HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 196 - Chương 200

Chương 196: Từ tiên sinh là kẻ đào mỏ

Đạt được toàn thư của【Sát Lục Thần Đồ】từ tấm da trên người La Sinh, Từ Hiền tuy khinh thường học võ công trong đó nhưng cũng không trở ngại việc hắn duyệt đọc nội dung thần đồ để tìm cách khắc chế Sát Thần Môn.

Hoặc có thể nói chính xác hơn là Sát Đồng, bởi theo cái cách mà Từ Hiền vừa làm gỏi Dương Văn Quảng ban nãy, trừ khi là La Sinh sống lại, bằng không thì đám tàn dư của Sát Thần Môn chẳng phải vấn đề gì quá to tát với hắn.

Trong người Từ Hiền không có Sát Lục Khí, nên dù biết đủ loại bí pháp thì hắn vẫn không thể điều khiển được Sát Đồng, nhưng để gây tổn hại cho nó thì quả thật không có gì khó.

Và chỉ cần chớp được thời cơ, hắn muốn tiêu diệt Sát Đồng cũng là chuyện khả thi.

Tiếp Thiên Vân Đào, Tinh Hà Dục Chuyển vừa bị Sát Đồng phá giải, Từ Hiền liền đổi sang chiêu Mộ Vân Hợp Bích tấn công nó.

Hắn chồm người tới trước, kiếm trong tay lấy một quỹ tích vô cùng kỳ dị, chia thành ba đoạn biến hóa để xuất chiêu.

Đoạn thứ nhất, kiếm của hắn đâm tới ngực Sát Đồng, nhưng được nửa đường lại chuyển sang đoạn thứ hai, nhắm đến yết hầu.

Chờ lúc mũi kiếm chỉ còn cách nửa thước liền thấy máu, kiếm chiêu đột ngột thay đổi sang đoạn thứ ba, lấy một góc độ hết sức quỷ dị đâm đến mi tâm của mục tiêu, quả thật khiến người ta khó lòng phòng bị.

Nhưng đó là nhận định của hai tên Huyền Kiếm Vệ, còn đối với Sát Đồng mà nói, thủ đoạn này của Từ Hiền chỉ là trò trẻ con.

Dựa vào thứ thân pháp có tốc độ vượt xa tốc độ xuất kiếm của Từ Hiền, Sát Đồng trong chớp mắt đã hụp người xuống né khỏi chiêu Mộ Vân Hợp Bích này.

Hai cái chân ngắn chuyển động nhanh đến mức xuất hiện tàn ảnh, thân hình của nó bỗng chốc hóa thành một làn khói đen, nhoáng cái đã vòng đến sau lưng Từ Hiền.

Sát Đồng ngồi xổm xuống, trong cơn điện quang hỏa thạch, nó dùng đoản kiếm trong tay tặng cho Từ Hiền một phát Thiên Niên Sát.

Lông tơ dựng đứng, trán đổ mồ hôi lạnh, Từ Hiền quả thật bị độc thủ của Sát Đồng dọa điếng hồn, trong khoảnh khắc ấy hắn đã vượt qua giới hạn tốc độ của bản thân, thuận theo tư thế chồm người mà lộn một vòng về phía trước, né được đòn hiểm chiêu này của nó.

Hai chân vừa chạm đất, cảm nhận được kình phong ập tới sau lưng, dù suýt nữa thì phải hát “hoa cúc tàn, bi thương trải đầy sàn” nhưng Từ Hiền vẫn chẳng hề nao núng, cả thân mình xoay ngang nửa vòng rồi lập tức ngã người ra sau, vừa tránh được cú đâm nhắm vào hông mình từ Sát Đồng, vừa trả lại cho nó một chiêu Xuy Mai Địch Oán.

Lạc nhật dung kim, mộ vân hợp bích, nhân tại hà xứ?

Nhiễm liễu yên nùng, xuy mai địch oán, xuân ý tri kỷ hứa?

Ánh chiều tà như hoàng kim nóng chảy, chạng vạng mây bỗng hợp lại thành trăng, ta lại đang ở nơi nào?

Cành liễu thấm đẫm sắc khói nồng, ai thổi Mai Hoa Lạc, tiếng sáo nghe ai oán, xuân ý liệu còn được mấy hôm?

Một chiêu Xuy Mai Địch Oán nối tiếp một chiêu Mộ Vân Hợp Bích, kiếm khí trước đó chưa tan, nay lại phối hợp cùng một kiếm này của Từ Hiền để tấn công địch nhân, binh chia hai đường, cùng chém xuống tay trái tay phải của Sát Đồng.

Sát Đồng vốn dĩ có thể dễ dàng tránh đi, nhưng đúng lúc này, Từ Hiền bất chợt ngưng lại việc thổi sáo, thay vào đó lại lẩm nhẩm một câu chú ngữ mà hắn đã chuẩn bị từ lâu.

Khói đen vừa bốc lên đã biến mất, chân trái của Sát Đồng vừa nhấc lên nửa đường liền cứng lại, đoản kiếm trong tay cũng không kịp vung ra đỡ đòn, trong khoảnh khắc này, Sát Đồng đánh mất đi ưu thế tốc độ của mình, trở thành bia nhắm sống trước hai luồng kiếm khí mỏng manh nhưng vô cùng sắc bén của Từ Hiền.

Bịch! Bịch!

Leng keng!

Hàn quang lóe lên, máu không chảy ra, chỉ có hắc khí lượn lờ, hai cánh tay của Sát Đồng rơi trên đất, không còn thuộc về cơ thể của nó nữa.

Từ Hiền không dám đắc ý vong hình, bởi ngày nào chưa phế được năng lực di chuyển của nó thì ngày đó Sát Đồng vẫn còn nguy hiểm.Vậy nên thừa lúc Sát Đồng còn chưa hết bị chú ngữ ảnh hưởng, Hiệp khí trong Đan Điền lập tức chạy lên tay phải, theo các đầu ngón tay bám vào trên lưỡi kiếm, Từ Hiền xuất tiếp một chiêu Cô Quang Tự Chiếu, gọt mất hai chân của Sát Đồng.

Đúng lúc này, Lý Tự Thành cũng phi thân mà tới, trường côn quét ngang tạo thành kình phong thổi tung y phục của hắn, côn thế uy mãnh vô song, tựa như một con mãnh long quá giang đang gào thét đầy giận dữ, đánh bay hết thảy những thứ dám cản đường mình.

Tứ chi của Sát Đồng bị cuồng phong thổi văng lên cao, nó lúc này đã thoát khỏi ảnh hưởng của chú ngữ nhưng khổ nỗi muốn lết cũng không được, chỉ có thể nằm im chịu trận, hứng trọn một thức Bình Địa Long Phi của Lý Tự Thành.

OÀNH!

Khói đen phọt ra ngoài, dù có Sát Lục khí hộ thể, phần lưng của Sát Đồng vẫn bị Lý Tự Thành đánh lõm vào trong nửa đoạn, đủ để thấy gã thiếu niên to xác kia sở hữu thứ sức mạnh kinh hồn đến mức nào.

Nhưng gã lại không có chút nào kiêu ngạo vì chuyện ấy, gặp Sát Đồng bị Từ Hiền gọt mất tứ chi, gã biết con quái vật này coi như đã phế, bây giờ có đánh chết nó thì cũng chẳng có gì để tự hào, trên mặt xuất hiện một chút hậm hực vì cướp quái không thành.

Từ Hiền mặc kệ tên đồ đệ nhà mình tự hào hay không tự hào, như một hình phạt cho việc gã không chịu nghe lời, hắn chỉ vào các phần thân xác của Sát Đồng và nói với gã rằng: “Tự Thành, đập chúng nó cho ra bã thì thôi.”

Mất đi chủ nhân thì Sát Đồng không thể tái sinh, nhưng Từ Hiền vì cẩn thận nên vẫn muốn nghiền nó thành tro mới chịu an tâm.

“Vâng, tiên sinh.” Được tiên sinh giao phó trách nhiệm, Lý Tự Thành chỉ có thể nghe theo, mười thành công lực đủ mười thành, gã liên tục vung hơn trăm côn đập xuống đầu, mình, tay, chân của Sát Đồng.

Hai mắt gã trợn to, mặt mũi đỏ bừng, trông như có thù oán mấy trăm đời với con quái vật này vậy.

Lúc này thì sư huynh đệ Trần Liên Thành và Chu Hồng đã niệm xong bài Tâm Kinh, thấy đại cuộc đã định, họ và hai tên Huyền Kiếm Vệ cùng nhau chạy tới hội hợp với Từ Hiền.

Thương Long Quy Hải!

Thương Long Quy Hải!

Thương Long Quy Hải!
Thấy cảnh Lý Tự Thành vung côn đập đất như giã chày vào cối, nghe âm thanh phành phành phành liên tục đánh vào màn nhĩ, Chu Hồng chợt sinh ra vài phần sợ hãi trước vị thiếu niên to xác bằng tuổi mình, dùng vẻ mặt e dè hỏi Từ Hiền: “Từ đại ca, vị đồ đệ này của ngươi… đang làm gì thế?”

Từ Hiền thu kiếm vào trong tay áo, bắt gặp nét mặt của gã, hắn bèn cười khẽ đáp lại: “Diệt cỏ tận gốc.”

Chu Hồng nghe vậy liền nhớ tới những tin tức về Sát Thần Môn mà sư huynh đã nói với gã, ồ một tiếng tỏ vẻ đã hiểu. Nhưng hiểu thì hiểu, bộ dạng hung bạo của Lý Tự Thành lúc này vẫn khiến gã cảm thấy kinh khủng vô cùng, chỉ có thể ôm thái độ kính nhi viễn chi.

Trương kiếm vệ cũng có thái độ giống như Chu Hồng, sau lần giao thủ ngắn ngủi vừa rồi, tưởng tượng tới cảnh Lý Tự Thành cũng có thể xử trí mình như cách mà gã đang giải quyết Sát Đồng lúc này, hắn chỉ cảm thấy da gà nổi lên khắp người, sống lưng lạnh toát.

Rùng mình một cái, Trương kiếm vệ vội xua tan đi hình ảnh khủng bố trong đầu, chắp kiếm vái Từ Hiền mà rằng: “Từ tiên sinh, nếu không có sự xuất hiện của ngươi, e rằng hai người bọn ta cùng với Trần thiếu hiệp, Chu thiếu hiệp đều phải bỏ mạng nơi đây. Đại ân đại đức quả thật không cách nào nói hết!”

Lý kiếm vệ và Trần Liên Thành cũng chắp kiếm lên bái, Chu Hồng thấy ba người họ đều hành lễ rồi mới luống cuống học theo, không cầm ngược mà lại cầm thuận chuôi kiếm, trông giống như đang lấy kiếm làm nhang để cúng bái Từ Hiền.

Ý cười hiện lên trong mắt Từ Hiền, hắn chợt cảm thấy thiếu niên này cũng thật thú vị, hẳn là ở Nga My có không ít người thích trêu chọc gã.

Nhưng đó chỉ là ý nghĩ trong nhất niệm mà thôi, chuyển ánh mắt đến ba người còn lại, Từ Hiền lập tức cười nhạt một tiếng mà rằng:

“Nào có ân đức gì, các vị chớ nên cung kính như thế, Từ Hiền này thật không dám nhận lấy. Ác đồ gây hại nhân gian, người người đều có nghĩa vụ tru diệt, tại hạ cũng chỉ làm chuyện trong phận sự, quả thật không đáng gọi là ân đức.”

Bọn Chu Hồng cũng không cúi lâu, nghe hắn nói xong liền ngẩng đầu lên. Thấy vẻ mặt hắn thản nhiên như không, ánh mắt thanh minh sáng láng, Lý kiếm vệ lập tức hiểu được những lời Từ Hiền mới nói đúng là chân tâm thực ý, bèn cất giọng than thở:

“Đức độ bậc này, Từ tiên sinh không những là kỳ tài võ đạo, mà còn là hạng người cao khiết vậy!”

Những người còn lại cũng gật đầu bảo “lời này chí phải”, còn Từ Hiền thì lại là một phen lắc đầu bảo rằng “không dám nhận, không dám nhận”.

Nhưng khen ngợi, nịnh hót suông như vậy quả thật không có nghĩa lý gì, vậy nên Trần Liên Thành mới đề nghị với hắn rằng:

“Từ tiên sinh, ngươi làm người khiêm tốn, thi ân bất cầu báo, nhưng bọn ta cũng không thể làm kẻ vong ân bội nghĩa được. Chi bằng thế này, mời ngươi và quý đồ cùng theo ta đến gặp sư trưởng, có sự chứng kiến của trưởng bối, ta và sư đệ lại chính thức cảm tạ ân cứu mạng của ngươi, hẳn cũng thành một phen giai thoại, nếu truyền đi ắt được giang hồ tán tụng, ngươi thấy vậy có được chăng?”

Cái gọi là “chính thức cảm tạ” tất nhiên sẽ không chỉ là cảm ơn suông mà còn dính dáng đến vật chất, mà dựa vào độ giàu có của Nga My thì chỉ cần Từ Hiền gật đầu, không gian trữ vật của hắn bảo đảm sẽ mập lên trông thấy.

Đó là còn chưa kể đến danh vọng mà Từ Hiền có thể đạt được thông qua chuyện này.

Võ đạo kỳ tài vượt cấp giết địch, tiêu diệt Sát Đồng, giải cứu môn hạ Nga My, dựa vào những dữ kiện này lại thêm địa vị của Nga My trên giang hồ, ắt hẳn chẳng mất mấy hôm là Từ Hiền có thể tự xưng danh nhân võ lâm, ngôi sao mới của ngày mai.

Nhưng đó hoàn toàn không phải điều hắn muốn.

Nụ cười chợt tắt, Từ Hiền xụ mặt, âm thanh đột nhiên trầm xuống: “Trần huynh chẳng lẽ nghĩ Từ Hiền này cần giang hồ tán tụng hay sao? Cần ngươi mời trưởng bối làm chứng hay sao?”

Phất tay áo một cái, Từ Hiền quay lưng lại với bọn Trần Liên Thành, giọng điệu lạnh lùng: “Tại hạ chỉ nói một lần này thôi, nếu các vị còn muốn nhắc tới cảm ân, cảm tạ gì đó, vậy chúng ta coi như không quen biết, chỉ trách họ Từ này không xứng kết giao với các ngươi vậy.”

Cơn giận dữ của Từ Hiền có vài phần là thật, kẻ khác lúc nào cũng muốn vang danh thiên hạ nhưng hắn thì không, bởi hắn còn chưa muốn chết nhanh như vậy.

Người sợ nổi danh heo sợ mập, trước khi con heo thành tinh, Từ Hiền chỉ có ý định làm một tên giang hồ tiểu tốt.

Trần Liên Thành lại muốn giúp hắn nổi danh, mặc dù chỉ là ý tốt, nhưng chẳng phải trong lúc vô tình cũng đẩy hắn vào chỗ chết hay sao?

Chương 197: Từ tiên sinh là kẻ đào mỏ

Giả đò oán giận một phen, giọng điệu của Từ Hiền chẳng mấy chốc cũng hòa hoãn trở lại: “Chuyện ân đức xin chớ nhắc lại. Đến cả việc tại hạ diệt sát kẻ này…”

Hắn chỉ vào thi thể của Dương Văn Quảng, sau đó lại trỏ đến đống bùi nhùi dưới côn Lý Tự Thành: “…và nó, cũng xin bốn vị chớ truyền đi cho.”

Người ta lăn lộn giang hồ là vì cái gì? Chẳng phải cũng vì hai chữ danh lợi, vì có thể nổi bật hơn người, vì sự sùng bái, mến mộ của kẻ khác hay sao.

Từ Hiền bảo không cần đền đáp ân đức, người khác nghe vào còn có thể nghĩ là giả tạo, nhưng đến cả chuyện hành hiệp trừ ác cũng không nguyện để lộ ra ngoài, bọn Trần Liên Thành ngoại trừ “hạng chí nhân coi danh lợi như mây khói” ra thì chẳng còn biết lấy gì khác để hình dung hắn, trong mắt tràn đầy sự khâm phục và kính nể, tự nhận mình không sánh được.

Trần Liên Thành nhìn bóng lưng của Từ Hiền, bỗng nghiêm nghị gật đầu một cái, khom người lễ bái, trầm giọng bảo rằng: “Là Trần Liên Thành ta người trần mắt thịt, không thấy được cái chí cao xa của bậc thế ngoại như Từ tiên sinh, vô tình lấy thứ tục vật phàm nhân ra để làm nhục ngươi, quả thật xấu hổ quá thay!”

Sau đó liền không nhắc gì đến chuyện cảm tạ ân đức nữa, lấy từ trong người ra một cái mộc bài có tạo hình tương tự như chuôi kiếm của mình, vẻ mặt nghiêm túc dùng hai tay đưa nó về phía Từ Hiền, đoạn lại nói:

“Ở đây ta có một cái Bạch Viên Lệnh, Từ tiên sinh nếu có ghé ngang phân đà bổn phái cũng có thể trình ra, tất được môn hạ bổn phái đối xử như thượng khách. Dù là ở địa bàn Võ Lâm Minh, Bạch Viên Lệnh cũng có thể giúp ngươi được chút tiện lợi.”

Nói tới đây, không để cho Từ Hiền có cơ hội từ chối, Trần Liên Thành trịnh trọng mà rằng: “Từ tiên sinh, vật này ta tặng ngươi, không phải vì báo đáp ân cứu mạng, mà là vì muốn cùng ngươi kết giao bằng hữu, nghĩ rằng nó có thể giúp cho bằng hữu của ta bớt được một chút phiền hà, chỉ thế mà thôi. Nếu ngươi mà không chịu nhận, vậy tức là khinh thường Trần Liên Thành này vậy!”

Thấy hắn dùng chiêu gậy ông đập lưng ông mà nói ra những lời này, Từ Hiền chỉ có thể dở khóc dở cười, quay lưng lại nhìn Trần Liên Thành một cái thật sâu, tựa như nhìn thấy đối thủ khó nhằn.

Gặp người sau cũng không hề chớp mắt đối nhãn với mình, hắn chợt cười nhạt một tiếng, cũng dùng hai tay nhận lấy Bạch Viên Lệnh từ đối phương, nhẹ giọng đáp rằng: “Trần huynh đã nói đến thế, tại hạ cung kính không bằng tuân mệnh, chỉ có thể nhận lấy hảo ý của ngươi vậy.”

Chu Hồng thấy thế bèn học theo sư huynh nhà mình, gã lấy cái hộp chứa Thanh Ngưu Dưỡng Khí Hoàn ra, trong đấy vẫn còn hai viên, đưa cả cái hộp cho Từ Hiền rồi nói:

“Từ, Từ đại ca, Chu Hồng cũng muốn cùng ngươi kết giao, kết giao bằng hữu. Ở đây ta có hai viên bảo dược muốn tặng cho ngươi, không… không phải vì đền đáp ân đức, chỉ là muốn để bằng hữu của ta có, có vật để phòng thân.”

“Được, được, ta nhận còn không được sao.” Từ Hiền thấy gã lắp ba lắp bắp cũng tội, chỉ đành mặt dày mày dạn nhận lấy. Hai viên Thanh Ngưu Dưỡng Khí Hoàn, vừa hay hắn và Lý Tự Thành mỗi người một viên.

‘Ân nghĩa gì đó xin chớ nhắc đến, danh tiếng gì đó xin đừng nói lại, trả tiền là được rồi.’ Ý nghĩ như vầy chắc chắn không phải của vị Từ tiên sinh bản tính cao khiết, coi danh lợi như mây khói đâu.

Quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo, hết lệnh bài môn phái rồi đến đan dược bảo mệnh, Từ Hiền cũng biết đủ, thế là bèn trầm giọng nói với hai tên Huyền Kiếm Vệ rằng: “Hai vị cũng chớ có lấy danh nghĩa kết giao bằng hữu ra bắt cóc ta.”

Gặp hắn chặn họng mình trước, Trương kiếm vệ và Lý kiếm vệ chỉ im lặng gật đầu chấp nhận.

Bởi lẽ họ cũng không có bảo bối gì để lấy ra, đồ trên người đều thuộc sở hữu của Thiên Tử Huyền Kiếm Phủ, nói là thuộc về mình cũng chỉ có mấy đồng bạc vụn mà thôi.

Thế là lão Trương liền chắp tay lên nói rằng: “Từ tiên sinh chớ lo, ta và lão Lý vốn cũng muốn học theo Trần thiếu hiệp và Chu thiếu hiệp, khổ nỗi trên thân ngoại trừ cái mạng quèn này thì không có gì đáng giá, kể ra cũng hổ thẹn.”

Lý kiếm vệ cũng gật đầu phụ họa.

Từ Hiền nghe vậy, lập tức lắc đầu nói rằng: “Bước ra giang hồ, kết giao bằng hữu quan trọng nhất là ở tấm lòng, không ở vật chất. Chỉ cần có một mảnh chân tâm thì còn đáng giá hơn vạn lượng vàng, cớ gì lại cho đó là hổ thẹn?”

Vừa dứt lời, hắn liền bất động thanh sắc cho Bạch Viên Lệnh và Thanh Ngưu Dưỡng Khí Hoàn vào trong ống tay áo.

Không để ý đến hành động này, Trương kiếm vệ nghe hắn nói xong liền gật gù liên tục, cho là lời hay.

Cả hắn và lão Lý bỗng nhớ lại cảnh tượng Từ Hiền nhận lễ vật từ Trần Liên Thành và Chu Hồng mới nãy, nhất thời không biết có nên xin Từ Hiền cho bọn họ dùng tấm lòng của mình đổi lấy mấy thứ đó hay không, dù gì cũng đáng giá hơn vạn lượng vàng, hẳn là thừa sức trao đổi Thanh Ngưu Dưỡng Khí Hoàn.

Đúng lúc này, tiếng phành phành do Lý Tự Thành tạo ra bỗng bặt đi, sau một thức Thương Long Quy Hải không biết là lần thứ năm mươi hay sáu mươi của mình, thân thể của Sát Đồng đã bị gã giã thành bột phấn, tử trạng thê thảm không thua gì con Sát Đồng bị Hứa phu nhân lấy kiếm khí hủy diệt vào đêm giao thừa.
“Tiên sinh, đệ tử đã hoàn thành nhiệm vụ, đảm bảo ma vật chết đến không thể chết thêm.”

Lý Tự Thành mặt đầy nghiêm túc báo cáo với Từ Hiền, sau đó liền xé lấy một mảnh y phục của Dương Văn Quảng để lau chùi thanh thiết côn của mình, được một lúc mới cảm thấy hài lòng, giắt nó trở lại sau lưng.

Kế tiếp, Lý Tự Thành lại bắt đầu lục soát thi thể của Dương đường chủ, không hề để ý đến ánh mắt dị dạng của hai tên Huyền Kiếm Vệ và hai vị đệ tử Nga My.

Từ Hiền cũng cảm thấy hết sức bình thường, người là do hắn giết, Lý Tự Thành thân làm đệ tử, giúp hắn soát thi tìm chiến lợi phẩm quả thật là chuyện thiên kinh địa nghĩa, không có gì đáng trách.

Trần Liên Thành dời tầm nhìn khỏi Lý Tự Thành, cũng thu hồi ánh mắt dị dạng của mình, nở nụ cười điềm nhiên mà rằng:

“Từ tiên sinh, gian tặc cũng trừ, ma vật cũng diệt, nếu ngươi không có chuyện khác cần làm, chi bằng cùng theo ta và sư đệ trở về quán trọ gặp sư trưởng, để người cũng có thể nhận thức được vị giang hồ anh kiệt như ngươi, sư huynh đệ chúng ta cũng có thêm nhiều thời gian lĩnh giáo, học hỏi tài năng của ngươi, làm sâu sắc tình hữu nghị, vậy có được chăng?”

Chu Hồng cực kì đồng ý với đề nghị này của sư huynh nhà mình, lập tức lộ vẻ mặt trông mong nhìn Từ Hiền, chờ đợi câu trả lời từ hắn.

Đáng tiếc, sự mong mỏi của gã không được đền đáp. Từ Hiền cho mấy món chiến lợi phẩm nhận được từ Lý Tự Thành vào không gian trữ vật, trên mặt hắn lộ vẻ tiếc nuối, lắc đầu một cái rồi nhẹ giọng từ chối:

“Thật có lỗi quá, tại hạ đúng là vẫn còn có việc khác cần làm, không thể theo Trần huynh và Chu Hồng tiểu huynh đệ gặp tiền bối của quý phái được, chỉ có thể hẹn lại lần sau vậy.”

Chu Hồng lập tức lộ vẻ mặt sốt sắng mà hỏi: “Từ đại ca ngươi còn có việc bận, lẽ nào là phát hiện tung tích khác của Sát Thần Môn hay sao? Nếu vậy ta cùng với sư huynh, Trương đại ca và Lý đại ca có thể hỗ trợ ngươi một tay!”

Có【Tầm Hung Kính】trong tay, Từ Hiền đúng là nắm rõ tung tích của đám tàn dư Sát Thần Môn, nhưng nghĩ tới nhiệm vụ bản thân mới nhận được khi nãy, hắn lắc đầu đáp rằng: “Hành tung của hung đồ, ta quả thực có biết. Nhưng chuyện ta muốn làm lúc này tạm thời không liên quan đến diệt sát bọn chúng.”

__________________________________________________________________

Nhiệm vụ nghề nghiệp: Ta Là Kẻ Đào Mỏ

Thợ Mỏ gà mờ Từ Tiên Hiệp vừa mới vào nghề, cần không ngừng rèn luyện để nâng cao tay nghề đào mỏ.
Yêu cầu: Đào được ít nhất 100 cân quặng thô trong hầm mỏ bỏ hoang.

Thù lao:

+ Lượng lớn thông thạo nghề【Thợ Mỏ】

+【Thiên Luyện Tinh Thiết】x10

*Chú: Đào được càng nhiều, thù lao nhiệm vụ càng cao.

(【Thiên Luyện Tinh Thiết】=>???. Nghề【Thợ Mỏ】thăng lên cấp độ 2)

__________________________________________________________________

Có thể nói đây là nhiệm vụ nghề nghiệp tân thủ tốt nhất mà Từ Hiền từng được nhận, có thể trực tiếp khiến nghề thăng cấp khi hoàn thành, trước nay chưa từng có tiền lệ như vậy.

‘Lẽ nào là vì ta đang ở trong hầm mỏ, nên hoàn cảnh môi trường cũng ảnh hưởng đến chất lượng nhiệm vụ?’ Từ Hiền cảm thấy đây có lẽ là cách giải thích xác đáng nhất.

Đương nhiên, để hoàn thành được nhiệm vụ này e rằng cũng không hề dễ dàng, bởi vì trữ lượng sản vật nơi đây sợ là chẳng còn bao nhiêu, nếu không nó đã chẳng bị bỏ hoang nhiều năm.

Nhưng Từ Hiền không hề lo lắng, hắn rất tự tin vào bản thân mình, hoặc nói chính xác hơn là tự tin vào năng lực của hệ thống.

Giống như nghĩ đến chuyện gì đó, Từ Hiền chợt phân một tia tinh thần nhìn vào trong không gian giữ vật, sau đó nói với bọn Chu Hồng rằng:

“Tuy rằng không thể phân thân truy lùng hung đồ, nhưng tại hạ nghĩ rằng chư vị hẳn rất sẵn lòng làm việc đó. Vừa hay lúc này tại hạ đang nắm giữ hành tung của một tên, không biết Trần huynh, Chu Hồng và hai vị kiếm vệ đại nhân có muốn biết hay không?”

Không để Trần Liên Thành và hai tên Huyền Kiếm Vệ mở miệng, Chu Hồng đã giành đáp: “Đương nhiên muốn, đương nhiên muốn, bọn ta có mặt ở đây không phải còn vì diệt trừ ác nhân hay sao!”

Sau đó gã liền lộ vẻ mặt khó hiểu, lớn giọng hỏi Từ Hiền: “Cơ mà Từ đại ca, ngươi còn bận chuyện gì quan trọng đến nỗi cả việc trừ gian diệt ác cũng phải bỏ qua vậy hả?”

“Không phải đang ở trong hầm mỏ hay sao, vậy nên…”

Từ Hiền giẫm nhẹ lên đất một cái, miệng nở nụ cười, từ tốn đáp rằng: “…ta bận đào mỏ.”

Chu Hồng: “…”

Trần Liên Thành: “…”

Trương kiếm vệ: “…”

Lý kiếm vệ: “…”

~o0o~

Chương 198: Đệ tử luyện võ, tiên sinh thám mỏ

Sư huynh đệ Trần Liên Thành và hai tên Huyền Kiếm Vệ lên đường rời đi, mục tiêu kế tiếp của bọn họ chính là một nơi cách hầm mỏ ba mươi dặm về Tây, vị trí cụ thể thì đã có địa đồ đơn sơ do Từ Hiền chính tay vẽ ra.

Đối với việc Từ Hiền muốn ở lại chỗ này đào mỏ, cả bốn người đều chẳng cách nào lý giải, chỉ có thể than thở rằng kỳ nhân quả thật là kỳ nhân, có làm cũng phải làm chuyện dị sự chẳng giống ai trên đời.

Đương nhiên, trước khi đi thì Trần Liên Thành cũng có báo cho Từ Hiền biết vị trí quán trọ bọn họ đang ở tạm, mong rằng nếu Từ Hiền đào mỏ chán chê rồi thì có thể tới đó tìm họ, cùng nhau kết phường làm bậy… không đúng, phải là đồng tâm hiệp lực hành hiệp trượng nghĩa, cứu khốn phò nguy.

Thấy Từ Hiền gật đầu bảo rằng xong việc sẽ tới, bốn người Trần, Chu, Trương, Lý mới thỏa mãn rời đi. Khi được Từ Hiền hỏi có cần mình chỉ đường hay không, bởi ngõ ngách trong hầm mỏ cũng khá phức tạp thì Trương kiếm vệ lại từ chối, hắn bảo rằng đã để lại ký hiệu lúc vào hầm rồi, cho nên có thể dễ dàng tìm được đường ra.

Nghe đến đó, Từ Hiền chợt hồi tưởng lại những quãng đường mình đã đi qua trong hầm mỏ, chẳng hề phát hiện một dấu vết khả nghi nào, lập tức hiểu được hai tên Huyền Kiếm Vệ đã sử dụng thủ đoạn đặc thù nào đó của Thiên Tử Huyền Kiếm Phủ để làm dấu, thầm than một tiếng lợi hại.

Nếu bọn họ đã có thể tự tìm đường ra, Từ Hiền cũng không giả bộ khách khí làm gì, nói lời bảo trọng rồi đưa mắt nhìn họ chui vào đường hầm nhỏ do chính tay Lý Tự Thành đào ra.

Từ đầu chí cuối, bọn Trần Liên Thành không hề hỏi tại sao Từ Hiền có thể giấu kiếm trong tay áo, tại sao hắn lại biết được tung tích của hung đồ một cách rõ ràng như vậy, sư thừa của hắn là ai, môn phái chỗ nào, sao lại sở hữu nhiều võ công cao thâm như thế, còn cải tiến được【Toàn Chân Kiếm Pháp】của Toàn Chân Giáo, v.v…

Rất nhiều bí ẩn khiến người ta tò mò, nếu Từ Hiền chịu nói ra thì bọn họ không được lợi gì, còn nếu hắn không chịu nói thì lại khiến giao tình mới lập của hai bên sứt mẻ, vậy chi bằng không hỏi còn hơn, bọn Trần Liên Thành đều nghĩ như vậy.

Ngoại trừ Chu Hồng, gã thiếu niên này đơn giản là không nghĩ gì cả, mấy thứ mà sư huynh và hai vị kiếm vệ đại ca cho là bí ẩn đáng tò mò, gã lại cảm thấy hết sức bình thường.

Này là do Chu Hồng còn chưa được trải đời nhiều, chờ qua mấy năm, nghĩ lại những thứ mà Từ Hiền thể hiện ngày hôm nay, gã ắt phải cảm thán bản thân của ngày xưa quá ngây thơ.

Bốn người rời đi, Lý kiếm vệ đi ở sau cùng, nhìn thân ảnh của hắn cuối cùng cũng biến mất, Từ Hiền bèn lấy lọ muối hóa thi mà A Nhị bếp trưởng tặng ra, rắc một nhúm nhỏ lên thi thể của Dương Văn Quảng.

Chọn một chỗ tạm cho là sạch sẽ ngồi xuống, Từ Hiền lập tức tiến vào trạng thái Tọa Vong để khôi phục nội lực, thể lực.

Lý Tự Thành thấy vậy cũng học theo, màn giã chày vừa rồi lấy đi của gã khá nhiều nội lực, trữ lượng chân khí trong Đan Điền chỉ còn lại chưa tới một phần năm.

Bầu không khí trong hầm mỏ lập tức trở nên tĩnh lặng, ngoại trừ âm thanh tanh tách phát ra từ những bó đuốc trên vách thì đến cả tiếng thở cũng không có.

Chừng nửa canh giờ sau, sư đồ Từ Hiền lần lượt mở mắt, không hẹn mà cùng thở ra một ngụm trọc khí, khí sắc hồng hào tươi tỉnh, tinh thần xán lạn phơi phới.

“Tiên sinh, giờ đệ tử nên làm gì?” Lý Tự Thành vừa hỏi vừa xắn tay áo lên như sắp đánh nhau tới nơi.

Từ Hiền thấy vậy bèn hỏi: “Ngươi làm gì đấy?”

Lý Tự Thành tỉnh như ruồi đáp rằng: “Tiên sinh chẳng phải bảo muốn đào mỏ sao? Tự Thành đương nhiên phải giúp người một tay rồi.”

Từ Hiền tặc lưỡi một cái, lắc đầu nói rằng: “Đào mỏ đối với ta mà nói cũng như đang luyện võ vậy, chỉ có thể tự mình ra sức, làm sao mà nhờ tới ai?”

Đoạn lại xua tay mà nói: “Vậy nên ngươi không giúp được đâu. Hơn nữa tiên sinh cũng có bài tập giao cho ngươi đây Tự Thành.”

Lý Tự Thành nghe vậy liền cúi đầu ôm quyền, lớn giọng hô to: “Đệ tử sẵn sàng chờ nghe người dạy dỗ!”Từ Hiền ừm một tiếng, tỏ vẻ hài lòng trước thái độ của gã, trầm giọng bảo rằng: “Ta muốn dạo qua hầm mỏ này một vòng để tìm chỗ đào, ngươi cứ ở đây luyện tập【Toàn Phong Tảo Diệp Thoái Pháp】cho thành thạo, nếu mà cảm thấy đói…”

Nói đến đây, Từ Hiền bỗng thò vào trong tay áo lấy【Thực Thần Tiểu Táo】ra ngoài.

Đảo mắt nhìn quanh, hắn tiện tay nhặt mấy hòn đá ở gần chỗ mình bỏ vào trong nồi, chờ đến lúc thỏa mãn được nhu cầu nguyên liệu của hai cái Tam Thiên Bao liền dừng tay, sau đó đóng nắp nồi lại, mặc niệm một tiếng “nấu”.

‘Trong đá thế mà có nhiều chất dinh dưỡng như vậy, quả nhiên là có nồi thần sỏi đá cũng thành cơm, cổ nhân không lừa ta.’

Bỏ qua ý nghĩ nhảm nhí trong đầu mình, Từ Hiền chỉ vào cái đầu rồng ở quai cầm bên phải, dặn dò gã đệ tử rằng: “Chừng nào thấy miệng rồng mở ra, tức là bánh bao đã chín. Ngươi có thể lấy ăn lúc nào cũng được, rõ rồi chứ?”

“Rõ, thưa tiên sinh!”

Thấy Lý Tự Thành nghiêm túc đáp lại, Từ Hiền bèn gật đầu bảo một tiếng “được”, sau đó liền để gã đệ tử khai môn nhà mình ở lại chỗ này luyện tập thoái pháp, bản thân thì tiến đến chỗ mật thất mà Sát Đồng chui ra, bắt đầu tìm kiếm bí ẩn của căn hầm mỏ này.

Nơi đây không thuộc vùng biên giới Đông Nam Giả Châu, vốn không phải địa bàn hoạt động của Sát Thần Môn, vậy nên cũng chưa chắc là cứ điểm do bọn chúng thiết lập từ trước, thế mà tồn tại cơ quan môn, rất có khả năng không phải một hầm mỏ bỏ hoang thông thường.

Khoan hãy nói đến hai vị đệ tử Nga My Nam Tông, Từ Hiền chẳng tin là hai tên Huyền Kiếm Vệ không nhận ra được điều này. Nếu đã nhận ra mà lại chấp nhận rời đi một cách quyết đoán như thế, vậy thì có ba trường hợp có thể xảy ra:

Một là hai người ấy biết rõ hầm mỏ này không có giá trị gì, hai là muốn báo ân cho Từ Hiền nên quyết định mặc kệ bí mật nơi đây, ba thì là vì cảm thấy võ lực không sánh bằng hắn, cho nên chỉ có thể nhịn đau từ bỏ lợi ích.

Nếu như là trường hợp thứ ba…
Từ Hiền đạp chân vào trong hốc tối, ánh mắt lạnh nhạt không chút cảm tình, trong đầu thầm nghĩ: ‘Nếu là như vậy, ta không cần các ngươi nhớ ân, chỉ mong các ngươi đừng báo oán là được. Mồm miệng, tốt nhất là nên kín kẽ một chút.’

Hắn vừa tự nhủ vừa hồi tưởng lại hai luồng Thiện Ác khí sau đầu Lý kiếm vệ và Trương kiếm vệ, Thiện không nhiều mà Ác cũng không ít, trạng thái cân bằng giống với phần lớn người trong thiên hạ, dễ dàng ngã về phía hắc ám nếu gặp được lợi ích đủ lớn.

Cái gọi là giang hồ hảo hữu, đại ân cứu mạng gì đó nhiều khi chẳng đáng một đồng, một quyển bí tịch Thượng Thừa có thể dễ dàng biến ân nhân thành cừu nhân, sư huynh đệ đồng môn trở thành kẻ thù không đội trời chung.

Xua đi ý nghĩ có phần u ám trong đầu, Từ Hiền bắt đầu quan sát kỹ nơi hắn vừa mới bước vào, sau đó lập tức nhận ra trước mặt mình vẫn còn một lối đi khá dài, dẫn đến nơi sâu hơn của hầm mỏ, chỗ cơ quan này chỉ xem như một cái cửa chắn mà thôi, chưa phải là mật thất gì hết.

Nhìn thấy bên tay trái mình có một phần đá hình tròn gồ ra, trông như một cái núm xoay, Từ Hiền liền đưa tay nắm lấy nó, dùng lực xoay về bên trái thử xem sao.

Núm xoay không nhúc nhích, hắn lập tức vặn nó về bên phải, thế là lại được, cánh cửa đá sau lưng hắn chậm rãi khép lại.

Từ Hiền thấy vậy lại vặn núm xoay làm cho cửa mở ra, quả nhiên thấy được gương mặt lo lắng của Lý Tự Thành. Báo với gã một tiếng rằng bản thân mình không có chuyện gì, Từ Hiền lập tức mất đi hứng thú với cơ quan môn, bắt đầu tiến lên khám phá đoạn đường trước mặt.

Ánh mắt của hắn lúc này so với trước khi kích hoạt nghề【Thợ Mỏ】quả thật có không ít chênh lệch.

Trước đó thì nhìn đá chỉ là đá, còn bây giờ thì lại khác, Từ Hiền có thể nhìn ra được một vài tính chất trên các bề mặt đá mà hắn nhìn thấy, xác định một cách đại khái về số năm mà chúng hình thành, đã trải qua những biến đổi gì, qua đó phần nào dự đoán được chủng loại và số lượng khoáng vật ẩn mình bên dưới.

‘Thiên địa vốn vẫn vậy, chỉ là khi người ta hiểu được càng nhiều tri thức, thế giới trong mắt họ lại càng mới mẻ, càng xa lạ.’

Từ Hiền mới là【Thợ Mỏ】cấp một, muốn xác định xem một chỗ nào đó có quặng để khai thác hay không thì hắn cần mất không ít thời gian, chưa thể đạt đến mức độ chỉ cần liếc qua là biết chỗ nào có vàng, bạc, chỗ nào có sắt, đồng.

Nhiệm vụ “Ta Là Kẻ Đào Mỏ” không có giới hạn thời gian, vậy nên Từ Hiền cũng không vội tìm chỗ vung cuốc, hắn lúc này càng hứng thú hơn với chuyện nghiên cứu bí mật của hầm mỏ.

Chậm rãi tiến về phía trước, Từ Hiền mắt nhìn bốn phương, tai nghe tám hướng, để ý kỹ từng chi tiết trên vách động, hắn không muốn bỏ sót bất cứ một cơ quan bí mật nào.

Nhưng đáng tiếc là dù chú tâm cỡ nào, Từ Hiền hoàn toàn không phát hiện được cơ quan gì mới lạ, chỉ tìm thấy một ngã rẽ nằm bên tay phải mà thôi, hơn nữa đó còn là một ngõ cụt dài chưa tới mười thước.

‘Quái lạ.’ Từ Hiền nhìn Đông nhìn Tây, nhìn trên nhìn dưới, không phát hiện chỗ nào khả nghi, ngoại trừ một cái trụ đá cao chỉ chừng một thước nằm ngay sát vách trước mặt.

Thân nó tròn không chút gồ ghề, bề mặt nhẵn mịn như được người ta cắt gọt tỉ mỉ, quả thật khả nghi đến không thể khả nghi hơn.

Có điều Từ Hiền đã thử xoay trái, xoay phải, kéo lên, đạp xuống đều chẳng thể khiến nó suy suyễn dù chỉ nửa li, tựa như cái trụ này vốn chính là một phần của mặt đất dưới chân hắn vậy.

Thử đủ cách không được, Từ Hiền trực tiếp ngồi lên trụ đá để suy nghĩ, hắn vuốt nhẹ cằm, ngước nhìn cái trần bằng phẳng trên đầu mình, trong mắt chợt lóe lên một vệt tinh quang.

‘Có lẽ như thế…’

Chương 199: Tiên sinh ôm cột xoay một vòng

Soạt!

Một con dao găm chợt tuột ra từ trong tay áo, Từ Hiền cầm ngược nó trong tay, nhún người một cái liền nhảy lên áp sát trần hang, kiếm khí tinh thuần truyền vào trong lưỡi dao, dễ dàng cắm nó ngập vào trong vách đá sát bên mình.

Hai chân đạp vào vách làm điểm tựa, một tay nắm chặt dao găm, Từ Hiền dễ dàng đu người giữa không trung, bắt đầu nghiên cứu cái trần hang ngay trên đầu mình.

Nếu là chừng một canh giờ trước, có lẽ Từ Hiền chỉ có thể bó tay bó chân, nhưng vào lúc này đây, dựa vào ánh mắt của một kẻ đào mỏ, Từ Hiền có thể nhận thấy được cái trần này có chỗ nào đó bất thường.

Điểm bất thường đầu tiên thì không cần ánh mắt của kẻ đào mỏ hắn cũng có thể nhìn ra, đó chính là nó quá bằng phẳng rồi, mặt dù trên bề mặt vẫn có chỗ gồ ghề, nhưng khi đưa tầm mắt lên gần ngang bằng với nó, Từ Hiền mới thấy ngoại trừ số ít những chỗ lồi ra hoặc lõm vào, nó chẳng khác gì một cái trần do người thợ tự mình đo đạc xây nên, hoàn toàn nằm song song với nền đất bên dưới.

Đưa tay quẹt đi một lớp tro bụi bám ở bên dưới, Từ Hiền áp sát mắt vào, nhìn rõ chân diện mục của bề mặt đá trên trần.

Hắn đưa ngón trỏ mơn trớn lên nó, sau đó lại dùng tay gõ mạnh vào mấy cái, cuối cùng lấy thêm một con dao găm khác ra, truyền kiếm khí bám vào thân dao rồi khoét một cái lỗ nhỏ trên trần, bắt đầu kiểm tra kết cấu bên trong lớp đá.

Nhãn lực có siêu phàm tới đâu thì Từ Hiền cũng phải thắp sáng một ngọn nến, dựa vào ánh lửa mới nhìn thấy được rõ ràng hình dạng bên trong lớp đá.

Người bình thường nhìn vào sẽ không có phát hiện gì, nhưng hắn lại khác.

‘Chỗ này từng có nước chảy qua?’ Một ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu, Từ Hiền lập tức kề sát tai mình vào trần hang, nhưng đáng tiếc là không nghe ra chút động tĩnh nào.

‘Có lẽ nó quá dày.’ Hắn cũng không hề nản chí, vận vài phần kình lực vào tay rồi đấm nhẹ hai cái lên trần, ngoại trừ làm tro bụi rơi xuống thì chẳng thể khiến trần hang suy suyễn mảy may.

Bịch!

Rút con dao khỏi vách đá, Từ Hiền đặt chân lên mặt đất, trực tiếp ngồi trên cái trụ đá để suy tư.

‘Trong hầm mỏ phong bế thế này, mượn sức gió để khống chế cơ quan hoàn toàn không khả thi, nếu vậy chỉ có thể là nước mà thôi. Nhưng bằng cách nào…’

Từ Hiền ngửa mặt nhìn lên, hai mắt híp lại, tay trái đột ngột vận khí tung một chưởng lên trần, tay phải thì đưa ngang mặt, dùng y phục che đi ngũ quan của mình.

Hắn không dùng bao nhiêu lực, vậy nên chưởng kình chỉ có thể tạo ra một làn gió mạnh thổi cho đống tro bụi tích tụ trên trần bay mù mịt.

Được một lúc sau, chờ cho bụi bậm lắng xuống, Từ Hiền mới bỏ cánh tay che mắt xuống.

Nếu không có ánh sáng từ ngọn nến mới thắp, sợ là hắn lúc này cũng không nhìn thấy được một đường tròn cực kì mờ nhạt ở trên trần, vừa hay đối xứng với cái trụ đá mình đang ngồi.

Từ Hiền lập tức đứng dậy, hai tay khoanh lại trước ngực ra chiều suy tư, lúc thì ngẩng đầu nhìn lên, lúc thì cúi mặt nhìn xuống, trong đầu chợt sinh ra một vài ý nghĩ.

‘Nếu nó đã không thể xê dịch, vậy tác dụng của cái trụ này… là để chống đỡ trần hang? Bề mặt của nó nhẵn mịn như vậy, là có cao thủ kiếm đạo cố ý gọt đi, phá hủy cột trụ?’ Từ Hiền hỏi như không hỏi, bởi vì hắn đã đoán được câu trả lời.

“Đã như thế…” Từ Hiền dùng một cái thước dây tự chế đo đạc đường kính của trụ đá, sau đó lại xác định khoảng cách giữa nó và trần hang.

Làm xong hai chuyện này, hắn bèn lấy từ trong tay áo ra một khúc cây to, vì muốn làm nó cứng cáp hơn mà hắn còn dùng【Vạn Mộc Nguyên Hạp】chuyển hóa nó thành Tụ Linh Mộc, tiêu tốn thời gian gần một nén nhang.

Đến đây chắc ai cũng có thể đoán được Từ Hiền định làm gì. Đúng vậy, hắn định dùng khúc Tụ Linh Mộc này của mình để bù đắp phần trụ đá đã bị gọt mất trước đó.

Để tiết kiệm thời gian, thay vì tự mình bào chế, Từ Hiền có một biện pháp tốt hơn đó chính là dùng món kỳ vật mà hắn đạt được khi nghề【Thợ Rèn】đạt tới cấp độ năm.

__________________________________________________________________Vật phẩm:【Thiên Công Phường】

Loại hình: Kỳ vật

Phẩm chất: Phổ thông

Nho nhỏ trong tay một nhà xưởng, thần binh bảo giáp có lạ gì.

*Chú: Thăng cấp nghề chế tạo【Thợ Rèn】giúp tăng cao phẩm chất của【Thiên Công Phường】

__________________________________________________________________

Chớp mắt một cái, trên tay Từ Hiền đã xuất hiện một cái đe nhỏ, đen thui thùi lùi, bề mặt không hề được trạm trổ bất cứ thứ gì, thậm chí còn có phần thô ráp, kích cỡ chỉ lớn chừng lòng bàn tay, hoàn toàn chẳng có gì bắt mắt để xưng là kỳ vật.

Bởi vì cái gọi là thần kỳ của nó đều giấu hết ở bên trong. Bên trong cái đe nhỏ bé này có ẩn chứa một tiểu thiên địa, hay nói chính xác là một nhà xưởng với đủ loại công cụ cần thiết mà chỉ Từ Hiền có thể tiến vào.

Đương nhiên cũng chỉ là dùng tinh thần tiến vào mà thôi,【Thiên Công Phường】cũng như rương chứa đồ, từ chối tiếp nhận người sống, hơn nữa ngoại trừ nguyên liệu rèn đúc, làm mộc ra thì những thứ khác nó cũng không chứa chấp, dù vậy thì vẫn giúp cho không gian trữ vật của Từ Hiền tiết kiệm được một vài ô chứa đồ.

Ý niệm xoay chuyển một cái, Từ Hiền lập tức phân một nửa tinh thần của mình tiến vào【Thiên Công Phường】, đi cùng với hắn còn có khúc Tụ Linh Mộc to bự mà hắn vừa mới chuyển hóa thành.

Chỉ để lại một phần tinh thần để cảnh giới thân thể, Từ Hiền lúc này giành phần lớn sự chú ý vào trong căn nhà xưởng thần kỳ của mình.

Trên đầu là trời xanh mây trắng, bốn phương là núi non hùng vĩ, sông dài, biển rộng, hai con đường lát đá dài chừng sáu trượng giao nhau ở giữa, phân bố các loại kiến trúc trong【Thiên Công Phường】ra thành bốn khu riêng biệt.

Tây Bắc là khu rèn đúc gọi Luyện Thiết Phòng với lò nung, lò tinh luyện, búa, đe, đá mài, khuôn đúc, hồ nước, v.v… đủ loại công cụ để Từ Hiền có thể làm việc.

Ở Tây Nam thì lại một chỗ nhà kho rộng lớn để hắn có thể chứa các loại nguyên liệu dù đã qua hay chưa qua tinh luyện, chỉ bằng một ý niệm là hắn có thể lấy bất cứ thứ gì chứa trong đó tới trên tay mình, không cần lãng phí thời gian đi qua đi lại.
Cũng theo kết cấu này, ở hai khu còn lại nằm tại hướng Đông Bắc và Đông Nam chính là khu làm mộc gọi Chế Mộc Phòng cùng với nhà kho chứa gỗ, cũng là nơi mà Từ Hiền muốn tìm đến sau khi【Thiên Công Phường】.

Đứng giữa ngã tư đường, Từ Hiền không chút chần chờ, nhanh chân bước vào Chế Mộc Phòng.

Làm việc ở【Thiên Công Phường】không tiêu hao thể lực mà tiêu hao tinh thần của Từ Hiền, hơn nữa còn bắt đầu tiêu hao từ lúc hắn vừa bước chân vào chỗ này, vậy nên hắn không muốn lãng phí thời gian vào chuyện ngắm trời ngắm đất.



Chưa tới nửa nén nhang sau đó, tinh thần của Từ Hiền đã trở về ngoại giới, thần sắc vẫn hồng hào như thường, không có vẻ gì là mệt mỏi. Cũng phải thôi, chuyện hắn cần làm chỉ là cưa cho đoạn Tụ Linh Mộc có được độ dài mà mình muốn, sau đó lại bào tròn nó cho khớp với đường kính của trụ đá.

Trong Chế Mộc Phòng có một cái máy tiện cột gỗ, tuy nó chạy bằng sức người, nhưng Từ Hiền cũng chỉ việc đứng quay tay một lúc là đã có được thành phẩm, chẳng những đường kính vừa khớp, đến cả bề mặt cũng được bào hết sức nhẵn mịn, mặc dù việc đó là không cần thiết.

Lấy cây cột làm bằng Tụ Linh Mộc ra khỏi tay áo, Từ Hiền ôm nó nhét vào giữa trần hang và cái trụ đá, quả nhiên vừa khớp, cái đường tròn mờ nhạt ở trên trần bao khít xung quanh phần đầu của cây cột, không thừa không thiếu một tẹo nào.

Từ Hiền nhìn cây cột với ánh mắt có phần hài lòng, cảm thấy bản thân mình thật là cơ trí. Nhưng chẳng lâu sau đó, nét mặt của hắn liền cứng lại.

‘Kế tiếp ta nên làm gì?’

Nhìn lên trần, ngó đến đường viền xung quanh cây cột gỗ của mình, lại nghĩ đến cái núm vặn điều khiển cơ quan môn, trong đầu Từ Hiền lập tức nhảy ra một chữ.

“Xoay?”

Có manh mối mới, ý nghĩ của hắn lập tức trở nên thông suốt.

‘Đúng rồi, cũng bởi vì phần trên của trụ đá có thể xoay được, cho nên người kia mới chém đứt, thậm chí là đã phá hủy nó hoàn toàn. Mục đích của y là không muốn kẻ khác biết được cơ quan mở khóa chỗ này.’

Bộp!

Đưa tay vỗ nhẹ lên cây cột, trong đầu Từ Hiền xuất hiện một vài giả thiết.

‘Nếu vậy, trước đó rất có thể đã có người vào đây thám hiểm, phát hiện bí mật này, cũng dùng biện pháp tương tự như ta để kích hoạt cơ quan, tìm được bảo tàng trong hầm mỏ?’

Vừa nghĩ tới đây, hắn liền lắc đầu phủ định: ‘Cũng không đúng, nếu đã lấy được bảo bối rồi, sao kẻ đó còn phải tiêu hủy dấu vết làm gì?’

‘Chỉ có hai khả năng, một là không có kẻ nào phát hiện được cơ quan mật thất, còn hai thì rất có thể là kẻ đó vẫn chưa lấy được bảo bối trong mật thất, vậy nên mới xóa bỏ vết tích để che giấu bí mật nơi đây, định chờ ngày tìm được lời giải cho câu đố trong mật thất lại đến?’

Mắt lộ tinh quang, Từ Hiền độc thoại thành tiếng: “Dựa vào mức độ bụi bám ở chỗ này, tỉ lệ xảy ra của khả năng một cao hơn rất nhiều, hơn nữa…”

Đưa hai tay ôm lấy cây cột Tụ Linh Mộc, xoay chuyển nó một cách chậm rãi, Từ Hiền chợt cười nhạt một tiếng, khẽ thốt: “…dù là khả năng nào đi nữa, thì cái gọi là bảo bối… vẫn còn nơi đây.”

Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!

Cây cột gỗ xoay đúng một vòng, Từ Hiền vừa dứt lời, mặt đất dưới chân hắn bỗng nhiên rung động không ngừng, bụi bặm một lần nữa bay múa khắp nơi.

Dựa vào bản lĩnh võ công, Từ Hiền có thể dễ dàng giữ vững được thân mình. Nhưng chân mày hắn lại nhíu chặt, bởi Từ Hiền có cảm giác như mặt đất dưới chân hắn đang… chìm xuống?

Chương 200: Một căn phòng nhỏ, một bức huyết thư

‘Thang máy?’ Gặp ba mặt vách động xung quanh mình đều không hề suy chuyển, chỉ có lối vào ở sau lưng là đang chậm rãi dâng cao lên, trong đầu Từ Hiền lập tức xuất hiện một hình ảnh lập thể:

Với các bức vách được mài nhẵn bóng bao quanh bên ngoài, một chiếc hộp khổng lồ làm bằng đá cùng chính hắn ở bên trong, bên dưới chiếc hộp có nước nâng đỡ, bên trên chiếc hộp lại có nước đổ vào, ép cho chiếc hộp chậm rãi chìm xuống dưới.

‘Chờ đã, nếu vậy bên ngoài chẳng phải sẽ ngập nước hay sao?’ Vừa nghĩ tới đây, Từ Hiền chợt ngẩng đầu nhìn lên, đoán rằng kết cấu của cái “thang máy” này hẳn phải có gì đó đặc biệt để ngăn không cho nước tràn ra.

‘Hoặc cũng có thể kẻ xây dựng nơi này thích chèo xuồng.’ Hắn bịa ra một câu chuyện cười không đáng cười, cả thân thể ôm chặt lấy cây cột làm bằng Tụ Linh Mộc, dốc hết toàn bộ chân khí trong người gia trì lên bề mặt của cây cột.

Mặc dù dựa theo kết cấu hình hộp của cái “thang máy”, trần của nó gần như chẳng thể nào sập xuống, nhưng Từ Hiền không dám đánh cược tính mạng của mình vào loại công trình đã bị bỏ hoang lâu năm thế này, cho nên mới lấy chân khí cường hóa cây cột, đảm bảo nó sẽ không bị gãy nếu chẳng may trần hang sập xuống, ép dẹp hắn như con tép.

Chẳng mất bao lâu, mặt đất dưới chân Từ Hiền cũng dừng rung rinh, hắn ước chừng bản thân mình được đưa xuống không quá ba trượng, tính ra cũng chỉ hai, ba tầng lầu bình thường mà thôi.

Chậm rãi buông cây cột đang ôm ra, Từ Hiền vừa xoay lưng lại lập tức phát hiện một lối đi mới.

Một lần nữa thắp sáng ngọn nến trong tay, Từ Hiền bước chân ra khỏi “thang máy”, cúi người thấp xuống quan sát thật kỹ mặt đất bên ngoài, nhưng vẫn chẳng thể phát hiện bất kỳ một giọt nước nào đọng lại.

‘Rốt cuộc là thủ đoạn chống nước thần kỳ nào đó, hay là… thứ nước được dùng làm động lực của cái thang này không phải phàm thủy?’

Từ Hiền chợt nhíu mày suy tư, nhưng không có manh mối gì nên chỉ có thể vứt nghi vấn này ra sau đầu. Chuyện mà hắn quan tâm hơn bây giờ đó chính là ở dưới này liệu có bảo bối gì hay không.

Vẫn nguyên tắc cũ, hai mắt mở to, Từ Hiền chậm rãi tiến lên, để ý kỹ từng chi tiết trên vách, trên trần, chỉ sợ bản thân bỏ qua một cơ quan hay dấu vết đặc biệt nào đó.

Nhưng sự thật là chẳng có gì đặc biệt, chỗ mà “thang máy” dẫn hắn tới cũng tương tự như ở tầng trên, chỉ là một lối đi bình thường chứ không phải mật thất chi cả, chiều dài cũng xấp xỉ như nhau, ở cuối đường cũng có một cái cơ quan môn điều khiển bằng núm xoay.

Xe nhẹ đường quen, Từ Hiền vặn núm xoay về bên trái, bức tường đá trước mặt hắn lập tức nhích thân hình nặng nề của nó sang một bên, mở đường cho Từ Hiền bước vào thế giới mới: Một căn hầm nhỏ.

So với căn hầm phía trên thì diện tích chỗ này chỉ lớn bằng một phần mười, nhưng thay vì dùng đuốc thắp sáng, nó lại dùng một thứ cao cấp hơn rất nhiều là nguyệt quang thạch.

Đã có nguyệt quang thạch soi rọi, Từ Hiền bèn thổi tắt ngọn nến trong tay mình và cho lại vào trong tay áo, bắt đầu quan sát căn hầm nhỏ.

So với căn hầm phía trên, chỗ này nhỏ hơn, nhưng đồ vật lại phong phú hơn rất nhiều.

Đập vào mắt Từ Hiền trước tiên là một bộ bàn ghế làm bằng đá, trên bàn có chén bát để lung tung, mấy bình rượu không nằm lăn lốc, đũa, thìa bị ném loạn xạ, ba cái ghế đẩu cũng một đứng hai nằm, lộn xộn chẳng đâu ra đâu.

Ở góc trái của căn phòng là một cái giá sách làm bằng gỗ, các quyển thư tịch, các tờ báo chí đặt trên giá đều đã ố vàng, bám bụi, chỉ riêng nó là vẫn sáng bóng như mới, một chỗ mục cũng không có, một vết dơ cũng chẳng bám vào.

Mặc dù không nhận ra là chủng loại nào, nhưng Từ Hiền đoán rằng cái giá sách này rất có thể làm bằng một loại linh mộc nào đó.
‘Xem ra Vạn Nguyên Mộc Hạp sắp có thêm loại linh mộc thứ hai có thể chuyển hóa.’ Từ Hiền thầm nhủ. Hắn muốn xác nhận lại ý nghĩ của mình, thế là liền vận dụng công năng giám định của【Hiệp Đạo Thiên Nhãn】, trong mắt lập tức hiện lên một tia kim quang, nhìn thẳng đến chỗ giá sách.

Mặc niệm một tiếng “giám”, Từ Hiền ngay tức khắc nhìn thấy xung quanh giá sách xuất hiện một tầng hào quang màu trắng mờ mờ ảo ảo, làm lu mờ đi hết thảy đồ vật ở bên cạnh nó.

‘Phẩm chất phổ thông, coi như không tệ.’ Từ Hiền gật gù một cái tỏ vẻ hài lòng, đến đây là hắn đã cảm thấy một chuyến này không lỗ, kế tiếp dù có phát hiện hay không phát hiện bảo bối khác thì cũng chẳng cần thất vọng.

Thu hồi thiên nhãn, Từ Hiền tiếp tục quan sát những vật dụng còn lại trong căn phòng này.

Cái giường ở góc phòng bên phải, tủ quần áo đặt ở cạnh nó, cả hai thứ này đều chỉ được làm bằng phàm mộc, bọn nó cùng với chăn mền trên giường và y phục trong tủ đều đã bám đầy bụi bẩn, hơn nữa cũng mục nát không chịu nổi, chẳng thể sử dụng được nữa.

Hai thanh trường kiếm rỉ sét bị vứt trên đất, một cái bồ đoàn bị thủng lỗ chỗ, cùng với ba cái rương sắt đặt ở cuối phòng, đây là tất cả những thứ còn lại mà Từ Hiền có thể nhìn thấy.

Phành!

Từ Hiền búng một viên bi sắt xuống sàn, sau đó lại thò một chân vào phòng, ló đầu vô nhìn trái nhìn phải, xác định không có cơ quan cạm bẫy nào kích hoạt, thế là yên tâm bước hẳn vào trong.

Này cũng là do ký ức tiền kiếp hại hắn, xem quá nhiều tiểu thuyết, vừa nghe tới mật thất là lập tức nghĩ ngay đến nào là đá lăn, nào là độc tiễn, nào là hầm chông, nào là ổ rắn, v.v… đủ loại cạm bẫy nguy hiểm chết người.

Đã bước vào phòng, Từ Hiền lập tức đi đến chỗ giá sách, không vội thu nó vào trong không gian trữ vật mà trước tiên lật xem mấy cuốn sách nằm trên giá.

Mùi nấm mốc xộc vào mũi, Từ Hiền lập tức vận chân khí ngăn chặn, sau đó chậm rãi lật từng trang sách trên tay mình, động tác nâng niu nhẹ nhàng, bởi hắn sợ mình chỉ hơi dùng lực một tí thì chúng cũng sẽ rách toang ra mất.
Lật xong một quyển tiểu truyện không có gì đặc biệt, Từ Hiền lại duyệt xem thêm hai quyển thi tập, một quyển dị chí, một cuốn giang hồ kỳ văn, nhưng đều chẳng phát hiện được thứ gì đặc biệt, chủ nhân của mấy quyển sách này có vẻ như chưa từng sờ tới chúng nó, hoặc có lẽ thói quen đọc sách của y không giống với người thường, chẳng thèm để lại bút ký dù chỉ một chữ.

Cẩn thận đặt cuốn giang hồ kỳ văn trở lại chỗ cũ, Từ Hiền bèn đổi một loại phương pháp khác, thay vì lật đọc từng trang, hắn lúc này muốn xem qua một lượt bìa ngoài của đống thư tịch trên giá sách, như vậy có lẽ sẽ tiết kiệm được nhiều thời gian hơn.

“Kim Bình Mai”, “Phàm Nhân Tu Võ Ký”, “Thi Vương Tuyển Tập”, “Động Huyền Tử Tam Thập Lục Thức”, “Tố Nữ Kinh”, “Bí sự giữa giáo chủ phu nhân và Vương chưởng môn ở núi bên cạnh”, v.v…

Từ Hiền đảo qua chừng hai mươi quyển sách dày mỏng khác nhau, sau cùng dừng lại ở một cuốn sách nhỏ gọi “Thất Diệp Môn Quy”.

‘Môn quy? Thất Diệp Môn? Đây có lẽ là môn phái của người này.’ Từ Hiền lấy quyển Thất Diệp Môn Quy ra khỏi giá sách, bắt đầu nghiên cứu nội dung bên trong.

Kỳ thật cũng chẳng có gì để nghiên cứu, nó cũng tương tự như môn quy của những thế lực giang hồ khác, nào là không được khi sư diệt tổ, không được hãm hại đồng môn, không được cậy võ hiếp người, phải biết hành hiệp trượng nghĩa, v.v… cùng hàng trăm điều quy củ nhỏ nhặt.

Chủ nhân của mật thất cũng chẳng để lại bút ký gì trên cuốn môn quy này, ngoại trừ xác định được Thất Diệp Môn là môn phái chính đạo ra thì Từ Hiền chẳng có thêm thông tin nào khác.

Trả quyển môn quy về vị trí của nó, Từ Hiền tiếp tục xem xét những quyển sách còn lại, cuối cùng chỉ phát hiện một đống tạp thư, không có quyển nào liên quan gì đến Thất Diệp Môn cả.

Nhìn đến chồng Võ Lâm Thời Đại nằm ở tầng trên cùng của giá sách, Từ Hiền vươn tay kéo chúng nó xuống, bất ngờ phát hiện có một vật gì đó rơi ra, hắn lập tức nhanh tay chộp lấy, phát hiện là một phong thư không được đề tự bên ngoài.

‘Năm mươi năm trước sao? Xa xôi như thế…’ Chất lượng in của Võ Lâm Thời Đại quả nhiên không tệ, thời gian qua lâu đến vậy mà chữ in trên giấy chỉ bị mờ đi ba, bốn phần.

“Tháng sáu từ chối gia nhập Võ Lâm Minh, tháng bảy theo cô hồn trở về Âm phủ. Uẩn khúc diệt môn của Thất Diệp, mời chư vị đồng đạo theo Thủy Hoa Thần Bộ vạch trần bí mật!” Lẩm nhẩm tiêu đề nhìn thấy trên trang bìa, Từ Hiền khẽ nhướn mày, hắn không ngờ rằng Thất Diệp Môn này năm mươi năm trước đã bị hủy diệt.

‘Thật biết nhử đọc giả.’ Tạm gác lại sự tò mò của mình về nội dung trên báo, Từ Hiền trước tiên đặt chồng Võ Lâm Thời Đại sang một bên, sau đó mở phong thư trong tay mình ra.

Hai con ngươi của Từ Hiền lập tức co rụt lại, dù chưa mở thư ra xem, nhưng hắn đã phát hiện lá thư trong tay mình có đầy những vết lem màu đỏ sậm.

Đây là một bức huyết thư.

“Nghịch đồ, trốn đi, đừng quay lại, nhất định sống, truyền hương hỏa, Thất Diệp Môn, không tuyệt, kẻ thù, Binh, Long.”

Từ Hiền mở lá thư ra chậm rãi mà đọc, lập tức phát hiện nội dung của nó rất ngắn, câu chữ tối nghĩa khó hiểu, hiển nhiên là vào lúc viết bức thư này, người gửi đã trong tình trạng hấp hối, chỉ cố gắng truyền đạt được nhiều ý nhất trong khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại của sinh mệnh.

“Có thể trong thời khắc sinh tử truyền đi bức thư này, vị lão sư phụ này cũng là hạng phi phàm, hơn nữa…”

Từ Hiền cẩn thận gấp bức huyết thư lại bỏ vào trong phong thư, nét mặt ẩn chứa vài phần lạnh lẽo, giọng điệu ý nhị, sâu kín mà rằng: “…lại là Binh Châu Long thị?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau