[Quyền loại bỏ 3 ô vật phẩm trong một lượt quay: 1]

[Quyền loại bỏ 9 ô vật phẩm trong một lượt quay: 1]

[Những quyền này không thể cộng dồn với nhau, nếu có 2 quyền trở lên bị sử dụng cùng một lượt quay, chỉ có quyền sử dụng sau cùng được áp dụng, những quyền khác bị vô hiệu, xin đại hiệp hãy thận trọng!]

‘Không cho cộng dồn, cũng dễ hiểu.’ Từ Hiền không có ý kiến bất mãn gì, bởi nếu cho cộng dồn thì hắn chỉ cần tích lũy đủ quyền loại bỏ ba mươi lăm ô là có thể chắc chắn quay trúng Đại Thưởng, hệ thống đương nhiên sẽ không để cho hắn được hưởng chuyện ngon ăn như thế.

‘Loại bỏ chín ô sao, xem ra nếu ta có thể đánh đến bất phân thắng bại, thậm chí đả bại được Tiểu Lộc Nữ Hiệp, vậy muốn một lượt vào đại thưởng cũng không phải là không thể.’

Nhưng Từ Hiền biết là dù bây giờ hắn có đạt tới Tiên Thiên tầng tám cũng không thể làm nổi chuyện đó, thực lực của cô nàng kia quả thật không phải thường nhân có thể so sánh, hắn đến bây giờ vẫn chẳng tài nào đoán được nàng còn bao nhiêu át chủ bài chưa dùng đến.

‘Suy nghĩ viễn vông làm gì, quay số mới là chính đạo.’ Lắc đầu một cái, Từ Hiền trước tiên chọn sử dụng quyền loại bỏ cho ba ô Chúc Các Hạ May Mắn Lần Sau, sau đó thầm mặc niệm một tiếng ‘quay’.

[Phúc tinh cao chiếu, chúc mừng các hạ quay trúng ô Tạp Vật! Vật phẩm đã được chuyển về rương đồ, xin hãy kiểm tra lại!]

‘Tạp… vật?’ Từ Hiền chợt thấy có điềm không lành.

‘Lần trước là nước đá vĩnh cửu, lần này lại cho ta thứ gì đây, đùi gà ăn hoài không hết?’ Thầm nói một câu đùa nhạt, Từ Hiền không vội quay lượt tiếp theo, thay vào đó là kiểm tra xem mình vừa quay trúng thứ gì.

__________________________________________________________________

Vật phẩm:【Chổi Vô Trần】

Loại hình: Tạp vật

Phẩm chất: Tuyệt Phẩm

Thứ ta quét không phải lá khô, mà là bụi bặm hồng trần, phiền não thế tục.

Có lời đồn rằng đây chính là cây chổi trong tay lão tăng vô danh, người đã ẩn cư Tàng Kinh Các của Thiếu Lâm năm xưa, làm bạn trăm năm, sinh ra linh tính.

Dùng chổi này quét đất, có tỉ lệ siêu cấp cực nhỏ khiến người ta đốn ngộ.

*Chú:【Chổi Vô Trần】có thể thông qua quá trình sử dụng hằng ngày mà tự động đề cao phẩm chất, tiềm năng đạt đến Thần Thoại.

(Thận trọng nhắc nhở, cây chổi này không có tác dụng vệ sinh, quét cả ngày trời, bụi vẫn hoàn bụi, rác vẫn hoàn rác, chỉ có lòng người là thay đổi)

__________________________________________________________________

Nhìn cây chổi có vẻ ngoài hết sức cũ nát đang gác ngang trên hai đầu gối của mình, ánh mắt Từ Hiền có chút phức tạp.

Dựa theo công dụng của nó, theo hắn thấy thì cây chổi này vốn nên là Kỳ Vật mới phải, nhưng nếu đã bị hệ thống xếp vào Tạp Vật, e rằng cũng có nguyên nhân sâu xa trong đó.

‘Tỉ lệ siêu cấp cực nhỏ… rốt cuộc là nhỏ đến cỡ nào? Hơn cả trúng số độc đắc sao?’

Vừa nghĩ, Từ Hiền chợt đứng dậy khỏi Thiên Cơ Xa, bắt đầu dùng【Chổi Vô Trần】quét đất, hắn còn cố ý thả một số thứ lung tung lên sàn rồi mới động thủ.

Quả nhiên, hệt như miêu tả, rõ ràng là đuôi chổi của hắn đã quét qua, thế mà mấy thứ lung tung kia vẫn cứ nằm trơ ra đó, dù cho là vật phẳng phiu như mảnh giấy hay gồ ghề như hòn đá, tất cả đều không hề lay động, mặc cho Từ Hiền có quét mạnh bao nhiêu lực, quét nhiều bao nhiêu lần.

Chừng một nén nhang sau, giống như chợt tỉnh ngộ, Từ Hiền cười khổ một tiếng rồi thu【Chổi Vô Trần】vào trong tay áo, cũng dọn dẹp lại sàn cho sạch sẽ rồi mới ngồi xuống Thiên Cơ Xa.‘Đốn ngộ gì đó e rằng không đáng tin, nhưng cây chổi này cũng không quá tệ, có thể đem ra dạy dỗ học trò.’ Từ Hiền lắc đầu thầm nghĩ, hắn cho rằng nếu bắt Lý Tự Thành dùng【Chổi Vô Trần】quét dọn, hẳn là có thể trị được cái tính cứng đầu của gã.

Còn đối với người khác, ít nhất cũng có thể giúp họ rèn luyện tính kiên nhẫn.

Tạm thời không nghĩ ra thêm được tác dụng nào khác cho cây chổi này, Từ Hiền chỉ có thể chuyển sự chú ý của mình trở lại với Đại Hiệp Thiên Luân, bắt đầu sử dụng quyền loại bỏ thứ hai.

Không cần phải nghĩ, năm ô Chúc Các Hạ May Mắn Lần Sau và bốn ô Tạp Vật bị loại bỏ là trường hợp duy nhất có thể xảy ra, dù cho ở bất cứ thời không nào đi chăng nữa.

[Phúc tinh cao chiếu, chúc mừng các hạ quay trúng ô Đan Dược! Vật phẩm đã được chuyển về rương đồ, xin hãy kiểm tra lại!]

Nhìn thấy số lượng【Tiên Thiên Đan】dự trữ quay lại con số hai, Từ Hiền chợt lộ vẻ hài lòng, hai đợt quay này mặc dù không phải kiếm bộn nhưng cũng chẳng thể nói là lỗ, hắn có thể thở phào nhẹ nhõm.

Đóng lại giao diện Hiệp Đạo Thiên Luân, Từ Hiền khoanh chân lại ngồi,【Tầm Hung Kính】trượt xuống lòng bàn tay của hắn.

Nhìn thấy dòng nhắc nhở hiện lên trước mặt, Từ Hiền cắn răng một cái, lựa chọn tiêu tốn năm ngàn điểm Thiện Ác để biến【Tầm Hung Kính】thành đạo cụ nhiệm vụ, giúp hắn truy tìm Tàng Vân Lệnh.

‘Chỉ cần năm cái Tiên Thiên Tàng Vân Lệnh là có thể hòa vốn, hẳn là không thành… vấn đề?’ Từ Hiền nghĩ mà lòng không dám chắc, hắn có một hạn chế so với người khác là hắn chỉ giết ác nhân mà thôi, nếu mà trong tay thiện nhân thì cũng đành chịu.

Hôm nay là hai mươi hai… không đúng, phải là hai mươi ba tháng ba, tính đến ngày Vân Tiêu Kiếm Hội mở ra vào tiết Đoan Ngọ, thời gian để hắn sưu tập Tàng Vân Lệnh chỉ còn một tháng mười ba ngày, nghe có vẻ khá là eo hẹp.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ít nhất thì Từ Hiền vẫn có bảo kính hỗ trợ, không đến mức mò kim đáy biển như bao người.

Quá trình cải tạo【Tầm Hung Kính】thành đạo cụ nhiệm vụ cũng rất nhanh, mặt gương lóe sáng một cái liền xong. Kể từ giờ khắc này,【Tầm Hung Kính】có thêm một công dụng là xác định xem mục tiêu bị quét hình có sở hữu Tàng Vân Lệnh hay không, hết.

【Tầm Hung Kính】tự động quét hình vào giữa các giờ Tí, Mão, Ngọ, Dậu, vị chi ra là ba canh giờ quét một lần.

Lúc này thì giờ Tý vừa qua một khắc, còn ba khắc nữa thì đến nửa đêm, cũng là lúc bảo kính hiển uy, Từ Hiền quyết định vận công tọa thiền, khôi phục tinh lực, chuẩn bị sẵn sàng cho thời khắc đó.

Đêm nay có lẽ lại là một đêm không ngủ với Từ Hiền, nhưng hắn không biết, ở nơi phía Bắc xa xôi, cũng có một vị thiếu niên đang mất ngủ.


Long Hưng năm thứ nhất, đêm hăm ba tháng ba, giờ Tý hai khắc.

Đại Vĩnh, Giai Châu, đế đô.

Tử Cấm Thành, hoàng cung đại nội.

So với sự hỗn loạn trong đêm mùng mười tháng chạp năm ngoái, lúc niên hiệu của Đại Vĩnh vẫn là Khai Nguyên, hoàng cung lúc này mới thể hiện rõ bản chất vốn có của nó.

Uy nghi, sâm nghiêm, lạnh lùng và thiếu sức sống.

Binh sĩ tuần tra, thị vệ canh phòng, thái giám, cung nữ chờ lệnh triệu kiến, tất cả đều không thiếu, tựa hồ hoàng cung này vẫn là hoàng cung kia, là nơi có thể đảm bảo tính mạng của nhất quốc chi quân được an toàn tuyệt đối, chẳng kẻ loạn thần tặc tử nào có thể xâm phạm.

Ai tin thì tin, nhưng vị thiếu niên đang chong đèn đọc sách nơi ngự thư phòng nhất định là không tin.

Long Hưng Đế, Lâm Triêu Thần.

Thân mặc cẩm phục kim sắc thêu họa tiết hình rồng, trên người tự mang một loại khí chất sang quý khó tả, với diện mạo có bốn, năm phần giống đại ca của mình, Lâm Triêu Thần chỉ nhỏ hơn Lâm Triêu Thánh một tuổi, nhưng về nét ổn trọng lại hơn hoàng huynh của hắn tận ba phần.

‘Hoàng huynh, hay là tiên đế đây?’ Nếu là người trước thì còn sống, nếu là người sau thì đã băng hà, Lâm Triêu Thần không dám xác định.

Khép tấu chương lại rồi đặt xuống cái án kỷ làm bằng gỗ tử đàn trước người, Lâm Triêu Thần bất chợt thở dài, chỉ có những lúc một mình như thế này hắn mới dám lộ nét lo âu ra mặt.

Mà nói một mình thì cũng chưa chắc, Lâm Triêu Thần chợt liếc lên trần một cái, sau đó lại ngó ra ngoài cửa một cái, thần kinh lúc nào cũng trong trạng thái căng cứng.

Từ lúc đăng cơ tới nay, hắn chưa có ngày nào được ngủ yên, giấc dài nhất cũng chỉ được hai canh giờ. Nếu không phải có tu vi Tiên Thiên, e rằng khó mà chịu nổi.

Phải, Lâm Triêu Thần năm nay mười bốn, thân mang tu vi Tiên Thiên cảnh tầng hai, có thể xưng là võ đạo kỳ tài.

Chỉ là sau một lần diện kiến Diên Hòa thái hậu vào đêm Nguyên Tiêu, hắn đã biết võ công của bản thân chỉ là một trò cười.

Nhìn dấu chấm tròn đen kịt trong lòng bàn tay, Lâm Triêu Thần siết chặt nắm đấm, nộ hỏa phừng phừng trong hai mắt, chỉ là hắn đang cúi đầu nên không có bất cứ ai trông thấy.

Đúng lúc này, một cơn cuồng phong không biết từ đâu thổi tới, mở tung cửa ngự thư phòng mà vào, khiến cho quyển tấu chương mà Lâm Triêu Thần vừa khép lại một lần nữa trải ra trước mặt hắn.

Từ không sinh có, nhìn thấy một dòng chữ hoàn toàn mới xuất hiện trên tấu chương, hai con ngươi Lâm Triêu Thần bất giác co rụt lại, đong đầy kinh sợ nhưng lập tức bị hắn ẩn đi, động tác trên tay không chút nào chậm chạp, nhanh chóng gấp quyển tấu chương lại như cũ, giấu đi nội dung trên đó.

‘Vào canh ba đêm nay, Tây lâu Tam Dương Điện, sinh môn tại chỗ này… Rốt cuộc sẽ là ai, thần thông quảng đại như thế?’

Lòng có ngàn vạn tâm tư, không biết kẻ gửi tin là địch hay ta, Lâm Triêu Thần lo lắng đủ điều.

Nhưng nghĩ đến hoàn cảnh bản thân lúc này, nguy cơ tứ phía, hắn biết mình không có lựa chọn nào khác.

Thấy thái giám chạy vào thỉnh tội, Lâm Triêu Thần khoát tay tỏ vẻ không sao, chỉ nói: “Gió mưa là chuyện của trời, không trách ngươi. Trẫm cũng mệt rồi, mau truyền khẩu dụ, chuẩn bị kiệu xe, bãi giá hồi cung.”

Tiểu thái giám gật đầu vâng dạ, lập tức làm theo.

Lâm Triêu Thần tiện tay cầm lấy quyển tấu chương, vờ như định mang về tẩm cung xem tiếp.

Chỉ là lúc hắn hé mở nó ra, chợt phát hiện dòng chữ kia đã biến mất, nhưng không hoảng sợ mà trái lại còn lấy làm mừng.

‘Dù núi đao biển lửa, Trẫm nhất định sẽ tới.’

Chương 243: Hôm trước còn nở, hôm sau đã tàn

Một đêm không ngủ, quân vương phương Bắc thu hoạch tràn đầy, thiếu hiệp phương Nam túi quần trống rỗng, chênh lệch như trời với đất.

Mà nói là túi quần trống rỗng cũng không đúng, bởi mặc dù không thu thập được cái Tàng Vân Lệnh nào, nhưng Từ Hiền cũng giết được không ít ác nhân, ngoại trừ kiếm lời hơn ba trăm điểm Thiện Ác, số vòng “Trừng Gian Diệt Bạo” mà hắn đã hoàn thành cũng đi tới con số mười bốn.

Quan trọng hơn nữa là Từ Hiền cũng nâng tổng số ác nhân tiêu diệt được lên đến chín mươi chín, chỉ còn thiếu một là có thể đạt tới thành tựu “Trảm Bách Hung”.

Đối với danh hiệu cũng như thù lao có thể đạt được từ thành tựu này, Từ Hiền đặt kỳ vọng rất cao.

Vậy nên nhân lúc giờ Mão đã qua được một khắc, hắn liền gọi Lý Tự Thành thu xếp hành lý lên đường. Còn ba khắc nữa thì sẽ đến thời điểm【Tầm Hung Kính】quét hình, Từ Hiền đương nhiên muốn tranh thủ cơ hội này tìm tới tên ác nhân thứ một trăm.

Cốc cốc cốc!

Thiên Cơ Xa dừng trước cửa phòng Lý Tự Thành, Từ Hiền đưa tay gõ nhẹ lên cửa ba cái, chưa đến hai nhịp thở đã thấy cửa mở ra, gã đệ tử khai môn đang đứng ngay trước mặt mình.

“Chuẩn bị lên đường.”

Từ Hiền ung dung báo một tiếng, sau đó không đợi Lý Tự Thành đáp lại liền đưa bộ【Thiên Vân Bảo Y】đã được xếp gọn về phía gã, trong mắt không có bất cứ tiếc rẻ nào, chỉ bình thản nói rằng: “Tranh thủ mặc vào, xong thì mở cửa cho ta!”

“Vâng, tiên sinh.”

Lý Tự Thành ngu ngơ đáp lại, mặc dù không rõ vì sao đang sáng sớm tiên sinh lại ban y phục mới cho mình, nhưng gã tạm thời không hỏi ra, quyết định làm theo lời hắn trước rồi việc khác tính sau.

Ba bảy hai mươi mốt, không như đám tiểu thư khuê cát mỗi lần diện xiêm y đều hết sức rườm rà tốn thời gian, chỉ cần “soạt soạt” vài tiếng, Lý Tự Thành đã thay xong bảo y, mở cửa ra mời tiên sinh nhà mình vào, mặt đầy kinh hỉ bảo rằng:

“Tiên sinh, bộ quần áo này thật thần kỳ. Lúc đầu đệ tử còn cảm thấy hơi nhỏ, nào ngờ mặc xong lại hết sức vừa người. Trong lòng vừa sinh ra tâm tư, thế mà cả màu sắc lẫn kiểu dáng của nó đều biến đổi như ý đệ tử, quả thật, quả thật…”

“Chớ nói, ta đều biết.” Trên trán xuất hiện một vệt đen, Từ Hiền giơ tay ra chặn họng Lý Tự Thành, sau đó liền vô thẳng vấn đề, giảng giải cho gã biết nên sử dụng những công năng khác của【Thiên Vân Bảo Y】như thế nào.

“Thần hành gia tốc, ngươi chỉ cần…”

“Ngự không phi hành, tàng thân ẩn hình thì phải…”



Lại là một khắc đồng hồ trôi qua, chờ Lý Tự Thành đã làm quen sơ qua hết tất cả công năng của bảo y, gã và tiên sinh nhà mình bắt đầu đi xuống dưới lầu, không làm kinh động đến chưởng quỹ đang nằm ngủ sau quầy, trả chìa khóa phòng cho một tên tiểu nhị trực đêm rồi rời khỏi Hồng Phúc Lâu trong im lặng.

Thiên Hồ tới có bao nhiêu rầm rộ, Từ Hiền đi có bấy nhiêu lặng thầm, tựa như cách mà hắn chọn cho Thiên Hồ Hiệp dùng đao, Từ tiên sinh dùng kiếm vậy.

Tam Quốc Đao Thức, có Tam Quốc Diễn Nghĩa danh truyền thiên hạ, Toàn Chân Thất Kiếm, có Đạo gia tu hành thanh tĩnh vô vi.

Lăn bánh trên con đường đầy sỏi đá, tận hưởng sương sớm, đón ánh hừng đông, Từ Hiền nghe Lý Tự Thành hỏi Đông hỏi Tây, hỏi tại sao sư đồ hai người lại xuất phát sớm như vậy, tại sao lại tặng bộ y phục thần kỳ này cho gã, v.v…

Từ Hiền đáp được vài câu, sau thấy cũng phiền, chợt nhớ đến chuyện bản thân mình muốn tăng giờ dạy học của Lý Tự Thành, thế là bèn kể cho gã một câu chuyện ngụ ngôn tên “Bộ quần áo mới của hoàng đế”.
Dạy học có rất nhiều loại, dạy võ công đương nhiên cũng nằm trong đó.

【Giá Y Thần Công】hôm qua tiến cảnh Đại Thành, Từ Hiền bây giờ hoàn toàn không cần bí kiếp mà vẫn có thể truyền miệng cho Lý Tự Thành, nhưng hắn chẳng có ý định làm như thế.

【Long Tượng Bát Nhã Công】chủ tu ngoại kình, về tu luyện nội khí không có gì đặc biệt, cũng nhờ vậy mà người tu luyện Long Tượng Công có thể kiêm tu nội công tâm pháp khác không cần e ngại xảy ra xung đột, cho nên Lý Tự Thành hoàn toàn có thể yên tâm tu tập【Giá Y Thần Công】mà chẳng phải sợ xuất hiện vấn đề.

Nhưng càng là như vậy, Từ Hiền lại càng sẽ không để cho Lý Tự Thành tu luyện tâm pháp khác, bởi thứ mà 【Long Tượng Bát Nhã Công】cần là thời gian, là sự chuyên nhất.

Đối với tiến độ luyện công của tên đồ đệ bảo bối nhà mình, Từ Hiền đương nhiên theo sát từng li từng tí, nắm rõ trong lòng.

Lý Tự Thành tu luyện Long Tượng Công, từ tầng một đến tầng hai chỉ mất ba, bốn ngày.

Từ tầng hai đến tầng ba chỉ mất nửa tháng.

Nhưng từ tầng ba lên tầng bốn đã mất tận một tháng.

Từ tầng bốn đến tầng năm lại tiêu tốn càng nhiều thời gian, mất hơn hai tháng mới có thể tu thành.

Mặc dù có thể nói là thần tốc, mười Kim Luân Pháp Vương cũng không so được, nhưng dựa theo tính toán của Từ Hiền, trong trường hợp lý tưởng nhất thì Lý Tự Thành cũng phải mất hơn trăm năm mới có thể đạt tới Long Tượng tầng mười ba.

Dù cho sinh mệnh lực của võ tu có vượt xa phàm nhân, nhưng cũng không thể nào sánh nổi cái được gọi là thọ nguyên của người tu chân, Kim Đan tám giáp, Nguyên Anh ngàn hai gì gì đó.

Cho nên【Long Tượng Bát Nhã Công】đã đủ cho Lý Tự Thành luyện cả đời, hơn nữa còn là tuyệt phối với thiên phú【Lực Khả Bạt Sơn】của gã.

Trừ phi gặp phải bình cảnh, hoặc là Lý Tự Thành đạt được kỳ ngộ gì đó rút ngắn thời gian luyện công, nếu không đừng nói【Giá Y Thần Công】, dù là【Dịch Cân Kinh】hay【Trường Sinh Quyết】,【Cửu Dương Thần Công】hay【Chiến Thần Đồ Lục】, Từ Hiền cũng sẽ không để gã chuyển tu.Từ “Bộ quần áo mới của hoàng đế” cho đến “Lợn cưới áo mới”, từ “Công chúa Bạch Tuyết” cho đến “Vịt con xấu xí”, thời tiết sáng nay không biết có phải thích hợp để kể chuyện cổ tích hay không mà Từ Hiền kể liền một mạch mấy truyện, có câu chuyện Lý Tự Thành từng nghe ở Bạch Long Trấn, cũng có câu chuyện thì chưa.

“Tiên sinh, lợn cưới áo mới, đệ tử nhớ người đã kể một lần rồi, chẳng phải là muốn khuyên người ta sống ở đời nên biết khiêm nhường hay sao?”

“Vậy Tự Thành ngươi thấy hai nhân vật trong câu chuyện này có gì đáng học hỏi không?”

“Bản tính của họ thích khoe khoang như vậy, Tự Thành chỉ thấy đáng khinh mà thôi.”

“Vậy ngươi không thấy, một người có thể đứng mãi một chỗ từ sáng đến chiều chỉ để chờ khoe áo mới, vì đạt thành mục tiêu đề ra mà có thể kiên nhẫn tới vậy, há chẳng đáng học hỏi?”

“Cái này…”

“Đương nhiên, kiên nhẫn là tốt, nhưng bị động chờ đợi lại chưa chắc đã hay. Câu chuyện này còn dạy cho ngươi biết một đạo lý, nếu không chủ động xuất kích, kẻ mà ngươi có thể chờ đến chỉ là một tên hãm… hám lợn mà thôi.”

“Hóa ra là thế, Tự Thành thụ giáo. Vậy thưa tiên sinh, trong câu chuyện vịt con xấu xí, ngoại trừ việc vịt con xấu xí có thể trở nên đẹp đẽ bởi vì nó vốn là thiên nga, liệu còn có đạo lý nào khác chăng?”

“Tất nhiên là có. Hôm nay các ngươi khinh rẻ ta, ngày sau ta để các ngươi với cao không nổi, nếu vịt con xấu xí có thể mở miệng nói chuyện, nó nhất định sẽ nói câu này với bọn gà, vịt bắt nạt mình lúc nhỏ. Câu chuyện này nhắc nhở ngươi, muốn kết bạn phải thừa lúc người ta còn là vịt con xấu xí, đừng chờ họ lớn lên rồi, lúc đó họ chỉ thiết làm bạn với thiên nga mà thôi.”

“Cuộc đời vô thường, ngươi làm sao biết được tiểu ăn mày lưu lạc trên đường hóa ra lại chính là Hoàng Dung, tiểu hòa thượng dung mạo xấu xí lại chính là con của trụ trì Thiếu Lâm? Chờ tiểu ăn mày quay lại làm Hoàng Dung, nàng chỉ còn biết đến Tĩnh ca ca, chờ tiểu hòa thượng bộc lộ thân phận, huynh đệ của hắn cũng chỉ có Nam Viện đại vương, Đại Lý thế tử.”

“Tiên sinh, Hoàng Dung là ai? Trụ trì Thiếu Lâm chẳng phải hòa thượng ư, hòa thượng làm sao lại có con?”

“Hoàng Dung sao, muốn nói đến nàng thì trước tiên phải bắt đầu từ Ngưu Gia thôn, nơi mà hai họ Quách Dương kết mối thâm giao khắng khít.”

“Tiểu đào vô chủ tự khai hoa, yên thảo mang mang…”

Từ Hiền ngâm chưa được nửa bài thơ tứ tuyệt liền ngưng bặt, Lý Tự Thành cũng lớn giọng hô to:

“Tiên sinh! Đằng trước có nhiều người chết quá!”

Chẳng cần Lý Tự Thành nhắc nhở thì Từ Hiền cũng đã thấy, hơn nữa hắn cũng nhận ra người chết là ai.

Đoàn người của Cố thị gia tộc.

Cả đoàn mười ba người không một ai sống sót, dù là ngựa thồ cũng đang nằm trong vũng máu, chỉ mỗi mình Cố tiểu thư là không rõ tung tích, e rằng cũng lành ít dữ nhiều.

Thần thái chuyển từ tùy ý sang ngưng trọng, Từ Hiền biết mình sắp có một phen bận rộn.

Liếc nhìn đồng hồ hệ thống, thấy cũng đã sát giữa giờ Mão, chỉ cần kẻ giết người chưa chạy quá xa, hắn tin rằng bản thân có thể bắt lại được hung thủ.

Chương 244: Hãn Huyết bảo mã, nhiệm vụ liên hoàn

Thời cơ đã điểm, nắm【Tầm Hung Kính】trên tay, Từ Hiền nhìn chằm chằm vào vòng sáng màu xanh nhạt giữa mặt kính, đợi nó bắt đầu lan rộng ra, hắn không chút chần chừ, nội lực trong người cuộn trào như sóng cả, một hơi truyền năm thành chân khí trong người vào bảo kính.

Hắn hiện giờ có gần hai mươi mốt năm công lực, vị chi năm thành nội khí chính là tương đương hơn mười năm, mỗi một năm công lực tiêu hao lại khiến bán kính quét hình của【Tầm Hung Kính】tăng lên một dặm.

Cứ như vậy, với bán kính năm dặm làm gốc, tầm quét hình của bảo kính lúc này đạt tới hơn ba mươi dặm, phạm vi không thể bảo là không lớn.

Nhưng đáng tiếc là Từ Hiền lại chẳng có chút thu hoạch nào, đừng nói tìm tới hung thủ, dù cho một tên ác nhân thông thường cũng không có, so với lần quét hình đầu tiên thì kém hơn quá nhiều.

‘Lý nào lại vậy?’ Chân mày khẽ nhíu, chẳng tin tà, hắn tiếp tục truyền thêm chân khí vào bảo kính, nhưng sáu thành, bảy thành rồi lại tám thành, Từ Hiền cuối cùng bỏ ra hơn chín thành nội lực, thế mà chẳng phát hiện được bất kỳ tên hung đồ nào.

Thở dài một hơi, hắn cũng chỉ đành thôi, lăn bánh đến gần kiểm tra thi thể của đoàn người Cố gia, bắt đầu từ vị mà hắn quen nhất: Cố tứ thúc – Cố Thịnh Minh.

Chân tay nguyên vẹn, kinh mạch còn nguyên, nội tạng không thương, xem qua tròng mắt, kiểm tra đầu lưỡi của Cố Thịnh Minh, Từ Hiền có thể xác định nguyên nhân y chết là do trúng độc.

Tìm tòi một hồi, hắn mất hơn nửa nén nhang mới tìm ra thứ khiến Cố Thịnh Minh trúng độc, đó chính là một cây châm nhỏ găm sâu vào trong cánh tay của y, phần đầu gần như chẳng hề lộ ra, cũng chẳng khiến y chảy một giọt máu, đủ để thấy thủ pháp phóng châm cao minh bậc nào.

Nhìn biểu lộ tường hòa trên mặt mười ba cái xác ở đây, không khó để Từ Hiền đoán được rằng tất cả bọn họ đều trúng châm cùng một lúc, hơn nữa chẳng ai có cảm giác gì, chất độc cũng hết sức kinh người, vừa ngấm liền chết, chẳng có chuyện người ngã trước, kẻ theo sau.

‘Chọc phải cao thủ kinh khủng cỡ này, dựa theo cách người nhà họ Cố nói cười đêm qua, hoàn toàn không có ý thức nguy cơ, hiển nhiên không phải là kẻ thù của họ, hoặc là họ cũng không biết mình đã gây thù với kẻ này. Nếu vậy… có thể nào là có người mua hung?’

Dựa theo những gì hắn nghe được tối qua, Cố thị gia tộc chính là lấy việc kinh thương làm gốc, ý nghĩ xoay chuyển, hắn lập tức có thể tượng tượng ra một cốt truyện:

Cố thị gia tộc từng gặp uy hiếp gì đó có thể dẫn đến diệt môn, may có Tiểu Lộc Nữ Hiệp đi ngang qua giải nguy, ví dụ như giúp họ đánh chết địch nhân, hoặc là uy hiếp gia tộc đối địch. Sau đó, rất có thể là tên địch nhân kia có đồng môn sư huynh đệ gì đó giúp hắn trả thù, hoặc cũng có thể là gia tộc kia bỏ trọng kim ra thuê sát thủ giang hồ làm việc.

Chậm rãi lăn bánh đến chỗ mấy cái thùng xe chứa đồ, Từ Hiền lấy nội lực đập tan cửa gỗ, tra xét hàng hóa bên trong, thần sắc trên mặt có phần bất ngờ, bởi dù là vải vóc, lá trà, hay những loại hàng hóa thủ công, hết thảy đều vẫn còn nguyên vẹn, không hề bị hung thủ lấy đi.

‘Là bởi vì ngại vướng víu cho nên vứt bỏ, hay là hoàn toàn không coi lợi ích vào mắt?’ Từ Hiền thiên về trường hợp sau hơn, nếu vậy thì rất có khả năng không phải sát thủ giang hồ làm nên.

Bởi người ta ra giang hồ lăn lộn, tại sao phải làm cái nghề sát thủ này? Còn chẳng phải vì tiền tài hay sao, ở đây lại có đến ba xe hàng hóa, dù cho không hiểu buôn bán, lấy giá gốc thậm chí thấp hơn để sang tay cũng là một con số không nhỏ, ai lại bỏ cho được.

‘Nếu không phải có người bỏ tiền mua hung, vậy rất có thể là bị trả thù. Hoặc là… một thế lực thứ ba mà Cố gia hoàn toàn không quen biết, mục đích của chúng chỉ là muốn bắt sống thiếu nữ về để luyện tà công thải âm bổ dương, hoặc là có kế hoạch gì đó còn thâm độc hơn?’

Sự mất tích của Cố Ngọc Nhu hiển nhiên là manh mối để Từ Hiền có thể mổ xẻ, nhưng cũng không hơn, dựa vào những dữ kiện ít ỏi lúc này, hắn hoàn toàn không có cơ sở để đưa ra bất cứ kết luận nào.

Nói về điểm đáng ngờ trong chuyện này, ngoại trừ thân phận thật sự của hung thủ, có một chỗ mà Từ Hiền nghĩ mãi chẳng ra là tại sao kẻ đó lại giết chết lũ ngựa này, hơn nữa không dùng tới thủ pháp phi châm đầy lợi hại kia mà lại dùng đao chém chết?

Từ vết thương trên xác ngựa, hắn có thể nhận ra đao pháp của hung thủ rất kém cỏi, đến cả võ học đối ứng cũng không có.

Nhìn thanh đao nhiễm máu tươi nằm trơ trọi trên đất, trong mắt Từ Hiền như có thần quang lưu chuyển, đại não vận hành với tốc độ chóng mặt, cố gắng tìm ra manh mối từ chi tiết này.

‘Bị hung thủ tiện tay vứt lại, đao này hiển nhiên không phải của hắn. Nếu vậy, chỉ có thể thuộc sở hữu của đoàn người Cố gia, để xem…’

Từ Hiền lăn bánh đến chỗ bọn hộ vệ, chẳng mấy chốc đã phát hiện một tên hộ vệ làm mất đi bội đao của mình, chỉ còn lại vỏ đao.
Nhìn lại vị trí của tên hộ vệ, lại nhìn tới thi thể của Cố Thịnh Minh, ánh mắt Từ Hiền chợt sáng lên, hắn giống như nhận ra điều gì.

‘Nếu kẻ giết ngựa không phải hung thủ, mà là Cố tiên sinh thì sao? Thi thể của y nằm gần đám ngựa nhất.’

Từ Hiền đoán như vậy là có cơ sở, bởi vì hắn phát hiện thi thể của Cố lão gia tử ở buồng xe nằm giữa đội ngũ, dựa vào vết tích bên trong, hắn có thể nhận ra ngoại trừ Cố lão gia tử, trước đó còn có hai người khác ngồi cùng.

Cũng không khó để đoán ra thân phận của hai người đó, bởi ngoại trừ Cố Ngọc Nhu và Cố Thịnh Minh thì còn ai vào đây?

Tên hộ vệ bị mất đi bội đao, vị trí thi thể của hắn vừa hay cũng nằm sát bên xe ngựa, dựa vào manh mối này, trong đầu Từ Hiền lập tức tái tạo lại cảnh tượng đã xảy ra:

Cả đoàn người bị một cao thủ vô thanh vô tức giết chết, Cố Thịnh Minh dựa vào thủ đoạn kỳ bí nào đó mà sống thêm được một lúc, y giống như đã nhận ra hung thủ là ai, cho nên mới gượng chút hơi tàn để lại manh mối. Đầu tiên là nhảy xuống buồng xe rút đao chém chết con ngựa kéo xe, sau đó lại giết nốt những con ngựa kéo hàng hóa, cuối cùng ngã xuống bên cạnh chúng.

Nhìn nét mặt cứng ngắc của Cố Thịnh Minh, Từ Hiền chợt cảm thấy vẻ tường hòa trên mặt y hơi khác với những người còn lại, trông giống nét cười của một kẻ vừa hoàn thành được tâm nguyện hay đã thỏa mãn về một chuyện gì đó hơn.

‘Chờ đã, nếu lúc đó y đã gần đất xa trời, vậy vẫn còn đủ lực để giữ cho bọn ngựa không chạy trốn mà giết chúng sao? Nếu y vẫn có thể thi triển võ công, vậy tại sao phải dùng đến thứ bản thân không hề am hiểu như đao?’

Nghi vấn này vừa nảy lên, Từ Hiền lập tức kiểm tra lại thật kỹ xác của bọn ngựa, cuối cùng mới phát hiện hóa ra chúng không phải bị đao chém chết, mà cũng chết vì độc châm như đoàn người Cố gia.

“Cho nên việc ngựa bị giết, hoặc là ngựa chảy máu là manh mối mà y muốn để lại? Nó rốt cuộc có ý nghĩa gì cơ chứ?” Một nghi vấn được giải khai sẽ dẫn tới càng nhiều nghi vấn khác, phát hiện của Từ Hiền chỉ khiến hắn càng thêm đau đầu.

Lý Tự Thành từ nãy đến giờ chỉ im lặng theo sau, gã biết tiên sinh nhà mình đang tập trung suy nghĩ nên không hề làm phiền.

Bây giờ nghe hắn nói lên thành tiếng, trên mặt Lý Tự Thành hiện lên thần sắc giống như nhớ tới gì đó, ngập ngừng bảo rằng: “Ngựa chảy máu… Tiên sinh, người từng kể qua cho đệ tử nghe về một loài ngựa ra mồ hôi đỏ như máu, liệu có phải… là nó?”

“Hãn Huyết bảo mã?”Được Lý Tự Thành nhắc nhở, Từ Hiền cảm thấy có phần hợp lý, rất có thể manh mối mà Cố Thịnh Minh để lại chính là về Hãn Huyết bảo mã.

Nhưng vậy thì có liên quan gì đến hung thủ đây?

Đúng lúc này, một thông báo mới của hệ thống chợt cắt ngang dòng suy nghĩ của Từ Hiền, đó là thông báo về một nhiệm vụ mới.

__________________________________________________________________

Nhiệm vụ trừng ác: Trần quy trần, thổ quy thổ (1)

Giang hồ hiểm ác, mạng người cỏ rác. Đại hiệp phát hiện đoàn người Cố gia bất hạnh ngộ hại, gặp phải thảm sát, nổi lòng trắc ẩn, quyết định giúp họ có thể an nghỉ suối vàng.

Yêu cầu: Báo tin buồn cho gia quyến nhà họ Cố, để họ nhận lại di thể thân nhân.

Thù lao:

+ Một chút danh vọng.

+ 100 điểm Thiện Ác.

+ Manh mối hung án.

+ Nhiệm vụ “Trần quy trần, thổ quy thổ” (2)

__________________________________________________________________

Hoàn toàn không có lời chú thích hay nhắc nhở, có lẽ hệ thống cũng biết nhiệm vụ này đối với Từ Hiền mà nói quá dễ dàng.

Thù lao cũng rất bèo bọt, có điều Từ Hiền không vì đó mà coi rẻ, bởi hắn biết đây là một nhiệm vụ liên hoàn, về sau càng lúc càng khó, nhưng đồng thời phần thưởng cũng sẽ càng lúc càng lớn.

Tiếp nhận nhiệm vụ, Từ Hiền thu thi thể của đoàn người Cố gia vào tay áo, ngẫm nghĩ một chút rồi cũng bỏ hàng hóa trên các thùng xe vào.

Mất đi người thân là thứ tổn thất không cách nào bù đắp, hắn cũng không biết lấy gì an ủi, chỉ có thể giúp Cố gia bảo toàn chút lợi ích này.

May là hai canh giờ trước Từ Hiền vừa hoàn thành vòng “Trừng Gian Diệt Bạo” thứ mười bốn, đạt được một【Rương Tam Tài】dung hợp với những rương còn thừa thành【Rương Lục Hợp】, bằng không thì chưa chắc đã chứa được hết thi thể và tài vật ở chỗ này.

Thu thập xong xuôi, lấy muối hóa thi ra phân hủy xác lũ ngựa, sư đồ Từ Hiền lại tiếp tục chặng đường tiến về Hồng Lộ Thành.

Nhiệm vụ này tuy dễ, nhưng cũng phải đến chỗ có người của Giang Hồ Nhật Báo, hắn mới có cách báo tin cho Cố gia được.

Chương 245: Một túm hồng anh nơi ngực áo

Giữa giờ Thìn, thái âm tạm lánh, nhường lại vũ đài cho thái dương tỏa sáng nhân gian, sư đồ Từ Hiền một đường bình an, không gặp tặc phỉ, không thấy hung đồ, cứ thế mà đến Hồng Lộ Thành.

Trung Nguyên cửu châu, Đại Xương chiếm ba châu, dưới châu lại có hết thảy mười quận, dưới quận lại có gần trăm phủ, cuối cùng là các cấp huyện, trấn, thôn nhiều không biết bao nhiêu mà kể.

Hồng Lộ Thành là một tiểu thành trực thuộc Diêu Hành Phủ, nằm dưới sự quản hạt của Yến Ca Quận, nhưng dù trực tiếp so với Yến Ca quận thành thì tòa tiểu thành này cũng không hề thua kém, bàn về độ phồn hoa còn có phần hơn, e rằng chỉ chịu lếp vế trước hoàng thành Trường An mà thôi.

Hơn nữa Trường An dù sao cũng là đế đô, dưới chân thiên tử, biết bao nhân vật quyền cao chức trọng đều ở chỗ này, thế nên con người nơi ấy tuy ngoài mặt trông thì vẫn bình thường như bao kẻ, nhưng trong lòng ắt phải có một loại áp lực vô hình đè nặng, về mặt tinh thần không thể nào thoải mái như bách tính Hồng Lộ Thành.

Tất nhiên, chỉ có một số người linh giác mẫn cảm, hoặc có chủ tâm điều tra dân sinh các nơi mới nhận ra được điều này, bởi đến chính bách tính kinh thành cũng không biết trong lòng họ có loại áp lực đó, người của nơi khác tới thăm cũng chỉ thấy có phần là lạ trước bầu không khí của đế đô, nhưng hoàn toàn chẳng biết lạ ở chỗ nào.

Nhìn thành môn sừng sững trước mặt, Lý Tự Thành đi trước mở đường, Thiên Cơ Xa chở Từ Hiền lăn bánh theo sau.

Trông thấy ngoài cửa thành có bốn, năm dòng người xếp hàng đăng ký vào thành, gã đệ tử chợt gãi đầu hỏi tiên sinh nhà mình: “Tiên sinh, chúng ta nên xếp ở hàng nào?”

Từ Hiền ngưng mắt nhìn dòng người phía trước, để ý kỹ một chút liền nhận rõ quy tắc xếp hàng.

Từ trái sang phải năm dòng người, ở giữa chính là các đội xe cồng kềnh đang tiến vào đại môn.

Hai bên trái phải, nam tả nữ hữu, bên trái là đàn ông, bên phải là đàn bà, ai có trẻ nhỏ thì dẫn theo, cũng tiến vào đại môn như các đội xe.

Cuối cùng là hai dòng người ở ngoài rìa, nhân số ít nhất mà cũng cách xa những dòng người còn lại nhất, nam nữ, già trẻ lớn bé đủ cả, người đeo gươm, kẻ vác giáo, ai có ngựa thì cũng đều xuống ngựa dẫn bộ, trông rất tuân thủ quy củ.

Tất cả bọn họ đều không được tiến vào đại môn mà phải đi qua hai cổng vòm nhỏ dưới chân thành môn, mỗi lần chỉ có một người tiến vào, hơn nữa tốc độ cũng hết sức chậm chạp.

Từ phục sức trên người những kẻ này, kể cả khi không soi ra tu vi võ đạo ca họ thì Từ Hiền cũng dễ dàng nhận ra họ đều là nhân sĩ giang hồ.

Nhìn trái, nhìn phải, nom thấy dòng người bên tay mặt có vẻ như ít người hơn một chút, hắn bèn nói với Lý Tự Thành: “Chúng ta đi bên này.”

Vừa dứt lời liền điều khiển Thiên Cơ Xa tiến về phía đó, Lý Tự Thành cũng vội vàng theo sát phía sau, hai thầy trò ngoan ngoãn xếp hàng, không làm mấy chuyện náo động như vọt tường thành mà vào.

Khoan nói tới việc nếu không dùng tới【Côn Bằng Độ Hư Thuật】thì Từ Hiền có vượt qua được mấy trượng tường cao hay không, chỉ riêng việc nơi đây là thành thị xa hoa, có Huyền Kiếm Vệ thường trực, quan phủ giữ gìn trị an, một khi sư đồ nhà hắn leo tường bị phát hiện, vậy cũng đủ cho hai người ăn một chầu no nê… trong tù.

Phát giác được có người mới tới xếp hàng, tên đao khách có tu vi Hậu Thiên lục trọng đang dắt ngựa trước mặt Từ Hiền hơi quay đầu lại liếc hắn và Lý Tự Thành một cái, sau đó liền quay đi, cũng không đánh tiếng chào hỏi gì.

Bèo nước gặp nhau nơi cửa thành, không phải ai cũng có hứng thú tám chuyện lung tung.

Từ Hiền dễ dàng để ý thấy, không chỉ tên đao khách này mà tám, chín phần nhân sĩ giang hồ đang xếp hàng đều không nói tiếng nào, thái độ thờ ơ, mặc kệ những người xung quanh, chỉ có một số ít người là không kiềm được dục vọng trò chuyện của mình mà thôi.

Sư đồ Từ Hiền cũng im lặng, hơn nữa còn không chịu lãng phí một giây một phút nào, tận dụng thời gian chờ xếp hàng đăng ký này mà tiến vào trạng thái Tọa Vong để luyện công.

‘Lâu như vậy?’ Một khắc đồng hồ sau, nhận thấy chỉ mới có ba người qua cửa vào thành, Từ Hiền chợt phát hiện muốn tới lượt thầy trò mình đăng ký còn phải chờ thêm nửa canh giờ nữa mới được.
Mặc dù cảm thấy có chút tốn thời gian, nhưng hắn cũng không vì đó mà nóng nảy, thản nhiên coi như một tiết ngoại khóa để luyện công vậy.

Lại là nửa nén nhang sau, khi mà dòng người chờ đợi lại được tiến thêm một bước, bỗng có tiếng vó ngựa truyền tới thu hút sự chú ý của Từ Hiền.

Đang phi nước đại là một con ngựa lông đen, thân hình cao lớn nom có vẻ thần tuấn, cưỡi trên lưng nó là một vị thanh niên kiếm khách diện mạo chính khí, hông đeo trường kiếm, mặc trên người một bộ hoa phục có vẻ đắt tiền, chỉ là biểu tượng lưỡi thương hồng anh thêu ở ngực áo lại hoàn toàn không phù hợp với phong cách của bộ y phục này, khiến nó trông có phần quái quái.

Híiii!

Lộc cộc! Lộc cộc!

Tới gần thành môn, vị thanh niên kia bắt đầu hãm tốc độ của con bảo mã lại, sau đó cũng nhảy xuống dẫn bộ như bao người.

Chỉ là khác với đám nhân sĩ giang hồ nơi đây, hắn không xếp hàng mà trực tiếp dẫn ngựa đến chỗ cổng vòm, nói gì đó với quan thủ vệ rồi trực tiếp tiến vào nội thành, một đường thông thuận.

‘Tiên Thiên cảnh có thể trực tiếp vào thành sao?’ Từ Hiền tự hỏi, hắn dùng thiên nhãn soi ra được vị thanh niên này có tu vi Tiên Thiên tầng một.

Nhưng rồi Từ Hiền cũng biết thật ra không phải vậy, nhờ vào âm thanh trò chuyện của những người xếp hàng sau lưng sư đồ nhà mình, hắn đã hiểu lý do vì sao vị thanh niên kia được đặc cách vào thành.

“Lại là người của Hồng Anh Hội.”

“Từ lúc đại đương gia Dạ Linh quyết định để hội hợp tác với quan phủ, Hồng Anh Hội chẳng những được hưởng không ít đặc quyền, đến cả thế lực cũng càng lúc càng lớn.”

“Trước gia nhập Võ Lâm Minh, sau lại bắt tay Huyền Kiếm Phủ, bàn tính của vị đại đương gia này gõ cũng thật hay.”

“Chẳng phải sao, trên dưới Hồng Anh Hội không có lấy một cao thủ Huyền Tàng nào, vậy mà ở cả Hồng Lộ Thành lẫn mấy vùng xung quanh đều được xem là thế lực đứng đầu, tại Diêu Hành Phủ cũng là bá chủ một phương, nhìn khắp Yến Ca Quận cũng có danh vọng không thấp.”“Xùy, Huyền Kiếm Phủ chính là ưng khuyển triều đình, Hồng Anh Hội chính là tay sai của ưng khuyển, ta khinh!”

“Chớ nói như vậy, kỳ thật Hồng Anh Hội có thể phát triển đến mức này, hợp tác với quan phủ là một chuyện, quan trọng hơn nữa chẳng phải cũng nhờ đại đương gia Dạ Linh bấu víu quan hệ với cao thủ Huyền Tàng như Thần Phi hay sao.”

“Thân là nữ tử, có thể trong thời gian ngắn sáng lập và phát triển một bang hội đến mức này, Dạ Linh kia quả thật là bậc cân quắc không thua đấng mày râu.”

“Đại đương gia Hồng Anh Hội là nữ nhân? Thần Phi cũng là nữ nhân, nếu vậy…”

“Hắc hắc hắc, vị huynh đài này, chính như ngươi nghĩ, không sai đâu.”

“Ôi chao, Thần Phi nhan sắc bậc nào, đại đương gia kia có thể làm thân với nàng, khả năng cao cũng thuộc phường chim sa cá lặn. Nếu mà ta có thể… Khặc khặc!”

“Khẹc khẹc, cái ngươi muốn cũng là cái ta muốn, nhưng mà chỉ có thể tưởng tượng một chút mà thôi, dù sao ta còn có mẹ già, trẻ nhỏ.”

“Ta hiểu, ta hiểu. Ai da huynh đài à, ta ngươi mới gặp nhưng lại như đã quen, ta biết trong thành có nơi gọi Lệ Xuân Viện chơi rất vui, không biết ngươi có đang bận chuyện gì không. Nếu không, chi bằng cùng tiểu đệ đây đến đó uống rượu, hai ta kết giao bằng hữu, thảo luận mỹ nhân giang hồ, há chẳng tuyệt thay?”

“Mặc dù rất thèm… Khụ khụ, mặc dù rất có nhã hứng này, nhưng đáng tiếc…”

Nghe đám giang hồ tiểu tốt này bắt đầu nói tới chuyện “bên lề”, Từ Hiền lắc đầu một cái liền không để ý đến nữa, chuyển sang nghĩ xem có biện pháp gì để sư đồ nhà mình được đặc cách hay không.

Mặc dù hắn không ngại việc chờ xếp hàng, nhưng nếu có thể tiết kiệm thời gian thì cũng không dại gì mà không cần.

‘Thứ này liệu có thể được không?’

Đảo mắt một cái, một chiếc mộc bài bỗng trượt xuống lòng bàn tay Từ Hiền, mặt trước có khắc hình chữ Vạn nằm trên Thái Cực Đồ, mặt sau thì khắc hình một con vượn trắng đang múa kiếm, trông thì có vẻ hư cấu nhưng lại hết sức sống động.

Đây chính là Bạch Viên Lệnh, tín vật mà hắn được đệ tử Nga My Nam tông Trần Liên Thành tặng cho, dù là ở phân đà của Nga My hay Võ Lâm Minh đều có thể giúp được tiện lợi.

Nhưng ngẫm một lúc, Từ Hiền lại thu nó vào.

Đệ tử Nga My cùng Huyền Kiếm Vệ kết bạn hành hiệp, không đồng nghĩa với việc Nga My cùng Thiên Tử Huyền Kiếm Phủ hay triều đình có quan hệ gì, quan giữ cửa chưa chắc đã coi Bạch Viên Lệnh vào mắt.

Từ Hiền cảm thấy bản thân vẫn nên thành thật đợi tiếp thì hơn, mặc cho tiếng vó ngựa lại một lần nữa vang lên hắn cũng chẳng thèm để ý đến.

Chỉ có điều khi chủ nhân của con ngựa nhảy xuống dẫn bộ, lúc đi ngang qua bên cạnh mình, Từ Hiền chợt nghe kẻ đó kinh ngạc hô lên:

“Từ tiên sinh?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau