HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 201 - Chương 205

Chương 201: Bị giết cả nhà còn đi chơi gái?

Từ Hiền trả bức huyết thư trở lại vị trí cũ, sau đó cầm lấy tờ Võ Lâm Thời Đại có tiêu đề rất bắt mắt kia lên, bắt đầu nghiên cứu.

Nhưng hắn phải thất vọng rồi, ngoại trừ đưa ra một vài chứng cứ, lập luận chứng minh thảm án diệt môn của Thất Diệp Môn không liên quan gì đến Võ Lâm Minh, lại đặt ra nghi vấn rằng có người muốn vu vạ tội lỗi cho Võ Lâm Minh ra, Từ Hiền thấy Thủy Hoa Thần Bộ kia quả thật có tiếng mà không có miếng, không xứng với hai chữ “thần bộ”.

‘Cũng không hẳn… Nếu như có người chịu đưa tiền bịt miệng, vị Thủy Hoa lão tiền bối này sợ là cũng không ngại che giấu vài thứ. Dù sao Cửu Châu Bộ Khoái Hội kia ngoài mặt cũng chỉ là tổ chức tự do không thuộc về triều đình, có vài hoạt động mờ ám cũng là lẽ thường.’

Nói đến nguồn gốc của Cửu Châu Bộ Khoái Hội phải kể đến từ hơn sáu trăm năm trước, khi mà triều đình Đại Diễn vừa tàn lụi, Đại Vĩnh và Đại Xương mới vừa lập quốc.

Nhớ thời Đại Diễn còn trị vì, cũng tương tự như Thiên Tử Huyền Kiếm Phủ của Đại Xương ngày nay, bên cạnh một đạo Phá Vũ Quân đảm nhiệm lực lượng vũ trang, Đại Diễn còn thiết lập một cơ quan gọi là Lục Phiến Môn.

“Nha môn lục phiến khai, hữu lý vô tiền mạc tiến lai” (Nha môn có sáu cánh cửa, có lý mà không có tiền thì chớ vào)

Tất nhiên không phải là loại Lục Phiến Môn này.

Đại Diễn Lục Phiến Môn thường chỉ tiếp nhận điều tra, giải quyết các sự kiện chém giết của bang phái giang hồ, truy nã trọng phạm của quan phủ, đồng thời có giao tình không cạn với các đại môn phái giang hồ - ví dụ như các đại phái của Võ Lâm Minh, dù là trong triều đình hay ngoài võ lâm đều sở hữu quyền lực rất lớn.

So với Phá Vũ Quân chỉ chuyên đảm đương tay đấm, nhân thủ của Lục Phiến Môn ngoại trừ một thân võ nghệ bất phàm ra còn phải tinh thông tra án, am hiểu các loại thủ đoạn truy tung, thôi miên, lấy lời khai, phân biệt thật giả, v.v… mỗi một vị bộ khoái đều được đào tạo hết sức bài bản, chín thành chín hung phạm trên giang hồ ngày ấy đều khiếp đảm thần hồn khi nghe thấy danh tự của họ, nhất là Kim Bài Thần Bộ.

Đồng Bài, Ngân Bài, Kim Bài, đây là phân cấp bộ đầu được giang hồ biết đến nhiều nhất về Lục Phiến Môn, còn về các phân chia chức vụ bộ khoái thông thường, phó bộ đầu, tổng bộ đầu, v.v… trong Lục Phiến Môn ra sao thì chẳng có bao nhiêu người quan tâm.

Vào thời Đại Diễn, một tên bộ đầu muốn có quyền mang Kim Bài, được tôn xưng là Thần Bộ thì tu vi võ đạo ít nhất cũng phải Huyền Tàng, giải quyết được vài chục vụ án lớn, mấy trăm vụ án nhỏ, hơn nữa còn học được năm, mười loại Kỳ Công Dị Thuật có bổ trợ cho việc điều tra, phá án.

Trong mắt bọn ác đồ hung phạm, mỗi một vị Thần Bộ đều là một tôn sát thần đòi mạng, vừa nghe phong thanh về họ là chúng lập tức bỏ chạy thục mạng.

Nhưng đối với đám thiếu hiệp giang hồ thì Thần Bộ của Lục Phiến Môn chính là minh tinh thần tượng, mỗi lần gặp được đều phải thể hiện một phen ân cần, so với lúc gặp kỳ nữ của Giai Nhân Tiểu Các còn cuồng nhiệt hơn vạn lần.

Dù sao thời đại đó cũng chưa xuất hiện Giai Nhân Tiểu Các, lời này không sai được.

Đáng tiếc, sau khi Đại Diễn vong quốc thì Lục Phiến Môn cũng theo đó biến mất.

Đại Vĩnh Thái Tổ không rõ vì lý do gì mà sau khi xưng đế lại không tái thiết lập Lục Phiến Môn, chẳng biết đây có phải là nguyên nhân sâu xa dẫn đến hoàn cảnh khốn khổ của Lý Triêu Thánh bây giờ hay không.

Đại Xương mặc dù cũng xây dựng cơ quan chuyện biệt để đối phó các vấn đề trong giang hồ, nhưng vì muốn làm nhạt đi dấu vết của tiền triều mà bỏ không dùng cái tên Lục Phiến Môn, thay vào đó chính là Thiên Tử Huyền Kiếm Phủ như ngày nay.

Mãi cho đến ba trăm năm trước, sau khi Đại Lý Đoàn thị thành công mượn sức Đại Xương phản Đại Vĩnh rồi lại bất ngờ cắn ngược Đại Xương, ăn cả hai đầu, chiếm được một nửa địa giới Hành Châu, dựng thành lập quốc, cái tên Lục Phiến Môn mới bắt đầu xuất hiện trở lại, Đại Lý thể hiện rõ ý đồ mượn nhờ uy danh của Lục Phiến Môn thời Đại Diễn mà chiêu dụ nhân tài.Đáng tiếc, do tướng ăn khó coi của Đoàn thị trước đó mà rất nhiều người trong thiên hạ đều không xem Đại Lý là một nước chính thống, cho nên ý đồ mượn ba chữ Lục Phiến Môn để chiêu dụ nhân tài coi như phá sản, hơn nữa còn thúc đẩy sự hình thành của một tổ chức giang hồ gọi là Cửu Châu Bộ Khoái Hội.

Cửu Châu Bộ Khoái Hội là tập hợp của những vị nhân sĩ võ lâm tôn sùng Đại Diễn Lục Phiến Môn, yêu thích điều tra phá án, ngoại trừ tên cũng như không có triều đình đứng sau chống lưng, Cửu Châu Bộ Khoái Hội và Đại Diễn Lục Phiến Môn không khác gì nhau cả.

Họ dùng lại phân cấp Đồng Bài, Ngân Bài, Kim Bài của Lục Phiến Môn, làm những việc trong phận sự của Lục Phiến Môn, cũng có quy trình đào tạo bộ khoái bài bản, điều kiện xét Kim Bài Thần Bộ cũng khắc nghiệt chẳng kém gì Lục Phiến Môn.

Đến cả giao tình với đại môn phái giang hồ, Cửu Châu Bộ Khoái Hội cũng có, hơn nữa còn thiết lập quan hệ không cạn với Võ Lâm Minh, thường xuyên tiếp nhận phỏng vấn độc quyền của Võ Lâm Thời Đại.

Nhưng Cửu Châu Bộ Khoái Hội đến cùng vẫn chỉ là một tổ chức giang hồ tự phát, nhân sĩ võ lâm không cho là năng lực và uy vọng của họ sánh được với Lục Phiến Môn ngày xưa, mãi cho đến một ngày…

Trên Võ Lâm Thời Đại xuất hiện một bài báo về việc Đại Lý Đoàn thị bí mật cử cao thủ Thần Mạch đến tập kích tổng đà Cửu Châu Bộ Khoái Hội, một tràng lý luận và chứng cứ được đưa ra chiếm đầy cả một trang báo khiến Đại Lý Đoàn thị hết đường chối cãi, thừa nhận là vì sự xuất hiện của Cửu Châu Bộ Khoái Hội làm cản trở kế hoạch phát triển Đại Lý Lục Phiến Môn nên mới đành như thế.

Lúc bấy giờ người ta mới biết, Cửu Châu Bộ Khoái Hội có lẽ cũng không kém gì Lục Phiến Môn ngày xưa, đến cả cao thủ Thần Mạch cảnh cũng có thể bị họ tra ra, năng lực phá án có thể xưng là thông thiên.

Thế là những vị Kim Bài Thần Bộ của Cửu Châu Bộ Khoái Hội cũng trở thành đối tượng sùng bái của đám thiếu hiệp giang hồ, nhận được sự mến mộ cuồng nhiệt hơn cả kỳ nữ của Giai Nhân Tiểu Các.

Vẫn câu nói cũ, Giai Nhân Tiểu Các lúc đó vẫn chưa xuất hiện, lời này không sai được.

‘Một con quái vật có thể qua mặt cả Đại Vĩnh lẫn Đại Xương lại gãy kích dễ dàng trước một thế lực giang hồ? Tổ chức tự phát không có người chống lưng? Nếu có một ngày phát hiện ra kẻ ở sau lưng bọn họ chính là Đoàn thị, e rằng thiên hạ lại được một phen kinh ngạc.’Từ Hiền buông tờ báo trong tay xuống, trong đầu sinh ra một vài suy đoán không được hay ho cho lắm về Cửu Châu Bộ Khoái Hội, sau khi nhớ lại những gì mình mới đọc được khi nãy trong quyển giang hồ kỳ văn cũ kĩ.

Tạm gác việc nghiên cứu mớ sách báo còn lại trên giá sang một bên, Từ Hiền bước nhanh đến chỗ giường ngủ và tủ quần áo, trước tiên xốc chăn lên tìm kiếm manh mối trên giường, sau đó lại cúi người xuống nhìn dưới gầm giường, cuối cùng trực tiếp xách nó lên để ra giữa phòng, xem xét kỹ càng từ đầu giường cho đến chân giường, nhưng vẫn chẳng có phát hiện gì mới.

Hắn cũng không thất vọng, bắt đầu chuyển sang lục tìm trong tủ quần áo.

Rốt cuộc thì manh mối Từ Hiền muốn tìm là gì? Bằng chứng phạm tội của Binh Châu Long thị ư? Hay là tung tích sống chết của chủ nhân căn phòng? Thân phận thật sự của y?

Tất cả đều không phải, cái hắn muốn tìm lúc này là bí kiếp võ công của Thất Diệp Môn. Chẳng phải trên bức huyết thư của vị lão sư phụ có nhắc đến việc truyền hương hỏa của Thất Diệp Môn sao, nếu chủ nhân căn phòng này là đệ tử của lão thì y hẳn phải sở hữu vài quyển bí tịch môn phái mới đúng.

Đã không có trên giá sách, vậy tỉ lệ giấu trong tủ quần áo là rất cao.

Nhưng đáng tiếc, Từ Hiền chưa hề được như nguyện, trong cái tủ mục nát này ngoại trừ mấy bộ y phục không thể mặc được nữa ra thì chẳng còn gì khác, đừng nói bí kiếp, đến một tờ giấy chùi mông cũng không có để mà tìm.

Nhưng cũng không phải là không có thu hoạch gì, ít nhất thì Từ Hiền đã biết được môn huy của Thất Diệp Môn có hình dạng ra sao.

Một cái phi tiêu có bảy cánh, mỗi cánh có hình dạng giống như nửa chiếc lá cong cong, mềm mại, nhưng phần đầu lại hết sức bén nhọn, tựa hồ sẵn sàng xé rách bất cứ thứ gì bị nó chạm vào.

Nhìn cái môn huy này, không hiểu sao Từ Hiền có cảm giác mình đã thấy nó ở đâu rồi, hơn nữa còn là trong quãng thời gian ở lại Bạch Long Trấn.

Nhắm mắt lại, Từ Hiền bắt đầu hồi tưởng những hình ảnh trong quá khứ ở tiểu trấn, cũng chỉ chừng nửa năm mà thôi, vậy nên chẳng mất bao lâu trong đầu hắn đã hiện ra một cái tên.

Triệu Thất Hoa.

‘Thất Diệp Phi Hoa, hóa ra là nó. Có thể trở thành tên môn phái lẫn môn huy của Thất Diệp Môn, ngón thủ pháp ám khí này xem ra không chỉ Trung Thừa Nhân cấp.’

Đã có đối tượng cụ thể, Từ Hiền liền ngẫm lại những thông tin mình biết được khi thiên thư tái hiện nhật ký phạm tội của lão yêu bà, trong đó có một đoạn giới thiệu sơ sài về thân thế của mụ, lúc Triệu Thất Hoa còn làm kỹ nữ ở… Tiền Châu, Kinh Thạc Phủ.

Bí kiếp【Thất Diệp Phi Hoa】là do mụ trộm được từ trên người một tên khách làng chơi?

Nghĩ tới đây, Từ Hiền chợt nghiêng đầu nhìn đến chỗ bức huyết thư trên giá sách, không nhịn được cười khổ mà rằng: “Thất Diệp Môn tiền bối a Thất Diệp Môn tiền bối, sư phụ của ngươi gọi ngươi nghịch đồ quả thật không sai.”

Chương 202: Vượt qua thời không để gặp ngươi

Đối với việc vị tiền bối Thất Diệp Môn kia dạo chơi thanh lâu, còn chơi đến để mất cả võ học môn phái, Từ Hiền chỉ cảm thán một câu rồi không bình phẩm gì thêm.

Hắn chợt nghĩ cũng có thể đây là do y quá bi thương trước sự diệt vọng của Thất Diệp Môn, mục đích tới chốn phong nguyệt cũng chỉ để tiêu sầu, quên hết thống khổ trên đời cũng nên.

Xua tan đi mấy ý nghĩ tạp nham trong đầu, Từ Hiền lần lượt kiểm tra cái bồ đoàn, hai thanh kiếm gỉ, bộ bàn ghế đá cùng những vật phẩm còn lại trong phòng, nhưng chẳng phát hiện thêm được manh mối gì.

Thế là tầm mắt của hắn lập tức hướng tới thứ vật phẩm duy nhất mình chưa kiểm tra: Ba cái rương lớn ở cuối phòng.

Cái rương đầu tiên nằm bên tay trái hoàn toàn không có khóa, vậy nên Từ Hiền có thể dễ dàng mở nó ra, lập tức phát hiện bên trong cất chứa rất nhiều nén bạc, chỉ là đã vơi mất một nửa, hiển nhiên là chủ nhân của căn phòng đã tiêu xài không ít, dù sao y cũng là một vị khách làng chơi.

Đóng lại chiếc rương này, Từ Hiền lại mở chiếc rương thứ hai ra. Lần này thì có khóa, nhưng cũng không làm khó được Từ Hiền, hắn tiện tay nhặt lấy một thanh kiếm gỉ sét đang nằm trên đất lên, gia trì chân khí lên thân kiếm rồi dụng lực chém mạnh vào ổ khóa.

Đátt!

Một âm thanh chói tai vang lên, tia lửa điện bắn ra, cái ổ khóa bị Từ Hiền chém đứt làm đôi, thanh trường kiếm trong tay hắn còn thảm hại hơn, trực tiếp gãy thành bốn đoạn.

Vứt chuôi kiếm sang một bên, Từ Hiền bật tung nắp rương, phát hiện đồ vật bên trong lại chẳng có bao nhiêu, chỉ chừng khoảng mười mấy chiếc lọ, chiếc hộp to to nhỏ nhỏ được đặt lung tung ở dưới đáy rương, chiếm chưa đến một phần mười không gian chứa.

Từ Hiền cầm lên nhìn, sau đó liền phát hiện…

“Hổ Tiên Cao”, “Cực Dương Hoàn”, “Uyên Ương Hòa Hợp Tán”, “Phong Vân Tái Khởi Đan”, v.v.. đủ các loại dược phẩm tráng dương và phục vụ chuyện phòng the.

Cẩn thận đặt chúng nó trở vào trong rương, Từ Hiền chỉ có thể thầm than một tiếng “chuyên nghiệp”, sau đó nhẹ nhàng đóng lại nắp rương, mượn【Thiên Công Phường】sửa lại cái ổ khóa rồi cài then đóng chốt cho nó thật đàng hoàng.

Mớ “bảo bối” này Từ Hiền không có ý định thu lấy, chẳng phải vì sợ dược vật đã biến chất khi bị để qua mấy chục năm, lý do chỉ vì bản thân hắn là một người hết sức chính trực mà thôi, hừm, nhất định là vậy.

Mặt đầy chính khí, ánh mắt chính trực, Từ Hiền đưa tay về phía chiếc rương cuối cùng.

Cũng như chiếc rương đầu tiên, nó không hề có khóa.

Cạch!

Bên trong trống trơn, ngoại trừ một vết lõm hình tròn ở giữa đáy rương, Từ Hiền không phát hiện được bất cứ thứ gì khác.

‘Lại nữa sao?’ Từ Hiền nắm lấy miệng rương, hắn muốn kéo nó khỏi vị trí hiện tại, nhưng bất ngờ thay là dù bên trong hoàn toàn trống rỗng, hắn lại chẳng thể làm nó nhúc nhích một li nào.

Từ Hiền thử làm vậy với hai cái rương còn lại, phát hiện bọn chúng cũng giống như bị dính chặt trên mặt đất, kéo mãi bất động.

Nhìn vết lõm tròn ở đáy chiếc rương thứ ba, ước lượng đường kính của nó, trên tay Từ Hiền lập tức xuất hiện một khúc Tụ Linh Mộc cỡ nhỏ, tay còn lại cầm lấy một con dao sắc, hắn xuất thủ như điện, hai tay để lại vô số tàn ảnh, trong thoáng chốc đã bào khúc Tụ Linh Mộc kia thành hình trụ tròn.

Thu dao vào tay áo, Từ Hiền khom người đặt khúc gỗ vào trong chỗ lõm hình tròn, ép nó chặt xuống rồi xoay thật mạnh về bên trái một vòng.
Không có chuyện gì xảy ra, Từ Hiền chẳng chút hoang mang, lại xoay ngược một vòng về bên phải.

Vẫn không có động tĩnh gì.

Chân mày khẽ nhíu lại, Từ Hiền biết cách nghĩ của mình có vẻ sai rồi, thế là bèn thu khúc Tụ Linh Mộc vào không gian trữ vật, bắt đầu tìm kiếm biện pháp khác.

‘Rốt cuộc phải làm thế nào?’ Từ Hiền nhìn kỹ vết lõm trong rương, sau đó lại ngó ngang ngó dọc, chuyển ánh mắt đến các vật phẩm còn lại trong căn phòng để tìm gợi ý, cuối cùng chợt sáng mắt lên khi nhòm đến môn huy của Thất Diệp Môn.

‘Có lẽ là nó, vừa hay ta vẫn còn giữ lại.’ Trên tay Từ Hiện chợt xuất hiện một đóa phi tiêu bảy cánh, nó chính là Thất Diệp Phi Hoa, món ám khí suýt chút nữa thì tước đi tánh mạng của hắn, vậy nên Từ Hiền vẫn giữ lại để làm kỷ niệm.

Từ Hiền đặt Thất Diệp Phi Hoa vào trong chỗ lõm của chiếc rương, đường kính quả nhiên vừa khớp, chỉ là sau đó cũng không có chuyện gì xảy ra.

Từ Hiền lại không hề nóng nảy, đưa tay đặt lên đóa phi hoa, kình lực bám trên các đầu ngón tay, hắn nắm lấy nó xoay thật mạnh về bên phải, khiến Thất Diệp Phi Hoa lập tức quay tít như chong chóng.

‘Không biết là đặc thù môn phái hay sở thích cá nhân mà cứ phải xoay mới được, kể cũng thú vị.’ Từ Hiền lắc đầu cười nhạt, nếu hắn được nhìn thấy một số món đồ chơi phòng the mà vị tiền bối Thất Diệp Môn này từng sưu tập, ắt hẳn sẽ tự có lời giải cho nghi vấn của mình.

Ghừừmmm…

Âm thanh có phần nặng nề vang lên, sau khi đóa Thất Diệp Phi Hoa bắt đầu xoay tròn, ba chiếc rương lớn trước mặt Từ Hiền bắt đầu tự động chuyển dịch khỏi vị trí cũ của nó. Rương ở giữa tiến về phía trước, hai rương còn lại thì chậm rãi nhích sang hai bên, để lộ một cầu thang bằng đá dẫn xuống dưới mặt đất.

Liếc mắt thấy không gian bên dưới có vẻ tối tăm, Từ Hiền chợt nhảy lên trần gỡ viên nguyệt quang thạch lớn chừng quả trứng gà kia ra, giữ nó trong tay rồi mới bước xuống cầu thang, tiến vào nơi có lẽ là mật thất đúng nghĩa như hắn tưởng tượng.

“HA HA HAA HAA HA!!!”

Chân chưa kịp chạm đất, thân hình Từ Hiền khẽ run lên một cái khi đột ngột nghe được một tiếng cười đầy kinh tởm và điên khùng, da gà nổi hết cả lên.Âm thanh vừa chói vừa lớn đánh thẳng vào màn nhĩ của Từ Hiền, khiến hắn cảm thấy đầu váng mắt hoa, phải vận【Giá Y Thần Công】hộ thể mới cảm thấy khá hơn.

Từ Hiền còn tưởng rằng có ma đầu nào đó ẩn núp trong mật thất định tập kích mình, nhưng khi nghe được giọng nói kế sau tiếng cười thì hắn mới biết là mình đa nghi.

“Thế nào hả? Tiểu tử, tiểu cô nương, hay bất cứ một kẻ chết tiệt nào đó vừa mò được tới đây, tiếng cười của lão tử có phải khiến ngươi cảm thấy rất động lòng hay không, khà khà khà!”

Một giọng nói đầy đê tiện, ngả ngớn và một tiếng cười đầy khả ố, dâm đãng, nếu chủ nhân của câu nói vừa rồi định nghĩa động lòng chính là như vậy thì Từ Hiền sẽ gật đầu đồng ý với y.

Nguyệt quang thạch nơi tay, dựa vào ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra từ nó, Từ Hiền có thể nhìn thấy trên trần của căn mật thất này cũng được khảm một hòn đá, nhưng không phải nguyệt quang thạch mà là【Lưu Âm Thạch】- một loại Đạo Khí bán cực chạy của Bão Nguyên Thành.

Tên như công dụng,【Lưu Âm Thạch】có thể lưu giữ lại âm thanh, là món vật phẩm thường được chư vị trưởng lão truyền công của các môn phái giang hồ mua sắm.

Đặc biệt, thứ này rất được Giai Nhân Tiểu Các ưa chuộng, bởi họ thường đặt mua số lượng lớn【Lưu Âm Thạch】từ Bão Nguyên Thành rồi bắt đầu tô vẽ thêm vài chi tiết của mình, dùng chúng nó thu âm tiếng hát của các vị giai nhân rồi bán ra với giá hết sức đắt đỏ, vậy mà lần nào cũng cháy hàng, khiến các bậc hủ nho chỉ có thể than một tiếng thế phong nhật hạ.

Từ Hiền nhìn viên【Lưu Âm Thạch】bị khảm trên trần, đoán rằng rất có thể vị tiền bối Thất Diệp Môn này đã cải tiến nó, khiến hòn đá này có thể tự động phát ra âm thanh lưu trữ sẵn bên trong khi có người tiến vào mật thất.

‘Thiết lập cơ quan kiến trúc, tự mình chế lại Đạo Khí của Bão Nguyên Thành, võ công đoán chừng cũng không tệ… à mà còn am hiểu chuyện phòng the, sở học của vị tiền bối này cũng thật tạp.’

Từ Hiền tĩnh tâm định thần, vừa nghe mấy lời nhảm nhí truyền ra từ trong【Lưu Âm Thạch】, vừa quan soát toàn cảnh căn mật thất này.

Nhỏ còn hơn căn phòng phía trên, ngang dọc chừng một trượng, trần cao không quá sáu thước, đến cả đồ vật cũng hết sức thiếu thốn.

Không có bàn ghế, không có giường, tủ, gian mật thất này hết sức trống trải, ngoại trừ viên【Lưu Âm Thạch】đính ở trên trần, một dòng chữ bằng máu được viết ở trên tường, một cái bồ đoàn cũ nát với một bộ xương khô ngồi ở trên, cùng một chiếc rương nhỏ đặt trước mặt bộ xương ấy, nơi đây chẳng còn gì.

“… ô hô, mạng ta cũng chẳng được dài lâu, chi bằng bỏ chút thọ nguyên ra xem xem kẻ nào vừa mới tới. À há, hóa ra là một tiểu tử, không tệ, không tệ! Tuy rằng không phải tiểu cô nương, nhưng cũng tốt hơn mấy tên già khú khốn kiếp, khốn kiếp như sư phụ của ta vậy.”

Từ Hiền nghe tới đây, âm thầm bỏ thêm “tài bói toán” vào trong danh sách sở học của vị tiền bối này.

“Cũng không đúng! Nếu chẳng may tiểu tử ngươi là kẻ thù thì còn khốn kiếp hơn sư phụ của ta nữa. Ta lại xem thêm một chút, xem thêm một chút… Khục, ôi chao! Ho ra cả máu này, mà kệ, mà kệ. Ối cha cha bô la, con mẹ nó đại vận, không những không phải kẻ thù, mà còn là kẻ thù của kẻ thù mới tài chứ! KHÀ KHÀ KHÀ, KHÀA… KHẶC… ẶC… ặc…”

Từ Hiền ngồi xuống bậc thang, mắt nhìn bộ xương khô ở phía đối diện, nghe được tiếng ho sằng sặc truyền đến từ trên trần, hắn chợt lo rằng nội dung của【Lưu Âm Thạch】tới đây thì phải dứt mất.

Cũng may, giống như vượt qua mấy chục năm mà đoán được ý nghĩ của hắn, vị tiền bối Thất Diệp Môn này bỗng nói: “Khụ… khụ… Chớ lo, lão tử không chết được. Ặc, cũng không đúng lắm, đoán chừng lúc ngươi đang có mặt ở đây thì lão tử đã chết con mẹ nó rồi, sợ rằng xương cũng đã mục ruỗng.”

Mỉm cười nhìn bộ xương trước mặt mình, Từ Hiền chợt mỉm cười gật đầu, khẽ khàng đáp một câu:

“Tiền bối liệu sự như thần, vãn sinh bội phục.”

Chương 203: Cơ trí vô song An tiền bối

Từ Hiền vừa dứt lời, hắn liền nghe được lời nói tiếp theo của tiền bối Thất Diệp Môn vang lên: “Tiểu tử ngươi có phải đang cười nhạo lão tử? Hừ, nhất định là vậy, ngươi chắc chắn là đang ngồi ngay trước mặt ta, nhìn vào bộ xương khô khốn khổ này với ánh mắt sỉ nhục chứ gì, chớ hòng lừa người chết!”

Từ Hiền nghe vậy chỉ biết lắc đầu cười, lẳng lặng chờ y nói tiếp. Dù sao đi nữa thì dung lượng của【Lưu Âm Thạch】cũng chỉ có hạn, hắn không tin là vị tiền bối này sẽ chỉ dùng để nói nhảm.

Quả nhiên như hắn đoán vậy, giọng của y tới đây bất chợt trầm xuống: “Tiểu tử, lão tử nghĩ chắc hẳn ngươi xuống được tới đây là muốn tìm võ công bí kiếp chứ gì, ta xin trân trọng nói cho ngươi biết là không có bí kiếp gì sất…”

Nghe đến đây, Từ Hiền chỉ im lặng, hắn có thể đoán ra đằng sau vẫn còn một chữ “nhưng”.

“…nhưng nếu ngươi chịu quỳ xuống, dập đầu bái ta một ngàn lần thì lão tử sẽ truyền dạy võ học cho ngươi, thế nào hả?”

Trước giọng điệu mời gọi vừa ngạo mạn lại vừa đắc chí của tiền bối Thất Diệp Môn, Từ Hiền không có động tác gì, chỉ thầm nghĩ: ‘Ta không phải Đoàn Dự, tiền bối ngươi cũng không phải thần tiên tỷ tỷ, thứ cho Từ Hiền này khó lòng tuân mệnh rồi.’

Từ Hiền chợt đứng dậy đi tới chỗ cái rương nhỏ ở trước mặt bộ xương, hắn không động vào nó mà dừng chân cách đó hai thước, sau đó liền ngồi xổm xuống bắt đầu tìm xem liệu trên mặt đất có cơ quan nào hay không.

Nhưng rõ là không có, Từ Hiền lấy chưởng kình thổi sạch tro bụi nhưng không hề phát hiện một dấu vết nào, lấy chân giẫm xuống cũng không phát hiện chỗ nào bất thường.

‘Một ngàn lần chạm sao…’ Từ Hiền chợt ngó đến cái đe nhỏ trong không gian trữ vật, hắn không biết mình có nên vào Chế Mộc Phòng tạo ra một cái máy dập đầu tự động hay không.

Đúng lúc này, giọng nói của vị tiền bối xấu tính kia lại tiếp tục vang lên: “Thôi bỏ đi, có thể mò được tới chỗ này, tiểu tử ngươi coi như cũng có chút khôn vặt, nhất định sẽ tìm cách gì đó ăn gian qua cửa chứ không thành tâm dập đầu cho ta.”

Cho bộ xương khô một ánh mắt bội phục, Từ Hiền trực tiếp tọa thiền trên đất, hai con ngươi lạnh nhạt nhìn thẳng vào hốc mắt trống rỗng nơi hộp sọ.

“Thời gian của lão tử cũng không còn nhiều, chi bằng tán gẫu với ngươi chút chuyện vụn vặt.”

“???” Từ Hiền không rõ tính hợp lý trong lời này, nhưng hắn biết bổn phận của mình chỉ là lắng nghe mà thôi, thế là lấy từ trong tay áo ra một trái dừa to, dùng dao khoét một lỗ nhỏ rồi cắm ống hút tre vào để nhấm nháp, chờ đợi chuyện vặt mà tiền bối Thất Diệp Môn sắp kể.

Như hắn mong đợi, giọng của y trầm lại càng trầm, nghe giống đang hồi tưởng lại ngày xưa: “Ta gọi An Lăng, thủ đồ của Thất Diệp Môn, môn phái của ta nằm ở Phi Hoa Phong, Hoàng Lăng Phủ, Bắc Chu. Theo lời sư phụ nói, ta chính là truyền nhân xuất sắc nhất mà môn phái từng có, dù là tổ sư khai phái cũng không sánh nổi.”

“Lời của sư phụ khiến ta tin tưởng không chút nghi ngờ, bởi lão già xấu tính này chính là tổ sư khai phái của Thất Diệp Môn, tính ra thì chờ ta quy tiên cũng có thể được đám đồ tử đồ tôn gọi là tổ sư đời hai của môn phái ấy chứ.”

Giọng nói của tiền bối Thất Diệp Môn – An Lăng – vốn đang hăm hở bỗng trở nên vô cùng đay nghiến: “Nhưng cái con mẹ nó! Bỗng một ngày đẹp trời, khi ta còn đang ở bên ngoài lịch luyện, một đám trời đánh thánh đâm nào đó đột nhiên chạy tới Phi Hoa Phong, chỉ trong một đêm giết sạch già trẻ lớn bé cả nhà họ An này, đến cả con chó cưng An Pha của lão tử bọn chúng cũng không tha, quả thật khốn nạn.”

Cách y nói rất bình thường, tựa như chỉ đang phàn nàn chuyện nhà mình bị lũ trẻ con hàng xóm phá phách, nhưng Từ Hiền lại có thể nghe ra trong âm thanh của vị An tiền bối này ẩn chứa nỗi hận thấu xương, hàn ý rét người.Hắn để ý thấy được An Lăng không gọi Thất Diệp Môn là Thất Diệp Môn, y gọi nó là nhà. Cả nhà mình bị người ta diệt tuyệt, nỗi hận này phải sâu đến tận tâm can.

“…mà khốn nạn hơn cả, là vào lúc đó ta lại không có ở Phi Hoa Phong. Tin tức diệt môn, ta lại biết được thông qua miệng người khác, ngươi nói có trớ trêu hay không hả, tiểu tử? Ha ha…”

An Lăng cười nhưng Từ Hiền không cười, mặt hắn lúc này trầm như nước, hai con ngươi ngập tràn hàn ý.

“Quả thật trớ trêu…” Từ Hiền khẽ thầm thì, hoàn cảnh của hắn chẳng phải cũng như thế sao? Từ gia bị xét nhà diệt tộc, phụ thân mình bỏ mạng trong ngục tối, những chuyện này hắn cũng chỉ biết được khi nghe kẻ khác nói đến.

“Khụ khụ khụ!” Giống như lại ho ra máu, giọng nói của An Lăng lúc này nghe có vẻ suy yếu khá nhiều: “Lúc biết được tin này, chuyện đầu tiên mà ta làm không phải là chạy về Phi Hoa Phong, mà là trốn đi thật xa. Bởi vì ta biết, sư phụ của ta sẽ không chết dễ dàng như thế được. Hoặc ít nhất… lão già chết tiệt ấy sẽ không chết trước khi báo cho ta biết kẻ thù là ai.”

“Quả nhiên, ba ngày sau đó, lão tử đã tự tay nhận được bức tuyệt thư của sư phụ, tiểu tử ngươi hẳn cũng xem qua rồi.” Giọng nói của An Lăng bỗng trở nên có phần thương cảm, dù gọi Thất Diệp môn chủ là lão già chết tiệt, nhưng hiển nhiên là cảm tình mà vị An tiền bối này dành cho lão lại rất sâu, rất đậm.

“Ta muốn báo thù, cho nên ta không thể chết được. Biết được kẻ thù của mình là ai, thay vì chạy đến phương Bắc để tránh né, ta lại trực tiếp ẩn mình trong địa bàn của bọn chúng. Thế nào hả, ngươi có đồng ý rằng An tiền bối nhà ngươi đúng là thông minh tuyệt đỉnh, tài trí vô song hay không?”

Tựa như muốn làm nhạt đi sự thương cảm trước đó, giọng điệu của An Lăng lúc này lại trở nên có phần tí tởn, hợm hĩnh.

“Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, loại đạo lý này rất nhiều người đều biết, tiền bối chỉ có thể xem là hơi hơi thông minh, tài trí khá được mà thôi.” Giống như An Lăng, Từ Hiền cũng muốn xua tan đi hồi ức u ám trong đầu, vậy nên mới làm một chuyện ngớ ngẩn là đôi co với người đã chết.

Đáng tiếc, bởi vì là người đã chết, vậy nên An Lăng không thể phản bác lại lời này của hắn, y tiếp tục với câu chuyện của mình.“Lão tử quả thực là thiên tài, lũ trời đánh thánh đâm kia quả nhiên không nghĩ ra ta lại trực tiếp náu mình trong địa bàn của chúng, suốt ba năm trời chẳng hề phát hiện được tung tích của lão tử.”

‘Hoặc cũng có thể bọn chúng không coi tiền bối ngươi là nhân vật gì quan trọng.’ Từ Hiền thầm mỉa mai, sau đó nghe An Lăng nói tiếp:

“Vấn đề an toàn tạm thời coi như được giải quyết, nhưng An tiền bối nhà ngươi lại là nhân vật bậc nào? Tâm tư tinh tế, cẩn thận tỉ mỉ, vậy nên mới có chỗ mật thất mà ngươi may mắn phát hiện được lúc này. Mà cũng không hẳn là may mắn, bởi tiểu tử ngươi rất có thể là con cháu gì đó của lão tử, bằng không cũng chẳng biết dùng Thất Diệp Phi Hoa mở khóa lối đi xuống mật thất.”

‘Con cháu?’ Từ Hiền chợt nhíu mày, hắn không rõ lời này của y phải giải nghĩa làm sao.

An Lăng giống như cũng biết Từ Hiền sẽ có nghi vấn về chuyện này, vậy nên những lời tiếp theo truyền ra từ【Lưu Âm Thạch】sẽ giúp hắn giải đáp thắc mắc.

“Chớ không phục, lão tử quả thật có thể là cha ngươi đó. Ngươi có nhớ trong bức tuyệt thư, sư phụ của ta có để lại di ngôn rằng phải truyền tiếp hương hỏa của Thất Diệp Môn không? So với việc báo thù, chuyện này đúng là dễ dàng hơn rất nhiều, ta chỉ cần tìm mấy tên đệ tử, dạy võ công cho chúng, thế là xong việc.”

“Nhưng An tiền bối nhà ngươi lại là nhân vật bậc nào? Đã làm thì ta quyết phải làm cho tốt nhất. Thế là lão tử chợt nghĩ, thu đệ tử bên ngoài thì thiên phú tốt xấu lẫn lộn, mà ta thì lại thiên tư vô song như vậy, há chẳng phải hậu nhân của ta cũng có thể thừa hưởng vài phần? Chẳng cần bọn chúng sánh được với ta, chỉ cần kế thừa được một phần mười, một phần trăm thiên tư của An Lăng này, vậy cũng đủ tung hoành thiên hạ.”

Từ Hiền không biết thiên tư của An Lăng kinh khủng đến mức độ nào, nhưng nói về trình độ tự luyến, hắn cũng phải thừa nhận rằng vị An tiền bối này hoàn toàn có thể vấn đỉnh võ lâm, độc tôn giang hồ.

Trên mặt bày ra vẻ cam bái hạ phong, Từ Hiền hút một ngụm nước dừa, tập trung tinh thần nghe An Lăng nói tiếp:

“Ý chí đã tỏ, vì sự trường tồn của Thất Diệp Môn, vì hoàn thành di nguyện của lão già chết tiệt, An Lăng ta quyết định hi sinh thân thể ngọc ngà của mình, tuyệt không hối hận.”

“Tiểu tử ngươi có biết cái gì gọi là ‘vạn hoa tùng trung quá, phiến diệp bất triêm thân’ hay không? Đó chính là lão tử ngươi đây. Suốt chục năm trời, hơn ba ngàn ngày, ngày nào ta cũng cống hiến tinh hoa cho đời, hơn nữa đối với mỗi một đóa hoa được ta sủng hạnh, An Lăng này đều để lại cho họ một, hai bộ võ học của Thất Diệp Môn.”

“Vờ như sơ ý bỏ quên, nhưng thực chất là ta cố tình lưu lại. Nếu họ vẫn cam nguyện kiếp số thì thôi, nhưng nếu có người muốn thay đổi vận mệnh, tu tập võ công Thất Diệp Môn, vậy chờ hậu nhân của ta được sinh ra, lý nào họ không dạy lại cho chúng đúng không nào? Cứ như vậy, hương hỏa đời sau của Thất Diệp Môn tất phải thịnh vượng, có lẽ không ai trong số chúng biết mình thuộc Thất Diệp Môn, nhưng chí ít thì Thất Diệp võ học cũng không thất truyền, xem như ta đã hoàn thành mỹ mãn tâm nguyện của sư phụ, lão ở dưới suối vàng hẳn cũng được an ủi.”

“…” Từ Hiền nghe xong chỉ biết câm nín, hắn không biết là vị lão sư phụ kia liệu có đội mồ sống dậy khi nghe được kế hoạch truyền hương hỏa vô cùng “hoàn mỹ” này của An Lăng hay không.

Từ Hiền không thắc mắc gì về chuyện An Lăng làm cách nào khiến cho gái lầu xanh mang thai, bởi hắn tin rằng dựa vào sở học hết sức phức tạp của mình, chuyện đó không khó gì với y. Nghi vấn của hắn nằm ở một chuyện khác.

‘An tiền bối, nếu đối tượng mà ngươi cống hiến tinh hoa đều là nữ tử phong trần, vậy liệu bọn họ sẽ chấp nhận sinh đứa nghiệt chủng mà họ không biết của ai ra sao?’

Chương 204: Lão tử đẻ ra một môn phái

“…tất nhiên, lão tử cũng không thể đảm bảo đám đàn bà kia sẽ làm đúng theo kế hoạch của ta, vậy nên ta mới phải đi gieo hạt khắp nơi. Chỉ cần một phần mười, thậm chí một phần trăm trong số đó diễn ra giống như những gì ta nghĩ, vậy cũng đủ rồi.”

Từ Hiền không biết sư phụ của An Lăng đã làm gì để bị y gọi là lão già chết tiệt, nhưng dựa theo những gì mà vị An tiền bối này vừa mới nói, hắn rất muốn gọi y là một lão già khốn kiếp, lão ác ôn khốn nạn, khốn nạn từ đầu tới chân.

Có lẽ thiên tài thường đi đôi với lập dị, cho nên cách nghĩ của An Lăng sẽ có chút gì đó khác người, nhưng đối với hành động “rải hạt giống” rồi sống chết mặc bay này của y, Từ Hiền không cách nào chấp nhận được.

Sẽ có bao nhiêu đứa trẻ chết từ lúc còn là phôi thai? Lại sẽ có bao nhiêu đứa trẻ sau khi sinh ra bị vứt bỏ? Bao nhiêu đứa trẻ chỉ có mẹ không có cha?

Nét mặt trở nên lạnh lùng, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, Từ Hiền lạnh nhạt mà rằng: “An tiền bối, nếu không phải ngươi đã chết, sợ là kiếm của vãn sinh đã phải nhuộm máu ngươi rồi.”

An Lăng để lại di ngôn trong【Lưu Âm Thạch】có lẽ là còn nguyện vọng gì đó chưa hoàn thành, Từ Hiền đoán thế.

Hắn trước đó còn nghĩ đến chuyện sẽ giúp y hoàn thành tâm nguyện, nhưng sau khi biết được câu chuyện “vụn vặt” này của An Lăng, Từ Hiền lập tức bỏ đi ý định ấy, kể cả khi quyết định này có thể khiến hắn mất đi cơ hội đạt được bảo bối trong mật thất.

“Được rồi, tiểu tử. Tán chuyện tới đây thôi, lão tử thấy mệt rồi. Nếu mà ngươi muốn tìm bí tịch võ công, vậy thì cứ mở cái rương trước mặt ra là được, cái ngươi muốn đang ở trong đó, cứ việc lấy đi, ta cũng không có thử thách gì yêu cầu ngươi hoàn thành, ngươi cũng không cần phải trả thù cho Thất Diệp Môn, việc đó đã có ta lo rồi.”

“HA HA HAA! Ai bảo An Lăng ta tài năng siêu phàm cơ chứ, mệnh phạm lao lực cũng là chuyện đương nhiên.” Nụ cười như điên như dại lần nữa vang vọng trong mật thất, An Lăng nói một câu đầy tự luyến, ý đồ kết thúc di ngôn của mình ở đây.

Nhưng chưa được vài nhịp thở, đương lúc Từ Hiền bắt đầu tìm cách mở chiếc rương đằng trước ra, giọng nói của An Lăng lại một lần nữa vang lên:

“Suýt thì lão tử quên mất, trong rương chỉ có bí kiếp võ công thông thường của Thất Diệp Môn mà thôi. Chìa khóa trong rương cùng với phần địa đồ mà ta để lại trên tàn thiên Thất Diệp Phi Hoa, dựa vào hai thứ này ngươi mới có thể đạt được mật tịch trấn phái của Phi Hoa Phong, đây xem như một trò chơi nhỏ ta giành cho ngươi, không tệ đúng không, khà khà…”

Âm thanh đến đây chợt dừng, Từ Hiền ngồi yên bất động, chờ thêm nửa nén nhang nữa vẫn không nghe được lời nói tiếp theo, hắn mới xác định những lời mà An Lăng lưu trữ trong【Lưu Âm Thạch】đã phát xong toàn bộ.

Rút một thanh trường kiếm ra khỏi tay áo, Từ Hiền lấy mũi kiếm chạm nhẹ vào chiếc rương trước mặt mình, thấy không có gì ngoài ý muốn xảy ra, hắn vẫy thanh kiếm trong tay một cái, mượn nhờ chân khí sắc bén mà dễ dàng phá vỡ phần chốt khóa của rương.

Mũi kiếm hẩy nhẹ lên trên, nắp rương lập tức bật ra, Từ Hiền vốn đã chuẩn bị sẵn sàng để tránh né ám tiễn, khói độc gì đó, nhưng sự thật chứng minh là hắn quá đa nghi, chẳng có biến cố gì xảy ra cả.

Có điều cũng chẳng trách Từ Hiền cẩn thận như vậy, đối với một kẻ mà hắn nhận định là tính tình quái dị, bạc bẽo như An Lăng, gài một số trò chơi khăm “không quá” nguy hiểm đúng là chuyện mà y có thể làm ra được.

Choang!

Kiếm quang lóe lên, Từ Hiền chém đứt phần nắp rương, sau đó dùng mũi kiếm lật ngang chiếc rương, khiến hắn có thể dễ dàng nhìn thấy được vật phẩm chứa ở bên trong.

Hai quyển sách cổ và thứ đang lăn đến chỗ của hắn: Một quả cầu thủy tinh lớn chừng quả trứng đà điểu.

‘Đây chính là cái chìa khóa mà y nói?’ Tạm gác sự chú ý với hai quyển sách cổ sang một bên, Từ Hiền đưa kiếm chặn lại quả cầu thủy tinh, xác định không có nguy hiểm gì mới khều nó lăn đến chỗ mình, nhẹ nhàng cầm lên quan sát.

Cảm giác đầu tiên là nặng, cảm giác thứ hai là độ trong suốt không đủ, hơn nữa phần ruột bên trong cũng có hình thù khá kỳ lạ, trông như thể bên trong quả cầu này có rất nhiều tấm kính hình tam giác chồng chéo lộn xộn lên nhau.

‘Ta có nên bổ nó ra không?’ Ý nghĩ này vừa lóe lên liền bị Từ Hiền dập tắt. Nếu đã là chìa khóa, vậy cũng phải chờ tìm thấy bảo tàng rồi mới tính đến chuyện kế tiếp.

Nhưng nghĩ tới chuyện địa đồ bị An Lăng ẩn giấu trong tàn thiên【Thất Diệp Phi Hoa】, Từ Hiền cảm thấy cơ hội để mình đạt được mật tịch trấn phái của Thất Diệp Môn nhỏ đến đáng thương.

‘Rốt cuộc thì y đã để lại bao nhiêu bản tàn thiên cơ chứ?’ Hơn ba ngàn ngày tầm hoa vấn liễu, Từ Hiền tạm ước chừng mỗi ba ngày An Lăng lại thay một người gieo hạt thì chí ít cũng có một ngàn người, lại giả dụ cứ mỗi hai người có một người nhận được bí kiếp【Thất Diệp Phi Hoa】thì tính ra cũng đến năm trăm bản võ học.

Giả sử trên mỗi một bản đều có vẽ lại địa đồ, hơn nữa nội dung hệt như nhau thì còn đỡ.

Nếu mà chẳng may năm trăm bản【Thất Diệp Phi Hoa】đó chỉ có một vài hay thậm chí một bản duy nhất là vẽ địa đồ thật, hoặc là địa đồ cần toàn bộ những bản tàn thiên【Thất Diệp Phi Hoa】đó ghép lại mới ra, vậy Từ Hiền chỉ có thể bó tay chịu thua, hắn không có nhiều thời gian đến vậy để chơi trò đi tìm kho báu.

Thở dài lắc đầu, Từ Hiền cho quả cầu thủy tinh vào trong tay áo, thấp giọng lẩm bẩm: “Xem ra chỉ có thể để ngươi làm bạn với Quỳ Hoa Bảo Điển, chiếc chìa khóa vô dụng ạ.”
Đoạn hắn lại nhìn đến chỗ hai quyển sách cổ trong rương, tay đưa kiếm tới, miệng thì nói rằng: “Đến lượt ngươi rồi.”

Vút! Rắc!

Phịch! Phịch!

Một kiếm vung lên, Từ Hiền hất văng chiếc rương đến vách tường bên phải, khiến hai quyển sách cổ rơi xuống trên mặt đất.

Tay áo phất lên, thiết kiếm đi vào, mộc kiếm đi ra, vì sợ làm hư hại bí tịch, Từ Hiền trong chớp mắt đã đổi sang dùng kiếm gỗ, lấy mũi kiếm chạm nhẹ vào góc một quyển sách cổ, sau đó lật nó ra.

‘Có lẽ ta quá đa nghi rồi.’ Cầm ngược chuôi kiếm, Từ Hiền đứng dậy bước đến chỗ quyển sách. Hắn khom người xuống định nhặt nó nhưng được nửa đường liền dừng lại.

Triệu hồi Đậu Phụ ra từ không gian linh thú, Từ Hiền đưa mũi của con vật nhỏ này tới gần sát hai quyển bí tịch. Thấy nó không hắt hơi, hắn liền cho nó quay về chốn cũ, an tâm nhặt lấy quyển bí tịch trên đất.

“Hự…” Ngay khi đầu ngón tay vừa chạm vào mặt giấy ố vàng, Từ Hiền cảm giác được có một luồng điện thông qua đầu ngón tay chạy vào trong cơ thể của mình, lan truyền đến tứ chi bách hài, khiến hắn không kìm được co giật suốt một lúc mới chịu dừng lại.

Cảm giác tê dại qua đi, trên mặt Từ Hiền không có chút nào phẫn nộ, bởi kẻ chơi khăm hắn bây giờ chỉ còn là một bộ xương, hắn cũng không thể mắng chửi hay đánh đập gì cho được.

Nhớ lại thông báo mới nãy của hệ thống, Từ Hiền xác định chuyển hóa quyển bí tịch trong tay thành Võ Đạo Tinh Hoa, không ngờ lại nghe được một thông báo mới.

[Bí tịch các hạ định chuyển đổi là võ học nguyên thư phẩm chất Tuyệt Phẩm, sau khi chuyển đổi sẽ giáng cấp thành võ học bình thường, các hạ có xác nhận chuyển đổi hay không?]

[Có / Không]

Gặp được thông báo này của hệ thống, trên mặt Từ Hiền chợt hiện lên vẻ bất ngờ, hắn lập tức chọn không.

‘Nguyên thư? Đây có lẽ là lần đầu tiên ta gặp được nguyên thư không có xuất sứ từ hệ thống.’ Nghĩ đến đóa phi hoa biến hóa khó lường trong tay Triệu lão yêu bà, Từ Hiền không vội chuyển hóa, bởi nếu làm như vậy sẽ khiến quyển bí tịch này mất đi hiệu quả thần lâm kỳ cảnh, làm cho tiến độ học tập【Thất Diệp Phi Hoa】của hắn giảm đi rất nhiều.

‘Học xong rồi chuyển hóa, vậy chẳng phải vẹn cả đôi đường?’ Từ Hiền thầm nhủ một câu, sau đó bắt đầu lật xem bí tịch.
Ngay lập tức…

[Độ tương hợp giữa các hạ và【Thất Diệp Phi Hoa】là 61%]

[Đánh giá: Khá]

[Các hạ xác nhận tiếp tục lĩnh ngộ?]

[Có/Không]

Từ Hiền vừa chọn “có”, ánh mắt của hắn liền bị bao phủ bởi bóng tối.



Trận Châu, Thanh Mộc Quận.

Mặt trời ngả về Tây, trong một sơn cốc vắng người qua lại, gió chiều thổi hiu hiu, một thân ảnh thong dong bước trên đường mòn, miệng ngâm nga làn điệu dân ca, trông có phần nhàn nhã, tự tại.

Trên đầu quấn khăn, khoác lên người áo vải thô màu trắng đơn giản, không chút cầu kỳ, từ đầu đến chân không có một cái trang sức nào, sau lưng đeo một cái gùi thuốc. Diện mạo không tuấn tú cũng không xấu xí, lại có cảm giác hết sức hài hòa, gương mặt không biểu lộ mấy cảm xúc nhưng lại cho người ta cảm giác yên bình, thanh tĩnh, ánh mắt như ẩn chứa tiếc thương.

Y chính là đối tượng ám sát của một tên hắc y nhân đang dùng Kỳ Công Dị Thuật thất phẩm【Độn Thổ Thuật】trốn trong đất.

Ba trượng…

Một trượng…

Hai thước…

Một thước…

Đương lúc y vượt qua đỉnh đầu của hắc y nhân, người sau trong chớp mắt liền trồi lên khỏi mặt đất, chủy thủ trong tay hắn vô thanh vô tức đâm tới sau gáy của y.

Khi mũi dao sắc nhọn chỉ còn cách da thịt của y chưa tới một li, hắc y nhân cười lạnh: “Dũ Thương Sinh, vĩnh...”

Âm thanh kẹt ở yết hầu, nét mặt hoàn toàn cứng lại, đối tượng ám sát của hắc y nhân – Dũ Thương Sinh – bỗng hóa thành hư ảnh, con dao của hắn không đâm trúng y, nhưng mũi châm của y thì đã xuyên qua tử huyệt của hắn.

Huỵch!

Hắc y nhân ngã xuống đất, Dũ Thương Sinh chỉ dùng ánh mắt lạnh nhạt liếc qua hắn một cái liền không nhìn tới nữa, lắc đầu than rằng: “Nếu lần sau vẫn là những kẻ như vậy, e rằng Dũ mỗ phải kết thúc đợt ôn dịch này trước tháng tư.”

Thò tay vào trong gùi thuốc sau lưng lấy ra vài cọng thảo dược, Dũ Thương Sinh mượn nội lực vò nát rồi trộn chúng nó lại với nhau, sau đó rắc lên thi thể của hắc y nhân.

“Bộ mặt thật của các ngươi, ta đã nghe ra được từ lâu, sao không trực tiếp xuất động Thần Mạch, hà tất giả nhân giả nghĩa…”

Chưa đến năm nhịp thở trôi qua, dưới ánh chiều tà, trên con đường mòn chỉ có thân ảnh của Dũ Thương Sinh đang ung dung tiến bước, tên hắc y nhân kia tựa như chưa từng xuất hiện ở nơi này.

“…giả nhân giả nghĩa, hưmm, chỉ mong ngươi không bị tìm tới, chỉ mong vậy… ha.”

Chương 205: Nguyên nhân diệt môn, phi hoa, huyết tự

Quay trở lại với mật thất tại hầm mỏ bỏ hoang, Từ Hiền buông quyển bí tịch trong tay xuống, hai mắt nhắm chặt, bắt đầu hồi tưởng lại những gì mình được Thất Diệp Tổ Sư dạy dỗ.

Ngẫm lại mấy chỗ yếu quyết trong thủ pháp, các đầu ngón tay của hắn bất tri bất giác cử động, trong lòng bàn tay chợt xuất hiện một vòng xoáy chân khí, lúc thì nhanh mà lúc lại chậm, khi thì phình to khi thì teo nhỏ, vặn vẹo trong giới hạn của năm ngón tay, trạng thái trông có vẻ không ổn định, khó lòng nắm bắt.

Nhưng đây không phải dấu hiệu xấu, bởi【Thất Diệp Phi Hoa】lợi hại ở chỗ có thể biến hóa khôn lường, khiến đối thủ khi gặp phải liền vô pháp dự đoán được quỹ tích của phi hoa, muốn né cũng né không được, muốn tránh cũng tránh không xong, chả biết đường nào mà lần.

Tàn thiên【Thất Diệp Phi Hoa】mà Triệu lão yêu bà “trộm” được từ trên người An Lăng, luyện đến cảnh giới Lư Hỏa Thuần Thanh có thể khiến một đóa phi hoa chuyển vị bảy lần trên đường bay.

Còn đối với phiên bản【Thất Diệp Phi Hoa】mà Từ Hiền vừa học, hắn dễ dàng làm được việc đó nếu luyện tới trình độ Giá Khinh Tựu Thục.

Còn khi đạt đến giới hạn của Lư Hỏa Thuần Thanh, Từ Hiền có thể cùng một lúc khiến bảy đóa phi hoa mỗi đóa chuyển vị bảy lần, dựa vào đó một mình bày【Thất Sát Phi Hoa Trận】tiêu diệt địch thủ, uy lực phải nói là lợi hại vô cùng.

Nhưng để đạt tới cảnh giới đó, nếu không có hai, ba năm tu hành chăm chỉ thì Từ Hiền sợ là khó mà làm được, bởi thiên phú sử dụng ám khí của hắn cũng không phải là quá tốt.

‘Trừ khi ta có thể một lần nữa tiến vào nơi đó.’

Thầm nghĩ, Từ Hiền nhìn xuống quyển【Hiệp Đạo Thiên Thư】đang trải trước mặt mình, trong đầu một lần nữa sinh ra ý niệm muốn chuyển hoá【Thất Diệp Phi Hoa】thành Võ Đạo Tinh Hoa.

[Bí tịch các hạ định chuyển đổi là võ học phẩm chất Tuyệt Phẩm, các hạ có xác nhận chuyển đổi hay không?]

[Có / Không]

Từ Hiền vừa định xác nhận “có”, nhưng vào phút chót hắn liền nhận ra có gì đó không đúng, thế là lập tức dừng lại.

‘Không còn là nguyên thư? Lẽ nào võ học nguyên thư chỉ có thể lĩnh ngộ một lần liền mất đi thần hiệu vốn có?’ Từ Hiền chợt nhíu mày, đây là lần đầu tiên hắn tiếp xúc với nguyên thư ngoài hệ thống, có rất nhiều bí ẩn đều không rõ.

‘Cũng không đúng, nghe nói các đại phái khi truyền dạy cho đệ tử có công với môn phái đều dùng võ học nguyên thư, mà tổ sư gia của bọn họ hiển nhiên không thể sống đến giờ này để ghi chép bí tịch, huống hồ cũng chỉ có bản chép tay đầu tiên mới có thể hóa thành nguyên thư mà thôi, nếu vậy…’

Mắt lộ tinh quang, Từ Hiền chợt nhớ lại Hứa phu nhân từng nói sau khi lĩnh ngộ nguyên thư, trình độ của môn võ công mà hắn mới học sẽ lập tức đạt tới cảnh giới Dung Hội Quán Thông, nhưng cảnh giới【Thất Diệp Phi Hoa】của Từ Hiền lúc này lại chỉ là Sơ Khuy Môn Kính.

Dựa vào dữ kiện này, Từ Hiền giống như đã đoán ra được nguyên nhân vì sao Thất Diệp Môn lại diệt vong.

‘Chế tạo nguyên thư, thánh thủ bậc này… Dù là Thất Diệp Tổ Sư hay là An Lăng tiền bối tìm ra phương pháp, khoan bàn đến nhân phẩm thế nào, nhưng tài năng của họ quả thực có thể xưng là quán tuyệt cổ kim, thiên hạ vô song.’

Từ Hiền thầm cảm khái, sau đó vẫn chưa vội chuyển hóa bí tịch thành Võ Đạo Tinh Hoa, bởi hắn muốn tìm cách khiến【Thất Diệp Phi Hoa】khôi phục lại thành nguyên thư.

‘Đặt trường hợp không phải hàng dùng một lần, lại giả định nó sở hữu cơ chế tiêu hao năng lượng để đạt được hiệu quả thần lâm kỳ cảnh, vậy hẳn phải có cách để sạc lại cho quyển bí kiếp.’

Từ Hiền đưa tay vuốt cằm, sau đó ngó tới chỗ chiếc rương nhỏ dùng để cất chứa bí tịch, bèn dùng mộc kiếm khều chiếc rương đó tới chỗ mình.

Lấy nguyệt quang thạch rọi vào, Từ Hiền lập tức nhận ra được thứ vật liệu làm nên phần đáy của chiếc rương là gì, bởi đó một loại vật liệu gỗ cực kì quen thuộc với hắn.

‘Có lẽ chỉ là trùng hợp, nhưng quả thật rất hợp lý, nạp năng lượng mà… Dù sao chẳng mất mát gì, ta cứ thử tạm một tháng, nếu không được lại chuyển hóa cũng chẳng sao.’

Vừa nghĩ đến đó,【Thiên Công Phường】thuận theo ý niệm mà xuất hiện trong tay Từ Hiền, sau đó tinh thần của hắn lập tức tiến vào bên trong, co chân chạy đến Chế Mộc Phường.Đến khi trở lại thực tại, trên tay Từ Hiền đã cầm theo một cái hộp nhỏ, sau lưng là một chiếc quan tài có hình dáng đơn giản, nhưng chất liệu làm nên lại không đơn giản chút nào.

‘Không biết hệ thống sẽ phán định thế nào?’ Vỗ nhẹ lên nắp quan tài, Từ Hiền giống như nghĩ đến chuyện gì thú vị, khóe miệng bất giác vểnh lên.

Từ Hiền trước tiên cho hai quyển bí tịch vào trong chiếc hộp Tụ Linh Mộc mà hắn mới làm, thu về không gian trữ vật, sau đó liền quay sang mở nắp quan tài.

Phành!

Đặt nắp quan tài qua một bên, Từ Hiền xoay người lại nhìn bộ xương khô, không cúi mình cũng không quỳ bái, sống lưng thẳng tắp, nét mặt nghiêm túc, trầm giọng mà rằng:

“An tiền bối, nếu như ngươi còn tại thế, Từ Hiền này tất lấy kiếm tương ngộ, khiến ngươi trả giá cho tội nghiệt của mình. Nhưng chuyện nào ra chuyện đó, cũng nhờ ngươi mà ta học được võ công cao thâm, ân huệ này Từ Hiền vĩnh viễn ghi nhớ, cho nên cũng có quà trả lễ cho ngươi, tin rằng ngươi sẽ thích.”

Vừa dứt lời, hắn liền bước lại gần bộ xương khô, cũng không ngại ghê tởm mà đưa tay chạm vào, sau đó lấy nội lực trong người mình phủ lên bộ xương một tầng chân khí, dựa vào đấy mà giữ cho khung xương được nguyên vẹn, cuối cùng đưa bộ xương khô vào trong quan tài một cách hết sức cẩn thận.

Cạch!

Nhẹ nhàng đóng lại nắp quan tài, đẩy nó sát lại chỗ vách tường bên phải, Từ Hiền lúc này mới để tâm đến dòng chữ được viết bằng máu trên đó.

“KHÔNG PHẢI RỒNG MUỐN GIẾT NGƯỜI, LÀ TRỜI MUỐN GIẾT NGƯỜI”

‘Không phải rồng, là trời… An tiền bối, hết bản đồ kho báu lại đến câu đố khó hiểu, ta rốt cuộc nên nói ngươi ham chơi hay là thích tỏ vẻ huyền bí đây?’

Lắc đầu thở dài, Từ Hiền chỉ có thể để dòng chữ máu này phủ bụi trong biển ký ức của mình.

Đảo mắt một vòng mật thất, nơi đây có lẽ không còn bí mật gì để hắn có thể tìm kiếm, Từ Hiền cho rằng mình nên chuyển sang hoàn thành nhiệm vụ đào khoáng kia rồi.Giơ viên đá trong tay lên cao, Từ Hiền vốn định phóng người lên gỡ khối【Lưu Âm Thạch】ở trên trần xuống, nhưng một vệt phản quang xẹt qua mắt khiến hắn phải tạm gác ý định đó lại.

Nguyệt quang thạch đưa qua đưa lại, Từ Hiền chợt phát hiện ánh sáng phản chiếu không ngờ lại xuất phát từ chỗ cái bồ đoàn mà bộ xương khô ngồi lên.

Gặp vậy, Từ Hiền bèn bước đến chỗ cái bồ đoàn, thông qua những vết rách, vết thủng mà hắn nhìn thấy được giống như có thứ gì đó làm bằng kim loại giấu bên trong nó.

Chủy thủ tuột xuống tay, hắn nhẹ nhàng vạch một đường giữa cái bồ đoàn, chỉ bung tung tóe, để lộ một đống Thất Diệp Phi Hoa màu trắng bạc.

Nguyệt quang thạch rọi qua, Từ Hiền đếm được có hết thảy mười đóa phi hoa xếp thành một vòng tròn, đóa nào đóa nấy sáng bóng như gương, dù là một chút gỉ sét cũng không có.

“Bảo bối!” Từ Hiền hai mắt sáng ngời, khi dùng【Hiệp Đạo Thiên Nhãn】giám định, hắn lập tức phát hiện mười cái Thất Diệp Phi Hoa này đang tỏa hào quang màu xanh lục bích, theo hệ thống bình xét thì đây chính là màu sắc của vật phẩm Hi Hữu.

‘Phẩm chất này… Xem ra phải chờ rất lâu nữa ta mới cần tự tay chế tạo Thất Diệp Phi Hoa.’ Từ Hiền mở cờ trong bụng, nghề【Thợ Rèn】của hắn bây giờ chỉ có thể chế tác được vật phẩm Phổ Thông mà thôi, cho nên mười cái Thất Diệp Phi Hoa phẩm chất Hi Hữu trong khoảng thời gian này quả thật có thể xem là bảo bối.

Nghĩ tới thủ pháp cách không thu hồi phi hoa mà mình vừa mới học được, Từ Hiền giữ khoảng cách năm thước với cái bồ đoàn, tay trái duỗi về phía trước, chân khí trong kinh mạch vận hành theo một quỹ tích hết sức đặc biệt, nơi lòng bàn tay chợt xuất hiện một vòng xoáy vô hình.

Leng keng! Leng keng!

Vòng xoáy này không hề sinh ra gió, đến cả không khí xung quanh đều chẳng hề bị nó ảnh hưởng, chỉ có mười đóa Thất Diệp Phi Hoa trên bồ đoàn chợt run lên bần bật, sau đó trong chớp mắt hóa thành một dải sáng màu bạc, tụ hết lại trong lòng bàn tay của Từ Hiền, xếp thành một đóa hoa bảy cánh khá dày.

Lạnh còn hơn băng, đây là cảm giác duy nhất của Từ Hiền khi cầm lấy Thất Diệp Phi Hoa, xem ra đó chính là đặc tính của thứ vật liệu rèn nên món ám khí này.

Đúng lúc này, khối【Lưu Âm Thạch】tưởng chừng đã bặt tiếng lại một lần nữa truyền ra âm thanh, mở đầu vẫn là tiếng cười đầy khả ố của An Lăng.

“Khặc khặc khặc! Nhân phẩm không tệ, hoặc cũng có thể nói là ngươi rất cẩn thận nha, tiểu tử! Nếu mà vừa rồi ngươi dám đập phá di thể của lão tử, vậy không cần ngươi thi triển thủ pháp thu hồi, đám tiểu bảo bối của ta cũng sẽ tự tìm đến ngươi. Thế nào hả, nghe xong có phải sợ đến tè ra quần không? Khửa khửa…”

Từ Hiền mặt không biểu tình, ngẩng đầu nhìn lên, xem ra【Lưu Âm Thạch】bị An Lăng cải tiến còn nhiều hơn những gì hắn nghĩ.

“Thôi nhé tiểu tử, An tiền bối nhà ngươi thật sự ngậm miệng lại đây. À mà phải rồi, nói cho ngươi biết, thật ra chìa khóa mới là bản đồ, còn bản đồ chính là chìa khóa. Lão tử câm đây, hô hô hô…”

Rắc! Loảng xoảng!

Tiếng cười ngưng bặt, khối【Lưu Âm Thạch】cũng theo đó rơi xuống đất vỡ tan tành, cũng đánh vỡ ý đồ lấy nó đút túi của Từ Hiền.

‘Chìa khóa là bản đồ, bản đồ là chìa khóa… An tiền bối, ngươi càng nói lại càng khiến ta giảm đi hứng thú với mật tịch trấn phái của Thất Diệp Môn đấy.’

Từ Hiền khe khẽ thở dài, hắn quyết định chuyện tiếp theo mình phải làm là vung cuốc xóa đi ám ảm về An Lăng trong đầu.

Vậy nên ở bước đầu tiên, Từ Hiền cần trở lại Luyện Thiết Phòng để tạo ra một cây cuốc chim.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau