HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 81 - Chương 85

Chương 81

Trong không gian cô nhìn đến, khóe môi nâng lên mỉm cười. Tiểu Huyết trên vai cô

" Đây là điều chủ nhân muốn? "

" Phải! "

" Chủ nhân thật khó lường "

" Ha! Mà ta ngủ bao lâu rồi? "

" Đã mấy ngày rồi ( Thời gian trong không gian khác với bên ngoài) "

Tiểu Huyết nói thêm

" Chủ nhân! Người vì tiếp nhận Hỏa Diễm nên mới chịu không nổi mà ngất đi. Nay đã ổn định mấy phần nhưng người cũng cần phải tu luyện "

" Ừ... "

Cô nhắm mắt dựa vào ghế, như nhớ ra gì đó liền nói

" Con quạ kia đâu? "

" Chủ nhân cần ta? "

Từ không trung con quạ đen xuất hiện, trông nó rất nghiêm nghị. Bộ lông màu đen mềm mượt, đôi mắt xám tro lạnh lùng. Hai chân đậu trên người cô

" Ngươi gọi ta là gì? "

" Chủ nhân... "

Cô chống tay lên ghế tựa đầu, ngón trỏ sờ sờ cái đầu nhỏ của nó. Tiểu Huyết nhìn đến con quạ

" Lâu quá nhỉ? "

" Ừ! Không ngờ ngươi lại tìm được chủ nhân trước... "

" Ha! Do ta giỏi "

Cô nhìn vào con quạ, giọng nói vang lên

" Ta từng gặp ngươi chưa? "

" Chủ nhân quên rồi sao? Ta là con quạ mà người cứu khi ở thế giới trước... "

Cô nhớ ra, kinh ngạc mỉm cười

" Ngươi đã đi theo ta đến tận thế giới này? "

" Phải! Ta đã quan sát người. Người hoàn toàn xứng đáng trở thành chủ của ta... "

" Ngươi cũng là kẻ hay nhìn chằm chằm ta? "

Con qụa gật đầu cái rụp khẳng định. Cô nhìn nó hứng thú

" Ngươi sao lại chọn ta làm chủ? "

" Chủ nhân tài giỏi xuất chúng. Thông minh khó lường. Mỗi cử chỉ, hành động, lời nói đều suy tính cẩn thận. Nhìn xa trông rộng, sắp xếp mọi thứ trong lòng bàn tay. Mỗi hành động của người đều có mưu tính, người khiến kẻ khác không thể nhìn thấu. Dù bề ngoài người vô tư lạnh nhạt, nhưng ý nghĩ của người lại không đơn giản. Ta đã được chứng kiến... "

" Hử? Nói ta nghe xem "

" Những gì ta thấy chẳng phải ở đây ai cũng biết rõ sao? Chỉ có thể tóm gọn lại rằng. Một đường đi của người cứ ngỡ là đường thẳng, nhưng nó lại rẽ ra nhiều hương khác nhau. Cũng giống như một cái cây có nhiều nhánh, và những nhánh đó chính là bước đường mà người muốn đi. Khi hoàn thành thì sẽ có kết quả như mong muốn của người "

Cô nhếch môi nhìn con quạ

" Rất thông minh! Lời nói cẩn trọng, ta thích. Ngươi tên là Hắc Ảnh. Gọi tiểu Hắc "

" Đa tạ chủ nhân. Ta sẽ nói cho người biết sức mạnh của ta "

" Hử? Được "

" Thân thể ta có một lá chắn cường đại, bất kì thứ gì cũng không thể xâm hại. Ta có thể biến lớn nhỏ tùy ý. Tốc độc rất nhanh. Nhưng bây giờ ta vẫn còn yếu, không khác gì Xích Xà vương. Nếu như ta có thể biến thành người thì ta có thể tạo ra những món vũ khí theo ý muốn. Sức mạnh của ta là chiến đấu vũ khí. Ta đã ngủ đông cách đây 1000 năm và được tái sinh lần nữa. Ta hầu như không nhớ gì, chỉ biết ta là Càng Khôn Thần Điểu "

Cô nghe xong gật nhẹ đầu, bàn tay gõ lên ghế suy tư. Tiểu Huyết bên cạnh nhìn tiểu Hắc nói

" Gọi ta là Huyết Xà. Mà ngươi đã khôi phục tới đâu rồi? "

" Không tốt lắm "

" Ừ... Chúng ta vẫn còn rất yếu. Bây giờ chỉ có thể dựa vào chủ nhân "

Cô nghe xong như nhớ ra gì đó liền nói với tiểu Huyết

" Ta đã lấy đi Tiên tháp, một hồi ngươi sắp xếp một chút. "

" Rõ  ̄ˍ ̄ "

" Mà con heo nhỏ đâu rồi? "

Cô nhìn quanh hỏi, tiểu Hắc nhìn xung quanh. Sau đó bay lên đi đâu đó, khi trở lại mang theo một cục bông trắng bự. Mà điều khiến cô và tiểu Huyết kinh ngạc là vì trên người tiểu Bát Đản giờ đây là cả một bầu trời u ám. Cô kinh ngạc, tiểu Hắc thả tiểu Bát Đản xuống người cô. Cô đưa tay ra hứng lấy nó, xoa lấy bộ lông trắng

" Ngươi sao vậy? "

Tiểu Huyết nhìn đến dùng đuôi đánh đánh vào thân thể nó

" Này! Sao vậy? Sao giống heo sắp chết vậy? "

Lần này tiểu Bát Đản không thèm cãi lại với lời nói chăm chọc của tiểu Huyết, khi ngước lên gương mặt u ám đến mức khiến cô thất kinh

" Ký chủ có gì cần ta sao? "

Tiểu Bát Đản chậm rãi nói vô lực, cô chớp mắt

" Ừ thì... ngươi bị làm sao vậy? "

" Ta không sao "

" Xạo quá! Này heo mập! Có chuyện gì vậy? "

" Không có gì "

Cô không hiểu gì vuốt bộ lông nó, tiểu Hắc bỗng nhiên lên tiếng

" Chào! Ta là tiểu Hắc, chủ nhân đặt tên ta là Hắc Ảnh "

" Ừ! Ta là Bạch Cốt Hồ. Hân hạnh gặp mặt "

" Chủ nhân! Ta nghĩ tiểu Cốt bị tổn thượng về con Kim Loan kia "

" Tổn thương? "

Cô nghe tiểu Hắc nói mà kinh ngạc nhắc lại, quả nhiên tiểu Bát Đản càng u ám hơn. Tiểu Huyết nghe xong liền cười to

" Ha ha! Ta thấy con chim chính đó nói đúng mà, hồ ly ngươi yếu như mèo "

Tiểu Bát Đản quay qua nhìn tiểu Huyết, khuôn mặt khủng bố dọa người. Âm trầm trừng tiểu Huyết khiến nó cứng đờ miệng. Cô cười nhạt xoa đầu tiểu Bát Đản

" Cấp của con phượng hoàng đó là bao nhiêu? "

" Chắc khoảng 50... °︶︿︶° "

Cô nâng tiểu Bát Đản lên cười nhẹ nói

" Chỉ cần ngươi tu luyện thì sẽ mạnh hơn con chim đó mà. Cần gì phải ảo não "

" Nhưng ta là hệ thống, tu luyện sẽ khó khăn hơn rất nhiều "

" Ngươi không nhớ ta là luyện đan sư sao? "

Tiểu Bát Đản ngẩng mặt lên

" Nhưng... "

" Ta đã tìm ra được rất nhiều loại đan dược mới. Ta sẽ luyện cho ngươi uống để tu luyện. Ngươi đi theo ta nên nhớ một điều, không có gì là dễ dàng. Nhưng cũng không có gì là khó, chỉ cần ngươi muốn hay không mà thôi. Ngươi có muốn đánh bại con chim đó không? "

" Muốn! "

Tiểu Bát Đản gật đầu cái rụp chắc chắn, cô ánh mắt nghiêm nghị

" Thế giới có rất nhiều điều ngươi không biết. Nhưng ngươi sẽ có quyền được biết, vì ngươi đang có thời gian. Hiểu ý ta chứ? "

" Ân! "

" Ngoan lắm "

" Ối giời! Ta thấy chủ nhân nói đúng rồi đó. Ngươi ngoài cái thân mập ra thì mấy cái khác cũng được chứ. Đừng lười là được rồi. Huống hồ ta thân là Xà vương, mất đi đạo hạnh ngàn năm cũng có sao đâu. Ngươi đúng là heo yếu đuối "

Tiểu Bát Đản lườm qua tiểu Huyết, nhảy xuống cong đuôi chửi

" Rắn thúi! Ngươi nghĩ mình là ông bà nội ta chắc! Nói trên đầu ta nói xuống, rắn thúi miệng thúi "

Tiểu Huyết tức giận nói

" Ta đang an ủi ngươi nha. Con hồ ly mập không biết ơn thì thôi còn chửi ta "

" Ai cần! Ngươi nghĩ mình là gì? Ta cần con rắn thúi như ngươi an ủi à? "
" Ngươi.... "

#&%@-#!!*+#

Tụi nó lại cãi nhau ầm ỉ, tiểu Hắc nhìn đến lắc đầu ngán ngẩm. Nói với cô

" Chủ nhân nên đi tu luyện "

" Được! Ngươi canh hai tụi nó giúp ta "

Cô đi vào đạo thất ngồi xuống bát quái nhập định, đôi mắt cô nhắm nghiền. Hàng mi cong dài đen vút xinh đẹp từ từ rũ xuống. Xung quanh một mảng yên tĩnh...

Thời gian trôi qua, bỗng xung quanh cô tỏa ra ngọn lửa Hắc Diễm. Ngọn lửa màu đen dao động trong không trung, như mê hoặc vang lên tiếng nói

" Ngươi là chủ nhân tiếp theo của ta? "

Cô khẽ mở mắt, nhìn ngọn lửa ở không trung

" Phải "

" Ha ha! Ngươi có thích giết người không? "

" Không biết "

" Ta sẽ cho ngươi tất cả, hãy giao linh hồn ngươi cho ta "

Ngọn lửa mê hoặc nói, cô nhìn đến

" Bất kì điều gì? "

" Phải "

" Ta muốn khống chế ngươi "

" Cái gì? "

Ngọn lửa kinh hãi, sau đó cười to

" Ha ha ha! Ngươi đang nói gì vậy? "

Cô từ từ đứng dậy bước đến gần ngọn lửa

" Kẻ cản đường ta, khiến ta khó chịu, không vui, tức giận. Thì cái kết chỉ có sự bi thảm. Ngươi muốn lấy linh hồn ta? Ngươi đủ bản lĩnh không? "

Lời nói cô như có như không vang vọng giữa không trung, cô đưa tay chạm vào Hỏa Diễm...

Cô khẽ nhắm mắt lại, một lần nữa mở ra cô thấy mình đang ngồi trong mật đạo. Đứng dậy cô bước đi vào mật thất để Huyết Tàn kiếm. Cô nhìn thanh kiếm đang lơ lửng giữa không trung, chạm khẽ vào nó.

Cô đứng đó trầm tư một khoảng thời gian dài. Giọng nói nhẹ nhàng vang lên

" Ngươi mạnh hơn ta nghĩ... một kiếm đã khiến con rồng đó biến mất... Con rồng đó biết ta? Rốt cuộc thì... ta là ai? "

Cô để tay xuống xoay người bước đi, khi cửa thất đóng lại từ thanh kiếm run nhẹ

" Chủ nhân... "

_________________

Cô bước ra ngoài phòng khách nhìn tiểu Huyết và tiểu Hắc đang đánh cờ, tiểu Bát Đản thì nằm kế bên ăn bánh. Cô nhìn đến nói

" Kiểm tra bảng số liệu "

Tiểu Bát Đản nghe xong liền nhớ ra

" Ah! "

[ Ký chủ hoàn thành nhiệm vụ

Thời gian: Nữa năm

Tặng: 5000 điểm, lever 10, 30 EPX và 5 điểm khả năng sinh tồn

Vật phẩm thu được: Hắc Diễm hỏa, Thủy châu

Danh hiệu: Huyết vương

Công lao: Giết rồng, tặng thêm 10.000 điểm ]

Cô nhìn đến kinh ngạc, nói

" Cho 15 EPX vào giá trị may mắn., 5 vào mị lực, 10 vào hồi sinh. Nâng 5 cấp cho hệ thống "

[ Đã rõ ------- Khai mở khả năng Giết Quái ]

Bảng số liệu:

Tên ký chủ: Huyết Hàn Sương

Tuổi: 20

Kỹ năng: Thiên thông nhãn. Diễn xuất. Ma pháp sư cường đại

Khả năng sinh tồn: 110 ( +5)

Khả năng hồi sinh: 10 ( +10)

Giá trị may mắn: 10 ( + 15)
Nâng cấp hệ thống: Lever 2 ( +5)

Giết Quái ( Mới mở): 1

Mị lực: 80 ( +5)

Trí Tuệ: Tối đa

Lý do chết: Té cóng

Danh hiệu: Vương Nữ, Huyết vương

Điểm: 3690 + 15.000 = 18.690 ( - 5.000 điểm) = 13.690 điềm

Câp: 115 ( +10)

** Kết thúc ** ]

Cô nhìn bảng số liệu rồi gật nhẹ đầu, tiểu Bát Đản nhảy lên người cô vui mừng

" Đa tạ ký chủ! Người thật là hào phóng (*¯︶¯*) "

" Ừ! Vui là được. Nhưng khả năng giết quái là thế nào? "

" Ký chủ sẽ được nhận điểm nếu giết được những con quái vật ở từng thế giới. Nhưng không dễ đâu, phải giết những con Quái khó xơi mới được tính "

" Ừ... "

Tiểu Huyết nhìn tiểu Bát Đản khinh bỉ

" Trông ngươi như heo vừa được thả khi sắp bị mần thịt vậy "

" ˋ△ˊ Ê tên kia! Ta chọc vào quỷ đạo nào của ngươi hay gì mà thích nói móc vậy. Đúng là đồ rắn thúi "

" Ngươi là hồ ly mập như con heo. Đáng ghét khó ưa "

" Con ngươi chỉ có cái thân xấu xí, không làm nên tích sự gì "

" Chắc ngươi đẹp à? Ngươi mới không làm được gì đó "

" Ngươi thì có "

..........

Cuộc chiến tranh cãi vã bắt đầu. Tiểu Hắc dường như đã quen nên cũng không nói gì. Cô ngồi xuống ghế nhấp ngụm trà, tiểu Hắc hỏi cô

" Chủ nhân tịnh dưỡng thế nào rồi? "

" Khá hơn rồi "

" Chúc mừng chủ nhân "

Tiểu Huyết ngừng cãi vã với tiểu Bát Đản, nhìn qua cô

" Chủ nhân! Người nên luyện Tẩy tủy đan "

Cô đặt tách trà xuống, đầu tựa vào ghế suy tư. Sau đó khóe môi hé ra, tiếng nói lạnh nhạt vang lên

" Không cần! Hiện tại ta chưa muốn ổn định lại linh lực. Ta muốn tìm kiếm ma pháp cường đại hơn trước "

Tiểu Huyết và tiểu Bát Đản kinh ngạc, tiểu Hắc đôi mắt xám tro nhìn cô không ý kiến. Tiểu Huyết hỏi

" Sao chủ nhân muốn làm thế? "

" Phải đó ký chủ! Người muốn tìm kiếm ma pháp gì? "

Cô nhìn qua tiểu Hắc, đôi mắt ánh lên ý vị

" Ngươi nói xem tại sao ta lại làm vậy? "

Tiểu Hắc hơi cúi đầu nói

" Chủ nhân anh minh sáng suốt. Làm việc đều cẩn trọng, khẳng định có lý do. Ta không dám có ý kiến "

" Không sao! Cứ nói suy nghĩ của ngươi "

" Vậy ta xin được mạn phép. Ta nghĩ chủ nhân muốn tìm kiếm ma pháp mình muốn trước, sau đó mới tu luyện Tẩy tủy đan là vì chủ nhân muốn Diễm Hỏa và ma pháp đó có thể dung hòa và ổn định hơn. "

Tiểu Huyết nghe thấy liền hiểu ra, cái đầu nhỏ gật gật. Cô đưa tay xoa đầu tiểu Hắc nói

" Ngươi suy nghĩ rất thấu đáo "

" Tạ chủ nhân "

" Ký chủ! Người muốn tìm ma pháp nào? "

Cô lạnh lùng nhìn vào khoảng không, lời nói vang lên dứt khoát

" Hắc ám "

Tiểu Huyết nghe xong híp mắt hỏi

" Chủ nhân muốn ma pháp Hắc Ám để làm gì? "

" Ta muốn thí nghiệm vài thứ. Nhưng ta có duyên với nó không? "

Cô nhìn qua tiểu Huyết hỏi

" Chủ nhân linh lực cường đại. Ta sớm đã nhìn ra người có thể sử dụng tất cả ma pháp. Việc còn lại người chỉ cần tìm kiếm để thức tỉnh nó mà thôi "

Cô gật nhẹ đầu sau đó nhìn qua tiểu Bát Đản

" Thế giới nào thích hợp để thức tỉnh ma pháp Hắc Ám? "

" Ký chủ nếu muốn thì ta cũng sẽ tận lực. Ma pháp Hắc ám biến hóa khôn lường, nhưng chủ yếu là hướng về xác và tà khí của người chết. Đã vậy nơi thích hợp nhất chính là Mạt thế "

" Mạt thế? "

Cô nhắc lại, tiểu Bát Đản nhảy lên đùi cô

" Ký chủ thấy thế nào? "

Cô suy tư một hồi liền nói

" Được! Tải cốt truyện trước "

[ Tải cốt truyện: Thế giới này là thế giới nhân tạo, nói về thanh xuân vườn trường của nữ9 Diệp Đình Lan. Nữ9 vốn là một tu chân, vì bị hãm hại chết mà xuyên không đến hiện đại. Vốn thân thể mà nữ9 nhập vào thường bị khinh bỉ và ức hiếp. Nữ9 mượn thân xác và hứa sẽ trả thù giúp thân xác đó. Nhờ vào trí nhớ và đã từng là một tu chân tài giỏi nên nữ9 đã bắt đầu lại con đường tu luyện. Tỏa ra mị lực kinh người và hút hồn bao nhiêu chàng trai. Vì ở hiện đại linh khí quá ít nên nữ9 đã phảu tu luyện bằng tà đạo. Vốn khi linh lực đang trong quá trình khôi phục thì Mạt Thế ập đến. Do công nghệ tiến tiến quá mức, mà dẫn đến sự xâm nhập của vitrut. Con người bắt đầu thức tỉnh dị năng, nữ9 càng có lợi cho việc tu luyện nên đã trở thành nữ hoàng của con người đứng ra tiêu diệt zoombie. Sau khi hỗn độn qua đi thì cùng nam9 sống hạnh phúc đến cuối đời.

Nguyên chủ: Bạch Dao Sương, là một nhân vật phản diện. Một cô nhi không cha không mẹ, vào được ngôi trường danh giá nhờ vào học bổng. Luôn cô độc và không ai quan tâm, nhưng lại rất quý mến Diệp Cơ. Diệp Cơ là em gái của nữ9, nhưng lại luôn bị nữ9 ghét. Cũng là một nhân vật phụ yêu thầm nam9. Diệp Cơ rất thân với nguyên chủ, nên nhiều lần chọc giận nữ9 và bày mưu hãm hại nữ9. Đến cuối cùng vì bảo vệ Diệp Cơ mà chết, nhưng Diệp Cơ là nhân vật phụ nên cũng khó thoát khỏi cái chết thảm.

Ý nguyện của nguyên chủ: Giết chết nam nữ9, bảo vệ Diệp Cơ sống sót ở thời Mạt Thế ]

Cô nghe xong liền thấy nghi ngờ, nhìn qua tiểu Bát Đản hỏi

" Có điều khoản gì không? "

[ Có! Cấm ký chủ dùng ma pháp. Và không được chính tay giết chết nam nữ9 ]

Cô nheo mài lại, sau đó dựa vào ghế lay trán.

" Được! Nhưng các ngươi thì sao? Ở lại không gian? "

" Không đâu! Ký chủ không cần lo, hiện tại ta đã thăng tới cấp 7 nên có thể hóa thành ảo ảnh. Bọn ta có thể ở cạnh người, chỉ có người mới thấy và nghe được chúng ta "

Tiểu Bát Đản tự hào nói, cô gật nhẹ đầu

" Ừ! Sắp xếp Tiên tháp đến đâu rồi? "

Tiểu Huyết nhìn cô trả lời

" Đều xong thưa chủ nhân "

" Tốt! Mà tiểu Bát Đản, ở Mạt Thế thức tỉnh dị năng, vậy có nhẫn không gian để đồ không? "

" Dạ có! Nhưng lại là đồ dỏm "

Tiểu Bát Đản khinh thường, cô cười nhẹ xoa đầu nó.

" Được rồi! Đi thôi "

[ Bắt đầu quá trình di chuyển ----------- Hoàn tất ]

Chương 82: Diệt Vong Thời Mạt Thế 1

Đôi mắt cô mở ra, cảm nhận thân thể đau nhứt. Ánh đèn chói mắt chiếu vào khiến cô nheo lại, đưa tay che đi ánh sáng. Cô nhìn xung quanh là bồn rửa tay, nơi cô đang dựa vào là một cánh cửa phòng vệ sinh. Cô nhìn thân thể mình bị ướt, trên tay chân còn có dấu bầm tím. Ở bụng thì đau nhói như bị ai đạp vào mấy cái.

" Ký chủ có sao không? "

Tiểu Bát Đản lơ lửng giữa không trung, tiểu Huyết quấn quanh thân nó cũng lo lắng. Cô đứng dậy nhìn đầu tóc rối bù liền hỏi

" Chuyện gì? "

Tiểu Bát Đản sợ hãi ấp úng

" Ờ thì... a thì... cái này... "

" Nói "

" Ta lỡ đem ký chủ chuyển vào thân thể lúc bị đánh xong do đắc tội nữ9. Nên mới bị bạn của nữ9 là Di Anh dẫn theo đám nữ sinh kéo nguyên chủ vào nhà vệ sinh đánh "

Tiểu Bát Đản nói một mạch sợ là cô nổi giận, gương mặt cô âm trầm. Nhìn qua tiểu Bát Đản

" Phạt đánh vào mông 50 cái "

" Ểh 😨 "

Tiểu Bát Đản chưa kịp xin tha đã bị đuôi của tiểu Huyết vỗ vào mông khiến nó la oai oái

" Ah... đau... đau quá... con rắn thúi. Ta sẽ không... a... tha cho ngươi. Ký chủ bớt giận... aaa... ta biết sai rồi... "

Cô không quan tâm bước lại gương chỉnh lại đầu tóc, cô vừa chỉnh lại đồ vừa hỏi

" Không dùng ma pháp vậy dùng bùa được không? "

Tiểu Bát Đản đang bị đánh nhảy hết chỗ này đến chỗ kia cố đuổi tiểu Huyết ra khỏi người mình nhưng vô dụng. Nói

" Được... a... cứu ta với... ký chủ tha mạng 😭 "

Cô xè tay ra xuất hiện tấm bùa đốt đi, sau đó y phục cô liền khô và trở nên sạch sẽ tinh tươm. Cô uống một viên đan dược, vết thương và đau đớn trên thân đều biến mất. Tiểu Hắc đậu lên vai cô

" Chủ nhân! Người không sao chứ? "

" Ừ! "

Cô nhìn vào gương, nhan sắc của cô đã bị hạ rất nhiều. Giờ đây chỉ còn lại 2 phần, được coi là xinh đẹp một chút. Thân thể vẫn khá đầy đặn. Cô vươn tay cột thấp mái tóc tím dài mềm mại của mình lại. Đeo vào một cặp mắt kính tròn, cô khẽ đưa tay nâng nhẹ kính. Ánh sáng lạnh lóe lên nguy hiểm. Cô nhìn cái cặp gần đó cầm lên, tiểu Bát Đản vẫn loay hoay chạy tá lả, tiểu Hắc đi theo cô. Trước khi đi cô còn nói vọng lại

" Đánh xong mới được đi theo "

________________

Cô dọc bước đi trên dãy hành lang, tiểu Hắc bay theo cô nhìn xung quanh. Dãy hành lang dài hầu như không ai quan tâm đến cô. Cô cũng thư thả đi đến lớp học dựa theo trí nhớ

Cạch!

Cô mở cửa ra, mọi người nhìn cô bằng đủ loại ánh mắt. Thương hại có, khinh bỉ có, lo lắng có, chế giễu có...

Cô không quan tâm bước lại chỗ ngồi, nhìn cái bàn bị dao gạch từng chữ

Chết đi con chó! Nhỏ mồ côi, xấu xí...

Cô ngồi xuống ghế, vừa ngồi xuống thì một nữ sinh đi lại tức giận. Nữ sinh có mái tóc ngắn ngang vai màu đen, gương mặt thanh tú nhăn nhó nhìn cô. Giọng nói chế giễu nhạo bán

" Còn đứng lên được sao? "

Cô biết đây là Di Anh, là bạn của nữ9. Đôi mắt sau cặp kính của cô ánh lên khó chịu, cô vẫn còn nhớ cái đau khi nãy đó...

" Di Anh! Cậu đã làm gì cô ta? "

Một tiếng nói mềm mại vang lên, cô nhìn đến. Đó là một nữ sinh xinh đẹp, mái tóc đen dài ngang eo thắt lại. Đôi mắt to tròn xanh lá nhạt. Mũi cao, môi đỏ mọng. Làn da trắng xinh đẹp như sứ. Thân hình quyến rũ mặc bộ đồ học sinh. Chiếc áo sơ mi hở ra 2 nút áo, để lộ nột phần ngực tròn trịa trắng mịn. Chiếc váy ngắn hơn đầu gối. Nữ sinh này tỏa ra mị lực rất lớn, mọi người khi thấy cô ta liền mặt đỏ tim đập. Di Anh xoay lại cười cười.

" Đình Lan! Tớ không có, khi nãy tớ thấy cậu ấy bị té. Nên mới hỏi như vậy "

Nữ sinh đó không ai khác là nữ9 Đình Lan, cô ta nheo mài lại

" Thật? "

" Ừ! Cậu phải tin tớ chứ "

Di Anh gật đầu khẳng định, Đình Lan mỉm cười linh động nói

" Được rồi! Tớ tin cậu, chúng ta đi ăn thôi. Tớ đói quá rồi "

Di Anh cũng vui vẻ gật đầu cùng Đình Lan đi, trước khi rời khỏi Di Anh còn liếc qua cô bằng ánh mắt căm ghét. Cô không quan tâm, tiểu Hắc trên vai cô nói

" Chủ nhân! Người không giận sao? "

Cô không trả lời, đôi mắt sau cặp kính hiện lên hứng thú. Bỗng từ ngoài một nữ sinh chạy vào, mái tóc dài hơn vai buộc lệch qua vai trái. Mái ngố che đi vầng trán. Hàng mài cong. Đôi mắt xanh lá cây hiện lên hốt hoảng. Mũi cao. Môi hồng căng mọng. Gương mặt tròn bầu bĩnh, làn da trắng mịn màng hồng hào chảy mồ hôi. Thân hình cân đối, chiếc áo sơ mi gọn gàng, áo khoác bên ngoài dài đến eo. Chiếc váy đen đến đầu gối. Nữ sinh đó chạy lại chỗ cô, gương mặt lo lắng gấp gáp

" Cậu... cậu có sao không? "

Cô nhìn lên, cô biết đây chắc chắn là Diệp Cơ, so với Đình Lan nhan sắc cũng khá giống nhau. Cũng phải, vì vốn họ là song sinh mà, nhưng Diệp Cơ lại học lớp khác do sợ bị Đình Lan nhìn thấy rồi khó chịu...

" Không! "

Cô mỉm cười nhạt lấy khăn tay lau cho Diệp Cơ. Diệp Cơ gấp gáp nói

" Tớ nghe nói cậu bị đám người Di Anh đánh. Tớ liền từ lớp chạy đến đây. Cậu thật sự không sao chứ? "

Đôi mắt Diệp Cơ như sắp nhỏ lệ, cô xoa mặt Diệp Cơ trấn an
" Không! Đừng khóc, tớ không sao. Nhìn đi, đâu có bị thương "

Diệp Cơ nhìn đến thấy lời nói của cô đúng liền an tâm thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười

" Vậy thì tốt rồi. Chúng ta đi ăn thôi "

" Ừ...! "

Cô cùng Diệp Cơ đi đến căn tin, khi lấy đồ ăn xong liền tìm chỗ ngồi. Khi vào bàn Diệp Cơ lên tiếng

" Cậu ăn nhiều một chút. Tớ thấy cậu cứ lao đầu vào học cho kì thi tới. Không chịu chăm sóc bản thân gì cả "

" Ừ "

Cô gật nhẹ đầu rồi cầm muỗng lên ăn, cô nhìn chăm chăm vào khay cơm rồi hơi nheo mài lại. Diệp Cơ nhìn thấy liền hỏi

" Sao vậy? Cậu không khỏe à? "

" Không phải! Ăn thôi "

Cô cùng Diệp Cơ dùng bữa, bỗng gần đó nghe thấy tiếng ồn xì xầm vang lên liền quay đầu về hướng đó. Cô nhìn thấy trong đám đông là hai người đang níu kéo nhau. Một nữ nhân xinh đẹp đang cố thoát khỏi vòng tay của người nam nhân. Người nữ sinh đó chính là Đình Lan

Còn một nam nhân mặc âu phục lịch lãm, mái tóc nâu chãi chuốc gọn gàng để lộ vầng trán cao bóng loáng. Đôi mắt đen sâu không thấy đáy. Mũi cao, môi bạc mỏng vô tình. Gương mặt phải nói là mĩ đến mê người, khiến nhiều nữ sinh say đắm. Người nam nhân đó trên người tỏa ra khí chất bá đạo cùng lãnh tình. Chiếc áo khoác dài hơn đầu gối càng khiến hắn có sự anh khí của một quý ông. Cô xoay qua Diệp Cơ đang đắm đuối nhìn tên nam nhân đó. Tiểu Bát Đản lơ lửng giữa không trung bay đến chỗ cô không có sức sống. Gương mặt thảm họa buồn bã, trên người nó tiểu Huyết đang quấn lấy hả hê, vui vẻ.

" Ký.... chủ... "

Tiếng nói nó vang lên như ma, cô không nhìn nó hỏi

" Kia là ai? "

Tiểu Bát Đản nhìn theo hướng mắt cô, liền thấy người nam nhân đó liền nói

[ Đó là nam9 Phong Dương Chu Vũ, là một Đại soái trong lực lượng nghiên cứu thế giới. Hắn đã đưa ra rất nhiều tiền của để góp vào, nhưng cũng chính nhà nghiên cứu lớn nhất đó đã khiến toàn bộ nhân loại suýt nữa bị hủy hoại. Một tổ chức cực kì lớn... Hắn còn là một người giàu có với gia sản kết xù. Từ hai bàn tay trắng mà bước lên từng bước đến vị trí ngày hôm nay. Gặp được nữ9 trong một lần làm nhiệm vụ, và ở khách sạn. Cả hai đã XXOO, rồi nam9 hứng thú với nữ9. Sau đó mới hết lòng chinh phục tình yêu của nữ9, cả hai cùng vượt qua hoạn nạn ở Mạt Thế, dần dần có tình cảm rồi sống hạnh phúc đến cuối đời. Nam9 là một người đàn ông 30 tuổi. Tính tình lạnh lùng, bí ẩn. Không để ai vào mắt... ]

Cô nghe xong gật nhẹ đầu, nhìn Phong Dương Chu Vũ đang kéo tay Đình Lan vào xe. Diệp Cơ bên cạnh buồn bã, tiếp tục ăn cơm.

________________

Bây giờ là buổi chiều, cô đeo cái cặp lên vai. Nhìn lên bầu trời đã ngả trưa, ánh nắng vàng nhạt chiếu rọi. Tiểu Bát Đản hỏi cô

" Ký chủ muốn đi đâu? "

" Gom góp thức ăn "

" Hử? Chủ nhân gom thức ăn làm gì? "

Tiểu Huyết khó hiểu hỏi, tiểu Bát Đản khinh bỉ nói

" Để ăn chứ làm gì. Ngu "

" Ngươi chửi ai ngu? "

Tiểu Huyết tức giận hỏi lại

" Ta nói ngươi ngu, đồ ngu như heo, ngu như bò, ngu như cái lò xo "
" Ngươi... hừ! Chủ nhân, khi nãy ta đánh chưa đủ 50 cái, để ta đánh tiếp "

" Ngươi nói gì? Rõ ràng là đủ rồi. Xạo hả, có tin ta nướng ngươi thành rắn chín rồi ăn không? "

Tiểu Bát Đản tức giận cãi lại.

" Có ngon thì nướng đi, nướng đi "

" Ngươi... "

..........

Cô nhìn vào không trung vô định, tiểu Hắc bay đến bên cô

" Chủ nhân sao vậy? "

" Không gì! Ta thấy cần mua đồ ăn "

Tiểu Huyết nhìn qua cô

" Chủ nhân! Người là người tu đạo, cần gì ăn? "

" Ta muốn! Thu gom hết tất cả thức ăn. Sau này trong không gian phải có đúng 3 bữa một ngày. Huống hồ cũng cần cho Mạt Thế... Ta muốn thưởng thức mĩ vị nhân gian "

Tiểu Bát Đản nghe thấy thì liền hưng phấn. Cái đuôi hồ ly phe phẩy

" Chủ nhân anh minh! Trong không gian thức ăn sẽ không bị hư thúi dù bao lâu đi nữa. Nên ký chủ không cần lo "

Tiểu Huyết thì ngược lại, cái đuôi phe phẩy. Gương mặt nhăn nhó khó hiểu

" Chủ nhân! Ta biết người thích nhưng ai sẽ nấu? "

Cô nhếch môi cười nhẹ

" Yên tâm! Không ai trong chúng ta nấu. Khi ta lấy được ma pháp Hắc Ám, ta sẽ tạo ra điều kỳ diệu "

Cả 3 con vật đều kinh ngạc nhìn nhau. Tiểu Huyết hỏi

" Ý chủ nhân là gì? "

" Các ngươi sẽ biết sớm thôi. "

" Nhưng bây giờ người đâu có tiền để mua đồ "

Tiểu Bát Đản lên tiếng, cô bước đi. Tiếng nói lạnh nhạt

" Đi kiếm "

Những con vật nhỏ nhìn nhau, tiểu Bát Đản hỏi

" Các ngươi nói xem ký chủ kiếm bằng cách nào? "

" Ta không biết! Nhưng điều khiến ta để tâm nhất chính là câu nói sâu xa của chủ nhân. Người muốn làm gì với ma pháp Hắc Ám? "

Tiểu Huyết âm trầm hỏi, tiểu Hắc lên tiếng

" Chủ nhân thần cơ diệu toán. Chúng ta vẫn còn thua rất xa, người thông minh tuyệt đỉnh. Mọi việc đều có tính toán, chúng ta nên tin vào người "

" Nhưng ta muốn hiểu người hơn. Ta muốn bắt kịp suy nghĩ của chủ nhân "

Tiểu Huyết nhìn theo bóng lưng cô. Tiểu Hắc nói

" Ta cũng giống ngươi. Nhưng chúng ta cần phải cố gắng. Ta nghĩ chủ nhân đang muốn chúng ta đuổi kịp người. Đó là cách dạy của chủ nhân "

Tiểu Hắc và tiểu Huyết nhìn nhau gật đầu, tiểu Bát Đản nãy giờ nghe không hiểu.

" Hai ngươi nói xàm gì vậy? "

Tiểu Huyết quay qua tức giận

" Đầu heo như ngươi thì biết cái gì. Đuổi theo chủ nhân kìa "

" Từ từ làm gì ghê vậy. Mà ngươi nói ai là đầu heo đó? "

" Ngươi chứ ai "

" Ngươi mới là rắn thúi ngu ngốc "

" Con hồ ly heo như ngươi thì có "

" Ngươi... "

..........

Dưới khung trời rộng lớn, hình ảnh 3 con vật nhỏ đi theo sau cô đã được ghi vào dòng thời gian. Sự gắn kết giữa cô và bọn nó ngày càng chặt chẽ, thử thách tuy khó nhưng cô tin vào những vật nhỏ của mình.

Khoảng trời rộng lớn, dù cho có là ánh dương sáng chói nhất cũng không thể nào dò xét được tâm tư của người con gái ấy. Trái tim đó rốt cuộc như thế nào? Là một màu đen, hay là màu đỏ? Trong trí óc kia rốt cuộc đang nghĩ gì? Liệu thế gian này sẽ có ai có thể nhìn thấu cô? Liệu thế gian này rồi sẽ ra sau bởi sự xuất hiện của cô? Tất cả chỉ có thời gian là chìa khóa giải đáp mọi câu đố

Chương 83: Diệt Vong Thời Mạt Thế 2

Cô ngồi trên ghế sô pha nhỏ, đôi mắt chăm chăm vào màn hình máy tính. Tiểu Bát Đản nhìn quanh căn phòng trọ, bĩu môi

" Không bằng một góc của không gian "

Tiểu Huyết cũng gật nhẹ đầu nhìn cô

" Chủ nhân! Khuya rồi sao người không ngủ? "

" Kiếm tiền "

Cô lạnh lùng nói, tiểu Hắc nhìn vào không hiểu gì. Đôi mắt cứ như bị xoay mòng mòng, liền hỏi

" Chủ nhân hiểu gì không? "

" Không "

Tiểu Hắc:....

Tiểu Huyết:...

Tiểu Bát Đản cười gượng hỏi

" Vậy ký chủ tính làm gì để kiếm tiền? "

" Có một cách nhanh gọn lẹ, hên thì an toàn. Xui thì ngồi bóc lịch "

Lời nói cô lạnh nhạt, ba con vật nhỏ rùng mình. Tiểu Huyết hỏi

" Là công việc gì? "

" Cướp ngân hàng "

•••••

Không gian một mảng yên tỉnh, tiểu Bát Đản khôi phục đầu tiên nói

" Ký chủ! Hơi thất đức á "

Tiểu Hắc lại không nghĩ vậy

" Ta thấy chủ nhân nói đúng. Vì dù sao khi mạt thế tới thì tiền cũng chỉ là rác "

Tiểu Huyết gật đầu tán thành nhìn cô

" Vậy chủ nhân biết Hack không? "

" Không "

Khi cô trả lời tiểu Bát Đản liền xù lông

" Ký chủ không biết mà đòi kiếm. Ta không muốn bị giam đâu "

Khi tiểu Bát Đản nói xong thì thấy mình bị cô cùng hai con vật kia nhìn chăm chăm. Linh cảm mèo của nó cho thấy không có gì tốt lành liền muốn chuồn đi

" Ta buồn ngủ quá... "

Tiểu Huyết quấn trên người nó dùng đuôi ngăn tiểu Bát Đản bỏ trốn, nói

" Ngươi giúp chủ nhân đi "

" Nhưng ta không muốn làm người xấu 😭 "

Cô đưa tay xoa đầu nhỏ của tiểu Bát Đản nói

" Đi theo ta thì ngươi sẽ làm nhiều việc xấu đó "

Tiểu Bát Đản nhìn cô

"  ̄ˍ ̄ Ký chủ có thể giữ chút tự trọng không? "

Cô nhìn đến máy tính, nói

" Thế giới này sắp diệt vong, tiền cũng chỉ như một tờ giấy không hơn không kém. Bây giờ chúng ta xài giúp họ khi có thể thì cũng không tính là xấu "

Tiểu Bát Đản cạn lời trước cái lý lẽ của cô, nhưng lời nói của cô cũng rất đúng. Bây giờ nó đã đi theo ký chủ, cả đời này đều phải phục vụ người thì phải nghe người. Giúp đỡ người, như vậy mới là một hệ thống ngoan. Dù ký chủ chưa làm việc tốt bao giờ, nhưng mỗi việc xấu người làm đều có lý do chính đáng.

" Được! Ta giúp người "

Tiểu Bát Đản nói, đôi mắt nhắm lại...

[ Khởi động hệ thống ---------- Quá trình tạo mật mã virut -------- Xâm nhập hệ thống Ngân Hàng -------- Đếm ngược 30 giây ]

[ 30, 29, 28, 27....., 18, 17, 16, 15.... 13.... 10... 9... 8... 7... 6... 5... 4... 3... 2... 1... ----- Kết thúc quá trình đếm ngược. Xâm nhập hoàn tất ]

[ Ký chủ muốn lấy bao nhiêu? ]

Cô hơi ngẩn ra, suy tính. Tiểu Huyết ngoe ngoảy đuôi nói

" Lấy nhiều nhiều nha chủ nhân "

" Vậy thì lấy khoảng 1 tỷ đôla thôi "

[ Bắt đầu quá trình chuyển khoảng ---------- Mã số 057213 --------- Chuyển khoảng thành công ]

Lời nói hệ thống vừa dứt tiểu Bát Đản mở mắt ra nhìn cô

" Chúng ta đợi tới mai là rút được rồi ký chủ "

" Ừ! Giờ đi ngủ "

Cô nói rồi bước lên giường, tiểu Huyết quấn trên người tiểu Bát Đản cùng ngủ sô pha. Còn tiểu Hắc đậu lên cái đèn gần đó ngủ, như một bức tượng điêu khắc...

_______________
Sáng hôm sau cô cùng 3 vật nhỏ đi mua đồ, vì hôm nay là chủ nhật nên cô mới có thể thư thả. Bước đi trên đường phố mát mẻ, cô nhìn những thứ xung quanh. Đôi mắt sau chiếc kính ánh lên tia sáng nhạt. Xung quanh ngoài đường cô nghe thấy tiếng bàn tán

- Nghe gì chưa? Hôm qua ngân hàng ***** bị mất 1 tỷ đôla đó

- Nghe rồi! Trên mạng bây giờ đứng top 1 luôn.

- Ừ! Không biết ai giỏi như vậy. Lấy đi trong một đêm không gây động tĩnh gì

- Phải đó! Cảnh sát cũng đang rất băn khoăn

- Trời! Ai lại tài giỏi như vậy?

- Ta thấy cái này là cướp chuyên nghiệp nha

- Ừ! Ha ha...

.............

Từng lời nói xung quanh đều lọt vào tai bọn cô, tiểu Bát Đản cười cười

" Thật không ngờ nhanh như vậy đã biết "

Tiểu Huyết quấn trên người nó nâng đầu nhỏ

" Ta thấy bọn chúng cả đời cũng sẽ không biết là chúng ta "

Cô không nói gì đi vào siêu thị lớn nhất thành phố, vừa bước vào trong thì tiểu Bát Đản đã chạy quanh khắp nơi, tiểu Huyết quấn quanh người nó cũng bị kéo đi. Trông nó rất vui...

Cô đi tới quầy thức ăn nhìn hai nữ nhân viên đang bước tới

" Chào quý khách! Cô muốn mua gì? "

Cô nhìn xung quanh bán đầy đủ loại trái cây, thịt cá, gà, rau củ thượng hạng liền nói

" Ta muốn mua tất cả đồ ăn ở đây. Liên hệ với các siêu thị khác, ta cũng muốn mua tất cả đồ ăn ở đó "

Các nhân viên điến người, mồ hôi chảy ra cười gượng

" Quý khách nói gì? "

" Liên hệ các siêu thị, hay các nơi nào tùy các người. Tôi muốn mua hết đồ ăn ở đó. Rồi gởi tới địa chỉ này, đây là thẻ "

Tôi đưa thẻ cho họ rồi đi loanh quoanh, xem quần áo. Tiểu Hắc bên cạnh cô nói

" Chủ nhân nên mua thật nhiều quần áo. "

" Ừ "

Cô gật nhẹ đầu rồi đi xem những bộ quần áo, ở đây còn có đồ cổ trang. Đủ loại trang phục, cô thấy vậy liền mua hết. Cô lại chuyển qua tiệm sách, kiếm mua những quyển sách nấu ăn. Cô mua hơn 100 quyển. Còn có những quyển truyện tranh khoảng hơn 1000 quyển khác nhau để từ từ đọc.

Cô đi xung quanh mua rất nhiều, mọi người nhìn cô như quái nhân. Rõ ràng người cô toàn là đồ bình thường, sao lại có thể mua nhiều như thế?

Cô không quan tâm, khi mua xong cũng đã là buổi trưa. Cô tìm một quán ăn uống, tiểu Bát Đản hạnh phúc ăn ngấu nghiến, tiểu Huyết nhìn đến khinh bỉ.

Cô đang dùng bữa thì tiểu Hắc hỏi

" Chủ nhân tính làm gì tiếp theo? "

Cô hơi dừng lại suy nghĩ

" Luyện bắn súng, luyện võ " Tiểu Bát Đản nghe xong liền ngước lên, cái miệng nhỏ vì tràn ngập thức ăn nên nói không rõ

" A nớ ý ủ ó võ iêu ỉnh à? ( Ta nhớ ký chủ có võ siêu đỉnh mà?) "

" Ta muốn học hỏi thêm "

" Ồ "

Tiểu Bát Đản tiếp tục ăn món shushi cá ngừ, trông nó rất hạnh phúc. Cô nhìn đến mỉm cười nhẹ...

Sau khi ăn xong cô đã lấy lại thẻ, bọn họ nói 1 tuần nữa sẽ giao tới cho cô. Cô bắt đầu công cuộc tìm võ đường, nơi cô tập là võ Karate. Cô khi ở siêu thị đã mua rất nhiều sách về võ thuật, có gì sau này tự luyện. Cô nhìn võ quán cao lớn, bây giờ đã là 13h trưa.

Cô bước vào trong, một thầy giáo đi ra hỏi

" Em đến đây làm gì? "

" Học "

" Hử? Vậy em theo thầy đăng ký "

Cô đi theo thầy giáo đang mặc một bộ đồ võ màu trắng, đai lưng màu đen. Khi đi cô có lướt qua một phòng tập vô cùng rộng lớn, khoảng 100 mét vuông. Ở trong đó có hai người đang đứng, bộ đồ cũng giống như thầy giáo đang dẫn cô đi. Còn những người khác thì ngồi nhìn hướng dẫn, đai lưng thì đủ màu khác nhau...

Cô sau khi đăng ký và đóng tiền học thì được đưa cho một bộ đồ thay vào. Đai của cô là màu trắng...

Thầy giáo vừa đi vừa nói

" Thời gian học là liên tục. Vì ở trường này chủ yếu là truyền bá võ thuật nên sẽ không có ngày nghỉ. Em hiểu chứ? "

" Vâng "

" Em mới vào nên phải cẩn thận. Đừng để bị vướng mắc vào đám học sinh đó. Hiểu không? "

" Vâng "

" Tôi tên là Ngô Đồng. Là một trong thầy dạy võ ở đây. Em có thể gọi thầy là Ngô lão sư "

" Vâng "

Cô theo sau thầy giáo bước vào trong. Ngô lão sư đứng nghiêm nghị ho khan cho tất cả học sinh chú ý

" Khụ khụ! Hôm nay lớp ta có một học sinh mới. Các em hãy chiếu cố em ấy. Hãy giới thiệu bản thân đi "

Cô nhìn quanh đám học sinh, đưa tay nâng mắt kính. Ánh sáng lạnh tỏa ra

" Mình là Bạch Dao Sương! 17 tuổi, rất hân hạnh gặp mặt "

Khi cô vừa dứt lời thì một cánh tay đưa lên, Ngô lão sư nhìn thấy liền nói

" Em có ý kiến gì? "

Người đứng lên là một nữ sinh hoạt bát đáng yêu. Gương mặt thanh tú bầu bĩnh. Nụ cười tươi hiện lên rõ ràng

" Xin chào! Tớ là Âu Nghi, 17 tuổi. Tớ đã học ở võ đường hơn 1 năm, rất vui được gặp cậu "

Cô nhìn đến đai lưng đỏ đen của Âu Nghi, gật nhẹ đầu

" Hân hạnh "

Ngô lão sư nhìn qua cô

" Em vừa mới đến, kiến thức cơ bản chưa nắm vững. Em hãy ở một góc quan sát "

Cô gật nhẹ đầu ngồi vào ghế, tiểu Hắc trên vai cô nói

" Chủ nhân! Người ở đây quan sát sao? "

Cô gật nhẹ đầu, tiểu Bát Đản và tiểu Huyết ăn no nên đã vào không gian ngủ nướng rồi. Cô thấy tiểu Huyết đang bắt đầu bị ảnh hưởng bởi chú heo lười kia...

Thời gian dần trôi qua, cô đã quan sát những đòn đá cao của môn võ này. Những cú đá đều có uy lực và gây ra mức sát thương lớn. Cô nhìn vào trong sách, karate có rất nhiều cấp bậc. Từng chiêu thức đều chủ yếu là tấn công bằng cách đá. Đôi mắt sau chiếc mắt kính của cô ánh lên tia sáng lạnh. Khoảng 30' sau mọi người nghỉ ngơi. Âu Nghi liền chạy qua chỗ cô, khăn lau mồ hôi. Miệng cười nói

" Cậu mới đến nên còn lạ lẫm. Hay để tớ giới thiệu mọi người cho cậu "

" Không cần "

Cô lắc đầu, việc cô làm là đến học hỏi. Chứ không phải đến để chơi đùa. Thời gian đã không còn nhiều...

Âu Nghi thấy vậy liền chu môi nhỏ hồng

" Cậu khá lạnh lùng nha. Giống học trưởng vậy "

Cô nâng khóe môi cười nhạt, Âu Nghi ngồi xuống cạnh cô

" Hay chiều chúng ta đi ăn ha "

Cô nghe vậy gật nhẹ đầu, Âu Nghi vui vẻ nói đủ thứ chuyện. Cô bỗng dưng nhìn thấy một tấm thẻ màu đen bằng giấy rớt trên đất liền nhặt lên. Điều đáng kinh ngạc là trên tấm thẻ có đề chữ

Luyện Súng!

Phía dưới cũng có hình một cây súng, cô nhếch môi nghĩ

' Trời cũng giúp mình '

" Đó là của tôi! "

Chương 84: Diệt Vong Thời Mạt Thế 3

Cô xoay người lại, liền nhìn thấy một người con trai khoảng 20 tuổi. Mái tóc hai phai màu xám và đen. Đôi đồng từ màu đen lạnh lùng, mũi cao thẳng. Môi hồng nhạt hé ra. Làn da mịn màng hơi trắng. Thân thể cao ráo mặc bộ đồ võ, đai lưng đen. Dung nhan phải nói là tuyệt mĩ, một vẻ đẹp gì đó kì lạ. Khí tức tỏa ra cũng không bình thường...

Cô nheo mài lại đứng lên đối diện với người con trai này, Âu Nghi nhìn thấy hắn liền cười tươi

" Học trưởng "

Âu Nghi nhìn qua cô, nói

" Đây là học trưởng của tôi. Cũng là thầy dạy võ ở đây, tên Vu Tử Ân. Còn đây là Bạch Dao Sương mới đến "

Cô nhìn đến gật nhẹ đầu xem như chào hỏi, đưa tấm thẻ đen lên

" Của anh? "

" Phải "

Âu Nghi tò mò ghé đầu vào xem, nhưng cô nhanh tay úp mặt chữ xuống. Đưa cho Tử Ân, Âu Nghi bĩu môi

" Bí mật vậy "

Cô thấy Tử Ân xoay đi liền nói

" Tôi muốn theo đến đó "

Tử Ân xoay người lại, cô bước đến gần

" Mai 8h ở võ quán, tôi đi cùng "

Cô nói rồi cùng Âu Nghi đi ra ngoài...

________________

Buổi tối cô trở về nhà, sự mệt mỏi lan tràn khắp cơ thể. Cô nằm xuống giường nghỉ ngơi, tiểu Hắc bên cạnh cô nói

" Chủ nhân mệt rồi! Hãy nghỉ ngơi thật tốt "

Cô đưa tay xoa đầu nó, cười nhẹ

" Ngươi vất vả rồi "

" Không! Được ở cùng chủ nhân đó là niềm vui của ta "

Cô nhìn lên trần nhà, giọng nói vang lên

" Ngươi cũng tranh thủ tu luyện một chút. Đừng để bị tụt lại "

" Vâng "

" Ừ! Ngủ đi "

Cô nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ, mọi thứ xung quanh cô là một màn đêm. Cô đứng giữa màu đen đó, lặng lẽ bước đi. Bỗng từ xa một ánh sáng vụt tới, cô xoay người né đi. Nhìn ánh sáng đó cứ như muốn nói gì đó, từ một nơi khác một ánh sáng màu đen xuất hiện. Hai quả cầu nhỏ ánh sáng cứ thế song song nhau hướng cô một khoảng cách không quá xa. Cô kinh ngạc, như không tin...

Một quả cầu ánh sáng tỏa ra hào quang chói ngời, linh khí mạnh mẽ như muốn bao phủ cả thiên địa. Còn một quả cầu màu đen lại tỏa ra tà khí, sự chết chóc và tàn ác trong nó như muốn nhấn chìm tất cả. Hai quả cầu tuy nhỏ, nhưng lại có sức mạnh khổng lồ và trái ngược nhau...

Cô nhìn đến nói

" Là thứ gì? "

Hai quả cầu phát ra ánh sáng, chớp chớp liên tục. Tiếng nói âm vang đồng thanh

" HÃY TÌM THẤY CHÚNG TA... "

Sau đó ngay lập tức quả cầu màu đen vụt qua người cô, cô như ngã xuống. Đôi mắt sững sờ...

Soạt!

Cô mở mắt ngồi dậy, đôi mắt mang theo vẻ bần thần. Đưa tay ôm lấy bụng, cô đưa tay lau mồ hôi. Nhìn ra cửa sổ thì thấy ánh sáng nhạt, màn sương bám lên cây tạo nên sự lạnh lẽo bí ẩn. Cô bước đến đứng đó, rơi vào trầm tư...

Lời nói khẽ của cô vang lên như tự hỏi

" Đó là thứ gì? "

Tiểu Hắc nãy giờ quan sát cô, đôi mắt lo lắng nhưng không dám làm phiền. Từ không trung một làn khói xuất hiện

Bùm!

" Ký chủ~ (=^.^=) "

Làn khói chưa tản ra hết đã nghe thấy tiếng nói của tiểu Bát Đản, cô giật mình xoay lại liền thấy một cục bông trắng bự nhào vào lòng mình. Tiểu Huyết vẫn quấn quanh người tiểu Bát Đản, dụi đầu nhỏ vào mặt cô

" Chủ nhân ~T_T~ "

" Được rồi! Hai ngươi làm gì vậy? "

" Ký chủ! Đêm qua ta mơ thấy mình đánh bại được con chim chính rồi được người thưởng cho rất nhiều đồ ăn ≧﹏≦ "

Tiểu Huyết cũng vui vẻ nói

" Còn ta mơ thấy mình trở lại hình dáng cũ, đánh chết con hồ ly mập rồi cùng chủ nhân và tiểu Hắc đi khắp nơi ﹋o﹋ "

Cô cười nhẹ, tiểu Hắc bên cạnh không nói gì thở dài. Còn tiểu Bát Đản trừng qua tiểu Huyết

" Ngươi nói gì? "

" Ta nói ta đập chết ngươi sau đó đi cùng chủ nhân du sơn ngoạn thủy "

" Ê! Con rắn thúi kia, bộ kiếp trước ta có thù oán với dòng họ loài rắn nhà ngươi hay gì mà trong mơ ngươi cũng muốn diệt ta vậy? "

Tiểu Bát Đản giận xù lông nói, tiểu Huyết hất mặt

" Không biết! Ta chỉ biết trong mơ ngươi rất thảm hại "
" Ngươi là đồ rắn thúi, xấu xí khó ưa. Cút khỏi ngươi gia gia ngươi "

Tiểu Huyết trừng qua tức giận

" Ngươi nói ai là rắn thúi? Dám xưng gia gia với ta? Ngươi non lắm nhóc ạ "

" Bản hệ thống anh tuấn tiêu soái, há lại để một con rắn xấu xí như ngươi quấn quanh người. Cút xuống "

Tiểu Bát Đản vừa nói vừa lắc cái eo, tiểu Huyết càng bám chặt hơn

" Ngươi đồ hồ ly mập... "

............

Cô nhìn hai con vật nhỏ mà cười nhẹ, tiểu Hắc bên cạnh nghiêm nghị phán một câu

" Ghét của nào trời cho của đó "

" IM MỒM "

Hai con vật nhỏ đang đấu tranh quyết liệt, liền xoay qua đồng thanh nhìn tiểu Hắc. Tiểu Bát Đản nhìn qua tiểu Huyết

" Ai cho ngươi bắt chước gia gia "

" Ngươi mới bắt chước ta đồ heo mập "

..........

Cô nhìn lên đồng hồ đã 5h, nhìn hai con vật nhỏ rồi đi xuống lầu lấy ly sữa uống. Tiểu Hắc đi theo cô ngán ngẩm nói

" Đều là giống đực mà sao ta thấy tụi nó còn hơn giống cái nữa "

Cô cười nhẹ ngồi xuống ghế, tâm tình trở nên tốt hơn nói

" Ngươi sẽ nghe dài dài "

" Nhưng chủ nhân không thấy mệt mỏi sao? Người thích sự yên tĩnh mà? "

" Lâu lâu ồn ào một chút cũng tốt "

Tiểu Hắc nhìn cô gật nhẹ đầu, ánh mắt hiện lên tia vui vẻ.

" Ở cạnh chủ nhân thật vui "

Cô đưa tay xoa cái đầu nhỏ của tiểu Hắc, đôi mắt đỏ như máu nhìn vào khoảng không vắng lặng...

________________

8h tại võ đường

Cô đứng đợi Vu Tử Ân, tiểu Bát Đản lơ lửng trên không cứ xoay vòng vòng chán nản

" Ký chủ! Sao lâu quá vậy... "

Tiểu Huyết trên người nó khinh bỉ

" Mới có 5', ngươi thật thiếu nhẫn nại "

" Ừ! Ta là vậy đó! Thì sao? "
Từ xa cô nhìn thấy một bóng dáng đang đi tới, chiếc áo khoác đen choàng mũ bí ẩn. Người con trai đó chính là Vu Tử Ân

" Chào "

Cô nhẹ lên tiếng, Tử Ân không nói gì xoay người đi. Cô cũng đi theo sau, tiểu Bát Đản bĩu môi

" Chảnh cún "

Tiểu Huyết dựa đầu vào giữa hai lỗ tai tiểu Bát Đản, nói

" Kệ người ta đi "

Khoảng nữa tiếng sau Tử Ân bước vào một quán bán hàng cũ kĩ, trông vô cùng rách nát. Tiểu Bát Đản nhìn thấy mà kinh ngạc

" Tồi tàn dữ "

Cô theo sau Tử Ân bước vào, một lão đầu khom lưng đi ra nhìn lên

" Đem bạn tới sao? "

Tử Ân không trả lời đi một mạch vào trong, đi đến một cái kệ gỗ rách nát chạm vào. Bức tường mở ra một đạo thất.

Bước xuống dãy cầu thang, từ phía cuối cô nhìn thấy ánh sáng. Khi đến nơi, một căn phòng rộng lớn hiện ra, phía gần đó có những căn phòng nhỏ tiếp nối nhau. Mỗi căn phòng nhỏ đều có số trên đó. Mỗi người đều đứng luyện súng, tiếng súng nổ vang lên chói tai. Mỗi người đều được trang bị một cái đồ bịt lỗ tai...

Tiểu Bát Đản chạy vòng quanh, lão già đó bước lại gần cô

" Có muốn làm thẻ số không? "

" Ừ "

" Đi theo lão "

Cô đi theo sau lão, nhìn xung quanh

" Ta là Quản lý ở đây! Ngươi cứ gọi ta là Lão Từ "

" Vâng "

Khoảng 30' phút sau, trên tay cô là tấm thẻ giống Tử Ân. Trên đó còn có số 9, cô bước đến tìm căn phòng nhỏ.

Cô bước vào, nhìn bên cạnh là Tử Ân, hắn ở cạnh cô số 8. Cô bước vào đeo trang bị, tiểu Hắc đậu lên một chỗ quan sát. Tiểu Bát Đản hưng phấn nói

" Ký chủ! Trông vui quá "

Cô cầm cây súng ngắn lên, nhìn qua Tử Ân quan sát. Tử Ân liếc nhẹ qua cô rồi không màng tới. Cô làm theo Tử Ân, thay đạn, nhắm vào bia mà bắn

Thời gian trôi qua, khi cô nghỉ tập đã là 10h trưa. Tiểu Bát Đản vui vẻ tính đi lấy nước cho cô nhưng cô nói không cần. Cô bước tới Tử Ân ngồi đó không xa nói

" Cảm ơn "

Tử Ân không nói gì uống nước, nhìn qua cô.

Ting ting ting

Điện thoại cô vang lên, cô đưa tay bắt máy. Từ bên kia vọng qua tiếng nói lo lắng

" Dao Sương! Sao hôm nay cậu không đi học? "

" Có chút việc "

" Cậu biết tớ lo lắng lắm không? Tớ sợ cậu xảy ra chuyện gì "

Tiếng nói Diệp Cơ như sắp khóc, gương mặt cô vẫn lạnh nhạt nhìn những người kia bắn súng. Nhưng vẫn nói chuyện với Diệp Cơ

" Yên tâm! Tớ không sao, tớ làm sao xảy ra chuyện gì. Khi tớ chưa hoàn thành sứ mệnh "

Nụ cười cô vươn lên quỷ dị, Tử Ân kinh ngạc. Diệp Cơ bên kia giọng nói khó hiểu

" Sứ mệnh? "

" Là bảo vệ công chúa Diệp Cơ đó. Được rồi, lát nữa đi ăn "

Cô hạ giọng nói, nụ cười cũng biến mất. Diệp Cơ bên kia xấu hổ

" Cậu cứ trêu tớ. Được rồi, một lát gặp "

" Ừ "

Cô vươn tay tắt máy, nhìn qua Tử Ân đang uống nước

" Có muốn đi cùng? "

Tử Ân không nói gì, cô hiểu liền xoay người lấy đồ

" Vậy tôi về trước! Cảm ơn "

Cô bước đi rời khỏi, tiểu Huyết nhìn cô nói

" Tên đó có gì đó không bình thường "

Cô nhếch môi, lời nói ý vị

" Phải! Cảm giác rất khác lạ. Nhưng chỉ cần không cản trở con đường của ta là được "

Chương 85: Diệt Vong Thời Mạt Thế 4

Những ngày sau cô vẫn đi học bình thường, mới đây đã 3 ngày trôi qua. Cô ngồi trong lớp học, giáo viên bước vào, trên tay còn cầm một sấp giấy.

" Hôm nay chúng ta sẽ kiểm tra "

Mọi người sững sờ sau đó là lo lắng bàn tán, cô nhìn tờ giấy ở trên bàn. Giáo viên ngồi trên ghế nói

" Làm đi "

Cô cầm bút nhìn vào trang giấy, Di Anh bên cạnh quăng bút qua cô. Cô nhìn qua liền thấy Di Anh mặt mài hung tợn nói khẽ

" Làm xong đưa qua cho tao "

Cô nhìn đến rồi quay đi không quan tâm, Di Anh tức giận, Đình Lan ngồi phía sau Di Anh nói

" Cậu không được làm vậy "

Di Anh bĩu môi trừng mắt qua cô, dù Đình Lan nói vậy nhưng cô ta lại liếc nhìn những bài làm của các bạn khác. Cô biết cô ta là một người tu chân nên sẽ có thể nhìn từ xa, liền búng một tờ giấy vào mắt khiến cô ta la lên

" Ah "

Mọi người nhìn qua Đình Lan, Đình Lan mỉm cười

" Xin lỗi! Các bạn cứ làm tiếp đi "

Mọi người tiếp tục làm bài của mình, Đình Lan tức giận nhìn qua cô. Cô không quan tâm nhếch môi, khiến Đình Lan càng giận điên người. Cô ta đưa ngón trỏ lên xoay vòng, giấy bút và bàn của cô bị lật đổ

Rầm!

Giáo viên nhìn đến nheo mài, các bạn khác cũng khó chịu.

" Em có bất mãn gì sao? "

" Không có "

" Vậy sao lại lật bàn? "

" Tự ngã "

" Em giỡn mặt với tôi à? "

" Không "

" Em... "

Giáo viên tức giận, bỗng từ ngoài một tiếng nói vọng vào

" Cô "

Mọi người đồng loạt nhìn ra cửa, đó là Tử Ân. Hắn đang cầm một sấp bài kiểm tra trên tay. Dung nhan tuấn mĩ khiến nữ sinh say đắm, sự lạnh lùng càng khiến nhiều người mê mẩn. Giáo viên đỏ mặt nhìn đến Tử Ân

" Hội trưởng hội học sinh đến rồi sao? "

" Vâng! Em đến giám sát "

Tử Ân đi vào trong, bước lại gần cô nhìn chiếc bàn nói

" Học muội nên lật bàn lại "

Cô nhìn Tử Ân xoay đi, cũng cúi xuống lượm giấy tập, chỉnh đốn lại bàn. Cô nhìn thấy cây bút mình lăn qua bên khác liền vươn tay muốn nhặt lên. Thì một bàn chân giẫm lại, cô ngước nhìn thì thấy nụ cười chế giễu của Di Anh.

Đình Lan cũng nhếch môi, xoay tay

Rầm!

Chiếc bàn lại ngã xuống, cô giáo tức giận đập bàn

" Em có phải khó chịu với tôi không? "

Cô đứng dậy liếc qua Đình Lan đang cười mỉm, tiểu Hắc trên vai cô, đôi mắt quạ xám tro nhìn đến Đình Lan, cô ta rùng mình sợ hãi nhìn qua phía cô.

' Cảm giác này... '

Cô đọc được suy nghĩ của Đình Lan liền mỉm cười nhạt, đưa chân giẫm lên chân Di Anh đang đạp cây bút của cô khiến Di Anh la lên

" Ah! "

Cô hướng giáo viên đi tới, Di Anh tức giận nhìn cô.

" Em có ý gì? "

" Em không làm nữa "

Mọi người kinh ngạc, Tử Ân nheo mài lại nhìn chiếc bàn. Cô nói xong đi ra khỏi lớp, cô giáo tức giận nói vọng theo

" Em giỏi lắm, năm nay ở lại lớp đi "

Tử Ân nhìn qua Đình Lan khiến cô ta đang sững sờ liền đỏ mặt cười nhẹ

" Chào học trưởng "

Mọi người nhìn thấy Đình Lan như vậy liền mặt đỏ tim đập, riêng chỉ có Tử Ân lạnh lẽo nhìn vào Đình Lan khiến cô ta kinh ngạc.

" Ở đây giao cho cô "

Tử Ân nói rồi xoay người bỏ đi, Đình Lan nhìn đến ngơ ngác.

_________________

Cô đi dọc theo dãy hành lang, sự yên tĩnh bao trùm. Bỗng một thân ảnh chạy như bay đụng vào cô

Rầm!

Người con gái đó ngã xuống, cô vẫn đứng yên. Cô đưa tay đỡ cô gái đó đứng dậy, giờ đây cô mới nhìn thấy cô gái

" Ủa! Dao Sương? "

Đó không ai khác là Âu Nghi, cô mỉm cười nhẹ

" Trùng hợp thật "

" Cậu cũng học trường này sao? "

Âu Nghi vui vẻ nắm lấy tay cô hỏi, cô gật nhẹ đầu

" Ừ! "

" Oa~! Vui quá, thật trùng hợp. Nhưng bây giờ là tiết kiểm tra của các lớp, cậu sao lại ra đây? "

" Không muốn làm "

" Hả? "

Âu Nghi ngơ ngác, cô mỉm cười nhẹ

" Cậu đi trễ? "

Lời nói của cô khiến Âu Nghi mở to mắt, hớt hải chạy đi " Tớ phải đi đây, trưa gặp lại "

Nụ cười cô tắt hẵn, lạnh nhạt nhìn bóng lưng của Âu Nghi. Tiểu Hắc bên cạnh cô nói

" Chủ nhân! Ta thấy nữ9 thật khó ưa "

Cô xoay đi, nhếch môi

" Ừ! Thời gian còn dài. Nhưng sự tươi đẹp này thì sắp kết thúc rồi "

Cô đi xung quanh nhìn cảnh vật, bóng mát cây đung đưa trong gió. Tiểu Bát Đản và tiểu Huyết đã đi thám thính cái viện nghiên cứu kia. Chỉ còn cô và tiểu Hắc...

Cô đứng dưới bóng cây, khóe môi vươn lên. Giọng hát như ngân bạc, nhẹ nhàng lại có sự thanh tao vang lên giữa không trung

" Bóng hồn hoa như xa giữa trời "

" Rời khỏi đây thế trần thị phi... "

" Ta bước đi cứ ngỡ ngàn năm "

" Vì cớ sao bản thân luân hồi "

" Chịu ngàn đớn đau, giấc ngủ vạn thu "

" Kiếp liên hoa ái ân như mộng "

" Đối với ta, tình là hư không... "

" Trông nhớ mộng thương khắp hồng trần "

" Vần trăng kia sáng nhưng lòng ta đen "

" Tất cả sẽ chỉ là ảo mộng thế trần "

" Hãy nói đi... ta là ai? "

Giọng hát đi theo trong gió, cô đứng đó nhìn lên bầu trời. Xoay người lại nhìn Tử Ân đang đứng đó, hắn quay đi ho khan

" Không kiểm tra? "

" Không cần "

" Sẽ bị trừ điểm "

" Cứ việc "

Cô nói rồi bước đi, như nhớ ra gì đó liền nói

" Hôm nay anh có tới đó không? "

" Có "

" Vậy chiều luyện võ xong đi cùng chứ? "

Tử Ân gật nhẹ đầu, cô bước đi không quan tâm nữa. Khi tan học Diệp Cơ liền chạy qua chỗ cô

" Tớ nghe nói cậu không kiểm tra nên bị trừ điểm "

" Kệ đi "

" Nhưng cậu đã rất cố gắng học để chờ ngày hôm nay mà? "

" Không cần thiết nữa, cậu đi không? "

" Hử? Đi đâu? "

Từ ngoài cửa Âu Nghi chạy vào, mỉm cười với cô

" Chúng ta đến võ đường thôi "

" Ừ! "

Cô đứng lên thu dọn, Âu Nghi nhìn qua Diệp Cơ cười tươi nói
" Xin chào! Tớ là Âu Nghi ban nghệ thuật "

" Chào! Tớ là Diệp Cơ, là bạn của Dao Sương. Nhưng cậu vừa nói võ đường? "

" Hả? À! Tớ và Dao Sương học trong võ đường Karate. Cậu muốn học không? "

Diệp Cơ nghe xong liền hiểu ra, ấp úng nói

" Nhưng tớ... yếu... lắm "

" Không sao! Cậu đi cùng nha "

" Ừ "

Thế là bọn cô đi cùng nhau, Di Anh nãy giờ nghe hết tất cả. Nụ cười vươn lên môi

" Đúng là oan gia ngõ hẹp... "

________________

Diệp Cơ đã thay đồ và đăng ký xong, bọn cô bước vào trong. Ngô lão sư nhìn đến nói

" Đây là học sinh mới của chúng ta, các em phải giúp đỡ em ấy "

Mọi người nhìn đến chán nản

- Lại là học sinh mới

- Chán quá đi

- Phải chi có ai giỏi võ vào học là được rồi

- Ừ! Còn phải giúp đỡ này nọ. Chán chết

............

Diệp Cơ nghe thấy liền lo lắng, Âu Nghi bước lên một bước

" Nói gì đó? "

Mọi người đều lập tức im lặng, cô nhếch môi

' Đúng là đai đỏ đen có khác '

Ngô lão sư nhìn đến nói lớn

" Được rồi! Mau luyện tập "

Mọi người đứng lên tập luyện, Âu Nghi thì chỉ cho Diệp Cơ đứng tấn. Cô ngồi một bên quan sát. Tử Ân đang tập cũng nhìn qua cô, Âu Nghi hỏi

" Này Dao Sương! Sao cậu cứ ngồi quan sát không vậy? Bữa giờ ngoài ngồi ra thì cậu chả động đến cái gì. A~! Hay là cậu lười? "

Âu Nghi dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn cô, cô mỉm cười nhẹ. Tử Ân đi qua, dáng vẻ lạnh lùng

" Sao không tập? "

Cô ngước lên nhìn dung nhan tuấn mĩ của hắn, chưa kịp nói gì thì...

Rầm!

Cánh cửa bị đạp ngã, từ ngoài một nữ sinh mặc đồ võ đi vào. Bộ đồ trắng với đai lưng đen, Diệp Cơ khi thấy nữ sinh đó liền kinh hãi

" Di Anh? "

Mọi người thì sợ hãi e dè, nói

- Sư tỷ...

- Là sư tỷ đó...

.......

Âu Nghi cũng khó chịu, Di Anh bước vào nhìn Tử Ân

" Ta là con gái của chủ võ đường này, hôm nay nghe nói có mấy học muội đến liền muốn chỉ dạy một chút "

Di Anh cười nhìn đến Diệp Cơ và cô, đôi mắt hiện lên cỗ tức giận cùng chán ghét. Mọi người nép qua một bên, Tử Ân lạnh lùng nói

" Đây là võ đường '

Di Anh bước đến cao ngạo

" Ta biết! Nhưng dù sao ta cũng là đại đen. Cũng có thể tính là sư tỷ của họ chứ? "

Âu Nghi nheo mài nói

" Ở đây không cần sư tỷ nhọc lòng. Ta có thể... "

Bốp! Phịch

Di Anh đưa chân xoay một vòng đá vào bụng Âu Nghi khiến Âu Nghi văng ra xa. Mọi người sợ hãi, Diệp Cơ chạy lại đỡ Âu Nghi

" Có sao không? "

Âu Nghi ôm bụng đứng lên, Tử Ân nheo mài

" Đây là võ đường "

" Hừ! Bạch Dao Sương, ta muốn chỉ giáo ngươi "

Nụ cười Di Anh mang theo giễu cợt, tiểu Hắc bên cạnh cô. Đôi mắt nhìn Di Anh khinh thường

" Không biết lượng sức mình "

Cô nghe tiểu Hắc nói, bước lên một bước

" Được! Mong sư tỷ chỉ giáo "

Mọi người kinh ngạc, cô bước ra giữa đối diện với Di Anh. Mọi người nhìn đến căng thẳng, tiểu Hắc bên cạnh cô nói

" Chủ nhân! Đánh cho ả ta không còn lối về "

Cô nhếch môi cười nhẹ, nhìn đến phía cánh cửa. Đôi mắt ánh lên chế giễu...

' Ha~ '

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau