HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 206 - Chương 210

Chương 206: Tư Mã Ý, biểu tự Vô Tình

Mười chín tháng ba, năm Thuần Minh thứ tư, sau hai ngày ba đêm ăn dơi trộn đất, một người thì chân đá lung tung, một người thì vung cuốc khắp nơi, sư đồ Từ Hiền cuối cùng cũng chịu chui ra khỏi hang nhìn ánh nắng mặt trời, tiếp tục chuyến Bắc hành xa xôi của mình.

__________________________________________________________________

Nghề thu thập:

【Thợ Mỏ (cấp 2)】

__________________________________________________________________

Dựa vào sự nỗ lực… mà cũng không cần quá nỗ lực, Từ Hiền đã hoàn thành vượt mức nhiệm vụ “Ta Là Kẻ Đào Mỏ”, chẳng những nghề【Thợ Mỏ】thăng đến cấp độ hai, kho nguyên liệu luyện sắt trong【Thiên Công Phường】của hắn cũng có thêm không ít quặng thô, còn về khối vật liệu thần bí nhận được từ phần thưởng nhiệm vụ, hắn đã biến nó thành một phần của thanh Phi Hiệp đao.

Chỉ là một phần chứ không phải một thanh Phi Hiệp đao hoàn toàn mới, cũng hết cách, ai bảo hệ thống keo kiệt như vậy, chỉ cho hắn một cục sắt lớn chừng nắm tay, muốn rèn thành chủy thủ còn khó chứ nói gì đến đại đao, trường đao.

Dù vậy thì việc dung nhập một khối vật liệu mới vào Phi Hiệp đao cũng tiêu hao của Từ Hiền rất nhiều tinh thần để sử dụng【Thiên Công Phường】, khiến hắn không thể không nghỉ ngơi một phen sau khi cải tạo lại thanh bảo đao của mình.

Mà nói đến tiêu hao thì sau cái Tam Thiên Bao thứ hai vào ba ngày trước, Từ Hiền vẫn còn thấy no đến sáng hôm nay, vậy nên trong lĩnh vực ăn dơi trộn đất thì Lý Tự Thành mới là chủ lực, dù sao gã gần như đã luyện tập【Toàn Phong Tảo Diệp Thoái Pháp】không ngừng nghỉ suốt hơn hai ngày nay, một cái Tam Thiên Bao không thể nào cung cấp đủ năng lượng trong ngần ấy thời gian hoạt động ở cường độ cao.

Luyện tập điên cuồng cũng đồng nghĩa với việc tiến cảnh sẽ rất nhanh, Toàn Phong Tảo Diệp của Lý Tự Thành hôm nay đã đạt tới trình độ Giá Khinh Tựu Thục, Từ Hiền tin rằng nếu Hoàng đảo chủ biết được bản thân có một tên truyền nhân vượt giới thiên phú siêu quần như vậy, ắt hẳn lão nhân gia ngài ấy cũng cảm thấy lòng được an ủi.

Thiên Cơ Xa lăn bánh rời hầm mỏ, Lý Tự Thành long hành hổ bộ theo sau, nhìn ánh mặt trời chói chang bên ngoài, gã không đoán mà trực tiếp hỏi Từ Hiền: “Tiên sinh, người có biết hiện tại là giờ nào hay không?”

Từ Hiền không quay đầu lại, nhưng vẫn nhẹ giọng trả lời cho gã: “Giờ Thìn ba khắc, rất thích hợp để lên đường.”

“Vậy hôm nay chúng ta tiếp tục gặt lúa sao tiên sinh?”

“Ừm.” Gật đầu một cái, Từ Hiền còn nói thêm: “Trước tiên đi đón con khoái mã của chúng ta đã!”

Lý Tự Thành nghe vậy liền gãi đầu: “Khoái mã? Tiên sinh, đệ tử và người hình như chưa từng mua ngựa, ở đâu ra khoái mã đây?”

Từ Hiền không trả lời, một đường lăn bánh đến chỗ rừng cây cách hầm mỏ bỏ hoang gần hai dặm, ánh mắt ngó nghiêng như muốn tìm cái gì đó.

Lý Tự Thành lúc này cũng tự hiểu con khoái mã mà tiên sinh nhà mình nói tới là gì, chỉ vào một bụi cây có không ít dấu vết giày xéo, gã trợn mắt hô to: “Tiên sinh, chiếc xe ta đậu ở đây đột nhiên biến mất rồi!”

Từ Hiền chỉ biết lắc đầu, thở dài một tiếng nói rằng: “Không phải biến mất, là có người lái đi rồi.”

Sau đó hắn lại than: “Có lẽ lần sau gặp mặt, ta nên kiến nghị với Lý đạo trưởng về việc thiết kế bộ phận chìa khóa cho xe. Lúc đầu nhìn thấy Bão Nguyên Cực Tốc Xa ta đã thấy thiêu thiếu chi đó, giờ mới vỡ lẽ ra là gì.”

‘ Nhưng mà Bão Nguyên Thành sẽ không nghĩ tới chỗ quan trọng như khóa xe hay sao? Liệu có phải… họ cố ý bỏ sót?’ Từ Hiền thầm đoán một hồi, nhưng chẳng mấy chốc liền vứt vấn đề này ra sau đầu, bởi đó cũng không phải chuyện quan trọng gì.

Nếu【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】là do hắn tự bỏ tiền túi ra mua, có lẽ Từ Hiền sẽ đau lòng một chút, nhưng cỗ chiến xa này lại chỉ là chiến lợi phẩm kèm theo khi sư đồ nhà hắn đi gặt lúa mà thôi, đạt được thì vui mà mất đi cũng chẳng đáng buồn.

“Bị trộm thì thôi, ngươi chớ có quan tâm nữa, chúng ta tiếp tục lên đường.” Từ Hiền nói xong liền điều khiển Thiên Cơ Xa thẳng tiến về Bắc, dựa theo tin tức mà【Tầm Hung Kính】báo cho thì mục tiêu gần nhất cũng phải cách chỗ này trăm dặm, hắn không có ý định tiếp tục hao tổn thời gian ở đây.

Lý Tự Thành lại tỏ vẻ không cam lòng: “Chúng ta thật sự không đi tìm sao tiên sinh? Để mặc cho kẻ trộm được đắc ý sao tiên sinh?”

Thiên Cơ Xa không dừng lại, Từ Hiền chỉ phất tay bảo rằng: “Người trộm chó có ngày mắc bệnh dại, kẻ trộm xe có ngày bị xe tông, thiện ác cuối cùng sẽ có báo, mặc dù không phải lúc nào cũng linh nghiệm, nhưng ngươi cứ tin như vậy đi.”Gặp tiên sinh không thèm chờ mình, Lý Tự Thành vội vàng tăng tốc đuổi theo, hai chân thoăn thoắt, miệng không thở gấp, cao giọng mà hỏi: “Tiên sinh, mặc dù ăn trộm là xấu, nhưng theo đệ tử thấy cũng không xấu tới độ phải bị xe tông chứ?”

Nghĩ đến cảnh một người bị【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】đâm vào, Lý Tự Thành cho là chỉ có vị đại thúc cao thủ võ lâm có chiêu đao pháp xẹt điện kia mới sống nổi thôi.

Ở nơi xa xôi, có vị tiền bối nào đó chợt hắt hơi một tiếng.

Từ Hiền không rõ cao thủ Huyền Tàng đỉnh phong cận Thần Mạch liệu có thể bị cảm cúm hay không, hắn cũng chưa từng nghĩ đến vấn đề như vậy. Trước câu hỏi của tên đệ tử nhà mình, Từ Hiền hết sức bình thản đáp lại:

“Đương nhiên là không xấu quá mức, vậy nên chỉ bị tông gãy tay, gãy chân chứ chẳng chết được, Tự Thành ngươi thấy có hợp lý không?”

Lý Tự Thành lộ vẻ mặt như vừa bừng tỉnh, gật đầu như mổ thóc: “Hóa ra là như vậy, quả thật vô cùng hợp lý thưa tiên sinh.”

“Trẻ nhỏ dễ dạy.” Từ Hiền khẽ gật đầu một cái, tay thì nhẹ nhàng nựng cằm của Đậu Phụ trong lúc nó đang lim dim, cũng không biết là lời vừa rồi hắn nói với Lý Tự Thành hay với nó nữa.



Ở một nơi vẫn thuộc Tiền Châu, nằm trong địa phận Diêu Hành Phủ, cách vị trí của sư đồ Từ Hiền hai ngàn dặm về phía Bắc.

Trong một khe núi hoang dã, hai thân ảnh mập mạp châu đầu ghé tai bàn chuyện đại sự.

Sau lưng bọn họ là bốn tên nhân sĩ giang hồ đang nằm sùi bọt mép trên đất, bị kiến lửa đốt trứng cũng không tỉnh, đằng trước bọn họ thì chính là thứ “đại sự” mà hai người đang bàn về: Một chiếc【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】đang nằm lật giữa đường.

Dựa vào thân hình đầy mỡ của hai người này, trong giang hồ thật sự chẳng có tổ hợp thứ hai có thể nặng ký bằng bọn họ, họ chính là Tư Mã Vô Tình và Âu Dương Vô Địch, hai kẻ to xác nhưng gan bé bị một câu nói của Lý Tự Thành dọa chạy mất hút.

“Đại ca, giờ tính sao với chiếc xe này?”
“Tính gì, đương nhiên là chạy mấy vòng đã nghiện chứ sao.”

“Đại ca điên rồi, đây là xe của Từ tiên sinh kia đấy, đại ca muốn dẫn theo ta đi chết hả!?”

“Nói mi nhát như chuột lại tự ái, bị tên kia ám ảnh tới giờ này sao? Học đại ca mi nè, dũng cảm lên! Làm như trên đời này chỉ có mỗi Từ tiên sinh là chạy Bão Nguyên Xa ấy, hừm hừm.”

Trước giọng điệu khinh bỉ của Tư Mã Vô Tình, Âu Dương Vô Địch lại không phản bác gì, chỉ đơn giản trỏ ngón tay về phía hình vẽ một con vật nhỏ ở đầu xe, thấp giọng hỏi ngược lại: “Nhưng mà đại ca, đại ca không thấy cái hình vẽ này trông rất quen sao?”

“Hình vẽ gì…” Tư Mã Vô Tình vừa chuyển mắt nhìn tới đầu xe liền cứng họng, hắn sao có thể không nhận ra được con vật đó chứ, một con hươu non béo ú thích gặm linh mộc, từng là mục tiêu mà hai huynh đệ khao khát cho vào nồi, sau đó liền bị họ liệt vào danh sách cấm kỵ không thể ăn vào ba ngày trước.

Thấy đại ca nhà mình bỗng hóa thành pho tượng bất động, Âu Dương Vô Địch bèn vận lực gõ đầu hắn mấy cái, gặp người sau quay sang định trả đòn, Âu Dương mập mạp lập tức lên tiếng đánh lạc hướng: “Đại ca, vậy chúng ta còn chạy vài vòng đã nghiện nữa không?”

Quả nhiên, nghe được vấn đề này, Tư Mã Vô Tình liền quên đi chuyện trả đũa, bắt đầu vắt óc suy nghĩ kế sách, gương mặt hình tấm thớt nhăn lại như đang táo bón.

Chừng nửa nén nhang sau đó, sau khi đã vận dụng hết toàn bộ trí tuệ của mình, Tư Mã Vô Tình chợt hóa thân thành Tư Mã Trọng Đạt, lấy nọng làm râu, đưa tay lên vuốt lấy vuốt để mà rằng: “Ý ta đây… đã có diệu kế ứng đối.”

Nói đoạn lại xoay người lại, trỏ hai ngón tay tới chỗ bọn võ lâm tiểu tốt còn đang hôn mê, tiếp tục lên giọng bảo rằng: “Bốn tên này rõ ràng thuộc phường tôm tép nhãi nhép, để mà đoạt được Bão Nguyên Cực Tốc Xa từ tên Từ tiên sinh kia, còn có gã đồ đệ hung tàn bạo ngược của hắn, bọn chúng chỉ có thể sử dụng một thủ đoạn duy nhất, đó là trộm. Vậy cho nên…”

“Cho nên?” Âu Dương Vô Địch lộ ánh mắt hết sức mong đợi nhìn Tư Mã Vô Tình, hắn thề rằng chưa bao giờ thấy đại ca nhà mình có vẻ thông minh như bây giờ.

“Cho nên chuyện mà đại với mi cần làm là… mặc kệ.”

“Mặc… kệ?” Kỳ vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều, hào quang trí tuệ mà Âu Dương Vô Địch vừa nhìn thấy nhoáng cái đã biến mất sạch sẽ, Tư Mã Ý đột nhiên hiện nguyên hình là Tư Mã bí.

Trông ánh mắt tràn đầy thất vọng của đệ đệ nhà mình, Tư Mã Vô Tình cảm thấy bản thân cần phải gỡ gạc lại hình tượng trí giả vô song, thế là bèn nói thêm: “Đương nhiên, không phải mặc kệ hoàn toàn, mà huynh đệ chúng ta cũng cần để lại một chút ấn ký của mình.”

“???” Âu Dương Vô Địch lặng im không nói, đợi Tư Mã Vô Tình tiếp tục biểu diễn.

Người sau một lần nữa hóa thân Tư Mã thái phó, vuốt nọng mà rằng: “Hai ta cần…”

Nhưng chưa kịp nói gì nhiều đã bị một số kẻ vừa mới tỉnh dậy cắt ngang.

“Khụ khụ khụ…”

“Khụ, đau đít quá…”

“Là ai… là ai… đánh lén chúng ta? Ôi…”

Trong mắt ánh lên một vệt nguy hiểm, béo ca ca nhìn béo đệ đệ, im miệng không nói tiếng nào, chỉ làm một động tác cắt cổ.

Người sau gật đầu tỏ vẻ hiểu ý, gương mặt núc ních thịt chợt trông có phần biến thái.

Mặt trời chói chang, gió không hề thổi, nhưng bốn tên tiểu tốt đang nằm trên đất không hiểu sao lại cảm thấy lạnh đến sun vòi.

Chương 207: Tiên sinh ghé lại Hồng Phúc Lâu

Rầm!

Hồng hộc! Hồng hộc!

Sau một trận hành hung đầy máu tanh, mặc dù thứ chảy ra chỉ là máu mũi, Tư Mã Vô Tình và Âu Dương Vô Địch ra tay vô cùng tàn nhẫn, trực tiếp phế bỏ võ công rồi lột sạch y phục của bốn tên giang hồ tiểu tốt xấu số, lấy chính quần áo của bọn chúng để trói chúng lại, sau cùng lật chiếc【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】lên rồi vứt cả bốn vào thùng xe.

Giải quyết xong bọn tặc trộm xe, Tư Mã Vô Tình nhặt lấy cây chủy thủ của của một tên trong bọn chúng, hắn vừa nảy ra một chủ ý hết sức “cao minh”, đó chính là dùng cây chủy thủ này để lại ấn ký lên chiếc xe của vị Từ tiên sinh kia.

“Tư Mã Vô Tình đã từng ngao du đến đây.”

“Âu Dương Vô Địch đã từng ghé lại chỗ này.”

Hết béo ca ca liền đến phiên béo đệ đệ, đôi huynh đệ mập mạp dở hơi này lần lượt khắc lại hai dòng chữ trên lên thành xe, xiêu xiêu vẹo vẹo, lúc khắc xong còn cùng nhau đứng ngắm, tặc lưỡi ra chiều tâm đắc lắm với trình độ thư pháp cao siêu của mình.

“Khụ khụ… Đại ca, huynh đệ ta để lại lưu bút, làm chuyện như vậy, ý nghĩa ở đâu?” Âu Dương Vô Địch giở giọng nguy hiểm, đưa tay lên vuốt nọng hai cái, ánh mắt hiện vẻ thâm trầm, chắp tay hành lễ bái, bộ dạng như đang thỉnh giáo cao nhân.

Tư Mã Vô Tình nhập vai còn trước tên đệ đệ nhà mình, hắn ngước đầu lên một góc ba mươi độ, hai mắt híp lại, ém giọng cho khàn, chậm rãi đáp rằng: “Ý nghĩa ở chỗ… ta mi có thể báo cho Từ tiên sinh kia biết, bốn tên gian tặc này, chính là Tư Mã Vô Tình và Âu Dương Vô Địch giúp hắn bắt lại, như vậy…”

Lấy tay phe phẩy một cây quạt lông vốn không tồn tại, hắn nói tiếp:

“…huynh đệ chúng ta coi như cũng giúp hắn một lần, ân cứu mệnh lần trước và ân cứu xe lần này triệt tiêu cho nhau, hai bên không ai nợ ai, đã thế… nếu lần sau có gặp mặt, hắn đương nhiên không thể không biết xấu hổ, mặc cho tên đệ tử bạo lực giở trò hành hung, hai ta có thể nhân đó hóa thù thành bạn, giải thích rõ hiểu lầm chuyện thịt nai kia, há chẳng phải là thượng sách?”

“Hóa ra như thế, diệu kế của đại ca, Vô Địch xin bái phục sát đất, tự thẹn không bằng!”

Âu Dương Vô Địch phất tay áo một cái rồi khom lưng vái Tư Mã Vô Tình, người sau chậm rãi xoay chuyển thân hình bồ tượng sao cho ánh mặt trời chiếu vào bóng lưng của mình, trên mặt là nụ cười ra vẻ thâm sâu.

Diễn được một hồi, hai huynh đệ cũng tự cảm thấy mắc mệt với kiểu nói chuyện của mình, thế là Tư Mã thái phó và Âu Dương tướng quân theo đó đi ra phía sau cánh gà, trả Tư Mã Vô Tình và Âu Dương Vô Địch về với hiện thực.

“Đại ca, vậy giờ chúng ta làm gì nữa?”

“Đương nhiên là tới Hồng Lộ Thành chơi một chuyến, lão già nát rượu từng nói phố Bạch Ngọc ở Hồng Lộ Thành có thập đại món ngon. Mặc dù nhân phẩm không ra sao nhưng bàn đến chuyện ăn uống, ta vẫn là tin tưởng miệng lưỡi của lão.”

“Thế mặc kế bốn tên này sao? Ực…”

“Đương nhiên. Bị phế võ công, còn dính phải chiêu trói bánh tét bí truyền của nhà ta, chúng chắp cánh cũng khó thoát, chỉ có thể chờ Từ tiên sinh kia tới thu thập mà thôi. Có lời nhắn trên xe, không sợ họ Từ kia không biết là ta với mi giúp hắn bắt bọn chúng lại.”

“Ực! Vậy… đi thôi?”

“Đi!”

Bỏ lại bốn tên giang hồ tiểu tốt xấu số nơi khe núi, béo ca ca và béo đệ đệ đi theo tiếng gọi của bao tử, thẳng tiến đến tòa thành phồn hoa nhất Diêu Hành Phủ: Hồng Lộ Thành.

Còn về kế hoạch của hai người, bọn họ có vẻ như không hề tính tới một vấn đề cốt lõi là sư đồ Từ Hiền chắc chắn sẽ đi ngang qua chỗ này sao? Chẳng may có người nhanh chân tới trước, lái chiếc【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】đi mất thì lại phải làm sao?

Tư Mã Vô Tình và Âu Dương Vô Địch không biết, vì “diệu kế” của hai huynh đệ mà cỗ chiến xa này trong vòng ba ngày đã qua tay hơn hai mươi người khác nhau, dẫn tới cái chết của mười ba vị hảo thủ Hậu Thiên, ba vị cao thủ Tiên Thiên trọng thương bỏ chạy, cuối cùng rơi vào tay của một ác bá Tiên Thiên tầng sáu.

Trùng hợp làm sao, tên ác bá đó vào thời điểm này cũng đang ở cùng một tòa thành với hai người.…

Thuần Minh năm thứ tư, ngày hăm hai tháng ba.

Từ Hồng Lộ Thành, dọc theo quan đạo mà đi về Nam hơn trăm dặm, người ta ắt sẽ thấy một cây đại thụ cao đến năm sáu trượng, cành lá rậm rạp án ở giữa đường, chỉ chừa một lối nhỏ cho thương đội đi qua.

Trên cây có treo một tấm bảng lớn đề ba chữ “Hồng Phúc Lâu”, chính là tên của quán rượu duy nhất tồn tại trên ba ngàn dặm đường đến Diêu Hành Phủ.

Nói là tồn tại duy nhất, bởi vì Hồng Phúc Lâu chính là một chuỗi chứ không chỉ một quán rượu đơn lẻ.

Nhìn tòa nhà to lớn ẩn sau cây cổ thụ, mỗi năm trăm dặm lại có một cái, Từ Hiền đếm được đây chính là cái Hồng Phúc Lâu thứ sáu mà hắn gặp được trên suốt chặng đường từ Kinh Thạc Phủ đến đây.

Ngẩng đầu nhìn lên, mặt trời đã khuất bóng nơi dãy núi phía Tây, lúc này đang là nửa cuối của giờ Dậu, xem ra đêm nay sư đồ nhà hắn chỉ có thể ngủ lại nơi này.

‘Thôi vậy, năm lần trước ta đã không vào, chủ yếu là vì thời gian không thích hợp. Nay vừa hay đêm tới gặp tửu lâu, có lẽ cũng là cái duyên.’

Tay ôm Đậu Phụ, Từ Hiền híp mắt nhìn Hồng Phúc Lâu, trong đầu thì nhớ lại cảnh tượng chém giết ở Đoạn Nghĩa Lâu.

‘Chỉ mong sẽ không có biến cố gì xảy ra. Dù sao hai mươi tư cái Tiên Thiên Tàng Vân Lệnh quả thật hi hữu, hơn nữa không phải ai cũng là người ham rượu như Lý huynh mà dẫn tới phiền phức quấn thân.’

Cười nhạt một tiếng, Từ Hiền ngồi trên Thiên Cơ Xa tiến về phía cây đại thụ, không cần vòng qua mà bánh xe trực tiếp lăn trên rễ cây to, đưa Từ Hiền đến thẳng trước cửa Hồng Phúc Lâu.

Lý Tự Thành lững thững theo sau, gặp tiên sinh nhà mình không đi thẳng luôn mà lại dừng trước cửa chính của quán rượu, trên gương mặt chất phác của gã chợt hiện lên vài phần mừng rỡ.

Không mừng mới lạ, cả tuần trời chỉ được ăn bánh bao, mặc dù không phải là người kén cá chọn canh nhưng nếu có cơ hội đổi món khác, Lý Tự Thành đương nhiên cũng vui vẻ đồng ý.
“Tiên sinh?” Lý Tự Thành đứng lại bên cạnh Từ Hiền, thấy hắn không tiến vào mà chỉ dừng ở ngoài cửa, gã lo rằng liệu tiên sinh có phải chỉ muốn ngắm nghía coi sao chứ không có ý định tiến vào? Liệu có phải đêm nay gã vẫn phải gặm bánh bao như mọi ngày?

Kỳ thật không phải vậy, Từ Hiền chỉ là đang chờ người mà thôi, nhưng có vẻ như hắn phải thất vọng.

‘Đến cùng không phải Đoạn Nghĩa Lâu, tiểu nhị nơi đây e rằng chỉ là người bình thường.’ Khẽ khàng lắc đầu, Từ Hiền không chờ nữa, tự mình tiến vào cửa chính của Hồng Phúc Lâu, gã đệ tử nhà hắn lập tức lẽo đẽo theo sau.

Xi xô! Xi xào!

Quả nhiên như hắn đã đoán, tiểu nhị của Hồng Phúc Lâu hoàn toàn không có tu vi võ đạo, chỉ được cái là nhân số rất nhiều, đảo mắt một vòng đã thấy chừng mười tên đang chạy ngược chạy xuôi, đầu đầy mồ hôi đưa thức ăn đến bàn cho khách.

Nói tới khách, đây có vẻ là chỗ duy nhất mà Hồng Phúc Lâu có thể sánh được với Đoạn Nghĩa Lâu, chỗ ngồi gần như chật kín, số ghế trống còn lại chưa đến một thành, già trẻ lớn bé, tam giáo cửu lưu, tụm năm tụm ba trò chuyện với nhau, người uống trà, kẻ uống rượu, người gặm màn thầu, kẻ cạp thịt dê.

【Hiệp Đạo Thiên Nhãn】lướt qua, Từ Hiền phát hiện chỉ có hai phần khách nhân là nhân sĩ võ lâm, số còn lại chỉ là người bình thường không biết võ công, có thư sinh tay trói gà không chặt, có bình dân áo vải đơn sơ, cũng có phú thương y phục lụa là.

Nói tới điểm mà Hồng Phúc Lâu có thể hơn được Đoạn Nghĩa Lâu, theo Từ Hiền thấy chỉ có hai điểm:

Một là mặc dù không hề lộng lẫy, nhưng chí ít không gian trong quán rượu này cũng được trang hoàng đầy đủ, tranh, lụa treo tường, thư pháp, bình phong đều có, không quá đơn điệu, chán mắt.

Hai là Hồng Phúc Lâu vẫn có người đứng quầy, hơn nữa còn là người biết võ công, mặc dù cảnh giới chỉ là Hậu Thiên tầng bốn nhưng ít ra không lười biếng như A Tứ chưởng quỹ.

Từ Hiền lăn bánh về phía quầy, không đợi hắn mở miệng, vị chưởng quỹ với thân hình lùn nhưng không mập lập tức nở nụ cười cầu tài, giọng điệu niềm nở mà rằng: “Không biết bỉ nhân có thể giúp được gì cho khách quan?”

Thấy trời đã tối, mặc dù đoán được Từ Hiền có thể là muốn trọ lại, nhưng chưởng quỹ vẫn theo thói quen hỏi một câu khách sáo.

Quả nhiên, chỉ nghe Từ Hiền từ tốn đáp lại: “Tại hạ muốn thuê hai phòng ở tạm một đêm, không biết giá cả thế nào?”

Mắt sắc thấy được vẻ mặt mong mỏi của tên đệ tử nhà mình, hắn còn bổ sung thêm một câu: “Đương nhiên, trước đó tại hạ cũng cần giải quyết bữa tối.”

Nghe hắn nói xong, nụ cười trên mặt chưởng quỹ lại càng đậm, miệng đầy lưu loát báo cho hắn biết giá thuê trọ: “Thưa khách quan, phòng trọ ở tệ lâu chia thành ba loại Giáp, Ất, Bính. Với phòng chữ Bính, khách quan cần trả…”

Nhất tâm nhị dụng, Từ Hiền vừa nghe chưởng quỹ giới thiệu phí ở trọ, vừa chia một phần tinh thần vào giao diện nhiệm vụ của hệ thống.

Thấy không có vòng “Trừng Gian Diệt Bạo” nào mới kích hoạt, Từ Hiền cho rằng đêm nay sẽ là một đêm an bình, chẳng cần phải gặp máu tanh.

Sau khi thuê hai phòng chữ Ất, nghe chưởng quỹ hỏi bọn họ có muốn ăn tối ở gian riêng hay không, Từ Hiền lập tức biết giá cả nhất định sẽ khác, vậy nên chỉ cười nhạt từ chối, ung dung đáp rằng: “Tại hạ không yêu cầu gì nhiều, vậy nên cứ ở sảnh này là được rồi.”

Chưởng quỹ không hề lộ vẻ thất vọng, nụ cười vẫn giữ trên mặt, phất tay gọi một tên tiểu nhị dẫn sư đồ Từ Hiền tới chỗ còn bàn trống.

Gọi bốn món thông thường, một bình trà nóng, lúc Từ Hiền tưởng rằng có thể tận hưởng một đêm yên bình nơi quán rượu, hắn chợt nghe có tiếng quát vọng vào từ ngoài cửa: “Cao Đoản Cung, mau mau ra nhận cái chết!”

Cùng lúc đó, hệ thống cũng rất là kịp thời thông báo cho hắn biết về nhiệm vụ mới của mình.

“Tại sao chứ, ài…” Thấy có một vị nhân sĩ võ lâm phồng mang trợn má xách thương phóng ra ngoài, Từ Hiền chỉ biết vỗ trán thở dài.

Chương 208: Từ tiên sinh ba lần thất thủ

Mặc dù trên người không có võ công gì, nhưng có vẻ như tiểu nhị của Hồng Phúc Lâu đã quen thấy nhân sĩ giang hồ thanh toán nhau, tay bưng khay trà không chút run rẩy, hai chân đảo như rang lạc, vượt qua khe hẹp giữa những chiếc bàn chật kín chỗ ngồi mà lội tới chỗ sư đồ Từ Hiền, vừa bày ấm rót trà vừa nói:

“Hai vị khách quan xin chịu khó chờ chút, thức ăn sẽ dọn lên ngay thôi!”

Nghe tiếng đao thương va chạm truyền vào từ ngoài quán rượu, lại nhìn nụ cười vô cùng tự nhiên của tiểu nhị, Từ Hiền chỉ còn biết than thở rằng kẻ này thật là to gan.

‘Nhưng có thể làm việc ở chỗ thế này, quả thật không to gan thì không cách nào làm nổi.’ Nhìn đám tiểu nhị còn lại chạy tới chạy lui bở cả hơi tai, nhưng tuyệt nhiên không có người nào lộ ra thần sắc sợ hãi, hắn ngoại trừ bội phục cũng chỉ còn biết bội phục.

‘Xem ra, trong lúc chờ thức ăn tới, ta cũng nên tận dụng thời gian trống này làm chút món khai vị.’ Từ Hiền liếc ra ngoài cửa, nhưng còn chưa kịp động thân thì bất ngờ nhận được thông báo mới của hệ thống.

[Nhiệm vụ trừng ác: Trừ Gian Diệt Bạo (13) đã thất bại, thù lao của các hạ bị thủ tiêu, thật đáng xấu hổ!]

‘Thất bại?’ Từ Hiền khẽ nhíu mày, đây là lần đầu tiên xảy ra chuyện nhiệm vụ thất bại, mà điều đáng nói hơn cả là hắn chỉ vừa mới nhận nhiệm vụ mà thôi.

Nhìn ra ngoài cửa, Từ Hiền giống như đã biết lý do tại sao nhiệm vụ lại thất bại.

Âm thanh binh khí chạm nhau đã không còn, vị thương khách Hậu Thiên cửu trọng được gọi là Cao Đoản Cung kia xách thương trở vào, mũi thương chỉ xuống đất, khiến từng giọt từng giọt máu tươi nhỏ xuống, tạo thành một chuỗi hạt châu màu đỏ trên sàn nhà.

‘Ta bị cướp quái rồi?’ Từ Hiền thầm cười khổ. Quanh năm bắn nhạn, rốt cuộc có ngày bị nhạn mổ mù mắt, này coi như là quả báo của hắn khi ba lần bảy lượt cướp lúa của Lý Tự Thành chăng?

Vốn dĩ, Từ Hiền tưởng rằng tên ác đồ kia dám lớn lối tới đòi mạng người ta thì hẳn phải có vài phần bản lĩnh, cho nên mới không vội ra tay. Nhưng hắn chẳng tài nào ngờ được tên kia lại kém cỏi đến như thế, chưa được mấy hiệp đã chết trong tay vị thương khách họ Cao.

‘Thôi vậy, coi như việc này chưa từng xảy ra, đêm nay vẫn là một đêm an bình.’ Từ Hiền vừa mới tự an ủi một câu, bên ngoài Hồng Phúc Lâu lại chợt vang lên tiếng quát:

“Cao Đoản Cung, ông nội nhà ngươi tới rồi, còn không mau ra đây bái kiến!”

“Khinh người quá đáng!” Hai mắt trợn lên, thương xoay một vòng, Cao Đoản Cung còn chưa kịp ngồi vào bàn thì đã nghe được âm thanh láo toét này. Dưới chân như có gió đỡ lấy, long hành hổ bộ, y đạp hai ba bước đã xuất hiện ở cửa quán rượu.

“Tặc tử nạp mạng!” Gầm lên một tiếng để tiếp thêm dũng khí, Cao Đoản Cung vung thương phóng tới chỗ địch nhân, thân ảnh một lần nữa biến mất trong ánh mắt ngỡ ngàng của đám khách nhân nơi quán rượu.

“Hỡi ôi giang hồ…” Không biết là học theo ai, Lý Tự Thành giả bộ thâm trầm, nhấp ngụm trà rồi khẽ thán một câu, cố bày ra vẻ mặt tang thương nhưng mãi cũng không rặn ra được cái nét tang thương, ễnh ương thì lại có vài phần giống.

Từ Hiền cũng híp mắt lại nhấp một ngụm trà, nhẹ giọng than: “Giang hồ à… không đúng!”

“Tiên sinh?”

Không hơi đâu quan tâm đến ánh nhìn khó hiểu của tên đồ đệ nhà mình, Từ Hiền trợn mắt lên nhìn ra ngoài cửa quán rượu, hắn lại vừa được hệ thống báo cho biết có nhiệm vụ mới, hơn nữa vẫn là vòng thứ mười ba của “Trừ Gian Diệt Bạo”.

“Tự Thành ngươi ở đây chờ tiểu nhị dọn thức ăn lên, tiên sinh đi thư giãn gân cốt một tí.”

Lo rằng chuyện ban nãy lại tiếp tục tái diễn, Từ Hiền lần này không hề chần chừ một phút một giây nào, vừa ngó qua giao diện nhiệm vụ liền duỗi hai chân giẫm mạnh xuống sàn, tay thì đặt lên vai Lý Tự Thành để mượn lực, khiến cho cả người lẫn xe vọt qua đỉnh đầu của đám khách nhân trong quán rượu.

Phành!

Bánh xe vừa chạm đất, Từ Hiền xoay ngoắt một góc chín mươi độ, mắt nhìn về phía cửa, tay ôm thú cưng Đậu Phụ, điều khiển Thiên Cơ Xa phóng nhanh đến đằng trước.

Khi cách bậc cửa chỉ chừng năm thước, khi trong lòng bàn tay đã nắm chặt một viên bi sắt, hắn lại được nghe cái thông báo không mấy hay ho vừa xuất hiện mới nãy.

[Nhiệm vụ trừng ác: Trừ Gian Diệt Bạo (13) đã thất bại, thù lao của các hạ bị thủ tiêu, thật đáng xấu hổ!]

Từ Hiền một lần nữa nhíu mày, Cao Đoản Cung sau khi giải quyết địch nhân cũng xách thương trở vào trong quán rượu, vừa hay bắt gặp khí thế chưa tan trên người hắn.Lùi ra sau bậc cửa, hai tay siết chặt trường thương, Cao Đoản Cung trợn to mắt nhìn Từ Hiền, trên mặt đầy vẻ cảnh giác, trầm giọng mà rằng: “Thiếu hiệp đứng… ngồi chặn giữa đường, lẽ nào cũng muốn lĩnh giáo Lang Nha Thương của Cao mỗ?”

Qua giọng nói của Cao Đoản Cung, Từ Hiền nghe ra được ba phần hư nhược trong hơi thở của y, hiển nhiên là vị thương khách họ Cao này mặc dù giải quyết địch thủ rất nhanh nhưng tiêu hao cũng không ít.

Nghe y lớn giọng chất vấn, Từ Hiền chỉ cười nhạt một tiếng, lùi xe tránh sang một bên, ung dung đáp lại: “Đương nhiên không phải, thương thuật của Cao đại hiệp quả thật cao minh, nhưng tại hạ cũng không có ý định lĩnh giáo.”

Dựa vào Thiện Ác khí sau đầu Cao Đoản Cung, Từ Hiền cảm thấy người này cũng có thể xem là hiệp, vậy nên rất là khách sáo gọi một tiếng đại hiệp, chỉ có điều người sau không hề lĩnh tình.

Mặt đầy cảnh giác, Cao Đoản Cung nhíu mày hỏi: “Ngươi biết ta?”

Y không cho là một tên võ tu Hậu Thiên cảnh như mình có thể nổi tiếng đến độ người người đều biết, nhất là đối với một kẻ trông vẻ có rất không đơn giản như Từ Hiền.

“Vừa mới biết.” Thấy vị thương khách này nhìn mình bằng ánh mắt đề phòng, Từ Hiền thành thật đáp lại, nhưng rơi vào tai người trước lại như một lời đùa bỡn.

Nghe hắn nói vậy, Cao Đoản Cung liền hừ lạnh một tiếng, nội lực trong người vừa lắng xuống lại sôi trào lên, mắt trợn càng lớn, gằn giọng chất vấn: “Nếu đã vừa mới biết, sao ngươi lại cho rằng thương thuật của ta cao minh?”

‘Bởi vì đó là lời khách sáo. Cao đại hiệp, sự chất phác của ngươi đủ để ganh đua với đệ tử nhà ta đấy!’

Đây là tiếng lòng của Từ Hiền. Còn ngoài mặt, hắn chỉ cười khẽ một tiếng, bình thản đáp rằng:

“Đó là bởi vì, chỉ trong vòng mười hiệp, lần lượt giải quyết một tên hảo thủ Hậu Thiên cửu trọng, sau lại đến Hậu Thiên thập trọng. Thương thuật như vậy… còn chưa đủ xưng cao minh ư?”

Từ Hiền có ba phần thật tâm, bảy phần dối lòng khi nói ra câu này, nhưng vì không muốn gây chuyện nên hắn quyết định dùng lời ngon ngọt để giữ gìn hòa khí, coi như cũng hiểu vài phần đối nhân xử thế.

Từ Hiền lại không biết rằng khi nghe hắn nói như vậy, Cao Đoản Cung lại càng cảnh giác hơn nữa.

‘Cao thủ!’ Có thể ngồi trong quán rượu mà nghe ra cảnh giới võ đạo của người bên ngoài, vị thương khách tính tình thẳng tuột này tự nhận bản thân không có bản lĩnh đấy.

Nhưng Cao Đoản Cung cũng nhận thấy được rằng uy thế trên người tên cao thủ què chân này đã rút đi hoàn toàn, xem chừng hắn quả thật không có ý định xuất thủ với mình.Bịch!

Bịch!

Thế là y bắt đầu thận trọng tiến từng bước vào trong quán rượu, mắt không chớp một cái, vẫn nhìn chằm chằm vào người Từ Hiền, như thể chỉ cần vừa thấy được dị động từ hắn là y sẽ lập tức vung thương ứng đối ngay tắp lự.

‘Ta rốt cuộc là rắn rết hay là hùm beo đây, có cần phải đề phòng đến thế?’ Lòng thầm dở khóc dở cười, Từ Hiền buông thõng cả hai tay, bày ra một bộ dạng hoàn toàn vô hại, cốt chỉ để giảm bớt sự đề phòng của Cao Đoản Cung giành cho mình.

Có điều người sau không hề lĩnh tình, vẫn cứ trọn to mắt nhìn hắn thật kỹ, bước từng bước thật chậm rãi trở về bàn của mình.

‘Tính tình cứng nhắc, nhưng lại rất cẩn trọng, e rằng đây chính là lý do vì sao hắn có thể lăn lộn tới giờ này với loại tính cách đó.’

Từ Hiền im lặng cho ra lời bình, đương lúc hắn định nói lại câu “đêm nay vẫn là một đêm bình yên”, đương lúc Cao Đoản Cung cách chỗ ngồi của mình chưa đến ba thước, một tiếng ngựa hí chợt vọng vào từ ngoài Hồng Phúc Lâu, theo sau đó là tiếng cười sang sảng của một người đàn ông:

“Há há há, Cao Đoản Cung, lão tử tới rồi!”

Lần này không đợi Cao Đoản Cung xách thương chạy ra, Từ Hiền nhoáng cái đã phóng vèo ra cửa, ba thước thanh phong trượt ra từ trong tay áo.

Nhanh mắt tìm thấy mục tiêu, hắn không nói không rằng, trực tiếp giơ kiếm đâm thẳng về phía gã đàn ông râu quai nón vừa mới bước xuống ngựa, hàn quang bắn ra tứ phía.

“Chó chết!”

“Tặc tử ngươi dám!”

Tiếng trước là của gã đàn ông râu quai nón, tiếng sau là của Cao Đoản Cung.

Cheng!

Xoay thân nửa vòng, kiếm của Từ Hiền đâm chưa tới mục tiêu liền thu về, lưỡi kiếm hóa thành một vầng trăng khuyết chém ngược ra sau, dễ dàng gạt đi mũi thương hấp tấp của Cao Đoản Cung.

Một chỉ búng rơi trường đao của gã đàn ông râu quai nón, chấn cho kẻ này ngã uỵch xuống đất, hắn còn chưa kịp chất vấn vì sao y lại đánh lén mình, Cao Đoản Cung đã hùng hổ lên tiếng trước: “Dám đánh lén huynh đệ của ta, ngươi trước đó còn giả vờ giả vịt?”

‘Huynh đệ?’

Keng!

Lại một kiếm tiện tay gạt đi trường thương của Cao Đoản Cung, Từ Hiền lập tức giải thích: “Cao đại hiệp bớt giận, tại hạ vừa rồi tưởng rằng vị huynh đài này cũng thuộc phường ác tặc như hai kẻ trước đó, nên muốn giúp ngươi đối địch mà thôi.”

Giơ tay búng một cái lên cán thương, đẩy Cao Đoản Cung lui về sau liền năm bước, hắn vứt trường kiếm sang một bên, giọng điệu chân thành mà rằng: “Nay tại hạ mới biết là bản thân hiểu lầm, quả thật xấu hổ vô cùng, chỉ mong Cao đại hiệp và vị huynh đài đây rộng lòng tha thứ cho!”

Nói xong còn chắp tay lại bái một cái, gương mặt giấu đằng sau tay áo chợt hiện lên một nụ cười khổ.

‘Quá mất mặt…’

Hắn lúc này mới để ý đến chuyện là hệ thống nãy giờ không hề thông báo có nhiệm vụ mới, gã đàn ông râu quai nón này đúng là bằng hữu của thương khách họ Cao kia.

Chương 209: Cô gái, hộ vệ, lão gia gia

‘Chỉ kình mạnh như vậy…’

Gã đàn ông có râu quai nón chống đao đứng dậy, tay cầm đao đến giờ vẫn còn không kìm được run rẩy, hổ khẩu nhức nhối vô cùng.

Thấy Cao Đoản Cung còn muốn vung thương công kích Từ Hiền, hắn vội vàng chạy tới ngăn cản, há mồm hô lớn: “Dừng tay đi Cao Đoản Cung, vị thiếu hiệp này đã nói là hiểu lầm, ta cũng không chịu phải vết thương nào, ngươi còn muốn nổi điên cái gì!?”

Cán thương bị râu quai nón nắm chặt lấy, Cao Đoản Cung muốn đâm về phía Từ Hiền cũng không được, chỉ có thể giận dữ quát lên: “Kẻ nào chỉ kiếm vào người bằng hữu của ta, vậy cũng là đang chỉ kiếm vào ta vậy. Triệu Văn Trường, ngươi nói Cao mỗ có nên nổi điên hay không hả!?”

Gã đàn ông râu quai nón – Triệu Văn Trường – nghe vậy, trên mặt lập tức ra vẻ cảm động, giọng điệu cũng hòa hoãn trở lại, nhẹ giọng khuyên ngăn:

“Được, được! Lão Triệu ta đây biết Cao Đoản Cung ngươi nghĩa khí vô song, trọng tình huynh đệ. Nhưng vị thiếu hiệp này chẳng phải giải thích rồi sao, hắn cũng là có ý tốt, chỉ là hiểu nhầm ta có ác ý với ngươi nên mới ra tay sai chỗ, kể ra ngươi còn nên cảm tạ hắn mới phải.”

Cao Đoản Cung nghe xong chỉ khịt mũi hừ một tiếng tỏ vẻ khinh thường, híp mắt lại nói rằng: “Giang hồ hiểm ác, giả nhân giả nghĩa lại biết bao kẻ? Triệu Văn Trường ngươi dễ tin người như vậy, cẩn thận sau này bị người ta lừa bán.”

Từ Hiền: “…”

‘Cao đại hiệp, tại hạ không có nhu cầu lừa ngươi, hơn nữa cũng chẳng nghĩ ra phải bán ngươi đi đâu. Thanh lâu ư?’

Triệu Văn Trường không biết ý nghĩ này của Từ Hiền, thấy Cao Đoản Cung giở giọng âm dương quái khí, vị đao khách râu quai nón này chỉ còn biết lắc đầu bảo rằng: “Thôi, thôi. Giang hồ đương nhiên hiểm ác, nhưng nào kinh khủng đến mức như ngươi nói, đi đâu cũng gặp gian nhân? Vị thiếu hiệp này thân thủ siêu quần, nếu muốn hãm hại ta ngươi thì đã ra tay từ lâu, cần chi dùng hoa ngôn xảo ngữ cho thêm phiền toái.”

Đoạn hắn lại kéo con ngựa của mình tới, vỗ vai Cao Đoản Cung một cái rồi nói: “Chuyện nên qua thì cũng đã qua. Nay ngươi hẹn ta đến đây không phải để uống rượu sao, mừng Lang Nha Thương Pháp của ngươi đạt tới Dung Hội Quán Thông. Nào nào, mau dẫn Triệu lão ca nhà ngươi tới chuồng ngựa, bảo bối nhà ta khổ nhọc suốt mấy trăm dặm đường, nó đang thèm cỏ khô, thèm nước ngọt lắm đây.”

Vừa nói dứt lời, Triệu Văn Trường nở nụ cười hào sảng nhìn Từ Hiền, không nói gì mà chỉ gật đầu một cái coi như đánh tiếng chào, sau đó liền choàng vai bá cổ của Cao Đoản Cung, một tay kéo y một tay dắt ngựa đi ra sau lưng Hồng Phúc Lâu.

Hiển nhiên, tuy nói là muốn họ Cao dẫn mình tới chuồng ngựa, nhưng trông điệu bộ này của hắn thì Triệu Văn Trường rõ ràng không phải lần đầu tới Hồng Phúc Lâu.

Từ Hiền thu hồi hai cánh tay đang trong tư thế vái chào của mình, Đậu Phụ sau khi bị thu vào không gian linh thú lúc vừa ra cửa nay đã xuất hiện lại ở trên đùi của hắn.

Rút thanh trường kiếm đang cắm trên đất ra, hắn phất nhẹ một cái liền khiến nó trượt vào trong tay áo, một động tác mà đám trẻ con nếu nhìn thấy đều sẽ không kìm được thốt lên “thật ngầu!”.

Trông theo bước chân của hai người một ngựa ở phía xa, ánh mắt của Từ Hiền đầu tiên rơi vào bóng lưng của Cao Đoản Cung, sau đó chuyển đến con tuấn mã, cuối cùng lại nhìn tới Triệu Văn Trường.

Thần quang xẹt qua trong mắt, Từ Hiền im lặng không nói gì, chờ bọn họ đi đến chỗ ngoặt, hắn cũng để Thiên Cơ Xa lăn bánh trở vào Hồng Phúc Lâu.

Phô diễn vài đường kiếm, nói mấy câu gỡ gạc mặt mũi, này cũng coi như Từ Hiền đã thành công trong việc làm nóng tay chân, miệng lưỡi của mình, có được sự chuẩn bị hoàn hảo nhất để… ăn tối.

Cũng vừa hay, lúc hắn trở lại bàn thì tiểu nhị của quán rượu cũng đã lục tục bưng thức ăn tới, ba món một canh, thịt rau đều có, món nào món nấy đều nóng hôi hổi, khói bốc nghi ngút.

Lý Tự Thành tự giác đảm nhiệm công việc của kẻ bề dưới, xới cho Từ Hiền một chén cơm xong rồi mới đến phiên mình.

Từ Hiền ôm Đậu Phụ lên cho nó ngửi qua các món trên bàn, thấy không có vấn đề gì, nhìn gương mặt thành thật nhưng không giấu được phần háo hức của gã đệ tử khai môn, hắn cũng chẳng làm chuyện rườm rà gì thêm mà trực tiếp cầm đũa lên.Đúng lúc này, Cao Đoản Cung và Triệu Văn Trường sau khi gửi ngựa xong cũng đi vào quán rượu, thấy Từ Hiền bày vẻ mặt hiền hòa ra chào mình, người trước chỉ hừ một tiếng liền không thèm ngó đến, người sau thì đáp lại Từ Hiền bằng một cái gật đầu.

“Tiên sinh?” Lý Tự Thành chép miệng một cái, tay nâng đũa giữa không trung nhưng không dám gắp, gã phải chờ Từ Hiền động đũa trước rồi mới có thể lấy thức ăn.

“Ăn đi.” Thu hồi ánh mắt có phần ý nhị, Từ Hiền gắp lấy một miếng măng xào bỏ vào trong miệng mình, chậm rãi nhai đôi ba lần, chẳng gật đầu cũng chẳng lắc đầu.

Hắn cũng biết không phải ai cũng có trình độ đại sư nấu nướng như A Nhị, càng không có một vị lão đại Trù Thần giống vị bếp trưởng béo ú này, vậy nên không hề tỏ ra thất vọng với tay nghề của đầu bếp Hồng Phúc Lâu, mặc dù vị đầu bếp này so ra còn kém hắn một bậc.

‘Trình độ này ước chừng có cấp ba, cấp bốn, để hành nghề ở đây coi như thừa sức.’ Ăn một miếng cơm trắng, lại gắp một miếng thịt kho bỏ vào miệng, Từ Hiền chớp mắt một cái liền tiến vào trạng thái Tọa Vong, bắt đầu tĩnh tâm ngưng thần lắng nghe tiếng trò chuyện xung quanh.

Tựa như hoàn toàn không biết chuyện vừa mới có hai người chết ngoài cửa Hồng Phúc Lâu, phần lớn khách nhân trong quán sau một thoáng sửng sốt lại tiếp tục trò chuyện như thường.

Có phú thương than khóc tháng rồi mình làm lỡ một món hàng, lỗ biết bao nhiêu là bạc, có thợ săn khoe khoang rằng hôm trước vừa săn được một con hổ, ngâm được một bình rượu tráng dương thần lực, cũng có sĩ tử lo lắng không biết năm nay vào kinh ứng thí liệu có thể đề danh bảng vàng, rạng rỡ tổ tông hay không.

Giờ mới cuối tháng ba mà khoa cử thường đến giữa tháng sáu mới bắt đầu, nhưng Từ Hiền không hề lấy làm lạ vì sao sĩ tử lại xuất hành sớm như vậy.

Một là bởi vì cần làm quen trước với không khí nơi kinh thành, tránh cho việc không hợp thủy thổ lại ảnh hưởng đến trình độ phát huy.

Hai là vì đường đến Trường An thật sự quá dài, nếu không đi sớm mấy tháng thì sợ rằng trễ mất.

Này cũng dễ hiểu, bởi nếu Từ Hiền có món pháp bảo gọi Lượng Thiên Xích trong tay, vậy hắn chắc chắn sẽ biết được một điều rằng: Khoảng cách từ cực trên của Trung Nguyên cửu châu nơi Bắc Vọng Quan, cho đến cực dưới nơi tiếp giáp Thập Vạn Đại Sơn còn dài hơn lộ trình thỉnh kinh của Đường Tam Tạng.
Nhập kinh ứng thí, bốn chữ này gợi lên một vài ký ức không vui của Từ Hiền, vậy nên hắn rất nhanh bỏ qua mấy lời than vãn của bọn sĩ tử, đôi thuận phong nhĩ chuyển đến cuộc trò chuyện của nhóm người ngồi cách hắn ba bàn.

“Lang Nha Thương Cao Đoản Cung, quả thật xứng với một chữ cao, trong khoảnh khắc thế mà giết liền hai tên hảo thủ.”

Một giọng nữ vang lên, Từ Hiền lập tức nhận ra người nói lời này chính là một cô gái chừng mười sáu, mười bảy tuổi, võ công cũng không tệ, có tu vi Hậu Thiên tầng sáu.

Dựa vào phục sức trên người nàng, hắn có thể dễ dàng nhận thấy cô gái này chính là một vị thiên kim nhà giàu, người đàn ông trung niên tu vi Hậu Thiên thập trọng có bộ dáng như hộ vệ ngồi gần nàng càng hiển lộ rõ điều đó.

‘Nói đến giết chóc mà giọng không ngập ngừng, mặt không lo sợ. Vị cô nương này xem ra luyện võ chẳng phải để chơi, không phải hoa trong nhà kính.’ Từ Hiền vừa bình phẩm vừa húp một thìa canh bí đỏ, sau đó lại nghe vị cô nương kia nói tiếp:

“Vệ sư phụ, nếu đấu với Cao Đoản Cung, không biết ngài có mấy phần nắm chắc bắt lại hắn?”

Lời này của nàng là nói với vị hộ vệ Hậu Thiên thập trọng kia, theo cách mà nàng gọi, xem ra họ Vệ này cũng không phải hộ vệ đơn thuần, rất có thể là môn khách mà gia tộc của cô nương này nâng đỡ, địa vị hẳn không thấp.

Nghe nàng hỏi, Vệ sư phụ trầm giọng đáp lại: “Bẩm tiểu thư, nếu để ta đấu với Cao Đoản Cung, xem chừng chỉ có thể chia năm năm. Nếu mà đối chiến lâu dài, e rằng ta mới là người bị hắn giết chết. Lang Nha Thương Pháp, quả thật không thể khinh thường.”

Cô gái kia kinh ngạc thốt lên: “Thật sự ghê gớm đến thế sao? Đến cả Vệ sư phụ cũng phải nhận thua.”

Họ Vệ chỉ cười buồn: “Đúng vậy. Chỉ có thể nói Cao Đoản Cung tốt số, năm ngoái ai mà ngờ rằng hắn lại được cao thủ Tiên Thiên như Lang Nha Lão Tổ thu làm đồ đệ, còn được truyền cho môn thương pháp Trung Thừa Thiên cấp như Lang Nha Thương.”

“Thiên cấp? Ta cũng nghe qua Lang Nha Thương Pháp là võ học Trung Thừa, tưởng rằng chỉ là Nhân cấp như võ học trấn phái của nhà ta, không ngờ lại là bí cấp cao thâm tới mức độ này. Quả như Vệ sư phụ nói, Cao Đoản Cung thật may mắn quá chừng!” Cô gái kia nghe xong liền than thở một tràng.

‘Trấn phái? Cao thâm?’ Nét mặt Từ Hiền chợt có phần quái dị, nửa như muốn cười nửa lại không.

‘Đứng trong cái vòng tròn lớn hơn, ta cũng bắt đầu coi những thứ ở vòng nhỏ là thấp bé.’ Từ Hiền gạt ý niệm khinh thường ra khỏi lòng mình, tiếp tục lắng nghe bọn họ nói chuyện, mặc cho việc thức ăn trên bàn đã bị Lý Tự Thành bào mất bảy thành.

Ngoài cô gái và Vệ sư phụ, lúc này lại có giọng nói của người thứ ba vang lên. Đó là một âm thanh vừa nghe vào đã thấy già cõi, lạnh nhạt.

“Nhu nhi, Vệ đầu lĩnh, so với Cao Đoản Cung, lão già họm hẹm này thấy vị bạch y công tử kia mới thật sự là cao.”

Hậu Thiên tầng bốn, tuổi khoảng sáu, bảy mươi, ăn mặc như phú gia đại hộ, người vừa mới nói xem chừng rất có thể là ông nội, ông ngoại gì đó của cô gái được gọi Nhu nhi kia.

Lời tiếp theo của nàng cũng chứng thực suy đoán này của Từ Hiền, chỉ nghe nàng nói: “Gia gia, người muốn nói đến gã công tử chân có tật đấy ư? Ngoại trừ chiếc xe lăn sặc sỡ cùng với nuôi một con nai làm sủng vật ra, Nhu nhi không thấy hắn có gì đặc biệt cả.”

Trong lòng nàng còn thêm “diện mạo tuấn tú” vào sau hai chữ “ngoại trừ”.

‘Này là muốn chuyển chủ đề sang ta rồi?’ Từ Hiền nhếch môi cười nhạt, tranh thủ gắp vài miếng đồ ăn vào chén trước khi bị gã đệ tử nhà mình dọn hết.

Chương 210: Tiên sinh lại gặp Tàng Vân Lệnh

“Chỉ hai thứ đó thôi cũng đủ rồi.” Gia gia của Nhu nhi cô nương khàn giọng nói một câu, sau đó không giải thích gì thêm, chỉ bưng chén trà nguội trước mặt lên uống.

Có điều Nhu nhi cô nương cũng không cần gặng hỏi, bởi một người đàn ông trung niên ăn mặc như văn sĩ, được nàng gọi là tứ thúc và có cảnh giới võ đạo đạt tới Hậu Thiên thập nhị trọng đã lên tiếng giúp nàng giải hoặc:

“Cha nói rất phải, chỉ hai thứ ấy cũng đủ rồi. Chiếc xe lăn kia, nếu ta nhìn không nhầm thì được làm hoàn toàn từ Tụ Linh Mộc, giá trị liên thành. Hơn nữa con vật nhỏ trong tay hắn chín không rời mười chính là linh thú, mặc dù còn chưa trưởng thành, nhưng giá trị chắc chắn cũng không thấp.”

Nói xong y cũng học theo cha mình uống một ngụm trà lạnh, phe phẩy quạt giấy trong tay rồi còn nói thêm: “Trên hết là võ nghệ của hắn cũng không phải tầm thường, tu vi Hậu Thiên thập nhị trọng hết sức vững chắc, xem chừng tỉ lệ đột phá đến Tiên Thiên cảnh là rất cao, hơn nữa còn là trước ba mươi tuổi.”

Nghe y nói vậy, không khó để Từ Hiền nhận ra vị tứ thúc này hẳn là học được một môn kỳ công có thể tra xét cảnh giới võ đạo của người khác.

“Lợi hại như thế?” Nhu nhi cô nương kinh ngạc thốt lên, không nhịn được nghiêng đầu nhìn lén Từ Hiền.

Người sau không có phản ứng gì, vờ như không biết, nhưng tên đệ tử của hắn thì lại không như vậy.

Lý Tự Thành vốn đang cúi đầu nhai thức ăn, thông qua giác quan nhạy bén của mình mà cảm giác được có người nhìn tới, thế là lập tức ngẩng đầu lên, miệng thì nhai lấy nhai để mà mắt thì mở to hết cỡ, cứ thế nhìn thẳng đến chỗ Nhu nhi cô nương.

Cô gái này mặc dù có thể coi là trưởng thành sớm nhưng đến cùng cũng chỉ là một thiếu nữ, thấy bộ dạng bặm trợn này của gã liền hoảng sợ quá chừng, vội vàng rụt đầu lại không dám nhìn thêm. Dựa vào thị giác thượng đế của【Tọa Vong Kinh】mà thấy được một màn này, Từ Hiền bỗng có chút buồn cười.

Tứ thúc kia giống như nắm rất chuẩn thời cơ, lúc này liền nói: “Kẻ thô kệch đi cùng hắn cũng lợi hại như vậy, cũng mang trong người tu vi Hậu Thiên thập nhị trọng, hơn nữa khí huyết hết sức hùng hồn, sợ là trình độ luyện thể rất thâm sâu.”

Nhu nhi cô nương bị dọa một thoáng liền lấy lại can đảm, nhưng cũng không dám nhìn đến bàn của Từ Hiền nữa, thấp giọng hỏi tứ thúc của nàng: “Tứ thúc, hai người này bản sự bất phàm, đêm nay lại trùng hợp xuất hiện ở Hồng Phúc Lâu, có phải cũng là vì Tàng Vân Lệnh trên người Cao Đoản Cung?”

Nhưng chỉ thấy y lắc đầu đáp lại: “Ta đoán… hẳn là không phải. Ban nãy hắn và họ Cao cùng đi ra ngoài, dựa vào cảnh giới Hậu Thiên thập nhị trọng của hắn, Cao Đoản Cung dù có dùng tới Lang Nha Thương cũng khó là đối thủ, nhưng lúc đi vào, hai người đều lông tóc không thương.”

Thong thả đưa quạt lên xuống, y nói với giọng điệu như thể nắm hết mọi chuyện trong lòng bàn tay: “Rất có thể bạch y công tử kia không có ý định ra tay cướp đoạt Tàng Vân Lệnh, hoặc là hắn kiêng dè Lang Nha Lão Tổ, muốn chờ đến lúc kẻ khác xuất thủ trước rồi lại cướp từ kẻ đó cũng không muộn.”

Nghe xong những lời này, Từ Hiền lúc bấy giờ mới vỡ lẽ ra vì sao lục tục có hai tên đầu đất tới khiêu khích Cao Đoản Cung, hóa ra là do vị thương khách tính thẳng như ruột ngựa này giữ trong tay một cái Tàng Vân Lệnh “quý giá”.

Từ Hiền không quên chuyện bọn người Triệu Thất Hoa vì mấy cái lệnh bài rách nát này mà giết bao nhiêu người, làm bao nhiêu chuyện xấu, bôn ba vất vả truy tìm đến Bạch Long Trấn chỉ vì cái Tàng Vân Lệnh mà hắn tìm thấy trên người Lý Phú Sinh.

Mà nhắc đến chuyện này, Từ Hiền chợt nhớ tới thành viên duy nhất có lẽ còn sống sót trong băng đảng “Con chuột, con rết, lão yêu bà”, nó là chiến lợi phẩm duy nhất mà hắn đã để xổng từ lúc hành hiệp tới này.

Chít! Chít!

Ở nơi Bạch Long Trấn xa xôi, một con linh thú có bộ dáng giống chuột lang đang chạy lung tung trong sân nhà họ Triệu, giúp đồng học Tiểu Hổ tìm lại đống bi mà tên nhóc mập này vừa làm văng mất, quả thật là nhân tài… chuột tài không được trọng dụng, nói đến cũng chỉ là nước mắt.

Truy Tung Thử hận lắm, nếu như không phải bị một lão đầu họm hẹm nào đó gài bẫy, sao nó lại lưu lạc tới cảnh trở thành nô lệ của con tiểu hổ béo kia chứ.

Gác lại chuyện hùm nô dịch chuột này sang một bên, Từ Hiền lúc này lại nghe vị gia gia của Nhu nhi cô nương một lần nữa cất lời:“Sợ rằng không chỉ như thế. Thịnh Minh ngươi chẳng lẽ quên chuyện Tiểu Lộc Nữ Hiệp đã tuyên bố Hồng Phúc Lâu là do nàng bảo hộ hay sao, nếu có kẻ dám khơi chuyện giết người cướp của ở đây, nàng tất dùng thanh đại kiếm của mình lấy đầu hắn làm gương cho kẻ khác.”

‘Tiểu Lộc Nữ Hiệp, đó lại là ai?’ Nghe tới cái danh xưng này, Từ Hiền đang nhai thức ăn bỗng nhìn xuống Đậu Phụ trên đùi mình, hắn trước đó đã kiểm tra qua rồi, tiểu tử này là con đực, không dính dáng gì tới cái gọi là nữ cả.

‘Lấy một cái danh xưng trẻ con nhưng lại có thể khiến người ta kính sợ khi nói đến, vị nữ hiệp này xem ra thân thủ bất phàm, phẩm hạnh cao minh. Cũng không biết Thiện Ác khí của nàng ta có xứng với chữ hiệp này hay không.’

Chỉ bằng một hai câu nói ngắn ngủi của vị lão gia gia kia mà Từ Hiền chợt sinh ra vài phần hứng thú với Tiểu Lộc Nữ Hiệp, nghe nói nàng là người bảo hộ của Hồng Phúc Lâu, hắn cũng sinh ra vài phần mong chờ được thấy nàng xuất hiện ở quán rượu này vào đêm nay.

Hơn nữa Từ Hiền cho rằng khả năng để điều đó xảy ra là rất cao, bởi một quả nam châm hút phiền phức cực to là Tàng Vân Lệnh đang ở tại nơi đây.

Tiểu Lộc Nữ Hiệp kia nếu thật sự là hiệp, vậy nàng tất nhiên chẳng thể bỏ mặc chuyện này không quản.

Gấp miếng măng duy nhất còn sót lại trên đĩa bỏ vào miệng, Từ Hiền lúc này nghe vị tứ thúc được gọi là Thịnh Minh kia lên tiếng:

“Hài nhi sao dám quên Tiểu Lộc Nữ Hiệp, nếu không có nàng thì Cố gia ta cũng không tồn tại được đến hôm nay, Thịnh Minh có chết cũng không dám quên!”

“Nhưng cha à, nhà ta lấy kinh thương làm gốc gác phát triển, người lại càng lão thủ trong đó, lẽ nào không rõ thứ bùa mê thuốc lú được gọi là lợi ích kia ghê gớm cỡ nào sao? Chỉ cần lợi ích đủ lớn, một vị thương nhân cũng có thể liều cả mạng sống, huống hồ là những kẻ còn điên cuồng hơn thương nhân như đám khách giang hồ?”

Nghe Cố Thịnh Minh nói vậy, Cố lão gia tử không phản bác, thở dài chấp nhận: “Thịnh Minh ngươi nói phải, là lão đầu này già rồi lẩm cẩm, không còn nhận rõ nhân tâm. Xem ra đêm nay, Hồng Phúc Lâu không tránh khỏi một phen mưa gió.”

Vệ sư phụ nãy giờ im lặng không lên tiếng, nhưng nghe Cố lão gia tử nói đến chuyện này, hắn bèn cung kính hỏi rằng: “Thưa lão gia, vậy chúng ta có cần tránh đi trong đêm? Các huynh đệ theo chuyến này đều là hảo thủ, dù là dừng chân nơi hoang dã cũng không quá đáng ngại.”
Cố lão gia tử chỉ lắc đầu: “Không cần tránh đi. Mặc dù Cố gia chúng ta có lẽ chẳng giúp được bao nhiêu, nhưng quan trọng là ở thái độ. Nhờ ân của Tiểu Lộc Nữ Hiệp mà lão đầu này mới sống được tới hôm nay, Cố gia mới có thể tồn tại đến bay giờ, nếu mà lúc này bỏ đi, ta tự vấn lòng không làm được, lương tâm không cho phép, àiii…”

Vệ sư phụ nghe xong, lập tức cúi đầu thỉnh tội: “Là Vệ Phục nói sai, xin lão gia trách phạt!”

Cố lão gia tử cười xòa đỡ hắn dậy, khàn giọng bảo rằng: “Vệ đầu lĩnh chỉ là lo cho an nguy của ba đời nhà ta, nào có lỗi lầm gì để trách phạt?”

“…”

‘Gia chủ biết trọng nghĩa tri ân, hiểu được uống nước nhớ nguồn, gia nhân cũng tận với chức trách, xem ra Cố gia này cũng không tệ.’ Từ Hiền nhủ thầm trong bụng, sau đó ăn nốt phần cơm cuối cùng trong chén, uống một ngụm trà để súc miệng.

Chén dĩa trên bàn lúc này đều sạch bong, đến cả một miếng rau thừa cũng không có, một giọt canh cặn cũng không để lại.

Này cũng là nhờ sức ăn Thao Thiết của Lý Tự Thành, có đến tám thành đồ ăn là do một mình gã giải quyết, nếu không phải Tam Thiên Bao vẫn còn chưa tiêu hóa hết, e rằng Từ Hiền phải gọi thêm cơm nếu không muốn đói cả đêm.

Cơm nước xong xuôi, lại ngồi thêm một lúc để nghe mấy lời đồn thú vị từ chúng sinh trong quán rượu, nhìn kẻ đến người đi không ngớt, chờ đến khắc thứ hai của giờ Tuất, Từ Hiền mới gọi tiểu nhị đến dẫn hắn và Lý Tự Thành đi nhận phòng.

Điếm tiểu nhị giống như không hề thắc mắc Từ Hiền sẽ đi lên bằng cách nào, nở nụ cười nịnh nọt dẫn hắn tới chỗ cầu thang lên tầng trên.

Trùng hợp làm sao, nhóm hai người Cao Đoản Cung và Triệu Văn Trường lúc này cũng đi tới thang lầu, nhưng nhìn bình rượu cắp dưới nách và nghe lời tán gẫu qua lại của họ, Từ Hiền xem chừng hai kẻ này định vào gian riêng để ăn nhậu cho xả láng một trận đây.

‘Nhị vị có cần đến phòng bếp mượn chút gia vị đặc biệt để trợ hứng?’ Trong lòng tuôn ra một câu đùa cợt, Từ Hiền mỉm cười ra hiệu cho hai người có thể đi trước.

Triệu Văn Trường ôm quyền một cái tỏ vẻ cảm ơn, ôm vai Cao Đoản Cung đi lên. Người sau lúc này cũng đã tự mình giải tỏa hiểu lầm với Từ Hiền, nhưng muốn họ Cao bày sắc mặt tốt thì là chuyện không thể nào, y trực tiếp coi hắn như không khí.

Từ Hiền thấy vậy chỉ nhún vai một cái, gặp bóng dáng của hai người kia đã biến mất khỏi đầu cầu thang, hắn lúc này mới khiển Thiên Cơ Xa phóng vọt lên, vèo một cái liền xuất hiện ở tầng hai, nhưng không dừng lại ở đây mà tiếp tục đi lên tầng ba mới thôi.

Sau đó thì Lý Tự Thành và tiểu nhị cũng lên đến, người sau niềm nở dẫn người trước cùng tiên sinh nhà gã đến hai căn phòng mà họ đã thuê, dặn dò vài thứ rồi lập tức khom người cáo lui.

Gặp tiểu nhị đã rời khỏi, Từ Hiền phất tay với Lý Tự Thành một cái, sau đó liền lăn bánh vào gian phòng của mình rồi đóng cửa lại.

Trông bộ dạng này của hắn, có vẻ như Từ Hiền bỏ đi ý định gặp mặt Tiểu Lộc Nữ Hiệp kia rồi thì phải, nhưng thật ra không phải vậy.

Hắn vừa nãy có nghe được từ miệng một tên giang hồ khách trong quán rượu về diện mạo của Tiểu Lộc Nữ Hiệp, nghe đâu nàng chưa từng để lộ mặt thật, lúc nào cũng xuất hiện với chiếc mặt nạ vẽ hình Mai Hoa Lộc bên trên, vậy nên mới nghĩ ra một chủ ý…

‘Diện kiến Tiểu Lộc Nữ Hiệp, Thiên Hồ Đại Hiệp đương nhiên thích hợp hơn Từ tiên sinh.’

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau