HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Đại sư chí nguyện, tiên sinh chí nguyện?

Trông thấy tiên sinh nhà mình đột nhiên nổi điên lên chạy về phía tử địa, Lý Tự Thành lại hoảng, không niệm kinh được nữa mà quay sang kéo cà sa của Vong Đức, giọng đầy gấp gáp: “Đại sư, ngài mau xem…”

“A Di Đà Phật! Thí chủ an tâm chớ vội.” Vong Đức trấn an gã một tiếng, sau đó chỉ nhẹ nhàng duỗi tay về phía trước, làm động tác ngoắc nhẹ.

Ngay lập tức, sau lưng Từ Hiền giống như có một bàn tay vô hình nắm lấy cổ áo và cưỡng ép kéo hắn quay trở lại, hai chân bước về trước mà thân thể lại trượt về sau, trông rất là ảo diệu.

Lý Tự Thành thấy vậy liền mừng rỡ hô lên: “Đại sư ngài thật lợi hại, giống tiên sinh vậy.”

Vong Đức mỉm cười: “A Di Đà Phật! Từ thí chủ mới thật sự bất phàm, tiểu tăng tự thẹn không bằng. Thí chủ, chúng ta cũng nên tiếp tục niệm.”

Thấy kiếm khí quanh người Từ Hiền có dấu hiệu lên cơn trở lại, y nhắc nhở Lý Tự Thành một tiếng.

Người sau nghe vậy chợt nhớ ra nhiệm vụ của mình, thế là vội vàng học theo bộ dạng của Vong Đức, chắp tay chữ thập, há mồm tụng Vô Lượng Thọ Kinh.

“Nguyện ngã trí huệ quang, phổ chiếu thập phương sát, tiêu trừ tam cấu minh, minh tế chúng ách nạn…”

Hai mắt bị sát khí bao phủ, tinh thần bị sát ý mê hoặc, âm thanh tụng niệm của Vong Đức và Lý Tự Thành tuy giữ cho Từ Hiền không bị rơi vào vực sâu, nhưng linh hồn của hắn lúc này vẫn đang lạc trong khu rừng của sự u muội.

‘Giết, giết, giết! Chỉ có giết chóc mới có thể giải quyết tất cả! Ta phải giết… ta phải giết… ta phải giết… ta phải giết… ai?’

Trông thấy Sát Lục Huyền Đồng tắm mình nơi địa hỏa, song kiếm trong tay phừng lên hai ngọn lửa đen, chém tới tấp về phía Thượng Quan Cải Mệnh, sát ý của Từ Hiền lại đậm thêm vài phần.

‘Giết nó, giết nó, ta phải giết chết nó! Ta phải giết nó… vì… vì… vì cái gì?’

‘Không… không vì cái gì cả! Giết chóc… chỉ đơn giản là giết chóc… không vì cái gì cả!’

Ngô Tam Âm từng nói với Từ Hiền, nếu không có người khống chế thì Sát Lục Huyền Đồng sẽ hành động theo bản năng duy nhất của mình, đó là giết chóc và phá hoại.

Giết chóc thì rất dễ thấy, mỗi một kiếm của Huyền Đồng lúc này đều nhắm đến việc tước đi sinh mệnh của Thượng Quan Cải Mệnh, đấy chính là giết chóc.

Còn phá hoại, đó chính là năng lực dùng sát ý ảnh hưởng đến tâm trí của sinh linh, khiến muôn vật cũng chỉ muốn giết chóc giống như nó.

Năng lực phá hoại của Sát Đồng mới là thứ mà ma đạo cự đầu năm xưa vin vào, tin rằng dựa vào nó có thể giúp Đại Chu lật bàn.

Nếu không phải năng lực ấy quá mức phá hoại thiên hòa, dẫn tới cao tăng Thiếu Lâm ra tay phong ấn Sát Lục Huyền Đồng, e rằng các thế lực thù địch muốn diệt Chu quốc phải trả một cái giá rất thảm trọng.

Chuyện cũ đã qua, guồng quay lịch sử không bao giờ xoay ngược, vậy nên hết thảy đều chỉ có thể dừng lại ở một chữ “nếu”, tương lai không ai biết trước được sẽ thế nào, chỉ có hiện tại là cần để tâm.

Nói đến hiện tại, nhìn thấy trên người Từ Hiền dần dần xuất hiện hắc khí, Vong Đức lắc đầu khe khẽ.

‘Trong Phật có Ma, trong Ma có Phật, Đạo lại đứng ngoài, tụ thủ bàng quan. Tâm pháp vô song bậc này, không biết là sở tác của vị đại năng nào. Về hình về thần đều có phần thiếu thốn, e là tàn thiên của một môn Tuyệt Thế Thần Công nào đó, quả thật khó lường. Thiện tai, thiện tai…’

Y có thể nhận thấy【Từ Hàng Kiếm Điển】mà Từ Hiền đang tu tập không được đầy đủ, chỉ là phần rất nhỏ của một bộ võ học hoàn chỉnh, thế mà có thể tạo ra được kiếm khí sắc bén vô song, lại còn chuyên tu tâm cảnh, tất nhiên là thần công tuyệt học nhất đẳng.

‘Lần trước không thấy Từ thí chủ vận dụng thần công này, tất nhiên là đạt được chưa lâu, có thể tu tập đến trình độ như bây giờ, quả thật thiên tư thông minh, trí tuệ siêu quần. Chỉ là đáng tiếc, hắn bước vào võ đạo chưa được bao lâu, nền tảng không dày, tu luyện loại tâm pháp cao thâm như vậy thật có phần miễn cưỡng, dễ vào lối rẽ.’

Nếu đã ngộ nhập lạc lối, vậy thì có một cách để nhanh chóng trở về đường ngay, nhưng cũng hết sức hung hiểm, ít ai dám thử.

Đó chính là tìm ra chỗ đột phá mới như Từ Hiền đang làm bây giờ, cảm thụ sát ý để gia tốc quá trình bù đắp đạo tâm.

Cương khí bắt đầu hội tụ trong lòng bàn tay, Vong Đức thầm nghĩ: ‘A Di Đà Phật! Binh hành hiểm chiêu, lợi về tốc độ, nhưng một khi thất bại, tất phải vào địa ngục, thiện tai, thiện tai. Từ thí chủ, tiểu tăng lại trợ ngươi một tay.’Ý niệm vừa dứt, Vong Đức đẩy chưởng về phía Từ Hiền, một đóa hoa sen nhỏ rời khỏi lòng bàn tay của y, nó liên tục xoay tròn và bay đi với tốc độ không quá nhanh.

“…vị chúng khai pháp tạng, quảng thí công đức bảo. Như Phật vô ngại trí, sở hành từ… đại sư! Ngươi làm gì vậy?!”

Lý Tự Thành có thể cảm nhận được đóa hoa kia là do nội lực tạo thành, gã thét lên chất vấn rồi lập tức phóng về phía trước, định thay Từ Hiền hứng lấy nó.

“Thí chủ bình tĩnh, tiểu tăng vốn không ác ý, chỉ là đang giúp tiên sinh nhà ngươi thôi.” Vong Đức vẫy nhẹ cổ tay, Lý Tự Thành lập tức bị cưỡng ép kéo về vị trí cũ.

Nhìn đóa hoa sen nhập vào trong người Từ Hiền, khóe mắt Lý Tự Thành như muốn nứt ra, hai mắt đỏ bừng, nhưng còn chưa kịp rút thiết côn đòi mạng Vong Đức thì đã dẹp bỏ ý định ấy.

Gã có thể cảm nhận được sinh cơ của Từ Hiền vẫn còn, không chịu chút tổn thương nào sau khi bị Tiểu Thánh Tăng “đánh lén”.

“A Di Đà Phật! Thí chủ, chúng ta nên tiếp tục.” Nói xong lại tiếp tục niệm Vô Lượng Thọ Kinh.

Một chưởng vừa rồi Vong Đức dùng có tên Sát Sinh Giới – Phóng Hạ Đồ Đao, chưởng kình hoàn toàn không thể gây sát thương nhưng lại có tác dụng hóa giải ý nghĩ tranh đấu, giết chóc của kẻ địch.

Tuy không có sát thương, nhưng trong thực chiến thì chiêu này lại lợi hại vô cùng. Thử nghĩ mà xem, trong đầu địch nhân không còn ý nghĩ đánh giết ngươi, vậy hắn có là đối thủ của ngươi sao?

Nhờ nhiều lần hóa giải nghiệp lực và sát khí ở những nơi La Sinh bày trận luyện chế Sát Đồng, Vong Đức đã ngộ ra một chiêu này, thiên phú quả thật không cần bàn cãi, cũng chẳng phải mô tả thêm làm gì.

Đương nhiên, một chưởng này y chỉ dùng chưa đến nửa thành uy lực, bởi lẽ mục đích ban đầu của Từ Hiền là dùng sát ý để cảm ngộ, bù đắp đạo tâm, nếu đánh tan hết thì còn gì mà cảm với chả ngộ nữa.

‘Từ thí chủ, tiểu tăng chỉ có thể giúp ngươi tới đây.’ Vong Đức nhủ thầm.

Y không biết rằng, sau khi trúng một chưởng Sát Sinh Giới – Phóng Hạ Đồ Đao, sát khí trong người Từ Hiền hóa thành một Từ Hiền khác, bắt đầu màn vấn đáp tinh thần với chính bản thân hắn.

‘Giết… giết… giết… Ta phải giết, phải giết chết tất cả…’

Sát ý dù đã bị Vong Đức hóa giải phần lớn nhưng vẫn khát máu vô cùng, tiếp tục dụ dỗ Từ Hiền giết chóc.Trong khu rừng của sự u muội, một Từ Hiền khác mờ mịt hỏi rằng: ‘Tại sao phải giết?’

‘Giết chết… tất cả… Chỉ cần… giết chóc… không có tại sao… giết chỉ là giết… giết sạch rồi… vấn đề… không còn…’

‘Giết sạch rồi… vấn đề không còn ư? Vũ lực phải được giải quyết bằng vũ lực, ta đồng ý. Nhưng mọi vấn đề trên thế gian… đều có thể giải quyết được bằng giết chóc sao? Đương nhiên… không thể. Hơn nữa… giết chóc cũng cần một lý do, cần một động cơ.’

‘Không… giết chỉ là giết… giết chóc chỉ vì giết chóc… thuần túy… không cần lý do… không cần động cơ…’

‘Không! Ngươi sai, giết chóc cần lý do. Con ong chích gấu, vì bảo vệ tổ, con hổ săn nai, vì cần miếng ăn. Không có sự giết chóc nào mà không cần lý do cả.’

‘Ngươi…’

‘Ngươi câm miệng! Ta cũng giết chóc… nhưng lý do của ta… là gì? Vì thiên hạ thương sinh? Không, hình như không phải… Lý do của ta… là không cố định. Ta đánh chết muỗi vì không muốn bị nó hút máu, ta giết thú rừng thì muốn lấy thịt ăn, ta tru diệt hung đồ… là vì chán ghét cái ác, là vì để bản thân có thể mạnh lên.’

‘Ngươi…’

‘Ngươi câm miệng! Trên đời này, không có một người đang sống sờ sờ nào lại sở hữu cái gọi là sự giết chóc thuần túy, trừ khi kẻ ấy bị tẩy não. Ta không phải kẻ đó, ta cũng chẳng ngại giết chóc, nhưng ta chỉ giết khi có lý do, khi có động cơ, khi không cảm thấy thẹn với lòng mình.’

‘Ngươi…’

‘Ngươi câm miệng! Giết chỉ vì giết, đó là Sát Lục Huyền Đồng, không phải ta. Ta là Từ Hiền, ta muốn giết sạch ác nhân trong thiên hạ, chỉ vì… chỉ vì…’

‘Cảnh tượng ta muốn nhìn thấy, không phải ác tặc lộng hành, chúng sinh lầm than. Mà là thái bình thịnh thế, nhân gian phồn hoa.’

‘Âm thanh ta muốn nghe được, không phải tiếng khóc oán than, đứt từng đoạn ruột. Mà là trẻ con cười đùa, muôn chim hót vang.’

‘Mùi vị ta muốn ngửi đến, không phải huyết dịch tanh tưởi, bệnh độc hôi thối. Mà là pháo đốt cay nồng, hương ngát trăm hoa.’

‘Chỉ vì, ta muốn khi mình nhắm mắt, dang tay ôm lấy thiên địa này, thứ ta cảm nhận được không còn là bi thống, hận thù, ưu sầu, khổ đau, mà chỉ có hạnh phúc, yêu thương, vui vẻ, sung sướng.’

Có vẻ như Vong Đức vẫn hơi quá tay, mặc dù sát ý đã bị những ý niệm này của Từ Hiền hóa giải, nhưng bản thân hắn vốn không có chí nguyện vĩ đại đến vậy.

Bởi vì đó thực ra là chí nguyện của… Vong Đức.

RẦẦMM!

Một tiếng sấm vang đánh thức Từ Hiền, hắn mở mắt ra, hai tròng mắt tràn đầy sự thanh minh nhìn đến khoảng trời nơi xa.

Chỗ ấy cuồng phong bạo vũ, kiếp vân che trời, thiên lôi lăn lộn trong mây, tựa như lũ giao long trong thiên địa đều tụ tập đến chỗ này mở hội, chuẩn bị đón tiếp tiên nhân hàng thế.

Địa hỏa đã rút đi, hai thân ảnh một lớn một nhỏ lơ lửng giữa trời, không hề cựa quậy một li, trông như thể đã bị đóng đinh vào hư không.

“Đây là… Thiên Lôi Kiếp?”

~o0o~

Chương 137: Thiên lôi hội tụ, tiên sinh lạc bút

Thượng Quan Cải Mệnh nâng Thiên Phạt chắn trước mặt, thân đao che mất tầm nhìn về phía Sát Lục Huyền Đồng, nhưng y không quan tâm.

Bởi vì lúc này đây, đối thủ của y không phải nó, đối thủ của nó cũng không phải y.

Khi mà Thượng Quan Cải Mệnh dùng đến chiêu Thiên Lôi Kiếp, cả y và nó đều chỉ có một đối thủ duy nhất cần đối phó.

Đó là lão tặc thiên.

Rầầmmm!

Mây đen che khuất bầu trời, dù khủng bố đến đâu thì huyền tướng chữ SÁT của Huyền Đồng cũng phải rụt cổ trước sức mạnh của thiên địa tự nhiên, bị kiếp vân cuồn cuộn nuốt trọn.

Chân Vũ Đại Đế cũng thu liễm toàn bộ thần uy của ngài, đến cả thánh nhân còn phải kính sợ trước Thiên Đạo, ngài thật không có tư cách gì phách lối.

Mây đen cuộn tròn, hình thành các vành đai phủ kín thương khung, từ ngoài vào trong hết thảy chín lớp, ở tâm là chỗ mà thiên lôi bắt đầu tích tụ.

Xẹt… xẹt…

Từng tia chớp lóe lên, lúc xanh lúc vàng, khi sáng khi tối, càng ngày càng nhiều, thậm chí còn dung hợp với nhau thành các luồng lôi điện to lớn hơn, hóa thành những con lôi long dài ngàn trượng lăn lộn trong biển mây.

Một chiêu Thiên Lôi Kiếp có thể tạo thành dị tượng bậc này, cho dù là các bậc võ lâm thần thoại nhìn thấy cũng phải thán phục một phen, thừa nhận【Độ Kiếp Tam Đao】là một trong số ít những môn võ học có uy lực đứng đầu đương thời.

Trông dị tượng kinh hoàng do Thượng Quan Cải Mệnh tạo thành, cảm nhận được thứ thiên uy khiến cho thân thể mình gần như cứng đờ, khó sinh ra lòng phản kháng, Từ Hiền không khỏi than thở:

“Thượng Quan tiền bối quả thật là cao thủ tuyệt đỉnh vậy. Một chiêu Thiên Lôi Kiếp này giáng xuống, sợ là Sát Lục Huyền Đồng phải bị nghiền thành tro bụi.”

“A Di Đà Phật! Từ thí chủ, tiểu tăng sợ rằng kết quả sẽ không được như ngươi nói.”

Lời này của Vong Đức khiến Từ Hiền phải nhíu mày, hắn không nhịn được bèn hỏi lại: “Lý nào lại thế? Thiên lôi vốn khắc tà, lại thêm trình độ đao pháp độc bộ đương thời của Thượng Quan tiền bối, lẽ nào vẫn không xử lý được Huyền Đồng?”

Ngô Tam Âm từng nói với Từ Hiền rằng Sát Lục Huyền Đồng có chiến lực nửa bước Thần Mạch, nhưng suy cho cùng thì chẳng phải vẫn là Huyền Tàng sao?

Theo giai thoại về Nghịch Thiên Đao mà Công Tôn tiên sinh vừa nói qua khi nãy, Thượng Quan tiền bối dựa vào một chiêu Thiên Lôi Kiếp đánh Huyền Tàng khắp thiên hạ vô địch thủ, nay còn được lợi ở thuộc tính khắc chế, chẳng lẽ vẫn không thể duy trì chiến tích bất bại?

Mắt nhìn xa xăm, Vong Đức chậm rãi giải đáp cho hắn: “A Di Đà Phật! Thiên lôi khắc tà quả không sai, nhưng theo tiểu tăng nhìn thấy, Sát Lục Huyền Đồng kia tuy được xưng là ma vật, phương pháp luyện chế cũng mười phần tà đạo, nhưng chính bản thân nó lại không phải.”

“Đại sư, lời này của ngươi, lại hiểu thế nào?” Nghe ra có mùi huyền cơ, Từ Hiền liền không ngại nhận dốt, muốn hỏi cho ra nhẽ.

Nhưng chỉ nghe Vong Đức nói rằng: “Thí chủ tự thân trải nghiệm sát ý, hẳn có lĩnh ngộ, cần chi phải hỏi tiểu tăng. Tiểu tăng chỉ có thể nói, người sáng tạo ra Sát Lục Thần Đồ này quả thật có đại trí tuệ, tự ma phi ma, tà đến cùng cực lại hóa không, ẩn chứa vài phần ý nhị siêu thoát trong đó. Người này nếu muốn lấy Ma nhập Phật, e rằng chỉ cần một ý niệm là có thể trở thành đại đức thánh tăng, tiểu tăng tự thẹn không bằng.”

Từ Hiền nghe vậy, chợt im lặng tự suy ngẫm. Ma đạo cự đầu năm đó, mục đích ban đầu mà y sáng chế ra【Sát Lục Thần Đồ】nào có phải vì tác nghiệt đơn thuần? Y vốn là muốn cứu lấy Đại Chu quốc đó chứ.

【Sát Lục Thần Đồ】của bây giờ là tà công hại đời, nhưng【Sát Lục Thần Đồ】của ngày xưa, đối với con dân Đại Chu chính là hộ quốc thần công, có thể cứu vớt ngàn vạn sinh mệnh vô tội.

Tùy theo thời thế mà biến đổi, có thể chính có thể tà, thể hiện rõ quan điểm thị phi không có tuyệt đối. Những cái này Từ Hiền đều đã hiểu, cũng tán đồng, nhưng vẫn chưa thể nghĩ thông vì sao Vong Đức lại nói Sát Lục Huyền Đồng không phải tà vật, nó rõ ràng…

‘Khoan đã!’ Từ Hiền giống như đã nhận ra gì đó, hai mắt nhắm nghiền, bắt đầu nhớ lại màn vấn đáp với chính mình ban nãy.

‘Giết chỉ là giết, chỉ vì giết, không cần lý do, không cần động cơ. Sự giết chóc của Huyền Đồng lúc này, không vì làm ác mà giết, không vì hành thiện mà giết, không có thiện ác, không có chính tà, thuần túy bất nhiễm, vậy nên cũng không coi là tà vật?’‘Xem ra lấy mạng La Sinh thế mà lại là thất sách. Nếu như hắn còn sống để điều khiển Sát Lục Huyền Đồng, mang ác niệm mà thao túng Huyền Đồng giết người, e rằng nó lúc ấy chính là tà vật, ắt sẽ bị Thiên Lôi Kiếp khắc chế gắt gao.’

Từ Hiền bỗng sinh ra một ý tưởng, nếu bản thân hắn lấy thiện niệm thao túng Sát Lục Huyền Đồng, vậy nó lúc ấy có khi nào được xem như tường vật, thậm chí có thể khắc chế tà ma?

‘Hơ, ta nghĩ gì cơ chứ, Huyền Đồng vẫn nên bị hủy diệt thì hơn.’ Hắn khẽ cười lắc đầu, xua tan đi ý nghĩ viễn vông của mình.

Thứ được đúc nên từ cái chết của mười vạn hài đồng vô tội, Từ Hiền của bây giờ đúng là không dám nghĩ tới việc sử dụng, lương tâm hắn không cho phép.

Hủy diệt Sát Lục Huyền Đồng, nói thì dễ mà làm mới khó, Từ Hiền nhìn kiếp vân khổng lồ đang tích tụ trên bầu trời, hắn có thể nhận thấy uy thế của nó sắp đạt tới đỉnh điểm, lôi phạt đã gần đến thời khắc giáng xuống.

‘Vong Đức đại sư là kỳ tài ngàn năm có một, nhận định của y khó mà sai được. Nhưng nếu Thiên Lôi Kiếp còn không đánh hạ được Huyền Đồng, e rằng Thượng Quan tiền bối có dùng đến Thiên Nhân Tâm Kiếp cũng chưa chắc làm nên chuyện. Địa Hỏa Kiếp gọi hỏa, Thiên Lôi Kiếp gọi lôi, tâm kiếp, tâm kiếp, vừa nghe đã là chiêu thức công kích tâm thần, nhưng… Huyền Đồng có cái gọi là tâm sao?’

Hắn còn không biết Thượng Quan Cải Mệnh vẫn chưa ngộ ra Thiên Nhân Tâm Kiếp, nếu không tâm trạng sẽ càng thêm phần trầm trọng.

‘Chỉ có thể trông chờ vào một đòn này. Nếu đã không thể dựa vào thuộc tính khắc chế, vậy chỉ đành gia tăng uy lực của Thiên Lôi Kiếp lên.’

Ánh mắt lộ rõ sự quyết tâm, Từ Hiền bắt đầu tìm kiếm một ít vật phẩm trong không gian trữ vật của mình.

‘Mong là đủ.’ Trên tay hắn chợt xuất hiện hai quyển trục có vẻ ngoài xưa cũ, chúng nó chính là vật phẩm mà hắn kiếm được từ những lần quay Hiệp Đạo Thiên Luân ban nãy.

【Sách Kinh Nghiệm Họa Sĩ (Sơ Cấp)】x2

Không chút chần chừ, Từ Hiền trải hai quyển trục trong tay ra, ngay tức khắc có vô số hình vẽ bay khỏi quyển trục và chui vào trong mi tâm của hắn.

Những hình vẽ đó có hoa, có lá, có cá, có chim, có mai lan cúc trúc, có thủy mặc sơn thủy, v.v…

‘Lại là quyển trục.’ Vong Đức một lần nữa bị Từ Hiền khơi gợi sự hiếu kỳ, nhưng y định lực như sơn, chỉ trong một ý niệm đã xua tan sự tò mò khỏi tâm trí, làm như không thấy.
Cũng trong lúc đó, Từ Hiền đã hồi thần, trong mắt chứa đầy sự tự tin.

Số trời chiếu cố, nghề【Họa Sĩ】của hắn đã lên đến cấp độ năm, điều đó đồng nghĩa với việc hắn sẽ nhận được một món kỳ vật mới.

__________________________________________________________________

Vật phẩm:【Thông Linh Chỉ Tập】

Loại hình: Kỳ vật

Phẩm chất: Phổ Thông

Tập giấy thần kỳ, tái tạo vô hạn.

Mực rơi trên nền trắng, vạn vật nhập vào tranh. Thư họa năng truyền thần, đan thanh nhân nhập thánh.

*Chú: Thăng cấp nghề văn hóa【Họa Sĩ】giúp tăng cao phẩm chất của【Thông Linh Chỉ Tập】

__________________________________________________________________

Trên tay Từ Hiền chợt xuất hiện một chiếc ống dài bằng gỗ, bề mặt chạm trổ sơn hà, điêu khắc muôn chim bách thú, một đầu bị bịt kín, một đầu thì để rỗng, nhìn vào chỉ thấy một màu đen kịt, có rọi ánh sáng cỡ nào cũng không thể nhìn rõ được bên trong chứa gì.

【Truyền Đạo Bút】cũng có thể dùng làm bút vẽ,【Thông Linh Chỉ Tập】cũng có thể dùng để viết thư pháp, kỳ vật của nghề【Thư Pháp Gia】và【Họa Sĩ】thế mà lại bổ trợ được cho nhau.

Tranh vẽ có thể phác họa tâm cảnh, thư pháp có thể biểu đạt ý chí.

Từ Hiền chợt đứng thẳng người dậy, tựa như làm ảo thuật mà kéo từ trong ống đựng ra một cuộn giấy lớn. Đã gọi là【Thông Linh Chỉ Tập】, hiển nhiên cuộn giấy này có thể gọi là giấy Thông Linh.

Lại chọn hai cán【Truyền Đạo Bút】lớn nhất, Từ Hiền đi đến chỗ Lý Tự Thành, đưa cuộn giấy cho gã, nói rằng: “Tự Thành, trải nó ra, cũng cầm chắc giúp ta.”

“Vâng, tiên sinh!” Lý Tự Thành không hiểu tiên sinh nhà mình muốn làm gì, nhưng gã biết mình chỉ cần nghe lời là được.

Soạtt!

Lạ kỳ làm sao, gã vừa mới trải ra, tờ giấy Thông Linh lập tức cứng lại như một tấm sắt, hai mặt bằng phẳng vô cùng, khiến Từ Hiền có thể dễ dàng đặt bút lên vẽ mà không cần kê lên bề mặt cứng.

Lý Tự Thành có thể kinh ngạc, nhưng Từ Hiền thì không, bởi hắn đã biết tường tận giấy Thông Linh có thể làm được gì.

Xác định được hình ảnh mà mình muốn vẽ ra, Từ Hiền hai bút cùng múa, tốc độ như điện, tay trái tay phải để lại vô số tàn ảnh.

Chỉ trong vài nhịp thở, một cảnh tượng rung động nhân tâm đã dần hiện trên mặt giấy.

Mồ hôi tuôn ra như suối, Từ Hiền bước lên cuộc đua với thời gian, hắn không dừng lại dù chỉ một hơi.

‘Ta nhất định phải hoàn thành nó trước. Nhất định phải!’

Chương 138: Tự mình là kiếp, cần gì phải độ?

“Từ tiên sinh…” Công Tôn Thư há hốc mồm nhìn Từ Hiền biểu diễn, nhất tâm nhị dụng lại thêm tốc độ tay nhanh đến mức để lại tàn ảnh, thế mà kết cấu của bức họa hoàn toàn không bị rối loạn, vẫn đâu vào đó tựa như đã có sẵn thành phẩm trong đầu, chỉ cần sao y bản chính là xong.

Thân là một người cũng am hiểu cầm kỳ thư họa, Công Tôn tiên sinh tất nhiên cũng có năng lực thẩm định.

Theo y thấy, bức tranh mà Từ Hiền đang vẽ mặc dù không thể xưng là tuyệt tác, còn chưa sánh được với các bậc danh gia họa đạo, nhưng bàn về tốc độ thì Công Tôn Thư chưa thấy ai có thể vẽ nhanh như vậy, dù là mấy ông đồ có thâm niên vẽ tranh dạo vài chục năm cũng không so được.

Nhưng chẳng lâu sau, y lại chợt lắc đầu tự giễu: ‘Công Tôn Thư a Công Tôn Thư, Từ tiên sinh nào phải phàm tục? Cái gọi là danh gia, cùng lắm chỉ đến như thế, mấy người có thể truyền thần?’

Công Tôn Thư nhớ lại cảm thụ lúc trông thấy tranh minh họa trên bìa Bạch Xà Truyện, lại nghĩ đến cảm thụ diệu kỳ lúc này khi nhìn bức họa còn đang dang dở kia, cảm thấy bản thân thật nông cạn.

Càng nhìn càng mê mẩn, càng xem càng rung động, Công Tôn tiên sinh và những người xung quanh đều bị hành động lúc này của Từ Hiền hấp dẫn, Hứa phu nhân, Lý Nhất Nguyên, và kể cả Vong Đức cũng không ngoại lệ.

Tại sao Từ Hiền lại đột nhiên muốn vẽ tranh? Tại sao hắn không cần chất màu vẫn có thể vẽ? Tại sao tờ giấy vẽ của hắn lại có thể cứng như vậy, tại sao nó không bị nước mưa thấm lên, v.v… Ngoại trừ Vong Đức, Nhất Nguyên Tử và Hứa phu nhân rất nhanh xóa bỏ được sự tò mò khỏi lòng mình, những người còn lại có không ít nghi vấn.

Nhưng trông thấy Từ Hiền chú tâm quá độ, họ chỉ có thể giữ im lặng quan sát.

So với bọn họ, mối quan tâm của một vị công tử thế gia lại hoàn toàn khác biệt.

‘Cha chả, cha chả! Múa bút nhanh như vậy, còn dùng được hai tay, thế mà đến giờ vẫn chưa chịu hoàn thành Tam Quốc, rõ là lười biếng đây mà.’ Bao Ngạo Thiên thò đầu qua cửa sổ nhìn Từ Hiền vẽ vời, lòng thầm tức tối.

Nhưng trông thấy sắc mặt tái nhợt của Từ Hiền sau màn mưa, Bao công tử lại cảm thấy bản thân đã hiểu lầm hắn, có lẽ để đạt tốc độ như vậy cũng phải trả giá không nhỏ, y cho rằng như thế.

“Bao huynh, ngươi hiểu lầm tại hạ quá sâu.” Từ Hiền hẳn sẽ nói thế nếu biết ý nghĩ của Bao công tử, nhưng hắn không biết.

Giờ phút này, Từ Hiện mặc kệ mọi ánh nhìn kinh ngạc và thán phục của những người xung quanh, trong mắt của hắn lúc này đây chỉ có bức tranh trước mặt mình, trong đầu chỉ có một ý niệm là phải hoàn thành nó nhanh nhất có thể.

Rầầmm! Ầmm!

Đì đùng! Đì đùng!

Sét đánh liên hồi, lôi quang chiếu sáng một góc trời, Thiên Lôi Kiếp sắp đạt tới đỉnh điểm.

Nếu như lôi điện trên bầu trời biết đếm, e rằng bây giờ nó đang đếm ngược từng tiếng trước khi lao mình xuống tẩn cho hai kẻ vô pháp vô thiên dưới kia một trận.

Cách!

Một cán bút rơi xuống, Từ Hiền không thèm nhặt lên, hắn lúc này đang tập trung toàn bộ tinh thần vào việc đề chữ cho bức họa của mình.

Đúng vậy, tranh thì đã thành, nhưng tác phẩm vẫn chưa hoàn tất.

Thần quang xẹt qua trong mắt, khói trắng bay lên từ huyệt Bách Hội, nắm chặt cán bút trong tay, Từ Hiền dốc hết toàn bộ tinh thần của mình vào một chữ này, sắc mặt của hắn kém đi trông thấy, mỗi lần hạ một nét thì sắc mặt lại nhợt nhạt thêm một phần.

Sắc diện thì nhợt nhạt mà màu mực lại càng đậm, hương mực lại càng nồng. Lúc hoàn thành nét bút cuối cùng, tinh lực của Từ Hiền gần như cạn kiệt, đầu đau như búa bổ, tay không giữ nổi bút, lảo đảo hai bước rồi ngã lăn ra đất.

“Từ tiên sinh…”

“Tiên sinh…”

Khoát tay tỏ vẻ không sao, Từ hiền cố gắng bình ổn hô hấp của mình, thều thào nói với Lý Tự Thành rằng: “Tự Thành… đưa tranh cho… Vong Đức đại sư.”

Đoạn lại nhìn về phía Vong Đức, giọng đầy hư nhược: “Đại sư, ngươi có thể… chứ?”

Từ Hiền không nói là có thể cái gì, nhưng tất cả những người ở đây ngoại trừ Lý Tự Thành đều biết hắn muốn Vong Đức làm gì.

Bởi vì tất cả bọn họ đều nhìn qua bức họa, cũng xem qua thư pháp đề trên nó.

“A Di Đà Phật, như ý nguyện của thí chủ.”Vong Đức nhận lấy cuộn tranh từ Lý Tự Thành, tay trái khẽ nâng lên, một luồng gió thổi qua mang theo cuộn tranh bay về phía bầu trời, vượt qua cuồng phong bạo vũ, hết sức xảo diệu lơ lửng trước mặt Thượng Quan Cải Mệnh, hơn nữa còn tự động mở ra, phơi bày trước mặt y.

“Thượng quan thí chủ, Từ thí chủ có lễ, xin hãy nhận lấy.”

Thượng Quan Cải Mệnh vốn đang nhắm mắt dưỡng thần để chuẩn bị độ kiếp, nhưng nghe được giọng nói bi hỉ không lộ của Vong Đức ngang tai mình, y lại mở mắt ra.

Y buông lỏng nắm tay, Thiên Phạt lập tức bay lên cao, khiến bức họa của Từ Hiền đập vào trong tầm mắt.

‘Đây…’ Tròng mắt co rụt, tinh thần Thượng Quan Cải Mệnh như gặp phải một cơn chấn động to lớn không gì sánh được, thân ảnh của Chân Vũ Đại Đế sau lưng y bất chợt lung lay không ngừng.

Rốt cuộc Từ Hiền đã vẽ gì, đã viết chi mà Thượng Quan Cải Mệnh lại có phản ứng lớn đến vậy?

Theo hướng nhìn của y, chỉ thấy trên mặt giấy kia là hình ảnh một bóng người nhỏ bé đang đứng trên đỉnh cao sơn, trên đầu người đó lại có một luồng thần lôi thô to gấp chục lần hình thể của hắn đánh xuống.

Lên trên nữa là bầu trời, kiếp vân một màu đen kịt, nếu đếm kỹ có thể thấy còn tới ba mươi lăm luồng thần lôi ẩn ẩn hiện hiện trong mây, chờ tới lượt mình xuống hỏi tội kẻ phàm nhân dưới kia, trừng trị hắn vì dám khinh nhờn Thiên Đạo.

Nội dung bức tranh chỉ có vậy, rất đơn giản nhưng…

Xẹt! Xẹt!

Đùnggg… đùngggg…

Thượng Quan Cải Mệnh nghe thấy tiếng sấm, nhưng đó không phải là tiếng sấm từ dị tượng Thiên Lôi Kiếp do y bày ra, mà nó truyền đến từ trong bức họa.

Tranh của Từ Hiền, có thể phát ra âm thanh. Không những phát ra âm thanh, sự vật trong tranh còn có thể chuyển động.

Lôi vân nhộn nhạo, Thượng Quan Cải Mệnh nhìn thấy thân ảnh nhỏ nhoi, đơn độc trên đỉnh núi kia ngẩng mặt lên nhìn trời, không chút sợ hãi hò hét:

“Thiên kiếp mà thôi, sao đủ thành đạo? Thắng thì lên trời xuống biển, vô sở bất năng. Thua thì hồn phi phách tán, thân tử đạo tiêu. Chỉ đến như thế, lấy gì khiến ta e ngại?”

Vừa dứt lời liền chủ động phóng lên đón lấy luồng lôi kiếp đầu tiên, sau đó vọt thẳng tới thương khung, lao vào trong biển mây vật lộn với ba mươi lăm luồng lôi kiếp còn lại, khí thế bá đạo vô song, chấn thiên động địa.

Thay vì ngồi yên chờ lôi kiếp tới, sao không chủ động tiến lên, thậm chí đảo khách thành chủ, nghịch phạt lôi kiếp?Ý cảnh mà Từ Hiền truyền vào bức “Tu Sĩ Trúc Cơ Và Tứ Cửu Thiên Kiếp” này khiến Thượng Quan Cải Mệnh cảm thấy rúng động.

Y tuy không dám nhận cái danh Nghịch Thiên Đao, cũng coi nghịch thiên là đại nghịch bất đạo, nhưng cái ý chí bất khuất không sợ trời, không sợ đất của tu sĩ trong tranh thật sự khiến y cảm phục, bất tri bất giác dung nhập vào trong đao thế của mình.

Thân hình sừng sững như núi, Chân Vũ Đại Đế ngửa mặt nhìn trời, ánh mắt không khinh miệt cũng không kính cẩn, chỉ như đang nhìn một kẻ đồng đẳng với mình, không hơn không kém.

Từ Hiền vốn không có ý chí bất khuất nghịch thiên đến vậy, nhưng lúc nạp tâm ý làm mực cho【Truyền Đạo Bút】, hắn đã hồi tưởng lại khoảng thời gian hóa thân Khoa Phụ, nên cuối cùng mới có cơ sự như thế.

Trong tranh có chữ, nếu đã xem xong tranh tất nhiên phải nhìn đến chữ.

THIÊN

Đó là chữ duy nhất mà Từ Hiền viết cho Thượng Quan Cải Mệnh, cũng là thứ tiêu hao phần lớn tinh lực của hắn để viết ra.

Nguyên nhân là vì…

‘Nếu đã không muốn nghịch thiên, chi bằng hóa thân Thiên Đạo?’ Nhìn vào chữ THIÊN này, Thượng Quan Cải Mệnh giống như nghe được có người nói với mình như thế.

Trên người y bỗng nhiên xuất hiện một loại cảm giác huyền diệu khó tả, linh hồn như đã siêu thoát khỏi giới hạn của thiên địa này, đạt tới một độ cao hoàn toàn mới, sánh tầm Tạo Hóa mà nhìn xuống tam giới, xem vạn vật sinh sinh diệt diệt.

Giống như trường hợp của tranh vẽ, Từ Hiền vốn cũng không có loại ý chí huyền diệu đến vậy, lại còn đòi hóa thân làm Thiên Đạo.

Hắn chỉ là hồi tưởng lại lúc tham ngộ【Tọa Vong Kinh】, khi ấy linh hồn và thể xác của hắn được hòa cùng vạn vật, muốn đi đến vũ trụ tinh không cũng chỉ trong một ý niệm, không cần mượn nhờ bất cứ thứ gì, chẳng khác nào đã sánh tầm Thiên Đạo?

‘Ý cảnh như vậy… sao ta không sớm nghĩ ra? Nếu bản thân là kiếp, ta cần chi phải độ?’

Thiên Nhân Tâm Kiếp chưa thấy đầu mối, nhưng dựa vào một chữ THIÊN này của Từ Hiền, Thượng Quan Cải Mệnh đã có lĩnh ngộ mới về Thiên Lôi Kiếp, chắc chắn không bao lâu sau là có thể sáng chế tân biến hóa, tạo ra đao chiêu đạt tới mức độ Tuyệt Học Thánh cấp.

‘Đáng tiếc, thời gian không đủ. Nhưng với ý cảnh lúc này cũng đủ khiến uy lực Thiên Lôi Kiếp gia tăng gấp bội, coi như Thượng Quan mỗ sơ nghiệm tân chiêu.’

Tâm niệm vừa dứt, trên mặt y bỗng hiện lên một nụ cười đầy tự tin và cao ngạo.

Kình phong thổi qua, cuộn tranh của Từ Hiền theo gió bay về chốn cũ, thanh Thiên Phạt một lần nữa rơi vào trong tay Thượng Quan Cải Mệnh.

Y giơ nó lên, chỉ thẳng về phía Sát Lục Huyền Đồng.

Rầầmm… ầầmmm…

Sét đánh vang trời, nhưng người độ kiếp lúc này chỉ còn lại một mình Huyền Đồng.

Bởi vì Thượng Quan Cải Mệnh lúc này đã trở thành kẻ thao túng lôi kiếp.

Uỳnhh! Uỳnhhh!

Chân Vũ Đại Đế phóng thẳng lên trời cao, bầy lôi long bay đến chỗ ngài, hóa thành một thanh lôi kiếm mặc cho ngài điều khiển.

“Từ tiên sinh, đa tạ chỉ điểm. Một đao này tuy chưa kịp hoàn thiện, nhưng ta tin chắc sẽ không khiến ngươi thất vọng.”

Khí thế bễ nghễ thiên hạ, âm thanh hào hùng vạn trượng truyền khắp Tây lâm, thân ảnh của Thượng Quan Cải Mệnh chợt biến mất, chỉ có ánh đao là chiếu thẳng chín tầng trời, lấn át cả lôi quang.

Sát Lục Huyền Đồng… liệu có vượt qua được một đao này?

Chương 139: Vượt ra Tam giới, không trong Ngũ Hành

Hoàng hoàng thiên uy, dĩ kiếm dẫn chi!

Theo động tác vung kiếm của Chân Vũ Đại Đế, kiếp vân mở rộng trải đường cho thiên lôi đánh xuống, hàng trăm hàng ngàn tia điện li ti xem thanh lôi kiếm trong tay đế quân là thống lĩnh, gặp nó bay đến đâu liền bám theo đến đấy, tạo thành một con lôi long dài mấy ngàn trượng cắt ngang bầu trời.

Lôi long chia binh hai đường, đầu rồng há mồm cắn nuốt Sát Lục khí đang làm ô nhiễm thương khung, đuôi rồng lấy uy thế quét ngang thiên hạ mà vẫy về phía Sát Lục Huyền Đồng.

Ở cuối phần đuôi lôi long chính là thân ảnh của Thượng Quan Cải Mệnh, thanh Thiên Phạt tắm mình trong lôi điện, y lấy uy áp của thiên địa mà chế ngự Sát Lục Huyền Đồng, khiến cho nó không thể động đậy, lại dùng uy lực của thiên lôi mà chém xuống đầu nó, bắt nó phải độ kiếp trong tư thế không được phòng ngự.

Tu sĩ muốn độ kiếp phải bày trận pháp, dùng linh bảo, cắn nuốt đan dược đủ đường mà vẫn phải cẩn thận từng li từng tí trước lôi kiếp, Huyền Đồng lại hoàn toàn chẳng có chút chuẩn bị nào, nó có thể vượt qua được sao?

Dường như không thể.

ĐĐÙÙNGGG!

Xẹt… xẹt…

Thiên lôi hàng thế, càn khôn vốn đang âm u bỗng nhiên bị chiếu rọi bởi một luồng hào quang sáng rực, tựa như thái dương trên kia thu liễm lại nhiệt độ của mình mà ghé thăm nhân gian, vạn vật dung hòa cùng ánh dương quang, chìm đắm trong thứ ánh sáng chói lóa đến nỗi không ai có thể mở mắt ra nhìn.

Tí… tách… tí… tách…

Mặt trời ló dạng, nắng nhẹ chiếu xuống, mưa đã tạnh từ lúc nào không hay, để lại nước đọng trên các kẽ lá.

Trên một cây sồi nọ, hai con sóc vốn đang vật lộn sống chết bỗng dưng ngừng lại, bốn mắt ngơ ngác nhìn nhau, sau đó liền ai về nhà nấy, tự liếm vết thương.

Trở lại chiến trường nơi bãi đốn củi, Chân Vũ Đại Đế đã quay về thiên cung trấn Bắc phương, chỉ để lại Thượng Quan Cải Mệnh chống đao mà đứng hiên ngang trên đại địa.

Lấy y làm tâm điểm, đất đá trong bán kính ngàn bước đều bị xới tung lên, hết thảy cây cối dù lớn hay nhỏ đều không có lấy một cây nào còn đứng vững, nếu không phải đang bắt lửa tự thiêu thì cũng đã cháy đen thành than, không ít những con vật xấu số nếu chẳng chết vì tự giết nhau thì cũng bị lôi điện nướng chín, khó lòng toàn mạng.

Thượng Quan Cải Mệnh thở ra một hơi dài, vừa có lĩnh ngộ mới y liền vận dụng vào đao chiêu, dẫn tới lúc xuất đao có phần mất khống chế, không dự đoán được uy lực lẫn tiêu hao, cuối cùng khiến cho tinh khí thần suy kiệt quá độ, thực lực tạm thời giảm sút không ít.

‘Xem ra ta quá liều lĩnh, thiên uy là thứ có thể dễ khống chế như vậy sao? Hóa thân Thiên Đạo đến cùng chỉ là một loại tinh thần, cũng không đại biểu cho ta có được thứ quyền uy đó, một chiêu này còn phải tinh nghiên dài dài. Cũng may là vẫn hoàn thành sứ mệnh, không phụ sự nhờ vả của Ngô lão.’

‘Chờ ngày tiên hiệp Bắc phương du, tâm kiếp hóa thần trong sớm chiều. Ngô lão ơi Ngô lão, mặc dù ta vẫn chưa hiểu huyền cơ trong lời ngài nói, nhưng đao của ta cuối cùng đã có tiến bộ rồi. Thậm chí… chưa cần lĩnh ngộ tâm kiếp, ta cũng có thể nhòm ngó Thần Mạch.’

Nghĩ đến đây, Thượng Quan Cải Mệnh quay đầu nhìn về phía Từ Hiền, trong con ngươi chợt lóe lên một tia thần bí, ánh mắt giống như đã có quyết định gì đó.

Định đến hội họp với bọn Từ Hiền, y rút Thiên Phạt lên khỏi mặt đất, nhưng vừa nhích được một bước liền ngừng lại, chân mày nhíu chặt.

Thượng Quan Cải Mệnh nghiêng đầu nhìn xuống, chỉ thấy sau khi y rút thanh bảo đao của mình lên, một luồng hắc khí chợt bay lên từ khe hở bên dưới, càng lúc càng nhiều.

“Còn chưa chịu thua?” Thượng Quan Cải Mệnh thấy lòng trầm xuống, cảm giác thật sự khó chơi vô cùng.

Nếu phải đánh thêm một trận với tình trạng hiện tại, e rằng y không còn là đối thủ của Sát Lục Huyền Đồng.

“Ra ngoài Tam giới, không trong Ngũ Hành, bất tử bất bại, vô sinh vô diệt. A Di Đà Phật, Thượng Quan thí chủ, Sát Lục Huyền Đồng, vô phương tận trừ. Tiểu tăng tuy đạo hạnh nông cạn, nhưng cũng thử phong ấn ma vật xem sao.”
Nghe được giọng nói của Vong Đức, Thượng Quan Cải Mệnh chợt ngẩng đầu nhìn lên, không chỉ Tiểu Thánh Tăng mà Từ Hiền những người còn lại đều đang tiến về chỗ này.

Hay tin Huyền Đồng còn chưa bị tiêu diệt hoàn toàn, Công Tôn tiên sinh vốn định quay ngược đầu xe, nhưng gặp Vong Đức nói có thể phong ấn ma vật, y cũng không vội làm vậy, chỉ là thả chậm tốc độ của xe ngựa lại.

Thượng Quan Cải Mệnh không quan tâm đến điều đó, nghe Vong Đức bảo rằng muốn phong ấn ma vật, y bèn nói: “Tiểu hòa thượng, ngươi nắm chắc mấy phần?”

Y đã làm tốt tư tưởng, chuẩn bị sẵn sàng cho việc thiêu đốt nguyên khí để đối phó Sát Lục Huyền Đồng.

“A Di Đà Phật!” Một tiếng Phật hiệu vang lên, kim liên mọc trên đất, Vong Đức đã xuất hiện ngay bên cạnh Thượng Quan Cải Mệnh.

Ánh mắt không vui không buồn nhìn Sát Lục khí tụ lại thành hình người, Vong Đức chợt bảo rằng: “Tiểu tăng nắm chắc…”

Nói đến đây, đóa hồng liên giữa trán chợt rực cháy dữ dội, nghiệp hỏa phừng phực, sau lưng y bỗng xuất hiện một tôn Bồ Tát hóa thân, chân đạp liên hoa chín tầng, Phật quang chiếu rọi thập phương chúng sinh.

“…mười phần.”

“Hòa thượng ngươi điên rồi!”

Vang lên cùng với lời khẳng định của Vong Đức chính là tiếng quát đầy giận dữ của Lý Nhất Nguyên, bạch hạc giương cánh, hắn trong nháy mắt bùng nổ ra thứ tốc độ vượt xa cảnh giới của mình, đáp xuống bên cạnh y.

Đưa tay ra nhẹ nhàng cản lại lá bùa mà Lý Nhất Nguyên muốn dán lên trán mình, Vong Đức khẽ mỉm cười, âm thanh vô hỉ vô bi: “Phật nói, ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục? Đạo sĩ, tiểu tăng không chết được.”

“Ngươi không chết được cái rắm!” Lý Nhất Nguyên chỉ thẳng vào mặt y mà chửi, tay hóa thành tàn ảnh, chưa từ bỏ ý định dán lá bùa lên trán y, nhưng đều bị Tiểu Thánh Tăng hời hợt cản lại.

Nhất Nguyên Tử biết, đừng nhìn Vong Đức vẻ mặt nhẹ nhàng, nhưng thực tế thì lúc này đây, bản thân y đang phải chịu nỗi thống khổ kinh khủng nhất trần đời này, dù là võ lâm thần thoại cũng chưa chắc chịu nổi.

Người mang thiên phú【Nghiệp Hỏa Hồng Liên】thời thời khắc khắc đều phải chịu nỗi khổ “nghiệp hỏa phần tâm”, trong người như có một ngọn lửa thổi không tắt, dập không hết đang thiêu đốt từng li từng tấc da thịt, kinh mạch, lục phủ ngũ tạng,… Sự thống khổ không gì sánh được đó sẽ kéo dài mãi cho đến khi ý chí tan rã mà chết.Trong lịch sử, chưa từng có trường hợp nào ghi chép lại việc người sở hữu thiên phú này sống qua được mười năm, ngoại trừ Vong Đức.

Đó cũng là bởi vì Vong Đức thiên tư ngút trời, học võ chưa được hai năm đã tự sáng tạo ra môn nội công【Hồng Liên Chú Ấn Đại Pháp】để phong ấn nghiệp lực, chẳng những bảo toàn được uy năng của thiên phú, mà còn chậm rãi chuyển hóa ác nghiệp thành thiện nghiệp, giảm thiểu nỗi đau mà thiên phú mang đến cho mình.

Nhưng như đã nói, “chậm rãi chuyển hóa”, chậm rãi ở đây tức là cực kỳ, cực kỳ chậm, cần thời gian rất dài.

Thế mà Vong Đức lúc này lại đốt cháy giai đoạn, vì một khắc huy hoàng mà giải trừ phong ấn, dẫn đến nghiệp lực tích tụ nhiều năm bộc phát cùng một lúc, chẳng khác nào trăm ngàn con sóng nhỏ bỗng chốc hợp lại thành một cơn đại hồng thủy diệt thế, mang theo nộ khí nhiều năm bị phong ấn mà ập đến hủy hoại thần trí của y.

Nhưng Vong Đức không thể không làm như vậy, theo như Từ Hiền từng kể, ba trăm năm trước,vào lúc Sát Lục Huyền Đồng hoành hành thiên hạ, võ lâm thần thoại cũng không làm gì được chúng nó, phải nhờ tới cao tăng Thiếu Lâm độ hóa, phong ấn.

Thiên phú của Vong Đức chắc chắn không thua những người người được gọi là cao tăng kia, thậm chí khả năng còn hơn, nhưng y lại có một thứ vừa là ưu điểm, vừa là khuyết điểm khi so với họ: Tuổi tác của y.

Vong Đức còn quá trẻ tuổi, tiềm năng của y chắc chắn là vô song đương thời, nhưng đó là tiềm năng, không phải thực lực.

Linh đài rung động, trực giác mách bảo Vong Đức rằng y vẫn chưa đủ công lực để có thể phong ấn Huyền Đồng, cho nên cực chẳng đã y cũng đành đánh liều một phen, mở khóa ấn ký hồng liên để tạm thời đạt tới cảnh giới siêu việt.

Một lần nữa gạt đi cánh tay của Lý Nhất Nguyên, Vong Đức nói rằng: “A Di Đà Phật! Nước đổ khó hốt, nếu không muốn tiểu tăng múc nước dã tràng, ngươi cũng nên giúp tiểu tăng một tay, đạo sĩ.”

“Giúp ngươi… hừ! Được lắm hòa thượng, lần này ngươi thắng. Chờ đó, lần sau bần đạo nhất định trả đủ vốn lẫn lời.”

Lý Nhất Nguyên hừ lạnh một tiếng, buông lời uy hiếp đầy mạnh miệng, nhưng cũng không làm trễ nãi thời gian, lấy từ trong tay áo ra chín lá bùa màu đen.

Nhìn thấy Sát Lục Huyền Đồng sắp hoàn thành quá trình tái tạo nhân thể, chỉ còn thiếu lông tóc trên mình, hắn lập tức lẩm nhẩm vài câu khẩu quyết, tay trái kết Đạo ấn, tay phải xuất thủ như điện, dùng chín lá bùa dán vào cửu khiếu của Huyền Đồng.

Hốc mắt, lỗ tai, lỗ mũi, hậu môn, chỗ hiểm và miệng.

【Cửu Cung Ách Tà Phù Trận】

Phù trận này lấy tà khí trong người tà vật làm nguồn duy trì, chỉ cần tà khí vẫn còn thì phù trận sẽ tiếp tục vận hành.

Đương nhiên, vì bản chất của Sát Lục Huyền Đồng không phải tà vật, nên sau khi hiệu lực ban đầu của phù trận qua đi thì nó cũng trở nên vô dụng. Nhưng cũng chẳng quá quan trọng, bởi chủ lực trong màn phong ấn này không phải Lý Nhất Nguyên.

“Quán tự tại Bồ Tát, hành thâm bát nhã ba la mật đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách…”

Phật tăng đồng niệm, Vong Đức và huyền tướng Bồ Tát sau lưng y cùng nhau tụng niệm Tâm Kinh, âm thanh không lớn không nhỏ nhưng lại truyền thẳng đến tâm linh mỗi người.

Trước mặt y, Sát Lục Huyền Đồng đã tái sinh hoàn tất, nhưng hắc khí quanh người nó đã hoàn toàn thu hết vào trong, hóa thành một bộ hắc bào cỡ nhỏ khoác lên mình.

Không động không đậy, hai mắt nhắm nghiền, lồng ngực chập trùng như đang thở, Phạn văn hoàng kim bao phủ từ đầu tới chân Huyền Đồng, hào quang nhấp nháy theo từng nhịp thở của nó.

Kết cục thế nào, hạ hồi phân giải.

Chương 140: Vân tiêu vụ tán, nhạc hết người đi

“Xá lợi tử, sắc bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc, thụ tưởng hành thức, diệc phục như thị…”

“Xá lợi tử, thị chư pháp không tướng, bất sinh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm. Thị cố không trung vô sắc, vô thụ tưởng hành thức…”

Hai mắt nhắm lại tựa như đã ngủ, Vong Đức chắp tay niệm kinh, âm thanh khiến lòng người nhẹ nhõm như lá trôi trên mặt hồ phẳng lặng, như gió thổi hiu hiu ngày thu dịu mát, làm cho hết thảy những ý nghĩ tạp nham, những táo bạo trong tâm hồn mỗi người đều được lắng xuống.

Nhưng tình trạng của Vong Đức lúc này không được nhẹ nhàng như tiếng niệm của y, Từ Hiền có thể nhìn thấy cà sa của y đã ướt đẫm, mồ hôi không ngừng tuôn ra từ các lỗ chân lông.

Trước đó dù mưa to đến cỡ nào thì trên người Vong Đức vẫn không nhiễm một giọt nước, nhưng nay chỉ vừa giải khóa chú ấn chưa được bao lâu thì y đã ướt như chuột lột, mồ hôi đổ như sông như suối, đủ để thấy nỗi khổ “nghiệp hỏa phần tâm” mà y đang phải chịu lớn đến nhường nào.

Nhưng đừng nói đến rên rỉ, đến cả nhíu mày thì Vong Đức cũng chưa từng nhíu một cái, Tiểu Thánh Tăng thật không phải hư danh.

Sau lưng y, liên hoa chín tầng dưới chân Bồ Tát cũng bắt đầu bừng lên nghiệp hỏa, thiêu đốt hóa thân của ngài, nhưng cũng chẳng hề khiến Bồ Tát mảy may di động.

Diện mục tường hòa, Bồ Tát nhìn về phía Sát Lục Huyền Đồng với ánh mắt tràn đầy xót thương.

Vì muốn độ hóa Huyền Đồng trở về đường ngay, không biết bằng cách nào mà trong tay ngài chợt xuất hiện một đóa tiểu hồng liên, ngài một tay nâng nó lên để ngang trước ngực, tay còn lại thu ra đằng sau đóa hoa, nhẹ nhàng chưởng nó bay về phía Huyền Đồng.

Mỗi một đóa tiểu hồng liên bay đi sẽ có một đóa khác lập tức xuất hiện thay vào, chúng nó vừa chạm đến ngực Sát Lục Huyền Đồng liền dung nhập vào trong, hết thảy chín đóa.

Vong Đức không rõ cao tăng Thiếu Lâm năm xưa dựa vào thứ gì phong ấn Huyền Đồng, nhưng y cũng có cách riêng của mình.

【Ngũ Giới Minh Tâm Chưởng】: Sát Sinh Giới – Phóng Hạ Đồ Đao.

Sát Lục Huyền Đồng được tạo nên từ giết chóc, cũng lấy giết chóc làm hoạt động duy nhất của mình, vậy nên giết chóc có thể xem là thứ làm nên ý nghĩa tồn tại của nó.

Dùng Sát Sinh Giới – Phóng Hạ Đồ Đao để hóa giải sát ý của Huyền Đồng, đó chính là phương thức phong ấn mà Vong Đức nghĩ ra.

Đương nhiên, uy lực của chiêu này mặc dù đã vượt khỏi phẩm giai hiện tại của【Ngũ Giới Minh Tâm Chưởng】là Thượng Thường Thiên cấp, đạt tới Thánh cấp, nhưng để có thể phong ấn tạo vật được luyện chế theo mật pháp tối cao trong Tuyệt Học Thánh cấp như【Sát Lục Thần Đồ】thì còn chưa đủ tư cách.

Vì vậy mới có chuyện Vong Đức tự thân vào địa ngục, không màng đến sự hung hiểm của “nghiệp hỏa phần tâm” cũng phải mở khóa hồng liên chú ấn, mượn đại lượng nghiệp lực đổi lấy thực lực kinh người, đạt tới trình độ có thể phong ấn Sát Lục Huyền Đồng.

“…Bồ Đề tát đóa, y bát nhã ba la mật đa cố, tâm vô quải ngại, vô quải ngại cố, vô hữu khủng bố, viễn ly điên đảo mộng tưởng, cứu cánh niết bàn. Tam thế chư Phật, y bát nhã ba la mật đa cố…”

Thân ảnh của Bồ Tát dần dần mờ đi, tiếng tụng niệm Tâm Kinh thì vẫn văng vẳng trong không gian.

Thân hình của Vong Đức cũng lung lay không ngừng, trông như sắp ngã, chỉ có nét mặt vẫn không thay đổi chút nào, tĩnh lặng nhu hòa.

Chín đóa hồng liên nhập thể, nét mặt lạnh lẽo như hàn băng vạn năm của Huyền Đồng cũng theo đó mà hòa tan, ít đi ba phần dữ tợn, nhiều thêm ba phần dịu hiền.

Giữa trán nó cũng xuất hiện một ấn ký hồng liên tương tự Vong Đức, chỉ là của người sau thì đã nở còn của nó thì chưa.

Hắc bào trên người Sát Lục Huyền Đồng chẳng biết từ lúc nào mà đã chuyển thành cà sa hắc sắc, mặc dù có phần kỳ dị, nhưng nếu người nào không biết vẫn sẽ lầm tưởng nó là một tiểu Sa Di chứ không phải loại ma vật có thể gieo rắc thiên tai.

“…Yết đế, yết đế! Ba la yết đế, ba la tăng yết đế! Bồ đề tát bà ha!”

Vong Đức niệm hết bài Tâm Kinh, Phạn văn quanh người Huyền Đồng theo đó mà hòa tan vào trong người nó, ấn ký giữa trán cũng chậm rãi phai nhạt, sau cùng chỉ trông như một vết bớt thông thường.
“A… Di… Đà… Phật… Tiểu tăng không phụ sứ mệnh… Phong ấn… thành công. Trong mười năm tới, chỉ cần không gặp chuyện gì… ngoài ý muốn… ma vật sẽ không thể gây hại… thế gian.”

Thời gian phong ấn mười năm tưởng chừng rất ngắn, nhưng cũng phải xem là đối với ai.

Tiểu Thánh Tăng mười sáu tuổi Huyền Tàng, chờ qua mười năm, e rằng Sát Lục Huyền Đồng đối với y cũng chẳng đáng là gì, đến lúc đó thì Sát Lục Thần Đồng mới thực sự là đối thủ xứng tầm.

Nhưng điều kiện tiên quyết là Vong Đức có thể sống tới lúc đó.

Huỵch!

Thứ tín niệm để chèo chống y đứng vững đã không còn, thân hình của Vong Đức cứ thể thẳng tắp ngã về sau, mặt hướng lên trời, hai tay vẫn chắp trước ngực.

Trông thì tưởng rằng Tiểu Thánh Tăng chỉ bị hư nhược quá độ, nhưng Lý Nhất Nguyên biết rõ tình trạng của y lúc này tồi tệ đến mức nào, bởi vì hắn có thể nhìn thấy mệnh đăng của y.

Trong mắt Nhất Nguyên Tử, mệnh đăng của Vong Đức lúc bấy giờ như ngọn nến trước gió, chỉ mành treo chuông, có thể dập tắt bất cứ lúc nào, một chân đã bước hẳn vào Quỷ môn quan, chân còn lại cũng theo được nửa đường.

Câu “ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục” lúc này đã ứng nghiệm lên người y.

“Vô Lượng… chết tiệt! Hòa thượng ngươi chớ gấp đi tìm Phật Tổ, thế nhân chẳng phải nói bần đạo muốn dụ dỗ ngươi bỏ Phật nhập Đạo sao, chờ ta dẫn ngươi đi tìm Lão Quân học Đạo, đừng có bị Như Lai mê hoặc.”

Vong Đức bất tỉnh, lúc này đã không còn ai cản tay Lý Nhất Nguyên, vậy nên hắn rất dễ dàng dán được lá bùa trước đó lên trán y.

Chỉ là Lý Nhất Nguyên biết lúc này đã muộn, “nghiệp hỏa phần tâm” đã hoàn toàn bùng nổ, thâm nhập vào thể xác của Vong Đức, hắn làm như thế cũng chỉ là trị ngọn không trị gốc.

Thế nên Lý Nhất Nguyên không dừng lại ở đó, hắn tiếp tục lấy ra chín lá bùa khác, cấp tốc niệm quyết, kết ấn rồi lượt lượt dán vào cửu khiếu của Vong Đức.

Chớ hiểu lầm, mặc dù khá giống với【Cửu Cung Ách Tà Phù Trận】, nhưng thứ hắn đang dùng lúc này thực ra có tên là【Cửu Cung Tục Mệnh Phù Trận】, thay vì phong ấn, phù trận này có tác dụng khiến một người rơi vào trạng thái chết giả, làm chậm tốc độ hao mòn sinh cơ đến mức thấp nhất, ít nhất cũng kéo hơi tàn được chín ngày.
Phù trận vừa thành, lại lấy ra hai tờ【Thần Hành Phù】dán vào hai bên đùi, Lý Nhất Nguyên chẳng nói chẳng rằng, khom người cõng Vong Đức lên lưng mình, bạch hạc giương cánh, lấy hết tốc lực phóng về phương Bắc.

Ô Long Viện, Lý Nhất Nguyên biết muốn cứu Vong Đức chỉ có thể đưa y về tìm sư phụ của y – trụ trì Ô Long Viện – Duy Tâm thiền sư.

“Vô Lượng Thiên Tôn, bần đạo đi rồi!” Bóng người biến mất, âm thanh của Lý Nhất Nguyên mới vang bên tai những người ở đây.

“Đạo Thành thiếu chủ quả nhiên vẫn không thay đổi, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, tới lui chỉ trong nhất niệm, không câu chấp lễ giáo thế tục. Còn tiểu hòa thượng, chỉ mong hắn có thể qua được kiếp này.”

Thượng Quan Cải Mệnh nhìn theo bóng lưng của Lý Nhất Nguyên, giọng nói có phần bình thản. Y đã nhìn quen chuyện sinh sinh tử tử, tuy là khâm phục trước sự xả thân của Vong Đức, nhưng cũng không vì thế mà lo lắng cho người sau quá nhiều.

Thân là người trong giang hồ, ngày mai chết hay trăm năm sau chết, đối với y đều giống nhau.

Từ Hiền không được như vậy, nhờ Vong Đức giúp một tay mà hắn có thể thuận lợi bù đắp đạo tâm của mình, cũng trong quá trình đó mà hiểu được chí nguyện vĩ đại của y.

Một người như vậy nếu yểu mệnh chết đi, đối với cả thiên hạ này chính là một mất mát to lớn.

‘Vong Đức đại sư, ngươi nhất định phải sống!’ Từ Hiền thầm cầu phúc cho Vong Đức, hắn không rõ lắm y đã trả giá bao lớn để phong ấn Sát Lục Huyền Đồng, nhưng từ phản ứng của Lý Nhất Nguyên, hắn đoán rằng đó chính là cả sinh mạng.

Nhớ lại thái độ hào hiệp, không một chút nào do dự của Vong Đức ban nãy, sự kính trọng mà Từ Hiền dành cho y lại càng tăng thêm gấp bội.

Ngươi có thể khỏe mạnh lớn lên, lại không biết có bao nhiêu y sư vì thử độc mà chết.

Ngươi có thể an bình mà sống, lại không biết ngoài kia có bao nhiêu anh hùng vô danh ngã xuống.

Ngươi có thể không tán đồng cái gọi là thánh mẫu, nhưng cũng không có tư cách gì để khinh khi những con người như thế, những con người dám bỏ cả tánh mạng vì thiên hạ thương sinh.

Bởi vì nếu không có họ, thế gian này không biết lại tăm tối đến cỡ nào, tuyệt vọng đến cỡ nào.

‘Ở những nơi ta không biết, lại có bao nhiêu chí sĩ ngã xuống vì chống lại Sát Thần Môn?’

Từ Hiền mắt nhìn xa xăm, vẻ mặt như có ngàn vạn suy nghĩ.

Chợt thở dài, hắn lấy một cây cổ cầm ra khỏi tay áo, ngồi bệch xuống đất, không thèm để ý đến Sát Lục Huyền Đồng ở ngay cạnh mình.

Bao Ngạo Thiên ôm bình bình lọ lọ nhảy xuống xe ngựa, ngơ ngác nhìn quanh, ngệch mặt ra hỏi Công Tôn tiên sinh: “Hòa thượng kia đâu, ta cho hắn uống thuốc.”

Công Tôn Thư chỉ lắc đầu.

Đúng lúc này, Câu Hồn Khúc bỗng vang lên, âm thanh réo rắt thê lương, câu hồn sứ giả hành tẩu nhân gian, chỉ là lần này họ không đến để tróc nã ác linh.

Họ đến, là để dẫn dắt anh linh của các vị chí sĩ vô danh về nơi an nghỉ, chuyển thế đầu thai.

Hỡi những ai đã thầm lặng hiến đi sinh mệnh của mình, nguyện cho các ngươi mười tám năm sau vẫn là một trang hào hiệp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau