HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 171 - Chương 175

Chương 171: Có người chạy, cũng có người chết

Từ Hiền nhìn gương mặt tràn đầy ý lạnh của Hàn Phá, lại liếc đến hình nộm trên đất, tạm thời chỉ giữ im lặng.

Dựa vào thái độ trước đó của lão, hắn thầm đoán rằng: ‘Tên kia hẳn là chưa chết, nhưng có lẽ cũng rơi vào tình trạng nguy kịch. Trước đó con cóc ghẻ này chịu ra tay cũng vì lão già kia chấp nhận ký thứ gì đó, xem ra có thể là khế ước bán mình có kỳ hiệu tương tự Ma Đạo Huyết Thư. Nếu vậy…’

Dùng ngón trỏ vuốt nhẹ hai cái lên chuôi đao, mày trái khẽ nhếch lên, Từ Hiền bỗng sinh ra một ý nghĩ mà hắn cũng thấy hoang đường: ‘…đến cả việc trọng yếu như thu phục một tên cao thủ Tiên Thiên tầng bảy cũng bị gác lại, là vì tình sư đồ sao?’

Nhìn luồng Ác khí đục ngầu phía sau Hàn Phá, Từ Hiền cảm thấy bản thân hắn thật có khiếu hài hước, khóe môi giật nhẹ, nửa như muốn cười nửa lại không.

Trái ngược với hắn, Trác Thủy Phân lúc này lại không cười nổi.

Bởi một khi Hàn Phá rời đi, họ Trác ngoại trừ giữ được thân tự do ra thì coi như mất cả chì lẫn chài.

Đường sinh mệnh của lão đã gần đến điểm cuối, Vân Tiêu Kiếm Hội lại năm, mười năm mới có một lần, hơn nữa lần sau cũng chưa chắc có quy tắc giống như năm nay, một khi bỏ qua cơ hội thì sau đó… sẽ không có sau đó nữa.

Tự do thì đáng quý thật đấy, nhưng nếu không có mạng để mà hưởng, vậy thì tự do để làm gì?

Thế là trong lúc Từ Hiền còn nghĩ Đông nghĩ Tây, Trác Thủy Phân lập tức bước đến gần Hàn Phá, chắp tay khom người, giọng đầy chân tình khuyên bảo họ Hàn: “Hàn lão huynh, lão hủ đã chấp thuận việc ký khế ước, Lý Bất Mặc xem qua cũng không phải là đối thủ của ngươi, giờ là thời khắc mấu chốt, chỉ cần giết được hắn là đại sự đã thành, xin lão huynh đừng nên từ bỏ!”

Hàn Phá còn chưa kịp nói gì, tiếng cười tiêu sái của Lý Bất Mặc đã vang lên. Trường kiếm hướng xuống đất, y tựa lưng vào cột nhà, lắc đầu ngâm khẽ: “Trường phong phá lãng hội hữu thời, trực quải vân phàm tế thương hải.”

Sẽ có lúc thừa phong phá lãng, treo thẳng buồm mây vượt biển xanh.

“Đời ta không có chí hướng gì cao xa, chỉ nguyện một lần có thể cùng những người bằng hữu tốt nhất, mang theo những bình rượu ngon nhất cùng giăng buồm ra biển, ngao du vô định, đối ẩm tán dóc, hết say lại tỉnh, hết tỉnh lại say, thế là thỏa nguyện.”

“Thừa phong phá lãng” để hình dung chí hướng cao xa, Lý Bất Mặc lại nói mình không có chí hướng cao xa gì, Từ Hiền vừa nghe liền thấy lời này của Thi Quân thú vị quá chừng, nghe đến đoạn sau lại thấy y quả thật là một con người tiêu sái lạc quan, tràn ngập lãng mạn tình thú.

Lý Bất Mặc không biết Từ Hiền nhận định như thế về mình, nếu biết cũng chỉ cười nhạt một tiếng mà thôi. Lúc này, y khẽ nhắm đôi mi, sương trắng quanh người dần dần rút vào trong cơ thể, trước đó còn có chút hương rượu thoang thoảng thì bây giờ đến một hơi cũng không sót lại.

“Lý mỗ còn chưa hoàn thành nguyện vọng đó, sao có thể bị người khác sát hại cho được?”

Vừa dứt lời, y liền mở mắt ra, mùi rượu thơm nồng một lần nữa phát tán trong không khí, sương vờn quanh người, hết thảy độc tố trong cơ thể cũng theo làn sương đó bay ra, sắc mặt y lập tức hồng hào trở lại, sáng láng như cũ, chẳng còn vẻ xanh xao, vàng vọt như vừa nãy.

Liếc mắt thấy được Lý Bất Mặc dễ dàng hóa giải độc chưởng của mình, trong lòng Hàn Phá chợt sinh ra vài phần kiêng kỵ, cảm thấy bản thân sai càng thêm sai khi nhúng tay vào vũng nước đục này, khi không lại kết thêm thù địch.

Nhưng lão không hề thể hiện sự hối hận ra ngoài mặt, chỉ hừ lạnh một tiếng tỏ vẻ khinh thường, hai con ngươi độc địa vẫn nhìn chằm chằm Từ Hiền, chờ đợi quyết định của hắn.

Về phần Trác Thủy Phân, Hàn Phá hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến.

Đối diện với ánh mắt âm độc của Hàn lão ma, trong lòng Từ Hiền cũng sinh ra vài phần áp lực, dù sao thì hắn chính là kẻ lấy mất nửa cái mạng của đồ đệ nhà lão, so với Lý Bất Mặc, e rằng lão càng muốn giết chết hắn hơn.

Nhưng Từ Hiền cũng không mấy sợ hãi, thủ đoạn bảo mệnh của hắn nhiều lắm.

Liếc thấy thanh kiếm mà mình đưa cho Lý Bất Mặc đã bị y vứt trên đất, ánh mắt Từ Hiền không chút gợn sóng, tay phải hơi đưa về phía trước, lòng bàn tay mở ra, miệng thì lẩm nhẩm gì đó mà không ai nghe rõ.

Lúc môi hắn vừa mím lại, hai quân cờ trong tay Bách Độc Lão Ma và Thi Quân lập tức bay vào trong lòng bàn tay của hắn, giải trừ ván cờ còn đang dang dở của hai người.

Vụt!

Cờ vừa rời tay, Hàn Phá lập tức phóng đến trước mặt Từ Hiền, vận mười thành công lực vỗ một chưởng vào đầu hắn.Từ Hiền chẳng chút nao núng, hắn đã đề phòng từ trước, Phi Hiệp đao xoay nhẹ nửa vòng, mũi đao gọn gàng đỡ lấy bàn tay của Hàn Phá, đao kình và chưởng kình quấn quýt, triệt tiêu lẫn nhau, ai cũng không làm gì được ai.

Từ Hiền lùi ba bước, Hàn Phá lui ba thước, trông thấy người trước giơ tay lên giống như định búng hai con cờ trong tay ra, người sau lập tức lấy tốc độ nhanh nhất của bản thân chạy đi, thân hình bồ tượng hóa thành một mảnh lục quang, trong chớp mắt đã nhảy qua cửa sổ, phóng mình đi thật xa.

“Hàn lão huynh, ngươi…” Trác Thủy Phân còn chưa kịp nói gì thì thân ảnh của Bách Độc Lão Ma đã biến mất trong màn đêm.

Không chỉ vậy, Hàn Phá vừa đi, Sài Thoái cũng biết bại cục đã định, không nói một tiếng liền tung người ra cửa sổ, thể hiện rõ khướu giác nhạy bén của một kẻ lăn lộn giang hồ lâu năm.

Phụt!

Hỏa khí công tâm, Trác Thủy Phân lại thổ huyết lần nữa, mặc dù rất không cam lòng nhưng lão cũng hiểu rằng bây giờ muốn cướp đoạt Tàng Vân Lệnh đã là chuyện xa vời.

Mục đích ban đầu của lão cũng chỉ để kéo dài tánh mạng bản thân, nếu còn tiếp tục ở lại đây thì sợ là khó sống qua đêm nay, nói gì đến trường thọ.

Mặt nhăn như khỉ, Trác Thủy Phân dùng lý trí của một lão nhân để kìm lại con chó điên trong người mình, mặc cho bao nhiêu tâm huyết trôi theo dòng nước, mặc cho gia sản cả đời tiêu hao vô ích, lão làm ra quyết định có lẽ là sáng suốt nhất lúc này.

Chạy!

Ném xuống đất một thỏi vàng, Sài Thoát chân trước vừa đi, Trác Thủy Phân chân sau liền theo đến, không để lại lời đe dọa, hăm he gì, tức tốc xoay người bỏ chạy.

Nhưng lão không nói thì không có nghĩa là người khác cũng như vậy.

“Lão già, đừng quay đầu lại!”

Nghe Từ Hiền quát lớn, Trác Thủy Phân thế mà làm ngược lại, vừa quay đầu liền nhìn thấy một mũi tên bay thẳng về phía mình.

Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.Trác Thủy Phân trước đó đã bị đủ loại thủ đoạn tinh diệu của Từ Hiền dọa khiếp, tâm lý lúc này như chim sợ cành cong, trông thấy cung tên lập tức liên tưởng đến Viên Môn Xạ Kích, nào dám đón đỡ, chỉ cố lách người tránh đi, mong sao giữ được mạng quèn.

Phập!

Đến cả cương khí hộ thể cũng không dám vận dụng, dành hết nội lực trong người vào việc tăng tốc khinh công, lúc mũi tên găm vào trong gót chân, máu chảy ròng ròng, Trác Thủy Phân vẫn không rên một tiếng, trong ba hơi đã biến mất khỏi tầm mắt của Từ Hiền.

Từ Hiền: “???”

Nhìn cây cung trên tay, hắn chợt sinh ra ý nghĩ lẽ nào bản thân mình đã ngộ ra võ học tiễn pháp gì đó rất cao thâm, tùy ý bắn một mũi tên cũng có thể làm thương tổn cao thủ Tiên Thiên?

Nhưng đó thật ra chỉ là ý nghĩ bông đùa của Từ Hiền mà thôi, gặp Điền Minh và Hách Tiểu Thông lúc này mới hoàn hồn, học theo những người đi trước mà chạy về phía cửa sổ thoát thân, hắn cười khẽ lắc đầu: ‘Chậm rồi.’

“Bắc Minh hữu ngư, kỳ danh vi Côn…” Cá lớn lộn nhào, Từ Hiền dùng nốt lượt sử dụng cuối cùng trong ngày hôm nay, thi triển【Côn Bằng Độ Hư Thuật】bám theo hai người Điền, Hách.

“…Nam Minh hữu điểu, kỳ danh vi Bằng.”

Đại điểu giương cánh, Từ Hiền đột ngột hiện ra ngay trên đỉnh đầu Điền Minh và Hách Tiểu Thông, đao quang chiếu sáng một góc trời, tiếng hổ gào chấn động tứ phương.

Đào Viên Tam Kết Nghĩa – Trượng Bát Điểm Cương.

Đao kình cương mãnh, bá đạo vô song, Hiệp khí sắc bén hóa thành một vầng kim nguyệt bay tới trước mặt hai người Điền, Hách, ý đồ nhất tiễn song điêu, một đao lấy hai thủ cấp.

Hách Tiểu Thông cả kinh muốn chết, gầm lên một tiếng để tiếp thêm dũng khí cho chính mình, đại kiếm trong tay vẽ thành một vòng tròn, sử một chiêu Kinh Phong Đoạn Nhạc chống đỡ đao kình.

“Điền huynh, chúng ta…” Hách Tiểu Thông định kêu gọi Điền Minh hợp sức với mình chống lại địch nhân, nhưng còn chưa nói dứt lời liền vĩnh viễn im bặt.

Bởi vì không biết từ lúc nào, Điền Minh đã vòng ra sau lưng của hắn, tung một cước ngay giữa hậu tâm, đá hắn bay đến chỗ Từ Hiền, khiến hắn hứng trọn một thức Đào Viên Tam Kết Nghĩa, đồng thời cản chân Từ Hiền trong thoáng chốc để bản thân họ Điền có thể đào tẩu.

Một xác phân hai, Hách Tiểu Thông chết không nhắm mắt, máu chảy lênh láng, nội tạng trong người bị đao kình xoắn nát, hóa thành vô số mảnh vụn lẫn theo máu tươi trào ra ngoài.

Từ Hiền đạp một chân lên thành cửa sổ,【Côn Bằng Độ Hư Thuật】chờ đến giờ Tý đêm nay mới được dùng lại, hắn đã không còn thủ đoạn để đuổi theo Điền Minh.

‘Đáng tiếc…’ Thở dài một hơi, hắn còn chưa kịp cảm thấy thất vọng thì chợt nghe một tiếng hét thảm truyền đến từ dưới lầu.

“AAA!” Đó là giọng của Điền Minh.

Từ Hiền chồm người ra ngoài cửa sổ, cúi đầu xuống liền thấy hai chân Điền Minh đã lìa khỏi người hắn, lăn lộn trên đất, kêu rên không ngừng.

Ở bên cạnh hắn, ba vị đạo sĩ một già hai trẻ chắp kiếm mà đứng, đạo sĩ già mặt lạnh như tiền, hai vị đạo sĩ trẻ, một tên thì mím môi mím lợi, tay chân lẩy bẩy nhưng hung quang đầy mặt, tên còn lại thì run như cầy sấy, vừa nhìn thấy thảm trạng của Điền Minh liền mặt cắt không còn hột máu.

Từ Hiền than nhẹ một tiếng, cắp đao trở về.

‘Ân, oán, tình, thù. Giang hồ a…’

Chương 172: A Nhị và quy tắc của tửu lâu

Điền Minh cứu Hách Tiểu Thông một mạng, cũng giết Hách Tiểu Thông một mạng, trước sau cách nhau chưa đến một khắc đồng hồ, cuối cùng kết cục của hai kẻ này đều chẳng khác nhau mấy.

Điền Minh còn chưa chết, nhưng cơ hội để hắn sống cũng hoàn toàn xa vời.

Từ Hiền không có ý định tự tay giết chết họ Điền, càng không có nhu cầu đòi lại thi thể của họ Điền lúc tên Truy Phong Đao này chết.

Từ lúc【Hiệp Đạo Thiên Thư】đạt tới phẩm chất Hi Hữu, quyển thiên thư này đã có thể tự mình hấp thụ kim quang từ xa, hồi chiều hắn giữ thi thể của bọn Sát Thần môn đồ lại cũng chỉ vì không muốn vứt rác bừa bãi ngoài đường.

Cất Phi Hiệp đao vào không gian trữ vật, Từ Hiền vừa xoay người lại thì đã thấy Lý Bất Mặc ngồi bệt ra sàn, đầu tựa vào cột nhà, nhắm mắt thở dốc, sắc diện nhợt nhạt.

Hiển nhiên là y đã sức cùng lực kiệt, vừa rồi dám mạnh miệng như vậy cũng chỉ để uy hiếp địch nhân mà thôi.

Một vị kiếm thuật đại sư bỏ kiếm không cầm, Từ Hiền liếc mắt một cái liền biết ẩn ý trong đó.

Trong lầu lúc này chỉ còn lại Lý Bất Mặc và sư đồ Từ Hiền, nhưng Lý Tự Thành vẫn đứng trơ ra đó, vờ như không quen biết gì Thiên Hồ Hiệp này.

Tiên sinh trước đó đã dặn phải giả bộ như hai người không liên quan gì đến nhau, Lý Tự Thành tất nhiên ghi khắc trong lòng, nhất nhất làm theo.

“Thiên Hồ tiên sinh, ngươi vẫn định che che giấu giấu à?” Nhắm mắt dưỡng thần, Lý Bất Mặc chợt nói, giọng điệu bình bình, nghe như đã đoán ra được thân phận của Từ Hiền.

Từ Hiền khẽ cười: “Thi Quân các hạ có lẽ hiểu lầm, tại hạ nào có che giấu thứ gì.”

Chỉ đáp một câu, hắn cũng không nhiều lời, hai chân bước nhanh ra ngoài hành lang, tìm kiếm con mồi mà bản thân vừa phát hiện được thông qua【Tọa Vong Kinh】.

‘Các ngươi đã tự đưa tới cửa, nếu ta không thu nhận vậy cũng quá thất lễ.’

Bước đi như bay, Từ Hiền nhoáng cái đã quay lại khu phòng trọ, dễ dàng thấy được ba bóng người đang lấp ló gần cửa phòng mình.

‘Thủ đoạn không tệ, có thể tìm được đến phòng ta.’ Nở nụ cười nửa miệng, Từ Hiền ngó trái ngó phải, gặp không có ai hắn liền xoay người một cái, hắc y lập tức hóa thành bạch y, mặt nạ không biết từ lúc nào đã chui vào trong tay áo, chiếc Thiên Cơ Xa làm hoàn toàn bằng Tụ Linh Mộc lại xuất hiện dưới mông, trong lồng ngực là con thú cưng Đậu Phụ.

【Trọng Đạo Xích】thò một đoạn ngắn ra khỏi tay áo, Từ Hiền ho nhẹ một tiếng, Thiên Cơ Xa chậm rãi tiến về phía đám gian nhân.

Nghe được động tĩnh bất chợt sau lưng mình, bọn gian nhân lập tức quay đầu lại nhìn, hóa chẳng phải là tên thư sinh, lão già lam lũ và gã đàn ông cao to đen ở lầu dưới đấy sao.

Nhìn thấy là Từ Hiền, lại ngó thấy chiếc xe lăn dưới thân hắn, hai mắt của gã đàn ông cao to đen lập tức sáng lên, vẻ tham lam hiện rõ trên mặt, thiếu điều lấy mực ghi hẳn chữ Tham lên giữa trán.

Không giống như hắn, nét mặt của tên thư sinh và lão già lam lũ lại có phần trầm trọng, hai người chẳng ngờ được Từ Hiền lại có thể không một tiếng động xuất hiện sau lưng mình.

Bọn chúng đã nhận ra có gì đó sai sai ở đây.

Thiên Cơ Xa lăn bánh thật chậm, thật chậm, Từ Hiền nở nụ cười hiền hòa, giọng điệu ôn tồn: “Chư vị, các ngươi…”

Tay trái vuốt nhẹ chỗ nhung mềm trên đầu Đậu Phụ, một phần ba đoạn thước lộ ra ngoài tay áo, hắn nhẹ nhàng hỏi rằng: “…là đang tìm ta sao?”

Ực!

Nuốt một ngụm nước bọt, gã đàn ông cao to đen lúc này cũng đã nhận ra có điều gì đó không đúng.

Bốn bề kín gió, nhân cao mã đại, người khỏe như vâm, nhưng không hiểu sao lúc này hắn lại cảm thấy toàn thân lạnh lẽo.

Bầu không khí như bị đóng băng, hàn khí tràn trề.

…Thời gian chưa đến một nén nhang sau đó, vẫn tại tầng hai Đoạn Nghĩa Lâu.

Sau khi hoàn thành nốt vòng thứ mười hai của nhiệm vụ Trừ Gian Diệt Bạo, khiến không gian trữ vật mở rộng đến bảy mươi lăm ô, Từ Hiền ngồi xe lăn trở lại sảnh lầu, phát hiện ngoại trừ đệ tử nhà mình và Lý Bất Mặc ra thì còn có sự xuất hiện của người thứ ba.

Một vị đầu bếp béo ị với nụ cười không thấy mặt trời.

Thần quang chiếu rọi, trong lòng Từ Hiền lập tức dâng lên sự cảnh giác khi phát hiện vị kẻ này là cao thủ Tiên Thiên tầng tám.

Có điều khi nhìn thấy hai luồng Thiện Ác khí cân bằng và không quá dày đặc sau đầu hắn, Từ Hiền liền giảm bớt phần nào sự đề phòng, nhưng cũng không vì đó mà đánh mất đi sự cảnh giác của mình.

Gặp Lý Bất Mặc đang ôm vò Đoạn Nghĩa Tửu thứ tư chậm rãi uống, Từ Hiền bèn hỏi: “Lý huynh, không biết vị này là…”

Hắn thầm đoán vị đầu bếp này liệu có phải là chủ nhân của Đoạn Nghĩa Lâu, nhưng không chờ Lý Bất Mặc lên tiếng, đầu bếp đã tự mình bác bỏ suy đoán của hắn:

“Vị công tử này, ngươi có thể hỏi thẳng ta mà, cần gì phiền đến Thi Quân đại nhân cơ chứ! Không giấu gì công tử, tên béo ta đây chính là nhân vật số hai của Đoạn Nghĩa Lâu, nắm quyền sinh sát trong tay, ngươi có thể gọi ta là A Nhị.”

Vị đầu bếp – A Nhị - híp mắt lại nói, trông thân hình cục mịch mà miệng mồm nhanh nhẩu vô cùng, vẻ mặt lúc nói chuyện trông cũng rất hớn.

‘A Nhị là Tiên Thiên tầng tám? Nếu vậy A Đại có thể là… Huyền Tàng? Vả lại, trên A Đại còn có ông chủ, hay ông chủ chính là A Đại?’

Từ Hiền đoán già đoán non trong bụng, ngoài mặt lại chắp tay thi lễ: “Hóa ra là A Nhị bếp trưởng, Từ Hiền hạnh ngộ.”

Nắm quyền sinh sát trong tay, há chẳng phải bếp trưởng thì là gì.

‘Bếp trưởng?’ Nụ cười trên mặt A Nhị lại càng đậm, khe hở nơi mi mắt càng khép nhỏ hơn, hắn rất là thích thú với cái danh bếp trưởng mà Từ Hiền vừa gọi, mặc dù trong phòng bếp chỉ có một mình hắn quán xuyến.

‘Được lắm, từ bây giờ ta chính là A Nhị bếp trưởng, Từ Hiền này thật biết nói chuyện, mai ta nướng chim sẻ nhất định sẽ chia cho hắn một ít.’

A Nhị khoái chí nghĩ thầm, dựa vào vẻ mặt đang rất phởn của hắn, dù là kẻ khờ khạo như Lý Tự Thành cũng có thể nhìn ra tên mập này trong lòng đang phê.

Ở đây chỉ có Lý Bất Mặc không nhìn ra, hoặc nói chính xác hơn là y từ nãy đến giờ đều không thèm ngó ngàng đến bất cứ ai, chỉ tập trung vào việc thưởng thức vò rượu ngon trong tay mình.Này không phải Thi Quân nổi chứng khó ở hay gì, thực ra y đang tranh thủ thời gian khôi phục nội lực đấy.

Nhắc đến việc này không thể không nói tới【Tửu Thần Quyết】, môn nội công diệu kỳ này đã lấy uống rượu để tu tập thì đương nhiên lúc khôi phục cũng phải dựa vào uống rượu, không thể giống như những môn nội công thông thường, lấy việc tĩnh tọa vận công để hồi khí.

Nhìn thấy gương mặt của Lý Bất Mặc dần trở nên hồng hào, cảm nhận được khí cơ trong người y bắt đầu sống động trở lại, Từ Hiền lập tức đoán được ý nghĩa trong việc uống rượu của y, thầm thán một tiếng ‘diệu kỳ’.

Không làm phiền y khôi phục nội lực, gặp A Nhị đùa nghịch thỏi vàng trong tay mình, Từ Hiền chợt nhớ tới việc Trác Thủy Phân trước khi đào tẩu đã để lại một thỏi vàng, xem chừng chính là nó. Thế là hắn bèn hỏi: “A Nhị bếp trưởng, vàng này là…’

Từ Hiền để lửng câu nói cho A Nhị trả lời, ấn tượng ban đầu của người sau đối với hắn cũng rất tốt, cho nên liền cười tí tởn giải đáp: “Khì khì, đây chính là tiền thuê sân bãi của lão già kia đấy.”

Từ hiền khẽ ồ một tiếng, hỏi tiếp: “A Nhị bếp trưởng, lời này phải hiểu thế nào, không biết ngươi có thể giải đáp cho tại hạ được hay?”

A Nhị gật đầu một cái, cười đáp: “Cũng không phải bí mật gì, đương nhiên là được rồi.”

Đoạn lại tung thỏi vàng lên cao rồi chộp lấy, sau đó mới nói tiếp: “Từ công tử ngươi cũng thấy đó, Đoạn Nghĩa Lâu là tửu lâu giang hồ, có đến chín phần chín khách nhân là người giang hồ. Mà người giang hồ a, quả thật lắm kẻ rồ dại, ân ân oán oán không ngày nào dứt, thích nhất là gây sự, thường thường khịa nhau một câu cũng có thể dẫn đến sinh tử quyết đấu…”

Từ Hiền gật đầu, tỏ vẻ đồng cảm.

Chính bản thân hắn chẳng phải cũng là một kẻ rồ dại hay sao?

Có người muốn hãm hại thiện nhân? Giết.

Thiên nhãn soi một cái, Ác khí quá nhiều? Giết.

Nhiệm vụ thông báo, kẻ kia tội lỗi tày trời? Giết.

Hoàn toàn chẳng cần đắn đo suy nghĩ gì nhiều, chỉ cần xác nhận là ác nhân, Từ Hiền lập tức cắp đao, xách thước, búng bi sắt tới đòi mạng.

Có phần vì hệ thống yêu cầu, có phần vì tư lợi bản thân, cũng có phần vì cái gọi là hành hiệp. Nhưng dù là vì cái gì đi chăng nữa, sự thật là từ lúc ra giang hồ đến giờ, Từ Hiền chưa bao giờ chần chừ khi phải xuống tay, hắn luôn hạ sát thủ một cách quyết đoán, quyết đoán đến lạnh lùng.

‘Có lẽ bản tính của ta vốn bạc bẽo?’ Từ Hiền cười thầm tự giễu nhưng vẫn chú tâm nghe A Nhị nói tiếp.

“…sinh tử quyết đấu a, suốt ngày chém chém giết giết, ba ngày một trận nhỏ, năm ngày một trận lớn, bàn ghế bát đũa đều bị đánh vỡ, khách nhân đều bị dọa chạy, thế thì còn làm ăn gì, công tử ngươi thấy đúng chứ?”

Gặp Từ Hiền gật đầu tán đồng, A Nhị liền tiếp tục giảng: “Cho nên lão đại nhà chúng ta mới nghĩ ra một diệu kế… Ầy, các ngươi muốn đánh thì đánh, chỉ cần giao ra một lượng vàng, trong vòng ba canh giờ, ngươi muốn đánh sập tửu lâu cũng được.”

Nói đến đây, hắn còn bổ sung thêm: “Đương nhiên, nếu mà sập thật thì cái giá phải trả không chỉ đơn giản là một lượng vàng.”

“Thế nào, công tử ngươi thấy diệu kế của lão đại nhà ta ra sao?” A Nhị nói xong liền hỏi ý kiến của Từ Hiền, vẻ mặt hăm hở, vừa nhìn cũng biết hắn rất thần tượng lão đại nhà mình.

‘Quả thật biết làm ăn.’ Từ Hiền nghe xong liền cảm thấy dở khóc dở cười, ngoài mặt lại gật gù tỏ vẻ khâm phục: “Đúng là diệu thay!”

Hắn còn chưa kịp khen thêm tiếng nào thì đã nghe một giọng nói khác chen vào: “A Nhị chết tiệt, ngươi dám bỏ bê bếp núc, còn giành việc của ta? Lão đại biết được, ngươi, chết, chắc!”

Người chưa xuất hiện mà tiếng đã tới trước, âm thanh hùng hồn như tiếng thủy triều vỗ lên ghềnh đá, rất có thể kẻ này đã tu tập được một môn âm công cao thâm nào đó.

~o0o~

Chương 173: Sửa chữa thay tiền, ai lỗ ai lời?

A Nhị vừa nghe được âm thanh này, trên mặt lập tức hiện lên thần sắc khinh bỉ, hừ một tiếng đáp lại:

“A Tứ chết giẫm, bổn bếp trưởng làm gì cần người lắm mồm sao, lão đại muốn xử trí thế nào thì là việc của lão nhân gia ngài ấy, liên quan ngươi cái chim!”

Lời nói móc mỉa còn mang theo thô tục, nhưng giọng điệu lại hết sức tùy ý như đang tán chuyện với thân bằng hảo hữu, hiển nhiên là quan hệ giữa A Nhị với A Tứ trong lời của hắn rất chi là keo sơn.

‘A Tứ? Có lẽ là hắn…’ Từ Hiền chợt nhớ tới thứ khí tức mạnh mẽ mà hắn cảm nhận được ở quầy tính tiền dưới lầu một.

Cạch!

Ý nghĩa của hắn vừa xẹt qua, một người nam nhân trạc tuổi A Tam nhưng bộ dáng chỉn chu hơn gấp chục lơn vén màn bước vào, so với A Nhị, A Tam và bọn tiểu nhị, y phục của tên này có thể nói là thượng hạng, áo gấm thêu hoa, đầu đội khăn quấn, tay còn đeo nhẫn ngọc, quả thật chênh lệch như trời với đất.

Bọn A Nhị lại không có ý kiến gì, khác với đám du thủ du thực như bọn họ, A Tứ miễn cưỡng xem như là người đọc sách, hơn nữa lão đại còn nói, chưởng quầy chính là bộ mặt của tửu lâu, ăn mặc ra dáng một chút cũng là việc nên làm.

Nếu biết đến khái niệm người đọc sách của trên dưới Đoạn Nghĩa Lâu chính là biết tính sổ sách, Từ Hiền sợ là đám hủ nho trong thiên hạ sẽ chạy đến dạy đám cao thủ giang hồ này cách làm người.

‘Tiên Thiên tầng ba? A Tam lại là Tiên Thiên tầng một… Cách đánh số của bọn họ lẽ nào không liên quan đến cảnh giới võ đạo? Nếu vậy… là theo chiến lực thực tế?’

Vừa dùng thiên nhãn soi xét A Tứ, trong đầu Từ Hiền liền sinh ra một vài suy đoán mới về thực lực của nhân sự Đoạn Nghĩa Lâu.

Dưới ánh nhìn như có như không của hắn, A Tứ bỗng nhảy xổ đến chỗ A Nhị, giật lấy thỏi vàng từ tay người sau, lấy vạt áo chùi chùi rồi đưa lên miệng cắn một cái kiểm tra thật giả, xong liền “phi” một tiếng, hếch mắt lên nói:

“Cái giò heo của ngươi chỉ nên chặt thịt xào rau, chớ có động vào bảo bối của bổn chưởng quỹ. Còn có, bếp trưởng là cái quỷ gì? Phòng bếp chỉ có một mình ngươi, ngươi trưởng với ai chứ hả?”

A Nhị nghe vậy liền trợn mắt hăm dọa: “Phòng bếp ta làm chủ, không phải bếp trưởng sao? Ngươi thì quý lắm cơ, cẩn thận một ngày ta nhét bã trong cơm của ngươi!”

‘Quả thật thân thiết.’ Từ Hiền gặp hai người này cứ thế móc mỉa nhau như hai đứa trẻ to xác, lòng thầm dở khóc dở cười, cả gan xen mồm vào để cắt đứt màn đấu khẩu của họ: “Hai vị, chỗ này giờ tan hoang ra vầy, xác người nằm kia, tiếp tục tán dóc ở đây có vẻ không thích hợp lắm.”

Vừa có kẻ thứ ba cắt ngang, hai người liền dừng lại. A Nhị cho Từ Hiền một nụ cười cầu tài, A Tứ thì hừ một tiếng, mắt nhìn Từ Hiền như đang nói “chính là ngươi rồi”, xong liền xòe tay ra trước mặt Từ Hiền, bảo với hắn rằng:

“Vị khách quan này, ngươi vừa mới thủ tiêu mất ba vị khách quý của tệ lâu, có phải là cũng nên thanh toán tiền thuê sân bãi?”

Từ Hiền nghe vậy, bèn cười nhạt đáp lại: “A Tứ chưởng quỹ, tại hạ dọn dẹp ba con rệp kia rất gọn gàng, không hề khiến quý lâu hư hao dù chỉ một miếng ván gỗ, phải chăng có thể châm chước?”

Một lượng vàng, Từ Hiền đương nhiên có, nhưng kẻ có bản tính tiết kiệm đáng quý như hắn không hề thích việc tiêu xài hoang phí a.

Dọn rác giùm thiên hạ còn phải trả tiền, đâu lại có chuyện vô lý như thế.

Nhưng A Tứ chính là kẻ vô lý như vậy, Đoạn Nghĩa Lâu không nói chính tà, chỉ nói tiền bạc, hắn lắc đầu một cách lạnh lùng, giọng điệu cũng lạnh lùng: “Không có châm chước gì ở đây cả. Khách quan, đó là quy tắc của tệ lâu.”

Nói xong lại liếc từ đầu đến… bánh xe của Từ Hiền, vuốt cằm nói rằng: “Ta nhìn khách quan cũng là bậc đại phú quý, hẳn là không tiếc chi một lượng vàng chứ?”

Từ Hiền lắc đầu cười nhạt: “Kim ngân có chất thành núi, nhưng nếu không biết tiêu xài hợp lý thì đến núi cũng lở. Hơn nữa ta nghĩ với bản lĩnh của A Tứ chưởng quỹ, chắc ngươi cũng biết là ba tên kia có ý xấu trước với tại hạ chứ? Tại hạ cũng chỉ là xuất thủ tự vệ mà thôi.”

A Tứ phản bác: “Tự vệ? Khách quan, đừng tưởng ta không biết ngươi là kẻ ra tay trước.”

Từ Hiền lại hỏi: “Thế chẳng lẽ phải chờ ác tặc gác đao lên cổ, tại hạ mới được trả đòn hay sao, mất mạng rồi lại biết đi đâu đòi công bằng bây giờ? Địa phủ ư?”

Nếu bọn thư sinh, lão già lam lũ và gã đàn ông cao to đen còn sống để nghe được câu trả lời của A Tứ, có lẽ chúng sẽ hối hận đến xanh ruột vì ý định đục nước béo cò, tự cho là thông minh của mình.

“Khách quan không mất mạng được. Chỉ cần ngươi còn ở trong tửu lâu, một khi có kẻ chưa đăng ký thuê bãi mà đã dám vọng động, tệ lâu nhất định dạy chúng làm người, đảm bảo vạn vô nhất thất cho tính mạng và tài sản của khách quan.”
‘Tức là đăng ký rồi thì mấy người sống chết mặc bay? Chẳng quản nhân sĩ chính nghĩa hay là ma đạo ác nhân, báo thù rửa hận hay là mưu đoạt tài sản, chỉ cần giao tiền là xong chuyện?’

Từ Hiền thầm tự hỏi, xong cũng tự có câu trả lời: ‘Cũng phải, đây là giang hồ, không phải chỗ từ thiện, trừ mấy kẻ thích lo chuyện bao đồng như ta, ai lại hơi đâu ngó ngàng gì đến chuyện sinh tử của người khác.’

Thầm tự giễu bản thân, ngoài mặt hắn lại nhẹ gật đầu một cái, nói với A Tứ rằng: “Nếu A Tứ chưởng quỹ đã nói đến thế, tại hạ cũng đành chấp nhận. Nhưng một lượng vàng, tại hạ vẫn cho rằng không đáng, chi bằng…”

Trước ánh mắt sắp mất hết kiên nhẫn của A Tứ, Từ Hiền nhìn lướt qua một vòng không gian lầu hai, sau đó chỉ xuống Thiên Cơ Xa, nói cho dứt lời:

“…tại hạ giúp quý lâu tu sửa lại chỗ này, không biết ngươi thấy thế nào? Cũng chẳng giấu gì A Tứ chưởng quỹ, tại hạ không có bản lĩnh gì ghê gớm, chỉ có chút tay nghề làm mộc, chiếc xe này cũng là do tại hạ tự tay chế tác mà thành.”

Nói xong hắn còn lấy từ trong tay áo ra một đoạn gỗ, khiến A Nhị và A Tứ bật thốt: “Tụ lý càn khôn!?”

Lý Bất Mặc nghe xong, đến liếc cũng không thèm liếc một cái, trước đó thấy Thiên Hồ Hiệp nối dài Phi Hiệp đao, sau còn thu đao vào trong tay áo, y bây giờ đã chẳng còn chút bất ngờ nào với việc đó.

Y chỉ không rõ là tại sao Từ Hiền muốn giúp mình còn phải ra ngoài cải trang một chuyến, không lẽ lúc giả dạng làm Thiên Hồ Hiệp thì chiến lực của hắn sẽ được gia tăng hay sao?

Lý Bất Mặc không biết rằng, nguyên nhân lớn nhất để Từ Hiền có hành động kỳ quặc như vậy không phải ai khác chính là y.

Thi Quân danh truyền thiên hạ, bao nhiêu sự kiện từ lớn đến nhỏ về y đều bị các trang báo tranh nhau đăng lên, trận chém giết nơi Đoạn Nghĩa Lâu này cũng không ngoại lệ, huống hồ còn có sự can dự của đông đảo cao thủ Tiên Thiên, không lên trang đầu mới lạ.

Nếu mà Từ Hiền lấy thân phận thực sự của mình để tham gia vào trận chiến này, mười phần chắc mười rằng tên của hắn sẽ xuất hiện trên báo chí ngày mai, đó là chuyện mà Từ Hiền hoàn toàn không muốn xảy ra.

Một là vì hắn không ham nổi danh, hai là vì để tránh bị kẻ thù tính toán.

A Tứ và A Nhị không biết Từ Hiền có nhiều lo nghĩ như thế, sau một thoáng kinh ngạc vì thần thông “tụ lý càn khôn” của hắn, hai người lại chú ý đến đoạn gỗ có màu sắc sặc sỡ hắn vừa lấy ra, bốn mắt nhìn nhau, không hẹn mà cùng lánh đến góc xa, châu đầu ghé tai.

“Ngươi thấy thế nào?”

“Tụ Linh Mộc á.”
“Sửa xong chỗ này, chắc chắn vượt xa một lượng vàng.”

“Lão đại nhất định khen ngợi chúng ta biết làm ăn.”

“Không, chỉ khen ngợi ta mà thôi, liên quan gì đến tên xào rau như ngươi?”

“Cút!”

“…”

Xì xào! Xì xào!

Hai người thương lượng, hoặc cũng có thể nói là cãi lộn một hồi, A Tứ lập tức quay trở lại bên cạnh Từ Hiền, thái độ thay đổi một trăm tám mươi độ, nụ cười cầu tài treo trên mặt, giọng điệu khấp khởi:

“Khách quan nếu đã có nhã ý giúp sửa chữa tửu lâu, vậy còn gì quý bằng? Ngài nói phải, chỗ này giờ tan hoang như vậy, quả thật không thích hợp nói chuyện. Hay là giờ khách quan cứ trở về phòng nghỉ ngơi, ngủ một giấc cho tinh thần sảng khoái, ngày mai chúng ta lại bàn bạc kỹ hơn việc tu sửa?”

Có tiền có thể xui ma khiến quỷ, huống chi là thay đổi thái độ của một người? Từ Hiền lại lấy từ trong tay áo ra một đoạn Tụ Linh Mộc còn dài gấp đôi trước đó, kèm theo búa, rìu, cưa, đục, v.v… các loại công cụ, sau đó lắc đầu một cái rồi thong thả đáp rằng:

“Tay nghề của tại hạ thì bình thường, nhưng được cái tốc độ rất nhanh, có thể xong liền trong đêm.”

Nói đoạn lại chỉ về phía thi thể của Hách Tiểu Thông, nghiêng đầu nói tiếp: “Trong lầu có xác chết, tại hạ muốn ra tay cũng thấy bất lành, cảm giác như tu sửa mộ cho người chết vậy, không biết chưởng quỹ có thể…”

Hắn còn chưa nói dứt lời, A Nhị liền vỗ ngực cắt ngang: “Công tử không cần nhờ tới hắn, việc này ta lành nghề.”

Nói xong liền gỡ túi vải nhỏ bên hông xuống, dốc từ trong đó ra một nắm hạt nhỏ màu trắng nhìn giống như muối.

Bước đến cạnh xác Hách Tiểu Thông, A Nhị bắt đầu rắc muối, động tác vẫy cổ tay trông rất nghệ.

Chẳng mấy chốc, huyết nhục trên sàn bắt đầu tiêu biến, ngoại trừ thanh đại kiếm và chút ít bạc vụn trong người ra thì Hách Tiểu Thông và y phục của hắn đều bốc hơi khỏi nhân gian, đến một vũng nước vàng cũng không để lại.

A Tứ phóng đến như một cơn gió, nhặt lấy thanh đại kiếm và chút bạc vụn. Nhe răng cười một tiếng, hắn nói: “Vị khách quan này đi gấp quá để quên đồ đạc, tệ lâu chỉ đành giữ giúp hắn vậy.”

Sau đó lại trừng mắt nhìn A Nhị một cái, giống như chất vấn hắn vì sao không lục soát đã rồi hãy hủy thi diệt tích.

A Nhị cũng trừng lại A Tứ, trước đó hắn nhìn ra đã có người lục soát rồi nên mới vậy đó chứ.

Trông thấy hai người phồng mang trợn má nhìn nhau, Lý Tự Thành đứng một bên chỉ biết gãi đầu cười.

Này chỉ là một khúc nhạc dạo ngắn, sau khi giúp Từ Hiền thu dọn xác chết, A Nhị và A Tứ lần lượt cười nói xin cáo lui, bảo rằng cần gì cứ gọi tiểu nhị, sẽ có người đến phục vụ ngay.

Nói xong, cả hai lục tục đi xuống tầng một, bước chân không biết là cố tình hay là hữu ý mà rất là trùng hợp đạp vào mấy khe nứt trên sàn, khiến cho lỗ hỏng càng to hơn.

‘Hắc điếm a.’ Từ Hiền lắc đầu phì cười, sau đó nhặt lấy búa, tính toán xem nên bắt đầu sửa từ chỗ nào.

Lý Tự Thành đứng một bên chờ hắn phân phó, sai bảo.

Còn Thi Quân, y vẫn bận bịu với việc bổ sung nội lực cho mình.

Chương 174: Thế nhân mong tỉnh táo, ta nguyện cả đời say

Giữa giờ Hợi, trăng đã lên cao.

Trong ánh nến chập chờn, Từ Hiền sửa nốt phần vách gần cửa sổ mà Lý Bất Mặc ngồi ban nãy, con ngươi lộ vẻ đăm chiêu.

Đoạn Nghĩa Lâu rõ ràng nhiều năm không tu sửa, các lớp sơn đều tróc hết cả ra.

Ai cũng có thể nhìn thấy được, màu sắc của Tụ Linh Mộc và của thứ gỗ kiến tạo nên Đoạn Nghĩa Lâu rõ ràng không cùng tông, nếu phải sơn lại toàn bộ thì cũng thật dở hơi, bởi ông chủ tửu lâu rõ ràng chẳng thèm quan tâm gì đến vụ sơn siếc này.

Dưới sàn còn có thể dùng thảm để phủ lên, còn trên vách tường…

Ôm ý nghĩ đưa Phật đưa đến Tây Thiên, Từ Hiền bèn lấy【Thông Linh Chỉ Tập】ra khỏi ống tay áo, xé liền một mạch bốn trang giấy, lại dùng【Truyền Đạo Bút】đề chữ lên đó, mỗi trang là một chữ.

Tâm, Bình, Khí, Hòa.

Lại mài một vài đoạn gỗ làm trục cuộn cho các bức chữ của mình, Từ Hiền để Lý Tự Thành dùng đinh treo chúng nó lên tường, che đi những chỗ mà hắn đã dùng Tụ Linh Mộc đắp vào.

Cách hai thầy trò gần một trượng, Lý Bất Mặc nằm vật ra sàn, không biết lấy từ đâu ra một cái gối để đệm đầu, quanh người lăn lóc mấy vò rượu, nếu tính luôn cả trước khi giao thủ với đám người Trác Thủy Phân thì đếm sơ qua đã đến bảy, tám vò, trong miệng y lúc này còn đang ngậm một cái ống hút tre, nhâm nhi vò Đoạn Nghĩa Tửu thứ chín.

Một đêm uống gần năm nghìn lượng bạc, thế giới của kẻ nghiện rượu, Từ Hiền giơ hai tay biểu thị bản thân không đủ trình độ để hiểu.

Nhìn khắp thiên hạ, kẻ có tiền thực ra rất nhiều, nhưng để tiêu xài hoang phí cỡ Lý Bất Mặc thì chẳng có bao nhiêu.

Nói đi cũng phải nói lại, đối với kẻ sở hữu môn【Tửu Thần Quyết】ảo diệu vô song như y, tiêu tiền uống rượu sao có thể nói là hoang phí cho được?

Chẳng cần minh chứng đâu xa, ngay lúc này đây, Lý Bất Mặc ngửa đầu ra sau nấc một tiếng, khí tức trên người lập tức thâm hậu thêm mấy phần, cương khí đổ ào ào vào Đới mạch, khiến kỳ mạch này từ suối nhỏ hóa thành dòng sông, bản thân y đảo mắt một cái đã trở thành cao thủ Tiên Thiên tầng bảy.

Khai thông được Đới mạch giúp cho quá trình vận hành nội khí của Lý Bất Mặc nhanh chóng và trơn tru hơn trước đó gấp bội, lúc này nếu phải giao đấu với Hàn Phá, tốc độ ra đòn và uy lực chiêu thức của y tất sẽ khiến cho con cóc ghẻ ấy phải kinh ngạc vạn phần.

Bát mạch Tiên Thiên, mỗi một mạch được khai thông chính là một thiên địa khác, càng về sau lại càng chênh lệch, cho nên Lý Bất Mặc có thể lấy cách biệt hai cảnh giới mà không thua trước Hàn Phá đã rất giỏi rồi, dù sao không phải ai cũng biến thái như Từ Hiền, từ đầu tới chân đều là thần công tuyệt học.

Lý Bất Mặc cũng không quan tâm Từ Hiền có biến thái hay không, y chỉ biết là vị Từ tiên sinh mới quen được vài canh giờ này là một kẻ thú vị vô cùng.

Theo y thấy, thân là người có đủ loại bản lĩnh thần kỳ, nhưng Từ Hiền lại ôm lòng đam mê với cái nghề thủ công có vẻ thông thường như thợ mộc, há chẳng phải kỳ nhân?

Nằm xem Từ Hiền bận rộn đã lâu, Lý Bất Mặc dù không hiểu làm mộc nhưng vẫn có thể nhận ra tay nghề của hắn rất không tệ, vừa nhìn đã biết là phải bỏ ra rất nhiều thời gian, công sức mới có được trình độ như bây giờ.

Khi người ta thực sự giỏi trong một việc gì đó, dù ngươi không có chút hiểu biết gì về thứ đó, ngươi vẫn sẽ bị hấp dẫn lúc họ làm nó.

Vậy nên Lý Bất Mặc mới có thể nằm trên sàn xem hơn hai canh giờ mà không biết chán. Gặp Từ Hiền bỗng lấy giấy ra đề chữ, cái cảm giác thích thú trong người Lý Bất Mặc lại càng thêm dồi dào.

Nhìn đến bức chữ TÂM mà Lý Tự Thành vừa treo lên tường, hai mắt y chợt mở to, chân mày nhướn lên ra chiều ngạc nhiên.

Lý Bất Mặc có thể cảm nhận được ý chí ẩn chứa bên trong bức thư pháp, nhận thấy được sự tác động của nó lên tâm trí bản thân.

‘Tâm bình khí hòa, ngồi xuống uống miếng nước, ăn miếng bánh, có gì từ từ nói, không nên tranh đấu, không nên chém giết…’Lắc đầu một cái xua tan đi âm thanh trong thức hải, Lý Bất Mặc kêu lên thành tiếng: “Thú vị, thú vị!”

Y nhìn qua các bức chữ BÌNH, KHÍ, HÒA, đều cảm nhận được loại ý chí tương tự như bức chữ TÂM, vẻ mừng rỡ hiện rõ lên trên mặt.

Không nhịn được nữa, y bật người lên chạy đến chỗ Từ Hiền, nắm chặt lấy tay của hắn, tình thâm ý thiết mà cầu cạnh hắn:

“Từ tiên sinh, ngươi nhất định phải viết một chữ cho Lý mỗ, một chữ có thần hiệu cũng như mấy chữ này, nhưng ý cảnh phải khác đi. Tốt nhất là loại chữ có thể khiến ta được say ấy, từ lúc đột phá Tiên Thiên đến giờ, từ lúc học cái môn Tửu Thần Quyết chết tiệt này đến giờ, Lý mỗ không biết đã bao nhiêu năm chưa được một lần say đúng nghĩa!”

Than thở một chút, Lý Bất Mặc bóp tay Từ Hiền càng thêm chặt, hai mắt sáng còn hơn kim ngân châu báu, giọng điệu thắm thiết:

“Giờ gặp được Từ tiên sinh ngươi, quả thật là ông trời sắp đặt để ta tìm thấy tri kỷ! Từ tiên sinh, ngươi nhất định phải giúp Lý mỗ, chỉ cần Lý Bất Mặc này có thể say, sau này dù là bất cứ thứ rượu ngon gì, chỉ cần ta đạt được, nhất định chia lại cho ngươi một nửa!”

Lý Bất Mặc yêu rượu như mạng, thế mà nguyện ý chia một nửa số rượu ngon cho Từ Hiền, ấy thế đủ để biết y thèm khát cái cảm giác được say một cách đúng nghĩa như thế nào.

Từ Hiền gặp Thi Quân bỗng chốc hóa thành kẻ thần kinh, lại nghe được yêu cầu có vẻ hết sức hoang đường của y, hắn chỉ biết dở khóc dở cười.

Giật tay ra khỏi gọng kìm của Lý Bất Mặc, nam nam công thụ bất thân, vì để tránh những tiếp xúc tay chân không đáng có, Từ Hiền vội gật đầu đồng ý: “Lý huynh chớ gấp, việc nhỏ mà thôi, ta đương nhiên sẽ không từ chối, lập tức viết một bức cho ngươi ngay đây.”

Nói rồi bèn xé một đoạn giấy Thông Linh ra, nâng bút long phi phượng vũ, ngang dọc lên xuống mười lăm nét, khi bút rơi cũng là lúc hắn để lại một chữ TÚY lên mặt giấy trắng ngà.

Thể theo yêu cầu của Thi Quân là muốn lúc nào cần cũng có thể say, Từ Hiền chỉ dùng một mẩu giấy nhỏ chừng nửa nắm tay để viết chữ này, thuận tiện cho y có thể mang theo bên mình, lồng vào khung kính làm thành thẻ bài đeo cổ, bội sức hoặc bỏ túi đều được.

Từ Hiền vừa thu hồi【Truyền Đạo Bút】, Lý Bất Mặc liền không nhịn được nữa đưa tay chộp lấy mẩu giấy, đồng tử mở to, trong mắt chỉ còn lại một chữ TÚY.

Mặc cho ý chí trên bức chữ xâm lấn tâm trí bản thân, chẳng mấy chốc mà ánh mắt của Lý Bất Mặc đã trở nên mông lung, mặt đỏ như táo, thân hình lảo đảo, không nhịn được ợ lên một hơi chứa đầy men rượu.
“Ha ha ha, ha ha haa!”

Ngửa mặt lên trời cười to, khóe mắt y thế mà chảy xuống một giọt lệ, giọng nói có phần nghẹn ngào: “Ta say… Ta, ta say rồi! Say rồi!”

Chạy đến trước cửa sổ, đón từng cơn gió lạnh luồng vào cổ áo, thanh sam tung bay, Lý Bất Mặc dang tay ra như muốn ôm lấy tinh không trước mặt, cất cao giọng ngâm rằng:

“Chung cổ soạn ngọc bất túc quý, đãn nguyện trường túy bất nguyện tỉnh. Cổ lai thánh hiền giai tịch mịch, duy hữu ẩm giả lưu kỳ danh…”

Chuông trống cỗ ngọc nào đáng quý?

Chẳng nguyện chi, chỉ nguyện được say.

Thánh hiền bặt tiếng xưa nay,

Còn người uống rượu danh hay ngàn đời.

“Chỉ nguyện được say, không nguyện tỉnh… Chỉ nguyện được say… không nguyện tỉnh, ha ha ha!”

Lý Bất Mặc cười như rồ như dại, tay ôm vò Đoạn Nghĩa Tửu, vứt bỏ ống hút tre, y đưa lên miệng uống một ngụm lớn, thể nghiệm hết thảy ngọt đắng trong bình rượu ngon, khà một tiếng đầy sảng khoái.

Hôm nay ngày rằm, nhìn ánh trăng vằng vặc trên trời, Lý Bất Mặc đưa vò rượu lên tỏ vẻ mời, sau đó thu về uống thêm một ngụm, tay trái chỉ trăng, cười đầy sảng khoái mà rằng:

“Ta vốn một lòng hướng trăng sáng, nào ngờ trăng sáng chiếu máng mương. Giờ ta thỏa nguyện được say, nếu đã như vậy, Lý mỗ cũng không cần vấn vương gì minh nguyệt, từ nay lấy rượu để tương tư, cùng tri kỷ phân ưu giải sầu.”

Nghe âm thanh khoái lạc, thản nhiên của y, Từ Hiền có thể cảm giác được rằng Lý Bất Mặc trước đó vốn tâm tồn khúc mắc, nhưng giờ thì đã không còn nữa, tảng đá trong lòng đã bị y vứt đi, thứ ở lại chỉ còn là sự nhẹ nhõm, tự tại.

Như người điên lại như thần tiên, đối với Từ Hiền, đó chính là phong thái hiện giờ của Lý Bất Mặc, tiên phàm lẫn lộn, có thể ăn khói lửa trần gian, cũng có thể siêu thoát nơi thế ngoại.

Nhìn tới chỗ Tụ Linh Mộc duy nhất còn chưa được che đậy, vị trí gần cửa sổ nơi Thi Quân đang đứng, lại nhớ tới hai câu thơ y ngâm lúc Hàn Phá còn ở đây, trí tưởng tượng của Từ Hiền chợt phác họa ra hình ảnh mà hắn muốn.

Nghĩ đến liền làm, Từ Hiền lấy một cuộn giấy thông thường ra khỏi tay áo,【Truyền Đạo Bút】nơi tay, hắn bắt đầu vẽ ra khung cảnh đang ở trong đầu mình.

Đêm vừa tàn, bình minh ló dạng, lênh đênh trên nước, cánh buồm kéo căng, một chiếc thuyền hướng về phía thái dương ở đường chân trời, xung quanh là hải dương bao la, trên bầu trời là hải âu, mây trắng.

Ngay trước cánh buồm, một vị tiên nhân ngự kiếm phi hành, người mặc thanh sam phấp phới trong gió, hai tay chắp ở đằng sau, mặt nhìn đến Đông phương xa xôi, chỉ để lại cho thế nhân một bóng lưng phong hoa tuyệt đại.

Tranh vừa thành, Từ Hiền nhìn qua với ánh mắt hết sức hài lòng, tay lại chọn một cán【Truyền Đạo Bút】khác, bắt đầu đề thơ ở khoảng trời bên phải của bức họa.

Trường phong phá lãng hội hữu thời,

Trực quải vân phàm tế thương hải.

Chương 175: Ảo tưởng của A Tứ chưởng quỹ

“Phục Quang thành ngoại, Đoạn Nghĩa Lâu. Tọa Vong Dị Khách tặng Thiên Nhai.”

Viết mười bốn chữ này ở mặt sau, Từ Hiền lại lật về mặt trước của bức thư họa, cảm thấy có phần hài lòng với tân tác của mình.

Lý Bất Mặc sau một hồi thi hứng tràn lan, uống rượu ngâm thơ thì cũng đã tỉnh táo trở lại, nghề【Thư Pháp Gia】của Từ Hiền chỉ mới cấp độ sáu… giờ là cấp bảy mà thôi, chưa đạt tới trình độ có thể viết một chữ khiến y say nửa đời.

Gặp Từ Hiền tự tay treo bức họa lên tường, che lại phần gỗ khác màu, Lý Bất Mặc nghiêng đầu nhìn sang, trước tiên đọc được hai câu thơ của mình, sau đó lại quan sát nội dung của bức tranh.

Tiêu dao tự tại, ý cảnh trong bức Thiên Nhai Dị Khách Du Hải Đồ này chỉ có bốn chữ ấy, đơn giản mà bình phàm.

Bức họa này chẳng những có tranh minh họa, số lượng tự cũng là nhiều nhất, nhưng thứ ý chí nó ẩn chứa lại là nhạt nhất, như có như không. So với những bức đơn điệu đến nỗi chỉ có mỗi một chữ như TÂM, BÌNH, KHÍ, HÒA, năng lực ảnh hưởng đến tâm trí người khác của nó còn thấp hơn, loại cảm giác trái ngược này quả thật có phần thú vị.

Nhưng Lý Bất Mặc cảm thấy như vậy mới đúng, bởi tiêu dao tự tại phải là do mỗi người tự tìm thấy, nếu bị ngoại vật ảnh hưởng đến, tâm trí bị thay đổi mới được như vậy, thế còn là tiêu dao tự tại đúng nghĩa sao?

Nhìn thấy bóng lưng của mình ở trong tranh, Lý Bất Mặc khẽ thán: “Ngự kiếm phi hành, môn kỳ công này nghe đâu thất truyền đã lâu, cũng không biết có thật sự tồn tại trên đời hay chăng!”

Lắc đầu một cái bày tỏ tiếc nuối, y lại quay sang chắp tay nói tạ với Từ Hiền: “Có thể trở thành nguồn cảm hứng cho Từ tiên sinh trổ tài đan thanh, tạo nên diệu tác bực này, Lý mỗ vinh hạnh rồi!”

Từ Hiền thấy vậy bèn đáp lễ lại, sau đó lắc đầu cười nhạt, bảo rằng không dám nhận.

Lý Bất Mặc cười bảo: “Khiêm tốn quá mức chính là kiêu ngạo.”

Sau đó lại trỏ lên bức tranh, nói ra nghi vấn trong lòng y lúc này: “Từ tiên sinh, tranh này của ngươi đã rất tốt, Lý mỗ nhìn đâu cũng không thấy khuyết điểm, nhưng trong lòng vẫn luôn có cảm giác thiếu thiếu gì đó. Đây chỉ là chút cảm thụ nông cạn của Lý mỗ, hẳn Từ tiên sinh ngươi cũng không nhỏ mọn đến mức vì vậy mà ghét bỏ ta chứ?”

Nghe giọng điệu nửa đùa nửa thật của y, Từ Hiền chỉ biết lắc đầu khoát tay, nở nụ cười tỏ vẻ bản thân sẽ không vì đó bận lòng.

Đồng thời cũng thầm cảm khái trước thứ trực giác kỳ diệu của Lý Bất Mặc, bởi vì hắn biết cảm thụ của y là đúng.

Bức Thiên Nhai Dị Khách Du Hải Đồ xác thực có thiếu thốn, bởi lẽ nó vốn dĩ có thể chuyển động, nhưng vì Từ Hiền không dùng giấy Thông Linh mà lại dùng giấy thường để vẽ cho nên mất đi loại kỳ hiệu ấy.

Có điều hắn làm vậy là chính xác, bởi Từ Hiền muốn để bức vẽ này ở lại Đoạn Nghĩa Lâu, nếu mà hắn dám làm cho tranh trên giấy có thể chuyển động…

Sợ là chưa quá ba ngày, hắn sẽ bị truy lùng trên khắp cửu châu mất.

Từ Hiền từ lâu đã có quyết định, trừ khi bản thân có thực lực chí ít là Huyền Tàng, bằng không thì đối với những thứ thần dị như tranh vẽ có thể chuyển động, tiểu thuyết thần lâm kỳ cảnh, hắn chỉ có thể giấu nhẹm đi, ngoại trừ một số ít người được xem là hảo hữu ra thì không ai được phép biết tới.

“Chắc là Lý huynh nói thứ này.” Cười nhạt một tiếng, Từ Hiền lấy từ trong ống tay áo ra một cái ấn nhỏ làm bằng ngọc thạch, ngoại hình vuông vức, mặt trên có tạc một con long quy đang nằm yên giấc, lưng cõng một viên ngọc châu.

__________________________________________________________________

Vật phẩm:【Truyền Linh Ấn】

Loại hình: Kỳ vật

Phẩm chất: Phổ thông

Kỳ thư và diệu sách, mấy ai được đọc qua?

Tiểu ấn tàng thần linh, truyền pháp đến mọi nhà.

*Chú: Thăng cấp nghề văn hóa【Tiểu Thuyết Gia】giúp tăng cao phẩm chất của【Truyền Linh Ấn】

__________________________________________________________________Ấn này diệu dụng vô cùng, nhưng bây giờ Từ Hiền hoàn toàn không dám dùng đến cái diệu đó, chỉ có thể sử dụng như một con dấu thông thường.

Tâm ý hóa thành chu sa, Từ Hiền đóng nhẹ【Truyền Linh Ấn】lên góc dưới của bức tranh, ấn chương in ra có nét chữ trắng trên nền đỏ, nếu ai thông hiểu được văn tự trước cả thời Đại Diễn hai ngàn năm ắt sẽ đọc ra được hai chữ Tiên Hiệp.

Một bức thư họa mà thôi, Từ Hiền trực tiếp dùng tên thật của mình in lên, nếu mà thù nhân có thể tìm đến Đoạn Nghĩa Lâu và trông thấy dấu ấn này, lại dựa vào đó liên tưởng và tìm tới hắn, hắn cũng chỉ có thể hiểu là ông trời muốn tuyệt đường sống của mình.

Ấn chương đã đóng lên, trông bức Thiên Nhai Dị Khách Du Hải Đồ càng thêm hoàn chỉnh, chỉ là Lý Bất Mặc vẫn cảm thấy thiếu thiếu gì đó, nhưng y không tiếp tục nói ra.

Có một số việc điểm tới là thôi, đào sâu thêm chỉ làm mất hòa khí.

Gặp Thi Quân chỉ im lặng thưởng thức rượu ngon, Từ Hiền cũng không hỏi xem cảm thụ của y lúc này thế nào, hắn biết một con dấu không thể nào mà qua mặt được bậc kỳ nhân như vậy.

Đảo mắt nhìn thành quả sau hơn hai canh giờ lao động của mình, Từ Hiền cảm thấy khá là hài lòng.

Tất cả những chỗ hư hại trên sàn, trên tường đều được hắn sửa lại như mới, hơn nữa còn hoàn hảo hơn trước, đến cả mấy bộ bàn ghế đã hỏng cũng được làm lại toàn bộ, từ mặt bàn đến chân ghế đều do Tụ Linh Mộc cấu thành, màu sắc sặc sỡ, khiến độ sang quý của chúng được tăng lên mấy cấp bậc khi so với những vật xung quanh.

Đương nhiên, cái gọi là Tụ Linh Mộc này chỉ có công dụng hội tụ linh khí khi Từ Hiền, Đậu Phụ hoặc Lý Tự Thành sử dụng nó. Còn nếu là người khác, nó chỉ có thể xem như thứ phàm mộc mang vẻ ngoài của linh mộc mà thôi.

Thu【Truyền Đạo Bút】,【Thông Linh Chỉ Tập】và các loại công cụ hành nghề vào trong tay áo, Từ Hiền chưa kịp đánh tiếng chào hỏi Lý Bất Mặc để trở về phòng nghỉ ngơi thì đã thấy A Nhị, A Tứ và ba tên tiểu nhị A Ngũ, A Lục, A Thất thò đầu vào từ ngoài hành lang, đôi mắt láo liên nhìn khắp nơi.

Bộp!

A Tứ nhảy vào trước tiên, gặp những mảng có màu sắc sặc sỡ trên sàn nhà, lại trông thấy không ít bàn ghế có cùng tông màu đó, hắn chỉ còn biết ngoác mồm ra, cười đến không khép miệng lại được.

Bọn A Nhị và A Ngũ, A Lục, A Thất lúc này cũng phóng vào, vén mấy bức thư pháp, thư họa lên, thấp giọng kinh hô:

“Đây còn có nè!”

“Ở đây cũng có!”“Chu choa mạ ơi!”

“Biết bao nhiêu tiền a…”

“Ta có nên gỡ đem đi bán?”

“…”

Chẳng lâu sau đó họ cũng bị mớ tân tác của Từ Hiền ảnh hưởng đến, lại là một phen xuýt xoa thần kỳ.

A Tứ mặt đầy cảm kích, âm thanh mừng rỡ như điên, giữ lấy tay áo của Từ Hiền mà rằng: “Từ công tử, lần sau ngươi có muốn trả thù ai, hoặc là bị ai truy sát, nhớ phải chạy đến Đoạn Nghĩa Lâu đấy! Tệ lâu nhất định sẽ không thu phí sân bãi của ngươi, ngươi có đánh nát cả tòa nhà cũng không sao, chỉ cần nhớ tu sửa là được, khặc… khặc khặc!”

A Tứ nở nụ cười đầy nham nhở, trong đầu đã tưởng tượng đến viễn cảnh từ cửa đến nóc của Đoạn Nghĩa Lâu đều được làm bằng Tụ Linh Mộc, đến lúc đấy chắc phải đổi tên gọi là Tụ Linh Lâu… nếu mà lão đại đồng ý.

Tên này phởn quá rồi, hắn cũng không nghĩ thử việc một người sở hữu số lượng Tụ Linh Mộc khổng lồ đến vậy là khả thi sao?

Tất nhiên, đối với Từ Hiền thì điều đó hoàn toàn khả thi, dựa vào【Vạn Mộc Nguyên Hạp】hắn muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.

Chỉ là nghe được đề nghị của A Tứ, Từ Hiền liền dở khóc dở cười, hỏi rằng: “Nhỡ chẳng may tại hạ bị đánh chết rồi thì làm sao tu sửa bây giờ?”

A Tứ thu hồi nụ cười, nhìn trái nhìn phải rồi vỗ ngực đảm bảo: “Đoạn Nghĩa Lâu mặc dù không can dự vào ân oán của người khác, nhưng nếu gặp lúc cần thiết… cũng có thể châm chước một hai mà! Khà khà, khà khà…”

Gặp tên chưởng quỹ này hạ giọng xuống cười đầy khả ố, Từ Hiền một lần nữa mắng thầm ‘hắc điếm’, sau đó gật đầu đáp: “A Tứ chưởng quỹ đã có lòng đến thế, tại hạ cũng xin nghe theo. Nếu gặp phải chuyện như vậy, Từ Hiền này nhất định sẽ tìm tới Đoạn Nghĩa Lâu.”

A Tứ cười đầy mãn ý: “Vậy mới phải chứ, khặc khặc!”

Trong khi đó, tên hảo hữu oan gia của A Tứ là A Nhị lại có phần bất mãn, không phải với Từ Hiền mà là với Lý Bất Mặc:

“Thi Quân nha Thi Quân, bổn bếp trưởng biết ngươi tài hoa xuất chúng rồi, nhưng có cần phải như vậy không chứ!”

Lỗ mũi “phì” một tiếng rõ to, A Nhị chỉ đến bốn bức thư pháp TÂM, BÌNH, KHÍ, HÒA, trợn mắt chất vấn Lý Bất Mặc:

“Ngươi viết mấy thứ này là có ý gì, khuyên nhủ người ta không nên tranh đấu, chém giết? Bổn chưởng quỹ không biết từ khi nào con sâu rượu nhà ngươi lại trở nên thiện lương như vậy, muốn học làm thánh nhân chăng?”

Trước đó nói chuyện với Từ Hiền còn rất khách khí, nhưng khi nói chuyện cùng Lý Bất Mặc, A Nhị lại không thèm nể mặt dù người sau đã tiêu phí cực nhiều cho Đoạn Nghĩa Lâu.

Một là hai người có thù hằn, hai là quan hệ không cạn.

Từ nét mặt của A Nhị, Từ Hiền cảm thấy có thể là trường hợp sau.

Gặp A Nhị hiểu lầm Lý Bất Mặc là chủ nhân của mấy bức chữ này, Từ Hiền định lên tiếng đính chính để giải vây cho y, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì đã bị y cắt lời trước.

“Lý mỗ chính là thích viết như vậy đấy, mỡ heo ngươi lại làm gì được Lý mỗ? Ôi, một mảnh hảo tâm lại bị heo gặm mất!”

Nghe Lý Bất Mặc tự nhận là người viết nên mấy bức chữ, Từ Hiền chợt nhíu mày, lòng thầm suy đoán vì sao y lại nói như vậy.

Chưa được vài hơi, chân mày hắn liền giãn ra, thầm nhủ một tiếng ‘lỗ mãng’, sau đó dùng ánh mắt cảm kích nhìn Lý Bất Mặc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau