HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 151 - Chương 155

Chương 151: Tửu lâu, tiểu nhị, thanh sam khách

Trong Kinh Thạc Phủ có Phục Quang Thành, ngoài thành Phục Quang lại có một tửu lâu, xưng là Đoạn Nghĩa Lâu.

Đoạn Nghĩa Lâu nằm ngoài Phục Quang Thành hai mươi dặm, cạnh bên chính lộ, gần nơi hoang dã, bốn bề hoang vắng, nhưng chuyện làm ăn nơi đây lại khó gặp cảnh thảm đạm.

Bởi lẽ, một cái tửu lâu dám mở ở nơi trị an bằng không như thế này chỉ có thể là tửu lâu giang hồ, khách nhân mà nó đón tiếp cũng chỉ có thể là nhân sĩ võ lâm.

Tiểu nhị của loại tửu lâu này, có thể lau bàn lau ghế, cũng có thể từng liếm máu lưỡi đao.

Đầu bếp của loại tửu lâu này, có thể thái rau chặt thịt, cũng có thể từng cứa cổ vài người.

Ông chủ của loại tửu lâu này, có thể tính tiền ăn ở, cũng có thể từng nhận bạc mua hung.

Tóm lại, chính là không có ai đơn giản.

Đoạn Nghĩa Lâu cao ba tầng, diện tích rộng lớn, bên hông có chuồng để ngựa cho khách giang hồ gửi tạm, bề ngoài trông có phần cũ kĩ, bụi bặm, ước chừng đã nhiều năm chưa được tu sửa.

Có điều nhờ vậy, Đoạn Nghĩa Lâu cũng khiến cho người ta cảm thấy nó có vẻ gì đó xưa cũ, tang thương khó tả thành lời, khiến người ta dễ sinh ra cảm giác hoài niệm.

Như một vị khách ngồi cạnh cửa sổ lầu hai, thân mặc một bộ thanh sam rộng rãi, tóc để xõa tung không chút ràng buộc, tay cầm chén rượu mà mắt thì hướng ra bên ngoài, ngắm nhìn hoàng hôn nơi phía xa, trong hai con ngươi như ẩn chứa ngàn vạn tâm tư, cất giấu nỗi ưu phiền không biết tỏ cùng ai.

Hoặc cũng có thể đơn giản là y đang phê vì rượu ngon.

Ánh mắt đờ đẫn, hơi men chếnh choáng, người đàn ông mặc thanh sam tuổi chừng ba mươi này đưa chén rượu chỉ còn non nửa lại gần miệng, nhưng lúc cách môi chỉ chừng hai ngón tay thì y bỗng dừng lại.

Bằng dư quang nơi khóe mắt, y có thể nhận ra từ phương Nam có một con dã thú không bằng xương bằng thịt đang lao nhanh đến chỗ này, trên lưng nó còn cõng theo hai vị hảo thủ giang hồ.

“Thú vị…” Y thấp giọng lẩm bẩm, sau đó uống cạn chén rượu trong tay.

Xoảngg!

Giống như cảm thấy uống bằng chén không đã nghiền, y vứt nó xuống qua cửa sổ, trực tiếp cầm lấy chum rượu mà nốc.

Nói là nốc, nhưng vừa đưa tới miệng, y giống như lại thấy luyến tiếc không nỡ uống nhiều, chỉ nhấp từng ngụm nhỏ, đến một giọt cũng không dám để tràn ra ngoài.

Một tên tiểu nhị của tửu lâu chẳng biết từ khi nào đã xuất hiện cạnh bàn y đang ngồi, nở nụ cười cầu tài mà nói rằng: “Khách quan, một chén rượu tám văn tiền.”

Thanh sam khách vẫn ngoái nhìn hoàng hôn, không thèm nói một lời, chỉ đưa tay vào trong áo lấy ra mười đồng tiền ném cho tiểu nhị, khoát tay xua đuổi hắn.

Tiểu nhị không hề cảm thấy bị khinh thường, ngược lại có chút vui vẻ, dù sao kiếm lời hai đồng tiền bo. Hắn chỉ mong vị khách quan này tiếp tục ném thêm mấy cái chén, như vậy tiểu kim khố của hắn sẽ có một bữa no nê.

Đáng tiếc, ước nguyện đó của tiểu nhị không thể thành, thanh sam khách sau đó không còn ném vỡ một cái chén nào nữa.

Chống khuỷu tay lên thành cửa sổ, cảm nhận được mấy ánh mắt rất thiếu hảo ý đang găm vào lưng mình, y chỉ nở nụ cười khẩy.

“Thiên trường lạc nhật viễn, thủy tịnh hàn ba lưu.”

Thái dương hạ xuống trời xa, dòng sông trong vắt chảy qua lạnh lùng. Thanh sam khách cao giọng ngâm hai câu thơ, hoàng hôn thì đã có, nhưng còn sóng lạnh chảy xuôi… y sợ rằng nó sẽ nóng chứ không lạnh, hơn nữa cũng chẳng được trong trong xanh, sạch sẽ gì cho cam.

Ánh dương quang càng lúc càng yếu, sự lạnh lẽo lại càng lúc càng dâng cao, không chỉ trong không khí, mà còn trong cả ánh mắt của một số người.

Thanh sam khách di dời tầm nhìn của mình khỏi ráng chiều, chuyển sang dòm ngó chiếc【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】đang phóng tới từ phương xa.

Gặp chiếc xe ấy lúc thì lao nhanh như gió lúc thì chậm như rùa bò, khi thì tiến lên khi thì lui lại, đâm trái rẽ phái tứ tung, trên mặt thanh sam khách không kìm được sự thích thú.

Khoảng cách quá xa nên khó nhìn rõ, nhưng y đoán chừng là chiếc【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】vừa mới đổi người điều khiển nên mới xảy ra cơ sự như vậy.

Sự thật cũng như thanh sam khách đã đoán, Từ Hiền sau khi phóng được năm trăm dặm đã hoàn toàn mất đi cảm giác mới mẻ, lúc này mới giao quyền điều khiển lại cho Lý Tự Thành, bắt đầu dạy gã lái xe.

Chỉ là trên đời này không phải ai học thứ gì cũng có thể nhanh giống Từ Hiền, nhất là một kẻ ngốc ngếch như tên đệ tử khai môn của hắn.

Thế là…

“Đừng có gạt cái cơ quan đó, chúng ta đi thẳng, không cần rẽ phải.”

“Đệ tử biết rồi.”
“Đó là rẽ trái!”

“…”

“Nhanh quá rồi, giảm tốc!”

“Vâng tiên sinh.”

“Đó là tăng tốc, không phải giảm.”

“…”

“Ấy là cơ quan mở cửa, đừng ấn bậy!”

“Tiên sinh, Đậu Phụ bay lên trời rồi!”

“…”

“Tiên sinh, lái xe thật khó!”

“…”

“Tiên sinh, đằng trước có ngôi nhà hoang to lắm!”

“Không phải nhà hoang, ngươi không nhìn thấy cả bầy ngựa sao? Rẽ phải, tránh xa nó ra.”

“Vâng, tiên sinh.”

“Đó là rẽ trái…”

Từ Hiền vỗ tay lên trán, một tay ôm chặt lấy Đậu Phụ vào ngực, sau đó nhanh chóng kéo phanh xe ra đằng sau, cưỡng ép chiếc【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】phải dừng lại, cứu cho bọn ngựa trước mặt mình khỏi cảnh máu thịt bét nhè.

Đương nhiên, sau khi làm vậy thì hậu quả là hắn, Đậu Phụ cùng với Lý Tự Thành đều bị đá văng ra khỏi thùng xe, nhưng với những kẻ có công phu như bọn họ thì không tính là gì.

Dựa vào khinh công trình độ Lư Hỏa Thuần Thanh, Từ Hiền dễ dàng chuyển hướng trên không trung để tránh khỏi việc đập mặt vào ngôi nhà “hoang” trước mặt.

Lộn người một vòng, lúc hắn đáp đất thì đã ngồi lên cỗ xe lăn của mình, Đậu Phụ nằm gọn trên đùi hắn, vẫn trong trạng thái say giấc nồng và gặm linh mộc.

Lý Tự Thành cũng quay lại bên cạnh hắn, gãi đầu cười khờ, lần đầu tiên lái xe của gã thật sự kinh hoàng, suýt nữa thì tông chết mấy con ngựa vô tội.Từ Hiền chỉ biết thở dài lắc đầu, hắn còn chưa kịp mở miệng răn dạy điều gì thì đã thấy từ trong ngôi nhà “hoang” có một vị tiểu nhị vọt đến, bước chân thoăn thoắt, thái độ nhún nhường, khom mình nhe răng cười mà bảo rằng:

“Hai vị khách quan, không biết là các ngài muốn ở trọ hay chỉ dừng chân ăn uống?”

Vẻ mặt trông có phần nịnh hót, chẳng vì Từ Hiền ngồi xe lăn mà sinh ra bất cứ ánh mắt dị dạng nào.

Nhưng cũng dễ hiểu thôi, có thể cưỡi【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】đều là khách sộp cả, hầu hạ còn không kịp chứ nói gì đến mắt chó coi thường người, bởi chỉ cần phục vụ chu đáo tận tình thì khó mà thiếu được tiền bo.

Từ Hiền nghe tiểu nhị hỏi, lại nhìn lên tấm biển phụ treo dọc trước cửa, gặp ba chữ “Đoạn Nghĩa Lâu” trên đó, sao còn không biết đây chẳng phải nhà hoang gì mà là một tòa tửu lâu.

Mắt lộ thần quang, Từ Hiền lập tức phát hiện tên tiểu nhị trước mặt mình có phần không bình thường.

‘Hậu Thiên cửu trọng làm tiểu nhị, cái tửu lâu này…’ Nhìn xung quanh một mảnh hoang vu, ngoại trừ Đoạn Nghĩa Lâu thì chẳng còn bất cứ kiến trúc nào, trong lòng Từ Hiền chợt sinh ra một vài suy đoán vớ vẩn.

‘Đây lẽ nào là ác điếm trong truyền thuyết, chuyên lừa người ở trọ để đánh cướp tiền của, thậm chí lấy mạng khách nhân làm bánh bao nhân thịt người đó chăng?’

Nhìn thần sắc giống như cháu trai gặp ông nội của tên tiểu nhị, hắn cảm thấy rằng khả năng đó là có đấy chứ.

Nhưng người tài cao thì gan lớn, nếu thật như vậy thì Từ Hiền lại càng không bỏ qua được, hắn quyết định ở lại một đêm xem sao, có cơ hội thế thiên hành đạo lại càng tốt.

Vả chăng công năng chủ yếu của【Hiệp Đạo Thiên Nhãn】không phải tra xét cảnh giới mà là soi Thiện Ác khí, Từ Hiền có thể nhìn thấy Thiện khí của tiểu nhị không nhiều, Ác khí cũng không ít, cả hai luồng khí đều sàn sàn như nhau.

Hơn nữa độ dày của chúng cũng bình thường, đều không tới mức đại thiện hay đại ác, cướp của có thể có nhưng giết người thì chắc là không.

Muôn vàn ý nghĩ chỉ lướt qua trong thoáng chốc, Từ Hiền chưa vội đáp mà trước tiên hỏi tiểu nhị: “Xin hỏi, gửi xe ở đâu?”

Lòng thầm hét một tiếng “trúng mánh”, nụ cười trên mặt tên tiểu nhị càng thêm vui sướng, giọng đầy nịnh nọt đáp lại:

“Quý khách yên tâm, đằng sau Đoạn Nghĩa Lâu chúng ta có một khu đất trống, tường rào cẩn thận, còn có người trông coi, lau rửa miễn phí, bảo đảm quý khách để mười ngày nửa tháng cũng không cần bận lòng.”

Từ Hiền nghe vậy, khẽ gật đầu rồi nói: “Cũng được. Ngươi biết lái chứ?” Sau đó liền chỉ về phía cỗ chiến xa đang bám đầy bụi đất sau một đoạn đường dài.

Tiểu nhị mỉm cười lắc đầu: “Ta không biết thưa quý khách, nhưng có người biết, xin ngài chờ một chút.”

Nói xong liền chạy thẳng xuống cuối chuồng ngựa, hò hét: “A Tam, có khách quý gửi Bão Nguyên Xa, ngươi mau tới lái đi!”

“Đến ngay đây.” Lập tức có một giọng nói nghe hơi thiếu sức sống đáp lại.

Không để Từ Hiền phải chờ lâu, tên tiểu nhị kéo một người đàn ông bộ dạng lôi thôi lếch thếch với quả đầu xù và bộ y phục màu cháo lòng tới, kẻ này chính là A Tam.

‘Tiên Thiên tầng một.’ Từ Hiền thầm nhủ một câu, nhưng cũng chẳng quá lo ngại, bởi hắn nhìn thấy Thiện khí của A Tam nhiều hơn Ác khí không ít.

“A Tam huynh đệ, làm phiền rồi.” Từ Hiền gật đầu chào hỏi, dù gì cũng là cao thủ Tiên Thiên.

“Không phiền… Oáp.” A Tam ngáp một cái, lấy tay gãi gãi đầu cho gàu bay xuống, sau đó liền leo tọt lên chiếc【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】để lái nó đi, trông bộ dạng rất là thành thạo.

Từ đầu đến cuối, hai mắt của hắn đều đang trong trạng thái nhập nhèm, chẳng thèm mở mắt nhìn ai.

“Quý khách, A Tam thiếu ngủ nên thái độ không tốt, mong ngài đừng chấp nhặt với hắn.” Tên tiểu nhị thấy A Tam đi rồi mới nói.

Từ Hiền lắc đầu nói rằng: “Không sao, tại hạ không để tâm. Tiểu nhị, tại hạ và đệ tử nhà mình muốn ở lại một đêm, ngươi có phải là nên đón chúng ta vào trong? Mặt trời cũng sắp lặn rồi.”

Hai mắt tiểu nhị lập tức sáng lên, lấy tay vỗ vỗ đầu mình, cúi người đáp rằng: “Ôi chao, khách quan xem đầu óc của ta này, thật là đãng trí quá. Mời ngài vào trong, mời ngài vào trong!”

Nói xong liền khom lưng giơ tay chỉ đường, thỉnh Từ Hiền và Lý Tự Thành bước vào đại môn Đoạn Nghĩa Lâu.

Trên tầng hai, thanh sam khách thấy vậy chỉ nở nụ cười nhạt rồi không để ý đến nữa, tiếp tục đắm mình trong hoàng hôn dần tàn.

~o0o~ Chư vị đồng đạo đọc truyện xin hãy Đánh Dấu, Đánh Giá, Tặng Hoa và Bình Luận cho truyện, sử dụng Kẹo miễn phí để tặng quà cho Phàm Nhân nhé. Nếu chư vị đã tự chủ về tài chính hoặc có dư dả, cảm thấy truyện xứng đáng thì xin hãy Tặng Quà thêm cho truyện để ủng hộ người viết có thêm động lực, Phàm Nhân chân thành cảm kích.

Chương 152: Có kẻ gian để mắt tiên sinh

Từ Hiền và Lý Tự Thành theo tên tiểu nhị tiến vào trong Đoạn Nghĩa Lâu, tán gẫu vài câu, Từ tiên sinh của chúng ta cũng biết được tên tiểu nhị này gọi là A Thất.

‘A Tam, A Thất… Xem ra có ít nhất bảy người, hơn nữa cũng có thể đánh số càng thấp thì tu vi càng cao.’ Từ Hiền vừa đoán vừa đảo mắt nhìn khung cảnh bên trong tửu lâu, cảm giác đầu tiên của hắn chính là nơi này thật nhộn nhịp.

Bên tay phải là quầy tính tiền của Đoạn Nghĩa Lâu, chỗ ấy có một cái kệ gỗ khá to bày biện các loại chum, vại đựng rượu, ngang dọc ước chừng hơn trăm, cũng không biết trong đó có hảo tửu gì không hay chỉ bài trí cho vui.

Từ Hiền không thấy người đứng quầy, nhưng bằng vào linh giác của mình, hắn có thể cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ ở hướng đó, đoán rằng có thể chưởng quầy đang nằm trên võng hay ghế gì đó đằng sau, bỏ bê công việc.

Tạm bỏ qua người đó, quay trở lại với khung cảnh trong tửu lâu thì ở chính diện lẫn bên tay trái hắn đều là chỗ ngồi của khách, chiếm chừng ba phần tư diện tích sảnh tầng một, với khoảng hai mươi mấy ba mươi bộ bàn ghế cũ kĩ bằng gỗ, mỗi bộ chỉ đủ cho bốn người ngồi.

Lại nhìn đến cuối sảnh, Từ Hiền có thể nhìn thấy một cái thang lầu bắt lên tầng hai, cạnh đó còn có một lối đi nhỏ với màn che, tám chín phần mười chính là phòng bếp của tửu lâu.

Đoạn Nghĩa Lâu trang trí thật sự rất đơn giản, hay nói chính xác hơn là hoàn toàn chẳng hề trang trí, trên các cột trụ, vách tường, trần nhà đều không có treo tranh, đề chữ hay chạm khắc bất cứ thứ gì, nhưng lại không hề khiến hắn đơn điệu.

Bởi vì thứ tô điểm cho tòa tửu lâu này trở nên đặc sắc chính là đủ loại khách giang hồ đang hiện diện nơi đây.

Với chừng sáu bảy mươi người, từ trẻ đến già, đàn ông đàn bà, hòa thượng, đạo sĩ, phú ông, thư sinh, tam giáo cửu lưu đủ loại thành phần có mặt, đao, thương, kiếm, kích kề theo bên mình, ngồi tụm năm tụm ba tán gẫu đủ loại chuyện lớn chuyện nhỏ trong võ lâm, cắn miếng thịt lớn, uống ngụm rượu nồng, quả thật giống với một trong số những khung cảnh về giang hồ mà Từ Hiền từng tưởng tượng trong đầu.

Mắt lộ thần quang, Từ Hiền bắt đầu tra xét Thiện Ác khí của đám khách giang hồ này, đồng thời kiểm tra Thiện Ác khí của bọn họ để tìm kiếm mục tiêu nhiệm vụ.

Lúc đứng trước đại môn Đoạn Nghĩa Lâu thì hệ thống đã giao cho hắn vòng thứ mười, mười một và mười hai của nhiệm vụ Trừ Gian Diệt Bạo, hiển nhiên là trong tòa tửu lâu này đang có không ít ác nhân ẩn mình.

Không cần nhiệm vụ hệ thống, bằng【Hiệp Đạo Thiên Nhãn】Từ Hiền cũng có thể thấy được điều đó, đảo mắt qua một vòng hắn liền thấy được không dưới mười người có Ác khí vượt trội hơn Thiện khí, hơn nữa cũng khá dày đặc, hiển nhiên là làm không ít chuyện ác.

Dựa vào dữ kiện mà nhiệm vụ cho, lại đối chiếu với giới tính, binh khí, cảnh giới võ đạo của từng người, Từ Hiền rất nhanh đã tìm ra ba mục tiêu mà hắn cần xử lý.

Hắn cũng có một phát hiện thú vị là toàn bộ những khách trong lầu một đều là võ tu Hậu Thiên, đến cả một cao thủ Tiên Thiên cũng không có, khiến lầm tưởng về việc “Tiên Thiên đi đầy đất” của hắn được xóa bỏ.

Cũng không trách được Từ Hiền có sự ngộ nhận như vậy, bởi dù là ai đi nữa, chỉ cần gặp phải những chuyện mà hắn đã gặp lúc còn ở Bạch Long Trấn đều sẽ giống thế.

Hắn là loại cao thủ Hậu Thiên có thể chặt Tiên Thiên, Lý Tự Thành dù kém hơn một chút nhưng cũng có thể làm được, muốn hoàn thành ba vòng nhiệm vụ mới được giao thật rất dễ dàng, nhưng Từ Hiền chưa vội ra tay.

Dù sao Đoạn Nghĩa Lâu là chỗ người ta làm ăn, nếu hắn không nói không rằng mà chém giết ở đây thì thật quá thiếu lễ nghĩa, huống hồ có thể dùng cao thủ Tiên Thiên làm người giữ xe, chủ nhân tửu lâu tất có lai lịch bất phàm, hắn cũng không muốn tùy tiện đắc tội nhân vật như vậy.

Cho nên Từ Hiền định chờ mục tiêu rời tửu lâu hẵng xuất thủ cũng không muộn, bây giờ chuyện hắn cần làm hơn đó chính là thuê hai căn phòng để ở lại đêm nay, sẵn ăn một bữa để lấp đầy bụng.

Hai tháng nay mành trời chiếu đất, tuy việc ăn uống có nghề【Đầu Bếp】giúp hắn giải ưu, nhưng để có một bữa đàng hoàng với cơm canh đầy đủ thì đã lâu chưa gặp.

Thế là Từ Hiền chợt nói với tiểu nhị: “A Thất huynh đệ, tại hạ muốn thuê hai phòng, chỉ là không biết chưởng quầy nơi đâu?”

Hắn đưa tay chỉ về phía cái quầy trống trơn ở bên tay phải mình.

Tiểu nhị A Thất nở nụ cười nịnh, cúi người đáp rằng: “Quý khách không cần lo lắng, chuyện thuê phòng ở trọ này A Thất có thể làm chủ.”

“Phòng của Đoạn Nghĩa Lâu không có phân chia hảo hạng, thượng hạng gì đó, hết thảy đều giống nhau, chung một giá duy nhất, bốn trăm văn cho một ngày một đêm, nếu quý khách ở lại ba ngày có thể chỉ cần giao một lượng bạc là được, đồ ăn tính tiền riêng, trà uống miễn phí, đặc biệt là mỗi ngày cung cấp một thùng nước nóng cho quý khách rửa ráy. Không biết quý khách muốn chọn phòng ở lầu hai hay lầu ba?”
A Thất trình bày rõ ràng không vấp một chữ nào, hiển nhiên là đã nói đi nói lại rất nhiều lần, thuộc nằm lòng toàn bộ.

Từ Hiền nghe xong, khẽ gật đầu đáp rằng: “Thế thì lầu hai đi, ta muốn coi thử phòng trước xem sao.”

“Xin mời ngài theo ta.” A Thất lập tức đi trước dẫn đường, Từ Hiền và Lý Tự Thành chậm rãi theo hắn đến chỗ cầu thang dẫn lên tầng hai.

Đứng dưới chân cầu thang, Từ Hiền từ chối hảo ý giúp đỡ của A Thất, hắn vỗ nhẹ vào hai bên tay vịn của Thiên Cơ Xa một cái, khiến nó lập tức ngỏng đầu lên, thân xe vì thế mà nâng lên một góc gần sáu mươi độ.

Thiên Cơ Xa tự động trượt tới, Từ Hiền vận kình vào hai tay, hắn bám vào thành cầu thang, tiếp thêm lực đẩy cho chiếc xe lăn dễ dàng leo lên mấy bậc thang trước mặt.

Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!

Chỉ trong thoáng chốc, Từ Hiền đã vọt đến tầng hai một cách nhẹ nhàng, hơn nữa động tĩnh mà hắn tạo ra cũng không quá lớn, có điều vẫn thu hút sự chú ý của đám nhân sĩ giang hồ.

Có một điều mà Từ Hiền không biết, ngay từ lúc hắn tiến vào Đoạn Nghĩa Lâu thì đã bị một vài người chú ý đến.

Gặp Lý Tự Thành cũng đi lên tầng hai, một tên bạch y thư sinh ngồi ở góc Tây Bắc tửu lâu chợt quay sang thì thầm với lão già cùng bàn mình: “Chiếc xe lăn đó, ngươi thấy chứ?”

Lão già ấy trông tuổi đã hơn sáu mươi, quần áo lam lũ. Trước câu hỏi của tên thư sinh, lão không nói gì, bóc hạt đậu phộng bỏ vào mồm nhai, đầu gật nhẹ một cái.

Bàn này còn có một người, đó là một gã đàn ông da dẻ đen nhẻm, thân cao gần sáu thước, lưng hùm vai gấu, đặt trên đùi một thanh chiến phủ.

Hắn vốn quay lưng về phía Từ Hiền, vậy nên cũng không biết hai tên đồng bọn của mình đang nói về cái gì, thế là chồm đầu tới hỏi: “Cái gì đấy?”

Không giống với thân hình to tướng của mình, giọng nói của hắn lại nhỏ như muỗi kêu, hiển nhiên là đã hạ giọng xuống mức thấp nhất có thể.

Lão già lam lũ vẫn yên lặng nhai đậu phộng, tên thư sinh cũng không nói gì, chỉ ra hiệu cho gã đàn ông cao to đen kia đưa bàn tay ra, sau đó lấy đầu ngón tay làm bút, lần lượt viết ba từ vào trong lòng bàn tay của hắn.“Thật vậy chứ?” Tên thư sinh vừa thu tay lại, ánh mắt của hắn lập tức sáng lên, miệng nở nụ cười độc địa, vẻ tham lam hiện rõ trên mặt.

Tên thư sinh gật đầu khẳng định: “Toàn bộ, thuần chất.”

“Khặc…” Gã đàn ông cao to đen cố nén lại nụ cười dơ bẩn của mình, kín đáo liếc nhìn xung quanh, muốn tìm xem có ai cũng phát hiện ra điều mà bọn họ phát hiện hay không.

Nhấp một ngụm rượu đục, lão già lam lũ bây giờ mới lên tiếng: “Đừng nhìn lung tung, ở đây hẳn phải có vài kẻ biết hàng, ắt cần tranh đoạt.” Giọng của lão khàn khàn như vướng đầy đờm trong miệng, nghe rất là khó chịu.

“Chúng ta tiên hạ thủ vi cường?” Gã đàn ông cao to đen nghe lão nói xong, liền cúi đầu thấp giọng hỏi ý.

Lão già lam lũ nhắm mắt lắc đầu, bộ dạng như không muốn tiếp tục nói chuyện với kẻ ngu si, đần độn này.

Tên thư sinh đồng cảm với lão già, nhưng cũng biết tên đồng bọn này của mình lần đầu tới Đoạn Nghĩa Lâu, có rất nhiều thứ chưa rõ, vậy nên chỉ có thể tiếp tục viết chữ vào lòng bàn tay hắn để nhắc nhở.

‘Tửu lâu, không chọc được?’ Gã đàn ông cao to đen lộ vẻ hiểu ra, gật đầu một cái rồi nhỏ giọng nói tiếp: “Vậy, chờ?”

Tên thư sinh lắc đầu, viết vào trong lòng bàn tay hắn thêm bốn chữ.

‘Đêm nay, có biến.’ Gã đàn ông cao to đen thầm đọc bốn chữ đó, sau đó liền ngẩng đầu nhìn tên thư sinh với ánh mắt nghi vấn, người sau cũng lập tức đáp lại hắn bằng ánh mắt khẳng định.

Nhận được hồi đáp của thư sinh, hắn chợt cảm thấy bồn chồn trong dạ. Tửu lâu này bọn họ không thể chọc, thế mà đêm nay nó sẽ xảy ra biến cố, lẽ nào…

Gã đàn ông cao to đen đưa tay xuống nắm chặt thanh chiến phủ của mình, trong ánh mắt bỗng lóe lên một tia khát máu.

Từ Hiền không rõ những gì đang xảy ra ở tầng dưới, hắn và Lý Tự Thành vừa mới nhận phòng xong, giao hẳn hai lượng bạc để ở lại ba ngày.

Dù sao hắn không biết mục tiêu nhiệm vụ khi nào sẽ rời đi, có thuê dài ngày một chút cũng không sao.

Đã giao tiền phòng, Từ Hiền bắt đầu nghĩ đến chuyện ăn uống.

Thang lầu ngăn cách không gian tầng hai thành hai phần riêng biệt, bên phải là dãy phòng trọ cho khách ở lại, bên trái là chỗ cho khách ngồi uống rượu nhấm thịt.

Để cho A Thất đem vài món lên đây, dọc theo hành lang, Từ Hiền cùng Lý Tự Thành bắt đầu tìm chỗ ngồi ăn tối.

Ngoại trừ phòng trọ cho khách nghỉ lại, Đoạn Nghĩa Lâu không có gian riêng, thầy trò hai người chỉ có thể chung phòng với những người khác.

Nhưng vậy cũng hợp với mục đích nghe ngóng chuyện giang hồ của Từ Hiền nên hắn không có ý kiến gì, ngược lại càng thêm thích ý.

Chỉ là khi vừa vén màn tiến vào sảnh ăn trên tầng này, ý nghĩ “Tiên Thiên đi đầy đất” lại một lần nữa hiện lên trong đầu hắn.

~o0o~ Chư vị đồng đạo đọc truyện xin hãy Đánh Dấu, Đánh Giá, Tặng Hoa và Bình Luận cho truyện, sử dụng Kẹo miễn phí để tặng quà cho Phàm Nhân nhé. Nếu chư vị đã tự chủ về tài chính hoặc có dư dả, cảm thấy truyện xứng đáng thì xin hãy Tặng Quà thêm cho truyện để ủng hộ người viết có thêm động lực, Phàm Nhân chân thành cảm kích.

Chương 153: Một vò rượu đục, năm trăm lượng

Từ Hiền đảo mắt nhìn qua liền thu hết cảnh tượng lầu này vào mắt, so với sảnh ăn lầu dưới thì diện tích nơi đây chỉ bằng bốn, năm phần mười, số bàn ghế càng ít hơn, chỉ có mười hai bộ.

Có điều so với lầu một thì chỗ này cũng có chút vật trang trí đấy, nên trông cũng không quá trống trải.

Chỉ là nhìn mấy vết ố vàng, mấy mảng bẩn màu đen bám dính vào những bức tranh thủy mặc đang treo trên tường, Từ Hiền sợ là nhiều năm rồi không ai thèm chăm chút cho chúng nó, có bức thì bị mất góc, có bức thì chỉ còn lại vỏn vẹn một nửa, xem dấu vết rất có khả năng là do đao kiếm gây ra.

‘Hóa ra như vậy.’ Từ Hiền coi như hiểu được dưới lầu tại sao lại không có bất cứ vật trang trí gì, xem ra tòa Đoạn Nghĩa Lâu vẫn thường xảy ra chém giết.

‘Vậy có phải ông chủ ngầm cho phép khách giang hồ thanh toán nhau… Hmm, ta vẫn chớ nên vọng động thì hơn.’

Nhớ lại luồng khí tức khá cường đại mà bản thân cảm nhận được khi ngang qua nhà bếp, Từ Hiền cảm thấy yên lặng theo dõi kỳ biến mới là thượng sách lúc này… Ừm, còn cả việc tìm một chỗ để an tọa nữa.

【Hiệp Đạo Thiên Nhãn】soi xét chúng sinh, kết quả Từ Hiền nhận được chính là thứ khiến hắn một lần nữa sinh ra ngộ nhận về võ tu Tiên Thiên.

Nếu tính cả hắn và Lý Tự Thành, lầu hai này có mười hai người. Trong đó, số cao thủ Tiên Thiên cảnh đang hiện diện là… sáu người.

Chiếm một phần hai, thử hỏi sao Từ Hiền lại không lầm tưởng cho được.

Trong sáu vị cao thủ Tiên Thiên, có bốn người ngồi cùng một bàn ở góc lầu Đông Nam, chau đầu ghé tai, ánh mắt như có như không thi thoảng lại nhìn về phía người nào đó.

Vị cao thủ Tiên Thiên thứ năm là một đạo sĩ già, lão và hai vị tiểu đạo sĩ khác ngồi cùng chiếc bàn ở góc lầu phía Tây Bắc, trông giống như cố ý tránh xa nhóm bốn cao thủ Tiên Thiên kia.

Vị cao thủ Tiên Thiên thứ sáu và cũng là cuối cùng chính là kẻ đang bị nhóm bốn người kia theo dõi, thanh sam khoác người, trường kiếm bên hông, y một mình một bàn, ngồi cạnh cửa sổ, uống rượu tiêu sầu, mắt nhìn thái dương hạ chân trời, đợi chờ minh nguyệt chiếu Tây sơn.

Trông thấy bộ dạng phiêu diêu tự tại của thanh sam khách, lại nhìn hai luồng Thiện Ác khí một thì lớn như cột đình mà một thì bé như cây nhang sau đầu y, Từ Hiền chợt mỉm cười.

‘Huynh đài, tại hạ chọn ngươi.’ Lòng thầm nhủ một câu, hắn liền điều khiển Thiên Cơ Xa lăn đến bàn… bên cạnh thanh sam khách.

Dù sao không quen không biết, Từ Hiền cũng không muốn đường đột yêu cầu ngồi chung. Huống chi thanh sam khách trông có vẻ như đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình, hắn cũng không muốn làm phiền y chi cho thất lễ.

Trong lầu bỗng nhiên xuất hiện thêm hai người, những kẻ còn lại đều phân ra một tia tinh thần để thám thính một hai.

Phát hiện chỉ là hai thanh niên Hậu Thiên cảnh, trong đó còn có một thằng đang giả què, nhóm bốn cao thủ Tiên Thiên cảnh liền mất đi hứng thú, quay trở lại với việc nhòm ngó thanh sam khách. Chiếc xe lăn làm hoàn toàn từ Tụ Linh Mộc kia có vẻ đắt đỏ đấy, nhưng nó không đáng giá tới mức để họ phải ra tay vào lúc này.

So với mục tiêu ban đầu của họ, giá trị của Thiên Cơ Xa còn lâu mới so sánh nổi.

Đạo sĩ già và hai vị đệ tử của lão càng chẳng thèm quan tâm, từ đầu tới giờ cả ba đều chỉ cúi đầu ăn cơm, thái độ thanh tĩnh vô vi, đến việc liếc Từ Hiền một cái cũng không có.

Ngược lại, hai tên cao thủ Hậu Thiên thập nhị trọng có thân hình mập mạp đang ngồi ở chỗ gần hành lang lại khác, lúc Từ Hiền vừa xuất hiện thì hai người đã để ý đến hắn, hoặc nói chính xác hơn là Đậu Phụ trên đùi hắn.

Tụm đầu lại với nhau, hai tên mập thì thầm:

“Đại ca, đủ béo chứ?”

“Ực! Quá đủ, lại còn non.”

“Quay?”

“Nướng mới là thượng sách!”

“Vậy thêm hạt dổi?”

“Ngu ngốc, bỏ vào cho hỏng cả à, thứ ấy có gì mà ngon?”

“Đại ca mới ngốc, thật không biết thưởng thức, tinh hoa ẩm thực cả đấy!”“Cút, chả hiểu nổi mi.”

“…”

Đậu Phụ đang say sưa ngủ bỗng như gặp phải ác mộng, bốn cái chân nhỏ giật giật. Từ Hiền không biết tiểu tử này bị làm sao, chỉ có thể vuốt nhẹ vào gáy nó để an ủi.

“Thức ăn tới rồi!” Đúng lúc này thì giọng nói hồ hởi của tiểu nhị A Thất vang lên.

Lách người mà vào, hai tay của hắn mỗi bên mang theo ba đĩa thức ăn, hết thảy sáu món, vai trái đỡ lấy một bát canh, vai phải đỡ lấy một chum rượu, bước chân nhanh nhẹn như gió mà lại không làm rơi vãi bất cứ một miếng ăn hay giọt rượu nào, trong hết sức điệu nghệ.

Đến trước bàn của Từ Hiền, A Thất đột ngột hụp người xuống, trước tiên xoay người người sang phải sau đó lại xoay người sang trái, món ăn cứ thế trượt từ tay hắn lên mặt bàn, sáu đĩa thức ăn xếp thành hình tròn, bát canh ở giữa, chum rượu thì đặt riêng ra.

Các món đã được bày biện trên bàn, lúc này Từ Hiền mới thấy thì ra trong chum rượu chỉ có cơm trắng chứ nào có rượu gì, ở giữa còn cắm một cái vá để xới cơm.

“A Thất huynh đệ, nồi cơm của quý lâu cũng thật đặc biệt đấy.” Từ Hiền mỉm cười cảm khái, chợt hiếu kỳ muốn biết cái trò dùng vại rượu đựng cơm này có huyền cơ gì không, hay chỉ là làm màu cho vui.

Không khiến Từ Hiền thất vọng, A Thất lập tức giải đáp cho hắn: “Quý khách mới đến nên có điều chưa rõ, đây chính là một trong những món đặc sắc của tệ lâu đấy ạ. Ngài chỉ cần ngửi thử sẽ biết, A Thất nói ra lại mất hay.”

“Vậy sao…” Từ Hiền nghe vậy, khẽ gật đầu một cái. Sau đó nhẹ nhàng bảo rằng: “Đậu Phụ nhà ta có cái mũi linh lắm, để xem nó có ngửi ra gì hay không.”

Hắn không tự mình thử trước mà nâng Đậu Phụ lên, đưa mũi nó kê đến gần chum đựng cơm, trong lúc đó còn bất động thanh sắc để nó ngửi qua một lượt các món ăn trên bàn.

Gặp nó không có động tĩnh gì, hắn liền cảm thấy an tâm trong lòng, khẽ lắc đầu nói: “Xem ra tiểu tử này không hiểu được cái đặc sắc của quý lâu, ta lại đích thân thử xem sao.”

Nói xong liền ôm Đậu Phụ đặt lại xuống đùi, sau đó chồm người về phía chum đựng cơm, muốn ngửi xem nó có huyền cơ gì mà tiểu nhị A Thất lại ra vẻ bí ẩn như vậy.

Mặc dù cảm thấy hành vi trước đó của vị khách quý ngồi xe lăn này có phần thần kinh, trên mặt A Thất lại không có bất cứ dị dạng nào, cung cung kính kính, âm thanh mười phần nịnh nọt mà rằng: “Khách quan, nhất định sẽ không khiến ngài thất vọng.”

Đưa mũi lên trước miệng chum, Từ Hiền khẽ hít một hơi, mùi rượu thơm nồng lập tức xộc vào mũi hắn, mùi hương lẫn theo làn hơi ấm nóng từ khoang mũi chui vào cổ họng rồi truyền thẳng đến hai lá phổi, khiến hắn cảm thấy toàn thân bỗng trở nên hết sức thoải mái, ấm áp.

“Đây là cơm rượu sao?” Từ Hiền hỏi.A Thất không đáp, chỉ nói: “Khách quan, ngài ăn thử một muôi xem thế nào.”

Từ Hiền cũng thuận theo, lấy một đôi đũa ra khỏi ống đựng trên bàn, bới lấy một nắm cơm nhỏ bỏ vào miệng mình, nhai chầm chậm.

Ngay lập tức, mùi thơm của rượu một lần nữa lan tỏa trong khoang miệng của hắn, so với trước đó còn nồng hơn gấp bội.

Nhưng đây không phải cơm rượu, Từ Hiền có thể nhận ra nó vẫn là cơm được nấu bình thường, chỉ là ngọt hơn bình thường, hơn nữa còn mang theo mùi hương nồng nặc của rượu.

Cảm giác giống như đang uống rượu, chỉ là không thể nào say được.

Từ Hiền cảm thấy món này có chút thú vị, hắn gật đầu tỏ vẻ mãn ý: “Quả thật đặc sắc.”

Mặc dù không khiến Từ Hiền trợn mắt há mồm, kinh động như gặp thiên nhân, nhưng món cơm này cũng đủ làm hắn cảm thấy hài lòng, cho rằng không phí thời gian khi dừng chân ở Đoạn Nghĩa Lâu.

Xới cơm ra chén, Từ Hiền liền nói với Lý Tự Thành ngồi ở đối diện rằng: “Tự Thành, ngươi cũng xới cơm ăn đi.”

Dứt lời, hắn bắt đầu động đũa gắp thức ăn trên bàn, mùi vị đều thật không tệ, sắc hương vị đủ cả, so với tay nghề【Đầu Bếp】cấp bốn của hắn còn tốt hơn.

A Thất gặp thái độ Từ Hiền có vẻ hài lòng, bèn thừa thế xông lên, ngọt giọng nói rằng:

“Khách quan, chắc hẳn ngài cũng nhận ra sự đặc sắc của món cơm này không nằm ở cơm mà ở phần hương rượu chứ. Không giấu gì ngài, đấy thật ra là mùi hương của Đoạn Nghĩa Tửu, đặc sản chiêu bài của Đoạn Nghĩa Lâu do chính tay ông chủ nấu ra, nhìn khắp cửu châu cũng chỉ độc nhất tệ lâu mới có.”

Nhìn vẻ mặt hăm hở của tên tiểu nhị, Từ Hiền chợt nghĩ: ‘Vào vấn đề rồi sao. Cũng không biết được trích bao nhiêu phần trăm mà lại năng nổ như thế.’

Lòng thầm buồn cười, ngoài mặt vẫn thản nhiên như thường, hắn nuốt xuống thức ăn trong miệng, “ồ” một tiếng rồi hỏi: “Đoạn Nghĩa Tửu? A Thất huynh đệ, cái tên này có vẻ như không được tốt cho lắm.”

Từ lúc nhìn thấy biển hiệu của tòa tửu lâu này là Từ Hiền đã có thắc mắc như vậy rồi. Thường chỉ nghe Tụ Nghĩa Lâu, Phù Nghĩa Lâu, Bái Nghĩa Lâu, nào lại nghe qua Đoạn Nghĩa Lâu bao giờ? Đặt tên như vậy, gặp người mê tín, ai lại dám mời huynh đệ đến ăn cơm? Ông chủ không sợ phá sản sao?

A Thất nghe được nghi vấn của hắn chỉ biết tủm tỉm mà cười, thấp giọng đáp rằng: “Khách quan, tên là do ông chủ đặt, A Thất cũng không rõ lắm nguyên do trong đó.”

“Hóa ra là vậy.” Từ Hiền nhẹ gật đầu, tỏ vẻ lý giải, hắn cảm thấy trong chuyện này ắt có cố sự uẩn khúc, nhưng trông A Thất có vẻ như không phải là người biết chuyện, nên đành bỏ qua, chỉ hỏi: “A Thất huynh đệ, Đoạn Nghĩa Tửu kia, một vò lại bao nhiêu bạc?”

Từ Hiền hỏi trước, nếu đã là món chiêu bài, giá cả chắc chắn không rẻ, hắn cũng không muốn vung tay quá trán.

Quả nhiên, con số mà tiểu nhị A Thất nói ra làm hắn phải lắc đầu.

Năm trăm lượng bạc!

Từ Hiền có, nhưng dùng để uống rượu thì hắn thấy không đáng. Huống chi bản thân hắn cũng không hề yêu thích việc rượu chè.

Gặp Từ Hiền từ chối, A Thất lòng đầy thất vọng, hắn không ngờ rằng một người sở hữu【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】lại “keo kiệt” như vậy.

Có điều không chờ hắn mặt dày chèo kéo, một giọng nói chợt vang lên khiến A Thất phấn khởi mười phần, đầy máu phục sinh.

“Tiểu nhị, thêm một vò Đoạn Nghĩa Tửu. Để bàn bên hai chén, ta mời.”

Âm thanh nhẹ nhàng mà sâu lắng, nghe như gió thổi hiu hiu trong một chiều thu thiếu nắng, như chiếc lá khô cuối cùng lìa cành, mang theo một nỗi ưu sầu khó tả.

Không phải thanh sam khách thì còn ai vào đây.

Chương 154: Chân trời sao lắm kẻ tha hương

Từ Hiền để mắt đến thanh sam khách, nhưng làm sao biết được thanh sam khách từ trước đó đã để ý đến hắn rồi.

Hậu Thiên cảnh cưỡi【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】, ngồi xe lăn làm bằng linh mộc quý giá, lại thêm con sủng vật bị nghi là linh thú có hình dáng giống hươu kia, nhiêu đây đủ để thấy Từ Hiền không đơn giản.

Huống hồ không dừng lại ở đó, đám khách giang hồ ánh mắt nông cạn không nhìn ra bản sự của Từ Hiền nhưng thanh sam khách thì có.

Sở hữu một thân khinh công xảo diệu, lại thêm nội lực thâm hậu vượt xa phần lớn người đồng lứa, tuy là Hậu Thiên thập nhị trọng, nhưng y cho rằng người mới vào Tiên Thiên mà đụng độ Từ Hiền rất có khả năng phải nuốt hận.

Đến cả người bị thanh sam khách hiểu lầm là tên hầu cận – Lý Tự Thành – cũng rất không đơn giản, từ lần đáp đất khi văng khỏi Bão Nguyên Xa ban nãy, y đã nhìn ra được gã mang trong mình một thứ man lực kinh hồn, tay không đấm chết hổ cũng chẳng nói chơi.

Nhưng tất cả đều không phải là lý do mà thanh sam khách mời sư đồ Từ Hiền mỗi người một chén Đoạn Nghĩa Tửu.

Thanh sam khách yêu rượu như mạng, từ trước tới nay, nguyên nhân mà y mời một kẻ nào đó uống rượu chưa bao giờ liên quan đến thân phận, địa vị hay võ công của kẻ ấy.

Trên đời này, có ba loại người được y mời rượu:

Một là bằng hữu, hai là người làm được những chuyện khiến y phải khâm phục, ba là kẻ làm cho y cảm thấy vui vẻ.

Thanh sam khách và sư đồ Từ Hiền chưa từng gặp mặt lần nào, đương nhiên không phải bằng hữu.

Theo yêu cầu của Thượng Quan Cải Mệnh, Giang Hồ Nhật Báo ẩn giấu danh tánh Từ Hiền khỏi chiến dịch Sát Thần Môn, hắn đến bây giờ vẫn là một kẻ vô danh, đương nhiên cũng không có thành tựu gì khiến thanh sam khách cảm thấy khâm phục.

Cho nên nguyên do thanh sam khách mời rượu đã rõ, màn tập lái xe của Lý Tự Thành chính là câu trả lời.

Một vò Đoạn Nghĩa Tửu năm trăm lượng bạc, hai chén rượu áng chừng một phần mười vò, vị chi là năm mươi lượng, đủ cho một hộ bá tánh bình dân sống sung túc rất lâu.

Tiêu phí năm mươi lượng chỉ vì một lý do đơn giản như thế, nếu mà Từ Hiền hay được hẳn sẽ phải dở khóc dở cười, không biết nên nói thanh sam khách ngu ngốc hay là hào phóng đây.

Nhưng Từ Hiền không biết điều đó, điều duy nhất mà hắn biết chính là kẻ có khí chất thoát tục, Thiện khí dồi dào, tu vi cao nhất lầu hai này chính là thanh sam khách.

Dựa vào những điều trên, dù chưa nghĩ đến việc giao hảo, nhưng để tìm một người có thể tán gẫu trong lúc ở lại tửu lâu, Từ Hiền cảm thấy y chính là lựa chọn tốt nhất.

Xoay người hướng về phía thanh sam khách, hắn dùng đến thủ thế đặc trưng của mình chắp tay chào y, nhẹ giọng nói rằng: “Đa tạ huynh đài khoãn đãi, cùng là dị khách lưu lạc thiên nhai, tại hạ cũng không sĩ diện cãi láo, xin nhận chén rượu Đoạn Nghĩa của ngươi vậy.”

Lý Tự Thành thấy tiên sinh nhà mình nói tạ, cũng vội vàng học theo, liên tục nói ba tiếng “tạ”. Gã từ nhỏ tới giờ vẫn chưa được Lý đại thúc cho phép uống rượu, hôm nay có lẽ sẽ là lần đầu được trải nghiệm.

Nghe một câu “dị khách lưu lạc thiên nhai”, thanh sam khách lại thầm nhủ một tiếng ‘thú vị’, hơi nâng chum rượu trong tay lên coi như chào hỏi, sau đó không nói không rằng uống một ngụm, phong thái tiêu sái khó tả thành lời.

Từ Hiền cũng không vồn vã, chờ tiểu nhị A Thất mang rượu lên hắn mới định tiếp tục bắt chuyện, bây giờ cứ lấp đầy cái bụng trước đã.

Gấp một miếng đậu que xào bỏ vào mồm, Từ Hiền nhai kỹ nuốt chậm, dư quang nơi khóe mắt bỗng bắt gặp được cái nhìn thèm thuồng của hai huynh đệ mập mạp hướng về phía mình.
Không đúng, hẳn phải là hướng về phía Đậu Phụ trên đùi hắn.

Để ý thấy thân hình đồ sộ của hai người, Từ Hiền lập tức đoán được mục đích của họ là gì, lòng thầm buồn cười.

Hắn cũng đã soi xét qua Thiện Ác khí của hai huynh đệ, đều khá ít ỏi, ước chừng chỉ phạm mấy chuyện ác nhỏ như trộm gà bắt chó là cùng.

Nhưng tiểu ác cũng là ác, lại còn dám đánh chủ ý lên Đậu Phụ nhà hắn, Từ Hiền nhất định sẽ tìm cơ hội dạy dỗ họ một trận ra trò.

Tốc độ phục vụ của Đoạn Nghĩa Lâu cũng thật mau mắn, Từ Hiền vừa gắp được vài đũa, ăn được ba miếng cơm thì tiểu nhị A Thất đã quay trở lại với vò rượu ngon trên tay.

Rót rượu vào hai cái chén đã để sẵn trên bàn Từ Hiền trước đó, A Thất lập tức chạy sang đưa vò Đoạn Nghĩa Tửu cho thanh sam khách, thái độ cung kính vô cùng, gia gia của hắn không còn là Từ Hiền nữa mà đã đổi thành y.

Có điều người sau không muốn thu đứa cháu trai này, nhận rượu rồi lấy năm tờ ngân phiếu một trăm lượng đưa lại cho A Thất, sau đó liền khoát tay xua đuổi hắn, đến nhìn cũng không thèm nhìn một cái, khiến hắn chỉ có thể ôm lòng ai oán mà lui xuống.

Từ Hiền không thèm quan tâm A Thất có uất ức gì hay không, hắn lúc này nâng chén rượu lên kính thanh sam khách, lanh lảnh mà rằng:

“Tại hạ Từ Hiền, nhân sĩ Đan Dương Giả Châu, ngụ nơi tiểu trấn biên thùy. Trước đó là người dạy vỡ lòng cho lũ trẻ trong trấn, cơ duyên xảo hợp học được chút công phu nông cạn, cùng đệ tử nhà ta hành tẩu giang hồ đã được hai tháng. Nay nhân duyên tế hội, gặp được huynh đài, chẳng hay có thể cho tại hạ biết được quý danh, đặng dễ bề xưng hô?”

Thanh sam khách nghe xong, trước tiên nhấp một ngụm rượu, không vội trả lời câu hỏi của Từ Hiền, ngược lại hỏi hắn một câu có vẻ không ăn nhập gì:

“Hóa ra là Từ tiên sinh, hạnh ngộ rồi. Ta nhìn các hạ phú quý có thừa, một vò Đoạn Nghĩa năm trăm lượng, chắc hẳn không làm khó được ngươi, cớ sao nghe tiểu nhị báo giá xong lại vội lắc đầu?”

Từ Hiền nghe vậy, lập tức biết rằng muốn thanh sam khách đồng ý nói ra tên của y thì bản thân hắn trước phải trả lời câu hỏi này, nếu mà hợp ý đối phương thì mới có thể tiếp tục trò chuyện, còn không thì chẳng có gì để nói nữa, có thể xem là một khảo nghiệm nho nhỏ.

Hắn cũng không vì thế mà cảm thấy phẫn nộ hay muốn tìm cách đoán ý của thanh sam khách làm gì, ung dung đáp lại theo đúng nội tâm của mình:“Thứ nhất là vì Từ Hiền này không hề yêu thích việc uống rượu. Thứ hai là vì tại hạ cho rằng, tiền không phải gió lớn thổi tới, muốn có là có, nên không phải cứ cậy có nhiều tiền mà tiêu xài hoang phí, vứt qua cửa sổ chỉ vì cái gọi là sĩ diện hão. Chớ nói năm trăm lượng, một vò rượu năm lượng với tại hạ cũng là đắt, nhưng nếu vì cứu lại một người sắp chết đói, năm vạn lượng một nắm xôi tại hạ cũng tuyệt không nhíu mày.”

Thanh sam khách nghe xong liền bật cười, giọng trở nên có phần hài hước: “Nếu mà là ta, có lẽ trước tiên sẽ để người kia cắn cỏ cạp đất cầm hơi, sau đó tranh thủ thời gian đi mời đại phu rồi mới mua cho kẻ đó một phần ăn thịnh soạn. Năm vạn lượng một nắm xôi, thứ cho Lý Bất Mặc này cũng không dám hào phòng tới vậy, khà khà!”

Y nói xong giống như cảm thấy buồn cười quá thể, cười đến rũ rượi, ho sằng sặc vì không dám nhổ rượu trong miệng ra ngoài.

Giọng điệu của thanh sam khách tuy có phần đùa giỡn, nhưng y thật ra đã ngầm tán đồng Từ Hiền, trong lời nói đã tiết lộ cho hắn biết tên của mình.

‘Lý Bất Mặc?’ Nghe được cái tên này, chân mày của Từ Hiền bỗng nhướn lên, hai con ngươi chợt trở nên sáng ngời.

Cầm chén rượu trên tay, Từ Hiền quên cả việc thưởng thức hảo tửu của Đoạn Nghĩa Lâu, âm lượng giọng bất giác tăng cao năm thành, vội hỏi:

“Huynh đài chẳng lẽ chính là Vạn Thế Thi Từ, Bút Mặc Phong Quân, Thi Quân Lý Bất Mặc?”

Nói là hỏi, nhưng Từ Hiền đã có tám phần khẳng định người trước mắt chính là Thi Quân Lý Bất Mặc. Thần thái tiêu sái thoát tục như vậy, trên đời này hiếm người có được.

Hơn nữa có lời đồn rằng Thi Quân vốn là kẻ yêu rượu như mạng, nhìn trên bàn thanh sam khách trước đó đã có hai vò Đoạn Nghĩa Tửu, lại thêm vò mới gọi nữa là ba, hết thảy một ngàn năm trăm lượng, tiêu pha chỉ trong một lần phẩm tửu, há chẳng phải không bàn mà hợp với lời đồn hay sao.

Quả nhiên, lúc này hắn liền nghe được thanh sam khách – Lý Bất Mặc – buông lời khẳng định: “Đều là chút hư danh, Từ tiên sinh ngươi nếu muốn gọi ta, họ Lý này đành chiếm chút tiện nghi, ngươi cứ xưng ta Lý huynh là được.”

Nói xong còn tỏ vẻ ngán ngẫm: “Thi Quân gì đó có hay ho cái chi đâu, nghe cứ như đấm vào tai, còn chẳng bằng danh hào ta tự nghĩ ra.”

Từ Hiền chợt thấy buồn cười. Thi Quân, Thi Quân, thi từ đế quân, đến cả loại tôn xưng này mà Lý Bất Mặc cũng cảm thấy khó nghe, hắn thật không biết phải gọi thế nào thì y mới hài lòng.

Thi Tiên? Thi Thánh? Thi Phật? Thi Thần? Thi Quỷ?

Ý nghĩ vu vơ thoáng cái là qua, hắn lúc này lại bị câu nói sau cùng của Lý Bất Mặc hấp dẫn.

“Được xưng Thi Quân là Lý huynh, đó là cái hạnh của Từ Hiền này, ngược lại là ta chiếm tiện nghi của ngươi mới đúng. Lý huynh, danh hào tự nghĩ mà ngươi nói, tiểu đệ đây có chút hiếu kỳ, chẳng hay có thể được biết?”

Trước sự tò mò của Từ Hiền, Lý Bất Mặc cũng không giấu giếm gì, nhấp một ngụm rượu rồi khẽ lắc đầu đáp lại:

“Chuyện cỏn con mà thôi, cớ chi trịnh trọng như thế? Thiên Nhai Dị Khách, thuở xưa vừa ra giang hồ, ta luôn tự xưng như thế, khổ nỗi chẳng được mấy người nhớ tới, tới bây giờ thế nhân cứ Thi Quân, Thi Quân mà gọi, ta nghe đến cũng phiền.”

Thiên Nhai Dị Khách, đọc bốn chữ này chắc ai cũng hiểu vì sao trước đó Lý Bất Mặc lại cảm thấy thú vị khi nghe lời cảm tạ của Từ Hiền.

~o0o~

Chương 155: Tọa vong dị khách và sấm vương

Thơ từ kinh điển truyền vạn thế, nâng bút vẩy mực phong đế quân.

Đối với chư vị thi nhân, tài tử trong thiên hạ, có thể họ không biết đương kim thánh thượng danh tánh là chi, nhưng chắc chắn phải biết Thi Quân Lý Bất Mặc là ai.

Thi Quân mười hai tuổi xuất đạo, tính đến nay cũng được mười tám năm, nhưng đã suốt mười lăm năm ròng không một ai dám đấu thơ với y.

Bởi vì trong ba năm đầu tiên, bao nhiêu kẻ tự xưng tài cao bát đấu đều đã gục ngã trước thi tài chấn cổ thước kim của Lý Bất Mặc.

Từ xuân hạ thu đông, mai lan cúc trúc, phong hoa tuyết nguyệt, nhân thần quỷ yêu, ái hận tình thù, chiến tranh khói lửa, v.v… dù đề thi là gì, kẻ chiến thắng vẫn luôn là Lý Bất Mặc.

Mười lăm năm trước, sau khi Thi Vương Tô Vĩnh bẻ gãy cán bút nhận thua, tự nhận không xứng làm thơ từ, thề rằng sẽ phong bút hết quãng đời còn lại, Lý Bất Mặc cũng được đẩy lên thần đàn.

Ban đầu vốn không có cái danh Thi Quân, câu “Vạn thế thi từ, bút mặc phong quân” thật ra là “Vạn thế thi từ, bút mặc phong vương”.

Thuở ấy, chữ “phong” vốn dĩ có nghĩa là phong ấn, phong tỏa chứ không phải được dùng theo nghĩa phong chức, phong tước như bây giờ.

Nhưng thứ gì đi qua miệng lưỡi con người mà không biến dạng? Người đời bắt đầu hiểu nhầm rằng câu nói kia là để chỉ việc Lý Bất Mặc được phong Thi Vương, dù có kẻ biết chuyện đính chính lại nhưng vẫn không tạo được bọt sóng gì quá lớn, lâu dần cái sai lại thành cái đúng, cái đúng lại thành cái sai.

Lý Bất Mặc tài hoa bậc nào, trong thiên hạ này, kẻ mến mộ y lại nhiều biết bao nhiêu cho kể? Họ cảm thấy nếu đã lỡ sai thì phải sai sao cho đáng, y là người khiến Thi Vương phải phong bút tự nhận không xứng làm thơ, sao có thể dùng lại cái danh hiệu của kẻ đã bị mình đánh bại cho được, nhờ vậy mới có cái danh Thi Quân như hiện giờ.

Vì tài làm thơ từ thiên hạ vô song, cho nên dù là một cao thủ có kiếm thuật tuyệt luân, thế nhân thường chẳng nhắc gì tới trình độ võ công của Lý Bất Mặc, thậm chí phần lớn người trên đời này còn tưởng rằng y chỉ là một thi nhân tay trói gà không chặt nữa cơ.

Lý Bất Mặc chưa từng phiền lòng về điều đó, y vốn là kẻ tâm tính tùy hứng, chỉ thích tiêu dao tự tại, thi từ hay kiếm đạo đối với y đều chỉ có thể coi là sở thích, nếu mất đi thiên phú với hai thứ ấy, e rằng y cũng không ngần ngại gì mà vứt bỏ, tìm thứ khác làm niềm vui.

Chỉ có hai thứ mà Lý Bất Mặc không vứt bỏ được: Rượu và bằng hữu.

Tại sao lại để rượu trước mà bằng hữu sau, chẳng lẽ y là người còn coi trọng rượu hơn bằng hữu? Thật ra không phải vậy, bởi đối với Thi Quân, một người bằng hữu hợp tính cũng giống như một một chén rượu hảo hạng vậy, hơn nữa còn là phần độc nhất vô nhị trên đời.

Cho nên ngoại trừ làm thơ và múa kiếm, y còn có ba thú vui khác: Một là uống rượu, hai là kết giao bằng hữu, ba là kết giao bằng hữu để cùng uống rượu.

Từ Hiền không thích uống rượu, một và ba coi như thôi, nhưng vẫn còn hai. Lý Bất Mặc cảm thấy cách hắn nói chuyện khá hợp ý mình, là đối tượng mà y có thể tính đến chuyện giao hữu.

Thi Quân không biết một điều rằng Từ Hiền cũng có chung suy nghĩ như vậy, nghe được danh hào tự nghĩ của y, hắn bèn hỏi: “Thế sao Lý huynh không tiếp tục xưng cái danh ấy ra cho người đời biết đến? Ta tin rằng với danh vọng của Lý huynh bây giờ, chỉ cần nhắc qua vài lần sẽ có rất nhiều người ghi nhớ.”

Lý Bất Mặc hất nhẹ tay áo, lắc đầu mà đáp: “Ôi thôi chớ nhắc lại nữa, nếu là mấy năm trước ta còn suy nghĩ, nhưng giờ… ta tự biết với mình là được vậy.”

“Cớ chi lại thế?” Từ Hiền tỏ vẻ hiếu kỳ.

Lý Bất Mặc cười nhạt đáp lại: “Bởi vì những năm gần đây, trong võ lâm xuất hiện một vị tân tú xưng là Thiên Nhai Quân Tử. Thiên Nhai Dị Khách, Thiên Nhai Quân Tử, kẻ không biết chuyện e rằng sẽ tưởng ta với người kia cùng một bọn mất, trong khi Lý mỗ và hắn nào có quen biết gì nhau?”

Nói xong liền khịt mũi lắc đầu, lại nở nụ cười hóm hỉnh mà nói với Từ Hiền rằng:

“Cho nên việc này cứ để gió cuốn đi thôi. Từ tiên sinh, nhắc đến cái chuyện danh hiệu giang hồ, Lý mỗ nghe ngươi nói đã ra hành tẩu được hai tháng, liệu đã lấy cho mình danh hiệu nào hay chưa? Chớ cười ta mê tín, nhưng ra giang hồ phải có một danh hiệu thì mới xem là nhân sĩ giang hồ chân chính.”
“Có tự giới thiệu mình cũng không cần dài dòng, trực tiếp hô danh hiệu rồi xưng họ tên, sau kèm thêm một câu hạnh ngộ là xong. Như ngươi cũng nói đó, cùng là dị khách lưu lạc chân trời, ai lại quan tâm gì chuyện ngươi xuất thân nơi đâu.”

Mặc dù giọng điệu của Lý Bất Mặc có chút đùa giỡn, nhưng Từ Hiền lại thấy vài phần có lý, nên hắn liền bắt đầu trầm ngâm, suy nghĩ thử xem nên lấy danh hiệu gì.

Thiên Thủ Nhân Đồ? Quỷ Môn Long Vương? Vạn Lý Độc Hành? Thiết Chưởng Thủy Thượng Phiêu?

Đều không phải, ngẫm lại sở học của mình, lại nghĩ đến việc bản thân cũng là kẻ dị khách tha hương, Từ Hiền đã nghĩ ra xưng hào để dùng trong giang hồ.

“Tọa Vong Dị Khách, Từ Hiền, gặp qua Lý huynh.” Hắn nâng chén rượu trong tay lên kính Lý Bất Mặc, dùng danh hiệu mình vừa nghĩ ra để giới thiệu lại lần nữa với người sau.

Nghe được danh hiệu của hắn, phát hiện một danh từ mới, Lý Bất Mặc liền tỏ vẻ thích thú mà hỏi: “Tọa Vong? Ngồi mà quên chăng, nghĩa là thế nào?”

Từ Hiền từ tốn đáp lại: “Hủy đi tứ chi cường kiện, bỏ đi thính giác linh mẫn và thị lực rõ ràng, thoát ly thân hình cũng quên đi trí tuệ, nhờ đó tương thông với đại Đạo mà hòa thành nhất thể. Đấy chính là Tọa Vong.”

Lý Bất Mặc nghe xong, gật đầu hô một câu “hóa ra là vậy” rồi không hỏi gì nữa, y có thể nhận ra đó là một loại tâm pháp võ học nào đấy, nên cũng biết không thích hợp để đào sâu thêm.

Lại nhấp một ngụm Đoạn Nghĩa Tửu, y chợt phát hiện Lý Tự Thành từ nãy đến giờ vẫn không nói gì, hơn nữa mặt ủ mày chau, giống như gặp phải vấn đề nan giải gì đó, thế là bèn nhắc nhở Từ Hiền:

“Từ tiên sinh, đệ tử nhà ngươi có vẻ như đang có tâm sự gì thì phải.”

Từ Hiền nghe vậy, bèn quay sang nhìn Lý Tự Thành, nhẹ giọng gọi: “Tự Thành?”

Thấy gã ngẩng đầu nhìn mình, hắn mới hỏi: “Ngươi đang bận tâm điều chi đấy ư?”

Lý Tự Thành thành thật đáp lại: “Tiên sinh, Tự Thành đang nghĩ mình nên lấy danh hiệu gì thích hợp. Chỉ là đệ tử ngu ngốc, nghĩ mãi cũng không ra.”Vừa dứt lời, gã giống như nghĩ tới chuyện gì đó, hai mắt sáng lên, dùng ánh nhìn trông đợi mà hỏi Từ Hiền: “Tiên sinh, người lợi hại như vậy, có thể giúp đệ tử nghĩ ra một danh hiệu hay không?”

“Có thể.” Từ Hiền cười nhạt gật đầu, vuốt nhẹ tóc mai, ngước mắt lên ra chiều suy nghĩ.

Cũng chẳng mất bao lâu, mắt chứa tiếu ý, hắn chợt dùng giọng điệu có phần ý nhị sâu xa cho Lý Tự Thành câu trả lời: “Chi bằng gọi Sấm Vương, ngươi thấy thế nào?”

Tên đệ tử khai môn của Từ Hiền không hiểu vì sao hắn lại lấy danh hiệu này cho mình, nhưng gã lại may mắn có Lý Bất Mặc ở một bên giải thích cho nghe.

“Sấm, tức xông pha vậy. Sấm Vương… Từ tiên sinh, kỳ vọng của ngươi giành cho đệ tử nhà mình cũng thật cao đó. Có điều kẻ này quả thật thiên tư bất phàm, hẳn sẽ không khiến ngươi thất vọng.”

“Sấm Vương, ta là Sấm Vương, đa tạ tiên sinh.” Lý Tự Thành nghe xong mừng lắm, gã trước tiên cảm ơn tiên sinh nhà mình, sau đó cũng học theo cách hắn mới dùng để tự giới thiệu với Lý Bất Mặc:

“Sấm Vương, Lý Tự Thành, gặp qua Lý… thúc thúc.”

Lý Bất Mặc: “…”

Ta già lắm sao? Có lẽ đây chính là tiếng lòng của y lúc này.

Thấy Lý Bất Mặc như bị hóa đá, Từ Hiền lòng thầm buồn cười, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản như thường, không chút biến sắc, giúp tên đệ tử nhà mình sửa giọng: “Tự Thành, ngươi gọi Lý tiền bối là được.”

“Vâng tiên sinh.” Lý Tự Thành nghiêm túc nghe theo, tự giới thiệu lại lần nữa: “Sấm Vương, Lý Tự Thành, gặp qua Lý thú… tiền bối.”

Lý Bất Mặc nghe gã nói vấp, cũng chỉ biết phì cười, khoát tay bảo rằng:

“Được rồi, được rồi, ta đã biết. Mà này Lý… hai ta chung họ, ta đường đột gọi tên ngươi vậy. Tự Thành tiểu huynh đệ, cái danh hiệu này tuy là kỳ vọng của Từ tiên sinh giành cho ngươi, nhưng nó cũng rất dễ đắc tội với người. Ngươi tuy thiên tư bất phàm, nhưng bản lĩnh vẫn chưa đủ xứng với danh, chớ nên lơ là việc khổ luyện võ nghệ đâu đấy.”

Lý Tự Thành nghe xong, cũng học theo Từ Hiền nâng chén nói tạ: “Tự Thành xin đa tạ Lý tiền bối đã nhắc nhở, ta chắc chắn sẽ không để tiên sinh phải thất vọng.”

“Ừmm…” Lý Bất Mặc gật đầu đáp lại bằng giọng mũi, lại vừa hay bắt gặp chén rượu của hai thầy trò Từ Hiền vẫn còn y nguyên, thế là bèn vỗ bàn một cái, tặc lưỡi nói rằng:

“Chậc chậc chậc! Ôi chao, hai người nãy giờ vẫn chưa thử Đoạn Nghĩa Tửu hay sao? Thật là không có tuệ nhãn thức châu, hảo tửu bậc này, người nào lại có thể nhẫn nhịn không uống cho được, Từ tiên sinh ngươi…”

Nói đến đây y chợt vỗ trán lắc đầu, thở dài nói tiếp: “…Ta quên mất ngươi không thích uống rượu, đúng là có thể nhịn được. Hỡi ôi thương thiên trên kia, cõi đời này sao lại có người không thích rượu, thứ quỳnh tiên ngọc dịch tuyệt diệu nhất thế gian này?”

Từ Hiền gặp y làm quá như vậy, vẻ mặt khóc cười không xong, bảo rằng: “Lý huynh xin chớ than trời, tiểu đệ uống còn không được sao?”

Nói xong liền đưa chén tới miệng, ung dung nhấp một ngụm. Lý Tự Thành gặp Từ Hiền đã uống, cũng bắt chước theo, ực một hơi vào bụng.

Sau đó mặt Lý Tự Thành liền nhăn lại như con khỉ, còn về phần tiên sinh của gã, hắn giống như đã hiểu tại sao rượu này lại gọi là Đoạn Nghĩa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau