HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Tiên sinh bỗng ghé nhà gia trưởng

Giờ Ngọ ba khắc, tan học rồi.

Đám học trò thu dọn bàn học, Triệu Tiểu Hổ hai mắt rơm rớm, vừa nấc vừa cất sách vở vào, rất là căm thù gấp một tờ giấy lại bỏ vào trong túi vải.

Lãng tử hồi đầu là thành ngữ trái nghĩa với chấp mê bất ngộ.

Đó cũng là bốn chữ tiên sinh viết trên giấy, yêu cầu đồng học Tiểu Hổ về nhà chép phạt một trăm lần vì ‘một mình ta chấp hết’.

Không đợi Lý Tự Thành, Từ Hiền thong dong lăn bánh rời khỏi học đường. Lúc ra tới hẻm, hắn bỗng nhiên dừng tay lại.

‘Lén la lén lút, kẻ nào…’

Thị giác siêu phàm của Từ Hiền khiến hắn dùng khóe mắt thấy được có bóng người vừa lấp ló ở cuối hẻm. Từ trong tay áo lấy ra một hũ cờ vây, hắn bốc một quân rồi dùng hai ngón kẹp sẵn lấy.

Có thể đây chỉ là hiểu lầm, nhưng Từ tiên sinh tôn sùng lý niệm cẩn tắc vô áy náy.

Huống chi đám học trò còn ở đây, thân là tiên sinh hắn phải đảm bảo an toàn cho chúng.

Bọn nhỏ kẻ trước người sau rời lớp về nhà ăn cơm.

Lý Tự Thành ra trước nhất, gã lập tức bắt lấy tay cầm của xe lăn, định đẩy đi nhưng bị Từ Hiền giơ tay ngăn lại.

“Tiên sinh?”

“Chờ đồng học về hết đã.”

Từ Hiền nhẹ giọng bảo vậy, gã không hề thắc mắc nghe theo.

Đám học trò thấy tiên sinh còn ở ngoài cửa, mỗi người đều dừng lại cúi đầu thi lễ rồi mới tiếp tục về nhà. Biết ra về vào giữa trưa nên ai cũng chuẩn bị mũ để đội.

Đến lượt Triệu Tiểu Hổ, thấy gương mặt mếu máo của tiểu tử này, Từ Hiền nhịn không được chọt nhẹ lên mặt nó một cái.

Đồng học Tiểu Hổ càng ấm ức hơn rồi, vắt cặp chân ngắn ngủn lên chạy về nhà mách mẹ.

‘Đáng yêu như vậy…’

Từ Hiền nhịn không được khẽ cười, tâm tình thoải mái.

Đến khi đứa nhỏ cuối cùng rời đi, vẫn không có một học sinh nào quên cúi đầu chào hắn, tất cả đều rất lễ phép.

Thật ra lúc đầu trong lớp của hắn cũng có mấy đứa trẻ trâu, nhưng dưới sự ảnh hưởng của【Lão Sư】thì dần trở thành bé ngoan hết cả.

Khóe mắt lại liếc nơi cuối hẻm lần nữa, Từ Hiền phất tay áo ra hiệu Lý Tự Thành đóng cửa học đường lại, sau đó cả hai cùng rời khỏi.

“Quả không sai, tất cả trẻ con trong trấn đều tới đây theo học. Nếu đúng theo những gì ta tra được thì ngày mai bắt đầu vào buổi chiều…”

Một bóng người dần biến mất sau góc khuất.

“Cũng nên chuẩn bị…”

~o0o~

“Tiên sinh, chúng ta đi đâu?”

Rời khỏi hẻm Hướng Dương, Lý Tự Thành hỏi ý Từ Hiền, trên tay gã cầm một cây dù lớn.

“Đến nhà trưởng trấn.”

Từ Hiền muốn trước tiên đến nhà hỏi vì sao hôm nay Vương Tiểu Minh vắng mặt, sau đó lại tìm chỗ giải quyết bữa trưa.

Trưởng trấn của Bạch Long Trấn là Vương lão gia tử, cư ngụ tại phố Nam, gần nhà với Ngô lão tiên sinh, hai người ấy cũng là bạn thâm giao mấy chục năm.

Ở thời đại này muốn mở lớp dạy học cũng không phải dễ, đối với kẻ lai lịch bất minh, đến công danh tú tài cũng không có như Từ Hiền thì càng khó hơn lên trời.
May mà nhờ có hai vị lão nhân đức cao vọng trọng trong trấn đứng ra nói chuyện, nên dân trấn cũng tin tưởng mà giao phó đám nhỏ nhà mình cho Từ Hiền dạy dỗ.

Chẳng mất bao lâu, Từ Hiền và Lý Tự Thành đã gần tới nhà trưởng trấn. Cách vài trượng xa, hắn và gã học trò của mình đã bắt gặp hai người mặc đồng phục bộ khoái của nha môn, họ đang đứng trước nhà trưởng trấn.

“Tiên sinh, đó là nha sai.”

“Ừm.” Từ Hiền khoát tay ý bảo gã trước tiên dừng lại, chờ hai kẻ đó đi đã.

Với những gì xảy ra trong quá khứ, cảm nhận của hắn đối với quan phủ hoàn toàn chẳng có gì tốt đẹp, nên cũng không muốn tiếp xúc đến.

‘Huyện nha lại có thông báo gì rồi.’

Bạch Long Trấn và rất nhiều thôn trấn xung quanh đều thuộc quyền quản hạt của một huyện cấp trên, gọi là Đan Dương.

Hằng ngày nha môn trên huyện đều cử nha sai đến tuần tra, đảm bảo trật tự của các thôn trấn trong địa bàn. Nơi nào lớn thì có chừng chục người, nơi nào nhỏ thì chỉ phái bốn năm người đi tuần.

Mỗi khi huyện nha gửi xuống thông báo gì đó thường sẽ có nha sai dán bố cáo trên đường cái, sau đó lại thông báo chi tiết cho trưởng trấn biết để người sau giải đáp thắc mắc cho bách tính.

‘Năm nay thịt heo lại lên giá?’ Từ Hiền ngầm phỏng đoán lung tung.

Chẳng khiến hắn đợi lâu, hai tên nha sai rời khỏi, để lộ hình dáng thấp bé của một ông già còng lưng, tóc gần bạc hết, người mặc hoa phục, tay chống gậy gỗ.

Từ Hiền và Lý Tự Thành nhanh chóng tới gần, hô giữ trưởng trấn lại trước khi ông ta bước vào trong nhà.

“Vương lão.”/ “Trưởng trấn gia gia!”

Vương lão gia tử dừng bước, thấy là hai người liền nở nụ cười, các nếp nhăn trên mặt nhúm lại, trông càng thêm già nua, nhưng giọng nói vẫn còn trung khí.

“Tiểu Hiền và Tiểu Ngưu ấy à, tan học rồi sao? Hai ngươi sao hôm nay lại rảnh rỗi ghé thăm lão đầu này, có phải là muốn tìm lão Ngô?”

“Ấy, giữa trưa thế này, đã ăn cơm chưa, có đói bụng không? Chi bằng vào nhà uống chút nước chè, chờ Tiểu Minh về thì cùng ăn bữa cơm với lão đầu này nhở.”

“Sau đó…”

“Rồi thì…”

“Thật là, tan học lâu rồi mà vẫn chưa về nhà, thằng cháu bất hiếu của lão phu không biết lại la cà đâu rồi. Đợi nó trở về…”Vương lão gia tử rất dài dòng, nhưng hai thầy trò Từ Hiền lại kiên nhẫn nghe hết, thần sắc không hề có vẻ gì chán ghét.

Trước đây Lý Tự Thành cảm thấy rất phiền khi bị người già giữ lại nói chuyện. Họ càm rà càm ràm, dài dòng lắm lời, gã thật sự chịu không nổi.

Nhưng từ khi nghe tiên sinh giải thích tại sao người già lại hay lắm lời, gã không bao giờ cảm thấy như vậy nữa. var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

“Ta nói các trò nghe, lão nhân ở nhà lớn tuổi, họ nói chẳng ngừng miệng, thường xuyên nhiếc mắng, trách móc các ngươi, nhưng không không có nghĩa là ghét bỏ các ngươi.”

“Chỉ vì cảm thấy mình sống không được lâu, sợ không còn đủ thời gian để tâm sự, để nhắc nhở con cháu nữa nên mới tranh thủ từng giờ từng khắc trò chuyện với thân nhân.”

“Tại sao lão nhân thường ngủ ít? Bởi muốn có thêm thời gian ở gần con cháu mà thôi.”

Đó là những lời tiên sinh từng nói ở lớp, Lý Tự Thành không biết những đồng học khác nghe xong có để vào lòng không, nhưng gã thì có.

Kể từ lúc đó, gã thường đến làm bạn bên gia gia của mình hơn, cũng biết lo sợ về việc ngày nào đó người thân sẽ rời mình mà đi.

Từ Hiền không hay việc gã học trò to xác đã có suy nghĩ trưởng thành như vậy, hắn chỉ định bồi tiếp Vương lão gia tử ăn trưa, nhưng nghe đến câu cuối cùng của vị trưởng trấn này, Từ tiên sinh cảm thấy ý nghĩ đó không thành rồi.

Hắn đưa tay lên xin ngắt lời của lão, mặt đầy nghiêm túc, giọng hơi trầm xuống:

“Vương lão, ngài nói là hôm nay Tiểu Minh có đi học?”

Lão nhân gia lập tức đáp lại: “Tất nhiên rồi, sáng nay lão đầu ta còn giúp nó chuẩn bị y phục mà. Thằng nhóc bất hiếu bảo là muốn đến lớp sớm nhất, chưa đến giờ Thìn đã đi rồi cơ. Ta nói thật là…”

“Vương lão, sáng nay Tiểu Minh chưa từng tới lớp.”

Gạt việc tôn kính trưởng bối sang một bên, Từ Hiền ngắt lời Vương lão gia tử.

Nghe hắn nói vậy, lão nhân liền sửng sốt: “Làm sao có thể? Chẳng lẽ nó lén đi đâu chơi… chơi…”

Lão chợt cứng miệng, toàn thân bỗng nhiên run rẩy, sắc mặt trở nên xám trắng, trong khoảnh khắc trông càng già thêm.

“Không… không… thể nào… đâu… không… khô… n…g thể… nà…o…”

Liên tục lẩm bẩm trong miệng ba chữ ‘không thể nào’, Vương lão gia tử thở càng lúc càng gấp, cuộn công văn trong tay cũng càng xiết càng chặt.

Sau đó chân đứng không vững nữa, gậy trượt khỏi tay té úp mặt xuống. Cũng may mà Từ Hiền phản ứng nhanh lẹ khom người đưa tay đỡ lấy vị trưởng trấn già nua này.

Lý Tự Thành thấy vậy liền chạy đến thay hắn đỡ Vương lão gia tử. Gã định cõng lão nhân gia đến Bảo An Đường nhờ Hứa đại phu kiểm tra xem sao, nhưng bị lão giãy giụa cản lại.

Vương lão gia tử không kiềm chế được cảm xúc, hai mắt ứa lệ mà than khóc:

“Tiểu Minh, Tiểu Minh! Đứa cháu bảo bối của lão đầu ta… Con trai vì cái nhà này đi xa kinh thương, ta làm sao ăn nói với hắn? Xuống cửu tuyền sao dám đối diện với con dâu? Ta chết mất thôi, ta chết mất thôi!”

Thấy lão đau lòng như chết, Lý Tự Thành sốt sắng chẳng biết làm sao.

Từ Hiền vội tiến đến nắm chặt lấy tay Vương lão gia tử, dùng giọng nói trầm ấm của mình trấn an lão:

“Rốt cuộc chuyện như thế nào, Tiểu Minh gặp phải việc chi, có phải ngài đã đoán được một hai? Nói cho ta biết, mọi người cùng nghĩ cách.”

Nghe vậy, Vương lão gia tử xiết chặt lấy tay Từ Hiền như níu lấy hy vọng, nhưng chỉ há miệng nói được: “Tiểu Minh… Tiểu Minh…”

Căng thẳng quá độ, lão thở gấp không nói được gì, cuối cùng nhớ tới công văn trong tay, vội vàng đưa cho hắn, giọng run run: “Trong… trong đ…ó.”

Từ Hiền nhanh chóng cầm lấy mở ra xem, đọc lướt như bây, chẳng mấy chốc hai hàng chân mày nhíu chặt lại vì lo lắng, tóc mai không gió tự bay, trong mắt đã đong đầy lửa giận, thần quang chợt xẹt qua.

~o0o~

Chương 12: Bạch nương tử cứu được đồng học

‘Chuyện đã một tháng, đến giờ mới báo?’

Từ Hiền cảm thấy lạnh lòng.

Nơi biên thùy hẻo lánh, trị an lỏng lẻo, thi thoảng lại có ác nhân, hung đồ lộng hành, bách tính cũng đã quen mắt.

Nhưng Từ Hiền không ngờ quan phủ hành sự bất lực đến thế.

Gần một tháng trước, trong địa bàn các thôn trấn trực thuộc Thanh Hà Huyện, tiếp giáp với Đan Dương Huyện bắt đầu có trẻ con mất tích, nghi là do có tập đoàn tội phạm chuyên bắt cóc trẻ con tác quái.

Nha môn chưa thể tróc nã hung phạm về quy án thì cũng thôi đi, đằng này đến việc thông báo cho bách tính cảnh giác đề phòng cũng giấu nhẹm đi.

Mãi cho đến năm ngày trước, một thôn nhỏ trong địa bàn Đan Dương Huyện cũng xảy ra chuyện trẻ con mất tích, không giấu được nữa mới chịu phát công văn xuống Bạch Long Trấn.

‘Người tốt dễ gặp, thanh quan khó tìm.’

Từ Hiền trả lại công văn cho Vương lão gia tử, trong đầu chợt nhớ tới kẻ khả nghi xuất hiện ở hẻm Hướng Dương ban nãy, hắn giống như nghĩ đến gì đó.

“Vương lão chớ gấp, thế lực thần bí này bắt cóc nhiều trẻ con như vậy, hoặc là muốn bán làm nô lệ, hoặc là định nuôi quân… tạo phản. Nếu Tiểu Minh là do chúng bắt đi, vậy tạm thời không lo nguy hiểm tính mạng.”

Hắn trước tiên nói lời an ủi, tránh cho lão nhân nghĩ quẩn mà gặp chuyện không may, sau đó dùng cả hai tay nắm chặt lấy bàn tay nhăn nheo của Vương lão gia tử, thập phần nghiêm túc nói với lão:

“Việc này ta đã phát hiện chút manh mối, cũng có dấu vết để lần theo. Mặc dù không thể bảo đảm… nhưng Vương lão, ta nhất định dốc tận sức lực để tìm được Tiểu Minh.”

Vương lão gia tử kinh ngạc: “Tiểu Hiền ngươi có manh mối?”

Sau đó lập tức gấp gáp bảo rằng: “Vậy mau, mau đi gọi lại hai vị sai nha báo cho họ biết. Họ mới đi đây thôi, mau lên!”

Từ Hiền đã nhận định đám quan lại trên huyện là hạng giá áo túi cơm, sao chịu như thế. Hắn lắc đầu trấn an Vương lão gia tử:

“Biết ngài nóng vội, nhưng việc này vẫn cứ để ta lo liệu. Quan phủ hành sự bất lực, họ không đáng tin.”

Trong mắt lão nhân vẫn chứa đầy lo lắng, tự trách, phẫn nộ và tuyệt vọng. Lão nhìn Từ Hiền như thể đang nói: “Ngươi đến chân cũng không nhúc nhích được, có thể đáng tin hơn sao?”

Từ Hiền đọc hiểu ánh mắt của Vương lão gia tử.

Lúc hắn đang đắn đo không biết có nên để lộ ra chuyện mình biết võ công hay không thì chợt nghe Lý Tự Thành kêu lên:

“Tiểu Quế ca? Ngươi cũng đến tìm trưởng trấn gia gia?”

Gã nãy giờ không nói một câu, có lẽ cảm thấy hơi bí bách nên vừa thấy người quen xuất hiện liền lớn giọng gọi. Hơn nữa nhìn dáng dấp của người này có vẻ như cũng muốn đến tìm Vương lão gia tử.

Lão và Từ Hiền thuận theo hướng mắt của Lý Tự Thành liền trông thấy một người đang sải bước chạy đến.

Người tới mặc trên người một bộ áo vải thô rẻ tiền, thần thái nhanh nhẹn. Hắn chính là Tiểu Quế, học đồ của Bảo An Đường, bởi vì hắn làm người lanh lợi nên khi có việc bên ngoài tiệm thuốc, Hứa đại phu thường để hắn đi làm.

“Trưởng trấn… a, Tiểu Ngưu, còn có Từ tiên sinh ngài cũng ở đây?”

“Thật là trùng hợp quá. Từ tiên sinh, nhờ ngài viết Bạch Xà Truyện mà Bảo An Đường được cứu. Sư phụ không còn sầu lo, ta cũng được ở lại tiệm thuốc. Tiểu Quế thật lòng cảm kích bất tận, mang ân suốt đời.”

Hắn vừa tới lập tức chào hỏi ba người, gặp Từ Hiền liền nói lời tạ, tuy mồm miệng liến thoắng nhưng có thể nghe ra chân thành trong đó.

Từ Hiền lắc đầu khoát tay, tỏ vẻ hắn không cần để tâm làm gì: “Ta chỉ là báo đáp lại thiện tâm của Hứa đại phu, chưa đến mức nói là ân đức.”
Sau đó lại nhướng mày hỏi: “Ngươi đến đây giờ này, hẳn là giúp Hứa đại phu truyền lời cho Vương lão?”

“Ôi, xem đầu óc ta này!” Tiểu Quế vỗ trán một cái, quay sang nói với Vương lão gia tử:

“Trưởng trấn gia gia, sư phụ để đến ta nói với ngài, trưa nay Tiểu Minh ở Bảo An Đường dùng bữa với người, trưởng trấn gia gia không cần lo lắng.”

Ba người Từ Hiền nghe xong liền sửng sốt. Lý Tự Thành dù chưa xem qua công văn nhưng nghe tiên sinh và trưởng trấn nói chuyện, gã cũng biết là đồng học Tiểu Minh của mình có thể bị bắt cóc rồi, nào ngờ bây giờ lại nghe được là Tiểu Minh lại ở Bảo An Đường.

“Tiểu Minh thực sự hiện đang tại Bảo An Đường? Ngay lúc này?”

Từ Hiền trịnh trọng hỏi Tiểu Quế, người sau chẳng hiểu ra sao nhưng thấy thái độ của hắn như vậy nên cũng nghiêm túc gật đầu khẳng định.

“Sao Tiểu Minh lại ở Bảo An Đường…” Từ Hiền hỏi giữa chừng lại thôi, quay sang nhìn lão nhân: “Việc đó cũng không quan trọng nữa. Vương lão, cát nhân thiên tướng, Tiểu Minh vô sự.”

Sắc mặt Vương lão gia tử dần sáng trở lại, ánh mắt vui sướng tột độ, nước mắt tràn ra, vừa cười vừa mắng:

“Thằng cháu bất hiếu mới tí tuổi đã biết trốn học rồi, xem lão đầu này có đánh nát mông nó hay không. Không được, ta lập tức phải tới chỗ Hứa đại phu dạy dỗ nó mới được.”

Nói đoạn lão liền nhặt lấy gậy chống định cất bước đi, nhưng bị Từ Hiền ra hiệu cho Lý Tự Thành giữ lại.

Từ Hiền biết Vương lão gia tử yêu cháu sốt ruột, muốn gặp mặt trực tiếp mới yên lòng, nên hắn bèn nói với lão: “Vương lão, chi bằng để Tự Thành cõng ngài đi, như vậy nhanh hơn.”

“Cũng được, cũng được.” Lão trưởng trấn nhanh chóng đồng ý, không còn tâm trí đâu cò kè sĩ diện.

Thấy lão phối hợp, Từ Hiền quay sang căn dặn Lý Tự Thành: “Dù ngươi giữ lấy che, giúp ta cõng Vương lão đến Bảo An Đường.”

Lý Tự Thành nghe lời cõng Vương lão gia tử lên lưng, với gã mà nói thì lão nhẹ như bông. Gã chỉ lo lắng tiên sinh nhà mình: “Thế còn tiên sinh?”

Từ Hiền không đáp lại, chỉ rút từ trong tay áo ra thêm một cây dù.

Tiểu Quế cũng nhanh ý, chạy ra sau đẩy xe lăn đồng thời giúp hắn bung ô che nắng, chỉ là vẻ kinh dị trên mặt khó mà giấu được. Hắn cũng từng nghe Từ tiên sinh không chỉ học rộng tài cao mà còn biết ảo thuật, hôm nay xem như tận mắt chứng kiến.
Lý Tự Thành nhìn đã quen nên không phản ứng gì, còn Vương lão gia tử trong đầu bây giờ chỉ có cháu nội nên cũng chưa để ý đến.

Nhóm bốn người thẳng hướng về phố Tây, do lão nhân sốt ruột đòi đi nhanh nên chẳng mấy chốc đã đến Bảo An Đường.

Tiểu Quế nhanh chân chạy vào hậu viên thông báo cho sư phụ, ngay sau đó hai thầy trò Từ Hiền và trưởng trấn thấy Hứa Tuyên đi ra. var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

“Vương lão ngài đến đón Tiểu Minh sao? Ồ, Từ tiên sinh, Tự Thành, hai người cũng tới. Đúng lúc lắm, nhờ Bạch Xà Truyện của ngươi mà Bảo An Đường không đến nỗi đóng cửa, vừa hay đang giờ cơm trưa, chi bằng cùng nhập tiệc để Hứa Tuyên ta rót rượu cảm ân.”

Thấy Hứa đại phu hào hứng cao như vậy, Từ Hiền chỉ đành đưa tay cắt ngang nhã hứng của y, hắn lắc đầu bảo:

“Rượu thịt gì đó để sau đi. Hứa đại phu, nghe nói Tiểu Minh ở chỗ ngươi? Dẫn Vương lão vào gặp đi thôi. Với lại sáng nay Tiểu Minh không đến học đường, ta đây cũng muốn biết tại sao nó lại ở Bảo An Đường.”

Hứa đại phu tỏ vẻ bị lời của hắn làm khó, chỉ đành nhún vai chịu thua: “Ta cũng không biết được, Tiểu Minh là do nương tử nhà ta dẫn về khi nãy.”

“Hứa phu nhân?” Trong đầu Từ Hiền chợt xuất hiện một vị mỹ phụ mặc y phục đồng sắc với mình.

‘E rằng Tiểu Minh đúng là bị hung đồ bắt đi, nhưng sau đó được nàng cứu ra.’

Nhưng bây giờ không có thời gian để hắn đoán già đoán non, Vương lão gia tử đã sốt ruột gặp cháu lắm rồi, nên Từ Hiền nói với Hứa Tuyên:

“Ngươi dẫn Vương lão vào gặp Tiểu Minh đi thôi. Lệnh phu nhân cũng có ở đây chứ?”

Hứa Tuyên gật đầu, đồng thời dẫn bọn họ vào hậu viện.

Đối với câu hỏi của Từ Hiền, nếu không phải tin được nhân phẩm của hắn, e rằng Hứa đại phu đã nghi ngờ tên này có ý đồ xấu với nương tử nhà mình.

Vén màn bước vào, họ liền trông thấy một đứa trẻ trông chừng sáu tuổi, người mặc áo gấm, da dẻ trắng hồng, mặt mày bụ bẫm, trên đầu có một chỏm tóc dựng cao, trông khá là đáng yêu.

Đứa trẻ ấy nằm bẹp trên chiếc bàn gỗ dài, vẻ mặt nhàm chán nhìn hũ hũ lọ lọ được đặt trên bàn, dựa vào chút ít từ vựng học ở lớp mà gọi tên chúng nó, thi thoảng lại chép chép miệng như đang đói.

Vương lão gia tử gặp nó liền lệ nóng doanh tròng, run giọng khẽ gọi: “Tiểu Minh.”

Nghe âm thanh già nua mà thân thuộc, thần thái nhàm chán của Tiểu Minh chợt chuyển thành vui vẻ, nó nhảy xuống ghế quay người lại, vừa lạch bạch chạy đến vừa hô lên “gia gia”.

Vương lão gia tử chộp lấy đứa cháu bảo bối, sờ tay nắn chân kiểm tra từng chút một xem nó có bị thương gì không, nhưng Tiểu Minh chỉ cảm thấy nhột quá nên uốn éo người cười khúc khích không ngừng.

Nhìn thấy vẻ hồn nhiên khả ái của nó, lão nào còn nhớ tới đánh đòn nát mông gì nữa, chỉ biết móm mém cười theo.

Không đợi lão nhân hỏi chuyện, Tiểu Minh đã kể ra tao ngộ sáng nay của mình.

“Gia gia, sáng nay tôn nhi bị kẻ xấu bắt cóc á! Bọn họ đúng là xấu quá rồi, nhốt ta ở chỗ tối thui tối mù.” Nó nói bằng giọng tỉnh bơ, trên mặt không có tí gì là sợ hãi, chỉ có vẻ giận lắm đám người xấu kia.

Dù Tiểu Minh đã an toàn ở đây, nhưng nghe nó nói vậy Vương lão gia tử vẫn không nhịn được sợ hết hồn. Lão sốt sắng hỏi: “Rồi làm sao con thoát ra được?”

Tiểu Minh cười toe toét đáp lại: “Hì hì, là Bạch nương tử dùng phép thuật cứu tôn nhi đấy. Gia gia, lớn lên ta muốn cưới Bạch nương tử làm vợ!”

Hứa đại phu: “…”

~o0o~

Chương 13: Cao thủ ẩn mật Hứa phu nhân

Từ Hiền không biết Hứa Tuyên vừa có thêm một vị tình địch nhỏ hơn y mấy chục tuổi, lúc này hắn đã tiến đến phòng bếp, gặp người có thể cung cấp tin tức cho hắn về đám hung đồ.

Hứa phu nhân, đây là lần thứ hai mà Từ Hiền gặp được nàng.

Quả thật mỹ mạo thiên tiên, Hứa đại phu đúng là tốt số mới có thể lấy nàng làm vợ.

Nhưng đó không phải là chuyện Từ Hiền quan tâm.

“Hứa phu nhân.” Vừa vào trong phòng bếp, Từ Hiền trước tiên đánh câu chào hỏi.

“Từ tiên sinh.”

Hứa phu nhân không cần quay lưng lại cũng biết người đến là ai, nói đúng hơn là từ lúc hắn xuất hiện ngoài cửa Bảo An Đường thì nàng đã nghe ra rồi.

Nàng vẫn bận rộn với mấy món ăn trước mặt, chỉ cho Từ Hiền một bóng lưng, giọng nói mặc dù vẫn mềm mại nhẹ nhàng, nhưng lại thiếu đi phần ôn nhu, quan hoài lúc trò chuyện với tướng công nhà mình.

“Chúng ta cô nam quả nữ ở đây, thiếp thân lại là người đã có chồng, Từ tiên sinh không sợ người khác dị nghị?”

Từ Hiền nghe vậy, thái độ bình thản, không nhanh không chậm đáp lại:

“Cây ngay không sợ bóng nghiêng, thanh giả tự thanh. Lại nói, so với chút thanh danh phù phiếm, tại hạ bây giờ càng quan tâm đến việc phu nhân ngài làm sao cứu được Tiểu Minh.”

Hai tay đang thoăn thoắt dọn món lên bát đĩa của Hứa phu nhân chưa từng ngừng lại, nàng nhẹ giọng đáp lời:

“Trước đó có một người lạ mặt vào trấn, gặp phải thiếp thân liền báo rằng có trẻ con trong thôn bị nhốt trong mật động ở Tây lâm. Thiếp thân theo đến xem thử thì phát hiện đúng là Tiểu Minh, trong động còn có thi thể của mấy tên đại hán, trong tay có đao có kiếm, diện mục hung ác.”

“Thiếp thân hỏi ra mới biết mấy tên đó là sơn tặc ngoài trấn, còn người kia chính là một vị hiệp khách võ lâm. Y phát hiện bọn chúng bắt cóc trẻ nhỏ, táng tận lương tâm nên mới thay trời hành đạo, diệt xong bọn tặc liền đến trong trấn báo tin, trùng hợp gặp được thiếp thân trước tiên.”

Hứa phu nhân ăn nói trôi chảy, không vấp một chữ, tự nhiên như thật vậy. Nhưng Từ Hiền nghe xong chỉ biết lắc đầu, từ tốn đặt nghi vấn:

“Hứa phu nhân, ngài nghe lời của kẻ lạ mặt liền tin tưởng, hơn nữa mới gặp đã dám một thân một mình theo đến nơi hoang vắng, kẻ đó còn là người trong võ lâm? Tại hạ phải nói ngài gan lớn, hay là có bản lĩnh lớn đây? Hay… nhân sĩ võ lâm đó… chính là phu nhân?”

Tuy là câu hỏi, Từ Hiền lại nói với giọng khẳng định.

Hoang ngôn của Hứa phu nhân sơ hở chồng chất, Từ Hiền đã nhận định nàng là kỳ nữ tử, bịa một câu chuyện sao có thể kém như vậy? Hiển nhiên là nàng lười ứng phó hắn, chỉ muốn qua loa cho xong chuyện.

Quả thật như vậy, Hứa phu nhân không giải thích bào chữa gì, một câu “ta không biết” trấn áp thiên sơn, hai chữ “không hiểu” băng qua vạn thủy.

“Thiếp thân cũng không biết nữa. Phụ nữ nhu nhược như thiếp thân, sao có thể là cao thủ võ lâm chứ.”

Nàng đang cho canh vào trong bát lớn, dùng giá lớn múc thật chậm rãi như sợ run tay làm đổ ra ngoài, trông đúng là có vài phần liễu yếu đào tơ.

Nếu không phải có【Hiệp Đạo Thiên Nhãn】e rằng Từ Hiền cũng tin rồi.

Nhìn về phía đỉnh đầu của Hứa phu nhân, Từ Hiền thấy hai luồng khí xanh đỏ huyền ảo lượn lờ. Có lẽ hắn phải gọi là cột khí, bởi so với Thiện Ác Khí của Lý Tự Thành thì nó lớn hơn rất nhiều.

Cột Thiện Khí màu xanh có đường kính cỡ một bàn tay, ánh lục quang tỏa ra tràn trề sức sống, óng ánh như ngọc bích.

Nhưng cột Ác Khí cũng không thua kém quá nhiều, có chừng hơn một nửa kích thước của Thiện Khí, đỏ sẫm như máu, có ít một hắc khí vờn quanh, cho cảm giác đầy chết chóc.

Từ Hiền không rõ cách thức đo đếm Thiện Ác Khí của hệ thống như thế nào, nhưng hắn phỏng chừng trên tay của Hứa phu nhân nhiễm không ít máu tanh, thậm chí có của kẻ vô tội.

Nhưng đó có thể là chuyện của quá khứ rồi, hơn nữa thiện sự mà nàng làm cũng nhiều hơn ác sự, nếu không Thiện Khí cũng chẳng nhiều như vậy.

Vả lại khoảng cách của hai người gần như vậy, hệ thống cũng không sinh thành nhiệm vụ trừng ác, hắn chẳng cần nhiệt tâm đòi thay trời hành đạo làm gì. Huống hồ Hứa đại phu còn có ân cứu trị, Từ Hiền lại càng không thể lấy mạng nương tử nhà y.

Chủ yếu là hắn đánh không lại người ta.Đánh không lại thì đánh không lại, nhưng việc tra rõ đám hung đồ bắt cóc trẻ em trong huyện hắn bắt buộc phải làm.

Dù cho không vì hệ thống yêu cầu hành hiệp trượng nghĩa, Từ Hiền cũng quyết không bỏ qua chuyện này. Kiếp trước có ba loại tội ác mà hắn căm hận nhất:

Ấu dâm, buôn bán trẻ em và mổ cướp nội tạng, hai trong số đó đều liên quan đến trẻ nhỏ, nên có thể nghĩ khi gặp phải chuyện này thái độ của hắn ra sao.

Từ Hiền không muốn tiếp tục vòng vo tam quốc với Hứa phu nhân, hắn thẳng thắn nói cho nàng biết về việc trẻ con trong huyện bị bắt cóc cả tháng nay, khom người chắp tay với nàng, thái độ thành khẩn:

“Hứa phu nhân, chúng ta cũng đừng lá mặt lá trái nữa. Tại hạ đã có chút manh mối về đám hung đồ này, ngài nếu biết gì đó xin hãy cáo tri cho hay. Phu nhân đã chịu cứu Tiểu Minh, tại hạ nghĩ rằng ngài cũng không muốn để bọn chúng tiếp tục tàn hại những đứa trẻ khác chứ?”

Nói xong càng khom người thấp hơn nữa, như thể nếu Hứa phu nhân không trả lời thì hắn sẽ không ngẩng đầu lên, nếu không phải hai chân bất tiện, có khi hắn còn quỳ để tỏ thành ý.

Nam nhi dưới gối có hoàng kim.

Trên đời này, hoàng kim là thứ rất quý giá, nhưng nếu vì những chuyện khiến ngươi cảm thấy quý trọng, khiến ngươi cảm thấy rằng nó đáng giá thì hoàng kim cũng có thể vứt bỏ.

Hứa phu nhân im lặng một lúc, buông giá trong tay, bắt đầu quay lưng lại đối diện với Từ Hiền. Thấy hai bên tóc mai của hắn rủ xuống gần chạm đất, nàng nhẹ giọng hỏi:

“Từ tiên sinh là vì lòng có chính khí, muốn hành hiệp trượng nghĩa?”

Gặp nàng không còn dùng thái độ qua loa đối đãi mình, Từ Hiền ngẩng mặt lên, khẽ lắc đầu bảo rằng:

“Trong lòng ta chỉ có lục phủ ngũ tạng, không có chính khí, càng không ham thích hành hiệp trượng nghĩa. Ta chẳng qua chỉ muốn vạch phá mây mù, thấy được thanh thiên.”

Lời nói tuy nhẹ nhàng, còn có chút bông đùa, nhưng khí khái hào hiệp trong đó, Hứa phu nhân vẫn là nghe ra.

Nàng khẽ cười.

Vụt một tiếng, chỉ thấy bạch quang lóe lên một cái, Từ Hiền đã không còn thấy Hứa phu nhân ở trước mặt mình.

“Từ tiên sinh, Thần Mạch cũng không phá được màn trời, đừng nói Hậu Thiên tam trọng như ngươi.”
Âm thanh nhu hòa mang chút hài hước của nàng rót vào tai hắn, khiến Từ Hiền khẽ rùng mình một cái.

‘Nhanh quá.’

Hắn xoay người lại, hai hàng chân mày hơi nhíu, thái độ không còn thản nhiên như trước, giọng có chút nặng nề: var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

“Chẳng lẽ phu nhân là Thần Mạch, hoặc là trong đám hung đồ có Thần Mạch? Nếu như vậy…”

Nàng chỉ nói một câu nhưng lại khiến Từ Hiền sinh ra rất nhiều suy nghĩ.

Nếu là Thần Mạch, vậy thì quan phủ đúng là đối phó không được, triều đình Đại Xương muốn giải quyết cũng phải hao tổn nhiều quốc lực, hạng giang hồ tiểu tốt như hắn chỉ có thể bất lực làm ngơ.

Nghĩ vậy, Từ Hiền có hơi bần thần, nhưng Hứa phu nhân lại bị hắn chọc cười:

“Thần Mạch? Chẳng trách có thể nghĩ ra Bạch Xà Truyện, trí tưởng tượng của tiên sinh bay cũng thật xa. Thiếp thân còn chưa đi hết tám con phố, đám người ta gặp còn đang lẩn quẩn trong hẻm nhỏ đây.”

Tám con phố là bát mạch, chưa đi hết chứ không phải chưa đi tới, vậy tức là Hứa phu nhân chỉ là Tiên Thiên cảnh. Đám người bị nàng giết còn trong hẻm nhỏ, vậy xem ra chỉ có Hậu Thiên.

Từ Hiền nghe huyền ca mà biết nhã ý, nàng nói “đám người ta gặp”, tức là bọn hung đồ kia khả năng vẫn còn đồng bọn, hơn nữa còn có cao thủ cảnh giới trên Hậu Thiên cũng chưa biết chừng.

Thấy hắn lại trầm tư suy nghĩ, Hứa phu nhân quay trở lại với mấy món ăn của mình. Nàng cũng chỉ biết đến nhiêu đấy, vị Từ tiên sinh này thích nghĩ thế nào thì nghĩ.

Hứa phu nhân bắt đầu bưng bát đĩa ra ngoài soạn bàn ăn, từ đầu chí cuối đều không nói gì đến việc sẽ trợ giúp Từ Hiền tra đám hung đồ kia.

Từ Hiền cũng chẳng mặt dày yêu cầu nàng ra tay hỗ trợ, hắn ăn ý không nhắc đến chuyện này. Hiện giờ hắn đang xem xét nhiệm vụ mới của mình.

__________________________________________________________________

Nhiệm vụ trừng ác: Hãm hại hài đồng, thiên lý bất dung

Đan Dương Huyện xuất hiện tập đoàn tội phạm chuyên bắt cóc trẻ nhỏ, lương tri chẳng còn, di hại vô cùng. Đến nay đã có hàng trăm đứa trẻ rơi vào tay bọn chúng, sinh tử chưa biết.

Yêu cầu: Tra rõ mục đích của thế lực thần bí, tiêu diệt hết thảy người tham gia.

Thù lao:

+ Nếu phát hiện chân tướng:???

+ Đánh giết, hỗ trợ đánh giết hung đồ Hậu Thiên: 50 Điểm Thiện Ác / tên

+ Đánh giết, hỗ trợ đánh giết hung đồ Tiên Thiên: 500 Điểm Thiện Ác / tên

+ Đánh giết, hỗ trợ đánh giết hung đồ Huyền Tàng: 10000 Điểm Thiện Ác / tên

+ Lượng lớn danh vọng khi nhiệm vụ hoàn thành.

*Nhắc nhở: Chân tướng sự thật chỉ có những kẻ cầm đầu mới biết, nhưng phần lớn sự vật trên đời này đều có thể tìm thấy ở trong sách.

__________________________________________________________________

~o0o~

Chương 14: Giang Hồ Nhật Báo muốn gặp tiên sinh

‘Trong sách?’

Xem lời nhắc như không nhắc này, Từ Hiền cũng đành lắc đầu.

Nhưng nhìn thấy nhiệm vụ này xuất hiện thù lao đánh giết Tiên Thiên, Huyền Tàng, hắn cảm giác sau lưng mình như mọc gai.

‘Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.’

Tự an ủi một câu, Từ Hiền lăn bánh rời phòng bếp, quay lại tụ họp với Hứa đại phu và ông cháu trưởng trấn.

Hắn dừng ở một bên, nghe Vương Tiểu Minh kể Bạch nương tử làm sao lấy đại hồng thủy cuốn trôi đám người xấu, vào trong sơn động cứu nó liền hiểu ý mà cười.

Tiểu tử này xem ra cũng không biết Hứa phu nhân cứu nó bằng cách nào, nhanh trí lấy lấy tình tiết “thủy mạn Kim Sơn” trong Bạch Xà Truyện ra để chém gió đây mà.

Trông thấy Hứa đại phu dở khóc dở cười, bất đắc dĩ không biết làm sao khi có một đứa trẻ muốn tranh làm Hứa Tiên với y, Từ Hiền cảm thấy lòng được khuây khỏa, tạm thời quên đi khó khăn của nhiệm vụ mới.

Bạch Xà Truyện truyền khắp Bạch Long Trấn, các quán trà quán rượu lớn nhỏ đều có người kể, Vương lão gia tử tất nhiên từng nghe qua, chỉ mỉm cười nhìn tôn nhi nhà mình biểu diễn.

Mặc dù chuyện Hứa phu nhân là người cứu được Vương Tiểu Minh có nhiều uẩn khúc, nhưng lão nhân này cũng không nghĩ tới việc tìm hiểu ngọn nguồn. Người già rồi, chỉ cần con cháu bình an là đủ.

Nhưng lão cũng còn nhớ Từ Hiền đã nói mình có manh mối về bọn hung đồ này, hơn nữa còn muốn bỏ qua quan phủ, tự mình lo liệu.

Thấy hắn trở lại, lão bèn đến gần khuyên nhủ:

“Tiểu Hiền à, Tiểu Minh cũng đã bình an trở về. Nghe lão đầu một câu, nếu ngươi có manh mối của vụ án này thì vẫn nên báo cho nha môn đi thôi.”

“Cả Bạch Long Trấn này ai chẳng biết Từ tiên sinh tài cao bát đấu, dựa vào tài năng của ngươi ắt có ngày công thành danh toại, sao phải dấn thân vào nguy hiểm.”

“Ý tốt của Vương lão, Từ Hiền xin nhận…”

Vương lão gia tử còn tưởng rằng hắn nghe khuyên, nhưng chỉ thấy Từ Hiền nhẹ nhàng lắc đầu, dùng ánh mắt không chút gợn sóng nhìn lão, giọng đầy thản nhiên:

“Luyện được văn võ nghệ, chào hàng đế vương gia.”

“Đó không phải ta!”

“Từ Hiền ta chỉ có chút bản lĩnh nông cạn, không vì vinh hoa phú quý, cũng không đủ sức vì thiên hạ thương sinh.”

“Nhưng nếu mắt thấy tai nghe chuyện bất bình, dù phải đánh cược tánh mạng cũng tất không làm ngơ. Chẳng vì hai tiếng nhân nghĩa, chỉ vì không thẹn với lòng.”

Hãm hại nhi đồng, thiên lý bất dung.

Nếu không biết thì thôi, nhưng một khi đã biết thì Từ Hiền tất không để yên.

Từ Hiền chỉ có Hậu Thiên tam trọng, nhưng thân là người mang hệ thống, hắn có đủ tự tin để đối đầu với đám hung đồ này.

Bây giờ cảnh giới còn thấp, không đủ năng lực nhổ tận gốc bọn chúng, nhưng chí ít hắn cũng muốn bảo toàn đám trẻ thơ trong trấn.

Chờ ngày võ đạo thông thần, hắn tất lấy thế long đằng vạn lý du cửu châu, quét dọn hết thảy yêu ma quỷ quái tại nhân gian.

Nhìn thấy ánh mắt quyết chí không đổi trên gương mặt bình thản của Từ Hiền, Vương lão gia tử biết chẳng khuyên nổi hắn nữa, chỉ còn biết vỗ nhẹ lên vai hắn xem như cổ vũ.

Hứa Tuyên cũng tới gần, tuy không nghe được lão nói gì với Từ Hiền từ đầu, nhưng lời của hắn thì y nghe không lọt một chữ. Y gật gù cảm thán:

“Từ tiên sinh quả là bậc đức hạnh cao khiết vậy, Hứa Tuyên hổ thẹn không sánh được.”

Từ Hiền nghe vậy bèn liếc Hứa đại phu một cái, cười như không cười: “Hứa đại phu là đại thụ trong giới hạnh lâm, ngươi nói thế mới khiến ta hổ thẹn đây.”Lời này là thật lòng, bởi hắn dùng【Hiệp Đạo Thiên Nhãn】nhìn lên đỉnh đầu Hứa Tuyên thì thấy Thiện Khí còn y còn dày gấp đôi Hứa phu nhân, Ác Khí cũng chỉ mỏng manh như Lý Tự Thành.

Hứa phu nhân ra ra vào vào phòng bếp, dựa vào công lực của nàng thì lời to tiếng nhỏ đều có thể thu vào tai, nên nghe câu này của Từ Hiền nàng liền mỉm cười, gật đầu tán đồng.

Theo Hứa phu nhân thì Từ Hiền dù nội tâm chính khí, ngoại mạo bất phàm, lại bác học tinh thông, đa tài đa nghệ, nhưng so đức hạnh thì vẫn là không bằng được quan nhân nhà mình.

Nhớ đến những lúc Hứa đại phu vì bệnh tình của người xa lạ mà trằn trọc không ngủ được, ánh mắt của Hứa phu nhân lại càng thêm mềm mại.

Đặt đĩa thức ăn cuối cùng xuống chiếc bàn bát tiên, nàng cung tay đứng ở cạnh bàn, nhẹ giọng hô:

“Quan nhân, Vương lão, Tiểu Minh, mọi người đến dùng cơm thôi. May mắn thiếp thân chuẩn bị còn thừa chút cơm canh, Từ tiên sinh và Tự Thành cũng tới chung bữa cho vui.”

Hứa phu nhân hiện tại dù ôn như lương thiện, nhưng đến cùng vẫn không phải Bạch nương tử hiền lương thục đức, dịu dàng như nước trong Bạch Xà Truyện.

Cho nên vì trả thù Từ Hiền khi nãy “tra hỏi” mình, nàng liền dùng lời ẩn ý bảo hắn ăn cơm thừa canh cặn nhà mình, đến Lý Tự Thành không liên quan gì cũng bất hạnh vạ lây.

Từ Hiền nghe ra, nhưng hắn không giống người của thế giới này, gặp chuyện như vậy liền tự ái sĩ diện, trở mặt bỏ về.

“Vậy thì đa tạ Hứa phu nhân rồi, lần sau tại hạ nhất định mang theo bức họa đến báo đáp ân một bữa cơm của phu nhân.”

Hắn thản nhiên đáp lại, sau đó định di chuyển về phía bàn ăn thì Lý Tự Thành đã lập tức xuất hiện sau xe lăn giúp hắn, gã vẫn không hiểu mình vừa bị tiên sinh liên lụy.

Vương lão gia tử nghe hai người đối đáp cũng chỉ cười cười, việc của người trẻ tuổi, kẻ gần đất xa trời như lão cũng không tiện xen vào.

Hứa đại phu cảm thấy hết sức bất đắc dĩ, cười khổ nhìn Từ Hiền tỏ vẻ cáo lỗi.

Y không rõ nương tử nhà mình và Từ tiên sinh mới gặp mặt hai lần đã có xích mích gì, nhưng khoảng thời gian này y cũng không dám ngỗ nghịch, ai bảo nàng bỗng nhiên nguyện ý sinh con cho cho y sau mười năm từ chối.

Nghĩ tới đây Hứa Tuyên lại nhớ ra đây hình như là công lao của Bạch Xà Truyện, thế là càng thêm áy náy nhìn Từ Hiền rồi.

“Ăn cơm rồi, ăn cơm rồi!” Chỉ có Vương Tiểu Minh là không tim không phổi, nhảy nhót đến chỗ bàn ăn, nuốt nước miếng nhìn bát đĩa trên bàn, hai mắt lúng liếng, rất là đáng yêu.
Nhìn một hồi, trên mặt nó liền lộ vẻ mong ước: “Chờ sau này lấy Bạch nương tử làm vợ, thế thì ngày nào cũng được ăn rồi.”

Hứa đại phu: “…”

… var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Thanh Hà Huyện, Dư Hàng Trấn.

Đây là địa phương gần với Đan Dương Huyện nhất rồi. Thôn đầu tiên của Đan Dương Huyện phát hiện trẻ nhỏ mất tích cũng ở ngay cạnh bên Dư Hàng Trấn.

So với Bạch Long Trấn thì trấn này có diện tích lớn hơn một phần ba, nhân khẩu càng là nhiều hơn gấp đôi, ở nơi gần biên thùy như vậy cũng có thể xem là đại trấn rồi.

Trong trấn thậm chí còn có thương nhân dựng lầu các làm tửu lâu, loại kiến trúc mà tại Bạch Long Trấn không thể tìm thấy.

Túy Ngọa Các, nhã gian tầng ba.

Một vị công tử mặc thanh sam nhâm nhi chén rượu trong tay, đầu đội mũ khảm ngọc, hông mang yêu đái treo lủng lẳng một cái đồng hồ mạ bạc, mi thanh mục tú, thần thái có vẻ chán chường, nhắm mắt say sưa nghe một vị văn sĩ trung niên khua môi múa mép.

“…Thanh Nhi, ta thật không còn kế sách, chỉ đành đến chỗ Tung Sơn Nam Cực Tiên Ông, cầu Cửu Tử Hoàn Hồn Tiên Thảo của người, như vầy quan nhân mới có sinh lộ…”

“…Tiểu Thanh bèn nói, nào tốt như thế, Nam Cực Tiên Ông, đạo hạnh phi thường, dưới trướng có bạch hạc đồng nhi, lợi hại vô cùng, nương nương đi chuyến này, làm sao đạt được tiên thảo…”

“…Bạch nương tử mới bảo rằng, không ngại, ta ở Tây Trì trộm ăn bàn đào, đều có liên hoa hộ thể, không thể tổn thương đến tính mệnh. Chuyến này đi ta lại thiện ngôn nhờ vả, ngươi ở nhà cẩn thận trông coi, nếu quan nhân hồn phách kinh tán, vậy thì khó cứu…”

Vậy thì là Bạch Xà Truyện, công tử thanh sam nghe một hồi đã hết chương “Đoan Dương kinh biến”, chóp chép miệng tỏ vẻ thòm thèm chưa dứt.

Nhấp hết chén rượu nồng trong tay, hắn bĩu môi nói với văn sĩ trung niên: “Hứa Tiên thật không phải đấng trượng phu, thế mà bị nguyên hình của Bạch nương tử dọa cho chết khiếp, kém cỏi.”

Văn sĩ trung niên mỉm cười, gấp lại tập sách trong tay, sờ râu mép bảo rằng:

“Công tử nói vậy, có phần bất công. Chúng ta dùng thị giác ngoại giới xem truyện, từ đầu đã rõ Bạch Tố Trinh là yêu xà, cũng hiểu nàng đức hạnh, hiền thê lương mẫu. Nhưng Hứa Tiên không giống vậy, bất ngờ gặp phải, kinh sợ quá độ, cũng là lẽ thường.”

Sau lưng công tử thanh sam có một vị thanh niên đứng yên bất động, tay ôm trường kiếm, diện mục đầy nghiêm túc, trông có vẻ là hộ vệ.

Nghe văn sĩ trung niên nói vậy, khóe miệng hắn nhoẻn lên, khẽ gật đầu một cái sau đó liền thu hồi vẻ mặt nghiêm nghị như cũ, giống như sợ công tử thanh sam nhìn thấy vậy.

“Ta chính là ghét hắn gan thỏ đế.”

Công tử thanh sam khinh thường “hừ” một tiếng, hắn mới không nói cho người ta biết là mình ghen ghét Hứa Tiên cưới được hiền thê như Bạch nương tử đâu.

Văn sĩ trung niên thấy vậy chỉ lắc, sau đó thu liễm nụ cười lại mà bảo rằng: “Người viết Bạch Xà đang ở Bạch Long Trấn, công tử thật muốn tìm đến gặp hắn?”

Công tử thanh sam tựa lưng vào ghế, thái độ có vẻ tùy ý nhưng giọng nói lại có phần nghiêm túc:

“Tất nhiên phải gặp. Ta vừa sinh ý tưởng mới đã gặp ngay Bạch Xà Truyện, chẳng phải thiên ý hay sao? Huống chi văn bút của kẻ này cũng không tồi.”

Qua khung cửa sổ, hắn nhìn về phía bầu trời, thấp giọng lẩm bẩm:

“Giang Hồ Nhật Báo, cũng nên có cải biến.”

~o0o~

Chương 15: Bạch nương nương để lộ tung tích

Thiên hạ hiện nay có ba trang báo lớn, lần lượt là Phong Vân Nguyệt San, Võ Lâm Thời Đại và Giang Hồ Nhật Báo.

Ba tờ báo này đều đăng tin về các sự kiện trong thiên hạ trong giang hồ, trải rộng khắp cửu châu nhưng giữa chúng đều có đặc điểm phân biệt rõ ràng.

Phong Vân Nguyệt San do Phong Vân Hội sáng lập, mỗi tháng chỉ phát hành một lần, hơn nữa giá cả cũng cao chết người, bách tính bình thường khó mà mua được. Đối tượng tiêu thụ của họ đều là những người thuộc tầng lớp khá giả.

Điểm đặc sắc của Phong Vân Nguyệt San là chỉ đăng những tin tức mà họ cho là tin lớn, chấn nhiếp nhân tâm, xứng với hai tiếng phong vân.

Ngoài ra con gà đẻ trứng vàng của tờ báo này chính là hệ thống Phong Vân Bảng. Bao gồm:

Phong Vân Thần Binh Bảng, điểm danh và xếp hạng các loại thần binh lợi khí nổi tiếng trong võ lâm.

Phong Vân Bách Hoa Bảng, điểm danh và xếp hạng các mỹ nhân trong thiên hạ.

Phong Vân Thần Thoại Bảng, điểm danh và xếp hạng các vị cao thủ Thần Mạch.

Tương tự như vậy, trên Phong Vân Tuyệt Đỉnh Bảng và Phong Vân Tiềm Long Bảng lần lượt là cao thủ Huyền Tàng, Tiên Thiên.

Ngoài ra còn có Phong Vân Tân Tú Bảng không có xếp hạng, hơn nữa mỗi năm chỉ đăng báo một lần, điểm danh những vị tân tú võ lâm xuất hiện trong năm.

Hệ thống Phong Vân Bảng là do Phong Vân Nguyệt San sáng tạo ra trước tiên, mặc dù sau này trang báo khác cũng bắt chước làm theo nhưng hiệu quả cũng không lớn, người trong giang hồ đã có quan niệm Phong Vân Nguyệt San xếp hạng mới có độ tin cậy cao.

Võ Lâm Thời Đại thì mỗi ngày đều có phát hành, giá bán không cao nhưng cũng không rẻ, đối tượng phục vụ chủ yếu là nhân sĩ võ lâm.

Võ Lâm Thời Đại chỉ đăng các tin tức liên quan đến võ lâm, còn những chuyện khác thì không đề cập tới. Vì tờ báo này do Võ Lâm Minh lập ra, nên nó luôn có các tin tức mới nhất do các thành viên trong liên minh tiết lộ.

Ngoài ra, thứ khiến Võ Lâm Thời Đại là tờ báo có nhiều khách giang hồ chạy theo nhất chính là chuyên mục “khai sơn thu đồ” của họ.

Bởi mỗi khi có môn phái nào trong Võ Lâm Minh muốn chiêu thu đệ tử, họ đều đăng tin độc quyền tại chuyên mục này.

Đối với người mới bước chân vào giang hồ hoặc những kẻ muốn tầm sư học nghệ thì tìm đọc “khai sơn thu đồ” là lựa chọn tốt nhất, không có thứ hai.

Cuối cùng là Giang Hồ Nhật Báo, đây là tờ báo có giá rất bình dân, bá tánh bình thường cũng có thể mua được mà không cần suy nghĩ quá nhiều, vậy nên nó cũng là tờ báo có lượng tiêu thụ cao nhất.

Điểm đặc sắc của Giang Hồ Nhật Báo là không có điểm đặc sắc, nó trên cơ bản là tổng hợp các tin tức có thể thu thập được rồi đăng lên mà thôi, từ quốc gia đại sự cho đến chuyện lông gà vỏ tỏi đều có.

Truyền thông là thứ vũ khí cực kì sắc bén để khống chế thiên hạ, là thứ mà triều đình muốn nắm chặt trong tay mình, nhưng cả ba tờ báo này lại có thể tồn tại nhiều năm.

Nguyên nhân là vì sau lưng chúng nó đều có bóng dáng của cao thủ Thần Mạch, hơn nữa không chỉ ba vị.

Hiệp giả dĩ võ phạm cấm.

Tại phương thiên địa này, võ đạo có thể thông thần. Cao thủ Thần Mạch dù không thể một người địch một nước nhưng sức phá hoại lại vô cùng kinh khủng, khiến mỗi bậc quân vương đều kiêng kị.

Vậy nên triều đình chỉ có thể đàm phán và đặt ra một vài thỏa thuận với ba trang báo lớn, không dám chèn ép quá đáng.



Sau khi ở Bảo An Đường chè chén no say, Vương lão gia tử và Tiểu Minh một lần nữa cảm tạ Hứa phu nhân rồi trở về nhà. Lão trưởng trấn còn phải chuẩn bị lời ăn tiếng nói để giải thích rõ cho dân trấn biết tình hình hiện giờ.

Từ Hiền và Lý Tự Thành cũng nói lời tạm biết với vợ chồng Hứa đại phu, hai người cùng trở về hàng rèn của cha Lý Tự Thành.

Chủ yếu là Từ Hiền muốn mua một số bi sắt ở chỗ thợ rèn họ Lý.

Uy lực hiện tại của【Đạn Chỉ Thần Thông】vẫn còn phụ thuộc một phần vào vật dẫn, vậy nên nếu dùng bi sắt thay thế sỏi đá chắc chắn sẽ đạt được hiệu quả tốt hơn.

Ngày mai e rằng không tránh khỏi có một trận chiến, trừ khi【Đạn Chỉ Thần Thông】đạt tới trình độ nội lực quyết định tất cả, nếu không hắn phải chuẩn bị đầy đủ.
Chẳng mấy chốc đã đến đầu phố Đông của tiểu trấn, đi thêm vài trượng, Từ Hiền và Lý Tự Thành đã đứng trước lò rèn nhà gã, một tấm bảng hình thoi bằng đồng có ghi năm chữ “Lý thị thiết tượng phô”.

Lăn bánh đi vào, Từ Hiền lập tức cảm nhận được sức nóng còn lớn hơn không khí bên ngoài, đập vào mắt hắn là phiên bản tuổi bốn mươi của Lý Tự Thành.

Thợ rèn Lý Đại Ngưu.

Lúc này chỉ thấy y đang để mình trần, cả thân hình lực lưỡng được bao phủ bởi mồ hôi, dùng hai cây đũa to kẹp lấy một cái bánh nướng trực tiếp hơ trên lò lửa.

Nhìn thấy con trai mình và Từ tiên sinh, Lý Đại Ngưu nở nụ cười hàm hậu mà người sau thường thấy trên mặt Lý Tự Thành. Giọng nói của y ồm ồm, thô lỗ mà chân thật:

“Từ tiên sinh sao có rảnh ghé qua chỗ này? Có phải Tiểu Ngưu lúc đi học lại phạm lỗi gì hả, ngài cứ nói để ta đánh nó đến khi hối lỗi thì thôi.”

Từ Hiền dở khóc dở cười, quả nhiên là người thành thật, dạy con chỉ biết một đánh hai mắng, không có nói đạo lý đao to búa lớn gì ở đây cả.

Lý Tự Thành đứng sau lưng Từ Hiền, gã không nói gì nhìn cha mình, vẻ mặt có hơi ấm ức.

“Lý đại thúc khách khí rồi, ngươi cứ gọi tên của ta là được. Tự Thành không có lỗi gì, nay ta đến đây là có việc khác.”

Từ Hiền không nhanh không chậm rửa oan cho tên nửa đệ tử của mình, tránh cho hắn bị ăn đòn oan.

Lý Đại Ngưu nghe vậy liền cười gật đầu, nhưng vẫn không sửa đổi xưng hô: “Vậy ngài muốn gì cứ nói, Lý Đại Ngưu này chắc chắn phải giúp Từ tiên sinh ngài rồi.”

Nói xong vỗ ngực chan chát, tỏ vẻ đáng tin cậy.

“Cũng không phải đại sự gì, chẳng phải lần trước thấy Lý đại thúc ngài có một số bi sắt đấy sao, nên ta cũng muốn mua một ít.”

Từ Hiền trược tiếp nói ra mục đích của mình.

Lý Đại Ngưu nghe yêu cầu của hắn, chợt có vẻ hào hứng:

“Ha hả, Từ tiên sinh ngài cũng muốn vào Tây lâm săn thú sao, hay chỉ lấy về chơi đùa thôi? Ta chỗ này còn có mấy cây ná, nếu ngài chưa có thì xem thử thế nào.”

Từ Hiền chối từ, hắn là dùng tay trực tiếp bắn ra, nào có cần ná, nên viện lẽ: “Ná thì không cần, ta đã có sẵn. Lý đại thúc, ta muốn mua chừng hai mươi viên, không biết bạc tính thế nào?”
Lý Đại Ngưu lập tức xua tay từ chối, vội bảo rằng: “Chỉ là ít sắt vụn, không đáng tiền, không đáng tiền.”

Từ Hiền cũng không nằng nặc đòi trả tiền, chỉ nhẹ gật đầu rồi nói: “Vậy được, tháng này, học phí của Tự Thành cũng miễn đi thôi.”

“Ối, như thế sao được!?” var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Sau đó thợ rèn họ Lý dù rất không tình nguyện nhưng vẫn phải thu chút bạc lẻ của Từ tiên sinh.

Thật là chút bạc, bởi mấy viên bi sắt này cũng không đáng bao nhiêu tiền.

Hình dáng không quá tròn trịa, bề mặt cũng thô ráp chứ không hề trơn mịn, chỉ có độ cứng là chấp nhận được, chí ít bên trong không bị rỗng ruột.

Lại trò chuyện đôi câu, Từ Hiền tỏ ý cáo từ.

Hắn vốn muốn một mình trở về nhà tranh, nhưng cả hai cha con nhà họ Lý đều không chịu, đành phải để Lý Tự Thành đẩy hắn về.

Dù sao hàng rào quanh nhà cũng chưa dựng xong, vừa hay để gã tiếp tục làm nốt.



Dọc theo phố Tây Bạch Long Trấn mà đi đến ngoại vi, lần theo đường mòn thì có thể tiến vào Tây lâm.

Trong một hang động nọ, nếu Hứa phu nhân có ở đây chắc chắn sẽ nhận ra đây chính là động đá mà nàng đã cứu được Vương Tiểu Minh.

Trong động đáng lý phải có thi thể của bọn thủ vệ, nhưng nó lại trống không, chỉ có vết máu còn sót lại. Hiển nhiên Hứa phu nhân cũng có thủ đoạn tương tự như【Hóa Thi Phấn – Hiệp】của Từ Hiền.

Lúc này chỉ thấy một người xuất hiện, kẻ đó mặc áo choàng đen, đầu đội mũ vành rộng, trong động chỉ có ánh lửa yếu ớt nên khó mà nhìn thấy diện mạo của hắn.

Nhìn thấy lồng gỗ trống trơn, xích sắt bị người chặt đứt, hắn liền cười gằn: “Khặc khặc, xem ra là có cao thủ ghé thăm, may là vừa kịp chuyển đi một nhóm.”

Nói đoạn, hắn khẽ liếc về phía vách đá bên tay mặt, lạnh giọng quát: “Cút ra đây!”

Hắn là dùng nội lực để nói câu này, như vậy thì người sau bức tường mới có thể nghe thấy.

Chợt có âm thanh “rình rình” như động đất vang lên, bên vách động bỗng xuất hiện một khe hở lớn, có người từ trong ấy chui ra.

Chế tạo được loại cơ quan thế này, lại còn giữ được sự tự nhiên của vách đá, người thiết kế hang ổ này thật không phải tầm thường.

Đến cao thủ Tiên Thiên như Hứa phu nhân cũng không phát hiện ra, bằng không cũng chẳng có cá lọt lưới.

Kẻ vừa chui ra khỏi mật thất gặp phải người kia liền quỳ xuống đất bái, giọng đầy kinh sợ: “Đường, đường chủ… Chúng ta bị tập kích.”

“Ai làm?” Đường chủ chắp tay sau lưng, không nhìn gã.

“Là, là một nữ nhân. Thuộc hạ dùng Thông Diện Kính… nhìn thấy.”

【Thông Diện Kính】là một thứ đồ vật thần kỳ, nó có hai mặt gương, cảnh tượng mà mặt gương này thu được sẽ xuất hiện ở mặt gương bên kia.

Tất nhiên, khoảng cách giữa hai gương không được quá xa nhau.

Thứ này là sản phẩm độc môn của một trong Tam Thái Thượng – Bão Nguyên Thành, chỉ có họ mới biết làm sao chế tạo.

~o0o~

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau