HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 226 - Chương 230

Chương 226: Lão tổ không phải kẻ dễ xơi

Nhai một viên Bồi Nguyên Đan để bổ sung tinh huyết tiêu hao, Lang Nha Lão Tổ không thủ mà công, chẳng đợi Từ Hiền ra chiêu đã đâm thương tới trước, khí kình sắc lạnh tụ hết ở đầu mũi thương.

Suýt nữa thì bị【Côn Bằng Độ Hư Thuật】hại chết, lão không biết giới hạn của ngón Kỳ Công Dị Thuật này ở đâu, thế nên cách tốt nhất để không bị Từ Hiền đánh lén bất ngờ giống vừa nãy chính là chủ động ra tay trước.

【Côn Bằng Độ Hư Thuật】trong một ngày chỉ có thể thi triển ba lần, vừa rồi tận dụng lúc Lang Nha Lão Tổ buông lỏng, Từ Hiền mới dùng đến môn kỳ công này để tập sát lão.

Còn trong trường hợp mà lão đã biết, và luôn đề cao cảnh giác như lúc này, hắn đương nhiên không thể dễ dàng sử dụng lại nó, chỉ có thể lâm vào khổ chiến.

Nếu phục dụng【Tiên Thiên Đan】thì tất nhiên Từ Hiền có thể mau chóng diệt sát Lang Nha Lão Tổ, nhưng chẳng dễ mới kiếm được một đối thủ dày dặn kinh nghiệm mà cảnh giới lại không quá sức mình, hắn đương nhiên không thể làm chuyện mất hứng như thế được.

【Giá Y Thần Công】cảnh giới cận Đại Thành vận hành với công suất cao nhất, chân khí huyền nguyên thiên cương địa sát từ trong Đan Điền tuôn ra các đường kinh mạch, lại mượn nhờ ba đường Hiệp kinh chuyển hóa thành Hiệp khí, gia trì lên toàn thân Phi Hiệp đao một tầng chân khí kim sắc.

Gặp Lang Nha Lão Tổ đâm thương đánh tới, Từ Hiền cũng không có ý định tạm lánh phong mang, hắn quyết định dùng tới đấu pháp của tướng sĩ sa trường, trực diện quân địch, chỉ có lấy máu đổi máu, lấy mạng đổi mạng mới là vương đạo.

Choanggg!

Hai luồng hàn quang tới từ hai chiến tuyến đối nghịch nhau, một thì như dã thú núi rừng, một thì như dũng tướng chiến trận, chẳng ai nhường ai, kẻ nào cũng muốn lấn át đi hào quang của bên còn lại.

Thương Thiên Dĩ Tử Hoàng Thiên Đương Lập!

Đây có lẽ là đao thức sẽ chiếm tới bảy, tám phần chiêu số mà Từ Hiền sẽ thi triển khi đối chiến Lang Nha Lão Tổ, mặc dù tiêu hao không thấp, nhưng thân là kẻ mang xấp xỉ hai mươi năm công lực, hắn không hề e ngại điều đó.

Huống hồ dựa vào【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】, chỉ cần có thể đánh trúng điểm yếu của đối thủ, chín thành chín nội lực cùng thể lực mà Từ Hiền tiêu hao trước đó sẽ được hoàn về, cho nên chuyện hắn cần lo không phải là tiêu hao bao nhiêu, mà là đao trong tay mình có thể chém trúng kẻ địch bao nhiêu.

Keng!

Đao thương một lần nữa va chạm, Từ Hiền lùi ba bước, Lang Nha Lão Tổ cũng lùi ba bước, thượng phong chẳng thuộc về ai, dù đều cảm thấy đau rát nơi hổ khẩu, nhưng con sói già lẫn tiểu hồ ly đều không rên một tiếng, trên gương mặt ngoại trừ vẻ nghiêm túc cũng chỉ còn sự chú tâm, trong ánh mắt ngoại trừ sát khí cũng chỉ có hàn ý.

Nếu có khác biệt giữa hai người, thì cũng chỉ là Lang Nha Lão Tổ nhiều hơn một phần khát máu, Từ Hiền thắng hơn một phần lạnh nhạt.

Còn về sự khinh thường, đó chỉ là thứ chỉ có thể xuất hiện trong lời nói, chứ kẻ nào dám ôm thái độ như vậy lúc động tới đao thật thương thật, hoặc là phải có bản lĩnh siêu việt địch thủ, hoặc là cỏ trước mộ phần đã mọc cao ba thước.

Rầm!

Một, hai, ba,… Lùi đến bước thứ tư, không hẹn mà cùng, Lang Nha Lão Tổ và Từ Hiền đồng loạt giẫm mạnh xuống sàn để giữ cho thân mình không còn trượt ra đằng sau, hơn nữa còn nhờ đó mượn lực để lấy tốc độ sấm sét phóng đến đằng trước, vung đao múa thương lấy mạng đối thủ.

Tốc độ ra đòn của Lang Nha Lão Tổ gần như đạt tới cực hạn, một hơi đâm liền bảy thương tới mắt, mũi, miệng, mi tâm, yết hầu, giữa ngực Từ Hiền, mỗi một cú đâm đều mang theo sát khí trùng trùng và lực đạo kinh hồn, đảm bảo chỉ cần trúng một trong bảy thôi là Từ Hiền lãnh đủ.

Nhưng Từ Hiền lại là nhân vật bậc nào? Mặc dù bước lên giang hồ chưa lâu, nhưng kể từ lúc nhận nhiệm vụ diệt trừ Sát Thần Môn tới giờ, mỗi một bước chân của hắn đều trải qua xương máu kẻ thù, xưng là trải trăm trận cũng không hề miễn cưỡng, sao có thể bị thương tốc của Lang Nha Lão Tổ hù dọa?

Huống hồ nếu trực diện so chiêu, về tốc độ thì Từ Hiền không dám nhận phần hơn, nhưng so về lực đạo thì lão hoàn toàn không có cửa với hắn.Thiên phú hơn người, cốt cách thanh kỳ, lại có thêm【Dưỡng Khí Trường Sinh Thiên】cường hóa phần nào tư chất, Lý Tự Thành đã luyện【Long Tượng Bát Nhã Công】tới tầng thứ năm, cảnh giới Như Ý, qua đó khiến Từ Hiền cũng được cộng hưởng Long Tượng Công tầng thứ ba, cảnh giới Tiểu Thành.

Lại thêm【Giá Y Thần Công】gia trì ngoại kình, Từ Hiền đúng là có thể áp chế hoàn toàn Lang Nha Lão Tổ khi so đấu man lực.

Keng! Keng! Keng! Keng! Keng! Keng! Keng!

Lấy đao gạt thương, mỗi một đường thương đòi mạng của Lang Nha Lão Tổ đều bị hắn làm chếch đi, chờ hiệp giao thủ ngắn ngủi này trôi qua, đôi tay của lão đã run lên không ngừng, thầm kinh hãi trước sức mạnh kinh thiên của kẻ địch.

Nhân cơ hội này, Từ Hiền thừa thế xông lên, vì truy cầu tốc độ mà bỏ qua phần nào uy lực, không dùng tới【Tam Quốc Diễn Linh Bách Thức Đao】mà chỉ dựa vào đệ nhất đoạn – Ngoại Nhược tìm tới điểm sơ hở của Lang Nha Lão Tổ, vung đao chém xuống nhanh như cắt.

Đao khí ập tới, Lang Nha Lão Tổ chưa có được sự chuẩn bị tốt nhất sau khi bị Từ Hiền hóa giải bảy thương, muốn vây Ngụy cứu Triệu cũng không thể, chỉ có thể vận kình vào hai tay, nâng cao trường thương đỡ lấy một đòn này.

Mặc dù đối ứng như vậy sẽ khiến Lang Nha Lão Tổ rơi xuống hạ phong, nhưng còn tốt hơn là bị thương hay thậm chí mất mạng.

Keengg!

“Hự…” Nói là không có được uy lực tốt nhất, nhưng trước một đao này của Từ Hiền, lão dù đã đón đỡ thành công thì vẫn bị đao kình chấn cho khụyu gối xuống, thiếu chút nữa quỳ hẳn ra đất.

Chẳng dừng ở đây, tuy lưỡi đao bị kẻ địch đỡ lấy, nhưng Từ Hiền không hề thu về mà tiếp tục ghìm nó lên cán thương của Lang Nha Lão Tổ, mượn lực lộn người vọt qua đầu lão, binh khí trong tay tách làm hai, lấy ưu thế linh xảo và tốc độ của đoản đao để chém đến hậu tâm đối thủ.

Tưởng chừng như Từ Hiền đã có thể hoàn thành nhiệm vụ ở đây, nhưng thân là kẻ mưu thâm kế hiểm, lăn lộn giang hồ vài chục năm, vì che giấu bảo bối mà thực thi độc kế kéo dài đến mấy tháng, thủ đoạn đối địch của Lang Nha Lão Tổ chỉ có một bộ【Lang Nha Thương Pháp】và một môn Kỳ Công thất phẩm bảo mệnh thôi sao?

Hiển nhiên là không thể nào đơn giản như vậy.Đát!

Một âm thanh trầm đục vang lên, đao trong tay Từ Hiền đã chém trúng lưng của Lang Nha Lão Tổ, hay nói chính xác hơn là cái mai rùa trên lưng lão:【Quy Bối Thuật】

Môn Kỳ Công Dị Thuật bát phẩm này có lẽ rất thông dụng trong giang hồ thì phải, Từ Hiền nghĩ vậy, lần trước là Trác Thủy Phân dùng nó cản lại đao thức Thảo Thuyền Tá Tiễn của hắn, lần này lại đến phiên Lang Nha Lão Tổ mượn nó giữ được một mạng.

Rắc!

Mai rùa vỡ nát, nhưng lúc này Lang Nha Lão Tổ cũng đã xoay người lại, cũng tận dụng việc đang trong tư thế khụyu chân mà quét một thương ngang qua hạ bàn của Từ Hiền, khiến cho hắn không thể không lùi lại phía sau.

Nhún người bật tới, lần này đến phiên Lang Nha Lão Tổ chiếm được thượng phong, có vết xe đổ trước đó, lão đã rút ra kinh nghiệm xương máu là không nên cứng đối cứng với Từ Hiền.

Vậy nên lúc bấy giờ, góc độ xuất thương của lão bỗng trở nên hết sức xảo trá, chỉ chọn đâm những chỗ mà Từ Hiền chỉ có thể né tránh chứ không thể vung đao gạt đi, hoặc nếu có thì cũng trong tư thế khó lòng tận dụng sức mạnh hơn người của hắn.

Hai cơ hội đánh giết đều bị Kỳ Công Dị Thuật hóa giải, Từ Hiền không còn cách nào khác là lâm vào cuộc chiến dài hơi với Lang Nha Lão Tổ, song phương giằng co bất phân thắng bại, ai chiếm được năm hiệp thượng phong thì sáu hiệp sau tất rơi xuống hạ phong, muốn lấy thế chẻ tre để hạ địch là chuyện khó lòng xảy ra.

Xem tình hình này, trừ phi Từ Hiền dùng tới đan dược, nếu không thì chẳng có hai, ba trăm hiệp thì khó lòng mà xác định ai sẽ là người sống sót sau cùng.

Đao quang thương ảnh, sát khí nồng.

Dĩ hạ khắc thượng… liệu còn không?



Hồng Phúc Lâu, sảnh ăn tầng một.

Giờ Hợi đã qua được gần một nửa, phần lớn khách nhân của quán rượu đều trốn về phòng trùm chăn nằm ngủ, cầu thần vái Phật là chiến hỏa sẽ không lan đến chỗ mình, thế nên nơi này ngoại trừ đoàn người Cố gia, cũng chỉ còn lại đám khách giang hồ háo hức ngóng đợi kết quả trận chiến.

Tiên Thiên quyết đấu, mặc dù đây là cảnh tượng khó được chứng kiến, nhưng đám nhân sĩ giang hồ đều biết nặng nhẹ, giữa niềm vui thích khi xem cao thủ đối quyết và tánh mạng của mình, không có ai dám chọn cái đằng trước.

“Gia gia, Thiên Hồ Hiệp sẽ thắng sao?” Cố Ngọc Nhu hỏi, nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu, nhún vai tỏ vẻ không biết của Cố lão gia tử, thế là nàng lại quay sang hỏi Cố Thịnh Minh.

Nghĩ đến việc Thiên Hồ Hiệp chính là La Quán Trung, Cố tứ thúc vốn định đáp là “sẽ thắng”, nhưng lại nhớ tới mưu trí khó lường của Lang Nha Lão Tổ, y lại không dám nói chắc, thế là chỉ dùng sự im lặng làm câu trả lời.

Cố Ngọc Nhu thấy vậy cũng đành thôi, nàng kỳ thật không phải lo lắng gì cho Thiên Hồ Hiệp, chỉ là hơi chút bồn chồn khi biết trên đầu mình đang có hai tên cao thủ Tiên Thiên đánh nhau, muốn tìm gì đó hỏi để giảm bớt căng thẳng trong lòng.

Cố Ngọc Nhu không biết, ở phía sau quầy, chưởng quỹ quán rượu lúc này còn bồn chồn hơn nàng, mặt mày xanh xám, mồ hôi mẹ, mồ hôi con lăn đầy trên trán.

Chương 227: Thiên Hồ Hiệp làm mồi cho ác thú

Sốt sắng nhìn lên trên lầu, lại nhìn ra ngoài cửa, chưởng quỹ chắp hai tay lại trước bụng, đung đưa lên xuống không ngừng, trong mắt tràn đầy lo nghĩ, thầm tự hỏi: ‘Sao tiểu thư đến bây giờ còn chưa tới, để hai người kia đánh tiếp nữa, Hồng Phúc Lâu cũng bị đánh sập mất.’

Nghe âm thanh đồ gỗ vỡ nát truyền xuống từ trên trần, chưởng quỹ nghĩ mà lòng đau như cắt.

Kỳ thật lúc Thiên Hồ Hiệp phát hiện cái chết của Cao Đoản Cung, chưởng quỹ tới hiện trường trễ một chút chính là vì phải vận dụng bí thuật báo tin cho tiểu thư kia, cũng vì thế mà hao tổn không ít tinh lực, vậy nên mới có chuyện một tên võ tu Hậu Thiên tứ trọng như y chạy lên xuống cầu thang vài vòng đã xanh cả mặt.

Chưởng quỹ lại không biết rằng, tiểu thư nhà y từ lâu đã xuất hiện nơi quán rượu, chỉ là có vẻ như Hồng Phúc Lâu không phải sản nghiệp của mình nên nàng chẳng quan tâm nó bị đập phá ra sao, hoặc cũng có thể là vì nàng quá giàu có.

Ầm! Rầm~

Loảng xoảng!

Răng rắc!

Trần nhà rung lắc dữ dội, bụi bậm rơi xuống thành từng mảng, giữa lúc đám khách nhân trong quán muốn chạy ra ngoài vì tưởng Hồng Phúc Lâu phải sập rồi thì lại không nghe được động tĩnh nào nữa.

Một tên tán nhân giang hồ vốn mượn【Cường Giác Thuật】loại thính giác để nghe chiến bỗng reo lên: “Đánh ra bên ngoài rồi!”

Không cần người này cảnh báo thì chẳng mất bao lâu, những khách nhân còn lại trong quán rượu cũng nhận ra điều ấy, bởi họ có thể nghe rõ tiếng binh khí va chạm ở bên hông Hồng Phúc Lâu.

Mấy chục con mắt cùng chuyển hướng sang bên phải, thông qua cửa sổ, cả bọn đều thấy được hàn quang lóe lên liên tục, vì là giữa đêm nên trông hết sức rõ ràng.

Một tên võ tu Hậu Thiên bát trọng gan lớn chạy đến gần cửa sổ, thò đầu ra muốn quan sát chiến cuộc, nhưng chỉ thấy hai cơn cuồng phong lướt qua, đao quang thương ảnh đã chuyển dời đến góc dưới của tòa nhà, sau cùng khuất bóng nơi chỗ ngoặt.

“Đánh tới hậu viện rồi!”

Hắn vừa hô lên thì cũng có tiếng ngựa hí vang theo, khoảnh khắc đó, tim của chưởng quỹ như ngừng đập, hai mắt trợn trừng đầy kinh hãi.

Nếu chẳng may lũ bảo bối ấy bị dư kình của cuộc chiến giết chết, vậy y phải đền biết bao nhiêu là đủ? E rằng có thể trực tiếp cuốn gói về quê trồng ruộng.

Người run bần bật, đi qua đi lại, đi lại đi qua, đi tới đi lui, đi lui đi tới, chưởng quỹ lúc này ngoại trừ lo lắng suông cũng chẳng biết làm gì khác.

Cố Thịnh Minh thấy vậy, lập tức đoán ra lo nghĩ của chưởng quỹ, thế là bèn đi lại vỗ vai y một cái rồi bảo rằng: “Chưởng quỹ chớ có lo quá, ta xem La… Thiên Hồ đại hiệp thân mang chính khí, đối với tổn thất của quán rượu, ta nghĩ hắn nhất định sẽ cho ngươi một cái công đạo.”

Trong lòng lại nhủ thêm một câu: ‘Đương nhiên, đó là trong trường hợp người thắng phải là hắn, nếu không…’



Từ Hiền sẽ thắng sao?

Keng!

Gạt đi một thương đâm tới xương tỳ bà của mình, Từ Hiền vốn chưa từng hoài nghi việc mình có thể thắng hay không, chỉ là thắng bằng cách nào mà thôi.

Vút! Choang!

Trả lại Lang Nha Lão Tổ một đao tới giữa trán, hắn ước chừng mình và lão đã trao đổi chiêu thức hơn một trăm năm mươi hiệp, thế mà trên người cả hai vẫn chưa có bất cứ vết thương nào đáng kể, chiến lực vẫn được bảo tồn ở trạng thái gần như toàn thịnh.

Nhưng đó chỉ là trong một trăm năm mươi hiệp này thôi, chờ đánh thêm trăm hiệp nữa, thể lực của hai bên nhất định sẽ giảm sút không ít, đến lúc đó tốc độ ra đòn lẫn phản ứng đều sẽ trì trệ hơn trước, sai lầm, sơ hở sẽ xuất hiện nhiều hơn, đấy mới là thời khắc để phân sinh tử.Mà nói về so thể lực lẫn tinh lực, một thanh niên trẻ khỏe như Từ Hiền nhất định chiếm ưu thế trời sinh so với Lang Nha Lão Tổ, nên chỉ cần trận đấu kéo dài, người thắng cuộc chỉ có thể là hắn.

Kinh nghiệm đối chiến của Lang Nha Lão Tổ sâu dày cỡ nào, lão đương nhiên cũng có thể nhận ra cục diện rất bất lợi cho mình. Thế nên để có thể phá cục, lão bắt buộc phải vận dụng một số kỳ chiêu mà không ai được chứng kiến, bởi vì những kẻ từng chứng kiến đều đã chết rồi.

Một chiêu Hoành Tảo Thiên Quân đẩy lui Từ Hiền, Lang Nha Lão Tổ không thừa thế xông lên, ngược lại còn lùi nhanh ra phía sau.

Huuuu… úuuuu…

Ngửa mặt nhìn trăng, lão hú lên như sói.

Dựa vào thị lực hơn người của mình, Từ Hiền có thể nhìn thấy sau lưng lão xuất hiện hư ảnh của một cái đầu sói cũng đang ngẩng lên hú, xung quanh có sương máu lượn lờ, trông hết sức tà dị.

Nội công tâm pháp Thượng Thừa Nhân cấp, cảnh giới tu luyện Đại Thành:

【Huyết Lang Liệp Sát Đại Pháp】

Luyện đến Đại Thành, môn nội công này có thể khiến người tu tập tiến vào trạng thái “săn mồi” trong một quãng thời gian ngắn, khiến tốc độ xuất chiêu, tốc độ vận hành chân khí, phản xạ, và sức mạnh đều tăng lên đáng kể, hơn nữa còn kích thích thú tính trong người, khiến người tu tập càng thêm máu lạnh, tàn độc, và thèm khát giết chóc.

Đây có thể xem là một nhược điểm của môn nội công này, nhưng biện pháp giải quyết cũng rất dễ dàng.

Một con sói hoang sẽ nổi điên khi nó đang trong cơn đói cồn cào, muốn con sói dịu ngoan như chó nhà, vậy chỉ cần đút cho nó no bụng là được.

Lang Nha Lão Tổ là một con sói săn mồi, vậy nên lão không cần ai đút thức ăn cho mình, lão chỉ cần giải quyết con mồi mà thôi.

Mà con mồi đó, chính là Từ Hiền.

Vèo!
Đầu sói tan biến, nơi lưỡi thương của Lang Nha Lão Tổ chợt có một tầng sương đỏ bám lên, khiến nó lúc này trông có chút giống một cây hồng anh thương, chỉ là nhìn qua càng thêm phần sát khí, huyền ảo và vô cùng tà dị.

‘Nhanh như vậy!?’ Nhìn mũi thương nhoáng cái đã vụt tới trước mặt mình, Từ Hiền lấy làm kinh ngạc trước thương tốc của Lang Nha Lão Tổ, dù đã rất mau chóng né đi nhưng cuối cùng vẫn không tránh khỏi bị lão đâm trúng bả vai.

Nhưng may mắn làm sao, trường thương trong tay Lang Nha Lão Tổ chỉ có phẩm chất Phổ Thông, dù cho phối hợp thêm một thân võ công của lão thì vẫn không thể nào đâm qua được【Thiên Vân Bảo Y】để chạm tới da thịt Từ Hiền, quả thật là “đao thương bất nhập”.

Lớp ngoài của bảo y bị rạch phá một đoạn nhỏ, nhưng dựa vào tính năng “tự hành chữa trị”, chẳng mấy chốc nó đã hoàn hảo như cũ.

Trên mũi thương của Lang Nha Lão Tổ có bôi kịch độc, chỉ là trước công năng “thanh khiết bất nhiễm” của【Thiên Vân Bảo Y】, chút độc tố đó còn chưa kịp bám vào đã bị thanh tẩy hoàn toàn.

Nhưng muốn nói một thương này của lão bị Từ Hiền hóa giải sạch sẽ cũng không đúng, bởi【Thiên Vân Bảo Y】tuy là “đao thương bất nhập”, “thủy hỏa bất xâm”, nhưng đến cùng vẫn không ngăn được thương kình, thế nên Từ Hiền vẫn là chịu chút nội thương.

【Giá Y Thần Công】nếu đến cảnh giới Đại Thành, công lực sẽ đạt tới tình trạng thu phát tự nhiên, lúc chưa vận dụng thì dù một tia cũng sẽ không tiết ra ngoài, Nhân và Khí kết thành một thể, bất luận là loại ngoại lực nào đều không thể lay động được.

Nhưng đấy là cảnh giới Đại Thành, còn Từ Hiền thì vẫn đang kẹt ở cảnh giới Như Ý, thế nên khó tránh khỏi việc bị Huyết Lang cương khí làm thương tổn.

Một đòn trúng đích nhưng không đắc thủ, trên gương mặt đầy khát máu của Lang Nha Lão Tổ chẳng hiện lên bất kỳ sự thất vọng nào, trái lại trong con ngươi còn xẹt qua một tia tham lam.

“Ha ha ha, bảo bối đây rồi! Thiên Hồ Hiệp ơi Thiên Hồ Hiệp, xem ra ngươi cũng tự biết mình làm hỏng chuyện tốt của bản lão tổ, cho nên mới dâng cho lão phu món trân bảo này chứ?”

Không nhắm vào những chỗ có y phục che đi trên người Từ Hiền, lão đập một thương tới đỉnh đầu của hắn, gằn giọng mà cười: “Khặc khặc khặc, thấy được ngươi đã thành tâm như thế, bản lão tổ cũng rủ chút lòng thương, nhất định sẽ an táng ngươi đàng hoàng, chỉ cần ngươi… chịu đi chết!”

Từ Hiền mặt lạnh như tiền, không chút nao núng, trường đao quét lên đỡ lấy cán thương của Lang Nha Lão Tổ.

Kengg!

Nhưng lần này thời thế thay đổi, kẻ địch của Từ Hiền bây giờ là một con sói săn mồi với sức mạnh vượt xa lúc trước, vậy nên ưu thế về sức mạnh của hắn không còn quá lớn nữa, chẳng cách nào đẩy lùi được lão.

Mà nếu so về tốc độ, thì lúc này hắn nhất định phải thua.

Vút!

Thừa dịp Từ Hiền còn chưa kịp thu đao, trên mặt Lang Nha Lão Tổ chợt xuất hiện một nụ cười tàn độc, trường thương vừa rút về được nửa đường đã đâm ra, như một con ác lang nắm bắt được thời cơ vồ mồi, ập thẳng đến trước mặt Từ Hiền, mũi thương còn cách ba thước nhưng kình phong đã khiến hắn cảm thấy đau rát vô cùng.

Chỉ trong một ý niệm, Từ Hiền quyết đoán co tay phải lại chắn trước mặt mình, chân khí huyền nguyên thiên cương địa sát tụ hết vào cẳng tay, cố gắng bảo vệ cho kinh mạch không bị cương khí hủy hoại.

Uỳnh!

Thương kình bùng nổ, trong sát na ấy, Từ Hiền cảm giác như cánh tay đã không còn thuộc về bản thân, nhưng hắn biết mình đã thành công giữ được một mạng.

Mặc niệm một tiếng ‘thần hành gia tốc’, sau lưng như có phong thần tới trợ, Từ Hiền đề khí chạy đi,【Trục Nhật Thần Bộ】được hắn sử ra với tốc độ còn nhanh gấp đôi trước đó, quay lưng một cách quyết đoán rời khỏi vòng chiến, khiến Lang Nha Lão Tổ đâm hụt mũi thương thứ ba.

Trên mặt lão thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng càng nhiều lại là sự hưng phấn.

‘Chạy đi, chạy đi. Con mồi không chạy… còn là con mồi sao?’

Chương 228: Thời khắc sinh tử đại đột phá (1)

Hồng Phúc Lâu mở nơi hoang dã, dù là thôn trấn gần nhất cũng cách hơn ba, bốn chục dặm, vậy nên xung quanh đều là rừng rậm nguyên sinh, hơn nửa lại đương lúc nửa đêm, khó gặp nhân loại hành tẩu, cho nên Từ Hiền có thể thoải mái lao nhanh mà không cần lo đụng phải người.

Mượn【Thiên Vân Bảo Y】gia trì tốc độ,【Trục Nhật Thần Bộ】chẳng khác nào đã tu tập tới trình độ Đăng Phong Tạo Cực, cước lực thế mà không thua kém gì cao thủ Tiên Thiên như Lang Nha Lão Tổ, thậm chí còn có phần nhỉnh hơn, không mất bao lâu đã kéo giãn được gần ba trượng khoảng cách với lão.

Nhưng đây cũng chẳng phải kế lâu dài, bởi “thần hành gia tốc” chỉ có thể duy trì tối đa một khắc đồng hồ mà thôi, mà Huyết Lang đại pháp của Lang Nha Lão Tổ lại có thể kéo dài hơn hai khắc, cho nên Từ Hiền nhất định phải nghĩ ra cách đối phó lão trước khi hiệu lực qua đi, bằng không chỉ có thể dùng tới【Tiên Thiên Đan】để gia tăng cảnh giới.

Đó tất nhiên là hạ sách, hơn nữa thủ đoạn của Từ Hiền cũng không phải chỉ có nhiêu đây,【Tam Quốc Diễn Linh Bách Đao Thức】mới được hắn phô diễn qua vài thức cơ bản mà thôi.

Vụt!

Gió lạnh lướt ngang mặt, Từ Hiền lúc này đã cho Lang Nha Lão Tổ hít khói được hơn chục trượng, xét thấy khoảng cách thế này đã đủ, mắt lộ tinh quang, hắn chợt lách mình nấp sau một cây đại thụ, thân hình tạm thời biến mất trong tầm mắt của kẻ thù, ngỏn trỏ và ngón giữa tay phải chắp lại thành kiếm quyết, tàn ảnh chợt hiện, hắn xuất chỉ như điện, điểm một mạch lên hai mươi tư huyệt vị ở các đường kinh Thủ Tam Dương và Thủ Tam Âm.

Ở hướng ngược lại, thấy Từ Hiền mượn đại thụ để ẩn mình, Lang Nha Lão Tổ bỗng cười lạnh một tiếng, tiến thêm chừng bảy, tám trượng cũng ngừng lại, ánh mắt có phần điên cuồng nhưng đồng thời cũng không khuyết thiếu cảnh giác, dùng hai trăm phần trăm tinh thần đề phòng Từ Hiền đánh lén.

Đứng cách cây đại thụ gần ba trượng, nâng thương chờ đợi một hồi vẫn không thấy Từ Hiền có động tĩnh gì, Lang Nha Lão Tổ cũng chẳng nói lời khiêu khích chi cho dư thừa, bắt đầu nghĩ cách ép hắn ra mặt.

Lấy thân phạm hiểm là chuyện chẳng thể nào xảy ra, không cần mưu kế gì sâu xa, lão móc từ túi vải bên hông ra một viên Tiểu Phích Lịch Đạn, truyền cương khí vào, căn khớp thời gian liền dùng lực ném mạnh tới chỗ gốc cây mà Từ Hiền ẩn nấp.

Oànhh!

Bụi đất tung bay, bị lựu đạn oanh tạc, cây cổ thụ đáng thương kia chẳng có chân mà chạy, thân, cành, gốc, rễ đều bị phích lịch đạn nổ nát tanh bành, bắt lửa cháy hừng hực, muốn cứu lại đã là chuyện không thể nào, thậm chí trong loại thời tiết khô hanh thế này còn có thể dẫn đến cháy rừng.

Đối với kẻ coi mạng người chẳng khác gì cỏ rác như Lang Nha Lão Tổ, muốn để lão có ý thức bảo vệ môi trường, bảo vệ thiên nhiên là không thể nào.

Vậy nên mặc cho ánh lửa tiếp diễn, đợi khói bụi lắng xuống, lão liền ngưng mắt tìm kiếm thân ảnh của tên Thiên Hồ Hiệp kia, nhưng lạ thay là chẳng phát hiện bóng dáng hắn đâu.

‘Lẽ nào là Độn Thổ Thuật?’ Lang Nha Lão Tổ thầm đoán, nội kình chạy xuống huyệt Dũng Tuyền, nhấc chân giẫm mạnh một cái xuống mặt đất, tạo thành kình phong thổi bay đất cát, sỏi đá trong bán kính một trượng, đến cả mấy ngọn cỏ kiên cường nhất cũng không bám víu lại được nơi đất mẹ.

‘Không phải Độn Thổ Thuật sao?’ Chân mày nhíu lại, Lang Nha Lão Tổ chẳng hề mất kiên nhẫn, chỉ là lấy ra một viên Bồi Nguyên Đan bỏ vào miệng nhai, lão sợ rằng tiếp sau đó mình lại phải mượn【Nhiên Huyết Thủy Hóa Thuật】để bảo mệnh lần nữa.

Vùuu… vùuu…

Xào xạc! Xào xạc!

Gió nhẹ thổi qua khiến các tán cây không ngừng cọ vào nhau, nơi rừng cây này chìm trong sự tĩnh lặng chết chóc, ngoại trừ âm thanh của thiên nhiên ra thì chẳng còn bất cứ dị âm nào.

Cách chỗ Lang Nha Lão Tổ mười lăm trượng, trên một ngọn cây cao, thân hình yểu điệu cõng đại kiếm kia chẳng biết từ khi nào lại một lần nữa xuất hiện, đằng sau chiếc mặt nạ tinh xảo vẽ hình mai hoa lộc chỉ lộ ra một đôi mắt to tròn, ngập nước.

Hai con ngươi ấy dư thừa sự linh động, chỉ là lúc này đây cũng mang theo một phần mờ mịt, như muốn giúp chủ nhân của chúng nó nêu lên thắc mắc của mình: Tên Thiên Hồ Hiệp kia trốn đi chỗ nào rồi?

Trước đó chỉ có phần nàng tránh khỏi linh giác của hắn, nào có phần hắn bắt được hành tung của nàng? Không ngờ chẳng được bao lâu, vị trí của hai người đã đổi ngược cho nhau.
Kỳ thật cũng chưa hẳn là đảo ngược, bởi hắn không thể nào phát hiện được mình, cô nàng kia chính là tự tin như vậy.

Tự tin thì tự tin, nhưng năng lực ẩn thân này của Từ Hiền cũng khiến nàng sinh lòng hiếu kỳ với hắn. Trong đôi mắt tràn đầy linh khí ánh lên một tia tinh nghịch, nàng thầm nghĩ:

‘Chờ lát nữa bổn nữ hiệp phải tháo mặt nạ của ngươi ra xem diện mạo thế nào mới được. Hừm hừm, học theo ta mang mặt nạ hành hiệp, nếu mặt mũi của tiểu hồ ly ngươi có thể sánh bằng một phần mười dung nhan của ta, bổn nữ hiệp đành miễn cưỡng chấp nhận bị ngươi bắt chước vậy.’

Nói là bắt chước thì tất nhiên không phải, nhưng về mặt thời gian thì Từ Hiền đúng là kẻ đi sau. Trùng hợp làm sao, ngày mà hắn quyết định đeo mặt nạ hóa thân Thiên Hồ là mười ba tháng chạp năm ngoái, còn Tiểu Lộc Nữ Hiệp lại là ngày mười hai, hơn kém nhau chỉ chừng một ngày mà thôi.

Lang Nha Lão Tổ không biết về sự trùng hợp này, hơn nữa có biết cũng không thèm quan tâm, chuyện duy nhất mà lão muốn biết lúc này là Từ Hiền đang ở đâu.

Từ Hiền đang ở đâu?

Một cơn gió lạnh chợt thổi qua, câu trả lời rất nhanh đã tới.

Chỉ thấy khoảng không sau lưng Lang Nha Lão Tổ chợt hiện lên gợn sóng, thân hình của Từ Hiền bỗng nhiên hiện ra một cách hết sức đột ngột, vô thanh vô tức chém một đao tới sau gáy địch nhân.

Không có Bằng điểu giương cánh, không có chú ngữ bí thuật, chỉ có cái gọi là “tàng thân ẩn hình”, hiển nhiên là【Thiên Vân Bảo Y】lại tiếp tục lập công.

Không một tiếng động, không chút kình phong, dựa vào một thức Yển Kỳ Tức Cổ, Từ Hiền xuất đao mà chẳng hề bị Lang Nha Lão Tổ phát hiện, thời gian như tua chậm lại một trăm lần, lưỡi đao của hắn cứ thế dần dần chém đến người lão, càng lúc càng gần.

Hai thước, một thước rưỡi, một thước,…

Chín tấc, bảy tấc, năm tấc, ba tấc,…

Một tấc!Khi lưỡi đao đã vạch phá y phục, phá tan cương khí hộ thể và chỉ còn cách da thịt của Lang Nha Lão tổ ba phân, dựa vào phản xạ siêu cường của một con sói săn mồi, đến cả【Nhiên Huyết Thủy Hóa Thuật】lão thậm chí cũng không cần vận dụng, chỉ đơn giản là đổ ập người xuống đất để tránh đi nhát đao đòi mạng.

Lộn một vòng về trước, Lang Nha Lão Tổ thuận thế búng người lên, thân hình xoay liền ba vòng giữa không trung, chớp mắt đã quay ngược trở lại trả đũa Từ Hiền, đâm liền năm thương tới trước người hắn.

Keng! Keng! Keng! Keng!

Soạt!

Từ Hiền múa đao đỡ liền bốn thương, nhưng trước đòn phản công đầy tốc độ của Lang Nha Lão Tổ, thương sau nhanh hơn thương trước, hắn đỡ được bốn đã là cực hạn, tới thương thứ năm đã không kịp giơ đao gạt bỏ, chỉ có thể dựa vào phản ứng xuất thần nghiêng người né đi.

Tuy là thoát được một kiếp, nhưng lưỡi thương của Lang Nha Lão Tổ vẫn kịp sượt qua da thịt nơi cổ Từ Hiền, sợ là hắn chỉ cần chậm trễ một cái chớp mắt thôi thì động mạch đã bị cứa vỡ rồi.

Về phần Lang Nha Lão Tổ, cổ áo của lão cũng bị đao khí của Từ Hiền làm rách, nơi vai gáy cũng xuất hiện một vết thương hẹp dài hơn tấc đang rỉ máu, có điều khá nông nên chẳng tính là tổn thương gì đáng kể.

Nhìn thì có vẻ chiến tích của hai bên sàn sàn như nhau, nhưng theo quan sát của Tiểu Lộc Nữ Hiệp, người chiếm thượng phong là Lang Nha Lão Tổ.

Ai cũng có thể thấy được, để có thể gây chút thương tích không đáng kể này cho đối thủ, Từ Hiền đã phải chuẩn bị rất nhiều, từ việc mượn bảo y gia tốc để núp đi, dùng【Phong Tẫn Thập Nhị Lưu】cường hóa kinh mạch, sau đó còn ẩn thân chờ đợi thời cơ thích hợp mới chịu ra tay.

Đổi lại thì Lang Nha Lão Tổ chỉ đơn giản là né đòn sau đó thuận tiện phản công mà thôi, hơn kém trong màn giao thủ ngắn ngủi vừa rồi không phải là nhỏ, cả Từ Hiền lẫn lão đều hiểu chuyện này.

Hâyyy!

Thừa thế xông lên, nhận ra tốc độ khinh công của hắn đã không còn nhanh như vừa rồi, Lang Nha Lão Tổ cho rằng thắng lợi đã nằm chắc trong tay mình.

Sát khí cuồn cuộn như hóa thành thực chất, ánh mắt tràn ngập sự khát máu và nét mặt đong đầy bạo ngược, thương tốc của Lang Nha Lão Tổ đã đạt tới đỉnh phong cao nhất: Một hơi chín thương.

Keng! Keng! Keng! Keng! Keng! Keng! Keng! Keng…

Nguy cơ sống còn kích phát tiềm năng, Từ Hiền cũng bùng nổ ra thứ tốc độ vượt xa giới hạn bản thân trước đó, Phi Hiệp đao một lần nữa tách rời, tay trái đoản đao, tay phải đoản côn, hắn sử ra một thức Đào Viên Tam Kết Nghĩa – Thư Hùng Song Cổ cản liền tám thương, trông thì có vẻ cân tài cân sức, nhưng đến thương thứ chín…

Keng!

Vẫn là cản được, bởi vì lúc này đây, hắn đã dùng tới đao thức phòng ngự tối cường: Bá Trọng Chi Gian.

Nhưng tiếp sau Từ Hiền phải làm gì để đối ứng đây, khi mà Bá Trọng Chi Gian chỉ có thể thi triển một lần?

Kết cục thế nào, xin chờ hạ hồi phân giải.

Chương 229: Thời khắc sinh tử đại đột phá (2)

Một thức Bá Trọng Chi Gian vừa ra, Lang Nha Lão Tổ lùi bảy bước, Từ Hiền lui bảy thước.

Như có tiếng long ngâm vang lên, Từ Hiền hạ thấp trọng tâm, hai tay nắm chặt trường đao, mũi đao chỉ xéo xuống đất, quanh người chợt tỏa ra một luồng khí thế hết sức huyền ảo mà lại hàm súc, tựa hồ muốn tập trung hết những gì tinh hoa nhất vào một đao kế tiếp.

Đào Viên Tam Kết Nghĩa – Thanh Long Yển Nguyệt!

Trông bộ dáng này của hắn, trong đầu Lang Nha Lão Tổ chợt nảy ra một cái tên: Quan Vân Trường.

“Một kẻ không có thật bị thần thánh hóa lên mà thôi. Vả chăng… nếu ngươi là Quan Vân Trường, thì nơi đây chính là Mạch thành vậy!”

Lang Nha Lão Tổ quát lớn, chân đạp ba bước đã phóng tới trước mặt Từ Hiền, trường thương như điện đâm thẳng đến yết hầu của hắn.

Đúng lúc này, Từ Hiền cũng đã nhẩm xong câu chú ngữ của mình.

“Bắc Minh hữu ngư, kỳ danh vi Côn…”

Một thương đâm hụt, Lang Nha Lão Tổ lập tức xoay thân nửa vòng, sau đó liền nhìn thấy một vầng đao quang lóe mắt lấn át ánh trăng, che mờ hết thảy cảnh vật xung quanh mình.

“…Nam Minh hữu điểu, kỳ danh vi Bằng!”

‘Nhanh như vậy sao?’ Ý niệm thoáng qua, Lang Nha Lão Tổ muốn vung thương đón đỡ cũng không kịp rồi, nhưng lão lại chẳng hề nao núng, cũng không hề thi triển【Nhiên Huyết Thủy Hóa Thuật】để giải nguy, đồ chơi của lão còn nhiều đây, ví dụ như…

【Hộ Thuẫn Tụ Cương Thủ Hoàn】

Đưa tay trái ra trước ngực mình, đương lúc đao khí sắc bén vô song cách người chưa đến ba tấc, chiếc vòng tay Đạo Khí của Lang Nha Lão Tổ chợt bùng lên một chùm sáng màu xanh nhạt, trong chớp mắt đã hóa thành một tấm chắn giúp lão chặn lại Thanh Long Yển Nguyệt Biến của Từ Hiền.

Lần trước là vì quá bất ngờ nên mới phải dùng tới【Nhiên Huyết Thủy Hóa Thuật】bảo mệnh, bây giờ đã có vết xe đổ ấy làm gương, lão đương nhiên kịp đề phòng để sử dụng những thủ đoạn khác.

Lá chắn cương khí vụn vỡ, Thanh Long đao khí chưa tàn nhưng cũng đã nhược hóa đi nhiều, Lang Nha Lão Tổ xoay thương nửa vòng, lập tức gạt lưỡi đao của Từ Hiền sang một bên, hoàn toàn hóa giải thế công của hắn.

Từ Hiền mặt không biến sắc, thần thái chăm chú, giống như chẳng hề quan tâm sát chiêu của mình vừa bị phá giải, tay phải của hắn chợt nâng lên, một đóa Thất Diệp Phi Hoa lấy khoảng cách gần bay thẳng đến ngực Lang Nha Lão Tổ.

Người sau thấy phi hoa thế tới yếu đuối, cho rằng Từ Hiền đã kiềm lư kỹ cùng, khóe miệng nhếch lên nở nụ cười lạnh, tùy ý vận cương khí vào lòng bàn tay rồi đưa ra bắt lấy.

Nhưng làm sao mà ngờ được, đóa tiểu phi hoa trông có vẻ yếu ớt ấy lại có thể chuyển vị trên đường bay, nó dễ dàng né qua cú chụp của Lang Nha Lão Tổ rồi đột ngột phóng nhanh, cuối cùng găm thẳng vào trong lồng ngực lão.

“Ngươi…” Chỉ kịp rên lên một tiếng, lão trợn to mắt như chẳng thể nào tin được mình sẽ chết tức tưởi như thế, thân hình chậm rãi đổ ầm xuống đất, co giật vài cái, sau đó không còn động đậy nữa, khí tức yếu dần rồi hoàn toàn biến mất.

Tưởng chừng Từ Hiền đã có thể thu thập chiến lợi phẩm của mình sau khi giết chết lão, nhưng bất ngờ thay là hắn không tiến mà lùi, một viên Tiểu Phích Lịch Đạn tuột xuống từ trong tay áo, hắn lấy nội lực mở chốt rồi ném nó về phía Lang Nha Lão Tổ.

Không có thông báo của hệ thống, đừng nói là sinh cơ tiêu tán, dù cho bị phân thây trăm mảnh thì địch nhân cũng đừng hòng giả chết trước mặt Từ Hiền.

Oành!

Và đúng là bị phân thây trăm mảnh thật, “thi thể” của Lang Nha Lão Tổ sau khi mất đi cương khí hộ thể đã bị phích lịch đạn nổ cho tan xác, huyết nhục tung tóe khắp nơi, chẳng còn ra hình thù gì để nhận diện.

Dù là như vậy, nét mặt của Từ Hiền vẫn chưa hề buông lỏng, ánh mắt cảnh giác đề phòng xung quanh, tay trái siết chặt trường đao, trong chớp mắt đã tiến vào trạng thái Tọa Vong để dò tìm địch nhân.

‘Dưới đất?’ / ‘Dưới đất.’

Câu trước là của Tiểu Lộc Nữ Hiệp nơi xa, câu sau là của Từ Hiền, ý nghĩ này vừa vụt qua trong đầu, hắn lập tức nhích một bước tiến lên, né được mũi thương đang phá đất trồi lên trong gang tấc.

Nhưng sự may mắn của Từ Hiền có lẽ chỉ dừng lại ở đây, khi mà hắn còn chưa kịp làm ra bước ứng đối tiếp theo thì Lang Nha Lão Tổ đã tung một chưởng với mười thành công lực ngay giữa lưng hắn.Kỳ Công Dị Thuật thất phẩm【Giả Thân Quyết】cùng một tờ Độn Thổ Phù, mượn cái trước để chế tạo thân thể giả lừa gạt kẻ địch, mượn cái sau để ẩn nấp dưới đất tìm cơ hội đánh lén, Lang Nha Lão Tổ hiển nhiên là đã tính toán rất kỹ trước khi bỏ trọng kim ra mua kỳ công, bùa chú.

Trước một chưởng đòi mạng vô cùng uy lực của lão, Từ Hiền giống như đã sợ tới điếng hồn, tứ chi cứng ngắc, đứng như trời trồng, hoàn toàn không dùng ra bất cứ thủ đoạn ứng đối nào, tựa hồ đã cam chịu, bất lực buông xuôi.

Lưng đón ánh trăng, Tiểu Lộc Nữ Hiệp khẽ nhíu chân mày, đôi mắt trong veo chợt dâng lên một vẻ khó hiểu, đắn đo không biết mình có nên ra tay bây giờ hay chăng.

‘Chờ một lúc xem sao, trúng một chưởng này hắn cũng không chết được, đến lúc đó bổn cô nương lại đăng tràng cũng không muộn.’

Theo ý nghĩ này mới thấy, cô nàng này ra tay hành hiệp có khả năng rất cao là chỉ vì sở thích, cái gọi là lòng hiệp nghĩa chưa chắc đã được quá nhiều.

Dưới ánh nhìn chăm chú của Tiểu Lộc Nữ Hiệp, một chưởng của Lang Nha Lão Tổ đã chạm đến lưng Từ Hiền, sau đó… xuyên qua?

Lão đọc qua Tam Quốc Diễn Nghĩa, vậy nên khi nhìn thấy ảo cảnh trước mắt, Lang Nha Lão Tổ lập tức nhận ra chiêu thức này gọi là gì.

Thảo Thuyền Tá Tiễn!

Không hơi đâu quan tâm đến ba phần công lực vừa bị hút mất, điều duy nhất mà lão cần để ý lúc này là Từ Hiền sẽ xuất hiện ở đâu để công kích mình.

‘Sau lưng!’ Dựa vào khứu giác bén nhạy của loài sói, Lang Nha Lão Tổ lập tức xoay người lại, vừa hay thấy được hàn quang lấp lóe, đao kình uy mãnh không gì sánh được ập tới giữa mặt mình.

“Vô dụng mà thôi!” Chẳng hề nao núng, lão nở nụ cười lạnh, một lần nữa dùng đến【Hộ Thuẫn Tụ Cương Thủ Hoàn】để phòng ngự, gọi ra tấm khiên cương khí chắn ngay trước mặt mình.

Nhưng nụ cười đắc ý của lão chẳng thể duy trì được lâu, khi mà trên gương mặt nghiêm túc của Từ Hiền lúc này cũng xuất hiện một nụ cười nhạt.

Hắn vốn đã lường trước được lão sẽ sử dụng thủ đoạn gì để chống lại công kích của mình, thế nên trước khi dùng nửa đoạn sau của Thảo Thuyền Tá Tiễn: “Lấy đạo người trả lại cho người”, hắn đã lẩm nhẩm câu chú ngữ quen thuộc trong miệng lần thứ ba.

“Bắc Minh hữu ngư, kỳ danh vi Côn…”

Đương lúc Lang Nha Lão Tổ bật khiên chắn đòn, đao của Từ Hiền chém ra được nửa đường thì cá Côn cũng kịp thời lộn một vòng, khiến Phi Hiệp đao đi tiếp nửa đoạn đường còn lại ở ngay sau lưng lão.“…Nam Minh hữu điểu, kỳ danh vi Bằng!”

Đại Bằng giương cánh gọi gió tới trợ, khiến cho uy thế một đao này của Từ Hiền càng thêm dữ dội, thừa sức lấy mạng của một tên cao thủ Tiên Thiên tầng sáu như Lang Nha Lão Tổ.

Sau cuộc chiến nơi Đoạn Nghĩa Lâu, Từ Hiền nhờ Lý Bất Mặc mà biết được rằng người ta không thể sử dụng【Quy Bối Thuật】liên tục trong thời gian ngắn, cho nên hắn tự tin là sẽ không có cái mai rùa nào xuất hiện giúp Lang Nha Lão Tổ hộ mệnh lần nữa.

Nếu không còn át chủ bài nào khác, vậy thì lão chỉ có thể dùng lại thủ đoạn cũ, loại thủ đoạn mà theo Từ Hiền thấy là nó khiến Lang Nha Lão Tổ suy yếu khá nhiều.

【Nhiên Huyết Thủy Hóa Thuật】

Bụp!

Quả nhiên là vậy, bị Từ Hiền ép vào đường cùng, Lang Nha Lão Tổ cực chẳng đã cũng đành thi triển lại môn kỳ công cứu mạng này, tuy là hiệu quả rất đắc lực, nhưng gánh nặng mà nó mang lại cũng không hề nhỏ bé gì cho cam.

Bốn thành tinh huyết trong người mất đi, tổn thất cỡ này không phải là thứ như hai viên Bồi Nguyên Đan có thể bù đắp lại được trong thời gian ngắn.

Nhìn sắc mặt Lang Nha Lão Tổ kém đi trông thấy, xanh xao vàng vọt, tái nhợt trắng xám, Từ Hiền hiểu sâu đạo lý thừa dịp hắn bệnh đòi mạng hắn, lập tức đạp【Trục Nhật Thần Bộ】tiếp cận, giơ đao chém ngang ngực lão.

Keng!

Lang Nha Lão Tổ hừ lạnh một tiếng, lập tức quét thương đỡ lấy.

Dù là như vậy, nhưng Từ Hiền có thể nhận ra rằng tốc độ của lão đã giảm sút không ít, kể cả lực đạo cũng yếu đi ba phần, tin rằng chờ đến lúc hiệu quả cường hóa của【Huyết Lang Liệp Sát Đại Pháp】qua đi, đó cũng là lúc hồi chuông báo tử của lão vang lên.

Chân khí huyền nguyên thiên cương địa sát lưu chuyển khắp toàn thân, tốc độ tiêu hao nội lực của Từ Hiền tăng nhanh gấp bội, nhưng đồng thời mỗi nhát đao của hắn đều trở nên mạnh mẽ bội phần.

Keng! Keng! Keng! Keng!

Phập! Phập!

Đao qua thương lại, Từ Hiền chém trúng một nhát nơi ba sườn Lang Nha Lão Tổ, vết thương tuy không sâu nhưng lại khá rộng, dù cho người sau đã vận khí cầm máu thì vẫn có không ít huyết dịch thấm ra.

Ngược lại, Lang Nha Lão Tổ cũng đâm một thương trúng huyệt Đản Trung của hắn, tuy không thể phá vỡ được【Thiên Vân Bảo Y】, nhưng thương kình vẫn xâm nhập vào người hắn như thường, khiến khí huyết trong người Từ Hiền trở nên nhộn nhạo, tạng phủ chịu nội thương không nhẹ.

Hai bên ăn miếng trả miếng, kẻ tám lạng người nửa cân, nhưng thời gian hiệu lực của Huyết Lang bí pháp chỉ còn tính bằng giây, chờ nó qua đi, cán cân thắng lợi nhất định nghiêng về phía Từ Hiền.

Biết rõ điều đó, nhưng thần sắc của Lang Nha Lão Tổ không có vẻ gì là sợ hãi.

Phồng mang trợn má đầy dữ tợn, lão gầm lên một tiếng rồi đâm ra một thương toàn lực đẩy lui Từ Hiền, sau đó liền ấn nhẹ vào cơ quan ẩn ở đầu chuôi thương.

Cách!

Cũng tương tự như thanh trường thương của Cao Đoản Cung, phần đầu chuôi thương cứ thế tách rời khỏi cán, nhưng khác ở chỗ là nó không có lưỡi dao.

Từ trong khoang rỗng, một chiếc tủi vải nhỏ rơi vào trong tay Lang Nha Lão Tổ, lão vừa quay lưng bỏ chạy vừa nhanh chóng mở nó ra, để lộ ra một… quả dâu?

Một quả dâu biết phát sáng và có màu đỏ như máu.

Chương 230: Thời khắc sinh tử đại đột phá (3)

Cái gọi là quả dâu thật ra không phải quả dâu, chỉ là có ngoại hình gần giống mà thôi, tên chính xác của nó phải gọi là Tinh Huyết Quả, một loại kỳ trân dị quả hiếm có khó tìm, có giá trị ngang với một quyển bí tịch Thượng Thừa Nhân cấp.

Cái trước chỉ có thể ăn một lần là hết, cái sau lại có thể truyền thừa, thế mà giá trị ngang nhau, nhiêu đó thôi cũng đủ để thấy Tinh Huyết Quả trân quý cỡ nào.

Theo cổ tịch ghi chép lại, Tinh Huyết Quả thời xưa vốn chưa được xem là kỳ trân dị quả gì hiếm có, tuy không đến mức ba bước thấy một cây, mười bước gặp một bụi, nhưng cũng không khó thu thập.

Chỉ là sau khi các loại võ công, dị thuật liên quan đến “nhiên huyết” được khai phá, Tinh Huyết Quả mới bắt đầu được xem là dị quả, bị nhà nhà người người săn đón, khai thác quá độ, cung không đủ cầu, cuối cùng mới trở thành kỳ trân dị quả như ngày nay.

Tinh Huyết Quả không có thần hiệu gia tăng công lực, cũng không thể khiến người ta trường thọ hay thanh xuân vĩnh trú gì đó, công dụng duy nhất của nó là làm cho người ăn vào có thể bổ sung lượng lớn khí huyết.

Trong hoàn cảnh bây giờ, dù là có người cầm Tuyệt Học ra đổi Tinh Huyết Quả thì Lang Nha Lão Tổ chắc chắn cũng không chịu, bởi nó chính là hi vọng sống lúc này của lão.

Thiên nhãn lướt qua, phát hiện “quả dâu” trong tay kẻ địch thế mà lại tỏa ra hào quang màu lam, hai con ngươi của Từ Hiền lập tức co rụt lại, ánh mắt có phần nghiêm trọng.

‘Dị quả Tuyệt Phẩm…’ Từ Hiền không ngờ rằng lão lại sở hữu bảo bối có phẩm chất cao như vậy, hoàn toàn ngang ngửa với【Tiên Thiên Đan】trong rương đồ của hắn.

‘Phải dùng đến Tiên Thiên Đan sao?’ Không tiếp tục đuổi theo, để mặc cho Lang Nha Lão Tổ chạy ra xa phục dụng dị quả, Từ Hiền bắt đầu đắn đo xem có nên sử dụng đan dược hay không.

Đúng lúc này, một giọng nói đột ngột vang lên bên tai hắn, nói thế nào đây nhỉ, đó là một âm thanh tinh nghịch nghe có phần giống một đứa bé trai, nhưng Từ Hiền vẫn có thể nghe ra sự mềm mại trong đó, phân biệt được đây chính là giọng của nữ tính.

“Sao ngươi không đuổi tiếp? Để lão ăn xong Tinh Huyết Quả, khôi phục khí huyết cường thịnh, ngươi có thể đánh lại được sao?”

“Ai đó?” Hắn cảnh giác nhìn quanh, nhưng dù đã dùng tới【Tọa Vong Kinh】thì vẫn không thể phát hiện tung tích của kẻ thứ ba ngoài mình và Lang Nha Lão Tổ.

“Ai đó là ai đâu, bắt chước ta mang mặt nạ xưng hiệp, nay lại giả vờ không biết bổn nữ hiệp sao?”

Nghe giọng điệu như giận dỗi lại như trêu đùa này, Từ Hiền chợt nhướng mày thảng thốt: “Ngươi là Tiểu Lộc Nữ Hiệp…”

Sau đó còn chưa kịp nói gì thêm thì đã thấy một thanh trường thương từ trên cao đập xuống đầu mình, chính là Lang Nha Lão Tổ đi rồi quay lại, nhìn vẻ mặt hồng hào đầy sinh cơ của lão, không khó để nhận ra lão đã ăn sạch Tinh Huyết Quả.

Keng!

Từ Hiền giơ đao đón đỡ trong tư thế không kịp đề phòng, chịu phải luồng sức mạnh giống như còn lớn hơn trước đó ba phần, hai cánh tay hắn liền run lên bần bật, suýt chút nữa thì để tuột binh khí khỏi tay.

Bị Tiểu Lộc Nữ Hiệp làm phân tâm, hắn đã không kịp lấy【Tiên Thiên Đan】ra phục dụng, nhưng cũng nhờ lời nhắc nhở của nàng mà hắn biết thứ dị quả Lang Nha Lão Tổ vừa ăn không giúp lão gia tăng chiến lực, chỉ là khiến lão khôi phục lại khí huyết hao tổn mà thôi.

Dù là như vậy, trạng thái toàn thịnh kèm【Huyết Lang Liệp Sát Đại Pháp】của lão cũng khiến hắn ăn đủ một chầu.

Tận dụng chút thời gian còn lại của bí pháp, Lang Nha Lão Tổ trong vòng mười nhịp thở đã có ba lần đánh trúng Từ Hiền.

Thương đầu tiên trúng đích là ngay bên hông của hắn, khiến hắn không nhịn được thổ huyết, đỡ thêm năm thương lại trúng tiếp đòn thứ hai vốn nhắm đến yết hầu, nhưng một lần nữa bị hắn dùng tay phải chặn lại.
Có điều sau lần lấy tay đỡ thương này, kinh mạch của hắn không còn may mắn như trước đó, bị nội kình làm thương tổn đến cơ nhục, kinh mạch bên trong, nếu không bỏ thời gian ra ôn dưỡng thì không thể tiếp tục dùng tới được nữa.

Đến thương thứ ba thì Lang Nha Lão Tổ trực tiếp đâm tới giữa mặt Từ Hiền, người sau thế mà gan lớn bằng trời, hoặc có thể nói là hắn tự tin vào vật phẩm do bản thân chế tác, trong ánh mắt ngỡ ngàng của Lang Nha Lão Tổ và Tiểu Lộc Nữ Hiệp, hắn hơi cúi đầu xuống để dùng chiếc mặt nạ của mình đỡ lấy mũi thương.

Sự tự tin của Từ Hiền là chính xác, mũi thương của Lang Nha Lão Tổ không thể đâm xuyên qua được chiếc mặt nạ Thiên Hồ, thương kình cũng hoàn toàn bị ngăn chặn ở ngoài.

Nhưng chiếc mặt nạ cũng không “sống” tiếp được nữa, chờ Lang Nha Lão Tổ thu hồi cán thương, nó trực tiếp báo hỏng, vỡ ra thành năm bảy mảnh rơi xuống dưới chân Từ Hiền, để lộ ra gương mặt của… Từ Phi Hiệp.

Phần thưởng của Thành tựu: Diệt Thập Ác có đến ba cái【Mặt Nạ Da Người】, lúc làm việc ở lò sát sinh Từ Hiền có sử dụng một cái, cho nên hắn lúc này chính đang sử dụng cái thứ hai.

Hạn sử dụng của nó đã qua được bảy ngày, còn lại khoảng hai mươi ba ngày, bởi lần đầu tiên hắn đeo chính là lúc xuất thủ viện trợ Lý Bất Mặc tại Đoạn Nghĩa Lâu.

Trông thấy được “chân” diện mục của Thiên Hồ Hiệp, Tiểu Lộc Nữ Hiệp liền truyền âm cho Từ Hiền, giọng điệu có chút xíu khó chịu: “Hừm, coi như không tệ, bổn nữ hiệp cho phép ngươi bắt chước ta đó.”

Nghe được lời này, Từ Hiền chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, hơn nữa cũng không có hơi sức đâu để suy nghĩ về nó, bởi mũi thương tiếp theo của Lang Nha Lão Tổ sắp đâm tới Đan Điền của hắn rồi.

Tay phải tạm thời bị phế, cho nên Từ Hiền trước đó đã vứt phần cán nối dài của Phi Hiệp đao xuống đất, chỉ dùng một tay sử xuất đoản đao cho thuận tiện.

Cảm giác được thương tốc của Lang Nha Lão Tổ đã giảm đi vài phần, hơn nữa để ý thấy phần sương máu trên lưỡi thương cũng biến mất, hắn lập tức nhận ra rằng bí pháp của lão đã hết thời gian hiệu lực.

Dù là như vậy, cơ hội để Từ Hiền có thể chiến thắng lão cũng không còn lớn như dự tính trước đó, bởi vì chịu không ít thương tổn, cho nên cả tốc độ lẫn sức mạnh của hắn đều giảm đi rất nhiều, đao thế cũng không còn được sắc bén như trước.

“Này, này, tiểu hồ ly! Trông ngươi có vẻ không ổn rồi nhỉ, có cần bổn nữ hiệp trợ giúp hay không? Chỉ cần ngươi chịu nhận ta làm đại tỷ đầu, từ đây về sau nghe ta sai phái, bổn nữ hiệp nhất định bảo kê ngươi, giúp ngươi đánh chết con sói xám xấu xa này. Thế nào đây, đồng ý hay không hử?”

“…” Từ Hiền trực tiếp bỏ ngoài tai, vờ như không nghe thấy.Cắn răng một cái, Hiệp khí bám đầy lên thân đao, hắn một lần nữa dùng đến thức Thương Thiên Dĩ Tử Hoàng Thiên Đương Lập, quyết tâm lấy yếu thắng mạnh dâng tràng, dựa vào ý chí bá đạo vô song đánh tan thương kình của Lang Nha Lão Tổ, khiến lão lui liền chín bước.

Lão lui chín bước, hắn tiến chín bước, Từ Hiền tựa như đã phát điên, hoàn toàn không để ý đến giọng nói lao nhao bên tai mình, dốc hết hai mươi năm công lực để vung đao, mượn【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】tìm tới điểm yếu trên người Lang Nha Lão Tổ, không dùng tới bất cứ đao thức nào, chỉ đơn thuần vung đao chém tới, mỗi một nhát đều dùng đi một thành nội khí trong Đan Điền, tiêu hao hết sức khủng bố.

Trước thế công chẳng màng hậu quả gì của Từ Hiền, Lang Nha Lão Tổ kinh hãi quá chừng, hoàn toàn chẳng tìm ra đường phản công, chỉ có thể bị động phòng thủ.

Tuy thế nhưng lão cũng không bi quan, bởi Lang Nha Lão Tổ biết, chỉ cần chờ Thiên Hồ Hiệp này tiêu hao hết nội lực trong người, vậy thì đó cũng là lúc lão lấy mạng hắn.

Có điều Từ Hiền không hề quan tâm, trong mắt hắn lúc này, kẻ địch của hắn không còn là Lang Nha Lão Tổ, cũng không phải một con sói, mà chỉ là một con bò, một con bò đang đợi hắn mổ xẻ.

Từ Hiền vung liền sáu đao, một đao đầu tiên, trong đầu hắn bất giác nhớ lại khoảng thời gian hành nghề giết mổ ở lò sát sinh, nhớ tới hàng trăm con heo, con bò đã bị mình tách xương, xẻ thịt.

Hai đao tiếp theo, hắn lại nhớ về khoảng thời gian tu luyện trong không gian trắng xóa, nhớ tới đủ loại sinh vật ly kỳ, từ to như voi tới nhỏ như rận bị mình phân giải.

Ba đao cuối cùng, Từ Hiền bắt đầu nhớ đến lúc mình hóa thân thành Văn Huệ Quân xem Bào Đinh mổ bò, từng điệu bộ, cử chỉ của tay làm bếp bậc thầy ấy tái hiện lại rõ ràng trong trí óc của hắn, khiến Từ Hiền phát hiện thêm càng nhiều chi tiết đã bị mình bỏ qua hoặc không để ý đến.

Đao thứ tư vừa chém xuống, Từ Hiền đã nhắm mắt lại, tinh thần chìm vào trong một khoảng không u tối.

Đao thứ năm chém xuống, hắn bất ngờ phát hiện trong không gian xuất hiện một tia sáng lờ mờ.

Đến đao thứ sáu, lúc này chân khí trong người Từ Hiền chỉ chừng hơn một thành, nếu chém ra một đao này, vậy Đan Điền của hắn cũng sẽ trở nên rỗng tuếch.

Nhưng Từ Hiền không có chút do dự nào, đệ lục đao cứ thế chém xuống, động tác đơn giản, không chút cầu kỳ, thế mà tựa như phân khai thiên địa, đưa ánh quang minh ngập tràn nơi không gian u ám.

Rắc!

Leng keng!

“KHÔNG THỂ NÀO!?” Đồng tử mở to hết cỡ, khóe mắt như sắp nứt ra, Lang Nha Lão Tổ kinh hãi như phải chết, gào thét trong sự tuyệt vọng tận cùng.

Từ Hiền chậm rãi mở mắt ra, dưới đôi thần mục lạnh lẽo vô tình của hắn, trường thương trong tay Lang Nha Lão Tổ lúc này chỉ còn là một khúc gậy ngắn.

Nó!

Đã bị hắn…

…chém đứt!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau