HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 66 - Chương 70

Chương 66

Cô cùng Tình Xuyên xuống trấn, vào một quán ăn. Cô ngồi trên ghế đối diện với Tình Xuyên, tiểu Bát Đản và tiểu Huyết ngồi trên bàn, tiểu Bát Đản ngồi ăn bất chấp không màng tới ai. Cô cũng cầm chung trà lên uống

" Sư tỷ, bữa ăn này chắc có chuyện muốn nói "

Tình Xuyên nở nụ cười, đôi mắt xanh dương ánh lên tia sáng

" Trong Tiên sơn tay vách mạch rừng. "

Cô để chung trà xuống, cầm đũa gấp thức ăn bỏ vào miệng

" Nói đi "

" Sư muội không phải người bình thường... "

Tình Xuyên nhìn cô, khóe môi đỏ mọng nâng lên

" Ha! Chẳng lẽ ta là quỷ? "

" Quỷ? Có lẽ vậy đó "

Cô nhìn vào ánh mắt Tình Xuyên, đáy mắt cô sau mảnh vải xẹt qua ý vị

" Ha! Tâm tư kín đáo, mới là kẻ khó lường "

" Ồ! Muội nói vậy là đang nói ta sao? "

" Như nhau thôi "

" Ồ! Ta cũng nghĩ vậy... Chúng ta... cùng mục đích "

Tiểu Huyết bên cạnh nghe vậy liền nhìn qua Tình Xuyên, đôi mắt tím ánh lên sát khí. Tình Xuyên thấy vậy liền quơ tay

" Bình tĩnh "

" Ha! Cùng chung mục đích? Là bạn hay là thù đây "

Cô nâng chung trà nhấm nháp

" Có lẽ... là thù "

Tình Xuyên nhìn cô, đôi mắt mang theo đáy vực chết chóc. Cô đặt chung xuống bàn, vươn tay rót trà

" Thù? Vậy nói xem ai thắng? "

" Ah! Tỷ không biết, nhưng cũng thật tò mò. 50 - 50 "

Tình Xuyên cũng uống nước, chậm rãi nói

" Ha! Từ trước đến nay, chưa kẻ nào cản trở bước đường của ta mà nguyên vẹn "

Lời nói của cô mang theo hàn khí, Tình Xuyên mỉm cười

" Thật đáng sợ! Nhưng trước mắt chúng ta cần phải dọn dẹp đóng phân kia "

Cô vươn môi nở nụ cười

" Phân? Ta chỉ muốn bình lặng, không thích làm rầm rộ lên "

" Nhưng những kẻ đó thật khó xơi. Nhược Hy Ái Linh đang được hậu thuẫn. 4 cái chân cột vững chắc nha~. Huống hồ muội cũng đã gây thù chuốc oán với nàng ta. Còn có Chung Linh nữa "

Tình Xuyên như cảnh báo nói với cô

" Vậy là muội lành ít dữ nhiều rồi? "

Cô dựa vào ghế, chung trà trên tay xoay qua xoay lại

" Vậy phải xem sư muội thế nào. Những tên nam nhân kia cũng rất được, có thể lấy làm lá chắn "

" Hử? "

Cô nhướn mài, Tình Xuyên nhìn đến cô

" Dù là người tu tiên cũng khó thoát khỏi lưới tình. Mà sao sư muội lại không gỡ mảnh vải kia ra? Có lúc hàng vạn lời nói ra, không sánh nổi một ánh mắt thâm tình "

Tình Xuyên vươn môi, ánh mắt xẹt qua tia sáng đầy ý vị. Cô mỉm cười nhạt, đưa tay chạm vào mắt

" Đa tạ vì đã cho ý kiến "

" Ha...! "

Cô và Tình Xuyên đang nói chuyện thì bỗng nhiều người chạy ra ngoài, tiếng nói ồn ào

- Chuyện gì vậy?

- Có đánh nhau kìa

- Hình như là đệ tử Tiên sơn

- Sao lại như vậy?

........

Cô và Tình Xuyên nhìn nhau, sau đó đi ra ngoài. Tiểu Huyết quấn lấy người tiểu Bát Đản rồi nhảy lên vai cô

Bước ra ngoài, tiếng kiếm leng keng vang lên. Cô nhìn vào đám người, hai thân ảnh một nam một nữ đang đánh nhau quyết liệt. Đó chính là Song Thành và Băng tâm, có cả Song Song. Nhưng Song Song lại đứng bên ngoài, gương mặt lo lắng khuyên bảo

" Ca! Dừng lại đi "

Cô đưa tay lay trán, tiểu Huyết nhìn đến

" Nha đầu đó lại gây phiền phức "

Tình Xuyên bên cạnh mỉm cười nhẹ

" Xem ra hôm nay chúng ta xui rồi. Còn nhớ nội quy chứ? "

Cô lạnh nhạt nhìn đến nói

" Nhớ "

" Ha! Đệ tử Tiên sơn tự ý ra ngoài. Hai đưa nhóc đó lại còn đánh nhau, có thể nói là gây chuyện với đồng môn. Nhân cơ hội này hai ta chạy trước "

Tình Xuyên nhìn qua cô nói, cô cũng gật đầu định bước đi thì một tiếng nói vang lên.

" Dừng lại "

Nhược Hy Ái Linh cùng Nhã Kỳ từ trên trời bay xuống, tiếng nói khi nãy cũng là của Ái Linh. Song Thành thấy nàng ta liền nhảy ra, không đánh nữa. Băng Tâm khi thấy cả đám người tụ hợp, đôi mắt nhìn Ái Linh chán ghét.

" Lại là ngươi? Thích ra vẻ nữ anh hùng lắm sao? "

Băng Tâm khinh thường nói, Ái Linh lạnh lùng liếc qua Song Thành cùng Song Song. Nhã Kỳ bỗng nhiên nhìn qua cô và Tình Xuyên, đôi mắt mang theo ý cười

" Ha! Xem ra trốn không được rồi "

Tình Xuyên ngán ngẩm nói, cô thấy vậy liền cùng nàng ta bước ra

" Băng Tâm! Muội lại gây chuyện? "

Băng Tâm nghe tiếng nói của cô liền mỉm cười chạy lại

" Tỷ tỷ "

" Thì ra ngươi cũng ở đây? ta thấy ngươi nên dạy dỗ lại sư muội của mình. "

Song Thành chỉa kiếm vào Băng Tâm, gương mặt tức giận nói

" Ngươi nói gì hả? Có tin ta giết chết ngươi không? "

Băng Tâm thấy vậy liền tức giận đi lên, cô nắm lấy tay nha đầu đó lại nói

" Còn muốn gây chuyện? "

" Tỷ tỷ... "

Băng Tâm gương mặt ỉu xìu, Nhã Kỳ đi lên một bước nói

" Ta thấy chuyện này không tốt rồi. Đánh nhau trong khi cùng là người của Tiên môn. Lại còn giữa thanh thiên bạch nhật để bá tánh nhìn thấy, đã làm nguy hại uy danh của Tiên sơn. Lần này thật không ổn, ta thấy nên dừng lại để mà còn được giảm nhẹ hình phạt "

Ái Linh nhìn qua cô và Tình Xuyên, đôi mắt lạnh lùng

" Hai người tự ý rời khỏi Tiên sơn. Cũng phải trở về lĩnh phạt. Nhưng trước đó ta muốn hỏi ngươi một chuyện... "

Ái Linh bước lại gần cô, đôi mắt mang theo hàn khí

" Chuyện gì? "

" Ngươi có lấy Thủy linh châu của ta hay không? "

Cô nhếch môi cười nhạt

" Ta không lấy đồ gì của ngươi cả "

" Không thể nào! Chính hai ngươi là người đã giết bọn sơn tặc. Dân làng và trong nơi chứa kho báu đó không có viên Thủy linh châu của ta. Thì chỉ có một trong hai ngươi lấy nó "

Tiếng nói Ái Linh lớn hơn, xem ra là đang tức giận. Băng Tâm nhìn đến cũng nổi sùng đẩy nàng ta ra

" Tránh xa tỷ tỷ ta ra "

Vì không đề phòng nên Ái Linh bị đẩy xuống đất, Song Thành nhìn qua Băng Tâm tức giận chỉa kiếm bay về phía Băng Tâm đánh tới. Nhã Kỳ thấy vậy liền chạy lại đỡ Ái Linh, đôi mắt nhìn qua Băng Tâm nổi lên sát ý. Cầm lấy cây quạt bay vào tham gia trận chiến, Tình Xuyên nhìn qua cô

" Không giúp sao? "

Cô lạnh nhạt không nói gì, cầm lấy một cục đá đánh vào người Nhã Kỳ khiến hắn bay ra. Nhã Kỳ nhìn qua cô, thân thể bay tới. Tình Xuyên thấy vậy liền vươn tay, một thanh kiếm xuất hiện xông lên chặn lại cây quạt của Nhã Kỳ. Tiểu Huyết trên vai cô kinh ngạc " Sao nàng ta lại giúp chủ nhân? "

Cô im lặng không nói gì, Ái Linh đứng đó nhìn trận chiến 4 người. Song Song thì đứng đó can ngăn

" Ca! Dừng lại, đừng đánh nữa "

Ái Linh nhìn qua cô, đôi mắt hiện lên sát ý

" Lãnh Cơ Ngân Tinh! Muội muội ngươi nhiều lần làm nhục ta trước bàn dân thiên hạ. Ngươi còn lấy đi di vật của mẫu thân ta để lại, nay ta tính sổ món nợ với ngươi "

Nói rồi Ái Linh đưa tay, một quả cầu băng hướng cô bay tới. Cô nhanh nhẹn né đi, cô dùng ngọn lửa đỏ phóng về phía nàng ta.

Mọi người xung quanh chạy đi, nhìn đến trận chiến. Từ trên cao Tứ trưởng lão cùng Tam trưởng lão bay xuống

" Dừng tay "

Mọi người dừng tay lại, cô nhìn qua hai vị trưởng lão đang đáp xuống. Song Thành đã bị Băng Tâm đả thương trên tay phải. Còn Nhã Kỳ và Tình Xuyên lại không phân cao thấp nên vẫn lành lặn

" Ca "

Song Song chạy tới bên cạnh Song Thành, nước mắt chảy xuống

" Mấy đứa nhóc các ngươi. Trở về Tiên sơn "

_________________

Hiện tại cô cùng đám người Ái Linh, Tình Xuyên và Băng Tâm đang ở chính điện. Và sự có mặt của các vị trưởng lão...

" Chủ nhân! Sao không thấy sư phụ người? "

Tiểu Huyết nói nhỏ vào tai cô, cô không trả lời nhìn đại trưởng lão đang vuốt râu. Tiếng nói uy nghiêm vang lên

" Các ngươi tự ý xuống núi. Lại còn đánh nhau, có xem Tiên sơn ta để vào mắt? "

Tiếng nói tức giận uy quyền, Băng Tâm đi lên chỉ vào Song Thành

" Do hắn chọc giận ta. Hắn mắng tỷ tỷ ta, nên ta không thể bỏ qua cho hắn "

" Các ngươi tại sao lại xuống núi, nói rõ hết cho ta "

Tứ trưởng lão lên tiếng nhìn qua Song Thành. Băng Tâm bĩu môi nói

" Ta cùng Song Song vốn định xuống núi chơi. Vì ở trên Tiên sơn quá ngột ngạt... Sau đó gặp phải tên ca ca của Song Song. Hai chúng ta không hợp liền đánh nhau "

Băng Tâm thẳng thắn nói

" Vậy còn ngươi, Song Thành. Sao ngươi lại xuống núi? "

Đại trưởng lão vuốt râu hỏi

" Ta muốn mua một ít đồ "

Song Thành vừa ôm cánh tay bị thương vừa nói, đại trưởng lão nhìn qua cô và Tình Xuyên

" Sao hai ngươi lại có mặt? "

Cô không nói gì, Tình Xuyên mỉm cười nhạt bước lên

" Thưa đại trưởng lão. Là do ta và sư muội có chút quen biết nên mới định đi ăn một bữa. Sau đó gặp phải họ đánh nhau, rồi cả Ái Linh và Nhã Kỳ hai người họ xuất hiện. Ái Linh sư muội muốn gây sự với Ngân Tinh sư muội nên bọn ta mới tham gia vào trận chiến "

" Cái gì? Nhã Kỳ, ngươi nói rõ cho ta "

Tam trưởng lão phe phẩy quạt, đôi mắt xinh đẹp hiện lên tia tức giận

" Thưa sư phụ! Là do hai tỷ muội họ lấy kỷ vật của Ái Linh. Nên muội ấy mới nhất thời xúc động "

" Nói bậy! Ta và tỷ tỷ không có lấy cái gì của nàng ta. Là do các ngươi tự biên tự diễn "

Băng Tâm tức giận phản bác, Song Thành nghe thấy liền nói

" Ngươi ghen ghét chủ nhân của ta. Mới kiếm chuyện gây sự. Nay lại lấy đi kỷ vật mà chủ mẫu tặng chủ nhân ta, lại còn chối? "

" Song Thành ngươi quá xem thường ta. Lãnh Băng Tâm ta muốn thứ gì sẽ quan minh chính đại mà lấy. Không cần vì một viên châu rách nát mà để mang tiếng xấu. Ngươi như vậy là đang muốn ám chỉ ta là kẻ dơ bẩn, có phải không "

" Đúng đó! Ta là đang nói ngươi dơ bẩn. Lãnh gia các ngươi ai cũng dơ bẩn "

Băng Tâm bàng hoàng, tức giận. Đôi mắt mang theo hơi nước, nắm chặt thanh kiếm chĩa lên đâm về phía Song Thành

" Ta giết chết ngươi "

Rầm!

Chiếc bàn gỗ vở vụn, một đạo ánh sáng nhạt đánh ngã Băng Tâm. Cô nhìn đến Đại trưởng lão gương mặt già nua tức giận

" Xằng bậy! Đây là Tiên sơn, không phải nơi để các ngươi không xem ai vào mắt. Các ngươi tự ý xuống núi, quy phạm gia quy, xác hại đồng môn. Lôi ra ngoài đánh 200 gậy. Giam cầm trong phòng chép 1000 bản nội quy các ngươi phạm phải "

Tam trưởng lão đứng lên hướng đại trưởng lão nói

" Sư huynh, bọn nhóc này dù sao cũng mới vào Tiên sơn. Đạo hạnh chưa đủ, xin huynh phạt nhẹ lại "

" Ta thấy không cần! Cứ phạt như vậy "

Lời nói Ngũ trưởng lão vang lên dứt khoát, tứ trưởng lão nhìn đến cũng nói

" Ta thấy tam sư tỷ nói đúng. Bọn nhóc này đạo hạnh không đủ. Lại còn là thân nữ nhi, làm sao có thể chịu nổi "

" Không cần nói nhiều! Lôi ra ngoài "

Đại trưởng lão dứt khoát nói, từ ngoài ba thân ảnh đi vào. Đó là Cửu trưởng lão và Thất trưởng lão, còn có sư tôn của cô
" Đại sư huynh thủ hạ lưu tình "

Cửu trưởng lão nhìn đến Ái Linh lo lắng

" Tình Xuyên! Ngày thường ta dạy dỗ ngươi thế sao? "

Sư tôn cũng nhìn qua cô, hàng mài nheo lại

" Các sư đệ, các ngươi... "

Đại trưởng lão tức giận run tay

" Sư huynh! Bây giờ ai cũng cầu xin cho bọn nhóc. Huynh suy nghĩ lại, phạt nhẹ thôi "

Tứ trưởng lão nói, đại trưởng lão nhìn đến thở dài

" Tiên sơn ta đường đường là môn phái tu đạo. Nay các ngươi lại cầu xin cho đệ tử của mình. Bọn chúng lại còn không xem nội quy của nơi này ra gì. Ta tuyệt không thể tha thứ, lôi ra ngoài "

Tiểu Bát Đản trên vai cô lo lắng

[ Ký chủ! Giờ làm sao đây? ]

Cô không nói gì nhìn đám người dẫn bọn cô ra ngoài sân. Tình Xuyên bên cạnh nở nụ cười nhạt

" Xui xẻo thật! Lúc về phải đốt phong long trừ tà "

Các trưởng lão cũng theo ra, bọn cô quỳ trên đất. Từng đệ tử cầm lấy một cây côn dài, tiểu Huyết nhìn đến sát ý nổi lên nhìn qua môn hộ đang cầm gậy

" Ngươi dám đánh chủ nhân ta, ta sẽ khiến ngươi chết không toàn thây "

Môn hộ kia nghe thấy nhìn vào tiểu Huyết run rẩy. Đại trưởng lão nhìn đến tức giận

" Một con vật cũng dám lên mặt với đệ tử Tiên sơn? "

Cô lạnh nhạt vươn tay cầm lấy tiểu Bát Đản để lên đùi. Khóe môi vươn lên nụ cười nhạt, Tình Xuyên thấy vậy cũng mỉm cười. Lời nói cô vang lên không cao không thấp

" Đánh đi "

Môn hộ kia quơ gậy xuống đánh vào người cô, cả đám người cũng bị gậy đánh xuống. Tình Xuyên bên cạnh quỳ thẳng người, giọng nói vang lên đủ để cô và nàng ta nghe

" Chơi xấu nha~. "

" Ngươi cũng vậy thôi "

" Ha! Nhược Hy Ái Linh, ta thấy bắt đầu khó chịu rồi "

Tình Xuyên nheo mài lại, đáy mắt xẹt qua tia sát ý. Cô gương mặt không đổi sắc, nhưng hơi thở tàn bạo phút chốc lộ ra.

" Ta cũng vậy "

Buổi chiều ấm áp, dưới mặt đất tiếng bang bang vang lên phát ra từ người bọn cô. Băng Tâm gương mặt nhợt nhạt, mồ hôi đổ xuống. Song Thành và Song Song cũng không khá hơn. Nhã Kỳ quỳ thẳng người không cho bản thân phát ra một tiếng la nào. Nhược Hy Ái Linh cũng quỳ đó, liếc qua cô...

Tiểu Huyết cùng tiểu Bát Đản nhìn cô

[ Ký chủ! Ta đã tăng cường kết giới hộ thể cho người. Lực sát thương cũng không khiến người đau. Nhưng còn vết thương vẫn ở đó... ]

' Không sao! '

Sư tôn nhìn đến cô, gương mặt quay đi. Không hiểu sao lòng hắn lại có cảm giác gì đó rất kì lạ, có chút đau lòng...

Thất trưởng lão cũng nhìn qua cô, hàng mài nheo lại nhìn gương mặt cô không đổi sắc. Đại trưởng lão cũng kinh ngạc không kém, đưa tay lên cho các môn hộ dừng lại

Băng Tâm thần sắc nhợt nhạt, trên lưng toàn là máu ngã xuống đất.

" Lần này xem như cảnh cáo. Dừng tại đây đi "

Tình Xuyên cùng cô đứng lên, y phục của cô phía sau hiện lên màu đỏ. Cô nhìn qua Nhã Kỳ đang đỡ Ái Linh, rồi lại nhìn đến Băng Tâm đang ngã trên mặt đất

" Tỷ... tỷ tỷ không... sao chứ? "

Cô lạnh nhạt bước lại, nhìn Băng Tâm quỳ trên mặt đất.

Chát!

Tiếng bạt tai vang lên khắp không trung, mọi người kinh ngạc nhìn đến. Băng Tâm cũng bàng hoàng ôm lấy mặt mình. Nước mắt chảy dài như không tin

" Tỷ tỷ... "

Tiếng nói cô mang theo sự tàn nhẫn

" Đã rút ra bài học chưa? "

" Tỷ... tỷ tỷ nói gì vậy? Sao tỷ lại đánh muội "

Băng Tâm nước mắt chảy dài, nhìn lên cô

" Ta đánh ngươi vì ngươi quá ngu ngốc. Thiên hạ này rộng lớn, ngươi nghĩ bản thân có thể một tay che trời? Tự làm theo cảm xúc, chỉ những kẻ ngu ngốc và đần độn mới bị cảm xúc chi phối. Và ngươi chính là kẻ đó "

Mọi người xung quanh nghe lời nói của cô mà bàng hoàng, Tình Xuyên bên cạnh nhếch môi nở nụ cười

" Tỷ... muội chỉ bảo vệ tỷ "

Băng Tâm run rẩy nói

" Bảo vệ ta? Ta cần ngươi bảo vệ? Bản thân mình còn lo chưa xong lại còn muốn bảo vệ người khác? Ngươi tự đề cao mình quá rồi "

Cô đưa tay bóp miệng của Băng Tâm nâng mặt nàng ta lên, lời nói lạnh lẽo đầy âm hàn

" Muội rốt cuộc làm sai gì? "

Bắng Tâm nước mắt chảy ra càng nhiều, sợ hãi nhìn cô

" Sai lầm của ngươi chính là quá ngu ngốc. Không có thực lực mà lại muốn bảo vệ người khác. Ngươi thậm chí không giúp được ta mà còn hại chính bản thân mình. Chỉ vì những lời nói vô nghĩa mà để sự tức giận lấn áp. Những lời nói đó có thể khiến ta chết sao? "

" Muội không muốn như vậy... muội... "

" Này! Nàng ta chỉ đang vì ngươi. Ngươi sao lại đánh muội muội của mình "

Song Thành nhìn đến nheo mài hỏi, cô quay qua đưa tay chỉ vào Song Thành

" Còn ngươi nữa, đường đường là một đại nam nhi. Lại đi chấp nhất với nữ nhân, luôn tự cho mình là đúng. Ngươi cũng đang bảo vệ chủ nhân của mình nhỉ? Nhưng ngươi cũng đang hại nàng ta đấy, ngu ngốc. Nếu ta là ngươi ta đã tự sát từ lâu, quá nhục nhã "

Lời nói của cô lạnh lẽo như đánh thẳng vào lòng Song Thành khiến hắn cúi đầu không dám nói gì nữa. Cô quay qua Băng Tâm

" Những vết thương trên người các ngươi chính là sự ngu ngốc và đần độn mà ra. Ta có lỗi với phụ mẫu, ta nghĩ mình không xứng đáng để dạy dỗ ngươi. Cũng không xứng đáng làm tỷ tỷ của Lãnh Băng Tâm ngươi.Từ nay về sau, ta và ngươi nước sống không phạm nước giếng. Đừng bao giờ kêu ta hai tiếng TỶ TỶ nữa "

Lời nói của cô khiến Băng Tâm ngã xuống đất, đôi mắt mở to. Nước mắt chảy dài trên má, run rẩy nhìn cô

" Tỷ tỷ... muội biết lỗi rồi. Tỷ đừng bỏ mặc muội "

Cô không nói gì nhét vào miệng Băng Tâm một viên thuốc, sau đó quăng lọ qua phía Tình Xuyên. Nàng ta nhận lấy, môi nở nụ cười nhạt

" Hơi tàn nhẫn đó "

Cô không nói gì xoay người bỏ đi, nhưng đột nhiên dừng bước quay qua phía Ái Linh. Bước lại gần nàng ta nói nhỏ đủ hai người nghe, sự âm tàn hiện rõ

" Nhược Hy Ái Linh! Ngươi thật khiến người khó chịu... Ngươi thành công khiến ta giận rồi! Ngươi muốn thách đấu? Ta đợi ngươi... Nhưng ngươi nên nhớ, những kẻ chọc vào ta. Cản bước đường của ta, ta sẽ khiến họ rơi vào sự tận cùng của địa ngục. Cảm nhận nỗi sợ hãi và tuyệt vọng đầy tăm tối. Chết một lần rồi, chắc ngươi cũng hiểu rõ nó nhỉ? Ngươi hãy chờ đi, không còn cơ hội cho ngươi sống lại đâu "

Gương mặt Ái Linh tái đi, nhìn bóng lưng cô theo cơn gió dần khuất. Mái tóc tím dài lung lay trong gió, hương thơm hòa quyện vào không gian. Bóng lưng đầy máu tạo nên cảm giác kiều diễm đến mê người...

Tình Xuyên cầm lấy lọ dược quơ quơ

" Gặp lại sau "

Sư tôn nhìn bóng lưng cô, sau đó hạ mi mắt rời đi. Các trưởng lão cũng dắt đệ tử của mình rời khỏi...

Dưới bầu trời rộng lớn, cô bước đi. Hơi thở mang theo một tia chết chóc. Tiểu Bát Đản trên vai cô nói

" Ký chủ! Người định giết nữ9 sao? "

" Ha! Không! Nàng ta hiện tại là một quân cờ tốt "

" Chủ nhân! Ta thật không thể nuốt trôi mối hận này "

Tiểu Huyết tức giận nói, môi cô vươn lên nụ cười

" Từ từ! Chúng ta còn ở đây dài lâu "

" Nhưng ký chủ! Ta thấy người và Tình Xuyên gì đó rất lạ. Nàng ta rốt cuộc là ai? "

" Ha! Thì giống như chúng ta thôi... "

Tiểu Bát Đản kinh ngạc

" Ý ký chủ là... "

" Phải! Mọi chuyện ngày càng vui rồi... "

Chương 67

Khi trở về cô liền ở chính điện, nhìn sư tôn ngồi trên ghế uống trà. Cô nhẹ nhàng nói

" Sư phụ, đồ nhi biết lỗi "

Sư tôn đặt chung trà lên bàn nhìn lên cô

" Vừa mới đến không bao lâu lại gây rắc rối. Ngươi có xem nội quy để vào mắt? "

"... "

Cô không trả lời, từ phía sau Huyền Hàn đi vào. Nhìn đến cô tức giận

" Ngươi đã làm gì để Linh nhi bị phạt? "

Cô không màng tới lời chất vấn của Huyền Hàn khiến hắn tức giận

" Ngươi không xem ta để vào mắt? Ngươi khinh thường ta phải không? "

Sư tôn nhìn đến Huyền Hàn đang tức giận. Đập tay xuống bàn

" Ngươi để ta đi đâu rồi? "

" Đồ nhi biết tội "

Cô nhìn qua sư tôn, bước vòng ra sau bóp vai cho hắn

" Sư phụ! Ta biết lỗi rồi, người muốn phạt thì cứ phạt. Đồ nhi sẽ không phạm sai lầm nữa "

Sư tôn thở dài đặt chung trà lên bàn, vỗ nhẹ vào tay cô

" Ngươi trở về phòng chép nội quy. Đủ 1000 bản cho ta "

" Ân! "

Cô gật nhẹ đầu rồi bước đi ra ngoài. Khi lướt ngang qua Huyền Hàn, cô đã thấy ánh mắt của hắn nhìn cô hiện lên sự tức giận. Cô không quan tâm trở về biệt viện

_________________

Ngồi trên giường cô nhắm mắt tu luyện, tiểu Huyết bên cạnh cô. Còn tiểu Bát Đản thì nằm sấp trên bàn cầm bút lông viết gì đó. Cái miệng nhỏ than vãn

" Ký chủ! Sao việc nặng nhọc gì cũng để ta làm hết vậy. Còn cái con rắn đó lại thảnh thơi như tiên. Không công bằng a~ "

Tiểu Huyết nhìn đến xì lưỡi

" Ai bảo ngày thường ngươi ăn nhiều quá làm chi. Ăn nhiều thì cũng phải làm việc nhiều chứ. Việc như vậy mà nặng nhọc? Ngươi con heo này cũng quá lười rồi "

Tiểu Bát Đản quay qua xù lông

" Ngươi nói gì hả, ta chỉ ăn có một chút. Nhiều đâu mà nhiều, còn ngươi cũng rảnh rỗi lắm mà. Sao không thấy mình lười hả "

" Hừ! Ta phải bên cạnh chủ nhân. Không cần như ngươi suốt ngày chỉ biết ăn "

" Nói đại là lười đi, còn ở đó mà biện hộ "

" Nói gì! Viết nhanh đi, yên lặng để chủ nhân tu luyện. "

Tiểu Bát Đản tức giận cầm bút tiếp tục viết. Còn cô vẫn ngồi đó tu luyện, mọi thứ xung quanh cô tĩnh lặng không một gợn sóng. Bỗng nhiên trong không gian, cô nhìn thấy mình đang ngồi trên một tảng đá. Xung quanh toàn là nước biển. Đôi mắt cô mở to ra, tiểu Huyết bên cạnh cô nhìn thấy liền lo lắng

" Chủ nhân! Người làm sao vậy? "

" Ta không còn nhìn thấy màu đen. Mà là nước biển xung quanh "

Tiểu Huyết nghe đến liền mỉm cười

" Chúc mừng chủ nhân, người đã đật đến cảnh giới của Thủy hệ. "

Cô nheo mài lại không hiểu

" Ta còn chưa kiểm tra kĩ năng mà? "

" Ha ha! Do chủ nhân không biết. Nếu như người nào không cần kiểm tra ma pháp mà tự mình trong cảnh giới nhìn thấy nó thì xem như ma pháp đó là loại thuần khiết nhất. Sức mạnh so với ma pháp bình thường khác, cao hơn một bậc "

Cô trầm lặng gật nhẹ đầu, tiểu Bát Đản nhìn qua cô

" Chúc mừng ký chủ! Không ngờ người lại có được ma pháp hệ thủy chủng thuần. "

" Vậy ta hiện tại có thêm ma pháp nước? "

" Phải! Người hãy tu luyện đi "

Cô gật đầu rồi nhắm mắt lại, không gian xung quanh hóa thành biển cả. Cơn gió mát mẻ thổi qua làm tung bay mái tóc cô, sóng biển dập dờn tạo ra âm thanh êm tai dễ chịu. Cô ngồi đó, một mình lẳng lặng trên hòn đá. Mặc cho thời gian trôi....

Không biết đã qua bao lâu, cô dần mở mắt ra nhìn biển cả. Đưa tay chạm nhẹ vào mặt nước, cô cảm nhận được sự thanh mát và nhẹ nhàng của nó... Cô bước xuống mặt biển, từ từ chìm vào dòng nước. Xung quanh cô hiện tại cứ như hòa quyện vào làn nước... Cô dang hai tay ra, từ hai bàn tay cô xuất hiện một vòng xoáy nước mạnh mẽ. Dòng nước xanh cứ thế cuộn trào thành hình lóc xoáy. Nó như thu hết tất cả biển nước lại, tất cả nằm trong sự kiểm soát của cô...

Đôi mắt cô mở ra, nhìn quanh gian phòng trống rỗng. Không thấy tiểu Huyết và tiểu Bát Đản đâu, trên bàn là một đóng giấy được viết chữ. Cô đứng dậy mở cửa ra ngoài, bên ngoài cũng chỉ là một mảng yên tĩnh...

Cô bước đi đến chính điện tìm sư tôn nhưng cũng không thấy người. Liền đến điện của đại trưởng lão, cô bước vào liền thấy Chung Linh ở đó cùng đại trưởng lão. Nàng ta thấy cô liền tức giận

" Ngươi đã ở đâu? "

Cô lạnh nhạt bước đến, nhìn sảnh chính trống trãi mà bất ngờ

" Chuyện gì xảy ra? "

Đại trưởng lão nhìn cô vuốt râu híp mắt

" Ngươi chưa từng rời khỏi tiên sơn... Ừm! Vào 1 tháng trước đã có rất nhiều xác chết tấn công Tiên sơn. Và một người bí ẩn nào đó đã mang Tiên tháp đi "

" Xác chết? Vậy mọi người đâu? "

Đại trưởng lão nhìn vào cô thở dài

" Các trưởng lão đã bị trọng thương. Nên họ đã chia ra hai nhóm. Tam trưởng lão, Ngũ trưởng lão được Băng Tâm, Song Song, Huyền Hàn và Nhã Kỳ đưa đi đến Sơn cốc để nhờ sự giúp đỡ. Còn sư phụ ngươi, Song Thành, Cửu trưởng lão và Thất trưởng lão. Tình Xuyên, Ái Linh đã đi truy đuổi kẻ đó... "

Cô kinh ngạc trước lời nói của đại trưởng lão

" Kẻ đó nhất định rất mạnh nên mới có thể đả thương các trưởng lão. Lại còn có thể khiến 3 vị trưởng lão đích thân đi tìm... "
" Ngươi còn nói nữa sao? Ngươi đã chết ở đâu vậy? "

Chung Linh tức giận nói, cô nhìn qua lạnh nhạt

" Trong phòng! "

" Ngươi còn nói dói, ta đã tìm ngươi nhưng không thấy. Sư tôn cũng đã rất lo lắng nhưng cứ nghĩ ngươi đã bị bắt đi "

" Được rồi! Ngươi đi tìm sư phụ ngươi đi "

Đại trưởng lão nhìn qua Chung Linh nói

" Nhưng đại sư thúc, nàng ta... "

" Ta có chuyện muốn nói với nó. Ngươi đi đi "

Chung Linh chán ghét nhìn qua cô đi ra ngoài, đại trường lão khi thấy cánh cửa đóng lại liền nhìn qua cô.

" Ngươi đã ở trong phòng? "

" Phải! "

Đại trưởng lão không nói gì phất tay, một chiếc gương hiện ra. Từ chiếc gương mở ra một luồn sáng tạo thành hình vuông lơ lửng giữa không trung. Trong đó đang phản chiếu hình ảnh cô ngồi trên giường tu luyện. Tiểu Huyết và tiểu Bát Đản ngồi trên bàn

*******

" Haizz! Sao ký chủ lâu tỉnh quá vậy? "

" Hừ! Ngươi nghĩ tu luyện nhanh lắm à? "

Tiểu Huyết ngồi trên bàn nói

" Hừ! Bày đặt quá "

Xẹt!

Một bóng dáng lướt qua bên ngoài, tiểu Huyết ngẩn đầu lên đề phòng nói

" Có người "

" Hả! Ai? "

Tiểu Bát Đản xù lông cảnh giác, tiểu Huyết nhìn qua cô nói

" Không được! Kẻ này rất mạnh. Chủ nhân lại đang trong trạng thái nhập định. Sẽ rất nguy hiểm, ngươi mau ẩn thân cho người "

Tiểu Bát Đản nghe thấy liền gật đầu, dùng 10 lá bùa của cô đốt cháy. Từ người cô phát ra ánh sáng vàng nhạt rồi cô cũng theo đó biến mất. Tiểu Huyết cùng tiểu Bát Đản gật đầu nhìn nhau. tiểu Huyết quấn lấy người tiểu Bát Đản chạy ra ngoài. Cứ thế không còn trở lại...

******

Cô nhìn vòng sáng đang dần biến mất, đại trưởng lão vuốt râu nói

" Có lẽ hai con vật nhỏ của ngươi đã bị bắt. Con chim nhỏ của muội muội ngươi cũng bị bắt đi rồi "

Cô đứng đó, bàn tay siết chặt lại. Cô đã cố liên lạc với hai con vật nhỏ đó nhưng không được. Bọn chúng đã xảy ra chuyện gì...?

Phút chốc từ cơ thể cô phát ra luồn khí tàn bạo, lạnh lẽo như âm ti. Đại trưởng lão nhìn đến mà bàng hoàng, vuốt râu híp mắt lại

" Có thể khiến Lục đệ không phát hiện ra. Chứng tỏ những lá bùa đó rất mạnh. Là ai vẽ nó? "

Cô thu lại hết khí tức, lạnh nhạt nói

" Là ta " Đại trưởng lão gật gật đầu, ánh mắt vẫn còn lung lay

" Ngay từ đầu lão đã biết ngươi không tầm thường. Có thể giữ vững tâm trí trong kết giới đầy âm thanh đó mà không bị gì chứng tỏ lòng ngươi sâu như biển. Tâm tư kín đáo khó lường. Lại còn có thể ngồi trong hàn khí đó mà không lạnh lẽo, chứng tỏ sức mạnh của ngươi không phải bình thường như đã thấy. Lại còn có thể khiến nhị đệ thân thiết với ngươi, cùng luyện đan. Ngươi rốt cục là cao nhân phương nào? "

Cô nghe lời nói của đại trưởng lão, khóe môi nở nụ cười nhạt

" Chỉ là một kẻ trôi dạt trong thế giới rộng lớn này. Một kẻ tầm thường mà thôi... "

Cô xoay người đi, lời nói lạnh nhạt

" Quả không hổ danh đại trưởng lão của Tiên sơn. Mong đại trưởng lão giữ bí mật giúp ta, ta không có ý gì với nơi này. Chỉ muốn tu luyện mà thôi "

Cô bỏ đi ra ngoài, để lại đại trưởng lão ngồi đó mỉm cười vuốt râu. Cô vừa đi trong lòng vừa dâng lên tia gợn sóng

" Quá bất cẩn! Đây là thế giới thật. Vẫn có kẻ cao minh... "

Cô đi vào rừng trúc, tìm lão đầu hói kia. Khi nhìn thấy cô lão liền vui vẻ

" Nha đầu! 2 tháng qua ngươi đã không tới rồi "

" 2 tháng? "

Cô nhìn lão hỏi lại

" Ừ! 2 tháng, Tiên sơn cũng xảy ra nhiều chuyện "

" Kể ta nghe "

" Được! Vào nhà ngồi đi "

Cô vào trong nhà gỗ của lão ngồi xuống, lão đầu Tịnh Thông vuốt râu nhìn cô thở dài

" 1 tháng trước có kẻ đột nhập vào lấy đi Tiên tháp. Các trưởng lão phát hiện đã cùng đấu với kẻ đó, nhưng lại bị đả thương nghiêm trọng. Có các vị trưởng lão không bị gì liền cùng đệ tử của họ đi tìm kẻ đó. Nhưng nghe nói tên đó cũng lấy đi các con vật nhỏ của các đệ tử. "

" Lão không trị được hay sao mà phải đến Tiên cốc? "

Cô lạnh nhạt hỏi, lão đầu vuốt râu ảo não

" Ngươi không biết đó thôi! bọn họ bị đả thương rất nặng, còn bị dính tà khí của người chết. "

" Điều khiển người chết? Có ma pháp nào làm được như vậy? "

" Đó là ma pháp hệ Hắc ám "

Cô kinh ngạc nghe lão nói, cô đã từng đọc trong sách về nó. Đó là một loại ma pháp có thể điều khiển sinh tử. Là khắc tinh với Quang thuật... Ma pháp ánh sáng và ma pháp bóng tối rất mạnh. Nó có những bí mật ẩn chôn cũng như sức mạnh bí ẩn...

" Họ đã dựa theo tà khí mà đi tìm kẻ đó. Trong đó hình như có sư phụ ngươi "

" Ta biết "

" Haizz! Lão đã rất lo cho ngươi nha. 2 tháng trước nghe nói ngươi phạm phải gia quy, định đi tìm ngươi đưa thuốc nhưng lại không thể. Vì ta vốn đâu thể rời khỏi nơi này. Tới giờ đã 2 tháng... "

" Ta không sao "

" Vậy là được rồi, lão biết rằng ngươi sẽ không thể bị bắt đi. "

" Tiên cốc gì đó là nơi thế nào? "

Cô nhìn lão đầu hỏi

" Hử! Đó là nơi của Quái y. Bà ta chuyên về y thuật châm cứu vô cùng giỏi. Là thần y giỏi nhất nơi này, chỉ có bà ta mới có thể giải trừ độc tố của ma pháp Hắc Ám "

" Y thuật... "

" Phải! Nó khác với luyện đan sư chúng ta. Chúng ta chuyên về ma pháp thì y thuật lại chuyên về cứu người "

Cô gật nhẹ đầu mỉm cười

" Ta hiểu rồi "

Lão đầu thấy cô mỉm cười mà lạnh gáy

" Nha đầu ngươi lại tính giở trò gì? "

" Ha! Ta sẽ tìm lại Tiên tháp. Dù gì ta vẫn chưa được đọc sách trong đó... "

" Ừ! Vì Tiên tháp bị lấy đi nên cũng không thể kiểm tra... "

" Khi về ta sẽ cho lão một bất ngờ "

Cô đứng dậy lạnh nhạt nói, lão đầu đứng lên

" Khoan đã "

Lão đầu lấy cả đống lọ dược đưa cho cô, còn có mấy quyển sách

" Đây là thuốc ta luyện được. Ngươi đem theo dùng, còn nữa đây là một vài quyển sách y thuật. Ngươi mang theo lỡ cần, còn nữa, đây là thuốc hồi phục loại mới... "

Cô nhìn lão đầu như đưa tiễn con gái mà thở dài

" Ta biết rồi! Có gì ta vẫn có thể luyện ra "

" Thôi! Ngươi lấy đi, luyện làm gì cho mệt. Đi đường bình an "

Cô mỉm cười nhẹ gật đầu, đem tất cả đan dược cất vào trong không gian. Cô rời khỏi Tiên sơn, bầu trời trong xanh mát mẻ. Mái tóc tím dài lung lay trong gió. Bạch y phiêu dật theo từng bước đi... Đôi mắt sau lớp vải trắng của cô xẹt qua tia sát khí

" Dám lấy vật nhỏ của ta... Ta sẽ khiến ngươi chết không toàn thây "

Chương 68: Thế Giới Tu Tiên 13

Cô rời khỏi Tiên sơn, dọc theo đường đi đến một cái trấn nhỏ. Bước vào quán ngồi xuống

" Một ấm trà và một ít màn thầu "

Cô nói với tiểu nhị, khi đồ ăn được mang ra cô bắt đầu ăn. Cô nhìn nơi đây toàn là cỏ, khắp nơi trống trãi. Nếu như không có quán này, cô cũng không biết mình nên ngồi nghỉ chân ở đâu... Bỗng bên bàn kia có hai người đang nói chuyện

- Nghe nói hôm qua lại có 4 người chết

- Ừ! Dạo này nghe nói có xác chết biết đi tấn công người làng

- Ở trấn Ô Lang cũng vừa bị tấn công. Nghe nói chết hết 20 người

- Nhiều vậy sao? Sao không thấy người của Tiên sơn giúp?

- Hình như là có, mới 2 tuần trước họ đã giúp trấn Thành Hoa tiêu diệt đám xác chết đó. Nhưng nghe nói chúng rất đông

- Haizz! Chắc chúng ta lên kinh thành lánh nạn quá

- Tôi cũng nghĩ vậy

......

Cô nghe xong liền nở nụ cười nhạt, tay cầm chung trà uống. Bỗng từ xa có một đám khói xuất hiện, hai người kia nhìn thấy liền đứng dậy sợ hãi

- Là đám xác chết đó. Chạy đi

Tiểu nhị nhìn cô rồi chạy đi, cô nhìn đến đứng dậy.

" Ha! Cũng nên tập luyện một chút "

Cô nói rồi đốt bùa dịch chuyển tức thời đến gần đám xác chết đó. Cô giữ một khoản cách nhất định, nhìn những cái xác lờ đờ đi. Trên tay mỗi người là một thanh đao, tròng mắt trắng bệch, từ bọn chúng cũng không có hơi thở nào...

" Không giống Zombie... Giống con rối hơn "

Cô suy tư nhìn hơn 100 cái xác chết đang đi về phía mình. Đưa tay lên tạo một ngọn lửa màu trắng hình quả cầu đánh tới đám xác chết đó. Quả nhiên có hơn 50 cái xác chết ngã xuống hóa thành tro, lần này cô lại thử dùng ngọn lửa màu đỏ tấn công. Nhưng xác suất lại không bằng, chỉ có khoảng 10 xác chết bị hóa thành tro.

" Thì ra cấp bậc của lửa này lại khác xa như vậy "

Cô tiếp tục thử nghiệm, nhớ ra Thủy hệ của mình liền nhắm mắt lại. Cô cảm nhận nguồn nước đang tích tụ trên bàn tay, trong đầu cô tạo ra hình một con rồng. Quả nhiên khi cô mở mắt ra, một con rồng bằng nước đang chờ lệnh. Cô kinh ngạc nhớ lại lời nói của tiểu Huyết

{ Chủ nhân! Có một chiêu thức gọi là hóa hình. Người có thể hóa hình bằng bất kì ma pháp nào. Nhưng chỉ có những người cấp 5 mới có thể làm. Và cũng như vậy mà lực sát thương rất lớn, lại còn tiêu tốn không ít linh lực. Nhưng với chủ nhân tài ba của ta, thì việc đó với người không khó. Chủ nhân! Người nên nhớ một điều, cấp bậc chỉ là hình thức }

Cô cảm nhận thân thể mình không có gì bất thường, vả lại cô cũng chỉ mới cấp 2 Ngũ Giai... Giờ đây cô đã hiểu ra lời nói của tiểu Huyết

Khóe môi cô vươn lên nụ cười nhạt

" Cấp bậc chỉ là hình thức. Sức mạnh, linh hồn và ý chí mới là thứ tồn tại tối thượng "

Cô nhẹ nhàng nhìn qua con rồng băng bằng nước

" Giết "

Con rồng nước đó bay lên tấn công đám xác chết, tiếng gào rống vang vọng khắp cả không trung. Từ miệng nó tạo ra những lưỡi băng sắc nhọn đâm xuyên qua những cái xác chết đó. Nhanh đến mức mắt thường không thể nhìn thấy, chưa đầy 1 phút. Cô nhìn đến liền kinh ngạc, đám xác chết đó đang bị tan chảy trong nước. Cô nhớ ra ma pháp của mình là loại thuần khiết nên cũng không có gì lạ. Cô phất tay, con rồng băng lập tức biến mất

" Ha! Đám xác chết này là vật thử nghiệm ma pháp cũng không tồi. Ta có thể tạo ra nhiều chiêu thức mới... "

Nói rồi cô bước đi rời khỏi thị trấn, từ trên cao một con quạ đen nhìn cô. Đôi mắt xám dao động phản chiếu hình ảnh của cô, từ cái miệng quạ phát ra tiếng nói

" Ta không sai... người quả nhiên rất giỏi. Người chính là chủ nhân ta đang tìm kiếm... "

________________

Trời cũng nhanh chóng tối đi, cô tìm một quán trọ nghỉ chân. Mướn một căn phòng rồi cô vào trong không gian tắm. Ngâm mình trong làn nước ấm, hương thơm từ những bông hoa mang lại khiến cô thanh thản. Cô ngước lên nhìn bầu trời đêm đầy sao, ánh trăng tròn sáng lạnh lẽo. Mọi thứ vẫn như vậy, nhưng lại thiếu hai con vật nhỏ ồn ào đó...

" Hai mi đang ở đâu? "

Giọng nói cô lạnh lẽo vang lên giữa không gian, bầu trời đêm như chiếu rọi vào người cô. Tạo ra cảm giác huyền ẩn...

________________

Ngày qua ngày cô cứ thế đi đến từng nơi, tiêu diệt hàng ngàn xác chết. Cô cũng tạo ra được rất nhiều chiêu thức mới, uy lực mạnh mẽ đến không tưởng. Cô đứng nhìn hơn 200 cái xác chết đang vươn đao đến gần mình. Từ phía sau cô hai con rồng hiện ra, một con rồng lửa và rồng băng. Nhanh như chớp quét sạch đám xác chết đó. Cô lặng lẽ đứng nhìn, khắp nơi bị thiêu rụi và ướt át...

Từ người cô tỏa ra luồn sáng vàng nhạt, cô đã thăng cấp lên Cấp 3 Tam Giai. Đến nay đã 1 tháng trời, cô nhìn đến những xác chết khác xuất hiện. Hai con rồng cũng biến mất, cô bước lên một bước. Giọng nói lạnh nhạt

" Bạch Long thể "

Một con rồng được tạo nên bởi ngọn lửa màu trắng xuất hiện. Xung quanh nó tỏa ra sức nóng, bay đến nung cháy đám xác chết đó trong tích tắc. Đôi mắt sau lớp vải trắng của cô hiện lên ý cười tàn nhẫn...

Khi giải quyết xong cô liền bỏ đi, cũng trong 1 tháng qua mà khắp nơi có rất nhiều tin đồn. Cô bước vào một quán ăn ngồi xuống

- Ngươi nghe gì chưa? Bạch y tiên nữ lại diệt hết đám xác chết kia

- Không biết dung mạo nàng ra sao?

- Ta không rõ! Nhưng nghe nói nàng có khí chất cao quý. Chắc chắn là người Tiên sơn

- Thật sao? Nàng ta sử dụng ma pháp gì?

- Không ai thấy cả, hình như là ma pháp hệ hỏa

.........

Cô thở dài trước những lời bàn tán đó, không quan tâm nhìn tiểu nhị đang dọn thức ăn lên bàn hỏi

" Ngươi có thấy một nhóm người Tiên sơn xuất hiện không? "

- Hử? Cô nương nói là đám người mĩ họa kia sao?

Cô nghe vậy liền hỏi tiếp

" Phải! Ngươi thấy họ ở đâu? "

- Ah! Ta thấy có 3 người nam nhân được gọi là sư phụ, một thiếu niên. Ba mĩ nhân xinh đẹp. Ta thấy họ đi vào quán đằng kia. Hình như có người bị thương

Cô nghe xong liền đứng dậy để tiền trên bàn. Cô đi theo hướng mà tiểu nhị chỉ, bước vào một quán trọ khá to

- Cô nương cần gì?
Cô nhìn tiểu nhị ngước lên lầu hỏi

" Có thấy một nhóm người mĩ mạo đi vào không? Họ mướn phòng nào? "

- À! Là căn phòng cuối hành lang đó

Cô gật đầu đưa thỏi bạc vào tay tiểu nhị. Đi thẳng lên lầu đến cuối dãy hành lang đẩy cửa vào

Vừa mở cửa phòng ra cô nhìn thấy Chung Linh đang ngồi cạnh giường khóc, Song Thành và Ái Linh đứng bên cạnh. Còn có Cửu trưởng lão đang ngồi ăn, Thất trưởng lão ngồi trên ghế xếp bằng, hình như đang trị thương...

Chung Linh đang khóc nhìn thấy cô liền tức giận

" Ngươi đến đây làm gì? "

Cô không quan tâm bước lại gần giường nhìn sư tôn gương mặt trắng bệch. Trên ngực còn có vết cào của quái thú. Ái Linh nhìn đến cô lạnh lẽo, cô không quan tâm nàng ta

" Chuyện gì xảy ra? "

Cô lạnh nhạt nhìn vào sư tôn hỏi, Song Thành nghe thấy liền trả lời

" Sư phụ ngươi bị quái thú đả thương. Trúng độc rất nặng, hiện đang thấm vào lục phủ ngũ tạng "

Bỗng từ ngoài Tình Xuyên chạy vào, nhìn thấy cô liền mỉm cười nhẹ

" Đến rồi? "

" Ừ! "

" Lâu như vậy mới đến "

Tình Xuyên vừa ra ngoài mua đồ băng bó, cô nhìn đến lấy ra một lọ đan. Lấy ra một viên đan dược hình vuông màu xanh nhạt. Chung Linh thấy cô chuẩn bị đưa vào miệng sư tôn liền hỏi

" Ngươi cho sư phụ uống gì? "

" Ngăn chặn độc "

Nói rồi cô bỏ vào miệng sư tôn viên thuốc, Tình Xuyên bước lại đưa Song Thành đồ băng bó nói

" Xem ra phải đến Sơn cốc nhờ sự giúp đỡ. Đám người kia chắc cũng đã tới "

Ái Linh nghe vậy liền nheo mài

" Đến Sơn cốc? Vậy còn việc truy đuổi kẻ bí ẩn lấy đi tiên tháp kia? "

Chung Linh ngẩn đầu tức giận hướng Ái Linh nói

" Mạng sư phụ ta không quan trọng sao? Nếu các ngươi muốn đi thì đi đi "

" Khụ... khụ... "

Tiếng ho vang lên, cô nhìn qua sư tôn đang từ từ ngoài dậy. Hắn nhìn thấy cô liền kinh ngạc mỉm cười

" Ngân Tinh... ngươi không sao thì tốt... khụ... khụ... "

Tình Xuyên bước lại nhìn qua Ái Linh

" Lục sư thúc may nhờ có đạo hạnh cao thâm nên mới có thể cầm cự tới bây giờ. Còn có viên thuốc ngăn chặn độc tố của Ngân Tinh. Chúng ta cần phải đến Sơn cốc tìm Quái y. Huống hồ sư phụ ta cũng đang bị trọng thương. À phải rồi, Ngân Tinh. Ngươi ra ngoài với ta một chút "

Tình Xuyên kéo tay cô ra ngoài

" Có chuyện gì? "

" Ngươi có đan dược khôi phục linh lực không? " " Có "

Câu trả lời của cô khiến Tình xuyên mỉm cười

" Vậy cho ta mượn "

" Làm gì? "

" Ta muốn cho sư phụ "

Cô lạnh nhạt nhìn vào Tình Xuyên, khóe miệng nâng lên

" Sao? Rơi vào lưới tình? "

Tình Xuyên nghe đến bĩu môi

" Không có! Dù sao sư phụ cũng có ơn với ta "

Cô nở nụ cười lạnh

" Kẻ như ngươi cũng biết đến ơn nghĩa? "

" Ha ha! Ta không tàn nhẫn như sư muội đâu "

Tình Xuyên cười nói, cô lạnh nhạt

" Muốn có được nó thì phải trả một cái giá xứng đáng "

Tình Xuyên nghe đến liền kinh ngạc

" Cần gì phải vậy "

Cô quay lưng, khóe môi nâng lên nụ cười

" Từ trước đến nay lấy đồ của ta không dễ. Phải đưa ra cái giá xứng đáng với nó "

Tình Xuyên nắm lấy tay cô, hàng mài nheo lại.

" Cái giá thế nào? "

Bỗng một tiếng nói khác vang lên, thân ảnh cao lớn tuấn mĩ xuất hiện. Thất trưởng lão nhìn đến cô hỏi

Cô cùng Tình Xuyên nhìn nhau, khóe môi cô nâng lên một nụ cười chế giễu

" Ha!... Ta lại lơ là rồi "

" Sư phụ "

Thất trưởng lão bước lại gần nhìn vào cô, khóe môi nâng lên

" Cái giá như thế nào? "

Cô thoát khỏi bàn tay của Tình Xuyên, nhìn đến Thất trưởng lão

" Thất sư thúc có thể cho ta thứ gì? "

" Bất cứ thứ gì ngươi muốn "

Cô nghe vậy liền nở nụ cười nhạt, bước lại gần Thất trưởng lão. Kề sát vào tai hắn nói nhỏ

" Thất sư thúc, thứ ta muốn cũng không có gì nhiều. Chỉ là một số thông tin mà thôi "

" Thông tin? "

Đôi mắt Thất trưởng lão nheo lại

" Phải! Ta nghĩ người có thể nói. Sao nào? "

" Ngươi nói trước ta nghe "

Cô không nói gì đứng thẳng người, xoa xoa cổ tay

" Người chỉ cần nói đồng ý hay không thôi. Hay là Thất trưởng lão lớn như vậy rồi mà lại sợ một tiểu bối như ta? "

Thất trưởng lão nhếch môi, dung nhan tuấn mĩ hiện lên ý cười

" Ngươi không cần nói khích "

" Ah! Ta có nói khích gì đâu. Thật là không có khí khái nam nhi, một tiểu bối như ta cũng sợ "

Thất trưởng lão âm trầm mặt mài, nghiến răng

" Ngươi nói ta không có khí khái nam nhi? "

" Phải "

" Ngươi... được lắm! Ta đồng ý "

" Ha! Thành giao "

Cô nở nụ cười nhạt, đưa cho Thất trưởng lão một viên thuốc nữa đen nữa trắng.

" Mong Thất sư thúc là người tu tiên có thể giữ lời hứa của mình "

Nói rồi cô rời đi, Tình Xuyên cũng đi theo cô. Thất trưởng lão cầm viên thuốc trên tay vẫn còn hơi ấm của cô. Đưa lên môi chạm vào hơi ấm đó...

" Ta không có khí khái nam nhi?... "

Chương 69: Thế Giới Tu Tiên 14

Thế là cô cùng đám người Tình Xuyên đi đến Sơn cốc. Trên đường đi chỉ toàn là rừng núi. Cô nhìn Chung Linh đang đỡ sư tôn, còn có Cửu trưởng lão suốt đường đi cứ hỏi Ái Linh đủ thứ

" Cửu sư đệ! Ta thấy ngươi quan tâm đệ tử mình hơi quá rồi đó "

Thất trưởng lão ngứa mắt nói

" Ta làm gì huynh cũng xen vào là sao? Tức hả? Tức thì quan tâm đệ tử mình đi "

Cửu trưởng lão nhếch môi nói

" Các vị sư thúc. Sư phụ ta hơi mệt rồi. Có thể nghỉ ngơi một chút không? "

Chung Linh đang đỡ sư tôn nói, mọi người dừng chân lại nghỉ ngơi. Cửu trưởng lão cùng Ái Linh ngồi một bên tình tứ. Cô bước lại gần sư tôn, thản nhiên cởi áo người ra xem xét vết thương

" Ngươi làm gì vậy? "

Chung Linh nhìn đến tức giận, sư tôn cũng kinh ngạc. Cô không quan tâm nhìn vào những vết cào, máu đã đông lại hóa thành màu đen. Cô đưa tay chạm nhẹ vào, nhìn chăm chăm vào hỏi

" Sư phụ! Có đau không? "

"... Không "

Cô ấn mạnh hơn một chút, hỏi

" Thế này? "

"... Ưm... không "

Cô nghe vậy liền chạm vào vết thương có máu đông, ấn nhẹ

" Như thế này? "

Một lúc sau không thấy sư tôn trả lời liền ngước lên. Cô đối diện với ánh mắt của sư tôn, gương mặt hắn đang ngại ngùng

" Sao vậy? "

" Ngân Tinh! Ngươi là nữ nhi, sao... sao có thể tùy ý chạm vào nam nhân "

Cô bình thản lấy tay ra khỏi người sư tôn, lạnh nhạt nói

" Người là sư phụ, không sao "

Chung Linh nghe đến nổi điên

" Sư phụ không phải nam nhân sao? "

" Ngươi nghĩ ta có ý gì? "

Cô lạnh nhạt đứng lên, Chung Linh tức giận nói

" Ta thấy ngươi là có ý với sư phụ "

Mọi người xung quanh kinh ngạc trước tiếng quát của Chung Linh. Thất trưởng lão nhìn đến, đôi mắt hiện lên sự khó chịu

" Ha! Sư phụ là người tu tiên. Sớm đã thoát khỏi ái tình, và ta không có thứ mà ngươi nói "

Cô lạnh nhạt xoay xoay cổ tay, Chung Linh đứng dậy

" Ngươi chỉ nói vậy, chứ trong lòng lại khác. Ngươi nói ngươi không thích sư phụ? "

Sư tôn nghe Chung Linh nói liền nheo mài

" Chung Linh! Ngươi đừng ăn nói xằng bậy "

" Sư phụ! Ta ăn nói xằng bậy? Người và nàng ta sớm đã có mờ ám. Người dám nói nàng ta không có ý với người? Sư phụ, có phải người đã bị nàng ta mê hoặc hay không? "

Tình Xuyên bước đến nở nụ cười nhạt, nhìn qua cô

" Ta thấy Chung Linh sư tỷ nói sai rồi. Với ai thì ta không biết, nhưng với Ngân Tinh thì sẽ không bao giờ có chữ tình "

Ái Linh nhìn đến nở nụ cười chế giễu

" Sao ngươi lại chắc như vậy? "

Tình Xuyên nhún vai, đôi mắt hiện lên ý vị

" Vì đối với những người không tim không phổi thì làm sao có chữ tình... Huống hồ... " nàng ta cũng đâu phải là người của thế giới này

Tình Xuyên chập chừng không nói nữa, nhưng cô lại hiểu câu nói lấp lửng kia. Vươn môi

" Như nhau thôi "

" Vậy sao "

Cô không nói gì nữa bỏ đi, Tình Xuyên thấy vậy liền đi theo sau...

" Sư muội đi đâu vậy? "

" Kiếm đồ ăn "

" Ở đây làm gì có quán nào? "

" Nấu "

" Ái chà! Vậy ta có vinh hạnh được thưởng thức không đây? "

Khoảng nữa tiếng sau cô quay lại, trên tay còn có một cái nồi đất. Bước tới gần phía sư tôn đang ngồi đó dưỡng thương

" Ngân Tinh! Ngươi đi đâu vậy? "

Sư tôn nhìn cô hỏi, Chung Linh chán ghét nói

" Hừ! Chắc đi chơi chứ gì "

Cô không nói gì đặt cái nồi đất xuống, mở nắp ra. Làn khói thơm phức tỏa ra

" Sư phụ uống đi. Đây là kim chi nấu với thảo dược. Rất tốt cho vết thương "

Sư tôn kinh ngạc nhìn cô

" Sao ngươi nấu được? Còn kim chi ở đâu ra? "

" Vô tình tìm thấy nên hái "

Cô đưa muổng cho sư tôn, hắn cầm lấy uống một ngụm. Vị ngọt thanh lan tràn trong miệng. Bất ngờ nói

" Rất ngon "

Cô không nói gì đưa khăn tay lau trán cho sư tôn, hắn nhìn cô. Đôi mắt hạ xuống

" Đa tạ ngươi "

" Không có gì! Trách nhiệm của đồ nhi "

Thất trưởng lão bước lại, khóe môi vươn lên

" Lục sư huynh có đồ đệ tốt đó chứ "

" Hừ! Ta nói ngươi rõ ràng có tình ý với sư phụ "

Chung Linh tức giận nói

" Đủ rồi! Ngươi còn nói những điều như thế nữa thì đừng đi theo ta "

Sư tôn tức giận nói, Chung Linh cúi đầu. Đôi mắt liếc qua cô chán ghét. Thất trưởng lão nhìn qua cô

" Ta thấy đồ đệ huynh nói cũng không phải là sai. Chăm sóc ân cần như vậy mà " Cô nghe lời nói móc của Thất trưởng lão, nhưng sao vẫn có cảm giác rất lạ...

" Thất sư thúc nghĩ nhiều rồi "

Cô không quan tâm lạnh nhạt nói. Thất trưởng lão không nói gì quay đi. Bỗng từ phía xa có thứ gì đó gào rống chạy lại. Mọi người đứng lên đề cao cảnh giác.

Một đàn quái thú xuất hiện, chúng giống những con sói nhưng lại to lớn và hung hãn hơn. Tình xuyên nhìn thấy liền nheo mài

" Lại là chúng! Chúng chính là thứ đã khiến sư phụ ngươi và sư phụ ta bị thương. Được gọi là Quái sói, mỗi con đều là cấp 3 "

Cô hiểu ra, lạnh nhạt nói

" Cấp 3 lại có số lượng nhiều. Hèn gì sư phụ ta và Thất trưởng lão lại bị thương "

Tình Xuyên gật nhẹ đầu, Ái Linh bước lên nói với Song Thành

" Ngươi hãy lên đi, ta sẽ hỗ trợ "

Chung Linh nhìn đến cũng quay qua sư tôn

" Sư phụ! Người đang bị thương. Hãy nghỉ ngơi đi "

Chung Linh nói rồi chạy lên dùng ma pháp tấn công đám quái thú. Cô nhìn qua Ái Linh đứng đó, nàng ta đưa tay có chiếc nhẫn ra. Từ chiếc nhẫn phát ra ánh sáng vàng nhạt, luồn sáng chói chan bao trùm lấy một khoảng trống. Khi ánh sáng đó biến mất, thì trên mặt đất xuất hiện một con sói to lớn, giữa trán nó còn có hình giọt nước. Cô khá kinh ngạc

' Ha! Đã có ma thú rồi sao? '

Ái Linh nhìn con ma thú đó, giọng nói ra lệnh

" Giết "

" Dạ! Chủ nhân "

Con ma thú đó chạy lên, lưỡi băng nhọn hoắc giết chết đám Quái sói. Một đàn bây giờ chỉ còn lại khoảng 20 con...

Cô nhìn Ái Linh đã giết hơn 5 con Quái sói mà nở nụ cười nhạt. Nhìn đến Cửu trưởng lão đang vui vẻ

" Ái Linh! Ngươi thật giỏi "

Chung Linh cũng đã xử được 3 con quái sói. Nhìn đến sư tôn

" Sư phụ thấy đồ nhi có giỏi không? "

Sư tôn gật gật đầu sau đó nhìn qua cô

" Ngân Tinh! Ma pháp của ngươi tiến triển đến đâu rồi? "

Cô quay qua mỉm cười nhẹ khiến sư tôn ngẩn người

" Đệ tử không bằng các người khác ở đây... "

Chung Linh nhìn đến khinh thường

" Ha! Vậy thì đứng đó. Đỡ mắc công sư phụ bảo vệ ngươi. Còn vướn tay vướn chân bọn ta nữa "

Cô không quan tâm lời nói của Chung Linh, Tình Xuyên đi đến gần cô hỏi khẽ

" Không giúp sao? "

" Không! Ta muốn quan sát "

Cô lạnh nhạt trả lời, nhìn qua Thất trưởng lão cùng Cửu trưởng lão cũng đang giết Quái sói. Lợi thế đang nghiêng về phía bọn người Ái Linh

- Rốnggggggggg

Một tiếng gào rống vang lên làm kinh động cả khoảng không. Một con quái sói bước ra, nhưng con quái sói này lại to lớn hơn những con khác. Thậm chí nó còn có ma pháp hệ thổ...

" Quái sói biến dị "

Ái Linh kinh ngạc nói lên. Mọi người đồng loạt nhìn nhau, Cửu trưởng lão nhìn đến Ái Linh mắt đang nhìn chăm chăm con quái sói đó liền nói

" Ái Linh! Nếu ngươi thích có thể lập khế ước với nó "

Ái Linh không trả lời nhìn vào con quái sói, Tình Xuyên cũng mỉm cười nhẹ khinh bỉ...

" Ha ha! loài người, các ngươi là đang hạ thấp ta sao? Ta là vua của quái sói, một kẻ hùng mạnh. Há lại để một con nhóc thấp kém đầy làm dưới trướng "

Lời nói hung bạo của quái sói vang lên, Ái Linh nhìn đên ngở ngàng

" Ngươi là vua của quái sói? " " Phải! "

Ái Linh mỉm cười xinh đẹp, khiến Cửu trưởng lão ngẩn người

" Ta rất thích ngươi... Ta muốn ngươi ký khế ước với ta "

" Hừ! Ngươi gan to lắm. Dám nói muốn ký khế ước với ta. Để xem ngươi có bản lĩnh hay không "

Nói rồi con quái sói đó phi lên, tạo ra những vết nứt trên mặt đất. Ái Linh nhảy lên không trung, bàn tay xè ra những lưỡi băng phóng tới. Quái sói gào to né đi, thân hình nhanh nhẹn. Dùng đất tấn công Ái Linh...

Cô đứng nhìn trận chiến giữa không trung, Tình Xuyên bên cạnh ghé tai nói

" Ta thấy nàng ta không thể thắng "

Cô không nói gì lạnh nhạt nhìn, Chung Linh bên cạnh nhìn qua cô chán ghét. Khóe môi vươn lên nụ cười ác quỷ, vươn tay đẩy cô ra giữa cuộc chiến. Cô không kịp đề phòng, bị đẩy ra ngoài. Mọi người đều kinh ngạc, Ái Linh thấy cô không quan tâm phóng băng tới. Cô nhanh nhẹn né đi, nhưng chiếc khăn che mắt bị rơi xuống mặt đất vì bị lưỡi băng xẹt qua. Mái tóc cô phủ lên, mọi người bàng hoàng. Sư tôn nhìn đến cô

" Ngân Tinh! Ngươi không sao chứ "

" Loài người! Tránh ra "

Cô ngước mặt lên, hàng mi cong dài hơi hạ xuống. Hàng mài lá liễu hơi nheo lại. Mũi cao. Môi mỏng nhạt đỏ hồng. Làn da trắng mịn như châu ngọc. Bên thái dương ngay mắt trái của cô có cái bớt hình con bướm. Thân hình lả lướt yêu mị, đứng phiêu dật trong gió.

Mọi người kinh ngạc nhìn đến, cô nâng mắt lên. Đôi đồng tử đỏ như máu tuyệt luân, như có như không khiến người say đắm. Nó như luân hãm linh hồn con người vào trong lưới tình. Dù không khuynh nước khuynh thành, nhưng lại khiến người khác nhìn không thấu dung mạo ấy. Tạo ra cảm giác đây chỉ là một phần sắc đẹp của cô...

Thất trưởng lão cùng sư tôn nhìn đến sững sờ, vẻ đẹp của cô rất kì lạ...

Đôi mắt cô hiện lên sát khí nhìn qua Ái Linh, sau đó liếc đến con quái sói cũng đang bàng hoàng kia...

" Khí tức này... Rốngggggggggggg "

Con quái sói lui lại vài bước nhìn vào đôi mắt cô, rống lên thật to. Mọi người nhìn thấy hành động của con quái sói mà không hiểu gì.

Ái Linh cùng Chung Linh nhìn đến, ngở ngàng. Ái Linh thấy con quái thú kinh sợ cô mà trong lòng nổi lên ghen ghét. Bàn tay xè ra tạo một quả cầu băng đánh về phía cô.

Đôi mắt cô liếc qua, quả cầu dừng lại bay ngược về phía Ái Linh

" Ah! "

Ái Linh ngả xuống, Cửu trưởng lão bước lại gần đỡ nàng ta lên.

" Nhược Hy Ái Linh! Ngươi hết lần này tới lần khác khiến ta nổi giận. Ngươi có phải thấy cuộc đời này quá nhàm chán rồi hay không? "

Lời nói cô lạnh lẽo tựa âm ti đi đến gần, Ái Linh tái mặt nhìn vào đôi mắt vô định của cô. Đôi mắt đó rất đáng sợ, như đang nhìn nhưng lại như không nhìn. Giống như cô đang nhìn một đống tro tàn...

Song Thành bước lên rút kiếm ra chắn trước mặt Ái Linh

" Ngươi muốn làm gì chủ nhân "

Tình Xuyên bước lên nắm lấy tay cô kéo lại

" Thôi nào! Là do sư tỷ Chung Linh của ngươi đẩy ngươi ra. Nếu trách phải trách nàng ta nữa. Bây giờ không phải lúc thích hợp để tính toán ân oán "

Cô nghe vậy nhìn qua Chung Linh, nàng ta run lên lắp bắp

" N...ngươi... nhìn... cái gì? Ta chỉ vô tình thôi, chứ có cố ý đẩy ngươi đâu "

Sư tôn nhìn đến cô lắc nhẹ đầu, cô không nói gì cầm lấy mảnh vải phủi bụi. Nắm chặt trên tay...

Tình Xuyên nhìn qua những con quái sói đó, cô đeo mảnh vải lại. Con quái sói biến dị nhìn vào cô không biết nghĩ gì, đạp đất chạy đi. Chỉ để lại tiếng nói

" Ta là Bão Lang! Nhân loại kia ngươi tên Nhược Hy Ái Linh? Ta sẽ nhớ rõ, hẹn ngày tái đấu "

Bọn cô nhìn con quái thú tự xưng Bão Lang kia cùng đám quái soi chạy đi.

" Sư phụ! Người không sao chứ? "

Tiếng nói Chung Linh vang lên lo lắng, cô quay lại bước tới gần sư tôn đang ôm ngực. Gương mặt nhăn nhó đau đớn. Lấy ra một viên thuốc đưa vào miệng hắn

" Sư phụ! Thấy sao rồi? "

Sư tôn vươn tay xoa đầu cô mỉm cười nhạt

" Ta không sao. Đừng lo "

Cô nắm lấy tay hắn, lạnh nhạt quay qua đám người kia

" Chúng ta mau lên đường "

Mọi người chuẩn bị lên đường, Chung Linh đỡ sư tôn. Cô cùng Tình Xuyên thu dọn đồ đạc, Thất trưởng lão nhìn qua cô. Sau đó nhìn qua sư tôn

" Sư phụ! Có gì sao? "

Tình Xuyên nhìn thấy liền hỏi

" Không có gì "

________________

Suốt đường cứ đi mãi, cuối cùng cũng lên tới một ngọn núi. Trên ngọn núi có một cái hang động, hang động rất to. Ái Linh nhìn đến hỏi Cửu trưởng lão

" Sư phụ! Đây là Sơn cốc? "

" Phải. Song Thành, ngươi vào xem thử "

Nói rồi Song Thành đi vào trong, một lúc sau một nữ một nam đi ra. Đó là Băng Tâm cùng Huyền Hàn. Khi thấy cô Băng Tâm liền nước mắt chảy xuống

" Tỷ tỷ! Muội rất nhớ tỷ "

Cô lạnh nhạt nhìn Băng Tâm đang ôm mình

" Chẳng phải ta đã nói rõ rồi sao? Ngươi quên lời ta đã nói? "

Băng Tâm lắc đầu, hai má ướt đẫm

" Không! Muội biết sai rồi. Tỷ đừng như vậy "

Cô không quan tâm nhìn đến Huyền Hàn, hắn không nói gì nhìn qua sư tôn. Khi thấy sư tôn bị thương liền kinh ngạc chạy lại

" Sư phụ! Người làm sao? "

" Sư huynh! Sư phụ bị quái thú cào trúng. Trúng độc rất nặng, mau nhờ Quái y giúp "

Chung Linh hốt hoảng nói, Băng Tâm xoay qua sững sờ

" Quái y đã đến kinh thành cùng các trưởng lão. Chúng tôi khó khăn lắm mới thuyết phục được bà ấy. Nhưng thứ thuốc bà ấy cần lại ở kinh thành. Chúng tôi được giao phó ở lại bảo vệ Sơn cốc "

Mọi người nghe xong liền kinh ngạc, Huyền Hàn nhìn đến nói

" Vào trong rồi nói "

Mọi người cùng vào hang động, cô nhìn lên bầu trời. Khóe môi nâng lên nụ cười

' Ha! Trời cũng giúp ta... '

Chương 70: Thế Giới Tu Tiên 15

Cô cùng bọn họ vào trong hang động, đỡ sư tôn ngồi xuống. Cô nhìn quanh nơi này, gần đó có hai cái kệ gỗ, chứa rất nhiều sách. Còn có một chiếc hộp đặt trên đó...

Cô nhìn Băng Tâm ngồi trên ghế đá

" Nói đi "

Băng Tâm gật nhẹ đầu nói

" Thật ra cách đây 7 ngày bọn muội đã đỡ các trưởng lão đến Sơn cốc. Nhưng Quái y lại không muốn trị, bọn muội phải ngồi ở bên ngoài suốt 3 ngày 3 đêm. Quái y mới chấp nhận, bà ta nói tình trạng của các trưởng lão rất nguy kịch. Bà ta cần một loại dược có tên là Ngân Chi Dung hợp. Và nói đó là một cây thảo dược ở kinh thành, nên đã cùng Nhã Kỳ cùng hai vị trưởng lão lên đường. Còn muội và Huyền Hàn sư huynh thì được giao phó ở lại để canh động "

Lời nói Băng Tâm khiến ai cũng kinh ngạc, Thất trưởng lão nhìn qua sư tôn nheo mài

" Họ đã đi bao lâu? "

" Đã 2 ngày 2 đêm "

Huyền Hàn trả lời, Tình xuyên bước lên nhìn Băng Tâm và Huyền Hàn

" Hai người nam thanh nữ tú ở đây một nơi. Có làm chuyện gì hay không? "

Gương mặt Băng Tâm đỏ lên ngượng ngùng, Huyền Hàn nghe thấy liền nhìn đến Ái Linh đang ngồi đó nói

" Không có! Ta và Băng Tâm sư muội không có gì cả. Ái Linh, muội đừng nghĩ nhiều "

Băng Tâm nhìn đến Ái Linh, đôi mắt hiện lên chán ghét. Hạ mi mắt xuống... Song Thành nhìn thấy liền khó chịu, giọng nói khinh bỉ

" Hừ! Với cái tính bướng bỉnh của ngươi, ai mà thèm thích "

Băng Tâm nhìn lên tức giận

" Ngươi nói gì hả? "

Cô nhìn đến Băng Tâm, nàng ta lập tức ngồi xuống. Đôi mắt to tròn liếc qua Song Thành

" Ah... "

Cô nhìn qua sư tôn đang ôm ngực đau đớn, hàng mài nheo lại. Mồ hôi chảy xuống, bờ môi bạc mỏng cũng hóa đen. Mọi người nhìn thấy liền bàng hoàng

" Sư phụ! Người đừng dọa Chung Linh, người sao rồi? Sư phụ "

Chung Linh nước mắt chảy xuống khóc thảm thương, cô nhìn sư tôn nằm trên giường hơi thở càng ngày càng mỏng manh

" Sư phụ "

Huyền Hàn cũng lo lắng không kém, Cửu trưởng lão nhìn đến thở dài

" Haizz! Đây là số kiếp của hắn "

Ái Linh nhìn qua cô, đôi mắt bồ câu xinh đẹp lạnh lùng

Chung Linh ngồi đó ôm sư tôn khóc, mọi người cũng không biết làm gì.

" Bây giờ nếu đi đến kinh thành để tìm Quái y e là không kịp "

Tình Xuyên lên tiếng, cô nhìn đến Chung Linh đang khóc mà trong lòng phát bực

" Im đi! Sư phụ chưa chết, ngươi khóc đưa tang sớm vậy? " ( Phát hiện một tính cách của cô nữa, không thích sự ồn ào và nước mắt ﹋o﹋)

Mọi người kinh ngạc quay qua nhìn cô, Chung Linh nổi giận chỉ tay vào mặt cô

" Ngươi còn dám nói, sư tôn ra như vầy mà một chút lo lắng ngươi cũng không có "

Cô nhìn đến sư tôn đang hấp hói trên giường, còn có Chung Linh đang chỉ tay về mình.

" Sư phụ chưa chết, ngươi khóc như đưa tang. Tiếng khóc của ngươi không chừng đưa người đi sớm hơn đó. Ồn ào "

Mọi người: -_-!

Chung Linh tức giận đứng lên

" Ngươi... "

" Phốc... "

Mọi người kinh ngạc nhìn qua, sư tôn ho ra một búng máu màu đen. Huyền Hàn đỡ sư tôn nằm xuống, gương mặt lo lắng cực độ

" Phải làm sao đây! Sư phụ không ổn rồi. Linh lực trong người thầy đều đang dần mất hết "

Băng Tâm thấy Huyền Hàn sốt ruột liền bước tới an ủi

" Huynh đừng lo, Lục sư thúc không sao đâu "

Song Thành nhìn đến chán ghét

" Hừ "
" Ngươi hừ cái gì? "

Băng Tâm quay qua nói. Song Thành không thèm trả lời quay mặt đi

Cô nhìn đến, tiếng nói lạnh nhạt

" Mọi người đến kinh thành xem các vị trưởng lão trước đi. Ta cần sự yên tĩnh. 7 ngày sau gặp lại tại kinh thành "

Mọi người kinh ngạc trước lời nói của cô, Chung Linh tức giận nói

" Ngươi nghĩ mình là ai? Dám bảo bọn ta đi? "

Cô nhìn qua Chung Linh, lời nói mang theo sự uy nghiêm

" Vậy ngươi cứ để sư phụ chết ở nơi này "

Chung Linh kinh ngạc, đôi mắt nhìn qua sư tôn. Tình Xuyên vừa nói vừa rời đi

" Vậy 7 ngày sau gặp lại "

Thất trưởng lão nhìn đến cô và sư tôn, hàng mài anh khí nheo lại. Sau đó xoay người đi ra khỏi hang động

" Ta nói cho ngươi biết, nếu như ngươi không cứu được sư phụ. Ta sẽ cho ngươi chôn cùng người "

Chung Linh nói rồi bỏ đi, tất cả mọi người đều ra ngoài. Chỉ còn lại Băng Tâm chần chừ mãi, bước đến gần ôm cô

" Tỷ tỷ! Muội chờ tỷ tha thứ cho muội. Tỷ phải cẩn thận "

Khi Băng Tâm định bước đi, cô liền nắm lấy tay nàng ta kéo lại

" Tỷ! Tỷ có gì muốn nói với muội sao? "

Băng Tâm vui vẻ nhìn cô, cô xè tay ra xuất hiện một sấp bùa và một lọ đan dược đưa cho Băng Tâm

" Giữ lấy! Nhớ đề phòng Nhược Hy Ái Linh, lần này trở về kinh thành. Thù mới nợ cũ chắc chắn nàng ta sẽ tính với ngươi. Phải cẩn thận, đây là lọ thuốc giải bách độc. Có gì cần thì lấy ra uống. "

Băng Tâm cảm động nhìn cô

" Tỷ tỷ, tỷ thật tốt "

" Còn một chuyện nữa, ngươi nên nhớ kĩ. Nhược Hy Ái Linh là công chúa "

Băng Tâm bàng hoàng đứng hình

" Tỷ nói gì? "

" Ngươi đi đi "

Cô đẩy Băng Tâm ra ngoài, hai ngón tay kẹp lá bùa đốt cháy phong tỏa hang động. Cô bước vào trong lấy một cuốn sách nghiên cứu...

Thời gian cứ thế trôi qua từng khắc, cô nhìn cạnh mình là một chồng sách dày. Đóng sách lại cô cầm lấy bao kim châm được đặt gọn gàng trên kệ. Bước tới gần sư tôn, cô nâng người hắn dậy. Cởi bỏ y phục, để lộ cơ ngực bị cào rất sâu. Cô lấy khăn lau mồ hôi cho sư tôn, rửa vết thương Cô dùng kim châm đâm xuống ngực sư tôn, gương mặt tuấn mĩ nhăn lại. Mồ hôi chảy ra đau đớn

" Sư phụ! Gắng chịu một chút "

Lời nói cô nhẹ nhàng, sư tôn cắn răng lại. Cô dùng kim châm đâm vào những chỗ xung quanh vết cào. Đôi mắt sau mảnh vải liếc qua cuốn sách bên cạnh.

Cô nhẹ nhàng đâm kim vào người sư tôn, không biết đã qua bao lâu. Từ những vết cào nhỏ xuống những giọt máu màu đen, rơi trên mặt đất...

" A... "

Sư tôn đau đớn kêu lên, cô nhìn đến nheo mài lại.

" Sư phụ! Gắng một chút "

Khi cô thấy máu đen không rơi xuống nữa liền đỡ sư tôn nằm xuống. Lấy khăn ướt lau thân thể cho hắn...

________________

Đám người Chung Linh đi trên đường, suốt cả chặn đường Băng Tâm đều ngây ngẩn. Lâu lâu lại liếc về phía của Huyền Hàn và Ái Linh. Đôi mắt nhìn Huyền Hàn cùng Áu Linh nói chuyện vui vẻ liền hạ mi buồn bã. Hết thảy đều rơi vào mắt của Song Thành, gương mặt tuấn tú hiện lên sự khó chịu. Nhìn qua Huyền Hàn nổi lên địch ý

Tình Xuyên đến gần Băng Tâm nói nhỏ

" Sao vậy? Thấy người mình thích thầm đi cùng người khác liền đau buồn sao? "

Băng Tâm kinh ngạc

" Tỷ nói gì vậy? Muội không có "

" Không có! Không cần giấu, ta biết hết rồi "

Tình Xuyên nở nụ cười nhạt, gương mặt Băng Tâm ửng hồng nhìn về Huyền Hàn. Song Thành đi đến giọng nói chán ghét

" Hắn là hôn phu của chủ nhân ta. Ngươi tốt nhất đừng mơ mộng "

Băng Tâm xoay qua Song Thành tức giận

" Không cần ngươi quản! Nếu không phải vì sư tỷ. Ta đã giết chết ngươi. Cút đi "

Song Thành cũng giận tím mặt, đi lên trước. Tình Xuyên mỉm cười nói khẽ

" Nhước Hy Ái Linh kia có gì tốt chứ? Huyền Hàn sư huynh vậy mà lại thích nàng ta. Không đáng mà "

Băng Tâm nghe thấy nắm chặt tay, nhớ lại lời cô đã nói

{ Nhược Hy Ái Linh là công chúa }

Đôi mắt nhìn qua Ái Linh mang theo chán ghét cùng ghanh tị. Bàn tay siết lại nổi lên gân xanh...

________________

Trở về với cô:

Cô đã nấu xong thuốc, bước tới đỡ sư tôn ngồi dậy.

" Khụ... khụ... "

Gương mặt sư tôn nhợt nhạt, bờ môi màu đen phả ra hơi thở yếu ớt. Cô đưa thuốc lên miệng sư tôn nhưng người lại không thể hé ra, cô thấy vậy liền nói

" Sư phụ! Cảm thấy thế nào? "

Sư tôn dựa đầu vào thành giường, không trả lời cô. Chỉ thấy cái đầu nặng nề lắc

Cô nhìn đến, lấy ra một viên dược bỏ vào miệng sư tôn. Sao đó đưa chén thuốc lên uống, cô tiến sát chạm vào môi hắn. Móm thuốc cho sư tôn uống

Ực!

Cô thấy hiệu quả liền tiếp tục, bờ môi cô mềm mại. Đôi mắt sư tôn hơi mở ra, hiện lên sự kinh ngạc. Vị thuốc đang đi vào khoang miệng, nhưng nó không hề đắng, mà lại còn... rất ngọt

Sư tôn nhắm hai mắt lại, khi cô đút thuốc xong liền đỡ hắn nằm xuống. Bàn tay đặt lên trán hắn, lạnh nhạt nói

" Sư phụ! Nghỉ ngơi đi "

Cô bước ra ngoài nhìn kết giới trong suốt bao vây lấy hang động. Ngước lên bầu trời trong xanh, bàn tay đưa lên chạm vào môi mình. Nở một nụ cười chế giễu đầy tàn độc

" Ha! Ngu ngốc... Để xem ta và ngươi, ai thắng "

Lời nói cô mang theo ý vị truyền theo cơn gió bay đi, cô đứng đó. Thân ảnh xinh đẹp phiêu dật tựa tinh linh. Nhưng lại có sự uy quyền táo bạo của bậc đế vương...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau