HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Thế Giới Tu Tiên 1

Hàng mi cô run nhẹ, đôi mắt mở ra. Đập vào mắt cô là tiểu Bát Đản và tiểu Huyết

" Chủ nhân! Người tỉnh rồi? "

Cô ngồi dậy đưa tay dịnh lấy đầu, hàng mài nheo lại khó chịu. Khi thấy tốt hơn cô liền nhìn xung quanh, căn phòng này phải nói là không quá đẹp. Đồ vật cũng không phải là quý giá, phải gọi là đơn sơ, giản dị. Cô ngước xuống nhìn thân thể mình, bộ y phục màu trắng ngà giản dị. Đai lưng thắt chặt vòng eo thon gọn, trên vải còn được thêu những đóa hoa mai trắng không mấy nổi bật. Phải nói rằng cơ thể này cũng rất đẹp, thân thể nữ nhân 15 tuổi có lòi có lõm.

" Lấy gương lại "

Tiểu Bát Đản nghe cô nói liền chạy lại bàn lấy cái gương đồng đưa cho cô. Từ trong gương cô nhìn thấy gương mặt của mình, chỉ khác là phía bên mắt trái có một cái bớt hình một con bướm màu tím. Mái tóc cô lưa thưa phủ lên bên mặt, phải nói rằng cái bớt này cũng rất đẹp...

" Ký chủ! Đây nè "

Tiểu Bát Đản đưa cho cô mảnh vải che đi đôi mắt khi trước ở thế giới của ma tôn

" Sao phải đeo nó? "

" Ta quên nói cho người, lần này đi Tiên sơn khả năng kiểm tra ma lực rất cao. Mảnh vải trắng này còn có công dụng che đi khí tức, áp chế linh lực. Hiện linh lực của người không ổn định, ngộ nhỡ bị phát hiện ma lực cường đại thì người chắc chắn sẽ bị chú ý. À mà ta đã giảm nhan sắc của người chỉ còn lại 5 phần xinh đẹp, nếu để lộ hết 10 phần chắc thiên hạ đảo lộn quá "

" Ừ! Chu đáo "

Cô đưa tay vỗ nhẹ đầu tiểu Bát Đản, rồi đeo mảnh vải trắng lên mắt. Tiểu Huyết nhìn đến cô nói

" Mà nhan sắc của người sẽ bị cho là quái dị vì cái bớt ở bên mắt trái đó "

" Ta biết! Cổ đại phiền lắm "

Cạch!

Cửa phòng mở ra, tiểu Huyết quấn người vào thân tiểu Bát Đản. Từ ngoài chạy vào một tiểu mĩ nhân vui vẻ. Mái tóc đen mượt mà ngắn ngang vai, chỉ có nắm tóc buột cao là dài tới eo. Đôi mắt to tròn nâu đồng hiện lên tia vui vẻ, mũi cao. Môi anh đào chúm chím. Làn da trắng mịn hồng hào. Thân hình cao 1m50, y phục của người tập võ màu trắng vàng.

" Ngân Tinh tỷ tỷ "

[ Thông tin: Lãnh Băng Tâm, 14 tuổi, là nữ nhi ruột thịt của thừa tướng. Có thể nói là muội muội của nguyên chủ. Cũng là một nữ phụ, vì trót yêu một trong những nam chủ mà bị giết chết.

Tính cách: Hơi ướng bướng, hóng hách nhưng lại rất thương nguyên chủ, dù biết không phải tỷ muội ruột. Khi nghe người khác nói gì không hay về nguyên chủ liền tức giận đánh người đó.

Tu vi: Cấp 1 Tam Giai ]

Cô nghe xong liền nheo mài, nhìn đến muội muội tên Băng Tâm đang vui vẻ chạy đến

" Tỷ tỷ, sao tỷ còn ngồi đây. Chúng ta chuẩn bị khởi hành thôi "

" Tỷ biết rồi "

" He he! Lần này được lên Tiên sơn tu luyện thật vui. Muội rất háo hức "

" Ừ! Muội ra ngoài đi, tỷ cần chuẩn bị một chút "

" Vâng! "

Nói rồi cô nhìn Băng Tâm ra ngoài, sau đó liếc qua tiểu Bát Đản hỏi

" Sao lần này thông tin rõ ràng vậy? "
" Do ta được thăng cấp y^o^y "

" Vậy Cấp 1 Tam Giai là sao? "

" À quên nói cho ký chủ biết. Mỗi người tu luyện đều thăng ra cấp bậc khác nhau. Có tới 10 cấp, mỗi cấp có 5 Giai. Trong đó Nhất Giai là lớn nhất... "

" Ma pháp sư hay kiếm sĩ đều như vậy "

Tiểu Huyết bổ sung thêm

" Vậy còn ta? "

" Chủ nhân hiện tại là Cấp 2 Ngũ Giai "

Cô gật nhẹ đầu rồi đứng lên, cầm lấy gói hành lý trên bàn đi ra ngoài.

_______________

Giờ đây ngay cửa phủ có rất nhiều người, cô nhìn một người đàn ông trung niên uy nghiêm đứng đó dặn dò Băng Tâm đủ thứ

[ Đó là Lãnh Ngạo, thừa tướng của phủ này. Cũng là người nhận nuôi nguyên chủ ]

Cô lặng nhìn một phu nhân đứng bên cạnh Lãnh Ngạo, bà ta dù đã qua tuổi trung niên nhưng nhan sắc vẫn còn rất đẹp. Xem ra dưỡng rất kĩ...

[ Đó là chính thất của Lãnh Ngạo, cũng là mẫu thân của Lãnh Băng Tâm. Hàn Mai ]

Hàn Mai đang cầm khăn chấm chấm nước mắt, bỗng nhìn qua cô rồi đi tới. Giọng nói dịu dàng

" Ngân nhi! Con phải chăm sóc cho muội muội. Còn phải nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng để bị bệnh. Còn nữa, nếu trên đường gặp phải chuyện gì cũng phải cẩn trọng, bảo vệ mình. Con là thân nữ nhi, đừng để chịu oan ức. Ca ca của hai con hiện đang làm nhiệm vụ, nếu có gặp nó thì chuyển lời hỏi thăm giúp ta. Đây là ngân lượng ta để riêng cho con, phải ăn uống đầy đủ. Đừng để bị thiếu chất, mùa lạnh nhớ mặc áo ấm... "

Cô nhìn Hàn phu nhân luyên thuyên mãi, nước mắt chảy dài dặn dò cô
[ Hàn Mai rất yêu thương nguyên chủ, xem người như con ruột. Lúc nào cũng bảo vệ nguyên chủ, nhưng tính tình nguyên chủ trầm lặng nên ít khi tiếp xúc với Hàn phu nhân. Chỉ muốn tìm lại thân sinh ]

" Nữ nhi biết rồi "

Cô nhẹ nhàng nói, cầm lấy ngân lượng cất vào. Lãnh thừa tướng cũng đi qua thở dài

" Con phải cẩn trọng mọi việc, đừng để chịu uất ức. Có chuyện gì gởi thư về, ta chắc chắn sẽ giải quyết giúp con "

[ Lãnh Ngạo cũng rất quý nguyên chủ ]

" Vâng! Đa tạ phụ thân "

" Phụ thân! Tiểu Mỹ đâu? "

Băng Tâm đi lại hỏi. Thừa tướng không nói gì phất tay, hạ nhân đi ra, trên tay cầm một cái rỗ. Trong đó có một con vẹt cầu vòng xinh đẹp

" Tiểu Mỹ, ngươi lại lười biến "

" Được rồi! Hai con đi đi "

" Tạm biệt phụ mẫu "

Cô cùng Băng Tâm bước lên xe ngựa khởi hành. Tiếng xe lộp cộp lộp cộp vang lên, Băng Tâm vén màng nhìn vương phủ ngày càng xa, đưa tay ra vẫy chào nói lớn

" Phụ mẫu an tâm, nữ nhi sẽ tự bảo trọng. Hai người nhớ phải giữ gìn thân thể, nữ nhi sẽ khiến hai người tự hào "

Nói rồi Băng Tâm hạ màng xuống nhìn qua cô

" Tỷ tỷ! Lần này sẽ là hành trình mới của chúng ta "

Băng Tâm vừa nói vừa cười, cô dựa lưng vào ghế hỏi

" Tới Tiên sơn mất khoảng bao lâu? "

" 1 tháng nữa, cũng là lúc Tiên sơn lựa chọn đồ đệ. Không biết muội sẽ được nhận ai làm sư tôn "

Cô im lặng không nói gì, nói chuyện qua suy nghĩ với tiểu Bát Đản

' Nữ9 cũng tới trong kỳ tuyển chọn đó? '

[ Phải! ]

' Hừ! Ta thấy hứng thú rồi đó... '

Tiểu Bát Đản cùng tiểu Huyết nằm trên đùi cô nhắm mắt ngủ, nhưng trong lòng lại thầm đổ mồ hôi...

[ Ký chủ! Đừng quá tùy hứng, mọi việc phải cẩn trọng ]

' Ừ! '

Chương 57: Thế Giới Tu Tiên 2

Từ lúc khởi hành đã được 10 ngày, chuyến đi khá suông sẻ. Hiện tại cô và Băng Tâm đang dừng chân tại một quán trọ. Ngồi trên ghế ăn uống, Băng Tâm nhìn xung quanh một mảng vắng vẻ mà khó hiểu. Liền ngoắc tay hỏi chủ quán

" Sao ở đây vắng vậy? Khắp đường cũng không một bóng người, nhà cửa thì đóng lại kín mích "

" Haizz! Hai vị tiểu thư chắc đi ngang qua nên không biết. Ở đây hay có cường đạo tới cướp, bá tánh sợ hãi hầu như đã chuyển đi hết rồi "

" Cái gì? Giữa thanh thiên bạch nhật lại đi cướp bóc. Bọn thổ phỉ này thật coi trời bằng vung "

Băng Tâm đập bàn tức giận, cô im lặng uống trà

" Thì đúng vậy, nhưng vì bọn chúng rất đông nên mới khó nắm bắt. Vả lại đây là vùng quê nghèo, vốn đâu ai thèm đếm xỉa tới "

Chủ quán lắc đầu ngán ngẩm đi vào trong, Băng Tâm trong lòng tức giận, nhìn cô nói

" Tỷ tỷ! Hay để muội đi giết bọn chúng "

Cô đặt tách trà xuống

" Muội không nghe nói bọn chúng rất đông sao? "

" Nhưng... chẳng lẽ chúng ta cứ để mặc như vậy? "

" Thiên hạ khó lường, thế nhân rộng lớn, không đến lược ta quản "

Cô lạnh nhạt nhìn tiểu Bát Đản đang cầm hai cái màn thầu ăn ngấu nghiến. Tiểu Huyết bên cạnh nhìn qua mà kinh sợ

" Tỷ tỷ...! Trong lòng muội rất khó chịu. Muội biết muội không lượng sức mình, nhưng chí ít muội muốn làm gì đó để giúp họ "

Băng Tâm nắm chặt tay cúi đầu, tiểu Mỹ của nàng ta nhìn đến nói

" Chủ nhân! Ta thấy tỷ tỷ người nói đúng "

Cô nhìn Băng Tâm sau đó liếc qua tiểu Huyết, nó trầm ngâm một hồi rồi gật nhẹ đầu. Cô thấy vậy cũng thở dài nói

" Được rồi! Nhưng muội phải làm theo lời tỷ "

Băng Tâm ngước lên vui vẻ gật đầu

" Được! Muội sẽ nghe theo tỷ "

_________________

Buổi chiều ngã xuống, trên đường xuất hiện một đoàn người. Trong đó chỉ toàn là nam nhân thân hình thô kệch, gương mặt dữ tợn xông vào nhà từng người. Tiếng la hét thống khổ vang lên, ngoài đường có người lê lếch quỳ dưới đất cầu xin. Nhưng cũng bị đánh đập không thương tiếc

" Này! Mau dừng lại "

Băng Tâm xông ra la lớn, gương mặt xinh đẹp tức giận. Đám thổ phỉ thấy mĩ nhân liền cười vô lại

" Không ngờ lại có mĩ nhân xuất hiện "

" Các ngươi ức hiếp bá tánh, hôm nay ta phải trừng trị các ngươi "

Nói rồi Băng Tâm bay lên đánh bọn chúng, nhưng một nữ tử làm sao có thể chống trả lại bọn nam nhân đó. Liền nhanh chóng bị tóm gọn

Bóp!

" Mẹ mày! Dám đánh ông "

Một tên thổ phỉ tát vào mặt Băng Tâm

" Đi! Đem về cho chúng ta chơi đùa "

Băng Tâm bị bắt đi, hai tay bị trói lại. Khi bọn chúng đi xa cô mới xuất hiện, cô đã dùng bùa ẩn thân để quan sát từ xa. Tiểu Bát Đản trên vai cô hỏi

" Ký chủ! Muội muội người bị đánh kìa "

" Kệ nàng ta, xem như đây là bài học cho cái tội thích lo chuyện bao đồng "

" Chủ nhân! Nàng ta là nữ nhi của thừa tướng đó "

Cô nhếch môi sau đó trở về quán nghỉ ngơi...

_______________

Băng Tâm bị bắt đi vào trại thổ phỉ, ngồi trong liều trại. Bọn nam nhân bên ngoài đang ăn uống vui vẻ, một tên lên tiếng

" Đại ca! Hay là người chơi đùa trước. Chúng ta sẽ chơi sau "

" Ha ha! Đúng là mĩ nhân "

Tên được gọi là đại ca kia có khuôn mặt tầm thường, đưa tay xoa cằm nhìn vào Băng Tâm vô lại...

" Ta nhổ! Các ngươi đừng hòng làm gì được ta "

Nói rồi Băng Tâm trút bỏ dây trói, tay vươn ra. Từ không trung xuất hiện một thanh kiếm dài chém đứt đầu tên được gọi là đại ca. Vì quá nhanh nên hắn không kịp phản ứng, khi định hình thì đầu tên đó đã nằm dưới đất. Tên đứng bên cạnh nhìn thấy liền kinh hãi, cầm lấy đao muốn chém xuống Băng Tâm. Nhưng lại thấy kiếm trên tay Băng Tâm đã biến mất. Dưới đất là máu me của người gọi là đại ca kia. Kinh ngạc hỏi

" Ngươi dám giết đại ca của lão tử? "

Băng Tâm mỉm cười nhẹ mềm mại bước đến bên cạnh tên đó, giọng nói nhẹ nhàng

" Người ta là không muốn bị tên đó chạm vào nha. Huynh đó, lúc trưa bị huynh đánh một cái. Muội đã siêu lòng vì khí khái của huynh nha~. Từ nhỏ tới lớn không ai dám ra tay tát muội cả, huynh là người đầu tiên "

Tên đó nghe xong liền ngẩn người

" Huynh tên là gì? "

" A... Hảo "

" A Hảo ca! Huynh tội gì phải đứng sau tên xấu xí đó. Giờ muội đã giết hắn, huynh sẽ được lên làm đại ca. Còn muội, muội sẽ là áp trại phu nhân của huynh "

Tên A Hảo đó bị Băng Tâm mê hoặc, buông đao xuống cười lớn

" Phải! Nói rất đúng " Nói rồi hắn cùng Băng Tâm bước ra khỏi liều trại, nhìn đám thổ phỉ đang vui đùa mà nói lớn

" Tên đại ca kia đã chết "

Mọi người nghe xong liền kinh ngạc đứng lên

" A Hảo huynh! Sao lại như vậy? "

" Ta đã giết hắn, hắn áp bức chúng ta. Suốt ngày ăn không ngồi rồi chỉ tay năm ngón. Ta sớm đã không ưa vào mắt. Nay hắn chết, ta sẽ dẫn dắt mọi người. Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu "

Đám thổ phỉ nhìn nhau sau đó đưa tay lên hô lớn

" CÓ PHÚC CÙNG HƯỞNG! CÓ HỌA CÙNG CHỊU! ĐẠI CA! ĐẠI CA "

Băng Tâm đứng bên cạnh nở nụ cười nhạt, nhớ về cuộc đối thoại của cô và nàng ta

{ Muội phải đột nhập vào trại của chúng! Dùng mĩ nhân kế }

{ Hử? Sao phải làm vậy? }

{ Bắt cọp phải bắt tận tay, tỷ nghĩ đám thổ phỉ đó sẽ có đại ca. Mà những kẻ được làm đầu đàn hay lười biến, thích chỉ đạo. Vì lẽ đó mà bọn thổ phỉ chắc cũng không ưa gì hắn. Muội hãy giết chết tên đại ca đó, rồi tự mình quyến rũ một tên khác, cho tên đó lên làm kẻ cầm đầu tiếp theo. }

{ Sau đó thì thế nào nữa tỷ? }

{ Giết hết }

{ Vậy chẳng phải cũng giống bình thường sao? }

{ Tên cầm đầu chắc chắn sẽ có thể lực mạnh hơn. Giết hắn trước sẽ đỡ phiền toái, huống hồ còn có thể làm cho lòng đám thổ phỉ kia lục đục. Muội nhân lúc nữa đêm, cầm đuốc đốt nơi để lương thực của bọn chúng. Nhân lúc bọn chúng nháo nhào ra tay diệt sạch }

{... Muội hiểu rồi }

Bầu trời trở thành màn đêm lạnh, cơn gió vi vu thổi qua. Một bóng dáng lướt qua nhanh chóng, ánh trăng chiếu rọi xuống tạo nên khung cảnh quái dị. Ngọn lửa phừng lên dưới bầu trời, làn khói tỏa ra. Tiếng nói nháo động cảnh giác ồn ào vang lên

- Mau gọi A Hảo ca

- Cháy rồi! nơi để lương thực đã cháy. Mau, dập lửa

- Người đâu, dập lửa

- Đại ca... A!

.......

Roẹt!

Tiếng lưỡi kiếm sắc lạnh vang lên, máu tươi chảy dài. Một thân ảnh nhanh như chớp giết chết đám thổ phỉ đang dập lửa

" Có chuyện gì? "

" Đại ca! Có kẻ đột nhập "

Tên A Hảo đó nhìn đến xác đàn em mình nằm trên đất mà ngở ngàng, rút đao ra cảnh giác

" Mau tìm ra nó, kêu một đám người dập lửa "

Roẹt!

Nhưng những kẻ dập lửa chưa tạt nước là đã nằm dưới đất, thân đầy máu, ngọn lửa cháy ngày càng lớn. Phút chốc đã lan tới các liều trại " Chết tiệt! Phải rồi, là con đàn bà đó. Mau lôi nó ra "

A Hảo như nhớ ra Băng Tâm liền lớn tiếng kêu

Phập!

" Ngươi tìm ta sao? "

Từ bụng hắn nhìn thấy một thanh kiếm xuyên qua, phía sau là tiếng nói của Băng Tâm. Máu nhỏ giọt xuống nền đất. Khi Băng Tâm rút kiếm ra tên đó liền ngả trên mặt đất, bàn tay run rẩy chỉ vào Băng Tâm đứng đó

" Ngươi... "

Lời nói chưa dứt tên A Hảo đó đã bị Băng Tâm cho một đạp, lăn ra mà chết, đám thổ phỉ xung quanh nhìn thấy mà kinh hãi lùi lại. Từ phía sau tiếng nói cô vang lên lạnh nhạt

" Trói! "

Tấm bùa bị đốt cháy, 5 sợi dây bay tới trói chặt đám thổ phỉ đó lại. Băng Tâm mỉm cười quay qua nói

" Tỷ tỷ thật cao minh. Ta xử lý bọn bên trong, còn tỷ xử lý bọn bên ngoài. Nội ứng ngoại hợp, khiến bọn chúng không kịp trở tay "

Cô không quan tâm đi đến đám thổ phỉ, lạnh nhạt nói

" Để tiền bạc ở đâu? "

- Ở... ở phía sau cánh rừng

Cô không nói gì dắt Băng Tâm đi, khi tới nơi trời cũng hừng sáng. Bước vào một cái hang động, cô nhìn thấy rất nhiều tiền vàng. Còn có mấy cái rương ở xung quanh

" Wow! Tỷ tỷ nhìn nè. Nhiều quá. Để muội lấy một ít, còn nhiêu chia cho dân làng "

Cô không quan tâm Băng Tâm, đi xung quanh nhìn xem có gì quý giá không. Từ trong đóng vàng cô nhìn thấy một cái hộp có khắc hoa văn tinh xảo, mở ra xem liền thấy viên trân châu màu xanh dương phát ra ánh sáng nhạt.

" Chủ nhân! Đây là Thủy châu, vật phẩm loại Lam "

Cô không nói gì trực tiếp cất vào không gian, nhìn đến Băng Tâm bước lại tươi cười

" Muội xong rồi, đi thôi. Muội đã cho tiểu Mỹ đi thông báo cho dân làng, lát nữa họ sẽ đến. "

" Vậy chúng ta cũng lên đường "

" Ân! "

________________

- Nhìn nè, nhiều vàng quá

- Phải đa tạ hai vị cô nương kia

- Phải đó, thật may mắn

Từ xa có 4 người đi lại, đi đầu là một nữ nhân mặc áo choàng đen che phủ đầu

" Xem ra chúng ta tới trễ "

" Mau tìm đi "

Nữ nhân mặc áo choàng đen cất lời, giọng nói lạnh lẽo. Lập tức hai người bước vào trong động kiếm gì đó. Còn một nam nhân thư sinh, dung mạo nhã nhặn đứng cạnh nữ nhân đó. Bắt lấy tay một dân thường hỏi

" Ai đã giết bọn thổ phỉ kia? "

- Hử? Là hai vị cô nương. Họ rất tốt bụng đã giúp làng chúng tôi. Lại còn cho chúng tôi biết chỗ lấy vàng này nữa

" Họ như thế nào? "

- Một mỹ nhân xinh đẹp đi cùng tỷ tỷ của nàng ta. Người tỷ tỷ này trông rất giản dị, còn đeo một mảnh vải trắng che đi đôi mắt.

" Họ tên gì? "

- Chúng tôi không biết, nhưng chỉ trong một đêm đám thổ phỉ này đã chết hết. Họ rất lợi hại

Người nam nhân thư sinh đó thả người ra, nhìn đến nữ nhân trước mặt nói

" Ái Linh! Xem ra đã có người giải quyết "

Từ trong hai người khác chạy lại, lắc đầu nói

" Viên Thủy châu không thấy "

" Ái Linh... "

Nữ nhân được gọi là Ái Linh đó lên tiếng

" Nhã Kỳ! Huynh nghĩ có phải hai nữ nhân kia lấy đi? "

Nam nhân thư sinh có tên Nhã Kỳ cũng gật nhẹ đầu

" Huynh cũng nghĩ vậy, hay chúng ta bỏ đi "

" Không được, muội phải lấy lại nó. Nó là tính vật của mẫu thân, muội phải lấy lại "

" Ái Linh... haizz, được rồi. Chúng ta đi. "

Thế là đám người đó bỏ đi, bầu trời rộng lớn. Cô vốn không muốn dính líu tới điều gì, nhưng liệu nó có dễ dàng?

Chương 58: Thế Giới Tu Tiên 3

Suốt đường đi Băng Tâm cứ đếm đi đếm lại số tiền, miệng thì cười tủm tỉm. Cô nhìn đến mà lắc nhẹ đầu hỏi

" Muội sao cứ đếm lại tiền hoài vậy? "

" Hử? Muội muốn đếm thật kĩ, xem có sót không "

Băng Tâm thậm chí không nhìn cô, đôi mắt cứ chăm chăm vào đống tiền đó. Tiểu Huyết nhìn đến ghé vào tai cô nói

" Muội muội này của người thật kĩ lưỡng, xem ra rất chú ý tiền bạc "

Cô không quan tâm ngồi lên sếp bằng, xe ngựa suốt dọc đường cứ chạy đi. Tranh thủ thời gian cô hấp thu một ít tinh khí...

" Ah! Tỷ tỷ, lần này vui thật. Lần sau chúng ta làm nữa nha "

" Hử? Muội còn muốn làm? "

" Ha ha! Phải, rất vui. Muội còn kiếm được tiền này "

" Nhưng muội không sợ sao? "

" Sao phải sợ, lần này đã rất dễ dàng tóm được bọn chúng. Lại còn gom được một mớ. Muội thấy rất vui "

Cô đưa tay lay trán, tiểu Bát Đản nằm trên đùi cô nói

" Ký chủ! Xem ra bài học này của người dành cho nàng ta vô dụng rồi "

Cô nhắm mắt lại tiếp tục ngồi thiền, không biết đã trôi qua bao lâu. Cô chỉ thấy lúc này là một khoảng trống không, xung quanh như là thế giới vô định. Một màu đen tuyền...

" Tỷ tỷ... tỷ tỷ... "

Bỗng bên tai cô vang lên tiếng kêu, cơ thể cũng như có người chạm vào. Hàng mi cô run nhẹ, màu đen tuyền xung quanh dường như biến mất. Đôi mắt cô mở ra, sau lớp vải cô nhìn thấy gương mặt Băng Tâm đang lo lắng

" Ha! Tỷ tỷ tỉnh rồi! Làm muội lo lắng muốn chết "

Cô đưa tay lên xoa nguyệt thái dương, hỏi

" Ta ngồi bao lâu rồi? "

" Đã 15 ngày rồi, sao tỷ lại có thể ngồi thiền vào lúc này. Hằng ngày ta đều kêu tỷ nhưng không được. Tỷ ngày qua đêm lại đều ngồi trong xe ngựa "

" Vậy sao, khiến muội lo lắng rồi "

Cô vén màng lên nhìn ra ngoài, bây giờ là buổi chiều. Ánh hoàng hôn ấm áp chiếu rọi

" Tỷ tỷ! Đây là Thủy Lưu trấn. Nơi đây rất gần với núi Tiên Sơn "

Băng Tâm vui vẻ nói, cô gật nhẹ đầu

" Ta hơi đói, đi ăn thôi "

Tiểu Bát Đản nhảy lên người cô, tiểu Huyết thì luôn quấn người vào thân tiểu Bát Đản. Cô bước xuống nhìn xung quanh

" Tỷ tỷ! Chúng ta lại quán đằng kia dùng bữa đi. Sẵn tiện trọ lại một đêm "

" Ừ! "

Cô nói rồi cùng Băng Tâm bước vào quán, ngồi xuống ghế

" Tiểu nhị! Cho vài món ăn ngon và đĩa màn thầu "
- Vâng! Có liền

Băng Tâm nói rồi quay qua cô mỉm cười vui vẻ

" Tỷ tỷ! Lần tới tỷ nhập định nhớ nói trước. Khiến muội lo lắng quá "

" Ừ! "

Tiểu nhị mang thức ăn lên, cô cầm đũa bắt đầu dùng bữa. Đang ăn thì cô thấy từ ngoài đi vào 4 người, tiếng nói vang lên

" Mang những thức ăn ngon nhất lên "

Cô liếc nhẹ qua 4 người đó, trong đó có một nữ nhân mặc áo choàng đen che kín mặt mũi. Một thư sinh nhã nhặn, gương mặt tuấn tú. Còn có hai người khác, trông hai người đó dường như là song sinh, một nam một nữ. Hai người song sinh này có dung mạo thanh tú, tướng tá cao khoảng 1m5...

[ Thông tin: Người mặc áo choàng đen: Nữ9 đại nhân

Người thư sinh tên Nhã Kỳ, là một người thông minh. Nhìn xa trông rộng, được hoàng thượng phái đên bên cạnh nữ9. Nhằm giúp đỡ nữ9, nhưng chủ yếu là giám sát. Hắn còn có thân phận khác là quốc sư của đất nước, ngày ngày theo cạnh nữ9 nên sinh ra cảm tình. Thường nói tốt cho nữ9 trước mặt hoàng thượng, là một trong nam chủ

Còn đôi đồng tử kia là thuộc hạ của nữ9 cứu về. Họ là hai huynh muội song sinh bị bỏ rơi, được nữ9 nhận về thu dưỡng. Nữ là Song Song, ma pháp phục hồi. Nam Song Thành, là một kiếm sĩ. Cả hai đều là Cấp 1 Tam Giai ]

Trong đầu cô vang lên tiếng nói của tiểu Bát Đản, thông tin rất rõ ràng khiến cô cảm thấy dễ chịu. Không quan tâm tiếp tục cầm đũa ăn

Phía bên đó, tiểu nhị mang thức ăn ra. Nữ9 đưa tay cởi bỏ mũ đen, mái tóc mượt mà óng vàng uống xoăn phủ xuống, phía đỉnh đầu ở giữa tóc buột ra sau. Để hai bên tóc kề vào má mịn màng, cái trán láng bóng cũng để lộ ra. Đôi mắt bồ câu to tròn long lanh như làn nước màu đen tuyền. Mũi cao, môi đỏ hồng đầy đặn hơi hé ra khiến lòng người ngứa ngấy. Hàng mài lá liễu nheo lại nhu thuận. Giữa trán là một cái chu sa hình một chiếc lá đỏ hẹp kéo dài xuống giữa hai mắt trông rất đẹp. Tiểu nhị đang dọn thức ăn lên bàn nhìn đến liền bần thần. Vì lo nhìn đến Ái Linh nên đã lỡ tay làm đổ nước trà lên bàn, từ bàn nước trà chảy xuống người Ái Linh.

Rầm!

" Ngươi muốn chết sao? "

Song Thành đập bàn đứng lên nói với tiểu nhị, gương mặt thanh tú tức giận

- X...xin lỗi khách quan.... tôi không cố ý

Bịch!

Song Thành đá tiểu nhị xuống đất, rút kiếm ra chĩa vào cổ tên tiểu nhị " Ngươi xin lỗi là xong? Có biết thân thể chủ nhân rất quý giá. Sao có thể để nước bẩn đó làm ướt người? "

Mọi người xung quanh nhìn đến như xem kịch vui, cô cũng không quan tâm ăn phần của mình. Băng Tâm thì lại khác, nhìn đến liền tức giận đứng lên nói với Song Thành

" Người ta chỉ lỡ tay làm đổ nước, cũng đã xin lỗi rồi. Ngươi cần gì phải tức giận như vậy? Còn rút kiếm muốn giết người sao? "

Song Thành nhìn đến Băng Tâm, gương mặt tức giận

" Ngươi là ai lại muốn xen vào chuyện của người khác? "

" Ta chỉ thấy ngứa mắt thôi "

" Hừ! Hắn dám làm đổ nước lên người chủ nhân. Ta phải giết hắn để chuộc tội "

Băng Tâm đỡ tiểu nhị đứng lên nói

" Cũng chỉ là một chút nước, ngươi giết hắn rồi thì được gì? Hắn cũng chỉ lỡ tay "

" Tên dơ bẩn đó còn dám dùng ánh mắt đê tiện của hắn nhìn chủ nhân ta. Ít nhất cũng phải để ta móc mắt hắn ra "

Song Thành chĩa kiếm vào đôi mắt tiểu nhị, Băng Tâm nghe thấy càng thêm tức giận

" Người ta chỉ nhìn một chút thôi mà, cần gì móc mắt người ta ra. Đẹp để cho người khác ngắm, chẳng lẽ để đó trưng hả. Nhìn một chút thì chủ nhân ngươi chết sao? "

Băng Tâm đẩy tên tiểu nhị vào trong, Song Thành tức giận nói

" Càng nói càng hàm hồ. Ngươi quá vô lễ rồi "

Song Thành hướng kiếm tới tên tiểu nhị đang đi vào, Băng Tâm thấy vậy liền lấy kiếm ra chặn lại. Cả hai cứ thế đánh với nhau...

Cô bên này thong thả cầm chung trà lên uống, tiểu Huyết bên cạnh nhìn đến xì lưỡi

" Bất quá dung mạo cũng chỉ là dạng thường. So với chủ ngân người thì không đáng nói. Mà công nhận đúng là nữ phụ, chưa gì đã đắt tội nữ9 "

Cô đặt chung trà xuống, cầm màn thầu lên ăn nói

" Con nhóc đó thích gây phiền toái lắm nhỉ "

" Ý ủ! ái ó gười a êu là o huyện ao ồng ( Ký chủ! Cái đó người ta kêu là lo chuyện bao đồng) "

Tiểu Bát Đản vừa ngốn bánh bao vừa nói khiến phát âm không rõ ràng, hai tay nhỏ còn cầm hai cái bánh bao đang cắn dỡ. Tiểu Huyết nhìn đến cũng phải lắc đầu ngán ngẩm

" Ta nói ngươi là heo không sai. Ta không ngờ ngươi ăn nhiều vậy "

" Ươi ới eo á ( Ngươi mới heo á) "

Cô đưa ngón trỏ lên xoa đầu tiểu Bát Đản, bộ lông trắng mềm mại khiến cô thích thú

" Ý ủ ông i ản ả? ( Ký chủ không đi cản hả?) "

Cô nhìn đến thở dài...

" Phiền thật... "

Chương 59

Cô đứng lên đi đến bên cạnh Băng Tâm, nắm lấy cánh tay nàng ta kéo lại

" Đủ rồi! Muốn gây sự sao? "

Băng Tâm nhìn đến sau đó cất kiếm đi, cô quay qua Song Thành nói

" Thứ lỗi! Muội muội ta hơi lỗ mảng "

Song Thành đứng thẳng người nhìn Băng Tâm

" Nàng ta thật vô phép, ta muốn nàng ta xin lỗi chủ nhân "

" Cái gì? Ngươi nghĩ mình là ai? Bắt ta xin lỗi? Đừng hòng "

Băng Tâm tức giận nói

" Ngươi... "

Cô nhìn qua Băng Tâm nói

" Còn không mau xin lỗi? "

" Ta không sai, ta không xin lỗi "

Băng Tâm khoanh tay quay mặt đi, cô thở dài nhìn đến Ái Linh

" Vị tiểu thư đây, muội muội ta hơi lỗ mảng. Mong cô thứ lỗi, bữa ăn này để ta trả. Xem như là lời xin lỗi "

" Tỷ tỷ... "

Băng Tâm nhìn qua cô nheo mài lại, Ái Linh và Nhã Kỳ từ khi thấy cô bước qua đã trầm ngâm. Nhã Kỳ đứng lên nói

" Chuyện nhỏ không đáng nói, ta chỉ muốn hỏi hai vị tiểu thư đây có phải là người đã tiêu diệt đám thổ phỉ trước đó hay không? "

Băng tâm khoanh tay lại nhìn Nhã Kỳ

" Thì sao? "

" Vậy không biết hai vị có thấy một viên Thủy châu hay không? Ta đã cho người kiếm trong hang động nhưng lại không có "

" Thủy châu gì? Ta không biết. Tỷ tỷ, mình đi thôi "

Băng Tâm kéo tay cô đi đến bàn, nhưng Song Thành lại tức giận vì thái độ của Băng Tâm liền vung kiếm lên. Thanh kiếm bay xuống cấm ngay trước mặt bọn cô.

" Ngươi quá xem thường người khác rồi "

Tiếng nói Song Thành vang lên, Băng Tâm quay lại với gương mặt tức giận

" Ngươi dám vung kiếm lung tung. Ngộ nhỡ làm bị thương tỷ tỷ ta, ta thề không tha cho ngươi "

" Ngươi... "

" Song Thành! Đủ rồi "

Nhã Kỳ kêu lại, Song Thành nhìn qua tức giận muốn nói gì đó nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Ái Linh liền lùi ra sau không nói gì nữa. Nhã Kỳ nở nụ cười ưu nhã nói

" Xin thứ lỗi, là do tên nhóc này không biết phép tắc "

" Hừ! Ta thấy hắn là không có học, không đáng để bổn tiểu thư chấp nhất "

" Ngươi khinh người quá đáng. Dám nói ta vô học? "

Song Thành rốt cục chịu không nổi tức giận quát

" Ta nói đó thì sao? Ngươi làm gì được ta? "

Băng Tâm nâng mặt kiêu ngạo nói

Rầm!

Tiếng đập bàn vang lên, Ái Linh nhìn qua Băng Tâm. Gương mặt không cảm xúc khiến người khác không thể đoán được suy nghĩ, giọng nói nhẹ nhàng

" Lời nói của tiểu thư đây hơi quá đáng rồi "

Băng Tâm nhìn Ái Linh đảo mắt, nhếch môi nói

" Ta là vậy đó, ăn ngay nói thẳng. "

" Ngươi nói ca của ta như vậy. Không thấy bản thân quá kiêu ngạo rồi sao? Không xin lỗi thì thôi, lại còn mắng người khác. Có phải ngươi cố ý gây chuyện hay không? "

Song Song từ phía sau đi lên, giọng nói nhẹ như bông vang lên. Băng Tâm nhìn đến nở nụ cười khinh bỉ

" Ta nói các ngươi ngạo mạn thì có. Chỉ làm đổ lên người có chút trà mà đòi chém đòi giết. Lại còn dám dùng kiếm chặn đường ta, các ngươi tự cao tự đại. Vô học là đúng "

Xẹt!

Có một thứ gì đó lao đến phía Băng Tâm nhanh như gió, nhanh đến mức không một ai thấy được. Nhưng khi định hình lại cả 4 người đó liền kinh ngạc. Một mũi băng ma pháp đang ngay trước mắt Băng Tâm, và cô đang cầm nó

Băng Tâm kinh hãi nhìn mũi băng sắt nhọn, cô nhẹ bóp nát mũi băng. Đôi mắt sau lớp vải xẹt qua một tia sáng lạnh nhìn gương mặt Ái Linh đang hiện lên tia bất ngờ. Nở nụ cười nhẹ

" Động thủ như vậy là có ý gì? "

Ái Linh nhìn vào cô, đôi mắt xinh đẹp lạnh lẽo

" Ta muốn muội muội ngươi rút lại lời đã nói. Xin lỗi thuộc hạ của ta "

Băng Tâm đối với bọn họ càng thêm căm ghét, lớn tiếng nói

" Ta mới không xin lỗi, các ngươi là kẻ vô học. Ta chỉ nói đúng sự thật, các ngươi nghĩ mình là ai mà bắt ta xin lỗi. Từ nhỏ tới lớn chưa ai dám nói những lời như vậy với ta " Song Song giờ đây cũng tức giận nói

" Thân phận chủ nhân ta cao quý. Đánh chó phải nhìn mặt chủ, ngươi không để chủ nhân ta vào mắt. Còn nói người tự cao tự đại, vô học. Những lời nói của ngươi đáng tru vi tam tộc "

Băng Tâm nở nụ cười nhạt khinh thường

" Tru Vi Tam Tộc? Ngươi nghĩ mình là ai? Nữ nhi của hoàng thượng sao? "

' Đúng đó! '

Cô đứng bên cạnh nói thầm trong lòng, Song Song cứng miệng tức giận không nói nên lời. Nhã Kỳ giờ mới lên tiếng

" Vị tiểu thư đây xin rút lại lời nói. Đừng khiến chúng ta tức giận "

" Ngươi tức giận thì làm sao? Giết ta à? "

Tiểu Huyết trên vai cô nói thầm

" Con nhóc này đúng là không biết tự lượng sức mình "

" Ngươi... "

Song Thành muốn xông lên nhưng lại bị Nhã Kỳ cản lại, nhìn vào cô

" Ta thấy ngươi thân là tỷ tỷ, ít nhất cũng nên thay nuội muội nói một lời xin lỗi. Và tốt nhất nên giáo huấn lại muội muội của mình "

Băng Tâm nghe xong liền bước lên một bước tức giận

" Ngươi là ai mà dám bắt tỷ tỷ ta xin lỗi? Ta nói cho ngươi biết, ngươi đừng hòng. Đúng là vô học "

Rầm!

Tiếng đập bàn một lần nữa vang lên, một uy áp đánh thẳng tới bọn cô. Băng Tâm kinh hãi, cơ thể như nặng ngàn cân không chống đỡ được. Đôi chân run rẩy khụy xuống, nàng ta cố gắng không để bản thân quỳ xuống. Nhưng lại như có cục đá to đang đè nàng ta

Phịch!

Băng Tâm mở to mắt nhìn thân thể mình ngã xuống, tưởng chừng sự nhục nhã sẽ đến nhưng không. Khi nàng ta nhìn đến liền thấy mình đang quỳ trên chân cô, cách mặt đất một khoảng. Cô đã lấy chân mình ngăn cho Băng Tâm quỳ xuống. Nhã Kỳ kinh ngạc nhìn cô, liếc qua Ái Linh cũng đang hiện lên sự bần thần

Tiểu Huyết nãy giờ chứng kiến, đôi mắt tím xẹt qua tia khát máu. Chúng dám bắt chủ nhân của nó xin lỗi, lại còn dùng loại uy áp rẻ tiền đó muốn chủ nhân quỳ xuống. Thật không chấp nhận được

" Các ngươi nghĩ mình là ai mà dám bắt chủ nhân ta quỳ xuống xin lỗi. Có tin ngay bây giờ ta giết chết các ngươi "

Lời nói tiểu Huyết vang lên âm tàn, đám người Nhã Kỳ kinh ngạc nhìn đến tiểu Huyết. Hai ngón tay cô kẹp một lá bùa nhanh chóng đốt cháy, bàn chân nâng nhẹ Băng Tâm liền đứng dậy. Đưa tay sờ sờ cơ thể mình, Ái Linh sững sốt thu lại khí tức

" Không được! Rắn thúi, ngươi đừng manh động "

Tiếng nói phát ra từ phía sau, bọn họ nhìn đến liền thấy tiểu Bát Đản đang ngồi trên bàn, cái bụng căng tròn hướng lên trời. Bàn tay nhỏ vỗ vỗ bụng

" Hồ ly mập! Ngươi sao lại ngăn ta? "

" Đây là trách nhiệm của ta. Không thể để ngươi giết họ "

Tiểu Bát Đản bình thản nói, tiểu Huyết nhìn đến xì lưỡi

" Ngươi chỉ biết ăn. Không thấy người khác đang sỉ nhục chủ nhân sao? "

" Nhịn là điều tốt nhất. Đừng nên bốc đồng, sẽ hư đại cục. Huống hồ bây giờ ngươi chỉ là một con rắn, làm được gì ╮(╯_╰)╭ " " Ta khinh! Dù bây giờ ta mất hết pháp lực. Nhưng muôn thú bốn phương có kẻ nào dám ngẩng cao đầu nhìn ta. "

Tiểu Huyết khinh thường nói

" Ha! Rắn thúi, ngươi quá tự cao rồi "

" Ngươi đang nói ai vậy con hồ ly kia. Suốt ngày chỉ biết ăn, ta nên kêu chủ nhân mần thịt ngươi là tốt nhất "

" Ngươi nói cái gì "

.......

Thế là trong quán giờ đây là tiếng cãi nhau của hai con vật nhỏ này, đám người nhìn đến cũng giật giật khóe miệng. Cô lạnh nhạt lên tiếng

" Câm mồm "

Tiểu Bát Đản và tiểu Huyết ngưng lại, cô nắm tay Băng Tâm thu dọn đồ rời khỏi. Để lại đám người Ái Linh nhìn theo, Song Thành tức giận nói

" Đáng ghét! Kể cả một con rắn cũng dám lên mặt. Đúng là không xem chủ nhân vào mắt "

" Ca nói đúng! Lần sau gặp lại phải dạy bọn họ một bài học "

" Hừ! Phải mong không gặp lại mới đúng "

Song Thành ngồi xuống nói, Nhã Kỳ nở nụ cười nhã nhặn lên tiếng

" Không đâu! Sẽ còn gặp lại, bọn họ dường như cũng đến Tiên Sơn "

" Cái gì? Thật đáng ghét, đức hạnh như vậy cũng đến đó tu tiên? Chỉ khổ làm người khác xem thường "

Song Thành đập bàn nói, Nhã Kỳ nhìn qua Ái Linh đang âm trầm

" Ái Linh! Muội sao vậy? "

" Nữ nhân đó, uy áp của muội không thể làm gì nàng ta. Kể cả mũi tên băng cũng bị nàng ta bắt được "

Giọng nói Ái Linh rất bình thản, nhưng bàn tay đã nắm chặt lại.

" Chủ nhân! Chắc là do người dạo này mệt mỏi. Thân thể suy nhược nên mới như vậy, đừng quá bận tâm "

Song Song lo lắng lên tiếng

" Ta không sao... Nhưng cái nữ nhân ngang ngược kia. Ta không chấp nhận được "

" Đúng vậy! Cái ả cọp cái đó thật đáng ghét. Dám mắng chúng ta vô học "

Song Thành tức giận nắm chặt tay, đôi mắt giận dữ nói

" Được rồi! Ăn cơm đi "

Nhã Kỳ lên tiếng cầm đũa lên ăn, Ái Linh cũng bình thản dùng bữa, nhưng nơi đáy mắt lại xẹt qua tia sáng lạnh

______________

Cô dắt tay Băng Tâm qua một quán khác, vừa đi Băng Tâm vừa không cam lòng nói

" Sao chúng ta phải đi? "

" Muội còn muốn gây phiền toái? "

" Là do bọn họ trước chứ bộ, từ cái khúc cái tên gì đó vung kiếm chặn đường tỷ muội ta là muội đã không ưa rồi. Nhỡ kiếm của hắn rạch trúng tỷ thì phải làm sao? Muội chỉ nghĩ đến thôi là lòng lại trút lên lửa giận "

Băng Tâm vừa đi vừa nói, uất ức than vãn

" Muội không biết lượng sức mình, bọn họ không phải là người muội muốn chọc là chọc "

" Nhưng muội thấy bọn họ thật tự cao. Còn dùng ám khí với muội, còn khiến muội suýt chút nữa nhục nhã quỳ xuống đất. Muội đường đường là nữ nhi của thừa tướng, sao lại có thể chấp nhận nỗi nhục này. Muội thật sự căm ghét cái nữ nhân giả vờ cao thượng đó. Lần sau để muội gặp lại chắc chắn trị tội nàng ta "

Băng Tâm phồng má nói

" Nàng ta mạnh hơn chúng ta. Đừng chọc vào ổ kiến lửa nữa "

" Mà tỷ tỷ thật lợi hại, có thể nắm được mũi tên và đỡ được uy áp của nữ nhân đó. Lại còn giúp muội nữa chứ. Tỷ tỷ của muội là giỏi nhất "

Cô nở nụ cười nhạt liếc qua Băng Tâm đang luyên thuyên khen ngợi mình. Cô dừng lại một quán trọ, quyết định thuê phòng rồi chui vào không gian nghỉ ngơi.

Cô vào phòng suối nước nóng, làn nước ấm tỏa lên. Cô cởi bỏ y phục đi vào trong hồ nước rộng lớn. Nhìn ra ngoài, gần đó khắp nơi đều là hoa. Ong bướm bay lượn tạo nên khung cảnh thiên tiên. Hương thơm của hoa cộng thêm làn nước ấm khiến cô thư giản. Tiểu Bát Đản và tiểu Huyết nằm trên bàn cách chỗ cô một khoảng

" Ký chủ! Người gây thù với nữ9 rồi "

" Ta biết "

" Nhân vật chính thường có lòng tự tôn rất cao. Kiểu này ngày tháng ở Tiên Sơn người khó sống "

Tiểu Bát Đản nói như cảm thán

" Ta vốn muốn bình lặng làm người qua đường. Không ngờ lại bị con nhóc kia phá hoại "

Cô nhin lên khoảng trời đêm, dù nói là phòng nhưng thực chất nơi đây như một khoảng không gian nhỏ có kết giới. Có thể nhìn thấy trời cao, cô lặng nhìn bầu trời đang dần tối, ánh sao lấp lánh cùng mặt trăng chiếu rọi. Mọi thứ khiến lòng cô dễ chịu...

Chương 60: Thế Giới Tu Tiên 5

Cô và Băng Tâm rốt cục cũng đến Tiên sơn, nhìn bậc cầu thang dài kéo thẳng lên những tầng mây mà kinh ngạc. Cô giờ đây chỉ thấy dãy cầu thang cùng rất xa trên đó bị mây che phủ thì không còn gì khác. Xung quanh rất nhiều người kinh hãi bàn tán, bỗng từ không trung có một người mặc y phục gọn gàng màu xanh lục lơ lửng nói

" Đây là bài kiểm tra đầu tiên! Hãy cho Tiên sơn thấy lòng thành của các ngươi. Trước giờ Ngọ ngày mai các ngươi phải lên tới Tiên Sơn, như vậy các ngươi mới có tư cách được tuyển chọn. Quyền quyết định tiếp tục hay trở về đều là ở các ngươi. Chúc may mắn "

Nói rồi người đó biến mất, mọi người xung quanh kinh ngạc đắn đo. Băng Tâm nhìn đến mỉm cười phấn khích

" Đúng là Tiên phái, đây chắc chắn là thử lòng kiên nhẫn và tịnh tâm của mọi người. Tỷ tỷ, chúng ta đi "

Cô lạnh nhạt nhìn Băng Tâm đi trước, hai ngón tay kẹp một lá bùa. Cô dùng lửa đốt cháy nó nhanh chóng, từ cơ thể cô như được bao bọc bởi kết giới. Lạnh nhạt từng bước đi lên, tiểu Huyết quấn lấy người tiểu Bát Đản nhìn lên dãy cầu thang nói

" Nhảm! Chủ nhân, người cần gì phải tu luyện ở đây "

Tiểu Bát Đản lắc cái đầu nói

" Ngươi sai rồi! Nơi đây là Tiên sơn, linh khí dồi dào. Rất tốt để chủ nhân có thể ổn định lại lực lượng trong người. Vả lại người còn có thể âm thầm tìm thông tin của hang động phong ấn Hỏa Long "

Cô không quan tâm hai con vật nhỏ, cứ thế đi lên từng bước. Băng Tâm nhìn cô lo lắng

" Tỷ tỷ, người chịu nổi không? "

" Tỷ ổn "

Băng Tâm lấy nước ra đưa cô, cô cầm lấy uống một ngụm. Bầu trời dần tối, cô cùng Băng Tâm ngồi nghỉ ngơi. Nhìn lên ánh trăng to tròn, cơn gió thổi qua lạng lẽo.

" Tỷ tỷ! Ăn chút gì đi "

" Ừ! "

Băng Tâm nhìn lên dãy cầu thang tăm tối, thở dài

" Sẽ còn rất lâu mới tới, xem ra chúng ta nên nhanh lên thôi "

" Được! Đi thôi "

Cô cùng Băng Tâm tiếp tục đi, đã có rất nhiều người mệt mỏi mà từ bỏ. Thậm chí còn từ cầu thang ngã xuống...

Tiểu Huyết và tiểu Bát Đản đã ngủ. Bọn chúng nằm trên vai cô ngủ một cách ngon lành. Cô liếc qua nhìn gương mặt nhỏ nhắn của tiểu Huyết cùng cái đầu tròn tròn của tiểu Bát Đản mà mỉm cười nhẹ...

Thời gian dần trôi qua, bầu trời cũng hừng sáng. Sương sớm phủ lên những tán cây xung quanh, cơn gió lạnh khiến người run rẩy. Cô bước qua những áng mây trắng xóa đó, nhìn khoảng sân rộng lớn mà bước lên. Nơi đây vô cùng rộng, những tháp điện hùng vĩ sắc sảo tráng lệ khiến mọi người ngẩn ngơ. Có khoảng chừng 5 người đứng đó mặc y phục màu xanh lục trang nghiêm

" Chúc mừng các ngươi đã hoàn thành lần kiểm tra đầu tiên. Tiếp theo hãy đi theo ta "

5 vị tiên huynh đó dắc bọn cô cùng đám người kia đến một cái hồ nước lớn, hàn khí từ cái hồ đó tỏa ra lạnh lẽo. Nhiều người đã bất chợt ôm lấy thân thể mình run rẩy

" Các ngươi hãy bước đến những tảng đá giữa hồ ngồi xuống cầm lấy nội quy của Tiên sơn học thuộc rồi tu luyện một ngày một đêm. Và nếu đọc xong rồi liền quăng quyển sách đi, nó sẽ tự biến mất. Vì vậy nhớ phải quyết định kĩ. Ai ngã xuống sẽ lập tức bị loại "

Cô nhìn đến hồ nước, Băng Tâm cũng kinh ngạc. 5 vị tiên huynh kia đưa cho mỗi người một quyển sách dày cộm rồi bay lên không trung biến mất...

" Chủ nhân! Nó không thể làm khó người "

Tiểu Huyết lên tiếng nói

" Tỷ tỷ! Tỷ không sao chứ? "

Băng Tâm lo lắng nhìn đến cô

" Không! Ta ổn "

" Vậy thì tốt quá "

" Ái chà! Gặp lại người quen trùng hợp thật "

Một tiếng nói khó chịu vang lên, Băng Tâm quay lại nheo mài nhìn đám người Song Thành

" Đúng là oan gia ngõ hẹp "

" Ha! Ta thấy đúng vậy, thật xui xẻo khi gặp lại người có đức hạnh như ngươi. May là Tiên Sơn này nhiều cầu thang, nếu không chúng ta đã gặp từ hôm qua rồi "

Song Song chế nhạo nói, Băng Tâm tức giận muốn đi lên nhưng bị cô cản lại

" Đủ rồi! Đừng gây sự "

Cô liếc qua Ái Linh đang lạnh lùng đứng đó, rồi bay lên đi đến một tảng đá trong hồ ngồi xuống. Băng Tâm cũng đến một tảng đá khác bên cạnh cô

" Tỷ tỷ! Nội quy gì đâu mà dày vậy? Học tới khi nào? "

" Ha! Học không nổi thì về đi "

Tiếng nói Song Thành vang lên, hắn bay đến ngồi xuống tảng đá bên cạnh Băng Tâm nở nụ cười khinh bỉ. Song Song, Nhã Kỳ và Ái Linh cũng bay đến, họ đều ngồi cạnh nhau. Nhưng tất cả bọn họ đều ngồi gần cô và Băng Tâm, tạo thành hình lục giác đối diện nhau. Băng Tâm tức giận lên tiếng

" Các ngươi có ý gì? "

" Hừ! Bọn ta thích ngồi đâu thì ngồi, ngươi cấm được sao? "

Song Thành lên tiếng chế giễu, Băng Tâm tức giận nhưng cũng không nói gì mở quyển sách ra xem liền kinh ngạc NỘI QUY TIÊN SƠN:

Điều 1: Không hãm hại huynh đệ đồng môn

Điều 2: Không giết người bừa bãi

Điều 3: Không ỷ lại vào mình là người tu tiên mà ức hiếp dân lành, làm hại bá tánh

Điều 4: Buổi sáng phải thức đúng giờ ( 5h)

Điều 5: Không đi trễ

Điều 6: Không gây sự, đánh nhau

Điều 7: Tuyệt đối nghe theo lời sư phụ mình

Điều 8: Hiểu lễ nghĩa, tôn trọng người trên

Điều 9: Không lạm dụng sức mạnh

Điều 10: Không chọc phá người khác

Điều 11: Tuyệt đối không làm trái quy định của tiên môn

Điều 12: Cấm rượu

Điều 13: Không tự ý xuống núi

Điều 14: Phải chăm chỉ tu luyện

Điều 15: Trãm yêu trừ ma, giúp dân tích đức

Điều 16: Không nhận của cãi vàng bạc tùy ý

Điều 17: Không tự ý vào cấm địa

.........

Kết: VI PHẠM MỘT ĐIỀU TRÊN SẼ PHẠT NẶNG 100 GẬY, TÙY VÀO BAO NHIÊU LỖI VI PHẠM...

Băng Tâm bàng hoàng, Song Song và Song Thành cũng bất ngờ không kém

" Tỷ tỷ! Cái này hơn 1000 gia quy. Lại còn vi phạm 1 điều là bị đánh 100 gậy. Giết người sao? "

Cô lạnh nhạt gật đầu

" Hừ! Không nổi thì về đi "

Song Thành nhếch môi nói, Nhã Kỳ nở nụ cười nhẹ " Gia quy của Tiên sơn luôn như vậy "

Tiểu Huyết và tiểu Bát Đản bên cạnh nhìn nhau

' Chủ nhân! May mắn người không phải người thường. Những gì chúng ta làm đều có người giám sát, người đừng phí phạm thời gian nữa '

Tiểu Huyết và tiểu Bát Đản ngồi trên đùi cô, tiểu Huyết nói chuyện với cô qua tâm trí. Cô gật nhẹ đầu, cầm lấy quyển sách lướt qua từng trang. Đôi mắt cô tĩnh lặng không một gợn sóng, khoảng 1' sau đóng quyển sách lại quăng xuống nước. Nhắm mắt lại vào trạng thái nhập định

Đám người Nhã Kỳ nhìn đến cũng kinh ngạc, Ái Linh đáy mắt xẹt qua tia sáng lạnh lẽo cũng cầm đọc rồi quăng xuống nước. Băng Tâm nhìn đến hai người

" Nhanh vậy? Có đọc không đó? "

Song Thành liếc qua rồi bắt đầu học, cô cảm nhận cơ thể mình thật nhẹ nhàng. Cô như ngồi trong một không gian tối tăm, mọi thứ thật yên tỉnh. Hàn khí lạnh lẽo xung quanh thắm vào da thịt. Cô nhắm mắt, nhưng có thể thấy được xung quanh, từng người, từng người ngã xuống nước

Bõm!

Hàn khí từ dòng nước lạnh như hầm băng khiến cơ thể cô như bị đóng băng, cái lạnh thấu xương thấm vào lục phủ ngũ tạng. Không biết thời gian trôi qua bao lâu, chỉ biết rằng bây giờ trời đã tối. Cô hơi mở mắt nhìn qua Băng Tâm, mọi người cũng mở mắt nhìn xung quanh hồ nước. Ai cũng có thể cảm nhận được hàn khí ngày càng dày đặc. Nó như bông gòn tan ra bao phủ lấy thân thể mọi người

Bõm! Lõm tõm...

Lại có người chịu không nổi rơi xuống nước, cô nhìn qua Băng Tâm. Môi nàng ta trắng bệch, gương mặt cũng bị hàn khí trùm lấy. Cô nheo mài lại nghe tiếng nói yếu ớt của Băng Tâm

" Tỷ... tỷ tỷ... muội lạnh quá "

Cô nhìn qua đám người Nhã Kỳ dù vẫn ngồi vững nhưng khóe môi đã trắng nhạt

[ Ký chủ! Bọn họ có bùa bao bọc thân thể tránh hàn khí. Nhưng hiệu quả cũng chỉ có 80% ]

Tiểu Bát Đản trả lời cô trong cảm nghĩ, cô liền đưa hai ngón tay trỏ và ngón giữa lên. Lập tức giữa hai ngón tay xuất hiện một lá bùa, cô vung qua phía Băng Tâm. Khi bay qua Băng Tâm lá bùa bóc cháy. Một vòng khí màu vàng bao trùm lấy Băng Tâm, cảm giác lạnh lẽo của nàng ta đã không còn. Ngồi thẳng người nở nụ cười nhạt, cô thấy vậy cũng nhắm mắt lại tiếp tục nhập định

Hàn khí xung quanh bao trùm lấy cô, trong người cô giờ đây như có một ngọn lửa bóc cháy. Uy mãnh đánh tan đi hàn khí lạnh đó...

________________

Ở một nơi khác có một đám người ngồi trong đại sảnh, một lão già râu bạc ngồi vào giữa tôn nghiêm. Nhìn vào một cái vòng tròn sáng đang phản chiếu hình ảnh...

" Đám nhóc này rất được "

" Sư huynh nói đúng! Ta thấy khá thích thú với nữ nhi có mái tóc vàng kia. Trông rất lạnh lùng "

Một tiếng nói khác vang lên, người này là một nam nhân rất mĩ. Mái tóc dài màu đen cột thấp bằng sợi dây. Đôi mắt chim ưng híp lại nhìn vào vòng tròn phát quang thích thú. Mũi cao, môi bạc mỏng mỉm cười. Làn da trắng hồng, y phục xanh lam phong nhã. Trên tay còn có chiếc quạt phe phẩy

" Cửu đệ! Ngươi chấm tiểu nha đầu đó rồi sao? "

Lão già ngồi trên ghế vuốt râu mỉm cười

" Đại sư huynh! Ta lại thích tên nhóc trong cặp song sinh kia hơn. "

Một người khác lên tiếng, thân hình người này to con. Phong phạm oai hùng, gương mặt ưa nhìn

" Ha ha! Lão tứ, ngươi thích nhóc đó là phải! Tên đó kiếm pháp cùng thể lực không tệ. Rất hợp với ngươi "

Một tiếng nói duyên dáng vang lên, một mĩ nhân xinh đẹp ngồi trên ghế. Dung nhan như họa, bàn tay cầm chiếc phạt tranh che miệng. Cơ thể nóng bỏng mặc bộ y phục màu đỏ trắng, bắt chéo chân lại tỏa ra khí tức nữ nhân yêu kiều nhu thuận. Nhưng trong đôi mắt nâu đồng lại không như vậy, nơi đáy mắt tràn đầy khí thế uy vũ mang theo tia cười

" Tam tỷ ngươi nói đúng! Ta cũng rất thích tên nhóc đó. Nhưng ta lại chấm con tiểu nha đầu trong cặp song sinh hơn "

Một tiếng nói khác vang lên, là một nữ nhân xinh đẹp. Nhưng lại không mị hoặc như người được gọi là Tam tỷ kia. Gương mặt xinh đẹp lại mang theo sự uy nghiêm, khắc khe. Cơ thể đầy đặn mang trên người bộ y phục kín đáo gọn gàng...

" Kìa! Ngũ muội, ngươi thích nha đầu đó thì lấy đi. Ta không ngại, ta thì ta chấm tên nhóc thư sinh kia "

Mĩ nữ được gọi là Tam tỷ mỉm cười duyên. Lão già vuốt râu nhìn qua người nam nhân nãy giờ im lặng hỏi

" Lục đệ! Ngươi thấy sao? "

Người được gọi là Lục đệ kia xoay qua, giọng nói nhẹ nhàng nhưng xa cách. Dung mạo người này xuất chúng, mái tóc xõa dài màu ngân kim mượt mà, hai nhánh tóc hai bên tai kéo ra sau buột lại. Ở trán là hai lọn tóc ngắn hai bên dài đến chân mài. Làn da trắng mịn. Đôi mắt phượng một mảng lạnh nhạt màu đen sâu không thấy đáy. Mũi cao, môi hồng hơi nhếch lên. Thân hình cân đối mặc một bộ y phục màu trắng hoàn toàn, khí chất thoát tục khiến người say đắm...

" Đệ không biết "

" Kìa Lục sư huynh. Sao huynh nói vậy được "

Đôi mắt chim ưng nhìn đến hắn

" Cửu đệ! Ta nghĩ Lục đệ trong lòng sẽ tự có tính toán "

Lão già đầu bạc vuốt râu mỉm cười...

Bầu trời rộng lớn chỉ toàn một màn đêm, ánh trăng sáng chiếu xuống những thân ảnh lạnh lẽo... Ngọn lửa mãnh mẽ như vô hình bao trùm lấy thân thể cô. Không một thứ gì có thể xâm phạm...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau