HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Diệt Vong Thời Mạt Thế 10

Ban đêm gió lạnh thổi qua, mọi thứ hoan tàn đáng sợ. Ánh trăng cũng trở nên sáng lạnh hơn, những con đường được soi sáng xuống hầu như đều đã bị nứt nẻ, nhà cửa sụp đổ. Bụi cây mất đi sự sống, tất cả chìm vào hư không. Bỗng nhiên cát bụi bay khắp nơi, từ xa một đám thây ma xuất hiện, bước đi lểnh đểnh vô hồn. Quần áo rách rưới, đầu tóc bù xù, mặt mài dính máu, nứt ra. Làn da khô lại thành màu xám khói. Có người thì tay đứt lìa, lểnh bểnh. Kẻ thì rớt tròng mắt ra ngoài...

- Grừ... Grừ... oâu...

Tiếng gào vang lên kinh tởm, như đang thèm khát cái gì đó. Mùi hôi thối theo gió bốc lên, chúng bước tới căn cứ nơi bọn cô đang ngủ. Vừa cào vừa gầm rú...

Mọi người thức giấc, Âu Nghi nhìn cảnh này mà căng thẳng. Cô bước ra, nhìn đám thây ma đang đưa tay vào muốn bắt lấy bọn cô. Cái lồng sắt bị chúng chạm vào nhưng vì có mạch điện nên liền sợ hãi tách ra. Tử Ân nói

" Bọn chúng đánh hơi được chúng ta sao? "

Mọi người đang căng thẳng thì một tiếng hét thất thanh vang lên

" Aaaaaaa "

Xoay lại mới thấy là Diệp Cơ, cô bước đến nói

" Quen dần đi "

Tử Khang ôm lấy chân Âu Nghi nhìn ra bên ngoài, ánh mắt căm phẫn. Cô vươn tay cầm súng bắn vào đầu những con zoombie, bộ óc của chúng văng ra. Đình Lan kinh tởm đưa tay lên miệng

" Ọe... "

Cô không nhìn Đình Lan, lạnh nhạt nói

" Có thai rồi sao? "

Lập tức mọi người đứng sững, Âu Nghi nhìn cô cười nói

" Cậu nói gì vậy? "

Đình Lan nhìn qua cô tức giận, bỗng bên ngoài vang lên tiếng

Ầm ầm...!

Đám zoombie bất chấp mạch điện, nắm lấy cột sắt muốn gỡ ra. Cô cầm súng bắn vào đầu chúng

" Não là bộ phận hoạt động của chúng, bắn vào nó "

Tử Ân lấy súng ra bắn vào đầu zoombie, A Phong cũng lấy súng bắn. Đám zoombie sau khi bị A Phong bắn liền điên cuồng

- Grào.... Grừ...

Rầm rầm...!

Bằng bằng bằng...!

Cô liên tục bắn, bỗng một con zoombie lơ lửng trên không trung xuất hiện. Gương mặt dữ tợn gầm rú, bọn cô kinh ngạc. Âu Nghi nói

" Sao lại có zoombie biết bay? "

" Zoombie biến dị "

Lời nói cô lạnh nhạt, sau đó đưa Diệp Cơ ra sau lưng mình. Nói

" Nó là một loại zoombie sinh trưởng mạnh hơn những con khác. Có những khả năng đặc biệt, mạnh hơn những con khác. Tôi đã đọc trên sách "

Cô nhìn con zoombie đó đang cố mở lòng sắt ra. Đưa súng bắn vào đầu nó nhưng nó lại né được. Di Anh sợ hãi kéo Đình Lan ra phía sau...

" Chúng ta chạy thôi "

" Làm sao mà chạy? Nếu giờ xông ra chúng ta sẽ bị chúng xé xác "

Âu Nghi sợ hãi nói, cô nhếch môi cười

" Khi con người rơi vào sự thống khổ cùng cực, nơi đáy vực của tuyệt vọng thì họ sẽ tạo ra những điều trên cả kì diệu. Sức mạnh cứu rỗi sẽ được bộc phát để bảo vệ thế giới, những dị năng giả "

Mọi người không hiểu lời nói của cô, cô lấy ra một quả bom ném ra ngoài đám thây ma

Bùm!

Tiếng nổ vang lên, Diệp Cơ sau lưng cô run rẩy bịt tai lại. Đình Lan đang lo lắng thì liền nhìn qua Diệp Cơ. Ánh mắt hiện lên tia sáng lạnh, ngón tay trỏ xè ra.

Bỗng nhiên Diệp Cơ lao về phía trước khiến ai cũng kinh hãi, nước mắt Diệp Cơ chảy dài. Bây giờ Diệp Cơ đang đứng rất gần phía đám zoombie, bọn chúng nhìn thấy con mồi liền đưa tay ra gào rống muốn bắt lấy Diệp Cơ. Con zoombie biến dị nhào tới nắm lấy tay Diệp Cơ qua khe cửa rào sắt

Đôi đồng tử Diệp Cơ co rút lại, mọi người kinh ngạc. Cô vẫn đứng yên đó nhìn. Diệp Cơ gương mặt trắng bệch sợ hãi, nhắm nắt lại

" Aaaaaaaaaa "

Tiếng la vang lên, đi cùng tiếng la hét đó là một vòng sáng từ tay Diệp Cơ phát ra. Những thanh sắc méo lại kẹp lấy tay của con zoombie biến dị. Những con khác thấy liền kinh sợ lùi ra, mọi người ai nấy đều kinh ngạc. Cô nhếch môi cười, đi đến kéo Diệp Cơ về. Bước lại gần con zoombie biến dị đang bị kẹp tay. Cô đưa súng lên não nó, nó muốn xé bỏ cánh tay để chạy trốn nhưng cô đã nhanh hơn

Bằng!

Cô né ra phía sau, não của con zoombie văng ra tung tóe. Âu Nghi sợ hãi nắm lấy tay Tử Khang lùi ra sau. Diệp Cơ vì thất kinh nên đã ngất xỉu, cô đưa Diệp Cơ cho Tử Ân

" Bảo vệ cậu ấy "

Sau đó cô kéo tay A Phong, mở cửa sắt đi ra ngoài. Đám zoombie khi thấy cô và A Phong ra cũng không tiến lên liền mà đề phòng. Cô lấy súng bắn bọn chúng, A Phong cũng làm theo...

- Grừ... Grừ...

Bầy zoombie bị cô và A Phong xử lý, cô nhìn hắn nói

" Chúng ta đi tuần xem "

Cô cùng A Phong rời khỏi căn cứ, Tử Ân phía sau nhìn theo bóng lưng bọn cô khẽ nheo mài lại.

Cô cùng A Phong đi trên con đường lạnh tanh, cơn gió thổi qua lạnh lẽo. Bỗng A Phong dừng lại, cô xoay qua liền thấy A Phong đang dữ tợn nhìn cô. Đôi mắt ánh lên sự khát máu, cô nhẹ nhàng bước lại

" Sao vậy? "

- Grừ... Grừ...
Một đám zoombie xuất hiện, lểnh đểnh bước đi. Cô đưa súng lên bắn vào đầu chúng, kéo tay A Phong

" Nhanh lên "

Bằng bằng bằng...

Sau khi diệt sạch chúng, cô mới bước lại xem. Nhìn thấy có một con zoombie đang cầm một cái bao liền lấy xem thử. Trong đó có những lọ dung dịch màu xanh lam, bỗng từ phía sau gáy cô cảm nhận hơi thở lành lạnh. Liền xoay lại, cô kinh ngạc nhìn gương mặt A Phong ngay trước mắt. Đôi mắt cô nhìn vào đôi đồng tử màu vàng ươm vô hồn lạnh lẽo kia. Cô nhẹ mỉm cười

" Muốn xem thì đâu cần sát như vậy "

Cô xoa đầu A Phong, xoay người đi. Hắn vẫn đứng đó, đưa tay chạm nhẹ tóc mình nhìn theo cô, sau đó nhìn xuống những bộ óc bị văng ra rã rời...

Cô cùng A Phong trên đường đi, cô lấy ra một chai dung dịch đưa cho A Phong

" Uống không? "

A Phong nhận lấy nốc cạn, cô cười nhẹ nói

" Xem ra rất thích "

A Phong gật đầu, cô thấy vậy liền đi vào xe nói

" Vậy cất cho anh, đừng cho ai biết "

A Phong nhìn cô sững người, cô mở cốp xe ra bỏ vào cái bao dung dịch nói

" Muốn uống thì lấy uống, đừng để ai thấy "

Cô đóng cốp xe lại, A Phong bước tới gần nhìn cô.

"... "

" Sao vậy? "

Cô nhìn hắn hỏi, A Phong lắc đầu. Thấy vậy cô kéo tay hắn về.

" Vậy đi thôi! Về ngủ "

________________

Sáng hôm sau bọn cô chuẩn bị lên đường, giờ Diệp Cơ đã có công năng càng khiến mọi người an tâm hơn. Nếu như họ rơi vào nguy hiểm thì sẽ thức tỉnh sức mạnh, điều đó có nghĩa là thế giới sẽ được cứu rỗi...

Âu Nghi nhìn Diệp Cơ đang ngồi trên ghế cúi đầu mà nói

" Cậu không cần quá lo lắng, cậu có thể sử dụng công năng sắc. Có thể giết zoombie "

" N...nhưng zoombie... họ... họ là con người... "

Diệp Cơ run rẩy nói, Di Anh nheo mài

" Là xác sống, không phải người. Chúng đã chết rồi, không còn là người nữa "

" Nhưng... họ cũng từ người... mà thành... "

Diệp Cơ nước mắt chảy dài, Đình Lan chán ghét thu lại nơi đáy mắt. Cười nhẹ nói

" Em đừng sợ, sẽ không sao "

Cô nhếch môi cười lạnh, nhìn qua A Phong vẫn không nói gì. Bỗng từ ngoài một đám zoombie tấn công xe của bọn cô. Tử Ân nheo mài chạy qua lại để đuổi chúng xuống, cô lấy súng đưa cho Âu Nghi
" Bắn "

Hạ cửa kính xuống, một con zoombie lú đầu vào. Gương mặt cùng mùi thối kinh tởm khiến cô khó chịu. Cô bắn vào đầu nó rồi nhanh tay đóng cửa kính lại, Tử Khang sợ hãi nhìn cô. Âu Nghi cũng bắn zoombie, nhưng còn một con ở trên muốn mở bung nắp xe. Cô muốn trèo ra ngoài thì bị Diệp Cơ ngăn cản

" Đừng! Nguy hiểm lắm "

Diệp Cơ nói xong nhắm mắt lại, hai tay nắm chặt. Bỗng từ đâu những thanh sắt bay đến đánh ngã con zoombie kia. Cô cười nhẹ ngồi ngây ngắn...

Bây giờ đã là buổi chiều, ánh hoàng hôn buông xuống. Tử Ân dừng xe cho mọi người ăn uống, cô đang ăn thì Tử Khang trèo qua chỗ cô nói

" Chị! Chị tên Dao Sương sao? "

Cô nhìn nó gật nhẹ đầu, Tử Khang lay lay đùi cô

" Chị! Em muốn súng "

" Làm gì? "

" Em sẽ giết thây ma "

Âu Nghi kinh ngạc, cô lạnh nhạt nhìn vào mắt Tử Khang. Đưa cho nó một cây súng

" Tự tìm hiểu "

Tử Khang vui vẻ gật đầu, xoay qua Diệp Cơ. Gương mặt Diệp Cơ mỉm cười hiền từ

" Chào em! Chị là Diệp Cơ, em là Tử Khang phải không? "

" Ân "

Tử Khang gật đầu, Diệp Cơ vui vẻ đưa tay xoa mái tóc nó. Tử Khang rất có thiện cảm với bọn cô. Điều đó càng làm Đình Lan khó chịu và chán ghét hơn...

Ban đêm bọn cô tìm một chung cư rộng lớn có nhiều phòng để ở, cô đang ngồi trong phòng. Cầm tách trà trên tay uống, tiểu Hắc bên cạnh cô

" Chủ nhân! "

Cô không nói gì dùng Thiên Thông Nhãn xem Đình Lan... Cô ta đang đi qua phòng của Tử Ân, chiếc váy hai mảnh để lộ bộ ngực căn tròn trắng mịn. Chiếc áo khoác mỏng tanh càng nổi bật sự quyến rũ. Đình Lan vươn tay gõ cửa

Cốc cốc cốc...

Cạch!

Tử Ân mở cửa, nhìn Đình Lan lạnh lẽo. Đình Lan mỉm cười ngã vào lòng Tử Ân

" Tử Ân... "

Tiếng nói nhẹ nhàng nũng nịu, Tử Ân vẫn một khuôn mặt lạnh lùng hỏi

" Chuyện gì? "

Đình Lan hơi cắn môi hôn nhẹ vào má Tử Ân, ngọt ngào

" Em thích anh "

Đình Lan vừa nói vừa cà bộ ngực trắng nõn của mình vào Tử Ân, hắn đôi mắt đen thâm thúy nhìn vào cô ta khiến Đình Lan hơi run sợ. Đưa tay kéo mạnh Đình Lan ra

" Cút "

Rầm!

Cánh cửa đóng lại, Đình Lan ngẩn ngơ tức giận. Nhưng sau đó liền nở nụ cười quyến rũ đưa tay chạm môi. Đôi mắt ánh lên sự mê hoặc...

Tiểu Hắc bên cạnh cô nói

" Xem ra nữ9 bị Tử Ân mê hoặc rồi "

Cô gật nhẹ đầu, thu lại Thông Thiên Nhãn. Lời nói nhẹ nhàng

" Tiểu Bát Đản "

Bùm!

Từ không trung tiểu Bát Đản và tiểu Huyết xuất hiện

" Ký chủ ﹋o﹋ "

Cô khẽ hạ mắt, nói

" Thông tin về Tử Ân "

[ Hiển thị thông tin: Vu Tử Ân, 20 tuổi, một người mồ côi. Nhờ thành tích học tập mà trở thành học trưởng của trường. Đi dạy võ là công việc làm thêm. Hầu như tên này chỉ là người qua đường trong cốt truyện... ]

Hàng mài cô nheo lại, tiểu Huyết thấy lạ liền nói

" Người qua đường? Vậy sao nữ9 lại thích hắn? "

" Ta không biết, ký chủ. Trong thông tin cũng không có nói hắn sẽ đi cùng chúng ta. Hầu như cốt truyện đã thay đổi "

Cô gật nhẹ đầu, bỗng từ bên ngoài nghe tiếng lộp cộp. Cô mở cửa phòng ra, nhìn Âu Nghi đang dụi mắt đi ra ngoài.

Âu Nghi nhìn qua lỗ tròn của cánh cửa liền kinh ngạc mở cửa ra

Cạch!

Chương 92

Mọi người tập trung đông đủ ở phòng khách, nhìn người con trai tuấn lãng đang ngồi đó. Đình Lan dựa vào lòng hắn hạnh phúc, đó không ai khác là Phong Dương Chu Vũ...

Diệp Cơ khi thấy hắn liền liếc nhìn, Chu Vũ lạnh lùng lên tiếng

" Cảm ơn vì đã chiếu cố Lan nhi "

Âu Nghi phất tay nói

" Không! Mà anh sao biết chúng tôi ở đây? "

" Tôi có gắn một định vị thu nhỏ trong mặt dây chuyền của Lan nhi. "

Lời nói Chu Vũ lạnh lùng, đôi mắt lạnh lùng vô cảm nhìn đến cô. Sau đó quay qua Đình Lan nói

" Tôi có rất nhiều việc cần làm, hiện tại em hãy đi cùng họ. Hãy đến thành phố A, nơi đó có lực lượng phòng vệ rất cao. Những người thức tỉnh dị năng đều ở đó "

Mọi người nhìn nhau, Tử Ân lạnh lùng hỏi

" Vậy những người chưa thức tỉnh dị năng? "

" Đều ở đó "

Cô nhìn xung quanh không thấy A Phong liền nheo mài lại, nơi đáy mắt hiện lên ý cười. Di Anh nhìn đến Chu Vũ lên tiếng

" Sao anh không dẫn theo Đình Lan? "

" Không thể! Rất nguy hiểm "

Đình Lan ở trong lòng Chu Vũ thoải mái, nghe như vậy liền lo lắng

" Anh sẽ không sao chứ? "

Chu Vũ cười nhạt nâng cằm Đình Lan, nói

" Em lo lắng cho anh sao? "

" Hừ... anh nói gì vậy? "

Bọn họ nói chuyện tình tứ, Diệp Cơ bên cạnh buồn bã. Di Anh nhìn đến chán ghét, sau đó quay qua Đình Lan nói

" Hai người thật hạnh phúc, nếu Mạt Thế kết thúc thì nhớ mời tụi này ăn đám cưới "

Lời nói của Di Anh như mũi tên đâm vào tim Diệp Cơ, cô nhếch môi. Đáy mắt hiện lên tia sáng lạnh, lời nói lạnh nhạt

" Có đám cưới được hay không mới là điều quan trọng "

Lời nói của cô mang theo ý vị, Di Anh nheo mài lại

" Cô có ý gì? "

Cô nhếch môi, cầm tách trà trên tay uống

" Đến khi đó ai sống ai chết vẫn còn là điều đáng lo ngại. Phải không Phong Dương thiếu? "

Chu Vũ nhìn qua cô, ánh mắt lạnh lùng

" Phải "

" Tôi nghe nói Phong Dương thiếu có một căn cứ chuyên về điều chế dị năng. Có phải không? "

" Phải "

" Ồ! Vậy tôi không còn gì hỏi nữa. Đi ngủ trước "

Cô cười nhẹ đứng lên, trở về phòng. Chu Vũ nhìn theo bóng cô, đôi mắt lạnh lẽo. Hắn đứng dậy nói

" Được rồi! Tôi phải đi rồi, hẹn gặp lại "

Đình Lan lo lắng đứng lên, gương mặt buồn bã

" Anh đi thật sao? "

" Ừ "

Chu Vũ bước ra ngoài, Âu Nghi đi phía sau đóng cửa lại. Đình Lan nhìn theo hướng cô vừa đi, ánh mắt hiện lên tia sát khí...

_________________

Sáng hôm sau bọn cô tiếp tục lên đường, dừng lại tại một siêu thị muốn vào trong lấy thêm thức ăn. Tử Ân bước xuống nói

" Tôi cũng đi "

Cô nghe vậy liền nói

" Vậy tôi và A Phong ở lại, các người muốn gì thì đi lấy đi "

Bọn họ vào trong siêu thị, A Phong vòng ra cốp xe lấy một lọ dung dịch uống. Cô đứng tựa vào cửa xe hỏi

" Đêm qua đi đâu? "

A Phong nhìn cô, trên tay là lọ dung dịch. Hắn không nói gì, cô thấy vậy xoa đầu hắn nói

" Không nói thì thôi, mà sao dạo này lại không ăn gì? Không đói sao? "

A Phong lắc đầu, đưa lọ dung dịch lên. Cô hơi ngẩn ra sao đó mỉm cười nhẹ

- Grừ... Grừ...

Cô xoay lại liền thấy một đám zoombie đang đi tới, cô nhìn lên trời. Ánh nắng đã bị mây che lại...

Cô lấy súng bắn vào chúng, A Phong cũng làm theo. Đám zoombie càng trở nên hung hắng...

- Grừ... Grừ... Grừ...

Giờ đây hai bên đều bị đám zoombie bao vây, cô lấy súng giết chúng. Bỗng từ siêu thị đám người Đình Lan chạy ra, phía sau là đám zoombie đuổi theo. Cô hướng về đám zoombie đó bắn. Từ trên nốc xe một con lao tới phía cô...

Cô xoay lại nhìn cái bàn tay đang ở trước mặt mình, nó chuẩn bị quào cô thì

Xoạt!

A Phong đỡ thay cô, cô thấy vậy liền bắn vào đầu con zoombie. Sau đó quay lại đám người Tử Ân đang giết zoombie nói

" Mau lên xe "

Bọn họ chạy lại xe, nhưng Đình Lan lại bị một con zoombie nắm chân không chạy được. Cô ta xè tay ra, từ bàn tay xuất hiện một ánh sáng đánh văng con zoombie. Mọi người chứng kiến đều kinh ngạc, bước lên xe chạy đi.

Cán qua đám zoombie đó, Âu Nghi lau trán nói

" Nguy hiểm quá, không ngờ ở đâu cũng có bọn chúng ẩn nắp "

Đình Lan nhìn qua A Phong, thấy bàn tay hắn có vết cào chảy máu liền sợ hãi " Ah! Hắn... hắn bị cào trúng rồi sao? "

Di Anh nghe thấy cũng kinh ngạc, nói

" Mau đuổi hắn xuống, hắn sẽ hóa thành zoombie mất "

Diệp Cơ cũng lo sợ, Tử Ân nhìn qua kiến chiếu hậu nói

" Để tôi tìm chỗ nghỉ chân "

Tử Ân cho xe dừng lại tại một nhà kho rộng lớn, mọi người đều tách ly ra làm việc của mình. Cô đưa A Phong vào trong nhìn vết thương của hắn

" Sao lại đỡ cho tôi? Cần gì phải vậy "

A Phong không nói nhìn cô, vết cào trên tay hiện lên máu rất sâu. Cô dùng nước rửa vết thương cho A Phong, nhẹ nhàng. Tử Ân đứng gần đó nhìn, đôi mắt ánh lên lạnh lẽo. Xoay người bỏ đi...

Cô dùng thuốc có sẵn trên xe băng bó cho A Phong, đang băng bó thì tiếng nói lạnh lẽo vô hồn của hắn cất lên...

"... Ở... lại... "

Cô ngước lên nhìn A Phong, hắn nói chuyện rất khó khăn. Cô kinh ngạc

" Anh biết nói sao? Anh vừa nói gì? "

A Phong gương mặt lạnh lùng, nheo mài nói

" T...tôi... ở... lại "

Cô nghiêng đầu hỏi

" Sao anh phải ở lại? "

" Bị... cào... zoombie "

Cô kinh ngạc, Đình Lan từ ngoài đi vào nói

" Phải! Nên bỏ anh ta lại "

" Nếu không hắn sẽ biến thành zoombie cắn chúng ta "

Di Anh cũng gật đầu tán thành, Âu Nghi bên cạnh cũng nheo mài nói

" Phải! Chúng ta nên để anh ta lại "

Diệp Cơ không nói khó xử, Tử Khang nhìn cô chạy lại nắm lấy tay cô

" Chị, chạy đi "

Cô nheo mài lại nhìn qua A Phong, nói

" Không! Anh ta đã cứu tôi "

" Cô muốn chết sao? Nếu muốn chết thì đừng kéo chúng tôi theo "

Di Anh tức giận nói, cô im lặng không quan tâm cô ta. Tử Ân từ ngoài nói vọng vào

" Đi thôi "

Bọn cô bước ra ngoài, bỗng Đình Lan đi lên trước giành ghế của Tử An nói

" Hôm nay em láy "

Mọi người kinh ngạc nhưng cũng bước vào xe, đến lượt cô muốn đi vào thì cánh cửa đóng lại. Chiếc xe lao đi nhanh chóng...

Mọi người thất kinh, Âu Nghi nhìn ra sau. Diệp Cơ chườm người lên nói

" Chị... chị làm gì vậy? "

" Chúng ta không thể để họ lên xe. Dao Sương cứ khăng khăng như vậy, chúng ta buộc lòng phải bỏ lại họ. Chúng ta phải sống, vì toàn bộ nhân loại " Lời nói Đình Lan đúng lý hợp tình, mọi người hoảng hốt. Tử Khang lên tiếng

" Nhưng đâu nhất thiết phải bỏ chị Dao Sương, chị là người xấu "

Âu Nghi ôm Tử Khang đang khóc vào lòng, Di Anh nheo mài nói

" Tôi thấy Đình Lan làm rất đúng, chuyện sinh ly tử biệt đối với sự hỗn loạn thế này là bình thường. Chúng ta không thể vì họ mà đưa nhân loại vào sự diệt vong "

Không gian xe trở nên yên tỉnh, chỉ còn lại tiếng khóc của Tử Khang và Diệp Cơ. Đình Lan nhìn qua gương phản chiếu, ánh mắt hiện lên sát khí cùng ý cười. Tử Ân lạnh lẽo nhìn qua cửa kính, đôi mắt sâu như vực thẳm xẹt qua ánh sáng lạnh...

_________________

Cô nhìn chiếc xe đang dần khuất bóng, nụ cười vươn lên môi lạnh lẽo. Tiểu Hắc bên cạnh cô cất cánh bay đi, cô đưa tay xoa eo

" Thú vị! Diệp Đình Lan... "

Cô nhìn qua A Phong đang nhìn mình, cô đưa tay nâng mắt kính. Ánh sáng lạnh tỏa ra, cô cười nhẹ nói

" Vào trong thôi "

A Phong theo sau cô, nhìn vào cô khó hiểu.

" K...không lo? "

" Lo? Lo cái gì? "

Cô ngồi xuống, A Phong ngồi theo.

" Vì tôi... mà... bị bỏ... lại "

Cô nhìn qua A Phong, đưa tay xoa đầu hắn

" Anh đã cứu tôi, tôi làm sao bỏ lại anh được? "

" Nhưng... sẽ... sẽ chết "

" Chết? Tôi không thể chết, cho đến khi công chúa an toàn "

" Công... chúa? "

" Là Diệp Cơ đó "

Cô cười nhẹ, bỗng từ ngoài một nhóm 5 người đi vào. Họ là những con người còn sống, nhìn thấy bọn cô liền kinh ngạc

- Các người cũng là dân chạy nạn sao?

" Phải "

Một người trong số đó hỏi cô, những người đó nghe câu trả lời của cô liền gật nhẹ đầu. Nhìn qua A Phong

- Nhưng hắn không giống con người.

- Phải! Gương mặt trắng nhợt...

" Do hắn thân thể yếu nhượt "

Lời nói cô lạnh nhạt, bọn họ nghe xong gật đầu bước lại gần cô. Bọn cô cùng ăn uống và nghỉ ngơi lại buổi tối...

Màn đêm buông xuống, cơn gió lạnh thổi qua. Mùi máu tanh xộc vào mũi cô, cô mở mắt nhìn xung quanh. Bây giờ đã là 1h khuya, nhưng cô không thấy đám người kia đâu. Kể cả A Phong cũng vậy, cô bước ra ngoài. Đi đến một con hẻm, dưới ánh trăng. Cô nhìn thấy dũng máu đỏ thẳm, A Phong đứng đó. Cảnh tượng thật kinh hoàng, trên tay A Phong là một trái tim máu còn đang ăn dở, miệng hắn cũng dính đầy máu. Đám người lúc trưa nằm lê lết dưới đất, thân đầy máu. Trái tim bị móc ra, chết vô cùng thảm.

A Phong đứng đó, đôi mắt vàng lạnh lẽo dữ tợn. Nhưng khi thấy cô liền sững người, trái tim đang ăn dở bị rớt xuống. Cô từng bước tiến lên, A Phong cúi đầu đứng đó. Cô nhìn xuống đám người đó, lấy khăn lau máu trên miệng của A Phong. Vừa lau vừa nói

" Chúng ta về nghỉ thôi "

A Phong kinh ngạc, nói

" Không... sợ? "

" Tại sao phải sợ? Tôi đã nói là sẽ ở cạnh anh mà. Nào! Đi thôi "

Cô kéo tay A Phòng ra khỏi con hẻm, nhưng cô thấy một đám zoombie đang đi đến. Cô lấy súng ra đề phòng nói

" Chắc bọn chúng đánh hơi được mùi máu "

Cô chỉa súng về phía đám zoombie bắn, đám zoombie lửng thửng đi. Từ phía sau chúng, một con zoombie bay ở không trung đến. Sự dữ tợn hiện rõ nhìn cô

- Rống... grào... rống... grừ...

Con zoombie đó đưa tay chỉ vào A Phong gào rống như đang nói gì đó. Cô nhìn qua A Phong, hắn thấy vậy liền nói

" Nó hỏi sao... tôi... không giết... "

A Phong chỉ vào cô, cô hiểu ra gật đầu. Đưa súng bắn con zoombie biến dị. Nhưng nó lại né đi lao về phía cô, A Phong bước lên đánh với con zoombie biến dị. A Phong đưa tay nắm lấy đầu nó bẽ ra, nhảy xuống dưới đất đưa cho cô. A Phong bổ đầu con zoombie biến dị ra, từ trong não nó có một viên thạch mào đỏ sáng lấp lánh. A Phong lấy ra lau lau sau đó đưa cho cô, cô nhận lấy. A Phong tiếp tục giết những con zoombie khác, lấy từ chúng một cái túi màu đen. Trong đó là lọ dung dịch xanh lam giống khi trước. A Phong lấy ra một chai uống cạn. Cô nhìn qua hỏi

" Cái đó là gì mà sao anh lại thích? "

" Có thể chống đói... cho tôi "

" Vậy sao... vậy cái này? "

Cô đưa viên đá cẩm thạch đỏ lên, A Phong nói

" Cẩm thạch... giúp tăng cường sức mạnh dị năng giả "

Cô gật nhẹ đầu, nhìn qua A Phong

" Sao anh biết? "

" Tôi... là zoombie "

Cô gật nhẹ đầu, cười nhạt. Xoay người nắm lấy tay A Phong đi. Dưới ánh trăng hai thân ảnh bước qua xác đám thây ma mà đi. Đôi mắt cô ánh lên tia sáng lạnh lẽo

' Ha! Quả nhiên... '

A Phong nhìn tay mình bị kéo đi, ngước lên nhìn bóng lưng cô. Đôi mắt lạnh lẽo vô cảm đầy dã thú hiện lên tia vui vẻ. Khóe môi nâng lên nụ cười yếu ớt, nhưng bỗng chốc hắn kinh hãi. Hạ mi mắt xuống, sự độc ác hiện lên tràn ngập con ngươi màu vàng lạnh lẽo. Răng nanh nhe ra sắc nhọn sau đó trở lại bình thường...

****** ------- ******

XIN CHÀO CÁC BẠN! LÝ DO MẤY NGÀY NAY MÌNH KHÔNG ĐĂNG LÀ DO MÌNH MUỐN BÃO CHAP CHO CÁC BẠN. MONG CÁC BẠN SẼ LUÔN ỦNG HỘ MÌNH 😘😘😘

Chương 93

Cứ thế đã hơn 1 tuần trôi qua, cô và A Phong đã đi rất nhiều nơi. Gặp được rất nhiều zoombie biến dị, cô cũng đã thu được không ít tinh thạch từ não của chúng. A Phong và cô đã khăn khít hơn trước, hắn cũng ngày càng mạnh...

Cô dựa vào góc cây uống nước, còn A Phong thì cầm lấy lọ dung dịch uống. Cô nhìn hắn nói

" Cảm ơn "

A Phong hơi sững người, cầm lấy cái lọ không siết chặt. Ánh mắt màu vàng hiện lên sự vui vẻ, nhưng phút chốc lại biến thành dã thú hung tợn. A Phong ngước lên cười

" Đừng khách khí "

Cô ngồi xuống góc cây, dạo này tiểu Bát Đản và tiểu Huyết đều ở trong không gian để tu luyện, cô chỉ có một mình...

[ Ký chủ! Người định làm gì để thu thập ma pháp Hắc Ám, còn có nhiệm vụ giết nam nữ9 ]

Bỗng nhiên tiếng nói tiểu Bát Đản gấp gáp vang lên, cô hơi kinh ngạc

' Sao vậy? '

[ Ký chủ! Người không biết chứ không khí ở thế giới này đã bị ô nhiễm. Sẽ làm ảnh hưởng đến đạo hạnh của người. Người hãy mau chóng hoàn thành rồi chúng ta hãy rời khỏi ]

Cô nghe xong hơi nheo mày lại

' Ta biết rồi! Ta đã sớm có dự tính '

Cô nói rồi ngắt liên lạc với tiểu Bát Đản, nhìn qua A Phong nói

" Chúng ta đi thôi "

A Phong gật đầu cùng cô đi, bọn cô đã tìm được một chiếc xe để thuận tiện đi lại. Bước lên xe cô ngồi vào vị trí lái

" Tôi đã hết đạn, mọi việc còn lại nhờ anh "

" Ừ "

A Phong gật đầu, bọn cô chạy trên đường phố. Màn đêm dần buông xuống, cô nhìn xung quanh một mảng lạnh lẽo hoan tàn. Cô cùng A Phong xuống xe nhìn xung quanh

" Chúng ta đi kiếm một ít đồ ăn đã "

Cô nói rồi đi phía trước, cơn gió lạnh thổi qua. Mùi hôi thối xộc vào mũi cô, tất cả những thứ xung quanh đều bị phá hủy, vắng lặng không một bóng người. A Phong đi phía sau cô, hắn ngước lên nhìn bóng lưng cô. Mái tóc dài đung đưa theo sự chuyển động của cô. Đôi đồng tử A Phong hiện lên sự khát máu cùng lạnh lẽo, cô quay lại.

" Sao vậy? "

Cô nghiêng đầu hỏi, A Phong hung tợn nhìn cô một cách lạnh lẽo. Răng nanh nhe ra, bàn tay với móng vuốt sắc nhọn đưa đến phía trước. Từ từ tiến lại trái tim cô, cô nhìn vào mắt A Phong. Sự lạnh nhạt vẫn hiện hữu

[ Trời ơiiiiii! Ký chủ, chạy đi. Hắn muốn moi tim ký chủ đó. Mau chạy 😱 ]

Tiếng tiểu Bát Đản hoảng hốt vang lên, cô vẫn đứng im đó. Bỗng cô kinh ngạc

" Cẩn thận "

Cô nắm lấy tay A Phong kéo lại xoay người đỡ cho hắn, một móng vuốt sắc nhọn cào vào bả vai cô. Một con zoombie biến dị lơ lửng trong không trung tách ra. Máu trên móng tay nó khẽ rơi xuống nền đất. A Phong kinh hãi, nhìn bả vai cô chảy máu. Đôi mắt tức giận nhìn vào con zoombie, bay lên một phát đánh chết con zoombie đó. A Phong bay lại phía cô sợ hãi, bồng cô vào một tạp hóa gần đó. Gương mặt cô nhợt nhạt, đôi mắt khẽ nhắm

A Phong sợ hãi đặt cô xuống, từ bên ngoài một đám zoombie xuất hiện. Chúng cứ đứng ngoài cửa kêu gào không dám vô trong, A Phong nhìn cô

" Đừng... đừng ngủ. Mau, mau uống cái này "

A Phong lấy ra đưa cho cô một chai dung dịch màu đỏ, chế vào miệng cô. Gương mặt tuấn mĩ tràn ngập lo lắng, bàn tay hắn lạnh lẽo trắng bệch áp vào gương mặt cô. Cô yếu ớt hỏi

" Đó... đó là... gì? "

" Là thuốc, sẽ không biến thành zoombie "

A Phong gấp gáp nói, nhìn cô. Khóe môi cô nâng lên nụ cười nhạt, A Phong hạ mi mắt che giấu đi sự sững sờ vẫn còn

" Tại... sao? "

Lời nói A Phong vang lên, sự hung tợn vẫn còn đọng nơi đáy mắt. Cô đưa tay xoa mái tóc A Phong cười

" Bạch Dao Sương tôi có ân tất trả, anh cứu tôi, giúp đỡ tôi. Tôi sẽ không bỏ rơi anh "

A Phong kinh ngạc, sự hung tợn khát máu dần biến mất. Hỏi cô

" Dù tôi muốn giết... "

Cô cắt ngang lời nói của A Phong, cười nhạt

" Phải! Anh là người bạn tốt của tôi. Dù thế nào tôi cũng không rời bỏ anh "

A Phong run rẩy đưa tay ra, ôm lấy cô

" Dao Sương... cảm ơn đã ở bên tôi... "

A Phong ôm chầm lấy cô, sự khát máu hiện lên con ngươi một lần nữa. Nanh nhọn nhe ra, đôi mắt là sự dữ tợn của dã thú. Hắn từ từ đưa bàn tay đầy móng nhọn vào phía lưng có trái tim của cô, nhưng khi cách một khoảng liền dừng lại. Đôi mắt hiện lên hạnh phúc lấn áp đi sự dữ tợn vừa rồi. Nanh nhọn biến mất, nhắm khẽ đôi mắt lại. Nụ cười yếu ớt vươn lên môi...

" Xin lỗi... Dao Sương... "

_________________

Cứ thế cô nghỉ ngơi ở tiệm tạp hóa này suốt 2 ngày, đám zoombie buổi tối đều canh me đứng bên ngoài nhưng không con nào dám vào. Bọn chúng chắc là đợi A Phong đi khỏi mới dám vào trong, A Phong đưa cho cô đồ ăn và nước uống.

" Cảm ơn "

Cô mỉm cười nói, A Phong lắc đầu đưa cho cô lọ dung dịch màu đỏ khi trước

" Uống đi! Sẽ không biến thành zoombie "

Cô nhận lấy và uống hết, A Phong hơi ngơ sau đó mỉm cười. Cô nhìn ra đám zoombie đó, A Phong thấy liền liếc nhìn qua. Sau đó đứng lên

" Rốngggggg "

Bầy zoombie sợ hãi quỳ xuống, sau đó quay đi. Cô kinh ngạc, A Phong hơi cúi đầu.

" Anh điều khiển được chúng sao? "

A Phong nhìn cô, đôi mắt hiện lên lo lắng giải thích

" Tôi... tôi nghĩ em sẽ sợ hãi nên... "

Cô cười nhẹ

" Không sao! Anh ra ngoài xem thế nào đi "

" Ừm! "

A Phong gật đầu, cô nhìn theo bóng lưng A Phong. Đôi mắt đỏ như máu hiện lên sự chế giễu, nụ cười cô vươn lên môi

[ Ký chủ! Người đang tính toán cái gì 😲. Ta ngửi được mùi nguy hiểm ]

Cô vuốt nhẹ lọn tóc tím

' Vui rồi đây ' [ ••• ( ̄- ̄) ]

________________

Cô và A Phong đã tiếp tục đi sau khi cô khỏe hẵn, quả nhiên cô không hề biến thành zoombie. Cô đã uống đúng 3 lọ thuốc màu đỏ kia, cô vừa lái xe vừa nói

" Thứ thuốc đó thật thần kì... "

A Phong gật nhẹ đầu nói

" Nhưng chỉ có 5 lọ thôi "

" Hử? Sao anh có nó? "

" Cái này... "

A Phong nhìn ra ngoài, lấp lửng. Cô cười nhẹ

" Không muốn nói thì thôi. Chúng ta sẽ sớm về căn cứ. Thật muốn nhìn thấy Đình Lan nha~. Còn có Phong Dương thiếu gia kia nữa, không chừng họ đang ân ân ái ái. Nằm trong lòng nam nhân kia để được bảo vệ... "

Lời nói cô mang theo ý vị, A Phong kinh ngạc hốt hoảng muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Dựa đầu vào ghế liếc nhẹ qua cô...

Thời gian lẳng lặng trôi qua, rốt cuộc cô cũng đến được căn cứ của thành phố này. Cô nhìn tòa nhà rộng lớn cao vút kia, phía trước là một cánh cửa rào bằng sắt có mạch điện rất lớn. Cô bước xuống đi vào, một người ngồi ở trong như canh gác nhìn thấy cô liền đề phòng đưa cây chích điện lên. Cô lạnh nhạt nói

" Tôi là người "

Người canh gác đó lập tức mở cửa cho cô, cô bước vào trong nhìn xung quanh. Cô nhìn khu đại sảnh rộng lớn, bỗng từ xa cô thấy Diệp Cơ, Âu Nghi và Tử Khang liền đưa tay

" Mọi người "

Bọn họ thấy cô liền kinh ngạc, Diệp Cơ kinh hãi chạy lại. Nhìn thấy cô nước mắt chảy xuống ôm lấy cô

" Cậu không sao thì tốt rồi. Dao Sương, tớ cứ nghĩ... "

" Được rồi! Đừng khóc "

Âu Nghi và Tử Khang bước lại, Tử Khang nước mắt chảy dài chạy tới ôm đùi cô

" Hic... chị... chị không sao là tốt rồi "

Âu Nghi cũng vừa cười vừa lau nước mắt, nhìn cô hỏi

" Cậu vẫn còn sống sao? Vậy A Phong đâu? Hắn chết rồi à? "

Cô nhìn qua sau lưng mình nhưng không thấy A Phong, nheo mày lại. Bỗng cô nghe một tiếng nói vang lên

" Thì ra là Dao Sương, vẫn chưa chết à? "

Đó là tiếng nói của Di Anh, bước ra cùng cô ta là Đình Lan và một ông lão mặc đồ trắng dài. Đó là lão Từ mà cô đã từng học bắn súng ở chỗ ông ta...

" Cảm ơn! Tôi khỏe "

Cô cười nhẹ, Đình Lan khi thấy cô đôi mắt liền hiện lên sự hận thù và căm tức. Nhưng vẫn cố mỉm cười

" Dao Sương "

Cô liếc qua Đình Lan, Tử Khang đang ôm cô chán ghét nói

" Bà chị xấu xa "

" Kìa Tiểu Khang, chị không có xấu "

Đình Lan cười gượng nói, Diệp Cơ cạnh cô vui vẻ

" Cậu không sao là tốt rồi, Tiến sĩ Từ, đây là Bạch Dao Sương bạn của chúng cháu. ông hãy mau sắp xếp chỗ cho Dao Sương đi. "

Cô nhìn qua Lão Từ cười nhẹ, lão Từ cũng gật đầu

" Nha đầu, lâu rồi không gặp "

Mọi người kinh ngạc, Di Anh hỏi " Tiến sĩ, ông quen với cô ta? "

" Hử? Phải, khi trước nha đầu này cùng với Tử Ân có đến cùng nhau chỗ của lão để học bắn súng. Hai đứa nó trông rất thân "

Đình Lan nghe nhắc tới Tử Ân liền kinh ngạc, càng căm phẫn hơn. Cô cười nhẹ nói

" Không ngờ ông lại là tiến sĩ "

" Ha ha! Thằng nhóc Tử Ân khi gặp ta cũng có chút kinh ngạc đó. Ta là tiến sĩ nghiên cứu về virut não "

Cô gật nhẹ đầu, lão Từ nói

" Ngươi có thức tỉnh dị năng chưa? "

" Chưa "

" Ha! Vậy thì cút xuống tầng C ở, chưa thức tỉnh dị năng chỉ làm vướn tay vướn chân "

Di Anh khinh bỉ nói, đứng đó kiêu ngạo. Âu Nghi nheo mày lại

" Làm gì ngạo mạn vậy? Cô nghĩ mình giỏi lắm à "

" Ha! Sao không giỏi được? Ta đã thức tỉnh dị năng hệ nước. Là dị năng rất hiếm, còn cô cũng đã thức tỉnh dị năng thấu thị. Chỉ có thằng nhóc kia là ở cạnh tiến sĩ nghiên cứu nên mới được ở tầng A. Cô ta chưa thức tỉnh dị năng thì phải cút xuống tầng C chứ sao? "

Di Anh nói như là điều dĩ nhiên khiến Âu Nghi tức giận

" Đừng có ở đó mà kiêu căng, cô nghĩ mình hay ho lắm à? Khi chúng ta chưa thức tỉnh dị năng thì ai đã cứu giúp chúng ta? Lúc đó cô cũng chỉ như bao cát cản đường, khác gì Dao Sương bây giờ? Mà chưa chắc cậu ấy sẽ cản đường cô, cậu ấy biết bắn súng. Sẽ không vô dụng như cô lúc trước "

" Mày... "

Di Anh tức giận muốn đánh Âu Nghi nhưng bị Đình Lan cản lại. Đình Lan cười nhẹ nhìn qua cô

" Cậu mệt rồi phải không? Tiến sĩ, ông hãy sắp xếp chỗ cho Dao Sương đi "

Lão Từ nhìn cô cười nhẹ, nói

" Ngươi lên tầng A đi "

Di Anh nghe xong không phục

" Không được! Cô ta phải ở tầng C "

Đình Lan cũng căm ghét nhìn cô, tiến sĩ Từ rất quan tâm và xem trọng Đình Lan. Cả cái căn cứ này đều kính nể cô ta vì sức mạnh, luôn xem cô ta như nữ thần. Nhưng khi cô xuất hiện thì lão Từ lại cười tươi bảo cô lên tầng A càng khiến cho Đình Lan tức giận. Vì cớ gì mà cô luôn được coi trọng như vậy chứ?

Cô nhìn qua Đình Lan, khoảng thời gian mà cô không có mặt thì Đình Lan đã xây dựng được tiếng tâm rất lớn. Nhiều lần đã muốn hãm hại Diệp Cơ nhưng may mắn đều có Âu Nghi giúp đỡ và cản trở Đình Lan. Xem ra cô không nhìn nhằm người, Âu Nghi quả là một con cờ hữu ích...

Đáy mắt cô hiện lên ý cười, bỗng một tiếng nói vang lên.

" Đình Lan "

Mọi người quay lại kinh ngạc khi thấy Phong Dương Chu Vũ đang đi vào, Đình Lan thấy hắn liền vui mừng chạy tới ngả vào lòng hắn. Diệp Cơ cũng sững người, đôi mắt nhìn Chu Vũ nhớ nhung. Cô nhìn đến lạnh nhạt, lão Từ kinh hãi

" Thiếu gia... "

Lão Từ nhìn Chu Vũ cung kính, hắn lạnh lùng gật đầu. Đẩy nhẹ Đình Lan ra

" Em dạo này khỏe không? "

Đình Lan bị đẩy ra có chút không vui, cười nói

" Em rất nhớ anh, từ hôm đó đến giờ anh không xuất hiện nữa. Khiến em rất lo "

" Anh có việc... "

Chu Vũ nhìn qua cô, đôi mắt xẹt qua tia dịu dàng. Dù rất nhanh nhưng vẫn lọt vào mắt của Đình Lan khiến cô ta điến người. Di Anh mỉm cười nói

" Đình Lan rất nhớ Phong thiếu nha. Chắc bây giờ anh sẽ ở lại bảo vệ tiểu Lan nhi của mình chứ? "

Chu Vũ kinh ngạc, đôi mắt vẫn lạnh lẽo

" Không! Tôi sẽ không ở lại lâu "

" Hử? "

Mọi người kinh ngạc, Chu Vũ nhìn qua lão Từ

" Có chuyện gì lộn xộn ở đây à? "

" Thiếu gia! Chúng tôi đang định sắp xếp phòng cho Dao Sương "

Chu Vũ liếc qua gương mặt lạnh nhạt của cô, nói

" Tầng A "

" Hả? "

Mọi người ngơ ngác, Chu Vũ uy nghiêm nói

" Là bạn của Lan nhi thì đưa lên tầng A đi. Tôi có chuyện muốn nói, ông đi theo tôi "

" Vâng! Vậy các ngươi đưa Dao Sương lên phòng đi. Đây là chìa khóa phòng "

Cô được đám người Âu Nghi đưa đi, Đình Lan nhìn theo bóng lưng cô mà hiện lên sự khát máu. Di Anh nhìn theo Chu Vũ nói

" Quả nhiên Phong thiếu rất yêu thương cậu. Nhưng đâu cần cho con nhỏ đó lên tầng A chứ... "

Đình Lan nắm chặt tay, cắn răng. Di Anh đưa tảy khều khều Đình Lan nói

" Tối nay cậu hết cô đơn rồi "

Đình Lan cười nhẹ, dịu dàng

" Cậu đừng chọc tớ mà "

" Được rồi! Chúng ta đi thôi "

Đình Lan và Di Anh quay đi, cô đang đi thì dừng lại liếc qua phía cô ta. Đáy mắt hiện lên ý cười

' Thú vị rồi đây '

Chương 94: Diệt Vong Thời Mạt Thế 13

Buổi tối 20h:

Trong một căn phòng rộng lớn, tiếng rên rỉ phát ra. Trên giường có một đôi nam nữ đang quấn lấy nhau, tiếng rên yêu kiều của nữ nhân đó càng khiến không khí trở nên dâm mỹ. Đình Lan dựa vào lòng của Chu Vũ, gương mặt ửng hồng. Ngón trỏ vuốt ve lòng ngực hắn, Chu Vũ ngồi dựa vào thành giường lạnh lùng

" Vũ ca, anh có nhớ Lan nhi không? "

Đình Lan nũng nịu nói, Chu Vũ đưa tay xoa mặt Đình Lan

" Tất nhiên "

" Ưm! Em cũng nhớ anh "

Đình Lan nói rồi chườm người lên hôn vào môi Chu Vũ. Hắn vẫn lạnh lùng nhìn vào khoảng không như suy nghĩ gì đó. Đình Lan hơi chu môi hỏi

" Anh sao vậy? "

" Tên Tử Ân đâu? "

" Hử? Anh ta đã đi giết zoombie cùng các dị năng giả để thu thập Tinh Thạch rồi. Anh kiếm anh ta làm gì? "

"... Không! "

Chu Vũ cúi xuống hôn Đình Lan, cả hai tiếp tục quấn lấy nhau...

________________

Cô thu Thiên Thông Nhãn lại, ngồi trên ghế sô pha uống tách trà. Vậy là Tử Ân hiện không ở đây, đám người Di Anh cũng đã biết tới Tinh Thạch...

" Chủ nhân "

Từ ngoài tiểu Hắc bay vào, đã hơn 1 tuần rồi cô chưa gặp nó. Cô đã bảo tiểu Hắc đi thám thính và theo dõi đám người Đình Lan. Cô cười nhẹ

" Vất vả rồi "

" Chủ nhân! Lão Từ là thuộc hạ của Phong Dương thiếu, nhưng tên thiếu gia này khi ẩn khi hiện. Ông ta cũng đã có phần góp công sức vào chất lỏng virut khiến con người trở thành zoombie. Và còn có một số thông tin khác như chất lỏng Máu, nó có màu đỏ và có công dụng ngăn chặn virut ăn vào não con người. Nếu uống đủ 3 số lượng thì việc virut ở trong não sẽ bị loại bỏ. Nhưng đến nay chỉ có 5 bình là chế tác thành công. Còn có một loại chất lỏng màu xanh lam, đó là dung dịch chống đói cho zoombie. Nó sẽ khiến zoombie không còn thèm khát thịt người nữa "

Cô hạ mi mắt che đi đôi đồng tử lạnh lẽo, nói

" Còn gì nữa? "

" Ta còn biết một thông tin rất quan trọng. Có một loại dung dịch màu đen, nghe nói là làm thức tỉnh dị năng cho con người. Hiện đã bị zoombie lấy đi. Và quan trọng nhất nó có thể là nguồn ma pháp Hắc Am mà chủ nhân đang tìm "

Cô kinh ngạc, nhìn qua tiểu Hắc

" Ý ngươi là sao? "

" Theo như ta biết được thì loại dung dịch này được làm ra từ máu của người chết. Để ở nơi này khẳng định đã hấp thu không ít tà khí. Nói là dung dịch nhưng thực chất nó là một nguồn khí đen dồi dào được đựng trong cái lọ. Nó đã hấp thu rất nhiều tà khí, những cái xác chết không hồn... Ta nghĩ nó chính là ma pháp Hắc Ám đã vô tình được tạo ra "

Cô nhếch môi, đặt tách trà xuống dựa đầu vào ghế

" Rất tốt! "

" Chủ nhân! Nhưng nó đã bị thất lạc "

" Không sao! Cứ từ từ "

Tiểu Hắc nhìn cô không hiểu, cô bước lên giường ngủ một giấc. Cơn gió thổi qua mát mẻ, cô nằm trên giường chìm sâu vào bóng tối...

Cô đứng giữa một màu đen, cô đưa chân bước đi. Một quả cầu ánh sáng chói mắt hiện lên, ánh sáng như muốn xé toạc cả màn đêm này. Một lúc sau có thêm một quả cầu đen xuất hiện. Cô kinh ngạc

" Rốt cuộc các ngươi là thứ gì? "

Cô nheo mày lại, đề phòng nhìn chúng. Hai quả cầu cứ sáng lên, vây quanh cô. Cô nhìn vào quả cầu màu đen dường như càng ngày càng lớn mạnh hơn. Tà khí nó tỏa ra cũng có gì đó mạnh hơn thường ngày.

" HÃY TÌM THẤY CHÚNG TA... "

Một lần nữa quả cầu màu đen xuyên qua xâm nhập vào cơ thể cô. Cô ngã xuống....

Đôi mắt cô mở ra nhìn lên trần nhà, bàn tay cô đang nắm chặt cái mền. Cô từ từ ngồi dậy, giấc mơ này đã luôn xuất hiện...

Bỗng cô nghe thấy tiếng hỗn loạn bên ngoài, liền thay quần áo. Cô nhìn lên đồng hồ đã 1h khuya, đưa ngón tay lên nâng gọng kính. Ánh sáng lạnh tỏa ra, tiểu Hắc từ ngoài bay vào nói

" Chủ nhân! Có zoombie "

Cô bước xuống, nhìn đám người đang tụm ba tụm bảy lại với nhau. Lão Từ đứng đó, cô nhìn hỏi

" Diệp Cơ đâu? "

" Hử? Đám người Diệp Cơ đã đi giết bọn zoombie rồi. Đám zoombie đó đang muốn phá hủy khu nghiên cứu đằng sau chúng ta "

Cô nheo mày lại đi ra ngoài cổng, nhìn đám zoombie đang bị dị năng giả giết. Thừa cơ hội chạy ra ngoài...

Cô đến nơi nhìn hơn 200 con zoombie đang cố phá hủy một cánh cửa. Đám người Âu Nghi đang giết chúng

" Mũi tên nước "

Tiếng nói Di Anh vang lên, mũi tên băng xuyên qua đầu chúng. Cả Tử Khang cũng đang cầm súng giết zoombie. Gương mặt tuy sợ nhưng lại rất ngoan cường...

Cô đứng ở một góc quan sát, một con zoombie biến dị lơ lửng giữa không trung. Thân hình nó đầy máu, đám người Đình Lan tấn công nó nhưng tất cả đều không được

Cô nheo mày lại, con zoombie này rất khác với những con zoombie biến dị bình thường... Nó rất mạnh

" Mọi người, đề phòng "

Đình Lan nhìn lên con zoombie biến dị nói, đôi mắt hiện lên ham muốn. Chắc chắn cô ta muốn có tinh thạch của con zoombie này để tăng cường sức mạnh.

Đình Lan đưa tay tạo ra vòng sáng đánh vào người con zoombie

- Rốngggggggg

Nhưng thân thể con zoombie chẳng xi nhê gì, nó rống lên một tiếng hung tợn sau đó bay đến tấn công Đình Lan. Đình Lan kinh hãi tạo lá chắn nhưng lại bị vỡ ngay tức thì. Di Anh thấy liền đánh mũi tên nước vào người con zoombie khiến nó chuyển hướng. Diệp Cơ cố gắng dùng sắt đánh nó nhưng đều bị phản tác dụng. Âu Nghi sợ hãi

" Thân hình nó cứng quá, không được. Mau chạy thôi "

" Không! Chúng ta phải giết nó "

Đình Lan phản lại lời của Âu Nghi, đưa tay lên tạo ra luồn khí hồng quấn lấy cổ con zoombie. Nó quay lại nhìn Đình Lan dữ tợn. Cô núp ở một góc cười nhẹ, dùng một luồn khí vô hình đánh vào mặt con zoombie

- Grào.... grừ

Nó tức giận, đám zoombie kia vây quanh Đình Lan khiến cô ta kinh hãi.. Đám người Âu Nghi cố giết sạch đám zoombie bên dưới nhưng phải tốn rất nhiều thời gian. Con zoombie biến dị hung tợn lao về phía Đình Lan, nắm lấy cổ cô ta đưa lên không trung.

Cô nhếch môi, một lần nữa tán mạnh vào người con zoombie biến dị.

- Rốnggggggg

Nó điên cuồng cắn mạnh vào cổ Đình Lan

" Aaaaaaaaaa "

Mọi người kinh hãi, máu nhỏ giọt xuống

" Đình Lan... "

Di Anh sợ hãi kêu lên, con zoombie rút răng ra. Đình Lan đau đớn yếu ớt bịnh lấy vết thương

Xẹt!

Bỗng một đạo sáng chém đứt tay con zoombie biến dị khi nó chuẩn bị bóp chết Đình Lan. Cô khó chịu nhìn qua, liền thấy Tử Ân cầm thanh kiếm trên tay. Ôm Đình Lan đang yếu ớt...

Con zoombie biến dị bị chặt đứt cánh tay liền nổi giận, cầm lấy tay mình cố ghép lại nhưng không được liền quăng xuống cho đám zoombie kia ăn.

" Không sao chứ? "

Tử Ân lạnh lùng hỏi Đình Lan, cô ta yếu ớt lắc đầu. Tử Ân đưa tay tạo ra một luồn sét đánh thẳng về phía con zoombie biến dị. Khi thấy hắn lo đánh với zoombie biến dị cô liền tạo ra bàn tay vô hình đẩy một con zoombie lên gần Đình Lan để giết chết cô ta.

Vút!

Nhưng con zoombie nhanh chóng bị chém đứt đầu, cô nhìn đến âm trầm. tiểu Hắc bên cạnh cô nói

" Hắn cản trở người thưa chủ nhân "

Cô không nói gì, nhìn con zoombie lao vào Tử Ân. Hắn vừa ôm Đình Lan vừa chiến đấu, đám người Di Anh cũng phải bận giải quyết những con zoombie kia...

Tử Ân lạnh lùng nhìn con zoombie biến dị, một quả cầu sấm sét màu vàng đưa lên đầu nó. Con zoombie nhìn lên

- Gràoooooo

Những tia sét bổ xuống đầu nó, ánh sáng tia ra khiến người khác không thấy gì. Đám người Âu Nghi nhìn nhau vui mừng. Nhưng khi tia sét biến mất, một cái bóng nhanh như chớp lao tới Tử Ân. Hắn kinh hãi nhảy ra tránh đi móng vuốt sắc nhọn. Con zoombie vẫn lành lặn khiến ai nấy sợ hãi, Tử Ân nói

" Đi "

Đám người sát lại gần nhau đề phòng, Đình Lan yếu ớt nhìn qua Diệp Cơ. Đáy mắt hiện lên tức giận, dùng ánh sáng vô hình đánh bay Diệp Cơ vào trong đám zoombie " Aaaaaa "

" Diệp Cơ "

Mọi người kinh hãi, Âu Nghi muốn chạy lên nhưng bị Di Anh kéo lại. Tử Ân la lên

" Trở về trước "

Cô lạnh lẽo nhìn đám người Âu Nghi trở về, nụ cười lạnh trên khóe môi Đình Lan. Diệp Cơ đứng giữa bầy thây ma sợ hãi, cô nhìn đến chiếc xe của mình gần đó liền chạy lại mở ra. Cô lật tấm đệm ngồi của ghế láy lên, một chiếc hộp xuất hiện. Cô mở ra lấy một cây súng dài cùng một quả bom

bằng bằng bằnggggggg

Đám zoombie ngả xuống, cô kéo Diệp Cơ về phía mình. Con zoombie biến dị nhìn cô

- Grừ.... rốngggggg

Cô tháo trái bom quăng về phía đám zoombie, chúng ngả xuống. Chỉ còn lại mấy mươi con, chúng sợ hãi lùi ra không dám tiến lên. Con zoombie biến dị nhìn cô, Diệp Cơ sợ hãi nói

" Cậu chạy đi... đừng quan tâm tớ... "

Cô lấy ra một ống tiêm, chích vào người Diệp Cơ khiến Diệp Cơ ngả xuống ngủ một giấc. Cô nhìn lên con zoombie biến dị, bắn vào nó

- Rốngggggggg

Nó cảm nhận được cái đau liền tức giận gào rống, xông về phía cô. Cô bắn liên tục nhưng nó đều né được, khi con zoombie biến dị sắp đến gần thì A Phong xuất hiện. Con zoombie thấy A Phong chắn trước mặt cô liền đưa mắt đề phòng. Nó có thể biết được A Phong là cùng chung một loài, nhưng sau lại bảo vệ cô...

" Không sao... chứ? "

Cô lắc đầu, A Phong gật đầu nhìn lên con zoombie. Đôi mắt vàng hiện lên sự tàn độc của dã thú. Đám zoombie phía dưới đều đồng loạt quỳ xuống, con zoombie biến dị cũng sợ hãi. A Phong bỗng chốc biến mất khiến con zoombie biến dị hoan mang nhìn xung quanh

Phập!

Một bàn tay đầy móng nhọn bóp nát đầu con zoombie biến dị, đám zoombie sợ hãi quay đi. A Phong lấy ra một viên tinh thạch màu đỏ to, dùng khăn lau thật sạch sẽ sau đó đưa cho cô. Cô cười nhẹ nhận lấy, nhìn Diệp Cơ đang ngủ say. Sau đó quay qua A Phong hỏi

" Đi đâu? "

" Tôi thấy không tiện, nên đã ở ngoài... "

A Phong nhìn cô, cô đưa tay xoa đầu hắn

" Ở ngoài sẽ lạnh lắm... "

" Không sao "

" Được rồi! Vậy tôi vào trước "

Cô đỡ Diệp Cơ vào nhà, A Phong nhìn theo cô sau đó biến mất. Cô trở về căn cứ, bước vào trong Âu Nghi thấy bọn cô liền chạy lại. Tử Khang nước mắt chảy xuống lo lắng

" Hai chị có sao không? "

" Diệp Cơ sao vậy? "

" Không sao! Chỉ ngủ chút thôi "

Cô trả lời Âu Nghi, đưa Diệp Cơ cho Âu Nghi

" Cậu đem Diệp Cơ vào phòng nghỉ đi "

" Ừ "

Cô nhìn xuống Tử Khang

" Đình Lan đâu? "

" Họ đang ở phòng nghiên cứu của tiến sĩ Từ "

" Đưa ta đến đó "

" Dạ "

Tử Khang đưa cô đến một căn phòng, cửa được làm từ kim loại cứng nhất. Mở cửa ra, cô cùng Tử Khang đi vào. Đình Lan nằm trên giường, gương mặt nhợt nhạt. Tử Ân khi thấy cô cũng không có biểu hiện gì, vẫn lạnh lùng. Lão Từ thở dài nói

" Chuyện này e là không thể cứu "

Di Anh nghe xong liền hoảng hốt, sợ hãi nói

" Sao lại như vậy? Tiến sĩ, ông nhất định có cách mà "

" Lan nhi thế nào rồi? "

Từ ngoài Chu Vũ đi vào, lão Từ thấy hắn liền nói

" Thiếu gia, Đình Lan bị zoombie cắn trúng "

Chu Vũ vẫn đôi mắt lạnh lẽo đó nhìn vào Đình Lan, bước lại đỡ cô ta dựa vào lòng hỏi

" Em không sao chứ? "
" E...em... lạnh... lạnh quá... nóng... nóng nữa... "

Đình Lan yếu ớt run rẩy, Chu Vũ đặt Đình Lan xuống. Lão Từ nói

" Thiếu gia... "

Chu Vũ lấy ra hai lọ dung dịch đỏ, đưa cho lão Từ lạnh lẽo

" Cho uống đi "

" Nhưng... "

" Đó là thứ gì? "

Di Anh tò mò hỏi, lão Từ nói

" Đây là dung dịch ngăn chặn virut xâm nhập vào não khi bị zoombie cắn hay cào trúng. Chỉ có điều phải đúng 3 lọ mới hoàn toàn khôi phục... "

Lão Từ nhìn qua Chu Vũ, đôi mắt hiện lên phân vân. Di Anh hoảng hốt

" Nó có hiệu quả như vậy sao? "

" Phải "

Cô lên tiếng xác định, Di Anh nhìn qua khó chịu

" Sao cô khẳng định như vậy? "

" Vì uống rồi "

Cô dựa vào tường, Di Anh kinh ngạc. Lão Từ nhìn qua Chu Vũ kinh hãi

" Thiếu gia...? "

" Đủ rồi! Cho Lan nhi uống đi "

Lão Từ làm theo lời Chu Vũ, Di Anh nhìn đến lo lắng

" Nhưng chẳng phải 3 lọ mới có thể hoàn toàn loại bỏ sao? Sao chỉ có 2 lọ? "

Lão Từ vừa cho Đình Lan uống vừa nói

" Tất cả chỉ có 5 lọ, nếu như Dao Sương đã uống 3 lọ thì chỉ còn 2 mà thôi "

Di Anh tức giận nhìn qua cô

" Tại sao phế vật như cô lại có thể uống chứ? Đáng nhẽ cô nên chết để Đình Lan sống. Chúng tôi cần Đình Lan hơn kia mà "

Lời nói Di Anh tàn độc, mọi người trong phòng nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh lẽo. Di Anh hoảng hốt, cắn môi quay đi. Cô lạnh nhạt dựa vào tường, nhìn về phía Chu Vũ. Hắn thấy cô nhìn mình liền quay đi, Tử Ân bước đến kéo tay cô ra ngoài. Chu Vũ nhìn theo nắm chặt lòng bàn tay...

________________

Cô bị Tử Ân kéo đi đến một khoảng trống của góc tường, cô hỏi

" Có gì sao? "

" Vẫn khỏe chứ? "

" Khỏe "

Tử Ân lạnh lùng nhìn cô

" A Phong đâu? "

Cô lạnh nhạt nâng mắt kính

" Không biết "

Tử Ân im lặng, sau đó quay người rời khỏi. Cô nhìn theo, đôi mắt ánh lên sự khó chịu và không kiên nhẫn. Tiểu Hắc trên vai cô nói

" Tên đó đã cản trở người "

" Ta biết "

" Người sẽ giết hắn? "

" Không "

" Tại sao? "

Cô nhếch môi, đôi mắt đỏ sau gọng kính hiện lên sự hứng thú.

" Không cần phí thời gian, dù sao ta cũng biết Đình Lan làm sao dễ chết như vậy. Nói thế nào cô ta cũng là nữ9 "

" Vậy chủ nhân tính thế nào? "

" Sắp rồi! Ngươi cứ chờ xem đi "

_________________

Sáng hôm sau:

Mọi người tập trung ở một căn phòng, Đình Lan đã tỉnh lại và đỡ hơn. Nhưng việc cô ta mọc răng nanh và bị tấn công bởi zoombie vẫn khiến mọi người sợ hãi và bàn tán.

- Gì chứ? Nữ thần của chúng ta đây sao?

- Trời! Vậy mà cũng bị cắn cho được

- Phải đó, thật vô dụng

- Cô ta thảm hại tới mức đó sao?

...........

Đình Lan nắm chặt lòng bàn tay, nhìn qua Diệp Cơ vẫn bình an vô sự vui vẻ nói chuyện với Âu Nghi mà sự ghen tức nổi lên

' Tại sao? Tại sao con nhỏ đó lại luôn bình an vô sự như vậy? Còn mình lại phải chịu sự sỉ nhục. Ta đường đường là người tu chân tài giỏi, làm sao có thể bị đám phàm nhân này chửi rủa? Ta không cam lòng, không cam lòng '

Đình Lan đỏ mắt nhìn qua cô, hận ý nơi đáy lòng càng mãnh liệt

' Tất cả đều tại nó, bọn nó nên chết hết. Nên chết hết '

Cô nghe được suy nghĩ của Đình Lan, nhếch môi cười lạnh. Lão Từ đứng trên khán bụt nói

" Các vị, theo như chúng ta biết. Thì Mạt Thế đã diễn ra hơn 2 tháng nay. Dân số con người cũng đã rơi vào thảm họa. Mà những con zoombie đó lại càng ngày càng mạnh, nhưng dị năng giả thì lại quá hiếm hoi. Hôm nay tôi triệu tập mọi người là muốn nói, nếu ai có đủ lòng can đảm và sức mạnh thì hãy đi tìm một lọ dung dịch. Nó là lọ dung dịch giúp chúng ta thức tỉnh dị năng và tăng cường sức mạnh. So với Tinh Thạch thì nó lợi hại hơn trăm ngàn lần. Ai tìm ra lọ dung dịch đó, thì sẽ trở thành thủ lĩnh diệt zoombie. Dẫn dắt con người tìm lại cõi sống "

Đình Lan nghe xong liền kích động, sự tham muốn trỗi dậy.

' Ha! Chỉ cần có được nó thì ta sẽ là người mạnh nhất... '

Đình Lan nhìn qua cô, ánh mắt hiện lên khát máu.

Cô nghe xong liền nhếch môi cười lạnh, tiểu Hắc trên vai nói

" Thì ra chủ nhân đã biết trước "

Lão Từ nhìn xuống mọi người đang xôn xao, nói

" Sao đây là những người tôi chỉ định, nếu ai còn muốn tham gia thì có thể dơ tay. Đầu tiên là Phong Dương thiếu, Diệp Cơ, Âu Nghi, Tử Ân, Tử Khang, Đình Lan, Di Anh... và cuối cùng là Dao Sương "

Âu Nghi và Diệp Cơ kinh ngạc, Đình Lan nhìn qua cô căm phẫn. Diệp Cơ lo lắng nói với lão Từ

" Tiến sĩ, ta rất vô dụng. Sẽ cản chân mọi người "

" Ha ha! Không sao, ngươi cũng là một người xuất sắc. Dao Sương sẽ dẫn dắt ngươi đi đến con đường của sinh tử "

Lão Từ nhìn xuống cô, mọi người đồng loạt vỗ tay. Đình Lan cười lạnh, đôi mắt tràn ngập tức giận cùng căm hờn

' Đám tạp chủng, lần này tao sẽ diệt cỏ tận gốc '

Chương 95: Diệt Vong Thời Mạt Thế 14

Thế là cô cùng đám người Đình Lan bắt đầu quá trình tìm kiếm dung dịch đen, trên xe cô ngồi dựa vào ghế. Tử Khang cứ quấn lấy cô, đứa trẻ này tuy mới 7 tuổi nhưng lại nhìn hiểu lòng người. Có tương lai...

" Dao Sương, tại sao cậu có thể bình lặng mà đến căn cứ vậy? "

Diệp Cơ nhìn cô hỏi, cô lạnh nhạt

" May mắn thôi "

" Vậy... A Phong thì sao? "

" Không biết, tách ra rồi "

" Cậu bình an là tốt rồi "

Diệp Cơ mỉm cười nói, cô nhìn ra ngoài cửa. Trên chiếc xe lớn không khí trầm lặng, Đình Lan mệt mỏi dựa vào Chu Vũ, Di Anh thấy liền lo lắng

" Cậu có sao không? "

" Tớ... tớ... hộc... không sao... "

Đình Lan gương mặt nóng bừng, hơi thở cũng nóng theo. Chu Vũ đưa tay chạm vào mặt Đình Lan, nói

" Bị sốt rồi, đây là triệu chứng khi virut não chưa hoàn toàn bị loại bỏ. Đưa thuốc đây "

Di Anh hoảng hốt đưa thuốc cho Đình Lan, Diệp Cơ nhìn xuống cắn môi. Tử Khang bĩu môi nói

" Đáng đời, nhân quả báo ứng "

Di Anh nghe thấy liền trừng Tử Khang

" Mày nói gì đó "

" Không phải sao? Chị ta bỏ lại chị Dao Sương, chị ta là người xấu "

" Mày... "

" Đủ... hộc... rồi... tớ không... sao "

Đình Lan nắm tay Di Anh, lắc đầu. Tử Khang bĩu môi ngồi ngay ngắn lại. Tử Ân nhìn qua kiến chiếu hậu

" Có cần nghỉ ngơi một chút không? "

" Không... cần...! Cảm... ơn vì đã... cứu em "

Đình Lan khó khăn nói, Tử Ân không nói gì chăm chú lái xe. Ánh mặt trời bị mây che phủ, trên đường xuất hiện những con zoombie lác đác đi. Mọi người đề phòng nhìn chúng, Tử Ân ấn vào một nút đỏ. Xe tự động trang bị súng ở đầu xe bắn về phía trước. Âu Nghi thấy liền thở phào

" May mà tiến sĩ đã trang bị vũ khí vào xe cho mình "

Cô cầm lấy cây súng, hạ kính xe bắn vào những con zoombie đó. Mùi hôi thối xộc vào mũi bọn cô, cô lập tức đóng cửa lại. Từ bầu trời 2 con zoombie biến dị xuất hiện, ánh nắng chiếu vào cũng không khiến bọn chúng đau đớn. Một con nhảy lên nốc xe đập đập, mọi người hoảng hốt. Tử Ân lượn xe qua lại cố đẩy nó xuống nhưng không thành, còn một con bám vào kính trước che đi tầm nhìn để lái. Thân ảnh kinh tởm máu me, làn da khô cằn màu xanh dương, Diệp Cơ sợ hãi nhìn nó, con zoombie cứ đưa tay đập mạnh vào xe. Tử Ân không thấy đường lái liền thắng gấp lại

Kétttttt

Âu Nghi lo lắng nói

" Làm sao đây? "

Binh binh bốp bốp...

Tử Ân nhìn đến nói

" Chúng là zoombie biến dị, cứ tiếp tục sẽ phá hủy xe mất. Tất cả đi xuống "

Thế là bọn cô bung cửa chạy ra ngoài, hai con zoombie rời khỏi xe lơ lửng nhìn bọn cô.

- Grừ... Gràoooo

Cô đưa súng lên bắn về phía chúng, con zoombie cảm nhận được cái đau trên đầu liền nhìn qua cô. Di Anh tạo ra nước tấn công nhưng không hiệu quả...

" Làm gì đây, chúng mạnh quá "

Diệp Cơ lo lắng, Tử Ân xè tay tạo ra quả cầu sét đánh về phía một con zoombie khiến nó ngả nhào trên đất

- Rốngggggg... Grào....

Con zoombie tức giận xông tới phía Tử Ân, cô dúng quả bom chội vào nó.

Bùm!

Con zoombie thân hình cháy đen, cô nhanh tay bắn một viên đạn vào não nó. Mọi người kinh ngạc, con zoombie còn lại điên cuồng dữ tợn nhìn qua cô

- Grừ... rốngggg

Đình Lan ngả trong lòng Chu Vũ nhìn thấy, ánh mắt hiện lên chán ghét. Cô chội quả bom vào con zoombie đó nhưng nó nhanh chóng chạy đi. Quả bom nổ tung giữa không trung, mọi người đều né ra. Âu Nghi sợ hãi

" Con này thông minh hơn con trước "

Cô nhìn đến nheo mắt lại, Tử Ân dùng tia sét đánh vào nó nhưng cũng bị né đi. Từ phía xa một con khác bay tới, là một con zoombie nữ. Mái tóc dài rối bù, da khồ hằn nứt nẻ. Phần thịt đã bị mất một cánh tay với một nữa người, chỉ chừa ra bộ xương trắng và máu dính vào

- Gràoooo... khèeeeee

Con zoombie đó dữ tợn lè lưỡi, Diệp Cơ sợ hãi mép vào người cô

" Lại một con zoombie biến dị nữa "

Âu Nghi nhìn đến chĩa súng về phía con zoombie nữ, bắn mấy phát liên tục vào đầu nó. Nhưng khi định hình lại thì con zoombie đã ở trước mặt Âu Nghi. Bàn tay đưa lên đánh Âu Nghi văng ra

- Khèee... Gràooo

Mọi người kinh ngạc, con zoombie kia rống lên như tung hô. Diệp Cơ nói

" Con zoombie nữ này còn mạnh hơn cả hai con trước "

Cô dùng bom ném vào con zoombie nữ, nó bắt lấy chọi lại chỗ cô

( Bà mẹ mày khôn dữ ( ̄- ̄) •••)

Cô kinh ngạc nắm lấy eo Diệp Cơ nhảy ra

Bùm!
- Rốnggggggg

- Gràooooo... grừ...

Hai con zoombie gào rống đủ kiểu, cô ho khan quơ tay cho khói tan đi. Tiểu Hắc bay bên cạnh cô

" Chủ nhân không sao chứ? "

' Không sao '

Chu Vũ nhìn đến nheo mài, đáy mắt hiện lên tàn bạo trừng con zoombie nữ. Lấy một cây súng dài tân tiến bắn liên tục vào nó. Con zoombie nữ không né đi, nhưng lại bị ngã xuống đất. Cây súng đó xem ra có công dụng một chút...

- Rốnggggggg

- Gràoooo

Con zoombie nữ ngã xuống, một mặt dây chuyền văng ra. Cô đưa súng lên định bắn vào đầu nó thì Tử Khang chạy lên

" Mẹ... mẹ "

Mọi người kinh hãi, Âu Nghi chạy đến cản Tử Khang lại

" Em làm gì vậy? "

" Mẹ... là mẹ... mẹ "

Tử Khang nước mắt chảy dài, nhìn mặt dây chuyền có hình của một người phụ nữ và một đứa trẻ tầm 5 tuổi đang vui vẻ bên nhau. Cô không quan tâm chuẩn bị bóp cò, Tử Khang nhìn thấy liền đẩy Âu Nghi ra chạy lại chắn trước mặt con zoombie nữ

" Đừng bắn mẹ em... đừng bắn mẹ... "

Mọi người kinh ngạc, Diệp Cơ nói

" Mẹ em giờ là zoombie, em sẽ bị giết đó "

Âu Nghi nhìn đến lo lắng

" Phải đó Tử Khang, mau qua đây "

" Không! Mẹ là mẹ của em, không cho mấy chị giết mẹ "

Con zoombie nữ đưa tay ra bóp cổ Tử Khang đưa lên giữa không trung, mọi người kinh ngạc. Cô bóp cò súng bắn liên tục nhưng con zoombie nữ đều né được. Tử Khang bị ngợp thở lại còn lắc lư qua lại liền khó chịu. Tử Khang bị nâng lên lơ lửng giữa không trung

" M... mẹ.... "

Nước mắt chảy xuống, gương mặt Tử Khang đỏ bừng. Con zoombie nữ càng siết mạnh hơn, Âu Nghi chạy đến muốn cứu Tử Khang thì bị con zoombie kia đánh ngả

Bịch!

Cô bắn liên tục vào con zoombie nữ nhưng đều không xi nhê gì nó, Tử Khang sắp chịu không nổi liền cố gắng gằn từng chữ

"... M... Ẹ.... C...ON... NHỚ... MẸ... "

Con zoombie ngơ ngác nhìn Tử Khang, dung nhan ghê tởm bốc lên mùi hôi thối có chút gì đó sững sờ. Nhìn vào đôi mắt Tử Khang, sau đó dần dần buông xuống. Tử Khang ngả trên mặt đất, Diệp Cơ chạy lại ôm lấy Tử Khang. Con zoombie nữ cứ tiếp tục nhìn chăm chăm Tử Khang, con zoombie kia thấy liền rống lên

- Gràooo.... grừ...

Nhưng con zoombie nữ lại không quan tâm khiến nó tức giận, nhào tới muốn giết Diệp Cơ và Tử Khang. Zoomboe nữ thấy liền đá nó một cái

- Rốngggggg... khèeeee

- Gràoooo...

Bọn chúng điên cuồng dữ tợn nhìn nhau, sau đó lao vào đánh nhau. Tử Khang nhìn đến nức nở

" Mẹ... " Khi hai con zoombie đang đánh nhau, cô liền đưa súng lên nhắm vào đầu con zoombie kia bắn. Não văng ra khắp nơi, zoombie nữ đứng trên mặt đất quay lại nhìn Tử Khang. Từ từ bước tới...

Di Anh nhìn đến, nhân cơ hội đưa tay tạo ra một mũi tên băng xuyên qua đầu zoombie nữ. Tử Khang kinh ngạc nhìn con zoombie nữ từ từ ngã xuống.

" MẸ!!!!!!! "

Tử Khang chạy lại, nước mắt rơi xuống. Mọi người sững sờ, Âu Nghi tức giận nhìn qua Di Anh

" Cô làm gì vậy hả? "

" Thì như mày thấy đó "

Tử Khang khóc lóc lay lay người mẹ mình

" Mẹ, đừng bỏ con... mẹ "

Zoombie mữ đưa tay run rẩy lên muốn chạm vào mặt Tử Khang, cơ miệng khó khăn mở ra, run lẩy bẩy

"... C.... co...con.... t...tr...a.....i... "

Nước mắt zoombie nữ chảy xuống, đau đớn

" X....xi...xin... lô...ỗi... "

Bàn tay rớt xuống, Tử Khang nhìn mẹ mình không còn cử động liền khóc to

" Mẹ... tỉnh lại đi... Mẹ!!!!!! "

Cô lạnh nhạt nhìn, Tiểu Hắc bên cạnh cô nói

" Thật phiền phức "

' Hừ! Nếu là tiểu Bát Đản thì nãy giờ nó cầm khăn lau nước mắt sướt mướt rồi '

Cô nhếch môi cười lạnh, bước đến cúi người nhặt mặt dây chuyền lên lau. Nhìn Tử Khang đang khóc, đưa cho nó

" Nín đi "

Tử Khang ngước lên, cô nâng nhẹ mắt kính

" Đứa trẻ nào rồi cũng rời xa cha mẹ, sống tốt là được "

Tử Khang nước mắt chảy dài, nhào đến ôm cô

" Oa... oa.... "

Đôi mắt sau chiếc kính của cô hiện lên khó chịu, Tiểu Hắc bên cạnh nhìn thấy cũng không nói gì. Tử Ân nhìn đến cô, đôi mắt lạnh lùng xẹt qua ánh sáng...

_________________

Sau khi chôn cất cho mẹ của Tử Khang, bọn cô liền tìm một chỗ nghỉ chân ăn uống. Tử Khang vẫn trầm ngâm ngồi đó không nói năn gì, Âu Nghi lo lắng

" Em ăn chút gì đi, đừng bướng bỉnh nữa "

"... "

Tử Khang không trả lời, Di Anh nhìn đến khó chịu. Vừa ăn vừa nói

" Con trai gì đâu mà yếu đuối "

" Đủ rồi! Cô còn nói nữa sao? Cô là người bắn mẹ của em ấy mà còn giở giọng đó à? "

Âu Nghi tức giận nói, Di Anh khinh bỉ lấy ra một viên Tinh Thạch lớn ngắm nghía

" Cũng chỉ là một con thây ma, chết cũng đáng "

" Cô... Cô rõ ràng là chán ghét Tử Khang mắng Đình Lan nên mới trả thù riêng "

Âu Nghi tức giận, cô đứng lên bước qua phía chỗ Di Anh đang ngắm nghía viên Tinh Thạch. Đưa tay giật lấy, Di Anh thấy báo vật bị mất liền nhìn qua cô điên tiếc lên

" Cô làm cái quần gì vậy hả? "

Cô lạnh nhạt liếc qua Di Anh, quăng viên Tinh Thạch về phía Tử Khang. Di Anh nổi điên lên

" Cô muốn chết phải không? "

Cô không trả lời bước đi, Di Anh nhìn thấy liền vung tay tạo ra ma pháp băng đánh về phía cô.

Khi những mũi tên băng sắp lao tới thì một bàn tay kéo cô lại né đi, mọi người kinh ngạc nhìn Chu Vũ. Di Anh sững sờ

" Phong Dương thiếu "

Chu Vũ đôi mắt tàn độc nhìn Di Anh, thả cô ra bước đến cô ta đá một phát khiến Di Anh ngả trên mặt đất

" Tôi thấy cô đủ rồi đó "

Lời nói của Chu Vũ âm tàn khiến Di Anh sợ hãi run lên. Đình Lan ở phía sau cánh cửa nhìn thấy liền tức giận nghiến răng gằng từng chữ.

" Bạch! Dao! Sương! "

________________

Buổi tối:

Cô nằm ngủ trên chiếc giường, màn đêm bí ẩn khiến mọi thứ trở nên quỷ dị. Cô đứng giữa bóng tối, quả cầu ánh sáng lần nữa xuất hiện, tiếp đến là quả cầu màu đen. Hai quả cầu xoay vòng phát ra sức mạnh cường đại, cô lạnh lẽo vươn tay muốn bắt lấy chúng nhưng lại không được

" BÓNG TỐI VÀ ÁNH SÁNG LÀ HAI THỨ TRÁI LẬP.... "

Quả cầu màu đen xuyên qua người cô, đôi mắt cô mở to. Một đạo quang sắc lạnh hạ xuống giữa màn đêm, nhắm vào cô mà dứt khoát...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau