HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Thế Giới Tu Tiên 6

Đôi mắt cô dần mở ra nhìn lên bầu trời, những áng mây trắng lượn lờ. Cơn gió thổi qua mát mẻ, cô ngồi dậy đứng lên. Một lúc sau Băng Tâm cũng đứng lên vươn người thư giản gân cốt

" Tỷ tỷ! Đêm qua đa tạ tỷ "

" Ừ! "

Cô lạnh nhạt trả lời, từ trên trời bay xuống 5 vị hôm qua. Họ mỉm cười nhìn bọn cô

" Rất tốt! Ở đây còn lại 50 người đậu. Đi theo ta "

Cô cùng Băng Tâm đi theo họ, xung quanh đường đi toàn là cây cối cùng những tháp điện rộng lớn. Cái sân sạch sẽ thoáng mát, 5 người đó dắt bọn cô đến một tòa nhà nguy nga, hai dãy người đứng hai bên từ dưới cầu thang lên.

" Tỷ tỷ! Thật khí thế "

Cô cùng mọi người đi lên từng bước, khi lên tới nơi 5 người đó chấp tay cúi người rồi mới vào trong. Vừa bước vào mọi người bị không gian cùng sự uy nghiêm của nó làm cho choáng ngộp. Xung quanh tường treo những bức tranh rất đẹp, ở đại sảnh có rất nhiều người...

Cô nhìn đến những người ngồi trên ghế dò xét...

[ Đinh ------ Thông tin:

Lão già ngồi ở giữa đó là Đại đồ đệ của Lão tiên, hiệu là Tư Chân. Đã già nhưng cũng không dễ xơi, hiện không có đồ đệ nào.

Trình độ: Cấp 8 Tứ Giai

2: Còn mĩ nữ mị hoặc kia là Tam trưởng lão, chuyên về vũ khí cùng ma pháp về tốc độ. Nàng ta tên là Chư Ái, tính tình có hơi cổ quái nhưng lại rất thích những mĩ nam nhã nhặn

Trình độ: Cấp 7: Ngũ Giai

3: Còn cái tên thân hình to cao, gương mặt ưa nhìn đó là Tứ trưởng lão, tên là Hùng Cường. Chuyên về kị sĩ lẫn binh pháp, tính tình trung kiệt thật thà

Trình độ: Cấp 7 Ngũ Giai

4: Và nữ nhân trông kín đáo cẩn trọng kia là Hồng Nhạn, cũng là Ngũ trưởng lão của Tiên sơn. Nhìn vẻ ngoài cũng như tính cách, vô cũng nghiêm khắc, bảo thủ. Nhìn ai cũng như nhau, chỉ cần phạm lỗi không kiêng nể, dù là ai cũng sẽ phạt theo quy định. Vì vậy trong Tiên sơn nổi tiếng là Hồng Cô

6: Lục trưởng lão của Tiên sơn, dung mạo xuất chúng. Tên là Quân Ngọc. Tính tình lương thiện nhưng xa cách lạnh nhạt. Không quan tâm đến ai, cũng chẳng màng thế sự. Chỉ biết giúp đỡ người lành, nhưng lòng lại sâu tựa đáy vực.

Trình độ: Cấp 8 Ngũ Giai

7: Còn người nam nhân tuấn mĩ cầm quạt trên tay đó là Cửu trưởng lão, cũng là người nhỏ nhất. Tên là Mạc Lâm, khi ẩn khi hiện. Tính tình quái đản bí hiểm, không ưa Lục trưởng lão cũng Thất trưởng lão.

Trình độ: Cấp 7 Nhị Giai

Thông tin quan trọng: Mạc Lâm là một trong nam chủ ]

Cô nghe những thông tin đó xong cũng không phản ứng gì, lạnh nhạt nhìn xung quanh...

Băng Tâm háo hức nhìn đông ngó tây, Đại trưởng lão vuốt râu trắng mỉm cười

" Các ngươi là những người đã thông qua thử thách. Hãy ngồi xuống đất "

Tất cả mọi người ngồi xuống, cô lạnh nhạt nhìn đến. Tiểu Huyết xì lưỡi nói thầm

" Không biết bọn họ lại giở trò gì "

Lão đầu nhìn đến tiểu Huyết mỉm cười nhẹ vung tay

" Không được để vật thân cận. Hãy đến đây "

Một người đi đến muốn nâng tiểu Bát Đản lên, vì tiểu Huyết đang quấn vào thân tiểu Bát Đản nên cũng nghĩ mình bị nâng lên nên xì lưỡi trừng mắt. Người đó dừng lại nhìn qua cô, cô không nói gì búng nhẹ vào đầu nó. Tiểu Huyết nhìn qua cô, dù ánh mắt cô đang bị lớp vải che đi. Nhưng vì nó và cô có liên kết nên chúng nó có thể cảm nhận được khí tức tàn bạo đó của cô. Liền lạnh run, cô nâng tiểu Bát Đản lên đưa cho người đó. Băng Tâm cũng phải nhìn tiểu mĩ bay quanh cột đình. Bỗng lão đầu phất tay, xung quanh mọi người xuất hiện một cái vòng tròn lớn trải lên cao như bao bọc bọn cô lại. Băng Tâm nhìn thấy liền đưa tay ra chạm vào

Xẹt

Một luồn điện đánh bật ngón tay Băng Tâm

" Tỷ tỷ! Đây là sao? "

" Hừ! Ngươi không biết gì cả. Ta nghĩ đây là thử thách cuối cùng đó "

Song Thành bên cạnh mỉa mai Băng Tâm

" Ai mượn ngươi nói, nhiều chuyện. Sao? Muốn chứng minh mình không phải vô học hả? Không có tác dụng đâu "

Băng Tâm hiểu được ý nghĩ của Song Thành nên mỉm cười chế giễu. Lão đầu đó vang lên tiếng nói

" Các ngươi hãy chép lại nội quy, tất cả "

Khi lời nói lão vừa dứt thì bỗng từ không gian một đạo âm thanh vang lên trong kết giới nhỏ bé. Đạo âm thanh vô cùng lớn khiến màng nhỉ của bọn cô giống như bị nổ tung, Băng Tâm, Song Thành, Song Song đồng loạt bịt tai lại. Gương mặt nhăn nhó đau đớn. Ái Linh nhìn đến, từ tay lấy ra 4 lá bùa cho bọn họ. Cô cũng nhìn qua Băng Tâm, rồi lại nhìn qua đám người Song Thành. Rõ ràng Ái Linh đã dùng bùa nhưng hầu như không có tác dụng. Bên ngoài tiểu Huyết nhìn đến, cảm nhận được âm thanh tàn phá đó liền dùng đuôi vỗ vào thân thể tiểu Bát Đản nói " Ngươi nhìn kìa, trong đó có gì đó không ổn "

Tiểu Bát Đản hé mắt ra nhìn đám người bịt tai lăn lóc, sau đó nhắm mắt lại

" Kệ đi! Ký chủ tự lo liệu được mà "

" Ngươi cái con heo này, đạo âm thanh đó rất lớn... "

" Ký chủ lo liệu được! Lão đầu đó cấp 8, còn ta mới cấp 2. Ngươi giỏi quá đi làm đi "

" Ngươi... chủ nhân mà có chuyện ta sẽ mần thịt ngươi cúng tế chủ nhân "

Hai con vật nhỏ cãi nhau, lão đầu nhìn qua nở nụ cười nhạt.

Bên trong kết giới âm thanh ngày càng lớn, Băng Tâm nhăn nhó bịt tai lại. Đau đớn kêu

" Tỷ tỷ... muội... muội khó chịu "

Cô nheo mài nhìn bên phía Ái Linh đang cố gắng ngồi thiền để xua đuổi âm thanh, cô nắm lấy tay Băng Tâm kéo nàng ta ngồi thẳng ngươi. Hai ngón tay chạm vào nguyệt thái dương của nàng ta. Sau đó phong bế mạch đầu tâm trí của nàng ta, dùng một lá bùa đốt cháy

" Lấy nhu chí cương, lấy yếu giết mạnh. Lòng ta tịnh, mọi vật xung qunh chỉ là hư ảo. Lòng ta tịnh, trời có sập ta vẫn ngồi đây. Âm thanh, chỉ là hư ảo, đầu óc thanh thản. Không nghe thấy "

Băng Tâm như nghe được lời nói của cô, hàng mài giản ra. Mồ hôi trên trán như ngưng đọng, khóe môi mỉm cười nhẹ. Cô lấy bút đặt vào tay Băng Tâm

" Viết đi "

Cô cũng nhắm mắt lại, bàn tay cầm bút viết xuống trang giấy. Âm thanh đánh thẳng vào cô, nhưng trong người cô ngọn lửa đang cháy. Nó giống như đang thiêu đốt mọi thứ, cô như lạc vào không gian trống rỗng đầy yên tĩnh. Âm thanh đó không thể đánh động vào cô...

Một giờ sau kết giới mở ra, nhiều người gương mặt trắng bệch, tay chân run rẩy. Đám người Ái Linh cũng không khá gì hơn, nhưng họ vẫn hoàn thành thử thách. Một người bước đến thu giấy của bọn cô. Tiểu Bát Đản phóng lên vai cô hỏi

" Ký chủ không sao chứ? "

" Ổn "

" Vậy thì tốt, ta rất lo lắng cho ký chủ. Còn cái con rắn này lại trù người chết á, mần thịt nó đi "

Tiểu Huyết tròn xoe mắt nhìn tiểu Bát Đản đang nở nụ cười nịnh nọt với cô

" Trời trời! Con hồ ly mập này ngươi lật lọng vừa thôi. Ta trù chủ nhân chết hồi nào. Chủ nhân đừng tin nó "

" Im lặng "

Cô nhẹ lên tiếng, hai con vật nhỏ nín miệng không nói gì nữa. Cô nhìn qua Băng Tâm đang vui vẻ ôm tiểu Mỹ vào lòng.

" Làm tốt lắm " Đại trưởng lão vuốt râu mỉm cười gật đầu hài lòng

" Ha ha! Xem ra đám nhóc này rất được. Lần này Tiên sơn ta có phúc rồi "

Tam trưởng lão nở nụ cười mị hoặc nhìn qua Nhã Kỳ, ánh mắt tán thưởng....

Ái Linh bước lên hướng đại trưởng lão hỏi

" Tiểu nữ Nhược Hy Ái Linh, bái kiến Đại trưởng lão. Ta mạn phép hỏi người khi nãy tại sao lại làm vậy? "

Lão đầu vuốt râu mỉm cười nói

" Khi nãy ta cho các ngươi vào trong kết giới với âm thanh rầm vang như vậy là để dò xét lòng các ngươi. Không ngờ lòng của các ngươi lại khó dò như vậy. Nhất là ngươi, âm thanh xung quanh không hề đánh động được ngươi "

Lão đầu nhìn qua cô vuốt râu, cô mỉm cười lạnh nhạt

" Chỉ là ta không có gì phiền lòng nên âm thanh mới không thể đả động. Đại trưởng lão đề cao ta quá rồi "

" Ha ha haaaa! Nha đầu ngươi thật hiểu chuyện "

Cô lạnh nhạt nhìn đến, Cửu trưởng lão đứng lên đi đến Ái Linh

" Vậy thì ta muốn thu nhận Ái Linh làm đồ nhi "

" Kìa Cửu đệ, sao chưa gì đã ghim người rồi "

Lão đầu nở nụ cười hỏi

" Ta cũng chọn nha đầu đó "

Tiếng nói từ ngoài vang lên, một thân ảnh oai hùng đi vào. Gương mặt người này tuấn mĩ phi phàm. Mắt phượng sắc bén, hàng mài kiếm anh khí tỏa ra uy nghiêm. Mũi cao. Môi bạc mỏng. Thân y phục màu đen phiêu dật trong gió...

[ Thất trưởng lão, Thất Huyền Minh. Tính tình bạo ngược tàn nhẫn, kiêu ngạo hơn trời. Nhưng làm nhiều việc tốt, trảm yêu trừ ma. Có quan hệ không tốt với Cửu trưởng lão cùng Lục trưởng lão

Trình độ: Cấp 8 Ngũ Giai ]

Thất trưởng lão bước vào nhìn đến Cửu trưỡng lão đang lạnh lẽo nhìn hắn. Từ phía sau có một nam nhân khác, mái tóc buộc cao. Dung nhan tuấn mĩ, đôi mắt sâu lặng nhìn đến Ái Linh. Uy mãnh bước đến phía Lục trưởng lão cúi đầu

" Sư tôn "

" Ừ! Huyền Hàn, về rồi "

Lục trưởng lão gật nhẹ đầu

[ Thông tin: Huyền Hàn, là đệ tử của Lục trưởng lão. Là một kiếm sĩ cấp 6 Ngũ Giai, là một thiên tài xuất chúng. Huyền Hàn là nhi tử của Huyền gia thừa tướng, có hôn ước với nữ9. Và cũng là một trong nam chủ người mà nữ phụ Băng Tâm yêu thương ]

Cô gật nhẹ đầu, vậy là đã có 3 nam chủ xuất hiện, còn 1 người nữa... Cô nhìn qua Băng Tâm đang nhìn chằm chằm Huyền Hàn mà lắc đầu thở dài...

" Thất sư huynh có ý gì? "

" Ta cũng muốn nhận nha đầu này làm đồ nhi "

" Rõ ràng là ta chọn trước, thất sư huynh lấy tư cách gì mà dành với đệ? "

Cửu trưởng lão Mạc Lâm tức giận nói

" Lấy tư cách ta là Thất sư huynh của ngươi "

" Huynh...! "

" Được rồi! Vẫn chưa kiểm tra ma pháp. Hai ngươi chưa gì đã nháo nhào lên. Còn ngươi nữa Thất đệ, sao tới giờ ngươi mới tới "

Lão đầu vuốt râu nói

" Đệ có việc cần xử lý "

" Đúng đó đại trưởng lão, sư phụ của ta có việc nên mới tới trễ "

Một tiếng nói vang lên khiến mọi người bất ngờ, cô nhìn ra ngoài...

Chương 62: Thế Giới Tu Tiên 7

Từ ngoài một nữ nhân bước vào, mái tóc buột cao dài ngang lưng màu hồng. Hai nhánh tóc để trước ngực uống lượn dài hơn eo, phần nữa khúc cuối tóc lại có màu xanh nước biển. Đôi mắt to tròn linh động màu xanh như mặt nước xinh đẹp, màu xanh trong veo không quá đậm. Hàng mi cong vút khẽ run. Chân mài dài cong. Mũi cao, môi anh đào nở nụ cười. Làn da trắng mịn hồng hào đầy sức sống. Thân hình quyến rũ có lòi có lõm, bước đi uyển chuyển nhưng khí thế.

" Đồ nhi Tình Xuyên, bái kiến các vị sư thúc "

Đại trưởng lão vuốt râu híp mắt dò xét

" Thất đệ! Đây là đồ đệ ngươi thu nhận? "

" Phải! "

" Hử? Sao các ngươi lại cùng Huyền Hàn, đệ tử của Lục đệ đi chung? "

Tứ trưởng lão Hùng Cường lên tiếng

" Thưa tứ thúc, chỉ là trùng hợp gặp nhau "

Huyền Hàn bước lên nói. Cô nhìn đến Tình Xuyên. Nàng ta cũng đang nhìn cô mỉm cười nhạt

[ Ký chủ! Nàng ta là Tình Xuyên, một nữ phụ. Yêu thầm Nhã Kỳ, là một cô nhi được Thất trưởng lão thu nhận mới đây. Tính tình ương bướng, ngu ngốc. Nhiều lần làm trò hề cho nữ9 cùng các nam chủ. Trình độ cũng không có gì nổi bật... ]

Cô nhìn đến sau đó lướt qua Ái Linh đang bị vây khốn bởi hai đại nam nhân. Tam trưởng lão yêu mị lên tiếng

" Nha đầu tên Tình Xuyên sao? Rất đẹp, ta thích. Sau này có thời gian qua chỗ ta chơi "

" Đệ tử tuân mệnh "

" Được rồi! Cho người mang cầu thủy tinh ra kiểm tra ma pháp "

Lão đầu lên tiếng, thất trưởng lão ngồi xuống. Tình Xuyên cũng ra phía sau hắn ta đứng, mọi người ai về chỗ nấy...

Một người mang quả cầu trắng hình tròn ra đặt lên bàn để ngay giữa chánh điện. Lão đầu vuốt râu cho từng người lên thử...

Thời gian trôi qua, Nhã Kỳ bước lên đưa tay đặt lên quả cầu. Trong quả cầu xuất hiện một cuốn sách. Mọi người nhìn thấy mỉm cười

" Quả là sức mạnh như người. Ma pháp của ngươi là trí tuệ "

Tam trưởng lão khen ngợi, Song Song bước lên đặt tay vào quả cầu lo lắng. Từ quả cầu xuất hiện ánh sáng nhạt

" Của tiểu nha đầu ngươi là ma pháp trị liệu cùng hồi phục. Rất tốt để thành ma pháp sư hổ trợ "

Lão đầu mỉm cười, Tứ trưởng lão bước lên dịnh lấy vai Song Thành nói

" Không cần thử! Ngươi là kiếm sĩ, ta nhận ngươi làm đồ đệ "

Song Thành quỳ xuống

" Bái kiến sư phụ "

" Ngoan! Được rồi. Chúng ta né qua một chút "

Băng Tâm bước lên lo lắng nhìn cô, tiểu Huyết bên cạnh nói thầm

" Sao con nha đầu này ỷ lại vào người quá vậy chủ nhân? Có thử ma pháp thôi mà cũng lo "

Cô không nói gì nhìn Băng Tâm đưa tay đặt lên quả cầu, từ trong quả cầu xuất hiện một chiếc lá. Sau đó linh lực trong quả cầu tăng lên...

" Ừ! Khá lắm, ma pháp hệ Mộc và linh lực lớn mạnh. Cộng thêm là kiếm sĩ... đây là thiên tài "

Ngũ trưởng lão uy nghiêm nói, nàng ta mỉm cười nhẹ nhìn Băng Tâm đang vui vẻ. Băng Tâm nhìn qua cô rồi lại như vô tình nhìn qua Huyền Hàn. Cả hai chạm mắt khiến Băng Tâm xấu hổ lùi ra. Cô trong lòng thầm thở dài...

Cô bước lên định đặt tay lên quả cầu thủy tinh thì tiếng nói của Tình Xuyên vang lên

" Sư muội sao không cởi bỏ khăn che mắt? "

Cô nở nụ cười nhẹ nhàng

" Muội có dung mạo không được đẹp, sợ làm các vị trưởng lão kinh sợ. Huống chi mắt muội không được tốt, không thể tiếp xúc với ánh sáng bên ngoài. Không thể làm theo ý sư tỷ "

Lời nói cô nhẹ nhàng nhưng mang theo một chút buồn bã, Tình Xuyên ồ lên nói

" Xin lỗi! Là tỷ không tốt, muội hãy tiếp tục đi "

Cô tiếp tục đưa tay tới quả cầu thủy tinh, nhưng bỗng nhiên...

Oành!

Quả cầu thủy tinh vỡ ra, mọi người trong sảnh bất ngờ. Tiểu Huyết và tiểu Bát Đản cũng kinh hoàng nhìn nhau. Bàn tay cô dừng giữa không trung...

[ Ký chủ! Sức mạnh của người có thể nói là bị phong ấn. Chắc chắn có kẻ gây rối ]

Đôi mắt sau mảnh vải của cô xẹt qua tia sát khí, tiểu Bát Đản cùng tiểu Huyết cảm nhận được liền rùng mình. Tiểu Huyết nói khẽ

" Chủ nhân... bình tĩnh "

Cô rụt tay lại giả vờ sợ hãi, Băng Tâm nhìn qua Song Thành đang nở nụ cười bí hiểm mà chỉ vào

" Ngươi làm phải không? "

Song Thành nhìn đến Băng Tâm lắc đầu ra vẻ vô tội

" Ta không có, ngươi đừng đổ oan cho ta "

" Ngươi còn xảo biện, tỷ tỷ không sao chứ? "

Băng Tâm bước lại dịnh lấy tay cô lo lắng hỏi

" Tỷ không sao, chỉ là hơi kinh sợ " Tình Xuyên bước qua nhìn cô hỏi

" Muội không sao là tốt rồi, đừng hoảng "

Lão đầu vuốt râu nheo mài nói

" Thay quả khác "

Cô nhìn một quả cầu khác được đưa ra, lão đầu nói

" Chỉ là sự cố, khiến ngươi kinh sợ rồi. Thử lại đi "

Cô gật đầu biết rõ là họ không muốn gây lớn chuyện nên cô cũng không nói gì bước lên. Cô nhìn qua Song Thành, tiểu Bát Đản và tiểu Huyết lạnh run thầm nói trong lòng

' Tên này không xong rồi '

Cô đặt tay lên quả cầu thủy tinh, từ bên trong hiện lên ngọn lửa đỏ. Cùng linh lực khá ít luân động. Lão đầu vuốt râu

" Cũng không có gì đặc hiệt, ma pháp hệ Hỏa. Linh lực lại yếu như vậy, ngươi tên gì? "

" Thưa đại trưởng lão, ta tên Lãnh Cơ Ngân Tinh "

" Ừ! Ngân Tinh, ngươi cần phải nổ lực tu luyện "

" Rõ "

Cô lùi ra sau, tiểu Huyết nói nhỏ vào tai cô

" Lúc quả cầu bể ta đã kinh sợ "

' Ta cũng có một tia hoảng hốt xẹt qua, tưởng chừng bị lộ. Nếu như là vậy thì kế hoạch yên bình của ta sẽ bị phá hỏng '

Cô dùng tâm trí để nói chuyện với tiểu Huyết

[ Ký chủ định bỏ qua? ]

' Ha! Ngươi thấy sao? '

Tiểu Bát Đản dựng lông không nói gì nữa, cô lặng nhìn đến Ái Linh đang bước tới quả cầu. Nàng ta lạnh nhạt đặt tay đến gần quả cầu

Oành!

Quả cầu một lần nữa bể, mọi người lần nữa kinh ngạc. Lão đầu vuốt râu...

" Đưa quả cầu khác lớn hơn lên đây "

Một lần nữa quả cầu thủy tinh được mang lên, quả cầu này lớn hơn so với quả cầu lúc ban đầu. Ái Linh tiếp tục đặt tay lên, từ quả cầu phát ra luồn sáng chói lóa, linh lực mạnh mẽ dao động bên trong. Luồn sáng đó khi biến mất thì trong quả cầu còn xuất hiện 3 đạo ánh sáng gồm màu xanh nước biển. Màu nâu, và cuối cùng là màu xanh lá cây. Khi những màu sắc đó biến mất thì hình một chiếc nhẫn xuất hiện khiến lão đầu đứng bật dậy

" Là triệu hồi sư, cùng tam hệ ma pháp. Thủy, thổ và mộc "

Mọi người nghe đến triệu hồi sư liền bàng hoàng, nhìn đến Ái Linh

" Triệu hồi sư? Linh lực khi nãy cường đại như vậy. Lại còn là tam ma pháp, thật không thể tin nổi. Đúng là thiên tài ngàn

năm có một "

Mọi người nháo nhào lên, nhất là Thất trưởng lão và Cửu trưởng lão, hai người nhìn nhau nãy lửa. Tiểu Huyết đứng trên vai cô nói qua suy nghĩ bằng giọng khinh thường ' Quả cầu đó không bằng 1 phần mà lần trước ta cho người. Triệu hồi sư thì có gì hay? Chủ nhân cũng là triệu hồi sư mà, còn là một triệu hồi sư vĩ đại nữa '

' Ta là triệu hồi sư khi nào? '

' Chủ nhân có điều không biết, người là triệu hồi sư. Nên người mới có thể thấu hiểu, cảm nhận được sức mạnh của ta và cùng ta trở thành chủ tớ. Những người có thể cùng ta ở cạnh không có người thứ 2, ta cảm nhận được Xích Xà Vương này chỉ có 1 chủ. Người sau này khi linh lực ổn định thì sẽ có thể triệu hồi vạn thú mà không cần ký khế ước ╮(╯▽╰)╭ '

Cô lạnh nhạt nhìn đến đám người vây quanh Ái Linh

[ Đúng là nữ9, con cưng của trời ]

Tiểu Bát Đản cảm thán...

Cô nhìn qua Lục trưởng lão Quân Ngọc lạnh nhạt ngồi trên ghế, không có ý định tranh giành hay lại xem. Còn có Huyền Hàn nữa, hắn nhìn nữ9 bằng ánh mắt si mê. Nhưng lại dấu nó vào đáy mắt...

Băng Tâm nhìn đến bĩu môi, thấy Huyền Hàn nhìn đến Ái Linh càng thêm căm ghét nàng ta

" Hừ! Có gì hay ho "

" Ha! Chủ nhân của ta tài giỏi như vậy. Ngươi so được sao "

Song Thành bước đến nhìn Băng Tâm khinh bỉ. Lão đầu ho khan ngồi vào ghế

" Khụ khụ... được rồi, ai cũng muốn có nha đầu này. Vậy thì hãy để nó lựa chọn "

Ái Linh nhìn xung quanh nở nụ cười nhạt, chú ý tới Lục trưởng lão nãy giờ ngồi đó...

' Hừ! Chắc cố tình không thể hiện cảm xúc để ta chú ý. Đúng là có thủ đoạn, vậy ta càng không để ý tới ngươi '

Cô cạn lời với cái suy nghĩ của Ái Linh

' Đúng là mấy đứa tài giỏi hay tự cao... '

Ái Linh nhẹ nhàng lên tiếng

" Ta có thể mạn phép nghe ma pháp của các trưởng lão để quyết định hay không? "

Lão đầu nghe vậy gật đầu

" Được! Ta là đại trưởng lão của Tiên sơn, hiệu Tư Chân. Cấp 8 Tứ Giai. Chuyên về tấn công vật lý "

" Còn ta là Tam trưởng lão của Tiên sơn, hiệu Chư Ái. Chuyên về tốc độ, ta quả thật rất thích nha đầu ngươi. Nhưng ta quyết định chọn Nhã Kỳ tên nhóc kia làm đồ đệ. Nhường lại cho các sư huynh vậy "

" Ha ha! Tam tỷ nói đúng, ta là Tứ trưởng lão Hùng Cường, chuyên về kiếm sĩ cùng binh pháp. Ta chọn Song Thành làm đồ đệ. Nhường lại các ngươi "

" Ngũ trưởng lão, ta chuyên về ma pháp biến hóa cùng đánh trực diện. Ta chọn Băng Tâm nha đầu cùng Song Song làm đồ đệ. Ta cũng rất thích ngươi nhưng có lẽ ta không thể dạy triệu hồi sư, huống hồ ta đã có hai đệ tử nhỏ này "

Mọi người nhìn qua Lục trưởng lão, Huyền Hàn thấy vậy nói thay

" Sư phụ ta... "

" Ta chọn Ngân Tinh làm đồ đệ "

Cô nhìn qua Lục trưởng lão, Huyền Hàn nghe thấy liền kinh ngạc. Tiếc nuối nhìn qua Ái Linh...

Lục trưởng lão nhìn cô

" Ta là Lục trưởng lão, ta sẽ dạy ngươi lễ nghi cùng Hỏa pháp của ngươi. Được chứ? "

" Đồ nhi bái kiến sư tôn "

Cô cúi đầu hành lễ, Cửu trưởng lão thấy vậy mỉm cười

" Ha ha! Vậy xem ra chỉ còn lại ta, thất sư huynh cùng đại sư huynh "

Thất trưởng lão liếc nhẹ qua Cửu trưởng lão

" Ta là Thất trưởng lão, Thất Huyền Minh. Ta có thể đào tạo ngươi thành

người tài giỏi "

" Ta là Cửu trưởng lão, Mạc Lâm. Ta cũng có thể khiến ngươi mạnh mẽ "

Ái Linh nhìn qua cô cùng Lục trưởng lão lạnh lùng. Sau đó nhìn vào thất trưởng lão cùng lão đầu...

" Ta chọn Cửu trưởng lão làm sư phụ "

Mọi người nghe vậy cũng gật đầu, Cửu trưởng lão Mạc Lâm cười tươi dùng ánh mắt thách thức qua Thất trưởng lão đang tức giận...

" Haizz! Được rồi, dù có hơi tiếc nhưng không sao. Các ngươi ai nấy về điện của mình "

Lão đầu vuốt râu nói rồi ra khỏi điện bay đi. Cô cũng cùng Lục trưởng lão rời khỏi. Trước khi đi Băng Tâm chạy qua cô nói

" Tỷ tỷ hãy cố gắng tu luyện. Khi rảnh muội sẽ sang thăm tỷ... "

Băng Tâm liếc nhẹ qua Huyền Hàn, sau đó cùng Ngũ trưởng lão rời đi. Cô nhìn theo thở dài... nhìn lên bầu trời trong xanh cùng với ánh nắng xuyên qua...

" Cuối cùng cũng xong... Mệt thật "

Chương 63: Thế Giới Tu Tiên 8

Cô cùng Sư Tôn đến một ngọn núi vắng vẻ, tòa nhà cao lớn. Xung quanh là cây cối thoáng mát trống trãi, bước vào đại sảnh sư tôn ngồi xuống ghế thoát tục. Xung quanh đồ vật giản dị...

" Sư muội! Đây là nơi ẩn cư của chúng ta. Ta là Huyền Hàn, là đệ tử nhập thất của nơi này. Trong ngọn núi này ngoài ta, muội và sư tôn còn có một người nữa "

Lời nói Huyền Hàn vừa dứt, từ ngoài chạy vào một bóng dáng nhanh nhảo. Là một nữ tử, nàng ta có mái tóc ngắn dài hơn vai buột cao qua bên trái. Đôi mắt to tròn vui vẻ. Môi hồng cười tươi. Làn da mịn màng trắng trẻo. Thân hình nhỏ nhắn cao chắc tới vai cô, là một nữ tử xinh đẹp. Vừa chạy tới sư tôn vừa cười vui vẻ

" Sư phụ! Người về rồi "

Nàng ta chạy tới ôm lấy sư tôn, tiểu Huyết cùng tiểu Bát Đản nhìn đến trong lòng thầm nghĩ

" →_→ Có gian tình '

" Đủ rồi Chung Linh "

Lời nói sư tôn lạnh nhạt vang lên, Huyền Hàn xoay qua cô

" Đây là Chung Linh "

Chung Linh quay qua nhìn cô, ánh mắt dò xét. Sau đó đáy mắt xẹt qua một tia khinh thường

" Không có gì đặc biệt. Sư phụ, sao người lại nhận nàng ta? "

" Chung Linh! Chú ý lời nói "

Sư tôn uy nghiêm nói, nhưng lời nói vẫn nhẹ nhàng tao nhã.

" Hừ! "

Chung Linh bĩu môi quay qua sư tôn cười nói, không thèm ngó ngàng tới cô. Huyền Hàn thấy vậy liền lên tiếng

" Sư muội, muội sắp làm sư tỷ của Ngân Tinh rồi. Chào hỏi đi "

Chung Linh quay qua nheo mài, nhìn đến cô giọng nói chua chát...

" Ta là Chung Linh. Ta là ma pháp sư tam hệ, có khả năng nhìn pháp lực và kỹ năng của kẻ khác "

' Giọng nói gì đây, giống như đang khoe khoang vậy. Trước mặt chủ nhân mà giở cái giọng đó... '

Tiểu Huyết nói trong tâm trí, đôi mắt nhìn đến Chung Linh cực kỳ bất mãn

" Muội là Lãnh Cơ Ngân Tinh, mong sư tỷ sau này giúp đỡ "

" Hừ! "

Chung Linh khinh thường cô sau đó nhìn qua tiểu Bát Đản liền tròn xoe mắt. Miệng nở nụ cười

" Dễ thương quá "

Chung Linh đưa tay chạm vào mũi tiểu Bát Đản khiến nó ngứa ngấy

" Hắc xì... "

" Ha ha! Dễ thương quá... "

Chung Linh mỉm cười, sau đó nhìn qua cô cùng tiểu Huyết đang quấn lấy người tiểu Bát Đản nói

" Lấy con rắn này ra, đưa ta con hồ ly này "

Tiểu Huyết kinh ngạc trước thái độ dửng dưng như đúng rồi của Chung Linh, nhìn qua cô...

" Chung Linh! Ngươi làm gì vậy? Ngày thường ta dạy dỗ ngươi như vậy sao? "

" Sư phụ... "

" Được rồi, trở về phòng tu luyện. Chép 100 bản nội quy cho ta, khi chép xong thì mới được ra ngoài "

Lời nói sư tôn khiến tiểu Bát Đản kinh ngạc

[ Trời ơi! Nội quy của nơi này dày kinh luôn. Nhỏ này bị phạt chép 100 bản. Chắc ở trong phòng lâu à ]

" Sư phụ... "

" Đi đi "

Chung Linh níu lấy tay áo sư tôn, tức giận nhìn qua cô dậm chân đi ra ngoài.

' Chủ nhân! Người thành công ghi thêm một kẻ thù '

Cô lạnh nhạt đứng đó nhìn sư tôn đang uống trà. Sư tôn nhìn cô nói

" Chung Linh nó được chiều quá nên sinh ra hư hỏng. Đừng bận tâm tới nó, đây là quà ta tặng ngươi "

Sư tôn đưa cho cô một chiếc hộp nhỏ, cô nhận lấy cất vào tay áo

" Đa tạ sư phụ "

" Được rồi! Để Huyền Hàn dẫn ngươi đến phòng "

" Vâng! "

Huyền Hàn cúi đầu rồi đi ra ngoài, cô cũng đi theo. Vừa đi cô vừa nhìn xung quanh, nơi đây rất rộng nhưng cũng trống trãi.

" Sư phụ luôn không thích ồn ào. Vì vậy đệ tử của người chỉ có ta và Chung Linh. Lần này có thêm muội nữa là 3. Ta cũng khá bất ngờ, mấy năm trước người không hề nhận ai vào nữa. Lần này lại nhận muội... "

[ Nghe giọng nam chủ giống như không vui thì phải. Chắc hắn mong Lục trưởng lão nhận nữ9 để hắn gần gũi đây mà. Lúc Lục trưởng lão nói nhận người làm đồ đệ trên mặt hắn hiện lên sự thất vọng rõ ràng ]

' Ta biết '

Cô mỉm cười nhẹ nói

" Vậy muội thật may mắn... "

" Tới rồi "

Huyền Hàn dẫn cô tới một biệt viên trông đơn sơ. Xung quanh ngoài khoảng đất trống cùng biệt viện đơn sơ bị những hàng cây xung quanh bao phủ thì không còn gì nữa.

" Biệt viện của ta và Chung Linh ở rất xa. Mỗi người đều có nơi riêng để yên tĩnh. Sư tôn luôn ở chính điện. Nếu có chuyện gì muội cứ đến tìm ta, sư tôn luôn cần được yên tĩnh. Không thích bị quấy rầy "

" Muội biết rồi "

" Được! Vậy ta đi trước. À! Đây là quà của ta "

Huyền Hàn đưa cho cô một bình ngọc, rồi quay đi. Cô cầm bình ngọc trên tay bước vào phòng. Gian phòng này khá rộng, đồ vật đơn giản. Xung quanh trống trãi thoáng mát, cô bước tới giường ngồi xuống...

" Chủ nhân! Đây là dược thảo hồi phục. "

" Xì! Cũng chỉ bình thường, đối với những loại dược trong hệ thống thì nó không đáng tiền "

Tiểu Bát Đản khinh thường nói, cô đặt bình dược xuống giường nhìn qua tiểu Bát Đản

" Thông tin của con nhóc khi nãy "

[ Thông tin: Chung Linh, là cô nhi được Lục trưởng lão vào hai mươi mấy năm trước nhận nuôi trong lần đi trừ yêu. Chung Linh được Lục trưởng lão nuôi nấng từ nhỏ, có tình cảm sâu sắc hơn cả tình sư đồ. Có thể nói là yêu sư phụ của mình. Tính tình ngang ngược, tính sở hữu cao nên khi có nữ nhân khác lại gần Lục trưởng lão thì điên tiết lên vì thế nên mới ghét người. Luôn cho rằng Lục trưởng lão cũng có tình cảm với mình nên luôn giữ người như giữ phu quân. Là ma pháp sư tam hệ ( Hỏa, mộc, sấm chớp), hiện là cấp 3 Ngũ Giai ]

Cô bình thản ngồi trên giường, tiểu Bát Đản nhìn cô

" Ký chủ! Khi nãy nàng ta còn định cướp ta khỏi người nữa Q^Q "

" Ta biết. Đồ của ta mà lại dám mơ tưởng. Ta thấy khó chịu rồi đó "

" Ký chủ... ≧﹏≦ Người thật tốt với ta, ta cảm động quá "

Tiểu Bát Đản dang hai tay nhỏ ôm cô, tiểu Huyết dùng đuôi quấn lấy thân thể nó xê ra khỏi người cô " Chủ nhân! Ta thấy cho đi con hồ ly mập này cũng không sao. Dù gì nó cũng vô dụng "

" Ê ê, con rắn thúi. Ngươi nghĩ mình đang nói gì đó? Ta rất quan trọng với ký chủ đó nghe chưa. Đừng có mà nói ta vô dụng, nếu nói tới vô dụng thì là ngươi mới đúng "

Tiểu Bát Đản xù lông phản bác

" Hừ! Ta đương nhiên có giá trị. Ta đã thu thập rất nhiều thứ cho chủ nhân, kiến thức của ta rất quan trọng với người ╮(╯3╰)╭ "

Tiểu Huyết tự hào nói

" Hừ! Cũng chỉ có cái óc rắn, giá trị nổi gì "

" Ngươi có ý gì hả con hồ ly kia. Ngươi đang nói ta ngu á hả? Này há, ngươi mới ngu nha "

" Ngươi ngu thì có con rắn thúi "

" Ngươi ngu "

" Ngươi vừa ngu vừa xấu vừa đáng ghét "

" Ngươi mới xấu, thân mập như con heo. Xúc phạm sự xinh đẹp của hồ ly "

" Hà há! Ta là mèo nhá, nên không xúc phạm tới tộc hồ ly. Còn ngươi mới xúc phạm loài rắn đó "

.......

Tụi nó nói chuyện một chút là cãi nhau, khiến khắp gian phòng vốn yên tĩnh nay lại rầm rộ lên. Cô nhìn qua bọn chúng, đôi mắt sau lớp vải hiện lên tia sáng lạnh. Hai con vật nhỏ nhìn qua cô, phút chốc im bật

" Ha ha... ký chủ! Ta thấy người đồng ý nhận Lục trưởng lão kia làm thầy chắc chắn có lý do. Người có ý định gì sao? "

Cô lạnh nhạt nhìn vào khoảng không vô định

" Lục trưởng lão Quân Ngọc này không đơn giản. Đôi mắt hắn sâu như biển, chắc chắn là cao nhân. Huống hồ hắn là ma pháp sư cấp 8. Hiểu biết chắc chắn uyên thâm, ta muốn lợi dụng hắn moi tin tức. Và hắn cũng không thích nữ9 nên ta sẽ an tâm mà không sợ phải dính vào rắc rối "

" Chủ nhân cao minh. Vậy người định tu luyện ở đâu? "

" Không biết... "

Cô không nói gì nữa lấy trong tay áo ra chiếc hộp khi nãy sư tôn đưa. Mở ra xem thì thấy bên trong là một loại bột trắng mà kinh ngạc

" Bột? "

Tiểu Huyết dùng đuôi cầm lấy chiếc hộp. Khi nhìn đến liền bất ngờ nói

" Là bột tinh cốt, có khả năng kháng độc mạnh. Nó là nguồn gốc tạo ra thuốc bách độc bách xâm. Và cũng là một thành phần cho Tẩy Tuỷ đan thánh dược "

" Ký chủ! Tên sư tôn này không tệ "

Cô cất chiếc hộp nhỏ vào không gian, sau đó quay qua hai con vật nhỏ nói

" Hiện tại ta cần thăm dò nơi này. Tiểu Bát Đản, ngươi nhận trọng trách này đi "

" Hả! Ký chủ? Ta đi sao? "

Tiểu Bát Đản kinh ngạc, trên mặt tròn trịa đều là ý không muốn

" Đúng đó! Ngươi đi đi, để ta bảo vệ chủ nhân cho ╮(╯▽╰)╭ "

" Ký chủ... "

" Hử? "

Cô quay qua nhìn tiểu Bát Đản khiến nó lạnh gáy

" Không có! Ta đi là được chứ gì "

[ Khởi động khả năng tốc độ ------- 100% ------ Hoàn tất ]

" Ký chủ! Ta đi đây "

Nói rồi tiểu Bát Đản biến mất, thân ảnh nhỏ nhắn nhanh như gió chạy ra ngoài. Cô nhìn theo rồi ngồi lại xếp bằng tu luyện

_________________

Sáng sớm cô đến chính điện bái phỏng sư tôn, ngồi xuống ghế chép kinh thư. Sư tôn đi qua nhìn cô, cầm lên tờ giấy

" Ừ! Thư pháp rất đẹp... " " Tạ sư phụ khen "

" Được rồi, ta sẽ dạy cho ngươi về ma thuật hệ Hỏa của ngươi. Đầu tiên nói ta biết Hỏa hệ có thể làm gì "

Sư tôn cầm tách trà lên uống hỏi cô

" Tấn công gần xa đều được. Lực sát thương mạnh, có thể thiêu rụi mọi thứ "

" Phải! Hỏa hệ là ma pháp hơn hẵn những loại ma pháp khác. Mộc hệ, thổ hệ đều phải kiêng kị nó. Nhưng còn Thủy hệ, nó lại là thiên địch của Hỏa hệ, hai thứ này luôn khắc nhau, nhưng lợi thế lại nghiêng về Thủy hệ "

"... "

" Nhưng nếu như có thể trộn lẫn Hỏa hệ cùng Thủy hệ lại thì nó có một sức mạnh hoàn toàn mới "

" Sức mạnh mới? "

" Phải! Một sức mạnh rất lớn. Vì thiên địch của nó, thứ duy nhất có thể dập tắt ngọn lửa đã bị dung hòa với nhau, thì không còn điều gì có thể ngăn cản "

Cô cúi xuống, khóe môi hé ra...

" Làm sao mới có thể dung hòa nó? "

" Dung hòa hai thứ này lại không hề đơn giản. Đây là điều mà một quyển sách cổ xưa đã nói. Tương truyền từ thời xa xưa, lửa nước đã được tạo thành. Ngọn lửa đến từ địa ngục, và nước lại đến từ thiên nhiên. Một phần của thiên giới... Vì ngọn lửa đã hoành hành khắp nơi, khiến nhân gian lâm vào cảnh lầm than. Nên thiên đình đã dùng nước, thứ thuần khiết trong sạch để dập tắt ngọn lửa đầy ái ố mãnh liệt đó. Ngọn lửa mang trong mình hết thảy sự đau khổ của thế trần... Tham, Sân, Si, Hận, Ái, Ố, Dục. Vì lẽ đó mà nước, thứ thanh thuần nhất mới có thể khống chế ngọn lửa... "

Cô kinh ngạc với lời nói của sư tôn, hỏi

" Vậy... có ngọn lửa nào không bị khống chế bởi nước hay không? "

Sư tôn trầm ngâm, sau đó nở nụ cười nhạt nhìn qua cô

" Có! Nó là Hắc Diễm hỏa đến từ địa ngục. Một ngọn lửa cường đại, đã từng thiêu rụi thiên địa... "

" Nó mạnh như vậy sao? "

Cô tiếp tục thăm dò

" Mạnh! Từ đó không thể dùng để tả về nó. Ta sẽ nói cho ngươi biết... "

Cô nhìn sư tôn ngồi trên ghế, phong thái tao nhã thoát tục

" Từ thời xa xưa, địa ngục đã tạo ra Lửa để tượng trưng cho những điều đau khổ trên trần gian. Có tất cả 5 loại... "

' 5 loại? Chẳng phải có 4 loại thôi sao? '

Cô kinh ngạc, nhìn đến sư tôn

" 5 loại? "

" Phải! Đầu tiên là ngọn lửa màu đỏ. Ngọn lửa bình thường nhất, nó là hiện thân của sự hận thù, dục vọng mãnh liệt. Màu trắng, là hiện thân của sân, si, ái, ố. Màu xanh dương là hiện thân của sự tham lam tuyệt đối. Và màu đen, ngọn lửa Hắc Diễm, hiện thân của cái Ác, sự tàn nhẫn, vô tình. Một trái tim không ánh sáng mới có thể sở hữu nó. Và nó có sức mạnh cường đại, sở hữu được nó là một điều quan trọng. Nhưng tương truyền, ngọn lửa này đã bị một con rồng lấy đi. Và con rồng này đã bị phong ấn, từ đó ngọn lửa Hắc Diễm cũng mất tích. Ngọn lửa Hắc Diễm này, hiện thân của cái ác, vì lẽ đó nó sẽ dần chiếm lấy linh hồn người sở hữu. Và nó sẽ điều khiển ngược lại kẻ đó "

" Điều khiển ngược lại? "

" Phải! Chỉ có người có linh lực cường đại. Thật sự mạnh mẽ mới có thể khiến nó phục tùng "

Cô nở nụ cười nhạt

" Vậy... còn ngọn lửa thứ 5? "

" Chính là ngọn lửa được dung hòa bởi Thủy hệ "

" Vậy có nghĩa đã từng có người làm được? "

" Chuyện đó ta không biết, trong sách cổ không có ghi. Và sức mạnh của nó cũng không thể nắm được... Ngọn lửa thứ 5 này là một bí ẩn "

Sư tôn vừa uống trà vừa nói

" Đến nay, những vị thần mới là người mạnh nhất. Tiên, để có thể đạt đến cảnh giới đó thì con người phải trút bỏ hết tất cả những gì liên quan tới trần đời. Mãi mãi sống trong sự thanh tỉnh và yên bình, người tu tiên luôn có tuổi thọ rất dài. Sở dĩ ta nhận ngươi làm đồ nhi, là vì trong ngươi có sự trầm lặng yên bình. "

" Thì ra là vậy... Đồ nhi có thể hỏi sư phụ một câu? "

" Hỏi đi "

" Sư phụ... thọ bao nhiêu rồi? "

Sư tôn ngẩn người, sau đó nhấp trà bình lặng nói

" Ta 190 tuổi "

Cô gật nhẹ đầu, sau đó tiếp tục cùng sư tôn học. Thời gian nhanh chóng trôi qua, chớp mắt đã qua mấy ngày. Cô ngồi trên giường tu luyện, tiểu Huyết bên cạnh nói

" Con heo đó sao tới giờ chưa về vậy chủ nhân? Có khi nào nó bị người ta mần thịt rồi không? "

" Con rắn thúi, chưa gì trù ta chết rồi "

Tiếng nói tiểu Bát Đản vang lên, từ ngoài phóng vào ngồi trên đùi cô.

" Về rồi "

Cô lạnh nhạt nói, tiểu Bát Đản nhìn cô vui vẻ

" Mấy ngày nay ta rất nhớ người "

" Được rồi! Vào chủ đề đi heo mập "

Tiểu Huyết dùng đuôi đánh vào người tiểu Bát Đản

" Từ từ! Ký chủ, ta đã khám phá hết Tiên sơn này. Đầu tiên phải nói đến nơi đây rất rộng lớn, ta biết được Tiên sơn có một cái tháp có tên là Tháp Tuệ. Trong đó để muôn vàng những cuốn sách giá trị, từ ma pháp, kinh thư, binh pháp, ma thuật cổ xưa, bùa, ma pháp trận còn có những thứ bí mật khác, nó sẽ có ít với người. Và nơi đây có một nơi gọi là Thông Dược đường. Nơi đây dường như bị ngăn cách bởi khu rừng, là nơi bí mật. Trong đó có rất nhiều thảo dược, đan dược. Và có một ông lão râu trắng đầu hói ở đó, ông ta được xưng là Nhị trưởng lão. Hình như là một Luyện Đan sư "

" Luyện đan sư...? "

" Dạ phải! Ta vô tình biết được khi thấy một người mang cơm đi vào rừng. Tò mò nên đi theo, và phát hiện ra. Ta còn biết 1 tháng nữa sẽ có một kì thi dành cho những môn hộ của Tiên sơn, nói là đi vào Tiên Tháp gì đó, mà Tháp Tuệ lại nằm trong Tiên Tháp đó "

Cô vươn môi nở nụ cười

" Ha! Bắt đầu thú vị rồi đó. Còn bên phía nữ9? "

" Hử? Nàng ta cũng đang thăm dò nơi này, tình cảm của nàng ta với Cửu trưởng lão cũng dần tốt hơn. Và còn có nữ phụ Tình Xuyên nữa, nàng ta khi ẩn khi hiện. Trông rất bí ẩn "

Cô nghe xong liền mỉm cười nhạt, đôi mắt sau lớp vải hiện lên sát khí xẹt qua. Tiểu Huyết cảm nhận được liền hỏi

" Chủ nhân! Có vấn đề gì sao? "

" Sau này ngươi sẽ biết "

" Vậy bây giờ ký chủ định làm gì? "

Cô đứng lên bước ra khỏi biệt viện

" Tất nhiên là đến đó... "

Chương 64: Thế Giới Tu Tiên 9

Cô kêu tiểu Bát Đản dẫn cô đến nơi gọi là Thông Dược đường gì đó, bước vào khu rừng. Xung quanh toàn là trúc, chúng bao phủ xung quanh. Cô đi sâu vào trong, càng ngày càng sâu. Trước mắt cô xuất hiện một ngôi nhà gỗ đơn sơ, xung quanh trồng đầy thảo dược. Cô bước đên gần nhìn quanh

" Nha đầu ngươi sao có thể vào đây? "

Một tiếng nói già nua vang lên, cô quay lại liền thấy một ông lão đầu hói râu trắng đang nhìn cô chăm chăm

" Ông là Nhị trưởng lão? "

" Hử? Sao cô nương biết? "

" Đoán "

" Đoán? Ha ha, lão tuy đã già nhưng chưa hồ đồ. Nói đi, ngươi là đệ tử của ai? "

" Lục trưởng lão là sư phụ của ta "

" À! Là Lục đệ, không ngờ nó lại nhận thêm một đồ đệ. Ngươi tới đây có mục đích gì? "

Cô mỉm cười nhẹ

" Học hỏi "

" Hử? Học hỏi? "

[ Ký chủ thông minh, dù sách rất tốt và nhiều. Nhưng vẫn không bằng người có kinh nghiệm ]

Cô gật đầu nhìn lão

" Phải "

" Haizz! Đám trẻ các ngươi, sao đứa nào cũng tới đây muốn học hỏi "

" Hửm? Có người đã đến đây? "

" Ha ha! Phải, nhưng ta không nói ngươi biết, cũng không dạy ngươi gì cả. Về đi "

Lão đầu quay vào trong nhà, cô nở nụ cười nhạt xè tay ra. Từ tay cô xuất hiện một cây hoa màu xanh dương

" Ta còn định tặng lão một món quà xem như phí học tập. Nhưng xem ra lão không cần "

" Hử? Quà gì mà có thể mua chuộc được... ơ... "

Lão quay lại vừa nói, nhưng khi nhìn thấy thảo dược trên tay cô liền ngơ ngẩn. Mắt tròn xoe

" Lam Chi Anh thảo? Sao... sao ngươi có được nó? Cây này phải mắc 100 năm trồng mới ra, ngươi.... sao ngươi có được nó? "

" Nhị sư phụ không cần biết từ đâu ta có. Chỉ là người có muốn nhận hay không thôi "

" Nhận... ta đương nhiên nhận "

Lão cầm lấy cây hoa trên tay cô nhìn qua nhìn lại, đôi mắt giựt giựt tươi vui

" Vậy lão có thể nói cho ta biết ai đã đến? "

" Hử? Là con nha đầu tên Ái Linh "

Lão cứ nhìn vào cây hoa, nói

" Lão đã nhận nàng ta làm đồ đệ? "

" Xì xì, ta chỉ cho nó một cuốn sách rồi đuổi đi. Không nhận "

Lão vừa cầm hoa, vừa đưa tay phất phất nói

" Ah! Vậy... "

Cô lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho lão

" Đây là quà mà ta biếu lão, mong lão thích "

Lão đầu quay qua nhìn chiếc hộp trên tay cô, cầm lấy mở ra liền tròn xoe mắt. Một viên thuốc màu trắng hiện ra

" Tẩy Tủy đan loại bậc nhì? Ngươi.... ngươi... cái này... "

Lão kinh ngạc nói, lời nói lắp bắp không nên lời

" Lão thích không? "

" T...t...thích... cực kì thích "

Từ thích của lão như bị nghẹn, khó khăn nói. Cầm viên Tẩy tủy đan trên tay mà run run

" Vậy là được rồi, ta có thể trao dồi thêm kiến thức với lão? "

" Hả! Được! Vào trong, vào trong "

Cô được lão dắt vào trong nhà gỗ, xung quanh toàn mùi thảo dược. Cô nhìn đến một cái lò đang nung cháy, rồi lại đến gần một cái bàn. Có một quyển sách trên đó, cô nhìn vào trang giấy đang mở ra. Lão đầu thấy liền chạy lại ôm vào lòng giấu đi

" Đây là tâm huyết cả đời của lão. Cấm ngươi xem "

" Xì! Chủ nhân nhà ta cần chắc "

Tiểu Huyết ngồi trên bàn phe phẩy đuôi. Cô cũng không nói gì bước lại một cái kệ gỗ gần như mục nát. Trên đó đựng rất nhiều sách

" Đó là tất cả sách ta thu thập được. Ngươi cứ tùy ý xem "

" Ừ...! Mà việc ta tới đây lão đừng nói ai biết. Ta là Lãnh Cơ Ngân Tinh "

" Ừ! Lão là Thông Tịnh "

" À! Vì lẽ đó mà nơi đây mới gọi là Thông Dược đường "

Tiểu Bát Đản hiểu ra, cô mặc kệ cầm lấy sách tìm một chỗ ngồi xuống đọc...

Thời gian tích tắc trôi qua, phút chốc đã là buổi trưa. Cô nhìn cả chồng sách bên cạnh mình, trên kệ cũng không còn một quyển. Còn lão đầu Thông Tịnh nhìn mà quai hàm như rớt ra ngoài

" N...ngươi... đọc sách ghê vậy... sách của ta bị ngươi đọc gần hết rồi "

" Chiều tối rồi! Ta về đây, ngày mai đến. Mà lão nói gần hết, chứng tỏ là còn? Mai chỉ chỗ ta đọc "

" Cái gì?... Chuyện... chuyện... đó... "

Cô không để lão nói hết câu mà trực tiếp bỏ về, tiểu Huyết quấn lấy tiểu Bát Đản nhảy lên vai cô. Cô rời khỏi rừng trúc, xung quanh giờ đây một mảng tĩnh lặng, bỗng trên cao có tiếng xào xạc...

" Chủ nhân! Ta thấy giống như có ai đang nhìn mình "

Cô không quan tâm trực tiếp đi ra ngoài, ở phía xa trên cao có một con quạ đen nhìn chằm chằm cô. Đôi mắt xám tro hiện lên thân ảnh của cô....

______________

Trên đường trở về biệt viện cô gặp phải Chung Linh, tiếng nói nàng ta nghi ngờ vang lên

" Ngươi lén lén lút lút đi đâu đó? "

Cô quay qua nhìn Chung Linh nở nụ cười nhạt

" Muội đi tham quan để hiểu rõ khu vực nơi đây "

" Tham quan tới giờ mới về? Ngươi gạt ai vậy "

Chung Linh bước lại gần cô chất vấn, nhìn đến tiểu Bát Đản [ Thôi xong! Sao con mụ này ra sớm vậy?... ~(*+﹏+*)~ ]

" Đưa nó cho ta, vì ngươi mà ta mới bị sư phụ phạt. Ta nhất định tính sổ với ngươi "

" Đây là thú của muội "

" Ta mặt kệ, cho ta chơi. Ta là sư tỷ của ngươi, đưa đây "

Chung Linh gắt gỏng nói, gương mặt chua ngoa. Tiểu Huyết nhìn đến rời khỏi thân tiểu Bát Đản, dùng đuôi đánh vào mông nó khiến thân hình nó vọt qua tay Chung Linh. Rồi quấn lấy cô. Tiểu Bát Đản kinh ngạc sững sờ nhìn cô

" Ký chủ... "

" Ha ha! Vậy mới được chứ "

Chung Linh nói rồi ôm tiểu Bát Đản trở về biệt viện, mặc cho tiểu Bát Đản kêu gào. Tiểu Huyết xì lưỡi nói

" Cái con nha đầu này thật đáng ghét. Dám ra lệnh cho chủ nhân, để con heo mập đó chịu khổ chút vậy "

" Ha! Đến lúc diễn kịch rồi "

Cô nói rồi đi đến chính điện, đẩy cửa bước vào nhìn đến đại sảnh một mảng trống không. Liền đi tìm xung quanh, cô dừng lại trước một căn phòng, đưa tay gõ cửa... Từ bên trong vang lên tiêng nói, cửa cũng mở ra

" Huyền Hàn! Là ngươi sao? Lấy được đồ chưa? "

Cô nhìn đến cánh cửa mở ra, sư tôn đứng đó. Y phục không chỉnh tề, mái tóc ướt đẫm chảy xuống cơ ngực. Dung nhan tuấn mĩ thờ ơ như họa. Sư tôn vừa lau tóc vừa nhìn cô kinh ngạc

Rầm!

Cánh cửa đóng sầm lại, cô bên ngoài đứng đợi. Tiểu Huyết trên vai cô hỏi

" Chủ nhân! Bộ người liệt cảm xúc rồi sao? Mĩ nam như vậy người không có cảm giác gì à? "

" Toàn là thứ linh tinh "

Cạch!

Cánh cửa lần nữa mở ra, sư tôn bước ra ngoài. Y phục chỉnh tề nho nhã, khí chất phong phạm khiến người ngây ngẩn. Nhìn vào cô lạnh nhạt đi ra chính điện ngồi xuống. Cô cũng đi theo

" Sao ngươi lại đến đây? "

Cô nước mắt chảy xuống, tay nắm lấy vạt áo của sư tôn. Run rẩy

" Sư phụ... "

" Ngươi làm sao? Có chuyện gì? "

Sư tôn nhìn cô đang khóc hỏi

" Sư phụ... híc... sư tỷ... tỷ ấy... "

" Chung Linh làm gì ngươi? "

" Tỷ ấy lấy thú của đồ nhi "

" Cái gì? Nha đầu đó thật không biết hối cãi "

Sư tôn đứng lên, cô đưa tay run rẩy lau nước mắt

" Sư phụ làm chủ cho đồ nhi "

" Haizz! Được rồi "

Sư tôn phủi bụi trên vai áo cô rồi bước đi. Cô ở phía sau nở nụ cười nhạt, đôi mắt sau lớp vải hiện lên tia sáng lạnh lẽo

_______________

Sư tôn đi đến biệt viện của Chung Linh, khi thấy hắn Chung Linh liền vui vẻ chạy ra ôm lấy sư tôn mỉm cười

" Sư phụ đến tìm đồ nhi? "

" Phải! "

" Vậy sao. Người vào phòng đi "

Chung Linh cúi xuống gương mặt đỏ lên, tia vui mừng nơi đáy mắt xẹt qua
" Không cần "

Chung Linh bị cự tuyệt, nụ cười trên môi tắt hẵn, nũng nịu nói

" Người lần nào tới cũng không có vào phòng ta. Sao lại thế chứ "

" Ngươi thân là nữ nhi, chú ý một chút. Ta tới đây hỏi ngươi một chuyện "

Sư tôn dứt lời, cô cũng từ phía sau bước lên, Chung Linh nhìn đến liền tức giận

" Ngươi đến đây làm gì? "

" Chung Linh! "

" Sư phụ... "

Chung Linh cúi đầu không dám nói gì, tiểu Bát Đản từ trong chạy ra nhảy vào lòng cô

" Ký chủ... ta kinh sợ a~ "

Chung Linh nhìn đến bất ngờ

" Sư phụ... không phải như vậy "

" Đủ rồi! Ngày thường ta đã quá nuông chiều ngươi. Từ giờ chép thêm 100 bản nội quy, ở trong phòng hối lỗi. Nữa tháng không được đến điện tìm ta "

" Sư phụ! Ta có thể chép nội quy, có thể ở trong phòng. Nhưng người không thể cấm ta đến gặp người "

Chung Linh gấp gáp nói

" Đủ rồi! Ngày thường là ta không dạy dỗ ngươi đàng hoàng. Khiến cho ngươi không biết phép tắc, sau này gặp ta không được quá thân mật. Cũng không được ức hiếp sư muội của ngươi "

Sư tôn nói rồi bỏ đi, cô cũng theo sau. Chung Linh bàng hoàng đứng đó...

Sư tôn quay qua nhìn cô

" Do ta dạy dỗ không tốt, ủy khuất cho ngươi rồi "

Cô mỉm cười nhẹ ôm lấy hắn khiến hắn sững người

" Đa tạ sư tôn, ở đây chỉ có người là tốt với đồ nhi "

Chung Linh ở gần đó nhìn thấy cảnh này mà điến người, đôi mắt nhìn vào cô hiện lên tức giận. Sư tôn trở lại bình tĩnh đưa tay xoa đầu cô

" Đây là bổn phận của ta "

Cô rời khỏi người sư tôn, mỉm cười nhẹ

" Ân! "

" Mà... cảnh lúc nãy... "

Sư tôn nắm chặt tay đưa lên miệng, gương mặt hơi đỏ né đi

" Cảnh lúc nãy! À! Là lúc nãy người... "

Cô kinh ngạc nói lên, sư tôn nhanh nhảo bịt lấy miệng cô

" Không cần nói, ngươi hãy quên đi "

Cô gật gật đầu, đôi mắt liếc xuống bàn tay sư tôn. Hắn nhìn đến, trong lòng bàn tay có cảm giác mềm mại ướt át. Kinh hoảng rút ra

" Ta xin lỗi "

" Hai người... hai người đang làm gì? "

Chung Linh tức giận đỏ mặt đi tới, đôi mắt trừng vào cô căm phẫn

" Sư tỷ "

" Ngươi nói đi, hai người nói cảnh lúc nãy là cảnh gì? "

Chung Linh nổi giận đi đến nắm chặt tay cô hỏi

" Sư tỷ! Muội đau "

Sư tôn thấy vậy liền kéo cô lại, giọng nói lạnh nhạt

" Chung Linh! Buông ra "

" Sư phụ, người... "

Chung Linh hất tay cô khiến thân thể cô lảo đảo, sư tôn ở phía sau dịnh lấy vai cô. Chung Linh nhìn thân ảnh hai người dán vào nhau mà tức điên

" Sư phụ, sao người lại thân mật với nàng ta? Hai người đang rất gần nhau đó "

Sư tôn nghe thấy liền đẩy nhẹ cô ra, gương mặt hơi đỏ lên nhìn qua Chung Linh

" Ngươi sao lại ra đây? Ta cho phép ngươi ra ngoài sao? "

" Nếu ta không ra, làm sao có thể thấy cảnh tình tứ của hai người? "

" Đủ rồi! Ăn nói lung tung, trở về biệt viện cho ta "

Sư tôn nói rồi phất tay bỏ đi, cô cũng đi theo sau. Trước khi rời khỏi, khóe môi cô vươn lên nụ cười nhạo. Chung Linh nhìn thấy mà kinh hãi, bàn tay siết chặt lại...

______________

Sư tôn trở về chính điện, nhìn cô đứng đó nói

" Sao ngươi không về? "

" Đa tạ sư phụ "

" Được rồi! Ngươi về đi "

" Vâng! Nhưng còn sư tỷ... "

" Mặc kệ nó, ta sẽ dạy dỗ nó lại "

" Vậy đồ nhi về trước. Sư phụ nghỉ ngơi "

Cô rời khỏi chính điện, đôi mắt sau mảnh vải xẹt qua tia sáng lạnh lẽo mang theo chế giễu. Sư tôn ngồi trên ghế, bàn tay đưa lên nhìn ngẩn người...

" Sao lại như vậy? Cảm giác ôm nó lại khác với Chung Linh... "

Sư tôn đặt tay lên ngực trái, đôi mắt lạnh nhạt hiện lên tia gợn sóng

" Chỗ này... khi nãy đã đập rất nhanh... "

Chương 65: Thế Giới Tu Tiên 10

Trong khu rừng trúc, ánh sáng không thể chiếu qua. Mặt trời lên cao khiến mọi thứ xung quanh bị chiếu rọi bởi sự chói chan. Trong ngôi nhà gỗ, mùi thảo dược nồng nặc khắp nơi. Cô đang cùng Thông Tịnh lão đầu luyện đan

" Nha đầu ngươi hãy nhìn theo cách này. Những viên đan dược là một thứ tinh túy được tạo ra bởi sự kì công. Chỉ có người có tố chất như luyện đan sư mới có thể luyện thành "

Lão đầu vuốt râu nói, cô cầm một cuốn sách trên tay. Nhìn qua nhìn lại, rồi lấy một tờ giấy trắng viết gì đó...

" Ta muốn chế một loại thuốc mới "

Cô nhìn trong cuốn sách vừa nói, lão đầu nghe đến liền kinh ngạc

" Ngươi? Chế đan dược mới? "

" Phải! "

" Ha ha! Nha đầu, ngươi hơi quá rồi "

Lão đầu vuốt râu nói, cô không quan tâm bước đến cầm một số dược thảo bỏ vào lò luyện đan. Bàn tay xè ra ngọn lửa màu trắng, lão đầu nhìn thấy mà kinh hãi

" Bạch hỏa? Ngươi đã luyện đến được Bạch hỏa? "

Cô không nói gì chăm chú đốt lò luyện đan, tiểu Bát Đản và tiểu Huyết trên bàn nhìn đến

" Chủ nhân sao lại cho lão đầu đó thấy? "

" Ta nĩ ký ủ ó lý o ( Ta nghĩ ký chủ có lý do) "

Tiểu Huyết nhìn qua tiểu Bát Đản đang ngốn một đóng đan dược trong miệng

" Ngươi ăn kinh thật "

" Ngon ắm, ăn ông? ( Ngon lắm, ăn không?) "

" Không cần "

Tiểu Huyết nhìn qua cô, ngọn lửa dần mất đi. Cô mở lò luyện đan ra, bên trong xuất hiện một viên thuốc hai màu. Một nữa màu đen một nữa màu trắng. Lão đầu kinh ngạc nhìn cô

" Đây là thuốc gì? "

Cô đưa viên thuốc xoay qua xoay lại nói

" Thường thì chỉ có đan dược trị vết thương bên ngoài. Nhưng ta đã tạo ra một viên thuốc có thể hồi phụ hoàn toàn linh lực. Ta gọi nó là Phục Đan "

" Hồi phục linh lực? Phục Đan? "

Lão đầu nhìn vào viên thuốc run rẩy, rồi nhìn cô

" Không cần phải hoảng sợ như vậy. Đây là bí mật, lão nhớ lấy "

" Ngươi... lần trước là Tẩy Tủy đan bậc nhì. Trăm năm ít ai luyện thành, nay lại tạo ra một thứ đan dược mới. Lại còn có ngọn lửa Bạch hỏa... Ngươi rốt cuộc là cao nhân phương nào? "

Cô để viên thuốc vào một cái bình, lạnh nhạt nói

" Ta là ai lão không cần biết. Ta chỉ muốn tạo ra những thứ mà thế gian này chưa ai làm được "

Lão đầu nhìn cô kinh hãi, bần thần một hồi lâu mới vuốt râu đi vào trong lấy ra một quyển sách. Đó là quyển sách hôm trước lão đã giấu đi...

" Ngươi là người trẻ tuổi, lại có thân phận bí ẩn. Nhưng ta biết mình không bằng, nên đem những gì ta có thể cùng ngươi học hỏi. Nay ta Tịnh Thông cả đời kì công nghiên cứu, lại tự thấy mình không bằng ngươi. Ta khâm phục khẩu phục "

Lão đầu thở dài đưa quyển sách cho cô, cô cầm lấy mở ra xem

" Đây là những gì lão đã tìm hiểu? "

" Phải! Ta đã thử nghiệm và ghi lại "

" Tốt lắm, có thứ này rồi ta không cần phải tốn công làm gì... "

Cô đặt quyển sách xuống bàn xem, nhìn qua một loạt các cuốn sách khác. Lão đầu vuốt râu khán phục

" Chân nhân bất lộ tướng! Xem ra viên tẩy tủy đan hôm trước là do ngươi luyện thành "

" Phải! "

Lão đầu dù biết trước nhưng vẫn không thoát khỏi việc bàng hoàng, đứng đó trầm ngâm. Cho đến khi cô lên tiếng

" Quả là rất tốt, nhưng hiệu quả không được cao. Hãy thay thế một số thứ khác, xác suất thành công sẽ là 100% "

Cô đưa quyển sách cho lão, rồi dùng bút vẽ gì đó đưa cho lão so sánh.

" Xem đi "

Lão đầu nhìn qua hai bên, đôi mắt mở to bàng hoàng. Miệng run rẩy sau đó nở nụ cười

" Ha ha haaaaa! Ta hiểu rồi, tốt. Tốt lắm, ha haaaaaa. Cao nhân, cao nhân "

Cô lạnh nhạt nhìn lão, sau đó bước đến ngồi trên ghế.

" Ta sẽ tạo ra những loại đan dược mới. Ta sẽ ghi vào một quyển sách "

" Hử? Được! Lão sẽ đi tìm nguyên liệu giúp ngươi "

Lão đầu vuốt râu, cầm lấy viên thuốc khi nãy cô bỏ vào lọ nói

" Nhưng còn viên thuốc này? "
" Tìm người thử nghiệm "

Lão đầu vuốt râu, bỗng từ ngoài vang lên tiếng bước chân. Một người mang cơm đến, cô nở nụ cười nhạt đưa tay tạo ra ngọn lửa trắng đánh về hướng người đó

Bang!

Người đó ngã xuống, lão đầu bước ra nhìn thân thể trên mặt đất mà co rút khóe miệng

" Ra tay ngoan độc "

Nói rồi lão dùng một thứ thuốc gì đó rót vào miệng môn hộ kia

" Đây là thứ khiến cho linh lực của một người bị hao tổn trầm trọng "

Lão đầu vừa làm vừa giải thích, sau khi rót xong liền đưa viên thuốc cô chế tạo khi nãy bỏ vào miệng người đó. Khi người đó tỉnh dậy, cô thì dùng bùa để ẩn thân

- Nhị trưởng lão... khi nãy...

" Không có gì, ngươi thử vận linh lực trong người đi "

Môn hộ kia ngơ ngẩn nghe theo, khi thấy linh lực của người đó vận hành bình thường lão liền kinh ngạc mỉm cười

" Ngươi đi được rồi "

Lão đầu bước vào trong, cô cũng hiện thân

" Thuốc này tác dụng hoàn toàn, quả là một tuyệt phẩm "

Cô không nói gì, đi qua bàn xem sách

" Lão nên nhớ chuyện này đừng nói cho ai biết. Và nhớ kĩ một điều, tuyệt đối không tùy tiện đem những dược phẩm của ta ra ngoài. Những kẻ có được thì phải trả một cái giá xứng đáng "

Lời nói của cô âm tàn quyết tuyệt, lão đầu vuốt râu đôi mắt híp lại

" Nha đầu ngươi tuy không biết là ai, có mục đích gì. Nhưng ta sẽ làm theo, từ nay ngươi là bằng hữu của lão. Tính tình ngươi tàn nhẫn lão hiểu rõ, lão sẽ làm theo lời ngươi. Những kẻ có được đan dược này, sẽ phải trả một cái giá xứng đáng "

Cô nhếch môi nhìn sách

" Lão là người tu tiên, sao lại đồng ý? "

" Ha ha! Ta vốn không muốn tu tiên. Chỉ dùng đời mình để tạo ra những loại đan dược tuyệt mĩ nhất. Nay lại gặp được cao nhân, lão xem như sống không uổng đời người "

Cô không nói gì nữa, ngồi xuống ghế

" Mà ngươi tiếp theo định tạo ra loại dược gì? "

" Ta đang tính toán! Ta cảm thấy vẫn còn thiếu... "

Lão đầu vuốt râu, sau đó nói

" Ta biết có một chỗ gọi là Tháp Tuệ, nơi đó chứa hàng ngàn hàng vạn loại sách. Trong đó chắc chắn có thứ ngươi cần. Nhưng Tháp Tuệ đó lại nằm trong một tầng của Tiên tháp... "

Cô nghe đến liền nhìn qua lão

" Tiên tháp đó là gì? " " Tiên tháp đó là một thứ rất kì diệu. Nó có tổng cộng 10 tầng, từng tầng là những thứ khác nhau. Có nơi để pháp bảo, có nơi để vũ khí... Nói chung toàn là bảo vật vô giá. Nhưng mỗi tầng của Tiên tháp lại có người thủ hộ, nói người cũng không hoàn toàn là đúng. Có thể là quái thú... Mỗi người sẽ được tu luyện trên tầng tháp đó, nếu lên được tầng nào thì sẽ được lấy một bảo vật trong đó. Qua được nhiều tầng thì sẽ lấy được càng nhiều bảo vật, nhưng đó là một vấn đề khó khăn, vì họ phải đánh thắng thủ hộ của mỗi tầng tháp "

Lão đầu vuốt râu nói, cô nghe xong liền sững người. Nở nụ cười nhạt

" Làm sao vào được trong Tiên tháp "

" Lão nghe nói sắp tới sẽ cho đệ tử vào trong đó để tu luyện. Khoảng 1 tháng nữa "

Cô đứng dậy rời khỏi nhà gỗ, trước khi đi còn để lại một câu nói

" Mai ta lại đến, đa tạ vì thông tin khi nãy "

________________

Cô bước đi loanh quoanh trong rừng trúc, cơn gió mát mẻ thổi qua. Tiểu Bát Đản trên vai cô

" Ký chủ! Người định làm gì tiếp theo? "

" Không biết "

Cô bình thản nói, bỗng từ xa cô thấy một người đang ngồi đó. Phong phạm phi phàm khiến người dao động, cô tò mò bước lại gần. Liền nhìn thấy Thất trưởng lão Thất Huyền Minh đang ngồi trên ghế. Đôi mắt chăm chăm lên bàn đang có một ván cờ được sắp sẵn, cô bước lại gần

" Đệ tử tham kiến Thất sư thúc "

Thất Huyền Minh không quay lại nhìn cô, cứ nhìn vào bàn cờ. Cô thấy vậy liền nhếch môi định quay người bỏ đi

" Đứng lại "

Thất Huyền Minh gọi cô lại

" Thất sư thúc có chuyện gì? "

" Lại đây "

Cô nghe theo bước lại gần hắn, Thất Huyền Minh nhìn lên cô nheo mài

" Ngươi là đệ tử mới nhận của Lục đệ? "

" Phải! "

" Ừ! Ngươi có thể giải nó không? "

Cô nhìn xuống bàn cờ trắng đen, quân cờ trắng đang bao vây lấy quân cờ đen đến bí đường. Cô nhìn đến liền nở nụ cười nhạt cầm quân cờ đen lên đặt vào một chỗ

" Vậy là được rồi "

Thất trưởng lão kinh ngạc, dung nhan tuấn mĩ nhìn lên cô mang theo nghi ngờ

" Ngươi có thể dễ dàng giải nó? Trong khi ta phải mắc tới mấy ngày cũng nghĩ không ra "

" Là do thất sư thúc chỉ chú ý tới sự bao vây của quân địch. Không nhìn đến sự thất thủ của mình nên mới tìm không ra "

Cô mỉm cười nhẹ nói

" Xem ra sư phụ đã có người chỉ dẫn "

Tiếng nói nữ nhân vang lên, Tình Xuyên từ bụi cây đi ra. Đôi mắt hiện lên ý cười nhìn cô

" Sư muội thật giỏi, có thể giải được nó "

" Sư tỷ quá khen "

Cô cũng mỉm cười nói, Tình Xuyên bước đến cạnh Thất Huyền Minh nói

" Sư phụ! Người đã mệt nhọc rồi, Cửu sư thúc thật là, lại đưa ra bàn cờ khó như vậy "

" Hừ! Tên Cửu đệ đó là cố tình chơi ta. Ta phải tìm hắn tính sổ "

Thất trưởng lão đứng lên, đang đi thì dừng lại nhìn qua cô

" Đa tạ ngươi "

Cô nở nụ cười nhạt, Thất trưởng lão ngẩn người rồi quay đi rời khỏi. Cô nhìn qua Tình Xuyên

" Xem ra sư phụ có chút cảm tình với muội rồi. Hay là để đa tạ muội việc giúp sư phụ, ta dẫn muội xuống trấn ăn một bữa? "

Cô mỉm cười nhìn Tình Xuyên

" Được! "

" Tốt! Vậy chúng ta đi "

Cô đi theo phía sau Tình Xuyên, đôi mắt sau mảnh vải hiện lên ý cười sâu xa

' Tình Xuyên... '

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau