HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Nương nương xuất kiếm, long du huyết hà

Theo ước định ban đầu, Từ Hiền đối chiến đám Sát Thần môn đồ, La môn chủ và Hứa phu nhân thì đơn đả độc đấu, phân trận thư hùng, chia làm hai chiến trường riêng.

Mở đầu của chiến trường đầu tiên đã xảy ra vô cùng quỷ dị, nhưng diễn biến thì vẫn cực kì đẫm máu.

Lạ kỳ thay là chiến trường thứ hai lại chẳng có động tĩnh gì, bởi La Sinh chưa vội động thủ, Hứa phu nhân thì lại càng không.

Nếu La môn chủ không ra tay trước, Hứa phu nhân cũng rất vui lòng được hưởng cảnh thanh nhàn.

Nhìn Từ Hiền thi triển kiếm pháp cao minh, giết chết địch nhân hơn một đại cảnh giới, nàng không khỏi chấn động trong lòng.

Nhớ lúc đầu hắn còn kẹt ở Hậu Thiên tam trọng mấy tháng trời, nhưng chỉ trong một tháng ngắn ngủi đã vọt đến thập trọng, dù là người được xưng võ đạo kỳ tài như Hứa phu nhân cũng phải sợ hãi than trước tốc độ ấy.

Nghĩ đến việc Từ Hiền thường hay ghé qua một ngôi nhà ở phố Nam, Hứa phu nhân cũng không cảm thấy quá bất ngờ, thầm nhủ: ‘Nếu là được người ấy truyền dạy, vậy cũng không có gì đáng ngạc nhiên.’

Nàng còn nhớ nhiều năm trước, lúc Đại Hoàng bá bá đến tiểu trấn thăm nàng, sau khi tình cờ nhìn thấy Ngô lão tiên sinh thì y đã nói một câu: “Giáo chủ chỉ là ngư, mà người này… sở hữu long môn.”

Cá nhảy long môn hóa thành rồng, mà một người lại sở hữu cái long môn ấy, vậy có phải chân long đối với người đó cũng không đáng là gì?

Nếu là nhiều năm trước, Hứa phu nhân có lẽ sẽ vì cơ hội hóa rồng mà đi bái phỏng Ngô Tam Âm, nhưng bây giờ trong mắt nàng chỉ có quan nhân nhà mình cùng với đứa con tương lai của hai người.

Nghĩ tới đây, nàng bỗng vuốt nhẹ bụng mình, ánh mắt nhu hòa vô hạn, khó lòng tưởng tượng ra việc có một sinh mệnh xuất hiện trong bụng mình là cảm giác thế nào.

Hành động này của Hứa phu nhân bị La Sinh tinh mắt bắt được, La môn chủ không thắc mắc vì sao nàng lại có cử chỉ lạ thường như thế, y chỉ biết đây chính là cơ hội xuất thủ của mình.

Thân hình trong chớp mắt đã hóa thành một luồng khói đen, kình lực vận vào lòng bàn tay, cương khí tràn ra dẫn động thiên địa linh khí, sau cùng hóa thành hai dòng sông máu chảy quanh song chưởng của La môn chủ, theo sự chuyển động của y mà trải dài trong không gian, tưởng chừng như huyết hà dưới địa ngục hàng lâm chốn nhân gian.

Mục tiêu của y thế mà lại là… Từ Hiền.

Hứa phu nhân bất hiển sơn bất lộ thủy, Từ Hiền thì đã bộc lộ không ít thủ đoạn, La Sinh đương nhiên đủ thông minh để biết chọn ai làm mục tiêu xuất thủ.

Ý tưởng của La Sinh rất không tệ, nhưng cũng giống như nhận định của y, Hứa phu nhân chưa lộ bao nhiêu bản sự, y lại dựa vào đâu mà cho rằng có thể tận dụng lúc nàng thiếu tập trung để hạ sát Từ Hiền?

Ngânnn!

Tiếng kiếm reo vang, Thái Bạch Kim Hoàng rời khỏi vòng eo mềm mại, kiếm khí bạch sắc hóa thành một con tiểu long bay về phía La môn chủ, giương nanh múa vuốt cắn tới huyệt Mệnh Môn của y.

Khói đen tán đi, giao long vồ đến, La Sinh không thể không tạm gác lại việc tập kích Từ Hiền, tay trái vẽ một đường, dòng sông đỏ lòm kia hóa thân thành một con huyết xà to lớn, mở rộng miệng cắn nuốt bạch long.

Kiếm khí bị hóa giải, nhưng dòng huyết hà của La Sinh cũng nhạt đi đôi chút.

“Huyền tướng? Ngươi đã đột phá Huyền Tàng?” Sắc mặt La môn chủ có phần hoảng hốt, nhưng trong chớp mắt đã lấy lại được sự trấn định.

Hồi tưởng lại con tiểu bạch long vừa rồi, La Sinh trầm giọng bảo rằng: “Long thân không vảy, mắt rồng chưa điểm, ngươi chỉ mới đạp nửa bước vào Huyền Tàng.”

“Ánh mắt không tệ.” Hứa phu nhân nhẹ giọng đáp lại, sau đó không hề tiếp tục dài dòng, vẫy nhẹ cổ tay, trường kiếm màu bạch ngọc vẽ ra một con rồng.

Hứa phu nhân giơ ngang kiếm mà đứng, con bạch long bắt đầu bay quanh người nàng, từ gót chân lên tới đỉnh đầu.

Sau đó thân ảnh nửa hư nửa thực của nó bám vào thanh Thái Bạch trong tay Hứa phu nhân, long thân uốn lượn, liên tục xoay tròn, đầu hướng về mũi kiếm, đuôi xoắn lấy phần chuôi.

Con bạch long này là huyền tướng, còn con hạc của Lý đạo trưởng lúc thi triển【Phi Hạc Đằng Không】chỉ có thể coi là ảo ảnh, hai bên có sự khác biệt về bản chất.Cái gọi là huyền tướng chính là đặc điểm nhận dạng rõ ràng nhất của cao thủ Huyền Tàng, khi mà chân khí thể nội thông qua Ngũ Hành cộng minh với thiên địa linh khí bên ngoài, hình thành một loại pháp tướng có hình hài tương ứng với thứ võ công mà họ sử dụng.

Theo cách lý giải của Từ Hiền thì đơn giản là tăng cường hiệu ứng hình ảnh, ngoại trừ gia tăng gánh nặng cho phần cứng thì không ích lợi ích thực tế gì.

Nhưng đó là do hắn còn chưa hiểu rõ về cảnh giới Huyền Tàng, bởi huyền tướng là do nội khí cộng minh với ngoại khí mà thành, cũng đồng nghĩa cao thủ Huyền Tàng có thể thông qua đó mượn sức thiên địa để gia tăng chiến lực của mình.

Thử nghĩ mà xem, giới hạn Đan Điền của mỗi người là hữu hạn mà thiên địa này lại vô hạn, trên đời này lại có thứ sức mạnh nào vượt qua được sức mạnh tự nhiên?

Vậy nên Hậu Thiên thắng Tiên Thiên thi thoảng vẫn xảy ra, nhưng Tiên Thiên thắng Huyền Tàng lại đã ba trăm năm rồi chưa gặp.

Liệu rằng đương kim thiên hạ có ai ngăn được cái ba trăm năm ấy kéo dài hay không vẫn là một điều chưa biết, chỉ biết rằng lúc này đây, tại chốn biên thùy hẻo lánh này, có hai vị cao thủ tuyệt đỉnh đang quyết trận sống mái.

Tiên hạ thủ vi cường, thân hình uyển chuyển như du long, Hứa phu nhân vọt người lên không, đường kiếm cắt ngang như vẽ ra đường chân trời, kiếm quang sáng chói như thay thế cho ánh thái dương còn đang vắng mặt.

Hoa lệ là vậy, nhưng【Bạch Long Tinh Kim Thích】của Thần Long Giáo được cho là kiếm pháp sắc bén hiếm thấy trên đời, kẻ nào đối đầu mà dám bất cẩn, chắc chắn đã bị kiếm khí cắt thành trăm ngàn mảnh.

Tuy vậy, nhưng trước thế kiếm của Hứa phu nhân, La môn chủ vẫn có thời gian để mắng chửi đám thủ hạ: “Bọn phế vật! Bàn cờ của hắn có thể tồn tại mãi sao?”

Đồng thời, đó cũng là lời nhắc nhở của y.

Nggaangg!

Bị tiếng long ngâm chấn cho lỗ tai lùng bùng, bạch quang lóa mắt, La Sinh chẳng chút nào nao núng, hai tay xoay tròn, vẽ ra một cái hồ máu, vận ba thành công lực thi triển một chiêu Huyết Lãng Thao Thiên để phản kích.

Đây chính là bản lĩnh giữ nhà của La Sinh, chưởng pháp Thượng Thừa Thiên cấp, cảnh giới Dung Hội Quán Thông:【Huyết Hà Thần Chưởng】

Sóng trước chưa tan, sóng sau đã tới, rồng vốn là quân vương của biển cả, nhưng gặp phải những con sóng máu tanh và hung tàn như này, nó cũng phải bị cạo cho trầy vi tróc vảy, bị nhấn chìm vào nơi huyết hà tăm tối, lạnh lẽo.

Một chiêu thăm dò, hai bên tạm thời xem như ngang tay.La Sinh vẫn chưa tung hết sức, không biết Hứa phu nhân thì lại thế nào.

Ở chiến trường còn lại, sau khi được La môn chủ nhắc nhở, đám đường chủ cũng biết không thể để Từ Hiền an tọa quan chiến thảnh thơi như vậy.

Thứ kỳ công phòng ngự kia không lẽ có thể vận dụng mãi được sao? Nếu thế thì thật sự quá mức vô lý, từ trước đến nay đều chưa từng nghe qua có loại thủ đoạn nào bá đạo đến mức như vậy.

Mặc kệ đám môn đồ còn lại bị Lưu Bôn đuổi giết, họ Chung và ba tên đường chủ khác chia thành bốn phương Đông Tây Nam Bắc bao vây Từ Hiền, ý đồ hợp lực đánh giết hắn trong một đòn, khiến Từ Hiền không kịp trở tay.

Nhưng đó chỉ là ý tưởng chủ quan của bọn họ. Ban nãy Từ Hiền có thể ngay lập tức cảm nhận được La Sinh muốn ra tay với mình, linh giác nhanh nhạy bậc nào, sao có thể bị bốn tên đường chủ dồn vào chỗ chết dễ dàng như thế?

Lúc La Sinh vừa buông lời mắng chửi, hắn đã lấy ra một cái trống lớn từ trong tay áo, trống cao ngang hông, nên Từ Hiền cần phải đứng dậy mới có thể gõ.

Bọn Chung đường chủ đều kinh ngạc quá đỗi, không hiểu nổi bằng cách nào mà Từ Hiền lại có thể giấu được một vật lớn như vậy trong người.

Nhưng thời gian để bọn họ đặt câu hỏi là không có, bởi lúc này Từ Hiền đã vận kình vào hai tay, bắt đầu màn độc tấu của mình.

Thùung!

Vẫn lại là Câu Hồn Khúc.

Tiếng trống vang lên, ngoại trừ bản thân Từ Hiền và Hứa phu nhân, toàn bộ Sát Thần Môn chúng kể cả La Sinh đều bị kéo xuống Âm tào địa phủ.

Nhưng lần này không phải Hắc Bạch Vô Thường, Ngưu Đầu Mã Diện đến câu hồn mà chính là Âm Binh quá cảnh tới đòi mạng.

Âm khí bủa vây, hàng trăm hàng ngàn quỷ hồn xuất hiện, thân mang mũ giáp đen kịt, chân đạp hắc vân, chia thành tam quân, trận hình chỉnh tề, trái phải trái phải, đồng loạt tiến bước.

La Sinh trong chớp mắt đã phá nát Địa phủ, trở về thực tại để tránh khỏi đường kiếm hiểm hóc của Hứa phu nhân, lại dùng một chiêu Huyết Nhiễm Giang Sơn phản kích, tạo thành một biển máu ập lên đầu nàng.

Thủ hạ của y thì không dễ dàng như vậy, đám võ tu Hậu Thiên bị Lưu Bôn tiện tay cắt cổ mất hai người, hồn theo Âm Binh về đến Phong Đô.

Nhưng họ Lưu chẳng hề ham giết, đang trong tình thế tứ diện sở ca, Từ Hiền tận dụng lúc bốn tên đường chủ bị ảo cảnh vây khốn, thao túng Lưu Bôn trở về đối phó bọn chúng.

Đạp【Trục Nhật Thần Bộ】đến sau lưng Chung đường chủ, Lưu Bôn hạ đao đâm tới, đao thế hiểm ác, ý đồ dùng một thức【Thừa Hư Nhi Nhập】lấy mạng họ Chung.

Thời tam quốc, dưới trướng Viên Thiệu có một mưu sĩ đại tài tên Điền Phong. Phong từng hiến kế cho Thiệu rằng:

“Nay Tào Tháo Đông chinh đánh Lưu Bị, Hứa Xương hư không, nếu ta lấy nghĩa binh thừa cơ mà vào, trên có thể hộ thiên tử, dưới có thể cứu vạn dân. Này là cơ hội khó được, xin minh công cân nhắc.”

Viên Bản Sơ không nghe, kết cục thế nào, chắc ai cũng biết.

Nay Từ Hiền như Lưu Huyền Đức, Chung đường chủ như Tào A Man, hậu tâm của họ Chung lại như Hứa Xương, Lưu Bôn thì không phải Viên Thiệu, bởi hắn biết thừa cơ mà vào.

Nhưng chịu dụng mưu là một chuyện, mưu thành hay không lại là một chuyện khác.

Chung đường chủ liệu có để mất Hứa Xương vào tay kẻ địch, táng mệnh hoàng tuyền?

Chương 117: Mục tiêu thứ hai, địch ta lẫn lộn

Thùnggg! Thùngg! Tùnggg! Tùung!

Tiếng trống vẫn tiếp tục vang lên, như trống trận hiệu lệnh quân đoàn Âm giới xuất binh ra chiến trường.

Chung đường chủ cuối cùng vẫn kịp xông ra Âm tào địa phủ, thoát khỏi sự truy đuổi của trăm ngàn Âm Binh.

Một đao Thừa Hư Nhi Nhập này của Lưu Bôn tuy không thể lấy được mạng hắn, nhưng cũng kịp thọc vào hông họ Chung.

Đao nhập khá nông, chỉ có thể khiến Chung đường chủ đổ tí máu, tạo thành một vết thương không tính là vết thương.

Nhưng không dừng lại ở đó, nhân lúc bốn tên đường chủ vẫn còn bị Câu Hồn Khúc ảnh hưởng, hành động trì trệ, Lưu Bôn tả xung hữu đột, một thức Vô Nhân Chi Cảnh chém phía Đông, gạt phía Tây, thân ảnh oai hùng, trong lúc nhất thời thế mà lấy một địch bốn, bảo hộ Từ Hiền ở giữa.

Lưu Bôn chỉ thủ không công, cậy là tử thi nên đấu pháp liều mạng, bao nhiêu sơ hở cứ bày ra hết. Chung Tiền Ứng Tôn bốn tên đường chủ gặp vậy cũng phải chật vật đối ứng, bởi Lưu Bôn đã chết rồi nhưng chúng thì vẫn chưa, tiếc mệnh vô cùng.

Bốn người cũng chẳng chật vật được bao lâu, bởi vừa qua mười ba hiệp, Lưu Bôn vốn đang sinh long hoạt hổ bỗng như quả bóng xì hơi.

Đao rời tay, xác cứng lại, hắn đã hao hết nội lực dư lại lúc còn sống, giờ đã trở thành một tử thi đúng nghĩa.

Nhưng bọn Chung đường chủ muốn thừa cơ hội này để đánh giết Từ Hiền vẫn là đã trễ, bởi năm nhịp thở trước hắn đã ngừng lại màn diễn tấu của mình, chân đạp mặt trống phóng người lên cao, một lần nữa dùng【Đạn Chỉ Thần Thông】búng quân cờ trắng trong tay về phía mục tiêu thứ hai.

Lạc Bằng, một tên võ tu Tiên Thiên tầng ba, cũng thiện dùng đao pháp như Lưu Bôn.

【Toàn Chân Kiếm Pháp】chỉ mới Đăng Đường Nhập Thất, nếu không có【Từ Hàng Kiếm Điển】làm bệ phóng thì uy lực thường thường, nên Từ Hiền không hề chọn hung đồ dùng kiếm làm mục tiêu.

【Sinh Tử Cục】một ngày chỉ có thể dùng ba lần, hắn cần phải sử dụng sao cho hợp lý.

“Thiên viên địa phương, hắc bạch tung hoành. Ta xin ra luật, người thắng thành chủ, kẻ bại thành nô, vô phương kháng cự, trời xanh chứng giám!”

Từ Hiền khấn xong, bị bốn tên đường chủ áp sát cũng làm như không thấy, hết thảy công kích của bọn chúng đều bị rào chắn sinh tử hiện lên cản lại.

Rào chắn sinh tử chính là hư ảnh bàn cờ, hắn quyết định gọi nó như thế.

Người khác nhìn vào sẽ cho rằng Từ Hiền nên tận dụng lợi thế này để giết chết đám đường chủ mới phải, nhưng làm gì có chuyện dễ ăn như thế, rào chắn sinh tử không chỉ cản lại người khác mà cũng sẽ cản lại hắn, đối tượng duy nhất mà Từ Hiền được phép tấn công chỉ có thể là mục tiêu hắn chọn nhập cuộc.

Đó chính là Lạc Bằng.

Lạc Bằng năm nay chưa đến ba mươi, diện mạo có vài phần thanh tú, nếu chỉ trông mặt thôi thì khó có thể tin được rằng y cũng thuộc loại súc sinh vô nhân tính.

Bởi lẽ để lên được đến cảnh giới Tiên Thiên, họ Lạc chắc chắn đã ăn thịt không ít đồng môn.

So với Lưu Bôn, Lạc Bằng tuy trẻ tuổi hơn nhưng đầu óc cơ linh, tâm địa giao xảo, vừa bị Từ Hiền cưỡng ép nhập cuộc, y lập tức không nói một lời liền bỏ chạy.

Đã có Lưu Bôn làm vết xe đổ trước đó, họ Lạc đương nhiên biết phải làm gì để bảo toàn mạng sống của mình.

Từ Hiền cũng bất ngờ trước phản ứng của y, thầm than một tiếng ‘khó chơi’, sau đó vận khinh công đuổi theo.

Nếu so tốc độ hắn còn ngại, nhưng đọ sức bền thì【Trục Nhật Thần Bộ】lại sợ qua ai, cùng lắm thì chờ Lạc Bằng cạn kiệt chân khí rồi giải quyết, Từ Hiền không ngại kéo dài thời gian, bởi hắn muốn đợi thiên ý mà Ngô Tam Âm nói xảy ra.

Nhưng đáng tiếc, Từ Hiền chưa chắc đã được như ý nguyện.

“Thiên viên địa phương, hắc bạch tung hoành? Đó chẳng phải bàn cờ sao. Người thắng thành chủ, kẻ bại thành nô? Vậy nên Lưu Bôn chết rồi vẫn bật dậy… Ta hiểu rồi, thì ra thủ đoạn của hắn là thế!”

Nhìn Từ Hiền chỉ chăm chăm đuổi giết Lạc Bằng, Chung đường chủ cảm thấy mình đã đoán được chân tướng thủ đoạn của hắn.

“Đó là một ván cờ chỉ có hai quân.” Ứng đường chủ nói, hắn và hai tên đường chủ còn lại đều không phải kẻ ngu, cũng nhìn ra được manh mối.

Bốn người nhìn nhau, sau đó lại nhìn về phía Lạc Bằng, trong đầu cùng xuất hiện một ý nghĩ.

Nếu bọn họ đoạt cơ hội trước Từ Hiền, ra tay giết chết Lạc Bằng thì thế nào?Vậy có phải là bàn cờ này có bên thứ ba vươn tay vào phá hoại, không thể phân thắng bại được nữa?

Hết sức quyết đoán, Chung Tiền Ứng Tôn bốn người đã có sự lựa chọn.

Lạc Bằng phải chết trong tay bọn chúng.

Ăn thịt đồng môn còn được, giết chết lại có đáng là gì, bọn chúng vừa ra quyết định liền thi hành ngay tắp lự.

Chung đường chủ và ba người còn lại phi thân đi xa, đáp xuống một rừng cây nằm ở phía trái của Lạc Bằng. Họ Chung vừa dừng chân đã vận công quát lớn: “Lạc Bằng, mau cút qua đây, bọn ta yểm trợ cho ngươi!”

Đuổi theo sẽ rất mất thời gian, chi bằng để Lạc Bằng tự đưa đầu vào lưới, như vậy chẳng phải tốt hơn sao.

Họ Lạc vừa nghe đúng là định chuyển hướng chạy về phía bốn tên đường chủ, nhưng ý nghĩ này vừa nhảy lên đã bị y chôn vùi.

‘Các ngươi muốn giết ta?’ Chuyện mà bọn Chung đường chủ có thể nghĩ tới, Lạc Bằng đương nhiên cũng có thể, lập tức nhận ra rắp tâm bất lương của chúng.

Từ Hiền chợt liếc nhìn bốn người Chung Tiền Ứng Tôn, lòng thầm than: ‘Chúng đã nhận ra? Phiền phức.’

Việc hắn lo ngại cũng đã tới, bốn tên đường chủ sau khi dụ dỗ Lạc Bằng bất thành đã chủ động đuổi theo, tin rằng với ưu thế tốc độ của Tiên Thiên cảnh tầng bảy tầng tám, bọn chúng sẽ bắt được họ Lạc trước khi Từ Hiền kịp tiếp cận y.

Người sau cũng sinh lòng tuyệt vọng, bị cả phe địch lẫn phe ta đuổi giết, số mệnh của y coi như đã được định đoạt.

Trong lúc Lạc Bằng đang nghĩ xem có nên tự sát hay không, y chợt nghe giọng nói lạnh nhạt truyền đến từ sau lưng mình: “Muốn chết nhanh thì tiếp tục chạy, muốn chết chậm thì mau đến chỗ ta.”

Lời này là của Từ Hiền, kẻ có vẻ thích hành hiệp trượng nghĩa trong mắt họ Lạc.

Con kiến còn ham sống, cho nên Lạc Bằng như bắt được cọng rơm cứu mạng, không tiếp tục đào tẩu mà co giò chạy ngược lại.

“Mẹ kiếp! Lạc Bằng, ngươi đang làm gì, muốn phản bội bổn môn?” Ứng đường chủ trông thấy hành động này của y liền cực kì phẫn nộ, vung kiếm quát lên.

Song phương nhập cuộc, Lạc Bằng đứng cách Từ Hiền chừng một trượng rưỡi, thấy người sau ra hiệu mình có thể dừng lại, y chợt quay sang nhìn Ứng đường chủ, nở nụ cười mỉa mai:

“Phản bội, tưởng ta không biết tâm tư của các ngươi sao? Đuổi giết đồng môn, rốt cuộc ai mới là kẻ phản bội đây?”Họ Lạc vừa dứt lời, liền thấy kình phong ập vào gáy, Tôn đường chủ không biết từ khi nào đã vòng ra sau lưng y, múa côn vỗ tới.

Côn kình cách hơn hai trượng nhưng đã khiến Lạc Bằng kinh hồn táng đởm, tưởng rằng phải toi mạng oan uổng.

Có điều hữu kinh vô hiểm,【Sinh Tử Cục】vẫn không phụ cái danh kỳ vật của nó, rào chắn sinh tử đột ngột xuất hiện, phản chấn lại côn kình của Tôn đường chủ, đẩy hắn lui xa mấy trượng.

Nguy cơ qua đi, Lạc Bằng liền cười lạnh bảo rằng: “Các ngươi còn ngụy biện được nữa sao?”

Vừa sợ vừa giận, ánh mắt họ Lạc nhìn bốn tên đường chủ tràn đầy sát ý, nếu có cơ hội để giết bọn họ, y chắc chắn sẽ không bỏ qua.

Lạc Bằng cũng rất cẩn thận, dù đang nhìn bọn Chung đường chủ nhưng dư quang vẫn để ý đến động tĩnh của Từ Hiền, sợ hắn đột ngột dùng thanh kiếm kỳ lạ kia tới giết mình.

Nhưng y chỉ đang lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, bởi Từ Hiền lúc này lại đang tĩnh tọa hồi khí.

Kiếm Khí Trường Giang dùng rất tốt, nhưng tiêu hao cũng cực kì kinh khủng. Đan Điền của hắn hiện giờ chỉ có thể xem là cái hồ nhỏ, còn lâu mới tới được đẳng cấp trường giang, muốn cung ứng đủ chân khí cho kiếm quyết vẫn còn là một gánh nặng khá lớn.

Từ Hiền ngồi trên đất, trông tư thế không có chút đề phòng nào, để lộ sơ hở toàn thân.

‘Ta có nên thừa cơ giết hắn?’ Ý nghĩ này vừa sinh ra trong đầu liền bị Lạc Bằng bôi đi.

Nhớ lại cái cách mà Lưu Bôn bị giết, dù cao hơn họ Lưu một tiểu cảnh giới thì Lạc Bằng cũng chẳng dám làm liều.

Quan trọng hơn hết là y vừa vạch mặt với bốn tên đường chủ, dù cho có lấy được mạng Từ Hiền, khả năng rất cao là bọn Chung Tiền Ứng Tôn sẽ vì bảo toàn mặt mũi mà tiếp tục ra tay với mình.

Trong cái môn phái không có lấy một con người này, chỉ có giết chóc mới giải quyết được mọi chuyện.

Uỳnhh!

Tiền đường chủ không tin tà, thi triển trảo công đánh về phía Từ Hiền, nhưng vẫn bị rào chắn sinh tử chặn đứng.

Đám hung đồ còn lại lúc này cũng đã hội tụ đến chỗ bốn tên đường chủ, vừa nãy nhìn thấy Lạc Bằng bị Tôn đường chủ vung côn đòi giết, không có bất cứ ai trong số chúng cảm thấy đồng tình.

Thậm chí, tất cả bọn chúng đều hiện lên vẻ mặt khát máu, mong đợi họ Lạc chết đi để có huyết thực mà ăn.

Loại môn phái với thứ tư tưởng như vậy mà cũng có thể tồn tại đến bây giờ, quả thật là một trò cười.

Sát Thần Môn chúng thay phiên nhau công kích, nhưng tất cả đều không tiến vào được bàn cờ vô hình dưới chân Từ Hiền và Lạc Bằng.

Họ Lạc thấy vậy liền thở phào, y biết mình có thể sống tạm thêm chút thời gian.

Nhưng chút thời gian đó là đến bao giờ, khi nào thì Từ Hiền định ra tay với mình? Lạc Bằng bỗng cảm thấy cái sự chết chậm này có vẻ như cũng chẳng có ích lợi gì, thậm chí khiến bản thân y càng thêm dày vò.

Chết sớm chết muộn đều là chết, y cũng không nghĩ ra bản thân còn có thể làm gì trong lúc chờ chết.

Giống như nhận ra sự hoang mang của Lạc Bằng, Từ Hiền chợt nhẹ nhàng cất giọng: “Lạc Bằng, ngươi vì sao gia nhập Sát Thần Môn?”

Giọng nói từ tốn, nghe như đang hỏi chuyện một người bằng hữu bình thường chứ không phải kẻ thù.

Hai mắt vẫn nhắm nghiền, thần thái tường hòa, gương mặt bình tĩnh không gợn sóng, Từ Hiền trong mắt Lạc Bằng lúc này cứ như một vị hiền nhân đắc đạo.

Sự bồn chồn trong lòng bỗng nhiên lắng xuống, vẻ dữ tợn trên mặt họ Lạc cũng dịu đi năm phần, y chậm rãi kể ra cố sự của mình cho hắn nghe.

Từ Hiền kỳ thật cũng không có thâm ý sâu xa gì, hắn chỉ muốn tìm chút chuyện để giải tỏa trong lúc câu giờ mà thôi.

Chương 118: Siêu Phàm Nhập Thánh, Thủy Mạn Kim Sơn

Câu chuyện của Lạc Bằng cũng không mấy khúc chiết, Từ Hiền nghe xong chỉ cảm thấy tên này có phần xui xẻo mà thôi, ngoài ra chẳng có chút đồng tình hay thương hại nào.

Theo như họ Lục kể, y ngày xưa từng là quý tử của một hộ giàu ở Tiền Châu, tuổi trẻ mơ mộng được ngao du giang hồ, sau đó “may mắn” bái nhập Sát Thần Môn.

Chính sự may mắn này khiến Lục Bằng dần trở nên sa đọa. Thời điểm đó Sát Thần Môn còn rất nhỏ yếu, nhân thủ thiếu thốn, chưa có【Sát Lục Thần Đồ】nên cũng không tàn nhẫn hiếu sát như bây giờ.

Dù Lục Bằng ban đầu rất bài xích chuyện buôn người, luôn tìm cách bỏ trốn nhưng vẫn không bị giết mà chỉ bị bắt lại. Mỗi lần như vậy, y đều bị bỏ đói mấy ngày.

Lục Bằng trốn không được, Sát Thần Môn dù chưa từng giam nhốt y, nhưng lúc nào cũng cho người kè kè bên mình, cưỡng ép y làm những chuyện như canh giữ lồng giam, áp giải “hàng hóa” đi giao dịch.

Cứ thế riết quen, không cần ai bắt ép, Lục Bằng dần dần cũng bị Sát Thần Môn đồng hóa, bắt đầu từ một người bình thường trở thành kẻ tiếp tay cho cái ác, rồi từ một kẻ tiếp tay chính thức trở thành ác nhân.

Để rồi khi【Sát Lục Thần Đồ】xuất hiện, chút lương tri còn lại của Lục Bằng cũng chôn vùi trong miệng quỷ dữ, bán rẻ linh hồn mình cho cái gọi là vũ lực.

Lục Bằng nói đó là do hoàn cảnh đưa đẩy, tình thế ép buộc nhưng Từ Hiền chỉ cho rằng là ngụy biện.

Ai cũng có lựa chọn của bản thân mình, thỏa hiệp hoặc không thỏa hiệp.

Từ Hiền nhớ lại lúc còn thân hãm ngục tối, ngày ngày chịu đủ tra tấn, khi ấy sự lựa chọn của hắn là không thỏa hiệp.

Từ Hiền không biết sau này nếu gặp phải thời điểm cần phải lựa chọn, ở trong hoàn cảnh hiểm nghèo hơn, oái oăm hơn trước gấp mười lần, trăm lần thì bản thân liệu có thỏa hiệp hay không.

Để không rơi vào tình thế khó xử đó, Từ Hiền biết có một cách giải quyết, đó chính là trở nên cường đại tới mức không còn thứ gì có thể uy hiếp được mình.

Còn về Lục Bằng, Từ Hiền không bình phẩm gì trước sự lựa chọn của y. Đối với kẻ sớm muộn cũng chết này, hắn cho rằng không cần thiết phải đôi co miệng lưỡi làm gì.

Họ Lục không biết được ý nghĩ của Từ Hiền, y lúc này kết thúc câu chuyện của mình bằng một lời than thở:

“…ta biết mình tội nghiệt chồng chất, sớm muộn cũng phải gặp quả báo, chỉ là rời nhà nhiều năm, chưa từng có mặt mũi dám quay lại, cũng không biết song thân ở nhà có còn mạnh khỏe hay không?”

Từ Hiền nghe vậy, chợt ồ một tiếng bảo rằng: “Nói cho ta biết họ ở đâu, nếu có cơ hội, ta cũng không ngại giúp ngươi đến xem họ một lần.”

Lục Bằng im lặng không trả lời, chỉ quay sang nhìn đám hung đồ đang không ngừng tìm cách vượt qua rào chắn sinh tử.

Từ Hiền tức khắc hiểu được y không dám nói vì sợ bốn tên đường chủ nghe thấy, hiển nhiên Lục Bằng vẫn cho rằng người sống đến cuối cùng không phải hắn mà là Sát Thần Môn.

Không nói đến thứ bảo bối mà trước đó môn chủ đã lộ ra cho họ Lục và các môn đồ khác biết, chỉ riêng cảnh giới Huyền Tàng của La Sinh cũng đủ khiến y nhận định như vậy.

‘Chí ít vẫn còn một tí hiếu tâm.’ Lòng không chút gợn sóng, Từ Hiền lấy bút mực, giấy viết ra khỏi tay áo, ném chúng về phía Lục Bằng.

“Nếu muốn, ngươi có thể viết một bức thư, trí nhớ của ta rất tốt, xem qua một lần sẽ không quên.” Từ Hiền lạnh nhạt nói ra.

Lục Bằng nhận lấy giấy bút, thứ đầu tiên y nghĩ đến không phải tại sao Từ Hiền lại tốt bụng như vậy, mà là kẻ này cứ tìm cách hỏi địa chỉ nhà của mình, liệu có phải muốn đến ám hại cha mẹ mình hay không.

Họ Lục quả nhiên đã không còn thuốc chữa, ác tính đã hoàn toàn xâm nhập vào người, khiến y nhìn mọi thứ trên đời này đều qua lăng kính màu đen.

Phải mất một lúc Lục Bằng mới nghĩ ra là một người hành hiệp trượng nghĩa sẽ không có loại hành động như vậy, y liền an tâm viết địa chỉ ngày xưa và di thư của mình lên giấy, sau đó vò lại ném cho Từ Hiền.

Nội dung không dài, Từ Hiền xem qua liền nhớ kỹ, vận công nghiền tờ giấy thành tro.Uỳnhhh!

Hắn vốn định tiếp tục tiến vào trạng thái Tọa Vong hồi khí, nhưng dư âm to lớn từ chiến trường bên kia lan tới khiến hắn gác lại chuyện đó.

Huyền Tàng quyết đấu quả nhiên kinh khủng, may mà Từ Hiền đã đoán trước được vài phần tình hình đối chiến sẽ ra sao, quả đoán chọn một nơi khá xa làm chiến trường của mình, nếu không thì chỉ cần dư uy thôi cũng đủ khiến hắn ăn một chầu no.

Chẳng nói đâu xa, đám võ tu Hậu Thiên của Sát Thần Môn lúc này đều đã bật ngửa sau động tĩnh vừa rồi, độ kinh khủng có thể thấy được lốm đốm.

Dư âm đạt đến mức độ này, trận chiến giữa La Sinh và Hứa phu nhân hẳn đã tiến tới cao trào, mỗi người bắt đầu dùng tới bản sự chân chính.

Từ Hiền nhìn đến địa phương hai người quyết đấu, lúc này chỉ thấy một mảnh huyết hà che khuất bầu trời, một con bạch long lăn lộn trong đó, lúc ẩn lúc hiện, long ngâm chấn thiên, trông giống như đang rất giận dữ vì bị vây khốn.

“Bạch Long Sứ, đạp vào nửa bước thì vẫn chỉ là nửa bước. Không phải Huyền Tàng, ngươi đấu không lại bổn tọa!” La Sinh chắp hai tay ra sau lưng, khí định thần nhàn, một bộ thản nhiên tự đắc, rõ ràng là người chiếm thượng phong trong những hiệp đấu vừa qua.

Ở phía đối diện y, Thái Bạch kiếm cắm thẳng trên đất, Hứa phu nhân dùng mũi chân đạp trên đầu chuôi kiếm, hai tay cung lại trước bụng, bạch y phiêu phiêu trong gió.

Tư thái có vẻ nhẹ nhàng, nhưng gương mặt nàng đã nhợt nhạt hơn trước đôi phần, hiển nhiên không phải dễ chịu như mặt ngoài.

Thua người không thua trận, nàng khẽ mỉm cười, ung dung đáp lại: “Vị đại bá này, xin chớ đắc ý vong hình. Đánh đến lúc này vẫn chưa làm gì được thiếp thân, cảnh giới Huyền Tàng của ngươi rốt cuộc bị rót bao nhiêu nước?”

La Sinh tặc lưỡi rồi lắc đầu, chậm rãi nói rằng: “Thiên tài ngày xưa, ngươi bây giờ chỉ có thể tranh chút miệng lưỡi thôi sao, Bạch Long Sứ.”

Cuồng phong kéo tới, khí lưu hỗn loạn, khí thế trên người La môn chủ xông thẳng đến thương khung, nội kình tập trung vào hai tay, huyết hà chợt hóa thành huyết hải, nhộn nhạo không ngừng, giống như biến thành một xoáy nước khổng lồ muốn cắn nuốt hết thảy vạn vật.

Tám mạch khai thông, cộng minh Thủy hành, cương khí và Sát Lục khí trong người La Sinh đột ngột bùng nổ, nước mưa trong phạm vi trăm thước ngược dòng mà đi, thay vì rơi xuống thì lại vọt lên, tạo thành một khung cảnh hết sức kỳ dị, khiến nắp quan tài của rất nhiều người không thể ép được nữa.

Đại chiêu còn chưa xuất ra, dị tượng đã đủ chấn nhiếp tinh thần kẻ khác, Từ Hiền dù ở cách xa thì tim cũng phải đập mạnh liên hồi.
Sát Thần môn đồ đều lộ vẻ mặt hãi nhiên, ánh mắt tràn đầy khiếp đảm, nỗi kính sợ của chúng dành cho La Sinh càng nhiều thêm mấy phần.

Kẻ đứng mũi chịu sào là Hứa phu nhân càng thêm không dễ chịu, người ngoài sẽ cho rằng nàng vốn nên thừa cơ La Sinh tụ chiêu mà nhanh chóng xuất kiếm giết đối phương trước, nhưng nào có dễ dàng như vậy.

Phải ở vị trí của Hứa phu nhân, người ta mới biết được nàng bây giờ đang gánh chịu một thứ uy áp vô hình, đè ép không cho nàng ra tay.

“Thiên hạ võ công, duy khoái bất phá”, khái niệm này chỉ đúng ở những thế giới bình thường mà thôi.

Còn ở nơi mà võ đạo thông thần, vẫn chưa một ai tìm ra được thứ gì có thể vô địch tuyệt đối, ý đồ lấy khoái phá lực chỉ là viễn vông.

Nếu Hứa phu nhân cùng cảnh giới với La Sinh, ắt hẳn nàng có thể né tránh, nhưng nàng không phải.

Vậy nên trước một chiêu Huyết Yểm Thương Sinh này, Hứa phu nhân không thể tránh, cũng không muốn tránh.

Nggaangg!

Long ngâm chấn cửu tiêu, cương khí hoành hành, một con bạch long dài hơn mười trượng bay ra khỏi chuôi Thái Bạch kiếm, bay thẳng đến trời cao.

Bạch long há to cái miệng như chậu máu, nước mưa cả một vùng bị hút vào trong bụng, chỉ trong khoảnh khắc đã hóa thành một con thủy long bán trong suốt, vẻ ngoài lấp lánh như lưu ly.

Ở phía ngược lại, khí thế của La Sinh cũng đã lên đến đỉnh điểm, y thét to một tiếng không thua gì tiếng gầm của bạch long.

Hai cánh tay mở lớn rồi xoay mạnh một vòng, cương khí quanh người La Sinh hóa thành một vòng xoáy khổng lồ.

Vòng xoáy này sinh ra một thứ lực hút kinh hoàng, nó như muốn nuốt chửng và nghiền nát mọi thứ trước mặt mình.

Trước vòng xoáy tử vong ấy, Hứa phu nhân không lùi mà tiến, bạch y phấp phới, nàng đổ người phóng về trước, gót chân chạm nhẹ vào chuôi Thái Bạch kiếm, khiến nó hóa thành một áng cầu vồng bay từ sau lưng ra trước mặt, bị nàng bắt gọn trong tay.

Đối mặt với biển máu kinh hoàng, Hứa phu nhân không chút sợ hãi, trường kiếm đưa ngang, chém ra một luồng bạch sắc kiếm khí, kiếm quang chiếu xa ngàn thước.

Trong phạm vi hai trăm bước, tất cả những cái cây may mắn thoát được lưỡi rìu của tiều phu đã không còn may mắn như trước, chúng nó đều bị kiếm khí sắc bén vô song của Hứa phu nhân cắt qua, cầm cự được vài nhịp thở rồi cũng gục xuống, để lộ vết cắt bằng phẳng không vết gợn.

Kiếm quang đi trước, bạch long theo hầu, sau lưng nó lại là một cơn đại hồng thủy ập đến, uy thế kinh thiên động địa, trông như muốn đánh tan xoáy nước chết chóc trên huyết hải, rột rửa đi máu tanh đỏ sậm, trả lại sự yên bình cho biển cả.

Hứa phu nhân có thể làm được điều ấy hay không, hết thảy phụ thuộc vào kiếm chiêu tuyệt sát mà nàng vừa thi triển ra.

Kiếm pháp Thượng Thừa Thánh cấp, cảnh giới Siêu Phàm Nhập Thánh:【Bạch Long Tinh Kim Thích】

Sát chiêu tự ngộ: Thủy Mạn Kim Sơn.

Võ đạo đại sư, sáng tạo không ngừng, ngộ ra chiêu thức mới thêm vào võ học, có thể phối hợp hoàn mỹ với cái cũ chính là Siêu Phàm Nhập Thánh. Đạt tới cảnh giới này, võ tu có thể phát huy đến mức gấp rưỡi uy lực tối đa của một môn võ học, hoàn toàn siêu việt người sáng tạo.

Một chiêu Thủy Mạn Kim Sơn, mười thành công lực đủ mười thành, nếu còn không thể đả bại được La Sinh, sợ là Từ Hiền và Hứa phu nhân chỉ có thể chờ chết.

Kết cục ra sao, hạ hồi phân giải.

Chương 119: Bạch long quay đầu, viện thủ Tây lai

Nửa canh giờ trước, trong một gian trạch viện tại Thanh Hà Huyện.

Ánh nến lờ mờ, Bao Ngạo Thiên nằm trên ghế bố, vẻ mặt đờ đẫn, quyển Bạch Xà Truyện trong tay đang mở ra.

Đây không biết đã là lần thứ bao nhiêu y xem Bạch Xà, tuy rằng thiếu thốn âm thanh, cảnh vật cũng không đủ hoàn mỹ, nhưng cảm giác được đặt chân tới một thế giới khác thật sự quá gây nghiện.

Tường đá rêu phong, Lôi Phong Tháp sừng sững giữa hồ nước, trước cửa tháp chỉ còn một cây dù rách bám đầy bụi bẩn, không gian tĩnh lặng như chết.

Đây chính là cảnh tượng cuối cùng được miêu tả trong Bạch Xà Truyện, có phần khác với phiên bản mà Từ Hiền đã kể cho đám học trò nghe, khi mà ở phiên bản trước có kết cục tốt đẹp hơn, Bạch Tố Trinh được con trai cứu ra, cả nhà đoàn tụ.

Còn ở bản trong tay Bao Ngạo Thiên, Bạch nương tử vĩnh trấn Lôi Phong Tháp.

Theo cách nói của Từ Hiền thì bi kịch mới tạo nên kinh điển, mới có thể lưu truyền muôn đời.

Công Tôn Thư lúc nghe vậy gật đầu cho rằng có đạo lý, Bao Ngạo Thiên thì cho rằng Từ Hiền đang đánh rắm, kinh điển chó má gì ở đây.

Khẽ sụt sùi, Bao công tử mở mắt ra, vừa hay thấy được【Phi Kiếm Truyền Thư】bay từ ngoài cửa vào.

Đưa tay bắt lấy nó, chân mày của Bao Ngạo Thiên lập tức nhíu lại.

‘Tam Quốc đâu?’ Gặp trên thân kiếm không có cột theo bản thảo như mọi khi, y lập tức sinh ra nghi vấn.

Nhập mật mã vào chuôi kiếm, Bao công tử mở khóa nó ra, nhưng cũng không thấy bất cứ thư từ gì do Từ Hiền gửi lại.

“Khốn kiếp! Tên này muốn quịt chương sao?” Bao Ngạo Thiên vô cùng tức tối, ném【Phi Kiếm Truyền Thư】ra cửa để trút giận, nhưng cũng may cho thanh kiếm tội nghiệp này là vừa ra tới cửa đã có một cánh tay thò sang bắt lấy nó.

Cánh tay đó là của ai thì chưa biết, chỉ biết là khi Bao Ngạo Thiên vừa dứt lời, sau lưng y liền có một giọng nói từ tốn vang lên: “Công tử chớ nên tức giận, mấy ngày nay nhận được những tin tức như vậy, sợ là Từ tiên sinh chẳng còn nhã hứng để cầm bút.”

Chủ nhân giọng nói này đương nhiên là Công Tôn Thư.

“Hừm, biết vậy đã không truyền tin cho hắn biết, uổng công ta dậy sớm.” Không có hồi mới của Tam Quốc Diễn Nghĩa để đọc, Bao Ngạo Thiên càng nghĩ càng thấy bức bối trong lòng, nhảy khỏi ghế bố mà nói rằng:

“Không được, bổn công tử phải đích thân tới nhà động viên hắn mới được. Chuyện không muốn xảy ra cũng đã xảy ra, dăm ba cái Sát Thần Môn, chờ người lão già phái ra tới rồi, nhất định khiến chúng biết tay.”

“Công tử, ngài phải gọi gia chủ là phụ thân.” Công Tôn tiên sinh cười khổ một tiếng, giữ lấy tay áo của Bao Ngạo Thiên mà khuyên:

“Tâm trạng của Từ tiên sinh lúc này hẳn rất tồi tệ, công tử nên để lúc khác rồi đi.”

Bao công tử liền phản bác: “Cũng vì tâm trạng hắn tệ nên ta mới phải đến khuyên nhủ, động viên hắn mau mau quay lại chắp bút.”

Nói xong liền gạt tay Công Tôn Thư ra, chân bước chữ bát tới cửa, vừa đi vừa to mồm ra lệnh: “Triển Ngọc Đường, mau mau chuẩn bị ngựa xe, bổn công tử muốn xuất hành!”

Sau đó giống như nhớ ra gì đó, lại rống thêm một câu: “Cả đám người mới nữa, cũng theo ta, bổn công tử dẫn các ngươi đi gặp đại cao thủ.”

Công Tôn Thư thấy không khuyên được cũng chỉ đành thở dài một tiếng rồi đi theo, thầm quyết định lát nữa gặp mặt phải dốc hết tài trí nói đỡ cho công tử nhà mình, tránh cho bị đại cơ duyên phản cảm, tránh cho xôi hỏng bỏng không.

Y nào đoán được, lúc song phương gặp mặt sẽ là tràng cảnh như thế nào.



Vân tiêu vụ tán, sóng gió qua đi, Hứa phu nhân chống kiếm mà đứng, La môn chủ lại bị đẩy lùi ba trượng, mặt đất dưới chân y bị kéo ra hai cái rãnh dài.

Huyết hải đã không còn, nhưng huyết hà thì vẫn chảy xuôi.Bạch long lượn trên bầu trời, nhưng thân hình đã hết sức mờ nhạt, mất đi long thể, chỉ còn long hồn.

Hiển nhiên Hứa phu nhân đã tiêu hao không ít cho một kiếm Thủy Mạn Kim Sơn này.

Đáng tiếc, Bạch nương tử đấu không lại Pháp Hải, nàng dùng đến kiếm chiêu tuyệt sát vẫn không giết được La Sinh.

Sự vượt trội về cảnh giới võ học có thể khiến nàng chiếm thượng phong ban đầu, nhưng một khi rơi vào trận chiến kéo dài, ưu thế về cảnh giới võ đạo của La Sinh sẽ dần dần đẩy nàng xuống hạ phong.

La môn chủ hiểu được điều đó, vậy nên y cười rất đắc ý: “Ha ha ha! Quả nhiên là tuyệt học Thần Long Giáo, uy lực rất bất phàm. Bạch Long Sứ a Bạch Long Sứ, quyết định ngu xuẩn nhất cuộc đời của ngươi chính là phản bội Ly Vẫn Đảo.”

Hứa phu nhân vẫn chỉ lộ vẻ mặt lạnh nhạt, không nói một lời liền vung kiếm chém về phía trước, một con tiểu long hóa thành ánh chớp bay tới cổ La Sinh, long khẩu mở to như muốn cắn chết y.

La môn chủ ung dung không vội, tay phải đưa ra để đối chiêu, cổ tay xoay nhẹ một cái, huyết hà lập tức biến thành một sợi dây trói, siết chặt từ đầu tới đuôi con rồng, sau cùng bóp nát nó thành hư không.

Tiểu long vừa tan biến, mũi kiếm Thái Bạch đã đâm đến, Hứa phu nhân hóa thành một bóng trắng tiếp cận La Sinh, kiếm trong tay nhắm đến huyệt Đản Trung.

La môn chủ dùng tường chắn cương khí cản lại bạch sắc kiếm khí của Hứa phu nhân, nhưng trước thanh bảo kiếm của nàng y cũng chẳng dám chủ quan, tay trái cấp tốc đưa sang, vận chưởng lực vỗ mạnh vào thân kiếm, đẩy nó chệch khỏi quỹ đạo ban đầu.

Kình lực khổng lồ truyền lên thân kiếm khiến Hứa phu nhân cũng bị cưỡng ép xê dịch theo nó, nếu muốn lấy lại quyền kiểm soát chỉ có thể để kiếm rời tay.

Nàng cũng thực sự làm như thế, mũi kiếm vừa bị chếch đi liền quyết đoán buông tay, sau đó đổ người trượt về bên phải, qua đó tránh được cú tung chưởng đòi mạng của La Sinh.

Hứa phu nhân chủ tu kiếm pháp Thượng Thừa【Bạch Long Tinh Kim Thích】, mất đi bội kiếm chẳng khác nào phế mất bảy phần võ công.

Cơ hội tốt như vậy La Sinh nào có thể bỏ qua, đắc thế không tha người tiếp tục tiến công, hóa thành một luồng khói đen theo sát nàng, huyết hà cuồn cuộn nổi sóng.

‘Không tốt.’ Từ Hiền thấy Hứa phu nhân rơi vào hiểm cảnh cũng đổ mồ hôi hột thay nàng, ánh mắt có phần âu lo.

Nhưng chẳng được bao lâu, ánh mắt của hắn đã chuyển thành ngạc nhiên và bội phục.

Lúc này chỉ thấy Hứa phu nhân vẫn mặt không biến sắc, vận khinh công cấp tốc lui lại, thân hình ngả về sau một góc bốn mươi lăm độ, tay phải duỗi về phía trước trông giống như muốn La Sinh mau mau nắm lấy nó vậy.La môn chủ trợn mắt cười gằn, nếu nàng đã có ý mời thì y cũng không ngại ngần chi.【Huyết Hà Thần Chưởng】đặc sắc ở chỗ có thể phá hoại khí huyết của địch thủ, một khi chạm được vào người kẻ địch thì quyền sinh sát đã ở trong tay La Sinh.

La môn chủ giống như đã nhìn thấy cảnh tượng khải hoàn, nhưng một tiếng long ngâm chợt vang lên đánh vỡ ảo tưởng đó của y.

Vúttt!

Kình phong ập đến sau lưng, Thái Bạch kiếm tựa như đã hóa thành【Phi Kiếm Truyền Thư】của Bao Ngạo Thiên, lấy tốc độ như lôi đình tập kích bay tới, mũi kiếm sắc bén vô ngân nhắm thẳng vào hậu tâm La Sinh.

Bạch Long Tinh Kim – Long Hồi Đầu.

Trước một kiếm vô cùng bất ngờ như vậy, La Sinh giống như hoàn toàn chẳng kịp phản ứng.

Phập!

Thái Bạch kiếm đâm xuyên tim, Hứa phu nhân có vẻ đã đạt được thắng lợi, tinh thần nàng chợt buông lỏng một hơi.

Nhưng nụ cười âm độc vẫn hiện trên mặt La môn chủ, y giống như chẳng chịu chút ảnh hưởng nào, thừa dịp Hứa phu nhân mất đi sự tập trung cao nhất, một chiêu Huyết Bổn Vô Quy được y dùng mười thành công lực chưởng ra.

Vẻ kinh ngạc lần đầu tiên hiện lên trên gương mặt Hứa phu nhân, né tránh đã không còn kịp, nàng chỉ có thể vận cương khí chống đỡ.

Chưởng kình hung hăng ập vào bụng, nàng như một con giao long mắc nước cạn, hé môi thổ huyết, trên mặt không còn chút huyết sắc nào, dung nhan thảm đạm, có phần thê mỹ.

Từ Hiền cả kinh điếng hồn, trông thấy La Sinh còn muốn hạ độc thủ, hắn vội vàng lấy cung tên ra từ trong không gian trữ vật, lắp tên nhắm bắn.

Vútt!

Vì trước đó kích hoạt được nghề【Thợ Săn】nên Từ Hiền đương nhiên phải chuẩn bị cung tên để trải nghiệm cảm giác đi săn, nhưng sau vài lần thì hắn cũng chơi chán do không thuận tiện bằng【Đạn Chỉ Thần Thông】, cuối cùng vứt chung một xó xỉnh với【Quỳ Hoa Bảo Điển】, không ngờ giờ lại có lúc hữu dụng.

Mũi tên hắn bắn ra chỉ là mũi tên bình thường, cũng không có tiễn pháp, cung kỹ gì hỗ trợ, uy lực thua xa Đạn Chỉ, nhưng thắng ở chỗ tầm xa.

Lạ kỳ thay, mục tiêu của mũi tên này không phải La Sinh mà lại là Hứa phu nhân.

Chẳng lẽ Từ Hiền muốn giết nàng?

Câu trả lời tới ngay sau đó, chỉ thấy trước người Hứa phu nhân chợt hiện lên một hư ảnh bàn cờ, cản lại đòn kết liễu của La môn chủ.

Ầmm… ầmmm!

Huyết hà cuồng nộ, chưởng lực kinh người của La Sinh đập nát bàn cờ trước mắt, dễ dàng phá vỡ thứ phòng ngự siêu tuyệt trong mắt đám thủ hạ của y.

Rào chắn sinh tử không thể chống lại Huyền Tàng, nhưng nó cũng giúp Hứa phu nhân thoát được một kiếp.

Đương lúc Từ Hiền muốn bắn ra mũi tên thứ hai, hắn chợt nghe có giọng nói quen thuộc gào lên:

“Yêu nghiệt phương nào, sao dám cả gan hãm hại Bạch nương nương và Từ tiên sinh? Vương Thời, Mã Tống, Trương Sư, Triệu Phụng, mau giúp bổn công tử hàng yêu trừ ma, bảo hộ lương nhân!”

Lúc giọng nói này còn chưa cất lên, trên bầu trời đã có một con Phi Thiên Thử đạp không mà tới, vung kiếm chém ngang, triệu hồi linh miêu nhảy vồ tới huyết hà.

Chương 120: Ngọc Đường Thông Huyền, tiên sinh đại phú

La Sinh bị một luồng kiếm quang ép lui ba trượng, ánh mắt tràn đầy ngưng trọng nhìn kẻ mới tới.

Bước lùi này cũng để lộ lý do vì sao y không chết bởi chiêu Long Hồi Đầu, thì ra thanh Thái Bạch kiếm đúng là đã đâm trúng tim, nhưng đó không phải tim của y mà là của một đứa trẻ.

Hay nói chính xác hơn là một con Sát Đồng, La môn chủ từng thấy qua Hứa phu nhân thi triển chiêu Long Hồi Đầu mười năm trước, sao y có thể không đề phòng cho được.

【Sát Lục Thần Đồ】quả thật không hổ danh Tuyệt Học Thánh cấp, nội dung bao hàm nhiều mặt, thậm chí có các loại pháp môn không khác gì Kỳ Công Dị Thuật.

Thủ đoạn bảo mệnh mà La Sinh vừa dùng chính là một loại pháp môn như vậy, y có thể thu nhỏ Sát Đồng lại thành một con hình nộm để mang bên mình, lúc cấp bách chỉ cần tiết ra một tia Sát Lục khí khiến chúng biến trở lại như cũ.

Vút!

Hứa phu nhân ngã ngồi trên đất, bạch y thấm huyết, dung nhan tiều tụy, cánh tay nhẹ nhàng vươn về phía trước, một lần nữa triệu hồi bội kiếm về lại bên mình.

Thái Bạch quấn eo, tình trạng cơ thể lúc này không cho phép Hứa phu nhân tiếp tục đối chiến với La Sinh được nữa.

Một chiêu Huyết Bổn Vô Quy kia không những khiến khí huyết của nàng trở nên suy kiệt, nội kình của nó cũng làm cho lục phủ ngũ tạng gặp phải tổn thương, nhất là tâm tạng.

Huyền Tàng tức là cái kho tàng huyền diệu, xem ngũ tạng trong người là chỗ chứa mà cất giấu cái huyền diệu vào đó, lấy cường hóa ngũ tạng là chính.

Ngũ tạng đối ứng Ngũ Hành trong thiên địa, qua đó làm cầu dẫn cho nội khí cộng minh với ngoại khí.

Cách thức cụ thể thế nào thì ngày sau sẽ rõ, chỉ biết mỗi một tạng đều cần một môn võ học phẩm giai từ Thượng Thừa trở lên làm gốc, suy ra muốn đạt đến Huyền Tàng đệ ngũ tạng cần đến năm môn như vậy, đối với tán nhân giang hồ quả thật là khó như lên trời.

Hứa phu nhân lấy【Bạch Long Tinh Kim Thích】tiến quân Huyền Tàng, môn kiếm pháp này thuộc Kim mà tạng đầu tiên nàng chọn lại là tim, thuộc Hỏa.

Trong Ngũ Hành thì Hỏa khắc Kim, vậy thôi cũng đủ biết Hứa phu nhân tuy đã phai nhạt chuyện danh lợi, nhưng đối với võ đạo nàng vẫn có truy cầu rất cao.

Nhưng tệ nạn của cách lựa chọn này cũng không ít, sự tương khắc có thể khiến【Bạch Long Tinh Kim Thích】được mài giũa, có điều nó lại làm chậm tiến cảnh của nàng, hơn nữa việc lĩnh ngộ ra chiêu Thủy Mạn Kim Sơn cũng vô tình khiến tâm tạng dễ bị tổn thương hơn bình thường.

Kim sinh Thủy, cho nên Thủy Mạn Kim Sơn trở thành chiêu thức có uy lực lớn nhất của【Bạch Long Tinh Kim Thích】, Hứa phu nhân ngộ được một kiếm này thật khiến chiến lực tăng nhiều.

Nhưng khổ nỗi Thủy lại khắc Hỏa, cho nên tâm mạch của nàng mới chịu trọng thương.

Bây giờ trừ khi tìm được võ học Mộc hành như【Thanh Long Khô Mộc Chỉ】của Thần Long Giáo, hoặc cường hóa được tạng thứ hai là gan, lấy Mộc sinh Hỏa thì tệ nạn này mới được giải quyết.

Có điều tạm thời Hứa phu nhân không cần lo lắng quá về nội thương trong người, bởi nàng sở hữu một kẻ hâm mộ cuồng nhiệt mang theo không ít linh đan bảo dược.

Chỉ thấy một chiếc xe ngựa đang phóng đến từ phía Tây, từ trên xe có bốn bóng người phi thân về phía chiến trường của Từ Hiền.

Lúc xe ngựa dừng lại, Công Tôn tiên sinh chưa kịp nói gì thì đã thấy công tử nhà mình lao ra khỏi buồng xe, mặt đầy ân cần nhảy đến chỗ Hứa phu nhân.

“Bạch nương tử, nàng có sa…”

Vẻ mặt của Bao Ngạo Thiên cứng lại, chưa nói hết câu đã bị khóa mõm, bởi một thanh trường kiếm bạch ngọc lúc này đang gác ngang cổ y.

“Xin tự trọng.” Hứa phu nhân mắt lạnh nhìn Bao công tử, giọng nói yếu ớt.

Công Tôn Thư có thể hiểu tại sao công tử nhà mình lại vồ vập như thế, bởi y cũng không khỏi kinh ngạc khi thấy dung nhan của Hứa phu nhân, thứ dung nhan mà hai người đã được gặp trong sách.

“Bạch nương tử xin thủ hạ lưu tình, công tử nhà ta không có ác ý, chỉ là quá mức mến mộ ngươi mà thôi.”
Công Tôn tiên sinh đi đến bên cạnh Bao Ngạo Thiên, lùi nửa thân vị, chắp tay cười khổ.

Nghe y giải thích dùm mình, Bao công tử cũng vội gật đầu lia lịa.

Hứa phu nhân không vội trả lời, cảm nhận được khí tức mạnh mẽ không thua gì La Sinh ở sau lưng mình, nàng mới hạ kiếm xuống, nhẹ giọng đáp lại:

“Mến mộ gì đó, xin chớ nhắc lại. Thiếp thân là người đã có gia thất, mong công tử tự trọng.”

Bao Ngạo Thiên không vội tiếp lời, nghểnh cổ nhìn ra sau lưng nàng, gào lớn: “Triển Ngọc Đường ngươi còn chờ gì thế hả? Lãng phí tiền của, mau tiến lên chặt hắn!”

Triển hộ vệ nghe vậy liền bĩu môi, nhưng thấy y đã được an toàn, hắn liền bay người trở lại tìm La Sinh.

Linh miêu nhảy nhót, kiếm khí tung hoành.

Không thể chém tên công tử khốn kiếp nhà mình, hắn chỉ có thể lấy La môn chủ ra làm vật trút giận.

Triển Ngọc Đường dám coi khinh La Sinh như vậy cũng bởi vì hắn lúc này đang có cảnh giới Huyền Tàng, hết thảy đều nhờ viên Thông Huyền Đan mà Bao Ngạo Thiên ban xuống.

Việc sở hữu viên bảo đan này cũng là nguyên do vì sao trong trận đánh với Triệu Hác hôm mùng một, Bao công tử chưa từng sợ hãi.

Linh miêu đẩy huyết hải ra xa, khiến dư uy cuộc chiến không thể lan đến gần Bao Ngạo Thiên, ở hướng ngược lại thì cũng có một trận hỗn chiến khác, chỉ riêng chỗ này là được yên bình, tạo thành một khung cảnh có phần quái dị.

Gặp Bao Ngạo Thiên sai biểu Triển Ngọc Đường, Hứa phu nhân mới biết kẻ vừa cứu nàng hóa ra là thủ hạ của tên này, khẽ khom người nói tạ: “Ân cứu mạng của công tử, thiếp thân cảm kích vô cùng.”

Dù là như vậy, nàng nói xong lại lui ra phía xa, giữ một khoảng cách với Bao công tử và Công Tôn tiên sinh, sau đó ngồi xuống chữa thương.

Nói là chữa thương, nhưng thực chất cũng chỉ là tĩnh tọa hồi khí, không dám vận công liệu thương. Hứa phu nhân không có Tọa Vong Kinh như Từ Hiền, một khi vận công mà bị quấy rầy, chắc chắn thương càng thêm thương, tật càng thêm tật.

Bao Ngạo Thiên thấy nàng xa lánh mình, không thất vọng mà lại càng thêm phần mến mộ, cảm thấy nàng đúng là biết giữ phụ đạo, hiền lương thục đức như đã gặp trong sách.
Có điều vì vậy mà y lại càng thêm ganh ghét Hứa Tiên kia, trong lòng thầm rủa xả đủ điều.

Hứa đại phu: “…”

Hết trai trẻ lại đến trai giàu nhăm nhe nương tử nhà mình, Hứa Tuyên biết được chắc lại phải than thở Bạch Xà Truyện hại người.

Quay lại với Bao Ngạo Thiên, thấy thảm trạng của Hứa phu nhân, y giống như nhớ ra gì đó, trèo vào trong buồng xe ngựa lấy ra một cái hộp ngọc, vẫy tay gọi nàng:

“Bạch nương tử, ta có một viên Bách Bảo Hồi Xuân Đan, dược hiệu chữa thương tạm được, nếu nàng muốn trả ơn ta thì hãy nhận lấy nó đi.”

Khoan bàn về tính hợp lý trong lời nói của Bao công tử, chỉ biết viên Bách Bảo Hồi Xuân Đan mà Bao Ngạo Thiên nói là một loại linh đan trân quý vô cùng, tuy còn kém Thông Huyền Đan một bậc nhưng cũng là bảo bối ngàn vàng khó cầu, công hiệu nào có phải chỉ là “tạm được” như lời y.

Dược Vương Cốc mỗi năm chỉ bán ra chín mươi viên Bách Bảo Hồi Xuân Đan, nếu không phải Bao thị là võ lâm đại thế gia, e rằng có là cao thủ Huyền Tàng cũng chưa chắc mua được.

Hứa phu nhân thoái ẩn đã lâu nhưng vẫn biết điều đấy, vậy nên chỉ lắc đầu chối từ.

Ở chiến trường bên kia, Từ Hiền nói một tiếng “vĩnh biệt” rồi tiễn Lạc Bằng về nơi chín suối. Người sau có vẻ như cũng nhìn thấu sinh tử, di ngôn cũng đã giao, không còn tiếc nuối gì nên rất bình thản để mặc cho kiếm khí xuyên tim.

Từ Hiền thao túng thi thể của Lạc Bằng gia nhập vòng chiến, bản thân thì đạp【Trục Nhật Thần Bộ】chạy về phía Hứa phu nhân, muốn biết thương thế của nàng ra sao.

Bao Ngạo Thiên gặp hắn liền kêu to: “Từ tiên sinh ngươi tới hay lắm, mau khuyên Bạch nương tử nhận đan dược của Bao mỗ, bảo đảm thuốc đến bệnh trừ!”

Từ Hiền nghe vậy cũng không vội làm theo, gặp Hứa phu nhân nhắm mắt không nói, hắn chợt nhướng mày hỏi nàng: “Đan này rất đắt?”

“Hoàng kim vạn lượng.” Hứa phu nhân khẽ khàng đáp lại.

Bao Ngạo Thiên nghe thế liền phản pháo: “Không đắt, không đắt! Bao mỗ được nó mà chẳng mất xu nào, sao có thể tính hoàng kim vạn lượng, cùng lắm mười đồng mà thôi.”

Ở Long Đằng Quận, Bao thị gia chủ đột ngột lên cơn đau tim.

Từ Hiền đương nhiên không thể để Bao công tử bất hiếu với cha, hắn nhẹ gật đầu, đi đến nhận hộp ngọc từ tay Bao Ngạo Thiên, nghiêm giọng nói với y:

“Tiền mua đan này, toàn bộ lợi nhuận của Bạch Xà Truyện, tại hạ từ bỏ! Nếu còn thiếu thốn, Bao huynh cứ lấy từ nhuận bút Tam Quốc.”

Chuyên mục Thiên Hạ Kỳ Văn của Giang Hồ Nhật Báo đã chạy chính thức được ba ngày, chỉ sang ngày thứ hai đã khiến lượng tiêu thụ của nhật báo tăng lên không ít, đạt được thành công ngoài sức mong đợi.

Bạch Xà Truyện xuất hiện sau Tam Quốc một ngày, số sách bán ra cũng tạm coi là khả quan, tương lai rất đáng kỳ vọng.

Theo xu thế này, Từ Hiền có thể dựa vào Bạch Xà và Tam Quốc mà kiếm núi vàng núi bạc, ăn cả đời không hết, nhưng hắn nói từ bỏ là từ bỏ, chẳng có chút tiếc rẻ nào.

Bởi như đã nói, nếu có thể kiếm được tiền từ hai quyển sách này, hắn sẽ không lấy nó làm lợi cho mình mà trả lại cho đời.

Hứa đại phu nhiều năm chẩn bệnh miễn phí cho người cơ khổ, đại thiện cỡ nào, dùng tiền mua đan dược trị thương cho nương tử nhà y hoàn toàn phù hợp với cái “trả lại cho đời” của Từ Hiền.

Ném hộp ngọc chứa Bách Bảo Hồi Xuân Đan cho Hứa phu nhân, Từ Hiền không khuyên nhủ mà chỉ trầm giọng nói rằng: “Hứa phu nhân, ngài tốt nhất mau chóng phục dụng đan dược, khôi phục thương thế. Nếu không… e rằng chúng ta chẳng sống được lâu.”

Nhìn Triển Ngọc Đường bị La Sinh và năm thân hình thấp bé vây công, Từ Hiền hít một hơi thật sâu, tinh thần lại vẫn chú tâm thao túng Lạc Bằng giết địch.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau