HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Biên thùy tiểu trấn có tiên sinh

Đại Xương, Giả Châu, vùng biên giới Đông Nam.

Bình minh chiếu rọi Bạch Long Trấn, những người buôn bán điểm tâm đã bày hàng từ sớm, ngư tiều riêng phần công việc, kẻ vác rìu đến Tây lâm đốn củi, người xách cần đi Ngạn Thủy thả câu.

“Thứ gọi là phương xa chỉ là chốn rong chơi của ly nhân.”

“Thứ gọi là quên lãng cũng chỉ là sự trốn tránh của hồi ức.”

“Nơi ngõ hẻm đan xen, vùi lấp đi tưởng niệm xa xăm.”

“Chợt sát vai qua, bỗng đành thẫn thờ nói câu…”

“…biệt lai vô dạng~”

Làn điệu quen thuộc, có phần quái dị nhưng lại bắt tai lạ thường vang loáng thoáng nơi phố Tây của tiểu trấn, các tiểu thương bày sạp nghe đến chỉ cười nhẹ lắc đầu.

Có một vị thanh niên gầy nhom, quần áo lam lũ, bán hồ lô ngào đường nghe được tiếng ca, y nháo nhác ngó nghiêng mọi ngóc ngách của con phố, chợt phát hiện một bóng người đang thong thả lăn trên đường.

Nói là lăn, bởi vì người ấy ngồi trên xe lăn.

Phát hiện người đó, thanh niên bán hồ lô cười một tiếng rồi há miệng chào hỏi, giọng oang oang:

“Từ tiên sinh hôm nay lại nhớ nhà rồi sao?”

Tiếng ca chợt ngừng, người trên xe lăn – Từ tiên sinh – nghe hỏi bèn cười khẽ, thong dong đáp lại:

“Trên đất dưới trời chính là nhà, cần chi nhung nhớ.”

Âm thanh không đến mức nghe như tiếng trời, nhưng lại ấm áp dễ chịu, khiến lòng người khoan khoái. Rất nhiều dân trấn đều công nhận Từ tiên sinh có giọng nói dễ nghe.

Thanh niên bán hồ lô cũng thích nghe hắn nói chuyện, y thường canh me những lúc Từ tiên sinh kể chuyện cho đám học trò ở phố Bắc lại đến nghe lỏm.

So với giọng nói của Từ tiên sinh, phong thái của hắn cũng là thứ khiến y hâm mộ, bởi vì nhờ đó mà hắn được rất nhiều đàn bà con gái trong trấn thầm thương trộm nhớ.

Lòng có hứng thì cất giọng hát ca, dưới chiều tà đứng nơi cầu nhỏ thổi sáo.

Ba ngàn sợi phiền não được kết thành búi trên đầu, dùng trâm gỗ giữ chặt, thả hờ một lọn tóc dài sau lưng, hai bên tóc mai dài chấm ngực, nhẹ lay trong gió. Bạch y đơn giản nhưng không nhuốm bụi trần, chẳng cần trang sức xa hoa, riêng cử chỉ hành động cũng khiến người ta cảm thấy nho nhã, thoát tục.

Có thể khiêm tốn hữu lễ với người trên, cũng có thể mở chuyện đùa vui cùng trẻ nhỏ.

Diện mạo không đến mức phong thần tuấn lãng, cũng không thể nói dung nhan như ngọc, nhưng lại có thể gọi là phiêu dật bất phàm, phong lưu phóng khoáng, không thừa âm nhu cũng chẳng thiếu dương cương, góc cạnh rõ ràng, mang theo vẻ hiền hòa khiến yên lòng người xa lạ từ ánh nhìn đầu tiên.

Cái gọi là “phiên phiên trọc thế giai công tử” mà bọn tú tài trên huyện thường tự xưng, thanh niên bán hồ lô cho rằng bất quá như thế, không đủ sánh cùng Từ tiên sinh.

Đáng tiếc là chân hắn bị tàn tật.

Ai ở Bạch Long Trấn cũng đều vì vấn đề này mà tiếc hận thở dài, thương thay cho số phận của Từ tiên sinh.

Mặc dù hắn chỉ mới đến tiểu trấn được bốn tháng, nhưng diện mục phi phàm và thần thái xuất trần của hắn đã chinh phục lòng người nơi đây.

Từ tiên sinh thong thả lăn bánh, môi mím thành một đường. Lúc gặp người khác chào hỏi liền mỉm cười gật đầu đáp lại.

Thi thoảng có người dùng thần sắc thương hại nhìn chân mình, hắn không không tự ti phẫn nộ, chỉ làm ngơ cho qua.

“Người tốt không có hảo báo”, “Đứa nhỏ số khổ”, “Đáng tiếc thay”, v.v… Mấy lời họ nói nhỏ với nhau tưởng rằng giấu được Từ tiên sinh, nhưng lại không hay rằng hắn có thể loáng thoáng nghe được.

‘Chờ đạt được Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao…’

Nghĩ đến lúc mình đứng dậy bằng hai chân, hắn thầm cảm thấy thú vị: ‘…biểu cảm của họ khi ấy, ắt hẳn rất khó đoán.’

Từ tiên sinh còn đang tự ngu tự nhạc bằng chút chuyện nhỏ này thì chợt nghe có người gọi mình, chất giọng đầy mạnh mẽ, vang vọng cả phố:
“Tiên sinh, tiên sinh! Sao người không đợi ta?”

Xưng hô bớt đi một cái họ, khác biệt lại như ngày đêm. Bởi người này chính là học trò của hắn, thậm chí có thể coi là nửa vị đệ tử nhập môn.

“Ai dô, Từ tiên sinh lại bị Tiểu Ngưu nhà họ Lý bắt tại trận!”

Một người bán bánh nướng ven đường cười trêu ghẹo, Từ tiên sinh chỉ khoát tay, khóe môi hơi nhếch lên.

Bánh xe chậm lại, theo hướng tiếng gọi có thể thấy được một bóng người cao to lực lưỡng đang hùng hổ chạy đến. Dáng vóc này đáng lý nên gọi là đại tượng chứ ‘tiểu ngưu’ thì không đủ xứng tầm.

Oành!

Chẳng mấy chốc kẻ ấy đã tiếp cận Từ tiên sinh, hai bàn tay to bảng nắm chặt lấy tay cầm sau xe lăn, tạo thành tiếng vang khá lớn.

Lưng hùm vai gấu, màu da cổ đồng, gương mặt hàm hậu cùng nụ cười chất phác đến mức trông hơi ngu ngốc, kẻ vừa tới lớn giọng trách móc Từ tiên sinh:

“Tiên sinh muốn đến chỗ Hứa đại phu chẩn bệnh sao không chờ Tự Thành giúp người đẩy xe, cần chi hao tổn sức lực như vậy.”

Từ tiên sinh hơi xoay người, vỗ nhẹ lên cánh tay gã, cảm giác như vỗ vào hai cây cột sắt, không thể nào lay chuyển được. Hắn đành mỉm cười lắc đầu, nhại lại lời gã mà bảo rằng:

“Từ Hiền ta có tay có châ… có tay sao phải gọi người giúp đỡ, cần chi làm phiền người khác như thế.”

Người tới là Lý Tự Thành, con trai độc nhất của thợ rèn họ Lý ở phố Đông, chớ nhìn bộ dạng trưởng thành mà nhầm, mười sáu năm trước gã mới chỉ vừa ra đời thôi.

Bốn tháng trước vốn chưa có cái tên Lý Tự Thành này, vì cha là Lý Đại Ngưu nên gã từ nhỏ đã bị dân trấn gọi là Tiểu Ngưu.

Sau khi tiên sinh – Từ Hiền – tới trấn được một thời gian và mở lớp dạy chữ, gã mới bị vị tiên sinh xấu bụng này đặt cho cái tên ấy. Mặc dù vui quên cả đất trời khi có tên chính thức, nhưng cả Bạch Long Trấn gần như chỉ có tiên sinh gọi gã bằng cái tên ấy.

Việc dân trấn đã quen gọi Tiểu Ngưu, thậm chí đến người cha ruột của mình thi thoảng cũng thế đều không làm gã phật lòng.

Theo tiên sinh dạy thì chính là: “Tên cũng chỉ là thứ để người khác gọi mình, không có ý xúc phạm thì chớ bận tâm quá nhiều.”

Tiên sinh còn dạy cho hắn biết đọc biết viết chữ, biết tính toán con số, biết đạo lý trên đời, biết giang hồ võ lâm, biết thần tiên quỷ quái, biết sinh lý nam nữ… Khụ khụ, vậy nên gã rất là kính trọng hắn.

Vì thế mà Lý Tự Thành muốn theo hầu giúp hắn đẩy xe, chỉ là thường xuyên bị tiên sinh chối từ, giấu diếm gã để tự thân đi lại.

Lần này cũng vậy, nghe Từ Hiền nhại lại mình, gã liền phản bác: “Ta là học sinh của người, không phải người khác. Tiên sinh có ân ban tên chữ, lại dạy ta nhiều điều hay lẽ phải, ta đẩy xe cho người là thiên kinh địa nghĩa, sao có thể gọi là làm phiền.”

Lý Tự Thành trông có vẻ ngốc mà nói năng lý lẽ rõ ràng, người chung quanh nghe được, thay mình vào vị trí của Từ Hiền nhất thời cũng chưa biết làm sao phản bác, huống chi gã cũng chỉ là có ý tốt, thầm khen Từ tiên sinh dạy dỗ học trò đúng là có một tay.

var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

‘Khá lắm thằng nhóc con, gọi một tiếng Lý Tự Thành ngươi liền làm khởi nghĩa nông dân. Lên lớp ít ngày đã dám phản bác giáo viên, không sợ bị mời phụ huynh?’

Câu này hắn đã thầm mắng rất nhiều lần rồi, lần nào cũng hoài niệm Lý Tiểu Ngưu ngơ ngác trì độn của lúc mới gặp.

“Phồn hoa đã tận, chỉ còn làn khói nhẹ bay… Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ.”

Từ Hiền bất chợt hát hai câu không đầu không đuôi, giống như cảm thán điều gì.

Lý Tự Thành không hiểu thâm ý của tiên sinh nhà mình, gã chỉ thấy hắn khoát khoát tay biểu thị bất đắc dĩ chấp nhận, nên sau đó liền hí hửng đẩy xe tới.

Bảo An Đường của Hứa đại phu nằm ở cuối phố Tây, hai người muốn đến đó cũng chẳng mất bao lâu.

Phố xá nơi tiểu trấn biên thùy này khó mà bằng phằng thẳng tắp như đại thành nơi quận, phủ. Chiếc xe lăn của Từ Hiền đi được một đoạn lại gặp chỗ lồi lõm, vấp phải đá cụi, việc xóc nẩy là không thể tránh được.

Nhưng lạ thay dù liệt mất hai chân nhưng trọng tâm của Từ Hiền lại vững lạ kỳ, hai cánh tay cũng chỉ đặt hờ lên chỗ vịn mà thân hình không chút lung lay, chẳng hề ngã ngửa ngã sấp như lẽ thường.

Cảm thụ luồng hơi nóng vờn quanh bụng dưới, ánh mắt Từ Hiền chợt mất đi tiêu cự.

‘Chờ chữa lành hai chân, ta cũng nên mau chóng tìm cách mua quyển trung. Mặc dù quyển thượng ta còn chưa tu đến đại thành, nhưng lo trước khỏi họa.’

Trước mắt Từ Hiền xuất hiện một hình chiếu mà chỉ có hắn nhìn thấy, trong mắt những người khác thì lại chẳng có gì cả.

__________________________________________________________________

Vật phẩm:【Giá Y Thần Công (Thượng)】

Loại hình: Võ học

Phẩm chất: Hi hữu

“Khổ hận niên niên áp kim tuyến,

Vị tha nhân tác giá y thường.”

(Mỗi năm đau khổ thêu kim tuyến, lại thành áo cưới của người ta)

Võ đạo thiền tông, Giá Y Thần Công!

Thần công trấn giáo của Thiết Huyết Đại Kỳ Môn, do thủy tổ của hai nhà Vân, Thiết sáng lập, ẩn chứa uy lực như thiên lôi địa hỏa, có thể hoành tảo thiên quân.

Thần công này mang thuộc tính chí cương chí dương, khi đạt cảnh giới Đại Thành sẽ luyện được chân khí mãnh liệt như ngọn lửa, càng cản càng hăng, gặp mạnh càng mạnh.

*Chú: 【Giá Y Thần Công (Thượng)】quyển thượng có nhiều thiếu hụt, sau khi công lực đại thành chẳng những không thể vận dụng, ngày ngày đêm đêm còn phải bị chân khí mãnh liệt dày vò, thống khổ khó ai chịu được. (Cần【Giá Y Thần Công (Trung)】để bù đắp thiếu hụt,【Giá Y Thần Công (Hạ)】để thần công viên mãn)

__________________________________________________________________

Vậy mới biết, trong bụng Từ tiên sinh có giấu thần công.

~o0o~

Chương 2: Cầm kỳ thư họa, tiên sinh đều biết

Trung nguyên đại địa phân cửu châu, nếu nhìn trên bản đồ, lấy Bắc trên Nam dưới, thì Giả Châu của Đại Xương nằm ở dưới cùng mà Lâm Châu lại ở nơi cao nhất.

Đại Vĩnh, Lâm Châu, vùng biên giới Tây Bắc, Bắc Vọng Quan.

Nơi biên ải khí hậu khắc nghiệt, sáu tháng đầu năm thời tiết khô mát, sáu tháng cuối năm tuyết bay rợp trời.

Hiện giờ đang là nửa đầu tháng chạp.

Trong một quán rượu nọ chỉ có bảy tám bộ bàn ghế, thế mà nhìn có vẻ trống trải bởi quan khách chỉ thưa thớt tầm hơn mười người, đều là khách giang hồ.

Uống ngụm rượu nồng, ăn miếng thịt nóng giữa cái khí trời lạnh lẽo này thật không gì bằng. Hiển nhiên những người này đều có ý nghĩ đó nên mới ngồi đây.

“Àiii, Phiên Vân Đại Hiệp thật là hiệp nghĩa vô song, tiếc rằng chuyến này toi công.”

Có vị đao khách vỗ chén rượu xuống bàn mà tiếc hận thay.

Người cùng bàn đối diện với hắn nuốt xuống thịt bò trong miệng, vỗ bàn nói: “Chẳng phải sao, nhiều cao thủ trợ giúp như vậy, bốn tháng qua y gần như đã lật tung cả Bắc Vọng Quan, vẫn là dã tràng xe cát.”

Rượu vào khiến người ta sinh lòng nhiều chuyện, có một vị lão hiệp khách bàn bên cũng nói chêm vào:

“Tên Đoàn thái thú kia thật không phải người, việc ác bất tận, hãm hại lương nhân. Ngoài miệng nói là lưu vong… Hặc, có thể trong âm thầm đã… cũng chưa biết chừng.”

“Ầy, tiếc thay cho hậu nhân Từ gia. Còn chưa nhược quan đã liên tiếp đỗ đầu thi Hương, thi Hội… Đại Vĩnh sáu trăm năm lại được mấy người?”

Có người bất bình: “Thiên tử ấu niên lên ngôi, nếu đại thần trong triều đều không khác họ Đoàn, chẳng phải Đại Vĩnh xong rồi?”

Một vị lãng khách giở giọng bất cần: “Há, vậy thì đến Đại Xương lăn lộn, các tiểu quốc cũng không phải lựa chọn tồi. Cùng lắm lưu lạc dị vực, hải ngoại.”

“Loạn thế còn chưa tới đâu, ngươi đã tính xa như vậy?”

“Lo trước khỏi họa.”

Một người trung niên mập mạp bất mãn đập bàn: “Các ngươi lạc đề, quốc gia hưng vong, đại sự bậc nào? Chỉ nói Phiên Vân Đại Hiệp thôi mà. Không tìm thấy hậu nhân của chí giao hảo hữu, chẳng biết sau đó y định làm gì.”

Có người tin tức linh thông, đáp lại: “Nghe đâu mấy ngày trước đã tiến về Tuyết Vực tìm kiếm.”

“Cái gì!? Dù là cao thủ Huyền Tàng thì tới đó vẫn quá nguy hiểm. Huống chi hậu nhân Từ gia sao có thể ở Tuyết Vực cho được.”

Tuyết Vực nằm ngoài cửu châu, chếch nơi cực Bắc, khí hậu khắc nghiệt, giá rét cực kì, người bình thường dù mặc mười lớp áo cũng có thể chết vì mạch máu đông cứng. Hoàn cảnh nơi đó chẳng có mấy sự sống, nghe đồn còn có hung cầm ác thú, cổ vu thuật sĩ hành tẩu.

Bởi vậy nên người kia lắc đầu bảo: “Thì thế, nếu là ta thì đã về Minh Lâm Quận lấy mạng chó tên họ Đoàn kia. Hậu nhân Từ gia e rằng đã gặp độc thủ của hắn rồi.”

“Không biết chuyến đi Tuyết Vực này lại có ai đồng hành, chà chà.”

“Chẳng ai. Bích Can Tú Tài và Thiên Nhai Quân Tử nguyện ý theo, lại bị Phiên Vân Đại Hiệp khước từ rồi.”

Một tên kiếm khách tỏ vẻ nể phục: “Ôi chao, hai vị thanh niên Tiên Thiên đều chấp nhận cùng y dấn thân mạo hiểm, uy vọng của Phiên Vân Đại Hiệp thật là khó ai bì nổi.”

“Thế còn Thiên Y thì sao? Nghe đâu trước đó hậu nhân Từ gia chịu đủ nghiêm hình tra tấn của cẩu quan, Phiên Vân Đại Hiệp mới đặc biệt thỉnh Thiên Y đến cứu chữa.”

“Chờ được một tháng thì Thiên Y đã rời khỏi rồi. Bệnh nhân của y là cả thiên hạ, sao có thể trì hoãn quá lâu vì một người.”

Một vị thương khách cao gầy nói ra, hai mắt chứa đầy vẻ tôn kính.

“Phải thế, phải thế.”

Đám khách giang hồ trong quán rượu cùng gật gù.

***

[Hiệp Đạo Giang Hồ]

Đó là tên hệ thống của Từ Hiền.

Cách đây bốn tháng, trong đầu hắn bỗng tràn vào ký ức của kiếp trước, hệ thống đột ngột thức tỉnh.

Có lẽ sự xuất hiện của nó làm điên đảo càn khôn, Từ Hiền trong chớp mắt đã băng ngang cửu châu, xuất hiện tại nơi tiểu trấn biên thùy này.

Dân trấn tưởng rằng Từ tiên sinh tính tình tiêu sái, tiêu dao tùy hứng mới thổi sáo hát ca, thật ra đâu phải vậy.

Hắn chỉ là đang cày ‘điểm kinh nghiệm’ của mình mà thôi.

__________________________________________________________________

Danh tính: Từ Tiên Hiệp (Từ Hiền)

Danh hiệu: Không

Danh vọng: Chưa mở

Nghề văn hóa:

【Cầm Sư (Cấp 4)】【Kỳ Thủ (Cấp 2)】

【Thư Pháp Gia (Cấp 2)】

【Họa Sĩ (Cấp 3)】

【Lão Sư (Cấp 5)】

Nghề thu thập:

【Ngư Phu (Cấp 2)】

Nghề chế tạo:

【Thợ Rèn (Cấp 1)】

【Thợ Mộc (Cấp 2)】

Nghề võ đạo:【Hiệp Giả (Cấp 4)】

Nội lực: 4 năm công lực

Cảnh giới võ đạo: Hậu Thiên tam trọng

Thiên phú: Không

+ Ngoại công:

【Đạn Chỉ Thần Thông (Đăng Đường Nhập Thất)】

+ Nội công:

【Giá Y Thần Công (Tiểu Thành)】

Rương chứa đồ:【Rương Tam Tài】– Chưa có – chưa có

Điểm Thiện Ác: 188

__________________________________________________________________

Hệ thống này khiến hắn giống như một nhân vật trò chơi nhập vai, không cần thiên phú học tập, chỉ cần chịu khó cày cuốc là được.

Thi thoảng rú hai ba câu, rảnh tay liền nâng sáo trúc thổi, cứ thế nghề【Cầm Sư】của hắn lên tới cấp bốn. Chớ thấy【Cầm Sư】mà nghĩ rằng chỉ là đánh đàn, trong đó còn bao hàm ca hát, soạn nhạc, sử dụng các loại nhạc cụ, có thể gọi chính xác hơn là âm nhạc gia.

Mấy nghề còn lại cũng đồng lý như thế, có nghề hắn thiếu quan tâm nên cấp độ không cao, riêng có nghề【Lão Sư】vì đang làm tiên sinh dạy học cho đám trẻ con trong trấn nên tăng cấp nhanh nhất.

Sử dụng âm nhạc khiến người ta quên đi nỗi buồn, gia tăng niềm vui là việc thiện.
Tặng tranh, viết chữ thay người nghèo khổ là việc thiện.

Câu được cá bố thí ăn mày là việc thiện.

Giúp người khác sửa nồi đồng, đóng bàn ghế cũng là việc thiện.

var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Chơi cờ với trẻ con, người già thế mà cũng là việc thiện.

Càng đừng nói đến việc dạy dỗ trồng người.

Tại sao bá tánh Bạch Long Trấn khi nói đến Từ tiên sinh thường giơ ngón tay cái, chẳng phải do hắn là người đọc sách nhưng không vì thế khinh khi người thiếu học, vẫn đối xử thiện lành với tất cả mọi người hay sao.

Làm việc thiện giúp tăng kinh nghiệm của nghề【Hiệp Giả】nên nghề này có được cấp độ không thấp. Đây cũng là nghề nghiệp quan trọng nhất của Từ Hiền, bởi nó giúp nội lực của hắn tăng trưởng, một cấp độ tăng một năm công lực.

Hành thiện cũng như hành hiệp.

Càn quét ác tặc, tru diệt ma đầu là hiệp.

Nhặt của rơi trả lại người mất, phát cháo nóng cho nạn dân cũng là hiệp.

Người không chia sang hèn, hiệp bất phân đại tiểu.

Cho nên Từ Hiền rất nguyện ý hành hiệp, không phải vì hắn lòng mang chính khí vô song, chỉ vì phải như vậy hắn mới có thể mạnh lên.

Hết cách, đây là một hệ thống đại hiệp, không phải hệ thống phản diện.

Cửa hàng hệ thống có bán các loại kỳ dược, thần binh, bảo giáp, bí tịch, v.v… đủ loại vật phẩm diệu kỳ, nhưng muốn mua thì cần phải có điểm Thiện Ác.

Điểm Thiện Ác có thể kiếm được khi hoàn thành nhiệm vụ. Từ Hiền tích lũy bốn tháng nay đã kiếm gần đủ điểm mua【Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao】rồi.

‘Nhiệm vụ thông thường cho quá ít điểm. Chờ trị lành chân ta cũng nên làm các nhiệm vụ tiêu diệt ác đồ.’

Hiệp bất phân đại tiểu, nhưng hệ thống phân. Nhiệm vụ dạy học cả tháng trời cho Điểm Thiện Ác chỉ nhiều bằng giết một tên sơn tặc. Nếu không phải hai chân bất tiện thì hắn đã cầm kiếm lưu lạc chân trời, hơi sức đâu mà ngâm trong cầm kỳ thư họa.

Trong lúc Từ Hiền còn đang ngẫm nghĩ vẩn vơ, giọng nói vang như tiếng chuông đồng của Lý Tự Thành kéo hắn trở lại thực tại.

“Tiên sinh, đã tới Bảo An Đường!”

Từ Hiền “ừm” một tiếng, vừa choàng tỉnh đã thấy Lý Tự Thành nâng cả hắn và xe lăn vượt qua bậc tam cấp của Bảo An Đường, gương mặt không hề nhăn nhó, trông hết sức nhẹ nhàng.

Vì vậy Lý Tự Thành liền nghe tiên sinh nhà mình tới một câu hát ngẫu hứng: “Lực bạt sơn hềề…ề…ề, khí cái thếế… ế… ê.”

Ngay sau đó là giọng nói ôn hòa của một người đàn ông:

“Vừa nghe câu ca đã biết Từ tiên sinh ghé qua. Sự thần dũng của Tiểu Ngưu à không, Tự Thành vốn đã phi phàm từ thuở nhỏ, đúng là lực khả bạt sơn.”

Lý Tự Thành nghe vậy chỉ biết gãi đầu chào hỏi: “Hứa đại phu.”

Bốn ngón tay trái đặt lên bốn ngón tay phải, hai ngón cái hướng lên, Từ Hiền hơi cong cánh tay lại, cúi người biên độ nhỏ, nhẹ nhàng thi lễ:

“Gặp qua Hứa đại phu.”

Lý Tự Thành thấy vậy cũng vội bắt chước theo, nhưng trông hổ vẽ mèo dẫn đến tư thế của gã khá buồn cười.

Thứ lễ nghi lạ lùng này khiến Hứa đại phu nghĩ mãi không ra xuất xứ từ nơi nào, chỉ là cảm thấy trịnh trọng hơi quá. Y nào biết Từ Hiền cũng chỉ bắt chước theo hình ảnh trong ký ức kiếp trước, sao lại rõ từ đâu mà có.

“Tiên sinh đa lễ rồi.” Thấy thú vị, Hứa đại phu cũng học theo hành lễ.

Sau đó hai người nhìn nhau cười một tiếng, thu về tư thế bình thường.

Lý Tự Thành thấy vậy cũng đứng thẳng người. Từ hướng của gã nhìn lại, chỉ thấy một người đàn ông trung niên tuổi tam tuần, trang phục như một văn sĩ đang đứng sau quầy thuốc, vẻ mặt ôn hòa chào đón bọn họ.

Hai mảng tường trái phải đều có treo mấy bức thư họa, thêm phần phụ trợ cho khí khái văn nhân của y.

Nhưng y thật sự không phải văn nhân, cũng chưa từng tham gia khoa cử, mười mấy năm trước chỉ là học đồ của một y quán trên huyện.

Hứa đại phu, bổn danh Hứa Tuyên, sau khi thành gia lập thất thì đến Bạch Long Trấn định cư, mở Bảo An Đường chẩn bệnh cho dân trấn đã được mười năm, là một trong những danh nhân trong trấn.

Hứa Tuyên nổi tiếng là thiện nhân, thường xuyên trị chữa miễn phí cho những kẻ bần hàn.

Bốn tháng trước, Từ Hiền cũng trở thành một trong những người được y chữa bệnh không thu tiền.

~o0o~

Chương 3: Hà tất lấy thư họa đổi tiền thuốc?

Nghĩ lại lần đầu tiên gặp gỡ Từ Hiền, Hứa Tuyên cảm khái vô cùng.

Nhớ khi ấy, nào có vị tiên sinh phong lưu tiêu sái như bây giờ, chỉ có một con ma bệnh, trên mình chồng chất vết thương, bầm dập đầy người, hai tay gãy xương, gân thịt có nhiều tổn hại, lục phủ ngũ tạng đều suy kiệt.

Nhất là xương cốt hai chân đều bị bóp nát, nhiễm phải độc tính, dẫn đến bại liệt hoàn toàn.

Bị tra tấn đến mức đó, Hứa Tuyên biết thân phận của kẻ này tất không đơn giản.

Nhưng hành y cứu người là chức trách của kẻ làm đại phu, y không thể vì e sợ mà trơ mắt nhìn người ta chết trước mặt mình.

Sau đó thì mọi chuyện cứ thế xảy ra, Từ Hiền ở lại Bạch Long Trấn. Thương thế trên người hắn sao có thể một lần là khỏi, cứ một thời gian ngắn lại đến Bảo An Đường tái khám, đổi thuốc.

Lúc đầu hắn không có tiền tài gì trong người, thế là nghĩ ra cách vẽ tranh, đề chữ thay tiền thuốc men, lại nhờ vậy mà hai nghề【Họa Sĩ】và【Thư Pháp Gia】được kích hoạt, coi như niềm vui bất ngờ.

Cứ thế đến nay, Bảo An Đường đã treo đầy tác phẩm của Từ tiên sinh.

Trong lúc hồi tưởng chuyện xưa Hứa Tuyên cũng không quên bắt mạch, xoa tay bóp chân, soi mắt, xem lưỡi để kiểm tra bệnh tình của Từ Hiền.

Lý Tự Thành đứng một bên có vẻ sốt sắng muốn biết tình trạng tiên sinh nhà mình lắm, nhưng người trong cuộc là Từ Hiền lại thờ ơ như không.

Sau một hồi, Hứa Tuyên lúc thì gật đầu, lúc thì lắc đầu, trầm giọng nói cho Từ Hiền nghe rằng:

“Khôi phục rất tốt, nhất là hai tay thường xuyên vận động, xem trạng thái đoán chừng còn tốt hơn trước khi bị thương. Tổn thương nội tạng cũng đã hoàn toàn biến mất, hồi phục nhanh hơn thường nhân rất nhiều, có thể vận động mạnh mà không lo xuất huyết.”

Nói đến đây, y chợt vỗ nhẹ cẳng chân của hắn, giọng hơi chần chừ:

“Độc tố từ lâu đã bị tiêu trừ, chỉ là…”

Thấy Hứa đại phu ngập ngừng, Từ Hiền bèn nói:

“Nếu vậy xem ra ta đã hoàn toàn khỏi hẳn. Phải chúc mừng Hứa đại phu rồi, không cần tiếp tục bị quỵt tiền thuốc.”

Hắn chêm câu chuyện cười để Hứa Tuyên khỏi bận tâm chuyện hai chân của mình, nhưng người sau chỉ lắc đầu bảo:

“Nghe đồn trong giang hồ có môn Trúc Cốt Công có thể tái tạo xương cốt, Từ tiên sinh ngươi có thể nghĩ biện pháp học bộ võ công này xem sao.”

Từ Hiền nghe vậy cũng không nói mình đã có biện pháp, nào cần công phu gì đó. Hắn chỉ gật đầu cười: “Nếu có cơ hội, ta sẽ tìm thử.”

Trái với hắn, Lý Tự Thành lại thầm nhớ kỹ cái tên【Trúc Cốt Công】này trong đầu.

Đến đây coi như Hứa Tuyên đã chẩn bệnh xong xuôi, y đứng dậy đi ra sau quầy để hốt thuốc, miệng thì tiếp tục tán gẫu với Từ Hiền.

“Được rồi, bệnh của ngươi ta đã trị xong, cũng không trị tiếp được nữa. Từ tiên sinh ngươi cố gắng đừng để phải đến Bảo An Đường, coi như đã giúp ta đại ân.”

Từ Hiền nghe ra là Hứa Tuyên muốn nhắc nhở hắn cẩn thận, chớ để bị thương nữa. Hắn chỉ cười đáp lại:

“Thứ cho ta khó mà đảm bảo, ai trong đời không có những lúc cảm mạo, sốt vặt, lúc ấy lại phải làm phiền Hứa đại phu ngươi bốc thuốc cho ta.”

Nghe vậy, Hứa Tuyên buông lời sâu xa: “Bằng thể trạng của Từ tiên sinh bây giờ, muốn bị bệnh vặt đúng là khó đây.”

Vị đại phu này cũng không phải tay mơ, luồng chân khí tuy còn nhỏ yếu nhưng lại mãnh liệt vô cùng trong Đan Điền của Từ Hiền sao mà giấu diếm được y, nhất là vừa rồi còn giúp hắn thăm khám toàn diện như thế.

“Có lẽ vậy.”

Từ Hiền cười xòa cho qua, nhìn như không nghe ra lời bóng gió của Hứa Tuyên. Người sau cũng ăn ý hiểu ngầm, vờ như không hay biết gì.

Chỉ có Lý Tự Thành đứng một bên vò đầu, gã cảm thấy trong lời nói của hai người có ẩn chứa gì đó, nhưng nghĩ một hồi vẫn chẳng ra.Sợ gã cào rách da đầu bản thân, Từ Hiền lấy từ trong tay ống tay áo ra một cuộn tranh, giao cho gã treo lên tường.

Đó là tiền chẩn bệnh lần này của hắn.

Đáng nhắc tới là thiên hạ này từ lâu đã xuất hiện thủy tinh, độ trong suốt cũng rất tốt, ‘tiền thuốc’ của Từ Hiền đều được lồng vào khung kính để đóng trên vách tường.

Lý Tự Thành xe nhẹ đường quen đi ra sau quầy lấy búa, đinh, nẹp gỗ và khung kính, tìm một chỗ trống trải trên vách tường bên phải rồi bắt đầu thi công.

Mấy tấm kính này đều được cắt sẵn vừa vặn với những bức tranh của Từ Hiền. Hứa Tuyên cho hắn biết rằng đó đều do nương tử của y đặt làm.

Nói đến Hứa phu nhân thì Từ Hiền chỉ gặp qua một lần, khoảng chừng hơn hai tháng trước, dù tiếp xúc không nhiều nhưng hắn đã cho rằng nàng là một vị kỳ nữ tử.

Sau một hồi ‘ầm, đùng, bốp, chát’, Lý Tự Thành phủi tay rồi hô: “Tiên sinh, Tự Thành đã làm xong.”

“Ừm.”

Từ Hiền nghe vậy thì quay xe lại, nhờ nghề【Thợ Mộc】cấp hai mà chiếc xe lăn hắn làm ra có thể bẻ cua, đánh ngoặt dễ dàng.

Hứa Tuyên cũng ra khỏi quầy để xem lần này Từ Hiền vẽ gì. Tranh của hắn đưa cho Hứa Tuyên thường có nét riêng, không phải vẽ thủy mặc sơn thủy mà thường là cảnh tượng lúc y chẩn trị cho các bệnh nhân.

Nhưng lần này thì nét riêng có hơi quá.

“Ồ, vẫn là Bảo An Đường, chỉ là ngoài cửa... Đó hình như… là ta và nương tử?”

Hứa Tuyên nhìn thấy khung cảnh bên ngoài tiệm thuốc của mình, hai vợ chồng y mặt mày dương quang xán lạn, nở nụ cười hiền hòa vươn tay ra tiễn đưa các bệnh nhân.

Sao y biết là bệnh nhân? Bởi vì những nhân vật đi trên phố đều đang cầm theo vài gói thuốc, người nào không có thì trên đầu trên tay cũng có quấn băng trắng, hoặc là chống nạn khập khễnh, không có lấy một người khỏe mạnh.

Có đúng một nhân vật không cầm gói thuốc, cũng không quấn băng chống nạn thì bị hai tên học đồ tiệm thuốc hớt hải đuổi theo, một tên học đồ bưng theo một bát thuốc to có màu đen ngòm, tên còn lại thì giơ cao cây châm bạc to dài như cán thương.

Hứa Tuyên ngập ngừng: “Từ tiên sinh, tranh này của ngươi thật… đặc biệt.”

“Hứa đại phu quá khen.” Từ Hiền tỏ vẻ khiêm tốn, sau đó có hơi đắc chí nói rằng: “Đưa ngươi nhiều tranh như vậy, đây là bức mà ta hài lòng nhất. Nó gọi là “Kim Châm Độ Kiếp, Thuốc Đắng Dã Tật, Người Người Đều Có Bệnh, Mau Đến Bảo An Đường”, ngụ ý mong Hứa đại phu ngươi chữa được cho càng nhiều người, phát tài phát lộc.”

Hứa Tuyên dở khóc dở cười: “Vậy thì đa tạ Từ tiên sinh rồi.”

Sau đó lại thấp giọng thở dài: “Nhưng mà phát tài thì…” var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

“Phải rồi Hứa đại phu, Tiểu Quế, Tiểu Thuận nơi đâu, sao đến giờ này vẫn chưa thấy mặt?”

Sau khi ngó qua bức tranh của mình Từ Hiền mới kịp nhận ra sự vắng mặt của hai tên học đồ Bảo An Đường.

“Tiểu Thuận đến thăm họ hàng ở huyện khác. Còn Tiểu Quế… Bảo An Đường kinh doanh không như ý, hắn đã xin từ công, đến nơi khác tìm việc rồi.”

Hứa Tuyên giải đáp nghi hoặc của hắn, nụ cười trên mặt có chút thảm đạm.

Từ Hiền nghe vậy chợt “ồ” một tiếng, tay trái gác lên tay vịn xe lăn, bàn tay đỡ lấy thái dương, nghiêng đầu hỏi chuyện:

“Tiểu Quế sợ ngươi quịt lương?”

Hứa Tuyên lắc đầu: “Hắn là sợ ta trả lương.”

Từ Hiền nghe vậy chợt nhắm mắt lại, có vẻ đăm chiêu nghĩ ngợi. Quả thật là xem nhiều tiểu thuyết sinh hoang tưởng, thiên hạ nào có lắm tiểu nhân âm hiểm như trong sách, đại đa số người trên đời này đều là kẻ có lương tri, không đến mức gọi là hiền nhân thánh mẫu, nhưng cũng hiểu tri ân báo đáp.

Tất nhiên, ác nhân cũng tồn tại, hơn nữa còn vượt xa những gì thường được miêu tả trong tiểu thuyết.

Trong đầu Từ Hiền chợt xẹt qua một vài hình ảnh nơi tăm tối, khiến nắm đấm giấu trong ống phải tay áo của hắn không kìm được xiết chặt lại.

‘Ta vẫn là may mắn, bọn chúng vẫn còn thiện lương chán. Chờ ngày ta đăng nơi tuyệt đỉnh, chắc chắn báo đáp lại sự thiện lương của các ngươi, một người cũng không thiếu.’

Nhưng bây giờ nghĩ những chuyện này còn quá sớm. Từ Hiền mở mắt ra, dùng ánh mắt châm chọc nhìn Hứa Tuyên:

“Hối hận sao Hứa đại phu? Ta biết ngay có ngày ngươi phá sản vì trị bệnh từ thiện, giờ đến cả học đồ cũng bị sự lương thiện của ngươi dọa bỏ chạy.”

Hứa Tuyên nghe vậy khóc cười không xong, chỉ tay về phía Từ Hiền mà không biết nói gì. Y phải phục sự mặt dày của vị Từ tiên sinh này rồi, nói đến trị bệnh từ thiện chẳng phải hắn là kẻ hưởng lợi nhiều nhất sao.

“Xem ra tranh này tới đúng lúc, ngươi bây giờ đúng là cần nhiều bệnh nhân.”

Từ Hiền nghiêng người về bên phải, đổi sang tay mặt để đỡ thái dương, mấy ngón tay trái khỏ nhẹ lên tay vịn, hai mắt khép hờ như đang suy tính gì đó.

Hứa Tuyên thấy vậy, sao có thể không nhận ra Từ tiên sinh đang nghĩ kế giúp mình, trên mặt chợt dấy lên vẻ mong đợi.

Từ tiên sinh đến Bạch Long Trấn chỉ hơn bốn tháng nhưng đã nổi danh trí tuệ hơn người. Ngô lão tiên sinh ở phố Nam dạy học trò đã mấy chục năm, gặp hắn cũng phải khen một câu “thiên tư thông minh, học thức uyên bác”.

Tọc… tọc… tọc…

Nhất thời trong Bảo An Đường chỉ còn tiếng đầu ngón tay của Từ Hiền gõ lên mặt gỗ.

Không lâu sau đó, Lý Tự Thành chợt thấy tiên sinh nhà mình dừng tay, môi hơi nhếch lên, cười như không cười nhìn Hứa đại phu nói:

“Trước đây lấy thư họa trả tiền chẩn bệnh cũng đã nhiều. Nay ta đổi phương pháp mới, trả Hứa đại phu ngươi một truyền thuyết dân gian.”

~o0o~

Chương 4: Tiên sinh nhà ai thích kể chuyện

“Dưới núi Thanh Thành, Bạch Tố Trinh.”

“Ngàn năm trong động chỉ tu thân.”

“A~a~…”

“Cần tu khổ luyện đến đắc đạo.”

“Thoát thai hoán cốt biến thành nhân.”

“A~a~…”

“Một lòng hướng đạo không tạp niệm.”

“Quy y tam bảo thoát hồng trần.”

“A~a~…”

“Khẩn xin Bồ Tát đến điểm hóa.”

“Độ Tố Trinh ta xuất phàm trần…”

Ánh nắng chiều tà đẹp vô hạn, chỉ tiếc đã gần lúc hoàng hôn.

Trên các con phố, đường hẻm của Bạch Long Trấn thi thoảng lại vang lên làn điệu êm ả và tiếng hát của trẻ con, có người nghe được cũng tỏ vẻ mình biết, ngân theo một hai câu phụ họa.

Hứa Tuyên đưa tiễn vị bệnh nhân cuối cùng của ngày hôm nay khỏi Bảo An Đường, sau đó trở lại quầy thu dọn tủ thuốc. Nghe thấy tiếng đồng ca loáng thoáng ngoài cửa, y chợt hiện thần sắc cảm kích, sau đó là bộ mặt gượng gạo chẳng biết phải làm sao.

Đã năm ngày kể từ khi Từ Hiền đến chẩn bệnh, nhớ sáng hôm đó hắn còn nói trả cho y một truyền thuyết dân gian, còn chưa hiểu đầu cua tai nheo thế nào thì hôm sau đã có ít người đến hỏi:

“Hứa Tiên, ngươi cứu Bạch nương tử khỏi tháp Lôi Phong rồi sao?”

Hứa Tuyên: “…”

“Hứa Tiên, ngươi thật vô dụng, hại Bạch nương tử đến khổ.”

Hứa Tuyên: “…”

“Hứa Tiên, thê tử của ngươi thật là rắn hóa thành người à?”

Hứa Tuyên: “…”

“Hứa Tiên, mau chỉ cho ta Đoạn Kiều ở đâu, ta cũng muốn gặp nhân duyên thiên định.”

Hứa Tuyên: “…”

Hỏi ra mới biết, vào chiều hôm đó, lúc lên lớp dạy học Từ Hiền có kể một câu chuyện gọi là Bạch Xà Truyện cho đám học trò nghe, sau đó còn viết sách truyền đến chỗ người thuyết thư ở quán trà.

Vì vậy mà Hứa đại phu phải giải thích cho rất nhiều người biết rằng y tên Hứa Tuyên, không phải Hứa Tiên, nương tử nhà mình không phải yêu quái, cả nhà y cũng không quen tên hòa thượng nào gọi là Pháp Hải, lại càng không có bản lĩnh dâng nước làm ngập núi.

Nếu không phải ngày hôm qua bắt đầu có khách xem bệnh đến từ các thôn trấn xung quanh, thậm chí là từ trên huyện xuống, e rằng Hứa đại phu đã đến nhà tranh của Từ tiên sinh để hỏi tội rồi.

Ngày hôm nay y đúng là bận đến tối tăm mặt mũi, vừa phải chẩn bệnh cho nhiều người, còn phải hao tổn miệng lưỡi giải thích phu thê nhà y không liên quan gì đến câu chuyện truyền thuyết kia.

May là Tiểu Quế đã trở lại Bảo An Đường phụ việc, Tiểu Thuận cũng đi thăm họ hàng về, lại thêm nương tử nhà mình đến hỗ trợ, nếu không Hứa Tuyên phải mệt chết.

Y để hai tên học đồ đi đóng cửa tiệm thuốc rồi để bọn họ về nhà, sau đó đi trở vào trong hậu viện của Bảo An Đường.

Trông thấy thân ảnh yểu điệu đang giúp mình sàng lọc thảo dược, khóe môi Hứa Tuyên bất giác vểnh lên, nhỏ giọng hô: “Nương tử.”

Chợt nghe một giọng nói trong trẻo ôn nhu đáp lại: “Quan nhân.”

Chỉ thấy thân ảnh ấy xoay người lại, tóc búi trên đầu, mang lược cài tóc màu bạch ngọc, xiêm y lụa trắng, váy vải trơn mịn. Nàng như xuất thủy phù dung, thanh lệ cao nhã, oánh diện như ngọc, trong hai mắt đều có chứa một phần linh động, mỹ lệ, mềm mại.

Nhẹ nhàng phất tay một cái, các loại thảo dược đã qua bào chế liền rời khỏi cái sàng trong tay nàng, phân biệt chui vào các hũ đựng khác nhau.Đối diện nương tử nhà mình, dù đã bên nhau nhiều năm nhưng Hứa Tuyên vẫn thoáng ngẩn ngơ giây lát, sau đó nhăn mặt cười khổ:

“Nương tử chớ gọi ta thế. Từ tiên sinh này, thật là… khiến ta không biết phải nói gì.”

Hứa phu nhân nghe vậy liền che miệng cười khanh khách, nhưng lúc nói chuyện vẫn không đổi giọng.

“Quan nhân chớ nên như vậy, Từ tiên sinh sáng tạo ra cách xưng hô này cũng thật thú vị, thiếp định từ đây đổi sang gọi chàng như thế rồi.”

“Ây…” Hứa Tuyên nghe vậy há hốc mồm, cuối cùng phủi tay chịu thua: “Tùy nàng vậy.”

Hứa phu nhân bước đến cầm lấy tay y, nhẹ nhàng đung đưa qua lại, âm thanh dịu mát như gió chiều thu:

“Lại nói Từ tiên sinh cho Bạch nương tử là yêu xà xuất thân, e rằng là muốn ám chỉ thiếp có tâm địa độc xà. Quan nhân thấy thiếp có nên tức giận hay không?”

Hứa Tuyên nghe vậy liền có chút hoảng, vội bào chữa thay Từ Hiền:

“Nương tử chớ có nghĩ lầm, Từ tiên sinh hắn chỉ là giúp ta vực dậy Bảo An Đường, một mảnh lòng tốt. Hơn nữa Bạch nương tử dù nguyên hình là xà, nhưng thiện lương, thánh khiết, còn được Bồ Tát thừa nhận, ai nghe qua Bạch Xà Truyện cũng đều yêu thích.”

Không vội không được, thành thân đã mười năm, dù nương tử nhà mình luôn luôn dịu dàng hòa nhã nhưng y hiểu nàng như vậy chỉ vì mình. Nhớ đến năm ấy, lần đầu gặp gỡ, y còn nhìn thấy máu tươi chảy dọc theo sóng kiếm của nàng.

Hứa đại phu cũng không muốn máu trên thân kiếm lúc ấy chuyển thành của Từ tiên sinh bây giờ, vách tường Bảo An Đường sắp bị thư họa của hắn lấp kín rồi, y không có nhu cầu nhận thêm nữa.

Thấy quan nhân nhà mình gấp gáp nói đỡ cho Từ Hiền như vậy, Hứa phu nhân mỉm cười gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, sau đó thì hỏi:

“Nếu đã như vậy, sao thiếp thấy quan nhân lại có vẻ bất mãn?”

Bàn tay bị nương tử nhà mình cầm chặt, Hứa Tuyên có chút xụ mặt đáp lại: “Chỉ là không thích Từ tiên sinh hắn để Hứa Tiên nhu nhược như vậy mà thôi.”

Nghe vậy, Hứa phu nhân hơi mím môi lại, trông như đang nhịn cười. Nàng vòng lấy hai tay của Hứa Tuyên, tựa đầu lên vai, dựa vào người y, giọng nỉ non:

“Đúng vậy. Hứa Tiên không có gia thế hiển hách, không có tài sản vạn kim, không có thần thông phép thuật, thấy nguyên hình của Bạch nương tử còn bị dọa chết khiếp…”

Hứa đại phu nghe nàng nói vậy, môi hơi hé ra nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng. Y chỉ nghe nương tử nhà mình nói tiếp:

“…nhưng thời gian bốn mươi năm, một người một cây dù, hắn vẫn đợi nàng nơi tháp Lôi Phong. Từ sáng đến tối, gió mưa không nghỉ, tới khi tóc bạc da mồi, tai hoa mắt mờ, dù trong tay chẳng còn che được nắng mưa, hắn vẫn không nguyện cùng nàng ly biệt. Như vậy… là đủ rồi.”

Nghe vậy, toàn thân Hứa Tuyên bất giác chấn động, hai tay giang ra ôm chặt nương tử, như muốn hòa tan nàng vào trong ngực mình.
Ánh tà dương rọi vào một góc trong hậu viện, trên đất in hình bóng của hai người.

Trong nhất thời, vô thanh thắng hữu thanh.

Một lúc sau đó, Hứa đại phu mới nghe giọng nói nhỏ nhẹ truyền ra từ trong ngực mình: var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

“Quan nhân, thiếp nghĩ nhà chúng ta cũng nên có thêm người thứ ba.”

Thân hình Hứa Tuyên không nhịn được run lên, y buông nương tử nhà mình ra, sau đó nắm lấy bàn tay nàng, mười ngón tay đan vào nhau, xiết chặt không muốn xa rời.

“Nương tử, chúng ta về nhà.”

Hứa Tuyên cất giọng chứa đầy ôn hòa, sắc tím của hoàng hôn chiếu vào bên mặt, khiến nụ cười của y trông càng thêm ấm áp.



Từ phía Đông đi ra ngoài, ở ngoại vi Bạch Long Trấn có một gò núi nhỏ, đứng trên gò nhìn về phía tiểu trấn sẽ thấy Tây lâm ẩn hiện từ xa, ngó về phía ngược lại sẽ thấy sông Ngạn Thủy chảy qua.

Trên gò núi chỉ có thưa thớt vài ngọn cây, ngoài một căn nhà tranh đơn sơ ra thì không còn gì đáng kể.

Cộc! Cộcc! Cộccc! Cộcc!

Lý Tự Thành lom khom gõ búa, giúp tiên sinh nhà mình dựng một cái hàng rào nhỏ qua nhà tranh.

Từ Hiền cũng không rảnh rỗi, sáng nay câu được vài con cá, vừa rồi lại có một thợ săn trong trấn gửi tặng hai con thỏ rừng, hắn đều đem ra cho lên lửa nướng.

__________________________________________________________________

Nghề chế tạo:

【Đầu Bếp (Cấp 1)】

__________________________________________________________________

Đây là một trong hai nghề mà hắn mới kích hoạt gần đây, vì vậy dù lúc trước chiên quả trứng cũng không xong, bây giờ hắn lại rất tự tin chuyện bếp núc.

Chuyện dựng hàng rào cũng là hôm nay nổi hứng liền làm, dù sao gian nhà tranh của hắn cũng quá đơn điệu, có thêm chút gì đó tô điểm cũng tốt.

Nhớ lúc mới đến Bạch Long Trấn, thời gian đầu hắn phải ở nhờ trong Bảo An Đường của Hứa đại phu. Sau khi tài học lộ ra, trở thành tiên sinh dạy học cho đám trẻ con trong trấn, hắn lại ngủ tạm phòng nghỉ của học đường.

Đợi đến khi luyện được ít công phu trong người, Từ Hiền mới ra khỏi trấn tự dựng nhà riêng. Bởi vậy tuy ốc xá đơn sơ nhưng hắn lại rất quý trọng, dù gì cũng là tự tay mình tạo nên.

Không phải chưa từng có hộ giàu trong trấn mời hắn đến nhà mình ở, thậm chí chịu hiến nơi cư xá riêng cho hắn, nhưng đều bị Từ Hiền chối từ.

Chẳng phải hắn tỏ ra thanh cao, chỉ là trên thân mang nhiều bí mật nên Từ Hiền mới chọn nơi thanh vắng làm chỗ ở.

Ví dụ như việc luyện【Đạn Chỉ Thần Thông】,môn chỉ pháp này sau khi luyện đến cảnh giới cao tất sẽ có tư thái thi triển vô cùng phiêu dật, khiến người ta sáng mắt.

Không tin không được, bởi người dùng môn võ công này là những ai cơ chứ?

Phái Tiêu Dao, Đông Tà Hoàng Dược Sư, Quang Minh Tả Sứ Dương Tiêu, Ma Thiên Cư Sĩ Tạ Yên Khách, v.v…

Võ công của họ đa phần là biểu tượng của sự đẹp đẽ, hoa lệ mà vẫn không mất đi uy lực và tính thực chiến.

Nhưng đấy là khi luyện được đến mức độ cao thâm, chứ vừa nhập môn như Từ Hiền thì chẳng hoa lệ đi đâu cho được.

Hắn cũng không muốn để người ta thấy cảnh tượng Từ tiên sinh như một đứa trẻ trâu nghịch ngợm, thích búng sỏi lung tung.

~o0o~

Chương 5: Tiên sinh nướng thịt dạy học trò

“Nghỉ tay ăn thôi, Tự Thành.”

Thấy thịt đã chín tới, Từ Hiền bèn hô gã học trò to xác của mình đến chia phần, nhưng chỉ nghe gã đáp lại:

“Tiên sinh người cứ tự nhiên, ta còn muốn làm cho xong đã.”

Nghe vậy, Từ Hiền liền biết tên này lại phạm chứng cứng đầu.

Hắn cũng không nhiều lời, chỉ là tựa như làm ảo thuật, rút từ trong ống tay áo ra một cây thước màu đen, chiều dài ngang với cả cánh tay của hắn.

Vậy mới biết, ống tay áo chính là không gian trữ vật của Từ Hiền.

Nó kỳ thật là một vật phẩm của hệ thống, được gọi là【Rương Tam Tài】, cùng với【Giá Y Thần Công (Thượng)】và【Đạn Chỉ Thần Thông】là ba món đồ hệ thống tặng không cho hắn. Quà tân thủ phong phú như vậy chắc là để đền bù thiếu hụt do chân của hắn, Từ Hiền đoán thế.

__________________________________________________________________

Vật phẩm:【Rương Tam Tài】

Loại hình: Đặc thù

Phẩm chất: Phổ thông

Có 3x3 ô chứa đồ.

*Chú: 2【Rương Tam Tài】có thể hợp lại thành 1【Rương Tứ Tượng】

__________________________________________________________________

Hắn chỉ có thể chứa trong rương những thứ mình nâng lên được và không thể bỏ người sống vào. Về phần mỗi ô đồ có thể chồng chất bao nhiêu vật phẩm cùng loại hắn vẫn chưa thử nghiệm.

Cầm thước trong tay, khí chất của Từ Hiền bỗng nhiên trở nên uy nghiêm hơn gấp bội, hắn từ tốn dùng nó gõ hai cái lên thân xe lăn.

Cộp! Cộp!

Nghe thấy âm thanh này, động tác của Lý Tự Thành chợt dừng lại. Gã quay đầu lại nhìn tiên sinh, vẻ kính trọng trong mắt chợt tăng thêm vài phần, hòa lẫn trong đó là một ít sợ sệt.

Sau đó không cần Từ Hiền nói tiếng thứ hai, gã vội vàng bỏ việc còn dang dở mà chạy lại, tự giác lấy nước trong thùng gỗ trước cửa nhà để rửa tay.

Rửa tay xong gã liền đến chỗ của hắn, ngồi bệt xuống đất rồi lấy một xiên thịt khỏi vỉ nướng, hai tay cung kính dâng lên mời tiên sinh nhà mình ăn trước, đợi hắn bỏ miệng rồi mới tự mình rút một xiên mà ăn, không dám lên tiếng.

Tiên sinh cầm thước là đáng sợ nhất.

Không chỉ Lý Tự Thành mà cả bọn nhóc con ở học đường đều thấm nhuần trong đầu câu nói này. Không đứa nào dám ngỗ nghịch lại tiên sinh trên lớp khi hắn cầm thước.

Thấy bộ dạng như mèo gặp chuột của gã, Từ Hiền lòng thầm buồn cười nhưng ngoài mặt vờ như không có gì, nhàn nhã tự đắc ngắm hoàng hôn, nhai kỹ nuốt chậm thịt trong tay.

Lý Tự Thành trở nên ngoan ngoãn như vậy cũng là vì cây thước trong tay hắn.

__________________________________________________________________

Vật phẩm:【Trọng Đạo Xích】

Loại hình: Kỳ vật

Phẩm chất: Phổ thông

Kẻ làm sư, giữ thước này, dạy được ái đồ.

Người làm đồ, thấy thước này, tôn sư trọng đạo.

*Chú: Thăng cấp nghề văn hóa【Lão Sư】giúp tăng cao phẩm chất của【Trọng Đạo Xích】

__________________________________________________________________

Lúc nghề【Lão Sư】lên đến cấp năm thì hắn nhận được nó,【Trọng Đạo Xích】thực sự là thần khí dạy học sinh.

Từ lúc có được cây thước này, Từ Hiền có thể cảm nhận được năng lực sư phạm của mình tăng lên một tầm cao mới.

Không chỉ có được uy nghiêm của các bậc đại nho học trò khắp thiên hạ, học sinh được hắn dạy dỗ thế mà trở nên thông tuệ hơn trước, biết suy một ra ba, đôi khi nghe đạo lý hắn giảng mà có thể nói ra kiến giải chính hắn cũng trầm trồ.

Hơn nữa dùng cây thước này đánh phạt còn có tác dụng khiến học sinh tỉnh ngộ, ăn năn hối cải trước sai lầm của mình.

Nếm trải ngon ngọt, Từ Hiền mong chờ xem vật phẩm đi kèm của các nghề khác như thế nào.【Họa Sĩ】cấp năm có phải là thần bút của Mã Lương,【Cầm Sư】cấp năm trực tiếp cho nhạc phổ của Thiên Long Bát Âm?

Ảo tưởng một lúc thì Từ Hiền đã ăn xong xiên thịt trong tay lúc nào không hay. Thu【Trọng Đạo Xích】vào trong tay áo, hắn lấy một xiên cá tiếp tục ăn.

Lý Tự Thành thấy tiên sinh cất thước, thầm thở phào nhẹ nhõm. Sau đó gã cũng bắt đầu nhắm nuốt đồ nướng, dáng vẻ có hơi thô lỗ, nhưng trước đó Từ Hiền từng nói lúc tụ họp riêng tư thì không cần để ý nhiều quy củ làm chi, nên gã cũng chẳng mấy gò bó, thoải mái thả lỏng bản thân.Ăn được một lúc, thần sắc trên mặt gã vẫn như muốn nói lại thôi, ngập ngừng bất định. Từ Hiền thấy vậy liếc mắt bảo rằng: “Ngươi có gì muốn nói với ta?”

Lý Tự Thành cắn răng một cái, sau đó vẫn nhịn không được hỏi ra nghi vấn đã lâu: “Tiên sinh người rốt cuộc giấu thước ở chỗ nào vậy? Tay áo lại chỉ có nhiêu đó…”

Từ Hiền nghe vậy bèn tặc lưỡi một cái, nở nụ cười bí hiểm mà đáp: “Đây là thần thông Tụ Lý Càn Khôn, ngươi học không được.”

Nghe hắn nói thế, Lý Tự Thành không hỏi vì sao mình không học được mà là: “Thần thông… Trên đời này thực sự có thần tiên sao tiên sinh?”

Kể từ lúc theo học Từ Hiền, gã đã nghe không ít truyền thuyết, thần thoại do hắn giảng ở học đường, mấy ngày hôm trước lại xuất hiện Bạch Xà Truyện, tâm lý hiếu kỳ của thiếu niên trỗi dậy trước mấy chuyện huyền ảo diệu kỳ cũng là dễ hiểu.

Nhả xương hơi phiền phức, ăn xong xiên thứ hai, đến xiên thứ ba Từ Hiền lại ăn thịt nướng.

Tử bất ngữ quái lực loạn thần, nhưng Từ Hiền không để ý, hắn còn có kiếp trước, có hệ thống đây. Gặp Lý Tự Thành hỏi như vậy, hắn chưa vội ăn mà cầm xiên thịt trong tay chờ cho bớt nóng, nên rảnh miệng để trả lời:

“Thế gian tự nhiên có thần tiên.”

Mắt Lý Tự Thành liền sáng lên, cẩn thận truy hỏi: “Vậy thần tiên ở nơi nào tiên sinh?”

“Thần tiên tại nhân gian.”

Nghe vậy, gã chợt nhíu mày hỏi tiếp: “Thế sao Tự Thành chưa từng gặp thần tiên?”

Từ Hiền đưa xiên thịt lên trước miệng thổi nhẹ, từ tốn đối đáp với gã học trò: “Thần tiên có ở khắp nơi, ta đã gặp, ngươi cũng đã gặp.”

Lý Tự Thành bặm môi, cá nướng trong tay cũng không ăn, dùng ánh mắt mờ mịt nhìn tiên sinh nhà mình. Thấy bộ dạng ngu ngơ của gã, Từ Hiền khẽ cười nói tiếp:

“Ta là thần tiên.”

Ánh mắt Lý Tự Thành lại sáng lên, sau đó liền tối thui khi nghe hắn tiếp lời: “Ngươi cũng là thần tiên.”

Gã có vẻ hơi giận, hậm hực bảo rằng: “Tiên sinh chớ trêu ta nữa. Thần tiên là bậc có đại thần thông, có thể dễ dàng hóa giải khó khăn của phàm nhân, Tự Thành nào có năng lực ấy.”

Soạp!

Nói xong chỉ gặp Từ Hiền đang nhai miếng thịt lớn, thế là gã lại càng hậm hực hơn nữa, mặt đen như đáy nồi.

Thấy gã như vậy, Từ Hiền chậm rãi nhai rồi nuốt thịt vào miệng, sau đó gác xiên thịt trong tay lại trên vỉ nướng. Hắn ngả người ra hẳn phía sau, tay trái đặt hờ trước bụng, tay phải gác ở sau đầu, chỉnh cho thế ngồi thoải mái nhất rồi mới nói với Lý Tự Thành:

“Để ta kể ngươi nghe một câu chuyện…”

Người sau vội vàng ngồi thẳng lưng, vẻ mặt mong chờ nhìn hắn. Câu chuyện không dài, Lý Tự Thành nghe Từ Hiền kể rằng:

Ngày nọ, có một người gặp phải việc khó nên đến miếu Quan Âm để cầu xin. Lúc vào trong miếu hắn mới thấy đã có một kẻ đến trước đang bái lạy tượng của Quan Âm Bồ Tát, hơn nữa còn phát hiện kẻ đó có hình dáng giống hệt đức Quan Âm.

Người ấy bèn hỏi: “Ngài là Quan Âm Bồ Tát sao?”Kẻ đó đáp: “Ta chính là Quan Âm Bồ Tát.”

“Sao ngài lại bái lạy chính mình?”

Người ấy kinh ngạc quá đỗi, lại nghe Quan Âm Bồ Tát cười đáp lại: “Bởi ta cũng đang gặp việc khó, không biết cầu ai nên đành phải cầu chính mình.”

Kể xong câu chuyện này, Từ Hiền lấy một chiếc bình nước bằng trúc từ trong tay áo ra, uống một ngụm rồi hỏi: var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

“Ngươi đã hiểu chưa?”

Lý Tự Thành ngẫm nghĩ một lúc, sau đó gật đầu thật mạnh, đáp lại: “Cầu người không bằng cầu mình, Tự Thành thụ giáo. Nhưng mà…”

“Ừm, nhưng mà thế nào?” Từ Hiền cũng bắt đầu tiêu diệt xiên thịt còn đang ăn dở.

“Nhưng mà tiên sinh, Quan Âm Bồ Tát là Phật mà, đâu phải thần tiên.”

Từ Hiền chép miệng một cái, nói: “Để ta giúp ngươi giải hoặc vậy.”

“Ừm.” Lý Tự Thành lại lộ vẻ mong đợi.

“Triệu đại thúc ở phố Tây bán bánh nướng đúng không?”

“Đúng.”

“Vương lão bá ở phố Đông bán mỳ nước đúng không?”

“Đúng, tiên sinh.”

“Ngươi xem, hai người họ ở hai nơi khác nhau, cũng buôn bán những thứ khác nhau, nhưng họ lại có cùng một chức năng. Là gì, ngươi nói thử coi sao.”

“Bán đồ ăn?”

“Phải. Bán đồ ăn, để người khác lúc đói, biết nên tìm đến đâu.”

Từ Hiền vứt que xiên trống thứ ba đi, nghiêng người lấy tay trái đỡ thái dương rồi nói tiếp:

“Dù là Phật hay thần tiên trong cách nghĩ của ngươi cũng giống như họ vậy. Nếu xem Phật là người bán bánh nướng thì thần tiên là người bán mỳ nước, tuy kinh doanh hai thứ khác nhau nhưng đều thần thông quảng đại, đều có cùng một chức năng là khiến ngươi kính sợ, có đức tin của mình, có một đối tượng tâm linh để cầu nguyện.”

“Chỉ là người bán bánh, bán mỳ thu tiền nên mới đưa đồ ăn cho ngươi lấp đầy bụng. Chư thiên thần Phật thì không thu tiền, nên ngươi cầu thứ gì với họ cũng vĩnh viễn không thành hiện thực.”

Nói xong câu này, Từ Hiền lại hỏi Lý Tự Thành: “Ngươi đã rõ ràng?”

“Tự Thành rõ rồi, nhưng mà tiên sinh…” Gã ngập ngừng.

Từ Hiền nhíu mày: “Còn chuyện gì?”

“Phật vẫn khác thần tiên mà.”

“Hừm, thần tiên là một khái niệm để chỉ những tồn tại có năng lực siêu phàm do chúng ta tưởng tượng ra, Phật cũng nằm trong số đó.”

“Ơ sao lại như thế? Tiên sinh, lúc nãy người nói Phật bán bánh nướng, thần tiên bán mì, rõ ràng khác nhau mà?”

Từ Hiền im lặng giây lát, vẻ mặt vẫn trấn định tự nhiên, thong dong mỉm cười phất tay bảo rằng:

“Tự Thành, Lý đại thúc gọi ngươi về nhà ăn cơm.”

“Tiên sinh, nay ta đã nói với cha là ở chỗ người…” Gã chợt im bặt khi thấy Từ Hiền lại rút thước ra.

“Ngươi chưa nói.” Nụ cười của Từ tiên sinh trông càng thêm hiền hòa.

“Vâng, có lẽ Tự Thành nhớ nhầm. Tiên sinh, ta về tìm cha đây.”

Lý Tự Thành run giọng nói hết, sau đó cũng chưa quên cầm lấy một xiên cá và một xiên thịt rồi mới chạy trối chết về nhà.

Đợi đến khi bóng lưng gã biến mất, Từ Hiền mới đắc chí “hừ” một tiếng, tiếp tục ăn đồ nướng, ngắm hoàng hôn đang dần tàn.

Màn đêm sắp đến.

~o0o~

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau