HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 191 - Chương 195

Chương 191: Cặn bã tiên nhân, bảo vật phàm nhân

Nghe được lời vừa rồi của Từ Hiền, gã đệ tử Nga My quả nhiên làm theo, hai mắt mở to, thật lâu không chớp một cái nào, để ý kỹ từng chiêu từng thức mà hắn thi triển.

Sơ Tinh Đạm Nguyệt, Bạc Vụ Nùng Vân, Tắc Hạ Thu Phong, Tiểu Tiếp Khinh Chu, Biển Chu Nhất Diệp, Tà Phong Tế Vũ, Dạ Vũ Tiêu Tiêu.

Xem Từ Hiền xuất liên tục bảy kiếm, kiếm khí sắc bén vô song, lấy tu vi Hậu Thiên cảnh ép cho Tiên Thiên cảnh không có cơ hội phản kích, gã thiếu niên dù thiếu thốn kinh nghiệm giang hồ cũng có thể nhận ra vị Từ “sư điệt” này quả thật là bản lĩnh siêu quần, có thể xưng kỳ tài võ đạo, thiên phú bậc này có là ở Nga My Nam Tông cũng đủ để xếp vào trước ba.

“Nhưng rõ ràng là Toàn Chân Kiếm Pháp mà, sao lại chối đây chối đẩy cơ chứ?” Gã thiếu niên cúi đầu lẩm bẩm, âm thanh nhỏ như mũi kêu.

Lúc này thì gã cũng nhớ lại được một trong các bài dạy của sư trưởng là trong lúc chiến đấu không được phân tâm, cũng không được khiến đồng bọn phân tâm, cho nên chỉ nói cho chính mình nghe chứ không tiếp tục chất vấn Từ Hiền.

Gã chỉ muốn nói cho chính mình nghe, nhưng lại không ngờ còn có một người khác nghe được lời này.

“Khụ… khụ… Rất giống Toàn Chân Kiếm Pháp, nhưng lại không phải Toàn Chân Kiếm Pháp, hoặc có thể nói… là võ học cải tiến từ Toàn Chân Kiếm Pháp.”

Một giọng nói suy yếu bỗng vang lên bên tai mình, gã thiếu niên không hề kinh hoảng, chỉ vui vẻ kêu lên: “Liên Thành sư huynh, ngươi tỉnh rồi!”

Chỉ ừm một tiếng để đáp lại, trong lồng ngực của gã thiếu niên, với cái đầu trọc, chu sa giữa trán cùng một bộ cẩm phục tím hồng mộng mơ, một phiên bản lớn tuổi hơn của gã nhìn chăm chú trận chiến đằng xa, tiếp tục nói rằng:

“Toàn Chân Kiếm Pháp và Toàn Chân Tâm Pháp vốn trung bình công chính, hài hòa nhiều mặt, không có điểm nổi bật cũng không có chỗ thiếu sót. Trái với đó, kiếm pháp của kẻ này lại nhiều thêm vài phần sát khí, gần chữ Kiếm hơn so với chữ Đạo. Kiếm khí tuy có cái tự nhiên, tinh thuần của Đạo gia, nhưng đồng thời còn có cái hư không, thanh tịnh của Phật gia, trên hết còn ẩn chứa ý cảnh sát lục, hủy diệt của Ma đạo, quả thật rất khác với đường lối võ công của Toàn Chân Giáo.”

Sư huynh của gã thiếu niên – Trần Liên Thành nói xong thì cũng đã tự mình ngồi dậy, tránh khỏi lồng ngực của gã, đưa tay bắt lấy thanh trường kiếm trên đất.

Kiếm ở trong tay, nhưng Trần Liên Thành không có ý định tới hỗ trợ, một là vì nếu bây giờ hắn xen vào chỉ có thể làm vướng tay Từ Hiền chứ không giúp ích được gì, hai là vì tình trạng cơ thể của hắn vẫn còn khá suy nhược, ba là vì Trần Liên Thành có một loại dự cảm bất lành, hắn cảm nhận được vẫn còn một loại nguy hiểm đang tiềm tàng, nên muốn thủ bên cạnh bảo vệ sư đệ mình hơn là gia nhập vòng chiến.

So với sư huynh đệ Trần Liên Thành, kinh nghiệm chiến đấu của hai tên Huyền Kiếm Vệ càng dày dặn hơn, vậy nên cả hai cũng nhìn ra bọn họ có tiếp tục can dự vào chiến cuộc cũng chẳng giúp ích được gì.

Thấy Từ Hiền quét một thức Hạnh Hoa Sơ Ảnh đến hạ bàn của Dương Văn Quảng, hai người lập tức tìm được cơ hội để thu tay, lập tức nhún người một cái nhảy ra khỏi vòng chiến, chạy đến hội hợp với sư huynh đệ Trần Liên Thành.

“Trần thiếu hiệp, Chu thiếu hiệp, xem ra lần này chúng ta quá lỗ mãng, nếu không phải có vị Tọa Vong Dị Khách này xuất hiện tương cứu, e rằng bốn người chúng ta đều chôn thây chỗ này.”

Tên Huyền Kiếm Vệ không bị thương vừa nói vừa giúp cho đồng bọn của mình thoa thuốc, quấn băng cầm máu vết thương nơi bả vai.

Không còn chiến đấu, hắn lúc này mới thể hiện sự lo lắng của mình dành cho đồng bọn: “Lão Lý, ngươi cảm thấy ra sao?”

Lý kiếm vệ há mồm cười ha hả, mặt mày tái nhợt nhưng giọng vẫn đầy trung khí: “Không chết được!”

Chu thiếu hiệp, Chu Hồng – gã thiếu niên – thấy máu thấm đẫm cả vai lẫn ngực áo của Lý kiếm vệ, trong mắt hiện lên một chút khiếp hãi, nhưng gã vẫn cắn răng một cái để tiếp thêm can đảm cho bản thân, lấy từ trong ngực áo ra một cái hộp nhỏ, lại bốc từ trong hộp ra một viên thuốc đen thui nhưng mùi lại rất thơm đưa cho Lý kiếm vệ, lí nhí bảo rằng:
“Lý, Lý đại ca, ngươi uống vào đi, có lẽ sẽ khá hơn… đó.”

Lý kiếm vệ không vội nhận lấy, ánh mắt chợt hiện lên vẻ kinh ngạc, ồ lên rằng: “Đây lẽ nào chính là Thanh Ngưu Dưỡng Khí Hoàn trứ danh của Nga My?”

Thấy Chu Hồng gật đầu xác nhận, Lý kiếm vệ cảm động trong lòng, nhưng đồng thời cũng thán rằng thiếu niên ngây thơ.

‘Chỉ quen biết ta và lão Trương chưa tới nửa tháng, cùng nhau trừ ác được đôi ba lần mà đã không nghĩ ngợi gì đem thuốc quý ra tặng. Tính tình của tiểu tử này, e rằng sau này phải chịu nhiều thua thiệt.’

Có điều nhìn đến gương mặt non choẹt của Chu Hồng, hắn liền nghĩ lại.

‘Mà cũng phải, còn trẻ người non dạ thế này, khó trách được. Này cũng chẳng phải lý do mà tiểu tử này xuất hiện ở đây hay sao, trưởng bối Nga My Nam Tông rõ ràng là muốn cho hắn ra ngoài rèn luyện, mài dũa tâm tính.’

Thế là Lý kiếm vệ nhẫn nhịn chỗ đau nơi đầu vai, dùng cả hai tay nhận lấy viên Thanh Ngưu Dưỡng Khí Hoàn từ Chu Hồng, không vội uống vào mà trước tiên chắp tay cảm tạ:

“Chu thiếu hiệp chịu dùng đan dược trân quý thế này tặng ta, ta quả thật không biết lấy gì để báo đáp lại, chỉ có thể khắc ghi trong tâm khảm. Nếu ngày sau ngươi có gì muốn nhờ ta trợ giúp, chỉ cần không có công vụ bên người, họ Lý này tất việc nghĩa chẳng từ nan.”

Lý kiếm vệ hứa hẹn như vậy, nếu như lời của hắn là chân tâm thì đó quả thật là một lời hứa rất nặng. Bởi việc mà có thể làm khó đệ tử Nga My, e rằng một tên Huyền Kiếm Vệ nho nhỏ như hắn ngoại trừ tính mạng ra thì chẳng còn gì có thể cống hiến.

Nhưng đây há chẳng phải là cái gọi là đạo nghĩa giang hồ ư, có thể vì một chuyện tưởng chừng không đáng mà người ta tình nguyện dốc hết tâm can đáp lại.

Năm xưa, vì một trận đánh cuộc mà Giang Nam Thất Hiệp tình nguyện bôn ba đại mạc, trụ lại nơi đất khách quê người mười sáu năm không phải cũng giống vậy sao?
Thấy Chu Hồng ngượng ngùng xua tay, lắp bắp nói “không dám, không dám”, Lý kiếm vệ chỉ cười, thảy viên Thanh Ngưu Dưỡng Khí Hoàn vào trong miệng.

Vừa vào liền tan, chẳng bao lâu sau, một loại cảm giác thanh mát tản ra khắp toàn thân họ Lý, khiến hắn cảm thấy như có hàng trăm cánh tay đang nhẹ nhàng xoa dịu cơ thể mình, làm cho khí huyết trong người bình ổn trở lại, lổ thủng nơi đầu vai cũng ngừng chảy máu, từ cảm giác đau đớn khôn nguôi chỉ còn lại hơi chút nhức nhói, thậm chí có phần ngưa ngứa do miệng vết thương đang chậm rãi khép lại, máu thịt mới sinh ra.

Kiềm chế không để cho mình đưa tay lên gãi vết thương, Lý kiếm vệ thầm thán: ‘Không hổ là Thanh Ngưu Dưỡng Khí Hoàn, quả thật đáng giá một năm bổng lộc của ta. Lúc đầu còn chê là cặn bã súc sinh, nay ta mới biết bản thân ếch ngồi đáy giếng, chỉ có thể tự nhủ một câu… thật là thơm.’

Kỳ thật Lý kiếm vệ nói Thanh Ngưu Dưỡng Khí Hoàn là cặn bã súc sinh là có cơ sở rõ ràng, bởi vị thuốc chính của viên đan dược này có nguồn gốc từ thứ mà một con trâu phun ra.

Chỉ là con trâu đó không phải gia súc thông thường mà là một con linh thú gọi Linh Thần Khai Hoa Thiết Phật Thanh Ngưu, tên gọi tắt Thanh Ngưu, thần thú trấn sơn của Nga My Phái.

Lấy thực vật làm thức ăn, Thanh Ngưu đương nhiên có thể ăn cỏ, nhưng món khoái khẩu của con trâu này lại là các loại thảo mộc, thảo dược.

Chiến lực của Thanh Ngưu ra sao thì còn là một ẩn số, nhưng những ích lợi khác mà nó đem lại cho Nga My thì rõ như ban ngày.

Trước tiên phải nói đến lông của nó, Thanh Ngưu mọc lông rất nhanh và rụng lông cũng nhanh. Mỗi ba ngày, những phần lông rụng của nó sẽ được đệ tử Nga My nhặt lấy, thông qua một số phương pháp bí mật mà chỉ cao tầng môn phái mới biết luyện thành một loại kim châm gọi là Thanh Ngưu Châm, lực xuyên thấu của Thanh Ngưu Châm đủ để một tên võ tu Hậu Thiên phá đi cương khí hộ thể của cao thủ Tiên Thiên.

Tiên hiền Nga My còn vì loại kim châm này mà sáng chế ra một loại thủ pháp độc môn đi kèm gọi【Thanh Ngưu Châm Pháp】, phẩm giai xếp vào hàng Thượng Thừa Địa cấp.

Kế tiếp phải nói đến phân của Thanh Ngưu, ăn nhiều thì bài tiết cũng nhiều, do nguồn thức ăn chủ yếu là các loại thảo dược, lại thêm bản thân là một con linh thú nên có vẻ Thanh Ngưu cũng sở hữu một cái “linh môn”, phân của nó nếu dùng để bón còn có thể thúc đẩy thực vật sinh trưởng, rút ngắn thời gian trưởng thành, đồng thời khiến thảo dược càng thêm tươi tốt, khỏe mạnh.

Nếu hỏi đám tán nhân số khổ trên giang hồ liệu có chấp nhận ăn phân của Thanh Ngưu hay không, e rằng sẽ có không ít người trả lời là có.

Nói đến lông, nói đến phân, giờ quay trở lại Thanh Ngưu Dưỡng Khí Hoàn.

Chủ dược của loại thuốc này chính là những loại thảo mộc, thảo dược mà Thanh Ngưu nhai lại.

Không biết trong dạ dày của Thanh Ngưu có huyền cơ gì mà sau khi nuốt thức ăn vào bụng, lúc ợ lên nhai lại, dược tính của mớ “thức ăn” đó bỗng mạnh hơn gấp mấy chục lần, hơn nữa còn sinh ra công hiệu chữa thương cực cường.

Tuy thế nhưng đệ tử Nga My sẽ không canh lúc Thanh Ngưu nhai lại liền chạy đến moi thức ăn trong mồm nó ra, một là vị họ không vô sỉ tới mức đó, hai là chưa chắc đã được toàn mạng nếu dám làm vậy.

Ba là vì không cần thiết, bởi Thanh Ngưu sẽ tự nhổ thứ mình nhai lại ra ngoài nếu nó đang… ngủ.

Đúng vậy, con trâu này cũng có năng lực vừa ngủ vừa ăn.

Lúc Từ Hiền nghe Lý Bất Mặc nói về Thanh Ngưu, nhìn đến Đậu Phụ trên đùi mình, hắn liền tự hỏi liệu có phải bọn linh thú móng guốc đều có năng lực ăn trong lúc ngủ hay không.

Chương 192: Từ tiên sinh kiếm tỏa hung đồ

Gặp Chu Hồng tặng Thanh Ngưu Dưỡng Khí Hoàn cho Lý kiếm vệ, Trương kiếm vệ và Trần Liên Thành đều không có phản ứng gì quá lớn, ánh mắt chỉ thoáng hiện lên chút bất ngờ rồi thôi.

Trong Thiên Tử Huyền Kiếm Phủ, các Huyền Kiếm Vệ không những là đồng liêu, là thượng cấp, hạ cấp mà còn là huynh đệ với nhau, tình cảm bền chặt, nếu không cũng khó mà phối hợp ăn ý khi bày【Đại Diễn Tung Hoành Kiếm Trận】.

Vậy nên Trương kiếm vệ hoàn toàn chẳng mấy ghen tị khi thấy Lý kiếm vệ được trao thuốc quý, ngược lại còn có chút vui mừng vì đồng bọn của mình đạt được kỳ dược chữa thương, cũng thầm thán Chu Hồng thiếu niên ngây thơ.

Về phần Trần Liên Thành, hắn vẫn ghi nhớ kỹ lời sư phụ dặn, trong chuyến lịch luyện giang hồ này hãy để cho Chu Hồng tự chủ quyết định việc gã muốn làm, đừng phán xét cũng đừng thay đổi gì. Chờ đến khi chỉ có hai sư huynh đệ với nhau, chỉ cần nhắc nhở một tiếng để Chu Hồng có thể tự mình xem xét lại việc bản thân đã làm.

Nếu xem xét lại nhiều lần rồi mà vẫn không có tiến bộ gì, vậy chỉ có thể đưa sang cho các vị sư thúc sư bá bên Nữ Tông dạy dỗ.

Vừa nghĩ tới điều đó, dù không khí trong hầm rất nóng như Trần Liên Thành cũng không khỏi rùng mình một cái, vội vàng xua tan đi ý nghĩ kinh khủng đó.

Quay trở lại chính đề, mặc dù đây là lần đầu Trần Liên Thành được sư phụ căn dặn như vậy, nhưng bản thân hắn cũng không xa lạ gì chuyện này, bởi vào khoảng năm năm trước, chính bản thân hắn cũng từng ở vị trí của Chu Hồng như bây giờ, cũng lần đầu ra ngoài lịch luyện, cũng có một vị sư huynh đi theo quan sát mình.

‘Sư phụ ơi sư phụ, đệ tử lần này đã phụ lòng ngài, suýt nữa thì sư đệ vì ta mà chết yểu, cũng may…’ Trần Liên Thành trong lòng tự trách, nhìn Từ Hiền thong dong ứng đối mười ba thương liên hoàn của Dương Văn Quảng, đồng thời trả lại một chiêu Tiếp Thiên Vân Đào, lấy nhẹ cái tai bên phải họ Dương, hắn nhớ lại lời vừa rồi của Trương kiếm vệ, chỉ biết sâu sắc chấp nhận.

Nếu không có vị Tọa Vong Dị Khách này xuất hiện tương cứu, e rằng bốn người bọn họ đều chôn thây chỗ này, Trần Liên Thành chỉ có thể gật đầu đồng ý, không cách nào phản bác.

Hắn nhìn Trương kiếm vệ, cười khổ mà rằng: “Ta quả thật lỗ mãng, cứ cậy có đạn tín hiệu để cầu cứu sư môn mà không thèm suy tính trước sau, đến lúc bị tặc nhân dẫn dụ đến chỗ này thì hối hận cũng đã muộn.”

Vừa nói xong, Trần Liên Thành liền ngộ ra một chuyện, hóa ra chuyến lịch luyện này không phải chỉ là thử thách của mỗi Chu Hồng, mà nó còn là thử thách của chính hắn.

Nghĩ đến chuyện bản thân mình cũng có thể bị đưa sang Nữ Tông dạy dỗ, Trần Liên Thành hối hận càng thêm hối hận.

Rầm… ầm….

Chưa kịp nói gì thêm, Trần Liên Thành, sư đệ của hắn và hai tên Huyền Kiếm Vệ giống như phát hiện mặt đất dưới chân mình vừa xảy ra một cơn chấn động nhẹ, nhẹ đến nỗi không thể xác định, còn tưởng rằng đó chỉ là ảo giác của bản thân, dù là Hậu Thiên cảnh như Chu Hồng hay Tiên Thiên cảnh như ba người còn lại đều thế.

Có điều lúc nhìn thấy vẻ mặt bán tín bán nghi của những người đối diện, bọn họ lập tức hiểu được đó không phải ảo giác của mình mà là sự thật.

“Sư huynh, không lẽ căn hầm này sắp sập rồi?” Chu Hồng run giọng hỏi, không giấu được vẻ bàng hoàng trên mặt.

Trần Liên Thành cười khổ: “Ta cũng không biết.”

Trương kiếm vệ và Lý kiếm vệ hai mặt nhìn nhau, người trước nhìn về phía đống đá vụn sau lưng hai tên đệ tử Nga My, trầm giọng nói rằng: “Dựa vào biểu hiện ban nãy của hung đồ, hắn cực kì quyết đoán lấp lại lối đi dù đã nắm chắc việc đối phó được chúng ta, hiển nhiên là biết rõ cách rời khỏi chỗ này. Nếu vậy…”

Lý kiếm vệ tiếp lời: “…Trong căn hầm này, có ít nhất một cơ quan bí mật dẫn tới đường ra.”

Trần Liên Thành ngưng mắt nhìn hai người, sau đó chợt ngó đến trận chiến của Từ Hiền và Dương Văn Quảng, thấy họ Dương lại bị Từ Hiền đâm một kiếm xuyên thủng qua đùi, hắn bèn trầm giọng xuống hỏi rằng: “Nếu vậy… Nhân lúc vị Tọa Vong Dị Khách kia cầm chân tặc nhân, có phải ta và nhị vị nên cùng nhau đi tìm cơ quan ẩn đó?”

Trương kiếm vệ lắc đầu đáp: “Thật ra không cần như vậy, có một cách khác thuận tiện hơn rất nhiều.”

Thấy Chu Hồng và Trần Liên Thành cùng lộ ánh mắt hiếu kỳ, Trương kiếm vệ không nói, Lý kiếm vệ lại nhe răng cười đáp rằng:

“Cách đó chính là bắt lại tên hung đồ này. Trần thiếu hiệp và Chu thiếu hiệp cũng biết, Huyền Kiếm Vệ chúng ta là người của Thiên Tử Huyền Kiếm Phủ, về bản chất cũng tương tự như cơ quan Hình bộ của triều đình, có nhiệm vụ tróc nã hung phạm và tra khảo, kết án.”

Trương kiếm vệ lúc này nói thêm: “Hơn nữa nói đến tra khảo, Thiên Tử Huyền Kiếm Phủ cũng có một chút phương thức và kỹ xảo đặc thù, đảm bảo hung phạm biết gì khai đó, không dám giả dối.”

Nói đến đây hai người liền ngậm mồm lại, cũng không giải thích phương thức tra khảo của bọn họ đặc thù ở chỗ nào. Trần Liên Thành ngầm hiểu ẩn ý trong đó nên không nói gì, Chu Hồng thì hiếu kỳ muốn biết, nhưng thấy hai tên kiếm vệ lẫn sư huynh đều không nói thêm nữa, chỉ có thể để sự tò mò ở lại trong miệng của mình.

Trước nguy cơ sập hầm, Trần Liên Thành không còn hơi sức đâu mà để ý đến nét mặt của sư đệ nhà mình. Nghe xong biện pháp của hai tên kiếm vệ, hắn không suy tính gì thêm, chỉ giơ tay trỏ về phía trận chiến đằng xa, trầm giọng mà rằng:

“Nếu đã thế, có lẽ chúng ta nên mau báo cho vị Từ dị khách kia biết để hắn nương tay lại, ta thấy tặc nhân sắp không chịu được thêm nữa đâu.”

Lý kiếm vệ và Trương kiếm vệ nghe vậy lập tức quay đầu lại, ngay sau đó liền thấy được cảnh Từ Hiền vòng ra sau lưng Dương Văn Quảng, trường kiếm trong tay đâm đến hậu tâm họ Dương nhưng người sau may mắn né được.

Có điều tránh được mùng một cũng không thoát được mười lăm, Từ Hiền tái sử dụng đòn kết hợp Tố Nguyệt Phân Huy, Minh Hà Cộng Ảnh, kiếm chiêu nửa đường biến hóa, vừa đâm hụt hậu tâm lập tức thay đổi quỹ tích, gọn gàng đâm xuyên qua xương tỳ bà của kẻ địch.

Hai tên Huyền Kiếm Vệ có thể nhìn ra được,【Toàn Chân Kiếm Pháp】của Từ Hiền mặc dù bất phàm, nhưng để có thể xuất chiêu thần tốc, biến hóa khôn lường như vậy, công lớn chủ yếu là nhờ thứ kiếm khí tinh thuần chí cực, sắc bén vô song, cuồn cuộn không dứt kia.

‘Hẳn là một bộ nội công kiếm quyết cao thâm, ít nhất cũng phải xếp vào Tuyệt Học, so với Tuyệt Kiếm Quyết hay Diệt Kiếm Quyết của Nga My hẳn cũng chỉ thua kém hai ba phần.’

Hai người không hẹn mà cùng xuất hiện suy nghĩ này, nếu để Từ Hiền biết sợ là không thiếu được một phen chê cười.

Hắn không phủ nhận【Diệt Kiếm Quyết】và【Tuyệt Kiếm Quyết】của Nga My đúng là nội công tâm pháp thượng hạng, nhưng để so sánh với【Từ Hàng Kiếm Điển】thì hoàn toàn chẳng đủ đẳng cấp.

Bởi dù hai quyển kiếm quyết kia đều có có phẩm giai Chân Kinh, nhưng cũng “chỉ” là Chân Kinh Nhân cấp, so với võ học phẩm chất Thần Thoại, sánh ngang Tuyệt Thế Thần Công như【Từ Hàng Kiếm Điển】thì quả thật thua chị kém em, không đủ sánh vai.

Chỉ là Từ Hiền không có cơ hội chê cười, bởi hai tên Huyền Kiếm Vệ không hề nói ra ý nghĩ trong lòng mình, câu đầu tiên mà họ nói với hắn là: “Từ thiếu hiệp, kiếm hạ lưu nhân, xin ngươi chớ lấy tánh mạng hung đồ, kẻ này tạm thời vẫn còn hữu dụng.”

Chu Hồng cũng lấy can đảm kêu lên: “Từ sư đi… Từ đại ca! Chỗ này muốn sập rồi, Lý đại ca và Trương đại ca muốn bắt sống kẻ này để tra khảo lối ra, ngươi đừng giết hắn kẻo hỏng việc.”

Từ Hiền nghe vậy chợt nhướn mày lên, vừa nãy lúc mặt đất chấn động hắn cũng có cảm nhận được, còn tưởng rằng là Lý Tự Thành không nhịn được táy máy tay chân, mất công lo lắng cho gã một phen, nay nghe Chu Hồng bảo vậy hắn mới cảm thấy cũng rất có khả năng là trường hợp như gã vừa nói.

‘Sập hầm… vậy không dễ chơi.’ Từ Hiền thoáng thất thần, kiếm chiêu bất giác chậm đi, tạo khoảng trống cho Dương Văn Quảng có cơ hội phản kích.Họ Dương bị đè lên đánh từ nãy tới giờ, vậy nên rất quyết tâm chộp lấy cơ hội này, ánh bạc lóe lên, cán ngân thương trong tay y vẽ ra những đóa ngân hoa vô cùng hoa lệ, trong chớp mắt đã đâm ra bảy thương đến bảy huyệt vị khác nhau trên người Từ Hiền.

Kiên Liêu, Nhu Hội cùng Tiêu Lạc ở hai tay, Đản Trung, Kỳ Môn ở trên ngực và Thần Khuyết, Khí Hải ở dưới bụng.

Nhưng Từ Hiền tu tâm đến mức độ nào, lại trải qua bao nhiêu trận, hắn sẽ thật sự thất thần sao?

Khóe môi nhếch lên tỏ ý khinh khi, trong lúc Dương Văn Quảng còn đang vận kình xuất chiêu, Từ Hiền đã bắt đầu lẩm nhẩm trong miệng một câu chú ngữ.

Lúc mũi thương lạnh lẽo của họ Dương áp sát trong gang tấc, Từ Hiền cũng nhẩm xong câu chú ngữ của mình.

“Bắc Minh hữu ngư, kỳ danh vi Côn…”

Cá Côn lộn nhào một vòng, thân ảnh của Từ Hiền đột ngột biến mất giữa hư không, đòn sát chiêu mà Dương Văn Quảng cố ý chuẩn bị cho hắn chỉ có thể đâm vào trong không khí.

“…Nam Minh hữu điểu, kỳ danh vi Bằng.”

Cảm giác hụt hẫng và kinh hoàng vừa dâng lên trong lòng, họ Dương liền nghe một tiếng cười khẽ vang lên sau lưng mình.

“Hơ, ta ở đây.”

Đó là âm thanh của Từ Hiền, Dương Văn Quảng cả kinh muốn chết, muốn xoay người lại đối mặt với hắn nhưng không thể.

Bởi vì lúc này Dương Văn Quảng đã nằm sấp trên đất, một chân của Từ Hiền đã đè nặng lên giữa lưng y. Tứ chi của y cũng không thể nhúc nhích, bởi vì mỗi một chi đều đang bị một thanh trường kiếm đâm xuyên qua, ghìm chặt lấy, máu chảy lênh láng, nhuộm đen mặt đất.

Cựa quậy không xong, đến cả việc vận công cầm máu đối với Dương Văn Quảng mà nói cũng vô cùng trắc trở. Ngoại trừ kỳ kinh bát mạch, thứ cương khí chứa đầy tạp chất của y muốn lưu thông ra thập nhị chính kinh đều bị một loại chân khí hoàng kim sắc cản lại, vừa chạm vào liền bị đồng hóa, quả thật bá đạo vô cùng.

“Đây…rốt cuộc… là… chỉ pháp… gì? Ngươi… ngươi giấu… kiếm… ở đâu?” Hộc ra một ngụm máu, Dương Văn Quảng gằn giọng hỏi.

Từ Hiền vận khí điểm vào hai huyệt Phong Trì và Thiên Tông của họ Dương, nghe được y hỏi, hắn chỉ cười nhạt một tiếng, thản nhiên đáp lại:

“Phong Tẫn Thập Nhị Lưu là do nương tử của một vị đại phu tặng cho. Còn kiếm, đương nhiên là tại hạ giấu trong tay áo.”

Vừa dứt lời, hai tay của Từ Hiền lại xuất hiện thêm hai thanh kiếm mới, hắn dùng nó đâm xuyên qua đầu vai của Dương Văn Quảng, mũi kiếm ngập sâu xuống đất ba phân.

Trên mặt chợt hiện lên vẻ hài lòng, Từ Hiền lại nói thêm một câu:

“Chẳng phải có câu nuôi ong tay áo đó sao? Tại hạ cảm thấy rất thú vị, cũng muốn thử nuôi một phen nhưng lại sợ bị ong chích, chỉ đành chuyển sang nuôi kiếm.”

Từ Hiền có nói thật hay không thì Dương Văn Quảng không biết, y chỉ biết ngày này năm sau e rằng chính là ngày giỗ của mình.

Mặt trầm hơn nước, lòng lạnh hơn băng, Dương đường chủ quyết định…

~o0o~

Chương 193: Thủ đoạn cuối cùng của đường chủ

Thời gian chưa tới nửa nén nhang trước.

Oành!

Lý Tự Thành giắt côn sau lưng, vung tay đấm vỡ hòn đá vừa bay tới trước mặt, sau đó tiếp tục vận kình vào hai tay, dùng cặp Kỳ Lân tý của bản thân đào xuống đống đá trước mắt.

Gã không có bản lĩnh xuyên qua không gian như tiên sinh nhà mình, vậy nên chỉ có thể dùng biện pháp ngu ngốc này để tìm tới hắn.

Mặc dù nhớ lời cảnh báo của Từ Hiền nên Lý Tự Thành rất cẩn thận mà đào, nhưng đến cùng vẫn không thể tránh khỏi việc lũ đá trước mặt kết phường bạo loạn, cũng may là chỉ có một phần nhỏ trong số chúng lăn xuống mà thôi, bằng không thì hậu quả mà gã lãnh nhận không chỉ đơn giản là mấy vết u, vết bầm trên trán, trên mặt.

Có điều dựa vào thể chất siêu nhiên của mình, những tổn thương ngoài da của Lý Tự Thành hồi phục rất nhanh, mấy chỗ tím tím xanh xanh chẳng mấy chốc đã nhạt đi rất nhiều, máu bầm cũng tự động tan đi.

Không nhìn lại đống đá vụn sau lưng, Lý Tự Thành chỉ hướng về phía trước, khom người bò tới, hai cánh tay mạnh mẽ đào xuống, gạt từng hòn đá cản đường mình ra đằng sau, ánh mắt vô cùng chuyên chú.

“Tiên sinh, gặt lúa một mình là không tốt…”



Quay trở lại hiện tại, Từ Hiền trực tiếp ngồi xếp bằng trên lưng Dương Văn Quảng, ép cho người sau đến thở cũng thấy khó khăn, hai tay thi thoảng lại xuất chỉ điểm lên các huyệt đạo thuộc thập nhị chính kinh của họ Dương, duy trì Hiệp khí phong tỏa trong kinh mạch của y.

Lấy Hậu Thiên thập nhị trọng đả bại Tiên Thiên tầng tám, trông Từ Hiền không có vẻ gì là vừa hoàn thành được tráng cử kinh người đó, thần sắc vẫn thản nhiên như không. Nhìn về phía hai tên Huyền Kiếm Vệ, hắn chỉ cười nhạt một tiếng, dang tay phải ra làm động tác mời, nói một câu hết sức ngắn gọn:

“Nhị vị, thỉnh!”

Lý kiếm vệ và Trương kiếm vệ mặc dù vô cùng chấn động trước vũ lực của Từ Hiền, nhưng hai người họ cũng biết việc cần kíp lúc này là gì, vậy nên không có thời gian đâu để sợ hãi than thở, gật đầu một cái liền phóng đến chỗ hắn và Dương Văn Quảng.

Trần Liên Thành cũng một lần nữa ước lượng lại chiến lực, thiên phú của Từ Hiền.

Mặc dù trước đó nhờ có hắn thi triển bí pháp làm Dương đường chủ suy yếu đi ba phần, nhưng có thể lấy cảnh giới Hậu Thiên thập nhị trọng chiếm thượng phong trước Dương Văn Quảng vẫn là chuyện vô cùng khó khăn, đánh bại được đã khó, muốn giết chết lại càng khó hơn.

Mà đạt đến trình độ có thể bắt giữ, khống chế sinh tử như Từ Hiền, Trần Liên Thành cảm thấy tốp ba Nga My Nam Tông chưa chắc đã xứng với thiên phú của hắn.

‘Nếu so thiên phú, e rằng mấy vị chân truyền Nữ Tông mới có thể ép hắn một đầu.’ Trần Liên Thành thầm nghĩ, đương nhiên là hắn chỉ đang nói đến những người trong cùng thế hệ.

Từ Hiền không biết Trần Liền Thành ba lần bảy lượt đem mình ra so sánh với đám võ đạo kỳ tài của Nga My, hết Nam Tông lại đến Nữ Tông, mà có biết thì hắn cũng sẽ không bận tâm.

Từ Hiền không có ý định so hơn thua với bất cứ ai, ngoại trừ chính bản thân mình. Hắn của hôm nay muốn so với hắn của quá khứ, hắn của tương lai muốn so với hắn của hiện tại, chỉ như vậy mà thôi.

Gặp hai tên Huyền Kiếm Vệ đã tới trước mặt mình, hắn cười khẽ bảo rằng: “Nhị vị, không ngại để cho tại hạ ngồi đây chứ? Một khi tại hạ rời đi, sợ rằng tên này cũng không chịu tiếp tục nằm yên.”

【Phong Tẫn Thập Nhị Lưu】chỉ có thể phong tỏa thập nhị chính kinh, không tác động được đến kỳ kinh bát mạch, nên Dương Văn Quảng vẫn có khả năng điều động cương khí từ bát mạch ra giải tỏa các đường chính kinh, vì thế mà Từ Hiền mới phải liên tục tiếp thêm Hiệp khí để giữ cho hiệu quả phong ấn không biến mất.

Trước đề nghị của Từ Hiền, Lý kiếm vệ và Trương kiếm vệ đều tỏ vẻ không thành vấn đề, hơn nữa còn cảm thấy có hắn đè lên Dương Văn Quảng lại càng thuận tiện cho việc tra khảo của bọn họ.

Sư huynh đệ Trần Liên Thành và Chu Hồng lúc này cũng chạy đến, người trước chắp tay khom người vái một cái cảm tạ ân cứu mạng của Từ Hiền, người sau thì lại lộ ra bộ mặt tràn đầy hiếu kỳ hỏi rằng:
“Từ đại ca, tại sao ngươi chỉ hơn ta có một tiểu cảnh giới mà lại mạnh như vậy, chênh lệch giữa thập nhất trọng và thập nhị trọng lớn đến thế sao?”

Trần Liên Thành nghe vậy liền định nhắc nhở gã đừng hỏi lung tung, nhưng chợt nhớ tới lời dặn của sư phụ, bèn mím môi lại không nói gì.

Trừ phi là thân bằng quyến thuộc, sư đồ với nhau, bằng không thì trên giang hồ, việc hỏi chuyện liên quan đến võ đạo của người khác chính là tối kỵ, dù là bất cứ vấn đề gì đi chăng nữa. Bài học này sư phụ của Chu Hồng đã từng dạy qua rồi, hiển nhiên là gã thiếu niên này tạm thời lại quên mất.

Nhưng may mắn cho Chu Hồng là người gã hỏi lại là Từ Hiền, một kẻ có tính tình khá dễ chịu.

Hơn nữa bản thân hắn cũng không thấy câu hỏi của Chu Hồng có gì nhạy cảm, vậy nên rất là thoải mái giải đáp cho gã: “Đó là bởi vì ta cố ý áp chế cảnh giới ở Hậu Thiên thập nhị trọng, ngươi hẳn phải nghe qua khái niệm cực hạn đột phá chứ?”

Chu Hồng nghe vậy liền gật đầu liên tục, nhanh nhảu đáp lại: “Ta đương nhiên nghe qua, luyện một môn nội công tâm pháp Thượng Thừa đến cảnh giới Đại Thành, lại tu tập bốn môn võ học nhập đạo đến trình độ Đăng Phong Tạo Cực, sau đó mới tiến giai Tiên Thiên cảnh, vậy chính là cực hạn đột phá.”

Nói xong, ánh mắt của gã chợt hiện lên vài phần sùng bái, nhìn Từ Hiền mà rằng: “Thì ra Từ đại ca là muốn đi con đường này nên mới áp chế cảnh giới, ngươi cũng thật lợi hại!”

Từ Hiền lắc đầu cười nhạt: “Không có gì lợi hại, cũng chỉ là đi lại con đường của người khác.”

Sau đó lại nhướn nhướn chân mày, giọng điệu có phần hề hước: “Tiểu huynh đệ, vừa gặp ngươi đã muốn thu ta làm sư điệt, nhưng ta đến giờ vẫn chưa biết tên của ngươi đấy.”

Chu Hồng lập tức cuống quít nhận lỗi: “A… đó chỉ là hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm, xin Từ đại ca bỏ qua cho ta. Ta, ta là Chu Hồng, đây là sư huynh của ta Trần Liên Thành, sư phụ của bọn ta là Động Thiền Tử, người là đệ tử Nga My đời thứ ba mươi lăm, chúng ta là đời thứ ba mươi sáu, ngoài ra…”

“Hóa ra là cao đồ của Động Thiền chân nhân, Từ Hiền hạnh ngộ rồi! Ta trực tiếp gọi ngươi là Chu Hồng, như vậy không có vấn đề chứ?” Từ Hiền mướt mồ hôi hột, may là hắn nhanh trí lên tiếng cắt lời tiểu tử này, nếu không rất có khả năng gã sẽ giới thiệu hết gia phả nhà mình ra mất.

Thấy Chu Hồng gật đầu bảo “có thể”, sau đó mấp máy môi như định nói gì thêm, Từ Hiền tập tức quay sang nhìn Trần Liên Thành, chắp tay thi lễ rồi nói: “Cũng hân hạnh được gặp Trần huynh!”

Người sau vội vàng đáp lễ, trịnh trọng bảo rằng: “Là Liên Thành hân hạnh mới phải, may mà nhờ có Từ thiếu hiệp ngươi kịp thời ứng cứu, bằng không sư huynh đệ ta đều phải bỏ mạng nơi đây.”

Ở sau lưng Từ Hiền, nghe được lời này của Trần Liên Thành, Lý kiếm vệ liền cười ha hả tỏ vẻ đồng ý: “Trần thiếu hiệp nói đúng, nếu không có Từ thiếu hiệp ngươi, chẳng những Trần thiếu hiệp và Chu thiếu hiệp, mà kể cả Lý mỗ lẫn lão Trương cũng không thể nhìn thấy ngày mai.”“Ừm, ừm, ừm…” Chu Hồng liên tục gật đầu tán đồng, chỉ có Trương kiếm vệ là không nói gì, bởi hắn đang bận giải quyết Dương Văn Quảng.

Mặc kệ họ Dương có đau hay không, Trương kiếm vệ rất là thô bạo xoay đầu của y ngang qua để đối mặt với mình.

Trong mắt lóe lên một tia nguy hiểm, Trương kiếm vệ mặt đầy hung thần ác sát, một tay bóp lấy cằm Dương Văn Quảng mà hỏi:

“Nếu không muốn chịu thêm nhiều đau khổ, mau nói cho ta biết cơ quan bí mật ở đâu?” Vừa dứt lời, hai con ngươi của hắn giống như sáng lên một cái, ánh thẳng vào đồng tử của Dương đường chủ.

“Ở… ở…” Tựa như bị thôi miên, hai mắt Dương Văn Quảng dại ra, trong miệng lẩm bẩm mấy tiếng khó mà nghe rõ.

Trương kiếm vệ lại không có hành động gì thêm, chỉ chăm chú đối mắt với họ Dương, hết sức kiên nhẫn trong việc đợi tên hung đồ này nói ra thứ mình muốn biết.

“Ở… cơ quan… bí mật… ở… ở…” Tưởng chừng như đã thành công, nhưng những gì mà Trương kiếm vệ moi ra được từ miệng Dương Văn Quảng lại là:

“Ở… dưới… địa… ngục! Ha ha ha, ha ha ha!!!” Y gằn từng chữ, sau đó cười như điên dại, máu tươi tràn ra theo khóe miệng.

Thủ đoạn tra khảo đầu tiên thất bại, Trương kiếm vệ lại không hề thất vọng chút nào, bởi như mới nói, đó chỉ là thủ đoạn đầu tiên của hắn mà thôi.

Cười lạnh một tiếng, Trương kiếm vệ cho Dương Văn Quảng một tát, thấp giọng quát rằng: “Chấp mê bất ngộ! Mềm mỏng ngươi không chịu, vậy lão Trương ta chỉ có thể đổi biện pháp mạnh, ngươi chớ hối hận!”

“Ha ha ha! Biện pháp… mạnh? Không cần… thật không cần… bởi vì ta cũng biết kết cục của mình… sẽ ra sao. Đến gặp… đến gặp Diêm Vương gia mà thôi… mà thôi… Tất nhiên, buổi gặp mặt đó… cũng sẽ có các ngươi… theo cùng!”

Càng nói vẻ mặt của Dương Văn Quảng càng trở nên dữ tợn, sắc mặt cũng càng lúc càng hồng hào, một phần vì máu, một phần là vì hồi quang phản chiếu.

“Quan thiên chi đạo, chấp thiên chi hành. Vũ trụ tại thủ, vạn hóa sinh thân!”

Thiêu đốt toàn bộ nguyên khí trong người, Dương Văn Quảng gần như gầm lên khi niệm câu chú ngữ này. Lúc mà y dứt lời thì cũng là lúc khí tuyệt, vị đường chủ cuối cùng của Sát Thần Môn chết không nhắm mắt, nhưng lại mang theo nụ cười hết sức thỏa mãn xuống Địa Ngục trả nghiệp.

Rừừmm… rừmm…

Ở hướng ba giờ của căn hầm, phần vách đá tưởng chừng do tự nhiên mà thành chợt chuyển động một cách nặng nề, dần dần để lộ một cái hốc tối đen như mực đằng sau nó.

Chu Hồng thấy vậy không nghĩ gì nhiều, mừng rỡ reo lên: “Lối ra kia rồi!”

Nói xong liền co giò lên chạy đến chỗ đó, nhưng vừa tiến được một bước thì đã bị Trần Liên Thành nắm lấy cổ áo giữ lại.

“Sư huynh?”

Trước vẻ mặt tội nghiệp của gã, Trần Liên Thành lắc đầu không nói. Bằng linh giác nhạy bén của mình, hắn có thể nhận ra cảm giác như bị nguy hiểm rình rập trước đó của mình chính là có nguồn gốc từ “lối ra” này.

Hoặc nói chính xác hơn là từ cái thứ đang ẩn mình trong đó.

Chương 194: Cầm kiếm song tuyệt Từ tiên sinh

Từ Hiền chăm chú nhìn vào trong hốc tối, sắc mặt bình thản nhưng lòng lại thầm tự trách bản thân sơ suất, đáng lẽ nên giết Dương Văn Quảng trước rồi hẵng tính những chuyện còn lại.

Hầm mỏ có lẽ sẽ sập, nhưng chuyện đó còn chưa xảy đến, họ vẫn có thời gian để tìm kiếm đường ra.

Nhưng nếu để Dương đường chủ triệu hồi con quái vật kia, vậy thì sợ là đến cả cơ hội tìm cũng không có.

Và chữ nếu ấy đã thành sự thật, có điều nói rằng đến cả cơ hội cũng không có thì rõ ràng là nói quá, bởi vì Từ Hiền trước khi tiến vào hầm mỏ đã xác định được Dương Văn Quảng sở hữu những lá bài tẩy nào.

Đã biết trước được nguy cơ tiềm tàng, nếu không có cách đối phó thì Từ Hiền cũng chẳng lao đầu vào đây.

“Lý lão ca, Trương lão ca, Trần huynh, Chu Hồng, tại hạ cho là chư vị nên lùi lại thì hơn.”

Soạt! Soạt!

Rút từng thanh trường kiếm đang cắm trên thi thể Dương Văn Quảng lên, sau đó thu vào trong tay áo, Từ Hiền từ tốn nói rằng: “Đương nhiên, sự đề phòng là không thể thiếu, tốt nhất là nên thủ sẵn binh khí trong tay, vận sẵn công lực trong người, dùng hai trăm phần trăm sự tập trung để yểm trợ cho nhau. Bởi vì tại hạ sợ rằng không đủ nhanh để cứu các ngươi.”

Chỉ để lại một thanh trường kiếm, ba thước thanh phong nơi tay, Từ Hiền hơi hơi nghiêng đầu sang trái, dùng dư quang nơi khóe mắt để nhìn đến chỗ bọn Chu Hồng sau lưng mình, không biết nghĩ gì mà lại nói thêm một câu: “Nếu có thể, niệm chút kinh Phật cũng không tệ, ví dụ như Tâm Kinh.”

Keng!

Vừa dứt lời, một bóng đen chợt bay vụt đến trước mặt Từ Hiền, hàn quang lóe lên, hắn không kịp thấy đó là gì, lông tơ cả người dựng đến hết lên, theo phản xạ đưa kiếm đón đỡ.

Ngay sau đó, Từ Hiền liền cảm nhận được một luồng kình lực khổng lồ đánh vào thân kiếm, hơn nữa còn tạo thành một làn sóng chấn động truyền từ trường kiếm đến phần tay cầm của hắn, khiến cả cánh tay bắt đầu run lên, khí huyết chạy ngược, gân cơ rung động liên hồi như muốn xé toạc da thịt nhảy ra.

‘Khó chơi.’

Biết rằng nếu tiếp tục lấy cứng đối cứng thì bản thân mình không phải đối thủ, Từ Hiền nhân lúc bóng đen thu hồi vũ khí của nó lại liền duỗi tay trái ra, lấy tám thành công lực thi triển【Đạn Chỉ Thần Thông】búng một viên bi sắt đến giữa mặt nó.

Không thừa thế tiến công, Từ Hiền chắp hai ngón tay thành kiếm quyết, vận chỉ lực điểm vào các huyệt Quan Môn, Thái Ất, Phục Thố, Phong Long của Túc Dương Minh Vị Kinh và các huyệt Kỳ Môn, Khúc Tuyền, Tất Quan, Thái Xung của Túc Quyết Âm Can Kinh ở cả hai chân, sử dụng【Phong Tẫn Thập Nhị Lưu】cường hóa hai đường chính kinh này, khiến cho lượng nội khí trong Đan Điền có thể truyền xuống hai chân càng thêm ào ạt.

Làm như vậy sẽ khiến cho chân khí trong người Từ Hiền tiêu hao càng nhiều, nhưng cũng nhờ đó mà tốc độ của【Trục Nhật Thần Bộ】sẽ càng nhanh, khiến hắn có thể dễ dàng hơn trong việc tránh né các đòn tấn công của Sát Đồng.

Đúng vậy, bóng đen đang đối chiến với Từ Hiền chính là Sát Đồng, hẳn là từ lúc Dương Văn Quảng niệm chú thì ai cũng có thể đoán ra được.

Từ Hiền đã gặp qua không ít Sát Đồng, từ trận chiến với Triệu Hác cho tới lúc gặp phải La Sinh môn chủ, đến cả loại quái vật tiếp cận võ lâm thần thoại như Sát Lục Huyền Đồng cũng có, thậm chí trong không gian trữ vật của hắn vẫn còn đang phong ấn nó đây này.

Gặp qua nhiều thì nhiều, nhưng để nói đến trực diện chiến đấu chỉ có một lần mà thôi, đó là khi Triệu đường chủ bất chợt tìm đến hắn trong đêm giao thừa.

Lúc đó, Sát Đồng còn có họ Triệu điều khiển.

Nhưng bây giờ, con Sát Đồng trước mặt Từ Hiền đã mất đi chủ nhân của mình, nó lúc này hoàn toàn chỉ còn lại bản năng giết chóc và phá hoại mà thôi, so với loại Sát Đồng có người điều khiển còn nguy hiểm hơn ba phần.

Một đòn【Đạn Chỉ Thần Thông】không thể làm khó được Sát Đồng, chẳng cần né tránh, nó tùy ý huơ thanh đoản kiếm trong tay một cái, tiếng sắt thép va chạm vang lên, viên bi sắt lập tức bị Sát Đồng gạt đi một cách dễ dàng.

Nhưng giống như không thể tha thứ cho việc một tên võ tu kém cỏi như Từ Hiền lại dám công kích mình, Sát Đồng giơ thanh kiếm vừa ngắn vừa rỉ trong tay lên quá đầu, thân hình lại hóa thành một vệt khói đen, chớp mắt một cái đã bay vọt tới trước mặt Từ Hiền, vung đoản kiếm bổ xuống giữa mặt hắn.

Thân ảnh thấp bé nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của người khổng lồ, Từ Hiền sau đòn đầu tiên bị thua thiệt nào còn dám trực diện chống đỡ? Lòng bàn chân như được bôi dầu, thân pháp của hắn so với trước đó còn nhanh hơn vài phần, tức tốc đổ người ra sau để né đòn.

Nhát thứ nhất bị đỡ, nhát thứ hai bị hụt, sát khí trong cặp mắt đen kịt của Sát Đồng càng thêm dày đặc, nó đắc thế không tha người, thừa lúc Từ Hiền đang trong tư thế ngã ngửa về sau mà tiếp tục giơ kiếm chém tới hạ bàn của hắn, lưỡi gươm đầy vết rỉ nhắm ngay giữa đũng quần, đảm bảo mục tiêu của nó sẽ lập tức bị nhiễm trùng nếu để trúng phải nhát chém.

‘Nhóc con cũng đủ thâm độc.’ Còn có thời gian rảnh để bình luận, hiển nhiên là đòn này của Sát Đồng không thể làm khó được Từ Hiền.

Thân hình thẳng tắp của Từ Hiền và mặt đất tạo thành một góc bốn mươi lăm độ, cổ chân xoay nhẹ một cái, hắn lập tức chuyển thân nửa vòng sang trái tránh đi đòn hiểm chiêu này, đồng thời còn giơ kiếm phản kích.

Chỉ thấy hàn quang chớp lên, tia lửa điện bắn ra tung tóe, nếu không phải Từ Hiền kịp thời huơ kiếm chém ngược về sau, e rằng thanh đoản kiếm trong tay Sát Đồng đã găm vào bờ mông của hắn.

Hết đánh của quý lại đến bờ mông, chiêu số vô lại như vậy khiến Từ Hiền bất chợt nghĩ tới Vi tước gia.
Vi tước gia lúc đánh nhau thường chỉ dùng ba loại thần thông, một là dùng độc, hai là ám khí, ba là gọi người. Hai cái đầu Từ Hiền cũng biết, nhưng để đối phó Sát Đồng thì gần như vô dụng, loại thứ ba thì ở chỗ này hắn muốn dùng cũng không được.

Ngô lão tiên sinh, Thượng Quan tiền bối, Hứa phu nhân, Bao công tử, những người mà Từ Hiền có thể ôm đùi đều không có ở đây để hắn triệu hồi.

Vậy nên hắn chỉ có thể tự sáng tạo ra loại thần thông thứ tư để đối phó Sát Đồng: Âm nhạc.

Sượt!

Cây sáo ngắn tự chế rơi vào trong tay, Từ Hiền lập tức đưa nó lên miệng thổi.

Sát Đồng không phải người sống, không thể bị ảo ảnh mê hoặc, vì vậy mà Câu Hồn Khúc của hắn vô dụng với nó.

Vậy nên lúc này hắn muốn thổi một khúc nhạc hoàn toàn mới, một khúc nhạc không tập trung vào việc tạo ảo ảnh, mà thay vào đó chú trọng tác dụng xoa dịu tinh thần, xua tan sát khí của người khác.

__________________________________________________________________

Vật phẩm:【Bách Gia Cầm Phổ】

Loại hình: Kỳ vật

Phẩm chất: Phổ Thông

Tụ tiên âm trăm nhà, tấu một khúc thần ca.

Số lượng nhạc phổ: 2/3

+ Câu Hồn Khúc

+ Cực Lạc Khúc

*Chú: Thăng cấp nghề văn hóa【Cầm Sư】giúp tăng cao phẩm chất của【Bách Gia Cầm Phổ】

__________________________________________________________________
Nghe theo lời khuyến nghị của Vong Đức, vì tu tập【Từ Hàng Kiếm Điển】nên Từ Hiền đã duyệt đọc không ít kinh điển Phật gia.

Việc tụng niệm kinh Phật này quả thật có tác dụng không nhỏ cho sự tiến bộ của kiếm điển, mặc dù vẫn là cảnh giới Tiểu Thành, nhưng đạo tâm của hắn sau hai tháng đã trở nên vững chắc vô cùng, hơn xa lúc trước.

Từ Hiền tin rằng chỉ cần đạt được quyển kiếm điển tiếp theo, chẳng cần mất bao lâu hắn cũng có thể tu đến cảnh giới Như Ý.

Hơn nữa trong thời gian tụng kinh niệm Phật, Từ Hiền còn nhận được một niềm vui bất ngờ.

Chuyện này phải nhắc đến chừng hai mươi ngày trước, đương lúc Từ Hiền đang nghiên cứu Diệu Pháp Liên Hoa Kinh, hắn có ngâm nga một đoạn Chú Đại Bi, không ngờ nhờ vậy mà hoàn thành được một nhiệm vụ ẩn của nghề【Cầm Sư】, Cực Lạc Khúc chính là phần thưởng của nhiệm vụ đó.

Vong Đức dựa vào một chưởng Sát Sinh Giới – Phóng Hạ Đồ Đao mà đánh tan sát khí của Sát Lục Huyền Đồng, qua đó phong ấn được ma vật này.

Từ Hiền thì không có năng lực bậc đó, nhưng đối thủ của hắn cũng chỉ là Sát Đồng mà thôi.

Sát Lục Huyền Đồng do vô tận sát khí kết thành, vượt ra Tam Giới, không trong Ngũ Hành, bất tử bất diệt, không phụ thuộc vào người điều khiển, có thể tự động hấp thụ sát khí để duy trì tự thân, trên đời này tạm thời không ai có bản lĩnh tiêu diệt được nó.

Nhưng Sát Đồng lại không được như vậy, bằng chứng là cao thủ nửa bước Huyền Tàng như Hứa phu nhân cũng có thể đánh nó tan thành mây khói, miễn là người thao túng Sát Đồng đã chết.

Dương Văn Quảng chết rồi, cho nên con quái vật này bây giờ cũng chỉ có một mạng mà thôi.

Một khi bị Từ Hiền đánh tan xác, nó chết chắc.

Lạch phạch!

Bạch y tung bay, hai chân Từ Hiền thay phiên đạp lên mặt đất, nhoáng cái đã phóng vọt lên cao, thân hình vừa lộn một vòng liền xuất hiện ngay sau lưng Sát Đồng, kiếm trong tay đâm thẳng đến hậu tâm của nó.

Từng tia kiếm khí tinh thuần hội tụ hết ở đầu mũi kiếm, khiến một chiêu Vạn Lý Phong Hầu này của hắn giống như có thể xuyên phá được hết thảy các loại phòng ngự trên đời.

Nhưng đó chỉ là ảo giác của Từ Hiền mà thôi, với phản xạ siêu cường của mình, kiếm của Từ Hiền đâm ra chưa được nửa đường thì Sát Đồng đã quay người lại, lấy ánh mắt lạnh lẽo không chút cảm tình nhìn Từ Hiền, lại nhìn đến kiếm quang trước mặt.

Đương lúc nó giơ lên thanh đoản kiếm trong tay, định vung một kiếm hời hợt mà phá đi chiêu Vạn Lý Phong Hầu của Từ Hiền…

Người sau mắt lộ ý cười, hơi bật ra khỏi miệng, tiếng sáo lanh lảnh bất chợt vang lên.

Nhẹ nhàng mà vui tươi, không u ám, ma mị như Câu Hồn Khúc, đây chính là Cực Lạc Khúc, một khúc nhạc có thể khiến người ta cảm thấy yên vui, tìm được sự thanh bình trong tâm hồn.

Động tác của Sát Đồng bỗng nhiên chậm lại. Không ai có thể thấy được, màu sắc đen kịt trong đồng tử của nó lúc này đã nhạt đi ít nhiều, nơi khóe mắt bắt đầu xuất hiện một chút trắng xám.

Keng!

Song kiếm va chạm, tuy Từ Hiền vẫn ở thế hạ phong, nhưng không còn kém cỏi tới mức chỉ chạm một lần đã suýt để tuột vũ khí khỏi tay, chỉ hơi tê dại nơi hổ khẩu mà thôi.

‘Như vầy mới chơi tiếp được chứ.’ Thầm nhủ một tiếng, Từ Hiền vẫn duy trì tiếng sáo liên tục.

Chân vừa chạm đất, hắn lập tức nghiêng người né khỏi đường gươm chết chóc nhắm vào Khí Hải của mình, đồng thời trả lại một thức Đào Hoa Lưu Thủy, tay nâng ba thước thanh phong chém tới vai gáy của Sát Đồng, kiếm khí cuồn cuộn như sông dài bất tận, lớp lớp trào tới, không nghỉ không ngừng.

Ầm! Ầm! Rầmm… ầm…

Ngay lúc này, tựa như có động đất xảy ra, một loạt âm thanh kinh hoàng liên miên bùng nổ, lấn át cả tiếng sáo của Từ Hiền.

Chờ khói bụi qua đi, tất cả những người ở đây mới nghe được một giọng nói ồm ồm có phần chất phác, thành thật vang lên.

“Tiên sinh, đệ tử tới rồi!”

Chương 195: Lấy mẫu trị tử, tiên sinh khó bại

Chu Hồng kinh hoảng nhảy lên, vô ý thức đã thi triển ra ngón khinh công độc môn Thượng Thừa Nhân cấp【Phong Lăng Bộ Pháp】của Nga My, nhờ đó mà tránh được đống đá vụn suýt nữa rơi xuống trên đầu mình.

Hậu Thiên thập nhất trọng như gã còn có thể xoay trở kịp thời, Trần Liên Thanh và hai tên Huyền Kiếm Vệ tất nhiên còn phản ứng nhanh hơn, nhẹ nhàng thoát khỏi chỗ nguy hiểm.

“Hầm mỏ muốn sập rồi sao?!” Thoát thì thoát được, nhưng Chu Hồng lúc này chỉ cảm thấy tâm tình khủng hoảng, gã nghĩ rằng mình và sư huynh phải chết ở chỗ này mất thôi.

Cảm giác tiêu cực bao phủ tinh thần Chu Hồng, cho đến khi gã nghe được giọng nói của con trâu ngốc cứng đầu kia.

Động tĩnh to lớn như vậy, Từ Hiền đương nhiên cũng phát hiện, dù là âm thanh sạt lở của đống đá chặn cửa hay là tiếng hô của tên đệ tử khai môn nhà mình, hắn đều nghe được rõ ràng, cũng đoán được có lẽ căn hầm mỏ bỏ hoang này sẽ không sập xuống.

‘Phù, thế thì càng thoải mái, ta có thể tập trung vào cuộc chơi này.’ Từ Hiền thầm thở phào, nỗi lo sập hầm biến mất khiến tảng đá ở trong lòng hắn cũng rơi xuống, có thể chú tâm hơn trong việc đối phó Sát Đồng.

Còn chuyện Lý Tự Thành không chịu nghe lời mình, Từ Hiền chỉ có thể chờ giải quyết xong phiền phức lúc này rồi mới tính sổ với gã sau.

Nhưng nói thì nói như vậy, nhưng chờ đến lúc đó Từ Hiền chưa chắc đã có biện pháp gì với gã đệ tử nhà mình. Dù sao thì Lý Tự Thành chỉ có ý tốt, hắn có trách phạt kiểu gìthì gã cũng sẽ vui vẻ chấp nhận, nhưng có hối cải hay không thì lại là một chuyện khác.

Còn trục xuất sư môn, trừ khi Lý Tự Thành làm chuyện gì khiến nhân thần cộng phẫn, bằng không Từ Hiền sẽ chẳng bao giờ nhắc đến hai chữ “trục xuất”. Thiên phú tam giai Kinh Hồng, may mắn lắm mới thu được tên đồ đệ xịn như vậy, ai lại dại gì đuổi đi.

Một thức Tiếp Thiên Vân Đào vừa ra liền bị Sát Đồng đưa ngang kiếm chắn lại, Từ Hiền không chút nao núng, lập tức biến chiêu, không chút trở ngại lấy uy thế chưa tàn của Tiếp Thiên Vân Đào làm nền cho Tinh Hà Dục Chuyển, kiếm khí sắc bén chồng chất lên nhau, hóa thành lớp lớp sóng trào ập tới trước ngực địch nhân.

Tiếp thiên vân đào liên hiểu vụ, tinh hà dục chuyển thiên phàm vũ.

So với Tố Nguyệt Phân Huy, Minh Hà Cộng Ảnh, hai thức liên kiếm Tiếp Thiên Vân Đào, Tinh Hà Dục Chuyển càng thích hợp hơn khi đối phó Sát Đồng, bởi cỗ máy giết chóc vô cảm này sẽ không bị kiếm chiêu hoa lệ đánh lừa, chỉ có lấy đao thật thương thật ra đối phó nó mới là hành động sáng suốt nhất.

Ở bên kia, Lý Tự Thành sau khi hoàn thành công trình đào hang tìm thầy của mình liền xuất hiện sau lưng bọn người Chu Hồng. Mặc kệ tro bụi dính đầy người, gặp Từ Hiền đang đối chiến với cường địch, gã lập tức rút thanh thiết côn sau lưng ra, chuẩn bị đề khí phóng tới chiến trường.

Gặp khí thế trên người Lý Tự Thành chợt dâng lên, một tên Huyền Kiếm Vệ tức khắc đứng ra ngăn trước mặt gã, còn chưa kịp nói gì thì đã thấy tên thiếu niên to xác này quơ côn đập tới, côn kình hết sức uy mãnh bá đạo, lực tựa ngàn cân.

“Vị thiếu hiệp… ôi!” Trương kiếm vệ thấy Lý Tự Thành có tu vi Hậu Thiên thập nhất trọng, hơn nữa nghe xưng hô liền biết được gã chỉ là đồ đệ của Từ Hiền, còn tưởng rằng võ nghệ xoàng xĩnh nên chỉ tùy ý giơ kiếm đón đỡ.

Chờ đến lúc kiếm côn va chạm, lão Trương mới biết hối hận là gì.

‘Lực lớn như vậy, trâu cày thành tinh sao?’ Cánh tay tê rần, cảm giác của Trương kiếm vệ lúc này chẳng khác nào Từ Hiền lúc đón đỡ kiếm chiêu của Sát Đồng.

Thấy Lý Tự Thành xoay côn biến chiêu, trường côn chọc thẳng đến yết hầu của mình, Trương kiếm vệ cả kinh giơ ngang huyền kiếm, không dám khinh thường như trước nữa mà lấy hết công lực ra đón đỡ một đòn này, đồng thời gấp gáp nói rằng:

“Hiểu lầm, hiểu lầm! Vị thiếu hiệp này, chúng ta và Từ thiếu hiệp là cùng phe, chớ nên đánh nữa!”

Gọi Từ Hiền là thiếu hiệp, cũng gọi đệ tử của hắn là thiếu hiệp, Trương kiếm vệ mặc dù cảm thấy có hơi ngượng mồm, nhưng trong tình huống này không có thời gian để hắn suy nghĩ chuyện xưng hô, chỉ có thể trước tìm cách đình chiến rồi tính sau.

Lý Tự Thành nghe vậy quả nhiên thu hồi thiết côn, nhưng không vì thế mà mất cảnh giác, ánh mắt đề phòng xung quanh, thủ thế bày sẵn.
“Nếu là cùng phe, tại sao ngươi lại cản đường ta?” Trợn mắt nhìn Trương kiếm vệ, Lý Tự Thành to giọng chất vấn.

Trương kiếm vệ giấu cánh tay phải đang không ngừng run rẩy ra sau lưng, cười khổ đáp lại: “Bởi vì ta lo rằng ngươi sẽ làm ảnh hưởng đến Từ thiếu hiệp đấy thôi, trước đó hắn cũng không cho bọn ta can thiệp vào.”

“Thật ra là có thể can thiệp vào đấy, chỉ là không phải bằng võ công thôi.” Trần Liên Thành lúc này chợt xen vào một câu, nhớ tới lời dặn dò cuối cùng của Từ Hiền trước đó, nghe được tiếng sáo lúc này, hắn giống như đã hiểu tại sao Từ Hiền lại có đề nghị quái dị như thế, bảo bọn họ nên tụng niệm kinh Phật.

“Sư huynh, ta giống như nhìn thấy thế giới cực lạc, ngươi có nhìn thấy hay không, chúng ta sắp tới Tây thiên rồi sao?” Vẻ mặt của Chu Hồng lúc này hết sức an tường, ánh mắt mê ly, chìm đắm trong tiếng sáo của Từ Hiền.

“…” Mặc dù câu hỏi của gã sư đệ nhà mình nghe qua rất gở mồm, nhưng Trần Liên Thành lại không có gì để phản bác, chỉ biết im lặng chấp nhận.

‘Từ thiếu hiệp, tiếng sáo này của ngươi… quả thật tà môn.’ Hắn giống như nhìn thấy được Như Lai Phật Tổ, chư phương Phật Đà, Bồ Tát, La Hán, v.v… hiện lên trước mặt mình cùng nhau niệm tụng kinh văn, Phật âm văng vẳng chư giới, Phật quang chiếu rọi chúng sinh, khiến tâm tình của hắn trở nên yên bình đến lạ, bao nhiêu sát ý trong đầu đều bay biến.

“Sư đệ, Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh, ngươi đã thuộc nằm lòng hay chưa?” Vận nội khí vào âm thanh để đánh tỉnh Chu Hồng, Trần Liên Thành nhẹ nhàng hỏi gã sư đệ nhà mình một câu.

Tiếng sáo của Từ Hiền dù thần kỳ, nhưng để có thể duy trì ảnh hưởng lâu dài với cao thủ Tiên Thiên vẫn còn kém lắm, có lẽ phải chờ【Bách Gia Cầm Phổ】lên tới phẩm chất Hi Hữu thì mới khác.

Nghe tiếng gọi của Trần Liên Thành, Chu Hồng chẳng mấy chốc liền tỉnh táo lại, hai mắt thanh minh, gật đầu đáp: “Đương nhiên đã thuộc nằm lòng. Ta phải chép phạt bao nhiêu lần, sư huynh còn không rõ sao?”

Đưa tay ngăn lại ý định kể khổ của gã, Trần Liên Thành trầm giọng nói tiếp: “Vậy thì tốt. Chắc ngươi cũng còn nhớ lời vừa rồi của Từ thiếu hiệp, nếu hai ta cùng nhau niệm Tâm Kinh, hẳn có thể giúp đỡ được cho hắn phần nào.”

Chu Hồng nghe vậy, vẻ ấm ức trên mặt khi nhớ về ngày tháng chép phạt thoáng cái liền tan biến, vội vàng gật đầu đồng ý đề nghị của sư huynh nhà mình.

Gã vẫn luôn muốn trợ giúp vị Từ đại ca mới quen này đối chiến cường địch, lúc này đã có cơ hội, đương nhiên không thể bỏ qua.

Thế là trong tiếng sáo thanh khiết, trầm bổng du dương của Từ Hiền chợt xuất hiện tiếng niệm kinh đồng điệu của hai vị đệ tử Nga My Nam Tông.“Quán tự tại Bồ Tát, hành thâm bát nhã ba la mật đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách…”

Thấy hai người này bắt đầu niệm Tâm Kinh, Lý kiếm vệ đứng ở một bên bỗng trở nên hơi quẫn bách.

Trước khi gia nhập Thiên Tử Huyền Kiếm Phủ thì hắn chỉ là con nhà nông bình thường, nào có cơ hội tiếp xúc kinh Phật gì? Sau khi trở thành Huyền Kiếm Vệ lại càng bận rộn công vụ, có thể nhín ra chút thời gian đọc báo đã là quý lắm rồi, Kim Cương Kinh, Lăng Già Kinh gì đó chỉ là biết được tên mà thôi.

Không thuộc Tâm Kinh để niệm, Lý kiếm vệ mắt đảo một vòng, lập tức biết mình cần làm gì.

Phật gia chẳng phải có một câu mà thiên hạ đều biết hay sao, Lý kiếm vệ đương nhiên cũng biết.

“A Di Đà Phật, A Di Đà Phật, A Di Đà Phật…” Mặc kệ có tác dụng hay không, cứ tham gia trước rồi tính.

Lý Tự Thành: “…”

Trương kiếm vệ: “…”

Thấy ba người kia bắt đầu tụng kinh niệm Phật, lão Trương tra kiếm vào vỏ, giang tay ra bày vẻ mặt bất đắc dĩ mà rằng: “Thiếu hiệp cũng thấy đó, Từ thiếu…”

Nhớ tới cách mà Lý Tự Thành gọi Từ Hiền, mặc dù không rõ vì sao không gọi “sư phụ” mà lại gọi “tiên sinh”, nhưng Trương kiếm vệ coi như cũng tìm ra xưng hô thích hợp hơn rồi, thế là nói tiếp:

“…Từ tiên sinh không cho bọn ta nhúng tay, chỉ để bọn ta ở một bên niệm kinh mà thôi.”

“Có lẽ là do mấy người quá yếu, cho nên tiên sinh mới nói như vậy chăng?” Lý Tự Thành chợt đưa tay gãi đầu, lộ vẻ mặt hỏi dò.

“…” Trương kiếm vệ lúc này thật muốn biết Từ Hiền đã dùng phương thức gì để dạy dỗ ra cái tên này.

Lý Tự Thành không quan tâm vị đại thúc áo đen này muốn biết cái gì, gã chỉ biết là bản thân mình muốn giúp tiên sinh một tay mà thôi.

Thấy Trương kiếm vệ im lặng như đã cam chịu, dưới chân Lý Tự Thành chợt xuất hiện một làn sương nhạt màu đỏ cam, dấu hiệu cho thấy gã sắp thi triển【Trục Nhật Thần Bộ】với công suất cao nhất.

Oành một tiếng, Lý Tự Thành trong khoảnh khắc đã vọt qua đỉnh đầu lão Trương, thiết côn trong tay theo động tác vung vẫy của gã mà gào thét liên hồi, khí lưu quanh người thi thoảng lại xẹt lên mấy tia lửa điện, 【Long Tượng Bát Nhã Công】tầng bốn đỉnh phong phát huy đến mức tối đa, thần lực kinh người phối hợp cùng mười thành công lực, một chiêu Bình Địa Long Phi lấy uy thế hung mãnh vô song quét đến sau lưng Sát Đồng, thể hiện rõ ý đồ cướp quái ngay trước mặt tiên sinh của gã.

Nếu có thể, Từ Hiền chỉ muốn nói với tên đồ đệ nhà mình một tiếng “ngươi còn non lắm” nhưng không được, bởi miệng lưỡi của hắn lúc này phải dùng để nói một câu khác.

Một câu chú pháp.

“Thiên tính, Nhân dã. Nhân tâm, cơ dã. Lập thiên chi đạo, dĩ định nhân dã!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau