HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Pa Pa...! Tránh Xa Ta Ra 4

Cô lặng nhìn người trước mặt, đáy mắt bình thản nhẹ nhàng... Khóe môi vươn lên nụ cười nhạt

" Ca "

Người đứng trước mặt cô là thằng nhóc tên Rai kia, và cũng là anh trai của cô hiện tại

Hắn hơi liếc nhẹ xuống sàn sau đó bước lại gần, ngồi xuống cạnh cô

"... "

" Hử? "

Cô hơi nghiêng đầu mỉm cười

" Ừ... thì... anh sắp phải vào kị sĩ đoàn. Thời gian gặp em sẽ rất ít... "

Cô hơi ngơ ngẩn, rõ là tên này đối với em gái mình cũng đâu quan tâm. Sao hôm nay lại kì lạ vậy nhỉ

" Ừ... anh ai cố ên ( Ừ... anh hai cố lên) "

"... Tặng em "

Tên nhóc này đưa vào tay cô thứ gì đó rồi chạy đi ra ngoài, cô hơi nhướn mài sau đó nhìn vào tay mình

Đó là một sợi dây chuyền, còn có một bông hoa thạch anh màu xanh đen rất đẹp. Dù rất nhỏ nhưng cô có thể thấy luồn khí nhạt mà nó duy chuyển...

[ Ký chủ! Đây là thạch anh ma pháp. Nó có thể giúp người sử dụng nguyên tố có trong đó ]

' Hừ '

[ Mà ký chủ! Ta vẫn còn thắc mắc chuyện đêm hôm qua. Tại sao người lại kêu tên Daiso gì đó tìm kiếm? ]

' À ha! Ngươi không biết thật sao? '

[ À thì! Không chắc lắm ]

" Ha ha! Ngu ngốc quá đi! Đúng là thân hình béo ú cái não lại không ú lên chút nào "

Tiếng cười châm chọc của Tiểu Huyết vang lên, tiểu Bát Đản nghe vậy liền tức giận

[ Cái con rắn xấu xí kia! Mi có ý gì hả ]

" Ngươi nói ai xấu xí? Ta đẹp hơn ngươi đấy "

[ Hừ! Có ngon giải thích cái coi ]

" Ha! Theo những gì ta quan sát thì khi cái tên điên khùng Daiso gì đó nhắc đến người tình của hắn thì Fislin Rai. Hoàng tử duy nhất kia đã mất bình tĩnh... "

[ Vậy thì có liên quan gì? ]

" Óc bò đúng là óc bò. Điều đó chứng tỏ người phụ nữ đã yêu hoàng đế chính là mẹ hắn. Nếu không thằng nhóc đó cũng không phản ứng như vậy "

[ (⊙o⊙)? ]

" Còn nữa, chủ nhân nói Daiso tìm kiếm hình bóng của người phụ nữ đó là có lý do. Ngươi nghĩ xem, nếu hoàng tử Rai là con của Donald hoàng đế. Vậy thì tại sao lại không giống hắn? Tất nhiên nhan sắc của thằng nhóc đó nghiêng về mẹ nó hơn "

[ Vậy có nghĩa là... ]

" Đúng vậy! Có nghĩa hoàng tử Rai giống với mẹ nó. Và thằng nhóc này cũng hận hoàng đế không kém a~ "

[ (^)o(^) Thì ra là vậy ]

" Ngu ngốc "

[ ←_← Tưởng mình thông minh lắm chắc ]

Cô nhìn sợi dây chuyền đánh giá, sau đó cất vào túi

" Chủ nhân! Người định làm gì tiếp theo? "

' Hử! Ta nghĩ sau này sẽ có một cuộc chiến giữa cha và con a~ '

[ Điều quan trọng là ký chủ hiện chưa biết rõ cốt truyện... ]

' Không sao! Ta đã nắm được vài phần '

" Quả là chủ nhân có khác *^O^* "

[ Nịnh 😏 ]

" Đừng tưởng ta không biết cái bản mặt xấc láo của ngươi nha con hồ ly thúi " [ Ngươi nói ai thúi hả ]

" Ngươi đó thì sao "

[ Đồ con rắn hôi ]

...

Cô nhìn ra bầu trời, sau đó cúi xuống nhìn thân thể nhỏ bé của mình. Đôi mắt hơi co rút lại, khóe môi vươn lên nụ cười ác quỷ sâu xa...

" Chủ... nhân ⊙﹏⊙ "

[... ]

' Ta nghĩ mình nên lập một kịch bản hay a~ '

Nói rồi cô dùng viên đá thạch anh khi nãy đưa lên

[ Ký chủ! Người muốn... ]

' Phải! '

Nói rồi từ thạch anh phát ra một luồn ma pháp, hơi thở hắc ám xâm nhập vào người cô. Cô dùng răng cắn vào ngón tay mình chảy ra máu, nhẹ quẹt lên khóe miệng...

Sau đó cô từ từ nằm xuống giường, đôi mắt nhắm nghiền lại. Hơi thở yếu ớt, động mạch loạn nhịp. Tất cả chìm sâu vào bóng tối...

Xoảng!

Gunra đi vào nhìn thấy cô nằm bất động liền bàng hoàng, làm rớt mâm thức ăn trên tay. Vội chạy lại gần cô

" Công chúa! Công chúa, người không sao chứ "

Nhìn thấy vết máu nơi khóe môi cô, nàng ta càng sợ hãi. Vội bế cô chạy ra ngoài, gương mặt lo sợ

" Chị Gunra, có chuyện gì vậy? "

Anna thấy Gunra hốt hoảng cũng đi lại xem, nhìn thấy cô nằm đó yếu ớt liền kinh hãi

" Không biết đã xảy ra chuyện gì! Mau gọi bác sĩ "

Gunra bế cô chạy đến cung điện chính, sự hùng vĩ cao cao tại thượng kia khiến người người sợ hãi. Gunra nước mắt chảy dài

" Xin hai vị hãy truyền thông báo đến bệ hạ. Xin người cứu công chúa "

First đi ngang nhìn thấy Gunra khóc lóc liền lại gần, khi thấy cô trên tay Gunra, mới hốt hoảng đi lại

" Chuyện gì vậy " " Xin ngài! Xin ngài hãy truyền tin đến bệ hạ. Xin ngài ấy hãy cứu công chúa "

" Đứng dậy! Mau theo ta "

First dẫn Gunra đi vào tẩm điện, dãy hành lang dài vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

First đẩy cửa bước vào trong, Donald ngồi trên ghế nói chuyện với hầu tước Hundin, thấy sự thất lễ của First liền nheo mài

" Bệ hạ! Công chúa... "

Lời nói đứt quảng của First càng khiến Donald khó chịu...

" Kị sĩ có chuyện gì gấp sao? "

Hundin đứng lên lại gần hỏi, khi thấy Gunra ngoài cửa đang bế cô liền kinh ngạc

" Công chúa làm sao vậy "

Gunra chạy vào quỳ trước Donald

" Bệ hạ! Xin người cứu công chúa "

Donald thấy cô liền đứng lên kinh ngạc, vươn tay ôm cô xem xét

" Chuyện này là sao? "

Giọng nói Donald tức giận vang lên

" Thần không rõ... khi thần vào đã thấy công chúa như vậy... Xin..n..ngài... hãy cứu công chúa... "

Donald vươn tay tạo ra một luồn sáng xanh nhạt chiếu rọi vào cô

" Phụt...! "

Cô ho ra một ngụm máu càng khiến Donald lo lắng

" Bệ hạ! Chuyện này... "

Hundin đi đến kinh hãi

" Trong cơ thể nó có ma tố hắc ám, và đang đánh nát trái tim con bé "

Donald đỡ cô nằm trên ghế, đôi mắt lạnh lẽo dao động...

" Khụ... khụ... "

Tiếng ho yếu ớt, gương mặt cô càng ngày càng trắng bệch. Khóe môi nhợt nhạt...

First nhìn cô sau đó nói

" Bệ hạ! Nếu để nguyên tố mạnh như vậy vào trong cơ thể công chúa. E rằng công chúa sẽ qua không nổi "

"... "

" Bệ hạ... "

" Đủ rồi! Cho người đi tìm cho ta nước thánh của dòng chảy Asu. Mang nước về đây và không được để dấy bẩn "

Tiếng nói Donald lạnh lùng, First nghe vậy liền quỳ xuống

" Thần xin đảm nhận trọng trách này! Thưa bệ hạ "

Rầm!

Bầu trời bên ngoài bỗng nổi gió lớn, sấm sét gào thét điên cuồng. Cơn gió tàn bạo thổi qua, mây đen kéo đến dữ tợn...

Ai cũng bàng hoàng nhìn ra ngoài... Donald lạnh lùng nhìn bầu trời, bàn tay siết chặt...

' Ha! Thời tiết phù hợp a~ '

Cô hơi mở mắt nhìn ra ngoài, khóe môi yếu ớt mỉm cười nhẹ, đôi mắt nhắm nghiền lại...

' Thú vị... '

Chương 37: Pa Pa...! Tránh Xa Ta Ra 5

Không gian trắng như một trang giấy, ánh sáng nhàn nhạt chiếu rọi ở giữa không trung. Cô bước ra nhìn xung quanh, đôi mắt bình thản

" Ta muốn vào trong nhẫn Vạn Hóa "

[ Vâng! ]

Cô được bao bọc bởi một luồn ánh sáng trắng, sau đó biến mất. Vừa mở mắt ra cô đã thấy nơi mình đứng đã không còn là không gian hư vô kia nữa. Mà là một bồng lai tiên cảnh.

Xung quanh là muôn loài hoa và thảo dược, tất cả đều tỏa ra tiên khí của trời đất. Bên cạnh đó còn có một cái hồ nước nóng rộng lớn, làn khói sương mờ ảo bay lên bao trùm. Những chú bướm sặc sỡ kì lạ nhưng xinh đẹp bay xung quanh, tạo nên một cảnh tiên thơ mộng.

Trước mắt cô còn có một bộ bàn ghế bằng cẩm thạch mát lạnh, hàn khí nhè nhẹ tỏa ra. Gần nơi đó là những chiếc kệ, trưng bày trên đó là những vật phẩm. Dù thế vẫn còn rất nhiều chỗ trống...

Lại nói! Những chiếc kệ kia có rất nhiều, thậm chí còn có nơi cất giữ sách được phân chia theo từng loại. Cô khá kinh ngạc với những gì ngay trước mắt, tiểu Bát Đản cũng hóa hình chui ra thốt lên bất ngờ

" Ái chà! Chúng ta có đi lộn nơi không "

" Không đâu! Tên hồ ly béo ú ngu ngốc "

Tiếng nói của tiểu Huyết vang lên, cô xoay lại đã thấy nó ở trên bàn nhìn mình

" Là ngươi làm sao? "

Cô nhẹ giọng ngồi xuống hỏi

" Vâng! Chủ nhân có thích không? "

" Ừ! Rất đẹp "

" He he! 😎 "

" Xí! Tầm thường " Tiểu Bát Đản đi qua đi lại khinh bỉ

" Mi giỏi làm thử xem "

Tiểu Huyết liếc nhìn kiêu ngạo

" Bổn hệ thống sao phải làm mấy thứ vớ vẩn này kia chứ. "

" Hừ! "

Tiểu Huyết khinh bỉ sau đó quay qua cô nịnh nọt

" Chủ nhân! Nơi đây người sẽ cảm thấy thoải mái. Đồ đạc cũng sẽ được sắp sếp ngay ngắn "

" Ừ! "

" Còn nữa! Ta đã chuẩn bị cho chủ nhân một nơi nghỉ ngơi rồi "

Tiểu Huyết nói xong liền nhìn về một hướng không xa. Nơi đó có một chiếc giường dài được trải lông thú mềm mại

" Đó là Hàn Ngân Băng? "

Tiểu Bát Đản kinh ngạc kêu lên

" Đúng vậy! Trong lúc chủ nhân làm nhiệm vụ. Ta đã đi tìm nó về và tạo ra một chiếc giường cho người. Hàn Ngân Băng này vô cùng kì diệu. Mùa đông sẽ ấm áp. Mùa hạ lại mát mẻ dễ chịu. Thậm chí còn có thể tu luyện nếu muốn. Ta còn đặc biệt vẽ một vòng tròn ngũ hành bằng chính máu của mình, Thiên Địa bất xâm. Khi người bế quan sẽ không một ai có thể làm phiền "

Lời nói của tiểu Huyết khiến cô cùng tiểu Bát Đản phải kinh hãi.

" Ta không ngờ ngươi chu đáo như vậy... ^_^|| "

Cô thuận miệng thốt lên, đi đến bên cạnh giường ngồi thử

" Người thấy sao? "

" Thoải mái "

" Vậy là tốt rồi. Mà người định sẽ làm gì vậy chủ nhân? "

Tiểu Huyết mỉm cười gật đầu, quấn lên người cô lấy lòng

" Phải đó ký chủ! Người định làm gì? "

Cô cầm ly trà lên nhấm nháp, khóe môi mỉm cười

" Đôi lúc muốn chiến thắng nhưng lại không nắm chắc lợi thế. Thì ta phải trở thành kẻ điều khiển... "

Lời nói cô thật nhẹ nhàng nhưng lại chan chứa ý vị sâu xa

" Ý người là gì? "

" Ha! Ta hiện tại đang như một bình hoa vô dụng. Không thể nắm rõ cốt truyện, vậy thì ta sẽ tự tay tạo ra một chút gì đó thật mới mẻ "

"... "

Cô mỉm cười nhạt

" Theo như hiện tại ta có thể thấy Donald và con trai duy nhất của hắn có một mối thù ngầm. Và ta chắc rằng sau này sẽ có một cuộc chiến sinh tử, nhưng vì không biết cốt truyện nên ta không thể đoán rõ. Vì thế ta sẽ lợi dụng một con cờ thật tốt "
" Con cờ... "

Tiếu Huyết và tiểu Bát Đản nhìn nhau đồng thanh

" Phải! Hôm trước ta đã quá kích động mà nói ra những lời kì lạ. Vì thế ta sẽ để cho họ nghĩ ta là một nàng công chúa tầm thường, và bị... một kẻ khác điều khiển thì sao nhỉ? "

" Ký chủ! Ý người là...? "

" Ha! Đúng vậy! Ta sẽ tạo ra một nhân vật không có thật. Một nhân vật chính là bản thân ta và cũng chính ta tạo nên cốt truyện "

______________

Căn phòng rộng lớn với ánh sáng vàng, một bé gái xinh đẹp nằm trên chiếc giường rộng lớn. Gương mặt nhợt nhạt trắng bệch

Cạch!

Cánh cửa mở ra, một cậu bé bước vào. Gương mặt tuấn tú lo lắng lại gần

" Eira... ta xin lỗi... "

Đó chính là hoàng tử Rai...

" Nếu ta không đưa viên cẩm thạch ma tố cho em. Thì em đã không như vậy... "

Hắn tự trách mình, đôi mắt đen buồn bã

" Xin lỗi... "

" Ha! Không phải lỗi của ngươi. Cậu bé à "

Bỗng từ đâu một giọng nói vang lên giữa không trung, căn phòng như tối lại. Rai lùi lại đề phòng nhìn xung quanh

" Ai? Mau ra đây "

" Ha ha! Làm gì hoảng lên vậy "

Tiếng nói yêu mị lại vang lên, từ chiếc giường xuất hiện một bóng đen ngồi đó. Chiếc áo choàng dài che đi cơ thể nên không phân biệt được là nam hay nữ. Xung quanh căn phòng như có thứ gì đó đang lay động...

" Ngươi là ai? "

Rai kinh ngạc nhìn bóng đen đó, sự đề phòng càng tăng lên

" Ta? Ta là ai không quan trọng. Chỉ cần biết ta sẽ giúp ngươi "

" Giúp ta? "

" Phải! "

Tiếng nói của bóng đen đó quỷ dị khôn lường, cả không trung đều không thể xác định được

" Ngươi giúp ta thứ gì kia chứ? " " Ha ha! Ta sẽ giúp ngươi giải trừ mối hận ở trong lòng "

Tiếng cười mê hoặc chìm sâu vào sự tĩnh lặng, Rai kinh ngạc lại như sợ hãi

" Mối hận? N...ngươi nói gì vậy? "

" Ta sẽ giúp ngươi giết chết người đã hại mẹ con ngươi phân ly. Sẽ giải trừ nỗi hận thù mà kẻ đã khiến ngươi vừa sinh ra đã không thể thấy mặt mẹ mình... "

" N...ngươi... đang nói gì vậy... "

" Ha! Hãy đặt tay lên tim mình đi. Và tự hỏi... NGƯƠI CÓ HẬN HAY KHÔNG? "

Hoàng tử Rai lùi lại, đôi mắt bàng hoàng vô định...

" Ngươi rất ghét kẻ đó. Hận không thể phanh thây ông ta. Là Cha ngươi, là kẻ ở trên quyền cao tối thượng kia. Và cũng chính là kẻ đã bức tử mẹ ngươi... "

Lời nói như mê hoặc lòng người vang vọng cả không gian

" P...phải... là ông ta... "

Rai lẩm bẩm nói gì đó, bàn tay ôm chặt ngực mình

" Đúng vậy! Là kẻ đã khiến ngươi trở thành một người bị khinh bỉ. Một hoàng tử tạp chủng và bị bỏ rơi. Ngươi hận hắn và sẽ giành lấy ngôi vị kia "

" Giết... giết... Ngươi muốn thế nào? "

Đôi mắt Rai ngước lên lạnh lẽo. Tận sâu trong đó là sự khát máu của dã thú

" Ta sẽ giúp ngươi bày mưu để giành lấy ngôi vị... cũng như giết chết cha mình "

" Ngươi muốn lợi ích gì? "

" Ha! Quả là hoàng tử. Không uổng công ta nhìn trúng ngươi. Hiện tại ta chưa biết mình muốn gì cả. Tính sau đi "

" Vậy ta sẽ phải làm gì? "

" Trước tiên hãy cho cha ngươi thấy ngươi là niềm tự hạo của hắn "

"... "

" Hãy trở nên mạnh mẽ và tàn độc... "

" Được...! "

" Ta sẽ tạm thời trú ngụ trong cơ thể con bé này, khi cần ta sẽ xuất hiện "

" Nhưng... "

" Yên tâm! Nó sẽ không chết đâu. Bây giờ ngươi đi đi "

Rai nhìn lên giường sau đó quay đi dứt khoát, sát khí nhè nhẹ tỏa ra. Khi cánh cửa đóng lại không trung cũng trở nên yên tĩnh

[ Ký chủ! Ngươi thật ngoan độc ]

" Ha! Là do sinh tồn cả thôi "

______________

** **

" Chủ nhân! Ý người là sao? "

" Tiểu Bát Đản! Ngươi có món đồ nào giúp ta phân chia cơ thể hay không? "

" Có! Đó là thuật Phân Ly. Một ma pháp mạnh mẽ, có thể giúp người sỡ hữu phân thân. Dù ở độ tuổi nhỏ hay lớn đều được. Và sự phân ly kia giống như ảo ảnh khiến người khác nghĩ là hai người hoặc không thể phân biệt đâu là người thật khi chiến đấu "

" Cần mua không? "

" Không cần! Người phải tu luyện "

" Ha! Vậy ta sẽ khiến bản thân trở thành vô ảnh "

" Chủ nhân! Người thật thông minh. Muốn sử dụng một danh tính khác để điều khiển con cờ. Và có ai ngờ được, một cô công chúa phế vật lại là kẻ sẽ tạo ra bàn cờ "

" Ha! Linh lực của ta vốn rất mạnh. Tu luyện sẽ không mất quá nhiều thời gian nhỉ "

" Phải! "

" Trò chơi sẽ bắt đầu. Sớm thôi... "

Chương 38: Pa Pa...! Tránh Xa Ta Ra 6

Căn phòng rộng lớn nơi cơ thể nhỏ bé cô đang nằm trên giường, gương mặt nhợt nhạt suy yếu, đôi mắt phượng nhắm nghiền lại. Doanld đứng bên cạnh giường lặng nhìn cô, đôi mắt lạnh lẽo, hắn xoay đi bước đến gần cửa sổ nhìn ra ngoài.

Bên ngoài giờ đây mưa tầm tả, cơn bão dữ dội đã kéo dài suốt 3 ngày liền. Cơn gió mạnh mẽ thổi qua làm cây cối lung lay

" Khụ...khụ... "

Cô nằm trên giường ho khan, miệng nhỏ mấp máy

" Lạnh... quá... "

Donald quay lại bước đến gần bồng cô lên, gương mặt không cảm xúc vuốt ve cơ thể nhỏ bé lạnh ngắt của cô

" Pa pa.... lạnh.... "

" Ừ! Gắng đợi First trở về. Ngươi sẽ được cứu... "

" Đau... bụng.... au...khụ... "

Cô nhăn mài đưa tay ôm lấy cái bụng nhỏ, Donald thấy vậy liền vuốt bụng cho cô

" Ngoan! Không đau, không đau nữa... "

Cạch!

Hundin đi vào trong, gương mặt già nua nhìn thấy cảnh này mà lắc đầu thở dài

" Tham kiến mặt trời của Fislin. Mong ngài mãi sáng chói và rực rỡ "

" Được rồi! Có chuyện gì? "

Hundin đứng thẳng người bước lại gần, nhìn vào cô

" Công chúa đã chịu đựng 3 ngày mà First vẫn chưa trở lại. Liệu tiểu công chúa có thể chịu nổi.... "

" Nếu nó chết thì xem như là do số mạng của nó. Không trách ai được "

Donald lạnh lùng bỏ cô xuống " Bệ hạ đã dốc tâm vì tiểu công chúa. Có phải người hiếu kì với những lời nói khi trước? "

" Ha! Ông nghĩ vậy sao "

" Thần theo bệ hạ đã lâu. Người lớn lên như thế nào thần đều biết rõ. Nên thần biết người có hứng thú với tiểu công chúa "

" Hừ! Đủ rồi, ngươi đến đây để nói mấy lời nhảm nhí này? "

" Thần được biết cơn bão sẽ kéo dài thêm 2 ngày nữa. Người có nên đưa tiểu công chúa đến y viện? "

Hundun nhìn hắn bất đắc dĩ

" Không cần! Cứ để nó ở đây. Phải thêm người đi tìm nước thánh Asu "

" Vâng! Nhưng chẳng phải người nói sẽ chuẩn bị chinh phạt vùng đất Meadow sao? "

" Mảnh đất này tuy nhỏ nhưng lại có tâm cơ sâu xa. Chắc chắn không thể giữ lại, cho người đến đó trước. Ta sẽ theo sau "

" Nhưng liệu quân ta có bị mắc bẫy khi cứ để như vậy... "
" Yên tâm! Ngươi đừng quên có kẻ đó thống lĩnh. Dù không có ta vẫn sẽ thắng "

" Thần biết rõ, người đó tuy mạnh, thống lĩnh vạn quân nhưng trái tim lại quá mềm yếu... "

" Khi hắn trở về ta sẽ nói chuyện với hắn "

" Vậy thần sẽ phụ trách chuyện này... Xin cáo lui... "

Cánh cửa đóng lại, Donald đặt tay lên trán cô. Từ bàn tay hắn tỏa ra một luồn sáng vàng chạy vào cơ thể cô. Được một lúc thì biến mất

Đợi Donald đi ra, từ trên giường cô mới mở mắt.

' Hừ! Phiền phức '

[ Ký chủ! Người định giả vờ mãi à? ]

' Ừ! Cho đến khi nào nước thánh gì đó về tới... '

[ Nhưng điều người làm bây giờ sẽ nói lên điều gì? ]

' Sau này ngươi sẽ biết '

[ Hiện tại vẫn chưa biết được cốt truyện ]

' Không sao! Không gì phải vội. Mà người đó mà hai người họ nhắc đến là ai? '

[ Ta cũng không biết. Chỉ khi gặp mới có thể dò xét ]

Cô nằm xuống mỉm cười nhẹ, lặng lẽ nhìn ra ngoài trời

' Xem ra cuộc sống sau này sẽ toàn sống gió đây... '

💜💜💜💜💜💜 Xin lỗi vì hơi ngắn

Chương 39: Pa Pa...! Tránh Xa Ta Ra 7

Lại một ngày nữa trôi qua, cô vẫn nằm trên giường với cơ thể suy nhược. Donald nhìn ra bầu trời đã tạnh mưa, đôi mắt lạnh lẽo và sâu như đại dương khiến người khác không thể biết hắn đang nghĩ gì.

Cạch!

" Bệ hạ! Thần về trễ, xin người thứ tội "

Tiếng nói cung kính của First vang lên. Donald quay lại lạnh nhạt

" Lấy được nước về chưa? "

" Vâng! Đã xong "

First nói rồi bước lại gần cô, lấy từ hông ra một bình sứ dài xinh đẹp

" Để ta làm "

Donald nói rồi ngồi xuống giường, tay cầm lấy bình sứ. Tay còn lại đỡ thân thể nhỏ bé của cô ngồi dậy. Từ bình sứ chảy ra dòng nước thanh khiết đi vào miệng cô. Cô có thể cảm nhận được sự thanh mát đang lan dần trong cơ thể. Đôi mắt nhẹ run hé mở ra

" Bệ hạ... "

First vui mừng lên tiếng, Donald đưa bình sứ cho First sau lại đặt tay giữa bụng cô. Từ bàn tay phát ra ánh sáng vàng

" Khụ... "

Miệng nhỏ của cô ho ra máu, gương mặt nhợt nhạt

" Bệ hạ, tại sao lại vậy? "

Nhìn thấy cô suy nhược, First liền bàng hoàng hỏi

" Sau này con bé sẽ rất yếu ớt "

Donald đặt cô nằm xuống giường, đứng lên đi lại ghế sô pha ngồi xuống

" Tại sao lại như vậy? Đã có nước thánh Asu, lại được bệ hạ truyền phép thuật. Công chúa... "

" Trong cơ thể nó không có ma thuật. Nay lại bị dòng khí tức ma pháp hắc ám xâm nhập. Sớm nên mất mạng... "

" Vậy... sau này công chúa sẽ chỉ là một người yếu đuối "

" Phải! Đúng là vô dụng "

Donald nâng tách trà đưa vào miệng uống.

" Bệ hạ!... "

" Không cần nói nữa. Cung điện mới sao rồi? "

" Đã được sắp xếp đầy đủ như lời dặn của ngài "

" Được! Đưa con bé qua bển. Cho người hầu chăm sóc cẩn thận, đưa Gunra qua luôn. Đổi tên thành cung điện Lục Bảo "

" Vâng! "

________________

Từ khi uống cái nước thánh gì đó, cô liền được đưa đến một cung điện mới. Nơi đây trang hoàn và lộng lẫy vô cùng, thứ gì cũng không thiếu. Gunra từ lúc đó cũng càng cẩn trọng hơn, cơ thể cô vẫn yếu ớt như vậy. Nhưng bất quá đã có thể ngồi được

" Công chúa! Mau ăn trưa "

Gunra dịu dàng đi vào, trên tay cầm chiếc khay đựng đồ ăn.

" Cảm ơn... "

Tôi mỉm cười nhìn Gunra, ngồi ngay ngắn trên giường.

" Công chúa cảm thấy thế nào rồi? "

" Rất ốt ( Rất tốt) "

" Nếu người thấy có chỗ nào không khỏe thì cứ nói ta "

" Ừa "
" Nào ăn đi "

Gunra đút cháo cho cô, vừa lo lắng xem xét cho cô vừa mỉm cười dịu dàng. Sau một hồi tô cháo cũng ăn xong

" Công chúa! Người nằm nghĩ đi "

" Gunra... muốn ik ra ngoài chơi "

" Sao? Không được "

" Đ... i...đi "

Cô nắm lấy vạt áo Gunra năn nỉ.

" Được rồi! "

Gunra không đành lòng liền bế cô lên đi ra ngoài. Khuôn viên rộng lớn với những loài hoa muôn sắc xinh đẹp. Cô trong lòng cảm thấy khó chịu

" Đi bộ... "

" Công chúa... "

" Đi... bộ... "

" Haizz! "

Gunra thả cô xuống, đôi chân mềm mại của cô dẫm lên bãi cỏ xanh. Khóe môi mỉm cười tươi chạy đi, cơn gió mát mẻ thổi qua. Cô đi đến những loài hoa xinh đẹp kì lạ mà cô chưa từng thấy. Cầm lấy một bông hoa như hoa hồng nhưng lại có 2 màu xanh dương và tím sen

' Đây là hoa gì? '

[ Theo kiểm tra thì nó là những loài hoa được kết hợp. Hầu như không thể biết tên, chỉ có thể gọi chung là: Những đóa hoa của trời ]

' Hoa của trời? '

[ Ký chủ! Nó có gai đó ]

' Vậy sao? '

Cô buông bông hoa ra, nhìn kĩ vào nó. Bĩu môi nhẹ rồi đi đến nơi khác.

" Công chúa! Đừng chạy nữa "

Gunra lo lắng đi theo sau
Rầm!

Cô vừa cười vừa chạy, không ngờ lại đâm vào một cái cột đình ngã xuống bãi cỏ. Gunra hoảng hốt chạy lại đỡ cô

" Công chúa! Người không sao chứ? "

Cô đưa bàn tay nhỏ bé lên xoa trán. Ngước lên nhìn xem ai lại để cột đình ngay khuôn viên

" Bệ... hạ... Tham kiến bệ hạ. Mặt trời của Fislin, mong ngài sẽ luôn sáng chói và rực rỡ "

Gunra kinh hãi, quỳ xuống cung kính. Cô cũng khá kinh ngạc, thì ra cột đình mà cô đâm trúng là chân của hắn...

" Pa pa... "

Cô đứng dậy mỉm cười, Donald liếc mắt xuống. Gương mặt tuấn mĩ âm trầm đáng sợ, hàn khí tỏa ra xung quanh

" Chẳng phải nói tịnh dưỡng sao? "

" Bệ hạ! Là lỗi của thần, thần đã đưa công chúa ra đây... "

Gunra hoảng sợ nói, cô quay lại nhìn Gunra rồi nhìn hắn mỉm cười

" Con nhớ pa pa "

" Nhớ ta? "

" Ừ... nhớ... "

" Ha! "

Hắn nhếch môi chế giễu lạnh lùng nhìn cô

" Công chúa "

Tiếng nói khác lại vang lên, cô nhìn ra sau lưng Donald

" First "

Cô mỉm cười nhẹ kêu tên kị sĩ

" Người nhớ tên thần sao? Thật hạnh phúc "

First hạnh phúc nhìn cô, đôi mắt cảm động sắp khóc

" Hừ! "

Donald liếc nhẹ ra phía sau, tiếng hừ lạnh khiến First và Gunra run lên. Donald nhìn cô, sau lại cúi xuống bế cô lên

" Pa pa...? "

" Đi dạo. Hai ngươi ở lại "

Hắn nói rồi bước đi, để lại First và Gunra đứng đó ngơ ngác.

________________

Donald bế cô đến một rừng cây trắng xóa. Tất cả mọi thứ đều màu trắng, kể cả cây lá và cành...

" Pa pa... nơi nào vậy? "

" Rừng Băng "

Donald thả cô xuống. Cơn gió thổi nhẹ qua, cô ngước nhìn lên những tán cây. Từng chiếc lá trắng rơi xuống, đáy mắt cô giờ đây là hình ảnh của khung cảnh xinh đẹp này. Một màu trắng xóa thanh khiết, cảm giác lạnh lẽo xung quanh đưa người vào hầm băng nhưng lại như đứng giữa đỉnh núi mà tự do. Cảm giác trong lòng cô giờ đây rất dễ chịu, cô như được thả lỏng và quên hết những ưu phiền. Tự do tự tại, không màn chuyện trần gian...

" Đẹp thật... "

Cô mỉm cười rồi chạy đi, Donald vẫn đứng đó nhìn thân hình nhỏ bé của cô chạy nhảy trong không gian mênh mông ấy. Khu rừng rộng lớn như một thế giới riêng biệt, cô mỉm cười đưa tay cảm nhận sự lạnh lẽo xung quanh. Thân thể nhỏ bé của cô giống nhứ bị vùi lấp bởi sự kì diệu này, nhưng lại như nổi bật bởi vẻ đẹp và nụ cười thỏa mãn...

Chương 40: Pa Pa...! Tránh Xa Ta Ra 8

Cô chạy nhảy khắp nơi, hòa quyện chính mình vào không gian kì ảo. Cô rất thích nơi này, thật đẹp, thật lạnh và... thật cô độc...

Donald bước lại gần cô. Đôi mắt nhìn vào khoảng không vô định

" Đây là nơi ta hay đến... "

" Pa pa hay đến đây sao? "

" Phải! Những khi ta buồn bực hay cần suy nghĩ chuyện gì đều đến nơi đây "

Donald bước lại gần một cây, đặt tay lên nó. Cô nhìn theo mỉm cười nhẹ

" Sau ày con có thể ến không? ( Sao này con có thể đến không?) "

Donald liếc nhẹ qua cô lạnh lùng

" Hử? Đến đây làm gì? "

" Chơi "

" Nơi đây là nơi ta thanh tịnh, ngươi vậy mà nói muốn vào chơi? "

" Ưm... con có thể tâm sự với pa mà "

" Ha! Ngươi thì biết gì "

Hắn khinh bỉ nhìn cô, đi loanh quoanh

" Con không hiểu mới có thể cho pa trút bầu tâm sự "

"... Nói chuyện với kẻ không hiểu gì... Vô vị... "

" Không vô vị đâu... tuy giờ Eira không hiểu. Nhưng sau này Eira sẽ hiểu "

Cô mỉm cười nói, gương mặt xinh đẹp yếu ớt nhìn hắn.

"... "

Donald không nói gì nữa, im lặng ngồi xuống gốc cây. Cô bước lại gần hắn

" Pa pa không có bạn sao? "

Hắn nhìn vào mắt cô, đôi mắt hắn là cả sự lạnh lẽo và vô tình

" Đúng vậy "

" Vậy để Eira làm bạn của pa pa... "

"... Ha... Ha ha ha "

Donald cười phá lên, đứng dậy bế cô đi ra khỏi khu rừng. Đôi mắt cô xẹt qua tia sáng lạnh, liếc nhìn ra khu rừng rồi cụp mi xuống

_______________

Sau khi trở về phòng cô liền nằm xuống giường. Đôi mắt nhìn lên trần nhà, sau lại nghiêng đầu nhìn ra ô cửa sổ.

Ánh chiều tà đỏ rực ấm áp như bao trùm lấy cả cung điện rộng lớn. Cơn gió thổi qua làm lung lay màn cửa.

[ Ký chủ có gì ưu phiền? ]

' Ta cảm nhận được một vài điều... '

[ Hử? Là điều gì? ]

' Ta không thể biết được suy nghĩ của tên hoàng đế kia. Thậm chí là cảm xúc của hắn... ' [ Ta đã sớm nói từ đầu. Đây là thế giới thực, người phải cẩn thận mà ]

' Xem ra sau này sẽ có vài chuyện nằm ngoài tầm kiểm soát của ta '

[ Ký chủ đang lo sợ? ]

' Không! Chỉ là cảm thấy hưng phấn mà thôi '

[ ( ̄- ̄) Quả nhiên quái đản … ]

' Phải rồi! Tiểu Huyết đâu? '

[ À! Con rắn dẹp lép đó hả! Nó nói không gian của người còn thiếu nhiều thứ quá nên đã đi thu thập những thứ cần thiết cho người rồi ]

' Sao nó đi được? '

[ Nó là một thần thú. Đi mây về gió là chuyện bình thường, người đừng lo ]

' Vậy... nó có biết phép thuật? '

[ Biết chứ! Chỉ là... ]

' Chỉ là sao? '

[ Con rắn đó dường như đã ngủ hơn 1000 năm. Công lực đã cạn kiệt, bây giờ nó chỉ còn lại một chút phép mà thôi ]

'... '

[ Kể ra cũng thật nực cười. Tự xưng là Xà vương, vậy mà lại trở nên vô dụng. Đáng đời ﹋o﹋ ]

' Vậy có cách nào để tiểu Huyết khôi phục phép lực? '

[ Có thì có! Người bây giờ là chủ nhân của nó, chỉ cần ma thuật của người cao tự ắt phép thuật của nó cũng trở lại ]

' Ta cũng phải tu luyện? '
[ Phải ]

' Phiền phức! Không tập '

[ Ký chủ! Ta thấy người nên luyện đi. Vì biết đâu có ngày người cần dùng tới... ]

'... '

[ Ký chủ... phải đảm bảo tính mạng mà. Người không cần mạng thì chúng tôi cũng cần mà ●︿● ]

' Tính sau đi. Phải rồi... '

Cô ngồi dậy đôi mắt nhắm lại. Từ cơ thể cô bỗng nhiên được bao bọc bởi một luồn khí màu đen. Từ không trung tạo thành một vòng tròn, chớp mắt một giây liền tan biến. Chỉ thấy cơ thể nhỏ bé của cô nằm trên giường nhắm mắt ngủ sâu.

______________

Tại một nơi khác với khuôn viên rộng lớn, nơi đây không một đóa hoa. Chỉ có bãi cỏ rộng lớn trống trãi. Một cậu bé ước chừng 6 tuổi đang đứng đó, trên tay là thanh kiếm gỗ. Gương mặt dù non nớt nhưng vẫn hiện lên dung nhan phi phàm, mồ hôi ướt đẫm quần áo. Cơn gió lướt qua, mái tóc đen tuyền nhẹ bay.

Một người từ trên xuống đều màu đen đang đứng ở góc cây gần đó nhìn. Áo choàng che đi thân thể khiến không ai có thể nhìn ra đó là nam hay nữ. Chiếc mặt nạ sau mũ che của áo choàng đặc biệt quỷ dị. Ẩn đi gương mặt khiến người đó càng trở nên quyền bí

[ Ký chủ đến đây xem xét tên tiểu tử đó à? ]

( Các bạn biết đó là ai rồi chứ?)

Cô nhẹ mỉm cười sau đó bước lại gần Rai.

" Tệ "

Tiếng nói của cô gây sự chú ý của tên nhóc đó, nó dừng lại nhìn cô. Đáy mắt sâu như vực thẳm

" Ngươi đến đây có gì căn dặn? "

" Tuổi còn nhỏ mà khẩu khí lớn lắm. Ta đến xem ngươi thế nào "

" Chỉ như vậy? "

" Ta thấy ngươi còn quá tệ về kiếm pháp. Ta sẽ dạy ngươi "

Fislin Rai kinh ngạc

" Dạy ta? "

" Phải! "

" Ngươi nói thật chứ? "

" Lát nữa biết. Mà đừng ngươi này ngươi nọ nữa. Ta lớn hơn ngươi, gọi ta là sư phụ "

"... "

Rai cụp mi mắt xuống nhìn mặt đất. Cô hơi nghiêng đầu

" Sao? Không chịu? "

"... Sư phụ... "

" Tốt lắm... Nhìn kĩ "

Cô nâng chân đá nhẹ vào bàn tay tên nhóc đó khiến thanh kiếm gỗ văng lên không trung. Lộn một vòng bắt lấy thanh kiếm rồi xuất ra những chiêu thức khiến những cơn gió xung quanh trở nên hỗn loạn. Bầu trời rộng lớn trong xanh như đang in đậm hình ảnh này vào dòng chảy thời gian...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau