HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Bầu trời bỗng dưng nổi sấm, mây đen kéo đến tàn bạo. Mặt đất nứt ra từng đợt, cơn gió mạnh mẽ điên cuồng thổi qua. Từ giữa không trung một bóng dáng xuất hiện, làn khói mờ ảo lay động trời đất. Một nam nhân yêu nghiệt bước ra, đôi mắt hổ phách khát máu đầy tàn độc. Cơ thể là bộ y phục đen anh khí, sự cao quý tỏa ra cơ thể... Hàn băng lay động giữa không trung...

" Ma Tôn! "

Tất cả ma tộc đều quỳ xuống cung kính, Nhất sát và Nhị sát dẫn đầu. Mặc sĩ Tuyệt Ca đứng đó lạnh lẽo nhìn Ma Tôn. Cô vẫn bình thản đứng đó

Ma Tôn vươn tay ra, một luồn tà khí tàn bạo kết thành, đánh vào những môn đồ kia khiến họ gục xuống. Mặt đất máu chảy càng nhiều...

Hắn nhìn qua cô, đôi mắt lạnh lẽo tức giận. Từng bước lại gần cô, cô vẫn đứng đó bình thản nhìn hắn. Nhưng khi hắn sắp tới gần cô mới bay lên không trung chạy đi. Hắn thấy vậy liền đuổi theo cô

" Vương...! "

Nhất sát, Nhị sát đồng thanh sau đó nhìn nhau rồi đuổi theo.

_______________

Cô bay đến một đỉnh núi được gọi là Chu Tiên đài. Nơi đây là nơi bắt đầu linh khí của trời đất. Dừng lại, cô đi đến gần vách núi, lặng nhìn khung cảnh hùng vĩ phía dưới. Ma Tôn đuổi kịp cô, đứng phía sau nhìn bóng lưng cô. Sau đó bước lại ôm cô từ phía sau, giọng nói lo lắng đầy sợ hãi

" Tại sao nàng lại làm như vậy? Ta đã bảo nàng đợi ta kia mà? "

"... "

" Nàng có biết khi ta quay lại không thấy nàng, ta đã điên cuồng như thế nào không? Ta đã phá nát Vạn động kia, chỉ để thoát ra và tìm nàng "

"... "

Nhất sát, Nhị sát cùng Mặc Sĩ Tuyệt Ca một lúc cũng đuổi kịp. Nhìn thấy cảnh này họ đều im lặng

" Ta không quan tâm nàng thoát ra bằng cách nào. Nhưng nàng không sao là tốt rồi... "

"... "

Cô vẫn im lặng nhìn vào phía trước, gỡ mảnh vải ra cô nhìn vào mắt hắn. Đôi mắt hổ phách phản chiếu ánh mắt cô. Hắn có thể thấy sự bình yên, không một gợn sóng nào trong đó. Nó như một làn suối vô tình...

Phập!

Tay cô xuất hiện thanh kiếm của Ly Hoàng, và nó đang ghim vào trái tim hắn. Đôi mắt hắn vẫn vậy, không một tia kinh ngạc

" Vương...! "

Nhất sát, Nhị sát kinh hoàng muốn đi lên nhưng hắn đã vươn tay ngăn cản. Hắn nhìn tay cô cầm kiếm đâm vào tim hắn mà nhẹ mỉm cười. Tiên khí đang đánh động vào người hắn, máu nhỏ giọt xuống mặt đất...

" Ngài biết trước rồi sao? "

Cô bình thản nhìn vào mắt hắn

" Ta chỉ muốn hỏi nàng một điều... "

"... "

" Nàng đã từng... yêu ta chưa? "

" Yêu? Ha! Ta chưa bao giờ yêu ngài "

Câu trả lời của cô khiến lòng hắn đau như cắt, máu đỏ chảy ra cũng chẳng bằng linh hồn đang run rẩy của hắn ngay bây giờ...

" Ta đã từng... và sống hơn một ngàn năm. Chưa một ai khiến ta dao động, vậy mà nàng lại lặng lẽ đi vào tim ta. Từng khoảng khoắc và hình ảnh ấy... nàng đã khiến ta yêu nàng... "

" Tất cả là do ta sắp đặt "

" Ta biết! Ta biết nàng không phải một người bình thường. Và nàng luôn muốn giết ta... nhưng tại sao trái tim ta lại không muốn kháng cự. Ta từng lay động trời đất. Nhưng lại không đủ sức lực, để làm lay động trái tim nàng. Ha! Ta là Ma Tôn, bất cứ điều gì cũng có thể làm, nhưng tại sao. Tại sao lại không thể khiến tâm nàng hướng về phía ta? Dù một chút... Có phải chăng... do nàng quá vô tâm. Hay do ta... quá vô dụng? "

Giọng nói hắn trầm tĩnh đầy đau đớn, khóe mắt cũng chứa chan sự thống khổ cùng cực. Sự bất lực hiện hữu nơi đáy mắt hắn...

" Đây là nhiệm vụ của ta "

" Nhiệm vụ? Có lẽ vậy... thời gian bên nàng ta có thể cảm nhận được. Nàng đối với ta cũng như một sự xa lạ... "

Cô rút kiếm ra, đôi chân hắn khụy xuống. Khóe môi bạc mỏng vươn lên mỉm cười

" Có lẽ ta đã làm quá nhiều điều ác, nên trời mới phái nàng xuống trừng phạt ta... Nhưng ta lại cảm thấy rất vui khi được cạnh nàng... "

" Thế giới này đối với ta thì không có khái niệm tình yêu. Thế giới vốn như một trò chơi và tình yêu cũng thế. Kẻ nào yêu trước thì kẻ đó đã thua cuộc... "

Cô lạnh lùng vươn lên câu nói, Mặc Sĩ Tuyệt Ca đứng đó, hắn tranh thủ chạy lại đâm Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm vào ngực Ma Tôn một lần nữa. Trời nổi sấm chớp cuồng bạo, ánh sáng bị những áng mây đen che đi.

" Phụt... "

Từ thanh kiếm đâm xuyên Ma Tôn, những tia sấm nhỏ vẫn còn động lại trên cơ thể hắn. Máu chảy xuống từng đợt

" Vương...!! "

Nhất sát, Nhị sát xông lên chiến đấu với Mặc Sĩ Tuyệt Ca, cô lẳng lặng nhìn hắn vươn tay vào trong tim mình, lấy ra một viên châu màu đỏ phát sáng. Đứng dưới minh châu xinh đẹp, trời đất như đang sợ hãi. Nhị sát thấy hắn làm vậy liền bàng hoàng, vô ý trúng một chưởng của Mặc Sĩ Tuyệt Ca

" Vương! Không được... "

Hắn dùng tà khí kéo tay cô lại, cô đối diện với gương mặt yêu nghiệt của hắn mà bất ngờ. Khóe môi hắn chảy máu, toàn thân cũng bị máu làm ướt đẫm. Hắn vươn tay xoa mặt cô, đôi mắt đầy yêu thương

" Xem ra ta đã sống đủ lâu rồi, đây là Viên Ngọc Châu. Nó là cả một sự... sống của Ma Tôn. Chỉ cần khi nó bị nát hoặc lấy ra khỏi lòng ngực của ta, người đứng đầu Ma Tộc thì ta sẽ thật sự chết... N...Nàng hãy... khụ... cầm lấy nó. Dù nàng... là...ai đi chăng nữa... dù nàng có đi đến đâu. Xin nàng hãy giữ nó, ta muốn linh hồn mình, mãi mãi được ở cạnh nữ nhân ta yêu. Không ai đủ sức giết ta, vì họ không thể khiến viên ngọc châu này tan vỡ, hay... lấy nó đi. Nhưng... ta muốn được chết dưới tay nàng... Vì nếu ta sống, cũng chẳng gặp lại nàng nữa... Có phải không? "

Hắn vuốt ve mặt cô, ánh mắt đau lòng

"... "

" Ta sống làm gì... khi không thể nhìn thấy nàng? Vậy ta nguyện bị giam cầm mãi mãi để được bên cạnh nàng.... Khụ... Thiên Địa đối với ta chỉ như một thứ dơ bẩn... nhưng nàng... trong tim... ta mãi mãi... là ảo ảnh... "

Hắn yếu ớt lấy ra một quyển sách, đưa vào tay cô. Sau đó mỉm cười nhẹ

" Ta chưa... từng nói... Có phải... không? Vậy... nàng... hãy nghe kĩ... "

Hắn cầm lấy tay cô đang cầm thanh kiếm, giọng nói yếu ớt...

" Ta... yêu... nàng... "

Phập...!

" Không...! "
Nhất sát, Nhị sát bàng hoàng gào thét, hắn đã dùng thanh kiếm của cô đâm một lần nữa vào tim mình. Đôi mắt nhìn cô yêu thương và đau đớn. Một luồn sáng màu đen tỏa ra bao trùm lấy hắn. Sau đó hắn bị biến lại nguyên hình. Đôi mắt lạnh lẽo khát máu giờ đây đã nhắm nghiền. Hai cánh che lại thân hình cao lớn của hắn. Một luồn ánh sáng nhẹ tỏa lên hắn, sau đó cô nhìn thấy hắn biến thành luồn khí ấy, bay vào viên Ngọc Châu đang sáng kia.

Bầu trời trở nên sáng lại, cô cầm quyển sách lật ra xem. Trong đó là nét chữ của hắn

" Ở cạnh nàng

Khiến nàng vui

Bảo vệ nàng

Và... Yêu nàng... "

Dòng chữ khiến cô bất ngờ, đây là những gì hắn muốn làm?

Cô nhẹ vươn khóe môi sau đó dùng lửa đốt đi quyển sách ấy, quăng xuống mặt đất. Cô nhảy xuống vực thẳm

[ Kết thúc cốt truyện --------- Hoàn Thành ]

Cơ thể cô tỏa sáng sau đó dần tan biến, ai nhìn thấy cũng đều sững sờ. Quyển sách vẫn đang cháy... ngọn lửa đang dần đốt đi tình yêu của hắn...

" Mưa vẫn rơi trong hoàng hôn "

" Vươn trĩu nặng nơi trái tim "

" Bóng ai trong mơ hồ, kết thành hồi ức "

" Vẫn chờ đợi ngóng trông, chỉ vì nàng... "

" Vách núi giá băng cũng nở hoa "

" Như vương trong lòng nơi kiếp này "

" Tháng năm qua đi rồi, vẫn với khuôn mặt ấy... "

" Mà ta lại lỡ đi.... chẳng thấy... "

" Bỉ ngạn hoa lợi đã rơi, ta chờ nàng mãi chẳng rời "

" Lạc tay nhau chỉ một khắc, lỡ một đời "

" Nàng rời đi bỏ lại chính ta, một cõi cả thiên hạ "

" Cõi mộng này, ái hận đều nhạt nhòa "

" Thoáng mơ hồ, phút giây đầu của hai ta... "

" Bỉ ngạn hoa lệ đã rơi, ta nguyện chờ đến cuối cùng "

" Nụ cười của nàng, đã khắc sâu trong lòng... "

" Bởi vì chạm vào đôi mắt nhau, chỉ thấy nơi xa vời "

" Tỉnh lại rồi, giấc mộng đầy thương đau... "

" Chỉ mong rằng... kiếp này nàng... đừng quên ta... "

" Chỉ mong rằng... kiếp này nàng... đừng quên ta... "

( Nhạc: Bỉ ngạn: Reii)

Nàng như một tinh linh, khiến lòng ta rung động. Nhưng đối với nàng, ta là gì? Trái tim ta giờ đã tan nát, nhưng làm sao đau bằng cõi lòng ta giờ phút này. Ánh mắt nàng vô tình và lạnh nhạt, nó như một lưỡi dao đâm sâu vào lòng ta. Có phải chăng đây là sự trừng phạt mà Thiên Địa giành cho ta, để ta gặp nàng. Yêu nàng. Sau đó lại rời xa nàng, nhưng... ta lại muốn nàng mỉm cười. Chỉ cần nàng vui, thì cho dù phải hy sinh cả tính mạng. Ta cũng sẵn lòng... Ta yêu nàng... một cơn gió...

______________ Cô lơ lửng giữa không gian đen tối, tiếng nói tiểu Bát Đản vang lên

[ Ký chủ! Nhẫn không gian của người đã hoàn thành ]

" Tới đó "

[ Vâng! Kích hoạt ----- ]

Phút chốc cô đứng trong một không gian trắng xóa, rộng lớn vô tận

[ Ký chủ! Hoàn thành nhiệm vụ.

Thời gian: 1 năm

Cộng điểm: 1000

Tặng: Lever 100, EPX 10.

Vật phẩm thu được: Huyết Hải Thần Châu. Khai mở khả năng sinh tồn ]

[ Ký chủ muốn để EPX vào đâu? ]

" Khả năng sinh tồn là gì? "

[ Đó là bước ngoặc để ký chủ hoàn thành nhiệm vụ. Người càng tiến đến thành công thì khả năng sinh tồn sẽ tăng dần. Khả năng sinh tồn của người hiện tại là 100 ]

" Ừ...! Bỏ vào mị lực "

Bảng số liệu:

Tên ký chủ: Huyết Hàn Sương

Tuổi: 20

Kỹ năng: Diễn xuất! Thiên Thông Nhãn! Đọc suy nghĩ

Mị lực: 60 ( +10)

Trí tuệ: Tối đa

Lý do chết: Té cóng

Danh hiệu: Người mới

Điểm: 2790 + 1000 = 3790 - 2000 ( Tạo nhẫn vô hạn) = 1790 điểm

Cấp: 105

Kết thúc

Cô nhìn bảng số liệu mà đen mặt

" 1790 điểm? "

[ Ủa! Ta chưa nói với người hả. Phí làm nhẫn là 2000 điểm =v= ]

" NGƯƠI! CHƯA! TỪNG! NÓI "

Cô gằng từng chữ khiến tiểu Bát Đản run lên.

[ He he! Vậy giờ người biết rồi ]

" Đúng là cắt cổ mà "

Cô xoa xoa nguyệt thái dương, sau đó cầm viên Minh Châu lên

" Huyết Hải Thần Châu? "

[ Đây là một viên châu của boss, trong từng thế giới đều có người nắm trùm. Và nếu người thu thập được những thứ này, chứng tỏa người sẽ càng mạnh. Nó có hiệu lực vô đối. Một lúc nào đó người sẽ biết ]

Từ không trung rớt xuống một chiếc hộp, cô đưa tay bỏ viên châu vào. Rồi nhìn xung quanh

" Rất rộng... "

[ Ta sẽ giúp ký chủ trang trí nó ]

" Ừ...! Mà nè! Ta thấy còn rất nhiều điều ta không biết nha "

[ Đúng vậy! Người sẽ phải tìm ra bí mật đó trong từng thế giới mà người tới ]

"... Ha! Thú vị "

Cô lấy ra quả trứng lúc trước nhặt được ở Vạn động. Ngắm nhìn

[ Ta đã nhiều lần phân tích! Và rốt cuộc đã có kết quả ]

" Hử? "

Lời nói vừa dứt quả trứng liền lung lay, vỏ trứng nứt ra...

[ Đó là... ]

Vỏ trứng vỡ tan tành, không khí xung quanh dao động mãnh liệt...

Khi vỏ trứng hoàn toàn bị nứt ra, thứ bên trong nâng đầu lên khiến cô kinh ngạc...

" Đây là... "

Chương 32: Ngoại Truyện

* NGOẠI TRUYỆN *

Trong căn phòng rộng lớn cô nữa nằm nữa ngồi trên giường, nhìn tấm bản đồ xem xét

[ Ký chủ! Đây là thế giới khá nguy hiểm cho người mới như người. Người thật sự muốn ở lại đây sao? ]

" Ừ! "

[ Nhưng liệu nhiệm vụ này có quá khó? ]

" Ta không thấy vậy "

[ Người đã có kế hoạch rồi! Phải không? ]

" À ha! Ta sẽ khiến cho bọn chúng tự làm tất cả... "

[ Người có ý gì? ]

" Haizz! Sao ngươi ngốc quá vậy? "

[ =^=||| Xin lỗi vì đã ngu ngốc ]

Cô đứng dậy rót vào một chung trà uống

" Ta nắm giữ toàn bộ cốt truyện? "

[ Phải? ]

" Và đương nhiên ta có lợi thế về tất cả mọi mặt "

[ Ý người là... ]

" Đúng! Ta sẽ sắp đặt cho cốt truyện này, và cứ việc cho nó đi theo hương đã đặt sẵn "

[ Làm sao có thể ]

" Ha! Ngươi nghĩ đi, dù nam nữ9 chưa yêu nhau. Nhưng bọn họ dù sao cũng là nhân vật, mà một nhân vật phải luôn làm đúng trách nhiệm của mình. Còn ta, chỉ là một người xâm nhập vào đây. Chỉ cần ta khiến nam9 yêu ta trước, thì mọi việc sẽ đơn giản... "

[... ]

" Và sao đó ta chỉ cần tiếp cận Ma Tôn, bên cạnh hắn để làm nhiệm vụ chính. Ta chắc rằng khi ta bên cạnh Ma Tôn, thì nam nữ9 sẽ có thời gian bên nhau. Nhưng vì trong lòng nam9 đã có ta, nên việc nữ9 yêu đơn phương là điều không thể tránh khỏi. Và khi... ta đột ngột xuất hiện, làm cho nữ9 hận ta. Với trí thông minh của mình nàng ta sẽ lợi dụng những người có thể, và cho dù là ai đi nữa thì cũng không gây hại cho ta một chút nào. Nàng ta sẽ hận ta thấu xương, và đương nhiên Ma Tộc không thể nào không biết khi bọn chúng luôn ngấm ngầm theo dõi kẻ thù. Bọn chúng làm sao có thể không lợi dụng một con cờ tốt như vậy? "

[... ]

" Nhưng bọn chúng cứ nghĩ rằng Hi Vân và nam9 yêu nhau nên muốn lợi dụng nàng ta khiến Thất vương bỏ mạng. Nhưng lại không biết người trong lòng hắn thật sự là ta... "

[ Dù vậy đến phút giây đó bọn chúng sẽ biết ]

" Ha! Vậy thì bọn chúng sẽ diệt ai có thể, dù cho có là ai chết cũng chẳng liên quan gì đến ta. Vì chỉ cần giết được Ma Tôn thì mọi chuyện sẽ kết thúc. Và ta cũng sẽ làm cho Hi Vân chính tay giết chết người nàng ta yêu thương... Lúc đó ta sẽ truyền đạt suy nghĩ của mình cho nàng ta... khiến nàng ta mất kiểm soát và không nhận ra những gì mình đang làm... "

[ Ký chủ...! ]

" Một con đường vòng, cứ ngỡ là điều hiển nhiên. Nhưng thật ra nó đã được thay đổi chỉ bằng vài lần xuất hiện của ta "

[ Thật không hổ danh với IQ tối đa... Người thất sự còn điều gì nữa khiến tôi kinh ngạc... thưa ký chủ... ]

" Ha ha! Cốt truyện vẫn mãi là cốt truyện. Những thứ đó nên đi theo sự sắp đặt của định mệnh... "

_______________

Trở về thực tại:

Khi thứ từ trong vỏ trứng trồi đầu lên khiến cô khá bất ngờ...

[ Đó là... một thần thú... ]

Tiếng nói tiểu Bát Đản vừa dứt cũng là lúc thứ đó hoàn toàn lộ diện trước mắt cô.

Đó là một con rắn dài màu đỏ tuyệt đẹp. Đôi mắt tím phản chiếu hình bóng cô. Cuối đuôi nó là màu đen, xung quanh cơ thể rắn là hàn khí...

" Ô... Mai... Chuối... "

Cô thốt lên ba từ, con rắn đó dần bò về phía cô. Đôi mắt long lanh dụi vào đùi cô nịnh nọt

" Chủ nhân "

Tiếng nói làm nũng khiến cô rùng mình

[ Ôi mẹ ơi! Thần thú quái đản gì vậy. =∆=||| ]

" Ê thằng kia! Nói gì vậy? "

Con rắn chồi đầu lên xì lưỡi tức giận

[ Ngươi có thể nghe ta nói ]

" Ta không có điếc "

Mọi việc quá nhanh quá nguy hiểm khiến cô không thể định hình.

Bùm!

Bỗng không trung hiện ra làn khói, một con hồ ly dễ thương xuất hiện. Đôi mắt cam to tròn đối diện với ánh mắt con rắn

" Không phải trường hợp khẩn cấp ngươi mới được ra ngoài sao? "

Cô khó hiểu nhìn tiểu Bát Đản

" He he! Vì ký chủ đã lên lever 100 nên ta cũng được thăng cấp. Ta có thể ở trong hình dạng này mãi mãi luôn... "
" Xì! Một cục bông trắng "

Con rắn liếc nhẹ tiểu Bát Đản sao đó dụi đầu vào người cô

" Nè cái con quái đản rắn kia nói gì hả. Nhìn mình đi, xấu chết đi được. Ai sinh ngươi ra vậy? Thật có lỗi với tạo hóa mà " Tiểu Bát Đản xù lông tức giận

" Ngươi nói ai xấu xí? Ta đường đường là Xích Xà vương. Ngươi bất quá cũng chỉ là một con hồ ly khó ưa. Trắng như cục bông gòn thôi. Ngươi dám ăn nói với ta vậy hả "

" Ha ha! Đỡ hơn cái thân hình dẹp lép ghê ghớm kia "

" Ngươi là cái bình hoa di động. Cái lu to đùng. Không có não " Con rắn cong đuôi lại tức giận chửi mắng...

...

Thế là cuộc chiến võ mồm diễn ra, cô ngồi nhìn mà trầm mặt. Hàn khí tỏa ra từ cơ thể, cả hai quay lại đổ mồ hôi nhìn cô. Cười gượng...

" He he... Nhìn kĩ thì ngươi cũng dễ thương á. Như cái lu béo ú vậy "

" Nhìn ngươi cũng vậy. Dễ thương đến mứt muốn lấy dép đập ngươi xẹp lép luôn ấy " Tiểu Bát Đản mỉm cười nhìn cô

" Được rồi! Ngươi là ai? "

Cô nhìn con rắn kia tra hỏi

" Ta là thuộc hạ của người "

" Hử? "

" Thật ra ta là Xích Xà vương. Một trong thần thú có uy lực mạnh nhất. Vì người đã cứu ta và cho ta được tái sinh. Nên người là chủ nhân của ta "

" Thần thú? "

" Người có biết bốn đại thần thú. Thanh Long, Bạch Hổ, Huyền Vũ, Chu Tước không? Thanh Long cai quản phương Đông, Bạch Hổ của Phương Tây, Huyền Vũ của phương Nam và Chu Tước của phương Bắc. 4 đại thần thú là thống lĩnh của mọi miền. Nhưng thế giới mà họ xuất hiện không phải là nơi nào cũng có. Từ thời xa xưa vốn chúng ta đã ở một không gian vô định. Thế giới đã bị chia cắt thành từng thế giới nhỏ. Vì vậy mỗi nơi sống, môi trường sống đều khác nhau. 4 đại thần thú cũng sẽ nằm trong một phần của thế giới đó. Và họ đã bị chia cách. Và ta Xích Xà vương chính là người đứng đầu của 4 đại thần thú... "

"... Ô "

Cô bất ngờ với những lời nói của con rắn, nhưng liền dùng ánh mắt giết người quay qua tiểu Bát Đản... khiến nó rùng mình

" Ký chủ! Ta không phải cố ý giấu người "

" Vậy nói đi "

" Thật ra, hệ thống có trách nhiệm dẫn ký chủ vào từng thế giới này để hoàn thành nhiệm vụ chỉ là cái cớ. Nhiệm vụ thật sự là thu thập phần tử để ghép nối lại những mảnh vỡ ấy. Và khiến nó khôi phục "

" Phần tử? "

" Đúng vậy! Trong từng thế giới đều có một người là người sống thật. Và những thế giới ấy chúng tôi gọi là Thế Tạo ( Thế giới nhân tạo) Và tất nhiên cũng có những thế giới thật, mức độ nguy hiểm sẽ càng gia tăng. Viên Huyết Hải Thần Châu kia chính là một trong phần tử. "

" Vậy Ma Tôn là người thật...? "

" Đúng vậy! Tôi không biết vì sao nhưng có thể... đó chỉ là một mảnh vỡ linh hồn "

"... "

" Mảnh vỡ linh hồn là một linh hồn đã bị phân tán. Nó có thể trôi dạt đến nhiều nơi và thống trị từng thế giới nhỏ. Nếu ghợp lại chúng ta sẽ cứu rỗi được linh hồn của người bị phân tán ấy " Xích Xà vương gật đầu giải thích

" Tại sao lại phân tán linh hồn? "
" Có thể do chủ nhân của linh hồn này đang gặp tình thế nguy hiểm và cần phân tán linh hồn mình để không chết. Nói tóm gọn là người này không chết, chỉ cần thu thập đủ mảnh vỡ linh hồn và trao lại thân xác của người đó. Thì người đó sẽ sống lại " Tiểu Bát Đản cầm chiếc hợp lên nhìn

" Vậy sao ta phải đi thu thập phần tử? Cũng như mảnh vỡ linh hồn ấy? "

Cô vươn môi nở nụ cười nhạt

Tiểu Bát Đản cùng còn rắn nhìn nhau sau đó lắc đầu

" Có thể là người đó là kẻ đã phân rã thế giới "

" Đúng vậy! Chủ nhân! Nếu người muốn biết thì người phải đi khắp mọi nơi trên thế giới để tìm hiểu thông tin... "

Cô nghe vậy liền đưa tay lên khóe môi đang mỉm cười...

" A~! Thú vị... Xem ra sắp tới sẽ là một hành trình rất vui... "

Cô gật đầu cảm thán, con rắn đó thấy cô vui vẻ liền long lanh mắt nịnh nọt

" Chủ nhân... "

" Hử? "

" Người không định đặt tên cho ta sao? "

" Tên? Ưm... "

Cô trầm ngâm nhìn vào nó

" Tiểu Huyết "

" Tiểu Huyết =∆=?? "

" Ha ha! Tiểu Huyết... ha ha " Tiểu Bát Đản nghe thấy liền lăn lóc cười to

" Cười cái gì tên kia =∆= "

" Tên ngươi là Xích Huyết Xà. Gọi tắt là Tiểu Huyết "

" Xích Huyết Xà? Xích trong trói buộc. Huyết trong máu đỏ. Xà trong loài rắn. Rắn đỏ như sự trói buộc giữa thiên địa. Tên hay... Hạnh phúc quá điiiii ~=v=~ "

Tiểu Huyết dụi vào người cô hạnh phúc

" Hừ! Ký chủ! Không công bằng. Ta theo người lâu hơn nó, vậy mà mới lú ra đã được người đặt tên hay như vậy. Người nhìn thân hình xấu xí của nó đi, ta dễ thương hơn mà người thiên vị "

" =∆=?? NGƯƠI! NÓI! AI! XẤU! XÍ! VẬY? "

Tiểu Huyết trừng mắt dùng đuôi quấn lấy thân hình của tiểu Bát Đản... Cô đưa tay lên cằm suy nghĩ rồi liếc về phía nó

" Ngươi... gọi là Bạch Cốt Hồ yêu "

Lời nói cô khiến cả hai đứng hình trầm ngâm giải nghĩa tên

" Bạch Cốt Hồ yêu? Bạch trong màu trắng. Cốt trong tro tàn. Hồ trong mặt nước phẳng lặng cũng như tượng trưng cho hồ ly. Có nghĩa là Hồ Ly như làn nước tĩnh lặng, phút chốc khiến thứ trước mắt thành tro tàn. Bay vào Thiên Địa... "

" Hay! " Tiểu Huyết cảm thán nịnh nọt cô. Còn tiểu Bát Đản vẫn trầm ngâm

" Nhưng... ta là mèo mà... "

" Được rồi! Chủ nhân! Ta sẽ ở trong nhẫn không gian này. Lần sau người vào, người sẽ kinh ngạc "

" Ừ! "

" Ký chủ! Tiếp theo người sẽ phải đến một thế giới thực... "

Tiểu Bát Đản nhìn cô nghiêm túc

" Hử? À ha! "

" Người tuyệt đối phải cẩn trọng. Đây là một thế giới với trái tim tàn nhẫn thật sự. Vì là thế giới thực nên để thuận tiện cho cốt truyện. Người sẽ nhỏ lại... Thời gian của ngươi có rất nhiều. Và đây người sẽ sống với con người thật, ý nghĩ thật sự của họ. Tình yêu, cảm nhận và sự tàn độc của họ. Người chấp nhận nhiệm vụ này chứ? "

" ••• "

BỐP!

Tiểu Bát Đản đang nhìn cô nghiêm túc thì tiểu Huyết dùng đuôi đánh vào đầu nó. Khiến nó ôm đầu la làng

" Này cái con rắn kia! Ngươi làm gì vậy? "

" Ngươi có cần nghiêm túc như vậy không? Cứ như đại họa thế giới bắt đầu vậy "

" Híc... ngươi thì biết cái gì. Ký chủ lúc nào cũng cà rỡ hết trơn á. Ta phận làm hệ thống phải nhắc nhỡ chứ. Ta chỉ đang lo cho bọn con người ở thế giới kia thôi "

" ••• "

Nó xoa xoa đầu, ngước mắt lên nhìn gương mặt mỉm cười của cô mà rùng mình. Biết rằng mình nói sai liền lắp bắp

" Ha.. ha ha. Ta... ta không có ý đó... chỉ... chỉ là người nên cẩn thận sẽ tốt hơn... "

" Hừ...! "

[ Thực hiện quá trình di chuyển --- ]

Chương 33: Pa Pa...! Tránh Xa Ta Ra 1

[ Truyền tải thành công ---- ]

Cô nheo mài lại vì ánh sáng, từ từ mở mắt ra cô nhìn thấy mình đang nằm trong một căn phòng rộng lớn sa hoa. Nói là vậy chứ ngoài cái rộng lớn ra và chiếc giường thì còn méo gì nữa đâu. Cô đưa tay lên xoa nguyệt thái dương thì kinh ngạc. Đưa bàn tay ra trước mắt nhìn, bàn tay trắng trẻo mịn màng của cô vẫn như cũ. Nhưng nó lại quá nhỏ so với tuổi của cô. Tay áo phồng ra màu vàng nhạt. Cô nhìn xuống cơ thể mình, đôi mắt tĩnh lặng hiện lên hàn băng. Cô đã trở thành một đứa con nít 4 tuổi ư? Ha ha! Vui thật...

[ Ký... chủ... vui mà mặt như muốn giết người vậy... ]

' Hừ! '

[ Đây là một thế giới thật! Nơi đây cũng không quá lạc hậu và cũng chẳng phát triển lắm. ]

'?? '

[ Đây là 1 vương quốc ]

' À! '

[ Người tên là Eira ]

' Eira? '

[ Fislin Eira ]

' Ừ...! Còn cốt truyện? '

[ Chưa xác định ]

' What?? '

[ Đây là thế giới thật, nên cốt truyện muốn dò xét cũng không phải là dễ ]

'... '

Cô không nói gì nữa, đứng lên muốn rót một cốc nước uống. Nhưng thân thể trẻ em mới 4 tuổi vừa chập chững. Lại không đủ cao thì làm sao xuống giường. Cô vừa đứng lên đã ngã xuống lại...

[ Ha ha... ]

' Hử? '

[ =.=... ]

Bỗng từ ngoài cửa đi vào một người hầu, gương mặt lo lắng nhìn vào cô. Bế cô lên vỗ về

" Công chúa! Người dậy rồi "

" Ước... "

Cô muốn uống nước nên nói ra, nhưng bất ngờ là...

' Sao lại vậy? '

[ Người chỉ có thể nói rõ ràng trong suy nghĩ ]

" Uống ước... "

" A! Đợi thần một chút "

Nàng ta đi đến bàn rót nước cho cô. Gương mặt mỉm cười nhẹ nhàng

" Công chúa có đói không? Để ta chuẩn bị đồ ăn cho người "

Cô không nói gì rồi gật đầu, khi nữ hầu kia đi ra cô mới nằm phịch xuống giường

[ Nàng ta là Gunra. Nữ hầu chăm sóc người từ nhỏ. Khi người sinh ra, mẹ người đã mất. ]

' Cho thêm thông tin đi '

[ Hoàng đế ở đây tên là Fislin Donald. Năm nay 23 tuổi và cũng là cha người... ]

' =∆=??? Lỗ tai ta hình như có vấn đề. Nói lại '
[ Hoàng đế là Fislin Donald, 23 tuổi. Là cha người ]

' =v= Ô! Cha ta? Ta làm bà nội hắn cũng được mà. Ta bao nhiêu tuổi rồi mà hắn đòi làm cha ta '

[ Ký chủ! Chỉ là nhiệm vụ. Người bình tĩnh ]

' Haizz! Tính cách '

[ Là kẻ tàn độc, máu lạnh. Trong hậu cung hắn luôn đem nữ nhân ra chà đạp. Sau khi họ sinh con, hắn không ngần ngại giết chết con mình. Thậm chí hậu cung cũng phải cách xa cung điện nơi hắn ở. Trong hậu cung nhiều năm qua đã có bao nhiêu xác chết ngã xuống. Nên ít ai dám động vào hắn ]

' Vậy sao ta còn sống? '

[ Người cùng những vị hoàng tử công chúa khác may mắn sống sót. Nhưng dù vậy thì vẫn không ai biết đến sự tồn tại của người ]

' Ô! '

[ Nơi đây cách cung điện hắn khá xa! Và mẹ người từng là một công chúa sang đất nước này nhằm hòa thân. Chấn giữ hòa bình ]

' Nghe như hắn là kẻ hay tàn sát '

[ Đúng vậy! Năm 15 tuổi hắn đã ra chiến trường. San bằng vô vàn các nước nhỏ và nước lớn. Dường như không ai có thể khống chế uy lực của vị hoàng đế trẻ tuổi này ]

' Vậy ngoài ta ra còn bao nhiêu hoàng tử, công chúa sống sót '

[ Người mở Thông Thiên Nhãn xem đi ]

Cô ngồi dậy, nhìn ra ô cửa sổ xuyên qua bức tường. Cách đó không xa có 3 đưa trẻ đang chơi đùa, là hai nam một nữ. Con bé kia có mái tóc nâu hạt dẻ, đôi mắt xanh dương nhạt như dòng nước. Nụ cười ấm áp như tia nắng mặt trời. Ngũ quan xinh đẹp, làn da mịn màng trắng nõn. Cô bé đó đang vui chơi với một cậu bé với mái tóc ngà trắng phiêu dật. Đôi mắt phượng tươi vui cũng màu xanh dương. Ngũ quan tuấn tú chưa rõ. Nhưng cô khẳng định lớn lên tên này sẽ như thiên thần. Còn một cậu bé khác ngồi dưới góc cây lặng lẽ nhìn hai người kia. Mái tóc đen láy phiêu bồng trong gió, đôi mắt cũng màu đen như hạt châu vô cảm. Tên này khiến cô khá bất ngờ... vì nó có một vẻ đẹp lạnh nhạt bất cần...

[ Cô bé kia là Fislin Diana, người đang chơi cùng là con trai của hầu tước, đi lạc vào đây và bí mật chơi cùng họ... William Robest. Còn cậu nhóc đang ngồi dưới góc cây là vị hoàng tử sống sót, Fislin Rai. Họ đều lớn hơn ký chủ 2 tuổi. Chỉ có cô bé kia là 5 tuổi ]

' A! '

" Theo trí thông minh logic của ta. Ta nghĩ đây là.... ĐAM MỸ "

[ HỂ?? 0.0?? ]

" Hai tên kia yêu nhau, nhưng nữ phụ là cô bé kia lại thích một trong hai người họ nên dẫn nên cốt truyện đầy bi kịch. Còn chủ nhân, là một nhân vật phản diện, yêu cô bé đó nhưng cô bé lại không hay biết. Sau đó vì tình yêu nên chủ nhân hợp tác cùng nữ phụ hãm hại hai tên đó. Còn hoàng đế lại có một người con trai duy nhất nên cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa. Vì vậy liền giúp đỡ cho con mình đến với tình yêu đích thực. Nhưng liệu có ai biết được tận sâu đáy lòng hoàng đế lại đem lòng yêu con trai mình chứ... Thật cảm động.......... ︶︿︶ "

Cô và tiểu Bát Đản bất ngờ với tiếng nói của kẻ thứ 3. Và đó chắc chắn không ai khác ngoài tiểu Huyết

[ Cái... cái con rắn này bị nhiễm truyện rồi ư. Nó là cái thể loại gì vậy? 😨?? ] ' Ta sống tới từng tuổi này, cũng đã từng đọc qua bao cuốn tiểu thuyết. Nhưng chưa từng nghe cái cốt truyện quái đản như vậy... =.= '

" Hả! Hay mà, chủ nhân không thấy nó hay sao? "

Tiểu Huyết giở giọng ngọt ngào khiến cô nổi da gà

[ Hừ! Quả thật thân hình dẹp lép cái não cũng dẹp theo. ]

Tiểu Bát Đản chế nhạo khiến tiểu Huyết tức giận

" Hừ! "

Từ ngoài đi vào, nữ hầu Ginru mang cho cô một bát cháo cá thơm phức. Ánh mắt dịu dàng yêu thương...

" Công chúa! Ăn sáng nào, ta đút người "

Cô trầm mặt nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi đó. Gunra đút từng muỗng cháo cho cô. Đôi mắt buồn bã nhẹ nhàng vuốt mặt cô

" Công chúa! Nếu như người còn mẹ thì thật tốt. Nhưng người may mắn sống sót và không gặp bệ hạ. Nếu như người gặp ngài ấy... ta làm sao có thể ăn nói với mẹ người đây. Nếu người chết, ta thật sự không thể nào đối diện với linh cửu của mẹ người "

"... "

" Công chúa! Năm nay người đã 4 tuổi. Những công chúa hoàng tử khác cũng đang dần lớn, nhưng liệu số phận của họ sẽ thế nào đây... "

Gunra đau buồn nhìn cô, vuốt ve mặt cô

" Người thật bất hạnh, công chúa... "

Gunra ôm lấy cô, nước mắt lăn dài. Từ ngoài chạy vào một nữ hầu khác, Ginru thấy vậy liền bỏ cô ra lau nước mắt...

" Anna! Có chuyện gì vậy? Sao lại hoảng hốt như vậy? "

" Chị Gunra, bệ hạ thắng trận trở về rồi "

" Sao? "

" Vâng! Bệ hạ đã san bằng được một đất nước lân cận. Và đem về rất nhiều nữ nhân, bệ hạ truyền chỉ 3 ngày nữa sẽ tổ chức yến tiệc. Tất cả hoàng tử và công chúa đều phải tham gia... "

Nghe đến câu cuối Gunraliền ngã khụy xuống, đôi mắt thẩn thờ chảy ra nước mắt.

" Công.... chúa... hoàng... tử? "

" Phải? Chị Ginru, chúng ta phải làm sao đây? "

" Không! Ta không thể để bệ hạ gặp công chúa. Không được "

" Nhưng như vậy chị sẽ bị chém đầu, kể cả công chúa cũng khó giữ tánh mạng... " Nữ hầu Anna lo lắng nhìn vào cô đau xót

" Nhưng... bệ hạ rõ ràng là có ý giết chết công chúa. Phải làm sao, phải làm sao đây " Gunra nước mắt chảy dài, đưa tay che miệng bất lực

" Chúng ta... phải đánh cược "

Anna ôm lấy Gunra đau lòng, cô ngồi đó nhìn mà thấy ngán đến tận cổ

' 😒😒 Ta chưa chết mà hai người này xem ta như đang trong quan tài vậy '

[ Ký chủ! Người định làm gì? ]

' Ai biết '

[ Hể! ]

' Không chết đâu mà lo '

Chương 34: Pa Pa...! Tránh Xa Ta Ra 2

Phút chốc đã 3 ngày trôi qua, cô được Gunra và Anna sửa soạn. Chiếc đầm công chúa hồng nhạt dài. Mái tóc ngắn tím xõa ra ngang vai. Đôi mắt đỏ như máu tuyệt mĩ. Ngũ quan xinh đẹp dù chỉ mới 4 tuổi khiến người say đắm. Cô được Gunra dùng một mảnh vải mỏng che đi gương mặt. Cô như thế vẫn đốn tim bao người...

" Công chúa thật đẹp... " Gunra mỉm cười nói với cô, nhưng nếu nghe kĩ sẽ thấy sự buồn bã trong đó...

" Chị Gunra! Đã 18h rồi. Mau đi "

Anna chạy vào hốt hoảng, Gunra ôm cô vào lòng đi ra ngoài. Giờ đây cô mới có thể quan sát, dù tòa cung điện này rộng lớn thế nào nhưng vẫn vô cùng hiu quạnh. Giống nhà hoang hơn...

Gunra ôm cô ra, đi vào một xe ngựa, bầu trời đêm tối với ánh trăng mờ ảo. Áng mây đen hòa vào màn đêm lạnh lẽo. Cô được Gunra ôm vào xe ngựa. Bên trong còn có Fislin Diana và Fislin Rai. Hai cô cậu bé mà cô phải gọi là anh chị...

" Lâu rồi không gặp Eira " Diana mỉm cười tỏa nắng chào hỏi cô

Còn tên kia vẫn lạnh nhạt vô cảm, họ đều mặc lễ phục cho công chúa và hoàng tử cao quý. Gương mặt xinh đẹp của Diana cũng được mạng sa che lại...

Cô nhẹ gật đầu rồi ngáp một cái, dựa vào tay Gunra ngủ...

______________

Một lát sau xe ngựa dừng lại, cô bị đánh thức bởi Gunra. Đôi mắt cô mở ra nhìn vào tòa cung điện tráng lệ sa hoa gấp bội lần với nơi cô đang ở. Ánh đèn vàng sáng khắp nơi, bên ngoài có hàng trăm lính canh nghiêm nghị, cô được Gunra bế đi vào. Diana cùng Rai cũng theo sau. Cánh cửa lớn mở ra, ánh đèn từ phía trong chiếu vào mắt cô. Bàn tiệc lấp lánh rộng lớn, dù không muốn nhưng cô phải công nhận sự sa hoa của nơi này. Lướt nhẹ qua Diana đang mỉm cười, đôi mắt lấp lánh vui vẻ mà lắc đầu. Chắc con nhóc này đang rất vui...

Cô được Gunra bế trên tay, trước mắt cô là những quý tộc đang chia ra hai bên. Đồ họ mặc đều là chất lượng thượng hạng, gương mặt sắt bén.

" Tham kiến bầu trời của Fislin. Mong ngài luôn sáng chói và rực rỡ "

Gunra hướng phía trên cao hành lễ, Diana cùng Rai cũng cúi đầu. Cô ngước mặt lên nhìn người nam nhân là CHA cô kia, đôi mắt cô bình thản nhìn hắn. Mái tóc vàng vuốt ngược ra sau để lộ vầng trán cao láng mịn. Đôi mắt xanh dương đậm như màn đêm. Lạnh lẽo tàn khốc, mũi cao thẳng. Môi bạc mỏng vô tình. Gương mặt góc cạnh tuyệt mĩ. Cơ thể cường tráng là bộ âu phục đen lịch lãm, áo choàng bông trắng trải dài. Hắn chống cằm lạnh lùng nhìn xuống. Khí chất uy nghi của bậc đế vương. Cô có thể cảm nhận hàn khí và mùi máu từ cơ thể hắn tỏa ra. Khí chất quả nhiên không tầm thường, nhất là đáy mắt hắn đang đánh giá cô. Nếu so hắn với Ma Tôn thì quả thật không khác mấy. Chỉ có gương mặt tuyệt mĩ là khác...

[ Ký chủ định làm gì vậy? ]

Cô đối diện với ánh mắt hắn, khóe môi vươn lên nụ cười nhạt sau lớp vải.

" Ha "

Không khí bỗng nhiên căng thẳng, những người có mặt đều kinh hãi nhìn cô.

' Chuyện gì vậy? Ta vừa nghe tiếng cười từ miệng con nhóc đó sao? '

' Nó dám cười trước mặt bệ hạ? '

' Nụ cười đó như chế nhạo '

' Gan to thật... '

...

Từng ý nghĩ của họ khiến cô cảm thấy nực cười. Và cô có thể cảm nhận được sự run rẩy của Gunra...

Cô đối diện với ánh mắt hắn rồi nhẹ cúi đầu xem như chào hỏi. Hắn đưa tay phất lên

" Tạ bệ hạ "

Gunra ngước lên sợ hãi, nhẹ vuốt ve cô.

" Đó là con ta? "

"... Vâng... "

" Tên gì? "

Lời nói hắn lạnh lẽo khiến ai cũng sợ hãi. Diana nhẹ mỉm cười bắt chéo chân nhún người

" Con là Fislin Diana. Ra mắt người, thưa bệ hạ "

" Con là Fislin Rai. Ra mắt người, thưa bệ hạ "

Cô liếc qua hai người họ, cả hai đang cúi đầu nhưng cô lại vô tình nhìn thấy ánh mắt bất thường của Rai. Đáy mắt tên này vừa xẹt qua tia sáng lạnh lẽo, hơi híp mắt lại sau đó cô trở về vẻ bình thản.

" Đây... "

" Để nó tự nói "

Gunra định giới thiệu thay cô nhưng hắn đã chen vào. Đôi mắt lạnh lẽo nhìn vào cô

' Tên này! Ta mới 4 tuổi, ăn nói chưa rõ ràng. Vậy mà hắn bắt ta nói? '

[ Ký chủ! Người dường như đắc tội với hắn rồi ]

Cô nghe tiểu Bát Đản nói vậy liền hừ lạnh trong lòng. Mỉm cười

" Eira "

Cái tên cô vỏn vẹn lọt vào tai tất cả mọi người. Gunra run rẩy ôm chặt cô. Đôi mắt hắn vẫn không thay đổi, lạnh lùng...

Không khí trở nên căng thẳng hơn, một hầu tước đi lên cúi đầu

" Thưa bệ hạ! Giờ lành đã đến chúng ta có thể khai mở yến tiệc "

Lời nói của vị hầu tước kia được hắn chấp thuận. Tiếng nhạc mở lên, ai nấy đều rộn ràng... Các tiểu thư, phu nhân quyền quý đều họp lại nói chuyện...

Cô liếc nhẹ qua vị hầu tước đã giúp đỡ mình, ông ta có mái tóc trắng ngà cùng đôi mắt sắt bén. Ngũ quan tuấn mĩ bị che đi bởi năm tháng. Cô được Gunra dẫn đến một góc, gương mặt lo lắng của nàng ta khiến cô cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng

" Công chúa... "

" Ta là William Hundin, hân hạnh gặp người. Thưa công chúa "

Tiếng nói uy nghi vang lên, cô ngước nhìn mới biết là vị hầu tước khi nãy... Hắn là William? Vậy chẳng phải là cha của thằng nhóc kia sau?

" Tham kiến hầu tước "

Gunra hành lễ, đôi tay run lên vì lo lắng

" Đứng lên đi! Công chúa mấy tuổi rồi? "

" Dạ 4 tuổi thưa ngài "

" 4 tuổi lại có khí chất như vậy... "

Ông ta mỉm cười phúc hậu với cô, nhưng cô vẫn bình thản liếc nhẹ qua 2 đứa nhóc gần đó đang được vệ binh dẫn đi

" Mời công chúa theo ta "

Ông ta đi đầu, Gunra bế cô đi theo sau. Đôi mắt tràn ngập sợ hãi, đau thương nhìn cô.

' Ta sẽ bảo vệ người bằng cả tính mạng. Thưa công chúa '

Suy nghĩ của Gunra khiến cô kinh ngạc, nhẹ mỉm cười đưa ray vuốt tóc nàng ta.

Đi trong dãy hành lang yên tĩnh, phía sau chạy lên một cậu nhóc tuấn mĩ.

" Cha "

" Kìa Robest. Sao con lại ở đây "

" Con muốn theo cha "

" Không được "

" Cha! "

" Được rồi! Nhớ giữ ý tứ "

Đó chính là Wlliam Robest. Người đã chơi chung với hai đứa nhóc kia.

Xung quanh cô giờ đây là cả hàng vạn căn phòng, dãy hành lang rộng lớn vang lên tiếng bước chân. Từ phía trước mắt rốt cục xuất hiện một cánh cửa có khắc hình rồng uy nghiêm. Hai lính gác bên ngoài cúi đầu chào rồi đẩy cửa cho bọn cô. Bên trong căn phòng rộng lớn, ánh đèn sáng chiếu rọi khắp nơi. Cô nhìn thấy 2 đưa nhóc kia đang ngồi đó, khi thấy Robest liền mỉm cười. Cô còn nhìn thấy gương mặt lạnh lẽo của hắn, đang uy quyền ngồi đó...

" Tham kiến mặt trời của Fislin. Mong ngài mãi sáng rọi và rực rỡ "

" Ngồi đi "

Gunra bế cô ngồi xuống bên cạnh hai đứa nhóc kia. Cô yên tỉnh nhìn một kị sĩ bên cạnh hoàng đế. Tên này trong chỉ khoảng 21 tuổi. Mái tóc hung đỏ buộc lại để bên vai trái. Gương mặt quả thật tuấn tú, nhất là đôi mắt kia. Long lanh nước nhưng lại yên bình. Bộ đồ kỵ sĩ nghiêm cẩn. Thanh kiếm gác bên hông sắt bén.

Thấy cô nhìn mình hắn liền đặt tay ôm ngực cúi đầu " Xin giới thiệu, ta là First. Là kỵ sĩ thân cận của bệ hạ. Rất vui được gặp mặt công chúa và hoàng tử "

Cô lặng lẽ thu tầm mắt, dựa vào lòng Gunra nhìn vào hoàng đế chờ đợi. Như nhận thấy điều đó, hắn cũng dựa vào ghế không nói gì nhếch môi. Cứ thế căn phòng trở nên căng thẳng...

William Hundin thấy vậy cũng không nói gì mà ngồi đợi. Một lâu sau hắn mới lên tiếng

" Muốn chết hay sống? "

Một câu nói lạnh lẽo của hắn khiến tất cả rùng mình. Gunra run rẩy, vội quỳ xuống sợ hãi

" Xin bệ hạ tha mạng, các công chúa, hoàng tử tuổi còn nhỏ. Xin người tha mạng "

Cô nheo mài nhìn Gunra ôm chặt mình, liếc nhẹ qua hoàng đế sau đó vuốt má Gunra.

" Người là ba con có phải không? Con đã rất muốn gặp người "

Diana đứng lên bước lại gần hắn, đôi mắt xanh dương thuần khiết long lanh. Giọng nói không giấu được vui vẻ.

Hắn vẫn không rời mắt khỏi cô, sự lạnh lẽo bao trùm.

" Trả lời "

Hắn cất lên tiếng nói, không hề di chuyển ánh nhìn. Rõ ràng là đang hỏi cô...

" Sống "

Cô lạnh nhạt nói lên rõ ràng, nhưng giọng nói vẫn nhẹ nhàng như thế. First bất ngờ, kể cả ai cũng không nén nổi bàng hoàng.

" Công chúa... "

Gunra định che miệng cô lại

" Để nó nói "

Cô nhìn vào hoàng đế, bỗng từ phía ngoài nhảy vào một bóng dáng. First rút kiếm ra chĩa vào bóng dáng đó nhưng lại bị đánh bay đi. 3 đưa nhóc kia núp sau lưng hầu tước. Còn cô được Gunra ôm chặt vào lòng...

" Ai? "

First nhìn xung quanh tìm kiếm bóng dáng đó, nhưng nó di chuyển quá nhanh. Bỗng cô đưa bàn tay mịn màng của mình lên chỉ vào hoàng đế đang ngồi đó

" Sau "

Lời nói của cô khiến First xoay lại đâm vào bóng đen đang định tấn công Donald ( Hoàng đế) từ phía sau.

" A... "

Bóng đen bị thương ở cánh tay khiến tốc độ hắn bị chậm lại, hoàng đế bình thản ngồi đó nhìn vào cô. Bàn tay nâng lên phát ra một luồn ánh sáng vàng đánh về phía trước...

Bụp!

Bóng đen kia bay ra xa, cô kinh ngạc nhìn tên đó đang nằm dưới mặt đất...

' Chuyện gì vậy? '

[ À! Ta quên nói với ký chủ! Thế giới này có phép thuật ]

' Ngươi nói sớm quá... Mua thuốc đảng trí uống đi '

Dù nói vậy nhưng bên ngoài cô vẫn bình thản nhìn bóng đen kia.

" Phụt... "

Bóng đen đó phun ra một ngụm máu, vươn tay gỡ bỏ mũ đen. Chiếc áo choàng nhẹ tung bay. Giờ đây cô mới nhìn rõ dung nhan ông ta, ngũ quan tuấn tú. Chắc khoảng 30... Người này nhìn Donald với ánh mắt thù hận khiến cô hứng thú...

" Donald! Hôm nay ngươi không chết thì ta chết "

Bóng đen đó kêu lên rồi đưa tay xuất ra một đạo ánh sáng sắt nhọn, đôi mắt Donald lạnh lẽo nhìn những mũi tên đang phóng về phía mình mà lạnh nhạt. Khi nó gần tới mặt hắn thì bỗng nhiên tan biến

" A... "

Chỉ nghe tiếng la của bóng đen kia, vươn tay ôm lấy ngực đang bị chính đòn tấn công của mình đánh trả. Mọi việc quá nhanh khiến cô bất ngờ...

" Ha ha! Ngươi không hổ là hoàng đế, thật mạnh. Vậy ta sẽ dùng đoàn cuối cùng này "

Bóng đen đó đứng dậy, dùng hai tay đang chảy máu tạo nên một quả cầu. Cô nhìn thấy trong đầu liền vang lên

' Giết hắn đi, ta đỡ phải vất vả '

[ Ký chủ... =.=??? ]

Bỗng nhiên Diana chạy ra che trước mặt hắn, đôi mắt đẫm lệ " Không được! Đây là cha ta, ta không để ông làm hại người "

" Tránh ra "

Bóng đen la lên sau đó đánh quả cầu đen về phía hoàng đế, Diana nhắm chặt mắt.

Oanh...! Bùm...!

Tiếng vang rung động mãnh liệt, làn khói mờ ảo dần tan biến.

Cô nhìn thấy hắn vẫn bình an ngồi đó lạnh lùng, trên tay hắn là Diana đang bị xách lên. Dường như đã ngất xỉu...

Phập!

First nhân cơ hội bay ra phía sau đâm kiếm xuyên qua bụng người áo đen đó. Ông ta kinh ngạc, mở to mắt hận thù nhìn Donald

Tiếng nói thống khổ của người áo đen đó vang lên

" Ngươi biết ta không? Donald? "

"... "

" Ha ha! Ta là Daiso, và là người hận ngươi thấu xương. Ngươi đã giết chết nàng ấy. CHÍNH NGƯƠI "

Cô kinh ngạc nhìn vào sự căm phẫn của Daiso kia. Nhưng Donald hắn vẫn bình tĩnh.

" Ngươi đã giết chết nàng, Luxti. Nàng ấy... chính tay ngươi. Ngươi còn nhớ nàng không? Còn nhớ không? "

"... "

" Ha ha! Làm sao ngươi nhớ cho được. Ngươi đã giết quá nhiều... quá nhiều người. Làm sao ngươi có thể nhớ tới nàng ấy, người con gái đã trao bao tình yêu cho ngươi... "

Nước mắt Daiso lăn dài, cắn chặt răng lại.

" Nàng ấy từng nói, nàng ấy yêu ngươi. Yêu khí chất cao cao tại thượng của ngươi... "

Giọng hắn nhỏ lại đầy thống khổ

' Ai bại não vậy 😒 '

" Nhưng ngươi... ngươi lại xem nàng như một thứ dơ bẩn. Chính bàn tay ngươi đã dính đầy máu của nàng. Chính ngươi đã GIẾT CHẾT NÀNG... Nhưng đến phút giây đó nàng ấy vẫn mỉm cười. Ha ha ha haaaaa! Ngươi có biết rằng... nàng đã nói gì trước khi chết không? Nàng ấy nói rằng, nàng không sợ chết. Chỉ sợ khi chết đi rồi sẽ không ai yêu ngươi như nàng. Từng lời nói ấy đã làm tan nát trái tim ta. TA HẬN NGƯƠI, kẻ đã giết chết tình yêu của nàng... "

"... "

" Nàng đã ra đi... không một nuối tiếc. Rời khỏi thế gian và chốn hậu cung đầy thị phi này. Ha ha! Nàng đã khảm sâu vào ta muôn vàn thống khổ. Và kẻ bắt đầu chuỗi bi kịch ấy lại là ngươi. Dù ngươi có ngồi trên vị trí cao thượng ấy, thì trong lòng ta... ngươi cũng chỉ là một kẻ hèn hạ... "

"... "

" Ha ha haaaa! Ngươi có biết không? Nàng đã ra đi, chìm sâu vào giấc ngủ vĩnh hằng không 1 chút lưu luyến. CÒN NGƯƠI VẪN XEM TÌNH YÊU CỦA NÀNG NHƯ RÁC RƯỞI, TẠI SAO LẠI BẤT CÔNG NHƯ VẬY? MỘT KẺ TÀN NHẪN NHƯ NGƯƠI LẠI CÓ THỂ SỐNG VUI VẺ. LÀ KẺ LUÔN ĐEM TÍNH MẠNG NGƯỜI KHÁC NHƯ TRANG GIẤY. MUỐN ĐOẠT LẤY KHI NÀO THÌ ĐOẠT LẤY KHI ẤY. Còn nàng, một nữ nhân thuần khiết trong sáng lại phải chết khi còn quá trẻ. Nàng đã vì ngươi mà cố gắng sống. Nhưng ngươi lại xem nàng như con rối, một món đồ rẻ tiền. LIỆU NGƯƠI CÓ NHỚ KHÔNG? NHỚ ĐẾN NÀNG, NGƯỜI CON GÁI LUÔN YÊU NGƯƠI. DÀNH CẢ TRÁI TIM MÌNH CHO NGƯƠI. LUÔN CHỜ NGƯƠI NHÌN ĐẾN NÀNG... NGƯƠI CÓ NHỚ KHÔNG? "

Tiếng gào thét của Daiso vang vọng cả căn phòng, nước mắt lăn dài thống khổ, đau đớn, căm phẫn. Nhưng Donald vẫn lạnh lùng

" Không nhớ... "

Cô liếc nhẹ qua hắn, câu nói đó như làm Daiso chấn động ngã khụy xuống. Nhưng ánh mắt cô lại vô tình chạm vào Fislin Rai. Tên nhóc đó đang cúi đầu, mái tóc đen phủ kín gương mặt. Bàn tay nhỏ bé năm chặt lại nổi lên gân xanh...

' Ô '

Cô bình thản xoay đi, như chưa thấy gì.

" Ha ha! Đúng là kẻ máu lạnh "

Daiso kia đứng lên điên cuồng nhìn Donald. Cô trầm mặt sau đó vươn môi cười nhạt

" Ha "

Nghe tiếng cười đầy chế giễu của cô, tất cả liền quay đầu lại nhìn. Cô ngước mắt lên, đôi mắt đỏ như máu nhìn Daiso vô định. Bình thản lại yên tỉnh

" Thật u ngốc, thế ới ày vốn không có ình yêu. Thứ ình yêu thuần khiết kia vốn đã ông ồn ại. Kẻ ào còn in ào nó thì kẻ đó chính là kẻ u ngốc ật sự. Ngươi bị hận thù che ắt và trỗi dậy on ác quỷ đáng sợ. Tình yêu cũng như 1 trò chơi... kẻ ào yêu trước... KẺ ĐÓ THUA... Thứ ình yêu à ngươi nói đó... có iết nó ở âu không?... ( Thật ngu ngốc! Thế giới này vốn không có tình yêu. Thứ tình yêu thuần khiết kia vốn đã không tồn tại. Kẻ nào còn tin vào nó thì kẻ đó chính là kẻ ngu ngốc thật sự. Ngươi bị hận thù che mắt và trỗi dậy con ác quỷ đáng sợ. Tình yêu giống như một trò chơi, kẻ nào yêu trước... KẺ ĐÓ THUA... Thứ tình yêu mà ngươi nói đó, có biết nó ở đâu không?...)

Dù không rõ nhưng tất cả mọi người đều nghe hiểu từng lời nói của cô. Cô đưa ngón trỏ lên miệng, đôi mắt híp lại nhẹ nhàng

" DƯỚI ĐỊA NGỤC... "

Lời nói của cô khiến mọi người bàng hoàng, Daiso bần thần nhìn cô tức giận.

" Ngươi chỉ là một con nhóc, ngươi thì biết điều gì. Ngươi không hiểu, ta không ngu ngốc. Ta yêu nàng. Tình yêu thật sự "

Lời nói Daiso căm hận càng khiến lòng cô trào phúng và điên cuồng

" Ha ha! Yêu? Tự đặt ay lên ngực mình i. Ngươi sẽ thấy ược thứ ình yêu ngu ngốc của mình. Thứ ngươi ang nói, không hải là yêu. Mà là sự Bất Phục và Không Cam Lòng. Ngươi hận ì ông có được gười con ái ấy. Ngươi vốn đã không còn yêu nàng, tình yêu ong ngươi đã chết... TỪ RẤT LÂU. Thứ ươi ang có không phải là yêu, ngươi chỉ em nó như một cái cớ. Để che đậy thứ đen tối trong chín inh ồn mình ( Ha ha! Yêu? Tự đặt tay lên ngực mình đi. Ngươi sẽ thấy được thứ tình yêu ngu ngốc của mình. Thứ ngươi đang nói không phải là yêu. Mà là sự Bất Phục và Không Cam Lòng. Ngươi hận vì không có được ngươi con gái ấy. Ngươi vốn đã không còn yêu nàng. Tình yêu trong ngươi đã chết... TỪ RẤT LÂU. Thứ ngươi đang có không phải là yêu, ngươi chỉ xem nó như một cái cớ. Để che đậy thứ đen tối trong chính linh hồn mình) "

Daiso ôm đầu, nước mắt chảy dài

" Không! Ngươi nói dói! Ngươi nó dói "

" Nói dói? Vậy ngươi hãy nhìn về ía ước. Ìm kiếm hình bóng của nàng... Người on gái ươi yêu. Hãy ìm đi. Ngươi sẽ ìm thấy nàng, nếu ươi yêu nàng thật lòng ( Nói dói? Vậy ngươi hãy nhìn về phía trước. Tìm kiếm hình bóng của nàng... Người con gái ngươi yêu. Hãy tìm đi. Ngươi sẽ tìm thấy nàng, nếu như ngươi yêu nàng thật lòng) "

Daiso nhìn quanh căn phòng với ánh mắt bơ phờ, hắn tìm kiếm hình ảnh quen thuộc. Nhưng lại như điên cuống thức tỉnh gào lên

" Nàng đã chết! Làm sao nàng có thể ở đây "

" Chết? Sai ồi. Ngươi ã không còn nhớ... hình bóng của nàng. Đã không òn nhớ nữa. Ngươi chỉ đang ố biện minh mà ôi ( Chết? Sai rồi. Ngươi đã không còn nhớ... hình bóng của nàng. Đã không còn nhớ nữa. Ngươi chỉ đang cố biện minh mà thôi) "

" Không! Không thể. Ngươi đang nói dói, ta yêu nàng, làm sao ta có thể quên nàng chứ "

" Vậy tìm đi "

Daiso đưa tay che một bên mặt, nhìn xung quanh nhưng vẫn không có kết quả. Mọi người ai cũng đang bất ngờ, sững sờ nhìn cô và Daiso

" Ha ha! Ngươi im đi. Nàng đã chết, không còn sống nữa. Ngươi đang cố lừa gạt ta phải không? Đúng là ác quỷ mà, ngươi thì biết cái gì. Ngươi chỉ là một đứa trẻ, khi lớn lên ngươi cũng sẽ yêu. Ngươi cũng sẽ ngu ngốc như trong lời nói của mình mà thôi. Ha ha haaaa "

Daiso điên cuồng gào thét. Giọng cười khinh miệt. Cô cúi đầu xuống, khóe môi mỉm cười. Một lần nữa ngước lên liếc về phía Daiso đang điên cuồng...

" Yêu? Ngươi có biết ta HẬN nhất cái từ ghê tởm đó không? Chỉ cần nhắc tới thì ta lại cảm thấy muốn nôn. Chỉ có những kẻ ngu si như ngươi mới tin vào điều đó. Dói trá! Giả tạo! Ngu ngốc! Vô tri! Và cứ khờ dại tin rằng TÌNH YÊU tồn tại "

Đôi mắt cô trở nên khát máu, còn đâu sự bình thản, yên tỉnh ngày nào. Dường như vì mất kiểm soát mà cô đã gằn từng chữ và không bị thiếu sót từ

" Ngươi... sẽ yêu mà thôi "

" Ha ha! Ngươi có biết không? Nếu như thật sự có kẻ làm ta dao động. Thì ta sẽ GIẾT CHẾT hắn trước khi mọi chuyện đi quá xa. Và nếu không thể giết hắn thì ta... sẽ tự tay móc trái tim của mình ra và bóp nát nó... "

Cô đưa tay lên trời, giọng nói tàn khốc

" Ta thề dưới TRỜI ĐẤT. Nếu như ta không làm được. Ta sẽ bị Huyền Lôi đánh chết. Hồn bay phách tán. Mãi mãi... KHÔNG ĐƯỢC SIÊU SINH "

Bầu trời bỗng rầm vang lên tiếng sấm oanh động, cơn gió điên cuồng cuốn qua. Donald lặng lẽ nhìn cô, đôi mắt kinh hãi nhìn đôi mắt cô. Đưa tay ôm lấy ngực mình đang đau nhói...

[ Ký chủ... ]

' Chủ nhân... '

Tiểu Bát Đản và tiểu Huyết sợ hãi kêu cô...

Oanh! Rầm!

Bầu trời kéo mây đen đến, sấm sét đánh cuồng bạo. Cơn mưa trút xuống xối xả. Lời thề hôm nay của cô sẽ khiến linh hồn một người nào đó đau đớn và đang run rẩy... Tất cả chỉ mới bắt đầu...

Chương 35: Pa pa...! Tránh Xa Ta Ra 3

Bầu trời dữ tợn trút xuống cơn mưa, cô nhìn vào Daiso vô định

' Ta làm hơi quá rồi '

[ Ký chủ! Sao người lại mất bình tĩnh như vậy? ●︿●??]

' Được rồi! Để ta giải quyết '

Daiso kinh ngạc nhìn cô, sau đó dùng một luồn sáng đánh về phía cô

Bùm!

Làn khói bua vây mờ ảo, cô hé mắt ra mông lung nhìn Donald đang ôm mình. Cơ thể cô nhỏ bé nằm gọn trong lòng hắn, Daiso cũng bị First đánh ngất...

" Ha ha! Ngươi sẽ bị quả báo... ha ha "

Tiếng cười Daiso điên loạn, cô nhắm mắt lại gục xuống. Tất cả dần mất đi ý thức...

_______________

Ánh sáng bên ô cửa sổ khiến cô mở mắt ra, hai bên khóe mi vẫn còn vươn lại giọt nước trong suốt. Cô đưa bàn tay nhỏ bé của mình mà dụi mắt, lật người ngồi dậy...

Cô nhìn xung quanh, đây là một căn phòng vô cùng rộng lớn. Đồ vật trang trí đều bằng vàng lấp lánh, nơi cô đang ngồi là một chiếc giường lớn. Những chiếc màng mỏng thả xuống tung bay. Cô quay qua liền nhìn thấy gương mặt yêu nghiệt của hoàng đế.

' →_→ '

Hắn đang ngủ rất ngon, mái tóc vàng tung bay nhẹ. Hàng mi cong vút đen. Chiếc áo choàng trắng quấn lại để lộ vòm ngực rắn chắc. Khóe môi hơi hé ra

Cô quay đi ngước nhìn xung quanh, tiếng nói nhẹ nhàng

" Gunra... "

Cô gọi tên của nữ hầu, dùng tay đẩy mạnh mền ra. Cô nhìn xuống mặt đất, chiếc giường cách mặt sàn khá cao, cơ thể cô lại nhỏ bé như vậy...

Cô bò lại gần Donald, nhìn hắn vẫn ngủ mà khó chịu

[ Ký chủ! Người dậy rồi? ]

' Ừ! '

[ Đêm qua người thật lỗ mảng ]

' Ta không thể kìm lòng, chỉ cần nhắc tới hai từ tình yêu là khiến ta phát nôn '

[ Haizz...! Đêm qua người giả vờ bất tỉnh sao? ]

' Biết rồi còn hỏi '

[ Người định đóng kịch thế nào để không bị nghi ngờ đây? ]

' Xem đi rồi biết '

Gương mặt cô hơi mỉm cười, bàn tay nhỏ nắm lấy phần tóc của Donald. Nghiêng đầu chu môi

" Pa... pa pa "

[ Ký chủ làm gì vậy 😱😱 ]

Hàng mi cong vút run nhẹ, đôi mắt xanh đêm như bầu trời mở ra nhìn cô. Lạnh lùng như hàn băng...

" Gun...ra "

Cô thả tóc hắn, nheo mài nói. Hắn vẫn nhìn cô lạnh lẽo... Đưa tay ra nhéo má cô

" Au... ( Đau) "

Cô ôm má, nước mắt trên khóe mi chảy ra đáng thương. Hắn ngồi dậy nhìn cô

" Ngươi là ai? "

Cô ngước lên ngây thơ, đôi mắt nhíu lại

" Pa... pa...ói gì ( Pa... pa... nói gì?)

" Giả vờ? "

Nhìn đôi mắt lạnh lùng của hắn, đôi mắt cô tràn ngập sợ hãi. Cố gắng đứng dậy đi xuống giường

" Híc... Gun...ra... Gunra... "

Khi chân cô vừa bước đến mép giường, đôi mắt nhìn xuống mặt sàn sợ hãi. Sau đó ngồi xuống từ từ trèo xuống sàn nhà. Donald nhìn thấy hành động đáng yêu của cô mà khóe môi vươn lên nụ cười nhạt...

Đi đến bên bồng cô lên

" Ngươi giả vờ hay thật "

Hắn đi đến sô pha ngồi xuống, khí thế uy nghiêm nhìn cô. Còn cô lại dáo dác nhìn xung quanh, đôi mắt nhìn đến một chiếc cốc vàng lấp lánh gần đó. Đôi mắt liền sáng lên, với tay muốn lấy cốc vàng... Donald nhìn cô, tay chống cằm quan sát. Nhìn gương mặt cô khó chịu nhăn lại, phồng má quay đi mà mỉm cười. Hắn với tay lấy rồi đưa cô

Cô xoay người lại vui mừng, mắt sáng lên long lanh.

" Ảm ơn ( Cảm ơn) "

Hắn đứng dậy, đi đến phía tủ lấy ra một quả cầu thủy tinh trắng hình tròn. Cô vui vẻ vươn tay ra muốn lấy nó nhưng bị Donald né ra...

Hắn đặt xuống bàn trước mặt cô, cô vui mừng dùng hai tay dịnh lấy quả cầu. Từ quả cầu bỗng nhiên phát sáng đánh hất cô ra ngoài. Hắn kinh hoảng ôm cô vào lòng vuốt lưng, máu từ khóe môi cô chảy xuống

" Hu hu... hu hu Gunra... "

Bàn tay hắn phát ra ánh sáng chiếu lên người cô. Đôi mắt nhíu lại...

" Kêu Gunra đến "

Tiếng nói hắn lạnh lẽo ra lệnh, một lúc sau Gunra lo lắng chạy vào hành lễ

" Tham kiến mặt trời... "

" Không cần! Đưa công chúa về "

Hắn đưa cô cho Gunra, nhìn cô ngất lịm đi mà khó chịu.

" Vâng! "

" Chăm sóc con bé cẩn thận "

Gunra ôm cô vào lòng, đôi mắt tràn ngập lo lắng nhìn cô đang ngủ...

Khi cánh cửa đóng lại, First từ đâu xuất hiện.

" Bệ hạ... công chúa... "

" Không sao "

" Nhưng làm sao công chúa lại không có phép thuật "

"... "

" Quả cầu này lại đánh ngược lại công chúa... "

" Hai đứa trẻ kia thế nào? "

Donald cầm tách trà lên uống

" Công chúa Diana có nguyên tố thủy. Còn hoàng tử Rai là nguyên tố hắc ám "

First chấp tay báo cáo
" Cho hoàng tử vào kị sĩ đoàn huấn luyện. Diana cũng vào học viện ma pháp "

" Còn công chúa Eira? "

" Phế vật... "

" Nhưng... "

" Cho nó chuyển đến cung điện Ngọc Lục Bảo. Cho thêm người hầu vào chăm sóc... "

First kinh ngạc nhìn Donald

"... Vâng... "

" Còn nữa... "

Donald liếc nhẹ về chiếc cốc vàng, nhớ lại hình ảnh cô vui vẻ yêu thích nó

" Cho người đúc đồ chơi bằng đá quý cho nó... "

" Vâng "

Không gian trở nên yên tỉnh, Donald nằm xuống ghế sô pha. Gác tay lên đầu

" Nếu như có người làm ta dao động, ta sẽ giết chết hắn trước khi mọi chuyện đi quá xa. Hoặc... nếu không giết được hắn thì ta sẽ tự móc trái tim mình ra... BÓP NÁT nó "

Lời nói đêm qua của cô cứ lẩn quẩn trong đầu hắn, đôi mắt lạnh lẽo xuất hiện màn sương...

" Ha... "

_______________

Cô được Gunra bế về phòng, nàng ta lo lắng vuốt ve cô

" Công chúa! Người không sao chứ? "

" Ông ( Không) "

Cô mỉm cười lắc đầu, Gunra nước mắt chảy dài ôm cô

" Công chúa! Người làm ta thật lo lắng "

" Gunra... "

Gunra đưa tay lau nước mắt

" Công chúa! Để ta chuẩn bị đồ ăn cho người "

Nói rồi nàng ta bỏ đi ra ngoài, cô nhìn theo. Nụ cười trên môi biến mất, đôi mắt bình thản nhìn ra cửa sổ

[ Ký chủ! Người định giả ngu sao? ]

' Hử? '

[ Chuyện tối qua ]

' Ha! Phải! Quên hết '

[ Người gian xảo thật ]

' Mới biết à '

[ Mà ký chủ! Quả cầu lúc nãy là Thủy tinh cầu. Nó là thứ kiểm chứng ma pháp ]

' Ta biết '

[ (⊙o⊙)? Người biết?? ]

' Trong phim '

[ À há! Mà may là ta đã che giấu linh lực của người ]

' Ừ! Linh lực của ta vốn không nhỏ. Nếu để ta thử cái đó không biết ra sao '

[ Ừa ừa... ( ̄- ̄) ]

Cạch!

Tiếng mở cửa vang lên, cô xoay người lại đối diện với người vừa đi vào. Cơn gió thổi qua bay đi bức màng, gương mặt cô xinh đẹp dưới ánh sáng bình minh... Tất cả tạo nên một mỹ cảnh

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau