HIỆP ẨN MA TUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp ẩn ma tung - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Huyết án Thất Lý phố

Diêu Kiệt ngạc nhiên hỏi :

- Vì sao vậy?

- Để khỏi khiến người chú ý!

Diêu Kiệt gật đầu cười :

- Tôn giá cũng khá là thận trọng.

Hai người khinh công đều cao tuyệt, chẳng mấy chốc trấn Lạc Hà đã hiện ra trong tầm mắt.

Bỗng thấy một nhóm người từ phía trước tiến tới, thoáng chốc đã đến trước mặt, thì ra là nhóm Lý Ngọc Côn bốn người.

Phàn Cửu cười hăng hắc nói :

- Đó chẳng phải là Kim Đao Minh Minh chủ là gì?

Lý Ngọc Côn quắc mắt :

- Tôn giá một thân cẩm bào, hẳn là Cẩm Y Đạo lừng danh giới hắc đạo phải không?

Phàn Cửu cười :

- Kẻ quá thời như hoa tàn nhụy rữa, đâu đáng cho Lý minh chủ bận tâm!

Lý Ngọc Côn cười khảy :

- Đường đường Phích Lịch Kiếm hiệp mà lại kết thân với phường trộm đạo, thật không ngờ!

Phàn Cửu thản nhiên cười :

- Diêu lão đệ, mau nói với Lý minh chủ đi, không thì Phàn Cửu này bị mắng oan, cảm thấy khó chịu lắm.

Diêu Kiệt liền nói :

- Vậy xin tôn giá chờ chốc lát!

Đoạn quay sang Lý Ngọc Côn nói tiếp :

- Tôn giá có gì cứ nói!

Lý Ngọc Côn gật đầu :

- Tại hạ cần thỉnh giáo tôn giá một điều.

Trầm giọng nói tiếp :

- Kim Đao Minh có hiềm khích gì với tôn giá?

Diêu Kiệt thoáng ngạc nhiên lắc đầu :

- Không hề có hiềm khích!

Lý Ngọc Côn gằn giọng :

- Vậy sao thi lại giết sạch các huynh đệ Kim Đao Minh ở tại Thất Lý phố?

Diêu Kiệt sửng sốt :

- Vậy là sao?

- Đến nơi khác nói chuyện được chẳng?

- Tại hạ đã đi cùng Cẩm Y Đạo thì kể như là tâm phúc, xin cứ thẳng thắn nói ra, không hề gì.

Lý Ngọc Côn thoáng tần ngần :

- Tôn giá giết người xong, đã dám ghi danh trên vách, sao bây giờ lại không dám nhìn nhận?

Phàn Cửu xen lời :

- Lý minh chủ, tại hạ dám với cái đầu trên cổ cam đoan, các huynh đệ của quý minh quyết không phải do Diêu lão đệ đã sát hại.

Lý Ngọc Côn đanh giọng :

- Lời nói của tôn giá lấy gì làm bằng?

Phàn Cửu ôn tồn :

- Thủ hạ bị giết, Lý minh chủ hẳn nóng lòng xót dạ, trong khi tức giận rất có thể khiếm xót, có thể nào đưa chúng tôi đến xem xét hiện trường, biết đâu có thể phát hiện ra manh mối cũng nên.

Lý Ngọc Côn ngẫm nghĩ một hồi, gật đầu :

- Cũng được, đi!

Đoạn giơ tay lên khoát, bốn người dẫn trước quay trở về đường cũ.

Phàn Cửu khẽ nói :

- Đây là do Phàn Cửu đã liên lụy đến lão đệ...

Diêu Kiệt tiếp lời :

- Chả lẽ tôn giá đã giết họ?

Phàn Cửu lắc đầu :

- Lão đệ hiểu sai ý Phàn mỗ rồi...

- Vậy thì lời nói của tôn giá thật khó hiểu, chả lẽ là ám chỉ điều gì khác nữa?

- Đừng hỏi vội, đến lúc lão đệ hẵn sẽ rõ.

Diêu Kiệt biết Phàn Cửu hẳn có điều bí ẩn giấu trong lòng, tạm thời chưa muốn bày tỏ, nhưng xem ra không có ác ý, bèn không hỏi nữa.

Thất Lý phố là một nơi rất hẻo lánh, ngoại trừ mười một nhà chứa lừa ngực, không còn dân cư nào khác.

Từ xa đã trông thấy một đám người xúm nhau chỉ chỏ bàn tán.

Lý Ngọc Côn chận một điếm gia lại hỏi :

- Xin hỏi, nhân viên kiểm thi của quan phủ đã đến rồi ư?

Điếm gia lắc đầu :

- Đâu nhanh vậy, có lẽ ngày mai họ mới đến.

Lý Ngọc Côn ngoảnh lại Phàn Cửu và Diêu Kiệt khoát tay nói :

- Hai vị hãy đến xem đi!

Phàn Cửu hôm qua có đến đây, biết rõ nơi cư trú của bọn Kim Đao Minh, liền dẫn trước đi về phía ấy. Diêu Kiệt cũng theo sát sau lưng, đi vào ngôi nhà đầy máu tanh.

Đếm kỹ, tổng cộng hai mươi ba tử thi, người nào cũng bị kếm sắc xuyên qua tim mà chết.

Trên vách có chữ viết bằng máu :

“Kẻ sát nhân chính là Phích Lịch Kiếm Diêu Kiệt”

Lý Ngọc Côn hai mắt phún ra lửa, lớn tiếng gọi :

- Điếm gia đâu?

Một lão nhân tóc bạc phơ run rẩy bước đến nói :

- Tiểu nhân đây!

Lý Ngọc Côn trầm giọng :

- Sự kiện này xảy ra từ lúc nào?

- Chừng khoảng giờ Ngọ... các vị khách quan này tập trung trong nhà đang chuẩn bị dùng bữa!

- Hung thủ có mấy người?

- Chỉ có một!

Lý Ngọc Côn quát :

- Láo, một người sao có thể giết chết được nhiều người thế này? Có lẽ lão đã lòa mắt rồi!

Lão nhân run giọng :

- Quả thật... chỉ có một người... người ấy... tay cầm trường kiếm, nhanh như gió lốc, hệt như... thiên thần... giáng thế!

Lý Ngọc Côn đưa tay chỉ Diêu Kiệt :

- Nhìn xem, hung thủ phải người này không?

Lão nhân lắc đầu :

- Người ấy... khăn đen che mặt, tiểu... tiểu nhân đâu dám xác nhận bừa bãi.

Phàn Cửu bỗng nói :

- Lý minh chủ có phát hiện điều dối trá bên trong không?

Lý Ngọc Côn hậm hực :

- Tại hạ không sáng suốt bằng tôn giá, xin tôn giá cho biết!

Phàn Cửu nhấn mạnh giọng :

- Hung thủ đã dám để lại danh tánh, hà tất phải dùng khăn đen che mặt, sợ người khác nhận ra chứ?

Lý Ngọc Côn bất giác sững người, nhất thời không thốt nên lời.

Phàn Cửu nói tiếp :

- Vả lại, lúc giờ Ngọ, Diêu lão đệ đang cùng tại hạ tán gẫu, sao có thể phân thân đến đây hành hung được?

Lý Ngọc Côn chú mắt nhìn Diêu Kiệt lẩm bẩm :

- Vậy hẳn là có kẻ định giá họa cho tôn giá rồi!

Diêu Kiệt chầm chậm lắc đầu :

- Tại hạ không tiện tự biện hộ, tùy tôn giá luận định.Phàn Cửu lại nói :

- Tại hạ có điều muốn thỉnh giáo Lý minh chủ.

Lý Ngọc Côn trố mắt :

- Điều chi?

- Qúy minh đao pháp lợi hại, vì sao không thấy vị nào xuất đao hoàn thủ cả vậy?

- Những người này không ai mang theo đao cả.

- Vậy thì tại hạ càng thêm thắc mắc, người võ lâm đi lại trên chốn giang hồ, không thể không mang theo binh khí.

Lý Ngọc Côn xẵng giọng :

- Tôn giá khỏi bận tâm...

Quay sang Diêu Kiệt nói tiếp :

- Vừa rồi đã hiểu lầm tôn giá, mạo phạm rất nhiều, tại hạ xin cáo lỗi.

Đoạn vòng tay xá dài.

Diêu Kiệt nhướng mày :

- Tôn giá sao bỗng dưng lại nghĩ thông thế này?

- Rõ ràng là có người giá họa!

Diêu Kiệt mỉm cười :

- Vậy tại hạ có thể đi rồi chứ?

Lý Ngọc Côn giơ tay :

- Hãy khoan!

Diêu Kiệt nhíu mày :

- Tôn giá còn điều gì chưa cạn tỏ ư?

Lý Ngọc Côn cười giả lả :

- Tại hạ chợt nhớ dến những lời nói của tôn giá trong khách điếm, nhưng chẳng hay hợp tác như thế nào?

Diêu Kiệt giả vờ tỏ ra bất cần vốn là muốn cho Lý Ngọc Côn phải cúi đầu, quả nhiên đối phương đã thần phục.

Phàn Cửu xen lời :

- Lý minh chủ, xin thứ cho tại hạ đường đột, Diêu lão đệ là người cương trực thẳng thắn, không giao thiệp thì thôi, còn như đã giao thiệp là phải thành thật mới được.

Lý Ngọc Côn xẵng giọng :

- Không cần tôn giá phải bận tâm.

Phàn Cửu tuy liên tiếp bị đối phương buông lời khinh miệt, hết sức bực tức, song vẫn cố dằn nén.

Diêu Kiệt khoát tay :

- Vậy thì chúng ta hãy đến nơi khác bàn bạc.

Sáu người vừa định rời khỏi hiện trường huyết án, bỗng nghe tiếng vó ngựa rầm rộ từ xa dần gần, thảy đều kinh ngạc chững bước.

Đoàn kỹ mã dừng lại nghỉ ở bên ngoài, chỉ nghe một giọng rổn rảng nói :

- Một người vào xem thử nơi đây đã xảy ra việc gì?

Lý Ngọc Côn giật mình :

- Hắc Trảo Long Cao Như Đăng đã đến!

Phàn Cửu khẽ nói :

- Chúng ta hãy đào tẩu từ cửa sau nhanh lên!

Lý Ngọc Côn nhướng mày :

- Vì sao tôn giá lại sợ y?

- Không phải là sợ, mà là tạm thời không nên chạm mặt là hơn, hãy rời khỏi đây mau!

Lý Ngọc Côn đưa mắt nhìn Diêu Kiệt, như là chờ chàng quyết định.

Diêu Kiệt nhìn qua khe cửa, đoạn khoát tay nói :

- Cẩm Y Đạo nói rất có lý, lúc này không nên chạm mặt là hơn, chúng ta hãy rời khỏi đây ngay!

Sáu người lẳng lặng từ cửa sau rời khỏi, tiến vào một khu rừng rậm.

Dưới sự hướng đạo của Phàn Cửu, sáu người đi đến một ngôi miếu Sơn Thần đã sụp đổ. Lý Ngọc Côn bảo ba thuộc hạ canh phòng bên ngoài, còn y với Phàn Cửu...

(thiếu mấy hàng)

Phàn Cửu bỗng nói :

- Lý minh chủ, đây có phải là huynh đệ của quý minh không?

Lý Ngọc Côn chau chặt mày gật đầu :

- Phải, nhưng không hiểu tại sao lại chết một mình tại đây?

Phàn Cửu giọng nghiêm túc :

- Tính mạng người này phải do tại hạ bồi hoàn!

Lý Ngọc Côn trố mắt ngạc nhiên :

- Tôn giá nói vậy là sao?
Phàn Cửu đưa tay chỉ tử thi :

- Bởi vị huynh đệ này đã chết trong tay Phàn mỗ!

Lý Ngọc Côn trừng mắt :

- Chính tôn giá đã giết y?

Phàn Cửu gật đầu :

- Đúng vậy, nhưng không phải cố ý, mà là lỡ tay. Cho dù vậy Phàn mỗ vẫn phải gánh chịu món nợ máu này.

Lý Ngọc Côn giọng sắc lạnh :

- Lỡ tay là sao? Tôn giá hãy nói rõ ràng hơn.

Phàn Cửu nhấn mạnh giọng :

- Tôn giá đã để lại hơn hai mươi huynh đệ tại Thất Lý phố và lại dẫn theo một đàn nhiều lừa ngựa, chẳng thể không khiến người hoài nghi, nên tại hạ đã bắt vị huynh đệ này mang đến đây tra hỏi, chẳng ngờ y quá gan lì, chết cũng không hé môi tiết lộ một lời. Tại hạ vì lấy khẩu cung, đã ra tay quá nặng, thế là đã lỡ tay khiến y tán mạng.

Lý Ngọc Côn thờ thẩn :

- Khi nãy đếm tử thi, tưởng đâu có một người thoát thân, nào ngờ lại là chết bởi tay tôn giá.

Phàn Cửu thành khẩn :

- Món nợ này Phàn mỗ nhất định sẽ bồi hoàn, nhưng trong lúc này xin Lý minh chủ đừng để tâm.

Lý Ngọc Côn buông tiếng thở dài trĩu nặng :

- Thật không ngờ Cẩm Y Đạo tôn giá lại là người giàu tình cảm thế này.

Nếu tôn giá không nói thì cũng không ai biết. Thật ra, y không chết bởi tay tôn giá thì cũng chẳng thoát khỏi sát kiếp.

Thôi, bỏ qua hết, tại hạ không chấp nhất tôn giá đâu.

Phàn Cửu ôm quyền thi lễ :

- Xin đa tạ, sau này tại hạ nhất định sẽ lập bàn chiêu hồn, an ủi vong linh vị huynh đệ này.

Diêu Kiệt giờ mới lên tiếng :

- Lý minh chủ giờ đây hẳn có thể cho biết mục đích đến đây rồi chứ?

Lý Ngọc Côn chẳng chút lưỡng lự đáp :

- Để đánh cướp tiền tài!

Phàn Cửu tiếp lời :

- Đánh cướp tiền tài? Đó là...

Lý Ngọc Côn ngắt lời :

- Một số tiền tài bất nghĩa!

Diêu Kiệt trố mắt :

- Tiền tài bất nghĩa là sao?

Lý Ngọc Côn thẳng thắn đáp :

- Chính là số hai mươi vạn lạng quan ngân đã bị đánh cướp tại Thương Châu hồi mười bốn năm về trước!

Phàn Cửu lại nháy mắt với Diêu Kiệt, đoạn mới hỏi :

- Hai mươi vạn lạng quan ngân ấy chả lẽ ở trong vùng Lạc Hà này ư?

Lý Ngọc Côn quắt mắt :

- Tôn giá chẳng phải biết rõ mà còn giả vờ hỏi ư?

Phàn Cửu lắc đầu :

- Tại hạ quả thật là chưa từng nghe nói đến!

Lý Ngọc Côn giọng quả quyết :

- Hai mươi vạn lạng quan ngân ấy chính là cất giấu tại Phong Lâm Độ.

Thật chẳng giấu diếm, Kim Đao Minh kéo hết toàn lực đến đây chính là vì việc ấy, tuy hiện giờ đã tổn thất hơn hai mươi mấy huynh đệ, nhưng tại hạ vẫn chưa có ý định rút lui.

Diêu Kiệt gật gù :

- Tôn giá quả là người mau mắn...

Ngưng chốc lát, lại hỏi :

- Tôn giá có bằng cớ gì mà quả quyết hai mươi vạn lạng quan ngân được giấu tại Phong Lâm Độ?

- Xin nhị vị hãy xem!

Lý Ngọc Côn nói xong, từ trong lòng lấy ra một phong thư.

Phong thư này bằng giấy dầu đã bị tháo mở. Diêu Kiệt đón lấy, rút thư ra xem, chỉ thấy viết :

“Đã mười bốn năm dài, lão ô ngày đêm thắc thỏm không yên, những mong bạc giấu được sớm xử lý, hãy tức tốc đến Phong Lâm Độ diện bàn, xin chớ trễ nải!

Bách Long thủ thư.”

Diêu Kiệt sực nhớ theo lời Tiêu Nhất Phong là Châu Bách Long có một phong thư gửi cho ông, giữa đường đã bị người chặn lấy, chả lẽ Châu Bách Long và Tiêu Nhất Phong lại chính là thủ phạm đánh cướp quan ngân ư? Vậy thì...

Nghĩ đến đó, Diêu Kiệt bàng hoàng, nhướng mày nhìn Lý Ngọc Côn hỏi :

- Tôn giá có được lá thư này từ đâu?

Lý Ngọc Côn thở dài :

- Tại hạ đã tình cờ có được, về sau nghe nói đến sự kiện quan ngân bị đánh cướp từ hồi mười bốn năm về trước mới hiểu ra. Bổn minh thiếu thốn tiền bạc, nên mới kéo hết toàn lực đến đây, nào ngờ...

Diêu Kiệt ngắt lời :

- Tôn giá đã có được thư từ lúc nào?

Lý Ngọc Côn thoáng ngẫm nghĩ :

- Cuối năm rồi!

Diêu Kiệt chưa được sự đồng ý của Lý Ngọc Côn, đã nhét phong thư vào trong tay áo, quay sang Phàn Cửu hỏi :

- Xin hỏi tôn giá, kẻ đã chủ mưu việc đánh cướp quan ngân là ai?

Phàn Cửu lắc đầu :

- Xin thứ cho Phàn mỗ, hiện giờ chưa thể tiết lộ được.

Diêu Kiệt đột nhiên tuốt kiếm, nhanh như chớp, dí vào yết hầu của Phàn Cửu, gằn giọng nói :

- Nếu tôn giá kiên quyết không chịu nói, tại hạ đâm thủng yết hầu tôn giá ngay!

Phàn Cửu kinh hãi :

- Lão đệ...

Diêu Kiệt quát to :

- Nói mau, mỹ ý của tôn giá, tại hạ đã tâm lãnh rồi!

Phàn Cửu vội nói :

- Lão đệ hãy lơi tay, Phàn mỗ nói đây!

Diêu Kiệt hậm hực rút kiếm về, tra trở vào bao.

Lý Ngọc Côn ngạc nhiên nói :

- Nghe đồn tôn giá khinh công trác tuyệt, tại sao ngay cả chiêu này cũng không tránh được? Thật là quái lạ!

Phàn Cửu hăng hắc cười :

- Tôn giá thấy nhiều rồi sẽ không còn lấy làm lạ nữa.

Diêu Kiệt giục :

- Tôn giá nói mau đi!

Phàn Cửu nghiêm mặt :

- Theo sự điều tra của Phàn mỗ trong nhiều năm qua, đã phát giác kẻ chủ mưu đánh cướp quan ngân khi xưa chính là Ngọc Diện Hiệp Tiêu Nhất Phong, chẳng phải Phàn mỗ không chịu nói, mà vì y với lệnh tôn...

Lý Ngọc Côn xen lời :

- Trong võ lâm ai không biết Ngọc Diện Hiệp là một chính nhân quân tử, tôn giá chớ nói năng bừa bải.

Diêu Kiệt giơ tay ra hiệu bảo Lý Ngọc Côn đừng xen vào, lại trố mắt hỏi :

- Phàn Cửu, vậy thì ai đã sát hại tiên phụ?

- Chưa có bằng chứng thiết thực, không dám vọng đoán!

- Chả lẽ vụ đánh cướp quan ngân, tôn giá đã tìm được thiết chứng rồi ư?

Chương 7: Kế hoạch thăm dò

Phàn Cửu mỉm cười :

-Tuy không phải thiết chứng, nhưng cũng gần như vậy!

Diêu Kiệt nhíu mày :

- Có thể cho biết chăng?

Phàn Cửu gật đầu :

- Đương nhiên có thể... Phàn mỗ bị hàm oan, hình bộ đại đường họa hình truy nã khắp nơi, chẳng những thân này không yên mà lòng cũng hết sức bực tức, bèn âm thầm điều tra, nhưng chẳng phát hiện được gì cả.

Ngưng một chốc, nói tiếp :

- Về sau, Phàn mỗ lại lén lút đào quan tài của những người áp tải quan ngân đã tử nạn, lần lượt xem xét tỉ mỉ thi thể từng người, quả là hoàng thiên không phụ kẻ khổ tâm, cuối cùng Phàn mỗ đã tìm ra được chút manh mối.

Diêu Kiệt vội hỏi :

- Đã phát hiện được gì?

Phàn Cửu ung dung nói tiếp :

- Thử nghĩ xem, việc một lúc hạ sát bốn mươi bảy người, hung thủ chẳng thể là số ít. Theo Phàn mỗ suy đoán, kẻ chủ mưu nhất định đã nhờ đến rất nhiều cao thủ hắc đạo giúp sức.

Diêu Kiệt nóng ruột giục :

- Đừng dài dòng, tôn giá đã phát hiện được manh mối gì?

Phàn Cửu hạ thấp giọng :

- Phàn mỗ đã phát hiện trong số nạn nhân có năm người đã chết bởi một loại ám khí Ám Thanh Tử rất tàn độc, nhân viên nghiệm thi lúc bấy giờ đã không phát hiện ra.

Lý Ngọc Côn bỗng xen lời :

- Nói về Ám Thanh Tử, tôn giá độc bộ võ lâm, hẳn là tôn giá rất am tường?

Phàn Cửu gật đầu :

- Không sai, loại Ám Thanh Tử đó có tên là Tý Ngọ Sách Hồn Đinh, tẩm qua kịch độc, kẻ trúng phải trong vòng mười hai giờ ắt sẽ thảm tử.

Đinh độc vào sâu đến xương tủy, bên ngoài không có dấu vết. Người này thủ pháp chuẩn xác và lực đạo mạnh mẽ, e rằng ngay cả Phàn mỗ cũng khó sánh kịp.

Diêu Kiệt lại nóng ruột hỏi :

- Người đó là ai?

Phàn Cửu nhấn mạnh giọng :

- Đoạt Mệnh Diêm La Ngụy Quân Bình, một nhân vật lừng danh trong giới hắc đạo, hẳn là hai vị chưa từng nghe nói đến phải không?

Diêu Kiệt và Lý Ngọc Côn cùng nói :

- Vâng!

Phàn Cửu thở dài nói tiếp :

- Có sự phát hiện ấy, Phàn mỗ liền tức khắp nơi tìm kiếm Ngụy Quân Bình, nhưng chẳng thấy y đâu cả.

Lý Ngọc Côn hỏi :

- Hẳn là y đã lẩn trốn chứ gì?

Phàn Cửu lắc đầu :

- Không phải, có lẽ đã bị kẻ chủ mưu vụ cướp giết người diệt khẩu.

Diêu Kiệt thắc mắc hỏi :

- Cho dù Ngụy Quân Bình có tham dự vào vụ cướp, nhưng có liên can gì đến Ngọc Diện Hiệp Tiêu Nhất Phong?

Phàn Cửu mỉm cười :

- Lão đệ hãy nghe tiếp... Sau nhiều năm điều tra, mới nghe nói Ngụy Quân Bình quan hệ rất mật thiết với một kỹ nữ trong Lưu Hương Viện, một kỹ viện nổi tiếng thành Khai Phong. Nhưng khi Phàn mỗ đến Khai Phong điều tra, mới biết ả kỹ nữ đó đã về làm vợ một thương nhân rồi.

Diêu Kiệt bực mình giục :

- Đừng dài dòng quanh co nữa, cứ nói thẳng ra đi!

Phàn Cửu mỉm cười gật đầu :

- Việc gì cũng phải có đầu đuôi gốc ngọn, lão đệ hãy kiên nhẫn mà nghe...

Ngưng chốc lát mới nói tiếp :

- Phải vất vả lắm Phàn mỗ mới tìm gặp ả kỹ nữ đó, ả ta cho biết Ngụy Quân Bình đã ra đi biệt tăm từ hồi mười bốn năm trước, nên báo hại ả ta đã chờ đợi suốt ba năm.

Diêu Kiệt không nén được lại hỏi :

- Ngụy Quân Bình đã hứa hẹn gì?

Phàn Cửu chậm rãi nói tiếp :

- Ngụy Quân Bình nói với ả ta là đi làm ăn với một người có danh hiệu là Ngọc Diện Hiệp, mười hôm nửa tháng sẽ trở về, lúc ấy sẽ chuộc thân cho ả ta, sau đó cùng sống bên nhau trọn đời. Thân giá của ả kỹ nữ đó là năm ngàn lạng bạc, vậy không kể được là thiết chứng hay sao? Ngụy Quân Bình lẽ nào lại nói dối với người yêu của mình, đúng chăng?

Diêu Kiệt ngẫm nghĩ hồi lâu mới lẩm bẩm nói :

- Phương tổng bộ đầu tuy cho rằng vụ cướp quan ngân là do tôn giá gây ra, nhưng tiên phụ lại nghĩ khác, nên mới tin vào lời biện bạch của tôn giá.

Sau đó tiên phụ đã tìm được chính phạm, định thuyết phục họ giao trả quan ngân, rốt cuộc lại bị kẽ cướp hãm hại.

Phàn Cửu thở dài :

- Với võ công của lệnh tôn, tuyệt đối không thể bị người hãm hại, rất tiếc là lệnh tôn chẳng thể nào ngờ dến...

Diêu Kiệt bỗng quát :

- Dừng nói tiếp nữa!

Đoạn quay sang Lý Ngọc Côn nói :

- Lý minh chủ, quý minh đang cần tiền bạc, tại hạ quyết sẽ khiến cho tôn giá không hoài phí chuyến đi này.

Lý Ngọc Côn chầm chậm lắc đầu :

- Tại hạ không còn vọng tưởng ấy nữa, chỉ mong báo được thù cho các vị huynh đệ kia, để không hổ thẹn với họ là được rồi.

Diêu Kiệt thành khẩn :

- Hình bộ đã treo thưởng năm vạn lạng bạc, nếu tìm được quan ngân và diệt trừ nguyên hung thì số bạc thưởng ấy sẽ thuộc về tôn giá.

Lý Ngọc Côn trố mắt lắc đầu :

- Vậy đâu thể được!

Phàn Cửu xen lời :

- Lý minh chủ bất tất phải khước từ, Phàn mỗ với Diêu lão đệ đều không phải đến đây vì tiền bạc, mà vì báo thù và giải trừ nổi oan ức mà thôi.

Diêu Kiệt nói tiếp :

- Tuy nhiên, Lý minh chủ cũng phải bỏ ra một phần tâm lực!

Lý Ngọc Côn sốt sắng gật đầu :

- Xin sẵn sàng!

Diêu Kiệt nghiêm túc :

- Tại hạ có một kế sách nhất định sẽ khiến nguyên hung tự lộ đuôi ra, nhưng phải nhờ đến Lý minh chủ một tay...

Sau đó ba người cùng thấp giọng bàn bạc.

Vào giờ Thân, bốn con tuấn mã dừng lại trước cửa khách điếm Trường Ký trong trấn Lạc Hà.

Bốn người trên lưng ngựa thảy đều khinh trang võ phục, người cầm đầu tướng mạo khôi vĩ, mặt tím, mày rậm, mắt to nhưng mười ngón tay đen đúa, khác hẳn màu da toàn thân, tuy tuổi đã gần năm mươi, nhưng oai phong khiếp người.

Bốn con tuấn mã vừa dừng vó, điếm tiểu nhị đã lật đật tiến ra đón và hỏi :

- Bốn vị khách quan ăn uống hay là ở trọ?

Một đại hán lạnh lùng quát :

- Ngươi đui mù hả? Hãy nhìn xem có phải là lúc ăn uống hay không?

Người mặt tím lừ mắt :

- Không được nói năng thô bạo thế này...

Đoạn quay sang điếm tiểu nhị cười hô hố nói :

- Bọn này cần ở trọ, còn thượng phòng không?

Điếm tiểu nhị gật đầu liên hồi!

- Có! Có! Xin mời bốn vị khách quan xuống ngựa!

Bốn người tung mình xuống...

...Thiếu mấy hàng...

Điếm tiểu nhị cười giả lả :

- Khách quan không cần phải dặn bảo!

Bốn người vừa vào trong điếm, bỗng một người tiến tới cười ha hả nói :

- Thì ra là Tổng đà chủ Cao huynh của Thất Long hội, thật không ngờ lại may mắn được gặp tại đây.

Thì ra người mặt tím chính là Hắc Trảo Long Cao Như Đăng, thảo nào mười ngón tay của y đen đúa thế này.

Cao Như Đăng hai mắt rực lên, cũng ha hả cười nói :

- Thì ra Ngọc Diện Hiệp Tiêu huynh, rất hân hạnh được gặp!

Người ấy chính là Ngọc Diện Hiệp Tiêu Nhất Phong, nghe lời nói của hai người, như là đã tình cờ gặp nhau.

Tiêu Nhất Phong tiến tới một bước, hạ thấp giọng nói :

- Cao huynh không ở chốn kinh thành phồn hoa mà lại vất vả đến tiểu trấn Lạc Hà này, chẳng hay có điều quan trọng gì vậy?

Cao Như Đăng nhướng mày :

- Còn tôn giá thì sao?

Hai người nhìn nhau hồi lâu, bỗng cùng buông tiếng cười vang.

Ngưng cười, Tiêu Nhất Phong nói :

- Ai đến trước là chủ, tối nay Tiêu mỗ sẽ khao đãi tẩy trần cho Cao huynh, xin Cao huynh hãy về phòng tạm nghỉ trước.

Cao Như Đăng cười ha hả nói :

- Không dám phiền đến đại giá của Ngọc Diện Hiệp, hãy để cho Cao mỗ khao đãi là hơn.

Tiêu Nhất Phong khẩn khoản :

- Cao huynh bất tất từ chối, một bữa tiệc mọn, Tiêu mỗ khao nổi mà...

Cao Như Đăng vòng tay :

- Vậy thì Cao mỗ xin đa tạ, tạm biệt!

Đoạn khoác tay, cùng ba đại hán đi vào hậu viện.

Tiêu Nhất Phong vừa định về phòng, bỗng thấy Lý Ngọc Côn đứng ngoài khách điếm ngoắc tay gọi mình.

Tiêu Nhất Phong thầm ngạc nhiên, đi ra ngoài, giả vờ như không biết đối phương, hỏi :

- Tôn giá gọi tại hạ phải không?Lý Ngọc Côn thấp giọng :

- Tôn giá phải chăng là Ngọc Diện Hiệp Tiêu Nhất Phong?

Tiêu Nhất Phong ôm quyền thi lễ :

- Chính tại hạ, không dám nhận hiệp dự ấy, xin hỏi tôn giá quý tánh tôn danh?

Lý Ngọc Côn cũng ôm quyền thi lễ :

- Tại hạ là Kim Đao Minh Lý Ngọc Côn!

Tiêu Nhất Phong lộ vẻ kinh ngạc :

- Ồ, thì ra là Lý minh chủ, có điều chi kiến giáo?

- Định mời Tiêu đại hiệp đến nơi khác nói chuyện!

Tiêu Nhất Phong nhướng mày :

- Tại đây không tiện sao?

- Xin Tiêu đại hiệp chọn nơi khác nói chuyện thoải mái hơn.

Tiêu Nhất Phong nhẹ gật đầu :

- Đằng kia có một trà lầu, trên lầu cũng khá yên tĩnh, chúng ta hãy đến đó.

Lý Ngọc Côn gật đầu :

- Xin vâng!

Đoạn quay người đi về hướng chỉ của Tiêu Nhất Phong.

Ngôi trà lầu đó có tên là Ngũ Phúc, tuy nằm trên đại lộ, song hết sức yên tĩnh, nhất là lúc này đang giữa giờ kỷ, trà khách đa số đã rời khỏi, trên lầu chỉ có lưa thưa vài người.

Hai người chọn một chiếc bàn nơi góc ngồi xuống, gọi lấy hai tách trà Hàng Cúc và bốn dĩa mứt ngọt.

Tiêu Nhất Phong thấp giọng hỏi :

- Trông Lý minh chủ thần sắc nghiêm nặng, phải chăng có việc chi khẩn cấp?

Lý Ngọc Côn hắng giọng :

- Tại hạ xuất đạo muộn mấy năm, đã không kịp lúc phong vân tế hội khi xưa, nghe nói tôn giá với hai vị tiền bối Diêu Thập Bằng và Châu Bách Long cùng xưng Võ Lâm Tam Kiệt phải không?

Tiêu Nhất Phong ôm quyền :

- Minh chủ quá khen!

Lý Ngọc Côn thở dài :

- Về sau Diêu tiền bối đã ngộ hại, nghe đâu tôn giá đã ở tại Thương Châu mười mấy năm dài để chờ đợi hung thủ hiển lộ nguyên hình, thật hết sức đáng khâm phục.

Tiêu Nhất Phong cũng buông tiếng thở dài :

- Rất tiếc là chẳng thu được chút kết quả nào cả!

Lý Ngọc Côn nói tiếp :

- Nay Châu Bách Long tiền bối đã lại bị ngộ hại, hẳn hung thủ cũng là kẻ mưu sát Diêu tiền bối khi xưa.

Tiêu Nhất Phong cau mày :

- Chưa tìm được thiết chứng, Tiêu mỗ không dám vũ đoán!

Lý Ngọc Côn giọng nghiêm túc nói tiếp :

- Theo tại hạ suy đoán, cái chết của hai vị tiền bối ấy nhất định có liên quan với vụ đánh cướp quan ngân khi xưa.

Tiêu Nhất Phong gật đầu :

- Theo Tiêu mỗ được biết, Diêu Thập Bằng đại hiệp chính do Cẩm Y Đạo Phàn Cửu mưu hại, còn về Châu...

Lý Ngọc Côn lắc đầu ngắt lời :

- Không phải, tuyệt đối không phải!

Tiêu Nhất Phong trố mắt :

- Chả lẽ còn có kẻ khác?

Lý Ngọc Côn nhấn mạnh giọng :

- Cho dù có Phàn Cửu nhúng tay thì y cũng chỉ là tòng phạm, chủ phạm là một người khác!

Tiêu Nhất Phong trố to mắt hơn :

- Người đó là ai?

Lý Ngọc Côn hạ thấp giọng :

- Hắc Trảo Long Cao Như Đăng!

Tiêu Nhất Phong sửng sốt :

- Cao Như Đăng ư?

Lý Ngọc Côn gật mạnh đầu :

- Hoàn toàn đúng sự thật!

Tiêu Nhất Phong sầm mặt :

- Minh chủ đã có thiện ý đến báo tin với Tiêu mỗ, Tiêu mỗ hết sức cảm kích. Nhưng mạng người hệ trọng chứ không phải trò đùa, xin Minh chủ hãy trao ra bằng cớ mới được.

Lý Ngọc Côn lẩm bẩm :

- Cao Như Đăng hiện đã có mặt tại Lạc Hà rồi!

- Tiêu mỗ vừa mới gặp khi nãy rồi!

- Cao Như Đăng phen này đến đây chính là vì hai mươi vạn lạng quan ngân kia!

Tiêu Nhất Phong thoáng biến sắc mặt :

- Lý minh chủ đã suy đoán vậy ư?

Lý Ngọc Côn lắc đầu quả quyết :

- Tuyệt đối không phải suy đoán!

Tiêu Nhất Phong chú mắt :

- Vậy là đã có được thiết chứng ư?

Lý Ngọc Côn gật đầu :
- Không sai!

- Có thể trưng ra thiết chứng chăng?

Lý Ngọc Côn chậm rãi nói :

- Trước khi đến Lạc Hà, Cao Như Đăng đã dừng chân một lúc tại Thất Lý phố, chẳng những đề cập đến hai mươi vạn lạng quan ngân mà còn đề cập đến...

Tiêu Nhất Phong nôn nóng hỏi :

- Y còn đề cập đến gi nữa?

Lý Ngọc Côn nhấn mạnh từng tiếng :

- Lập kế hãm hại tôn giá!

Tiêu Nhất Phong trợn trừng mắt, lộ vẻ kinh hãi. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, vẻ kinh hãi trên mặt Tiêu Nhất Phong đã tan biến, hạ thấp giọng nói :

- Cao Như Đăng khi bàn về việc ấy hẳn là rất bí mật, chẳng hay Minh chủ làm sao biết được?

Lý Ngọc Côn mỉm cười :

- Thật chẳng dám giấu diếm, tại hạ phen này đến đây cũng chính là vì hai mươi vạn lạng quan ngân ấy.

Tiêu Nhất Phong nhướngười mày :

- Minh chủ nói vậy là sao?

- Nghe đâu hai mươi vạn lạng quan ngân đã được chôn giấu tại Phong Lâm Độ.

Tiêu Nhất Phong chú mắt :

- Chính xác không?

Lý Ngọc Côn quả quyết :

- Qua việc Cao Như Đăng đã dẫn người từ kinh thành xa xôi đến đây, chứng tỏ lời đồn rất là chính xác.

Tiêu Nhất Phong nhíu mày :

- Đừng đi quá xa, vừa rồi Minh chủ đã nói là Cao Như Đăng toan lập kế hãm hại Tiêu mỗ, xin hãy nói rõ hơn và giải thích xem, Minh chủ đã biết được bằng cách nào?

Lý Ngọc Côn mỉm cười :

- Tại hạ đã thành thật bày tỏ tâm ý rồi! Bởi tệ minh đã có hai mươi bốn vị huynh đệ hóa trang ở tại Thất Lý phố và mang theo bảy mươi lừa ngựa...

Tiêu Nhất Phong ngắt lời :

- Mang theo nhiều lừa ngựa như vậy để làm gì?

Lý Ngọc Côn cười :

- Tải bạc chứ làm gì nữa?

Bỗng hạ thấp giọng nói tiếp :

- Bạc vàng mà ai không ham muốn, tại hạ định thừa cơ hội đánh cướp.

Tiêu Nhất Phong nhẹ gật đầu :

- Ra vậy!

Lý Ngọc Côn mỉm cười nói tiếp :

- Cao Như Đăng hẳn là đã hưởng phúc mấy năm tại kinh thành nên không còn thận trọng như lúc xưa xông xáo trong giới hắc đạo nữa, khi bàn luận đã bị một vị huynh đệ của tệ minh nghe được, đã tức tốc đến Lạc Hà báo với tại hạ.

- Ồ!

Tiêu Nhất Phong bật lên một tiếng ngạc nhiên, nhất thời không nói gì.

Lý Ngọc Côn nói tiếp :

- Thiệt không ngờ hai mươi ba vị huynh đệ khác lại bị Cao Như Đăng giết sạch và còn để lại danh tánh trên vách là do Diêu Kiệt gây ra, may là ngay lúc ấy Diêu Kiệt đang ở bên tại hạ, không thì tại hạ và Diêu Kiệt đã xảy ra xung đột với nhau rồi. Tôn giá thấy Cao Như Đăng độc ác không chứ?

Tiêu Nhất Phong chậm rãi hỏi :

- Thủ hạ huynh đệ của Minh chủ đã bị giết chết hai mươi ba người ư?

Lý Ngọc Côn gật đầu :

- Hiện nay còn đình thi tại Thất Lý phố, nếu tôn giá không tin cứ đến đó mà xem.

- Không cần!

Tiêu Nhất Phong trầm ngâm chốc lát, nói tiếp :

- Thủ hạ gđệ huynh của Minh chủ tuy chết, nhưng lừa ngựa thì cũng còn hữu dụng.

- Để tải thi thể của các huynh đệ ấy ư?

Tiêu Nhất Phong nhấn mạnh giọng :

- Tải hai mươi vạn lạng quan ngân!

Lý Ngọc Côn ngơ ngác :

- Tại hạ không hiểu tôn giá muốn nói gì?

Tiêu Nhất Phong giọng nghiêm túc :

- Nếu tin tức của Minh chủ không sai, Tiêu mỗ sẽ có thể phục thù cho vong hữu, hai mươi vạn lạng quan ngân nếu tìm được, thảy đều do Minh chủ mang đi, Tiêu mỗ không động đến một chữ.

Lý Ngọc Côn trố to mắt :

- Vậy đâu thế được?

Tiêu Nhất Phong thở dài :

- Lý minh chủ đừng từ chối, Tiêu mỗ báo được thù cho vong hữu là đủ toai nguyện rồi...

Bỗng hạ thấp giọng nói tiếp :

- Tuy nhiên, việc này không nên cho Diêu Kiệt hay biết là hơn.

Lý Ngọc Côn gật đầu :

- Tại hạ tuân mạng, nhưng tôn giá có thể cho biết nguyên nhân chăng?

- Diêu Kiệt tuổi trẻ khí thịnh, nóng lòng phục thù, nếu hay biết có thể làm hỏng đại sự.

Lý Ngọc Côn lẩm bẩm :

- Ra vậy!

Tiêu Nhất Phong đứng lên vòng tay :

- Tiêu mỗ xin cáo từ.

Lý Ngọc Côn cũng đứng lên đáp lễ :

- Tại hạ cũng trọ tại khách điếm Trường ký, nếu có gì sai bảo tại hạ sẵn sàng thi hành.

Tiêu Nhất Phong ngạc nhiên trố mát :

- Minh chủ cũng trọ ở khách điếm Trương Ký ư? Vậy thì tốt quá!

- Tại hạ trọ ở dãy thượng phòng phía Đông!

Tiêu Nhất Phong mỉm cười :

- Sai bảo thì không dám, nếu có gì cần nhờ đến, Tiêu mỗ nhất định sẽ khẩn cầu, xin cáo từ!

Đoạn quay người lớn tiếng gọi :

- Phổ ky, tính tiền!

Lý Ngọc Côn vội nói :

- Tôn giá xin hãy đi trước, chút tiền tài nhỏ nhặt, hãy để tại hạ trả đưọc rồi!

Tiêu Nhất Phong vòng tay :

- Vậy thì xin đa tạ!

Đoạn sải bước bỏ đi.

Lý Ngọc Côn đưa mắt trông theo miệng mỉm cười.

* * * Trời đã tối hẳn, trong khách điếm Trường Ký đầy bóng đèn.

Hai cha con Tiêu Nhất Phong và Tiêu Ngọc Yến ngồi đối diện nhau chuyện trò rất khẽ.

Tiêu Nhất Phong nói :

- Ngọc Yến, ngươi đã đếm kỹ quả đúng là đã chết hai mươi ba người ư?

Tiêu Ngọc Yến gật đầu :

- Chắc chắn đúng!

Tiêu Nhất Phong lẩm bẩm :

- Hôm qua phụ thân đã điều tra, Kim Đao Minh quả đúng là có hai mươi bốn người trọ tại Thất Lý phố, chứng tỏ lời nói của Lý Ngọc Côn cũng có phần đáng tin.

Tiêu Ngọc Yến thoáng chau mày :

- Nhưng khi nữ nhi đến Thất Lý phố, không hề phát hiện ra tung tích của Cao Như Đăng, y kéo đến đông người hẳn là phải có ngựa, nữ nhi chẳng nhận thấy chút động tĩnh nào cả.

Tiêu Nhất Phong chú mắt :

- Ngươi có thể khẳng định không?

Tiêu Ngọc Yến ngẫm nghĩ một hồi, lắc đầu nói :

- Nữ nhi không dám khẳng định, bởi nữ nhi bịt mặt giả giọng đàn ông báo tin cho Lý Ngọc Côn xong là đi ngay đến Thất Lý phố, quá cấp bách nên không kịp quan sát kỹ, phụ thân hãy tự định liệu.

Tiêu Nhất Phong lặng thinh, cúi đầu ngẫm nghĩ một hồi.

Tiêu Ngọc Yến lại nói :

- Nếu bảo Cao Như Đăng lập kế định ám toán chúng ta, điều ấy chưa chắc đáng tin.

Tiêu Nhất Phong trầm giọng :

- Rất đáng tin!

Tiêu Ngọc Yến sửng sốt :

- Ồ, phụ thân sao lại quả quyết như vậy? Chả lẽ...

Chương 8: Cuộc trao đổi quan ngân

Tiêu Nhất Phong ngắt lời :

- Cao Như Đăng trải qua cuộc sống vốn rất nhiều năm trong giới hắc đạo, đã quen thói tham lam, khó mà sửa đổi được trong một thời gian ngắn, chúng ta nên thận trọng đề phòng vẫn hơn.

Tiêu Ngọc Yến gật đầu :

- Phụ thân nói rất phải, thận trọng vẫn hơn!

Bỗng hạ thấp giọng nói tiếp :

- Nhưng có một người đến nay vẫn chưa lộ diện, thật đáng lo ngại.

Tiêu Nhất Phong nhướng mày :

- Ngươi muốn nói ai vậy?

Tiêu Ngọc Yến nhấn mạnh giọng :

- Kẻ đã sát hại Châu Bách Long!

Tiêu Nhất Phong trầm ngâm :

- Có lẽ người đó chỉ là vì tư thù, sau khi đắc thủ đã cao bay xa chạy rồi!

Tiêu Ngọc Yến nhẹ lắc đầu :

- Theo nữ nhi thì có lẽ không đơn giản như vậy, sao lại có sự trùng hợp ngẫu nhiên thế này?

Tiêu Nhất Phong chau mày :

- Nhưng phụ thân đã suy nghĩ suốt một đêm mà cũng không nghĩ ra được trong võ lâm hiện nay, người nào có thể mặt đối mặt mà hạ thủ Châu Bách Long, thật là kỳ lạ!

- Không chừng đây có sự giả trá cũng nên!

- Người đã cháy khét, đêm qua phụ thân có đến đó xem xét, làm gì có sự giả trá?

- Nữ nhi có đến xem trộm Châu Hoài Anh, ả ta chẳng có gì là đau khổ cả.

- Người trong võ lâm rất xem nhẹ sự sống chết, hơn nữa, ả nha đầu này tính rất rắn rỏi, cho dù đau khổ thì ngươi cũng khó mà nhận thấy được.

Tiêu Ngọc Yến nhướng mày mấy lượt, như không đồng ý với nhận định của phụ thân, nhưng nàng không nói ra, lái sang chuyện khác :

- Phụ thân định thế nào?

Tiêu Nhất Phong nhướng mày :

- Ngươi muốn nói về vấn đề gì?

- Về Cao Như Đăng!

Tiêu Nhất Phong đanh giọng :

- Y có kế lên trời, ta có thang phá mây, phụ thân không đến nỗi vấp ngã dưới tay y đâu.

Tiêu Ngọc Yến mỉm cười gật đầu :

- Vậy thì nữ nhi yên tâm rồi!

Vừa dứt lời, đột nhiên từ trên ghế tung mình lên, hệt như một cánh én lướt qua cửa sổ ra ngoài. Bên ngoài là một khoảng sân trống, chẳng có đình đài, cũng không có cây cỏ, nhìn qua là thấy rõ cả.

Thế nhưng, hai cha con Tiêu Nhất Phong quét mắt nhìn quanh, chẳng phát hiện ra gì.

Tiêu Ngọc Yến lại phi thân lên mái nhà, vẫn chẳng trông thấy một bóng người nào, đoạn lại tung mình xuống đất.

Tiêu Nhất Phong vội đến gần hỏi :

- Ngọc Yến, có việc gì vậy?

Tiêu Ngọc Yến chau mày :

- Rõ ràng là có người ngoài của sổ.

Tiêu Nhất Phong cũng chau mày :

- Nhưng đâu có trông thấy gì?

Tiêu Ngọc Yến hậm hực :

- Đã bị hắn tẩu thoát rồi!

Tiêu Nhất Phong cười :

- Phóng mắt khắp thiên hạ, ai có thể sánh kịp với khinh công Lương Thương Yến của ngươi kia chứ?

Tiêu Ngọc Yến giận dỗi :

- Phụ thân chủ quan quá, khinh công của Cẩm Y Đạo Phàn Cửu cũng đâu kém!

Tiêu Nhất Phong ngẩn người :

- Phàn Cửu ư?

Cười hăng hắc nói tiếp :

- Theo nhận xét của phụ thân, Cẩm Y Đạo Phàn Cửu khó mà sánh kịp ngươi!

Tiêu Ngọc Yến bỗng nhướng mày nói :

- Lúc nữ nhi phóng ra còn trông thấy một bóng người, loáng cái đã biến mất, chả lẽ chính là...

Bỗng ngưng lời, không nói tiếp nữa.

Tiêu Nhất Phong trầm giọng hỏi :

- Chính là ai?

- Kẻ đã sát hại Châu Bách Long, chưởng pháp cao minh thế kia...

Tiêu Nhất Phong cười típ lời :

- Ngươi đừng nghĩ vớ vẩn, chưởng pháp cao minh cũng chưa hẳn là có khinh công tuyệt thế, bởi ngươi cứ nghĩ đến kẻ ấy nên mới tưởng tượng ra bóng người đó thôi!

Tiêu Ngọc Yến lẩm bẩm :

- Chả lẽ nữ nhi hoa mắt hay sao? Đâu lẽ nào lại vậy?

Tiêu Nhất Phong vỗ vai nàng :

- Mấy hôm qua ngươi cũng vất vả quá, ta trở về phòng đi!

Hai người lại phóng qua cửa sổ vào phòng, vừa mới ngồi yên, bỗng nghe tiếng gõ cửa khe khẽ.

Tiêu Nhất Phong đứng lên ra mở cửa, thì ra là một lão điếm gia.

Lão điếm gia cung kính nói :

- Bẩm Tiêu gia, tiệc rượu đã chuẩn bị xong, xin Tiêu gia đến ngay kẻo thức ăn nguội lạnh.

Tiêu Nhất Phong nhẹ gật đầu :

- Đặt tại đâu?

- Theo đúng lời dặn bảo, tiểu nhân đặt trong Mẫu Đơn Đình ở hậu viện, chung quanh có che bình phong rất là yên tĩnh, lẽ ra thức ăn lần lượt mang đến, nhưng theo lời dặn bảo của Tiêu gia, thảy đều mang đến đầy đủ rồi.

Tiêu Nhất Phong gật đầu :

- Vậy thì ta đến ngay, lão hãy đi mời Cao gia, cứ bảo là Tiêu mỗ thiết yến tẩy trần cho ông ấy!

- Thưa vâng!

Lão điếm gia vừa định quay đi, Tiêu Nhất Phong lại nói :

- Tiêu mỗ cần yên lặng để chuyện trò với Cao gia, tuyệt đối không được cho bất kỳ ai vào hậu viện quấy nhiễu, lão phải nhớ kỹ đấy!

Lão điếm gia gật đầu :

- Khi nào Tiêu gia với Cao gia đã vào hậu viện, tiểu nhân sẽ khóa cửa ngay, tuyệt đối không ai vào được.

Tiêu Nhất Phong khoác tay :

- Vậy hãy mau đi mời Cao gia đi!

- Thưa vâng!

Lão điếm gia quay người bỏ đi. Sau đó, hai cha con Tiêu Nhất Phong lần lượt ra đi.

* * * * *

Chiếc bàn to chỉ có bảy người, Cao Như Đăng và bốn thuộc hạ chiếm nửa bàn, hai cha con Tiêu Nhất Phong ngồi đối diện nhau, hai bên trống rất nhiều, song bầu không khí buổi tiệc cũng rất vui vẻ.

Rượu qua ba tuần, Tiêu Nhất Phong bỗng hỏi :

- Nghe đâu mấy năm gần đây việc làm ăn của Cao huynh cũng không đến đổi tệ phải không?

Cao Như Đăng cười hăng hắc :

- Việc làm ăn có vốn khó khăn hơn không vốn nhiều.

Tiêu Nhất Phong hạ thấp giọng :

- Nghe nói Cao huynh có hai ngân hiệu rất lớn tại kinh thành, và đều có qua lại với các ngân hiệu các nơi, ngân phiếu được phát hành cũng rất được tín nhiệm...

Cao Như Đăng tiếp lời :

- Lẽ dĩ nhiên, trong việc làm ăn là phải có uy tín mới được.

Tiêu Nhất Phong hạ giọng thật thấp :

- Chính vì vậy Tiêu mỗ mới dám tiến hành vụ giao dịch này với Cao huynh.

Cao Như Đăng vòng tay :

- Được Tiêu huynh đoái hoài, Cao mỗ hết sức cảm kích, nhưng...

Ngưng chốc lát mới nói tiếp :

- Cao mỗ hành sự rất rõ ràng, có điều này cấn phải nói rõ.

Tiêu Nhất Phong khoát tay :

- Xin cứ nói!Cao Như Đăng chậm rãi nói :

- Số lượng quá lớn và nha môn lại đang truy tra nghiêm ngặt, đồng thời Cao mỗ cũng chẳng thể vận chuyển số bạc to lớn thế này về kinh thành, đành phải nhờ vào sự giúp đỡ của các ngân hiệu gần đây...

Tiêu Nhất Phong cười tiếp lời :

- Chỉ cần một lời nói của Cao huynh, hẳn là không có gì khó khăn.

Cao Như Đăng cau mày :

- Đành rằng vậy, nhưng bọn người mở ngân hiệu chẳng tốt lành gì đâu Tiêu Nhất Phong trố mắt :

- Vậy ư?

Cao Như Đăng mỉm cười :

- Việc buôn bán qua tay là phải có lãi, đó là điều tất nhiên, Cao mỗ cũng chẳng thể trách họ, hắc hắc...

Nói đến đó, Cao Như Đăng buông tiếng cười khan liên hồi.

Tiêu Nhất Phong thầm cười khảy, song ngoài mặt vẫn thản nhiên nói :

- Mỗi ngành nghề đều có luật riêng, xin Cao huynh cứ dặn bảo, Tiêu mỗ sẵn sàng tuân...

... thiếu mấy hàng...

Tiêu Nhất Phong tiếp lời :

- Xin Cao huynh cứ dặn bảo!

Cao Như Đăng nói tiếp :

- Cao mỗ xuất ngân phiếu mười vạn lạng, còn số quan...

Tiêu Nhất Phong trố mắt ngắt lời :

- Vậy là một đổi hai rồi còn gì? Thế thì ép giá quá!

Cao Như Đăng cười khảy :

- Với số lãi mười vạn lạng bạc mà Cao mỗ phải rời khỏi kinh thành một chuyến, nếu không vị nễ Ngọc Diện Hiệp, hắc hắc...

Tiêu Nhất Phong vội cười giả lả nói :

- Cao huynh đã hiểu lầm rồi, ý Tiêu mỗ là muốn nói các ngân hiệu kia thôi!

Cao Như Đăng lắc đầu :

- Đành chịu vậy thôi, nếu số lãi không cao thì đâu ai chịu mạo hiểm thế này!

Tiêu Nhất Phong gật đầu :

- Được, chúng ta đều là người từng trải trong giang hồ, đôi bên rất hiểu biết rất nhiều về nhau...

Cao Như Đăng cười hăng hắc :

- Điều ấy không cần Tiêu huynh phải dặn bảo, ngân hiệu của Cao mỗ không khiên đi được đâu!

Tiêu Nhất Phong cười :

- Không dám! Không dám!

Quay sang Tiêu Ngọc Yến khoát tay nói :

- Ngọc Yến, hãy kính rượu Cao tiền bối mau!

Tiêu Ngọc Yến nâng ly lên nói :

- Được nghe danh tiền bối từ lâu, vãn bối xin cạn ly này trước để tỏ lòng tôn kính.

Đoạn ngửa cổ uống một hơi cạn ly.

Cao Như Đăng cũng nâng ly uống cạn, đoạn cười hô hố nói :

- Đúng là phụ long nữ phụng, tuyệt lắm...

Bỗng ngưng cười, quay sang chú mắt nhìn Tiêu Nhất Phong nói tiếp :

- Tiêu huynh, chúng ta bao giờ trao đổi?

Tiêu Nhất Phong mỉm cười :

- Xin Cao huynh hãy chờ một hai hôm!

Cao Như Đăng nhướng mày :

- Vì sao vậy?

Tiêu Nhất Phong trầm giọng :

- Hiện nay tại khu vực Lạc Hà có mấy nhân vật khó đối phó, nên chờ một vài hôm tốt hơn.

Cao Như Đăng thoáng chau mày :

- Chẳng hay là những cao thủ nào, đến đỗi khiến Ngọc Diện Hiệp cũng phải thắc thỏm lo âu?

Tiêu Nhất Phong cười nhạt :

- Cao huynh đã quá đề cao Tiêu mỗ! Thôi, chúng ta hãy uống rượu, bữa tiệc hôm nay chủ yếu là để tẩy trần cho Cao huynh, chúng ta phải uống cho thỏa thích, có gì ngày mai hẵng tính!

Cao Như Đăng giơ cao ly trong tay nói :

- Cung kính chi bằng tòng mệnh, Cao mỗ xin tâm lĩnh thịnh tình của Tiêu huynh!

Tiêu Ngọc Yến xen lời :

- Nghe nói Cao tiền bối có ba điều không sợ, chẳng hay đúng không vậy?

Cao Như Đăng trố mắt ngạc nhiên :

- Ồ, cô nương hãy nói nghe thử, ba điều không sợ đó là gì?Tiêu Ngọc Yến đưa một ngón tay lên :

- Một là không sợ tiền bạc nhiều!

Cao Như Đăng cười ha hả :

- Cô nương mắng Cao mỗ đó phải không?

Tiêu Ngọc Yến nhoẻn cười :

- Vãn bối đâu dám...

Ngưng chốc lát, nói tiếp :

- Hai là không sợ thê thiếp nhiều, nghe đâu nội ở tại kinh thành, tiền bối đã có đến mười thê thiếp xinh đẹp rồi.

Tiêu Nhất Phong sầm mặt :

- Ngọc Yến, ngươi là con gái sao lại nói năng như vậy?

Tiêu Ngọc Yến phụng phịu :

- Đam mê nữ sắc dó là bản sắc anh hùng, đó đâu phải là điều xấu xa.

Cao Như Đăng cười ha hả :

- Miệng của cô nương thật là ngọt ngào, vậy chứ điều thứ ba không sợ là gì?

Tiêu Ngọc Yến nhoẻn cười :

- Đối mặt với cường địch mà chẳng chút sợ hãi, điểm này là đáng khâm phục hơn hết.

Cao Như Đăng cười vang :

- Bằng vào những lời này của cô nương, đêm nay Cao mỗ phải uống một bữa thật say mới được...

Đoạn quay sang tùy tùng khoác tay :

- Nào, hãy mang chén to đến đây!

Tiêu Ngọc Yến giơ chân dưới bàn, đá nhẹ một cái vào bắp chân Tiêu Nhất Phong.

* * * * *

Tuy trăng thanh gió mát, nhưng thời tiết cuối thu cũng chẳng có gì là nên thơ. Vậy mà trên con đường từ Lạc Hà dẫn đến Phong Lâm Độ lại có một đôi nam nữ đang đi dạo trong đêm tối, hai người đó chính là Diêu Kiệt và Châu Hoài Anh.

Sau một hồi chuyện trò vẩn vơ, Diêu Kiệt thừa dịp đi vào chính đề :

- Châu cô nương nhận xét về con người của tại hạ thế nào?

Châu Hoài Anh chững bước, quay sang nhìn chằm chặp vào mặt Diêu Kiệt.

Diêu Kiệt khẽ nói tiếp :

- Cô nương cứ thẳng thắn nói ra, không sao đâu!

Châu Hoài Anh đỏ mặt ấp úng :

- Hoài Anh biết nói sao đây?

Diêu Kiệt giọng nghiêm túc :

- Lệnh tôn với tiên phụ là mạc nghịch chi giao, tại hạ với cô nương cũng nên xem như thủ túc, không nên nghĩ như quan hệ nam nữ thông thường thì đâu có gì là chẳng thể nói ra.

Châu Hoài Anh thở hắt ra :

- Vậy thì Hoài Anh phải mạo muội đề cao Diêu huynh rồi!

Diêu Kiệt thoáng chau mày :

- Cô nương không nên nói vậy.

Châu Hoài Anh thành thật :

- Theo nhận xét của Hoài Anh, Diêu huynh là người chính trực, là một trang nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, tuyệt đối đáng tin cậy.

Diêu Kiệt cười ngượng :

- Cô nương quá khen!

Châu Hoài Anh nghiêm túc :

- Lời nói của Hoài Anh là hoàn toàn phát xuất tận đáy lòng.

Diêu Kiệt nhẹ gật đầu :

- Vậy thì tại hạ có thể trút cạn nỗi lòng rồi...

Ngưng chốc lát mới nói tiếp :

- Theo tại hạ nhận thấy, lệnh tôn lúc sinh tiền đã có hành động rất là khác thường.

Châu Hoài Anh trố mắt :

- Diêu huynh nói vậy là sao?

Diêu Kiệt nghiêm giọng :

- Mỗi khi có khách đến viếng, lệnh tôn đều tách cô nương ra trước, vậy không khác thường là gì?

Châu Hoài Anh lẩm bẩm :

- Hoài Anh cũng cảm thấy hoài nghi!

Diêu Kiệt chú mắt :

- Cô nương không biết ẩn tình bên trong thật ư?

Châu Hoài Anh nhướng mày :

- Diêu huynh nói vậy là Hoài Anh đã có chỗ không thành thật chứ gì?

Diêu Kiệt thành khẩn :

- Cho dù có như vậy cũng là chuyện thường tình, tại hạ không bao giờ trách cô nương...

Châu Hoài Anh ngắt lời :

- Hoài Anh chẳng giấu diếm điều gì cả.

- Cô nương không nên quá khích động...

Diêu Kiệt dịu giọng nói tiếp :

- Cô nương với lệnh tôn ẩn cư tại Phong Lâm Độ đã mười bốn năm dài, kể từ khi cô nương hiểu sự, có nhận thấy lệnh tôn trong cuộc sống thường ngày có gì khác lạ không?

Châu Hoài Anh ngẫm nghĩ một hồi mới đáp :

- Gia phụ suốt ngày than van thở dài hoặc mượn rượu giải sầu.

- Cô nương có từng hỏi lệnh tôn vì sao lại như vậy không?

Châu Hoài Anh thở dài :

- Đã hỏi không chỉ một lần, nhưng gia phụ luôn trả lời là vì tưởng nhớ gia mẫu đã quá cố.

- Lệnh đường đã quy tiên từ lúc nào?

- Lúc Hoài Anh mới lên ba!

Diêu Kiệt gật gù :

- Vậu thì lệnh tôn suốt ngày than vắn thở dài cũng là điều hợp tình hợp lý.

Châu Hoài Anh lắc đầu :

- Theo Hoài Anh nhận thấy, gia phụ không phải chỉ vì tưởng nhớ tiên mẫu.

Diêu Kiệt chú mắt :

- Chả lẽ còn việc gì khác ư?

- Gia phụ hẳn là có một điều hết sức phiền muộn giấu kín trong lòng nên mới suốt ngày rầu rĩ như vậy.

- Điều gì vậy?

Châu Hoài Anh lắc đầu :

- Hoài Anh cũng chẳng rõ!

Diêu Kiệt ngẫm nghĩ một hồi, lại nói :

- Về việc lệnh tôn dặn bảo cô nương dùng lửa đốt nhà và cả thi thể một khi ông ta tạ thế, đó là lúc nào?

- Chỉ mới hai hôm trước!

Diêu Kiệt lẩm bẩm :

- Vậy thì lạ thật, chả lẽ lệnh tôn đã biết trước mình sắp chết đến nơi hay sao?

- Hoài Anh thường nghe gia phụ nói, con người khi sắp chết đều có dự cảm.

- Vậy là lệnh tôn đã có dự cảm ấy rồi!

Chương 9: Nhất tiễn song điêu kế

Châu Hoài Anh bỗng hỏi :

- Diêu huynh đã phát hiện ra manh mối gì chưa?

Diêu Kiệt lắc đầu :

- Chưa.

Châu Hoài Anh chau mày :

- Diêu huynh bảo Hoài Anh chui rúc trong khách điếm, thật buồn chết được, ước gì có thể cùng Diêu huynh rời khỏi đây ngay.

Diêu Kiệt mỉm cười :

- Cô nương mới vừa rồi chẳng đã bảo tại hạ tuyệt đối đáng tin cậy là gì?

Vậy xin cô nương hãy kiên nhẫn ở trong khách điếm, tại hạ tự tin trong bốn năm hôm nữa chắc chắc sẽ tìm ra được sự thật và khiến hung thủ đền tội.

Châu Hoài Anh như bất đắc dĩ gật đầu :

- Vậy thì đành phải vất vả đến Diêu huynh thôi.

- Huyết hải thâm cừu của hai nhà dính líu với nhau, đó vốn là trách nhiệm của tại hạ, cô nương hà tất phải nói vậy...

Khoác tay nói tiếp :

- Cuối thu sương nhiều, xin cô nương hãy về khách điếm an nghỉ trước Châu Hoài Anh khom mình thi lễ, quay người bỏ đi, được mấy bước, bỗng quay lại nói :

- Diêu huynh cũng nên bảo trọng, không nên nhọc sức quá...

Nói đến đó, như nhận thấy lời lẽ quá lộ liễu, vội quay người phóng nhanh đi, thoáng chốc đã mất dạng.

Bỗng nghe “soạt” một tiếng, từ trong bóng tối phóng ra một người, thì ra là Cẩm Y Đạo Phàn Cửu.

Phàn Cửu mỉm cười nói :

- Xem chừng Châu cô nương đã có tình ý với lão đệ, luận về nhân phẩm thì nàng ta rất khá, nhưng e rằng Châu Bách Long có dự vào việc mưu hại lệnh tôn khi xưa, một khi sự thật phơi bày thì lão đệ sẽ rất khó xử, chi bằng nên lánh xa nàng ta trước là hơn.

Diêu Kiệt ánh mắt vẫn dõi theo hướng đi của Châu Hoài Anh, lẩm bẩm :

- Cho dù việc tiên phụ bị hại có liên quan đến Châu lão tiên sinh thì cũng không dính dáng đến Hoài Anh cô nương, hơn nữa Châu lão tiên sinh đã tạ thế rồi.

Phàn Cửu lắc đầu :

- Đành rằng vậy, nhưng dù sao lão đệ cũng đâu thể thành hôn với con gái kẻ thù.

Diêu Kiệt bỗng lạnh lùng quát :

- Tôn giá nói xa vời quá...

Ngưng chốc lát, nói tiếp :

- Kết quả thế nào?

Phàn Cửu ra chiều đắc ý :

- Tiêu Ngọc Yến khinh công quả là kinh người, chỉ tiếc là nhãn lực và thính giác kém, không thì Phàn mỗ khó mà thoát thân an toàn.

Diêu Kiệt trố mắt :

- Đã bị nàng phát giác ư?

Phàn Cửu gật đầu :

- Nhưng rất may là chưa bị nàng ta bắt được.

Diêu Kiệt hơ hải :

- Có bị trông thấy mặt không?

Phàn Cửu mỉm cười :

- Không, nàng ta chỉ trông thấy bóng thôi.

Diêu Kiệt cũng mỉm cười :

- Nói chung khinh công của tôn giá vẫn cao hơn nàng ta một bậc.

Phàn Cửu lắc đầu cười gượng :

- Thật xấu hỗ, nhưng vận khí cũng không đến nỗi xấu.

Diêu Kiệt chú mắt :

- Tôn giá đã nghe được những gì nào?

Phàn Cửu nghiêm giọng :

- Diệu kế của lão đệ bước đầu đã thành công. Tiêu Nhất Phong quả nhiên đã tin lời Lý Ngọc Côn.

- Còn gì nữa?

Phàn Cửu mỉm cười :

- Sự suy luận của chúng ta cũng chẳng sai, vụ huyết án tại Thất Lý phố chính Tiêu Ngọc Yến là thủ phạm, và trước khi lão đệ đến phòng Lý Ngọc Côn, chính nàng ta đã báo tin.

Diêu Kiệt chau mày :

- Thật không ngờ một người con gái mà lại tàn ác đến vậy.

Phàn Cửu cười khảy :

- Hữu kỳ phụ tất hữu kỳ nữ...

Đổi giọng nghiêm túc nói tiếp :

- Hiện giờ hai cha con Tiêu Nhất Phong đang cùng ăn uống với Cao Như Đăng tại hậu viện khách điếm Trường Ký, sự thật đang hiện ra dần rồi.

Diêu Kiệt cắn răng :

- Hiện chỉ cần bám sát họ, một khi quan ngân xuất hiện, để xem Tiêu Nhất Phong còn chối được nữa không cho biết.

Phàn Cửu cười :

- Phàn mỗ bảo y là một người ngụy quân tử, không sai chứ?

Diêu Kiệt gật đầu :

- Vậy thì phiền tôn giá hãy bám sát họ.

Phàn Cửu mỉm cười :

- Lão đệ yên tâm...

Ngưng chốc lát, nói tiếp :

- Lão đệ tiếp tục thực...

...thiếu mấy hàng...

- Vậy thì chúng ta chia nhau tiến hành.

Dứt lời đã tung mình phóng đi, chớp mắt đã mất dạng.

* * * * *

Khoảng giữa giờ Tuất, Diêu Kiệt đã có mặt tại khách điếm Trường Ký, đến trước cửa phòng của Tiêu Nhất Phong, chàng đưa tay gõ nhẹ.

Tiêu Nhất Phong mở cửa, vừa thấy là Diêu Kiệt, liền lộ vẻ ngạc nhiên nói :

- Thì ra là hiền điệt, mời vào.

Diêu Kiệt ôm quyền thi lễ :

- Đêm khuya đã làm phiền, xin Tiêu thúc chớ trách.

Bước vào phòng, quét mắt nhìn và hỏi :

- Ngọc Yến cô nương đã an nghỉ rồi ư?

Tiêu Nhất Phong nhẹ gật đầu :

- Ngọc Yến đã ngủ bên trong, có cần ngu thúc gọi dậy không?

Diêu Kiệt vội xua tay :

- Không cần đâu, Ngọc Yến cô nương đã an nghỉ, tiểu điệt nói khẽ một chút được rồi.

Đoạn ngồi xuống một chiếc ghế dựa. Tiêu Nhất Phong ngồi xuống đối diện chàng.

Tiêu Nhất Phong đăm mắt nhìn vào mặt chàng hỏi :

- Hiền điệt có việc gì khẩn yếu phải không?

Diêu Kiệt thở dài :

- Trưa nay đã có một vụ án mạng xảy ra tại Thất Lý phố, chết cả thảy hai mươi ba người, hung thủ đã để lại danh tánh tiểu điệt trên vách.

Tiêu Nhất Phong thấp giọng :

- Ra là việc ấy, hiền điệt không cần phải bận tâm.

Diêu Kiệt vờ ngạc nhiên :

- Tiêu thúc đã nghe rồi ư?

Tiêu Nhất Phong gật đầu :

- Ngu thúc đã biết hung thủ sát nhân là ai rồi.

Diêu Kiệt lại giả vờ sửng sốt kêu lên :- Ồ!

- Vụ huyết án đó chính do Cao Như Đăng đã gây ra.

Diêu Kiệt trố mắt :

- Cao Như Đăng đã đến đây rồi ư?

Tiêu Nhất Phong gật đầu :

- Hiền điệt sao chẳng hay biết gì thế này?

Diêu Kiệt cười gượng :

- Tiểu điệt suốt ngày nay ở tại Phong Lâm Độ, đương nhiên đâu có hay biết gì.

- Thảo nào, thảo nào.

Tiêu Nhất Phong ngưng chốc lát mới nói tiếp :

- Cao Như Đăng cũng trọ tại khách điếm này, mới vừa rồi ngu thúc còn uống với y mấy ly rượu.

Diêu Kiệt vờ nhướng mày nói :

- Tiêu thúc lại đi giao du với hạng người ấy, tiểu điệt thật không ngờ.

Tiêu Nhất Phong thấp giọng :

- Hiền điệt không biết, đó chỉ là giả vờ thôi.

Diêu Kiệt chú mắt :

- Hản là phải có nguyên nhân phải không?

Tiêu Nhất Phong mỉm cười :

- Nếu hiền điệt không đến thì ngu thúc cũng đi gặp hiền điệt, khi nãy uống rượu chuyện trò với Cao Như Đăng, sau khi ba ly vào bụng, ngu thúc đã thăm dò được một điều bí mật trọng đại, thì ra vụ cướp quan ngân khi xưa cũng có y nhúng tay vào.

Diêu Kiệt trố mắt :

- Vậy là việc mưu hại tiên phụ khi xưa cũng có y dự phần ư?

Tiêu Nhất Phong gật đầu :

- Đó là lẽ đương nhiên. Thế nhưng, người nào đã hạ thủ thì hiện chưa dám khẳng định.

Ngưng chốc lát nói tiếp :

- Hiền điệt, đồng thời ngu thúc cũng biết được một điều hết sức đáng buồn.

Diêu Kiệt nhướng mày :

- Điều gì vậy?

Tiêu Nhất Phong buông tiếng thở dài trĩu nặng, đoạn chậm rãi nói :

- Dường như là Bách Long huynh cũng có dự phần.

Việc Châu Bách Long có nhúng tay, Diêu Kiệt không lấy làm lạ, nhưng do chính miệng Tiêu Nhất Phong nói ra thì chàng không hể ngờ đến, khiến chàng bất giác thừ ra, lặng thinh hồi lâu.

Tiêu Nhất Phong thấy vậy bèn hỏi :

- Hiền điệt ngạc nhiên lắm phải không?

Diêu Kiệt chầm chậm lắc đầu :

- Thật khó thể tin được.

- Ngu thúc lúc mới nghe cũng không tin, nhưng đó hoàn toàn là sự thật, còn chi tiết tường tận thì phải tiếp tục điều tra. Hiện tại ngu thúc vẫn quan hệ với Cao Như Đăng với tư cách là đồng bọn.

Diêu Kiệt vờ không hiểu :

- Vậy nghĩa là sao?

Tiêu Nhất Phong cười đắc ý :

-Cao Như Đăng khi say lỡ lời, bị ngu thúc nắm được chỗ yếu, ngu thúc liền ngỏ ý đòi chia phần, đó chẳng phải đồng bọn là gì?

Diêu Kiệt đăm mắt :

- Cao Như Đăng có chấp nhận không?

Tiêu Nhất Phong gật đầu :

- Bề ngoài thì y đã chấp nhận.

- Trong thâm tâm thì sao?

- Lẽ dĩ nhiên là y không chịu cúi đầu, hiền điệt hẳn cũng hiểu rõ hạng người như Cao Như Đăng chứ gì?

Diêu Kiệt thăm dò :

- Vậy ý của Tiêu thúc là...

Tiêu Nhất Phong trầm giọng :

- Chung qui vẫn khó tránh khỏi phải giải quyết bằng vũ lực, nhưng có điều với tài nghệ như ngu thúc, e khó thể giành được phần thắng...

Diêu Kiệt tiếp lời :

- Tiểu điệt có thể đối phó với y.

Đoạng đứng lên, như định đi tìm thanh toán Cao Như Đăng ngay.

Tiêu Nhất Phong vội xua tay :- Hãy khoan, thời cơ chưa chín mùi.

Diêu Kiệt nhướng mày :

- Vậy phải đợi đến bao giờ?

Tiêu Nhất Phong bình thản :

- Hiền điệt phải tin cậy ngu thúc thì mới không hỏng việc...

Hạ thấp giọng nói tiếp :

- Hiền điệt hãy trở về phòng và tốt hơn hết đừng ra ngoài nếu không thật cần thiết, chờ ngu thúc sắp đặt xong xuôi sẽ bảo Ngọc Yến đến gặp hiền điệt.

Thôi, hiền điệt về phòng đi.

Diêu Kiệt vòng tay xá :

- Tiểu điệt sẵn sàng chờ Tiêu thúc sai bảo.

Đoạn quay người ra khỏi phòng. Chờ đến khi Tiêu Nhất Phong cài cửa lại, Tiêu Ngọc Yến mới từ trong bước ra nói :

- Phụ thân làm vậy với dụng ý gì?

Tiêu Nhất Phong cười khảy :

- Đó gọi là Nhất Tiễn Nhị Điểu.

Tiêu Ngọc Yến nhíu mày :

- Nữ nhi không hiểu.

Tiêu Nhất Phong hậm hực :

- Ngươi không thấy Cao Như Đăng đã ép giá quá đáng sao?

Tiêu Ngọc Yến khẽ thở dài :

- Phải cần đến y, biết làm sao hơn.

Tiêu Nhất Phong trầm giọng :

- Phụ thân phải khiến cho y mất hết cả vốn lẫn lãi.

Tiêu Ngọc Yến sửng sốt :

- Hắc Trảo Long Cao Như Đăng không dễ đối phó đâu.

Tiêu Nhất Phong cười nham hiểm :

- Chính vì vậy phụ thân mới xúi dục Diêu Kiệt đối phó với y.

Tiêu Ngọc Yến chau mày lắc đầu :

- Phụ thân không nên quá tự tin, theo nữ nhi thấy thì kế này không được ổn.

Tiêu Nhất Phong trừng mắt :

- Đàn bà con gái mà biết gì?

Ngưng chốc lát, nói tiếp :

- Những gì phụ thân đã nói với ngươi rồi, ngươi đã nhớ kỹ chưa?

Tiêu Ngọc Yến cúi đầu e thẹn :

- Nữ nhi thấy không được ổn.

- Có gì là không ổn?

- Nếu đồn đại ra ngoài, chẳng những nữ nhi xấu hổ mà phụ thân cũng mất sĩ diện.

Tiêu Nhất Phong mặt lộ vẻ hung tợn, lạnh lùng nói :

- Cao Như Đăng đừng mong rời khỏi được Lạc Hà này, làm sao mà lan truyền được?

Tiêu Ngọc Yến chau mày :

- Tuy vậy phụ thân cũng đâu thể bảo nữ nhi...

Tiêu Nhất Phong bước tới vỗ vai nàng cười nói :

- Phụ thân lẽ nào chịu dâng con cưng cho tên ma đầu ấy? Chẳng qua chỉ cần con dùng cử chỉ quyến rũ y thôi.

Tiêu Ngọc Yến miễn cưỡng gật đầu :

- Nữ nhi xin tuân mạng.

Ngưng chốc lát, nói tiếp :

- Nữ nhi đến đó ngay đêm nay ư?

Tiêu Nhất Phong nhẹ gật đầu :

- Nhân lúc y có hơi men mới dễ sinh tà niệm, tốt hơn hết con nên đi ngay.

Tiêu Ngọc Yến sửa lại tóc và y phục, đoạn mới cất bước ra khỏi phòng, bỗng chững bước, nhoẻn cười :

- Phụ thân, việc gì nữ nhi cũng chiều theo ý phụ thân, phụ thân đừng quên lời hứa đấy.

Tiêu Nhất Phong ngạc nhiên :

- Phụ thân đã hứa gì vậy?

Tiêu Ngọc Yến khúc khích cười :

- Phụ thân lại quên nữa rồi!

Tiêu Nhất Phong nhíu mày :

- Ngươi nhắc lại xem?

Tiêu Ngọc Yến bẽn lẽn :

- Về hôn sự của nữ nhi với Vũ Lân và năm vạn lạng bạc làm của hồi môn.

Tiêu Nhất Phong chau mày :

- Tên tiểu tử Phùng Vũ Lân là một gã lãng tử có tiếng trên chốn giang hồ, nếu ngươi nhất quyết làm vợ hắn, sau này chắc chắn hối hận.

Tiêu Ngọc Yến phụng phịu :

- Nữ nhi nhận xét người không lầm được đâu. Đó là do kẻ khác bôi nhọ y thôi, phụ thân chớ nên tin.

Tiêu Nhất Phong thở dài :

- Ngọc Yến, ngươi đâu biết là phụ thân thương ngươi dường nào.

Tiêu Ngọc Yến bước đến ôm lấy cánh tay Tiêu Nhất Phong, nũng nịu nói :

- Nữ nhi sao không biết chứ? Phụ thân đã hứa rồi không được nuốt lời đó, bằng không nữ nhi chẳng chịu đâu.

Tiêu Nhất Phong mỉm cười :

- Nếu ngươi làm vợ người khác, phụ thân bằng lòng cho ngươi mười vạn lạng bạc làm của hồi môn.

Tiêu Ngọc Yến lắc đầu quầy quậy :

- Không, không. Nữ nhi chỉ làm vợ Vũ Lân và chỉ cần năm vạn lạng thôi. Trước khi đến Lạc Hà, phụ thân đã chấp thuận rồi, bây giờ lại phản đối hay sao?

Tiêu Nhất Phong thở dài :

- Ngươi đã quyết tâm muốn làm vợ tên lãng tử Vũ Lân thì phụ thân cũng chẳng thể ngăn cấm được, đó là chung thân đại sự của ngươi, sau này ngươi đừng hối hận.

Tiêu Ngọc Yến hớn hở :

- Phụ thân yên tâm, sau này Vũ Lân cũng sẽ hiếu thảo với phụ thân.

Tiêu Nhất Phong xua tay lia lịa :

- Thôi đi, phụ thân không dám mong ước như vậy...

Ngưng chốc lát, nói tiếp :

- Nhưng việc trước mắt ngươi phải lo liệu xong cho phụ thân mới được.

Tiêu Ngọc Yến gật đầu liên hồi :

- Được rồi, nữ nhi đến gặp Cao Như Đăng ngay đây.

Tiêu Nhất Phong thấp giọng :

- Kim Đao Minh Minh chủ Lý Ngọc Côn đã báo với phụ thân là lão Cao Như Đăng định ám hại chúng ta, nuốt trọn hai mươi vạn lạng bạc...

Chương 10: Tiền tài hơn tình nghĩa

Tiêu Ngọc Yến thản nhiên tiếp lời :

- Cũng chẳng có gì lạ, tiền bạc ai mà không ham thích?

Tiêu Nhất Phong mỉm cười :

- Bởi vậy phụ thân mới phải nhờ đến ngươi, Cao Như Đăng thương tiền hơn tính mạng, nhưng y càng mê sắc hơn, dây dài thả diều xa, đế cho y ngắm nhìn, y tưởng tượng, rổi sẽ không còn có ý định ám hại chúng ta nữa.

- Theo lời phụ thân, chỉ cần Cao Như Đăng chịu bỏ ra ngân phiếu mười lăm vạn lạng là phụ thân đủ hài lòng rồi, không còn ý đồ nào khác nữa, phải vậy chăng?

Tiêu Nhất Phong cười hăng hắc :

- Ý đồ của phụ thân nhiều lắm, ngươi hãy đi mau.

Tiêu Ngọc Yến gật đầu, sửa lại y phục một lần nữa mới ra đi.

Lúc này trời đã khuya, các khách trọ đã an nghỉ từ lâu, trong sân không còn một bóng người.

Tiêu Ngọc Yến ra khỏi khu nhà phía Tây, đột nhiên “soạt” một tiếng vang lên trên một cây ngô đồng, một bóng người phóng xuống.

Tiêu Ngọc Yến lách người, thanh đoản kiếm tùy thân đã ra khỏi bao, nhanh như chớp nhắm yết hầu đối phương đâm tới.

Người ấy vội lách tránh sang bên và khẽ nói :

- Ngọc Yến, ngu ca đây.

Tiêu Ngọc Yến kinh ngạc :

- Vũ Lân đó hả?

Thì ra đó là Phùng Vũ Lân, tình nhân của Tiêu Ngọc Yến.

Tiêu Ngọc Yến khi đã nhận ra đối phương, liền tức chộp lấy cổ tay Phùng Vũ Lân hết sức tung mình, hai người hệt như đôi bướm vọt lên bờ tường, đoạn lại tung mình lẩn nữa, đã hạ xuống giữa đường phố.

Đường phố vắng ngắt không một bóng người.

Tiêu Ngọc Yến nắm lấy tay Phùng Vũ Lân sát vách mà đi, ra khỏi cửa Nam, đến một ngọn đồi cây cối rậm rạp mới dừng lại.

Tiêu Ngọc Yến thở ra một hơi dài :

- Vũ Lân, đã bảo huynh đừng lộ diện, sao lại đeo đẳng đến đây như âm hồn thế này?

Phùng Vũ Lân thảo nào bị gọi là lãng tử, chỉ thấy y rất là tuấn mỹ, mày dài, mắt sao, mặt phấn môi hồng, nhưng vẻ dâm đãng lộ rõ trên gương mặt.

Phùng Vũ Lân khẽ cười nói :

- Ngu ca nhớ muội quá!

Tiêu Ngọc Yến sẵng giọng :

- Lỡ phụ thân thiếp bắt gặp thì sao?

Phùng Vũ Lân cười khảy :

- Lão ta bắt gặp thì đã sao? Lão ta đâu phải là cha thân sinh của muội?

Tiêu Ngọc Yến thoáng chau mày :

- Không thể nói vậy được, bao năm qua ông ấy đối xử với muội cũng chẳng tệ, có chia tay thì cũng nên vui vẻ, hà tất gây ra tình trạng đổ vỡ, vả lại, ông ấy đã chấp thuận hôn sự giữa hai ta và còn cho năm vạn lượng bạc làm của hồi môn nữa.

Phùng Vũ Lân mừng rỡ trố mắt :

- Thật ư?

Tiêu Ngọc Yến lừ mắt :

- Hừ! Thấy tiền là mắt sáng rỡ. Thật sự là huynh thương muội hay thương tiền?

...thiếu mấy hàng...

Tiêu Ngọc Yến lại lừ mắt :

- Đừng thắc mắc, hãy đi mau.

Phùng Vũ Lân nhăn mặt :

- Muội phải báo cho ngu ca biết mới được, ai biết muội có phải là hẹn hò với...

Tiêu Ngọc Yến trỏ ngón tay giữa vào trán Phùng Vũ Lân, giận dỗi nói :

- Nói bậy, cũng chỉ vì oan gia này đây, biết không hả?

Phùng Vũ Lân nhướng mày :

- Sao lại bảo là vì ngu ca? Muội hãy giải thích nghe xem.

Tiêu Ngọc Yến chậm rãi nói :

- Gia phụ bảo muội nhân lúc Cao Như Đăng có rượu, đến dùng sắc đẹp cám dỗ để y rối loạn tâm thần hầu khi hai bên trao đổi tiền bạc, gia phụ mới giành được phần hơn...

Phùng Vũ Lân trợn mắt nhướng mày :

- Sao, lúc này mà đến gặp Cao Như Đăng ư?

- Phải!

Phùng Vũ Lân lắc đầu :

- Trong giới võ lâm ai mà không biết Cao Như Đăng là một đại sắc ma?

Vậy muội khác nào dâng thịt vào miệng hổ rồi còn gì? Ngọc Yến, hãy nghe ngu ca nói...

Tiêu Ngọc Yến ngắt lời :

- Huynh cứ yên tâm, Cao Như Đăng đừng hòng động đến một sợi tóc của muội.

Phùng Vũ Lân vẫn lắc đầu :

- Như thế nào cũng không được, muội đã là người của ngu ca rồi, sao thể...

Tiêu Ngọc Yến lại ngắt lời :

- Nếu không vậy thì gia phụ đâu chịu chấp thuận hôn sự giữa hai ta, vì vậy muội phải đành khuất tất một chút, chung qui cũng chỉ vì huynh đó thôi, vậy mà không biết ơn, trái lại còn trách móc người ta, thật tức chết đi được.

- Thôi đi, trên đời đâu có người cha nào lại ép buộc con gái dùng sắc đẹp cám dỗ đàn ông thế này?

- Đâu phải là con thân sinh?

- Dù không phải thân sinh thì cũng phải có chút tình nghĩa chứ? Qua đó chứng tỏ, lão Tiêu Nhất Phong chẳng qua là lợi dụng nhan sắc của muội, khi nào thành sự, muội đừng mong nhận được năm vạn lạng bạc.

- Chớ nói bậy.

Phùng Vũ Lân thở dài :

- Ngọc Yến, muội sẽ trọn đời nương tựa vào ngu ca, muội tin ngu ca hay là tin người khác?

Ngọc Yến sà vào lòng Phùng Vũ Lân, áp mặt vào ngực y thỏ thẻ nói :

- Vũ Lân, muội đã đối với huynh hết lòng hết dạ, chả lẽ huynh không nhận thấy sao?

Phùng Vũ Lân nhẹ gật đầu :

- Vậy thì muội nên nghe lời ngu ca mới phải.

- Muội lúc nào không nghe chứ?

- Vì tiền bạc, ngu ca tạm nhẫn nhịn để cho muội đến gặp Cao Như Đăng, nhưng muội phải giữ chừng mực, tiểu lãng tử này không chịu thiệt thòi đâu.

Tiêu Ngọc Yến nhoẻn cười :

- Yên tâm đi, Ngọc Yến này cũng không dễ mềm lòng đâu.

Phùng Vũ Lân bỗng nói :

- Còn điều này nữa, muội phải nghe ngu ca mới được.

Tiêu Ngọc Yến có lẽ đã quá say mê gã lãng tử tuấn mỹ này, gật đầu mau mắn nói :

- Được, đừng nói một điều, cho dù một trăm điều muội cũng nghe theo, ngoại trừ huynh đi tìm nữ nhân.

Phùng Vũ Lân nghiêm giọng :

- Khi thành sự, Tiêu Nhất Phong nhận được ngân phiếu bao nhiêu?

- Chừng mười lăm vạn lạng.

- Tiền bạc không sợ nhiều, mười lăm vạn lạng lấy hết, hai ta sẽ sống thoải mái trọn đời.

Tiêu Ngọc Yến chau mày :

- Ông ấy không chịu đâu.

Phùng Vũ Lân cười khảy :

- Muội không biết nghĩ cách sao?

Tiêu Ngọc Yến sững người :

- Ý huynh là bảo muội lấy ngân phiếu bỏ trốn ư? Không được đâu, chân trời góc biển ông ấy cũng sẽ truy tìm bằng được chúng ta, hãy bỏ ý định ấy đi.

Phùng Vũ Lân lạnh lùng :

- Chả lẽ muội không có cách nào khiến lão ta không truy tìm sao?

Tiêu Ngọc Yến lắc đầu :

- Muội chẳng nghĩ ra được cách gì cả, huynh thử gợi ý xem.

Phùng Vũ Lân cười nham hiểm :

- Thanh đoản kiếm của muội...

Tiêu Ngọc Yến hoảng hốt ngắt lời :

- Vậy đâu được, thật chẳng hiểu sao huynh lại có ý nghĩ ấy?

Phùng Vũ Lân cười khảy :

- Lão ta đã vô tình thì muội vô nghĩa, có gì không phải nào?

Tiêu Ngọc Yến trố mắt :

- Ông ấy vô tình chỗ nào?

Phùng Vũ Lân gằn giọng :

- Vì tiền tài đã sát hại bạn thân là Diêu Thập Bằng...

Tiêu Ngọc Yến ngắt lời :

- Vũ Lân, không thể nói vậy được, việc ấy không bằng chứng.

Phùng Vũ Lân trợn mắt :

- Chính muội đã nói kia mà.

- Đó chỉ là phỏng đoán thôi.

Phùng Vũ Lân cười khảy :

- Chẳng hạn như sự việc trước mắt đây, nếu lão ta mà nghĩ đến tình nghĩa, lẽ ra không nên vì đạt đến mục đích của mình mà bắt buộc muội dùng sắc đẹp mê hoặc Cao Như Đăng.

Tiêu Ngọc Yến đuối lý, nhất thời không nói nên lời.

Phùng Vũ Lân hằn học nói tiếp :

- Phùng Vũ Lân này chẳng những là một tên lãng tử, mà cũng là một tên ngốc, con gái của Liên Hoa Trại Chủ Hà Thông muốn làm vợ kẻ này với của hồi môn một đấu châu báu. Cửu Liên Hoàn Tống Phi Hổ muốn kẻ này về ở rể, vinh hoa phú quý hưởng không hết, vậy mà kẻ này đều từ chối, lại đi yêu một người cố chấp thế này.Tiêu Ngọc Yến rươm rướm nước mắt :

- Vũ Lân, hãy nghe muội nói...

Phùng Vũ Lân phất tay áo ngắt lời :

- Kẻ này đã nghe quá nhiều rồi, nàng lúc nào cũng bảo kẻ này cải tà quy chánh, nhưng sống là phải có tiền bạc, sự sống chết của kẻ này nàng không màng đếm xỉa đến, lại cứ lo nghĩ cho một kẻ vô tình bạc nghĩa với mình.

Tiêu Ngọc Yến mắt nhòa lệ :

- Vũ Lân, xin đừng ép buộc muội thế này!

Phùng Vũ Lân thở dài :

- Kẻ này đâu có ép buộc, chẳng qua bởi quá yêu nàng đó thôi. Ngọc Yến, ta ở tại khách điếm Thuận Phong trong Hưng Long tập cách đây hai mươi dặm, khi nào nàng nghĩ thông hẵng đến gặp ta.

Nói xong, quay người toan bỏ đi.

Tiêu Ngọc Yến vội nắm tay y nói :

- Vũ Lân, hãy nghe muội nói, muội quả tình không đành lòng hạ thủ.

Phùng Vũ Lân trầm giọng :

- Nàng không đành lòng thì để ta hạ thủ.

Tiêu Ngọc Yến giọng não nề :

- Muội cũng không thể trơ mắt nhìn...

Phùng Vũ Lân lạnh lùng ngắt lời :

- Vậy thì thôi, có lẽ hai ta không có duyên phận, nàng hãy đi mà làm một người con hiếu thảo, kẻ này vẫng lang bạt giang hồ, chỉ sợ lão Tiêu Nhất Phong tàn nhẫn hơn nàng, khi tiền bạc vào tay, lão ta động lòng tham, lúc ấy nàng hối hận cũng không kịp.

Đoạn vùng mạnh, thoát khỏi tay Tiêu Ngọc Yến, vừa đi vừa nói :

- Ngọc Yến, ta sẽ chờ nàng ba hôm tại khách điếm Thuận Phong.

Dứt lời, người đã đi xa, khinh công cũng khá cao siêu.

Tiêu Ngọc Yến tiu nghĩu đứng thừ ra hồi lâu, đoạn cắn mạnh răng, tung mình trở về.

* * * * *

Tiếng mõ gõ ba cái, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của đêm khuya, đã sang canh ba.

Thời tiết cuối thu giá lạnh, lúc này mọi người đều cuộn mình trong chăn êm nệm ấm, nên trong khách điếm Trương Ký không còn ánh đèn nào cả.

Thế nhưng, Diêu Kiệt và Phàn Cửu vẫn còn thức ngồi chuyện trò.

Chỉ nghe Phàn Cửu khẽ cười nói :

- Thật giống hệt như một tuồng hát, có lẽ Tiêu Nhất Phong nằm mơ cũng không ngờ con gái mình lại phản trắc như vậy.

Diêu Kiệt chú mắt hỏi :

- Tiêu Ngọc Yến không phải con thân sinh của Tiêu Nhất Phong thật ư?

Phàn Cửu gật đầu trầm ngâm :

- Có thể là thật mà cũng có thể là kế ly gián của tên tiểu tử Phùng Vũ Lân, nói tóm lại, chúng ta cứ đứng ngoài cuộc mà xem hổ đấu. Chẳng việc gì phải tìm hiểu về thân tình của hai cha con họ.

Diêu Kiệt thở dài :

- Dù thân sinh hay nghĩ dưỡng cũng vậy, việc Tiêu Nhất Phong ép buộc Tiêu Ngọc Yến dùng nhan sắc cám dỗ kẻ khác thật đáng phỉ nhổ, tiên phụ khi xưa thật đã nhìn lầm người.

Phàn Cửu lắc đầu :

- Lão đệ đừng than ngắn thở dài nữa, mọi sự đã sắp rõ trắng đen rồi...

Ngưng chốc lát, thoáng chau mày nói tiếp :

- Tuy nhiên, có một điều thật không thể nào hiểu nổi!

Diêu Kiệt trố mát :

- Điều gì?

Phàn Cửu vẻ trầm ngâm :

- Theo lẽ nếu là Tiêu Nhất Phong đã sát hại Châu Bách Long, Tiêu Ngọc Yến chẳng thể không biết. Hơn nữa, Tiêu Nhất Phong chẳng lý do gì phải giấu diếm nàng ta. Thế nhưng, khi hai cha con đề cập đến việc ấy đã có vẻ lo âu, chứng tỏ Châu Bách Long quả đã chết bởi tay kẻ khác.

Diêu Kiệt khẽ gật đầu :

- Tại hạ cũng suy nghĩ rất nhiều, hung thủ đã sát hại Châu Bách Long có lẽ là một người khác.

- Vậy thì hai ta cũng phải thận trọng đề phòng đối với kẻ ấy.

Diêu Kiệt chú mắt :

- Sao vậy?

Phàn Cửu nghiêm giọng :

- Vì người này đã có thể đối mặt hạ sát Châu Bách Long, chứng tỏ võ công rất là cao cường, mãi đến lúc này cũng chưa thấy lộ diện, hẳn là có mưu đồ gì đó, không đáng sợ sao được?

Diêu Kiệt chau mày :

- Chả lẽ cũng là vì hai mươi vạn lạng quan ngân ư?

Phàn Cửu nhẹ gật đầu :

- Rất có thể, chính vì vậy Phàn mỗ mới bảo lão đệ phải thận trọng đề phòng. Người này hẳn là rất thâm trầm kín đáo và hiểm độc, nhưng Phàn mỗ lại không sao nghĩ ra được y là ai.

Diêu Kiệt thở dài :

- Thân mang trường kiếm mà không có đất dụng võ, thật bực chết đi được.

Phàn Cửu bật cười :

- Lão đệ, hiện đang là lúc đấu trí mà.

Diêu Kiệt như chợt hớ ra nói :

- À, nói đến đấu trí, tại hạ sực nhớ một điều, Phùng Vũ Lân hiện đang ở tại khách điếm Thuận Phong trong Hưng Long tập phải không?

Phàn Cửu gật đầu :

- Phải, lão đệ định thế nào?

Diêu Kiệt giọng nghiêm túc :

- Người này có thể sử dụng được.

Phàn Cửu ngạc nhiên, lạnh lùng nói :

- Không phải Phàn mỗ có ý làm mất hứng lão đệ, nếu lão đệ có ý định lợi dụng tên tiểu tử Phùng Vũ Lân, chắc chắn không có ích lợi gì đâu.Diêu Kiệt trố mắt :

- Tôn giá nói vậy nghĩa là sao?

- Tên tiểu tử ấy rất là tinh ranh, e rằng chẳng dễ lợi dụng được y.

Diêu Kiệt giọng tự tin :

- Dẫu sao cũng phải có nhược điểm chứ?

Phàn Cửu trố mắt :

- Lão đệ muốn nói về lòng tham tiền tài của y không?

Diêu Kiệt mỉm cười gật đầu :

- Phải, dùng lợi làm mồi, nhất định y sẽ mắc câu.

Phàn Cửu lắc đầu :

- Dễ gì y tin lão đệ.

Diêu Kiệt cười khảy :

- Đừng nghĩ tại hạ thật sự định lợi dụng y.

Phàn Cửu ngớ người :

- Vậy lão đệ...

Diêu Kiệt trầm giọng ngắt lời :

- Qua lời lẽ y đã nói với Tiêu Ngọc Yến, rõ ràng là muốn lợi dụng Tiêu Ngọc Yến để đạt đến mục đích đoạt tài của y, hạng người như vậy còn đáng sống nữa chăng?

Phàn Cửu sửng sốt :

- Lão đệ định giết y hả?

Diêu Kiệt gằn giọng :

- Chả lẽ không đáng giết ư?

Phàn Cửu ngơ ngẩn :

- Vừa rồi lão đệ chẳng bảo là y có thể sử dụng đó sao?

Diêu Kiệt dịu giọng :

- Đương nhiên là tại hạ chưa giết y trong lúc này, nhưng tại hạ định đến ngay Hưng Long tập xem thử.

Phàn Cửu trố mắt :

- Có gì để xem?

Diêu Kiệt mỉm cười :

- Phùng Vũ Lân nhất địng không phải chỉ có một mình, hẳn là còn có đồng bọn, nên...

Bỗng ngưng lời, dường như có ý nghĩ gì khác.

Phàn Cửu tiếp lời :

- Xin thứ cho Phàn mỗ nói thẳng, kinh nghiệm giang hồ của lão đệ còn nông cạn lắm, Phùng Vũ Lân rõ ràng là đã giả tình dối ý với Tiêu Ngọc Yến, y đã nói là ở đó chờ nàng ta, chắc chắn không thể có điều sơ hở.

Diêu Kiệt mỉm cười :

- Vừa rồi tôn giá đã nói hiện đang là lúc đấu trí, có đúng vậy không?

Phàn Cửu gật đầu :

- Đúng, đúng!

- Vậy người mà tại hạ muốn đấu trước tiên, tôn giá biết là ai không?

Phàn Cửu chẳng chút suy nghĩ, đáp ngay :

- Tất nhiên là Tiêu Nhất Phong rồi!

Diêu Kiệt lắc đầu :

- Sai rồi!

- Vậy chứ là ai?

Diêu Kiệt nhấn mạnh giọng :

- Châu Hoài Anh!

Phàn Cửu ngẩn người :

- Sao lại là nàng ta?

Diêu Kiệt bỗng hỏi :

- Theo tôn giá, Phùng Vũ Lân là người như thế nào?

- Một tên lãng tử chuyên lừa dối nữ nhân, nhưng lại khiến cho bất kỳ người phụ nữ nào cũng phải say mê.

- Vậy Châu Hoài Anh có phải là phụ nữ không?

Phàn Cửu ngơ ngác :

- Lời nói của lão đệ thật khiến Phàn mỗ hồ đồ mất.

Diêu Kiệt mỉm cười :

- Xin thỉnh giáo tôn giá lần nữa, đến Hưng Long tập đi lối nào?

- Ra lối cửa Nam rồi đi thẳng.

Diêu Kiệt gật đầu chậm rãi nói :

- Châu Hoài Anh tỏ ra không biết chút gì, cũng chẳng có chút sơ hở, nhưng trước cái chết của phụ thân, nàng ta rất là thản nhiên, không có vẻ gì là đau khổ, điều ấy rất là khả nghi. Trước khi tôn giá đến đây, tại hạ đã phát hiện nàng ta đã khóa trái cửa phòng, lẻn ra từ cửa sổ, tại hạ bèn bám theo sau, thấy nàng ta...

... thiếu mấy hàng...

... Vũ Lân, tại hạ mới vỡ lẽ, thì ra Châu Hoài Anh đã âm thầm đến gặp tên lảng tử kia.

Phàn Cửu sửng sốt :

- Lại có việc ấy ư?

Diêu Kiệt trố mắt :

- Chả lẽ tôn giá không tin?

Phàn Cửu thoáng chau mày :

- Ben trong hẳn là có vấn đề. Đi, Phàn mỗ cùng lão đệ đến Hưng Long tập.

Diêu Kiệt lắc đầu :

- Không, tôn giá nên ở lại đây là hơn.

Phàn Cửu ngạc nhiên nhướng mày :

- Đi cho có bạn không hơn sao?

Diêu Kiệt nghiêm giọng :

- Nếu như Châu Hoài Anh lúc quay về không theo đường cũ thì tại hạ sẽ không gặp, tôn giá ở lại đây canh chừng, nếu nàng ta quay về, hãy theo dõi thật sát, tuyệt đối không cho nàng ta rời khỏi nữa.

Phàn Cửu lẩm bẩm :

- Nếu như Châu Hoài Anh quả đúng là đi gặp tên lãng tử kia, bên trong hẳn là có điều bí ẩn, nhưng lão đệ cũng chẳng cần phải quan trọng hóa vấn đề thế này.

- Đã sắp đến canh tư rồi, tại hạ phải di ngay, tôn giá hãy lưu tâm.

Phàn Cửu chưa kịp đáp, Diêu Kiệt đã đứng lên, phóng qua cửa sổ đi mất.

Phàn Cửu lẩm bẩm :

- Khinh công của Phàn Cửu này e rằng chẳng dám tự phụ độc bộ võ lâm nữa rồi.

Hưng Long tập chẳng phải rộng lớn, nhưng cũng không nhỏ hẹp.

Phía Đông đến phủ Từ Châu, phía Nam là Thạch Đầu. Từ phủ Từ Châu đến thành Thạch Đầu hoặc ngược lại đều phải đi ngang qua Hưng Long tập, nên trên con đường duy nhất trong Hưng Long tập cũng đầy rẫy trà lầu tửu điếm và lữ quán hiệu buôn, khá là sầm uất.

Khách đến Thuận Phong nằm tại đầu đường hướng Bắc, trước cửa có một bức phướng dài đề hai chữ “Thuận Phong” bay phất phới, hàm ý chúc thượng khách thuận bườm xuôi gió.

Lúc này đã là đầu canh tư, vậy mà trong một gian thượng phòng ở hậu viện hãy còn ánh đèn sáng choang, và có hai bóng người trên cửa sổ.

Hai người ấy hiển nhiên là Phùng Vũ Lân và Châu Hoài Anh.

Nam nữ khác biệt, thầm lén gặp gỡ nhau trong khách điếm đêm khuya thế này không khỏi khiến người dị nghị. Thế nhưng, hai người này chỉ ngồi cách nhau một chiếc bàn, và vẻ mặt Châu Hoài Anh hết sức nghiêm trang.

Hai người im lặng hồi lâu mới nghe Châu Hoài Anh nói :

- Tôn giá nhờ phổ ky trao thư, bảo Hoài Anh đến đây gặp gỡ chỉ vì việc này thôi ư?

Phùng Vũ Lân cười :

- Tại hạ đã cạn lời, định liệu thế nào là tùy ở cô nương.

- Làm sao xác định được lời nói của tôn giá là sự thật?

Phùng Vũ Lân mỉm cười :

- Tại hạ có tiếng xấu xa, phụ nữ nào cũng sợ như rắn rết, vào lúc đêm khuya và lại trong khách điếm, nếu cô nương không tin tại hạ, lẽ nào lại dám đến đây?

Châu Hoài Anh cười khảy :

- Không phải tin mà liệu tôn giá không dám.

Phùng Vũ Lân cười :

- Cô nương đã nói vậy, tất nhiên cũng tin chắc là tại hạ chẳng dám dối gạt cô nương rồi.

- Xin hỏi, làm thế nào mà tôn giá biết được nội tình?

Phùng Vũ Lân ởm ờ :

- Xin thứ cho tại hạ tạm thời chưa thể nói ra.

Châu Hoài Anh thầm nhủ :

- Gã này hẳn là có mưu đồ gì đó nên mới cố ý ra vẻ bí ẩn như vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau