HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Diệt Vong Thời Mạt Thế 5

Cô nhìn Di Anh đang hạ chân xuống, nhanh như chớp cô ta lao về phía cô đá vào đầu. Cô đưa tay trái lên đỡ lấy, dùng chân phải gạt chân Di Anh. Cô ta nhìn thấy liền nhảy ra xa, nheo mài lại.

Cô cũng cảm thấy không vui, chạy đến đá liên tục khiến Di Anh ngã xuống. Cô xoay chân bay lên không trung một vòng đạp xuống

Rầm!

Di Anh kinh hãi nhìn cú đá đang ở mép bụng mình, đồng tử co rút lại. Mọi người kinh hãi bàn tán

- Sao có thể? Tôi nhớ cô ta chỉ ngồi thôi mà?

- Đúng đó! Sao lại như vậy?

- Sư tỷ vậy mà thua chỉ trong 1 chiêu?

...........

Âu Nghi nhìn đến kinh ngạc, tiểu Hắc trên vai cô nhìn đến phía cửa. Khí tức áp đảo bay đến...

Rầm!

Mọi người nhìn ra ngoài, liền thấy Đình Lan. Di Anh cũng kinh ngạc

" Đình Lan! Sao cậu đến đây? "

Đình Lan cười gượng, đôi mắt ánh lên sợ hãi.

' Tại sao lại như vậy? Rõ ràng là mình đang dùng thuật ẩn thân. Lại có một khí tức áp đảo đánh đến khiến sức mạnh mình bị hao hụt mà xuất hiện. Chẳng lẽ có người tu chân khác ở đây? '

Cô đọc được suy nghĩ của Đình Lan nhếch môi, Di Anh đứng dậy đến cạnh Đình Lan

" Cậu theo tớ sao? "

Đình Lan thay đổi vẻ mặt, mỉm cười

" Tớ thấy cậu đi đâu đó liền theo sau. Nhưng cậu lại đến võ đường, sau cậu lại đến đây? "

" À ừ! Tớ đến tập luyện "

Di Anh mỉm cười nhẹ, nhìn qua cô có sợ hãi, tức giận, oán hận... đủ loại tư vị. Sau đó nắm tay Đình Lan bỏ đi. Khi rời đi Đình Lan còn nhìn qua Tử Ân, cắn nhẹ môi cúi đầu xấu hổ. Mọi người nhìn thấy trái tim xôn xao...

Cô đứng đó, Âu Nghi và Diệp Cơ chạy lại. Âu Nghi vui vẻ nói

" Sao cậu lại giỏi như vậy? Cậu từng luyện võ chưa? "

Diệp Cơ cũng hào hứng nói

" Cậu luôn giấu tớ sao? Luôn để bị đánh, cậu giỏi võ như vậy mà "

Cô không trả lời, Tử Ân lạnh lùng nhìn đến xoay quanh nói

" Mọi người tập luyện đi "

Cô lấy một chai nước uống, tiểu Hắc bên cạnh hỏi

" Sao chủ nhân lại né cú đá đó mà không đá thẳng vào Di Anh? "

Cô vừa uống nước vừa trả lời qua suy nghĩ với tiểu Hắc

' Hiện tại không cần gây phiền toái '

Sau khi mọi người tập xong, Diệp Cơ và Âu Nghi chạy lại. Âu Nghi nói

" Dao Sương! Chúng ta đi ăn đi "

Cô đang dọn đồ, nghe vậy liền trả lời

" Không! Tớ có việc bận rồi "

Nói rồi cô chạy đi đuổi theo Tử Ân, hắn đã đứng đợi cô ở trước cửa. Âu Nghi và Diệp Cơ đi theo rình, thấy cảnh này Âu Nghi liền nói

" He he! Có gian tình "

Diệp Cơ xoay qua hỏi

" Chúng ta có đi theo không? "

" Không cần! Tớ không muốn làm bóng đèn. Chúng ta đi chơi đi "

" Ừm "

________________

Cô cùng Tử Ân đi đến chỗ luyện súng, hắn vẫn rất ít nói. Cô cũng chẳng thèm quan tâm, cô vốn muốn đi cùng là để xem xét cảm giác kì lạ kia. Nhưng vẫn không có dấu hiệu gì... Liền không quan tâm nữa, tiếp tục công cuộc của mình.

Cô nhìn qua Tử Ân rất thành thạo, nheo mài hỏi

" Sao lại muốn luyện súng? "

Tử Ân đang gắn đạn, nghe cô hỏi trên mặt cũng không có biểu cảm gì.

" Chơi "

Cô nghe xong liền nhếch môi, nhắm vào bia đạn

Bằng!

" Không giống "

Cô đặt cây súng xuống, lấy một chai nước uống. Lão Từ bỗng nhiên xuất hiện đưa cho cô hai cây súng aka 47 nói

" Tập đi "

Cô đưa cho Tử Ân một cây, ngắm nghía cây súng

" Rất được "

Tử Ân nhận lấy bắt đầu luyện tập, cô thấy vậy cũng làm theo. Khi luyện xong thì trời cũng đã tối, cô thu gom đồ chuẩn bị về. Nhìn qua Tử Ân, tiểu Hắc bên cạnh cô hỏi

" Có cần ta theo dõi hắn? "

Cô nhẹ lắc đầu, cô không muốn gây phiền toái. Tốt nhất là nước sông không phạm nước giếng...

" Hẹn gặp lại "

_____________

Cô đi trên đường phố, nhìn ánh trăng to tròn chiếu rọi. Cơn gió lạnh lẽo lướt qua, tiểu Hắc nói

" Không biết Huyết Xà và tiểu Cốt đã làm xong nhiệm vụ chưa "

" Cứ từ từ, không cần lo lắng "

Cô nhìn qua bên đường có bán bánh kẹp kem liền muốn ăn thử, mua hai cái cho cô và tiểu Hắc.

Cô cảm nhận hương vị ngọt bùi lành lạnh lan tỏa trong miệng, nói

" Rất được "

Đoàng! Bằng... Cô bỗng dưng nghe tiếng súng nổ liền đưa mắt đề phòng, tiểu Hắc nhìn thẳng về phía trước, đôi mắt xám tro ánh lên hào quang nói

" Chủ nhân! Phía trước có 1 chiếc xe đang đuổi theo bắn một người... Mà người đó là... Vu Tử Ân "

Cô nhướn mài cười lạnh

" Phiền rồi đây. Cứu hắn một mạng vậy "

Cô chạy về phía trước, nhìn xung quanh là vỏ đạn. Cô đi vào một con hẻm có mùi máu, nhìn Tử Ân đang ôm lấy bụng. Hắn thấy có người đi vào liền đưa súng lên, khi thấy là cô mới buông súng xuống nheo mài...

" Bị thương khá nặng đây "

Lời nói cô lạnh nhạt trào phúng, Tử Ân quay đi không nói gì. Cô bước tới đỡ hắn đứng dậy, lời nói hắn lạnh lùng

" Chạy đi "

Két!

Cô nhìn ra con hẻm, thấy chiếc xe đang chặn ở đó. Cô liền đưa Tử Ân chạy qua phía bên kia con hẻm, chiếc xe chiếu ánh đèn vào. Từ trên bước xuống một người nam nhân mặc đồ đen, vốn muốn đuổi theo nhưng Tiểu Hắc lại hiện thân bay qua như cơn gió chặn người đó lại. Khi người áo đen choàng tỉnh thì không thấy bóng dáng của cô và Tử Ân nữa. Lập tức xoay qua bước ra ghế sau nói

" Thiếu gia... "

Từ bên trong hạ cửa kính xuống, một dung nhan tuấn mĩ hiện ra. Khí chất lạnh lẽo, đó không ai khác là Phong Dương Chu Vũ...

" Kẻ lúc nãy là ai? "

" Dạ! Theo như ta biết thì đó là bạn của Diệp Cơ, em gái của Đình Lan tiểu thư "

" Hử? "

Đôi mắt đen sâu thẳm hiện lên tia chết chóc, người áo đen cung kính

" Có cần thuộc hạ đi bắt người? "

" Không cần! Trở về "

________________

Cô đưa Tử Ân về nhà, tiểu Hắc đã trở về vô hình. Cô đi lấy một hộp cứu thương đưa cho Tử Ân...

Tử Ân nhìn thấy cũng không nói gì, tự cởi áo xử lý vết thương. Cô thì vào bếp lấy trong tủ lạnh ra một gói cháo đã mua bên ngoài về hâm nóng, đổ ra tô đưa cho hắn.

" Ăn đi "

Tử Ân nhìn đến thở dài, cầm muỗng mút cháo ăn. Cô ngồi đối diện nhìn hắn, đôi mắt hiện lên suy tư...

" Cảm ơn "

Cô bừng tỉnh nhìn Tử Ân vẫn đang ăn, nhếch môi nói

" Ta không nghe rõ "

Gương mặt Tử Ân trở nên âm trần, không nói gì nữa tiếp tục ăn. Cô không quan tâm nhìn đồng hồ đã điểm 21h, nói thẳng

" Tối rồi! Tôi là con gái, không tiện ở cùng nam nhân. Thấy anh vẫn khỏe mạnh chắc đi về cũng không chết được. Vậy thì không tiễn "

Tử Ân ăn xong liền nghe thấy lời nói của cô, đứng lên mặc áo ra ngoài cửa. Cô nhìn hắn nói

" Hết nợ nần "

Cạch!

Tử Ân đóng cửa lại, tiểu Hắc bên cạnh cô bay đến dọn dẹp. Vừa dọn vừa nói

" Chủ nhân! Người để hắn đi vậy sao? "

Cô cầm tách trà lên uống, đôi mắt nhìn vào khoảng không

" Hắn chỉ là kẻ ngoài cuộc, đừng quan tâm "

" Nhưng kẻ khi nãy ám sát hắn là Phong Dương Chu Vũ "

" Ta thấy "

Đôi mắt cô khẽ khép hờ lại, tách trà bị cầm chặt. Tiểu Hắc bay đến đậu lên bàn " Chủ nhân thấy vì sao Vu Tử Ân lại bị nam9 truy sát? "

Cạch!

Cô đặt chung trà xuống, tựa đầu vào ghế sô pha. Khóe môi nâng lên, đôi mắt khẽ nhắm lại. Lời nói cô mơ hồ không rõ ý vị

" Ta thấy bắt đầu có điều gì đó thú vị rồi... "

Tiểu Hắc không nói gì nữa, cúi đầu suy nghĩ

' Chủ nhân lại nghĩ ra gì? '

Bùm!

Bỗng từ không trung tiểu Bát Đản xuất hiện, lao vào người cô

" Ký chủ! Ta sợ a~... °T ^ T°... "

" Chuyện gì? "

Tiểu Huyết quấn trên người tiểu Bát Đản hình như cũng có gì đó sợ hãi. Cô nheo mài lại, tiểu Huyết nói

" Chủ nhân! Công nghệ trong đó thật quá đáng sợ. Hồ ly chỉ mới vô tình chạm vào bức tường đã bị tiếng báo động phát hiện. Nếu như chúng ta không vô hình thì đã sớm bị bắt... "

" Hử? Ngươi kể lại rõ ràng xem "

Cô vừa nói xong thì từ không trung một màn ảnh trong suốt xuất hiện....

******** *******

Tiểu Bát Đản đi vào viện nghiên cứu, lơ lửng giữa không trung nhìn những thiết bị. Tiểu Huyết quấn trên người nó nói

" Ngươi nhanh lẹ chút coi "

" Từ từ! Làm gì ghê dạ, đang thám thính nè "

Tiểu Bát Đản xù lông nói, bỗng nghe thấy tiếng bước chân. Từ ngoài cửa đi vào hai ông tiến sĩ mặc áo trắng cùng một vài nhân viên. Hai ông tiến sĩ cầm lấy một lọ dung dịch màu xanh lam xem xét

" Phong Dương thiếu đã nói chúng ta phải tìm ra thuốc chữa trị. Nhưng làm sao biết có thể hay không? " Tiến sĩ A

" Phải đó! Tên quái vật như hắn thật không biết nên nói gì. Chúng ta đã phải kì công ở đây suốt 7 năm để tạo ra thứ thuốc này. Nhưng còn về phía của hắn thì chỉ biết lo theo đuổi nữ nhân. Thật không có tiền đồ " Tiến sĩ B

" Ta lại không thấy vậy, tên tàn nhẫn máu lạnh như hắn làm sao biết yêu. Huống hồ hắn đã bị mất đi 7 phần nhân tính, làm sao biết yêu là gì " Tiến sĩ A vừa chế dung dịch vừa nói

" Ừ! Vậy ngươi nói xem hắn tính làm gì? "

" Ta không rõ! Nhưng chắc chắn chẳng phải thứ gì tốt lành "

Tiểu Bát Đản và tiểu Huyết nghe thấy cuộc đối thoại liền nhìn nhau, cái đuôi tiểu Bát Đản bỗng chạm nhẹ vào tường

Xẹt xẹt... BÍP BÍP BÍPPPPPPP

Tiếng báo động vang lên, mọi người trong phòng kinh ngạc. Tiểu Bát Đản cũng hoảng hồn, khắp nơi bỗng có những tia laze chiếu vào chỗ tiểu Bát Đản và tiểu Huyết. Tiến sĩ A cầm lên một cây gậy màu đen dài nói

" Có điều dị thường, mau kiểm tra "

Tiến sĩ A cầm cây gậy màu đen chiếu vào bức tường, tiểu Bát Đản né đi. Nói

" Đó là tia hồng ngoại, nó có cường độ rất mạnh. Nếu chúng ta bị chiếu vào sẽ lộ ngay "

Tiểu Huyết kinh ngạc nói

" Vậy còn không mau chạy "

" Chắc ta không muốn à! Ổng chiếu vậy sao chạy "

Tiểu Bát Đản uốn éo khắp người, tiến sĩ A cứ xoay tay vòng vòng. Tiểu Huyết thấy tình hình không ổn liền khà miệng phun ra nộc độc vào mắt tiến sĩ

" Aaaaaaaaaa "

" Chạy mau "

Thấy thời cơ tới tiểu Bát Đản liền cong dò chạy đi, thế là kết thúc...

*************

Cô nhìn màn ảnh đang tắt, cầm tách trà trên tay nhấp một ngụm. Tiểu Huyết tức giận nói

" Tất cả đều tại con hồ ly nhà ngươi, thành công không thấy mà thất bại có thừa. Ngốc nghếch "

Tiểu Bát Đản nghe xong cũng tức giận

" Ta chỉ sơ ý thôi chứ bộ. Sao ngươi đổ hết lỗi cho ta "

" Ta nói không đúng sao! Nếu không có ta thì ngươi đã thành hồ ly chính rồi "

" Ngươi vĩ đại quá ha, đồ rắn thúi xấu xí. Ngươi tự hào cái gì chứ "

" Ta giúp ngươi mà ngươi còn chửi vậy nữa hả? Đúng là hồ ly ăn hại "

Tiểu Huyết tức giận nói, tiểu Bát Đản hai mắt tròn xoe ấn nước. Mọi người kinh ngạc

" Oa oa oa... con rắn thúi... ta ghét ngươi. Cút xuống khỏi người ta "

Tiểu Hắc té cái phịch xuống sàn, tiểu Huyết cũng kinh ngạc nhảy xuống bàn nhìn tiểu Bát Đản khóc lóc. Liền bối rối

" Ngươi... ngươi khóc cái gì? Ta... ta chỉ nói đúng sự thật thôi. Sao mít ước vậy? "

" Oa oa.... hic... ngươi có biết lúc đó ta sợ lắm không? Tưởng không được gặp ký chủ nữa rồi. Vậy mà ngươi... hic... còn la ta. Ta ghét ngươi... "

Tiểu Huyết nghe thấy liền hiểu, lúc trước tiểu Bát Đản gặp chuyện gì cũng không hề rơi tí nước mắt. Nay lại khóc lóc như vậy, xem ra thật sự kinh sợ...

Tiểu Huyết thấy vậy liền đưa đuôi lên muốn vỗ nín nó nhưng lại bị tay nhỏ của tiểu Bát Đản hất ra, nó nhảy lên người cô. Cô đưa tay vuốt ve bộ lông của nó

" Được rồi! Đừng sợ... "

Cô vừa vuốt ve nó vừa suy tư, ánh mắt xẹt qua sự hứng thú. Tiểu Hắc thấy liền hỏi

" Chủ nhân đã phát hiện ra được gì? "

" Ha! Ta chỉ đoán được một vài điều thú vị. Nhưng cần phải xác minh lại, được rồi. Đi ngủ thôi "

Cô bước lên lầu, tiểu Huyết nhìn tiểu Bát Đản. Nó thấy tiểu Huyết nhìn mình liền hất mặt

" Hứ "

Sau đó còn lè lưỡi chọc giận tiểu Huyết, tiểu Hắc lắc đầu ngán ngẩm đưa tiểu Huyết đang sôi máu lên lầu...

Chương 87: Diệt Vong Thời Mạt Thế 6

Buổi tối, màn đêm bao phủ tất cả. Những ánh sao sáng ngời chiếu xuống. Trong phòng của cô, tiểu Bát Đản đang ngủ trên sô pha ngon lành. Khóe mi vẫn còn đọng lại hơi nước, tiểu Huyết đưa đuôi choàng qua ôm lấy nó. Cái đầu nhỏ tựa vào bụng tiểu Bát Đản, tiểu Bát Đản thức giấc nhìn thấy liền dùng chân đạp tiểu Huyết ra

" Cút! Ai cho ngươi đụng vào gia gia "

Tiểu Huyết tức giận nhưng vẫn nén xuống, nói

" Là con trai mà giận dỗi còn hơn đàn bà "

" Kệ ta! Cút đi, cấm chạm vào ta "

Tiểu Bát Đản đứng dậy muốn đi qua giường của cô, nhưng bị cái đuôi tiểu Huyết quấn lại vật trở về. Tiểu Huyết quấn chặt lấy thân hình đầy lông mềm mịn của tiểu Bát Đản, cái đầu nhỏ tựa vào người nó

" Cho ta ôm "

" Không! Ai cho ngươi ôm, đi mà ôm tiểu Hắc. Ta muốn ngủ với ký chủ "

Tiểu Bát Đản vùng vẫy muốn thoát ra nhưng tiểu Huyết càng siết chặt hơn, cái lưỡi lè ra.

" Yên đi! Ngươi muốn chủ nhân tỉnh giấc à? "

Tiểu Bát Đản nghe vậy liền nằm yên, tiểu Huyết thỏa mãn nằm trên người nó. Tiểu Bát Đản đưa tay nhỏ đánh vào đầu tiểu Huyết, chán ghét nói

" Cút ra! Ngươi là con trai mà suốt ngày ôm ôm ấp ấp. Ta là để hồ ly mĩ nhân ôm, không cho rắn thúi xấu xí như ngươi ôm "

Tiểu Huyết bị đau liền tức giận, quấn lấy tiểu Bát Đản nói

" Ngủ đi! Sau này đợi ngươi kiếm được con hồ ly cái đi rồi tính "

" Có con rắn thúi như ngươi trên người thì sao có mĩ hồ nào dám lại gần ta "

Tiểu Bát Đản tức giận nói, tiểu Huyết tựa đầu nhỏ vào người tiểu Bát Đản

" Vậy thì để ta ôm ngươi được rồi "

" Ngươi cút xuống "

..........

" Hai ngươi có để cho chủ nhân ngủ không vậy? "

Tiểu Hắc nhìn đến nói, đôi mắt xám tro ánh lên tức giận. Tiểu Bát Đản đành nằm im cho tiểu Huyết quấn lấy. Cả hai chìm vào giấc ngủ...

*******

Còn về phía cô, cô đang chìm vào giấc ngủ sâu. Mọi thứ xung quanh toàn là màu đen, từ không trung xuất hiện ánh sáng đầy mạnh mẽ. Hào quang bao phủ, quả cầu đó lơ lửng giữa không trung. Lại thêm một quả cầu nữa xuất hiện, quả cầu có màu đen. Cũng có tà khí cường đại tỏa ra, cả hai cùng phát ra ánh sáng đối lập

Cô đứng đó kinh ngạc, từ hai quả cầu vang lên tiếng nói như có như không

" HÃY TÌM THẤY CHÚNG TA... "

Lập tức quả cầu màu đen xuyên qua người cô như muốn đi vào trong, cô ngã xuống. Bên tai vang lên tiếng kêu

" Chủ nhân... chủ nhân "

Cô choàng tỉnh, ngồi dậy nhìn tiểu Hắc đang lo lắng. Cô nhìn vào khoảng không vô định, đứng lên rót một ly nước bước đến cửa sổ. Tiểu Hắc bay đến thả cái áo khoác lên người cô. Lo lắng

" Chủ nhân sao vậy? Ta thấy người hình như gặp ác mộng "

Cô nhìn qua Tiểu Bát Đản đang ngủ say cùng tiểu Huyết, nhìn ra bên ngoài. Ánh sáng bình minh đang lên, mỉm cười nhẹ.

" Không có gì "

Tiểu Hắc không hỏi nữa, đậu trên vai cô cùng ngắm bình minh. Cô đặt ly nước xuống, đi vào phòng tắm

" Hôm nay người ta sẽ giao đồ đến sao? "

" Vâng "

" Được! Chuẩn bị một chút "

_________________

Bây giờ là 6h sáng, những chiếc xe tải liên tục chạy đến nhà cô. Tiểu Bát Đản bên cạnh nói

" Ký chủ! Nhiều đồ như vậy. Người định bỏ hết vào không gian ngay lập tức sao? Sẽ bị nghi ngờ đó "

" Ta biết! Nên nhờ ngươi tẩy não bọn họ. Làm được không? "

Cô lạnh nhạt hỏi, nhìn hơn 20 chiếc xe tải đang xếp hàng dài. Tiểu Bát Đản nói

" Ta không biết tẩy não "

" Chủ nhân! Ta biết "

Tiểu Hắc bay đến nói, cô gật nhẹ đầu

" Vậy thì ngươi làm "

Cô bước đến từng xe tải, đưa tay đang đeo nhẫn Vô Hạn ra. Lập tức đồ bên trong bị nhẫn hút vào. Cứ thế cô đi từng chiếc xe làm điều tương tự, tiểu Hắc thì bay đến tẩy não những người khác

Khoảng 30' sau rốt cuộc cũng xong, cô đứng nhìn những chiếc xe tải chạy đi. Lời nói lạnh nhạt

" Tiểu Bát Đản và tiểu Huyết, hai ngươi vào không gian sấp xếp một chút "

" Hả? Ký chủ, ta không muốn cùng con rắn này. Ta muốn làm cùng tiểu Hắc Hắc "

Tiểu Huyết đang quấn lấy người tiểu Bát Đản, nghe thấy liền tức giận

" Có ý gì hả hồ ly mập "

" Ngươi biết rõ còn hỏi "

Cô nhìn qua, ánh mắt sắc lạnh. Hai vật nhỏ lập tức biến mất, tiểu Hắc nhìn cô hỏi

" Chủ nhân! Tiếp theo làm gì? "

Cô rơi vào suy tư, bỗng điện thoại cô reo lên. Là số của Diệp Cơ

" Alo "

" Dao Sương! Sắp tới chị mình tổ chức sinh nhật. Cậu đi cùng tớ nha "
" Sinh nhật? "

" Phải! Cậu đi cùng tớ chứ? Tớ có mời cả Âu Nghi nữa. Chị tớ nói cho phép, còn có cả Tử Ân học trưởng "

Cô nghe thấy liền nhướn mài, nhếch môi

" Được "

" Vậy thì tốt quá, tối nay 20h. Bái bai "

Tiếng nói Diệp Cơ vui vẻ rồi tắt máy, cô nhìn đến bầu trời trong xanh. Tiểu Hắc nhìn cô

" Chủ nhân có đi không? "

" Ha! Nữ9 lại chu đáo như vậy. Xem ra không có gì tốt đẹp. Tại sao lại không đi? "

Nụ cười cô vươn lên môi, tiểu Hắc biết cô đang rất hứng thú cũng không nói gì nữa...

________________

Buổi tối 19h55'

Nơi Diệp Đình Lan tổ chức sinh nhật là một nhà hàng có khách sạn rất nguy nga, không cần phải nghĩ cũng biết là do Phong Dương Chu Vũ đứng sau sắp xếp. Cô hôm nay cũng rất giản dị, không quá xinh đẹp cũng không quá nổi bật. Diệp Cơ và Âu Nghi đến bên cạnh cô

" Dao Sương! Cậu mau lại đây đi "

Âu Nghi kéo cô đến một bàn ngồi xuống, đưa cho cô một dĩa bánh kem dâu.

" Ăn đi! Ngon lắm "

Cô nghe theo mút ăn thử, liền cười nhẹ nói

" Ừ! Rất ngon "

Diệp Cơ nghe thấy cũng vui tươi nói

" Lần đầu tớ được đến nơi sang trọng thế này "

" Sao? Chị cậu không cho cậu đi đâu à? Rõ ràng là được yêu chiều như vầy mà... "

Âu Nghi kinh ngạc hỏi, Diệp Cơ liền ấp úng nói

" Không phải! Chỉ là tớ không muốn đi. Làm cản trở chị tớ đi hẹn hò "

Âu Nghi nhìn thấy ánh mắt Diệp Cơ hiện lên nỗi buồn, liền không nói nữa. Cô cười nhẹ nhìn xung quanh, Tử Ân bước lại gần. Hôm nay hắn vẫn rất bình thường. Chiếc áo thun dài kẻ sọc, quần jean mài rách. Dung nhan tuấn mĩ lạnh lùng, hút hồn bao nhiêu thiếu nữ. Kể cả Âu Nghi và Diệp Cơ cũng phải đỏ mặt. Âu Nghi hào hứng nói

" Thật vui khi có một học trưởng yêu nghiệt như thế này "

Tử Ân nhìn qua cô, ánh mắt vẫn lạnh lẽo như vậy. Bỗng ánh đèn tắt hết, trên khán đài Đình Lan đứng đó xinh đẹp. Mái tóc dài đen mượt mà được tết lại. Đôi mắt xanh lá nhạt đưa tình linh động. Mũi cao. Hàng mài cong, môi đỏ mọng mỉm cười. Làn da mịn màng... Hôm nay Đình Lan diện một chiếc váy dài hai dây màu trắng, để lộ vòng ngực căn tròn. Những viên đá đính trên váy tỏa sáng lấp lánh. Mị lực phát ra kinh người, khiến tất cả mọi người say đắm thèm thuồng. Kể cả nữ cũng phải ngẩn ngơ, giọng nói ngọt ngào vang lên

" Xin chào tất cả mọi người, hôm nay là sinh nhật của Đình Lan tôi. Mong mọi người có thể chơi vui vẻ "

Lời nói của Đình Lan khiến tất cả vỗ tay như sấm nổ, bỗng từ ngoài một nam nhân sang trọng bước vào. Bộ âu phục đen lịch lãm, dung nhan anh tuấn tiêu sái. Trên tay là bó hoa hồng...

Diệp Cơ khi thấy Chu Vũ liền đỏ mặt, nhìn Chu Vũ đi đến phía Đình Lan. Hắn đưa bó hoa ra tặng cho cô ta, Đình Lan cười nhạt nhận lấy.

" Cảm ơn Phong thiếu "

Cô nhìn đến nhếch môi, tiểu Hắc khinh bỉ nói

" Giả đò "

Buổi tiệc được bắt đầu, Âu Nghi cùng Diệp Cơ đi khắp nơi ăn uống. Tử Ân nhàm chán ngồi xuống ghế, cô nhìn quanh không thấy Đình Lan đâu. Tiểu Hắc thấy vậy liền kiếm giúp cô

" Chủ nhân! Nữ9 đang ở nhà vệ sinh... và có một nam nhân đi vào... " Cô nghe xong cảm thấy hứng thú

' Là nam9? '

" Không phải "

Cô nghe vậy liền đứng lên, nhìn qua Tử Ân nói

" Tôi đi vệ sinh "

Cô xoay người bước đi, dọc theo dãy hành lang cô đi tới nhà vệ sinh. Dùng bùa ẩn đi hơi thở để cho nữ9 không phát hiện. Vừa bước đến ngoài cửa cô đã thấy nhà vệ sinh bị ẩn đi, liền dùng bùa phá vỡ nó. Cô bước đến gần đã nghe thấy tiếng rên rỉ

" A~... ưm... "

Nhìn vào trong cô thấy Đình Lan đang ngã người về phía bồn rửa tay, chiếc váy dài bị vén lên tới eo để lộ bờ mông trắng mịn. Chiếc quần nhỏ đã bị kéo xuống giữa đùi, một tên nam nhân cho côn th*t vào trong luân động, tiểu Hắc nhìn thấy mà giật nãy mình. Lập tức né đi không nhìn nữa

Người nam nhân đó ra ra vào vào khiến Đình Lan sung sướng rên rỉ

" Ah~... nhẹ thôi... aaaa~ "

Cô nhếch môi đưa tay đẩy gọng kính, cầm lấy điện thoại đưa vào quay. Còn mình thì nhìn ra ngoài, tiểu Hắc bên cạnh cô nói

" Chủ nhân! Ta thấy không được khỏe "

" Ráng xíu đi "

Từ bên trong vẫn phát ra tiếng rên rỉ, tiếng nhóp nhép phát ra dâm mĩ

" Hộc... Đ...Đình Lan... em... em thật tuyệt "

" A~... sâu... sâu nữa đi... ưm~... sướng quá... "

Tiểu Hắc càng rùng mình hơn, cô nâng nhẹ gọng kính. Ánh sáng lạnh phát ra, nụ cười vươn lên. Tiểu Hắc bỗng dưng nói

" Chủ nhân! Đây là cách tu luyện của nữ9? "

" Phải! Hút linh khí của đám nam nhân đó bằng cách làm tình "

" Dơ bẩn "

Cô thấy đã đủ liền tắt điện thoại, dùng bùa ẩn lại nhà vệ sinh. Sau đó rời khỏi, cô dọc bước trên dãy hành lang, nhìn đoạn video và những tấm ảnh chụp được. Bỗng nhiên cô va vào ai đó

Rầm!

Cô ngã xuống, điện thoại cũng văng ra. Ngước lên nhìn liền thấy Phong Dương Chu Vũ, nâng nhẹ mắt kính nói

" Xin lỗi "

Tiếng rên rỉ phát ra từ điện thoại cô, cô lập tức nhặt lại tắt đi. Sau đó lướt qua hắn, cô có thể cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo từ phía sau. Nụ cười vươn lên, tiểu Hắc bên cạnh nói

" Hắn đã nhận ra tiếng rên rỉ và lời nói kia là của nữ9 "

" Ha "

Cô nhếch môi cười lạnh, trở về lại sảnh điện. Cô nhìn thấy Diệp Cơ và Âu Nghi đang bị Di Anh kiếm chuyện. Cô bước tới phía Tử Ân, đưa điện thoại cho hắn

" Giữ dùm "

Tử Ân nhìn đến màn hình vẫn đang sáng, trong đó là hình ảnh của Đình Lan mà cô chụp được. Tử Ân nheo mài tắt đi, nhìn cô đang bước đến phía Di Anh

" Chuyện gì vậy? "

Di Anh thấy cô liền lùi lại một bước, Âu Nghi mỉm cười nói

" Không có gì! Chỉ là đang được sư tỷ chỉ giáo mà thôi "

Diệp Cơ lo lắng nói

" Âu Nghi! Thôi đừng nói nữa "

Di Anh nhìn đến tức giận, nhếch môi khinh bỉ Diệp Cơ

" Không cần giả vờ ngoan ngoãn. Tao biết mày yêu thích Phong Dương thiếu "

Diệp Cơ kinh hãi

" Cậu nói gì vậy? "

" Nói gì? Mày phải biết chứ, mày yêu thích Phong Dương thiếu. Nên ghen ghét chị mình, phải không? "

" Không có... tớ không có... "

Diệp Cơ nước mắt lưng tròng lắc đầu, Di Anh khinh bỉ nói

" Không có? Vậy mày có dám nói là mày không hề có tư tưởng với Phong thiếu hay không? "

"... Tớ... "

Diệp Cơ nước mắt chảy dài, không nói nên lời. Âu Nghi nhìn thấy liền tức giận

" Thôi đi! Cậu không có quyền phán xét người khác "

Cô bước lên nhếch môi nhìn Di Anh, xoay qua lau nước mắt cho Diệp Cơ nói

" Diệp Cơ cho dù có thích Phong Dương thiếu thì sao? Bất quả còn tốt đẹp hơn chị của cô ấy. Bên ngoài thì tỏa ra xinh đẹp hiền dịu, sau lưng lại giở trò dơ bẩn kinh tởm. Cả rác cũng không bằng, tôi thấy Diệp Cơ thích Phong Dương thiếu chính là một ánh hào quang đang chiếu rọi sự dơ bẩn đang bám lấy hắn nha~ "

Di Anh đỏ mắt tức giận trước lời nói của cô

" Mày nói cái gì? "

" Có chuyện gì thế? "

Chương 88: Diệt Vong Thời Mạt Thế 7

Đình Lan bước lại gần hỏi, giờ đây dáng vẻ của cô ta rất nhẹ nhàng và xinh đẹp. Còn đâu sự dâm loạn vừa rồi? Di Anh thấy cô ta liền bước đến

" Đình Lan! Bọn họ dám sỉ nhục cậu "

Di Anh tức giận nói, Đình Lan nhìn qua cô. Đáy mắt hiện lên cỗ lạnh lẽo, mỉm cười nói

" Tớ rất vui vì các cậu có thể đến "

Âu Nghi nhìn thấy Đình Lan thì ngẩn người, sau đó hồi thần nói

" Cảm ơn vì đã mời "

Đình Lan nhìn qua Diệp Cơ, khóe mi vẫn còn đọng nước liền lo lắng

" Em bị gì vậy? "

Diệp Cơ lau nước mắt, cười tươi lắc đầu

" Không có "

Đình Lan nhìn qua Di Anh nheo mài

" Cậu đã làm gì em gái tớ? "

" Tớ không có, chỉ nói đúng sự thật thôi "

Di Anh hất mắt về phía bọn cô, Đình Lan nhướn mài

" Cậu đã nói gì? "

" Tớ nói em gái cậu yêu thích bạn trai cậu, cô ta không phản khán được liền mít ướt "

Đình Lan hơi ngẩn ra nhìn qua Diệp Cơ, Diệp Cơ nước mắt chảy dài chạy đi. Âu Nghi thấy vậy liền đuổi theo. Cô nhếch môi nói

" Chuyện mà Đình Lan làm, nếu như thiên hạ biết được sẽ như thế nào nhỉ? Theo như tôi thấy thì Diệp Cơ ít nhất vẫn còn trong sạch hơn rất nhiều "

Di Anh nghe không hiểu, nghĩ rằng cô chế nhạo Đình Lan liền tức giận. Đình Lan thì ngược lại, sững sờ ngây ra. Sau đó cười gượng hỏi cô

" Cậu.... cậu nói gì vậy? "

" Tôi nói chuyện dơ bẩn mà cô làm thật đỏ mắt người nhìn nha "

Di Anh bước lên muốn mắng cô nhưng bị Đình Lan ngăn lại, cô ta mỉm cười dịu dàng

" Cậu theo tớ nói chuyện có được không? Chắc chúng ta có hiểu lầm gì đó "

" Đình Lan! Tớ... "

Di Anh nghe thấy liền muốn đi theo, nhưng chưa kịp nói hết câu đã bị Đình Lan ngắt lời

" Cậu ở đây đi, tớ chỉ muốn nói chuyện với Dao Sương "

Cô đi theo Đình Lan, Di Anh phía sau tức giận....

Cô đi theo Đình Lan đến một căn phòng rộng lớn, ở giữa có một chiếc ghế độc quyền. Khi cánh cửa đóng lại, Đình Lan liền tỏa ra sát khí ngồi trên ghế như nữ hoàng. Đôi mắt nhìn cô như một thứ rác rưởi không đáng nói tới. Cô nhếch môi, tiểu Hắc nhìn thấy mà tức giận

" Thật muốn giết chết nữ nhân này "

' Đừng vội! Chúng ta không thể trực tiếp giết '

Cô đứng đó nhìn Đình Lan, giọng nói cô ta vang lên lạnh lùng

" Cô đã biết gì? "

" A~! Chỉ là cảnh tượng bổng mắt trong nhà vệ sinh mà thôi "

Đình Lan kinh ngạc, đôi mắt hiện lên suy tư

' Rõ ràng ta đã ẩn đi rồi mà? Tại sao cô ta có thể vào? Chẳng lẽ tên nam nhân kia là người của cô ta? Không thể, vậy tại sao? '

Cô đọc được suy nghĩ của Đình Lan, nụ cười vươn lên. Đình Lan căm phẫn nhìn qua cô, quát lớn

" Bắt lại "

Một đám nam nhân cao to đi ra vây quanh cô, Đình Lan nhìn cô khinh bỉ

" Vậy thì cô nên chết rồi " Cô nhếch môi, vẫn đứng đó thong dong. Lời nói lạnh nhạt

" Được thôi! Nhưng còn đoạn video kia... "

Câu nói của cô lấp lửng đầy ý vị, Đình Lan cười nói

" Cô nghĩ tôi sẽ không tìm ra? Đánh "

Đám nam nhân xông lên, cô dùng karate đánh bọn chúng. Từng cú đá của cô mạnh mẽ đều khiến bọn họ bị hạ gục. Đình Lan cắn môi tức giận, khoảng 10' sau tất cả đã nằm lê lết dưới sàn. Đình Lan căm phẫn nói

" Lũ vô dụng "

Cô lấy từ hông ra một cây súng, Đình Lan kinh ngạc đưa hai tay ra tạo lá chắn

Bằng bằng bằng...

Vỏ đạn rơi xuống, tấm lá chắn bị bắn trúng đều trở lại hình dáng cũ. Cô tiếp tục thay đạn bắn liên tục, dù Đình Lan là người tu chân, nhưng cô ta vốn đâu còn mạnh như trước. Đều phải hút tinh khí của nam nhân mà bồi bổ, nên vẫn có hạn chế. Cô lại bắn liên tục thì làm sao cô ta có thể đỡ được?

Quả nhiên lá chắn mờ dần, cô cười nhẹ thay đạn rồi liên tục bóp cò

Bằng bằng bằng... Đoàng!

Lá chắn bị phá vỡ, Đình Lan bị bắn trúng vào bụng. Cô ta ôm bụng chạy đi, sắc mặt trắng bệch, cô đuổi theo. Đình Lan chạy qua sảnh dài muốn thoát ra khỏi đây. Di Anh nhìn thấy cô đuổi theo Đình Lan liền muốn chặn lại, nhưng bị cô cho một cú đá vào đầu ngất xỉu.

Cô đuổi theo ra bên ngoài, Đình Lan nhìn cô hoảng sợ. Bỗng một chiếc xe chạy đến, từ trên xe Phong Dương Chu Vũ bước xuống ôm lấy Đình Lan. Cô ta vui mừng nũng nịu

" Phong Dương thiếu "

Cô nheo mài, đưa súng lên bắn về phía Đình Lan. Nhưng bị một thanh kiếm chặt đứt đạn, một vệ sĩ mặc đồ đen đứng trước mặt hai người họ đanh cầm thanh kiến dài. Cô khá kinh ngạc, nhìn về phía Phong Dương Chu Vũ, hắn đưa súng lên bắn về phía cô. Cô nhào lộn trên không trung né đi

Bộp!

Cô đáp xuống đất, nâng nhẹ mắt kính. Ánh sáng lạnh tỏa ra dưới màn đêm, sau đó xoay người bỏ đi. Tiểu Hắc bên cạnh cô

" Chủ nhân! Chẳng phải nói là không được giết trực tiếp nữ9 hay sao? Nếu như người làm trái với nhiệm vụ được giao ra thì sẽ bị trừng phạt và rời khỏi thế giới "

" Ta chỉ muốn làm cô ta bị thương "

Cô vừa đi vừa nâng nhẹ mắt kính, tiểu Hắc bên cạnh nói

" Tên nam9 đã cứu nữ9. Vậy tiếp theo họ sẽ làm gì? Nam9 có vì nữ9 lăn lộn với tên khác mà hành hạ nữ9 không? "

" Ha! Không, mà họ sẽ diễn cảnh người lớn kìa " Tiểu Hắc kinh ngạc, đôi mắt hiện lên khinh bỉ. Nó vẫn không hiểu nhưng lời chủ nhân nói chắc chắn là đúng...

" Mà chủ nhân, tại sao nữ9 lại mời người? "

" Muốn trừ khử ta, nhưng không ngờ ta lại có vũ khí này nên kế hoạch của cô ta thất bại "

Cô mân mê cây súng trên tay, đây là của Lão Từ đưa cho cô. Nó cũng là vật cứu vớt cô nha...

_________________

Những ngày sau cô đều trôi qua những ngày êm đẹp, Đình Lan vẫn đi học bình thường. Không có một chút gì là bị thương hay mệt mỏi và cô ta cũng không quan tâm tới cô... Hôm nay sau khi tập võ xong. Mọi người nói muốn cùng nhau đi chơi. Có cả Tử Ân, cô vốn muốn từ chối nhưng còn phải bảo vệ Diệp Cơ nên liền chấp nhận.

Bây giờ là 19h tối, màn đêm đã dần buông xuống. Âu Nghi vui vẻ chạy nhảy khắp nơi. Đây là một lễ hội được tổ chức với quy mô lớn, mọi người đi qua đi lại rất náo nhiệt. Diệp Cơ mỉm cười nhìn sạp bán đồ ăn. Tiểu Bát Đản nhìn đến đồ ăn là chảy nước miếng, tiểu Huyết khinh bỉ nói

" Không có tiền đồ "

" Kệ cha ta "

Hai con vật nhỏ đi khắp nơi ăn uống, vì bọn nó vô hình nên không ai có thể thấy. Cô cũng không quan tâm, vì lâu lâu cũng có một ngày nên để tụi nó chơi đùa chút. Tử Ân bên cạnh nhìn xung quanh, cô thấy một quán bán mực nướng liền mua ăn thử. Cô đưa cho Tử Ân một sâu, hắn nhận lấy nhìn qua cô rồi cũng ăn. Diệp Cơ và Âu Nghi đã tự chạy loạn mất tiêu. Cô cũng không quan tâm, bỗng nhìn thấy một sạp bắn gấu liền kéo tay Tử Ân đi. Tử Ân nhìn bàn tay mình đang bị nắm lấy mà hơi ngẩn người.

Cô nhìn sạp thú nói

" Thi bắn không? "

Tử Ân gật nhẹ đầu, cô đưa tiền cho chủ quán. Sau đó cầm súng bắn, mỗi người sẽ có 10 viên đạn...

Bằng bằng...bụp bụp...

Tiếng gấu bông ngã xuống cùng với tiếng đạn, cô bắn trúng hết 10 con. Cả Tử Ân cũng vậy, chủ quán thất kinh nói không ra lời. Cô nhìn cả đống gấu bông bự chà bá được nhét trong mấy cái bọc. Cô chạm vào thử sau đó thích thú, nhìn Tử Ân thẳng thắn

" Anh là con trai chắc không chơi gấu bông đâu nhỉ? Vậy cho tôi luôn đi "

Tử Ân không biết nói gì trước sự thẳng thắn của cô, gật nhẹ đầu. Cô mỉm cười đưa cho chủ quán nói

" Chuyển đến địa chỉ này giúp ta "

Sau đó cô đi tới một chỗ bắt cá vàng, nhìn những con cá màu sắc xinh đẹp mà hứng thú. Nếu như cô bắt được và để trong hồ đựng thảo dược thì tốt rồi. Sẽ đẹp hơn rất nhiều...

Cô nhìn một thao cá lớn, có một con màu vàng ươm rất đẹp. Cô thấy nó khác với những con cá khác, liền muốn có nhưng cô lại không biết bắt. Nhìn qua Tử Ân kéo hắn lại, nói

" Bắt con đó giùm tôi "

Tử Ân nhìn con cá vàng đó, đưa tiền cho chủ quán rồi cầm lấy một cây vợt vớt nó lên. Cô nhìn đến gật nhẹ đầu

" Tốt lắm "

Con cá vàng được chủ quán cho vào một cái bọc chứa nước, cô xách đi. Nhìn lên ánh trăng sáng tròn rất đẹp, những ngọn đèn vàng lấp lánh linh động. Đã sắp phải biến mất rồi...

Bỗng cô cảm nhận được thứ gì đó lạnh lạnh trên mặt mình liền bừng tỉnh, nhìn qua Tử Ân đang cầm một que kem, hắn đưa cho cô một cây. Cô nhận lấy móc bọc ra ăn thử, đây là vị sôcôla. Hương vị ngọt ngọt đắng đắng, béo béo khiến cô rất thích. Cái lạnh của kem mang lại càng làm cho hương vị đặc biệt hơn...

Cô gật nhẹ đầu hài lòng

" Được "

Tử Ân nhìn qua cô, gương mặt vẫn lạnh lùng như vậy. Hắn đưa lên cả bọc kem, cô hơi kinh ngạc. Sau đó cười nhạt, bỗng nhiên...

Bùm!

Cô nhìn lên trời, có những tia sáng lung linh tỏa ra. Cứ thế liên tục

Bùm bùm bùm...!

Tất cả mọi người đều nhìn lên, những tia sáng tạo ra hình bông hoa, trái tim. Đủ màu sắc và đủ kiểu dáng... rất xinh đẹp và sống động. Nếu cô nhớ không lầm thì cái này gọi là pháo hoa...

Cơn gió nhẹ thổi qua, khoảng trời rực vang đủ màu sắc. Cảm giác như đưa con người vào ảo mộng, cô đứng cạnh Tử Ân xem pháo hoa. Nụ cười cô vươn lên đầy ý vị. Tử Ân nhìn qua cô, mái tóc cô tung bay trong gió. Hương thơm từ người cô tỏa ra mê hoặc, hắn đưa tay lên vén lọn tóc cho cô.

Cô nhìn qua chạm vào đôi mắt đen như vực thẳm của hắn, Tử Ân quay đi nhìn lên trời. Cô không quan tâm, nhìn mọi người xung quanh, họ đang rất vui vẻ. Nhưng những con người này sắp phải biến thành thây ma, cảnh đẹp này cũng sắp trở thành mảnh vụn... Thật hào hứng quá đi...

' Mọi thứ rồi đây sẽ trở về với cát bụi.. Ha ha... '

Chương 89: Diệt Vong Thời Mạt Thế 8

Thời gian trôi qua nhanh chóng, rốt cuộc 1 tháng cũng đã kết thúc. Cô ngồi trong lớp nhìn ra bên ngoài, đêm nay lúc đồng hồ điểm 12h. Thì sự chết chóc của những thứ kinh tởm và thối rửa sẽ bao phủ cả địa cầu. Lời nguyền máu sẽ nhấn chìm con người vào nơi sâu thẳm của địa ngục. Những cái xác không hồn lễnh đểnh bước đi vô định, tìm kiếm con mồi và xé xác chúng như một con dã thú điên cuồng. Đó sẽ là sự kết thúc cho nhân loại...

Đôi mắt cô ánh lên tia sáng lạnh, tiếng chuông reo vang lên. Diệp Cơ và Âu Nghi từ ngoài đi vào, Âu Nghi nhìn thấy cô liền vui vẻ

" Dao Sương! Chúng ta đến võ đường thôi "

Cô nhìn qua gật nhẹ đầu sau đó nhùn qua Diệp Cơ nói

" Tối nay cậu ở nhà tớ "

Diệp Cơ kinh ngạc, không hiểu hỏi

" Sao vậy? "

" Tối sẽ biết, giờ chúng ta đi thôi "

Cô cùng Âu Nghi và Diệp Cơ đến võ đường, nhìn Tử Ân đã thay đồ sẵn và đang luyện tập mà cười nhạt. Cô bước lại gần Ngô lão sư hỏi

" Thưa thầy! Em muốn biết đỉnh cao tối thượng của karate "

Mọi người nghe xong kinh ngạc, cả Ngô lão sư cũng giật mình. Nheo mài lại

" Em đang nói gì vậy? "

" Đã nói rất rõ "

Ngô lão sư nhìn đến cô

" Đỉnh cao tối thượng của karate? Em đủ tư cách để học được? "

" Chắc chắn "

Lời nói cô lạnh nhạt, Ngô lão sư cười to

" Ha ha ha! Một học sinh mới vào có 1 tháng mà đã muốn đạt đến đỉnh cao của Karate. Thật nực cười "

Cô vẫn đứng yên đó, bỗng một thứ gì đó vụt qua. Cô đưa chân lên đỡ, đó chính là cú đá của Ngô lão sư. Ông ta đang thử cô...

Mọi người kinh ngạc, Ngô lão sư nheo mắt. Một lát sau hạ chân xuống, thở dài

" Đi theo ta "

Cô đi theo Ngô lão sư, bước trên dãy hành lang yên tỉnh. Ngô lão đưa cô đến một căn phòng, là phòng chứa bàn thờ. Nhan khói tỏa ra khắp nơi, Ngô lão sư ngồi xuống xếp bằng nghiêm nghị, nói

" Chủ võ đường đã giao hết mọi quyền hành cho thầy, em muốn biết được đỉnh tối cao của karate thì phải vượt qua một cửa ải "

Ngô lão sư lấy ra một ván cờ đã được sắp sẵn, cô ngồi xuống nhìn ván cờ đó. Ván cờ này rất phức tạp, Ngô lão sư nói

" Hãy giải được nó "

Cô nhìn những quân cờ, đôi mắt hiện lên ánh sáng lạnh. Thời gian yên tỉnh trôi qua, cô vẫn không động đậy. Nụ cười cô vươn lên, đưa tay thẳng ngang về phía trước, hạ xuống

Rầm!

Bàn cờ gãy ra làm đôi, cô đã dùng tay chẽ nó ra. Ngô lão sư nhìn cô cười nhẹ, nói

" Đây là bàn cờ làm từ loại đá cứng nhất, đó chính là lời giải. Cũng chính là câu trả lời "

Cô kinh ngạc, nhìn hai mảnh bàn bị cô chẽ ra. Đôi mắt cô hiện lên sự suy tư, sau đó nói

" Biến bản thân thành kiếm? "

" Ha ha ha! Phải, ngươi quả là một nhân tài. Đỉnh tối cao của karate chính là biến bản thân thành kiếm. Dù là bất cứ thứ gì cũng có thể chặt đứt, vừa là kiếm vừa là đá. Không thể đâm xuyên... "

Ngô lão sư đứng lên, bước đến bàn thờ cao nhấc xuống thanh kiếm dài. Bàn tay trái của Ngô lão sư hóa thành màu đen. Cô kinh ngạc nhìn, Ngô lão sư cầm thanh kiếm đâm xuống tay mình.

Leng keng...

Cây kiếm uốn éo sau đó trở lại vị trí ban đầu, chứng tỏ nó vừa đâm phải một thứ gì đó rất cứng. Giống như đâm vào đá...

Ngô lão sư đưa bàn tay trái lên, nó đang trở lại bình thường. Và không hề bị một chút thương tổn nào... Cô nheo mài lại, gương mặt trở nên lạnh lẽo. Sau đó đứng lên cúi đầu bước ra ngoài...

Cô đã hiểu được, thì cũng không còn lý do gì để ở lại. Cô quay về phòng tập thu dọn đồ, Âu Nghi thấy liền kinh ngạc

" Cậu đi đâu vậy? "

Cô cầm balo lên nhìn đến Âu Nghi nói

" Mọi việc đã xong, Diệp Cơ. Cậu đi theo tớ "

Diệp Cơ kinh ngạc, lo lắng hỏi

" Có chuyện gì sao? "

" Không! Đi thôi... hẹn gặp lại "

Cô bước ra khỏi phòng cùng Diệp Cơ, ai nấy cũng kinh ngạc. Tử Ân nhìn theo cô nheo mài lại...

_________________

Buổi tối cũng đã tới, cô nhìn ra ngoài trời. Tiểu Bát Đản bên cạnh cô nói

" Ký chủ! Sắp tới rồi " Cô nhếch môi nhìn đồng hồ đã điểm 23h58'... Diệp Cơ từ ngoài bước ra. Cô đã bảo Diệp Cơ chuẩn bị quần áo, thu dọn những đồ cần thiết. Khiến cho Diệp Cơ không hiểu gì

" Chuyện này là sao? Cậu muốn đưa tớ đi đâu à? "

Cô đem hành lý của Diệp Cơ lên xe 16 chỗ mà cô đã mua, rất rộng rãi và bền vững. Nếu thây ma có tấn công cũng sẽ không bị hư hỏng, cô còn trang bị thêm vũ khí như kiếm, súng dài và đạn. Thậm chí là bom để phòng hờ, tất cả cô đều cất ở chỗ không ai thấy. Cô đưa Diệp Cơ lên xe, đồ ăn đã được chuẩn bị sẵn một ít. Cô vào chỗ ngồi lái, nhìn đồng hồ đeo tai đang trôi qua từng giây. Diệp Cơ nhìn thấy hành động của cô cũng căng thẳng theo. Tiểu Bát Đản lơ lửng trong xe, nói

" Giống trốn nợ quá = ̄ω ̄= "

Tích tách... tích tách... Boong...

Cây kim ngắn điểm 12h đêm, bầu trời bỗng chốc hóa thành màu đỏ như máu. Mặt trăng cũng hóa thành đỏ, bỗng một cơn mưa máu như bão giông đỗ xuống. Diệp Cơ kinh hãi không hiểu chuyện gì...

" Dao Sương! Chuyện gì vậy? "

Cô nhìn ra bên ngoài, gió mạnh thổi qua khiến cơn mưa càng dữ dội. Tiếng mưa đổ xuống lạnh lẽo, Diệp Cơ ngồi phía sau nhìn ra ô cửa, đôi mắt hiện lên hoảng hốt. Cô lạnh nhạt nói

" Tớ nằm mơ thấy trái đất biến thành tan hoan, một cơn mưa máu đổ xuống khiến tất cả sụp đổ. Con người hóa thành thây ma, nên đã chuẩn bị mọi thứ "

" Điềm báo sao? "

Diệp Cơ kinh ngạc, cô lạnh nhạt nói

" Phải! Không ngờ nó lại là sự thật... "

" Vậy còn mọi người thì sao? "

" Ai dính phải cơn mưa này đều sẽ hóa thành zoombie "

Diệp Cơ sợ hãi, nước mắt chảy dài

" Tại sao lại như vậy? "

Cô nhìn đồng hồ đã 15' trôi qua, cô bảo Diệp Cơ

" Cậu ngủ chút đi "

" Tớ làm sao ngủ được cơ chứ? "

Cô nhìn qua Diệp Cơ, cầm lấy ống tiêm chích vào tay. Đẩy một chất lỏng vào người Diệp Cơ.

" Cậu làm gì vậy? "

Diệp Cơ nheo mài hỏi, bỗng đầu nặng trĩu. Ánh mắt nhìn cô mông lung rồi ngã vào ghế dựa

" Thuốc gây mê "

Lời nói cô vang lên, nhìn ra ngoài nở một nụ cười hứng thú. Tiểu Hắc bên cạnh cô nói

" Như đang chơi trốn tìm "

Cô tựa đầu vào ghế, nhắm mắt lại dưỡng thần. Thời gian trôi qua, bỗng cô nghe được tiếng

Két kéttttttt...
Cô nhìn ra cửa sổ, một gương mặt thối rửa tựa vào cửa kiến. Tiểu Bát Đản kinh hãi co rút người nép vào ghế. Cô lạnh nhạt nhìn gương mặt đầy máu, những vết nứt loang lổ. Xung quanh là một đám thây ma đang bao vây lấy chiếc xe của cô

- Grừ... grừ...

Tiếng rống vang lên, cô nhếch môi đạp bàn đạp xoay vô lăng chạy đi. Cán qua đám thây ma đó, cô nhìn qua cửa kiến, đám thây ma thân người đầy máu đứng dậy đi từng bước đuổi theo. Cô chạy đi tìm Âu Nghi và Tử Ân, nhìn mọi nơi đều có thây ma đi trên phố. Theo như định vị thì đám người sống đang ở nơi bảo an mong được giúp đỡ. Nhưng họ đâu biết là đám thây ma đã sớm ở trong đó, nên bây giờ tình hình chắc rất rối loạn. Cả Đình Lan, Di Anh, Âu Nghi và Tử Ân đều ở đó. May là 3 người kia biết võ, nếu không cũng biến thành zoombie từ lâu. Còn Đình Lan thì được Di Anh bảo vệ, mà dù sao cô ta cũng có pháp thuật nên chắc cũng không sao...

' Bị đám thây ma kia xé xác là nhiệm vụ hoàn thành rồi... haizzz '

Tiểu Bát Đản đọc được suy nghĩ của cô liền nói

" Không dễ đâu ký chủ "

Cô chạy tới chỗ của bọn họ, Âu Nghi nhìn thấy xe liền kinh ngạc. Cô mở cửa ra cho bọn họ bước vào, mùi hôi thối xộc vào trong xe. Cô khó chịu, tiểu Bát Đản hiểu ý liền dùng lá chắn bao phủ xe lại. Khi đám người bước lên xe, cô liền đóng cửa chạy đi. Âu Nghi thấy cô mà kinh ngạc

" Dao Sương? "

Cô nhếch môi nhìn qua Tử Ân, hắn thấy vậy liền chườm lên. Cô rời khỏi vị trí láy để cho Tử Ân thế vào. Đình Lan thấy cô và Diệp Cơ lành lặn mà đáy mắt hiện lên căm tức. Cô đưa cho Di Anh hai chai nước

" Uống đi "

Di Anh nhìn hai chai nước trên tay mà ngẩn người, đưa qua cho Đình Lan. Sau đó nói

" Cảm ơn... "

Âu Nghi nhìn đám zoombie phía sau hỏi

" Sao cậu biết bọn tớ ở đây? "

" Trên đài "

Cô lạnh nhạt nói, đắp chăn cho Diệp Cơ đang ngủ say. Âu Nghi sợ hãi hỏi

" Chúng ta nên đi đâu đây? "

Cô nhìn qua Âu Nghi, lạnh nhạt

" Đến thành phố chính, nơi đó chắc chắn có nơi trú ẩn và lực lượng phòng vệ "

Đình Lan mỉm cười nhẹ

" Sao cậu có thể chuẩn bị trước mọi thứ và tìm hiểu thông tin nhanh như vậy? "

" Điềm báo "

" Điềm báo sao? "

Đình Lan kinh ngạc, tiểu Bát Đản khinh bỉ

" Hừ! Nếu không phải do tên nam9 kia nghiên cứu ba cái ôn dịch gì đó. Rồi dùng tên lửa phóng lên trời gây ra hiện tượng này thì đâu có chuyện như thế xảy ra. Khiến tất cả mọi người đều biến thành zoombie... "

Bỗng dưng Đình Lan cảm nhận được cỗ hơi lạnh lẽo và áp bức. Ôm người nhìn xung quanh, Di Anh thấy liền hỏi

" Có chuyện gì sao? "

" K...không... không có, chỉ là tớ hơi lạnh "

Di Anh nhìn qua cô hỏi

" Còn chăn không? "

" Không "

Cô lạnh nhạt nói, Di Anh tức giận. Đình Lan nắm lấy tay Di Anh lắc đầu

" Không sao! Tớ chịu được "

Cô cười lạnh, tiểu Huyết dựa đầu vào người tiểu Bát Đản. Nói với cô

" Chủ nhân! Chúng ta trở lại không gian đây. Ở cùng bọn họ khiến ta khó chịu "

' Ừ! '

" Tiểu Hắc Hắc, đi cùng không? "

Tiểu Bát Đản hỏi, tiểu Hắc lắc đầu

" Ta ở lại với chủ nhân "

Tiểu Bát Đản và tiểu Huyết biến mất, sự áp bức cũng tan theo. Đình Lan thở phào nhẹ nhõm, rơi vào trầm tư...

Cô nhếch môi tựa vào ghế nghỉ ngơi, nhìn Tử Ân nói

" Vất vả rồi "

Tử Ân không nói gì gật nhẹ đầu, đôi mắt nhìn Đình Lan qua kính chiếu hậu. Đáy mắt đen sâu thẳm ánh lên lạnh lẽo...

Chương 90

Chiếc xe cứ thế chạy đến thành phố lớn, khắp nơi trên đường hầu như đều có zoombie. Ngồi trong xe Đình Lan nói

" Tớ muốn lấy một ít quần áo "

Âu Nghi nhìn qua nói

" Tớ cũng muốn lấy, nhưng chúng ta không thể quay lại "

Di Anh cũng khó chịu nhìn bộ quần áo của mình, Tử Ân bỗng chốc dừng lại

" Siêu thị "

Mọi người nhìn ra ngoài, một cái siêu thị to đùng đập vào mắt họ. Đình Lan nhìn đến Tử Ân mỉm cười nhẹ

" Cảm ơn "

Nói rồi họ bước xuống, cô cũng đi theo. Nhưng chưa kịp ra khỏi xe đã bị bàn tay Tử Ân nắm lại

" Cẩn thận "

Gương mặt hắn lạnh lùng, cô biết câu nói của Tử Ân mang theo ý vị. Gật nhẹ đầu

" Ừ! Canh chừng Diệp Cơ giùm tôi "

Nói rồi cô bước ra xe, nhìn siêu thị lớn vắng tanh. Cô vừa đi vừa trầm tư, tiểu Hắc nói

" Chủ nhân! Ở đây có một cái căn cứ an ninh rất lớn. Nhưng hình như đã chuyển đi "

" Vậy sao? "

" Vâng! Nằm ngay dưới siêu thị "

Cô gật nhẹ đầu, không ngờ ở đây cũng có lực lượng bảo vệ. Bước vào trong, sự yên tỉnh bao trùm. Âu Nghi và hai người kia đi lấy quần áo và thức ăn. Cô thì đi xung quanh xem xét

Lộp cộp...

Cô nghe có tiếng gì đó, quay lại nhìn thang máy lớn.

Ting!

- Aaaaaaaaaa

- Chạy mau...

Tiếng la thất thanh vang lên, bọn cô quay lại liền thấy một nhóm khoảng 50 người chạy ra từ thang máy. Theo sau là đám zoombie nhảy từ trên xuống. Cô kinh ngạc cầm súng bắn đám zoombie

- Cứu tôi với... aaaaaa

- Con trai, chạy đi...

......

Tiếng nói la hét vang lên, những con người bị zoombie cắn rồi ăn thịt. Đình Lan núp phía sau Di Anh lo lắng

" Mẹ! Đừng bỏ con, mẹ "

Những con người bị đám zoombie cắn đều hóa thành zoombie, sự hỗn loạn diễn ra. Một cậu bé đứng la hét nhìn mẹ mình bị ăn thịt. Một con zoombie muốn tấn công nó thì Âu Nghi kịp thời cứu giúp. Bế nó lên...

" Không được rồi! Chạy thôi "

Đám người Đình Lan cố gắng chạy ra khỏi siêu thị, những người còn sống thì la hét um xùm chạy tán loạn. Cô định chạy đi, nhưng khi nhìn thấy một người đứng co ro ở một góc thì dừng lại. Mái tóc trắng bay nhẹ trong gió, đôi mắt vàng lạnh lùng. Làn da trắng, môi mỏng nhạt. Mũi cao, hàng mài rậm. Thân hình cân đối khỏe mạnh, trên bộ đồ giản dị và gương mặt đều dính máu. Phải nói rằng tên này rất đẹp...

Cô nheo mài lại, tên đó cũng chạm vào ánh mắt cô. Đôi mắt vàng vô hồn, hơi thở đều đều. Cô nhìn phía sau zoombie đang đuổi tới, liền kéo tay hắn chạy đi

" Không chạy mà đứng đó, não vị úng sao? "

Cô chạy ra xe, những người còn sống đều đã bị biến thành thây ma. Cô đưa tên đó lên xe, bản thân cũng vào trong nói

" Chạy "

Chiếc xe lăn bánh, mọi người thở phào nhẹ nhõm. Đình Lan thấy có người ngồi bên cạnh liền quay qua, thấy gương mặt và quần áo tên đó đầy máu liền kinh tởm chán ghét nói

" Ai đem hắn lên đây? Thật kinh mà "

Mọi người nhìn qua Đình Lan, Âu Nghi nói

" Lát nữa tìm chỗ tắm rửa. Ở đây không ai sạch cả "

" Híc... mẹ... hu hu... mẹ ơi, đừng bỏ con mà... hu hu "

Đứa trẻ trên tay Âu Nghi khóc nức nở, mọi người nheo mài lại. Âu Nghi rối rắm

" Tớ... tớ không biết dỗ con nít "

Đình Lan thấy liền nở nụ cười, nhìn đứa trẻ nói

" Em đừng khóc nữa, ngoan đi. Mẹ em đã chết rồi... "

" Oa oa.... hu hu... hic... mẹ... "

Đứa trẻ càng khóc thương tâm hơn, Di Anh khó chịu

" Mày có nín không? "

Đứa trẻ sợ hãi nhìn Di Anh, cô lấy chai nước uống. Đưa cho từng người, Âu Nghi nhận lấy nói

" Cậu dỗ nó đi Dao Sương "

Cô lạnh nhạt vừa uống nước vừa nói

" Không thích con nít "

Đứa trẻ cứ khóc lớn hơn khiến mọi người bối rối. Âu Nghi nhìn qua Tử Ân nhưng hắn lắc đầu. Đình Lan cố gắng thân mật với đứa trẻ đó nhưng càng khiến nó dùng giãy hơn. Cô nheo mài tức giận đạp phanh cửa xe, vươn tay ra phía sau nắm lấy cổ áo thằng nhóc đưa ra ngoài. Mọi người thất kinh, Di Anh nói

" Cô điên à? "

" Phải đó Dao Sương, cậu làm gì vậy? "
Âu Nghi cũng sợ hãi, Tử Ân nhìn qua kính chiếu hậu. Gương mặt cô vẫn lạnh nhạt, nói

" Khóc cái gì? Muốn mẹ thì đi chết theo đi "

Cậu bé nín khóc sợ hãi nhìn ra ngoài, nhớ lại hình ảnh của mẹ vì bảo vệ mình mà chết. Liền nắm chặt lòng bàn tay, đôi mắt hiện lên thống khổ... Cô hỏi

" Tên tuổi "

" Mạc... Mạc Tử Khang... 7... 7 tuổi "

Cậu bé run rẩy nói, gương mặt dính đầy máu hiện lên sợ hãi. Cô đưa thằng bé vào đóng cửa lại, quăng ra sau chỗ Âu Nghi. Còn dằn thêm một câu

" Khóc thì cút "

Mọi người nhìn cô e ngại, cô lay hai nguyệt thái dương

" Ưm... "

Nhìn qua Diệp Cơ, cô thấy Diệp Cơ chuẩn bị thức liền lấy ra một óng tiêm. Chích vào người Diệp Cơ, lập tức con ngươi sắp mở ra liền nhắm lại. Âu Nghi nhìn thấy nói

" Cậu làm gì vậy? Không để cậu ấy thức dậy ăn gì sao? "

" Không cần! Trong thuốc có chất dinh dưỡng cần thiết. Cứ để ngủ thêm chút nữa "

Cô đắp chăn cho Diệp Cơ sau đó dựa vào ghế ngủ một giấc. Màn đêm dần buông xuống, bây giờ là thời khắc zoombie hoạt động. Vì ban ngày có ánh mặt trời nên chúng sẽ núp đi. Tử Ân chạy đến một căn cứ nhỏ trống trãi, Di Anh hỏi

" Nơi đây có an toàn không? "

Tử Ân lạnh lùng bước xuống nhìn xung quanh sau đó nói

" Tốt "

Cô cùng đám người bước xuống, vô tình Đình Lan đụng phải người nam nhân kia liền la lên

" Ah! Kinh quá, đừng chạm vào ta "

Mọi người không quan tâm đi vào trong, cô nhìn qua sau đó cũng bước vào. Tử Ân hạ rào cản xuống, nhìn chập điện quanh những thanh sắc liền gật nhẹ đầu nói

" Có thể ngủ ở đây một đêm "

Cô đi xung quanh xem có nước không, Tử Ân đã đưa Diệp Cơ vào phòng. Đình Lan tìm thấy nước liền vui vẻ

" Có rồi "

Cô nhìn qua nói

" Tắm theo thứ tự "

________________

Thời gian trôi qua nhanh chóng, mọi người đều tắm xong. Âu Nghi nhìn Tử Ân nói

" May là khi nãy em có lấy đồ cho học trưởng "

" Cảm ơn "

Mọi người ngồi vào bàn ăn, người nam nhân cùng Tử Khang bước ra. Vì không có quần áo nhỏ nên Tử Khang phải choàng khăn tắm rộng phùng phình. Còn khi tên nam nhân kia bước ra thì ai nấy đều sững sờ đỏ mặt. Dung nhan tuấn mĩ khiến ai cũng xôn xao, Âu Nghi nói

" Chúng ta có thêm một người đẹp trai gia nhập. Xem ra học trưởng sẽ không cô đơn a~ "

Đình Lan nhìn qua Tử Ân, đôi mắt ánh lên tia yêu thương nhẹ. Âu Nghi nhìn qua Tử Khang bật thốt

" Ôi! Thằng bé này cũng là một tiểu soái ca nha " Mọi người nhìn gương mặt bầu bĩnh của Tử Khang, đôi mắt to tròn đen láy. Mũi cao, môi hồng nhạt. Làn da trắng mịn. Mái tóc hoen đỏ ướt sủng, nhưng từ nó lại tản ra nỗi buồn. Âu Nghi liền an ủi

" Được rồi, chị hiểu cảm giác của em. Đừng buồn nữa, cùng ăn thôi "

Mọi người ngồi vào bàn, Đình Lan nhìn qua người nam nhân kia hỏi

" Anh chưa nói tên "

Tất cả đổ dồn ánh mắt vào hắn, nhưng hắn lại không trả lời. Hàng mài Đình Lan nheo lại bất mãn, cô thấy vậy liền nói

" Gọi là A Phong đi "

Mọi người bắt đầu ăn, nhưng riêng Tử Khang không chịu ăn. Âu Nghi thấy vậy liền hỏi

" Sao không ăn? "

Tử Khang không trả lời, Di Anh chướng mắt gắt gỏng nói

" Tự dưng đem tên ôn dịch về làm gì, còn cái tên không rõ lai lịch này nữa "

Âu Nghi nhìn qua nheo mài

" Sao lại nói vậy? Giúp đỡ người khó khăn là chuyện bình thường mà "

" Hừ! Giờ nhìn thái độ đi. Người ta cứu cho mà cái mặt như đưa đám. Còn người thì không nói chuyện, gương mặt lạnh băng. Không giống chút gì là biết ơn "

Đình Lan cũng gật nhẹ đầu, nheo mài nói

" Chúng ta hiện đang gặp khó khăn, lại phải cưu mang đứa trẻ này, e là... "

Âu Nghi tức giận trước lời nói của Đình Lan

" Một đứa trẻ thì ăn bao nhiêu? Cần gì phải nói như thế? Còn có A Phong kìa, sao cô không nói? "

Đình Lan kinh ngạc, Di Anh nổi giận đứng lên

" A Phong là một đại nam nhân. Hắn có thể giúp chúng ta giết zoombie. Nhưng còn thằng ranh con này ngoài khóc với lầm lầm lỳ lỳ ra thì được tích sự gì chứ? "

Tử Khang đứng lên muốn chạy đi, lời nói cô vang lên ra lệnh

" Đứng lại "

Tử Khang dừng bước nắm chặt lòng bàn tay, nước mắt chảy xuống lao về phía cô khóc. Hai tay nhỏ đánh nhẹ vào người cô

" Oa oa.... "

Tiểu Hắc bên cạnh cô híp mắt, cô đưa tay vuốt đầu nó. Nhìn qua Đình Lan

" Vậy sao? Vậy tên nam nhân của cô đâu? "

" Cái gì? "

Mọi người thất kinh, Đình Lan sững người

" Tên nam nhân yêu thương cô đâu? Sao không tới cứu cô? Cô yếu đuối nhu nhược, suốt ngày núp phía sau Di Anh. Chẳng lẽ cô giúp ích được gì sao? Tôi thấy cô chỉ là đang cản đường mà thôi. Sao không kêu Phong Dương đại thiếu gia đến đây ôm cô vào lòng mà bảo vệ. Chỉ có một đứa trẻ mà cũng gây phiền toái thế nào? "

Lời nói cô lạnh nhạt như một mũi tên đâm xuyên tim Đình Lan. Cô ta nắm chặt tay tức giận, cô nhìn qua A Phong đang im lặng

" Anh một lát vào phòng tôi, có chuyện cần nói "

Cô đứng lên, đưa Tử Khang cho Âu Nghi. Mọi người nhìn theo bóng lưng cô, Đình Lan tức giận nói không ra lời. Đôi mắt ánh lên sát khí...

_________________

Một lát sau A Phong vào phòng, cô ngồi trên ghế lau súng. A Phong bước tới ngồi xuống cạnh cô... Cô không nhìn hắn vừa lau súng vừa nói

" Biết nói chuyện không? "

"... "

" Biết giết zoombie? "

"... "

" Tôi tên là Bạch Dao Sương, những người còn lại chắc anh biết rồi "

"... "

Cô nhìn qua A Phong, đôi mắt hắn nhìn vào cô. Sự lạnh lẽo nơi đáy mắt vẫn đọng lại, cô vươn tay xoa đầu hắn

" Giống như một đứa trẻ xa cách người khác nhỉ "

Cô vươn môi cười nhạt, nơi ánh mắt hiện lên tia hứng thú. Đưa cho A Phong một cây súng nói

" Giữ lấy hộ thân "

A Phong cầm cây súng trên tay, gương mặt trắng có gì đó như vô hồn. Cô nhìn chăm chăm vào hắn, đưa tay chạm nhẹ vào cái má của A Phong khiến hắn bất ngờ làm rơi súng. Cô rút tay lại cúi xuống nhặt cây súng đưa cho hắn nói

" Xin lỗi. Anh về đi "

A Phong bước ra ngoài đóng cửa lại, tiểu Hắc bên cạnh cô bay đến

" Chủ nhân... "

Đôi đồng tử đỏ như máu của cô hiện lên sự lạnh lẽo, nụ cười vươn lên ý vị

" Càng ngày càng thú vị... "

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau