HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Độc Đế Ma Tôn! Khuynh Thế Thiên Hạ 10

" Nương nương, đây là ngự hoa viên lần trước tổ chức yến tiệc... "

Thúy Liên đi phía sau cô nói

" Ừ "

Bầu trời trong xanh mát mẻ, từng cơn gió đung đưa. Muôn vàng bông hoa khoe sắc dưới bầu trời... Vì hôm nay là một ngày trong lành nên cô quyết định ra ngoài đi dạo.

" Nương nương... sao người không tìm hoàng thượng "

" Để làn gì? "

" Thì... nương nương. Người đừng đùa mà, người định ở trong tiểu viện đó suốt đời sao? "

" Chắc vậy, ngươi lui trước đi "

" Vâng... "

Cô lạnh nhạt đi lên phía trước, dừng lại trước một cây hoa anh đào đang rơi xuống và đung đưa trong gió. Từ phía xa cô đã nghe thấy tiếng nói yểu điệu xua nịnh

- Ha ha! Công chúa thật biết đùa

- Ly quốc quả nhiên có nhiều nhân tài

- Công chúa xinh đẹp như hoa, chim sa cá lặn như vậy mà Thất vương lại không thích. Thật đáng tiếc...

Một đám nữ nhân vui đùa với công chúa Ly quốc. Nàng ta mỉm cười nhẹ cho qua, đôi mắt xẹt qua tia sợ hãi khi nhắc đến Thất vương

" Các tỷ muội rảnh quá nhỉ? "

Tiếng nói yêu kiều vang lên, một nữ nhân kiêu sa đi đến, y phục rườm rà nặng nề toát lên khí chất uy nghiêm...

- Hi nương nương

- Thần thiếp bái kiến nương nương

Tất cả đồng loạt hành lễ, Ly quốc công chúa thấy vậy cũng nhẹ hành lễ. Hi Y thấy vậy liền đi đến nâng nàng ta dậy

" Công chúa sao lại hành lễ. Ta không dám nhận "

" Nghe danh Hi Y nương nương đã lâu. Nay mới gặp mặt "

" Ái kìa! Công chúa Ly quốc quá khen "

" Ta nghe nói Hi Y nương nương là người quyền uy nhất hậu cung. Vì bệ hạ chưa lập hậu nên người được nắm quyền. Ta còn nghe nói Hi Y nương nương là người tài sắc vẹn toàn, cầm kì thi họa đều tinh thông "

Lời nói của Ly Hoa lọt vào tai cô từng chữ một

" Công chúa cứ đùa. Tại vì bệ hạ chưa lập hậu nên ta mới có cơ hội này... Còn sau này thì khó nói " Hi Y mỉm cười nhưng trên mặt lại hiện rõ sự kiêu ngạo

- Nương nương nói đùa, nếu có lập hậu thì người đó chắc cũng phải là người

- Đúng vậy! Đúng vậy, tới lúc đó người phải nâng đỡ cho chúng thiếp

....

" Các muội làm ta xấu hổ đó "

Hi Y che miệng cười mà đáy mắt xẹt qua sự kiêu ngạo

[ Ký chủ! Nữ nhân thật đáng sợ ]

" Hừ! Chưa leo lên giường của hoàng đế mà đã ước ao làm hậu. Haizz! Ngu ngốc "

[ Phải phải! Nếu bọn họ biết hoàng đế là ai thì chắc chết khiếp ]

Cô ngước lên nhìn cây hoa anh đào đang nở rộ, vươn tay ra hứng lấy một bông mà mỉm cười nhẹ.

Tà áo phiêu dật trong cơn gió, hương thơm từ cơ thể cô tỏa ra mà bay đi. Đám nữ nhân nhìn thấy cô liền tò mò bàn tán

- Hi nương nương. Nữ nhân đó là ai vậy?

- Nàng ta trong lạ quá

- Hậu cung người vô số kể. Làm sao chúng ta có thể biết hết

....

" Kêu nàng ta qua đây. Gặp bổn cung mà không hành lễ? "

Hi Y bảo một tên nô tài đến gọi cô

- Ngươi là ai. Sao không qua bái kiến Hi nương nương

Cô nghe vậy liền lạnh nhạt quay người lại, mái tóc tím mượt mà tung bay. Mảnh vải trắng che đi đôi mắt tuyệt luân, dù thế vẫn khiến người người bần thần. Sóng mũi cao mịn màng. Làn da trắng không tì vết. Hàn mài lá liễu. Khóe môi ướt át đỏ mọng. Phần cằm xinh đẹp khiến người khác mê mẩn. Thân hình quyến rũ với từng đường công hoàn hảo, bộ y phục trắng phiêu dật trong gió.

Khi nhìn thấy cô thì những nữ nhân kia liền sững sờ, gương mặt không khỏi ửng đỏ e thẹn

" Có gì sao? "

Tiếng nói dịu dàng như chuông bạc đi vào lòng người. Khiến những người đó càng lạc lỏng say mê

Một lúc sau Hi Y bình tĩnh lại, đôi mắt vẫn cứ dõi theo cô.

" N...ngươi... sao không hành lễ bổn cung. "

"... "

Cô không nói gì mà vẫn đứng đó hiên ngang. Khí chất cao quý lãnh tình hiện hữu dưới bầu trời

" Ngươi... "

Thấy cô không nói gì Hi Y liền tức giận, nhưng vẫn say đắm nhìn cô

" Có chuyện gì vậy? "

Tiếng nói lạnh lẽo vang lên, người nam nhân khoác áo choàng lông bước vào uy quyền. Chiếc mặt nạ đáng sợ che đi khuôn mặt. Hàn khí tỏ ra khiến ai cũng phải run rẩy

" Thần thiếp tham kiến bệ hạ "

Đám nữ nhân đó đồng loạt sợ hãi hành lễ, chỉ riêng cô đứng đó bình thản

Hắn không nói gì chỉ nhìn về phía cô rồi bước lại. Ai cũng kinh ngạc không hiểu

Hắn vươn đôi tay rắn chắc ra ôm lấy vòng eo cô, cảm nhận hương thơm và sự mềm mại mà cô mang lại. Không nói gì nâng cằm cô lên và chiếm lấy đôi môi cô. Ai cũng kinh hãi khi nhìn thấy cảnh này

" Ưm... "

Cô nhìn hắn hôn môi mình mà nheo mài lại, dùng nhẹ tay đẩy hắn ra. Thấy cô khó chịu hắn cũng buông ra, luyến tiếc nhìn cô sau đó quát

" Cút hết "

Tiếng quát giận giữ đầy âm lãnh khiến ai cũng giật nảy mình, thậm chí còn có người chịu không được mà ngất xỉu. Hi Y cúi xuống

" Thần thiếp cáo lui "

Đôi mắt liếc về phía cô oán hận và chán ghét

' Hồ ly tinh, dám mê hoặc bệ hạ. Ta sẽ không tha cho ngươi ' Nghe thấy suy nghĩ của Hi Y trong lòng cô không khỏi khinh bỉ. Khi bọn họ lui xuống hết hắn mới bồng cô lên đi đến một băng ghế đá ngồi xuống. Cho cô ngồi trên đùi hắn, đưa tay vuốt má cô

" Ta muốn hôn "

" Hử? "

Cô nghe vậy liền nhẹ mỉm cười quyến rũ, ngón tay trỏ đưa lên ngực hắn. Cô có thể cảm nhận được trái tim hắn đang đập rất nhanh

" Sao tim ngài đập mạnh vậy? Mệt à "

"... "

Thấy hắn không nói gì cô liền mỉm cười nhẹ rồi hôn hắn, đôi môi ướt át của cô chạm nhẹ vào đôi môi lạnh lẽo của hắn. Cô luồn lưỡi vào khoang miệng hắn, quấn lấy lưỡi hắn chơi đùa

Bàn tay hắn siết chặt eo cô, cảm nhận sự ngọt ngào mà cô mang lại. Nhắm mặt tận hưởng, hắn đã nhớ sự ngọt ngào này rất nhiều. Cả ngủ cũng mơ tới...

Khoảng một lúc lâu cô buông hắn ra, khóe môi cả hai kéo ra sợi chỉ bạc. Gương mặt cô hơi ửng hồng, đưa ngón trỏ lên môi mình liếm nhẹ

" Kĩ thuật của người thật tệ "

" Ta... "

" Không hôn người nữa, ta kiếm người khác "

Cô vừa dứt lời đã thấy từ người hắn tỏa ra sự lạnh lẽo hơn. Vòng tay ôm lấy eo cô

" Nàng dám? "

" Ưm... "

Hắn cuồng bạo hôn cô, chiếm lấy môi cô ngậm mút

Cô đưa tay lên đẩy hắn ra nhưng bất lực

" Ưm... "

Thấy cô khó chịu hắn mới chịu buông ra, cô đưa tay sờ môi mình. Cảm giác tê dại khiến cô tức giận

" Nàng... đau sao? "

Thấy cô quay đi hắn liền nheo mài lại

" Không có "

" Ta... xin lỗi "

"... "

" Được rồi! Nàng là gì của ta? "

" Thiếp là phi tần của người "

" Vậy nàng còn dám đi kiếm nam nhân khác? "

" Sao? Ngài ghen "

" Ghen? Là gì? "

" Hử? Ngài không biết ghen là gì sao? "

"...Ừm... "

" Vậy không cần biết đâu "

" Nhưng... "

" Sao ngài đến đây? "

" Tìm nàng "

" Ta? "

" Chuẩn bị xuất cung "
" Làm gì? "

" Du ngoạn "

" A! Sao lại là thiếp? "

" Ta chỉ muốn nàng "

"... "

" Vậy đi! Ta đi trước "

Hắn đứng dậy bước đi, cô nhìn theo mà mỉm cười

[ Nguy hiểm a~ ]

" Thú vị đó chứ "

Cô đưa tay lên môi mình mà vuốt ve

[ Ô MAI CHUỐI?? 0o0 ]

______________

Hắn bước đi mà hình ảnh cô vẫn cứ quanh quẩn trong đầu. Bỗng từ đâu xuất hiện hai bóng đen không rõ bên cạnh hắn

" Ma tôn "

" Có chuyện gì? "

" Tên hôm trước phục kích ngài là một trong thiên chủ của THIÊN GIỚI "

" Hử? Ha! Thú vị "

" Không giết hắn sao ạ? "

" Không cần! Hắn đã biết thân phận của ta, vậy thì càng vui... "

"... "

" Mà... ghen là gì? Cả... hôn nữa "

Hai bóng đen kia bỗng run lên một cái bất ngờ, do dự một lát cũng trả lời

" Ghen? Cái này... giống như ăn giấm chua "

" Dạ phải! Còn hôn thì giống như là môi chạm môi. Hoặc có thể coi là môi chạm vào bất kì thứ gì trên cơ thể người khác " Tên còn lại cũng bối rối giải thích

" Nhị sát! "

" Dạ! "

" Giấm chua là gì? "

" A! Thì... thì là vậy đó. Nó chua chua "

Bóng đen tên Nhị sát cười ngu ngốc nói

" Vậy Nhất sát? Ngươi nói rõ hơn đi. Hôn là gì? "

" Thần... thần đã giải thích rõ lắm rồi. Thì cũng là vậy đó... "

" Các ngươi giải thích càng khiến ta rối "

Hắn lạnh lẽo liếc về hai người khiến họ run lên. Nhất sát thấy vậy liền khều khều Nhị sát

" Hả? À! Ờ...! A! Chủ nhân... ta nghe nói ở trần gian này muốn tìm hiểu gì đều phải đọc sách. Vậy nên... "

" Sách? Sách gì? "

" Ha ha! Nó... í... nó hả.... Sách gì? "

Nhị sát bỗng bất ngờ kinh hãi nhận ra mình không biết liền nhỏ giọng hỏi Nhất Sát

" Ha ha! Cái này... "

Nhất Sát cười cười

" Nói! "

" Thì thì là... à. Là cái này, mới hôm qua thần chôm được... í lộn. Thần mượn được của tên vương gia tóc đỏ ( Hiên Viên Ngạo Thiên) Ngài xem xem có gì hay không "

Nhất Sát móc ra một cuốn sách có tên Xuân Cung đồ ( Sách cấm * Sex *)

" Hừ! "

Hắn vung tay áo anh khí bỏ đi. Để lại hai bóng đen đứng lên

" Ngươi lấy cuốn sách đó khi nào? " Nhị sát tò mò hỏi

" Hôm qua, lúc theo dõi tên vương gia đó "

" Biết sách gì không mà chôm vậy? "

" Biết chết liền. Thấy tựa hay nên tiện tay lấy thôi "

" Vậy sao ngươi biết nó có ích? "

" Hôm qua lỡ tay lật vài ba trang. Thấy có vẽ hai người trên giường hôn nhau "

" Ô! -0- "

" Vả lại vương dạo này rất lạ, trước giờ ta với ngươi có biết gì về trần gian đâu. Vương lại hỏi, ngài ấy còn quan tâm đến một nữ nhân nữa "

" A! Thì sao " Nhị sát bình thản hỏi

" Vương là người có tham vọng cao... vậy mà lại... "

" Thôi! Kệ đi, ta với ngươi cứ theo sát nàng ta trước. Sau đó báo cáo với vương là được "

" Ừ! "

Cả hai biến mất trong không trung, nhưng không biết rằng cô đã quan sát tất cả...

" Ha! Thật vui nha "

∆∆∆∆∆∆∆

Chương 22: Độc Đế Ma Tôn! Khuynh Thế Thiên Hạ 11

Tiếng lộc cộc vang lên giữa rừng sơ hoang vắng, cây cối xào xạc đung đưa trong cơn gió. Bầu trời trong xanh mát mẻ, cô đang ngồi trên xe ngựa với Hiên Viên Hoàng Phong ( Hoàng thượng).

" Chúng ta đi đâu vậy? "

" Nam quốc "

" Đến đó làm gì? "

" Tới đó nàng sẽ biết "

Hắn lạnh lùng nhắm mắt lại, bộ y phục đen anh khí tỏa ra âm lãnh. Chiếc mặt nạ chim ưng yêu dị đầy đáng sợ. Mái tóc đen pha lẫn những lọn tóc trắng tạo nên cảm giác kinh hoàng.

Hắn vẫn như vậy, uy quyền của một người đứng trên cao, còn cô cũng không khác gì. Y phục xanh nhạt ôm lấy thân thể quyến rũ tà mị. Mái tóc tím dài mượt mà xõa ra. Mảnh vải trắng che đi đôi mắt. Cô còn được hắn khoác cho một chiếc áo choàng đen, cái mũ cũng che đi hết gương mặt cô

" Sao thiếp phải mang cái áo khoác này? "

" Muốn thiên hạ đại loạn à? "

"... "

Cô vén rèm lên nhìn ra bên ngoài, chiếc xe ngựa đang lướt qua rất nhanh. Dần dần cô nghe thấy tiếng ồn ào từ rất xa...

" Ngài đi như vậy, triều đình sẽ thế nào? "

" Ta tự có tính toán "

"... Ừm... "

Cô dựa vào thành xe ngựa nhắm mắt dưỡng thần, chìm vào không gian của tiểu Bát Đản

[ Ký chủ! Sao người lại vào đây? ]

" Thích "

[ À há ]

" Chuyến đi này sẽ rất vui đây "

[ Ký chủ! Ta thấy người có âm mưu =.= ]

" Hừ! "

[ Ký chủ! Hệ thống đang có một một món đồ mới rất hay. Ký chủ cũng nên có ]

" Hử? Là gì? "

[ Nhẫn vạn hóa ]

" Nhẫn? "

[ Nó chứa đựng một không gian rất lớn do chính người tạo ra. Người càng mạnh không gian sẽ càng vô tận. Người có thể để đồ trong không gian đó ]

" A! " Cô kinh ngạc thốt lên

[ Thậm chí khi người gặp nguy hiểm người cũng có thể vào trong ẩn náu. Có thể nói đó sẽ là nhà của người ]

" Ừ ừm...! Rất hay, không gian của riêng ta? Còn hơn là cái không gian trắng xóa của hệ thống nhà ngươi "

[ Ha ha =v=|||| ]

" Làm như thế nào? "

[ Người phải đến một nơi có linh khí dòi dào của trời đất. Và sẽ tự lấy linh lực để dùng suy nghĩ tạo ra NHẪN VẠN HÓA. ]

" A! Hiểu rồi "

Cô thoát ra khỏi không gian bởi cảm nhận được xe ngựa đã dừng lại, mở mắt ra cô đã thấy hắn ngồi kế bên. Thậm chí môi cô còn đang bị hắn chiếm lấy. Thấy cô thức dậy hắn mới thả ra

" Tỉnh rồi à? "

Cô chạm vào môi hắn quyến rũ

" Ngài đang lợi dụng ta sao? "

" Ta... không có "

" Vậy sao khi nãy ngài hôn ta "

" Nàng là ái phi của bổn vương. Bổn vương thích thì hôn "

" Ngài... "

" Chủ tử! Đã tới kinh thành "

Cô nghe tiếng nói bên ngoài liền vén màng lên nhìn dòng người tấp nập. Khu phố náo nhiệt rộng lớn...

" Mặt trời sắp lặn rồi, chúng ta ăn gì đó trước " Hắn bước xuống xe ngựa rồi đưa tay ra đỡ cô. Vừa bước xuống cô đã thấy nơi này rất phồn vinh

Bước vào quán đã thấy tiểu nhị chạy ra

" Khách quan mời ngồi "

" Mang tất cả món ăn ngon ra đây. Chuẩn bị thêm 1 phòng cho chủ tử ta "

Tên thị vệ lên tiếng rồi tiểu nhị chạy vào trong. Cô níu nhẹ tay áo hắn lạnh nhạt

" Sao lại chỉ một phòng? "

" Thì... ta đem không nhiều tiền "

" Hử? "

" Được rồi! Uống trà đi "

Hắn rót trà đưa cho cô, sao đó hơi nghiêng người cúi đầu xuống giở một cuốn sách ra có đề tựa XUÂN CUNG ĐỒ mà coi. Rồi đánh dấu vào một trang sách

" Ở riêng đã xong "

" Ngài nói gì vậy? "

Cô hơi nghiêng người nhìn hắn, thấy vậy hắn liền nhét cuốn sách vào tay áo

" Không! "

Nhìn gương mặt vẫn lạnh lẽo của hắn, cô liền bình thản tiếp tục uống trà.

" Thức ăn tới đây "

Tiểu nhị mang cơm ra, hắn thấy vậy liền nhíu mài nhìn trên bàn ăn. Cô nâng đũa lên nhìn hắn

" Sao vậy? "

" Không có gì "

Hắn cũng bắt đầu dùng bữa, nhưng đôi mắt sau lớp mặt nạ lại trở nên khó chịu liền buông đũa xuống

" Ta no rồi "

" No? Người vừa mới ăn được một đũa "

" Ừ! "

" Thật khó chiều "

Cô cũng chẳng quan tâm hắn mà ăn tiếp, sau khi no nê cô mới nói
" Thiếp muốn tắm rửa "

" Được! Ta cho người chuẩn bị. "

Nói rồi hắn dắt cô lên phòng, căn phòng khá rộng rãi. Sạch sẽ lại ngăn nấp, cô lẳng lặng nhìn đến chiếc giường lớn.

" Nước đủ ấm rồi, nàng vào tắm đi "

Hắn vào xem xét nước tắm cho cô sau đó hài lòng

" Ừa! "

Cô cũng ngoan ngoãn đi vào trong, từ từ cởi ra chiếc áo choàng rồi đến y phục rườm rà trên cơ thể. Sau lớp bình phong mờ ảo hắn có thể thấy được sự yêu mị quyến rũ của cô. Cơ thể xinh đẹp dần cởi ra lớp vải mỏng. Cô bước vào thùng tắm, những cánh hoa hồng lềnh bềnh trên mặt nước

Hắn quay mặt đi khi vành tai đang ửng hồng, lấy ra một tấm bản đồ xem xét

" Nam quốc này là cường quốc mạnh nhất. Chúng ta đến đây làm gì? " Tiếng nói như chuông ngân của cô vang lên

" Dò xét "

" Có gì để xem xét chứ? Thậm chí còn đích thân ngài đi. "

" Nàng biết rõ phải không "

Rõ ràng là một câu hỏi nhưng cô vẫn có thể nghe thấy sự khẳng định từ câu nói lạnh lùng của hắn

" Ha! Ngài nói gì thiếp không hiểu "

" Nàng đừng giả vờ nữa. Nàng biết thân phận thật của bổn vương "

Khóe môi cô vươn lên nụ cười nhạt nhưng lại hàm chứa cả một sự chế giễu. Cô dần đứng lên, khoác trên mình chiếc yếm và một lớp vải mỏng xanh nhạt. Cơ thể trắng mịn màng thoắt ẩn thoắt hiện sau lớp vải mỏng xanh nhạt ấy. Cô bước ra khiến hắn bần thần, đôi mắt hổ phách lạnh lẽo hiện lên ngọn lửa nhỏ. Sau đó hắn quay mặt đi không nhìn cô mà nhìn vào tấm bản đồ trên tay

Cô bước lại gần hắn, vòng tay ôm lấy tấm lưng to lớn của hắn từ phía sau. Gương mặt cô dựa vào vai hắn tà mị

" Ngài sẽ giết thiếp sao? "

"... "

Bàn tay trắng mịn của cô sờ vào khóe môi hắn, yêu mị như hồ ly

" Ngài im lặng là đang do dự sao? "

"... "

" Ngài yên tâm, chỉ cần thiếp không nói ra là được. Vì thiếp muốn... "

"... "

" TỰ TAY GIẾT CHẾT NGÀI "

Lời nói yêu mị của cô khiến hắn sững sờ, đôi mắt hổ phách lạnh lẽo hiện lên

[ Ký chủ! Người muốn chết sớm sao? ]

Tiểu Bát Đản sợ hãi nói chuyện với cô

" Nàng sẽ giết ta? Ta không tin đến lúc đó nàng sẽ còn sống "

Hắn nắm lấy tay cô kéo ra ngồi trên đùi hắn. Đối diện với ánh mắt đáng sợ kia cô vẫn bình thản, đôi tay trắng mịn bị hắn nắm chặt cố thoát ra. Hàng mài nheo lại khó chịu

Hắn thấy cô đau liền dần buông ra, cổ tay cô đã bị in hằn vết đỏ. Không hiểu tại sao khi nhìn thấy như vậy, trái tim hắn dường như nhói lên. Nhưng chỉ là thoáng qua nên hắn vẫn không nắm bắt kịp

" Được rồi! Đi ngủ "

Hắn bế cô lên giường, cởi y phục ra rồi ôm cô vào lòng

" Ngài làm gì vậy? "

" Ngủ "

" Nhưng... cùng chung 1 giường sao? "

" Nàng là ái phi của ta "

" Ngài... "

Hắn càng siết chặt cô hơn, cô nằm trong lòng ngực rắn chắc của hắn mà khóe môi vươn lên ý cười sâu xa

' Ta sẽ giết ngươi, sớm thôi... '

Chương 23: Độc Đế Ma Tôn! Khuynh Thế Thiên Hạ 12

Cô ngồi trên xe ngựa mà chán nản, nhìn ra bên ngoài toàn là rừng núi. Ánh sáng chiếu rọi mát mẻ, lá cây xào xạc vang vọng cả khu rừng

" Lần này là đi đâu? "

" Linh sơn "

Hắn lạnh lùng trả lời tiếp tục xem tấu chương, cô thấy vậy cũng lạnh nhạt không nói gì nữa

Một lát sau, xe ngựa dừng lại. Cô bước xuống nhìn dãy bậc thang dài đến đỉnh núi mà khá kinh ngạc. Chiếc áo choàng đen tung bay nhẹ trong gió. Hắn đến bên cạnh cô

" Đây là Linh sơn phái, là kẻ thù truyền kiếp của Ma Tộc "

"... "

Từ trên bước xuống hai tiểu đồng, cả hai đều sợ hãi nhìn vào hắn

" Các vị là khách của Linh sơn lão sư? "

" Phải "

" Nhưng chúng tôi không thể cho quá nhiều người vào, ai là người có hẹn với lão sư? "

" Là ta " Lời nói lạnh lẽo của hắn khiến hai tiểu đồng run nhẹ

" Vậy chỉ có người mới được phép vào "

" Người này là người thân cận của ta. Sẽ đi cùng "

Hắn kéo cô lại gần hắn, hai tiểu đồng nhìn nhau sau đó gật đầu quay đi

" Vậy mời hai vị theo chúng tôi "

Cô cùng hắn đi lên dãy thang dài, hai bên đều có cây hoa anh. Từng cánh hoa rơi xuống, cuốn trôi theo cơn gió. Khi lên tới nơi cô mới thấy được sự oai hùng của nó, quả thật vô cùng rộng lớn. Môn phái này quả không tầm thường

[ Môn phái có thể đối đầu với Ma Tôn thì làm sao tầm thường ]

Lời nói tiểu Bát Đản vang lên trong đầu cô, khiến cô không khỏi khinh bỉ

" Lão sư đang đợi ở tiền phòng. Mời! "

Một người nam nhân đi lên cung kính, hắn dừng lại quay qua cô.

" Ở lại đi, ta vào trong nói chuyện "

" Ừ... "

Cô nhẹ gật đầu rồi theo hai tiểu đồng đi qua nơi khác

- Thật đáng sợ, khí tức lớn mạnh như vậy

- Người nam nhân đó rốt cuộc là ai?

Suy nghĩ của hai tiểu đồng vang lên trong đầu cô, khóe môi cô vươn lên nụ cười nhạt

" Hai tiểu đệ, phái Linh sơn này dường như rất mạnh? "

" Hử? Ngươi không biết sao, môn phái ta ngàn đời đều là đối thủ lớn mạnh nhất của Ma tộc "

" Phải! Lão sư và các vị trưởng tôn đều là anh tài hiếm có "

" A! Ta nghe nói Ma Tôn là một người phá thiên diệt địa. Môn phái Linh sơn liệu có nắm chắc phần thắng? " Cô chế giễu nói khiến hai tiểu đồng giận tím mặt

" Hừ! Ma Tôn thì sao chứ? Cũng phải chịu thua dưới Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm. "

" Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm? "

" Hừ! Đó là thanh kiếm do tổ sư dùng Ngũ Lôi Oanh Đỉnh của thiên địa tạo thành. Sức công phá có thể tiêu diệt một cường quốc, là thánh vật được lưu truyền của đệ tử chân môn. Đời đời truyền đến để tiêu diệt Ma tôn "

" Đủ rồi! Ngươi muốn bị trách phạt sao? " Tiểu đồng bên cạnh lớn tiếng quát

" Ta... "

" Ha! Thì ra là vậy. Ta muốn tham quan một mình "

Cô chế giễu rồi bước đi, để lại hai tiểu đồng nhìn nhau lo lắng

[ Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm là một thanh kiếm để tiêu diệt Ma Tôn. Vì đã trải qua và hấp thụ lôi kiếp nên được tạo thành thanh kiếm vô song. Thế giới này nếu như để kẻ xấu chiếm được nó thì thiên hạ sẽ đại loạn. Vì thế truyền nhân của Linh sơn phái mới cho đây là thông tin cấm. Nếu như để lộ, e rằng... ]

" Ngươi vừa nói là thế giới này? Vậy nó cũng chỉ được coi là thánh vật ở trong thế giới này? "

[ Ha ha! Ký chủ thật biết để ý. Phải! Dù được gọi là thánh vật. Nhưng nếu như so với Lưu Ly kiếm của ký chủ thì thanh kiếm kia cũng chỉ là một món đồ rẽ tiền. Nhưng tiếc là nó vẫn chưa hoàn thành ]

" Chưa hoàn thành? "

[ Phải! Nó sẽ thật sự hoàn thành khi ký chủ dùng tinh thần lực của mình tạo ra. Nó mạnh hay yếu đều phải do người ]

" Ha! Thật thú vị "

Dưới mũ che đen, khóe môi cô nâng lên nụ cười nhạt. Bỗng từ phía trước, cô nhìn thấy có một bóng dáng đi về phía này

" Hử? Người đó tại sao lại mang áo choàng? Thật đáng nghi "

Cô ngước nhìn thì thấy hai nữ nhân đang đi đến, giờ đây cô mới nhìn rõ. Một nữ nhân xinh đẹp lạnh lùng, còn người kia lại tinh nghịch hoạt bát. Cả hai đều là mĩ nhân và mang y phục của Linh sơn

[ Là nữ9 ]

Người nữ nhân lạnh lùng xinh đẹp kia không ai khác là Hi Vân

" Ngươi là ai? "

Người con gái bên cạnh nữ9 nghi hoặc bước lại gần cô

" Khách "

" Khách? Sao lại mặc áo choàng? Và tại sao lại đi một mình? "

" Tham quan "
" Hừ! Ngươi rất đáng nghi " Nữ nhân đó định xông lên phía cô nhưng lại bị Hi Vân cản lại

" Tiểu Linh! Đừng đánh người bậy bạ "

" Nhưng... "

Nữ nhân tên Tiểu Linh kia chưa nói xong thì nữ9 đã bước lên nói

" Đã thất lễ "

" Không sao "

" Không biết ngươi là khách của ai? "

" Đi cùng người khác, đang nói chuyện với Linh sơn lão sư "

" Hử? Là khách của lão sư? "

Hi Vân lạnh lùng nhìn vào cô, đáy mắt hiện lên sự đề phòng

" Nếu không có gì, ta xin phép đi trước "

Cô nói rồi bước qua Hi Vân, nói nhỏ vào tai nàng ta

" Chúng ta lại gặp nhau rồi "

Hi Vân kinh hãi nhìn vào bóng lưng cô đã đi xa.

" Vân tỷ, sao vậy? Người đó rất đáng ngờ "

" Không sao! Đi thôi "

Cô vô thức bước đi, lẳng lặng nhìn hàng cây xung quanh. Bỗng cô đi vào một nơi xa lạ, như lạc vào khung cảnh khác. Từng cành cây hoa anh đào lung lay trong gió. Tiếng chim vang vọng trong không gian, nơi đây thật đẹp. Thậm chí còn có rất nhiều trúc, tạo nên cảm giác giản dị thanh bình. Cô từ từ bước đi, đi trong không gian xa lạ.

" Là ai? "

Tiếng nói lạnh lùng vang lên từ không trung, một nam nhân tuấn mĩ như trích tiên bay xuống. Nhìn vào cô lạnh lẽo

" A! Là người quen "

" Ngươi là ai? Dám xông vào lãnh địa của ta? "

" Mặc Sĩ Tuyệt Ca "

Đôi mắt xanh dương hiện lên sự kinh ngạc.

" Hỗn xược, là ai lại dám gọi cả danh tính của ta? "

Cô vươn tay cởi bỏ mũ xuống, mái tóc tím than trãi dài tung bay. Đôi mắt được che bởi mảnh vải trắng. Nhưng ngũ quan tuyệt trần vẫn khiến tim người đập mạnh.

" Là nàng? "

" Rất vui được gặp lại "

Cô bước lại gần hắn

" Ta... sao nàng lại đến đây? "

" Lạc "

" Đi lạc sao? Vậy vào đình viên kia nghĩ ngơi đi "

Hắn dẫn cô đến một đình viên, nơi có thể quan sát khung cảnh xinh đẹp này " Khung cảnh như tiên, không khí trong lành bình thản. Xem ra huynh rất biết hưởng thụ "

" Ha! Đây là nơi ta bế quan tu luyện. Là nơi cấm, rất ít người vào "

" À ha! Vậy ta thật vinh hạnh khi được vào trong "

" Sao nàng lại đến Linh sơn? "

Cô nhấp một ngụm trà rồi bình thản nói

" Đi cùng bệ hạ "

"... "

Lời nói của cô khiến hắn kinh ngạc, lòng bàn tay nắm chặt lại

" Sao vậy? "

" Không gì! Nhưng ta khuyên nàng... hắn... "

" Ta biết "

Lời nói bình thản của cô càng khiến hắn kinh hãi

" Biết? "

" Phải "

" Vậy... tại sao... "

" Hử? Rất vui mà "

" Hắn là Ma Tôn, hắn giết người không gớm tay. Sự tàn nhẫn của hắn sẽ khiến nàng nguy hiểm "

" Huynh đang lo cho ta? "

" Ta... ta chỉ không muốn ân nhân của mình gặp nguy hiểm " Hắn quay mặt đi tránh né

" Không nhắc đến chuyện này nữa. Huynh là gì ở Linh sơn phái? "

" Ta... "

" Không được giấu diếm "

" Ta là một trong trưởng lão của Linh sơn, và cũng là truyền nhân đời thứ 105 của Linh sơn "

" Truyền nhân? Vậy huynh chính là người nắm giữ Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm? "

" Sao nàng biết? " Hắn kinh ngạc nhìn cô

" Hai tiểu đồng nói "

"... "

" Vậy đêm đó là huynh đi truy sát Ma Tôn? "

" Phải! Nhưng không ngờ lại bị hắn làm trọng thương. Đến giờ vẫn chưa khôi phục "

" Chẳng phải huynh có thánh vật đó sao? "

" Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm vốn không phải vật muốn là có được. Đời đời truyền nhân của Linh sơn trước khi chết đều giao phó sứ mệnh cho đời sau. Và cắm kiếm vào một tảng đá nằm giữa thiên địa. Nếu muốn nhận kiếm thì phải hoàn thành 100 kiếp nạn mới có thể rút ra. Và mỗi đệ tử truyền nhân đều được đưa vào người một viên minh châu của kiếm. Để xác nhận thân phận truyền nhân "

" Vậy huynh vẫn chưa hoàn thành kiếp nạn? "

" Phải "

Cô trầm ngâm một hồi liền hỏi

" Sao huynh nói cho ta? Không sợ... "

" Ta có cảm giác, nàng không phải là người của Ma tộc "

Cô chưa nói hết đã bị hắn chen vào

" A! Cảm giác lợi hại vậy sao? "

" Từ trước đến giờ ta chưa bao giờ phán đoán sai "

" Ha! Biết đâu lần này huynh đã sai? "

Hắn lặng lẽ nhìn cô sao đó thở dài

" Nếu như ta sai thì cũng không sao. Vì nàng cũng là ân nhân đã cứu mạng ta. Và cứ xem như đây là một kiếp nạn trong 100 kiếp nạn để có được Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm "

" Ha! Quả không tầm thường... "

Cô đứng lên hứng một đóa hoa anh đào

" Quá khen "

" Huynh nói đúng... "

"... "

" Ta sẽ chính tay... GIẾT MA TÔN "

Cô ngước lên nhìn bầu trời trong xanh, lời nói cô vẫn bình thản và yên tỉnh. Nhưng trong đáy mắt từ bao giờ đã có gợn sóng...

Chương 24

Bầu trời dần ngã tối, cô từ biệt Mặc Sĩ Tuyệt Ca. Nhìn hàng cây xào xạc xung quanh, cơn gió thổi qua lạnh lẽo.

[ Ký chủ! Người định làm gì? ]

" Hử? Bệ hạ vẫn chưa ra. Ta muốn đến nơi để Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm "

[ Người biết chỗ sao? ]

" Hừ! Tất nhiên không biết "

[?? ]

" Có bản đồ không? "

[ Hiển thị bản đồ ---- Tải thành công ]

Bỗng từ mắt cô hiện lên một tấm bảng màu xanh lá nhạt trong suốt, cô theo lối mòn mà đi theo hướng dẫn. Dừng lại một chút cô thấy có một khoảng trống hình tròn. Xung quanh thì toàn là cây cối.

[ Đây là nơi cấm, và cũng là trận địa để vào nơi để Cửu Thiên Huyền kiếm ]

" Nếu ta vào chắc cũng chẳng lành lặn để đi ra "

[ Đúng vậy! Khi người khai mở cấm địa trận này. Khẳng định gây ra náo động không nhỏ ]

" Vậy có cách gì không? "

[ Dịch chuyển thần không ------ Khai mở ]

Tiểu Bát Đản vang lên tiếng nói rồi trong phút chốc cô cũng biến mất như chưa từng xuất hiện. Cơn gió thổi qua cuốn theo lá cây tạo nên cảm giác rùng rợn

___________

Trong chớp mắt cô đã đứng tại một đỉnh huyền la, theo như cô thấy thì xung quanh có vẻ lạnh lẽo và cô không ở mặt đất. Mà nơi đây được treo lơ lửng giữa không trung. Trước mắt cô không xa có một thanh kiếm rất đẹp màu xanh dương được những sợi dây xích buộc lại và cắm vào một tảng đá. Xung quanh thanh kiếm tỏa ra tiên khí lạnh lẽo

[ Đó là Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm ]

" Rất đẹp, nhưng cũng không tốt lắm "

[ Trận địa bên ngoài là để những truyền nhân đời đời phá vỡ. Nếu như có người muốn xông vào thì e rằng sẽ khiến Linh sơn phái bị rung động. Và cũng tránh cho kẻ ngoài xâm nhập ]

" Đó là lý do mỗi truyền nhân đều có Minh Châu, không đơn giản là để nhận biết truyền nhân mà còn để khai mở trận địa bên ngoài? "

[ Ký chủ thông minh ]

" Ha! Thú vị đó chứ "

[ Nơi đây tụ hội tất cả linh khí của trời đất trong thế giới này. Có thể nói nơi đây tu luyện là một điều lý tưởng. Mà ký chủ không định tạo Nhẫn Vạn Hóa và thanh kiếm của người sao? ]

" Tốt lắm! Ta cũng định như vậy "

Cô bước đến gần hơn với thanh kiếm kia

" Làm sao "

[ Người sẽ hóa tạo nhẫn trước ]

Cô nhắm mắt lại cảm nhận linh khí xung quanh, ngưng tụ chúng cô dường như có cảm giác bản thân đang lơ lửng trên không. Từ trong đầu cô như đang có rất nhiều ánh sáng sắt nhọn kết hợp lại. Tạo nên một luồn sáng vô hạng khiến ai nhìn vào cũng phải chói mắt.

Cô dần mở đôi mắt ra, nhìn đến không trung đang có một chiếc nhẫn đang tỏa ra ánh sáng mờ ảo. Trên nhẫn còn có hoa văn tinh xảo như cổ vật. Điều đặc biệt là cô có thể thấy được, chiếc nhẫn có màu đỏ như máu. Tỏa ra hàn khí âm lãnh

[ Ký chủ đã tạo ra Nhẫn Vạn Hóa cho riêng mình. Nhưng nó vẫn đang tái tạo ]

" Ừ... "

Nói rồi chiếc nhẫn trên không trung dần biến mất, ánh sáng ngưng tụ cũng dần tan biến

[ Việc chiếc nhẫn có rộng hay không vẫn chưa biết được. Giờ thì ký chủ hãy đem Lưu Ly kiếm ra ]

Cô nghe theo hệ thống, đưa ra một thanh kiếm thủy tinh trong suốt

[ Giờ ký chủ hãy vận hành linh khí của mình. Và thanh kiếm của người sẽ xuất hiện. Nhớ là tất cả linh khí, nếu không mạnh hay yếu đều nhờ vào người ]

" Nếu yếu thì đem nấu đồ ăn "

[ Nà ní?? =°= ]

Cô đưa ra tay phải cầm Lưu Ly kiếm, đôi mắt sau lớp vải của cô nhắm lại. Từ trên không trung như đang duy chuyển, lời nói âm lãnh lại tàn độc của cô vang lên giữa không trung, còn đâu sự bình thản yên tỉnh mọi ngày

" Kiếm! Hãy nghe ta. Rơi vào tay ta, tạo ra sự đột phá. Thiên Địa truy đuổi. Dưới trời đất tạo nên những gì tinh túy nhất của trần thế. Tiếng kêu gào thống khổ của những linh hồn mang đầy oán hận. Huyết tử tạo nên dòng sông máu, THIÊN ĐỊA CHÍ KIM, VƯƠNG CỦA NGƯƠI ĐANG KÊU GỌI. HÃY THỨC TỈNH VÀ KHUYNH ĐẢO THIÊN HẠ NÀY "

Từ không trung bỗng nhiên tích tụ muôn vàng ánh sáng, như đang lấy đi tất cả Linh Khí của trời đất. Sự tàn độc vang vọng trong không trung, dư âm đọng lại vẫn khiến người người run sợ. Đôi mắt cô mở ra, cảm nhận sự uy mãnh từ tay mình đang đọng lại. Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm bỗng nhiên rung động như đang sợ hãi. Thậm chí còn bị nứt một mảng. Linh khí từ nó cũng dường như biến mất mà tụ lại tay cô... Tiếng kêu lẻng kẻng từ dây xích khiến người nghe dựng tóc gáy

[ Ký chủ... ]

Tiếng nói của tiểu Bát Đản vang lên sợ hãi

Bùm... Oanh...

Bỗng từ trên trời sấm sét vang lên dữ dội, màn đêm lạnh lẽo với cơn gió mạnh thổi qua. Muôn thú từ trong rừng gào thét đau đớn, những cành cây cũng bị trận gió điên cuồng cuốn qua mà gãy. Khiến cả khu rừng dường như sụp đổ. Bỗng từ mặt đất xuất hiện màu đỏ, thậm chí có cả dòng máu tươi tạo nên dòng sông. Muôn vàn cây cối bị nhấn chìm bởi biển máu, mùi tanh nồng đượm như từ những linh hồn oán than trỗi dậy. Từ không gian tiếng kêu thảm thiết vô hình đánh động cả Thiên Giới. Mặt đất sứt nẻ cho dòng máu chảy và rung chuyển mãnh liệt

______________

- Có chuyện gì vậy?

- Là mùi máu, mau báo với lão sư

- Tập hợp tất cả môn đồ

- Mau triệu tập mọi người lại

Những con người bên ngoài náo động. Một lão già đi ra trong đám người hỗn độn, mái tóc trắng và gương mặt già nua uy nghiêm. Khí chất hung mãnh khiến người cung kính
- Lão sư

- Lão sư ra rồi

Ông ta được mọi người cung kính gọi lão sư, đưa tay lên như bấm quẻ rồi ngước lên trời. Hi Vân bước lại gần

" Tại sao Thiên Địa lại nổi giận? "

" Không! Không phải nổi giận... Mà là sợ hãi. Có điều gì đó khiến trời đất sợ hãi, sấm chớp oanh đỉnh xé tan bầu trời. Địa ngục kêu gào thống khổ. Máu đỏ khắp nơi như minh chứng cho sự tàn ác và mãnh liệt đang trỗi dậy. Thức tỉnh, có một thứ gì đó đang thức tỉnh và khiến MÁU CHẢY THÀNH SỐNG. THIÊN ĐỊA RUNG CHUYỂN "

"... Sao chứ? " Hi Vân kinh hãi nhìn lên trời

" Ta không thể xem được chuyện gì đang xảy ra. Đạo hạnh của ta dường như không đủ để biết được. Từ xưa tới nay chưa hề xảy ra chuyện kì lạ này. Có một thứ gì đó... có lẽ còn đáng sợ hơn Ma Tôn, đang trỗi dậy "

Lời nói ông ta như bình thản nhưng trong đáy mắt lại hiện lên sự run rẫy mãnh liệt

______________

Quay lại chỗ cô, linh khí vẫn đang ngưng tụ. Nhưng dường như lại bị đánh tan bởi một luồn năng lượng vô hạn. Xung quanh như bị phá vỡ, ánh sáng trước mắt cô vẫn đang tỏa ra.

[ Ký chủ! Chuyện gì vậy? Thiên Địa đang sợ hãi. Người... ]

Cô không trả lời mà đưa tay ra, tay trái gỡ xuống mảnh vải. Đôi mắt màu đỏ của cô nhìn đến ánh sáng. Giọng nói khốc liệt, lạnh lẽo

" Thiên Địa run sợ. Oan hồn kêu gào. Thế nhân thống khổ. Hãy xé tan bầu trời, oanh động địa giới. Khiến sự uy mãnh của ngươi trở nên vô hạn. Hãy thức tỉnh đi hỡi thanh kiếm trung thành. Chủ nhân ngươi đang nơi đây. Hãy tạo ra sự đột phá khiến tam giới sợ hãi. Hãy mở mắt đi... CHO DÒNG MÁU TÀN ĐỘC TRONG NGƯỜI NGƯƠI ĐƯỢC THANH TẨY. CHO SỰ OÁN THAN CỦA CÁC LINH HỒN KHÔNG KÊU GÀO. HÃY TRỞ VỀ BÊN TA, ĐI CÙNG TA ĐẾN TAM THIÊN ĐỊA THẾ... "

Tiếng nói cô vang vọng trong không trung, từ ánh sáng bỗng tỏa ra luồn khí tà ác. Hòa quyện cùng linh khí, tạo ra sự uy áp mãnh liệt xông thẳng và xé tan bầu trời

Rầm... OANH... GÀOOOO

Tiếng sấm sét càng lớn, muôn thú cũng thống khổ kêu gào. Bên ngoài dòng máu vẫn đang chảy, thậm chí những con thú cũng chảy ra huyết lệ ( Máu từ khóe mắt) bởi sự đau đớn

[ Ký chủ! Dừng lại... ]

Tiểu Bát Đản sợ hãi kêu lên, cô không quan tâm mà bước lại gần ánh sáng đó

[ Ký chủ! Không được... Người sẽ chết. Hồn bay phách tán, đừng chạm vào nó ]

Tiếng quát của tiểu Bát Đản cũng không khiến cô dừng lại. Mà một đến gần, nhưng cô càng đến gần thì luồn khí tà ác càng mạnh như đang giận dữ

[ Ký chủ! ]

Bum!

Tiếng tiểu Bát Đản vừa dứt thì từ không trung xuất hiện một con mèo trắng như tuyết mịn màng. Đôi mắt cam to tròn sợ hãi nhìn cô. Từ cổ nó còn có một nhúm lông trắng mịn to hơn. Ba cái đuôi khoe khuẩy như báo động

" Ký chủ! Là tôi, hệ thống. Người mau dừng lại "

Cô quay qua nhìn thấy một con mèo đáng yêu vô đối đang núm lấy tà áo cô. Chân mài hơi nheo lại

" Tiểu Bát Đản? "

" Phải! Là tôi. Người mau dừng lại " Nó vừa kéo cô vừa nói. Nhưng thân hình bất quá cũng chỉ to hơn hai bàn tay cô cộng lại thì làm sao kéo nổi cô

" A! Ngươi dễ thương nhỉ "

" Ha ha! Tất nhiên "

Nghe cô khen nó bỗng buông ra, nâng mặt lên kiêu ngạo
Cô thấy vậy thì cũng đi tiếp

" À há! Aaaaa! Ký chủ, không được "

Nó mở mắt ra đã thấy tay cô sắp nắm lấy đóm sáng đó, liền la hét. Nó chạy lại nhưng đã quá muộn

Oang!

Khi tay cô chạm vào thì nó liền nổ, ánh sáng bao phủ cả một không trung

" Khụ... phốc... "

Tiểu Bát Đản bị văng ra xa, khóe miệng ho ra máu.

" Ký chủ...? "

Đám khói tan dần, tiểu Bát Đản nhìn thấy cô vẫn còn đứng đó. Trên tay là một thanh kiếm màu đen. Quai cầm có khắc hình một con rắn to màu đỏ. Đôi mắt tím như phát sáng, lưỡi kiếm sắt bén tỏa ra tà khí bị ghim một dây xích đen. Xung quanh kiếm còn có ngọn lửa đen đỏ, tạo nên sự lạnh lẽo của âm ti.

Thanh kiếm này luôn tỏa ra ác khí tàn độc, như có thể xé nát Thiên Địa bất kì lúc nào. Cô nâng nhẹ khóe môi

" Ký... chủ??? 0o0?? " Tiểu Bát Đản kinh hãi

Cô đưa tay quơ một vòng kiếm

Oang!

Từ mặt đất bỗng sứt nẻ, làn khỏi bốc lên

" Nài ní =o=?? Ôi chu choa mẹ ơi. Cứu con "

Tiểu Bát Đản bò dậy, nhìn đường cắt dài bên cạnh mình mà đổ mồ hôi.

" Ha! Mà nè, ngươi biến hình được à? "

Cô nhìn đến vết thương của nó mà nheo mài

" Đây là hình dáng của bản hệ thống. Ta vốn có kim quan hộ thể, bất kì thứ gì cũng không thể đánh động. Nhưng không ngờ lại không thể cản lại thanh kiếm này... "

" A! Ngươi dễ thương quá "

Cô ôm nó vào lòng cưng nựng

" Ý...hủ... ật ỏi. Anh iếm ầy uy ực ô ong. Nười ật ông ầm ường ( Ký chủ thật giỏi. Thanh kiếm này uy lực vô song. Người thật không tầm thường) "

Hai cái má của tiểu Bát Đản bị cô nhéo đến ửng đỏ

" Ừa... "

" Bên ngoài đã xảy ra rất nhiều chuyện, e rằng nơi đây không an toàn. Chúng ta mau thoát ra "

Nói rồi cô cùng tiểu Bát Đản biến mất, chỉ để lại sự rạn nứt cùng linh khí bị rối loạn. Bỗng từ đâu đó đi vào một đám người của Linh Sơn.

" Lão sư... "

Nhìn thấy cảnh tượng này, Mặc Sĩ Tuyệt Ca liền kinh hoảng

" Chuyện này là sao? " Hi Vân đi lên chạm vào vết nứt

" Tà khí và linh khí vẫn còn dao động. Không trung bị nhiễu loạn " Lão sư trầm ngâm nhìn vào không gian vô định

" Lão sư, nhìn nè "

Tiểu Linh đi đến la lên chỉ vào Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm

" Chuyện này... " Lão sư nhìn thấy vết nứt trên kiếm liền sững sờ

"... "

Rầm!

Ông ta phát ra một chưởng xuống nền đất. Gương mặt uy nghiêm tức giận

" Ai lại to gan như vậy? "

" Chuyện này không đơn giản " Hi Vân đứng lên bước lại gần

" Hừ! Chắc chắn là Ma tộc. Bọn họ giả dạng hoàng đế thì không nói. Nhưng khi vừa đến thì lại xảy ra chuyện " Tiểu Linh oán hận nói

" Đúng! Ta sẽ không tha cho chúng " Lão sư tức giận chạm nhẹ vào thanh kiếm

" Không được! Chuyện này vẫn chưa làm rõ... " Mặc Sĩ Tuyệt Ca đi lên bác bỏ

" Mặc Sĩ trưởng lão, ngài không thể nói như vậy. Ngài không thấy mọi chuyện quá trùng hợp sao? " Tiểu Linh nhìn hắn nói

" Ta... "

" Được rồi! Các con mau chuẩn bị. Đêm nay ta sẽ tiêu diệt Ma Tôn. Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm con không thể sử dụng. Thậm chí bây giờ uy lực cũng bị giảm... e rằng... " Lão sư nhìn Mặc Sĩ Tuyệt Ca âm trầm nói

" Vậy phải làm sao? " Hi Vân nghi hoặc bước lên

" Được! Khai mở Vạn động. Ta sẽ khiến cho Ma Tộc hối hận " Lão sư tức giận quay đi để lại ba người đang kinh hãi

" Vạn động? Không thể nào... "

Chương 25

Cô được tiểu Bát Đản đưa ra ngoài, thanh kiếm tà ám kia đã được hệ thống cất giữ. Cô ngồi dưới góc cây cầm miếng vải che đi đôi mắt. Sau đó nhìn tiểu Bát Đản nói

" Ta không biết ngươi có thể biến hình "

" Hử!... Khụ... Vốn bản hệ thống biến hình phải nhờ vào cấp độ của ký chủ. Nhưng lần này là trường hợp ngoại lệ nên đã khiến nguyên thần của bản hệ thống bị tổn hại trầm trọng... E rằng không thể xuất hiện trong một thời gian "

" Sao chứ? Vậy ngươi dưỡng thương đi "

Cô nâng nó lên xoa đầu rồi bảo. Chưa đầy một giây sao đã không còn thấy bóng dáng nó nữa. Cô thấy vậy cũng trở về bên cạnh tên Ma Tôn kia

Vừa đi cô vừa tìm kiếm, nơi cô đang đứng là một khuôn viên xinh đẹp. Đang ngắm nhìn những loài hoa rực rỡ thì cô cảm nhận được từ phía sau lưng mình có người liền quay lại. Đập vào mắt cô là gương mặt âm trầm lạnh lẽo của Hiên Viên Hoàng Phong.

" Bệ hạ "

Cô nhẹ nhàng gọi càng khiến hàn khí tỏa ra lạnh hơn

" Đã đi đâu? "

" Ta... thấy hôm nay có nhiều chuyện lạ. Liền sợ quá mà kiếm một nơi ngồi " Cô bình thản lên tiếng, nhưng nếu nghe kĩ sẽ thấy sự run rẫy trong lời nói ấy

Đôi mài kiếm đang nheo lại, nghe thấy cô nói vậy mới thả lỏng. Đôi mắt hổ phách lạnh lùng nhìn cô, sau đó vươn tay ra ôm chặt cô vào lòng. Giọng nói lạnh lùng nhưng lại có sự lo lắng

" Ai cho phép chạy lung tung như vậy? Có biết rất nguy hiểm không? "

" Bệ hạ... "

" Nơi đây là Linh sơn, là danh môn chánh phái. Nàng chạy lung tung như vậy, ta làm sao biết đường mà tìm nàng đây "

Cô ngước đầu lên nhìn hắn, giọng nói lo lắng

" Từ nãy giờ bệ hạ đã tìm thiếp sao? "

" Ta... Không có. Về phòng nghỉ ngơi thôi "

Hắn quay đi tránh né câu hỏi của cô, sau đó nắm tay cô đi về hướng khác.

____________

Bầu trời đêm buông xuống, không trung luôn tỏa ra hương vị của mùi máu tươi. Cô nằm trong lòng hắn không ngủ được

" Sao không ngủ? "

" Linh sơn rộng lớn, sao thiếp và bệ hạ lại ngủ chung? "

" Nàng là ái phi của trẫm. Sao lại không ở cùng ta? "

" Nhưng... "

" Không nhưng nhị gì cả... ngủ đi "

Lời nói lạnh lùng uy nghiêm của hắn khiến cô không biết nói gì. Liền nhắm mắt lại ngủ

Được một lúc lâu, hắn bỗng mở mắt ra. Đáy mắt lạnh lẽo đầy sát khí. Từ bên ngoài có thể nghe thấy rất nhiều tiếng chân, gương mặt âm trầm sao lớp mặt nạ càng thêm đáng sợ...

" Sao vậy...? "

Cô dụi mắt ngồi dậy nhìn hắn, thì bàn tay hắn đưa lên vuốt ve mặt cô

" Không có gì "

Nói rồi hắn đứng lên mặc y phục vào, đưa cho cô áo choàng đen sao đó bước ra ngoài.

Bên ngoài bao nhiêu đệ tử Linh sơn đang bao vây lấy, lão sư đi đầu với gương mặt uy nghiêm, nhưng đáy mắt lại chan chứa sự tức giận

" Yêu ma! Hôm nay ta sẽ không tha cho ngươi "

Hắn bước ra khiến ai cũng đề phòng sợ hãi

" Các ngươi đây là có ý gì? "

- Hừ! Ma tôn, hôm nay sẽ là ngày chết của ngươi

- Đúng!

- Mau đầu hàng đi

- Ma tôn... hãy mau đầu hàng

" Đủ rồi! "

Lão sư bước lên đối diện với hắn, giọng nói uy nghiêm vang lên

" Ngươi giả dạng Hiên Viên hoàng đế, tội đồ đã khiến Thiên Địa nổi giận. Hôm nay ta sẽ thay trời thanh lý môn hộ "

" Ha! Tội đồ? Thật nực cười, bất quá cũng vì một thanh kiếm nát mà để mất lý trí. Chứ có gì hay ho "

Lời nói lạnh lẽo của hắn khiến ai cũng bàng hoàng. Còn ông lão sư thì giận tím mặt

" Thì ra, chính Ma tộc các ngươi đã gây ra chuyện này "

- Giết chết Ma tộc

- Giết chết Ma tộc

" Hừ! "

" Ma tôn, chịu chết đi "

Ông ta chỉa kiếm đi về phía hắn, gương mặt hắn âm lãnh đáng sợ

" Dựa vào ngươi? "

Từ tay hắn xuất hiện một thanh trường kiếm hắc ám, luồn ma khí tỏa ra uy mãnh. Khiến bao người sợ hãi, bầu trời bỗng vang lên sấm sét thật lớn.

Cô đứng trước cửa quan sát, bỗng cảm nhận được ánh mắt lo lắng liền nhìn xung quanh tìm kiếm. Thì thấy gương mặt như trích tiên của Mặc Sĩ Tuyệt Ca đang nhìn về cô. Đôi mắt chứa chan sự lo lắng

" Hừ! Cái người mang áo choàng đen kia chắc chắn cũng là Ma tộc. Hôm nay ta sẽ không tha cho ngươi "

Tiểu Linh chạy lên đâm kiếm về phía cô, hắn thấy vậy liền vung kiếm về nàng ta. Khiến nàng ta văng ra xa, trên mặt đất còn có một vết hằn dài và sâu. Các môn đồ gần đó cũng bị trọng thương...

" Thiên sấm triển "

Tiếng nói uy nghiêm của lão già đó vang lên, từ trên thanh kiếm ông ta bỗng xuất hiện một tia sấm chém thẳng vào hắn khi hắn không chú ý. Cánh tay chảy ra máu, đôi mắt hổ phách trở nên âm trầm

" Ha! Ngươi nghĩ những thứ này có thể hạ được ta? Ngày hôm nay sẽ là ngày sai lầm nhất cuộc đời ngươi "

Nói rồi hắn đưa thanh kiếm chĩa về bọn họ, từ thanh tà kiếm xuất hiện ma khí đen càng ngày càng lớn mạnh

" Không xong! Lão sư... "

Ầm!

Mặc Sĩ Tuyệt Ca chưa kịp nói xong đã bị một đoàn uy lực đánh bay, các môn đồ cũng trọng thương ngất xỉu. Lão sư ôm vết thương nhìn đến làn khói trắng, khóe môi chảy máu tức giận

" Mau lùi lại "

" Không có Cửu Thiên Huyền Lôi kiếm mà dám chiến đấu với ta. Các ngươi nghĩ mình là ai? "

Hắn bước ra từ làn khói mờ ảo, đôi mắt như hổ sáng trong đêm sắt bén. Mặc Sĩ Tuyệt Ca bước lên, khóe môi chảy máu càng khiến nhan sắc tuấn mĩ nổi bật. Đưa tay ra xuất hiện một thanh kiếm, cắm xuống mặt đất viết chữ CHẮN

" Thiên Địa cửu chi, oan hồn tứ phương. Giúp ta chắn giữ... thổi bay tà ma "

Từ không trung xuất hiện một đường sấm dài tạo ra lá chắn giữ chân Hoàng Phong. Lão sư thấy vậy liền hô to " Triển khai Vạn động "

Lời nói của lão ta khiến đôi mắt hổ phách của hắn mở to kinh ngạc

Từ bầu trời chiếu xuống 12 tia sáng nhỏ, bao quanh lấy hắn tạo ra hình tròn. Mặt đất như rung chuyển dữ dội, cô đứng đó nhìn mà bần thần

" Lão sư!... "

Mặc Sĩ Tuyệt Ca hô to nhìn ông ta

" Tuyệt Ca, nếu con phá bỏ lá chắn xem như là cải lệnh sư môn. Giữ chặt vào "

" Nhưng đó là Vạn động. Ngài thật sự muốn như thế sao "

" Đừng nói nhiều "

Lão ta dùng thanh kiếm đâm vào tim mình, từng giọt máu chảy xuống

- Lão sư

- Người làm gì vậy?

- Lão sư...

Tiếng nói gào thét càng lớn vang vọng cả Linh sơn, ông ta dùng tay hứng máu sau đó rải lên 12 tia sáng dưới mặt đất đang rung chuyển

"... "

" Ma tôn! Thanh kiếm của Linh sơn đã bị ngươi làm hỏng. Nay ta nhốt ngươi vào Vạn động để hối lỗi "

" Các ngươi nghĩ nó sẽ giam giữ được ta sao? " Hắn tàn độc nói lên

" Đúng! Ngày ngươi trở ra chúng ta sẽ tuyên chiến "

" Ha! Linh sơn phái. Ta sẽ khiến các ngươi diệt vong "

Nói rồi hắn đưa kiếm lên trời, đôi mắt tức giận hiện rõ.

Oang!

Chém xuống một đường trên mặt đất tạo ra âm vang mãnh liệt tựa như muôn thú đang kêu gào.

- Phốc

Tất cả người của Linh sơn đều phun ra một ngụm máu rồi ngã xuống, máu từ mặt đất tràn ra đáng sợ. Nhưng ông ta vẫn đứng đó, mặt mài be bết máu. Đôi tay run rẫy giữ lấy thanh kiếm

" Tuyệt Ca! Trụ vững "

Lời nói uy nghiêm của lão ta vang lên. Ánh sáng mờ ảo bao trùm lấy Hoàng Phong

Gàoooo!

Chỉ nghe thấy tiếng rống giận vang vọng cả bầu trời, từ luồn sáng bỗng xuất hiện một con ma thú to lớn. Bộ lông xanh đen mượt mà với đôi cánh đáng sợ. Đôi mắt hổ phách khát máu nhìn bọn họ, giữa trán là ấn ký của thanh tà kiếm lúc nãy hắn cầm. Oai hùng và uy mãnh

" Lão già! Ông giỏi lắm "

Tiếng nói không chút lương tri của hắn vang lên, sự tàn nhẫn trong đáy mắt nhìn vào lão như muốn nuốt trọn lão ta.

" Aaaaaaa "

Tiếng kêu thét khống khổ từ lão ta vang vọng cả bầu trời, đôi mắt chảy ra huyết lệ. Bàn tay như bị thối rửa, cả cơ thể đau đớn tuyệt vọng

" Ta sẽ nuốt sống ngươi "

Ánh sáng càng ngày càng mạnh, mặt đất cũng mở ra một thung lũng đen không thấy đáy. Còn lão ta đã bị ăn mòn chỉ còn thấy cánh tay và đầu

" Vạn động.... khai mở "

Khi ông ta vừa dứt lời thì cả cơ thể cũng biển mất, chỉ rớt xuống bộ xương trắng còn dính máu trên mặt đất.

" Lão sư "

Mặc Sĩ Tuyệt Ca gào lên, nhìn bộ xương còn máu trên mặt đất mà nước mắt chảy dài. Ma Tôn liếm môi, nụ cười tà ác vang lên

" Thịt của lão ta không tồi "

Cô chứng kiến tất cả mà nuốt nước bọt, trong đầu không khỏi vang lên suy nghĩ
' Ôi cha mẹ ơi! Con đúng khi ở đây chứ? '

Từ ánh sáng bao trùm lấy thân thể cường tráng của Ma thú, đôi cánh như bị bao trùm. Mặt đất một lần nữa rung chuyển, hắn quay qua nhìn cô. Đôi mắt hổ phách đã không còn hiện lên sự khát máu và tàn nhẫn nữa. Mà là sự nuối tiếc và lưu luyến

Ánh sáng dần khép lại và mờ đi, cô thấy vậy liền chạy đến bên cạnh hắn. Sự việc quá nhanh khiến ai cũng bất ngờ. Nhưng khi định hình lại thì...

OANHHHH!

Bầu trời rầm vang lên một tiếng thì ánh sáng cũng tan biến. Mặc Sĩ Tuyệt Ca bần thần nhìn đến mặt đất đang sứt mẻ. Làn khói vẫn còn bóc lên

" Nàng... tại sao...? "

" TẠI SAO....????? "

Hắn khụy xuống gào thét dưới bầu trời, bàn tay nắm lấy ngực trái đang đau nhói. Và liếc qua bộ xương của lão sư.

" Tín đồ của Linh sơn, lão sư đã hi sinh vì tên đại ma đầu đó. Vậy mà nàng... lại đi theo hắn. Nàng... tại sao chứ... Tại sao hả...???? "

___________

Ở một nơi tăm tối, cô nằm trên người hắn. Hàn khí xung quanh tỏa ra lạnh lẽo...

" Ưm... "

Cô mở mắt ra ngồi dậy, nhìn thấy hắn trong hình dạng ma thú đang nằm đó. Liền hốt hoảng

" Bệ hạ.... A! "

Cô chưa kịp định hình đã bị hắn đè lấy, hai tay hẵn đè lên tay cô

" Nàng sao lại đi theo ta? "

"... "

" Nàng có biết nơi này rất nguy hiểm? Nó là nơi lạnh lẽo nhất có biết không? Nàng là người phàm mắt thịt, làm sao chịu nổi đây? "

"... Ta... "

" Ta làm sao "

" Ta muốn theo người... "

Lời nói của cô khiến hắn kinh ngạc, từ cơ thể bao trùm lấy ánh sáng đỏ rồi dần tan biến. Cơ thể con người hiện ra trước mắt cô, hắn cúi xuống hôn cô, dịu dàng mà quấn lấy cô.

" Nàng đang muốn quyến rũ bổn vương? "

" Ưm... "

Hắn buông cô ra sau đó vuốt ve má cô.

" Phốc... "

Từ miệng hắn phun ra một ngụm máu, cô thấy vậy liền kinh hãi

" Bệ hạ... "

" Không sao, chỉ là ta bị trúng nhát kiếm của lão già kia thôi "

" Ngài... đã ăn thịt... ông ta... "

Cô cúi đầu xuống sợ hãi, hắn thấy vậy liền ôm cô vào lòng

" Ta sẽ không làm hại nàng. Nếu có ăn, ta cũng phải ăn sạch nàng "

Cô nghe vậy liền ngước lên nhìn vào mắt hắn, đáy mắt hắn đã hiện lên một tia lửa nhỏ đầy dục vọng. Cô đưa tay lên chạm vào chiếc mặt nạ của hắn, sau đó nhẹ nhàng tháo xuống. Gương mặt hắn khiến cô bần thần

Đôi mắt phượng hổ phách lạnh lẽo. Hàng mài kiếm anh khí, mũi cao thẳng. Làn da lúa mạch cường tráng. Môi mỏng bạc lãnh tình hơi mỉm cười. Giữa trán còn có một ấn ký thần thú, là con thú khi nãy hắn đã biến thân. Gương mặt tuấn mĩ yêu nghiệt đầy tà ác khiến trái tim người khác say mê mà đập mạnh. Hắn đưa tay vuốt ve mặt cô

" Ta có đẹp không? "

" Ừm... " Cô bần thần trả lời, gương mặt hơi ửng hồng. Bàn tay chạm vào ngực trái cảm nhận trái tim đang đập mạnh

" Nàng đang rung động à? "

" K...không... có "

Cô quay mặt đi tránh né hắn, thấy vậy hắn liền nâng cằm cô lên

" Nàng cũng phải gỡ miếng vải đó ra "

Nói rồi cô chưa kịp phản ứng đã bị hắn dùng tay gỡ bỏ mảnh vải che đôi mắt cô. Hàng mi cong vút đen quyến rũ run nhẹ. Chân mài lá liễu hơi nheo lại. Cô dần mở mắt ra, đôi đồng tử màu đỏ như máu, to tròn nhìn vào cặp mát hắn. Sự nhẹ nhàng bình thản không gợn sóng, lại như một ngọn lửa tình khơi gợi sự ham muốn. Khiến người khác bị hãm sâu vào đó. Hắn bàng hoàng nhìn vào mắt cô, đáy mắt từ bao giờ in đậm hình bóng cô. Lồng ngực bỗng nhiên đập mạnh, hắn không nhịn được đè cô xuống.

" A! Bệ hạ... "

Hắn dùng tay tháo bỏ mảnh vải cột ngang eo của cô. Khiến bộ y phục bung ra, hắn nhẹ nhàng cởi xuống, để lộ cái yếm đỏ với đôi gò bông mềm mại đang phập phồng. Hai vai trắng nuột nà khiến hắn đỏ mặt. Cúi xuống hôn vào vòm cổ cô, cảm nhận hương thơm từ cô mang lại. Sao đó dùng lưỡi liếm nhẹ.

" Ưm... "

Tiếng kêu yêu mị khiến hắn càng khơi dậy lửa tình, một tay luồn vào y phục vuốt ve eo cô. Hắn cắn nhẹ vào xương quai xanh quyến rũ của cô, sau đó trượt xuống ngặm lấy nhũ hoa sau cái yếm đỏ. Cơ thể cô quyến rũ bị hắn kích thích, đôi mắt mông lung

" Bệ... h...hạ... đư...đừng... mà... "

Tiếng nói yêu mị của cô khiến hắn ngước lên, hôn nhẹ vào mắt cô

" Băng nhi... nàng thật quyến rũ "

Nói rồi hắn hôn lấy môi cô, đưa lưỡi luồn vào chơi đùa trong khoang miệng cô

" Ưm... "

Đến khi cô không thở nổi hắn mới buông ra, lẳng lặng nhìn cô phập phồng hít thở. Hai má ửng đỏ, khóe mắt xuất hiện một giọt nước long lanh trong suốt

Trái tim hắn càng đập mạnh, cô hơi mở mắt ra liếc nhìn hắn.

" Híc... "

Thấy cô khó chịu hắn mới dừng lại, ôm cô vào lòng

" Xin lỗi! Là ta sai. Đừng khóc "

" Ta... ghét... người "

" Ta không cho nàng ghét ta, thiên hạ này hận ta. Khinh bỉ ta, oán giận ta đều được. Chỉ riêng nàng... "

Hắn ngước xuống xoa lấy đôi mắt cô, sự dịu dàng trong lời nói càng rõ

" Chỉ có nàng là không được "

Hắn cúi xuống hôn nhẹ môi cô, sau đó ôm cô thật chặt vào lòng để cô không bị lạnh rồi nhắm mắt ngủ. Cô nằm trong vòm ngực rắn chắt của hắn, khóe môi vươn lên nụ cười hạnh phúc. Nhưng lâu sau đôi mắt lại mở ra, sâu trong đó là sự chế giễu và chán ghét...

' Ngu ngốc... '

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau