HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 176 - Chương 180

Chương 176: Con nhện vô hại định gây hại

A Nhị phản ứng như vậy cũng hợp lý mà thôi, bởi lẽ nếu khách tới tửu lâu đều bị chữ của Từ Hiền “độ hóa”, vậy còn ai chịu bỏ tiền ra thuê sân bãi chém giết nữa? Thế chẳng phải khiến Đoạn Nghĩa Lâu mất đi một phần thu nhập không nhỏ hay sao.

Nhưng A Tứ lại không nghĩ như vậy, hắn chợt nở nụ cười cáo lỗi với Lý Bất Mặc rồi kéo A Nhị sang một bên, hai người lại châu đầu nói nhỏ.

“Ngươi ngu thế, đấy là bút tích của Thi Quân đó, đem ra đấu giá không biết lại bị xào lên mấy ngàn lượng, ở đây có tới năm bức, giá trị liên thành, rõ là chúng ta kiếm lời, ngươi còn cáu gắt cái gì hả?”

“Ngươi mới ngu, thế chuyện làm ăn của chúng ta thì sao? Một lần một lượng vàng, treo chừng mấy năm thì chẳng phải lỗ tới nhà bà ngoại?”

“Đần độn, ngươi làm như ai cũng phải vào tửu lâu mới chém giết được vậy, nghĩ lại mà xem cả năm trời được mấy trận? Huống chi nhiều Tụ Linh Mộc như thế, có mấy bức thư họa này kìm lại máu điên trong người đám khách giang hồ, vậy cũng không cần sợ chúng nó bị hư hại.”

A Tứ bấm vào cái bụng mỡ của A Nhị một cái để tiêu khiển, gặp người sau trợn mắt lên, hắn liền nói tiếp:

“Vả lại ngươi nghĩ mà xem, Đoạn Nghĩa Lâu nào chỉ có mỗi lầu hai a? Từ giờ chỉ cần chịu khó một chút, gặp tên nào muốn thuê bãi thì nhờ hắn hành sự ở tầng dưới là được, không cần lên lầu trên, há chẳng phải vẹn toàn?”

“Thế nhỡ chẳng may mục tiêu của tên đó lại đang ở lầu hai thì sao?” A Nhị phồng má chất vấn.

“Thì để cho hắn chờ a, chúng ta cũng biến báo một chút, nới lỏng thời gian một chút, thay vì ba canh giờ thì cho hắn thuê năm, sáu canh giờ.” A Tứ đáp.

A Nhị lại đặt giả thuyết về một trường hợp khác: “Vậy nếu hắn không muốn chờ thì sao? Cảm thấy phải lên lầu đánh phần thắng mới cao thì sao?”

“Thì ta sẽ… mẹ kiếp! A Nhị chết tiệt, ngươi là muốn gây chuyện đúng không?” A Tứ nói không được nữa, bèn sử xuất Ngắt Núm Long Trảo Thủ, nhéo lấy hai khối mỡ trước ngực A Nhị xoắn qua xoắn lại.

A Nhị giống như không hề hấn gì trước đòn hiểm chiêu của A Tứ, hừ một tiếng đầy khinh thường, sau đó nhẹ nhàng cho người sau một đấm vào bụng.

Huỵch!

“Ứ…” A Tứ lập tức buông tay, gục người xuống ôm lấy bụng mình, hai con mắt trợn to như muốn lồi hết ra ngoài.

Lộ ra một ánh mắt “cao xứ bất thắng hàn”, A Nhị dùng giọng điệu ngạo nghễ mà rằng: “Ôi hũ chao, Thiết Nhũ Công của ta đã đến đại thành từ lâu! A Tứ này A Tứ, ngươi vẫn chưa chịu học khôn sao?”

“Khụ… khụ… Khá lắm A Nhị, lần này… ngươi đã ám toán được… bổn chưởng quỹ. Cứ chờ đó, núi không hối cải… nước giếng chảy hoài, ta tất báo thù này!”

Nhìn hai tên cao thủ Tiên Thiên diễn kịch thiếu nhi, Từ Hiền nín cười đến mệt. Nhưng đêm cũng đã khuya, hắn cũng không muốn tốn thêm thời gian xem bọn họ biểu diễn, quyết định mau mau nói xong chính sự rồi tranh thủ về phòng ngủ nghỉ.

Vừa nãy giao thủ với nhiều Tiên Thiên cảnh như vậy, hắn cũng học thêm được ít nhiều, nên muốn tìm chỗ yên tĩnh tổng kết kinh nghiệm chiến đấu.

“A Tứ chưởng quỹ, trên vách tường thì đã có thư họa của tại h… của Lý huynh che đi, dưới sàn ngươi có thể dùng thảm che lại, như vậy sẽ không có ai nhìn ra dị dạng.”

Nghe lời Từ Hiền nói, A Tứ chợt ngẩng lên, lắc đầu nguầy nguậy: “Cần chi phải che a, lấy Tụ Linh Mộc làm sàn nhà, thế chẳng phải khách nhân sẽ thấy tệ lâu rất cao đại thượng hay sao. Từ công tử, sao ngươi lại cho ta chủ ý thất sách như thế chứ?”

“Tụ Linh Mộc?” Từ Hiền chợt nhướn mày, sau đó “à” một tiếng hết sức nhẹ nhàng, cười nhạt bảo rằng: “A Tứ chưởng quỹ ngươi hiểu lầm, đây chỉ là gỗ thông thường mà thôi, nào có phải Tụ Linh Mộc gì.”

“Không thể nào!” A Tứ vừa lắc đầu tỏ vẻ không tin, ba tên tiểu nhị liền xác thực lời nói của Từ Hiền, báo tin dữ cho hắn:

“A Tứ, đúng là không phải Tụ Linh Mộc!”

“Chỉ là phàm mộc có vẻ ngoài giống Tụ Linh Mộc mà thôi, thật thần kỳ!”

“Thật phí thời gian, ta đứng đây nãy giờ mà chẳng hít được miếng linh khí nào tẩm bổ!”

Một người còn có vẻ là giả, nhưng nhiều người nói thì rất có thể là thật, mắt của A Tứ lại một lần nữa lồi ra, vội vàng nhảy đến phần sàn nhà có màu sắc sặc sỡ gần nhất, nằm sấp xuống áp mũi vào hít hít.

Ngoại trừ cát bụi và vụn gỗ, hắn quả nhiên chẳng cảm nhận được một tẹo linh khí nào.

Mặt mũi vặn vẹo, A Tứ lập tức sửng cồ lên, hùng hùng hổ hổ đi đến trước mặt Từ Hiền hưng sư vấn tội, giọng điệu hết sức bất thiện: “Từ công tử, ngươi dám gạt ta?”

Tu vi Tiên Thiên tầng ba bộc phát, so với Ân Hợp còn thâm sâu hơn gấp bội.

Nhưng Từ Hiền lại chẳng cảm thấy có bao nhiêu áp lực, hắn chỉ khẽ lắc đầu một cái, thong thả đáp lại: “A Tứ chưởng quỹ hiểu lầm, tại hạ nào từng gạt ngươi điều gì.”

“Ngươi ngụy tạo Tụ Linh Mộc, thế còn nói là chưa gạt ta ư?” A Tứ giận quá mà cười.Từ Hiền mở to mắt nhìn hắn, không hề né tránh, cười nhạt một tiếng rồi nói: “Tại hạ vốn chưa từng bảo đó là Tụ Linh Mộc. Nếu khiến A Tứ chưởng quỹ hiểu lầm, vậy Từ Hiền này cũng chỉ có thể nói một câu cáo lỗi rồi.”

“Ngươi…”

“Được rồi, còn chưa đủ mất mặt sao?” A Nhị kéo A Tứ sang một góc, bắt đầu khai mở đại hội châu đầu ghé tai lần thứ ba.

“Hắn đúng là chưa từng nói đó là Tụ Linh Mộc, vụ này ngươi không cãi được đâu, chịu thua đi.”

“Mẹ kiếp, dám chơi chiêu bổn chưởng quỹ, ta nhớ kỹ hắn rồi.”

“Ngươi nhớ kỹ cái chim, muốn bị lão đại phạt đi dọn cứt cho A Đại sao? Chớ quên tiểu tử ấy trừ lão đại ra chỉ thân thiết với mỗi A Tam, hơn nữa nó còn ghét nhất là ngươi đó.”

“Móa…” A Tứ có vẻ như rất e ngại A Đại kia, giọng của hắn thoáng cái liền xìu đi khi nghe A Nhị nhắc tới.

“Biết đủ đi thôi, mặc dù ngươi bị chơi một vố, nhưng có mớ thư họa này của con sâu rượu, coi như kiếm lời rồi.”

“Ta vẫn là không cam tâm, hừ.”

“Cam tâm và hốt phân, ngươi cứ chọn một đi.”

“Móa…”

Hai người xì xà xì xồ một hồi, không thèm để ý đến mọi chuyện xung quanh, chờ đến lúc quay đầu lại thì đã không còn thấy thân ảnh của thầy trò Từ Hiền.

“Con sâu rượu, người đâu rồi?” A Nhị thấy Lý Bất Mặc cũng sắp đi khỏi chỗ này, bèn vội vàng hỏi y.

Người sau không thèm quay đầu, chỉ để lại cho hắn một bóng lưng tiêu sái, giọng điệu vô tư mà rằng: “Từ tiên sinh và đệ tử hắn về phòng nghỉ ngơi rồi. Đêm đã khuya, Lý mỗ cũng không bồi tiếp.”

Trước khi vén màn bước ra hành lang, Lý Bất Mặc giống như nhớ ra gì đó, móc từ trong ngực ra mấy tờ ngân phiếu rồi ném về phía sau, thanh sam khuất bóng, chỉ để lại một câu nói:

“Một vò Đoạn Nghĩa Tửu tới phòng ta, không cần đồ nhắm.”

A Nhị nhanh tay lẹ mắt chộp lấy lũ ngân phiếu đang bay lả tả, thấp giọng xỉa xói: “Có tiền thì ghê gớm lắm sao?”
A Tứ thì vẫn chưa hết bực dọc, gặp bọn A Ngũ, A Lục, A Thất bị mấy bức thư pháp tẩy não, im lặng ngồi nghệt mặt ra thưởng thức Thiên Nhai Dị Khách Du Hải Đồ, hắn liền càng thêm bực bội, vận âm công đánh tỉnh bọn họ:

“Còn trơ ra đó làm gì hả… Hả… HẢẢ…ẢẢ?! Cút xuống dưới hết, tìm mấy tấm thảm lên trải sàng cho lão tử!”

Âm thanh vang vọng trong đầu A Ngũ, A Lục, A Thất, nghe to như tiếng chuông đồng, nhưng lại chỉ giới hạn quanh người bọn họ, không hề truyền tán ra ngoài làm ảnh hưởng đến khách nhân ở trọ.

Vừa tìm được thú vui mới liền bị hắn quấy rầy, A Ngũ, A Lục, A Thất đồng loạt đứng dậy, cũng đồng loạt tiến bước về phía hành lang.

Lúc đi ngang qua bên cạnh A Tứ, mỗi người đều thở dài một hơi, thay phiên nhau nói một câu.

A Ngũ: “Nhân sinh này biết bao nhẹ nhàng, ngươi lại biết bao nặng nề? Đáng tiếc thay…”

A Lục: “Thiên hạ đầy chuyện khoái lạc, ngươi lại chỉ tìm đến khổ đau? Đáng tiếc thay…”

A Thất: “Thái dương ban cho nắng ấm, ngươi lại bung dù che đi? Đáng tiếc a đáng tiếc…”

A Tứ: “…”

Lúc này chỉ còn lại bản thân hắn và A Nhị ở đây, sắc mặt đỏ bừng, trông A Tứ giống như đã gần đến biên giới phát nổ.

Chống eo thở phì phò, hắn giận quá mà cười: “Bọn này làm phản hết rồi, phản hết rồi!”

A Nhị lắc đầu, thở dài một tiếng, cũng bắt đầu theo chân bọn tiểu nhị, ôm ý định trở lại góc bếp thân yêu của mình.

Trước khi rời khỏi, hắn giống như nhớ ra gì đó, bỗng nhiên quay đầu lại nói rằng:

“Màn đêm này sao mà tĩnh lặng, ai thả chó inh ỏi không ngừng? Đáng tiếc…”

A Tứ: “…”



Phục Quang Thành, trong một gian hầm nhỏ.

Một người đàn ông nằm liệt trên giường, toàn thân run rẩy, mặc dù rất nhẹ nhưng lại kéo dài không ngừng, tựa như gặp phải một chứng bệnh thần kinh có thời gian lên cơn rất dai dẳng.

Mặt mày hốc hác, hai mắt trũng sâu, trên mặt hắn đến một chút huyết sắc cũng không có, hai con ngươi mở thao láo, tràn đầy tơ máu, trông cực kì dọa người.

Ở cạnh giường, một lão già mập mạp, từ mặt đến cổ nổi đầy hạch, râu tóc bạc phơ đang ngồi trông chừng cho hắn, tay lão nắm lấy cổ tay của hắn, truyền qua từng dòng chân khí.

Không phải hai thầy trò Hàn Phá và Ân Hợp thì còn ai vào đây?

Nửa nén nhang trôi qua, thần sắc của Hàn Phá đã kém đi ít phần, lão chợt thu tay lại, thở ra một ngụm trọc khí.

Như có dòng điện xẹt qua, tay chân Ân Hợp bỗng co giật liên hồi với cường độ cao trong thoáng chốc, sau đó hắn bắt đầu thở dốc, mồ hôi ướt đẫm toàn thân.

“Sư… sư… phụ, thù… thù… này, đồ nhi… đồ nhi… nhất định… định… phải trả!” Giọng the thé, âm thanh đứt quãng, họ Ân như đã gần đất xa trời.

Hàn Phá nhắm mắt thở dài, âm thanh của lão lúc này hết sức trầm ấm, chẳng còn giống một kẻ ác nhân: “Hợp nhi, dựa vào bản lãnh của ta, sợ là không báo thù được cho ngươi.”

Ân Hợp nghe vậy chẳng hề thất vọng, ngược lại còn nở nụ cười như ma như quỷ: “Khựa… khựa… khựa, sư phụ… không nhọc đến ngài… đồ nhi… đồ nhi có thể… tự… báo thù. Di… di sản… của phụ mẫu… cũng nên… nên… đến lúc… hiện… thế!”

Hàn Phá nghe hắn nhắc đến di sản của phụ mẫu, dù là cao thủ Tiên Thiên tầng tám kỳ cựu như lão cũng không nhịn được biến sắc động dung, đôi độc chưởng giấu sau tay áo bất giác run lên nhè nhẹ.

Lão nhìn vào mắt hắn, hai con ngươi đỏ ngầu đó lúc này chứa vô tận quyết tâm, cũng chứa vô tận điên cuồng và tàn độc, đến cả ma quỷ cũng không đủ để miêu tả.

Chương 177: Giai Nhân Tiểu Các, quân tử và tú tài

Đại Vĩnh, Giai Châu, đế đô.

Thiên Trường Phủ, Lăng Vân Các.

Trời đã vào đêm tại đế đô, hiện tại đang là cuối giờ Hợi, gần đến nửa đêm, nhưng trên nhiều con phố vẫn còn sáng đèn, không ít người đi đi lại lại.

Vì để đảm bảo trị an, triều đình Đại Vĩnh đúng là có ra lệnh cấm đi lại ban đêm, nhưng do quốc lực cường thịnh nên cũng nới lỏng phần nào, từ giữa giờ Tý trở đi mới bắt đầu thi hành cấm lệnh, cho nên đời sống về đêm của con dân đế đô cũng khá là phong phú.

Nghe hát, uống rượu, đánh bạc, ngồi thuyền, chơi gái… à không có chơi gái, chỉ là xem gái mà thôi. Chừng bốn trăm năm trước, sau khi một vị thiên tử thời đó cải trang vi hành, “khám phá” đời sống của bách tính nhưng chẳng may bị bách tính phát hiện, tất cả thanh lâu đều bị cấm chỉ hành nghề ở đế đô từ ngày đó.

Thế mới thấy, kẻ gây họa là vua, nhưng người lãnh nhận hình phạt lại là bá tánh.

Nói đến xem gái, không thể không nhắc đến Giai Nhân Tiểu Các, một thế lực có tiếng trong võ lâm, thực lực của họ nhìn khắp Trung Nguyên đều có thể coi là nổi bật, nhưng không có bất kỳ kẻ nào coi họ là một môn phái giang hồ cả, kể cả chính Giai Nhân Tiểu Các cũng vậy.

Khi nói về Giai Nhân Tiểu Các, gần như chẳng ai có thể định nghĩa một cách chính xác nên gọi thế lực này là gì, không phải môn phái giang hồ, cũng không phải thanh lâu, gánh hát, họ chỉ có thể nói rằng đây là một thế lực giàu có, lấy việc nuôi dưỡng tài nữ, thần nữ làm mục đích của mình.

Trong tên gọi đã có “giai nhân”, vậy đương nhiên những tài nữ, kỳ nữ kia đều là trang tuyệt sắc ngàn dặm có một, hơn nữa không chỉ có sắc đẹp, đám giai nhân này còn thông hiểu lễ nghĩa, cầm kỳ thư họa, mọi thứ tinh thông, võ công cũng thuộc hạng bất phàm, nghe đâu chưa đến Tiên Thiên thì không được phép diện thế xuất đạo.

Một khi xuất đạo, chư vị tài nữ, kỳ nữ này sẽ được đưa đến những nơi lầu vàng gác ngọc do Giai Nhân Tiểu Các thiết lập trong khắp các thành phủ trên cửu châu biểu diễn tài nghệ, ai muốn vào xem đều phải mua vé từ trước, hơn nữa còn không được phép mang theo đồ ăn thức uống, muốn ăn uống gì đều phải bỏ tiền ra tiêu phí vào cái thực đơn cắt cổ của Giai Nhân Tiểu Các.

Dùng tiền nhiều như vậy, nhưng đừng nói đến chịc… e hèm, tới cả việc tiếp xúc, giao lưu với giai nhân cũng là một việc khó, thường thì các vị tài nữ, kỳ nữ chỉ biểu diễn xong tài nghệ liền lánh đếu sau màn, ngoại trừ những buổi hội ngộ do Giai Nhân Tiểu Các tổ chức vài ba lần trong một năm, đám người mến mộ chẳng có mấy cơ hội được trò chuyện với nữ thần của lòng mình.

Tất nhiên, những buổi hội ngộ này vẫn thu phí như thường.

Có điều không biết dựa vào thủ đoạn gì, tuy là hút máu còn ghê hơn đĩa đói, khách nhân của Giai Nhân Tiểu Các lại ngày một nhiều.

Mặc dù chỉ có thể xem không thể chạm, còn chẳng trò chuyện được mấy câu, nhưng sự cuồng nhiệt của bọn họ không những giảm đi mà còn tăng thêm, tôn vị giai nhân mà bản thân mến mộ lên hàng nữ thần, địa vị so với thân nhân, bằng hữu còn cao hơn.

Chẳng nói đâu xa, như Thiên Thượng Minh Nguyệt – vị giai nhân nổi tiếng nhất lúc này của Giai Nhân Tiểu Các – chính là một ví dụ điển hình.

Người mến mộ của nàng phải lên đến mấy ngàn vạn, lấy nam nhân là phần đông nhưng cũng không thiếu nữ nhân, dù là kẻ chưa từng biết đến Giai Nhân Tiểu Các cũng phải nghe qua tên nàng mấy lần, thanh danh truyền khắp cửu châu.

Đầu năm nay, Phong Vân Nguyệt San xếp hạng lại Phong Vân Bách Hoa Bảng, đứng hàng đệ tứ chính là Nam Phương Nữ Thần – Thiên Thượng Minh Nguyệt.

Phải biết, Phong Vân Bách Hoa Bảng không đơn giản chỉ là xếp hạng nhan sắc mỹ nhân trong thiên hạ, nó còn xét đến các yếu tố như phẩm hạnh, thành tựu và võ công của người lên bảng, võ công là thứ thêm điểm nhiều nhất chỉ sau nhan sắc.

Trong đó, hai mươi hạng đầu của Bách Hoa Bảng thuần một sắc Huyền Tàng, chỉ có mỗi mình Thiên Thượng Minh Nguyệt là ngoại lệ duy nhất, đủ để thấy cô nàng này là hạng hồng nhan họa thủy bậc nào.

Trung Thu năm ngoái, Thiên Thượng Minh Nguyệt đến thành Trường An hiến nghệ mừng lễ, nghe đâu chỉ lên đài ca múa một nén nhang mà đã nhận lễ hơn vạn lượng vàng, quả thật chính là cây rụng tiền của Giai Nhân Tiểu Các.

Giai Nhân Tiểu Các đẩy ra tranh chân dung của nàng, còn kèm theo bút tích ký tặng? Mua.Thư họa, tập thơ do Thiên Thượng Minh Nguyệt tự tay sáng tác? Mua.

Cái lược, cái ghế mà Thiên Thượng Minh Nguyệt từng dùng được đem ra đấu giá? Năm vạn lượng bạc? Mười vạn lượng bạc? Mua.

Dưới sự mù quáng của đám người mến mộ, dường như Thiên Thượng Minh Nguyệt chỉ cần thở một cái thôi cũng có thể ra tiền.

Người đời không biết phải định nghĩa Giai Nhân Tiểu Các là loại thế lực gì, nhưng nếu là Từ Hiền thì hắn có thể lập tức trả lời ngay là công ty giải trí, và những người như Thiên Thượng Minh Nguyệt kia được gọi là thần tượng.

Vị thần tượng đang có mặt ở đế đô không phải Thiên Thượng Minh Nguyệt, danh xưng của nàng là Ngọc Điệp, hiện đang là vị giai nhân tọa trấn Phù Hương Các.

Đêm nay Phù Hương Các mở cửa đón khách, Ngọc Điệp đích thân lên đài hiến nghệ, hấp dẫn rất nhiều cao thủ giang hồ lẫn quyền quý trong đế đô đến xem.

Cũng vì vậy mà chuyện làm ăn của Lăng Vân Các ngay cạnh đó hết sức ảm đạm, chỉ có vài ba vị khách ngồi uống rượu tán dóc.

Trong số đó, có hai người ngồi ở lầu năm vừa uống rượu vừa ngó sang Phù Hương Các, nhìn đèn đuốc rực rỡ ánh vào trong mắt, kẻ ở phía Tây cao giọng bất bình:

“Đồi phong bại tục, không ra thể thống gì. Con hát mà thôi, lại được tôn lên chỗ cao như vậy, không thấy hổ với thánh hiền thời xưa, thẹn với vĩ nhân thời này hay sao?”

Kẻ này ăn mặc như thư sinh, trông tuổi chừng ba mươi, tuy đang bất bình nhưng nét mặt vẫn ôn hòa, sau lưng giắt theo một thứ có thể nói là quái lạ: Một cái cần câu xanh biếc như ngọc.

Phía đối diện hắn là một người trông tầm hai lăm, hai sáu, đầu mang băng đeo trán, trâm ngọc cài tóc, trên mình khoác một bộ lam y bằng tơ lụa thượng hạng, hông đeo trường kiếm tinh xảo, tay cầm quạt giấy, gương mặt tuấn tú kèm theo nụ cười mỉm chi, nom bộ dạng có phần phong lưu phóng khoáng, nhất biểu nhân tài.
Nghe được lời của người đối diện, y lắc đầu cười khẽ mà rằng: “Tiêu huynh cần chi động nộ? Tồn tại tức là hợp lý, Giai Nhân Tiểu Các đã mở hơn mười năm, ba năm trước còn trở thành thành viên của Võ Lâm Minh, thân phận chính quy, mặc dù hơi kim tiền có đậm một chút, nhưng cũng không phải tà ma ngoại đạo gì, có thể châm chước cho qua.”

Tiêu huynh kia không đồng ý lời này, hắn lắc đầu phản bác: “Lập Đỉnh hiền đệ nói vậy không xác đáng, gia nhập Võ Lâm Minh chưa chắc không phải bàng môn tả đạo. Hiền đệ ngươi chớ quên Võ Lâm Minh to lớn bậc nào, quản lý đến cùng vẫn có chỗ lỏng lẻo, nếu không đã chẳng có chuyện một số bang phái ác ôn mượn danh nghĩa liên minh làm xằng làm bậy nhiều năm nay.”

Tiêu huynh – Tiêu Thùy và Lập Đỉnh hiền đệ - Khang Lập Đỉnh, nói hai cái tên này ra thì sợ là hiếm ai biết rõ họ là người nào, nhưng nếu nhắc thêm Bích Can Tú Tài và Thiên Nhai Quân Tử thì ắt hẳn những người đọc qua báo chí giang hồ đều biết đến.

Bởi lẽ Bích Can Tú Tài và Thiên Nhai Quân Tử đều từng có tên trên Phong Vân Tân Tú Bảng của Phong Vân Nguyệt San, người trước được đề danh cách đây bảy năm, người sau là cách đây năm năm.

Không những thế, cho đến bây giờ thì hai người vẫn là khách quen trên bảng xếp hạng cao thủ Tiên Thiên của Phong Vân Nguyệt San: Phong Vân Tiềm Long Bảng.

Tiêu Thùy xếp hạng thứ mười ba, Khang Lập Đỉnh ở ngay sau đó, xếp hạng thứ mười bốn.

Mấy tháng trước, sau khi hưởng ứng lời mời gọi của Phiên Vân Đại Hiệp, cùng y đến Bắc Vọng Quan giải cứu hậu nhân của cố hữu, mặc dù suốt mấy tháng trời vẫn tìm không thấy người, nhưng trong thời gian đó còn cùng nhau hành hiệp trượng nghĩa, Tiêu Thùy và Khang Lập Đỉnh tuy mới gặp mà như đã quen từ lâu, nhanh chóng kết mối thâm tình, trở thành một đôi hảo hữu.

Vì bị Phiên Vân Đại Hiệp từ chối chuyện đồng hành đến Tuyết Vực, lại nhận được lời mời tham dự Vân Tiêu Kiếm Hội của Tàng Vân Kiếm Trang, Tiêu Thùy và Khang Lập Đỉnh tạm thời cũng chưa có chuyện gì cần làm, thế là quyết định kết bạn cùng đi tham gia kiếm hội, cho nên mới có chuyện họ xuất hiện với nhau ở Lăng Vân Các lúc này.

Đã quyết định tham gia, cả hai đương nhiên phải đặt ra mục tiêu cần đạt được tại kiếm hội lần này.

“Tiêu huynh, nói chuyện thiên hạ cũng không có cái thú gì, chi bằng tán gẫu chuyện của chúng ta! Còn chưa tới hai tháng nữa là mồng năm tháng năm, kiếm hội mở ra. Lần này ta ngươi diện kiến quần hào thiên hạ, tất là một phen triển lộ bản lĩnh. Chờ đến khi kiếm hội kết thúc, một kỳ mới của Tiềm Long Bảng đăng lên, ngươi có lòng tin cùng ngu đệ đây tiến vào trước mười hay không?”

Khang Lập Đỉnh vừa hỏi vừa xem dòng người dần rút khỏi Phù Hương Các, thái độ như cười như không.

Nhìn đèn đuốc Phù Hương Các dần tàn, ánh mắt Tiêu Thùy mới hơi dịu đi. Nghe Khang Lập Đỉnh hỏi thế, hắn liền dốc cạn chung rượu trong tay, vỗ án mà rằng:

“Hiền đệ coi thường ngu huynh sao? Tiêu Thùy ta trước giờ hành sự vì nghĩa cũng vì danh, nay đã có cơ hội giương danh tốt đến thế, ngu huynh sao lại chịu an phận trước mười, ít nhất cũng phải trước năm mới được.”

Thấy Tiêu Thùy hào khí dâng cao, Khang Lập Đỉnh liền nở nụ cười hiểu ý, vỗ trán một cái rồi rót đầy ly rượu cho hắn lẫn mình, nâng chén cáo lỗi:

“Tiêu huynh nói phải! Ngươi… không đúng, phải là hai ta. Hai ta lần này ít nhất phải vào trước năm, thậm chí trước ba mới xứng với một thân bản lĩnh này, là Lập Đỉnh nói sai, ngu đệ xin được uống chén rượu phạt!”

“Ha hả, ta cũng sai. Hiền đệ ngươi nói đúng lắm, hai ta phải vào trước ba mới phải, ta cũng tự phạt một chén!”

Ực! Ực!

Hai người uống liền mấy chén, nói cười vui vẻ, đàm luận cao thủ trong thiên hạ, chỉ ra xem ai có thể là đối thủ xứng tầm với mình, tuyệt nhiên không nhắc tới vị trí số một của Tiềm Long Bảng.

Bởi vì trừ khi người ấy tấn giai Huyền Tàng, nếu không thì đó là đỉnh cao sơn chẳng ai có thể lay động.

Chương 178: Tiên Thiên bí truyền, Đào Hoa tuyệt học

Đêm đã khuya, vạn vật đều yên, trước cửa Đoạn Nghĩa Lâu vẫn sáng đèn, hơn nữa cũng chỉ khép lại một bên cửa, bên còn lại thì đang có A Thất bắt ghế ngồi chờ khách.

Tửu lâu giang hồ không có khái niệm đóng cửa, bởi khách giang hồ hành tẩu nào có phân biệt ngày đêm, canh ba canh tư tìm đến là chuyện bình thường.

Ở lầu trên, Lý Bất Mặc, Lý Tự Thành và Từ Hiền ai về phòng nấy, người trước ở trong phòng uống rượu luyện công, hai người sau thì không uống rượu nhưng vẫn luyện công, kẻ đồ đệ quan tưởng Long Tượng Công, tên tiên sinh thì tu hành Giá Y.

Nhờ có【Dưỡng Khí Trường Sinh Thiên】giúp cải thiện tư chất, tốc độ tu hành của Từ Hiền đã gia tăng đáng kể so với trước, từ một canh giờ được mười vòng tiểu chu thiên tăng lên tới mười lăm, mười sáu vòng, quả thật xưa không bằng nay.

Mặc dù số năm công lực của hắn hoàn toàn không phụ thuộc vào tốc độ tu hành mà dựa hết vào cấp độ của nghề【Hiệp Giả】, Từ Hiền vẫn cảm thấy đây là một điều đáng mừng, bởi tốc độ vận hành chân khí tăng lên thì đồng nghĩa với việc thời gian vận công chữa thương, khôi phục nội lực đều sẽ được rút ngắn.

Nhất là khi tu tập một môn nội công có năng lực khôi phục bá đạo như【Giá Y Thần Công】thì đấy quả thật là tin vui đối với hắn.

Phải vậy, thứ nội công Từ Hiền đang tu hành trong đêm nay không phải【Từ Hàng Kiếm Điển】mà chính là【Giá Y Thần Công】, nếu lúc trước còn ngại phải tu đến Đại Thành thì hắn bây giờ chỉ muốn mau mau đột phá tới cảnh giới đó ngay thôi.

Bởi vì hắn đã đạt được【Giá Y Thần Công (Trung)】.

Sơn cùng thủy tận nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn, vốn tưởng rằng mất đi quyền mua cuối cùng trong cửa hàng hệ thống thì【Giá Y Thần Công (Trung)】đã tuyệt duyên với mình, nhưng việc【Hiệp Đạo Thiên Thư】đạt tới phẩm chất Hi Hữu lại mở ra cho Từ Hiền một hi vọng mới.

Sau khi phẩm chất của thiên thư tăng lên, Võ Đạo Tinh Hoa chẳng những có thể dùng để đổi lấy võ công từ hệ thống, nó vậy mà còn có thể sử dụng cho việc bù đắp thiếu hụt của các loại võ học, thậm chí là biến các bản bí tịch sao chép trở thành nguyên thư, quả thật diệu dụng vô cùng.

Nhớ tới hơn hai tháng trước, sau khi nhặt xác của bọn Sát Thần Môn chúng về phân hủy, Từ Hiền đã đạt được tấm da ghi lại toàn bộ【Sát Lục Thần Đồ】trên người La Sinh, “trên người” theo đúng nghĩa đen.

Không biết La Sinh đã sử dụng thủ đoạn gì mà tấm da ghi lại bí kíp đã trở thành một phần da thịt của y, Từ Hiền đoán chừng đây cũng là độc thủ của kẻ đã cải tiến【Sát Lục Thần Đồ】, nhờ vào sử dụng tấm da này khiến La Sinh có thể tái sinh vô hạn.

Nhưng đó đều là chuyện của quá khứ, bây giờ có nghiên cứu thêm thì cũng chẳng được gì.

Cái mà Từ Hiền được bây giờ, chính là sau khi lấy【Sát Lục Thần Đồ】bản hoàn chỉnh đổi ra Võ Đạo Tinh Hoa, hắn không chỉ dùng nó để đạt được【Giá Y Thần Công】quyển trung, mà còn giúp Lý Tự Thành học được thêm tâm pháp từ tầng năm đến tầng chín của【Long Tượng Bát Nhã Công】, cuối cùng còn hóa quyển bí tịch mà Hứa phu nhân tặng cho mình trở thành nguyên thư.

Tên của nó là【Phong Tẫn Thập Nhị Lưu】, một môn chỉ pháp được hệ thống đánh giá có phẩm chất Hi Hữu, đồng thời cũng là một môn võ học nhập đạo.

【Phong Tẫn Thập Nhị Lưu】có uy năng tuyệt diệu vô cùng, nếu sử dụng thủ pháp điểm chỉ của môn võ học này lên bản thân, Từ Hiền có thể tạm thời gia cố và mở rộng thập nhị chính kinh trong cơ thể, khiến tốc độ luyện công được tăng thêm vài phần.

Như lúc này đây, sau khi điểm qua hai mươi tám huyệt vị trên người, số vòng tiểu chu thiên hắn tu được trong một canh giờ đã tăng lên đến hai mươi vòng.

Còn nếu mà Từ Hiền thi triển môn chỉ pháp này để đối địch, hắn có thể dựa vào nó để phong tỏa thập nhị chính kinh của đối thủ, quả thật bá đạo vô cùng.

Hậu Thiên cảnh chủ tu thập nhị chính kinh, người học được【Phong Tẫn Thập Nhị Lưu】chẳng khác nào đã bất bại ở cảnh giới này.

Lại thêm Võ Căn tăng ba thành tiến độ thông thạo và một thành uy lực của chỉ pháp, mặc dù không quá nổi trội nhưng coi như là bù đắp được tâm nguyện mấy tháng nay của Từ Hiền, hắn cũng cảm thấy thỏa mãn.

Quan trọng hơn hết là Từ Hiền đã tìm đủ bốn môn võ học nhập đạo đối ứng thập nhị chính kinh, đến môn võ học nhập đạo thứ năm cho ba đường Hiệp kinh cũng có【Dưỡng Khí Trường Sinh Thiên】trám vào, đủ điều kiện để có thể bắt đầu dòm ngó cảnh giới Tiên Thiên.Theo lý thì chờ【Phong Tẫn Thập Nhị Lưu】đạt tới trình độ Lư Hỏa Thuần Thanh, Từ Hiền có thể trực tiếp nếm thử đột phá Tiên Thiên, nhưng sau vài lần thư từ qua lại cùng Bao Ngạo Thiên, trò chuyện không ít vấn đề võ đạo với y, hắn đã biết được thêm một vài bí quyết trong việc đột phá cảnh giới.

Bí quyết đó là một con đường, một con đường gian nan và khó khăn hơn bình thường, nhưng nếu có thể kiên trì đi tiếp, thành quả mà nó mang lại cũng ngọt ngào vô cùng.

Con đường đó chính là áp chế cảnh giới ở Hậu Thiên đỉnh phong, tu tập một môn nội công Thượng Thừa đến cảnh giới Đại Thành, bốn môn võ học nhập đạo đến trình độ Đăng Phong Tạo Cực.

Đến lúc ấy, một khi đột phá từ Hậu Thiên lên Tiên Thiên, Từ Hiền có thể trực tiếp khai thông bốn mạch cùng một lúc, một hơi nhảy từ Hậu Thiên thập nhị trọng lên Tiên Thiên tầng bốn, chẳng khác nào cá vượt Long Môn hóa thành rồng.

Cho nên Từ Hiền quyết định bước chân lên con đường ấy.

Hắn muốn báo thù, để có thể kịp trả thù trước khi cừu nhân chết già, hoặc là để có đủ thực lực ứng đối khi bị kẻ thù tìm đến, đạp chân lên con đường tắt mà không tắc ấy là lựa chọn sáng suốt nhất hắn có thể đưa ra.

Bước đầu tiên là【Giá Y Thần Công】phải đạt tới cảnh giới Đại Thành, vậy nên Từ Hiền không lãng phí bất cứ một phút giây nào, từ lúc về phòng liền vận dụng【Phong Tẫn Thập Nhị Lưu】mở rộng kinh mạch, tức tốc tiến vào trạng thái Tọa Vong để tu luyện nội công.

Một chu thiên, hai chu thiên, ba chu thiên,…

Một canh giờ, hai canh giờ, ba canh giờ cứ thế trôi qua.

Không ngừng không nghỉ, chân khí luân chuyển liên hồi, đợt này chưa qua liền có đợt khác nối tiếp, đến lúc Từ Hiền thở ra một ngụm trọc khí, bắt đầu thu công thì ngày mới cũng đã vào đầu giờ Mão.

Nhìn xuống sàn, gặp Hóa Thi Phấn đã khô lại, Từ Hiền lấy chân khí gom chúng lại thành một nắm rồi bỏ vào trong lọ chứa, cất vào trong tay áo của mình.
Hắn bắt đầu cảm thấy phiền hà với loại độc phấn này rồi, tuy lưu độc vô cùng nhưng cách sử dụng quả thật có hơi phiền phức, dùng xong còn phải chờ phơi khô mới có thể thu lại.

Nhớ đến loại muối mà A Nhị dùng đêm qua, Từ Hiền chợt nghĩ thầm: ‘Ta có lẽ nên mua trữ vài chục cân, nếu có thể biết được phối phương thì càng tốt hơn.’

Vừa nghĩ Từ Hiền vừa lôi【Hiệp Đạo Thiên Thư】ra khỏi ống tay áo, trải quyển trục ấy ra trước mặt mình.

Đêm qua, trước khi về phòng thì Lý Tự Thành có trao lại cho hắn mấy quyển bí cấp tìm thấy trên người Hách Tiểu Thông, Từ Hiền cũng định mượn chút vận khí lúc bình minh để chuyển hóa chúng thành Võ Đạo Tinh Hoa, xem có đổi được môn võ học nào ra hồn hay không.

[Số lượng Võ Đạo Tinh Hoa hiện tại của các hạ có thể đổi được một bộ võ học Hi Hữu ngẫu nhiên, phải chăng quy đổi?]

Từ Hiền xác nhận có, tên đồ đệ nhà hắn đến giờ vẫn còn đang thiếu một môn võ học nhập đạo, thân là sư phụ hắn đương nhiên phải giúp gã tìm kiếm một môn thích hợp.

[Chúc mừng các hạ nhận được bí tịch phẩm chất Hi Hữu, võ học nhập đạo, loại hình cước pháp: Toàn Phong Tảo Diệp Thoái Pháp!]

Cầm bí tịch trên tay, Từ Hiền khẽ nói một câu “không tồi”.

【Toàn Phong Tảo Diệp Thoái Pháp】là loại thoái công do Đông Tà Hoàng Dược Sư sáng chế thời trẻ, cũng coi như một trong những môn tuyệt học của Đào Hoa Đảo, mặc dù cái gọi là Đào Hoa tuyệt học có rất nhiều, nhiều tới không đáng tiền.

【Toàn Phong Tảo Diệp Thoái Pháp】, một chân đạp đất, chân còn lại có thể liên hoàn quét ngang mấy vòng, lấy mười sáu chữ “khốn cùng chi địch, kích bì chi khấu, tấn phong chấn diệp, tu du tẫn tảo” làm yếu quyết.

Thoái pháp dựa vào “nhanh” mà giương danh thiên hạ, chiêu trước vừa ra, chiêu sau đã đến, chiêu chiêu tương liên, chặt chẽ từng vòng.

Hoàng Dược Sư về già còn vì bộ thoái pháp này sáng chế nội công bí quyết đi kèm, người bị thương tật ở chân nếu chịu dựa theo bí quyết đả tọa luyện khí, chỉ cần siêng năng chịu khó, trong năm sáu năm sẽ dần dần khôi phục lại năng lực hành tẩu.

Đi qua hệ thống cải tiến lại, mặc dù trước đó phần nội công bí quyết này hoàn toàn không ăn khớp với thoái pháp, thì lúc này cũng đã dung hòa một cách hoàn mỹ vào trong, làm cho người tu tập【Toàn Phong Tảo Diệp Thoái Pháp】chẳng những luyện được một môn công phu hạ bàn rất mạnh khi đối chiến, mà còn có thể dựa vào nó để cường hóa hai chân, khiến cơ bắp và xương cốt hạ bàn càng thêm dẻo dai, cứng chắc, khó bị thương tổn.

Môn võ học này quả thật không tồi, nhưng Từ Hiền cũng không vui mừng quá sớm.

Bởi hắn biết, võ học tốt là một chuyện, có thích hợp với Lý Tự Thành hay không lại là một chuyện khác, hắn vẫn chưa quên hệ thống có một tính năng thông báo về cái gọi là “độ tương hợp”.

‘Không trên chín mươi phần trăm, ta cũng không ngại để Tự Thành tiếp tục chờ.’

Từ Hiền thầm nhủ, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ nghĩ lại mà kinh, hắn vẫn nhớ như in lúc mình truyền thụ môn【Dưỡng Khí Trường Sinh Thiên】cho Lý Tự Thành, độ tương hợp mà hệ thống báo lại chính là 100%, đánh giá Hoàn Mỹ.

Bản thân hắn lại chỉ có 82% mà thôi, mặc dù đạt được đánh giá Cực Cao, nhưng so với đệ tử nhà mình lại chẳng khác nào đom đóm với ánh trăng, hoàn toàn không có mặt mũi nào khoe ra.

~o0o~

Chương 179: Từ tiên sinh lại trổ tài họa thánh

Thu【Hiệp Đạo Thiên Thư】và【Toàn Phong Tảo Diệp Thoái Pháp】vào trong tay áo, Từ Hiền vươn vai một cái, rời giường rửa ráy thay y phục.

Trong không gian trữ vật của hắn có chứa cả nước sạch lẫn thau đồng, hoàn toàn không cần làm phiền tiểu nhị mang nước tới cho mình.

Mặc dù không có nước nóng, nhưng thân là người luyện võ nào còn quan tâm gì chuyện nóng lạnh, chỉ cần sạch sẽ là được.

Đổi một bộ bạch y mới, Từ Hiền dùng một cây lược làm bằng Tụ Linh Mộc chải đầu, ánh mắt khẽ liếc đến chỗ tấm thảm Đậu Phụ đang nằm, xem nó ngậm khúc Tụ Linh Mộc trong mồm và gặm trong vô thức, nhớ tới phản ứng ngày hôm qua của A Tứ, trong lòng hắn chợt thấy buồn cười, khóe môi bất giác vểnh lên.

Cách tốt nhất để khởi đầu một ngày mới chính là tự tạo cho mình một niềm vui nho nhỏ, Từ Hiền cảm thấy làm như vậy tinh thần của hắn sẽ càng thêm thoải mái, tỉnh táo. Nhưng có tác dụng đối với người khác hay không thì hắn không biết.

Ngồi lên Thiên Cơ Xa, Từ Hiền ôm lấy Đậu Phụ, đẩy cửa ra khỏi phòng.

Phòng của Lý Tự Thành ở ngay bên cạnh hắn, Từ Hiền chẳng cần đi đâu xa, từ phòng mình đi ra ngoặt phải, tiến thêm vài bước liền tới.

“Tự Thành!” Âm lượng bình thường, Từ Hiền gọi một tiếng rồi đưa tay gõ cửa ba lần.

Chẳng để Từ Hiền phải đợi lâu, chỉ nghe tiếng soàn soạt vang lên trong phòng, chưa đến ba nhịp thở đã thấy Lý Tự Thành đẩy cửa ra, cười khờ chào hắn: “Tiên sinh, buổi sáng tốt lành!”

Từ Hiền gật nhẹ đầu một cái coi như đáp lại, sau đó cũng không nhiều lời, trực tiếp ném【Toàn Phong Tảo Diệp Thoái Pháp】đến chỗ gã, cười nhạt bảo rằng: “Ngươi xem thử thế nào!”

Lý Tự Thành đón lấy, chẳng cần nhìn cũng biết là võ học, cũng không hỏi gì thêm, gã đã quá quen với việc tiên sinh thi thoảng lại moi võ công bí kíp ra đưa cho mình bảo xem thử, thường thường chỉ cho gã lật một hai trang liền thu về.

Nhưng lần này lại là một ngoại lệ.

[Độ tương hợp của mục tiêu với【Toàn Phong Tảo Diệp Thoái Pháp】là 91%]

[Đánh giá: Kiệt Xuất]

[Các hạ xác nhận để mục tiêu tiếp tục lĩnh ngộ?]

[Có/Không]

‘Rất tốt.’ Từ Hiền chợt lộ ánh mắt hài lòng, khoát tay một cái ra hiệu cho Lý Tự Thành trở vào phòng lĩnh hội tân võ học.

Bí tịch mà hệ thống cho cái gì cũng tốt, chỉ không tốt ở chỗ đều là hàng dùng một lần, lĩnh hội xong liền tan biến, cho nên Từ Hiền không muốn để người khác phát hiện bí mật này, tránh một số phiền phức không đáng có.

Gặp tên đệ tử khai môn nhà mình đã đóng cửa lại, Từ Hiền mới bắt đầu điều khiển Thiên Cơ Xa rời khỏi.

Lúc đi ngang qua phòng Lý Bất Mặc, tựa như Từ Hiền đã kích hoạt phải một công tắc nào đó, cánh cửa trước phòng tự động mở ra, vị Thi Quân mặt đầy vẻ nóng nảy đột ngột phóng ra chộp lấy phần lưng xe của Từ Hiền, không cho hắn tiến thêm một bước nào, hơn nữa chẳng nói chẳng rằng kéo cả người lẫn xe vào trong phòng mình, đóng sập cửa lại.

Lý Bất Mặc kéo Từ Hiền về phòng, không lẽ là định giở trò đồi bại gì với hắn?

“Từ tiên sinh, Lý mỗ không say được nữa.”

Ngồi trên ghế đẩu, Lý Bất Mặc than ngắn thở dài, tay đưa mẩu giấy có chữ TÚY mà Từ Hiền viết cho mình ra trước mặt hắn.

Từ Hiền nghe vậy mới biết y vội vội vàng vàng, làm như ăn trộm ăn cướp hóa ra là vì chuyện như vậy, chỉ biết nở nụ cười câm nín.

Nhưng gặp vẻ sầu não trên mặt vị Lý huynh đây, hắn cũng biết chuyện này đối với y mà nói lại rất nghiêm trọng, cho nên ý cười nhoáng cái là qua, bắt đầu nghiêm túc nhận lấy mẩu giấy của mình, tìm xem có vấn đề gì.

‘Vẫn thế.’ Từ Hiền có thể cảm nhận được ý cảnh mà hắn truyền vào chữ TÚY vẫn không hề thay đổi, như vậy vấn đề chỉ có thể nằm ở…“Lý huynh, bản sự này của tiểu đệ còn chưa tới nơi tới chốn, nếu ngươi tâm sinh phản kháng, vậy thì có thể dễ dàng vô hiệu hóa công dụng của bức chữ, không say được cũng là lẽ thường.”

Nghe Từ Hiền giải thích xong, Lý Bất Mặc lại cười khổ lắc đầu:

“Lý mỗ đương nhiên cũng hiểu huyền diệu trong đó, vậy nên chưa từng sinh lòng chống lại. Không giấu gì Từ tiên sinh, Lý mỗ mượn bảo bối này của ngươi để say ba lần, lần sau thời gian say lại ngắn hơn lần trước, đến lần thứ tư thì hoàn toàn không say được nữa, ta cũng chẳng hiểu vì sao lại thế.”

“Lại có chuyện như vậy?” Ánh mắt ra chiều suy tư, các ý nghĩ trong đầu Từ Hiền bắt đầu xoay chuyển, chẳng mất bao lâu hắn đã suy đoán được phần nào nguyên nhân trong chuyện này.

Đầu khẽ gật gù, Từ Hiền thều thào: “Ta giống như đã biết được lý do.”

Không đợi Lý Bất Mặc thắc mắc, Từ Hiền cười nhạt một tiếng, giọng điệu thung dung: “Lý huynh, ngươi đúng là không hề có ý chống lại, nhưng tâm trí lại tự động làm điều đó thay ngươi.”

Lý Bất Mặc khẽ nhíu mày: “Bản năng?”

Từ Hiền gật đầu, tiếp tục giải thích:

“Đúng là như vậy. Tựa như bị điện giật thì co người, bị đánh đau thì rụt tay lại, những hành động như vậy nào có phải ngươi nghĩ xong mới làm, đều là do cơ thể tự động phản ứng cả. Hiển nhiên, tâm trí của Lý huynh tự mình nhận thấy được thứ thủ đoạn nhỏ của ta có thể gây hại cho ngươi, cho nên nó cũng tự sinh ra phản ứng chống lại.”

“Vậy ta nên làm thế nào đây?” Lý Bất Mặc dùng ánh mắt trông mong nhìn Từ Hiền, loại kỳ năng lấy thư pháp truyền ý động tâm này là của hắn, y cho rằng hắn nhất định có biện pháp giải quyết vấn đề của mình.

Từ Hiền nghe vậy, lắc đầu cười một tiếng rồi nói: “Sao Lý huynh không coi đây là một loại tu hành? Ngươi có thể thông qua nó tiến tới việc rèn luyện và làm chủ tâm trí bản thân, chờ đến ngày ngươi thấy say khi nhìn vào bức chữ, tiểu đệ đoán rằng đó cũng là lúc ngươi không cần mượn nhờ đến nó nữa, chỉ cần một ý niệm là có thể khiến bản thân mình say, há chẳng tuyệt thay?”

Lý Bất Mặc nghe vậy cười khổ: “Từ tiên sinh a Từ tiên sinh, cớ sao chuyện chi ngươi cũng có thể liên tưởng đến việc tu hành hết vậy? Võ công cảnh giới đối với Lý Bất Mặc ta đây, chỉ cần đủ dùng là được. Cái mà Lý mỗ thực sự muốn, là có được hảo tửu để uống, trải được cảm giác say rượu như bao người.”

Từ Hiền nghe xong, khẽ ngẫm nghĩ rồi gật đầu, hắn biết mỗi người đều có chí hướng riêng, không ai có thể áp đặt tư tưởng của mình lên kẻ khác. Vậy nên chuyện mà hắn nghĩ đến bây giờ chính là làm sao giúp Lý Bất Mặc được thỏa nguyện.

Hai người xem như từng cùng trải qua sinh tử chém giết, đối với một số vấn đề không quá phức tạp, Từ Hiền có thể giúp được thì sẽ giúp.

Hết cách, ai bảo hắn cũng là văn nhân, mà nói đến văn nhân trong khắp thiên hạ này, ngoại trừ những kẻ ghen ăn tức ở hoặc có thù với thi từ ra, không có ai là không tôn sùng Thi Quân.Nhìn ánh mắt có phần khẩn thiết cũng có phần tùy ý của Lý Bất Mặc, nhớ tới phong thái siêu thoát xuất trần của y đêm qua, Từ Hiền nhẹ nhàng bảo rằng: “Nếu Lý huynh đã nói thế, ta lại thử một phen xem sao.”

Nói xong liền bày【Truyền Đạo Bút】và【Thông Linh Chỉ Tập】ra bàn, xé một trang giấy Thông Linh khổ lớn rồi trải nó ra, chọn lấy một cán bút nhỏ và bắt đầu… vẽ.

Cảnh tượng đêm qua thoáng cái đã hiện lên rõ ràng trong đầu Từ Hiền, hắn múa bút như bay, chẳng mấy chốc đã vẽ ra một khung cửa sổ, đứng trước cửa sổ chính là một vị hiệp khách thanh sam đang dang tay đón gió, ngửa đầu nhìn đến tinh không bao la bên ngoài.

Trên bầu trời, minh nguyệt khi ẩn khi hiện sau màn mây, thi thoảng lại có một ngôi sao băng vụt qua rồi biến mất, vị hiệp khách thanh sam nhấp một hớp rượu nhỏ, ánh mắt mông lung, gò má đỏ bừng, miệng nhấp nháy như đang ngâm, niệm một bài thơ, từ nào đó.

“Cái này…” Lý Bất Mặc trợn tròn mắt, thư pháp có thể ảnh hưởng tâm trí người khác đã đủ kinh người, nhưng tranh vẽ có thể chuyển động lại khiến cho y càng thêm khiếp hãi, nét mặt cứng ngắc như hoàn toàn không thể tin được vào hai mắt của mình.

Ý lúc này cũng đã biết thứ mình cảm thấy thiếu khi xem Thiên Nhai Dị Khách Du Hải Đồ tối qua là gì.

“Chung cổ soạn ngọc bất túc quý,

Đãn nguyện trường túy bất nguyện tỉnh.

Cổ lai thánh hiền giai tịch mịch,

Duy hữu ẩm giả lưu kỳ danh.”

Không để ý đến sự kinh ngạc của Thi Quân, Từ Hiền lấy một cán bút khác để đề thơ lên bức họa, trên trán đã rịn mồ hôi, hiển nhiên là tiêu hao không ít tinh thần vào bức tân tác này.

Viết xong một câu cuối cùng, Từ Hiền trả bút về lọ, sau đó thò vào trong tay áo lấy【Truyền Linh Ấn】ra ngoài, đóng ấn chương vào góc dưới của bức tranh.

Chẳng dừng ở đó, hắn còn dùng đến cán bút nhỏ nhất ghi ở bên dưới rằng:

“Thuần Minh năm thứ tư, mười sáu tháng ba, Đoạn Nghĩa Lâu, Từ tiểu đệ thân tặng Lý huynh.”

Xong xuôi, Từ Hiền ghép bức tranh vào một thanh trục đã chuẩn bị sẵn từ trước, lại lấy ra một cái hộp gỗ để bỏ họa trục vào trong, cuối cùng dùng hai tay nâng ngang chiếc hộp gỗ, đưa đến trước mặt Lý Bất Mặc, trầm giọng bảo rằng:

“Lý huynh, mặc dù không biết có hiệu quả hơn hay không, nhưng đây chính là thứ tốt nhất mà ta có thể làm ra để giúp ngươi lúc này, mong Lý huynh chớ chê.”

Trước khi Từ Hiền cuộn bức Thi Quân Ẩm Tửu Đồ lại, Lý Bất Mặc đã đứng nhìn rất lâu, cảm giác lâng lâng bao phủ từ đầu đến chân y, y đã say, say khước, say còn thật hơn lúc mượn chữ TÚY để tẩy não mình.

Nấc một tiếng, Thi Quân lắc lắc đầu để cố lấy lại sự tỉnh táo, trịnh trọng dùng hai tay nhận lấy chiếc hộp gỗ, chân thành nói rằng:

“Từ tiên sinh vốn không nợ gì Lý mỗ, nay lại vì yêu cầu hoang đường của Lý mỗ mà tặng ta kỳ trân bậc này, ta cảm kích còn không kịp chứ sao lại dám chê!”

Nói đoạn y lại nghiêm túc hứa hẹn: “Từ tiên sinh, Lý mỗ không tin chuyện thề thốt, nhưng ta dám đảm bảo với ngươi rằng trừ khi ta chết, nếu không sẽ chẳng có người thứ ba được nhìn qua bức họa này.”

Hiển nhiên là y cũng biết một khi lộ ra chuyện tranh vẽ có thể chuyển động thì sẽ có những loại phiền phức nào tìm đến Từ Hiền.

Từ Hiền gật đầu đáp lại, tỏ vẻ nguyện ý tin tưởng Lý Bất Mặc. Cũng phải, nếu không tin tưởng thì hắn đã chẳng tặng bức họa này cho y.

Hai người lại hàn huyên một hồi, đến khi mở cửa bước ra liền gặp được ba kẻ tuy không lạ mặt nhưng lại nằm ngoài dự đoán, không hiểu vì sao bọn họ lại trông có vẻ như đang cố ý chờ mình.

Chương 180: Môn hạ Toàn Chân trải khắp cửu châu?

Ba vị đạo sĩ, một già hai trẻ đứng ngay trước cửa phòng bên cạnh, trông bọn họ có vẻ như đang chờ Lý Bất Mặc và Từ Hiền, hoặc có thể nói chính xác hơn là chờ Lý Bất Mặc.

Thông qua việc ánh mắt của họ ngay lập tức tập trung vào Lý huynh khi hai người ra cửa, Từ Hiền có thể dễ dàng đoán được điều đó.

Tiên Thiên tầng bốn, Hậu Thiên tầng chín và Hậu Thiên tầng năm, đây chính là cảnh giới võ đạo của sư đồ ba người trước mặt, Từ Hiền đã soi ra từ hôm qua.

Chớ thấy đạo sĩ già chỉ có Tiên Thiên tầng bốn mà nhầm, Từ Hiền tuy có thể đánh ngang tay với cao thủ Tiên Thiên tầng bảy như Trác Thủy Phân, nhưng chưa chắc đã có thể đánh thắng được đạo sĩ già.

Bởi dựa vào Thiện Ác khí sau đầu lão mà hắn thấy được, công hiệu gia tăng chiến lực của danh hiệu Trừ Ác Tiểu Hiệp Sĩ và thiên phú【Hiệp Đạo Thiên Mạch】đều trở nên vô dụng, thực lực của Từ Hiền sẽ giảm sút cực nhiều nếu phải đối đầu với lão.

Nhưng cũng vì đạo sĩ già không phải ác nhân nên Từ Hiền cũng chẳng có lý do gì để đối địch cả, hắn lúc này chỉ hiếu kỳ một chuyện là lão và hai tên đồ đệ tìm Lý Bất Mặc có chuyện gì thôi.

Hiển nhiên, từ hành động đứng dậy bỏ đi của ba người vào tối qua, Từ Hiền không cho là bọn họ có quen biết gì với Lý Bất Mặc.

Không bày Tam Thanh quyết mà chỉ ôm quyền chắp tay như nhân sĩ giang hồ thông thường, lão đạo sĩ cũng chẳng hô “Vô Lượng Thiên Tôn”, trực tiếp tự giới thiệu để chào hỏi:

“Bần đạo Ất Hư Tử, Toàn Chân Thất Diệu Quán quán chủ, gặp qua Lý Thi Quân và Từ công tử.” Mặc dù mục đích của lão chủ yếu là muốn tìm Lý Bất Mặc, nhưng trí nhớ của Ất Hư Tử hiển nhiên cũng không tệ, vẫn nhớ được Từ Hiền tên gì.

Hai tên tiểu đạo sĩ gặp lão sư phụ nhà mình hành lễ, ngay lập tức vội vàng học theo: “Tiểu đạo Dương Thanh Quân/ Dương Thanh Phong gặp qua Thi Quân và Từ công tử.”

‘Là huynh đệ ruột thịt sao…’ Nghe tên của hai người, lại xét thấy diện mạo của hai gã đạo sĩ trẻ này có vài phần tương đồng, Từ Hiền cảm thấy suy đoán của mình có lẽ là đúng.

“Lý Bất Mặc gặp qua ba vị đạo trưởng.”

Nghe Lý huynh lên tiếng chào hỏi, Từ Hiền lập tức hoàn hồn, cũng chắp tay thi lễ: “Từ Hiền gặp qua ba vị đạo trưởng.”

Dứt lời hắn liền khiển Thiên Cơ Xa lui về sau nửa thân vị, tỏ vẻ sẽ không can thiệp vào cuộc nói chuyện của sư đồ Ất Hư Tử và Lý Bất Mặc.

Gặp Từ Hiền lịch sự hữu lễ như vậy, Ất Hư Tử mỉm cười cho hắn một ánh mắt cảm kích, sau đó bèn thò tay vào trong ngực áo lấy ra một quyển bí tịch đưa cho tên đồ đệ có tu vi cao hơn là Dương Thanh Quân, người sau giơ hai tay nhận lấy rồi đi đến trước mặt Lý Bất Mặc, dâng bí tịch lên và khom người nói rằng:

“Thưa Thi Quân, nhờ có ơn ngài dẫn dụ ác tặc mà Thanh Quân và xá đệ Thanh Phong mới có thể rửa được thù nhà, huynh đệ chúng ta không biết lấy gì để báo đáp ân này, chỉ có một quyển bí cấp võ công tìm thấy trên người ác tặc, xin dâng lại cho ngài để tỏ lòng cảm kích, mong Thi Quân đừng chê!”

Nói là dâng bí tịch trả ơn, nhưng thực tế thì sau khi giết chết Điền Minh đêm qua, đạt được【Truy Phong Đao Pháp】trên người hắn, sư đồ Ất Hư Tử đã sao chép lại một bản rồi, có điều trên giang hồ thì đây cũng chỉ là hành động bình thường, không có gì đáng chê trách cả.

Cái đáng chê trách ở đây, là rõ ràng có chung kẻ thù, nhưng khi xung đột giữa Lý Bất Mặc và bọn Điền Minh diễn ra, Ất Hư Tử và hai tên đồ đệ nhà lão lại tranh thủ chạy trước, một chút do dự cũng không có.

Đương nhiên, cũng có thể giải thích là do Dương Thanh Quân và Dương Thanh Phong võ nghệ thấp kém, vì bảo vệ hai người nên Ất Hư Tử mới đành ra quyết định như vậy, nhưng về mặt đạo nghĩa giang hồ thì đến cùng vẫn là chưa trọn.

Từ Hiền lại không bình phẩm gì, giang hồ hiểm ác, hành động đêm qua của thầy trò Ất Hư Tử đối với mà nói không đúng cũng không sai, dù sao họ và Lý Bất Mặc vốn chẳng quen biết gì, không có nghĩa vụ phải đồng sinh cộng tử với y.

Bản thân Từ Hiền thì khác, hắn muốn kết giao bằng hữu với Lý Bất Mặc, cũng muốn trừng trị ác nhân, vậy nên mới quyết định ra tay trợ giúp.Hơn nữa so với nhân phẩm của ba người Ất Hư Tử, cái hắn càng quan tâm hơn lúc này là môn phái của họ.

‘Toàn Chân Thất Diệu Quán, là trùng hợp hay là bọn họ thật sự có quan hệ gì với Toàn Chân Giáo?’ Ánh mắt đăm chiêu, Từ Hiền vuốt cằm tự hỏi.

Trong lúc đó, Lý Bất Mặc đã nhận lấy quyển bí tịch từ tay Dương Thanh Quân, nhìn hắn và đệ đệ của hắn khom người bái tạ mình, y bèn cười nhạt một tiếng, lắc đầu bảo rằng:

“Lý mỗ chỉ như một miếng thịt thơm dẫn dụ bọn chó tới mà thôi, không có công lao gì đáng kể. Nói đến người giúp hai vị báo được thù nhà, ta không thể không nhắc tới Thiên Hồ Hiệp, vị đại hiệp thần bí này mới là người mà hai vị đạo trưởng nên cảm tạ.”

Sau đó đến liếc cũng không thèm liếc một cái, Lý Bất Mặc liền đưa lại quyển bí tịch trong tay mình cho Từ Hiền, ánh mắt chợt hiện lên vài phần ý nhị, giọng điệu cợt nhã bảo rằng:

“Lý mỗ vốn ghét đao thích kiếm, quyển Truy Phong Đao Pháp này đối với ta coi như vô dụng, chi bằng tặng lại cho Từ tiên sinh ngươi.”

Gặp qua Thiên Hồ Hiệp dùng đao, Lý Bất Mặc cho rằng Từ Hiền sẽ thích món quà này của mình.

Từ Hiền dở khóc dở cười với y, không biết làm sao, chỉ có thể nói một câu “cung kính không bằng tuân mệnh”, thu【Truy Phong Đao Pháp】vào trong tay áo của mình.

Hắn đã gặp qua Điền Minh thi triển loại đao pháp này, cảm thấy lộ số của nó có phần không hợp với phong cách dùng đao của mình.

Bởi lẽ đao của Từ Hiền thuộc về trường phái quý tinh bất quý đa, tốc độ xuất đao đương nhiên phải nhanh, nhưng là thuộc dạng nhanh đến độ nhất đao tất sát, chứ không phải theo kiểu lấy số lượng nhát đao chém ra để áp đảo địch thủ như Truy Phong Đao.

Gặp Lý Bất Mặc vừa cầm tới bí tịch họ dâng đã vội trao tay lại tặng cho người khác, Dương Thanh Phong chợt thấy có phần tức tối, cảm giác như Thi Quân này đang khinh thường mình vậy.
Có điều kẻ này trời sinh bản tính nhát gan, yếu đuối, nên trong mắt chỉ thoáng hiện lên một vệt bất mãn liền cúi thấp đầu che đậy đi, không dám hó hé một câu nào.

Huynh trưởng của hắn Dương Thanh Quân không có ý kiến gì, dù sao thì họ cũng đã chép lại bí tịch, tặng thì cũng tặng đi rồi, xử trí thế nào là chuyện của Lý Bất Mặc, không đáng để hắn tiếp tục bận tâm.

Về phần Ất Hư Tử, lão chợt chuyển sự chú ý sang phía Từ Hiền, muốn dùng đôi hỏa nhãn kim tinh của mình nhìn xem kẻ này là thần thánh phương nào, sao chỉ vừa mới kết bạn tối qua mà nay đã thân thiết tới độ khiến Lý Bất Mặc tùy ý tặng bí cấp võ công, hơn nữa còn được y mời vào phòng gặp riêng.

Nhưng lão cũng biết mình không thể trực tiếp hỏi vì sao hai người lại kết thân nhanh như thế được, nên chỉ có thể chôn sự tò mò xuống đáy lòng.

Nghĩ tới cái danh hào mà Lý Bất Mặc vừa nhắc đến, Ất Hư Tử bèn hỏi: “Không biết Thi Quân nhắc đến Thiên Hồ Hiệp là thần thánh phương nào, cớ sao kẻ này lại là người mà sư đồ bần đạo nên cảm tạ?”

Lý Bất Mặc cười nhạt một tiếng, chậm rãi giải đáp cho lão hay:

“Nói thật với đạo trưởng là Lý mỗ cũng không rõ Thiên Hồ Hiệp kia là ai, có lẽ giống như danh hiệu của hắn, Thiên Hồ Hiệp chính là một vị tiên hồ do trời phái xuống để hành hiệp cũng chưa biết chừng.”

Bịa ra một câu chuyện cười, y nói tiếp: “Nhớ đêm qua, đương lúc Lý mỗ bị lâm vào thế khó, song quyền nan địch tứ thủ, chính Thiên Hồ Hiệp này đã ngự đao hàng thế, giúp ta giải nguy trong lúc đại nạn lâm đầu, ác nhân chính là do hắn dọa chạy đấy, quả thật là chân hào kiệt vậy!”

Nói đến đây, Lý Bất Mặc lộ ra nét mặt nghĩ lại mà kinh, kể rằng: “Đoạn Nhạc Kiếm và Truy Phong Đao cùng nhau chạy trốn, người trước bị Thiên Hồ Hiệp một đao lấy mạng, kẻ sau thì kịp thoát được một kiếp, nhưng sau đó kết cục thế nào thì chắc đạo trưởng và hai vị ái đồ rõ hơn Lý mỗ.”

Mặc dù Thi Quân hoàn toàn không có thâm ý gì khi kể lại chuyện này, nhưng nghe được “song quyền nan địch tứ thủ”, “giải nguy trong lúc đại nạn lâm đầu”, “chân hào kiệt”, Ất Hư Tử vẫn cảm thấy mặt mo nóng rát.

Có điều lão đạo này sống đã nhiều năm, da mặt đủ dày, cho nên chỉ cười khan một tiếng rồi giả bộ cảm thán: “Không nghe Thi Quân nói lại thì bần đạo cũng không biết ân nhân của bọn ta không chỉ có một người, đa tạ Thi Quân đã cáo tri cho hay!”

Khom người chắp tay nói tạ, lão lập tức chuyển sang đánh bài chuồn: “E rằng Lý Thi Quân và Từ công tử còn có chuyện riêng, sư đồ chúng ta cũng không tiếp tục làm phiền nhị vị, xin được cáo lui vậy!”

Nói xong, lão và hai tên đồ đệ nhà mình một lần nữa nói lời cảm ơn Lý Bất Mặc, trịnh trọng thi lễ rồi không dừng lại một phút giây nào, vọt thẳng xuống lầu dưới.

“Thật hiểu lễ nghĩa, trên giang hồ cũng không thấy nhiều.” Lý Bất Mặc gặp họ khuất bóng nơi hành lang, bèn khẽ cảm thán một câu.

Từ Hiền không bình luận gì, cũng vờ như chưa từng nghe Lý Bất Mặc nhắc đến Thiên Hồ Hiệp gì đó, hắn chỉ nhẹ giọng hỏi y:

“Lý huynh, ta nghe Ất Hư Tử đạo trưởng xưng là đến từ Toàn Chân Thất Diệu Quán, không biết có liên quan gì đến Chung Nam Toàn Chân Giáo hay không? Lý huynh nếu biết, xin hãy giúp tiểu đệ được tỏ tường một hai!”

Lý Bất Mặc mỉm cười gật đầu, tỏ vẻ có thể. Chỉ là còn chưa kịp nói ra chữ đầu tiên, một giọng nói to như chuông đồng đã chặn họng y: “Tiên sinh, đệ tử lĩnh ngộ xong rồi!”

Chẳng phải Lý Tự Thành thì còn ai vào đây? Gặp gã chạy ra khỏi phòng, phát hiện Túc Quyết Âm Can Kinh, Túc Thiếu Âm Thận Kinh và Túc Thái Âm Tỳ Kinh của gã đã được khai phá, quán thông đủ thập nhị chính kinh, trong mắt Lý Bất Mặc thoáng hiện lên một vệt kinh ngạc, nhưng y không hỏi han gì, chỉ đánh tiếng chào gã rồi tiếp tục giải đáp thắc mắc của Từ Hiền.

“Toàn Chân Thất Diệu Quán đúng là có liên quan đến Toàn Chân Giáo, hoặc có thể trực tiếp nói Thất Diệu Quán chính là Toàn Chân Giáo cũng được. Để lý giải thì phải nói đến…”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau