HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 76 - Chương 80

Chương 76

Tất cả mọi người bước ra, vòng tròn đen trên không xoáy sâu giữa khoảng trời. Đại trưởng lão nheo mài lại

" Ngươi là ai? "

Từ vòng xoáy tiếng nói vang lên lần nữa

" Ha ha! ta là kẻ đả thương các trưởng lão. Không nhận ra ta sao? "

Một bóng đen xuất hiện từ vòng xoáy, nó chỉ là một tàn ảnh không mặt mũi. Luồn khí hắc ám tỏa ra

" Ma pháp Hắc Ám? "

Chung Linh kinh ngạc, mọi người cũng bàng hoàng không kém. Cô nhìn lên, nhếch môi chế giễu

" Ngươi muốn gì? "

Sư tôn yếu ớt nói, tàn ảnh màu đen đó lên tiếng

" Ta muốn các đệ tử các ngươi vào Tiên tháp. Ta sẽ đợi ở trong đó. Ta sẽ cho các ngươi một cơ hội giết ta "

Đại trưởng lão hạ mi mắt, giọng nói uy nghiêm

" Ngươi muốn làm gì? "

Tàn ảnh đó không trả lời

" Ha ha haaaaa "

Chỉ cười một tiếng thật to vang vọng cả không trung, từ tàn ảnh đánh về phía bọn cô nhiều ánh sáng nhỏ. Khi kịp định hình lại thì từ trên tay cô, Tình Xuyên, Ái Linh, Nhã Kỳ, Song Song, Băng Tâm, Huyền Hàn xuất hiện một chiếc vòng tay sáng.

" 7 người các ngươi sẽ vào Tiên tháp để tìm ra và giết ta. Có thể cho thêm một số môn hộ đi theo làm lá chắn... "

Các trưởng lão kinh ngạc, nhìn lên tàn ảnh đang dần biến mất. Tiếng cười vang vọng cả không trung mang theo sự bạo ngược

" Ha ha ha ha haaaaaaa "

Khi vòng đen đó biến mất, từ trên trời một cái tháp nhỏ rớt xuống. Thân tháp làm bằng vàng rồng, kim quang tỏa ra đầy linh khí. Từ từ cái tháp nhỏ đó biến lớn, thân dài như một cây trụ lên cả mây xanh...

Các trưởng lão kinh ngạc, Tam trưởng lão lên tiếng

" Tại sao lại xuất hiện ở đây? "

Ngũ trưởng lão thân đầy thương tích, uy nghiêm nói

" Chắc chắn do tàn ảnh khi nãy. Nhưng sao lại đặt ở giữa Tiên sơn? "

" Đúng vậy? Sao lại đặt ở đây? "

Đại trưởng lão vuốt râu, đôi mắt híp lại. Giọng nói già nua vang lên

" Kẻ đó muốn tất cả mọi người chứng kiến "

" Ý huynh là sao? "

Thất trưởng lão hỏi

" Kẻ đó muốn người dân, và cả Tiên sơn ta chứng kiến việc các đệ tử vào tháp. Và những diễn biến trong tháp "

" Cái gì? Vậy... "

Tứ trưởng lão kinh ngạc, lấp lửng. Đại trưởng lão xoay người nhìn bọn cô

" Hãy chuẩn bị đi. Mời cả hoàng thượng và người dân trong thành đến "

Mọi người nhìn nhau, đại trưởng lão bước đến Ái Linh uy nghiêm

" Hiện tại ta không để ngươi phế bỏ linh căn. Ngươi đừng làm lão thất vọng "

Ái Linh vui vẻ, chấp tay

" Đa tạ Đại sư thúc "

" Ừ! "

Đại trưởng lão định xoay người bước đi, thì một tiếng nói vang lên

" Đại tiên sư "

Đại trưởng lão xoay lại, nhìn đến liền thấy Quái y đang đứng đó. Híp mắt

" Ngươi là... "

" Không nhận ra người quen cũ? "

Quái y nhếch môi, Đại trưởng lão kinh ngạc

" Ngươi là Bát muội? "

" Ha! Ta đã không còn là Bát trưởng lão nữa rồi. Năm đó bị sư phụ trục xuất, ta vốn đã không còn cái danh dự đó "

Đại trưởng lão thở dài

" Ngươi sao đến được đây? "

" Chung với họ "

Quái y lạnh nhạt nói

" Vậy ngươi cứ ở lại đi. Nhị đệ vì ngươi mà bao năm không rời khỏi núi trúc. Ngươi đến thăm hắn đi "

Quái y kinh ngạc, đôi mắt ánh lên vui vẻ. Nhưng rồi lại nheo mài nói

" Nhưng sư phụ đã đuổi ta rời khỏi núi "

" Đuổi ngươi nhưng đâu có nói ngươi không được quay lại. Được rồi! Lần sau ta và ngươi cùng trò chuyện. Ngân Tinh, ngươi dẫn Quái y đi đi. Còn các ngươi mau về trị thương "

Đại trưởng lão quay đi, mọi người cũng trở về nơi ở. Ái Linh đi ngang qua cô, đôi mắt hiện lên sát khí. Cô không quan tâm, đưa Quái y đến rừng trúc...

Buổi trưa nắng chiếu xuống, những tán lá che đi ánh mặt trời. Cơn gió thổi qua mát mẻ, Quái y nhìn xung quanh như tưởng niệm

" Hắn đã ở đây suốt bao nhiêu năm trời? "

Tiếng nói Quái y buồn bã, cô nhìn đến nhướn mài.

" Lão đầu Tịnh Thông là người bà yêu? "

Quái y đỏ mặt, đưa tay ho khan

" Khụ khụ... Ngươi nói gì vậy? "

" Từ khi bà nói đến là ta biết rồi. Lão đầu đó có gì tốt? "

" Tịnh... Tịnh Thông rất tốt. Ta với hắn chỉ là bằng hữu thâm giao "

Dù nói vậy nhưng trước lời nói vẫn biện bạch cho lão đầu đó, cô nhìn đến không biết nói gì đành im lặng. Khi căn nhà gỗ xuất hiện giữa những khóm trúc, cô bước đến giọng nói vang lên

" Lão đầu "

Từ trong lão đầu chạy ra, nhìn thấy cô liền vui mừng. Bộ y phục đơn giản toàn mùi thuốc. Cái đầu trên hói láng bóng, phía dưới lại có nhóm tóc trắng.

" Ah! Ngươi về rồi, làm ta lo lắng quá. Các ngươi rốt cuộc làm gì mà bị đồn thổi như vậy? Mấy đứa mang cơm cho ta cứ bàn ra nói vào "

Lão đầu thở dài nói, cô nhìn đến Quái y đang núp sau mình

" Có chút chuyện, có người muốn gặp lão "

" Hử? Là ai muốn gặp lão già này? "

Tịnh Thông nhìn ra sau lưng cô tò mò, Quái y bước ra khiến lão đầu kinh ngạc.

" Â... Ân... Hòa "

Lời nói lão đầu lắp bắp, khi tỉnh lại liền phóng vào nhà gỗ.

Rầm!

Cô trầm mặt không hiểu gì, một lát sau lão đầu đi ra. Bộ y phục toàn mùi khi nãy đã không còn, thay vào đó là một bộ đồ trang nghiêm xứng với cái danh Nhị trưởng lão. Nụ cười hiện lên

" Hai ngươi vào đi "

Cô có cảm giác không lành, đi theo sau Quái y. Khi bước vào, ngôi nhà trở nên sạch sẽ lộng lẫy bất ngờ. Mùi thơm từ hoa tỏa ra, đồ đạc gọn gàng. Trên bàn còn có ấm trà cùng bánh. Cô nhìn đến nụ cười tươi của lão đầu mà thầm hỏi

' Đây là đâu?... '

Quái y bước vào ngồi xuống, cô cũng theo sao. Lão đầu nhìn đến Quái y

" Ân Hòa! Mấy năm nay ngươi vẫn khỏe chứ? "

" Ta vẫn khỏe. Còn huynh? "

" Ha ha! Tất nhiên ta khỏe như trâu ấy " Quái y mỉm cười nhạt, nhìn xung quanh

" Ta nghe nói huynh đã ở đây... "

Lão đầu tắt hẵn nụ cười, trầm ngâm

" Từ ngày ngươi đi ta cũng tự giam mình ở đây... "

" Tội gì phải vậy? "

" Ha ha! Bỏ qua chuyện này đi. Ngân Tinh, ngươi kể lại xem chuyện gì xảy ra? "

________________

Tại một nơi khác:

" Hời ơiiii... Khi nào ký chủ mới đến cứu ta "

Tiếng nói than vãn vang lên, tiểu Bát Đản thân hình trắng toát nằm uốn éo trên một cái kệ

" Ngươi phiền quá, một ngày nói câu này hơn ngàn lần không mỏi miệng sao? Ta nghe cũng thấy chán đó "

Tiểu Huyết bực mình nói, tiểu Bát Đản liếc qua tiểu Huyết khinh bỉ

" Vì đứa nào mà chúng ta ở đây? "

"... ( ̄- ̄) "

" Hừ! Sao không nói gì? "

" Im đi! Chỉ sơ suất chút thôi mà "

Tiểu Huyết thẹn quá hóa giận nói

" Hà há! Sơ suất? Rảnh hán đuổi theo thì được rồi. Bài đặt tài khôn chui vô cái xó xỉnh này. Ở đây suốt một tháng "

" Ta không ngờ linh khí ở đây mạnh như vậy. Ta lại không thể thoát ra. Linh lực ta hiện không đủ làm sao ra được "

" Vậy vào đây làm đách ôn gì? Không ra được còn chui vô. Vậy mà ngươi tự nhận mình là Huyết Xà Vương. Đổi tên thành thằng ngốc đi "

Tiểu Bát Đản xù lông nói, tiểu Huyết tức giận quất đuôi vào người nó

" Ngươi cũng theo ta vào mà giờ đổ lỗi hả? Ngươi khác gì ta chứ? Tự xưng bản hệ thống mà liên lạc với chủ nhân cũng không được. Ngươi nên đi cho người khác mần thịt đi, ít nhất vẫn còn chút giá trị "

" Ngươi nói cái gì hả con rắn thúi "

" Ta nói ngươi ăn cho mập thây rồi vô tích sự "

" Ngươi mới vô dụng "

" Ngươi là heo hồ ly vô dụng "

" Ta là hệ thống siêu cấp, nếu không nhờ ta ngươi có thể quan sát ký chủ sao? "

Tiểu Bát Đản hai mắt mở to

" Quan sát thì được gì? Sao không lo liên lạc đi "

" Làm như ta không muốn vậy, ngươi không thấy linh khí đã ngăn cách rồi sao? "

" Vậy thì vô dụng đâu có sai "

" Ngươi...! "

Hai con vật nhỏ cãi nhau, không gian rộng lớn. Xung quanh chỉ toàn là kệ... cùng tiếng cãi vã...

_________________

" Thì ra là vậy "

Lão đầu vuốt râu gật nhẹ đầu, nhìn qua cô

" Vậy ngươi định vào Tiên tháp? "

" Ừ! "

" Nhưng trong đó nguy hiểm trùng trùng. Ngươi liệu có chắc... "

" Không sao! Ta chỉ cần một ít thông tin "

" Được! Tiên tháp là một vật phẩm của Thần. Trong thiên hạ có rất nhiều bảo vật, trong đó được chia thành nhiều giai cấp khác nhau. Năm xưa sư phụ của chúng ta để lại Tiên tháp này, để cho Đại sư huynh cùng các trưởng lão chấn giữ. Và mỗi 10 năm đều cho đệ tử các môn đi vào. Trong đó tiên khí dày đặt, tổng cộng có 9 tầng. Mỗi tầng đều có bảo vật riêng cũng như người chấn giữ. Chỉ cần thông qua cửa ải, thì sẽ được lên tầng tiếp theo. Nhưng tầng cao nhất có thể đạt được chỉ có tầng thứ 4. Còn các trưởng lão bao gồm cả ta thì là tầng thứ 7 "

Quái y ngồi cạnh gật nhẹ đầu

" Ta còn nhớ năm đó thương tích đầy mình. Trọng thương suýt mất mạng. Phải nói là kinh khủng "

Cô nghe đến, đáy lòng xẹt qua tia hứng thú.

" Vậy tiên sư hiện đang ở đâu? "

" Haizz! Lão đã sớm đắc đạo thành tiên. "

Lão đầu thở dài nói, Quái y nhìn qua
" Đã lâu rồi nhỉ "

" Ừ! Lâu rồi... Mà ta nhớ. Năm tiên sư chuẩn bị lên trời thì có dặn các trưởng lão một điều liên quan đến Tiên Tháp... "

" Là gì? "

" Các ngươi hãy nhớ, nếu có một ai lên được tầng cuối của Tiên tháp. Hãy làm hết sức phong ấn kẻ đó lại. Và Tiên tháp một ngày nào đó sẽ rời khỏi Tiên sơn... Hiểm họa, khi ấy sẽ bắt đầu "

Cô hơi ngẩn người, khóe môi vươn lên.

" Vậy sao... "

" Lão cũng không biết lời nói đó có ý gì. Nhưng mấy mươi năm nay Đại sư huynh đều tuân thủ mà hết lòng bảo vệ Tiên tháp. Hằng năm đều đến kiểm tra "

" Đa tạ vì những thông tin này "

" Không cần, không cần. Mà ngươi nghiên cứu tới đâu rồi? Ngươi nói khi về sẽ cho ta một bất ngờ mà? "

Lão đầu vui vẻ hỏi, cô nhìn qua Quái y

" Chuyện đó tạm thời không được. Khi vào Tiên tháp ta sẽ nghiên cứu thêm. Lão cứ ngồi quan sát, mà Quái y. Chuyện về hoàng hậu nhờ vào bà "

" Được! Ta biết rồi "

" Thôi được rồi! Ta đi trước, hai người cứ trò chuyện "

Cô rời khỏi nhà gỗ, xung quanh những cây trúc cao đung đưa trong gió mát. Cô dừng lại, khóe môi vươn lên

" Thật thú vị... "

Cô đi đến chỗ sư tôn, nhìn sư tôn đang được Chung Linh thoa thuốc vết thương. Liền bước lại hỏi thăm

" Sư phụ không sao chứ? "

Chung Linh nhìn thấy cô khó chịu, lên tiếng

" Ngươi không thấy sao mà còn hỏi? Tất cả là tại muội muội phiền phức của ngươi. Hại sư huynh ra như vậy, bây giờ còn thêm cả sư phụ "

" Chung Linh "

Sư tôn không vui nhìn qua Chung Linh, cô ngồi xuống chạm nhẹ vào vết thương sư tôn. Lo lắng nói

" Thật xin lỗi... Là ta không biết dạy dỗ muội muội. Khiến sư phụ và sư huynh bị như vầy "

Sư tôn mỉm cười nhẹ vuốt đầu cô

" Không sao! Ta không có việc gì. Ngươi hãy nghỉ ngơi chuẩn bị cho việc vào Tiên Tháp "

" Đồ nhi biết "

" Ngươi sắp vào Tiên tháp, ta còn chưa kịp dạy ngươi cái gì nhiều. Chung Linh, ngươi ra ngoài đi "

" Sư phụ... "

" Ra ngoài "

Chung Linh nghe theo rời khỏi, nhìn qua cô tức giận cùng chán ghét. Cô không quan tâm nhìn sư tôn, hắn ngồi xếp bằng lại nói

" Ngươi ngồi đối diện ta, đưa tay ra "

Cô nghe theo sư tôn, đưa hai tay ra. Sư tôn cũng đưa lòng bàn tay chấp vào tay cô. Giọng nói nhẹ nhàng

" Nhắm mắt lại! Cảm nhận ngọn lửa trong cơ thể ngươi "

Cô nghe theo, hai mắt nhắm lại. Gian phòng trở nên yên tĩnh...

_________________

Chung Linh hậm hực rời đi, tức giận bứt cây cỏ ven đường

" Đáng ghét! Lãnh Cơ Ngân Tinh, ta nhất định không để ngươi dễ dàng bên sư phụ "

Tiếng nói đầy oán giận, bỗng từ phía sau một người đưa tay chạm vào vai Chung Linh

" Ah! "

Chung Linh quay lại liền kinh ngạc, nhìn Ái Linh đang đứng đó

" Chung Linh sư tỷ "

Chung Linh khinh bỉ nhìn đến, khoanh tay trước ngực

" Ngươi sao lại ở đây? Không phải đang tình tứ với sư phụ à? "

Ái Linh mỉm cười nhạt

" Ta đến đây là có việc "

" Việc? Việc gì? "

" Ta thấy Chung Linh sư tỷ thật đáng thương "

" Ngươi nói cái gì "

Chung Linh tức giận hỏi

" Ta biết Chung Linh sư tỷ yêu Lục trưởng lão "

Chung Linh kinh ngạc

" Ngươi... ăn nói lung tung "

" Tỷ không cần dấu. Ta biết rõ tình cảm của tỷ dành cho Lục trưởng lão. Nhưng tỷ lại bị Lãnh Cơ Ngân Tinh làm bức trường cản trở "

Ái Linh nhẹ nhàng nói, lời nói mang theo ý vị. Chung Linh nheo mài nở nụ cười

" Ngươi đừng nói lời thừa thải. Ngươi muốn lợi dụng ta để trừ khử Ngân Tinh? "

" Ô! Chung Linh sư tỷ thật thông minh. Nhưng không phải lợi dụng, mà là hợp tác. Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn... "

" Hợp tác? Ngươi muốn làm gì? "

" Khi vào Tiên tháp, sẽ không có ai có thể ngăn cản tỷ. Phải không? "

Ái Linh mỉm cười nhạt nói, Chung Linh ngẩn người không trả lời

"... "

" Chung Linh sư tỷ. Tỷ từ nhỏ được Lục trưởng lão nuôi lớn. Tình cảm chắc chắn rất lớn, nhưng lại từ đâu xuất hiện một Ngân Tinh. Cản trở con đường chinh phục trái tim Lục trưởng lão của tỷ. Tỷ không hận nàng ta sao? "

Chung Linh siết chặt lòng bàn tay, nhớ lại hình ảnh cô và sư tôn bên nhau mà tức giận

" Phải! Sư phụ còn nhiều lần trách phạt ta vì ả "

" Sư tỷ thấy đó, muội cũng có mối thù với muội muội nàng ta. Chúng ta hợp sức, sẽ khiến tỷ muội Lãnh gia chết không toàn thây "

Chung Linh nhìn lên Ái Linh, mỉm cười

" Được! Ta đồng ý hợp tác "

________________

Khi cô mở mắt đã là buổi tối, cô đứng dậy nhìn gương mặt sư tôn ướt đẫm mồ hôi. Liền dùng khăn tay lau cho hắn

" Sư phụ! Đồ nhi đã hiểu ra sức mạnh của ngọn lửa. Đa tạ người "

" Ừ! Ngươi có thể nắm được căn nguyên của nó thì việc điều khiển sẽ dễ hơn. Ngày mai phải cẩn thận "

" Đa tạ sư phụ "

Cô ôm lấy sư tôn, khiến hắn kinh ngạc. Hương thơm trên người cô xộc vào mũi sư tôn, vành tai hắn đỏ lên

" Được rồi! Ngươi đi đi "

Cô rời khỏi phòng, nhìn lên màn đêm. Nụ cười nhạt vươn lên

" Ta xem hai ngươi làm gì. Đừng khiến ta thất vọng... "

Chương 77: Thế Giới Tu Tiên 22

Ánh sáng bình minh rọi lên từng tán cây, giọt sương long lanh vẫn còn động lại trên phiến lá. Ở Tiên sơn ngày thường yên tĩnh, nay lại rộn ràng người. Cô cùng Băng Tâm đứng nhìn xung quanh khán đài, người dân háo hức bàn ra nói vào. Cô nhìn qua Băng Tâm, gương mặt Băng Tâm đã trở nên khác lạ. Không còn vui vẻ gì, mà thay vào đó là bộ dạng lạnh nhạt. Cô chạm nhẹ vào vai nàng ta

" Muội ổn chứ? "

Băng Tâm nhìn qua gật nhẹ đầu, mỉm cười nhạt

" Muội không sao! Hôm qua nhờ có đan dược mà Đại trưởng lão cho nên vết thương của muội đã hoàn toàn khôi phục. Cả linh lực cũng trở lại "

Cô nheo mài, nhìn qua Nhị trưởng lão đang ngồi trên ghế cùng các trưởng lão khác. Lão đầu thấy cô nhìn mình liền gật nhẹ đầu. Cô không nói gì nhìn đến chỗ ngồi đặc biệt dành cho hoàng thượng. Chỗ ngồi đó cao hơn những người khác, cạnh các vị trưởng lão.

Cô nhìn đến Ái Linh bên kia đang được hoàng hậu dặn dò đủ điều. Nụ cười trên môi nàng ta khiến nhiều người xao xuyến. Còn hoàng thượng bên cạnh thì lạnh nhạt, cô có thể thấy được sát khí được chôn dưới đáy mắt của hoàng đế...

" Ha! Thú vị rồi đây... "

Cô vươn môi nở nụ cười, hoàng hậu bước đến cạnh cô

" Ngân Tinh! "

" Hoàng hậu có chuyện gì chỉ bảo? "

" Ta... ngươi hãy cẩn trọng "

" Đa tạ hoàng hậu quan tâm "

Cô mỉm cười nhạt, hoàng hậu thấy vậy liền không nói gì nữa. Cùng hoàng thượng rời đi

" Ngân nhi, Băng nhi "

Cô quay lại liền thấy Lãnh Tuấn đang chạy tới

" Đại ca "

" Ngân nhi! Ngươi hãy bảo vệ cho Băng Tâm "

" Muội biết rồi... "

Lãnh Tuấn nhìn qua Băng Tâm lo lắng

" Muội đừng tự trách mình. Người cũng đã không còn... Tứ trưởng lão hình như đang để tang cho hắn. Muội hãy cố gắng nổ lực "

" Muội biết rồi "

Băng Tâm lạnh nhạt nói, Đại trưởng lão từ không trung xuất hiện nhìn cô

" Ngươi đã sẵn sàng? "

" Ừ...! "

Lãnh Tuấn nhìn thấy Đại trưởng lão liền chấp tay

" Tại hạ Lãnh Tuấn, ra mắt Đại tiên sư "

Đại trưởng lão nhìn đến nheo mài, đánh giá Lãnh Tuấn. Lãnh Tuấn ngước lên

" Đại tiên sư! Sư muội ta đã gây nhiều phiền toái cho người. Xin người thứ lỗi "

Đại trưởng lão vuốt chòm râu dài của mình, nụ cười hiền từ vươn lên

" Ngươi vào Tiên tháp luôn đi "

Mọi người nghe xong kinh ngạc, Lãnh Tuấn cũng không hiểu gì gãi đầu

" Đại tiên sư nói gì vậy? Chỉ có môn hộ của Tiên sơn mới được phép vào tháp kia mà "

" Ha ha! Lão nhận ngươi làm đồ đệ. Ngươi có chịu không? "

Lãnh Tuấn ngớ người, sau lại vui mừng

" Thật sao? "

" Phải! Lão chưa có đồ đệ. Nay lại gặp người ưng ý. Sao lại không chớp thời cơ? "

Mọi người xung quanh nhìn đến, Lãnh Tuấn nhìn lên hoàng thượng đang ngồi trên cao. Thấy hoàng thượng gật nhẹ đầu liền lập tức quỳ xuống

" Đồ đệ tham kiến sư phụ "

Đại trưởng lão vui vẻ vuốt chòm râu, vỗ đầu Lãnh Tuấn

" Ha ha! Khá lắm, đứng lên đi. Đừng khiến sư phụ thất vọng "

" Ân! "

Cô nhìn đến, đôi mắt sau mảnh vải hiện lên tia sáng lạnh. Cô từng nhớ Tiểu Bát Đản có nói. Nữ9 có 4 nam chủ, nay Nhã Kỳ, Mạc Lâm, Huyền Hàn là 3 người. Người thứ 4 sẽ là đồ đệ của Đại trưởng lão. Nhưng nam chủ thứ 4 này rất đặc biệt. Đối với nữ9 hầu như không có yêu, một lòng hướng theo tu hành. Nhưng vì gia tộc mà lưu lại bên cạnh nữ9, sau này cũng không phát sinh tình cảm gì. Phải nói, nhìn hắn tuy dao động trước nữ9 nhưng lòng lại tựa sắt đá. Một lòng tu đạo...

Cô nhếch môi, nhìn đến Lãnh Tuấn đang vui vẻ nói chuyện với Đại trưởng lão

' Thì ra là kẻ này... '

Từ trên đài cao, tiếng nói của trọng tài vang lên

- Mọi người chú ý, chuẩn bị vào trong Tiên tháp. Hôm nay, Tiên sơn có sự hiện diện của hoàng thượng. Cùng các vị trưởng lão, phải nói đây là cơ hội trăm năm. Hãy cùng xem các môn hộ sẽ làm gì...

Đại trưởng lão bước lên đài, phất tay. Từ không trung lập tức xuất hiện 20 chiếc gương nhỏ lơ lửng giữa không trung. Từ những chiếc gương chiếu ra ánh sáng xung quanh Tiên tháp, tạo ra rất nhiều màn ảnh trong suốt. Tình Xuyên bước đến cạnh cô

" Thú vị nhỉ "

Cô không nói gì chỉ nhếch môi nhìn tầng tháp cao, phía trên bị mây bao phủ. Hiên ngang đứng đó đầy hùng vĩ...

" Ta nghe nói thời gian trong đó là vô tận. 1 ngày bên ngoài là nữa năm trong đó... "

Tình Xuyên nói bên tai cô. Đại trưởng lão từ trên đài nhìn xuống

" 8 đệ tử chính thức của Tiên sơn sẽ vào trong. Đi theo sẽ là 100 môn hộ được chọn "

Mọi người nghe xong liền nháo nhào, từ ánh sáng vàng phát quang của tòa tháp mở ra một cái cửa. Ánh sáng xung quanh bao phủ, mọi người cùng bước vào. Cô nhìn lên bầu trời, đôi mắt sau lớp vải hạ xuống...

Từ từ bước vào trong vòng sáng, khi tất cả môn hộ đều vào đầy đủ. Cánh cửa liền đóng lại, mọi người kinh ngạc với sự hùng vĩ bên trong. Nơi đây là một khoảng trống rộng lớn có rất nhiều lối đi xung quanh. Ái Linh nhìn đến lên tiếng

" Mọi người hãy tách ra đi theo nhóm "

Mọi người nghe theo đều rời khỏi đi theo những lối đi khác nhau. Cô cũng chọn cho mình một cánh cửa. Vừa đặt chân vào trong...

Vụt!

Một mũi tên lập tức phóng về phía cô, theo sau nó là hàng chục mũi tên khác được phóng ra từ bức tường. Cô nhanh nhẹn né đi, bay vào giữa cái bát quái ngồi xuống. Cô từ từ nhắm mắt lại, xung quanh đã không còn những mũi tên xẹt qua xẹt lại nữa. Mà thay vào đó là sự yên tĩnh...

Từ không trung một người xuất hiện, dung nhan tuyệt thế rung động thế trần. Thân ảnh tuyệt mĩ tựa tinh linh khiến người xao xuyến. Nữ nhân đó có một mảnh vải che đi đôi mắt. Bộ y phục màu đỏ yêu mị...

Cô mở mắt ra kinh ngạc, đó chính là cô. Nhan sắc thật của cô...

" Ta chính là ngươi "

Nữ nhân đó mỉm cười nhẹ nói lên, cô lạnh nhạt nhìn thẳng

" Thì sao? "

" Ngươi là người như thế nào? Ngươi có biết không? "

Tiếng nói mị hoặc nhưng mang theo sự lạnh lẽo

" Cần ngươi quan tâm? "

" Ha! Ngươi chỉ là một bóng ma giả tạo. Ta mới là thật... Ngươi là giả, có biết không? "

Tiếng nói đó như mê hoặc lòng người, cô im lặng nhìn đến. Nữ nhân đó vòng ra sau lưng cô, nói khẽ

" Ta mới là Huyết Hàn Sương! Còn ngươi là một bóng ma... Ta mới là thật. Tính cách của ta mới là thật "

Phập!

Một thanh kiếm xuất hiện đâm vào bụng cô. Nữ nhân đó mỉm cười, nhưng khi rút kiếm ra thì thấy cô hóa thành tàn ảnh biến mất liền kinh hãi

" Ảo ảnh? "

Cô từ phía sau lưng nữ nhân đó xuất hiện, nói nhỏ vào tai nữ nhân đó

" Ta là kẻ thế nào, ta biết rõ. Không cần ngươi chỉ bảo "
Nữ nhân kia kinh ngạc rồi từ từ biến mất, cô lạnh nhạt ngồi xuống nhập định.

' Tầng đầu tiên là Tâm Ma sao? Thú vị... '

Cô nhắm mắt lại, từ từ bước vào không gian riêng biệt. Cô có thể cảm nhận từ bên ngoài có rất nhiều những bóng đen đang lởn vởn bên tai cô. Cô không quan tâm, chìm vào sự yên tĩnh...

Khi cô mở mắt ra thì những bóng đen cũng biến mất, bát quái dưới thân cô rung chuyển rồi phát ra ánh sáng vàng. Phút chốc nơi cô ở đã không còn là căn phòng khi nãy nữa, mà là một khoảng trống rỗng. Cũng là một căn phòng, nhưng hình dáng lại khác nhau. Trên tường có treo một thanh kiếm gỗ. Cô nhìn đến...

" Tầng hai rồi sao? "

Cô nhìn đến, bước lại gần thanh kiếm xem xét

Vụt...!

Thanh kiếm đó bỗng nhiên bay lên không trung đánh về phía cô. Cô né đi, nhìn thanh kiếm cứ đánh tới. Cô cứ thế né đi...

Thời gian trôi qua không biết bao lâu, cô khó chịu nhìn đến. Thanh kiếm gỗ này cũng dai thật, đánh không gãy. Mà lại không dừng được...

Cô nhìn đến suy nghĩ, vươn môi nở nụ cười nhạt. Bàn tay xòe ra, cây roi tím của cô xuất hiện. Cô quất mạnh về phía cái tường khi nãy treo thanh kiếm. Trên tường không để lại dấu vết gì, một nữ nhân xuất hiện. Gương mặt thanh tú, trên bụng là vết roi dài của cô. Nhưng vết thương đó nhanh chóng lành lại...

" Sao ngươi biết ta? "

Tiếng nói âm vang cả không trung, cô nhìn đến nhẹ nhàng

" Thì biết thôi "

" Hừ! Khá lắm. Ta là thủ hộ giả tầng 2, Danh là Thập Nhị "

" Thập Nhị...? "

Cô nheo mài lại, nữ nhân tên Thập nhị kia vung tay cầm thanh kiếm gỗ. Đánh về phía cô, cô lách người né đi. Quất roi quấn lấy tay Thập Nhị, kéo mạnh

Thập Nhị vung kiếm thoát khỏi sự trói buộc của cô, sau đó biến mất. Cô nhìn xung quanh

" Tàng hình? "

" Ha ha haaaa. Khá lắm nha đầu "

Tiếng cười vang lên, cô nhắm mắt lại. Mọi thứ xung quanh trở nên yên tĩnh, thân ảnh cô hạ xuống né đi thanh kiếm gỗ đang muốn đánh từ sau lưng. Cô vung roi quấn lấy một khoảng không, khi mở mắt ra nhìn đến. Thập Nhị lập tức xuất hiện từ khoảng không đó, thanh kiếm rớt xuống.

" Ngươi thua rồi "

Cô lạnh nhạt nói, nhìn gương mặt đau đớn của Thập Nhị. Cô kéo tay siết chặt hơn, nhưng Thập Nhị cũng cắn răng không phát ra tiếng rên nào. Vòng eo rỉ máu, đang dần dần lành lại. Khi thấy nó chuẩn bị lành cô liền siết mạnh nó liền tách ra chảy máu. Thập Nhị nhìn lên cô

" Sao ngươi không thả? "

Cô nhìn đến gương mặt Thập Nhị, lạnh nhạt

" Trả lời ta một vài câu hỏi "

"... "

Thập Nhị không trả lời, cô liền siết mạnh thêm. Những cây gai nhỏ nhọn hoắc đâm vào trong. Máu chảy ra càng nhiều, gương mặt Thập Nhị đau đớn

"... Được... "

" Có bao nhiêu thủ hộ giả? "

" 12 "

" Mỗi tầng có bao nhiêu thủ hộ giả? "

" Không nói được! Chủ có thể nói thủ hộ giả có thể phân thân làm nhiều bản thể để đánh với những kẻ khác "

" Sức mạnh khi phân thể? "

Cô lạnh nhạt hỏi, nhìn đến Thập Nhị

"... "

Thấy nàng ta không trả lời cô liền siết roi lại, gương mặt Thập Nhị trắng bệch run rẩy

" Tùy... tùy vào bao nhiêu bản thể. Sức mạnh sẽ yếu đi "

" Hử? Vậy có thủ hộ giả nào phân thân không bị hao hụt sức mạnh không? "

" Có... 2 người ở tầng 9 "

" Thứ mấy? "

" Lưỡng Nhất và Lưỡng Nhị thủ hộ giả "

Thập Nhị đau đớn nhìn lên cô, cô nhếch môi

" Bảo vật đâu? "

Thập Nhị ngẩn người, nghe tới liền đổ mồ hôi im lặng. Cô nhìn đến không nói gì thả nàng ta ra " Cửa "

Thập Nhị vung tay, một luồn sáng bao phủ lấy cô.

' Thật là... '

________________

Bên ngoài:

Đại trưởng lão nhìn lên vuốt râu, Tam trưởng lão cũng khó hiểu

" Đại sư huynh. Tại sao các thủ hộ giả lại lạ như vậy? Các bảo vật ở mỗi tầng đâu? "

Ngũ trưởng lão cũng trang nghiêm lên tiếng

" Phải! Không có bảo vật... "

Đại trưởng lão nhìn lên màn ảnh, hàng mài nheo lại

" Cứ quan sát tiếp đi "

________________

Cô đặt chân vào một căn phòng rộng lớn mênh mông, xung quanh chỉ toàn là nước. Cô đang đứng trên một tảng đá, xung quanh chỉ có làn khói màu trắng cùng nước biển. Cơn sóng dập dờn, sương mù dày đặc khiến cô không thể biết rõ điểm cuối của căn phòng. Cô chạm nhẹ vào làn nước, linh khí xung quanh dao động. Nước biển nổi lên những tia bong bóng nhỏ...

Cô mỉm cười nhạt ngồi xuống tảng đá, nhắm mắt lại cảm nhận nước biển

" Lần này là gì đây...? "

Cô hứng thú nói, nhắm mắt nhập định. Cô cứ thế ngồi trên tảng đá, thời gian trôi qua lặng lẽ. Cô hấp thu rất nhiều linh khí của mặt biển. Bỗng từ dưới nước một quả cầu bằng nước giam cô lại. Cô mở mắt ra, nhìn mình đang bị một quả bóng nước giam cầm. Từ mặt nước một nữ nhân xuất hiện, thân hình nàng ta đều làm bằng nước. Tay chân, mắt mũi miệng đều một màu xanh dương. Tiếng nói lạnh lẽo vang lên

" Ta là Thập Nhất, thủ hộ giả thứ 11 của Tiên tháp. Ngươi là ai? "

Cô nhìn đến lạnh nhạt

" Đệ tử Tiên sơn "

Hàng mài Thập Nhất nheo lại, từ mặt nước trồi lên hình những cây leo dài đánh về phía cô. Cô nheo mài đặt tay lên quả cầu nước né đi. Quả bóng bay lên, cô nhìn đến mặt nước hiện thành bàn tay đang hướng về phía mình. Xung quanh cô cũng bị bao vây bởi những bàn tay nước. Cô nheo mài, nhìn đến Thập Nhất đang ở một bên xem trò...

Cô biết bản thân có sức mạnh hệ thủy, nhưng liệu cấp bậc của cô đã đủ để điều khiển tất cả? Thậm chí là từ trên tay kẻ khác cấp bậc lớn hơn cô. Hiện cô chỉ có cấp 3 Tam Giai...

Cô nheo mài lại, cố gắng điều khiển quả bóng nước né tránh những đòn tấn công. Cô lơ đểnh giữa không trung cùng sương mù dày đặc. Hiện cô không thể thấy được những bàn tay nước đó, nhưng chúng lại có thể thấy cô...

Cô nhắm mắt cảm nhận mọi thứ xung quanh, né sang bên trái khi có một đòn tấn công từ phía sau. Nhưng cô lại bị một bàn tay khác tập kích, nó nắm lấy quả bóng đưa lên quăng mạnh xuống biển sâu. Quả bóng bể ra, cô cảm nhận mặt nước đang gông xiềng mình. Hàng mài cô nheo lại, hai tay như bị trói buộc không thể động đậy. Cô nhắm mắt lại, sự khó thở tràn ngập...

________________

Bên ngoài nhìn thấy diễn biến bên trong liền lo lắng. Hoàng hậu nắm chặt tay hoàng thượng lo lắng

" Ngân Tinh... "

Tiếng nói nhẹ nhàng, sư tôn cũng đang rất lo sợ. Hàng mài nheo lại

" Hệ của Tinh nhi là Hỏa. Làm sao thoát khỏi nước? "

Thất trưởng lão bên cạnh nhìn đến sư tôn, nhướn mài

" Lục sư huynh lo lắng nhỉ? "

Đại trưởng lão vuốt râu già, đôi mắt sắc bén nhìn vào cô. Nhị trưởng lão và Quái y cũng nôm nốp lo sợ, cầu mong cho cô thoát khỏi

_________________

Trở lại với cô, cảm giác khó thở càng ngày càng tăng. Giống như bị giam cầm và bị một bàn tay vô hình bóp cổ. Cô dần chìm xuống đáy đại dương

{ Chủ nhân! Người là mạnh nhất. Thiên địa thế gian không ai có thể thắng người, vạn vật luân hồi đều có thể bị người kiểm soát. Chủ nhân... Người là Vương của Tam Giới }

Cô như nhớ lại lời nói của tiểu Huyết, mơ hồ cô nghe được bên tai. Cảm giác đó, giống như luôn có người bên cạnh mình...

{ Ký chủ! Ta sẽ cùng người đi khắp nơi. Hoàn thành nguyện vọng của người }

Lại là lời nói của tiểu Bát Đản, khuôn mặt tròn trịa dễ thương quyết tâm nhìn cô. Cô hơi hé môi ra

{ Chủ nhân! Cấp bậc chỉ là hình thức }

Cô mở to mắt, đôi đồng tử sau mảnh vải hiện lên sự tức giận. Năm ngón tay cô xòe ra, nụ cười vươn lên. Tất cả nước đều tạo thành hai vòng xoáy sâu thẳm cuộn trào. Thập Nhất kinh hãi, nhìn mặt nước đang bị cô khống chế. Cô nhìn đến, được mặt nước nâng lên để cô ngồi trên đó. Cô đưa tay xoa cổ, nhìn đến Thập Nhất khó chịu

" Ta không vui rồi "

_________________

Mọi người bên ngoài hồi hộp nhìn đến, thân ảnh cô ướt sủng ngồi trên nước. Sư tôn nhìn đến nheo mài

" Ngân Tinh còn có ma pháp hệ Thủy? "

Nhị trưởng lão và Quái y thở phào nhẹ nhõm, còn Đại trưởng lão thì vuốt râu già cười nhạt

" Quả nhiên ngươi còn giấu diếm rất nhiều điều "

_________________

Cô phất tay lên, mặt nước cuộn trào hóa thành dây leo hướng tới Thập Nhất, nàng ta kinh hoảng cố gắng xòe tay điều khiển nước nhưng tất cả đều không nghe lệnh. Khi nàng ta bị quấn lại, từ từ tiến về phía cô. Cô nắm chặt tay, những dây leo nước trói Thập Nhất cũng siết mạnh theo

" Aaaaaaaa "

Tiếng la hét đau đớn, Thập Nhất yếu ớt nói

" Ngươi... khống chế tất cả nước? Làm sao có thể? "

Thập Nhất sợ hãi nhìn cô, cô lạnh nhạt nói

" Trả lời câu hỏi "

"... "

" Ngươi thuộc Cấp nào? "

" Cấp 6... Tam Giai "

" Những người khác vượt qua chưa? "

" Có con nha đầu điều khiển nước đã vượt qua "

" Hử? "

Cô nhướn mài, chắc chắn đó là Ái Linh...

" Ngươi... "

Cô nhìn đến Thập Nhất, lạnh nhạt nói

" Sao? Có gì muốn nói? "

" Ngươi có ma pháp hệ Thủy, lại còn là loại thanh thuần nhất. Nhưng khi ta giam ngươi xuống biển sâu, muốn tẩy rửa linh hồn ngươi thì hoàn toàn không có phản ứng nào. Chỉ có 2 trường hợp... Một là do ngươi có trái tim sạch sẽ, nhưng ta biết điều đó là không thể. Còn hai là ngươi rất mạnh, thoát khỏi sự kiểm soát của Đại dương. Tâm hồn ngươi không thể hiểu rõ, không xấu cũng không tốt. Ngươi lại còn có được ma pháp hệ Thủy thanh thuần. Ngươi... rốt cuộc là loại nào? "

Cô nhìn đến mỉm cười nhạt

" Nói đủ rồi! Đưa ta lên tầng tiếp theo "

Thập Nhất nhìn đến cô, từ không trung một vòng sáng bao trùm cô. Cô nở nụ cười nhạt, sự tàn bạo trong đôi mắt hiện lên ác liệt như bao phủ cả thế gian

' Cả 2 đều không phải '

Chương 78

Cô hiện đã đến được tầng 4, cô nhìn xung quanh là một căn phòng trống. Khắp nơi tỏa ra linh khí dào dạt, bỗng từ không trung hiện lên một ảo ảnh. Cô nhìn đến liền kinh ngạc khi thấy đó là Ái Linh, ảo ảnh cười khinh bỉ cô

" Ngươi chỉ là một nha đầu mồ côi. Không phụ mẫu, ngươi là kẻ thấp hèn "

Cô nhìn đến, những lời nói như đả kích người. Đôi mắt bồ câu của Ái Linh thập phần chế nhạo

" Ngươi là kẻ không nhà. Chỉ được nhận nuôi, phải suốt ngày chịu sự phỉ bán cùng ô nhục. Ngươi thật đáng thương... "

Nụ cười Ái Linh đánh động đến cô, cô đứng đó nhìn đến. Đôi mắt dao động, bàn tay siết chặt cây roi

" Im miệng "

" Ha ha ha haaaaa! Ngươi chỉ là một đứa mồ côi "

Một nụ cười khác vang lên, từ không trung một ảo ảnh của Băng Tâm xuất hiện, nhìn cô chán ghét

" Băng Tâm? "

Cô kinh ngạc, nhìn đến nụ cười Băng Tâm đang hiện lên khinh thường

" Lãnh Cơ Ngân Tinh! Ngươi thật khó ưa "

Lời nói Băng Tâm cực kì cáu gắt, cô nhìn xung quanh, những bóng đen cứ lẳng quẳng bên tai.

" Đi chết đi "

" Ngươi sống không ý nghĩa gì cả. Mau chết đi "

" Ta ghét ngươi. Ngươi chỉ là đứa trẻ không phụ mẫu "

" Ha ha ha haaaa "

Lời nói như kích động vào thân ảnh cô, hàng mài cô nheo lại. Nhắm mắt, cô cảm nhận sự thanh bình. Nụ cười cô vươn lên nhàn nhạt. Những ảo ảnh đó ngưng trọng nhìn đến cô. Cô cầm cây roi quất vào từng ảo ảnh

Ngay lập tức một nam nhân ó vầng sáng bao quanh ngã xuống, gương mặt khó hiểu. Cô nhìn đến hỏi

" Ngươi là thủ hộ giả thứ 10? "

Ảo ảnh đó đứng lên, mỉm cười

" Ta là Thập Giai thủ hộ giả. Những môn đệ bình thường sẽ khó ai qua được tầng 4 này. Nhưng ngươi lại dễ dàng qua cửa. Thật không tầm thường "

Cô nhìn đến, nhếch môi.

' Ta vốn đâu phải Lãnh Cơ Ngân Tinh... '

Thập Giai tạo ra một luồn sáng bao phủ lấy cô, phút chốc nơi cô đứng là một không gian khác. Cô nhìn xung quanh toàn là kệ sách, khắp nơi cũng chỉ có kệ sách liền mỉm cười

" Đây là Tháp Tuệ sao? Tháp Tuệ được liên thông giữa tầng 6 và 7... "

Cô vừa đi xung quanh vừa nói, một bóng đen xẹt tới ôm lấy cô. Chưa thấy hình cô đã nghe tiếng

" Ký chủ... Oa.... "

Cô nhìn lại liền thấy tiểu Bát Đản đang nằm trong ngực mình. Cả tiểu Huyết cũng đang trên vai cô, cái đầu nhỏ cọ cọ vào mặt cô

" Chủ nhân! Ta nhớ người "

Cô mỉm cười nhạt, đưa tay xoa đầu hai vật nhỏ. Ngồi xuống

" Hai ngươi quả thật ở đây "

Tiểu Bát Đản ngốc đầu lên

" Vậy ra ký chủ đã biết? "

Cô nhếch môi, đưa ngón trỏ xoa xoa cái đầu nhỏ của tiểu Bát Đản

" Thứ có thể kìm hãm hai ngươi chỉ có thể là nơi có linh khí dày đặc. Ngoài Tiên Tháp này ra không còn nơi thứ 2 "

Tiểu Bát Đản nghe xong liền nước mắt lưng tròng, hai cái tay nhỏ đánh vào người cô

" Vậy mà ký chủ không vào cứu ta sớm. 1 tháng ở bên ngoài thì trong đây biết bao nhiêu năm. Ký chủ xấu quá, ta giận "

Tiểu Bát Đản phồng má khoanh tay ngồi dậy, trong rất đáng yêu. Cô nhìn qua, đôi mắt sau mảnh vải hiện lên ý vị thâm sâu...

" Chẳng phải các ngươi cũng tu luyện được kha khá rồi sao? "

Tiểu Huyết mỉm cười nhẹ, ngoe ngoảy đuôi

" Chủ nhân tinh mắt. Quả thật ta và con heo đó đã tu luyện được một chút "

Tiểu Bát Đản nhìn qua nói

" Nhưng ta cũng phải nhờ vào thăng cấp mới có thể sử dụng những gì tu luyện được "

Cô vỗ nhẹ đầu tiểu Bát Đản

" Sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Ta sẽ thăng cấp cho ngươi "

Tiểu Bát Đản vui mừng, cái đuôi không ngừng lắc

" Đa tạ ký chủ xinh đẹp "

" Nịnh →_→ "

Tiểu Huyết xì lưỡi coi thường. Cô nhìn đến hai vật nhỏ

" Hai ngươi sao lại ở một chỗ này? "

Tiểu Huyết nhìn lên cô

" Tại chúng tôi biết chủ nhân sẽ vào nên ở yên đây đợi "

" Vậy các bảo vật đâu? "

Tiểu Huyết cười cười cọ đầu vào cô

" Chủ nhân thông minh. Tất cả đều bị ta dùng bùa ẩn dấu hết rồi."

" Vậy sao các thủ hộ giả không cản ngươi? "

" Hừ! Bọn chúng đều chỉ là tôm tép. Dù ta giờ đây rất yếu, nhưng khí thái vẫn còn. Bọn chúng vẫn e dè ta "

Tiểu Huyết cong đuôi tự hào, cô mỉm cười nhẹ

" Vậy các thủ hộ giả đâu? "

" Bị ta ăn rồi "

_________________

Bên ngoài:

" Cái gì? Thủ hộ giả bị con rắn đó ăn sao? "

Tam trưởng lão kích động, Thất trưởng lão cũng sững sờ.

Đại trưởng lão vuốt râu trắng, đôi mắt híp lại

" Xem ra mọi chuyện càng thêm phức tạp "

_________________

Tiểu Huyết nhìn cô âm trầm liền xì lưỡi hỏi

" Có phải ta lại làm gì khiến chủ nhân không vui? "

Cô nhìn xuống, mỉm cười nhạt

" Không có "

" Vậy còn kẻ đó... "

" Ta đã biết là ai rồi "

Cô đứng lên, hai tay chấp ra sau lưng. Khí tức phong nhã tuyệt thế tỏa ra, tiểu Bát Đản nhìn lên. Đôi mắt cam to tròn ánh lên ý cười

" Ký chủ liệu sự như thần. Chúng ta đã nhìn thấy những việc người làm bên ngoài. Có phải những việc này đều nằm trong tính toán? "

Cô nhìn qua tiểu Bát Đản, thân ảnh nhỏ trắng muốt mềm mại. Sự thanh toát huyền diệu từ người nó tỏa ra trong không trung...

" Ngươi đã biết những gì? "

Tiểu Bát Đản cái eo hơi lắc, đuôi ngoe ngoảy giữa không trung

" Ký chủ là người thông minh tuyệt đỉnh. Sức mạnh cường đại, chẳng lẽ ngay lúc có người náo loạn Tiên sơn mà ký chủ không biết? Ký chủ chỉ là giả vờ, trở thành một kẻ ngoài cuộc. Cả con rắn đó cũng đâu thể tự ý ngu ngốc đến nổi chui vào Tiên Tháp. Bảo vật hàng trăm năm chứa đựng linh khí mạnh mẽ để bị mắc kẹt. Chỉ có thể nói ký chủ đã bảo nó vào trong. Vừa cho chúng ta tu luyện. Vừa có cớ để xuất sơn. Và còn cho kẻ đó tưởng rằng ký chủ hoàn toàn không biết gì mà lơ là cảnh giác. Nói tóm lại việc của Nhược Hy Ái Linh vốn chỉ là con đường thuận theo mà thôi. Mục đích chính của ký chủ là tìm hiểu về Hỏa Long đang bị giam giữ... Và người còn muốn thử xem suy đoán của ta "

Lời nói tiểu Bát Đản nhẹ nhàng đi vào tai cô, đôi mắt sau mảnh vải của cô hiện lên ý cười cùng thỏa mãn...

" Ngươi thông minh lắm "

" Đi theo ký chủ khá lâu. Ta không thông minh và hiểu ý người thì làm sao xứng đáng trở thành thuộc hạ của người? "

Tiểu Huyết bên cạnh cũng ngoe ngoảy đuôi.

" Ngươi sao chắc chắn những điều như vậy? "

" Ha! Ký chủ biết rằng ta có thể quan sát người, nên mọi thời khắc đều đóng kịch. Thật sự khiến ta suýt nữa không nhận ra. Quả là diễn xuất rất giỏi, xứng nhận giải Oscar "

Cô hứng thú nhìn đến, đưa tay xoay lọn tóc mềm mại của mình

" Tiểu Bát Đản! Ngươi thật không làm ta thất vọng "
" Vậy chủ nhân định làm gì? Đã thăm dò được gì chưa? "

Cô nhìn xung quanh, đưa tay cầm lấy quyển sách trên kệ đọc

" Được thì được! Nhưng ta muốn đố các ngươi, ta đã làm cách nào để biết được thông tin? "

Lời nói của cô vang lên ý vị thâm sâu, tiểu Huyết và tiểu Bát Đản nhìn nhau. Cùng đồng thanh

" Hành động "

" Hử? "

Tiểu Huyết nhìn cô, mỉm cười

" Chủ nhân đã xem xét hành động của kẻ đó để biết được manh mối "

Cô hơi khựng lại, nụ cười vươn lên

" Ha ha! Tốt lắm, tốt lắm "

________________

Bên ngoài:

" Nãy giờ bọn chúng đang nói gì? Chuyện này là sao? "

Tam trưởng lão nheo mài, gương mặt xinh đẹp kiều diễm hiện lên hoảng hốt

" Hỏa Long! Nha đầu đó vừa nhắc đến Hỏa Long "

Ngũ trưởng lão uy nghiêm nói, đáy mắt cũng xẹt qua tia khiếp sợ. Đại trưởng lão vuốt râu thở dài

" Nha đầu này, ngươi quả là một con cáo già. Thần cơ diệu kế, cả ta cũng sắp bị ngươi làm cho điên đảo "

Sư tôn nhìn vào màn ảnh, bàn tay siết chặt

' Ngân Tinh... Ngươi rốt cuộc là ai? Có mục đích gì? Từ đầu đến cuối, ngươi đều xem ta như con rối? '

_________________

" Chủ nhân! Người định làm gì? "

Tiểu Huyết nhìn cô hỏi

" Ta muốn đọc vài cuốn sách trong đây "

Tiểu Bát Đản nghe thấy liền vui vẻ nói

" Ta biết ký chủ thích nơi này. Nên đã đẩy bọn kia lên thẳng tầng tám. Ký chủ có thể yên tĩnh thư thả mà nghiên cứu. "

" Ừ! Làm tốt lắm "

Cô vỗ nhẹ tay lên đầu tiểu Bát Đản, nhảy lên một cái kệ ngồi. Cầm sách đọc...

Tiểu Huyết nhìn đến tiểu Bát Đản khinh thường

" Cái đầu heo thông minh được chút rồi đó "

" Ngươi nói cái gì? "

Tiểu Bát Đản xù lông tức giận, tiểu Huyết ánh mắt chế giễu

" Nói không đúng sao? "

" Ngươi cái con rắn thúi. Việc ngươi gạt ta, ta chưa tính sổ đó "

" Chịu thôi! Chủ nhân muốn thử ngươi mà "

" Ngươi đúng là rắn thối. Xấu xí... "

" Ngươi con heo mập chết tiệt, ngu như heo "

.............

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, cô dường như chỉ đọc được một phần sách của Tháp Tuệ. Cô đóng quyển sách trên tay, nhìn hai con vật nhỏ đang ngủ ngon lành. Cô rơi vào trầm tư...

Một lát sau, cô mỉm cười nhẹ. Nhìn đến hai con vật nhỏ

" Tiểu Huyết "

Nghe tiếng cô gọi, tiểu Huyết bừng tỉnh, nhìn đến cô

" Chủ nhân! Xong rồi sao? "

Cô mân mê quyển sách trên tay, nhẹ nhàng nói

" Chưa... "

" Hử? Oáp... vậy... ký chủ sao không đọc tiếp đi? "

Tiểu Bát Đản ngáp ngắn ngáp dài, cái tay nhỏ xoa mắt nói. Cô mỉm cười nhẹ

" Không cần! Thời gian không còn nhiều. Sau này đọc tiếp "

Cô nói rồi đứng lên, tiểu Huyết thấy lời nói của cô có gì đó bất thường. Nhưng cũng không quan tâm nói

" Vậy chúng ta lên tầng tiếp theo "

Tiểu Huyết nói rồi quấn thân vào người tiểu Bát Đản. Cô nâng tiểu Bát Đản lên vai, mỉm cười nhẹ.

Một luồn sáng bao phủ lấy cô, nhanh chóng nơi cô đứng là một căn phòng. Xung quanh toàn là bút, tranh. Ở gần đó còn có một cái lò luyện đan bằng vàng rồng. Chạm khắc tinh xảo

Nơi đây cũng có một cái gương lớn, đủ soi tất cả cơ thể cô. Cô nhìn đến nheo mài, bước lại gần những giá tranh Xẹt!

Một tia sét đánh về phía cô, cô kinh ngạc né đi

Oanh!

Cô nhìn tia sét tự nổ, tạo ra tiếng vang. Nhìn đến cách đó không xa, hai luồn sáng hiện ra. Là một cặp thư đồng song sinh, một trai một gái.

" Ta là Ngũ Giai "

Bé gái cầm cây thương lên tiếng

" Còn ta là Tứ Giai "

Cậu bé nhìn có vẻ nghiêm chỉnh, trên tay là chiếc vòng tròn lớn. Cô nhìn đến nhếch môi

" Thì sao? "

Ngũ Giai tức giận nói

" Thú của ngươi đã ăn Lục, Thất, Bát, Cửu thủ hộ giả. Nay tỷ muội ta phải đòi lại công đạo cho họ "

Tiểu Huyết nhìn đến nói

" Do thực thể bọn chúng quá yếu. Không liên quan gì tới bọn ta. "

" Ngươi còn dám nói "

Tứ Giai tức giận trừng tiểu Huyết. Cô nhìn qua liền thấy tiểu Bát Đản đang nhìn chằm chằm bọn chúng. Nước vãi chảy ra

Cô nheo mài lại mỉm cười

" Cái con heo này, ngươi thật khiến chủ nhân mất mặt "

" Ta đâu cố ý. Trong bọn chúng ngon quá thôi "

" Các ngươi... đáng chết "

Ngũ Giai và Tứ Giai tức đến nói không ra lời, đánh về phía cô. Cô nhanh nhảo né đi, nhìn tia sét mạnh mẽ nổ tung. Và cây thương dài cứ liên tục chĩa vào cô. Chiếc vòng lớn của Tứ Giai quanh quẩn trên không trung, nhân lúc cô không phòng bị liền hạ xuống thân ảnh cô. Thu nhỏ trói cô lại, cô nhìn chiếc vòng lóe sáng, không thể thoát ra mà kinh ngạc. Từ không trung 4 đạo ánh sáng nữa xuất hiện, sự có mặt của Thập Nhị, Thập Nhất, Thập Giai và một người nữa. Người này là nữ nhân, thân thể toàn hoa, nhìn cô uốn éo

" Ta là Tam Giai, hân hạnh gặp mặt "

Cô nhìn đến nheo mài, tiểu Bát Đản nước miếng chảy ra càng nhiều

" Hừ! Ngươi dám dùng roi siết ta. Để ta xem ngươi chạy đường nào? "

Thập Nhị tức giận nói, cô nhìn đến hỏi

" Các ngươi đã đợi ta sẵn? "

Tứ Giai đứng chống hông, hất cằm

" Phải! Ta đã cho đám người kia lên tầng 9. Chỉ đợi ngươi thôi, chúng ta muốn đích thân trả thù "

Tam Giai mỉm cười nhẹ

" Phải! Dù sao bọn chúng cũng đâu thể thóa khỏi lòng bàn tay của Lưỡng Nhất và Lưỡng Nhị thủ hộ giả "

Cô nghe đến liền hiểu ra, nụ cười vươn lên môi.

" Vậy là đến đủ rồi? "

Bọn họ nghe thấy liền kinh ngạc nhìn cô

Oanh!

Chiếc vòng bởi ra, một ngọn lửa màu trắng xuất hiện lên tay cô. Cô mỉm cười nhạt phất tay, ngọn lửa tạo thành vòng tròn giam cầm các thủ hộ giả.

" Cái gì? Ngươi... "

Ngũ Giai tức giận, bàng hoàng nói không nên lời. Tiểu Bát Đản liếm môi

" Ký chủ thật hiểu ý ta "

Các thủ hộ giả xanh mặt, cố thoát khỏi ngọn lửa nhưng không được. Tam Giai sợ hãi nói

" Sao lại như thế? Rõ ràng bọn ta có cấp độ cao hơn ngươi kia mà? "

Cô nghe thấy liền nhếch môi

" Đối với ta, giai cấp chỉ là hình thức "

Cô vừa dứt lời, tiểu Bát Đản chu miệng nhỏ ra hút các thủ hộ giả vào bụng

" Ợ... "

Cái bụng trắng mập mạp ểnh lên, tiểu Bát Đản đưa tay vỗ bụng thỏa mãn

________________

Mọi người bên ngoài kinh hãi, Đại trưởng lão mở to mắt

" Phụt... "

" Đại sư huynh "

Tam trưởng lão nhìn đến sợ hãi, nhìn Đại trưởng lão tức giận đến mức hộc máu. Nhị trưởng lão cùng Quái y nhìn nhau, mỉm cười rồi lắc đầu bất đắc dĩ. Sư tôn cũng bàng hoàng nhìn vào cô, sức mạnh của cô có thể trói buộc các thủ hộ giả?

Thất trưởng lão siết chặt lòng bàn tay, dung nhan tuấn mĩ hiện lên sững sờ...

________________

Cô bước đến gần chiếc gương, bỗng từ chiếc gương hiện lên hình ảnh một đứa trẻ sơ sinh bị bắt đi. Sau đó là ở một con hẻm tối được người nhặt lên. Người nam nhân trung niên đó chính là Lãnh thừa tướng. Bế đứa trẻ trên tay, giọng nói vang lên

{ Thật đáng thương! Gương mặt tuy có hơi kì lạ. Nhưng cũng rất đáng yêu }

Tiếp đó là từng hình ảnh mà đứa trẻ đó lớn lên theo từng ngày

Vút!

Một ánh sáng lao đến cô nhanh như gió, gỡ bỏ mảnh vải che mắt của cô. Đôi mắt màu đỏ như máu hiện ra, cái bớt hình con bướm bên mắt trái làm nổi bật dung nhan xinh đẹp đặc biệt. Cô hơi nheo mài nhìn qua tiểu Huyết

" Đây là gương quá khứ thưa chủ nhân "

________________

Bên ngoài hoàng hậu nhìn thấy dung nhan của cô, lại còn hình ảnh trong gương. Nước mắt chảy dài, xúc động đứng lên

" Đó là hài nhi của chúng ta. Nó là nữ nhi của ta "

Mọi người kinh ngạc, tiếng nói xì xầm vang lên. Ma ma bên cạnh chặn hoàng hậu lại

" Nương nương! Bình tĩnh "

Hoàng thượng đứng lên, nhìn hoàng hậu

" Nàng nói gì vậy? "

Hoàng hậu run rẩy chỉ tay vào màn ảnh

" Nó... nó là hài nhi của chúng ta. Trên mặt nó có vết bớt, đôi đồng tử đỏ giống chàng. Còn có, khi Lãnh thừa tướng nhặt con bé về thì trên người con bé quấn vải Long Phượng do chàng ban tặng. Con bé là nữ nhi của ta "

Lời nói hoàng hậu nghẹn ngào, hoàng thượng ôm hoàng hậu vào lòng. Nhìn lên màn ảnh...

Mọi người xung quanh bàn tán, các trưởng lão cũng kinh ngạc. Cửu trưởng lão nhìn lên nheo mài...

' Nhất định sẽ bất lợi cho Linh nhi... Phải giết nha đầu này '

________________

Cô nhìn đến, cầm lấy mảnh vải cất vào không gian. Cô bước đến lò luyện đan, bàn tay xè ra xuất hiện rất nhiều thảo dược. Cô cho vào lò, sau đó nhỏ một giọt máu vào trong. Đóng nắp lò lại, ngọn lửa màu trắng nung cháy, cô mỉm cười nhẹ bước đến cầm lấy một bức giấy trắng, tiểu Huyết nhìn cô sau đó dùng đuôi mài mực cho cô

Tiểu Bát Đản thì canh lò luyện đan, cô cầm bút đen đặt xuống giấy. Bàn tay uyển chuyển lướt nhanh như cơn gió. Mềm mại và thanh thoát...

Thời gian nhanh chóng trôi qua, không biết đã qua bao lâu. Linh khí xung quanh dao động, hoàn toàn bị lò đan hấp thụ. Cô nhìn đến, ngọn lửa trắng bỗng dưng bao quanh lấy lò đan. Ngọn lửa màu trắng nóng hơn 1000°C bao quanh lò. Tiểu Bát Đản sợ hãi lùi ra sau một chút. Nhìn lò đan dần bay lên không trung, xoay vòng

Cô tiếp tục vẽ gì đó, thân ảnh xinh đẹp nhẹ nhàng như cánh hoa tuyết bay trong gió....

Cạch!

Thời gian nhanh chóng qua đi, cô đặt bút xuống. Nhìn đến lò luyện đan

Rầm!

Lò đan đáp xuống đất, ngọn lửa trắng cũng dần tan đi. Cô mỉm cười nhẹ

" Mở "

Chương 79

Nắp lò bung mở, làn khói phất lên ngào ngạc. Một viên tiên đan bay lên giữa không trung. Viên đan hình tròn to như ngọc châu, màu đỏ như máu tỏa ra linh khí dào dạc...

________________

Đại trưởng lão kinh hãi, cả Nhị trưởng và Quái y cũng bàng hoàng. Nhị trưởng lão run rẩy

" Đó... đó... đó là Thánh dược "

Quái y cũng sững sờ

" Khải Hoàn Đan trong truyền thuyết. Có thể giúp người chết sống lại, trước giờ chưa ai luyện thành. 100 năm nay tưởng rằng nó là truyền thuyết. Không ngờ... "

Đại trưởng lão đôi mắt nhìn viên đan dược đó mà vuốt râu dài. Giọng nói uy nghiêm

" Khải Hoàn Đan là thánh dược, so với Tiên Tháp không hề thua kém... Công dụng của nó không đơn giản là Cải Tử Hồi Sinh... "

_________________

Cô đưa tay cầm lấy bức tranh, quăng lên không trung cạnh Khải Hoàn Đan. Cả hai cùng xoay vòng...

Cô xè tay ra, từ tay cô xuất hiện hai viên cẩm thạch phát ra ánh sáng màu cam nhạt. Tiểu Huyết nhìn đến hỏi cô

" Chủ nhân! Đây là Kham Ngọc được lấy từ mắt của một con quái thú rất mạnh. Ta nhớ đây là một trong những bảo vật mà ta đã gom về cho người. Sức mạnh của nó... "

Tiểu Huyết định nói tiếp nhưng thấy cô đưa ngón trỏ lên miệng ra hiệu im lặng đành dừng lại. Cô quăng hai viên Kham Ngọc lên xoay vòng cùng bức tranh. Khóe môi vươn lên nhàn nhạt...

Cô đưa ngón trỏ lên không trung vẽ một vòng tròn và ký tự. Tiểu Huyết nhìn đến mà kinh ngạc

" Ma pháp trận kết giới và phong ấn? "

Khi vòng tròn ma pháp được vẽ xong, cô liền đưa nó bao trùm lấy bức tranh cùng hai vật kia. Khóe môi vươn lên nụ cười nhạt

Đoàng!

Một tiếng nổ lớn vang lên, khi làn khói tan đi thì giữa không trung hiện ra bức tranh. Giờ đây mới có thể thấy được nội dung trong bức tranh đó...

Trong tranh là một vực núi cao, có một con hổ oai hùng đang đứng đó há to miệng. Nét vẽ tuyệt mĩ mềm mại sống động như thật. Bộ lông của mãnh hổ mà trắng đen nhẹ nhàng. Đôi mắt hổ phách hiện lên sự cuồng bạo dã thú. Quan trọng là trong miệng con mãnh hổ đang ngậm là viên Khải Hoàn Đan màu đỏ như máu phát ra ánh sáng. Và một con rồng đang dùng đuôi quấn lấy eo con hổ, thân hình màu vàng kim uy phong. Hai râu dài giữa không trung. Hai con mắt màu cam, đó chính là hai viên Khảm Ngọc đang phát ra ánh sáng sắc lạnh. Mọi thứ xung quanh như làm nền cho hai con vật đó, sự oai hùng không gì có thể tả được. Kim Long Mãnh Hổ cùng đứng đó hiện lên sự xưng bá của núi rừng và trời xanh. Một tuyệt tác mĩ lệ...

________________

Mọi người nhìn đến sững sờ ngắm nghía bức tranh, Ngũ trưởng lão nhìn đến nói

" Hai viên ngọc kì lạ và Khải Hoàn Đan đều ở trong bức tranh đó. Nha đầu kia có ý gì? "

Đại trưởng lão vuốt lâu suy tư

" Ta cũng không rõ... "

_________________

Cô đưa tay thu bức tranh lại, tiểu Bát Đản nhìn đến nghi ngờ

" Ký chủ định làm gì? "

Cô vươn môi cười nhạt, cất bức tranh vào không gian.

" Ngươi sẽ biết sớm thôi "

Tiểu Huyết ngoảy đuôi, tự tin nói

" Chủ nhân thông minh hơn người. Là đấng tối cao mạnh nhất. Khẳng định việc người làm đều có lý do "

Cô cười nhẹ rồi nói

" Đi thôi "

Luồn sáng bao phủ lấy cô, nơi cô đứng bây giờ là một vùng đất khô cằn trải dài không điểm dừng. Xung quanh chỉ có khí tức chết chóc, từ phía sau tiếng nói vang lên

" Lại gặp nhau rồi. Chờ hơi lâu đó "

Cô nhếch môi nhìn qua Tình Xuyên

" Vậy sao? Thật ngại quá "

Tình Xuyên nhìn đến hai vật nhỏ của cô nheo mài. Đáy mắt hiện lên suy nghĩ rồi như hiểu ra liền ngao ngán nói

" Ha! Mắc bẫy rồi "

" Giờ mới biết sao? "

Cô nhìn đến Tình Xuyên trào phúng nói

" Ngươi thật không đơn giản. Nhìn theo hành động của ta mà đoán ra nơi phong ấn Hỏa Long. Cũng do ta bất cẩn... "

Tình Xuyên đưa tay lay trán bất đắc dĩ nói

" Ha! Ma pháp Hắc Ám, không tệ đâu "

" Lời khen hay đó "

" Vậy giờ sao nhỉ? Hai ta đều biết "

Cô hơi nghiêng đầu hỏi

" Vậy đấu tranh công bằng đi "

Tình Xuyên vừa dứt lời, thì từ xa một chủy băng đánh tới

Vụt!

Cô né đi, Tình Xuyên nhướn mài nhìn Ái Linh cùng đám người đang chạy tới. Mỉm cười nói

" Nhưng trước tiên chúng ta phải giải quyết những con chó con này rồi "

" Phiền phức thật "

Băng Tâm nhìn thấy cô liền kinh ngạc, chạy tới hỏi

" Tỷ tỷ không sao chứ? "

" Không! "

" Muội cũng lên được sao? Thật kì lạ, các thủ hộ giả hầu như biến mất hết. Nên chúng ta mới lên được tới tầng này "

Lãnh Tuấn thở dốc nói, Nhã Kỳ và Huyền Hàn thì có chút tả tơi. Song Song thân thể đầy máu. Ái Linh cũng chật vật không kém. Từ không trung hai thân ảnh xuất hiện, đôi mắt tức giận

" Các ngươi có thể lên tới đây xem như rất giỏi. Để ta xem các ngươi có thể làm gì "

Một trong số đó nói, cô có thể đoán đó là Lưỡng Nhất, một trong thủ hộ giả.

" Sao đây? "

Tình Xuyên nhìn qua cô, cô nhìn đến một con thú mà thủ hộ giả còn lại đang cưỡi. Đó là con Bão Lang lần trước, nó khi thấy cô liền run sợ. Lưỡng Nhị nhìn xuống

" Chuyện gì? "

" Chủ nhân! Đó là người không tầm thường. Người phải cẩn thận "

Bảo Lang cẩn trọng nói, Ái Linh nhìn đến cô chán ghét. Lưỡng Nhất xè ra một tia sáng đánh xuống

Rầm!

Mặt đất nổ ra, cát bụi bay lên. Khi làn khói dần tàn đi Tình Xuyên mỉm cười nhẹ

" Cùng chơi thôi "

Từ cơ thể Tình Xuyên tỏa ra luồn khí Hắc Ám, móng tay hóa thành màu đen dài ra sắc nhọn. Cô cũng mỉm cười nhẹ, tạo ra ngọn lửa trắng. Cả hai cùng bay lên hướng Lưỡng Nhất và Lưỡng Nhị đánh tới. Tình Xuyên nhìn Lưỡng Nhất đang tạo ra kết giới chặn lại mà cười nhẹ

" Móng vuốt Hắc Ám "

Rầm!

Lớp lá chắn của Lưỡng Nhất bị phá hủy, Lưỡng Nhất bàng hoàng. Còn bên cô, Lưỡng Nhị cùng Bão Lang tấn công cô. Ngọn lửa màu trắng phả ra bao trùm lấy họ. Cô nhếch môi, nhìn Bão Lang nhảy qua tia lửa.

Đoàng! Rầm!!!!

Cuộc chiến diễn ra, làn khói mù mịt. Đám người đứng phía dưới nhìn đến, Ái Linh nắm chặt tay cắn răng. Phóng mũi tên Băng lên Lưỡng Nhị.

Nhưng mọi đòn tấn công đều bị nhanh gọn né đi, Tình Xuyên khó chịu lên tiếng

" Không chơi nữa! Thời gian không còn nhiều "

Cô nghe thấy liền đứng lại giữa không trung, khóe miệng vang lên tiếng nói lạnh nhạt

" Bạch hỏa "

Một con hổ màu trắng xuất hiện, xung quanh toàn là lửa. Cô xè tay ra, một lốc xoáy nước hướng tới Lưỡng Nhị. Bão Lang kinh hãi né đi, liền bị Bạch Hỏa đánh ngã. Tiểu Bát Đản và tiểu Huyết nhảy xuống hút Lưỡng Nhị vào bụng.

Tình Xuyên hai tay đưa ra

" Cơn bão Hắc Ám "

Lưỡng Nhất bị cơn lốc màu đen khống chế, không thể thoát ra. Tiểu Bát Đản nhìn đến cũng chu mỏ nhỏ hút hắn vào bụng. Khẽ liếm môi

" Thực thể hai tên này cũng mạnh đó chứ "

Tiểu Huyết đang quấn trên người tiểu Bát Đản nhìn qua khinh thường. Đám người phía dưới kinh hãi, Nhã Kỳ lên tiếng " Sao lại dễ dàng như vậy? "

Băng Tâm nhìn cô mỉm cười

" Tỷ tỷ giỏi quá "

Cô không nói gì nhìn qua Tình Xuyên

Vút vút...

Cô kinh ngạc xoay người lại, nhìn hơn hàng trăm mũi tên Băng đang lao tới. Cô cố né đi nhưng từ phía sau lại có một dây leo quấn quanh eo cô. Quật ngã cô xuống

" Mặt đất mở ra "

Một tiếng nói vang lên, cô có thể biết đây là tiếng nói của Chung Linh. Cô nhìn mặt đất đang dần mở mà kinh hoàng. Mọi chuyện quá nhanh khiến không ai trở tay kịp, khi định hình thì cô đã rơi vào khe hở của đáy vực

Chung Linh đứng đó mỉm cười, nhìn qua Ái Linh cũng đang thư thả. Tiểu Huyết và tiểu Bát Đản sợ hãi chạy đến khe hở

" CHỦ NHÂNNNNNNN "

Tiểu Huyết la lên, đôi mắt hiện lên tức giận. Băng Tâm cùng Lãnh Tuấn cũng sững sờ

" Tỷ tỷ... "

Băng Tâm nước mắt chảy dài, nhìn qua Chung Linh căm phẫn

" Ta giết chết ngươi "

Băng Tâm lao vào phía Chung Linh, rồi cả hai đánh nhau. Ái Linh đứng đó xem kịch

" Ngươi nghĩ như vậy là có thể giết chủ nhân ta? "

Lời nói tiểu Huyết căm hận vang lên, đôi mắt khát máu nhìn đến Ái Linh. Ái Linh kinh ngạc không nói gì. Tiểu Bát Đản cũng lên tiếng

" Ta tin ký chủ sẽ không sao "

" Ha! Làm sao các ngươi chắc chắn như vậy? "

Ái Linh cười lạnh hỏi, Tiểu Huyết và Tiểu Bát Đản nhìn nhau. Đồng thanh...

" VÌ NGƯỜI LÀ VƯƠNG CỦA CHÚNG TA "

________________

Bên ngoài hoàng hậu nhìn thấy cô rơi xuống vực mà sợ hãi, khóc lóc. Các trưởng lão cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sư tôn lo lắng

" Bọn nó đang làm gì? "

Thất trưởng lão cũng bồn chồn

" Đấu đá lẫn nhau, bọn chúng nghĩ mình là gì chứ? "

Đại trưởng lão vuốt hàm râu dài. Nhìn vào màn ảnh, đôi mắt kiên định...

________________

Còn cô, đáy vực sâu đến mức cô vẫn còn đang rơi xuống. Càng xuống sâu cô càng cảm nhận được hơi nóng. Thân ảnh cô đang dần lao xuống phía dưới, cô lặng nhìn hai bên lòng đất đang ngày cao hơn...

Hàng mài nheo lại

" Tại sao... "

Cô vang lên tiếng nói...

" Hết lần này đến lần khác đều bị đám ranh đó hại. Ta... từ bao giờ lại có thể dễ dàng bị một đám nhóc hại? Thật đáng xấu hổ... "

Đôi mắt cô ánh lên sự tàn bạo, hai tay đưa ra

" Ta không chấp nhận... không thể như thế... "

Cô nói rồi nhắm mắt lại, một luồn sức mạnh cường đại bao phủ lấy cô. Môi cô nâng lên

" Thổ thần! Hãy nghe lệnh ta. Tạo thành bức tường đất, vượt qua sự công phá. Thổ thần! Hãy đến đây "

Đôi mắt cô mở ra, mặt đất xung quanh nứt ra tạo thành quả cầu bao bọc cô lơ lửng giữa không trung. Từ từ bay lên....

Cô có thể đứng vững liền phá bỏ quả cầu đất, bay lên phía trên. Khi rời khỏi, cô liền nhìn đến cuộc chiến giữa Băng Tâm và Chung Linh. Tình Xuyên bước lại gần cô

" Tưởng chết rồi chứ "

Mọi người nghe tiếng nói của Tình Xuyên liền xoay lại, kinh hãi nhìn cô. Nhất là Chung Linh và Ái Linh, họ sợ hãi lùi ra sau. Cô nhìn đến, sát khí nổi lên. Lời nói như âm ti

" Hai ngươi hết lần này tới lần khác khiến ta nổi giận. Hôm nay đừng trách ta vô tình "

Hai mũi tên lửa phóng tới cắt vào cổ tay bọn họ

" Aaaaaaaaaa "

Tiếng la hét vang lên, bàn tay cả hai chảy máu. Tiểu Huyết dùng đuôi đi vào khe rãnh chảy máu rút ra sợi gân của Chung Linh

Đôi mắt Chung Linh trợn tròn, Ái Linh sợ hãi lùi lại. Tiểu Bát Đản cười gian quơ móng vuốt lên cào vào mắt Ái Linh. Sau đó nhanh như gió móc gân mạch trong người nàng ta. Ái Linh đau đớn ngã quỵ trên mặt đất. Hai sợi gân được quăng xuống đất. Huyền Hàn và Nhã Kỳ chạy lại Ái Linh

" Linh nhi "

Huyền Hàn tức giận nhìn qua cô, muốn đứng lên tấn công cô nhưng chưa kịp làm gì thì đã bị mặt đất bao phủ nữa người làm cho đứng im.

Tình Xuyên bên cạnh nhìn đến Ái Linh " Cách hủy linh căn thật đáng sợ "

Cô không nói gì, dùng thổ hệ khiến tất cả đứng yên. Chỉ còn cô và Tình Xuyên đứng đó. Băng Tâm bất động nhìn đến cô

" Tỷ tỷ, tỷ làm gì vậy? "

Cô nhìn qua nhếch môi

" Ngươi sẽ biết sớm thôi "

Tình Xuyên đặt tay lên mặt đất, luồn khí Hắc Ám tỏa ra tạo thành hình ma pháp trận to lớn. Cô đứng một bên nhìn

Mặt đất rung chuyển mãnh liệt, mọi thứ như bị mất kiểm soát. Tiếng nói Tình Xuyên âm vang giữa không trung

" Đột phá lên nơi cao nhất của Tháp Tiên, hãy mở ra hỡi cánh cổng của Thần. Nơi giam cầm sự tàn bạo và hủy diệt, hãy nghe lệnh ta. Đột phá lên cảnh giới của trời. Mở ra cửa động dẫn dắt của sự tuyệt vọng. Ta dùng máu mình hiến tế cho ngươi... "

Tình Xuyên cắn ngón trỏ, dùng máu vẽ gì đó trên mặt đất. Mặt đất càng rung chuyển dữ dội hơn...

________________

Đại trưởng lão sợ hãi đứng lên, nhìn qua các trưởng lão khác nói

" Không xong! Mau phong ấn nha đầu đó lại "

" Không được! Đó là đồ nhi của đệ "

Thất trưởng lão lạnh lùng nói. Tam trưởng lão nhìn đến

" Ngươi nghĩ hành động của nó giống với việc đệ tử Tiên sơn chúng ta làm sao? "

Nói rồi tất cả cùng hợp sức, dùng ma pháp bao quanh Tiên tháp. Tiên tháp rung động, mọi người xung quanh sợ hãi nép vào nhau nhìn đến

_________________

Cô có thể cảm nhận được luồn linh khí mạnh mẽ từ bên ngoài, nhếch môi. Tiểu Bát Đản trên vai cô nói

" Ký chủ! Hình như các trưởng lão không đủ mạnh "

Tiểu Huyết cong đuôi, chế nhạo nói

" Kẻ bị thương, lại còn thiếu người. Làm sao đủ mạnh đây? "

Cô nhìn đến Tình Xuyên, giọng nói mang theo ý vị

" Ngươi lấy đi Tiên tháp, làm trọng thương các trưởng lão. Khiến họ ra ngoài, để hao tổn linh lực. Vì ngươi biết lời nói của tổ sư Tiên sơn, nên đã lập nên kế hoạch khiến các trưởng lão yếu đi. Như vậy việc ngươi làm cũng không bị cản trở "

Tình Xuyên mỉm cười nhẹ không nói gì, cô xoay tay tạo ra ngọn lửa đánh ra ngoài tháp.

________________

Rầm!

Ngọn lửa đánh vào các trưởng lão khiến họ ngã xuống. Đại trưởng lão ôm ngực nhìn lên màn ảnh. Giọng nói cô vang lên

" Đừng phí công! Đây là việc của hai chúng ta. Nếu các ngươi còn xen vào, ta sẽ cho các ngươi đi lên trời trước "

Lời nói cô lạng lẽo, Tam trưởng lão tức giận

" Nha đầu đó... "

Đại trưởng lão đưa tay lên, nhìn vào màn hình xem diễn biến

________________

Tình Xuyên bị bao phủ bởi luồn khí đen mạnh mẽ, lời nói vang lên

" Hãy trở lại với Thế trần, hỡi vị thần của ngọn lửa. Hỏa Long! Hãy mở ra cánh cửa của tầng thứ 10 và thoát ra.... HỎA LONGGG "

RẦMMMMM

Tiếng nổ lớn vang lên, một luồn ánh sáng mạnh mẽ tỏa ra. Mọi người thất kinh nhắm mắt lại. Cô vẫn đứng đó uy nghiêm, nụ cười nhạt vươn lên

" GÀOOOOOOO "

Tiếng gào rống mạnh mẽ vang vọng giữa khung trời, một thân ảnh sau làn khói tỏa ra khí thế mạnh mẽ. Lời nói khàn khàn uy quyền

" CÁC NGƯƠI ĐÃ TRIỆU HỒI TA? "

Tình Xuyên nhìn đến, nói

" Phải! "

" CÁC NGƯƠI MUỐN GÌ? "

Tình Xuyên không nói gì nhếch môi, cô xè tay ra. Linh khí xung quanh dao động, Tiên Tháp càng ngày càng nhỏ lại. Phút chốc lại ở trên tay cô. Giờ đây nơi cô đang đứng là bên ngoài. Cất Tiên Tháp vào không gian. Cô nhìn Hỏa Long to lớn, đôi mắt sắc bén hung tàn.

Cửu trưởng lão chạy lại phía Ái Linh

" Linh nhi "

Đám người Băng Tâm cũng được thoát ra, kinh hãi nhìn Hỏa Long. Các trưởng lão chạy tới. Thất trưởng lão nhìn cô và Tình Xuyên

" Hai ngươi có biết mình đang làm gì? "

Tình Xuyên nhếch mối khoanh tay trước ngực

" Tất nhiên biết "

Cửu trưởng lão ôm lấy thân thể đang yếu ớt của Ái Linh, dung nhan xinh đẹp có 3 vết cào đang rỉ máu. Mắt trái cũng đã bị hủy hoại. Tức giận nhìn qua cô, hướng tới phía cô la lớn

" Ta giết chết ngươi "

Cô vung tay, một tia lửa đánh về phía Cửu trưởng lão khiến hắn văng ra. Đôi mắt cô hiện lên sát khí

" Ngươi đừng tưởng ta không biết ngươi đã nói cho Nhược Hy Ái Linh những gì. Nói qua suy nghĩ là ta không biết sao? Giết hại công chúa tội như thế nào nhỉ? Dù sao ngươi cũng không đáng làm trưởng lão. Vậy để ta tiễn ngươi một đoạn "

Ngọn lửa cô vung lên hướng tới Cửu trưởng lão, sư tôn nhìn đến tạo lá chắn cản lại ngọn lửa của cô. Đôi mắt cô híp lại, tiểu Bát Đản chạy tới phía Cửu trưởng lão. Làm điều tương tự như Ái Linh và Chung Linh

" Aaaaaaaaaa "

Tiếng hét Cửu trưởng lão vang lên, cô nhếch môi thu lại ngọn lửa. Sư tôn nhìn qua Cửu trưởng lão đang đau đớn ôm lấy cánh tay trái bị móc gân.

" CÁC NGƯƠI DÁM LƠ TA? "

Tiếng nói Hỏa Long vang lên tức giận, phun ra ngọn lửa màu đen thiêu cháy đám người dân gần đó. Mặt đất thì bị thiêu rụi một khoảng lớn...

Cô nhìn đến cũng kinh ngạc, Tình Xuyên mỉm cười nói

" Ta muốn ngọn lửa của ông "

Hỏa Long kinh ngạc, tiếng cười vang lên

" HA HA HA HAAAAAAA! MUỐN LỬA CỦA TA? CÁI GIÁ CÁC NGƯƠI TRẢ KHÔNG NHỎ ĐÂU "

Các trưởng lão cũng bàng hoàng nhìn đến. Đại trưởng lão vuốt râu dài. Quái y nhìn đến cô nói

" Ngươi làm gì vậy Ngân Tinh? "

Cô nghiêng đầu, quăng cho Quái y một lọ dược

" Đây là quà của ta dành cho hoàng hậu. Sau này nhờ bà vậy "

Nói rồi cô nhìn qua Sư Tôn đang nhìn mình, ánh mắt hắn hiện lên sự tức giận phức tạp. Cô nhìn đến nói

" Đa tạ những tháng qua. Việc ta cứu các trưởng lão, họ cũng phải trả một cái giá xứng đáng. Và đây chính là cái giá đó. Đành mượn Tiên sơn một chút "

Tình Xuyên nhìn đến chế giễu

" Ha! Công bằng nhỉ? "

Cô nhìn qua Tình Xuyên

" Chúng ta cũng nên đấu tranh công bằng "

" Phải! Để xem ai là người dành được Hỏa Diễm "

Nói rồi cô và Tình Xuyên bay lên không trung, Hỏa Long cuồng ngạo nói

" NHỮNG CON CHUỘT BÉ NHỎ MÀ CŨNG DÁM ĐẤU VỚI TA. ĐƯỢC! ĐỂ TA CHO CÁC NGƯƠI NẾM TRẢI ĐAU KHỔ... "

RỐNGGGGGG!

Chương 80: Thế Giới Tu Tiên 25

Cô cùng Tình Xuyên lơ lửng trên không trung, Hỏa Long há mồm phun ra lửa. Cô kinh hoảng né đi, nhìn mọi thứ xung quanh bị thiêu rụi không còn gì mà sững sờ

" Mạnh thật "

Tiểu Huyết trên vai cô nhìn đến, Tình Xuyên vươn tay tạo ra một quả cầu ma pháp màu đen

" Lôi Ám "

Bùm!

Quả cầu đó nổ ra trên người Hỏa Long nhưng không hề xi nhê gì. Cô vươn tay tạo ra con rồng lửa màu trắng siết cổ Hỏa Long

Gàoooooooo

Tiếng gào thét giận dữ vang lên giữa khung trời, khiến người nghe nhức tai. Các trưởng lão vận dụng linh lực đánh về phía Hỏa Long. Hỏa Long quơ cái đuôi dài đánh ngã bọn họ, mặt đất rung chuyển nứt ra.

Con rồng lửa cô tạo ra đã bị Hỏa Long bóp nát biến mất, tay Hỏa Long bị sức nóng của lửa làm bị phỏng liền nổi giận

Rốngggggggg

" NHÂN LOẠI TẠP CHỦNG! CHẾT ĐI "

Ngọn lửa mạnh mẽ phun ra, cô né đi. Tình Xuyên tạo ra mũi băng hắc ám hướng tới con mắt của Hỏa Long nhưng nó đều không bị gì.

" Chủ nhân! Người phải cẩn thận! Ngọn lửa đó nếu người bị dính vào thì sẽ chết ngay lập tức "

Cô nhìn qua Tình Xuyên cũng đang ngưng trọng, nàng ta đưa tay lên trời. Hô to

" Kim Loan "

Từ trên trời một ánh sáng vàng xuất hiện bay đến, đó là một con phượng hoàng lửa. Đôi mắt sắc bén nhìn vào Hỏa Long, tiểu Bát Đản kinh ngạc

" Phượng Hoàng? "

Con Phượng hoàng đậu lên vai Tình Xuyên, tiểu Bát Đản nheo mài. Rồi kinh hoảng nhớ ra gì đó nói với cô

" Nàng ta là Hắc Phượng. Là một nữ nhân được trói buộc hệ thống cách đây khá lâu. Nàng ta đã tạo nên tiếng vang khắp nơi, con Phượng hoàng đó chính là một bản thể hệ thống giống ta "

Tình Xuyên mỉm cười nhẹ, quyến rũ mị hoặc nói

" Đúng vậy! Ta tên là Phượng Lam Di. Mã số 2337, rất vui được gặp. Xưng tên đi "

Cô nhếch môi nhìn Lam Di

" Những kẻ bại trận không đáng biết tên ta "

Kim Loan trên vai Lam Di lên tiếng

" Kiêu ngạo! Bản thể hệ thống của ngươi cũng chỉ là một con hồ ly. Cấp độ không đáng nói chuyện với chủ nhân ta "

" Ngươi nói cái gì hả? "

Tiểu Bát Đản tức giận hỏi lại, tiểu Huyết đang quấn lấy nó nói

" Ta thấy con chim đó nói đúng mà "

" Cái gì? Ngươi... "

" Nhưng dám sỉ nhục chủ nhân ta thì không thể tha thứ "

Mọi người ở dưới chứng kiến không hiểu gì, Thất trưởng lão nhìn Lam Di sững sờ nói khẽ

" Ngươi luôn gạt ta? "

Cô nhìn đến Lam Di, Hỏa Long tức giận gào thét

" CÁC NGƯƠI DÁM LƠ TA. ĐÁNG CHẾT! NHÂN LOẠI NGU XUẨN "

Nói rồi Hỏa Long phun ra một ngọn lửa, Lam Di và cô né đi. Con Phượng hoàng bay đến phun lửa vào Hỏa Long khiến nó bị phỏng. Càng tàn bạo phun lửa nhiều hơn...
Trong phút chốc khắp nơi trở nên tồi tàn, mọi thứ bị thiêu rụi thành màu đen. Hỏa Long thật sự tức giận, dùng hơi phun ra ngọn lửa hướng về phía cô. Ngọn lửa tốc độ nhanh đến mức đáng kinh ngạc, cô thậm chí còn không kịp né đi.

Tiểu Huyết kinh hãi nhìn ngọn lửa đang trước mắt. Nhưng bỗng có một thứ bay đến chắn trước bọn cô, bộ lông màu đen mềm mượt. Đó là một con quạ khổng lồ, nó sau khi dùng cánh đỡ lấy ngọn lửa liền bắt lấy cô đưa ra chỗ khác. Nhanh như gió bay về phía Hỏa Long

Phập!

Hai mắt Hỏa Long bị móng vuốt sắc nhọn của nó đâm thủng

Rốngggggggg

Tiếng kêu đau đớn của Hỏa Long vang vọng khắp khung trời, Hỏa Long mất bình tĩnh phun lửa khắp nơi. Nhưng con quạ đó dường như không hề bị ảnh hưởng. Đôi mắt xám tro nhìn đến Hỏa Long rồi dần nhỏ lại, bay đến vai cô

Mọi người xung quanh ngạc nhiên, Tình Xuyên nhìn đến nheo mài. Kim Loan cất tiếng nói

" Không ngờ thú thần thượng cổ Càng Khôn Thần Điểu lại ở đây. Chẳng phải 1000 năm trước ngươi đã chết rồi sao? "

Kim Loan sắc lạnh hỏi, trong đôi mắt nó có tia đề phòng chặt chẽ. Con quạ đó trên vai cô cất tiếng nói

" Ta đã được tái sinh giống như Xích Xà Vương. Có ý kiến gì sao? Quác... "

Lam Di nhìn đến Kim Loan đang đề phòng cũng cảnh giác. Tiểu Huyết nhìn qua híp mắt. Kim Loan kinh ngạc nhìn qua tiểu Huyết

" Con rắn đó là Xích Xà vương trong truyền thuyết? "

Tiểu Huyết ngoảy đuôi, sát khí tỏa ra

" Phải "

Kim Loan càng đề phòng nhìn cô, nói

" Hai thần thú mạnh nhất Tam Thiên Địa Giới đều chọn ngươi làm chủ. Xem ra sức mạnh của ngươi đã vượt qua cả tạo vật. Chủ nhân của ta khẳng định sẽ không thể đánh bại ngươi... Ta cũng không muốn uổng phí tính mạng. Hỏa Diễm là của ngươi "

Lam Di không nói gì, cô nheo mài nhìn đến. Hỏa Long đứng dưới gào thét nãy giờ, con quạ nhìn qua cô nói

" Hãy lấy Huyết Tàn kiếm giết chết Hỏa Long "

Cô nghe theo đưa tay ra, linh lực xung quanh tụ lại. Lời nói cô lạnh lẽo âm vang

" Hãy đến đây hỡi thanh kiếm trung thành. Hãy đến với ta, khiến Thiên Địa sợ hãi. Đâm thủng khung trời tạo ra sự công phá. Hãy đến đây, vương của ngươi đang kêu gọi "

Lốc xoáy nổi lên cuồn cuộn, bầu trời cũng biến hóa. Cơn gió điên cuồng dữ dội, mặt đất nứt ra xuất hiện dòng máu đỏ. Hỏa Long bên dưới bỗng nhiên gào rống thống khổ hơn khi nãy gấp trăm lần, tiếng hét càng lớn. Mọi người thất kinh nhìn sự việc, trên tay cô xuất hiện thanh kiếm tuyệt mĩ sắc xảo. Tà khí cùng linh khí dao động xung quanh, ngọn lửa đỏ đen hiện lên trên kiếm. Cô vung tay, thanh kiếm đâm xuyên người Hỏa Long. " RỐNG! NGƯƠI... NGƯƠI... HA HA HA. KHÔNG NGỜ NGƯƠI ĐÃ THỨC TỈNH... HA HA HA... HUYẾT VƯƠNG... HUYẾT VƯƠNG. CHÀO MỪNG SỰ TÁI SINH.... SỰ TRỞ LẠI NÀY... HA HA HA... THIÊN ĐỊA XEM RA RỒI ĐÂY SẼ MỘT LẦN NỮA RUNG CHUYỂN... HA HA HA HAAAAA "

Lời nói Hỏa Long vang vọng giữa khung trời, cô kinh ngạc thu kiếm về. Nhưng ngay lập tức Hỏa Long tan biến, chỉ còn lại dư âm của tiếng cười. Cô hơi ngẩn ra nhìn ngọn lửa màu đen đang bay đến phía cô. Cô đưa tay chạm vào thì ngay lập tức, ngọn lửa bao phủ cả người cô. Sự nóng bức như thiêu cháy cả lục phủ ngũ tạng đầy đau đớn. Khi ngọn lửa dần dung hòa vào cơ thể, cô mở mắt ra sau đó nhìn thanh kiếm trên tay vẫn còn vươn lại máu của Hỏa Long. Tiểu Bát Đản bên cạnh lo lắng

" Ký chủ không sao chứ? "

" Không "

Lam Di nãy giờ đứng giữa không trung kinh ngạc, sau đó mỉm cười bí ẩn

" Ha! Vậy thì tới đây thôi! Tạm biệt... Huyết vương "

Lời nói nàng ta vừa dứt liền biến mất, cô nhìn đến sau đó cầm thanh kiếm trên tay bay giữa không trung viết từng hàng chữ

Thiên Cổ Tình Sầu Thế Nhân Gian

Huyết Vương Tam Giới Đã Từng Đến

Chứng Kiến Mọi Việc Ở Tiên Sơn

Danh Môn Chánh Phái Nghĩa Anh Hùng

Nay Ta Tặng Lại Món Di Vật

Hỏa Diễm Thiêu Rụi Chốn Nhân Gian

Thiên Cổ Bồng Lai Giữa Thế Trần

Công Chúa Tử Sinh Trên Tiên Phái

Nay Dùng Máu Long Viết Hàng Chữ

Ta Đây Phiêu Bạt Giữa Thế Trần

Trở Về Ảo Ảnh Chốn Hư Vô

Huyết Vương Tam Giới Không Địch Thủ...

Mọi người sững sờ nhìn dòng chữ đỏ như máu giữa không trung, cô đưa tay xuất hiện bức tranh. Quăng về phía Đại trưởng lão, tiếng nói lạnh lẽo

" Muốn lấy báo vật trong bức tranh thì phải có 3 đức tính. Kiên Nhẫn! Tàn bạo! Và Tuyệt tình. Nếu giải được một câu đố, thì sẽ hiểu được 3 đức tính đó "

" Câu đố? "

Đại trưởng lão vuốt râu dài nheo mắt

" Ngươi sống để làm gì? "

Khi cô để lại câu nói thì thân ảnh cô liền biến mất trong màn đêm, sư tôn kinh hãi cố tìm kiếm hình bóng của cô nhưng vô vọng

" Tỷ tỷ... "

Băng Tâm nhìn xung quanh muốn tìm cô nhưng lại không thấy gì liền quỳ xuống đất khóc. Đại trưởng lão cầm bức tranh trên tay

" Ngươi sống để làm gì?... "

Từ ngày hôm đó khắp thế gian truyền tai nhau về Huyết vương. Sau khi cô biến mất thì hoàng đế đã đưa ra chứng cứ công chúa Ái Linh hãm hại hoàng hậu, cố tình ám sát công chúa. Mưu đồ soán ngôi, liền bị tước đoạt danh phận, đáng nhẽ phải tử hình nhưng vì được hoàng hậu cầu xin nên mới bị nhốt vào lãnh cung. Ngày tháng cực khổ nhục nhã...

Và một thời gian sau hoàng hậu hạ sinh thái tử, tuy thân thể yếu ớt nhưng hằng tháng lại được ăn đan dược do cô tinh luyện mà ngày càng khỏe mạnh hơn người. Còn về Tiên sơn đã được hoàng thượng phái người cho tu sữa lại. Các trưởng lão sau khi lo xong việc liền vào đạo thất bế quan 300 năm. Chung Linh thì bị trục xuất khỏi Tiên sơn. Huyền Hàn, Nhã Kỳ khi biết được lòng dạ của Ái Linh liền đau khổ thất vọng mà từ biệt thế trần. Cả hai tách ra tiêu dao khắp nơi cứu nhân độ thế. Không màng tới tình cảm nam nữ. Cửu Trưởng lão cũng bị đuổi khỏi Tiên sơn mà sống ẩn dật. Về Lãnh thừa tướng thì được trở về, khi biết được thân phận của cô liền rất kinh hãi cùng hoàng thượng và hoàng hậu trở thành bằng hữu, sau khi hoàng tử hạ sinh không lâu thì Lãnh phu nhân cũng hạ sinh một bé gái. Hoàng thượng sắc phong bé gái thành Quận chúa, sau này sẽ là hoàng hậu trong tương lai.

Còn về Băng Tâm thì sống ẩn dật, không màng sự đời. Quái y và Nhị trưởng lão đã phục vụ cho hoàng gia, và thế gian đã bắt đầu xuất hiện một đan dược kéo dài tuổi thọ đến 500 năm. Đặc cách chỉ được hoàng gia mới có... Đó chính là món quà mà cô đã tặng cho Nhị trưởng lão. Lão đã dùng nó để phục vụ cho hoàng gia, xem như trả ơn cho cô.

Nhờ đó mà tiếng tăm của cô càng được lan truyền rộng rãi. Có người nói cô tài giỏi, là Vương nữ của đất nước. Lại nói cô là công chúa bí ẩn nhất lịch sử, dù không biết cô đã đi đâu. Bảo vật cô để lại cũng khiến thiên hạ không yên, Tiên sơn trở thành môn phái được nhiều người để mắt. Mọi thứ dần dần ổn định và trở nên bình yên. Nhưng thế gian vẫn luôn nói về Huyết vương, cái danh hiệu này đã trở thành truyền thuyết trong lòng mỗi người. Truyền thuyết về vương nữ bí ẩn của trần gian

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau