HIỆP ẨN MA TUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp ẩn ma tung - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Cuộc gặp gỡ bất ngờ

Châu Hoài Anh lạnh lùng nói :

- Bổn cô nương xin nói trước, nếu hung thủ sát hại tiên phụ mà không phải Diêu Kiệt thì...

Phùng Vũ Lân ngắt lời :

- Tại hạ đã nói rồi, sẵn sàng với cái đầu trên cổ bảo đảm.

Châu Hoài Anh cười khảy :

- Đến lúc ấy chớ có hối hận.

Phùng Vũ Lân cười :

- Cô nương yên tâm, nhưng xin cô nương đừng quên những lời căn dặn của tại hạ, không thì tình hình biến đổi...

Châu Hoài Anh trầm giọng ngắt lời :

- Dù tình hình biến đổi ra sao thi hung thủ vẫn là hung thủ, không thể nào biến đổi được.

Phùng Vũ Lân bỗng hỏi :

- Cô nương có bằng lòng hành sự theo ý của tại hạ không?

Châu Hoài Anh giọng ơ hờ :

- Bổn cô nương sẽ tùy cơ ứng biến, không cần tôn giá phải nhọc tâm.

Dứt lời liền đứng lên.

Phùng Vũ Lân lại cười nói :

- Tại hạ kính trọng cô nương thế này có thể nói đây là lần đầu tiên trong đời, qua đó chứng tỏ phen này tại hạ hoàn toàn là vì cô nương. Tại hạ tuy có tiếng xấu xa trên chốn giang hồ, nhưng vẫn còn hiểu được hai chữ nghĩa nhân, lệnh tôn lúc sinh tiền đã có đại ân với tiên phụ, tại hạ phải báo đáp đó là rất đúng đạo lý.

Châu Hoài Anh bất giác dịu mặt :

- Vậy thì xin đa tạ.

Ngưng chốc lát, nói tiếp :

- Tôn giá tiễn Hoài Anh một đoạn đường được chăng?

Phùng Vũ Lân ngẩn người, như không ngờ giai nhân lại đề nghị như vậy, bèn gật đầu lia lịa nói :

- Tất nhiên là được.

Khách điếm đã đóng cửa từ lâu, hai người bèn phi thân lên bờ tường, thoáng chốc đã ra khỏi Hưng Long tập.

Châu Hoài An bỗng dừng lại hỏi :

- Tôn giá có thể xác định tiên phụ đúng là do Diêu Kiệt đã sát hại không?

Phùng Vũ Lân gật đầu :

- Tại hạ đã nói khi nãy rồi, chính mắt tại hạ đã trông thấy.

Châu Hoài Anh bỗng sầm mặt :

- Vậy xin thứ cho Hoài Anh đường đột, tôn giá đến Phong Lâm Độ để làm gì?

- Chỉ bởi dạo gần đây trên giang hồ đã đồn đại là có rất nhiều cao thủ giới hắc đạo kéo đến Phong Lâm Độ, nên tại hạ mới cấp tốc đến báo tin, vừa lúc gặp Diêu Kiệt hành hung...

Châu Hoài Anh cười khảy, ngắt lời :

- Bạn thân của tiên phụ thật là quá nhiều.

Vừa dứt lời, bỗng nghe “vút” một tiếng, ánh đỏ lóe lên, thì ra nàng đã rút ngọn nhuyễn tiên nơi lưng ra.

Phùng Vũ Lân tuy lách tránh nhanh, song nơi bả vai vẫn bị quét trúng, đau nhức khôn tả.

Y sửng sốt kêu lên :

- Châu cô nương...

Châu Hoài Anh lạnh lùng quát :

- Kẻ dối trá bịa đặt phải chết trước, xem đây.

“Vút, vút, vút” liên tiếp quét ra ba roi, kình lực uy mãnh tuyệt luân.

Phùng Vũ Lân ngoại trừ lừa dối phụ nữ, y cũng có được ít tuyệt chiêu, tung mình ra xa hơn trượng, tay phải vung lên, liền thấy ba đốm sáng bạc chia ra ba đường thượng, trung, hạ bay về phía Châu Hoài Anh.

Châu Hoài Anh biết đối phương ám khí lợi hại, không dám khinh xuất, vội lách tránh về phía lề đường.

Nào ngờ ngay khi ấy, trong lùm cỏ bên đường đột nhiên phóng ra hai gã đại hán, một cầm đao và một sử dụng song câu, chia ra hai bên tả hữu giáp công Châu Hoài Anh, khiến nàng lập tức lâm vào tình trạng nguy hiểm.

Thốt nhiên, một tiếng quát vang như sấm rền vang lên, tiếp theo là “keng” một tiếng chát chúa, chỉ thấy một thiếu niên tay cầm trường kiếm đã gạt phăng binh khí của hai gã đại hán, đồng thời đối phương còn bị một luồng kình lực đẩy lùi mấy bước.

Châu Hoài Anh định thần nhìn kỹ, lập tức mừng rỡ khôn xiết, thì ra người cứu nàng chính là Diêu Kiệt.

Nàng vội buột miệng nói :

- Diêu huynh, hãy mau bắt lấy tên lãng tữ kia, hắn đã vu khống huynh là hung thủ đã sát hại tiên phụ đó.

Trong khi nói nàng ngoảnh lại nhìn, Phùng Vũ Lân đã biến mất tự bao giờ và hai gã đại hán kia cũng chẳng còn thấy bóng dáng đâu cả.

Diêu Kiệt lắc đầu nói :

- Không cần đuổi theo đâu.

Đoạn ôm quyền nói tiếp :

- Tại hạ thật là hổ thẹn đối với cô nương.

Châu Hoài Anh kinh ngạc :

- Diêu huynh nói vậy là sao?

- Việc cô nương đến đây gặp Phùng Vũ Lân...

Châu Hoài Anh ngắt lời :

- Diêu huynh đã sớm biết rồi ư?

Diêu Kiệt gật đầu :

- Lúc cô nương ra đi là tại hạ đã phát giác, nên đã sinh lòng hoài nghi.

Châu Hoài Anh cười gượng :

- Cũng may là Hoài Anh không tin lời hắn, bằng không thì người hổ thẹn chính là Hoài Anh.

Diêu Kiệt bỗng hỏi :

- Vi sao mà cô nương động thủ với Phùng Vũ Lân này?

Châu Hoài Anh mím môi :

- Hắn đã vu khống Diêu huynh là hung thủ đã sát hại tiên phụ, nên Hoài Anh tức giận không nén được.

Diêu Kiệt cảm kích :

- Thịnh tình của cô nương, tại hạ xin tâm lĩnh.

Ngưng chốc lát, lại hỏi :

- Nhưng cô nương sao biết là hắn vu khống tại hạ?

Châu Hoài Anh chẳng chút suy nghĩ đáp ngay :

- Diêu huynh tuyệt đối không phải là hạng người như vậy.

Diêu Kiệt nhẹ gật đầu :

- Cô nương phân biệt được phải trái, trắng đen, thật là điều đáng mừng, nhưng lẽ ra không nên động thủ mới phải.

Châu Hoài Anh trố mắt ngạc nhiên :

- Vì sao vậy?

Diêu Kiệt chậm rãi nói :

- Cô nương thông tuệ hơn người, sao không tương kế tựu kế, xem hắn vu khống tại hạ là vì mưu đồ gì, nếu không nhờ tại hạ đến kịp lúc, cho dù cô nương có võ công bất phàm, e cũng khó mà đề phòng được sự ám toán.

Châu Hoài Anh ngẫm nghĩ một hồi :

- Như vậy rõ ràng là đối phương có âm mưu gì đó, chẳng qua là Hoài Anh chỉ là thăm dò, nhưng đối phương lại tưởng là Hoài Anh đã nhận thấy điểm sơ hở của họ, nên mới xuất động mai phục toan hạ sát Hoài Anh.

Diêu Kiệt gật đầu :

- Không sai, đáng tiếc là chúng ta đã làm một việc ngu ngốc, đánh trống bắt trộm.

Châu Hoài Anh lẩm bẩm :

- Thật khó thể ngờ được...

Ngưng chốc lát bỗng hỏi :

- Sao Diêu huynh bỗng dưng lại đến đây?

Diêu Kiệt mỉm cười :

- Tại hạ vừa mới nói rồi, bởi thấy cô nương lén lút rời khỏi phòng đi về Hưng Long tập, lại quá lâu chưa thấy về, nên mới tới đây xem thử, nào ngờ lại giúp cho cô nương được một tay.

Châu Hoài Anh nhoẻn cười :

- Diêu huynh đã cứu mạng Hoài Anh thì đúng hơn. Nếu Diêu huynh mà một đến kịp thì Hoài Anh đã dữ nhiều lành ít rồi. Thật không ngờ tên lãng tử Phùng Vũ Lân đó lại có đồng bọn mai phục thế này.

Diêu Kiệt mỉm cười lắc đầu :

- Không phải vậy đâu.

Châu Hoài Anh ngẩn người :

- Vậy chứ là sao?

- Phùng Vũ Lân xưa nay y chỉ một mình đi lại trên giang hồ, làm gì có đồng bọn, hiện nay hắn cũng chỉ là tai sai của kẻ khác thôi.

Châu Hoài Anh kinh ngạc :

- Kẻ khác đó là ai?

Diêu Kiệt trầm ngâm :

- Có lẽ là một kẻ thần bí nào đó, nhưng chúng ta cũng chẳng cần phải bận tâm suy nghĩ, một ngày gần đây ắt sẽ sáng tỏ. Thôi, chúng ta hãy trở vè Lạc Hà đi, đã sang canh năm rồi, sương khuya lạnh lắm, cô nương hãy giữ mình kẻo bị cảm lạnh.

Châu Hoài Anh lặng thinh, nhưng không nén được, ném cho Diêu Kiệt cái nhìn đầy thâm tình, song chàng không chú ý đến.

Sau khi hai người rời khỏi, trong cánh rừng bên lề đường có bóng người thấp thoáng và tiếng người chuyện trò.

Chỉ nghe một giọng phương Bắc nói :

- Mỗ biết trước là tên lãng tử thế nào cũng hư việc mà.

Một người khác tiếp lời :

- Hãy thận trọng lời nói, tiểu lãng tử không có bản lĩnh gì, nhưng đơm đặt thị phi thì rất là giỏi.

Người giọng phương Bắc hằn học :

- Tiểu lãng tử nhận Long lão đại làm nghĩa phụ chẳng qua là nhờ vào bộ mặt anh tuấn của hắn, còn mỗ một lòng trung kiên sẵn sàng xả thân vào mọi nguy hiểm, việc gì phải sợ hắn chứ?

- Không thể nói vậy được, Long lão đại không có con cái, chính vì bộ mặt anh tuấn của tiểu lãng tử nên mới nhận làm nghĩa tử, nếu hắn mà biết được ngươi nói xấu hắn sau lưng, mách lại với Long lão đại, cam đoan là ngươi sẽ bị quở mắng, tội gì chứ? Chúng ta cứ về báo lại đúng sự thật là xong.

Người giọng phương Bắc thở dài :

- Mẹ kiếp, thật tức chết được. Thôi, chúng ta trở về Lạc Hà.

* * * * *

Nghe tiếng gõ canh năm, Tiêu Nhất Phong lòng nóng như thiêu đốt, Tiêu Ngọc Yến ra đi đã ba canh mà chưa thấy về, y lại chẳng tiện đến đó hỏi thăm, không khỏi hết sức bồn chồn lo lắng.

Thời gian trong sự chờ đợi dài dằng dặc, cuối cùng rồi tiếng mở cửa phòng cũng vang lên, Tiêu Ngọc Yến đã về dến.

Tiêu Nhất Phong ngẩng lên nhìn, thấy nàng vẫn tóc tai ngay ngắn, y phục tề chỉnh, chứng tỏ là chưa bị Cao Như Đăng động chạm đến.

Tiêu Nhất Phong thở phào một hơi dài rồi nói :

- Ngọc Yến, sao lại đi lâu thế này, Tiêu Ngọc Yến khép cửa, thở hổn hển nói :

- Cao Như Đăng nói nhiều quá... nữ nhi không nghe được? Phụ thân hãy yên tâm, y rất là đàng hoàng đứng đắn.

- Vậy thì tốt, phụ thân cũng vì lo cho ngươi đó thôi!

Hạ thấp giọng nói tiếp :
- Cao Như Đăng đã nói những gì với ngươi?

Tiêu Ngọc Yến cười bẽn lẽn :

- Y đòi cưới nữ nhi làm thiếp!

Tiêu Nhất Phong ngẩn người :

- Y thẳng thắn nói với ngươi như vậy ư?

Tiêu Ngọc Yến nhướng mày :

- Dĩ nhiên là dài dòng quanh co rồi mới nói ra, y bảo nếu phụ thân bằng lòng thì cuộc trao đổi phen này, y không lấy lãi, dù chỉ một phân bạc, và còn giao cả hai ngân hiệu tại kinh thành cho nữ nhi quản lý. Phụ thân, có lẽ y xem chúng ta là nô lệ của tiền tài rồi!

Tiêu Nhất Phong cười ha hả :

- Vậy ngươi đã trả lời y ra sao?

Tiêu Ngọc Yến mỉm cười :

- Nự nhi chỉ lặng thinh cười, dùng mày mắt thay lời đúng theo lời dặn bảo của phụ thân.

Tiêu Nhất Phong gật đầu :

- Phải, phải! Ngươi làm vậy rất đúng!

Bỗng sầm mặt nói tiếp :

- Tiên tiểu tử ấy là cóc mà muốn đớp sao trời, để ta giăng bẩy chỉnh hắn một phen mới được.

Tiêu Ngọc Yến nhăn nhó :

- Phụ thân còn nói gì nữa không? Nữ nhi buồn ngủ quá rồi!

Tiêu Nhất Phong chau mày :

- Ngọc Yến, ngươi nhận thấy Cao Như Đăng thật sự thèm thuồng nhan sắc của ngươi hay là có gian kế?

Tiêu Ngọc Yến thoáng vẻ bực bội :

- Nữ nhi thấy phụ thân dường như đã quẫn trí vì hai mươi vạn lạng quan ngân, nên cũng chẳng dám nói thật.

Tiêu Nhất Phong sầm mặt :

- Ngươi nói vậy là sao?

- Phụ thân lúc nào cũng tự tin chủ quan, nên nữ nhi cũng không dám làm cho phụ thân não lòng.

Tiêu Nhất Phong nổi giận quát :

- Nói mau, ngươi đã nhận thấy điều gì khác lạ?

Tiêu Ngọc Yến chơm chớp mắt nói :

- Cao Như Đăng là một tên sắc ma khét tiếng trong giới hắc đạo, đôi hắc trảo của y đã từng hủy diệt biết bao người trong giới võ lâm và cũng làm ô nhục biết bao người con gái trong trắng, vậy mà nữ nhi đã ở bên cạnh y suốt ba canh dài, dùng cử chỉ và mày mắt khêu gợi y, tuy trong lời nói của y có ý trêu ghẹo, song vẫn luôn đứng đắn ngồi yên, thái độ như vậy có phải là Hắc Trảo Long Cao Như Đăng hay không?

Tiêu Nhất Phong ngẫm nghĩ hồi lâu :

- Đó quả không phải là tác phong của Cao Như Đăng, tuy nhiên... rất có thể là y biết phụ thân không phải là người dễ hiếp đáp, nên có dạ đề phòng cũng không chừng.

Tiêu Ngọc Yến lắc đầu :

- Có lẽ không phải vậy.

Tiêu Nhất Phong lại nghẫm nghĩ một hồi :

- Ngươi hãy tạm nghỉ đi, trưa nay vào lúc dùng bữa ngươi hẵng đi gặp Cao Như Đăng lần nữa.

Tiêu Ngọc Yến nhướng mày :

- Nữ nhi lại phải đi nữa ư?

Tiêu Nhất Phong mỉm cười :

- Ta có diệu kế khiến Cao Như Đăng sa vào cạm bẫy, ngươi kề tai gần đây.

Tiêu Ngọc Yến vâng lời châu đầu đến gần, chỉ thấy nàng ta chay mày liên hồi, nhưng cũng gật đầu lia lịa, chứng tỏ đó không phải là một ý kiến tốt lành, nhưng nàng ta không sao phản kháng lại được.

* * * * *

Tiếp Tiêu Ngọc Yến suốt đêm, Hắc Trảo Long Cao Như Đăng chẳng mảy may có vẻ mỏi mệt, chứng tỏ võ công của y có chỗ hơn người.

Y nghiêng ngồi dựa vào thành giường, mắt rực tinh quang không chớp, như đang suy nghĩ điều gì.

Bỗng nhiên, một gã đại hán hầu cận hối hả đi vào.

Cao Như Đăng ngồi yên bất động, trầm giọng quát :

- Việc gì mà hớt ha hớt hải thế này?

- Triệu tam gia cần gặp Tổng đà chủ.

Cao Như Đăng lạnh lùng quát :

- Đã dặn bao nhiêu phen rồi, đi ra ngoài không được xưng hô như vậy.

- Dạ vâng, bẩm chưởng quầy, tam gia Cổn Địa Long Triệu Khôn cầu kiến.

Cao Như Đăng tức giận quát :

- Quân ngu ngốc, nhớ bên này lại quên bên kia, nói năng chẳng ra gì cả.

Gã đại hán vội cúi gập người nói :

- Tiểu nhân đáng chết, từ nay không dám nữa.

- Chỉ một mình lão tam ư?

- Theo lời tam gia nói, lẽ ra tứ gia cũng định đến đây thỉnh an tổng...

chưởng quầy, nhưng lại sợ gây người chú ý nên tam gia chỉ đến một mình và bảo là có việc quan trọng cần đến diện kiến.

Cao Như Đăng nhướng mày :

- Lão tam có thay đổi diện mạo không?

- Có, có. Cam đoan không ai nhận ra được.

Cao Như Đăng gật đầu :

- Tuy là cải dạng, nhưng cái giọng Tứ Xuyên cách nào cũng không sửa được, mở miệng ra là bại lộ ngay, bảo y vào đây nhưng không được lên tiếng, nhất là đề phòng Tiêu Nhất Phong...

Gã đại hán gật đầu :

- Tiểu nhân biết rồi.

Đoạn lui ra khỏi phòng. Lát sau, một đại hán vạm vỡ bước vào, hắn chính là Cổn Địa Long Triệu Khôn.

Gã đại hán khép cửa lại, với giọng rặt Tứ Xuyên nói :

- Tham kiến đại ca.

Trong khi nói, ôm quyền cung kính thi lễ.

Cao Như Đăng khoác tay :

- Tam đệ có việc gì mà cần thiết đến đây gặp ta thế này?

Qua lời lẽ của Cao Như Đăng, hiển nhiên Cổn Địa Long Triệu Khôn này cũng là một phần tử trong Thất Long hội.Triệu Khôn tiến tới một bước, thấp giọng nói :

- Đại ca, xin thứ lỗi cho tiểu đệ nói thẳng, đại ca phái thằng nhãi ranh Phùng Vũ Lân tiếp cận Tiêu Ngọc Yến, nước cờ ấy đi rất đúng, nhưng bảo y tiếp cận Châu Hoài Anh thì sai lầm to rồi.

Cao Như Đăng lạnh lùng hỏi :

- Sai lầm ở chỗ nào?

Triệu Khôn nghiêm giọng :

- Ả nha đầu Tiêu Ngọc Yến có phần lẳng lơ, nên Vũ Lân mới hợp khẩu vị ả ta, nhưng Châu Hoài Anh là người đứng đắn, Vũ Lân làm sao đối phó nổi?

Cao Như Đăng chú mắt :

- Tam đệ muốn nói về việc tối qua phải không?

Triệu Khôn trố mắt thoáng ngạc nhiên :

- Đại ca đã hay chuyện rồi ư?

Cao Như Đăng gật đầu :

- Đó là một nước cờ tuyệt diệu của ta.

Triệu Khôn kinh ngạc :

- Tuyệt diệu ở chỗ nào?

Cao Như Đăng khoác tay :

- Đừng hỏi, đến lúc ắt tam đệ sẽ biết.

Triệu Khôn vẻ không phục :

- Đại ca không thể nói vậy được, huynh đệ đã cùng sống chết có nhau bao nhiêu năm, giữa chúng ta...

Cao Như Đăng lạnh lùng quát :

- Tam đệ không tin ta hay sao?

Triệu Khôn vội khom mình :

- Tiểu đệ không dám.

Cao Như Đăng nghiêm giọng :

- Hai mươi vạn lạng quan ngân tuy không phải là ít ỏi, nhưng đối với huynh đệ chúng ta cũng chẳng có gì đáng kể, phen này ta đã đích thân dẫn theo ngươi và lão tứ đến đây, mục đích thật sự là gì ngươi có biết không?

Triệu Khôn gật đầu :

- Đại ca lúc ở kinh thành đã nói với tiểu đệ rồi, sao lại không biết?

Cao Như Đăng giọng hậm hực :

- Thế đó, Thất Long hội chúng ta có thể nói là bá chủ trong giới hắc đạo, tiền tài thế lực hùng mạnh, vậy mà lại cứ bị bọn người mệnh danh chính phái hào hiệp chửi mắng khinh khi, thật chẳng ngờ Ngọc Diện Hiệp và Vô Địch Thần Tiên xưa nay rất được giới võ lâm kính trọng lại là chủ phạm đánh cướp quan ngân, phen này chúng ta phải khiến cho Ngọc Diện Hiệp vấp ngã một cú thật đau thì mới hả niềm uất ức trong bao năm qua. Đêm qua y còn bảo con gái quý báu của y đến đây giở trò mỹ nhân kế, ta thật muốn lột sạch quần áo của ả ta bỡn cợt một phen.

* * * * *

Điếm tiểu nhị hai tay cung kính trao cho Diêu Kiệt một phong bì đỏ rất to và nói là có khách đến bái phỏng.

Ngoài phong bì không có danh tánh khiến Diêu Kiệt hết sức lấy làm lạ, vội mở phong bì rút bái thiếp ra xem, bất giác ngẩn người, thì ra khách là Cao Như Đăng, trên thiếp có ghi là Tổng đà chủ Thất Long hội, vậy rõ ràng là bái phỏng hoàn toàn đúng theo luật lệ giang hồ, khiến Diêu Kiệt hết sức thắc mắc.

Thừ ra một hồi, Diêu Kiệt mới hỏi :

- Khách đến viếng có ai đi cùng không?

Điếm tiểu nhị lắc đầu :

- Chỉ đi một mình.

Diêu Kiệt khoát tay :

- Hãy mời khách vào, bảo là Diêu mỗ kính chờ.

- Thưa vâng.

Điếm tiểu nhị quay người lui ra khỏi phòng.

Lát sau, điếm tiểu nhị đã đưa Hắc Trảo Long Cao Như Đăng đi vào.

Diêu Kiệt tuy chưa từng giáp mặt với vị cao thủ giới hắc đạo này bao giờ, nhưng thoáng thấy một lần tại Thất Lý Phố, còn Cao Như Đăng thì hoàn toàn chưa từng gặp chàng.

Cao Như Đăng đứng tại cửa ôm quyền thi lễ nói :

- Thiếu hiệp chính là Phích Lịch Kiếm ư?

Diêu Kiệt cũng cung kính đáp lễ :

- Không dám nhận hai tiếng thiếu hiệp, tại hạ là Diêu Kiệt.

Đoạn khom mình chìa tay nói tiếp :

- Mời ngồi!

Cao Như Đăng không khách sáo, bước vào ngồi xuống, điếm tiểu nhị liền biết điều bỏ đi ngay và khép cửa lại.

Diêu Kiệt nghiêm túc nói :

- Cao đà chủ trịnh trọng đầu bái thiếp thế này, hẳn là có việc quan trọng phải không?

Cao Như Đăng mỉm cười :

- Cao mỗ bất tài, vẫn thường nghe người nói trang anh hùng hiệp nghĩa đại đa số là thiếu niên, nên đến đây thỉnh giáo thiếu hiệp.

Diêu Kiệt thẳng thắn :

- Cao đà chủ xưa nay vốn rất hào sảng, hà tất phải dài dòng quanh co thế này?

Cao Như Đăng gật đầu :

- Cao mỗ xin tuân mạng.

Ngưng chốc lát, giọng nghiêm túc nói tiếp :

- Trong võ lâm hai giới hắc bạch được phân chia rất rõ ràng, những kẻ tự huênh hoang là chính phái, không thích tiếp xúc với người trong giới hắc đạo, nhưng trong chính phái cũng có kẻ gian hùng ngụy thiện, mà trong giới hắc đạo cũng có những người hành vi nghĩa hiệp, thiếu hiệp có đồng ý không?

Diêu Kiệt chầm chậm gật đầu :

- Lời nói của Cao đà chủ rất là hữu lý.

Cao Như Đăng tươi mặt :

- Được nghe câu ấy của thiếu hiệp, Cao mỗ đã không hoài công đến đây mấy hôm nay.

Diêu Kiệt nhướng mày :

- Cao đà chủ đến đây hẳn không phải chỉ có vậy thôi, đúng chăng?

Cao Như Đăng gật đầu :

- Đúng vậy, Cao mỗ hôm nay đến đây chủ yếu là để vạch trần bộ mặt thật của một tên ngụy quân tử với thiếu hiệp.

Diêu Kiệt đã biết rõ, song vẫn giả vờ hỏi :

- Ai là ngụy quân tử vậy?

Cao Như Đăng nhấn mạnh từng tiếng :

- Ngọc Diện Hiệp Tiêu Nhất Phong, bậc trưởng bối của thiếu hiệp!

Diêu Kiệt vờ tức giận :

- Cao đà chủ nói năng phải có bằng chứng.

Cao Như Đăng trầm giọng :

- Vụ án cướp hai mươi vạn lạng quan ngân tại Thương Châu hồi mười bốn năm về trước chính là do Tiêu Nhất Phong đã chủ mưu.

Diêu Kiệt gằn giọng :

- Bắt trộm phải có tang chứng, quan ngân cất giấu tại đâu?

Cao Như Đăng mỉm cười :

- Đương nhiên là có tang chứng, sẽ xuất hiện trong một ngày gần đây.

Diêu Kiệt vụt đứng lên, lạnh lùng nói :

- Vậy nghĩa là sao?

Cao Như Đăng thản nhiên cười :

- Thiếu hiệp hãy bình tâm mà nghe Cao mỗ giải thích rõ ràng, rồi sẽ không trách cứ Cao mỗ nữa.

Thật ra việc Tiêu Nhất Phong là kẻ chủ mưu đánh cướp quan ngân, Diêu Kiệt đã gần như chắc chắn khẳng định, song vì chàng chưa hiểu ý định thật sự của Cao Như Đăng, nên mới tương kế tựu kế giả vờ mắc mưu.

Chàng ngồi trở xuống, hậm hực nói :

- Cao đà chủ tuy là người trong giới hắc đạo, song cũng đáng kể được là người có tiếng tăm trong giới giang hồ, hẳn không đến đỗi nói năng bừa bãi như trẻ con.

Cao Như Đăng gật đầu :

- Đó là lẽ tất nhiên.

Ngưng chốc lát, nghiêm giọng nói tiếp :

- Trong mấy năm qua, Cao mỗ có mở hai ngân hiệu tại kinh thành, có thể nói là đã rửa tay qui chính, không còn làm nghề không vốn nữa, hẳn là thiếu hiệp đã có nghe nói?

Diêu Kiệt gật đầu :

- Vâng, có nghe nói.

Cao Như Đăng mỉm cười nói tiếp :

- Nhưng bên trong thật sự cũng chưa hoàn toàn qui chính, nhưng đó chẳng phải Cao mỗ không sửa được thói xấu, mà chỉ vì mỗi ngành nghề cũng đều có cửa ngách, đàng phải chấp nhận thôi.

Diêu Kiệt chú mắt :

- Cao đà chủ hẳn là muốn ám chỉ việc trao đổi quan ngân?

Cao Như Đăng hạ thấp giọng :

- Thiếu hiệp thật là sành sõi, giới trộm cướp đắc thủ không hẳn thảy đều là tài vật của dân chúng, nếu là quan ngân thì phải được ngân hiệu thu mua, sau khi nung đúc lại mới có thể lưu dụng trong thị trường, có thể nói đó là một con đường tài lớn của giới buôn bán vàng bạc.

Diêu Kiệt chỉ gật đầu làm thinh.

Cao Như Đăng nói tiếp :

- Bất kỳ nghành nghề nào cũng có luật lệ riêng, luật lệ của ngành này cũng rất nghiêm khắc, nếu có người tìm đến, bất kể cuộc giao dịch thành hay không cũng không được tiết lộ bí mật của đối phương.

Ngưng chốc lát, khẽ hắng giọng nói tiếp :

- Tuy nhiên, phen này thì lại hoàn toàn khác.

Diêu Kiệt nhướng mày :

- Khác ở chỗ nào?

Cao Như Đăng giọng có phần khích động :

- Khi Tiêu Nhất Phong tìm đến thương lượng với Cao mỗ về cuộc giao dịch này, bấy giờ Cao mỗ mới biết Tiêu Nhất Phong là kẻ chủ mưu vụ cướp quan ngân khi xưa, Cao mỗ chẳng những kinh ngạc mà còn hết sức bực tức.

- Chẳng hay Cao đà chủ vì sao lại bực tức?

Chương 12: Chân giả thật hư

Cao Như Đăng giọng khích động hơn :

- Tiêu Nhất Phong tự xưng Ngọc Diện Hiệp, tự cho là người giới chính phái mà lại lén lút gây ra tội ác, chẳng những cướp bạc mà còn sát hại bốn mươi bảy người, báo hại Cẩm Y Đạo Phàn Cửu bị hình bộ đại đường truy nã khắp nơi, tổng bộ đầu Thương Châu bị trị tội, chẳng đáng căm hận hay sao?

Ngưng chốc lát, trầm giọng nói tiếp :

- Nghe dâu khi xưa lệnh tôn chính vì truy tra vụ cướp quan ngân mới bị sát hại, nếu việc ấy cũng là do Tiêu Nhất Phong gây ra thì thật đáng ghê tởm.

Diêu Kiệt bỗng hỏi :

- Chính Tiêu Nhất Phong đã tìm Cao đà chủ thương lượng cuộc giao dịch này ư?

Cao Như Đăng gật đầu :

- Đúng vậy.

- Điều kiện trao đổi ra sao?

- Cao mỗ với ngân phiếu mười vạng lạng trao đổi hai mươi vạn lạng quan ngân.

Diêu Kiệt cười khảy :

- Vậy thì lãi to rồi còn gì?

Cao Như Đăng nghiêm mặt lắc đầu :

- Thiếu hiệp chớ hiểu lầm. Cao mỗ xa xôi từ kinh thành đến đây đâu phải là số lãi mười vạn lạng đó chứ?

Diêu Kiệt nhướng mày :

- Vậy thì lạ thật, không vì số lãi mười vạn lạng bạc, vậy chứ vì cái gì?

Cao Như Đăng mỉm cười :

- Nói một cách dễ nghe thì là vạch trần bộ mặt thật của Tiêu Nhất Phong, trừ đi một bại hoại cho võ lâm, còn như nói thật thì là để phát tiết nỗi uất hận trong bao năm qua.

Diêu Kiệt chú mắt :

- Vì sao lại uất hận?

Cao Như Đăng không đáp lời mà hỏi ngược lại :

- Thiếu hiệp có biết người trong giới hắc đạo cả đời phải chịu đựng biết bao mắng nhiếc nguyền rủa không?

Diêu Kiệt lại hỏi :

- Vậy Cao đà chủ đã xác định hai mươi vạn lạng quan ngân là do Tiêu Nhất Phong đã cướp phải không?

Cao Như Đăng quả quyết :

- Hoàn toàn đúng sự thật.

- Số quan ngân ấy cất giấu tại đâu?

- Nhất định là ở tại Lạc Hà này, một ngày gần đây sẽ rõ.

Diêu Kiệt lại hỏi :

- Tiên phụ cũng là do Tiêu Nhất Phong sát hại ư?

Cao Như Đăng chầm chậm lắc đầu :

- Cao mỗ chỉ là suy đoán, khi chưa có thiết chứng, không dám vũ đoán.

Diêu Kiệt chú mắt :

- Bây giờ Cao đà chủ cho biết ý định thật sự được rồi chứ?

Cao Như Đăng mỉm cười :

- Theo Cao mỗ được biết, thiếu hiệp nhã nhặn lễ phép, tôn lão kính hiền, nếu không hiểu rõ nội tình ắt bị Tiêu Nhất Phong lừa dối. Nay Cao mỗ đã giăng bẫy để khiến Tiêu Nhất Phong phải tự lộ đuôi chồn, thiếu hiệp đứng ngoài bàng quang được rồi.

Diêu Kiệt mỉm cười :

- Nếu Cao đà chủ nói không ngoa, tại hạ tự tin sẽ không bao giờ bị gian đồ lợi dụng...

Ngưng chốc lát, khẳng khái nói tiếp :

- Chả lẽ tại hạ chẳng thể vì Cao đà chủ ra chút sức mọn sao?

Cao Như Đăng lắc đầu :

- E rằng không ổn, theo Cao mỗ tiên liệu, Tiêu Nhất Phong e ngại Cao mỗ có dã tâm cướp đoạt quan ngân, tất nhiên hết sức thận trọng đề phòng, rất có thể lợi dụng thiếu hiệp giúp y một tay, nếu thiếu hiệp bị lôi cuốn vào cuộc thì sẽ làm hỏng đại kế của mỗ.

Diêu Kiệt cười :

- Cao đà chủ khách sáo quá, nếu như Cao đà chủ thật sự có dã tâm chiếm đoạt quan ngân thì tại hạ cũng chưa chắc ngăn cản được.

Cao Như Đăng cười ha hả :

- Phích Lịch Kiếm pháp của thiếu hiệp cao siêu khôn lường, có thể nói giới võ lâm chẳng ai là không biết.

Diêu Kiệt bỗng hỏi :

- Vậy hai mươi vạn lạng quan ngân nên xử lý thế nào?

Cao Như Đăng giọng nghiêm túc :

- Đương nhiên là toàn bộ giao trả cho triều đình, để cho họ biết là Cao mỗ đã thật sự cải hối hướng thiện, xin thiếu hiệp đừng cười Cao mỗ là mua chuộc danh dự.

Diêu Kiệt chú mắt :

- Cao đà chủ không lấy một chữ thật ư?

Trong lòng quả không tin trên đời lại có một nhân vật hắc đạo không cần tiền bạc thế này?

Cao Như Đăng mỉm cười :

- Tiền tài Cao mỗ đã thấy quá nhiều rổi, chẳng có gì là lạ.

Diêu Kiệt cười bông đùa :

- Vậy thì số tiền thưởng năm vạng lạng, tại hạ phải độc chiếm đấy.

Cao Như Đăng ngạc nhiên :

- Thiếu hiệp không phải là người tham tài, việc sử dụng năm vạn lạng bạc ấy hẳn đã được tính toán trước, thiếu hiệp cứ lĩnh lấy, Cao mỗ không bận tâm đâu.

Diêu Kiệt ôm quyền thi lễ :

- Tại hạ xin cám ơn trước.

Cao Như Đăng đứng lên :

- Cao mỗ hôm nay chính thức đầu thiếp cầu kiến, tất nhiên hoàn toàn chịu trách nhiệm về những lời nói của mình, như vậy là chúng ta đã thỏa thuận để Cao mỗ đối phó với Tiêu Nhất Phong, thiếu hiệp cứ đứng ngoài cuộc bàng quan.

Diêu Kiệt trầm giọng :

- Nếu như tiên phụ quả đúng là do Tiêu Nhất Phong sát hại, thì tại hạ nhất định phải tự tay báo thù.

Cao Như Đăng gật đầu :

- Cao mỗ sẽ để lại tính mạng của Tiêu Nhất Phong cho thiếu hiệp xử lý.

Đoạn vòng tay nói tiếp :

- Cao mỗ xin cáo biệt.

Dứt lời, sải bước đi ra khỏi phòng.Diêu Kiệt vừa đóng cửa lại bỗng thấy cửa sổ động đậy, Phàn Cửu đã lướt vào. Phàn Cửu mỉm cười nói :

- Lão đệ, Cao Như Đăng nói không sai, trong giới hắc đạo cũng có những người hiệp nghĩa.

Diêu Kiệt cười khảy :

- Tôn giá nghĩ Cao Như Đăng là vì trừ hại cho võ lâm thực ư?

Phàn Cửu cười ha hả :

- Mục đích của y dĩ nhiên là muốn độc chiếm hai mươi vạn lạng quan ngân, những lời lẽ tốt đẹp kia chẳng qua là chỉ nhằm đánh lừa lão đệ để không chống đối y mà thôi, lão đệ tưởng Phàn mỗ không hiểu sao?

Diêu Kiệt đanh giọng :

- Đã hiểu sao còn nói trong giới hắc đạo còn có người hiệp nghĩa?

Phàn Cửu phá lên cười :

- Đó là muốn nói Phàn Cửu này mà.

Đoạn đổi giọng nghiêm túc nói tiếp :

- Lão đệ, chúng ta đừng đùa nữa, xem ra sắp đến lúc sự thật sáng tỏ rồi.

Diêu Kiệt lặng thinh, nghẫm nghĩ hồi lâu mới trố mắt hỏi :

- Tôn giá có đến xem xét ngôi nhà cháy chưa?

Phàn Cửu gật đầu :

- Rồi! Quả là có xác cháy, Châu Bách Long chẳng những đã chết mà thi hài cũng bị thiêu rụi, tuyệt đối chẳng thể giả được.

Diêu Kiệt lẩm bẩm :

- Lạ thật, Châu lão tiên sinh do ai đã giết nhỉ?

Phàn Cửu mỉm cười :

- Lão đệ khỏi phải bận tâm về vấn đề ấy...

Hạ thấp giọng nói tiếp :

- Phàn mỗ đã căn dặn Lý Ngọc Côn rồi, bảo y phải theo dõi thật sát Tiêu Nhất Phong và Cao Như Đăng, khi có động tĩnh phải đến báo ngay, bây giờ chúng ta chỉ chờ đợi nữa thôi.

Diêu Kiệt thở dài :

- Chờ thì chờ, nhưng tại hạ đã nóng ruột lắm rồi.

Đến trưa khách điếm Trường Phát lại hết sức náo nhệt.

Năm sáu điếm tiểu nhị, người bưng trà, kẻ xách rượu, lăng xăng bày một bàn tiệc toàn các món ăn thượng hảo hạng ở ngoài phòng trọ của Cao Như Đăng.

Cao Như Đăng ngủ được hai giờ, tinh thần có vẻ sung mãn, rửa mặt xong, gã đại hán hầu cận bước vào bẩm báo :

- Bẩm chưởng quầy, thức ăn đã bày xong, xin hãy dùng nhân lúc còn nóng.

Cao Như Đăng gật đầu, sải bước ra khỏi phòng.

Khi nhìn thấy các món ăn trên bàn, Cao Như Đăng bất giác ngẩn người, lạnh lùng hỏi :

- Đây là thức ăn do ta đã gọi ư?

Gã đại hán hầu cận chưa biết trả lời sao, bỗng nghe một giọng nói trong trẻo từ ngoài cất lên :

- Chính tiểu nữ đã gọi để hiếu kính Cao chưởng quầy đó.

Dứt lời người đã xuất hiện, thì ra là Tiêu Ngọc Yến.

Cao Như Đăng ha hả cười nói :

- Để Ngọc Yến cô nương phải tốn kém, thật ái ngại quá.

Tiêu Ngọc Yến nhoẻn miệng cười, quay sang gã đại hán khoát tay nói :

- Ngươi hãy ra ngoài kia dùng bữa, ở đây đã có ta hầu tiếp.

Chờ cho gã đại hán đi khỏi, Tiêu Ngọc Yến ngối xuống bên cạnh Cao Như Đăng, rót đầy hai ly rượu, đoạn nâng lên nói :

- Xin kính Cao chưởng quầy một ly trước.

Cao Như Đăng mỉm cười uống cạn, đặt ly xuống, đăm mắt nhìn vào mắt Tiêu Ngọc Yến hỏi :- Cô nương có từng nghe nói qua vể con người của Cao mỗ khi xưa chưa?

Tiêu Ngọc Yến nhoẻn cười gật đầu :

- Dĩ nhiên là có, không thì sao biết Cao chưởng quầy có ba điều không sợ?

Cao Như Đăng thẳng thắn :

- Cao mỗ ở trong giới hắc đạo nhiêu năm chưa bao giờ làm điều gì đứng đắn, nên cũng chẳng muốn nói dối, cô nương có cử chỉ khiêu gợi thế này không sợ Cao mỗ động tà niệm hay sao?

Tiêu Ngọc Yến cười khúc khích :

- Vậy có gì là đáng sợ. Tối qua Cao chưởng quầy chẳng bảo là định cưới tiểu nữ làm thiếp hay sao?

Cao Như Đăng mỉm cười :

- Cô nương đã bằng lòng ư?

Tiêu Ngọc Yến chẳng chút e thẹn gật đầu :

- Dĩ nhiên là bằng lòng, Cao chưởng quầy có tiền tài, có thế lực, lại có danh vọng trên giang hồ, tuy làm thiếp cũng hưởng không hết vinh hoa phú quý.

- Vậy Tiêu đại hiệp cũng đã bằng lòng ư?

Tiêu Ngọc Yến nhướng mày :

- Gái lớn lên có quyền lựa chọn nơi trao thân gởi phận, gia phụ không có ý kiến...

Bỗng hạ giọng nói tiếp :

- Chỉ cần Cao chưởng quầy đặt chút tình cảm vào cuộc giao dịch phen này, nhất định gia phụ sẽ lấy làm cảm kích mà chấp thuận cho hôn sự giữa chúng ta.

Cao Như Đăng bỗng thở dài :

- Với võ công và tài mạo như cô nương, có thể nói ngàn vàng khó được, từ bỏ số lãi mười vạn lạng bạc đâu có gì đáng kể. Tuy nhiên, Cao mỗ thật là tiếc cho cô nương.

Tiêu Ngọc Yến thoáng ngạc nhiên :

- Tiếc gì kia?

Cao Như Đăng giọng nghiêm túc :

- Với tài mạo của cô nương lẽ ra phải chọn một người chồng anh tuấn trẻ trung, sống hòa thuận hạnh phúc trọn đời mới đúng, còn như về làm thiếp cho Cao mỗ thì cô nương sẽ uổng phí tuổi xuân còn gì?

Tiêu Ngọc Yến đảo tròn mắt :

- Được làm thiếp Cao chưởng quầy vẫn hơn làm chính thê của bất kỳ ai khác.

Cao Như Đăng nhếch môi cười :

- E rằng đó không phải là những lời nói thật lòng của cô nương.

Tiêu Ngọc Yến thoáng ngẩn người :

- Cao chưởng quầy không tin ư?

Cao Như Đăng nghiêm gìo.ng :

- Lẽ ra cô nương đã khiêu gợi như vậy, Cao mỗ cũng nên hưởng diễm phúc này mới phải, nhưng vì Cao mỗ thật lòng thích mến cô nương, nên không thể động tà niệm được...

Hạ thấp giọng nói tiếp :

- Cô nương hãy thành thật cho biết, cô nương đã có người yêu chưa?

Tiêu Ngọc Yến lắc đầu nguây nguẩy :

- Chưa, chưa có!

Cao Như Đăng cười hăng hắc :

- Cô nương đã thiếu thành thật rồi.

Tiêu Ngọc Yến cúi mặt :

- Tiểu nữ nói thật mà.

Cao Như Đăng bỗng đổi giọng nghiêm túc :

- Người ấy chẳng những anh tuấn thông minh, mà còn có chút tiếng tăm chứ không phải hạng vô danh tiểu tốt, lẽ ra cô nương phải kiêu hãnh có một người yêu như vậy, cớ sao lại thẹn không dám thừa nhận?

Tuy chưa nói rõ danh tánh, song như vậy cũng đã quá rõ ràng rồi.

Tiêu Ngọc Yến bất giác đỏ mặt, cúi gầm mặt lúng búng nói :

- Cao chưởng quầy suy đoán đó ư?

Cao Như Đăng cười to :

- Thật không ngờ cô nương lại kín miệng như vậy, người ấy có phải tên Phùng Vũ Lân hay không?

Tiêu Ngọc Yến buột miệng hỏi :

- Cao chưởng quầy biết y hả?

Cao Như Đăng cười ha hả :

- Thế là cô nương không đánh mà khai rồi.

Ngưng chốc lát, mỉm cười nói tiếp :

- Cao mỗ chẳng những biết mà còn rất là thương mến y.

Tiêu Ngọc Yến nhẹ cười, mặt cũng bất giác lộ vẻ thẹn thùng.

Cao Như Đăng nói tiếp :

- Chính vì Cao mỗ thương mến Phùng Vũ Lân và lại quý mến cô nương nên mới không sao động được tà niệm. Ngọc Yến cô nương, việc tiếp cận Cao mỗ là do ý của lệnh tôn phải không?

Tiêu Ngọc Yến lúc này đã sinh lòng cảm kích Cao Như Đăng, bèn gật đầu thừa nhận :

- Quả đúng gia phụ đã bảo tiểu nữ đến đây.

Cao Như Đăng thở dài :

- Vậy cũng không thể trách được, cô nương đâu phải con thân sinh của ông ấy, lẽ dĩ nhiên ông ấy không thương yêu. Đêm qua Cao mỗ sở dĩ bảo là định nạp cô nương làm thiếp, đó chẳng qua chỉ giả vờ để thử lòng dạ của ông ấy thôi.

Tiêu Ngọc Yến chau chặt mày :

- Tiẻu nữ không phải là con thân sinh của ông ấy thật ư?

Cao Như Đăng vờ ngạc nhiên :

- Ông ấy không cho cô nương biết sao?

Tiêu Ngọc Yến thiểu não lắc đầu.

Chương 13: Mưu kế trùng trùng

Cao Như Đăng nói tiếp :

- Dù không phải thân sinh thì cũng có công ơn dưỡng dục, cô nương cứ xem Tiêu đại hiệp là thân phụ cũng được thôi.

Tiêu Ngọc Yến giọng ấm ức :

- Nhưng ông ấy không chút thương xót tiểu nữ, biết rõ trong lòng tiểu nữ đã có Phùng Vũ Lân vậy mà vẫn ép buộc tiểu nữ...

Cao Như Đăng tiếp lời :

- Cũng may là Cao mỗ không sinh tà niệm, thôi thì cô nương cũng đừng trách ông ấy.

Ngưng chốc lát nghiêm giọng nói :

- Cô nương hãy về bẩm rõ với lệnh tôn, Cao mỗ không muốn chiếm đoạt số tiền tài bất nghĩa kia, nhưng cũng chẳng muốn bị thiệt thòi, vì tác thành cuộc lương duyên giữa cô nương và Phùng Vũ Lân, cuộc giao dịch này Cao mỗ sẽ không lấy lãi một chữ, và bảo lệnh tôn cũng dừng nhọc lòng bày kế, sớm tiến hành trao đổi. Cao mỗ còn phải trở vể kinh thành...

Tiêu Ngọc Yến mở to mắt, giọng hết sức kích động :

- Thật ư?

- Ngân phiếu mới được phát hành của Cao mỗ có thể đổi ở khắp mọi nơi, đủ chứng tỏ uy tín của Cao mỗ, lẽ nào lại dối gạt cô nương, hãy cứ yên tâm.

Tiêu Ngọc Yến đứng lên :

- Vậy xin nhận Ngọc Yến một lạy.

Cao Như Đăng vậi dưa tay cản lại :

- Hôm khác hẵng lạy cũng chẳng muộn, cô nương hãy mau về bẩm báo lại với Tiêu đại hiệp đi.

Tiêu Ngọc Yến hớn hở gật đầu :

- Ngọc Yến đi ngay đây.

Cao Như Đăng bỗng cười nói :

- Cô nương, theo Cao mỗ được biết, Phùng Vũ Lân hãy còn đang chờ cô nương trả lời, không nên để cho y mong đứt ruột đấy.

Tiêu Ngọc Yến đỏ mặt :

- Cao chưởng quầy thật chẳng gì là không biết, Ngọc Yến sẽ tranh thủ thời gian đến gặp Vũ Lân.

Cao Như Đăng dõi mắt trông theo bóng sau lưng Tiêu Ngọc Yến, miệng mỉm cười ra chiều đắc ý.

Lát sau, Tiêu Nhất Phong nhanh bước đi đến, vừa vào cửa đã vòng tay xá dài nói :

- Cao huynh xử sự thật là nhân nghĩa, khiến Tiêu mỗ phục sát đất.

Cao Như Đăng lạnh lùng :

- Tiêu đối phương không cần phải ca tụng như vậy, điều Cao mỗ trông mong là sớm ngày giải quyết cho xong số quan ngân kia để khỏi phải nấn ná ở đây quá lâu.

Tiêu Nhất Phong gật đầu :

- Ngay đêm nay được chăng?

- Tùy ý tôn giá!

- Vậy thì chiểu tối Tiêu mỗ sẽ đến cho Cao huynh biết rõ thời gian và địa điểm, xin cáo biệt!

Đoạn vòng tay thi lễ rồi vội vã rời khỏi.

Cao Như Đăng mặt lộ vẻ nham hiểm, thấp giọng gọi :

- Bây đâu!

Một dã đại hán lập tức đi vào, buông thỏng hai tay chờ lệnh.

Cao Như Đăng nghiêm giọng :

- Đi báo với Tam gia, mọi sự theo kế hoạch thi hành, thời gian là ngay đêm nay.

Hãy nói về Tiêu Nhất Phong, sau khi vội vã bỏ đi, y không trở về phòng mà lại ra khỏi khách điếm Trường Phát, đi thẳng về phía Trương Ký lão điếm ở hướng Tây thị trấn.

Lời lẽ của Cao Như Đăng tuy hết sức hào phóng, song Tiêu Nhất Phong không dám cả tin, ước lượng thực lực, hiển nhiên chẳng thể đối chọi với đối phương, cho nên y định lợi dụng Diêu Kiệt, đồng thời còn có thể nhân cơ hội...

Tiêu Nhất Phong đến, Diêu Kiệt chẳng chút ngạc nhiên, lập tức từ trên giường phóng xuống, ra đón và nói :

- Tiêu thúc, xin mời ngồi!

Tiêu Nhất Phong khoác tay :

- Hiền diệt không nên khách sáo!

Ngồi xuống ghế, đoạn nói tiếp :

- Hắc Trảo Long Cao Như Đăng đã sa vào lưới rập của ngu thúc rồi, ngu thúc đến báo cho hiền điệt biết.

Diêu Kiệt nhướng mày, vờ ra vẻ bức thiết hỏi :

- Như thế nào rồi?

Tiêu Nhất Phong hạ thấp giọng :

- Cao Như Đăng quả đúng là kẻ chủ mưu vụ cướp quan ngân, ngu thúc giả vờ đòi chia phần, y đã bằng lòng chia cho ngu thúc năm vạn lạng bạc.

Diêu Kiệt tròn xoe mắt :

- Bạc ở đâu?

- Có lẽ chôn dấu tại lân cận Lạc Hà, đêm nay tiến hành khai quật.

- Ý Tiêu thúc là...

Tiêu Nhất Phong mỉm cười tiếp lời :

- Khi đến lúc, ngu thúc sẽ bảo Ngọc Yến đến đây đưa hiền điệt đến địa điểm khai quật, hiền điệt hãy nấp trong bóng tối trước, chờ đến khi quan ngân được đào lên, có tang chứng rồi hiền điệt hẵng bất thần ra tay, trước tiên dùng trường kiếm chém đứt đôi hắc trảo của Cao Như Đăng.

Diêu Kiệt chau mày :

- Tiêu thúc...

Tiêu Nhất Phong khoát tay ngắt lời :

- Ngu thúc hiểu ý hiền điệt, về việc lệnh tôn đã ngộ hại hay không, nếu đã ngộ hại thì di hài hiện ở đâu? Để sau hẵng hỏi y!

- Vì sao lại phải chém đứt đôi hắc trảo của Cao Như Đăng trước tiên?

Tiêu Nhất Phong trầm giọng :

- Đôi trảo của y rất lợi hại, nếu không chém đứt trước, e khó chế ngự được y, hiền điệt chớ nên khinh thường.

Diêu Kiệt thầm nực cười, song lặng thinh không nói gì.

Tiêu Nhất Phong nói tiếp :

- Hiền điệt phải tuyệt đối tin cậy ngu thúc mới được.

Diêu Kiệt gật đầu :
- Lẽ dĩ nhiên.

Tiêu Nhất Phong thấp giọng :

- Việc đêm nay tuyệt đối không được cho Phàn Cửu biết.

Diêu Kiệt chú mắt :

- Tiêu thúc, theo tiểu điệt nhận thấy dường như Phàn Cửu cũng có dính dáng đến vụ cướp quan ngân này.

Tiêu Nhất Phong lắc đầu :

- Tiểu điệt tuyệt đối không nên tin những người trong giới hắc đạo... Ta không nên có lòng hại người, nhưng lòng phòng người thì phải có, việc gì cũng nên thận trọng là hơn.

Diêu Kiệt gật đầu :

- Tiểu điệt xin tuân mạng.

Tiêu Nhất Phong đứng lên :

- Hiền điệt hãy nghỉ dưỡng cho tinh thần và khí lực thật sung mãn, sau khi lên đền cứ ngồi yên trong phòng mà chờ Ngọc Yến đến đưa đi.

Diêu Kiệt thăm dò :

- Việc này có nên cho Hoài Anh biết không?

Tiêu Nhất Phong thoáng ngẫm nghĩ :

- Không nên cho biết là hơn. Hoài Anh đang lúc bi thương, vạn nhất quá khích động e sẽ làm hỏng đại sự. Hơn nữa, Cao Như Đăng cũng chẳng phải là kẻ sát hại Bách Long huynh, khi nào giải quyết xong vụ này, ngu thúc nhất định sẽ điều tra làm sáng tỏ vụ huyết án của Bách Long huynh.

Diêu Kiệt gật đầu :

- Vậy thì xin Tiêu thúc tự tiện.

Tiêu Nhất Phong quay người lui ra, nhưng khi đến cửa bỗng lại quay lại, hạ thấp giọng nói :

- ã, còn điều này nữa, Kim Đao Minh chẳng rõ đến đây với mục đích gì, nếu mà đếm nay họ xuất hiện tại địa điểm khai quật quan ngân, hiền điệt tuyệt đối không thể buông tha cho họ.

Diêu Kiệt gật đầu :

- Thưa vâng.

- Ngu thúc đi đây.

Đoạn sải bước ra khỏi phòng.

Diêu Kiệt bất giác buông tiếng thở dài trĩu nặng, mặc dù hung thủ đã sắp lộ diện, song chàng chẳng chút cảm thấy phấn khởi.

Bỗng, Châu Hoài Anh đẩy cửa bước vào, mặt đầy vẻ bí ẩn hỏi :

- Diêu huynh, người vừa rồi là ai vậy?

Diêu Kiệt ngạc nhiên :

- Cô nương không biết ư?

Châu Hoài Anh lắc đầu :

- Hoài Anh chưa gặp bao giờ.

- Ông ta chính là Ngọc Diện Hiệp Tiêu Nhất Phong, cố hữu của lệnh tôn và tiên phụ.

Châu Hoài Anh gật gù :

- Hoài Anh có nghe tiên phụ đề cập đến, ông ấy có mặt tại đây từ lúc nào vậy?

- Đã hai ba hôm rồi!

Châu Hoài Anh thoáng nhíu mày :

- Sao ông ấy không gặp Hoài Anh thế nhỉ?

- Tiêu thúc đang âm thầm điều tra kẻ đã sát hại lệnh tôn, vì tránh gây sự chú ý nên đành phải tạm lánh mặt cô nương.

- ã ra vậy!

Châu Hoài Anh mấp máy đôi môi định nói tiếp gì đó, nhưng cuối cùng lại lặng thinh.Diêu Kiệt thấy vậy, bất giác thoáng động tâm, dịu giọng hỏi :

- Cô nương có gì xin cứ nói.

Châu Hoài Anh nhếch môi cười :

- Thật ra Hoài Anh cũng chẳng có gì muốn nói...

Ngưng chốc lát, nói tiếp :

- Mà dù nói ra, Diêu huynh cũng chưa chắc chịu tin.

Diêu Kiệt trố mắt :

- Cô nương nói đi, lẽ nào tại hạ lại không tin.

Châu Hoài Anh quay người đi, lẩm bẩm :

- Hoài Anh gần gũi với Diêu huynh tuy chỉ hai ngày đêm, nhưng đã hiểu rất rõ con người của Diêu huynh, có thể Diêu huynh là một người quân tử chính đại đường đường.

Diêu Kiệt mỉm cười :

- Cô nương quá khen rồi!

Châu Hoài Anh bỗng hỏi :

- Vậy Diêu huynh nhận thấy con người của Hoài Anh ra sao?

Diêu Kiệt thành thật :

- Qua việc cô nương đối với Phùng Vũ Lân tối qua, chứng tỏ cô nương là người biết phân biệt rõ phải trái trắng đen, và rất quan tâm cho tại hạ, thật đáng cảm kích.

Hoài Anh nhoẻn cười :

- Vậy thì Hoài Anh xin mạn phép nói ra điều này...

Bỗng trầm giọng nói tiếp :

- Hai hôm nay tuy Hoài Anh không bước chân ra khỏi phòng, nhưng cũng nhận thấy được mây mưa đã phủ giăng trấn Lạc Hà này. Diêu huynh không nên tiếp tục ở lại đây nữa là hơn.

Diêu Kiệt ngạc nhiên :

- Cô nương đã nhận thấy điều gì vậy?

Châu Hoài Anh lắc đầu :

- Hoài Anh không nhận thấy gì cả.

Diêu Kiệt ngớ người :

- Thế sao cô nương lại nói vậy?

- Đó có lẽ là sự mẫn cảm riêng của phái nữ.

Diêu Kiệt nhướng mày :

- Rõ ràng là cô nương có điều bí ẩn gì đó không chịu thổ lộ với tại hạ.

Châu Hoài Anh bỗng hỏi :

- Diêu huynh đã từng chứng kiến di hài của tiên phụ rồi chứ?

Diêu Kiệt gật đầu :

- Vậy thì sao?

- Hẳn là đã trông thấy rõ vết thương của tiên phụ phải không?

Diêu Kiệt trầm giọng :

- Chưởng lực chấn thương nội phủ, đứt đoạn tâm mạch, để lại dấu ba đường máu ngoài da, hung thủ nhất định là một cao thủ rất thâm hậu cả nội lẫn ngoại công.

Châu Hoài Anh gật đầu :

- Bây giờ chúng ta bắt đầu xem xét từ người nhà, Diêu huynh và Hoài Anh đều không có được chưởng lực thâm hậu đến vậy.

Diêu Kiệt gật đầu :

- Đúng vậy!

- Tiêu thúc sử dụng là một đôi Phán Quan bút, phàm là người sở trường về binh khí rất hiếm khi khổ luyện về chưởng pháp, hẳn ông ấy cũng không có được chưởng lực như vậy.

- Đúng.

- Phàn Cửu thành danh nhờ vào khinh công và Ám Thanh Tử, còn bọn kd thì không cần đề cập đến. Về Cao Như Đăng thì là luyện Long Vương Trảo, chắc chắc y không phải là người đã sát hại tiên phụ.

- Cô nương nói rất đúng.

Châu Hoài Anh trầm giọng :

- Vậy thì hung thủ là ai?

Diêu Kiệt ảo não lắc đầu, chàng chẳng thể nào trả lời được.

Châu Hoài Anh nói tiếp :

- Hung thủ rõ ràng là võ công cực cao, từ đó đến nay chưa hề lộ diện, chứng tỏ người này rất là mưu trí. Như vậy nếu Diêu huynh tiếp tục ở lại đây chẳng phải là dấn thân trong vòng nguy hiểm hay sao? Diêu huynh, hãy nghe lời Hoài Anh...

Diêu Kiệt ngắt lời :

- Vậy còn cô nương thì sao?

Châu Hoài Anh giọng não nề :

- Nếu hung thủ muốn diệt cỏ tận gốc thì dù Hoài Anh có trốn đến tận chân trời góc biển thì cũng vô dụng, huống hồ tiên phụ qua đời chưa đầy đầu thất, Hoài Anh sao thể bỏ di cho đành?

Diêu Kiệt khẳng khái :

- Tại hạ nhất quyết đồng cam cộng khổ với cô nương.

Châu Hoài Anh đăm mắt nhìn Diêu Kiệt hồi lâu mới buông tiếng thở dài não nuột nói :

- Thịnh tình của Diêu huynh...

Vừa nghe hai tiếng “thịnh tình”, Diêu Kiệt rúng động cõi lòng, vội ngát lời :

- Cô nương đừng nói nữa, tại hạ phen này đến Lạc Hà, một là để tìm kiếm kẻ thù, hai là truy tra về vụ cướp quan ngân, nhất quyết phải đạt được mục đích, ba là lệnh tôn lại ngộ hại, tại hạ quyết không rời khỏi đây Châu Hoài Anh lắc đầu :

Chương 14: Nhận thù làm cha

- Vụ cướp quan ngân đã xảy ra tại Thương Châu, không bao giờ lại ngàn dặm xa xôi vận chuyển đến đây cất giấu. Còn về lệnh tôn thì là mất tích tại Mạnh Châu, cho dù đã ngộ hại thì hung thủ cũng đâu thể ở tại Lạc Hà này.

Diêu Kiệt không đồng ý :

- Không hẳn, Đây là vùng then chốt mà.

Châu Hoài Anh nhướng mày :

- Diêu huynh dựa vào đâu mà nói vậy?

Diêu Kiệt cũng không sao trả lời được, khoác tay nói :

- Xin cô nương đừng nói nữa.

Châu Hoài Anh dịu giọng :

- Diêu huynh, mong huynh hãy nghe lời khuyên của Hoài Anh, tạm thời rời khỏi đây là hơn.

Diêu Kiệt bất giác sinh lòng ngờ vực, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào mặt Châu Hoài Anh, gằn giọng hoi :

- Phải chăng cô nương sợ tại hạ ở lại đây sẽ gây trở ngại, hãy cứ nói thẳng ra đi.

Châu Hoài Anh ra chiều muốn...

...thiếu mấy hàng...

Châu Hoài Anh thờ thẩn hồi lâu, mới khẽ nói :

- Chẳng giấu gì Diêu huynh, trong mười mấy năm ẩn cư tại Phong Lâm Độ, tiên phụ ngày nào cũng tiềm tâm khổ luyện, công lực đã cao đến mức e rằng tất cả cao thủ hiện có mặt tại Lạc Hà họp lại cũng không chống cự nổi...

Buông tiếng thở dài trĩu nặng, nói tiếp :

- Vậy mà tiên phụ còn bị người mặt đối mặt sát hại, công lực của hung thủ hiển nhiên còn cao hơn một bậc, nếu như hung thủ có mưu đồ gì đó, thử nghĩ ai có thể thoát khỏi tay y?

- Vì vậy mà cô nương đã lo lắng cho tại hạ ư?

Châu Hoài Anh gật đầu :

- Diêu huynh đang lúc tuổi trẻ, tiền đồ còn dài, hơn nữa phụ thù chưa báo, tráng chí chưa thỏa, vạn nhất...

Diêu Kiệt nghe lời nói đối phương thành khẩn, không hề có vẻ giả dối, bất giác thầm khích động, hơn nữa vừa rồi lại nghi ngờ đối phương có mưu đồ gì, bất giác nghe lòng hổ thẹn, bèn vội tiếp lời :

- Xin đa tạ thịnh tình của cô nương.

Châu Hoài Anh cười ảo não :

- Diêu huynh đừng nói vậy, xhỉ xin Diêu huynh nghe theo lời khuyên của Hoài Anh, hãy tức khắc rời khỏi nơi đây.

- Ngay bây giờ ư?

- Càng sớm càng tốt.

Diêu Kiệt thoáng chau mày :

- Hãy để tại hạ bầu bạn với cô nương một đêm nữa được chăng?

Ý chàng chẳng qua chỉ là tạm hoãn binh, bởi ngay đêm nay mọi sự sẽ được sáng tỏ, bất luận thế nào chàng cũng chẳng thể ra đi trong lúc này.

Song Châu Hoài Anh nghe vậy không khỏi rúng động cõi lòng, nước mắt lăn dài trên má, giọng não nề nói :

- Thịnh tình của Diêu huynh, Hoài Anh xin tâm lĩnh, e rằng kiếp này...

Diêu Kiệt biết đối phương đã hiểu lầm ý mình, chàng không phải không có tình ý với Châu Hoài Anh, mà chỉ bởi huyết hải thâm thù của hai nhà đều chưa được báo phục, đâu thể nói chuyện tư tình nhi nữ lúc này.

Nên vội nghiêm giọng ngắt lời :

- Xin cô nương hãy về phòng trước, để cho tại hạ suy nghĩ, trễ nhất là sáng mai tại hạ sẽ rời khỏi Lạc Hà để không phụ lòng quan hoài của cô nương.

Châu Hoài Anh gật đầu :

- Diêu huynh đã nói vậy, Hoài Anh cũng chẳng tiện ép buộc, Diêu huynh cứ suy nghĩ cho kỹ và xin Diêu huynh chớ hoài nghi Hoài Anh có dụng tâm khác, như vậy là Hoài Anh yên tâm rồi.

Nói đoạn vòng tay thi lễ, quay người ra khỏi phòng.

Diêu Kiệt buông tiếng thở dài thật mạnh, hiển nhiên tâm trạng chàng cũng hết sức trĩu nặng.

Trong khi Diêu Kiệt với Châu Hoài Anh chuyện trò, tại khách điếm Thuận Phong trong Hưng Long Tập, Phùng Vũ Lân với Tiêu Ngọc Yến cũng đang gặp nhau bàn luận.

Tiêu Ngọc Yến nói :

- Vũ Lân, bây giờ huynh khỏi phải bày mưu tính kế nữa, đã có Cao đà chủ đứng ra dàn xếp, không lấy lãi một chữ, không chừng gia phụ sẽ cho tiểu muội mười vạn lạng bạc làm của hồi môn cũng nên.

Phùng Vũ Lân cười khảy :

- Nàng thật là cố chấp, đã nói hàng trăm lần rồi, nàng không phải là con thân sinh của Tiêu Nhất Phong, cứ gia phụ mãi, thân thiết quá nhỉ.

Tiêu Ngọc Yến phụng phịu :

- Đã quen miệng rồi, nhất thời khó sửa đổi quá hà.

Phùng Vũ Lân trợn trừng mắt :

- Nàng bảo ông ta sẽ cho nàng mười vạn lạng bạc làm của hồi môn ư?

Tiêu Ngọc Yến giọng tin tưởng :

- Muội đoán là như vậy, nhưng ít ra năm vạn lạng ông ấy đã hứa chắc chắn phải có.

Phùng Vũ Lân cười khảy :

- Cam đoan một lạng cũng chẳng có.

Tiêu Ngọc Yến nhíu mày :

- Vũ Lân, chớ nói bậy!

Phùng Vũ Lân trầm giọng :

- Không bậy chút nào cả.

Tiêu Ngọc Yến trố mắt :

- Huynh có bằng chứng gì...

Phùng Vũ Lân lại cười khảy :

- Đang đêm mà ông ta lại bảo nàng vào phòng Cao Như Đăng, rõ ràng chỉ muốn lợi dụng nàng giúp ông ta hoàn thành cuộc giao dịch này, xong việc ngân phiếu đêm nay chắc chắn ông ta sẽ không thèm đếm xỉa đến nàng nữa.

Tiêu Ngọc Yến chầm chậm lắc đầu :

- Có lẽ không đến đỗi vậy đâu.

Giọng điệu nàng ta rõ ràng chứng tỏ lòng đã lung lay.

Phùng Vũ Lân trầm giọng :

- Không cho bạc còn là việc nhỏ, chỉ sợ Ông ta sẽ giết nàng nữa đấy.

Tiêu Ngọc Yến nhướng mày, thoáng vẻ tức giận :

- Vũ Lân, huynh rõ ràng là nói bừa, tại sao ông ấy lại phải giết muội kia chứ?

Phùng Vũ Lân nhấn mạnh từng tiếng :

- Vì ông ta đã có hai mươi vạn lạng bạc, vạn nhất nàng động lòng tham...

Tiêu Ngọc Yến lắc mạnh đầu ngắt lời :

- Muội không tin.

Phùng Vũ Lân bỗng nói :

- Ngọc Yến, ta hỏi nàng, một người con gái quan trọng nhất là gì?

Tiêu Ngọc Yến ngẫm nghĩ một lúc mới đáp :

- Tất nhiên là sự trong trắng.

Phùng Vũ Lân gật đầu :

- Quan trọng hơn cả tính mạng phải không?

- Tất nhiên!

- Ngay cả sự trong trắng của nàng, Tiêu Nhất Phong còn không màng đến, lẽ nào ông ta lại lo nghĩ đến con người của nàng?

Tiêu Ngọc Yến đuối lý, nhất thời nói chẳng nên lời.

Phùng Vũ Lân cười khảy nói tiếp :

- Nàng hãy suy nghĩ cho kỹ, đừng tưởng là ta thật sự vì tiền tài mới bảo nàng giết Tiêu Nhất Phong, nói tóm lại chẳng qua sợ nàng bị hãm hại đó thôi.

Tiêu Ngọc Yến trố to mắt :

- Vũ Lân, huynh nói thật đó chứ?

Phùng Vũ Lân khẽ thở dài :

- Có một điều ta đã giấu nàng bấy lâu nay, bây giờ chẳng thể không nói ra...

Bỗng hạ thấp giọng nói tiếp :

- Ngọc Yến, nàng có biết lệnh đường đã chết trong trường hợp nào không?

Tiêu Ngọc Yến trầm ngâm :

- Theo lời gia phụ...

Phùng Vũ Lân nạt ngang :

- Lại gia phụ nữa.

Tiêu Ngọc Yến vội nói chữa lại :

- Ông ta bảo là gia mẫu cùng ông ta hái thảo dược tại Xuyên Hán, chẳng may xảy chân xuống vực thẳm táng mạng, ngay cả thi thể cũng không tìm được.

Phùng Vũ Lân cười khảy :

- Láo, lệnh đường đã treo cổ tự tử vì xấu hổ mới đúng.

Tiêu Ngọc Yến thảng thốt :

- Treo cổ tự tử ư?

Phùng Vũ Lân thở dài :

- Việc này kể ra rất dông dài...

Ngưng chốc lát mới chậm rãi nói tiếp :

- Lệnh tôn tên là Ngụy Quân Bình, ngoại hiệu Đoạt Mệnh Diêm La, ám khí độc môn Tý Ngọ Sách Hồn đinh uy trấn võ lâm, có thể nói ai gặp cũng khiếp sợ, thật không ngờ về sau lại chết trong tay Tiêu Nhất Phong.

Tiêu Ngọc Yến mặt mày tái ngắt, khích động nói :

- Vũ Lân, việc này không phải chuyện đùa, phải có bằng chứng mới được.

Phùng Vũ Lân gật đầu :

- Tất nhiên, việc này đâu thể nói bừa được.

- Trước hết, huynh hãy nói nghe gia phụ đã chết trong tay Tiêu Nhất Phong như thế nào?

Phùng Vũ Lân chậm rãi nói :

- Vì vụ đánh cướp quan ngân, Tiêu Nhất Phong đã rủ thêm rất nhiều cao thủ hắc đạo, lệnh tôn là một trong số ấy. Sau khi đắc thủ, Tiêu Nhất Phong đã ngầm hạ độc thủ, giết chết hết những kẻ đồng lõa.

Tiêu Ngọc Yến thắc mắc :

- Vậy thì gia mẫu...

Phùng Vũ Lân tiếp lời :

- Lệnh đường tên là Hà Linh Chi, nguyên là nữ đệ tử phái Hoa Sơn, khi kết hôn với lệnh tôn, hai người đều là môn nhân phái Hoa Sơn. Về sau, lệnh tôn đam mê tài sắc, đã gây ra nhiều tội lỗi, nên hai người đều bị trục xuất khỏi phái Hoa Sơn. Kể từ đó, lệnh tôn đã chánh thức sa vào giới hắc đạo, nhưng lệnh đường lại rất đáng kính, xấu hổ vì đồng hành với lệnh tôn, bèn dẫn theo nàng đến nơi khác ẩn cư.

Tiêu Ngọc Yến bỗng xen lời :

- Lúc bấy giờ muội...

Phùng Vũ Lân tiếp lời :

- Lúc ấy nàng ở trong tã ấp, chính vì nàng nên lệnh đường mới phải ngậm đắng nuốt cay tiếp tục cuộc sống...

Ngưng chốc lát nói tiếp :

- Mười bốn năm trước, lệnh tôn trong khi đang quan hệ thân thiết với một kỹ nữ nổi tiếng trong Lưu Hương Viện ở thành Khai Phong, lệnh tôn đã nói với nàng kỹ nữ ấy là phải cùng Ngọc Diện Hiệp đi làm ăn một chuyến, khi trở về sẽ chuộc thân cho y thị, nào ngờ lệnh tôn đã ra đi biền biệt, từ đó không còn gặp lệnh tôn trên chốn giang hồ nữa.

Tiêu Ngọc Yến “à” lên một tiếng, mắt nhìn chốt vào mặt Phùng Vũ Lân như chờ y nói tiếp.

Phùng Vũ Lân chậm rãi nói tiếp :

- Lệnh đường tuy ẩn cư nơi khác, song lúc nào cũng quan tâm đến lệnh tôn, có lẽ cũng mong lệnh tôn hồi tâm chuyển ý, hối cải trở thành người tốt, nên vẫn thường theo dõi hành động của lệnh tôn. Sau khi lệnh tôn mất tích, lệnh đường đã đến tìm gặp nàng kỹ nữ kia, khi rõ chuyện liền đi tìm Tiêu Nhất Phong... Ngọc Yến, phần sau ta không tiện kể tiếp, hẳn nàng cũng có thể đoán ra.

Tiêu Ngọc Yến nóng lòng giục :

- Hãy kể tiếp mau đi.

Phùng Vũ Lân thở dài :

- Nàng hãy đi hỏi những người trong giới võ lâm hồi mười bốn năm về trước, chắc chắc ai cũng sẽ bảo lệnh đường là một mỹ nhân tuyệt thế, khi Tiêu Nhất Phong vừa gặp, lập tức nảy sinh tà niệm, thế là... thế là...

- Nói mau đi.

Phùng Vũ Lân bỗng hỏi :

- Ngọc Yến, năm nay nàng đã mười tám tuổi phải không?

Tiêu Ngọc Yến gật đầu :

- Phải, phải, hãy nói mau đi.

- Lúc bấy giờ nàng mới lên bốn tuổi, Tiêu Nhất Phong đã uy hiếp bằng tính mạng của nàng, buộc lệnh đường phải hiến dâng thể xác cho y, có lẽ nàng cũng có thể tưởng tượng được tình trạng lúc ấy. Hôm sau, lệnh đường đã treo cổ tự tử.

Tiêu Ngọc Yến mặt mày đã trắng bệch :

- Vậy thì Tiêu Nhất Phong chính là kẻ thù đã giết cha và hãm hiếp mẹ Ngọc Yến ư?Phùng Vũ Lân gật đầu :

- Đúng vậy. Tội nghiệp cho nàng đã nhận kẻ thù làm cha trong mười bốn năm qua. Ôi! Thảo nào nhìn bề ngoài Tiêu Nhất Phong đối xử với nàng rất tốt, hơn nữa lúc ấy nàng mới bốn tuổi, chẳng biết chút gì...

Tiêu Ngọc Yến ngắt lời :

- Vũ Lân, chẳng phải muội không tin huynh, nhưng làm thế nào huynh lại biết tận tường như vậy?

- Cao Như Đăng đã nói với ta.

- Làm sao Cao Như Đăng lại biết?

Phùng Vũ Lân trầm ngâm :

- Sau khi xảy ra vụ cướp quan ngân, Cao Như Đăng cũng liền tiến hành điều tra hung phạm, tất nhiên là vì muốn chia phần, căn cứ rất nhiều dấu tích, Tiêu Nhất Phong rất đáng khả nghi, bèn phái người tiềm phục bên cạnh Tiêu Nhất Phong nên mới hiểu rõ như vậy. Vì bao năm qua chưa phát hiện được nơi cất giấu quan ngân, để khỏi bứt dây động rừng...

Tiêu Ngọc Yến ngắt lời :

- Nếu đúng thật như vậy, Ngọc Yến nhất định sẽ moi tim Tiêu Nhất Phong để cúng tế vong linh song thân.

Phùng Vũ Lân dịu giọng :

- Nàng hãy nghe lời ta, tuyệt đối không nên vọng động.

Tiêu Ngọc Yến cúi mặt :

- Dĩ nhiên là muội nghe theo lời huynh rồi.

Phùng Vũ Lân nghiêm giọng :

- Nàng hãy giả vờ như không biết gì hết, chờ đến khi y giao dịch với Cao Như Đăng xong, ngân phiếu đến tay hãy bất thần rút kiếm gí vào tim y, kể rõ tội trạng và vuộc y phải cung khai.

Tiêu Ngọc Yến bỗng băng khoăn nói :

- Vũ Lân, có thẻ nào Cao Như Đăng có dụng ý gì khác không?

Phùng Vũ Lân lắc đầu quả quyết :

- Không thể nào!

- Dựa vào đâu?

- Cao Như Đăng bình sanh rất căm ghét những kẻ tự phụ chính phái trong giới võ lâm nhưng lại rất quan tâm giúp đỡ mọi người trong giới hắc đạo, việc ấy mọi người đều biết.

- Đó thì lại khác...

- Nhưng có quan hệ liên đới. Ngọc Yến, Cao Như Đăng là người rất hiếu sắc, nàng đã phụng mệnh Tiêu Nhất Phong đến gặp ông ta, dùng nhan sắc quyến rũ, vì sao ông ta không động tà niệm?

Tiêu Ngọc Yến chớp mắt :

- Theo lời ông ta, ông ta rất thương mến huynh nên muốn tác thành cuộc hôn nhân giữa hai ta.

Phùng Vũ Lân nghiêm giọng :

- Đó chỉ là một phần, nguyên nhân chủ yếu là vì nàng là cốt nhục của Ngụy Quân Bình, nếu nàng mà là con thân sinh của Tiêu Nhất Phong thì Cao Như Đăng đã làm ô nhục đến thể xác của nàng rồi.

Tiêu Ngọc Yến lẩm bẩm :

- Vậy thì những gì Cao Như Đăng đã nói đều là sự thật?

- Đương nhiên là thật rồi. Ngọc Yến, khi về hãy làm như không biết gì, chờ thời cơ hành động.

Tiêu Ngọc Yến gật đầu, bỗng ngẩng lên nói :

- Vũ Lân, muội muốn hỏi điều này.

Phùng Vũ Lân nhướng mày :

- Hỏi gì vậy?

- Nghe nói huynh không bao giờ thật lòng yêu thương bất kỳ người phụ nữ nào, có đúng vậy không?

Phùng Vũ Lân gật đầu :

- Có lẽ là đúng.

Tiêu Ngọc Yến hoảng kinh :

- Vậy đối với muội...

Phùng Vũ Lân đặt hai tay lên vai nàng, nói nhanh :

- Ngọc Yến, nhưng đối với nàng thì hoàn toàn là thật lòng.

Tiêu Ngọc Yến băng khoăn :

- Vì sao vậy?

Phùng Vũ Lân nghiêm giọng :

- Phùng Vũ Lân...

...thiếu mấy hàng...

Phùng Vũ Lân bỗng ngưng lời, làm mặt xấu với Tiêu Ngọc Yến.

Tiêu Ngọc Yến vội dục :

- Sao không nói tiếp nũa?

- Nếu ta lừa dối nàng, nhất định nàng sẽ căm hận ta mà ra tay hạ sát ta, ta rất biết tự lượng sức mình, chưa đủ bản lãnh để đối phó với trường kiếm của nàng.

Tiêu Ngọc Yến đanh mặt nạt :

- Chớ nói bậy.

Đoạn đứng lên nói tiếp :

- Muội phải về sớm, hãy xem thử giùm ngoài hành lang có ai không?

Phùng Vũ Lân mở cửa nhìn ra ngoài một hồi, quay lại khoát tay nói :

- Không ai cả, đi mau.

Tiêu Ngọc Yến liền nhanh bước ra khỏi phòng bỏ đi.

Chờ cho bước chân nàng đi xa, Phùng Vũ Lân đóng cửa lại. Đột nhiên, một người từ sau màn bước ra.

Người ấy trạc tứ tuần, mắt bé mày trệ, dáng người gầy ốm nhưng hai mắt sáng ngời, cười ha hả nói :

- Tiểu lãng tử, nghĩa phụ ngươi bảo ngươi không nên nói nhiều, vậy mà ngươi lại nói suốt hơn nửa giờ, cũng may là Tứ thúc đây ngoại hiệu là Hỗn Giang Long, thường lặn đi dưới nước, biết cách bế khí, bằng không đã bị ả nha đầu ấy phát giác rồi.

Thì ra người ấy là Hỗn Giang Long Lý Văn Hạo, lão Tứ trong Thất Long hội, chẳng những rất giỏi về thủy tính mà đôi song câu cũng có hỏa hầu.

Phùng Vũ Lân chau mày nói :

- Tứ thúc, nói đến lúc hứng khởi, ngay cả bản thân mình cũng không biết là đã đặt điều nói dối.

Lý Văn Hạo trợn mắt :

- Ai bảo là đặt điều nói dối?

Phùng Vũ Lân ngẩn người :

- Chả lẽ Tiêu Ngọc Yến thật sự là con gái của Ngụy Quân Bình sao?

Lý Văn Hạo gật đầu :

- Đúng vậy, thật không ngờ Ngụy Quân Bình lại ra nông nổi thế kia.

Phùng Vũ Lân trầm giọng :

- Vậy thì nếu Tiêu Ngọc Yến mà giết chết Tiêu Nhất Phong cũng rất là đúng.

Lý Văn Hạo cười :

- Báo thù cho cha mẹ đó là lẽ đương nhiên nhưng chúng ta phải nhân cơ hội này chiếm lấy hai mươi vạn lạng bạc. Tiểu lãng tử, phen này thì ngươi được cả tài lẫn người rồi.

Phùng Vũ Lân trố mắt :

- Được cả tài lẫn ngườ là sao?

Lý Văn Hạo cười ha hả :

- Tiền bạc có phần của ngươi, kể cả ả nha đầu Ngọc Yến, vậy chẳng phải được cả tài lẫn người là gì?
Phùng Vũ Lân chau mày lắc đầu :

- Tiểu điệt không dám cưới nàng ta đâu.

Lý Văn Hạo ngạc nhiên :

- Sao vậy?

Phùng Vũ Lân cười ảo nảo :

- Tiểu điệt quan hệ với Tiêu Ngọc Yến đã gần nửa năm, trước nay vẫn giữ gìn trong sạch, đó chính là không dám cưới nàng, không thì tiểu điệt đâu có đứng đắn như vậy?

Lý Văn Hạo thắc mắc lắc đầu :

- Ta thật chẳng hiểu ý nghĩ của ngươi ra sao.

- Ngọc Yến dường như có tính ngang tàng của phụ thân nàng, mà tiểu điệt tự biết không thể nào sửa đổi được cái tật có mới nới cũ, đã vậy thì trêu vào nàng ta làm gì?

Lý Văn Hạo cười phá lên :

- Thật không ngờ một con mèo đã quen ăn cá như ngươi mà lại cũng có ngày sợ xương cá mắc cổ...

Bỗng trầm giọngnói tiếp :

- Phen này e rằng không thể do ngươi đâu, nghĩa phụ ngươi đã có ý chọn Tiêu Ngọc Yến làm dâu rồi. Tiểu lãng tử, hãy đi theo ta, không thể tiếp tục ở lại đây được nữa.

Phùng Vũ Lân kinh ngạc :

- Vì sao vậy?

Lý Văn Hạo khoát tay :

- Đừng hỏi, đó là mệnh lệnh của nghĩa phụ ngươi, bắt đầu kể từ bây giờ ngươi phải đi theo Tam thúc và Tứ thúc, không được rời xa một bước, đi mau.

Phùng Vũ Lân lưỡng lự :

- Nếu Ngọc Yến lại đến...

Lý Văn Hạo ngắt lời :

- Nàng ta không đến nữa đâu, cho dù có đến thì điếm gia cũng có cách trả lời nàng ta, Tứ thúc đã có căn dặn rồi.

Đoạn nắm lấy tay Phùng Vũ Lân cùng đi ra khỏi phòng.

Lúc này mới đầu giờ Mùi, trong điếm trường còn khá nhiều thực khách, khi hai người đi đến gần, Lý Văn Hạo quét mắt nhìn quanh, lộ vẻ ngạc nhiên khẽ nói :

- Vũ Lân, ngươi hãy ra ngoài trước, chờ Tứ thúc một lát.

Phùng Vũ Lân chưa kịp trả lời, Lý Văn Hạo đã đi thẳng về một chiếc bàn nơi góc điếm đường.

Chiếc bàn ấy chỉ có một người khách mặc cẩm bào ngồi quay lưng lại, Lý Văn Hạo đi đến phía sau người đó, cao giọng nói :

- Vị này chẳng phải là Cẩm Y Đạo Phàn Cửu ư?

Người đó quả đúng là Phàn Cửu, nghe đối phương lên tiếng, đành phải quay người lại, ra chiều bất ngờ ha hả cười nói :

- Thì ra là Lý lão tứ trong Thất Long hội. Hân hạnh, hân hạnh.

Lý Văn Hạo nghêng ngang ngồi xuống đối diện với Phàn Cửu, lạnh lùng nói :

- Cửu gia, trong võ lâm chia ra giới hắc bạch, hai ta dẫu sao cũng là cùng chung một giới tuyến, việc gì cũng phải nói rõ ràng trước, Tổng đà chủ bọn này muốn biết Cửu gia từ xa đến Lạc Hà này thật ra để làm gì?

Phàn Cửu thoáng chau mày :

- Được Cao lão quan hoài, Phàn Cửu này chẳng thể không biết điều...

Đoạn trầm giọng nói tiếp :

- Lý lão tứ là người thông minh, Phàn mỗ đã phải mang tiếng xấu suốt mười bốn năm dài...

Lý Văn Hạo ngắt lời :

- Vậy là Cửu gia định truy cứu đến cùng chứ gì?

Phàn Cửu gật đầu :

- Đúng vậy.

Lý Văn Hạo cười khảy :

- Có ý định nhắm vào tiền tài không?

Phàn Cửu lắc đầu :

- Không hề.

Lý Văn Hạo dịu mặt, khẽ cười nói :

- Vậy thì dễ giải quyết, tại hạ có thể thay mặt lão đại nói một câu, phen này nhất định sẽ khiến Cửu gia được hả dạ, nhưng Cửu gia phải đứng ngoài cuộc mới được.

Phàn Cửu ôm quyền thi lễ :

- Cao đà chủ nhất ngôn cửu đỉnh, Phàn mỗ đâu dám bất tuân, xin Lý lão tứ hãy nhắn lời cảm tạ dùm cho.

Lý Văn Hạo mỉm cười :

- Không cần phải cảm tạ, vậy là một lời đã định, xin cáo biệt.

Vòng tay thi lễ, đứng lên bỏ di.

Phàn Cửu đưa mắt nhìn theo nhếch môi cười.

* * * * *

Nửa giờ sau, Phàn Cửu và Diêu Kiệt lại có mặt trên vách núi nằm sau ngôi nhà cháy.

Buổi chiều thời tiết đột biến, không còn nắng gắt nhu lúc trưa nữa, trở nên âm u như sắp đổ mưa.

Vẻ mặt Diêu Kiệt cũng rất u ám, biểu hiện rõ rệt tậm trạng trĩu nặng của chàng.

Phàn Cửu đưa mắt nhìn lên trời, mây giăng dầy đặc, lẩm bẩm :

- Phùng Vũ Lân lại chung đường với Cao Như Đăng, thật là không ngờ, hẳn là phải có vấn đề.

Diêu Kiệt trầm giọng :

- Vụ cướp quan ngân là do Tiêu Nhất Phong chủ mưu, điều ấy đã có thể khẳng định, qua việc y một mực vu khống tôn giá là hung thủ đã sát hại tiên phụ, y cũng rất đáng khả nghi. Còn về Cao Như Đăng, hiển nhiên là có ý định chiếm đoạt quan ngân, nhưng hãy còn hai điều tại hạ suy nghĩ không ra.

Phàn Cửu chú mắt hỏi :

- Hai điều gì?

- Việc Phùng Vũ Lân hẹn gặp Châu Hoài Anh cũng là do giả ý của Cao Như Đăng, hắn vu khống tại hạ là hung thủ đã sát hại Châu Bách Long, không có chứng cứ hẳn là Châu Hoài Anh không tin, lẽ ra Cao Như Đăng phải biết trước, vậy thì hành động ấy thực sự là nhằm mục đích gì?

- Ườm, còn điều gì nữa?

- Châu Bách Long là đã bị ai hạ sát, vì nguyên do gì?

Phàn Cửu gật gù :

- Điều này quả là khó hiểu.

Diêu Kiệt chậm rãi nói tiếp :

- Trong lời nói của Châu Hoài Anh cũng có điểm khả nghi, nhưng dáng vẻ nàng ta lại rất thành khẩn. Nàng ta nhất mực khuyên tại hạ tức tốc rời khỏi Lạc Hà, thoạt nghe như thể là nàng có biết bí mật gì đó, nhưng nghĩ kỹ thì quả thật là vì lo cho sự an nguy của tại hạ.

Phàn Cửu chú mắt :

- Lão đệ không nghiêm khắc gạn hỏi sao?

Diêu Kiệt thở dài :

- Cho dù có gạn hỏi cũng chỉ vô ích.

Phàn Cửu thừ ra hồi lâu, đoạn mới nói :

- Có lẽ đêm nay sự thật sẽ được sáng tỏ.

Ngưng chốc lát, bỗng hỏi :

- Lão đệ có nghĩ đêm nay rất có thể lão đệ sẽ bị lâm vào tình trạng hai mặt giáp kích không?

Diêu Kiệt trố mắt :

- Như vậy nghĩa là sao?

Phàn Cửu nghiêm giọng :

- Dụng ý của Tiêu Nhất Phong hết sức rõ ràng, y bảo lão đệ bất thần ra tay chém đứt hai tay Cao Như Đăng, nhưng Cao Như Đăng đâu phải dễ đối phó, cho dù lão đệ đắc thủ thì cũng phải tiêu hao rất nhiều nội lực, biết đâu Tiêu Nhất Phong sẽ nhân lúc ấy ra tay đột kích lão đệ.

Diêu Kiệt mỉm cười :

- Điều ấy tại hạ sớm dã nghĩ đến, không dễ dàng sa vào cạm bẫy đâu.

- Vậy thì quan ngân được đào lên, lão đệ sẽ động thủ với Tiêu Nhất Phong trước ư?

Diêu Kiệt gật đầu :

- Đó là điều tất nhiên, tại hạ phải hỏi về việc tiên phụ ngộ hại trước.

Phàn Cửu nhấn mạnh giọng :

- Phải biết Tiêu Nhất Phong cũng chẳng dễ đối phó, kiếm pháp của lão đệ có lẽ thắng được đôi Phán Quan bút của y, nhưng khi kiệt sức, làm sao chống nổi sự tấn công của Cao Như Đăng?

- Không sai, Cao Như Đăng đã quyết lòng chiếm lấy hai mươi vạn lạng quan ngân, nhất định y sẽ không buông tha cho tại hạ.

- Vậy đến lúc ấy lão đệ tính sao?

Diêu Kiệt giọng đầy hào khí :

- Dốc hết sức quyết chiến.

Phàn Cửu chầm chậm lắc đầu :

- Lão đệ nói vậy sai rồi.

Diêu Kiệt trố mắt :

- Sai chỗ nào?

- Sau khi chiến đấu với Tiêu Nhất Phong, lão đệ đương nhiên sẽ phải tiêu hao nhiều nội lực, e rằng không thể nào đương cự nổi với đôi hắc trảo của Cao Như Đăng.

Diêu Kiệt cười ảo nảo :

- Lúc ấy hung thủ đã đền tội, phụ thù đã được báo, tái đấu với Cao Như Đăng chẳng qua chỉ là để giữ lại số quan ngân kia, hoàn thành lời hứa của tiên phụ, dù bại đó cũng là do số trời, tại hạ chết cũng yên lòng hả dạ.

Phàn Cửu bỗng hỏi :

- Xin hỏi lão đệ, như thế nào gọi là hào hiệp?

Diêu Kiệt thoáng ngẫm nghĩ mới đáp :

- Mọi hành động đều phải quang minh lỗi lạc.

Phàn Cửu trầm giọng :

- Ngụ ý của bốn chữ quang minh lỗi lạc cũng không phải là dũng cảm khẳng khái chịu chết, mà là chính đại đường hoàng, sống có ý nghĩa và chết xứng đáng, lão đệ chấp nhận cái chết như đã nói thật chẳng chút xứng đáng, thậm chí còn ngu xuẩn nữa là khác.

Tuy giọng điệu Phàn Cửu có vẻ dậy dỗ, song Diêu Kiệt cũng hết sức khâm phục, ngơ ngần một hồi mới nói :

- Vậy ý của tôn giá là...

Phàn Cửu ngắt lời :

- Phàn Cửu này vượt ngàn dặm xa đến Lạc Hà để làm gì? Chính là muốn trút bỏ niềm oán hận trong lòng, đến lúc ấy Phàn mỗ sẽ ẩn nấp trong tối dùng Ám Thanh Tử giúp lão đệ một tay.

Diêu Kiệt lắc đầu nguây nguẩy :

- Không được.

Phàn Cửu kiên quyết :

- Sao lại không được? Trong võ lâm hiện nay chủ yếu là luận mưu chứ không phải luận kiếm, đấu trí chứ không đấu lực, những kẻ hiện đang có mặt tại Lạc Hà chẳng ai là không gian trá, hai ta hà tất ngoại lệ. Bất kẻ lão đệ nghĩ thế nào, Phàn mỗ đã nhất quyết như vậy rồi.

Dứt lời tung mình một cái, ra xa mấy trượng.

Diêu Kiệt vội gọi với theo :

- Tôn giá, khoan đi đã...

Chàng chưa dứt lời, Phàn Cửu đã mất dạng.

Diêu Kiệt buông tiếng thở dài cũng tung mình xuống vách núi, khi vượt qua khu nhà cháy, bất giác chững bước đưa mắt nhìn đống tro tàn, lòng nghe vô vàn cảm khái.

Hồi lâu, Diêu Kiệt mới quay người đi về phía con suối nhỏ.

Vừa mới vượt qua cầu tre, Diêu Kiệt chợt trông thấy một bóng người nhanh như chớp biến mất trong rừng phong.

Chàng biết rất rõ vể thân pháp của Phàn Cửu, có thể nói là nhanh khôn tả, vậy mà bóng người ấy lại còn nhanh hơn.

Diêu Kiệt chợt động tâm, liền tức tung mình đuổi theo về phía rừng phong.

Chương 15: Bóng người thần bí

Diêu Kiệt vừa vào đến trong rừng, liền vận hết nhãn lực sục tìm, khu rừng này tuy cành lá rậm rạp, nhưng khoảng cách giữa cây này với cây kia cũng khá rộng, vậy mà ngay một chú thỏ con cũng chẳng thấy.

Diêu Kiệt trở ra ngoài rừng, chỉ thấy bốn bề cỏ dại đung đưa theo gió, vẫn chẳng phát hiện bóng người nào.

Chả lẽ vừa rồi mình đã hoa mắt ư?

Nhưng Diêu Kiệt nhanh chóng bác bỏ sự hoài nghi của mình, kẻ luyện kiếm điều chủ yếu là luyện mắt, dù là một con côn trùng nhỏ bay qua, chàng cũng trông thấy rất rõ ràng, huống hồ là một người, hơn nữa lại trong ban ngày ban mặt, chàng quả quyết là mình tuyệt đối không nhìn lầm.

Trong khu rừng phong này, hiển nhiên có ẩn nấp một người thần bí, qua thân pháp nhanh như chớp vừa rồi, chứng tỏ người đó hẳn là một cao thủ tuyệt đỉnh. Do đó, Diêu Kiệt không khỏi nghĩ đến hung thủ đã sát hại Châu Bách Long, nếu bóng người vừa rồi chính là hung thủ mà hiện giờ vẫn còn ở lại đây, nhất định là có mưu đồ gì đó, xem chừng sự mẫn cảm của Châu Hoài Anh chẳng phải là vẩn vơ.

Diêu Kiệt vừa suy nghĩ vừa sục tìm quanh khắp một lần nữa, vẫn chẳng phát hiện được gì, đoạn mới phóng về phía trấn Lạc Hà.

Nhìn trời, lúc này có vẻ đã là giờ Thân.

Tuy là giờ Thân, nhưng bầu trời u ám hệt như đã hoàng hôn, trong phòng Châu Hoài Anh đã thắp đèn.

Nàng nghiêng người ngồi dựa vào thành giường, tay chống cằm suy tư, chỉ thấy nàng chau chặt mày, mặt đầy vẻ u sầu như có vô vàn tâm sự.

Lẽ dĩ nhiên, cha vừa mới thảm tử, hẳn là phải bi thương, song người tinh mắt có thể nhận ra, nàng mày chau mặt ủ không phải là do bi thương, bởi hai mắt ráo hoảnh, không hề có chút nước mắt.

Đột nhiên “cọc, cọc, cọc”, có tiếng gõ cửa vang lên, Châu Hoài Anh mày chau liền thư giãn, bước vội ra mở cửa, hiển nhiên nàng đã đoán biết đối phương là ai.

Quả đúng là Diêu Kiệt, chàng đứng nơi cửa khẽ nói :

- Tại hạ có điều cần nói với cô nương.

Châu Hoài Anh nghiêng người :

- Xin mời Diêu huynh vào.

Diêu Kiệt bước vào phòng ngồi xuống ghế, chờ cho Châu Hoài Anh đóng cửa lại, đến ngồi xuống chiếc ghế đối diện, chàng mới chậm rãi nói :

- Khi nãy tại hạ có đến Phong Lâm Độ, đã phát hiện một nhân vật thần bí.

Châu Hoài Anh ánh mặt rực lên, vội hỏi :

- Đó là ai vậy?

Diêu Kiệt lắc đầu :

- Không trông thấy rỏ, người đó thân pháp nhanh khôn tả, loáng cái đã biến mất.

- Ồ!

Châu Hoài Anh đăm mắt nhìn vào ngọn lửa đền dầu, không nói gì thêm nữa.

Diêu Kiệt thẳng thắng nói trước :

- Quen biết nhau, quý là ở tấm lòng, dường như cô nương có điều bí mật gì đó chưa thố lộ với tại hạ, khiến tại hạ hết sức băn khoăn trong dạ. Châu cô nương...

Châu Hoài Anh ngắt lời :

- Diêu huynh quá đa nghi rồi. Tối qua Hoài Anh đối với Phùng Vũ Lân thế kia, đủ chứng tỏ tấm lòng của Hoài Anh...

Ngưng chốc lát, giọng thành khẩn nói tiếp :

- Bất kỳ ai cũng có điều bí mật trong lòng, dĩ nhiên Hoài Anh cũng không ngoại lệ, thế nhưng, Hoài Anh hoàn toàn với lòng thành đối với Diêu huynh, chỉ cần Diêu huynh tạm rời xa Lạc Hà, cho dù Hoài Anh có điều gì bí mật thì cũng không liên quan đến Diêu huynh. Diêu huynh, xin hãy hiểu cho tâm ý của Hoài Anh.

Diêu Kiệt tuy nghe Châu Hoài Anh có điều bí mật giấu diếm mình, song chàng vẫn thản nhiên nói :

- Tại hạ quyết định sẽ đi ngay sáng mai, không bao giờ phụ bỏ lòng tốt của cô nương. Tuy nhiên, tại hạ lại chẳng thể nào an tâm vê cô nương.

Châu Hoài Anh gượng cười :

- Diêu huynh khỏi phải nhọc tâm, Hoài Anh biết tự lo cho mình.

Diêu Kiệt thành khẩn :

- Cô nương mới chịu tang cha, nay lại dấn thân trong vòng nguy hiểm, tại hạ không lo lắng cho cô nương sao được?

Châu Hoài Anh mỉm cười :

- Hoài Anh xin nói rõ ràng hơn, trấn Lạc Hà đối với Diêu huynh có thể là vòng nguy hiểm, nhưng đối với Hoài Anh thì không đến đỗi như vậy. Diêu huynh nên rời khỏi đây đêm nay là hơn.

Diêu Kiệt chợt động tâm, nhưng chàng không hỏi tiếp nữa, qua thần sắc của Hoài Anh, chàng nhận thấy được nỗi quan tâm của nàng hoàn toàn là phát xuất từ đáy lòng, lẽ dĩ nhiên chàng không muốn khiến nàng phải khó xử.

Bèn thở ra một hơi dài nói :

- Nhưng tại hạ có một điều thỉnh cầu nho nhỏ.

Châu Hoài Anh mỉm cười :

- Diêu huynh hà tất phải nặng lời như vậy, xin cứ dặn bảo.

Diêu Kiệt nghiêm giọng :

- Tại hạ xin cô nương đêm nay bất kỳ trong tình huống gì cũng không nên ra khỏi phòng một bước.

Châu Hoài Anh kinh ngạc :

- Vì sao vậy?

- Xin cô nương đừng hỏi.

- Hoài Anh trước nay vẫn nghe theo sự dặn bảo của Diêu huynh, đâu có bước chân ra khỏi phòng.

Diêu Kiệt trầm giọng :

- Thỉnh thoảng cô nương cũng có ra ngoài đi lại, nhưng đêm nay khác hẳn, cô nương tuyệt đối không nên rời khỏi gian phòng này.

Châu Hoài Anh mỉm cười :

- Diêu huynh quan tâm cho sự an nguy của Hoài Anh phải không?

Diêu Kiệt quay người đi, chậm rãi nói :

- Tại hạ nhận thấy rất rõ nỗi quan tâm của cô nương đã dành cho tại hạ hoàn toàn là thành thật, do đó tại hạ mới có sự thỉnh cầu như vậy. Tuy nhiên, cô nương không cần miễn cưỡng chấp nhận, một khi đã chấp nhận là phải tuyệt đối thực hành.

Châu Hoài Anh trầm ngâm lặng thinh, hồi lâu mới khẽ thở dài nói :

- E đành phải trái lời huynh nói.

Diêu Kiệt quay phắt lại, nhìn chốt vào mặt nàng, lạnh lùng nói :

- Đêm nay cô nương định đi đâu phải không?

Châu Hoài Anh lắc đầu :

- Diêu huynh đừng gặn hỏi nữa, Hoài Anh quả tình không thể trả lời được.

Diêu Kiệt cười khảy :

- Đằng nào thì đêm nay sự thật cũng sẽ sáng tỏ, tại hạ cũng chẳng cần phải vội, trường đồ tri mã lực, sự cửu kiến nhân tâm, dụng ý của cô nương, tại hạ tự hiểu được rồi.

Châu Hoài Anh ra chiều khó xử :

- Hoài Anh cũng định nói câu ấy, mong Diêu huynh đừng kết luận quá sớm.

- Nhưng theo tại hạ thì đã quá muộn màng.

Đoạn vàng tay nói tiép :

- Tại hạ xin cáo biệt.

Dứt lời liền quay người đi ra khỏi phòng.

Châu Hoài Anh mấy phen toan cất tiếng gọi lại, bày tỏ những điều trong lòng, song cuối cùng nàng đã dằn nén, chờ đến khi bước chân Diêu Kiệt đi xa, bất giác buông tiếng thở dài trĩu nặng.

Diêu Kiệt về đến phòng mình, đóng chặt cửa lại, ngồi xuống giường nhắm mắt trầm tư.

Qua cuộc đối thoại vừa rồi với Châu Hoài Anh chứng tỏ có một âm mưu gì đó rất bất lợi đối với chàng đang được âm thầm tiến hành, đó là âm mưu gì và do ai chỉ đạo?Nghi vấn dường như mỗi lúc càng nhiều hơn, không sao tìm ra câu giải đáp.

Chàng rất muốn tìm Phàn Cửu bàn bạc, nhưng Phàn Cửu đã nhất quyết đòi giúp chàng một tay trong bóng tối, chưa đến lúc cần thiết hẳn sẽ không lộ diện, lúc này đi tìm cũng vô ích.

Diêu Kiệt bất giác buông tiếng thở dài, chợt cảm thấy cô đơn khôn tả.

Tư duy của con người hết sức kỳ diệu, ngay khi ấy, đôi mắt chứa chan tình ý của Châu Hoài Anh bỗng hiện lên trong trí óc chàng.

Chàng bất giác lẩm bẩm :

- Mình không hề cô đơn, ít ra cũng có một người đang quan tâm cho mình, nhưng... tâm ý của nàng mập mờ quá, thật khó thể hiểu nổi.

Diêu Kiệt mở bừng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này có lẽ đã đến giờ Dậu, trời đã tối hẳn, nhưng ngọn đèn trong lòng chàng vẫn sáng tỏ như ban ngày.

Chàng cảm thấy hết sức hối hận về những lời lẽ của mình vừa rồi đã nói với Châu Hoài Anh, tuy bảo vệ lòng tự tôn mãnh liệt của người đàn ông, nhưng lại thương tổn đến thiện ý của đối phương. Sự phân biệt thiện ý không phải ở hành động mà là ở cõi lòng một cá nhân. Châu Hoài Anh đã có điều giấu diếm chàng, đó là vì nàng có lập trường riêng của mình, tại sao mình lại khắc khe gay gắt đối với nàng thế kia?

Nghĩ vậy, chàng liền bước xuống giường, quyết định sang gặp Châu Hoài Anh nói chuyện một lần nữa.

Chàng không có ý định dùng thái độ và lời lẽ ôn hòa để moi ra điều bí mật trong lòng Châu Hoài Anh, nhưng ít ra cũng có thể bày tỏ sự biết lỗi của mình.

Cửa phòng Châu Hoài Anh đã đóng chặt. Diêu Kiệt đưa tay gõ, không có tiếng trả lời, chàng đẩy nhẹ, cửa phòng liền bật mở.

Trong phòng không có người, ngay cả chiếc túi hành lý nhỏ trên giường cũng đã biến mất. Diêu Kiệt đang đứng thừ ra, một điếm tiểu nhị đi đến sau lưng chàng khẽ nói :

- Khách quan dịnh tìm Châu cô nương phải không?

Diêu Kiệt giật mình quay về với thực tại, vội gật đầu nói :

- Phải, phải. Châu cô nương...

Điếm tiểu nhị tiếp lời :

- Châu cô nương đã trả phòng rồi.

Diêu Kiệt sửng sốt, nhướng mày hỏi :

- Đã trả phòng ư? Bao giờ vậy?

- Trước đây một khắc.

Đoạn từ trong tay áo lấy ra một phong thư, nói tiếp :

- Thư này là của Châu cô nương bảo tiểu nhân trao cho khách quan.

Diêu Kiệt đón lấy phong thư, lòng thoáng xao động, song chàng cắn mạnh răng, ổn định lại tinh thần, vừa bước đi về phòng vừa bình thản hỏi - Tiền phòng và tiền ăn của Châu cô nương đã thanh toán chưa?

Điếm tiểu nhị tươi cười :

- Rồi. Còn thưởng cho tiểu nhân rất hậu nữa. Trời tối rồi, để tiểu nhân thắp đèn cho khách quan.

Diêu Kiệt khoát tay :

- Ta tự thắp lấy được rồi.

Vào phòng thắp đèn xong. Diêu Kiệt xé phong bì lấy thư ra, lòng hết sức băn khoan, nhất thời chưa dám mở thư ra xem.

Lá thư này sẽ mang đến cho chàng những gì đây?

Khi đọc xong thư, mình sẽ hiểu rõ nội tình hay là lại thêm một nghi vấn khác nữa?

Hồi lâu, chàng mới chậm rãi mở thư ra xem.

“Trong bao năm qua, tiên phụ vẫn luôn nhắc đến Diêu huynh, nên đã ngưỡng mộ Diêu huynh từ lâu, hằng trông mong sớm ngày được thấy phong thái của Diêu huynh. Nhưng tạo hóa trớ trêu, đã khiến nguyện vọng Hoài Anh tan nát. Thời gian gần gũi với Diêu huynh tuy ngắn ngũi, nhưng lòng dạ trong sáng của Diêu huynh và nỗi chân thành đã dành cho Hoài Anh, khiến Hoài Anh vô vàn cảm kích. trong khi ấy, bởi Hoài Anh đối với Diêu huynh lại nửa chân thành nửa giả dối, sự chân thành là lòng sùng kính, ngưỡng mộ và quan tâm của Hoài Anh đối với Diêu huynh không hề thay đổi, bởi tình thế đột dị hiện nay, sự giả dối là do bởi lập trường bản thân mà Hoài Anh không thể bày tỏ điều bí mật trong lòng đối với Diêu huynh. Hiện tại Hoài Anh vẫn còn nuôi hy vọng là Diêu huynh có thể chấp nhận một điều thỉnh cầu sau cùng của Hoài Anh, đó là tức tốc rời khỏi Lạc Hà này, bất kể sống hay chết Hoài Anh đều hết sức cảm kích Diêu huynh và phong thái hiệp nghĩa của Dìêu huynh cũng sẽ mãi mãi in sâu trong lòng Hoài Anh. Nếu Diêu huynh cương quyết không chấp nhận, ắt sẽ khiến Hoài Anh ân hận suốt đời. Lâm biệt gởi lời, hoàn toàn xuất phát tự đáy lòng, nỗi niềm chân thành chỉ có trời thấu. Họ Tiêu không phải là người tốt, tuyệt đối không nên cả tin. Sau cùng xin cầu chúc Diêu huynh tiền đồ sáng lạng, chớ nên bận tâm đến Hoài Anh nữa.”

Diêu Kiệt xem đi xem lại mấy lượt, lòng xúc động bồi hồi.

Đồng thời chàng cố nghiền ngẫm về hàm ý trong thư.

én hận suốt đời là sao?

Có lẽ Châu Hoài Anh đã biết từ lâu về việc Châu Bách Long có can dự vào vụ cướp quan ngân, nhưng phụ thân nàng đã bị sát hại, cho dù việc mưu hại Diêu Thập Bằng cũng có Châu Bách Long nhúng tay vào, lẽ ra Châu Hoài Anh cũng có thể nhận thấy được qua thái độ và lời lẽ của Diêu Kiệt, không bao giờ Diêu Kiệt lại tính toán món nợ máu ấy trên đầu nàng.

Nàng sợ ư? Nếu vậy thì chính nàng mới phải tức tốc rời khỏi Lạc Hà hoặc tìm cơ hội ngấm ngầm hạ thủ khử trừ Diêu Kiệt. Trong hai ngày qua, nàng có rất nhiều cơ hội hạ thủ, bởi Diêu Kiệt không hề có sự đề phòng đối với nàng, qua đó chứng tỏ nàng tuyệt đối không có ý định ấy.

Nếu Diêu Kiệt nhất quyết không rời khỏi Lạc Hà vì nhân tố gì đó, có thể nào nàng sát hại Diêu Kiệt chăng? Nhưng đó là nhân tố gì? Cho dù thật sự có nhân tố như vậy, bằng vào võ công của nàng có thể thực hiện được chăng?

én hận suốt đời? én hận suốt đời?...

Diêu Kiệt lập đi lập lại nghiền ngẫm câu nói ấy, nhưng chung qui vẫn không sao hiểu ra được.

Họ Tiêu không phải là người tốt, qua những lời này, chứng tỏ Châu Hoài Anh sớm đã biết rõ về vụ cướp quan ngân, nàng đã tha thiết quan tâm cho Diêu Kiệt, vì sao ngay cả điều bí mật ấy nàng cũng không chịu thố lộ với chàng? Trong trường hợp Châu Bách Long còn sống thì Châu Hoài Anh còn có lý do cần phải giấu diếm, nhưng phụ thân nàng đã chết rồi, nàng còn phải giấu diếm cho ai? Chắc chắn không phải tự giấu diếm cho mình.Lá thư ngắn ngủi ấy đã mang đến cho Diêu Kiệt vô vàn băn khoăn thắc mắc, và cũng cảm thấy sung sướng bởi Châu Hoài Anh đã thẳng thắn bày tỏ lòng ái mộ với chàng, vậy chứng tỏ chàng đã trở thành một người đàn ông chín chắn, mà một người đàn ông là phải có khí khái anh hùng, không được thoái chí vì tình nhi nữ.

Nghĩ vậy, chàng liền nghe lòng thư thái, bất giác buông tiếng cười hào sảng, tiện tay toan đưa lá thư vào ngọn đèn toan đốt bỏ.

Đột nhiên, bóng dáng yêu kiều của Châu Hoài Anh từ trong ngọn lửa phóng ra, đó là ảo giác, nhưng còn rõ hơn là mặt đối mặt nhau. Ánh mắt nàng chan chứa tình, đôi mày liễu nàng chau chặt, vẻ mặt nàng sầu u uẩn.

Chàng bất giác rụt tay về xếp bức thư lại bỏ vào lòng.

Ngay khi ấy, một điếm tiểu nhị bước vào phòng, khẽ nói :

- Khách quan, tối nay dùng món ăn gì, xin dặn bảo trước để tiểu nhân báo cho nhà bếp lo liệu.

Diêu Kiệt bừng tỉnh, đưa mắt nhìn ra cửa sổ hỏi :

- Lúc này là giờ gì rồi?

Điếm tiểu nhị cung kính đáp :

- Đã sắp sang giờ Tuất rồi.

Diêu Kiệt thoáng ngẩn người, thật không ngờ mãi mê suy nghĩ, thời gian vô tình đã trôi qua một giờ.

Điếm tiểu nhị lại ân cần hỏi :

- Khách quan muốn dùng món ăn gì?

Diêu Kiệt buột miệng nói :

- Tùy tiện món gì cũng được.

- Có cần chút rượu không?

Diêu Kiệt khoát tay :

- Không cần tôi không muốn uống rượu.

- Thưa vâng.

Điếm tiểu nhị vừa định lui ra, Diêu Kiệt bỗng nói :

- Ún xong hãy tính tiền cho ta luôn thể.

Điếm tiểu nhị ngạc nhiên :

- Khách quan đêm nay không trọ nữa sao?

Diêu Kiệt nhếch môi cười :

- Chưa biết chừng, hãy dành lại thượng phòng cho ta. Thời tiết khó lường, họa phúc của con người cũng khó biết trước, chẳng qua ta không muốn quý điếm bị thiệt, cứ làm theo lời ta.

Điếm tiểu nhị rất hiểu, nội nhìn thanh trường kiếm luôn kề cận bên mình Diêu Kiệt thì cũng đủ hiểu hàm ý trong lời chàng.

Y bèn vòng tay cười nói :

- Tiểu nhân chúc khách quan hồng phúc ngang trời.

Dứt lời liền lui ra khỏi phòng.

ún xong, đúng giờ Tuất, chờ cho điếm tiểu nhị dọn dẹp chén dĩa và tính toán tiền bạc xong rời khỏi, Diêu Kiệt thổi tắt đền, mặc nguyên áo quần nằm xuống giường chờ đợi Tiêu Ngọc Yến.

Thời gian thấm thoát trôi qua, chằng bao lâu ngoài phố đã vang lên tiếng gõ canh một. Ngay khi ấy, có tiếng búng tay vang lên bên cửa sổ, Diêu Kiệt đã biết đó chính là Tiêu Ngọc Yến, trước khi tiếng búng ngón tay vang lên, Diêu Kiệt không hề phát giác một tiếng động khẽ nào, ngoại trừ Tiêu Ngọc Yến khinh công tuyệt đỉnh, không còn ai khác nữa. Chàng xuống giường đi đến bên cửa sổ khẽ hỏi :

- Ai đó?

Người bên ngoài khẽ đáp :

- Ngọc Yến đây!

Diêu Kiệt mở cửa sổ ra, Tiêu Ngọc Yến liền nhanh nhẹn phóng vào.

Diêu Kiệt thấp giọng hỏi :

- Cô nương đến dẫn đường phải không?

Tiêu Ngọc Yến gật đầu :

- Vâng, nhưng Ngọc Yến cần nói với thiếu hiệp vài lời.

Diêu Kiệt thoáng ngạc nhiên :

- Lệnh tôn bảo cô nương chuyển cáo phải không?

Tiêu Ngọc Yến lắc đầu :

- Không, đây là của riêng Ngọc Yến cần phải nói với thiếu hiệp.

Ngưng chốc lát, nghiêm giọng nói tiếp :

- Tiêu Nhất Phong không phải là phụ thân của Ngọc Yến.

Diêu Kiệt rúng động cõi lòng, gằn giọng hỏi :

- Cô nương sao lại nói vậy?

Tiêu Ngọc Yến giọng xót xa :

- Đó hoàn toàn là sự thật. Phụ thân của Ngọc Yến là Ngụy Quân Bình, đã bị Tiêu Nhất Phong sát hại. Khi gia mẫu bồng Ngọc Yến đến gặp Tiêu Nhất Phong hỏi thăm tin tức tiên phụ, lại bị Tiêu Nhất Phong làm nhục, sau đó gia mẫu quá xấu hổ đã treo cổ tự tử. Ngày hôm nay Ngọc Yến mới biết được sự thật.

Diêu Kiệt biết rõ nguồn tin ấy từ đâu có, song vẫn giả vờ hỏi :

- Cô nương biết được sự thật ấy từ đâu vậy?

- Thiếu hiệp đừng hỏi.

Sự việc này thật khó tin, nhưng chẳng phải không có thể, qua hành vi tồi tệ mạo danh cướp bạc của Tiêu Nhất Phong, tất nhiên y cũng có thể gây ra điều thương thiên hại lý như vậy.

Trầm ngâm hồi lâu, Diêu Kiệt mới lại hỏi :

- Cô nương cho tại hạ biết điều này với dụng ý gì?

- Ngọc Yến muốn thiếu hiệp hiểu rõ con người của Tiêu Nhất Phong, đừng để mắc mưu y.

Diêu Kiệt giả vờ không hiểu :

- Tại hạ mắc mưu gì của Tiêu Nhất Phong kia chứ?

Tiêu Ngọc Yến thành thật :

- Vừa rồi khi Tiêu Nhất Phong bảo Ngọc Yến đến đây dẫn thiếu hiệp đến địa điểm cất giấu quan ngân, Ngọc Yến mới biết y đã dặt sẵn cạm bẫy, định lợi dụng thiếu hiệp đối phó với Hắc Trảo Long Cao Như Đăng.

Diêu Kiệt nhướng mày :

- Cao Như Đăng đánh cướp quan ngân rất là đáng ghét, tại hạ dĩ nhiên phải đối phó với y rồi.

- Thiếu hiệp quả nhiên đã bị y lừa dối, kẻ đánh cướp quan ngân không phải là Cao Như Đăng, mà chính là Tiêu Nhất Phong.

- Cô nương nghe ai nói vậy?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau