HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 141 - Chương 145

Chương 141: Một cái long luân, hai cây họa kích

Tịch… Tangg~

Khúc chung nhân tán, Hứa phu nhân lặng yên nghe hết Câu Hồn Khúc, cũng không nói một lời mà đi.

Nàng muốn trở về tìm quan nhân nhà mình, có lẽ sẽ kinh ngạc, sẽ đau lòng khi thấy Hứa đại phu xỉu lăn ra đất, nhưng đó lại là một câu chuyện khác.

Thượng Quan Cải Mệnh cũng có ý rời đi, nhưng trước khi đi, y có vài chuyện cần giải quyết.

“Từ tiên sinh, ma vật này ngươi định xử lý thế nào? La Sinh kia đoán chừng chỉ là con rối, đằng sau chuyện này, chín không rời mười là có một con cự ma ẩn mình trong tối. Dựa vào thực lực của ngươi bây giờ, sợ là không thủ được ma vật.”

Thượng Quan Cải Mệnh vừa nói vừa lấy Thiên Phạt đao vỗ nhẹ lên người Huyền Đồng, kiểm tra xem nó có động tĩnh gì không.

Vong Đức trước lúc ngã xuống đã nói rằng trong mười năm nếu không gặp biến cố thì ma vật không thể gây hại.

Hiển nhiên biến cố mà y nói nếu như xảy ra, khả năng rất cao là đến từ hắc thủ của kẻ đã giao【Sát Lục Thần Đồ】cho La Sinh.

Từ Hiền nhớ lại cảnh tượng được thấy trong nhật ký phạm tội của La Sinh, hắn biết chuyện này chỉ là tạm có một kết thúc, ngày nào chưa giải quyết được kẻ sau màn, Sát Thần Môn sụp đổ thì sẽ có Sát Tiên Môn, Sát Thánh Môn trỗi lên, vô số hài đồng trong thiên hạ sẽ không có ngày được bình an.

Từ Hiền nhắm mắt, cố gắng hồi tưởng lại bộ dáng của kẻ đã trao tấm da dê cho La Sinh, để ý kỹ từng chi tiết từ đầu đến chân kẻ đó.

Thượng Quan Cải Mệnh cho là hắn đang bị vấn đề của mình làm khổ não, bèn nói: “Chi bằng để ta mang theo ma vật vậy. Thượng Quan ta vân du tứ phương, không ở yên chỗ nào, hắc thủ sau màn muốn tìm đến ta cũng không phải dễ.”

Y vừa dứt lời, Bao Ngạo Thiên cũng chen mồm vào: “Vẫn là đưa bổn công tử bảo đảm cho. Cao thủ Huyền Tàng lão già phái ra sẽ đến trong hôm nay, không kịp tham gia chiến đấu, bổn công tử cũng chỉ có thể để họ áp giải ma vật về giam giữ trong tộc địa, chỗ đó cao thủ như mây, Thần Mạch nếu dám cả gan xông vào, ta dám chắc hắn có đến mà không có về.”

Công Tôn Thư lập tức níu tay áo công tử nhà mình, thấp giọng khuyên nhủ: “Công tử, ngài phải gọi gia chủ là phụ thân. Hơn nữa chuyện giam giữ ma vật, Công Tôn cho rằng ngài nên suy nghĩ thấu đáo hơn.”

Chưa rõ thế lực đứng sau Sát Thần Môn là ai mà đã rước cái của nợ này về, khiến gia tộc đột ngột có thêm một kẻ thù giấu mặt, Công Tôn Thư tuy khuyên Bao Ngạo Thiên nên suy nghĩ lại, nhưng thực ra là muốn nhắc nhở y chớ nên có cái quyết định bất trí như vậy.

Thượng Quan Cải Mệnh biết Công Tôn tiên sinh ý tại ngôn ngoại, y đã trải biết bao nhiêu chuyện mới có ngày hôm nay, mấy chuyện cong cong quấn quấn đều hiểu cả, cũng đồng ý rằng lời nói của Bao Ngạo Thiên có phần ấu trĩ.

Nhìn thoáng qua chiếc lệnh bài đeo bên hông Bao công tử, Thượng Quan Cải Mệnh lập tức biết kẻ này là chính là con cháu Long Đằng Bao thị, hơn nữa theo lời Công Tôn Thư thì còn là hậu nhân của gia chủ đương thời.

Bao thị gia chủ có năm người con, có thể nói ra mấy lời ấu trĩ như kia sợ là không phải Bao thị tứ kiệt, thân phận của Bao Ngạo Thiên lập tức trần trụi trong mắt Thượng Quan Cải Mệnh.

“Bao tứ công tử, vị tiên sinh này nói phải, ngươi vẫn là đừng có giành với ta. Ma vật này liên lụy không ít bí ẩn, ngươi mang về chỉ có thể dẫn tới phiền phức cho Bao thị.”

Thượng Quan Cải Mệnh tính tình ngay thẳng, Công Tôn Thư còn nói theo kiểu ẩn ý, y thì trực tiếp nói toạc móng heo ra, hoàn toàn chẳng kiêng nể gì.

Bao Ngạo Thiên thế mà không giận, chỉ tặc lưỡi lắc đầu: “Phiền phức? Long Đằng Bao thị lại sợ qua ai? Thượng Quan đại hiệp, chớ có cho rằng trên đời này chỉ có mỗi mình ngươi là được phép thế thiên hành đạo.”

Thượng Quan Cải Mệnh khịt mũi cười một tiếng, đáp lại: “Thượng Quan ta đương nhiên làm gì có quyền hành ngăn cấm ai, nhưng này Bao tứ công tử, theo ta biết thì ngươi cũng không đủ tư cách quyết định những đại sự như vậy đâu.”“Có tư cách hay không cũng là chuyện của ta, không nhọc Thượng Quan đại hiệp ngươi quan tâm.” Bao Ngạo Thiên lạnh lùng đáp lại, thái độ chẳng chút khoan nhượng.

Thực ra y chỉ là bản tính trẻ con chứ nào phải ngu ngốc? Ngược lại còn là một kẻ thông minh tài trí, nếu không đã chẳng nghĩ ra chuyên mục mới làm thay đổi Giang Hồ Nhật Báo.

Bao Ngạo Thiên sao lại không biết nếu mang ma vật về tộc địa sẽ khiến Bao thị có thêm một kẻ thù ẩn hình? Nhưng nhìn Sát Lục Huyền Đồng nằm trên đất, nghĩ đến sự ra đời của nó phải đổi bằng cái chết của mười vạn đứa trẻ vô tội, y lại nhớ về chuyện của mình năm xưa.

Bao Ngạo Thiên của năm đó bị gian nhân bắt đi, nhưng y có mẫu thân liều chết bảo vệ, có phụ thân tới cứu kịp thời, cho nên thoát được một kiếp.

Nhưng ngàn ngàn vạn vạn đứa trẻ trên đời này, có bao nhiêu là sinh ra trong võ đạo thế gia như y, lại có bao nhiêu chỉ thuộc gia đình bình thường, một khi gặp phải chuyện như vậy, kết cục sẽ như thế nào?

Bao Ngạo Thiên có thể đoán được, vậy nên mục đích thực sự của y là muốn mượn sức mạnh của gia tộc để giải quyết kẻ đứng sau chuyện này. Như y đã nói đó, Long Đằng Bao thị… sợ qua ai?

Khoảng thời gian vừa qua tuy ngắn, nhưng gặp phải nhiều chuyện như vậy, tử đấu với Triệu Hác, quen biết Từ Hiền, nhận được kỳ thư, biết được tội ác của Sát Thần môn,… lại thêm những gì vừa xảy ra, tâm tính của Bao công tử trong lúc bất tri bất giác đã sinh ra chút thay đổi.

Phần lớn thời gian y chỉ là kẻ đứng ngoài quan sát, nhưng có đôi khi đứng ngoài xem mới có thể nhìn nhận vấn đề một cách tốt nhất, có được cảm thụ rõ ràng nhất.

Cảm giác được luồng chân khí yếu ớt trong Đan Điền, mỡ thừa và cơ bắp lỏng lẻo trên người mình, Bao Ngạo Thiên đã có một quyết định mà chỉ riêng y biết.

Bao công tử không hay một điều, tuy rằng Công Tôn Thư cho rằng ý nghĩ của y là bất trí, nhưng cả Công Tôn tiên sinh lẫn bốn huynh đệ Vương Thời cũng vì vậy mà càng thêm trung thành với y.

Có một vị chủ công như vậy, mặc dù tiền đồ của họ chưa chắc sẽ quá tốt đẹp, nhưng ít nhất cũng không cần lo Bao Ngạo Thiên sẽ đối xử tệ bạc với mình.

Trong lúc Thượng Quan Cải Mệnh còn muốn nói gì đó, Từ Hiền lại mở mắt bảo rằng: “Thượng Quan tiền bối, Bao huynh, hai vị không cần tranh chấp, cũng không cần phiền lòng. Sát Lục Huyền Đồng, Từ Hiền có thể đảm bảo vạn vô nhất thất.”Thượng Quan Cải Mệnh nghe vậy, trầm giọng hỏi hắn: “Từ tiên sinh, ngươi là định nhờ đến Ngô lão?”

Từ Hiền lắc đầu: “Không phải.”

Sau đó chưa vội giải thích, chỉ dùng một tay nắm lấy đầu Huyền Đồng, sau đó nhét nó vào trong… tay áo.

Cho đến khi hai bàn chân của Huyền Đồng hoàn toàn biến mất ở phần cổ tay của mình, hắn mới nói tiếp: “Cho dù ta thần hình câu diệt, cũng không ai có thể tìm thấy nó.”

Thượng Quan Cải Mệnh chợt sinh ra ý niệm có nên chặt hắn chết thử xem có đúng như vậy không, Bao Ngạo Thiên cũng có ý nghĩ tương tự.

Bốn huynh đệ Vương Thời trợn mắt há mồm trước thủ đoạn Từ Hiền vừa phô diễn, Lý Tự Thành thì xem đã quen nên hoàn toàn chẳng có cảm xúc, chỉ có Công Tôn tiên sinh là khẽ thán:

“Quả nhiên là Tụ Lý Càn Khôn. Ta vốn chỉ nghe nhắc đến thứ kỳ công này trên cổ tịch, trước đây vẫn tưởng là truyền thuyết không có thật, nay mới hay chính mình cô lậu quả văn.”

Lúc Từ Hiền lấy cổ cầm ra đàn là y đã ngờ ngợ, chỉ là khi ấy bị âm điệu thê lương của Câu Hồn Khúc đánh lạc hướng, bây giờ mới được lên tiếng bình luận.

Nhưng Công Tôn Thư không biết là bản thân y đã hiểu lầm, Từ Hiền vốn chẳng hề biết Kỳ Công【Tụ Lý Càn Khôn】như y nói, hắn chỉ là sử dụng không gian trữ vật của mình thôi.

Thượng Quan Cải Mệnh chưa từng nghe qua “tụ lý càn khôn” gì đó, hơn nữa y cũng không quá quan tâm nó ảo diệu thế nào. Gặp Từ Hiền đã có thể đảm bảo ma vật, y cũng yên lòng gật đầu nói rằng: “Nếu Từ tiên sinh ngươi đã có diệu pháp, Thượng Quan ta cũng yên tâm.”

Dám yên tâm giao ma vật cho một tên lính mới giang hồ Hậu Thiên thập trọng đảm bảo, thay vì nói Thượng Quan Cải Mệnh tin tưởng Từ Hiền, chẳng bằng nói y là tin tưởng ánh mắt của Ngô lão tiên sinh.

Bao công tử lại vẫn chưa cam tâm: “Từ tiên sinh, ngươi vẫn nên giao cho Bao mỗ thì hơn. Ngươi phải tin tưởng thực lực của Bao thị.”

Từ Hiền chỉ mỉm cười lắc đầu, hắn chợt xé một mẩu giấy Thông Linh ra, bắt đầu dùng bút vẽ lên trên đó thứ mà mình phát hiện trong nhật ký phạm tội của La Sinh.

Cũng không có gì phức tạp, chẳng mấy chốc trên mặt giấy đã xuất hiện một cái vòng tròn do một con giao long cuộn lại mà thành, giữa vòng có hai cây phương thiên họa kích bắt chéo nhau, tạo thành hình chữ thập.

Thu hồiTruyền Đạo Bút, Từ Hiền đưa hình vẽ ra hỏi những người đang có ở đây: “Chư vị, xin cho ta hỏi có ai biết cái dấu hiệu này đại biểu cho thứ gì?”

Ngoại trừ Lý Tự Thành, hết thảy đều đồng thanh: “Binh Châu Long thị.”

Công Tôn tiên sinh nói thêm: “Đây là gia huy của Binh Châu Long thị, cả võ lâm đều biết. Từ tiên sinh, ý của ngươi là…”

Từ Hiền không nói gì, chỉ nâng phần tay áo mà hắn vừa nhét Huyền Đồng vào, vỗ nhẹ ba cái.

Công Tôn tiên sinh lập tức biến sắc.

Chương 142: Một dòng sông lại chứa hai con rồng?

Hạ tay áo xuống, Từ Hiền chợt nhíu mày nói: “Đây là gia huy của Binh Châu Long thị?”

Đoạn hắn lại lật ra mặt sau của mẩu giấy, tiếp tục múa bút vẽ một hình ảnh khác, đưa lên hỏi: “Công Tôn tiên sinh, ta tưởng đây mới là gia huy của Long thị?”

Chỉ thấy thứ hắn vừa vẽ cũng có hình dạng tương tự trước đó, một con rồng cuộn thành hình tròn.

Nhưng lần này thay vì hai cây phương thiên họa kích bắt chéo nhau thì chỉ có một thanh kiếm treo ở giữa, hai phần ba thân kiếm nằm trong vòng tròn, một phần thân kiếm và chuôi lồi hẳn lên trên. Nhìn vào bức họa, có một số ít người sẽ tưởng rằng thanh kiếm kia sắp rơi xuống cắt đứt cổ con rồng vậy.

Hình vẽ này, Từ Hiền từng thấy trong một quyển sử ký ngày xưa, chỗ chú thích đề là gia huy của Long thị.

Công Tôn tiên sinh ngó qua, y trầm giọng giải đáp: “Đây cũng là gia huy của Long thị, có điều là hoàng tộc Long thị, cũng là biểu trưng của Thiên Tử Huyền Kiếm Phủ.”

‘Binh Châu Long thị, hoàng tộc Long thị, Thiên Tử Huyền Kiếm Phủ… Vũng nước đục này… rất sâu.’

Nhìn ánh mắt có phần ý nhị sâu xa của Từ Hiền, Công Tôn Thư đoán chừng hắn cũng ngộ ra được vài điều, y thở dài nói tiếp:

“Nếu Binh Châu Long thị được xem là Tông gia thì hoàng tộc Long thị chỉ có thể coi là Phân gia, từng có lời đồn rằng hoàng đế Đại Xương đến gặp Long thị gia chủ cũng phải hành lễ quỳ, đến nay vẫn chưa biết có phải thật hay không.”

‘Nhất quốc chi quân…’

Ánh mắt Từ Hiền chợt xẹt qua một tia sắc bén, hắn cúi xuống nhìn hình vẽ biểu trưng của hoàng tộc Long thị trong tay mình, trong đầu xuất hiện rất nhiều ý nghĩ.

Công Tôn Thư cắt ngang ý nghĩ của hắn, y nói: “Từ tiên sinh, ngươi dựa vào đâu mà xác định hắc thủ sau màn là Long thị?”

Từ Hiền lẽ nào trực tiếp lộ ra hệ thống,【Hiệp Đạo Thiên Thư】nọ kia? Nhưng hắn lại không muốn lừa dối người khác làm gì, nên chỉ đáp: “Ta có một món bảo vật, là nó giúp ta xác nhận chuyện này.”

Công Tôn tiên sinh thông qua【Cảm Tâm Quyết】mà biết hắn nói thật, cũng nhận ra Từ Hiền không muốn nhắc đến món bảo vật kia, y ngầm hiểu nên không hỏi rõ.

Vả lại, chuyện quan trọng bây giờ không phải tò mò xem bảo vật của Từ Hiền ra sao, mà là nên đối ứng thế nào trước thông tin hắn vừa đưa ra.

Nếu là Binh Châu Long thị đứng sau tấm màn đen này, vậy có là Long Đằng Bao thị cũng phải hết sức dè chừng. Cùng là võ lâm đại thế gia, nhưng Bao thị so với Long thị vẫn là kém hơn vài phần.

Không nói đến những thứ khác, chỉ riêng việc hoàng tộc Long thị - kẻ thống trị một phần ba sơn hà Trung Nguyên – chỉ có thể xem là Phân gia cũng đủ để thể hiện sự kinh khủng của gia tộc này.

Bao Ngạo Thiên nãy giờ im lặng không nói, y vẫn muốn mượn sức gia tộc tiêu diệt hắc thủ sau màn, nhưng cũng biết khi chuyện này đã dính dáng tới Long thị thì bản thân muốn ra sức cũng không được, bởi Bao thị gia chủ còn phải nghĩ cho cả gia tộc.

Siết chặt nắm tay, Bao công tử biết nói gì cũng đều là thừa, chỉ có quyết tâm trước đó lại càng thêm kiên định. ‘Gia tộc không được, vậy chỉ có thể mượn sức chính ta.’

Thượng Quan Cải Mệnh thì không có chút gì là nhùn chân khi nghe đến Binh Châu Long thị, y vẫn giữ thái độ trời sập xuống cũng không biến sắc của mình, cũng không hề trào phúng Bao Ngạo Thiên, chỉ lớn tiếng nói rằng:

“Bao tứ công tứ, Thượng Quan mỗ không hi vọng nhìn thấy tên của Từ tiên sinh xuất hiện trên Giang Hồ Nhật Báo, những người khác cũng vậy. Chuyện này tốt nhất chỉ có Thượng Quan Cải Mệnh là đủ rồi.”

Nghe giọng điệu có phần đanh thép của y, Bao Ngạo Thiên không có phản ứng gì quá khích, trái lại chỉ gật đầu: “Thượng Quan đại hiệp chớ lo, bổn công tử biết phải làm gì.”

Từ Hiền nghe hai người trao đổi, hắn chợt nhíu mày đặt nghi vấn: “Bao huynh muốn cho chuyện này lên báo? La Sinh và lũ môn đồ đều đã chầu Diêm vương, chuyện nơi đây chỉ có chúng ta biết, tại sao không giấu kín, như vậy hắc thủ muốn tra ra cũng khó.”

Bao Ngạo Thiên lại lắc đầu trả lời: “Chỉ giấu được nhất thời, chờ qua vài ngày chắc chắn Phong Vân Nguyệt San và Võ Lâm Thời Đại sẽ biết chuyện, còn không bằng để Giang Hồ Nhật Báo đăng tin phủ đầu, tránh bị chúng bới lông tìm vết, đào sâu chân tướng, thế thì rách việc.”

Từ Hiền vốn định hỏi hai tờ báo kia biết tin bằng cách nào, nhưng còn chưa hỏi ra thì đã tự có câu trả lời.Thế gian này vốn cũng không chỉ có võ học là thủ đoạn siêu phàm duy nhất.

Nghe Thượng Quan Cải Mệnh nói muốn giấu đi danh tính của của hắn, để y một mình gánh vác chuyện này, lý trí nói cho Từ Hiền biết rằng đó là quyết định hợp lý nhất, hắn bây giờ còn quá yếu để lộ diện trước mặt con quái vật khổng lồ như Binh Châu Long thị.

Nhưng Từ Hiền không chỉ có lý tính mà còn có cả cảm tính, cho nên hắn tỏ vẻ thản nhiên mà nói với Bao Ngạo Thiên rằng: “Nếu đã thế, Bao huynh cũng không cần giúp ta giấu giếm làm gì. Sát Thần môn đồ, Từ Hiền này đã giết rất nhiều, không nhất thiết phải giấu đầu lòi đuôi.”

Co đầu rụt cổ như thằng chết nhát để bảo đảm mạng sống, mặc cho Thượng Quan tiền bối – người đã chỉ điểm đao pháp và cứu Từ Hiền một mạng - hứng mũi chịu sào thay mình, hắn làm không được.

Hơn nữa bị một con quái vật như Long thị để mắt tới vừa là nguy cơ nhưng cũng vừa là cơ hội tôi luyện của Từ Hiền.

Những gì mà hắn đạt được sau cuộc chiến lần này không phải là ít, chỉ cần kẻ địch không trực tiếp phái cao thủ Thần Mạch tới bóp chết mình, hắn tin rằng…

Hình như có một thanh đao chợt cắt đứt dòng suy nghĩ của Từ Hiền, mà cũng không phải hình như nữa khi nó là sự thật, Thượng Quan Cải Mệnh đang gác Thiên Phạt lên cổ hắn, nhướng mày nói từng từ:

“Từ tiên sinh, nếu ngươi có thực lực như ta, Thượng Quan mỗ cũng mặc xác ngươi, nhưng ngươi không có. Ngươi đã tự xưng vãn bối, vậy thì nên nghe theo lời của kẻ tiền bối như ta. Muốn sính anh hùng, chờ ngươi đủ lông đủ cánh, không cần địch nhân điều tra ta cũng trực tiếp báo cho chúng biết ngươi là kẻ chúng cần giết.”

Cảm giác tê dại truyền tới từ bả vai khiến Từ Hiền lạnh cả vai gáy, nhưng hắn không hề tỏ vẻ sợ hãi mà chỉ cười khổ: “Thượng Quan tiền bối, ngươi vì muốn bảo vệ vãn bối nên lấy mạng sống của ta ra uy hiếp ta? Tiền bối không thấy có gì đó sai sai sao?”

Thượng Quan Cải Mệnh khịt mũi cười, khí khái hào hùng mà đáp rằng: “Không có gì sai. Thay vì để ngươi chết một cách nhục nhã vì sự ngu xuẩn của mình, ta sẽ cho ngươi một cái chết đầy vinh quang, khi mà thanh đao giết ngươi là Thiên Phạt, kẻ lấy mạng ngươi là Thượng Quan Cải Mệnh.”

“…”

Từ Hiền không biết phải nói gì hơn, hắn bị sự tự tin của Thượng Quan Cải Mệnh chiết phục.

Nói năng hùng hồn bá đạo mà lại khiến hắn cảm thấy đó là sự thực chứ không phải tự cao tự đại, e rằng chỉ có bậc tuyệt thế đao khách như y mới làm được.

Cũng vì bị y chiết phục mà Từ Hiền mới ngẫm lại ý nghĩ trước đó của mình, hắn chọn để lộ danh tính thực sự là quyết định đúng đắn sao?
Từ Hiền lúc này bỗng nhớ tới thế giới mà hắn đang sống không phải tiểu thuyết, nó là hiện thực.

Và hiện thực thì tàn khốc.

Rất có thể kẻ thù của Từ Hiền sẽ không cử từng tên từng tên có tu vi tăng dần lên đến đối phó hắn như trong tiểu thuyết, rất có thể hắn sẽ phải trực tiếp đối mặt với Thần Mạch và bị bóp chết như một con kiến cũng chưa biết chừng.

Có lẽ Ngô Tam Âm sẽ bảo vệ được hắn, nhưng Từ Hiền chịu ru rú mãi ở nơi tiểu trấn sao? Kẻ thù của hắn vẫn còn đang ung dung sung sướng ở cố thổ xa xôi, nếu hắn không nhanh chóng mạnh lên, sợ là chưa kịp trả thù thì cừu nhân đã qua đời, để lại tiếc nuối như đại tông sư Hoàng Thường.

Nhìn Thượng Quan Cải Mệnh bằng ánh mắt nghiêm túc, Từ Hiền khom người chắp tay nói rằng: “Là vãn bối suy nghĩ nông cạn, cô phụ hảo tâm của tiền bối. Thượng Quan tiền bối, quyết định trước đó của ngươi, ta xin thuận theo vậy.”

Cạch!

Thượng Quan Cải Mệnh thấy hắn thành khẩn, bèn thu đao lại, lắc đầu than thở: “Thanh niên bao đời, lúc nào cũng vậy. Nói năng nhỏ nhẹ chẳng bao giờ nghe, phải lấy đao kiếm hầu hạ mới chịu vào khuôn khổ.”

Từ Hiền: “…”

Bao công tử nghe vậy chợt thấy sởn cả da gà, y bỗng nhớ tới vừa rồi mình còn đôi co một trận với vị Nghịch Thiên Đao này.

Một lời không hợp liền gác đao hâm dọa, quả thật là đối tượng y không thể trêu vào, không thể trêu vào, không thể trêu vào.

“Hmm… hmm…”

Không giống với y, lúc này hai vai Lý Tự Thành run run, vẻ mặt đỏ bừng, bộ dạng như vậy chứng tỏ rằng gã đang nín cười rất là khổ sở.

Không vậy không được, tên to xác này nhìn cảnh tượng Từ Hiền bị Thượng Quan Cải Mệnh lấy đao răn dạy, chợt nhớ tới việc tiên sinh cũng rất thích lấy【Trọng Đạo Xích】ra uy hiếp gã, sự trùng hợp này sao lại không khiến gã cảm thấy buồn cười, cảm thấy hả dạ cho được.

Tiên sinh từng dạy gã từ “quả báo”, Lý Tự Thành cảm thấy có lẽ đây chính là một ví dụ sống sờ sờ.

Ở đây không có ai hiểu được tại sao gã lại thấy buồn cười, ngoại trừ Từ Hiền. Lòng thầm ghim lại vụ này, Từ Hiền phất tay: “Muốn cười thì cười, chẳng ai cản ngươi.”

Hắn vừa nói như vậy, Lý Tự Thành lại không cười được, gã “hự” một tiếng rồi lập tức trở lại vẻ chất phác, ngu ngơ thường ngày.

Thượng Quan Cải Mệnh thấy bộ dáng của gã có vẻ khùng khùng điên điên, lại lắc đầu thở dài: “Thanh thiếu niên ngày nay… àiii…”

Y chợt cảm thấy an ủi phần nào vì chuyện thu hụt đồ đệ năm xưa.

Hoài niệm tới nhanh đi cũng nhanh, Thượng Quan Cải Mệnh nghiêm mặt lại, nhìn Từ Hiền mà nói: “Nói lời phải giữ lấy lời, Từ tiên sinh.”

Sau đó liền buông đao, đưa tay trái lên ôm quyền với hắn và những người khác, lớn giọng mà rằng: “Giang hồ hội ngộ, quý ở từng đồng cam cộng khổ, không phải do tuế nguyệt ngắn dài. Chư vị, non xanh còn đó, nước biếc chảy dài, Thượng Quan mỗ đi trước.”

Xong cũng không đợi người khác đáp lễ, tay nhanh như chớp rút lấy thanh Thiên Phạt, ném nó bay thẳng về Bắc phương, Thượng Quan Cải Mệnh búng đi như một mũi tên, trong nháy mắt đã không còn thân ảnh.

Nhìn theo hướng y rời đi, Công Tôn tiên sinh xuýt xoa than thở: “Thiên hạ hào kiệt nhiều vô kể, vô song độc nhất Nghịch Thiên Đao.”

Ai cũng tán đồng, kể cả Bao Ngạo Thiên cũng khẽ gật đầu, cho rằng là phải.

Chương 143: Tiên sinh phải biết nghe lời lão nhân

Giờ Tỵ qua được hai khắc, đoàn người của Bao Ngạo Thiên cũng đã lên đường trở về Thanh Hà Huyện.

Trước khi rời đi, Bao công tử có gửi lại【Phi Kiếm Truyền Thư】cho Từ Hiền, y vẫn chưa quên mục đích ban đầu đến tìm hắn là vì đòi chương.

Hứa sẽ sớm gửi đủ bản thảo cho Bao công tử, Từ Hiền tiễn vị ôn thần này đi, bãi chiến trường giờ chỉ còn lại hắn và Lý Tự Thành.

Đại nguy cơ đã qua, nhưng phiền phức của Từ Hiền vẫn chưa xong.

Trước đó sự cấp tòng quyền, Từ Hiền có lệnh cho Lý Tự Thành tung tin đồn nhảm để tránh dân trấn đi lại lung tung kẻo ngộ thương, bây giờ thì nó đã trở thành vấn đề làm hắn phải đau đầu.

Nhưng tình cảnh của hắn lúc này chính là đũng quần dính bùn, không phải phân cũng là cứt.

Vì tiều phu họ Lục chết rồi.

Chết ở chỗ này, chết bởi độc thủ của Sát Thần Môn, cái thế lực được xem là kẻ thù của hắn.

“Kẻ thù của Từ tiên sinh tới trả đũa, Lục tiều phu bị liên lụy chết rồi!”

Từ Hiền biết, dù không thẹn với lòng, dù là người chỉ có ân chứ không có tội với Bạch Long Trấn, thì cái tiếng xấu này hắn chắc chắn phải mang.

“Ta đã thầm lặng bảo hộ Bạch Long Trấn”, “ta đã đánh đuổi lũ ác nhân muốn hại các ngươi”, “ta đã bảo vệ hài đồng trong trấn tránh khỏi độc thủ của hung đồ”, “ta vì tiểu trấn mà xuất sinh nhập tử”, v.v…

Từ Hiền sẽ không nói bất cứ câu nào trên đây. Hắn không thể giải thích và cũng không muốn giải thích.

‘Ta cũng sắp đi rồi, để lại ô danh trong lòng dân trấn, đáng là gì?’

Tự nhủ một câu, Từ Hiền bảo với Lý Tự Thành rằng: “Tự Thành, ngươi cõng Lục đại thúc, chúng ta về trấn.” Bản thân hắn thì đi nhặt xác của đám hung đồ.

Kỳ thật cũng không còn được mấy xác, phần lớn đều bị hủy sau khi Địa Hỏa Kiếp, Thiên Lôi Kiếp bùng nổ, chỉ còn một số rất ít là may mắn được vẹn toàn, trong đó có La Sinh.

Thân thể của y xem ra rất không tầm thường, mặc dù không bị Thiên Lôi Kiếp nhắm tới, cũng không nằm ở vị trí trung tâm đòn oanh sát của Thượng Quan Cải Mệnh, nhưng đến cùng vẫn bị vài tia lôi điện đánh trúng, thế mà lại còn nguyên như thường.

Từ Hiền lượn qua một vòng, xét thấy đã không còn bỏ sót một cái xác nào, sư đồ nhà hắn bắt đầu quay trở lại Bạch Long Trấn.

Tĩnh lặng như chết.

Bước vào tiểu trấn, Từ Hiền chợt nhảy dựng trong lòng, may là sau khi vận dụng【Tọa Vong Kinh】hắn có thể cảm giác được sinh cơ trong trấn vẫn còn.

Ánh mắt đăm chiêu, hắn ngẩng đầu lên nhìn trời, sau đó nói với gã đệ tử của mình: “Tự Thành, ngươi về nhà xem Lý đại thúc thế nào rồi, giao Lục đại thúc cho ta.”

“Vâng tiên sinh.” Lý Tự Thành giọng đầy gấp gáp, vội vàng chạy về tiệm rèn, gã hiển nhiên cũng cảm thấy bầu không khí kỳ lạ hiện giờ của tiểu trấn.

Cõng theo di thể của tiều phu họ Lục, Từ Hiền đạp khinh công đến nhà Ngô lão tiên sinh. Gặp phải chuyện bản thân không có kinh nghiệm xử lý, cứ hỏi trưởng bối là chắc ăn nhất.

Dừng chân trước cửa, Từ Hiền chưa kịp có hành động gì thì đã nghe giọng của Ngô Tam Âm vang lên: “Vào đi.”

Đẩy cửa mà vào, hắn không chần chừ mà bước tới gần lương đình, lần nào Từ Hiền đến tìm thì lão đều tiếp đón tại chỗ ấy, chưa bao giờ ngoại lệ.

Đương nhiên, vì đang cõng trên lưng một người chết nên Từ Hiền chỉ đứng dưới bậc tam cấp, chắp tay thi lễ mà trình bày vấn đề của mình: “Ngô lão, Lục đại thúc vốn một thân một mình, nay chẳng may ngộ hại, nên xử lý ma chay thế nào?”
Đúng vậy, nên xử lý tang lễ của tiều phu họ Lục như thế nào mới là chuyện Từ Hiền quan tâm lúc này, còn vấn đề ô danh của mình thì hắn đã vứt ra sau đầu từ trước.

Ngồi trong lương đình, Ngô Tam Âm cũng không tiếp tục bắt ép Từ Hiền phải đánh cờ với lão mới cho hắn câu trả lời.

Trong mắt xẹt qua một tia hài lòng, lão híp mắt lại nhấp một ngụm trà, sau đó lắc đầu cười xòa: “Ngày ngày đốn củi, tất bị rừng già ghi hận, yểm nguyền sát kiếp. Lão đầu ta đã dặn dò từ trước, bảy ngày đầu năm chớ nên hành nghề, đến cùng vẫn chứng nào tật nấy, bỏ cả tính mạng. Người già khuyên không nghe, hối hận thì đã muộn.”

Thở dài một tiếng, Ngô Tam Âm chỉ tay lên cái ghế dài trong lương đình, bảo rằng: “Đặt hắn nằm lên đấy, lão phu sẽ xử lý, Từ tiên sinh ngươi không cần bận tâm.”

Từ Hiền làm theo, cẩn thận đặt di thể của Lục tiều phu lên ghế, sau đó hỏi: “Ngô lão, vãn sinh kế tiếp lại nên làm gì?”

Ngô Tam Âm khoát tay nói: “Việc duy nhất mà ngươi cần làm bây giờ là dựng lại căn nhà tranh trên đồi. Sau đó chuẩn bị những bài giảng tốt nhất để dạy cho lũ trẻ trong mấy ngày còn lại, hoàn thành những chuyện mà ngươi còn dang dở, sau đó ra đi khi lòng không vướng bận.”

Giải quyết xong Sát Thần Môn thì hắn sẽ rời trấn, đó là dự định trước đó của Từ Hiền, đến nay vẫn thế.

Hắn cũng không hề bất ngờ trước việc Ngô Tam Âm đoán được mình sẽ rời đi, như Lý Tự Thành đã quá quen thuộc với “thần thông” của hắn, hắn cũng quá quen thuộc với sự thần cơ diệu toán của lão.

Vậy nên Từ Hiền mới cười khổ hỏi rằng: “Ngô lão, nếu ngài đã biết vãn sinh phải ra đi, vậy còn khuyên ta dựng nhà làm gì? Hôm nay sợ là Từ Hiền phải cuốn gói rời khỏi tiểu trấn, muốn đến học đường cũng không được nữa, còn nói gì đến chuyện giảng bài? Ngài vẫn là nói cho ta biết nên xử lý hậu sự của Lục đại thúc như thế nào đi thôi.”

Ngô Tam Âm không nhiều lời với hắn, ánh mắt ý vị thâm trường, lão nhẹ giọng lặp lại câu nói cách đây không lâu: “Người già khuyên không nghe, hối hận thì đã muộn.”

“Ây…” Từ Hiền bị một câu này chặn họng, nhìn thái độ này của lão, hắn đoán chừng lão đã có diệu kế để hắn không phải cuốn gói.

Từ Hiền nghĩ mãi không ra diệu kế của lão là gì, nhưng gặp lão không có ý định giải thích, hắn cũng chỉ đành khom người tỏ ý nhờ: “Nếu Ngô lão đã nói thế, vãn sinh cũng nguyện nghe theo. Hậu sự của Lục đại thúc, đành nhờ ngài rồi.”

Ngô Tam Âm chỉ khoát tay: “Đi thôi, đi thôi. Nhà tranh của Từ tiên sinh ngươi, nhớ dựng lại cho thật đẹp, vật dụng cũng phải đầy đủ. Lão phu gần đây bắt đầu tìm được thú vui nơi sông nước, sau này tất ghé Ngạn Thủy thường xuyên, chờ ngươi đi rồi, ta còn muốn trưng dụng nơi đó để làm chỗ nghỉ tạm đây.”

Từ Hiền nghe vậy dở khóc dở cười, bèn chắp tay nói rằng: “Vậy thì thật là vinh hạnh của vãn sinh.”

Sau đó liền bái biệt Ngô lão tiên sinh, rất biết nghe lời mà trở về dựng nhà tranh. Lúc ngang qua tiệm rèn chỉ thoáng dừng lại xác nhận an nguy của Lý Đại Ngưu, biết y không sao liền an tâm đi tiếp, cũng chẳng ghé vào làm gì.Về phần Ngô Tam Âm, đợi Từ Hiền khuất bóng đi xa, tầm mắt của lão mới chuyển đến di thể của Lục tiều phu, chân mày hơi nhướn lên, cười như không cười.

“Ây dàà… Đã lâu chưa dùng, không biết kỹ thuật của bộ xương già này có còn được như xưa…”



Đại Xương, Tiền Châu, kinh đô Trường An.

Trong một gian mật thất, đèn đuốc mập mờ, vách trần đen kịt mang theo hàng trăm điểm sáng mông lung, tựa như sao trên trời, rải rác bất quy tắc, trông như tái hiện lại tinh không buổi đêm.

Bên dưới màn trời đêm giả tạo ấy, có một người khoác trên mình một bộ hắc bào sang trọng, y ngửa mặt nhìn lên, chỉ thấy bóng lưng, khí chất vừa thần bí lại vừa cao quý, kiêu ngạo.

Phủ phục dưới đuôi trường bào của hắn là một tên hắc y nhân mặc đồ bó sát, từ đầu tới chân chỉ lộ ra đôi mắt của mình, khiến người ta liên tưởng kẻ này giống như một cái bóng của y vậy.

“Chủ nhân, La Sinh chết.” Cái bóng báo cáo, giọng nói không nghe ra chút cảm xúc nào, chẳng khác gì một cỗ máy móc.

Trái với cái bóng, chủ nhân của hắn vẫn có cảm xúc trong lời nói, mặc dù thứ cảm xúc đó chỉ là lạnh nhạt.

“Giống trống khua chiêng, kết cục dễ đoán. Thế còn Sát Lục Huyền Đồng?”

“Hòa thượng Vong Đức phong ấn mười năm, bỏ nửa cái mạng, được Đạo Thành phế vật cõng đi, chín thành khả năng là chạy về Ô Long Viện tìm hòa thượng Duy Tâm cứu trị.”

Khẽ ồ một tiếng, tên chủ nhân bình luận: “Khá khen cho chúng. Chuyện này, lại còn ai can dự vào?”

Thái độ của y không buồn không vui, có vẻ như chẳng hề tức giận khi kế hoạch bị phá hoại.

“Ly Vẫn Đảo phản đồ Bạch Long Sứ, Long Đằng Bao thị tứ công tử, Thượng Quan Thanh Phong…”

Nghe được mấy cái danh hiệu này, giọng của tên chủ nhân thế mà bộc lộ vài phần vui vẻ: “La Sinh chết không oan, đội hình này đúng là khó cho hắn. Thượng Quan Thanh Phong a, từ lúc thay cái tên mới, không chỉ bản thân mà kẻ này còn muốn giúp bách tính Trung Nguyên cải mệnh… chậc chậc, ghê gớm nhường nào?”

Tên chủ nhân tặc lưỡi khen nhưng thái độ thì trào phúng, có điều chỉ trong thoáng chốc giọng nói của y đã trở lại lạnh nhạt như trước.

“Thất bại thì thất bại, cũng không quan trọng lắm. Đây dù sao cũng chỉ là một thử nghiệm nhỏ, nếu không giải quyết được phong ấn ở Thiếu Lâm, vậy đến cùng vẫn là công dã tràng.”

Cái bóng không bình luận gì, hắn biết chủ nhân chỉ là đang độc thoại chứ không phải trò chuyện với mình. Chờ y dứt lời, cái bóng mới nói tiếp:

“Chủ nhân, kẻ can dự còn có hai người thần bí, Lăng chân nhân hao tổn mười năm thọ nguyên cũng chỉ tính ra được cảnh giới võ đạo, còn bị thiên cơ cắn trả, bất tỉnh không dậy nổi. Đáng chú ý là hai kẻ đó chỉ có tu vi Hậu Thiên.”

“Lại có chuyện thú vị như thế?” Âm lượng của tên chủ nhân bất giác tăng cao, trong giọng nói thể hiện rõ sự kinh ngạc.

Biết mình thất thố, y lập tức lấy lại sự lạnh nhất trước đó, ra lệnh cho cái bóng: “Ngươi lui xuống đi thôi. Lại đến khố phòng lấy một viên Tạo Hóa Hồi Nguyên Đan cho Lăng chân nhân, nói cho lão biết, nếu có thể tính toán ra được thân phận của hai kẻ thần bí, bổn tọa nhất định có trọng thưởng.”

“Nô tài tuân lệnh.” Lời vừa dứt, cái bóng cũng biến mất, tựa như bốc hơi khỏi nhân gian.

Trong gian mật thất chỉ còn lại một mình tên chủ nhân, y trút bỏ bộ dạng lạnh nhạt của mình, ngoác mồm cười lớn: “Ha ha ha, thú vị, thú vị! Hậu Thiên cảnh có thể che giấu thiên cơ, xem ra đây chính là cơ hội của ta. Nỗi ô nhục mấy trăm năm… chờ đó, cứ chờ đó.”

Chương 144: Ngô lão tiên sinh là thần tiên

Mùng sáu tháng giêng, Từ Hiền bỏ cả ngày trời chỉ để dựng lại gian nhà tranh của mình, hoàn toàn chẳng còn quan tâm đến bất kỳ chuyện gì khác.

Tuân theo hứa hẹn phải làm cho thật đẹp, nói là nhà tranh nhưng thực chất từ mái đến sàn đều làm bằng gỗ, vì vậy tuy bé bé xinh xinh nhưng khó lòng hoàn thành trong một sớm một chiều, mà đó là nhờ Từ Hiền còn có võ công phụ trợ rồi đấy, nếu đổi lại người bình thường thì không biết đến bao giờ mới xong.

Mà có dựng xong nhà vẫn chưa tính là hoàn thành, bởi Ngô lão tiên sinh còn muốn vật dụng đầy đủ, nên cả nội thất lẫn gia cụ Từ Hiền cũng sẽ tự tay chuẩn bị.

Chờ ngôi nhà hoàn thành mỹ mãn thì cả nghề【Thợ Rèn】lẫn【Thợ Mộc】của hắn chắc hẳn sẽ có tiến bộ không nhỏ.

Lúc nghĩ tới đây, Từ Hiền giống như đã nhận ra mục đích của Ngô Tam Âm khi bắt mình dựng lại căn nhà. 【Sinh Tử Cục】đã giúp ích cho hắn rất nhiều trong trận chiến với Sát Thần Môn, Từ Hiền chợt sinh ra vài phần chờ mong trước hai món kỳ vật sắp tới.

Ôm theo sự mong đợi đó, Từ Hiền dẹp hết những lo toan, chỉ chú tâm vào việc dựng nhà, mãi cho đến khuya mới chịu ngừng tay.

Dựng một cái lều ở tạm, hắn không hề nghỉ ngơi mà bắt đầu chuyển sang “sáng tác” Tam Quốc Diễn Nghĩa. Từ Hiền cũng không muốn hôm sau lại thấy Bao Ngạo Thiên chạy đến hỏi tội mình.

Một đêm múa bút không ngừng, đến gần sáng Từ Hiền mới ngừng lại.

Buộc xấp bản thảo dày cộm vào【Phi Kiếm Truyền Thư】gửi đến chỗ Bao Ngạo Thiên, hắn sau đó liền dùng【Tọa Vong Kinh】nghỉ ngơi một canh giờ, khi mở mắt ra thì chẳng còn thấy vẻ mệt nhọc đâu cả, mặt mày xán lạn, tinh thần sảng khoái.

Dù đã nghe Ngô Tam Âm nói bóng nói gió, nhưng Từ Hiền vẫn chuẩn bị sẵn tâm lý phải đối mặt với sự chất vấn của dân trấn.

Lấy ra chiếc xe lăn trong tay áo của mình, Từ Hiền trượt đi như gió, trên gương mặt chỉ có sự bình thản.

Cuối giờ Mão, Từ Hiền chậm rãi lăn bánh vào trong tiểu trấn.

Những người e ngại Từ Hiền thì vẫn tránh né hắn như mọi khi, những người yêu mến Từ Hiền thì vẫn chào hỏi hắn như mọi lúc, phản ứng của họ đều hệt như mấy ngày trước đó, tuyệt nhiên không có một người nhắc đến chuyện ngày hôm qua.

‘Bọn họ làm sao thế này?’ Từ Hiền thầm tự hỏi, kỳ thực hắn đã có một ít phán đoán, chỉ là cảm thấy quá khó để tin.

Tiến thêm một đoạn, Lý Tự Thành xuất hiện như thường lệ, thay hắn đẩy xe lăn tiến về hẻm Hướng Dương.

Cúi đầu thấp xuống, gã nhỏ giọng thì thầm vào tai Từ Hiền: “Tiên sinh, hôm qua đệ tử phát hiện một chuyện lạ lắm.”

“Thế nào?” Đoán được gã đang nhắc đến chuyện gì, Từ Hiền dù đã phát hiện nhưng vẫn không nói toạc ra, tỏ ý muốn cho gã nói tiếp.

Lý Tự Thành bảo: “Cha của đệ tử giống như bị mất trí nhớ, cho rằng ngày hôm qua mình đang nghỉ Tết, được ở nhà nghỉ ngơi cả một ngày. Không chỉ cha đệ tử, cả mấy vị thúc thúc thẩm thẩm gần nhà đều như vậy, thế mà họ lại chẳng nghi ngờ chút gì, kỳ lạ vô cùng tiên sinh à.”

Từ Hiền khẽ cười, gật đầu chào một vị đại thúc bán hàng rong dọc đường, trong ánh mắt lại không thể giấu được vẻ chấn động trước lời nói của Lý Tự Thành. Lúc tới ngã tư đường, hắn chậm rãi nhìn quanh một vòng, cảm thấy cả thân thể mình đều đang run rẩy.

Hắn muốn nói cho gã đệ tử khai môn nhà mình biết, Lý Đại Ngưu không phải mất trí nhớ mà nói đúng hơn phải là bị thay đổi ký ức.

‘Có thể sửa đổi ký ức của hàng trăm người, Ngô lão… Ngài là thần tiên sao?’

Đi được thêm một đoạn, lúc nhìn thấy tiều phu họ Lục xách rìu tiến về Tây lâm, Từ Hiền đã hoàn toàn chết lặng, không còn suy nghĩ gì thêm được nữa.

Lý Tự Thành cũng nhìn thấy, kinh hồn táng đởm, âm thanh bất giác trở nên lắp bắp: “Ti… tiên… tiên… sinh… đó… đó… ó… là… là… Lục… Lục… đại… đại… đại… thú…úc?”

Hít sâu một hơi, Từ Hiền lấy lại sự bình tĩnh, nghiêm giọng nói với gã: “Tự Thành, chuyện ngày hôm qua, ngươi chớ có nói cho bất kỳ ai biết kể cả Lý đại thúc, được chứ?”Giọng nói trầm ấm của hắn giống như khiến Lý Tự Thành xua tan được nỗi sợ hãi, giọng chỉ còn hơi run run: “Vâ…âng tiên sinh, đệ tử… sẽ không nói với bất kỳ ai.”

‘Mà e rằng ngươi có nói ra sợ là cũng không ai tin.’ Từ Hiền thầm nhủ, hắn đoán chừng đến cả bãi chiến trường ở Tây lâm cũng đã bị Ngô lão thi triển thần thông nào đó hoàn nguyên lại như cũ rồi cũng nên.

Kỳ thật Từ Hiền có thể lấy lại bình tĩnh nhanh như vậy cũng vì suy đoán trước đó của hắn còn kinh khủng hơn nhiều. Hắn thậm chí đã cho rằng Ngô Tam Âm có thể lui ngược được dòng chảy thời gian của tiểu trấn cơ đấy, so với ý nghĩ táo bạo đó thì nhiêu đây vẫn chưa đáng là gì.

Chẳng mấy chốc đã đến học đường, để Lý Tự Thành thu dọn mớ gỗ vụn trong lớp, Từ Hiền nghiêng đầu nhìn lên bảng, trên đó vẫn còn chữ BẠI mà hắn đã viết hôm qua.

Thế là bắt đầu từ ngày hôm nay, Từ Hiền đã dạy cho đám nhỏ biết thế nào là THẮNG, BẠI, VINH, NHỤC, THỊNH, SUY, THIỆN, ÁC.

Hắn giảm đi những bài giảng về toán, nếu không dạy chữ thì chuyển sang kể chuyện ngụ ngôn, còn không nữa thì giúp bọn nhỏ giải đáp mười vạn câu hỏi vì sao của chúng.

Hắn cũng chuyển lịch dạy từ xen kẽ sáng – chiều sang hẳn buổi sáng, bởi vì hắn định sẽ lên đường vào hoàng hôn của một ngày chưa biết, để lúc mà người khác về nhà thì cũng là lúc hắn rời đi.

Thời gian cứ thế dần dần trôi qua.

Mùng tám tháng giêng, Từ Hiền hoàn thành một phần ba căn nhà gỗ, Hứa phu nhân có ghé qua một lúc, nàng đưa cho hắn một quyển sách cũ.

Tối hôm đó, Từ Hiền trải【Hiệp Đạo Thiên Thư】ra, ngân quang ẩn hiện trong lều nhỏ.

Mùng chín tháng giêng, căn nhà gỗ của Từ Hiền đã đi được phân nửa tiến độ hoàn thành. Trong lúc luyện công, hắn không ngừng vận chân khí điểm lên các huyệt đạo của mình.

Ngày hôm đó, hắn đã hoàn thành đủ một trăm hai mươi chương của Tam Quốc Diễn Nghĩa, gửi cho Bao Ngạo Thiên.

Vì không hóa Tam Quốc thành sách hoàn chỉnh, nên lúc đó nghề【Tiểu Thuyết Gia】của hắn chẳng hề được thăng cấp.
Đến buổi chiều, nghề【Tiểu Thuyết Gia】lại đột ngột tăng lên đến cấp độ ba, khiến Từ Hiền hoàn toàn không hiểu vì sao.

Chừng vài canh giờ sau đó, hắn nhận được【Phi kiếm Truyền Thư】của Bao Ngạo Thiên, báo rằng lượng tiêu thụ của Bạch Xà Truyện đã đạt tới mốc một vạn.

Ngoài ra, vị Bao công tử này cũng đòi hắn một bản Tam Quốc Diễn Nghĩa có hiệu ứng Thần Lâm Kỳ Cảnh, Từ Hiền không từ chối, vui vẻ đồng ý.

Hắn vui vẻ là vì đã biết được thêm một cách để nghề【Tiểu Thuyết Gia】thăng cấp, đó chính là tăng lên theo lượng sách tiêu thụ được của hắn.

Mùng mười tháng giêng, Từ Hiền hoàn thành được hai phần ba căn nhà gỗ, nghề【Thợ Mộc】cũng theo đó thăng lên đến cấp độ năm, chẳng những tay nghề tăng cao mà hắn còn nhận được một món kỳ vật phụ trợ rất tốt.

Thừa thế xông lên, Từ Hiền đẩy nhanh tiến độ, hoàn thành căn nhà gỗ trong đêm.

Rạng sáng mười một tháng giêng, cảnh giới võ đạo của Từ Hiền đạt tới Hậu Thiên thập nhất trọng.

Chờ dạy xong tiết học buổi sáng, hắn đã trở thành hảo thủ Hậu Thiên thập nhị trọng, chỉ chờ đột phá Tiên Thiên.

Ngày hôm đó, hắn bắt đầu chế tạo các vật dụng bằng gỗ cho ngôi nhà của mình, từ bàn, ghế, giường, tủ, ấm, chén uống trà, bình phong, tượng điêu khắc, hàng mỹ nghệ trang trí, v.v… đều đủ cả.

Có nghề【Thư Pháp Gia】và【Họa Sĩ】, Từ Hiền cũng tự tin sáng tác các loại thư họa để treo trong nhà, trong đó có bức tranh chân dung toàn thân mà hắn đã tự nhủ phải vẽ cho Ngô lão tiên sinh khi nghề【Họa Sĩ】đạt tới cấp độ năm.

Mười hai tháng giêng, Từ Hiền đến tiệm rèn chế tác nốt các loại gia cụ bằng kim loại cho gian nhà của mình, vào ngày hôm sau thì nghề【Thợ Rèn】của hắn cũng đạt tới cấp độ năm như【Thợ Mộc】.

Trong những ngày này, lúc tu luyện võ công, Từ Hiền bắt đầu chuyển sang múa quyền.

Sáng mười bốn tháng giêng, dựa vào nhất tâm nhị dụng và tốc độ tay siêu thần của mình,Từ Hiền lần nữa hoàn thành một trăm hai mươi hồi của Tam Quốc Diễn Nghĩa, cũng hóa nó thành sách hoàn chỉnh.

Có lẽ vì đây là một trong tứ đại danh tác trong ký ức tiền kiếp, hoặc cũng có thể vì số lượng từ của nó dài gấp mấy lần Bạch Xà Truyện, Từ Hiền nhảy liền hai bậc,【Tiểu Thuyết Gia】đạt đến cấp độ năm.

Chuyện tốt thành đôi, Bao Ngạo Thiên trùng hợp gửi phi kiếm đến đòi sách, hơn nữa còn gửi đến cho hắn tiền nhuận bút của Bạch Xà Truyện và Tam Quốc Diễn Nghĩa.

Trong thư, Bao công tử có nói rõ viên Bách Bảo Hồi Xuân Đan mà Hứa phu nhân phục dụng không cần trừ bạc từ nhuận bút, bởi lúc đó họ là chiến hữu, cùng một chiến tuyến, sử dụng đan dược cũng là vì thắng lợi chung, sao có thể tính toán chi li vậy được?

Từ Hiền nghe cũng thấy xuôi, bèn chấp nhận lời này.

Tối hôm đó, Từ Hiền một lần nữa viết lại Bạch Xà Truyện với nghề【Tiểu Thuyết Gia】cấp độ năm, hắn đã từng nói muốn dùng nó báo ân Hứa phu nhân.

Hôm sau, mười lăm tháng giêng, rơi vào Tết Nguyên Tiêu.

Đây cũng là ngày mà Từ Hiền quyết định sẽ lên đường rời khỏi Bạch Long Trấn.

Ngày hôm nay, hắn dạy cho bọn nhỏ trong trấn một chữ cuối cùng, mặc dù chính bản thân hắn vẫn cảm thấy mù mịt khi nghĩ về nó.

HIỆP

Chương 145: Tiết dạy cuối cùng của tiên sinh

Thế nào là hiệp?

Từ Hiền có hàng trăm câu trả lời, nói mãi không hết.

Nhưng những câu trả lời đó đều không phải thứ hắn muốn, thứ hắn muốn biết là tiên hiệp.

Là thần tiên thích hành hiệp trượng nghĩa? Vậy thì trên bản chất có khác gì với hiệp giả thông thường đâu, chỉ là chênh lệch về vũ lực mà thôi.

Đương nhiên, Từ Hiền cũng biết “thế nào là tiên hiệp” là thứ mà hắn cần tự tìm cách trả lời, cho nên câu hỏi hắn dành cho lũ trẻ phải thiếu đi một từ.

Thế nào là hiệp? Một đứa học sinh năm nay đã mười một tuổi tên là Tiểu An giơ tay xin trả lời.

Gặp Từ Hiền cho phép, nó dõng dạc đáp rằng: “Thưa tiên sinh, giống như Nghịch Thiên Đao, Thượng Quan đại hiệp chính là hiệp.”

Trận chiến ở Tây lâm đã qua được chín ngày, tin tức về trận chiến đó thì tám ngày trước đã xuất hiện trên Giang Hồ Nhật Báo.

Tờ báo phơi bày ra việc Sát Thần Môn chính là tập đoàn tội phạm đang hoành hành ở vùng biên giới Đông Nam, chúng đã thực thi tội ác khủng khiếp cỡ nào để chế tạo Sát Lục Huyền Đồng, Nghịch Thiên Đao Thượng Quan Cải Mệnh một mình ngăn cơn sóng dữ ra sao, Tiểu Thánh Tăng Vong Đức hi sinh thế nào để phong ấn ma vật.

Tin này vừa ra, lượng tiêu thụ của Giang Hồ Nhật Báo ngày hôm đó tăng nhanh đột biến, hiệu quả còn tốt hơn việc đăng Tam Quốc Diễn Nghĩa lên chuyên mục mới.

Cả giang hồ chấn động, danh vọng của Nghịch Thiên Đao và Tiểu Thánh Tăng cao lại càng cao, được xưng là gương sáng cho toàn cõi võ lâm Trung Nguyên.

Chẳng lâu sau đó, bao nhiêu đại hiệp, lão hiệp, thiếu hiệp, nữ hiệp bắt đầu rộn ràng lùng bắt khắp nơi trên cửu châu, truy tìm tung tích của Sát Thần môn đồ.

Trong số đó, bao nhiều người là vì thật tâm hành hiệp, bao nhiêu người là vì mua danh chuộc tiếng thì chẳng ai biết được.

Chỉ biết bá tánh ở vùng biên thùy hẻo lánh nơi Đại Xương này đều coi Thượng Quan Cải Mệnh, Vong Đức đại sư là thần tượng. Mười đứa trẻ con thì có đến mười một đứa quơ cành cây tự xưng Nghịch Thiên Đao, đứa nào đầu ít tóc thì giả giọng ông cụ non niệm A Di Đà Phật.

Tóc trên đầu Tiểu An khá nhiều, lại thêm nó vừa nhắc tới Thượng Quan Cải Mệnh, Từ Hiền đoán rằng nó cũng là một trong những đứa quơ cành cây.

‘Không biết sau này sẽ có đứa trẻ nào chỉ vào đầu mình tự xưng Nghịch Thiên Hệ Thống hay không?’ Thầm tự giễu, hắn hỏi tiếp: “Tại sao đồng học Tiểu An nghĩ Nghịch Thiên Đao là hiệp?”

Tiểu An đáp: “Bẩm tiên sinh, ngài Nghịch Thiên Đao võ nghệ cao cường, tiêu diệt ác nhân, nên học sinh nghĩ ngài ấy là hiệp.”

Từ Hiền nghe vậy khẽ gật đầu một cái, nói: “Nghịch Thiên Đao đúng là hiệp vậy, nhưng tiên sinh còn muốn hỏi ngươi một câu. Tiểu An đồng học, theo ngươi thấy thì chỉ có người võ công cao cường mới là hiệp, vậy những người võ nghệ thấp kém, thậm chí không biết võ công thì có thể làm hiệp hay không?”

Tiểu An ngẫm nghĩ một lúc rồi trả lời rằng: “Thưa tiên sinh, học sinh cho rằng không thể. Nếu võ nghệ không tốt, thậm chí không biết, vậy sẽ không đánh lại ác nhân. Mà không diệt trừ được cái ác thì không thể xưng là hiệp.”

Từ Hiền cho nó một ánh mắt khen ngợi, giọng điệu nhẹ nhàng nói với cả lớp: “Đồng học Tiểu An nói phải, muốn làm hiệp thì phải có thực lực.”

“Hiệp giả, phải lấy thực lực làm cơ sở.”

“Người không có thực lực, dù thật lòng muốn hành hiệp trượng nghĩa, nhưng lực bất tòng tâm thì cũng không làm nên trò trống gì, khó xem là hiệp.”

Nhưng Từ Hiền chưa dừng lại ở đó, vỗ nhẹ thanh【Trọng Đạo Xích】trong tay, hắn tiếp tục đặt câu hỏi: “Nhưng thực lực ở đây là chỉ mỗi võ công hay sao? Nếu một người giỏi về câu cá, một người giỏi về kinh thương, một người giỏi về bơi lội nhưng đều không biết võ công, họ có được xem là hiệp không?”

Đồng học Tiểu Bình ngồi cạnh Tiểu An vội giơ tay cướp quyền trả lời: “Thưa tiên sinh, học sinh cho rằng những người đó đều không phải hiệp, chỉ là người bình thường mà thôi.”

Từ Hiền nghe vậy, khẽ khàng lắc đầu.“Một người ngư phu thiện nghệ, ngày câu được cả rổ cá. Gặp phải ăn mày tàn tật, nghèo khổ khốn cùng, y nếu có thiện tâm, động lòng trắc ẩn, tặng cá cho người, giúp họ được một bữa no, sao không xem là hiệp?”

“Một người giỏi về bơi lội, nếu gặp phải có kẻ sắp chết đuối, dựa vào tài bơi của mình mà cứu được kẻ ấy, sao không xem là hiệp?”

“Một người thương nhân giỏi giang, gia tài vạn lượng. Quê nhà nếu gặp hạn hán, nạn đói hành hoành, y lại góp bạc mua lương thực cứu trợ nạn dân, khiến biết bao người không cần chết đói, sao không xem là hiệp?”

Hắn đưa ra ví dụ để hỏi liền ba câu, một số đồng học nghe xong giống như hiểu ra gì đó, nhưng đa số vẫn có phần mờ mịt.

Như đồng học Tiểu Bình, nó tỏ vẻ khó hiểu: “Nhưng thưa tiên sinh, vậy thì họ là thiện nhân chứ đâu phải hiệp ạ? Học sinh thấy rằng họ đâu có tiêu diệt được cái ác, tại sao lại được xem là hiệp?”

“Bởi vì hành thiện cũng như hành hiệp.” Từ Hiền thong dong đáp lại, đoạn lại giải thích rõ hơn:

“Diệt trừ ác nhân, hành động đó của hiệp giả có ích lợi thế nào? Đó chính là khiến ác nhân không thể gây hại cho người vô tội, làm cho bách tính lương thiện không bị uy hiếp về sinh mạng, không phải sợ hãi, khốn khổ, có thể được sống yên vui, hạnh phúc, vậy thì là hiệp.”

“Đồng lý như thế, hành động của ngư phu, của thương nhân, của người giỏi bơi lặn đều mang lại ích lợi như vậy, tại sao không thể xem là hiệp?”

Có nghề【Lão Sư】lẫn【Trọng Đạo Xích】làm phụ trợ, năng lực tư duy và lý giải của bọn học trò đều vượt trên người cùng lứa, nghe Từ Hiền giải thích rõ ràng, chúng nó ai cũng đều thông hiểu.

Mặc dù đã hiểu, nhưng cũng vì vậy mà đồng học Tiểu Bình lại có nghi vấn mới: “Thưa tiên sinh, hành thiện cũng như hành hiệp, học sinh đã hiểu. Nhưng học sinh có một thắc mắc, vì sao lúc ta đọc báo, chỉ thấy người ta gọi nhân sĩ giang hồ là đại hiệp, không thấy gọi những người làm việc thiện là hiệp?”

Bởi vì thế giới này lấy võ đạo vi tôn, đem trình độ võ công ra làm thước đo so sánh của rất nhiều thứ, che lấp đi ánh hào quang của những giá trị khác.

Từ Hiền sẽ không trả lời như vậy, hoặc chính xác hơn là sẽ không trả lời như vậy vào lúc này. Hắn chỉ cười nhạt đáp rằng: “Bởi vì cách mà người đời hiểu về hiệp không giống với cách hiểu của ta, họ cũng như ngươi và Tiểu An trước đó, nghĩ rằng chỉ có võ công cao cường mới là hiệp.”

Nghe vậy, bọn nhỏ trong lớp lập tức nhìn Từ Hiền bằng ánh mắt hết sức sùng bái, không ngờ rằng tiên sinh nhà mình lại là người duy nhất trên đời này hiểu đúng thế nào là hiệp.

Không đúng, bây giờ còn có cả bọn chúng nữa, thế là không ít đứa lộ ra ánh mắt có phần đắc ý.Từ Hiền làm như không thấy, hắn tiếp tục nói: “Hiệp, có ở khắp mọi nơi, không phân tuổi tác, người lớn có thể làm hiệp, trẻ nhỏ cũng có thể làm hiệp.”

Nghe đến đó, cả lớp lập tức dùng ánh mắt hau háu nhìn Từ Hiền, bởi vì chúng muốn biết làm sao để bản thân trở thành hiệp.

Mắt lộ ý cười, Từ Hiền nhẹ giọng bảo rằng: “Trẻ nhỏ học giỏi toán, có thể làm hiệp.”

???

Ngoại trừ Vương Tiểu Minh chẳng mấy chốc đã ngộ ra, phần còn lại trong lớp đều mang theo dấu chấm hỏi trên mặt.

Nhất là đồng học Tiểu Hổ, nó mặc dù đã quyết chí làm bé ngoan, nỗ lực học hành, nhưng điều đó vẫn không thể làm nó hết ghét môn toán. Thế là nó liền phồng má bĩu môi, giọng nói rất thiếu tin tưởng: “Tiên sinh, tại sao học giỏi toán lại có thể làm hiệp? Ta không tin đâu.”

Nhìn thấy bộ dạng hoài nghi của nó, Từ Hiền khẽ bật cười, ra ví dụ: “Có một vị đại thẩm đầu óc không được sáng suốt lắm đi chợ mua cá, bị người bán cá thói tiền thiếu mất năm đồng, sau khi về nhà mới phát hiện ra thì đã muộn. Khi ấy, chẳng phải vị đại thẩm đó sẽ khổ sở hay sao?”

“Giả sử khi ấy mà có đồng học Tiểu Hổ ngươi ở bên, tính toán ra được người bán cá thói tiền sai, nhắc nhở cho nàng biết, vậy há chẳng phải vị đại thẩm ấy sẽ không cần khổ sở nữa. Giúp cho người khác không phải chịu nỗi khốn khổ, vậy sao không thể xem là hiệp?”

Triệu Tiểu Hổ nghe xong, há mồm “ồ” một tiếng, lớn giọng đáp lại: “Tiên sinh, ta hiểu rồi.”

Từ Hiền khẽ lắc đầu cười, nói tiếp: “Không chỉ giỏi toán, mà trẻ nhỏ nếu biết phụ giúp, biết nghe lời cha mẹ thì cũng là hiệp. Đồng học Tiểu Hổ, ngươi có thể trở thành một hiệp giả chứ?”

“Đương nhiên rồi tiên sinh. Tiểu Hổ nhất định sẽ là đại đại hiệp!” Tên nhóc con trả lời rất là dõng dạc, vỗ ngực tự tin vô cùng.

Nghe được lời của Triệu Tiểu Hổ, đồng học Tiểu Minh bất ngờ giơ tay nêu ý kiến: “Tiên sinh, tại sao đã có hiệp, người ta còn gọi đại hiệp?”

Từ Hiền từ tốn đáp lại: “Hiệp vốn không phân lớn nhỏ, cõng một lão ông già yếu qua sông là hiệp, cứu được trăm người bị bắt cóc là hiệp. Vốn chẳng ai cao quý hơn ai, nhưng con người là một loài động vật rất thích so sánh thành tích, vậy nên mới có phân lớn nhỏ.”

Tiểu Minh hỏi: “Thưa tiên sinh, vậy trong mắt người đời, đại hiệp chính là loại hiệp giả tôn quý nhất sao?”

Từ Hiền đáp: “Phải, có người nói rằng, có thể vì nước vì dân chính là đại hiệp cao cả nhất thế gian.”

Tiểu Minh lại hỏi: “Nhưng thưa tiên sinh, nếu có hai nước giao chiến, đại hiệp nước này vì bảo vệ quốc gia ra sức giết địch, vậy đối với nước kia, đại hiệp đó còn là hiệp sao?”

Từ Hiền chợt nhìn nó thật kỹ, chợt lắc đầu: “Không phải.”

“Vậy thưa tiên sinh, đến cả đại hiệp cũng không thể là hiệp của tất cả mọi người, thế thì sao có thể là hiệp giả tôn quý nhất được? Có phải trên đại hiệp, vẫn còn một loại hiệp giả tôn quý hơn, có thể là hiệp của tất cả mọi người trên đời?”

‘Trí tuệ cỡ này…’ Ánh mắt Từ Hiền có phần rung động, hắn giống như nhìn thấy bản thân mình lúc nhỏ. Vẫn giữ vẻ thản nhiên trên mặt, hắn đáp: “Có, ta gọi nó là tiên hiệp.”

Hai mắt đồng học Tiểu Minh sáng lên, vội hỏi: “Tiên sinh, thế nào là tiên hiệp?”

Lần này, Từ Hiền im lặng hồi lâu. Một lúc sau, hắn chợt lộ cái nhìn xa xăm, giọng có phần sâu kín: “Tiểu Minh…”

“…tiên sinh cũng đang tìm câu trả lời.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau