HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 181 - Chương 185

Chương 181: Toàn Chân Giáo chính là tà giáo?

“…cũng vì thế mà Toàn Chân Giáo được xưng có môn nhân trong khắp thiên hạ. Thân là một thành viên của Võ Lâm Minh, nằm trong nhóm Lục Đại Phái có địa vị cao nhất trong liên minh, số lượng môn hạ Toàn Chân chiếm một phần ba tổng nhân lực của tất cả môn phái thành viên, nếu có ngày bọn họ tuyên bố rời khỏi, Võ Lâm Minh ắt phải dao động căn cơ.”

Trời tờ mờ sáng, vẫn là vị trí cạnh cửa sổ nơi lầu hai, Từ Hiền và Lý Bất Mặc ngồi đối diện nhau, Lý Tự Thành thì ngồi ở một bên, im lặng lắng nghe tiên sinh nhà mình và Lý tiền bối tán gẫu chuyện giang hồ.

“Toàn Chân Giáo…” Đọc lên ba từ này, Từ Hiền nhìn màn sương ngoài trời, khẽ thán: “Quả thật là quái vật khổng lồ vậy!”

Nghĩ lại những gì vừa nghe được từ miệng Lý Bất Mặc, Từ Hiền cho rằng sự thán phục của mình không có gì là quá, thậm chí còn cảm thấy nói Toàn Chân Giáo là quái vật khổng lồ cũng không đủ.

Nguyên nhân thì phải nhắc lại lúc Từ Hiền hỏi về quan hệ giữa Thất Diệu Quán và Toàn Chân Giáo, Lý Bất Mặc đã nói cho hắn biết rằng Thất Diệu Quán cũng là Toàn Chân Giáo, hoặc có thể nói chính xác hơn là phân đà của Toàn Chân Giáo.

Trên khắp Trung Nguyên, loại phân đà như Thất Diệu Quán có đến hàng ngàn hàng vạn, nói lớn thì có phân đà sở hữu lên tới mấy trăm, mấy ngàn đệ tử, đến cả cao thủ Huyền Tàng cũng có, cát cứ một vùng.

Nói nhỏ thì có thể nhỏ đến chỉ có mười mấy người đệ tử, cao thủ đứng đầu chỉ là Hậu Thiên cảnh, mở một tiểu đạo quán đón khách hành hương.

Những phân đà này có thể do Chung Nam Toàn Chân Giáo tự mình thành lập và bồi dưỡng, cũng có thể là các tiểu môn tiểu phái nhìn thấy tin tức chiêu mộ phân đà trên Võ Lâm Thời Đại mà tự mình tiến cử, sau khi vượt qua được quá trình khảo sát liền trở thành một phần của Toàn Chân Giáo.

Theo đó, các phân đà này được quyền lấy cái danh môn hạ Toàn Chân mà tự xưng chính mình, cũng được truyền cho một vài loại võ học độc môn của Toàn Chân Giáo, có thể nói là danh lợi song thu.

Đương nhiên, Toàn Chân Giáo cũng không phải tổ chức từ thiện, môn nhân của núi Chung Nam nếu có ra ngoài hành sự, chỉ cần nắm giữ tín vật môn phái trong tay, họ có thể đạt được quyền điều động nhân thủ của tất cả phân đà trong vùng trợ giúp mình, nhất hô bách ứng dễ như trở bàn tay.

‘Không hổ danh một trong Đạo Môn Tam Thái Thượng, Võ Lâm Minh Lục Đại Phái, về quy mô chẳng hề thua kém khi so với Cái Bang trong trí nhớ của ta. Nếu mà Vương Trùng Dương cũng có được thế lực bậc này, e rằng y có thể giúp Tống lật Kim…’

Từ Hiền bỗng lắc đầu phủ định ý nghĩ của mình, một quốc gia đã mục nát không thể thoát khỏi kết cục diệt vong, chẳng có bất cứ thế lực võ lâm nào có thể thay đổi thứ định mệnh đó.

Lý Bất Mặc không biết Từ Hiền đang nghĩ đến mấy chuyện viễn vông trong tiểu thuyết, gặp hắn đột nhiên lắc đầu, y bèn hỏi: “Từ tiên sinh, ngươi còn có điều gì vướng mắc chăng?”

Nghe vậy, Từ Hiền thuận thế gật đầu, khẽ hỏi: “Tiểu đệ quả thật có chút nghi vấn, Toàn Chân Giáo quảng truyền võ học môn phái, không sợ bị tiết lộ cho thế lực thù địch hay sao?”

Lý Bất Mặc liếc đến bức Thiên Nhai Dị Khách Du Hải Đồ, cảm thấy khoan khoái trong lòng, vui vẻ giúp Từ Hiền giải hoặc:

“Võ học môn phái bị truyền ra ngoài, ai mà không sợ cơ chứ? Nhưng Toàn Chân Giáo lại không mấy e ngại chuyện đó, một là vì võ học mà họ dạy cho đệ tử phân đà tối cao cũng chỉ là Thượng Thừa, hai là vì Toàn Chân Chú Ấn.”

“Cũng chỉ là Thượng Thừa”, chín thành tán nhân giang hồ nhất định sẽ trợn mắt lên khi nghe được lời này của Lý Bất Mặc.

Trùng hợp thay, Từ Hiền và đồ đệ nhà mình không nằm trong số đó, hắn lúc này chỉ tò mò với cái danh từ mới vừa xuất hiện trong câu nói của Thi Quân.

“Toàn Chân Ấn Chú? Lý huynh, đây lại là loại tuyệt học gì?” Từ Hiền hỏi.

Lý Bất Mặc đáp: “Đó là một môn kỳ công tứ phẩm do tổ sư Toàn Chân Giáo sáng chế, chỉ có Toàn Chân Thất Tử các đời được phép học tập, dù là chưởng giáo cũng không thể ngó đến.”

Sương trắng tiết ra khỏi đầu ngón tay, Lý Bất Mặc mượn nó vẽ nên hình dạng thất tinh đồ, cười nhạt bảo rằng:“Dựa vào Toàn Chân Ấn Chú, Toàn Chân Thất Tử có thể gieo Thất Tinh Ấn lên người kẻ được họ truyền thụ võ công. Những kẻ này nếu truyền thụ võ học của Toàn Chân Giáo cho ai thì người đó cũng sẽ tiếp tục bị gieo Thất Tinh Ấn, nếu còn tiếp tục truyền thụ thì ấn chú sẽ tiếp tục lan truyền, vĩnh viễn không có điểm dừng.”

Từ Hiền chợt nhíu mày: “Này chẳng phải tà giáo hay sao?”

Lý Bất Mặc nghe vậy liền cười ha hả: “Từ tiên sinh ngươi chớ có nói bậy, Toàn Chân Giáo là danh môn chính phái đường hoàng, nếu không cũng đã chẳng được xưng Tam Thái Thượng.”

Sau đó lại gật gù tấm tắc: “Nhưng đúng là có hơi giống tà giáo thật, nhưng cũng chỉ là hơi giống mà thôi. Bởi Thất Tinh Ấn hoàn toàn không gây hại gì cho người bị gieo, chỉ là một khi ấn chú còn trên người thì họ không thể dùng võ học của Toàn Chân Giáo để đối phó môn hạ Toàn Chân, cũng như một khi bị Toàn Chân Thất Tử thu hồi ấn chú thì họ cũng sẽ quên hết võ học của Toàn Chân Giáo.”

Từ Hiền nghe xong mới vỡ lẽ ra, cảm thấy như vậy mới phải. Chứ nếu mà Toàn Chân Ấn Chú lại được dùng để khống chế sinh tử người khác, e rằng Toàn Chân Giáo cũng không có tư cách gì xưng Đạo môn chính tông.

Chỉ có điều, lúc nghĩ đến một trong hai hạn chế của người bị gieo Thất Tinh Ấn, Từ Hiền chợt liên tưởng tới bọn sư đồ Triệu Chí Kính, Lộc Thanh Đốc, thế là bèn hỏi:

“Người bị gieo ấn chú không thể dùng võ học Toàn Chân đối phó môn hạ Toàn Chân, vậy nếu có đệ tử Chung Nam Sơn cậy điều đó ức hiếp đệ tử phân đà, thế chẳng phải người sau chỉ có thể nín nhịn chịu hiếp đáp?”

Lý Bất Mặc nghe Từ Hiền hỏi vậy liền cho hắn một ngón tay cái, gật đầu khen rằng: “Từ tiên sinh quả nhiên tâm tư nhạy bén, rất nhanh đã nhìn ra vấn đề trong đó.”

Sau đó lại nói: “Chuyện mà ngươi vừa nói tới, quả thật trong quá khứ đã có không ít trường hợp như vậy, nhưng đến ngày nay thì đã không còn xảy ra bất cứ một lần nào nữa.”

“Sao lại thế chứ?” Lý Bất Mặc tự hỏi, sau đó cầm lấy một cái chén trên bàn ném ra cửa sổ, chờ cho tiếng loảng xoảng vang lên, y mới mỉm cười đáp rằng:

“Bởi vì tất cả những kẻ dám ức hiếp đồng môn, kết cục của họ chính như cái chén vừa rồi vậy!”

“Khách quan, ngươi tán gẫu thì tán gẫu, xin đừng ném chén bát lung tung, nếu chẳng may rơi trúng đầu khách nhân khác thì tệ lâu sẽ rất khó xử!”Tiểu nhị A Lục vừa nói vừa bưng thức ăn vào, cũng không có gì nhiều, chỉ có một nồi cháo to cùng mấy cái màn thầu, trên trán đỡ lấy một vò Đoạn Nghĩa Tửu.

Lý Bất Mặc cười nhạt: “Lý mỗ là muốn nhắc nhở ngươi mau mang rượu lên cho ta đó, ai bảo các ngươi lề mà lề mề như vậy.”

Nói xong liền lấy từ trong ngực ra năm tờ ngân phiếu một trăm lượng cùng mười văn tiền lẻ đưa cho A Lục. Năm tờ ngân phiếu là mua rượu, tám văn tiền đền chén, còn hai văn tiền là để bo cho tiểu nhị.

Sáng sớm đã kiếm lời chút tiền phi nghĩa, nụ cười của A Lục lập tức trở nên hèn mọn, đặt thức ăn lên bàn, khui vò Đoạn Nghĩa Tửu, hắn hơi khom người xuống, hỉ hả nói rằng:

“Này quả thật là lỗi của tệ lâu, khiến Thi Quân phải đợi rồi, A Lục xin được bồi tội với ngài. Có điều đây quả thật không phải do ta chậm chạp, mà đều vì đầu bếp A Nhị thưa khách quan! Tên này không biết hôm nay giở chứng gì, bảo là phải ra ngoài bắt chim sẻ về nướng để mời vị Từ công tử đây một bữa, cho nên mới ra cơ sự thế này.”

Lý Bất Mặc nghe xong liền “ồ” một tiếng, tỏ vẻ ngạc nhiên: “Tên mỡ heo kia còn có hảo tâm như thế?”

Đoạn lại cười hí hứng, rót cho Từ Hiền và đệ tử của hắn mỗi người một chén rượu, giọng điệu đùa cợt: “Từ tiên sinh a Từ tiên sinh, xem tên mỡ heo kia coi trọng ngươi rồi, đến cả thứ hắn yêu thích nhất là đồ ăn cũng định chia sẻ với ngươi, quả thật là chân tình thắm thiết!”

Từ Hiền: “…”

Lý Tự Thành thấy Lý Bất Mặc rót rượu cho mình, nhớ tới vị đắng ngày hôm qua, gã thầm kêu khổ, nhìn chén rượu mà mặt nhăn như khỉ, chẳng biết nên uống hay không nên uống bây giờ.

Từ Hiền cũng càng thêm câm nín, vừa sáng ra đã uống rượu, hắn quả thật không biết nên nói thế nào với con sâu rượu này.

Gặp y nâng chén rượu chờ mình, Từ Hiền chỉ có thể liều mình bồi quân tử, nhưng cũng nói trước một câu: “Lý huynh, cạn chén này rồi thôi, ngươi cũng biết ta không thích uống rượu.”

Sau đó hắn liền nâng chén lên.

Lý Tự Thành thấy vậy, cực chẳng đã cũng đành học theo, chờ tiên sinh nhà mình và vị Lý tiền bối đáng ghét kia hô một tiếng “cạn”, gã liền nhắm tịt mắt lại rồi uống sạch chén rượu trong tay, mặt mày nhăn nhó còn hơn uống phải thuốc đắng.

Chợt bắt gặp ánh mắt Từ Hiền nhìn mình, Lý Tự Thành không cần hỏi cũng hiểu ý tiên sinh, lần lượt múc ra ba chén cháo cho hắn, cho Lý tiền bối rồi sau cùng mới đến lượt mình, kế đó liền kính cẩn mời hai vị bề trên dùng điểm tâm.

Thấy Từ Hiền đã bắt đầu ăn, gã cũng liền xì xụp húp cháo, bốc màn thầu nhai lấy nhai để.

Lộc cộc! Lộc cộc!

Đang tận hưởng phần cháo nóng hổi, Từ Hiền chợt nghe có tiếng vó ngựa dồn dập truyền tới từ phía Bắc, dựa vào những gì mà mình nghe được, hắn đoán chừng phải có đến mấy chiếc xe ngựa cùng tới, thùng xe còn chở rất nặng.

Lý Bất Mặc cũng nghe được, hơn nữa trông thần sắc của y giống như biết rõ đám xe ngựa đó chở gì.

Nhấp một ngụm rượu, cười nhạt một tiếng, y lắc đầu tự giễu: “Lần này không biết Lý mỗ có lên trang bìa hay không?”

Chương 182: Thượng Quan tiền bối lại lên trang bìa

Tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh, những chiếc xe ngựa kia có chiếc đi tiếp, có chiếc dừng lại, hơn nữa sau khi dừng lại không lâu cũng liền tức tốc lên đường, theo những gì Từ Hiền nghe được thì điểm đến tiếp theo của bọn chúng rất có khả năng là những huyện, trấn xung quanh Phục Quang Thành.

Nghe Lý Bất Mặc tự hỏi bản thân y liệu có lên trang bìa nữa hay không, Từ Hiền có thể lập tức đoán được nhiệm vụ của đoàn xe ngựa là đi giao báo chí cho các đại lý bán lẻ.

Việc làm ăn của Đoạn Nghĩa Lâu tốt như vậy, hơn nữa đón tiếp rất nhiều khách giang hồ, đương nhiên là đối tượng tốt nhất để được chọn làm đại lý.

‘Không biết là Võ Lâm Thời Đại hay Giang Hồ Nhật Báo?’ Từ Hiền thầm đoán. Trong ba tờ báo lớn thì hắn không hề kể đến Phong Vân Nguyệt San, bởi tờ báo này chỉ phát hành một lần duy nhất vào ngày đầu tháng.

Cũng chẳng để Từ Hiền phải đoán già đoán non, vừa húp được thêm bốn thìa cháo, tiểu nhị A Thất đã ôm theo một rổ báo giấy lên lầu, nở nụ cười cầu tài hỏi ba người:

“Giang Hồ Nhật Báo, Võ Lâm Thời Đại số mới nhất đã ra lò, xin hỏi ba vị muốn mua mấy tờ?”

Lý Bất Mặc nhâm nhi chén rượu, đầu không thèm ngoảnh lại, chỉ nói: “Cho ta ba Võ Lâm Thời Đại!”

Từ Hiền vội sửa lời: “Một Võ Lâm Thời Đại thôi, còn lại lấy hai Giang Hồ Nhật Báo.”

Nghe hắn nói vậy, vẻ mặt của A Thất từ vui hớn hở trong chớp mắt đã chuyển thành vui bình thường, hai con ngươi nhìn hắn ra chiều ấm ức lắm.

Lý Bất Mặc chợt buông chén rượu, ánh mắt có phần ngạc nhiên nhìn Từ Hiền, sau đó giống như nghĩ tới gì đó liền vỗ trán một cái bảo rằng: “Lý mỗ quên mất Từ tiên sinh ngươi không thích tiêu xài hoang phí. Vậy được, cứ làm theo ý của ngươi, một tờ Võ Lâm, hai tờ Giang Hồ.”

Nghe Lý Bất Mặc nói vậy, ánh mắt của A Thất chuyển từ ấm ức sang u oán, hắn lấy ba tờ báo ra khỏi rổ đựng đưa cho Lý Tự Thành, gượng cười bảo rằng: “Hai tờ Giang Hồ Nhật Báo mười văn, Võ Lâm Thời Đại chín mươi văn, hết thảy một trăm văn.”

Lý Bất Mặc vẫy nhẹ cổ tay một cái, một khối bạc vụn lập tức rơi vào trong tay A Thất, khiến tâm trạng của người sau lập tức đổi buồn thành vui.

Bởi lẽ một khối bạc vụn có thể đổi chừng một trăm linh tám đến một trăm mười lăm văn tiền đồng tùy chỗ, hắn có thể kiếm lời không ít.

Thấy Lý Bất Mặc khoát khoát tay xua đuổi mình, A Thất lập tức vui vẻ lui xuống, nhưng lúc sắp bước ra hành lang lại bị Từ Hiền giữ lại:

“A Thất huynh đệ, tại hạ nghe nói A Nhị bếp trưởng đã ra ngoài bắt chim, nên có chút hiếu kỳ muốn biết cháo này là do ai nấu, mùi vị quả thật không tệ.”

A Thất lập tức quay đầu lại nhìn hắn, ngẩng đầu ưỡn ngực, mặt đầy tự hào đáp rằng: “Nào chỉ không tệ, quả thật là mỹ vị nhân gian đó! Bởi vì đây chính là cháo do lão đ… ông chủ đích thân xuống bếp chế biến, quý khách cứ chậm rãi mà tận hưởng đi thôi, A Thất xin phép cáo lui!”

Vừa dứt lời liền đi mất.

Lý Bất Mặc không quan tâm chuyện A Thất đi đâu, thứ y quan tâm lúc này là câu mà hắn vừa mới nói.

Buông chén rượu xuống, Lý Bất Mặc lần đầu tiên nhìn thẳng vào chén cháo trước mặt mình, vẻ mặt chợt dâng lên vài phần nghiêm túc, chậm rãi dùng thìa múc ăn, nhép miệng từ từ, hai mắt ngước lên như đang cảm nhận gì đó.

Từ Hiền gặp thái độ của y bỗng trở nên kỳ lạ như vậy, thế là bèn hỏi: “Lý huynh, chẳng lẽ cháo này có vấn đề gì?”

Vừa rồi hắn còn cẩn thận cho Đậu Phụ ngửi qua nồi cháo một lần, rõ ràng không có độc, không hiểu sao Lý Bất Mặc lại phản ứng như vậy.Lý Bất Mặc lắc đầu cười nhạt: “Cháo đương nhiên không có vấn đề, Lý mỗ chỉ là đang nhớ lại hương vị của món ăn từng được nếm ngày xưa, lại so với hương vị của cháo này để xem tay nghề của Trù Thần tiền bối có khác trước hay không mà thôi.”

Múc thêm một thìa cho vào miệng, y thán rằng: “Quả nhiên vẫn là phong cách đó, bề ngoài không bắt mắt, hương vị ẩn bên trong, phải nếm thử mới biết được mùi vị chân thật.”

‘Trù Thần?’ Từ Hiền thầm kinh ngạc khi nghe được loại danh hiệu này, nhưng ngẫm lại cũng thấy đúng là thực chí danh quy, chỉ một món cháo hầm xương thông thường thôi đã có thể khiến hắn coi là mỹ vị, quả thật không hổ danh Trù Thần.

Có lẽ do biết được người nấu là Trù Thần, Từ Hiền cảm thấy chén cháo trước mặt mình bỗng nhiên thơm ngon thêm vài phần, tốc độ đưa thìa vào miệng trở nên nhanh hơn không ít.

Lý Bất Mặc cũng gác lại chuyện uống rượu, tạm thời chuyển mục tiêu sang tiêu diệt nồi cháo trên bàn, lâm vào một cuộc chiến không tiếng động cùng sư đồ Từ Hiền.

Thời gian ước chừng một nén nhang sau, cháo trong nồi đã hoàn toàn sạch bong, kết cục cũng không khó đoán, kẻ giành thắng lợi trong trận chiến tranh ăn này chính là Lý Tự Thành.

Uống một hớp trà nóng, Từ Hiền lấy tờ Võ Lâm Thời Đại trong tay Lý Tự Thành đưa cho Lý Bất Mặc, bản thân thì cầm lấy tờ Giang Hồ Nhật Báo, nhưng không vội lật xem mà hỏi y rằng:

“Lý huynh, vị Trù Thần tiền bối mà ngươi nói tới, phải chăng cũng chính là người ủ ra Đoạn Nghĩa Tửu?”

Lý Bất Mặc không nói gì, chỉ gật đầu một cái, sau đó chỉ chỉ lên trên trần, cuối cùng dùng thứ chân khí đầy hương rượu của mình viết ba chữ ra trước mặt Từ Hiền, nói với hắn:

“Từ tiên sinh ngươi nếu tò mò có thể tự tìm hiểu, ta nghĩ rằng dựa vào quan hệ của ngươi với Giang Hồ Nhật Báo, muốn biết một vài tin tức hẳn cũng không khó.”

Nhìn tờ Giang Hồ Nhật Báo trong tay hắn, lại nhớ đến Trác Thủy Phân tối qua từng thốt lên rằng Thiên Hồ Hiệp là La Quán Trung, chẳng khó để Lý Bất Mặc đoán được một vài chuyện ẩn trong đó.

‘Bào Đoạn Nghĩa…’ Thầm ghi nhớ cái tên này, Từ Hiền không nói gì, chỉ mỉm cười gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, sau đó bắt đầu nghiên cứu số mới nhất của Giang Hồ Nhật Báo.“Ồ?” Nhìn đến nội dung trang bìa, trên mặt hắn chợt hiện lên thần sắc kinh ngạc, lộ ra ánh mắt giống như nhìn thấy người quen.

Nhưng người quen đó không phải Lý Bất Mặc, vị Thi Quân này đã đoán nhầm, kẻ lên trang bìa ngày hôm nay không phải y.

“Nghịch Thiên Đao Thượng Quan Cải Mệnh lĩnh ngộ tân thức của Độ Kiếp Tam Đao, chính thức vô địch thủ cảnh giới Huyền Tàng, tiến thêm một bước đến gần bảo tọa võ lâm thần thoại, chậc chậc chậc!”

Thấy không phải là mình lên trang bìa, Lý Bất Mặc cũng mừng được thanh nhàn, lật ra trang sau của tờ Võ Lâm Thời Đại, tiếp tục đọc cặn kẽ hơn.

“Ái chà, theo tính toán của Võ Lâm Minh phó minh chủ, Thượng Quan đại hiệp là bởi vì xem qua một bức kỳ họa nên mới lĩnh ngộ ra được tân thức, quả thật phúc duyên thâm hậu, ngộ tính cao siêu.”

Thông tin mà Thi Quân vừa đọc, Từ Hiền tìm không thấy trên Giang Hồ Nhật Báo, hiển nhiên là Long Đằng Bao thị không có loại kỳ nhân suy tính thiên cơ lợi hại như Võ Lâm Minh phó minh chủ.

Nghe đến “bức kỳ họa”, Từ Hiền bất động thanh sắc, tinh thần khẽ liếc đến bức “Tu Sĩ Trúc Cơ Và Tứ Cửu Thiên Kiếp” bị hắn vứt trong xó xỉnh của không gian trữ vật, trên mặt hiện lên một nụ cười ý nhị, thấp giọng cảm thán: “Thượng Quan tiền bối đúng là võ đạo kỳ nhân vậy!”

Lý Bất Mặc nghe giọng của hắn giống như có quen biết gì với Thượng Quan Cải Mệnh chứ không phải chỉ gọi tiền bối suông, y chợt cúi đầu xuống nhìn chiếc hộp gỗ đang bọc trong lớp vải dày, được quấn chặt vào eo lưng của mình, nghĩ tới quyển họa trục cất chứa trong đó, trong mắt chợt hiện lên một tia tinh quang, tựa như đã ngộ ra điều gì.

“Từ tiên sinh cũng đúng là thần nhân vậy!” Nhấp một ngụm rượu, y cảm khái một câu không đầu không đuôi, nhưng Từ Hiền nghe hiểu.

Hắn biết Lý Bất Mặc đã đoán được huyền cơ, nhưng cũng không nói gì, chỉ lắc đầu cười nhạt cho qua chuyện mà thôi.

Lý Bất Mặc hiểu ý, chẳng bình luận gì thêm, bỏ qua hàng loạt những lời tán tụng cũng như nhắc lại quá khứ của Thượng Quan Cải Mệnh trên báo, bắt đầu đọc đến các tin kế tiếp.

Từ Hiền thì tìm đọc chuyên mục Thiên Hạ Kỳ Văn, hắn dạo này đang theo dõi một bộ tiểu thuyết gọi là Võ Phá Vân Tiêu, nhân vật chính đạt được một chiếc bảo giới ẩn chứa linh hồn của một vị võ lâm thần thoại thời Thượng Cổ, nhờ y chỉ điểm mà tu tập đủ thứ Tuyệt Học, Chân Kinh, luyện được các loại đan dược thất truyền, bá đạo đến không thể bá đạo hơn.

Từ Hiền nhất tâm nhị dụng, lúc đọc đến tình tiết nhân vật chính cưỡi trên người một con rắn lớn, hắn cũng được nghe Lý Bất Mặc nói tới tin tức mới nhất về Sát Thần Môn chúng.

“Chậc, hang ổ của Sát Thần Môn tại vùng dịch Trận Châu bị phát hiện, năm mươi ba tên môn đồ Hậu Thiên và bảy tên môn đồ Tiên Thiên đã đền tội, ba con Sát Đồng cũng bị cao tăng Kim Huyền Tự thu phục, thật là một tin tức khiến người ta đại khoái nhân tâm. Khààà!”

Lý Bất Mặc nói xong liền nhấp một ngụm rượu như để uống mừng tin này, y khà một tiếng đã đời, thần sắc khoan khoái.

【Tầm Hung Kính】bỗng trượt ra khỏi tay áo, Từ Hiền trông thấy số lượng Sát Thần môn đồ đã rơi xuống hàng ba chữ số, hơn nữa chữ số đầu còn là 1, trong mắt xuất hiện một tia vui mừng.

Khép trang báo lại, ánh mắt nghiệm nghị, Từ Hiền thầm nghĩ có lẽ một lát nữa nên chia tay Lý huynh ở đây thôi, việc hắn cần làm nhất lúc này vẫn là tranh thủ thời gian diệt tận gốc Sát Thần Môn.

Có điều Từ Hiền cũng không vội đến thế, hắn còn đang chờ đĩa chim sẻ nướng lá chanh của A Nhị bếp trưởng đây.

Nếu đã được giao trọng trách tọa trấn phòng bếp của Trù Thần, món mà A Nhị cố ý mời hắn ắt hẳn sẽ rất không tệ, hắn cũng không muốn từ chối thịnh tình của người ta.

Chương 183: Tư mã vô tình, âu dương vô địch

Đầu giờ Tỵ, trên một con đường mòn, chiếc【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】lấy vận tốc chưa tới tám mươi dặm một giờ thong thả tiến về phía trước, không dám phóng nhanh chẳng phải vì đường xấu, mà chỉ vì người đang điều khiển nó là một tên to xác tay chân vụng về.

Điều khiển “con khoái mã” với tốc độ rùa bộ, Lý Tự Thành lại phải gồng hết cơ bắp toàn thân, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, vẻ mặt căng thẳng chẳng khác gì táo bón.

Chỉ vừa mới một ngày mà tay lái của Lý Tự Thành đã tiến bộ như vậy, đó cũng là nhờ vào cây thước màu đen mà Từ Hiền đang gác đằng sau gáy gã.

Vuốt ve cái đầu nhỏ của Đậu Phụ, Từ Hiền ngẩng mặt nhìn trời, ánh mắt ra chiều suy nghĩ.

Chừng một canh giờ trước, hắn đã được ăn vào món chim sẻ nướng lá chanh của A Nhị bếp trưởng, quả thật mỹ vị vô cùng, nhưng cũng không đủ để hắn đến giờ này vẫn nhớ mãi không quên.

Từ Hiền là đang nghĩ đến một chuyện khác.

“Từ tiên sinh, ngươi thế mà biết Toàn Chân Kiếm Pháp, không lẽ chính là môn hạ Toàn Chân? Nhưng nếu như thế, ngươi còn hỏi Lý mỗ về Toàn Chân Giáo làm gì?”

Đây chính là lời của Lý Bất Mặc khi y nhìn thấy Từ Hiền dùng kiếm khí biểu diễn vài thức【Toàn Chân Kiếm Pháp】của mình, lúc đó hắn thật sự đã lặng người một lúc.

Từ Hiền không rõ là ký ức tiền kiếp của mình có vấn đề hay là thế giới này có vấn đề. Hoặc là… cả hai?

Nhưng dù là gì đi nữa thì bây giờ hắn cũng chỉ là một tên võ tu Hậu Thiên cảnh nhỏ yếu, có lẽ phải chờ đến Thần Mạch cảnh hoặc thậm chí cao hơn mới có tư cách dòm ngó tới.

Chuyện trước mắt, chính là giải quyết tàn dư Sát Thần Môn.

Liếc qua【Tầm Hung Kính】một cái, Từ Hiền khỏ nhẹ【Trọng Đạo Xích】lên vai Lý Tự Thành, thong dong bảo rằng: “Tự Thành, tăng tốc, năm dặm nữa thôi!”

“Vâng, tiên sinh!” Âm thanh căng cứng, nét mặt căng thẳng, Lý Tự Thành lớn giọng đáp lại, thi triển một loạt thao tác như thần khiến vận tốc của chiếc Bão Nguyên Xa tăng từ tám mươi dặm một giờ lên… tám mươi mốt dặm một giờ.

Từ Hiền thở dài lắc đầu, trực tiếp bẻ một mảnh gỗ nhỏ từ khúc Tụ Linh Mộc trong mồm Đậu Phụ, sau đó lấy【Đạn Chỉ Thần Thông】búng nó đi, chuẩn xác đánh vào cơ quan tăng tốc của chiếc chiến xa.

【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】chẳng mấy chốc đã phóng nhanh gấp hai lần trước đó, tiến gần hơn đến chỗ mục tiêu của Từ Hiền.

Vèoo!

Bụi đất tung bay, hai con ngươi của Lý Tự Thành như bị lé, một con thì để ý đường đi, một con thì nhìn chằm chằm vào phanh xe.

Hai mắt cay cay, sợ là nếu tình trạng này kéo dài quá lâu thì gã sẽ bị lé thật luôn mất.

Nhưng may mắn làm sao, những thửa lúa mà Lý Tự Thành và tiên sinh của gã muốn gặt không biết vì lý do gì cũng đang di chuyển đến gần chỗ hai người, chẳng mấy chốc đã xuất hiện trong tầm mắt của gã.

“Tiên sinh, đằng trước có người!” Lý Tự Thành hô lên.

Từ Hiền cũng nhìn thấy, hắn lại búng một mảnh gỗ nhỏ vào cơ quan giảm tốc, đồng thời trầm giọng bảo: “Dừng xe.”

Kíttt!

Trượt đi thêm một đoạn ngắn, chiếc【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】dừng lại giữa đường, hơn nữa thân xe còn vừa hay xoay ngang lại chắn trước mặt những kẻ đang lao tới từ hướng đối diện.

Nhìn hai tên võ tu đầy mỡ đang nhảy nhót ở đằng trước, Lý Tự Thành nhảy khỏi xe, thiết côn vào tay, vẻ mặt ngờ ngợ nói với Từ Hiền rằng: “Tiên sinh, đệ tử hình như đã gặp hai người này ở đâu rồi.”

Từ Hiền vẫn ôm Đậu Phụ ngồi trên xe, trong lòng bàn tay chợt xuất hiện một viên bi sắt. Nhìn hai thân ảnh mập mạp kia, hắn liền cười nhạt: “Hai vị này ngày hôm qua cũng ở tửu lâu, ngươi đương nhiên đã gặp qua.”

“Vậy kẻ địch của chúng ta chính là bốn kẻ sau lưng họ sao tiên sinh?” Lý Tự Thành vừa hỏi vừa thủ thế, nắm đấm giơ lên trước ngực, trường côn dựng chéo sau lưng, hai chân mở rộng bày ra thế quét lá.

Lý Tự Thành không hiểu rõ, nhưng gã bất tri bất giác dung hòa ba loại võ học gồm côn pháp, quyền pháp và thoái pháp vào trong một tư thế, thiên tư võ đạo cao siêu có thể thấy được lốm đốm.Từ Hiền nhìn qua, gật đầu tỏ vẻ hài lòng, sau đó trông bộ dáng chạy trối chết của hai tên mập kia mà lẩm bẩm rằng: “Bị bốn tên hung đồ Tiên Thiên truy sát mà còn có thể chạy, hai kẻ này cũng không đơn giản.”

Trong lòng chợt sinh ra vài phần hứng thú với đôi huynh đệ mập mạp kia, Từ Hiền nói một tiếng “phải” để đáp lời Lý Tự Thành, sau đó lại bảo:

“Lên thôi Tự Thành, cũng vừa hay có đối tượng cho ngươi luyện tập thoái pháp. Nhớ lấy, nếu không cần thiết thì không nên thi triển những võ học khác, dù sao muốn kiếm được mục tiêu đối luyện tốt như thế cũng không dễ dàng.”

Thái độ thản nhiên khi nói ra lời này, rõ ràng là Từ Hiền không coi bọn hung đồ Tiên Thiên này vào đâu, cũng phải khi mà kẻ có cảnh giới cao nhất trong bọn chúng chỉ là Tiên Thiên tầng ba.

“Vâng, tiên sinh!” Nghe được lời hắn, Lý Tự Thành ứng thanh đáp lại, sau đó hai chân liền đạp【Trục Nhật Thần Bộ】chạy tới đằng trước.

Côn giữ sau lưng, trong ánh mắt kinh hãi và ngỡ ngàng của hai huynh đệ mập mạp, Lý Tự Thành nhún người nhảy vọt qua đỉnh đầu cả hai, cước như kình phong, hai chân cắt chéo, cùng một lúc đá thẳng mặt hai tên hung đồ Tiên Thiên ở trước nhất.

Hai tên mập kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng chân không dừng lại dù chỉ một khắc, đợi đến khi không còn cảm nhận được sự truy đuổi của bọn man rợ kia nữa, hai kẻ này mới chịu dừng lại thở dốc.

Huỵch!

Ngồi bệt ra đất, béo đệ đệ hỏi béo ca ca: “Thần thánh phương nào vậy, đại ca biết không?”

“Sao mà biết chứ? Nhưng có thể ngồi được thứ này…, chậc chậc!” Người sau gõ tay lên bánh xe của chiếc【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】, giọng điệu xuýt xoa.

“Hai vị, người mà các ngươi đang nói tới chính là đồ đệ của tại hạ.” Một giọng nói bất chợt vang lên, hai huynh đệ mập mạp hoảng hốt nhìn lên, lập tức trong thấy được khuôn mặt tuấn lãng, hiền hòa cùng nụ cười tự tiếu phi tiếu của Từ Hiền.

‘Là hắn!’ Hai người quay mặt nhìn nhau, tức khắc nhận ra đây chính là chủ nhân của món nai nướng mà cả hai từng chảy nước miếng ảo tưởng về nó.

Đáng tiếc, ảo tưởng đó giờ đã xa vời.

Nghĩ đến việc tối qua bị một kẻ thần bí vô thanh vô tức làm cho mình ăn phân, hai huynh đệ liền đoán ra Từ Hiền rất có thể chính là kẻ đó, hắn chơi họ một vố thúi như vậy cũng vì biết được cả hai dám đánh chủ ý lên con sủng vật của mình.

Suy ra được tiền căn hậu quả trong đó, béo ca ca và béo đệ đệ không hẹn mà cùng nở nụ cười nịnh nọt nhìn Từ Hiền, thái độ khúm núm, đồng thanh nói rằng: “Tiền bối, tạ ơn ngài cứu mạng huynh đệ bọn ta, Tư Mã Vô Tình/ Âu Dương Vô Địch cảm kích vô cùng.”“Ân của ngài như núi cao vời vợi!” Béo ca ca – Tư Mã Vô Tình ngước đầu nhìn lên trời, tay trái đưa lên múa minh họa.

“Đức của ngài như biển cả mênh mông!” Béo đệ đệ - Âu Dương Vô Địch cúi đầu nhìn xuống, tay phải đưa ngang nửa vòng diễn tả đại dương.

Nói xong hai câu này, Tư Mã Vô Tình và Âu Dương Vô Địch tiếp tục đồng thanh: “Đại ân đại đức, như sơn như hải, bao la vô tận, thâm sâu khôn xiết, huynh đệ bọn ta không biết lấy gì báo đáp mới xứng đáng với ân đức này, chỉ đành khắc ghi vào trong tâm khảm, đến chết cũng mang theo.”

Từ Hiền: “…”

Véo!

Một viên bi sắt rời tay, trợ giúp Lý Tự Thành đánh lui tên hung đồ Tiên Thiên đang định ám toán gã, Từ Hiền nhìn vẻ mặt tình thâm ý thiết của hai kẻ dở hơi trước mặt mình, bỗng cảm thấy có phần đau đầu.

Nhất tâm nhị dụng, hắn phân một nửa tinh thần ra để ý đến chiến cuộc của Lý Tự Thành, giúp đồ đệ của mình lược trận, một nửa tinh thần còn lại để ứng đối hai tên mập trước mắt.

Hắn cũng đến ạ với trình độ vô sỉ của họ.

“Nhị vị, gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ, đó chẳng phải đạo nghĩa giang hồ sao, nào đến mức ân như cao sơn, đức như đại hải mà các ngươi làm quá lên. Hơn nữa, trông tại hạ thật sự có già đến mức để bị gọi là tiền bối ư?”

Lại búng đi thêm một viên bi sắt, Từ Hiền giả bộ cười khổ mà hỏi hai huynh đệ mập mạp.

Hai tên mập đồng loạt lắc đầu.

Tư Mã Vô Tình nói: “Sư phụ ta có dạy…”

Âu Dương Vô Địch tiếp lời: “…rằng đạt giả vi tiên!”

Tư Mã Vô Tình: “Ai võ nghệ bậc thầy…”

Âu Dương Vô Địch: “…đương nhiên là tiền bối!”

Sau đó Tư Mã Vô Tình còn phản bác câu trước của Từ Hiền: “Hơn nữa đối với huynh đệ ta mà nói, sinh mệnh lớn bằng trời. Vậy nên người nào cứu được tánh mạng của bọn ta, trong mắt bọn ta chẳng khác nào vừa hóa giải thiên địa đại kiếp vậy, nói ân đức như núi như biển còn là kém lắm thay!”

Âu Dương Vô Địch gật gù tán đồng: “Đúng vậy, đúng vậy, lý phải như thế!”

Từ Hiền: “…”

PHỤC! PHỤC! PHỤC! ngoại trừ cho bọn họ một chữ phục nhấn mạnh ba lần, Từ Hiền cũng không biết nên dùng gì để diễn tả tâm tình của mình trước đôi “kỳ nhân dị sĩ” này.

Cảm nhận được có hai tên hung đồ Tiên Thiên thoát khỏi Lý Tự Thành mà vung đao múa kiếm xông tới chỗ mình, bi sắt lại trượt khỏi tay áo, rơi vào trong lòng bàn tay của Từ Hiền.

‘Không biết là minh sư bậc nào dạy dỗ ra được hai vị nhân tài như vậy, họ Từ này cũng muốn được diện kiến một lần.’

Hắn nghĩ thầm.

Trường An Thành, trong Ngự thiện phòng nơi cấm cung đại nội, tít trên xà nhà, một thân ảnh thấp bé chợt đưa tay lên gãi mũi.

‘Quái tai, suýt nữa thì bại lộ! Chẳng lẽ là hai thằng ôn con trời đánh đang chửi lén sau lưng lão phu? Hừm, kệ cha chúng nó, Thất Thải Long Tiên Ngư sắp lên dĩa rồi, lão phu phải liếm thử cái rồi tính.’

Chương 184: Tuyết Vực có người tìm tiên sinh

Thấy Từ Hiền búng tay hai cái liền đánh chết hai tên cao thủ Tiên Thiên, khóe mắt giật giật, Tư Mã Vô Tình và Âu Dương Vô Địch lập tức chụm đầu lại thầm thì to nhỏ.

“Đại ca, Từ tiên sinh này và đệ tử của hắn đều lợi hại như vậy, có phải chính là võ đạo kỳ tài mà lão già nát rượu nói?”

“Đương nhiên, rành rành ra đấy, còn có gì đáng để hỏi đâu.”

“Vậy là cha mẹ gạt chúng ta rồi, còn nói chúng ta cũng là võ đạo kỳ tài. Người ta thì miểu sát địch nhân, ta và đại ca lại phải chạy trối chết.”

“Chớ ngu, cha mẹ không gạt mi, lão già nát rượu cũng khẳng định điều đó rồi, không thể sai được. Mi đừng quên, nếu chúng ta mà giảm cân, muốn làm gỏi bốn tên kia cũng chẳng khó gì.”

“Đại ca nói phải, ta quên mất. Nhưng mà đại ca phải gọi sư phụ là sư phụ chứ, đừng gọi lão già nát rượu nữa, lần trước hại ta bị ăn đòn lây, nghĩ lại vẫn thấy đau đây này.”

“Ngu ngốc, lần trước chỉ là không cẩn thận, bị lão già bỉ ổi đó nghe lén. Giờ lão không có ở đây, mi sợ cái gì hả?”

“Sợ chứ, sợ chứ! Bản lĩnh của lão… sư phụ, chúng ta còn lạ sao? Nói chung đại ca cứ cẩn thận đi, đừng có quen mồm quen miệng lại hại ta một vố nữa.”

“…”

Gặp hai tên mập này lại châu đầu ghé tai nói chuyện bí mật, Từ Hiền giống như nghĩ tới gì đó, nâng Đậu Phụ lên trước mặt mình, hai mắt mang theo ý cười, cất giọng gọi họ:

“Tư Mã thiếu hiệp, Âu Dương thiếu hiệp, nhị vị đang tính xem nên nướng hay nên quay tiểu tử này sao?”

Nghe vậy, Tư Mã Vô Tình và Âu Dương Vô Địch lập tức rùng mình một cái, cái mũi giống như lại ngửi được mùi phân ngựa, cả hai vội xua tay, lắc đầu nguầy nguậy, liên tục nói mấy tiếng “không dám.”

Từ Hiền nhìn thần sắc kinh hoảng của bọn họ, mím môi nín cười, ôm Đậu Phụ về lại đùi mình, cảm thấy trêu chọc hai kẻ dở hơi này nhiêu đó là đủ rồi.

[Các hạ nhận được 500 điểm Thiện Ác]

[Các hạ nhận được 500 điểm Thiện Ác]

Trong lúc Từ Hiền tám nhảm với hai huynh đệ mập mạp, ở cách chỗ hắn hơn chục trượng, Lý Tự Thành tận dụng sơ hở của địch, sử xuất nhất chiêu Thương Long Quy Hải, tung liền năm côn đánh chết một tên hung đồ Tiên Thiên tầng hai.

Không dừng ở đó, óc của địch nhân vừa vỡ ra, gã liền ném thiết côn trong tay qua một bên, nghiêng người sang bên còn lại tránh đi một kích của kẻ địch sau cùng.

Lấy chân trái làm trụ, chân phải của Lý Tự Thành mang theo tàn ảnh tung liền bốn cước vào ngực địch nhân, mỗi một cước đều khiến hắn thổ ra một ngụm huyết, ngụm sau nhiều hơn ngụm trước, cuối cùng đến cả vụn nội tạng cũng trào ra.

Thấy địch nhân đã hoàn toàn không còn sức chống cự, nằm trên đất thoi thóp hơi tàn, Lý Tự Thành cũng không muốn hành hạ hắn thêm, chân trái co về phía sau, thoái kình tập trung vào đầu mũi chân, lấy sáu thành công lực sút thẳng vào huyệt Bách Hội của địch nhân, khiến hắn chết ngay tấp lự, hai mắt trợn ngược, không khép lại được.

Huynh đệ Tư Mã Vô Tình và Âu Dương Vô Địch mắt sắc thấy được cảnh ấy, không kìm được rùng mình một cái, lập tức cho rằng bản thân quả là may mắn khi được Từ Hiền cho ăn phân ngựa, trong lòng càng thêm cảm tạ ân đức của hắn, cảm thấy hắn quả thật là hạng người nhân nghĩa vô song trên đời này.

Không biết bản thân vừa dọa hai huynh đệ mập mạp một vố, Lý Tự Thành giắt thanh thiết côn vào lưng mình, ở đấy có một phần cơ quan làm bằng Tụ Linh Mộc do Từ Hiền thiết kế, có tác dụng giữ chặt cây côn của gã.

Nghe một tiếng “tách” vang lên, Lý Tự Thành xe nhẹ đường quen, bắt đầu lúi cúi thu thập chiến lợi phẩm trên người địch nhân, soát xong hai tên hung đồ ở gần mình lại chạy đến soát hai tên hung đồ bị Từ Hiền búng chết, nhanh tay lẹ mắt, chẳng mấy chốc đã bào sạch những vật có giá trị.

Gom thi thể của bốn tên Sát Thần Môn chúng lại với nhau, Lý Tự Thành lúc này mới quay lại phục mệnh với Từ Hiền, giọng điệu có chút gì đó không cam: “Tiên sinh, người lại đoạt lúa nữa rồi! Toàn Phong Tảo Diệp Thoái của đệ tử chỉ kịp lên tới Đăng Đường Nhập Thất mà thôi.”

Từ Hiền dang tay, nhún vai đáp lại: “Là bọn chúng tự lao đầu vào, ta cũng chịu thôi.”

Nghe giọng điệu của hai người, Tư Mã Vô Tình và Âu Dương Vô Địch có thể đoán được rằng họ chỉ coi bốn tên hung đồ này là đối tượng luyện tập võ công, trong lòng bỗng dâng lên vài phần khiếp sợ, kính nể.

Sau đó nụ cười trên mặt hai huynh đệ lập tức cứng ngắc khi thấy Lý Tự Thành chỉ đến họ và nói rằng: “Tiên sinh, còn hai người này lại nên xử lý thế nào?”

Béo ca ca và béo đệ đệ chợt cảm thấy lòng đầy hàn ý, cuối cùng từ đầu đến chân như đóng băng khi nghe gã tiếp thêm một câu: “Người có cần đệ tử tiễn họ một đoạn?”
Dục vọng cầu sinh dâng trào một cách mãnh liệt, lòng bàn chân Tư Mã Vô Tình và Âu Dương Vô Địch như được bôi dầu trơn, nhoáng cái đã chạy thục mạng đến tít đằng xa, tốc độ so với trước đó còn nhanh hơn gấp bội.

Trước khi bọn họ khuất bóng, Từ Hiền loáng thoáng nghe được giọng nói run rẩy của hai huynh đệ.

“Không thể trêu vào, không thể trêu vào.”

“Ta thề sau này không ăn thịt nai nữa!”

“Chuyện này ta không ý kiến, chết cũng phải nghe theo đại ca.”

“…”

Lý Tự Thành thấy hai người này mập như thế mà chạy lại nhanh như vậy, khẽ ồ một tiếng trầm trồ thán phục, gãi đầu cười khờ, giọng điệu chất phác bảo rằng: “Bọn họ có lẽ thích chạy bộ hơn ngồi xe rồi tiên sinh, xem ra không cần chúng ta tiễn một đoạn.”

“…” Từ Hiền nhìn hình bóng Tư Mã Vô Tình và Âu Dương Vô Địch đã hóa thành hai chấm đen, lại quay sang nhìn vẻ mặt thành thật của Lý Tự Thành, trong lúc nhất thời cũng phải câm nín không biết nói gì.

Một lát sau, hắn mới cười khổ một tiếng, gật gù bảo rằng: “Đúng là không thể trêu vào.”

Từ Hiền nói rất nhỏ, nhưng Lý Tự Thành vẫn nghe được, chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, gã liền hỏi: “Tiên sinh, thứ gì không thể trêu vào?”

Sau đó liền lộ vẻ mặt cảnh giác, mắt nhìn bốn phương, tai nghe tám hướng, trầm giọng hô lên: “Chẳng lẽ lại có cường địch?”

Từ Hiền lắc đầu khoát tay, nói một câu “không có gì” rồi chẳng giải thích thêm chi, chân đạp【Trục Nhật Thần Bộ】đến chỗ thi thể bốn tên hung đồ Tiên Thiên, lấy từ trong tay áo ra một lọ muối, bắt đầu rắc muối lên người chúng.

Mặc dù không trữ được vài chục cân, nhưng A Nhị bếp trưởng giống như thật sự rất ưa thích Từ Hiền, thế mà hết sức hào phóng tặng cho Từ Hiền mười cân, khiến cho A Tứ chưởng quỹ và Lý Bất Mặc phải kinh ngạc một phen, mắt chữ O mồm chữ A.

Hoàn thành quá trình hủy thi diệt tích, Từ Hiền thu lọ muối cũng như mớ chiến lợi phẩm mà Lý Tự Thành giao lại vào trong tay áo, phóng người trở lại trên【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】, ung dung tựa lưng vào ghế mềm, bảo với đệ tử nhà mình: “Tiếp tục xuất phát thôi Tự Thành, lần này ngươi cố gắng đạt tới trăm dặm một giờ.”

Vẻ mặt của Lý Tự Thành lập tức còn sốt sắng hơn người sắp ra chiến trường, giọng nói căng thẳng: “Đệ tử… đệ tử nhất định cố gắng… hết sức, thưa tiên sinh!”

Từ Hiền lắc đầu không nói, chỉ đợi Lý Tự Thành ngồi vào ghế lái liền đưa【Trọng Đạo Xích】gác lên cổ gã, âm thanh biếng nhác: “Có ta làm hậu thuẫn sau lưng, Tự Thành ngươi cứ nỗ lực đi thôi.”
Chừng một nén nhang sau đó…

“Tự Thành, ta bảo ngươi tăng tốc, sao lại giảm tốc hả?”

“Tiên sinh, đệ tử lại ấn nhầm cơ quan rồi!”

“Tăng tốc, tăng tốc… Trời ạ! Tự Thành, con rùa già vượt mặt chúng ta rồi!”

“Tiên sinh, rùa ở đâu? Đệ tử sợ đâm phải nó mất.”

“Tự Thành, tốc độ này của ngươi còn chậm hơn chúng ta đi bộ đó.”

“Tiên sinh nói phải. Hay là người lấy thần thông thu chiếc xe này lại, ta và người tiếp tục bộ hành giống lúc trước?”

“…”

Cứ thế, trải qua sự dạy dỗ chu đáo của Từ Hiền và năng lực học tập “thần tốc” của Lý Tự Thành, tay lái của gã càng lúc càng tiến bộ, chỉ “mới” giữa trưa là đã tìm được mảnh ruộng tiếp theo cần gặt hái.



Cửu châu ngoại địa, Tuyết Vực Bắc phương.

Thiên địa bao trùm trong một mảnh trắng xóa, chẳng có mấy loại thực vật sinh tồn được trong điều kiện khắc nghiệt nơi đây, nếu có thì cũng đã bị tuyết lạnh phủ kín người, ẩn mình một cách hoàn hảo giữa vạn vật xung quanh.

Vùu! Vù!

Gió tuyết thổi qua, sắc bén như đao kiếm, rét lạnh như lòng người, nó sẵn sàng hóa đá bất cứ một sinh vật sống nào chỉ bằng một cái sờ nhẹ của mình, ngoại trừ một số đối tượng đặc biệt.

Vụt!

Một vật thể màu đen bỗng xuất hiện trên nền tuyết trắng, phá bỏ đi sự hài hòa vốn có của mảnh không gian đơn sắc này.

Vật thể đó tựa như một quả bóng da, nhảy tưng tưng, nhấp nhô lên xuống, mỗi một lần nhấp nhô liền vượt xa hơn chục trượng.

Giống như chướng mắt việc vật thể màu đen này làm phá hỏng sự tinh khiết của vùng thiên địa này, năm vật thể màu đỏ đột ngột phóng lên từ dưới nền tuyết, tạo thành vòng vây phong tỏa bước tiến của vật thể màu đen, ép cho nó phải dừng lại.

Lúc này mới thấy, vật thể màu đen kia nào có phải là thứ dị vật gì, đó thực ra là một kẻ có khinh công cao tuyệt mà thôi.

Kẻ ấy trông tuổi tầm bốn mươi, khuôn mặt chữ điền, dưới cằm có một chòm râu rậm, ánh mắt sắc bén như ẩn tàng đao kiếm, trên thân mặc một bộ y phục kết hợp giữa lông gấu nâu và lụa màu đỏ sẫm, sau lưng khoác áo choàng đen, giắt theo một thanh trường kiếm, trông hết sức uy phong.

Ánh mắt liếc sang hai bên, nhìn thấy là năm tên đàn ông mặc áo đỏ đang cản địa mình, y hất mạnh áo choàng làm tuyết trên đất tung bay lả tả, khịt mũi một cái, nở nụ cười nửa miệng, giọng nói âm vang hữu lực mà rằng:

“Huyết Y Giáo các ngươi đối phó Lãnh Hàn Cung đã phải sứt đầu mẻ trán, thật không biết các ngươi lấy đâu ra can đảm mà còn dám tới gây chuyện với bổn đại hiệp.”

Không để đám người mặc áo đỏ có cơ hội nói gì, y rút thanh bảo kiếm rời vỏ, thân ảnh trong chớp mắt đã biến mất, chỉ để lại giọng nói hư vô mờ mịt vương trong gió lạnh.

“Ta còn phải đi tìm Từ hiền chất, không có hơi đâu đôi co với các ngươi. Vậy nên… các ngươi có thể lên đường.”

Vừa dứt lời, ngân quang ngàn trượng vạch qua một góc trời, ánh kiếm còn sáng chói hơn nền tuyết kia.

Chương 185: Máu đẫm nền tuyết lạnh lòng ai?

“…Huyết Y Giáo là một trong tam đại thế lực của Tuyết Vực nơi cực Bắc, trong giáo có đông đảo cao thủ, Tiên Thiên gần trăm, đứng đầu nhất là chín vị Huyết Y Giáo Chủ và một vị Huyết Y Đại Tế Tư, cả mười người đều là cao thủ Huyền Tàng, cùng nhau thống trị giáo phái chứ không có một vị giáo chủ tối cao.”

Dưới một cây cổ thụ cành lá sum sê, hai thầy trò Từ Hiền trải thảm mà ngồi, sau lưng mỗi người là một chiếc ghế ngồi bệt làm bằng Tụ Linh Mộc có chỗ dựa, trước mặt mỗi người là một quả dừa tươi ngon mọng nước mua từ Đoạn Nghĩa Lâu, Từ Hiền dùng một chiếc nồi thần nấu bữa trưa, Lý Tự Thành thì đọc báo cho hắn nghe, Đậu Phụ nằm ngủ ngay bên cạnh, cái gọi là hưởng thụ sợ rằng cũng chỉ đến thế.

Không mâm vàng cỗ ngọc, không cung điện xa hoa, không gan rồng tủy phượng, tất cả những điều nghe chừng rất trân quý ấy đều không cần, bởi nhiều khi những thứ bình đạm, giản dị mới là thứ quý giá nhất.

Rột! Rột!

Dùng một cái ống hút cũng làm bằng Tụ Linh Mộc để hút nước dừa, Từ Hiền tựa lưng vào ghế, đầu ngửa ra sau, mắt nhìn cành lá rậm rạp che hết nắng nóng, nghe Lý Tự Thành đọc tin tức về Huyết Y Giáo, hắn nhẹ giọng bình luận:

“Nhiều người thống trị ngang cấp như vậy, có cái hay cũng có cái dở. Huyết Y Giáo này có thể phát triển đến mức này, hẳn là phân chia lợi ích rất đồng đều.”

Lý Tự Thành nghe cái hiểu cái không, chỉ có thể tiếp tục chú tâm vào tờ Võ Lâm Thời Đại mà tiên sinh nhà mình dùng một tờ Giang Hồ Nhật Báo đổi lấy từ vị Lý tiền bối kia trước lúc chia tay.

Hai tháng trời theo Từ Hiền bôn ba, hết xem hắn soạn bản thảo tiểu thuyết lại đến đọc báo học từ mới, Lý Tự Thành đã nhận biết được rất nhiều mặt chữ, việc đọc trôi chảy một tờ báo đối với gã bây giờ hoàn toàn không có gì khó khăn.

Cũng học tiên sinh nhà mình hút một ngụm nước dừa để thấm giọng, Lý Tự Thành tiếp tục: “Trấn môn chi bảo của Huyết Y Giáo là một con linh thú gọi Băng Ti Huyết Tằm Vương, diệu dụng nhiều mặt, trong đó có một loại công dụng thường thấy nhất là để chế tạo bảo y...”

“…Băng Ti Huyết Tằm Vương nhả ra một loại tơ tằm cực phẩm có màu đỏ như máu, lạnh như băng, y phục được chế tác từ loại tơ này có thể co giãn tùy ý, đao kiếm không thương, tự động tẩy uế, nhiều loại công năng hữu dụng.”

Từ Hiền nghe đến đây liền tặc lưỡi cảm thán: “Tơ lạnh như băng? Chậc, vậy chỉ cần mặc vào thì không cần sợ nóng. Nhưng sợ là cũng chỉ người tập võ mới có tư cách khoác lên, người bình thường mà không có nội công hộ thể, e rằng mặc được một hai hôm là có thể chầu tổ tiên vì chết rét.”

Lý Tự Thành lại gãi đầu thắc mắc: “Tiên sinh, nếu là người tập võ thì không sợ nóng lạnh, vậy loại công năng này chẳng phải vô dụng sao?”

Từ Hiền lắc đầu một cái, cười nhạt giải thích: “Không sợ nóng lạnh chẳng đồng nghĩa với việc ngươi sẽ không cảm thấy khó chịu vì nhiệt độ, như ta ngươi lúc này chẳng phải cũng đang tìm nơi bóng mát tránh nắng hay sao?”

Rột!

Làm tí nước dừa, hắn còn nói: “Vả lại… ngươi xem tên môn phái này là gì? Là Huyết Y Giáo, đoán chừng mỗi người trong giáo phái này đều khoác một bộ bảo y như thế. Họ sinh sống ở Tuyết Vực, đã quen với loại khí hậu rét lạnh, khắc nghiệt nơi đó. Nếu mà bước vào Trung Nguyên, gặp phải thời tiết oi bức thế này, ta tin rằng loại công năng kia chính là thứ bọn họ cảm thấy đáng giá nhất của bộ bảo y trên người.”

“Đa tạ tiên sinh, Tự Thành thụ giáo!”

Lý Tự Thành vái Từ Hiền một cái, tỏ vẻ bản thân nhờ hắn mà được thêm kiến thức, sau đó đọc tiếp tin tức trên báo:

“Kẻ thù của Huyết Y Giáo cũng là một trong tam đại thế lực của Tuyết Vực, xưng là Lãnh Hàn Cung. Lãnh Hàn Cung tuy nhân số không nhiều nhưng cao thủ đông đảo, nổi tiếng với…”
Đọc một số tin tức đường viền về Lãnh Hàn Cung, đoạn gã lại tiếp tục với tin chính:

“…thù hận giữa Huyết Y Giáo và Lãnh Hàn Cung đã kéo dài hơn trăm năm, cứ mỗi hai, ba mươi năm lại có một lần đại chiến. Trong nửa tháng đổ lại đây, có vẻ như cái thời hạn hai ba mươi năm đó lại đến, xung đột giữa hai phái liên tục leo thang, cao thủ Tiên Thiên tử vong hơn chục người, đến cả Huyền Tàng cũng đã tham chiến nhiều trận, thời điểm xuất hiện thương vong ở cấp độ này e rằng cũng không còn xa.”

“Theo như tính toán của Võ Lâm Minh phó minh chủ, nguyên nhân sâu xa cho những trận xung đột này là do sự xuất hiện của một loại kỳ vật gọi Thiên Niên Băng Phách. Nếu có ai muốn biết thứ kỳ vật ấy công dụng ra sao, hình dáng thế nào, có thể lên đường đến Tuyết Vực trực tiếp tìm xem. Tu vi kiến nghị là Huyền Tàng đệ tam tạng trở lên, nội công Tuyệt Học cảnh giới Đại Thành.”

Từ Hiền không nhịn được phì cười: “Võ Lâm Minh phó minh chủ này cũng đủ xấu tính, này là muốn dụ dỗ mấy kẻ ngu xuẩn đi chịu chết sao?”

Trong đầu thì nghĩ: ‘Võ Lâm Minh và Lãnh Hàn Cung kia e rằng có quan hệ gì đó. Rõ ràng là chuyện xung đột giữa hai phái, nhưng thông tin về Huyết Y Giáo thì nhiều mà Lãnh Hàn Cung lại ít, ẩn sự trong này… chậc chậc.’

Có điều cũng nhờ chút thông tin ít ỏi này mà Từ Hiền mới biết được, thứ kỳ tửu Tuyết Hoa Lộ mà Lý Bất Mặc từng nhắc khi kể đến chuyện đánh cược với Tiểu Đổ Quỷ chính là đặc sản của Lãnh Hàn Cung.

Lý Tự Thành không biết tiên sinh nhà mình đang nghĩ đến chuyện rượu bia, nghe lời vừa rồi của hắn, gã bèn hỏi: “Tiên sinh, vậy phó minh chủ kia chính là ác nhân sao? Chúng ta có phải nên tiêu diệt người này, tránh cho kẻ khác bị hại?”

‘Tiêu diệt hay bị tiêu diệt đây?’

Từ Hiền lắc đầu thầm tự giễu, không trả lời mà chỉ kể một câu chuyện: “Tự Thành a Tự Thành, giả sử có một ngày tiên sinh đi vào rừng, bất ngờ phát hiện một cây linh chi ngàn năm mọc bên vách đá cheo leo, xung quanh còn có độc xà ẩn hiện. Tiên sinh lúc ấy không biết võ công, nên dù rất muốn hái cây linh chi đó, nhưng vì sợ có hại đến tính mệnh nên không dám, chỉ có thể hậm hực quay về.”

Đưa một tay lên gác sau cổ, hắn lại kể tiếp: “Lúc tiên sinh về làng, dân làng thấy vẻ mặt của ta cau có khó chịu, thế là xúm lại hỏi ta vì sao lại thế? Lúc ấy ta liền kể lại chuyện mình phát hiện linh chi ngàn năm cho bọn họ nghe, cũng khuyên rằng chỗ đó rất nguy hiểm, nếu không có bản lĩnh thực sự thì chớ nên ham hố để rồi tự mình hại mình.”

“Nhân tính là thứ khó đoán nhất trên đời này, con người hơn con vật ở chỗ không chỉ có bản năng mà còn có lý trí, nhưng khi lòng tham quá lớn trỗi dậy thì người hay vật cũng đều như nhau, vì cái béo bở trước mắt mà bỏ cả tánh mạng của mình. Dù đã được tiên sinh khuyên răn từ trước, cuối cùng cũng có ba vị dân làng không tin tà, tìm đến chỗ vách đá với ý định thử vận may một phen.”“Người thứ nhất rất giỏi leo trèo, nhưng lúc leo đến gần chỗ linh chi thì bị độc xà núp dưới gốc linh chi cắn chết. Người thứ hai rất giỏi đối phó rắn, tự chế tạo được bột phấn có thể xua đuổi độc xà, nhưng lúc trèo xuống vách đá thì lại bị trượt chân mà chết.”

“Người thứ ba chẳng giỏi điều gì, thấy hai người kia chết không toàn thây, y sợ hãi quá chừng, quay đầu bỏ chạy về làng. Chừng ba ngày sau, nỗi sợ qua đi, lòng tham của y lại trỗi dậy, một lần nữa vào rừng để hái linh chi.”

“Chỉ là lần này còn chưa kịp đến chỗ vách đá, y đã xui xẻo gặp phải một con hổ đói, trở thành bữa trưa của nó, kết thúc cuộc đời mình một cách lãng xẹt.”

“Con người là một loại sinh vật rất khó hiểu, biết thức đêm không tốt nhưng vẫn thức đêm, biết uống rượu hại thân nhưng vẫn uống rượu, biết không học sẽ dốt nhưng vẫn ham chơi, chỉ vì không khống chế được dục vọng của bản thân mà nhận đủ loại quả đắng, hại chính mình, hại thân nhân, hại thiên hạ.”

Kết thúc câu chuyện, Từ Hiền chợt hỏi gã đệ tử khai môn nhà mình: “Tự Thành ngươi nói xem, trong câu chuyện vừa rồi, tiên sinh có phải là ác nhân không?”

Lý Tự Thành gãi đầu đáp lại: “Tiên sinh không phải ác nhân, cái chết của ba vị dân làng kia là do họ tự mình chuốc lấy. Người không ác, nhưng có lỗi, lỗi của người nằm ở chỗ đã kể lại câu chuyện về linh chi, nếu người không kể thì mọi chuyện đã không diễn ra. Chỉ là nếu tiên sinh lỗi một thì ba vị dân làng phải lỗi đến chín mươi chín, bởi kẻ ra quyết định có nên đi hái linh chi hay không cuối cùng vẫn là họ, không có ai bắt ép cả.”

Từ Hiền gật đầu tỏ vẻ tán đồng với câu trả lời của gã, thán một câu “trẻ nhỏ dễ dạy”. Có điều còn chưa kịp nói gì thêm thì đã nghe Lý Tự Thành cười khờ hỏi rằng:

“Tiên sinh, vậy đến lúc người học được bản lĩnh thần thông rồi có đi hái cây linh chi đó chưa? Chắc là người đã ăn rồi nhỉ, có thơm không tiên sinh?”

Từ Hiền: “…”

Lắc đầu một cái, hắn cười khổ đáp lại: “Không ăn được, lúc đó đã có một vị cao thủ võ lâm đi ngang qua hái trước rồi.”

Lý Tự Thành nghe vậy cũng không bất ngờ, lộ ra vẻ mặt như đang nói “quả nhiên là thế”, thấp giọng lẩm bẩm: “Cũng phải, nếu mà ăn được linh chi thì tiên sinh đã không bị què.”

Từ Hiền: “…”

Ăn linh chi có thể chữa què, e rằng ở thế giới này thì việc ấy đúng là có thể xảy ra, nhưng nghe vào vẫn thấy sai sai chỗ nào đó.

Từ Hiền không muốn bị tên đệ tử nhà mình làm cho câm nín thêm lần thứ ba, vậy nên hắn vội lảng sang chuyện khác, rời xa linh chi ngàn năm.

“Hẳn là ăn được rồi.” Nói một câu vô thưởng vô phạt, Từ Hiền bắt đầu đưa tay về phía cái nồi trước mặt mình, một cái nồi có tạo hình hết sức kỳ lạ.

Nó chính là phần quà mà hắn bất ngờ nhận được sau khi chứng kiến A Nhị bếp trưởng làm món chim sẻ nướng lá chanh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau