HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 96 - Chương 100

Chương 96

Cô lật người nhảy bật ra, lạnh lẽo nhìn móng tay sắc nhọn của Đình Lan đang ghim vào giường của cô. Hàng mày nheo lại, tiểu Hắc bay đến bên cô

" Chủ nhân có sao không? "

' Không '

Cô bật đèn lên, nhìn Đình Lan đang tràn đầy căm hận nhìn mình. Móng tay dài sắc nhọn, đôi mắt chán ghét cùng căm phẫn

" Chủ nhân, cô ta rõ ràng không mất đi ý thức. Là cố ý muốn giết người "

' Ừ... '

Cô đứng thẳng người nhìn Đình Lan, cây súng chỉa vào đầu cô ta. Mọi người từ ngoài chạy vào, Chu Vũ kinh ngạc đánh vào gáy Đình Lan khiến cô ta ngất xỉu...

________________

Sáng hôm sau:

Mọi người ngồi tập trung lại, Âu Nghi nhìn Đình Lan

" Tại sao cậu lại tấn công Dao Sương? "

Đình Lan nheo mày ôm đầu, sợ hãi nói

" Tớ... tớ đã làm gì sao? "

" Dao Sương! Chị của tớ chắc chỉ bị mất ý thức mới làm vậy. Cậu đừng trách chị ấy "

Diệp Cơ lo lắng nói, Âu Nghi nheo mày

" Nhưng nếu đêm qua cô ta giết Dao Sương thì sao? Đâu phải mất ý thức là không có tội "

Đình Lan nước mắt chảy dài ôm lấy Chu Vũ, Di Anh đập bàn nói

" Đình Lan đã nói là không biết, sao cứ làm khó vậy chứ "

" Cô thì biết gì, cô ta luôn không ưa thích chúng tôi. Hay là các người cố tình muốn lợi dụng cái cớ hóa thành zoombie mất đi ý thức để giết người "

Âu Nghi khó chịu nói, Di Anh tức giận

" Mày nói gì hả? Đình Lan không phải loại người đó "

" Không phải? Lần cô ta bỏ Dao Sương lại đã chứng minh điều đó "

" Mày... "

Di Anh và Âu Nghi trừng nhau, Diệp Cơ bên cạnh Âu Nghi khuyên can

" Cậu đừng nói nữa "

Đình Lan khóc nức nở, nghẹn ngào nói

" Tớ... tớ thật... hức... thật sự không... không có biết mình đã... làm gì... Hức... xin... lỗi "

Chu Vũ ôm lấy Đình Lan nhìn cô hỏi

" Có bị thương không? "

Cô lạnh nhạt lắc đầu, Tử Ân nãy giờ không nói gì lên tiếng

" Bỏ qua, không bị thương là ổn rồi "

Cô lạnh nhạt đứng lên, bọn cô chuẩn bị ra xe. Bên ngoài ánh nắng yếu ớt chiếu rọi, Diệp Cơ nhìn xung quanh nói

" Chúng ta nên đi đâu để tìm đây? "

Mọi người bước lên xe, Chu Vũ lạnh lùng

" Đến sở nghiên cứu, chắc sẽ có manh mối "

Chiếc xe lao đi như gió, cô tựa đầu vào ghế nhìn qua Tử Khang vẫn im lặng từ sáng đến giờ. Diệp Cơ lo lắng

" Em không sao chứ? "

"... "

Tử Khang lắc đầu, Diệp Cơ mỉm cười xoa đầu nó

" Em đừng buồn nữa, không sao đâu mà "

Thời gian trôi qua, bọn cô đang trên đường đi thì đi vào một thành phố. Mọi thứ vắng vẻ, không khí ảm đạm đến bất ngờ. Điều đặc biệt là ở đây không có ánh nắng mà chỉ bao phủ một màu đen. Âu Nghi kinh ngạc nhìn lên trời

" Mọi người nhìn kìa "

Trên trời giờ đây có một cái gì đó che lại cả thành phố, nó giống như một cái nắp sắt vậy. Rất lớn và vô cùng kín đáo, một tia sáng nhỏ cũng không thể chiếu vào. Cô nheo mày lại, Diệp Cơ hoảng hốt

" Zoombie, nhiều quá "

Bọn cô chú ý đến đường phố, giờ đây khắp nơi là zoombie lác đác thờ thẩn đi khắp nơi, tiếng gầm gừ vang vọng. Đây như một thành phố của zoombie...

" Kinh khủng quá, nếu như không phải ở đây có nhiều xe bị bỏ hoang thì không chừng chúng đã biết chúng ta "

Âu Nghi sợ hãi nói, nhìn ra bên ngoài. Bỗng một con zoombie áp mặt vào cửa kính phía của Diệp Cơ

" Ah "

" Không sao đâu, loại kính này nhìn ra ngoài được chứ nhìn vào sẽ không thấy gì "

Tử Ân lên tiếng trấn an, cô nheo mày lại. Di Anh hốt hoảng nói

" Vậy phải làm sao đây? Chúng ta không thể ra khỏi thành phố "

" Phải giải quyết chúng đã "

Tử Ân lạnh lùng nói, cô xách Tử Khang lên xoay xuống Âu Nghi nói

" Đi cùng tớ "

" Hả? À ừ "

Cô mở cửa xe ra, Diệp Cơ lo lắng nói

" Tớ đi cùng cậu "

" Không cần, ngoan ngoãn ở trong xe "

Cô nói rồi cùng Âu Nghi đi thám thính

" Cậu có thấu thị mà, xem xem chúng đi đâu "

Cô nói, Âu Nghi gật đầu nhìn xung quanh. Sao đó đưa tay lên chỉ về một hướng, cô cùng Âu Nghi đi theo hướng đó. Đây là một bệnh viện lớn, Âu Nghi nói

" Bọn chúng ở trong đó "

Cô gật nhẹ đầu, kéo tay Âu Nghi và Tử Khang núp vào một góc. Một đám zoombie lểnh đểnh đi vào, cô thấy vậy cũng vừa trốn vừa vào trong...

Bệnh viện này rất rộng lớn, khắp nơi toàn là zoombie. Cô kéo tay Âu Nghi và Tử Khang đi theo bọn chúng, nơi bọn chúng vào là một căn phòng trống rộng mênh mông. Cô cùng Âu Nghi nhân lúc đông đúc mà trà trộn vào, Âu Nghi sợ hãi nói

" E là phải khoản mấy trăm con zoombie, chắc chết vì mùi thối quá "
Cô nheo mài, dùng một lá bùa đốt đi. Lập tức xung quanh cô bao phủ một lớp màn bảo vệ vô hình. Âu Nghi thả lỏng cơ mặt

" Sao hết hôi rồi? Bọn zoombie ăn chay rồi hả, hay chúng dùng bình xịt thơm làm át đi mùi thối "

Từ trên đài hai con zoombie ghinh một chiếc ghế nằm vào, trên chiếc ghế đó có một con zoombie đang nằm chảm chệ. Khi con zoombie đó vào thì những con phía dưới đều gào rống kịch liệt, Âu Nghi kinh hãi

" Vua zoombie? "

" Không thể "

Cô lạnh nhạt nói, nhìn con zoombie thân hình sạch sẽ kia. Mái tóc hơi rối bù. Da xanh... Nói chung ngoài móng tay dài và răng nanh ra thì con zoombie này khá sạch sẽ... Nó nằm dài đó, cất miệng gào rống

" Gràooooo!!!!! "

- Grừ... rống...

Bọn zoombie phía dưới gào rống tung hô, con zoombie ngồi dậy dang hai tay

" Rốngggggggg "

- Grừ.... gràooo.... grừ

Âu Nghi đưa tay bịnh miệng cười nhẹ, nói

" Con zoombie đó mắc cười quá, hay gọi nó là zoombie quái đản đi "

Tử Khang ngước lên nhìn cô

" Chị ơi, chúng đang nói gì vậy? "

Cô liếc xuống sau đó lắc đầu

" Tôi không phải zoombie "

Tử Khang bĩu môi, tiếp tục nhìn lên. Từ ngoài 4 con zoombie khác đưa khoảng 5 người sống vào. Âu Nghi kinh ngạc, con zoombie quái đản nhìn đến bứt đầu một người quăng xuống dưới. Những con zoombie khác thấy đồ ăn liền nhào tới như chết đói mấy ngày. Tiếp tục zoombie quái đản bứt tay chân người sống kia ra quăng xuống, máu chảy dài khắp nơi. Tiếng la hét thống khổ vang vọng, một con zoombie bước lên liếm sạch máu trên đất. Âu Nghi nheo mày sợ hãi

" Tàn độc quá "

Cô nhếch môi, nói

" E là ở đây có người sống dự trữ ( Bị bắt) "

" Cái gì? Vậy chúng ta phải làm sao? Phải cứu họ chứ? "

Cô nhếch môi, đưa tay nâng nhẹ gọng kính.

" Cứu? Tại sao phải cứu? "

" Cậu nói gì vậy? Họ cũng là con người như chúng ta mà "

Âu Nghi sững sờ nói, cô nhìn qua

" Rồi bọn chúng cũng sẽ chết dưới tay những con zoombie khác "

Âu Nghi sững người, tiếp tục nói

" Chúng ta có thể đưa họ đến căn cứ "

" Giờ nơi ta đến không phải là căn cứ, vả lại trên đường đi nguy hiểm trùng trùng. Bọn họ sẽ sống an toàn sao? "

Cô vẫn lạnh nhạt nói, Âu Nghi hàng mày nheo lại nắm chặt tay cúi đầu

" Nhưng... bất quá chúng ta cứu họ còn hơn là nhìn họ chết "

Cô nhìn qua Âu Nghi không nói gì nữa, tiểu Hắc bên cạnh cô chế nhạo Âu Nghi

" Ngu xuẩn "

Cô nhìn những con người bị zoombie ăn thịt, lại còn bị xé tay xé chân khi còn sống sờ sờ ra đấy. Nhìn xuống Tử Khang

" Đi dò la đi "

Tử Khang và Âu Nghi kinh ngạc, Âu Nghi hoảng hốt nói

" Cậu làm gì vậy? Ở đây zoombie nhiều như vậy. Cậu lại muốn để Tử Khang đi thám thính? "

" Bây giờ đã không có khái niệm lớn hay nhỏ. Mà là mạnh hay yếu, sống hay chết từ giờ sẽ nằm trong tay nó. Chúng ta không thể bảo vệ nó mãi được " Lời nói cô lạnh nhạt, Tử Khang nhìn lên cô đôi mắt dao động. Nắm chặt lòng bàn tay

" Nhưng... "

" Em đi "

Âu Nghi muốn nói gì đó nhưng lại bị lời nói của Tử Khang làm kinh hãi, Tử Khang đôi mắt kiên định ngước lên

" Cảm ơn chị đã tin em, em sẽ không để bản thân chết. Em còn phải giết hết zoombie để lấy lại hòa bình cho nhân loại... "

Tử Khang nói rồi lẩn ra đám đông chạy đi, Âu Nghi nhìn Tử Khang cười nhẹ dịu dàng

" Cậu nói đúng... em ấy cần phải lớn hơn "

Cô liếc qua Âu Nghi, tiểu Hắc bên cạnh cô

" Trong đầu họ nghĩ người tốt đó chủ nhân "

' Ngươi có ý gì? Ta không tốt sao? '

" Ta không dám có ý đó ( ̄- ̄) "

Cô cười nhẹ, đáy mắt hiện lên ánh sáng lạnh. Cô cùng Âu Nghi từ từ thoát ra ngoài trở về xe...

Vừa ngồi vào ghế Diệp Cơ đã nhìn cô lo lắng hỏi

" Tử Khang đâu? Em ấy xảy ra chuyện gì sao? "

" Không! Cho đi thám thính tình hình rồi "

Cô cầm chai nước uống, Diệp Cơ kinh ngạc nhưng không nói gì. Tử Ân nhìn qua kiến chiếu hậu hỏi

" Có thông tin gì không? "

" Có! Chúng em thấy có một con zoombie sạch sẽ được những con zoombie khác kính ngưỡng. Dường như là zoombie biến dị "

Âu Nghi gật đầu nói, Di Anh nhìn qua

" Zoombie ở sạch sao? "

" Phải "

" Hừ! Chắc nó là kẻ che đi thành phố này. Cũng thông minh đó, chắc Tinh Thạch sẽ lớn lắm "

Di Anh cười nói, Âu Nghi nhìn qua khinh thường. Diệp Cơ hỏi

" Giờ chúng ta phải làm gì? "

" Phải tìm một chỗ nghỉ chân trước đã. Chờ tin tức của Tử Khang "

Chu Vũ lên tiếng, Tử Ân bắt đầu lái xe. Bọn cô tìm thấy một nhà kho khá rộng, liền trú ẩn tại đó. Ăn uống trong sự tĩnh lặng...

Bỗng Đình Lan khó chịu, thân thể nóng lên dựa vào lòng Chu Vũ. Tiếng nói yêu kiều mất kiểm soát

" Vũ... a~... em... em khó... khó chịu quá... a~... "

Di Anh kinh ngạc lo lắng

" Đình Lan, cậu không sao chứ? "

" Vũ... em... em nóng... chạm... chạm vào em... ư~ "

Gương mặt Chu Vũ vẫn lạnh lùng

" Đây là di chứng do virut, không thể loại bỏ hoàn toàn nên mới kích phát cảm xúc và giác quan của con người... "

Diệp Cơ nhìn Chu Vũ, cười nhẹ

" Vậy chúng em ra ngoài... "

Bọn cô đứng lên, Chu Vũ nhìn cô nói

" Không cần... "

Chu Vũ lấy ra một ống tiêm, tiêm vào người Đình Lan khiến cô ta ngủ thiếp đi. Di Anh kinh ngạc

" Phong Dương thiếu, anh... "

" Tôi không có hứng thú, có ý kiến gì? "

" Không... không có "

Di Anh sợ hãi không nói gì nữa...

____________

Buổi tối, mọi người đều tìm một chỗ nghỉ ngơi. Cô chìm vào giấc ngủ, bóng đêm bao trùm. Hai quả cầu ánh sáng lơ lửng giữa không trung, cô lần này quyết định chạy đi. Nhưng tại sao cô chạy mãi thì vẫn bị đuổi kịp. Hai quả cầu tỏa sáng...

" ÁNH SÁNG TỐI THƯỢNG, BÓNG ĐÊM TỐI CAO. CẢ HAI MÃI MÃI TRÁI LẬP... "

Quả cầu đen tiếp tục xuyên qua người cô, cô tỉnh giấc. Trước mặt cô là Tử Ân, hắn lạnh lùng

" Sao vậy? Mồ hôi đổ ra rất nhiều "

Cô ngồi dậy cầm lấy khăn giấy hắn đưa lau trán, nâng nhẹ mắt kính

" Không sao "

Tử Ân nhìn cô, sau đó lạnh lùng quay đi. Cô nắm tay hắn lại, Tử Ân quay đầu nhìn cô. Đôi mắt cô đỏ thẳm chạm vào ánh mắt hắn. Cô hạ mi buông tay

" Ngủ ngon "

Tử Ân quay đi, tiểu Hắc bay đến

" Chủ nhân, người sao vậy? "

' Ta định căn dặn hắn vài điều '

" Người muốn bảo hắn đừng cản trở mình sao? "

' Phải '

" Vậy sao người không nói? "

' Không cần, đến lúc hắn cản trở ta thêm lần nữa thì trực tiếp giết đi '

Cô nhếch môi nằm xuống, nhắm mắt lại. Bầu trời đêm lạnh lẽo thổi qua, mọi thứ sẽ đi về đâu?...

Chương 97: Diệt Vong Thời Mạt Thế 16

Sáng hôm sau:

Cô cùng bọn họ ngồi ăn uống đợi tin tức của Tử Khang, Diệp Cơ bồn chồn nói

" Hay chúng ta đi tìm Tử Khang đi, tớ lo quá "

Âu Nghi cũng gật nhẹ đầu, Di Anh vừa ăn vừa nói

" Kệ nó đi, có vũ khí bên người. Xui lắm mới chết thôi "

" Cô... "

Âu Nghi tức giận, Đình Lan lay nhẹ người Di Anh nhíu mày

" Sao cậu có thể nói vậy "

" Hừ! Nói không đúng sao? Nếu nó chết thì bớt phần mệt mỏi rồi "

" Di Anh "

Đình Lan khó chịu kêu tên khiến Di Anh im bật, cô uống nước xong đứng lên. Âu Nghi cũng đứng lên nói

" Tớ đi với cậu "

Diệp Cơ nắm tay cô lại nói

" Dao Sương, tớ cũng đi "

Cô liếc nhẹ qua, đưa tay vén lọn tóc trên má cho Diệp Cơ nói

" Cậu ở lại, an toàn hơn "

" Có phải cậu không tin tớ không? "

Diệp Cơ buồn bã nói, cô lạnh nhạt

" Không phải, rất nguy hiểm. Cậu ở lại đi "

" Nhưng... "

Diệp Cơ định nói gì đó thì tiếng nói Di Anh vang lên châm biếm

" Bảo vệ như công chúa không bằng "

Cô nhếch môi liếc qua Di Anh, sau đó cùng Âu Nghi rời đi. Cô và Âu Nghi cùng đến bệnh viên hôm qua, dù là ban ngày nhưng cũng như ban đêm. Không một ánh sáng, phải nhờ Âu Nghi dùng thấu thị để kiểm tra. Cô dùng mắt kính để nhìn xung quanh, cô đã bao phủ cho mắt kính một vầng lớp ánh sáng để xem vào ban đêm. Hôm qua cô cũng đã đưa cho Tử Khang một cái. Âu Nghi nhìn xung quanh sao đó kéo cô vào trong, hôm qua chỗ này rất đông zoombie. Nhưng hôm nay lại chỉ lác đác vài con, cô cùng Âu Nghi đi vào trong. Hôm qua không thám thính được gì, hôm nay sẵn tiện đi xem xét tình hình.

Cô nhìn từng căn phòng hầu như đều bị đập phá, trở nên hoang tàn. Cô và Âu Nghi cứ đi, cô nhìn thấy một căn phòng có cửa làm bằng kim loại rất cứng cáp. Nó vẫn còn rất sạch sẽ và bóng loáng, phía trên đề chữ PHÒNG THÍ NGHIỆM

Âu Nghi nhìn đến kinh ngạc

" Zoombie không phá hủy chỗ này sao? "

" Có tia laze trên cửa "

" Vậy chắc có chỗ để vào nhỉ? "

Âu Nghi nói, cô bước lại cửa nhìn. Bên cạnh vách tường cô đưa tay gõ nhẹ, quả nhiên một lớp tường hình vuông bật ra.

" Có mật mã? "

Âu Nghi nói, cô nhìn đến nheo mày đóng mật mã đó lại nói

" Đi thôi "

Cô và Âu Nghi tiếp tục đi, từ phía trước có hai con zoombie xuất hiện. Cô kéo tay Âu Nghi núp vào tường, bỗng phía sau bức tường lún vào. Cô và Âu Nghi ngã vào trong

Đây là một bức tường xoay, Âu Nghi kinh ngạc nhìn hai bên đều là nhà lao...

" Đây là... "

Cô và Âu Nghi cùng đi đến, những người trong nhà lao thấy có người liền với tay ra

- Cứu tôi với...

- Cứu... cứu

- Thả chúng tôi ra...

……………

Những con người đau đớn kêu gào, Âu Nghi đưa tay lên miệng. Cô nhìn xung quanh lạnh lùng, sau đó kéo Âu Nghi rời khỏi

" Dao Sương, cậu làm gì vậy? "

" Trở về "

" Vậy còn Tử Khang? "

" Chắc nó về rồi, chúng ta đi thôi "

_________________

Quả nhiên khi cô và Âu Nghi trở về liền thấy Tử Khang ngồi đó, khắp người vẫn rất lành lặn. Nó khi thấy cô liền chạy lại

" Chị, chị có sao không? "

" Không "

" Được rồi, ngồi xuống đi "

Tử Ân nói, cô cùng Âu Nghi ngồi xuống. Mọi người nhìn qua Tử Khang

" Em không tìm được nơi giam giữ của những người còn sống "

" Không sao, khi nãy chị và Dao Sương đã tìm ra rồi "

Âu Nghi cười nhẹ nói, Tử Khang gật đầu

" Vậy em sẽ nói những gì em thấy. Ở trong bệnh viện có một phòng rất sạch sẽ. Cửa được làm từ kim loại, dường như đám zoombie không vào được "

" Cái đó có mật mã "

Cô lạnh nhạt nói, cầm lấy chai nước uống. Di Anh nghe thấy liền gấp gáp

" Có khi nào trong đó đựng dung dịch đen? "

Chu Vũ ngồi một bên nghe, đôi mắt híp lại. Tia sáng lạnh xẹt qua đáy mắt, Âu Nghi nhìn qua cô gật đầu " Rất có thể "

Mọi người nhìn qua Chu Vũ, Đình Lan hỏi

" Vũ, có phải ở đây không? "

" Không! Nhưng các phòng thí nghiệm đều liên kết lại. Nên rất có thể dung dịch đã được chuyển đến đây "

Không khí ngưng trọng lại, đáy mắt Đình Lan hiện lên sự hưng phấn. Tử Khang lên tiếng

" Em còn phát hiện nơi mở của cái nắp trên kia nữa "

Âu Nghi vui mừng

" Vậy chúng ta phải nhanh chóng lên kế hoạch để giết bọn zoombie thôi "

Tử Ân lạnh lùng trầm ngâm, nói

" Zoombie rất đông, không thể sơ xuất. Chúng ta dù có dị năng giả, có vũ khí nhưng để giết hết bọn chúng một lượt thì e rằng là bất khả thi. Chưa tính con zoombie biến dị nó sẽ mạnh tới cỡ nào? "

Đình Lan lo lắng hỏi

" Vậy phải làm sao? "

Tử Ân lạnh lùng, tiếng nói quyết tuyệt dứt khoát

" Dụ tất cả bọn chúng ra, sau đó cho ánh mặt trời thiêu cháy chúng "

Không khí tĩnh lặng, Diệp Cơ nói

" Vậy có ổn không? "

Tử Ân gật nhẹ đầu, nhìn qua Tử Khang

" Chỗ để mở nó ở đâu? "

" Dưới một sàn nhà "

" Được, vậy ta chia thành 2 phe. Một bên đi mở công tắc và lấy dung dịch, một bên dụ đám zoombie sau đó đấu với con zoombie biến dị "

Mọi người im lặng, cô lạnh nhạt

" Chu Vũ, tôi, Đình Lan, Tử Khang sẽ đi lấy dung dịch và mở công tắc "

" Cô khôn quá ha? Ai cho cô quyền quyết định vậy? "

Di Anh bất mãn đứng lên, Đình Lan nhìn Di Anh nói

" Kìa, cậu ngồi xuống đi "

" Được! Cứ như vậy đi "

Tử Ân gật đầu, cô nhếch môi đưa tay nâng gọng kính. Ánh sáng lạnh tỏa ra tạo nên cảm giác nguy hiểm...

________________

Ban đêm gió lạnh thổi qua từng cơn, mọi thứ tối mù. Cô mở mắt ngồi dậy, nhìn một bóng đen chạy ra ngoài. Nụ cười vươn lên âm lãnh, cầm chiếc đèn pin đi ra ngoài, cô đi vào một con hẻm. Ánh đèn sáng chiếu về phía trước, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra...

Chu Vũ quỳ trên mặt đất, hai tay ôm đầu gào thét. Mái tóc đen dần chuyển màu, đôi mắt sâu thẳm cũng hóa thành vàng kim, làn da trở nên trắng hơn, móng tay và răng nanh mọc ra...

" Grừ.... gràoooo

Cô lạnh nhạt nhìn Chu Vũ, khi hắn biến hóa xong liền dữ tợn cùng khát máu quay qua nhìn cô

" Grào!!!! "

Hắn từng bước từng bước đi về phía cô, móng tay sắc nhọn đưa ra phía trước. Cơn gió thổi qua mang theo sự ác độc cùng nguy hiểm... Cô vẫn đứng đó lạnh nhạt, hàng mày hơi nheo lại. Khi móng tay sắp tới cổ cô
" A Phong... "

Khựng lại! Bàn tay dừng lại. Đôi mắt vàng kim khát máu xẹt qua tia sáng như lấy lại lý trí nhìn cô. Kinh ngạc mà lùi ra...

" Sao... "

A Phong không biết nói gì, bàn tay hạ xuống. Cô bước đến mỉm cười xoa mái tóc hắn

" Sao vậy? "

A Phong ngẩn người kích động ôm chầm lấy cô, giọng nói có chút run rẩy

" Cảm ơn... "

Cô bị hắn ôm lấy, đôi mắt sau lớp kính hiện lên sự chế giễu cùng lạnh lẽo. Tiểu Hắc nãy giờ nhìn thấy cũng kinh hoảng

" Chủ nhân! Chuyện này... "

_________________

Sáng hôm sau bọn cô thực hành kế hoạch, đám người Tử Ân đi bằng xe chạy đến bệnh viện, Âu Nghi gỡ bom ném vào trong khoảng hơn 10 quả.

Bùm Bùm Bùmmmmm!!!!!

Tiếng nổ vang lên inh tai, đám zoombie đi ra gào rống tức giận. Tử Ân lái xe chạy đi, trên đường Âu Nghi cứ không ném bom thì là bắn súng gây sự chú ý đến những con zoombie trên đường. Quả nhiên những con zoombie đó cứ lểnh đểnh tức giận đi theo chiếc xe. Bọn cô thấy liền nhân cơ hội đi vào, bên trong bệnh viện giờ rất vắng vẻ. Tử Khang dẫn bọn cô đi đến một nơi, mở phía dưới đất lên một miếng gạch có một cái công tắc gì đó trông rất phức tạp. Cô ngồi xuống nhìn, bỗng một đám zoombie hơn 10 con xuất hiện tấn công bọn cô. Chu Vũ và cô cầm súng chiến đấu. Cô lạnh nhạt

" Đình Lan, cô mở công tắc đi "

Đình Lan và Tử Khang ngồi xuống tìm cách mở công tắc, cô lấy súng bắn liên tục vào bọn chúng. Nhưng da bọn zoombie này rất cứng, cô nheo mày lại. Chu Vũ lên tiếng

" Đám zoombie này dường như đã được thăng cấp "

Cô đưa chân xoay vòng đá vào một con zoombie khiến nó ngã nhào, dùng súng bắn vào não nó 5 phát liền

Bùm!

Bộ não vỡ ra, óc văng tung tóe. Cô nhanh chân né đi, thay đạn. Sau đó tiếp tục làm như vậy để giết bọn chúng...

________________

Đám người Tử Ân bị một đám zoombie hơn 500 con dồn vào đường cùng. Âu Nghi nhìn đến lo lắng

" Phải làm sao đây? "

" Cái đám đó không biết làm gì? Muốn chúng ta chết sao? "

Di Anh tức giận nói, Tử Ân tạo ra một vòng tròn sét đưa lên đầu bọn zoombie

Đoàng!!!!!

Một đám zoombie ngã xuống, bọn chúng dè chừng. Tử Ân lạnh lùng

" Giờ không phải lúc trách cứ, cố gắng kéo dài thời gian đi "

________________

Cô và Chu Vũ diệt xong đám zoombie, cũng là lúc Đình Lan và Tử Khang mở xong công tắc

Ting ting! Bíp bíp...

Trên vách tường mở ra một lỗ hình vuông, một cái nút to tròn màu đỏ hiện ra. Tử Khang vui mừng

" Có rồi "

Cô bước đến định ấn nút thì...

Bốp!

Đình Lan đá cô một cước, cô nhanh chóng né đi. Tử Khang kinh ngạc

" Chị làm gì vậy? "

Đình Lan cười lạnh, bỗng từ không trung con zoombie biến dị xuất hiện. Nó điên cuồng gào rống

" Grừuuuuu... rốnggggggggg "

Cô đề phòng cầm súng trên tay, con zoombie lao tới phía cô. Chu Vũ kinh hãi kéo tay cô né đi, lấy súng bắn vào đầu nó. Cô lên tiếng

" Tử Khang, mau bật công tắc "

Tử Khang nghe thấy liền chạy lại muốn nhấn nút nhưng bị Đình Lan cản lại, cô ta đá Tử Khang văng ra

" Chị làm gì vậy? "

Tử Khang đau đớn ôm bụng, tức giận quát. Đình Lan cười khảy

" Cho bọn chúng chết thì lọ dung dịch đen sẽ là của ta "

Con zoombie biến dị quá mạnh, cô cùng Chu Vũ không thể đấu lại. Chu Vũ bước tới đánh mạnh vào gáy Đình Lan khiến cô ta ngất xỉu. Cô bước lại ấn mạnh cái nút đỏ, tử bầu trời ánh sáng bắt đầu chiếu vào. Con zoombie biến dị nổi điên

" RỐNGGGGGGG "

Ánh sáng mặt trời gắt gao chiếu xuống thành phố, đám zoombie bao vây Tử Ân bắt đầu hoảng sợ quay đi. Ánh nắng chiếu rọi khiến làn da xanh xao khô ngần của chúng tan chảy. Tử Ân lạnh lùng lên xe

" Nhanh "

____________

Trở về phía cô, Chu Vũ bế Đình Lan cùng cô chạy đến căn phòng thí nghiệm lúc trước. Con zoombie biến dị đuổi theo. Cô vừa chạy vừa dùng súng bắn nó, Chu Vũ mở ra mật mã bấm bấm gì đó. Một lúc sau cánh cửa bật mở, cô và Tử Khang chạy vào. Con zoombie kinh ngạc cũng muốn bay vào nhưng cánh cửa sắt nhanh chóng đóng lại.

" Gràoooo.... rốngggggg "

Cô và Chu Vũ vào trong, tiếng cào trên cửa cùng tiếng tia laze bên ngoài dần biến mất. Chu Vũ đang bế Đình Lan liền quăng mạnh cô ta lên bàn mỗ, dùng thanh sắt khống chế tay chân cô ta...

Cô nâng nhẹ mắt kính, ánh sáng lạnh tỏa ra

' Vui rồi đây '

Chương 98

Cô dùng tay đánh Tử Khang ngất xỉu, cho nó ngồi vào một góc. Chu Vũ hóa thành A Phong, lạnh lùng nhìn người con gái trên bàn mỗ. Hắn mặc vào một chiếc áo khoác trắng, và đeo găn tay. Cầm lấy dao phẫu thuật rạch một đường lên tay Đình Lan. Cô hỏi

" Anh chẳng phải yêu cô ta sao? "

" Yêu? "

A Phong nhếch mày nở nụ cười lạnh, tiểu Hắc bên cạnh cô không hiểu gì. Cô lặng lẽ nhìn hắn rạch từng đường trên người Đình Lan, đi xung quanh liền thấy trong những cái bình thủy tinh to chứa nào là gan, tim, phổi, đủ thứ được ngâm trong đó. Không khí khắp nơi đều là một cỗ lạnh lẽo, cô quay lại nhìn Đình Lan bị moi gân. A Phong lên tiếng

" Em không hỏi? "

" Không quan tâm "

A Phong lấy một cái khay lại đựng sợi gân lên, Đình Lan cảm nhận sự đau đớn liền tỉnh dậy. Nhìn cảnh này mà hoảng sợ tột độ

" Chuyện... chuyện gì đây? Anh... đang làm gì? Không! Thả ra, Chu Vũ, cứu em "

Nước mắt Đình Lan chảy xuống đau đớn, gào thét. Cô nhìn cô ta nói

" Chu Vũ chính là A Phong "

" Cái gì? Không thể nào? Tại sao... anh lại đối xử với em như vậy? "

Đình Lan đau đớn gào thét, A Phong gỡ bao tay đeo vào một bao tay khác. Lạnh lùng

" Vì cô đặc biệt "

" Ý anh là sao? Vũ, từ đầu anh tiếp cận em... là... có ý gì? Vũ, thả em ra... Aaaaaaaa "

A Phong không quan tâm gạch một đường dài lên bụng Đình Lan, không dùng cho cô ta một chút thuốc tê nào. Khiến Đình Lan đau đớn trợn tròn mắt, gương mặt vừa sợ hãi vừa đau khổ...

" C... cứu... cứu... v...với... "

Cô lạnh lùng đứng đó, dùng Thông Thiên Nhãn nhìn ra bên ngoài. Quả nhiên đám người Tử Ân đang ở bên ngoài chiến đấu với con zoombie biến dị kia. Cô nói

" Tôi đi giúp đỡ những người kia "

Cô mở cửa ra, cánh cửa khép hờ không đóng lại. Cô chạy theo đến chỗ đám người Tử Ân, dùng súng aka bắn vào đầu nó. Diệp Cơ chạy lại bên cô

" Dao Sương... cậu không sao chứ? "

" Không "

Cô lấy một quả bom ném vào con zoombie, hành lang rộng lớn vang lên tiếng nổ

Bùm!

Tử Ân tạo ra một nguồn sét, đánh vào đầu nó. Con zoombie gào rống bay về phía Tử Ân, hắn nhảy bật ra. Di Anh đưa tay tạo băng nước cũng đánh vào đầu con zoombie, vừa đánh vừa hỏi

" Đình Lan đâu? "

Cô lạnh lùng vừa bắn súng vừa liếc qua Di Anh, nụ cười chế giễu vươn lên. Diệp Cơ thấy cũng bắt đầu lo lắng

" Dao Sương, chị tớ đâu? "

Con zoombie biến dị bị tấn công nhiều phía nhưng chẳng si nhê gì, nó nhảy xuống

Rầm!

Mặt đất nứt ra và lún sâu, nó nhanh như chớp lao tới phía Âu Nghi đá ngã Âu Nghi xuống đất đau đớn. Máu trên khóe miệng chảy xuống, sau đó nó lao về phía Diệp Cơ. Cô nhanh tay đốt bùa tạo ra một vòng chắn vô hình cho Diệp Cơ, con zoombie bị phản đòn liền điên cuồng đề phòng nhìn Diệp Cơ

" Gràoooo "

Con zoombie chuyển hướng qua tấn công cô, cô thân thủ nhanh nhẹn né đi. Tử Ân lên tiếng

" Không ổn rồi, mau chạy thôi "

Tử Ân vác Âu Nghi lên vai, chạy theo hướng cánh cửa sắt. Cô cùng đám người Tử Ân đi vào, con zoombie bị nhốt bên ngoài điên cuồng đập phá. Không màng tới tia laze...

Đám người Tử Ân đi vào liền nhìn thấy cảnh tượng A Phong đang mỗ Đình Lan liền kinh hoảng. Di Anh và Diệp Cơ run lẩy bẩy, Di Anh nói

" Con quái vật anh đang làm gì vậy? "

A Phong liếc qua Di Anh, cô ta thấy A Phong không để ý đến mình liền tức giận. Tiếng nói Đình Lan đau đớn run rẩy vang lên

" Cứu... c...ứu... v...ới... "

Di Anh sợ hãi lùi ra, nhìn nội tạng Đình Lan đang bị moi ra. Cô ta lấy hết dũng khí muốn xông lên ngăn cản

" Anh làm gì vậy? Phong Dương thiếu sẽ không tha cho anh đâu. Mau dừng lại "

Bốp!

Di Anh bị đá một cước văng ra đau đớn, Diệp Cơ nhìn thấy nước mắt chảy dài

" T...tại... sao A Phong... ở đây? Phong... Dương thiếu đâu? Chị... chị hai...? "

Diệp Cơ run rẩy ngã quỵ trên đất hỏi, tiếng nói A Phong lạnh lẽo

" Đây không phải chị cô "

Tử Ân nhìn qua Diệp Cơ đang bàng hoàng, nói

" A Phong chính là Chu Vũ "

Diệp Cơ và Di Anh thất kinh, Di Anh chỉ tay về phía A Phong run rẩy " Là... là zoombie...? "

" Không... không thể nào... "

Diệp Cơ nước mắt chảy dài, A Phong vừa chăm chú mỗ xẻ vừa nhếch môi

" Im lặng chút đi "

Diệp Cơ đứng lên, sợ hãi

" Sao anh lại làm như vậy với chị em? "

" Đã nói cô ta không phải chị cô "

" Chuyện... chuyện này là sao? "

" Gen của cô ta rất đặc biệt, nó có thể giúp tôi "

A Phong cười lạnh, trong lúc mọi người đang sững sờ thì bên ngoài cánh cửa vang lên tiếng đập

Rầm rầm! Binh bốp!

A Phong nheo mày lại, cây dao lệch hướng

" Aaaaaaaaa "

Đình Lan kêu gào đau khổ, Diệp Cơ muốn chạy lại nhưng bị cô ngăn cản

Rầm!

Cánh cửa bị đánh sập, con zoombie biến dị bay vào. A Phong răng nanh sắc nhọn há ra

" Rốnggggggg "

Con zoombie biến dị sợ hãi lùi ra sau, nó nhìn A Phong sợ hãi dè chừng. Tử Ân tạo ra vòng sấm sét đánh vào đầu nó nhưng không được, cô cũng dùng súng bắn nó liên tục. Con zoombie biến dị lao tới phía cô, A Phong bỏ dao xuống chạy lại đá con zoombie biến dị ra xa. Thế là A Phong cùng con zoombie biến dị đánh nhau trên không trung. Di Anh nhìn thấy sững sờ, đưa tay ra tạo một dàn mũi băng đánh vào A Phong. A Phong quay lại đánh bay Di Anh đập mạnh vào tường.

Rẹt!

" Gràoooo "

Con zoombie biến dị bị xé toạc một tay, điên cuồng gào rống. Tử Ân dùng tia sét bổ vào đầu con zoombie biến dị thật mạnh khiến nó ngã xuống đất. A Phong đưa tay sắc nhọn bóp nát đầu nó. Não văng ra khắp nơi kinh tởm, A Phong cầm lấy Tinh Thạch theo bản năng lao sạch rồi đưa cho cô. Sau đó định bước lại bên bàn mỗ tiếp tục công việc thì...

Đôi mắt Đình Lan trở nên điên loạn, cố vùng khỏi kiềng sắt. Sự dữ tợn cùng đau đớn tột cùng hiện lên

" Aaaaaaa... "

Tiếng hét vang lên làm lay động cả bệnh viện, mặt đất lắc lư. A Phong kinh hãi, một đạo sáng kết thành mũi tên lớn đâm xuyên người A Phong

Phịch!

A Phong ngã xuống, Đình Lan thất khiếu ( Hai mắt, mũi, miệng, hai tai) chảy máu. Điên cuồng cười to

" Ha ha haaaaaa! "

Tiểu Hắc bay bên cạnh cô ngưng trọng " Cô ta dùng tất cả sức mạnh ngưng tụ lại nãy giờ để giết chết nam9. Nhưng nó cũng không thể mạnh như vậy, chủ nhân. Người... "

Nụ cười trên môi cô vươn lên như ác quỷ, đôi mắt đỏ như máu hiện lên sự tàn bạo. Cô bước lại phía A Phong đang nằm trên đất, Đình Lan sau khi cười to đã nằm yên bất động. Chết không nhắm mắt...

A Phong đưa tay run rẩy muốn chạm vào mặt cô nhưng liền dừng lại, tiếng nói mang theo yêu thương cùng đau lòng

" Cảm... ơn...! Những... ngày lúc... trước... thật sự... rất vui... "

" A Phong... "

Cô nắm lấy tay hắn đang run rẩy, A Phong nhìn cô cười nhẹ

" Từ nhỏ... tới lớn... chưa... ai mỉm cười... với tôi... Chỉ có... em... Tôi vốn sau khi... khụ... khỏi bệnh... sẽ mãi mãi... bảo vệ em. Nhưng có lẽ... không được rồi. Tôi sẽ tiếp tục... đi vào nỗi cô đơn... một mình... "

Nước mắt A Phong chảy dài, đôi mắt dịu dàng cùng thống khổ. Hắn đưa tay lấy từ trong cơ thể ra một lọ dung dịch đen đưa cho cô yếu ớt

" Đây là... món... quà tôi tặng... em "

Hắn nhắm mắt lại, bàn tay rơi xuống. Khóe môi vẫn vươn lên nụ cười nhạt...

Từ trước đến nay tôi là một con dã thú bị xa lánh, sự cô độc cùng lạnh lẽo đã sớm bao trùm lấy tôi. Nhưng ngày em kéo tay tôi bỏ chạy khỏi đám zoombie đó. Tôi đã thật sự kinh ngạc, cảm giác khi ấy dù chỉ thoáng qua 1s nhưng tôi đã cảm nhận được. Thời khắc ấy tôi như cảm nhận được bản thân là một con người, chạy khỏi lũ quái vật kia... Em đã sớm biết tôi nguy hiểm, nhưng vẫn luôn ở bên tôi. Dù biết rằng điều đó chỉ là dối trá, nhưng tại sao tôi vẫn dao động bởi em? Dù đó chỉ là sự giả tạo, nhưng tại sao khi thấy em nguy hiểm tôi lại trỗi dậy sự khát máu? Tôi không quan tâm, dù nụ cười của em không phải là thật. Nhưng nó vẫn khiến tôi hạnh phúc... Cảm ơn! Đã đến bên tôi... Người con gái bí ẩn...

A Phong dần tan biến và hóa thành một viên châu màu đen, lơ lửng trên tay cô. Cô đứng dậy nhìn ngọn lửa đang lan ra, vì sức mạnh của Đình Lan mà nơi này đã bị kích hoạt báo động và phát nổ. Tử Ân đã đưa Âu Nghi, Tử Khang, Di Anh cùng Diệp Cơ ra ngoài. Ngọn lửa đỏ như thiêu rụi mọi thứ

[ Đinh ----- Nhiệm vụ hoàn thành ]

Tử Ân chạy ra ngoài lên xe, nhìn bệnh viện đang cháy rụi. Đôi mắt lạnh lùng, sau đó hắn nhấn ga lao đi...

" Hẹn gặp lại... "

_________________

Cô lơ lửng trên không trung nhìn chiếc xe đang phóng đi, tiểu Hắc bên cạnh cô vẫn còn không hiểu gì.

" Chủ nhân thứ cho ta ngu muội, nhưng ta thật sự không hiểu "

Cô nhếch môi, mái tóc tím tung bay trong gió

" Phong Dương Chu Vũ là mãnh linh hồn thật trong thế giới này "

" Vậy thì sao? "

" Hắn đã mắc căn bệnh hóa thành quái vật từ rất lâu, nên đã bắt đầu hành trình nghiên cứu về những mẫu gen khác thường cùng khả năng đặc biệt. Phát hiện nữ9 có sự kì lạ liền tiếp cận, cốt truyện hoàn toàn không phải sai. Nhưng nam nữ9 có hạnh phúc hay không thì vẫn chưa chắc. Hắn đã lợi dụng việc này để lấy gen của Đình Lan, xem xem có thể loại trừ căn bệnh kì lạ của hắn hay không. "

" Vậy về chuyện Mạt Thế? "

" Đó là cố tình chứ không phải vô ý, hắn muốn mọi người đều giống như hắn. Biến thành zoombie, và chất dịch để tạo ra Mạt Thế là lấy từ cơ thể hắn. Nếu như có thể trở lại con người thì hắn sẽ bước trên con đường tiêu diệt zoombie, bảo vệ thế giới. Còn nếu không thể thì mãi mãi làm vương của zoombie. Như vậy chẳng phải nhất cữ lưỡng tiện sao? Lần ở buổi tiệc ta cố ý cho hắn nghe tiếng rên rỉ của Đình Lan cùng nam nhân khác là muốn xác nhận một việc "

" Chủ nhân muốn xác nhận xem hắn có phản ứng gì? "

" Ha! Phải, từ lần đầu thấy hắn lôi kéo Đình Lan ta đã nghi ngờ. Trong đôi mắt hắn không hề có một tia yêu thương hay dịu dàng. Mà đáy mắt lại có sự tàn độc rất sâu, không ngờ như ta nghĩ. Hắn không hề quan tâm Đình Lan ngủ với ai hay làm gì. Thứ hắn muốn chính là mạng cô ta "

Tiểu Hắc ngưng trọng trước lời nói của cô, đôi mắt xám tro ánh lên sững sờ cùng khâm phục

" Đó là lý do chủ nhân tiếp cận A Phong, vì ngay từ đầu người đã biết đó là nam9? "

" Ha! Phải, khí tức của hắn rất khác biệt nên ta mới có thể biết. Quan trọng vẫn là đôi mắt, đáy mắt đều tràn ngập sự tàn ác. Huống hồ lần tiểu Bát Đản và tiểu Huyết đi thám thính. Có câu nói của tiến sĩ, ngươi còn nhớ không? "

" Hắn đã mất 7 phần tính người, có thể yêu ai chứ "

Tiểu Hắc sững sờ nói ra, cô cười lạnh

" Điều đó càng khẳng định suy đoán của ta. Và lần hắn truy sát Tử Ân, ngươi có biết vì sao không? "

" Chuyện này... vì sợ Đình Lan yêu thích Tử Ân rồi phá hủy kế hoạch của hắn? "

" Phải! Chỉ một phần. Điều hắn muốn là bắt Tử Ân về làm thí nghiệm "

Cô đưa tay vuốt lọn tóc dài ma mị, tiểu Hắc gật đầu nhỏ

" Cũng phải! Tên Tử Ân kia thật không hề đơn giản "

" Sau bao nhiêu điều ta nói, ngươi có thể kết luận điều gì không? "

Đôi mắt đỏ như máu của cô nhìn vào tiểu Hắc như một sự áp bức, tiểu Hắc bình tĩnh nói

" Chủ nhân nhìn người siêu phàm, từ những điều nhỏ nhặt mà kết lại thành một bí mật quan trọng. Người muốn dạy ta phải quan sát kĩ từng thứ, nhìn thấu từng người. Sau đó từ từ tiến sâu vào bí mật của họ... "

" Ha! Nhìn thấu một người không đơn giản, nhưng cũng không khó. Nếu ngươi nhìn rõ họ, thì dù ngươi nhìn bao lần vẫn sẽ thấy bí mật của họ đang lộ ra trước mắt. Dù đó chỉ là những cử chỉ, lời nói bình thường. Nhớ kĩ lời ta nói "

" Lời dạy của chủ nhân ta xin ghi nhớ "

" Tốt lắm! Sau này từng thế giới đi qua sẽ còn trăn trở trùng trùng. Ngươi hãy chuẩn bị tinh thần đi. "

Khóe môi cô nở nụ cười, đôi mắt đỏ như máu nhìn lên bầu trời. Một loại khí tức áp đảo tỏa ra như muốn đánh gục mọi thứ, tiểu Hắc bên cạnh cô, đôi mắt tràn đầy sự cung kính. Thân ảnh cô dần tan biến, ngọn lửa đang cháy phía dưới nóng rực dưới khung trời. Kết thúc một câu chuyện...

Chương 99: Ngoại Truyện 1

Cô trở lại không gian, một thân ảnh nhanh nhảo trắng muốt nhào vào lòng cô. Cô đưa tay xoa bộ lông mềm mại của tiểu Bát Đản

" Ký chủ, ta rất nhớ người nha "

Cô bước đến ngồi vào ghế mềm mại, tiểu Huyết bò đến bên cô

" Chủ nhân uống trà "

Nó dùng đuôi rót trà cho cô, cô nâng tách trà lên nhấm nháp. Làn khói ngi ngút tỏa ra mang theo hương thơm đậm đặc của trà. Cô đặt nhẹ xuống bàn hỏi

" Hai ngươi tu luyện đến đâu? "

" Ký chủ a~! Tiên tháp thật sự rất được. Ta có thể cảm nhận bản thân mạnh hơn trước. Còn có thể dùng một vài tuyệt kĩ = ̄ω ̄= "

Tiểu Bát Đản hào hứng nói, tiểu Huyết gật đầu nhỏ

" Phải! Ta cũng khôi phục không ít linh lực "

Cô cười nhẹ, tiểu Bát Đản liếc qua tiểu Huyết châm chọc

" Vẫn chỉ là cái thân rắn thúi, làm được mô tê gì "

" Ê con heo, ta chưa kiếm chuyện với ngươi nha "

" Ngươi nói ai là heo? Bản hệ thống xinh đẹp ngời ngời, người gặp người yêu. Hoa gặp hoa nở, ai như rắn thúi ngươi, người ta thấy là bỏ chạy "

Tiểu Bát Đản khinh thường, tiểu Huyết tức giận dùng đuôi đánh vào thân nó

" Heo như ngươi người ta gặp là bắt mần thịt liền. Đừng có mà chảnh "

" Ta thích, làm gì nhau? "

" Ngươi cái con heo "

" Rắn thúi xấu xí đáng chết khó ưa không ai yêu "

...........

Bọn nó lại tiếp tục cãi nhau, tiểu Hắc bên cạnh liếc xuống

" Ghét của nào trời cho của đó "

" CÂM MỒM "

Hai con vật nhỏ đồng thanh quát tiểu Hắc, tiểu Hắc lạnh nhạt

" Vợ chồng tương thông "

" ĐỒ MÕ QUẠ "

Bọn nó lại tiếp tục đồng thanh, hai con vật nhỏ nhìn nhau tóe lửa. Cô vẫn đang trầm ngâm, cầm ly trà trên tay uống. Lát sau cô nhìn qua tiểu Bát Đản, nó hiểu ý liền ngưng cãi với tiểu Huyết

[ Ký chủ hoàn thành nhiệm vụ

Thời gian: Nữa năm

Tặng: 3000 điểm, 20 EPX, 20 khả năng sinh tồn. 10 lever

Vật phẩm thu được: Hắc Hải Thần Châu, dung dịch Hắc Ám

Công lao: Giết chúa tể thây ma ( Tặng thêm 10.000 điểm thưởng) ]

Cô nheo mày lại, lạnh nhạt

" 10 EPX vào giá trị may mắn, 10 vào khả năng hồi sinh. Thăng 5 cấp hệ thống "

Bảng số liệu:

Tên ký chủ: Huyết Hàn Sương

Tuổi: 20

Kỹ năng: Thiên thông nhãn. Diễn xuất. Ma pháp sư cường đại

Khả năng sinh tồn: 115 ( +20)

Khả năng hồi sinh: 20 ( +10)

Giá trị may mắn: 25 ( +10)

Nâng cấp hệ thống: Lever 7 ( +5)

Giết Quái: 1 ( +1)

Mị lực: 85

Trí Tuệ: Tối đa

Lý do chết: Té cóng

Danh hiệu: Vương Nữ, Huyết vương

Điểm: 13.690 điềm + 13.000

= 26.690 điểm - 5000 = 21.690 điểm

Cấp: 125 ( +10)

** Kết thúc ** ]
Cô gật nhẹ đầu, tiểu Bát Đản dụi đầu nhỏ vào lòng cô nói

" Ký chủ thật hào phóng (*^﹏^*) "

" Sao ngươi thăng cấp nhanh vậy? "

Tiểu Huyết nhìn qua hỏi, tiểu Bát Đản ngoáy ngoáy cái đuôi

" Tất nhiên! Vì ta đã được thăng cấp nên có một số dữ liệu sẽ nhanh hơn. Ta đã thăng cấp lúc thống kê số liệu cho ký chủ ﹋o﹋ "

" Xì "

Tiểu Huyết xì lưỡi coi thường, cô cười nhẹ. Tiểu Hắc bên cạnh cô hỏi

" Chủ nhân! Người đã lấy được ma pháp Hắc Ám. Giờ người chỉ cần hấp thu nó "

" Ừ! Ta sẽ bế quan "

Cô nói rồi đứng dậy đi vào đạo thất trống trãi, sự yên tĩnh bao trùm. Cô lấy lọ dung dịch có luồn khí màu đen trong lọ ra, nó bay lên không trung. Cô nhắm mắt lại, mọi thứ xung quanh trở nên nhẹ hẵn, luồn khí bay vòng quanh bên cô...

Thời gian nhanh chóng trôi qua, không biết đã bao lâu. Cô cảm nhận một sức mạnh cường đại đang đi vào cơ thể mình. Mồ hôi chảy xuống, xung quanh cô tỏa ra khí tức tàn bạo, luồn khí đen dần hòa quyện vào không gian. Sau đó chui vào cơ thể cô một cách nhanh chóng...

Cô vẫn ngồi đó, hòa mình vào bóng tối và sự tĩnh lặng. Trong màn đêm, hai quả cầu xuất hiện. Lại là quả cầu ánh sáng và quả cầu đen đó. Cô mở mắt đứng lên giữa không gian vô định, quả cầu đen sức mạnh càng lớn hơn. Sự tàn bạo cùng áp đảo hiện lên rất rõ ràng...

" SỰ TRỞ LẠI CỦA BÓNG ĐÊM CƯ NGỤ TRONG THỂ XÁC VÀ LINH HỒN CỦA CHÚA TỂ "

Quả cầu màu đen tiến lại gần cô, chui vào cơ thể cô. Lần này cô không còn ngã nữa, cô kinh ngạc nhìn quả cầu trắng đang tỏa sáng

" HÃY TÌM THẤY TA... "

Quả cầu ánh sáng bay vào cơ thể cô, nhưng cô lại ngã xuống như bao lần. Đôi mắt cô mở to, hơi thở không ổn định, cô khẽ nhắm mắt lại điều dưỡng tâm tình. Cô mở cửa đạo thất đi ra, cô nhìn tiểu Hắc đang nhắm mắt ngủ, đứng trên ghế.

" Chủ nhân "

Cô gật nhẹ đầu, lạnh nhạt nói

" Ta sẽ đi tắm, khi ta ra phải tập trung đầy đủ "

" Vâng "

Cô ngâm mình trong dòng nước ấm áp, những chú bướm bay lả tả. Cô đưa tay ra, chạm nhẹ vào con bướm đó. Trên mặt nước lềnh bềnh là cánh hoa hồng thơm ngào ngạt, cô hạ mi mắt cong dài quyến rũ. Làn khói tỏa ra mê ly huyền ảo... Cô lặng người xuống dòng nước...

_________________

Cô mặc vào một bộ đồ dài, bước ra ngoài nhìn thấy 3 con vật nhỏ đã đầy đủ. Tiểu Bát Đản vui vẻ

" Ký chủ, người thấy thế nào rồi? "

" Ma pháp rất mạnh! Thời gian ta hấp thu có lẽ lâu nhỉ? "

" Phải! Rất lâu "

Cô ngồi xuống, cầm lấy ly rượu vang đỏ nhấm nháp. Cô khẽ híp mắt lại, tiểu Huyết thấy liền hỏi

" Chủ nhân có gì phiền não? "

Cô nhìn qua tiểu Huyết sau đó kể lại những giấc mơ mình đã thấy, không gian bắt đầu ngưng trọng. 3 con vật nhỏ nhìn nhau, sau đó tiểu Hắc lên tiếng
" Chủ nhân! Đó là Mộng Giới Nguyên Tố "

" Hử? "

" Nói cách khác, đó chính là nguyên tố mà chủ nhân có được. Chủ nhân phải tìm ra và hấp thu sức mạnh của chúng để chúng phục vụ cho người "

" Vậy... "

Cô phân vân, tiểu Huyết nghiêm túc nói

" Chủ nhân! Ta đã từng nói qua. Trong tất cả các nguyên tố ma pháp, cho dù là thế giới nào thì chúng đều rất mạnh. Trong đó hai nguyên tố bí ẩn và có sức mạnh cường đại nhất chính là Quang hệ cùng Hắc hệ. Quang hệ là sức mạnh cội nguồn của Tiên gia cũng như thần thánh. Nó đại diện cho ánh sáng cũng như những điều tốt đẹp, còn Hắc hệ là cội nguồn của bóng đêm. Sự tàn nhẫn độc ác cũng như những điều xấu xa nhất. Hai ma pháp này phải nói là THIÊN ĐỊCH hơn ngàn năm nay. Cũng như Thủy và Hỏa, chúng cũng tương khắc với nhau. Nhưng chủ nhân, người là một người đặc biệt. Trên cả muôn loài, trong linh hồn người đang mang dòng chảy của sức mạnh tối thượng. Cũng như việc người sở hữu những ma pháp tương khắc này... "

Cô nheo mày lại, bàn tay cầm ly rượu siết chặt. Nụ cười lạnh lẽo vươn lên

" Xem ra rất bất lợi cho ta "

" Ký chủ! Đúng vậy, điều này tuy là không đơn giản. Nhưng nếu như ký chủ sử dụng sai cách khi tìm ra tất cả những nguồn ma pháp này. Thì sẽ khiến những nguồn ma pháp tương khắc đấu tranh trong cơ thể ký chủ. Lúc đó người chịu thiệt chính là người "

" Tâm ma? "

" Phải! Người sẽ bị những nguồn ma pháp cắn nuốt lại, mãi mãi biến mất "

Tiểu Bát Đản ngưng trọng nhìn cô, cô dựa vào ghế. Lắc ly rượu trên tay

" Vậy thôi ta không cần "

" π_π Ký chủ! Người nghĩ dễ vậy à? Nếu người không tìm ra chúng thì linh lực của người sẽ không thể được ổn định. Cũng như những giấc mơ sẽ ngày càng hiện ra nhiều hơn. Ký chủ có biết vì sao quả cầu Hắc Ám lại chạy vào cơ thể người không? Cũng như việc nó mạnh dần. Đó là vì ký chủ đang ở gần với ma pháp Hắc Ám, ký chủ càng đến gần nó. Thì nó sẽ càng mạnh hơn "

Cô gật nhẹ đầu, như nhớ ra gì đó liền nói

" Hắc Hải Thần Châu đâu? "

Tiểu Hắc nhìn qua cô trả lời

" Ta đã cất nó chung với Huyết Hải Thần Châu "

" Ừm... "

Cô trầm ngâm nhấp ly rượu, tiểu Bát Đản vẫy đuôi

" Ký chủ! Người nói muốn tạo ra một điều kỳ diệu khi tìm ra ma pháp Hắc Ám mà? Nó là thế nào? "

" Đúng đó chủ nhân, ta cũng rất muốn biết "

Tiểu Huyết quấn vào người tiểu Bát Đản nói, cô cười nhẹ

" Ta muốn tạo ra những thủ cấp trung thành, những trợ lực cho ta sau này "

3 vật nhỏ nhìn nhau kinh ngạc, tiểu Bát Đản bĩu môi

" Người không tin tưởng chúng ta sao? "

" Không phải! Các ngươi đường đường là thần thú. Là thuộc hạ mà ta xem trọng, đâu phải việc gì cũng có thể ra mặt. Lỡ sau này có phá hoại thì cũng có người đi làm "

Tiểu Bát Đản cảm động, hai mắt tròn xoe mộng nước.

" Ký chủ thật tốt "

Tiểu Huyết cũng lộ ra vẻ mặt thích thú. Tiểu Hắc vẫn nghiêm nghị nói

" Chủ nhân muốn làm thế nào? Dùng xác người chết? "

" Không! Ta sẽ kết hợp giữa ma pháp và công nghệ, tiểu Bát Đản. Trông chờ vào ngươi "

" ~^O^~ Vâng! He he, ký chủ trọng dụng ta kìa. Thấy chưa rắn thúi ←_← "

Tiểu Bát Đản hất mặt với tiểu Huyết khiến nó sôi máu

" Có chút xíu mà làm thấy ghê "

" Ta thích đó, ghanh tị chứ giề. Muốn làm hôn? Mơ đi cưng *^O^* "

" Ngươi... "

Tiểu Huyết hai mắt trừng lên, cái đuôi đánh vào mông tiểu Bát Đản

" Cho chảnh nè "

Bốp bốp binh binh

" Aaaaaa! Đau! Đồ rắn thúi, thả ta ra... "

" Chảnh đi, chảnh nữa đi "

" Đồ rắn điếm thúi, có ngon cút khỏi người bản hệ thống chơi tay đôi nè "

" Không thích! Có ngon đánh lại ta đi "

Bốp!

Tiểu Bát Đản chạy vòng quanh khắp nơi la làng, cô cười nhẹ nhìn hai vật nhỏ. Đôi mắt xinh đẹp hiện lên ánh sáng lạnh cùng mong chờ...

Chương 100: Ngoại Truyện 2

Cô hiện đang ở trong một căn phòng rộng lớn, xung quanh là một mảng trống trãi. Ngoài chiếc giường dài ở trước mặt ra thì không còn gì khác, gương mặt cô lạnh nhạt không cảm xúc. Tiểu Hắc hỏi cô

" Chủ nhân định làm gì? Lấy gì để làm nguyên liệu? "

"... "

Cô không trả lời, tiểu Huyết lên tiếng

" Chủ nhân! Có thể dùng đất sét "

" Ta cũng đang nghĩ đến... Nhưng nó có tốt không? "

3 con vật nhỏ nhìn nhau, tiểu Bát Đản lên tiếng

" Ký chủ yên tâm, người có thể điều chỉnh mọi thứ qua ta mà "

" Được! Tiểu Huyết... "

Cô lạnh nhạt nói, tiểu Huyết hiểu ý. Từ không trung xuất hiện một cục đất sét to tròn rơi xuống cái giường dài. Tiểu Bát Đản bước lại, cái tay nhỏ chạm vào đất sét. Đôi mắt khẽ nhắm

[ Liên kết cấu tạo ------- Hoàn thành ]

[ Bắt đầu quá trình thiết lập ------- Hoàn thành ]

Tiếng máy móc vang lên, cô lạnh nhạt nhìn một màn hình màu xanh trong suốt hiện ra ngay trước mặt.

[ Mời ký chủ giao định ----- ]

Cô đưa tay ra, một bàn phím trong suốt hiện ra trước mắt. Cô bắt đầu gõ

[ Tên: Ciara ( Đêm tối) ]

[ Cấu tạo ngoại hình: Mái tóc ngắn ngang vai màu đen mun, ở giữa trán có một nhánh tóc dài tới eo phủ ở giữa gương mặt che đi mũi màu hồng. Đôi mắt to tròn màu đen láy. Làn da mịn màn màu lúa mạch. Hai cái sừng đen cuốn lại ( Như sừng trâu ý 😋

) Môi trắng bạc.

Cao: 1m5

Thân hình:

Vòng 1: 80

Vòng 2: 45

Vòng 3: 85

Tỉ lệ xinh đẹp: 80% ]

Cô lạnh nhạt nhìn màn ảnh, tiếp tục bấm

[ Cấu tạo sức mạnh:

Thể lực: 100%. Sức mạnh tử thần

Chủ nhân: Huyết Hàn Sương

Mức độ trung thành: Tuyệt đối

Ma pháp: Hệ Thổ

Vũ khí: Không!

Khả năng khôi phục: 100%

Khả năng có thể: Đi xuống lòng đất, giết người nhanh chóng. Tàn phá cùng 100 kĩ năng

Loài vật: Con người

Tính cách: Luôn vâng lời chủ nhân, khi ra lệnh phải tuyệt đối tuân theo. Ra tay quyết tuyệt, độc ác. Không lưu tình.

Linh lực tích tụ: 3000

Cấp độ: Thần

Giá trị cảm xúc: Tuyệt đối

Trí tuệ: 100

Danh hiệu: Kẻ tàn phá

Kết thúc ]

Bàn tay cô dừng lại, cũng là lúc đất sét trên bàn sáng lên. Ánh sáng trắng bao phủ lấy đất sét đó, tiểu Bát Đản mở mắt

" Ký chủ! Chúng ta chỉ còn chờ thôi "

" Ừ! Ta đi luyện Tẩy tủy đan, việc còn lại giao các ngươi "

Cô nói rồi bỏ đi, cô đến phòng luyện đan. Bước lại cái đỉnh to lớn kia, sau đó bắt đầu công cuộc bỏ thuốc vào...

Cô vung tay, ngọn lửa màu đen đốt lò luyện đan. Cái lò từ từ bay lên không trung, cô vẫn đứng đó điều khiển ngọn lửa cho thích hợp. Đôi mắt đỏ như máu hiện lên ánh sáng lạnh, sức nóng bao phủ không gian. Thời gian trôi qua không biết bao lâu, cô vẫn luôn điều chỉnh ngọn lửa. Mọi thứ ngoài tiếng nung cháy của lửa ra thì không còn âm thanh gì...

Cô nheo mắt lại, thu lửa về.

Rầm!

Lò luyện đan rớt xuống, cô bước đến mở nắp ra. Một luồn khí thơm phức bay lên không trung, cô nhìn viên Tẩy tủy đan màu đỏ trước mặt... Đây là vật phẩm loại đỏ...

Cô lấy tay cầm lấy viên thuốc đưa lên nhìn, sức nóng vẫn còn. Nó đang lan truyền trên da thịt cô...

" Ký chủ! Ký chủ... "

Tiểu Bát Đản xông vào la lớn tên cô, cô nhìn nó

" Chuyện gì? "

" Người mau đi, cấu tạo sắp xong rồi "

" Ừ... "

Cô đi theo tiểu Bát Đản đến căn phòng khi trước, nhìn đất sét đang tỏa ra ánh sáng lơ lửng giữa không trung. Tiểu Huyết quấn trên người tiểu Bát Đản nói
" Chủ nhân! Sắp thành rồi "

Bùm! Rầm

Một tiếng nổ vang lên, đất sét bay tứ tung sau đó dần tan biến. Cô đứng đó lạnh lùng, làn khói giữa không trung dần tản ra. Một thân ảnh lộn vòng trên không trung sau đó đáp xuống đất, đôi mắt đen láy đáng sợ nhìn xung quanh bơ phờ lạnh nhạt. Không một tia cảm xúc khiến người nhìn đến có cảm giác như bị hút vào cõi u minh. Tiểu Bát Đản sợ hãi núp ra sau lưng cô

" Ký chủ! Người tạo ra quái vật ư? "

Người con gái đó mặc một bộ đồ hầu nữ trắng đen, lọn tóc dài giữa mặt đung đưa theo chuyển động. Bước đến gần cô, không một cảm xúc quỳ xuống. Tay trái đưa lên vai phải, giọng nói âm trầm đầy cung kính

" Ciara tham kiến đấng tối cao. Nguyện trung thành cho đến khi hơi thở dừng lại "

" Ừ! Ngươi thấy thế nào? "

" Cơ thể do người ban tặng là vinh dự của ta "

Cô xè bàn tay đưa ra, tạo ra luồn ma pháp Hắc Ám bao phủ Ciara.

" Hãy nghỉ ngơi trong bóng tối một chút "

" Vâng! "

Vòng ma pháp bao phủ cả cơ thể Ciara vào trong lơ lửng giữa không trung, tiểu Hắc bay đến

" Chủ nhân làm gì vậy? "

" Ciara chưa có sự sống. Hắc Ám tràn ngập sát chết. Cô ta sẽ học được cách thế nào để sống. Các ngươi canh giữ đi "

Cô quay đi đến phòng bế quan, cô nhắm mắt lại. Xung quanh sự yên tĩnh lần nữa bao quanh, cô nhìn thấy bản thân đang lơ lửng giữa không trung. Xung quanh chỉ toàn là nước, mặt biển cuộn trào êm tai. Cô đưa viên thuốc vào miệng,nhắm mắt lại ngồi thiền. Mọi thứ xung quanh vẫn cứ động đậy, tiếng sóng vỗ cuộn trào. Bầu trời trong xanh mát mẻ, cô cứ ngồi đó từ sáng tới đêm, lại từ đêm tới sáng. Thời gian trôi qua vô định, đôi mắt cô mở ra. Đồng từ đỏ như máu hiện lên sự lạnh lẽo, mái tóc khẽ bay. Nhan sắc tuyệt thế mang theo sương lạnh. Xung quanh cơ thể cô một nguồn linh khí dồi dào tỏa ra, lan tỏa khắp không trung. Đánh xuống mặt biển

Rầm! Bùm! Đoàng...!!!!!

Mặt nước bị đánh mạnh văng lên tung tóe, cô được luồn khí bao bọc nên không ướt. Cô đứng lên đưa hai tay ra, mỗi bên tay là hai ma pháp khác nhau. Một bên ma pháp Hắc Ám, một bên ngọn lửa Hắc Diễm...

Cô xoay vòng nhìn hai ma pháp, cô tạo ra một quả cầu kết hợp chúng lại. Đánh xuống mặt nước...

... BÙM!!!!!!!!!!

Tiếng nổ vang lên, mặt nước tách ra một dường dài văng lên không trung. Cô đứng đó lạnh nhạt, nụ cười quỷ mị vươn lên môi. Cô khẽ nhắm mắt lại, rồi một lần nữa mở ra. Nơi cô đang ở là đạo thất, đứng lên cô bước ra ngoài.

" Chúc mừng chủ nhân đột phá thành công. Linh lực của người đã ổn định "

Tiểu Huyết đang quấn trên người tiểu Bát Đản nói, cô gật nhẹ đầu

" Tiểu Hắc đâu? "

" Đang canh giữ Ciara thưa ký chủ "

" Vẫn chưa xong? "

" Chưa "

Tiểu Bát Đản lắc đầu, cô ngồi xuống ghế sô pha mềm mại. Cầm ly rượu vang đỏ lên nhấm nháp, tiểu Bát Đản nheo mày, giọng điệu lo lắng

" Ký chủ! Tại sao người lại tạo ra Ciara cấp độ Thần? Không phải rất nguy hiểm cho người sao? "

" Nguy hiểm? "

" Phải! Ký chủ nghĩ xem. Một người cấp độ Thần là thoát khỏi Thiên Địa, thoát khỏi sự kiểm soát của luân hồi. Nếu vượt qua 10 cấp, sẽ là 4 giai đoạn Huyền Hoàng Thánh Thần mạnh nhất được người người kính nể. Muốn tu luyện đến Huyền Tiên phải có đạo hạnh ngàn năm. Huống hồ là Thần, nhưng ký chủ lại cho một con người nhân tạo cấp độ Thần. E rằng sẽ bất lợi cho ký chủ. "

Tiểu Huyết im lặng, sau đó lên tiếng

" Ta thấy chủ nhân đã tạo ra thì ắt sẽ tự có cách giải quyết. Huống hồ lòng trung thành của Ciara là tuyệt đối "

" Phải! Ngươi không cần quá lo lắng " Cô nhếch môi cười, tiểu Hắc bay ra. Phía sau đang đi là Ciara, Ciara thấy cô liền quỳ xuống chấp tay

" Tham kiến Vương "

Cô lạnh nhạt liếc qua

" Đứng lên, sau này không cần quỳ "

" Rõ "

Đôi mắt Ciara vẫn là một mảng u tịch, tiểu Bát Đản hơi run. Ciiara nhìn qua 3 vật nhỏ chấp tay cúi đầu

" Tham kiến 3 đại thủ hộ giả "

3 vật nhỏ nhìn nhau, tiểu Huyết nói

" Đừng gọi chúng ta là thủ hộ giả. Gọi là Xích Xà sứ, Bạch Cốt sứ và Hắc Ảnh sứ "

" Rõ "

Ciara tịch mịch nói, cô nhìn Ciara

" Ngươi cần có vũ khí nhỉ? Đi theo ta "

Cô mang Ciara đến căn phòng chứa vũ khí, lạnh nhạt

" Ngươi chọn đi "

" Rõ "

Ciara nhìn loanh quoanh, sau đó bước lại một dây xích. Bên hai đầu xích có hai quả tạ tròn nặng móc trên đó. Ciara đeo vào cổ

" Vương! Ta chọn thứ này "

Cô hơi sững người, tiểu Hắc bên cạnh

" Ghê gớm "

" Được! Tùy ngươi "

Nói rồi cô xoay người đi, về lại sô pha. Cô nhìn qua tiểu Bát Đản

" Thế giới tiếp theo là nơi nào? "

[ Nhiệm vụ tiếp theo:

Nói về Thẩm Nhược Giai, bị xuyên qua thành nữ phụ. Cô ta muốn thoát khỏi số phận chết oan ức nên đã tạo ra ban phái đối đầu nam9 Bạch Tử Du. Khiến cho nữ9 sống dở chết dở, thế giới này là nơi Hắc Bang đối đầu trong bóng tối. Các trường học bề ngoài tốt đẹp nhưng bên trong sóng gió khôn lường. Nữ9 Hi Nhược Liên là một người con gái ngoan cường xinh đẹp, được nhận vào trường nhờ học bổng. Nhưng thực chất là con gái ruột của Thẩm gia, một bang phái hùng mạnh trong bóng tối. Cũng là chị em cùng cha khác mẹ của Thẩm Nhược Giai, nhưng không ai biết sự thật ngoài gia chủ Thẩm Gia đời hiện tại là Thẩm Lăng, gia chủ duy nhất cũng là người nam nhân luôn bảo vệ Hi Nhược Liên. Đưa nữ phụ Thẩm Nhược Giai vào con đường chết... Còn về nam9 Bạch Tử Du, là một thiếu gia của Bạch phái, ngang hàng với Thẩm gia. Đứng thứ 2 thế giới đêm, từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã của Thẩm Nhược Giai khi còn sống. Nhưng vì bảo vệ nữ9 mà đưa Thẩm Nhược Giai trong một lần bất cẩn ngã xuống nước. Khiến cho linh hồn khác xuyên vào. Và từ đó sống gió trỗi dậy...

Nguyên chủ: Đông Phương Hắc Nguyệt, 19 tuổi. Từ nhỏ khi sinh ra đã mồ côi, cha mẹ chết trong một tai nạn xe. Luôn giả nam, bất kì đâu xuất hiện cũng là thân phận nam nhi. Không một ai biết được giới tính thật, cũng nhờ học bổng mà được vào trường của nữ9. Là một nhân vật lúc ẩn lúc hiện.

Nhiệm vụ:

1:Trở thành nhân vật phản diện bảo vệ nữ9 Hi Nhược Liên thoát khỏi nữ phụ.

2: Không cho ai biết được thân phận nữ nhi

3: Báo thù cho gia đình

4: Trở thành bang chủ của một bang hùng mạnh ]

Cô nghe xong liền nhếch môi, tiểu Hắc nói

" Chủ nhân! Lần này hơi khó khăn rồi. "

" Không sao? Có nhiệm vụ nào dễ dàng đâu? "

Cô chế giễu nói, tiểu Bát Đản híp mắt

" Trông ký chủ rất hứng thú thì phải "

" Ha! Được rồi, bắt đầu thôi "

" Vương "

Cô nhìn qua Ciara, hỏi

" Chuyện gì? "

" Xin người giao nhiệm vụ "

" Ừ! Tiểu Hắc "

Tiểu Hắc bay đi, một lát sau trở về. Mang theo một chồng sách nấu ăn

" Ngươi học đi, nhà bếp ở tầng trên "

" Rõ "

Ciara ôm đóng sách ngồi đọc, tiểu Bát Đản ngoáy đuôi

" Nhớ làm shushi cá ngừ cho ta "

" Rõ! Thưa Bạch Cốt sứ "

" Hé hé (*^﹏^*) "

Tiểu Bát Đản cười vui vẻ, tiểu Huyết dùng đuôi vỗ vào người tiểu Bát Đản

" Nhanh đi "

[ Bắt đầu quá trình dịch chuyển -------- Hoàn thành ]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau