HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Thế giới đêm 11

Cô nhìn lên hình ảnh đang chiếu rất rõ ràng, trong đó là Nhược Liên đang bị trói trên giường. Hai mắt bị bịt lại, Kì Ngôn đi vào. Nụ cười dã thú hiện ra, nhào tới Nhược Liên như con hổ

" Đừng... thả tôi ra... Hic... Không! Tử Du... cứu em... không... "

Nước nắt Nhược Liên chảy ra thấm đẫm mảnh vải đen đang che đi đôi mắt, thân hình run rẫy sợ hãi. Chiếc váy trắng bị Kì Ngôn xé ra từng mảnh quăng lên không trung. Bàn tay nắn bóp đôi gò bông đẩy đà, mạnh bạo hôn xuống đôi môi đỏ mọng khiến nó chảy máu. Nhược Liên sợ hãi vùng vẫy nhưng vô ích. Kì Ngôn hôn xuống làn da trắng mịn màng đó, để lại những vết màu đỏ hồng. Cái eo nhỏ vì bị nắn bóp quá mạnh mà để lại vết bầm tím.

" Không... hic... đừng... xin... cầu xin tha... tha cho tôi... Không... "

Nhược Liên đau khổ khóc thành tiếng van xin, Kì Ngôn cởi quần, chỉ để thứ đó đi ra. Dứt khoát đâm vào nơi tư mật của Nhược Liên

" AHHHHHH "

Tiếng la hét vang lên, Nhược Liên đau đớn cảm nhận nơi tư mật bị một thứ xa lạ xâm nhập. Vặn vẹo trên giường cố thoát ra, nhưng Kì Ngôn lại tàn bạo di chuyển. Đâm ra rút vào không nhân nhượng cô gái bé nhỏ đang nằm phía dưới đau đớn.

" Không... ưm~... ahhhh... cứu... cứu em... Tử Du "

Nụ cười Kì Ngôn vươn lên, cúi xuống ngậm lấy nhũ hoa đỏ ửng. Hạ bộ vẫn không ngừng đi vào động nhỏ...

" Hộc... "

Nhược Liên đau đớn mặc cho thứ đó đang xâm nhập vào phá hủy sự trong trắng của mình, từ nơi đó chảy ra một ít máu thấm đẫm ga giường trắng tinh. Chứng tỏ Nhược Liên đã bị mất đi sự trong sạch của người con gái, sự thống khổ và đau đớn khiến Nhược Liên ngất đi...

Mọi người xem đoạn video, Nhược Liên tỉnh dậy. Nhìn thấy điều kinh khủng đó liền ôm đầu khóc trong tuyệt vọng. Tử Du nhìn đến, đôi mắt nỗi lên tia máu. Nhìn người con gái thuần khiết bị vấy bẩn trong nỗi ô nhục và gọi tên hắn. Trái tim thắt lại đau đớn, Nhược Giai cũng đi ra boong tàu, nhìn thấy liền nở nụ cười nhạt khinh miệt. Tử Du chạy lại ôm Nhược Liên vào lòng

" Liên nhi! Đừng sợ... "

" Không... không... "

Nhược Liên ôm đầu khóc, Kì Ngôn bên trên máy bay cười

" Ha ha ha! Bạch đại thiếu gia thấy thế nào? Thú vị chứ? "

Cô cầm tấm hình trên tay, khẽ bóp lại. Đoạn clip tắt đi, Phi Thanh ngồi trên đất ôm chân, tức giận bất bình hét

" Đồ không biết liêm sĩ. Có thù với Bạch Tử Du thì cứ tìm hắn trả, tại sao lại đi làm hại một cô gái như vậy? Không biết xấu hổ sao? Cô gái này vô tội kia mà "

Kì Ngôn nghe thấy liền nhếch mày

" Ha! Chỉ cần là kẻ dính dáng tới tên khốn đó đều có lỗi "

" Lỗi? Lỗi gì? Cô gái này làm gì anh? Chọc mù mắt anh sao? Hay cười nhạo khi anh không thấy ánh sáng? Hay là chà đạp lên người mù! "

Phi Thanh tức giận nói, Kì Ngôn bên trên không vui. Ngô quản gia đưa súng bắn về phía Phi Thanh, cô phóng tới dùng thanh dao trên đất chém ngang viên đạn. Ngô quản gia gương mặt nghiêm nghị

" Thiếu niên! Không ngờ cậu vẫn còn sống, mạng lớn phước lớn "

Cô nhìn gương mặt Ngô quản gia không hiện lên tia kinh ngạc nào, liền biết đó là người không tầm thường. Ngọc Diện chạy qua

" Anh không sao chứ? "

" Không "

Tử Du đứng lên, Nhược Liên vẫn gào khóc ở đó. Tử Du điên tiết lên

" MẠC KÌ NGÔN! MÀY GIỎI LẮM, TAO PHẢI GIẾT CHẾT MÀY "

Kì Ngôn nghe thấy nhếch môi, Nhược Giai phía sau nắm chặt lòng bàn tay.

" Bạch đại thiếu gia muốn làm gì? Giết bằng cách nào? "

Bằng! Đoàng

Tử Du cầm súng bắn lên, Ngô quản gia nhanh như chớp chém đứt đạn. Không ai thấy được lão đã rút kiếm từ khi nào...

Cô cầm thanh dao trên tay, phóng lên. Đôi mắt đỏ như máu khẽ híp, tốc độ phút chốc nhanh đến bất ngờ

Vụt! Xẹt!

Không ai thấy được, Ngô quản gia cũng chưa kịp rút kiếm thì thanh dao đã ghim vào máy bay. Từ má của Mạc Kì Ngôn xuất hiện một vết rách dài nhỏ chảy ra máu. Khẽ đưa tay quệt máu liếm nhẹ, nụ cười vươn lên

" Ha!... Ha ha ha! Rất lâu rồi ta mới bị thương như vậy. Ngô quản gia... ông chậm rồi "

Ngô quản gia đôi mắt đã mở to nhìn cô, sau đó là bình thản

" Thiếu gia! Là ta thất trách "

" Không sao! Không sao, thú vị lắm "

Kì Ngôn ngả ngớn nói, Ngô quản gia vẫn bình tĩnh nhìn vào cô. Nhưng bàn tay đang nắm thanh kiếm đã siết chặt lại không ai thấy...

" Thiếu niên! Cậu tài lắm, muốn đi theo tôi không? "

Cô nhìn lên, đưa tay gỡ mặt nạ bạch kim. Ngọc Diện khi nãy chứng kiến, trái tim càng đập mạnh. Gương mặt ửng hồng, đôi mắt hiện lên ngưỡng mộ. Khẽ cúi đầu, hai ngón trỏ chạm vào nhau

" Chồng ai giỏi vậy... "

Cô nhếch môi cười lạnh

" Tại sao phải theo các người? "

Ngô quản gia nheo mày, Nhược Liên khi thấy cô liền chạy tới. Nước mắt tuôn rơi ôm chặt cô

" Hắc Nguyệt... hic... "

Giọng nói nghẹn ngào đến đau lòng, cô đưa tay vuốt mái tóc mượt mà của Nhược Liên. Ngọc Diện nhìn thấy liền tức giận, nhưng nhớ tới hình ảnh khi nãy. Đôi mắt liền hiện lên thương cảm, tức giận cũng bị xóa tan. Tử Du nhìn thấy cô, đau lòng nhìn về Nhược Liên. Ngô quản gia đưa súng chĩa vào trán cô

" Nếu cậu đã không biết thời thế thì để lão già này tiễn cậu một đoạn "

Cô nhìn lên, ánh mắt mang theo ý cười rất đậm. Ngô quản gia chuẩn bị bóp cò thì bỗng khựng lại, bên tai có đeo một cái máy gì đó. Tiếng nói trong máy phát ra, ông ta liền hạ tay xuống

Bằng! Đoàng

Tử Du nhân cơ hội bắn về phía lão, Ngô quản gia đưa kiếm chặt đứt đạn. Nhìn qua Kì Ngôn

" Thiếu gia! "

Kì Ngôn nghe thấy, nở nụ cười chế nhạo

" Bạch đại thiếu gia thấy món quà này thế nào? Rất tốt phải không? An tâm, lần sau tôi sẽ cho một món quà lớn hơn "

Cửa máy bay đóng lại, trước khi khuất dần thì Ngô quản gia nhìn qua cô. Đôi mắt híp lại sau đó quay đi. Cô đứng trên boong tàu, bế Nhược Liên lên. Bạch Thiển núp ở góc tối đưa súng bắn về phía Nhược Giai. Cô ta cảm nhận được, quay lại đã thấy viên đạn ghim trước ngực. Tử Du sợ hãi bước tới đỡ Nhược Giai. Bạch Thiển cười lạnh nhảy xuống biển, cô bế Nhược Liên đưa xuống biển cho đám vệ sĩ lặn nước cứu đi. Phi Thanh cũng nhảy xuống, cô và Ngọc Diện trèo thang lên máy bay. Tử Du kinh ngạc nhìn, chưa kịp phản ứng thì

BÙM BÙM... BÙM...

Chiếc thuyền nổ tung, ngọn lửa đỏ lan ra. Tử Du bế Nhược Giai nhảy xuống biển. Cô trèo lên ngồi xuống ghế, tựa đầu vào mệt mỏi. Ngọc Diện lấy khăn lau mồ hôi cho cô

" Anh không sao chứ? Có bị thương ở đâu không? "

Cô lấy mắt kính đeo vào, đưa tay xoa đầu Ngọc Diện

" Không có! Em không sao chứ? "

" Không "

Ngọc Diện lắc đầu cười, cô nhìn mảnh pha lê trên tay. Tùy tiện quăng vào chiếc hộp...

_________________

Sau khi cô trở về đã là ngày hôm sau, cô thay đồ bước xuống nhà. Ngọc Diện đã trở về, cô nhìn Bạch Thiển đứng đó, quăng cho cô cái nón

Vụt!

Chiếc xe lao đi, Bạch Thiển hỏi

" Có bị thương không? "
" Không "

" Viên đá ổn chứ? "

" Ổn! Bắt được người chưa? "

" Rồi! Đang ở chỗ lão đại "

_________________

Cô cùng Bạch Thiển đi vào, nhìn một lão già đang quỳ trên đất. Phi Thanh bị thương ở chân đang được xử lý. Thẩm Lăng ngồi trên ghế lắc ly rượu vang, liếc qua cô đang ngồi xuống. Phi Long nhìn qua hỏi

" Tại sao phải bắt Lâm Hựu? "

Cô nhếch môi, khẽ nâng gọng kính. Cầm lấy con dao

Rẹt!

- Ahhhhhhh

Cô dứt khoát cắt đứt hạ bộ lão, mọi người kinh ngạc. Trừ Thẩm Lăng vẫn lạnh lùng, cô nhếch môi. Đưa dao chặt thêm ngón tay cái của lão

- Ahhhhhhhh

" Cậu làm gì vậy Hắc Nguyệt? "

Phi Thanh kinh ngạc hỏi, máu tuôn ra. Lâm Hựu đau đớn, gương mặt trắng bệch. Cô lấy ra mảnh pha lê đen, đưa trước mặt lão. Quyết tuyệt đâm vào mắt trái của lão. Lâm Hựu đau đớn không hét lên tiếng. Phi Thanh đứng lên

" Hắc Nguyệt! Đó là mảnh pha lê "

Cô nâng kính, quăng mảnh pha lê lên bàn. Bạch Thiển nhếch mày xem kịch. Cô quơ quơ con dao sắc lạnh trên tay, giọng nói lạnh nhạt

" Nói "

- ... T...tôi... nói... nói... Tha cho... tha cho... t...tôi

" Nhanh "

- Là... là... Mạc tổng... đưa... đưa mảnh pha lê g...giả cho tôi. Còn... còn cô... c..cô gái kia nữa... Tôi chỉ nhận... t...tiền... không biết gì cả...

Phi Thanh kinh ngạc ngồi xuống, nhìn qua mảnh pha lê trên bàn

" Giả? "

Cô gật gật đầu hơ dao

" Làm ra thứ đó cũng không phải tầm thường. Đạn cũng không bắn qua được "

Cô đứng lên, bước lại ghế ngồi xuống lao tay. Cầm ly rượu nhấm nháp, Thẩm Lăng nãy giờ xem kịch. Đặt ly rượu cuống cười

" Tại sao lại biết? "

" Đoán "

" Căn cứ vào đâu? "

" Vào việc một mảnh pha lê như vậy lại đem đi đấu giá. Lão có quan hệ với hắc đạo, lẽ nào lại không biết. E rằng mảnh pha lê thật đang ở trong tay Mạc Kì Ngôn. Lão đại sớm biết, chỉ muốn sai bọn ta đi diễn kịch. Để cho Bạch gia thốn đốn một chút, lần này bọn họ mất đi mảnh pha lê. Vị trí ở thế giới ngầm cũng thoái hóa, sớm muộn cũng bị tập kích "

Thẩm Lăng kéo điếu thuốc một hơi dài, phả ra làn khói. Nhìn cô cười

" Khá lắm "

" Vậy tôi xin tạm nghĩ, để nuôi dưỡng tình cảm "

Cô đặt ly rượu xuống, Thẩm Lăng cười nhạt

" Được "

Cô đứng dậy, như nhớ ra gì đó liền hỏi

" Liên nhi đâu? "

" Ở phòng bên cạnh "

Thẩm Lăng lạnh lùng nói, cô quay đi. Bạch Thiển nhìn thấy tức giận

" Đã là người phụ nữ của kẻ khác. Sao còn quan tâm chứ, ngu ngốc "

" Sao? Ghen? "
Thẩm Lăng cười lạnh nói, Bạch Thiển tức giận đứng lên

" Hắn là cái thá gì? Tại sao phải ghen. Hừ "

_________________

Cô mở cửa phòng nhìn vào, nhìn Nhược Liên ngồi trên giường. Vẻ mặt đau khổ cùng tuyệt vọng

[ Ký chủ!... ]

" Sao nữ9 xảy ra chuyện ngươi không báo? "

[ Ta không biết! Ta không nhận được thông tin... Có lẽ do hệ thống xảy ra trục trặc ]

" Không phải! Ta không nghĩ vậy... "

Cô nâng gọng kính, đáy mắt hiện lên tia sáng lạnh

[ Ký chủ có ý gì? ]

" Sao này ngươi biết "

[ Khẩn cấp! Ký chủ! Nữ9 có ý tự sát ]

" Để cô ta chết đi. Đỡ phiền toái "

[ Không được! Ký chủ, người làm vậy là bao công sức thành công cốc đó ]

" Phiền quá "

Cô mở cửa bước vào, nhìn Nhược Liên đang cầm con dao muốn đâm vào bụng tự sát liền chạy tới hất con dao ra. Nhược Liên thấy cô, nước mắt chảy dài

" Hắc... Hắc Nguyệt "

" Làm chuyện ngu ngốc gì vậy? "

" Tớ... tớ thật dơ bẩn... "

Nước mắt Nhược Liên chảy ra, cô ngồi xuống. Vuốt mái tóc Nhược Liên, ôm cô ta vào lòng

" Khóc đi! Là tôi không cứu được cậu "

" Hắc Nguyệt... hu hu... "

Nhược Liên đau đớn khóc to

" Xin lỗi "

Cô vuốt tóc Nhược Liên, cô ta nghẹn ngào

" Không... c...cậu không có...lỗi... Là do tớ... số phận tớ... đã định là như vậy... Là tớ... hic... là tớ... tớ yêu... sai người... "

Nhược Liên khóc cho những đau đớn trong lòng, cô nhẹ nhàng nói

" Chuyện đã qua rồi! Hãy để nó qua đi. Đừng nghĩ đến chuyện tự sát nữa, hiểu không? "

Nhược Liên gật đầu, cô khẽ nâng mắt kính. Nụ cười nhạt vươn lên...

_________________

Ngày hôm sau:

Đôi mắt cô khẽ mở, một hình bóng hiện ra trước mắt. Ngọc Diện đang ngắm nhìn cô ngủ, khi thấy cô tỉnh liền ngồi thẳng người quay đi. Cô đưa tay lấy kính đeo vào, ngồi dậy

" Sao em đến đây? "

" Thì... thì... nhớ anh "

Cô cười nhẹ xoa đầu Ngọc Diện, bước vào vệ sinh cá nhân thay quần áo. Cô bước ra, Ngọc Diện ngẩn người.

" Sao? Đẹp không? "

" Hừ! Xấu "

Cô cười nhẹ đưa tay ra, Ngọc Diện không hiểu

" Hử? Anh có ý gì? "

" Đi chơi, phải hẹn hò chứ "

Gương mặt Ngọc Diện đỏ lên, đưa tay đặt vào tay cô. Cô mỉm cười kéo Ngọc Diện xuống lầu. Lấy xe đạp

" Lên, ôm chặt đó "

Ngọc Diện ngồi phía sau, hai tay ôm lấy eo cô. Cô đạp xe, chiếc xe lao đi. Cơn gió mát lướt qua, Ngọc Diện thích thú

" Wow! Lần đầu tiên em đi xe đạp đó. Tuyệt thật "

Cô nhếch môi, đường phố tấp nập người đi. Buổi sáng mát mẻ khiến tâm tình ai nấy cũng tốt đẹp. Bầu trời trong xanh, cơn gió mát thổi qua từng đợt. Cô dừng lại trước một siêu thị lớn. Đưa tay dắt Ngọc Diện vào, đi ăn.

" Oa! Lấy món này, món này... món này nữa... "

Ngọc Diện kêu cả đống món, giờ đây trên bàn đầy ắp thức ăn. Cô cười nhẹ bún vào cái mũi nhỏ của Ngọc Diện

" Em thật ham ăn "

Ngọc Diện phồng má xoa mũi, cười tươi. Bọn cô bắt đầu ăn, cô lạnh nhạt nhìn ra ngoài. Ngọc Diện chú tâm ăn, cả bàn ăn đều xử lí sạch sẽ. Cô cười nhạt lấy khăn lau miệng cho Ngọc Diện

" Từ từ thôi! Không ai dành với em đâu... "

Sau khi ăn xong, cô cùng Ngọc Diện đi đến shop thời trang. Ngọc Diện phấn khích lựa cho cô mấy cái áo khoác gió ấm áp, đẹp đẽ...

" Anh mặc cái này rất hợp! Lấy "













Thời gian trôi qua, phút chốc đã đến buổi trưa, cô nhìn đồng hồ. Xoa mái tóc của Ngọc Diện

" Chúng ta đi thôi "

Ngọc Diện đang ngồi ăn kem, gật đầu. Cô đứng dậy, rời khỏi siêu thị. Vừa bước ra, cô định dắt xe. Nụ cười trên khóe môi khẽ nâng lên, đôi mắt đỏ như máu ánh lên chờ đợi

" Tới rồi... "

Chương 112: Thế giới đêm 12

Cô quay lại, từ phía sau một nhóm xe màu đen lao tới. Trên tay mỗi người cầm súng bắn về phía cô và Ngọc Diện, cô ôm eo Ngọc Diện lên xe, chạy đi. Xe đạp thì làm sao có thể chạy nhanh hơn mô tô... Cô rẽ vào con hẻm.

Bằng bằng! Đoàng!

Ngọc Diện lo lắng, bàn tay lấy ra điện thoại nhắn tin cho ai đó. Cô chạy đi, đám người truy sát đi đường vòng đuổi theo. Ngọc Diện tức giận...

" Là kẻ nào chứ... "

Cô lấy súng bắn về phía bánh xe bọn họ, từ phía sau ném lên một quả bom

Bùm!

Cô và Ngọc Diện ngã xuống đất, chiếc xe văng ra. Đám người truy sát bước xuống, nhìn cô lạnh giọng

- Mảnh pha lê đâu?

Cô nheo mày, nụ cười miệt vươn lên

" Muốn lấy? Nói các ngươi là người của ai trước "

- Hừ! Nói nhiều, không nói thì chết

Đoàng! Bằng!

Cô né đi, xoay ngươi gạt chân bọn chúng. Cầm súng bắn chết từng tên, Ngọc Diện cũng ra tay.

Đoàng! Vèo...

Cô nhìn quả bom đang lao xuống, kéo Ngọc Diện vào lòng nhảy qua chỗ khác

Bùm!

Đám lửa bốc lên, cô nhìn đám người chế dầu hỏa vào. Khiến ngọn lửa lan ra, bọn chúng bỏ đi. Cô đưa tay nâng gọng kính, Ngọc Diện ho khan

" Khụ khụ... khặc... "

" Em không sao chứ? "

Cô quan tâm hỏi, Ngọc Diện lắc đầu. Từ xa một chiếc xe chạy tới, từ trên bước xuống những cô gái mặc đồ đen bó sát cơ thể, đeo kính đen cứu bọn cô ra.

" Đại tỷ "

Một cô gái tóc đuôi ngựa, thân hình cao ráo, nóng bỏng. Từ đầu đến chân đều một màu đen, gỡ kính xuống nhìn qua cô

" Herlly! Chị đến đúng lúc lắm "

Ngọc Diện vỗ vai người con gái được gọi là Herlly

" Cậu ta là ai? "

" Hử? Đây là bạn trai của em "

Ngọc Diện vui vẻ nói, cô nhăn mày khó chịu ôm vết thương trên cổ tay đang chảy máu. Herlly lạnh lùng

" Chúng ta nên đi thôi "

" Phải phải! Anh mau lên xe "

Chiếc xe phóng đi, cô nhắm mắt dưỡng thần. Ngọc Diện lo lắng nhìn bàn tay cô

" Anh sao rồi? Đau lắm không? Xin lỗi, là tại em "

" Anh không sao "

Cô đưa tay vuốt tóc Ngọc Diện, Herlly đang láy xe nhìn qua kính. Đôi mắt ánh lên sát khí rồi rất nhanh biến mất. Cô nâng gọng kính, ý cười nơi đáy mắt hiện lên

" Một con chốt... "

_________________

Chiếc xe dừng lại tại một căn biệt thự trong rừng núi, cô bước xuống nhìn cảnh vật tráng lệ. Đám vệ sĩ nữ xếp thành hàng dài từ ngoài cổng, cúi đầu

- ĐẠI TỶ

Ngọc Diện cười nhẹ phất tay, đưa cô vào trong.

" Lấy hộp cứu thương lại đây "

Ngọc Diện nói với một người, mình thì xem xét vết thương trên tay trái của cô. Gương mặt lo lắng đau lòng

- Đại tỷ! Đây...

Ngọc Diện cầm lấy hộp cứu thương, lấy ra thuốc sát trùng và bông băng. Dùng bông gòn chấm thuốc vào tay cô

" Phùzz... anh có đau không? "

Ngọc Diện vừa thổi hỏi, nhẹ nhàng nhất có thể. Cô cười mỉm vuốt tóc Ngọc Diện

" Anh không yếu đuối như vậy "

" Hừ! Tất cả do anh ngốc thôi "

Ngọc Diện phụng phịu nói, cô mỉm cười. Herlly đứng bên cạnh nhìn thấy màn này lạnh lùng

" Xin chào! Tôi là Herlly, là trợ tá đắc lực của Đại tỷ "

" Đại tỷ...? "

Cô nheo mày lại, Ngọc Diện nhìn cô

" Em... sao này em nói cho anh. Herlly, đây là Đông Phương Hắc Nguyệt "

Ngọc Diện đứng lên, mỉm cười

" Em đi đâu sao? "

" Anh ở đây một lát, các người chăm sóc cho anh ấy cẩn thận "

Ngọc Diện ra lệnh rồi đi lên lầu cùng Herlly, cô mỉm cười nhạt dựa vào ghế... Đôi mắt khẽ nhắm hờ...

_________________

" Đại tỷ! Chuyện này là sao? "

" Herlly! Em đã nói rồi, khi không có ai thì đừng kêu em là đại tỷ "

Ngọc Diện ngồi xuống giường nói

" Được! Ngọc nhi, tên đó là ai? "

" Là bạn trai em "

" Bạn trai? Hắn có thân phận thế nào? "

" Thân phận?... "

Ngọc Diện cầm ly rượu uống, không nói. Herlly ngồi xuống

" Từ lúc em bị tập kích trở về liền kì lạ. Khi trước ngày nào cũng buồn bã, sau khi đi buổi đấu giá về lại vui tươi. Là do hắn? "

" Phải! Anh ấy vì em mà lao mình xuống biển lửa, cũng là anh ấy cứu em. Khi gặp lại anh ấy, lòng em mới nhẹ nhàng "

Ngọc Diện nói, đôi mắt ánh lên tia yêu thương. Herlly ngẩn ra

" Em... không giống em gì cả "

" Phải! Vì em đã biết yêu "

" Yêu? Em là đại tỷ bang phái đứng thứ 4 thế giới. Biết bao nhiêu kẻ muốn lợi dụng em? Em lại đi tin tên đó? "

" Nhưng anh ấy đã nhiều lần bỏ mạng cứu em. Những tên khi trước chưa bao giờ dám làm như vậy "

Ngọc Diện nheo mày nói

" Ngọc nhi! Mỗi một người đều có chiêu trò riêng. Họ là những thợ săn tài ba đầy vũ khí và thừa sức biết con mồi mình nhắm có đặc điểm gì mà truy bắt. Còn em chỉ là một con mồi ngu ngốc bị óng nhắm nhòm ngó "

Herlly lạnh lùng nói, Ngọc Diện quay đi

" Em không tin anh ấy đối xử với em như vậy... "

" Ngọc nhi! Em thử nghĩ lại xem. Lần cậu ta cứu em ở biển, cũng là lúc mà bang phái bị người ta chặn đường. Khiến chúng ta không thể tìm thấy em, em không thấy chuyện này là quá trùng hợp sao? "

" Điều đó cũng không nói lên điều gì cả "

" Ngọc nhi! Em đừng ngu ngốc như vậy, em cần phải sáng suốt để làm rõ mọi việc "

" Em không cần làm rõ gì cả! Em tin anh ấy. Em tin vào trái tim mình "

Ngọc Diện đứng dậy đi ra cửa, Herlly nhìn theo, giọng nói cất lên khiến Ngọc Diện khựng lại

" Những kẻ nghe theo trái tim mà bỏ đi lý trí là những kẻ lạc mất sự sống. Ngu ngốc chôn vùi bản thân vào hầm ngục đầy xiềng xích "

Ngọc Diện kéo lên nụ cười lạnh

" Chị cũng vậy thôi "

Cạch!

Cánh cửa đóng lại, Herlly trong phòng âm trầm nắm chặt lòng bàn tay. Nhìn ra cửa, đôi mắt ánh lên đau lòng cùng tức giận...

_________________

Ngọc Diện bước xuống nhìn cô, dịu dàng cười

" Để anh đợi lâu rồi "

" Em lại đây "

Cô lạnh nhạt nói, Ngọc Diện ngồi xuống cạnh cô. Lo lắng

" Thật ra... em là Đại Tỷ của Ngọc Diện bang "

" Ha...! Quả nhiên... "

Cô cười lạnh, Ngọc Diện sợ hãi

" Anh đã biết? Anh có ghét bỏ em không? "

Cô đưa tay búng nhẹ trán Ngọc Diện
" Ngốc! Làm sao anh ghét em được, vì tên em và tên bang phái giống nhau nên anh nghi ngờ "

" Vậy... anh sẽ không bỏ em? "

" Tất nhiên "

Ngọc Diện nhào vào lòng cô, từ bên ngoài một người đi vào

- Đại tỷ! Đã điều tra được. Là do Bạch gia làm

" Bạch gia? Hừ! Lũ đáng ghét. Chuẩn bị lực lượng, lần này phải khiến Bạch gia thốn đốn "

Cô cười nhạt, đưa tay nâng gọng kính sáng lạnh

" Có kịch hay xem "

_________________

Khi cô trở về đã là khuya, Ngọc Diện bảo cô ở lại nhưng cô từ chối. Ngồi xuống ghế, cô nâng ly rượu lên uống. Từ không trung tiểu Bát Đản xuất hiện nhào vào lòng cô

" Ký chủ! "

Cô vuốt bộ lông mượt mà của nó

" Sao? Chuyện gì? "

" Ciara! Hic... Ciara nghe lời con rắn thúi. Không làm shushi cho ta ăn nữa kìa... Còn chê ta mập Q_Q "

Tiểu Bát Đản nước mắt lưng tròng nói, cô cười nhẹ

" Trong tủ lạnh có bánh, ngươi lấy ra ăn đi "

" Hử? Yeazzz! Ký chủ là tuyệt nhất "

Tiểu Bát Đản vui vẻ nói, phóng vào tủ lạnh lấy đồ ăn ra ăn. Cô đưa tay, từ không trung tấm bảng màu xanh trong suốt xuất hiện. Trong đó là hình ảnh của Nhược Liên...

_________ _________

" Ưm... a~... Tử... Tử Du... "

Tiếng rên rỉ của người con gái vang lên, trên chiếc giường lớn là hai thân ảnh đang quấn lấy nhau. Tử Du đưa thứ đó vào luân động trong nơi tư mật của Nhược Liên, hơi thở trở nên gấp gáp

" Hộc... "

" Ah~... đ...đau quá... Tử... hic... Du... "

Nhược Liên nắm lấy ga giường, cảm nhận nhũ hoa bị một khuôn miệng ngậm lấy cắn mút.

" Liên nhi... hộc... "

Tử Du ôm Nhược Liên vào lòng, nhìn người con gái đang khóc

" Đừng khóc! "

" Em...em... không còn trong sạch. Không xứng với anh... anh đừng như vậy "

" Không! Là do anh, anh xin lỗi. Anh không bảo vệ được em, em đánh anh, mắng anh đều được. Tên khốn đó, anh sẽ không tha cho hắn "

" Không! Anh... hic... "

Tử Du ôm chặt Nhược Liên vào lòng, đè cô ta xuống tiếp tục. Đáy mắt Nhược Liên ánh lên sát ý cùng hận thù, sau đó biến mất. Trở lại một bộ dạng ngây thơ trong sáng...

_________________

" Ý ủ! Nữ9 uốn rả ù ó, nười ông làm ì ao ( Ký chủ! Nữ9 muốn trả thù đó, người không làm gì sao?) "

Tiểu Bát Đản ngốn một miệng bánh trong họng, nói. Cô vuốt ve bộ lông mượt mà của nó, phất tay tắt màn ảnh đi

" Tất nhiên phải làm, mà còn phải giúp nữa kìa "

Nụ cười cô vươn lên bí hiểm, tiểu Bát Đản lạnh tóc gáy

_________________

Ngày hôm sau:

Cô mặc đồ xong, nhìn đồng hồ đã điểm 7h sáng, đưa tay gọi cho ai đó

" Alo? "

Giọng nói bên kia vang lên, là một nữ nhân

" Thẩm tiểu thư "

" Ai? "

Cô cười nhạt ngồi xuống ghế

" Tôi sẽ giúp cô theo đuổi Bạch Thiển "

" Cái gì? Anh là ai? "

" Tôi là Hắc Nguyệt "

"... Thì ra là cậu, nhưng tại sao lại giúp tôi? Mảnh pha lê lần trước, tôi chưa tính sổ vớ cậu "

" Tạm bỏ qua ân oán thù hận, Và cũng vì... tôi muốn nhìn bạn mình có một người vợ xinh đẹp "

" Hừ! Đơn giản vậy sao? Thế gian còn có chuyện làm không công như vậy? "

" Thật ra... Bạch gia bấy giờ đang trong tình cảnh nguy cấp. Tôi không nỡ nhìn bạn mình bị truy cùng giết tận. Vì vậy, muốn tìm cho hắn một chỗ dựa. Và Thẩm tiểu thư là lựa chọn tốt nhất "

"... Được! Chỉ cần Bạch Thiển yêu tôi, cậu muốn gì đều được "

" Ha ha! 8h ở công viên Tầm Ngư "

Tút tút tút...

Cô dập máy, nụ cười vươn lên ý vị. Điện cho một người khác

" Mẹ nó! Thằng chó nào phá giấc ngủ của ông? "
Vừa bắt máy, cô đã nghe tiếng chửi rủa. Lạnh lùng

" 8h tại công viên Tầm Ngư "

Cô tắt máy, chưa kịp đợi Bạch Thiển ú ớ gì. Đứng lên cô ra ngoài...

_________________

Cô ngồi trên ghế đá đợi sẵn, Bạch Thiển chạy tới thở hồng hộc

" Hộc... xi...xin lỗi... khi sáng... không biết là cậu... "

" Hừ "

Cô hừ lạnh, tay nâng gọng kính. Bạch Thiển ngồi xuống, đấm bóp vai cho cô

" Xin lỗi mà! Tôi không biết là cậu. Tại cậu chưa bao giờ điện cho tôi nên... "

" Được rồi! Khỏi nịnh nữa "

" Hắc Nguyệt! Sao hôm nay cậu lại rãnh hẹn tôi vậy. Cậu muốn cùng tôi đi chơi, bồi đắp tình cảm sao? "

Bạch Thiển choàng vai cô nói, cười tươi. Cô đứng dậy, nhìn từ phía xa có bóng dáng nữ nhân xinh đẹp đi đến. Mọi người đều hướng mắt tới nữ nhân đó, cô cười nhạt

" Tới rồi "

Bạch Thiển quay lại, khi thấy Thẩm Nhược Giai liền đứng hình. Cô ta bước đến bên cô, nhìn Bạch Thiển cười dịu dàng

" Hai người chơi vui vẻ "

Cô nói rồi quay đi, Bạch Thiển bừng tĩnh đứng lên kéo tay cô

" Chuyện này là sao? "

" Giúp cậu "

Cô nâng gọng kính nói, kéo tay Bạch Thiển ra quay đi. Bạch Thiển nhìn qua Nhược Giai mà máu dồn lên não

" Cô... "

Bạch Thiển tính nói gì đó nhưng lại không thể mở lời, cô từ phía xa nở nụ cười nhạt. Ngón tay đưa xuống... Nhược Giai nhìn Bạch Thiển vui vẻ

" Chúng ta đi chơi nha "

"...K....Được! "

Bạch Thiển muốn nói không nhưng miệng lại không làm theo ý mình, cô từ xa hài lòng

[ Ký chủ! Người đúng là độc ]

" Hừ! Ngươi lập trình lại đi, những gì nên nói và đồng ý hãy cho hắn nói. Còn không thì cưỡng ép lời hoặc cho nín luôn "

Cô lạnh lùng quay đi

[ … ]





















Thời gian trôi qua, cô nhìn lên bầu trời trong xanh. Cô đang ngồi tại một băng ghế đá trên phố, ánh chiều tà cũng đã ngã xuống, một màu vàng cam ấm áp bao phủ. Những con người thưa thớt lướt qua... Nhược Liên và Bạch Tử Du đang trao dồi tình cảm, cô hiện tại chỉ chờ đợi...

Một bóng dáng bước tới, Herlly tháo mắt kính đen. Để lộ đôi mắt đầy sát ý

" Tới rồi? "

Cô nâng gọng kính cười lạnh, Herlly nheo mắt

" Cậu biết tôi sẽ đến? "

" Ha! Nói đi "

" Hừ! Cậu tiếp cận Ngọc nhi có mục đích gì? "

" Sao lại hỏi vậy? "

" Đừng giả vờ! Cậu là người của Thẩm bang "

Herlly lạnh giọng, cô liếc qua phía cô ta. Đôi mắt đỏ như máu ánh lên ý cười

" Phải! Tôi là người của hắc đạo "

" Cậu muốn mảnh pha lê đen? "

" Phải "

Cô nhếch môi, Herlly nghe câu trả lời liền ngẩn ra.

" Cậu thừa nhận? "

" Phải! Thì sao? Chị làm gì được tôi? "

" Tôi sẽ giết cậu trước khi quá muộn "

Herlly chĩa súng vào đầu cô, cô lạnh nhạt không phản ứng

" Chị nghĩ khi giết tôi rồi, Ngọc nhi sẽ tha thứ cho chị? "

" Tôi không cần biết em ấy tha thứ hay không, tôi sẽ bảo vệ em ấy thoát khỏi kẻ thợ săn như cậu "

" Ồh "

Cô đứng lên, bước lại gần Herlly. Nụ cười lạnh lẽo

" Chị không biết sao? Một con mồi sẽ không thể nào thoát khỏi thợ săn, càng chống cự thì chỉ càng khiến cho kẻ thợ săn muốn có được. Một kẻ đứng ra bảo vệ con mồi, cũng chỉ là một bao cát chết thay "

Herlly kinh ngạc, cô đưa tay cầm lấy thanh súng ngắm nghía

" Cậu... "

" Chị đừng nóng như vậy, yên tâm. Tôi sẽ không giết chị, mà còn muốn xem. Chị cứu vớt Ngọc nhi như thế nào "

Cô trả súng lại vào tay Herlly, quay người bỏ đi, Herlly nhìn theo nắm chặt khẩu súng, đôi mắt mang theo tức giận cùng sát ý. Cô cười lạnh cảm nhận được ánh mắt phía sau, nâng nhẹ gọng kính...

" Cũng chỉ là một con chốt để cho những con cờ khác đi qua... "

________________

Tại một nơi khác:

Chiếc máy bay hạ cánh xuống căn biệt thự trên một hòn đảo. Từ trên Kì Ngôn và Ngô quản gia đi xuống, đám vệ sĩ nhìn thấy cúi đầu. Kì Ngôn chống cây gậy, hai mắt nhìn về phía trước một mảng tĩnh mịch, Ngô quản gia đưa Kì Ngôn vào trong...

Căn biệt thự phủ cây cối xung quanh, sóng biển êm tai đưa lòng người vào sự yên bình. Những hàng vệ sĩ xung quanh canh gác khắp nơi, tạo ra cảm giác bí ẩn. Kì Ngôn đi vào, một ông lão ngồi trên ghế. Nhìn thấy hắn liền cười tươi

" Sao rồi? Chơi vui chứ? "

" Gia gia "

Kì Ngôn cung kính nói, ông lão ngồi trên ghế cười gật đầu. Cầm tách trà nhấm nháp

" Hả dạ chưa? "

" Gia gia! Tên đó khiến con trở thành người mù, mối hận này. Con thấy vẫn chưa đủ "

" Haizz! Con được lão nhận nuôi, có cốt khí anh tài. Nhưng lại bị thù hận che mất, ta cũng hết cách với con "

Lão già trên ghế uống trà nói, Ngô quản gia nghiêm nghị

" Lão gia! Tôi nghe theo ông bảo vệ Mạc thiếu, nhưng lần trước sao ông ngăn cản việc tôi giết một cậu thanh niên? "

" Phải đó gia gia, chẳng phải người không nhúng tay để mắt vào chuyện của con sao? "

Kì Ngôn gật đầu, lão già đặt tách trà xuống. Cầm tấm ảnh lên cười nhạt, đưa cho Ngô quản gia

" Điều tra cho ta "

_________________

Cô nằm trên giường, hàng mày nheo lại. Trong giấc ngủ, không gian tối đen xuất hiện. Lại là quả cầu ánh sáng chiếu rọi khắp nơi, cô đứng nhìn nó đang tỏa ra hào quang

" NHỮNG ĐÔI MẮT ĐANG NHÌN VÀO NGƯỜI, NHỮNG KẺ CÓ VÀ KHÔNG NHƯ VÔ HÌNH. TÂM TƯ TRỐNG TRÃI MỘT MẢNG CHƠI ĐÙA... "

Cô bừng tỉnh, nhìn ra cửa sổ. Một bóng dáng xè ra đôi cánh xinh đẹp, lướt qua bay đi, cô vén màng nhìn vào ánh trăng sáng và màn đêm. Đôi mắt đỏ như máu hiện lên chờ đợi cùng sự tàn bạo. Lâu ngày, cô cũng đã biết được những ma pháp trong mơ có thể tiên tri. Chúng biết mọi việc xung quanh cô và cảnh báo...

Cơn gió lướt qua, cô đưa tay cầm lấy một nhánh lông màu đỏ xinh đẹp từ trên rơi xuống. Nắm chặt trong lòng bàn tay, hóa thành cát bụi bay đi, nụ cười cô vươn lên lạnh lẽo

" Ha!... "

Chương 113: Thế Giới Đêm 13

Cô ngồi uống cà phê trong một quán nhỏ, Bạch Thiển nhìn cô bằng ánh mắt tức giận. Trong đôi mắt vươn lên tia máu và mệt mỏi, đập bàn

Rầm!

" Cậu làm vậy là có ý gì? "

" Giúp ngươi "

" Giúp tôi? Tại sao lại là ả Nhược Giai đó? Mấy ngày nay ả dính lấy tôi như cái bóng. Quấn lấy không rời, khiến tôi mệt mỏi như vậy. Còn gọi là giúp sao? "

" Dạo gần đây Bạch gia đang gặp nạn. Cậu ở bên Thẩm tiểu thư sẽ không bị đả động đến "

Cô lạnh nhạt đặt tách cà phê xuống, Bạch Thiển nổi trận lôi đình

" Tôi là thằng hèn nhát đến nỗi cần một con đàn bà bảo vệ? Hắc Nguyệt, tôi không ngờ bấy lâu nay cậu xem thường tôi như vậy "

"... Nghĩ sao thì tùy "

" Cậu... "

" Chẳng phải cũng rất vui vẻ sao? Cậu cũng đâu từ chối "

Cô nâng gọng kính cười nhạt, Bạch Thiển ngẩn ra, chống bàn xoa trán

" Mấy ngày nay tôi chắc bị tà nhập rồi, không thể thoát khỏi con mụ đó. Hên lắm mới chạy được "

" Ha! Thế nào cũng bị truy sát. Rồi liên lụy tới tôi "

" Đó là điều cậu sợ? "

Bạch Thiển nghi hoặc, cô nhếch môi. Từ cửa kính vang lên

Choang!

Cửa kính vỡ ra từng mảnh, cô và Bạch Thiển nhanh nhẹn phóng đi. Bạch Thiển cắn răng tức giận

" Mẹ nó! Là thằng chó nào? "

Bằng! Bằng...

Bạch Thiển né đi, từ xung quanh tứ phía một đám áo đen xuất hiện. Chúng xông lên đánh với Bạch Thiển, cô cũng hạ vài tên rồi đứng nhìn...

Bạch Thiển ra tay ngoan độc, một con dao găm trên tay ghim vào cổ họng bọn chúng. Máu chảy ra, đôi mắt nhìn thấy máu đỏ càng trở nên điên cuồng. Nụ cười vươn lên vô thức, máu văng đầy mặt. Đám thi thể ngã xuống chết không nhắm mắt, Bạch Thiển đâm một lần là 10 nhát vào thân mỗi tên mới chịu giết chết tên khác. Động tác tay nhanh đến mức người thường khó thấy được...

Cô đứng một bên cảm thán trong lòng

" Quả nhiên cái danh cuồng sát không phải hư ảo "

Xẹt! Phập...

Bạch Thiển lau tay và máu trên mặt, hắn đã cẩn thận né cơ thể đi nên không bị dính máu. Thân xác nằm chồng chất, bước đến bên kéo cô đi

" Mẹ nó! Đi tìm lão đại "

_________________

Thẩm Lăng ngồi trên ghế, liếc qua Bạch Thiển

" Chuyện gì nữa? "

" Lão đại! Sao anh không quản con em của anh đi. Để nó chạy khắp nơi đi cắn người "

Phi Thanh nghe thấy cười

" Cậu cũng độc mồm thật "

Thẩm Lăng hút điếu thuốc, phả ra làn khói trắng lượn lờ. Phi Long bước đến cầm gạt tàn. Cô lạnh lùng uống rượu...

" Nó bây giờ có nhìn mặt người anh này sao? "

Thẩm Lăng kéo Phi Long ngồi trên đùi mình, vô tư ôm eo như đã quen. Cô nhìn đến không quan tâm, Phi Thanh cười nhạt nhìn cô nói

" Lão đại thích nam nhân a~ "

Cô gật nhẹ đầu, Bạch Thiển tức giận

" Này! Chuyện của tôi mới quan trọng đó. Mau tìm cách kéo con ả đó ra đi "

" Ha! Chẳng phải do người bạn chí cốt của cậu làm ra sao? "

Thẩm Lăng xoa eo Phi Long nói, cái mũi chà nhẹ vào người Phi Long như ngửi hương thơm. Liếc qua cô nói...

"... Nhưng... nhưng đó là em gái của anh "

Bạch Thiển nhìn qua cô không dám nói gì, Phi Thanh híp mắt cười gian

" Ái chà! Hay là không dám mắng chửi? He he! Nghi lắm nha "

" Cô im đi, ai mượn xen mỗm vào "

Bạch Thiển tức giận, Phi Thanh lè lưỡi.

Cạch!

Cửa mở ra, Thẩm Nhược Giai đi vào chạy tới chỗ Bạch Thiển. Nhìn thấy Thẩm Lăng lạnh lùng

" Anh hai "

" Cô... sao lại đến đây? Cút về đi "

Bạch Thiển cố thoát ra khỏi cánh tay Nhược Giai, Thẩm Lăng dụi điếu thuốc, miệng phả ra làn khói. Ánh mắt nhìn Nhược Giai thâm trầm

" Tự lập bang phái, xem ra đã có thể mọc cánh bay rồi "

" Ha! Anh hai cũng giỏi rồi! Chẳng phải lấy lại được mảnh pha lê rồi sao? "

Nhược Giai nhếch môi liếc qua cô, cô nâng nhẹ gọng kính không quan tâm. Thẩm Lăng buông Phi Long ra, đứng dậy

Bốp! Bịch...!

Nhược Giai kinh ngạc bị tát một cái, Thẩm Lăng nhanh chân đá vào bụng Nhược Giai văng vào vách tường. Hàn khí tỏa ra, Nhược Giai lau vết máu trên khóe môi, cười lạnh

" Nếu không phải tao nể mặt lão già, thì đứa em như mày tao đã giết từ nhiều năm trước rồi "

Tiếng nói âm trầm lạnh lẽo, Nhược Giai chống tường đứng lên

" Ha ha! Vậy cứ giết đi, giết ngay bây giờ "

" Mày thách tao? "

Thẩm Lăng ngồi xuống ghế, chéo chân lại. Khí thái như mãnh hổ dọa người, Bạch Thiển nở nụ cười thỏa mãn nhìn Nhược Giai

" Không dám! Đứa em gái này sao dám lên đầu anh hai ngồi? "

Nhược Giai như chế nhạo, Thẩm Lăng híp lại đôi mắt

" Tạo lập bang phái, đánh cắp pha lê. Mày còn chuyện gì không dám làm? Tao nghĩ khi tao chết, mày sẽ đem cái đầu này chặt xuống làm ghế ngồi thật đó "

Nhược Giai nắm chặt lòng bàn tay, nhếch môi

" Chuyện đó tạm bỏ qua, tôi chỉ muốn Bạch Thiển "

" Cô nghĩ tôi là chó à, muốn là muốn? "

Bạch Thiển tức giận, Phi Long bước đến bỏ điếu thuốc vào miệng của Thẩm Lăng, châm lửa. Thẩm Lăng phả ra làn khói, cắn nhẹ vào tai Phi Long, cô nhìn qua. Thấy được mảng ửng hồng trên gương mặt lạnh lùng đó của Phi Long mà cười nhạt. Đặt ly rượu xuống, chán nản liếc qua Bạch Thiển

" Là tôi đề nghị Thẩm tiểu thư, nếu cậu không thích thì thôi "

Cô đứng dậy, Thẩm Nhược Giai cũng quay đi, đôi mắt luyến tiếc nhìn qua Bạch Thiển.

" Hắc Nguyệt... "

Bạch Thiển nhìn theo lo lắng, sao đó chạy theo

_________________

" Cậu định nói gì với tôi? "

Thẩm Nhược Giai liếc qua cô lạnh lẽo, đáy mắt ánh lên sát ý. Cô nâng gọng kính cười lạnh

" Yên tâm! Đối với nam nhân cứng thì Thẩm tiểu thư nên mềm. Chỉ cần gạo nấu thành cơm, với tính cách ngay thẳng của Bạch Thiển. Chắc gì đã không chịu trách nhiệm? Chỉ muốn xem Thẩm tiểu thư có chấp nhận trao thứ quý giá của mình cho hắn hay không thôi "Lời nói của cô khiến Nhược Giai ngẩn ra, cười

" Được! Chỉ cần có được anh ấy. Tôi sẽ làm tất cả. Nhưng... những thủ đoạn này. Thật sự chỉ đơn giản là muốn bảo vệ bạn thôi sao? "

Nhược Giai như chế nhạo, cô nhìn đến nhếch môi

" Chờ tin tôi "

" Được "

Nhược Giai bỏ đi, cô đứng đó nhìn theo bóng lưng Nhược Giai, nụ cười âm hiểm vươn lên. Từ phía sau Bạch Thiển chạy đến, giọng nói hối lỗi

" Hắc Nguyệt... tôi... tôi biết là cậu lo cho tôi. Tôi rất vui... nhưng tôi thật sự không cần Thẩm Nhược Giai bảo vệ. Cậu cứ an tâm "

Cô quay lại nhìn Bạch Thiển đang lo lắng nhìn cô, cô cười

" Là lỗi của tôi, đi uống vài ly đi "

" Được "

Bạch Thiển vui ra mặt, choàng vai cô kéo đi...

________________

Sau khi uống về, cô bước vào nhà. Vừa mở cửa liền thấy một bóng dáng lao tới ôm cô

" Hắc Nguyệt "

Cô cười nhẹ xoa đầu Ngọc Diện, trên tay là hộp bánh đưa lên

" Anh biết em sẽ tới, nên chuẩn bị sẵn rồi "

" Hi! Anh thật tốt "

Cô kéo Ngọc Diện lại ngồi lên giường, vuốt mặt Ngọc Diện đang vui vẻ lấy bánh ra.

Ngọc Diện bỏ vào miệng miếng bánh kem, gương mặt hạnh phúc

" Ngon quá "

" Vậy sao "

Cô nâng gọng kính, Ngọc Diện đút bánh vào miệng cô.

" Ah đi "

Cô há miệng ra, miếng bánh đưa vào. Mỉm cười dịu dàng

" Ngon lắm, em đút nên ăn rất ngon "

Ngọc Diện đỏ mặt, nhéo mũi cô. Sau khi ăn bánh xong liền ôm cô một hồi, đứng lên định về

Bộp!

Cô nắm tay Ngọc Diện khiến cô ta bất ngờ, cô nhìn đến

" Em ở lại với anh "

Ngọc Diện hơi ngẩn ra rồi gật đầu...

Thời gian trôi qua, màn đêm với ánh trăng bao phủ cả khoảng trời. Cô nằm, đưa tay ra sau đầu gối lên. Nhìn người con gái đang ngủ say bên cạnh ôm lấy eo cô. Cô nhếch môi, hôm nay đã là ngày cuối cùng của 2 tháng quy định. Cũng nên để trái bom hẹn giờ này nổ rồi...

Nụ cười lạnh lẽo, đôi mắt đỏ như máu ánh lên mong chờ...

________________

Tại một nơi khác:

- Phó tỷ, đại tỷ hôm nay sẽ không về

Herlly ngồi trên ghế nắm chặt lòng bàn tay, ly rượu bị bóp nát

" Hừ "

- Phó tỷ! Xem ra tên nhóc đó đã mê hoặc đại tỷ rồi

Herlly lạnh lẽo, tức giận đến nỗi khiến tròng mắt dường như có máu đỏ.

Bùm bùm!

" Chuyện gì? "

- Không xong rồi phó tỷ, từ đâu không biết lại có thứ gì tấn công chúng ta

Một nhóm nữ chạy vào hốt hoảng, Herlly đứng lên sững sờ

" Cái gì? Mau! Mau thoát ra "
Herlly cất tiếng, đôi mắt ánh lên nghi hoạc lạnh lùng...

Từ bên ngoài, Ciara lơ lửng giữa không trung. Đôi mắt tĩnh mịch nhìn trụ sở đang bốc cháy, bàn tay chưởng về hướng đó. Như ép lại cơn gió, đánh mạnh vào trụ sở. Mọi thứ đổ sập trong phút chốc, cháy lên cả khoảng trời. Dây xích trên người kêu lên leng keng nhưng không ai có thể nghe thấy. Từ phía dưới bỗng xuất hiện những ảo ảnh con người mặc đồ đen và xe. Trên tay là bom, một số ít người thoát được. Thân thể chồng chất vết thương

- Phó tỷ! Nhìn kìa

Herlly ôm lấy cánh tay, gương mặt lạnh lẽo

" Bạch gia? "

Nhìn thấy bộ đồ của Bạch gia, Herlly liền cắn răng nhìn chiếc xe đang chạy đi

" Mẹ nó! Giỏi lắm "

Ciara xoay người, bỗng dừng lại nhìn về nơi xa. Đôi mắt tĩnh mịch khiến người phải run rẩy, sau đó biến mất

_________________

[ Ký chủ! Đã tạo ảo ảnh thành công ]

Cô cười nhạt trước lời nói của tiểu Bát Đản vang lên trong đầu, từ không trung Ciara xuất hiện

" Vương! Đã diệt sạch các bang của Ngọc bang "

" Tốt lắm "

" Đa tạ vương đã khen "

Ciara quỳ giữa không trung cung kính, cô híp mắt

" Có chuyện gì sao? "

" Vương! Theo lệnh người đã để một ít sống sót. Khi ta làm nhiệm vụ, có kẻ từ phía xa quan sát "

Cô nhẹ nhàng nhìn ra ngoài, phất tay

" Vâng! "

Ciara biến mất, cô nhìn qua người con gái đang an lành yên giấc.

" Ha... "

________________

Trên núi:

Một đôi cánh đáp xuống, ánh hào quang màu đỏ tỏa ra sau đó biến mất. Bóng cây che phủ thân ảnh của thứ đó

" Chủ nhân! Uy lực đó... "

" Ha! Không ngờ Huyết vương lại có thể tạo ra được sức mạnh như vậy. Ta tự hỏi không bằng "

Tiếng nói nữ nhân mang theo kính phục, thứ đó lên tiếng

" Chủ nhân! Huyết vương chỉ mới có được ma pháp Hắc Ám không lâu. Lại tạo ra được một thuộc hạ mang sức mạnh Hủy Hoại như vậy. Chúng ta không nên dây vào "

" Ái chà! Cũng đã lâu rồi không gặp, ta cũng phải nên chào hỏi một chút "

Nữ nhân giễu cợt, lọn tóc hồng bay lên xinh đẹp. Phần cúi khúc đuôi uốn lượn có màu xanh dương phản phất giữa cơn gió

" Không được! Nếu người xảy ra chuyện gì thì ta cũng sẽ biến mất theo "

" Đừng lo, đừng lo "

" Hừ! Việc người quan sát Huyết vương chắc chắn đã bị phát hiện. Ta khuyên người nên đi làm nhiệm vụ. Đừng lãng phí thời gian để chờ chết "

" Ha! Ngươi lạnh lùng quá, ngươi là hệ thống của ta mà. Ta đang trong thời gian nghĩ ngơi, ngươi không thấy sao? "

Nữ nhân mang theo ý cười

" Rốt cuộc người muốn gì? "

" Ta... không biết "

Dưới ánh trăng, đôi mắt xanh dương trong veo mang theo suy tư. Nụ cười nhạt vươn lên

" Huyết vương... lòng ta có một cảm giác... phải phục tùng người này... Một sứ mệnh... tuyệt đối... "

_________________

Sáng hôm sau:

Khi cô tỉnh dậy thì Ngọc Diện đã biến mất, cô xoay lọn tóc tím của mình. Cầm lấy mảnh giấy trên bàn

" Hắc Nguyệt! Bang có chuyện, em phải về "

Cô nở nụ cười nhạt, tiếng nói tiểu Bát Đản vang lên

[ Rõ ràng ký chủ có thể tìm ra nơi cất giữ mảnh pha lê đen rồi giết hết bọn họ. Sao người phải làm nữa chừng như vậy? ]

" Ha! Làm như vậy, mới có thể có lý do giúp đỡ "

Cô cười lạnh, đứng lên thay quần áo...

_________________

Trong không gian:

" Ký chủ kì lạ thật "

Tiểu Bát Đản đang ăn shushi nói, cái đầu nhỏ lắc lắc. Tiểu Hắc bên cạnh đậu trên một thành ghế

" Chủ nhân làm gì đều có tính toán, ý vị thâm sâu khó lường. Ngươi làm sao hiểu được? "

Tiểu Huyết đang chơi cờ với Ciara gật gật đầu

" Phải phải! Chủ nhân của chúng ta là giỏi nhất "

" Ký chủ lúc nào cũng bí hiểm, ta thật sự không hiểu được "

Tiểu Bát Đản ngoe ngoảy đuôi. Tiểu Huyết khinh bỉ liếc qua

" Hừ! Đồ đầu heo sao hiểu cho được "

" Ngươi nói cái gì hả con rắn thúi? "

" Ta nói ngươi ngu như heo "

" Ngươi mới ngu nhá, cả dòng họ ngươi đều ngu "

" Đồ hồ ly mập, dám lôi cả dòng họ của ta vào? "

Tiểu Huyết tức giận, cái miệng rắn khè lưỡi

" Gì gì! Muốn cắn hả? Nè! Cắn đi, cắn đi. Ta mách ký chủ "

Tiểu Bát Đản lắc lắc cái mông chọc tức tiểu Huyết, cuộc chiến cãi mồm diễn ra. Ciara nhìn qua tiểu Hắc đang đọc sách

" Có kẻ theo dõi vương "

" Ngươi không cần lo, chủ nhân chắc chắn đã biết "

Ciara gật đầu nhìn lên màn hình trong suốt đang phản chiếu hình ảnh của cô...

_________________

Cô đạp xe đi đến chỗ của Thẩm Lăng, nhìn quán bar lớn bước vào. Hành lang yên tĩnh vang lên tiếng giày, cô đút tay vào túi quần. Khẽ nâng mắt kính, ánh sáng lạnh tỏa ra. Đám vệ sĩ nhìn thấy cô liền cúi đầu, nhìn nhau. Lạnh lùng mở cửa... một cảnh xuân đẹp đập vào mắt cô...

Chương 114: Thế Giới Đêm 14

Cô đứng đó, lạnh nhạt nhìn hai thân ảnh đang quấn lấy nhau trên ghế. Thẩm Lăng cái áo trắng bung cúc, để lộ cơ ngực săn chắt. Phi Long bị lật người lại, cái quần tuột xuống giữa đầu gối để lộ cái đùi trắng mịn. Thẩm Lăng cởi tia quần để thứ đó đi ra đang đâm vào giữa hai bờ mông của Phi Long, đi vào trong luân động. Gương mặt Phi Long đỏ hồng, bàn tay nắm chặt ghế sô pha thở dốc. Mái tóc ướt đẫm mồ hôi chảy xuống cổ, những vết hôn đỏ lộ ra rõ ràng.

Phạch Phạch!

" Ah~... "

Tiếng rên rỉ vang lên, khi cửa mở ra Thẩm Lăng liếc qua cô. Bạch Thiển từ sau đi tới thấy cảnh này liền đỏ mặt quay đi, cô nâng nhẹ gọng kính. Giọng nói bình thản

" Xin lỗi! Tiếp tục "

Cạch!

Cô đóng cửa lại, hai vệ sĩ nhìn cô với ánh mắt kì quái. Bạch Thiển cũng không khác họ, hỏi

" Cậu nhìn màn này mà không có cảm xúc gì sao? "

" Cảm xúc gì? "

Kì thật cô không có cảm xúc gì, vẫn thấy chuyện đó không có gì lạ. Con người Tham, Sân, Si, Ái, Ố, Hận... Dục vọng là một điều kiện tất yếu không thể thiếu. Trong mắt cô những điều trước mắt đều như cát bụi, dường như nó có thể hóa thành hư không bất kì lúc nào. Cô không quan tâm, cũng bình thản mà nhìn... Không có cảm giác gì cả... Giống như... cô không phải người...

" Cậu kì lạ thật! Đúng là quái nhân "

Bạch Thiển bĩu môi nói, nhìn gương mặt vẫn lạnh nhạt của cô. Nhớ lại cảnh khi nãy mà đỏ mặt, đưa tay ôm trán

" Lão đại cũng thật là... mới sáng sớm đã có tinh lực rồi "

Cô nhìn qua Bạch Thiển, Phi Thanh từ xa đi tới cười cười choàng vai cô

" Hắc Nguyệt! Sao đứng đây? "

Thấy mọi người im lặng, Phi Thanh như hiểu ra. Cánh cửa lớn bật mở

Cạch!

Phi Long trở lại chỗ cũ, đứng bên cạnh Thẩm Lăng đang quần áo chỉnh tề. Lạnh lùng cầm điếu thuốc hút, phả ra làn khói. Bọn cô ngồi xuống ghế, Thẩm Lăng lạnh giọng

" Chuyện đêm qua, tôi biết rồi "

" Lão đại! Thật không ngờ Hắc Nguyệt lại ra tay như vậy. Nhưng rốt cuộc làm sao để có thể trong một đêm phá hủy hết các chi nhánh của Ngọc bang? "

Phi Thanh nói, ánh mắt mang theo kính ngưỡng. Cô nâng gọng kính

" Bí mật "

" Chà chà! Người anh em, bí bí ẩn ẩn. Là người một nhà không, cần gì phải giấu? "

Bạch Thiển choàng vai cô, cái mặt sát bên tai cô chế giễu nói. Thẩm Lăng nhìn cô ánh mắt mang theo ý cười

" Cậu làm tốt lắm "

" Quá khen "

" Nhưng Ngọc bang vẫn còn nơi bí mật cất giấu mảnh pha lê. Cậu hãy tiếp nhận nhiệm vụ tiếp theo, đi tìm mảnh pha lê "

" Rõ "

" Kìa lão đại, anh có phải hơi quá đáng không? "

Bạch Thiển nheo mày nói, Thẩm Lăng gạt điếu thuốc

" Hiện cậu ta đang có được tình cảm của Ngọc Diện, nên cơ hội đi về phía trước lớn hơn "

" Hừ! Anh cứ giao cho Hắc Nguyệt những nhiệm vụ nguy hiểm "

Bạch Thiển hừ lạnh nói, uống rượu. Phi Thanh liếc qua

" Sao? Đau lòng à? "

" Im đi! Cứ chen cái mồm thối vào "

Phi Long lạnh lùng nhìn qua cô

" Bây giờ Ngọc bang đang rất nguy cấp, bước kế tiếp tùy cậu phân phó "

" Không cần! Chuyện còn lại cứ giao cho tôi. Anh trở về với Lão Đại đi, tôi không muốn chia rẽ uyên ương "

Cô nâng gọng kính nhấp rượu, Thẩm Lăng khẽ nheo mày.

" Được rồi! Chuyện còn lại giao cho các người "

Cô đứng dậy đi ra ngoài, Bạch Thiển đuổi theo choàng vai cô

" Đi uống vài chai không? "

" Không! Tôi phải đi tìm Ngọc Diện "

" Hừ! Suốt ngày đi tìm ả... "

Bạch Thiển cười lạnh khó chịu, cô lạnh nhạt bước đi. Bạch Thiển nhìn theo đá chân vào tường một cái mạnh đầy bất mãn

_________________

Cô điện thoại cho Ngọc Diện, giọng nói bên kia mang theo sự tức giận đang cố nén lại. Gượng cười

" Alo? Hắc Nguyệt? "

" Anh biết chuyện rồi, em đang ở đâu? "

"... "

___________ ___________

Cô dừng xe đi lên một ngọn đồi, nơi đây bầu trời trong xanh mát mẻ. Có thể nhìn rõ những áng mây trắng hồng lướt qua. Mặt trời nhạt chiếu xuống những đồng cỏ xanh mượt mà, cơn gió lướt nhẹ mang theo sự yên bình. Cô bước đến, nhìn bóng lưng người con gái cô tịch ngồi đó. Nỗi buồn tản ra man mát cùng sự tức giận được ẩn giấu. Cô ngồi xuống, vuốt nhẹ mái tóc Ngọc Diện. Cô ta quay qua nhìn cô, nước mắt chảy xuống nhào vào lòng cô khóc

" Hic... H...Hắc Nguyệt... e...em thật... vô dụng... "

Cô vuốt mái tóc Ngọc Diện, nụ cười nhạt vươn lên

" Em không vô dụng... "

" Bạch gia! Bọn chúng đã phá hủy toàn bộ chi nhánh của Ngọc bang "

" Anh biết "

" Hic... em....em không bảo vệ được bang... thật vô dụng "

" Yên tâm! Anh sẽ giúp em "

" Giúp em? "

Ngọc Diện ngước mắt lên, đôi hàng mi vẫn còn đọng lại những giọt nước long lanh. Cô mỉm cười lau đi nước mắt cho Ngọc Diện

" Anh sẽ khiến Bạch gia mãi mãi biến mất "

" Nhưng... "

Ngọc Diện sững sờ kinh ngạc, cô xoa đầu Ngọc Diện

" Yên tâm! Anh sẽ có cách. Em hãy tập trung vào việc xây dựng lại Ngọc bang "

Ngọc Diện hạ mi mắt, cõi lòng tràn ra nhưng tia ấm áp. Dựa vào lòng cô

" Em yêu anh... anh thật sự rất tốt "

Cô nâng nụ cười nhìn lên bầu trời, gọng kính sáng lạnh mang theo tư vị đáng sợ

Cô chở Ngọc Diện về sau khi thấy tâm tình của cô ta tốt hơn, chiếc xe đạp dừng lại trước một căn biệt thự. Hai hàng nữ vệ sĩ cúi đầu

" Anh thật sự không vào? "

" Không! Ngoan, vào nhà đi "

" Ừ "

Ngọc Diện cúi đầu, chườm người hôn lên má cô. Đỏ mặt quay đi, cô nhếch môi đạp xe phóng đi. Đôi mắt sau gọng kính liếc qua phía sau mang theo hứng thú...

_________________

Ngọc Diện đi vào, hai má ửng hồng. Herlly nhìn thấy, gương mặt lạnh giá

" Lại đi với tên đó? "

" Chị đừng gọi như vậy chứ "

Ngọc Diện ngồi xuống, Herlly tức giận đập bàn

" Em có biết tình hình bang bây giờ không? Còn hạnh phúc với tên đó? Em có còn nhớ mình là bang chủ của bang không? "

Ngọc Diện liếc qua, lạnh giọng

" Chị cũng đừng quên chị đang lớn tiếng với ai "

Herlly ngẩn ra, trấn tĩnh ngồi xuống

" Thuộc hạ xin lỗi "

" Chuyện này... Hắc Nguyệt sẽ giúp em "

" Em tin cậu ta? "

Herlly nắm chặt lòng bàn tay, đôi mắt nghi ngờ

" Phải "

" Nhưng em không thấy chuyện này lạ sao? "

" Lạ? Lạ chỗ nào? Bạch gia hiện đang thốn đốn, muốn có một bang phái yếu hơn làm con mỗi trước để có thời gian củng cố thực lực. Điều đó có gì lạ? "

Ngọc Diện nâng ly rượu trên tay nhấm nháp, Herlly lắc đầu

" Cũng chính lý do đó mới kì lạ. Bạch gia hiện đang suy yếu, thì làm sao lấy ra nhân lực như vậy? Trong một đêm diệt sạch các chi nhánh của chúng ta? "

" Ý chị là có kẻ giúp sức? "

Ngọc Diện liếc qua Herlly

" Phải! "

" Chị nghi ngờ Hắc Nguyệt? "

" Đúng! Thẩm gia là đáng nghi nhất "

" Ha! Chị cũng đừng quên, hiện tại Thẩm gia có hai bang phái. "

Ngọc Diện nói khiến Herlly ngẩn người, bàn tay siết chặt. Đôi mắt nhìn Ngọc Diện thất vọng

" Em thật quá hồ đồ "

" Em tin vào người em yêu. Đủ rồi! Chị đừng nói những điều này nữa. Mau chóng phái người đi xây dựng lại "

Ngọc Diện lên lầu, Herlly nhìn theo bóng lưng cô ta. Đôi mắt ánh lên tức giận cùng đau đớn

" Em quá ngốc rồi... Hắc Nguyệt... rốt cuộc cậu có mục đích gì... "

Ánh mắt Herlly ánh lên độc ác, nhìn bóng dáng Ngọc Diện đã khuất. Siết chặt tay

" Ha! Vậy thì chỉ còn đi bước đó thôi "

_________________

Cô đạp xe lên phố, cô đang dùng Thiên Thông Nhãn nghe cuộc đối thoại của Ngọc Diện và Herlly. Nụ cười vươn lên lạnh lẽo

" Ha... "

Cơn gió mát mẽ lướt qua thân ảnh cô, dừng xe lại trước một quán cà phê. Cô bước vào, đôi mắt liếc về phía sau khá xa...

Trên chiếc xe mui trần đen, Ngô quản gia thu óng nhòm lại

" Cậu chủ! Bị phát hiện rồi "

" Cũng tốt! Đi thôi "

Kì Ngôn cười nhạt, Ngô quản gia ra ngoài mở cửa xe đỡ hắn đi đến quán cà phê cô vừa bước vào. Nhân viên cúi đầu

- Mời quý khách đến bên đó

Ngô quản gia nhìn nhân viên chỉ qua chỗ cô đang ngồi, bình thản gật đầu đi tới. Đôi mắt Kì Ngôn vẫn một mảng tĩnh mịch, không có biểu cảm gì. Nhưng khí chất và phong phạm toát lên khiến hắn không giống một người đã mất đi ánh sáng...

" Thanh niên! Cậu phát hiện từ lúc nào? "

Ngô quản gia ngồi xuống, gương mặt nghiêm nghị. Cô nhấp cà phê nóng hỏi cười nhạt

" Từ đầu! Không biết hai vị tìm ta có chuyện gì? "

" Ha! Thẳng thắng lắm. Tôi quả thật có chuyện muốn thương nghị "

Kì Ngôn cũng cầm tách cà phê thổi uống, nụ cười vươn lên ngã lưng vào ghế.

" Mời nói "

Bịch!

Ngô quản gia quăng lên bàn một số tài liệu, cô liếc qua. Trong đó là hình ảnh những căn biệt thự nổ tan tành. Đó chính là việc đêm qua đã xảy ra, tin tức cũng được lan truyền rộng rãi. Cô híp mắt

" Không biết các vị có ý gì? "

" Đây là do Bạch gia làm? "
Kì Ngôn nhếch môi nghiêng đầu, đặt tách cà phê xuống.

" Phải! Ta nghe tin là vậy "

" Ha! Nhưng ta lại không nghĩ vậy "

" Ý của Mạc thiếu là...? "

Cô mỉm cười đặt cà phê xuống, nâng nhẹ gọng kính sáng lạnh

" Thẩm gia... thật sự không liên quan? "

" Có thì sao? Không có thì sao? Nói thẳng đi "

" Ha! Tốt! Lão thích người thẳng thắng. Chúng ta muốn cậu gia nhập vào tổ chức của chúng tôi "

Ngô quản gia nghiêm cẩn nói, cô liếc qua dứt khoát

" Không "

" Tại sao? "

Mạc Kì Ngôn cười nhạt hỏi, cô lạnh nhạt

" Không hứng thú "

" Ha ha ha! Thú vị lắm, nhưng hiện tại chúng ta đều chung mục đích là diệt Bạch gia. Tôi cũng không cần biết cậu có ý định gì, nhưng nếu cậu đã không đồng ý gia nhập. Vậy thì chúng ta hợp tác? "

Mạc Kì Ngôn không nhanh không chậm nói, cô nhướn mày

" Hử? "

" Tôi sẽ âm thầm hỗ trợ cậu. Cậu đưa Bạch Tử Du cho tôi, tôi muốn chính tay xử lý hắn "

" Làm vậy tôi có lợi ích gì? "

" Ha! Cậu có được người con gái của cậu. Tôi có được con mồi của tôi. Cả hai đều có lợi "

" Chậc! Mạc thiếu sai rồi "

Cô đang tựa vào ghế liền chườm lên, nụ cười nhạt hiện hữu. Mạc Kì Ngôn cảm nhận được điều kì lạ liền trở nên phòng bị

" Hử? "

" Mạc thiếu! Nếu cậu đã biết tôi yêu thích Nhược Liên. Vậy mà ngài lại làm ra chuyện đó với người con gái của tôi. Ngài không nghĩ tôi sẽ tức giận như thế nào? "

Ngô quản gia cầm chặt thanh kiếm Nhật bên hông, cảnh giác cao độ. Kì Ngôn ngẩn người sao đó cười lớn

" Ha ha ha! Đông Phương Hắc Nguyệt... Cậu nên nhớ, đàn bà là quần áo. Không nên vì một nữ nhân mà từ bỏ nghiệp lớn "

Cô dựa vào ghế lạnh nhạt thờ ơ

" Tôi biết... Nhưng ngài không nghĩ mình nên bồi thường sao? "

" Hử? Cậu muốn gì? "

" Mảnh pha lê đen "

Kì Ngôn nhíu mày, cô nhếch môi

" Ha! Một ả đàn bà, đáng giá với mảnh pha lê đen? "

Kì Ngôn bình thản nói, nhưng sâu trong lời nói mang theo khinh miệt

" Ah! Tôi nên nhắc cho Mạc thiếu biết. Đây không hoàn toàn là ngài nợ tôi, mà là trao đổi "

" Trao đổi? "

" Tôi đưa Bạch Tử Du cho ngài, giúp ngài đạt được việc trả thù. Lúc đó muốn đánh thì đánh, muốn giết thì giết. Hả dạ quá rồi? Dù sao Mạc thiếu cũng đâu cần đến viên pha lê... Mối thù hận đổi lấy một thứ mà ngài không cần đến. Xem ra cũng không lỗ "

Kì Ngôn ngẩn ra, cô cười nhạt uống hết tách cà phê. Đặt tiền xuống bàn, đứng lên bỏ đi. Mạc Kì Ngôn nắm chặt quai tách, Ngô quản gia lấy ra chiếc điện thoại nãy giờ vẫn kết nối. Một giọng nói nghiêm nghị già nua vang lên

" Đồng ý đi "

" Rõ! Lão gia "

Ngô quản gia đỡ Kì Ngôn đứng lên, cô bước ra khỏi cửa định dắt xe đi thì bị một tên vệ sĩ chặn lại. Cô nhướn mày, Ngô quản gia từ sau đi lên

" Được "

" Ha! Hợp tác vui vẻ "

Cô quay người bắt tay với Mạc Kì Ngôn

" Hợp tác vui vẻ "

" Vậy tôi đi trước "

Cô nói rồi lên xe phóng đi, Ngô quản gia nắm chặt kiếm. Đôi mắt ánh lên đề phòng và một chút phức tạp. Kì Ngôn xoa tóc nói

" Quả không tầm thường "

" Thiếu gia! Cậu thật sự muốn đưa mảnh pha lê cho cậu thanh niên đó? "

" Biết làm sao? Gia gia đã nói vậy "

" Thật kì lạ... lão gia sao lại quan tâm tới cậu thanh niên này "

Kì Ngôn cười nhạt, vỗ vai Ngô quản gia

" Ta tin gia gia tự có sắp xếp "

_________________

Cô đạp xe chạy đi, đi ngang qua một công viên. Dừng lại nhìn vào trong, dòng người tấp nập vui vẻ đi cùng nhau. Cô nhếch môi, Thiên Thông Nhãn nhìn về phía xa. Trong dòng người, Bạch Tử Du và Hi Nhược Liên đang vui vẻ chơi đùa với nhau, cả hai thân mật hạnh phúc. Nhược Liên choàng khăn cổ lên cho Tử Du, dịu dàng

" Trời se lạnh, anh đừng để bị cảm "

" Cảm ơn em "

Tử Du xoa tay Nhược Liên, ánh mắt mang theo yêu thương cùng sự ân hận được chôn dấu. Xoa mái tóc Nhược Liên, nhìn lên trời ngẩn người một lúc... Nhược Liên cúi đầu, ánh mắt hiện lên chán ghét. Nhưng lại biến mất phút chốc, thay vào đó là sự buồn bã chua xót

" Anh nhớ về Thẩm tiểu thư sao? "

Tử Du kinh ngạc giật mình, nhìn vào Nhược Liên lắc đầu

" Em nói gì vậy? "

" Tử Du! Em và anh đã chia tay... Em cũng không còn xứng đáng với anh... Thẩm tiểu thư xứng đáng ở cạnh anh hơn em. Em không muốn vì em, mà anh phải chịu đau khổ "

Nhược Liên nước mắt chảy dài, Tử Du thắt lòng ôm thân ảnh nhỏ nhắn đó vào lòng

" Không! Em đừng nói vậy. Là lỗi của anh, đừng khóc "

" Tử... Du... em thật lòng muốn anh hạnh phúc "

" Em an tâm! Có em là anh hạnh phúc rồi. Đừng lo, chúng ta đi chơi nào. Hử? "

" Vâng "

Bạch Tử Du nắm tay Nhược Liên, cả hai tay trong tay mang lại cảm giác hạnh phúc vui vẻ. Cô nhếch môi, quay đầu về phía trước. Nâng nhẹ gọng kính

" Ha! Nữ9 xem ra cũng khá lợi hại. Giờ chỉ cần triệt cái gai trong lòng Bạch Tử Du là Thẩm Nhược Giai nữa là xong... "

Cô đạp xe chạy đi, điện thoại trên tay điện cho Bạch Thiển

" Hắc Nguyệt, cậu điện cho tôi có gì không? "

Từ bên đầu dây kia đã nghe tiếng nói của Bạch Thiển vui vẻ vang lên, cô nhếch môi

" Có hứng! Tối nay 20h uống rượu. Phòng Vip107 "

" Được được! Tôi sẽ tới đúng giờ "

Cô tắt máy, cười lạnh...
________________

Cô trở về nhà, vào không gian ngâm mình trong dòng nước ấm áp. Nhìn lên bầu trời trong xanh, mây trắng lướt qua. Cô đưa tay, xoay nhẹ. Dòng nước vì động tác của cô mà tạo thành hình lốc xoáy giữa không trung. Mạnh mẽ lại nhẹ nhàng, Ciara bước vào. Tiếng dây xích kêu lên, trên tay là trái cây và rượu

" Vương! "

Cô nhẹ nhàng thả tay, cơn lốc nước biến mất. Ciara quỳ bên cạnh đặt đồ xuống, cầm chùm nho đút cho cô

" Ngươi thấy nhàm chán không? "

" Không ạ "

" Nấu ăn sao rồi? "

" Đã chuẩn bị xong, lát nữa mời Vương thưởng thức "

" Tốt! Lấy áo choàng cho ta "

Ciara lấy chiếc áo choàng tắm khoác lên cho cô, mái tóc tím mượt mà ướt sũng. Những giọt nước long lanh nhỏ xuống như trân châu... Dung nhan tuyệt thế như muốn xoay chuyển càng khôn. Những bông hoa đung đưa như e thẹn, cá trong hồ lặn xuống. Cô rời khỏi phòng tắm rộng lớn, bàn tay lướt nhẹ qua mái tóc. Mái tóc lập tức khô ráo mượt mà, dịch chuyển xuống phòng ăn. Chiếc bàn dài đầy đủ những đĩa thức ăn đẹp mắt. Mùi thơm lan tỏa khắp nơi. Tiểu Bát Đản đã nhìn đến chảy nước miếng, nhìn qua cô hai mắt ủy khuất

" Ký chủ! Người lâu quá, ta đói sắp chết rồi "

Cô cười nhạt ngồi vào chiếc ghế duy nhất ở đầu bàn, tiểu Huyết thân rắn trên bàn cúi đầu. Cả tiểu Hắc và Ciara đều làm thế

" Mời người dùng bữa "

Cô đưa tay gấp một miếng cá bỏ vào miệng, hương vị béo bở mặn mặn lan tỏa trong miệng. Cô gật đầu hài lòng, tiểu Bát Đản hưng phấn

" Ngon quá! Tay nghề của ngươi giỏi thật "

" Đa tạ Bạch Cốt sứ "

Ciara ngồi đó, tiểu Hắc gật đầu lạnh lùng

" Ngon lắm "

Tiểu Bát Đản ăn hết 10 đĩa shushi cá ngừ trong chớp mắt, tốc độ ăn của nó như thiên thạch xẹt qua. Tiểu Huyết liếc mắt khinh thường

" Đúng là heo "

" Ói ì ả ắn húi? ( Nói gì hả rắn thúi?) "

" Có ngày nghẹn chết "

" Ươi mớ ết! Cả òng họ ươi ều ết ( Ngươi mới chết! Cả dòng họ ngươi đều chết) "

" Ngươi nói gì hả? Ngươi dám trù loài rắn ta tuyệt chủng sao? "

" Xí! Ì ao? ( Xí! Thì sao?) "

" Ngươi đồ hồ ly mập "

Tiểu Huyết tức giận cong miệng chửi, tiểu Bát Đản liếc mắt qua. Cái đuôi đánh vào người tiểu Huyết tức giận

" ĐỒ ẮN ÚI! ( ĐỒ RẮN THÚI!) "

Bọn nó lại cãi nhau, tiểu Hắc không quan tâm tiếp tục ăn hết phần ăn của mình. Cô lau miệng buông đũa, Ciara phất tay. Đĩa chén đều biến mất, chỉ còn lại chiếc bàn trống không. Tiểu Bát Đản đang đánh nhau với tiểu Huyết, nước mắt lưng tròng

" Ta chưa ăn xong mà? "

" Hừ! Đáng đời, ăn nhiều như vậy còn chưa no? "

Tiểu Huyết đuôi rắn phe phẩy, ánh mắt khinh thường. Cô hai tay chống bàn nâng cằm. Sự uy nghiêm toát ra khiến mọi người trở nên nghiêm túc, cô liếc qua Ciara

" Ngươi nấu ăn rất ngon, nhưng cũng không thể suốt ngày bắt ngươi như vậy "

" Mệnh lệnh của vương là trời, bất cứ điều gì đều sẽ nghe theo người "

Ciara quỳ một chân xuống cung kính, cô phất tay cho Ciara đứng lên. Tiểu Hắc bay đến bên vai cô

" Chủ nhân! Vậy người có ý gì? "

" Ta không biết... Các ngươi nói thử xem? "

Tiểu Huyết và tiểu Bát Đản nhìn nhau, thân ảnh tiểu Bát Đản mượt mà ngồi trên bàn

" Ký chủ! Người cảm thấy chưa đủ gì à? "

Cô im lặng suy tư, tiểu Hắc nhìn qua Ciara, cái đầu quạ khẽ gật. Sau đó nói

" Chủ nhân! Dù hiện tại người chưa gặp nguy hiểm gì lớn. Nhưng Ciara được tạo ra cũng không thể để trưng. Huống hồ chúng ta là thần thú, hiện phải nói là pháp thuật chỉ khôi phục lại được một ít. Ngộ nhỡ lúc gặp nguy hiểm cận kề, chúng tôi cản chân người thì không tốt "

" Ý ngươi là gì? "

Tiểu Huyết nheo mắt hỏi, tiểu Hắc tiếp tục nói

" Ta thấy! Chúng ta nên tạo một đấu trường để tập luyện. Chủ nhân cũng cần tạo ra thêm những thuộc hạ trung thành để trụ vững không gian này "

" Tiểu Hắc Hắc! Ngươi nói cũng có lý. Tuy không gian này do hệ thống ta tạo ra. Nhưng nói chung nó vẫn nằm trong những mảnh vỡ thời không, trôi nổi khắp nơi. Sớm hay muộn cũng bị phát hiện. Những kẻ khác sẽ đến đây xâm chiếm "

Tiểu Bát Đản gật đầu nhỏ, hai mắt to tròn nhìn cô. Cô nhìn qua Ciara

" Phải! Các ngươi dù sao cũng là Sứ thần thú của không gian. Phải tạo ra những người có vai vế ngang bằng với Ciara để tiện bề làm việc sau này "

Tiểu Huyết nheo mắt, lên tiếng

" Chủ nhân! Thế gian khó lường, không biết còn có bao nhiêu người mạnh. Có thể không bằng người, nhưng lại có thể ngang tầm với Ciara hoặc... "

" Hoặc? "

Cô nghi ngờ, nâng ly rượu mà Ciara đã chuẩn bị sẵn cho cô. Nhấm nháp nhìn tiểu Huyết

" Những thú thần khác sẽ đối địch với chúng ta "

"... "

Cô im lặng nhìn sự ngưng trọng của tiểu Huyết, tiểu Hắc cũng hạ mắt lên tiếng

" Xích Xà nói đúng! Dù chúng ta là hai thần thú thượng cổ. Nhưng vẫn còn những thú thần khác nhận chủ, sớm hay muộn người cũng sẽ gặp. Và có thể sẽ có cuộc chiến sinh tử, những loài rồng mạnh mẽ từ thời xa xưa. Hay những thần điêu bay lượn khắp trời. Muôn vàn loài thú có thể xuất hiện... Nhất là rồng, có rất nhiều chủng loại. Thân như giáp sắt, mạnh mẽ uy hùng không thể tả. Máu của chúng là một thứ vô cùng quý giá... Chủ nhân, khi trước người giết Hắc Long, đã phải dùng Huyết Tàn kiếm, lại cạn kiệt sức lực mất mấy ngày. Ngộ nhỡ một ngày nào đó người gặp một đàn rồng thì sao? "

Tiểu Hắc nói vô cùng nghiêm túc, tiểu Bát Đản nãy giờ nghe mà sợ hãi. Nhớ ra

" Ký chủ! Rồng thường hay sống theo bày đàn. Cũng giống như một vương quốc dành cho chúng, rất hiếm khi có những con rồng tách riêng. Chỉ có những con mạnh mẽ và cao ngạo mới tách khỏi đàn. Thông thường ít nhất là hai ba con đi cùng "

Cô lạnh lẽo nhìn vào ly rượu trên tay đã cạn, Ciara rót vào cho cô. Nhìn dòng rượu chảy vào ly thủy tinh, đôi mắt đỏ như máu ánh lên âm tàn

" Ý các ngươi là ta hiện tại chưa đủ mạnh? "

Tiểu Huyết nhìn cô, bộ dạng nghiêm cẩn

" Phải! Chủ nhân dù là không tầm thường. Nhưng suy ra người vẫn chỉ luyện ma pháp không lâu. Cho dù không tính người gặp những thú thần đó, nhưng những thần tiên, thánh thần của trời... hay ma quỷ. Cũng có thể là những người trói buộc hệ thống lâu năm. Người cũng sẽ gặp nguy hiểm. "

Cạch!

Cô đặt ly rượu xuống, nụ cười vươn lên mang theo ý vị thâm sâu

" Phải! Ta hiện tại chưa gặp kẻ địch nào mạnh. Nhỡ một ngày ta gặp họ, các ngươi lại như vậy. E rằng xoay sở không kịp "

" Ký chủ! Người muốn làm sao? "

Tiểu Bát Đản hỏi, cô liếc qua Ciara

" Các thú thần cần luyện tập. Ta sẽ tạo ra những trợ lực mới, nhưng hiện tại vẫn chưa phải thời khắc. Các ngươi hãy giành thời gian mà luyện lại ma pháp "

" RÕ! "

Ciara quỳ xuống cung kính, cô đứng lên biến mất giữa không trung. Trở lại nhà trọ, cô đưa tay nhìn, những ngón tay mịn màng xinh đẹp khẽ nắm lại. Đôi mắt cô dao động

" Ta... chưa đủ thực lực...? "

Cô nhìn qua đồng hồ đã hiển thị 19h45, liền đứng lên thay quần áo. Đeo chiếc kính trắng vào đẩy nhẹ, ánh sáng lạnh tỏa ra nguy hiểm

_________________

Cô bước vào quán bar, đưa thẻ cho nhân viên rồi dọc theo dãy hành lang mà đi. Dừng trước cửa phòng đã đặt sẵn, cô đưa tay mở cửa. Bạch Thiển đã ngồi đợi sẵn, gương mặt tuấn mĩ vui vẻ. Những chai rượu đã được để trên bàn, thức ăn cũng đầy đủ. Bạch Thiển nói

" Sao hôm nay rãnh rỗi rủ tôi đi uống vậy? "

" Không có gì! Đột nhiên có hứng thôi "

Cô bước đến ngồi xuống, Bạch Thiển hí hửng đưa cho cô chai rượu. Tự mình cũng cầm một chai đưa lên, cô cụng chai cùng hắn. Đưa lên miệng uống, liếc qua Bạch Thiển nốc hết một chai mà cười nhạt. Cô gắp thức ăn cho vào miệng

" Hắc Nguyệt... cậu phải uống vớj tôi đến khi say đó "

" Được "

" Yô nào "

Keng!















Thời gian trôi qua, cô nhìn gương mặt Bạch Thiển đỏ ửng. Mùi rượu nồng nặc, cô đứng lên nâng gọng kính. Bàn tay bị Bạch Thiển giữ lại, đôi mắt mông lung nhìn cô. Cô cười nhạt buông tay hắn ra, nhắn tin cho Thẩm Nhược Giai

" Quán bar cũ, phòng Vip107 "

Cô nhìn người con trai đang gục trên bàn say khướt, bước tới bỏ vào miệng hắn một viên thuốc kích dục. Cho người dọn dẹp sạch sẽ, sau khi làm xong thì Nhược Giai đi vào. Nhìn cô cười

" Nhanh vậy sao? "

" Phải! Hôm nay cứ vui vẻ "

Cô nâng gọng kính, bước ra ngoài. Đang chuẩn bị đóng cửa thì Nhược Giai lên tiếng

" Ngộ nhỡ tình anh em của hai người bị tan vỡ? "

" An tâm! Tôi có cách giải thích rồi "

" Hừ "

Cạch!

Cánh cửa đóng lại, cô nhếch môi cầm điện thoại xem diễn biến bên trong. Nhược Giai nhìn quanh, cầm điện thoại kiểm tra xem có camara không. Cô biết trước nên đã chuẩn bị sẵn, nhờ tiểu Bát Đản che giấu sự hiện diện của camara thu nhỏ. Nhược Giai buông xuống điện thoại, nhìn người con trai trên giường nằm đó. Đôi mắt hạnh phúc, bàn tay đưa ra, cởi bỏ chiếc áo sơ mi trắng và quần đùi. Để lộ nội y màu kem nhạt quyến rũ. Đường cong xinh đẹp mê hoặc ánh nhìn, hai quả đồi nảy lên bước tới chỗ Bạch Thiển. Bàn tay vuốt ve mặt hắn, cởi bỏ cúc áo hắn ra. Hôn xuống đôu môi đỏ mọng đang mấp máy đó.

" Bạch Thiển... em yêu anh... "

Lời nói mị hoặc yêu kiều, Bạch Thiển cảm thấy cái chạm của Nhược Giai thật mát lạnh. Thân thể như có ngọn lửa dâng lên, mơ hồ nhìn Nhược Giai. Lắc mạnh đầu xem rõ đó là ai...

" Ức... "

Khẽ nấc lên, Nhược Giai cởi bỏ nội y. Để lộ nơi tư mật và vòng một xinh đẹp. Cổ họng Bạch Thiển nóng lên, không tự chủ nhào tới đè Nhược Giai xuống. Không cần biết đó là ai, lý trí như bị điều khiển...

Cô nhếch môi tắt điện thoại, nâng nhẹ gọng kính

" Xem ra... ngày mai có kịch hay cho Bạch đại thiếu gia xem rồi "

Cô bước đi, rời khỏi quan bar. Nhìn lên trời đêm, một màu đen đã bao phủ lấy khung trời. Ánh trăng sáng tỏa ra lạnh lẽo, cô điện cho Ngọc Diện

Tút tút túttttt!

Cô nghe tiếng khóa máy kéo dài, nụ cười vươn lên

" Ha! Hành động nhanh thật... "

_________________

Tại một nơi khác:

Cạch!

Cửa phòng mở ra, không gian tối tăm bao phủ. Bàn tay đưa ra bật đèn sáng, Herlly lạnh lùng nhìn người con gái trên giường. Hai tay và chân đều bị dây xích nhỏ trói lại ở 4 góc giường, mái tóc ngăn phủ đi gương mật căm phẫn. Nghe thấy tiếng động liền ngước lên, đôi mắt to tròn mang theo tức giận... Herlly cười nhạt nhu hòa, nhưng lại có sương lạnh nơi đáy mắt

" Bang chủ... "

Chương 115: Thế Giới Đêm 15

Ngọc Diện nhìn về phía Herlly, đôi mắt căm phẫn đầy chết chóc. Tay chân bị xiềng xích trói lại ngồi trên giường, Herlly mỉm cười bước đến. Nhẹ nhàng ngồi xuống giường, bàn tay đưa ra muốn chạm vào mặt Ngọc Diện

" Em có mệt không? "

" Phi... cút đi "

Ngọc Diện quay mặt chán ghét nói, Herlly buông tay cười

" Ha... ha ha ha... "

Tiếng cười cổ quái vang vọng cả căn phòng, Ngọc Diện trừng mắt

" Cười cái gì? "

" Ngọc nhi! Em quá ngây thơ rồi, chị làm như vậy. Là muốn tốt cho em "

" Tốt cho tôi? Ha! Nực cười "

" Tại sao em cứ tin cái thằng nhóc đó, nó không yêu em. Nó chỉ muốn lợi dụng em thôi, đừng ngu ngốc nữa "

Herlly tức giận gào lên

" Tôi yêu anh ấy "

" Yêu? Ngay cả khi tên đó chỉ muốn lợi dụng em sao? "

" Phải! Chị không có quyền phán xét tôi. Tôi tin anh ấy, tin người tôi yêu... "

Bốp!

Tiếng bạt tay vang lên, Herlly tán Ngọc Diện một cái đau đớn. Xông tới nắm lấy tóc Ngọc Diện mạnh bạo kéo lên, cúi xuống hôn vào đôi môi đỏ mọng đó ngấu nghiến.

Leng keng...

Tiếng dây xích vang lên, Ngọc Diện chống cự. Quay mặt đi, kinh tởm nhìn Herlly.

" Ha... ha ha ha haaaaaa! Em ghê tởm chứ gì? Tôi sẽ cho thằng nhóc đó chết không chỗ chôn "

" Chị sẽ không làm được "

Herlly đứng lên nhìn Ngọc Diện, đôi mắt lạnh lẽo

" Tại sao em cứ tin thằng nhóc đó? Nó thật sự không hề yêu em. Tôi nhốt em ở đây, cũng là vì muốn bảo vệ em "

" Tôi không cần chị bảo vệ, dù cho tôi sai. Nhưng ít nhất tôi vẫn hạnh phúc vì thất bại trước tình yêu của mình. Còn chị, chị chỉ muốn thắng mà thôi "

" Phải! Tôi muốn thắng, tôi muốn em yêu tôi. Tôi làm tất cả đều vì em "

" Cũng vì thế mà tôi mang cái danh ác nữ "

" Ha! Đám nam nhân đó đều đáng chết. Chúng có mục đích với em, đều nên chết không toàn thây "

Herlly cười lạnh nói, Ngọc Diện trừng mắt cười miệt

" Chị quá tự phụ "

" Vì tôi yêu em, tôi làm tất cả đều vì em "

" Tôi không cần! "

Ngọc Diện hét lên, Herlly ngẩn ra

" Không cần? Bang phái này là do lão gia phu nhân dốc lòng tâm huyết. Em chấp nhận để cơ nghiệp cả dòng họ bị hủy hoại chỉ vì một cái tình yêu vớ vẩn đó sao? "

" Vậy thì chị quản đi! Tôi không cần, từ nhỏ tôi phải ghánh lấy trách nhiệm nặng nề này. Chưa một phút giây thư thả, chị luôn ép tôi làm mọi việc. Chị nói yêu tôi, đó là tình yêu của chị sao? Tôi thật sự cảm thấy bất công, tại sao mình lại sinh ra trong gia tộc này. Tại sao lại gặp chị "

Chát!

" Câm miệng! "

Một bạt tai nữa vào mặt, Herlly nắm lấy mái tóc đen tuyền của Ngọc Diện kéo lên. Lạnh lẽo nói, khóe môi chảy máu. Nụ cười Ngọc Diện vươn lên, ánh mắt tĩnh mịch

" Chị quan tâm đến cái bang phái này như vậy, thì lấy nó đi "

" Ngọc nhi! Em ngu ngốc như vậy sao? Chỉ vì cái gọi là tình yêu, cái tình cảm mong manh đó mà em chấp nhận mất hết tất cả sao? "

Herlly tức giận, giọng nói sương lạnh hét lên

" Mất hết tất cả? Thế nào là mất hết tất cả? Từ khi cha mẹ mất đi, tôi tiếp nhận bang phái dưới sự điều khiển của chị. Tôi từ lâu đã mất đi mọi thứ. Bây giờ thứ tôi có cuối cùng chính là hi vọng nhỏ nhoi, tình cảm mà tôi dành cho Hắc Nguyệt. Nếu như anh ấy thật sự phụ tôi, thì cũng không còn gì tiếc nuối "

Nụ cười Ngọc Diện thê lương hiện lên, Herlly lạnh lẽo buông ra. Nụ cười châm biếm

" Ngu xuẩn "

Herlly quay đi, cánh cửa đóng lại. Nụ cười trên khóe môi Herlly từ khinh bỉ chuyển qua đau thương, u uất...

" Ngọc nhi... em vẫn còn tình cảm mà tôi dành cho em mà? Em chưa mất đi tất cả... Chỉ là em không muốn nhận mà thôi. Ha... "

________________

Cô ngồi trên đồng cỏ trong xanh mát mẻ, cơn gió phấp phới thổi qua. Cô nhìn khoảng trời trong xanh sâu lắng, từ phía sau một ông lão đi lên. Đôi mắt hồ ly mang theo ý cười, cầm trên tay dụng cụ vẽ tranh. Dán giấy lên khung, lấy ra bút màu

" Thanh niên! Chúng ta lại gặp nhau "

Cô nhìn qua lão già đã cứu cô khi trước, nhếch môi

" Lão già! Ông không phải sống ở biển sao? "

" Ểh? Ta có nói không sống ở đây sao? "

Lão già vừa vẽ tranh vừa nói, cô nhếch môi cười nhạt.

" Sao vậy thanh niên? Có gì không vui à? "

" Không có điều gì khiến tôi không vui cả "

Cô lạnh nhạt nói, đáy mắt xẹt qua tia sáng lạnh. Nhất thời cô lại để lộ biểu cảm, thật bất cẩn...

" Ha ha! Thôi nào! Lão thấy cậu rõ ràng có phiền muộng "

" Hử? Vậy sao? Tôi đang nghĩ, tại sao mình chưa đủ mạnh "

Cô lạnh nhạt nói, trong lòng cô vẫn còn để tâm đến việc sức mạnh này. Nó khiến cô vô cùng khó chịu...

" Ha ha! Mạnh? Thế nào là mạnh đây? Một người mạnh, sẽ còn có người mạnh hơn. Thanh niên, thứ mà cậu muốn sức mạnh đạt tới sẽ như thế nào? Và năng lực của cậu, nó đạt đến bao nhiêu? "

Lão già cười, như hỏi lại như nói, thâm sâu khó lường, động tác tay vẫn di chuyển trên trang giấy. Cô ngẩn ra, cười miệt

" Vô đối "

Đó như là câu trả lời cho hai câu hỏi của lão, lão ngẩn ra lắc đầu

" Vô đối? Tuy không hiểu gì. Nhưng thế gian có ai mạnh vô đối chứ "

"... "

" Haizz! Một người mạnh, là người luôn không quan tâm đến điều đó. Vì khi họ quên đi, sức mạnh của họ sẽ bộc phát lúc cần thiết. Mạnh đến khôn lường... "

" Quên đi? "

Cô xoay lại nhìn lão, lão già mỉm cười

" Quên! Không có nghĩa là khước từ và lãng phí thời gian để làm bản thân mạnh lên. Thứ gì cũng cần có thời gian... "

Cô nhìn xuống đồng cỏ, nụ cười vươn lên. Lão nói đúng, tại sao cô phải quan tâm nó? Cô có rất nhiều thời gian, nếu như lỡ không may cô bị tấn công. Thì xem như đó đã là số mệnh, phải! Cô không tin vào số trời, nhưng hiện tại cô sẽ tạm chấp nhận nó. Tạm chấp nhận không có nghĩa là cô chấp nhận thua bởi bầu trời, mà là cô chờ đợi đến lúc mình có thể đánh tan nó. Phá hủy cái gọi là thiên mệnh, lúc đó cô sẽ giết những kẻ cản đường mình...

Khóe môi vươn lên tạo thành một đường cong hi hữu, nụ cười đọng trên dung nhan xinh đẹp. Nhưng lại không chạm tới đáy mắt, trong con người đỏ máu sâu thẫm chỉ có một mảng tĩnh lặng. Cơn gió lướt qua, cô nhẹ nâng gọng kính. Lão già vẽ xong bức tranh, bóng lưng cô thẳng tắp ngồi dưới nền cỏ. Huyền bí và xa cách đến lạ thường, lão gật đầu

" Thanh niên! Lão về đây, sau này gặp lại "

Cô nhìn theo bóng lưng già nua, nụ cười âm hiểm mang theo ý vị. Trên tay là điện thoại có hình ảnh một đêm hoan ái của Bạch Thiển và Thẩm Nhược Giai, khẽ nâng gọng kính

" Sắp rồi... "

________________

Đôi mắt Bạch Thiển mơ màng mở ra, mông lung nhìn trần nhà trắng. Mùi rượu nồng nặc luân chuyển trên cơ thể mình, Bạch Thiển đưa tay lay trán, từ từ ngồi dậy. Cảm nhận một cơ thể đang ở cạnh mình, cả hai trần trụi không mảnh vải. Bạch Thiển mở chăn, sững sờ nhìn gương mặt Thẩm Nhược Giai bên cạnh. Dấu hôn đỏ hồng trên cơ thể người con gái chứng tỏ một đêm nồng nhiệt, còn có dưới ga giường trắng tinh là một vệt máu đỏ, xác nhận sự trong trắng đã bị mất trong đêm hoan lạc. Tâm Bạch Thiển rối bời, đôi mắt hiện lên tơ máu

" THẨM NHƯỢC GIAI "

" Ưm... "

Nhược Giai vì tiếng gào mà tỉnh giấc, mệt mỏi mở mắt. Nhìn thấy sự tức giận tột độ cùng sự rối ren của hắn mà mỉm cười. Ngồi dậy, dùng chăn che đi cơ thể

" Anh tỉnh rồi sao? Đêm qua anh làm em đau lắm "

Bộp!

Bạch Thiển bóp lấy cổ Nhược Giai, đôi mắt như thú dữ

" Tại sao cô ở đây? "

" Anh còn hỏi em câu đó sao? Tất nhiên là ở cạnh anh rồi "

Nhược Giai xinh đẹp mỉm cười, Bạch Thiển siết chặt hơn

" Tôi không hỏi cái đó "

" Ưm... "

Nhược Giai khó thở rên lên một tiếng, Bạch Thiển buông tay nhìn xung quanh. Cơ ngực rắn chắt vì căm phẫn mà phập phồng, cắn răng

" Đây là phòng rượu... khốn kiếp "

" Ha... anh làm cũng làm rồi. Muốn thế nào đây? "

Nhược Giai được thả ra, mỉm cười nói. Bạch Thiển nhìn xuống sàn, quần áo khắp nơi. Hai tay ôm đầu

" Mẹ nó! Không nhớ gì cả "

RẦM!

Cánh cửa bị hung hăng mở ra, Thẩm Lăng từ ngoài đi vào. Gương mặt lạnh như băng, Bạch Thiển kinh ngạc. Phi Thanh từ ngoài đi vào, thấy cảnh này cũng sững sờ

" Cuồng Sát! Cậu quả thật làm chuyện này? "

" Lão đại... "

Bạch Thiển choàng áo lên người, lời nói của Phi Thanh khiến hắn không hiểu được. Nhược Giai cũng quấn áo choàng vào, hất mái tóc ra lạnh lùng nhìn họ. Đáy mắt ánh lên tia sáng lạnh

" Anh hai... sao lại đến đây? "

Thẩm Lăng liếc qua Nhược Giai, nụ cười miệt vươn lên

" Mày còn hỏi câu đó? "

" Lão đại! Chuyện này... "

Bạch Thiển đứng lên muốn giải thích, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Thẩm Lăng lạnh lùng quay đi, Phi Long nhàn nhạt nói

" Cả hai người nhanh chuẩn bị rồi đi "

Bạch Thiển nắm chặt nắm đấm, đôi mắt hằng sâu tia máu. Suy nghĩ gì đó, lại như đau khổ không tin...

_________________

Cô ung dung đi vào, nhìn không khí kì lạ đáng sợ. Đưa tay nâng gọng kính, lời nói nhàn nhạt

" Sao vậy? "

Xoạt!

Bạch Thiên đứng lên đi tới phía cô, sách cổ áo cô kéo lên. Tay còn lại vung nắm đấm, đôi mắt điên cuồng dữ tợn. Nhưng khi gần đánh xuống gương mặt cô, bàn tay lại cứng lại. Không nỡ hạ xuống, cứ thế run rẩy một hồi rồi buông ra. Gương mặt âm lãnh đi đến ghế ngồi xuốngCô chỉnh lại cổ áo, cười nhạt bước đến ghế ngồi. Thẩm Lăng ngậm điếu thuốc trong miệng, phả ra làn khói trắng. Quăng lên bàn một cái video, bên trong phản chiếu hai thân ảnh quấn lấy nhau mặn nồng. Tiếng rên rỉ phát ra khiến người đỏ mặt

" Ưm~... ah~... Bạch...Bạch Thiển... "

Cô mỉm cười nhạt, nâng gọng kính

" Đã lan ra khắp thế giới, tin tức rất hot đấy "

Thẩm Lâng khinh miệt nói, liếc qua Thẩm Nhược Giai đang sững sờ.

" Có camera? "

Cô cười nhạt, nâng nhẹ ly rượu trên tay nhấm nháp.

" Chuyện đã thành, tính sao đây? "

" ĐÔNG PHƯƠNG HẮC NGUYỆT "

Lời nói của cô khiến cho lửa giận của Bạch Thiển bộc phát, đôi mắt đỏ ngầu đầy hung hãn. Hắn nhìn cô, bàn tay siết lại nổi lên gân xanh. Phi Thanh thấy không ổn liền nói

" Hắc Nguyệt! Chuyện này có liên quan tới cậu không? "

" Có thì sao? Không có thì sao? "

Cô lạnh nhạt uống rượu, lời nói như không trả lời. Phi Thanh nghe vậy càng lo lắng liếc qua Bạch Thiển đang cố kìm chế cơn giận. Gấp gáp

" Sao cậu lại làm vậy? Dù sao cũng là anh em "

" Ha! Chuyện này cũng đã xảy ra, truy cứu thêm thì được gì? "

Cô đặt ly rượu đã hết xuống, ung dung nói. Lại lần nữa lời nói không rõ ràng càng khiến Bạch Thiển điên tiết lên, Nhược Giai nhìn qua

" Em sẽ cùng anh kết hôn "

Bạch Thiển ngước lên, nhìn qua cô. Đôi mắt mang theo hận ý cùng thống khổ. Thẩm Lăng dập điếu thuốc

" Cứ như vậy đi, Bạch Thiển, thế nào? "

Răng rắc...

Bàn tay siết chặt đến mức nghe tiếng đốt xương kêu lên, gật gật đầu

" Được! "

Bạch Thiển đứng lên đi qua cô, Nhược Giai cũng đuổi theo. Thẩm Lăng phất tay

" Hai người ra ngoài "

Phi Thanh và Phi Long cùng nhau ra ngoài, đôi mắt Phi Thanh lo lắng.

Cạch!

Cánh cửa đóng lại, cô gác chân lên đùi dựa vào ghế. Nâng ly rượu vang đã rót đầy lên mỉm cười

" Lão đại quả nhiên biết thời thế "

" Ngược lại tôi không ngờ cậu đi bước này "

Thẩm Lăng híp mắt lại nguy hiểm, cô nhún nhẹ vai

" Lão đại! Là người nắm giữ một bang, lãnh đạo một chức vị quan trọng trong thế giới ngầm. Càng tuyệt tình thì càng thắng, ngài chấp nhận từ bỏ một cánh tay đắc lực và em gái mình. Đẩy họ vào kế hoạch của tôi, thì quả là đủ tàn nhẫn "

" Ha! Ngược lại, tôi thấy cậu mới tuyệt tình. Thằng nhóc Bạch Thiển có tình với cậu, lại lợi dụng điều đó mà đùng đẩy nó vào hố sâu. Chỉ vì muốn Bạch gia và kế hoạch thành công, chấp nhận từ bỏ một người anh em tốt "

Thẩm Lăng cười lạnh nói, cô nâng gọng kính sáng lạnh

" Ha! Chỉ cần Bạch Tử Du biết được tin tức, thì cậu ta sẽ hết hi vọng với Thẩm tiểu thư. Chúng ta chỉ cần chờ Hi Nhược Liên ra tay nữa là xong "

Thẩm Lăng phả ra làn khói trắng, dập điếu thuốc. Đôi mắt híp lại

" Hắc Nguyệt! Tôi thật sự bất ngờ với cậu... Lúc đầu tôi nghĩ cậu có tình với Nhược Liên. Nhưng không ngờ là tôi sai, tôi thật sự... không nắm rõ được lòng cậu "

" Ha! Lão đại quá lời "

Cô nâng ly rượu vang lên, khẽ lắc, Thẩm Lăng đứng dậy từ từ đi về phía cô. Vòng ra sau, cúi đầu xuống bên vai cô, hơi thở nóng phả ra theo từng câu chữ

" Vậy tại sao lại nhiều lần bảo vệ Hi Nhược Liên? Và còn có Ngọc Diện, rốt cuộc... ai mới là người cậu để trong lòng? "

Cô nhếch môi quay đầu đối diện sát gần với gương mặt tuấn mĩ của Thẩm Lăng

" Tình là thứ gì? Đáng giá sao? "

Thẩm Lăng híp đôi mắt, mang theo ý cười. Bàn tay đưa lên gỡ mắt kính của cô ra. Đôi mắt đỏ như máu hiện hữu nhìn vào đôi mắt Thẩm Lăng không cảm xúc. Thẩm Lăng hơi ngây người, liếc xuống đôi chân thon gọn dài đẹp đó, bàn tay đưa lên sờ cái má mịn màng của cô.

" Quả thật rất đẹp, nhan sắc này. Dù là nam hãy nữ cũng phải siêu lòng, chỉ tiếc trái tim quá tàn nhẫn "

Lời nói khàn khàn như mê hoặc, Thẩm Lăng cúi xuống. Đôi mắt nhìn vào đôi môi đỏ mọng của cô, khi sắp chạm tới, cô đưa tay gạt nhẹ bàn tay của Thẩm Lăng ra và lấy lại mắt kính, đồng thời đứng lên né đi nụ hôn sắp tới gần. Đeo kính vào, khẽ nâng

" Ha! Lão đại, mục đích của tôi sẽ không gây ảnh hưởng đến ngài. Mong ngài đừng xen vào "

Cô quay lưng bước đi, Thẩm Lăng đứng thẳng người nhìn theo. Lòng phức tạp, bàn tay khẽ đưa lên sờ sờ môi

" Ha! Hôn một cái cũng không được? "

_________________

Bạch Tử Du ngồi trên ghế, cái bàn chất đầy tư liệu. Sự mệt mỏi hiện rõ trên đôi mắt, tiếng tivi từ bên dưới truyền lên khiến hắn khó chịu. Bước ra khỏi phòng, nhìn xuống lầu Nhược Liên đang xem tin tức. Nổi giận muốn nói liền sững người khi nghe trong tivi phát ra tiếng nói

- Đêm qua chúng ta nhận được video ân ái của Thẩm tiểu thư và Bạch nhị thiếu gia. Họ là những nhân vật có tiếng trong bóng đêm, nay lại phát ra tin tức nóng hổi. Họ đã thông báo quyết định kết hôn sau khi video được lan truyền rộng rãi...

Nhược Liên kinh ngạc, nhìn lên lầu liền thấy Bạch Tử Du, lập tức tắt tivi

" Tử Du... "

Gương mặt anh tuấn hiện lên sững sốt, lấy điện thoại ra mò tìm đoạn video. Khi nhìn thấy, trái tim như bị đông cứng lại. Nụ cười nhạt vươn lên

" Bạch Thiển... ưm~... em yêu... anh... "

Tiếng rên rỉ từ trong điện thoại phát ra, Bạch Tử Du đập mạnh xuống sàn. Bước xuống lầu thẩn thờ, Nhược Liên nhìn thấy lo lắng

" Tử Du! Anh bình tĩnh... đừng quá đau buồn... "

Tử Du nhìn xuống gương mặt người con gái trước mắt, hiện lên lo lắng nhìn hắn. Hắn đưa tay ôm lấy eo Nhược Liên, hôn xuống đôi môi đỏ mọng ướt át

" T...Tử... Du... "

" Liên nhi... cho anh "

Bạch Tử Du đẩy ngã Nhược Liên xuống ghế sô pha, hôn xuống cơ thể mịn màng. Đôi mắt âm tàn đau khổ giờ đây dần dần xuất hiện hình bóng của Nhược Liên, càng ngày càng in sâu hơn

" Ah~... "

" Liên nhi! Anh yêu em... "
Tử Du ra vào động nhỏ của Nhược Liên, cơ thể hai người đã không còn mảnh vải. Dính lấy nhau, Nhược Liên ôm lấy tấm lưng vững trãi của hắn, dịu dàng

" Em cũng yêu anh "

Đôi mắt Nhược Liên hiện lên tia chán ghét cùng hận thù, sau đó là ý cười xa xăm. Cả hai thân ảnh ôm nhau, tạo ra tiếng nhóp nhép dâm mĩ...

________________

Bạch Thiển nốc cạn chai rượu, quăng xuống sàn. Đôi mắt đau khổ cùng cực, mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi khiến người khó chịu. Phi Thanh ngồi cạnh lo lắng

" Được rồi! Đừng uống nữa "

Cạch!

Lại một chai nữa quăng xuống sàn, Bạch Thiển đau đớn ôm lấy ngực. Khó khăn lên tiếng

" Tại... ức... tại... sao...? T...tại sao... lại đối... xử... ức... với tôi như vậy...? "

Phi Thanh nhìn đến mà đau lòng thay, nhìn xuống những chai rượu lăn lốc khắp nơi. Bạch Thiển thống hận lên tiếng

" Ta...tại... sao...? "

" Đủ rồi! Cậu thật là, chẳng phải chỉ lấy vợ thôi sao? Có gì mà đau khổ như vậy? Thẩm tiểu thư cũng yêu cậu mà? "

" Ha... ha ha ha haaaa.... yêu? T...tôi không cần... không cần... "

Tiếng cười thê lương như đánh thức sự đồng cảm, Phi Thanh nhìn Bạch Thiển đau khổ như vậy mà không biết nói gì để an ủi

" Chuyện cũng đã xảy ra, cậu nếu tức giận thì đi tìm Hắc Nguyệt đi "

" T...tìm?... Tìm... ức... để... làm gì? "

Tiếng cười dừng lại, Bạch Thiển hỏi. Nốc chai rượu uống cạn

" Tìm cậu ta tính sổ, đánh cậu ta cho hả giận "

Phi Thanh nói nhưng biết Bạch Thiển sẽ không làm, liếc nhìn chờ câu trả lời

" Ha.... đánh...? Ức... k...không... tôi không... thể xuống tay... ha ha ha haaaa... đau... đau lắm.... nhìn cậu ấy.... trái tim....ức... nó đau lắm.... "

Nước mắt Bạch Thiển từ hốc mắt chảy xuống, nụ cười thê lương thống khổ. Phi Thanh thở dài

" Haizz! Vậy thì bỏ qua đi. Cứ kết hôn, cậu cũng có quyền bỏ mặc vợ mà. Đừng quan tâm cô ta "

"... Ha... P...phải... cô... nói phải.... nhưng... chuyện đêm đó.... vẫn cứ... ức... ám... ảnh tôi... C...chỉ cần nghĩ... tới... ha ha.... tôi lại... hận mình... lại tự hỏi... tại sao... cậu ấy đối xử... tàn nhẫn với tôi như vậy...? "

Nước mắt vẫn chảy dài, rượu vẫn tiếp tục uống. Phi Thanh nhìn mà lắc đầu

" Hắc Nguyệt quả thật quá đáng. Cậu ấy sao lại đối xử với cậu như vậy "

" Ức... lúc nhìn... thấy cậu ấy... lòng tôi vui lắm... ở cạnh cậu ấy... tôi lại xao xuyến không thôi... Khi cậu ấy... ức... quan tâm những nữ nhân kia... tôi như phát điên lên mà khó chịu... Tôi từng nghĩ... chỉ cần... ức... cậu ấy muốn... tôi sẽ làm tất cả vì cậu ấy... Tôi... yêu... rất yêu cậu ấy... dù cậu ấy... ức... là nam nhân... nhưng... nhiều lần vẫn không cầm lòng được... mà thấp thỏm... Trái tim... cứ đập liên hồi... Ha... ha ha haaaaa... "

"... "

Phi Thanh nhìn nụ cười điên dại đau khổ của Bạch Thiển, im lặng nghe tiếp lời nói trong lòng của hắn

" Ha... n...nhưng tôi lại ngu dại... không chút đề...... phòng... mà bị cậu ấy hãm hại... Cô nói xem... còn gì... đau đớn hơn... khi bị chính người mình yêu... đẩy lên giường cùng một ả... ức... đàn bà khác...?... T...tôi đã quá... quá tin người... ha... ha ha haaaaa... "

Bạch Thiển nốc cạn rượu, đau khổ nói ra. Phi Thanh đứng lên chán nản dựt lấy chai rượu

" Được rồi! Cậu đừng uống nữa "

" T...trả lại đây... uống... tôi muốn uống... uống để quên đi... tên khốn... đáng ghét đó... "

Bụp...!

Bạch Thiển ngã xuống bàn, cơ thể nồng nặc mùi rượu. Phi Thanh ngán ngẫm nhìn, nước mắt Bạch Thiển chảy xuống. Tiếng nói mấp máy

"... H...Hắc... Nguyệt... "

" Haizz... Đúng thật là... "

Phi Thanh bước ra ngoài chán nản, căn phòng trở lại yên tĩnh. Chỉ còn người con trai nằm trên bàn kêu tên ai đó...

_________________

Mấy ngày sau:

Cô lạnh nhạt ngồi trong lớp, đám người xung quanh vây kín chỗ Bạch Thiển hỏi

- Này này! Nghe nói cậu đăng ký kết hôn rồi hả?

- Phải đó! Khi nào tổ chức đám cưới?

- Trời ơi! Hỏi vớ vẩn, tất nhiên là đợi cậu ấy ra trường rồi

- Ha ha! Thẩm tiểu thư xinh đẹp như vậy. Hai người thật xứng đôi

.........

Tiếng nói vui vẻ bàn tán truyền ra, Bạch Thiển không để vào tai. Đôi mắt vẫn nhìn qua cô không rời, cô nâng nhẹ gọng kính nhìn vào điện thoại. Mấy ngày nay cô đều gọi điện cho Ngọc Diện, nhưng không có tin tức. Xem ra, kế hoạch đang đi đúng hướng...

Cô cười nhạt nhìn ra ngoài, bàn tay gõ xuống bàn vang lên tiếng lạch cạch. Cô đã không nói chuyện với Bạch Thiển mấy ngày rồi, Thẩm Nhược Giai thường ở cạnh hắn, tỏ ra ân cần chăm sóc.

Cô mỉm cười nhạt, nhìn Nhược Giai từ ngoài đi vào. Đi ngang qua cô liếc nhẹ, đến chỗ Bạch Thiển bỏ xuống hộp cơm

" Em làm cơm cho anh đó, mau ăn đi "

Đám người tản ra bàn tán, Bạch Thiển vẫn nhìn chăm chăm vào cô không trả lời. Nhược Giai liếc qua, mỉm cười nói

" Em đã tốn công mang đến đây, anh ăn đi. Chiều qua nhà em, được không? "

"... "

Vẫn không có sự hồi đáp của Bạch Thiển, Nhược Giai tức giận đứng lên. Lạnh lùng đi qua phía cô

" Hắc Nguyệt! Nói chuyện với tôi chút, được chứ? "

Cô ung dung nhún vai, Nhược Giai đi ra trước. Cô mỉm cười đứng lên đi theo

_________________

Bọn cô đi đến một khu vườn vắng lặng, không một bóng người. Cô dựa lưng vào tường, bộ dáng lạnh nhạt

" Thẩm tiểu thư có gì muốn nói? "

" Hắc Nguyệt! Chuyện này là sao? Rõ ràng ngay từ đầu, cậu không có nói sẽ gắn camera? "

Nhược Giai lạnh giọng nói, cô đút tay vào túi quần. Bộ dạng thờ ơ

" Thẩm tiểu thư tức giận không phải vì chuyện này "

" Cậu... phải! Bạch Thiển từ đêm đó không hề ngó ngàng gì tới tôi. Tối ngày ngoài uống rượu ra, nói chuyện hay nhìn mặt tôi chưa quá 10 lần "

Nhược Giai gương mặt xinh đẹp vặn vẹo nói, cô ung dung

" Thẩm tiểu thư nên đính chính lại, ngay từ đầu tôi đã nói chỉ cho cô và Bạch nhị thiếu gia ở bên nhau. Còn việc hai người sống ra sao, hắn có yêu cô không thì liên quan gì tới tôi? "

" Hắc Nguyệt... cậu thật bỉ ổi "

" Ha ha! Thẩm tiểu thư, không giành được trái tim của chồng mình. Là do cô vô dụng, sao lại đổ cho tôi? "

Cô cười lạnh hai tiếng, thân ảnh mảnh mai dựa vào tường xinh đẹp. Cơn gió lướt qua đưa đi tiếng cười như chuông bạc

" Anh ấy chỉ nghĩ tới cậu, khi say rượu cái tên duy nhất anh ấy gọi là cậu. Chỉ nhìn về cậu, lời nói của tôi không hề lợt vào tai anh ấy. Trong mắt anh ấy, trong tim người nam nhân đó chỉ có cậu "

Nhược Giai tức giận lên tiếng, cô nâng nhẹ gọng kính

" Vậy thì đã sao? Đó là chuyện của hắn, liên quan gì tới tôi? "

" Cậu... cậu biết rõ anh ấy yêu cậu mà? "

Nhược Giai sững sờ trước thái độ bình thản của cô, trong lòng không khỏi run sợ sự tàn nhẫn đó. Cô nhún vai

" Yêu tôi là việc của hắn, vậy thì sao? "

" Hắc Nguyệt, mục đích của cậu là gì? "

" Mục đích? Ha... bí mật "

Cô đưa ngón trỏ lên miệng ma mị, bước đến phía Nhược Giai. Cô càng tiến lên, Nhược Giai càng lùi lại, đến khi thân thể cô ta đụng vào cái cây. Cô đưa tay chống lên thân cây, tay còn lại đút túi quần. Bộ dáng ma mị xinh đẹp

" Cậu... làm gì? "

" Thẩm Nhược Giai, cô cần người nam nhân đó. Cô đã có được, nhưng thứ tôi muốn lại chưa nằm trong tay. Tốt nhất đừng giở trò, nếu không tôi liền khiến cô đau khổ. Tôi nói được, làm được "

Đôi mắt đỏ như máu phản chiếu sau cặp kính sáng lạnh. Đáy lòng Nhược Giai run lên sợ hãi, khí tức áp đảo khiến cổ họng như bị nghẹn lại. Cô buông tay xuống, Nhược Giai lập tức chạy đi. Cô mỉm cười nâng gọng kính, quay người lại liền bị một lực đẩy mạnh vào thân cây. Một thứ mềm mại lạnh lạnh ngấu nghiến đôi môi cô, cô nhìn gương mặt Bạch Thiển ngay trước mắt. Hắn đang hôn cô, muốn hút cạn những lời nói tàn nhẫn khi nãy của cô. Cô lạnh nhạt nhìn hắn, không kháng cự...

Bạch Thiển cảm nhận được, mở mắt ra. Chạm vào đôi mắt đỏ như máu không cảm xúc của cô, lòng ngực đau nhói. Rời khỏi môi, kéo ra sợi chỉ bạc mỏng.

" Ha... "

Bạch Thiển quay đi, để lại nụ cười lạnh cùng bóng lưng đau khổ.

Tại sao...? Tại sao biết rõ là do người đó làm. Nhưng trái tim tại sao lại đau như vậy, khi những lời nói đó phát ra. Như hàng vạn mũi kim đâm vào, xé rách từng chút một. Lồng ngực như bị một tảng đá đè lên, khó thở tột cùng. Cảm giác hận thù, đau đớn, thống khổ, lại có chút không cam lòng... Chư vị phức tạp dần dần hiện lên từng chút một. Đau! Đau lắm, nhưng lại không biết làm gì. Yêu một người đau khổ vậy sao? Rốt cuộc, trong mắt người đó, chính mình cũng chỉ là một con rối vô tri. Dù hận, nhưng không muốn làm người đó tổn thương. Dù đau, nhưng không cách nào xóa bỏ cảm giác đó. Trống trãi, mọi thứ đều bị tước bỏ trong chớp mắt. Không cam lòng, nhưng có thể làm gì đây? Yêu trước, thì đã tự nhận mình bại rồi.... Bại đến thảm hại... Nhìn chính mình bây giờ thật đáng thương, lạnh... trái tim có cảm giác thật lạnh. Phải rồi! Bất giác lại không biết được rằng, mảnh vỡ linh hồn sâu thẳm đang run rẩy. Đang gào thét, giống như đã từng bị như vậy. Không ai biết được cả... Không ai có thể thấy được mảnh linh hồn đó vẫn hướng về phía cô. Chôn sâu vào đáy vực âm thầm lặng lẽ nhìn cô, chính cô cũng không biết được. Cô đã nhiều lần như vậy làm đau nó...

Cô nhìn bóng dáng Bạch Thiển khuất dần, đưa tay lau môi. Ánh mắt đỏ như máu hiện lên lạnh lẽo

" Kinh tởm... "

Cô quay lưng đi, để lại hơi thở âm lãnh vẫn còn lưu động. Dưới khung trời, hai bóng dáng đi hai đường khác nhau. Sự tàn nhẫn của cô thật đáng sợ, giống như cô không hề có trái tim. Cơn gió lướt qua liệu có vô tình như người con gái này?

Nước vô tình cũng như Đế Quân

Thiên hạ thế gian, thật vô thường

Quân như rồng, lại như gió

Lạnh lùng lướt qua cuốn trôi hoa...

Lệ vương không dễ rơi, nhưng vẫn có thể rơi

Nhưng người nữ nhân này... thứ gì sẽ khiến nàng rơi lệ?

.................

__________ __________

Từ phía xa người con gái bí ẩn ngồi trên cây nhìn đến, nụ cười vươn lên nhàn nhạt. Con phượng hoàng bên cạnh xinh đẹp đậu trên cây, tiếng nói nữ nhân vang lên nhẹ như gió, có ý phức tạp không thể rõ...

" Tự cổ chí kim Quân vô tình...

Nhưng liệu sáng bằng... Người gọi Huyết vương? "

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau