HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Thế giới đêm 6

Cô kinh ngạc, mọi người kinh hoảng không hiểu gì. Tiếng nói tiểu Bát Đản vang lên

[ Ký chủ! Linh hồn xuyên vào nữ phụ Thẩm Nhược Giai là Bối Y Y, cô ta vốn là một thiên tài ẩn mình trong tối. Luôn tỏa ra nhút nhát không quan tâm ai, nhưng lại là một hacker rất giỏi. Khi còn sống trong thân thể mình thì đã từng hack rất nhiều thông tin quan trọng của các bang phái lớn nhỏ. Vì thế nên mới tạo ra được Giai Long bang. Khi còn là Bối Y Y, cô ta luôn bị bắt nạt và xa lánh. Nhưng Bạch Thiển, đã từng nhiều lần cứu cô ta. Không quan tâm thân phận cô ta thấp hèn, tình cảm Bối Y Y dành cho Bạch Thiển là 1 năm tình đơn phương. Khi chết cũng là do Bạch Thiển an tán cho. Cô ta nhân cơ hội này dùng Bạch Tử Du làm lá chắn, trực tiếp theo đuổi Bạch Thiển luôn ]

Cô đưa tay gỡ mắt kính, xoa trán. Bạch Thiển từ trên đất bò dậy thì bị một cú đấm vào mặt

Bốp!

" Thằng chó! Mày là em tao, tao đã nhiều lần nhân nhượng mày. Nhưng chuyện này mày cùng hôn thê của tao gian diếu với nhau. Tao hôm nay đánh chết mày "

Tử Du tức giận đánh Bạch Thiển, hắn quẹt máu trên môi nhìn Tử Du tức giận

" Con mẹ anh, dám đánh tôi? "

Bốp!

Bạch Thiển đánh lại vào mặt Tử Du, mọi người kinh hoàng, các nhà báo chụp hình lại. Nhược Giai bước xuống

" Hai người dừng lại "

" Im mồm! Tại con đàn bà chết tiệt cô. Tôi ăn uống nợ nần gì 18 nhà đời tổ tông của cô hả. Lấy tôi ra làm lá chắn? "

Bạch Thiển tức giận nói, lấy ra khẩu súng chĩa vào Nhược Giai, đám vệ sĩ chĩa súng về phía Bạch Thiển. Tử Du cũng chĩa súng vào đầu hắn

" Mày là em tao không có nghĩa là tao nhịn mày. Mày gạ gẫm chị dâu tương lai, không thấy nhục sao? "

" Nhục con mẹ anh, anh đi đàn đúm với mấy com đàn bà khác sao không nói. Cho dù tôi thực sự gã gẫm cô ta thì cũng chỉ lấy đi một cái quần của anh thôi. Anh vốn đâu xem cô ta ra gì, chẳng phải sao? "

Bạch Thiển đá vào bụng Tử Du, nổi trận lôi đình. Ngọc Diện nhếch môi

" Thú vị thật "

" BẠCH THIỂN! Dù tao không xem trọng, nhưng cũng là đồ của tao. Là người của tao, chưa tới lượt mày chiếm đóng "

Tử Du tức giận, bóp cò

Bằng!

Bạch Thiển bị phát súng ngay vai, mọi người hoảng sợ. Nhược Giai kinh ngạc nhìn qua Tử Du

" Ai cho anh làm vậy? Tôi và anh không còn liên quan gì nữa cả "

" Thẩm Nhược Giai! Em giỏi lắm, từ đó tới giờ em xem tôi là con rối sao? "

" Phải! Tôi không yêu anh "

Nhược Giai quả quyết nói, Tử Du ngẩn ra

" Em nói dói "

" Tôi không nói dói, anh nghĩ anh là gì mà tôi phải yêu anh? Anh có biết bao nhiêu người ở bên cạnh? Chẳng phải anh yêu Nhược Liên sao? Tôi tác hợp cho hai người, nhưng không có nghĩa là tôi tha cho hai người, những tủi nhục tôi chịu khi trước sẽ trả lại bội phần "

" Em... "

Tử Du nắm chặt lòng bàn tay, tức giận cắn răng. Bạch Thiển máu từ vai chảy xuống ròng rã, cắn răng tức giận đưa chân đạp mạnh vào bụng Tử Du khiến hắn văng vào tường

Rầm! Bịch

" Đáng đời! Thằng khốn nhà anh đi chết luôn đi "

Tử Du kinh ngạc nhìn họng súng đang chĩa vào mình, mọi người sợ hãi kinh hoàng. Nhược Liên chạy đến chắn trước mặt Tử Du

" Xin đừng! "

" Cô điên sao? Hắn không yêu cô, chỉ là chơi đùa với cô thôi "

Bạch Thiển quát, Nhược Liên nước mắt chảy dài lắc đầu

" Nhưng tôi yêu anh ấy "

Mọi người nhìn nhau bàn tán, không hiểu gì. Bạch Thiển chậc lưỡi, đôi mắt hiện lên sát khí

" Mẹ nó! Vậy cô đi chết luôn đi "

Nhược Liên nhắm mắt lại, Bạch Thiển chuẩn bị bóp cò thì bị một bàn tay nắm lại. Nhìn qua thì thấy cô đang đứng bên cạnh nâng gọng kính

" Đừng giết "

" Cậu... "

Cô liếc qua Bạch Thiển, đi đến phía Nhược Liên

" Hắc Nguyệt... "

" Hắn không xứng với cậu "

Cô lạnh lùng nói, Nhược Liên lắc đầu

" Tớ không quan tâm "

Cô không nói gì nữa nhìn qua Thẩm Nhược Giai, cô ta đang đứng đó cắn nhẹ môi lo lắng nhìn vết thương trên vai của Bạch Thiển.

" Thẩm tiểu thư thật sự yêu Bạch nhị thiếu gia? "

" Cậu là...? "

" Àh! Tôi tên Đông Phương Hắc Nguyệt, là bạn cậu ấy "

Cô cười nhạt chỉ vào Bạch Thiển đang âm trầm, Nhược Giai nở nụ cười

" Phải! Tôi muốn ở cạnh cậu ấy "

" Con đàn bà chết tiệt, cô điên à. Có tin tôi giết cô cho rảnh nợ không? Đồ thứ đàn bà khốn... "

Bạch Thiển tức giận chửi Nhược Giai, đám vệ sĩ chĩa súng vào hắn. Nhược Giai nheo mày, cười nhẹ

" Tôi sẽ đợi cậu "

" Cô... "

" Được rồi! Mọi chuyện hai nhà hãy tự giải quyết sau. Còn bây giờ nên vào khách sạn nghỉ ngơi trước "

Cô lạnh nhạt nói, kéo Bạch Thiển đi

" Không đi! Tôi muốn về. Còn ở lại đây lâu hơn tôi sẽ ói máu chết mất "

Bạch Thiển vùng vẫy nói

" Ở ngoài biển buổi tối có thủy triều. Không nên đi về bây giờ. Mọi người vào khách sạn nghĩ ngơi trước "

Cô nâng nhẹ mắt kính nói, Bạch Thiển cắn răng tức giận

" Không! Có bị biển cuốn chết còn hơn ở trong này với thằng rác rưỡi đó "

" Cậu có biết cậu phiền lắm không? "

Cô kéo Ngọc Diện đi, bỏ mặt Bạch Thiên khiến hắn ngẩn người. Dịnh vết thương trên vai chạy theo

" Kìa! Xin lỗi, cậu đợi với "

Nhược Giai nhìn theo bóng lưng Bạch Thiển, sau đó nhìn xung quanh nói lớn

" Mọi người hãy trở về phòng nghĩ ngơi theo số, còn chuyện này chúng tôi sẽ cho các vị một câu trả lời thích đáng "

Nhược Giai cùng đám vệ sĩ quay đi, Tử Du nhìn theo. Lòng bàn tay siết chặt, đôi mắt hiện lên sát khí tàn bạo

_________________

Cô đưa Ngọc Diện về rồi qua phòng của Bạch Thiển, nhìn hắn vẫn ngồi đó nốc rượu. Vết thương vẫn đang chảy máu ròng ròng, cô bước đến cầm lấy hộp cứu thương ngồi xuống

" Cởi áo ra "

Bạch Thiển liếc qua cô tiếp tục uống rượu, cô nâng nhẹ gọng kính đưa tay cởi áo sơ mi hắn ra. Quăng cái áo dính một mảng đầy máu xuống, lạnh nhạt nói

" Đi rửa đi "" Kệ mẹ nó đi "

" Được! Tôi về "

Cô đứng dậy định quay đi thì bàn tay bị nắm lại

" Kìa! Không an ủi anh em sao? "

" Đi rửa vết thương "

" Chậc! Cậu phiền hơn tôi nghĩ "

Cô nhìn Bạch Thiển chán nản đi vào nhà tắm, ngồi trên ghế sô pha. Đôi mắt đỏ như máu hiện lên khó chịu

[ Ký chủ! Cốt truyện này có chút thay đổi ]

" Vì ta? "

[ Có thể nói vậy, vì lần này có sự xuất hiện của người nên Bạch Thiển mới đến đây. Cốt truyện vốn không có việc Nhược Giai tỏ tình với Bạch Thiển, mà chỉ âm thầm yêu. Nhưng sau này vì nhiều lần trải qua hoạn nạn với nam9 nên dần nãy sinh tình cảm. Người mình yêu thì ở xa, kẻ yêu mình lại ở gần theo đuổi nên đá cũng phải mòn. Có câu lửa gần rơm sớm muộn cũng cháy. Trái tim trao cho hai người nên việc đó khiến cho nữ phụ đau khổ, quyết định bỏ đi. Nam9 điên cuồng tìm kiếm, sau này khi cả hai trưởng thành liền gặp lại nhau. Hay tin Bạch Thiển chết trong một lần chém giết, liền quyết định ngả vào lòng nam9. Sống hạnh phúc mãi về sau ]

" Hắn chết? Khi nào? "

[ Nếu không có gì ngoài ý muốn thì là 1 năm nữa ]

" Vậy còn nữ9 Nhược Liên "

[ Cô ta sau nhiều lần chịu nhiều đau khổ và tổn thương do nam9 mang lại, cũng như nhiều lần suýt chết thì cũng thoát được. Tuy sự hành hạ của nam9 rất dã man như nữ9 vẫn mạnh mẽ vươn lên. Từ bỏ tình yêu, sống một cuộc đời cô độc mãi mãi ]

" Hử?... Vậy Thẩm Lăng không yêu Nhược Liên? "

[ Không! Việc bảo vệ Nhược Liên chỉ là thay thế cha hắn đền đáp mà thôi. Không có tình cảm gì đặc biệt với Nhược Liên ]

"... Vậy chẳng phải chỗ dựa duy nhất của nữ9 là nam9 cũng bị cướp mất sao? "

[ Phải! Vì vậy mới kêu ký chủ bảo hộ cô ấy ]

Cạch!

Bạch Thiển bước ra, cô nhìn lên. Hắn thân thể không mặc gì, chỉ có chiếc khăn tắm quấn ngang hông. Và cái khăn đang lau tóc, nhìn cô

" Người anh em, nói chuyện với ai thế? "

" Không có "

" Vậy sao? Chắc tôi lầm "

Bạch Thiển ngồi xuống, cô lấy ra thuốc sát trùng và đồ gắp đạn.... 10" sau viên đạn đã nằm trên cái khay. Máu chảy xuống, Bạch Thiển cắn răng. Cô dùng thuốc và băng lại vết thương cho hắn, Bạch Thiển đang uống rượu nhìn qua cô cười mỉm

" Người anh em, cậu thật tốt "

" Vậy sao? "

Sau khi xong cô dọn dẹp, nhìn qua hắn lạnh lùng. Bạch Thiển choàng vai cô nói

" Mấy vết thương này tôi bị nhiều rồi nên cũng thành quen. Cậu đẹp như vậy, lại liễu yếu đào tơ, đừng để bị thương như tôi "

" Ai liễu yếu đào tơ? "

" Ha! Thật là, biết vậy hôm nay không đi cho lành. Tại cậu nên tôi mới đi theo "

Bạch Thiển nốc rượu sầu não nói, cô lạnh nhạt

" Không làm thì cần gì phải sợ "

" Thật ra... tôi khi trước không ghét anh trai đến như vậy. Khi tôi còn nhỏ luôn rất quấn quýt lấy hắn, đến nỗi mọi người nói chúng tôi là như hình với bóng. Nhưng năm tôi lên 12 tuổi, lão già nhà tôi có dẫn về một nam nhân yếu mềm. Nam không ra nam, nữ không ra nữ. Ngoài nhan sắc xinh đẹp thì khí chất thư sinh nhã nhặn đều khiến mọi người yêu thích. Lúc đó tôi cũng vậy, nhưng họ đâu biết tất cả đều bị lừa... "

"... "

Cô nhìn Bạch Thiển nốc rượu, đôi mắt ánh lên tức giận. Cô giữ im lặng

" Hôm đó tôi ở trong phòng, tên đó đi vào phòng tôi cám dỗ. Hắn vì thích tôi mà lợi dụng, lúc đó tôi đã tức giận đuổi hắn ra. Vì tôi biết tên đó là người của lão già, mà ông ta luôn không quan tâm gì con cái. Hỡi là thứ mà ông ta thích đều không tiếc điều chi mà bảo vệ. Tên thư sinh đó giở trò với tôi, bỏ vào ly nước của tôi thuốc kích dục. Mà cũng hay thật, với lão già đó bị đè mãi nên chắc chán rồi. Nên mới tìm đến tôi thử cảm giác nằm trên đấy mà "

Bạch Thiển cười miệt, đáy mắt ánh lên tột độ giễu cợt và căm ghét

"... "

" Lúc đó tôi bị thuốc kích dục làm khó chịu, nhưng tính tình bạo ngược khi đó trỗi dậy. Tôi cố gắng chóng cự, tức giận dùng súng bắn chết tên chó đó. Lão già biết được liền nỗi giận đánh tôi suýt chết, tôi còn bị nhốt trong phòng tối suốt mấy ngày liền. Bị trói trên dây xích để lão già đó đánh đập, những đòn roi khi ấy đã khắc sâu vào xương tủy. Cảm giác đau đớn ấy mãi mãi không thể phai, nó đã để lại một vết sẹo rất lớn trong tim tôi. Lão đã không hỏi tại sao tôi giết hắn, đã không cho tôi cơ hội giải thích nào. Khi tôi bị nhốt trong ngục tối, anh trai chưa từng một lần đến thăm. Vào một ngày, buổi tối hôm đó là đêm tôi khắc sâu nhất. Cậu có biết hắn đã nói gì không? "

Bạch Thiển nhìn cô, cô vẫn im lặng. Đôi mắt Bạch Thiển ánh lên hận thù

" Mọi việc là do hắn làm, hắn đã nắm thóp việc tên chó kia lấy đi bản hợp đồng quan trọng của lão già cho kẻ thù của ông ta. Nên đã bảo tên chó đó nghe theo lệnh hắn, muốn hạ nhục tôi. Nhưng hắn biết tôi sẽ giết chết tên khốn đó, vì trước đêm đổ máu ấy. Hắn đã đưa cho tôi một khẩu súng và nói rằng. Tôi là con trai của người quyền thế, cần vũ khí để phòng thân. Khi đó tôi luôn nghe theo hắn, ngoan ngoãn như một con chó trung thành. Tất cả, tất cả đều do người tôi gọi là ANH TRAI sắp đặt. Hắn đã nói tôi như một cái bóng, một âm hồn không tan. Nếu như tôi chết thì người thừa hưởng gia sản sẽ là hắn. Lúc ấy hắn bao nhiêu tuổi chứ? Đã có dã tâm lớn như vậy, thậm chí cũng vì chuyện đó mà mẹ tôi phải chết. Vì bảo vệ tôi mà bà ấy bị lão khốn đó đánh chết. Nhưng hắn vẫn dửng dưng mà nhìn, đứng đó... âm thầm nở một nụ cười man rợ. Tôi nhìn thấy ánh mắt đó, nước mắt dù làm nhòe đôi mắt tôi. Nhưng tôi vẫn thấy rõ, khi ấy gương mặt của hắn đã mang theo sự tàn bạo và thích thú... "

"... "

Bạch Thiển cười nhạt, cầm chai rượu uống" Một đứa con nhìn mẹ mình bị đánh chết mà có thể dửng dưng, nghĩ xem trái tim hắn làm bằng gì? Còn do chính hắn gián tiếp hại chết bà, dùng sinh mạng của bà đổi lấy cho tôi. Lúc đó ánh mắt hắn nhìn tôi như muốn nói... SAO MÀY KHÔNG CHẾT VỚI BẢ LUÔN ĐI... Từ đó, tôi thay đổi. Trở nên ngang tàn, hóng hách, ngạo mạn, khiến lão già càng ngày càng tức điên lên. Cũng từ đó mà tôi chán ghét những kẻ nam không ra nam, nữ không ra nữ. Còn thằng anh đó thì càng được xem trọng, đúng như hắn mong đợi. Dù không loại bỏ được cái gai trong mắt là tôi. Thật nực cười, phải không? "

Bạch Thiển gương mặt đỏ ửng, cô ngồi cạnh nhìn đến. Hắn nở nụ cười gục xuống bàn, đôi mắt nhắm lại. Khóe mi có một giọt nước chảy dài, nụ cười vẫn hiện hữu. Nhưng lại tràn đầy ưu thương

[ Ký chủ! Thật tội cho hắn ]

" Ngu ngốc thì chịu "

[ Sao ký chủ nhẫn tâm vậy? ]

" Nó ăn sâu vào máu của ta rồi "

Cô đứng dậy, ngón trỏ đưa lên. Bạch Thiển liền lơ lửng trên không trung bay đến giường, cô thu ngón tay lại. Hắn ngả xuống cái phịch, cô đi ra ngoài đóng cửa.

________________

Cô bước ra ngoài ngắm cảnh biển, bầu trời đầy sao lấp lánh. Mặt nước gợn sóng, tiếng gió vi vu lướt qua. Vừa lạnh lẽo vừa cho ta cảm giác yên bình. Cô ngồi trên cát, lòng nhẹ hẵn ra

[ Ký chủ! Người vô tình như vậy? Người không có cha mẹ sao? ]

" Có lẽ vậy "

[ Ký chủ là ai ta cũng không thể dò được, khi liên kết với người ta đã thấy kì lạ. Nhưng dường như con Hắc Long đó biết người ]

" Ừ! "

[ Nhưng hắn chết rồi, Hắc Long là rồng thượng cổ. Chắc chắn ký chủ có thân phận không đơn giản. ]

" Phải! "

[ Ký chủ! Người có thấy cô tịch không? ]

" Không! Nhưng ta, có một cảm giác kì lạ... Một cảm giác kì lạ vô hình. Không thể nói thành lời... "

[ Ký chủ... ]

" Không sao! Thời gian còn dài. Ta cứ chơi đùa trước đã "

Cô mỉm cười nhẹ, như nhớ ra gì đó liền hỏi

" Ta đã có hai viên châu "

[ Phải! Còn hai viên nữa ]

" Nhưng sao chỉ có 4 viên? "

[ Dù là mảnh linh hồn của người đó phân tán khắp nơi. Nhưng để thu gom hết không phải đơn giản, chỉ có 4 viên châu là những mảnh linh hồn chính. Nếu thu thập đầy đủ, tự khắc những mảnh vỡ khác cũng sẽ ngưng kết lại ]

" Vậy sao... "

[ Chỉ cần khi ký chủ cứu được y, không chừng biết được mình là ai ]

" Không... trong lòng ta... có cảm giác không nên cứu người này... "

Bằng bằng!

Cô quay lại nhìn về hướng khách sạn, tiếng súng nghe rất rõ ràng. Vì cô có Thiên Thông Nhãn nên có thể nghe được ở cự li xa, đứng dậy cô chạy về khách sạn. Mọi thứ thật yên tỉnh, cô bước đến phòng khi nãy có tiếng súng nổ. Đây là phòng của Thẩm Nhược Giai...

Cạch!

Cô mở cửa bước vào, nhìn thấy Nhược Giai đang phòng thủ trên đất. Ở phía chân có vết máu, một người đứng cầm súng. Điều kinh ngạc đó chính là Ngọc Diện, chắc cô ta muốn nhân cơ hội giết Nhược Giai để trừ đi tai họa

" Ngọc Diện...? "

Cô nhìn cô ta khiến Ngọc Diện hoảng hốt. Đôi mắt đen to tròn ánh lên sát khí, chĩa súng về phía cô

" Tôi sẽ giết anh diệt khẩu "

Cô vẫn đứng yên khiến Ngọc Diện sững sờ

" Anh không sợ? Có tin tôi ngay bây giờ giết anh? "

" Bắn đi... "

" Anh... dám thách tôi? "

Ngọc Diện chần chừ nhìn cô, cô nhìn vào mắt Ngọc Diện. Cô ta né ánh mắt của cô, bỗng từ bên ngoài vang lên nhiều tiếng súng khác nhau

Bằng...! bằng bằng bằnggggg!!!!!!!

Tiếng súng aka vang lên, tiếng la hét thất thanh khắp cả khách sạn. Nào đâu sự yên tỉnh khi nãy...? Cô nhìn ra ngoài, kéo Ngọc Diện đi. Chạy xuống sảnh, cô thấy mọi người bị khống chế rồi giết chết. Xác người la lết khắp nơi, máu chảy dài. Một đám người mặc đồ bảo hộ đen, đeo mặt nạ dưỡng khí. Có kẻ cầm súng, có kẻ lại cầm bình phun không biết là gì. Trên ngực trái mỗi người đều có chứ C làm bằng bạc, chữ C đó kết thành hình chim ưng rất kì lạ.

- Aaaaaaa

- Các người là a...

- Cứu với

- Người đâu... đến đâyyyyy

.........

Tiếng la hét vang lên, cô núp vào một góc tối. Đám vệ sĩ khắp nơi đi vào bảo vệ chủ của mình. Cô nắm chặt tay Ngọc Diện, Bạch Thiển vì tiếng ồn nên từ phòng đi ra. Từ trên lầu hét vọng xuống

" Mẹ nó! Cha mẹ tụi bây chết hay gì mà la hét um xùm vậy? Hay ai đào mộ 18 đời tổ tông nhà tụi mày lên nên không cho ai ngủ. Biết mấy giờ rồi không? Chơi mất dạy như tụi mày xuống cóng chơi đi. Phá giấc ngủ người khác, không có giáo dục hả. Tao là lưu manh cũng biết trời đánh tránh bữa ngủ nha "

Đám sát thủ im lặng bất động vài giấy, sau đó cầm súng chĩa lên phía Bạch Thiển. Hắn dụi mắt kinh ngạc né đi

Bằng bằng!

Lộn mấy vòng rồi từ trên nhìn xuống, thấy xác chết khắp nơi liền kinh ngạc đi vào phòng mặc đồ.

" Bà mẹ nó! Nhém chết, hôm nay ngày gì vậy. Xui chết mẹ luôn. Tao thề tao ghi mày vào danh sách đen, đúng là ra cửa không xem lịch mà "

Bằng! Đoàng

Đám người đó đi khắp nơi tìm người giết, Nhược Giai được bảo vệ bởi một đội lực lượng lớn mạnh, chiến đấu với bọn chúng. Mọi người sợ hãi chạy trốn. Cô nắm chặt tay Ngọc Diện, nói

" Ở đây, đừng đi lung tung "

" Anh đi đâu? "

Ngọc Diện lo lắng hỏi

" Tôi đi tìm Nhược Liên "

Ngọc Diện nhìn theo, lấy súng ra bắn vào đám sát thủ. Cô nhanh chân chạy lên lầu, cô ta mà bị gì là xem như nhiệm vụ của cô không thể hoàn thành. Đến phòng của Nhược Liên, mở cửa nhìn căn phòng trống, nheo mày lại

[ Ký chủ! Nữ9 bị bắt rồi ]

Cô lạnh lùng chạy đi, đụng mặt Bạch Thiển. Hắn nhìn cô hỏi

" Sao cậu không chạy? "

" Tôi tìm Nhược Liên "

" Khi nào rồi mà cậu còn tìm cô ta "

Bạch Thiển tức giận, cô không quan tâm chạy lên sân thượng. Bạch Thiển chạy theo, cô nhìn cánh cửa đang đóng chặt, liền đưa chân đạp cánh cửa khiến nó văng ra. Cô cùng Bạch Thiển bước vào, nhìn đám sát thủ mặc đồ bảo hộ đứng đó. Nhược Liên bị đánh ngất, trói lại nằm trên đất. Một thanh niên ngồi trên lang can, mái tóc xanh dương như bầu trời nổi bật dưới màn đêm phiêu dật trong gió. Hàng mài kiếm khẽ nheo. Đeo một chiếc kính đen che đi đôi mắt, mũi cao dài. Môi đỏ mọng hé lên nụ cười. Làn da hơi trắng. Thân hình cân đối, mặc bộ âu phục lịch lãm đen. Nhìn ra ngoài, hưởng gió. Trên cơ thể tỏa ra loại khí tức giễu cợt, mệt mỏi, ưu phiền cùng cô độc. Giống như bất cần đời vậy... Giọng nói nhẹ nhàng lạnh lẽo, nụ cười vẫn hiện hữu nhưng lại như không cười. Cơ mặt vẫn một mảng ưu tư...

" Ai? Báo danh tánh đi "

Chương 107: Thế Giới Đêm 7

Cô nhìn người nam nhân đó, Bạch Thiển nheo mày lại.

" Bạch nhị thiếu gia của Bạch gia, Bạch Thiển "

" Đông Phương Hắc Nguyệt "

Người thanh niên đó không phản ứng gì, bước lên bên cạnh là một quản gia trang nghiêm đang cầm một cây gậy đứng thẳng người.

" Thiếu gia của ta là Mạc Kì Ngôn "

" Mạc Kì Ngôn... "

Bạch Thiển kinh hãi, cô nhìn qua. Tiếng nói tiểu Bát Đản vang lên trong đầu

[ Ký chủ! Đó là nam phụ Kì Ngôn. Năm 15 tuổi hắn đã bị nam9 Bạch Tử Du làm mù đôi mắt. Mãi mãi không thấy ánh sáng, trong sự đau khổ hắn đã từ từ đi lên. May mắn gặp được bang chủ của Hắc Ngọc Đông Phương bang, đến nay vẫn là 1 bang phái bí ẩn. Luôn giữ vững vị trí đứng đầu, được lão già bang chủ thu nhận. Nâng đỡ tạo ra một công ty tài chính lớn nhất nhì thế giới, sau khi vững chắc liền tìm đến trả thù. Biết nữ9 là người yêu của nam9 liền bắt đi muốn uy hiếp. Phải nói hắn hận nam9 tận xương tủy. Vốn cốt truyện là yêu nữ9 nhưng có lẽ vì sự xuyên linh hồn của nữ phụ nên hắn không còn yêu nữ9 nữa. Cũng không giúp đỡ cô ta ]

Cô gật nhẹ đầu, nhìn Nhược Liên. Bạch Thiển đôi mắt sắc bén

" Ngươi là Mạc Kì Ngôn? Bị Bạch Tử Du làm mù đôi mắt? "

Không gian im lặng, mọi thứ âm trầm đáng sợ. Kì Ngôn nhếch môi, nụ cười hiện lên

" Ha! Nói đến thật đau lòng "

Cô lạnh nhạt hỏi

" Anh muốn gì? "

" Muốn gì? Mắt đổi mắt "

Cô nâng nhẹ gọng kính, nhìn qua Nhược Liên

" Cô ấy vô tội "

" Những kẻ bên cạnh tên khốn đó đều có tội "

Lời nói Kì Ngôn lạnh nhạt quyết đoán, cô đưa súng lên chĩa vào hắn bắn

Bằng! Keng...

Viên đạn phóng đến Kì Ngôn bị chẻ ra làm đôi, quản gia bên cạnh thu kiếm vào nhìn cô. Bạch Thiển nhìn qua cô nói

" Cậu cần gì quan tâm cô ta, chúng ta đi thôi. Mạc thị luôn đối đầu với Bạch gia như nước với lửa. Cậu còn ở đây sẽ bị dính dáng tới "

Cô không nhìn Bạch Thiển, lạnh nhạt nói

" Mạc thiếu! Chắc ngài đã nhầm lẫn, Nhược Liên vốn dĩ không có giá trị nào với Bạch đại thiếu gia kia. Nay anh bắt cô ấy, cũng chẳng làm được gì. Chi bằng thả ra? "

" Ha! Không có chút giá trị sao? Vậy ai mới có giá trị đây? "

Kì Ngôn khinh miệt, cô vẫn lạnh nhạt nói

"... Thứ ngài cần là mạng của Bạch đại thiếu gia, cần gì phải hà hiếp một cô gái bình thường? "

" Ồ! Ngô lão, ông thấy sao? "

Kì Ngôn nhếch môi hỏi, vẫn hướng mặt ra bên ngoài. Mái tóc xanh dương tung bay, quản gia uy nghiêm

" Đã lâu như vậy mà hắn chưa tới. E rằng như lời cậu thanh niên đây nói. "

" Được! Vậy thả người đi "

" Nhưng thiếu gia, Bạch nhị thiếu phải ở lại chứ nhỉ? "

" Phải! Hắn là người Bạch gia, phải chết "

Bạch Thiển trầm mặt, nắm chặt lòng bàn tay. Nghiến răng

" Lũ khốn các người nghĩ có thể bắt lão tử? "

" Vậy không thả người "

Ngô quản gia uy nghiêm nói, sắc mặt không đổi. Cô nâng nhẹ gọng kính, ánh sáng lạnh tỏa ra, bỗng Ngọc Diện xông vào

" Hắc Nguyệt "

Cô quay lại nhìn Ngọc Diện, nheo mày

" Sao không ở dưới? "

" Tôi... kệ tôi. Cần anh quản chắc "

Ngọc Diện hất mặt quay đi, Kì Ngôn nghe thấy liền nhếch môi

" Tiếng nói này... chắc là của Ngọc tiểu thư "

" Anh là ai? "

" Mạc! Kì! Ngôn "

Vụt! Xẹt...

Lời nói của Mạc Kì Ngôn gằng lên, thì một bóng dáng nhanh như cắt vụt đến chỗ Ngọc Diện. Cô nhìn đến kéo Ngọc Diện lại chắn đi

Xẹt! Phập! Vụt vụt...

Một đạo kiếm đâm xuyên qua bụng cô, máu đỏ chảy xuống, bóng dáng đó trở về chỗ cũ. Đó chính là Ngô quản gia, ông ta đang lau vết máu trên kiếm

" Hắc Nguyệt "

Bạch Thiển kinh ngạc, Ngọc Diện thì ngẩn người nhìn vết thương đang rỉ máu của cô. Ngô quản gia sắc mặt trang nghiêm đứng đó

" Hiếm khi có kẻ bắt kịp tốc độ của ta. Nhưng một kiếm đó ngươi không thể sống nổi "

Bạch Thiển nhìn máu trên bụng cô đang nhỏ giọt mà đôi mắt hằng lên tia máu, cầm súng bắn về phía bọn họ

" Lũ khốn "

Bằng bằng... Đoàng!

Leng keng...

Nhưng tất cả đều bị chém ra làm hai, vỏ đạn rơi xuống đất. Bạch Thiển kinh ngạc, cô ôm lấy vết thương nhìn qua Nhược Liên đang nằm. Kì Ngôn lên tiếng

" Vậy mà không thể trừ khử được đại tỷ của Ngọc Diện bang sao? Xem ra số cô ta chưa tận "

Ngọc Diện tức giận, đôi mắt đen hiện lên vực thẳm. Nhìn qua cô mắng

" Sao anh ngốc quá vậy? "

Cô đưa tay nâng gọng kính cười nhẹ, xoa đầu Ngọc Diện

" Ngốc quá "

Cô đi đến phía Bạch Thiển, nhìn lên trời. Nói nhỏ

" Lát nữa cậu nhanh chóng đưa Nhược Liên ra ngoài cho tôi "

" Cái gì? "

Lời nói của cô vừa dứt, liên tục những tiếng nổ vang lên

Bùm bùm!

Bạch Thiển kinh ngạc, một chiếc máy bay trên bầu trời bay tới. Kì Ngôn cười nhẹ

" Tới rồi sao? Đi thôi. Giết được nhiều người như vậy, Thẩm gia sẽ chịu không ít trách nhiệm đâu "

Bùm bùm bùmmmmmm!

Tiếng nổ vang lên chói tai, ngọn lửa lan ra như một cơn gió rượt tới đáng sợ. Cô đưa tay cầm súng bắn vào Kì Ngôn, Ngô quản gia đang đỡ hắn lên máy bay liền cầm kiếm chém đứt vỏ đạn. Đám người vệ sĩ kia cũng bắt đầu bắn đạn. Bạch Thiên chạy lên né đi ôm lấy Nhược Liên lên vai. Cô đưa tay nâng Ngọc Diện, bước đến lang can.

" Hết đường rồi, cô hãy xuống dưới. Lửa đang lan tới "

Ngọc Diện kinh ngạc bị đưa ra giữa không trung lơ lửng nhìn cô. Ngô quản gia đang chém những vết đạn liếc qua

" Cậu thanh niên, đây là sân thượng, cô ta sẽ chết đó "

Cô đưa tay nâng nhẹ gọng kính, nhếch môi

" Tôi nói không chết sẽ không chết "

Cô buông tay, Ngọc Diện rơi xuống. Tiếng la vang lên, Ngô quản gia nhìn ngọn lửa đang bốc cháy sắp lan tới liền đưa Kì Ngôn lên máy bay. Cô bước đến chỗ Bạch Thiển đang ôm Nhược Liên đá hắn xuống dưới. Bàn tay xè ra, tạo một lá chắn vô hình cho cả 3.

Bùm bùm!

Cô kinh ngạc, sân thượng một lần nữa phát nổ. Cô rơi vào đóng lửa, nụ cười nhạt vươn lên...

Bịch!

Ngọc Diện và Bạch Thiển rớt xuống dưới đất chỉ bị chấn thương. Nhìn lên trên máy bay đã đi xa, nước mắt Ngọc Diện chảy dài nhìn tòa khách sạn cao lớn đang cháy hừng hực

" HẮC NGUYỆTTTTT "

Bạch Thiển cũng sững sờ ngã quỵ...

________________

Trên máy bay:

Ngô quản gia nhìn Kì Ngôn, uy nghiêm

" Chắc chắn cậu thanh niên đó sẽ chết "

" Ha! Vừa bị đâm một nhát kiếm chí mạng. Lại còn bị rơi vào đóng lửa... Nếu hắn không chết thì quả thật may mắn "

" Cậu chủ định tha cho Hi Nhược Liên? "

" Ha! Ta sẽ không tha. Chỉ là tên Bạch Tử Du đó dường như trong lòng có người khác nữa. Cứ xem kịch trước đã... "

Kì Ngôn cười lạnh rợn người, đưa tay gỡ mắt kính. Một đôi đồng tử xanh lá hiện ra trong veo, không một tia sáng. Chỉ là một mảng ảm đạm như thế giới của hắn chỉ toàn là bóng tối... Vừa đáng sợ... lại đáng thương...

_________________

Trong không gian:

Ciara đang ngồi nhìn bảng màn hình màu xanh trong suốt, thấy cô rơi vào đóng lửa liền đứng lên. Tiếng nói của Tiểu Huyết vang vọng giữa không trung
" CIARA! KHÔNG CẦN LO LẮNG "

" Huyết Xà sứ! Nhưng vương... "

" NGƯƠI AN TÂM! "

" Rõ... "

Ciara ngồi xuống, đôi mắt vẫn một màn đêm u tịch nhìn vào màn hình...

_________________

Hàng mi khẽ run, cô mở đôi mắt phượng ra. Đôi đồng tử đỏ như máu ánh lên ý cười, cô ngồi dậy. Nhìn xung quanh, đây là một căn nhà đơn sơ. Nhưng lại có nét gì đó cổ kính, cô đang ngồi trên một chiếc giường mềm mại. Cô đưa tay lấy mắt kính đeo vào, nhìn vết thương vẫn còn đó...

Một tiếng nói già nua vang lên

" Tỉnh rồi sao thanh niên? "

Cô quay lại thì thấy ông lão đang đứng đó cầm hộp cứu thương, đó là ông lão đã chụp hình cô và Ngọc Diện...

" Ông cứu tôi? "

" Haizz! Nói là cứu chứ ta thấy không giống. Chưa gì đã tỉnh, vết thương cũng không thể trở ngại cậu. Nó khá sâu đấy, xem ra cậu rất mạnh. "

Lão già thở dài, cô nhếch môi. Nhìn ra bên ngoài đã hừng sáng

" Mấy giờ rồi? "

" Ah! 4h sáng "

" Ông cứu ta khi nào? "

" Ừm thì... "

Cô híp mắt lại nghi ngờ, lão già nhìn cô sau đó bật cười

" Ha ha ha! Cậu thanh niên, cần gì nghiêm trọng vậy. Ta rất kinh ngạc vì cậu không bị thiêu thành tro đó "

" May thôi "

" Ểh! Chỉ những kẻ thất bại mới ba hoa, còn những người thực sự có thực lực lại luôn nói là may mắn "

Cô nhìn lão già bước đến đưa cho cô hộp cứu thương, lão ngồi xuống ghế gỗ.

" Lão sống ở đây à? "

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài là cảnh biển trong xanh rộng lớn. Không một bóng người, tiếng sóng vỗ thật êm tai. Không khí lạnh lẽo khiến người phát run, ông lão nói

" Ta là một người khách ở đây thôi. Cậu cứ gọi ta là Derick "

" Gọi lão già được không? "

" Hể? À! Được "

Lão cười cười, cô cầm lấy ly nước uống. Lão nhìn cô hỏi

" Cậu thanh niên, đêm qua ở khách sạn đó nổ lớn như vậy. Dù lão đã già nhưng lại không ngu ngốc, đám người đó không phải là người thường. Sao cậu lại dính dáng tới họ? "

" Họ là người của Hắc đạo "

" Ha ha! Lão biết, nhưng ý lão là sao cậu lại dính tới họ? "

" Muốn báo thù "

" Báo thù? "

Lão già kinh ngạc, cô nhìn ra ngoài. Đưa tay nâng nhẹ gọng kính

" Ừ "

" Cho ai? "

" Cha mẹ "

" Cha mẹ cậu bị sát hại à? "

" Phải! Khi tôi còn nhỏ "

Lão già nghe thấy, đôi mắt hiện lên thăm dò. Sau đó cười nhẹ

" Tùy cậu, cậu nghĩ ngơi đi "

Lão già đi ra ngoài, cô đưa tay tạo ra một luồn ánh sáng trị vết thương. Đôi mắt hiện lên mưu tính...

Lão già ra ngoài, đứng trên các. Cơn gió thổi qua mát mẻ, mặt biển dạt dào từng đợt. Đôi mắt giảo hoạt hiện lên tưởng niệm...

" Chết rồi sao? "

_________________

Sau khi trị xong vết thương, cô liền đi đến khách sạn đó. Nơi đây vẫn một mảng trống trãi, có lẽ vẫn chưa ai tới kịp. Cô bước đến nhìn đống tro tàn, tìm kiếm gì đó...

Cô dùng Thiên Thông Nhãn nhìn xuống, bỗng cô thấy một cái hộp kim loại nhỏ bị chôn vùi dưới đất cát. Đưa tay ra, nó lập tức bay vào lòng bàn tay cô. Cô nhẹ nâng mắt kính, ánh sáng lạnh tỏa ra

" Ha! Tên Thẩm Lăng đó bảo ta xem một chút. Chắc chắn có thứ đáng để biết... "

Cô rời đi, trở về ngôi nhà đơn sơ của lão già. Cô mở điện thoại lên xem, thì quả nhiên tin đêm qua đã lên top tìm kiếm. Lão già từ ngoài bước vào

" Thanh niên, cậu muốn đi đâu? "

" Trở về "

" Được! Vậy cậu đi đi "

" Ơn cứu mạng tôi sẽ không quên "

Cô đứng lên nói rồi bỏ đi, lão già mỉm cười gật đầu. Đôi mắt giảo hoạt hiện lên tán thưởng cùng hài lòng....

_________________
Bạch Thiển ngồi trên ghế mà lòng không yên, Thẩm Lăng bên cạnh đang hút thuốc. Phả ra làn khói trắng lượn lờ

" Nóng lòng cái gì? "

" Lão đại! Chuyện này là sao? Anh rõ ràng biết cái tên khốn họ Mạc kia sẽ đến, vậy mà còn bảo chúng ta đến đó. Bây giờ Hắc Nguyệt đã hy sinh oan uổng, anh hài lòng chưa? "

Bạch Thiển tức giận quát, Thẩm Lăng liếc mắt, nụ cười nhạt vươn lên

" Ha! Xem như cậu ta không có bản lĩnh. Tôi từ lâu đã thấy hành động của con nhóc Nhược Giai rất lạ. Nó luôn quan sát cậu rất tỉ mỉ, lần này tôi biết ý định từ hôn của nó nên mới muốn cậu đi dự tiệc... "

" Nhưng có phải vì anh biết có Hắc Nguyệt tôi mới đi nên mới kêu cậu ấy đến "

Bạch Thiển hỏi nhưng lời nói đã khẳng định, Thẩm Lăng nhếch môi

" Tôi không ngờ con nhóc Nhược Giai đó lại nói như vậy... Nó lại thích cậu... Ha! "

" Vậy chuyện Mạc Kì Ngôn thì sao? "

" Ha! Hắn đến là vì Bạch Tử Du. Một lòng báo thù, nhưng không ngờ lại hại chết bạn cậu. Mạc Kì Ngôn âm hiểm xảo trá, hắn còn muốn gây phiền phức cho Thẩm gia... "

" Lão đại! Anh thật quá đáng, đã biết trước mà không nói? "

Bạch Thiển nổi giận đứng lên, Thẩm Lăng nheo mày

" Bạch Thiển! Cậu chưa từng dám lớn tiếng với tôi. Hôm nay vì một thằng nhóc mà tức giận, có phải quá xem trọng hắn rồi không? "

" Hắc Nguyệt là anh em của tôi "

" Vậy thì sao? Cậu muốn tôi đền mạng? "

Thẩm Lăng đôi mắt âm tàn nhìn qua Bạch Thiển khiến hắn sững sờ, ngồi xuống nốc cạn ly rượu. Phi Thanh và Phi Long đi vào, gương mặt Phi Thanh có chút buồn bã

" Thẩm lão đại... "

" Ngọc Diện sao rồi? "

" Đã trở về bang "

" Lần này xem ra tên đó không thể hoàn thành nhiệm vụ "

" Thẩm lão đại, đại ca chết oan như vậy. Tôi muốn báo thù cho cậu ấy "

Phi Thanh nói, đôi mắt Thẩm Lăng liếc qua lạnh lẽo

" Chỉ là một tên nhóc, cần gì để tâm như vậy? "

" Nhưng cậu ấy... "

Phi Long vẫn một gương mặt lạnh lùng, Thẩm Lăng nhìn hắn hỏi

" Cậu thấy sao? "

" Tôi trung thành với người, tùy lão đại quyết định "

" Anh hai... "

Phi Thanh nheo mày, bàn tay nắm chặt lại. Không khí bắt đầu trầm xuống

" Cần gì náo nhiệt như vậy? "

Tiếng nói của cô vang lên khiến ai nấy sững sờ, đáy mắt Thẩm Lăng xẹt qua tia kinh ngạc. Bạch Thiển thấy cô liền vui mừng chạy đến ôm chầm

" Hắc Nguyệt! Cậu không sao... thật tốt "

Cô đẩy hắn ra, phủi cơ thể. Chán ghét nói

" Nói thì nói, cần gì ôm ấp như vậy? "

" Xì! Vẫn đáng ghét như ngày nào "

Bạch Thiển khinh bỉ, nhưng đáy mắt lại có sự vui vẻ. Thẩm Lăng cầm ly rượu trên tay

" Cậu đại nạn không chết, sẽ có phúc lớn "

" May mắn thôi "

Cô bước đến ngồi xuống, Phi Thanh thấy cô liền vui mừng

" Đại ca! Cậu thật sự không sao. Phước lớn mạng lớn "

" Phiền chị lo lắng rồi "

" Ha ha! Không có "

Cô nhìn qua Thẩm Lăng đang quan sát mình, đáy mắt hắn hiện lên khó dò

" Vết thương thế nào? "

" Không sao! May là có người cứu giúp "

" Ai? "

" Một lão già định cư trên biển "

" Ha! Tuy nói cậu thoát khỏi biển lửa. Nhưng vết kiếm của Ngô quản gia kia người thường chưa đến 10" đã chết. Ông ta từng là một tay kiếm siêu đẳng, cậu có thể sống sót thì xem ra sức mạnh không nhỏ "

Thẩm Lăng nhếch môi nói, cô khẽ nâng gọng kính

" Lão đại quá khen "

" Tôi đã quá xem thường cậu "

Thẩm Lăng rót rượu vào ly cho cô, cô nhếch môi. Từ tay đưa ra cái hộp kim loại nhỏ khi trước kiếm được.

" Lão đại! Tôi tìm thấy nó ở đống tro. Chắc anh nên nói rõ rồi nhỉ? "

Thẩm Lăng thấy liền kinh ngạc, lúc sau liền cười nhẹ

" Quả nhiên lợi hại, nếu em gái ta mà biết bị mất nó. Không biết sẽ nổi giận thế nào "

"... "

" Đó là một mảnh của pha lê đen huyền thoại "

Cô nheo mày lại, Thẩm Lăng cầm lấy chiếc hộp xoay.

" Từ những thế hệ trước, các tổ tiên của thế giới ngầm đã cùng nhau hợp lực chống đối lại bạch đạo. Và tạo ra một viên pha lê đen tượng trưng cho kẻ cầm quyền. Được làm từ những thứ quý giá nhất thế gian, nghe nói khi xưa có một nữ nhân đã gây không ít sống gió cho Hắc Bạch lưỡng đạo. Cũng chính là người tạo ra pha lê đen, một bảo vật tượng trưng cho kẻ mạnh nhất. Từ khi cô ta chết, pha lê đen đã bị nhiều người truy tìm. Nhiều cuộc chiến đẫm máu đã diễn ra vì tranh giành nó... muôn vàn xác người đã ngã xuống "

Cô nheo mày lại, khẽ nâng gọng kính. Bạch Thiển bên cạnh uống rượu trầm ngâm, cô hỏi

" Vậy tại sao nó lại được chia ra? "

" Ha! Các tổ tiên khi trước vì không nỡ lòng nhìn thấy Hắc đạo bị tan rã, chiến tranh liên miên. Bạch đạo sẽ có thể nhân cơ hội mà ra tay, nên quyết định chia pha lê đen ra thành 4 mảnh. Chia cho 4 đại thế gia đứng đầu Hắc đạo. Đó là Bạch gia, Ngọc gia, Thẩm gia, và một thế lực lớn mạnh đang giữ vị trí đứng đầu của thế giới đêm. Có thể gây ảnh hưởng rất lớn, nhưng may là thế lực đó luôn đứng im bất động. Không gây hại gì cho những bang phái khác "

Cô nhấm nháp rượu, nụ cười vươn lên. Thẩm Lăng tiếp tục nói

" Tuy đã giải quyết được nhưng trong tối ai nấy đều muốn sở hữu nó. Ngọc gia bây giờ là thế lực thứ 4, nên luôn bị đánh động nhiều hơn. Còn ta, mảnh pha lê đã bị đánh cắp... "

" Và kẻ đánh cắp nó không ai khác là Thẩm tiểu thư? "

Cô dựa vào ghế, Thẩm Lăng mở ra chiếc hộp kinh loại thành từng mảnh. Tiếp tục nói

" Phải! Con nha đầu đó vậy mà lại dám ngông cuồng như vậy. Nhưng có thể tạo ra bang phái đứng thứ 3 và còn lấy được đồ vật của ta, quả rất có thực lực "

Thẩm Lăng nhếch môi, tay không ngừng hoạt động

Brộp... rắc...

Chiếc hộp mở ra, từ bên trong một ánh sáng đen xuất hiện. Lung linh đến mức chói mắt, Thẩm Lăng lấy ra một mảnh pha lê đen tuyền, nó có thể phản chiếu lại mọi thứ. Mọi người kinh ngạc nhìn, cô nheo mày lại. Phi Thanh ồ lên

" Thật đẹp quá, không giống như những viên pha lê bình thường "

Ánh sáng nó tỏa ra như muốn bao phủ lấy tất cả, cô uống rượu, liếc qua hỏi

" Vậy lão đại muốn gì? "

Thẩm Lăng nhếch môi, dựa lưng vào ghế

" Tôi muốn các cậu đi tìm mảnh pha lê tiếp theo của Bạch gia đã bị đánh mất. Hiện tại sắp được bày bán bởi một cuộc đấu giá. Vì một lần bất cẩn mà Bạch Tử Du đánh mất nó, rơi vào tay một thương nhân, bọn họ không biết giá trị của nó nên đã đem ra bán. Bạch gia nhất định sẽ không bỏ qua, lấy lại bằng được mảnh pha lê. Nhiệm vụ này là nhiệm vụ tối mật "

" Sao lão đại lại muốn tôi làm? "

Cô nhếch môi, Thẩm Lăng hút thuốc phả ra làn khói

" Tôi trọng dụng cậu, đừng làm tôi thất vọng "

" Vậy mục đích anh kêu tôi tiếp cận Ngọc Diện cũng là vì mảnh phe lê đó? "

" Phải "

" Được rồi! Lão đại đã cho tôi cơ hội thì nào dám từ chối. Đi trước "

Cô đứng lên, Bạch Thiển đi theo sao khoát tay lên vai cô

" Lần này phiền đây, tôi không tiện ra mặt. Giao lại cho cậu và hai anh em họ Phi kia "

" Ừ... "

Cô vừa đi vừa trầm tư, cơn gió lướt qua. Đôi mắt sau mắt kính của cô hiện lên sát khí cùng tàn bạo. Sự hứng thú cũng hiện rõ, khẽ nâng nhẹ. Nụ cười vươn lên...

" Ma pháp Hắc Ám...? Thú vị đây... "

Chương 108: Thế giới đêm 8

Bạch Thiển lẻo đẻo theo cô, choàng vai nói

" Này! Chúng ta đi ăn mừng đi "

" Sao phải ăn mừng? "

Cô lạnh nhạt hỏi

" Tất nhiên là mừng cậu đại nạn không chết rồi. Đi đi, có biết tôi đã lo cho cậu lắm không? "

Bạch Thiển uể oải nói, cô nhếch môi nhìn đồng hồ. Khẽ nâng gọng kính

" 9h rồi! Đi ăn thôi "

" Được nha! "

Bạch Thiển vui vẻ, từ phía sau tiếng gọi của Phi Thanh vang lên

" Đại ca "

Cô nhìn lại mỉm cười nhẹ

" Có chuyện gì sao? "

" À! Mừng cậu trở về. Tôi mời cậu đi ăn "

" Vậy đi chung đi "

" Được! "

Phi Thanh vui vẻ gật đầu, Bạch Thiển liếc qua khó chịu. Phi Long từ phía sau đi đến

" Đi cùng "

Cô nhếch môi không nói gì cùng bọn họ đi, cô ngồi trên xe moto của Bạch Thiển. Cơn gió mát thổi qua khiến tâm tình cô thư giản, nhớ ra gì đó liền dựa sát gần vai Bạch Thiển hỏi

" Nhược Liên sao rồi? "

"... Cô ta ổn! Chỉ bị ngất xỉu và trầy xước "

Bạch Thiển không vui nói

" Vậy Ngọc Diện? "

" Chưa chết được! Trở về bang rồi "

" Ừm... không sao là tốt... "

" Này! Vô tâm vừa thôi. Tôi cũng bị thương đấy "

Bạch Thiển nổi giận, cô lạnh nhạt

" Cậu mạnh như vậy! Vả lại đang sống sờ sờ, hỏi làm gì? "

" Này này! Chẳng lẽ cậu đợi tôi chết rồi mới tới thắp nhan? "

Bạch Thiển tức giận, cô nhếch môi

" Chắc vậy "

" Cậu... đồ bạc tình bạc nghĩa "

Bạch Thiển dừng lại trước một nhà hàng khá lớn, trang trí giản dị. Cô nhìn đến gật nhẹ đầu, bọn cô bước vào lập tức có nhân viên ra đón

- Xin chào quý khách! Mời mọi người vào phòng 006

Khi bọn cô vào liền ngồi xuống ghế sô pha, nhân viên hỏi

- Quý khách dùng gì ạ?

" Đem hết tất cả món ăn và rượu ra đây "

Bạch Thiển phất tay nói, nhân viên lui ra. Phi Thanh bĩu môi

" Tôi thấy cậu kêu hơi nhiều rồi đó, Cuồng Sát "

" Chị biết gì? Hôm nay phải làm một bữa hoành tráng mừng bạn tôi. Ăn không hết thì bỏ "

" Xì! Đúng là Bạch nhị thiếu gia có khác "

Phi Thanh bĩu môi, cô nâng nhẹ gọng kính nhìn Phi Long nãy giờ im lặng.

" Lão đại kêu anh đến giám sát tôi sao? "

Cô không chút nhân nhượng cầm ly rượu vang lên uống hỏi, Phi Thanh kinh ngạc

" Làm sao thế được, cậu là đại ca của chúng tôi mà "

" Chị không cần gọi đại ca. Nghe kì lạ, gọi Hắc Nguyệt là được "

" Ừm... "

Cô liếc qua Phi Long, hắn vẫn lạnh lùng

" Phải "

" Anh hai... "

Phi Thanh nheo mày kinh ngạc, cô cười nhẹ

" Không sao! "

Bạch Thiển khó chịu nhìn Phi Long

" Tên lão đại đó đúng thật là... "

" Chuyến đi sắp tới sẽ thế nào? "

Phi Long lạnh lùng hỏi, cô nhếch môi nói

" Chắc chắn những bang phái lớn nhỏ sẽ đến. Cũng sẽ cho người đi trộm trước, nhưng theo như thông tin tôi biết thì người thương nhân kia cũng không phải hạng thường. Buổi đấu giá này rất quan trọng, dám làm ăn với hắc đạo xem ra cũng có chút tiếng tăm. Họ sẽ không để ai lấy được đồ từ chỗ mình "

Phi Thanh gật đầu

" Lần này sẽ có những nhân vật lớn xuất hiện. Xem ra sẽ có một cuộc chiến đẫm máu "

Bạch Thiển gác chân lên bàn, bộ dạng cà lơ phất phơ

" Lần này Bạch gia sẽ xuất hiện, nên tôi không ra mặt. Chỉ âm thầm trợ giúp trong tối "

" Chúng ta nên có kế hoạch cụ thể "

Phi Long lạnh lùng, một bộ dạng trang nghiêm. Từ ngoài phục vụ mang đồ ăn vào, sau đó lui ra. Cô cầm đũa lên

" Ăn đi! Còn về kế hoạch... "

Cô vừa nhai vừa nói, nâng nhẹ gọng kính sáng lạnh. Nụ cười vươn lên

" Cho người đi tìm hiểu địa hình trước đã "

Phi Thanh lấy ra cái Ipad lớn, vừa ăn vừa đưa cho cô nói

" Tôi đã cho người điều tra, cậu xem đi "

Cô cầm lấy mở ra xem, gật nhẹ đầu

" Trên biển sao? "

" Phải! Buổi đấu giá sẽ được tổ chức tại đại sảnh lớn của du thuyền. Người thương nhân có tên là Lâm Hựu, 40 tuổi. "

Phi Thanh nói, cô đưa tay quét xung quanh

" Cho 10 người mai phục trên thuyền, 10 người giỏi lặn xuống biển. Và một chiếc máy bay, giờ tổ chứ là 18h, chúng ta lên thuyền 16h. Kết thúc buổi đấu giá tầm 19h. Đến lúc đó cho người cài bom vào sẵn trên thuyền, khi thuyền nổ, nhân cơ hội bắt lão già Lâm Hựu đó. Vì trên thuyền để tránh biết mặt nên mọi người sẽ đeo mặt nạ, lần này cứ dựa theo tình hình mà làm "

Cô lạnh nhạt nói, Phi Thanh ngẩn người gật đầu.

" Cậu nghĩ chúng ta có lấy được mảnh kim cương đen không? "

" Có thể. Khi ra giữa biển mọi người hãy cẩn thận. Tuyến độ ở đó dập dờn, dễ chết đó "

Cô vừa nhai vừa nói, Bạch Thiển choàng vai cô chán ghét nói

" Hôm nay là ăn mừng, sao lại là nơi tụ hợp cho các người nói chuyện chính sự rồi? Nào! Ăn đi "

Mọi người cùng ăn uống vui vẻ, Phi Thanh và Bạch Thiển nói chuyện nhộn nhịp. Uống hết chai này tới chai khác, Phi Long vẫn ngồi yên một chỗ uống, cô cười nhẹ. Gương mặt Bạch Thiển hơi đỏ lên

" Ực... nào... cạn "

" Ha ha haaaa! Cuồng Sát, cậu... nấc... say rồi "

Phi Thanh đưa rượu cụng ly, cô nhếch môi. Vẫn tiếp tục ăn uống

" Một lũ ô hợp "

_________________

Mấy ngày sau cô trở lại trường, đám nữ sinh vây quanh cô hỏi thăm. Giờ ra chơi cô quyết định đi tìm Nhược Liên, nhưng khi đến lớp thì không thấy. Cô chặn 1 nữ sinh lại, cô ta đỏ mặt

- Có chuyện... chuyện gì sao?

" Cậu biết Nhược Liên đâu không? "

- À! Tớ thấy cô ta đi chung với Bạch đại thiếu gia rồi

" Cảm ơn "

Cô dùng Thông Thiên Nhãn tìm vị trí Nhược Liên, thì biết được cô ta đang ở cùng Bạch Tử Du ở khuôn viên trường. Nơi đây không một bóng người, cô núp vào một góc quan sát. Nhìn hai người đối diện nhau, Nhược Liên cười nhẹ" Anh... nói gì? "

" Chia tay đi "

Bạch Tử Du lạnh lùng đút tay vào túi quần, thân mặc bộ đồ học sinh càng toát lên vẻ lãng tử cùng âm hiểm. Nhược Liên nước mắt chảy xuống

" Vì Thẩm tiểu thư sao? "

" Không liên quan tới em ấy, tôi chán cô rồi "

" Anh... em chỉ muốn hỏi một câu... Từ trước đến nay, anh đã bao giờ... yêu em chưa? "

Đôi mắt Nhược Liên ngấn lệ, Bạch Tử Du hơi nheo mày

" Chưa! Tôi nhận ra người tôi yêu là Nhược Giai. Tôi đến bên cô là vì quá mù quáng không nhận ra tình cảm của chính mình. Ơn cứu mạng khi trước xem như tôi đã trả, tôi và cô từ nay đường ai nấy đi. Không liên quan đến nhau "

Nhược Liên cười nhẹ, lau nước mắt

" Phải! Anh đã trả ân rồi. Nhưng đó không phải trả, mà là nợ. Anh khiến em đau như vậy, là xem như trả ân rồi sao? Khái niệm của anh thật kì lạ, nhưng đành chịu. Sai lầm của em chính là yêu anh, ngay từ đầu vốn anh không nên trả ân tình gì cả. Vì anh chỉ làm em tổn thương hơn thôi... Nhưng em vẫn chúc anh hạnh phúc bên người anh yêu. Cảm ơn những ngày qua "

Bạch Tử Du lạnh lùng quay đi, bóng lưng dần khuất. Khi hắn hoàn toàn biến mất cũng là lúc nước mắt Nhược Liên chảy xuống. Căn nhẹ môi, giọng nói mang theo đau đớn

" Anh trả hay nợ em?... Không! Ngay từ đầu là em nợ anh mới đúng. Có lẽ kiếp trước em đã làm gì sai, nên kiếp này phải trả lại. Kết thúc rồi, từ nay về sau. Đường ai nấy đi, chúc anh hạnh phúc... "

Nhược Liên đưa tay ôm lấy trái tim, từ phía sau một đám nữ sinh xuất hiện.

" Ái chà! Bị bỏ rơi rồi sao? Thật là một con chó tội nghiệp "

Cô trong góc tối khẽ nâng mắt kính, nụ cười vươn lên. Nhược Liên kinh ngạc, sau đó lau nước mắt bình thản

" Lệ Lệ... có chuyện gì sao? "

" Ấy dà! Mày dám gọi tên tao luôn ấy? "

Lệ Lệ cầm đầu khoanh tay đứng nhìn Nhược Liên chán ghét cùng khinh bỉ. Nhược Liên cười nhạt

" Không gọi tên, chứ gọi là gì? "

" Mày gan to lắm, nhưng cũng chỉ là một con điếm bị đàn ông vứt bỏ. Không đáng một xu "

Nhược Liên nhìn những nụ cười khinh miệt, cười nhạt

" Tôi sống thế nào không cần cậu quản. Cậu rảnh đến mức lo lắng cho cuộc đời người khác sau? Cậu có khác gì tôi à? "

" Mày... "

Bốp!

Bên má trái Nhược Liên hiện lên vết đỏ, Lệ Lệ tức giận đã tát cô ta một cái. Nhược Liên vẫn đứng đó, đôi mắt lạnh nhạt

" Tôi nói sai sao? "

" Mày...! Giỏi lắm con chó. Mày đừng nghĩ đám nam nhân kia thích mày thì mày được làm phượng hoàng. Rồi mày cũng bị vứt bỏ, để tao giúp mày thoát khỏi số phận đó. Chịu không? "

Lệ Lệ cười lạnh cầm cái lưỡi lam trên tay, hô lớn

" Đánh nó cho tao "

Đám nữ sinh xông vào đánh Nhược Liên mấy cái, bắt cô ta quỳ xuống đất. Lệ Lệ nắm lấy tóc Nhược Liên kéo lên. Lưỡi lam kề sát mặt, nụ cười điên loạn

" Cho mày vài vết rạch, chắc sẽ đẹp lắm "

Nhược Liên ngoan cường nhìn Lệ Lệ, cười khảy

" Cứ rạch đi, bất quá xấu xí một chút. Không thể chết được "

" Ha ha! Mày giỏi lắm, để tao xem mày chịu được bao lâu "

Tách tách!

Lệ Lệ định rạch vào mặt Nhược Liên, vừa mới cứa được một đường nhỏ. Liền có tiếng chụp hình vang lên gây sự chú ý, đó không ai khác là cô. Cô cầm điện thoại trên tay, nhếch môi.

" Tôi nghĩ những tấm ảnh này rất giá trị "

Đám nữ sinh tụm lại nhau, thả Nhược Liên ra. Cô bước đến nhìn Lệ Lệ, cười nhạt. Lệ Lệ nắm chặt lòng bàn tay

" Cậu muốn gì? "

" Ồ! Không muốn gì cả "

" Khốn kiếp "

" Hử? "

Cô nhếch môi, Lệ Lệ phất tay

" Đi thôi "

Nhược Liên nhìn theo đám người Lệ Lệ, sau đó nhìn qua cô. Cười mỉm

" Cảm ơn cậu "

Cô đưa tay lau giọt máu trên mặt Nhược Liên, nắm lấy Nhược Liên ôm vào khiến cô ta hoảng hốt. Giọng nói cô nhẹ nhàng vang lên

" Khóc đi "

Nhược Liên kinh ngạc, cắn chặt môi. Nước mắt chảy xuống, tiếng nấc vang lên

" Hic... t...tại sao... tại sao... Khi tớ cần anh... ấy... thì anh ấy lại quay lưng... hu hu... tại sao... tại sao lại như vậy... "

Cơn gió lướt qua, tiếng khóc tê tâm liệt phế vang vọng được cuốn vào không trung. Một bờ vai mỏng manh đang ướt đẫm nước mắt, cho người con gái đang đau đớn xả hết mọi nỗi buồn. Một trái tim đang tan vỡ, và một con người tưởng như quan tâm đến... nhưng thực chất lại là kẻ vô tình đến máu lạnh. Khẽ nâng gọng kính, nụ cười cô vươn lên lạnh lẽo. Nhưng liệu ai thấy được nó? Không một ai sẽ thấy được bản chất thật của con người này...

Một thân ảnh khác đang nhìn bóng lưng cô, Bạch Thiển nhìn đến đôi mắt sâu thẳm hiện hữu khung cảnh xinh đẹp ấy. Nụ cười nhếch lên khinh miệt, sự khó chịu nơi đáy lòng trào phát. Sau đó quay đi chỉ để lại tiếng hừ lạnh...
________________

Cô đưa Nhược Liên về nhà, đứng trước phòng trọ, Nhược Liên nhìn cô

" Cậu không vào sao? "

" Không cần! Đã chiều rồi. Tớ về đây "

Cô đưa tay vén lọn tóc cho Nhược Liên, cô ta đỏ mặt nói khẽ

" Cảm ơn... "

" Không có gì "

" Đi đường cẩn thận "

Cô chạy xe đạp trên phố, hưởng thụ cơn gió mát. Con người lác đác đi, bỗng điện thoại cô reo lên.

" Alo? "

" Hắc Nguyệt! Lão đại bị tập kích. Hiện đang bị thương, mau đến. "

Tiếng nói Phi Thanh gấp gáp vang lên, cô nheo mày nhìn địa chỉ Phi Thanh gửi qua. Sau đó chạy vụt đi...

30" sau cô dừng lại trước một biệt thự rộng lớn. Đám vệ sĩ đang canh cửa nhìn thấy cô liền cho vào...

Cô bước đi nhìn xung quanh, cảnh vật thư thả lộng lẫy. Một nữ hầu bước ra

- Ngài là Đông Phương thiếu?

" Phải "

- Mời đi lối này

Cô đi theo nữ hầu lên thang máy, nữ hầu nhấn tầng số 8. Khi bước ra cô dọc theo dãy hành lang mà đi, dừng trước một căn phòng

- Mời ngài vào

Cô mở cửa đã thấy mọi người tập trung, Thẩm Lăng mặc chiếc áo sơ mi đen bung hết cúc áo để lộ cơ thể, trên bụng là vết thương được băng bó kĩ lưỡng. Bạch Thiển ngồi đó trầm tư, cô bước vào hỏi

" Ai ám sát anh? "

Thẩm Lăng liếc qua cô, đưa tay cầm lấy ly rượu.

" Lão già của Phùng bang "

" Phùng bang? "

Cô ngồi xuống nheo mày, Phi Thanh giải thích

" Phùng bang có gia chủ là Phùng Hành. Đã hơn 70 tuổi, là gia chủ đời trước. Cùng các gia chủ của các thế gia có quan hệ khá tốt, khi Thẩm lão gia truyền lại chức vị cho lão đại thì ông ta bắt đầu lộng quyền. Thường xuyên gây khó dễ cho bang phái chúng ta "

Cô nheo mày lại, nhìn đến Thẩm Lăng

" Lão đại! Sao không diệt ông ta? "

" Không thể! Ông ta hành tung bí ẩn, khó lường trước được. Nếu tính toán sai lập tức sẽ rơi vào lưới của ông ta "

Thẩm Lăng lạnh lùng nói, cầm điếu thuốc trên tay. Bạch Thiển hỏi

" Chẳng lẽ món nợ này không trả? "

" Trả! Chắc chắn phải trả. Phi Long, ngươi dò xét xem lão ta đang ở đâu "

" Rõ "

" Tốt! Các người chuẩn bị hai ngày nữa đi đi. Buổi đấu giá lần này phải giành cho được mảnh pha lê đen. Còn cậu, cầm lấy nó đi "

Thẩm Lăng quyết tuyệt nói, đưa cho cô một thanh súng bạc... Cô gật đầu. Bọn cô ra ngoài, Bạch Thiển đi bên cạnh không thèm nói câu nào. Cô nâng nhẹ gọng kính hỏi

" Sao vậy? "

" Hừ! Tôi tưởng cậu đang ân ái với người tình của cậu chứ "

" Hử? "

Bạch Thiển quay mặt bỏ đi, cô lạnh nhạt không quan tâm. Nụ cười vươn lên bí ẩn...

" Phùng Hành...? Chắc chắn lão biết được kẻ thù đã giết cha mẹ ta... "

__________ _________

Trước ngày tham dự buổi đấu giá...:

Màn đêm như một mảnh vải không màu bao phủ tất cả, tại một khách sạn lớn ở New York. Từ dãy hành lang yên tỉnh không bóng người, một thân ảnh xuất hiện. Chiếc áo choàng đen che đi cơ thể khiến người khác không thể nhận ra đó là nam hay nữ. Chiếc mặt nạ huyền bí càng trở nên âm tàn. Cô bước đi, những camara chiếu vào nhưng không thể thấy cô. Cô đi đến cuối dãy hành lang, một căn phòng có vẻ sang trọng được canh gác. Cô vung tay, lập tức hai tên vệ sĩ chết đi

Cạch!

Vừa mở cửa cô đã thấy một lão già đang ân ân ái ái với một đám nữ nhân trên giường. Lão già tức giận

" Ai? Dám xông vào phòng ta? "

Bằng bằng bằng!

Cô bắn chết đám nữ nhân đó, lão già sợ hãi lùi lại

" Mày... mày là ai? "

" Ông là Phùng Hành? "

" P... phải... "

Phùng Hành run rẩy, cô bước đến ngồi xuống ghế. Lôi lão từ trên giường quỳ xuống đất

" Ông có quen Đông Phương Lạc và Mai Tố Tố hay không? "

Phùng Hành kinh ngạc, đó chính là cha mẹ của cô ở thế giới này. Ông ta im lặng, cô dùng dao chặt đứt lỗ tai ông ta

" Aaaaaaa "

Tiếng la hét chói tai, máu chảy dài. Ông ta run rẩy

" Q...quen...! Họ... họ cũng là tiểu bối... của ta... Năm xưa... ta cùng cha của Đômg Phương Lạc là bạn bè... "

Cô gật nhẹ đầu, tiếp tục hỏi

" Trong vụ tai nạn xe, ai đã sắp đặt? "

" Ta... ta không biết... "

Phùng Hành lại im lặng, cô đưa dao chặt bàn tay trái của lão

" Aaaaaa... tha... tha... cho tôi... "

" Nói "

" Tôi... nói... nói... Đó là... Bạch gia... "

Cô nheo mày lại, chiếc mũ đen và mặt nạ đã che đi gương mặt nên lão không thấy được cảm xúc của cô. Phùng Hành nói tiếp

" Năm xưa... Bạch lão gia đã lên kế hoạch giết chết con trai của Đông Phương lão gia cùng cháu lão. Nhằm khiến cho cả gia tộc Đông Phương tuyệt tử tuyệt tôn. Vì vốn Đông Phương lão lúc bấy giờ chỉ có một đứa con trai. Ta là bạn lão nên biết được "

Cô nheo mày, lạnh nhạt

" Sao lúc đó ông ta không bảo vệ con cháu mình? Với thế lực của ông ta chẳng lẽ không biết kịp thời? "

" Vì... vì lúc đó Đông Phương Lạc đã bị đuổi khỏi nhà. Thằng nhóc đó cố chấp đòi cưới Mai Tố Tố. Đông Phương lão vì tức giận mà đuổi nó đi, sau này khi bọn họ chết lão mới biết mình có một đứa cháu. Nhưng có lẽ cũng bị cháy thành tro rồi... "

" Bạch gia... "

" Phải... phải! Bạch gia và Đông Phương gia đối đầu với nhau nhiều năm. Nhưng vẫn luôn thua, nên mới thừa cơ hội giở trò "

Phùng Hành sợ hãi đề phòng nhìn cô, cô nhếch môi.

" Nhưng tôi nghĩ ông cũng có phần tham gia đó... "

" Cái gì... cái gì chứ "

Phùng Hành sợ hãi không hiểu. Cô đứng lên

" Vậy ra Đông Phương là một thế lực lớn, Bạch gia cũng phải thua thì chỉ có một thế lực mà thôi. Những thông tin rất hữu ích đấy "

"... Vậy... có... thể t...tha... "

Phập!

Cô cắm cây dao vào đầu Phùng Hành, bàn tay chẻ xuống khiến cái đầu Phùng Hành tách ra làm hai. Một đường dài xuống cằm nhưng không đứt, lão ngã xuống. Cô cười nhẹ bước đi

" Xem ra... việc cần làm còn lại là chờ đợi "

Thân ảnh cô biến mất không dấu vết, máu chảy ra. Mùi hôi tanh luân động khắp không trung, những kẻ đã chết nằm trên đất lạnh. Đôi mắt vẫn còn mở to tràn ngập sợ hãi, như vừa nhìn thấy một con ác quỷ...

Chương 109: Thế giới đêm 9

Trong căn phòng rộng lớn, người nam nhân ngồi trên sô pha mang theo khí tức lãnh đạo. Ly rượu vang trên tay khẽ lắc, từ ngoài Phi Long đi vào. Trên tay là một thân thể đã chết, quăng xuống đất. Hàng mày người nam nhân khẽ nheo lại

" Lão đại! Khi tôi đến thì lão đã chết rồi "

Thẩm Lăng liếc nhìn cái xác đó, giọng nói lạnh lùng

" Ai giết? "

" Không rõ! Camara không ghi lại được hình ảnh gì. "

" Điều tra cho kỹ "

" Rõ "

_________________

Cô ngồi trong bồn tắm, nhìn lên trời. Ciara đi vào mang cho cô một đĩa trái cây và rượu. Tiến đến xoa bóp cho cô

" Vương! Người dạo này ít về quá "

" Sao? Ngươi chán à? "

" Không ạ "

" Mấy con vật nhỏ sao rồi? "

" Các sứ thần vẫn đang tu luyện. Chắc sắp ra rồi "

Cô gật nhẹ đầu, nhìn qua Ciara

" Ngươi hình như đâu cần tu luyện "

" Nhờ hồng phúc của người mà ta đã có sức mạnh tuyệt đối "

" Tuyệt đối? Ngươi sai rồi, thế gian... không ai có sức mạnh tuyệt đối... "

Cô nhếch môi nhấm nháp ly rượu, Ciara ngẩn ra sau đó gật đầu

" Vương nói đúng "

Sau khi thư giản tinh thần xong, Ciara liền đưa cô đến chiếc bàn ăn dài. Trên bàn có rất nhiều món, có cả món shushi cá ngừ mà tiểu Bát Đản thích ăn. Cô cầm đũa lên, Ciara đứng bên cạnh nói

" Vương! Đây là đồ ăn ta chuẩn bị cho người "

" Tốt lắm! Để ta dùng thử "

Cô gắp miếng thịt bỏ vào miệng, hương vị đậm đà, ngọt bụi. Cô gật đầu cười nhẹ... Định lên tiếng thì...

" YÀ HÚ! THOÁT VỎ RỒIIIIIII. Có mùi gì thơm vậy ta "

Tiếng nói tiểu Bát Đản vang vọng cả không trung, cô bỏ đũa xuống lay trán

" Sao nó lựa đúng lúc mình ăn là xuất hiện vậy. Thế nào tiểu Huyết cũng ra luôn... "

Tiểu Bát Đản lơ lửng giữa không trung, khi thấy cô liền nhào đến

" Ký chủ! Ta nhớ người lắm. Người cũng nhớ ta lắm đúng không nè. Lại đây ta thơm một cái "

Tiểu Bát Đản chu mỏ nhỏ ra, thân hình ục ịch dễ thương trắng muốt tiến gần tới mặt cô. Bỗng tiểu Huyết xuất hiện, đưa đuôi vào miệng nhỏ của tiểu Bát Đản cười gian

" Ngươi thương ta cũng không cần biểu hiện rõ như vậy "

Tiểu Bát Đản lấy cái đuôi tiểu Huyết ra, tức giận nắm lấy đuôi nó quất loạn xạ khiến tiểu Huyết quay vòng trên không trung. Miệng nhỏ la lối

" Con rắn thúi! Ngươi dám đưa cái đuôi xấu xí của người vào miệng lão tử. Sao ngươi không đi chết đi, nhìn thấy ngươi là ta phát ói rồi "

Tiểu Huyết đang xoay vòng trên không trung, không biết trời đất gì. Nhảy lên bàn thoát khỏi sự khống chế của tiểu Bát Đản, nói

" Con hồ ly mập nhà ngươi mới xấu. Lúc nào cũng khiến chủ nhân bực mình "

" Ngươi nói ai mập? Ta đây là hơi tròn một chút, rất đáng yêu nha "

" Đáng yêu cái con khỉ, đáng ghét thì có "

" Ngươi đồ rắn thúi, sao không có vạn tia sét đánh chết ngươi đi "

" Ngươi trù ai vậy hả? Có tin ngay bây giờ ta kêu Ciara mần thịt ngươi không đồ con hồ ly mập "

............

Thế là cuộc chiến tranh cãi lại bắt đầu, cô cầm đũa tiếp tục ăn. Ciara lấy con dao ra, gương mặt bình thản hỏi cô

" Vương có muốn ăn thịt rắn với hồ ly không? "

" Được đó! "

Tiểu Bát Đản nghe thấy nhìn qua cô, hai mắt tròn xoe

" Ký chủ! Người nở ăn thịt ta sao? "

Tiểu Huyết xì lưỡi, nhảy lên vai cô. Cái mặt nhỏ cọ cọ vào mặt cô

" Chủ nhân! Mần nó đi, đừng mần ta "

" Con rắn thúi! Ngươi nói gì hả? "

" Ngươi mập như vậy, lên thớt được rồi. Ta ốm yếu, xương không nên chủ nhân sẽ không ăn được "

Tiểu Huyết cười gian nói, tiểu Bát Đản tức giận. Tiểu Hắc từ không trung bay đến đậu lên ghế, đôi mắt xám nhìn hai đứa nó

" Hai ngươi ngoài cãi nhau còn làm gì được? "

Tiểu Bát Đản thấy tiểu Hắc liền nhào tới

" Hắc Hắc! Tại con rắn thúi này ức hiếp ta. Có phải nên mần nó không? "

Tiểu Huyết nheo mày khó chịu, nhào đến tiểu Bát Đản quấn lấy nó. Nói

" Thịt rắn có độc, ngươi muốn hại chết chủ nhân à? "

" Ngươi con rắn thúi, cút xuống "

Cô nhìn qua tiểu Hắc đang ăn hỏi

" Tu luyện xong rồi? "

" Đúng vậy chủ nhân! Ta đã có thể hóa thành hình người, nhưng lại có giới hạn "

Cô gật đầu, tiểu Bát Đản cãi mệt nên ăn shushi ngon lành. Cô nhìn qua

" Hai ngươi thì sao? "

" Ký ủ yên âm, a ống hắc ắc ( Ký chủ yên tâm, ta giống Hắc Hắc) "

Tiểu Bát Đản ngốn một họng, tiểu Huyết khinh thường

" Tham ăn như vậy, chắc hình người cũng mập mạp không kém "

" Ươi ới xấu ( Ngươi mới xấu) "

Tiểu Huyết thân rắn nhảy trên không trung lượn một vòng

Bùm!

Làn khói tỏa ra, từ không trung một cậu bé xuất hiện. Mái tóc đỏ có một ngọn lửa trên đầu. Đôi mắt khẽ mở màu tím than âm tàn. Mũi cao, môi hồng. Làn da lúa mạch khỏe mạnh. Thân hình cao khoảng 1m5. Hàng mày đậm khẽ hếch lên ngạo mạn. Thân thể mặc bộ đồ đỏ lịch lãm. Móng tay dài sắc nhọn cũng đỏ nốt. Cô gật đầu nhìn tiểu phú soái tuấn mĩ đó, một vẻ đẹp ngạo mạn, độc ác. Tiểu Huyết nhìn cô

" Chủ nhân! Thấy thế nào? Đây là hình dáng của ta "

Cô cười nhẹ gật đầu, tiểu Hắc cũng nâng kính nhỏ" Không tồi "

Tiểu Bát Đản đang ăn liếc qua tiểu Huyết, nhìn thấy đóm lửa trên đầu nó liền cười to

" Ha ha ha! Đồ đầu lửa "

" Ngươi cười cái gì, con hồ ly mập "

Tiểu Huyết tức giận, Ciara nhìn qua tiểu Bát Đản khiến nụ cười nó cứng đờ. Lau miệng rồi nhảy xuống sàn, cái đuôi phe phẩy cuộn tròn lại

Bùm!

Từ làn khói hồng một thân ảnh bước ra, bộ đồ mèo màu trắng xinh đẹp. Cái nón đội lên đầu có hai cái tai ngoe ngoảy dễ thương, nhưng vẫn không che được mái tóc ngang vai trắng bạch kim. Đôi mắt to tròn cam láy động lòng người, ngây thơ lại giảo hoạt. Cái mũi nhỏ xinh. Môi đỏ mộng như cherry. Làn da trắng mịn màng như lông của nó. Chiếc áo tay dài trắng, quần đùi ngắn cũng màu trắng. Để lộ đôi chân thon thả mịn màng. Thân hình mảnh mai cao 1m4. Cô kinh ngạc, tiểu Bát Đản vỗ ngực tự hào

" Ký chủ! Có phải ta rất dễ thương không? "

Ciara khi thấy tiểu Bát Đản, đôi mắt liền sáng lên vụt qua. Tiểu Bát Đản hơi sợ hãi e dè

" C...có... chuyện gì sao? "

Ciara chạm nhẹ vào má tiểu Bát Đản, sau đó trở lại chỗ cũ.

" Dễ thương "

Tiểu Bát Đản nghe xong liền tự hào cười, liếc qua tiểu Huyết đang ngẩn ngơ. Bước lại đểu cán

" He he! Thấy sao hả rắn thúi? "

Tiểu Huyết hai má ửng hồng quay đi, hừ lạnh

" Hừ! Không đẹp xíu nào "

Tiểu Bát Đản nheo mày, chu mỏ nhỏ lên nhìn xuống

" Không đẹp à? Ngươi đúng là không biết thưởng thức. Ta mà xuất hiện thì biết bao mĩ nữ nhào tới "

Tiểu Bát Đản tự luyến, nhìn lên cô sao đó nhào tới làm nũng

" Dễ thương lắm "

Cô nhéo má tiểu Bát Đản, làn da mịn màng nhéo rất đã. Tiểu Bát Đản cười nói

" Ký chỷ có mắt thẩm mĩ "

Tiểu Bát Đản bước xuống đi tới chỗ tiểu Huyết

" Này! Ngươi phải gọi ta là anh "

Tiểu Huyết khinh bỉ

" Sao phải gọi ngươi là anh? "

" Ta đáng yêu hơn nên làm lớn "

" Xì! Vậy ta đẹp hơn, sao không gọi ta là anh "

Tiểu Huyết nói, tiểu Bát Đản gật đầu thấy có lý

" Cũng phải! hay vầy đi "

Tiểu Bát Đản bước đến sát gần tiểu Huyết, đưa tay kéo quần mình ra, tay còn lại kéo quần tiểu Huyết ra xem

" Ai lớn hơn thì làm lớn "

Cái đầu nhỏ cúi xuống nhìn vào trong quần, tiểu Huyết đứng bất động. Tiểu Bát Đản nheo mày quay đi

" Ta lớn hơn "

Tiểu Huyết bừng tỉnh nói

" Ngươi không biết xấu hổ, rõ ràng ta lớn hơn "

" Vậy sao! Kệ ngươi "

Tiểu Bát Đản ngồi xuống ăn shushi, tiểu Huyết đỏ mặt tức giận

" Đúng là hồ ly hai mặt "

" Xí "

" Ngươi... "Cô lắc đầu cười nhẹ, nhìn qua tiểu Hắc

" Ngươi thì sao? "

" Chủ nhân thứ lỗi! Ta hiện không muốn biến thân "

" Được! Tùy ngươi "

Cô gật đầu đứng lên, tiểu Bát Đản nhìn thấy cũng đứng lên

" Ký chủ đi sao? "

Gương mặt phụng phịu, tiểu Huyết nhìn thấy biểu cảm đó, gương mặt liền hiện lên một mảng hồng. Cô gật đầu

" Phải! Ở lại ngoan ngoãn, muốn ăn gì kêu Ciara làm "

" Ký chủ! Hay cho ta theo đi "

Tiểu Bát Đản năn nỉ, tiểu Huyết đưa tay ôm lấy thân ảnh mảnh mai của tiểu Bát Đản.

" Ngươi buồn cái gì? Ta chơi với ngươi "

" Buông ra! Ai cho ôm ta "

Tiểu Bát Đản chống cự, tiểu Huyết cười vô lại ôm chặt hơn. Khẽ đánh vào mông tiểu Bát Đản

" Không tồi "

" Ngươi... đồ rắn thúi biến thái. Ký chủ... "

Cô cười nhẹ nhìn qua tiểu Hắc

" Ngươi nhớ canh bọn nó "

Tiểu Hắc bay lên gật đầu

" Chủ nhân yên tâm "

Bùm!

Tiểu Bát Đản và tiểu Huyết biến lại như cũ, cô cười nhẹ

" Hai ngươi nên tu luyện thêm đi "

" Ký chủ... "

Cô biến mất, tiểu Bát Đản phồng má. Nhảy lên bàn ăn shushi, tiểu Huyết đang quấn lấy thân nó cười nhẹ lắc đầu

_________________

Cô trở về phòng trọ, nhìn ra bên ngoài đã buổi trưa. Liền thay đồ, cô mặc một chiếc áo thun trắng. Quần jean dài mài rách. Mái tóc vẫn buộc lệch qua vai trái. Khuyên tai hình chữ thập phát ra ánh sáng lạnh. Mắt kính khẽ nâng. Chiếc áo khoác đen làm nổi bật sự nam tính. Phải nói cô sẽ khiến bao người mê mệt...

Cô cầm chiếc balo lên vai ra khỏi nhà, quả nhiên Bạch Thiển đã đợi sẵn. Cô cười nhạt

" Đến sớm nhỉ "

Bạch Thiển quăng cho cô cái mũ, cô đón lấy đội vào bước lên xe. Chiếc xe lăn bánh, để lại làn khói dài.

Thời gian trôi qua, phút chốc bọn cô đã đến một bến cảng. Cô bước xuống nhìn chiếc du thuyền lớn sang trọng trước mắt. Bạch Thiển tùy ý để chiếc xe ở đó, cô tháo mũ cùng hắn đi lại. Đám người vệ sĩ nhìn thấy ngăn lại, Bạch Thiển đưa ra hai chiếc vé. Cô cùng hắn đi vào trong...

Nhìn dòng người tấp nập, Bạch Thiển xem đồng hồ đã 14h30" liền nói

" Cậu về phòng nghĩ ngơi đi, đây là chìa khóa. "

" Được "

Cô nhận lấy đi tìm phòng, bước đi nhìn xung quanh. Bờ biển trong xanh mát mẻ, cô nhìn dãy phòng được sắp đặt. Nhìn lên mã số 333 liền mở cửa đi vào...

Cạch!

Cô ngồi xuống giường, nhìn căn phòng rộng lớn. Có một cái tủ ở đó, cô mở ra. Liền thấy một bộ âu phục cùng chiếc mặt nạ bạch kim. Nhếch môi đóng lại, dựa người vào ghế sô pha

" Chắc Phi Thanh và Phi Long đã sắp xếp ổn thỏa... Lần này sẽ thế nào đây "

Cô cười nhẹ, bàn tay vung lên. Một kết giới vô hình bao bọc lấy căn phòng. Cô ngồi trên giường, nhập định. Từ không trung ma pháp Hắc Ám lơ lửng như đám mây đen. Nó xoay vòng giữa không trung, sức mạnh tỏa ra cường đại. Cô khẽ mở đôi mắt đỏ như máu, hiện lên sự tàn bạo. Cô vung tay, từ mặt đất trồi lên một con quái thú màu đen. Răng nanh nhọn chảy ra nước dãi. Đôi mắt hung ác dã tính, con quái thú rất lớn. Nó bay lên giữa không trung gào rống

- GRÀO!!!

Cô nheo mày, vung tay lần nữa nó liền biến mất. Từ mặt đất trồi lên những bộ xương trắng lững thửng, nguyên một đoàn xương xuất hiện. Cô lại vung tay cho nó biến mất, cô đứng dậy

" Đây vẫn chưa phải là sức mạnh thật của ma pháp Hắc Ám. Rốt cuộc căn nguyên ở đâu...? Tiểu Huyết nói Quang thuật và Hắc thuật là hai ma pháp đầy bí ẩn. Vậy rốt cuộc là gì...? "

Cô tự lầm bầm nói, đôi mắt hiện lên suy tư. Khẽ nâng nụ cười nhạt

" Không sao... vẫn còn thời gian "

________________

Ánh hoàng hôn lên cao, du thuyền đã đi ra giữa biển. Tiếng sóng gập ghềnh trôi nổi đưa lòng người vào cõi mộng yên bình, tiếng gió xì xào lướt qua. Đàn cò trắng bay làm khung cảnh trở nên xinh đẹp. Cô khẽ mở đôi mắt, ngồi dậy. Đưa tay ấn nhẹ trán, cô đã ngủ một giấc. Nhìn lên đồng hồ đã điểm 17h...

Cô ngồi dậy thay bộ vets kia. Chiếc áo sơ mi tay dài, cái áo khoác dài ngang đầu gối và quần đều có màu tím huyền bí. Đôi găng tay trắng.. Dung nhan tuyệt sắc khiến người mê đắm. Cô đứng đó như một thiếu gia lịch lãm, nhã nhặn. Chiếc mặt nạ bạch kim để lộ đôi đồng tử đỏ như máu càng khiến cô trở nên huyền ảo. Bước ra, cô nhìn thấy Bạch Thiển đang định gõ cửa, hắn thấy cô liền ngẩn người. Sau đó quay mặt đi

" Ra rồi à? "

Lời nói vẫn bình tĩnh, nhưng nếu để ý kĩ sẽ thấy phấn hồng trên hai má. Hôm nay hắn vận một bộ vets xám, mái tóc hơi rối tung bay. Thân hình cân đối khỏe mạnh, dung nhan lãng tử bị che đi bởi mặt nạ. Nhưng sự tàn bạo vẫn còn vương lại trên cơ thể và đôi mắt đó... Cô gật nhẹ đầu

" Sao đến sớm vậy? "

" Định rũ cậu đi ăn "

" Được! Tôi cũng đang đói "

Cô cùng Bạch Thiển đến nhà hàng trên thuyền, ăn một bữa. Nhìn không khí sang trọng, tiếng nhạc du dương mà hài lòng. Cô cắt bít tết bỏ vào miệng, Bạch Thiển hỏi

" Chuyện về Ngọc Diện, cậu tính thế nào? "

" Vẫn đang tiếp tục "

" Hử? "

" Tôi chưa nói là sẽ từ bỏ "

Cô nhếch môi, Bạch Thiển sững sờ. Sau đó cười nhẹ nâng rượu uống, tiếng điện thoại vang lên. Bạch thiển mở ra xem tin nhắn, sau đó nói với cô

" Là Phi Thanh... "

" Vậy đi đi "

" Ừ... "

Cô nhìn ra ô cửa kính, sau đó đứng dậy đi ra boong tàu ngắm cảnh. Nhìn ánh hoàng hôn đỏ rực thơ mộng, cơn gió nhẹ nhàng lướt qua. Mặt biển cuộn trào êm tai, cô đang dựa vào lang can nhìn ra ngoài thì từ phía sau tiếng nói vang lên

"... Hắc Nguyệt... "

Đáy mắt cô xẹt qua ý cười, xoay lại...

Chương 110: Thế giới đêm 10

Cô quay lại, nhìn nữ nhân trước mặt. Dung nhan xinh đẹp dưới ánh hoàng hôn, đôi mắt to tròn đen láy ngấn lệ. Ngọc Diện kinh ngạc, sau đó lao vào người cô khóc

" Hic... tôi... tôi cứ nghĩ... hic... anh chết rồi... "

Cô đưa tay vuốt mái tóc ngắn mượt mà của Ngọc Diện, nụ cười nhạt vươn lên

" Khóc cái gì! Tôi còn sống, không cần lo "

" Anh ngốc lắm... hu hu... anh... anh muốn chết lắm sao... "

Ngọc Diện nói, cô đưa tay đẩy nhẹ bả vai Ngọc Diện ra. Cho hai người đối mắt nhau

" Sao vậy? Lo lắng? "

" Tôi... tôi không có "

Ngọc Diện lau nước mắt, gương mặt hơi ửng hồng. Cô đưa tay búng nhẹ vào trán Ngọc Diện

" Được rồi! Đã đi đâu? Làm tôi lo lắng "

" Tôi trở về... Còn anh? Anh tại sao lại ở đây? "

Ngọc Diện nghi hoặc hỏi, cơn gió lướt qua. Dưới ánh hoàng hôn ấm áp, không một bóng người. Cô ra vẻ chần chừ...

" Thật ra... tôi là người của hắc bang... "

Ngọc Diện kinh ngạc, sự đề phòng nơi đáy mắt hiện lên

" Anh là thuộc hạ của Thẩm bang? "

" Phải! Tôi sợ em biết và sẽ chán ghét tôi. Nên tôi không nói "

Ngọc Diện nhìn vào đôi mắt sau mặt nạ của cô, cắn nhẹ môi

" Anh có ý gì? "

" Tôi sẽ bảo vệ em, bằng cả tính mạng này. Xin em... đừng sợ tôi. Được không? "

Ngọc Diện đỏ mặt, đôi mắt hiện lên tia hạnh phúc. Quay mặt đi

" Anh nói gì vậy? Anh biết tôi là ai không? "

" Chuyện này... tôi nghĩ em là một tiểu thư đài các "

" Anh thật ngốc... vậy... trong lòng anh tôi có vị trí nào? "

Ngọc Diện e dè hỏi, cô buông bả vai cô ta ra. Nhìn về phía biển, ánh hoàng hôn chiếu xuống mặt nước càng trở nên xinh đẹp...

" Tôi... yêu em "

Gương mặt Ngọc Diện đỏ như cà chua, ôm chặt cô

" Sắc lang! Anh không ngượng miệng sao? "

Cô khẽ cười nhạt

" Tại sao phải ngượng? "

" Anh...! Em rất lo cho anh... Lần đầu tiên có người vì em mà hy sinh cả tính mạng... Em rất cảm động. Em đã cho người tìm kiếm anh, nhưng không thấy. Họ nói có lẽ anh đã hóa thành tro trong đống lửa. Em sợ lắm, sợ mất anh "

Ngọc Diện nghẹn ngào nói, cô đưa tay xoa mái tóc mượt mà đó. Giọng nói dịu dàng

" Ngốc quá! Tôi làm sao bỏ em được? "

" Hắc Nguyệt... anh tốt lắm "

Ngọc Diện ngước lên, đôi mắt một mảng tình ý. Cô đưa tay lau những giọt nước mắt còn đọng lại nơi khóe mi, mỉm cười

" Ông trời cho chúng ta gặp nhau, xem như có duyên. Tại sao tôi lại không trân trọng chứ? "

Cô cúi xuống, hôn vào trán Ngọc Diện. Ôm người đẹp vào lòng, nụ cười trên môi phút chốc trở nên chế nhạo. Nhưng nó lại rất nhanh, nhanh đến mức không một ai có thể nắm bắt. Ánh hoàng hôn dần buông xuống, thay vào đó là màn đêm đen rộng lớn đầy sao sáng. Cô cùng Ngọc Diện đi vào trong tàu, ngước nhìn lên cô, Ngọc Diện hỏi

" Anh đến vì mảnh pha lê đen sao? "

Cô nhếch môi, nhìn về phía trước

" Phải "

Ngọc Diện chần chừ, khoát tay cô

" Thật ra em cũng đến vì nó "

"... Vậy sao? "

" Em sẽ không giành với anh, để anh hoàn thành nhiệm vụ. "

Ngọc Diện cười nói, cô đưa tay búng vào trán cô ta. Khiến Ngọc Diện phồng má nũng nịu

" Đau "

Mọi người trong tàu đều vận lễ phục sang trọng trang nghiêm, ly rượu trên tay nở ra những nụ cười bình thản. Cô tự hỏi sao họ lại giống nhau đến mức này? Kể cả cô cũng vậy...

Từ trên khán đài một MC vang lên tiếng nói

- Chào mừng mọi người đã đến với buổi đấu giá hôm nay! Tôi là MC của buổi đấu giá này, lời đầu tiên muốn gởi đến là lời chào chân thành nhất

Bốp bốp bốp

Tiếng vỗ tay vang lên rầm rộ, cô cùng Ngọc Diện tìm chỗ ngồi xuống. MC lên tiếng

- Chắc các vị đã biết người tổ chức buổi đấu giá hôm nay chính là thương nhân Lâm Hựu. Ông đã mang đến những món vật quý giá đến các vị. Đầu tiên là bức tranh của người Nga

Chiếc rèm đỏ thu lại, một bức tranh được treo xuất hiện. Đám người thương nhân nhìn thấy trầm trồ

- Đây là bức tranh từ xa xưa do một nghệ sĩ Nga vẽ nên. Lịch sử oai hùng cùng nhan sắc xinh đẹp đã khiến bức tranh trở nên vô cùng giá trị trong 100 năm. Giá khởi điểm là 1000 đô la

Mọi người nghe xong đều lần lượt đưa bản giá lên

- 1200 đô la

- 1500 đô la

- 1550 đô la

- 2000 đô la

.......

- 3500 đô la lần một, 3500 đô la lần hai... 3500 đô la lần ba. Thành giá

Tiếng M C dừng lại, bức tranh được mang vào trong. Cô cầm ly rượu trên tay nhấm nháp, từ cơ thể tỏa ra khí chất huyền bí đến nguy hiểm. Ngọc Diện ngẩn ngơ say đắm nhìn mĩ nam tử trước mặt. Trái tim không khỏi đập nhanh, cô liếc qua, Ngọc Diện đỏ mặt quay đi.

- Tiếp theo là một chiếc trâm cài tóc sắc xảo được làm từ vàng ngọc đá quý. Mời quý vị thưởng thức

Chiếc kẹp tóc làm từ đá quý, đó là một đóa hoa hồng được chạm khắc tinh xảo. Những cánh hoa nở rộ, được làm từ ruby đỏ khiến nó trở nên kiêu sa đến lạ thường. Sáng lấp lánh khiến nhiều quý bà tiểu thư mê mẩn. Cô nhìn đến, đôi mắt sau mặt nạ hiện lên thích thú.

- Giá khởi điểm là 5000 đô la

Mọi người vì chiều ý vợ mà ra giá

- 5100 đô la

- 5500 đô la

- 6000 đô la

- 10.000 đô la

........

Cô nhìn lên cái kẹp cài tóc đó, một giọng nói vang lên nhẹ nhàng

- 1 triệu đô la

Mọi người nhìn qua, kinh ngạc. Đó là Thẩm Nhược Giai, chiếc áo sơ mi và quần da đen ôm lấy đôi chân thon dài. Chiếc áo khoác đen tùy ý khoát trên vai, thân hình quyến rũ xinh đẹp. Lời bàn tán vang lên

- Đó chẳng phải là Thẩm tiểu thư sao?

- Lần trước vụ nổ ở khác sạn đã gây không ít phiền toái

- Phải đó! Nghe nói cô ta là bang chủ của Giai Long bang

- Ha ha! Nghe nói cô ta đã tỏ tình với Bạch nhị thiếu gia- Cô ta đã làm Bạch gia thốn đốn không ít. Từ Bạch đại thiếu gia đến nhị thiếu gia cũng không tha

- Phải! Vốn quan hệ của anh em nhà đó đã không tốt. Nay lại mang danh cướp chị dâu, xem ra chắc sẽ đổ máu

- Đúng là lẳng lơ

- Đồ không biết xấu hổ

.........

Từng lời nói bàn tán đều lọt vào tai cô, đám vệ sĩ của Nhược Giai liếc qua đám người đó khiến họ run lên. MC cất tiếng nói

- 1 triệu đô lần một... 1 triệu đô lần hai.... 1 triệu đô lần ba... Thành giá

Ngọc Diện nhìn qua Nhược Giai, bĩu môi

" Thẩm gia chắc chắn là đang gặp rất nhiều rắc rối. Nếu không phải là hai bang lớn mạnh thì e là đã sớm bị tập kích... "

Cô đưa tay vuốt tóc Ngọc Diện, nụ cười nhạt vươn lên...

Thời gian trôi qua, phút chốc đã đến món hàng thứ 8. MC lên tiếng

- Đây là vật thứ 8, mời mọi người xem

Cô kinh ngạc, nhìn một chiếc tủ kính to đang đựng người. Một cô gái xinh đẹp khả ái mặc bộ đồ hầu hở hang quyến rũ, làm lộ ra da thịt trắng nõn mượt mà. Hai tay bị xích sắc trói lại, đôi mắt hồng khẽ mở ra sợ hãi... Đó là nữ9 Hi Nhược Liên...

- Đây là nữ sinh được đưa ra. Giá khởi điểm là 1tr đô la

Đám nam nhân chảy dãi nhìn tiểu mĩ nhân ngay trước mặt, cô sau khi kinh ngạc là sự bình tĩnh đến lạ thường. Khẽ nhếch môi...

_________________

Tại nơi khác:

Thẩm Lăng ngồi trên ghế, nhìn vào màn hình ti vi đang phản chiếu hình ảnh. Khi thấy Nhược Liên liền khẽ nheo mày, sau đó nhìn đến phản ứng của cô. Một tên vệ sĩ bên cạnh

- Lão đại! Camara kết nối với ở đây rất nguy hiểm. Ngài có nên nghĩ lại?

" Ngươi phán xét việc làm của ta? "

Thẩm Lăng lạnh lùng nói, nhưng lại như có một sự nguy hiểm vô hình khiến tên vệ sĩ sợ hãi

- Không có! Lão đại, anh không tin Đông Phương công tử? Chẳng phải đã cho Phi Long giám sát rồi sao?

" Không phải không an tâm... "

Thẩm Lăng đôi mắt sâu nhìn vào cô, hàng mày anh khí nheo lại. Nốc cạn ly rượu trên tay...

_________________

Trở về với cô, mấy tên nam nhân đồng loạt ra giá

- 1tr 2

- Tôi 1tr 3

- 1tr 5

........

Cô khẽ nâng ly rượu, nhìn chăm chăm vào Nhược Liên đang sợ hãi. Tiếng nói tiểu Bát Đản vang lên trong đầu

[ Ký chủ! Người không cứu nữ9? ]

" Không cần! Nữ9 tự có nam9 cứu "

Ngọc Diện thấy cô nhìn chăm chăm vào Nhược Liên liền ghen, gương mặt phụng phịu nheo mày nhìn nữ9. Thẩm Nhược Giai vẫn lạnh lùng, không có chút ý tứ nào là muốn giúp đỡ

- 4tr đô la

Một lão già ra giá, mọi người kinh ngạc dừng lại. MC cầm cây búa đập lên bàn

- 4tr lần một... 4tr lần hai... 4tr...

" 5tr đô la "

Một tiếng nói khác vang lên, một nam nhân mặc bộ vest trắng bảnh bao. Mặt nạ che đi khuôn mặt, từ góc khuất lên tiếng. Cô có thể nhận ra đó là nam9 Bạch Tử Du... Không những cô, mà còn có Thẩm Nhược Giai cũng nhận ra. Khi biết Tử Du cứu Nhược Liên, đôi mắt xẹt qua tia tức giận cùng khó chịu. Quay mặt đi...

- 5tr lần một... lần hai.... lần ba. Thành giá

Nhược Liên được đưa đi, cô khẽ nâng khóe môi nở nụ cười lạnh lùng. Bàn tay đưa ra cầm lấy điện thoại nhắn tin cho ai đó. MC lên tiếng

- Sao đây sẽ là món cuối cùng

Cô nhìn lên, không khí bắt đầu thay đổi. Những người của hắc bang như hổ rình mồi nhìn lên khán đài. Sự căng thẳng pha thêm sát ý luân chuyển trong không trung. Chiếc tủ kính đưa ra, bên trong được đặt một mảnh pha lê đen phát ra ánh sáng. Cô khẽ nheo mày, bàn tay gõ lên mặt bàn.

- Đây là mảnh pha lê đen quý giá của buổi đấu giá hôm nay. Giá khởi điểm...
Bằng! Đoàng

- Ahhhhhh

Tiếng súng nổ lên bắn vỡ tủ kính, đám người không hiểu gì la hét. Những tên hắc bang lớn nhỏ chạy lên, muốn giành lấy mảnh pha lê

Bằng! Đoàng Đoànggggg

- Chuyện gì vậy

- Ahhhh! Chạy đi

- Cứu với

- Người đâu...

.........

Ngọc Diện đứng lên kinh hãi, lấy súng ra bắn vào đám định cướp mảnh pha lê. Tử Du đứng lên, đánh văng mấy tên rồi chạy lên. Máu dưới sàn nhà chảy ra lên lán, cô cầm súng chĩa vào phía Bạch Tử Du đang cầm lấy mảnh pha lê

Bằng!

Viên đạn ghin vào vai hắn, Bạch Tử Du cắn răng nhìn cô. Bàn tay đưa ra phất nhẹ, từ đâu một đám người mặc áo đen xuất hiện. Đánh chết mấy tên tạp nham, Ngọc Diện lo lắng

" Không ổn! Chúng ta mau đi "

Cô vẫn đứng im, Phi Thanh dẫn một đám người đi vào đánh với người của Tử Du

Bằng! Đoàng

Cô đá một cái chai rượu sành lên không trung, sau đó đá thêm một cái. Chai sành lao tới chỗ Nhược Giai, Tử Du kinh hãi chạy qua. Dùng lưng đỡ chai sành

Choang!

Mảnh vỡ văng tứ tung, Ngọc Diện chạy qua. Con dao nhỏ rạch một đường vào bàn tay đang cầm mảnh pha lê của Tử Du. Khiến hắn đau đớn vô tình thả mảnh pha lê ra, Ngọc Diện bắt lấy. Nhược Giai nhìn đến tức giận. Đạp một cước vào bụng Ngọc Diện khiến cô ta văng ra

Cô đi đến đỡ Ngọc Diện đứng dậy, nhặt mảnh pha lê trên đất lên. Phi Long đeo mặt nạ chạy vào

" Đã xong "

Cô nghe thấy liền gật đầu, nắm tay Ngọc Diện chạy ra ngoài. Nhược Giai lạnh lùng

" Chặn lại "

Một đám vệ sĩ chạy đến chặn trước cửa, cô xoay vòng đá vào đầu từng tên ngã xuống. Phía sau Nhược Giai đang cầm súng chĩa về phía cô, Ngọc Diện kinh hãi

" Cẩn thận "

Bằng! Choang

Viên đạn lao tới, cô đưa tay cầm mảnh pha lê đỡ lấy viên đạn. Viên đạn văng xuống đất, mảnh pha lê vẫn không sứt mẻ gì... Cô nắm lấy tay Ngọc Diện chạy ra boong tàu. Từ không trung hai chiếc máy bay xuất hiện, đám người lặn nước đi lên tiếp ứng. Từ máy bay thả xuống cái thang. Cô đưa tay định đi lên thì

Đoàng!

Bạch Tử Du từ phía sau bắn, cô né qua. Gương mặt độc ác bị mặt nạ che mất của hắn, chỉ có tiếng nói mang theo tức giận

" Mày là ai? "

Sự cáu gắt hiện rõ, Ngọc Diện lấy súng bắn trả nhưng đều bị Tử Du né được

" Anh mau đi đi "

Ngọc Diện nói, cô không nói gì vẫn đứng im đó. Phía sau Phi Thanh đi ra trên tay là Nhược Liên đang sợ hãi. Thanh dao kề cổ Nhược Liên khiến Tử Du kinh ngạc

" Mau bỏ súng xuống "

Bàn tay siết chặt lại nổi lên gân xanh, cắn răng. Từ từ hạ cơ thể, bàn tay đặt súng xuống. Đôi mắt trừng về phía Phi Thanh, khi cây súng gần tới mặt đất thì bàn tay Tử Du khẽ chuyển

Bằng!

Viên đạn bắn vào chân Phi Thanh

" Ahhh "

Gương mặt đau đớn, thanh dao trên tay rớt xuống. Cô và Ngọc Diện đang leo lên máy bay. Tử Du nhìn qua chĩa súng về phía bọn cô

Bằng bằng!

Hai viên đạn phóng ra cô đều né được, chỉ có Ngọc Diện vì sự khó khăn trên không trung mà mất đà ngã xuống. Cô nắm lấy tay cô ta, Ngọc Diện sững sờ

" Anh làm gì vậy? Buông em ra "

Cô không trả lời, bàn tay nắm chặt Ngọc Diện.

"... "

" Anh cũng sẽ rơi xuống đó! Mau thả em ra. Tên ngốc này "

Ngọc Diện đưa tay gỡ bỏ ngón tay cô, Tử Du chĩa súng nhắm về phía cô. Nhưng vì dây thang lắc lư nên chưa thể bắn được... Từ trong góc tối Bạch Thiển nhìn ra. Bàn tay cầm lấy một cây chủy thủ phóng tới chỗ Tử Du

Phập!

Chủy thủ ghim vào eo hắn, đôi mắt nhìn về góc tối tức giận. Cầm lấy chủy thủ rút ra đau đớn, ôm eo đang tuông máu. Bộ vest trắng giờ đây một mảng máu đỏ

" Chết tiệt! Là thằng nào? "

Phạch Phạch

Tiếng máy bay từ xa bay đến, mọi người ngước mắt lên. Từ cửa máy bay mở ra, Mạc Kì Ngôn nở nụ cười

Bộp bộp!

Tiếng vỗ tay vang lên, Kì Ngôn đôi mắt vô hồn nhìn ra ngoài. Bên cạnh là Ngô quản gia đang cầm thanh kiếm Nhật đứng đó

" Có chuyện gì vui vậy? "

" Là mày? "

Tử Du kinh ngạc, ôm lấy eo đang chảy máu từ từ đứng lên. Kì Ngôn nghe thấy tiếng nói của Tử Du liền hiện lên sát ý hận thù

" Bạch thiếu gia vẫn còn nhớ tôi sao? Thật vinh hạnh "

" Ha! Một con chó bị mình làm mù mắt thì sao có thể quên? Lúc đó tiếng la hét thống khổ thật êm tai "

Nụ cười chế giễu vang lên, bàn tay Kì Ngôn siết chặt lại. Ngô quản gia bên cạnh nghiêm nghị nhìn hắn

" Thiếu gia! Bình tĩnh "

" Phải! Món quà tao tặng mày thế nào? "

Tử Du liếc qua Nhược Liên đang ngất xỉu, nhíu mày

" Là mày bắt? "

" Ha ha! Phải! Tôi đã bán cô ta vào buổi đấu giá này "

Kì Ngôn quăng xuống những tấm ảnh, cô nhìn lướt qua. Tử Du cũng cầm lên một tấm xem, kinh ngạc sau đó là tức giận. Trong hình là hình ảnh Nhược Liên đang thỏa thân ngủ với Kì Ngôn, trên cơ thể là những vết bầm tím. Nụ cười chế nhạo trên khóe môi Kì Ngôn càng khiến Tử Du điên tiết lên. Cây súng trên tay siết chặt lại, nhào nát tấm hình

" THẰNG CHÓ! MÀY GIỎI LẮM "

Nghe thấy sự tức giận từ Tử Du càng khiến Mạc Kì Ngôn phấn khích

" Ha ha ha! Bây giờ tôi có thể tưởng tượng ra Bạch đại thiếu gia như một con chó điên vậy. Chẳng phải ngài đã chia tay cô gái đó rồi sao? Bây giờ lại tức giận? Nuối tiếc tình cũ à? "

Cô nhìn xuống những tấm ảnh, buông tay Ngọc Diện ra. Thân hình cũng rơi xuống xoay một vòng bồng lấy Ngọc Diện từ không trung đáp xuống đất. Cầm lên tấm ảnh xem...

" Tôi sẽ cho ngài xem thêm "

Từ máy bay phủ xuống một cái bảng giấy màu trắng hình vuông, không biết từ đâu một ánh sáng chiếu vào. Cuộn phim quay lại khiến mọi người kinh ngạc...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau