HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Người khác vui lễ hội, ta lặng lẽ đi rồi

Đại Xương năm Thuần Minh thứ tư, Tết Nguyên Tiêu năm Giáp Tý.

Cuối giờ Dậu, trời đã về đêm.

Lũ hung đồ hoành hành vùng biên giới Đông Nam đã bị lôi ra ngoài sáng, tên đầu sỏ và không ít môn hạ đắc lực đều bị tiêu diệt, bách tính trong vùng đều thấy hả lòng hả dạ, tâm được an bình, bởi vậy ăn lễ còn vui hơn cả Tết Nguyên Đán.

Bạch Long Trấn mở hội Nguyên Tiêu, đèn đuốc lung linh, lớp thanh niên, trung niên trong trấn bày đủ các loại trò chơi dân gian, ăn bánh uống trà, chơi đèn rồng, đi cà kheo, múa sư tử, đốt đèn trời, thả thuyền giấy, v.v… vui đến quên cả đất trời.

Vốn dĩ nếu có thể, dân trấn lên tham gia lễ hội trên huyện thì không khí ắt sẽ náo nhiệt hơn, có nhiều tiết mục vui chơi hơn, nhưng khổ nỗi lộ trình không gần, hơn nữa đi đêm có nhiều bất tiện, nên chỉ đành thôi.

Vả chăng tiết mục cây nhà lá vườn tuy không náo nhiệt bằng nhưng cũng có phong vị riêng, người người đều chơi hết sức vui vẻ.

Ngoại trừ một số ít người.

Phụng tiêu thanh động, ngọc hồ quang chuyển, nhất dạ ngư long vũ.

Trong gian nhà mới của Từ Hiền, đèn đuốc rã rời, tiểu trấn có bao nhiêu rộn ràng, nơi đây có bấy nhiêu tiêu điều.

Sau khi kết thúc buổi dạy cuối cùng của mình ở học đường, Từ Hiền đã lần lượt ghé thăm từng nhà. Từ nhà Ngô lão tiên sinh, Vương lão trưởng trấn, đến Bảo An Đường của Hứa đại phu, tiệm rèn của Lý đại thúc.

Từ Hiền chỉ thăm hỏi như bình thường, không nhắc gì đến việc hôm nay sẽ là ngày mà hắn rời Bạch Long Trấn sau gần nửa năm ở lại nơi đây.

Có người đoán được rằng đây là lời chào từ biệt của hắn, có người thì không. Người sau thì không nói làm gì, người trước giống như cũng ngầm hiểu ý mà vờ như không biết.

Không một tiếng động mà tới thì cũng không một tiếng động mà đi, đây chính là cách nghĩ của Từ Hiền. Nhốn nhốn nháo nháo, bịn rịn chia tay, đó không phải điều hắn muốn.

Những chuyện còn đang dang dở, Từ Hiền đã hoàn thành tất cả, cũng để lại rất nhiều quà cho những người có quan hệ không cạn với hắn ở nơi này.

Cả căn nhà gỗ cho Ngô Tam Âm, Bạch Xà Truyện kèm theo một bức “Thủy Mạn Kim Sơn Đồ” cho Hứa phu nhân, một bức thư pháp chữ Y để Hứa đại phu treo tường, ngoài ra còn có rất nhiều món đồ chơi nhỏ bằng gỗ do hắn làm cho lũ trẻ ở học đường. v.v…

Đến cả Lưu trại chủ ở lò sát sinh cũng được Từ Hiền gửi cho một bộ dao sắc, Tiền lão thủ thư ở Đan Dương Thư Viện cũng được hắn tặng cho một quyển Tam Quốc Diễn Nghĩa, tất nhiên là không có hiệu quả Thần Lâm Kỳ Cảnh.

Nếu nói còn có thứ gì làm Từ Hiền vướng bận, vậy chỉ có thể là tên đệ tử khai môn của hắn: Lý Tự Thành.

Con đường võ đạo của gã chỉ mới bắt đầu không lâu, nếu thiếu đi người sư phụ dẫn đường là hắn, sợ là đoạn đường kế tiếp sẽ không dễ đi.

Nhưng Từ Hiền cũng không quá lo lắng, bởi hắn đã nhờ vả Ngô lão tiên sinh giúp mình trông nom tên đệ tử khờ khạo này.

Từ Hiền tin rằng với bản lĩnh thâm sâu khó lường của Ngô lão, Lý Tự Thành sẽ nhận được sự dạy dỗ tốt hơn gấp bội lần những gì mà hắn – một kẻ cũng chỉ là gà con giang hồ - có thể truyền thụ cho gã.

Hơn nữa Từ Hiền tin rằng không được bao lâu thì hắn và Lý Tự Thành cũng sẽ gặp lại nhau trên giang hồ, thân mang thiên phú tam giai Kinh Hồng, tên đệ tử của hắn từ lúc sinh ra đã được chú định phải tung hoành võ lâm.

Nếu không được nữa, cùng lắm thì chờ qua năm năm Từ Hiền sẽ tiếp tục tự tay dạy dỗ gã vậy, hắn vẫn chưa quên lời hứa với Triệu Tiểu Hổ, chắc chắn sẽ có ngày hắn quay lại tiểu trấn.

Từ Hiền của khi ấy nhất định sẽ là một Từ Hiền rất khác biệt.

Phụt!

Thổi tắt ngọn nến, Từ Hiền bước ra khỏi cửa, chỉ để khép hờ chứ không cài khóa làm gì.

Thư họa treo trong nhà đều được đề chữ, vẽ tranh bằng【Truyền Đạo Bút】, trong đó có không ít bức sở hữu tác dụng chấn nhiếp kẻ gian xâm nhập, trừ khi là cao thủ giang hồ, hoặc là người có tâm chí kiên định, bằng không chắc chắn bị thư họa đuổi đi.

Két!

Đóng cửa lại, Từ Hiền nhìn thoáng qua toàn cảnh ngôi nhà, có chút tiếc vì chưa ở được lâu đã phải rời khỏi. Lại chuyển tầm mắt về Tây, nhìn đèn trời bắt đầu bay lên từ tiểu trấn, hắn chỉ lộ một nụ cười nhạt.

Lấy ra một chiếc xe lăn kiểu mới từ trong tay áo, Từ Hiền vặn vặn mấy cái chốt xoay ở phần sau xe, sau đó mới ngồi lên.

【Tầm Hung Kính】nằm gọn trong tay, hắn chợt ngoái đầu nhìn tiểu trấn một lần nữa trước khi thẳng tiến về Đông.

“Ta đi rồi.” Giọng Từ Hiền lưu lại trong gió, không chút vấn vương, có chỉ là sự nhẹ nhàng.“Từ tiên sinh, đi đâu mà vội mà vàng?”

Có điều xe lăn vừa tự động tiến lên năm thước, hắn đã nghe được một giọng nói già nua mà ấm áp truyền đến bên tai mình.

“Ngô lão?” Từ Hiền theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy ở đằng xa không chỉ Ngô Tam Âm mà còn có không ít người đang xách đèn lồng đi đến chỗ mình.

Có ông cháu Vương trưởng trấn, có phu thê Hứa đại, có cha con Lý Đại Ngưu, cũng có cả nhà đồng học Tiểu Hổ.

Ngô lão tiên sinh đi ở sau cùng, bằng nhãn lực siêu phàm của mình, Từ Hiền có thể nhìn thấy lão đang ôm trong ngực một con hươu non trông có phần mũm mĩm, vẻ ngoài đáng yêu, sừng còn chưa nhú.

“Tiên sinh, người muốn bỏ đệ tử mà đi sao?” Âm thanh bò rống của Lý Tự Thành lấy đi sự chú ý dành cho con hươu của Từ Hiền, gã bất giác vận dụng【Trục Nhật Thần Bộ】chạy đến chỗ hắn, nhoáng cái đã tới giữ chặt lấy chiếc xe lăn, giống như sợ tiên sinh nhà mình bỏ chạy vậy.

Chẳng mất bao lâu, đoàn người của Ngô lão tiên sinh cũng đến trước căn nhà gỗ.

“Từ tiên sinh, ngươi muốn rời đi cũng không nói một tiếng, lại còn chọn lúc trời tối thế này, rốt cuộc là có ý gì?” Lý Đại Ngưu nói với vẻ hết sức bất mãn.

Vương lão trưởng trấn cũng nói: “Lão hủ cũng đoán được Tiểu Hiền ngươi muốn đi, nhưng không ngờ…” Lão không nói tiếp, thở dài lắc đầu.

“Ta chỉ là không muốn làm phiền người khác đưa tiễn, chư vị lượng thứ cho.” Từ Hiền cười khổ, chỉ biết chắp tay cáo lỗi.

Hổ ma ma nghe vậy, lập tức lên tiếng: “Từ tiên sinh ngài có ơn với cả nhà chúng ta, phiền là phiền thế nào cho được?”

“Đúng vậy, đúng vậy!” Con tiểu hổ béo kia lập tức to mồm kêu lên phụ họa, sau đó rất nhanh bị Hổ ba ba bịt mồm.

Đồng học Tiểu Minh thì lại quan tâm chuyện khác, nó mở to đôi mắt hiếu kỳ: “Tiên sinh, sao người lại rời đi vào buổi tối, người không sợ bị ác quỷ ăn thịt sao?”

“…” Từ Hiền chợt liếc nó một cái, sau đó mới từ tốn đáp lại: “Bởi vì buổi tối ác quỷ mới dám hiện hình, tiên sinh nếu muốn tiêu diệt chúng nó, chỉ có thể chọn lúc này.” Hắn chợt siết nhẹ chiếc kính nhỏ trong tay mình.

“Ừm…” Vương Tiểu Minh nghe xong gật gù, cũng không biết nó có hiểu thâm ý của hắn không, hay chỉ là tỏ vẻ tinh tướng.

Lúc này thì đồng học Tiểu Hổ đã thoát được khỏi vòng tay của cha mình, nó lật đật chạy tới chỗ Từ Hiền, ôm chặt chân của hắn, mếu máo rằng:

“Tiên sinh, người không muốn dạy ta nữa sao? Tiểu Hổ biết nghe lời rồi, ta nhất định sẽ làm bài tập về nhà, sẽ nghe lời cha mẹ. Người đừng đi có được không, Tiểu Hổ không muốn bị thất học đâu!”
“…”

Từ Hiền dở khóc dở cười, vừa xoa đầu nó vừa đáp: “Thất học là chỉ khi ngươi không muốn học, không phải do có thầy dạy hay không. Hơn nữa tiên sinh cũng đã hứa với Tiểu Hổ nếu ngươi làm được ba điều tiên sinh từng nói, vậy thì ta sau đó sẽ còn dạy võ cho ngươi.”

Triệu Tiểu Hổ nghe vậy liền ngước đầu lên, mở to mắt nhìn hắn: “Tiên sinh nói thật chứ?”

“Thật đến không thể thật hơn.” Từ Hiền gật đầu khẳng định.

Đúng lúc này, Vương Tiểu Minh cũng chạy tới hỏi: “Tiên sinh cũng sẽ dạy cho Tiểu Minh nữa chứ?”

“Sẽ, nếu như ngươi biết nghe lời gia gia.”

“Chuyện nhỏ như con thỏ.” Đồng học Tiểu Minh tỏ vẻ quá dễ, nó đắc chí gật đầu một cái rồi bỗng nhiên hỏi: “Tiên sinh, người chính là tiên hiệp sao?”

Từ Hiền chợt nhướn mày, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu: “Tiên sinh không phải.”

“Vậy người sẽ trở thành tiên hiệp sao?”

Nhìn ánh mắt thiên chân vô tà của đồng học Tiểu Minh, Từ Hiền chợt hít sâu một hơi, ánh mắt sáng ngời, thần thái tự tin, giọng điệu mười phần nghiêm túc: “Phải, tiên sinh nhất định sẽ trở thành tiên hiệp.”

“Vậy Tiểu Minh sau này sẽ là tiểu tiên hiệp.” Vương Tiểu Minh kiêu ngạo tuyên bố.

Đồng học Tiểu Hổ nghe vậy không phục, nó buông chân Từ Hiền ra, đứng dậy vỗ ngực kêu rằng: “Ta mới là tiểu tiên hiệp. Tiểu Minh ngươi chỉ có thể là tiểu tiểu tiên hiệp.”

Đồng học Tiểu Minh nghe vậy chỉ biết lắc đầu, giở giọng cao nhân: “Àiii, tiểu bối vô tri, lấy gì tương xứng?” Nói xong liền quay mặt đi, trở lại bên cạnh Vương lão trưởng trấn.

???

Vương Tiểu Hổ mặc dù nghe không quá hiểu nó nói gì, nhưng cũng biết là đang khinh thường mình, thế là liền chạy theo hỏi tội: “Ngươi nói gì hả…”

Tạm thời không nói đến bọn chúng, lúc này Lý Tự Thành vẫn giữ chặt xe lăn của Từ Hiền, giọng đầy ấm ức: “Tiên sinh, người muốn bỏ đệ tử mà đi thật sao?”

Từ Hiền vỗ vai trấn an gã, nhẹ giọng khuyên nhủ: “Tự Thành à, tiên sinh đi rồi cũng có ngày trở lại. Trong thời gian đó, nếu tập võ có vấn đề gì ngươi có thể xin nhờ Ngô lão chỉ điểm. Ngô lão ấy à, bản lĩnh còn hơn tiên sinh vạn lần, ngươi chớ có…”

Lý Tự Thành còn chưa kịp nói gì, Ngô Tam Âm đã lên tiếng: “Từ tiên sinh a Từ tiên sinh, đệ tử của ai thì vẫn nên do người đó dạy đi thôi, lão đầu ta cũng già rồi.”

“Nhưng mà…” Từ Hiền chợt nhìn sang Lý Đại Ngưu, ý muốn để y khuyên bảo con trai của mình, nhưng lại chỉ nghe y nói:

“Từ tiên sinh, ngươi từng nói với ta, Tự Thành cũng có sự lựa chọn của nó, có lý tưởng nhân sinh của riêng mình, ta không thể quyết định thay mãi được.”

“Cái này…” Từ Hiền không nói được gì thêm, hắn vừa nhìn thấy Lý đại thúc ném một cái tay nải cho Lý Tự Thành.

Hành động này có ý nghĩa gì, ai cũng đoán ra được.

Thở dài một hơi, Từ Hiền nghiêng đầu nhìn gã đệ tử khai môn của mình, nhẹ giọng hỏi: “Tự Thành, ngươi thật muốn đi theo tiên sinh sao? Vậy ngươi phải rời xa Lý đại thúc đấy.”

“Tiên sinh, Tự Thành cũng muốn dẫn cha đi theo, nhưng cha không chịu, nên chỉ có đệ tử đi theo người mà thôi.” Lý Tự Thành trả lời thật thà, gã và Lý Đại Ngưu trước đó đã có một buổi nói chuyện dài mà Từ Hiền không biết.

Có điều trông thái độ này của gã, Từ Hiền có thể đoán được hai người đã trao đổi rõ ràng với nhau.

Hắn thật ra cũng muốn được tiếp tục chính tay dạy dỗ Lý Tự Thành, nếu Ngô lão tiên sinh cũng cho rằng nên như vậy, thế thì Từ Hiền chỉ có thể gật đầu.

Mọi chuyện đến đây có lẽ đã hết, nhưng Từ Hiền vẫn chưa được đi, bởi Ngô Tam Âm không biết lấy từ đâu ra rất nhiều đèn trời, vuốt râu nói rằng:

“Đêm Nguyên Tiêu, không thả thiên đăng cầu phúc sao được?”

Chương 147: Tiên sinh lần đầu nuôi sủng vật

“Tiên sinh, người cầu điều gì?”

“Thiên hạ thái bình.”

“Tiên sinh thật cao thượng.”

“Không cao thượng, bởi vì ta cũng là một phần của thiên hạ. Đừng nói ta, Tự Thành, thế còn ngươi?”

“Đệ tử cầu cho gia gia, phụ thân được sống lâu trăm tuổi, mọi người trong trấn có thể vui vẻ, hạnh phúc.”

“Ước nguyện không tồi. Tiểu Minh, ngươi lại cầu điều gì?”

“Tiên sinh, ta cầu cho mình mau mau lớn lên, cưới Bạch nương tử làm vợ.”

“Tiểu Minh, tiên sinh có một số tranh chữ muốn tặng ngươi.”

Soạt… soạt…

“Xong rồi. Ghi nhớ, mỗi ngày nhất định phải lấy ra xem. Tiểu Hổ, ngươi lại cầu điều gì?”

“Tiên sinh, Tiểu Hổ cầu ngày mai chính là năm năm sau, vậy ta có thể học võ rồi, trở thành võ lâm cao thủ, đánh tơi bời con trâu bự.”

“Ước nguyện thật… nông cạn. Tiểu Hổ, ta bắt đầu suy nghĩ lại việc có nên tuân thủ hứa hẹn hay không.”

“Tiên sinh!”

“…”

Gió thổi hiu hiu, ánh lửa tưng bừng, trăng tròn vằng vặc rọi xuống nơi nhà gỗ, như thể đang làm nhân chứng cho cuộc trò chuyện giữa Từ Hiền và bọn họ trò.

Nhưng cuộc vui nào rồi cũng phải đến lúc tàn, nhìn xem đèn trời đã biến mất hoàn toàn trên tinh không, Từ Hiền cũng biết mình nên đi rồi.

Thoải mái đón nhận chút quà vặt mang theo đi đường của Vương lão trưởng trấn và nhà Tiểu Hổ gửi cho, Từ Hiền lại nhận thêm không ít bình bình lọ lọ từ Hứa đại phu, bên trong đều là thuốc bột cả, nào là thuốc tiêu chảy, thuốc hạ sốt, thuốc giải cảm, v.v… Tuy đều không phải linh đan diệu dược gì, nhưng hắn cầm trên tay lại như đang cầm lấy trân bảo.

“Từ tiên sinh, thượng lộ bình an.” Từ đầu chí cuối, đây là câu duy nhất mà Hứa Tuyên nói với Từ Hiền, Hứa phu nhân càng là không nói một tiếng nào, chỉ có ánh mắt nhìn hắn mang theo sự chúc phúc.

“Hứa đại phu, Hứa phu nhân, hai vị cũng bảo trọng.” Từ Hiền chắp tay thi lễ, vẫn là thứ lễ nghi kỳ lạ của riêng hắn.

Hứa đại phu hiểu ý cười một tiếng, đáp lễ tương tự. Đồng học Tiểu Minh và đồng học Tiểu Hổ thấy thú vị cũng bắt chước theo, bầu không khí vẫn hết sức nhẹ nhàng, vui vẻ, không có gì là nặng nề.

Trước lúc Từ Hiền lăn bánh, Ngô Tam Âm mới bước đến gần, giao con hươu non còn đang ngủ trong ngực mình cho hắn.

Trong miệng con hươu còn đang ngậm một khúc gỗ nhỏ có màu sắc sặc sỡ, hai mắt nhắm nghiền mà miệng thì mút mút, trông như một đứa trẻ sơ sinh đang bú sữa vậy.

“Ngô lão, ngài đây là muốn ta nuôi lớn lại thịt sao?” Từ Hiền không suy nghĩ gì mà ôm lấy con hươu, vừa vào tay liền cảm thấy mát lạnh vô cùng, giống như con vật nhỏ này vừa mới được rã đông vậy. Da lông trên người nó mềm mềm nhung nhung, cảm giác sờ vuốt rất thích tay.

Hệ thống có thông báo gì đó, nhưng Từ Hiền tạm thời không để tâm đến.

“Chờ tiểu tử này lớn, ngươi chắc chắn không nỡ làm thịt nó.” Ngô Tam Âm lắc đầu khe khẽ.

Nói xong lại hô biến ra một chén rượu đưa cho Từ Hiền, sau đó bảo rằng: “Từ tiên sinh, hôm nay từ biệt, không biết đến ngày nào mới gặp lại, lão đầu ta có một chén rượu tiễn biệt, vừa chua vừa chát, không thơm không nồng, nhưng mong ngươi chớ có chê.”

“Vãn sinh nào dám.” Từ Hiền đón lấy chén rượu, không chần chừ gì mà uống ngay vào, hắn sợ Ngô lão tiên sinh vốc một nắm cát bỏ vào thì rách việc, đến lúc đó e rằng phải nhờ Vong Đức đại sư giúp mình xuống tóc, quy y thụ giới.

Đương nhiên, đó đến cùng chỉ là ý nghĩ vẩn vơ của Từ Hiền.

Lúc này đây, rượu cũng uống xong, hươu cũng nhận rồi, đèn trời đều thả, lời từ biệt cũng đã nói hết, hắn không còn lý do gì để nán lại nữa.

“Chư vị bảo trọng, Từ Hiền xin cáo biệt tại đây.” Từ Hiền nói xong liền quay xe rời đi, hai tay để yên trên tay vịn, không cần Lý Tự Thành đẩy giúp mà vẫn có thể di động về trước.

“Từ tiên sinh, bảo trọng!”

“Tiểu Ngưu bảo trọng, nhớ nghe lời Từ tiên sinh!”

“Lên đường bình an!”

“Từ tiên sinh…”“Tiên sinh…”

Lý Tự Thành bám sát theo xe lăn của Từ Hiền, thấy tiên sinh nhà mình không hề quay đầu lại, gã cũng muốn học theo, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, thi thoảng lại quay đầu nhìn về phía sau, mãi cho đến khi chẳng còn thấy được thân ảnh của ai nữa.

Từ Hiền đã thật sự rời khỏi Bạch Long Trấn, bước lên con đường tuy có phần vô định, nhưng cũng không phải là không có mục đích.

Hắn muốn xem giang hồ võ lâm phong vân cuộn trào, muốn luyện được bản sự hơn người để báo cừu tuyết hận, cũng muốn tìm ra lời giải thế nào là tiên hiệp.

Từ Hiền không thể lẳng lặng rời đi, nhưng buổi chia ly này cũng không hề nặng nề như hắn tưởng tượng.

Rồi một ngày không xa, sẽ có lúc hắn quay trở lại.



Đại Xương, Giả Châu, Vị Uyên Quận.

Thuần Minh năm thứ tư, ngày mười lăm tháng ba.

Giờ Thân hai khắc.

“Giang hồ tiếu, tiêu tan ân oán~”

“Người so chiêu, tiếu lý tàng đao.”

“Cười hồng trần, ảm đạm tịch liêu…”

“Lòng quá cao, chẳng thể nào với tới~”

Dưới ánh thái dương có phần gay gắt, trên quan đạo đầy sỏi đá văng vẳng tiếng ca tiêu dao tự tại, có hai người đang chậm rãi tiến lên, bóng đen in nghiêng nơi mặt đường.

Trong đó, người đầu tiên là một vị thiếu niên da thịt màu đồng, lưng hùm vai gấu, đầu đội mũ đan tre, mặc trên mình một bộ y phục màu đen, sau lưng khoác một cái áo choàng màu đất đỏ.

Thiếu niên này một tay nắm côn sắt gác lên vai, một tay cầm dù che nắng cho người đang đi cùng mình.

Chỉ thấy người đang đi cùng thiếu niên không sóng vai với gã mà ngồi trên một chiếc xe lăn có cấu tạo phức tạp, hắn thân mặc bạch y đơn giản, kiểu tóc gọn gàng không cầu kỳ, búi tóc cố định bằng một cây trâm có vẻ ngoài tinh xảo.

Tóc mai không gió tự lay, tay áo phập phồng, kẻ này diện mạo bất phàm, phong lưu xuất trần, thần thái thản nhiên, bộ dạng nhàn nhã tự đắc, không hề bực bội với cái nóng ban trưa.
Hắn ôm trong ngực một con hươu nhỏ, tay cầm một khúc gỗ mớm cho nó làm thức ăn, hai mắt khép hờ, miệng ngâm điệu hát, trông hết sức thoát tục như người thế ngoại.

Không phải Từ Hiền thì còn ai vào đây, thiếu niên cao to lực lưỡng đi cùng hắn tất nhiên là Lý Tự Thành.

Nhìn tiểu tổ tông trong ngực mình, sau lần đầu tiên cho nó ăn, Từ Hiền đã biết tại sao Ngô lão tiên sinh muốn hắn phải dựng lại ngôi nhà tranh.

Bởi nếu nghề【Thợ Mộc】không lên đến cấp năm, hắn thật sự là không cung cấp nổi cao lương mỹ vị cho con linh thú có hình dạng giống hươu này.

__________________________________________________________________

Vật phẩm:【Vạn Mộc Nguyên Hạp】

Loại hình: Kỳ vật

Phẩm chất: Phổ thông

Linh hạp huyền diệu, diễn hóa vạn mộc, sinh sinh bất tức.

Số lượng linh mộc: 1/3

+ Tụ Linh Mộc

*Chú: Thăng cấp nghề chế tạo【Thợ Mộc】giúp tăng cao phẩm chất của【Vạn Mộc Nguyên Hạp】

__________________________________________________________________

【Vạn Mộc Nguyên Hạp】chính là món kỳ vật mà Từ Hiền nhận được khi nghề【Thợ Mộc】đạt tới cấp độ năm, hình dạng là một chiếc hộp do sáu loại gỗ quý hợp thành.

Ở phẩm chất Phổ Thông,【Vạn Mộc Nguyên Hạp】cho phép hắn cất chứa ba loại linh mộc bên trong nó. Dựa vào món kỳ vật này, hắn có thể chuyển hóa bất kỳ loại vật liệu gỗ nào thành thứ linh mộc mà mình đang có trong hộp.

Nếu mà gỗ sau khi chuyển hóa có thể giao dịch thì chiếc hộp này chẳng khác gì một cái Tụ Bảo Bồn, đáng tiếc là nó không thể.

Linh mộc do【Vạn Mộc Nguyên Hạp】chuyển hóa thành chỉ có thể do Từ Hiền sử dụng, một khi rơi vào tay kẻ khác thì sẽ mất đi diệu dụng ấy.

Ví dụ như Tụ Linh Mộc có công dụng thần kỳ là hội tụ linh khí trong thiên địa, nếu hắn dùng【Vạn Mộc Nguyên Hạp】chuyển hóa một khúc gỗ sồi thành Tụ Linh Mộc thì nó cũng sẽ có ngoại hình và công dụng của Tụ Linh Mộc.

Nhưng nếu hắn đưa nó cho người khác, thì lúc ấy khúc gỗ đó sẽ mất đi tác dụng hội tụ linh khí và độ cứng của Tụ Linh Mộc, ngoại trừ vẻ ngoài ra thì nó sẽ bị trả về bản chất vốn có.

Đương nhiên, Từ Hiền cũng có thể dựa vào cái vẻ ngoài này mà đi lừa gạt người đời, chắc hẳn sẽ có không ít người bị mê muội mà cúng tiền cho hắn.

Nhưng nếu làm vậy thì Từ Hiền đã không phải là Từ Hiền.

Bất chấp thủ đoạn để kiếm lợi cho mình, hắn không hèn hạ như vậy được. Nhưng mọi chuyện không có tuyệt đối, nếu là kiếm lợi từ lũ ác nhân, Từ Hiền cũng không phải là người không biết biến báo.

Quay trở lại với chuyện đang nói dở, con hươu trong ngực Từ Hiền thật ra không phải hươu, tiểu tử này có kích cỡ nhỏ hơn nhưng cũng mập mạp hơn, đặc biệt là kén ăn vô cùng.

Dựa vào lời nhắn mà Ngô Tam Âm để lại trên khúc Tụ Linh Mộc trong miệng nó, Từ Hiền đã biết tên của nó là Nghê Diểu, một loại linh thú chuyên ăn linh mộc để trưởng thành.

Ngô lão tiên sinh có nhắn cho hắn biết, nếu không có linh mộc cung cấp, tiểu tử này có thể ăn sạch cả một cây cổ thụ lâu năm chỉ để lót bụng cho một bữa. Nhưng đấy cũng chỉ là để giải tỏa cơn đói, nếu muốn trưởng thành thì Nghê Diểu bắt buộc phải ăn linh mộc.

Khoác lên mình bộ lông vàng như bao con hươu thông thường, trước ngực Nghê Diểu có một dải lông trắng như tuyết, lại thêm da thịt mềm mại vô cùng, Từ Hiền dựa vào đó mà đặt cho nó cái tên Đậu Phụ.

Nuôi Đậu Phụ được hai tháng, ngày nào cũng cho ăn gần hai mươi cân Tụ Linh Mộc, nhưng hình dáng của nó vẫn chẳng to thêm được bao nhiêu, sừng trên đầu cũng chỉ nhú thêm chưa tới một tấc.

Muốn để nó trưởng thành, sợ rằng trên đời này đúng là chỉ có mỗi mình Từ Hiền mới cung ứng nổi nhu cầu thức ăn của Đậu Phụ.

Cũng may là hai tháng trước hệ thống mở khóa chức năng Sủng Vật, cho nên Tụ Linh Mộc mà Đậu Phụ ăn vẫn giữ được chất lượng sau khi chuyển hóa.

Hai mắt lim dim, để mặc cho xe lăn tự động trượt đi, trước mặt Từ Hiền lúc này là giao diện thông tin của hắn.

Sau trận chiến với La Sinh, nó đã có rất nhiều thay đổi, hơn nữa còn là thay đổi rất lớn.

Chương 148: Thập ngũ chính kinh, đệ cửu kỳ mạch

Danh tính: Từ Tiên Hiệp (Từ Hiền)

Danh hiệu: Phạt Ác Tiểu Hiệp Sĩ

Danh vọng: Tiểu Hữu Danh Khí

Nghề văn hóa:

【Cầm Sư (Cấp 7)】

【Kỳ Thủ (Cấp 6)】

【Thư Pháp Gia (Cấp 6)】

【Họa Sĩ (Cấp 5)】

【Lão Sư (Cấp 8)】

【Tiểu Thuyết Gia (Cấp 9)】

Nghề thu thập:

【Ngư Phu (Cấp 3)】

【Thợ Săn (Cấp 3)】

Nghề chế tạo:

【Thợ Rèn (Cấp 5)】

【Thợ Mộc (Cấp 5)】

【Đầu Bếp (Cấp 4)】

Nghề võ đạo:【Hiệp Giả (Cấp 17)】

Nội lực: 18.7 năm công lực

Cảnh giới võ đạo: Hậu Thiên thập nhị trọng

Thiên phú:

【Hiệp Đạo Thiên Nhãn】

【Hiệp Đạo Thiên Mạch】

+ Ngoại công:

【Trục Nhật Thần Bộ (Lư Hỏa Thuần Thanh)】

【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức (Lư Hỏa Thuần Thanh)】

【Toàn Chân Kiếm Pháp (Lư Hỏa Thuần Thanh)】

【Phong Tẫn Thập Nhị Lưu (Dung Hội Quán Thông)】

【Dưỡng Khí Trường Sinh Thiên (Dung Hội Quán Thông)】

【Đạn Chỉ Thần Thông (Lư Hỏa Thuần Thanh)】

【Tam Quốc Diễn Linh Bách Thức Đao (Dung Hội Quán Thông)】

+ Nội công:

【Giá Y Thần Công (Như Ý)】

【Từ Hàng Kiếm Điển (Tiểu Thành)】

+ Kỳ công dị thuật:

【Tọa Vong Kinh】

【Côn Bằng Độ Hư Thuật】

Quan hệ sư đồ (1/1): Lý Tự Thành

+ Võ học cộng hưởng:【Long Tượng Bát Nhã Công (Nhập Môn)】

Rương chứa đồ:【Rương Ngũ Hành】– 【Rương Ngũ Hành】– 【Rương Tứ Tượng】

Điểm Thiện Ác: 22801
__________________________________________________________________

Nghề phụ đều không có thay đổi gì quá nhiều, ngoại trừ việc lượng tiêu thụ của Bạch Xà Truyện khiến cho【Tiểu Thuyết Gia】đạt tới cấp độ chín, trở thành nghề phụ có đẳng cấp cao nhất của Từ Hiền hiện giờ.

Tam Quốc Diễn Nghĩa đã đăng hoàn tất được nhiều ngày, Bao Ngạo Thiên đương nhiên cũng nhân đó mà đẩy ra bản sách hoàn chỉnh, ý đồ lại kiếm thêm một đợt.

Bao công tử trước đó cũng đã nhiều lần gửi phi kiếm tới đòi bộ tiểu thuyết tiếp theo để đăng báo, Từ Hiền cũng không có lý do gì từ chối, gửi lại cho y một quyển Thiến Nữ U Hồn.

Yêu cầu của Từ Hiền cũng không khác mấy trước đó, phần tên tác giả không được để danh tính của hắn mà phải là Bồ Tùng Linh.

Hắn từng muốn gửi một bản viết tay Thiến Nữ U Hồn cho Lý Nhất Nguyên làm quà đáp lễ Định Phong Trâm, chỉ tiếc lần trước Vong Đức nguy trong sớm tối, Lý đạo trưởng vì mang y về Ô Long Viện cứu chữa mà không thể nán lại.

Từ Hiền không biết lần tiếp theo tương phùng đã là lúc nào, vậy nên lần này hắn học khôn, cứ viết sẵn trước một bản chờ đến lúc tái ngộ chỉ cần đưa ra là được.

Thiến Nữ U Hồn do Từ Hiền viết kỳ thật có độ dài chỉ tương đương với Bạch Xà Truyện, so với Tam Quốc Diễn Nghĩa thì không sánh được, vậy nên đoán chừng ít ngày nữa hắn sẽ bị Bao Ngạo Thiên gửi kiếm đòi tân tác.

Đối với chuyện này, Từ Hiền đã có đối sách, hắn trực tiếp cải biên một số thiên truyện ngắn trong Liêu Trai Chí Dị thành tiểu thuyết trường thiên, đảm bảo dư sức cho Giang Hồ Nhật Báo đăng tám tháng, một năm.

Mặc dù thành tích chắc chắn sẽ kém xa những gì Tam Quốc Diễn Nghĩa mang lại, nhưng cũng không vì thế mà chuyên mục Thiên Hạ Kỳ Văn sụp đổ cho được.

Bao Ngạo Thiên đã mở chuyên mục này được hơn hai tháng, nếu đến giờ này Thiên Hạ Kỳ Văn vẫn dựa vào mỗi Từ Hiền để duy trì, vậy y có thể trực tiếp cáo lão hồi hương, chẳng cần làm báo gì nữa, trực tiếp về nhà báo gia đình là được.

Hai tháng nay, dọc đường Từ Hiền cũng mua không ít Giang Hồ Nhật Báo, lật đến Thiên Hạ Kỳ Văn, ngoại trừ Tam Quốc ra cũng có không ít giai tác, dù cho hắn “hết thời” thì chuyên mục này vẫn sống khỏe mà thôi.

Tạm gác lại những chuyện liên quan đến nghề【Tiểu Thuyết Gia】ở đây, biến hóa quan trọng nhất của Từ Hiền phải kể đến những gì mà hắn có được sau khi【Hiệp Giả】đạt tới cấp độ mười lăm.

Đầu tiên là cách tính số năm công lực đã thay đổi, từ 1 cấp độ tương đương 1 năm công lực thì nay đã là 1 cấp độ bằng với 1.1 năm công lực.

Điều này đồng nghĩa với việc hắn muốn đạt tới cột mốc ba mươi năm công lực – Thiên Lý Truyền Âm – thì chỉ cần thăng cấp nghề【Hiệp Giả】đến cấp độ hai mươi tám là được.

Kế tiếp là sự thay đổi của thiên phú,【Hiệp Đạo Thiên Nhãn】giờ đây giúp đôi mắt của hắn có thêm chức năng giám định. Tuy rất hữu dụng, nhưng so với sự xuất hiện của tân thiên phú thì chẳng đáng là gì.

Từ xưa tới nay, thiên hạ tuy đã từng vài lần biết đến sự giáng lâm của thiên phú ngũ giai Nhập Thần, nhưng việc một người sở hữu song thiên phú thì lại chưa từng có tiền lệ.

Trường hợp của Từ Hiền đoán chừng có thể nói là tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả.

Trừ phi sau này cũng có một kẻ mang theo hệ thống xuất hiện.

__________________________________________________________________

Thiên phú:【Hiệp Đạo Thiên Mạch】

Giai vị: Xuất Trần

Trời ban cho kinh mạch thần kỳ, khắc hết thảy tà ma trong thiên địa.

【Hiệp Giả】thức tỉnh thiên mạch, tu luyện Hiệp khí, trở thành khắc tinh của tội ác.
__________________________________________________________________

【Hiệp Đạo Thiên Mạch】xuất hiện, khiến Từ Hiền ngoại trừ thập nhị chính kinh còn sinh ra thêm đường chính kinh thứ mười ba, mười bốn, mười lăm, xưng là “hiệp kinh”, ngoại trừ kỳ kinh bát mạch còn sinh ra thêm đệ cửu kỳ mạch, xưng là “hiệp mạch”.

Sau khi có được【Hiệp Đạo Thiên Mạch】, Từ Hiền chẳng những có thể tu tập thêm môn võ học nhập đạo thứ năm, mà còn có thể dùng nó chuyển hóa chân khí trong người mình thành Hiệp khí.

Công dụng của Hiệp khí rất đơn giản, nó không khác gì chân khí bình thường, ngoại trừ việc có thể khuếch đại gấp đôi uy lực chiêu thức của Từ Hiền lên ác nhân.

Nghề【Hiệp Giả】cấp mười lăm cũng khiến phẩm chất của【Hiệp Đạo Thiên Thư】thăng lên đến Hi Hữu, có được thêm một số tính năng cực kì hữu dụng, nhưng tạm thời chưa nhắc tới vội.

Ngoài ra Từ Hiền còn học được thêm không ít bản lĩnh mới, trên đường cũng liên tiếp hoàn thành thêm năm vòng nhiệm vụ Trừ Gian Diệt Bạo, đạt được vài cái【Rương Tam Tài】để hợp thành【Rương Ngũ Hành】, không gian trữ vật càng thêm rộng rãi.

Điểm Thiện Ác cũng vượt mức hai vạn điểm, một con số khổng lồ. Nhưng sau trận chiến với La Sinh, hắn vẫn chưa hề động tới Đại Hiệp Thiên Luân.

Từ Hiền không vội tiêu xài, hắn định chờ Danh Vọng của mình đạt tới mức tiếp theo, tỉ lệ phẩm chất phần thưởng tăng lên rồi hẵng dùng cho đáng.

Hắn thật lòng không muốn lại nhìn thấy mấy thứ như【Nến Thần Kỳ】hay【Dương Quang Tán】gì đó một lần nào nữa.

Chẳng phải chờ quá lâu đâu, ngày mà Danh Vọng của Từ Hiền tăng lên mốc kế tiếp đã cận kề, bởi vì cái nhiệm vụ dài hơi mà hắn nhận được hơn ba tháng trước sắp hoàn thành.

__________________________________________________________________

Nhiệm vụ trừng ác: Hãm hại hài đồng, thiên lý bất dung

Đan Dương Huyện xuất hiện tập đoàn tội phạm chuyên bắt cóc trẻ nhỏ, lương tri chẳng còn, di hại vô cùng. Đến nay đã có hàng trăm đứa trẻ rơi vào tay bọn chúng, sinh tử chưa biết.

Yêu cầu: Tra rõ mục đích của thế lực thần bí, tiêu diệt hết thảy người tham gia.

Thù lao:

+ Nếu phát hiện chân tướng:【Tầm Hung Kính】

+ Đánh giết, hỗ trợ đánh giết hung đồ Hậu Thiên: 50 Điểm Thiện Ác / tên

+ Đánh giết, hỗ trợ đánh giết hung đồ Tiên Thiên: 500 Điểm Thiện Ác / tên

+ Đánh giết, hỗ trợ đánh giết hung đồ Huyền Tàng: 10000 Điểm Thiện Ác / tên

+ Lượng lớn danh vọng khi nhiệm vụ hoàn thành.

*Nhắc nhở: Chân tướng sự thật chỉ có những kẻ cầm đầu mới biết, nhưng phần lớn sự vật trên đời này đều có thể tìm thấy ở trong sách.

__________________________________________________________________

Từ Hiền tự tin như vậy cũng là có nguyên do, chuyện là sau khi La môn chủ bị hắn dùng【Hiệp Đạo Thiên Thư】giết chết, hắn không ngờ rằng【Tầm Hung Kính】lại tự động nâng cấp.

Nó vẫn giữ nguyên công hiệu như cũ, nhưng còn có thêm hai tính năng mới.

Một là giờ đây【Tầm Hung Kính】sẽ thể hiện số Sát Thần Môn chúng còn sống sót lên trên mặt kính, cập nhật theo thời gian thật, mỗi khi có hung đồ ngã xuống thì nó sẽ báo cho Từ Hiền biết.

Hai là【Tầm Hung Kính】có thêm công năng chỉ đường cho Từ Hiền, khiến hắn chỉ cần đi theo hướng mũi tên thể hiện trên mặt kính là có thể tìm tới hung đồ, số lượng mục tiêu và khoảng cách đều có mô tả ra, tiện dụng vô cùng.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao ban đầu Từ Hiền lại chọn rời tiểu trấn từ hướng Đông, dọc theo Ngạn Thủy, bởi vì phần lớn mục tiêu mà【Tầm Hung Kính】chỉ đến đều ở hướng đó.

Nhìn Đậu Phụ nhắm mắt lim dim, miệng thì vẫn say sưa gặm Tụ Linh Mộc, Từ Hiền dùng một câu “tiêu sái như gió nhẹ bay bay” kết thúc bài ca giữa trời nắng của mình, mỉm cười vuốt ve nhúm lông trên trán của nó.

Hắn nuôi Đậu Phụ hai tháng, số lần mà nó tỉnh dậy cộng lại vẫn chưa được quá hai bàn tay, hơn nữa mỗi lần chưa đến nửa canh giờ, có thể nói là thánh ngủ.

“Giang hồ tiếu, tự tại tiêu diêu. Cầm hòa tiêu, cùng chén rượu nồng… Ấy, tiên sinh, người không hát nữa sao?”

Lý Tự Thành vốn đang thấp giọng ngâm theo, chợt không được được tiếng ca của tiên sinh nhà mình nữa bèn quay đầu lại hỏi.

Từ Hiền đưa ngón trỏ lên trước miệng làm tiếng “suỵt”, chỉ chỉ Đậu Phụ trên đùi, sau đó khẽ liếc xuống chiếc kính nhỏ trong tay, ung dung nói với gã đệ tử của mình rằng:

“Không hát nữa, đến giờ gặt lúa rồi. Tự Thành, Tây Bắc hai mươi dặm, ba thửa.”

Lý Tự Thành lập tức ha hả cười to, khiến Từ Hiền phải vuốt ve an ủi Đậu Phụ cho nó khỏi giật mình.

Nhoáng cái hắn đã không còn thấy bóng dáng của gã, chỉ nghe giọng nói vang rền truyền lại từ đằng xa:

“Tiên sinh, lần trước người đã gặt hết, giờ đến lượt đệ tử rồi.”

Từ Hiền chỉ lắc đầu cười khẽ, trên mặt lại không chút lo lắng nào.

“Ôi! Ba thửa lúa ơi ba thửa lúa, các ngươi cố mà chống đỡ tới lúc ta đến…”

Chương 149: Tiểu bối hậu thiên đuổi giết tiên thiên

Sủng Vật Trân Thú (1/2):

+ Nghê Diểu (Linh thú kỹ: 0/2)

__________________________________________________________________

Từ Hiền cho Đậu Phụ vào trong tay áo, chớ hiểu lầm, hắn không thể bỏ vật sống vào không gian trữ vật được, đó thật ra là một không gian riêng khác, được dùng để chứa linh thú sau khi đã kích hoạt tính năng Sủng Vật.

Đứng dậy khỏi xe lăn, Từ Hiền cũng cho nó vào luôn trong rương chứa đồ. Nghề【Thợ Mộc】cấp năm tuy giúp hắn chế tạo ra được động cơ cho chiếc xe, nhưng cũng chỉ có thể dùng đi đường bình thường, muốn so tốc độ với khinh công thì vẫn còn kém xa lắm.

Nếu mà giờ hắn còn ngồi xe, sợ là chưa kịp đến nơi thì Lý Tự Thành đã gặt sạch hết lúa.

Bạch y tung bay, Từ Hiền nhún người phóng đi, thân ảnh thoáng cái cũng đã biến mất, so với Lý Tự Thành còn nhanh hơn vài phần.

Sư đồ hai người tuy cùng có【Trục Nhật Thần Bộ】cảnh giới Lư Hỏa Thuần Thanh, nhưng Từ Hiền thắng ở chỗ cảnh giới võ đạo cao hơn hai trọng, công lực cũng thâm hậu hơn Lý Tự Thành khá nhiều với gần hai mươi năm, quan trọng hơn hết là nội công tâm pháp của hắn tốt hơn gã đệ tử nhà mình.

【Long Tượng Bát Nhã Công】tuy giúp Lý Tự Thành luyện được ngoại kình chấn thiên động địa, nhưng về rèn luyện nội khí lại không có gì đặc sắc. Ngược lại,【Giá Y Thần Công】giúp Từ Hiền luyện được thứ chân khí Huyền Nguyên Thiên Cương Địa Sát đầy bá đạo, chất lượng chân khí hoàn toàn siêu việt thường nhân.

Nội lực chính là cái gốc của khinh công, biết bao nhiêu cao thủ tuyệt đỉnh đều chẳng học được khinh công gì quá tốt, nhưng lại được xưng “lai vô ảnh, khứ vô tung” cũng là vì vậy.

Vùù… vù…

Cảnh vật xung quanh lấy tốc độ chóng mặt lùi về phía sau, Từ Hiền chẳng mất bao lâu đã vượt qua hai mươi dặm đường.

Trong tầm mắt vừa xuất hiện vài nhân ảnh lờ mờ, hắn đã nghe được thông báo của hệ thống.

[Các hạ nhận được 50 Điểm Thiện Ác]

Hậu Thiên thập trọng,【Vi Đà Côn Pháp】cảnh giới Lư Hỏa Thuần Thanh, Lý Tự Thành xưa đâu bằng nay?

Từ Hiền chỉ chậm trễ một chút thôi mà gã đã dùng tốc độ lôi đình đánh chết một tên hung đồ Hậu Thiên, đồng thời cũng lấy một đấu hai, so chiêu ngang tài ngang sức với hai tên hung đồ Tiên Thiên, thậm chí là chiếm phần thượng phong.

Thần quang xẹt qua trong mắt, Ác khí cuồn cuộn thì không nói làm gì, không cần dựa vào【Tầm Hung Kính】Từ Hiền còn nhìn thấu cảnh giới của chúng.

Tiên Thiên tầng hai và Tiên Thiên tầng ba, có thể xem là tầng lớp trung kiên của Sát Thần Môn.

Hơn nữa từ lộ số chiêu thức của chúng, không khó để Từ Hiền nhận ra hai kẻ này còn yếu hơn vài phần so với bọn đồng môn cùng cảnh giới, có thể nói là tệ đến không thể tệ hơn.

Một chiêu Đầu Tiên Đoạn Lưu đánh xuống hạ bàn, côn kình ầm ầm như sóng dậy. Hai tháng nay theo Từ Hiền gặt lúa, kinh nghiệm chiến đấu của Lý Tự Thành đã có tiến bộ vượt bậc, biết nên xử lý ra sao trong từng trường hợp riêng biệt.

Lấy một địch hai, nhưng gã mới là kẻ mạnh hơn, nên cũng hiểu được phải làm gì với thân phận kẻ mạnh của mình.

Đó chính là không để cho đối thủ có cơ hội chạy trốn.

Đầu Tiên Đoạn Lưu chính là côn thức có thể giúp Lý Tự Thành thực hiện mục đích ấy, dùng côn kình quấy nhiễu chân khí truyền xuống hạ bàn, hai chân địch nhân như dẫm vào vũng lầy, muốn vận khinh công bỏ chạy sẽ khó khăn hơn rất nhiều.

Từ Hiền đứng ngoài cuộc chiến năm mươi bước, thấy đệ tử nhà mình ứng đối có chương có pháp, hắn khẽ gật đầu hài lòng.

Nhưng hài lòng thì hài lòng, Từ Hiền sẽ không vì Lý Tự Thành là đệ tử của hắn mà nhường nhịn, nên cướp lúa thì vẫn sẽ cướp lúa.

Một viên bi sắt trượt xuống, Từ Hiền dùng hai ngón trỏ và giữa kẹp lấy, ống tay áo phập phồng không ngưng, nội kình mạnh mẽ khiến cho không khí xung quanh liên tục bị khuấy động.

Một tia sáng lóe lên, mắt chợt hiện hàn ý, tay trái duỗi thẳng, cuồng phong thổi mạnh, trước đó đã là tiếng pháo nổ vang vọng mười dặm núi rừng.

“Tiên sinh, người lại chơi ăn gian rồi!”Nhìn thấy trên đầu tên hung đồ Tiên Thiên tầng hai xuất hiện một cái lỗ máu, Lý Tự Thành chẳng có chút gì bất ngờ, chỉ gầm lên tỏ vẻ bất mãn.

Hai mắt trợn to, vì để tránh bị tiên sinh nhà mình cướp luôn thửa lúa còn lại, Lý Tự Thành lại tăng cường thêm ba thành công lực, một chiêu Hồng Hà Quán Nhật đập tới, ra liền ba côn, khí thế như mặt trời ban trưa, dọa cho tên hung đồ duy nhất còn lại sợ đến hồn vía lên mây.

Có điều lên mây rồi cũng xuống đất, mặc dù không kịp xuất chiêu ứng đối, nhưng tên này vẫn còn những thủ đoạn khác có thể dùng đến.

Tay trái đưa ngang ra chắn trước mặt, trước tam côn liên hoàn của Lý Tự Thành, từ cái vòng có họa tiết Âm Dương nơi cổ tay của tên hung đồ chợt xuất hiện một chùm sáng xanh nhạt, trong thoáng chốc đã hóa thành một lá chắn hình tròn giúp chặn lại chiêu Hồng Hà Quán Nhật.

Tuy là nó cũng vỡ vụn sau khi đỡ một chiêu này, nhưng lá chắn đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình, bảo vệ tên hung đồ khỏi một bàn thua trông thấy.

Cái vòng tay của hắn chính là【Hộ Thuẫn Tụ Cương Thủ Hoàn】, một loại Đạo Khí có tác dụng gia cố cương khí hộ thể của cao thủ Tiên Thiên, cũng là một trong số những mặt hàng bán chạy nhất của Bão Nguyên Thành.

Này cũng là lý do vì sao tên hung đồ Tiên Thiên này so với đồng môn cùng cảnh giới còn yếu hơn, thay vì đầu tư vào bí tịch, đan dược thì hắn quyết định mượn nhờ ngoại vật để bù đắp chênh lệch giữa mình với những cao thủ Tiên Thiên không phải Sát Thần môn đồ.

Dựa vào tình huống vừa rồi cũng có thấy quyết định này là đúng đắn cỡ nào, đám đường chủ như Triệu Hác, họ Chung, họ Tiền xem chừng còn không sáng suốt bằng hắn.

Hắn và hai tên đồng bọn của mình đều có chung suy nghĩ như vậy, nếu không phải vì bị đánh úp quá bất ngờ nên không kịp lấy “đồ chơi” ra, e rằng hai tên kia chưa chắc đã chết nhanh đến thế.

Hơn nữa thay vì tự giết lẫn nhau như những môn đồ khác, bọn chúng lại kết phường làm bậy với nhau, lấy liên minh ba người để hoạt động, yểm trợ cho nhau trước những hung đồ mạnh hơn, cùng đi săn những hung đồ lạc đàn yếu hơn, chia sẻ huyết thực cho nhau, có thể xem là hiện tượng lạ trong Sát Thần Môn.

Với phương châm chiến lược của mình, nếu cho ba tên này đủ thời gian, đoán chừng chúng có thể thực sự làm nên chuyện.

Nhưng đáng tiếc, sự xuất hiện của【Tầm Hung Kính】đã vẽ nên dấu chấm hết cho tương lai của chúng, có chạy đến chân trời góc biển thì cũng không thoát được tử kiếp.

Bùm!

Ném xuống một quả Yên Vụ Đạn, khói bụi mịt mù, tên hung đồ thừa cơ hội này co giò bỏ chạy, đồng thời cũng không quên trả lại chỗ Lý Tự Thành một quả Tiểu Phích Lịch Đạn.

Lăn lộn Sát Thần Môn khiến hắn kiếm được không ít tiền, nhưng Đại Phích Lịch thì hắn vẫn không dám mua, chỉ cần một quả thôi cũng đủ bào trọn một nửa gia tài của hắn.

Tầm cỡ mua bom chẳng khác gì mua kẹo như Bao Ngạo Thiên, trong thiên hạ này vẫn thuộc hàng thiểu số.Mắt nhìn bốn phương, tai nghe tám hướng, lúc Yên Vụ Đạn vừa bùng nổ thì Lý Tự Thành đã lập tức tiến vào trạng thái Tọa Vong, quả Tiểu Phích Lịch bị hắn vung côn đập bay trong tích tắc.

Ầmm! Ầm!

Đạn nổ nhưng không thể gây tổn tương gì cho Lý Tự Thành, tên hung đồ đã hoang phí cả Phích Lịch Đạn lẫn Yên Vụ Đạn, bởi Lý Tự Thành vẫn nắm bắt được hành tung của hắn một cách rõ ràng.

Nhưng có thể đánh lạc hướng Lý Tự Thành dù chỉ trong phút chốc, tên hung đồ cũng cảm thấy đủ rồi.

Hắn vốn không nghĩ đến việc hai quả lựu đạn có thể kiến tạo kỳ công gì, hắn chỉ muốn dùng chúng nó để câu giờ cho cho bản thân chạy đi mà thôi.

Lấy hai tờ【Thần Hành Phù】dán lên đùi, tên hung đồ tựa như bị chó đuổi, chạy thục mạng về chỗ rừng rậm phương Bắc.

Sau lưng hắn chừng ba trượng, Lý Tự Thành ráo riết đuổi theo, quyết phải bắt cho bằng được.

“Gian tặc, chớ hòng chạy thoát!” Gã gầm lên, nhưng vì không có【Thần Hành Phù】bổ trợ như địch nhân nên tốc độ không khỏi thua kém, mỗi vài hơi thở thì lại bị bỏ xa thêm một, hai thước.

Ở sau lưng gã, Từ Hiền vẫn giữ nét mặt thản nhiên không vội, ung dung đạp bước theo sau.

【Trục Nhật Thần Bộ】không thiện tốc độ nhưng thắng ở lâu dài, chờ【Thần Hành Phù】hết thời gian tác dụng thì mọi việc vẫn sẽ đâu vào đấy.

Như đã nói, có【Tầm Hung Kính】trong tay, số phận của Sát Thần Môn chúng đều nằm trong sự sắp đặt của Từ Hiền.

Nhưng tên hung đồ này lại một lần nữa khiến sư đồ hai người phải kinh ngạc.

Hắn nhảy vào trong một bụi rậm, ngay sau đó chỉ thấy từ trong bụi rậm có một cỗ chiến xa bốn bánh phóng ra, tốc độ nhanh đến chóng mặt.

Cỗ chiến xa này là do cả ba tên hung đồ cùng chung tay góp gạo mà mua, đắt đỏ vô cùng.

Nó không có ngựa kéo, đủ chỗ cho bốn người ngồi, bánh xe xoay tròn tạo thành bốn cái Thái Cực Đồ luân chuyển không ngừng, thành xe phía sau có đề hai chữ Đạo Khí.

Lại là một món hàng nữa tới từ Bão Nguyên Thành:【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】

VÉOOO!!!

Nhanh như chớp giật,【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】mang hung đồ thoát khỏi hiểm nguy, chỉ trong mười nhịp thở đã làm Lý Tự Thành phải hít khói, kéo dài khoảng cách đến bốn, năm mươi trượng.

Địch nhân đã hóa thành một điểm đen, nhưng Lý Tự Thành vẫn cứ hì hục đuổi theo.

Sau lưng gã, Từ Hiền híp mắt lại, khí tức trên người bỗng trở nên huyền diệu khó tả.

‘Các hạ đã có lòng hiến xe, tại hạ cũng vui lòng nhận lấy.’

Thân hình của hắn bỗng vút thẳng lên không trung, sau lưng xuất hiện hư ảnh của một con cá lớn.

“Bắc Minh hữu ngư, kỳ danh vi Côn…”

Âm thanh văng vẳng sâu xa, Từ Hiền khẽ niệm một câu, con cá lớn nhào lộn một vòng, hắn liền bốc hơi giữa hư không, đến cả tàn ảnh cũng không hề để lại.

【Côn Bằng Độ Hư Thuật】

Chương 150: Tiên sinh dẫn ngươi đi hóng gió

Biển Bắc có cá, tên gọi là Côn, nó lớn không biết mấy ngàn dặm. Côn hóa thành chim, tên gọi là Bằng, lưng chim Bằng cũng lớn không biết mấy ngàn dặm. Bằng vỗ cánh mà bay, cánh nó sè ra như mây, che rợp một phương trời. Lúc biển động, chim Bằng bèn bay sang biển Nam, chỗ ấy xưng là Thiên Trì.

__________________________________________________________________

Vật phẩm:【Côn Bằng Độ Hư Thuật】

Loại hình: Kỳ công dị thuật

Phẩm chất: Tuyệt Phẩm

Côn đại kỷ thiên lý, dương kỳ khí nhật tăng. Nhất thời nga hóa vũ, vạn cổ ký vi Bằng.

Lân tộc trù năng bỉ, Long Môn bất túc đăng. Thiên Trì tương chuyển tỷ, vân dực khoái phi đằng.

Quái hĩ Tề Hài Chí, tráng tai Trang tẩu xưng. Diên phi dữ ngư dược, tằng bất sự khoa căng.

(Côn lớn mấy nghìn dặm, khoe vây dưới mặt trời. Khoảnh khắc thay lông vũ, vạn cổ xưng là Bằng.

Lân tộc nào so được, Long Môn chẳng cần đăng. Chuyển di đến Thiên Trì, chỉ cần vui vỗ cánh.

Tề Hài ghi chuyện lạ, Trang Chu bảo kinh ghê. Chim bay, cá nhảy vọt, có gì để khen chê?)

Bổn kỳ công do Hậu Thiên thập nhị trọng Từ Tiên Hiệp tham ngộ, người học được có thể trong sát na vượt qua một khoảng cách dài. (Hậu Thiên cảnh tối đa mười dặm, Tiên Thiên trăm dặm, Huyền Tàng ngàn dặm, Thần Mạch vạn dặm)

Số lần được phép sử dụng trong ngày: 3 (Làm mới vào đầu giờ Tý mỗi ngày)

*Chú: Nếu người học【Côn Bằng Độ Hư Thuật】sở hữu vảy cá Côn hoặc lông vũ chim Bằng trên người thì không còn bị giới hạn số lần sử dụng.

【Côn Bằng Độ Hư Thuật】có tiềm năng đạt đến Sử Thi.

__________________________________________________________________

Đại điểu giương cánh, Từ Hiền đột ngột xuất hiện đằng trước đầu xe,【Đạn Chỉ Thần Thông】một lần nữa hiển uy, tên hung đồ đã hồn lìa khỏi xác.

Như tiên nhân giáng trần, Từ Hiền từ trên mười trượng cao chậm rãi đáp xuống mặt đất, vận kình vào hai tay chặn lấy chiếc【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】vừa mất đi người lái.

Mặc dù có【Giá Y Thần Công】và【Long Tượng Bát Nhã Công】tiếp thêm đảm lực, nhưng hắn dám làm như vậy cũng là nhờ cỗ chiến xa đã mất đi kẻ điều khiển, tốc độ giảm dần đi.

Bằng không, trong lúc nó đang phóng với mã lực cao nhất, sợ là chỉ có thần lực trời sinh như Lý Tự Thành mới đủ gan dạ mà nhảy ra chặn đầu xe.

Phànhhh!!

Hai tay của Từ Hiền và phần đầu chiếc【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】chạm nhau, cỗ chiến xa theo quán tính ủi thẳng về phía hắn với lực đẩy khổng lồ, khiến chân của Từ Hiền để lại hai đường rãnh dài đến mấy mươi thước trên mặt đất.

Trượt đi chừng hơn chục trượng, cỗ chiến xa cuối cùng cũng chịu ngừng lại trước mặt Từ Hiền, trở thành chiến lợi phẩm của hắn và Lý Tự Thành.

Nhìn gã đệ tử nhà mình đang hì hục chạy tới từ xa, Từ Hiền lắc đầu cười nhạt, trực tiếp thu xác của tên hung đồ vào trong tay áo, sau đó bắt đầu nghiên cứu cách điều khiển【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】.

Ngồi trong thùng xe, nhìn gần mười cái chốt cơ quan trước mặt mình, Từ Hiền cảm thấy không nên ấn lung tung chính là quyết định sáng suốt nhất.

Hắn đoán rằng trên người bọn hung đồ kiểu gì cũng có hướng dẫn sử dụng, nếu mà soát không thấy nữa thì hẵng “tìm tòi khám phá” cũng không muộn.

Xe này chẳng mất tiền mua, có hư có hại chẳng thua lỗ gì.

Lý Tự Thành lúc này cũng đuổi kịp theo hắn, vẻ mặt có phần bất cam vì dù hạ thủ trước nhưng vẫn bị tiên sinh nhà mình hớt tay trên. Có điều Lý Tự Thành cũng không hề oán giận, trước bản lĩnh xuyên qua hư không của tiên sinh nhà mình, gã thua tâm phục khẩu phục.

Lý Tự Thành chưa từng chất vấn, thậm chí là chưa từng nghĩ đến việc tại sao Từ Hiền lại không dạy thứ bản lĩnh đó cho mình, đấy chính là điểm đáng quý của gã.

“Tự Thành, ngươi ở đây trông xe, ta trở lại chỗ cũ nhặt xác hai tên kia.” Từ Hiền nhảy khỏi thùng xe, dặn dò Lý Tự Thành.

Ầm!Người sau dậm mạnh côn sắt trong tay xuống đất, dõng dạc đáp lại: “Tuân mệnh, tiên sinh! Xe còn người còn, xe mất người mất!”

Từ Hiền bật cười: “Nói bậy cái gì.”

Sau đó liền đạp【Trục Nhật Thần Bộ】trở lại chiến trường ban đầu, thu xác hai tên hung đồ đã chết trước đó vào không gian trữ vật.

【Côn Bằng Độ Hư Thuật】một ngày chỉ được phép sử dụng ba lần, nếu không gặp tình huống cần kíp thì Từ Hiền cũng không dám thi triển phung phí.

Chẳng mất bao lâu thì hắn đã quay lại chỗ【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】, giũ từ trong tay áo ra thi thể vẫn còn nóng hôi hổi của ba tên hung đồ.

Từ Hiền không nói gì, chỉ cho Lý Tự Thành một ánh, người sau lập tức hiểu ý, xắn áo chạy đến, bắt đầu giúp hắn soát thi.

Hai tháng trời theo tiên sinh lăn lộn, gã đối với mấy việc như này cũng không còn xa lạ gì, thậm chí thủ pháp còn rất là thông thạo.

Loạt xoạt! Loạt xoạt!

Xe nhẹ đường quen, Từ Hiền chẳng mất bao lâu đã tìm tới quyển sách hướng dẫn sử dụng của【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】trên người tên hung đồ Hậu Thiên cảnh duy nhất.

Cũng phải, trong ba tên hung đồ thì cảnh giới của kẻ này là thấp nhất, vậy nên nhiệm vụ lái xe hẳn là thuộc về hắn, ôm sách hướng dẫn sử dụng cũng là điều dễ hiểu.

Chẳng mấy chốc đã lột sạch vật có giá trị trên người ba tên hung đồ, Từ Hiền lại cho xác chúng vào trong không gian trữ vật, mấy món chiến lợi phẩm thì để Lý Tự Thành mang lên để trong thùng xe.

Xong xuôi, hắn bắt đầu chuyển sự quan tâm đến quyển sách nhỏ trong tay mình.

Trong ký ức tiền kiếp của Từ Hiền, thường thì sách hướng dẫn sử dụng là thứ rất hay bị vứt đi, nhưng cả võ lâm Trung Nguyên hiếm ai mua Đạo Khí của Bão Nguyên Thành mà dám vứt sách hướng dẫn sử dụng.

Bởi vì nó còn kiêm luôn cả phiếu bảo hành cho Đạo Khí đã mua, một khi mất đi mà Đạo Khí có hỏng hóc gì thì đừng mơ Đạo Thành bảo dưỡng cho.

Từ Hiền mở sách ra, đập vào mắt hắn đầu tiên không phải là phần hướng dẫn lái【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】mà là hàng tá trang giới thiệu về các loại Đạo Khí đang kinh doanh của Bão Nguyên Thành, mô tả công năng, giá tiền, thời gian bảo hành đều đủ cả.

Mặc dù thứ này có phần không hợp với bối cảnh thế giới nhưng Từ Hiền nhìn đã quen rồi, nên chẳng thấy có gì quái dị cả.

Soạt… soạt…

Xem giới thiệu đến hoa mắt ù tai, Từ Hiền thế mà cũng chọn được vài món Đạo Khí mình muốn, chờ đến phân hội Đạo Thành gần nhất, hắn nhất định sẽ ghé vào xem xét một hai.Thân là một đại tác gia có hai bộ sách bán chạy bậc nhất, tiền đối với Từ Hiền không phải là vấn đề.

Hơn nữa tiền dùng mua Đạo Khí cốt chỉ để hắn có thể hành hiệp giúp người dễ dàng hơn mà thôi, vẫn được xem là đem tiền trả lại cho đời, không tính là trái với hứa nguyện ban đầu.

Có lẽ vậy, ai biết được, khụ khụ.

Soạt!

‘Đây rồi.’

Lật đến gần cuối, Từ Hiền mới tìm thấy được phần hướng dẫn lái【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】, nó chỉ chiếm vỏn vẹn nửa trang, so với phần giới thiệu sản phẩm thì chẳng đáng là gì.

Hai mắt lia qua, Từ Hiền đọc nhanh như điện, chẳng mấy chốc đã tiếp thu toàn bộ nội dung của phần hướng dẫn.

‘Phanh, gia tốc… ừm, rẽ trái, ngoặt phải, đi lùi… Cũng không có gì phức tạp.’ Từ Hiền đang ngâm cứu cách điều khiển【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】thì bỗng nghe Lý Tự Thành la lên một tiếng “oái”.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy tên đệ tử to xác nhà mình đang dùng một tay giữ lấy thành xe, ngăn không cho nó trôi đi.

Lắc đầu cười nhạt, Từ Hiền khép quyển sách trong tay lại, sau đó liền tung người nhảy tới, đáp gọn vào trong thùng xe.

Tìm đến thanh sắt có màu đen nằm giữa hai ghế trước, hắn liền nắm nó kéo ra phía sau một đoạn ngắn, lập tức nghe được tiếng bánh răng va chạm vang lên dưới gầm xe.

Quay đầu lại nhìn Lý Tự Thành, hắn nhẹ giọng bảo gã: “Được rồi, buông ra đi.”

Lý Tự Thành buông tay,【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】thế mà không bị trượt đi.

Cảm thấy khó hiểu, gã chợt đưa tay lên gãi đầu, vẻ mặt thành thật hỏi Từ Hiền: “Tiên sinh, người làm hư nó rồi ư?”

“Không phải, cái này gọi là phanh.” Từ Hiền từ tốn đáp lại, sau đó đẩy tay phanh ra đằng trước, đoạn mới nói tiếp: “Ngươi đẩy thử một cái sẽ biết.”

Sau đó giống như nhớ tới điều gì, vội bổ sung thêm: “Nhẹ thôi.”

“Vâng, tiên sinh.” Lý Tự Thành đẩy “nhẹ” một cái, quả nhiên【Bão Nguyên Cực Tốc Xa】lập tức trôi đi.

Từ Hiền lần này không kéo tay phanh, hắn đưa chân đạp xuống một cơ quan ngay dưới chỗ ngồi của mình, cỗ chiến xa liền thắng lại tại chỗ.

Lý Tự Thành nhìn cảnh này, vẻ mặt giống như nhận ra gì đó, gã lớn giọng hỏi: “Tiên sinh, thứ này cũng giống với Thiên Cơ Xa của người đấy ư?”

“Không giống.” Từ Hiền khẽ khàng lắc đầu, sau đó tiếp tục nói: “Nếu chiếc Bão Nguyên Cực Tốc Xa này là một con hổ thì Thiên Cơ Xa của ta chẳng khác nào một con mèo bệnh, không thể so sánh được.”

Từ Hiền đặt tên cho chiếc xe lăn của mình là Thiên Cơ Xa, nhưng tính năng của nó thì còn lâu lắm mới xứng được với cái tên đó, tối thiểu cũng phải chờ nghề【Thợ Mộc】tăng thêm vài cấp mới miễn cưỡng dùng được hai chữ Thiên Cơ.

Ngày mà chiếc xe của Từ Hiền xứng với cái tên mà hắn đặt cho nó kiểu gì cũng sẽ tới, nhưng không phải bây giờ.

Bây giờ là lúc Từ Hiền lái thử con “bảo mã” mới tới tay mình.

Từ Hiền lấy từ trong không gian trữ vật ra một tấm bản đồ, lại đối chiếu với tin tức hiển thị trên【Tầm Hung Kính】, hắn chợt phát hiện thửa lúa kế tiếp đã nằm ngoài Vị Uyên Quân của Giả Châu, muốn tới gặt phải tiến vào Kinh Thạc Phủ thuộc địa hạt Tiền Châu.

Thu lại bản đồ, Từ Hiền triệu hồi Đậu Phụ ra, tên tiểu tử này vẫn đang ngủ ngon lành, nhấm nháp Tụ Linh Mộc, không màng thế sự.

Đặt nó xuống ghế cạnh bên, hắn quay đầu lại nói với Lý Tự Thành: “Tự Thành, lên xe, tiên sinh mang ngươi đi hóng gió.”

Sau đó trong một buổi chiều nắng không quá nhẹ, bụi đất mịt mù, hai người một hươu cưỡi trên một con quái thú được làm từ sắt và gỗ, phóng như bay về địa bàn Kinh Thạc Phủ.

Nơi đấy… có lẽ sẽ là khởi đầu cho một câu chuyện khác?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau