HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Độc Đế Ma Tôn! Khuynh Thế Thiên Hạ 5

Lời nói của Hi Y khiến ai cũng kinh ngạc, lời bàn tán một lần nữa vang lên

- Cái gì? Nàng ta sao?

- Ai không biết Hi Vân của Hi phủ là phế vật chứ

- Thật sao? Nàng ta đẹp thật nhưng sẽ thắng chứ

...

Cô ngồi trên cây mà mỉm cười nhạt, nhìn nữ9 vẫn mặt lạnh bước lên. Lời nói lạnh lùng

" Ta bất tài, không thể thắng được Ly Hoa công chúa. "

- Chưa gì đã sợ rồi?

- Thật là! Chỉ được cái nhan sắc

- Đúng là phế vật nhát gan

...

Hiên Viên Khải Minh lạnh lẽo nhìn nàng ta, sau lại quay lên người nam nhân trên cao

" Bệ hạ! Xin người suy nghĩ lại."

" Thất vương nói vậy là sao? Lời vua đã định làm sao có thể rút lại? Ngài làm vậy sẽ khiến bệ hạ khó xử " Ly Hoàng nhìn Hiên Viên Khải Minh mỉm cười ý vị

- Hay để Hi Y nương nương giúp đỡ

- Phải đó! Dù sao người cũng là đệ nhất mĩ nhân kinh thành

Lời nói mọi người đều hướng đến Hi Y, khiến gương mặt nàng ta ửng hồng vì xấu hổ. Nhẹ lướt mắt về phía nam9 nhưng lại chỉ có một gương mặt lạnh khiến nàng ta khó chịu

" A! Như các vị đã biết, ta thân thể không khỏe làm sao có thể biểu diễn. Hay để tỷ tỷ ta làm đi. Tỷ ấy cứ khách sáo mãi "

Lời nói lại nhắm vào Hi Vân, khiến đôi mắt nàng ta xẹt qua một tia sát khí

Cô ngồi trên cây nhìn thấy không khí căng thẳng liền mỉm cười nhạt

" Tiểu Bát Đản "

[?? ]

" Ngươi tạo kết giới để cho người khác đừng thấy ta "

[ Ký chủ định làm gì? ]

" Cứ làm đi "

Lời nói cô vừa dứt thì xung quanh cô có một tầng ánh sáng vàng nhạt rồi dần lan tỏa ra cả khung trời đêm. Cô lấy ra cổ cầm bạc mà hệ thống đã tặng. Dây đàn như một sợi chỉ sáng căng ra, màu bạc như một ánh trăng tuyệt đẹp. Lời nói cô như ngân bạc vang vọng trong không gian, bình thản lại nhẹ nhàng đi sâu vào lòng người

" Bệ hạ, nếu như người không tìm được ai. Vậy ta xin phép tấu một khúc nhạc... "

Tiếng nói cô vang vọng trong không trung khiến tất cả bàng hoàng nhìn xung quanh. Hiên Viên Khải Minh nhíu mài lại

Cô mỉm cười đưa ngón tay lên dây đàn tạo nên âm thanh nhẹ nhàng êm ái như chuông bạc. Tiếng nói mê hoặc, dịu dàng một lần nữa vang lên

" Xưa kia có một cầm sư sống ẩn dật nơi rừng núi sâu thẳm. Duyên phận cho y gặp được hoành đế khi hắn lâm nạn. Ban đầu không biết là ai, chỉ thấy người gặp nạn liền đưa về cứu giúp... Ngày qua tháng lại, nảy sinh tình ý. Lúc hắn noi ra thân phận khiến y sợ hãi liền bỏ đi. Nhưng hắn quyết ý một lòng khiến y xao động mà chấp nhận theo hắn. Cho dù khổ nhục. Cho dù bị thế nhân mỉa mai... Cho dù... hắn đã... quên đi y... "

" Đàn.....ai khẽ ngân... giữa cung cấm tối tăm muôn phần "

" Tựa.... như cố nhân.... đang khóc thầm "

" Khúc thay lời oán than... "

" Từng tiếng mang tủi hờn "

" Dây đàn buộc vấn vương... cõi trần... "

" Hỏi... quân nhớ chăng lúc tương cứu khi quân lâm nạn? "

" Nghiệt duyên luyến lưu... Quân với Chàng.... "

" Chàng xa lánh, quân chẳng màng "

" Chẳng cam tâm lỡ làng.... "

" Chân tình chân ý, nên đá vànggggg "








" Thề muôn kiếp, nhớ muôn đời "

" Cam nguyện theo bước Quân chẳng rời "

" Dù lạnh lẽo..... chốn thâm cung tháng ngày lẽ loi "

" Mặc cho nhân thế chê cười "

" Chỉ cầu được cùng người sánh đôi... "

" Thế nhưng... đã là QUÁ KHỨ rồi.... "

Tiếng đàn đau đớn bi thương vang vọng đến tận chân trời, giọng hát chuông bạc lạnh lùng nhưng lại là cả một khoảng trời đau thương. Cô ngân vang từng câu hát, kéo dài tiếng đàn trong đêm hiu tịch. Dưới ánh trăng chiếu rọi xuống thân ảnh tuyệt trần có thể khuynh đảo nhân thế ấy, tà áo trắng phiêu dật trong gió cùng với hương thơm của muôn loài hoa đang e thẹn. Mái tóc tím dài mượt mà như tơ lụa, lại như những sợi chỉ huyền ảo tung bay trong gió chơi đùa. Mảnh vải trắng che đi đôi mắt xinh đẹp sẽ khiến bao người say đắm và hãm sâu vào đáy vực. Cô như trích tiên trên cổ cầm, lại như một yêu hồ mị hoặc làm điên đảo chúng sinh. Tiếng nói lại một lần nữa vang lên đánh thẳng vào lòng người, như gieo rắc một hạt mầm tình ái...

" Biệt cung âm u, đêm dài lạnh lẽo. Gió thổi lá cành xào xạc, ánh trăng bàn bạc thế trần. Từ đâu vang lên tiếng đàn, suốt năm canh dài không dứt.

Quân từng nói mà sao quân chẳng nhớ?

Quân từng thề mà sao quân lại vội quên?

Cố kéo hơi tàn mong ngày quân trở lại

Mà có ngờ đâu, đến chết vẫn lẻ... loi... "









" Đời.... nhiều đắng cay, ấm êm đó biết đâu mai này "

" Lòng..... người đổi thay..... ĐÂU THỂ NGỜ... "

" Nhìn hoa thắm, hoa lại tàn "

" Hận đời sao... bẽ bàng "

" Hỏi... liệu có ai... còn nhớ chàng "
" Lời thời xưa... hóa Tro Tàn "

" Theo lửa lan cấm cung thuở nào "

" Tài hoa mất, sắc gương phai sao còn ướt ao? "

" Càng trông mong, chỉ thêm sầu "

" TỰ CỔ BẠC TÌNH LÀ ĐẾ.... VƯƠNG.... "

" Thế thôi cũng đành chia... đôi đường... "









" Nơi.... hoàng cung, đàn ca sáo vang rộn... ràng "

" Khoác... hồng trang, rượu nâng chén giai... nhân cùng quân "

" Biệt cung lạnh căm... "

" Lụa trắng dứt duyên trần "

" Trút hơi tàn, tình xưa còn nhớ "

" Đàn ngân theo tiếng ca sầu "

" Cho lệ cay, đắng rơi chẳng ngừng "

" Dù ngàn năm, vẫn nơi đây OAN HỒN vấn vương... "

" Lòng quân như... "

"... Nước xuôi dòng "

" Vô tình mà lụy một cánh.... hoa "

" Nước trôi mãi về xa....

hoa tàn.... "

Tự cổ rằng, lòng quân như nước

Nước vô tình cho lụy hoa rơi

Hoa rơi hoa úa phai thôi

Nước trôi tìm chốn rợp... nơi ngàn hoa...

( Nhạc: Quân Tâm Tự Thủy: Sakura shan)

Tiếng hát vừa dứt nhưng tiếng đàn vẫn còn vươn lại một nỗi đau, không trung hiện hữu cả một khoảng bi thương. Ánh trăng như một dao sắt cứa vào cõi đêm, làm tan nát trái tim người nghe thấy dư âm còn vọng lại.

Cô rời tay khỏi dây đàn, khóe môi vươn lên nụ cười nhạt làm điên đảo chúng sinh, phía dưới người người như bần thần lạc vào không gian riêng biệt, tiếng lòng ai cũng hiện lên sự đau nhói. Những nữ nhân nghe thấy mà nước mắt không ngừng rơi. Tiếng nói cô lại một lần nữa vang lên giữa chân trời

" Trần thế này chỉ có tình là đau đớn nhất. Nhưng vì sao lại có quá nhiều người lấn sâu? Nước mắt nơi khóe mi rồi sẽ tạnh. Vậy cớ sao lại cứ thích giày vò tâm mình trong bóng đêm... "

Lời nói của cô như một thứ gì đó vô hình sắt nhọn cứa vào tim mỗi người. Hiên Viên Khải Minh với đôi mắt lạnh lùng ánh lên sững sờ. Cả đám người bàng hoàng chưa thoát khỏi cõi mộng tan thương của tiếng đàn và lời nhạc. Bỗng Hi Vân phóng một phi tiêu lên không trung. Cô thấy vậy liền mỉm cười nhạt

" Hi Vân! Hẹn gặp lại "

Lời nói chuông bạc của cô vừa dứt thì chiếc phi tiêu cũng phóng lên cây cô đang ngồi. Thân cây dần ngã xuống nhưng hình bóng cô đã đâu còn, chỉ vươn lại hương thơm mê hoặc

Ai nấy cũng đều bần thần, Ly Hoàng nhìn vào không trung. Người nam nhân trên cao ấy cũng lạnh lẽo nhìn đến cành cây. Trái tim như lệch nhịp

Thịch!

Hắn đưa tay lên ngực trái, đôi mắt sau chiếc mặt nạ ánh lên nghi ngờ và say mê nhàn nhạt. Tiếng lòng của cả 3 như chung một ý nghĩ

' Nàng là ai? '

Chương 17: Độc Đế Ma Tôn! Khuynh Thế Thiên Hạ 6

Sau đêm đó cô đã ở trong phòng suốt ba ngày, mà nói ở phòng chứ thật ra cô đã lẻn vào Tàng thư các của hoàng cung để đọc sách. Nhờ nó mà cô đã biết được rất nhiều điều

[ Ký chủ! Người... đã đọc hết tất cả sách ở đây rồi sao? ]

" Hử? Ừ! "

Cô nửa nằm nửa ngồi cầm trên tay cuốn sách

[ Chỉ mới... 3 ngày ]

" Ừ ừ! Ta đã biết được rất nhiều điều hay "

[ OMG! Quái vật ]

" Ngươi nói gì đó "

[ Ta nói ký chủ thật siêu phàm. He he ]

" Không giỏi được cái gì, chỉ có cái lật mặt là nhanh "

[ Híc! ]

Cô tiếp tục nhìn vào hàng chữ

[ Ký chủ! Hôm nay là ngày hội hoa đăng. Người có muốn đi chơi không? ]

" Hội hoa đăng? "

[ Ân! ]

" Nữ9 cũng xuất hiện? "

[ Theo cốt truyện thì là vậy ]

" Được! "

[ Còn khoảng 3 canh giờ nữa là tối rồi. Ký chủ bây giờ định đọc sách tiếp à? ]

" Hử! Không! Đi chuẩn bị một vài thứ đã "

Nói rồi cô đứng dậy bước đi

_____________

Đêm nay ánh trăng cực kì tròn và sáng, nơi phố nhộn nhịp huyên náo. Những quày hàng có không ít khách. Cô giờ đây đang đi trên phố, tà áo trắng phiêu dật xinh đẹp. Cô tuyệt thế đi giữa dòng người, nhưng hầu như không ai thấy. Cô đã nhờ tiểu Bát Đản bao bọc kết giới cho mình, nên cứ thoải mái mà dạo chơi. Đôi mắt tuyệt luân sau lớp vải trắng nhìn xung quanh. Cô dừng lại trước một tửu lâu có tên Hi Lâu, khách khứa ra vào rất đông. Khóe môi vươn lên nụ cười nhạt rồi bước vào

Cô nhìn đến những mĩ nữ xinh đẹp chào đón nhiệt tình, một tú bà đi lại nhìn cô say mê

" Cô nương cần gì? "

" Một bàn "

Cô vẫn lạnh nhạt như vậy, bình thản lại nhẹ nhàng

" A! Mời cô nương lên lầu "

Cô đi theo tú bà bước lên lầu, vì cô đã cho bà ta thấy mình nên mới như vậy. Còn những người khác vẫn không thể nhìn thấy cô, tần lầu này chỉ vỏn vẹn 3 bàn. Nên cô cũng không sợ mà hủy bỏ đi kết giới

" A! Cô nương, người muốn ăn gì? "

" Một vài món ăn, và một bình rượu ngon "

" À! Vâng vâng. Có ngay đây "

Cô lạnh nhạt nhìn xuống phía dưới, những con người tấp nập giả tạo đang vui vẻ.

" Ha! Quả không tồi "

[ Đây là nơi nhiều người đến nhất! Đồ ăn ngon lại còn có mĩ nữ ]

" Sao vậy? Khoái à? "

[ Không có! Ta vô cùng nghiêm chỉnh ] " Hừ "

Đợi một hồi đồ ăn cũng được mang lên, nhìn làn khói nghi ngút tỏa ra mà mỉm cười

" Mê dược à? "

[ Hèn hạ! Ký chủ... ]

" Không sao! Thú vị "

Khóe môi cô vươn lên nụ cười rồi cầm đũa lên

" Mời các vị đi hướng này "

Tiếng nói của tú bà vang lên, đi theo sau bà ta là một nhóm người.

" A! Người quen "

Cô nhỏ giọng mỉm cười rồi nhìn vào họ. Vừa đi lên là ba người nam nhân tuấn mĩ. Một người lạnh lùng vương giả, khí tức chết chóc khiến cho người người sợ hãi. Tà áo xanh nhạt phiêu dật càng khiến bao người si mê, nhưng ánh mắt lạnh lùng lãnh liệt của hắn khiến không ai dám lại gần. Đó không ai khác ngoài nam9 Hiên Viên Khải Minh, hắn đang đi cùng với tam hoàng tử Ly quốc. Mái tóc vàng uốn xoăn tự tiện buột. Đôi mắt mang theo ý cười. Phong tình vạn chủng khiến bao mĩ nhân ngước nhìn. Còn một nam nhân đi cùng cả hai, hắn là ai cô cũng chưa từng gặp, kể cả trong bữa tiệc đêm trước cũng không.

Mái tóc ngắn màu đỏ lửa phong tình để qua vai trái. Đôi mắt đen mang theo ý cười. Mũi cao. Khóe môi nở nụ cười vui vẻ. Hàng mài nhếch lên kiêu ngạo. Tuấn lãng với y phục đen phiêu dật, dù nhìn có vẻ tuấn mĩ tiêu dao nhưng lại mang theo khí chất của bậc vương giả. Nhất là đôi mắt đen ấy, dù đang mang ý cười nhưng sâu trong đáy mắt lại có tia âm hiểm và xảo trá đầy nguy hiểm. Tên này không bình thường...

[ Ký chủ! Đó là Hiên Viên Ngạo Thiên. Một nhân vật khá quan trọng. Là đệ đệ thân thiết nhất của nam9. Luôn tự tại thế trần, nhìn thì cứ nghĩ không màng sự đời nhưng lại vô cùng âm hiểm. Chiến lược cao siêu, có thể nói tên này là quốc sư của Hiên Viên quốc. Lần này nam9 thắng trận cũng là một phần công lao không nhỏ đối với tên này ]

" A! Ha ha thú vị "

Cô nhếch môi tiếp tục dùng bữa như không có gì, nhưng khi họ lên đã bị cô thu hút. Đôi mắt Hiên Viên Khải Minh nhẹ lướt qua cô rồi như không quan tâm. Còn Hiên Viên Ngạo Thiên lại mỉm cười hướng cô đánh giá

" Các vị công tử đây dùng gì? "

" Mang tất cả món ngon lên đây " Ngạo Thiên kiêu ngạo nói, khóe môi nhếch lên nhìn xuống dưới

" Vâng vâng! "

Bà ta liếc nhẹ qua cô sau đó đi đến nịnh nọt hỏi

" Cô nương thấy thức ăn thế nào? "

" Tạm! "

Cô lạnh nhạt phun ra một chữ, bà ta thấy vậy cũng không nói nhiều bước đi. Cô buông đũa xuống uống một nhấp rượu. Từng hành động luôn mê hoặc lòng người, quyến rũ yêu mị... Bỗng từ phía dưới reo lên náo nhiệt

" Các vị, hôm nay là lễ hội hoa đăng. Nên Hi lâu sẽ tạo cho các vị một bất ngờ. Và sẽ đưa ra một trò chơi, nếu ai làm tốt nhất thì Lâu chủ sẽ gặp các vị một lần "

Cô bỗng nhiên dừng chung rượu trên tay, rồi lại tiếp tục uống. Từ phía trên mái nhà như có gì đó rung chuyển. Chưa kịp định hình đã thấy nóc nhà từ từ mở ra, bầu trời đêm với ánh trăng chiếu xuống.

" Các vị hãy thấp hoa đăng và đưa lên trời. "

Cô cầm lấy một hoa đăng cùng với mảnh giấy trắng, để mãnh giấy trên bàn còn hoa đăng cô thấp sáng lên để nó bay đi. Muôn vàng ánh sáng nhạt chiếu rọi cả khung trời. Tiếng hò hét vang lên vui vẻ, giờ đây ai nấy cũng đều hướng lên trên. Chỉ riêng cô tiếp tục uống rượu, màn đêm với những ánh hoa đăng tuyệt đẹp, như đưa ta vào cõi mộng trần thế

" Tại sao lại không viết gì? "

Tiếng nói của Ngạo Thiên vang lên, từ đầu tới cuối hắn vẫn luôn quan sát cô. Thấy cô chừa lại mảnh giấy liền tò mò hỏi

"... "

Cô dừng lại chung rượu trên tay không trả lời

" Và bây giờ là trò chơi được đưa ra. Các vị hãy viết một bài thơ hay. Chúng tôi sẽ lựa chọn bài thơ đặc biệt nhất để quyết định người chiến thắng "

Lời nói vừa dứt thì ai cũng cầm tờ giấy với ngòi bút để quẹt chữ. Cô vẫn ngồi đó bình thản, tiếng nói của Ly Hoàng vang lên mỉm cười

" Thật thú vị "

Cô nghe lời đó liền đặt chung rượu xuống, từ từ đứng lên quay lại hướng cả ba người. Cầm trên tay mảnh giấy cô chừa lại phe phẩy

" Đúng vậy! Thật thú vị "

" Giọng nói này? "

Ly Hoàng và Hiên Viên Khải Minh quay qua nhìn cô sững sờ.

Chưa kịp định hình đã thấy cô nhúng người nhẹ nhàng bay lên không trung, tà áo trắng phiêu dật trước những ngọn đèn hải đăng. Ánh trăng sáng chiếu rọi càng làm chúng trở nên tà mị. Mái tóc tím than tung bay trong gió. Đôi chân cô đạp lên những ngọn đèn hoa đăng mà bay lên, cô bỗng phất ra một mảnh giấy dài tạo thành một dãy lụa. Trên tay là cây bút mực viết lên từng hàng chữ uyển chuyển xinh đẹp

Tự cổ chí kim loài hoa nào đẹp nhất?

Ánh trăng sáng rọi trên từng dãy lụa

Rợp trời hoa đăng tà áo phiêu dật

Đôi mắt tuyệt luân thu cả hồng trần

Thế nhân tàn nhẫn vùi nát cành hoa

Khiến nó trở thành một nhánh tro tàn

Hồng nhan khuynh thế rồi sẽ ra sao?

Khi cả bầu trời đang dần thu lại

Tinh linh ảo ảnh khiến ta say đắm

Trái tim lệch nhịp hiện hữu kí ức

Dãy lụa mỏng manh đốt cháy khung trời

Đời đời kiếp kiếp tuyệt mãi không quên...

Cô như một tiên nữ giữa không trung đầy ánh sáng vàng nhạt, lại như một yêu hồ điên đảo chúng sinh. Muôn vàng ánh mắt in đậm bóng dáng tuyệt luân ấy. Trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nát, đau đến không tưởng. Dường như hận không thể đến gần thân ảnh kia, sợ thân ảnh xinh đẹp đó sẽ biến mất.

Đôi tay mềm mại của cô dừng lại, nét bút tuyệt mĩ dứt khoát. Cô từ từ hạ xuống mặt đất, mái tóc tung bay ôm lấy cơ thể quyến rũ...

Hiên Viên Khải Minh lặng lẽ nhìn vào cô, đôi mắt lạnh lẽo xẹt qua một tia sáng. Ly Hoàng lại như bần thần, mỉm cười nhẹ với đôi mắt say mê...

Dưới khung trời ấy... tất cả bắt đầu...

Chương 18: Độc Đế Ma Tôn! Khuynh Thế Thiên Hạ 7

Ai nhìn thấy cảnh này cũng đều phải bàng hoàng si mê, cả nam lẫn nữ đều không thể dời mắt khỏi cô. Cô nhẹ nở nụ cười nhạt khiến trái tim ai nấy đều rung động.

" V...vị cô nương kia... chính là người chiến thắng. Nàng sẽ được gặp Vân Hi công tử "

Tiếng nói vang lên khiến ai nấy bừng tỉnh, nhưng trong đáy mắt vẫn là hình bóng của cô.

" Thơ hay "

Ly Hoàng bước lên phe phẩy chiếc quạt trên tay, đôi mắt đã không còn sự bỡn cợt mà thay vào đó là bình yên...

" Quá khen "

" Nàng rất quen, nhất là... giọng nói "

" Chúng ta chưa từng gặp... "

Cô nhẹ nhàng trả lời Ly Hoàng, trong đôi mắt đen sâu thẳm đó gợi lên sự nghi ngờ

Bỗng từ phía dưới lầu đi lên hai nữ nhân, đôi mắt lạnh lẽo nhìn đến cô. Một trong số nữ nhân ấy bỗng kinh ngạc, liền lấy kiếm chỉa về cô, ánh mắt tức giận hiện rõ.

" Hồng Ngọc "

Nữ nhân còn lại bàng hoàng kêu lên, cô xoay người né đi nhát kiếm làm tà áo tung bay xinh đẹp. Tiếng nói nhẹ nhàng của cô vang lên

" Đây là cách tiếp đãi của Hi lâu sao? Thật bất ngờ "

Người phía dưới cũng không kém phần kinh sợ, tiếng xì xầm bàn tán vang lên.

" Im miệng! Ta giết ngươi "

Hồng Ngọc quát lên sau đó chĩa kiếm về cô, cô lùi lại một chân nhưng vấp phải bình rượu mà ngã xuống. Chưa kịp định hình cô đã thấy mình rơi vào vòng tay của một nam nhân. Hắn ôm cô vào lòng sau đó dùng tay đánh bay cây kiếm đang chỉa đến. Mọi việc quá nhanh khiến ai cũng bất ngờ, nữ nhân còn lại đi đến đỡ Hồng Ngọc

" Hồng Ngọc, ngươi bị sao vậy? "

" Minh Châu, chính là nàng ta đã làm bị thương hơn mấy trăm môn đồ của Hi Lâu. Ta phải giết ả "

" Cái gì? "

Lời nói của Hồng Ngọc cũng khiến ai bất ngờ, cô nhẹ nhàng mỉm cười nói

" Xin lỗi vị tiểu thư đây, tại sao ngươi lại nói ta như vậy? Ta chỉ là một cô nương yếu đuối, làm sao đả thương được người của Hi Lâu "

Tiếng nói cô như ngân bạc khiến ai nghe thấy cũng phải say đắm, cảm nhận được bản thân vẫn còn trong vòng tay gắn chắc nào đó liền thoát ra " Đa tạ! "

Sau lớp vải mỏng cô có thể thấy được người vừa giúp cô là Hiên Viên Khải Minh, gương mặt lạnh lùng của hắn mang theo ửng hồng...

" Không gì "

Mềm mại thật!

Cô kinh ngạc khi suy nghĩ của hắn vang lên, xem ra...

" Thuộc hạ của ta đã thất lễ. Mong cô nương bỏ qua "

Tiếng nói lạnh lùng vang lên, một mỹ nam tử mang mặt nạ từ từ bước đến. Phong thái tiêu sái tuấn mĩ khiến bao người đắm đuối

" Nhưng... " Hồng Ngọc định nói gì đó liền bị ánh mắt đáng sợ của Vân Hi liếc qua

" Vân Hi công tử đích thân tới đây, tiểu nữ làm sao có thể để bụng "

" Không biết, cô nương có yêu cầu gì cần tại hạ giúp đỡ? "

" A! Ta nghe nói Vân Hi thần y giải được rất nhiều bệnh. Kéo người chết từ cõi âm trở về. Vậy... "

"... "
Cô nhẹ nhàng đi đến bên cạnh nữ9, khóe môi vươn lên nụ cười nhạt. Ngón tay thon dài đặt lên ngực nàng ta. Yêu mị nói

" Trái tim ta đã chết từ lâu, không biết ngươi có cách nào cứu chữa? "

Lời nói của cô quyến rũ như đoạt hồn phách kẻ khác, Hiên Viên Khải Minh lạnh lẽo nhíu mài, vươn tay nắm lấy eo cô đưa vào lòng mình

" Lẳng lơ "

Chỉ thấy hắn tức giận nói ra hai từ với cô, Hiên Viên Ngạo Thiên kinh ngạc, kể cả Ly Hoàng cũng không thoát khỏi bàng hoàng

" Ý cô nương là sao? "

Vân Hi lạnh lùng lên tiếng

" A! Ta có người trong lòng, và chàng ấy lại bỏ ta đi cách đây không lâu. Ta đến đây là để hỏi Vân Hi thần y làm cách nào để khiến người ấy trở về bên ta để chữa hết tâm bệnh của chính mình "

Tiếng nói ưu thương của cô vang lên khiến bao người đau lòng và không khỏi kinh hãi, Hiên Viên Khải Minh lạnh lẽo nhìn cô, đáy mắt xẹt qua khó chịu

' Nàng ấy có người trong lòng... '

Cô nghe được suy nghĩ của hắn mà trong lòng không khỏi chế giễu...

" Ta không thể giải được tâm bệnh "

" Ha! Ta chỉ đùa thôi. Nhưng lần này gặp được Vân Hi công tử quả không uổng một chuyến. Vậy hẹn gặp lại... "

Cô thoát khỏi vòng tay Hiên Viên Khải Minh rồi nhúng người bay lên bầu trời, mảnh giấy có ghi bài thơ của cô bỗng nhiên cháy lên. Tạo nên khung cảnh lung linh của ngọn lửa giữa trời với muôn vàn hoa đăng. Cô biến mất như một ảo ảnh...

' Có phải là nàng ấy? '

Tiếng lòng của Ly Hoàng và Hiên Viên Khải Minh vang vọng cả bầu trời đêm. Chỉ có Vân Hi ( nữ9) nhíu lại hàng mài.

" Gặp lại? Thật mong chờ... "

_______________

Cô trở về hoàng cung cũng đã đêm khuya, cô dừng lại trước một cây hoa anh đào với muôn loài hoa xinh đẹp đang rơi xuống. Từng làn gió bay đi mang lại cảm giác lộng lẫy, khóe môi cô vươn lên nụ cười Bàn tay mềm mại đưa ra hứng lấy một bông hoa, nhẹ nhàng xoay chuyển. Cô hòa mình với cơn gió, như ảo ảnh muốn bay đi. Loài hoa anh đào cũng theo điệu múa của cô mà trải dài trong không trung. Cô như một tinh linh dưới ánh trăng sáng đang rực rỡ, dưới ánh đèn hoa đăng muôn ngàn. Hòa mình vào thế giới riêng biệt, cơ thể mềm mại quyến rũ uyển chuyển xoay vòng, tà áo trắng như trích tiên tung bay cùng cánh hoa. Mái tóc tím yêu mị cũng theo điệu múa mà lả lướt giữa khung trời. Mượt mà như làn sóng đang lượn lờ. Cô tuyệt trần với điệu múa, như cả vũ trụ đang xoay vòng cùng cô. Hương thơm từ cánh hoa lan tỏa ra cả khuôn viên, một nàng tiên xinh đẹp lại mị hoặc như yêu hồ. Cô theo điệu vũ xoay chuyển, dường như không từ nào có thể tả hết được khung cảnh bây giờ. Tuyệt thế với loài hoa lãng mạng...

Từ phía xa một người nam nhân đã nhìn thấy cảnh này. Chiếc mặt nạ đáng sợ che giấu dung mạo. Đôi mắt hổ phách lạng lùng uy nghiêm giờ đây đang in đậm hình bóng này. Bóng dáng xinh đẹp lại vô tình, khóe môi ướt át mỉm cười lại tàn nhẫn. Và cũng chính bắt đầu từ giây phút này nàng đã gieo cho ta sự đau khổ, từ bỏ cả giang sơn hay thiên địa để khiến nàng vui. Đánh mất trái tim chỉ để nàng nhìn ta lâu hơn một chút. Từ bao giờ ta đã nhận ra hình bóng nàng vốn đã in sâu vào tâm trí, nơi sâu thẳm nhất của trái tim này. Kiều diễm tuyệt thế như tinh tinh đang khiêu vũ, liệu ta còn có thể nhìn thấy ai khiến ta điên đảo như nàng. Ta cứ ngỡ bản thân là một kẻ máu lạnh và tàn nhẫn đứng trên uy quyền như ánh trăng kia, sẽ không một ai khiến ta rung động. Đối với ta máu chính là thứ đẹp nhất, nhưng từ giây phút này đây ta đã thay đổi ý nghĩ, hiện hữu trong tim ta nàng chính là cả bầu trời, nhưng có lẽ đây chỉ là trò chơi mà nàng đã sắp đặt. Ta đã từng chống đối cả thiên địa chỉ vì sự tàn độc của bản thân... nhưng ta lại tàn nhẫn với chính mình chỉ vì mong nàng mỉm cười... Ta đã không biết rằng trái tim nàng được làm bằng băng, và nàng cũng chỉ như một cơn gió vô tình lướt qua thế trần đầy tàn nhẫn.... Nhưng... ta đã trót yêu... cơn gió ấy rồi...

Chương 19: Độc Đế Ma Tôn! Khuynh Thế Thiên Hạ 8

Mặt trăng lên cao với ánh sáng nhàn nhạt chiếu rọi cả khung trời, cô dừng lại nhìn lên cành cây. Người nam nhan đó dần đi về phía cô, chiếc mặt nạ chim ưng đáng sợ phản chiếu trong đêm. Cô mỉm cười nhẹ rồi quay lại đối diện với hắn, đôi mắt sau lớp vải mỏng bình thản không gợn sóng

" Thần thiếp tham kiến bệ hạ "

Hắn đứng đối diện cô với một khoảng cách gần

" Ngươi là ai? "

Tiếng nói lạnh lẽo uy nghiêm khiến người khác run sợ

" Ta là một trong hậu cung của người "

"... Tên "

" Huyết Ly Băng "

" Người của Huyết gia? Xem ra vẫn còn người sống sót "

" Ta đã vào cung trước khi Huyết gia ta suy tàn "

"... "

Cô lặng lẻ quay đầu nhìn những cánh hoa anh đào rơi mà ngân lên một bài thơ

" Trăng sáng nhẹ nhàng rọi xuống trần gian "

" Bóng hình phiêu dật dưới biển trời "

" Làn gió lướt qua tung bay áo "

" Nước mắt chảy dài nhớ cố hương "

" Mỹ nhân khuynh thế xoay thiên hạ "

" Khóe môi mỉm cười điên đảo chúng sinh "

" Ta đứng nơi đây dưới bóng người "

" Ma tôn kinh thế giết muôn loài "

" Khống khổ kêu gào trong tuyệt vọng "

" Chống đối thiên địa trong bàn tay "

" Thống nhất tam giới dưới thế trần "

" Cửu lôi huyền chân tuyệt không sợ " " Trái tim tàn nhẫn giết chết người "

" Máu chảy thành sống một màu đẹp "

" Dẹp hết chướng ngại bước lên cao "

" Cửu ngũ chí tôn trong thiên hạ "

" Rồng đứng nơi đây giữa loài người "

" Thân phận thật không ai biết "

" Chỉ có trời đang nhìn đến ngươi... "

Đôi mắt hổ phách sau lớp mặt nạ ánh lên kinh ngạc, rồi lóe lên tia khát máu. Cô mỉm cười nhẹ xoay lại bước đến gần hắn

" Người sao vậy? "

" Ngươi biết được những gì? "

" Hử? Ta không hiểu bệ hạ đang nói gì cả "

" Giả ngốc với ta? "

Hắn đưa tay bóp lấy cổ cô, hàn khí tỏa ra lạnh lẽo
" Ưm... "

Cô khó thở nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của hắn.

"... "

Hắn nhìn vào cô rồi buông ra xoay người bỏ đi, bóng lưng thẳng tấp uy quyền. Cô nhìn đến hắn, đôi mắt sau lớp vải ánh lên lạnh lẽo rồi trở về bình thản

[ Ký chủ ơi! Xém nữa ta chết ngất vì người đó ]

"... "

[ Ta cảm nhận được tà khí từ người tên đó. Vậy mà người còn nói ra mấy lời không hay đó nữa ]

" Ha! thú vị "

[ Nà ní 0o0??? ]

Cô nói rồi bỏ đi để lại khung cảnh tuyệt đẹp...

____________

Hắn trở về phòng ngồi xuống ghế, đôi mắt lạnh lẽo nhìn về không trung. Hình ảnh cô vẫn còn trong đầu hắn, đưa bàn tay vừa bóp cổ cô lên thất thần

" Mịn thật... nàng ấy... còn rất thơm "

Không gian tâm tối với ánh sáng nhàn nhạt, hắn bỗng lạnh lẽo lên tiếng

" Hắc sát "

Từ không gian bỗng hiện lên hai bóng đen, cơ thể tỏa ra tà khí. Cả hai đồng loạt quỳ xuống

" Ma tôn có gì căn dặn? "

" Âm thầm đi theo một nữ nhân tên Huyết Ly Băng và báo cáo lại với ta. Nàng ta có gì mờ ám, và... bảo vệ nàng ấy "

Lời nói của hắn khiến cả hai bóng đen đều có chút bất ngờ. Sau đó cũng tuân mệnh mà biến mất...

Không gian lạnh lẽo bao trùm, hắn ngồi đó uy nghiêm...

" Thật muốn xem... nàng giở trò gì... "

∆∆∆∆∆∆∆∆ Hơi ngắn nha! Tại có chút bất trắc. Chap sau mình bù cho... Cảm ơn các bạn đã ủng hộ >v<

Chương 20: Độc Đế Ma Tôn! Khuynh Thế Thiên Hạ 9

Cô thư thả ngồi uống trà, trên tay là một quyển sách. Bên ngoài từng cơn gió lạnh thổi qua làm cành cây phát ra tiếng xào xạc êm tai

[ Ký chủ! Những tên theo dõi người vẫn kiên trì như vậy sao? ]

Tiếng nói tiểu Bát Đản vang lên trong đầu cô

" Hử? Kệ bọn chúng "

[ Người định làm gì tiếp theo? Còn Ma Tôn... ]

" Cứ từ từ, không gấp "

Cô bình thản nói khiến tiểu Bát Đản khó hiểu

Bỗng nhiên một cơn gió nhẹ thổi qua, ly trà vừa đưa đến khóe miệng cô bỗng dừng lại. Đôi mắt sau lớp vải là sự thản nhiên yên tỉnh. Cô đặt quyển sách xuống bàn

[ Có sự xuất hiện của người lạ. Ký chủ cẩn thận! ]

Tiếng nói tiểu Bát Đản vang lên trong đầu, cô từ từ đứng dậy. Tiếng nói như ngân bạc quyến rũ lòng người

" Không biết là ai đại giá quan lâm? "

Từ phía trên thanh gỗ tối chảy xuống những giọt máu đỏ. Cô ngửi thấy liền nói

" Các hạ bị thương? "

Từ phía trên nhảy xuống một bóng hình, dưới ánh sáng nhàn nhạt cô có thể thấy đó là một người nam nhân. Mái tóc trắng như từng sợi chỉ mượt mà. Đôi mắt xanh dương nhẹ nhàng như một băng sơn. Làn da trắng ngọc. Mũi cao. Môi đỏ mọng chảy ra máu. Trên cơ thể cân đối là bộ y phục xanh trắng, phía cánh tay chảy ra rất nhiều máu ướt đẫm y phục. Quả là một mỹ nam khiến bao người điên đảo, như trích tiên hạ phạm.

" Đã làm phiền "

Tiếng nói lạnh nhạt vang lên sau đó bước qua cô.

" Khụ "

Người nam nhân đó bỗng ho ra máu, đôi chân khụy xuống mặt sàn rồi ngất xỉu

" Hừ! Màu mè "

Cô nói rồi đỡ hắn lên giường

[ Ký chủ! Tên này là người của Thiên giới ]

" Hử? "

[ Hắn tên Mặc Sĩ Tuyệt Ca. Là một trong những người lãnh đạo của Thiên Giới đến chống đối Ma Tôn. Có lẽ hắn đã biết hoàng đế Hiên Viên quốc là Ma Tôn nên đến đây phục kích rồi bị thương ]

" A! Con rối tốt "

Cô nhẹ mỉm cười rồi băng bó vết thương cho hắn, ánh trăng lên cao chiếu rọi qua khung cửa

Khoảng một lúc lâu tên đó cũng tỉnh dậy. Đôi mắt xanh dương nhẹ nhàng nhìn đến cô đang ngồi đó. Chiếc cổ cẩm trên tay vang lên tiếng nhạc nhẹ nhàng lại đau thương. Tà áo trắng tung bay trong cơn gió. Đưa linh hồn người vào khung cảnh xa lạ, một màu xám của tro tàn... Dương âm đứt quảng đau đớn, lại như một cơn sóng cuộn trào...

Cô dừng lại nhẹ nhàng lên tiếng

" Tỉnh rồi? "

" Nàng cứu ta? "

" Hử? Không! Ta chỉ giúp huynh băng bó "

Hắn dần đứng lên đi về phía cô, gương mặt hơi ửng hồng

" Đa tạ "

" Không cần khách sáo "

" Ta sẽ trả lại ân tình này "
" A! Ta là Huyết Ly Băng. Còn huynh? "

" Ta... Mặc Sĩ Tuyệt Ca "

"... "

" Nàng sao lại ở hậu cung? Chẳng lẽ... "

" Phải! Ta là một trong hậu cung của bệ hạ "

" Vậy... "

" Không sao! Ta sẽ không nói cho ai "

" Vậy... tại hạ cáo từ. Hẹn ngày gặp lại "

Nói rồi hắn biến mất như chưa từng xuất hiện, thì cô lại có một vị khách khác. Chưa kịp định hình đã thấy Hiên Viên Hoàng Phong đứng trước mặt mình. Chiếc mặt nạ chim ưng đáng sợ hiện hữu trong đêm

" Ngươi đã gặp hắn chưa? "

" Ý của người là sao? Bệ hạ? "

" Hừ! "

Hắn vươn tay ra ôm lấy cô vào lòng, hơi thở bạc hà tỏa ra xọc vào mũi cô. Thân thể khỏe mạnh cao lớn, tay còn lại nâng cầm cô lên

" Nói "

"... "

" Nếu như không nói, ta sẽ giết ngươi ngay "

" Không ai vào đây cả "

" Hử? Dám lừa ta? "

Cơ thể hắn tỏa ra hàn khí âm lãnh

" Không có " Cô lạnh nhạt nói khiến hắn nheo mắt lại. Đôi mắt hổ phách âm trầm nhìn cô

Hắn bế cô đến giường rồi ngồi xuống, cho cô ngồi trên đùi mình. Bàn tay lạnh lẽo vuốt ve mặt cô

" Ta chưa từng gặp ngươi... "

" Thần thiếp và bệ hạ vốn chưa gặp nhau... "

" Người lần trước ở yến tiệc là ngươi? "

" Không biết "

" Hừ! Còn không nói thật "

Cô nhẹ nhàng nhìn hắn, đôi tay mềm mại đưa lên mặt hắn quyến rũ

" Bệ hạ sao lại quan tâm thiếp như vậy? "

"... "

Cô nhẹ nhàng đưa ngón tay xuống lồng ngực rắng chắc của hắn vẽ một vòng tròn nhỏ

" Sao vậy? Đêm khuya như thế này ngài đến chỗ ta chỉ để hỏi chuyện thôi sao? "

"... "

Cô đưa cơ thể mềm mại quyến rũ của mình sát vào lòng ngực hắn, bàn tay luồn vào sờ soạn vòm ngực khỏe mạnh. Cô đưa môi mình khóa chặt khóe môi lạnh lạnh kia.

Hắn kinh ngạc nhưng vẫn để cô tùy tiện, nhất là hắn rất thích bờ môi mịn màng ướt át của cô. Vừa mềm lại nhọt ngọt thơm thơm. Hắn rất thích...

Cô rời khỏi môi hắn, gương mặt hơi ửng hồng. Hắn lại luyến tiếc ôm chặt lấy cô

" Đó gọi là gì? "

" Hử? Ngài đừng nói là không biết nha? "

Hắn nhẹ lắc đầu khiến cô hơi kinh ngạc

[ Ma Tôn vốn không gần nữ sắc nên tất nhiên không biết ]

Tiếng nói tiểu Bát Đản vang lên trong đầu cô. Cô liền mỉm cười quyến rũ đặt ngón trỏ lên môi mình

" Đây gọi là hôn "

" Hôn? Ta muốn nữa "

Hắn lạnh nhạt nói, cô lại mỉm cười đưa ngón tay lên môi hắn vuốt ve mị hoặc

" Khuya rồi! Người về ngủ đi "

Cô nhẹ nhàng hôn hắn rồi đứng dậy, hắn vô thức đưa tay lên môi rồi mỉm cười nhìn cô sau đó biến mất không tăm hơi

" Những tên này đi đi lại lại thần không biết, quỷ không hay "

Cô ngồi xuống giường cảm thán

[ Ký chủ! Người định làm gì? Ta không thể đọc được suy nghĩ của người dù chúng ta đã gắn kết. Vậy ký chủ không nghĩ cái gì hết à? ]

" Hử? Ai biết, ta đi ngủ "

[ Nà ní? =°=. Ký chủ quả không tầm thường... ]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau