HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 216 - Chương 220

Chương 216: Tiên sinh hóa Thiên Hồ, Thiên Hồ Hóa thần bộ

Nghe xong lời giải thích của người không liên quan gì tới Từ Hiền là Cố Thịnh Minh, đám khách nhân xung quanh bắt đầu xì xào “thì ra là vậy”, “hóa ra như thế”, “sao ta không nghĩ đến”, v.v…

Mặc dù Từ Hiền khinh thường việc giải thích hiểu lầm, nhưng nếu Cố Thịnh Mịnh đã có ý tốt đứng ra giải vây giúp mình, hắn cũng không thể coi như không có gì xảy ra, nhẹ gật đầu nói một tiếng “tạ” với y, sau đó tiếp tục suy đoán rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ai là người giết chết Cao Đoản Cung.

Kỳ thật đối với mấy chuyện đưa hung thủ ra ánh sáng, truy tìm chân tướng, phá giải mê án này Từ Hiền vốn không hề ham hố gì, nhưng cực chẳng đã hắn lại bị hệ thống quăng cho một cục nợ mới, thế là đành phải hóa thân thành một vị danh bộ bất đắc dĩ.

__________________________________________________________________

Nhiệm vụ trừng ác: Sát nhân đoạt lệnh, đó là ai?

Lang Nha Thương – Cao Đoản Cung được sư phụ Lang Nha Lão Tổ tặng cho một cái Tàng Vân Lệnh, vì đó mà gặp họa sát thân tại Hồng Phúc Lâu.

Yêu cầu: Tra ra hung thủ sát hại Cao Đoản Cung, đồng thời khiến hung thủ lấy mạng đền mạng.

Thù lao:

+ 200 điểm Thiện Ác.

+【Hiệp Giả】+1 cấp.

+ Quyền loại bỏ 3 ô vật phẩm trong một lượt quay Đại Hiệp Thiên Luân.

+ Một chút danh vọng.

+ Manh mối tội ác Tàng Vân Kiếm Trang.

*Nhắc nhở: Trộm long tráo phụng.

__________________________________________________________________

Đây chính là cái cục nợ của hắn, mặc dù thù lao nhìn qua thì có vẻ phong phú đấy, nhưng nếu suy đi tính lại thì chỉ là giả tượng mà thôi.

Hai trăm điểm Thiện Ác, nếu là lúc trước thì còn coi như đáng giá, nhưng sau khi Từ Hiền mở khóa mức Danh Vọng 2: Phong Mang Sơ Hiện, số điểm Thiện Ác này chỉ đủ nhét kẽ răng.

Thăng một cấp nghề【Hiệp Giả】đúng là không tệ, nếu có thể để dành cơ hội thăng cấp này cho giai đoạn sau, lúc mà hắn đã đạt tới một cấp độ nhất định thì quả thật không thể tuyệt vời hơn. Nhưng đối với bản tính gian tà của Hiệp Đạo Giang Hồ, Từ Hiền biết là nó sẽ chẳng bao giờ cho hắn được như ước nguyện.

Về ba phần thưởng còn lại, đầu tiên nói đến quyền loại bỏ ô vật phẩm, Từ Hiền tin chắc là một ô Chúc Các Hạ May Mắn Lần Sau với năm ô Chúc Các Hạ May Mắn Lần Sau sẽ chẳng khác gì nhau đâu, hắn có mà loại bỏ thì vẫn sẽ ăn thất ngôn tứ tuyệt, thất ngôn bát cú như thường thôi, đằng này còn chỉ cho loại bỏ một lượt, quả thật là thưởng như không thưởng.

Một chút danh vọng? Một chút là bao nhiêu? Có đủ để hắn lên tới mức Danh Vọng 3? Mà nếu chẳng may lên tới mức độ đó, chi phí quay số lại tăng lên gấp mười thì rốt cuộc là lỗ hay lời?

Phần thưởng cuối cùng: Manh mối tội ác Tàng Vân Kiếm Trang, ngoại trừ nghề【Hiệp Giả】được thăng một cấp ra thì đây chính là thứ thù lao khiến Từ Hiền chấp nhận nhiệm vụ.

Hắn vẫn chưa bao giờ bỏ đi ý nghĩ sẽ lật tung cái thế lực luôn tự cho là siêu việt hơn người này.

‘Trộm long tráo phụng? Rốt cuộc là có ý gì cơ chứ…’ Từ Hiền hoàn toàn không có kinh nghiệm phá án, vậy nên hắn chỉ có thể dựa vào nhắc nhở của nhiệm vụ, nhưng cái nhắc nhở này chỉ có thể khiến hắn càng thêm rối trí.

‘Chưởng quỹ? Sao xảy ra sự cố mà hắn đến lúc này mới tới?’ Nhìn chưởng quỹ của Hồng Phúc Lâu đầu đầy mồ hôi chạy tới, Từ Hiền bỗng cảm thấy y có chút đáng nghi, nhưng chẳng được bao lâu liền tự mình bác bỏ nghi ngờ.

‘Không thể là hắn.’ Khẽ lắc đầu một cái, Từ Hiền giắt đao ra sau lưng, không tiếp tục đứng chặn ở cửa nữa mà tiến lại gần bàn tiệc của Cao Đoản Cung và Triệu Văn Trường.Cố Thịnh Minh thấy vậy cũng thuận thế đi vào theo, nếu lão gia tử nhà mình quyết tâm muốn báo ân cho Tiểu Lộc Nữ Hiệp, vị Cố tứ thúc này chỉ có thể tận chút tài mọn điều tra vụ án này.

Dù sao để vô thanh vô tức giết chết được một hảo thủ Hậu Thiên cảnh, ngoại trừ cao thủ Tiên Thiên ra thì ở chỗ này chỉ có người của Hồng Phúc Lâu là đáng nghi nhất, bởi nơi đây chính là sân nhà của họ.

Nếu cái chết của Cao Đoản Cung là do Hồng Phúc Lâu gây ra hay do một kẻ thần bí nào đó muốn giá họa, thì kết quả dẫn tới cũng chỉ có một mà thôi, đó chính là uy vọng của Tiểu Lộc Nữ Hiệp sẽ gặp phải sự đả kích không nhỏ.

Cho nên việc của Cố Thịnh Minh muốn làm chính là tra ra chân tướng sau chuyện này, nếu phát hiện có kẻ chủ mưu muốn hãm hại Hồng Phúc Lâu thì y sẽ bộc lộ ra cho người người đều biết, còn nếu là do người của chính quán rượu gây ra…

Cố Thịnh Minh bèn phải tìm cách giúp họ lấp liếm chuyện này, sau đó lại mật báo cho Tiểu Lộc Nữ Hiệp.

Sinh ra từ gia đình có truyền thống kinh thương, Cố Thịnh Minh có thể nghĩ đến chuyện báo ân đã là tốt lắm rồi. Đối với y mà nói thì chính nghĩa của người nhà, của bản thân mới là thật sự là chính nghĩa.

Còn chính nghĩa của người khác… mắc mớ gì đến y?

Liếc thấy Cố Thịnh Minh theo mình vào phòng, Từ Hiền không nói gì. Hắn cảm thấy vị Cố tứ thúc này cũng có chút năng lực suy luận, biết đâu lại có thể giúp mình hoàn thành nhiệm vụ thì sao.

Nhưng mấy người còn lại thì không có đãi ngộ như vậy.

Một tên tán nhân giang hồ Hậu Thiên tầng tám vừa nhấc một chân lên định bước qua thanh chặn cửa, lưỡi đao đen nhánh của Phi Hiệp đao đã kề ngay sát cổ hắn, kèm theo đó là giọng nói có phần ngả ngớn nhưng lại không thiếu lạnh nhạt của Từ Hiền: “Khu vực nguy hiểm, người không phận sự miễn vào!”

Không cảm nhận được sát khí trong lời nói của hắn, tên tán nhân giang hồ lập tức lên giọng chất vấn: “Người cũng đều chết hết, hung thủ có khi đã cao chạy xa bay từ lâu, nguy hiểm gì chứ!”

Nụ cười tắt ngấm, mắt lộ hàn quang, đao thế sắc bén khôn cùng như muốn khai thiên liệt địa bùng lên, lại thêm uy vọng từ Phong Mang Sơ Hiện, Từ Hiền không hề có hành động gì, nhưng chỉ nói một câu đã khiến tên tán nhân giang hồ ngã ngồi trên đất:

“Ta chính là nguy hiểm.”

Giọng nói điềm đạm, không bổng không trầm, không nhanh không chậm, chẳng hề mang theo ý vị uy hiếp, nhưng đồng thời cũng không chứa bất cứ cảm tình nào trong đó.
Đao không nhích một li, khí kình cũng chẳng tiết một giọt, nhưng tán nhân giang hồ lại cảm thấy như vừa dạo qua một vòng Quỷ Môn Quan, mồ hôi lạnh chảy khắp toàn thân.

Dựa vào chút can đảm còn lại trong người, hắn khẽ ngước đầu lên, vừa hay bắt gặp đôi thần mục đạm mạc vô tình của Từ Hiền nhìn xuống, thế là bao nhiêu gan dạ đều bay biến, ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài hành lang, sau đó vèo một mạch xuống tầng dưới rồi ra thẳng chuồng ngựa sau tòa nhà, rời khỏi Hồng Phúc Lâu ngay trong đêm.

Đối với loại vai hề này, Từ Hiền chẳng thèm quan tâm, cắm thẳng thanh Phi Hiệp đao xuống sàn, hắn chỉ để lại bốn chữ “nguy hiểm, chớ vào”, sau đó lại tiếp tục hóa thân thành Thiên Hồ Thần Bộ.

Lúc này thì Cố Thịnh Minh đã bắt đầu kiểm nghiệm đến đồ ăn thức uống trên bàn, vân vê cây châm bạc trong tay, thấy Từ Hiền quay trở vào, y liền chủ động nói ra phát hiện của mình: “Không có độc.”

Gật đầu tỏ vẻ đã biết, Từ Hiền nhìn ra ngoài cửa, đưa tay ngoắc gọi vị chưởng quỹ lùn mà không mập của Hồng Phúc Lâu vào.

Chỉ một vòng quanh phòng, Từ Hiền hỏi y: “Chưởng quỹ, chắc hẳn ngươi đối với phòng ốc của Hồng Phúc Lâu đều rất quen thuộc chứ?”

“Vâng thưa đại hiệp, bỉ nhân tiếp quản tệ lâu đã được mười lăm năm, đối với mỗi ngóc ngách đều rất quen thuộc.” Chưởng quỹ vừa lau mồ hôi trán vừa đáp lại, hiển nhiên là năm cái túi vải dưới lầu cộng thêm một màn “nguy hiểm” vừa rồi khiến y khá là kính sợ Từ Hiền.

“Tốt.” Gật đầu một cái, Từ Hiền lại nói: “Vậy ngươi chú tâm nhìn xem một vòng, coi thử có chỗ nào bất thường hay không. Nhớ, đừng động tới bọn họ.”

Nói đoạn lại chỉ xuống thi thể của Cao Đoản Cung và “thi thể” của Triệu Văn Trường.

“Bỉ nhân không dám trái lời.” Chưởng quỹ ngoan ngoãn nghe theo, bắt đầu đi lại ngó nghiêng từng đồ vật trong phòng, ánh mắt chú tâm vô cùng, đến cả chớp cũng không dám chớp.

Y cũng biết một khi không tra ra hung thủ thì Hồng Phúc Lâu tất mang tiếng xấu. Chưởng quỹ không ngại mấy chuyện đó, nhưng nếu vì vậy mà làm ảnh hưởng đến uy vọng của ân nhân thì lại là chuyện khác, cho nên khi biết Thiên Hồ Hiệp này muốn truy tìm chân tướng, y vô cùng tình nguyện phối hợp theo hắn.

Đúng vậy, chưởng quỹ này cũng chịu ân Tiểu Lộc Nữ Hiệp giống người của Cố gia.

Đi tới đi lui, nhìn trên nhìn dưới, ngó trái ngó phải, chưởng quỹ chẳng hề tìm ra được một chỗ nào bất thường trong căn phòng, ngoại trừ cửa sổ.

“Đại hiệp, chỗ này hôm qua vẫn còn nguyên vẹn, nhưng bây giờ…” Nói tới đây thì thôi, bởi chưởng quỹ đã trực tiếp chỉ vào vết lõm và những phần gỗ bị nứt ra ở thành cửa sổ, nếu đặt một chiếc giày của nam nhân trưởng thành vào có lẽ sẽ vừa với vết lõm ấy.

Nhưng phát hiện này đối với Từ Hiền mà nói chẳng có chút giá trị nào, hắn lắc đầu bảo rằng: “Có thể vô thanh vô tức giết người, hung thủ sẽ để lại sơ hở thấp kém như thế sao?”

Đoạn lại nói với chưởng quỹ: “Ngươi đã hết phận sự ở đây, nhưng ta vẫn còn một chuyện cần làm phiền. Chưởng quỹ, ta muốn ngươi gọi hết nhân sự của Hồng Phúc Lâu lên đây, bất kể là tiểu nhị, đầu bếp hay giữ ngựa đều phải có mặt.”

Đoạn hắn lại đi ra cửa phòng, ánh mắt đảo qua mấy tên tiểu nhị đang có mặt, chỉ vào bọn họ và nói: “Trong lúc những người kia ở trên đây, ngươi có thể để mấy vị tiểu nhị ca này đứng ra trông quán. Hơn nữa cũng không mất bao lâu, ngươi có thể yên tâm.”

“Vâng, vâng.” Chưởng quỹ nghe xong liền vội vàng làm theo lời của Từ Hiền, vắt giò lên cổ chạy xuống dưới lầu kiếm người.

Mặc dù bị phong thái trước đó của Từ Hiền chiết phục, nhưng nghe hắn cho chưởng quỹ đi gọi người lên, Cố Ngọc Nhu hoàn toàn không hiểu vị Thiên Hồ Hiệp này là có ý đồ gì.

Như thường lệ, Cố tứ thúc một lần nữa là người giúp nàng giải hoặc.

“Thiên Hồ đại hiệp, ngài là muốn xác nhận xem hung thủ có phải người của Hồng Phúc Lâu hay không ư? Nhưng bằng cách nào?” Y nhíu mày hỏi.

Từ Hiền ra vẻ thần bí đáp lại: “À ha, nói cho các hạ một bí mật, ta có môn thần thông Hỏa Nhãn Kim Tinh, có thể soi ra đâu là chính đâu là tà chỉ bằng một ánh mắt.”

Nói xong liền đá nhẹ một cái vào đùi Triệu Văn Trường đang nằm trên sàn, giọng điệu hí hửng: “Triệu đại hiệp chớ có giả chết, làm vậy ngươi cũng không thể chết theo HẢO huynh đệ của mình được đâu. Nguyện chết cùng ngày cùng tháng cùng năm, Tam Quốc gì đó chỉ là hư cấu thôi, chớ tin là thật!”

Chương 217: Sư phụ đi trước, đệ tử theo sau?

“Hỏa Nhãn Kim Tinh? Nghe danh xưng này, là Kỳ Công Dị Thuật có thể hỗ trợ điều tra phá án sao?”

“Thiên Hồ đại hiệp này có lẽ nào là danh bộ của Cửu Châu Bộ Khoái Hội không?”

“Nghe ngươi nói vậy, ta thấy cũng có thể lắm.”

“Có lẽ không phải đâu. Nếu là người của Cửu Châu Bộ Khoái Hội, sao trên người hắn lại không đeo lệnh bài phân cấp. Thường chỉ có Thần Bộ là không cần dựa vào lệnh bài chứng minh thân phận, nhưng các ngươi đã từng nghe qua Thiên Hồ Thần Bộ sao?”

“Có thể người ta không thích đeo thì sao? Ai biết được.”

“Ai chà! Nghe các ngươi nói nãy giờ, ta chợt nhớ lại chút tin tức về Thiên Hồ Hiệp này, hắn đã có một lần xuất hiện trên Võ Lâm Thời Đại rồi đấy!”

“Ngươi nhắc ta mới nhớ, hình như chính là kẻ đã cùng Thi Quân đánh lui sáu cao thủ Tiên Thiên, trong số đó còn có bậc danh túc như Lão Thuyết Thư, Bách Độc Lão Ma?”

“Nào chỉ như thế, nghe nói hai tên cao thủ Tiên Thiên là Đoạn Nhạc Kiếm và Truy Phong Đao đều bị người này đánh chết, đồ đệ của Bách Độc Lão Ma là Vô Hại Tri Chu cũng bị hắn lấy nửa cái mạng, chính bản thân lão ma cũng chỉ có thể đánh ngang tay với hắn.”

“Tiên Thiên tầng tám mà chỉ có thể đánh ngang tay? Kinh… kinh khủng như thế?”

“Nghe đâu không phải vậy, lúc đó Bách Độc Lão Ma đã đánh một trận với Thi Quân trước rồi, không còn ở trạng thái toàn thịnh.”

“Vậy cũng đủ ghê gớm rồi, thừa sức dùng một đầu ngón tay nghiền chết chúng ta. Thôi xong! Ta chợt nhớ lại cao thủ Tiên Thiên có thính giác rất cao minh, chúng ta nãy giờ vọng luận hắn, liệu có bị trừng phạt?”

“Ầy… Ta thấy cũng không cần quá lo lắng. Thiên Hồ Hiệp này có thể kết bạn với Thi Quân, hẳn không đến nổi… như vậy chứ?”

“…”

Cố Ngọc Nhu nghe đám tán nhân giang hồ xung quanh kề đầu sát vai, thấp giọng bình luận, nhờ đó mà hiểu thêm một chút về Thiên Hồ Hiệp này, trên mặt không giấu được vẻ kinh ngạc, thán phục.

Trước đã từng nhắc nàng có một lần bắt gặp cao thủ Tiên Thiên từ xa, trùng hợp làm sao, tên cao thủ đó chính là Đoạn Nhạc Kiếm – Hách Tiểu Thông, kẻ đã bị Từ Hiền nhất đao trảm hạ, sau đó bị A Nhị bếp trưởng hủy thi diệt tích.

Cố Ngọc Nhu đã từng thấy Hách Tiểu Thông ra tay, đến nay vẫn nhớ như in một thức Khai Sơn Đoạn Nhạc vô cùng kinh khủng của hắn, cho rằng đó là một trong những chiêu số ghê gớm nhất trên đời rồi. Nhưng nay nghe được đám tán nhân giang hồ bàn luận, nàng mới biết là mình ếch ngồi đáy giếng.

Cố tiểu thư cũng có thắc mắc như đám tán nhân giang hồ xung quanh, liệu rằng Thiên Hồ Hiệp này có ra tay trừng phạt bọn họ hay không?

Nhưng có một việc mà cả nàng lẫn đám tán nhân giang hồ đều không biết, đó là Từ Hiền nào phải cao thủ Tiên Thiên gì, thính giác của hắn cũng thường thôi, nếu không mượn【Tọa Vong Kinh】thì khó lòng mà nghe được lời bọn họ thì thầm với nhau.

Hơn nữa lúc này mối quan tâm của Từ Hiền cũng không phải là những người ngoài phòng, mà chính là vị “hảo huynh đệ” Triệu Văn Trường vừa tỉnh dậy mới đây.

Nhìn vào thi thể của Cao Đoản Cung, trong mắt họ Triệu tràn đầy bàng hoàng và kinh sợ, nhưng lại hoàn toàn không có thương cảm và đau buồn.

Từ Hiền ngồi xổm trước mặt Triệu Văn Trường, trước ánh mắt ý vị thâm trường và cái mặt nạ khiến người ta không dám nhìn thẳng vào của hắn, họ Triệu khàn giọng mà rằng: “Không phải ta giết.”

Triệu Văn Trường kỳ thật đã tỉnh từ lúc Từ Hiền đạp cửa tiến vào, cảm nhận được khí thế bất phàm của hắn, họ Triệu không dám vọng động, vậy nên trực tiếp mượn【Quy Tức Công】để giả chết nhằm ý đồ tìm cơ hội đánh lén, một đòn sấm sét giải quyết hắn.

Đáng tiếc, sau khi vào phòng, việc đầu tiên Từ Hiền làm thế mà không phải tới kiểm tra thi thể, cho nên độc kế hiểm ác mà đơn giản của Triệu Văn Trường mãi vẫn chưa được thực thi, đến khi những người khác bắt đầu túm tụm lại chỗ này thì kế hoạch của họ Triệu trực tiếp bị tuyên cáo thất bại.

Mà dù không có những người khác thì Triệu Văn Trường cũng chẳng thể nào đánh lén được Từ Hiền, bởi vì ngay từ đầu hắn đã xác nhận Triệu Văn Trường không hề chết, chỉ là đang giả chết mà thôi.

Đáng lý ra Từ Hiền sẽ không thể biết được họ Triệu đã tỉnh hay chưa, nhưng thông minh quá sẽ bị thông minh hại, chính việc thi triển【Quy Tức Công】của Triệu Văn Trường đã hại hắn.Khoan nói đến việc trên người Triệu Văn Trường không có một vết thương nào, chỉ riêng hai luồng Thiện Ác khí ở sau đầu họ Triệu đã hoàn toàn bán đứng hắn rồi.

Từ Hiền không thể nhìn thấy Thiện Ác khí của người chết, theo những gì mà hắn giao lưu với Vong Đức và Lý Nhất Nguyên, cái mà người chết giữ lại chỉ có nghiệp lực mà thôi.

Đương nhiên, cũng nhờ Thiện Ác khí sau đầu của Triệu Văn Trường mà Từ Hiền biết được một chuyện.

“Người không phải ngươi giết, ta biết, không cần giải thích.” Từ Hiền trực tiếp giúp họ Triệu cởi thoát tình nghi, nhưng cũng vì vậy mà khiến bản thân càng thêm đau đầu.

Kỳ thật vào lúc đoán được chuyện Cao Đoản Cung đã bị ngộ hại, đối tượng tình nghi số một của Từ Hiền chính là Triệu Văn Trường.

Bởi dựa vào hai luồng Thiện Ác khí không phải của người tốt sau đầu họ Triệu, từ khi gặp mặt lần đầu ngoài cửa Hồng Phúc Lâu, Từ Hiền đã cho rằng kẻ này tiếp cận Cao Đoản Cung với mục đích không thuần.

Lúc biết được Cao Đoản Cung sở hữu Tàng Vân Lệnh, hắn càng kiên định với suy đoán của mình.

Nhưng ai mà ngờ được, lần này nhìn lại, Từ Hiền khá là kinh ngạc khi phát hiện hai luồng Thiện Ác khí của Triệu Văn Trường hoàn toàn không có biến đổi gì, điều đó cũng đồng nghĩa với việc Cao Đoản Cung không phải là do hắn giết.

Bởi luồng Ác khí của Triệu Văn Trường có đường kính cỡ một lóng tay, việc giết chết một người bình thường thôi cũng đủ khiến Ác khí của hắn tăng lên rõ rệt, huống hồ còn là kẻ có Thiện khí dồi dào như Cao Đoản Cung.

Tương tự như vậy, trước đó Từ Hiền quyết đoán cho rằng chưởng quỹ Hồng Phúc Lâu không phải hung thủ cũng là nhờ quan sát Thiện Ác khí.

‘Tại sao hung thủ chỉ giết Cao Đoản Cung mà không giết nốt họ Triệu? Rủ lòng từ bi sao?’ Từ Hiền nghĩ mãi không rõ.

Đúng lúc này, chưởng quỹ một lần nữa hớt ha hớt hải chạy lên lầu hai, đầu đầy mồ hôi, sắc mặt xanh xao, sau lưng là bọn tiểu nhị, đầu bếp, người rửa bát, kẻ giữ ngựa của Hồng Phúc Lâu, nhìn sơ qua có mười lăm, mười sáu người, này là còn chưa tính bọn tiểu nhị bị cử xuống tầng dưới trông quán.

“Đại… đại… hiệp, người… bỉ nhân đã mang đến đủ, mời… mời ngài tra khảo!” Mệt bở hơi tai, thở hổn hà hổn hển, chưởng quỹ không dám bước vào mà chỉ đứng ở ngoài phòng khom người đưa tay mời Từ Hiền.

Ừm một tiếng tỏ vẻ hài lòng với hiệu suất làm việc của chưởng quỹ, Từ Hiền đứng thẳng người dậy định bước tới cửa phòng, nhưng vừa nhấc chân lên giống như nghĩ tới gì đó, thế là liền dừng lại.
Bặc! Bặc! Bặc!

Gió cuốn mây tan, Từ Hiền bất ngờ xuất chỉ như lôi đình, vận dụng thủ pháp đặc biệt của【Phong Tẫn Thập Nhị Lưu】mà điểm huyệt Triệu Văn Trường, khiến người sau chẳng cách nào động đậy, muốn mượn chân khí trong người giải tỏa huyệt đạo cũng không được, chỉ có thể chờ Từ Hiền giải huyệt.

“Ngươi có ý gì?” Triệu Văn Trường khàn giọng chất vấn, nhưng cũng không dám buông lời gắt gỏng, bởi hắn tự biết mình bây giờ chính là thịt cá trên thớt dưới dao, sinh tử trong tay người ta.

Từ Hiền đến cả trả lời cũng không thèm, bộ pháp như quỷ mị, vài ba bước đã tới cửa, nhẹ giọng hỏi chưởng quỹ: “Tất cả ở đây? Có thiếu ai không?”

Gặp chưởng quỹ kính cẩn đáp rằng không thiếu ai, Từ Hiền lúc này cũng đã soi qua hết Thiện Ác khí sau đầu đám nhân viên Hồng Phúc Lâu, ngoại trừ Ác khí của một tên đầu bếp có hơi đậm một chút ra thì còn lại đều bình thường.

Trỏ ngón tay về phía tên đầu bếp đó, Từ Hiền hỏi chưởng quỹ: “Người này thường ngày cũng phụ trách việc giết mổ sao?”

“Vâng thưa đại hiệp, A Phúc trước đây là đồ tể. Sau khi vào Hồng Phúc Lâu thì đa phần chuyện mổ heo, giết gà đều do hắn phụ trách.”

Nghe chưởng quỹ nói xong, Từ Hiền gật đầu một cái rồi phất tay bảo: “Được rồi, hung thủ không phải người của quán rượu, ngươi có thể yên tâm để họ tiếp tục làm việc.”

“Đa tạ đại hiệp, đa tạ đại hiệp!” Chưởng quỹ hết sức cảm kích đáp lại, sau đó liếc thân ảnh cứng đờ của Triệu Văn Trường một cái, nhiệt tình hỏi rằng Từ Hiền có cần mình giúp gì nữa không.

“Ngươi, hết phận sự.” Lắc đầu một cái, Từ Hiền lại quay trở vào nhã gian, một lần nữa ngồi xổm trước mặt Triệu Văn Trường, miệng không thốt một chữ, chỉ có hai mắt vẫn đăm đăm nhìn vào hắn.

Hay nói chính xác hơn là nhìn vào luồng Ác khí sau đầu hắn.

Không hiểu sao khi đối diện với đôi thần mục vô tình của Từ Hiền, Triệu Văn Trường liền cảm thấy nhói nhói hai con ngươi, trong lòng dâng lên một nỗi sợ không tên, chỉ có thể nhắm mắt lại mới cảm giác đỡ đi phần nào.

“Ngươi có ý gì?” Vẫn là câu này, và Từ Hiền vẫn giữ thái độ cũ, không thèm trả lời.

Chừng năm nhịp thở sau, Từ Hiền khép đôi mi lại, trong đầu hắn hiện lên hai luồng Ác khí, một là của Triệu Văn Trường trước khi vào Hồng Phúc Lâu, hai là của hắn bây giờ.

Thân là đấng tối cao trong thức hải của chính mình, Từ Hiền ra lệnh cho hai luồng Ác khí ấy nối lại với nhau, sau đó lập tức có phát hiện mới.

‘Mặc dù chỉ rất nhỏ, rất nhỏ thôi. Nhưng vẫn là… nhiều hơn?’ Từ Hiền đột ngột mở mắt, thần quang thoáng hiện.

‘Tên này cũng được coi là đồng phạm gây ra sự tử vong của Cao Đoản Cung? Chỉ là có khi chính hắn cũng không biết…’

Bắt lấy cái ghế đẩu ở góc phòng để ngồi lên, chân trái vắt chéo, tay trái chống cằm, Từ Hiền chép miệng một cái, giọng điệu ung dung hỏi Triệu Văn Trường ở phía đối diện:

“Nói đi, ngươi trước đó định làm thế nào để hãm hại Cao đại hiệp? Ta cũng nhắc nhở trước, chớ có ngụy biện. Ta biết ngươi không phải kẻ giết hắn, nhưng trong tình cảnh thế này, nếu không nói thật ra thì chịu thiệt chỉ có ngươi mà thôi.”

“…”

Triệu Văn Trường nhắm mắt nín thở tựa như đã chết, Từ Hiền hỏi xong cũng không có động tác gì thêm, chỉ lẳng lặng chờ đợi.

Cũng chẳng mất bao lâu, hắn liền nghe họ Triệu nói ra một câu, giọng nghe đầy sâu kín:

“Lang Nha Lão Tổ… chết rồi.”

Chương 218: Thật thật giả giả Tàng Vân Lệnh

Lang Nha Lão Tổ chết rồi, mặc dù cái chết của một vị cao thủ Tiên Thiên cũng có thể coi là tin tức giật gân, nhưng nó lại liên quan gì đến chuyện Triệu Văn Trường hãm hại Cao Đoản Cung?

Không ít người đứng ngoài phòng nghe họ Triệu nói mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, may là có Cố Thịnh Minh giải đáp cho họ. Ngồi xổm xuống bên cạnh thi thể vị thương khách họ Cao, y nhẹ giọng đặt ra nghi vấn:

“Vì biết Lang Nha Lão Tổ chết rồi, không sợ bị lão trả thù, nên ngươi mới dám hạ quyết tâm gia hại Cao Đoản Cung? Vậy thì có một chuyện lạ đây, sư phụ của mình chết mà Cao Đoản Cung không hề hay biết, trái lại thì ngươi mới là kẻ biết trước?”

Cố Thịnh Minh định động vào con dao găm trên ngực họ Cao, nhưng nghĩ đến chuyện Từ Hiền có lẽ sẽ không thích mình phá hư hiện trường, thế là lại đành thôi.

Bước đến chỗ Từ Hiền và Triệu Văn Trường, giữ khoảng cách với mỗi người chừng ba thước, Cố Thịnh Minh cười hỏi: “Không lẽ Triệu Văn Trường ngươi định nói cho ta và Thiên Hồ đại hiệp biết, ngươi là tận mắt nhìn thấy Lang Nha Lão Tổ bị người ta đánh chết hay sao?”

“Sự thật chính là như vậy, ta tận mắt thấy.” Triệu Văn Trường tựa hồ không nghe ra giọng điệu châm biếm của Cố Thịnh Minh, ngược lại còn gật đầu xác nhận y đoán đúng, khàn giọng đáp trả.

“Ta không cần biết ngươi vì cái gì mà hạ quyết tâm sát hại Cao đại hiệp, ta chỉ biết một sự thật rành rành ngươi vì muốn cướp đoạt Tàng Vân Lệnh là được.”

Từ Hiền vừa nói vừa đưa tay lên ra hiệu cho Cố lão tứ đừng xen vào, sau đó khoanh tay lại hỏi rằng: “Nói thử xem, rốt cuộc thì ngươi định dùng mưu kế gì để thực hiện mục đích?”

Triệu Văn Trường muốn gật đầu, nhưng lúc này thì trên người hắn chỉ có đôi mắt và miệng lưỡi là cử động được mà thôi, vậy nên chỉ có thể đáp một tiếng “được”, sau đó mới kể rằng:

“Ngày hôm qua, sau khi tận mắt chứng kiến Lang Nha Lão Tổ chết đi, ta dựa vào Quy Tức Công nên không bị kẻ thù của lão phát hiện, may mắn thoát được một kiếp. Ta vốn cho rằng hôm nay sẽ thấy tin về cái chết của Lang Nha Lão Tổ trên báo, nhưng chuyện đó hoàn toàn không xảy ra, người giết chết Lang Nha Lão Tổ giống như không hề khoe khoang với ai, tựa hồ hắn muốn chuyện này chỉ có trời biết, đất biết, chính mình biết.”

“Lúc ấy, ta đã nhìn thấy được cơ hội của mình. Không có Lang Nha Lão Tổ làm chỗ dựa, vậy dù chuyện ta giết chết Cao Đoản Cung có bại lộ ra thì cũng không cần sợ bị trả thù.”

Nói tới đây, ánh mắt của Triệu Văn Trường đầy vẻ bạc bẽo, đoạn lại kể tiếp: “Tranh thủ lúc tin tức còn chưa đến tai người khác, lại vừa hay gặp Cao Đoản Cung mời ta uống rượu mừng việc hắn tu luyện Lang Nha Thương tới Dung Hội Quán Thông. Ta tương kế tựu kế, chuẩn bị hai bình rượu độc tới, định thừa dịp này chuốc chết hắn, đáng tiếc…”

Nghe tới đây, Từ Hiền chợt giơ tay ngắt lời Triệu Văn Trường, nói ra nghi vấn của mình: “Rượu độc? Theo ta được biết thì Cố tiên sinh vừa mới lấy châm bạc kiểm nghiệm rượu thịt trên bàn, hoàn toàn không có độc tính gì cả.”

Đây cũng là nghi vấn của Cố Thịnh Minh, y thề rằng dù mình đã tuổi trung niên nhưng mắt vẫn còn tinh lắm, chẳng lẽ châm bạc có đổi màu hay không còn chẳng biết?

Lúc này chỉ nghe Triệu Văn Trường cười lạnh: “Đó chính là lý do ta mang theo hai bình. Bởi ta biết Cao Đoản Cung cẩn thận lắm, ngoài miệng thì xưng huynh gọi đệ, nhưng lần nào ăn uống gì của ta hắn cũng đều kiểm tra xem có độc không mới dám bỏ vào miệng.”

“Hai bình rượu của ta, nếu uống riêng lẻ từng bình thì không sao. Nhưng nếu trong vòng nửa canh giờ uống xong bình thứ nhất rồi lại uống tiếp bình thứ hai, vậy thì chất độc sẽ tự động hình thành trong bụng hắn, có dùng Giải Độc Đan cũng không kịp rồi. Đáng tiếc, ta còn chư kịp chuốc cho hắn hết bình rượu đầu tiên.”

Nói tới đây, Triệu Văn Trường dùng ánh mắt sắc lạnh liếc Cố Thịnh Minh một cái, giọng điệu khinh thường: “Nếu không tin, vị Cố tiên sinh này có thể thử pha trộn bình rượu còn đầy trên bàn vào chén của Cao Đoản Cung rồi uống thử xem tư vị thế nào.”

Cố Thịnh Minh nghe vậy cũng không giận, y lúc này chỉ muốn xác nhận xem lời nói của họ Triệu có đúng hay không, thế là mở nắp bình rượu còn chưa khui ra đổ vào trong chén của Cao Đoản Cung, dùng đũa khuấy lên cho đều rồi đưa châm bạc vào kiểm nghiệm.

Một thoáng chốc sau, lúc y rút châm bạc ra khỏi chén, quả nhiên thấy được phần châm tiếp xúc với rượu trong chén đã biến thành màu đen đậm.

“Quả thật có độc!”

Nghe báo cáo của Cố Thịnh Minh, Từ Hiền gật đầu một cái, sau đó khoát tay ra hiệu cho Triệu Văn Trường nói tiếp.

“Chưa kịp chuốc sang bình rượu thứ hai, ta liền thấy đầu váng mắt hoa, lập tức nhận ra mình đã bị trúng mê dược. Lúc ấy ta vội vàng lấy Giải Độc Đan trong người ra uống, nhưng hoàn toàn vô ích, chỉ cảm thấy đầu mình càng nặng thêm.”

Trong mắt của Triệu Văn Trường hiện lên một vệt khiếp hãi, hắn nói: “Trước khi bất tỉnh, ta vốn tưởng rằng Cao Đoản Cung đã phát hiện ta muốn hại hắn, cho nên mới tiên hạ thủ vi cường. Nhưng ai mà ngờ…”

Tới đây thì dừng, nhưng Từ Hiền biết là hắn muốn nói ai mà ngờ Cao Đoản Cung lại chết rồi cơ chứ.

Nhớ lại lời Cao Đoản Cung từng nói lúc xảy ra hiểu lầm với mình ở trước cửa Hồng Phúc Lâu, Từ Hiền cười nhạt: “Quả thật là giang hồ hiểm ác.”Không ít tán nhân giang hồ đứng ngoài cửa đều gật đầu đồng cảm trước câu nói này của Từ Hiền, mặc dù Triệu Văn Trường không thành công, nhưng họ đều bị thủ đoạn âm độc này của hắn chấn nhiếp, cũng bắt đầu sinh ra một chút hoài nghi đối với những kẻ được gọi là huynh đệ giang hồ của mình.

“Tiếc thay cho Cao Đoản Cung, chỉ bái sư Lang Nha Lão Tổ vài tháng đã luyện được Lang Nha Thương tới Dung Hội Quán Thông, tư chất có thể thấy được lốm đốm.”

“Ài, không phải sao? Tu tập võ học Trung Thừa Thiên cấp mà có thể tiến bộ thần tốc như vậy, nói rõ Cao đại hiệp chính là truyền nhân tốt nhất của Lang Nha Thương Pháp, nào ngờ…”

“Sư phụ chết hôm qua, đệ tử chết hôm nay, Lang Nha Thương tuyệt hậu, giang hồ lại có thêm một môn võ học cao thâm bị thất truyền.”

“Ài, thế đạo gian nan!”

“…”

Này thì lại là âm thanh bàn luận của một số người khác.

Nhưng Từ Hiền không quan tâm lắm, có được khẩu cung của Triệu Văn Trường, tạm thời cứ cho là họ Triệu không hề nói dối đi, hắn vẫn chưa nghĩ ra lý do nào khác để hung thủ chỉ giết Cao Đoản Cung mà tha mạng cho Triệu Văn Trường, ngoại trừ…

Hung thủ muốn giá họa cho họ Triệu.

Mà để giá họa, nhất định phải có tang chứng, một thứ tang chứng mà dù họ Triệu có khẩu tài thiệt xán liên hoa cũng không cách nào chối cãi.

Mắt lộ tinh quang, Từ Hiền quay sang nhìn Cố Thịnh Minh với ánh mắt nhờ vả, hắn nói: “Cố tiên sinh, phiền các hạ lục soát người kẻ này giúp ta!”

Cho rằng Thiên Hồ Hiệp là cao thủ Tiên Thiên, Cố Thịnh Minh đương nhiên không dám làm phật ý hắn, mỉm cười đáp lại: “Cung kính không bằng tuân mệnh.”

“Thiên Hồ đại hiệp, xin giải huyệt cho ta, ta có thể tự làm.” Triệu Văn Trường thấp giọng cầu khẩn, hắn không có sở thích đặc biệt của Long Dương, vậy nên cũng chẳng hề muốn bị một người nam nhân sờ soạn tới lui trên người mình.

Nhưng Từ Hiền mặc kệ họ Triệu cầu khẩn hay cầu tiêu, hắn chỉ lắc đầu cười khẽ: “Không được, ngươi bây giờ chính là kẻ phạm tội, không có quyền tự do hoạt động, ở yên đó hưởng thụ sự phục vụ của Cố tiên sinh đi thôi!”Cố Thịnh Minh: “…”

Ba vệt đen xuất hiện trên trán, nét cười trên mặt Cố tứ thúc bỗng cứng đơ, nghe xong lời này của Từ Hiền, y không biết mình có nên tiếp tục soát người Triệu Văn Trường hay không.

Nhưng đó không còn là vấn đề mà người sau quan tâm lúc này, nghe Từ Hiền nói mình là kẻ phạm tội, họ Triệu lập tức tỏ vẻ khó hiểu: “Thiên Hồ đại hiệp, ngươi nói ta phạm tội là có ý gì? Không phải chính đại hiệp đã xác nhận ta không phải người giết Cao Đoản Cung rồi sao!”

Lắc đầu một cái, Từ Hiền tặc lưỡi mà rằng: “Chậc chậc, ta nói ngươi không phải hung thủ, nhưng điều đó cũng không đồng nghĩa với việc ngươi vô tội. Nghĩ lại đi, Triệu Văn Trường ngươi vốn là có ý định sát hại Cao đại hiệp, đồng thời cũng đã thực hiện mưu đồ giết người của mình, chỉ là bất thành mà thôi, chứ làm thì cũng đã làm, nhiêu đó đủ để kết tội ngươi rồi.”

Đoạn hắn lại nói với Cố Thịnh Minh: “Cố tiên sinh, phiền ngươi tìm kỹ một chút!”

Cố Thịnh Minh: “…”

Nhìn ra chỗ lão cha và cháu gái nhà mình ở ngoài cửa, lại ngó tới thanh Phi Hiệp đao đang cắm thẳng trên sàn nhà, Cố tứ thúc chỉ có thể nhịn xuống cảm giác bứt rứt trong lòng, nhắm mắt đưa tay.

‘Không được, không thể nhắm mắt.’ Rùng mình một cái, Cố Thịnh Minh lập tức nhận ra mình cần mở to mắt ra mà nhìn, tránh việc nắm phải thứ không nên nắm, bóp phải thứ không nên bóp.

Soạt soạt soạt!

Một vài âm thanh lạ vang lên, một trận lục soát tang chứng vốn có thể cực kì bình thường nhưng vì lời nói vô tình của Từ Hiền mà trở nên có phần dị dị xảy ra, chẳng mất quá lâu, Cố gia lão tứ đã moi ra hết những thứ có thể moi ở trên người Triệu Văn Trường.

Bỏ qua mấy món như ngân phiếu, bạc vụn, lọ thuốc, chủy thủ, v.v… các loại đồ chơi nhỏ mà họ Triệu cất giấu, Từ Hiền lúc này phát hiện được hai vật phẩm có thể đẩy Triệu Văn Trường vào chỗ chết.

Đó là hai đồng xu màu cổ đồng, trên bề mặt có khắc hình một thanh cổ kiếm đâm xuyên qua đụn mây.

Tàng Vân Lệnh!

Lúc lấy hai thứ này ra ngoài, con ngươi của Cố Thịnh Minh lập tức co rụt lại, không còn tâm trí đâu mà bận tâm đến chuyện bản thân vừa mới mò mẫm một gã đàn ông nữa.

Ở ngoài cửa phòng trọ, đám khách giang hồ vừa thấy được Tàng Vân Lệnh liền trở nên nhốn nháo, nhưng nhìn đến cây trường đao cắm ở trước phòng, tất cả bọn họ liền bình tĩnh trở lại.

“Hai cái? Sao có thể…” Triệu Văn Trường lúc này cũng là khiếp sợ vô cùng, không cách nào giấu được sự hoang mang trong mắt.

Ngoại trừ những người không phải nhân sĩ giang hồ trong đám quần chúng vây xem, duy chỉ có Từ Hiền là vẫn thản nhiên khi thấy hai cái Tàng Vân Lệnh này.

Cúi người nhặt chúng lên, vừa cầm vào tay, Từ Hiền lập tức nhíu chân mày lại.

‘Trọng lượng khác nhau…’ Thân là kẻ sở hữu không ít Tàng Vân Lệnh, hắn có thể xác định trọng lượng của đống của nợ này là như nhau.

Hai mươi tư cái Tàng Vân Lệnh màu bạc của Lý Bất Mặc hắn cũng cầm qua rồi, tuy là có nặng hơn cái màu đồng của hắn đôi chút, nhưng nếu trùng sắc thì cả trọng lượng lẫn kích cỡ của chúng đều như nhau.

Khẽ nhếch môi cười, Từ Hiền giơ hai cái Tàng Vân Lệnh trong tay ra trước mặt Triệu Văn Trường, sau đó vận kình lên các đầu ngón tay, dễ dàng bóp méo đồng xu bên tay phải.

“Cái này hẳn là của ngươi chứ? Nói đi Triệu Trung Quốc, rốt cuộc là nguyên nhân sâu xa nào đã thôi thúc ngươi tạo nên cái hàng nhái này.”

Chương 219: Giả chính là giả, nhưng thật cũng là giả?

“Chỉ lực mạnh quá!”

“Cái gì? Tàng Vân Lệnh là giả?”

“Thiên Hồ đại hiệp tùy ý phá hư như vậy, không giả còn gì.”

“Chưa chắc, Thiên Hồ Hiệp có thể tùy tiện làm hỏng bởi vì hắn là cao thủ Tiên Thiên, Hậu Thiên Tàng Vân Lệnh đối với hắn mà nói không hề đáng giá.”

“Chớ đoán già đoán non, xem Triệu Văn Trường kia trả lời thế nào.”

“Công phu hàm dưỡng của vị Triệu huynh này cũng mạnh quá, bị cao thủ Tiên Thiên giáp mặt chất vấn mà sắc diện hoàn toàn bất biến.”

“Không phải do hắn bị điểm huyệt sao?”

“Ặc…”

“…”

Triệu Văn Trường không biết trong đám quần chúng ngoài cửa có người đang khen ngợi mình, cũng không biết vì sao Từ Hiền lại cố ý gọi sai tên của hắn, hắn chỉ biết một điều là bản thân quả thật sở hữu một cái Tàng Vân Lệnh hàng rởm.

Cưỡng ép thu hồi sự chú ý của mình vào cái Tàng Vân Lệnh hàng thật, Triệu Văn Trường cố gắng bình tâm lại, khàn giọng đáp: “Ngụy Tàng Vân Lệnh đúng là của ta. Mục đích của ta khi tạo ra nó…”

Họ Triệu nói tới đây liền ngập ngừng, không biết có nên nói ra cho Từ Hiền được rõ hay không.

Thấy vậy, đao thế sắc bén của Từ Hiền lập tức bùng lên, Cố Thịnh Minh dù không phải kẻ hứng mũi chịu sào cũng phải lui lại ba bước.

Chẳng biết có phải ảo giác của bản thân hay không mà y giống như vừa mới nhìn thấy bóng dáng của Giang Đông Mãnh Hổ - Tôn Kiên lướt qua trước mặt mình.

Nhớ tới mấy quyển Tam Quốc Diễn Nghĩa cất trong túi hành lý, Cố tứ thúc tự hỏi liệu có phải quãng thời gian này y đã quá mê muội Tam Quốc?

Cố Thịnh Minh còn như vậy, kẻ trực tiếp đối mặt với đao thế của Từ Hiền như Triệu Văn Trường phải chịu ảnh hưởng như thế nào? Khi mà bản thân hắn cũng là người luyện đao pháp, đặc biệt là cũng từng đọc qua toàn thư Tam Quốc Diễn Nghĩa.

Lúc này trước mặt họ Triệu nào còn Thiên Hồ Hiệp đâu nữa, cũng không phải Tôn Văn Đài mà thay vào đó là mười vạn đại quân Khăn Vàng, đi đầu là Thiên Công Tướng Quân, Đại Hiền Lương Sư, Thái Bình Đạo Chủ Trương Giác, tiếng trống trận, tiếng tù và, tiếng binh sĩ hò hét, tiếng chiến mã hí vang dồn dập bên tai Triệu Văn Trường, ép cho hắn không cách nào thở nổi, tinh thần gần như suy sụp hoàn toàn.

Mặt mũi hiền hòa, giọng điệu trầm ấm, ý chí trách trời thương dân đong đầy hai mắt, Đại Hiền Lương Sư hỏi Triệu Văn Trường: “Mục đích của ngươi là gì?”

Linh tính mách bảo họ Triệu rằng chỉ cần chịu trả lời, Đại Hiền Lương Sư sẽ giúp hắn giải tỏa thứ áp lực nặng như sơn trong lòng, vậy nên hắn không dám giấu giếm gì nữa, lấy tốc độ nhanh nhất đáp lại rằng:

“Cái Tàng Vân Lệnh giả này, ta dùng nó là để dụ dỗ người trong giang hồ tranh đoạt chém giết. Cứ thế, chờ cho lũ ngu xuẩn đó đánh nhau đã đời, trọng thương gần chết, lần nào ta cũng là người đi ra thu thập tàn cuộc, kiếm lời đầy bồn đầy bát.”

Nếu không phải cơ miệng không thể cử động quá mức, có lẽ Triệu Văn Trường đã không kìm được nụ cười âm lãnh của mình, hắn nói: “Mặc dù chỉ dùng qua vài lần, nhưng đến nay ta đã kiếm được hơn ba ngàn lượng hoàng kim từ việc bán chiến lợi phẩm, quả thật không thể không cảm tạ Độc Cước Đại Sư đã chịu giúp ta chế tạo ra nó.”

‘Độc Cước Đại Sư? Là ai?’ Từ Hiền thoáng có chút thắc mắc khi nghe được một danh hào mới lạ, và hắn cũng không cần thắc mắc quá lâu, bởi đám quần chúng ngoài cửa ngay lập tức đã giúp hắn giải đáp.

“Trời ạ, không ngờ lại là Độc Cước Đại Sư!”

“Mẹ kiếp, tên này cũng quá may mắn đi!”

“Đó là ai thế?”

“Ngươi vậy mà không biết? Vểnh tai lên nghe nè, Độc Cước Đại Sư vân du cửu châu, hành tung bất định. Những kẻ may mắn gặp được lão nhân gia ngài ấy đều được xưng là người hữu duyên.”

“Độc Cước Đại Sư tuy là người nơi cửa Phật, nhưng tay nghề rèn đúc lại thuộc hàng bậc thầy. Chỉ cần tự chuẩn bị vật liệu, mỗi tên người hữu duyên đều được quyền nhờ đại sư tạo cho một món binh khí, áo giáp hoặc là bất cứ thứ gì hắn muốn, miễn là lão nhân gia ngài ấy có thể làm được.”
“Biết bao nhiêu danh kiếm bảo binh nhờ vậy mà ra đời, không ngờ tên họ Triệu này lại chỉ cần một cái Tàng Vân Lệnh hàng giả, quả thật phung phí cơ hội trời ban.”

“Phung phí? Ngươi vừa nãy có nghe hắn nói gì không đó, Triệu Văn Trường đã kiếm được mấy ngàn lượng vàng chỉ nhờ cái Tàng Vân Lệnh giả đó.”

“Đúng vậy. Hơn nữa trừ khi cơ duyên xảo hợp, bằng không tán nhân giang hồ số khổ như chúng ta làm sao có thể chuẩn bị được vật liệu tuyệt hảo trong thời gian ngắn chứ?” “

“Nếu chỉ dùng tới sắt thép bình thường thì đừng nói Độc Cước Đại Sư, dù cho thủ tịch Chú Kiếm Đường của Tàng Vân Kiếm Trang cũng chẳng tạo ra nổi danh kiếm.”

“Vậy tính ra tên họ Triệu này thế mà khôn!”

“Chà chà, đổi lại là ta chắc cũng không nhanh trí được như hắn, thật biết tận dụng thời cơ.”

Nghe xong lời bình của chư vị quần chúng, trong lòng Từ Hiền cũng chợt sinh ra vài phần chờ mong được gặp Độc Cước Đại Sư, trở thành người hữu duyên hay không chẳng quan trọng, quan trọng là nếu có thể tận mắt thấy quá trình rèn đúc của lão, hắn cho rằng nghề【Thợ Rèn】của mình ắt sẽ có không ít tiến bộ.

Nhưng chuyện ấy chỉ có thể trông chờ vào vận số, việc quan trọng hơn lúc này là giải quyết vụ hung án của Hồng Phúc Lâu.

Nghe Triệu Văn Trường kể xong tội lỗi của mình, Từ Hiền coi như biết được luồng Ác khí của tên này là từ đâu ra. Có lẽ đối với phần lớn nhân sĩ giang hồ thì tội của họ Triệu không đến mức phải chết, nhưng Từ Hiền trong âm thầm đã phán cho hắn một cái án tử.

Có điều Từ Hiền tạm thời không thể lộ ý định đó ra được, trước khi Triệu Văn Trường hết giá trị lợi dụng, tên này vẫn chưa được phép chết.

Dựa vào ý chí coi như không tệ của mình, hoặc là vì Từ Hiền đã thu hồi đao thế, Triệu Văn Trường lúc này không còn thấy Trương Giác hay quân Khăn Vàng đâu cả.

Tinh thần tỉnh táo trở lại, họ Triệu không giấu được vẻ khiếp hãi trong mắt, cao giọng thảng thốt: “Ngươi là La…”

Bặc!

Từ Hiền điểm vào á huyệt của Triệu Văn Trường, khiến người sau không thể nói được nữa, nhưng hành động này của hắn lại khiến đám quần chúng hiểu rằng họ Triệu đã biết được thân phận của Thiên Hồ Hiệp.

Họ La, có thể là ai?

Cố Thịnh Minh tự hỏi, sau đó nghĩ đến ảo giác vừa rồi của mình, lại thêm hành động giết địch lấy thủ cấp của Thiên Hồ Hiệp ở dưới lầu, vẻ hiểu ra chợt xuất hiện trên nét mặt của y.
‘Lẽ nào là vị danh gia thần bí của Giang Hồ Nhật Báo, tác giả của quyển kỳ thư Tam Quốc Diễn Nghĩa, La Quán Trung?’

Cho rằng bản thân đã đoán trúng chân tướng, Cố Thịnh Minh không giấu được ý cười trong mắt, y bắt đầu nghĩ xem nên bán tin tức này cho Võ Lâm Thời Đại với giá bao nhiêu mới tốt đây.

Từ ngày chuyên mục Thiên Hạ Kỳ Văn xuất hiện trên Giang Hồ Nhật Báo, mặc dù lượng tiêu thụ của Võ Lâm Thời Đại vẫn không hề giảm sút, nhưng bàn về danh tiếng lại hoàn toàn bị Giang Hồ Nhật Báo lấn át.

Về mặt địa vị, Võ Lâm Minh giống như cũng bị Long Đằng Bao thị áp chế phần nào, thậm chí có xu thế bị vượt qua.

Võ Lâm Thời Đại đương nhiên không thể nào chấp nhận chuyện đó, vậy nên cũng lập ra chuyên mục Võ Lâm Dị Sự để tranh đua với Thiên Hạ Kỳ Văn.

Đáng tiếc, nếu so về chất lượng tác phẩm, đừng nói là thiên cổ kỳ thư như Tam Quốc Diễn Nghĩa, dù là các loại tinh phẩm như Bạch Xà Truyện lúc trước hay Liêu Trai Chí Dị đang được đăng lúc này, đám danh gia của Võ Lâm Dị Sự đều không viết ra được thứ có thể sánh bằng.

Cũng bởi vậy mà cách đây không lâu, Võ Lâm Thời Đại quyết định treo thưởng cho nhân sĩ giang hồ đi tìm La Quán Trung.

Nếu bất kỳ kẻ nào có thể mời, hoặc “mời” được La Quán Trung tới Võ Lâm Minh, vậy thì võ học từ Hạ Thừa tới Thượng Thừa trong tàng thư các của Võ Lâm Minh tùy hắn chọn bốn môn.

Đương nhiên, nếu trong quá trình “mời” mà phát hiện La Quán Trung có võ công quá cao, vậy thì dù là một môn Tuyệt Học cũng có thể trở thành tiền thưởng.

Cố Thịnh Minh không dám mơ cao Tuyệt Học hay Thượng Thừa, nhưng chỉ cần tin tức của mình có thể đổi được Trung Thừa Địa hoặc Thiên cấp, y cũng cảm thấy thỏa mãn vô cùng.

Từ Hiền không biết Cố lão tứ đang tính đường bán hắn lấy tiền, hắn lúc này đang áp sát lại gần Triệu Văn Trường, giọng điệu lạnh nhạt mà rằng: “Ta hỏi, ngươi nói. Những chuyện không liên quan, chớ nhắc. Được, hay không?”

Giọng đầy hàn ý, mắt đầy sát khí, đây là những thứ họ Triệu có thể nhìn ra trên mặt Từ Hiền, hắn vội vàng “ưm, ưm” mấy tiếng, ánh mắt chân thành tỏ ý sẽ tuân mệnh nghe theo.

“Tốt.”

Bặc!

Giải huyệt cho Triệu Văn Trường, Từ Hiền đưa cái Tàng Vân Lệnh hàng thật ra trước mặt hắn, sau đó bèn hỏi: “Có phải của ngươi hay không?”

“Không phải.” Họ Triệu đáp lại cực nhanh.

“Ta xác nhận lại một lần nữa, rằng trước khi hôn mê, ngươi có trộm được Tàng Vân Lệnh của Cao Đoản Cung hay không?”

“Không hề. Cao Đoản Cung rất cẩn thận, chưa từng để lộ Tàng Vân Lệnh ra trước mặt ta, ta cũng không biết hắn giấu ở chỗ nào để mà trộm, chỉ biết là hắn luôn mang theo trên người thôi.”

“Ừm…”

Từ Hiền bắt đầu lâm vào trầm tư, trước mặt là giao diện nhiệm vụ, hai con ngươi tưởng như đang thất thần của hắn thật ra đang xoáy sâu và bốn chữ “trộm long tráo phụng”, suy đoán thâm ý trong đó.

‘Trộm long tráo phụng, lấy giả đổi thật, nhưng cả thật cả giả đều ở đây, lẽ nào hung thủ đơn thuần chỉ vì giết Cao Đoản Cung giá họa cho Triệu Văn Trường mà thôi, hắn không cần Tàng Vân Lệnh?’

Từ Hiền bóp mạnh cái Tàng Vân Lệnh trong tay, nhưng đến cả một vết xước hắn cũng không thể tạo thành, đủ để thấy kỹ thuật rèn đúc của Tàng Vân Kiếm Trang ghê gớm cỡ nào.

‘Chờ đã, cái Tàng Vân Lệnh này chắc chắn là thật. Nhưng đối với hung thủ, có khi nào giá trị của nó… chỉ xứng với một món…’

Thần quang xẹt qua trong mắt, Từ Hiền cảm giác như mình vừa nắm được một manh mối quan trọng.

‘…hàng giả?’

Chương 220: Từ tiên sinh tiếp cận chân tướng

Tùy ý ném cái Tàng Vân Lệnh trong tay lên trên bàn, Từ Hiền đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Triệu Văn Trường, lạnh nhạt hỏi rằng: “Ngươi và Cao Đoản Cung quen biết được bao lâu?”

“Chín năm.” Họ Triệu đáp lại ngắn gọn, giống như không quá thích nói đến chủ đề này.

Từ Hiền cũng không hỏi thêm, hắn vốn chẳng quan tâm tình cảm huynh đệ keo hồ của Triệu Văn Trường với Cao Đoản Cung, hỏi như vậy chỉ để xác định một chuyện mà thôi.

“Vì lợi ích bản thân, chín năm giao tình hủy trong sớm tối, Triệu đại hiệp quả có phong thái của bậc anh hùng.” Cố Thịnh Minh cười mỉa mai, Triệu Văn Trường chỉ nhắm mắt làm ngơ.

Đám quần chúng ngoài kia có người lên tiếng mắng mỏ họ Triệu, nhưng cũng có người im lặng không nói.

Bởi những kẻ như vậy đều nghĩ rằng, nếu gặp phải lợi ích đủ lớn, đừng nói là huynh đệ giang hồ, dù cho tay chân ruột thịt thì họ cũng có thể bán đứng.

‘Đến cả vị hảo huynh đệ biết nhau chín năm mà Cao đại hiệp cũng chưa từng một lần cho xem bảo bối, vậy có cơ sở gì để nói cái Tàng Vân Lệnh này chính là cái vốn thuộc về y?’ Từ Hiền chậm rãi bước đến chỗ thi thể của Cao Đoản Cung, ánh mắt có phần đăm chiêu khi liếc qua cái đồng xu nhỏ nằm trên bàn.

‘Tàng Vân Kiếm Trang a Tàng Vân Kiếm Trang, mặc dù nhờ các ngươi mà ta có không ít nhiệm vụ để làm, nhưng cũng vì các ngươi mà biết bao nhiêu người đã chết rồi chứ? Những kẻ ác ôn thất đức, chuộng danh hám lợi chết thì cũng thôi đi, một kẻ làm không ít thiện sự, có tiềm năng đột phá Tiên Thiên cũng bị các ngươi gián tiếp hại chết, thiên hạ này lại tổn thất một vị hiệp giả tương lai.’

Có thể trong vòng vài tháng luyện một môn thương pháp Trung Thừa Thiên cấp đến Dung Hội Quán Thông, theo Từ Hiền thấy thì dựa vào tư chất bậc này, chuyện Cao Đoản Cung có thể đột phá Tiên Thiên chỉ là sớm muộn, cho nên mới thầm cảm khái như vậy.

Từ Hiền rút con dao trên ngực Cao Đoản Cung ra, kiểm tra tròng mắt lẫn đầu lưỡi của vị thương khách này, có thể xác nhận là y không chết do trúng độc.

Đương nhiên, cũng có thể loại độc mà hung thủ dùng có phần đặc biệt, vậy nên không có biểu hiện như các loại độc thông thường cũng chưa biết chừng.

Nhưng nguyên nhân tử vong đối với Từ Hiền mà nói không hề quan trọng, bởi vì theo lời Triệu Văn Trường nói thì mười phần chắc chín là Cao Đoản Cung bị giết trong lúc hôn mê, không trải qua quá trình đấu võ nào, vậy nên muốn dựa vào vết thương trên người họ Cao để xác định lộ số chiêu thức, cảnh giới võ đạo của hung thủ chỉ là chuyện viễn vông.

Roẹt!

Xé rách áo ngoài của Cao Đoản Cung, Từ Hiền kiểm tra da thịt ở phần thân trên của y, rõ ràng là ngoại trừ vết thương do dao găm vào thì không còn thương tích nào khác, cả một chỗ bầm cũng không có chứ đừng nói chưởng ấn, quyền ấn.

Hai viên bi sắt trượt xuống lòng bàn tay, Từ Hiền cách không đả huyệt, dùng thủ pháp của【Phong Tẫn Thập Nhị Lưu】giải huyệt cho Triệu Văn Trường, nhưng Đan Điền của người sau vẫn bị hắn phong ấn, tránh cho một số phiền phức không đáng có.

Từ Hiền giải huyệt cho họ Triệu đương nhiên là có mục đích, ngoắc vị “hảo” huynh đệ này đến chỗ mình, hắn vỗ bàn một cái rồi hỏi: “Trước khi hôn mê bất tỉnh, ngươi có còn nhớ mình và Cao đại hiệp ngồi ở vị trí nào hay không? Thử dựng lại hiện trường lại ta xem.”

Đồ vật trên bàn lẫn ghế ngồi dưới bàn đều bị làm lộn xộn, vậy nên hắn không thể dựa vào đó mà xác định vị trí ngồi của hai người, chỉ có thể nhờ tới họ Triệu.

Triệu Văn Trường không nói gì, chỉ gật đầu một cái rồi chấp hành theo yêu cầu của Từ Hiền. Dựng đứng mấy cái ghế đang nằm lăn lốc trên sàn, Triệu Văn Trường đặt mông ngồi xuống, sau đó chỉ tay về phía đối diện rồi nói: “Ban nãy ta ngồi ở đây, Cao Đoản Cung ngồi ở kia, từ đầu tới cuối chưa từng rời chỗ.”

“Được, ta đã rõ.” Từ Hiền nói xong lại điểm huyệt họ Triệu, khiến tên này thay vì ngồi đờ dưới đất thì giờ có thể chuyển lên trên ghế.

‘Theo vị trí này, không có ai trực diện với cửa sổ, nếu có người có thể vô thanh vô tức đu ở mép cửa, nhân lúc người trong phòng đang chè chén say sưa mà thổi khói mê vào, vậy khó lòng mà bị phát hiện cho được.’Từ Hiền mặc kệ ánh mắt ấm ức của Triệu Văn Trường, bỏ qua thi thể của Cao Đoản Cung mà bước đến gần cửa sổ, thò đầu ra ngoài đón gió.

‘Chỗ này không bị đại thụ che chắn…’ Hắn đưa tay kéo cánh cửa bên phải vào, quả nhiên thấy được trên phần thanh gỗ có bốn vết lõm, đặt các ngón tay vào thì hoàn toàn vừa khớp, chứng thực cho suy đoán trước đó của bản thân.

Buông cửa sổ ra, viên nguyệt quang thạch trưng dụng được trong mật thất của An Lăng xuất hiện trên tay Từ Hiền, hắn đưa nó rọi sát vào chỗ hư hại trên thành cửa sổ, đồng thời cuối người xuống nhìn kỹ.

Bị ký ức tiền kiếp ảnh hưởng, hắn trước đó cho rằng đây chỉ là manh mối giả do hung thủ dùng để đánh lạc hướng, nhưng sau một hồi bắt tay vào tra án, Từ Hiền mới lĩnh ngộ ra một điều rằng manh mối giả cũng là manh mối, hắn có thể dựa vào đó để hiểu rõ hơn về hung thủ cơ mà.

Ấn nhẹ vào phần bề mặt gỗ bị hư hại, dựa vào nhãn lực của một người【Thợ Mộc】cấp sáu, Từ Hiền đúng là có phát hiện quan trọng sau một hồi nghiên cứu cái manh mối “giả” này.

Nắm chặt viên nguyệt quang thạch trong tay, sống lưng thẳng tắp, Từ Hiền lui ra đằng sau ba bước, sau đó đột nhiên vận khinh công bay ra ngoài cửa sổ, chân khí đi xuống huyệt Dũng Tuyền ở chân trái, vững vàng đạp lên thành cửa sổ để mượn lực.

Tiếng động mà hắn tạo ra cũng không nhỏ, nhưng để truyền xuống lầu một thì e rằng không thể.

Vụt!

Phi thân trở lại gian phòng qua khung cửa sổ, Từ Hiền lấy nguyệt quang thạch rọi vào chỗ thành cửa sổ bị mình đạp hỏng, sau đó nhìn lại chỗ do hung thủ gây nên, gật gù tỏ vẻ hài lòng, cho ra kết luận:

Kết cấu bên trong bị hao tổn nghiêm trọng, quả nhiên là do Tiên Thiên cương khí gây ra. Hung thủ là võ tu Tiên Thiên cảnh.

Câu sau được hắn nói lên thành tiếng, lập tức dẫn phát âm thanh xôn xao của quần chúng vây xem.
“Cái gì, lại là cao thủ Tiên Thiên?”

“Làm sao có thể xác định?”

“Nhìn ra cửa sổ đi, chẳng phải ban nãy chưởng quỹ có xác nhận chỗ đó mới bị hao tổn hay sao, đoán chừng chính là hung thủ gây ra. Vừa rồi Thiên Hồ đại hiệp vận khinh công nhảy ra cũng cố ý đạp lên thành cửa sổ, e chừng chính là muốn dựa vào vết tích hư hại để xác nhận trình độ võ công của hung thủ.”

“Hóa ra là thế, thụ giáo rồi huynh đài!”

“Nhưng có điểm vô lý nha các ngươi, cao thủ Tiên Thiên lại đi cướp Hậu Thiên Tàng Vân Lệnh làm gì? Hơn nữa cuối cùng còn để lại giá họa cho Triệu Văn Trường, không lẽ mục đích của hung thủ chỉ có vậy?”

“Này cũng dễ hiểu thôi. Chẳng phải Triệu Văn Trường có nói Lang Nha Lão Tổ bị cừu nhân đánh chết rồi sao? E rằng tên cừu nhân đó có mối thâm thù rất nặng với Lang Nha Lão Tổ, không chỉ muốn trả thù lão mà còn muốn trả thù cả đệ tử lão là Cao Đoản Cung, thậm chí đến cả bằng hữu của Cao Đoản Cung, kẻ đó cũng không có ý định buông tha.”

“Thử nghĩ mà xem, tại sao sau khi giết chết được Lang Nha Lão Tổ, tên cừu nhân kia lại không loan tin cho người người cùng biết chiến tích của mình? Rất có thể là hắn đã phát hiện Triệu Văn Trường nhìn lén, cho nên tương kế tựu kế, vờ như không biết để dẫn dụ họ Triệu ra tay với hảo huynh đệ của mình. Khiến Cao Đoản Cung bị chính huynh đệ của mình phản bội, này chẳng phải là cách trả thù rất ngọt ngào sao?”

“Vậy tại sao người giết Cao Đoản Cung vẫn là hắn chứ không phải Triệu Văn Trường?”

“Này có gì khó hiểu đâu, đơn giản là cuối cùng hung thủ cảm thấy vẫn nên do bản thân tự tay giết chết đệ tử của kẻ thù mới tốt. Còn về Triệu Văn Trường, e rằng tên hung thủ này chính là vì kiêng kỵ Tiểu Lộc Nữ Hiệp, vậy nên mới giá họa cho họa Triệu, tẩy thoát hiềm nghi của mình.”

“Ôi chao, nghe quân một buổi như đọc sách mười năm, tại hạ trước giờ không phục ai, nhưng hôm nay nguyện xưng huynh đài là trí giả.”

“Quá khen, quá khen! Ngươi không biết đó thôi, ta lăn lộn Sa Đà Huyện mười năm, từ trước đến nay luôn được gọi là Sa Đà tiểu Gia Cát. Suy đoán phá án gì đó với ta chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.”

“Huynh đài, hình như Gia Cát tiên sinh mới sinh ra hồi đầu năm nay thôi?”

“À, ha ha…”

Nghe vị Sa Đà tiểu Gia Cát ở ngoài cửa suy luận cả buổi, Từ Hiền chỉ biết cười nhạt.

Cầm thanh dao găm nhuốm máu lên tay, múa may chơi đùa, hắn quay lại ngồi xuống bàn rượu, nhìn thẳng vào mắt Triệu Văn Trường, thản nhiên hỏi rằng:

“Triệu Phụng Tiên, ngươi dám chắc là trước khi đến Hồng Phúc Lâu, chỉ có một mình ngươi biết chuyện Lang Nha Lão Tổ đã chết rồi không?”

Một lần nữa bị Từ Hiền gọi sai tên, họ Triệu giận mà không dám nói gì, khàn giọng đáp: “Đương nhiên, nếu người giết chết lão không nói cho kẻ khác biết, vậy trên đời này cũng chỉ còn ta biết chuyện ấy thôi.”

Từ Hiền gật gù, hắn cảm thấy mình đã cách chân tướng rất gần rồi, nhưng vẫn thong thả hỏi tiếp: “Vậy Cao đại hiệp có từng nói cho ngươi biết, hắn có được Tàng Vân Lệnh bằng cách nào hay chăng?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau