HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Thế Giới Tu Tiên 16

Cứ thế 3 ngày trôi qua, đám người Tình Xuyên cũng đến được kinh thành. Nơi đây phồn hoa rộng lớn, Băng Tâm nhìn đến mỉm cười

" Mấy tháng rồi nhỉ "

Tình Xuyên nhìn quanh, hỏi

" Huyền Hàn sư huynh! Trưởng lão cùng Quái y ở đâu? "

Huyền Hàn quay lại, lắc đầu

" Ta không rõ! Quái y không nói "

Băng Tâm cũng lắc đầu, Song Thành nhìn đến mỉa mai

" Hừ! Chắc chỉ lo tình tứ, đâu cần quan tâm những thứ khác "

Ái Linh nghe đến khó chịu, Huyền Hàn cũng không vui

" Ngươi im miệng! Nói lung tung "

Song Thành liếc qua Băng Tâm đang nhìn đến Huyền Hàn sầu não mà lòng dâng lên tức giận. Tình Xuyên bước đến Thất trưởng lão

" Sư phụ! Giờ chúng ta ở đâu? "

" Phải đó Thất sư huynh, ở đâu đây "

Cửu trưởng lão phe phẩy quạt, Ái Linh nhìn đến nói

" Ta đã cho bồ câu về rồi, sẽ có người ra đón "

Ái Linh vừa dứt lời, từ phía trước chạy tới một đoàn xe ngựa và kị sĩ. Tất cả quỳ xuống

" Tham kiến công chúa "

Băng Tâm bĩu môi nói

" Khoe khoang "

Song Thành khoanh tay đứng đó nhìn qua khinh bỉ

" Ha! Ngươi được như vậy không "

Băng Tâm liếc qua Song Thành không nói gì, nhìn đến một nam nhân mặc đồ kị sĩ đang từ trên ngựa bước xuống. Mắt diều hâu, mài rậm anh tài. Mũi cao, môi mỉm cười. Làn da màu lúa mạch, y phụ kị sĩ trắng bảnh bao tiến tới trước mặt Ái Linh

" Thần là Tả tướng tiên phong Lãnh Tuấn, được lệnh đến đón người thưa công chúa. "

Ái Linh vuốt tóc mỉm cười nhẹ

" Nghe danh đã lâu, hôm nay được gặp mặt. Phiền ngài rồi "

Lãnh Tuấn mỉm cười nhìn đến Ái Linh, hai mắt dao động

" Công chúa quá lời "

Băng Tâm nhìn thấy kị sĩ đó, trên mặt nở nụ cười. Chạy lại ôm lấy Lãnh Tuấn, mọi người đều kinh ngạc. Trong đó Song Thành nhìn thấy, tức giận nói

" Nữ nhân mà không có ý tứ. Ngươi không biết câu nam nữ thụ thụ bất thân sao? "

Băng Tâm không màng tới lời nói của Song Thành, ngước lên nhìn Lãnh Tuấn

" Ca ca, lâu quá không gặp "

Lãnh Tuấn mỉm cười vuốt tóc Băng Tâm

" Muội cứ như vậy, đã lớn rồi "

Ái Linh nhìn đến nheo mài

" Đây là muội muội của huynh? "

" Phải! Thưa công chúa "

Song Thành nheo mài, nói khẽ

" Ca ca thôi mà, cần gì ôm ấp như vậy "

Băng Tâm nhìn đến vui vẻ, Lãnh Tuấn nhìn quanh hỏi

" Ngân nhi đâu? ( Là cô đó mọi người) "

Băng Tâm lắc đầu

" Tỷ tỷ không có ở đây "

Lãnh Tuấn gật gật đầu, quay qua Ái Linh

" Mời công chúa cùng các vị trưởng lão về hoàng cung. Chúng ta sẽ nói chuyện sau "

Băng Tâm cùng mọi người vào hoàng cung, đi đến một căn phòng trống rộng lớn. Mọi người ngồi xuống

" Rốt cuộc cũng được nghỉ ngơi "

Tình Xuyên thở nhẹ ra nói, Băng Tâm nhìn đến Lãnh Tuấn hỏi

" Huynh về khi nào vậy? "

" Huynh làm nhiệm vụ xong liền về kinh thành "

" Vậy muội đi thăm phụ mẫu "

Băng Tâm muốn đứng lên nhưng bị Lãnh Tuấn cản lại, gương mặt hiện lên sầu não

" Phụ mẫu hiện đang rất bận. Muội hiện tại đừng làm phiền "

Băng Tâm nhìn đến gương mặt Lãnh Tuấn, liền gấp gáp hỏi

" Phụ mẫu làm sao rồi? Huynh đừng gạt muội "

" Haizz! Phụ mẫu được hoàng thượng cho đến thành khác. Nói là quản lí nơi đó "

" Cái gì? Đường đường là thừa tướng. Lại bị đầy đi nơi khác? Rốt cục đã xảy ra chuyện gì? " Băng Tâm sững sờ nói, Lãnh Tuấn lắc nhẹ đầu.

" Muội ngồi xuống đi. Hiện tại đừng nói đến nó "

Băng Tâm ngoan ngoãn ngồi xuống, Song Thành đối diện nhìn đến khó xử. Ánh mắt hiện lên sự phức tạp

" Tả tướng quân cực khổ rồi. Ngồi xuống đi "

Ái Linh mỉm cười nói, bọn họ cứ thế ngồi đó nói chuyện...

________________

Khoảng thời gian này cô đã chăm sóc sư tôn, vết thương của hắn cũng đang dần có tiến triễn. Cô đỡ sư tôn ngồi dậy, nhìn bờ môi của sư tôn đã dần trở lại bình thường. Vết cào trên ngực cũng đang mờ dần

" Sư phụ! Người đã có tiến triễn rất tốt. Nhưng đồ nhi chỉ có thể ép được một nữa độc trong cơ thể người. Chúng ta cần phải tìm quái y "

Sư tôn mỉm cười nhẹ nhìn cô, vươn tay xoa đầu cô

" Đa tạ ngươi "

" Không gì! Bổn phận của đồ đệ "

Cô nói rồi đưa muỗng thuốc lên cho sư tôn uống. Sư tôn nhìn cô nói

" Ta biết ngươi có hiềm khích với Chung Linh. Nhưng nó suy nghĩ nông cạn, ngươi đừng chấp nhất "

Cô im lặng không nói

" Còn có Ái Linh, đồ đệ của Cửu đệ. Ngươi cũng ít gây xích mích lại "

" Sư phụ dạy phải "

Sư tôn vỗ nhẹ vai cô

" Thiệt thòi cho ngươi "

Cô quay qua mỉm cười nhẹ, đưa khăn lau trán cho sư tôn. Dung nhan tuấn mĩ gần ngay trước mắt cô

" Không sao! Ta không quan tâm, sư phụ nghỉ ngơi cho tốt "

Sư tôn ngẩn người, nhìn vào môi cô. Hai má đỏ lên nằm xuống giường

" Ta biết rồi! Ngươi cũng nghỉ tay đi "

Cô đứng dậy dẹp chén thuốc, nụ cười vươn lên lạnh lẽo

_________________

" Thì ra đã xảy ra nhiều chuyện như vậy "

Lãnh Tuấn ngồi đó gật đầu, Ái Linh mỉm cười

" Lãnh huynh cũng cực nhọc vì phụ hoàng rồi "

" Đó là nghĩa vụ của thần. Nhưng... Băng Tâm... "

Lãnh Tuấn kêu tên Băng Tâm, khiến nàng ta giật mình

" Dạ? Ca ca "

" Nghe theo lời kể của công chúa, thì hai tỷ muội muội có giao tình không tốt với người. Còn vì bọn muội mà chịu phạt đánh. Công chúa cành vàng lá ngọc, sao muội lại gây chuyện như vậy? "

Băng Tâm nheo mài
" Là do nàng ta kiếm chuyện với sư tỷ. Ta nhịn không được nên đẩy nàng ta một cái. Ai ngờ nàng ta dễ ngã như vậy "

Lãnh Tuấn nhìn qua Ái Linh, Song Thành nói

" Là do họ lấy di vật của công chúa "

Lãnh Tuấn kinh ngạc, Băng Tâm tức giận chỉ tay về phía Ái Linh

" Ta đã nói không có, các ngươi cứ khăng khăng nói bọn ta lấy "

Ái Linh nhấp trà, tao nhã nói

" Muội có thể không lấy. Nhưng tỷ tỷ muội có thể lấy "

" Ta cấm ngươi xúc phạm tỷ tỷ ta "

" Chủ nhân nói đúng, tỷ tỷ ngươi cũng chưa có nói là không lấy "

Cửu trưởng lão lên tiếng, chiếc quạt phe phẩy tuấn dật

" Băng Tâm, đừng làm loạn. Công chúa, chuyện này ta nghĩ có nội tình. Ta sẽ hỏi lại Ngân nhi "

" Vậy làm phiền Tả tướng quân rồi "

Tình Xuyên liếc qua Băng Tâm, nhìn đến Ái Linh lạnh nhạt lên tiếng

" Công chúa! Ta muốn nói với người vài lời. Nếu thật sự là do Ngân Tinh sư muội lấy đồ của công chúa, vậy thì công chúa cũng không nên trách muội ấy. Vì thái độ mà công chúa đòi lại đồ, rất không thích hợp "

Ái Linh nghe đến nheo mài, mỉm cười hỏi

" Tỷ nói vậy là sao? "

" Thứ cho ta mạo phạm. Nhưng thái độ mỗi lần công chúa đòi lại kỉ vật đều là tức giận. Chưa một lần ta thấy người nhẹ nhàng nói với Ngân Tinh "

" Nhưng đó là vật của chủ nhân ta "

Song Thành lên tiếng phản bác. Tình Xuyên vươn môi nở nụ cười

" Ha! Nhưng muội ấy cũng đâu phải đích thân lấy từ trên người công chúa. Là do muội ấy lấy được từ đám sơn tặc, nếu một người muốn đòi lại đồ, lại còn là di vật quan trọng. Dù là công chúa nhưng cũng tính là huynh muội đồng môn. Chí ít thái độ phải có sự thành kính. Công chúa nhiều lần khiêu khích muội ấy, cả tiên cũng phải nổi giận "

Ái Linh nghe đến, nhớ lại lời cô đã nói

{ Nhược Hy Ái Linh, ngươi nhiều lần chọc giận ta. Có phải ngươi thấy cuộc sống quá nhàm chán? }

{ Chết một lần rồi, chắc ngươi hiểu rõ nó nhỉ? }

Ái Linh nắm chặt tay lại, đôi mắt hiện lên sợ hãi xẹt qua. Tình Xuyên mỉm cười nhẹ. Băng Tâm nghe vậy liền như suy nghĩ gì đó. Đập bàn đứng lên chỉ vào Ái Linh tức giận

" Ta biết rồi! Là do ngươi đã khiến phụ mẫu ta bị lưu đày đến nơi khác. Phải không? "

Lãnh Tuấn nhìn qua Ái Linh, nhưng nàng ta không nói gì. Càng khẳng định lời nói của Băng Tâm

" Ngươi... ngươi có gì thì nhắm vào ta. Đừng ỷ thế là công chúa mà làm xằng làm bậy "

Băng Tâm tức giận nói, trừng mắt nhìn qua Song Thành. Hắn không nói gì quay đi

" Băng Tâm! Muội có biết đang làm gì không? Ngồi xuống "

" Muội không ngồi, muội đã nhịn nàng ta lâu rồi. Nàng ta cũng chỉ có cái danh công chúa, bộ vậy là ngon sao? Có giỏi thì so đấu, đừng ngồi đó mà núp dưới áo hoàng đế. Hèn hạ "

Chát!

Tiếng bạt tai vang lên, Băng Tâm bàng hoàng nhìn Lãnh Tuấn. Nước mắt chảy xuống đưa tay ôm mặt

" Ca đánh muội? "

" Muội càng ngày càng hỗn xược. Ta thật thất vọng về muội "

Băng Tâm sững sờ, nhìn qua Ái Linh cùng Lãnh Tuấn. Nước mắt chảy xuống

" Ca đáng ghét. Tỷ tỷ đánh muội vì lo cho muội. Ca đánh muội vì bảo vệ người muội ghét nhất. Ca có phải bị nhan sắc nàng ta mê hoặc rồi không? Phụ mẫu cũng vì nàng ta mà bị đày đi nơi khác. Muội ghét ca ca, chỉ có tỷ tỷ mới tốt với muội. Chỉ có tỷ ấy thương muội, muội sẽ không bỏ qua chuyện này dễ dàng đâu "

Băng Tâm nói rồi chạy đi, Lãnh Tuấn thở dài hướng Ái Linh chấp tay

" Công chúa thứ lỗi. Thần không biết dạy dỗ muội muội mình "

" Tả tướng quân đừng nói vậy. Cũng do ta không tốt "

" Phải rồi! 2 ngày nữa hoàng thượng sẽ cho tổ chức yến tiệc mừng người trở về. Cùng chiêu đãi các vị trưởng lão, việc công chúa nhờ đã có kết quả. Hiện hoàng thượng đang cho người mời Quái y vào cung "

" Vất vả cho huynh rồi "

" Bổn phận của thần! Vậy mời các trưởng lão và lệnh đồ đi theo ta về phòng nghỉ ngơi "

_________________

Cô đứng trước hang động, đôi mắt nhìn về nơi xa. Khóe môi vươn lên nụ cười, đưa tay chạm vào mắt

" Thông Thiên nhãn cũng có lợi nhỉ. Thú vị rồi đây "

" Ngân Tinh "

Cô xoay người lại nhìn sư tôn đang đứng dậy, cô bước lại đỡ hắn, nói

" Sư phụ! Chúng ta cần đến kinh thành "

" Được! Chuẩn bị lên đường "

Cô nở nụ cười nhạt nhìn ra ngoài, khóe môi vươn lên tiếng nói lạnh. Đôi mắt sau mảnh vải xẹt qua tia sáng gian trá, tàn bạo...

" Chuẩn bị xem kịch thôi. Lãnh Băng Tâm! Ngươi đừng làm ta thất vọng "

Chương 72

Ban đêm tại hoàng cung:

Ánh đèn vàng lộng lẫy khắp nơi, mọi người tất bật chuẩn bị cho yến tiệc. Tại ngự thiện phòng, một bóng đen lướt qua đi vào. Nhìn đến một nồi canh, mở ra bỏ vào một thứ bột trắng rồi biến mất. Khi bóng đen đó biến mất, một người hầu đi vào. Cầm lấy khay đựng nồi canh đi...

Nữ hầu đi đến một gian phòng

" Công chúa! Là Thanh Trúc đây "

Từ trong vang ra tiếng nói nhẹ nhàng

" Vào đi "

Nữ hầu đẩy cửa bước vào, nhìn đến Ái Linh đang ngồi trên bàn sững sờ.

" Công chúa! Hôm qua hoàng hậu nghe tin người về liền cho người mang qua nhân sâm. Bảo là nấu cho công chúa uống "

" Sao hoàng hậu lại không đến thăm ta? "

Ái Linh nhìn đến hỏi

" Hoàng hậu nghe nói dạo này thân thể không khỏe. Không thể đến thăm người "

Nữ hầu được gọi là Thanh Trúc vừa mút canh ra chén vừa nói

" Không khỏe? "

" Phải! Dạo này thân thể người không tốt. Ít khi ra ngoài. Hoàng hậu dù sao cũng đã nuôi dưỡng người khi nương nương mất, đã chăm sóc người và cho người sự cao quý như bây giờ. Người khi rảnh cũng nên đến thăm hoàng hậu để chứng tỏ sự hiểu thảo "

Thanh Trúc đưa muỗng cho Ái Linh nói

" Ta biết! Nhưng hoàng hậu xem trọng ta cũng chỉ vì hài nhi đã bị mất tích. Ta bất quá cũng chỉ là cái bóng cho đứa trẻ không rõ sống chết kia thôi "

Ái Linh cầm muỗng lên uống một ngụm canh, Thanh Trúc thở dài nói

" Trong hoàng cung mọi chuyện khó lường. Công chúa không nên vì những chuyện này mà để trong lòng. Miễn sao có người hậu thuẫn, mới là điều quan trọng "

" Hừ! Hoàng hậu, bà ta là người đã chiếm hết sự yêu thương của hoàng đế. Cũng chính vì lẽ đó mà mẫu thân ta đã phải chết. Nếu nói đúng thì bà ta là người gián tiếp hại chết mẫu thân "

Thanh Trúc nghe xong hốt hoảng

" Công chúa! Đừng nói như vậy, tai vách mạch rừng. Lỡ có ai nghe được thì phải làm sao? "

" Ta chỉ nói đúng sự thật "

Ái Linh liếc qua Thanh Trúc, như bản thân không nói sai

" Đúng là hoàng thượng yêu thương hoàng hậu, nhưng cũng chẳng phải vì lẽ đó mà công chúa mới được hoàng thượng tín nhiệm sao? Nếu như không có hoàng hậu, thì e rằng công chúa đã không có địa vị như hôm nay. Nên người cũng nên giữ chừng mực "

" Đúng vậy! Ta đã phải mất rất nhiều thời gian để lấy lòng hoàng hậu. Nhờ có bà ta mà ta mới có được vị trí hôm nay. Nếu như ta không nổ lực hết mình, thì ta đã sớm bị người xung quanh nói là kẻ thế thân cho nàng công chúa mất tích kia. Ngươi cũng biết khoảng thời gian đó như thế nào mà phải không? Nên trong lòng ta, hoàng hậu bất quá cũng chỉ như con cờ. Ta chỉ có một mẫu thân duy nhất "

Từ bên ngoài đẩy cửa vào, giọng nói nhẹ nhàng hiền từ vang lên

" Linh nhi nói đúng! Là bổn cung không tốt "

Thanh Trúc tái mặt nhìn người phụ nữ trung niên đang đi vào kia, cẩm bào cao quý nhưng lại thanh nhã. Dung nhan đã sớm phai tàn theo thời gian, nhưng trên gương mặt đó vẫn còn giữ lại vẻ đẹp cao quý, chắc chăn khi người nhìn vào có thể biết người này khi còn thiếu nữ có vẻ đẹp tuyệt trần. Đôi mắt dịu dàng nhìn vào Ái Linh.

Bịch!

Thanh Trúc thấy người phụ nữ đó liền quỳ xuống, khóe môi trắng bệch run rẩy

" X...xin hoàng hậu thứ tội... Công chúa không.... không phải cố ý... Hoàng hậu tha mạng "

Một thiếu nữ tầm 16 tuổi khinh bỉ nhìn đến và một ma ma cao tuổi. Gương mặt ma ma không biểu tình, nghiêm khắc nhìn vào Ái Linh. Thiếu nữ mặc đồ nữ hầu đi sau hoàng hậu nói

" Nói hoàng hậu là quân cờ. Lại còn nhiều lời bất kính, ngươi nghĩ như vậy đáng tội gì? "

" Hoàng hậu tha tội. Là do nô tì xúi giục chủ tử nói như vậy. Hoàng hậu muốn trách phạt hãy trách phạt nô tì "

Thanh Trúc dập đầu sợ hãi, nước mắt chảy dài. Hoàng hậu nhìn qua thiếu nữ nhẹ giọng

" Xuân Đào! "

" Nương nương! Rõ ràng là họ bất kính với người "

Tì nữ gọi Xuân Đào nheo mài không cam nhìn đến Ái Linh đang đứng lên hành lễ

" Hoàng hậu nương nương "

Hoàng hậu bước tới đỡ lấy Ái Linh, hiền từ đỡ nàng ta ngồi xuống ghế. Dù trên mặt Ái Linh không biểu cảm, nhưng trong lòng đã sớm hoảng hốt

' Tại sao ta lại không thể cảm nhận được có người bên ngoài? '

Hoàng hậu đỡ Ái Linh ngồi xuống ghế, mỉm cười dịu dàng vuốt tóc nàng ta

" Ngươi nói đúng! Là bổn cung không tốt. Để ngươi mất mẫu thân khi còn nhỏ, ta đã không chăm sóc ngươi tốt hơn "

Ái Linh cúi đầu không nói gì, Xuân Đào nhìn đến bĩu môi

" Xấu hổ không biết nói gì sao? "

Thanh Trúc quỳ dưới đất nhìn đến Xuân Đào, trong lòng nổi lên cỗ tức giận. Hoàng hậu nhìn qua Thanh Trúc

" Ngươi đứng lên đi, đừng quỳ nữa "

" Tạ hoàng hậu nương nương "

Thanh Trúc đứng lên bước ra sau Ái Linh, hoàng hậu nhìn đến Ái Linh nhẹ nhàng

" Ngươi gầy đi rồi! Đã cực khổ cho ngươi, ở Tiên sơn có ai ức hiếp ngươi không? Nếu có thì hãy nói với ta, ta sẽ thay ngươi nghiêm trị "

" Khiến hoàng hậu nương nương phí tâm. Ta rất tốt "

Ái Linh lạnh giọng nói, nhưng trong khẩu khí vẫn có phần nhẹ nhàng

" Sao lại là hoàng hậu? Nào! Gọi một tiếng mẫu thân "

Hoàng hậu không vui nói, mỉm cười nhẹ vuốt mặt Ái Linh. Ái Linh chần chừ, Xuân Đào nhìn đến khó chịu

" Nương nương lấy lòng bao dung đối xử. Vậy mà cũng có người không biết nghĩa ân, phía sau nói xấu. Tiểu nhân "

" Xuân Đào! "

Hoàng hậu nhẹ nhàng nói, Xuân Đào bĩu môi cúi đầu. Ma ma nhìn qua Xuân Đào nheo mài.

" Ta không đáng để hoàng hậu bỏ ra tâm tư "

Ái Linh nói, hoàng hậu hơi ngẩn người. Nhưng rồi mỉm cười dịu dàng

" Không muốn gọi thì thôi. Chỉ cần ngươi vui là được, nào... Ta có mang quà cho ngươi "

Hoàng hậu xoay qua ma ma, ma ma lấy ra một chiếc hộp đưa vào tay hoàng hậu. Hoàng hậu nhìn Ái Linh mỉm cười mở hộp ra, bên trong là một chiếc vòng phỉ thủy sắc sảo. Nó có màu trắng ngà rất đẹp

" Đây là cống phẩm của nước khác. Ta thấy nó đẹp nên để giành cho ngươi. Nào! Cầm lấy "

Ái Linh nhận lấy quà của hoàng hậu, nhìn đến ngơ ngác. Hoàng hậu đứng lên vuốt tóc Ái Linh

" Đừng lo! Ta không nghe gì hết! Ta trở về, ngươi cũng nên chuẩn bị cho yến tiệc. Hôm nay ta không khỏe, có lẽ không đến được "

Nói rồi hoàng hậu bỏ đi, Ái Linh để hộp lên bàn. Thanh Trúc thấy hoàng hậu khuất bóng mới sợ hãi nói

" Công chúa! Người lần sau phải cẩn thận. Tại sao có thể nói ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy? "

"... Là ta sơ xuất "

Ái Linh trầm ngâm suy nghĩ, Thanh Trúc cầm lấy chiếc hộp mở ra

" Hoàng hậu thật yêu quý người. Vừa bao dung, hiền từ. Nhưng ta lại rất ghét nữ tì Xuân Đào đó, nàng ta đã nói công chúa "

" Kệ đi "

" Công chúa! Người không nên như vậy nữa. Mà đây, ta quên đưa cho công chúa "

Thanh Trúc lấy một phong thư ra đưa cho Ái Linh

" Đây là gì? "

" Là của Cửu trưởng lão gửi người "

" Sư phụ? "

" Phải "

Ái Linh mở ra xem, Thanh Trúc tò mò hỏi

" Trong thư viết gì thế công chúa? "

" Hẹn ta ra Ngự hoa viên " " Woa! Nô tì thấy quan hệ của hai người có gì không bình thường nha "

Thanh Trúc mỉm cười nói, Ái Linh nheo hàng mài xinh đẹp

" Có gì đó rất lạ... "

" Công chúa nghỉ nhiều rồi "

Ái Linh quay qua Thanh Trúc hỏi

" Ngươi lấy nó ở đâu? Chính tay sư phụ đưa ngươi? "

Thanh Trúc lắc đầu, nói

" Là một tì nữ đưa ta. Sao vậy công chúa? "

Ái Linh hiểu ra, miệng nở nụ cười chế giễu

" Bẫy "

" Bẫy sao? Vậy công chúa có đi không? "

Thanh Trúc hốt hoảng hỏi, Ái Linh kiêu ngạo đứng lên

" Ta muốn xem kẻ đó giở trò gì, ngươi đến yến tiệc trước. Ta đến đó vui đùa "

Ái Linh nói rồi bỏ đi, sự kiêu ngạo toát ra lãnh tình

________________

" Nương nương! Sao người lại dễ dàng tha thứ cho nàng ta? Nàng ta mang tội bất kính nha "

Xuân Đào khó chịu nói, hoàng hậu dừng lại đứng trước gió

" Ta không quan tâm... "

" Nương nương! Ta biết người nhớ thương công chúa đã mất. Nhưng cũng không nên xem trọng người khác khi kẻ đó ghét người "

Ma ma lạnh nhạt nói, hoàng hậu xoay qua

" Nhũ mẫu! Ta biết người có ý gì. Nhưng ta không thể nào giận được... "

Lời nói hoàng hậu dịu dàng, nhìn lên ánh trắng. Đôi mắt hiền từ hiện lên sự ưu sầu. Xuân Đào nhìn đến nói

" Nương nương! thân thể người không khỏe cũng cố gắng đến đây thăm nàng ta. Nhưng nàng ta lại nói ra những lời đó. Ta thật sự uất ức thay người "

Hoàng hậu mỉm cười dịu dàng, đưa khăn tay lên miệng

" Khụ khụ... khụ khụ... "

" Nương nương "

Xuân Đào đỡ lấy thân thể hoàng hậu, hoàng hậu nhìn đến mỉm cười nhẹ

" Ta không sao! Xuân Đào ngươi không hiểu. Ta thật sự nhớ thương hài nhi của mình. Và xem Ái Linh là thế thân cho con bé. Là ta có lỗi trước, nó ghét ta là phải "

" Nương nương dạy phải! Là nô tì đã quá hẹp hòi "

Xuân Đào cúi đầu, ma ma nhìn đến buồn bã

" Là lão nô bất lực. Không bảo vệ được công chúa nhỏ. Để cho thích khách mang công chúa đi, dù đã giết được thích khách. Nhưng công chúa sống chết không rõ... "

Nước mắt hoàng hậu chảy xuống, đau thương

" Là ta làm mẫu thân không tốt. Không bảo vệ được hài nhi. Dù hoàng thượng đã an ủi, nhưng ta biết lòng ngài cũng đau buồn. Có lẽ duyên số của ta và hài nhi không có, ta chỉ mong nó có thể sống hạnh phúc "

" Nương nương! Đã 15 năm rồi, lão nô thấy người không nên quá đau lòng. Ảnh hưởng tới thân thể "

" Ma ma! Ta thấy mình không còn sống lâu nữa. Sau này, các ngươi phải biết tự chăm sóc mình "

Ma ma cúi đầu, giọng nói chắc chắn

" Lão nô tin nương nương hiền lương thục đức. Chắc chắn có quý nhân phù trợ, ta biết Quái y lần này sẽ đến yến tiệc. Nương nương sẽ có cơ hội cứu chữa "

Hoàng hậu đỡ ma ma đứng thẳng người. Dịu dàng nói

" Bệnh của ta là do tâm bệnh mà thành. Vô phương cứu chữa... Ta chỉ mong khi nhắm mắt, có thể thấy hài nhi lần cuối "

Hoàng hậu nhìn lên ánh trăng, mỉm cười. Cơn gió thổi qua lung lay cẩm bào, khiến sự ưu thương của nàng càng thêm đau đớn

________________

Cô ngồi trên xe ngựa cùng sư tôn đến kinh thành, cô ngồi chống đầu lên tay. Đôi mắt sau mảnh vải mở ra, khóe môi nâng lên nụ cười...

' Thú vị rồi đây '

Sư tôn nhìn đến cô, dù chỉ trong phút chốc nhưng hắn vẫn có thể thấy từ cô toát ra sự tà mị. Đôi mắt hạ xuống phức tạp...

________________

Tại cung điện của hoàng đế, mọi người tới đầy đủ và đông đúc. Băng Tâm cùng mọi người ngồi trong điện, ánh sáng chiếu rọi khắp nơi. Băng Tâm nhìn qua Huyền Hàn đang tìm kiếm ai đó mà đáy mắt hiện lên tức giận xẹt qua. Buồn bã cúi xuống, nhưng khóe môi lại nâng lên nụ cười nhạt ý vị sâu xa. Tình Xuyên nhìn qua nhếch môi, đôi mắt hiện lên ý cười. " Sư phụ! Đó là quái y sao? "

Tình Xuyên chỉ qua một nữ nhân trung niên ngồi đối diện, gương mặt nghiêm nghị lạnh lùng. Từ cơ thể toát ra sự bình dị nhưng cao quý kì lạ. Thất trưởng lão gật nhẹ đầu

" Phải! "

Quái y nhìn qua Tình Xuyên và Băng Tâm. Đôi mắt ánh lên sắc bén...

" Thật khó lường "

Thất trưởng lão nâng chung trà uống, từ ngoài điện một tiếng nói bán nam bán nữ lảnh lót vang lên

- Hoàng thượng giá đáo

Từ ngoài điện một thân long bào bước vào uy quyền, gương mặt tuấn mĩ mang theo sự trãi đời. Dù đã quá tuổi trung niên nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp sắc bén, đôi mắt đỏ như máu lạnh lẽo. Từng bước từng bước lên ngai vàng, khí thái ngồi xuống

- THAM KIẾN HOÀNG THƯỢNG

Hoàng thượng lạnh giọng nói

" Bình thân "

- Tạ ân hoàng thượng

Mọi người đồng loạt ngồi xuống, hoàng thượng nhìn qua các chư thần nói

" Hôm nay hoàng hậu thân thể không tốt. Không thể cùng các ái khanh thưởng tiệc. Trẫm kính các khanh một ly "

- Hoàng thượng quá lời

Mọi người nâng chung rượu lên uống. Hoàng thượng nhìn qua Quái y mỉm cười nhẹ

" Hoàng muội! Lâu rồi không gặp "

Mọi người bàng hoàng, cả Băng Tâm cũng nhìn đến sững sờ. Quái y đứng lên nâng chung rượu

" Ta sớm đã rời khỏi hoàng tộc. Không còn là hoàng muội của hoàng thượng "

Mọi người xung quanh dâng lên lời bàn tán

- Hoàng muội? Chẳng lẽ đó là Ân Hòa quận chúa khi xưa?

- Cái gì? Nghe nói Ân Hòa quận chúa đã rời cung biệt tích từ năm 20 tuổi. Đến nay đã 20 năm

- Ân Hòa quận chúa sao lại ở đây?

- Quái y? Chẳng lẽ là Ân Hòa quận chúa?

...........

Mọi lời bàn tán vang lên, Quái y không nói gì ngồi xuống. Hoàng thượng nhìn quanh một lượt, mọi người lập tức im bật. Hoàng thượng nhìn đến Thất trưởng lão, nói

" Ngươi là trưởng lão của Tiên sơn? "

Thất trưởng lão đứng lên, phong thái phi phàm

" Phải! "

" Ha ha! Nghe nói Tiên sơn là danh môn chánh phái. Nghe danh đã lâu nay được gặp mặt, quả là danh bất hư truyền. Trẫm kính ngươi một ly "

Hoàng thương nâng chung kính rượu Thất trưởng lão, nhìn đến Băng Tâm cùng những người khác liền nói

" Các ngươi là bằng hữu của Ái Linh? Chắc là những môn đệ rất giỏi "

Băng Tâm đứng lên bước ra giữa điện cúi đầu. Sau đó nhìn lên hoàng thượng nói

" Bẩm hoàng thượng! Nói là băng hữu vẫn chưa hẵn "

Hoàng thượng nhướn mài, uy nghiêm hỏi

" Ý ngươi là sao? "

" Thần là Lãnh Băng Tâm! Là ái nữ của Lãnh thừa tướng. Thần xin mạn phép hỏi hoàng thượng một câu "

- Ngươi to gan...

Công công bên cạnh định trách phạt Băng Tâm, nhưng hoàng thượng đưa tay lên ngăn lại. Giọng nói lạnh nhạt

" Nói đi "

Băng Tâm hạ mi mắt, Song Thành ngồi đó lo lắng.

" Bẩm hoàng thượng, thần nữ xin hỏi người sao lại đày phụ thân ta đi nơi khác? "

" Hử? Do trẫm thấy thừa tướng tài xuất kinh người. Nên cho đi quản lí nơi khác. Có gì sao? "

" Đó chỉ là cái cớ. Có phải do công chúa có xích mích với thần. Nên mới ra tay hãm hại? "

Hoàng thượng nheo mài lại, Lãnh Tuấn kinh hãi đứng lên

" Băng Tâm! Không được nói bậy "

Băng Tâm nhìn đến, giọng nói cương quyết

" Muội không sai! Hoàng thượng! Công chúa nhiều lần gây gỗ với tỷ muội thần. Lòng dạ hẹp hòi, còn ra tay với tỷ tỷ thần. Xin hoàng thượng làm chủ "

Hoàng thượng nheo mài lại, đôi mắt màu đỏ như máu hiện lên không vui. Lãnh Tuấn quỳ xuống, chấp tay

" Hoàng thượng bớt giận! Muội muội tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện. Xin hoàng thượng thứ tội "

" Được! Trẫm đã cho quốc sư giám sát công chúa. Truyền hắn vào đây "

Từ ngoài điện Nhã Kỳ đi vào, nhìn đến Băng Tâm tao nhã. Nhưng đáy mắt lại hiện lên sát khí

" Quốc sư! Ngươi nói có phải không? "

Hoàng thượng âm trầm nói, Nhã Kỳ cúi đầu

" Hoàng thượng! Không phải như vậy "

" Hử? Vậy nói rõ cho trẫm nghe xem "

" Bẩm hoàng thượng! Là do công chúa nghĩ tỷ muội Lãnh tiểu thư lấy di vật của mẫu thân người. Nên mới nhiều lần khó chịu muốn đòi lại đồ. Nhưng có lẽ vì thế mà gây ra hiềm khích với Lãnh tiểu thư "

" Di vật? "

Hoàng thượng hơi kinh ngạc. Băng Tâm nhìn đến khinh bỉ, nói

" Chẳng phải là do nàng ta chán ghét tỷ tỷ ta. Nên nhiều lần kiếm chuyện hay sao? "

Nhã Kỳ nhìn qua, nheo mài

" Có lẽ do di vật đối với công chúa quan trọng. Nên mới khiến thái độ của người gấp gáp, gây ra hiểu lầm cho hai vị "

" Hừ! Nói dói, nàng ta nhiều lần nói những lời không khách khí với sư tỷ. Còn xem thường ta, lúc trước cũng vì nàng ta mà chúng ta mới chịu phạt. Tỷ tỷ nhiều lần không chấp nhất, nhưng nàng ta lại còn liên lụy tới phụ mẫu ta. Ta không thể nào nuốt trôi cơn giận này. Hoàng thượng! Xin người làm chủ "

Hoàng thượng nheo mài, đáy mắt hiện lên sự không vui. Nhìn đến Băng Tâm ánh mắt kiên định. Liền thở dài

" Xem ra không giải quyết không được. Ái Linh đâu? Sao ta không thấy nó? "

Mọi người nhìn quanh không thấy bóng dáng Ái Linh, Băng Tâm nở nụ cười nhạt thoáng qua. Nhưng nụ cười đó đã rơi vào mắt của Quái y...

- Bẩm hoàng thượng... công chúa... công chúa...

Một người chạy vào hớt hải, gương mặt đỏ bừng. Mọi người nhìn đến nheo mài...

________________

Cô trên xe ngựa nở nụ cười, nhìn ra ánh trăng giữa màn đêm

' Chính nó! Vỡ kịch hay ta mong đợi sắp đến rồi '

Chương 73: Thế Giới Tu Tiên 18

Mọi người đều đi theo tên thị vệ kia đến Ngự hoa viên, từ trong bụi rậm vang lên tiếng rên rỉ yêu kiều mị hoặc

" Ah~... ưm~... sâu... sâu quá... "

Mọi người dừng lại, tiếp tục lắng nghe

" Ah~... đau... đau quá... nhẹ... ưm~... nhẹ thôi... "

Huyền Hàn cùng Nhã Kỳ điến người, tiếng rên rỉ vẫn phát ra. Hoàng thượng trầm mặt nói

" Đến đó xem "

Hai tên thị vệ chặt đứt bụi rậm, để lại một nữa phía dưới. Mọi người nhìn thấy liền như bị sét đánh không tin vào mắt mình. Công chúa cao quý của họ đang cùng sư phụ của nàng ta làm chuyện bại hoại. Gương mặt Ái Linh đỏ ửng, thân thể chỉ mặc một cái yếm đỏ. Làn da trắng mịn đều có những vết hôn đỏ. Cửu trưởng lão hôn vào môi Ái Linh, nhìn đến có người liền lấy y phục choàng lại thân người cho nàng ta. Thất trưởng lão tỏa ra sát khí nhìn Cửu trưởng lão. Thanh Trúc đưa tay bịt miệng mở to mắt, chạy lại

" Công chúa "

Thanh trúc đỡ Ái Linh ra, chiếc áo choàng lấy thân thể Ái Linh. Gương mặt nàng ta vẫn còn mùi vị của sự khoái cảm, tiếng rên rỉ vẫn còn phát ra

" A~... ưm... đừng... đừng dừng lại... "

Mọi người nhìn thấy cảnh tượng này đều bàn tán

- Ha! Gian dâm sư đồ sao?

- Lại còn cuồng nhiệt đến nỗi ra bụi cây làm

- Công chúa? Đúng là ô danh hoàng tộc

- Ha! Đáng hổ thẹn

..........

Huyền Hàn bước lại ôm lấy Ái Linh, gương mặt tức giận

" Muội phản bội ta? "

Băng Tâm nhìn đến hả hê, giọng nói khinh thường

" Công chúa thật khỏe a~. Lại có thể cùng sư phụ mình làm ra chuyện này. Có thể nói là phản bội vị hôn phu "

Mọi người nghe xong liền nhìn đến mỉm cười khinh bỉ

- Huyền gia lần này làm sao có thể nuốt nổi mối nhục?

- Nữ tử chưa gả đi đã cùng nam nhân khác ân ái. Lại còn là sư phụ mình, đúng là bại hoại

- Ha ha...

.........

Thất trưởng lão tức giận bước đến Cửu trưởng lão, dùng chưởng đánh ngã hắn

" Sao ngươi dám làm ra loại chuyện này? "

Cửu trưởng lão không nói gì, mê đắm nhìn qua Ái Linh vẫn đang phập phồng quyến rũ. Hoàng thượng nhìn thấy tức giận

" Tát đến khi tỉnh cho ta "

Một tên thị vệ đi lên, Huyền Hàn nhìn đến cầu xin

" Hoàng thượng! Xin người bớt giận "

Tình Xuyên nhìn đến nhếch môi

' Ha! Lợi dụng Băng Tâm để khiến Nhược Hy Ái Linh mất mặt. Bỏ thuốc kích dục cho nàng ta, làm ô danh chức vị công chúa. Lại nói nếu Băng Tâm bị phát hiện thì chuyện cũng đã xảy ra. Nhược Hy Ái Linh cũng sẽ mang tiếng xấu muôn đời... Có phải từ khi bị phạt và những lời nói cắt đứt với Băng Tâm là khiến nàng ta càng thêm hận Ái Linh để ngươi dễ dàng hành động? Thủ đoạn thâm độc, tàn nhẫn. Lãnh Cơ Ngân Tinh, ngươi còn có trò gì nữa đây? '

Tình Xuyên nhếch môi nhìn qua Băng Tâm, đáy mắt xẹt qua đồng cảm

' Bất quá cũng chỉ là một con cờ. Vì chữ tình và lòng ghen ghét mà bị chính tỷ tỷ mình lợi dụng như một con rối. Ngu ngốc đến đáng thương '

Quái y bước lên bắt mạch cho Ái Linh, lấy ra những cây kim đâm vào cơ thể nàng ta. Một lát sau Ái Linh tỉnh táo, tiếng rên rỉ cũng dừng lại. Nhìn đến nhiều người xung quanh và cơ thể mình không mặc gì mà kinh hãi. Dùng đồ che lấy thân mình, sững sờ nói

" Chuyện gì đã xảy ra? "

Quái y đứng lên lạnh nhạt

" Nó bị trúng Xuân dược loại mạnh. Không ý thức được bản thân đang làm gì "

Hoàng thượng nghe thấy, nhìn đến Ái Linh tức giận

" Ngươi nói rõ cho ta "

Ái Linh được Huyền Hàn đỡ lên, nhìn quanh. Sau đó như nhớ ra gì đó liền kinh hãi...

" Ta... ta... "

Nhã Kỳ quay đầu, bàn tay nắm chặt lại. Thanh Trúc nhìn đến quỳ xuống

" Bẩm hoàng thượng! Là ta nhận được một phong thư, do Cửu trưởng lão gửi đến. Nhưng công chúa biết đó là bẫy liền đi đến xem xem. Chắc chắn có người hãm hại "

" Bẫy? Đã biết là bẫy mà còn đi? Vậy sao Cửu trưởng lão cũng ở đó? "

Hoàng thượng tức giận nói. Cửu trưởng lão bước lên

" Ta cũng nhận được thư, đề tên Ái Linh "

" Nữ nhi nhớ rồi! Khi ta đến đó trong người liền như bị lửa đốt. Sau đó... sau đó... "

Ái Linh sững sờ, đôi mắt mang theo hận ý. Thanh Trúc như tỉnh ngộ

" Có lẽ có người bỏ dược vào canh của công chúa. Chắc chắn là vậy "

Quái y nhìn đến Ái Linh

" Công chúa bị hạ dược rất mạnh. Linh lực trong người cũng bị rút cạn. Thân thể chỉ có ham muốn dục vọng "

Hoàng thượng tức giận nói

" Đường đường là một công chúa. Đã biết là bẫy mà còn đi, vì sự háo thắng của ngươi mà thành nên như vậy. Ngươi thật khiến trẫm thất vọng "

Ái Linh lắc đầu quỳ xuống, nước mắt chảy dài.

" K...không... không phải như vậy... "

Huyền Hàn đau lòng, nhìn qua Cửu trưởng lão nổi lên sát ý. Dùng kiếm đâm về phía hắn, Cửu trưởng lão né đi.

" Là do ngươi, ngươi thấy Linh nhi bị như vậy còn không dẫn muội ấy đi tìm thái y. Ngươi lại còn ô danh muội ấy, tất cả là do ngươi "

Tiếng nói Huyền Hàn tức giận vang lên giữa khoảng trời. Ái Linh nước mắt chảy xuống. Cửu trưởng lão đánh văng Huyền Hàn

" Phải! Là ta có tình ý với Linh nhi. Ta không kìm lòng được, nhưng ta thật tình với nàng ấy "

Mọi người xung quanh nghe xong bàn tán

- Hừ! Như vậy chẳng phải đánh vào mặt Huyền gia một bạt tay sao?

- Sư đồ làm chuyện bại hoại. Thế nào ngày mai tin tức cũng sẽ truyền ra ngoài

- Ha ha! Lần này Tiên sơn và Huyền gia mang nổi ô nhục rồi

............

Thất trưởng lão âm trầm, hoàng thượng nhìn qua

" Tiên sơn các người là cái đạo hạnh như vậy sao? "

Tình Xuyên bên cạnh cúi người

" Xin hoàng thượng bớt giận "

" Hừ! Kêu trẫm bớt giận? Ngươi nghĩ đây là chuyện gì? "

Ái Linh nhìn những ánh mắt khinh bỉ của những người xung quanh, trong lòng dân lên nổi sợ hãi. Bỗng nàng ta nhìn thấy ánh mắt của Băng Tâm, trong đôi mắt đó mang theo sự hả hê. Ái Linh hiểu ra, hận ý dân trào.

" Là ngươi! ngươi đã hãm hại ta "

Băng Tâm nhìn đến nheo mài

" Công chúa ghét ta, ta hiểu. Nhưng cũng không nên mang cho ta tội danh này chứ? "

" Ngươi nói dói! Chính là ngươi đã hãm hại ta "

Ái Linh hét lên, đôi mắt hiện lên sát khí. Hoàng thượng tức giận nhìn qua Băng Tâm

" Ngươi có hiềm khích với công chúa. Ngươi là nghi can lớn nhất "

Băng Tâm mím môi nhìn đến Ái Linh, trong lòng dâng lên cảm giác bất an. Quái y nhìn đến, lạnh giọng nói

" Dù sao công chúa cũng là cháu ta. Ta không thể để nó oan ức. "

Quái y bước đến phía Băng Tâm, Băng Tâm nhìn thấy lùi về phía sau. Bỗng một tiếng nói vang lên

" Linh nhi "

Mọi người nhìn đến liền thấy hoàng hậu đang đi tới, hoàng thượng thấy vậy liền bước đến đỡ hoàng hậu. Gương mặt dịu dàng

" Sao nàng lại đến đây? "

Hoàng hậu lo lắng nhìn qua Ái Linh, thấy thân thể nàng ta không mặc y phục liền sợ hãi

" Hoàng thượng! Thần thiếp nghe tin liền lập tức chạy tới. Ái Linh chắc chắn là bị hãm hại, hoàng thượng... người hãy điều tra cho rõ... "

Lời nói hoàng hậu hốt hoảng, hoàng thượng nghe thấy tuy không vui nhưng vẫn dịu dàng

" Được được! Nàng đừng hoảng, trẫm sẽ nghe theo nàng. Hoàng muội, muội nói tiếp đi "

Quái y nhìn đến Băng Tâm, nắm lấy tay Băng Tâm

" Trên tay ngươi vẫn còn xuân dược "

Băng Tâm kinh hãi, Quái y lấy một chiếc khăn tay lau tay Băng Tâm. Hoàng thượng nghe thấy liền cho thị vệ cầm khăn tay đi khám nghiệm. Băng Tâm cúi đầu sợ hãi, nhìn qua Quái y...

Một lát sau thị vệ trở lại...

- Bẩm hoàng thượng! Quả là như vậy

Hoàng hậu nghe xong liền bước đên gần Băng Tâm, giọng nói nghẹn ngào mang theo tức giận

" Sao ngươi lại hãm hại con bé? Nó có lỗi gì với ngươi sao? Thanh danh nữ nhân rất quan trọng, sao ngươi có thể thâm độc như vậy... khụ khụ... "

Hoàng hậu tức giận khiến thân thể run lên, ho khan. Hoàng thượng bước đến đỡ hoàng hậu. Giọng nói uy quyền

" Bắt lại "

Hai thị vệ đi lên chuẩn bị bắt Băng Tâm

" Không... ta không có "

" Hoàng thượng! Muội muội thần không thể làm ra chuyện này. Xin người suy xét lại "

Lãnh Tuấn bước lên quỳ xuống, Quái y nhìn qua

" Chẳng lẽ lời nói của ta và thái y là sai? "

" Ta không có ý đó. Công chúa! Xin người suy xét lại " Lãnh Tuấn nhìn qua Ái Linh đang sát khí đằng đằng. Giọng nói nàng ta mang theo sự chết chóc

" Ả hủy hoại thanh danh của ta. Ta phải lấy mạng ả để đền bù "

Từ cơ thể Ái Linh phát ra một luồn khí mạnh mẽ màu xanh lam, những mũi tên băng sắt nhọn đánh thẳng về phía Băng Tâm. Mọi người kinh ngạc trước sức mạnh đó, đôi mắt Ái Linh hiện lên hận ý. Băng Tâm trợn to mắt nhìn đến, một bóng dáng nhảy ra đỡ lấy mũi băng.

" Song Thành! Ngươi phản rồi "

Tiếng nói Ái Linh tức giận, Song Thành dùng kiếm cố gắng chặn luồn khí mạnh mẽ đó. Giọng nói run rẩy

" C...chủ nhân...

Bình tĩnh "

" Phản rồi! Các ngươi ai cũng muốn chống đói lại ta. Vậy thì CHẾT ĐI... "

Song Thành bị đánh văng, phun ra máu. Băng Tâm đã sớm dùng bùa của cô bao bọc lấy thân thể. Nhìn lớp kết giới màu vàng đang bị luồn khí đó đánh vào. Ái Linh giọng nói như địa ngục, tức giận hét lên

" Lãnh Băng Tâm! Ngươi hãm hại ta, ta phải giết chết ngươi. ĐI CHẾT ĐIIIIIIIII! "

Luồn khí càng trở nên mạnh hơn, từ không trung xuất hiện một con quái thú to lớn. Mọi người sợ hãi nhìn đến, con quái thú đó nhanh như gió lao tới phía Băng Tâm. Băng Tâm kinh hãi nhìn kết giới sắp bị nứt. Quái y bên ngoài nhìn qua Ái Linh, ánh mắt phứt tạp

Gàoooooooo

Băng Tâm kinh hãi nhìn đến kết giới sắp hỏng, đôi mắt mở to bàng hoàng

Ầm!

Kết giới hoàn toàn biến mất, Băng Tâm nhắm mắt lại bị luồn linh lực đánh văng. Miệng phun ra máu, con quái thú nhảy bổ về phía Băng Tâm...

Khi nàng ta tưởng rằng mình sắp bị quái thú xé xác thì một dây roi đánh tới con quái thú. Con quái thú ngã trên đất run rẩy. Từ bụng nó xuất hiện vết máu cùng thịt bị nứt. Bóng dáng màu trắng phóng qua quất vào tay Ái Linh

Bang!

Ái Linh đau đớn ngả xuống đất, nhìn trên tay mình một vết roi dài cùng thịt bị nứt ra. Máu chảy xuống, sâu đến mứt có thể thấy xương. Gương mặt Ái Linh nhợt nhạt nhìn đến cô. Nhã Kỳ chạy lại đỡ Ái Linh

" Công chúa! Chưa rõ ràng thì không nên giết người lung tung "

Giọng nói cô lạnh nhạt đứng chắn trước Băng Tâm, Tình Xuyên nhìn đến nhếch môi

Băng Tâm khi thấy cô liền đứng dậy, nước mắt chảy xuống

" Tỷ tỷ... "

Cô nhét vào miệng Băng Tâm một viên thuốc, trên tay cô cầm cây roi vẫn còn máu của Ái Linh cùng con quái thú đó

" To gan! Dám hành thích công chúa. Người đâu! Bắt lại "

Hoàng thượng nổi giận quát, Thất trưởng lão đi lên nói

" Xin hoàng thượng bớt giận... "

" Đủ rồi! Ta vẫn chưa tính sổ với Tiên sơn các người. Đừng xen vào nữa. Bắt lại cho trẫm "

" Khoan đã "

Tiếng nói hoàng hậu nhẹ nhàng vang lên, những thị vệ nghe thấy liền lùi ra. Hoàng thượng nhìn đến hỏi

" Nàng sao vậy? "

Hoàng hậu ngẩn người bước tới gần cô, đôi mắt bàng hoàng nhìn mảnh vải trên mắt cô. Điều quan trọng là một phần của cái bớt, hoàng hậu dịu dàng hỏi

" Ngươi tên gì? "

" Lãnh Cơ Ngân Tinh "

" Năm nay bao nhiêu tuổi? "

" 15 "

" Ngươi là tỷ tỷ của nàng ta? "

Hoàng hậu nhìn qua Băng Tâm

" Phải "

" To gan! Ngươi dám nói chuyện với hoàng hậu như vậy? "

Hoàng thượng tức giận nói, hoàng hậu nhìn qua hoàng thượng trừng mắt. Hoàng thượng thấy vậy liền im lặng. Hoàng hậu mỉm cười dịu dàng nhìn qua Lãnh Tuấn

" Ngươi có hai muội muội sao? Lãnh thừa tướng vậy mà có 3 hài nhi. Thật có phúc "

Lãnh Tuấn đứng lên chấp tay

" Không dấu gì hoàng hậu. Thật ra Ngân Tinh chỉ được nhận nuôi "

Hoàng hậu nghe xong liền kinh ngạc, nhìn qua cô đang đứng đó. Khí chất lãnh tình cao quý, dịu dàng nói với hoàng thượng

" Chuyện này cần làm cho rõ. Có phải không? "

Hoàng hậu nói rồi nhìn cô, mọi người nghe xong liền kinh ngạc. Ái Linh nghe thấy tức giận

" Nương nương, sao lại như vậy? "

Hoàng hậu quay qua Ái Linh nhẹ nhàng

" Ta biết thiệt thòi cho ngươi! Nhưng ngươi cũng không nên giết lầm người "

Ái Linh nghe xong nhìn qua Quái y

" Ta thấy hoàng hậu nói đúng "

Ái Linh kinh ngạc, nhìn đến cô và Băng Tâm tràn ngập hận ý. Xoay người chạy đi...

Cô bước tới, nhìn qua Quái y

" Bà là Quái y? "

" Phải! "

" Ta cần bà giúp "

Hoàng hậu nhìn đến cô rồi cùng hoàng thượng rời khỏi, cô cùng đám người đi theo Quái y. Tình Xuyên bên cạnh mỉm cười nhẹ

" Nham hiểm, độc ác "

" Ngươi chẳng phải cũng tiếp tay sao? "

Cô cũng mỉm cười nhẹ nói, Tình Xuyên nhìn qua
" Quả thật ta thấy khó chịu với Nhược Hy Ái Linh. Nhưng lần mày sẽ ghi mối hận không nhỏ! Ngươi nên cẩn thận "

Cô nhếch môi không nói gì, cô cùng đám người Tình Xuyên đi đến một thiền viện. Cô cũng đã cho sư tôn đến đây, mở cửa bước vào cô nhìn khắp gian phòng. Nơi đây có 5 chiếc giường được ngăn cách cạnh nhau. Trong đó Tam trưởng lão, Tứ trưởng lão và Ngũ trưởng lão đã nằm 3 chiếc, còn sư tôn đang nhập định. Quái y bước lại gần sư tôn xem xét tình trạng, đôi mắt mở to kinh ngạc

" Giải được một nửa phần độc tố bằng y thuật của ta. Là ngươi làm sao? "

Cô lạnh nhạt gật đầu

" Phải "

" Có thể làm như vậy, không đơn giản... "

Quái y gật gật đầu nói, từ bên ngoài Chung Linh và Song Song chạy vào. Song Song nhìn thấy Song Thành liền vui mừng chạy lại

" Ca "

Quái y nhìn thấy Song Thành vẫn đang bị thương liền đưa cho Song Thành một viên thuốc. Chung Linh nhìn thấy sư tôn liền chạy lại nghẹn ngào nức nở

" Sư phụ! Người vẫn còn sống. Người làm Chung Linh lo lắng lắm "

Sư tôn vuốt đầu Chung Linh, Quái y nhìn đến hỏi

" Thuốc ta bảo hai ngươi mua đâu rồi? "

Song Song bước lại đưa một gói thuốc ra, quái y xem xét rồi gật đầu

" Đi nấu đi "

Song Song và Tình Xuyên nghe xong liền rời khỏi, cô bước lại sư tôn. Chung Linh nhìn thấy liền ôm sư tôn thật chặt đề phòng nhìn cô

" Ngươi làm gì? "

Cô lạnh nhạt nhìn Chung Linh

" Thay thuốc "

Sư tôn nghe thấy vành tai liền đỏ lên. Chung Linh tức giận nói

" Cái gì? Ngươi có phải nhân lúc ta không ở cạnh mà nhìn thân thể sư phụ không? Vô liêm sỉ, ngươi không biết nam nữ thụ thụ bất thân à? "

Cô nhướn mài, xoay người đi

" Vậy ngươi thay đi "

Sư tôn nhìn cô có chút luyến tiếc, Quái y thấy cô ra ngoài liền đi theo. Cô bước ra ngoài, nhìn lên ánh trăng sáng. Cơn gió thổi qua lung lay y phục cô

" Đa tạ "

Lời nói cô nhẹ nhàng, Quái y lạnh lùng

" Sao phải đa tạ? "

" Nếu như bà truy cứu đến cùng thì e rằng Băng Tâm giờ đã ở trong ngục lao "

" Ha! Nói sao thì Ái Linh cũng là cháu ta. Ngươi tính thế nào? "

Cô bước lại chạm vào cái cây, tiếng nói lạnh nhạt

" Cửu trưởng lão và công chúa chẳng phải có tình cảm với nhau sao? Vậy thì nhân cơ hội kết hợp "

Quái y nghe xong môi nở nụ cười

" Ha ha! Ngươi nghĩ chuyện này dễ dàng? Đường đường là người tu tiên. Phải từ bỏ thất tình lục dục, vậy mà lại làm ra chuyện này. Nhất định bị người đời phỉ nhổ, trục cuất khỏi Tiên sơn "

Cô nhếch môi, lạnh lẽo

' Đây là điều ta muốn '

Nhưng lời nói của cô lại khác

" Một đôi uyên ương! Chuyện đó thì có tính là gì? "

" Ha ha! Uyên ương? Một kẻ tu tiên lại không thể từ bỏ thất tình của thế gian chính là thất bại. Nhược Hy Ái Linh là một công chúa kiêu ngạo, như một con thiên nga trắng tung cánh bay. Liệu có thể đối diện được với những lời nguyền rủa của thế trần? "

Lời nói Quái y khinh bỉ. Cô nghiêng đầu nhếch môi

" Quái y bà có vẻ rành chuyện Tiên sơn nhỉ? Vậy theo bà những người còn lại thế nào? "

Quái y bước lên, gương mặt nghiêm nghị

" Nha đầu Băng Tâm yêu Huyền Hàn. Huyền Hàn và Nhã Kỳ lại yêu Ái Linh. Song Thành lại có tình cảm với Băng Tâm. Bọn chúng cứ như một vòng xoay tròn dấy lên nỗi hận và căm thù. Lần này lại xảy ra chuyện này, e rằng khúc mắc sẽ càng lớn. Và cả Chung Linh, lại có tư tình với sư phụ mình... "

Cô xoay người lại, đứng trước gió

" Vậy còn các trưởng lão? "

" Sư phụ ngươi, Cửu trưởng lão, kể cả Thất trưởng lão đều không thể từ bỏ ái tình. Đều không thể tu thành chính quả "

Đôi mắt Quái y sắc bén

" Vậy bà thấy thế nào về Tiên sơn? "

" Ha! Tự xưng danh môn chánh phái. Nhưng lại không thể trải qua kiếp ải để đắc đạo. Tất cả chỉ là hư danh "

Lời nói Quái y khinh bỉ, cô nheo mài hỏi

" Giọng nói của người hình như có gì đó khinh thường "

" Phải! Ta chính là khinh thường cái gọi là danh môn chánh phái. Không dấu gì ngươi, ta chính là trưởng lão thứ 8 của Tiên sơn. Nhưng vì rơi vào lưới tình mà bị tước hết linh lực, hủy đi linh căn, trục xuất khỏi núi. Đời đời sống ẩn dật "

Cô kinh ngạc, đôi mắt Quái y mang theo đau đớn

" Người bà yêu chắc hẵn là trưởng lão trong Tiên sơn? "

" Phải! Nhưng lòng người đó chỉ có tiên đan. Tâm tính sắt đá, có thể nói là do ta tự mình đa tình... Ngươi có biết không? Năm đó ta phải chính tay mình hủy đi đạo hành trăm năm. Nỗi đau đớn đó thấu tận cốt tủy, bị đầy vào nỗi vô hình. Không một ai được nhận mặt hay tỏa ra quen biết. Ngươi có thể hiểu bọn chúng vô tình như thế nào "

" Các trưởng lão đều tỏa ra không quen người? "

" Ha! Phải, bọn chúng đều xem như chưa từng biết ta. Có lẽ đó cũng là quy luật để đắc đạo thành tiên. Không màng thế sự nhân tình... "

Cô nhìn nỗi bi thương của Quái y, hỏi

" Vậy sao bà lại cứu giúp họ? "

" Bọn họ có thể vô tình, nhưng ta cũng đã không còn là người tu tiên. Ta cũng không có lý do để từ chối. Trong tất cả các đệ tử, thì ta thấy ngươi tâm tư sâu tựa biển. Còn cả Tình Xuyên, không phải đơn giản "

" Ha! Quái y nói quá lời. Ta có thể cùng bà học hỏi? "

" Được! Ta cũng rất muốn cùng ngươi trao dồi thêm. Vào thôi "

Cô cùng Quái y đi vào trong, Tình Xuyên và Song Song cũng đã nấu xong thuốc.

" Cho họ uống "

Quái y nói với Song Song, cô nhìn đến gương mặt các vị trưởng lão trên giường. Ái nấy đều nhợt nhạt, xung quanh còn tỏa ra tà khí...

" Sư phụ ngươi cũng nên uống "

Quái y quay qua Chung Linh nói, khi uống thuốc xong Chung Linh liền vui mừng

" Vậy là độc trong cơ thể sư phụ đã hoàn toàn giải trừ? "

Quái y ngồi xuống ghế lắc đầu

" Không phải! "

" Cái gì? Vẫn chưa được? "

Chung Linh kinh ngạc, Quái y lạnh nhạt nói

" Tà khí và độc của sư phụ ngươi quá nặng. Không thể vì những đơn thuốc này mà hết. Chỉ có một thứ... "

" Một thứ? Là thứ gì? "

Chung Linh hốt hoảng hỏi, Quái y thở dài

" Đó là một loại nước thần thánh. Được lấy từ hoa của núi tuyết, 10 năm kết thành giọt nước. Muốn lấy được cũng vô vàn khó khăn, thế gian này liệu có mấy ai có được? Vô phương rồi... "

Chung Linh nghe xong liền tuyệt vọng ngồi phịch xuống ghế, cô nghe thấy liếc nhẹ qua các trưởng lão. Xè bàn tay ra, từ trên tay cô xuất hiện một đôi bông tai hình hoa tuyết. Cô mở ra, chế giọt nước xanh trong hoa tuyết vào miệng của các trưởng lão. Lập tức tà khí bị đánh tan, Quái y nhìn đến kinh hãi

" Sao ngươi có được nó? "

Cô đưa bông tai hoa tuyết lên nhìn, đây là món quà mà Donald đã tặng cho cô ở thế giới trước. Hắn nói chỉ là thuốc trị thương, nhưng cô biết không đơn giản như vậy...

" Người khác tặng "

Cô lạnh nhạt nói, Quái y nheo mài

" Ai lại có thể tặng món quà vô giá này cho ngươi? "

Cô nhếch môi cười nhạt

" Phải! Một người rất yêu ta "

Sư tôn nghe xong liền khó chịu. Tình Xuyên nhếch môi nói

" Chẳng phải ngươi nói muốn có được thứ gì từ ngươi đều phải trả một cái giá xứng đáng sao? Sao ngươi lại giúp các trưởng lão? "

" Giúp? Ta không từ bi như vậy... "

Cô nhếch môi cười lạnh, Tình Xuyên kinh ngạc nhìn cô

" Vậy... "

Cô không quan tâm lời nói của Tình Xuyên bước lại gần sư tôn

" Ta không cần "

Chung Linh nghe thấy liền kinh ngạc, cô thấy gương mặt sư tôn không tốt cũng không nói gì xoay đi

" Sư phụ, sao người lại không cần? "

" Ta nói không cần! Được rồi, ta muốn nghỉ ngơi "

Nói rồi sư tôn bước lại giường ngồi thiền, Chung Linh lo lắng nhìn đến rồi cũng cùng mọi người ra ngoài. Khi cánh cửa đóng lại, cô vươn môi cười. Nhìn lên ánh trăng sáng tròn

" Thật cứng đầu "

Chương 74

Màn đêm như một tấm vải lung linh, bao phủ cả khoảng trời. Ánh sáng lấp lánh từ trên chiếu xuống, cơn gió lạnh lẽo lướt qua như đưa ta vào cõi hầm băng. Một bóng trắng lướt qua, nhanh như gió lướt vào trong căn phòng không một tiếng động. Mái tóc tím dài như tơ lụa dưới ánh trăng...

Cô bước lại giường nhìn sư tôn đang ngồi trên giường nhập định, tay trái cô cầm hoa tuyết. Tay phải cô nâng nhẹ, từ trong một giọt nước xanh lam chui vào miệng sư tôn. Đôi mắt sư tôn mở ra, nhìn khoảng trống. Hàng mài nheo lại

" Kỳ lạ... "

________________

Tại một tẩm điện nguy nga, ánh sáng từ trong tỏa lên. Trong gian phòng rộng lớn lộng lẫy

" Hoàng hậu! Sao nàng lại không truy cứu tiếp. Ngày mai chắc chắn Ái Linh sẽ bị thế gian chê cười "

Tiếng nói tuy nhẹ nhàng nhưng mang theo cổ tức giận, người nam nhân trung niên mặc long bào ngồi trên ghế.

" A Minh! Chàng nghe thiếp nói "

Hoàng hậu nheo mài, giọng nói nhẹ nhàng

" Nói? Nàng muốn nói gì? Ái Linh là công chúa mà nàng yêu thích. Lại bị Lãnh Băng Tâm hãm hại nhục nhã trước mặt nhiều người như vậy. Lại còn bị tỷ tỷ nàng ta quất một roi không xem ra gì. Ta làm sao có thể để danh dự hoàng gia bị ô danh? "

Hoàng thượng tức giận, ma ma bên cạnh nhìn đến nói

" Hoàng thượng! Chắc nương nương có lý do "

Xuân Đào đang đứng cạnh cũng gật đầu

" Phải thưa hoàng thượng, chắc chắn nương nương có lý do "

Hoàng hậu nhẹ đưa tay cầm khăn lên miệng

" Khụ khụ... khụ khụ... "

Hoàng thượng nhìn đến, gương mặt dịu lại. Đứng lên đỡ lấy thân thể hoàng hậu ngồi xuống ghế

" Là ta không tốt, để nàng đứng lâu như vậy. Nào! Uống trà đi "

Hoàng thượng rót chén trà đưa cho hoàng hậu, hoàng hậu nhận lấy ngước lên nói

" A Minh! Thiếp có cảm giác gì đó rất đặc biệt với Ngân Tinh. Khi nhìn thấy con bé, trong lòng thiếp dâng lên tình cảm kì lạ. Chàng phải hiểu cho thiếp "

" Haizz! Trẫm biết, nhưng cũng không nên vì cảm giác đó mà bỏ mặc Ái Linh. Nha đầu đó dù sao cũng là công chúa cao quý. Nay lại bị như vậy, nàng nói trẫm phải làm sao? "

Hoàng thượng thở dài, đưa tay xoa trán. Hoàng hậu nhìn đến buồn bã. Ma ma đứng đó nói

" Lão nô thật muốn gặp Lãnh tiểu thư một lần "

- Báo! Hoàng hậu, có một nữ tử tự xưng là Lãnh Cơ Ngân Tinh muốn gặp người

Một thị vệ bên ngoài nói vọng vào, hoàng hậu nghe đến kinh ngạc. Mỉm cười nhẹ, nhìn qua ma ma rồi nói với hoàng thượng

" Chàng trốn ở đâu đó đi. Nữ nhân với nhau nói chuyện dễ hơn. Chàng là nam tử, mau núp đi "

Hoàng hậu đẩy hoàng thượng ra phía sau bình phong

" Nàng... ta... "

Hoàng thượng chưa kịp ú ớ đã bị tống vào trong, hoàng hậu chỉnh lại y phục nói

" Cho vào "

Từ bên ngoài cô đẩy cửa vào, y phục trắng toát thanh thuần lạnh lẽo. Mảnh vải trên mắt cũng màu trắng khiến khí chất của cô càng thêm giản dị. Cô bước vào, chấp tay nhún người

" Tham kiến hoàng hậu nương nương. Hoàng hậu vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Khuya như vậy mà thần nữ lại làm phiền giấc ngủ của người, xin người thứ lỗi "

Hoàng hậu bước tới đỡ lấy cô, mỉm cười dịu dàng nói

" Không sao! Dù sao bổn cung cũng chưa ngủ. Nào! Lại đây "

Hoàng hậu kéo cô ngồi xuống, cô nhìn đến Xuân Đào và ma ma đang đứng đó. Gật nhẹ đầu xem như chào hỏi rồi ngồi xuống ghế

" Hoàng hậu nương nương! Khuya như vậy ta đến đây là có chuyện muốn nói "

Hoàng hậu cầm tay cô vỗ nhẹ, giọng nói hiền từ

" Được! Ngươi nói đi. Uống miếng trà rồi nói "

Cô nhận lấy chung trà từ tay hoàng hậu, uống một ngụm rồi lạnh nhạt vào thẳng vấn đề

" Thần biết chuyện về công chúa là đại tội. Và muội muội thần sẽ không thể tránh khỏi tội chết "

Hoàng hậu ngẩn người, nhìn qua ma ma đang lẳng lặng quan sát cô. Hoàng hậu nhìn đến hỏi

" Ý ngươi là? "

" Phải! Thần không bao che cho muội muội mình. Nhưng cũng không có nghĩa là thần trơ mắt nhìn muội muội bị xử tử "

Xuân Đào nghe thấy nheo mài

" Ngươi có ý gì? "

Cô lạnh nhạt đứng lên, hoàng thượng nhìn thấy muốn xông ra nhưng bị ánh mắt hoàng hậu trừng tới liền ở yên tại chỗ. Cô chấp tay lại cúi đầu

" Thần xin nguyện chết thay muội muội "

Hoàng hậu giật mình, nhìn đến cô

" Sao ngươi lại nói vậy? Dù sao đó cũng không phải muội muội ruột của ngươi "

Cô đứng thẳng người, khí chất cao quý một lần nữa toát ra

" Trước khi rời khỏi phủ thừa tướng. Thần đã từng hứa với phụ mẫu sẽ hết lòng chiếu cố muội muội mình. Nhưng nhiều lần lại đưa nó rơi vào chỗ nguy hiểm, người làm tỷ tỷ tự thấy hổ thẹn. Nay nó lại gây ra họa tài đình, mà thần lại không ở cạnh để giáo huấn. Là do thần nữ thất trách. Tuy nói về tình nghĩa thần không dám nói bản thân có, nhưng một lời đã hứa chắc chắn sẽ thực hiện. Nay nếu thần không thể làm được lời hứa đã nói với phụ mẫu, người đã từng nuôi nấn thần từ khi còn nhỏ thì thật không dám làm người "

Lời nói của cô đúng lý hợp tình khiến mọi người sững sờ, khí chất của cô càng làm mọi người ngây ngẩn. Hoàng hậu cúi đầu, hàng mài nheo lại

" Nhưng... "

Hoàng hậu ngước lên, lời nói cô lấp lửng. Lát sau liền lạnh nhạt nói

" Nếu như là thần, thần cũng sẽ không để công chúa yên "

Hoàng hậu kinh ngạc, ma ma bên cạnh hạ mi mắt. Giờ đây ma ma mới lên tiếng hỏi cô

" Ngươi ghét công chúa? "

" Ghét? Không hẵn, ta không ghét ai. Vì những kẻ trên thế gian này không đáng để ta ghét. Nhưng nói là tức giận thì đúng hơn. Công chúa Ái Linh nhiều lần khiến ta nổi giận, dù là công chúa nhưng ta tuyệt không kính nể. Một công chúa phải tài đức vẹn toàn. Làm tấm gương sáng cho hoàng gia, vậy mà lại nhiều lần mập mờ không rõ với sư phụ mình. Ta biết bản thân không có tư cách, nhưng nếu như là ta thì ta thấy muội muội mình cũng chỉ đang kết đôi cho một cặp uyên ương "

Ma ma nheo mài, giọng nói uy nghiêm

" Hàm hồ! Đường đường là công chúa, lại làm chuyện dơ bẩn ở hoa viên cho người nhìn thấy. Lại còn nói đó là kết đôi uyên ương? Dù lão nô không ở đó, nhưng vẫn thấy nhục nhã cho hoàng gia "

Cô nhếch môi, nụ cười lạnh nhạt

" Phải! Nhưng chẳng phải công chúa đã biết đó là cái bẫy hay sao? Đã biết mà còn tự chui đầu vào rọ, đó là ngu ngốc. Muội muội thần vẫn còn hồ đồ, thông minh tự biết không bằng công chúa. Nếu không cũng đã không bị Quái y bắt dễ dàng. Vậy mà công chúa lại bị hãm hại như một con rối vô định, cũng đều do cái tính háo thắng đó. Nếu như một công chúa không đủ tư cách như vậy, thì làm sao có thể giúp ích cho đất nước? "

Ma ma nhìn đến uy nghiêm, giọng nói cũng không vì thế thấp xuống

" Ta biết công chúa không đủ tài, nhưng muội muội ngươi cũng đã gây ra trọng tội. Nếu nói như vậy thì chứng tỏ ngươi không thích công chúa. Vậy ngươi nói xem, ngươi sẽ làm gì? "

Cô nheo mài, giọng nói lạnh lại

" Công chúa nhiều lần tỏ thái độ cộc cằn, lại còn tự ý xông vào đánh ta. Lần trước còn muốn giết ta. Nay lại dùng thủ đoạn khiến phụ mẫu có ân với ta bị đưa đi nơi khác. Khiến ta thật sự rất tức giận, dù là công chúa nhưng ta vẫn sẽ giết như thường. Nhưng ta còn chuyện chưa hoàn thành, tạm thời không động đến nàng ta. Kẻ khiến ta khó chịu, sẽ phải chịu một cái kết thích đáng. Nếu như ta bị xử tử, ta chắc nàng ta cũng sẽ phải đi theo mà bầu bạn "

Ma ma híp mắt lại, giọng nói nghiêm nghị

" Ngươi đang uy hiếp hoàng hậu? "

" Không! Đây là ân oán giữa ta và công chúa. Ta sẽ không uy hiếp một ai "

" Ngươi nói còn có chuyện chưa làm? Đó là gì? "

Hoàng hậu nhìn cô hỏi, đôi mắt mong đợi. Cô nhìn đến, lạnh nhạt

" Tìm lại thân sinh... "

Hoàng hậu ngẩn người, giọng nói có chút mất tự nhiên

" Nếu ngươi tìm được, ngươi sẽ làm gì? Ngươi có hận họ không? "

" Không hận, ta sẽ lạy người 3 cái. Người sinh ta, nhưng không nuôi dạy. Xem như ta cũng không còn vấn vươn "

Hoàng hậu ngẩn người, giọng lắp bắp

" 3... Lạy 3 cái...? " " Phải "

Hoàng hậu nhìn đến, giọng nói đau đớn

" Nói như vậy ngươi vẫn hận họ. Ngươi không muốn nhìn nhận họ sao? "

Cô nhìn đến vươn môi

" Lạy 3 cái là xem như ta nợ họ. Vì vốn khi gặp lại họ, ta sẽ không còn sống "

Ma ma nhìn đến, nheo mài

" Nhưng nếu ngươi không bị xử tội? "

" Ta cũng sẽ chết "

Hoàng hậu bàng hoàng, nhìn qua ma ma. Ma ma nhìn đến nheo mài

" Ngươi có thể lấy một mạng đổi một mạng. Nhưng cơ hội để ngươi làm điều đó thì thế nào? "

Cô nhìn đến ma ma mỉm cười

" Ma ma! Bà thật công bằng, ta rất thích. Thứ ta đánh đổi để nhận lấy cơ hội đó là một cơ hội "

" Cơ hội? "

Xuân Đào tò mò hỏi

" Phải! Cơ hội đổi cơ hội. Cơ hội để ta chết thay cho muội muội đổi lấy cơ hội chữa lành bệnh cho hoàng hậu "

Xuân Đào, ma ma, hoàng hậu, kể cả hoàng thượng sau bình phong cũng kinh ngạc. Xuân Đào gấp gáp

" Ngươi có cách chữa cho nương nương "

" Phải! Nhưng ta có điều kiện. Ta muốn mạng sống của mình kéo dài thêm một thời gian "

Ma ma mỉm cười, đôi mắt sâu thẳm

" Nhưng việc cứu hoàng hậu chỉ đổi lấy cơ hội cho ngươi chết thay cho muội muội mình "

Cô vươn môi cười nhạt

" Ta biết! Nhưng ta cứu là hai sinh mệnh kia mà "

" Hai sinh mệnh? "

Gương mặt già nua của ma ma hiện lên kinh hãi, không hiểu những gì cô nói

" Hoàng hậu! Và đứa trẻ trong bụng người "

Hoàng hậu kinh ngạc, hoàng thượng sau tấm bình phong bị đả kích. Muốn xông ra hỏi cho rõ thì bị ma ma nhìn đến lắc đầu. Ma ma quay lại nhìn cô

" Ngươi nói hoàng hậu mang thai? "

Cô bước lại gần hoàng hậu, Xuân Đào định bước đến ngăn lại nhưng bị ma ma cản. Cô ngồi xuống, chạm nhẹ vào bụng hoàng hậu mỉm cười nhạt

" Đứa trẻ này đáng lẽ không được sinh ra. Hoàng hậu bị trúng một loại độc, đáng nhẽ khiến người không thể mang thai. Nhưng vì trời phù hộ khiến hoàng hậu có thai, nhưng vì độc đang phát tán. Nghịch lại với công dụng nên mới khiến việc hoàng hậu mang thai bị chậm trễ phát hiện. Huống hồ sức khỏe hoàng hậu ngày càng tệ, sẽ ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng. Thậm chí chất độc sẽ khiến đứa trẻ chết trong bụng người "

Mọi người sợ hãi, ma ma giờ đây kinh hoàng. Cố gắng giữ vẻ bình tĩnh

" Ngươi... ta làm sao tin ngươi? "

Cô nở nụ cười đứng lên, nhìn qua ma ma.

" Người cho truyền Quái y đến để khám thử. Nhưng nên nhớ, đừng bao giờ để cho ai biết chuyện này. Kể cả... Nhược Hy Ái Linh "

Cô nhìn qua hoàng hậu, hoàng hậu nghe thấy liền kinh ngạc

" Sao lại không thể nói cho con bé biết? "

" Vì... "

Cô nhìn vào mắt hoàng hậu, sau đó không nói gì nữa bước đến lò hương. Xoay qua hỏi Xuân Đào

" Bột của lò hương này bỏ đi. Đừng xài nữa "

Xuân Đào nghe theo dập tắt lò hương, cô nhìn qua ma ma

" Người hiểu ý ta chứ? "

Ma ma gật nhẹ đầu, nói

" Đứa trẻ trong bụng sẽ như thế nào? "

Cô mỉm cười nhạt

" Dù có thể sinh ra. Nhưng nó đã bị ngấm độc trong người hoàng hậu, e rằng khi sinh ra sẽ bệnh tật. Thậm chí là chết sớm "

Hoàng hậu nghe xong liền đưa tay lên miệng. Đôi mắt bàng hoàng như không tin. Ma ma không nói gì ra ngoài bảo thị vệ gì đó. Một lát sau bước vào nói
" Ta đã cho người truyền Quái y đến xác minh lời nói của ngươi "

Cô không nói gì ngồi xuống ghế uống trà, hoàng hậu bên cạnh lo lắng. Kể cả hoàng thượng sau tấm bình phong lòng cũng như lửa đốt. Ma ma bước vào trong nói khẽ

" Hoàng thượng! Người bình tĩnh chút "

" Nhưng ta... "

" Nếu Lãnh tiểu thư biết người ở đây sẽ không tốt "

" Ta biết rồi... ta sẽ nhẫn nại "

Cô ngồi trên ghế vừa uống trà vừa nhìn ra cửa. Khi bước vào cô đã sớm biết sự hiện diện của hoàng đế. Thông Thiên nhãn của cô đâu phải để trưng, mà kệ... Muốn nghe thì nghe, đâu ai cấm. Cần gì núp chi cho khổ vậy

Xuân Đào nhìn qua cô, bước lại ngồi xổm xuống

" Lãnh tiểu thư? Ngươi bao nhiêu tuổi? "

" 15 "

" Ah! Ta 14 tuổi nè "

" Vậy gọi tỷ tỷ đi "

Xuân Đào ngạc nhiên

" Được sao? Ta chỉ là nô tì "

Cô đặt chung trà xuống, đưa tay xoa đầu Xuân Đào

" Được "

Lời nói cô vừa dứt, từ ngoài Quái y đẩy cửa bước vào. Nhìn thấy cô cũng không tỏ thái độ gì, hành lễ với hoàng hậu

" Thần tham kiến... "

" Ân Hòa! Không cần đa lễ. Ngươi mau đến đây bắt mạch cho ta "

Hoàng hậu sốt ruột, Quái y bước đến ngồi xuống cầm lấy tay hoàng hậu bắt mạch. Đôi mắt mở to

" Là hỉ mạch... "

Hoàng hậu nghe xong vui mừng, nhưng Quái y lại trầm tư

" Nhưng lại rất yếu... Dường như đã 2 tháng. Trong người hoàng hậu có độc "

Hoàng hậu sững người, Quái y đứng lên nheo mài

" Mạch đập rất yếu, chứng tỏ cơ thể hoàng hậu đã yếu nhưng lại bị trúng độc. Độc này nhằm mục đích khiến người không mang thai. Nhưng điều kì diệu này lại xảy ra. "

" Vậy nương nương có thể chữa khỏi không? "

Xuân Đào lo lắng, Quái y nhìn qua cô

" Có thể! Nhưng đứa trẻ có lẽ sẽ mang bệnh và tuổi thọ ngắn hơn. Chỉ có thể làm một người yếu đuối. Mà... là ngươi phát hiện ra? "

Quái y hỏi cô, cô gật nhẹ đầu xem như trả lời

" Hoàng hậu thật may. Nếu như để lâu hơn, thì e rằng 1 tuần nữa thai nhi sẽ chết "

Mọi người kinh ngạc, hoàng hậu nước mắt chảy dài đưa tay lên bụng mình vuốt ve. Giọng nói yếu ớt run rẩy

" Là mẫu thân có lỗi với ngươi... Ta làm mẫu thân lại vô dụng. Một lần để mất đi tỷ tỷ ngươi. Nay lại không thể bảo vệ ngươi. Là ta... là ta không tốt "

Hoàng thượng phía sau bình phong cũng đau lòng không kém, khi nghĩ đến hài nhi mình cả đời làm một phế nhân thì lại không kìm được sự tức giận với kẻ tàn nhẫn hạ độc

Cô đứng lên, tay chạm nhẹ vào vai hoàng hậu

" Người không cần đau thương. Ta rất thích đứa trẻ này, ta cảm thấy rất có duyên với nó. Ta sẽ không để ai dám khinh thường nó. Ta muốn nó trở thành kẻ mạnh nhất "

Hoàng hậu ngước lên nhìn cô, ma ma cũng nheo mài

" Ngươi có cách? "

Cô đứng thẳng người, nhìn đến hoàng hậu

" Tạm thời ta sẽ chữa trị cho hoàng hậu. Và trước khi ta chết, ta sẽ tặng cho hoàng tử một món quà. Xem như là quà gặp mặt "

" Hoàng tử? Sao ngươi biết là hoàng tử? Thai nhi vẫn chưa được ra đời mà? "

Ma ma kinh ngạc hỏi, cô mỉm cười nhạt

" Sau này khi sinh đứa nhỏ ra thì sẽ biết lời ta nói đúng hay là sai. Còn bây giờ hoàng hậu hãy nghỉ ngơi. Nhớ đừng để bất kì ai biết. Giờ cũng đã muộn, ta xin cáo từ "

Cô cùng Quái y rời khỏi, hoàng thượng từ sau bình phong đi ra ôm lấy hoàng hậu

" Là ta không bảo vệ tốt nàng "

Hoàng hậu lắc đầu, nước mắt chảy dài

" Là do thiếp làm mẫu thân không tốt... là do thiếp "

" Không! Trẫm sẽ không để nàng chịu oan ức. Trẫm nhất định tìm ra kẻ đã hại nàng. Khiến kẻ đó chết không toàn thây "

Ma ma đứng cạnh nhìn đến, đôi mắt nhìn ra cửa phức tạp.

________________

Cô cùng Quái y rời đi, Quái y nhìn cô hỏi

" Sao ngươi lại biết hoàng hậu trúng độc? Lại còn biết trong bụng người là một hoàng tử? "

Cô vươn môi, đưa ngón trỏ lên thần bí

" Bí mật "

Quái y thở dài nhìn lên bầu trời đang dần sáng

" Ta biết ngươi không phải người thường. Nhưng những điều ngươi nói với hoàng hậu... "

" Ta sẽ làm được "

Quái y nhìn qua cô, gật nhẹ đầu

" Ta tin ngươi. Ngày mai cùng ta nghiên cứu. Giờ ta về nghĩ "

Cô đứng đó, thân bạch y cao quý tỏa ra khí thế của đế vương. Mái tóc tím dài mượt mà quỷ mị. Mảnh vải che đi đôi mắt nhẹ tung bay trong cơn gió lạnh. Cô ngước lên nhìn bình minh đang dần xuất hiện, nụ cười vươn lên môi

Thật ra việc hoàng hậu có thai, bị trúng độc đều có trong nội dung. Nhược Hy Ái Linh chính là người hạ độc hoàng hậu, đưa cho người nguyên liệu trong lò hương khiến hoàng hậu không thể mang thai. Vì trước khi nàng ta trọng sinh, hoàng hậu đã hạ sinh một hoàng tử, cũng là người kế vị sau này. Vì biết trước nên Ái Linh đã âm thầm muốn xoay chuyển tình thế, ra tay với hoàng hậu. Làm như vậy nàng ta sẽ trở thành nữ hoàng, vì trong hoàng cung không ai tài giỏi hơn nàng ta. Và cùng với dàn hậu cung nam chủ hạnh phúc sống tới cuối đời. Và một lý do nữa là trước khi trọng sinh, hoàng tử là người đã giết chết Ái Linh. Nên nàng ta mới hận đứa trẻ đó, muốn nó không thể ra đời, mà dù có ra đời thì cũng sẽ trở thành một phế nhân. Đó chính là cách trả thù của Nhược Hy Ái Linh...

Nhưng còn cô, cô không những muốn đứa trẻ đó ra đời. Mà còn muốn nó phải mạnh khỏe và tử từ hành hạ Nhược Hy Ái Linh, kẻ đã khiến nó suýt trở thành một phế vật. Cả thiên hạ sẽ biết Nhược Hy Ái Linh độc ác như thế nào, nhẫn tâm hãm hại người đã nuôi dưỡng mình. Vụ việc gian dâm với sư phụ cũng chính là một bước trong kế hoạch của cô. Khiến hoàng thượng mất đi lòng tin với nàng ta, để khi sau này biết sự thật sẽ càng thêm chán ghét. Dù cho hoàng hậu có ngăn cản cũng không được

...

" Ha ha! Nhược Hy Ái Linh, chẳng phải ta đã nói rồi sao? Khiến ta tức giận, kết cục của ngươi sẽ thảm hại tới mức nào. Từ khi những cây gậy đánh xuống cơ thể ta. Thì ta đã cho ngươi chính thức bước vào kế hoạch của ta. Giờ đây ta chỉ cần xem kịch, cũng không quá mệt mỏi có phải không? "

Nụ cười cô như ác quỷ hiện lên, khí tức chết chóc của tử thần.

Lợi dụng Băng Tâm, sau đó bước vào kế hoạch sâu hơn. Rồi bây giờ chỉ cần xem kịch... Mà tất cả đều nhờ vào cốt truyện. Cô phải cảm ơn con heo hồ ly kia rồi...

" Hãy tận hưởng đi. Ngày tháng địa ngục của ngươi bắt đầu rồi. Ta sẽ chờ xem ngươi làm gì... Nhưng điều đó chỉ càng khiến ngươi thêm đau khổ mà thôi. Giống như một con cá giãy giụa trên thớt vậy... Thật thú vị... "

Lời nói như âm ti vang lên, sự độc ác và tàn bạo hiện rõ trong đáy mắt cô. Nhưng phút chốc liền trở lại bình thường. Khí chất cao quý tựa thiên tiên, còn đâu sự cuồng dã, tàn bạo vừa rồi?

" Giờ phải lo tới kẻ đó. Cứ lo chuyện gì đâu không, còn phải tham gia cuộc chiến chính nữa kia mà... "

Nụ cười cô vươn lên, thân ảnh bước đi. Cơn gió lạnh lẽo thổi qua...

" Thật đáng mong đợi... "

Chương 75: Thế Giớ Tu Tiên 20

Cạch!

Cửa phòng mở ra, cô nhìn lên bầu trời cũng đã là buổi trưa. Quái y cũng từ phòng đi ra nói

" Ta qua chỗ hoàng hậu xem. Ngươi học rất nhanh, lần sau chúng ta tiếp tục "

Cô gật nhẹ đầu, sau đó bước lại một cái cây. Bóng mát với cơn gió lướt qua... Từ ngày cô ra điều kiện với hoàng hậu đã 5 ngày. Các trưởng lão cũng dần khôi phục. Tai tiếng về Ái Linh cũng bị thiên hạ nói ra nói vào, nàng ta không còn dám ra ngoài gặp ai. Mấy ngày nay đều không có động tĩnh... Nói về Băng Tâm cũng ít khi ra ngoài. Còn hoàng thượng lại chậm trễ phán xét đúng như điều kiện. Tình trạng của hoàng hậu đã khá hơn, độc gần như giải xong...

Còn cô, mấy bữa nay cô cùng Quái y nghiên cứu y thuật, kiến thức của cô đã tiến thêm 1 bậc. Cô đứng trước gió, khóe môi vươn lên nở nụ cười nhạt

" Lãnh tỷ tỷ "

Cô xoay lại liền nhìn thấy Xuân Đào đang hớt hải

" Có chuyện gì? "

Xuân Đào chống hai tay lên đùi thở, mồ hôi chảy ra

" Muội... muội muội tỷ cùng... cùng Song Thành thuộc hạ của công chúa đánh nhau "

Cô không nói gì, cùng Xuân Đào đi đến chỗ nàng ta nói. Cô nhìn đến Băng Tâm đang sống chết với Song Thành. Mũi kiếm sắt bén tỏa sáng, những quả cầu đất đánh tới Song Thành. Song Song đứng nhìn hỗ trợ cho Song Thành. Cô lạnh nhạt lên tiếng

" Băng Tâm! "

Băng Tâm nhìn thấy cô cũng không dừng lại, nói

" Tỷ tỷ! Tỷ đừng vào đây, nguy hiểm lắm "

" Ngươi lại gây chuyện? "

Cô đứng đó hỏi, Song Thành giọng nói mang theo căm phẫn

" Nàng ta hại chủ nhân ta, ta phải giết chết nàng ta "

" Câm mồm! Một tên như ngươi có tư cách gì nói ta? Ta hại hay không liên quan gì tới một con chó như ngươi "

Băng Tâm không khách khí nói, Song Thành tức giận lao mũi kiếm về phía Băng Tâm. Cô nhìn đến, đôi mắt sau mảnh vải hiện lên ánh sáng lạnh, nhìn cuộc chiến

" Lãnh tỷ tỷ, tỷ không ra cản? "

" Không cần "

Song Thành chĩa kiếm về phía Băng Tâm, Băng Tâm định đưa kiếm lên đỡ. Cô đứng cách xa, bàn tay cầm viên đá đánh vào chân Băng Tâm khiến Băng Tâm lảo đảo. Nhưng khi mũi kiếm của Song Thành sắp đâm xuyên bụng Băng Tâm thì Song Thành kinh ngạc, quơ kiếm đi. Băng Tâm nhìn thấy liền vung kiếm chém vào lưng Song Thành một nhát, Song Song chạy lại

" Ca! Ca, huynh không sao chứ? "

Song Thành đưa tay dịnh vai, vết chém sau lưng rỉ máu. Song Thành gương mặt nhợt nhạt, một chân khụy xuống nhìn lên Băng Tâm đang bước tới gần.

" Cũng chỉ là một con chó trung thành. Hở một cái là sủa, không mỏi miệng sao? "

Lời nói Băng Tâm khinh miệt, Song Thành quay đi không nói gì. Song Song nước mắt chảy dài

" Sao ngươi nhẫn tâm như vậy? Sao ngươi lại muốn giết ca? "

" Do hắn chọc giận ta "

" Lúc ngươi bị công chúa đánh, ca đã giúp ngươi. Sao ngươi lại lấy oán báo ân? "

Băng Tâm nhếch môi

" Ta cần hắn giúp sao? "

Lời nói Băng Tâm lạnh lẽo, bỗng từ xa Huyền Hàn chạy tới. Hàng mài nheo lại

" Có chuyện gì "

Băng Tâm nhìn đến gương mặt liền dịu lại, Song Thành nhìn đến đáy mắt xẹt qua tia đau lòng. Huyền Hàn nhìn qua cô, phút chốc sát khí nổi lên. Xuân Đào thấy liền đứng lên một bước chắn cho cô

" Huyền ca ca "

Giọng nói Băng Tâm vui vẻ, Huyền Hàn nhìn đến lạnh lùng, như ác quỷ tức giận nói

" Ngươi còn mặt mũi gọi ta là Huyền ca ca? Ngươi hãm hại người ta yêu, ta thật muốn giết chết ngươi "

Băng Tâm sững người, bàn tay siết chặt lại.

" Ta thích huynh... "

" Thích ta? Thích ta mà lại hại người ta yêu? Lòng dạ ngươi thật độc ác, ta không cần nữ nhân dơ bẩn như ngươi "

Huyền Hàn nổi giận, nước mắt Băng Tâm chảy xuống

" Tại sao? Nàng ta có gì tốt? Sao huynh phải phí tâm vì nàng ta chứ? "

" Ta yêu nàng ấy, còn ngươi. Ngươi hại nàng ấy thì chính là kẻ thù của ta "

" Nhưng... nàng ta đã mất đi trong sạch? "

Băng Tâm ngẩn người, giọng nói run rẩy hỏi

" Ta không quan tâm, ta có thể ở bên Linh nhi thì dù nàng ấy có bao nhiêu nam nhân ta cũng không màng "

Huyền Hàn quyết tuyệt nói, Băng Tâm đau lòng. Bản thân như không đứng vững, Huyền Hàn vươn tay. Một thanh kiếm xuất hiện

" Hôm nay ta sẽ báo thù cho Linh nhi. Dùng máu của ngươi rửa sạch thanh danh nàng "

Băng Tâm trợn mắt, Huyền Hàn chĩa kiếm bay về phía Băng Tâm vẫn đứng yên. Đôi mắt vô tình, ánh sáng lạnh xẹt qua dưới bầu trời.

Phập!

Máu văng ra tung tóe, Băng Tâm kinh hãi nhìn thanh kiếm đang xuyên qua người Song Thành. Hắn chắn trước mặt Băng Tâm, máu chảy xuống. Cô nhìn đến nhếch môi, Huyền Hàn kinh ngạc rút kiếm ra

" Song Thành, ngươi làm gì? "

Phịch!

Song Thành ngã quỵ trên mặt đất, giọng nói yếu ớt

" Tha... cho nàng... "

Băng Tâm đưa tay run rẩy, ngồi xuống

" Tại... tại sao? Ngươi ngốc như vậy? Tại sao lại đỡ thay ta? "

Song Song bên cạnh đưa tay bịt miệng, nước mắt chảy dài nói không ra lời. Song Thành đưa tay đầy máu muốn chạm vào mặt Băng Tâm nhưng khi gần đến thì dừng lại

" Ta... yêu nàng... "

Băng Tâm kinh ngạc, hoảng sợ nói

" N... ngươi nói gì? "

Song Thành yếu ớt ôm lấy bụng đang chảy rất nhiều máu, đôi mắt nhìn đến Băng Tâm như muốn in đậm bóng hình Băng Tâm vào đáy mắt. Thân thể ngã xuống, xung quanh chỉ có máu và máu, đôi mắt Song Thành nhắm nghiền lại....

" Ca!!!!!!! "

Song Song sợ hãi hét lên, nước mắt chảy dài. Băng Tâm đưa tay bịt miệng, Huyền Hàn ngẩn người. Các trưởng lão chạy lại nhìn thấy cảnh này liền bất ngờ, Tứ trưởng lão tức giận nói

" Các ngươi đang làm gì? "

Huyền Hàn cầm chặt thanh kiếm đang rỉ máu, Thất trưởng lão và sư tôn nhìn đến cô

" Có chuyện gì vậy? "

Sư tôn hỏi cô, cô nhếch môi nở nụ cười nhạt

" Như sư phụ thấy đó "

Tứ trưởng lão chạy tới Song Thành, ôm lấy thân thể đầy máu của hắn. Đưa tay cảm nhận mạch đập nhưng lại tức giận

" Ai? Là ai giết nó? "

Băng Tâm đứng lên chạy tới chỗ cô, giọng nói run rẩy

" Tỷ tỷ... tỷ mau cứu hắn đi. Tỷ tỷ "

Cô nhìn đến lạnh nhạt, mỉm cười chế giễu

" Chẳng phải ngươi muốn giết hắn sao? Giờ hắn chết rồi, ngươi nên vui mới phải "

Băng Tâm lắc đầu, nước mắt chảy xuống

" Không! Muội... muội không muốn hắn chết. Tỷ tỷ, cầu xin tỷ hãy cứu lấy hắn. Muội xin tỷ "

Song Song cũng chạy lại quỳ xuống

" Lãnh tiểu thư! Xin ngươi cứu ca ca "

Cô nheo mài lại, giọng nói vô tình

" Im miệng! Ta không phải thánh nhân. Làm sao có thể cải tử hồi sinh? Mệnh hắn đã tận. Lo đám tang đi "

Tam trưởng lão yêu mị nhìn đến, bước tới gần Song Thành. Bàn tay đưa ra chiếu một đạo ánh sáng tới hắn, một hồi lâu liền thở dài

" Hơi thở đã không còn! Hắn chết rồi "

Tứ trưởng lão nghe thấy liền đứng lên nhìn qua Huyền Hàn

" Song Thành là đồ đệ mà ta yêu mến nhất. Ngươi lại nhẫn tâm giết hại đồng môn. Ngươi có để ta vào mắt hay không? "

Sư tôn bước lên, giọng nói nhẹ nhàng " Tứ sư huynh! Bình tĩnh "

" Bình tĩnh? Lục đệ, ngươi không dạy dỗ tốt đồ nhi mình. Hôm nay ta nhất định phải giết chết nó để cúng tế linh hồn cho Thành nhi "

Tứ trưởng lão vung cây đao to lớn trong tay, ánh sáng vàng sắc nhọn hướng tới Huyền Hàn. Sư tôn đứng ra đỡ lấy đạo ánh sáng đó

Rầm!

Đạo ánh sáng biến mất, làn khói dần tan ra. Sư tôn đứng chắn trước mặt Huyền Hàn, giọng nói nhẹ nhàng

" Tứ ca! Huynh không thể giết nó. Khi trở về Tiên sơn đại sư huynh sẽ trừng phạt thích đáng "

" Ta không thể đợi! Ngươi suốt ngày nuông chiều đồ đệ mình, để nó thành ra cái dạng gì? Cửu đệ thì gian dâm với đồ nhi. Đệ tử ngươi lại hết lòng bảo vệ con nha đầu đó. Rõ là làm loạn, lần này lại ra tay giết chết đệ tử mà ta tự hào nhất. Ta làm sao nuốt trôi cơn giận? Lão Lục, ngươi tránh ra. Nếu không đừng trách ta "

Huyền Hàn nghe đến Tứ trưởng lão xúc phạm Ái Linh liền tức giận

" Tứ thúc! Ta có thể nghe người mắng chửi. Nhưng người không có tư cách lăng mạ Linh nhi "

" Hừ! Giỏi lắm! Vậy để ta giết chết ngươi, sau đó đưa con nha đầu đó theo "

Tứ trưởng lão cùng Huyền Hàn đánh nhau, sư tôn ra sức ngăn cản. Tam trưởng lão bên ngoài, đôi mắt mị hoặc. Lời nói yêu kiều

" Tứ đệ! Ta thấy ngươi nói đúng. Nha đầu Ái Linh kia cũng mê hoặc Nhã Kỳ, ta đã sớm không thích nó. Để ta giúp ngươi "

Thế là Tam trưởng lão xông vào đánh với sư tôn, đất cát bay mù mịt. Trên không trung nhiều đạo ánh sáng lướt qua

Rầm! Đoàng!

Mọi thứ xung quanh bị tàn phá, kinh động đến hoàng thượng. Tình Xuyên cùng Quái y chạy đến, Tình Xuyên bước lại gần Thất trưởng lão

" Sư phụ, có chuyện gì? "

" Đừng hỏi nhiều "

Thất trưởng lão nhìn đến cuộc chiến, dung nhan tuấn mĩ nheo mài lại. Liếc qua cô đang đứng đó...

Một lát sau Cửu trưởng lão chạy tới, nhìn thấy cảnh tượng mà kinh ngạc. Tiếng nói Tứ trưởng lão vang lên

" Lão Cửu! Giao con nha đầu Ái Linh ra đây. Ta phải giết nó để trừ đi tai họa "

Cửu trưởng lão trắng bệch mặt, tức giận phóng lên

" Ta không để bất kì ai làm hại Linh nhi "

" Được! Ngươi làm ô danh Tiên sơn, vậy hôm nay ngươi chết chung với con nha đầu đó đi "

Tam trưởng lão tiếng nói mị hoặc. Trên không trung nhiều thân ảnh xẹt qua xẹt lại. Khói bụi mịt mù, cây cối ngã xuống. Mặt đất nứt ra...

Đoàng! Rầm....!!!

Cô nhìn đến nhếch mối, cô biết ngày này sẽ đến. Việc Cửu trưởng lão và Ái Linh làm chuyện dơ bẩn sớm đã khiến các trưởng lão canh cánh trong lòng. Nay Song Thành chết, lại càng đả kích Tứ trưởng lão. Huyền Hàn vì Ái Linh mà giết Băng Tâm, Song Thành lại là kẻ chết thay. Tất thảy mọi việc hầu như đều do Ái Linh mà ra. Khiến các trưởng lão tức nước vỡ bờ đấu đá lẩn nhau, thù mới nợ cũ giải quyết một lần. Ái Linh rồi sẽ bị xem là tai tinh, khiến người đời càng thêm chán ghét. Đây cũng là kết cục thứ 2 mà cô muốn tặng cho Ái Linh. Vừa khiến Ái Linh trở thành kẻ dơ bẩn trong mắt thiên hạ, lòng tin hoàng thượng dành cho nàng ta cũng mất đi. Lại còn cho các trưởng lão đấu đá lẩn nhau. Cái này là tiện cả đôi đường...

Cô nhếch môi, Tình Xuyên bên cạnh bước đến

" Thật là mĩ nhãn "

Cô nhìn qua, giọng nói lạnh nhạt

" Quả thật là vậy "

Tình Xuyên khoanh tay lại, dựa vào thân cây

" Đúng là không tầm thường. Nhưng e rằng có người không thoải mái "

Lời nói Tình Xuyên mang theo ý vị, cô mỉm cười nhạt...

Cách đó không xa trên mái nhà, một thân nử tử nắm chặt tay. Sát khí nổi lên nhìn vào trận chiến. Đôi mắt đen hiện lên hận thù

" Tại sao? Tại sao mọi chuyện lại như vậy? Tại sao lại thành ra thế này? "

Ái Linh giọng nói tà ác, căm phẫn nói. Đôi mắt hiện lên tia máu...

' Nhược Hy Ái Linh '

Ái Linh mở to mắt, nhìn đến cô đang đứng cạnh Tình Xuyên. Trong đầu nàng ta vang lên tiếng nói của cô...

' Ta đã nói rồi! Ta sẽ cho ngươi rơi vào địa ngục. Thấy món quà của ta thế nào? '

Đôi mắt Ái Linh sững sờ, nhiều đạo ánh sáng xẹt qua đáy mắt

' Lãnh Cơ Ngân Tinh? '

' Ha! Sao? Thú vị chứ? '

' Là ngươi! Là ngươi! '

Giọng nói ác độc của Ái Linh gào lên trong đầu cô

' Từ từ! Làm gì nổi giận như vậy? Sau này ngươi còn hạnh phúc dài dài mà '

' Ngươi! Lãnh Cơ Ngân Tinh! '

Tiếng nói gào thét của Ái Linh vang trong đầu cô, cô không nói gì nở nụ cười lạnh rồi không nói gì nữa. Các trưởng lão đánh nhau mình đầy thương tích. Sư tôn của cô thì ra sức cản cũng bị lãnh hậu quả. Hoàng thượng cùng binh lính chạy tới. Tiếng nói hoàng thượng uy nghiêm vang lên

" Dừng tay! Các ngươi nghĩ đây là đâu? "

Các trưởng lão nhìn đến, bay xuống mặt đất. Ai nấy đều bị thương, hoàng thượng nhìn đến xung quanh như bãi chiến trường mà nổi giận

" Hoàng cung của trẫm há lại trở thành nơi để các ngươi đánh nhau? "
Sư tôn y phục trầy xước, chật vật bước lên. Khí chất phong nhã nói

" Hoàng thượng thứ lỗi! "

" Hừ! "

Từ trên bầu trời bỗng có một ánh sáng mạnh mẽ tỏa ra. Ánh sáng lấn đi cả khoản trời...

Rầm! Vang...

Một màn ảnh trong suốt hiện ra, mọi người nhìn vào màn ảnh trong suốt đó. Ai cũng kinh ngạc khi thấy Đại trưởng lão đang ngồi trên ghế. Bàn tay đưa lên vuốt bộ râu trắng, hàn mài trắng dài nheo lại

" Các ngươi đường đường là trưởng lão tiên phái. Lại đi đấu đá lẩn nhau, gia pháp các ngươi để đâu? "

Sư tôn nhìn đến, nói

" Sư huynh! Chuyện này... "

" Câm mồm! Lão già ta biết tất rồi! Các ngươi thân làm sư phụ, đồ nhi cũng dạy dỗ không xong. Cho chúng giết hại lẫn nhau, không đáng nói chuyện. Việc các ngươi làm thiên hạ đều biết cả rồi, vừa đi mới hơn 1 tháng mà đã như vậy. Các ngươi mau cút về đây cho lão "

Giọng nói đại trưởng lão tức giận, râu dài cũng dựng thẳng. Tam trưởng lão bước lên nói

" Nhưng còn Tiên tháp? "

" Vẫn còn nhớ nhiệm vụ sao?. Mau về đây. Còn chuyện ở hoàng cung, lão thay mặt bọn chúng tạ lỗi với hoàng thượng... "

Giọng nói Đại trưởng lão chế giễu, tức giận ra lệnh. Từ mặt đất xuất hiện một đạo trận to lớn, đem tất cả các trưởng lão và bọn cô trở về...

Phút chốc nơi cô đang đứng là sảnh điện, đại trưởng lão ngồi trên ghế vuốt râu. Băng Tâm ôm lấy thân thể lạnh ngắt của Song Thành nhìn đến đại trưởng lão

" Đại sư thúc! Xin người hãy cứu hắn "

Đại trưởng lão nhìn đến thở dài

" Hắn đã bị một kiếm chí mạng. Không thể cứu nữa "

Song Song đứng cạnh ngã quỵ xuống, Tứ trưởng lão nắm chặt đao trên tay quay mặt đi. Sư tôn nhìn đến nói

" Sư huynh! Là do ta không biết dạy dỗ đồ đệ... "

" Đủ rồi! Lục đệ, ngươi thật làm lão thất vọng "

Đại trưởng lão thở dài nói, sư tôn không nói gì nữa. Giọng nói Đại trưởng lão uy nghiêm vang lên

" Các ngươi thân là trưởng lão! Lại làm nhục môn quy, ô danh Tiên sơn ta. Tất cả không thể tha. Quỳ trước sảnh điện này, chịu 1000 gậy. Còn Huyền Hàn, ngươi giết đệ tử đồng môn, phải chịu một nhát kiếm. Băng Tâm, chuyện ngươi làm lão đã biết, phạt đánh 500 gậy. Trừ Tình Xuyên, Thất đệ, Ngân Tinh, Chung Linh và Song Song ra. Tất cả đều quỳ xuống cho lão "

Nhã Kỳ và Ái Linh cũng bị kéo tới, Ái Linh nhìn đến nắm chặt lòng bàn tay. Đại trưởng lão nhìn đến Ái Linh

" Ngươi thân là đệ tử lại làm ra chuyện như vậy với sư phụ mình. Chấp theo gia quy, phế bỏ linh căn. Chịu 500 gậy. Đuổi khỏi Tiên sơn. Còn Cửu trưởng lão, phạt 1000 gậy, tự hủy linh căn và đạo hạnh. Trục xuất khỏi núi "

Mọi người nghe đến kinh hãi, Nhã Kỳ và Huyền Hàn kinh ngạc đứng lên đồng thanh

" Không được! "

" Hử? "

" Ái Linh không thể bị hủy linh căn. Nàng ấy sẽ không sống nổi, huống hồ là 500 gậy "

Huyền Hàn gấp gáp nói, Đại trưởng lão tức giận đập bàn

Rầm!

Tất cả đều bị đạo ánh sáng đánh đến ngã quỵ xuống sàn. Giọng nói dứt khoát

" Đánh "

Bang bang bang...

Tiếng gậy đánh vào cơ thể vang lên cả đại sảnh, tất cả đệ tử Tiên sơn đều đứng đó chứng kiến. Nhìn cây gậy to dài đánh vào thân hình họ, cô nhếch môi. Mùi máu tanh xộc vào mũi mọi người. Tình Xuyên nheo mài nói khẽ

" Hơi khó chịu "

Cô không trả lời nhìn đến, khoảng nửa tiếng sau, tiếng gậy dừng lại. Nhưng các trưởng lão vẫn tiếp tục chịu phạt, Ái Linh gương mặt nhợt nhạt. Mồ hôi chảy ra nhìn Đại trưởng lão, cả Băng Tâm cũng không khá hơn là mấy

" Linh nhi "

Cửu trưởng lão nhìn đến Ái Linh lo lắng. Đại trưởng lão nhìn thấy liền quơ tay, một đạo ánh sáng đánh ngã Cửu trưởng lão

" Tăn thêm 100 gậy "

Cô nhìn đến hứng thú, Đại trưởng lão nhìn qua Huyền Hàn

" Phạt một nhát kiếm "

Một môn hộ nghe theo cầm kiếm lên bước lại gần Huyền Hàn, sư tôn nhìn đến yếu ớt

" Khoan đã... "

" Lục đệ! Ngươi muốn gì? "

" Ta... ta nhận thay đồ đệ mình "

Huyền Hàn và Chung Linh kinh ngạc, Chung Linh lập tức phản đối

" Không được! Sư phụ, người mới khôi phục linh lực. Sao lại có thể chịu nhiều hình phạt như vậy? "

" Đúng đó sư phụ... khụ... người không cần vì đồ nhi mà hy sinh như vậy "

Sư tôn không trả lời họ, chỉ nhìn thẳng đại trưởng lão

" Sư huynh! Ta thân là sư phụ không biết dạy dỗ. Ta chấp nhận lĩnh phạt "

Đại trưởng lão vuốt râu thở dài

" Lục đệ! Ngươi luôn như vậy... Dù sao ta và người cũng có tình nghĩa... Không cần! Ta có thể bỏ qua nhát kiếm này cho ngươi. Nhưng sau khi mọi chuyện giải quyết ổn thỏa, tất cả các ngươi đều phải vào đạo thất tu hành 300 năm sám hối "

Tất cả ngẩn người, sư tôn chần chừ nhìn qua cô. Nắm chặt tay

"... Được! "

" Được rồi! Dừng lại "

Đại trưởng lão ra lệnh, nhìn đến Ái Linh và Cửu trưởng lão

" Các ngươi tự hủy linh căn đi "

Nhã Kỳ nhìn qua Ái Linh, hốt hoảng

" Không được! Muội làm sao chịu nổi chứ? Linh nhi "

Ái Linh căm hận nhìn qua cô, nhìn lên Đại trưởng lão

" Ta không muốn "

" Ngươi dám cãi lại? "

Đại trưởng lão tức giận, Ái Linh cố gắng đứng dậy

" Ta muốn lấy công chuộc tội "

" Lấy công chuộc tội? "

" Ta sẽ tiêu diệt kẻ đã lấy cắp Tiên tháp. Đổi lại, ta không muốn hủy linh căn "

Cô nghe thấy liền cảm thấy nực cười, nhếch môi. Đại trưởng lão nhìn đến nheo mài

" Không! "

Ái Linh kinh hãi, cố gắng thuyết phục

" Nhưng... "

" Ta nói không! Các trưởng lão còn không thể làm gì. Một nha đầu như ngươi có thể? "

Ái Linh sững người nắm chặt lòng bàn tay, nàng ta tất nhiên biết rõ. Nhưng đó là cách duy nhất để linh căn không bị mất... Ái Linh nhìn qua cô, đôi mắt hiện lên cừu hận...

Nàng ta đưa tay lên, chuẩn bị phế bỏ linh căn thì từ bầu trời một hố đen nhỏ xuất hiện. Cuồng phong nổi lên, sấm chớp oành vang...

" Khoan đã... "

Tiếng nói từ hố đen phát ra, mọi người kinh ngạc. Cơn gió cuồng bạo thổi tung mọi thứ, những môn hạ không thể chống đỡ liền bị cuồng phong thổi đi. Hố đen như nuốt chửng mọi thứ, đạo sấm sét dữ tợn...

Cô nheo mài lại, nhếch môi. Đôi mắt sau lớp vải hiện lên mong chờ

' Như vậy mới vui chứ '

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau