HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Hàn lão ma nấu độc mời Thi Quân

Rộp rộp! Rộp rộp!

Vị đầu bếp béo ị của Đoạn Nghĩa Lâu nằm lăn ra đất, miệng nhai thịt quay, bộ dạng hết sức lười biếng.

Dốc rượu vào mồm, hắn khà một tiếng đã đời, hai mắt lim dim, miệng thì lẩm bẩm: “Con cóc kia vào trận, kèo này khó cho con sâu rượu rồi đây. Ái chà chà, thật muốn đi lên xem quá!”

Thở dài một tiếng, hắn lại thấp giọng tự nhủ: “Không được, không được. Bỏ bê phận sự đi hóng chuyện, lão đại nhất định sẽ trừ lương ta nữa mất!”

Nghe qua có vẻ hắn rất có trách nhiệm với công việc của mình, nhưng nếu để ý đến chữ “nữa” trong lời hắn nói thì chắc ai cũng hiểu vị đầu bếp này chưa hẳn đã chịu ngoan ngoãn ở yên.

Sự thật cũng là như vậy, biết sai mà vẫn phạm, chẳng lâu sau đó, thân ảnh của hắn không biết từ khi nào đã biến mất khỏi phòng bếp, chỉ để lại một đĩa thịt còn dư chút vụn xương mà một bình rượu đã rỗng.



Đoạn Nghĩa Lâu, tầng hai.

Từ Hiền nép mình vào trong góc tường, sinh cơ tắt ngúm tựa như một người đã chết, kể cả Lý Tự Thành cũng rơi vào tình trạng tương tự.

Sư đồ hai người đã loại bỏ được cảm giác say từ lâu, nhưng vì sự xuất hiện của địch nhân mới nên không vội giải tỏa trạng thái Tọa Vong.

Từ Hiền là vì muốn tĩnh quan kỳ biến, sợ bứt dây động rừng, còn Lý Tự Thành chỉ đơn thuần là thấy tiên sinh nhà mình không giải tỏa nên gã cũng bắt chước theo mà thôi.

Kẻ được Trác Thủy Phân gọi là Hàn lão huynh bước vào trong lầu, khi thân hình kẻ này rơi vào phạm vi tầm nhìn của Từ Hiền, người sau lập tức kích hoạt【Hiệp Đạo Thiên Nhãn】để soi xét thông tin của lão.

Nhưng trước tiên đập vào mắt hắn chính là ngoại hình của Hàn lão huynh, một ông già mặc lục bào với thân hình mập mạp không thua gì hai huynh đệ bị hắn cho ăn phân, đầu tóc bạc phơ, sắc mặt xanh xanh hồng hồng, từ mặt xuống cằm nổi vài cái hạch tròn, lại thêm nụ cười muốn hiền mà hiền không nổi, diện mục của lão khiến cho bất cứ ai nhìn thấy cũng có cảm giác rợn người.

Nhìn từ bên ngoài, lão có vẻ không mang theo bất cứ thứ vũ khí nào, nhưng hai bàn tay giấu trong phần tay áo rộng thùng thình đó có cất giấu cái gì không thì chẳng ai biết được.

‘Tiên Thiên tầng tám, tiểu thiện không làm, tội ác tày trời, kẻ này đáng giết.’ Thần quang chiếu rọi, Từ Hiền lập tức cho ra nhận định.

Về phần Lý Bất Mặc, gặp vị Hàn lão huynh này xuất hiện, y khẽ nhướn mày, thái độ có vẻ hơi bất ngờ nhưng giọng nói thì vẫn đạm nhiên như thường: “Ồ, Lý mỗ biết ngươi. Ngươi có phải là Bách Độc Lão Ma, Hàn Phá hay không?”

Hàn Phá – Hàn lão huynh – nghe vậy liền cười phá lên, âm thanh ông ổng vô cùng chói tai, nghe như tiếng kêu ồm ộp của mấy con cóc ghẻ: “Có thể được Thi Quân biết đến, đó quả thật là vinh hạnh của lão Hàn ta rồi, khạc khạc khạc!”

Lý Bất Mặc lắc đầu nguầy nguậy: “Không thể không biết được, có một người bằng hữu từng dặn dò Lý mỗ, nếu gặp phải ngươi thì nên tránh xa ra, kẻo bị nhiễm một thân hôi thối.”

Nói xong bèn khịt mũi mấy cái, dùng gương mặt có vẻ khó hiểu nhìn Hàn Phá: “Lý mỗ thấy cũng không thúi mà, phải chăng trong chuyện này có hiểu lầm gì đó?”

Nghe đến đây, nếu Hàn Phá không biết Lý Bất Mặc đang mỉa mai mình thì lão thật sự quá ngu xuẩn. Có điều sống đến từng tuổi này, lão cũng không vì đó nổi giận, ngược lại còn nở nụ cười hết sức khoái trá, gật đầu đáp rằng:

“Thi Quân đúng là có một vị bằng hữu tốt, hắn đã cho ngươi một lời khuyên rất đúng đắn đấy, chỉ có điều giờ ngươi không còn cơ hội gặp hắn để nói lời tạ ơn rồi, đáng tiếc, đáng tiếc!”Giống như không nghe ra được ẩn ý trong lời nói của Hàn Phá, Lý Bất Mặc tặc lưỡi thành tiếng, nghiêng đầu hỏi rằng: “Vì sao lại thế?”

Nhưng câu hỏi này không được trả lời, bởi Hàn Phá cũng không muốn tiếp tục lá mặt lá trái với y, trong mắt lóe lên một vệt sát ý, lão gằn giọng nhắc nhở: “Thi Quân, ngươi tốt nhất nên đóng nắp bình rượu của mình lại, ngoại trừ việc làm hao tổn nội lực của ngươi, nó hoàn toàn vô dụng với lão Hàn ta, thân là bậc tiền bối, ta cũng không muốn chiếm chút tiện nghi này.”

Lý Bất Mặc cũng biết lão nói đúng, để hương rượu có thể bao trùm không gian lầu hai, mỗi thời mỗi khắc y đều tiêu hao không ít nội lực mới làm được việc đó, nếu cứ duy trì tình trạng thế này thêm một khắc đồng hồ nữa, sợ là Đan Điền của y sẽ hóa thành một bình rượu rỗng.

Thế là chỉ trong chớp mắt, hương rượu thơm nồng bỗng nhiên nhạt đi vô số lần, nếu có ai muốn tiếp tục ngửi chỉ có thể đến gần Lý Bất Mặc trong phạm vi ba thước, vì duy trì hiệu quả cường hóa nên y chỉ giảm phạm vi tác dụng của【Tửu Thần Quyết】xuống chứ không hề triệt tiêu hoàn toàn.

Cảm giác say xỉn bỗng bay biến đi đâu mất, bốn tên cao thủ Tiên Thiên thay phiên nhau tỉnh táo lại, kẻ đầu tiên lấy lại được sự minh mẫn chính là Ân Hợp.

Vừa mở mắt ra, họ Ân liền quỳ một chân trên đất, cúi đầu trước Hàn Phá, giọng điệu kính cẩn: “Đồ nhi tham kiến sư phụ.”

Hàn Phá gật đầu, hừ nhẹ một tiếng coi như đáp lại, lạnh lùng nói rằng: “Cút sang một bên.”

Sau đó thân hình mỡ màng của lão lập tức hóa thành một vệt sáng xanh, nhoáng cái đã tiếp cận được Lý Bất Mặc.

Lôi đình tập kích, lão giơ một chưởng vỗ về phía ngực của y, chưởng phong gào thét, dư kình bùng nổ, thể hiện rõ cái oai mà cao thủ Tiên Thiên tầng tám nên có.

Cảm giác áp lực còn nặng hơn bảy phần so với việc đối chiêu cùng Trác Thủy Phân, Lý Bất Mặc lại chẳng hề hoang mang hay run sợ, gặp chưởng kình mạnh mẽ vô song của Hàn Phá, y không lùi mà tiến, chẳng tránh chẳng né, dùng mộc trượng trong tay làm kiếm, đâm tới một chiêu Xuân Phong Bất Tương Thức.

Gió xuân nếu đã không quen biết, sao còn len lỏi vào màn che.
Một kiếm này lực sát thương không cao, nhưng Lý Bất Mặc sáng chế ra nó cốt để nhằm vào việc phá chiêu thức của đối thủ, kiếm khí không sắc bén mà thay vào đó lại trở nên mềm mỏng, dẻo dai, tìm đường dung nhập vào kinh mạch mục tiêu, làm thay đổi quỹ tích vận hành chân khí, khiến chiêu thức của kẻ địch mất đi uy lực vốn có, thậm chí làm cho chiêu số chưa kịp sử ra đã bị đánh tan.

Lấy Xuân Phong Bất Tương Thức phá chiêu, sau đó nhân lúc địch nhân bất ngờ lại tung sát chiêu nối tiếp, nghe ra có vẻ là một đòn liên hoàn khá hữu dụng, chỉ tiếc rằng Lý Bất Mặc không thể làm được như vậy.

Bởi vì trong tay y lúc này không còn là thanh trường kiếm thân thuộc mà là cây gậy của Trác Thủy Phân, việc này khiến cho hiệu quả của Xuân Phong Bất Tương Thức không thể được như kỳ vọng, chưởng kình đúng là bị suy yếu, nhưng uy lực của nó vẫn còn khá là mạnh mẽ.

Lòng bàn tay đang bốc khói xanh của Hàn Phá trực tiếp vỗ lên cây mộc trượng, chấn nó tuột khỏi tay Lý Bất Mặc, đồng thời thông qua chưởng kình truyền tán độc khí vào trong kinh mạch của y.

Chẳng dừng lại ở đó, tay còn lại của Hàn Phá thò ra, lòng bàn tay phừng lên một ngọn lửa đỏ rực, tiếp tục tung chưởng về phía lồng ngực Lý Bất Mặc.

Chiêu thức ngoại công của Lý Bất Mặc nằm hết ở kiếm pháp, nay mất đi vũ khí tiện tay quả thật bất lợi vô cùng, chỉ có thể chắp hai ngón tay làm kiếm, quét ra một chiêu Phi Sương Tảo Tích Lịch để ứng đối.

Uỳnh!

Chưởng kình và kiếm khí chạm nhau, không cần đoán cũng biết Lý Bất Mặc là kẻ ăn phần thua thiệt, tay phải nhức nhối, mắt nổi đom đóm, khí huyết nhộn nhạo, tạng phủ lung lay, y biết nếu tiếp tục trực diện thêm vài chưởng thì bản thân chắc chắn phải thua, vậy nên cổ chân khẽ xoay, đầu ngửa ra sau, thân hình lảo đảo một cái liền tránh thoát cú chưởng thứ ba mang theo khói xanh của Hàn Phá.

Một xanh một đỏ, đây chính là môn bản lĩnh giữ nhà của Bách Độc Lão Ma, phẩm giai đạt tới Thượng Thừa Địa cấp, xưng là【Hỏa Độc Liên Chưởng】, là một loại độc chưởng vô cùng lợi hại.

Muốn luyện thành chưởng pháp này, người tu tập trước hết phải hấp thụ trăm loại độc dược khác nhau vào trong Thủ Quyết Âm Tâm Bào Kinh và Âm Duy Mạch, đồng thời dựa vào yếu quyết bí tịch ghi lại mà luyện ra một loại chân khí gọi là Chử Độc Dương Viêm trong Thủ Dương Minh Đại Tràng Kinh và Dương Duy Mạch.

Một khi【Hỏa Độc Liên Chưởng】đã luyện thành, lúc dùng chưởng pháp đối địch, người sử dụng【Hỏa Độc Liên Chưởng】nên triển khai đấu pháp theo hướng đánh nhanh thắng nhanh, trong thời gian ngắn cần tung được càng nhiều chưởng càng tốt, hơn nữa tuy nhanh mà không được loạn, phải có quy tắc rõ ràng.

Quy tắc đó chính là sau mỗi một chưởng dùng độc thì lập tức phải đến một chưởng dùng lửa, bởi chỗ tinh túy của【Hỏa Độc Liên Chưởng】nằm ở chỗ nó có thể khuếch đại uy lực của chất độc mà người tu tập truyền tán.

Chân khí Chử Độc Dương Viêm không giống với chân khí Huyền Nguyên Thiên Cương Địa Sát của Từ Hiền, không có tác dụng hộ thân bất hoại hay làm tê giật kẻ địch, nhưng chỗ diệu kỳ của nó là có thể “nấu độc” trong người kẻ địch trúng chưởng, làm cho độc tố càng thêm mạnh mẽ, đồng thời rút ngắn thời gian ngấm độc của đối thủ.

Bởi vậy, nên dù【Tửu Thần Quyết】khiến Lý Bất Mặc có thể miễn dịch đi độc tố ban đầu, nhưng sau khi được nấu luyện thêm một lần, độc khí trong người y như kẻ bất lực gặp thuốc tráng dương, lập tức từ vô dụng hóa thành hữu dụng, làm cho y cảm thấy xây xẩm mặt mày.

Này chỉ là màn dạo đầu của Bách Độc Lão Ma mà thôi, chờ lão xuất thêm vài chục chưởng, độc khí dồn độc khí, e rằng Thi Quân của chúng ta từ một con sâu rượu sẽ biến thành một con độc trùng, hơn nữa còn là loại trùng chỉ biết tự hạ độc chết chính mình.

【Tửu Thần Quyết】có thể hóa giải độc tố trong người kẻ tu tập, điều đó không sai. Nhưng cũng giống như câu chuyện về mâu và thuẫn, trên đời này lại có thứ gì là tuyệt đối? Từ Hiền hiểu rõ điều đó, hắn chỉ không ngờ rằng chiến lực của Lý huynh lại sa sút đến vậy khi mất đi trường kiếm.

Gặp Lý Bất Mặc dùng【Túy Tiên Bộ Pháp】lướt đến gần mình, hắn lập tức phất tay áo về phía y, thấp giọng quát: “Thi Quân các hạ, tiếp kiếm!”

Đồng thời trong lòng bàn tay hắn cũng chợt xuất hiện hai quân cờ, một trắng một đen.

Về làm thơ tác từ, Từ Hiền cảm thấy mình có xách giày cho Thi Quân cũng không xứng, nhưng nói đến phá giải thế cờ, đặc biệt là thế sinh tử thì người sau cũng chẳng thể nào sánh kịp hắn.

Chương 167: Sinh Tử Cục lại lập công lao

Nghe Từ Hiền đột ngột lên tiếng, gặp hắn chẳng biết lấy từ đâu ra một thanh kiếm mà ném cho Lý Bất Mặc, Hàn Phá không dám lỗ mãng công tới.

Buông thõng hai tay, mượn tay áo rộng thùng thình che khuất song chưởng, lão híp mắt lại nhìn Từ Hiền, nói rằng: “Lão phu thế mà trước đó không có chút ấn tượng nào với ngươi, ẩn mình tốt đấy. Mặt nạ của ngươi… mấy sợi ria này, chậc, ngươi là chuột à?”

“Là do con cóc ghẻ nào đó đui mù mà thôi.” Từ Hiền buông lời chế nhạo, hắn không biết rằng “con cóc ghẻ” mà hắn nói vừa hay lại là cái danh hiệu người khác dùng để miệt thị Hàn Phá.

Nếu biết, hắn cũng chỉ có thể nói với người nghĩ ra danh hiệu này một câu “anh hùng sở kiến đồng lược”.

Hàn Phá lại không có vẻ gì là tức tối khi nghe một tên tiểu bối gọi mình bằng cái danh xưng xấu xí đó, lại còn dám mắng mình là đui mù, lão chỉ cười toe toét.

Hàn lão ma không nói gì, nhưng tên đồ đệ của lão thì không thể im lặng, hắn phải đứng ra thể hiện sự hiếu thảo của mình, chỉ tay vào mặt Từ Hiền, giọng đầy sát ý mắng rằng:

“Tạp chủng đáng chết, có cha sinh không có mẹ dạy. Chẳng biết cao nhân ở trước mặt, lại dám buông lời ô uế, sao còn không mau quỳ xuống chuộc tội hả, biết đâu sư phụ ta rủ chút lòng thương, cho ngươi chết được toàn mạng.”

Ân Hợp mắng thì mắng, nhưng không dám có hành động gì thật chất, con nhện này cũng tinh lắm, ban nãy gặp Từ Hiền có thể giao thủ một, hai hiệp ngang tay với Trác Thủy Phân, hắn cũng tự biết mình chưa chắc đã là đối thủ, nên chỉ dám dùng võ mồm chứ không dám dùng võ công.

Từ Hiền mặc dù tuổi trẻ, nhưng hắn lúc này cũng giống kẻ già đời như Hàn Phá, không vì mấy câu chửi vô thưởng vô phạt mà lồng lộn lên.

Qua khe hở của chiếc mặt nạ, liếc thấy cây mộc trượng đang nằm trơ trọi trên đất, lại gặp Trác Thủy Phân vẫn còn giữ lấy trường kiếm của Lý Bất Mặc, ý niệm trong đầu khẽ xoay chuyển, Từ Hiền đã biết nên mời hai vị nào vào ván cờ sinh tử của mình.

Thế là hắn liền mặc kệ họ Ân sủa bậy, cất cao giọng nói: “Tại hạ có ván sinh tử cục, kính mời chư vị cùng chứng kiến!”

Vừa dứt lời, Từ Hiền lập tức vận dụng【Đạn Chỉ Thần Thông】búng hai quân cờ trong tay mình về phía Lý Bất Mặc và Hàn Phá, miệng khẽ nhẩm rằng: “Thiên viên địa phương, hắc bạch tung hoành. Ta xin ra luật, hai khắc vừa qua, thắng bại bất phân, song phương thế hòa, Sinh Tử Cục giải!”

Với phẩm chất Phổ Thông, hiện giờ Từ Hiền chỉ có thể thiết lập ba luật cho【Sinh Tử Cục】, hơn nữa cũng gặp không ít hạn chế.

Luật đầu tiên giúp hắn có thể thao túng thi thể địch nhân, là luật mà Từ Hiền chỉ được phép đặt khi một trong hai người nhập cục là hắn.

Luật thứ hai giúp hắn có thể tăng hoặc giảm tu vi võ đạo của người nhập cục, nhưng【Sinh Tử Cục】phẩm chất Phổ Thông chỉ có thể điều chỉnh tu vi của Hậu Thiên cảnh mà thôi.

Luật thứ ba thì Từ Hiền vừa sử dụng, cũng là luật kém cỏi nhất trong ba luật, hắn chỉ có quyền quyết định thời gian duy trì tối đa của cuộc quyết đấu, hơn nữa hạn mức cao nhất cũng chỉ là hai khắc đồng hồ.

Nhưng Từ Hiền cho rằng hai khắc đồng hồ cũng đủ rồi, chỉ cần Lý Bất Mặc có thể cầm chân Hàn Phá, hắn có lòng tin sẽ giải quyết được những người còn lại.

Véoo!

Véooo!

Hai quân cờ đen trắng lần lượt bay về phía Thi Quân và Bách Độc Lão Ma, người trước theo bản năng đạp【Túy Tiên Bộ Pháp】né tránh, người sau trực tiếp vung chưởng định đánh bay ám khí, nhưng đến cùng đều là vô dụng.

Chộp lấy quân cờ trong tay, trong đầu Lý Bất Mặc và Hàn Phá cùng lúc nhảy lên một ý nghĩ: ‘Kỳ dị!’

Từ Hiền không quan tâm hai người có ý nghĩ gì, gặp bọn họ đã nhập cuộc, hắn liền nâng đao đứng dậy, một đoạn côn dài bỗng tuột ra từ trong ống tay áo, hắn dùng nó nối thẳng vào chuôi Phi Hiệp, biến Phi Hiệp thành một thanh trường đao đúng nghĩa.

Với nghề【Thợ Rèn】cấp độ năm, Từ Hiền đã có thể tạo ra phần cán nối dài hoàn hảo cho Phi Hiệp đao, chí ít là nó sẽ không dễ dàng đứt gãy chỉ sau một thức Tam Quốc Đao như trước.Không quan tâm ánh nhìn kinh ngạc của những người khác, Từ Hiền chân đạp【Trục Nhật Thần Bộ】xông tới, trường đao trong tay chém thẳng xuống đỉnh đầu Trác Thủy Phân, đao thế bá đạo vô song, dáng vẻ không giống cao thủ giang hồ, ngược lại có vài phần bóng dáng của đại tướng sa trường.

“Bổn tướng đến rồi, lão tặc nạp mạng!”

Bộ dạng ngang tàn không coi ai ra gì, thân vị của Từ Hiền lúc này để lộ sơ hở mười mươi, hơn nữa đều nằm ở hướng mà Hàn Phá có thể dễ dàng khai thác, quả thật trông như đang mời gọi Hàn lão ma đánh lén hắn vậy.

“Thú vị!” Cười khẩy một tiếng, gặp Trác Thủy Phân giơ kiếm lên chật vật đỡ lại một đao của Từ Hiền, Hàn Phá ứng theo lời mời gọi, xuất chưởng vỗ đến hậu tâm của hắn.

Lý Bất Mặc đến giờ vẫn không rõ vì sao Thiên Hồ Hiệp kia lại ném cho mình một quân cờ, nhưng y có thể xác định hắn lúc này tạm xem đồng minh của mình, nên thấy vậy liền xuất kiếm đâm về phía Hàn lão ma để ứng cứu.

“Thiên Hồ tiên sinh, cẩn thận sau lưng!”

Giống như không nghe được lời cảnh báo của Lý Bất Mặc, Từ Hiền hoàn toàn để mặc cho chưởng phong ập đến sau lưng mình, tiếp tục tả xung hữu đột, một thức Vô Nhân Chi Cảnh đánh lui Hách Tiểu Thông và Điền Minh, sau đó lại vung đao chém tới cổ vai của Trác Thủy Phân, trông chẳng khác gì một kẻ liều mạng.

Đấu pháp hiện giờ của Từ Hiền quả thật giống với tướng sĩ trên chiến trường, quân lệnh như sơn, tử chiến không lùi.

Lý Tự Thành tựa như cũng bị khí thế oai hùng của tiên sinh nhà mình ảnh hưởng, gầm lên một tiếng như hổ khiếu sơn hà, thân hình xông đến như chúa sơn lâm dốc toàn lực vồ mồi, gã vung một côn Hồng Hà Quán Nhật đập xuống đầu Ân Hợp.

“Ác tặc mau đền tội!”

“Tiểu bối vô tri.” Ân Hợp cười lạnh, mặc dù vừa rồi hắn cũng được thấy Lý Tự Thành lấy một địch ba giải nguy cho Lý Bất Mặc, nhưng họ Ân không cho rằng gã có thể là đối thủ của mình.

Lòng bàn tay chợt hiện khói xanh, kẻ này hiển nhiên là được sư phụ mình truyền lại môn【Hỏa Độc Liên Chưởng】kia rồi.

Có điều Ân Hợp mới chỉ học được phần độc chưởng mà thôi, chân khí Chử Độc Dương Viêm thì hắn vẫn chưa luyện được. Bởi lẽ với cảnh giới Tiên Thiên tầng ba, tam mạch mà hắn đã khai thông là Nhâm – Đốc hai mạch cùng Âm Duy mạch, Dương Duy chưa mở nên không thể luyện thành.
Nhưng nhiêu đó cũng đủ rồi, đến cả Thi Quân Lý Bất Mặc còn bị sư phụ hắn đánh cho xây xẩm mặt mày, Ân Hợp không cho là tên tiểu bối Hậu Thiên thập trọng này có thể đỡ được độc chưởng của mình.

Trên hết là thứ độc mà họ Ân đang giấu từ đầu đến giờ vẫn chưa một lần hiển lộ, nếu gặp phải biến số, hắn còn có thể dùng tới nó để lật bàn.

Học theo Hàn lão ma, Ân Hợp xuất chưởng đón đỡ thiết côn, độc khí thông qua chưởng kình xâm nhập kinh mạch của Lý Tự Thành, nhưng bản thân hắn cũng không dễ chịu gì cho cam.

Oànhh!

Côn kình uy mãnh vô biên, cự lực khổng lồ tựa đá tảng ngàn cân truyền tới, Ân Hợp cảm giác như cánh tay phải của mình đã bị phế đi vậy. Trong lúc nhất thời, hắn vậy mà không còn cảm nhận được sự tồn tại của cánh tay này nữa.

Nhưng họ Ân cũng biết yếu quyết của【Hỏa Độc Liên Chưởng】nằm ở chữ “liên”, cho nên sau thoáng chốc chần chừ liền đưa tay phải ra vỗ một chưởng đến giữa mặt Lý Tự Thành.

Độc tố nhập vào người, dù có thể chất phi nhân thì Lý Tự Thành cũng cảm thấy hơi hơi choáng váng, nhưng tiên sinh từng dạy rằng lúc tranh đấu sinh tử không được phân tâm, nên gã liền dựa vào ý chí mạnh mẽ cưỡng ép bản thân phải tỉnh táo, đưa côn cản lại trước mặt, lại dùng một chiêu Hoàng Thạch Nạp Lý để chuyển dời kình lực đến lòng bàn chân, tiếp thêm cước lực cho bản thân.

Nhiễm độc thêm nặng, sắc mặt Lý Tự Thành có hơi xanh đi, nhưng gã không chút nào bận tâm đến điều đó, dựa vào Hoàng Thạch Nạp Lý mà đột ngột tăng tốc, gã vòng sang bên hông Ân Hợp xuất một chiêu Đầu Tiên Đoạn Lưu thọc tới, côn kình như hóa thành mũi khoan, đánh tan cương khí hộ thể của địch nhân.

Ân Hợp lại chẳng chút nào nao núng, mắt lộ vẻ đắc y như đã đề phòng từ trước.

“Ngươi còn quá non.” Búng tay một cái, côn của Lý Tự Thành lúc này cách ba sườn của hắn chỉ chưa đến nửa thước, nhưng nó cũng chẳng thể nào tiến thêm được nữa.

Nếu ngưng mắt nhìn kỹ, Lý Tự Thành ắt sẽ thấy dưới sàn không biết từ khi nào đã có tám cây châm nhỏ cắm xuống, từng tia cương khí như những sợi tơ nhện dẻo dai tiết ra từ đầu mũi châm, bám chặt lấy cây thiết côn của hắn.

“Chết đi!” Tước đi binh khí của đối thủ, phần thắng giống như đã nằm chắc trong tay Ân Hợp, hắn cũng không muốn đêm dài lắm mộng, dùng【Thổ Ti Châm Pháp】phóng ba mũi châm đến trước mặt Lý Tự Thành, ngay sau đó liền vọt thẳng lên cao, vỗ một chưởng xuống huyệt Bách Hội của gã.

Trên gương mặt hàm hậu không hề có chút khiếp sợ nào, nếu có cũng chỉ là vẻ kiên nghị, Lý Tự Thành trực tiếp buông thiết côn, trên mu bàn tay chợt xuất hiện hai dấu ấn lấp lánh màu ngọc bích, ở tay trái là một chiếc lá còn ở tay phải là một đốm lửa.

“Bộ quyền pháp này, ta dạy ngươi để học cái đạo dưỡng sinh. Nhưng nếu gặp lúc cấp bách, ngươi cũng có thể dùng nó tàn hại tánh mạng kẻ thù.”

Lý Tự Thành nhớ lại lời tiên sinh từng nói với mình, trong mắt là đấu chí ngút trời, ngọn lửa quyết tâm cháy hừng hực.

Ngẩng đầu nhìn lên, đến một tia khiếp nhược cũng có không có, gã trực tiếp vung nắm đấm đón lấy độc chưởng của Ân Hợp.

Uỳnhh!

“Sao có thể?”

Họ Ân kinh ngạc thốt lên, trùng hợp thay đây cũng là ba chữ mà sư phụ của hắn vừa kêu ra khi bị rào chắn sinh tử chấn lui.

Sự việc tới quá bất ngờ, Hàn Phá dù lão luyện tới đâu cũng không lường trước được chuyện này, cũng vì vậy mà phải trả giá.

Một chiêu Thương Mang Vân Hải Gian, kiếm trong tay Lý Bất Mặc đâm xuyên qua hông Hàn Phá, máu chảy ròng ròng, nếu không phải lão kịp lấy lại tinh thần để né tránh thì e là Khí Hải đã bị hủy hoại.

Chương 168: Khi trẻ đổ đốn, về già hối hận

“Ngươi rốt cuộc đã dùng yêu thuật gì?” Hàn Phá gằn giọng hỏi Từ Hiền, ngữ điệu vô cùng âm u, trong ánh mắt chỉ còn lại sự tàn độc.

Trước đó, nhìn thấy hư ảnh bàn cờ xuất hiện và bị nó hại cho một vố, Hàn Phá giống như đã đoán ra quân cờ trong tay mình rất có thể là vật môi giới của Kỳ Công Dị Thuật nào đó, chỉ có điều quân cờ này bám dai như đĩa, lão đã làm hết mọi cách đều không thể vứt nó đi được.

Trước nghi vấn của Hàn lão ma, Từ Hiền hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến, một thức Vô Nhân Chi Cảnh đánh lui song kích của Sài Thoái, sau đó nghiêng người tránh thoát đại kiếm của Hách Tiểu Thông, cuối cùng sử ra tân đao thức Tham Nang Thủ Vật, thân hình nhoáng cái đã vút qua đỉnh đầu Điền Minh.

Phi Hiệp quét ngang, lưỡi đao đen nhánh được gia trì Hiệp khí kim sắc, đao còn chưa chém tới mà kình phong đã ập đến trước ngực Trác Thủy Phân, khiến lão cảm thấy hít thở không thông, da dẻ đau rát.

Tham Nang Thủ Vật có nghĩa là “lấy đồ trong túi” vậy.

Thời kỳ tam quốc, trong trận Quan Độ, Viên Thiệu cử Nhan Lương làm tiên phong, xuất lĩnh mười vạn tinh binh tiến đánh Bạch Mã thành.

Lương vốn vũ dũng có thừa, đương lúc Tào Tháo cử tướng ra đấu, Lương mất chưa tới ba hiệp liền đâm Tống Hiến ngã ngựa, trong một hiệp liền chém chết Ngụy Tục, khiến Tháo mất liền hai tướng.

Đến cả Từ Hoảng ra đấu được hai mươi hiệp rồi cũng phải thua chạy, làm cho tướng Tào đều phải ghê sợ. Lúc này mới có Trình Dục hiến kế cho Tháo, xin cử Quan Công ra trận.

Chờ lúc Nhan Lương đến khiêu chiến, Quan Công nhảy phắt lên ngựa, cắp ngược Thanh Long Đao, chạy xuống dưới núi, mắt phượng trợn lên, mày tằm dựng thẳng, xông thẳng vào trận địa phe địch, đi đến đâu cũng khiến quân địch tự rẽ tránh như sóng ở trong nước.

Nhan Lương đứng dưới lọng, thấy Quan Công vọt tới, chưa kịp hỏi gì thì Xích Thố đã sớm chạy đến trước mặt. Nhan Lương trở tay không kịp, bị Vân Trường một đao chém rơi dưới ngựa, lấy đầu về dâng cho Tào Tháo, Tháo mới nói: “Tướng quân quả thực là thần nhân vậy!”

Lúc bấy giờ Quan Vũ mới đáp: “Mỗ nào đáng gì! Ngô đệ Trương Dực Đức có thể lấy đầu thượng tướng ở trong trăm vạn quân dễ như lấy đồ trong túi.”

Quan Vân Trường khiêm tốn nói thế, nhưng chính bản thân y chẳng phải cũng có cái bản lĩnh Tham Nang Thủ Vật đó hay sao.

Đứng trong tửu lâu, Trác Thủy Phân lúc này lại có cảm giác như đang đứng giữa sa trường, hóa thân thành Hà Bắc đại tướng Nhan Lương.

Phía đối diện lão, cái mặt nạ yêu dị trên mặt kẻ tự xưng là Thiên Hồ Hiệp lúc này đã biến mất, thay vào đó là diện mạo của một kẻ dù chưa từng gặp qua nhưng lại rất quen thuộc với lão.

Mặt đỏ như gấc, mắt phượng mày tằm, râu dài hai thước, oai phong lẫm liệt, trong tay xách theo Thanh Long Yển Nguyệt Đao, há chẳng phải Quan Vũ, Quan Vân Trường thì còn ai vào đây?

Chưa đánh đã sợ ba phần, lại còn mất đi binh khí thuận tay, lúc trước Trác Thủy Phân còn không ngừng tấm tắc khen ngợi Tam Quốc Diễn Nghĩa là thần tác, kỳ thư hiếm có, nhưng bây giờ lão chỉ ước gì mình chưa từng đọc qua một chữ nào về bộ tiểu thuyết ấy.

Một thức Tham Nang Thủ Vật giúp Từ Hiền dễ dàng vượt qua vòng vây của địch, huơ đao uy hiếp tánh mạng của Trác Thủy Phân.

Hắn từ nãy đến giờ áp dụng đấu pháp tấn công dồn dập, không ngừng không nghỉ, hơn nữa không hề thay đổi mục tiêu, chỉ chăm chăm vào việc lấy mạng Trác Thủy Phân, chủ yếu là không muốn cho họ Trác có cơ hội nhặt lại cây mộc trượng của mình, ý đồ tận dụng ưu thế binh khí mà dứt điểm lão trong thời gian ngắn.

Có điều Từ Hiền khó mà được như nguyện,【Thông U Trượng Pháp】đúng là môn võ học đắc ý nhất của Trác Thủy Phân, điều đó không sai nhưng cũng không đồng nghĩa với việc lão chỉ biết mỗi môn trượng pháp đó.

Cũng như Lý Tự Thành buông côn dùng quyền, lão Trác vứt đi trường kiếm của Lý Bất Mặc, sau đó liền duỗi ngón trỏ ra chọt vào lưỡi đao sắp chém ngang ngực mình.

Coong!

Lại là tiếng sắt thép va chạm, Trác Thủy Phân bị chém bay ngược về sau, dẫm nát không ít bàn ghế, nhưng lão đã thành công đón đỡ một đao này, đầu ngón tay đến một giọt máu cũng không chảy ra.

Đây chính là môn chỉ pháp Trung Thừa Thiên cấp có tên【Phá Thiết Chỉ】, sau mấy chục năm trui rèn của họ Trác, nó đã đạt tới trình độ Đăng Phong Tạo Cực.

Nhớ lại ngày xưa, khi ấy lão còn chưa học được【Thông U Trượng Pháp】,【Phá Thiết Chỉ】chính là môn võ học có phẩm cấp tốt nhất của lão lúc đó, uy lực của nó vốn chỉ thường thường, nhưng lại được không ít nhân sĩ giang hồ tìm học, bởi sau khi luyện thành, chỉ kình của【Phá Thiết Chỉ】có thể giúp người tu tập phá hư binh khí đối thủ, quả thực diệu dụng vô cùng.

Nhưng có vẻ mới một chỉ thôi thì chưa đủ làm hư hại Phi Hiệp đao của Từ Hiền.

Từ Hiền thu đao ra sau lưng, liếc thấy một vết ngấn màu trắng trên lưỡi đao, hắn có thể đoán được chỉ pháp của Trác Thủy Phân có tác dụng ra sao.
Sài Thoái, Điền Minh và Hách Tiểu Thông lúc này đã vây quanh Từ Hiền, cùng Trác Thủy Phân ở phía đối diện hắn tạo thành trận thế phong tỏa tứ phương.

Bốn Tiên Thiên vây đánh một Hậu Thiên, kể ra cũng khó tin nhưng sự thật chính là như vậy. Hơn nữa dù nhìn có vẻ hoàn toàn trong thế thua thiệt, Từ Hiền lại chẳng hề chi nao núng.

Liếc một cái đến cuộc giao thủ của Lý Tự Thành và Ân Hợp, gặp tên đệ tử nhà mình tuy ở hạ phong nhưng còn chưa gặp thương tổn gì quá lớn, Từ Hiền bèn nói:

“Chư vị, nếu tại hạ đoán không sai, lão già này chỉ trả thù lao cho các ngươi đối phó Thi Quân thôi đúng không. Nếu đã như vậy, các ngươi tới giúp lão đối địch với ta chẳng phải là lỗ vốn rồi?”

Trác Thủy Phân lập tức lạnh giọng quát rằng: “Khích bác ly gián, ngươi tưởng ai cũng là kẻ ngu sao?”

Sau đó liền trầm giọng khuyên nhủ bọn Sài Thoái: “Chư vị, chớ nên bị yêu ngôn của kẻ này mê hoặc, một khi chúng ta chia rẽ, tạo thời cơ cho hắn đánh tan từng bộ phận thì nguy. Chỉ cần các ngươi và lão hủ đoàn kết một lòng, chờ Hàn lão huynh thu phục Lý Bất Mặc, hắn cũng không nổi thêm được chút bọt sóng gì.”

Lão nói xong liền ho khù khụ.

Sau khi lão dứt lời, Từ Hiền thấy Sài Thoái, Điền Minh và Hách Tiểu Thông lộ ánh mắt âm tình bất định, hắn bèn cười khẩy một tiếng, nhẹ giọng mỉa mai: “Đúng vậy a, chờ đến lúc đó chẳng còn ai có thể tạo sóng gió được nữa. Lão cũng khá lắm, chuẩn bị nhiều dự phòng châm như vậy, khi không lại xuất hiện một Bách Độc Lão Ma, chẳng biết có còn mưu đồ sâu xa gì chăng, quả thực gừng càng già càng cay vậy!”

Nói xong hắn liền không cho lão có cơ hội tiếp lời, lấy tốc độ nhanh như một con báo săn phóng tới gần lão, trường đao trong tay giơ cao lên trời, lần nữa hóa thân thành Đại Hiền Lương Sư, dùng một thức Thương Thiên Dĩ Tử Hoàng Thiên Đương Lập chém xuống giữa trán Trác Thủy Phân.

Bọn Sài Thoái vì lời nói trước đó của hắn mà lâm vào suy nghĩ, không kịp ra tay cản trở, vậy nên lần này Từ Hiền xuất đao càng thêm thông thuận, không cần mượn đến thức Tham Nang Thủ Vật cũng có thể dễ dàng tiếp cận Trác Thủy Phân.

‘Lại là nó!’ Sắc mặt lão Trác trắng bệch, giao đấu được vài hiệp với Từ Hiền, cũng gặp qua vài thức khác nhau trong【Tam Quốc Diễn Linh Bách Đao Thức】, nhưng dù là Tham Nang Thủ Vật hay Vô Nhân Chi Cảnh đều không khiến lão kiêng kỵ như Thương Thiên Dĩ Tử Hoàng Thiên Đương Lập.

Bởi vì lão già rồi, mà người già thì rất sợ bệnh, bởi một cơn sốt nhẹ cũng có thể khiến họ đi đời nhà ma.

Trác Thủy Phân là cao thủ Tiên Thiên tầng bảy, lão hoàn toàn miễn dịch với mấy thứ bệnh vặt vãnh, nhưng cái linh tính trong đao thức của Từ Hiền lại có thể cưỡng ép làm lão bị bệnh, khiến lão từ cao thủ võ lâm trở thành một tên Hán Linh Đế thân thể tàn tạ, khí huyết suy kiệt.

Nhìn đến chiến trường riêng lẻ của Lý Bất Mặc và Hàn Phá, chỉ gặp người sau xuất chưởng liên miên, uy thế như cầu vòng, mặc dù trên thân trúng vài kiếm nhưng cũng bơm được càng nhiều độc khí vào trong kinh mạch của Lý Bất Mặc, quả thực là minh chứng sống cho câu già mà gân.

Dù chỉ kém hơn một tiểu cảnh giới, cái thần của Trác Thủy Phân lại bị Hàn Phá bỏ xa mấy con phố, người trước là càng già càng dẻo dai, người sau là càng già càng suy sụp, dù cho bị đao thức ảnh hưởng, nhưng cớ sao chênh lệch lại lớn đến như vậy?
Câu trả lời cũng chính là nguyên nhân của việc tại sao Trác Thủy Phân muốn cướp đoạt Tàng Vân Lệnh trên người Lý Bất Mặc.

Đó là vì lão tu luyện một môn nội công gọi【Nhiên Huyết Đại Pháp】, môn võ công này không yêu cầu người tu tập phải tàn hại bất cứ ai, nhưng vẫn được xem là tà công bởi vì nó muốn người ta phải tàn hại chính mình.

【Nhiên Huyết Đại Pháp】sau khi luyện thành chẳng có công hiệu gì nổi bật, không cải thiện thể chất cũng chẳng cường hóa chân khí, bách độc bất xâm hay gia tăng tuổi thọ gì đó càng là xa vời.

Trác Thủy Phân chấp nhận tu luyện môn nội công này chỉ vì một công hiệu duy nhất: Đột phá cảnh giới.

Theo đó, khi tu hành gặp phải bình cảnh, lão có thể thiêu đốt một phần khí huyết của mình để vượt qua nan quan, tấn thăng đến cảnh giới cao hơn.

Nghe rất bá đạo, nhưng hậu quả cũng nặng nề, bởi phần khí huyết đã mất đi vĩnh viễn cũng không thể bù đắp lại được.

Nếu là lúc còn trẻ, khí huyết dồi dào thì không sao.

Nhưng Trác Thủy Phân giờ đã già, tệ nạn của【Nhiên Huyết Đại Pháp】lúc này mới lộ ra.

Tuổi thọ giảm sút.

Trác Thủy Phân cảm giác được cái gọi là gần đất xa trời, nhiều khi ngồi yên một chỗ lão cũng cảm thấy mệt mỏi, không vì lý do gì mà cảm thấy đau nhức toàn thân.

Trong trận chiến đêm nay, tại sao ngay từ đầu lão không gia nhập vòng chiến mà lại để bọn Sài Thoái lên trước, còn không tiếc hao tiền tốn của mua sắm bảo vật cho Ân Hợp dùng, mượn【Thổ Ti Châm Pháp】của hắn khống chế Lý Bất Mặc, đến cuối cùng mới chịu xuất thủ đấu với y?

Đó là bởi vì tinh lực và thể lực của lão đều đã kiệt quệ, Hàn Phá có thể đánh lâu không mệt, nhưng lão thì chỉ có thể duy trì võ lực đỉnh cao trong thời gian ngắn mà thôi, nếu rơi vào trận chiến dai dẳng, lão sẽ càng lúc càng yếu đi.

Để thoát khỏi tình cảnh này, lão bôn ba tứ phương tìm giải pháp, cuối cùng vào ba năm trước, lão nghe ngóng được một loại nội công tâm pháp thượng thừa, công dụng của nó có thể bổ sung khí huyết cho người tu tập.

Lúc ấy Trác Thủy Phân mừng lắm, nhưng khi nghe được phẩm giai của môn nội công đó là Thượng Thừa Thánh cấp, lão liền lâm vào tuyệt vọng.

Ba năm trôi qua, lúc tưởng chừng như đã chấp nhận số phận thì Tàng Vân Kiếm Trang bỗng thắp lên cho ánh sáng hi vọng cho Trác Thủy Phân, lão có cơ hội để đạt được quyển bí tịch mà mình trăm mong ngàn nhớ, chỉ cần…

‘Chỉ cần hai mươi bốn cái Tàng Vân Lệnh, chỉ cần hai mươi bốn cái Tàng Vân Lệnh, chỉ cần hai mươi bốn…’

Trác Thủy Phân liên tục lẩm bẩm câu này trong đầu, đến cả việc vừa mới bị đao thế của Từ Hiền làm thổ huyết, lão cũng không thèm bận tâm.

Người nào cản lão cướp lấy Tàng Vân Lệnh thì chính là tử địch.

Từ Hiền chính là tử địch.

Sự tàn độc bao trùm trong đôi mắt đục ngầu, thần thái của Trác Thủy Phân lúc này lạnh lùng như một xác chết, chẳng chút cảm tình.

Không lùi mà tiến,【Phá Thiết Chỉ】tái hiện, lão vận đủ mười thành công lực vào đầu ngón tay, chuẩn xác chọt vào mũi đao Phi Hiệp.

Trác Thủy Phân bị đẩy lùi nhưng lần này… Từ Hiền cũng lùi.

‘Mạnh như vậy, liều mạng rồi?’ Thầm than một tiếng, hai tay của hắn đã trở nên tê rần.

~o0o~

Chương 169: Thuyền cỏ mượn tên, mai rùa cứu mạng

Chân khí Huyền Nguyên Thiên Cương Địa Sát lưu chuyển toàn thân, Từ Hiền chớp mắt một cái liền hóa giải cảm giác tê dại ở hai cánh tay, nắm chặt cán đao, hắn ngưng mắt nhìn quanh, bày ra tư thế phòng ngự, cẩn thận đề phòng.

Những lời xàm ngôn vừa rồi của hắn chỉ có thể đánh lạc hướng bọn Sài Thoái trong phút chốc, chứ muốn khiến chúng quay đầu bỏ đi chỉ là chuyện viễn vông mà thôi.

Hiển nhiên, so với việc nghe theo lời ly gián của địch nhân, chúng càng ủng hộ kẻ đã trả thù lao hậu hĩnh cho mình là Trác Thủy Phân.

Nhưng cũng như Từ Hiền đã nói, thù lao đó là để bọn Sài Thoái đối phó Lý Bất Mặc chứ không phải hắn, vậy nên lúc này muốn chúng làm quân chủ lực là không thể nào, nếu Trác Thủy Phân dám ôm ý định ngồi mát ăn bát vàng thì cũng đừng trách chúng tụ thủ bàng quan.

Trác Thủy Phân lau máu nơi khóe miệng, liếc qua vẻ mặt của Sài Thoái, Điền Minh, Hách Tiểu Thông, lão hoài nghi rằng rất có thể chúng sẽ góp công không góp sức, nên muốn quyết thắng bại vẫn phải phụ thuộc vào lão.

‘Lão phu nhớ kỹ chuyện hôm nay.’ Trác Thủy Phân thầm ghim lại việc này, chờ ngày sau đòi lại.

Lão bây giờ đã là chó cùng rứt giậu, vì Tàng Vân Lệnh mà chấp nhận ký kết khế ước bán mạng cho Hàn Phá, chuyện đã đến nước này, họ Trác chỉ cho phép mình thành công chứ không được phép thất bại.

“Tiểu bối, hôm nay ngươi phải chết!” Quát lạnh một tiếng, Trác Thủy Phân chủ động tiến công, dậm chân một cái liền xuất hiện trước mặt Từ Hiền.

Thấy người sau đưa đao chém xuống, lão bèn duỗi đầu ngón tay ra đỡ lấy, nhưng vì chỉ dùng đến sáu thành công lực nên bị đao kình chấn đến tê dại, cả cánh tay như gặp phải lôi điện truyền qua, co giật không ngừng.

Trác Thủy Phân kìm nén lại cảm giác khó chịu, lão cố ý chịu thiệt trước một đao này cốt chỉ để mượn lực vòng sang bên hông kẻ địch, đồng thời nhân lúc Từ Hiền chưa kịp thu đao về mà dùng【Phá Thiết Chỉ】đâm tới động mạch cổ của hắn.

Từ Hiền giống như đã đánh mất đi năng lực phản xạ của mình, hai chân mở ngang, lưỡi đao chỉ xéo xuống đất, vẫn giữ tư thế vung đao chém địch như ban nãy.

Hách Tiểu Thông và Điền Minh còn chưa kịp xuất thủ yểm trợ Trác Thủy Phân thì đã thấy cảnh này, trong đầu hai người và lão cùng xuất hiện một ý nghĩ: ‘Có trò lừa?’

Nhưng họ Trác cảm thấy không phải, bởi lúc này ngón tay của lão đã chọc vào cổ Từ Hiền.

‘Chờ đã!’ Trác Thủy Phân bỗng nhận ra điều bất thường, bởi cảm giác từ đầu ngón tay truyền tới không phải là cảm giác chạm vào máu thịt, thứ lão chạm đến chỉ có không khí mà thôi.

Không chỉ như thế, lão còn nhận thấy nội khí trong người mình đang không ngừng bị hút đi qua đầu ngón trỏ, chỉ trong khoảnh khắc đã hao hụt mất ba phần công lực.

Ánh mắt hoang mang, thân ảnh của Từ Hiền trong mắt lão dần hóa thành một làn sương mù dày đặc, đòn chỉ pháp của lão lại như biến thành một chi tiễn, một phân thành mười, mười phân thành trăm, thoáng chốc đã chia ra đến hơn mười vạn chi, bắn thẳng đến chiếc thuyền chất đầy cỏ sau màn sương kia.

“Mạng ta nguy rồi, đây là thuyền cỏ mượn tên!” Trác Thủy Phân hoảng hốt kêu lên, lão lập tức nhận ra đao thức mà Từ Hiền vừa sử dụng ứng với tình tiết nào trong Tam Quốc Diễn Nghĩa.

Mượn tên của Tào để phá Tào, nào có đạo lý để đó không dùng? Nửa đoạn trước của thức Thảo Thuyền Tá Tiễn đã qua, Từ Hiền lập tức triển khai nửa đoạn sau: Lấy đạo của người trả lại cho người.

Chỉ gặp sương mờ tan đi, Trác Thủy Phân vừa nãy vòng sang hông Từ Hiền để ám toán hắn, nay hắn còn triệt để hơn, trực tiếp xuất hiện ở sau lưng lão, xoay đao nửa vòng, hàn quang lóe sáng, đao kình tuông ra uy mãnh không gì sánh được, chẳng những mang theo Hiệp khí trừ ác mà còn bám theo phần cương khí đã mượn được từ đối thủ.

Một đao này tuy không khiến Trác Thủy Phân bị suy yếu như Thương Thiên Dĩ Tử Hoàng Thiên Đương Lập, nhưng uy lực lại không kém cạnh gì, hơn nữa còn là đao thức phòng ngự tuyệt hảo, công thủ toàn diện, là một trong ba thức chủ lực của Từ Hiền bên cạnh Đào Viên Tam Kết Nghĩa và Bá Trọng Chi Gian.

Như vậy cũng phải, bởi nhờ ngộ ra Thảo Thuyền Tá Tiễn mà【Tam Quốc Diễn Linh Bách Thức Đao】mới thăng lên đến phẩm chất Tuyệt Phẩm, nếu uy năng quá kém cỏi thì rõ vô lý.

Một đao chém đến giữa lưng, có vẻ như Từ Hiền đã nắm chắc thắng lợi trong tay… nhưng không!

Ngay lúc này đây, Trác Thủy Phân giống như cũng học theo hành động trước đó của hắn, lão đứng im bất động, để mặc cho lưỡi Phi Hiệp đao chém vào lưng mình.

Khác biệt ở chỗ là trước đó ngón tay của họ Trác không chọt trúng cổ Từ Hiền, nhưng lúc này đao của Từ Hiền lại chặt trúng lưng của lão.

Hay nói chính xác hơn là cái mai rùa vừa mới xuất hiện trên lưng lão.Kỳ Công bát phẩm:【Quy Bối Thuật】

Rắcc!

Mai rùa vỡ toang thành mấy chục mảnh, tiêu tán trong không khí, Trác Thủy Phân lại lông tóc không thương. Vừa hay lúc này, Sài Thoái bỗng quát: “Trác huynh tiếp lấy!”

Bặc!

Cây mộc trượng thân thương lại trở về tay, Trác Thủy Phân lộ nụ cười hài lòng, bỏ tên Sài Thoái ra khỏi danh sách đen của mình.

‘Hưm…’ Nhưng rồi nụ cười trên mặt lão liền tắt ngấm, một cơn nhói truyền đến từ tim khiến lão biết bản thân không thể duy trì được lâu.

‘Mười hiệp, tối đa hai mươi hiệp, lão phu nhất định phải giải quyết kẻ này, nếu không…’ Liếc thấy trận giao thủ dài hơi, không ai chiếm được ưu thế trước ai của Hàn Phá và Lý Bất Mặc, lão hiểu rằng một khi mình yếu đi thì mọi chuyện coi như chấm hết.

Tốc chiến tốc thắng, nội khí vận chuyển khắp toàn thân, sôi trào không ngừng không dứt, Trác Thủy Phân trợn to hai mắt, nhún người một cái liền vọt lên trên đỉnh đầu Từ Hiền, thân ảnh từ một hóa thành ba, một chiêu Khiếu Quỷ Thần lấy tam trượng liên hoàn đập đến Bách Hội và hai bên huyệt Thái Dương của hắn, hư hư thực thực khó mà phân rõ.

Từ Hiền chẳng hề hoang mang, gặp phải chiêu thức biến ảo khó lường như vậy,【Tam Quốc Diễn Linh Bách Thức Đao】cũng có thủ đoạn tương ứng để đối phó.

Đổ người về sau để kéo giãn khoảng cách, Từ Hiền xoay tay một cái, Phi Hiệp đao lập tức tách thành hai phần như cũ, tay trái hắn nắm lấy chuôi đao, tay phải cầm chặt phần cán nối dài, xuất đao như cuồng phong bạo vũ, hai tay cùng múa, chém ra vô số tàn ảnh.

Đào Viên Tam Kết Nghĩa – Thư Hùng Song Cổ Biến.

Đao ảnh xuất hiện khắp nơi, đao quang cuồng loạn, lấp lóe không ngừng, Từ Hiền không chỉ cản lại liên hoàn tam trượng của Trác Thủy Phân, cùng lúc đó hắn còn phải đối phó với đao, kiếm của Điền Minh, Hách Tiểu Thông và song kích của Sài Thoái.

Hóa giải được chiêu Khiếu Quỷ Thần của họ Trác, đao trong tay Từ Hiền như từng đợt sóng vỗ tới không dứt ngoài biển cả, chưa hết lớp này đã thấy lớp khác, ngũ đao liên hoàn nối liền nhau chặt bay thanh khoái đao trong tay Điền Minh, bộ dạng như muốn dạy cho người sau biết như thế nào mới là “khoái” thực sự.

Ầmm!
Trên sàn nhà xuất hiện một kẽ hở dài nửa trượng, Từ Hiền thuận thế nằm thẳng xuống đất, lăn liền hai vòng tránh khỏi một chiêu Khai Sơn Đoạn Nhạc của Hách Tiểu Thông, đồng thời giơ cán đao lên gạt đi một kích của Sài Thoái.

Cương khí băng hàn len lỏi vào trong kinh mạch, Từ Hiền cảm thấy nội lực trong người mình như gặp phải hiện tượng tắc nghẽn, tốc độ vận hành chợt giảm đi vô số lần.

‘Ngươi muốn so nội lực?’

Hậu Thiên đấu Tiên Thiên, chân khí đấu cương khí, nghe thì có vẻ Từ Hiền tuyệt đối nằm ở thế hạ phong, nhưng có ai ngờ rằng chân khí của hắn chuyên dùng để khắc chế ác nhân, uy lực mạnh gấp đôi khi đối đầu với cái ác?

Không dừng lại ở đó, với gần mười chín năm công lực, lại thêm【Giá Y Thần Công】tiệm cận cảnh giới Đại Thành, trừ phi Sài Thoái đã tu tập【Băng Hỏa Song Kích】tới trình độ Siêu Phàm Nhập Thánh, nếu không thì việc dùng hàn băng cương khí phong tỏa kinh mạch của Từ Hiền chỉ là ảo tưởng xa vời.

Uỳnh!

Trong người Từ Hiền, từng tia cương khí lạnh lẽo như những con băng xà đang chen chúc vào kinh mạch của hắn, chắn đường không cho chân khí đi qua.

Nhưng chúng không thể lăn lộn được lâu, từ trong Đan Điền, một luồng chân khí Huyền Nguyên Thiên Cương Địa Sát chạy qua ba đường Hiệp kinh, hóa thành một dòng chảy hoàng kim sắc mang theo lôi điện cuốn tới chỗ bọn băng xà, dễ dàng luyện hóa chúng thành tro bụi.

“Chân khí của ngươi sao có thể bá đạo như vậy?!” Sài Thoái gặp Từ Hiền dễ dàng phá giải băng kình liền cả kinh hét lớn, vẻ mặt khiếp hãi vô cùng.

Nhưng kinh hãi thì kinh hãi, lão vẫn không quên thọc kích còn lại đến bụng dưới của hắn, khí kình nóng hừng hực như ngọn lửa gào thét mà tới.

Từ Hiền lại chẳng lo ngại tí nào, băng xà hay hỏa xà trong mắt hắn đều là những con giun vô hại, chỉ cần dẫm nhẹ là có thể hủy diệt.

Đối mặt cao thủ Tiên Thiên tầng hai, Từ Hiền đến cả Tam Quốc Đao cũng không thèm dùng, thần quang nhất chuyển, trong mắt hắn lập tức xuất hiện năm đường tơ hồng.

Tay nâng đao xuất, Từ Hiền chọn lấy sợi tơ mỏng nhất ở trước ngực Sài Thoái, hắn lộn nhào một cái liền bật người dậy tránh khỏi mũi kích, đao khí đã gần chạm đến cổ họ Sài.

‘Mạng ta xong rồi!’

Sài Thoái tưởng như phải chết, nhưng trong thời khắc tối hậu quan đầu, Trác Thủy Phân kịp thời thọc gậy bánh xe, dùng mộc trượng gõ lên thân đao của Từ Hiền, khiến lưỡi đao chệch đi, cuối cùng chỉ chém chúng đầu vai của hắn.

Máu văng tung tóe, họ Trác chẳng hơi đâu quản đến thương thế của họ Sài, lão nhân cơ hội này quơ ngang mộc trượng, sử xuất một chiêu Mộng Hồi Phong Đô, kình phong lạnh lẽo lập tức ập đến ngay mặt Từ Hiền.

Hách Tiểu Thông cũng nhân lúc này xông tới đâm ra một chiêu Phá Nhạc Tầm Khê, đại kiếm trong tay lấy uy thế không gì không thể đục thủng vọt thẳng đến hậu tâm Từ Hiền, nếu không thể tái thi triển Thảo Thuyền Tá Tiễn, e rằng mạng hắn khó toàn.

Nhoáng cái tình hình trận chiến đã đến hồi khốc liệt nhất, chỉ trong vài hơi trôi qua, đã mấy lần có người suýt phải bỏ mạng, thoát chết chỉ trong gang tấc.

Ở hai chiến trường còn lại, Lý Tự Thành và Ân Hợp rơi vào triền đấu, ai cũng không làm gì được ai, nhưng trận sinh tử cục giữa Lý Bất Mặc với Hàn Phá thì đã đạt tới đỉnh của sự hung hiểm.

Thi Quân sắc mặt tím tái, ấn đường đen thui, hai mắt vàng vọt, từ các lỗ chân lông không ngừng có máu đen chảy ra, hiển nhiên là đã trúng độc cực sâu, kiếm trong tay cũng bị bẻ mất một đoạn, mười phần còn bảy, mũi kiếm bằng phẳng.

Bách Độc Lão Ma cũng không khá khẩm hơn bao nhiêu, trên người lão nhìn sơ qua đã thấy bảy, tám vết thương do kiếm gây ra, phần lớn ở ngực và bụng, đặc biệt ở yết hầu có một vết cắt dài hơn tấc, máu vẫn không ngừng rỉ ra, sợ là nếu sâu thêm một phân nữa thôi thì mạng lão đã không còn.

Liếc thấy Từ Hiền lấy một địch bốn, lại nhìn quân cờ trắng vẫn còn bám dính vào tay mình, Hàn Phá bỗng sinh lòng hối hận khi nhúng tay vào vũng nước đục này.

Ai mà ngờ được, tên tiểu bối Hậu Thiên kia lại có bản lĩnh thâm sâu đến thế?

Chương 170: Côn Bằng tập sát, thay mận đổi đào

Không chỉ Từ Hiền có bản lĩnh thâm sâu, đến cả tên đệ tử khai môn nhà hắn cũng không phải hạng xoàng xĩnh gì cho cam. Hậu Thiên thập trọng đối đầu Tiên Thiên tầng ba, Lý Tự Thành có thể cầm cự đến giờ đúng là nhờ vào thiên phú Kinh Hồng, nhưng cũng không thể không kể đến công lao của bộ quyền pháp mà gã đang sử dụng.

__________________________________________________________________

Vật phẩm:【Dưỡng Khí Trường Sinh Thiên】

Loại hình: Võ học

Phẩm chất: Hi hữu

Sinh lực của ta thì hữu hạn, mà Võ Đạo thì vô hạn. Lấy cái hữu hạn để chạy theo cái vô hạn, chính là nguy vậy! Đã biết thế, lại không dừng, càng nguy hơn nữa.

Vi thiện vô cận danh, vi ác vô cận hình.

Hiểu được dưỡng sinh, có thể bảo thân, có thể toàn sinh, có thể dưỡng thân, có thể tận niên.

Võ học nhập đạo, loại hình quyền pháp, do võ tu Từ Tiên Hiệp tham ngộ mà thành.

【Dưỡng Khí Trường Sinh Thiên】không trọng sát phạt, tinh diệu ở chỗ có thể cường hóa sinh mệnh người tu tập, gia tăng thọ nguyên, bài trừ tạp chất, cải thiện căn cốt. Khi đánh quyền, khí huyết trong người tiến vào trạng thái Dưỡng Sinh, giúp chữa trị thương tổn đồng thời hóa giải các loại độc tố.

Võ Căn: Tiến độ thông thạo của tất cả võ học loại hình quyền, chưởng được tăng thêm 3 thành, giảm 3 thành chân khí tiêu hao khi thi triển võ công.

*Chú: 【Dưỡng Khí Trường Sinh Thiên】có tiềm lực đạt đến Thần Thoại thông qua việc nâng cao cảnh giới tu tập. (Đăng Phong Tạo Cực (Tuyệt Phẩm), Siêu Phàm Nhập Thánh (Sử Thi), Xuất Thần Nhập Hóa (Truyền Thuyết), Phản Phác Quy Chân (Thần Thoại))

__________________________________________________________________

Đây có thể xem như môn võ học cao thâm nhất mà Từ Hiền lĩnh ngộ được từ trước tới giờ, tiềm lực trực tiếp đạt tới mức độ cao nhất là Thần Thoại, so với【Tam Quốc Diễn Linh Bách Thức Đao】và【Tọa Vong Kinh】còn cao hơn một bậc.

【Từ Hàng Kiếm Điển】không tính, bởi lẽ đó là võ học có sẵn từ hệ thống, không phải do hắn mượn kim quang trong thiên thư để lĩnh ngộ.

Cùng với【Côn Bằng Độ Hư Thuật】,【Dưỡng Khí Trường Sinh Thiên】chính là quyển bí tịch thứ hai mà Từ Hiền đạt được sau khi tiêu xài kim quang hấp thụ từ La Sinh, tất nhiên còn có không ít lần tiến vào thế giới Tam Quốc để【Tam Quốc Diễn Linh Bách Thức Đao】tiến giai Tuyệt Phẩm nữa.

Nên nhớ rằng, đối với kim quang trên người La Sinh, Từ Hiền chỉ đạt được một phần rất nhỏ thôi, thế mà đã lĩnh ngộ được nhiêu đây thứ. Hắn tin rằng nếu tổng hợp hết toàn bộ thì việc ngộ được mật tịch Sử Thi, thậm chí Truyền Thuyết cũng không phải xa vời.

Nhưng Từ Hiền không hề mong chi đến việc gặp thêm những kẻ có nhiều kim quang như vậy, bởi nếu một kẻ có thể đạt đến mức độ đó, tội ác mà chúng tạo ra đến cả “thiên lý bất dung” cũng chẳng đủ để mô tả.

Tạm gác lại chuyện ấy sang một bên, lúc này đây, đối mặt với đường gậy quỷ quyệt của Trác Thủy Phân và lưỡi gươm đòi mạng của Hách Tiểu Thông, việc của Từ Hiền là phải vượt qua một kiếp này trước đã.

Thảo Thuyền Tá Tiễn đúng là lợi hại, nhưng cũng vì lợi hại mà hạn chế của nó có phần oái oăm vô cùng. Cái oái oăm đó chính là: Để thi triển lại Thảo Thuyền Tá Tiễn, Từ Hiền cần lấy cung tên bắn kẻ mà hắn đã sử dụng đao thức này để đối phó, mặc kệ kẻ đó còn sống hay đã chết.

Ngụ ý của nó là khuyên người ta đã có mượn thì tất nhiên phải có trả, há chẳng phải rất nhân văn hay sao?

Cũng vì cái sự nhân văn này mà Từ Hiền không thể tái sử dụng Thảo Thuyền Tá Tiễn, nhưng bản lĩnh của hắn không chỉ có nhiêu đó, đâu thể nào vì không thi triển được một hai chiêu thức liền bó tay chịu trói.

Gặp Sài Thoái vì bị thương mà phẫn nộ, giơ kích hợp công cùng với Trác Thủy Phân và Hách Tiểu Thông, trong mắt Từ Hiền chợt hiện lên một tia trêu cợt, khóe miệng vểnh lên đằng sau lớp mặt nạ.

‘Cũng nên tới lúc kết thúc.’ Ý nghĩ này vừa chớp qua trong đầu, sau lưng hắn lập tức xuất hiện hư ảnh của một con cá lớn.

“Bắc Minh hữu ngư, kỳ danh vi Côn…” Từ Hiền thấp giọng niệm chú pháp, ánh mắt hoàn toàn chẳng hề đếm xỉa tới công kích của Sài Thoái, Hách Tiểu Thông và Trác Thủy Phân.

“Sao có thể như vậy?!”

“Mau tránh ra!”“Mạng ta xong rồi!”

Côn ngư lộn một vòng, Từ Hiền lập tức bốc hơi giữa hư không, mộc trượng trong tay Trác Thủy Phân chỉ có thể quét vào trong không khí, sau đó đánh trúng đại kiếm của Hách Tiểu Thông.

Người sau gặp phải biến cố quá bất ngờ, trở tay không kịp, binh khí bị lão Trác đánh bay đi, kinh khủng hơn nữa là song kích của Sài Thoái lúc này cũng đang đâm về phía hắn.

Hách Tiểu Thông hồn vía lên mây, hai mắt trừng lớn như muốn nứt ra. Đương lúc hắn cho rằng bản thân đã hồn về chín suối, liền thấy một thanh đoản đao chém tới, gạt đi mũi kích chỉ còn cách bụng mình chưa đến hai tấc.

Kẻ giữ Đoạn Nhạc Kiếm ở lại nhân gian chính là Truy Phong Đao – Điền Minh, lúc hắn nhặt về thanh khoái đao của mình thì đã chậm nhịp hợp công với bọn Trác Thủy Phân, nhưng cũng nhờ vậy mà kịp thời ra tay cứu mạng Hách Tiểu Thông.

“Điền huynh, ta nợ ngươi một mạng!” Kéo được hồn phách trở về thân xác, trên mặt họ Hách hiện lên thần sắc mừng rỡ như điên, cảm tạ Điền Minh rối rít.

Điền Minh giúp hắn vượt qua lằn ranh sinh tử, nhưng Điền Minh lại không thể giúp được một kẻ khác.

“Không tốt!” Trác Thủy Phân hai mắt trợn tròn, thất thanh kêu to.

“Súc sinh ngươi dám!” Cùng lúc đó Hàn Phá cũng gầm lên, âm thanh chói tai vô cùng, sắc mặt hung tợn không khác gì một con dã thú đã hoàn toàn nổi điên.

Vận đủ mười thành công lực, lão vươn hai tay ra, chưởng kình vừa âm độc vừa uy mãnh ào ào vỗ tới trước người Lý Bất Mặc, khiến y phải huơ kiếm đỡ lấy một cách rất là chật vật, thanh sam rách tung tóe, hai chân không tự chủ được lui hơn bảy bước, mỗi một bước đều đạp thủng sàn nhà.

Một đòn chiếm thượng phong, nhưng Hàn Phá lại không thừa thế xông lên đòi mạng Lý Bất Mặc, thay vào đó lão lại nhằm về phía Lý Tự Thành, thân hình to mọng hóa thành một vệt lục quang phóng thắng đến chỗ gã.

Hoặc nói đúng hơn là chỗ Ân Hợp.

Nhưng thật đáng tiếc, dù khinh công của lão có nhanh tới đâu thì cũng chẳng thể nào nhanh hơn được kẻ sử dụng thủ đoạn xuyên qua không gian như Từ Hiền.

Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra mà Hàn Phá đến cả việc đánh giết Lý Bất Mặc cũng phải bỏ qua, ngược lại như hóa rồ hóa dại xông đến chỗ Ân Hợp?

Này phải nói đến chừng mười nhịp thở trước đó, khi mà thân ảnh của Từ Hiền vừa biến mất giữa vòng vây kẻ địch.

“…Nam Minh hữu điểu, kỳ danh vi Bằng.” Âm thanh hư vô phiêu miểu truyền đến từ trên đầu Ân Hợp, vẻ mặt của hắn vốn đang rất hẹn mòn và đắc chí khi được hành hạ Lý Tự Thành, nhưng vừa nghe được âm thanh này liền đổi bằng nét cả kinh, hốt hoảng.

Một chưởng đẩy lui Lý Tự Thành, Ân Hợp cấp tốc ngẩng đầu nhìn lên, ngay trước mắt hắn là một con đại điểu có hình dạng vô cùng kỳ vĩ, nó vỗ cánh một cái, họ Ân liền thấy Thiên Hồ Hiệp kia đột ngột xuất hiện ngay trên đầu mình.

Phi Hiệp đao một lần nữa được nối dài, Thiên Hồ Hiệp lập tức biến mất, thay vào đó là sự xuất hiện một vị đại tướng quân mặc lục bào, khoác áo giáp, mặt đỏ râu dài, khí thế hùng hồn không gì tả được.

Họ Ân cũng từng đọc qua Tam Quốc Diễn Nghĩa, gặp tạo hình này, trong đầu của hắn lập tức vang lên bốn chữ “Hán Thọ đình hầu”, cảm thấy phong thái của đại tướng quân trước mặt càng thêm uy phong lẫm liệt, trong lòng chợt dâng lên mấy phần e ngại, khiếp sợ.

Nỗi sợ vừa dâng lên liền không xóa đi được, chẳng hiểu sao, Ân Hợp giống như vừa trông thấy Hán Thọ đình hầu nở nụ cười với mình.

Bất tri bất giác, Ân Hợp cũng mỉm cười đáp lại. Nhưng khi khóe môi vừa vểnh lên, hắn liền không còn thấy được nụ cười trên mặt Quan Vân Trường nữa, thay vào đó chỉ thấy Quan Vũ trợn mắt nhướng mày, cắp Thanh Long Đao nhảy bổ về phía mình.

Trong một sát na, đao quang vụt qua, ngoại trừ hai chữ ‘nhanh quá’ nhảy lên trong đầu, Ân Hợp chẳng còn kịp đưa ra bất cứ hành động gì để ứng đối.

Thân hình của hắn chậm rãi ngã xuống, để lộ bóng lưng của Từ Hiền, bóng lưng đơn bạc mà lại ẩn giấu vài phần oai hùng, ngạo nghễ.

Một thức Đào Viên Tam Kết Nghĩa – Thanh Long Yển Nguyệt đốn hạ một cao thủ Tiên Thiên hàng thật giá thật, Phi Hiệp đao vẫn hoàn hảo không chút tổn hại.

Từ Hiền theo bản năng đưa tay lên định vuốt chòm râu giả tưởng của mình, nhưng được nửa đường liền cứng lại giữa không trung.

Đầu của Ân Hợp chưa rơi.

Bụp!

Khói trắng bốc lên, Từ Hiền vừa xoay người nhìn lại đã thấy sương khói dần tan đi, thi thể của họ Ân hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một con hình nộm nhỏ làm bằng rơm.

Kỳ Công Dị Thuật thất phẩm:【Lý Đại Đào Cương】

Thuật này cho phép người học có thể chế tạo hình nhân thế mạng cho bản thân, khi gặp phải nguy hiểm tất tử có thể nghịch thiên cải mệnh, chuyển tử thành sinh.

Công hiệu thần kỳ và bá đạo như vậy, nhưng【Lý Đại Đào Cương】lại bị xếp vào thất phẩm cũng bởi vì nó chỉ có tác dụng duy nhất một lần trong đời, quá trình chế tác hình nộm cũng vô cùng rườm rà, tốn thời gian.

Hơn nữa, sau khi được thế mạng, người sử dụng【Lý Đại Đào Cương】cũng không hề hoàn hảo vô khuyết mà sẽ rơi vào trạng thái trọng thương hấp hối, một khi bị kẻ thù tìm tới thì sợ là chẳng còn cơ hội sống lần hai.

Uỳnh!

Hàn Phá vỗ một chưởng tới đỉnh đầu Từ Hiền, người sau không né không tránh, bởi hắn biết đã có rào chắn sinh tử cản lại giúp mình.

Thân hình to tướng của Hàn lão ma bị chấn ngược về sau, Lý Tự Thành bị bỏ qua, lão phân ra một tia cảnh giác đề phòng Lý Bất Mặc tập kích, hai con ngươi chất chứa oán độc nhìn thẳng vào mắt Từ Hiền, khàn giọng nhấn từng từ: “Mau giải trừ thứ này, lão phu lập tức đi ngay, không can thiệp vào chuyện nơi đây!”

Lời Hàn Phá nói là thật, lão bây giờ chỉ còn để ý đến an nguy của Ân Hợp mà thôi, những thứ khác đều chẳng còn quan trọng.

Nhưng một khi lão đi rồi, há chẳng phải tâm huyết của Trác Thủy Phân cũng trôi theo dòng nước?

Lão Thuyết Thư sẽ có đối sách thế nào, xin chờ hạ hồi phân giải.

~o0o~

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau