HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

" Em uống nước đi "

Cô nhận lấy chai nước từ tay Du Y, đây là thư kí mà Hà Dương đã gởi đến cho cô vào sáng nay. Cô vừa quay phim xong...

" Cảm ơn "

" Em vất vả rồi, mới sang sớm đã phải đi quay " Du Y mỉm cười đưa cho cô một chiếc khăn lông

" Không sao đâu, đã 13h rồi. Em đi ăn gì trước. Chị đi với em không? " Cô nhẹ nhàng hỏi Du Y

" Ừ! Chúng ta đi chung "

Nói rồi cô và Du Y cùng nhau đi đến một nhà hàng ăn cơm, những món ăn ngi ngút khói khiến bụng cô cồn cào

" Chị vào nghề này bao lâu rồi? "

" Hử? Đã 6 năm rồi em. Năm nay chị đã 26 tuổi "

" Chị giỏi thật "

" Em không cần khen chị đâu, những đứa trẻ mà chị chỉ dẫn đã là những ngôi sao nổi tiếng rồi. Em có tin không? "

Du Y nháy mắt mỉm cười với cô

" Ha ha! Tin "

Cô cười nói rồi tiếp tục dùng bữa

" À mà, em quen với Hà tổng sao? "

" Hử, không thân lắm "

" Chị không tin được, nếu không thân làm sao ngài ấy lại kêu chị đến đây chỉ dạy em " Du Y nhỏ giọng nói

" Chị nói gì vậy? "

" À ha, không gì. Em ăn đi "

Cô cũng vui vẻ tiếp tục ăn, nhìn bầu trời trong xanh với những áng mây hồng mà tâm trạng cô tốt hơn hẵn.

" Ái chà! Đây là Du Y tiểu thư sao? "

Một giọng nói chế giễu vang lên, quay lại thì cô thấy hai người đang đi đến. Một nữ nhân xinh đẹp cao ráo kiêu ngạo. Và người nói là một nam nhân trông có vẻ lịch sự

" Nam Bằng? " Du Y đứng lên nheo mài lại

" Ha ha, cô còn nhớ tôi sao? Du Y "

" Đây là người đã đào tạo nhiều diễn viên nổi tiếng đó sao? Du Y? " Nữ nhân xinh đẹp kia lên tiếng khá bất ngờ

" Phải? Chúng tôi từng là cộng sự với nhau " Nam Bằng kia chế giễu cười cợt

" Chỉ từng là cộng sự, bây giờ xem ra anh cũng có ít danh tiếng " Du Y cũng cười nhạt nhìn vào tên đó

" Hừ! Tôi đang là thư kí cho Liên Chi, diễn viên sẽ đảm nhận vai nữ9 trong bộ phim do chính tay đạo diễn nổi tiếng Hollywood viết ra. Chắc chắn sẽ rất nổi, còn cô? Ây da! Là một con nhóc tập sự à " Nam Bằng khinh thường liếc nhẹ qua cô

" Anh có ý gì? Em ấy chắc chắn sẽ làm nên một thành công mới. Các người đừng vội lên mặt " Du Y tức giận nhìn bọn họ

" Ha ha, thành công? Trong giới showbiz ai mà không biết Du Y cô luôn bao che cộng tác của mình. Đừng khiến tôi nực cười... " Nam Bằng chế nhạo nói

" Anh... "

" Đủ rồi, đi thôi. Đừng chấp nhất với bọn cóc ghẻ "

Người tên Liên Chi lên tiếng, liếc qua cô khinh bỉ

" Cô nói ai là cóc ghẻ. Cũng chỉ là một diễn viên nhỏ nhoi mà lên mặt với ai vậy. Đúng là không có giáo dục " Du Y tức giận nghiêm khắc nói với cô ta

" Không giáo dục, OMG cô dám nói tôi thế sao? "

" Tôi chỉ nói vậy thôi, là cô tự nhận ấy chứ "

" Cô... "

Cô ngồi nhìn mà không biết nên làm gì, liền cầm ly nước tạt vào mặt cô ta

" Tỉnh chưa? Chưa thì để tôi cho thêm ly nữa "

" Cô... cô... "

Liên Chi nhìn vào cô run rẩy vì tức giận, Nam Bằng bên cạnh liền lớn tiếng quát

" Cô nghĩ cô là ai, cô dám tạt nước vào cộng tác của tôi? Du Y, cô dạy dỗ cô ta thế nào mà xấc xược như vậy? "

Mặc cho bọn họ la ló, Du Y quay qua cô mỉm cười nháy mắt

" Chuyện gì vậy? "

Một giọng nói trầm thấp lạnh lùng vang lên, quay lại cô liền thấy Hà Dương uy phong đi lại

" Hở? Dương tổng "

Liên Chi khi thấy hắn đi đến liền chạy tới ôm lấy cánh tay lực lưỡng kia, đôi mắt say mê nhìn vào gương mặt hắn

" Hà tổng "

Nam Bằng và Du Y lễ phép chào hỏi

" Dương tổng, cô ta hất nước vào người em còn nói em không có giáo dục. Anh phải làm chủ cho Liên Chi "

Giọng nói nũng nịu của cô ta khiến cô nổi hết da gà. Chỉ thấy hắn lạnh nhạt liếc nhìn cô rồi bảo

" Xin lỗi ngay "

Cô trợn tròn mắt kinh ngạc

" Hà tổng, rõ ràng là họ tới khích bác chúng tôi. Xin ngài suy xét "

Du Y bước lên phản bác, chỉ thấy hắn nhìn vào cô lạnh lùng

" Tôi bảo xin lỗi "

Cô nheo mài nhìn hắn, sau đó lại nhìn đến Liên Chi đang hất mặt kiêu ngạo

" Ha! Tại sao tôi phải xin lỗi? Tôi không làm đó, anh là gì mà bảo tôi xin lỗi. Rõ ràng cô ta kiếm chuyện... "

" TÔI BẢO XIN LỖI "

Cô chưa kịp nói hết câu đã bị tiếng quát của hắn làm giật mình, Liên Chi bên cạnh cũng hoảng hồn nhưng rồi kiêu ngạo mỉm cười

" Anh ấy bảo cô xin lỗi tôi, thì xin lỗi đi "

Cô nhìn vào ánh mắt lạnh lẽo của hắn mà tức giận, lại nhìn vào thái độ kiêu căng kia của Liên Chi. Uất ức nên nước mắt cô đọng lại trên khóe mi, khó chịu nhìn vào hắn. Rồi chán ghét bỏ đi

Hắn thấy cô sắp khóc mà tâm tình hòa hoãn, đẩy Liên Chi ngã xuống đất rồi ôm chặt lấy cô đang đi qua hắn. Nhắc bỗng cô lên vai rồi ra khỏi nhà hàng

Để lại đám người còn đang ngơ ngác không hiểu gì...

_____________

Cô bị hắn đưa vào xe, không ngừng đánh mạnh vào ngực hắn.

" Tên đáng ghét, bỏ ra "

Hắn nắm lấy bàn tay mềm mại của cô kìm chặt lại

" Từ bao giờ mà lạo hư hỏng như vậy. Còn không biết nghe lời "
" Anh thật quá đáng, rõ ràng tôi không sai. Anh lại bắt tôi xin lỗi, anh xấu xa "

Cô giẫy giụa cố thoát khỏi sự kìm hãm của hắn, nước mắt rơi xuống nhìn hắn uất hận.

" Ưm... "

Cô bị hắn cưỡng hôn, đôi tay hắn ôm chặt vòng eo cô. Mặc cho cô cứ giẫy giụa.

Vì hết sức nên cô thả lỏng cơ thể, nhắm mắt lại mặc cho hắn làm gì thì làm. Hắn thấy cô ngoan ngoãn liền dịu dàng lại, từ từ lấy đi mật ngọt trong miệng cô.

Sau 1 phút trôi qua hắn mới chịu thả cô, sợi chỉ bạc kéo dài. Gương mặt cô ửng hồng nhìn hắn

" Ngoan ngoãn như vậy, có phải tốt hơn không? "

" Hừ... Buông ra "

Cô đẩy hắn ra giận dỗi

" Hôm nay quay phim có mệt không? "

" Không liền quan tới anh, đi mà quan tâm cô gái Liên Chi kia đi "

" Hử? Ghen à? "

" Tại sao phải ghen, anh là gì chứ " Cô khó chịu nhìn gương mặt mỉm cười của hắn

" Được rồi, ngồi yên đi "

Hắn thắt dây an toàn cho cô rồi bắt đầu lái xe, dù không hiểu gì nhưng cô vẫn ngoan ngoãn nhìn cảnh vật xung quanh.

_______________

Hơn 30' sau, cô bước xuống đã thấy cảnh biển đẹp đẽ. Từng cơn gió thổi qua như đưa con người vào cõi yên bình.

" Thích không? "

Hắn bước lại gần cô mỉm cười

" Đẹp quá "

Cô vẫn ngây người nhìn về phía xa, tiếng sóng biển lượn lờ trong không khí

" Xuống tắm đi "

" Nhưng... không có đồ bơi "

Cô quay qua gương mặt nuối tiếc, hắn quay cô lại cởi hết quần áo cô.

" Anh làm gì vậy. Á.... "

Dù sao cô cũng chỉ là một cô gái yếu đuối, làm sao kháng cự lại một gã cao to như vậy. Nên quần áo của cô đều bị cởi hết, chỉ còn lại bộ nội y màu trắng, thân thể trắng nõn mịn màng với từng đường cong hoàn hảo của cô khiến hắn điêu đứng. Gương mặt cô ửng hồng ôm lấy cơ thể trách mắng

" Đồ biến thái, vô sỉ, anh thật quá đáng "

Khi bình tĩnh lại hắn liền mỉm cười dắt tay cô ra biển, nước biển rất mát khiến cô thích thú. Cô liền nhảy xuống nước mà lặng

" Tạt nè "

Cô lấy nước tạt vào người hắn, khiến bộ đồ hắn đang mặc bị ướt. Thấy vậy hắn liền đuổi theo cô, bắt cô lại...

Tiếng cười đùa vui vẻ vang vọng trong không trung, những cơn gió mát thổi qua. Tiếng sóng lượn dập dờn hòa vào không gian...

______________

Cô ngồi trên bãi cát nhìn vào ánh chiều tà đang dần lên cao

" Vui thật, mà sao ở đây chỉ có chúng ta vậy? "

Cô khó hiểu nhìn khoảng trống xung quanh, hắn thấy vậy liền ôm cô vào lòng nói

" Anh đã bao hết nơi này, sao vậy? "

" Hử? Ừ! Mà sao tự nhiên anh tốt vậy? Hôm qua anh thật đáng ghét "

Cô chu môi nói khiến gương mặt hắn trầm lại, đẩy ngã cô nằm xuống. Đôi tay hắn kiềm giữ cô lại

" Anh lại muốn giở trò gì nữa đây? "

Cô khó hiểu nheo mài lại nhìn hắn

" Chuyện đêm đó là chuyện gì? " " Sao anh thích hỏi đến chuyện riêng của người khác vậy? " Cô khó chịu nói với hắn

" Nếu em không nói, thì xem như tôi đã nghĩ đúng "

Hắn bóp miệng cô lại, đôi mắt nhìn vào cô. Trong đáy mắt ấy là một tia lửa giận khiến cô run rẫy

" Anh đừng suy nghĩ lung tung. Chỉ là đêm đó anh hai say nên đi nhầm phòng. Không có gì cả "

" Say? Nhầm phòng? Em muốn khiến tôi tức chết sao? Nếu không có làm gì thì sao phải ấp úng, hắn còn đỏ mặt khi nhắc đến nó. Nói! Em và tên khốn đó có phải lên giường rồi. Đúng không? "

Không ngờ khi cô trả lời hắn còn tức giận hơn, đôi tay kiềm chế cô càng siết mạnh. Vì đau mà nước mắt cô rơi xuống

" Anh... hu hu... đau. Không có làm gì cả. Anh không tin thì thôi "

Hắn nhìn vào mắt cô, sự tức giận của hắn từ bao giờ tan biến khi thấy nước mắt cô rơi. Liền ngồi dậy ôm cô vào lòng dịu dàng

" Có đau không? Xin lỗi. Ngoan, đừng khóc "

" Híc... "

" Được rồi. Là tôi sai, đừng khóc nữa "

Hắn ôm cô vào lòng, cơ thể cô dán chặt vào lòng ngực hắn. Cơ thể mềm mại của cô khiến hắn đỏ mặt. Cúi cuống cắn nhẹ vào lỗ tai cô, rồi bồng cô về xe

" Em lạnh "

" Nào mặc vào đi "

Hăn lấy từ phía sau một bộ quần áo khác đưa cô

" Anh chuẩn bị sao? "

" Ừ "

" Vậy anh quay mặt qua kia đi. Hay anh ra ngoài đi "

Hắn nghe lời cô đi ra ngoài, ngắm nhìn sắc trời đang tối dần. Cơn gió lạnh thổi qua đưa đi hơi nước. Đôi mắt xanh đương như bầu trời đêm của hắn không tự chủ mà liếc về phía kính xe. Dù mờ ảo nhưng hắn có thể thấy thân thể quyến rũ mềm mại của cô, trái tim hắn không tự chủ mà đập loạn, gương mặt có chút ửng hồng...

Không hiểu vì sao mà từ khi gặp nhau ở bệnh viện, hắn lại nhớ nhung cô. Dường như cô giống như một người khác, làm gì cũng có thể khiến trái tim hắn loạn nhịp. Khiến hình bóng mỗi lúc cô cười, giận hay cứng đầu đều đi vào tâm trí hắn. Khiến hắn nhớ nhung, khi thấy cô thân mật với kẻ khác. Dù là ai cũng khiến hắn khó chịu, muốn xông lên ôm cô vào lòng mà yêu thương. Hắn không biết cảm giác trong hắn đối với cô là gì, có phải chăng...

" Em xong rồi, anh vào đi "

Tiếng nói của cô khiến hắn thoát ra dòng suy nghĩ, bước vào mặc lại quần áo mới.

" Anh sao không ở ngoài thay? "

Thấy hắn sắp cởi đồ cô liền bịnh mắt lại hỏi

" Ở ngoài lạnh lắm "

" Vậy để em ra "

Cô mở cửa xe định bước ra thì bị hắn bắt lại

" Không cần "

" Anh... "

Vì mở cửa không được nên cô đành ngoan ngoãn ngồi lại, lấy tay bịnh chặt mắt. Vì tò mò nên cô hơi hé ra nhìn, vừa nhìn thấy gương mặt cô liền đỏ lên trông vô cùng đáng yêu.

Hắn chưa cài nút áo, liền nắm lấy tay cô kéo lại ngồi trên đùi mình. Khóe môi mỉm cười vuốt ve mặt cô

" Đẹp không? "

" C...cái gì...đẹp? "

" Cơ thể anh "

" Em... em không biết "

Cô quay qua né đi ánh mắt hắn, thấy vậy hắn liền lấy tay cô chạm vào cơ bụng rắn chắc của hắn.

" Ngại gì, chẳng phải em nhìn thấy rồi sao? "

" Ý anh là sao? "

" Lúc ở vách núi em đã thấy cơ thể anh rồi "

" Lúc... lúc đó em chỉ lo băng bó. Làm gì để ý đến... "

" Vậy giờ nhìn xem, em có thích không? "

Hắn nâng mặt cô lên mỉm cười

" Thích hay không là ý gì? Anh... anh xấu xa. Mặc áo vào đàng hoàng đi "

" Ha ha! Hôn anh, anh không chọc em nữa "

" Anh... "

Cô dù tức giận nhưng vẫn phải cúi xuống hôn vào má hắn

" Không phải ở đó, ở đây "

Hắn chỉ vào môi mình mà mỉm cười, gương mặt cô ửng hồng

" Anh đừng quá đáng "

" Hôn không? "

" Hừ... "

Thấy gương mặt uy hiếp của hắn cô liền ngoan ngoãn cúi đầu xuống chạm nhẹ vào môi hắn, nhìn gương mặt thỏa mãn kia mà tức giận. Liền há miệng ra cắn vào môi hắn thật mạnh

" A "

Hắn chạm vào môi mình đang chảy máu, và quay qua nhìn cô đã tranh thủ chạy về ghế ngồi đang mỉm cười đắc ý.

" Em dám cắn anh? "

" Sao không chứ? "

Cô hất mặt lên trêu chọc hắn, thấy vậy hắn liền liếm môi mình mỉm cười

" Anh xem như đây là đánh dấu chủ quyền của em "

" C...cái gì? Anh... "

Cô kinh ngạc nhìn vào hắn đang bắt đầu lái xe, thật sự cô chưa hề thấy ai mặt dày như vậy. Liền bực tức quay đi

Nhìn gương mặt mãn nguyện của hắn qua kính xe, mà đáy mắt cô xẹt qua tia sáng lạnh lẽo đầy chế giễu

' Hừ! Ngu ngốc... '

∆∆∆∆∆∆∆∆∆

Chương 7: Thiên Kim Danh Môn 6

Ngồi trên chiếc giường rộng lớn, nhìn từng dòng chữ trên Weibo mà khóe môi cô mỉm cười nhạt

- Tiên nữ kìa

- Đây là bộ phim hay nhất tôi từng xem

- Tịnh tỷ ơi, chị là tiên nữ sao? Trái tim em đang rung động vì chị

- Ôi! Tịnh tỷ diễn xuất như thần

- Thật muốn xem bộ phim tiếp theo chị ấy đóng

- Muốn gặp chị ấy ngoài đời quá đi

- Chỉ cần gặp chị ấy, cuộc đời này tôi sẽ không còn gì để hối tiếc

- Nữ thần của lòng tôi

.....

[ Chúc mừng ký chủ đã đạt danh hiệu nữ hoàng điện ảnh ]

" Ha! Đã hơn 1 tháng rồi nhỉ? Thật không dễ gì mới được "

[ Người định hoàn thành nhiệm vụ như thế nào? 0v0 ]

" Hở? Sắp rồi... "

Cô vươn lên nụ cười ý vị khiến tiểu Bát Đản run rẩy

[ Ký chủ, người cầm tinh con gì vậy -.- ]

" Ngươi đang nói móc ai vậy? "

[ Ha ha! Không có ạ. Mà tên Phương Hải kia dường như có tình cảm gì đó với người ]

" Ngươi nói xem hắn có gì với ta? "

[ À! Thì... ]

" Ở với ta lâu vậy ngươi dường như vẫn còn ngây thơ nhở? Yên tâm, từ từ cũng quen thôi "

Cô vừa bỏ bánh vào miệng vừa nói

[ Còn về nam9 và nữ9... ]

Nghe thấy tiểu Bát Đản nói nữa chừng, khóe môi cô nâng lên nụ cười lạnh

" Cũng tới lúc rồi, nên thả lưới cho cá bơi rồi chứ nhỉ. Bắt nó lâu quá, sẽ hại chết nó a~ "

[ Ân! =_= ||| ]

_____________

Sáng hôm sau:

Cô bước xuống nhà đã thấy mọi người tụ tập đầy đủ, mẹ cô cũng ngồi đó dường như chờ đợi

" Có chuyện gì sao, mọi người? "

Cô bước lại gần tò mò hỏi

" Em xuống rồi à? Cha đang về tới. "

Phương Hải thấy cô liền kéo cô ngồi bên cạnh mình, dịu dàng giải thích

" Cha sao? "

Cô tỏ ra bất ngờ nhưng trong đáy mắt lại xẹt qua sự chế giễu

Bỗng từ ngoài sân một chiếc xe hơi đen sang trọng chạy vào, người hầu đứng hai hàng chờ sẵn. Cả nhà ai cũng đứng lên đi ra cửa, một người đàn ông trung niên bước vào. Khí thế uy nghiêm cùng với gương mặt sắt bén, dù trông ông đã già nhưng nét đẹp thời niên trẻ vẫn còn đó. Cho thấy lúc trước ông cũng là một người tuấn mạo song toàn

" Ông về rồi, có mệt không? "

Hồng Nhung bước lên ôm lấy tay ông lo lắng, còn mẹ cô rót trà đưa cho ông ta

" Không! Lần này dự án quan trọng nên ta đã đi hơn 3 tháng. Mọi chuyện trong nhà xem ra biến chuyển khá tốt nhỉ "

Giọng nói uy quyền trầm thấp của ông ta vang lên, ngồi xuống ghế

" Cha, người vất vả rồi "

Phương Hải đi lên chào hỏi

" Hừ! Mày mà giúp đỡ tao được phần nào thì tốt rồi. Suốt ngày lo gái gú, ăn chơi. Chẳng ra thể thống gì "

" Thôi, ông đừng tức giận. Con trai còn nhỏ, chưa hiểu chuyện. Để tôi từ từ dạy bảo nó "

Thấy ông phát hỏa, Hồng Nhung liền nhẹ giọng trấn an

" Bà suốt ngày binh vực nó, bởi vậy nó mới bất tài vô dụng. Đúng là con hư tại mẹ "

" Cha "

Cô thấy không ổn liền bước lên, mỉm cười chào ông

" Hử? Tịnh nhi càng ngày càng xinh đẹp. Nào! ngồi xuống đây, ta đã thấy trang báo có rất nhiều hình và tin tức của con. Không hổ là con gái của Phương gia. Làm tốt lắm "

Ông cười nói với cô khiến cho Hồng Nhung bên cạnh không khỏi khó chịu

" Ông dạo này sức khỏe vẫn ổn chứ? "

Mẹ cô đưa ly trà cho ông rồi ân cần hỏi

" Bà vẫn xinh đẹp như ngày nào, lại còn biết cách dạy con. Không uổng công tôi luôn trân trọng bà. Nào, lại đây "

Cô lẳng lặng quan sát rồi đi vào nhà bếp lấy cốc sữa uống

" Tịnh nhi "

Quay lại cô đã thấy Phương Hải đứng đó, gương mặt khó chịu khiến cô tò mò

" Anh hai sao vậy? "

" Em có thấy anh vô dụng không? "

" Tại sao anh lại nói thế? "

" Vì... em không thấy anh bất tài sao. Suốt ngày chỉ biết ăn chơi... "

" Không đâu, anh hai luôn là người anh tuyệt nhất "

Cô bước lại gần mỉm cười với hắn

" Em... nói thật sao...? "

Phương Hải ôm cô vào lòng hạnh phúc mỉm cười

" Nhưng mẹ cả dường như không thích em cho lắm, anh hai có thấy vậy không? "

Cô ngước mặt lên nhìn hắn thút thít, gương mặt tuyệt mĩ của hắn hơi nheo lại đau lòng

" Không có, mẹ anh không ghét em. Em giỏi giang như vậy, mẹ làm sao ghét em được "

" Thật không, anh không gạt Tịnh nhi đi " " Thật, anh nói là thật mà. Tịnh nhi đừng buồn "

"... Ừm... Thôi em ra ngoài với cha "

Nói rồi cô đi ra ngoài để lại Phương Hải vẫn nhìn theo cô. Rồi cũng lẳng lặng đi theo...

" Cha, con gái thật vui khi người về. Hay hôm nay gia đình ta ra ngoài ăn mừng. Được không? "

" Ừm, ý kiến không tồi. Vậy chuẩn bị đi, chúng ta sẽ cùng nhau đi ăn "

Cô mỉm cười rồi bước lên phòng chuẩn bị, vừa mới thay đồ đã thấy điện thoại cô sáng lên

" Đang làm gì đó, ăn gì chưa? "

Dòng tin nhắn hiển thị với tên người gửi là Hà Dương... Thấy vậy cô cũng nhắn lại

" Cha em về, chuẩn bị đi ăn "

"... "

" Anh sao vậy? "

" Chuẩn bị họp "

" Vậy sao còn thời gian nhắn tin? "

" Nổi tiếng rồi, nên không cần anh nữa. Phải không? "

" Anh có ý gì đây? "

"... "

"?? "

" Anh nhớ em "

" ^_^? Chúng ta mới gặp nhau tuần trước "

" Chiều nay anh có buổi tiệc ở bãi biển, em đi với anh "

" Ưm... Được! Mấy giờ? "

" 17h anh qua đón. Tạm biệt "

" Ừ! Một ngày vui vẻ "

Cô tắt điện thoại bỏ vào túi.

" Tiểu Bát Đản, đêm nay nữ9 có xuất hiện không? "

[ Theo như thống kê thì 80% là có ]

" Ừ! Tốt "

_____________

17h tối:

Cô ngước nhìn khách sạn xa hoa ngay trước mặt, bãi biển dập dờn với từng cơn gió lạnh. Cô tuyệt trần với mái tóc tím được búi cao. Gương mặt xinh đẹp tự nhiên không trang điểm cũng khiến người nhìn vào say đắm. Chiếc váy cúp ngực dài hơn đầu gối tôn lên thân hình quyến rũ. Chiếc áo choàng mỏng phía ngoài tôn lên cánh tay trắng nõn mịn màng. Cô khoát tay Hà Dương bên cạnh...

Hắn không hề thua kém với bộ âu phục đen lịch lãm của một quý ông, mái tóc đen chải chuốc gọn gàng. Đôi mắt xanh như bầu trời đêm lạnh lẽo âm trầm. Gương mặt tuấn mĩ khiến bao người điêu đứng, khí chất hắn tỏ ra như một người đứng trên cao khiến người khác không thể với tới...

Cô cùng hắn bước vào trong khiến nhiều lời bàn tán vang lên

" Hà tổng, hân hạnh được gặp ngài "

" Hà tổng, đây là bạn gái ngài sao? "

Có mấy người đàn ông trung niên bước lên chào hỏi, còn không quên liếc qua cô...

- Đó chẳng phải là ảnh hậu sẽ được chọn sao? "

- Nghe nói lượng fan của cô ấy rất lớn. Dù vào nghề chỉ mới 2 tháng nhưng lại rất được yêu thích

- Mấy nhà sản xuất lớn còn muốn mời cô ấy tham gia phim nữa

- Không biết cô ấy có quan hệ gì với Hà tổng
- Thật tò mò

....

Những lời bàn tán lọt vào tai cô, hắn nghe vậy mà không khỏi nhíu mài. Khóe môi vươn lên mỉm cười nhẹ định trả lời câu hỏi của mấy ông già kia. Nhưng cô đã cướp lời

" Hà tổng và tôi chỉ là bạn, anh ấy dẫn tôi tới đây để tìm hiểu thêm. "

- Ồ!

Đám người đồng loạt hiểu ra, cũng không còn nói gì nữa. Gương mặt cô mỉm cười nhẹ nhưng lại cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo đang bao trùm. Hắn đang liếc nhẹ qua cô, đáy mắt ẩn ẩn sự tức giận

" Không biết Hà tổng có thể nói chuyện với chúng tôi một chút? Để bàn về việc làm ăn "

" Hừ! "

Hắn bỏ cô lại một mình rồi bước đi cùng họ, không cần suy nghĩ cũng biết là hắn đang giận. Cô cũng không có thời gian đâu mà quan tâm liền tìm một chỗ ngồi xuống quan sát tình hình

" Thật không ngờ ở đây lại là nơi giao lưu của những kẻ dối trá "

[ Ký chủ có ý gì? ]

" May mà ta chạy kịp, chứ không cũng bị rơi vào tầm ngắm của bọn cáo già "

[ Có sự xuất hiện của nữ9. Hiện đang rất gần nam9 ]

" Hử? "

[ Đã gặp nhau ]

"... "

[ Ký chủ, sao người không phản ứng gì hết vậy? ]

" Nên phản ứng thế nào đây? "

[ Nà ní =…=??? ]

" Mà ngươi có thứ gì có thể nghe và thấy được ở tầm nhìn xa không? "

[ Có thưa ký chủ! Đó là thiên thông nhãn. Giá bán vĩnh viễn là 150 điểm. Còn 1 lần là 100 điểm. ]

" Mắc vậy sao? "

[ Rất rẻ rồi ạ. Ký chủ có muốn mua hơm? ~=v=~ ]

" Hừ! Lấy! Vĩnh viễn "

[ Mua bán thành công. Số điểm hiện tại của ký chủ là -210 điểm ]

" Trời ơi! "

Cô than thở một tiếng rồi kích hoạt THIÊN THÔNG NHÃN, như có một thứ gì đó bao bọc lấy mắt và tai cô. Từ không gian như đang chạy. Cô dùng ý nghĩ để tìm kiếm Hà Dương. Thì ở một khoảng xa đó, cô nhìn thấy hắn đang nói chuyện với đám lão già, còn có một cô gái xinh đẹp.

Mái tóc ngắn ngang vai màu đen mượt mà. Đôi mắt to tròn trong sáng, ngấn nước nhìn hắn. Mũi cao nhỏ xinh. Khóe môi hồng nhuận ướt át như muốn người khác cắn vào. Làn da hồng hào trắng mịn, bộ váy vàng nhạt dài hơn đầu gối. Chiều cao cỡ 1m65.

Không cần nghĩ nhiều cô cũng biết đó là nữ9 của chúng ta.

" Đây là Lưu Di, diễn viên mới của chúng tôi. Cô ấy rất có thiên phú, lại còn đáng yêu nên rất được quý mến. Chào Hà tổng đi "

" Vâng! Tôi là Lưu Di, xin chào Hà tổng "

Hắn nheo mắt nhìn vào Lưu Di, cô gái này không như những người khác. Ánh mắt không hề si mê hay ngưỡng mộ. Mà chỉ là một màu trong sáng ngây thơ...

Bỗng nhiên trong đầu hắn hiện lên hình ảnh cô, đôi mắt cô cũng nhìn hắn lẳng lặng, mỉm cười tỏa nắng. Nhưng lại là một mảng yên bình... Phút chốc trái tim hắn bỗng đập mạnh mà mỉm cười

" Ừ! Xin chào "

" Hà tổng không biết có thể cho cô gái trẻ này một cơ hội "

Lão gìa kia thấy nụ cười của hắn cứ ngỡ là động lòng với Lưu Di nên thừa cơ hội tiếng tới.

" Tôi sẽ xem xét lại "

" Tại sao lại không chứ? "

Tiếng nói ngân bạc của cô vang lên, ai nấy cũng đều kinh ngạc khi cô bình thản đi đến

" Ý em là sao? "

" Trông cô ấy xinh đẹo như vậy, hay là anh cho cô ấy vào Hà thị đi "

Nãy giờ xem kịch thấy chán nên cô mới đến góp vui

" Từ bao giờ em có quyền quyết định? "

Đôi mài hắn nheo lại, vụ lúc nãy hắn vẫn chưa tính sổ. Thấy vậy cô liền bước đến lỗ tai hắn nói nhỏ

" Sao vậy? Chuyện lúc nãy anh còn giận à? Em nói sai gì sao? "

Gương mặt hắn bỗng trở nên âm trầm, thấy vậy cô liền nói tiếp

" Nếu anh cho cô ấy vào làm ở Hà thị, thì em sẽ đáp ứng anh một điều kiện "

Hắn bất ngờ nhìn cô, sau đó mỉm cười

" Được, nhất ngôn cửu đỉnh. Từ ngày mai Lưu Di cô cứ vào Hà thị. Tôi sẽ cho người sắp xếp "

Hắn nói rồi kéo cô rời đi, khi ra xe liền nhét cô vào trong ôm chặt eo cô

" Anh làm gì vậy? "

" Em đã nói sẽ đáp ứng anh một điều kiện "

"... Ừm... Phải "

" Vậy... "

" Nhưng chỉ nằm trong khả năng của em "

" Được rồi, anh sẽ để nó sao. Bây giờ, anh chở em đi ăn. Lúc nãy chưa ăn gì cả, phải không? "

" Anh bảo đến dự tiệc mà lại về sớm thế? Chưa kịp ăn gì "

" Anh chỉ đến gặp mặt mấy lão đó xem sao. Chứ không có ý định ở lại lâu, ở đó đồ ăn cũng không tốt lành gì "

" Vậy sao anh không nói sớm, để em ăn mặc rờm rà thế này "

" Em cũng không nên làm quen với những kẻ đó, không tốt đâu. Chỉ cần có anh là đủ "

" Được! Vậy sau này em sẽ đeo bám anh suốt luôn "

Khóe môi hắn nâng lên nụ cười rồi lái xe chạy đi. Bầu trời hiện lên ánh trăng mờ ảo, như có như không đưa vào một thứ gì đó tuyệt đẹp... Có phải chăng là tình cảm? Nhưng nếu là thật thì liệu sau này sẽ có bao nhiêu đau đớn...

Chương 8: Thiên Kim Danh Môn 7

Hà Dương chở cô đến một nhà hàng sang trọng, vừa bước vào cô đã nghe thấy tiếng nhạc du dương vang lên. Không khí mát mẻ đầy lãng mạng, cô khá bất ngờ với những thứ này. Hắn nắm tay cô đi đến một chiếc bàn gần đó, giờ đây cô mới để ý là hầu như nơi này không có ai, chỉ có những ánh đèn vàng mờ nhạt chiếu rọi. Trên bàn là hai ly rượu vang đỏ được để sẵn. Hắn kéo cô lại ghế ngồi, rồi cũng vòng qua phía đối diện cô mà ngồi xuống

Không qua bao lâu đã có những phục vụ mang thức ăn lên, nhìn những món ăn ngi ngút khói đẹp mắt khiến cô bất ngờ.

" Hôm nay có gì đó là lạ à nha "

Cô nhịn không được liền lên tiếng trêu chọc, hắn thấy vậy liền mỉm cười

" Em ăn đi "

Cô ngoan ngoãn nghe lời bắt đầu ăn, nhưng điều kì lạ là hắn lại cứ ngắm nhìn cô mãi

" Anh sao vậy? "

" Đêm nay, em rất đẹp "

" Cảm ơn, em cũng thấy anh lạ lắm ấy "

Cô cầm ly rượu vang lên đưa đến giữa không trung, hắn thấy vậy cũng cầm lên cụng ly với cô

" Em cảm thấy thế nào? "

" Hở? Ừa... rất đẹp, em rất thích. Lại còn có không khí lãng mạng. Nhưng sao anh lại chuẩn bị những thứ này? "

" Thì... anh thấy trên mạng, người ta bảo như vậy sẽ khiến người con gái thích... "

Hân nhỏ giọng nói khiến cô không nghe được, nhưng cô đã có THIÊN THÔNG NHÃN nên từng lời hắn nói cô đều nghe rất rõ. Trong đầu cô hiện lên sự chế giễu

[ Nam9 này cũng đáng yêu quá ký chủ nhỉ? ]

Tiếng nói của tiểu Bát Đản vang lên, khiến cô khinh thường

' Ngươi thấy vậy sao, ta thấy cũng đúng. Đáng yêu đến nỗi rất thích hợp làm thú cưng để chơi đùa '

[ =.= ||| Ký chủ, người ác quá... ]

" Anh nói gì vậy? "

Cô giả vờ ngây thơ hỏi hắn, khiến gương mặt hắn hơi ửng hồng

" Không có gì... "

Hắn đứng lên đi đến bên cô, hắn nhận lấy bó hoa hồng trong tay của tên phục vụ. Sau đó đến gần cô

" Anh tặng em sao? Nó rất đẹp "

Cô mỉm cười ngọt ngào nhận lấy bó hoa

" Tịch nhi, làm bạn gái anh nhé? "

Cô kinh ngạc ngước mắt lên nhìn gương mặt đang ửng hồng của hắn, vành tai cũng đỏ lên rồi. Cô cúi đầu xuống như do dự

" Em làm sao vậy? "

Hắn thấy cô không trả lời liền hoảng hốt hỏi, gương mặt tuấn mĩ hiện lên lo lắng

" Em... xin lỗi. Em không thể nhận... "

" Tại sao? "

Gương mặt hắn trở nên âm trầm, đôi mắt xanh đêm hiện lên sự sững sốt

" Em không thể ở bên anh... "

" Em cho anh một lý do "

" Em không hợp với anh đâu, anh đừng như vậy. Chẳng phải lúc trước anh rất ghét em sao? Tại sao bây giờ anh lại như vậy? "

Cô đứng dậy nhìn vào mắt hắn, đôi mắt cô bình thản như vô cảm

" Anh... "

Hắn kinh ngạc không biết nên trả lời cô như thế nào. Vì những điều cô nói rất đúng...

" Anh nên tìm cho mình một hạnh phúc tốt đẹp. Người có thể lắng nghe anh, quan tâm và chăm sóc anh. Anh đừng bận lòng tới em "

" Em xem tôi như một trò chơi tiêu khiển sao? Em luôn bên cạnh tôi, quan tâm tôi như vậy. Mà bây giờ em lại bảo tôi đi tìm một người con gái khác? Em xem tôi là gì? "

Đôi mắt hắn hiện lên sự lạnh lẽo, nhìn vào cô

" Em... không biết anh đang nói gì cả. "
" Không hiểu? Có phải trong lòng em đã có người khác? "

" Anh đang nói gì vậy? "

" Phương Hải! Tên đó dường như có tình cảm với em. Em đừng nghĩ tôi không biết "

" Anh ấy chỉ xem em như em gái, và chúng em là anh em "

" Ha! Anh em? Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn không thích em "

" Anh...! Em không muốn nói chuyện với anh nữa, em đi trước "

Cô tức giận quay đi, hắn cũng không níu kéo cô lại. Mà gương mặt chỉ âm trầm lạnh lẽo, đáy mắt hiện lên sự đau đớn

______________

Trong phòng cô ngồi trước loptop, bầu trời đêm tối với những vì sao sáng

[ Ký chủ! Sao người lại từ chối nam9? ]

" Ha! Ngươi ngốc thật "

[?? ]

" Ngươi cứ tiếp tục xem kịch, rồi sẽ hiểu "

Khóe môi cô vươn lên nụ cười nhạt, đáy mắt lãnh tình hiện lên mưu kế

_____________

" Mọi người nghĩ mệt đi "

Tiếng đạo diễn vang lên, cô cầm lấy chai nước uống. Du Y đi lại đưa cho cô một sấp kịch bản

" Tịch Tịch, em nghe gì chưa? "

" Hử? Chuyện gì vậy chị? "

Cô để chai nước xuống tò mò hỏi

" Hà tổng nghe nói hôm nay rất lạ. Dường như tâm tình không tốt "

"... "

" Em có biết gì không? "

" Hở? Làm sao em biết được "
" Vậy sao, haizz. Hôm nay tốt nhất là không ai nên chọc giận Hà tổng. Nếu không thì tiêu đời "

- Hà tổng

- Mừng ngài đại giá quang lâm

....

Du Y vừa dứt lời thì bên kia đã xôn xao lên, khi cô quay lại đã thấy gương mặt lạnh lẽo của Hà Dương ngay trước mắt. Ai nhìn thấy cũng đều sợ hãi, không gian im lặng bao trùm.

" Anh đến đây có gì sao? "

Cô đứng dậy hỏi hắn, gương mặt bình tĩnh đối mắt với hắn. Hắn không trả lời mà nắm lấy tay cô kéo cô lại. Đôi mắt cô mở to nhìn môi mình đang khóa chặt vào đôi môi lạnh lạnh kia. Những người xung quang trợn tròn mắt kinh ngạc

"... Ưm... "

Cô dùng tay đẩy hắn ra, nhưng càng cố thoát hắn lại càng siết chặt.

Những người xung quanh ai cũng bàng hoàng. Lâu sau hắn rốt cục cũng bỏ cô ra, sợi chỉ bạc trắng kéo dài. Đôi mắt cô nhìn hắn hoảng sợ

" Em đã nói sẽ đáp ứng tôi 1 điều kiện. Vậy bây giờ tôi muốn em trở thành bạn gái tôi "

Lời nói hắn sắc lạnh khiến cô kinh ngạc. Hàng mi rũ xuống che đi tia khinh bỉ vừa xẹt qua

" Em sẽ đồng ý với anh, nhưng chỉ 2 tháng "

Lời nói cô nhỏ nhẹ đáp ứng hắn

" Được! "

Hắn buông cô ra rồi xoay người bỏ đi. Để lại cả đám người vẫn còn thẩn thờ

" Tịch Tịch "

Du Y bình tĩnh lại nhìn vào cô

" A! Mọi người đừng hoảng, không có gì đâu. Em đi qua đoàn phim số 2 tham quan một chút. Đi trước "

Cô mỉm cười rồi bước đi, đáy mắt là một mãn bình yên không dao động.

_______________

Cô nhìn quanh sân, những người tấp nập bận rộn. Đây là một bộ phim khá tốt, nên cô muốn xem thử. Và quan trọng hơn... nữ9 đang ở trong đoàn phim này...

" Chị Tịch "

Tiếng nói nhẹ nhàng vang lên, khóe môi cô vươn lên nụ cười nhạt rồi quay lại

" Cô là? "

" Em là Lưu Di, người hôm trước chị cho vào làm đây ạ. Cảm ơn chị đã giúp đỡ em "

" Thì ra là em, không có gì đâu. Em làm việc tốt chứ? "

" Vâng ạ, cảm ơn chị "

Lưu Di nở nụ cười tươi khiến những người xung quanh không khỏi trầm trồ

" Vậy thì tốt rồi "

Cô cũng mỉm cười nhẹ hài lòng

" Chị biết không, em là fan của chị. Em rất ngưỡng mộ chị, chỉ mới 2 tháng với một bộ phim mà chị lại được nhiều người yêu thích như vậy. Chị thật đáng khâm phục "

Đôi mắt to tròn đen láy long lanh chan chứa sự ngưỡng mộ

" Vậy sao, cảm ơn em."

" Em cũng sẽ cố gắng để được như chị "

" Ừ! Cố lên. Thôi, chị có việc nên đi trước. Tạm biệt "

Cô cười rồi quay bước đi, để lại Lưu Di vẫn nhìn theo bóng cô. Khóe môi cô nâng lên nụ cười nhạt đầy khinh bỉ rồi mất dần trong bóng tối

∆∆∆∆∆

Chương 9: Thiên Kim Danh Môn 8

Kể từ lúc cô nhận lời làm bạn gái của Hà Dương đã 2 tháng trôi qua, và Lưu Di cũng càng ngày càng thân thiết với cô hơn trước. Lưu Di ngưỡng mộ và thần tượng cô nên đã học hỏi rất nhiều. Còn về phía Hà Dương thì hắn luôn quan tâm chăm sóc cô hết mực, cả showbiz hầu như ai cũng biết Hà Dương đang theo đuổi cô... Thật thú vị

Bước xuống nhà cô nhìn thấy Phương Hải đang ngồi đó với những sấp tài liệu. Phương Hải đã tiếp quản công ty 2 tháng rồi, hắn có vẻ cũng đã chửng chạc hơn rất nhiều

" Tịch nhi, em thức rồi à? Lại đây "

Phương Hải thấy cô liền mỉm cười gọi lại

" Anh hai "

" Ừ! Ăn trái cây đi "

Cô bỏ miếng táo vào miệng vừa suy nghĩ

" Anh hai, anh thấy cô gái hôm trước thế nào? "

" Em nói cô gái tên Lưu Di sao? "

" Ừa! "

" Em đang cố gáng ghép anh cho cô ta sao? "

" Thì... anh cũng lớn rồi, phải cưới vợ chứ? "

Gương mặt tuấn mĩ của Phương Hải trầm lại

" Anh không thích, em đừng cố làm những việc vô nghĩa nữa "

Thấy Phương Hải lớn giọng cô liền tò mò

" Vì sao chứ? Tại sao anh không thích lấy vợ "

" Vì... "

Phương Hải đứng lên tức giận, nhưng nữa chừng lại không nói gì

" Anh sao vậy... nếu anh không thích thì thôi. Em sẽ không như vậy nữa "

" Haizz! Như vậy mới ngoan chứ. Được rồi, anh đi làm đây. Ở nhà ngoan ngoãn đó "

" Dạ "

Cô nhìn theo bóng lưng Phương Hải mà nở nụ cười âm hiểm, rồi cũng đứng dậy đi ra ngoài

_______________

Nhìn dòng người tấp nập với những tiếng cười nói vui vẻ vang vọng trong không trung, cô dáo dác nhìn xung quanh thì thấy một người con gái xinh đẹp nở nụ cười tươi tắn chạy tới

" Tịch tỷ, chị tới rồi "

" Để em đợi lâu rồi, chúng ta đi thôi "

Cô kéo Lưu Di đi vào một quán cà phê gần đó, gọi nước rồi mỉm cười

" Em đến lâu chưa? "

" Dạ không lâu lắm, mà Hà tổng không đi chung với chị à? "

" Anh ấy có nhiều việc lắm, nên chị không rũ."

" À vâng "

Lưu Di mỉm cười tươi tắn nhưng đáy mắt xẹt qua tia sáng rất nhanh, dù như thế cô vẫn có thể nắm bắt kịp...

" Em thấy anh hai chị thế nào? "

" A! Anh... anh ấy rất tài giỏi... "

" Vậy em có thích anh ấy không? "

" Ý... ý chị là sao chứ? "

Lưu Di đỏ mặt e thẹn hỏi lại cô

" Tối nay em qua nhà chị ăn cơm, được chứ? "

" Nhưng... "

" Sao nào, ngay cả ăn một bữa cơm với chị em cũng không muốn? "

" Không... không phải. Em không có ý đó "

" Được rồi, vậy tối nay em phải qua đó. Bây giờ chúng ta đi chơi thôi "

Cô kéo tay Lưu Di đi ra ngoài, bầu trời trong xanh mát mẻ với từng áng mây trắng bay qua. Đưa những nụ cười vào hư không...

_______________

20h tối

" Đã chuẩn bị xong chưa?

Tiếng nói cô vang lên hỏi người hầu

" Dạ vâng! Đã xong thưa tiểu thư "

" Ừ! Tốt "

Cô nhìn những món ăn ngon trên bàn đang ngi ngút khói mà hài lòng gật đầu

" Tiểu thư, thiếu gia đã về "

Nghe người hầu nói xong cô liền chạy ra, nhìn thấy Phương Hải đang bước vào

" Anh hai "

" Hở? Tịch nhi "

" Anh về đúng lúc lắm "

" Hử? Sao em chuẩn bị nhiều món vậy? "

Phương Hải nhìn thấy người hầu tấp nập với bàn ăn đầy ấp liền kinh ngạc

" Hôm nay Lưu Di sẽ qua ăn cơm cùng chúng ta " " Lại là cô ta? "

Phương Hải trầm mặc nhìn cô

" Hừ! Em chỉ mời em ấy qua dùng một bữa cơm, dù sao em ấy cũng rất thần tượng em mà. Chúng em chỉ muốn trao dồi thêm kinh nghiệm diễn viên. Nếu anh không thích thì thôi. Em ra ngoài ăn vậy "

Thấy cô giận dỗi Phương Hải liền cưng chiều dịu dàng nói

" Được rồi, em muốn sao cũng được. Anh đi tắm rồi chúng ta cùng ăn cơm. Chịu chưa? "

" Ừa "

Cô mỉm cười nói rồi đi vào trong xem xét, thấy Phương Hải đã lên lầu mà khóe môi cô vươn lên nụ cười nhạt

" Tiểu thư, Lưu Di tiểu thư đã đến "

" Hử? Mời em ấy vào đây "

Cô mỉm cười háo hức, khi thấy một cô gái xinh đẹp bước vào, gương mặt hơi ửng hồng tươi tắn

" Tịch tỷ, em tới rồi "

" Ừm! Nào! Lại đây "

Cô kéo Lưu Di ngồi vào bàn ăn, bản thân cũng kéo ghế ngồi xuống. Lưu Di ngắm nhìn căn nhà xa hoa mà trầm trồ

" Bác trai, bác gái đâu rồi chị? "

" À! Ba mẹ chị đi du lịch rồi. Mai mới về "

" À! "

Lưu Di hiểu ra rồi lại tiếp tục quan sát

" Anh hai, anh xuống rồi à? "

Cô gọi Phương Hải lại mỉm cười. Lưu Di thấy hắn cũng đứng lên

" Chào anh, em mới tới "

" Ừ "

Phương Hải lạnh nhạt trả lời rồi ngồi xuống

" Chúng ta ăn thôi "

Những món ăn được đem lên, sơn hào hải vị khiến cho Lưu Di kinh ngạc. Cô bắt đầu dùng bữa

" Lưu Di, em rất thích nghề diễn viên à? "

" Vâng. Từ nhỏ em đã luôn muốn theo đuổi nó "

" Vậy sao, em thật giỏi "

" Em làm sao bằng chị, còn phải học hỏi ở chị rất nhiều. Chị là ảnh hậu trẻ nhất và tài giỏi nhất trong giới showbiz mà. Không như em chỉ có cố gắng "

" Chị tin em sẽ làm được "

Cô mỉm cười ủng hộ Lưu Di

" Em ăn cái này đi " Phương Hải gắp một con tôm cho cô

" Cảm ơn anh hai "

Cô cùng Phương Hải thân thiết, đôi mắt Lưu Di ánh lên sự chế giễu rồi rất nhanh biến mất

" Tich tỷ, dạo này quan hệ của chị và Hà tổng thế nào rồi? " " A! Rất tốt em "

" Hai người định khi nào đám cưới? Em nhất định sẽ đến dự "

"... Em... nói gì vậy? "

Cô hơi mỉm cười trả lời Lưu Di, Còn Phương Hải lại trầm mặc không nói gì. Đôi mắt đen sắt bén ánh lên tia âm hiểm đầy tàn độc. Nhưng rất nhanh trở lại bình thường mỉm cười nhìn cô

" Em đó, ăn nhiều vào. Làm diễn viên chắc mệt lắm. Ăn đi, anh phải vỗ béo em mới được "

Cô gật đầu dùng bữa. Lưu Di nhìn Phương Hải rồi nở nụ cười nhạt, vừa rồi cô ta có thể thấy được sự thay đổi của Phương Hải khi nhắc đến việc cô sẽ cưới Hà Dương... xem ra...

_______

Sau khi dùng bữa xong thì bên ngoài trời mưa to. Từng cơn gió mạnh mẽ như ác thần thổi qua như muốn cuống đi tất cả

" Lưu Di, mưa lớn như thế. Hay em ở lại đây đi "

Cô nhìn ra ngoài trời rồi khuyên nhủ

" Không cần đâu chị, em về được mà "

" Nhưng sẽ có bão, như vậy rất nguy hiểm. Em cứ ở đây, mai hẵn về "

" Nhưng... "

" Tịch nhi đã nói vậy thì em ở lại đi "

Phương Hải từ trong bước ra nói

" Vậy... phiền anh chị rồi "

Lưu Di được một người hầu dẫn lên phòng khách, đôi mắt đỏ như máu của cô hiện lên sự chế nhạo rồi cũng mỉm cười nói

" Thôi, em đi ngủ đây. Chúc anh ngủ ngon "

Cô hôn chụt lên má hắn rồi chạy lên lầu, để lại Phương hải vẫn còn thẩn thờ mỉm cười sờ lên mặt mình...

____________

1h khuya

Bầu trời đêm đen lạnh lẽo với cơn mưa lớn, từng làn gió thổi qua giận dữ. Ánh đèn mờ nhạt chiếu rọi lên hành lang yên tỉnh. Một bóng dáng người con gái đang bước đi, tiếng lộp cộp khiến cho dãy hành lang vốn yên tĩnh trở nên đáng sợ. Cô ta bước đến một căn phòng vẫn còn sáng đèn đẩy cửa bước vào

" Ai? "

Người con trai đang ngồi trên ghế sô pha làm việc, chiếc áo ngủ để lộ cơ ngực săn chắt. Gương mặt lạnh lùng nheo mài lại

" Là cô? "

" Phải, thấy anh chưa ngủ nên em qua xem thử "

Lưu Di mỉm cười đi lại gần Phương Hải

" Cô tính giở trò gì đây? "

" Ây da! Anh lạnh lùng vậy. Em muốn nói chuyện với anh một chút thôi mà "

" Nói chuyện vào giờ này sao? "

Phương Hải nhếch mép mỉm cười khinh bỉ

Lưu Di đi vòng ra sau lưng hắn, đưa tay ôm lấy sờ soạn cơ ngực rắn chắc. Mỉm cười

" Em muốn hợp tác với anh cơ "

" Hợp tác? "

" Phải! "

Cô ta uốn éo để bộ ngực đẩy đà của mình chà sát vào lưng hắn, đưa tay lên miệng hắn yêu kiều

" Em biết anh yêu em gái mình. Và em... lại yêu Hà Dương "

" Hử? "

" Em sẽ giúp anh có được Tịch tỷ. Còn Hà Dương, sẽ thuộc về em "

" Đây là ý đồ của cô "

Phương Hải trầm mặc nhìn Lưu Di

" Không phải riêng em... mà trái tim anh cũng đang mách bảo rằng. Anh phải giành lại Tịch nhi của mình. Nếu không... sẽ hối hận cả đời "

"... "

" Anh chỉ cần khiến cho Hà Dương hiểu lầm và cho hai người họ chia tay nhau. Thì em sẽ thừa cơ hội đến bên anh ấy, và Tịch tỷ sẽ là của anh "

"... "

" Hãy suy nghĩ đi, em yêu Hà Dương. Còn anh... yêu cô ấy. Anh sẽ có được cô ấy mãi mãi, người con gái anh yêu. Lý do gì anh lại phải nhường cô ấy cho kẻ khác? Vì sao anh phải chịu khổ đau trong khi anh xứng đáng hơn? Vì sao cô ấy lại phải yêu kẻ khác trong khi anh luôn quan tâm cô ấy, anh xứng đáng hơn ai hết để có được người con gái này... "

Tiếng nói mê hoặc dụ dỗ khiến cho lòng Phương Hải dao động, con thú tàn ác đang dần trỗi dậy bởi ý nghĩ xấu xa...

"... Ha! Cô nói đúng. Tại sao tôi lại phải nhường em ấy cho kẻ khác? Tôi sẽ mang đến hạnh phúc cho Tịch nhi, chỉ riêng tôi..."

Phương Hải ngước lên nhìn Lưu Di, đôi mắt hiện rõ sự ác độc và khát vọng

" Ha ha ha haaa.... "

Tiếng cười xảo trá vang vọng cả không gian, bầu trời càng kéo mây đen đến, tiếng sấm gào thét vang lên như xé tan bầu trời...

Một âm mưu được hình thành bởi đêm tối tàn nhẫn... Kết quả sẽ đi về đâu...

Chương 10

Ánh sáng nhạt nhòa sau cơn bão đêm qua liền tươi mát hẵn, Lưu Di mỉm cười với cô

" Cảm ơn chị, em phải về rồi "

" Ừm! Tạm biệt "

Cô cũng dịu dàng nói, nhìn lên bầu trời trong xanh mà lòng thanh thản. Cô bước vào nhà ngồi xuống ghế bên cạnh Phương Hải

" Đêm qua mưa nên em ngủ rất ngon, còn anh? "

" Hử? Ừ! Rất thoải mái "

Phương hải vuốt đầu cô mỉm cười yêu thương

" Anh xem, có rất nhiều người trên diễn đàn yêu thích em "

Cô đưa điện thoại qua cho hắn xem, những dòng chữ hiện rõ

" Em gái anh thật giỏi. Được nhiều người yêu quý như thế "

Phương Hải xoa đầu cô khen ngợi

" Tất nhiên rồi "

Cô nâng mặt lên kiêu ngạo vô cùng đáng yêu

" Ở trong tủ lạnh có một chiếc bánh kem, anh vừa mua từ Mỹ về cho em. "

" Hở? Thật sao? "

Cô vui vẻ chạy vào trong, Phương Hải nhìn theo bóng lưng cô. Đôi mắt ánh lên sự gian trá, nhìn qua điện thoại cô còn để đó. Liền cầm lên

Tìm trong danh bạ cái tên Hà Dương ấn vào

" 8h tại quán cà phê Ánh Nhạt "

Nhắn xong tin đó Phương Hải liền xóa rồi đặt lại chỗ cũ. Khi cô bước ra với chiếc bánh trên tay đầy vui vẻ

" Thích không? "

" Ừa! Thích lắm "

Cô mỉm cười vừa ăn bánh vừa bước lại gần Phương Hải

" Cảm ơn anh "

" Ừ! Đã 7h45 rồi. Anh ra ngoài một chút. Em ở nhà ngoan đó "

" Ân... "

Cô nhìn theo bóng lưng Phương Hải đang khuất dần, chiếc bánh trên tay cô đặt xuống bàn. Đôi mắt ánh lên sự chế giễu nhìn vào điện thoại

" Ha! Đừng làm ta phải thất vọng... "

______________

Tại quán cà phê

Hà Dương ngồi đợi với gương mặt hồ nghi, ánh mặt lạnh lẽo nhìn ra cửa sổ. Phương Hải thấy hắn đã tới liền mỉm cười, bước lại gần

" Xem ra Hà tổng rất đúng giờ "

Hà Dương xoay qua nhìn thấy Phương Hải liền kinh ngạc, sự hồ nghi trong mắt tan biến.

" Ha! Anh là người hẹn tôi ra? "

" Phải "

Phương Hải ngồi đối diện Hà Dương, gương mặt tuấn mĩ hiện lên âm tàn ( Âm hiểm, tàn độc)

" Có gì muốn nói sao? "

Hà Dương dựa vào ghế lạnh nhạt hỏi

" Rất thẳng thắng... RỜI KHỎI TỊCH NHI "

Phương Hải gằn từng chữ khiến cho gương mặt tuấn mĩ của Hà Dương trở nên âm trầm

" Anh lấy quyền gì? "

" Tôi là anh trai em ấy "

" Ha! Anh trai? Lấy cái cớ cũng hay nhỉ. "

"... "

" Anh đừng tưởng tôi không biết, anh có tình cảm với Tịch nhi "

" Nếu phải... thì sao? " Phương Hải nhếch môi thừa nhận

" Hai người là anh em "

" Thì đã sao? Tôi sẽ khiến em ấy hạnh phúc. Còn cậu... không xứng đáng "

" Tại sao anh biết tôi không xứng? Thật nực cười "

Hà Dương lạnh lẽo nở nụ cười chế giễu, đôi mắt xanh đêm như bầu trời hiện lên sự sắt bén

" Em ấy... đã là của tôi "

Lời nói của Phương Hải khiến Hà Dương bàng hoàng, đôi mắt nhanh lấy lại bình tĩnh

" Ha! Anh lừa ai vậy? "

Phương Hải giơ lên chiếc điện thoại có hình nền của cô trong chiếc váy ngủ, sự quyến rũ và xinh đẹp khiến người khác phải say mê. Đây cũng là bức hình mà đêm đó Phương hải say sỉn và chụp lại lúc cô vừa tắm xong... ( Ai không nhớ xem lại chương 2-3)

Hà Dương trầm mặt mỉm cười

" Anh nghĩ chỉ một bức ảnh là có thể khiến tôi tin? Anh xem tôi là thằng ngốc sao? "

" Ha! Được thôi, tôi phải về với em ấy. Tin hay không thì tùy ngài. "

Phương Hải đứng lên đi ra ngoài, để lại Hà Dương vẫn còn tức giận. Đây là lần đầu tiên hắn mất bình tĩnh như thế...

_____________

Tại nhà:

Trong căn phòng rộng lớn, cô đang ngồi đó đầy kiêu ngạo. Ngước nhìn người phụ nữ đang tức giận trước mắt

" Cô giỏi lắm, cô là hồ ly tinh. Ngay cả anh trai mình cũng không tha. "

" Mẹ cả à! Ý người nói như vậy là sao chứ? Con có làm gì đâu " Cô mỉm cười chế giễu nhìn Hồng Nhung

" Hừ! Cô đừng giả ngây thơ. Cô đã quyến rũ nó để rồi nó mới xem thường người mẹ này. Cô đúng là hồ ly "

Hồng Nhung tức giận quăng điện thoại vào người cô. Trong đó là một dòng tin nhắn của Phương Hải

" Bà thật đáng khinh bỉ, Tịch nhi đã nói cho tôi biết mọi chuyện. Tôi thật không ngờ bà lại là ả đàn bà lăng loàn như vậy "

" À! Vậy thì sao, thưa mẹ? "

Cô mỉm cười nhìn Hồng Nhung đang tức giận

" Cô đã nói gì với nó hả? Tuy nó từ nhỏ ngõi nghịch không nghe ai. Nhưng nó chưa bao giờ thẳng thừng chửi mẹ nó. Thậm chí là luôn tôn trọng, nhưng... cô đã nói gì? "

" À! con không có nói gì cả, thật không ngờ chỉ có một dòng tin nhắn mà mẹ lại từ Anh Quốc bay về đây. Không sợ cha sẽ giận sao? " " Cô... nói đi. Cô đã biết những gì và nói gì với nó? "

" Ha! Tôi biết rằng, Phương Hải không phải người của Phương gia, nói thẳng là anh ta là con của một người đàn ông khác. Bà đã lên giường với kẻ khác trước khi cưới cha tôi. Và kết quả là sinh ra Phương Hải "

Lời nói của cô khiến cho Hồng Nhung sợ hãi, đôi mắt kinh hoàng không thể tin

" Làm sao... làm sao mày biết? "

" À ha! Điều đó không liên quan gì tới mẹ cả. Mẹ nói xem nếu như con nói cho cha biết, thì chuyện gì sẽ xảy ra? "

Hồng Nhung nghe câu đó liền đứng không vững, cố gắng trụ lại hỏi cô

" Mày muốn gì? "

" Ha! Rất đơn giản... BÀ! PHẢI RỜI KHỎI NGÔI NHÀ NÀY. VÀ MANG TIẾNG ĐI THEO NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHÁC "

Sững sờ trước lời đề nghị của cô, bà ta tức giận quát

" Mày... mày giỏi lắm. Đúng là sao quả tạ chiếu xuống đầu tao mà. Mày nghĩ mày là cái thá gì? Mày nghĩ cha mày sẽ tin sao "

" Hử? Bà nghĩ vậy à? Vậy để tôi nói cho bà thông não. Bà nghĩ xem, sự nghiệp của tôi một bước lên cao. Còn Phương Hải, anh ta chỉ mới tiếp quản công ty 2 tháng. Cũng chẳng làm nên công lao gì to lớn, thậm chí lúc trước còn ăn chơi trác táng. Sớm trong lòng cha đã có nghi ngờ, nếu như bây giờ tôi nói lên sự thật. Thì 70% cha sẽ cho người điều tra trong âm thầm. Và... bà hiểu chuyện gì rồi đấy "

" M... mày "

Hồng Nhung kinh hãi nhìn cô, gương mặt vặn vẹo vì tức giận

" Ha ha! Bà cũng chỉ là một trò chơi trong tay tôi. Tốt nhất, bà nên suy ngẫm thật kĩ những gì tôi nói, trước khi quá muộn "

Cô đứng lên lại gần bà ta, vì tức giận nên bà ta đã cho cô một bạt tay

Bốp!

" Mày im đi, con khốn "

" Híc... m..mẹ. Con biết người không thích con thân cận với anh hai, nhưng con thật sự rất quý anh ấy... Tại... sao mẹ lại ngăn cấm con lại gần anh ấy chứ? "

Cô ngước mắt lên với những giọt nước long lanh, tiếng nói nghẹn ngào khiến người thương xót

" Bà làm gì vậy? "

Tiếng quát tức giận vang lên, Phương hải từ cửa xông vào. Thấy cô nằm trên mặt đất liền kinh hãi. Nâng cô dậy, hắn liền quay qua Hồng Nhu

" Mẹ... mẹ chỉ là... "

" Bà là mẹ tôi, sao bà có thể làm vậy với em ấy. Em ấy có làm gì sai chứ "

" Không... không phải... con nghe mẹ nói "

" Đủ rồi, bà ác độc quá, Tịch nhi chỉ muốn bên cạnh tôi, vậy mà bà cũng muốn ngăn cấm. Bà là người đàn bà ác độc nhất tôi từng thấy. Lúc trước bà hay ức hiếp Tịch nhi, bây giờ lại thừa lúc tôi đi vắng mà cảnh cáo em ấy à? "

" Không... không phải... con nghe mẹ nói "

" Đủ rồi! Bà đừng nói gì nữa cả. Bà đi đi, đi cho khuất mắt tôi "

" Mẹ không cố ý, con nghe mẹ giải thích. Con... "

Hồng Nhung khóc lóc đứt quảng nói, bà ta chợt thấy nụ cười chế nhạo của cô. Liền hiểu ra, bà ta không nói gì nữa quay đi

Thì ra tất cả ngay từ đầu đã là một cái bẫy, tin nhắn đó không phải là của con trai bà. Cô đã cố ý dựng nên tất cả chỉ để thằng bé hiểu lầm bà và cô đã uy hiếp bà. Khiến cho bà phải rời khỏi đây, thật không ngờ âm mưu của người con gái này lại tàn độc như vậy. Nhưng tại sao ngay từ đầu lại không nói cho Phương Hải biết sự thật? Nếu như nói nó là con của bà ta và người đàn ông khác, chắc chắn nó sẽ hận bà, chán ghét và khinh bỉ bà. Nhưng tại sao cô lại không nói? Nhưng biết được thì đã sao chứ? Bà cũng đã không còn đường thoát ra. Chỉ vì hấp tấp và bị che mờ đi lí trí khi nhận được tin nhắn đó mà bà đã trờ về và mắc bẫy của cô. Thật ngu ngốc... Ha ha, chỉ cần con bà hạnh phúc và vui vẻ thì bà rời đi cũng không sao, chỉ cần nó... mỉm cười thì tất cả những gì bà làm suốt cuộc đời này xem như có ý nghĩa...

Hồng Nhung bước đi một cách thẩn thờ, cô úp mặt vào lòng Phương Hải khóc. Đôi mắt ánh lên sự bình yên không một gợn sóng nhìn theo bóng lưng cô đơn kia

' Bà gieo gió thì gặp bão, đây là chính bà tự giăng lưới bản thân mình mà thôi '

Bỗng nhiên tiếng nói cô vang lên trong đầu Hồng Nhung, bà ta mở đôi mắt kinh ngạc hoảng sợ. Nhớ lại từng kí ức khi trước bà đã ức hiếp nguyên chủ như thế nào. Thậm chí là khinh bỉ...

Cô dựa vào lòng Phương Hải khóc, hắn cũng ôm cô đau xót. Đôi mắt hiện lên sự tức giận đang dần tan đi, mà thay vào đó là yêu chiều

Từ ngoài cửa xuất hiện một người con trai, đôi mắt xanh đêm kinh ngạc nhìn đến cô đang ôm lấy Phương Hải

" Ha! Xem ra rất thân thiết "

Cô nghe thấy tiếng nói của Hà Dương liền xoay lại

" Sao anh lại đến đây? "

" Nếu tôi không đến làm sao thấy được màn tình cảm này? "

" Ý anh là sao? " " Sao nào? Còn giả ngây thơ? Mê hoặc cả anh trai mình, cô thật đáng kinh tởm "

" Hà Dương, ai cho cậu nói em ấy như vậy? "

Phương Hải tức giận đi lên quát Hà Dương

" Ha! Binh vực yêu thương nhỉ? "

Khóe môi Hà Dương kéo lên nụ cười khinh bỉ

" Đủ rồi! Anh đang nói gì vậy? Tại sao anh lại có thái độ như thế? " Cô đi lên đối mặt với Hà Dương

" Cô đang hỏi tôi sao? Cô và anh trai mình chẳng phải tình tứ lắm à? Tôi thật sai lầm khi tin tưởng cô "

Lời nói của hắn khiến cô tức giận

" Ha! Đúng! Từ trước đến giờ tôi xem anh như con rối đó. Tôi đã chấp nhận làm bạn gái anh 2 tháng. Và bây giờ xem như kết thúc lời hứa. Anh và tôi đường ai nấy đi, xin anh đừng xuất hiện trước mắt tôi nữa "

Đôi mắt Hà Dương kinh ngạc mở to, nhìn vào sự chán ghét và tức giận của cô. Hắn bàng hoàng như không tin được, liền mỉm cười khinh bỉ

" Ha! Lộ mặt rồi sao? Được! Từ nay mong rằng không gặp lại "

Hắn quay đi để lại bóng lưng vững chắc, cô nhìn theo mà nước mắt không ngừng rơi. Ôm lấy Phương Hải khóc to

_______________

Bầu trời đêm buông xuống, những áng mây đen kéo đến tối mịt, ánh trăng nhạt nhòa trong bóng đêm chiếu rọi. Hà Dương loạng choạng trên góc phố, chai rượu trên tay không ngừng uống. Gương mặt ửng đỏ, quần áo lại lôi thôi. Mùi rượu nồng nặc từ cơ thể cường tráng của hắn tỏa ra, còn đâu một Hà tổng cao cao tại thượng lạnh lùng vô tình nữa.

" Tịch nhi... ực... ta...tại sao? E...em lại nhẫn tâm với anh như vậy... Tịch... nhi "

Tiếng nói thỏ thẻ đau đớn vang lên từ khóe môi bạc mỏng

Một chiếc taxi đầu lại gần đó, Lưu Di từ trên bước xuống, trên tay là chiếc điện thoại định vị. Cô ta nhìn thấy Hà Dương liền mỉm cười chạy lại

" Hà tổng, anh sao vậy? "

" Buông... r...ra. Tịch... nhi... em... ở đâu? "

" Hà tổng, em là Lưu Di đây. Anh say quá rồi, trời lại khuya. Anh đi theo em "

Lưu Di đỡ hắn đi đến chiếc taxi

" Bác tài chạy đến căn biệt thự xxx "

___________

Lưu Di đỡ Hà Dương về biệt thự của hắn, người hầu thấy vậy liền chạy ra

" Tôi thấy Hà tổng say sỉn nên đỡ anh ấy về "

Sau khi đưa hắn lên phòng Lưu Di liền nhờ người hầu lấy khăn ướt lau cho hắn, khóe môi bạc mỏng mấp máy tên cô

" Tịch... Tịch nhi... anh... yêu... em. Tịch nhi "

" Hà tổng, anh uống thuốc giải rượu đi "

Lưu Di đưa cho hắn ly nước giải rượu, Hà Dương bỗng nắm lấy tay cô ta đè xuống giường. Đôi môi vẫn gọi tren cô, đôi mắt mông lung nhìn thấy hình bóng cô

" Tịch nhi... "

Lưu Di thấy vậy liền mỉm cười vòng tay qua cổ hắn

" Em đây, hãy cho em thấy anh yêu em như thế nào đi. "

Cô ta lấy tay hắn đặt lên ngực mình, yêu kiều nói

" Anh... yêu em... "

Hà Dương cúi xuống hôn lấy đôi môi hồng nhuận của cô ta

" Ưm... Dương... em cũng yêu anh... "

Ánh trăng sáng nhạt nhòa chiếu rọi lên hai thân ảnh ngọt ngào, nhưng vì sao ngoài trời lại kéo đến từng áng mây đen kia...

______________

7h sáng

Cô ngồi dậy đi xuống nhà, nhìn thấy Phương Hải đang ngồi đó làm việc

" Tịch nhi, sao em thức sớm vậy? "

" Ừ... em... em thấy mình hôm qua hơi quá đáng với Hà Dương, em muốn đi nói chuyện rõ ràng với anh ấy "

" Nhưng... "

" Em sẽ đi, anh đừng cấm em "

" Được rồi! Anh đi cùng em "

Phương Hải trầm mặt rồi cũng chấp nhận lời đề nghị của cô

______________

Ngước nhìn căn biệt thự sa hoa trước mắt, người hầu đi ra nhìn thấy cô liền kinh ngạc

" Phương tiểu thư, cô đến đây tìm thiếu gia à? "

" Ừa! Tôi muốn gặp anh ấy "

Cô cùng Phương Hải bước vào trong, người hầu thấy cô đi lên lầu liền lo lắng nhìn nhau. Khi vừa lên tới cô đã thấy cửa không khóa, liền đẩy vào

Đập vào mắt cô là hình ảnh hắn ôm Lưu Di say sưa ngủ, cả hai đều không một mảnh vải che thân. Dưới sàn là những mảnh quần áo cùng với nội y quăng lung tung. Đôi mắt cô mở to kinh ngạc

" Ưm... "

Nghe tiếng động Hà Dương liền ngồi dậy, nhìn thấy Lưu Di đang bên cạnh không mặc quần áo. Và cô đang đứng ngay cửa phòng liền kinh hãi

Lưu Di cũng dần thức giấc, sợ hãi ngồi dậy ôm lấy cơ thể khóc lóc

" Ha! Không ngờ Hà tổng lại kiếm được tình yêu mới nhanh như vậy "

Phương Hải chế giễu nhìn hắn. Từ khóe mắt cô cũng rơi xuống những giọt nước long lanh.

" Xin lỗi... làm phiền rồi "

Cô quay đầu chạy đi, ai cũng có thể thấy cô đang khóc. Hắn thấy vậy liền gọi tên cô, Phương Hải cũng vội đuổi theo

Khi chạy đến một góc hẻm nhỏ, cô liền lau đi những giọt nước mắt đang chảy. Sự đau đớn trong mắt cũng tan biến, mà thay vào đó là một đôi mắt vô định tuyệt luân, bình yên như một thế giới không màu

" Ha! Thật thú vị. Sắp kết thúc rồi, những con rối này quả thật không khiến ta thất vọng "

Từng áng mây đen đang dần trở nên âm u hơn, những giọt nước dần trút xuống. Rồi to dần, tiếng sấm sét vang vọng cả bầu trời đầy hung tợn, cơn gió mạnh mẽ thổi qua cuốn đi bao nhiêu cảm xúc... Tất cả, rồi cũng chỉ là trò chơi

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau