HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Truyền Đạo Bút, Đại Tông Sư Thạch

[Cho lần tiêu phí đầu tiên trong Đại Hiệp Thiên Luân, các hạ được nhận ba thành chiết khấu nếu chọn quay 10 lần liên tục, xin mời lựa chọn hình thức mong muốn!]

[Quay 1 lần: - Thiện Ác] [Quay 10 lần: -700 điểm Thiện Ác (Giá gốc: 1000)]

Há hốc mồm nhìn giao diện hệ thống, ngó qua số điểm Thiện Ác mình hiện có, Từ Hiền chợt cảm thấy rợn cả người.

‘Cái hệ thống này…’

Lòng chợt sinh thoái ý, hắn ngập ngừng gọi một tiếng: “Hệ thống huynh?”

Không có ai đáp lại.

Nhưng trông vẻ mặt của Từ Hiền vẫn hết sức nghiêm nghị, thận trọng.

Điểm Thiện Ác của hắn chỉ còn dư lại 720, vòng quay lại chờ đúng lúc này mới thông báo giảm giá, hơn nữa còn giảm xuống xấp xỉ số điểm hiện có của hắn, Từ Hiền không đa nghi mới lạ.

Nếu như cái hệ thống này có ý thức tự chủ, vậy gần năm tháng nay nó chưa hề lên tiếng một lần, rắp tâm trong đó chỉ mới nghĩ thôi đã cảm thấy tâm can lạnh toát.

‘Tới đâu hay tới đó, ta cũng không có lựa chọn khác.’ Thở dài một tiếng, Từ Hiền quyết định tạm thời mặc kệ chuyện này, có ý thức hay không có ý thức đều chẳng quan trọng, bởi dù thế nào đi nữa thì hắn cũng không làm gì được.

Có những thứ khi đã không phản kháng được thì chỉ có thể cam chịu.

Lấy lại tinh thần, Từ Hiền chọn quay mười lần, có giảm giá thì ngu sao không dùng, hắn vốn cũng định tiêu xài hết điểm Thiện Ác đang có của mình, được chiết chẳng phải càng tốt hơn.

Khởi đầu rất “tốt”, Từ Hiền nhận được một bài thất ngôn tứ tuyệt không theo luật lệ gì, nhưng được ở chỗ bài thơ này vần đến không thể vần hơn:

[Chúc Các Hạ May Mắn Lần Sau]

[Chúc Các Hạ May Mắn Lần Sau]

[Chúc Các Hạ May Mắn Lần Sau]

[Chúc Các Hạ May Mắn Lần Sau]

Từ Hiền thờ ơ như không, hắn đã ngờ trước được việc nó sẽ diễn ra như thế này, lộ vẻ mặt như đã nhìn thấu kết cục từ lâu.

[Phúc tinh cao chiếu, chúc mừng các hạ quay trúng ô Kỹ Nghệ! Vật phẩm đã được chuyển về rương đồ, xin hãy kiểm tra lại!]

“Ồ?” Từ Hiền có chút kinh ngạc, hắn tưởng rằng phải đủ một bài bát cú thì mới có khả năng trúng thưởng, nào ngờ phần thưởng lại đến nhanh như thế.

‘Sau đó chắc lại chúc…’ Ý nghĩ mỉa mai còn chưa kịp sinh ra, hắn đã bị Đại Hiệp Thiên Luân cho một cú vả mặt.

[Thời vận khá khẩm, chúc mừng các hạ quay trúng ô Tạp Vật! Vật phẩm đã được chuyển về rương đồ, xin hãy kiểm tra lại!]

‘Lý nào lại vậy? Lẽ nào đúng là vì hôm nay dịp Tết nên tỉ lệ trúng cũng tăng cao?’

Từ Hiền cảm thấy mình đã lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, rất có thể là hắn đã hiểu lầm hệ thống, có lẽ nó không phải con quỷ hút máu như trong tưởng tượng của hắn.

Sau đó hệ thống liền cho ra lời khẳng định là hắn không… sai.

[Chúc Các Hạ May Mắn Lần Sau]

[Chúc Các Hạ…]

[Chúc Các Hạ…]

‘Quả nhiên, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.’ Từ Hiền khẽ lắc đầu, thầm than bản thân còn quá trẻ tuổi, chủ kiến thật dễ bị lung lay.

[Số trời chiếu cố, chúc mừng các hạ quay trúng ô Kỳ Vật! Vật phẩm đã được chuyển về rương đồ, xin hãy kiểm tra lại!]

Mặc dù lần quay thứ mười không còn bị chúc may mắn, tâm tình của Từ Hiền vẫn không có quá nhiều biến động, hắn coi như đã hoàn toàn nhận rõ bộ mặt thật của Đại Hiệp Thiên Luân.

Năm trên ba mươi sáu ô là Chúc Các Hạ May Mắn Lần Sau, hắn quay mười lần lại trúng đến bảy, “vận khí” bậc này quả thật vô cùng “hợp lý”.

Điểm Thiện Ác chỉ còn lại vỏn vẹn 20, trở lại như những ngày mới đến Bạch Long Trấn.

Từ Hiền dùng một ý niệm đóng lại giao diện Hiệp Đạo Giang Hồ, mắt không thấy thì tâm không phiền.

Hắn bắt đầu kiểm kê phần thưởng của mình, cái giá bỏ ra đã gần sánh ngang với ba hộp【Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao】, chỉ mong chúng nó sẽ không làm Từ tiên sinh thất vọng.

Có điều khi lấy ra vật phẩm đầu tiên, Từ Hiền liền cảm nhận được một loại ác ý rất sâu sắc.

__________________________________________________________________

Vật phẩm:【Nến Thần Kỳ】Loại hình: Tạp vật

Phẩm chất: Phổ Thông

Đây là một ngọn nến vĩnh cửu, chỉ cần để dưới ánh mặt trời, không cần bắt lửa nó cũng sẽ tự cháy và chẳng thứ gì có thể dập tắt được, trừ khi ngọn nến bị phá hủy.

*Chú: Nếu thiếu đi ánh mặt trời, có thảy vào trong đống lửa thì nó cũng không thể cháy được.

__________________________________________________________________

“…”

Từ Hiền hoàn toàn câm nín trước ngọn nến này, nó quả thật rất thần kỳ.

Thật ra【Nến Thần Kỳ】cũng không hoàn toàn vô dụng, với phần chân nến bằng bạc, chi tiết tinh xảo, mang tạo hình của một con hạc đáp trên lưng rùa, ít nhất thì nó cũng có thể dùng làm vật trang trí.

Nhưng nghĩ đến việc bỏ ra một hộp【Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao】để đổi lấy thứ này, Từ Hiền chỉ biết nở nụ cười cay đắng.

Vứt nó vào chung một xó với【Quỳ Hoa Bảo Điển】, Từ Hiền lấy ra món vật phẩm thứ hai, một quyển trục trông có vẻ xưa cũ.

Nó chính là phần thưởng đầu tiên hắn quay trúng hôm nay, nằm ở ô Kỹ Nghệ.

__________________________________________________________________

Vật phẩm:【Sách Kinh Nghiệm Thư Pháp Gia (Sơ Cấp)】

Loại hình: Kỹ nghệ

Phẩm chất: Phổ Thông

Quyển trục ẩn chứa tinh hoa của nghề【Thư Pháp Gia】, sau khi sử dụng có thể khiến nghề này tiến bộ. (mức độ tăng tiến là ngẫu nhiên)

*Chú: Quyển trục Sơ Cấp chỉ có thể dùng cho nghề【Thư Pháp Gia】từ cấp 1→4

5 quyển trục Sơ Cấp có thể hợp lại thành 1 quyển trục Trung Cấp.

__________________________________________________________________

Vật phẩm này coi như không tệ, nó có thể giúp Từ Hiền tiết kiệm được không ít thời gian cày nghề phụ, thay vào đó tập trung hơn vào tu luyện võ công.

Chỉ là phẩm chất Phổ Thông thực sự không khiến hắn hài lòng, bởi lẽ theo những gì hắn xem được trong cửa hàng, giá cao nhất của vật phẩm Phổ Thông chỉ có Thiện Ác mà thôi, tính ra vẫn lỗ gấp đôi.

Đạt được là hạnh, mất đi là mệnh, sau khi bị【Nến Thần Kỳ】dạy cho một bài học, Từ Hiền đã không còn bận tâm vì vật phẩm chẳng được như ý nữa.Vẻ mặt bình thản, hắn trải quyển trục trong tay ra, lập tức có vô số vệt đen từ trong quyển trục bay lên và chui vào mi tâm của hắn, nhìn kỹ lại mới thấy những vệt đen đó thật ra là những nét mực.

Trong đầu chợt có rất nhiều lĩnh ngộ, Từ Hiền cảm giác như mình vừa trải qua liên tục mười mấy ngày trời múa bút đề chữ, khi tỉnh thần mới phát hiện nghề【Thư Pháp Gia】đã lên đến cấp năm, có thể xem là niềm vui bất ngờ.

Nếu một nghề lên đến cấp năm, tất sẽ sinh ra một món kỳ vật.

__________________________________________________________________

Vật phẩm:【Truyền Đạo Bút】

Loại hình: Kỳ vật

Phẩm chất: Phổ Thông

Diệu bút sinh hoa, truyền đạo thiên hạ.

Tâm lưu đầu bút, ý hóa thành mực, chúng sinh đều hiểu được lòng ta.

*Chú: Thăng cấp nghề văn hóa【Thư Pháp Gia】giúp tăng cao phẩm chất của【Truyền Đạo Bút】

__________________________________________________________________

Trước mặt Từ Hiền bây giờ là một lọ bút bằng gỗ có màu đen huyền, bề mặt chạm trổ tinh xảo, bên trong có chứa chín cây bút dài ngắn khác nhau.

Hắn lấy một chiếc có kích cỡ trung bình trong số đó ra, thân dài ước chừng năm tấc, điêu khắc hoa văn long phụng, đầu bút lấp lánh như bạc chứ không phải lông trắng thông thường, trông rất quý báu.

Từ Hiền múa bút trong tay, cảm thấy rất là yêu thích, nhất là sau khi biết được công dụng của【Truyền Đạo Bút】, hắn lại càng thích nó hơn nữa.

‘Mặc dù nó không giúp ta tăng thêm chiến lực, nhưng công hiệu quả thật thần kỳ. Giá mà có thể giữ được tác dụng trên bản in thì càng không thể tốt hơn nữa.’ Hắn nhìn cây bút trong tay với một chút tiếc nuối.

‘Nếu được như vậy, lại có Giang Hồ Nhật Báo làm nền tảng, ta nhất định có thể làm biến đổi số phận của rất nhiều người.’

Khe khẽ thở dài, Từ Hiền trịnh trọng cất【Truyền Đạo Bút】vào trong tay áo, ánh mắt lại hiện lên vài phần hi vọng, thầm tự nhủ:

‘Hiện tại không được, nhưng không có nghĩa sau này không được, nó bây giờ mới là phổ thông mà thôi.’

Tạm gác lại những ý nghĩ về tương lai, Từ Hiền lấy món cuối cùng trong ba vật phẩm mình quay trúng ra khỏi tay áo, theo như hắn nhớ thì đó chính là phần thưởng của ô Kỳ Vật.

Ngay sau đó, chỉ thấy Từ Hiền đã cầm trên tay một hòn đá kỳ lạ, kích thước lớn chừng gấp rưỡi quả trứng gà.

Hòn đá này cũng sần sùi như những hòn đá bình thường, khác biệt ở chỗ là trên thân nó có hai đường rãnh ngoằn ngoèo, càng thần kỳ hơn nữa là bên trong mỗi đường rãnh lại có một dòng chất lỏng mang ánh sáng bảy màu chảy qua, cảm giác huyền diệu khó tả.

__________________________________________________________________

Vật phẩm:【Đại Tông Sư Thạch】

Loại hình: Kỳ thạch

Phẩm chất: Hi Hữu

Đây là một viên thần thạch hiếm có vô song, trời sinh đất dưỡng, Thiên Đạo chiếu cố mà thành, bên trong nó ẩn chứa võ đạo chí lý, tinh túy cả đời của các bậc võ đạo đại tông sư.

【Đại Tông Sư Thạch】có uy năng hóa đá thành vàng, có thể dùng để cải tiến phẩm chất của võ học, sau khi sử dụng xong sẽ hóa thành【Thất Sắc Thạch】- một loại nguyên liệu rèn đúc tuyệt hảo.

Số lần sử dụng còn lại: 2/2

Cách sử dụng: Lấy máu tươi nhỏ vào【Đại Tông Sư Thạch】, sau đó đặt nó lên trên bí tịch ghi chép võ công cần cải tiến. (Nếu có trên hai loại võ học bị ghi lại trong bí tịch,【Đại Tông Sư Thạch】sẽ lựa chọn ngẫu nhiên)

*Chú:【Đại Tông Sư Thạch】phẩm chất nào thì sẽ cải tiến võ học đến đến phẩm chất đó, xin thận trọng khi dùng.

Nếu nội dung võ học là giả hoặc ghi chép không đầy đủ, thay vì cải tiến,【Đại Tông Sư Thạch】sẽ sửa lại nội dung chính xác hoặc hoàn nguyên lại toàn bộ.

__________________________________________________________________

“Bảy trăm điểm, đáng giá.”

Khổ tận cam lai, Từ Hiền bóp chặt hòn đá, cảm khái thành tiếng.

Chương 102: Kiếm pháp tiến giai, bút lạc sinh hoa

【Đại Tông Sư Thạch】tuy chỉ có hai lượt sử dụng, nhưng sự lựa chọn của Từ Hiền cũng không nhiều, bởi phần lớn các loại võ học mà hắn sở hữu đều mang phẩm chất Hi Hữu, thấp hơn chỉ có【Toàn Chân Kiếm Pháp】,【Vi Đà Côn Pháp】và các loại bí tịch được tìm thấy lúc soát thi.

Nếu phải lựa chọn thì tất nhiên【Toàn Chân Kiếm Pháp】và【Vi Đà Côn Pháp】là ưu tiên hàng đầu, đám còn lại đều không nằm trong sự cân nhắc của Từ Hiền, bởi chúng nó vừa hạ cấp lại còn chẳng có hiệu quả Thần Lâm Kỳ Cảnh.

Đã có【Từ Hàng Kiếm Điển】, đương nhiên Từ Hiền sẽ chọn nâng cấp【Toàn Chân Kiếm Pháp】.

Thử nghĩ mà xem, trước tiên dùng【Đại Tông Sư Thạch】để nâng cấp, ắt hẳn Võ Căn của kiếm pháp sẽ được cải thiện, sau đó lại mượn【Từ Hàng Kiếm Điển】cường hóa thêm một lần nữa, như vậy sẽ đạt tới mức độ nào?

Không thể kìm lại sự mong chờ của mình, Từ Hiền quyết định nhân lúc còn nóng kiểm tra ngay hiệu quả của viên thần thạch.

Lấy quyển kiếm pháp nhập môn của Toàn Chân Giáo ra khỏi không gian trữ vật, Từ Hiền để nó xuống bàn, sau đó hắn liền đặt【Đại Tông Sư Thạch】lên trên mặt bìa của kiếm pháp, lại dùng một tia chân khí cắt qua đầu ngón tay của mình, chậm rãi nhỏ máu lên trên viên thần thạch.

Tách! Tách!

Một giọt hai giọt rồi ba giọt, máu tươi chảy vào trong rãnh của viên thần thạch, hòa cùng thứ chất lỏng đang phát ra ánh sáng bảy màu kia, khiến nó được phủ thêm một tầng sương đỏ, trông có phần yêu dị.

Thời gian ước chừng ba mươi nhịp thở, Từ Hiền liền phát hiện màn sương máu đã hoàn toàn biến mất, ánh hào quang của thứ chất lỏng bảy màu kia cũng ảm đạm đi năm phần, chỉ còn mờ mờ ảo ảo chứ không được sáng chói như lúc đầu.

Lại nhìn quyển【Toàn Chân Kiếm Pháp】, ngoại hình của nó không có thay đổi gì, chỉ là trông càng thêm cổ xưa, hơn nữa còn khiến Từ Hiền cảm nhận được một loại khí tức huyền diệu khó tả.

‘Nhanh như vậy.’ Từ Hiền có phần bất ngờ trước tốc độ cải tiến của viên thần thạch, hắn cẩn thận thu nó vào trong tay áo, sau đó mới cầm quyển kiếm pháp lên quan sát, xem thử sau khi thăng cấp nó đã có thay đổi gì.

__________________________________________________________________

Vật phẩm:【Toàn Chân Kiếm Pháp (Dị)】

Loại hình: Võ học

Phẩm chất: Hi Hữu

Võ học nhập đạo, loại hình kiếm pháp.

Kiếm pháp nhập môn do Trung Thần Thông – Vương Trùng Dương sáng chế, biến hóa tinh vi ảo diệu.

Sau khi trải qua sự cải tạo của【Đại Tông Sư Thạch】, không cần phối hợp với【Toàn Chân Tâm Pháp】cũng có thể phát huy ra uy lực mạnh nhất, nếu có nội công tâm pháp thuộc tính chí dương làm hậu thuẫn tắc thì càng thêm mạnh mẽ.

【Toàn Chân Kiếm Pháp】có bảy kiếm bảy thức, tổng cộng bảy bảy bốn mươi chín thức, cực kì tương hợp với【Thiên Cương Bắc Đẩu Trận】.

Võ Căn: Tiến độ thông thạo của tất cả võ học loại hình kiếm pháp được tăng thêm 3 thành, tăng 1 thành uy lực của kiếm pháp khi đối đầu nội công thiên hướng âm tà.

*Chú: Nếu phối hợp cùng【Ngọc Nữ Kiếm Pháp】có thể đạt đến trạng thái Song Kiếm Hợp Bích, lĩnh ngộ【Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp】có phẩm chất Tuyệt Phẩm.

__________________________________________________________________

Quả là thần thạch, không những uy lực của【Toàn Chân Kiếm Pháp】được tăng lên đáng kể mà Võ Căn cũng được cường hóa không ít, tiệm cận【Trục Nhật Thần Bộ】và【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】.

Nếu lại thêm【Từ Hàng Kiếm Điển】, hẳn là có thể khiến Võ Căn của bộ kiếm pháp thực sự sánh ngang, thậm chí vượt qua hai môn võ học trên.

‘Bình tĩnh, dục tốc bất đạt.’

Từ Hiền nén lại mong muốn tu tập kiếm pháp ngay lúc này, thong thả cất quyển bí tịch lại vào trong ống tay áo.

Xong rồi, có bao nhiêu tiền vốn thì hắn đã tiêu xài sạch sẽ, thu hoạch cũng hết sức khả quan.

Mặc dù chưa tìm ra giải pháp cho chuyện tu hành nội công, nhưng tạm thời đó chưa phải nỗi lo quá lớn của Từ Hiền, bởi Hậu Thiên cảnh vẫn dựa vào ngoại công chiêu thức là chủ yếu, chờ đến Tiên Thiên thì vấn đề nội công mới thực sự trở thành mối lo ngại hàng đầu.
Lấy【Tầm Hung Kính】ra kiểm tra, phát hiện không có Sát Thần môn đồ nào trà trộn vào trong trấn, Từ Hiền bắt đầu nghĩ đến những chuyện phải làm tiếp đó.

Từ Hiền chợt nhớ đến hôm nay là mùng một đầu năm, nếu không đi chúc Tết cho trưởng bối thì thật chẳng còn gì để nói.

Về phần gian nhà tranh đã tang hoang sau một chưởng của Triệu đường chủ, Từ Hiền không hề có ý định dựng lại nó.

Nếu đã quyết định xử lý xong Sát Thần Môn liền rời khỏi tiểu trấn, hắn cũng không cần thiết phải hao phí công sức cho việc xây nhà, ở tạm học đường là được.

Hơn nữa việc bị Triệu Hác tập kích cũng cho Từ Hiền một bài học xương máu, thực lực không đủ thì đừng có giả bộ cao nhân làm gì.

Nếu trước đó chịu ở lại Bạch Long Trấn, hắn căn bản không cần phải hao tổn nhiều thứ như vậy để đối phó kẻ địch, cuối cùng vẫn phải nhờ Hứa phu nhân tới cứu.

‘Có Hứa phu nhân tại trấn, chỉ cần không phải La Sinh đích thân tới, tánh mạng của ta coi như chẳng gặp chút uy hiếp nào. Huống chi, họ La có tới thật cũng chưa chắc tạo thành nguy hiểm.’

Từ Hiền chợt nhớ đến nụ cười thâm bất khả trắc của Ngô Tam Âm, đến bây giờ hắn vẫn hoàn toàn không thể nhìn thấu được lão.

Ấn tượng của hắn với Ngô lão tiên sinh chỉ dừng lại ở việc lão giống như cái gì cũng biết, đối xử với mình cũng rất hòa ái, chỉ là có hơi yêu thích việc hành hạ người khác trên bàn cờ, ngoài ra thì chẳng còn gì.

Nghĩ đến lão, Từ Hiền chợt nhớ ra hắn còn chưa chuẩn bị lễ vật để đi chúc Tết.

‘Tay không mà tới, e rằng mười phần thì có tám chín là bị giữ lại đánh cờ đến tối mất.’ Gượng cười nghĩ thầm, Từ Hiền cho rằng bản thân nhất định phải tìm cách thoát khỏi số mệnh đau khổ ấy.

Vẻ mặt hắn bắt đầu trở nên đăm chiêu, trong thời gian ngắn khó mà suy nghĩ ra nên tặng quà gì.

Từ Hiền bỗng nhớ đến việc hắn từng muốn chờ nghề【Họa Sĩ】lên cấp năm, sau đó lại vẽ một bức chân dung toàn thân tặng cho Ngô Tam Âm.

Tuy【Họa Sĩ】vẫn chưa đạt tới, nhưng chẳng phải nghề【Thư Pháp Gia】vừa chạm tới cột mốc đó hay sao, thay vì tặng tranh thì hắn cũng có thể tặng chữ cho lão.

Nghĩ đến liền làm, Từ Hiền trải giấy ra, lại bày lọ【Truyền Đạo Bút】ở bên cạnh, khoanh tay suy nghĩ xem nên viết thứ gì.

Bất giác mỉm cười, nghĩ đến việc mình làm nhiều nhất khi đến gặp Ngô lão, Từ Hiền đã biết phải viết chữ gì.
Chọn lấy cán bút lớn nhất, Từ Hiền một tay giữ lấy cổ tay áo, mắt lộ thần quang, múa bút trên mặt giấy.

Hắn không cần nghiên mực, bởi【Truyền Đạo Bút】lấy tâm ý của hắn làm mực, chỉ cần tâm cảnh không tối, ý cảnh không cạn, hắn có viết đến trời cùng đất tận cũng chẳng bao giờ hết mực.

Diệu bút sinh hoa, giọt mực đầu tiên vừa rơi trên giấy tựa như một đóa hoa lan nở rộ, hương thơm truyền khắp không gian, nếu có người ngửi được tất sẽ thấy tinh thần sảng khoái, đầu óc minh mẫn.

Khóe miệng nhếch lên, trông Từ Hiền giống như đang nghĩ đến chuyện gì đó hài hước nên không nhịn được phải cười. Tuy vậy, đường bút của hắn vẫn hết sức vững chãi, không nhanh không chậm, mỗi nét đậm nhạt, gầy mập khác nhau, nhưng khi kết hợp thì lại có một sự hài hòa đến khó hiểu.

Cách!

Hoàn thành nét cuối cùng, Từ Hiền để lại bút vào trong lọ.

Không kinh phong vũ, không khiếp quỷ thần, chờ hắn viết xong một chữ này vẫn chẳng hề có dị tượng gì xảy ra.

DỊCH

Dịch, tức là chơi cờ vậy. Chơi cờ, cũng là một môn nghệ thuật.

Từ Hiền không đề thơ từ, câu đối mà chỉ viết mỗi một chữ này, có vẻ không liên quan gì đến lễ Tết nhưng hắn tin Ngô Tam Âm chắc hẳn sẽ thích, bởi nó đại biểu cho thứ lão si mê nhất trên đời này.

Có lẽ vậy…

Để bức thư pháp sang một bên, Từ Hiền tiếp tục múa bút đề tự, hắn đương nhiên không chỉ đi chúc Tết một người, cho nên một phần lễ vật là chẳng thể nào đủ.

Ở Bạch Long Trấn, Từ Hiền tuy là danh nhân nhưng kết bạn lại không nhiều, nói đến thâm giao lại càng chẳng được bao nhiêu.

Vương lão trưởng trấn, cha con Lý Đại Ngưu, Hứa đại phu, Hứa phu nhân cùng với đám nhỏ ở học đường.

Lý Tự Thành, hắn đã tính trước là truyền thụ võ học mới, vậy nên không cần chuẩn bị lì xì cho gã.

Từ Hiền nghĩ đến người đã cứu trị cho mình – Hứa đại phu – hắn quyết định viết cho y một câu đối.

“Giám hình tu minh kính – Liệu tật tu lương y”

Soi xét cần gương sáng, trị bệnh muốn lương y, nội dung câu đối khẳng định nhân phẩm và y thuật của Hứa Tuyên, bên trong nét mực lại ẩn chứa lòng cảm ân của Từ Hiền.

Không dừng ở đó, hắn tiếp tục viết cho Vương lão và Lý đại thúc, có điều chỉ là nội dung chúc phúc thông thường, ví dụ như: “Phúc như Đông hải, thọ tỉ Nam Sơn”, “Vạn sự như ý”, “Tấn tài tấn lộc”, v.v…

Sau đó đến Hứa phu nhân thì Từ Hiền đã gác bút, bởi hắn định chờ nghề【Tiểu Thuyết Gia】tấn cấp cao hơn lại chép một quyển Bạch Xà Truyện mới cho nàng.

Về phần bọn học trò, hắn không cho chúng nó bài tập làm Tết đã là món quà lớn nhất, nào có cần chuẩn bị gì thêm.

Đến đây coi như hoàn tất, hắn thu hồi【Truyền Đạo Bút】, sau đó lấy các bức thư pháp lồng vào trong quyển trục, gói ghém cẩn thận rồi cũng cho vào trong tay áo.

Từ Bắc đến Nam, từ Đông sang Tây, đó là lộ trình Từ Hiền đặt ra cho mình.

Vậy nên nhà của Ngô Tam Âm ở phố Nam là nơi đầu tiên hắn tìm đến.

Nhưng lúc tìm tới, Từ Hiền không ngờ rằng đã có một người đến trước cả mình, hơn nữa đó còn là một kẻ lạ mặt chưa từng xuất hiện tại Bạch Long Trấn.

Lẽ nào là bà con xa của Ngô lão tiên sinh?

Chương 103: Ngô lão tiên sinh có khách thăm

Dọc theo chính lộ, hàng quán hôm nay đều không có ai bày bán, nhà nhà treo lồng đèn giấy đỏ, câu đối dán trước cửa, mai đào đặt trước nhà.

Lũ trẻ con thay áo mới chạy nhảy khắp nơi, tiếng cười rôm rả, bầu không khí một mảnh an bình, vui sướng.

Từ Hiền chậm rãi đẩy xe lăn tiến lên, trên người vẫn khoác bạch y kiểu cũ, nhưng trước khi ra cửa hắn đã cố ý chải chuốt lại tóc tai một phen.

Thật ra cũng không có gì nhiều, chỉ là búi tóc trên đầu đổi kiểu sang hình hồ lô, lại dùng Định Phong Trâm mà Lý Nhất Nguyên tặng cố định nó lại, phần tóc đằng sau cũng không buộc hờ mà hoàn toàn để xõa ra, dài quá nửa lưng.

Chải vuốt gọn gàng, y phục sạch sẽ, trông Từ Hiền lúc này có tinh thần hơn hẳn.

Trên đường, gặp ai chúc Tết hắn cũng sẽ mỉm cười chúc lại, có học sinh đến chia sẻ bánh kẹo hắn cũng sẽ vui vẻ nhận lấy, thái độ hiền hòa đúng mực, trông vẫn y như những ngày đầu tiên đến trấn, nào có ai đoán được hắn lại sắp rời đi đâu.

Chẳng mất bao lâu, Từ Hiền đã đến nhà Ngô Tam Âm, trên tay hắn lúc này ôm không ít quà Tết do dân trấn tặng cho, muốn để vào không gian trữ vật cũng chẳng được, bởi nó cũng đã bị lấp đầy cách đó không bao lâu.

Cho một ít vào trong hộc gỗ của xe lăn, lại dùng một miếng vải lớn gói những thứ không phải đồ ăn thức uống chung với nhau, chẳng mấy chốc hai tay hắn đã trống trơn, sau xe thì xuất hiện một cái bao vải to.

Lấy bức thư pháp mà mình định tặng cho Ngô Tam Âm ra từ trong tay áo, Từ Hiền chỉnh lại trang dung, sau đó nâng tay lên định gõ cửa, nhưng tay vừa đưa ra nửa đường thì đã nghe một giọng nói trầm ấm truyền tới từ trong nhà:

“Từ tiền sinh đấy à? Ngươi tự vào đi thôi, cửa không khóa.”

Từ Hiền khẽ cười bảo vâng, nhẹ nhàng đẩy cửa, bên trong quả nhiên không khóa.

Bậc chặn cửa cũng không thể làm khó được hắn, lúc này chỉ thấy Từ Hiền vận kình vào hai tay, ngửa người ra sau rồi đẩy xe lăn tiến tới, bốn cái bánh xe hai lớn hai nhỏ cứ thế trèo lên bậc chặn, trông hết sức nhẹ nhàng.

Vào được bên trong, Từ Hiền cẩn thận đóng cửa lại, sau đó chậm rãi tiến đến chỗ cái tiểu đình ở góc Tây, chỉ bằng khóe mắt, hắn đã để ý thấy có bóng người thấp thoáng nơi đó.

Từ Hiền cứ tưởng đó là Ngô Tam Âm, nhưng khi thực sự nhìn đến mới biết là không phải, bởi Ngô lão lúc này đang ngồi ở hướng đối diện người đó, bị bóng lưng của y che mất nên hắn mới không thấy được.

‘Bằng hữu của Ngô lão?’ Lòng thầm nghi hoặc, Từ Hiền thong dong đẩy xe lăn đến gần lương đình, chưa kịp đối mặt đã nghe người kia cất tiếng:

“Ngô lão, đây chính là kẻ đã đoạt đồ đệ của ta ấy à? Cảnh giới thấp chút nhưng căn cơ quả thật bất phàm, chỉ có điều… không được thành thật cho lắm. Hai chân lành lặn, cớ gì còn dùng xe lăn để lừa bịp thế nhân?”

Tiếng nói trầm bổng, âm vang hữu lực, giọng điệu hùng hồn, ngay thẳng, chỉ cần nghe âm thanh thôi đã biết ba phần bản tính kẻ này ra sao.

Đường đường chính chính, có sao nói vậy.

Từ Hiền nghe ra được, cho nên bị y chất vấn cũng không giận, chỉ là sinh lòng hiếu kỳ, không biết y nói đến đoạt đồ đệ là chuyện thế nào.

Hơn nữa từ việc kẻ này nhìn ra bản thân mình có võ công, hắn cũng đoán được một hai thân phận của y.

Bởi lẽ Từ Hiền vẫn còn nhớ, lão thủ thư ở Đan Dương Thư Viện từng nói cho hắn biết, Ngô Tam Âm thuở trẻ kết bạn khá nhiều nhân sĩ võ lâm, đến nay vẫn còn giữ mối quan hệ, thường đến thăm hỏi vào dịp Nguyên Đán.

Xem ra kẻ này chính là một trong những người đó.

Chậm rãi đẩy xe vào trong lương đình, Từ Hiền trước tiên chắp tay vái chào Ngô Tam Âm, sau đó lại quay sang thi lễ với người kia, mỉm cười giải thích:“Bởi vì thế nhân đã quen với hình tượng vãn bối ngồi trên xe lăn, nếu bây giờ ta đột ngột đứng lên, họ ắt sẽ sinh lòng kinh ngạc, hỏi han đủ điều, ngoại trừ gây phiền hà, hao tốn thời gian của nhau, thật chất chẳng có ích lợi gì cả.”

“Huống chi, từ xưa đến nay, chưa từng có ai quy định người lành lặn không thể ngồi xe lăn, vãn bối xưa còn coi nó là xe lăn, chân lành rồi thì coi nó là công cụ di chuyển, như ngựa như kiệu, vậy không được chăng?”

Hắn nói mà vẫn nhìn thẳng vào mắt người kia, thái độ quang minh chính đại, lòng không có quỷ ám.

Từ góc độ của Từ Hiền mới thấy, trước mặt hắn bây giờ là một người đàn ông trung niên tuổi chừng tứ tuần, mày kiếm mắt sáng, bộ dáng oai hùng, thân cao mã đại ngồi trên ghế, khoác lên mình một bộ áo choàng lông sói, hai bên vai là hai cái đầu sói, nhe nanh dữ tợn, khiến vẻ ngoài của y trông càng thêm uy phong lẫm liệt.

Từ cổ trở xuống, cả người y ẩn sau lớp áo choàng, chỉ có tay trái thò ra đặt bên bàn cờ.

Từ Hiền trước ngó qua chiến trường hắc bạch, phát hiện quân trắng do y nắm giữ đã thất bại thảm hại, hoàn toàn chẳng còn đường nào chống trả thế công của Ngô Tam Âm, chỉ có thể giương cờ trắng nhận thua.

Lại nhìn diện mạo của người này, Từ Hiền thầm khen “giống một đấng trượng phu”, trông thấy bộ áo choàng của y, hắn lại buồn cười nghĩ thầm:

‘Đây là phương Nam, y mặc thế này thật được sao? Ồ, y cũng thuận tay trái như ta.’

Lúc ta nhìn người, cũng là lúc người nhìn ta.

Người đàn ông trung niên kia sau khi đối diện với Từ Hiền cũng thầm khen một tiếng “túi da không tồi”, nghe được lời giải thích vừa rồi, lại nhìn thần sắc thản nhiên trên gương mặt hắn, y nhận ra kẻ này cũng nghĩ như thế nào thì nói thế ấy, không hề dối trá.

Trong mắt có ba phần tán thành, người đàn ông trung niên “ừm” một tiếng thật trầm, thu tay trái vào luôn trong áo rồi nhướng mày hỏi Từ Hiền:

“Chẳng ai ngăn cấm, đương nhiên có thể được. Nhưng hai chân đi được mà lại ngồi xe lăn, ngươi không thấy bứt rứt ư? Cảm giác bị người khác coi mình là què quặt, ngươi không thấy xấu hổ ư?”

Trong lúc y hỏi, Ngô Tam Âm lại nâng chén trà lên nhâm nhi, nét mặt có hai phần hưởng thụ, phần vì trà phần vì vừa thắng ván cờ.Lão ngồi một bên không lên tiếng, ánh mắt hiền hòa, thần sắc bình đạm, miệng nở nụ cười ý nhị sâu xa, nhìn người đàn ông trung niên và Từ Hiền đối đáp với nhau.

Ngô Tam Âm đã tính rồi, chờ hai người trò chuyện xong, lão sẽ lập tức cho đổi đối thủ, để Từ Hiền chơi vài ván với mình.

Hơn ba mươi năm trước lão đã bắt đầu đánh cờ với người đàn ông kia, bây giờ có thắng cũng chẳng thấy vui thú gì bởi quá quen thuộc.

Nhưng Từ Hiền thì khác, Ngô Tam Âm luôn có thể tìm thấy niềm vui mới mỗi khi chơi cờ cùng hắn.

Nghĩ đến đây, lão bắt đầu tìm xem lát nữa nên sử dụng thế cờ nào để khiến hắn bại không quá đậm, dù sao hôm nay cũng là ngày Tết, lão cũng không muốn hắn thua quá khó coi.

Không biết việc lão đầu xấu tính này đang mưu toan chuyện hành hạ mình, Từ Hiền nghe xong câu hỏi của người đối diện, đầu khẽ gật gù, thần sắc thong dong không vội, hỏi ngược lại:

“Bứt rứt ư? Có miệng mà không được nói, Phật Môn có Bế Khẩu Thiền, biết bao cao tăng hơn hai mươi năm không nói một lời, tiền bối thử nghĩ họ có bứt rứt không?”

“Đã gọi cao tăng Phật Môn, tất nhiên thiền tâm sâu dày, lòng như minh kính, giai đoạn đầu có lẽ có, nhưng sau ắt thành chánh quả, lòng không bứt rứt. Nhưng mà… ngươi là cao tăng sao?”

Không chút hoang mang, người đàn ông đáp lại, sau đó còn tiếp tục chất vấn Từ Hiền.

Từ Hiền cũng chẳng xoàng, y vừa hỏi xong hắn liền há mồm đáp ngay:

“Vãn bối không phải cao tăng, vậy nên lúc nào muốn ngồi xe thì ngồi xe, lúc nào muốn bộ hành thì bộ hành, chưa từng kiềm giữ, tùy tâm tùy tính, tất nhiên cũng chưa hề thấy bứt rứt trong lòng.”

Từ Hiền không phải người hay quên, hắn vẫn nhớ lúc đầu câu hỏi của người đàn ông trung niên có hai ý, vậy nên thuận miệng trả lời một thể:

“Lại nói, bị người khác coi là què quặt liệu có xấu hổ hay không? Vậy phải xem lại cách tiền bối nhìn nhận như thế nào về chính mình, ta chỉ là ta, hay ta trong mắt người khác mới là ta? Nếu là trước thì không, nếu là sau… có lẽ có.”

Người đàn ông tưởng rằng hắn sẽ nói “thì có”, nhưng không ngờ lại là “có lẽ có”, chợt sinh lòng tò mò muốn biết lời này hiểu như thế nào, bèn mở miệng nhờ Từ Hiền giải hoặc.

“Người trước đã không bận tâm ánh mắt kẻ khác, đương nhiên sẽ không khó chịu vì lời nói bên ngoài. Nhưng còn người sau… tiền bối thử nghĩ, một kẻ vì bảo vệ gia hương, lên trận giết giặc chẳng may bị chém cụt chân, y sẽ cảm thấy xấu hổ chăng? Lại có một kẻ, ngày ngày chẳng biết tiến thủ, nhậu say bí tỉ còn ngoan cố cưỡi ngựa chạy đua, té què hai cẳng, hắn sẽ không cảm thấy xấu hổ sao?”

Người đàn ông trung niên nghe xong, mỉm cười gật đầu, ánh mắt nhìn Từ Hiền đã có vài phần thân thiết.

Há miệng cười đầy hào sảng, y lớn giọng nói rằng: “Từ tiên sinh đúng là không tệ, quả nhiên mắt nhìn người của Ngô lão vẫn luôn rất tốt.”

Cởi áo choàng ném sang một bên, người đàn ông trung niên đưa tay trái lên ôm quyền, trò chuyện qua lại đã lâu, bây giờ y mới giới thiệu thân phận của mình:

“Đao khách, tán nhân giang hồ, Thượng Quan Cải Mệnh, rất hân hạnh được gặp ngươi, Từ tiên sinh.”

Đến lúc này Từ Hiền mới nhận rõ một điều, y vốn không phải cũng thuận tay trái như hắn, mà vì y chỉ còn lại một tay mà thôi.

Chương 104: Muốn được chỉ điểm phải ra nước

‘Thần điêu đại hiệp?’

Ý nghĩ vừa nổi lên liền bị Từ Hiền xua đi, người đàn ông một tay – Thượng Quan Cải Mệnh – thật sự không giống Dương đại hiệp, chẳng cần nói đâu xa, một bên là kiếm khách, một bên là đao khách, liếc sơ qua đã thấy sự đối nghịch.

Một người đường đường chính chính thế này đã dám tự xưng đao khách, ắt hẳn tạo nghệ đao đạo rất không tầm thường, Từ Hiền vừa nghe y giới thiệu đã sinh lòng muốn thỉnh giáo một hai.

‘Danh tự cũng thật khí phách, nghịch thiên cải mệnh, có phong thái bá đạo của đao khách.’

Mặc dù từ cách Thượng Quan Cải Mệnh gọi mình, Từ Hiền hiểu y đã biết được danh tính của bản thân, nhưng hắn vẫn chắp tay đáp lễ, bảo rằng:

“Không dám nhận tiên sinh, vãn bối Từ Hiền, tân thủ giang hồ, xin ra mắt Thượng Quan tiền bối.”

Thượng Quan Cải Mệnh khẽ gật đầu, mắt nhìn vào bàn tay của hắn, chợt hỏi: “Từ tiên sinh cũng là đao khách?”

Không chỉ nhìn ra dấu vết luyện đao trên tay Từ Hiền, y còn phát hiện một sự thật thú vị là hắn cũng dùng tay trái cầm đao giống mình. Gặp phải chuyện trùng hợp như vậy, ánh mắt Thượng Quan Cải Mệnh nhìn hắn lại thêm vài phần thân cận.

Từ Hiền không ngờ được y chỉ nhìn qua đã biết mình luyện đao, trong lòng thầm kêu hai tiếng ‘cao thủ’, ngoài mặt vẫn như thường, thu hai tay lại rồi lắc đầu đáp rằng:

“Tiền bối quá lời, Từ Hiền đúng là biết chút đao pháp thô thiển, nhưng không đạt tới mức độ được xưng là đao khách.”

Đoạn lại mở lòng bàn tay đưa về phía Thượng Quan Cải Mệnh, thản nhiên nói tiếp:

“Ngược lại, tiền bối mới thật là đao khách, chẳng những khí chất oai phong đường hoàng, đến cả quý danh cũng tràn đầy bá đạo, nghịch thiên cải mệnh, khí phách bực nào? Mà đao khách, tức bá giả vậy.”

Thượng Quan Cải Mệnh nghe vậy, cũng học theo hắn lắc đầu, than thở rằng: “Thiên sinh vạn vật, tức sinh ta vậy. Nghịch thiên, khác nào đại nghịch bất đạo? Võ lâm đồng đạo đều gọi Nghịch Thiên Đao, nhưng ta chưa từng dám nhận.”

Sau đó, y lại tỏ vẻ không tin về những lời trước đó của hắn:

“Từ tiên sinh, khiêm tốn quá mức chính là tự đại. Mắt nhìn người của ta không bằng Ngô lão, nhưng nhãn lực vẫn có vài phần, ngươi tuy chưa đến Tiên Thiên, khí thế lại đã hiển hiện một hai. Lẽ nào, thứ đao thế sắc bén vô bì mà ta thấy được trên người ngươi… chỉ là giả tạo?”

‘Đao thế?’ Từ Hiền nghe vậy, chợt nhớ đến lúc còn ở không gian trắng xóa luyện đao, lúc【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】đạt đến Lư Hỏa Thuần Thanh, hắn cũng nhận ra bản thân giống như đạt tới một trạng thái huyền diệu nào đó, nhưng chỉ trong thoáng chốc liền bị ẩn đi, giờ nghe y nói ra mới biết đó là đao thế của mình.

Thực ra đó là lần thứ hai mà loại trạng thái đó xuất hiện, lần đầu tiên chính là sau khi hắn vừa lĩnh ngộ xong câu chuyện “Bào Đinh giải ngưu”.

Chỉ một con dao bầu nơi tay, thiên địa này không có gì không thể chém đứt.

‘Hóa ra như thế.’ Hiểu được tiền căn hậu quả, Từ Hiền bình tĩnh nói rằng:

“Thượng Quan tiền bối quả thật mắt sáng như đuốc, nhưng ngươi có điều không biết. Vãn bối tuy có đao thế nhưng lại không có đao tâm, có ngoại mà không có nội, trong tay có đao mà trong lòng không đao, hữu hình vô thần, thật không thể xưng đao khách.”

Thượng Quan Cải Mệnh nghe vậy khẽ ồ một tiếng, gật đầu giống như đã hiểu.

Nếu thật là như vậy cũng có thể giải thích thông, không phải nhãn lực của y kém, mà vì y vừa gặp Từ Hiền không được bao lâu, nên chỉ có thể nhìn ra được cái đao thế bên ngoài mà thôi.

Nếu như Thượng Quan Cải Mệnh và Từ Hiền tiếp xúc đủ nhiều, vậy y chắc chắn có thể biết được hắn có đao tâm hay không, bởi đối với một bậc đao khách chân chính, người ta có thể nhìn ra điều đó chỉ thông qua ngôn hành, cử chỉ thường ngày, thậm chí không cần xuất đao mới biết.

Nhưng không có đao tâm lại diễn sinh ra đao thế, đó gần như là chuyện không thể. Thượng Quan Cải Mệnh rất muốn biết Từ Hiền tại sao làm được, cho nên y định hỏi để thỏa lòng hiếu kỳ.

Chỉ là lời còn chưa ra khỏi miệng, Ngô Tam Âm giống như cố ý chặn họng y vậy, lão vỗ tay vừa bày tỏ tán dương, vừa ra vẻ chất vấn:

“Vừa gặp đã trò chuyện vui vẻ như vậy, xem ra hai vị rất có duyên. Nhưng các ngươi giọng khách át giọng chủ, chẳng lẽ đã quên… lão đầu này mới là gia chủ?”
Nói xong lại hạ giọng xuống, nở nụ cười hòa ái nhìn Từ Hiền, vui vẻ hỏi rằng: “Từ tiên sinh, sớm nay ngươi đến là có chuyện gì, không lẽ biết lão đầu ta đang thiếu đối thủ, nên đến bồi ta chiến trận đao binh?”

Lời này của lão chẳng khác nào coi Thượng Quan Cải Mệnh như không tồn tại, nhưng người sau nghe vậy lại chỉ mừng thầm.

Kỳ nghệ của y còn kém xa Từ Hiền, đến thăm lão chưa được một canh giờ đã thua liền ba ván, thực sự không có hào hứng gì mà đánh tiếp.

Nhưng mục đích Từ Hiền tới đây nào có phải để lão hành hạ, hắn vội vàng lấy hai tay dâng lễ, đưa bức thư pháp của mình cho Ngô Tam Âm, giọng trầm ấm bảo rằng:

“Ngô lão, hôm nay mùng một Giáp Tý, Từ Hiền không phải đến đánh cờ. Chuyện là ta có chút lễ mọn muốn dâng lên, mong ngài đừng chê.”

Hắn vẫn chưa quên bản thân còn nợ lão đến mười ván cờ, nếu hôm nay bị bắt trả đủ, sợ là sau này hắn sẽ gặp ám ảnh mỗi khi nhìn thấy bàn cờ mất.

Ngô Tam Âm mỉm cười nhận lấy, vừa mở cuộn thư pháp ra vừa nói: “Lễ mọn tình thâm, huống chi tác phẩm của Từ tiên sinh nào có thông thường, sao có thể gọi là mọn được, ồ! Chữ này…”

Giọng nói của Ngô lão tiên sinh chợt im bặt khi nhìn thấy chữ trong bức thư pháp, lão có thể cảm nhận được “ý chí” ở trong đó đang ảnh hưởng đến mình.

“Đánh cờ ít thôi, bắt nạt trẻ nhỏ có gì hay.” Nhìn vào chữ DỊCH trên mặt giấy, lão giống như nghe được có người đang nói với mình như thế.

Đúng vậy, lần đầu tiên xuất hiện việc một cái chữ biết nói, bậc cao nhân thâm bất khả trắc như Ngô Tam Âm cũng phải ồ lên kinh ngạc khi nhìn thấy nó.

Không những thế, lão có thể cảm giác được ý chí của chữ DỊCH thực sự tác động được đến tâm trí bản thân, trong đầu lão bất chợt sinh ra ý nghĩ không nên bắt ép Từ Hiền đánh cờ với mình.

‘Thú vị.’ Ngô Tam Âm híp mắt một cái, ý nghĩ đó liền bay biến đi đâu mất, không còn ảnh hưởng đến lão một lần nào nữa.

“Quả thật không có đao tâm.” Một giọng nói chợt vang lên sau lưng Từ Hiền.

Đó chính là Thượng Quan Cải Mệnh, không biết từ lúc nào mà y đã vòng ra phía sau hai người, cúi đầu nhìn xuống bức thư pháp.

Thượng Quan Cải Mệnh không hiểu thư pháp, nhưng y cũng biết nhìn chữ như nhìn người, nét bút của Từ Hiền quả thật không có sự sắc bén, sự bá đạo mà một vị đao khách cần có.
Thay vào đó, y có thể nhận ra con người hắn có sự cứng cỏi, cũng có sự mềm mại, có phần trí tuệ, cũng có phần cảm tính, có thể nồng nhiệt như lửa, cũng có thể lạnh lẽo như băng.

Điều đó không có nghĩa bản tính của Từ Hiền thiện biến, mà thực ra hắn là người biết thuận theo tâm tính, hòa cùng tự nhiên.

Giống với Ngô Tam Âm, Thượng Quan Cải Mệnh cũng bị ý chí của chữ DỊCH kia ảnh hưởng đến, trong mắt giống như có ánh đao xẹt qua, y lập tức không còn chịu tác động từ nó.

Cảm nhận được thứ tâm ý mà Từ Hiền truyền vào trong thư pháp, Thượng Quan Cải Mệnh chợt sinh ra cảm giác đồng bệnh tương liên.

Y ngày xưa cũng bị Ngô Tam Âm hành hạ không ít lần trên bàn cờ, mãi đến lúc trở lại giang hồ mới thoát được kiếp nạn, mặc dù đến Nguyên Đán hằng năm vẫn phải tới độ thiên kiếp.

“Từ tiên sinh, xem ra ngươi rất thích đánh cờ với ta, lão đầu này rất vui mừng khi biết đấy.”

Ngô Tam Âm vừa cười vừa nói, ánh mắt ý nhị sâu xa.

Từ Hiền nghe lão nói vậy, sao còn chưa rõ bức thư pháp của mình không thể ảnh hưởng được lão, nhưng cũng không hề bất ngờ về chuyện đó.

Hắn đã dự liệu được điều này từ trước, bởi lẽ lúc đề bút lên viết cũng chỉ mang ý đồ vui đùa là chính, thất bại chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Nếu mà hắn thực sự nghiêm túc, chắc chắn sẽ không… thành công.

Nở nụ cười cáo lỗi, Từ Hiền vội chắp tay xin tha: “Ngô lão, chuyện chơi cờ, ngày khác vãn sinh nhất định phụng bồi. Nhưng hôm nay ta còn vài nơi cần đến thăm hỏi, thật sự không thể ở lâu.”

Nghe hắn nói vậy, Ngô Tam Âm cười như không cười, giọng có phần tiếc nuối bảo rằng:

“Vậy sao… Thế thì đáng tiếc quá, lão đầu ta biết Từ tiên sinh vừa đặt chân đao đạo, lúc luyện đao ắt có không ít nghi hoặc, nên mới đặc biệt mời Thượng Quan đến đây. Nếu ngươi không biết thì hắn chính là đao khách có tiếng trong võ lâm, tinh nghiên đao đạo nhiều năm, kiến giải của hắn, đến cả võ lâm thần thoại cũng thấy đáng nghe, nhưng nếu ngươi đã bận rồi thì thôi vậy.”

Rồi như chợt nhớ ra gì đó, lão còn chêm thêm một câu: “À đúng, đến trưa thì Thượng Quan cũng phải đi. Đại hiệp như hắn mà, trăm công nghìn việc, chỉ vì nể tình lão đầu ta nên mới chịu nán lại nửa ngày đó thôi.”

Thượng Quan Cải Mệnh nghe Ngô Tam Âm nói mà chỉ biết nở nụ cười cam chịu, mặc cho lão tự biên tự diễn, mang y ra làm mồi dụ Từ tiên sinh kia đánh cờ với mình.

Không vậy không được, bởi cái tên Cải Mệnh của y chính là từ miệng lão ra chứ đâu.

Lại nói đến Từ Hiền, quả nhiên sau khi Ngô lão tiên sinh thả mồi, hắn chẳng mất bao lâu thì đã mắc câu.

Cũng đành chịu, từ việc Thượng Quan Cải Mệnh chưa nhìn đã biết chân mình không tật, vừa nhìn liền biết mình có luyện đao, nhãn lực kinh khủng như vậy ắt hẳn là cao thủ hiếm gặp, nếu có thể được y chỉ giáo, tất có ích lợi không nhỏ.

Thế là hắn nói: “Vãn sinh chợt nhớ ra là đã hẹn đến chiều mới tới nhà thăm hỏi bọn họ, được tạm nửa ngày rảnh rỗi, chi bằng bồi bạn Ngô lão vậy.”

Ngô Tam Âm dọn sạch bàn cờ, cười híp mắt nhìn Từ Hiền, chậm rãi nói ra: “Muốn thỉnh giáo gì đó, trước làm ba ván lại nói!”

Thở dài một hơi, Từ Hiền biết chỉ có thể chắp tay phụng bồi, thế là cầm quân đen đi trước.

Nhìn một già một trẻ bắt đầu khai cục, Thượng Quan Cải Mệnh chợt hồi tưởng lại ngày xưa, trên mặt hiện lên nụ cười hoài niệm, sau đó liền tập trung vô bàn cờ, háo hức chờ mong Từ Hiền sẽ bị hành hạ thế nào.

Ôi, chuyện cũ nghĩ lại mà kinh!

~o0o~

Chương 105: Thông hiểu đao pháp, tiên sinh truyền võ

Đầu giờ Thân, trong lương đình chỉ còn lại một già một trẻ tiếp tục chơi cờ, Thượng Quan Cải Mệnh đã chào từ biệt vào lúc cuối Ngọ, mang theo mồ hôi lạnh mà rời đi.

Trong lúc chỉ điểm đao pháp, qua những lời ám chỉ của Từ Hiền, y đã biết nguyên nhân vì sao chữ DỊCH mà hắn viết lại có loại ý chí như vậy.

Lần nào đến gặp cũng bị kéo đi đánh cờ, một lần ngồi xuống cũng phải mấy canh giờ, ít nhất cũng ba ván, nhiều thì năm bảy ván, ai mà không sợ cho được?

Nhớ lại ngày xưa, tuy Ngô lão đầu cũng rất thích lấy y ra hành hạ trên bàn cờ, nhưng nào có tần suất kinh khủng như Từ Hiền?

Chí ít thì ngoài việc bị đánh cho tơi bời hoa lá trên chiến trường vuông, Thượng Quan Cải Mệnh còn được Ngô Tam Âm chỉ điểm không ít bí quyết tu hành, được như ngày hôm nay ngoại trừ nỗ lực của bản thân, không thể không kể đến trợ lực to lớn của lão.

Nhưng Từ Hiền thì thế nào? Qua lời kể thì ngoại trừ giải thích một số nghi hoặc ra, Ngô lão đầu không dạy cho hắn bất cứ thứ gì, không phải đánh cờ thì cũng là đang chuẩn bị đánh cờ, hoàn toàn chẳng còn gì khác.

Thượng Quan Cải Mệnh nghĩ mãi không hiểu, Từ Hiền trước đó cũng không hiểu.

Nhưng lúc này đây, sau khi đấu xong ván thứ sáu với lão, hắn giống như đã nhận ra gì đó.

Bởi vì hệ thống vừa thông báo rằng nghề【Kỳ Thủ】của hắn vừa lên đến cấp độ năm.

Nhìn gường mặt hiền hòa vạn năm bất biến của Ngô Tam Âm, Từ Hiền thu cờ vào hũ, trong lòng lại chấn động vô cùng: ‘Lẽ nào Ngô lão biết…’

Biết gì thì đó vẫn là một câu hỏi chưa có lời giải.

Liếc sắc trời một cái, Từ Hiền cảm thấy là lúc nên ra về, hắn còn không ít chuyện cần làm trong ngày hôm nay, ví dụ như chuẩn bị bản thảo Bạch Xà Truyện và Tam Quốc Diễn Nghĩa gửi cho Giang Hồ Nhật Báo.

Thế là Từ Hiền bèn chắp tay nói rằng: “Ngô lão, thời gian đã trễ, vãn sinh cũng không dám tiếp tục làm phiền ngài, xin được cáo từ tại đây.”

Hắn còn tưởng phải cò kè một phen, nhưng không ngờ rằng lại nghe Ngô Tam Âm khoát tay bảo rằng:

“Từ tiên sinh nếu còn việc chưa làm, thôi thì lão đầu ta cũng không giữ. Kỳ nghệ của ngươi tiến bộ rất nhanh, nhưng nhớ hãy thường xuyên nghiên tập, chớ có bỏ bê.”

Lão dặn dò như thể biết rằng sắp tới không còn được chơi cờ với hắn nữa vậy.

Việc Ngô Tam Âm luôn có thể dự đoán trước mọi việc không còn gì bất ngờ với Từ Hiền, nghe lão nói vậy, hắn đành khom người đáp lại:

“Lời ngài dạy dỗ, Từ Hiền nhất định ghi nhớ trong lòng. Vãn sinh phải đi rồi, Nguyên Đán khoái lạc, Ngô lão!”

Nói xong liền quay người rời đi, đẩy xe lăn khỏi tòa lương đình.

Hắn tự mình mở cửa rồi đóng cửa ra về, không chờ Ngô Tam Âm tiễn đưa.

Ngô lão đầu cũng không có ý định ấy, lão vẫn yên tọa trong lương đình, ánh mắt hiền hòa nhìn theo bóng lưng của Từ Hiền, lẩm bẩm những điều mà chỉ một mình lão nghe được.

“Lôi phong hằng, quân tử dĩ lập bất dịch phương. Đạo của trời đất, vĩnh hằng mà lại biến hóa khôn cùng…”

“…biến thiên mà bất dịch, thích nghi mà không đổi, thuận theo thời thế mà không phản bội sơ tâm. Trong cái vòng tròn của Đạo, chỉ mong ngươi có thể luôn đứng ở chính giữa, Từ tiên sinh.”



Từ Hiền không biết Ngô Tam Âm lẩm bẩm thứ gì, sau khi ghé qua nhà trưởng trấn để chúc Tết, hắn lúc này đang trên đường đến nhà Lý Tự Thành.

Tiệm rèn hôm nay đương nhiên vẫn không tiếp đơn, lò lửa đã nguội từ hôm qua đến giờ, nhưng cửa thì để mở, bởi Lý Đại Ngưu đang ở nhà.

Trông thấy Từ Hiền, y không tay bắt mặt mừng mà lại tỏ vẻ kinh ngạc, to giọng hỏi hắn: “Ơ Từ tiên sinh, Tiểu Ngưu không đi với ngươi sao?”

“Tự Thành? Lý đại thúc có phải nhầm rồi, sáng giờ ta vẫn ở nhà Ngô lão tiên sinh, chưa từng gặp hắn.” Từ Hiền nhướng mày đáp lại.

“Không thể nào? Lúc nãy vừa thăm gia gia nó về, Tiểu Ngưu đã nói phải đến chúc Tết ngươi, ta còn gửi theo chút ít rượu thịt, sao lại như thế được?”

Từ Hiền nghe vậy, bèn nói “thì ra là thế”, sau đó giải thích cho Lý Đại Ngưu biết:

“Lý đại thúc có điều không biết, đêm qua ta nghỉ lại ở học đường, đến nay vẫn chưa về nhà, vì vậy mới chưa từng gặp Từ Thành.”“Ôi chao! Cái thằng này cũng thật là, không gặp tiên sinh cũng không chịu trở về, đã hơn một canh giờ rồi, chẳng biết lại la cà nơi đâu, thật không khiến người khác hết lo.”

Nghe Lý Đại Ngưu phàn nàn, Từ Hiền chợt cảm thấy nội tâm căng thẳng.

Lý Tự Thành đến nhà tranh tìm hắn, nhưng chỗ đó lúc này đã bị san phẳng, hơn nữa cũng không hề an toàn.

Đi lâu như vậy chưa về, liệu có phải xui xẻo gặp phải Sát Thần Môn đồ ghé ngang qua?

Sinh lòng lo ngại, nhưng trên mặt Từ Hiền vẫn không chút biến sắc, thái độ như thường mà lấy bức thư pháp chuẩn bị trước đó ra tặng cho Lý Đại Ngưu, đưa xong liền nói lời từ biệt:

“Có khi Tự Thành đang đợi ở nhà ta cũng nên, để ta trở về nói với hắn một tiếng. Lý đại thúc, Nguyên Đán vui vẻ!”

Nói xong liền lăn bánh rời khỏi trấn, tốc độ nhanh nhẹn hơn người.

“Từ tiên sinh Nguyên Đán vui vẻ… Ầy, lăn nhanh như vậy để tìm Tiểu Ngưu à, Từ tiên sinh quả thật là… nói thế nào nhỉ…à, lương sư. Từ tiên sinh quả thật là lương sư, con ta thật có phúc!”

Lời cảm khái của Lý Đại Ngưu, Từ Hiền không thể biết được, hắn lúc này đành từ bỏ kế hoạch ban đầu là đến Bảo An Đường, đổi hướng sang gò núi nhỏ ở ngoài tiểu trấn.

Tay cầm【Tầm Hung Kính】tra xét tung tích hung đồ, vừa ra khỏi trấn, Từ Hiền liền thu xe lăn vào trong không gian trữ vật, sau đó dồn hết nội kình vào hai chân,【Trục Nhật Thần Bộ】cảnh giới Lư Hỏa Thuần Thanh bật hết hỏa lực, phi tốc phóng về nhà cũ của mình.

Như một con ngựa thoát cương, chẳng mất bao lâu hắn đã trở lại chốn cũ, bãi phế tích vẫn còn đó, chỉ là có vẻ đã bị lục tung lên.

Từ Hiền nhìn thấy vò rượu chưa khui và một bọc giấy gói thịt, chúng nó được đặt trên một tấm ván gỗ, nhưng người lại chẳng thấy đâu.

Có điều hắn vẫn không hề hốt hoảng, phóng mình đến chỗ một cái nắp hầm, thò đầu xuống gọi: “Tự Thành?”

Quả nhiên, từ bên dưới có âm thanh kinh hỉ vang lên: “Tiên sinh?”

Thở phào một hơi, Từ Hiền cười quát: “Mau lên đây!”

Sau đó hắn tránh người qua một bên, lập tức gặp Lý Tự Thành nhảy tọt lên từ phía dưới.

Mồ hôi ướt đẫm toàn thân, mặt mày lấm lem, bộ y phục mới mặc lần đầu đã dính đầy tro bụi, cũng chịu không ít vết nhàu vết rách.
Nhìn bộ dạng thê thảm của Lý Tự Thành, lại thêm vẻ mặt mừng như điên khi nhìn thấy mình, Từ Hiền có thể đoán ra được gã hiểu lầm cái gì, ánh mắt cũng có vài phần xúc động, nhẹ giọng mắng rằng:

“Hôm nay mùng một Giáp Tý, nên ngươi muốn đi đào chuột sao? Trông ngươi mà xem, bộ dạng như vậy không mất mặt sao?”

“À ha, tiên sinh.” Lý Tự Thành chỉ biết cười khờ gãi đầu, không giải thích cái gì, cũng không hỏi vì sao nhà tranh lại thành ra như vậy.

Chỉ cần tiên sinh vẫn còn ở đây, thế là đủ rồi.

Nhìn dáng vẻ của Lý Tự Thành, không nhịn được phì cười, Từ Hiền lấy từ trong tay áo ra một bình nước để tên đệ tử khai môn rửa ráy, lại ném một bộ y phục của mình cho gã đi thay.

Lý Tự Thành lại một lần nữa chui xuống hầm, lúc xuất hiện trở lại đã hóa thành một Từ tiên sinh phiên bản lỗi.

Loại bạch y Từ Hiền hay mặc thật sự không thích hợp với gã, nhìn vào cứ dở dở ương ương, trông như tên đồ tể khoác nho phục, như bà bán cá mặc cung trang vậy.

Từ Hiền nhìn xong cũng thấy buồn cười, lắc đầu bảo rằng: “Quần áo của ta thật sự không thích hợp với ngươi, để ta nghĩ xem… Ừm, kiểu của y ắt hẳn là được.”

Hắn chợt nhớ tới bộ áo choàng lông sói của Thượng Quan Cải Mệnh, thầm nghĩ: ‘Nếu ngươi từng muốn thu hắn làm đồ đệ, hẳn là cũng không để ý việc bị đụng hàng chứ, Thượng Quan tiền bối?’

Ban sáng Thượng Quan Cải Mệnh có nói Từ Hiền đoạt đồ đệ của mình, khi ấy hắn nghĩ mãi chưa ra đó là chuyện khi nào, nhưng vừa rồi gặp được Lý Đại Ngưu, hắn liền thông suốt.

Trong cuộc nói chuyện với Lý đại thúc tháng trước về Lý Tự Thành, y từng nhắc đến việc ngày xưa có cao nhân nói muốn thu gã làm đệ tử, nhờ có Ngô lão tiên sinh ra mặt nên chuyện ấy mới không thành.

Nghĩ đến cách đây không lâu vừa được Thượng Quan Cải Mệnh chỉ điểm, Từ Hiền ôm lòng khâm phục, nhưng đồng thời cũng có chút ý nghĩ ganh đua.

‘Ngô lão thật là diệu tính sâu xa, biết ta mới là người thích hợp nhất dạy dỗ Tự Thành. Tuy cách dạy bảo của Thượng Quan tiền bối cũng rất đặc sắc, lấy đao ý truyền thụ, nhưng nào lại sánh được Thần Lâm Kỳ Cảnh của nguyên thư, nào lại có thể khiến học sinh tự mình minh ngộ như nghề Lão Sư, như Trọng Đạo Xích?’

Nhắc tới đao ý truyền thụ, Từ Hiền không khỏi cảm kích Thượng Quan Cải Mệnh, nhờ y mà【Tam Quốc Diễn Linh Bách Thức Đao】đã đạt tới cảnh giới Dung Hội Quán Thông.

Mặc dù không có y thì tiến cảnh của Tam Quốc Đao cũng gần đột phá, nhưng việc nào ra việc đó.

Nhớ lại lúc ấy, sau khi được Ngô Tam Âm tạm tha cho để lĩnh giáo đao pháp, Từ Hiền cứ ngỡ là Thượng Quan Cải Mệnh sẽ dùng miệng giảng giải hoặc trực tiếp múa đao thị phạm cho mình.

Nhưng không ngờ, chỉ với một ánh mắt của y, Từ Hiền lập tức sinh ra muôn vàn cảm ngộ, phát hiện có những thứ không nên nghe mà chỉ nên nhìn, không nên nhìn mà chỉ nên cảm nhận.

Bởi thứ mà ta nhìn thấy chỉ là cái hình ở bên ngoài, chứ không phải cái thần ở bên trong.

Cái mà ta nghe thấy là những lý lẽ của người khác, thích hợp với người nhưng chưa chắc thích hợp với ta.

Không những vậy, sau khi chỉ điểm cho hắn, Thượng Quan Cải Mệnh còn cho biết rằng:

Thứ mà cao thủ Huyền Tàng đang tìm hiểu, võ tu Thần Mạch đang vận dụng, là ý.

Từ Hiền chờ mong một ngày bản thân đạt tới những cảnh giới đó, khi ấy hắn cũng có thể dùng ý để dạy dỗ học sinh, cảm giác hẳn sẽ rất khó tả.

Nhưng bây giờ cảnh giới còn thấp, hắn ‘chỉ đành’ dùng cách ném bí tịch cho học trò tự lĩnh ngộ.

Bộp!

Mở gói thịt ra ăn, Từ Hiền thảy quyển【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】cho Lý Tự Thành, để gã tự mình lĩnh ngộ.

Nhưng không ngờ rằng, khi gã học trò to xác giở ra trang đầu, hắn bỗng nhận được một thông báo mới từ hệ thống.

Hiệp Đạo Giang Hồ thông báo điều gì, xin chờ hạ hồi phân giải.

~o0o~

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau