HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Độc Đế Ma Tôn! Khuynh Thế Thiên Hạ 15

Cô tỉnh dậy đã thấy hắn ngồi đó, đôi mắt hổ phách lạnh lẽo nhìn về nơi có muôn trùng rừng núi ấy. Xung quanh là hàn khí dày đặc

" Nàng tỉnh rồi sao? Có lạnh không? Lại đây "

Cô bước lại gần hắn, ngồi vào lòng hắn

" Nơi này không có thức ăn sao? "

" Nàng đói à? "

" Ừa... "

Hắn dịu dàng nhìn cô, hôn nhẹ lên trán cô

" Ta sẽ kiếm thứ gì đó cho nàng ăn "

" Thiếp muốn đi theo "

" Nhưng... "

Cô nhìn vào mắt hắn, khiến trái tim hắn không khỏi đập mạnh

" Được rồi. Đi thôi "

Hắn bồng cô lên sao đó bay đi, để lại tà khí vẫn còn đọng lại...

______________

Ở một nơi nào đó trong kinh thành. Trong căn phòng rộng lớn có 2 người nam nhân tuấn mĩ đang ngồi

" Thất ca... " Một người trong số đó với mái tóc đỏ ngang vai gọi người còn lại

Từ cửa phòng đi vào nam nhân tuyệt mĩ như trích tiên. Đôi mắt lạnh lẽo càng âm trầm. Phía sau là Hi Vân, lạnh lùng xinh đẹp

" Mặc Sĩ trưởng lão. Ngồi "

Nam nhân tóc đỏ mỉm cười chào hỏi

" Thất vương. Bát vương "

Mặc Sĩ Tuyệt Ca nói rồi ngồi xuống ghế. Hi Vân cũng vào vị trí

" A! Không ngờ phế vật của Hi gia lại là môn đồ của Linh sơn " Hiên Viên Ngạo Thiên chính là Bát vương gia trêu chọc nói

" Hừ! Quá khen "

" Ấy da! Lạnh lùng như vậy? Rất hợp với Thất ca nha "

" Đủ rồi! Vào chuyện chính " Hiên Viên Khải Minh lạnh lẽo lên tiếng

" Giờ đây Ma Tôn đã bại lộ thân phận. Triều đình không ai cai trị. E rằng... " Ngạo Thiên nghiêm chỉnh nhấp tách trà, đôi mắt liếc nhẹ vào Hiên Viên Khải Minh

" Mặc Sĩ trưởng lão, ngài cũng nên giải thích "

" Thất vương, Bát vương, quả thật lão sư chúng tôi đã manh động. Chỉ vì tức giận nhất thời mà mất đi lý trí, khiến cho môn đồ thương vong trầm trọng. Triều đình cũng biến động, nay ta thay mặt cả Linh sơn phái tạ lỗi với ngài "

Mặc Sĩ Tuyệt Ca đứng lên hữu lễ

" Trưởng lão không cần đa lễ. Ta biết Ma Tôn giả dạng vào Hiên Viên quốc sẽ có biến động. Nhưng vẫn chưa phải lúc để vạch trần, sẽ khiến bao người trỗi dậy giành lấy giang sơn. Thậm chí những cường quốc khác cũng sẽ thừa cơ hội... " Ngạo Thiên mỉm cười nhẹ

" Ta biết! Vốn các lão thần trong triều đã nảy sinh nghi ngờ. Nay nếu để việc hoàng đế là Ma Tôn truyền ra ngoài. E rằng biến động không nhỏ " Mặc Sĩ Tuyệt Ca lạnh lùng nhấp trà

" Hoàng huynh! Chuyện này huynh tính sao? "

Hiên Viên Khải Minh trầm ngâm, sao đó nhìn vào Hi Vân

" Ta muốn nghe ý kiến của Hi Vân tiểu thư "

Hi Vân kinh ngạc nhưng rồi lạnh lùng đứng lên

" Triều đình ngoài mặt chấp thuận, nhưng trong lòng lại mâm me ngôi vị trên cao kia. Họ vốn không biết Ma Tôn là hoàng đế, nhưng chắc chắn sẽ có người đã chuẩn bị tạo phản khi thời cơ đến. Nay Ma Tôn đã bị nhốt lại, đồng nghĩa với việc hoàng đế đã chết. Đây chính là cơ hội để bọn họ ra tay và Ly quốc... Một rừng không thể nào có 2 hổ. Cũng như một mảnh đất làm sao có thể có hai nước ngang nhau. Họ khẳng định sẽ khởi quân chinh phạt... "

"... Nói tiếp đi "

" Nhưng thất vương gia đây lại là sát vương khiến người người kinh sợ, nên chúng có thể sẽ có chút e ngại... "

" Ha! Hoàng huynh ta quả là chiến thần. Nhưng làm sao có 3 đầu 6 tay để vừa nắm giữ biên cương chống lại cường quốc và kẻ muốn tạo phản. Chưa kể khi bọn chúng có thể liên hợp với nước khác " Ngạo Thiên chế giễu nhìn vào tách trà
" Phải! Nhưng nếu khiến bọn chúng đấu đá lẫn nhau thì sao? "

" Đấu đá? Bằng cách nào? Hoàng huynh ta chắc chắn là người bị nhắm đến và e ngại nhất. Nên dù thế nào huynh ấy cũng sẽ bị tiêu diệt "

Hi Vân đưa ra một viên thuốc màu đen

" Đây là Tử đơn. Nó sẽ khiến một người chết giả. Kinh mạch không đập, hơi thở đứt quảng, cơ thể lạnh ngắt, chết nhưng không chết. Cho dù là thần y cũng chưa chắc đoán được... "

" Ý của ngươi là...? " Mặc Sĩ Tuyệt Ca nhìn vào Hi Vân

" Đúng! Cho thất vương uống viên thuốc này, sau đó loan tin thất vương vì bảo vệ hoàng đế mà thương vong. Nhưng rốt cuộc bệ hạ cũng chẳng qua nổi "

" Làm sao ta có thể tin ngươi? " Hiên Viên Khải Minh nhìn nàng ta

" Ta lấy mạng sống ra đảm bảo "

" Vậy ai sẽ là người mang tiếng xấu đó đây? " Ngạo Thiên nhếch môi hứng thú

" Nếu chúng ta không nói ai là người truy sát.... " Hi Vân chập chừng nhìn vào Hiên Viên Khải Minh đầy ẩn ý

" Vậy... hai phái đó sẽ nghĩ đối phương là kẻ mưu hại hoàng đế. Và xem nhau như địch thù... " Mặc Sĩ Tuyệt Ca gật đầu cảm thán

" Ha ha! Quả là diệu kế. Ai mà ngờ được đây lại là phế vật của Hi gia? " Ngạo Thiên lớn tiếng cười đầy hứng thú

" Ngươi sao lại có được viên thuốc thần kì đó?... " Hiên Viên Khải Minh lạnh lùng nhìn Hi Vân

" Đúng ha! Ta thấy ngươi rất quen... chẳng lẽ... " Ngạo Thiên đi lại gần nàng ta

" Ha ha! Thì ra là thế... Thật không ngờ, Vân Hi trong giang hồ tiếng tăm lừng lẫy. Lại chính là Hi Vân, phế vật mà người đời truyền miệng. Lời đồn không thể tin, không thể tin.... " Ngạo Thiên cảm thán chế nhạo

" Được rồi, chuyện còn lại nhờ vào các vị. tại hạ cáo lui " Mặc Sĩ Tuyệt Ca đứng lên đi ra ngoài cùng Hi Vân. Trước khi ra khỏi nàng ta có liếc nhẹ về phía Khải Minh. Nhưng hắn lại không đoái hoài gì tới nàng. Không hiểu sao trái tim nàng ta lại có cảm giác nhói đau như thế...

Khi hai người ra ngoài, chỉ còn lại hai nam nhân tuấn mĩ ở lại. Hiên Viên Khải Minh nhấm nháp một ngụm trà, sau đó lấy từ trong tay áo ra một bức tranh

" Thất ca, Hi Vân kia huynh thấy thế nào? "

" Nàng ta từng cứu ta "

" Sao? Vậy mà huynh lại thờ ơ như vậy? Huynh không thấy hứng thú sao? "

" Không... " Hắn vẫn chăm chú nhìn vào bức tranh

" Hử? "

Ngạo Thiên bước lại gần dòm vào, trong tranh là một thiếu nữ bay giữa dàn hoa đăng tựa như tinh linh. Mảnh vải che đi đôi mắt, dù thế vẫn tuyệt trần xinh đẹp...
" A! Hèn gì huynh không hứng thú với Hi Vân kia. Thì ra đã có người trong lòng... "

" Ta luôn nhớ về nàng ấy, dù chỉ gặp mặt một lần nhưng vẫn khiến ta xao xuyến. Nụ cười chế giễu, sự dịu dàng nhưng xa lánh. Giọng nói như ngân bạc, lúc nàng bay trên bầu trời cũng là lúc trái tim ta lỗi nhịp. Ngay cả ngủ ta vẫn gặp nàng ấy... "

" Ây da! Từ bao giờ huynh lại nói ra những lời tương tư ấy vậy? Thật không giống huynh chút nào. Nhưng ngay cả tên huynh còn không biết được... "

" Phải! Ta mong sẽ gặp lại nàng... "

" Ha ha! Tất cả do duyên thôi "

Nói rồi Ngạo Thiên bước đi ra ngoài, nụ cười chế giễu trên khóe môi vẫn còn. Nhưng đáy mắt lại là sự sầu bi vừa xẹt qua

' Thật ra... đệ cũng vậy. Tâm trí đệ cũng hiện hữu hình bóng nàng. Đệ là người bỡn cợt, bất cần đời. Nhưng khi nhìn thấy nàng ấy, sự lạnh nhạt, dịu dàng đối lập kia đã khiến đệ rung động. Đệ nhớ nàng, muốn gặp lại nàng. Nhưng thật không ngờ... có lẽ là ý trời... Hoàng huynh, đệ và huynh lại có cảm giác cùng một nữ nhân... thật khiến người chê cười... '

_____________

Cô và Hoàng Phong đã tìm được một hang động, và những cây có hoa quả. Nhưng để đến được đây quả là một đoạn dài

" Nàng ăn đi "

Hắn đưa cô một quả táo, sau đó đi nhóm lửa

" Chúng ta sẽ ở đây sao? "

" Phải "

Cô lẳng lặng nhìn vào một nơi xa, hắn thấy vậy liền vòng tay qua ôm cô

" Sao vậy? Lạnh à? "

" Không có! Chỉ là hơi mệt. "

" Mệt? Mệt ở đâu? Cho ta xem "

" Không sao đâu "

" Ừ... Ở đây là Vạn động vì nó sâu không thấy đáy. Là một chiều không gian để giam cầm Ma tộc. Ta vốn có thể phá hủy nó, nhưng cần một thời gian "

" Khoảng bao lâu? "

" Một ngày ở đây là 1 tháng bên ngoài. Ta cũng không nắm chắc "

" Ừ... "

" Được rồi, vào động kia xem có gì chúng ta cần không "

Nói rồi hắn dắt cô vào bên trong hang, nơi đây vô cùng tăm tối. Hắn bún tay tạo ra một ngọn lửa trên không. Cô vừa đi vừa nhìn xung quanh, nơi đây ngoài đá thì là hàn khí bao trùm. Đi sâu vào trong là một nơi rộng lớn, hắn thì xem xét hang động. Còn cô lại ngồi xuống một tảng đá, vừa đặt tay xuống cô thấy mình như đụng trúng thứ gì đó. Liền ngước xuống, thì ra là một quả trứng to

" Wow! To như trứng khủng long vậy. Có khi nào khủng long hơm ta "

Cô nhìn màu sắc của quả trứng rất kì lạ, nó là một màu đỏ đen đậm. Hắn bước lại gần cầm quả trứng lên sau đó định dụt thì cô kêu lại

" Người làm gì vậy? "

" Lại có sinh vật trong nơi âm khí và băng hàn thế này chắc chắn không phải thứ gì tốt. Nàng tốt nhất đừng giữ lại "

" Không! Ta muốn nó " Cô ôm quả trứng vào lòng, gương mặt lạnh lùng nhìn hắn

" Ta... thôi được. Nhưng... "

Hắn dùng tay mình đưa một ngọn lửa đen vào quả trứng. Sau đó dừng lại nhìn cô

" Ta đã truyền hơi ấm cho nó. Nó sẽ không chết "

Cô thấy vậy liền ngồi xuống, cất quả trứng vào hệ thống. Hắn kinh ngạc khi quả trứng biến mất

" Thiếp có thể cất giữ đồ vật "

Nghe vậy hắn cũng mỉm cười nhóm lửa cho cô ấm. Cô lẳng lặng nhìn hắn sau đó nhìn ra ngoài.

' Xem ra sẽ khá lâu đây... Ha! Thật đáng mong chờ '

Chương 27: Độc Đế Ma Tôn! Khuynh Thế Thiên Hạ 16

Kể từ hôm đó cô và hắn đã ở đây 7 ngày, hắn luôn dịu dàng và ân cần với cô. Ngoài việc hôn ra thì luôn yêu thương cô hết mực, khiến lòng cô có cảm giác hơi có lỗi. Ngồi trên tảng đá cô nhìn lên bầu trời, hắn từ phía sau ôm cô. Giọng nói dịu dàng lo lắng

" Nàng sao vậy? "

" Không có gì "

" Ta có chuyện muốn nói với nàng "

Hắn tựa cằm vào vai cô

" Hử? "

" Chúng ta đã ở đây 7 ngày, và sắp tới sẽ có trăng máu. Ta phải nhân cơ hội trị vết thương. Nên ta sẽ không thể cạnh nàng 3 ngày này... "

" Vậy chúng ta có thể thoát ra sao? "

" Phải "

" Ừ! Vậy người đi đi "

" Ta không yên tâm để nàng một mình, nên ta sẽ tạo kết giới bảo vệ. Nàng không thể ra ngoài và không ai có thể vào trong. Thức ăn, củi lửa và nước uống đều có đủ, nàng phải chờ ta về "

" Ừa! Người định đến đâu tu luyện? "

" Ở một hang động trên băng, xung quanh đều là lửa rực "

" Băng và lửa dung hòa? "

" Phải! "

Không khí im lặng bao trùm, cô bình thản nhìn một khoảng không còn hắn lại lo lắng nhìn cô

" Sao vậy? " Cô thấy hắn nhìn mình liền hỏi

" Ta có cảm giác, lần này ta đi sẽ mãi mãi mất nàng... "

" Làm sao như thế được? Người suy nghĩ nhiều rồi "

" Băng nhi! Nàng hứa với ta, khi ta giết hết đám Linh sơn kia. Nàng sẽ trở thành Ma hậu của ta. Mãi mãi yêu ta, bên cạnh ta. Được không? "

Cô yên tỉnh nhìn vào đôi mắt hắn, cô có thể thấy sự dao động và sợ hãi nơi đáy mắt của người nam nhân này.

' Ma hậu? Yêu? Bên cạnh ngươi? Có lẽ không được rồi, ta không phải Huyết Ly Băng, nên lời hứa này có thể xem như không tính nhể? Ha! '

Dù nghĩ vậy nhưng cô vẫn bình thản nhìn hắn, mỉm cười dịu dàng

" Ta hứa với chàng "

Hắn nghe vậy mà mỉm cười, ôm cô vào lòng. Đôi mắt hạnh phúc nhìn về nơi xa

" Cảm ơn nàng "

Nói rồi hắn hôn lên trán cô, sau đó buông cô ra

" Thời gian không còn sớm, ta đi đây "

Hắn đứng dậy, đưa tay ra tạo một luồn ánh sáng bao bọc lấy hang động. Một kết giới vô hình được tạo ra, cô nhẹ nhàng nhìn hắn

Hắn nhìn cô lần cuối sau đó biến mất, chỉ để lại hàn khí còn vương lại

[ Ký chủ! ]

Tiếng nói tiểu Bát Đản vang lên

" Hử? Ngươi khỏe rồi à? "

[ Vâng! Ta đã khôi phục. Mà ký chủ! Người hứa xuông sao? ]

" Ừ "

[ Làm vậy không sợ người khác tổn thương à? ]

" Ngươi là hệ thống mà cũng nghĩ cho kẻ khác quá ha "

[ Ừ! Thì... Mà ký chủ có sắp xếp gì chưa? Đã gần một năm rồi ]

" Hử? Ra ngoài "

[ Ký chủ muốn đi? ]

" Phải. Mà ngươi có thể phá vỡ kết giới này không? "

[ Kiểm tra -------- Hoàn tất -------- Có thể ]

" Mất bao lâu? "
[ Chưa xác định ]

" Ừ! "

Cô nói rồi nhìn lên bầu trời, ánh trăng sáng cao chiếu rọi. Bỗng khóe môi cô vươn lên nụ cười nhạt không rõ ý tứ. Giọng nói lạnh nhạt nhưng dịu dàng

" Tiểu Bát Đản! Ngươi thấy ánh trăng đêm nay như thế nào? "

[ Hử? Rất sáng ]

" Ngươi cảm nhận như thế nào về ánh trăng? "

[ Hử? Trăng luôn sáng, ở trên cao hiên ngang đứng giữa màn đêm. Lại cô độc và lạnh lẽo ]

" Phải! Nó thật cô độc, nhưng lại rất đẹp. Vẻ đẹp của tạo hóa, được kết tinh từ những gì tăm tối nhất "

[... ]

" Rồi một ngày nào đó ta sẽ như ánh trăng kia. Tỏa sáng và lạnh lẽo. Như một nữ hoàng cao cao tại thượng đứng giữa bầu trời. Sẽ không bị ràng buộc bởi một thứ gì. Có đôi lúc ánh trăng sẽ luôn có những vì sao bên cạnh, nhưng rồi đôi lúc cũng sẽ chẳng thấy đâu. Vì thế mà ánh trăng luôn sáng, luôn lạnh lùng và cao quý. Nắm trong tay cả bầu trời của màn đêm tối... "

[ Ký chủ... ]

" Ta luôn suy nghĩ tình cảm là gì mà khiến người ta phải đau đớn tuyệt vọng. Chấp nhận hy sinh tất cả chỉ để đổi lấy một ánh nhìn, một nụ cười thậm chí là một chút yêu thương từ ai đó. Thật ngu ngốc có phải không? "

[ Đó là thất tình lục dục của con người ]

" Đúng vậy! Ta muốn có một cuộc sống thanh thản, cảm nhận sự hòa bình và không màn sự đời. Sẽ không bị ràng buộc bởi bất kì thứ gì, kể cả tình cảm "

[ Nhưng như vậy sẽ không có ý nghĩa ]

" Ý nghĩa? Phải ha. Con người sinh ra để sống và tìm thấy mục đích của chính mình kia mà. Trong tâm trí họ luôn muốn có sự an nhàn, một mái ấm hạnh phúc. Nhưng khi có rồi, họ sẽ càng muốn nhiều thêm, họ xem đó như sự đột phá. Một thứ tuyệt vời để chinh phục và dần dần đánh mất mọi thứ vì không biết trân trọng những gì mình đang có. Con người không biết thế nào là đủ. Là một loài vật vô tri, sống theo cảm giác, dễ đánh mất chính mình và khiến tâm trí rối loạn. Họ cho rằng bản thân thông minh nhưng lại không biết rằng mình ngu ngốc như thế nào, một con người dù sáng suốt ra sao cũng sẽ có lúc đánh mất chính mình. Nhiều thứ trên thế giới này luôn đáng sợ, và chính họ cũng đang ấp ủ thứ gì đó vô cùng ghê tởm. Lòng hận thù? Sự tức giận? Tình yêu? Sự tham lam? Cố chấp và ngu muội? Rất nhiều, còn rất nhiều điều có thể khiến họ bị chi phối và trở nên ngu dại. Thật đáng thất vọng khi nghĩ đến điều đó... "

[ Ký chủ... ]

" Nhưng dù sao, họ vẫn sẽ không nhìn ra điều đó. Và tốt nhất là không nên nhìn thấy những điều đó. Vì có lẽ điều đó sẽ khiến họ trở nên tuyệt vọng, thống khổ. Tiểu Bát Đản, ta muốn trở nên bất tử, sau đó tạo dựng một cuộc sống bình yên. Nhưng trước khi tạo dựng nó ta muốn sống có ý nghĩa, muốn làm điều gì đó thật ngu ngốc. "

[ Ký chủ muốn làm gì? ]

" Ta muốn biết tất cả, muốn nhìn thấy những điều ta chưa từng thấy. Trước khi chưa gặp ngươi, ta đã từng nghĩ mình biết mọi thứ, nhưng không... ta đã sai rồi. Một sai lầm quá lớn. Vì thế... ta sẽ làm điều đó và... ngươi có nguyện ý đi theo ta? Đi đến mọi nơi, khám phá tất cả? Dù nguy hiểm... "

[... Ký chủ! Ta là hệ thống của người! Và người là ký chủ của ta. Dù người đi đâu, ta sẽ luôn bên cạnh người, sát cánh cùng người. Dù cho ta chỉ là một hệ thống vô tri... ]

" Không! Ngươi không vô tri. Kể từ khi ngươi hiện hình cứu ta vì sợ ta bị thanh kiếm kia làm hồn bay phách tán. Thì ngươi đã chứng minh rằng bản thân không phải là một hệ thống vô tri. Ngươi đối với ta là bạn, và ta muốn ngươi bên cạnh ta "

[... Ký chủ °^° * Híc * ]

" Ngươi khóc à? "

[ Không có! Ta xin thề! Ta sẽ theo người. Dù người ở nơi đâu, dù cho hồn phách người bị trôi dạt đến thế giới nào. Ta cũng sẽ tìm kiếm người, tìm kiếm chủ nhân của ta. Bên cạnh người và bảo vệ người mãi mãi. Cho đến khi ta không còn tồn tại... Dù người là kẻ ác độc, tàn nhẫn, vô tình, đáng ghét hay khó ưa ra sao ta cũng sẽ bên người. Dù ta biết người rất bí ẩn, nhưng ta tin người ]

" Ngươi đáng chửi móc ta hả? =.=?? " [ He! Không có ]

Cô ngước lên bầu trời, sau đó mỉm cười nhẹ đầy thỏa mãn...

Liệu họ có biết được những lời nói ngày hôm nay cũng chính là ĐỊNH MỆNH. Sau này họ sẽ là người mà ai ai cũng phải kính sợ. Mãi mãi bên cạnh nhau và đi đến một quảng đường dài... dù cho... có bị tách rời...

______________

Kinh Thành Hiên Viên quốc:

Trong một căn phòng rộng lớn, có một người nam nhân tuấn mĩ ngồi đó. Vẻ đẹp lạnh lùng và xa cách, khí thế uy nghiêm...

" Thất vương! Quân ta đã tiêu diệt được 2 ngàn quân của Ly quốc "

" Ừ! Báo cho Bát vương. Nói với hắn đến gặp ta "

" Không cần, đệ tới rồi "

Một nam nhân khác đi vào, mái tóc đỏ ngang vai lãng tử. Khóe môi mỉm cười ngạo nghễ, dù thế nhưng khí chất vương giả vẫn không bị lấp đi.

" Lui ra "

Trong căn phòng chỉ còn hai người, Ngạo Thiên lại gần đưa ra tấu chương

" Từ ngày huynh giả chết đến nay đã 7 tháng. Ly quốc và quân tạo phản đã nghi ngờ và chém giết lẫn nhau. Khiến cho lương thực và lực lượng hao hụt không ít. Sắp tới đệ sẽ dẫn quân chinh phạt Ly quốc "

" Thời cơ vẫn chưa đến, đừng nên làm liều "

" Ha ha! Mà phải nói Hi Vân tiểu thư kia thông minh thật. Nàng ta đã kề vai sát cánh cùng huynh đẩy lùi kẻ địch. 7 tháng này đệ đã quan sát thấy rõ huynh và nàng ta dường như rất thân. Thậm chí huynh còn không cẩn thận hay xa lánh nàng ta. Chẳng lẽ... "

" Câm mồm! Đừng nói bậy "

" Xì! Đệ không nói bậy. Huynh nghĩ xem nàng ta luôn bên cạnh huynh. Giúp huynh bầy mưu kế. Còn lo lắng chăm sóc khi huynh mệt mỏi, huynh còn đích thân dạy võ cho nàng ta. Nàng ta... dường như đã yêu huynh "

Gương mặt Hiên Viên Khải Minh trở nên âm trầm, hàn khí lạnh lẽo tỏa ra

" Ta rất cảm kích những gì nàng ta làm. Và ta công nhận nàng ta rất đặc biệt, hành xử thông minh, tài giỏi. Cũng đã từng cứu ta khi trước nhưng chuyện đó cũng chỉ là giúp đỡ nhau. Đừng nói xằng bậy "

" Đệ thấy chỉ có huynh vô tình, chứ Hi Vân chưa chắc nghĩ vậy "

" Đệ... "

Cạch!

Cửa phòng mở ra, Mặc Sĩ Tuyệt Ca lạnh lùng khí phách bước vào. Gương mặt không cảm xúc nhìn vào khoảng không, phía sau là Hi Vân xinh đẹp. Gương mặt lạnh lùng nhưng khi liếc qua Hiên Viên Khải Minh thì tim đập mạnh, đáy mắt xẹt qua sự quan tâm

" Ấy chà! Đại tẩu và Mặc Sĩ trưởng lão đến rồi à? "

" Ngạo Thiên...! "

Từ đại tẩu lọt vào tai cả 3 người. Mặc sĩ Tuyệt Ca không nói gì ngồi vào chỗ còn Hi Vân vẫn lạnh lùng. Nhưng đáy mắt lại hiện lên sự xấu hổ. Hiên Viên Khải Minh gằn tên hắn, khiến hắn không dám ho he gì nữa

" Thất vương! Ta có chuyện muốn nói "

" Mặc Sĩ trưởng lão không cần khách sáo "

" Theo như tính toán, ta nghĩ Ma Tôn sẽ trở lại vào 3 tháng nữa "

Lời nói lạnh lùng của hắn khiến ai cũng kinh ngạc

" Phiền đây "

Ngạo Thiên nâng trà lên nhấm nháp, liếc nhẹ về phía Khải Minh

" Ngài có ý định gì? "

" Nay Linh sơn phía ta đã khôi phục không ít. Và Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm đã có thể sử dụng. Dù uy lực không mạnh như trước nhưng đấu với Ma Tôn vẫn có thể. Còn Hiên Viên quốc đành phiền các vị " Mặc Sĩ Tuyệt Ca uy nghiêm nói

" Ngài định tử chiến với Ma tộc? " Ngạo Thiên kinh ngạc thốt lên

" Phải "

"... "

Không khí trong phòng bỗng dưng yên tỉnh, thì từ ngoài sảnh một tà áo dài trắng hạ xuống. Thân ảnh yêu mị tuyệt trần. Mảnh vải che đi đôi mắt tung bay trong gió. Mái tóc tím mịn màng như lượn sóng. Khóe môi nâng lên đưa tay đẩy cửa

" Đã lâu không gặp... "

Chương 28: Độc Đế Ma Tôn! Khuynh Thế Thiên Hạ 17

Cô từ ngoài bước vào khiến ai cũng kinh ngạc, Hiên Viên Khải Minh nhìn cô, khóe môi vươn lên nụ cười nhạt. Mặc Sĩ Tuyệt Ca bàng hoàng sau đó vui mừng

" Nàng còn sống? "

" Mặc Sĩ trưởng lão. Lâu không gặp "

Cô nhẹ nhàng nói sau đó nhìn qua Hi Vân

[ Ký chủ! Người thấy thuật dịch chuyển của bản hệ thống có siêu đẳng không? ]

' Ha! Rất tốt '

Mặc Sĩ Tuyệt Ca nhìn cô sau đó như nhớ ra gì đó liền nheo mài lại. Cô thấy vậy mới lên tiếng

" Ngài yên tâm, ngài tính toán không sai. Chỉ là ta ra trước mà thôi "

" Làm sao có thể... "

Hắn kinh ngạc, dung nhan như trích tiên lo lắng nhìn cô. Cô đưa ngón trỏ lên miệng quyến rũ

" Bí mật "

Cô yêu mị khiến trái tim bọn hắn lỗi nhịp, Hiên Viên Khải Minh đi lên

" Nàng thật ra là ai? "

" Ta? Huyết Ly Băng... "

" Huyết Ly Băng? Là người còn sống sót của Huyết gia " Ngạo Thiên nhấm nháp trà cảm thán nói

" Bát vương hiểu biết sâu rộng nha "

" Nhưng rõ ràng người Huyết gia đã diệt vọng, người còn sống sót ở trong hậu cung kia mà " Ngạo Thiên đứng lên nhìn qua cô, đáy mắt thâm sâu dò xét

" Bí mật tạo nên sự quyến rũ của một người phụ nữ "

Cô nhếch môi, tiếng nói ngân bạc vang vọng cả gian phòng. Tà mị như vậy khiến ái cũng phải bần thần

Bỗng từ trên trần nhà có ánh sáng bạc lóe lên, một thanh kiếm chĩa thẳng vào cô. Cô có thể nhận ra đó là thuộc hạ của Hi Vân... Hồng Ngọc

Cô nhìn thấy liền uyển chuyển xoay người, tà áo trắng tung bay tuyệt thế. Mái tóc tím mượt mà như tơ lụa

" Lại là ngươi! Hôm nay ta sẽ giết ngươi. Trả thù cho những đệ tử của Hi quán đã chết " Tiếng hét Hồng Ngọc tức giận

[ Ký chủ! Có sát khí ]

Cả đám đứng nhìn mà không ai đi ra, họ đều muốn xem rốt cuộc cô là người như thế nào... Thấy vậy cô chỉ nhếch môi cười nhạt.

Hồng Ngọc chạy đến chĩa kiếm vào tim cô, cô đưa một chân lên ngang qua thanh kiếm đá vào tay Hồng Ngọc. Sau đó bay lên giữa không trung

" Thật không vui "

Cô bay ra ngoài, Hồng Ngọc cũng đuổi theo.

[ Ký chủ! Tại sao không giết nàng ta? Với người việc đó như con kiến ]

" Ta không muốn làm bẩn tay mình. Nàng ta không cùng đẳng cấp "

[ Nà ní =.=??? ]

Cô dừng lại trước tiền sảnh rộng lớn, tất cả mọi người đều theo ra. Hồng Ngọc vẫn không bỏ cuộc mà muốn giết cô, nhưng khi nàng ta đến gần cô thì liền ngã xuống. Đôi mắt nhắm nghiền lại, từ khóe môi chảy ra máu đỏ...

[?? ]

Cô lẳng lặng nhìn, còn Hi Vân kinh hãi

" Hồng Ngọc "

Kêu lên sau đó bay lại phía cô tức giận, nàng ta sử dụng võ công nhằm lấy mạng cô. Mỗi một chiêu thức đều vô cùng tàn độc. So với Hồng Ngọc, nàng ta mạnh hơn bội phần.

Cô nhẹ nhàng né tránh như đang bay múa, lại như ảo ảnh sắp biến mất. Bỗng mũi kiếm nàng ta xẹt qua mảnh vải. Khiến nó rớt xuống, để lộ hàng mi cong vút và đôi mắt phượng tuyệt thế. Cô đưa tay lên che đi ánh sáng mặt trời, sau đó từ từ mở ra nhìn vào Hi Vân. Đôi đồng tử đỏ như máu xinh đẹp, trong đôi mắt là cả một sự yên tỉnh nhẹ nhàng. Lại như một chiếc lưới giam cầm linh hồn mỗi người vào nó. Khiến trái tim 3 nam nhân bên cạnh đập mạnh. Hi Vân cũng bàng hoàng.

Nàng ta nhanh chóng bình tĩnh lại, đôi mắt xanh dương hiện lên sự khát máu sau đó dùng toàn lực cho kích cuối cùng. Cô lặng nhìn mũi kiếm sắc bén đang dần đi về phía cô, khi nó sắp tới gần thì cô đã nằm trọn trong lòng một người nam nhân. Đồng nghĩa với việc hắn bị thanh kiếm đó đâm trúng

Mọi việc quá nhanh khiến ai cũng không khỏi sững sờ, khi cô nhìn lên đã thấy nam9 ( Hiên Viên Khải Minh) gương mặt tái nhợt. Trước ngực còn chảy ra máu ướt đẫm y phục. Ngạo Thiên và Mặc Sĩ Tuyệt Ca đứng đó kinh hãi. Cả hai đã chậm hơn hắn một bước. Còn Hi Vân, khi thấy Khải Minh đỡ nhát kiếm đó và ôm cô vào lòng, trái tim không khỏi nhói lên.

" Ngu ngốc! Ngài có biết thanh kiếm đó có độc không? " Cô tỏ ra lo lắng chạm vào vết thương của hắn nhưng hắn đã nắm chặt tay cô

" Ta... đã gặp lại nàng... Băng nhi... "

Sau đó hắn gục xuống vai cô, tất cả chìm vào bóng tối...

_____________

Màn đêm buông xuống với muôn vàn ánh sao, trong gian phòng rộng lớn. Một người nam nhân tuấn mĩ với gương mặt nhợt nhạt, mồ hôi chảy dài. Cơ thể được băng bó kĩ càng, bên cạnh là một nữ nhân xinh đẹp lạnh lùng, nhưng đôi mắt xanh dương lại mang theo lo lắng sợ hãi.

" Ưm... " Hiên Viên Khải Minh tỉnh dậy, đưa tay chạm vào vết thương kêu lên.

" Ngài tỉnh rồi? "

" Hi Vân? "

" Này! Ngài uống chút nước đi "

" Đa tạ "

Khải Minh nhận lấy ly nước, sau đó nhìn vào Hi Vân nheo mài

" Ta ngủ bao lâu? "

" 2 ngày "

" Băng nhi đâu? "

"... "

Bàn tay Hi Vân nắm chặt lại, nhìn vào ánh mắt mong chờ của hắn mà đau đớn. Cô từ cửa bước vào trong, cô đã che lại đôi mắt của mình. Khóe môi cười nhạt

" Vương gia thật may mắn, được Hi Vân tiểu thư ngày đêm chăm sóc. Lo lắng như vậy "

Cô nhìn sang Hi Vân đang lạnh lẽo nhìn cô, nàng ta né qua một bên cho cô ngồi xuống...

"... "

" Ngài có cảm thấy đau ở đâu không? "

Cô chạm vào vết thương của hắn, sau đó ngước lên đã thấy hắn chăm chú nhìn cô. Khóe môi trắng nhợt mỉm cười vui vẻ

" Không "

Hi Vân đứng bên cạnh nhìn cô và Khải Minh nói chuyện, nhẹ liếc qua nơi khác liền thấy gần đó có một bức tranh đang được khép lại liền tò mò đi đến. Dần mở ra nàng ta đã kinh ngạc, trong tranh là một nữ nhân tuyệt trần, đứng giữa muôn ngàn hoa đăng bay lượn trên bầu trời. Tà áo trắng phiêu dật tựa thiên tiên. Mảnh vải che đi đôi mắt, nhưng vẫn tuyệt thế giữa chốn hồng trần...

Nàng ta ôm lấy ngực, trái tim đang đau nhói lên. Nhẹ nhìn qua cô sau đó đi ra ngoài. Tất cả hành động của Hi Vân đều không thoát khỏi tầm mắt cô

_____________

Hi Vân chạy ra ngoài khuôn viên, đưa tay chạm vào mặt mình. Khóe mi nàng ta đang rơi nước mắt, những giọt nước long lanh

" Chủ nhân "

Minh Châu ( Thuộc hạ của nữ9) đi đến

Nàng ta lau đi nước mắt, lạnh lùng hỏi

" Chuyện gì? "
" Người cứ khóc đi, chủ nhân "

"... "

" Minh Châu sẽ giết chết ả hồ ly kia "

"... "

" Chủ nhân! Chỉ cần người cho phép... "

" Không "

" Nhưng chủ nhân, người sao lại như vậy? Người còn muốn cố chấp như thế nào nữa? Người đã yêu Thất vương. Người đã yêu ngài ấy "

" ĐỦ RỒI! "

" Thuộc hạ phải nói, nói cho người biết tình cảm của chính mình. Người đã yêu, yêu Thất vương gia. Từ rất lâu rồi... người có biết không? "

"... Ta... "

Hi Vân quay qua nhìn Minh Châu, giọt nước mắt chảy dài khi nhớ lại hình ảnh Khải Minh quan tâm cô

" Người đã yêu Thất vương, thuộc hạ sẽ giết ả hồ ly kia... Cho người và Thất vương... "

Bốp!

Hi Vân hạ tay xuống, gương mặt lạnh lẽo

" TA KHÔNG CẦN NGƯƠI LO! NGƯƠI CHỈ LÀ MỘT CON CHÓ TRUNG THÀNH MÀ THÔI. NGƯƠI KHÔNG CÓ QUYỀN XEN VÀO VIỆC CỦA TA "

"... Chủ... nh..nhân... "

Minh Châu ôm lấy mặt mình, sau đó nhìn Hi Vân

" Người rõ ràng rất ghét ả hồ ly kia mà? Ngay cả... ngay cả Hồng Ngọc bây giờ cũng sống chết không rõ. Người sao lại không trả thù? "

" Hi Vân tiểu thư muốn trả thù ai vậy? "

Cô từ phía sau đi đến, hương thơm tỏa ra từ cơ thể. Minh Châu thấy cô liền tức giận xông lên

" Minh Châu "

Hi Vân kêu lên nhưng đã quá muộn, Minh Châu đang dần ngã xuống. Đôi mắt ướt đẫm nhìn nàng ta mỉm cười. Khóe môi chảy máu, mấp máy

" C...chủ... nh...nhân "

[ Ký chủ! Người đã làm cách nào mà... ]

' Bí mật '

Hi Vân chạy lại đỡ lấy thân thể Minh Châu, đưa tay lên mũi nhưng hơi thở đã không còn. Nước mắt lần nữa chảy xuống

" MINH CHÂU... Tỉnh lại... tỉnh lại mau "

" Thật là... "

Cô nhếch môi chế giễu, nhìn cơ thể Hi Vân tỏa ra sát khí. Nàng ta vung tay lên đánh một chưởng về phía cô. Nhưng lại bị Ngạo Thiên bay ra đánh ngược lại

Bùm!

Mặt đất nứt ra, làn khói mù mịt. Ngạo Thiên lùi lại mấy bước. Cô đưa tay ra đỡ lấy hắn

" Huynh không sao chứ? "

" Không sao "

Hi Vân tức giận quay đi, nhưng trong đầu lại vang lên tiếng nói của cô

' Người nam nhân cô yêu lại yêu tôi. Cô cũng chỉ là kẻ thua cuộc. Chấp nhận số phận đi '

Nàng ta quay qua nhìn cô, đôi mắt hiện lên tức giận

' Hiên Viên Khải Minh tôi cũng chỉ xem hắn như con rối mà chơi đùa khi chán. Chỉ có Hi Vân cô mới đem lòng yêu hắn '

Sự kinh ngạc hiện lên đáy mắt nàng ta, bàn ta nắm chặt lại. Sau đó ôm thân xác của Minh Châu bay đi

Cô nhìn theo bóng lưng nàng ta sau đó cũng xoay người. Chỉ lạnh nhạt để lại hai từ với Ngạo Thiên

" Đa tạ "

Chương 29

Kể từ ngày đó Hi Vân cũng đã biến mất không tung tích, còn cô phải vờ quan tâm lo lắng cho cái tên nam9 kia. Và bên cạnh họ để chuẩn bị cho kế hoạch Ma Tôn tái thế.

Đứng trong khuôn viên vườn cô ngắm nhìn bầu trời, từ phía sau Ngạo Thiên mỉm cười đi lại, trên tay là sâu kẹo hồ lô

" Ăn không? "

Cô quay lại nhận lấy sâu hồ lô

" Đa tạ "

" Nàng ở đây đã hơn 10 ngày, quân địch cũng đã dần kiệt sức. Nàng cứ thư thả đi "

" Ừ! "

Cô nói rồi đến một băng ghế đá ngồi xuống, cơn gió thổi qua đưa hương thơm từ cơ thể cô bay đi.

" Băng nhi! Nàng sao lại muốn giết Ma tôn? "

" Hử? Vậy sao vương gia lại muốn? "

" Ta là vương gia của Hiên Viên quốc. Tiêu diệt tên ma đầu đó là nghĩa vụ của hoàng tộc "

" Vậy sao "

" Còn nàng? "

" Ta? Cũng có nghĩa vụ của mình "

Cô đưa tay lên khóe môi nở nụ cười nhạt với ý vị sâu xa khiến Ngạo Thiên bần thần

Bỗng từ bầu trời vang vọng tiếng nói hàng ngàn người gào thét.

" Dường như Ly quốc không xong rồi "

" Thất vương quả là phi phàm " Cô đưa chén trà lên uống

Từ ngoài bước vào Mặc Sĩ Tuyệt Ca, khí chất lạnh lùng tuyệt mĩ lay đọng cơn gió. Hắn đang mang hoàng tử Ly quốc đi vào...

Chính là Ly Hoàng, kẻ thống lĩnh Ly quốc san bằng Hiên Viên quốc này. không ngờ có ngày cô lại gặp hắn lần nữa

" Ly quốc hoàng tử, các người đã vi phạm giao ước hòa bình. Vì vậy, các người phải trả giá " Ngạo Thiên đi lên với nụ cười bỡn cợt

" Hừ! Ta không ngờ Thất vương gia vẫn còn sống. Đúng là khiến người người chấn động "

" Ly hoàng tử quá khen, chỉ là 1 ít thủ đoạn mà thôi "

" Tiểu nhân bỉ ổi "

" Tiểu nhân? Bỉ ổi? Ha ha, những từ này hợp với Ly quốc hơn "

"... "

Đôi mắt Ly Hoàng mở to đầy sát khí, cơ thể chồng chất vết thương.

" Ha ha! Giờ này vẫn còn muốn lên mặt? " Ngạo Thiên đi đến đạp vào tay hắn

Khiến hắn đau đớn, hắn đưa mắt liếc nhìn cô mà bất ngờ. Nhưng sâu trong đáy mắt là một nỗi dao động nhỏ. Hắn nhắm mắt lại, dùng toàn lực lấy ra một thanh kiếm màu vàng nhạt. Luồn khí tỏa ra mãnh liệt, hắn dùng nó đâm vào bụng mình tự sát. Máu chảy ra mà khóe môi mỉm cười

" Trong trận chiến này... Ta thua! "

Sau đó nhìn qua cô mỉm cười

" Tự cổ chí kim loài hoa nào đẹp nhất? "

" Ánh trăng sáng rọi trên từng dãy lụa "

" Rợp trời hoa đăng tà áo phiêu dật "

" Đôi mắt tuyệt luân thu cả hồng trần "

" Thế nhân tàn nhẫn vùi nát cành hoa "

" Khiến nó trở thành một nhánh tro tàn "

" Trái tim lệch nhịp hiện hữu kí ức "

" Dãy lụa mỏng manh đốt cháy khung trời " " Đời đời kiếp kiếp... tuyệt mãi không quên... "

Hắn đọc lên bài thơ cô đã viết trên dãy lụa giữa trời với muôn vàn hoa đăng, hắn rút thanh kiếm ra. Máu nhỏ giọt xuống nền đất, thanh kiếm bỗng nhiên biến hóa. tiên khí tỏa ra uy mãnh, hắn vươn tay run rẫy đưa cho cô

" Ta mong nàng... h...hãy... giữ... nó... Xin nàng... "

Cô nhận lấy thanh kiếm, nhìn Ly Hoàng đang dần ngã xuống. Khóe môi mỉm cười, trước khi đôi mắt ấy nhắm lại đã nhìn đến cô đầy thõa mãn. Cô không thể đọc được ý nghĩ của hắn, cô không thể nhìn thấu ý nghĩ của người nam nhân này. Dường như hắn không hề suy nghĩ bất kì điều gì...

Cô nhìn hắn đã chết mà kinh ngạc, tại sao hắn lại mỉm cười khi chết? Tại sao hắn lại bình thản như vậy?

[ Ký chủ! Người có biết vì sao người không đọc được ý nghĩ của hắn không? ]

'?? '

[ Vì hắn đã làm theo trái tim mình, chứ không phải là lý trí ]

'... '

[ Người hãy đi vào thế giới của hắn, sẽ hiểu được... ]

Lời nói hệ thống vừa dứt thì cô liền gục xuống chìm vào giấc ngủ, mọi thứ dần tăm tối...

______________

Bỗng từ bóng tối bị lấn đi, thay vào đó là hình ảnh cô thấy được một cậu bé tuấn mĩ với mái tóc vàng đang luyện kiếm. Đó là Ly Hoàng...

Những vết chai trên tay, mồ hôi ướt đẫm bộ y phục. Một người đàn ông cao to khác đi đến

" Ly Hoàng! Người phải tập luyện thật nhiều, để sau này giúp Ly quốc trở thành một cường quốc "

"... "

" Nào! Lại đây "

Nói rồi người nam nhân cao to đó và Ly Hoàng tỉ võ, người nam nhân kia không hề nhân nhượng khiến khóe môi Ly Hoàng be bết máu. Cơ thể đầy vết thương

" Người là một hoàng tử, nên nhớ những vết thương này chỉ là nhỏ nhoi "

"... "

Sau đó hắn dùng một cước đá Ly Hoàng ra xa, khiến hắn ho ra rất nhiều máu. Người nam nhân lắc đầu sau đó bỏ đi, để lại cậu bé Ly Hoàng nhìn theo. Hắn ngồi đó nhìn lên bầu trời, từ phía sau một nữ nhân xinh đẹp cao quý đi đến. Gương mặt nhăn lại

" Con trai "

Hắn quay qua nhìn nàng ta " Con nhìn bộ dạng thảm hại này đi. Ta đã rất kì vọng vào con, nhưng... con lại... Haizz "

Nàng ta nói rồi thở dài, đưa cho hắn một chiếc khăn tay sau đó bỏ đi chỉ để lại một câu nói

" Hãy khiến phụ hoàng con hài lòng, điều đó mới xứng đáng trở thành một vị hoàng tử "

Ly Hoàng lẳng lặng nhìn theo bóng lưng nàng ta, sau đó cầm lên khăn tay. Nhìn vào nó mà khóe môi vươn lên cười nhạt

"... "

Lại chuyển một khung cảnh khác, cô nhìn thấy Ly Hoàng đứng một góc tối nhìn những hài tử khác cười nói hồn nhiên. Còn hắn với gương mặt không cảm xúc, mẫu thân hắn lại không quan tâm hắn mà vui vẻ bên hoàng đế...

Bàn tay hắn với những vết thương vẫn còn màu đỏ máu, đôi mắt nhìn đến những quan thần

- Ha ha

- Ly quốc ta sẽ là một cường quốc

- Mau nhìn kìa

- Nương nương thật đẹp

- Ta sẽ tận trung báo quốc, phát triển đất nước thành một cường quốc mạnh mẽ

- Ha ha

...

Từng tiếng cười nói vui vẻ vang vọng cả bầu trời, Ly Hoàng nhìn đến mẫu thân đang nói chuyện với hoàng hậu nịnh nọt. Nhìn những hài tử được bảo vệ và hồn nhiên. Nhìn những quan đại thần giả tạo cười nói...

Khóe môi hắn vươn lên nụ cười bất cần đáng sợ, đôi mắt yên tỉnh hiện hữu bóng đêm. Sau đó quay đi, ý nghĩ của hắn hiện lên trong đầu cô

' Giả tạo! Tất cả đều giả tạo '

' Cường quốc? Hoàng tử? Nói đúng hơn ta cũng chỉ là một con cờ '

' Một quân cờ trong bàn cờ '

' Mẫu thân? Yêu thương ta? Bất quá cũng chỉ là công cụ để bà được lòng hoàng đế '

' Giả dối! Mệt mỏi! Ta không cần gì nữa... không cần... Ha ha ha haaaaaa '

Cô nhìn theo bóng lưng cô độc kia quay đi, lại một khung cảnh khác. Cô nhìn thấy Ly Hoàng thay đổi, hắn trở thành một người cười nói. Nhưng đôi mắt chưa một phút giây nào thay đổi màn đêm. Tất cả, đáy mắt hắn chỉ một màu tối. Không hiện lên ý nghĩ nào...

Hắn luôn vui vẻ, nhưng lại tàn nhẫn quyết tuyệt. Vừa mới 14 tuổi đã ra chiến trường, vết thương chồng chất. Đôi tay dính đầy máu tươi, gương mặt không cảm xúc nở nụ cười ác độc...

" Ha ha haaaaaa "

Tiếng cười tàn độc vang vọng cả khung trời, hắn đi trên dòng máu cười điên cuồng. Nhưng khóe mắt lại rơi ra một giọt nước trong suốt....

Lại một nơi khác, cô thấy hắn đứng tại khuôn viên cảm nhận từng cơn gió. Hắn cầm trên tay một chiếc quạt, nhưng điều đặc biệt là trên chiếc quạt đó có hình vẽ của cô. Hắn lặng nhìn vào nó, muôn vàn hoa đăng xinh đẹp. Thân ảnh tuyệt luân...

Cô có thể nhìn thấy đáy mắt tối tăm của hắn đã hiện lên một chút ánh sáng... Khóe môi mỉm cười...

" Một đời người... ta sống trong một ván cờ. Đặt cược tính mạng mình vào chiến trận. Đau! Nhưng nó lại trong tim và không ai thấy được. Nước mắt... đã chảy ngược vào trong. Chết sẽ là một điều sớm muộn mà ta sẽ trải qua. Ta luôn nhìn vào và sẵn sàng đón tiếp nó... Tay ta đã dính đầy máu, ta phải trả giá cho những linh hồn đang kêu gào ấy. Một kiếp người chưa bao giờ cảm nhận được tình thương, nụ cười thật sự... Dối trá là những gì ta đang có và ngụy trang rất giỏi. Mỉm cười nhưng lại không vui, chấp nhận nhưng chẳng có cảm giác nào. Tại sao ta sống nhưng lại như một con rối vô tri? Chỉ biết làm theo lời người khác... và trở thành kẻ sát nhân. Tước đoạt đi bao mạng người chỉ vì lợi ích cá nhân. Nhưng ta không có quyền lựa chọn, đây là số mệnh của ta. Ta không thể chống đối, và càng không muốn chống đối nó. Vì ta biết... dù có thoát ra khỏi ván cờ ta cũng chẳng có ý nghĩa gì để tồn tại. Vậy thì cần gì phải trốn chạy, mà lại không xem kẻ nắm giữ bàn cờ là mục tiêu. Chỉ như vậy ta mới có thể tìm được một chút ý nghĩa để sống trên thế gian này. Dù biết đó là một điều sai khi đem việc giết hại mạng người ra làm mục đích sống. Nhưng ta chấp nhận, chấp nhận nỗi đau khốn cùng của kẻ tàn ác như ta. Chấp nhận sự đau đớn và băng lạnh trong tim khi nhìn thấy từng sinh mạng đang mất dần sự sống. Chấp nhận sự khinh rẻ của người đời. Chấp nhận mọi người nhìn ta bằng ánh mắt khinh bỉ. Chấp nhận suy nghĩ xem ta như một con cờ ngu ngốc. Tùy vào họ vậy, dù sao ta cũng chẳng có lý do gì để chối bỏ sự thật ấy. Ta như một thứ gì đó vô tri, sống mà như không sống. Không một ai nhìn đến ta đang tồn tại. Thứ họ nhìn thấy là một con cờ đang đi theo quy luật. Một kẻ ngu dại chẳng có thứ gọi là nhân tính. Đã từ rất lâu, ta nhìn mọi thứ bằng ánh mắt tối tăm. Vì ta biết thế giới này, không có ánh sáng nào giành cho mình. Tình cảm mẫu thân cũng chẳng còn ý nghĩa, khi danh lợi là điều quan trọng nhất đối với bà ấy. Ta sẽ làm theo bà ấy, làm tốt bổn phận một con cờ. Xem như đang trả lại công ơn bà ta đã sinh ta ra. Và ta không mong, những điều này sẽ trở thành điều có ý nghĩa. Nợ thì phải trả, ta sẽ đến tạ tội với những linh hồn mà ta đã đoạt đi sinh mạng ấy sau vậy. Dù sau, trận chiến này. Ta cũng sẽ Chết... "

Từng lời nói đau đớn của Ly Hoàng khiến cô bất ngờ, thì ra hắn đã biết tất cả. Hắn đã biết Hiên Viên Khải Minh còn sống. Hắn biết hoàng đế là Ma Tôn, và biết tất cả. Nhưng hắn lại...

" Bầu trời thật rộng lớn, thật trong xanh. Và thật đẹp... Không giống như linh hồn ta. Nó đang bị thối rửa theo từng ngày... Chỉ mong lần này ta sẽ ra đi thanh thản. Cũng đã đến lúc ta trả lại tất cả, đã đến lúc ta phải chịu sự trừng phạt của trời. Chỉ mong, nếu có kiếp sau, chính bản thân này sẽ không sống trong hoàng vị. Sẽ có một mái ấm và thứ gọi là tình thương. Còn nhiều điều ta không biết, còn rất nhiều thứ ta phải trả. Thật vô vọng... sống cả đời người mà không một ai bên cạnh. Không có lấy một thứ gọi là tình cảm... Chỉ mong cơn gió sẽ thấu hiểu ta... Sẽ khiến ta có thể mỉm cười... Ta đã từng là kẻ ác độc, kẻ xấu xa. Vậy thì sao chứ??... Nhưng khi gặp nàng, thân ảnh ấy... lại khiến ta biết được cảm giác rung động là thế nào. Nhưng làm sao ta lại dám với tới? Nàng thật đẹp và quá cao, mãi cuộc đời này được nhìn thấy nàng đã khiến ta cảm thấy mãn nguyện. Rốt cuộc ta cũng đã tìm được một ý nghĩa sống, dù nhỏ nhoi và thoáng qua. Nhưng ta đã biết, ta sống để gặp nàng. Gặp nàng trong giây phút ấy... Đáy lòng và trái tim đen tối của ta đã xuất hiện ánh sáng nhỏ nhoi. Và ta sẽ mãi giữ ánh sáng đó khắc sâu vào linh hồn mình. Mãi mãi in đậm hình bóng nàng trong tim ta... Và ta thật sự muốn nói với nàng lời đa tạ. Nhưng đến giây phút cuối cùng ta vẫn chẳng thể nói được... "

Cô nhìn thấy hình ảnh hắn ngã xuống khi nhắm mắt, trong lòng ngực hắn vẫn còn chiếc quạt có bóng hình cô. Và trong trái tim hắn đang kêu gọi lời cảm ơn cô. Hắn ra đi yên bình với một cuộc đời tăm tối. Từ lần đầu gặp cô nghĩ rằng hắn là một kẻ bất cần, mưu mô xảo quyệt. Lòng sâu không thấy đáy... nhưng rốt cuộc chỉ là do cô quá vô cảm. Nên không biết rằng con người thật của hắn. Cô đã chưa từng chú ý hắn, chú ý đến ánh mắt hắn nhìn cô ở Hi lâu. Khi cô bay lên trời, đáy mắt tối tăm kia đã hiện lên sự dao động.

Từ nhỏ đã phải sống trong mặt tối của thế trần, trở thành một con người tàn nhẫn với trái tim màu đen. Nhưng liệu hắn có biết được, hắn không vô tri. Và từ giây phút hắn ngã xuống một cách thanh thản đã chứng minh rằng... Hắn ĐÁNG THƯƠNG hơn là sự TÀN ĐỘC của mình. Hắn không nhận ra mình đáng thương như thế nào, hắn chấp nhận số phận một cách ngu ngốc và khờ dại. Chấp nhận cái chết và buông bỏ tất cả. Sẵn sàng đối mặt với tội lỗi và vết nhơ tận sâu trong linh hồn. Hắn đã nhìn thấu mọi việc nhưng lại không muốn tiếp tục, không muốn tay mình bị dính thêm máu tươi. Không muốn chiến đấu trong một điều không hề có bất kì ý nghĩa gì trong đời mình. Đã quá đủ để hắn mỉm cười và rời khỏi hồng trần đầy tàn nhẫn. Đã đủ để hắn hiểu ra bản thân yếu đuối như thế nào. Nỗi đau khốn cùng hắn đã chịu đựng khi đoạt đi sinh mạng đã đủ chứng minh hắn có nhân tính của một con người. Hắn đã không đánh mất nó dù một giây phút nào. Nhưng đã quá muộn để hắn hiểu ra... Một đứa trẻ ĐÁNG THƯƠNG...

Cô mỉm cười nhạt nhìn từng hình ảnh đau đớn của Ly Hoàng. Sự cô đơn...

" Thật ngu ngốc... "

Lời nói ngân bạc nhẹ nhàng của cô vang lên, sau đó thân hình cô biến mất. Cô đã không thấy khi cô nói 3 từ đó Ly Hoàng đã dừng lại và nhìn vào nơi cô đứng. Đáy mắt không hiểu chuyện gì rồi tiếp tục bước đi. Hình bóng tối dần, tối dần rồi mất hẵn. Hắn đã bị nhấn chìm bởi bóng đêm...

Chương 30: Độc Đế Ma Tôn! Khuynh Thế Thiên Hạ 19

Cô dần mở ra hàng mi cong vút, đôi mắt sau lớp vải trắng của cô nhìn căn phòng rộng lớn. Ngồi dậy cô dựa vào thành giường, nhẹ đưa tay sờ lên gương mặt mình. Cô vươn khóe môi

" Đã bao lâu rồi? "

[ Để vào thế giới của một người nào đó thì tốn rất nhiều thời gian. Đã hơn 1 tháng người ngủ rồi ]

" Sao? "

[ Thế giới của một người rất đáng sợ, không phải muốn vào là có thể vào. Nếu người bất cẩn dù chỉ một chút cũng sẽ mãi mãi bị giam cầm trong thế giới của người đó ]

" Vậy là đã hơn 1 tháng... lâu nhỉ "

Cô gật đầu cảm thán, sau đó vô tình chạm vào thanh kiếm của Ly Hoàng để lại. Nó được treo trên tường, cô bước lại lấy nó xuống...

" Thanh kiếm này... "

[ Nó là tiên kiếm ]

"... "

[ Uy lực không hề thua kém Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm ]

" Ly Hoàng đã kề vai sát cánh với thanh kiếm này suốt mấy năm ròng rả... "

Cô lắc đầu sau đó thanh kiếm biến mất, cô đã cất thanh kiếm vào hệ thống

" Không ngờ thế gian này lại có một loại người sống như không sống... "

[... ]

" Trái tim của con người thật đáng sợ... Nó luôn tồn tại một mặt tối của quỷ dữ. Sẽ trỗi dậy và trở nên khát máu bất kì lúc nào "

[ Người đang thương cảm cho Ly Hoàng? ]

" Thương cảm? Ha! Không, ta không hề có cảm giác nào như thế. Đó là số phận của hắn, chỉ có thể trách hắn ngu ngốc "

[ Ký chủ! Người thật vô tâm ]

Từ ngoài cửa một người nam nhân đi vào, tuấn mĩ vô song. Cơ thể tỏa ra sự cao quý...

" Nàng tỉnh rồi? "

" Thất vương... "

Phải! Người vừa bước vào là tên nam9... Hiên Viên Khải Minh

" Nàng đã ngủ hơn 1 tháng, khiến ta vô cùng lo lắng "

Đôi mắt hắn hiện lên sự hoảng sợ vẫn còn vươn lại...

" Đa tạ ngài đã quan tâm "

" Nàng có sao không? Có cảm thấy mệt mỏi không? Ta nghe nói nàng bị thanh kiếm đầy tiên khí của Ly Hoàng làm mất ý thức "

" Không sao! Ta đã thấy khỏe lại... Nhưng... "

Cô để ý đến vết thương trên tay hắn

" Chuyện này... Lúc nàng ngủ, ma tộc đã tấn công nhân giới. Đã 10 ngày cuộc chiến diễn ra "

" 10 ngày? "

" Phải! Nhân lực và ma tộc đang dần suy yếu. Có lẽ Ma tôn cũng sắp tái thế rồi "

" Nhưng chẳng phải là 3 tháng... "

" Không! Mặc Sĩ trưởng lão đã cảm nhận được Vạn động đang bị Ma Tôn điên cuồng phá vỡ "

" Phá vỡ... "

Cô vươn môi cười nhạt

" Được rồi! Nàng nghỉ ngơi đi, ta sẽ ra chiến trận... "

- Báo cáo thất vương! Ma tộc đã đánh vào Hiên Viên phủ

Cô kinh ngạc sau đó đi ra ngoài, mặc cho Khải Minh ngăn cản...

Ra tới phía ngoài cô nhìn thấy Hiên Viên phủ đã bị sụp đổ, ma tộc xấu xí tràn ngập hơn hàng vạn. Máu tràn ngập khắp nơi, hai kẻ đứng đầu ma tộc là hai kẻ bên cạnh Ma Tôn. Nhất sát, Nhị sát...

Tiếng nói tàn độc của Nhất sát vang lên

" Ta là thuộc hạ của Ma Tôn! Ta sẽ khiến nhân loại phải hối hận. Thiên Địa phải nổi giận "

Phía sau hàng ngàn người bao vây lấy Ma Tộc, bây giờ nơi đây đã trở thành chiến trường. Không khí tràn ngập mùi máu, tà khí cùng tiên khí dao động khắp nơi, tạo ra sự tàn bạo " Ma tộc các ngươi khiến Thiên Địa rung chuyển. Nhân tộc cũng bị các ngươi chèn ép. Nay ta kết hợp cùng Linh sơn, nhất quyết tẩy rửa linh hồn các ngươi "

Ngạo Thiên bước lên dẫn đầu khai chiến, cơ thể hắn đầy máu và sát khí. Tiếng gào thét vang vọng cả không trung, Khải Minh thấy vậy cũng nắm lấy tay cô cho cô ra phía sau cách nơi này khá xa.

" Nàng hãy ở đây! Rất nguy hiểm "

Cô nhìn trận chiến, rồi từng người ngã xuống. Mùi máu tanh vẫn luân động trong không trung, đáy mắt cô hiện lên sự tức giận, in đậm hình ảnh hàng vạn hàng ngàn người vào mắt. Sự chế giễu cùng cực

[ Xem ra lúc ký chủ ngủ thì mọi chuyện đã thay đổi ]

" Ngốc nghếch "

[ Sao ký chủ nói vậy? ]

" Chiến trường? Cái này mà là chiến trường? Thật đáng khinh bỉ "

Tiếng gào thét hùng vĩ lọt vào mắt cô, từ trên trời bay đến một đám người. Vì bọn họ đang chiến đấu nên không thể dừng lại. Đám người đó đi lại phía cô...

Bây giờ cô mới nhìn kỹ đó là Hi Y cùng Ly Hoa công chúa của Ly quốc. Sao bọn họ lại ở đây...

Ly Hoa nhìn cô, gương mặt tức giận

" Mau giao thanh kiếm của hoàng huynh ra "

Cô bình thản dựa vào cây, cơn gió thổi qua đưa mái tóc cô lượn lờ theo gió... Hi Y khinh bỉ đi lên

" Hồ Ly Tinh! Ngươi được hoàng đế xem trọng, nay hoàng đế chết rồi. Ngươi lại được bên cạnh Thất vương gia. Đúng là hồ ly đê tiện "

Cô cũng chả bất ngờ, vì dù sao họ vẫn không biết hoàng đế chính là Ma Tôn. Nhưng cô không ngờ nàng ta lại có lòng ghanh tị đến như vậy...

" Ly Hoa công chúa, ta đã điều tra được. Ly quốc hoàng tử đã chết, và thanh kiếm của Ly quốc đang trong tay nàng ta "

" Mau giao ra "

Ly Hoa gào lên, gương mặt xinh đẹp thơ ngây ngày nào chứa chan thù hận... Xem ra nàng ta có tình ý với ca ca của mình...

"... "

" Ngươi dám xem thường ta? Ha! Dù Ly quốc nay bị suy tàn, nhưng các ngươi đang chiến đấu với ma tộc. Chỉ cần lấy lại thanh kiếm truyền đời của hoàng đế Ly quốc thì chúng ta sẽ đánh thẳng vào Hiên Viên quốc. Khiến họ không kịp trở tay "

Ly Hoa ác độc nói ra từng lời

" Nếu ngươi không đưa ra, ta sẽ giết ngươi "

Đám người phía sau xông lên chỉa kiếm vào cô, cô nhìn vào hai nữ nhân này mà nheo mài

' Ha! Chỉ cần Ly quốc khôi phục giang sơn. Ta sẽ được bên cạnh Thất vương... khiến chàng hầu hạ ta "

Hi Y mỉm cười xảo trá, suy nghĩ của nàng ta khiến cô nực cười... Cô bay lên né tránh từng nhát kiếm, Ngạo Thiên gần đó thấy cô gặp nạn liền bay qua giúp đỡ. Hắn từng kiếm chém chết đám hắc y đó.

" Nàng không sao chứ? "

" Không "

Máu văng khắp nơi, từng thi thể ngã xuống. Nhưng lại có một bóng đen lướt qua một kiếm đâm vào bụng Ngạo Thiên, hắn mở to mắt lùi lại phía sau, luồn khí đen vẫn còn vươn lại bụng hắn. Thì ra là Nhất sát thừa cơ hội một nhát giết chết Ngạo Thiên... Nụ cười tàn độc của Nhất Sát vang lên

" Ha ha! Bát vương, thật bất cẩn "

Cô đỡ lấy cánh tay Ngạo Thiên, khóe môi hắn chảy ra máu đen. Đôi mắt mờ ảo nhìn xung quanh. Hắn đưa kiếm lên dồn tất cả nội công đánh thanh kiếm vào Nhất sát.

"... Phụt... "

Ngạo Thiên phun ra một ngụm máu đen, quay qua nhìn cô sau đó nhẹ mỉm cười... Giọng nói yếu ớt đứt quảng

"... T...tạm... biệt... "

Hắn ngã xuống nền đất lạnh, khí chất vương giả vẫn còn đọng lại. Mái tóc đỏ rực che đi đôi mắt nhắm nghiền. Từ phía chân trời Hi Vân bay xuống đi lên

" Ha! "

Nụ cười lạnh băng hướng vào cô...

" Thì ra là ngươi " Cô bình thản nhìn nàng ta

" Ly Hoa công chúa, ta thấy ngươi nên đi rồi "

Nói rồi nàng ta vung chưởng đánh Hi Y và Ly Hoa ra phía xa, khiến hai nàng ta phun máu mà chết...

Cô lẳng lặng nhìn mọi thứ

" Sao nào? Ta khiến ngươi vui chứ? "

Hi Vân mỉm cười chế nhạo nhìn cô

" Hi Vân tiểu thư quả nhiên mưu sâu kế hiểm. Cố tình lợi dụng Ly Hoa và Hi Y tìm tôi. Và Bát vương chết cũng nằm trong kế hoạch của cô? "

" Ha ha! Phải "

" Thật ngu ngốc "

" Ngu ngốc? Ha ha! Ta sẽ khiến ngươi trở thành một kẻ sống không bằng chết. Mãi mãi chìm trong ngục tối... "

Hi Vân nói xong liền dùng một chưởng đánh vào cô, sát khí hiện hữu trong đôi mắt nàng ta. Cô lùi lại, từ không trung Hiên Viên Khải Minh bay đến. Đón nhận một chưởng kia của Hi Vân

" Phụt... "

Hi Vân kinh ngạc nhưng đôi mắt lại hiện lên sự tàn ác mạnh mẽ hơn, nàng ta vung kiếm bay đến chĩa vào ngực hắn. Hắn ôm cô vào lòng, nhát kiếm đâm xuyên tim. Máu chảy ra ướt đẫm một mảng y phục, đôi mắt hắn nhìn vào Hi Vân

" Ta yêu ngươi, nhưng thứ ngươi cho ta là hình ảnh ngươi ôm ả ta vào lòng? Dù chết ngươi vẫn muốn bảo vệ ả ta? "

Hi Vân đau đớn gào lên, sau đó rút kiếm ra. Khải Minh nhìn cô sau đó quay qua Hi Vân

" Dừng lại đi... "

Hắn gục xuống trong tay cô, Hi Vân tỏa ra một luồn ma khí. Chiếc vòng cổ màu đen tỏa ra tà khí, Nhất sát đi đến tháo ra sợi dây chuyền kia. Rốt cuộc cô cũng hiểu, ma tộc đã lợi dụng nàng ta...

[ Chu cha mẹ ơi! Sao nhiều người lợi dụng nhau vậy? ]

Cô nhìn nàng ta kinh hãi nhìn thi thể Khải Minh, nước mắt nàng ta rơi xuống...

Cô đứng dậy, Hi Vân đi lại ôm hắn vào lòng gào thét...

" Không! Ta xin lỗi, Khải Minh. Tỉnh dậy đi, ta xin chàng... ta yêu chàng. Ta yêu chàng, dù chàng không để ý ta. Nhưng chỉ cần chàng hạnh phúc, thì ta cũng chấp nhận. Ta xin chàng... "

Nàng ta điên cuồng lay cơ thể đang dần lạnh ngắt của Khải Minh. Đáy lòng nàng ta dâng lên sự đau đớn tột cùng, run rẩy cầm thanh kiếm dưới mặt đất tự vẫn. Nước mắt chảy dài gục xuống lòng ngực của hắn....

" Ta yêu chàng... ta sẽ cùng chàng đi đến hoàng hà... "

Bầu trời trong xanh mát mẻ, từng cơn gió thổi qua bay đi mùi máu. Cô đứng một bên nhìn hai thi thể... không! Phải 3 mới đúng. Gương mặt cúi xuống, cô đưa tay gỡ mảnh vải kia ra. Đôi mắt màu đỏ máu của cô nhìn vào dòng máu trên mặt đất. Đôi mắt nhìn vào họ nhưng lại không hề phản chiếu bất kì hình ảnh nào của họ. Như một thứ gì đó vô định, tàn độc... Nhưng lại bình thản, yên tỉnh như dòng suối lạnh...

[ Ký chủ! Người thật độc ác ]

" Ha! Trò chơi sắp kết thúc rồi, hãy tận hưởng giây phút cuối cùng đi "

Khóe môi cô vươn lên nụ cười nhạt, nhưng lại như không cười. Sắt lạnh và tàn nhẫn...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau