HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Pa Pa...! Tránh Xa Ta Ra 9

Cô vừa thức dậy muốn đi ra ngoài dạo chơi. Bầu trời trong xanh mát mẻ khiến tâm tình của cô rất tốt, bỗng cô thấy rất nhiều người chạy tới chạy lui trông vô cùng bận rộn. Liền tò mò đi vào cung điện chánh, người hầu xung quanh thấy cô cũng chỉ cúi đầu qua loa rồi chạy đi.

Cô cảm thấy kì lạ liền nhìn theo quan sát

" Công chúa! Sao người đến đây? "

Tiếng nói của First vang lên, hắn mỉm cười ngồi xổm xuống

" Họ làm gì vậy? "

" A! Người không biết sao? 2 ngày nữa là tới sinh nhật của bệ hạ "

" Sinh nhật...? "

Cô ngây thơ nghiêng đầu hỏi

" Phải! Bây giờ ai cũng đều bận rộn với việc này 😊 "

Cô mỉm cười thật tươi khiến First ngẩn người

" Vậy pa pa thích gì? "

" Hử? Bệ hạ sao? Hầu như... thứ gì ngài ấy cũng không thích... "

[ Cũng phải! Hắn có thiếu thứ gì đâu chứ ]

Tiểu Bát Đản cảm thán

" Vậy pa pa muốn quà gì? "

" Quà? Ưm... thần cũng không biết "

' Tên này vô dụng hơn mình nghĩ... -_-! '

" Vậy thôi! Đi nha... "

Cô nở nụ cười rồi bái bai First Cô bước ra khuôn viên với gương mặt vô cảm

[ Ký chủ có tính toán gì sao? ]

' Hừ! Phiền rồi đây. Ngươi nghĩ xem tên đó cần gì? '

[ Ký chủ không biết sao ta biết được ]

'... Phải rồi! '

Cô vừa dứt lời thì liền biến mất, giống như chưa từng xuất hiện...

________________

Không gian:

Cô trở lại thân thể cũ vào trong nhẫn vạn năng, nhìn xung quanh cô cảm thấy vô cùng bất ngờ

Những kệ sách vốn trống rỗng nay đã chứa chật cứng, thậm chí là có khoảng 3 tủ sách. Còn một kệ để những món vật mà cô chưa từng thấy...

Xung quanh là hương thơm của muôn vàn loài hoa khiến tâm tình cô dễ chịu. Cô bước lại gần những món vật được đặt trên kệ

" Chủ nhân! "

Tiếng nói của tiểu Huyết vang lên, từ không trung nhào đến thân ảnh của nó quấn lấy người cô vui vẻ

" Tiểu Huyết! Mấy thứ này... "

" Là ta chuẩn bị cho người! Nào để ta nói sơ qua một chút "

Tiểu Huyết nói xong liền dùng đuôi chỉ vào một cái lò màu vàng đồng nhỏ

" Đây là lò luyện đan. Cũng là lò luyện dược liệu được chế tạo từ một thợ rèn điêu luyện sống hơn 100 năm. Nó được đun từ bích liên hỏa 5 ngày, một loại lửa xếp thứ 3 trong tam giới ma pháp "

" Nhưng nó nhỏ như vậy... "

Cô chưa nói xong tiểu Huyết đã dùng đuôi của mình cuộn lấy cái lò nhỏ quăng lên không trung. Lò luyện đan xoay vòng trên không trung rồi từ từ lớn dần. Khi nó chạm xuống mặt đất đã hóa thành một cái lò to lớn đẹp mắt

" Người thấy sao? "

" Rất tốt... "

" He he! Tất nhiên! Đồ mà Xích Huyết Xà vương ta kiếm làm sao có thể là đồ dỏm 😎 "

" Hừ! Đừng nổ nữa. Dùng cũng có được đâu mà kiêu "

Tiếng nói tiểu Bát Đản vang lên khinh bỉ, từ không trung nhảy ra

" Nói gì thằng mập kia " " Không phải sao? "

" Ngươi biết gì mà nói? Đồ con lợn "

" Kệ bà ta! Còn đỡ hơn con giun đất ﹋o﹋ "

" Ê ê, xúc phạm nha. Ta là rắn, là rắn đó. Ngươi nói ai là giun hả? 😡 "

" Nói cái con thân đỏ lè dẹp lép ấy "

" Ngươi cái đồ heo thúi "

" Cái con giun ngươi mới thúi đó "

……

Và thế là tụi nó lại cãi nhau. Cô nheo mài lại lạnh nhạt

" Cãi đủ chưa? "

Tiếng nói của cô khiến cả hai run sợ

" Tiểu Bát Đản! Sau ngươi lại nói không xài được? "

" Haizz! Ký chủ đại nhân của ta. Người biết từng thế giới mà người đến không phải tầm thường mà. Vì vậy những đồ vật này cho dù là pháp bảo cũng không thể nào mà sử dụng dễ dàng "

" Ngươi có ý gì? "

" Chủ nhân! Thật ra nếu người muốn sử dụng chúng thì người phải có ma pháp. Ma pháp càng cao pháp bảo sẽ càng mạnh, thậm chí những thượng cổ bảo vật sẽ khiến người thống nhất tam giới "

"... "

Cô im lặng nheo mài, tiểu Huyết thấy vậy liền phóng lên lò luyện đan

" Ví dụ như cái lò luyện dược này. Người muốn sử dụng nó phải có ma pháp hệ lửa. Hỏa hệ càng mạnh người mới có thể luyện được những dược tiên này. "

" Vậy ma pháp... nó như thế nào? "

Tiểu Bát Đản và tiểu Huyết nhìn nhau lắc nhẹ đầu. Sau tiểu Huyết mới lên tiếng

" Từ xưa truyền rằng tam giới phức tạp và nguy hiểm trùng trùng. Muôn vàn bí mật mà nhân loại không thể nào khai phá... "

Tiểu Huyết phóng qua một kệ đựng sách lấy ra một quyển sách màu xanh dương mở ra

" Tam giới ngũ hành vốn có thế giới song song. Loài người được chia vào loại động vật có suy nghĩ và thông minh. Bao nhiêu tiên nhân hay ma giới đều có sự tham gia của loài người, loài người từ xưa đã tạo ra rất nhiều thành tích và thông minh đáng nể, nhưng từ khi thế giới nhân loại ngày càng phát triển thì những điều đó cũng dần biến mất. Họ không còn biết gì nữa cả, dù họ cố gắng khám phá những bí mật. Nhưng họ nào biết trước kia tổ tiên của họ đã khám phá ra, chỉ là đã mãi mãi thất truyền. Trong đó có ma thuật... Ma thuật được chia thành nhiều loại phức tạp mà không ai có thể hiểu rõ, nếu có thì người đó trong sách không có ghi lại "

" Tiếp tục đi "
Cô ngồi xuống ghế nghe tiểu Huyết nói

" Ta sẽ nói những gì ta biết và hiểu được cho người... Đầu tiên là ma thuật điều khiển các nguyên tố... Thủy! Có thể điều khiển nước và hóa nó thành băng. Hỏa! Vô cùng đặc biệt, được chia thành 4 màu, màu đỏ là bình thường nhất tiếp đến là xanh dương, trắng và mạnh nhất là đen. Mộc! Điều khiển cây cỏ. Thổ! Điều khiển đất. Sấm! Và hai nguyên tố của thiên giới và ma giới... Quang và Hắc ám "

"... "

" Quang và Hắc ám thuật là hai nguyên tố mạnh, và cũng không thuộc vào các nguyên tố tự nhiên nào. Nó là hai nguyên tố của trời và đất... Nhưng nếu so với các nguyên tố khác, chỉ cần dựa vào khả năng tu luyện của mỗi người thì cho dù là Quang thuật hay Hắc ám thuật thì vẫn thua như thường... "

" Vậy là chủ yếu dựa vào người sử dụng "

" Đúng vậy! Đó cũng chẳng là gì to tát. Còn có một số ma thuật khác, đó là Luyện dược sư. Giả kim sư ( Đúc vũ khí). Triệu hồi sư... Triệu hồi sư này có hai loại, một là triệu hồi các thú vật, có thể kêu gọi các thánh thú và kí khế ước. Còn hai là... triệu hồi ma quỷ, điều khiển chúng và khiến chúng làm theo mệnh lệnh "

" Ghê vậy sao? "

Cô khá kinh ngạc với những gì tiểu Huyết nói. Tiểu Huyết bỗng nhiên vẫy đuôi gọi tiểu Bát Đản

" Gì? "

Tiểu Huyết không nói gì đẩy quyển sách qua cho nó

" Khô cổ! Đọc giùm đi "

" →_→... Khụ... Ký chủ! Hai loại triệu hồi này nhìn vậy thôi chứ khác nhau hoàn toàn. Triệu hồi thú vật là một giao kết của tình bạn. Chỉ trừ những người muốn lợi dụng chúng mà thôi. Còn triệu hồi ma quỷ là sự điều khiển hoàn toàn. Tuy nhiên đến nay những triệu hồi sư của hai loại này vẫn chưa có thể phân thắng bại, nên việc hơn thấp vẫn còn là một điều bí ẩn... "

" Vậy ta và tiểu Huyết là gì? "

" Ký chủ và con rắn này sao? Tự nói đi "

" Chủ nhân và ta không tính là kí khế ước. Vì đây là do ta tình nguyện theo người... Nhưng người có được một con thần thú thượng cổ như ta cũng nên hãnh diện một chút ~^O^~ "

" Hừ! Thần thú thượng cổ? Giờ ngươi nhìn giống sao? Giờ ngươi so với một con rắn bình thường cũng chỉ hơn có chút. Nói ngươi là thần thú có quỷ mới tin →_→ "

Tiểu Bát Đản hất mũi khinh thường

" Ê ê! Nói sau ta cũng là thần thú, dù ta có trở nên yếu đuối cũng đủ đánh chết con hồ ly heo như ngươi nha. Đừng có ở đó mà khinh thường "

" Đủ rồi! Hai ngươi cãi đủ chưa. Vậy tiểu Huyết, ngươi phải làm sao thì ma pháp của ngươi mới có thể trở lại? "

" Chỉ cần chủ nhân... "

Tiểu Huyết chưa kịp nói xong cô đã chen vào

" Ta không luyện ma pháp "

" Ểh 😨? "

" Ha! Xem ra ngươi phải là con rắn vô vụng mãi mãi rồi "

Tiểu Bát Đản cười chế giễu

" Chủ nhân! Người nên nghĩ lại đi, người cũng phải đến từng thế giới khác để thực thi nhiệm vụ... "

" Ký chủ! Ta thấy người vậy đủ rồi, học ma pháp chi tốn công sức lắm "

Tiểu Bát Đản nhảy lên người cô, dùng hai chân trước bóp vai cho cô nịnh nọt. Sau lại quăng cho tiểu Huyết nụ cười khiêu khích

" Ngươi... À ha! Cũng được thôi. Dù sao ta cũng đâu cần có lại phép. Chỉ vì ta vốn lo cho chủ nhân thôi, những thế giới chủ nhân đến sẽ có dị giới, huyền huyễn... Nếu không có ma pháp thì e là... "

Tiểu Huyết liếc qua chỗ khác chập chừng, nhưng đôi mắt lại nhìn tiểu Bát Đản chế nhạo

" 😨😨😨... "

Quả nhiên sắc mặt tiểu Bát Đản trở nên tệ. Cười gượng nói với cô

" Ký chủ nà! Ta thấy không có ma pháp thì không ổn lắm đâu. Chết chùm như chơi ấy, hay là người siêng siêng cố gắng luyện đi. Dù sao cũng tội nghiệp cho con rắn thúi đó, nó không có ma pháp làm sao nhìn mặt thần thú khắp phương chứ. Ha "

" Xì! 😏 "

Tiểu Huyết nở nụ cười khinh thường

" Nếu hai ngươi đã nói vậy thì được "

" Thật sao? Vậy chủ nhân người... "

" Khoan đã! Đợi ta xử lý xong một vài chuyện trước. Ta cần ngươi giúp đó..."

" Hể??... "

Chương 42: Pa Pa...! Tránh Xa Ta Ra 10

Buổi tối 19h

Màn đêm buông xuống bao phủ cả vùng trời, cơn gió thoảng qua như đậu lại trên những tòa cung điện... Hôm nay lâu đài chính rất náo nhiệt. Ánh đèn vàng được bật khắp nơi. Tiếng cười nói vui vẻ, nhộn nhịp

Chớp mắt đã đến ngày sinh nhật của hoàng đế... Cô được Gunra và Anna diện cho một chiếc váy công chúa xinh đẹp phồng vai màu trắng viền tím. Mái tóc được xõa ra, trên đỉnh đầu là chiếc vương miệng trắng lấp lánh. Thân thể nhỏ nhắn của cô đã có thể đi vững vàng hơn.

Bước vào đại sảnh rộng lớn cùng Gunra, cô nhìn xung quanh....

[ Ký chủ! Không có sự hiện diện của Fislin Rai. Người không cần tìm ]

' Hử? Chắc là lo tập kiếm pháp rồi. Nhưng cũng thật ngông cuồng... '

Đáy lòng cô không khỏi cười lạnh. Bỗng nhiên xung quanh bu đến một đám đứa trẻ

- Hi hi! Cậu tên gì vậy?

- A! Công chúa đó

- Váy người thật đẹp, thưa công chúa...

....

Cô hơi khó chịu né tránh, bỗng từ xa cô thấy bóng dáng của Diana đứng cùng một cô bé bằng tuổi. Hôm nay Diana xinh đẹp với mái tóc nâu hạt dẻ uốn lượn xõa ngang vai. Đôi mắt xanh dương nhạt hiện lên tia vui vẻ. Ngũ quan xinh đẹp như tiểu thiên thần. Chiếc váy màu vàng phồng mềm mại. Đứng bên cạnh Diana là một cô bé với mái tóc đỏ xoắn rực rỡ. Đôi mắt đen lấp lánh to tròn. Dung nhan không hề thua kém Diana. Chiếc váy trắng đỏ phũ xuống ngang đùi...

Cô thấy thú vị liền đi lại gần

" A! Eira "

Diana kêu lên một tiếng mỉm cười

" Chào hai chị "

Cô nở nụ cười nhẹ khiến cả hai sững sờ

" A! Thần là Belin RiYu, tham kiến tiểu công chúa "

Cô bé tóc đỏ tên RiYu hành lễ với cô

" Chị đứng lên đi. Hai chị đang làm gì vậy? "

" A! Chị và RiYu đang nói chuyện phiếm. "

" Vậy sao? "

" Tham kiến công chúa Diana "

Gunra hành lễ với Diana, sau đứng thẳng người mỉm cười

" Công chúa chuẩn bị quà gì cho bệ hạ vậy? "

" Chị Gunra... em.... "

Diana ngượng ngùng

" Hử? Chị sao vậy? "

Cô hơi nghiêng đầu, từ phía trên bậc cao của hoàng đế vang lên tiếng

" Bệ hạ đến... "

Tất cả đều nhìn lên phía trên, Donald uy nghiêm ngồi vào ghế. Bộ quần áo quý phái toát ra khí chất của bậc đế vương. Mái tóc vàng gọn gàng ra phía sau. Đôi mắt xanh đêm nhìn xuống

- THAM KIẾN MẶT TRỜI CỦA ĐẾ QUỐC FISLIN. MONG NGÀI MÃI LUÔN SÁNG CHÓI VÀ RỰC RỠ. CHIẾU RỌI ÁNH SÁNG XUỐNG FISLIN, LÀ NGUỒN SỐNG VÀ SỰ THỊNH VƯỢNG CỦA CẢ VƯƠNG QUỐC....

Tất cả đồng loạt quỳ xuống, chỉ có cô và Diana là hành lễ nhẹ.

Donald không nói gì, chỉ lạnh nhạt phất tay

" Hôm nay là sinh thần của bệ hạ. Mong các chư vị cứ vui vẻ tận hưởng "

First mỉm cười nói to...

Tiếng nhạc vang lên du dương, ai nấy đều tụ họp nói chuyện phiếm hoặc nhảy múa. Thức ăn bầy biện khắp nơi

" Giờ đây sẽ là món quà từ các công chúa và hoàng tử... "

Lời nói vừa dứt, Gunra đã dắt cô và Diana vẫn đang ngượng ngùng đi lên gần bậc thềm

" Con! Diana tham kiến bệ hạ "

Cô cũng cúi nhẹ người xem như hành lễ. First thấy vậy liền mỉm cười

" Hai công chúa tặng gì cho bệ hạ vậy? "

Diana mỉm cười thật tươi khiến những người xung quanh xao xuyến. Bàn tay nhỏ bé hơi run đưa một chiếc hộp cho First

" Bệ hạ "

Donald lạnh lùng nhìn chiếc hộp, ai nấy đều tò mò món quà của Diana. Hắn mở ra lấy từ trong hộp đựng là một chiếc khăn tay. Trên chiếc khăn là hình thêu của một thanh kiếm tinh xảo. Dù đường chỉ thêu không hoàn mĩ nhưng một đứa trẻ 5, 6 tuổi có thể thêu như vậy là rất giỏi

- Wow! Công chúa Diana thật tài giỏi

- Bệ hạ chắc chắn sẽ rất vui

- Nhìn cái khăn tay đó kìa! Thêu thật đẹp

...

Những lời bàn tán vang lên

" Rất khéo "

Lời nói lạnh lùng của Donald vang lên khiến mọi người kinh ngạc.

- Bệ hạ là đang khen công chúa đó
- Không thể tin được

- Chắc chắn bệ hạ rất hài lòng với công chúa...

....

Diana cắn nhẹ môi cúi đầu ngượng ngùng với những lời nói xung quanh. Bây giờ tất cả đều hướng mắt qua nhìn cô

" Tiểu công chúa sẽ tặng gì cho bệ hạ? "

First mỉm cười vui vẻ hỏi. Cô hơi nghiêng đầu sau mới mỉm cười đi lên gần Donald

Ai cũng kinh ngạc không hiểu gì, còn Donald vẫn lạnh lùng nhìn...

" Pa pa... xem nè "

Cô lấy từ trong một chiếc túi hương ra một viên ngọc lục bảo sáng ngời như dãy ngân hà. Bên trong viên ngọc lục bảo này còn có một viên ruby màu đỏ như máu. Ai nấy khi thấy cũng đều kinh ngạc và sững sờ

- Đó là gì? Đá quý sao lại có thể kì lạ như vậy?

- Đẹp quá

- Không có thứ gì có thể đẹp hơn viên đá này

- Bên trong còn có một viên ngọc màu đỏ...

- Thật sáng...

.....

Donald vẫn lạnh lùng nhìn gương mặt tươi cười của cô

" Công chúa sao lại có viên ngọc đẹp như vậy? "

First cũng bàng hoàng hỏi cô

" Ta nhặt được đó "

" Nhặt? "

Ai cũng kinh ngạc nhìn nhau

" Chưa hết đâu! Cái này mới kì diệu nà "

Cô đưa ngón tay chà nhẹ vào viên ngọc. Từ viên ngọc tỏa ra hai luồn ánh sáng xanh và đỏ mạnh mẽ khiến mọi người càng thêm ngẩn ngơ.

- Là ma thuật

- Sao từ viên đá lại có ma thuật mạnh mẽ cường đại như vậy?

- Sao lại như vậy?

....

First ngạc nhiên nhìn Donald, sau lại quay qua hỏi cô

" Công chúa nhặt được ở đâu? "

" Trên đường "

" Vậy sao công chúa lại tặng cho bệ hạ? "

Cô hơi nghiêng đầu nhìn Donald vẫn luôn im lặng " Tặng pa pa gắng vào thanh kiếm này nè "

Cô đưa tay chỉ thanh kiếm bên cạnh Donald. Nó rất đẹp, lớp vỏ màu vàng đính kim cương sáng. Trên đó còn có một sợi dây xích quanh vỏ kiếm rất đẹp. Điều quan trọng hơn đó chính là ngay cán kiếm ( Bộ phận vành chắn cách lưỡi kiếm và tay cầm) có biểu tượng hình mặt trời. Ở giữa mặt trời là một khoảng trống... nó rất khớp với viên ngọc...

Ai cũng nhìn nhau kinh ngạc. First gượng cười nói

" Nhưng công chúa à... chuyện này... "

" Sao vậy? Nó không hợp sao? "

Cô hơi nheo mài hỏi

" Không phải vậy! Chỉ là mỗi thanh kiếm của đế vương dính rất nhiều máu. Là một thanh kiếm quyền uy, để tìm được một viên ngọc xứng đáng rất khó. Không thể tùy tiện gắn vào được... "

" Vậy... không được sao "

Cô hơi cúi đầu, đôi mắt long lanh ngấn nước. Tất cả nhìn nhau thương tiếc liếc về Donald vẫn đang lạnh lùng nhìn.

Bỗng hắn vươn tay ra lấy viên ngọc từ tay cô, rồi cầm thanh kiếm của mình gắn vào.

Đoàng!

Tất cả đứng hình tại chỗ.

- Thật... không ngờ...

- Bệ hạ đã không hài lòng với bất kì viên ngọc nào... vậy mà...

- Ngài ấy chấp nhận gắn vào sao?

- Ôi! Chuyện gì đang xảy ra...

....

Cô mặc kệ những lời nói xung quanh, mỉm cười thật tươi

" Pa pa có thích không? "

" Ừ! Rất khớp... "

" Hi! Con còn tặng cho người một món quà nữa "

" Hử? "

" Pa pa... bế con lên đi "

Cô vươn hai tay ra, ai nấy đều sững sờ trước hành động của cô. Nhưng Donald lại bồng cô ngồi lên đùi mình càng khiến không khí xung quanh căng thẳng

" Pa pa... cúi xuống "

Hắn nghe lời cúi xuống, cô đưa hai tay dịnh lấy mặt hắn hôn nhẹ vào má hắn

" Pa pa... sinh nhật vui vẻ "

Đứng hình! Đứng hình toàn tập... Kể cả Donald cũng mở to mắt bất ngờ. Cô buông hắn ra mỉm cười thật tươi

Donald vô thức đưa tay lên sờ má, đôi mắt nhìn cô. Sau một lúc khóe môi mới vươn lên nụ cười nhẹ

Đại sảnh rộng lớn với muôn vàng bất ngờ, kinh ngạc, sững sờ... Bây giờ thật không còn điều gì để tả...

" Pa pa cười rồi... "

Cô vui vẻ nhìn hắn

" A... được rồi! Tiếp tục bữa tiệc "

First dứt lời mọi người đều tiếp tục làm việc của mình....

Cứ thế bữa tiệc diễn ra rất suông sẻ. Donald còn tự tay đút bánh cho cô ăn, xoa đầu cô nữa...

________________

Bây giờ là 21h khuya, cô ngủ gục trên người Donald nên hắn đã bồng cô về. Đặt cô xuống giường nhẹ nhàng, hắn ngồi xuống vuốt đầu cô. Mỉm cười nhẹ cúi xuống hôn vào trán cô. Giọng nói trầm khàn lạnh lạnh

" Ngủ ngon... "

Cạch!

Cánh cửa đóng lại đôi mắt cô liền mở ra, đáy mắt xẹt qua tia sáng lạnh

" Chủ nhân! Người thật gian xảo, lại chiếm được một phần cảm tình của tên đó rồi "

' Ha!... '

[ Ký chỷ nhờ con rắn thúi đó tìm viên ngọc là vì chuyện này... thật có tính toán ]

'... Chưa đâu... còn rất dài... '

" Chủ nhân sao phải tốn công như vậy? Chưa biết cốt truyện như thế nào... "

Tiểu Huyết khó hiểu hỏi

' Hắn rất quan trọng đó... ngươi sẽ biết sớm thôi... '

Cô nở nụ cười lạnh rồi nhắm mắt lại ngủ. Bầu trời rộng lớn với muôn vàng sự lạnh lẽo... Đêm nay sẽ là một giấc ngủ dài...

Chương 43: Pa Pa...! Tránh Xa Ta Ra 11

Kể từ ngày sinh nhật của Donald đã trôi qua 7 năm, cô đã 11 tuổi. Cô càng lớn dung nhan càng xinh đẹp, tên hoàng đế cũng đối với cô càng ngày càng tốt... Còn về phía của Fislin Rai hắn đã vào quân đoàn kị sĩ dù chỉ mới 13 tuổi. Những năm qua điều được cô dùng thân phận khác mà dạy kiếm thuật nên lấy được lòng hoàng đế nhờ vào những chiến tích không nhỏ. Đối với mọi người đều lạnh nhạt...

Và Fislin Diana, cô công chúa đó đã trở thành thiên tài trong học viện ma pháp, người người ngưỡng mộ. Hằng ngày khi trở về đều quấn quýt lấy Donald. Cô ta cùng Belin RiYu chơi thân với nhau, thậm chí là William Robest cũng hay dính chặt lấy nhau. Hoàng đế cũng rất hài lòng với cô công chúa nhỏ này...

Cô ngồi trên giường nhìn ra ô cửa sổ, đôi mắt trở nên lạnh lẽo. 7 năm... đó là khoảng thời gian mà cô đã cảm nhận được cái gì gọi là khó khăn. Cô vậy mà lại ở cái nơi này 7 năm dài đằng đẳng, thật khiến lòng người khó chịu...

[ Ký chủ! Sao người lại không vui như vậy? ]

" Hừ! 7 năm đó, ta ở đây đã 7 năm rồi, sau này còn phải ở thêm vài năm nữa. Ta làm sao có thể thấy vui? "

" Haizz! Kêu chủ nhân luyện pháp đi mà không chịu. Bỏ phí nhiều thời gian như vậy? "

Tiếng nói tiểu Huyết vang lên uể oải

" Ta cũng đọc sách mà "

" Đọc sách? Học pháp thuật người không học. Bỏ thời gian ra đọc hơn ngàn cuốn sách để làm gì chứ? "

[ Ký chủ làm vậy chắc chắn có nguyên do ]

" Hừ! Sách thì có gì mà hay "

Tiểu Huyết lè lưỡi rắn không tin

" Tiểu Bát Đản nói đúng, sách rất có ích "

" Chủ nhân thấy nó có ích như thế nào? "

" Tất cả những ma pháp đều được ghi lại. Sách là một kho tàng vô hạn không hồi kết. Nó giúp ta hiểu biết thêm và nhìn ra mọi thứ, nếu như ta học ma pháp, biết tất cả loại võ. Dù cho ta có mạnh nhất tam giới thì cũng sẽ có một ngày chết dưới mưu kế của kẻ khác. Cái đó người ta gọi là hữu dũng vô mưu... "

Cô lạnh nhạt nói ra từng lời nhìn lên bầu trời qua ô cửa sổ...

" Vậy ít nhất chủ nhân cũng nên học pháp thuật một chút "

" Ngươi yên tâm, khi hoàn thành nhiệm vụ ở thế giới này xong ta sẽ tập trung tu luyện "

" Thật sao? Vậy thì khi nào mới có thể hoàn thành? "

Tiểu Huyết vui vẻ hỏi

"... Ta không biết... Lòng người ở thế giới này thật không thể lường. Ta cũng thật sự cảm thấy khó chịu "

[ Vậy ký chủ đã có kế hoạch? ]

" Ha! Trong mưu có kế, trong kế có mưu. Ta tự có tính toán... "

" Cũng chỉ tại cái con hồ ly ú nhà ngươi. Có cái cốt truyện cũng không dò được. Vô dụng "

[ Ê! Nói gì đó, ngươi thì biết cái gì? Tại hệ thống vẫn chưa thể dò xét chứ bộ. ]

Hai đứa nó lại tiếp tục cãi nhau trong đầu cô.

" Đủ rồi! "

[ Hừ! Ký chủ người xem con rắn này thật đáng ghét. Sao người lại nhận nó chứ, nướng lên ăn chẳng phải tốt hơn sao ● 3● ]

" Nướng ngươi thì có cái con hồ ly thúi. Ngươi mập mạp như vậy chắc thịt rất nhiều "

[ Thịt rắn ngon hơn hồ ly ]

" Thịt ngươi mới ngon đó cái con hồ ly thúi "

....

Tụi nó lại tiếp tục chiến tranh mồm, cô xoa hai nguyệt thái dương ngồi xuống giường

[ À! Phải rồi ký chủ, hoàng đế và cái tên nhóc Rai đó đã đi đánh trận 2 năm. Người định làm gì tiếp khi bọn họ về? ]

" Hử? Không biết "

Cô nằm xuống giường nheo mài, tên hoàng đế đã đi đánh trận 2 năm qua, cô cũng chỉ biết ở trong cung điện làm những việc có thể...

" Chủ nhân! Ta thấy nếu như không sớm hoàn thành nhiệm vụ thì không ổn. Người không thấy chán sao? "

" Rất chán "

" Vậy cứ giết hết bọn họ là xong, chúng ta cũng đâu biết nhiệm vụ là gì. Chẳng lẽ nếu không dò được cốt truyện thì chúng ta phải chờ ở đây cả đời? "

[ Cái con rắn kia, ngươi biết ngươi đang nói gì không? Giết hết là nhiệm vụ sẽ bị sụp đổ, sụp đổ xem như công sức 7 năm tiêu tan. Không thể được! "

" Chứ ngươi có cách hay hơn sao? Chủ nhân người thấy ta nói thế nào? "

[ Ký chủ! Tuyệt đối không được ]

Cô vươn môi nở nụ cười nhạt

" Tiểu Bát Đản nói đúng! Không thể để những gì ta làm bị đánh mất "

" Chủ nhân... "

" Ngươi yên tâm, ta biết ngươi rất mất kiên nhẫn. Nhưng phải làm cái nhiệm vụ này suốt 7 năm thì quả thật không ai có thể còn kiên nhẫn. Ta sẽ khiến cho bọn họ sống dở chết dở để thời gian chúng ta đánh đổi có ý nghĩa "

" Chủ nhân nói chí phải! Ta sẽ cố gắng tu luyện để khôi phục một phần công lực. Đến lúc đó người phải khiến chúng rơi vào tận cùng của sự đau khổ để ta được hả hê. Ha ha haaa "

[ Trời ơi! Ác quỷ ●﹏● ]

Cô mỉm cười nhìn ra ngoài, nơi đáy mắt xẹt qua một tia sát khí cường bạo.

Cạch!

Tiếng mở cửa vang lên, Gunra và Anna chạy vào vui vẻ " Công chúa! Bệ hạ đã về rồi. Còn có hoàng tử Rai "

Cô ngồi dậy nghiêng đầu ngây ngô

" Là ai? Họ là ai? Trở về là sao? "

Gunra và Anna nghe xong liền hoảng sợ. Kinh hoàng đi đến bên cô

" C...công chúa nói gì vậy? Là cha của người, hoàng đế đó. Còn có anh trai của người nữa mà. Người thật sự không nhớ sao? "

Đôi mắt cô trở nên trong veo như kim thạch màu đỏ tuyệt trần. Lắc đầu...

" Ta không nhớ... họ là ai? Cha? Ta có cha sao? "

Lần này bọn họ hoàn toàn bị dọa sợ

" Chị Gunra, phải làm sao đây? Công chúa không nhớ ra bệ hạ rồi. Tại sao lại như vậy? Chẳng lẽ công chúa có bệnh? "

" Anna đừng nói bậy. Chắc chắn chỉ trong nhất thời công chúa quên thôi. Bệ hạ đã đi 2 năm rồi mà, chắc chắn chỉ tạm thời không nhớ ra. Mau! Mau thay đồ cho người đến đón bệ hạ "

Cô được Gunra và Anna thay đồ. Khoảng nữa tiếng sau cô xuất hiện với một mái tóc tím dài ngang eo nhỏ. Chiếc váy trễ vai hai dây màu xanh trắng dài tinh khôi. Ngang eo là chiếc nơ màu đỏ làm bằng đá quý sáng đẹp, thân hình cao 1m4, dung nhan sắc sảo tuyệt thế động lòng người.

" Công chúa thật đẹp. Như tiên nữ giáng trần "

Anna ngẩn ngơ nói

" Được rồi! Mau đi thôi "

Gunra nắm lấy tay cô dắt đi nhưng đôi mắt lại trần ngập lo sợ...

_______________

Đến khuông viên đầy hoa, có rất nhiều người ở đó. Đây là tục lễ của vương quốc, khi hoàng đế thắng trận đều phải được đón tiếp ở nơi này. Nghe nói rằng có một cây thánh linh ở đây để ban phước và sự may mắn cho hoàng đế.

Cô đi đến khiến mọi người sững sờ bất động, mỉm cười nhẹ cô nhìn qua Diana đang cùng RiYu đứng gần đó. Bọn họ ai cũng đều xinh đẹp, nhất là Diana, nụ cười như thiên sứ...

- Đó là công chúa Eira sao? Thật đẹp

- Bệ hạ sao lại có những cô con gái tuyệt trần như thế?

- Công chúa Diana cũng không thua kém. Nụ cười cứ như thiên sứ...

.....

Nhiều lời bàn tán vang lên khắp hoa viên

" Xì! Con nhóc đó sao có thể so sánh với chủ nhân. Không phải vì người còn nhỏ với lại che dấu 4 phần nhan sắc thì con nhóc đó có cửa sánh ngang sao? "

Tiếng nói tiểu Bát Đản khó chịu vang lên trong đầu cô

[ Con rắn nhà ngươi không thể khiêm tốn một chút sao? ]

Cô mỉm cười nhẹ nhìn vào khoảng không, tiếng vó ngựa vang lên lộc cộc. Mọi người im lặng nhìn đoàn người đang đi đến, dẫn đầu là Donald với gương mặt tuấn mĩ lạnh lẽo. Khí thế uy nghiêm tôn quý hiên ngang đi vào.

- THAM KIẾN MẶT TRỜI CỦA FISLIN. MỪNG NGÀI TRỞ VỀ SAU SỰ ĐẪM MÁU CỦA SỰ DƠ BẨN. SỰ TÔN QUÝ CỦA NGƯỜI LÀ ÁNH SÁNG TẨY RỬA CHO CHÚNG TA. MONG NGÀI MÃI LUÔN LÀ ÁNH SÁNG RỰC RỠ VÀ CHÓI CHANG

Donald bước xuống, Diana liền chạy lại nở nụ cười thiên thần như tia nắng
" Pa pa! Con rất nhớ người. Mừng cha trở lại "

Donald vươn tay xoa đầu Diana, Rai nhảy xuống ngựa lạnh lùng

" Em khỏe chứ? "

" Vâng! Em khỏe thưa anh. Mọi người cực khổ rồi "

Diana ngước ra sau mỉm cười nói với kị sĩ. First mỉm cười đi lên

" Công chúa Diana, người càng lớn càng xinh đẹp "

" Cảm ơn First "

Tiếng cười vui vẻ vang lên, Gunra dắt tay cô đi lại gần cúi người hành lễ.

- Tham kiến bệ hạ...

Donald nhìn thấy cô liền kinh ngạc mỉm cười đi đến, khụy xuống đối diện với cô

" Có nhớ ta không? "

Cô nhìn vào ánh mắt của Donald, nghiêng đầu...

" Pa pa... "

Donald mỉm cười nhẹ, nhưng chưa bao lâu liền bàng hoàng

" Người là pa pa của ta? "

Tất cả mọi người đều đứng hình, không gian như ngưng động. Gunra sợ hãi nhìn gương mặt âm trầm của Donald, quỳ xuống

" Xin bệ hạ bớt giận. Công chúa không cố ý "

First đi lên nhìn cô mỉm cười thật tươi

" Công chúa đừng giỡn như vậy mà. Nào, thần và bệ hạ đã rất nhớ người... "

" Ngươi là ai? Ta từng gặp nhau sao? "

Cô nghiêng đầu hỏi, nụ cười trên môi First tắt hẵn. Đôi mắt rưng rưng

" Công chúa không nhớ thần sao? Hu hu... "

Bây giờ mọi người liền nhìn nhau bàn tán

- Công chúa sao lại như thế?

- Cả cha mình cũng không nhớ ra, đúng là không biết nên nói gì

- Bệ hạ thật đáng thương khi có đứa con như vậy

- Đúng đó, chỉ có công chúa Diana mới ngoan hiền giỏi giang

- Nghe đâu công chúa nhỏ này còn là một phế vật

- Cùng là chị em sao lại khác một trời một vực như thế?

....

" CÂM MỒM! "

Tiếng quát chứa âm hàn của Donald khiến ai cũng cúi đầu không dám ho he gì nữa. Donald vươn tay ôm chầm lấy cô

" Chuyện gì? Xảy ra chuyện gì? Nói! "

Gunra sợ hãi cúi đầu

" Thần cũng không biết. Khi thần nhắc đến bệ hạ trở về thì công chúa đã không nhớ ra người nữa "

" Tại sao lại như vậy? Các ngươi có bảo vệ tốt công chúa hay không? "

" Bệ hạ! Công chúa thật sự không bị gì cả "

Gunra sợ hãi nói. Diana đi lên mỉm cười nhìn cô

" Eira, em sao vậy? Đây là pa pa của chúng ta mà. Nào, gọi pa pa đi "

Cô nheo mài lại, đôi mắt chảy xuống từng giọt nước mắt... Donald đưa tay lau nước mắt cho cô

" Không được khóc. Không nhớ thì thôi, đừng sợ "

" Bệ hạ... "

First muốn nói gì đó nhưng bị Donald cản lại. Bế cô lên...

" Về tẩm điện. Ta nếu còn nghe một lời nào như thế nữa thì ta sẽ cho các ngươi nếm mùi đau khổ "

Nói rồi đoàn người cùng đi, dưới bầu trời bao la rộng lớn. Cô được Donald bế đi, đôi mắt cụp xuống che dấu tia sáng lạnh đầy tàn độc vừa xẹt qua rất nhanh...

' Hãy bắt đầu ván cờ nào... '

Chương 44

Cô được Donald đưa về phòng, giờ đây trong phòng có sự xuất hiện của Rai, Diana, First, Gunra và cả Hundin. Cô ngồi trên sô pha nhìn họ

" Bệ hạ... "

Hundin đi lên lo lắng nhìn cô

" Kiểm tra "

" Vâng! "

Hundin đi lên mỉm cười hỏi

" Công chúa còn nhớ thần không? "

" Nhớ "

Cô gật đầu cầm tách trà uống

" Vậy thần tên gì? "

" William Hundin "

" Vậy công chúa có biết con trai thần không? "

" Ưm... Là cái cậu bé tóc trắng ngà sao? "

" Phải "

" William Robest "

" Vậy công chúa nhớ được những ai trong căn phòng này? "

Cô nhìn xung quanh rồi chỉ vào Diana, Gunra, Hundin rồi nhìn qua 3 người con lại...

" Hết rồi "

Hundin nheo mài hỏi lần nữa

" Công chúa có thấy không khỏe ở đâu không? "

" Ta rất khỏe "

Hundin không nói gì nữa đứng lên, Rai lạnh lùng bước tới trước mặt cô

" Anh là anh trai của em. Nhớ không? "

Cô nhẹ lắc đầu, đôi mắt xinh đẹp như hiện lên ý cười

" Anh là anh trai sao? "

" Phải! "

" Vậy là em có anh trai rồi, cứ nghĩ chỉ có chị thôi. "

Mọi người đều bất ngờ với câu trả lời. Donald âm trầm lạnh lùng nói

" Dẫn hai công chúa và hoàng tử về cung điện "

Gunra đứng dậy hành lễ rồi dắt cô và Diana, Rai ra ngoài. Khi cánh cửa đóng lại Hundin mới lên tiếng

" Tiểu công chúa bị hạ cấm chú. Đó là một loại ma pháp rất mạnh, điều khiển người quên đi ký ức của họ. "

" Ai đã làm chuyện này "

" Thần không biết, e rằng người này không đơn giản "

" Cách trị khỏi "

" Chuyện này... "

Hundin do dự không nói, Donald đập tay xuống bàn quát

" Nói! "

" Ký ức bị xóa là mãi mãi. Trừ khi giết chết người đã hạ chú "

" Bệ hạ, để thần đi tìm kẻ gây ra chuyện này "

First nhìn Donald đang dựa vào ghế nói

" Không cần. Kẻ đó muốn hại con bé thì chắc chắn sẽ ra tay lần nữa. Ký ức mất đi cũng không sao... cứ như vậy "

" Nhưng... "

" Ngươi đi theo bảo vệ công chúa "

First thở dài đi ra ngoài cùng Hundin. Donald ngồi trong phòng ngã lưng xuống ghế

" Quên đi sao... "

________________

Cô được Gunra đưa về phòng

" Công chúa nghỉ ngơi đi "

Cô ngoan ngoãn nghe lời nằm xuống, Gunra bỗng thấy chiếc vòng đeo trên tay cô liền hỏi

" Thứ này tại sao công chúa lại có? Ta nhớ ta không có chuẩn bị cho người mà? "

" A! Là chị Diana tặng ta đó. Đẹp không? Ta rất thích nó "

" Vậy sao "

Gunra mỉm cười rồi đi ra ngoài. Cánh cửa đóng lại cũng là lúc khóe môi cô vươn lên nụ cười lạnh. Đôi mắt nhắm lại, từ không trung hóa thành bóng đen với áo choàng dài...

_______________

Trong một căn phòng rộng lớn khác, một bé gái khoảng chừng 12 tuổi đang ngồi trên giường nói chuyện cùng một cậu bé trai

" Anh trai, anh ở chiến trường cực khổ rồi "

Diana lo lắng nhìn Rai

" Không! Còn em? "

" Em sao? Em ở đây rất tốt, dù có đôi khi nhớ anh và pa pa. Nhưng cũng có Eira làm bạn " "... "

Diana nhìn Rai bỗng trầm xuống liền nói

" Lần này Eira quên đi mọi người thật kì lạ. Mong em ấy có thể mau chóng nhớ lại "

" Ừ! Anh về đây "

" Em tiễn anh "

Diana mỉm cười đưa Rai ra trước cửa phòng, khi cánh cửa đóng lại nụ cười tươi vui đó liền biến mất. Diana quay lại với gương mặt lạnh, đôi mắt xanh dương nhạt như một đầm lầy.

Từ không trung cô trong hình dáng của bóng đen xuất hiện

" Sao rồi! Hài lòng chứ? "

Diana nghe cô nói liền mỉm cười

" Con nhỏ em gái tôi thật sự mãi mãi quên đi? "

" Ha! Phải! Tùy theo ý ngươi chẳng phải sao? "

Cô ngồi xuống ghế nói

" Thật ra ngươi là ai? Sao lại muốn giúp ta? "

Diana bước lại giữ một khoảng cách nhất định với cô, gương mặt âm trầm lạnh lùng

" Ha ha! Không cần biết lý do. Chẳng phải ngươi ghét em gái mình sao? Chỉ cần biết ta giúp ngươi là được "

" Hừ! Con nhỏ đó hơn ta gì chứ? Chỉ là một phế nhân, vậy mà ánh mắt của cha lại tràn đầy cưng chiều nó. Mọi người cũng quý mến nó hơn. Thật không công bằng, ta phải khiến mọi người trên khắp vương quốc này phải căm ghét nó. Ta muốn trong mắt họ chỉ có ta "

Diana gằng giọng lên, đôi mắt xuất hiện tia máu. Cô trong lòng không khỏi khán phục...

" Được! Ta sẽ giúp ngươi đến cùng. Tiếp theo nhóc muốn làm gì? "

" Cha chắc chắn sẽ dành thời gian cho nó. Ta muốn nó bị mọi người nghĩ là tà nhân, gây hại cho hoàng đế. Khiến mọi người hạ nó xuống và nâng ta lên. Như vậy vị trí của ta trong lòng cha sẽ cao lên "

" Ha! Còn nhỏ mà đã có suy nghĩ như vậy. Được, ta đi trước "

Nói rồi cô biến mất trở về phòng. Cô ngồi dậy nhìn thân thể mình...

[ Ký chủ! Người định giở trò gì đây? ]

" Ha! Ta muốn lợi dụng Diana. Ta nhìn ra nó ghét ta, nhưng không thể ngờ tâm tư của một đứa trẻ lại kín đáo như thế. Ta sẽ chiều theo ý nó một thời gian vậy, rồi sau này mới thả lưới bắt cá lớn... "

" Chủ nhân đọc sách quả thật cũng có lợi đấy. Dùng phép cấm dạy cho con nhóc láo lĩnh đó, kêu nó yểm bùa vào chiếc vòng rồi tặng cho người. Nếu như sau này có người phát hiện thì sẽ rất thú vị... "

Tiếng nói của Tiểu Huyết vang lên

" Chưa đâu! Không dễ như vậy... "

_______________

Sáng hôm sau:

Donald sáng sớm đã truyền cô qua cung điện ăn sáng. Cô ngồi ăn xong phần của mình rồi mới ngước lên ngây thơ...

" Pa pa, con ăn no rồi "

" Vậy sao? Vậy đi thôi "

Donald dắt cô đến một khu rừng trắng xóa

[ Là nơi lúc trước ]

Tiếng nói tiểu Bát Đản vang lên trong đầu cô, đôi mắt cô trong suốt nhìn hắn
" Pa pa, thật đẹp. "

Cô chạy nhảy khắp nơi sờ soạng như rất hiếu kỳ

" Lúc trước con và ta đã từng đến một lần "

" Hử? Vậy sao... Eira không nhớ... "

Donald ngồi dưới gốc cây nhìn cô vúi vẻ chơi đùa. Khóe môi vươn lên nụ cười nhạt...

" Không nhớ sao... "

{ Pa pa không có bạn sao? Vậy để Eira làm bạn cũng pa nhé? }

{ Eira không hiểu mới có thể để pa pa trút bầu tâm sự }

Donald cúi đầu nhớ về từng lời nói khi trước của cô...

" Những lời nói đó... "

" Hử? Eira đã nói gì sao? "

" Không! Con chơi đi "

Donald lắc nhẹ đầu bình thản dựa vào góc cây nhắm mắt dưỡng thần

Cô dừng lại tại một khoảng cách khá xa nhìn về hắn

" Ha! Chủ nhân, không ngờ những lời nói lúc đó lại khiến hắn để tâm a~ "

Tiểu Huyết như trêu ghẹo nói lên trong đầu cô

" Lời nói là con dao hai lưỡi. Đừng nên xem thường "

Cô nhếch môi đi vào sâu hơn khám phá.

[ Ký chủ! Nơi đây chỉ toàn là một màu trắng ]

" Ừ! Nhưng quả thật rất đẹp "

Cô dừng lại nhìn xuống, dưới chân cô là một thứ gì đó bị lá trắng bao phủ. Cô nheo mài cúi xuống lấy lá ra liền kinh ngạc

Một con quạ đen đang nằm thấp thỏm trên mặt đất, lông trên cánh mềm mại xuất hiện vết máu đỏ cùng hàn khí xung quanh

[ Con quạ này chắc bị nhiễm lạnh. Làm sao có thể chịu được một nơi như thế này khi đang bị thương chứ ]

Cô lạnh lẽo nhìn lên bầu trời

" Chắc nó bị rơi xuống... "

Cô xè tay ra thì trên tay liền xuất hiện một bình ngọc. Cô mở nắp cho dòng nước chảy vào miệng con quạ. Vết thương bỗng nhiên lành lại, con quạ mở đôi mắt màu xám ra khiến cô kinh ngạc...

" Quạ cũng có mắt màu xám sao? "

[ Ta bí (='.'=) ]

Con quạ đứng dậy nhìn chăm chú vào cô rồi đột nhiên vẫy cánh bay đi. Cô nhìn theo cũng không nói gì...

Cô nhìn vào một bụi rặm trắng gần đó liền đi đến. Cách đó không xa thứ cô nhìn thấy là một người con trai đang dựa vào cái cây. Y phục của kị sĩ oai phong. Mái tóc như bầu trời phủ lấy đôi vai đang run rẩy. Cô nhìn thấy người con trai đó đang cúi đầu vào thân cây, hàng mi trắng dài run nhẹ, nước mặt chảy xuống...

Người con trai đó quả thật rất mĩ, làn da trắng. Mũi cao, môi đỏ hồng. Thân hình thư sinh nhưng khỏe mạnh, bên tay trái nắm lấy đầu thanh kiếm chấn xuống mặt đất... một khung cảnh lạnh lẽo nhưng lại cho ta thấy một nỗi thương tâm...

" Gì đây? Chẳng phải hoàng đế mới được vào sao? "

Cô nói nhỏ rồi dần bước lại gần hắn, bàn tay vươn ra

" Này... "

Bỗng người kị sĩ trở mình rút kiếm ra chỉa về phía cô, đôi mắt vẫn nhắm lại không hề mở ra.

" Ai? "

Cô nheo mài lại rồi nở một nụ cười hồn nhiên

" Ngài là ai vậy? Còn ta là Eira "

Người con trai đó như nghe được giọng cô còn nhỏ liền để kiếm vào võ. Một chân quỳ xuống, tay phải bắt qua vai trái hành lễ

" Tham kiến công chúa. Ta đã thất lễ... "

" Không sao... "

Cô bước lại gần hắn đưa tay chạm vào gượng mặt hắn lau đi nước mắt

" Sao anh lại khóc? "

" A! Thứ lỗi "

Người kị sĩ đó giật nảy mình tránh xa, sau đó vụt mất chạy đi.

" Eira! "

Từ phía sau Donald gọi tên cô

" Sao lại đi xa như vậy? "

" Pa pa, xin lỗi. Con thấy người mệt nên đi xa một chút. "

" Thật là... về thôi "

Cô nghe giọng nói hắn vẫn lạnh lùng nhưng đôi mắt lại tràn ngập lo lắng và một tia sợ hãi. Liền hạ mi mắt che đi tia sáng lạnh vừa xẹt qua. Mỉm cười nắm lấy tay hắn

" Dạ! Pa pa "

Cô vui vẻ cùng Donald trở về, nhưng chưa được mấy bước trong đầu liền vang lên tiếng nói của tiểu Bát Đản

[ Ký chủ! Đã tải được cốt truyện! ]

Chương 45

Bầu trời đêm tăm tối với muôn vàn ánh sao, màn đêm với ánh trắng sáng rọi chiếu khắp cả vương quốc. Cô ngồi trên giường nhìn tiểu Huyết và tiểu Bát Đản.

" Đã có cốt truyện? "

" Vâng! "

Tiểu Bát Đản gật đầu bắt đầu nói

" Tải cốt truyện -------- Hoàn tất!

Cốt truyện xoay quanh nữ9 Diana và Eira. Eira là nhân vật chính được phụ hoàng yêu thương cùng nhiều người bảo vệ. Cuộc sống luôn được hạnh phúc kể từ khi nhận lại cha mình, nhờ vào sắc đẹp và sự khôn khéo nên rất được hoàng đế xem trọng. Tuy nhiên lại không có một ma pháp nào..

Và Diana một nữ phụ luôn muốn có được tình yêu thương của hoàng đế. Sinh ra sự căm ghét với em gái, nhiều lần hãm hại... Nhưng... "

Đang đọc bỗng tiểu Bát Đản dừng lại, đôi mắt mở to kinh ngạc

" Đọc tiếp đi chứ "

Tiểu Huyết phẫy đuôi nói

" Nhưng Diana là nhân vật trọng sinh. Nàng ta đã xoay chuyển tình thế nhờ vào ký ức biết trước mọi việc Và khiến cho hoàng đế phải yêu thương nàng ta, chiếm lấy tất cả mọi thứ mà Eira có được. Và còn một điều nữa là... Hoàng tử Rai, anh trai của Diana cũng trọng sinh "

Lời nói của tiểu Bát Đản dừng lại nhìn lên cô, giờ đây gương mặt cô đang cúi xuống giường. Mái tóc tím xinh đẹp phủ lấy đôi vai đang run dần lên

" Ha! Ha ha, trọng sinh? Thú vị lắm... Thật bất ngờ "

Tiểu Huyết từ cơ thể cũng toát ra khí chất chết chóc.

" Bọn chúng trọng sinh? Nói vậy... "

Cô đứng lên bước đến gần cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

" Ký chủ! Cả hai điều trọng sinh và bọn chúng đã có kế hoạch ngay từ đầu. Nói vậy sự xuất hiện của người là điều bất thình lình, nhưng bọn chúng cũng đã quyết định lợi dụng người "

" Ha! Đúng vậy! Sự xuất hiện của ta khiến bọn chúng e dè, nhưng bọn chúng vẫn quyết định lợi dụng ta như con rối. Khá lắm... "

" Chủ nhân! Điều này thật đáng sợ... Cái cốt truyện quỷ quái gì chứ "

Tiểu Huyết tức giận vẫy đuôi xuống giường

" Nhưng ta cũng phải công nhận bọn chúng đóng kịch rất giỏi. Giỏi đến mức ta cũng nhận không ra... Ha! "

Cô đưa tay ôm lấy mặt, nụ cười lạnh lẽo khiến tiểu Bát Đản run lên. Đôi mắt màu đỏ như máu xẹt qua tia sát khí. Lời nói thường ngày vốn lạnh nhạt yên tĩnh nay lại gợn lên một cơn sóng nhỏ

" Thú vị đến mức khiến ta tức giận

... Một đám nhóc vậy mà lại xem ta như trò cười. Vốn muốn để bọn chúng chết nhẹ nhàng một chút... nhưng xem ra... bọn chúng không có phần phước đó rồi "

Từ trên bầu trời đêm gió lạnh thổi qua, lời nói của cô mang đầy sự chết chóc. Hàn khí như địa ngục tỏa ra xung quanh mãnh liệt. Tiểu Bát Đản nhìn đến nói

" Ký chủ! Ta vốn nói với người rồi. Thế giới này không đơn giản, cốt truyện là một điều không thể ngờ. Đây là lần đầu ký chủ bước vào thế giới này, vậy mà khi chưa biết được cốt truyện người lại cứ háo thắng. May mắn là chưa quá muộn... "

" Chủ nhân! Dù rất tức giận nhưng ta cũng đồng ý với hồ ly. Thứ người thiếu là thực lực nên mới bị qua mặt... "

" Ha! Hai ngươi nói đúng. Ta đã quá xem thường đối thủ và bất cẩn. Hai ngươi có biết không, cả đời ta sống đến nay chưa có bất kì kẻ nào có thể qua mặt ta. Nhưng đến hôm nay... chúng đã khiến ta tức giận rồi "

Lời nói âm lãnh cùng khí tức chết chóc càng mãnh liệt, nhưng trong phút chốc lại biến mất. Cô bình tĩnh lại hỏi

" Sao Rai lại trọng sinh? "

" Theo như cốt truyện thì do bị hoàng đế giết do âm mưu lật đổ không thành "

" Tên lúc chiều là ai? "

" Theo như hệ thống tra được thì hắn là Saint. Một thủ tướng được hoàng đế coi trọng. Suốt ngày trên chiến trận, hắn là tướng quân của binh đoàn kị sĩ, chỉ đứng dưới hoàng đế. Được người người coi trọng. Hắn thậm chí còn được đặt ân lấy họ của hoàng tộc là Fislin Saint "

" Hử? Khi hắn xuất hiện thì cốt truyện cũng được tải? "

Cô lạnh nhạt nói lên

" Phải! Ký chủ theo như người nghĩ thì thế nào? "

" Vị trí của hắn trong cốt truyện "

" Là một trong nam9 "

" Vậy Diana có dàn harem sao? "
" Vâng! Fislin Rai, William Robest, Fislin Saint, First. Dù hoàng đế không nằm trong đó nhưng vẫn rất bảo vệ con gái "

Tiểu Bát Đản khoe khoẩy đuôi nói

" Chủ nhân! Nếu vậy thì nhân vật chính đều xuất hiện hết rồi... Vậy có nghĩa là... "

" Đúng vậy! Tiểu Bát Đản không tải được cốt truyện là do nhân vật chưa xuất hiện đủ... "

" Vậy ký chủ định làm gì tiếp theo? "

Cô đưa tay lên môi, đôi mắt vẫn một mảng tĩnh lặng...

" Làm gì? Ha! Ta sẽ khiến bọn chúng phải hối hận vì dám lợi dụng ta. Ta sẽ khiến bọn chúng chìm trong sự thống khổ và tuyệt vọng nhất. Huyết Hàn Sương này không có lòng từ bi đâu. Hãy chờ đợi đi những con rối đáng thương, rồi đây các ngươi sẽ nhìn thấy nơi sâu thẳm nhất của địa ngục "

________________

Sáng hôm sau:

Cô mỉm cười nhẹ nhàng đi vào phòng ăn, vừa bước vào cô đã thấy Donald, Rai và Diana ở đó

" Anh, chị, pa pa "

" Eira! Em tới rồi sao? Lại đây ngồi với chị nè "

Diana mỉm cười thân thiện gọi cô, cô cũng ngoan ngoãn bước lại ngồi xuống

" Ăn đi "

Donald cầm dao nĩa lên nói

" Pa pa! Sắp tới là lễ trưởng thành của con rồi "

Diana nở nụ cười vui vẻ nói

" Ừ! Ta đã cho người chuẩn bị. Một tháng nữa sẽ khai tiệc "

Donald vẫn lạnh lùng vừa ăn vừa nói

" Cảm ơn pa pa "

Diana nói rồi hôn nhẹ vào má hắn, Donald vươn tay xoa đầu nàng ta. Sau lại quay qua Rai

" Con cũng đã rất vất vả. Em gái con đã 12 tuổi rồi. Tới lúc đó ta sẽ tìm kiếm vị hôn thê cho hai con "

Rai dừng lại động tác ngước lên lắc đầu
" Con không cần! Con chỉ muốn trở thành kị sĩ để phục vụ cho vương quốc. "

Đôi mắt Donald xẹt qua tia sáng hài lòng gật đầu

" Tốt lắm! Ta sẽ theo ý con "

" Cảm ơn pa "

Cô ăn hết phần của mình, sau đó đứng dậy thỉnh an nói

" Pa pa! Con muốn gặp Gunra nên đi trước. Lần sau đến gặp người "

" Hử? Được "

Nói rồi cô bỏ đi, đến một khu vườn rộng lớn mát mẻ.

[ Ký chủ sao vậy? ]

" Ta nhận ra hoàng đế rất xem trọng Rai và Diana "

[ Điều đó là tất nhiên, bọn họ được trọng sinh mà ]

" Hừ! Điều ta không ngờ là bọn chúng lại đóng kịch ở khắp nơi. Dù ở riêng vẫn đóng kịch... "

[ Vì sự xuất hiện của người, người đã dùng phân thân ảnh để tạo ra một nhân vật không có thật để lợi dụng bọn chúng. Nhưng không ngờ lại bị bọng chúng tương kế tựu kế lợi dụng lại. Vì bọn chúng không biết năng lực của người nên luôn đề cao cảnh giác, để tránh bị người nắm thóp bí mật của bọn chúng ]

" Ha! Vậy có thể bọn chúng có phương thức đặc biệt gì đó để tránh tai mắt. Nói chuyện qua cảm nghĩ chăng? "

[ Điều đó là bất khả thi, dù người không đọc được suy nghĩ của ai. Nhưng nếu bọn chúng sử dụng ma thuật để truyền ý nghĩa thì người vẫn có thể nghe được ]

" Vậy rốt cuộc là thế nào... "

" Chủ nhân! Ta biết được một phương thức "

Tiểu Huyết nói lên

" Là gì? "

" Có một ma pháp trận gọi là Tâm Kết, là một ma thuật được tạo ra để liên lạc với nhau. Chúng thông qua suy nghĩ đặc biệt, vì là ma pháp trận. Nó khác với ma thuật nên người không thể nghe được. Nếu cũng như dạng của ta và người, nhưng của chúng ta là ký kết khế ước nên có thể thấu hiểu và truyền cảm nghĩ cho nhau. Còn ma pháp trận Tâm Kết là một nữa phần của khế ước và một nữa phần của ma thuật nên rất đặc biệt. Không ai có thể xâm phạm được ý thức của họ, trừ khi một trong hai người chết thì ma pháp trận sẽ bị bãi bỏ. Đó là lý do người không thể nghe được họ nói chuyện qua suy nghĩ, đây cũng có thể gọi là một ma pháp trận cổ đại rất mạnh mẽ. Sát suất thành công rất thấp, nhưng vì Diana và Rai có chung dòng máu, thậm chí là dòng máu thuần khiết của hoàng gia quý tộc nên đã thành công. "

Cô kinh ngạc với những gì tiểu Huyết nói

" Ma pháp trận cổ đại? "

" Đó là ma pháp trận có hình thái khác với ma thuật. Nó được vẽ lên và thực hiện khác hoàn toàn. Có thể nói nó khó hơn về mặt thực hiện, nhưng sức mạnh lại ngang nhau. Ma pháp trận có rất nhiều hình thức, để biết được chúng rất khó. Và những người tạo ra ma pháp trận là những pháp sư vô cùng mạnh mẽ. Có thể nói những người đó mang sức mạnh của thần và trí tuệ không tưởng "

Đôi mắt cô mở to ra, bàn tay nắm chặt lại. Nhưng giây sau lại buông lỏng vươn lên nụ cười nhạt

" Thần sao? Xem ra còn rất nhiều thứ mà ta không biết. Tiểu Huyết, ngươi hãy đi thu thập tất cả những cuốn sách ma pháp, từ thời cổ đại hay đến thời điểm này. Tất cả... Sau khi ta thực hiện xong nhiệm vụ này, ta sẽ bắt đầu luyện tập... Ta muốn trở thành kẻ mạnh hơn cả thần thánh... vượt qua mọi thứ. Ta muốn tất cả thế giới đều biết đến uy danh của ta, phải khiếp sợ khi nghe đến nó."

Tiểu Huyết nghe xong liền vui vẻ

" Được! Như chủ nhân muốn, ta sẽ thực hành ngay. Có lẽ sẽ vắng mặt một thời gian. Hồ ly! Mọi việc nhờ ngươi "

Tiểu Huyết nói rồi như biến mất. Cô nhìn lên bầu trời...

" Tiểu Bát Đản, ta đã quá lơ là. Đã xem thường từng thế giới của ngươi rồi... "

[ Ký chủ! Còn rất nhiều thế giới nguy hiểm hơn thế nữa. Người tuyệt đối phải có được thực lực ]

" Phải! Ta sai rồi! Ta sẽ khiến mọi thứ thay đổi từ bây giờ "

[ Ký chủ! Người định hoàn thành nhiệm vụ này ra sao? ]

" Sắp rồi! 1 tháng nữa thôi... "

[ Nhưng Diana và Rai chúng được trọng sinh. Người phải có kế hoạch đầy đủ, huống chi bọn chúng lại có được sức mạnh của kiếp trước. Phải thật sự cẩn thận ]

" Ha! Ngươi không cần lo quá đâu. Ta đánh giá cao bọn chúng, không có nghĩa là ta sợ chúng. Trong mắt ta bọn chúng giờ đây chỉ như con cá nằm trên thớt. Tên Rai đó tham vọng quá cao, hắn không có tình cảm với ai. Chỉ vì ngôi vàng nên nới hợp tác cùng Diana, còn ả chị gái này lại muốn giết chết ta. Muốn độc chiếm tình yêu thương và tất cả hào quang, muốn mọi người ngưỡng mộ. Ha! Bọn chúng điều có những thứ mình muốn, nhưng nó điều nằm chung vào chữ tham. Đó cũng là khuyết điểm lớn nhất của bọn chúng. Hãy chờ xem đi "

Cô nói rồi bỏ đi, đôi mắt bình yên lạnh nhạt. Khí chất cao quý khiến ai nhìn thấy cũng phải kiêng nể. Vẻ đẹp tinh linh khiến người ghen tị, nhưng tất cả chỉ là một vỏ bọc. Liệu có ai biết được bên trong con người xinh đẹp đến hoàn hảo này là một sự tàn nhẫn và độc ác vô đối. Không một chút gọi là vị tha, tiềm tàng một nỗi kinh hoàng khiến bất kì một ai cũng phải quỳ xuống sợ hãi. Người có tham vọng cao và không tiếc giết chết những kẻ ngáng đường. Vô tình đến mức khiến cả thiên hạ đau khổ. Là một người mãi mãi không ai có thể chạm tới, không một ai... Người con gái được sinh ra từ THIÊN ĐÀNG và ĐỊA NGỤC. Vẻ đẹp như tinh linh được chúa trời ban tặng, nhưng lại là một con ác quỷ được bao bọc bởi vẻ đẹp ấy...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau