HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 221 - Chương 225

Chương 221: Nghi vấn cuối cùng của tiên sinh

Sau khi đã loại bỏ tất cả những điều bất khả thi thì trường hợp còn lại, dù có vô lý đến đâu, vẫn chính là chân tướng.

Đó là lối suy luận của một bậc thầy phá án, cốt lõi nằm ở chỗ triệt tiêu được càng nhiều khả năng xảy ra càng tốt.

Từ Hiền hiển nhiên không có loại tài nghệ này, nhưng hắn có hệ thống hỗ trợ, huống hồ đối thủ của hắn cũng không phải loại hung phạm siêu phàm gì.

Thứ siêu phàm duy nhất chỉ nằm ở chỗ hung thủ có vũ lực Tiên Thiên cảnh, nhưng may mắn làm sao, Từ Hiền cũng có loại năng lực siêu phàm ấy.

Vậy nên chỉ cần xác định được hung thủ là kẻ nào, Từ Hiền có thể tuyên bố vụ án này đã được phá.

Cũng sắp rồi, chỉ cần Triệu Văn Trường giúp hắn trả lời một vài câu hỏi.

“…Cao Đoản Cung được Lang Nha Lão Tổ trao cho Tàng Vân Lệnh hồi mùng một năm nay, nghe hắn nói, đó chính là quà Tết, cũng như phần thưởng khích lệ hắn vì đã chăm chỉ khổ luyện Lang Nha Thương đến cảnh giới Giá Khinh Tựu Thục.”

Triệu Văn Trường khàn giọng đáp lại, nhắc tới chuyện này, trong mắt hắn chợt hiện lên mấy phần không cam lòng, có phần ghen tức với việc Cao Đoản Cung tốt số được cao thủ Tiên Thiên thu làm đồ đệ.

Từ Hiền nhìn thấu ánh mắt đó, chỉ cảm thấy kẻ này đã hết thuốc chữa. Nhưng chẳng sao, bởi hắn cũng không định giúp họ Triệu chữa bệnh, nếu có phải dùng tới, liều thuốc duy nhất của hắn sẽ là một viên thuốc được làm bằng sắt.

Thấy họ Triệu tránh né ánh mắt của mình, Từ Hiền cũng không tiếp tục làm khó hắn, cười nhạt một tiếng rồi chuyển ánh nhìn đến con dao mà mình vừa cắm lên bàn.

Hoặc nói chính xác hơn là chuôi dao, phần chuôi to tròn như một cán thương.

Coong!

Tiếng sắt thép va chạm vang lên, Từ Hiền đưa tay búng nhẹ vào chuôi dao khiến nó rung lắc không ngừng, miệng thì tiếp tục hỏi Triệu Văn Trường:

“Triệu đại hiệp, trước ngày hôm nay, Cao Đoản Cung có thường gặp phải chuyện nhân sĩ giang hồ tới đánh cướp Tàng Vân Lệnh hay không?”

“Hắc, sau lưng hắn có Lang Nha Lão Tổ, làm gì có kẻ đui mù nào dám tới tìm chết, chừng mười ngày nửa tháng mới có một thứ ngu xuẩn như vậy mà thôi.” Triệu Văn Trường nói như đang mỉa mai.

Từ Hiền chỉ lắc đầu cười nhạt, giọng điệu ý nhị mà rằng: “Vậy ngươi có điều không biết, nội trong tối nay thôi, đã có bảy thứ ngu xuẩn thay phiên xuất hiện rồi đấy.”

“Sao có thể như thế?!”

Triệu Văn Trường thảng thốt, Cố Thịnh Minh và một số người đầu óc nhanh nhạy đứng ngoài cửa cũng nhận ra chỗ đáng nghi trong chuyện này.

“Có gì không thể đâu nào. Chỉ cần những kẻ ấy cũng giống ngươi, cũng là người duy nhất chứng kiến cái chết của Lang Nha Lão Tổ, cũng đều sinh ra ý nghĩ nhân lúc chưa ai biết tin mà ra tay giống ngươi, thế là được rồi.”

Từ Hiền vừa dứt lời, tay phải của hắn cũng buông thõng xuống. Vào lúc này, dù không ai thấy được, nhưng có một sự thật là thanh Phi Hiệp đao cắm ở trước cửa đang run lên nhè nhẹ.

“Cố tiên sinh, phiền ngươi giúp ta mang thanh trường thương của Cao đại hiệp lại đây.”

Nghe hắn nhờ vả, Cố Thịnh Minh gật đầu một cái rồi đưa mũi giày hất cán thương đang nằm trên sàn lên, bắt gọn vào tay rồi bước đến đưa cho Từ Hiền.

Nâng cao thanh trường thương, nhìn phần chuôi bị khoét rỗng ở đầu cán thương, Từ Hiền điềm đạm cất giọng, âm thanh không chút cảm tình:

“Cây thương này làm bạn Cao đại hiệp đã bao lâu rồi, ngươi liệu có biết?”

“Ta biết. Cao Đoản Cung từng nói với ta, đây chính là lễ vật nhập môn của Lang Nha Lão Tổ dành cho hắn, tuy không phải tác phẩm của danh gia, nhưng cũng là do một vị thợ rèn thâm niên chế tạo, có thể xem là tinh phẩm. Cao Đoản Cung quý nó lắm, đến cả tới nhà xí hắn cũng phải mang theo, đi ngủ cũng phải xách cùng lên giường, hơn nữa chưa bao giờ cho người khác chạm vào.”

Họ Triệu nói một mạch cho xong.

“Câu hỏi cuối cùng, ngươi có ấn tượng gì với thứ này hay không, ngươi có từng thấy qua nó?” Từ Hiền một lần nữa búng nhẹ vào con dao trên bàn.Nghe được đây là câu hỏi cuối cùng, Triệu Văn Trường thầm thở phào nhẹ nhõm, xem ra hắn không cần phải chịu thứ áp lực nặng nề khi đối diện với Từ Hiền nữa.

Hai mắt chăm chú nhìn thật kỹ, chừng mười hơi thở sau, họ Triệu thành thật đáp rằng: “Ta chưa từng gặp qua nó.”

Đáp xong, thấy Từ Hiền chỉ im lặng gật gù, hắn chợt cảm giác được có gì đó không đúng ở đây.

Câu hỏi cuối cùng, câu hỏi cuối cùng… Câu hỏi cuối cùng?!

Cảm giác lạnh lẽo bao phủ toàn thân, mạch máu từ đầu đến chân cứng ngắc như đã hóa thành hàn băng, Triệu Văn Trường kinh hãi bật thốt:

“Thiên Hồ đại hiệp…”

Phập!

Họ Triệu chỉ kịp kêu lên thân phận thứ hai của Từ Hiền liền bặt tiếng, bởi lẽ đầu của hắn lúc này đã không còn nằm ở trên cổ.

Phi Hiệp đao nơi tay, lưỡi đao không nhiễm chút máu, Từ Hiền lẳng lặng nhìn thi thể không đầu của Triệu Văn Trường, ánh mắt chẳng có một chút cảm tình.

Chờ ba nhịp thở qua đi, thân hình của họ Triệu đổ ầm xuống sàn, máu từ phần cổ lúc này mới bắt đầu chảy ra, vừa hay tạo thành một dòng suối đỏ bắt chéo qua vết máu của Cao Đoản Cung.

Đặt Phi Hiệp đao cạnh cây thương ở trên bàn, Từ Hiền lúc này chẳng hề ngại bẩn, đi tới chỗ thi thể Triệu Văn Trường, xé lấy y phục của họ Triệu, sau đó dùng nó quấn lại cái thủ cấp đang nằm lăn lóc trên sàn.

Nhờ có【Thiên Vân Bảo Y】trên người, từ đầu chí cuối hắn chẳng hề nhiễm phải bất kỳ máu tanh.

“Sáu.” Để chiến lợi phẩm của mình lên một cái ghế đẩu, Từ Hiền thản nhiên như không có gì xảy ra, một lần nữa ngồi lại vị trí cũ, tay trái cầm con dao, tay phải nâng cán thương, tìm cách… nối hai thứ này lại với nhau?

Cũng không có gì khó khăn, một tiếng “cạch” vang lên sau khi Từ Hiền ấn mạnh vào chuôi dao, lưỡi dao lập tức được giấu một cách hoàn hảo vào trong cán thương, nếu chỉ dựa vào mắt thường thì khó nhìn ra chỗ khớp nối.

Cũng may là Từ Hiền có trí nhớ siêu phàm, khi giao thủ với Cao Đoản Cung thì hắn đã nhớ kỹ được hình dạng của thanh trường thương trong tay y.Cho nên vào lúc nhìn thấy hiện trường vụ án, hắn lập tức phát hiện con dao cắm trong ngực y chính là phần đầu cán thương.

Cố Thịnh Minh hết sức bất ngờ trước phát hiện này của Từ Hiền, hơn nữa từ mấy câu vấn đáp ngắn ngủi của hắn và Triệu Văn Trường, y giống như đã nhận ra đối tượng mà Từ Hiền hoài nghi là ai.

Mặc dù kinh hãi thầm hô một câu ‘Sao có thể?’, nhưng Cố Thịnh Minh cũng biết tất cả đầu mâu lúc này đều đang chĩa về phía người kia.

Trái với Cố tứ thúc, đám quần chúng ngoài cửa lại càng kinh ngạc hơn với thủ đoạn vừa rồi của Từ Hiền.

“Mới nãy… là cách không lấy vật?”

“Nghi ngờ gì nữa, ngươi chẳng phải tận mắt chứng kiến rồi sao, thanh trường đao tự động bay vào trong tay hắn.”

“Hoặc là nội lực vô cùng thâm hậu, hoặc là học được Kỳ Công Dị Thuật, dù là trường hợp nào đi chăng nữa…Thiên Hồ đại hiệp, thâm bất khả trắc.”

“Hơn nữa ngươi có thấy không, đao vừa rồi…”

“Ừm, nhanh quá, hoàn toàn chẳng thể theo kịp. Nếu đổi lại là ta, e rằng cũng bị một đao chém chết.”

“Không thể trêu vào…”

“…”

Đám quần chúng ngoài cửa bàn luận xôn xao, nhưng họ không hề biết Từ Hiền chẳng hề có cái gọi là nội lực vô cùng thâm hậu, hay là học được Kỳ Công Dị Thuật nào cả.

Hắn có thể cách không thu hồi Phi Hiệp đao, đơn giản chính là cậy vào khối kim loại mà hắn đã dung nhập vào nó mấy ngày trước:【Quy Chủ Lữ】.

Đó là một thứ kim chất màu trắng bạc, nếu như được dùng để rèn đúc binh khí, trong quá trình tôi lại nhỏ huyết nhận chủ, vậy thì dù không có nội lực siêu cường hay thủ đoạn đặc dị, Từ Hiền vẫn có thể thu hồi binh khí từ xa chỉ bằng một ý niệm.

Phẩm chất, hàm lượng【Quy Chủ Lữ】càng cao, khoảng cách mà hắn có thể thu hồi càng xa.

Một trượng, tạm thời thì đó là khoảng cách tối đa mà Từ Hiền có thể thu hồi Phi Hiệp đao. Hết cách rồi, ai bảo hệ thống keo kiệt như thế chứ, chỉ cho một khối【Quy Chủ Lữ】bé tẹo.

Nhưng bây giờ không phải lúc để Từ Hiền lên án Hiệp Đạo Giang Hồ, chuyện quan trọng lúc này là hắn đã xác minh được hung thủ là ai.

Cách!

Một lần nữa tháo rời chuôi dao khỏi cán thương, Từ Hiền lấy từ trong tay áo ra một cây chủy thủ với phần lưỡi dài hơn, dùng mũi chủy thủ cạo mạnh phần khoang rỗng trong cán thương, âm thanh “ken két, ken két” đầy chói tai vang lên.

Được một lúc hắn mới rút chủy thủ ra, lập tức phát hiện ở đầu lưỡi dao xuất hiện một chút bột phấn có màu cổ đồng, thứ nhan sắc hoàn toàn trùng khớp với màu của Hậu Thiên Tàng Vân Lệnh.

Nghía lại con dao của Cao Đoản Cung, thật trùng hợp làm sao, ở phần đầu mũi dao cũng có loại màu sắc như vậy.

Quay sang nhìn Cố Thịnh Minh, bắt gặp ánh mắt như có điều hiểu ra của y khi thấy cây chủy thủ trong tay mình, Từ Hiền khẽ cười bảo rằng: “Cố tiên sinh có phải đã phát hiện gì đó, chi bằng nói ra cho mọi người cùng biết.”

Trái với những lần trước, sau khi nghe được yêu cầu này của Từ Hiền, Cố Thịnh Minh không răm rắp làm theo mà bắt đầu đăm chiêu suy nghĩ.

Bởi vì chuyện này chẳng những liên quan đến tính mạng của y mà còn… cả nhà họ Cố.

Chương 222: Lấy giả làm thật, lấy thật làm giả (1/2)

Từ Hiền nhìn ra sự chần chừ của Cố Thịnh Minh, biết y phải lo nghĩ cho bản thân lẫn gia tộc, vậy nên cũng không ép.

Vì để chân tướng càng có sức thuyết phục, cho nên Từ Hiền muốn nó sẽ được nói ra từ miệng kẻ khác, nhưng nếu điều đó có thể gây hại cho họ thì đành thôi vậy, tự bản thân hắn cũng có thể.

“Hung thủ giết chết Cao đại hiệp, giá họa cho Triệu Văn Trường, chính là Lang Nha Lão Tổ.”

Nghe Từ Hiền lấy giọng điệu thản nhiên như không nói ra điều này, ngoại trừ Cố Thịnh Minh đã đoán được phần nào, đám quần chúng đứng ngoài cửa phòng đều đột nhiên biến sắc, nét mặt kinh hãi, trong lòng như có sóng to gió lớn nổi lên, chấn động không cách nào kể xiết.

“Sao có thể như vậy?”

“Trời ạ, ta lúc đầu nghe Sa Đà tiểu Gia Cát giảng xong còn cảm thấy mình đã hiểu rõ mọi chuyện, nhưng giờ chỉ thấy đầu óc quay cuồng mà thôi!”

“Phải đó tiểu Gia Cát huynh, chuyện này rốt cuộc là thế nào, ngươi mau mau giải hoặc giúp bọn ta.”

“Cái này… Khà khà, chân tướng chuyện này ta đã rõ, nhưng Thiên Hồ Hiệp đã lên tiếng trước, ta cũng không bao biện làm thay, chi bằng các ngươi chờ nghe hắn nói là được rồi.”

“Ngươi nói cũng phải, để ta chờ xem Thiên Hồ đại hiệp nói thế nào. Nếu mà hắn giải thích không hợp lý, ta nhất định sẽ, sẽ… bỏ đi.”

“Xì, chết nhát! Nếu đổi lại là ta, nhất định phải giậm chân một cái mới hả giận.”

“Huynh đài gan dạ!”

“Quá khen, quá khen…”

“…”

Từ Hiền không quan tâm đến mấy vai hề ở ngoài cửa, ngoắc tay cho gọi chưởng quỹ của Hồng Phúc Lâu vào phòng nghe giảng, hắn bắt đầu nói ra những thứ mà bản thân suy luận được.

“Tại sao ta lại cho rằng hung thủ chính là Lang Nha Lão Tổ? Chuyện này phải nói đến sơ hở đầu tiên của lão, đó chính là dấu đạp chân nơi cửa sổ. Dựa vào vết tích mà lão gây ra, ta có thể khẳng định rằng hung thủ có cảnh giới Tiên Thiên, và cũng chỉ có một người. Bởi vì lấy Tiên Thiên đối phó Hậu Thiên, một người là đủ rồi, huống hồ lão còn dùng đến thuốc mê.”

“Đương nhiên, cao thủ Tiên Thiên trong thiên hạ nhiều biết bao nhiêu cho kể, nội trong địa bàn một quận, thậm chí một phủ cũng có khối người, sao nhất định phải là Lang Nha Lão Tổ?”

Từ Hiền đặt ra nghi vấn, sau đó từ tốn giải thích cho tất cả cùng nghe: “Nói tới vấn đề này, nhất định phải nhắc tới cách mà hung thủ giết chết Cao đại hiệp.”

Cầm con dao găm trên tay, Từ Hiền giả vờ làm động tác đâm về phía chưởng quỹ khiến y sợ hết cả hồn, sau đó nhấc lấy thanh trường thương lên, nối con dao một cách gọn gàng vào đầu chuôi thương.

“Đây cũng chính là sơ hở thứ hai của Lang Nha Lão Tổ, đó là việc lão dùng chính món binh khí mình tặng cho Cao Đoản Cung để giết chết y. Thử nghĩ mà xem, đến cả người hảo hữu chín năm như Triệu Văn Trường cũng không hề biết về sự tồn tại của con dao ẩn trong cán thương, thế mà hung thủ lại biết để dùng nó đâm chết Cao đại hiệp, như vậy…”

“…ngoại trừ chính người đã tặng thanh trường thương này cho y, cùng với vị thợ rèn đã chế tạo ra nó, làm gì còn có ai biết được bí mật này.”“Đặt trường hợp vị thợ rèn này cũng có tu vi võ đạo Tiên Thiên cảnh, thế thì đối tượng tình nghi cũng chỉ còn hai người mà thôi.”

Bốc lấy mấy hạt đậu rang muối ở trên bàn, cũng không chê đây là đồ ăn của hai kẻ vừa mới chết, Từ Hiền bỏ vào mồm nhai chóp chép, sau đó tiếp tục nói:

“Việc chúng ta cần làm bây giờ là xác định giữa Lang Nha Lão Tổ, cùng vị thợ rèn chưa biết tên đột nhiên bị lôi vào chuyện này, ai mới là hung thủ thật sự. Mà cách để xác nhận cũng rất dễ, đó là tìm ra động cơ tại sao hung thủ phải giết Cao đại hiệp, lão muốn gì ở Cao đại hiệp?”

“Nguyên nhân của phần lớn các vụ sát nhân thường chỉ có ba điều sau đây, một là để báo thù, hai là để đạt được lợi ích, và ba là để thỏa mãn ham muốn giết chóc đơn thuần.”

“Trường hợp thứ ba không thường thấy, có thể tạm bỏ qua không nói đến, còn hai trường hợp còn lại, chúng ta bắt đầu nói đến trường hợp một trước, đó là báo thù.”

Đặt mông ngồi xuống ghế, Từ Hiền ra hiệu cho Cố Thịnh Minh và chưởng quỹ cũng lấy ghế mà ngồi, sau đó mới tiếp tục với buổi diễn thuyết của mình.

“Ban nãy có vị Sa Đà tiểu Gia Cát nói đến trường hợp này, nếu đặt giả thuyết kẻ báo thù đó chính là vị thợ rèn, vậy thì nghe vào cũng có phần hợp lý…”

Tiểu Gia Cát của Sa Đà Huyện nghe tới đây, chưa kịp lên mặt thì đã bị Từ Hiền tạt cho một gáo nước lạnh.

“…nhưng nếu nghĩ kỹ lại, phần vô lý lại chiếm nhiều hơn. Tại sao lại nói như vậy, đó là bởi vì nếu chỉ đơn thuần muốn báo thù Lang Nha Lão Tổ, hung thủ có cần thiết phải nhiều lần diễn đi diễn lại cảnh mình giết chết lão hay không, hơn nữa lần nào cũng trùng hợp để lộ chuyện này cho đúng một người biết mà thôi?”

“Hay là thù hận của hung thủ với Lang Nha Lão Tổ quá sâu, vậy nên mới nhiều lần diễn lại cảnh giết chết lão để hạ nhục kẻ thù? Nhưng nếu vậy, thà rằng hung thủ lột sạch y phục lão rồi treo xác thị chúng, có phải vừa nhanh gọn lại vừa hiệu quả hơn không?”

Nghe Từ Hiền miêu tả, Cố Ngọc Nhu chợt tưởng tượng nếu có ngày mình bị giống như vậy, sợ là… Nàng không dám nghĩ tiếp, trong lòng không khỏi cảm thấy rét run, thầm trách Thiên Hồ Hiệp kia nói chuyện dọa người.
Từ Hiền không biết mình vừa bị người ta oán trách một cách hết sức vô lý, hắn lúc này điềm nhiên tiếp tục với câu chuyện đang dang dở.

“…cho nên, với những hành động có phần quái dị này của hung thủ, trường hợp giết người vì lợi ích là có tính khả thi cao nhất. Đó là vì hung thủ muốn tạo chứng cứ ngoại phạm, để khi lão đạt được mục đích là giết chết Cao Đoản Cung, đoạt lấy bảo bối trên người y, sẽ không có ai nghi ngờ đến việc lão là người ra tay… hoặc chính xác hơn là sẽ không ai nghi rằng bảo bối đang nằm trên người lão.”

Nghe Từ Hiền nói đến đây, chưởng quỹ bỗng chắp tay cúi người tỏ vẻ thỉnh giáo: “Thưa đại hiệp, bỉ nhân có một thắc mắc. Nếu hung thủ là vì bảo bối, thì tại sao y lại để Tàng Vân Lệnh ở lại nơi này? Hơn nữa như ngài nói đó, hung thủ là cao thủ Tiên Thiên, nhưng lại vì một cái Hậu Thiên Tàng Vân Lệnh mà hao tâm tổn trí đủ điều, này… này…”

Này chẳng phải đánh rắm sao? Kính nể trước vũ lực của hắn, chưởng quỹ không dám nói hết câu, nhưng bản thân Từ Hiền sao lại chẳng nghe ra ý mà người sau muốn nói.

Kỳ thật đổi lại là Từ Hiền, nếu không có nhắc nhở của nhiệm vụ, e rằng hắn cũng không khác gì chưởng quỹ của quán rượu, nhưng một câu “trộm long tráo phụng” đã khiến hắn nhìn ra thứ mà người khác không thể nhìn ra.

Vốn dĩ trước đó Từ Hiền còn không hiểu cái nhắc nhở này có ý nghĩa thế nào, nhưng sau khi trông thấy cái Tàng Vân Lệnh hàng nhái của Triệu Văn Trường, hắn lập tức nhận ra một điều là Tàng Vân Lệnh cũng có thể bị làm giả.

Nói đến vấn đề này, Từ Hiền không thể không thán rằng Lang Nha Lão Tổ quả thật cao tay.

Nếu nói dùng hàng giả để làm hàng giả là Hạ Thừa, thì cách mà lão lấy hàng thật để làm hàng giả quả thật còn hơn cả Thượng Thừa.

Lang Nha Lão Tổ có hai cái Tàng Vân Lệnh, một màu đồng và một màu bạc, vì muốn che giấu việc mình sở hữu cái màu bạc, lão mới nghĩ ra một mưu kế hết sức thâm sâu, hiểm độc.

Đầu tiên, lão cần thu một vật hi sinh làm đồ đệ, và vật hi sinh đó chính là Cao Đoản Cung.

Để khiến người đời hiểu nhầm rằng lão thu đồ đệ là vì thật tâm, Lang Nha Lão Tổ hoàn toàn không tiếc truyền thụ【Lang Nha Thương Pháp】cho Cao Đoản Cung ngay khi y nhập môn, mặc dù theo Từ Hiền thấy thì đây cũng có thể coi là điểm khả nghi.

Chờ đến thời cơ thích hợp, nhằm khiến cho người khác cảm thấy chuyện mình làm là hợp tình hợp lý, Lang Nha Lão Tổ bèn đợi tới Tết Nguyên Đán mới tặng một cái Tàng Vân Lệnh cho Cao Đoản Cung.

Hẳn là vào lúc này lão mới phát hiện ra chuyện Cao Đoản Cung tu luyện thương pháp thần tốc, trong thời gian ngắn ngủi đã luyện Lang Nha Thương tới Giá Khinh Tựu Thục.

Lúc bấy giờ, đáng lý ra Lang Nha Lão Tổ có thể tìm một vật hi sinh khác, và chính thức coi Cao Đoản Cung như đệ tử chân truyền mà đối đãi, để y kế thừa y bát của mình.

Nhưng không, lang nha, lang nha, vị lão tổ này đúng là có sự ngoan độc và máu lạnh của sói, “nào có ai sẽ lấy truyền nhân ra làm vật hi sinh cơ chứ?”, đến lão cũng nghĩ vậy thì người ngoài còn như thế nào, sẽ có ai nghi ngờ nếu lão giết Cao Đoản Cung đây?

Chính vì ý nghĩ này mà Lang Nha Lão Tổ mới càng kiên định rằng Cao Đoản Cung phải chết.

Cái Tàng Vân Lệnh mà lão tặng, hoặc nói chính xác hơn là để Cao Đoản Cung giữ hộ, thực chất chính là một món hàng giả: Lão dùng Tiên Thiên Tàng Vân Lệnh giả làm Hậu Thiên Tàng Vân Lệnh.

Phần bột sắt màu cổ đồng mà Từ Hiền cạo ra được là chứng cứ cho điều đó, cái khoang rỗng trong cây thương chính là nơi Cao Đoản Cung dùng để giấu Tàng Vân Lệnh.

Chương 223: Lấy giả làm thật, lấy thật làm giả (2/2)

Sau khi lấy cái Tàng Vân Lệnh tuy giả mà thật từ trong cán thương về tay, Lang Nha Lão Tổ lại dùng cái Tàng Vân Lệnh tuy thật mà giả để giá họa cho Triệu Văn Trường.

Cách mà lão chọn thời cơ để Cao Đoản Cung thực hiện sứ mệnh bất đắc dĩ của mình cũng rất vi diệu, đó chính là thừa lúc y vừa mới tu tập【Lang Nha Thương Pháp】tới cảnh giới Dung Hội Quán Thông.

Làm gì có ai sẽ nghĩ đến chuyện vào thời điểm này, Lang Nha Lão Tổ lại cam lòng đem một tên đồ đệ bảo bối như vậy ra làm vật hi sinh?

Lại nói đến việc lão nhiều lần tái hiện lại cảnh tưởng mình bị kẻ thù đánh chết, theo Từ Hiền thấy thì đây vừa là một nước cờ hay nhưng đồng thời cũng là một pha cờ dở của lão,do nó có không ít sơ hở.

Nhưng cũng không thể trách được lão, bởi nếu Lang Nha Lão Tổ có thể một thân một mình bày bố ra một trận âm mưu kinh thiên, hoàn mỹ vô khuyết, vậy đối thủ của lão cũng không phải tay ngang như Từ Hiền mà là đám Thần Bộ của Cửu Châu Bộ Khoái Hội.

Cái dở thì thì Từ Hiền cũng đã nói rồi, nó khiến Lang Nha Lão Tổ bại lộ mục đích thật sự của mình, đồng thời nếu những “khán giả” mà lão đã lựa chọn có dịp trao đổi tin tức với nhau, việc lão “chết” quá nhiều lần lập tức sẽ bị lộ ra.

Còn nói đến cái hay, nước cờ này của Lang Nha Lão Tổ sẽ giúp lão có thể giá họa cho Triệu Văn Trường, đồng thời mượn dao giết người, nhờ tay kẻ khác thủ tiêu luôn họ Triệu, như vậy thì lão có thể loại bỏ toàn bộ những sơ hở trước đó.

Thử nghĩ mà xem, nếu không có Thiên Hồ Hiệp đột nhiên xuất hiện phá bĩnh, vậy lúc Thôn Thiên Long Vương tới khiêu khích Cao Đoản Cung, chuyện gì sẽ xảy ra?

Có phải là tên này sẽ vẫn toàn thây toàn mạng, hùng hùng hổ hổ tiến vào Hồng Phúc Lâu tìm Cao Đoản Cung, và cũng chứng kiến cảnh tượng Cao đại hiệp chết, Triệu Văn Trường hôn mê?

Thôn Thiên Long Vương không phải Từ Hiền, vậy nên chuyện hắn làm cũng cũng sẽ không là điều tra phá án, mà là lục soát thi thể của Cao Đoản Cung tìm Tàng Vân Lệnh.

Tìm không thấy trên người Cao Đoản Cung, hắn tất nhiên sẽ mò sang Triệu Văn Trường, chỉ cần hắn mò thấy, và chỉ cần lúc đó có ít nhất một người vây xem, chuyện họ Triệu giết huynh đệ đoạt bảo chính là ván đã đóng thuyền.

Hơn nữa, thân là một kẻ không chuyện ác nào không làm, đủ điều kiện kích hoạt nhiệm vụ “Trừ Gian Diệt Bạo” của Từ Hiền, Thôn Thiên Long Vương sẽ tha cho họ Triệu một mạng sao? Thế là manh mối tới đây cũng bị cắt đứt.

Không thể không nói, cách mà Lang Nha Lão Tổ chọn “khán giả” cũng rất đáng khảo cứu, đều là phường ác ôn chó má, Từ Hiền mỗi lần giết bọn chúng đều nhận không dưới năm mươi điểm Thiện Ác.

Triệu Văn Trường chết, lúc bấy giờ thì sơ hở duy nhất còn lại chính là chuyện đám “khán giả” này đều biết về cái chết của Lang Nha Lão Tổ, mặc dù tỉ lệ không cao, nhưng khả năng bọn chúng phát hiện chuyện lão giả chết vẫn là có.

Tạm thời chưa biết bằng cách nào mà lão có thể khống chế thời gian xuất hiện của lũ “khán giả”, nhưng dựa theo thời điểm mà Khai Thiên Đao Tôn tìm đến Hồng Phúc Lâu, mười phần chắc chín là cây dao cùn này sẽ đánh một trận sống chết với con trùng chỉ kia vì Tàng Vân Lệnh.

Khai Thiên Đao Tôn võ lực không tệ, theo Từ Hiền ước tính, sợ rằng khoảng thời gian mà kẻ này bỏ ra để giết chết Thôn Thiên Long Vương, hẳn cũng là vừa khớp để tên “khán giả” thứ ba xuất hiện.

Nói tới đây, Từ Hiền cũng không thể không khen nhãn lực cay độc của Lang Nha Lão Tổ, đám “khán giả” mà lão chọn, kẻ sau mạnh hơn kẻ trước, tên cuối cùng đã có thể xưng là nửa bước Tiên Thiên rồi cơ, nếu không phải bị hắn can thiệp vào thì rất có thể đã tạo thành cục diện:

Bính giết chết Đinh, Ất vừa hay tới kịp giết chết Bính, sau đó Giáp cũng thình lình xuất hiện sau khi Bính chết, ra tay đánh chết Ất.

Chờ bọn “khán giả” này lần lượt ngã xuống, cho tới khi chỉ còn một người, e rằng đó cũng là lúc Lang Nha Lão Tổ xuất hiện thu thập tàn cuộc, kết liễu kẻ cuối cùng biết chuyện lão đã từng “chết”, thu hồi cái Tàng Vân Lệnh màu đồng.

Qua đó, Lang Nha Lão Tổ lại tạo cho người ta một ấn tượng là trong tay lão chỉ có Hậu Thiên Tàng Vân Lệnh mà thôi, không có cái Tiên Thiên Tàng Vân Lệnh nào cả.
Phiền phức duy nhất mà lão cần giải quyết chỉ là việc đắc tội Tiểu Lộc Nữ Hiệp.

Mà theo Từ Hiền thấy thì đó có lẽ không phải việc gì quá khó khăn với Lang Nha Lão Tổ, dựa vào trí mưu hiểm độc của mình, lão hẳn là có thể giải quyết êm xuôi với nàng, hoặc đơn giản hơn là lão rất tự tin vào vũ lực của mình.

Chỉ có một điều duy nhất mà Từ Hiền còn lăn tăn, đó chính là chỉ vì một cái Tiên Thiên Tàng Vân Lệnh, mà Lang Nha Lão Tổ cần phải bày lắm chiêu trò như vậy sao?

Nếu như lão có mười cái tám cái, hoặc thậm chí hai mươi tư cái như Lý Bất Mặc thì còn nói thông.

‘Hay là…’ Từ Hiền chợt sinh ra một suy đoán lớn mật, nhưng hắn cảm thấy điều đó thật bất khả thi.

Sau khi chứng kiến Chân Vũ Đại Đế, dù cho đạt tới cảnh giới Tiên Thiên tầng tám, hắn cũng không cho là bản thân mình có thể trực diện tuyệt đỉnh cao thủ Huyền Tàng cảnh.

Giấu cái huyền bí trong tạng phủ, sinh thành huyền tướng cộng minh thiên địa linh khí, đó không phải là loại năng lực cao thủ Tiên Thiên cảnh có thể chống lại.

Các vị quần chúng của quán rượu không biết gì về suy đoán này của Từ Hiền, cũng không nghe được nghi vấn cuối cùng của hắn, nhưng những thứ còn lại thì họ đều được làm sáng tỏ, người tròn mắt dẹt, kẻ há hốc mồm, nhìn Từ Hiền như nhìn nhân vật thần tiên.

“Thần bộ của Cửu Châu Bộ Khoái Hội, e rằng cũng chỉ đến thế này chứ?”

“Quá kinh khủng! Sợ là ta ợ một cái, Thiên Hồ Hiệp cũng biết ba ngày trước ta ăn món gì.”

“Tráng thay Thiên Hồ đại hiệp, Sa Đà tiểu Gia Cát này nguyện tôn ngươi là Thủy Kính tiên sinh!”

“Thủy Kính tiên sinh? Đó không phải thầy của Ngọa Long tiên sinh sao. Tiểu Gia Cát huynh, ban nãy chẳng phải ngươi nói bản thân ngươi cũng biết được chân tướng rồi à, nếu vậy chỉ nên tôn Thiên Hồ hiệp làm tiểu Phượng Sồ thôi chứ?”“Ặc! Ha ha… So với Thiên Hồ đại hiệp, ta vẫn còn kém đôi chút, chỉ đoán được bảy, tám phần chân tướng mà thôi, cho nên mới nguyện cam bái hạ phong.”

“Hóa ra là vậy! Tiểu Gia Cát huynh biết nhận chỗ thua, tâm tư cao khiết, không mê danh chuộc tiếng, quả thật đáng kính, đáng kính!”

“Ừm? Quá khen, quá khen rồi!”

“…”

Khác với vị tiểu Gia Cát đang ra vẻ cao thâm, không biết mà giả vờ như biết ngoài cửa, Cố Thịnh Minh đúng là đã đoán được phần nào chân tướng, nhưng cũng vì vậy mà y càng thấm sâu thứ trí tuệ kinh khủng của Thiên Hồ hiệp.

Nếu đổi lại là y, Cố Thịnh Minh cho rằng mình có nghĩ mười năm cũng không liên tưởng được tới chiêu lấy thật làm giả, lấy giả làm thật quá sức cao tay này Lang Nha Lão Tổ.

Hiểu được năng lực suy luận của Từ Hiền là khủng khiếp bậc nào, y bất chợt sinh lòng do dự về việc có nên bán tin tức Thiên Hồ Hiệp chính là La Quán Trung cho Võ Lâm Thời Đại hay không.

‘Đợi chừng mười ngày, nửa tháng ta lại đi đổi thưởng. Nghe nói phó minh chủ là hạng kỳ nhân thần cơ diệu toán, hẳn là Võ Lâm Minh cũng có cách giúp hộ khách che giấu tính danh.’

‘Chờ qua một thời gian, chờ qua một thời gian…’ Cố Thịnh Minh tự nhủ, mặc dù kiêng kỵ Từ Hiền, nhưng sức hút của võ học “cao thâm” cuối cùng vẫn chiến thắng sự sợ hãi trong y.

Quyết tâm phải bán Từ Hiền đổi võ công, nỗi hổ thẹn của Cố Thịnh Minh thoáng hiện trong phút chốc, sau đó liền bay biến vào hư vô.

Giống như kịp nghĩ tới chuyện gì đó, vẻ kinh hãi đột ngột hiện lên trên mặt, Cố Thịnh Minh run giọng hỏi Từ Hiền: “Thiên Hồ đại hiệp, vừa rồi ngài có nói… Lang Nha Lão Tổ… sẽ xuất hiện thu thập… tàn cuộc?”

Vậy bây giờ có phải lão ta đang ở rất gần chỗ này, hoặc thậm chí từ đầu chí cuối đã ẩn nấp trong Hồng Phúc Lâu rồi hay không?

Đây là nghi vấn của tất cả mọi người đang có mặt, sau khi nghe được nghi vấn của Cố Thịnh Minh.

Vắt chân ngồi trên ghế, nhìn vẻ bàng hoàng của y cũng như những người ngoài cửa, Từ Hiền nở nụ cười thong dong, khoát tay ra hiệu cho Cố Thịnh Minh và chưởng quỹ đi ra ngoài, sau đó nhẹ giọng mà rằng:

“Các vị, chỗ này sắp diễn ra một cuộc hội nghị thượng đỉnh ba bên, ai không muốn xui xẻo bị mù con mắt, cụt cánh tay, hay mất cả mạng, tốt nhất nên xuống lầu thì hơn.”

Từ nửa nén nhang trước, Từ Hiền đã vận【Tọa Vong Kinh】để cảm nhận thiên địa xung quanh.

Lúc này đây, dùng ánh mắt ý vị thâm trường nhìn đám quần chúng đang hớt hải chạy xuống lầu, hắn chợt ngước mặt lên trần, cười như không cười, hỏi rằng: “Ta nói có đúng không…”

“…Lang Nha Lão Tổ?”

Chương 224: Lão sói xám và tiểu hồ Ly

Vi vu! Vi vu!

Ngoại trừ tiếng gió luồng vào qua cửa sổ, hoàn toàn không có âm thanh nào khác vang lên để đáp lại câu hỏi của Từ Hiền.

Thấy vậy, Từ Hiền cũng không giận, chỉ là trong tay chợt xuất hiện một đóa tiểu phi hoa, chẳng nói chẳng rằng liền phóng thẳng lên trên trần.

【Thất Diệp Phi Hoa】lấy biến hóa đa đoan làm ưu điểm, về lực tàn phá có lẽ không quá xuất sắc.

Nhưng đó là trong trường hợp thông thường, còn ở tình huống này, khi mà đóa phi hoa kia có phẩm chất Hi Hữu, chính bản thân người thi triển cũng có gần hai mươi năm công lực thì lại là một chuyện khác.

Theo động tác tiêu sái mà gọn gàng của Từ Hiền, đóa phi hoa diễm lệ mà cũng chết người kia hóa thành một đốm ngân quang bay vọt lên trần, chuyển vị ba lần trước khi dễ dàng cắt qua phần ván gỗ, bay thẳng đến giữa mặt kẻ đang ẩn mình nơi tầng trên.

Phành!

Keng!

Tiếng sắt thép va chạm vang lên, chẳng cần thi triển thủ pháp thu hồi thì Thất Diệp Phi Hoa cũng tự động bay trở về tay Từ Hiền.

Chẳng dừng ở đó, trong lúc đóa phi hoa bay ngược trở lại thì người ở lầu trên cũng phá vỡ trần nhà để nhảy xuống gian phòng của Từ Hiền, tạo thành một lỗ hỏng có bán kính gần ba thước, mảnh gỗ rơi rụng lả tả.

Nội lực lưu động khắp toàn thân, trường đao cắp ngang hông, Từ Hiền lui thân đến gần cửa sổ, ánh mắt không buồn không vui nhìn vị lão ông vừa xuất hiện trước mặt mình.

Tuổi chừng năm mấy, đầu hai thứ tóc, lưng thẳng không còng, cơ bắp săn chắc, mặt mũi hồng hào, tuy nếp nhăn đã lộ nhiều nhưng thần thái vẫn bừng bừng sức sống, gương mặt trông có vẻ điềm tĩnh, hiền hòa nhưng trong mắt thi thoảng lại xẹt qua một tia hung tàn, thể hiện rõ bản tính ngoan độc, giết chóc vô tình kẻ này.

Lang Nha Lão Tổ!

Thần quang ẩn hiện, thiên nhãn lướt qua, Từ Hiền lập tức phát hiện tu vi võ đạo của lão là Tiên Thiên tầng sáu, thanh trường thương trong tay cũng tỏa ra ánh hào quang trắng nhạt, báo cho hắn biết rằng nó được hệ thống bình phán là binh khí có phẩm chất Phổ Thông.

Về phần Thiện Ác khí sau đầu Lang Nha Lão Tổ, Từ Hiền có thể thấy được là luồng Ác khí của lão phải dày gấp chín, mười lần Thiện khí, tuy đường kính không quá lớn nhưng lại mang một màu đỏ thẵm gần như tím tái.

Dựa vào nhan sắc thế này, Từ Hiền tự hỏi là liệu hắn có thể hiểu rằng cả đời Lang Nha Lão Tổ vốn làm ác không nhiều, nhưng mỗi lần làm thì đều là chuyện đại gian, đại ác, hoặc là cách làm đều hết sức thâm sâu, hiểm độc như màn thí đồ mà lão vừa trình diễn mới đây?

Mà có lẽ cũng vì trong lúc thực hiện kế hoạch làm ác của mình, lão phải “mời” một số đồng nghiệp ra thí mạng cho nên cũng có được chút Thiện khí để tô điểm bản thân.

“Lang Nha Lão Tổ, nghe danh đã… nghe danh chưa lâu, nay mới được… nay liền gặp mặt, hân hạnh, hân… hổ thẹn, hổ thẹn!”

Giọng điệu nửa đùa nửa không, Từ Hiền tiện tay tách thanh đao của mình ra làm hai, đưa lên bắt chéo tỏ ý chào hỏi.“Hỏng chuyện tốt của lão phu, tiểu bối ngươi đáng bị tội gì?!” Âm thanh đầy trung khí, Lang Nha Lão Tổ nâng thương chỉ thẳng Từ Hiền, giọng điệu đao to búa lớn, khí thế bức người.

Từ Hiền có hơi bất ngờ, hắn vốn tưởng lão sẽ giả vờ giả vịt vài câu, làm bộ như không liên quan gì đến chuyện nơi này, nhưng không ngờ vừa thốt lên câu đầu, Lang Nha Lão Tổ đã tự mình gián tiếp thừa nhận suy luận trước đó của Từ Hiền là đúng, khiến hắn cũng không khỏi có cái nhìn khác về lão.

Kỳ thật hắn không biết rằng Lang Nha Lão Tổ nào có phải phường quang minh lỗi lạc gì, chỉ là nãy giờ núp ở trên lầu, nghe rõ mồn một từng dòng suy luận của hắn, lão cũng kinh hoảng quá chừng, tưởng chừng như bản thân đã bị Từ Hiền theo dõi nhất cử nhất động từ lúc mới lập mưu hại đồ đệ, cho rằng có phản pháo gì cũng chỉ là ngụy biện trong vô lực, thà rằng cứ thẳng thắn ra luôn thì hơn.

Cũng vì muốn thẳng thắn mọi chuyện, vậy nên không chờ Từ Hiền đáp lại, lão đã giẫm chân một cái khiến cho sàn nhà nứt vỡ, thân ảnh nhoáng cái đã vọt tới trước mặt hắn, trường thương trong tay như một con sói đang giương nanh múa vuốt, vồ đến đòi xé xác con mồi.

Âm mưu bại lộ, lão cũng đành thôi, nhưng mạng sống của Từ Hiền, lão bắt buộc phải tước đoạt.

Lang Nha Lão Tổ cho rằng với mưu trí siêu quần của Từ Hiền, nếu để Từ Hiền sống thêm thì đến cả bảo bối chân chính của lão cũng bị hắn suy đoán ra mất.

Ngân quang chợt lóe, thương kình sắc bén như một chiếc nanh sói khổng lồ táp tới động mạch cổ Từ Hiền, người sau lại không chút nào nao núng, Phi Hiệp đao nơi tay trái sử ra nhanh như điện xẹt, một đòn chuẩn xác cắt vào mũi thương của Lang Nha Lão Tổ, khiến nó chệch đi, đâm vào trong khoảng không.

Nhận mà không trả thì chẳng hợp đạo làm người, dưới gót chân chợt xuất hiện một làn sương nhạt màu đỏ cam, Từ Hiền vận【Trục Nhật Thần Bộ】áp sát Lang Nha Lão Tổ, lách mình sang trái, đao trong tay lấy một góc độ hết sức vi diệu chém tới khuỷu tay của lão.

Tơ hồng được chọn, Từ Hiền xuất đao không chút động tác thừa, chỉ vận dụng đệ nhất đoạn – Ngoại Nhược của【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】chứ không hề dùng tới【Tam Quốc Diễn Linh Bách Thức Đao】.

Lang Nha Lão Tổ dựa vào trường thương mà chiếm ưu thế khi giữ khoảng cách xa, vậy thì Từ Hiền cũng có thể cậy dùng đoản đao mà áp chế lão trong phạm vi gần.
Nhất tấc trường, nhất tấc cường, nói thì nói vậy, nhưng dài – ngắn, nặng – nhẹ, cương – nhu, phồn – giản, v.v… tất cả đều chỉ là tương đối, võ đạo là huyền ảo khó lường, làm gì có chuyện thứ gì khắc chết thứ gì.

Một đao nhắm vào khuỷu tay chứ không hướng tới chỗ yếu như đầu, yết hầu, lồng ngực hay Đan Điền, trông thì có vẻ chiêu số của Từ Hiền khá hiền, nhưng thực tế nào phải như vậy.

Bởi lẽ bản lĩnh giữ nhà của Lang Nha Lão Tổ chính là【Lang Nha Thương Pháp】có phẩm giai Trung Thừa Thiên cấp, được nhiều người xưng là võ học “cao thâm”, cho nên có thể nói là tám, chín phần lực chiến của lão đều tập trung hết vào hai tay, vậy nên một khi Từ Hiền có thể phế bỏ thì chẳng khác nào đã nắm được tánh mạng của lão.

Quan trọng hơn nữa là khi xuất đao chém đến khuỷu tay, Từ Hiền đồng thời cũng giữ được thân mình nằm ở vị trí không thể bị lão vung thương phản kích, có thể nói là nhất cử lưỡng tiện, tiễn hạ song điêu.

Từ Hiền ra tay xảo diệu là thế, nhưng Lang Nha Lão Tổ nào có phải hạng xoàng, thương trong tay tuy rằng không thể phản kích, nhưng để phòng ngự thì vẫn có thừa.

Lang Nha Lão Tổ quát lạnh một tiếng, chỉ thấy cổ tay lão chợt xoay nửa vòng, trường thương theo tác động của nội lực mà trượt xuống, phần đầu cán thương vốn đang bị nắm trong lòng bàn tay mà nay đã đổi thành đoạn giữa, nửa đoạn cuối chuôi thương tựa như tạo thành một lá chắn lâm thời, giúp Lang Nha Lão Tổ che lại cả cánh tay của mình, dễ dàng đón đỡ được một đao này của Từ Hiền.

Đã nhận lễ thì đương nhiên phải đáp lễ, Lang Nha Lão Tổ dùng một tay xoay tròn cán thương để gạt đi lưỡi đao, thân hình chuyển nửa vòng, lùi ra sau mấy bước, tay trái tay phải cùng bắt lấy trường thương, giữ tầm xuất thương ở ngang hông, mũi thương nâng cao một góc chừng ba mươi độ, trong một hơi đâm liền bốn nhát tới trước ngực đối thủ.

Từ Hiền không hề bị thương tốc của lão làm lúng túng, mắt lộ tinh quang, miệng treo nụ cười hờ hững, hắn không tránh cũng chẳng né, chỉ hơi hạ thấp trọng tâm để trực diện bốn mũi thương này, tay trái giơ ngang tạo thành tàn ảnh, chém liền năm đao để phá giải thế công trước mắt.

Lang Nha Lão Tổ đâm ra bốn thương mà Từ Hiền trả lại năm đao, vậy một đao còn thừa nằm ở đâu?

Nhân lúc lão chưa kịp thu thương về để tái phản công, chỉ thấy lúc này Từ Hiền đã chồm người xuống vọt nhanh tới người lão, đao quang vụt qua, khí kình sắc bén, đệ ngũ đao lấy một góc độ vô cùng hiểm hóc đâm đến Đan Điền của Lang Nha Lão Tổ.

Một giọt mồ hôi lạnh chảy lăn trên trán người sau, nhưng vốn là kẻ thân kinh bách chiến, kinh nghiệm chém giết dày dặn, Lang Nha Lão Tổ sao có thể bị Từ Hiền đánh bại dễ dàng như thế?

Hai chân cùng giẫm mạnh lên đất, trong chớp mắt lão đã búng người nhảy lên sát trần nhà, qua đó tránh đi luồng đao khí đòi mạng, đồng thời xuất thủ phản công, thân hình chúi xuống, từ trên cao đâm một thương xuống giữa mi tâm của Từ Hiền.

Tốc độ như điện, thương kình chấn thiên, Lang Nha Lão Tổ dùng đủ mười thành công lực cho đòn này, hàm kim lượng có thể nói là vô cùng cao.

Trước một thương mạnh mẽ như vậy, trừ phi là Từ Hiền đã đột phá Tiên Thiên, bằng không thì hắn nhất định phải dùng tới【Tam Quốc Diễn Linh Bách Thức Đao】mới mong chính diện địch lại.

Từ Hiền cũng không sĩ diện cãi láo, nói về ngược đãi người già, hắn coi như cũng có không ít kinh nghiệm, vậy nên một thức Thương Thiên Dĩ Tử Hoàng Thiên Đương Lập ngay tức khắc được mang ra phục vụ.

Giống như chẳng hề quan tâm một đao này của mình có thể tạo thành chiến tích hay không, vừa hóa thân thành Đại Hiền Lương Sư trong mắt Lang Nha Lão Tổ, hắn vừa giả đò yếu ớt hô rằng:

“Tiểu Lộc Nữ Hiệp, tại hạ vì giữ sự trong sạch cho ngươi mà liều cả tánh mạng, nay sắp bị hung tặc đẩy vào chỗ chết, ngươi lẽ nào vẫn định trơ mắt ra nhìn?”

Chương 225: Ai hứng trăng trên cành cổ thụ?

Kengg!

Oành!

Một thương đầy uy lực của Lang Nha Lão Tổ bị Từ Hiền dùng đao thức chuyên lấy yếu thắng mạnh của hắn trực diện đỡ lấy, khí kình bắn ra tung tóe, khiến các bức vách, đồ đạc trong phòng bị hủy hoại nghiêm trọng.

Lực phản chấn do trường thương và trường đao va chạm phải nói là to lớn vô cùng, Lang Nha Lão Tổ cực chẳng đã lộn người về sau để hóa giải, Từ Hiền thì trượt lui năm sáu thước, ai cũng không làm gì được ai.

Chẳng vội tái chiến, trường thương giơ ngang, Lang Nha Lão Tổ lùi đến sát tường, phân ra một phần tinh thần đề phòng người thứ ba xuất hiện, trên gương mặt già nua nhưng tinh thần thì vẫn rất quắc thước ấy chợt hiện lên mấy phần ngưng trọng, hai con ngươi chăm chú nhìn thẳng vào chiếc mặt nạ của Từ Hiền, trầm giọng mà rằng: “Ngươi chính là La Quán Trung?”

“Ta không phải.” Từ Hiền thản nhiên nói ra sự thật, cũng học Lang Nha Lão Tổ lùi đến vách tường, tiến vào trạng thái Tọa Vong để tìm kiếm Tiểu Lộc Nữ Hiệp.

Đáng tiếc, có lẽ như nàng ta thật sự chưa đến Hồng Phúc Lâu, dù hắn đã cố ý buông lời dụ dỗ nhưng vẫn không thể nào phát hiện hành tung của nàng, dùng đến【Tọa Vong Kinh】cũng chẳng được.

Nhưng như vậy cũng không sao, bởi Từ Hiền đã đạt được mục đích còn lại của mình rồi, đó chính là khiến Lang Nha Lão Tổ bị phân tâm đề phòng Tiểu Lộc Nữ Hiệp, không thể lấy một trăm phần trăm tinh thần để đối ứng trong cuộc đấu này.

Đây là dương mưu, cho nên dù Lang Nha Lão Tổ có biết tỏng như vậy thì lão vẫn phải chịu mắc mưu.

Thiện nhân thì sợ người khác bị mình liên lụy, ác nhân thì chỉ lo lắng cho mỗi an nguy của bản thân, chỉ cần xử lý thỏa đáng, bất kỳ ai cũng có thể bị uy hiếp.

Nghe Từ Hiền nói hắn không phải La Quán Trung, Lang Nha Lão Tổ giận quá mà cười, mỉa mai bảo rằng: “Vậy chẳng lẽ ngươi chính là Trung Nguyên đệ nhất đại tông sư Hoàng Sam, ngộ tính độc bộ thiên hạ, dù là một quyển tiểu thuyết vừa xuất hiện được vài tháng, chỉ cần đọc qua là có thể trong thời gian ngắn sáng tạo ra tân võ học?”

Từ Hiền lắc đầu, thế giới này tồn tại các loại thủ đoạn suy tính thiên cơ, hắn cũng không dám cả gan mạo danh võ lâm thần thoại, bình thản hỏi ngược lại: “Ta đương nhiên không phải Hoàng Sam đại tông sư, nhưng ngộ tính cũng có thể coi là siêu quần, cớ gì không thể lĩnh ngộ ra tân võ học?”

Hắn dùng “lĩnh ngộ” chứ không phải “sáng tạo”, bởi lẽ Từ Hiền tự mình biết mình, nếu không có【Hiệp Đạo Thiên Thư】trợ giúp, dựa vào kinh nghiệm võ đạo nông cạn của hắn còn khuya mới có thể tự mình sáng lập võ công.

“Cho nên ngươi chính là La Quán Trung, còn giảo biện làm gì?” Lang Nha Lão Tổ vừa nói vừa liếc một cái ra ngoài cửa sổ, sau đó lại đảo mắt nhìn sang cửa phòng, hơi nghiêng người để tai có thể áp lại gần tường, nghe xem có động tĩnh nào lạ hay không.

“Ta không phải.” Từ Hiền lắc đầu đáp lại, thấy lão không có ý định tiến công, hắn tạm thời cũng chưa vội manh động, tức khắc tiến vào trạng thái Tọa Vong để khôi phục lại tinh lực, thể lực.

Mượn nhờ【Tọa Vong Kinh】khiến tâm tư thông suốt, Từ Hiền lập tức nhận ra một điều.

“Lang Nha Lão Tổ, tâm sinh thoái ý rồi sao?” Âm thanh nhẹ nhàng mà hữu lực, hắn chậm rãi nói ra lời này, ánh mắt lạnh nhạt nhìn thẳng về phía Lang Nha Lão Tổ.

Trước câu hỏi tưởng chừng như chính là lời sỉ nhục của Từ Hiền, bất ngờ thay là Lang Nha Lão Tổ không có phản ứng gì quá khích, ngược lại chỉ khàn giọng đáp rằng: “La Quán Trung, mặc dù chuyện tốt của bản lão tổ bị ngươi làm lộ, nhưng xét đến cùng giữa chúng ta cũng không có thù hận gì quá lớn.”

Đưa tay lên vuốt râu một cái, giấu đi sự hung tàn trong ánh mắt của mình, lão chân thành nói tiếp:

“Mặc dù ngươi che giấu rất tốt, nhưng lão phu cũng nhìn ra, ngươi chỉ có tu vi Hậu Thiên cảnh mà thôi, chiến lực đúng là hơn xa người đồng cảnh giới, có điều nếu đấu tiếp với bản lão tổ, sợ là không có quả ngon để ăn. Lão phu cũng già rồi, không muốn tạo thêm nhiều sát nghiệt, chi bằng dừng tay ở đây, song phương xóa bỏ ân oán, ngươi thấy thế nào?”
Lang Nha Lão Tổ tự dát vàng lên mặt, nói với giọng điệu như thể bản thân lão là người rộng lượng lắm, mặc dù trong thâm tâm lão hận không thể xé xác Từ Hiền vì bị hắn làm hỏng chuyện tốt của mình.

Có điều không vậy không được, bởi sau khi đoán ra Thiên Hồ Hiệp chính là La Quán Trung, Lang Nha Lão Tổ lập tức chẳng còn ham hố gì chuyện làm thịt kẻ thù, bởi lão hoàn toàn không muốn đắc tội loại quái vật khổng lồ như Long Đằng Bao thị.

Nhưng đáng tiếc, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, dù Lang Nha Lão Tổ muốn dĩ hòa vi quý thì Từ Hiền cũng không thể nào buông tha cho lão.

Không nói đến yêu cầu của nhiệm vụ là phải đánh chết hung thủ, chỉ riêng lượng điểm Thiện Ác và Hiệp Đạo Tinh Hoa có thể đạt được cũng đủ khiến hắn muốn lấy mạng Lang Nha Lão Tổ.

Hiệp Đạo Tinh Hoa mà Từ Hiền nói tới chính là kim quang mà hắn thu thập được sau khi đánh chết ác nhân, hệ thống không đặt tên cho thứ này, nên hắn chỉ có thể tự mình nghĩ ra một danh từ riêng để gọi nó.

Trước đề nghị của Lang Nha Lão Tổ, Từ Hiền không nói không rằng, im lặng một hồi lâu, tựa hồ đang suy nghĩ thiệt hơn để đưa ra quyết định.

Lang Nha Lão Tổ nghĩ vậy, cho nên cũng không nói gì thêm, mặc dù tinh thần vẫn tập trung đề phòng Từ Hiền và Tiểu Lộc Nữ Hiệp có khả năng xuất hiện kia, nhưng đôi tay cầm trường thương thì đã buông lỏng phần nào.

Tọa Vong quan sát thiên địa thập phương, Từ Hiền nhạy bén bắt được chi tiết này, lập tức hiểu rằng đây chính là một cơ hội tốt để có thể ra tay.

Từ đầu chí cuối, hắn vốn chẳng hề suy tính gì trước đề nghị của Lang Nha Lão Tổ, dù là trong một ý niệm.

“Bắc Minh hữu ngư, kỳ danh vi Côn…”

Cúi đầu thấp xuống, Từ Hiền lẩm bẩm chú ngữ trong miệng, mượn chân khí để kìm giữ thanh quản, vậy nên dù có thính giác siêu cường của cao thủ Tiên Thiên, Lang Nha Lão Tổ cũng chỉ nghe được mấy âm thanh tối nghĩa, khó hiểu phát ra từ miệng hắn.

“Ngươi nói cái…” Lão vừa định hỏi hắn muốn nói gì thì đã thấy thân ảnh của Từ Hiền đột ngột biến mất giữa hư không, chỉ có ảo ảnh của Côn ngư là còn kịp lộn một vòng, rồi ngay sau đó cũng tan biến trước mặt Lang Nha Lão Tổ.“…Nam Minh hữu điểu, kỳ danh vi Bằng!”

Đại bằng giương cánh, ngự phong lên trời chín vạn dặm.

Tim đập thình thịch, hàn ý bao phủ toàn thân báo hiệu sự nguy hiểm tột cùng, Lang Nha Lão Tổ như được tiên nhân báo mộng, ngước đầu nhìn lên liền thấy đao quang đã ập tới, mệnh đăng tàn một nửa, ba hồn bảy vía cái bay về trời, cái nhập xuống đất.

Tiên nhân báo mộng, nhưng Diêm Vương cũng là thần tiên.

Hổ khiếu sơn hà, chấn động nhân tâm, một thức Đào Viên Tam Kết Nghĩa – Trượng Bát Điểm Cương chính là sát chiêu Từ Hiền chọn để dứt điểm Lang Nha Lão Tổ.

Đao quang rọi sáng cả phòng, đao kình dễ dàng phá nát cương khí hộ thể, Hiệp khí sắc hoàng kim bám lên trên lưỡi đao đen huyền, lấy uy thế bá đạo không gì sánh được áp tới giữa trán địch nhân.

Đương lúc chỉ còn chưa tới nửa tấc là mũi đao có thể chạm vào da thịt của mình, sương máu chợt bùng lên, Lang Nha Lão Tổ trong chớp mắt đã hóa thành một vũng nước đục đổ ào xuống sàn, trôi nhanh đến góc phòng bên kia.

Ngay sau đó, chỉ thấy vũng nước ấy tự độn cao lên thành một thủy nhân, cuối cùng hóa trở lại thành Lang Nha Lão Tổ.

Kỳ Công Dị Thuật thất phẩm:【Nhiên Huyết Thủy Hóa Thuật】

Sắc diện già nua, mặt mày xanh xám, không còn hồng hào như lúc ban đầu, để sử dụng ra ngón dị thuật này, Lang Nha Lão Tổ đã phải hiến tế một phần năm lượng máu trong người, may là có tu vi võ đạo chèo chống nên vẫn còn đứng vững, chứ nếu đổi lại là người bình thường thì e rằng đã ngất xỉu sau khi mất máu nhiều như thế.

Hai mắt đỏ ngầu như con sói già trong đêm, Lang Nha Lão Tổ không còn giấu đi răng nanh của mình, vẻ hung tàn, âm độc hiển lộ rõ ràng trên nét mặt, ánh mắt của lão.

Có thể thấy rằng, sau khi bị Từ Hiền cho dạo một vòng quanh Quỷ Môn Quan, lão đã không còn kiêng kỵ sau lưng hắn là Long Đằng Bao thị, Binh Châu Long thị, Đại Lý Đoàn thị hay bất cứ thế lực nào nữa.

Lang Nha Lão Tổ lúc này chỉ biết một điều duy nhất, kẻ nào dám làm con sói tổn thương, ắt phải bị nhai xương uống máu.

‘Này mới đúng chứ.’ Cảm nhận được khí thế tràn trề nguy hiểm và áp lực từ lão, một tia hưng phấn xẹt qua trong mắt Từ Hiền.

So với kẻ già rồi bệnh phế như Lão Thuyết Thư – Trác Thủy Phân, Lang Nha Lão Tổ mới thật sự là đối thủ mà hắn muốn tìm kiếm, một đối thủ có thể ép hắn phải nghiêm túc ứng phó, đánh một trận ra trò.

Bóng tối, sự im lặng và mùi vị giết chóc bao trùm trong căn phòng nhỏ của Hồng Phúc Lâu, làm nền cho trận sinh tử đấu của hai vị cao thủ giang hồ.

Trên cây đại thụ chắn giữa đường, ở nơi ngọn cao nhất, một thân ảnh gầy gò lấy tư thế kim kê độc lập đạp chân trên cành, bóng lưng yểu điệu hứng lấy ánh trăng, soi rõ thanh đại kiếm có tạo hình hoa lệ, nom bề ngang còn rộng hơn vòng eo nhỏ nhắn, chiều dài còn vượt hơn nửa cái đầu so với chủ nhân của nó.

Một cơn gió lạnh thổi qua, mây đen che đi vầng trăng khuyết, thân ảnh kia cũng biến mất giữa màn đêm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau