HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Pa Pa...! Tránh Xa Ta Ra 19

Buổi sáng bình minh trong lành, ánh sáng mát mẻ chiếu rọi vào khung cửa sổ của một căn phòng rộng lớn. Donald ngồi bên cạnh nhìn người con gái đang ngủ trên giường, hàng mi người con gái xinh đẹp đó run nhẹ. Đôi đồng tử xanh dương nhạt mở ra

"... Pa pa... "

" Con tỉnh rồi sao? "

Donald đỡ Diana ngồi dậy

" Pa... người đã chăm sóc cho con gái sao? "

" Ta vừa mới đến "

Diana mỉm cười nhẹ, hạ mắt nói

" Xin người hãy tha thứ cho Eira, con biết em ấy không cố ý "

Donald không nói gì, lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ

" Pa pa... xin người... "

Cạch!

Diana muốn nói gì đó thì cánh cửa phòng bật mở, First gấp gáp chạy vào, Donald thấy hành động của First liền nheo mài

" Có chuyện gì... "

" B...bệ... hạ, tiểu công.... tiểu công chúa... "

Donald nghe First nhắc đến cô liền đứng lên

" Con bé làm sao? "

" Tiểu công chúa... "

First vừa thở vừa nói không ra lời, Donald không màng tới trực tiếp đi ra ngoài. Diana ở trong phòng đôi mắt híp lại...

________________

Donald đi đến cung điện của cô, trực tiếp vào phòng. Hắn nhìn đến Gunra đang ôm mặt quỳ đó khóc, bên cạnh là Hundin và Saint. Trên chiếc giường rộng lớn, thân ảnh cô nằm đó, hai tay để trên bụng. Gương mặt xinh đẹp nhợt nhạt, hàng mi nhắm chặt lại...

Donald sững sờ bước đến gần, nâng cơ thể cô lên. Hắn có thể cảm nhận ở nơi cô đã không còn tồn tại sự sống, Hundin lắc đầu nói

" Tiểu công chúa... đã mãi mãi ra đi... "

Lời nói của Hundin càng khiến Donald bàng hoàng, đôi tay run rẩy vươn ra chạm vào gương mặt lạnh ngắt của cô

"... T...tại sao? "

Hundin đưa ra lọ thuốc độc

" Công chúa đã uống nó tự sát "

Mọi thứ giờ đây như ngưng đọng lại, Gunra ôm mặt khóc

" Tại thần, thần đã không canh giữ công chúa. Thần đã không bảo vệ công chúa tốt... "

Donald nhìn cô, bàn tay đưa ra tạo nên một luồn sáng muốn chữa trị cho cô. Nhưng dù có cố gắng bao nhiều cũng đều không thể, đôi mắt nhìn cô co rút lại

" Con tỉnh lại, tỉnh lại nhìn ta... Eira... "

Nước mắt hắn rơi xuống, Hundin cũng quỳ xuống cúi đầu. Saint nhìn cô lắc đầu như không tin chạy ra ngoài...

" Thần đã nuôi nấng công chúa từ nhỏ... Bây giờ công chúa không còn, thần cũng không cần phải ở trên cõi đời này. Thần sẽ đến với công chúa, một lần nữa che chở người "

Gunra nói xong liền giựt lấy lọ thuốc đọc mở ra muốn uống vào, First kinh hãi chạy đến giựt lấy lọ thuốc rồi đánh ngất Gunra, đôi mắt nhìn vào Gunra dao động. Bế Gunra lên cúi đầu

" Thần ra ngoài trước "

Donald cứ thế ôm cơ thể lạnh ngắt của cô vào lòng, thông tin công chúa Eira tự sát đã nhanh chóng lan truyền ra khắp nơi. Mọi người không một chút nuối tiếc, thậm chí là thỏa mãn khi nghe tin cô chết. Tin tức cũng truyền đến tai Diana, đôi mắt hiện lên kinh ngạc

" Sao lại như vậy? "

" Là ta giúp ngươi "

Từ không trung một người mặc áo choàng đen xuất hiện

" Là ngươi? "

" Phải "

" Ha! Như vậy thì quá tiện nghi cho nó "

Diana cúi xuống, ánh mắt hiện lên tia tàn độc

" Ta đã giúp ngươi xong, những việc còn lại tự ngươi xử lý "

_____________

Nơi khuôn viên rộng lớn, Saint vô hồn bước đi. Nhớ lại những kí ức về cô, nụ cười xinh đẹp đó...

{ Anh Saint làm bạn với Eira nhá? }

{ Anh Saint thật tốt }

{ Anh Saint rất đẹp, Eira không sợ, nên anh Saint đừng trốn tránh nữa }

Saint bước đi, cảm nhận cơn gió lạnh. Đi vào khu rừng trắng xóa, bước đến gốc cây trắng khi trước quỳ xuống... Đây là nơi đầu tiên mà hắn và cô gặp nhau

{ Sao anh lại khóc? }

Saint như nhìn thấy bóng hình của cô

" Công chúa... "

Saint vươn tay ra muốn chạm vào cô, nhưng khi vừa đưa tới thì hình ảnh đó liền biến mất. Đôi mắt Saint bàng hoàng, khóe mắt chảy xuống giọt nước mắt... Hắn tựa đầu vào cây, khóe môi run rẩy

" Công chúa... người đã từng hỏi tại sao ta lại khóc? Ta sẽ nói cho người biết... Vì trong lòng ta đang sợ hãi, ta đã giết rất nhiều người. Không ai muốn thân cận với ta cả, ta rất yêu trẻ nhỏ, nhưng ai khi nhìn thấy ta đều sợ hãi khóc lóc chạy đi. Chỉ có người, công chúa. Người đã không bỏ chạy khi nhìn thấy ta, đã bước lại và hỏi ta vì sao lại khóc. Nụ cười của người đã khiến tâm ta dao động... Công chúa, ta đã nói rồi... người có thể nghe thấy không? Người có sợ ta không? "

Đôi vai Saint run rẩy, đôi mắt nhắm lại. Giờ đây cõi lòng hắn rất đau, người con gái đầu tiên cho hắn ánh sáng đã mãi mãi chìm vào giấc ngủ. Không còn cười với hắn nữa... không còn nắm lấy tay hắn nữa. Và ánh sáng của hắn đã biến mất, mãi mãi đã không còn....

_____________

Cô ngồi trong không gian nhìn hình ảnh hiện lên nơi không trung kia mỉm cười nhạt. Tựa đầu vào ghế, tiểu Bát Đản nhảy lên người cô. Đuôi khoe khoảy hỏi

" Sao ký chủ lại làm vậy? "

" Ha! Chẳng phải ta đã nói những kẻ làm ta tức giận sẽ nhận lấy kết cục thảm hại sao? "

" Nhưng việc người chết thì liên quan gì? "

" Ta muốn cho con nhóc Diana đó tạm thời có tất cả. Từ tình thương, ngưỡng mộ, cung kính từ mọi người. Giống như một nữ thần đang tỏa sáng, hưởng thụ hết mọi hào quang của thế giới. Rồi đến một lúc bỗng nhiên tất cả mất hết, cảm nhận nỗi thống khổ, tuyệt vọng, mọi ánh mắt xem thường cùng khinh bỉ. Rơi vào nơi sâu nhất của địa ngục... "

Lời nói của cô mang theo tia thích thú... Tiểu Bát Đản đổ mồ hôi hỏi

" Vậy người định làm gì? "

" Tạm thời để nó vui vẻ chút đi "

" Nhưng ta thấy có gì đó sai sai 😥 "

Cô liếc xuống nhìn tiểu Bát Đản, khóe môi vươn lên nụ cười

" Cảm giác đúng đó "

" Ký chủ... X﹏X "

" 2000 điểm kia ta vẫn nhớ đó. Sao nào? Cảm tình của nhân vật chính nhiều vậy, chắc phải có một khoản xứng đáng chứ "

" Q_Q?? Nà ní??... Ký chủ! Người là cố tình, người nham hiểm quá đi "

Tiểu Bát Đản xù lông nói

" Ha! Người đã chết luôn luôn đẹp trong ký ức của người còn sống. Cảm tình lúc đó cũng sẽ dâng cao, vừa có thể khiến bọn họ đau lòng vì ta. Lại còn khiến Diana lơ là cảnh giác. Một mũi tên trúng ba đích, cái này gọi là mưu lược "

Cô đưa tay vuốt môi nói

" Mưu con khỉ chứ lược. Sao người nham hiểm quá vậy 😭. Mà khoan! Trúng ba đích? Ý người là sao...... ⊙﹏⊙ "

Cô liếc xuống tiểu Bát Đản đang nở nụ cười gượng

" Ta chưa nói với ngươi sao? Ta chướng mắt cái danh hiệu người mới kia từ lâu rồi "

Tiểu Bát Đản tròn xoe mắt

" Ý người là sao? "

" Ngươi sẽ sớm biết thôi "

________________

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã gần đến bữa tiệc mừng tuổi của Diana. Chuyện về cô đã sớm bị mọi người lãng quên, cũng đúng. Ai lại muốn nhớ về kẻ mình ghét chứ. Nhưng có một số người vẫn còn lại nỗi đau trong lòng, hoàng đế Donald càng nhày càng yêu thương Diana, cho nàng ta mọi vinh quang. Mọi người nhìn thấy càng thêm xem trọng Diana, phải nói nàng ta bây giờ đều tràn ngập trong vinh quang trước ánh mắt kính ngưỡng của mọi người. Là thiên tài của vương quốc, lại được hoàng đế yêu thương hết mực thì hỏi làm sao không vui vẻ. Phải nói rằng Diana giờ đây phải nói là nữ thần của vương quốc Fislin, lại còn được Donald xây nên một tượng đài chân dung bằng vàng tượng trưng cho đất nước. Phải nói đó là vinh hạnh ba đời cho một người, sử sách suốt 100 năm chưa ai được như thế. Điều đó càng làm cho mọi người khẳng định vị trí của Diana trong lòng hoàng đế...

Trong căn phòng rộng lớn, người nam nhân tuấn mĩ ngồi đó. Trên tay cầm thanh kiếm, sờ lấy viên ngọc lục bảo được gắn ở trên nó. Đôi mắt như tưởng niệm...

Cạch! First bước vào nhìn thấy Donald như vậy cũng thở dài

" Ngày nào bệ hạ cũng vuốt ve nó suốt 1 giờ liền mới đi ngủ. Thần biết bệ hạ nhớ thương công chúa, nhưng công chúa đã được an táng hơn nữa tháng rồi. Người phải bảo trọng thân thể "

"... "

" Nữa tháng nữa là tới yến tiệc mừng công chúa Diana trưởng thành. Người cần phải giữ gìn sức khỏe "

"... "

" Bệ hạ... tình cảm của người dành cho công chúa thần hiểu. Nhưng nếu công chúa thấy người như vậy sẽ không vui "

Donald dừng lại động tác, ngước đầu lên

" Ngươi nói... nếu lúc đó ta không cấm túc con bé. Bảo vệ con bé thì có phải nó đã không tự sát? "

" Công chúa đã đâm công chúa Diana, tiểu công chúa đã hối hận nên mới tự sát... "

" Ta lại không nghĩ như vậy... "

" Ý của bệ hạ là sao? "

" Ta nghĩ con bé dùng cái chết để chứng minh sự trong sạch "

First kinh ngạc, nhưng cũng mỉm cười nhẹ nói

" Mọi chuyện cũng đã qua... người đừng nghĩ tới nữa "

" Ngươi lui ra "

" Vâng!... "

Donald đứng lên treo thanh kiếm trên tường, trước khi trở lại giường liền hôn nhẹ lên viên cẩm thạch lục bảo khẽ nói

" Ngủ ngon... "

Donald tắt đèn bước lên giường ngủ, ánh trăng từ bên ngoài chiếu vào khung cửa sổ. Tạo nên cảm giác đơn độc, lạnh lẽo...

Từ không trung một ánh sáng nhạt xuất hiện, khi ánh sáng đó tản đi thì bóng hình một cô gái xinh đẹp xuất hiện. Mái tóc tím dài phủ lên vai, nụ cười dịu dàng. Giọng nói nhẹ kêu lên

" Pa pa... pa pa... "

Tiếng nói vang lên, ánh trăng chiếu vào khiến thân ảnh cô càng thêm xinh đẹp. Donald nhăn mài mở mắt ngồi dậy, kinh ngạc khi thấy cô

" Eira... là con...? "

" Pa pa... Eira rất nhớ người "

Cô mỉm cười nói, Donald khóe mi chảy xuống nước mắt

" Là con... con đã trở về. Phải không? "

Cô bước lại đưa tay lau nước mắt cho hắn, đôi mài nheo lại, ánh mắt hiện lên đau buồn

" Pa pa tiều tụy quá. Eira thích nhìn thấy pa pa đẹp trai như xưa cơ "

" Ta... ta biết rồi... ta sẽ làm theo ý con. Chỉ cần con trở lại bên cạnh ta thôi "

Donald nói, cô mỉm cười lắc đầu

" Eira không thể về bên pa pa được nữa "

" Tại sao? Tại sao chứ? Con không thương ta nữa sao? "

Donald hoảng loạn, nước mắt lần nữa chảy ra.

" Pa pa... pa pa phải cẩn thận. Sắp tới anh trai sẽ cùng đội quân muốn chiếm lấy ngôi vị của người. Phải cẩn thận "

" Sao? Làm sao có thể? "

" Anh trai sẽ cấu kết với đất nước Layla nhằm giết người. Vào ngày trưởng thành của chị Diana, yến tiệc đó sẽ trở thành một cuộc chiến đầy máu. Pa pa phải đề phòng "

Donald nhìn cô kinh ngạc không nói gì

" Pa pa, tới lúc đó pa pa sẽ biết lý do Eira tự sát. Eira không muốn giết chị Diana. Tới lúc đó mọi việc sẽ rõ "

Cô mỉm cười, hình ảnh dần mờ đi. Donald thấy vậy liền sợ hãi chạy lại muốn chạm vào cô kéo cô lại. Nhưng tất cả những gì hắn nắm được chỉ là một mảng không khí. Đôi mắt cô hơi híp lại, nở nụ cười dịu dàng.

" Pa pa phải sống tốt. Eira... rất thương người. Pa pa... hãy sống thay phần của Eira... nhá... "

Lời nói vừa dứt cũng là lúc bóng hình cô biến mất, Donald sững sờ nhìn vào khoảng không trống rỗng. Quỳ xuống mặt đất, ánh trăng chiếu vào thân ảnh của người nam nhân đơn độc tản ra nỗi đau thương đó. Donald đưa tay ôm mặt

" Eira... con thật sự phải đi sao? Con đã từng nói sẽ mãi mãi đứng về phía ta... Con đã nói sẽ làm bạn cùng ta mà? Tại sao? Con lại rời bỏ ta mà ra đi? Con muốn ngủ như vậy sao, ngủ một lúc thôi là được mà? Tại sao? Tại sao phải muốn ngủ lâu như vậy chứ... "

Cô trong không gian lặng nhìn Donald, tiểu Bát Đản cầm lấy khăn chấm chấm nước mắt

" Cảm động "

Cô liếc nhẹ qua tiểu Bát Đản khiến nó run lên

" Ha... ha... Ký chủ, người thật cao minh. Sắp tới chúng ta chỉ việc xem kịch "

" Hừ! Ngươi đi theo ta mà thông minh chút cũng đỡ... "

" -_-!... "

Chương 52

Chớp mắt đã tới ngày yến tiệc mừng Diana trưởng thành, giới quý tộc đều tới đông đủ, mọi người ai nấy đều khoác lên mình những chiếc váy lộng lẫy, trang phục uy nghiêm. Họ đều dẫn theo con cháu nhằm nếu may mắn sẽ được hoàng đế chọn làm con rễ, trên mặt ai ai cũng tươi cười. Đèn vàng sáng rực chiếu xuống sảnh đường rộng lớn

" Bệ hạ tới... "

Tất cả đồng loạt tách ra hai bên, từ cánh cửa mở ra Donald bước vào. Khí chất cao cao tại thượng uy quyền, dung nhan tuấn mĩ khiến bao người say mê. Chỉ tiếc là trong đôi mắt đó chỉ toàn một mảng tĩnh mịch, tất cả cảm xúc đã bị chôn vùi vào nơi đáy lòng. Donald bên cạnh nắm lấy tay Diana xinh đẹp đang mỉm cười. Mái tóc uống xoăn búi lên cao quý. Đôi mắt xanh dương như có tình đưa qua đưa lại. Gương mặt trắng mịn hồng hào ngọt ngào. Chiếc váy dài màu trắng thuần khiết làm say lòng người

- Tham kiến bệ hạ! Mặt trời của Fislin, mong người sẽ mãi luôn sáng chói và rực rỡ... Và công chúa Diana, thiên thần của vương quốc...

Donald bước lên ngai vàng ngồi xuống, bàn tay đưa lên phất mạnh

- Tạ ân bệ hạ

" Hôm nay là lễ mừng tuổi trưởng thành của công chúa. Mọi người cứ dâng lên lời chúc phúc "

Tiếng nói First không trầm không thấp vang lên, mọi người mỉm cười thay phiên nhau chúc những lời chúc vui vẻ. Saint bước lên hướng Diana quỳ xuống hành lễ

" Thần kính chúc người mãi mãi xinh đẹp, là thánh nữ của vương quốc. Giúp cho Fislin luôn phồn vinh "

Diana mỉm cười nhẹ, đôi mắt nhìn qua Saint như dao động. Đáy mắt hiện lên một tia yêu thương...

" Đa tạ anh "

Tiếng nhạc vang lên du dương, mọi người đều bắt cặp khiêu vũ. Donald đứng lên, đưa tay ra trước Diana...

Diana mỉm cười nhẹ nâng váy nhún người rồi đặt bàn tay lên tay Donald, cả hai bước ra giữa đại sảnh khiêu vũ. Diana uyển chuyển dịu dàng trong điệu múa, còn Donald lại mạnh mẽ không kém phần nhẹ nhàng của một quý ông. Điệu vũ của hai người như tách biệt, Diana xoay vòng tựa thiên thần đang chơi đùa giữa không trung.

' Eira... '

Bỗng Donald co rút mắt lại, nhớ về hình ảnh cô múa ở khuôn viên. Hắn như nhìn thấy hình ảnh của cô trong Diana... Nhưng rồi khóe môi nở nụ cười nhạt. Hạ mi mắt che dấu tia đau thương vừa xẹt qua. Khi tiếng nhạc dừng lại, mọi người xung quanh vỗ tay nhiệt liệt khiến cả đại sảnh như tăng thêm vui vẻ. Donald nắm lấy tay Diana đứng trên đài cao

" Con gái ta, Fislin Diana đã tròn 12 tuổi. Cũng là độ tuổi trưởng thành của một thiếu nữ đất nước ta. Nay ta đính hôn ước cho con bé cùng với con trai của công tước William, William Robest "

Mọi người kinh ngạc nhưng cũng vỗ tay, tiếng nói xôn xao vang lên

- Tiếc qua...

- Nhưng quả thật công chúa cùng Thiếu gia Robest rất xứng đôi

- Thật là trai tài gái sắc

.....

Robest bước lên quỳ xuống, gương mặt tuấn mĩ dịu dàng dưới ánh đèn. Một tay chấp ra sau lưng, một tay đưa lên nói

" Thần thật vinh hạnh, tạ ân điển của bệ hạ "

Diana nhấc váy bước tới đặt tay lên tay Robest, Robest đứng lên nhìn Diana mỉm cười dịu dàng...

- Công chúa vĩnh phúc trường tồn

Mọi người đồng loạt quỳ xuống hô lên

RẦM!

Cánh cửa bỗng nhiên bị đạp đỗ, mọi người thất kinh hồn vía nhìn ra. Từ ngoài cung điện đi vào một đoàn kị sĩ bao vây lấy tất cả người trong đại sảnh. Đi đầu đám kị sĩ đó là Fislin Rai đang cằm thanh kiếm đi vào. Khí thế chết chóc khiến người sợ hãi, ai nấy đều bần thần không hiểu chuyện gì...

- Hoàng tử Rai sao lại đến trễ vậy?

- Còn mang theo nhiều kị sĩ như thế?

- Chuyện này là sao?

.....

Donald uy quyền đứng đó nheo mài lại

" Con làm gì vậy? "

Rai nâng khóe môi mang theo nụ cười chế giễu

" Soán ngôi "

Mọi người nghe xong đều kinh hãi, đám kị sĩ chĩa kiếm khống chế tất cả người trong đại sảnh. Hundin nhìn đế đám kị sĩ bàng hoàng hét to

" Là người của đất nước Layla "

Mọi người nghe xong liền nhìn nhau

- Cái gì? Sao binh đoàn của Layla lại có thể giả dạng kị sĩ nước ta vào đây?

- Hoàng tử Rai quả thật có mưu đồ soán vị?

....

First rút kiếm ra chỉa vào Rai nói

" Ngươi muốn soán vị? Phải bước qua xác của ta "

Robest cũng rút kiếm bảo vệ Diana, Rai nhìn một lược người

" Ha! Bên ngoài toàn là người của ta, tất cả kị sĩ hoàng gia đã bị ta thao túng. Các ngươi không còn đường thoát "

" Thao túng? "

Saint nheo mài nói lại, nhìn đến Rai lạnh lùng

" Saint! Hôm nay là ngày chết của ngươi "

Rai phất tay liền từ ngoài có 5 bóng đen phóng vào tấn công Saint, Donald lạnh lẽo nhìn đến Rai...

" Ngươi không thể nào có thể dùng ma pháp thao túng với kị sĩ hoàng gia "

Donald nói xong liền liếc nhìn qua Diana, mọi người thấy ánh mắt của Donald liền sững sờ không hiểu gì

" Pa pa... sao người lại nhìn con? "

Diana kinh hãi hỏi, Donald vươn tay liền xuất hiện một sợi dây trói Diana lại quăng ra giữa đại sảnh. Mọi người nhìn thấy đều bàng hoàng

" Pa pa... " - Bệ hạ! Người làm sao vậy?

- Bệ hạ??

.....

Donald bước lên lấy ra một viên đá pha lê xinh đẹp lạnh lẽo nói

" Đây là đá lấy và ghi lại kí ức của một người... "

Donald bước tới gần Diana đưa viên đá kề vào trán của Diana, bàn tay phát ra luồn sáng lớn mạnh. Từ không trung hiện lên màng ảnh trong suốt, trong đó hiện lên một căn phòng. Diana bước vào mỉm cười nói với cô

{ Eira }

{ Chị! Sao chị lại qua đây? }

{ Chị có món quà tặng em }

Diana đưa ra một chiếc vòng tay lấp lánh

{ Oa! Đẹp quá, cảm ơn chị }

{ Em đeo vào đi }

{ Ừm! }

Cô đeo vòng tay vào, từ chiếc vòng tỏa ra một luồn sáng vàng nhạt bao trùm lấy cô. Diana mỉm cười chế giễu đưa tay ra trước mặt cô, giọng nói như mê hoặc...

{ Quên đi... hãy quên đi người ngươi quan tâm nhất... hãy quên đi... }

{ Quên... }

{ Phải! Quên đi cái tên Fislin Donald và Fislin Rai. First, hãy quên đi những người đó... }

{ Quên... họ... là ai? }

{ Phải! Họ là người lạ, ngươi không biết họ... Không biết họ }

{ Họ... là ai? Eira không biết họ }

Mọi người kinh nhạc nhìn vào hình ảnh đang phản chiếu ngay trước mắt.

Khi luồn sáng quanh cô biến mất, cô đưa tay dịnh đầu mỉm cười

{ Chị! Sao Eira thấy hơi chóng mặt }

{ Vậy sao? Chắc em mệt rồi. Mà em nhớ ngày mai phải đến đón pa pa đó }

{ Hử? Pa pa? Là ai? }

Hình ảnh lại chuyển đổi, lần này là Diana xuất hiện trong một phòng giam. Một nữ tử thân đầy vết roi và máu khô ngồi đó. Diana mang áo choàng đen không thấy mặt nói

{ Ngươi có hận con nhóc phế vật Eira không? }

Nữ nhân đó ngước lên, đó không ai khác là Layla Ruty...

{ Ngươi là ai? }

{ Không cần biết! Nói đi, ngươi có hận nó không? }

{ Hận! Ta hận đến nỗi muốn róc da lóc thịt nó. Cho nó biết nỗi đau mà ta đang chịu }

Ruty vẻ mặt căm phẫn nói
{ Ha ha! Tốt lắm, vậy hãy đi giết nó đi. Đây là hai lá bùa dịch chuyển, con dao này tặng ngươi }

{ Sao ngươi lại giúp ta? }

{ Vì ta cũng căm ghét nó }

Ruty nhìn vào tay mình là hai lá bùa cùng con dao sắc nhọn, gật đầu rồi xé một tấm bùa biến mất. Diana cởi mũ choàng ra, gương mặt xinh đẹp nở nụ cười ác quỷ...

Lại một hình ảnh khác nữa xuất hiện, lần này là trong phòng thay đồ. Cô và Diana đang ngồi đó, tay Diana đang vén tóc cho cô liền giựt mạnh

{ Do mày là con nhỏ phế vật thôi }

{ A! Chị làm gì vậy? }

Cô đứng lên nhìn Diana trước mặt, bỗng tay cô xuất hiện một con dao. Trong khi cô vẫn còn ngơ ngẩn thì từ tay Diana xuất hiện một sợi chỉ trong suốt phóng tới cổ tay cô buột vào. Nụ cười nâng lên quỷ dị, sao đó dùng sức kéo tay cô lại hướng tới chính mình mà đâm....

Mọi chuyện sau đó tất cả mọi người đều rõ... Ai nhìn thấy như vậy cũng đều bần thần, không tin vào mắt mình

- Tại sao lại như vậy?

- Chúng ta bị lừa như một con ngốc

- Thật tội cho tiểu công chúa

- Chuyện này không phải sự thật. Phải không?

.....

Diana kinh ngạc nhìn màn ảnh biến mất

" Tại sao lại như vậy... mình rõ ràng đã phong ấn kí ức. Tại sao...? "

Donald lạnh lẽo nhìn xuống Diana, giọng nói trầm thấp đầy khát máu

" Ngươi đã khiến Eira phải dùng cái chết để chứng minh trong sạch "

" K...không... pa pa... con không có. Hãy tin con... "

" Đủ rồi! Những binh lính ngoài kia cũng đều bị ngươi thao túng phải không? Hạ cấm chú với Eira, lại còn có thể tạo ra bùa dịch chuyển. Ngươi nói xem ngươi là quỷ đầu thai sao? "

" Không... ta là nữ thần trong lòng họ. Không phải quỷ... không phải "

Rai nhìn thấy hết cũng nheo mài lại, kế hoạch của hắn là soán ngôi. Không cần quan tâm nhiều như vậy... Rai nhanh như chớp phóng đến phía Donald, First nhìn thấy liền rút kiếm đối chội với Rai. Donald lạnh lẽo nhìn đến, giọng nói mamg theo sự khinh bỉ

" Ta đã cho cấm vệ quân của vương quốc đến, ngươi không cần phí tâm "

Rai nghe thấy liền bàng hoàng

" Cấm vệ quân phải mắc 3 ngày 3 đêm mới có thể tới nơi. Làm sao ngươi biết trước chuyện này mà chuẩn bị? "

" Ha! Là con gái của ta nói "

Mọi người nghe thấy đều sững sờ

- Con gái? Chẳng lẽ...

....

Khi Donald không chú ý thì Diana đã cởi bỏ dây trói, rút dao hướng hắn bay lên đâm tới. Mọi người thất kinh không phản ứng kịp, kể cả Donald cũng không thể làm gì. Khi tưởng rằng mũi dao sắp đâm vào trái tim Donald thì một hình ảnh mờ ảo xuất hiện đẩy Donald ra, Hình ảnh đó là một người con gái xinh đẹp, đôi mắt nhìn Donald dịu dàng, nụ cười tươi vui vẻ. Khi con dao lao tới cũng chỉ xẹt qua vai của Donald.

Mọi người thấy ảo ảnh đó liền kinh ngạc, Saint nhìn đến thất thần

" Công chúa... "

Cô chỉ nở nụ cười rồi biến mất, lời nói nhẹ nhàng vang lên

" Mọi người hãy sống tốt... Vĩnh biệt... "

Tất cả người trong đại sảnh đều đau lòng nhìn đến, bỗng từ ngoài xông vào một đoàn kị sĩ khống chế tất cả người của Fislin Rai. Cả Diana cũng bị tóm lại...

" Thần tới trễ, xin bệ hạ trách phạt "

Donald đưa tay bịt lấy vết thương trên tay, đôi mắt vô thần nhìn vào khoảng không. Mỉm cười nhẹ...

" Con vẫn bảo vệ ta... "

Mọi người khi được giải phóng đều đồng loạt quỳ xuống, nước mắt chảy dài

- Tham kiến công chúa Eira, tiểu thiên thần của Fislin...

Donald mỉm cười nhẹ, sau đó lạnh lẽo hướng Rai và Diana nói

" Hoàng tử Rai mưu đồ soán ngôi. Nay tước bỏ tư cách hoàng gia. Đẩy đi biên cương, cả đời chịu sự sống chết trong sa mạc. Còn Diana, hãm hại công chúa. Ám sát hoàng đế. Tước bỏ phong hiệu, đẩy ra khỏi hoàng gia, đời đời chịu sự khinh nhục của người dân. Còn tiểu công chúa, ta sẽ cho người xây dựng tượng đài cho con bé. Muôn kiếp để người thờ phụng, hưởng lấy nhan khói. Ta phong hiệu cho công chúa Fislin Eira trở thành Vương Nữ của Fislin. Nhìn thấy nàng chính là nhìn thấy Fislin ta "

_______________

Cô trong không gian nhìn Diana trở thành ăn mày, cuộc sống còn tệ hại hơn thế. Ngày ngày bị phỉ nhổ, thậm chí còn nhục nhã bị cưỡng hiếp. Còn cô lại được xây dựng một pho tượng bằng đá quý hiếm, Donald đã cho người đi khắp nơi để tìm những viên đá quý đẹp và trân bảo nhất để xây tượng cho cô. Phải nói đãi ngộ này trong lịch sử không một ai có cả...

Tiểu Bát Đản ở trong không gian nhìn đến thở dài

" Ông trời ơi! Con có chọn sai ký chủ không vậy? Không ngờ ký chủ của con lại dám tính kế luôn cả hệ thống... ︶︿︶ "

Cô nhìn Tiểu Bát Đản ủ rũ mà nở nụ cười nhạt

" Cái này gọi là một mũi tên trúng ba đích. Đã hiểu chưa? "

Tiểu Bát Đản lấy đuôi cuộn người lại, xung quanh nó giờ đây là cả một bầu trời âm u

" Có chuyện gì vui vậy? "

Chương 53: Ngoại truyện : Tu Luyện 1

Tiếng nói tiểu Huyết vang lên, từ không trung thân rắn xuất hiện. Cô mỉm cười nhẹ

" Về rồi sao? "

Tiểu Huyết phóng qua chỗ cô dụi đầu

" Ta rất nhớ chủ nhân ~^O^~ "

" Tưởng ngươi chết rồi chứ "

Tiểu Bát Đản liếc nhẹ qua thất vọng nói

" Con hồ ly thúi này "

Tiểu Huyết trừng mắt, nhưng lúc sau lại mỉm cười

" Hừ! Chủ nhân hoàn thành nhiệm vụ. Tâm trạng ta vui, tha cho ngươi "

" Xì. Ký chủ, để ta hiển thị bảng thông báo "

[ Ký chủ hoàn thành nhiệm vụ

Thời gian: 7 năm

Giá trị tình cảm: 100% ( +2000 điểm)

Tặng: 10 lever, 30 EPX và 10 điểm sinh tồn ]

Cô nhìn đến mỉm cười gật đầu

" Xem như lấy lại vốn "

[ Thông báo: Vì ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ở thế giới thật. Hệ thống sẽ mở thêm các thông tin mới ----- Khai mở: Khả năng hồi sinh ----- Khai mở: Giá trị may mắn ----- Khai mở: Quá trình nâng cấp cho hệ thống ]

Bảng số liệu:

Tên ký chủ: Huyết Hàn Sương

Tuổi: 20

Kỹ năng: Diễn xuất! Thiên Thông Nhãn! Đọc suy nghĩ

Khả năng sinh tồn: 110

Khả năng hồi sinh:??

Giá trị may mắn:??

Nâng cấp hệ thống: Lever 1

Mị lực: 70

Trí tuệ: Tối đa

Lý do chết: Té cóng

Danh hiệu: Vương nữ

Điểm: 3690

Cấp: 115

Kết thúc

Cô nhìn bảng số liệu mà trầm ngâm, liếc nhẹ qua tiểu Bát Đản

" Hồi sinh? "

" Khi người chết có thể dùng giá trị điểm của Khả năng hồi sinh để sống lại "

" Ừm...! Giá trị may mắn? "

" Gặp tình huống khẩn cấp, phần trăm người gặp rủi ro sẽ thấp hơn nếu điểm của Giá Trị May Mắn cao "

" Vậy nâng cấp hệ thống là sao? "

" He he! Ta sẽ được thăng cấp tùy vào người bỏ ra vốn liếng....

Rất có ít cho người = ̄ω ̄= "

" Hừ! Thăng cấp cho con hồ ly thúi này làm gì chứ? Vô dụng thôi, chủ nhân đừng quan tâm "

" Ê ê! Xúc phạm nha "

Cô nhìn bảng số liệu rồi nói

" Vậy chúng dựa vào điểm sao? "

" Hử? Không! Nâng cấp hệ thống là dùng điểm. Còn những thứ khác là dùng EPX " " Ừ! 10 EPX cho hồi sinh, 10 cho giá trị may mắn, 10 cho mị lực "

[ Rõ ------ Thông báo: Vì nhận được danh hiệu Vương Nữ nên hệ thống sẽ tặng cho người thêm thông tin về cửa hàng hệ thống. Mỗi hệ thống đều có những vật phẩm quý hiếm, và tùy thuộc vào giá trị của vật phẩm để dùng điểm mua. Tuy nhiên mỗi vật phẩm đều có độ quan trọng riêng. Mức độ quý giá: Đỏ, Cam, Vàng, Lục, Lam, Chàm, Tím ]

Cô ngẩn người mỉm cười nhẹ gật đầu

" Thông tin có ít "

[ Sau đây là bảng số liệu ]

Bảng số liệu:

Tên ký chủ: Huyết Hàn Sương

Tuổi: 20

Kỹ năng: Diễn xuất! Thiên Thông Nhãn! Đọc suy nghĩ

Khả năng sinh tồn: 110

Khả năng hồi sinh: +10

Giá trị may mắn: +10

Nâng cấp hệ thống: Lever 1

Mị lực: 70 ( +10)

Trí tuệ: Tối đa

Lý do chết: Té cóng

Danh hiệu: Vương Nữ

Điểm: 3690

Cấp: 115

Kết thúc ***

Bảng số liệu biến mất cũng là lúc cô nhìn qua tiểu Huyết, hỏi

" Có thu thập gì không? "

" Trên cả tuyệt vời "

Tiểu Huyết mỉm cười nói, tiểu Bát Đản cũng tò mò

" Sao? Thu được gì? "

" Đầu tiên phải nói đến ta vô tình có được một vật phẩm quý hiếm. Nó sẽ giúp cho không gian này tốt hơn "
" Hử? Là gì? "

Cô ngồi trên ghế hỏi, tiểu Huyết liền đưa ra một viên pha lê nhỏ có ánh sáng vàng. Tiểu Bát Đản khi thấy liền kinh hãi

" Đây là Viên đá tái tạo. Nó là vật phẩm loại Vàng. Nếu mua trong hệ thống thì phải mất tới 10.000 điểm "

Cô nghe xong liền cầm viên đá lên xem xét

" Đá tái tạo? "

" Phải! Chủ nhân không biết nó thần kỳ tới mức nào đâu. Nó sẽ giúp người tạo ra một căn cứ theo ý muốn, những căn phòng mà người tạo ra đều theo ý của người "

" Thần kỳ như vậy? "

" Phải! "

" Được! Để ta thử "

Cô cầm viên đá nắm lại trong lòng bàn tay, đôi mắt khẽ nhắm. Từ viên đá phát ra luồn ánh sáng mạnh mẽ bao trùm lấy tất cả không gian. Nhiều luồn sáng chiếu rọi xung quanh, phút chốc khi cô mở mắt liền nhìn thấy bản thân đang trong một căn phòng ngủ rộng lớn. Bàn ghế tinh xảo

" Chủ nhân! Người tạo cái gì vậy? "

" Một căn phòng để vũ khí. Một phòng chứa lương thực. Một mật thất để ta bế quan. Một phòng để sách. Một phòng để bảo vật. Hai phòng cho ngươi và tiểu Bát Đản. Còn nhiều căn phòng trống khác nữa, trong đó có nơi trồng thảo dược. Phòng giam... v...v.... Mỗi phòng là một tầng khác nhau "

" Ký chủ! Lợi hại 👍 "

" Nói vậy chắc nơi này có hơn 100 tầng quá "

Tiểu Huyết ngoe ngoảy cái đuôi vui vẻ nói

" Sao ngươi có được nó? "

Cô nhìn viên đá khi nãy đã biến mất hướng tiểu Huyết hỏi

" He he! Lượm trong rừng. Chắc có ai đó đánh rơi "

" Hừ! Biết chớp thời cơ thật "

Tiểu Bát Đản hừ lạnh nói

" Ngươi làm được không mà ở đó chê "

" Chuyện nhỏ! Tại ký chủ không có điểm nhiều thôi. Nếu không ta đã làm rồi "

" Xì! Của ta là không cần bỏ tiền nhá "

" Bộ hay ho lắm sao mà lên mặt vậy. Đúng là cái con rắn xấu xí ngốc nghếch ˋ︿ˊ "

" Ngươi mới ngốc đó con hồ ly thúi "

.......

Bọn nó lại bắt đầu cãi võ mồm, cô thật không hiểu sao chúng nó sáp lại gần nhau là lại cãi lộn vậy không biết.

" Đủ rồi! "

" Hừ "

Cả hai quay mặt đi không thèm nhìn nhau, tiểu Huyết bò lên người cô nói

" Tạm thời không nói chuyện này. Chủ nhân, người tới phòng bế quan đi. Chúng ta kiểm tra ma pháp của người "

Nói rồi cô cùng tiểu Huyết và tiểu Bát Đản đi đến tầng có phòng bế quan. Vừa bước vào thứ cô nhìn thấy là một khoảng trống rộng lớn yên tĩnh. Ở dưới đất có một hình bát quái lớn, cô bước tới ngồi xuống xếp bằng

" Chủ nhân! Giờ người hãy nghe theo ta nói mà làm... Nhắm mắt lại, cảm nhận mọi thứ xung quanh. Cơ thể người trở nên nhẹ hơn, xung quanh dao động linh khí... Người thấy nó đang đi vào cơ thể người, nào, từ từ mở mắt ra... "

Hàng mi cong vút của cô run nhẹ, khẽ mở mắt.

" Người có thấy gì không? "

" Ừm...! Linh khí, rất nhiều màu "

" Phù... được rồi. Xem ra người có linh căn. Để ta lấy thứ này cho chủ nhân coi "

Tiểu Huyết nói xong thì từ không trung xuất hiện 10 tấm gương, viền của những tấm gương rất sắc sảo. Mỗi tấm đều có màu khác nhau, chúng đều tỏa ra linh khí rất mạnh mẽ. Cô nheo mài lại hỏi

" Đây là gì? "

" Đây là gương giúp người kiểm tra ma pháp. Nếu người ứng với nguyên tố nào thì chỉ cần truyền một ít linh lực vào nó thì nó sẽ tự động phát quang "

" A~! Thú vị "

Chương 54

Cô mỉm cười nhẹ nhìn tiểu Bát Đản sau đó đưa tay ra tích tụ một luồn sáng đi vào chiếc gương trước mặt. Khi dừng lại cũng không có gì xảy ra, tiểu Huyết nheo mắt lại...

Bỗng từ chiếc gương đó truất ra một linh lực cường đại đánh văng cả ba người, cô lặng nhìn linh khí như cây trụ to lớn màu xanh đen diễm lệ kia. Dù không lại gần nhưng uy áp của nó vẫn khiến người khác cảm thấy sợ hãi. Tiểu Huyết mở to mắt mỉm cười, khi luồn khí đó biến mất, chiếc gương liền trở lại như cũ.

" Chuyện gì? "

Cô lạnh lẽo nhìn về phía tiểu Huyết hỏi

" Chủ nhân! Người có Hỏa lực, cây trụ sáng khi nãy là ma pháp cuộn trào trong người... "

Tiểu Huyết nói rồi mỉm cười, nghoe ngoảy đuôi. Lập tức từ không trung rơi xuống một quả cầu trắng thủy tinh. Tiểu Bát Đản ngước lên nhìn

" Trời ơi! Quả cầu gì đâu to dữ. Cổ ta sắp gãy luôn "

Tiểu Bát Đản cảm thán. Cô cũng ngước lên nhìn quả cầu thủy tinh đó

" Ngươi lấy thứ này ra làm gì? "

" Chủ nhân! Người mau đặt tay lên nó, để ta kiểm chứng "

Cô lạnh nhạt nhìn về phía tiểu Huyết, hạ mi mắt sau đó rốt cục đưa bàn tay đặt lên quả cầu thủy tinh. Từ quả cầu thủy tinh phát ra ánh sáng chói mắt, linh khí xung quanh dao động. Cô nhìn quả cầu thủy tinh phát ra ánh sáng mạnh mẽ, bên trong đó còn có rất nhiều màu lẫn lộn với nhau. Cảnh tượng này rất đẹp, nhưng phút chốc....

Ầm!

Quả cầu tan vỡ, ánh sáng mạnh mẽ lần nữa đánh bay tiểu Huyết và tiểu Bát Đản. Cô liếc qua nhẹ nhếch môi

" Kinh nghiệm! "

Tiểu Huyết bò dậy nhìn từng mảnh vỡ thủy tinh phát sáng rồi dần tan biến. Sự bàng hoàng trong đôi mắt hiện rõ, tiểu Bát Đản cũng không thua kém...

" Hai ngươi làm sao? Thứ lúc nãy là gì? "

" Thứ lúc nãy là Cầu Thủy Tinh. Nó kiểm tra lượng sức mạnh trong cơ thể người thưa chủ nhân "

" Ta biết Ký chủ không bình thường. Nhưng không ngờ lại có lượng ma lực lớn như vậy. Cả quả cầu thủy tinh to như vậy cũng bể. Người rốt cuộc là người hay quỷ vậy? X﹏X "

" Hử? "

Cô liếc qua tiểu Bát Đản khiến nó rùng mình gượng cười

" Nói chơi... ha ha... ta chỉ nói chơi thôi "

" Hừ! "

Tiểu Huyết trầm ngâm suy nghĩ rồi nhìn cô nói

" Chủ nhân! Sức mạnh của người rất lớn. Phải nói là cường đại, khắp thiên địa hoàn toàn không có ai có thể vượt qua người. Nhưng ta vẫn cảm thấy trong linh khí vừa rồi có sự lẫn lộn. Không hoàn chỉnh "

Cô nheo mài lại nhìn tiểu Huyết, tiểu Bát Đản cũng gật đầu nói

" Đúng vậy! Ký chủ! Trong cơ thể người linh lực rất cường đại, nhưng lại không ổn định "

" Vậy phải làm sao? "

" Chủ nhân đừng lo, dù nó lẫn lộn nhưng đều tại người chưa tu luyện. Nếu như người tu luyện đến mức cường đại thì ắt linh lực của người sẽ trở lại trạng thái vốn có. Nhưng trước tiên ký chủ cần phải ngồi thiền 100 ngày để hấp thu linh khí, cho cơ thể người có thể ổn định lại đôi phần "

" Vậy không cần kiểm tra nữa? "

Cô liếc qua những chiếc gương còn lại, tiểu Huyết ngoắc đuôi chúng liền biến mất

" Không cần! Chủ nhân hiện tại không nên dùng linh khí nữa. Bây giờ người hãy tu luyện hỏa lực trong người trước "

Cô nhẹ trầm ngâm rồi gật đầu

" Cũng phải! Làm gì thì cũng nên làm từng bước. Hiệu quả mới tốt "

Tiểu Huyết cùng tiểu Bát Đản nhìn nhau

" Chủ nhân! Trong lúc người bế quan thì ta cũng sẽ tu luyện để khôi phục sức mạnh "

" Còn ta sẽ ngủ đông! ~^O^~ "

" Hừ! Con hồ ly mập như ngươi thì tất nhiên ngủ rồi "

" Cái con rắn này, khoái đụng chạm lắm hả? "

" Ta chỉ nói sự thật thôi "

Tiểu Huyết làm ra bộ dạng dĩ nhiên

" Ta mập bộ ăn hết của cha mẹ ông bà nội ngươi hay gì? Suốt ngày xỏ xiên, ngươi cũng có tốt lành gì. Không biết ai sinh ra ngươi mà xấu như vậy. Thật có lỗi với tạo hóa ╮(╯3╰)╭ "

" Cái con hồ ly mập này, ta đường đường là Xà Vương. Thân ta đẹp lộng lẫy như vậy, mắt ngươi lé hay sao mà nói ta xấu. Ngươi mới xấu đó "

........

Cô trầm ngâm suy nghĩ, không quan tâm hai đứa nó cãi nhau. Sau đó liếc qua tiểu Bát Đản hỏi

" Ngươi nâng cấp thì có công dụng gì? "

" Hử? (*¯︶¯*). Tất nhiên là có "

Tiểu Bát Đản nghe tới cô hỏi mình về chuyện nâng cấp liền tự hào vui vẻ nói

" Hừ! "

Tiểu Huyết bên cạnh xì lưỡi coi thường. Tiểu Bát Đản không quan tâm nói

" Ta có cấp càng cao thì năng lực sẽ càng mạnh. Thậm chí là có thể tu luyện như người."

" Vậy hiện tại ngươi có thể làm gì? "

" Hiện tại thì, ăn, ngủ, chơi là chính "

" π_π! Vậy thì ngươi chả khác nào heo "

Tiểu Huyết liếc qua nói
" Kệ bà ta "

" Ừm...! Một lần nâng cấp bao nhiêu điểm? "

" He he! 1000 điểm "

" Chủ nhân! Mắc quá, bỏ qua đi "

" Cái con rắn thúi này "

Cô nhìn tiểu Bát Đản rồi hỏi tiếp

" Ngươi có thể làm gì khi nâng cấp? "

" À ờ! Sẽ mở được rất nhiều kĩ năng mới. Nhưng hiện tại chưa nói trước được. Vì phải phụ thuộc vào từng loài "

" Ừ! "

" Ký chủ có muốn nâng cấp cho ta không? ~^O^~ "

" Ừ! "

" Ô Ye~! "

[ Quá trình nâng cấp hệ thống --------- khởi động --------- ]

Cô nhìn tiểu Bát Đản vào trạng thái ngủ, tiếng nói máy móc phát lên

[ Quá trình nâng cấp thông qua, đếm ngược... 10, 9,... 6, 5..., 3, 2, 1... Hoàn tất! Chúc mừng hệ thống lên lever 2. Điểm hiện tại của ký chủ: 3690 - 1000 = 2690 điểm ]

Tiểu Bát Đản mở mắt vui vẻ phóng lên người cô

" Cảm ơn ký chủ "

" Được rồi! Chúng ta đi thôi, để cho chủ nhân tu luyện "

" Được! "

Nói rồi tiểu Huyết và tiểu Bát Đản ra ngoài. Cô cũng ngồi xuống bắt đầu vào trạng thái nhập định...

_________________

Thời gian cứ thế trôi qua, cô ngồi đó không nhúc nhích. Linh khí xung quanh như có như không, đôi mắt xinh đẹp từ từ mở ra. Mọi thứ đều tĩnh lặng, một mãng trống trải...

Cô cảm thấy thân thể mình như có gì đó trào dâng, nhưng không thể tả bằng lời. Bước ra khỏi phòng liền nhìn thấy tiểu Bát Đản và tiểu Huyết đang ngồi trên ghế đánh cờ, khi thấy cô ra tiểu Huyết liền phóng tới choàng lấy vai cô. Đầu rắn nhỏ dụi vào cổ cô

" Chúc mừng chủ nhân "

" Ừ! "

" Được rồi! Chuyện bây giờ là người cần luyện một số ma pháp khác. Mà ngọn lửa của người thế nào rồi? "

Tiểu Huyết cong đuôi hỏi. Cô không trả lời xè tay ra. Từ tay cô phát ra một ngọn lửa màu đỏ, sau đó lại chuyển thành màu trắng, rồi lại tới xanh dương đậm. Tiểu Huyết và tiểu Bát Đản nhìn thấy cũng bần thần

" Mới có 100 ngày mà ký chủ đã luyện được Tam Hỏa rồi sao? "

" Ha! Ta đoán không sai. Chủ nhân quả nhiên có thiên phú hơn người. Linh căn này ngàn năm nay chưa từng xuất hiện... Được rồi! Chủ nhân cần phải tập cách khống chế nó. Bây giờ người hãy đi vẽ bùa đi "

" Bùa? Làm gì? "

Cô lạnh nhạt hỏi

" Để tiện cho người sau này làm nhiệm vụ " Nói rồi cô theo tiểu Huyết và tiểu Bát Đản đến phòng chứa sách. Vừa bước vào hai con động vật nhỏ đã trầm trồ. Nơi đây như thư viện lớn, chứa rất nhiều sách. Xung quanh chỉ toàn là kệ cao tạo thành hình vuông với căn phòng, trên kệ chứa toàn là sách. Ở giữa là một chiếc bàn lớn và những cái ghế. Cô cũng khá bất ngờ, nhưng nhanh chóng đã lấy lại bình tĩnh

" Kinh hồn chưa ﹋o﹋ "

Tiểu Bát Đản chạy nhảy khắp nơi nói

" Ừ, ừ! Chủ nhân! Lợi hại "

Tiểu Huyết bò lên bàn sau đó nói

" Bút mực, bùa "

Từ không trung xuất hiện một sấp bùa dày. Bên cạnh là một cây bút lông và mực đỏ. Cô nhìn đến nghiêng đầu

" Chủ nhân! Ngươi hãy nhỏ một giọt máu vào nghiên mực đi. Như vậy uy lực của lá bùa sẽ càng mạnh "

Cô nghe theo cắt một đường nhỏ trên ngón tay, nhỏ máu xuống nghiên mực. Tiểu Huyết thấy vậy liền nói

" Sách! Hãy đến đây "

Từ kệ sách, những cuốn sách rời khỏi vị trí bay đến phía bàn đặt ngay ngắn. Cô nhìn tiểu Huyết hỏi

" Làm gì? "

" Đây là những cuốn sách có cách vẽ bùa. Rất nhiều loại. Người vẽ hết đi. Mỗi loại 100 tấm "

Tiểu Bát Đản kinh ngạc la lên

" Trời ơi! Mi ác vậy, mỗi loại 100 tấm? Giết người hả? "

" Chủ nhân vẽ chứ có phải ngươi vẽ đâu mà la "

" Ta thấy tội cho ký chủ "

Tiểu Bát Đản nhìn qua cô bằng ánh mắt thương hại, cô không nói gì bắt đầu lật sách coi. Tốc độ xem sách của cô rất nhanh, vừa liếc nhẹ qua là dường như đã nhớ hết. Đôi tay mềm mại cầm bút lên bắt đầu vẽ

••••••••••• Zzzzzzz

" Khòzzzz.... zzzzz "

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã qua một đêm...

Cạch!

Cô đặt bút xuống, đưa tay lay hai nguyệt thái dương. Liếc qua hai con động vật nhỏ. Chúng rất ư là vô tư, tiểu Huyết nằm lên người tiểu Bát Đản, cả hai ngủ mà gáy khò khò nữa chứ...

Cô trầm mặt đập tay lên bàn

Rầm!

" Mẹ ơi! Cháy nhà, dập lửa, dập lửa "

Tiểu Bát Đản nhảy dựng lên la làng, tiểu Huyết cũng mơ mơ màng màng mở mắt. Lấy đuối đánh vào đầu tiểu Bát Đản

Bốp!

" Ui da! Con rắn thúi, ngươi dám đánh ta "

Tiểu Bát Đản nâng tay xoa đầu, nhìn thấy cô liền nở nụ cười

" Ủa! Ký chủ mới thức hả? "

Cô liếc qua nó lạnh lùng, tiểu Bát Đản dựng lông cười nói

" Ha ha... ta quên. Người làm xong rồi hả "

Tiểu Huyết bò lại nhìn những tấm bùa. Trên bàn là những sấp bùa khác nhau. Tiểu Huyết gật đầu nói

" Vẽ rất đẹp, giờ người hãy thử đi "

Cô nghe theo cầm một lá bùa lên, ngọn lửa đỏ đốt cháy lá bùa. Cơ thể cô liền phát ra luồn sáng bao bọc lấy cơ thể

" Hộ thân! "

Sau đó tới lá bùa tiếp theo

" Cường hóa thân thể "

" Dịch chuyển! "

" Dây trói! "

Từ lá bùa đang cháy hiện ra những sợi dây trói màu tím bắt lấy tiểu Bát Đản

" A! Ký chủ, thả ta ra "

Cô thu dây lại, định dùng tiếp nhưng tiểu Huyết nói

" Không cần! Chủ nhân, xác suất của những lá bùa này là 100%. Quả nhiên máu của người sở hữu linh lực cường đại rất có ích "

" Tiếp theo làm gì? "

" À! "

Tiểu Huyết ngoe ngoảy đuôi. Từ không trung xuất hiện một cái rương to. Những lá bùa bay vào trong, khi cái rương đóng lại và biến mất tiểu Huyết mới nói

" Tạm thời cất bùa. Tiếp theo là luyện đan  ̄0 ̄ "

Chương 55: Ngoại truyện :Tu Luyện 3

Cô đi đến phòng luyện đan cùng tiểu Huyết, cô lặng nhìn linh khí xung quanh dao động. Những thảo dược được trồng đều tỏa ra hương thơm kì lạ, cô bước lại gần lò luyện đan

" Luyện đan? Ta luyện được sao? "

" Ha! Chủ nhân của ta tài giỏi hơn người. Không gì không được. Giờ người hãy luyện Tẩy Tủy Đan, một trong thánh dược cực phẩm để giúp người ổn định lại linh lực "

Tiểu Huyết xè đuối ra hướng tới một đóa thảo dược hái xuống đưa cho cô cùng một quyển sách. Cô không nói gì lật ra xem, sau đó im lặng hái những cánh hoa bỏ vào trong lò. Tiểu Huyết gật đầu nhẹ, từ không trung xuất hiện một cái lọ. Bên trong có loại nước trong suốt. Cô cầm nó lên chế vào, sau đó tự mình nhìn sách đến chỗ trồng thảo dược hái hai cây. Tất cả chúng đều tỏa ra linh khí...

Thời gian trôi qua nhanh chóng, cô cứ hái dược cho vào. Sau đó dùng một cây chày đâm nát chúng. Đậy lò đan lại, cô đưa tay tạo ra một ngọn lửa màu trắng đốt lò đan lên. Lò đan cảm nhận được hơi nóng bay lên giữa không trung lơ lửng. Cô nhìn ngọn lửa xung quanh nó tỏa ra mà thất thần....

Rầm!

Khoảng 15' phút sau lò luyện đan đáp xuống, nấp tự mở ra. Cô nhìn vào bên trong thấy có khoảng 10 viên thuốc hình tròn màu trắng. Cầm lên bỏ vào lọ, tiểu Huyết híp mắt lắc đầu

" Haizz! Nó là Tẩy Tủy đan loại 2. Không tới thánh phẩm... "

Tiểu Bát Đản nhìn đến đưa tay xoa đuôi

" Ta thấy ký chủ rất bá đạo rồi. Người vừa luyện đan lại có thể chế ra cấp 2, mà thời gian chỉ có khoảng 15'. Còn thiếu một cấp nữa là thành Thánh phẩm. Nó cũng rất hữu dụng mà "

" Không được, người phải chế ra thánh dược "

Tiểu Huyết lắc đầu nói

" Không còn cách nào, chỉ có thể đi tìm ngọn lửa Hắc Diễm. Ký chủ đã tu luyện đủ Tam Hỏa. Chỉ còn thiếu một ngọn lửa mạnh nhất nữa, và chỉ có ngọn lửa đó mới có thể luyện ra Thánh dược "

Tiểu Bát Đản cảm thán nói, cô nghe đến liền nheo mài

" Hắc Diễm hỏa? "

Tiểu Bát Đản ngước lên nhìn cô nói

" Đó là ngọn lửa mạnh nhất thiên địa. Nghe truyền nó đến từ Địa Ngục, nhưng lại bị Thần Rồng lấy được. Từ đó được đặt cho cái tên là Hỏa Long "

" Hỏa Long...? "

Cô trầm ngâm nói lên cái tên, tiểu Huyết gật nhẹ đầu nói

" Nghe nói Hỏa Long này tính tình nóng nảy, ngang tàn bạo ngược. Đã từng thiêu đốt rất nhiều nơi, chết hơn hàng vạn người. Vì lẽ đó mà nó đã bị các vị thần hợp sức lại phong ấn, nhốt vào một cái hang gọi là Diễm động. Cái hang này quanh năm nóng bức, chỉ cần bước vào chưa quá 10 bước đã bị nóng chảy mà chết "

" Vậy nó ở đâu? "

" Ký chủ có điều không biết, cái hang nơi con Hỏa Long đó bị phong ấn nằm trong một mảnh của thế giới. Nơi đó là thế giới Tu Chân, nơi những người tu tiên luyện tập "

" A! "

Cô nhẹ mỉm cười nhạt, tiểu Bát Đản thấy vậy liền nói

" Ký chủ không nên tới đó. Đó là thế giới thật, vô cùng nguy hiểm "

" Ừm...! "

" À mà chủ nhân! Người cũng nên có vũ khí chứ nhỉ "

Tiểu Huyết bỗng dưng ngước lên nói

" Không cần! Ký chủ đã có rồi "

" Hử? Là cái gì? "

" Lần trước lúc ở thế giới lượm được ngươi đó, có lần đi vào cấm địa của cái môn phái gì đó. Ta đã cho ký chủ tạo ra thanh kiếm hợp với mình "

Lời nói tiểu Bát Đản bình thản, nhưng lại khiến tiểu Huyết kinh ngạc

" Chủ nhân, mau dẫn ta đi xem "

Cô lạnh nhạt cất đi lọ dược, dẫn tiểu Huyết đến một căn phòng chứa vũ khí, cô bước vào đi tới một cái bình hoa. Xoay nhẹ 9 vòng, sau đó gõ vào bình 5 cái. Từ vách tường mở ra một lối đi, cầu thang trãi dài xuống. Khi bọn cô bước vào cửa mật thất liền đóng lại, tiểu Huyết trên vai cô nhìn hai bên vách tường đầy đèn đuốc. Bỗng có một khí tức mãnh liệt tràn ra khiến nó kinh hãi. Dãy cầu thang yên tĩnh phát ra tiếng lộp cộp, càng gần tới nơi khí tức càng mãnh liệt. Tới bậc thang cuối cùng, từ trong hiện ra linh khí cường đại cùng tà khí trộn lẫn vào nhau. Ở giữa là một thanh kiếm đang xoay vòng giữa không trung, xung quanh nó là bốn bức tường rộng lớn. Phía dưới đất có hình một cái bát quái to. Thanh kiếm này có màu đen, trên quai cầm có hình một con rắn đỏ. Đôi mắt tím sáng lạnh lẽo, trên lưỡi kiếm sắc bén vô cùng có sợi dây xích móc nhau rất đẹp. Từ nó còn tỏa ra ngọn lửa đỏ đen mạnh mẽ.

" Phá Thiên Kiếm! "

Tiểu Huyết kinh hãi bật thốt, cô cùng tiểu Bát Đản xoay qua nheo mài

" Phá Thiên Kiếm? "

Cô lạnh nhạt nhắc lại, tiểu Huyết chăm chú nhìn vào thanh kiếm. Ngưng trọng nói

" Phải! Nó còn có cái tên khác là Huyết Tàn. Nó là thanh kiếm vào 1000 năm trước đã từng oanh động Thiên Địa cùng với chủ nhân của nó. Nhưng chủ nhân của nó đã dùng hồn lực của mình phong ấn nó lại, mục đích là không cho bất kì một ai có thể sở hữu nó. Chỉ có linh hồn của người chủ nhân đó mới có thể một lần nữa khiến nó trở lại. Và thanh kiếm này chỉ trung thành với một chủ nhân duy nhất "

Tiểu Bát Đản nghe xong liền nhìn qua cô, mồ hôi đổ xuống

" Ba mẹ ơi! Ký chủ nguy hiểm thật "

Cô lặng nhìn thanh kiếm, sau đó nhìn đến quai cầm

" Hình con rắn trên quai cầm rất giống ngươi "

"... Có lẽ ta và người có quan hệ "

Cô nhìn tiểu Huyết đang bần thần, nó nói tiếp

" Thật ra khi được hồi sinh có một số chuyện ta đã quên, dường như đó là những chuyện rất quan trọng. Rất lâu về trước... " Cô nhìn tiểu Huyết hạ mi mắt, sau đó lên tiếng

" Huyết Tàn kiếm đã bị ta triệu hồi, ta cũng muốn tìm kiếm sự thật. Vì vậy ta cần phải mạnh hơn, ta quyết định sẽ đi tìm Hắc Diễm hỏa "

Tiểu Bát Đản nghe xong kinh ngạc, nhưng cũng mỉm cười

" Ký chủ đã quyết định như vậy thì ta xin phụng bồi. Nhưng ta phải nói trước, thế giới này là thế giới tu tiên, là thế giới thật. Thậm chí nguy cơ rất lớn là sẽ có những người có hệ thống cũng đến cướp Hắc Diễm "

" Ý ngươi là những người bị trói buộc hệ thống giống ta? "

" Phải! "

Tiểu Bát Đản thần sắc nghiêm túc nói

" Ta biết rồi! Ta sẽ cẩn trọng "

" Nhưng hiện tại hãy để ta giúp ký chủ tải dữ liệu trước. Không thôi phiền lắm... ̄0 ̄ "

Tiểu Huyết quấn đuôi vào thân thể tiểu Bát Đản vỗ vỗ

" Ý hay đó "

" Được! Vậy trong lúc đó ta sẽ luyện thêm một ít đan dược "

Nói rồi cô cùng bọn nó ra khỏi mật thất, thanh kiếm lơ lửng giữa không trung run nhẹ lên một cái. Khí tức xung quanh dao động mạnh mẽ

" Chủ nhân... "

Cô bỗng nhiên nghe thấy một tiếng nói yếu ớt vang lên bên tai, khi xoay lại nheo mắt nhìn thanh kiếm. Rồi cũng lắc nhẹ đầu bỏ đi...

______________

Cô cùng tiểu Huyết luyện đan dược, còn tiểu Bát Đản thì nằm nghỉ ngơi. Cô luyện ra được rất nhiều đan dược, tất cả đều cất chúng vào kệ xung quanh. Bỗng tiểu Huyết trầm ngâm nói

" Chủ nhân! Nói gì thì nói chứ dù sao người cũng đâu thể đem thanh kiếm đó đi long nhong. Người cần có một vũ khí dự phòng "

" Hử? "

Cô nhướn mài hứng thú, tiểu Huyết nhắm mắt lại. Từ không trung xuất hiện một dây roi lơ lửng. Dây roi này có màu xanh lục rất đẹp, từ nó còn tỏa ra hào quang.

" Roi? "

Cô khá bất ngờ nhìn tiểu Huyết

" Chủ nhân đừng xem thường nó. Nhìn vậy thôi chứ nó có gai khắp dây roi, chỉ cần người quất vào ai đó. Chắc chắn da thịt sẽ bị nát ra a~. Còn là đồ vật loại Lục, cũng rất mạnh. Đỏ, Cam Vàng, Lục, Lam, Chàm, Tím, nó cũng sếp thứ tư nha~ … "

Cô đưa tay ra, dây roi bay vào tay cô. Cô nở nụ cười nhạt cầm lên quốc thử vào một cái ghế.

Bang!

Âm thanh phát ra nghe rất vui tai, khi cô thu roi lại thì trên ghế xuất hiện rất nhiều lỗ nhỏ, nhìn là biết do vật sắc bén gây ra. Tiểu Bát Đản nằm một bên hé mắt cảm thán
" Đúng là chủ nào tớ nấy, ác như nhau "

Tiểu Huyết nghe được lời nói thầm của tiểu Bát Đản, cong đuôi nói

" Mi chửi xéo ai vậy "

" Ta không có "

" Còn chối "

" Thích đó thì sao? Miệng ta nè, ta nói không có là không có. Làm gì nhau "

" Ngươi... "

Tiểu Huyết tức giận trừng mắt

" Ha! Ngươi, ngươi gì? Ta làm sao? Ta đẹp lắm hả, cảm ơn "

" Ngươi mà đẹp thì thiên hạ không ai xấu "

" Có ý gì hả con rắn xấu xí "

" Hồ ly thúi "

.......

Cô nhìn cây roi xem xét hài lòng, sau đó nhìn qua hai con vật nhỏ đang cãi nhau mà lắc đầu

[ Đinh --------- tải thành công ]

Tiếng máy móc vang lên, cô cùng tiểu Huyết chăm chú nghe

[ Thế giới tu tiên: Nữ9 tên Nhược Hy Ái Linh, là người trọng sinh, là một công chúa xinh đẹp. Nhưng vì kiếp trước muốn sống một đời bình an, luôn muốn bình thản trôi qua một đời mà bị người hại chết. Nên kiếp này trọng sinh trở lại thề phải trở thành cường giả, báo thù kiếp trước. Và thế là cuộc hành trình thu phục thiên hạ bắt đầu, lại còn gom được rất nhiều mĩ nam.

Nguyên chủ: Một cô nhi được nhận nuôi, sống trong phủ thừa tướng. Tên là Lãnh Cơ Ngân Tinh, dù là nhận nuôi nhưng đãi ngộ cũng không phải quá kém. Từ năm 15 tuổi đã được đưa đi Tiên sơn, nơi nữ9 tu luyện. Là một nhân vật qua đường, không quá nổi bật ]

Cô nghe xong liền gật đầu mỉm cười nhẹ

" Tốt lắm! Rất hiểu ý ta, không quá nổi bật sẽ dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ "

[ Ước nguyện của nguyên chủ: Tìm lại phụ mẫu ]

Cô tắt hẵn nụ cười đang vươn trên môi, tiểu Huyết cũng trầm mặt nói

" Bà cha nó! Thiên hạ rộng lớn, kiếm ở đâu ra. Chưa kể lỡ phụ mẫu nàng ta chết rồi chắc xuống âm ti kiếm quá. Kiểu này kiếp sau cũng không hoàn thành nhiệm vụ "

Tiểu Bát Đản nhìn qua tiểu Huyết, không nói gì gật nhẹ đầu đồng tình

" Không sao! Tới đó tính tiếp "

Cô xoa hai nguyệt thái dương nói, tiểu Huyết cũng cúi đầu nhưng lại như nhớ ra gì đó liền hỏi

" Tiểu Bát Đản! Sao lần này tải dữ liệu nhanh vậy? "

" Hử? Chắc tại ta được thăng cấp "

" Ah! Xem ra thăng cấp cho ngươi cũng có lợi đó. Mới cấp 2 mà quá trình tải dữ liệu nhanh gấp 10 lần thế giới trước "

" Tất nhiên! Sau này cấp càng cao thì sẽ càng giỏi hơn ╮(╯▽╰)╭ "

" Xì! "

" Mà ký chủ có muốn đi luôn không? "

" Ừ! Hai ngươi cũng đi theo "

" Hả? Chủ nhân nói thật sao? "

Tiểu Huyết mắt sáng long lanh như sắp khóc hỏi, tiểu Bát Đản cũng trông chờ...

" Ừ! Là thế giới tu tiên nên hai ngươi đi cũng không sao. Nhưng trước tiên tiểu Huyết, ngươi dấu cái khúc đuôi màu đen kia đi "

" Dạ ↖(^ω^)↗ "

Tiểu Huyết nói rồi ngoe ngoảy đuôi, khúc cuối đuôi liền biến thành màu đỏ như thân rắn

" Vậy ký chủ! Sẵn sàng chưa? "

" Ừ! "

Tiểu Huyết quấn lấy người tiểu Bát Đản. Tiểu Bát Đản thì ngồi trên vai cô...

[ Bắt đầu quá trình di chuyển ------------ Hoàn tất ]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau