HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Pa Pa...! Tránh Xa Ta Ra 14

Dưới bầu trời trong xanh, nơi khu vườn rộng lớn với nhiều đóa hoa xinh đẹp. Một cô bé với dung nhan xinh đẹp động lòng người đứng đó múa. Điệu múa mượt mà như hòa vào cơn gió, khiến cả khuôn viên tràn ngập sự lộng lẫy. Cơn gió thổi qua làm tung bay mái tóc tím than dài, đôi mắt đỏ khẽ hờ xinh đẹp mông lung câu dẫn lòng người. Mọi thứ như làm nền cho cô bé ấy...

Một người nam nhân ngồi trên ghế, cầm ly trà đặt xuống bàn thưởng thức điệu múa. Cô bé ấy chính là cô, còn người nam nhân tuấn mĩ đang xem là hoàng đế Donald

Cô mỉm cười nhẹ chạy lại Donald

" Pa pa thấy Eira múa có đẹp không? "

Donald đưa tay xoa đầu cô, đôi mắt mang theo sự thương yêu

" Rất đẹp "

" Pa pa, dù Eira không nhớ về người. Nhưng người vẫn rất thương Eira, Eira vui lắm "

Cô cầm lấy tách trà uống, đôi mắt mang theo sự ngây thơ trong suốt. Donald bế cô lên quay vòng

" Ha ha, vui quá "

Cô vươn tay để cho Donald bế cô xoay vòng. Gương mặt vui vẻ tươi cười, khắp khuôn viên tràn ngập tiếng cười của cô. Mọi thứ như tia nắng màu hồng khiến người nhìn vào cảm thấy ghen tị

Bỗng tiếng nói của Diana vang lên từ phía sau

" Pa pa! "

Cô và Donald xoay lại liền thấy Diana cùng với Robest, hai đứa trẻ nhưng lại có nét đẹp khiến người yêu mến. Còn có cả RiYu đi theo phía sau, cô bé này hôm nay xinh đẹp và lộng lẫy, so với Diana thì là hai sắc đẹp khác nhau

" Thần William Robest tham kiến bệ hạ, công chúa "

" Thần nữ Belin RiYu tham kiến bệ hạ, công chúa "

Cả hai hướng người hành lễ, cô được Donald thả xuống

" Ngẩng đầu lên đi, Diana đến tìm ta có chuyện gì? "

" Thưa pa pa, kị sĩ First tìm người "

Diana nở nụ cười thiên thần

" Ừ! Các ngươi ở lại chơi với tiểu công chúa "

" Vâng "

Nói rồi Donald bỏ đi, cô vui vẻ chạy lại bọn họ

" Chị! "

" Ừ! Eira, em xem em kìa. Nào, lại đây ngồi "

Diana mỉm cười vuốt tóc cô, kéo tay cô lại ghế

" Robest, anh cũng ngồi đi. Cả RiYu nữa "

Cả bốn người ngồi vào ghế, RiYu nhìn qua cô. Cô có thể thấy ánh mắt cô bé này hiện lên sự xem thường cùng khinh miệt dành cho cô.

" Tiểu công chúa dường như rất được bệ hạ yêu thương "

Lời nói RiYu mang theo sự chán ghét

" Đúng vậy, pa pa rất thương em "

Cô vui vẻ nở nụ cười thật tươi

" Không hiểu sao bệ hạ lại thương người vậy nhỉ "

Nụ cười trên môi cô tắt hẵn, nghiêng đầu nheo mài tỏ vẻ không hiểu

" Sao chị RiYu lại nói vậy? "
" Hừ! Ai không biết công chúa không có tí ma thuật nào. Bắt quá cũng chỉ là một phế vật, sao bệ hạ có thể thương yêu người được "

Lời nói RiYu nhẹ nhàng nhưng lại tràn đầy sự châm biếm. Đôi mắt cô nhẹ rũ xuống, hơi nước dâng lên

" Eira biết bản thân vô dụng. Eira không xứng có được sự thương yêu của pa pa... "

" Phải rồi! Ngay cả bệ hạ và hoàng tử đi mới 2 năm mà công chúa cũng quên cho được. Người vốn đâu xem bệ hạ vào mắt "

RiYu càng nói càng thêm chán ghét cùng khinh bỉ. Cô xoay người chạy đi, Diana nhìn theo xoay qua trách móc

" Sao cậu lại nói vậy với con bé? "

" Đúng đó! RiYu, em hơi quá rồi "

Robest cũng nheo mài nói, RiYu không quan tâm bĩu môi

" Mình nói đúng mà, Diana cậu nha. Không lo chiếm lấy tình thương của bệ hạ, cứ để cho con nhỏ phế vật kia dắt mũi. Cậu thật thiện lương quá rồi "

" Tớ rất tôn trọng em gái, huống chi pa pa cũng rất thương mình "

" Thương cái gì, tớ thấy bệ hạ xem trọng con nhỏ phế vật kia hơn. Bây giờ bên ngoài ai mà không đồn đại việc nó xem thường bệ hạ. Ba mình mà còn không nhớ, đúng là tai tinh mà. Mấy ngày nữa là đến kì sát hạch, cậu hãy cố gắng lấy lòng bệ hạ đi "

RiYu càng nói càng thêm phẫn nộ. Diana nước mắt rơi xuống

" Không có, tớ rất quý trọng em gái. Cậu đừng nói vậy "

" Kìa, sao cậu lại khóc. Con nhỏ phế vật kia thật đáng ghét. Có người chị tốt như vậy mà không biết xem trọng. Lại tỏ vẻ ta đây, suốt ngày quấn quýt lấy bệ hạ. Tớ thấy mà tức thay cậu "

Robest đứng lên bước qua chỗ Diana đang ngồi, gương mặt anh tuấn hiện lên sự ôn nhu

" Đừng khóc nữa, tớ thấy RiYu nói rất đúng. Trong hoàng cung bệ hạ luôn xem trọng cô công chúa kia hơn. Em ngày đêm luyện tập ma pháp chỉ vì mong bệ hạ nhìn đến thành quả. Vậy mà suốt ngày em gái của em cứ quấn lấy bệ hạ, khiến người lạnh nhạt em. Em phải chiếm lại mọi thứ, vì em xứng đáng hơn "

" Phải đó, anh Robest nói đúng. Cậu đã nổ lực như vậy, phải cố gắng hoàn thành kì sát hạch thật xuất sắc "

" Ừ! Tớ biết rồi, cảm ơn hai người "

Diana mỉm cười nhẹ như ánh mặt trời, cả ba nói chuyện vui vẻ khắp khuôn viên.

_______________ Cô chạy đi vào khu rừng xanh mát, nước mắt chảy xuống bên mặt. Những người hầu thấy cô cũng không điếm xỉa, cứ thế bước đi. Không ai thèm quan tâm...

Cô cứ thế cắm đầu chạy, vì không chú ý mặt đất nên vấp phải một viên đá. Đôi mắt cô nhắm chặt lại...

Vốn tưởng sẽ té rất đau nhưng lại hoàn toàn không bị thương tổn gì. Cô hé đôi mắt ra liền thấy mình đang nghiêng về phía trước nhưng lại không ngã. Cô cảm nhận được eo mình có một vòng tay liền quay lại.

Đập vào mắt cô là gương mặt tuấn mĩ, đôi mắt nhắm lại không hề mở ra. Bộ quần áo kị sĩ oai phong, chiếc áo choàng bay nhẹ trong gió. Cô thoát khỏi vòng tay của hắn, nhìn vào người nam nhân đó

" Thần tham kiến công chúa "

" Anh là người hôm bữa "

Cô nở nụ cười tươi với Saint

" Vâng! Công chúa đừng nghe những lời đó. Không ai ghét người cả "

" Hử? Sao anh lại biết "

" Thần.... thần chỉ là tình cờ nghe thôi "

Saint quay đầu né tránh

" Nhưng chị RiYu nói đúng. Eira là một đứa vô dụng "

Vừa nói nơi khóe mi mắt cô đọng lại giọt nước

" Không có, công chúa rất giỏi. Không ai giỏi hơn công chúa cả "

" Hi! Anh kị sĩ đang an ủi Eira sao? Cảm ơn, anh kị sĩ thật tốt "

" Ah... thần... thần không có... "

" Hi hi! Anh ngại ngùng sao? Mà anh tên gì vậy? "

" Thần là Saint "

" Anh Saint "

Cô hào hứng kêu tên hắn, gương mặt tuấn mĩ nâng lên nụ cười nhạt.

" Để thần đưa công chúa về "

Saint đứng dậy nắm lấy tay cô, cả hai cùng nhau đi

" Sao hôm bữa anh lại khóc? "

" Hử? Thần không... không có khóc, công chúa nhìn lầm rồi "

[ Quên nhắc ký chủ, tên này nói dói dở lắm (='.'=) ]

' Khỏi nói cũng biết '

Cô nở nụ cười vui vẻ

" Anh Saint làm bạn cùng Eira nha "

" Thần rất vinh hạnh "

" Vui quá, Eira có một người bạn mới rồi "

Thế là cô cùng Saint đi dạo nói chuyện cho đến trưa, bầu trời mang ánh nắng nhạt chiếu rọi xuống hai bóng dáng một lớn một nhỏ. Cơn gió vi vu mang theo sự lạnh lẽo... Cô sẽ đối phó họ thế nào?

Chương 47: Pa Pa...! Tránh Xa Ta Ra 15

Buổi chiều với bầu trời trong xanh, cô mỉm cười đi đến cung điện chính của Donald. Vừa bước vào cô đã thấy First đứng đó xem văn kiện trên bàn nhưng không thấy Donald. Cô chạy lại lay lay áo First

" Pa pa đâu? "

" Ah! Tiểu công chúa, bệ hạ vừa rời đi rồi "

First thấy cô liền kinh ngạc, sau lại mỉm cười vui vẻ

" Pa pa đi đâu? "

" Bệ hạ... chắc là đên khu rừng trắng "

Cô gật đầu xoay người chạy đi tìm Donald. Vừa bước vào khu rừng trắng xóa, cô cảm nhận không khí luân chuyển mát mẻ. Từ phía xa nhìn thấy một bóng người nam nhân ngồi dưới gốc cây. Dáng vẻ tựa như không màng tới điều gì, mái tóc vàng tung bay trong cơn gió. Xung quanh là hàn khí lạnh lẽo, tựa như cùng người nam nhân này hoàn toàn hợp nhau. Loại khí chất băng lãnh khiến người ngạt thở...

Cô mỉm cười chạy lại gần Donald, nhìn thấy ánh mắt của hắn đang nhắm lại liền nhẹ nhàng đi tới ngồi xuống. Cô lặng nhìn Donald mang theo sự mệt mỏi, cũng im lặng ngồi đó không nói gì. Bỗng nhiên Donald mở mắt ra kinh ngạc nhìn cô

" Sao con lại ở đây? "

" Con tìm pa pa "

Donald trở lại bộ dáng lạnh lùng, nhưng nơi đáy mắt lại hiện lên sự yêu thương nhàn nhạt

" Có chuyện gì sao? "

Cô lắc đầu nói

" Muốn nhìn pa pa thôi, sao pa pa lại đến đây? Pa pa có gì phiền muộn sao? "

Donald bế cô vào lòng ngồi, đưa bàn tay to lớn vuốt mặt cô

" Không có... "

" Pa pa nói dói, pa pa trông rất mệt mỏi "

Donald mỉm cười nhẹ dựa vào thân cây, đôi mắt tản ra sự mệt mỏi

" Ta thật sự cảm thấy lòng nặng trĩu, từ khi hiểu chuyện ta đã trải qua những cuộc sống đầy tăm tối và tàn độc. Trên tay không biết đã dính bao nhiêu máu tươi, giết người là thứ mà từ khi còn nhỏ ta đã phải làm rất nhiều lần. Nhìn những gương mặt thống hận tràn đầy tuyệt vọng kia, từ bao giờ ta cũng đã mất đi cảm giác. Không còn e dè hay cảm thấy tội lỗi, chỉ cần giết nhiều người là ta cảm thấy thật thoải mái. Giống như mọi buồn phiền đều được giải tỏa. Ta quả thật là một kẻ ác độc "

Nụ cười trên môi Donald tỏa ra ý vị phức tạp, đôi mắt lạnh lẽo gợn lên một cơn sóng nhỏ

" Pa pa không độc ác. Đối với Eira, pa pa rất tốt "

Cô nhìn lên hắn nói

" Ha! Ta đã từng muốn giết con "

" Không đâu! Pa pa rất thương Eira. Chẳng phải pa pa cũng đã không giết con đó sao. Pa pa tìm vợ cho mình đi "

" Tìm vợ? "

" Phải đó, chị Gunra nói. Mỗi người nam nhân đều sẽ có bên mình những người vợ. Họ sẽ là một cánh tay đắc lực cho người nam nhân đó. Mãi mãi chăm sóc cho chồng mình, pa pa cô đơn như vậy. Hãy tìm vợ đi, cũng xem như cho Eira một người mẹ "

Donald kinh ngạc trước lời nói của cô, sau lại nở nụ cười nhạt

" Ha! Ta không cần những người phụ nữ đó. Chúng rất ghê tởm "

" Hử? Sao lại ghê tởm? "

" Đối với ta phụ nữ chỉ như trò chơi, cứ để thỏa mãn mà thôi, vô cùng phiền phức. Bởi vậy giết đi cho thanh thản "

[ Tên này mất đi con mợ nó lương tri (='.'=) ]

Cô nghiêng đầu nheo mài lại

" Vậy pa pa không yêu ai sao? Gunra nói đời người ai cũng cần có tình yêu, sau này lớn lên Eira cũng phải tìm cho mình một người yêu đó "

Donald quay lại nhìn cô, đôi mắt xanh đêm phản chiếu hình ảnh của cô

" Tình yêu...? "

" Ừ! Pa pa lớn rồi, phải kiếm người yêu để chăm sóc pa pa cả đời "

" Ha! Cần thiết sao? "

" Cần chứ "

" Ta có rất nhiều phụ nữ bên cạnh, bọn chúng đều ham vinh hoa phú quý mà thôi "

Cô hơi hạ mi mắt nói

" Trong đó có mẹ của Eira sao? "

Donald mở to mắt sững sờ, sau lại nhìn cô hỏi

" Con có hận ta không? Ta đã giết mẹ con "

Cô ngước lên đôi mắt trong veo ánh lên sự hồn nhiên, cười nói

" Không! Pa pa là người thân của Eira. Là người Eira thương nhất. Eira sẽ không ghét bỏ người "

Donald kinh ngạc nhìn cô

" Dù ta đã giết người sinh ra con? "

" Mẹ đã là quá khứ, pa pa là hiện tại. Mẹ mãi mãi là kỷ niệm, là người mà Eira sẽ không bao giờ quên, cũng là người mà Eira chưa bao giờ gặp. Dù chưa từng thấy mẹ nhưng người vẫn sẽ ở trong lòng Eira như một đóa hoa xinh đẹp, người vẫn sống mãi trong lòng Eira "

[ Ớn lạnh  ̄0 ̄ ]

Donald càng bàng hoàng hơn với lời nói của cô

"... "

" Quá khứ là thứ mà chúng ta không nên nhìn lại, còn tương lai là những gì sẽ xảy ra. Tương lai xứng đáng để ta nắm bắt hơn là quá khứ. Chỉ có chấp nhận sự thật mới khiến trái tim của bản thân không bị hóa thành màu đen. Con đọc được trên sách đó, vì vậy pa pa đừng buồn nữa. Có Eira ở đây, con mãi mãi đứng về phía pa pa. Người cứ yên tâm mà tìm kiếm tình yêu đi "
Cô nở nụ cười tự tin, Donald nhìn cô sững sốt. Đôi mắt hạ xuống

" Vậy sao.... ha! Ta không cần tình yêu của những người phụ nữ đó "

Cô nhìn vào mắt hắn không hiểu

" Pa pa ghét phụ nữ, chẳng lẽ sau này pa pa cũng ghét con sao? "

Donald mỉm cười dịu dàng vuốt ve mặt cô, đôi mắt nhìn cô yêu thương

" Ta làm sao có thể ghét con, con là người quan trọng nhất đối với ta "

Donald hạ xuống hôn vào môi cô, đôi mắt nhắm lại. Dù chỉ là một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng vẫn khiến cô bất ngờ

[ Tên pa pa biến thái ˋ△ˊ ]

Donald rời khỏi môi cô, cô tỏ vẻ không hiểu đưa tay lên môi mình

" Pa pa hôn Eira? Sao lại hôn ở đây, không phải nên hôn trán sao? "

Donald mỉm cười xoa đầu cô

" Ta thương con nên mới hôn ở đó "

Cô gật nhẹ đầu mỉm cười nói chuyện với Donald đến trời tối...

_______________

Sáng hôm sau cô hứng khởi cùng nắm tay Gunra đi dạo quanh khuôn viên. Donald vừa cho người làm cho cô một đôi bông tai bích thủy. Đôi bông tay này rất đẹp, sáng lấp lánh như những vì sao trên trời. Hình một đóa hoa tuyết, bên trong dường như có nước màu xanh lục. Nghe nói là nước thánh của thần sông, vô cùng quý hiếm. Có thể chữa được những vết thương trên người....

" Công chúa vui như vậy sao? "

" Ân! Pa pa rất thương Eira, nên em rất vui "

Gunra mỉm cười nựng cái má mịn màng của cô

" Bệ hạ quả thật rất thương người "

Cô càng vui vẻ chạy quanh khuôn viên

Rầm!

Bỗng cô đâm vào ai đó liền ngã trên bãi cỏ, vươn mắt nhìn lên liền thấy một đám nữ nhân mặc váy. Trên người đều là trang sức quý giá, gương mặt ai nấy đều sắc sảo

" Công chúa "

Gunra chạy lại đỡ cô dậy lo lắng, đưa tay phủi váy cho cô

" Người không sao chứ? "

" Không sao "

Cô lắc đầu mỉm cười với Gunra

" Ái chà! Đây là công chúa sao? Nhìn bộ dạng chắc là tiểu công chúa nhỉ "

Một nữ nhân giọng nói mang theo kinh ngạc cùng khinh bỉ. Gunra quay qua liền hành lễ

" Tham kiến các quý phi "

Cô nhìn Gunra như vậy liền biết đây là người trong hậu viện của hoàng đế " Các cô là quý phi sao? "

" Ha há! Phải "

" Nhưng sao lại ở đây? Chẳng phải mọi quý phi đều không thể rời khỏi hậu viện sao? "

Lời nói của cô ngây thơ nhưng lại như lưỡi dao đâm vào trái tim của bọn họ, ai nấy đều nhìn cô với ánh mắt chanh chua chán ghét

" Chỉ là một ả công chúa phế vật mà dám lên mặt dạy đời. Đã ti tiện mà còn dám đứng đây khoác lác "

Một trong những nữ nhân đó khinh thường lên tiếng. Cô nheo mài lại

" Eira không phải phế vật "

" Ha ha! Ngươi nha, một phần cũng không bằng công chúa Diana. Chị ngươi là thiên tài được mọi người kính ngưỡng, nhan sắc như thiên thần. Còn ngươi là một phế vật, chỉ biết nịnh nọt bệ hạ để được che chở. Ha! Thật ti tiện mà, đúng là một trời một vực "

Gunra nghe thấy họ nói vậy liền tức giận, nhẹ nhàng phản bác

" Các quý phi nói quá lời rồi. Đừng để bệ hạ biết được, nếu không e rằng cái chức của các vị cũng đứng không vững "

" Nha! Con nhỏ người hầu này lại dám lên mặt. "

Bốp!

Gunra bị tát một cái, cô thấy vậy liền đi đến đá một phát mạnh vào chân nữ nhân đó

" Ah! Con nhỏ này... "

Cô bị nữ nhân đó đẩy ra ngã xuống mặt đất, gương mặt xinh đẹp của ả ta nhăn nhó. Căm giận lên tiếng

" Ta đường đường là công chúa Ruty danh giá của một đất nước. Tại sao phải sợ con nhóc phế vật này? Lại còn dám đá ta, người đâu... bắt giữ con nhóc này lại cho ta "

Một đám người hầu đi lên nắm lấy cô và Gunra kìm chế

" Thả ta ra "

" Ha ha! Để ta xem ngươi còn muốn đá ta nữa không. Con nhỏ hèn hạ, mày và mẹ mày đều hèn hạ. Ti tiện! "

Nữ nhân tên Ruty đó tán vào mặt cô một cái, đôi mắt cô hiện lên sững sờ

" Không ai ra tay đánh Eira. Cô là người đầu tiên dám đánh Eira, ta sẽ nói cho pa pa "

" Ha ha! Có ngon thì nói đi. "

" Công chúa "

Gunra vừa khóc vừa la, vì bị kìm hãm nên không thể chạy lại che chở cho cô

" Câm mồm "

Bốp!

Gunra bị ăn thêm một cái tát

" Người không được đánh công chúa, bệ hạ mà biết được sẽ không tha cho người "

" Con nhỏ nô tỳ này... "

Ruty tức giận tát thêm một cái

" Cô là người xấu, thả chị Gunra ra "

Ruty bước lại gần cô vươn tay lên muốn cho cô thêm một bạt tay, cô nhắm chặt đôi mắt lại. Nhưng không cảm nhận được gì, hé mắt ra cô thấy Saint đang bắt lấy tay Ruty lại

" Ngươi... ngươi là ai "

Ruty nhìn người nam nhân mặc đồ kị sĩ, đôi mắt không mở ra. Khí chất lạnh lùng liền sợ hãi hỏi

Saint không nói gì hất ả ta ra, sau lại cho đám người hầu mỗi người một cước đá. Cô thoát khỏi sự kìm hãm liền chạy lại ôm lấy eo Saint

" Họ ức hiếp ta, anh Saint, ta sợ "

Saint quỳ một chân xuống đối diện với cô

" Công chúa, đừng sợ. Có thần ở đây rồi "

" Ngươi là ai? Dám vô lễ với bổn cung? "

" Thần là một kị sĩ "

" Hừ! Một kị sĩ cũng dám xen vào chuyện của bổn cung? Không sợ ta giết ngươi sao "

Ruty kiêu ngạo tức giận nói

" Quý phi đã đánh công chúa. Đây là tội lớn "

Saint nhàn nhạt nói

" Ngươi... ngươi dám dạy đời bổn cung? "

Ruty tức giận chỉ tay về phía Saint, nhưng hắn vẫn bình thản đứng đó chắn trước mặt cô

" Tại sao lại ồn như vậy? "

Chương 48: Pa Pa...! Tránh Xa Ta Ra 16

Tiếng nói lạnh lẽo uy quyền vang lên, Donald dẫn theo First đi đến. Trông thấy một màn này liền nheo mài lại, cô thấy hắn mỉm cười chạy qua

" Pa pa "

Donald ngồi xổm xuống đối diện với cô, những người còn lại khi thấy hắn đều đồng loạt quỳ xuống

- Bệ hạ...

Donald nhìn đến một bên mặt bị đỏ lên của cô, gương mặt âm trầm

" Ai đánh con? "

Nước mắt cô chảy xuống

" Là dì đó... hic... dì ta đánh Eira, còn đánh cả Gunra nữa "

Hắn đứng lên nhìn đến đám nữ nhân, trong đôi mắt chứa sát khí nhìn đến phía Ruty

" Bệ... bệ hạ "

" Pa pa, chị ta lúc nãy còn nói Eira là phế vật. Chị ta nói Eira là thứ ti tiện "

Lời nói của cô càng khiến Ruty xanh mặt, đôi mắt độc ác lườm cô. Cô thấy vậy liền nép ra phía sau Donald

" Bệ hạ! Quả như công chúa nói "

Saint để tay chấp lên vai trái khom người xác nhận

" Bắt lại "

Một đám kị sĩ đi lên bắt lấy Ruty và những nữ nhân kia

" Giam lại, tra tấn "

Lời nói của Donald nhẹ nhàng nhưng lại khiến người khác run sợ, trong đôi mắt còn hiện lên một tia khát máu

" Bệ hạ... ta... ta là công chúa của Layra, là Layra Ruty công chúa danh giá. Người không được phép làm vậy với ta "

Donald nhếch môi phất tay, thì một đạo ánh sáng màu xanh có hình lưỡi liềm sắc nhọn chém đến Ruty

" Aaaa "

Tiếng la hét thất thanh vang lên, trên bụng máu nhỏ xuống từng giọt. Ruty trợn tròn mắt nhìn đến Donald

" Ngươi đang xem thường ta? Giải đi "

Tiếng nói lạnh lùng quyết tuyệt, Ruty bị đưa đi. Trước khi đi còn nhìn qua cô bằng ánh mắt thù hận đầy căm phẫn.

Gunra thấy mọi chuyện đã xong liền chạy qua cô lo lắng

" Công chúa không sao chứ? "

" Ta không sao, chị có sao không? "

Gunra nước mắt chảy xuống

" Thần không sao, công chúa không gì là tốt rồi "

Cô mỉm cười hướng Saint

" Cảm ơn anh Saint "

" Đó là bổn phận của thần "

Dù nói vậy nhưng trong giọng nói của Saint vẫn có cảm giác buồn bã và phức tạp. Chưa gì đã quỳ xuống cúi đầu

" Thần đã đến trễ, đã để công chúa bị thiệt thòi "

Cô đưa tay lên sờ cái má bị tát lúc nãy mỉm cười lắc đầu

" Không sao, pa pa đã giúp ta rồi mà "

Donald nhìn cô và Saint nói chuyện, nheo mài lại

" Hai người quen nhau? "

Cô ngước lên mỉm cười gật đầu

" Anh Saint lần trước đã đỡ Eira. Eira xém chút nữa là té, may mà nhờ có anh Saint "

" Kìa công chúa trông thích y như vậy. Thần ra rìa rồi "

First đưa khăn chấm chấm nước mắt nói ( Mà có nước mắt méo đâu)

" Không có, kị sĩ First cũng rất tốt với Eira, làm sao ta có thể quên First được "

" Thật sao, công chúa thật đáng yêu "

First mỉm cười hạnh phúc, Donald liếc nhẹ qua khiến hắn đứng thẳng người

" Được rồi, con về đi. Saint, theo ta "

Gunra nắm lấy tay cô đưa cô về, mọi người đều rời khỏi. Đến khi khu vườn vắng lặng thì từ trong bụi cây phát ra tiếng xào xạc. Một người con gái đứng trong đó, đôi mắt xanh dương nhạt hiện lên sự âm hiểm như đang tính toán gì đó. Sau lại quay lưng bỏ đi

________________

Cạch!

Cánh cửa phòng cô đóng lại, gương mặt cô âm lãnh bước đến giường ngồi xuống.

[ Ký chủ! Mặt người... ]

Tiểu Bát Đản lên tiếng sợ hãi, y có cảm giác chẳng lành.

Cô ngước mặt lên, đôi mắt màu đỏ hiện lên sự chết chóc

" Ta không sao "

[ Ng...người... chắc chứ  ̄﹏ ̄ ]

" Chắc! "

Dù cô đã khẳng định nhưng trong lời nói vẫn mang theo sát khí
[ Người... người định buông tha... ]

" Buông tha? Ha! Không có việc đó "

Tiểu Bát Đản chưa nói xong đã bị cô cắt lời, giọng nói có chút run rẩy

[ Ký chủ... bình tĩnh... bình tĩnh lại ]

" Bình tĩnh? Ta làm sao có thể bình tĩnh? Giỏi lắm, cái tát này. Ta sẽ khiến cho cô công chúa đó hưởng thụ những thứ sung sướng hơn "

Đôi mắt cô hiện lên sự âm tàn độc ác, nhưng rồi liền trở lại bình thường nói

" Ta nghĩ sắp có chuyện vui rồi "

[ Ý người là sao? ]

" Cứ chờ đi sẽ biết "

Cô nở nụ cười bí hiểm, bàn tay mân mê khóe môi. Trong cô giờ đây vô cùng tà mị, câu dẫn lòng người. Nhưng lại cho người cảm nhận sự nguy hiểm âm thầm, sự sợ hãi lan tràn đầy run rẩy

_________________

Buổi trưa cô đến cung điện của Donald dùng bữa. Nhìn thấy Saint cũng ngồi đó liền vui vẻ

" Anh Saint "

" Công chúa "

Cô ngồi xuống bên cạnh hắn, Doanld nhìn qua không nói gì cầm dao nĩa lên ăn. Cô thấy vậy cũng bắt đầu dùng bữa

Cạch!

" Con đến trễ "

Tiếng nói Rai vang lên, từ từ đi vào. Khi thấy Saint đáy mắt liền hiện lên sự lạnh lẽo. Sự căm giận và chán ghét xẹt qua, nhưng rồi cũng bình thản ngồi xuống

[ Fislin Rai rất ghét Saint, vì kiếp trước hắn đã bị Saint cản đường trong quá trình lật đổ hoàng đế. Thua một cách thảm hại, nên kiếp này mối lo ngại lớn nhất của hắn ngoài Doanld thì người thứ 2 là Saint ]

Tiểu Bát Đản giải thích cho cô, đôi mắt cô nhìn lên

" Anh trai "

" Ừ! Chào "

" Ngồi đi "

Doanld lạnh lùng ra lệnh

" Chị Diana đâu rồi? "

" Con bé không khỏe, ở phòng rồi "

Cô gật đầu tiếp tục dùng bữa, bỗng Donald dừng động tác lấy khăn lau miệng rồi ngước lên

" Saint! Ngươi đi huấn luyện cho hoàng tử Rai đi. Ở chiến trường bao năm, ngươi có kinh nghiệm. Chỉ dạy cho thẳng bé "

"... Thần.... "

Cô nhìn lên nhăn mài lại

" Pa pa! Anh Saint chơi với Eira "

" Không được! Là một kị sĩ, làm sao có thể chơi đùa "

Donald lạnh lùng nói

" Nhưng... " " Công chúa! Khi rãnh rỗi thần sẽ đến chơi với người "

" Hừ! "

Cô quay người chạy đi, Saint thấy vậy chần chừ nhưng rồi cũng chạy theo. Saint đuổi theo cô

" Công chúa! Đừng giận "

" Pa pa đáng ghét... "

Nước mắt cô chảy xuống, Saint thấy vậy liền lúng túng

" Công chúa, đừng khóc... thần... thần sẽ chơi với công chúa mà "

"... "

" Hay là thần dẫn người ra ngoài chơi, được không? "

Cô kinh ngạc đưa tay lau nước mắt

" Thật không? "

" Ừ! Giờ chúng ta đi "

Nói rồi Saint nắm tay cô ra khỏi hoàng cung, cô ngồi trên ngựa cùng Saint

Tiếng nói nhộn nhịp ở đường phố, mọi người đi qua đi lại nói cười vui vẻ. Saint bước xuống đỡ cô, sau đó buột ngựa ở một nơi. Cô vui vẻ chạy xung quanh xem, dừng trước một chỗ bán kẹo nặng hình

" Công... tiểu thư, người thích sao? "

" Ừ! "

Cô gật đầu mạnh, đôi mắt lóe sáng

" Một xâu, nặng hình hoa tuyết "

- Vâng!

Một lát sau cô cầm xâu kẹo hình hoa tuyết vui vẻ

" Ưm... ngọt quá. Anh ăn không "

Cô đưa lên trước mặt hắn, Saint do dự nhưng rồi vẫn cúi xuống cắn một miếng

" Ngon không? "

" Ừ "

Thế là cô cùng Saint dạo khắp nơi, cô mua được rất nhiều đồ. Chớp mắt đã tới buổi chiều... Cô cùng Saint cưỡi ngựa đi lên núi để ngắm hoàng hôn, vừa đi vừa cảm nhận cơn gió mát mẻ. Cô xuống ngựa chạy đến nhìn hoàng hôn đỏ ấm áp, ngồi xuống...

" Thật đẹp "

" Công chúa thích là được "

Cô quay qua Saint nhìn chằm chằm hắn

" Sao vậy công chúa? "

Saint cảm nhận được ánh mắt của cô liền hỏi

" Sao anh lại không mở mắt? "

Câu hỏi của cô khiến Saint hoảng hốt, cô nheo mài lại

" Hãy mở mắt nhìn Eira đi "

" Nhưng... thần... "

" Mở! "

Dưới sự kiên định của cô, Saint từ từ mở mắt. Cô kinh ngạc khi thấy đôi mắt của Saint, nó có hai màu... Bên trái có màu đen như cẩm thạch. Một bên lại màu xám trắng vô hồn. Saint thấy cô như vậy liền né tránh

" Thần khiến công chúa hoảng sợ rồi "

" Anh Saint thấy được Eira phải không? "

" Hử? "

" Anh đã nhắm mắt khi đối mặt với Eira, anh sợ Eira sợ anh phải không? "

"... Thần... "

Cô mỉm cười nhìn Saint, bàn tay nâng mặt hắn lên

" Anh Saint đẹp lắm. Một vẻ đẹp hiếm lạ "

Saint kinh ngạc sững sờ nhìn nụ cười của cô

" Công chúa... "

" Anh Saint đẹp lắm, Eira không sợ. Nên đừng né tránh nữa "

Saint cúi đầu, từ khóe mi chảy xuống một giọt nước mắt.

[ Đàn ông gì đâu mau nước mắt →_→ ]

" Cảm ơn... cảm ơn công chúa "

Cô ôm lấy cổ Saint, đôi mắt ánh lên sự chán nản.

' Nhàm! '

Dưới ánh hoàng hôn ấm áp, hai bóng người trên dãy núi dựa vào nhau. Nhưng trong lòng hai người lại hoàn toàn trái ngược nhau, một kẻ tàn nhẫn độc ác, mãi mãi không để ai vào mắt, tất cả chỉ như một trò chơi. Còn một người lại như có tâm sự, như có một nỗi đau nào đó rất lớn đang dày vò. Hai con người dù đang ở rất gần, nhưng khoảng cách vô hình lại rất xa, như hai khoảng trời trái lập...

Chương 49: Pa Pa...! Tránh Xa Ta Ra 17

Đã hai ngày trôi qua, cô vẫn tiếp tục một cuộc sống bình thản. Nhìn ra bầu trời trong xanh cô quyết định đi tìm Donald. Vừa bước đi cô nhìn thấy xung quanh người hầu nhìn cô với ánh mắt khinh thường. Cô mặc kệ những ánh mắt đó mà đi đến tìm Donald, bỗng First bước lại mỉm cười với cô

" Công chúa, người tìm bệ hạ sao? "

" Ừ! "

" Bệ hạ đang trong phòng ngủ, người có thể đến đó "

" Cảm ơn First "

Cô nói rồi chạy đi, cô đến một căn phòng rộng lớn độc nhất. Nhìn hai kị sĩ canh cửa

" Ta muốn gặp pa pa "

Hai kị sĩ không nói gì mở cửa phòng ra cho cô bước vào, cô nhìn căn phòng sa hoa rộng lớn. Đồ vật quý giá ngăn nấp, lại còn rất sạch sẽ. Cô bước đi tìm Donald, liền nhìn thấy trên ghế sô pha có người. Thấy vậy cô bước tới, quả nhiên Donald đang nằm ngủ. Cô bước đến gần nhìn gương mặt tuyệt mĩ của hắn, hàng mi dài khiến người khác muốn chạm vào. Cô vươn tay chạm vào mặt Donald, làn da mịn màng. Cô nhéo nhẹ một cái rồi nở nụ cười khúc khích, hàng mi khẽ run động. Donald mở to mắt nắm lấy tay cô lật người đè cô xuống sô pha, bàn tay bóp cổ cô. Đôi mắt lạnh lẽo hiện lên sát khí

"... P...pa... pa "

Khi hắn định hình lại liền kinh hãi buông tay, ngồi dậy đỡ cô

" Sao con lại đến đây? "

Donald dùng ma pháp trị liệu cho cô

" Con tới tìm pa pa "

" Ta xin lỗi, làm con sợ rồi "

" Không sao "

Cô mỉm cười, Donald đưa tay xoa đầu cô. Sau đó nâng cô ngồi lên đùi mình

" Tìm ta có chuyện gì? "

" Sao pa pa lại đưa Saint đi? "

Donald nheo mài lại

" Con đến đây chỉ để hỏi chuyện này? "

"... Con muốn biết... sao pa pa lại kêu anh Saint đi huấn luyện cho anh trai, mà không phải là chơi với Eira "

Donald vươn tay xoa đầu cô thở dài

" Haizz! Con không nên ở gần Saint quá. Sát khí trên người cậu ta sẽ có hại cho con "

" Tại sao? Anh Saint rất tốt "

" Đủ rồi! Nếu con đến để nói mấy cái này thì về đi. Ta muốn nghỉ ngơi "

Donald kéo cô đứng lên nói, dù giọng nói vẫn lạnh lùng nhưng nơi đáy mắt hiện lên một sự tức giận được che giấu. Cô hạ mi mắt

" Pa pa giận Eira sao? "

Donald nằm xuống, đưa tay gác lên trán không nói gì. Cô bò lên ghế ngồi cạnh hắn. Bàn tay lay lay áo hắn

" Eira xin lỗi. Là do con không tốt. Người đừng giận "

Dù cô có lay thế nào Donald vẫn không để ý, thấy vậy cô liền cúi xuống hôn vào môi hắn. Dù chỉ là một nụ hôn nhẹ nhưng vẫn khiến Donald kinh ngạc

" Eira cũng thương pa pa. Pa pa đừng giận nữa "

Donald kéo cô xuống ôm vào lòng

" Cho ta ôm con ngủ "

Cô nằm trong lòng hắn, đôi mắt nhẹ ngước lên nhìn khóe môi hắn đang kéo ra một nụ cười hạnh phúc.

[ Hai người là cha con a~ ⊙▽⊙ ]

' Hắn vốn đâu phải cha ta. Lo gì '

[ Ký chủ! Người thật bạo ]

________________ Buổi tối với ánh trăng sáng chiếu rọi, cô mặc trên người chiếc váy ngủ nhìn Gunra

" Công chúa nên ngủ rồi. Đã 20h khuya "

" Ân! Chị ngủ ngon "

Nói rồi Gunra tắt đèn bước ra ngoài, cánh cửa đóng lại. Tất cả chỉ còn lại ánh sáng của ánh trăng chiếu qua khung cửa sổ. Cô nằm trên giường đắp chăn nhắm mắt lại ngủ, thời guan cứ trôi qua tích tắc, tích tắc...

Cơn gió lạnh thổi qua làm tung bay màn cửa, khung cửa sổ bật mở ra nhè nhẹ. Tiếng bước chân khẽ khẽ vang lên, một bóng đen xuất hiện, trong bóng tối còn có một đạo ánh sáng sắc nhọn. Cô quay người lại liền kinh hãi, một người con gái đứng đó. Mái tóc bù xù rối loạn. Đôi mắt có quầng thâm trợn lên mang theo tia hận thù. Trên mặt là những vết sẹo bị rạch vẫn còn chưa lành, dường như có thể nhìn thấy máu đỏ sâu trong đó. Bộ đồ xanh nhạt đơn giản rách rưới dường như bị roi quất, trên đó vẫn còn máu khô vươn lại. Trên tay người phụ nữ đang dơ lên là con dao sắc bén, đạo ánh sáng lạnh lẽo cùng với người cầm nó càng khiến người nhìn thấy đều phải run sợ. Nụ cười như kéo dài đến mang tai, vết sẹo nhăn lại càng khiến ả như quỷ dữ. Cô nhận ra người phụ nữ nữa người nữa quỷ này chính là Ruty, Layla Ruty...

" CHẾT ĐI "

Tiếng nói căm thù mang theo sự phấn khích điên cuồng khiến ai nghe thấy cũng đều phải lạnh gáy. Cô mở to mắt, khóe mi đọng lại giọt nước nhìn con dao sắc nhọn đang lao xuống

" Aaaaaa "

Cô la lên cũng là lúc con dao như gió đang đến gần, tưởng chừng nó sẽ cắm vào da thịt cô nhưng không... Một bóng đen xẹt qua đá bay Ruty vào vách tường. Con dao rơi xuống sàn nhà tạo ra thanh âm Leng Keng... Gunra nghe được tiếng hét của cô liền tức tốc chạy vào, vừa bật đèn liền nhìn thấy First đứng đó. Còn có một người phụ nữ đang đau đớn trong vách tường, điều khiến Gunra bàng hoàng là con dao sắc bén trên mặt đất

" Công chúa! "

Gunra nhìn cô lo lắng chạy lại, nước mắt chảy xuống xem xét cả người cô

" Người không sao chứ? Công chúa, nói thần nghe, người có bị thương không? "

Cô ôm lấy Gunra sợ hãi, bàn tay run rẩy đưa ra chỉ vào Ruty.

" Ta... t...ta... sợ... sợ... "

First thấy vậy liền bước lại quỳ xuống nắm lấy tay cô

" Công chúa! Đừng lo, có thần đây "

" Có chuyện gì? "

Tiếng nói lạnh lùng vang lên, từ không trung Donald xuất hiện. Nhìn thấy tình cảnh trước mắt liền sững sờ

" Pa pa... "

Cô chạy lại ôm lấy eo hắn khóc, tiếng nấc vang lên khiến Donald nheo mài lại. Đôi mắt hiện lên sự đau lòng

" Ngoan! Đừng sợ, có ta rồi "

Donald ôm cô vào lòng, đôi mắt tràn đầy sát khí liếc qua Ruty " Ngươi muốn chết "

Ruty lững thững đứng dậy, đôi tay chồng chất vết rạch chỉ vào cô. Giọng nói mang theo sự căm phẫn

" Ta phải giết nó! Con nhỏ phế vật. Giết nó, giết nó "

Lời nói vừa dứt ả ta liền cầm lấy cây dao lao đến phía cô điên cuồng. First nâng chân đá vào bụng ả ta một phát. Chỉ nghe thấy tiếng la đau đớn, ả nằm trên mặt đất nói

" Ta... ta là công chúa, không ai được phép làm vậy với ta... Phải giết nó, giết nó... Ngươi, cả ngươi.... đều phải CHẾT! "

Ruty ôm đầu gào thét, đôi mắt trợn tròn nhìn vào cô. Ả ta lấy ra một tấm bùa chú xé nó ra liền lập tức biến mất. First kinh ngạc thốt lên

" Dịch chuyển tức thời? "

Donald nheo mài lại, đáy mắt hiện lên tia sáng lạnh. Sau đó quay qua nhìn cô

" Đừng sợ, có ta rồi. Ta đưa con qua ngủ với ta, chịu không? "

Donald lau nước mắt cho cô, vừa dịu dàng ân cần hỏi. Cô mỉm cười nhẹ lắc đầu

" Không cần! Eira không sao "

" Nhưng... "

" Eira không sao, pa pa đừng lo. Chị Gunra sẽ chăm sóc Eira. Pa pa mệt rồi, về ngủ đi "

Donald nghe vậy cũng gật đầu, hôn nhẹ lên trán cô rồi cùng First bỏ đi. Gunra chạy lại

" Công chúa, thần sẽ ngủ với công chúa "

" Ừm...! "

Nói rồi Gunra tắt đèn, đi lại ghế sô pha ngủ. Cô nằm trên giường nhắm mắt lại, cơn gió thổi qua mát mẻ. Thời gian tích tắc trôi qua

' Cho Gunra chìm vào giấc ngủ sâu '

[ Khởi động giấc ngủ sâu -------- hoàn thành ]

Cô ngồi dậy, khóe môi vươn lên nụ cười quỷ dị. Mặc lấy áo khoác đen, bước đi chậm rãi đến khung cửa sổ

[ Khởi động dịch chuyển ------------ hoàn thành ]

Lời nói tiểu Bát Đản vừa dứt cô liền xuất hiện ở một khu rừng, mọi thứ đều tăm tối, chỉ có ánh trăng trên cao chiếu xuống. Tiếng quạ kêu vào ban đêm tạo ra cảm giác rùng rợn. Cô bước đi về phía trước, được một đoạn liền dừng lại. Nhìn người con gái đang quỳ ở đó ôm đầu điên loạn, miệng cứ lẩm bẩm

" Phải giết.... giết chết ngươi.... giết ngươi... "

Cô bước lại gần Ruty, ả ta ngước lên nhìn thấy cô liền căm phẫn xông vào. Cô đưa tay ra bóp lấy cổ ả, đôi mắt ả hiện lên sự bàng hoàng cố vùng vẫy. Đôi mắt cô yên tĩnh nhìn vào Ruty, sau đó buông ra...

" Khụ... khụ, ngươi... ngươi.... "

Cô xòe tay ra, trên tay liền xuất hiện một cái túi nhỏ màu đen, cô bước lại gần ả đổ thứ trong túi đó xuống. Từ trong túi rơi ra những con chuột, rắn và gián

" Aaaaaa... tránh ra... aaaaaa.... tránh ra, tránh ra... "

Ruty vừa la hét vừa đưa tay phủi những con vật đó ra, đôi mắt sợ hãi. Cô nở nụ cười nhạt, trên tay xuất hiện một con dao, cô bước đến rạch vào bụng ả ta một đường thật sâu, sâu đến mức có thể nhìn thấy xương và nội tạng trong đó. Cô đưa vào miệng Ruty một viên thuốc, đó là viên thuốc có thể khiến ả tạm thời không chết...

Cứ thế đám gián, chuột và rắn từ từ bò vào trọng bụng ả. Cảnh tượng đáng sợ và ghê rợn. Trong khu rừng yên lặng giờ đây phát ra tiếng la hét thống khổ cùng tuyệt vọng

" Aaaaaaa.... c...cứu... cứu ta... ngươi... ngươi là ác quỷ.... ác quỷ.... ta nguyền rủa ngươi.... nguyền rủa ngươi... "

Cô xoay người bước đi, không quan tâm Ruty đang gào thét

[ Ký... ký chủ đáng sợ quá....... ≧﹏≦ ]

" Ha! Những kẻ dám khiến ta giận thì kết cục sẽ thê thảm như vậy... Ta đã nói rồi... ta không có tình người đâu... "

Nụ cười nhạt vươn lên, nhưng trong đôi mắt đỏ như máu đó lại hiện lên tia chết chóc cùng thích thú. Dưới bầu trời đêm, nhân cách của một ác quỷ sẽ dần được bọc lộ...

Chương 50

Tại cung điện của Donald:

Donald ngồi trên ghế sô pha, First đi vào ôm quyền cúi đầu

" Bệ hạ! Đã tìm thấy "

" Người đâu? "

"... Chuyện này... "

" Hử? "

" Đã chết, còn rất thảm "

First lấy ra một mặt dây chuyền nói

" Thần đã lưu hình ảnh vào viên đá ký ức "

Từ viên đá trên dây chuyền phát ra luồn sáng nhạt, từ không trung hiện lên một khoảng mờ màu trắng. Trong đó hiện lên hình ảnh của một xác chết, nội tạng máu me đều bị dập nát, đôi mắt trợn to, một bên mắt còn chảy máu giống như bị thứ gì cắn. Miệng mở to ra, cả người đều là máu khô, gương mặt cũng đã không còn nguyên vẹn.

Donald nhìn đến đôi mài nheo lại

" Bệ hạ! Chuyện này không đơn giản. Lúc đầu là công chúa bị bỏ chú cấm, khiến trí nhớ về người mất đi. Khiến cho nhiều người nghĩ xấu về công chúa. Bây giờ là cho Ruty thoát ra khỏi lao ngục nhằm giết chết công chúa. Người có thể ra vào lao ngục mà không bị phát hiện thì e rằng không đơn giản. Huống hồ người này chắc biết rất rõ về chuyện trong hoàng gia, thậm chí là thân thiết với công chúa "

Lời nói của First khiến Donald càng thêm lạnh lẽo, cầm tách trà trên tay nhấp một ngụm

" Tiếp tục điều tra "

" Vâng! Mà hôm nay là kì khảo sát của công chúa Diana. Người sẽ đi chứ? "

" Lát nữa ta sẽ cùng Eira đi "

" Thần cáo lui "

_______________

Buổi trưa:

Cô được Donald nắm tay đi đến một quảng trường rộng lớn, nhiều người ngồi trên hàng ghế xem. Khoảng sân rộng khoản 1000m. Nơi đây còn được bọc một cái kết giới, ánh nắng buổi trưa dường như cũng không thể xuyên qua. Donald dẫn cô đến nơi cao nhất dành cho hoàng đế, ngồi xuống. Cô ngồi bên cạnh Donald nhìn xung quanh, bỗng từ xa Hundin cùng Saint đi tới, gương mặt Saint tràn đầy lo lắng hỏi

" Công chúa! Ta nghe nói đêm qua người bị tấn công? Người có sao không? "

Cô nhìn thấy Saint mỉm cười lắc đầu

" Không có, cảm ơn anh Saint đã quan tâm "

" Công chúa, còn nhớ thần chứ? "

Hundin bước tới nhìn cô

" Ừm! Hundin thúc thúc "

" Công chúa có bị thương không? "

" Không "

" Khiến người kinh sợ rồi, công chúa không sao là tốt "

" Đủ rồi! Ngồi xuống đi "

Donald liếc qua họ lạnh lẽo nói. Cả hai ngồi vào vị trí của mình, cô nhìn xuống đài

" Sau đây sẽ là kì thảo sát, xin mời mọi người tập trung. Lần này chúng ta vinh hạnh có bệ hạ, người hùng trị vì của vương quốc đến làm giám khảo. Không nói nhiều nữa, kì sát hạch bắt đầu "

Cô nhìn từ không trung xuất hiện mấy con quái vật hung dữ, và một số người xuất hiện. Dường như họ là ma pháp sư của học viện, bọn họ từng người dùng ma pháp đánh vào con quái vật. Nhiều luồn ánh sáng lung linh phát ra, khiến cả khoảng sân trở nên linh động.

Khi những con quái vật ngã xuống, trọng tài mới lên tiếng

" Tiếp theo là đến lần kiểm tra của công chúa Diana và Belin RiYu. "

Diana xuất hiện trong sân cùng RiYu, mọi người thấy Diana đều hứng khởi. Từ không trung xuất hiện 3 con quái thú dữ tợn, hàm răng nanh sắc nhọn khiến người thấy sợ hãi. Donald nheo mài lại quan sát...

RiYu từ bàn tay phát ra một luồn sáng màu đỏ, tia lửa dài phóng tới một con quái thú

- Rốnggggg

Tiếng rống hung dữ vang vọng cả khoảng sân, con quái thú bị RiYu tấn công lao tới. Diana thấy vậy liền vươn cây gậy lên, từ viên đá đính trên gậy phát ra một luồn sáng màu xanh. Phút chốc con quái thú bị đóng băng, hai con còn lại nhìn nhau rồi đồng loạt xông lên

" Diana, cẩn thận "

Tiếng nói RiYu vừa dứt liền nhào tới đẩy Diana ra, móng vuốt của một con quái cào vào tay RiYu, khiến nàng ta văng ra xa

" RiYu, cậu không sao chứ? "

Mọi người nhìn thấy đều sững sờ, Diana nước mắt chảy xuống nhìn sắc mặt của RiYu đang dần nhợt nhạt, tức giận đứng lên xè hai tay ra nói lớn

" Ánh sáng hãy đến đây, giúp ta tiêu trừ kẻ thù ở trước mắt... "

Một luồn ánh sáng tỏ ra từ tay Diana, tạo thành một hình tròn lớn lơ lửng giữa không trung. Sau đó nhanh như gió phóng tới hai con quái thú

ẦM!

Mọi người nhìn hai con quái thú đồng loạt bị văng ra xa, đập vào kết giới mà bần thần

- Là song pháp

- Trời ơi! Ma pháp hệ băng và ma pháp ánh sáng

- Quả không hổ danh là thiên tài của học viện ma pháp

- Bệ hạ thật có phước khi có công chúa là con gái.

Nói rồi tất cả những người có mặt đồng loạt quỳ xuống chấp tay

- THAM KIẾN CÔNG CHÚA CỦA FISLIN, BỆ HẠ TRƯỜNG TỒN VINH DANH. CÔNG CHÚA THIÊN TÀI MANG LẠI ÁNH SÁNG CHO FISLIN, CÔNG CHÚA VẠN TUẾ

- CÔNG CHÚA VẠN TUẾ

First nhìn thấy mỉm cười nhẹ

" Công chúa Diana thật giỏi. Chúc mừng bệ hạ "

Cô nhìn lên thấy khóe môi Donald đang vươn lên nụ cười hài lòng, hạ mi xuống đáy mắt xẹt qua tia sáng lạnh

[ Song pháp rất hiếm, được gọi là Thiên tài cũng không sai ]

Giọng nói tiểu Bát Đản vang lên cảm thán

' Song pháp rất hiếm sao? '

[ Phải! Kể cả hoàng đế cũng chỉ có ma pháp trị liệu. May mà kiếm pháp của hắn xuất thần nhập hóa thôi ]

' Hừ! '

Cô nhìn Diana bước lên gần Donald, đôi mắt mang theo lo lắng

" Pa pa, RiYu... "

" Mang lên đây "

First nghe theo bế RiYu bước lên, Donald vươn tay đến gần vết thương đang chảy máu ở bụng của nàng ta. Luồn sáng ấm áp xanh lục rọi lên khiến vết thương đó dần biến mất...

RiYu mở mắt ra nhìn vết thương đã khôi phục hoàn toàn, quỳ xuống

" Đa tạ người thưa bệ hạ "

" Ừ! Ngươi làm tốt lắm "

Diana mỉm cười vui vẻ bước đến hỏi thăm RiYu

[ Xạo! Rõ ràng cố ý để con nhóc RiYu đó bị cào trúng. Rồi làm ra vẻ mặt tức giận để giả vờ thức tỉnh sức mạnh. Mang thêm tiếng thơm cho mình →_→ ]

' Hừ! Thánh nữ mà '
Quả nhiên mọi người đều nhìn đến Diana bằng ánh mắt ngưỡng mộ kính phục

- Công chúa Diana thật lương thiện

- Fislin ta thật có phúc

- Công chúa Diana là thánh nữ của đất nước ta

.....

" Chúc mừng công chúa Diana trải qua kì sát hạch thành công "

Tiếng nói vang lên, mọi người đều vui vẻ. Cô bước đến gần Diana đang đỏ mặt

" Chúc mừng chị "

" Ừm! Cảm ơn em "

RiYu đứng bên cạnh nhìn đến

" Hừ! "

Cô không quan tâm ánh mắt khinh bỉ của RiYu, nói

" Hai chị đi thay quần áo đi "

" À! Phải rồi, em đi với chị luôn. Chị có chuyện muốn nói với em "

Diana mỉm cười dắt tay cùng cô rời khỏi, trước khi đi còn quay qua Donald

" Pa pa, con cùng Eira đi thay đồ một lát "

______________

Cạch!

Cô, Diana và RiYu bước vào phòng chứa y phục. Diana bước lại cầm lấy một chiếc váy nói

" Cậu vào thay đồ trước đi. Tớ nói chuyện với Eira "

" Hừ! "

RiYu hừ lạnh liếc qua cô rồi bước vào căn phòng nhỏ thay y phục. Diana kéo cô ngồi xuống, mỉm cười nói

" Em đừng bận tâm những người xung quanh. Em gái của chị luôn là giỏi nhất "

Cô nở nụ cười tươi lắc đầu, nhìn qua chiếc bàn lấy một miếng trái cây lên ăn

" Không sao, em không bận tâm "

" Thật tốt, chị rất vui "

Diana vươn tay vén tóc cho cô

" Chị Diana của em thật giỏi "

" Vậy sao? "

" Mọi người ai cũng đều nhìn chị bằng ánh mắt ngưỡng mộ "

" Ha! Do mày là con nhỏ phế vật thôi "

Diana dựt tóc cô khiến cô đau đớn la lên

" A! Chị làm gì vậy "

Cô đứng lên nhìn Diana trước mặt, bỗng trong tay cô xuất hiện một con dao. Trong lúc cô vẫn còn ngơ ngẩn thì cổ tay xuất hiện một sợi chỉ trong suốt kéo bàn tay đang cầm con dao đâm về phía Diana

Phập!

Máu tươi phun ra, bắn lên mặt cô. Cô kinh hãi nhìn gương mặt Diana đang bàng hoàng, nước mắt chảy xuống ôm bụng. Khi cô đâm dao về phía Diana cũng là lúc RiYu bước ra, đôi mắt mở to kinh ngạc

" Aaaaaaaa "

RiYu vừa la vừa chạy đi. Cô sợ hãi run rẩy đánh rơi con dao xuống đất, Diana ngã trên mặt đất đau đớn nhìn cô

" Sao.... sao... em lại... "

Cô lắc đầu nhìn Diana, bàn tay dính máu run rẩy.

Cạch!

Donald cùng nhiều người bước vào, khi thấy cảnh này ai cũng sững sờ. Donald chạy lại đỡ thân thể Diana lên, cầm lấy một cái lọ chế nước vào miệng Diana. Gương mặt Diana nhợt nhạt, cô nhìn thấy nước mắt rơi xuống
- Trời ơi! Không ngờ công chúa phế vật đó lại ra tay với chị mình

- Thật đúng là ác quỷ

- Chị mình cũng dám giết...

- Đúng vậy

....

Gunra chạy vào nhìn cô, liền đi tới ôm cô

" C...chị Gunra... Không có... Eira không có "

Nước mắt cô rơi xuống lắc đầu

" Công chúa, đừng sợ. Có thần rồi, thần tin công chúa. Đừng sợ "

" Chuyện này là sao? "

First nhìn cô hỏi, RiYu từ ngoài bước đến chỗ Diana đang được Donald chữa trị nhìn vào cô nói

" Tôi chính mắt nhìn thấy tiểu công chúa hướng dao đâm vào Diana. "

" Không... không phải "

Cô lắc đầu nói, hướng tới Donald

" Pa pa, Eira không có "

Mọi người nhìn thấy đều tràn đầy căm ghét nhìn cô

- Chắc thấy công chúa Diana tài giỏi nên sinh ra ghen tị rồi giết người

- Phải đó! Đúng là ác độc

......

Saint bước tới nhìn cô

" Công chúa, người thật sự làm chuyện này? "

" K...không... Eira không có "

" Tại sao? Em ghét chị thì có thể... khụ... nói. S...sao em lại... muốn giết chị...? "

Diana đau lòng, nước mắt chảy xuống nhìn cô

" Chị... em xin lỗi... em không có... em không phải muốn đâm chị... "

Cô lắc đầu nói, Gunra ôm cô vỗ về

" Đừng sợ, công chúa đừng sợ "

Mọi người đều khó chịu nhìn cô

- Vậy đúng là cố ý đâm Công chúa Diana rồi

- Haizz! Sao đều là chị em lại trái ngược nhau như vậy?

- Phải đó! Công chúa Diana ngoan hiền tài giỏi bao nhiêu thì tiểu công chúa này lại vô dụng độc ác bấy nhiêu

........

Donald bế Diana đứng lên nhìn qua cô

" Pa pa... "

" Cấm túc tiểu công chúa, chờ phán xử "

Nói rồi hắn lạnh lùng bỏ đi

Gunra ôm cô vào lòng dắt cô trở về cung điện, suốt đoạn đường ai nấy cũng đều nhìn cô với ánh mắt căm phẫn, chán ghét cùng khinh thường

Trở về phòng Gunra bảo cô tắm rửa sạch sẽ, vừa làm việc vừa nói

" Công chúa đừng sợ, thần tin người. Tiểu công chúa của thần rất ngoan, làm sao có thể làm như vậy được "

" Nhưng Eira thật sự đã đâm chị Diana... hic... "

Cô ngồi trên giường, nước mắt chảy xuống

" Trong đó nhất định có nội tình. Thần sẽ mãi tin công chúa, đừng sợ. Nào, để thần chuẩn bị đồ ăn cho người "

Cô nhìn Gunra bước ra khỏi phòng, đưa tay lau nước mắt. Bước đến ô cửa sổ nhìn bầu trời đang ngã vàng

[ Chồi ôi! Ký chủ, người đang làm gì vậy? ]

" Nhiệm vụ "

[ Sao lại để sa vào bẫy của con nhóc đó? ]

" Nhân vật tiểu công chúa này cũng đâu nhất thiết phải cần nữa. Miễn sao hoàn thành nhiệm vụ thôi, phải không? "

[ Ý người là sao? ]

Cạch!

Gunra đi vào, trên tay còn cầm một khay thức ăn để lên bàn cho cô

" Công chúa, người dùng bữa "

" Ừm! Cảm ơn chị "

" Vậy thần ra ngoài trước "

Gunra chần chừ rồi cũng bước ra khỏi phòng. Cô ngồi xuống dùng bữa

" Trong cửa hàng hệ thống có thuốc độc không? "

[ Có! Rất nhiều loại ]

" Loại nào không gây hại cho cơ thể, chết nhanh và không đau đớn ấy "

[ Giá là 100 điểm ]

" Lấy "

[ Người định làm gì nữa ^_^|| ]

" Hỏi nhiều quá "

[ Thực hiện quá trình mua thuốc độc -------- hoàn tất. Số tiền bị trừ 1790 - 100 = 1690 điểm ]

Từ không trung rơi xuống một lọ thuốc, cô dùng khăn lau miệng rồi mở nắp bình. Tiểu Bát Đản thấy hành động của cô liền hoảng loạn

[ Ký chủ! Bình tĩnh lại, nếu người không muốn thực hiện nhiệm vụ nữa thì có thể nói. Ta sẽ cho người rời khỏi thế giới này. Đừng dùng thuốc độc chi 😱 ]

" Câm mồm! Ai nói ta không muốn thực hiện nhiệm vụ? Đây chỉ là một bước trong kế hoạch "

Nói rồi cô rót một ít vào miệng, đóng nấp lại để lọ thuốc trên bàn. Đôi mắt cô bắt đầu nhìn mọi thứ không rõ, cơ thể nhẹ bâng. Cuối cùng là gục xuống bàn, đôi mắt nhắm chặt lại, hàng mi dài cong che phủ đôi đồng tử xinh đẹp. Hơi thở đã không còn, tim cũng chẳng đập... Thế là Fislin Eira đã kết thúc sinh mạng như thế...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau