HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Không gian trắng xóa không màu sắc, ánh sáng vàng nhạt giữa không gian lạnh lẽo. Tiếng nói khó hiểu của Tiểu Bát Đản vang lên

[ Ký chủ, từ ngày nam nữ9 xoạc nhau là người chui vào không gian này luôn. Sao người không ra ngoài? Đã 1 tháng rồi đó ]

" Hử? Trong này xem phim không phải tốt hơn sao? "

Từ ánh sáng vàng nhạt vang lên tiếng nói như chuông bạc của cô, không trung bỗng nhiên xuất hiện một cái bảng màu xanh phản chiếu hình ảnh của Hà Dương và Lưu Di. Họ đang chuẩn bị đám cưới...

[ Nam9 đã tìm kiếm người khắp nơi, cả Phương Hải nữa. Nhưng bây giờ nữ9 lại mang thai, và họ phải làm đám cưới. Vậy chẳng phải người đang thua sao? ]

" Ha! THUA? Trong từ điển của Huyết Hàn Sương này, không có từ THUA. Ngươi cứ xem đi, sắp rồi... hôm nay sẽ là ngày kết thúc tất cả "

Tiếng nói chế giễu kiêu ngạo của cô vang vọng cả không trung...

_______________

Bên ngoài:

" Nhanh lên, còn 1 tiếng nữa là lễ cưới bắt đầu "

" Vâng! Lưu Di tiểu thư, mời cô đi theo tôi trang điểm "

" Nhanh lên, mau gọi cho Hà tổng. Sắp xong rồi "

Những người gấp rút làm việc, Lưu Di xinh đẹp trong chiếc váy cưới dài màu trắng. Mái tóc búi cao lên để lộ làn da trắng mịn và gương mặt ngây thơ. Cô ta mỉm cười ngọt ngào

" Cảm ơn mọi người, mọi người vất vả rồi "

Lưu Di đưa tay sờ bụng mình mà mỉm cười hạnh phúc

" Con à! Sắp rồi, mẹ sắp được hạnh phúc với cha con rồi "

______________

Trong một căn phòng rộng lớn ở nơi khác, Hà Dương vừa ngồi uống rượu vừa nhìn tấm hình trên tay. Đó là hình ảnh của cô, người con gái mà hắn nhớ nhung suốt 1 tháng qua. Nhưng... cô đang ở đâu? Tại sao cô lại không gặp hắn?

" Tịch nhi... "

Hắn đưa tay vuốt ve tấm hình trên tay mà nở nụ cười thê lương, từ ngoài cửa bước vào một người hầu

" Thiếu gia, lễ cưới đã chuẩn bị xong. Người phải đi đến lễ đường rồi "

" Ừ... "

Hắn bước ra xe bắt đầu chạy đến lễ đường, đôi mắt xanh đêm lạnh lẽo không một tia vui mừng.

Ting ting

Bỗng từ điện thoại hắn vang lên

" Alo "

" Hà Dương, mày định bỏ mặc Tịch nhi mà đám cưới với ả ta sao? "

Tiếng nói của Phương Hải từ đầu dây bên kia tức giận

" Ha! Không phải đó là điều anh muốn sao? Anh sẽ có được Tịch nhi "

" Mày... mày giỏi lắm, Tịch nhi yêu mày. Mà mày lại bỏ mặc em ấy "

"... "

" Được! Để tao nói cho mày biết, việc mày với Tịch nhi cãi nhau là do tao. Tao đã khiến mày hiểu lầm em ấy và Lưu Di. Ả ta thừa cơ hội lúc mày say sỉn để lên giường với mày. Để cho Tịch nhi hiểu lầm và ghét mày, vốn tao sẽ thừa cơ để bên em ấy. Nhưng em ấy lại mất tích kể từ khi đó. Mày không được đám cưới, mày phải tìm em ấy "

"... "

Hà Dương im lặng không nói gì, đôi mắt xanh đêm ánh lên sự tức giận nhưng lại bất lực

" Mày nói gì đi chứ "

" Đã... quá muộn rồi... "

" Mày... "

Tút tút tút...

Tiếng tắt máy vang lên, hắn để điện thoại qua ghế bên cạnh. Đôi mắt lạnh nhạt không cảm xúc

" Thì đã sao chứ? Nếu như là thế vậy thì tại sao Tịch nhi chỉ đồng ý ở bên cạnh tôi 2 tháng. Em ấy vốn không yêu tôi... Và bây giờ... tôi đã có con... "

Lời nói lẩm bẩm của hắn đầy chua chát...

Ting Ting

Điện thoại bỗng sáng đèn, hắn lạnh nhạt liếc qua thì thấy người gọi tới là Du Y, thư kí của cô

" Chuyện gì? "

" Hà tổng, Tịch Tịch... em ấy... "

" Tịch nhi? Em ấy làm sao " Giọng nói của Du Y run rẫy khiến hắn sợ hãi

" Em ấy đang ở bệnh viện, ngài mau đến đi "

" Bệnh viện... "

Hai từ ấy khiến trái tim hắn như đông lại, liền quay đầu xe chạy đến bệnh viện

" Tịch nhi... em đừng xảy ra chuyện gì... "

______________

" Mau, mau cấp cứu "

Chiếc xe đẩy nhanh chóng đưa cô vào phòng phẩu thuật. Đôi mắt mông lung nhìn lên trần nhà...

Tích!

" Mau, mau đo nhịp tim "

" Lấy ống thở lại "

" Y tá, cô mau gọi điện cho người nhà bệnh nhân "

" Vâng! "

…………

Trong phòng cấp cứu người ra người vào nhiều đến không xuể. Du Y nhìn thấy lo lắng không thôi, nước mắt rơi xuống như mưa " Tịch nhi đâu? "

" E... em ấy... đang... cấp cứu "

" Cấp cứu? Em ấy bị làm sao? "

" K...không biết, tôi được gọi điện tới... "

Hà Dương đưa mắt nhìn vào phòng, sự sợ hãi càng dâng lên

Ánh đèn đỏ bỗng nhiên tắt đi, bác sĩ đều đồng loạt ra ngoài.

" Bác sĩ... cô ấy làm sao rồi? "

" Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức. Cô ấy bị ung thư giai đoạn cuối. Và đây là thời gian sống cuối cùng của cô ấy "

" Ung thư... " Hà Dương bần thần nghe đến không khỏi kinh hãi

" Theo như tôi nhớ cô ấy đã từng đến đây khám. Và lúc đó tôi đã khuyên nhủ cô ấy nên điều trị nhưng cô ấy lại từ chối. Xem ra, đây là kết thúc rồi. Xin người nhà đừng quá đau buồn. Hãy vào thăm bẹnh nhân lần cuối... "

Ông bác sĩ đưa lên tay Hà Dương một tập hồ sơ bệnh án, khi hắn mở ra xem. Đôi mắt đau đớn nhìn từng dòng chữ, sấp tài liệu này đã hơn 2 tháng. Thì ra, cô biết mình sống không bao lâu nên mới không chấp nhận bên hắn. Để tránh làm hắn đau khổ...

" Tịch nhi... "

Hắn xông vào phòng nhìn đến người con gái đang nằm đó, gương mặt nhợt nhạt không huyết sắc.

" Tịch nhi... "

Hắn đi lại nắm lấy tay cô, gương mặt đau khổ hiện rõ. Giờ đây, lòng ngực hắn như bị xé tan ra, đau đớn khôn cùng

" Tại... sao? Tại sao em lại không nói cho anh biết. Tại sao em lại ôm lấy nỗi đau như thế 1 mình. Tịch nhi... đừng rời xa anh, đừng bỏ anh lại được không? "

Giọt nước mắt nóng hỏi chảy ra từ khóe mắt hắn, có lẽ ai nhìn thấy cảnh này đều sẽ khiếp sợ. Một Hà Dương lãnh tình, không cảm xúc. Lại có thể khóc vì người con gái mà mình yêu...

" Du...dương... "

Tiếng nói yếu ớt của cô vang lên

" Tịch nhi... "

Hà Dương nắm lấy tay cô đưa lên mặt mình

" Em rất nhớ... anh, có... lẽ chúng... ta sắp xa nhau... rồi. Anh...h...hãy sống thật hạnh phúc... Em yêu... an...h "

Lời nói vừa dứt bàn tay cô liền rơi xuống, đôi mắt khép lại khiến cho Hà Dương kinh hãi.

" TỊCH NHI... TỈNH LẠI... XIN EM, HÃY TỈNH LẠI. TỊCH NHI, ĐỪNG RỜI XA ANH. TỊCH NHI... ANH YÊU EM, ANH YÊU EM RẤT NHIỀU. TỊCH NHIIIIIII... "

Tiếng gào thét vang vọng cả căn phòng, Phương Hải đứng ngoài cửa chứng kiến toàn bộ. Đưa tay lên ôm lấy ngực mình, đôi mắt đau đớn hiện lên rõ ràng. Trái tim hắn giờ đây cũng đang rất nhói...

"... Tịch nhi... anh xin lỗi "

Phương Hải quay đi với nỗi đau khổ, bóng lưng cô đơn trãi dài trên dãy hành lang yên tĩnh...

_____________

" Lưu Di tiểu thư, thiếu gia không đến nữa "

Lưu Di đứng ngoài lễ đường chờ đợi hắn, đôi mắt to tròn xinh đẹp nghe lời đó liền kinh hãi

" Cái gì? Tại sao lại không đến? "

" Nghe nói ngài ấy đang bên cạnh Phương tiểu thư... "

" Phương Tịch? Lại là cô ta... "

Đôi chân Lưu Di như đứng không vững, đôi mắt không thể tin nhìn vào khoảng trống vô định

" Ha ha ha haaaaaa " Tiếng cười vang lên cô ta chạy đi, chạy như điên mặc kệ nhiều người kêu gọi. Cô ta dừng lại trên sân thượng ngước nhìn bầu trời gào thét

" Tại sao? Tại sao cô ta lại có tất cả? Tại sao cô ta lại được ông trời ưu ái như vậy? Từ cao sang quyền quý, tài năng đến cả tình yêu đều may mắn như thế. Tại sao ông trời lại bất công như vậy? Từ ngày đầu gặp Hà Dương, tôi đã ngưỡng mộ anh ấy. Vừa nhìn... tôi đã biết anh ấy là một người chung tình. Vì sâu trong đôi mắt đó luôn luôn phản chiếu hình ảnh duy nhất của một người con gái. Nhưng... nhưng tại sao lại là Phương Tịch? Tại sao cô ta lại có được tình yêu của người đàn ông hoàn hảo ấy? Tại sao thứ gì cô ta cũng có? Còn tôi, tôi luôn phải giành dật với kẻ khác. Tôi luôn phải làm tất cả để nuôi lấy bản thân. Thậm chí là chịu nhiều khinh rẻ, TẠI SAO? "

Tiếng nói thê lương đau đớn vang vọng cả bầu trời như oán than, nước mắt chảy xuống như làn suối... Gương mặt thẩn thờ đi về phía trước, đưa tay ôm lấy bụng mình

" Con à... cha con không cần mẹ con ta nữa. Người cha con yêu đã quay lại với ông ấy rồi. Biết vậy... lúc trước ta nên giết ả cho rồi. Ta vốn tưởng chỉ cần có được cha con, thì mọi chuyện sẽ kết thúc. Nhưng ả ta, ả ta lại trở về ngay lúc cha và mẹ chuẩn bị thành đôi. Tại sao chứ... Ha ha ha haaaaa. Hai mẹ con chúng ta... sẽ ở bên nhau kể cả khi... XUỐNG ĐỊA NGỤC... nha con "

Ha ha ha haaaaaa

Tiếng cười vang vọng trong không trung, Lưu Di như người điên nhảy xuống. Cơ thể be bết máu khiến nhiều người sợ hãi

Cô lơ lửng giữa không trung chứng kiến tất cả

[ Ký chủ, người đã tính toán trước? ]

" Ngươi có ý gì? "

[ Tất cả không thể trùng hợp như vậy được, theo như bảng thống kê cốt truyện. Thì ngày hôm nay vốn là ngày mà Nam nữ9 sẽ thành, và cũng là ngày mà nguyên chủ phát hiện ra bệnh tình để rồi tự tử. Ngày mai, theo như biết được thì mẹ của nguyên chủ phát hiện mình có thai. Vậy... ]

" Phải! Ta cố tình để cho ngày hôm nay nguyên chủ chết. Và ngày mai mẹ của nguyên chủ sẽ vơi đi nỗi buồn một phần nào vì biết mình sắp chào đón một tinh linh mới. Và ta cũng cố tình để cho nữ9 ở bên nam9 để nảy sinh tình cảm và khiến cô ta tự vẫn. Đồng thời cũng khiến cho nam9 đau đớn và hối hận hơn một phần nào khi nguyên chủ ra đi. Ta đã sắp xếp tất cả... "

[ Vậy... tại sao ký chủ lại không nói cho Phương Hải biết việc cậu ta không phải là người Phương gia? ]

" Vì... mẹ cậu ta. Dù bà ta xấu xa ác độc nhưng vẫn còn tình mẫu tử. Đó chính là lý do bà ta chấp nhận ra đi để cho Phương Hải hạnh phúc... Cũng giống như nguyên chủ, chấp nhận nhịn nhục để mẹ mình không bị ức hiếp... "

[ Ký chủ quả nhiên âm mưu kế hiểm, vô tình lãnh cảm. Lợi dụng tất cả mọi người như một con rối để hoàn thành nhiệm vụ sớm nhất trong vòng nữa năm này. 233 hãnh diện khi có người làm ký chủ ( Nguy hiểm quá, phải nịnh nọt trước khi bị nhắm đến >^<) ]

" Không ngờ hệ thống như ngươi xạo cũng giỏi ghê, ta nghĩ ngươi đang nói xấu ta thì đúng hơn " Cô nhếch môi chế nhạo

[ Ký chủ, ngươi lãnh tình quá ]

" Được rồi làm việc chính "

[ Ký chủ Huyết Hàn Sương hoàn thành nhiệm vụ ]

[ Hoàn thành nhiệm vụ

Thời gian: Nữa năm

Cộng điểm: 3000 điểm

Tặng 10 EPX, một thanh kiếm lưu ly. Đàn cổ tiên. Tặng thêm một bình thuốc giải bách độc và hơn 1000 loại thảo dược quý giá nhất ]

[ Ký chủ, EPX người sẽ cho vào đâu? ]

" Mị lực "

Bảng số liệu

Tên ký chủ: Huyết Hàn Sương

Tuổi: 20

Kỹ năng: Diễn xuất

Mị lực: 60

Trí Tuệ ( Trong khi làm nhiệm vụ, hệ thống đã quét được IQ của người): Tối đa

Vật phẩm hiện có: THUỐC GIẢI BÁCH ĐỘC KHÔNG GIỚI HẠN. LƯU LY KIẾM. ĐÀN CỔ TIÊN KHUYNH THẾ THIÊN HẠ. THIÊN THÔNG NHÃN VÀ 1000 LOẠI THẢO DƯỢC QUÝ GIÁ...

Lý do chết: Té cóng

Danh hiệu: Người mới

Điểm: 3000 - 210 = 2790 điểm

Cấp: 5

Kết thúc ***

" Ừa! "

Cô nhìn bảng số liệu gật đầu hài lòng

[ Ký chủ, thật không ngờ trí tuệ của người lại vượt quá giới hạn như vậy ]

" Hử? Vậy sao, ta không biết đó "

[ Ký chủ... =_= ]

" Tốt lắm, thu hoạch không tồi... Nhưng... còn thiếu... "

[ Nà ní •v•??? ]

" Ta nhớ không lầm thì ngươi từng nói sẽ dựa vào mức độ tình cảm của nam9 để tặng thêm quà. Mà lúc nãy ngươi chỉ tặng thêm cho ta vì ta hoàn thành nhiệm vụ sớm. Vậy... "

[ He he! ký chủ nhớ dai thật =v= ]

" Hử? "

[ À à! Quét hệ thống

Mức độ tình cảm: 100%

Tặng: 1 lần mua đồ miễn phí trong cửa hàng hệ thống ]

" Ừ! Tạm được "

[ Nà ní * Híc * ]

[ Ký chủ có muốn tiếp tục nhiệm vụ? ]

" Ừ "

[ Bắt đầu di chuyển! Hoàn thành ]

Chương 12: Độc Đế Ma Tôn! Khuynh Thế Thiên Hạ 1

[ Đường truyền nhiễu loạn! Tái tạo lại ]

[ Kích hoạt hệ thống! Di chuyển thành công ]

Không gian đen tối khiến cô như bị lạc vào quỷ đạo, dần mở ra đôi mắt cô thấy trần nhà cổ, những đồ vật cổ xưa được bài trí đẹp mắt. Cô từ từ ngồi dậy trên chiếc giường gỗ cẩm thạch trắng cứng cáp. Nhìn xuống cơ thể là một bộ y phục xanh nhạt rườm rà.

" Nhiệm vụ tiếp theo là cổ đại à? "

[ À...! ]

" Nương nương "

Một tiểu nha hoàn mặc y phục cổ trang chạy vào nhìn thấy cô liền mỉm cười

" Nương nương, người tỉnh rồi. Người đã sốt suốt 3 ngày liền rồi, thật khiến ta sợ hãi "

"... "

" Nương nương, người sao vậy? "

" Không có gì, ra ngoài. Ta muốn nghỉ ngơi "

" Vâng... hay để nô tì lấy cho người một ít cháo? "

" Ừ! Đi đi "

" Vâng "

Sau khi nàng ta đi ra, nhìn đến cánh cửa phòng đang khép lại cô liền nói chuyện với tiểu Bát Đản

" Lúc nãy bị lỗi à? "

[ Vâng! Bị trục trặc ]

" Vậy tải cốt truyện đi "

[ Liên kết cốt truyện: Tên nguyên chủ Huyết Ly Băng. Đây là Hiên Viên quốc, là một quốc gia hùng mạnh. Nam9 là Thất Vương của Hiên Viên quốc, đẫm máu trên chiến trường, được người đời mệnh danh là Tử Vương, lạnh lùng vô tình. Giết người không gớm tay, tàn nhẫn ác độc. Nữ9 là phế vật của Hi gia, tên Hi Vân, là người hiện đại. Một sát thủ cấp S được đào tạo. Vì bị tập kích nên chết đi và xuyên không về cổ đại. Gặp gỡ nam9, cùng nhau trải qua nhiều chuyện và nảy sinh tình cảm. Còn nguyên chủ là Huyết Ly Băng, một thiếp thất trong hoàng cung, tính tình hiền lành và hầu như không ai biết đến sự tồn tại của nàng ấy. Luôn trong phòng tịnh tâm tu dưỡng, và chưa một lần gặp đế vương. Sau này chết già trong biệt viện, không lưu lại ấn tượng gì... ]

Đôi mắt cô nhìn bảng thống kê mà nhíu mài.

" Tự khai đi "

Tiếng nói lạnh lẽo của cô khiến tiểu Bát Đản sợ hãi. Khóc không thành tiếng

[ Xin lỗi ký chủ, lúc nãy do bị trục trặc nên đã xuyên qua thế giới cường giả. Đây là một thế giới với lever 100. Nếu ký chủ hoàn thành chắc chắn sẽ có lợi sau này. Nhưng nếu người không làm được thì hệ thống sẽ chuyển thế giới khác cho người ]

" Hử? Cấp 100? Ha! Nói rõ hơn chút đi " [ Thế giới này có một ma vương, từng chống chọi và khởi binh đánh tan thiên giới. Khiến cho Thiên Địa rơi vào đau đớn. Thiên giới chấn động, hi sinh nhiều người. Nhân giới cũng không thoát được mà trở thành một vũng máu. Khiến cho người người khiếp sợ, ma tộc nỗi loạn. Địa ngục gào thét với những oan hồn khống khổ. Được mệnh danh là ĐỘC ĐẾ MA TÔN. Cai quản ma quỷ trên nhân thế, chống chội địa ngục, đập tan bầu trời. Việc của người là hóa giải tâm ma của hắn, khiến hắn chết dưới THIÊN ĐỊA. Sau khi tái sinh từ Cửu Lôi Huyền Chân hắn đã càng cuồng ngạo, và bây giờ hắn đang là một cường quyền trong Hiên Viên quốc. Không ai biết rằng Ma Tôn đã đột nhập vào đây ]

" Ha! Thật thú vị, nhưng tại sao một ma tôn lại đột nhập vào Nhân giới? "

[ Vì chán ]

" A! Hợp tính ta "

[ Nhưng đây là một thế giới có ma thuật, ký chủ liệu có thể... ]

" Nói rõ ra "

[ Thế giới này có

Thiên Giới: Những người tiêu diệt ma tộc, chấn giữ hòa bình của nhân gian. Nhưng vì bị ảnh hưởng bởi Ma Tôn nên luôn phải sống ẩn dật và che giấu khí tức Thiên Trần. Mong một ngày tiêu diệt Ma Tôn

Nhân giới: Những con người này có thể sử dụng nguồn thuật để phân chia giai cấp. Họ sẽ sử dụng năng lực để tạo ra vũ khí và khuyng đảo trần thế. Người càng mạnh càng được tôn trọng. Thứ này được chia ra 3 giai cấp

Thiên, Địa, Ma

Thiên là cấp bậc lên tới trời, còn Địa là nhân gian. Và Ma là những người sở hữu sức mạnh được Ma Vương ban tặng hay bị ảnh hưởng. Những người này thường bị khinh rẻ và đuổi giết, nên chỉ có thể đi theo Ma tộc để sống sót

Ma giới: Luôn muốn thống trị tam giới, sở hữu vũ khí tàn bạo. Chống chội Thiên giới. Và Ma Tôn, người đứng đầu Ma tộc có thể tạo ra thanh Độc kiếm với ngọn lửa đen luôn cháy mạnh mẽ. Cũng như sự quyền uy chấn động từ nó mang lại, lạnh lẽo của âm khí ]

" Cường giả vi tôn? ( Kẻ mạnh cầm quyền) "
[ Người có muốn thực hiện nhiệm vụ này không? Theo như bản hệ thống từng nói sẽ có một số nhiệm vụ đặc biệt. Và đây là một trong số nó, cảm hóa Ma Tôn và giết hắn... ]

" Ha! Tại sao lại không chứ? Ta rất thích a~ "

[ Ký chủ... •^• ]

Cô đứng lên bước đến một chiếc gương gần đó, nhìn vào nhan sắc mình. Mái tóc tím dài ngang eo mượt mà. Làn da mịn màng trắng hồng. Sóng mũi cao tuyệt đẹp. Đôi môi hồng nhuận ướt át như hoa anh đào. Đặc biệt, đôi mắt cô bị che lại bởi một tấm vải trắng mỏng khiến cho người khác không thể nhìn thấy rõ ràng dung mạo tuyệt sắc. Đôi mài lá liễu hơi nhíu lại, đưa tay sờ lên mắt mình.

" Kỳ lạ, từ ngoài nhìn vào sẽ chỉ là một mảnh vải trắng. Nhưng ta vẫn có thể thấy rất rõ mọi thứ "

[ Đây là vải thiên nhãn. Có thể phản lại ánh sáng, hay bất kì thứ gì độc hại ]

" A! "

Cô nghe vậy liền nhẹ nhàng gỡ tấm vải trắng ra, để lộ đôi mắt phượng to với đôi đồng tử đỏ như máu tuyệt đẹp. Có thể thấy trong đáy mắt là một mảng yên tỉnh, bình thản vô tình. Cả một không gian vô định như có thể giam cầm linh hồn bất kì ai khi nhìn nó quá lâu...

" Ta lấy lại tất cả nhan sắc của mình "

[ Tất cả sao? ]

" Ừ! "

[ Ôi! Trần thế sắp loạn rồi. Quá trình dung nhập! Kích hoạt! Dung nhập thành công ]

Cơ thể cô từ từ bị bao phủ bởi một ánh sáng vàng nhạt lung linh, nó lan tỏa ra cả gian phòng. Rồi dần biến mất, cô đứng đó đầy kiêu ngạo. Cơ thể cô như tỏa sáng...

Mái tóc tím than dài mượt mà như tơ lụa. Hàng mài lá liễu xinh đẹp. Sóng mũi cao mịn màng như có thể nặng ra nước. Đôi môi đỏ hồng như một đóa hoa hồng ướt át kiêu ngạo giữa khung trời. Hàng mi đen cong vút dài, như chỉ cần một cái nhíu mài khó chịu cũng sẽ khiến cho người đời điên đảo. Đôi mắt đỏ quyến rũ như chu sa lại như một viên ruby ngọc ngà tuyệt đẹp. Có thể khiến người trầm luân say đắm khi nhìn vào, nhưng lại lạnh lùng, vô cảm khiến cho người khác đau đớn tận tim gan. Cơ thể quyến rũ đẩy đà mềm mại như nhung lụa, khi ngồi xuống hay bước đi cũng khiến cho muôn hoa e thẹn. Trời đất rung động, xinh đẹp như thiên tiên, lại quyến rũ mị hoặc như yêu hồ. Khiến trái tim một ai nhìn đến cũng phải mãnh liệt rung động, như có thể nhảy ra lồng ngực bất kì lúc nào...

Giờ đây cô xinh đẹp gấp 10 lần khi nãy. Cô đưa tay lấy mảnh vải che đi đôi mắt tuyệt luân, nhưng khí chất cao quý vẫn khiến bao người say đắm. Một nữ nhân sẽ khiến trần thế điên cuồng...

[ Ký chủ... thật đẹp ]

Tiếng nói tiểu Bát Đản vang lên cảm thán kinh hãi

" Ký ức "

[ À vâng! Truyền tải ký ức. Thành Công ]

Cô lấy một tay đưa lên nguyệt thái dương xoa nhẹ, khóe môi mỉm cười nhạt.

" Huyết Ly Băng, cùng họ với ta sao? Ta không những giết chết Ma Tôn mà sẽ chọc phá nam nữ9 nữa. Thật háo hức.... Ha ha "

Bầu trời dần tối đen lại lạnh lẽo, ánh trăng sáng nhạt chiếu rọi cả vùng đất. Tiếng cười đầy chế giễu vô tình của cô như ngân vang cả không gian. Khiến ai nghe thấy đều phải mê mẩn và sợ hãi...

Chương 13: Độc Đế Ma Tôn! Khuynh Thế Thiên Hạ 2

Bầu trời trong xanh với những áng mây trắng, cô ngồi trên ghế đá trầm tư. Lúc sau tiếng nói ngân bạc nhẹ nhàng vang lên

" Ta đã đến đây 2 ngày mà vẫn chưa có gì xảy ra "

[ Nữ9 và nam9 vốn chưa gặp nhau. Sau ký chủ không tìm Ma Tôn trước? ]

" Ha! Có duyên ắt sẽ tự gặp. Hắn chắc cũng đang ở đâu đó thôi "

[ Ký chủ! Người định làm cách nào để chinh phục Ma Tôn? ]

" Chưa biết "

[ Nà ní •.•?? Ký chủ! Là Ma Tôn đó, ký chủ không thể giỡn chơi đâu. Nếu người mà xảy ra chuyện gì chắc chắn bản hệ thống cũng không yên ổn. Xin người suy nghĩ kĩ ]

" Ý ngươi là sao? "

[ Dù đây chỉ là một thế giới nhỏ, nhưng người vẫn có thể bị Ma Tôn đánh bay hồn phách. Mãi mãi không được siêu sinh ]

" Tới lúc đó ngươi đưa ta đi là được "

[ Nói thì dễ lắm, nhưng nếu đưa người đi không kịp thì... ]

" Tới lúc đó rồi tính, bây giờ nữ9 như thế nào? "

[ Đã xuyên qua được 1 năm, và là bang chủ của một bang phái ngầm lớn mạnh. Và có chi nhánh ở một tửu lâu tên Hi Lâu, nơi đó rất lớn ở Hiên Viên quốc ]

" Ừa! Cha của nữ9 là một tể tướng lớn trong triều, lại không quan tâm nữ nhi mình nên mới để nàng ta chết thảm. Rồi để người khác nhập vào... "

[ Nữ9 nhờ vào kĩ thuật hiện đại mà trở thành bá chủ một vùng, hạnh phúc bên nam9 ]

" Vậy còn cái tên Ma Tôn gì đó? "

[ Hắn vốn không phải nhân vật nào quan trọng, vì hắn không quan tâm nữ nhân ]

" Kể cả nữ9 cũng không lọt vào mắt xanh của hắn? "

[ Vâng! ]

" Tên này chẳng lẽ thích nam nhân? Vậy thì căng à nha " Cô ra vẻ suy tư

[ Ểh? 0v0?? ]

" Nương nương "

Một nha hoàn hối hả chạy vào gọi cô

" Thúy Liên, có chuyện gì? "

Cô lạnh nhạt hỏi, đây là tiểu nha hoàn hôm trước mà cô gặp. Vì lấy được kí ức của nguyên chủ nên cô biết nàng ta tên Thúy Liên

" Tử Vương... à không Thất Vương đã thắng trận trở về. Và Ly Quốc đang cùng ngài ấy trở lại. Nghe nói là sẽ giao lưu văn hóa với nhau. Đêm nay sẽ có yến tiệc rất linh đình, người hãy chuẩn bị để thu hút sự chú ý của hoàng thượng đi, nương nương "

" Hử? Thất Vương? "

[ Nà ní •O•??? ]

' TIỂU BÁT ĐẢN... '

Ý nghĩ của cô gọi tên nó, khiến cho tiểu Bát Đản sợ hãi

" Ý ngươi là sao? "

Cô vờ hỏi Thúy Liên

" Nương nương, người không biết gì sao? Thất Vương gia đã ra chiến trận 2 năm rồi. Và bây giờ đã thắng trận trở về. Ly quốc là một quốc gia hùng mạnh ngang tầm với Hiên Viên ta. Cả hai nước đều hòa bình và không chiến tranh. Năm nay vì thắng trận của Thất Vương gia nên họ đã đưa hoàng tử, công chúa đến tìm hiểu văn hóa. Người vẫn chưa gặp hoàng thượng bao giờ, nay là cơ hội tốt để thể hiện "

" Hử? Lui ra "

"... Vâng! "

Khi Thúy Liên ra ngoài cô liền bình thản ngồi uống trà

[... Ký chủ... ]

" Hử? "

[ A! Chắc... chắc tại lúc đó đã làm ảnh hưởng đến hệ thống nên... ]

" Vậy là sao? Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra "

[ Quét hệ thống _ Quét thành công ]
"... "

[ Nam nữ9 đã từng gặp nhau, nhưng chưa nảy sinh chuyện gì. Lúc nữ9 được bồ đề tuyệt kiếm dạy y thuật đã vô tình gặp gỡ nam9. Lúc ấy nam9 bị thương, và nữ9 đã cứu giúp. ]

" Nữ9 Hi Vân đó có tài năng gì? "

[ Người đời mệnh danh Vân Hi công tử, thần y xuất chúng. Nhưng luôn bí ẩn vì đeo mặt nạ chim ưng. Không ai nhìn rõ dung mạo và biết rằng đó là Hi Vân phế vật, kéo người chết từ cõi âm trở về. Và tuyệt kĩ khinh công, tài năng tuyệt học của hiện đại ]

" Ồ! Võ thuật và y thuật. Vân Hi? Hi Vân? Ha! Thú vị "

Nhan sắc tuyệt trần vươn lên nụ cười nhạt, mảnh vải trên đôi mắt cô nhẹ nhàng tung bay.

[ Xem ra, đêm nay là ngày nam nữ9 gặp lại nhau và cũng là khởi đầu ]

" Bang phái của nữ9 ở đâu? "

[ Là Hi bang nằm sâu trong Hi Lâu, ngoài người trong hội thì ít ai biết được. Người định làm gì? =.=||| ]

" A! Đi chơi, sẵn tiện chào hỏi xem như quà gặp mặt "

Cô nâng nhẹ khóe môi rồi dùng chân phải điểm nhẹ người, từ không trung cô bỗng biến mất. Chưa đầy 1 giây hình ảnh cô dường như không còn. Giống như chưa từng xuất hiện...

Không bao lâu cô đã dừng trước một đại sảnh rộng lớn, tà áo xanh dương nhẹ nhàng phiêu dật, đôi tay chấp ra phía sau tựa thiên tiên. Cô như một thần tiên hạ phàm, tuyệt trần lại như hồ yêu. Khiến người si mê

- Có kẻ đột nhập

- Tập hợp lại

- Là ai gan to như vậy?

Những môn đồ nam nữ bước ra, trên mặc ai cũng mang theo sát khí nhìn vào cô đề phòng. Từ đám người bước lên một nữ nhân xinh đẹp với đôi mắt đen láy lạnh lùng. Mái tóc mượt mà buộc cao để lộ hai lọn tóc trên mặt. Trên cơ thể là bộ đồ hắc y đen ôm sát người, chiếc khăn quàng cổ đen dài tới chân che đi nữa khuôn mặt chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng càng tạo thêm sự tà ám. Giọng nói đề phòng hướng cô hỏi

" Ngươi là ai? "

Khóe môi cô nhếch lên tạo nên sự lạnh nhạt, sau lớp vải mỏng cô nhìn từng người một

" Chỉ là một vị khách qua đường "

Tiếng nói ngân bạc bình thản vô cảm của cô vang lên

" Khách? Ngươi muốn gì "

Nàng hắc y kia vẫn cao giọng hướng cô tra hỏi

" Muốn thử xem... người của Hi bang như thế nào... "

Vừa dứt lời từ khung trời như tỏa ra một loại uy áp vô hình lớn mạnh, khiến cho từng người phía dưới không chịu được mà ngã quỵ. Chỉ còn nữ hắc y vẫn kiên cường trụ ở đó, từ khóe miệng ai cũng phun ra một ngụm máu tươi. Cô lẳng lặng đứng đó nhìn đến nữ hắc y
Phụt!

Bỗng nhiên nàng ta phun ra ngụm máu, đôi chân khụy xuống đau đớn. Đôi mắt hiện lên tia sợ hãi nhìn cô. Lời nói run rẫy đứt quảng

" N...ngươi... l...là ai... khụ "

" Ha! Huyết Hàn Sương... cứ gọi tắt là... HUYẾT VƯƠNG... "

Lời nói cô vừa dứt thì thân ảnh cô cũng biến mất dạng, chỉ để lại một đám người la lết trên mặt đất. Nữ hắc y đưa mắt nhìn vào khoảng trời vô định, đôi mắt run rẫy tận đáy lòng...

" Huyết vương... "

_____________

Cô trở về phòng mình đóng cửa lại

[ Ký chủ! Người biết khinh công? ]

" Đọc sách "

[ Sách? Nà ní =.=?? ]

" Nữ nhân lúc nãy là ai? "

[ Hồng Ngọc, một trong tả hộ pháp của Nhị sát. Thuộc hạ thân cận của nữ9 ]

" Nhị sát? Hai người à? "

[ Vâng! Còn một người nữa tên Minh Châu ]

" À ha "

[ Ký chủ! Huyết vương là có ý gì? ]

" Hử? Thì là vậy đó "

[ =.=?? ]

" Ngươi cứ làm việc của mình, ta làm gì thì kệ ta "

[ Uy áp lúc nãy của ký chủ không tầm thường, thậm chí cả khinh công. Người cứ như dịch chuyển, nhưng ta có thể cảm nhận được gió. Chắc chắn, khinh công của người không có một ai có thể đọ ngang ]

" Hử? Quá khen "

[ Chỉ đọc sách mà lại có thể làm được như vậy ngay lần đầu tiên. Ký chủ! Người thực sự là ai? ]

Giọng nói tiểu Bát Đản bỗng trở nên nghiêm túc

" Ngươi bỗng nhiên nghiêm chỉnh khiến ta bất ngờ nha "

[ He he! Vậy sao ~=v=~ ]

" Hừ! Ta rút lại lời đã nói "

[ Ký chủ 0^0 ]

" Việc ta là ai thì ta không nhớ. Cứ chơi đùa thỏa thích là được "

[ Xạo nè! •¶ ]



" Ngươi đang nói xấu ta sao "

[ Dạ không! Tối nay ký chủ định làm gì? ]

" Hử! Xem kịch "

[ Xem kịch? ]

" Đêm nay chẳng phải có nhiều sự việc hay sao? "

[ Ừa ừa... =~= ]

" Thật đáng mong chờ... "

Chương 14: Độ Đế Ma Tôn! Khuynh Thế Thiên Hạ 3

Khi mặt trăng lên cao, muôn vàng ánh sao sáng chiếu rọi xuống mặt đất. Tiếng cười nói vui vẻ và nhộn nhịp của Hiên Viên quốc vang vọng cả khung trời, chiến thắng của Thất Vương đại lục đã khiến người người vui mừng. Ly Quốc đến hoàng cung để trao dồi thêm văn hóa. Giờ đây hoàng cung nhộn nhịp hơn hẵn, các quan vị đại thần đều tụ hợp, các phi tần mỹ nữ tuyệt sắc chưng diện lộng lẫy chỉ mong tìm được một tấm chân quân hay được tiến cử cho hoàng tộc.

" Hoàng thượng giá lâm "

Tiếng thái giám thanh thoát vang lên khiến mọi tiếng động đều dừng hẵng, ai cũng cúi đầu xuống trước người nam nhân đang đến. Ước chừng hắn chỉ khoảng 20 tuổi, mái tóc bạch kim pha lẫn màu đen dài mượt mà được buột cao lên. Gương mặt bị che bởi một chiếc mặt nạ đen chim ưng đáng sợ. Trên đó còn có lông vũ xanh đậm tua ra, hai viên ruby đỏ như máu được đính như hai con mắt đáng sợ. Tạo nên sự uy mãnh của bậc đế vương, cô có thể nhìn thấy sau lớp mặt nạ là đôi mắt hổ phách lạnh lẽo, như một con thú oai hùng lẫm liệt chấn động trời đất đầy uy nghiêm. Khóe môi bạc mỏng vô tình. Cơ thể cường tráng khỏe mạnh là y phục màu đen, chiếc áo choàng bông xám tạo nên cảm giác cô độc. Hắn uy quyền bước đi, từ cơ thể lan ra hàn khí như âm ti địa ngục, khiến không một ai dám ngẩng đầu...

" Tiểu Bát Đản, hoàng đế cũng đeo mặt nạ à? "

[ À há! Ta cũng không biết. Thật kì lạ -.- ]

Khi hắn bước lên chiếc ghế vàng rồng thì tất cả đều đồng loạt

" Thiên Hoàng Vạn Tuế "

"... "

Hắn không nói gì, lạnh lẽo chống tay lên ghế. Một tay đưa lên phất tà áo

" Tạ ân Thiên Hoàng "

" Thất vương gia giá lâm. Ly quốc thái tử giá lâm. Ly quốc công chúa giá lâm "

Từ ngoài đi vào 3 người, hai nam 1 nữ. Nàng công chúa xinh đẹp với y phục vàng nhạt, chiếc mũ lông trắng đội lên đầu, thả ra những bím tóc dài. Chiếc mạng che mặt để lộ đôi mắt đen láy linh động. Dù như thế cô vẫn có thể biết được, nàng ta chắc chắn là một mĩ nhân...

Hai người nam nhân kia có một người với mái tóc vàng uốn xoăn dài được thắt lại. Cơ thể cường tráng là bộ y phục vàng đen giống nàng công chúa kia. Đôi mắt đen mang theo ý cười. Chân mài uy mãnh hơi nheo lại. Mũi cao thẳng tấp. Khóe môi hồng nhạt vươn lên ý vị. Cơ thể cường tráng to lớn khiến người khác có cảm giác tin tưởng để dựa dẫm. Đây chắc chắn là Ly quốc hoàng tử

Vậy... còn người nam nhân còn lại. Cô ngước nhìn hắn đánh giá, mái tóc xanh đen dài buột cao lên. Đôi mắt phượng màu nâu sắt bén như chim ưng. Hàng mài kiếm lẫm liệt. Mũi cao. Môi bạc mỏng lãnh tình hơi mím lại. Trên cơ thể là bộ y phục cổ đại màu đen đỏ, từ hắn tỏa ra khí tức chết người. Như từng tắm máu nhiều người nên trên cơ thể vẫn có thể thấy được sự chết chóc...

" Thì ra đây là nam9 "

Tiếng nói cô vang lên cảm thán, như cảm nhận được ánh mắt đánh giá của cô. Đôi mắt đen lạnh lẽo liếc nhẹ xung quanh

" Ây da! Tên này không tồi "

Giọng nói cô vang lên cảm thán

[ Dù sao cũng là nam9 mà ký chủ. Nhưng... ký chủ nè... ]

" Hử? "

[ Tại sao chúng ta lại phải lén lút trên cây thế này? ]

" Chưa đến lúc ta nên xuất hiện mà "

[ Nhưng ta thấy người cũng nên tham dự đi. Thúy Liên kia đang tìm người kìa ]

" Ừ ừ! Nữ9 đâu ta "

[ Người có nghe ta nói gì không vậy? ]

" Tiểu Bát Đản, nữ9 đến chưa? "
[ À! Hình như chưa. Nhưng sắp tới rồi... ]

" Ừ ừ! Toàn mĩ nam mĩ nữ không ha "

Cô tiếp tục nhìn xuống dưới, khi Thất Vương cùng hai người kia đi vào đã khiến bao thiếu nữ say mê. Nhưng vì khí tức của Thất vương nên bọn họ không dám làm liều...

" Tham kiến Thiên Hoàng "

Cả ba người đồng loạt cúi đầu

" Ừ! Ly quốc lận lội đường xa đến Hiên Viên quốc ta, vất vả rồi. Mời ngồi "

Tiếng nói lạnh lùng vô cảm từ trên cao vang lên, giờ đây cô mới nghe được tiếng nói của vị hoàng đế kia. Uy mãnh như hổ lại lạnh lẽo hơn băng sơn

" Lần này Ly quốc đến đây để góp vui cùng Hiên Viên quốc. Ta Ly Hoàng, tam hoàng tử của Ly quốc. Chân thành gởi lời mừng đến Hiên Viên quốc, mong hai nước mãi mãi giữ vững tình hữu nghị. Cùng sống hòa bình "

Tam hoàng tử Ly Hoàng vừa nói xong liền đưa rượu lên kính. Quan thần cũng nâng chung...

" Hừ! Một rừng không thể có hai hổ. Cũng như một thế giới làm sao có thể có hai nước ngang nhau? "

Cô lạnh nhạt nói ra lời mình suy nghĩ, khiến tiểu Bát Đản kinh ngạc

[ Ký chủ! Ý người là... ]

" Thông minh hơn chút rồi đó. Đúng vậy! Dù ngoài mặt như là hòa bình. Nhưng chẳng phải cũng đều đang ngấm ngầm diệt ra sách lược để tiêu diệt bên còn lại sao? "

[ Xem ra ký chủ hiểu rất rõ ]

" Ha! "
Đôi mắt sau mảnh vải trắng mỏng của cô bỗng lóe lên hứng thú. Sự bình thản yên tĩnh bỗng trở nên càng âm trầm...

" Tả tướng Hi gia đến... "

Tiếng nói vang lên liền thấy ngoài cửa xuất hiện một đám người. Đi đầu là một người đàn ông trung niên nghiêm nghị, khí tức cao quý tỏa ra...

" Thần! Hi Lâm tham kiến Thiên Hoàng "

Cô lạnh nhạt nhìn một nữ nhân phía sau ông ta, nữ nhân kia có mái tóc dài đen mượt mà. Đôi mắt xanh dương như bầu trời lạnh lẽo, hàng mài lá liễu cong. Sóng mũi cao. Khóe môi hồng nhuận ướt át, làn da trắng mịn màng. Cơ thể là một bộ y phục xanh dương phiêu dật, quả nhiên là mĩ nữ trong ngàn vạn người. Sự lạnh lẽo trong đáy mắt nàng ta khiến cô hứng thú

" Hi thừa tướng bình thân "

- Hi tướng quân. Nữ nhân phía sau người là?

Một quan thần đứng lên tò mò nhìn vào nữ nhân cô đang đánh giá

" Đây là nữ nhi của ta. Hi Vân "

Lời nói của ông ta vừa dứt xung quanh liền vang lên tiếng xì xần bàn tán

- Cái gì? Hi Vân? Nữ nhân phế vật của Hi gia

- Trong kinh thành, ai mà không biết Hi Vân phế vật kia chứ

- Nghe nói nàng ta là xú nữ. Nhưng tại sao lại xinh đẹp như thiên tiên thế kia

- Thật xinh đẹp, nàng ta so với đệ nhất mĩ nhân kinh thành Hi Y cũng phải hơn 3 phần

...

Từng lời nói ra vào càng ngày càng lớn, cô nghe hết tất cả liền vươn lên nụ cười nhạt

" Được rồi. Hi thừa tướng ngồi đi "

Khi tất cả ổn định chỗ ngồi thì Ly Hoàng đứng lên

" Hôm nay Ly quốc có một vật phẩm dâng lên bệ hạ. Người đâu... "

Một hầu nữ đi vào, trên tay là một cái mâm. Đặt trên đó là một chiếc hộp gỗ chạm khắc tinh xảo

Ly Hoàng bước lên mở hộp ra, trong đó xuất hiện một viên ngọc minh châu tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt lung linh khiến bao nữ nhân nhìn thấy cũng phải trầm trồ.

" Đây là Dạ minh châu được lấy từ đỉnh núi thiên sơn. Ly quốc đã sắp xếp để dâng lên cho người "

Người nam nhân ngồi trên cao lạnh lẽo lướt mắt rồi phất tay ý bảo mang đi.

" Hi nương nương giá đáo... "

Chương 15: Độc Đế Ma Tôn! Khuynh Thế Thiên Hạ 4

Cô lẳng lặng nhìn một nữ nhân đang đi đến, nhan sắc xinh đẹp và cao quý hiện rõ. Nàng ta đang bước vào một cách uy nghi

[ Đó là muội muội của nữ9 Hi Vân tên Hi Y ]

" A! Đệ nhất mĩ nhân kinh thành là đấy sao? "

Cô vươn lên chút ý vị rồi tiếp tục xem kịch

" Thần thiếp tham kiến bệ hạ. Vì trong người không được khỏe nên thần thiếp đến muộn. Xin bệ hạ tha tôi "

Tiếng nói ngọt ngào của Hi Y vang lên, người nam nhân đang ngồi trên cao kia không trả lời. Vẫn lạnh lẽo bình thản...

" Mời nương nương đứng dậy "

Tiếng nói công công kính cẩn vang lên

Đôi mắt của Hi Y liếc nhẹ qua ông ta rồi tiến lên vào chỗ ngồi

" Ly quốc hôm nay viến thăm, nên sẽ để muội muội ta là Ly Hoa lên biểu diễn một vũ khúc "

Tam hoàng tử Ly Hoàng lên tiếng, trong giọng nói chan chứa ý cười...

Chỉ thấy Ly Hoa kia bước lên nhúng người trước tất cả, tiếng tì bà vang lên. Thân thể mềm mại xoay chuyển sau đó hòa mình vào tiếng nhạc. Chiếc mạn che như ẩn như hiện nhan sắc xinh đẹp của một thiếu nữ. Nàng ta uyển chuyển xung quanh tạo nên cảm giác hòa vào tiên cảnh. Tiếng tì bà thê lương như một nỗi đau đớn được dồn nén, dưới ánh trăng sáng nhạt như hiện như hữu của Ly Hoa. Mặc kệ tất cả mà chạy theo giai điệu yên bình đau đớn...

Cô lẳng lặng nhìn mà nhẹ gật đầu tán thưởng, một ít lâu sau điệu múa dừng lại. Đám người vỗ tay tán dương cùng với lời bàn tán

- Đó là tứ công chúa Ly quốc. Nghe nói là đệ nhất mĩ nhân

- Cầm kì thi họa đều tinh thông, nàng ta rất được hoàng đế Ly quốc quý trọng

- Trăm nghe không bằng một thấy. Hay

- Đẹp quá

...

Ly Hoa từ từ mở mạn che ra, tất cả đều đồng loạt bất ngờ. Một thiếu nữ xinh đẹp không thua kém gì đệ nhất mĩ nhân Hi Y. Nhiều lời bàn tán càng lớn hơn

" Thất vương nghe nói vẫn chưa có ý trung nhân. Không biết ngài nghĩ sao về muội muội ta? "

Ly Hoàng đứng lên hướng Thất Vương gia mở lời

Cô trên cây quan sát mà kinh ngạc

" Ừ ha! Nam9 tên gì? "

[ Nà ní? Ký chủ! Ngươi giỡn với ta à? ]

" Trong kí ức nguyên chủ đâu có. Ngươi cũng chưa cho ta xem. Chỉ cho coi tên nữ9 "

[ Hử? Vậy sao? Ha ha! Chắc là thiếu sót của hệ thống. Để ta kiểm tra ]

" Hừ! "

[ Ra rồi! Thất vương Hiên Viên Khải Minh. Và hoàng đế tân nhiệm Hiên Viên Hoàng Phong ]

" Cái tên lạnh lẽo đeo mặt nạ kia là Hiên Viên Hoàng Phong? "

[ Vâng! ]

Cô không nói gì nữa tiếp tục nhìn xuống

" Ý tam hoàng tử là sao? "

Tiếng nói lạnh lùng của Hiên Viên Khải Minh vang lên khiến những người ngồi gần run rẫy.

" Ngài hiểu ý ta mà. Không biết bệ hạ có thể thành toàn? "
"... "

" Bệ hạ! Thần mạn phép từ chối "

Hiên Viên Khải Minh đứng lên lạnh lùng từ chối

" Tại sao Thất vương gia lại không chấp nhận. Hay muội muội ta có chỗ nào không hợp với người? "

" Không phải! Chỉ là ta không đủ tư cách để lấy công chúa đây "

" Thất vương sao lại nói vậy? Nếu ngài không xứng thì thiên hạ này còn ai dám tranh giành muội muội ta "

" Ta không thể lấy nàng ấy "

" Vương gia đến nay đã 20. Mà trong phủ lại không một bông hồng... Hay là lần nay hai quốc gia ta liên thân. Càng gắng kết thêm tình hữu nghị "

Ly Hoàng mỉm cười tuấn dật thấu tình đạt lý khiến nhiều thiếu nữ mê mẫn

" Bệ hạ "

Không khí căng thẳng khiến nhiều người run sợ, cô nhìn đến tình huống mà nhẹ mỉm cười...

[ Ký chủ! Người không định làm gì sao? ]

" Làm gì bây giờ? Ngay cả Ma Tôn ta còn chưa tìm ra thì tốt nhất là nên xem kịch "

[... ]

Phía dưới bắt đầu yên tĩnh, người nam nhân lạnh lẽo ngồi trên cao kia không nói gì. Chỉ nhìn xuống nâng khóe môi

" Ta nghĩ lời Ly hoàng tử nói cũng rất đúng "

" Bệ hạ "

Quần thần kinh ngạc hướng lên phía trên, từng cơn gió thổi qua làm muôn loài hoa lung lay trong không gian. Ngự hoa viên với muôn mùi hương thơm mát...

" Ly Hoa khiến người không hài lòng sao? "

Ly quốc công chúa bước lên nhíu mài lo sợ hỏi, khiến nhiều người nhìn thấy không khỏi tiếc thương Hiên Viên Khải Minh lạnh lùng liếc qua nàng ta khiến thân thể bé nhỏ ấy không chịu được mà run lên. Đi đến ca ca mình lẫn trốn

" Xin Ly quốc công chúa thứ tội. Có thể thất vương đã có ý trung nhân? "

Hi Y đứng lên cất tiếng, liếc nhẹ về phía nữ9 một cái sắc lẹm

" Ý của nương nương là? " Ly Hoàng bình thản nhìn nàng ta

" Có phải không Thất vương gia? " Hi Y nhìn hắn mỉm cười, sâu trong đáy mắt là tình ý khó thấy

" Có lẽ nương nương nghĩ quá nhiều. Ta quanh năm ở chiến trường làm sao có ý trung nhân "

" Vậy tại sao ngài lại không chấp nhận Ly Hoa công chúa? Nàng ấy dù sao cũng là đệ nhất mĩ nhân Ly quốc "

Cô hứng thú nhìn vào Hi Y kia, khóe môi vươn lên ý cười

" Tiểu Bát Đản "

[ Ký chủ có gì sao? ]

" Ngươi từng nói ta được một món đồ miễn phí ở hệ thống. Đúng chứ? "

[ À! Vâng ]

" Vậy... trong đó có thứ gì đọc được suy nghĩ người khác không? "

[ Có! Đó là Tâm Thông Thuật. Thứ đó dường như rất đắc. Có thể đọc được suy nghĩ của bất kì ai, dù kẻ đó là cường giả vẫn sẽ không hề hay biết ]

" Ta lấy "

[ Vâng...! kích hoạt Tâm Thông Thuật - Vĩnh viễn. Kích hoạt thành công! Mời kiểm nghiệm ]

Cô mỉm cười rồi nhìn vào Hi Y

' Hừ! Thất vương vốn không hề liếc mắt tới một ai. Vậy mà khi nãy lại liếc về Hi Vân. Con hồ ly này thật biết cách quyến rũ nam nhân. Ta sẽ không để ngươi yên '

Cô ồ lên kinh ngạc

" Ha! Nữ nhân này tâm địa thật sâu. Cũng biết quan sát lắm chứ "

[ Nữ nhân thật đáng sợ ]

Ly hoàng tử mỉm cười bước lên

" Nếu như thất vương không có ý trung nhân và không muốn liên hôn cùng muội muội ta. Vậy nếu như Hiên Viên quốc có thể đưa ra một người xuất chúng, thi tài với muội muội ta. Nếu như chiến thắng ta sẽ không nói đến chuyện này nữa. Còn nếu như thua, ngài sẽ phải thành thân với muội ấy "

Lời nói của Ly Hoàng khiến ai cũng phải kinh ngạc, bàng hoàng nhìn nhau

" Không biết ý bệ hạ thế nào? "

Ly Hoàng hướng tới người nam nhân trên cao kia

" Chấp thuận "

" Nếu đã vậy ta có biết một người rất tài giỏi. So với người muội muội như ta cũng không kém. Không biết Thất vương có muốn giúp đỡ? "

Hi Y lên tiếng nhẹ nhàng khiến nhiều người chú ý

" Không biết người mà nương nương nói tới là ai? " Ly Hoàng tò mò hỏi

" Tỷ tỷ ta! Hi Vân... "

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau